HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Sáng sớm hôm sau.
Nhậm Tiểu Lôi đi đến cạnh ghế sa lon, đồng thời dùng bàn chân trần đá Lý Phong đang nằm ngủ trên ghế salon một cái: "Tỉnh dậy mau lên, mặt trời chiếu đến mông rồi."
Lý Phong mắt nhắm mắt mở, mờ mịt hỏi: "A? Đã muộn như vậy rồi sao?"
"Đã 10 giờ sáng rồi, ngươi đúng là con heo lười."
Lý Phong bất đắc dĩ cười một tiếng, đứng dậy nói: "Tối hôm qua bị ngươi giày vò ngủ quá trễ."
"Im. . ." Nhậm Tiểu Lôi bĩu môi: "May là không có người ngoài, nếu không họ sẽ nghĩ thế nào?"
Đêm qua Nhậm Tiểu Lôi gõ cửa, Lý Phong cân nhắc một hồi liền mở cửa ra, dù sao cũng là mẹ Tiêu Lăng Phi, nếu Lý Phong không mở cửa thì lộ vẻ quá đề phòng rồi.
Thế nhưng Tiêu Lăng Phi tắm xong lại kêu là quá mệt mỏi, trực tiếp chiếm lấy giường của hắn, nằm sấp người, đồng thời đòi hắn mát xa cho.
Đối với cái này Lý Phong có chút câm nín, cuối cùng vẫn làm theo lời Nhậm Tiểu Lôi, tất nhiên chỉ là mát xa mà thôi, 1 hồi sau thì nàng đã ngủ khò khò, Lý Phong không nỡ đánh thức, thế là phải bước ra ngoài ngủ.
Khi Lý Phong nằm xuống ghế sa lon thì đã hơn 3 giờ sáng, cho nên hắn mới nói bị giày vò ngủ quá trễ.
"Lão nương không có chút sức hấp dẫn nào với ngươi sao?"
Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi ra vẻ khó chịu hỏi.
"A?" Lý Phong ngây ngẩn cả người: "Vì sao bác gái lại suy nghĩ như thế?"
"Móa, lão nương kêu ngươi vào mát xa, thế mà cuối cùng ngươi lại ra ngoài ngủ trên ghế sa lon, chẳng lẽ chỗ đó của ngươi không được? Làm sao, có quá nhiều bạn gái nên suy nhược cơ thể?"
Lý Phong đã hoàn toàn hạn hán lời: "Bác gái, có những chuyện không thể nói bừa được, hơn nữa ngươi còn là mẹ của Lăng Phi. . ."
Nhậm Tiểu Lôi nhướng mày một cái, nhìn chằm chằm Lý Phong rất lâu, sau cùng vỗ bả vai của hắn, hài lòng cười nói: "Không hổ là con rể của ta, ngươi đã thành công vượt qua khảo nghiệm."
Lý Phong: "? ? ?”
"Ngươi không tin?"
"Không có, tuyệt đối không có." Lý Phong liên tục khoát tay, tiếp theo dùng Đọc tâm thuật với Nhậm Tiểu Lôi: "Bác gái, hết thảy thật sự chỉ là khảo nghiệm sao?"
Trong mắt Nhậm Tiểu Lôi lóe lên một tia bối rối, rồi lập tức hỏi ngược lại: "Chứ còn thế nào?"
Nàng không biết là suy nghĩ chân thật đã bị Lý Phong biết hết...
"Vậy mà không phải khảo nghiệm, trời ơi. . . Phải làm sao đây?"
Lý Phong thấy trong lòng chấn động mãnh liệt, nhất thời không biết làm sao cho phải.
Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi đứng lên, quay về phòng ngủ.
Chẳng biết tại sao, Lý Phong đột nhiên cảm giác thất vọng mất mát. . .
Đúng lúc này, Nhậm Tiểu Lôi lần nữa trở lại phòng khách, biểu lộ đã khôi phục bình tĩnh: "Tranh thủ thời gian thu dọn đi, chúng ta đi ăn cơm trưa."
Lý Phong gật gật đầu, nhanh chóng rửa mặt đánh răng.
“Bác gái, ngươi nhìn những món đồ này đi, thích cái gì thì lấy cái đó."
Ngoại trừ vàng, tinh thạch ra, tất cả đồ vật trong nhẫn đựng vật của Ngụy Bân, Khâu Bưu đều được hắn lấy ra để dưới đất: "Ngoài ra còn có một số lượng vàng cùng tinh thạch, nếu bác gái muốn thì nói ra, ta sẽ đưa ngươi sau."
Vàng rất nặng, hai bên cộng vào đã tiếp cận 40 tấn, toàn bộ lấy ra sẽ trực tiếp đánh sụp nền khách sạn.
Còn tinh thạch. . . Lý Phong đã từng ước lượng, ít nhất phải cỡ 7, 8 tấn.
Vì ngăn ngừa phiền phức, Lý Phong không lấy ra bên ngoài.
Ánh mắt Nhậm Tiểu Lôi sáng lên: "Ngươi cam lòng tặng cho ta sao?"
Vốn nàng tưởng Lý Phong chỉ là thuận miệng nói một câu, hiện tại mới phát hiện Lý Phong là nghiêm túc.
"Người một nhà mà, đồ của ta chính là của ngươi, đồ của ngươi cũng là của ta." Lý Phong cười nói.
Nhậm Tiểu Lôi bật thốt lên: "Vậy ngươi có phải là của ta không?"
"Ta. . ."
Ai ngờ Nhậm Tiểu Lôi không đợi hắn nói chuyện đã chuyển đề tài: "Mấy món trang sức này không tệ, ta muốn, còn thiên tài địa bảo. . . Ta không biết công hiệu, tạm thời để ở chỗ ngươi,...Chờ ngươi làm rõ ràng công hiệu thì nói lại để ta chọn, thế nào?"
Lý Phong thầm thở phào, cười đáp ứng.
Đợi Nhậm Tiểu Lôi thu lại mấy món trang sức, nàng còn nói thêm: "Lý Phong, nếu có cơ hội ta muốn nhờ ngươi giúp ta làm một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Giúp ta nhất thống Cửu U Tông, dẫn dắt bọn họ đi theo con đường đúng đắn."
Lý Phong: "? ? ?"
Không phải chứ? Cửu U Tông có 9 trưởng lão cấp bậc Bán Thần cảnh, tuy rằng đã bị hắn xử lý hai tên, nhưng con mẹ nó còn thừa tận bảy tên khác!
Hơn nữa, dù hắn có năng lực diệt bảy tên trưởng lão còn lại, thì cũng không cách nào dẫn dắt bọn hắn đi theo con đường đúng đắn.
Có câu nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, võ lực chỉ dọa được nhất thời, chứ không thay đổi được tâm tính bọn hắn!
Ngay tại thời điểm Lý Phong cân nhắc làm như thế nào để cự tuyệt Nhậm Tiểu Lôi, âm thanh hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên.
"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
Lý Phong nhíu mày: "Xem xét!"
"Nhiệm vụ: Tâm nguyện của nữ thần Nhậm Tiểu Lôi."
"Mục tiêu: Trợ giúp nữ thần Nhậm Tiểu Lôi nhất thống Cửu U Tông, đồng thời dẫn dắt Cửu U Tông đi theo chính đạo, trở thành thế lực bảo trì hòa bình thế giới, nếu như nhiệm vụ thất bại thì khấu trừ của kí chủ 100 triệu điểm tích lũy."
"Khen thưởng: 10 triệu điểm kinh nghiệm, 50 triệu điểm tích lũy, 100 điểm chinh phục."
Xem hết giới thiệu, Lý Phong rơi vào trạng thái sững sờ.
Xem ra việc này hắn không muốn đáp ứng cũng phải đáp ứng.
Lý Phong thầm thở dài, tắt hệ thống nói: "Tốt, ta đáp ứng ngươi."
Nhậm Tiểu Lôi hưng phấn đến mức nhảy lên tại chỗ, đồng thời hôn chụt một cái lên má của Lý Phong: "Ta đã biết con rể không bao giờ làm ta thất vọng mà, thưởng cho ngươi ~ "
Lý Phong: ". . ."
(theo như đệ cảm thấy thì không nên setup tình huống kiểu này, mãi mới gặp đối thủ mạnh một tí thì phải để bên phản diện ra vẻ ngầu lòi các kiểu thêm 1 thời gian đã chứ)