HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
Sau khi vào phòng nhỏ, Lý Phong đóng kỹ cửa, bố trí một bức tường chân khí để cách âm.
Cuối cùng, khi hắn đang muốn quay đầu nói chuyện với Nhậm Tiểu Lôi thì một làn gió thơm đập vào mặt.
"Con rể, dọa chết ta rồi, may mà ngươi đến, ngươi đúng là cứu tinh của ta, moa moa moa."
Lý Phong: ". . ."
Không phải chứ. . . Kích động thì kích động, ngươi hôn ta làm gì, muốn sàm sỡ tiểu gia sao?
Nhậm Tiểu Lôi hôn xong mới lưu luyến không rời buông Lý Phong, hiếu kỳ hỏi: "Con rể, sao ngươi lại đến đây, ngươi biết ta bị Phùng Đức Hải bắt đi sao?"
Lý Phong sờ mũi một cái: "Cũng không khác bao nhiêu."
"Có ý gì?" Nhậm Tiểu Lôi nhăn mặt, nũng nịu nói: "Ngươi mau nói ngươi đến đây vì cứu ta đi, mau nói đi mà ~ "
". . . .” Lý Phong đã hoàn toàn câm nín: “Ta đến đây là vì cứu ngươi."
"Nói phải có cảm xúc một chút chứ, như thế quá mức không tình nguyện.”
"Ta đến đây là vì cứu ngươi." Lý Phong cố gắng mỉm cười nói.
"Như vậy mới phải." Nhậm Tiểu Lôi vỗ vai Lý Phong: "Ta biết con rể sẽ không bỏ mặc ta mà, con rể đối xử với ta thật tốt, mo. . ."
Lý Phong vội vàng lui lại một bước, tránh khỏi đợt tập kích của Nhậm Tiểu Lôi.
"Hả?" Sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi vừa u oán vừa bất mãn hỏi: "Ngươi chén ghét ta?"
Dù sao lão nương cũng là một đại mỹ nữ, mặc dù tuổi đã gần với mẹ người, nhưng làn da bảo dưỡng rất tốt, ra ngoài có người nào không nói ta là cô nương 18 tuổi? Ta đã chủ động mà ngươi còn né tránh?!
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cười khổ nói: "Bà cô tổ của ta, chúng ta đang ở sào huyệt Cửu U Tông, hành sự nên cẩn thận một chút."
Nhậm Tiểu Lôi tức giận nói: "Cẩn thận cái gì, lão nương bị tên rùa đen Phùng Đức Hải hạ độc, có thể sống đến ngày mai hay không còn chưa biết chắc."
Trên đường đi, Phùng Đức Hải ép nàng ăn Vô Lượng Hoa, cũng nói độc tính Vô Lượng Hoa cho nàng biết.
Dưới sự uy hiếp của Vô Lượng Hoa, Nhậm Tiểu Lôi mới đáp ứng phối hợp với Phùng Đức Hải.
"Đđừng bi quan như thế, không phải còn có ta sao." Lý Phong cười một tiếng.
Lông mày Nhậm Tiểu Lôi nhíu lại: "Ngươi? Ngươi biết ta trúng độc gì sao?"
"Nếu ta đoán đúng thì có thưởng không?" Lý Phong thuận miệng nói, sau đó lập tức hối hận.
Nhậm Tiểu Lôi không phải là Ngụy Băng Khanh hay Tô Đồng, không thể đùa giỡn nàng được, nếu không hậu quả vô cùng nghiêm trọng. ..
Quả nhiên, sau khi Nhậm Tiểu Lôi nghe xong thì cười ngọt ngào: "Ngươi muốn thưởng gì nào?"
Lý Phong: ". . ."
"Ta chỉ đùa một chút mà thôi." Lý Phong vội vàng bỏ qua chủ đề này: "Nếu như ta không nhìn lầm thì ngươi trúng phải độc Vô Lượng Hoa."
Nhậm Tiểu Lôi nghe xong liền sững sờ: "Ngươi nhìn ra?"
"Ta biết chút y thuật." Lý Phong nhún vai.
"Không ngờ ngươi lại giỏi nhiều thứ như vậy." Sắc mặt Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ quái dị: "Vậy ngươi phải biết độc này rất khó giải."
"Ta không muốn ngươi bị liên lụy, thừa dịp bọn hắn còn tranh cãi thì ngươi mau đi đi, không cần lo cho ta."
"Sao ngươi không hỏi xem ta có biện pháp giải độc hay không?"
"Ngươi biết giải độc sao?"
"Đương nhiên rồi." Lý Phong nhún vai, lấy rễ cây Vô Lượng Hoa trong ngực ra: "Chỉ cần đập nát cái này, bôi lên kinh mạch toàn thân là xong."
Nhậm Tiểu Lôi: "? ? ?"
Bôi lên kinh mạch toàn thân? Không phải tên tiểu tử này cố ý muốn sàm sỡ ta chứ?
"Thời gian cấp bách, ta không có cách nào giải thích thêm, nếu ngươi tin ta thì mau bôi lên kinh mạch đi."
Trong lúc nói chuyện Lý Phong dùng chân khí nghiền nát rễ cây Vô Lượng Hoa.
Nhậm Tiểu Lôi chống nạnh, bất mãn nói: "Ta có mắt sau lưng đâu mà tự bôi được?!"
"Khụ khụ, nhưng cũng không có cách nào..."
Trên mặt Nhậm Tiểu Lôi lộ vẻ đùa cợt nhìn Lý Phong: "Ngươi đã sớm nghĩ ra điểm này, đúng không?"
"Ách. . ." Lý Phong sờ mũi một cái, không biết nên trả lời thế nào.
"Ai, mị lực quá lớn cũng khổ, sẽ khiến người khác nghĩ hết biện pháp để đến gần ta."
Nhậm Tiểu Lôi bất đắc dĩ thở dài, hứng thú bừng bừng nói: "Còn chờ gì nữa, tranh thủ thời gian bắt đầu đi!"
Lý Phong: "? ? ?"
Ngay lúc Lý Phong còn đang mơ màng, Nhậm Tiểu Lôi đã bắt đầu cởi áo.
Lý Phong thở dài, sau khi Nhậm Tiểu Lôi nằm xuống thì bắt đầu bôi lên.
Điều kỳ lạ là khi bôi rễ cây Vô Lượng Hoa đã bị nghiền nát lên người Nhậm Tiểu Lôi thì như muối gặp nước, trong nháy mắt liền hòa tan, không để lại chút dấu vết nào.
Sau khi làm xong Lý Phong xoay người sang chỗ khác: "Được rồi, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Hình như nhẹ nhõm hơn rất nhiều." Nhậm Tiểu Lôi đã sớm phát hiện sự khác biệt.
Trước khi chưa giải độc thì phản ứng của Nhậm Tiểu Lôi trì trệ hơn bình thường một chút.
Nhưng bây giờ Nhậm Tiểu Lôi lại cảm thấy tinh thần rất sảng khoái !
"Vậy thì tốt." Lý Phong thở phào: "Ngươi mặc quần áo vào đi, ta ra ngoài xem thử, à đúng rồi, đây là Đồng Nhan Thủy, ngươi cầm đi, đừng để lộ dấu vết gì."
Lý Phong vừa định ra khỏi phòng thì một tiếng quát lớn từ bên ngoài truyền đến: "Ngụy Bân, ngươi ra đây cho ta!"
Sau đó là âm thanh hốt hoảng của của Mã Bạch Lộ: "Tứ trưởng lão, Thất trưởng lão có lệnh, nếu không được hắn cho phép thì không ai được đi vào."
"Cút ngay cho ta!"
Phùng Đức Hải nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó một tiếng "rầm" vang lên.
Lý Phong biến sắc, quay đầu nhìn Nhậm Tiểu Lôi thì phát hiện nàng còn đang mặc quần áo, trong lúc nhất thời muốn ra cửa cản Phùng Đức Hải lại.
Nhưng lúc này Phùng Đức Hải đã đạp cửa đi vào, sau lưng hắn còn có đám người La Thiên Chính đi theo xem kịch vui.
"Tông chủ, sao ngươi lại. . ." Phùng Đức Hải còn chưa nói hết lời thì đã nhìn thấy Nhậm Tiểu Lôi đang mặc quần áo, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Đằng sau, đám người La Thiên Chính cũng sững sờ!