Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 841: Chương 820: Rút Ra Trí Nhớ

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Sau khi giúp Liễu Thi Hàm trở thành Chí Tôn đỉnh phong, Lý Phong liền chạy tới đây tìm Đường Quỳnh.

Ngoài ra hắn còn mua sắm từ hệ thống một thân quần áo giống hệt người anh em xấu số.

"Lý Phong, ngươi không sao chứ? !"

Đường Quỳnh chạy đến trước mặt Lý Phong, cúi người xuống gấp giọng hỏi.

Lý Phong nhắm nghiền 2 mắt, cả người toàn là máu, giả chết nằm trên mặt đất.

Không có cách nào, lực va chạm quá nghiêm trọng, người bình thường còn sống sót đã là kỳ tích, nếu hắn còn giống như không có việc gì thì quá quái lạ.

Không chỉ giả chết, Lý Phong còn muốn giả vờ mất trí nhớ.

Lại là một chuyện bất đắc dĩ, ở chung lâu dài như vậy sớm muộn cũng lộ tẩy .

"Kí chủ, có muốn tiêu hao 10000 điểm tích lũy để sao chép trí nhớ của Lý Phong không?"

Đúng lúc này, âm thanh hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên.

Lý Phong vội vàng lựa chọn đồng ý.

Lập tức có một luồng bạch quang sáng lên trong đầu hắn, sau đó, rất nhiều mảnh vỡ trí nhớ giống như thủy triều bị hệ thống cưỡng ép nhét vào bộ não Lý Phong.

"Đây là cuộc đời của tên kia sao?"

Lý Phong đột nhiên sinh ra cảm giác rất kỳ diệu.

Dù rằng phần trí nhớ này không phải của hắn nên để tìm tòi vẫn có chút trắc trở, nhưng ít ra về sau bị ai hỏi cái gì Lý Phong cũng có thể kịp thời trả lời chính xác.

Không nghe thấy Lý Phong trả lời, Đường Quỳnh muốn đưa tay dò xét hơi thở của Lý Phong.

Lúc này Từ Sương đột nhiên giữ lấy tay nàng: "Đường tổng, để ta tới đi."

Là trợ lý của Đường Quỳnh, Từ Sương rất sùng bái Đường Quỳnh, cũng rất hiểu thái độ mà Đường Quỳnh dành cho Lý Phong, cho nên giờ khắc này Từ Sương không hy vọng Đường Quỳnh động vào Lý Phong.

Loại kí sinh trùng này Lý Phong chết thì chết, chứ đừng hòng làm bẩn tay Đường tổng!

Đường Quỳnh nghe vậy, rốt cục tránh ra.

Từ Sương cúi người dò xét phía hơi thở của Lý Phong, kết quả là khi tay nàng vừa đặt ở lỗ mũi Lý Phong liền giống như bị giật điện rút về.

"A! Hắn còn sống!" Từ Sương kinh hô thành tiếng.

Đường Quỳnh sững sờ hỏi: "Thật sao? !"

"Thật."

"Vậy thì gọi cấp cứu đi, ta nhớ số điện thoại cấp cứu ở Hoa Hạ là 120.”

"Được rồi." Từ Sương có chút không tình nguyện lấy điện thoại di động ra gọi 120.

Cùng lúc đó, Đường Quỳnh quay sang tìm kiếm tài xế xe vận tải.

Điều làm Đường Quỳnh cảm thấy vui mừng là tài xế xe vận tải không lái xe bỏ trốn, mà đã xuống xe chạy qua bên này.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ta không phải cố ý, ta là vì tránh một chiếc xe 7 chỗ khác cho nên mới giật mình bẻ lái, thật xin lỗi, thật thật xin lỗi."

Tài xế chạy tới sau đó lộ vẻ khóc nức nở nói.

Đường Quỳnh nhìn hắn chằm chằm, sau đó nói: "Ngươi đừng lo lắng, hắn còn thở, thư kí của ta đang gọi 120, ngươi tranh thủ thời gian gọi điện thoại cho cảnh sát giao thông đi."

"Ngươi nói cái gì, hắn. . . Hắn không chết? !" Tài xế đầu tiên là sững sờ, tiếp theo chỉ vào Lý Phong nói, xem ra tâm tình có chút kích động.

Đường Quỳnh cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đáp: "Đúng, hắn không chết, ngươi tranh thủ thời gian gọi cho cảnh sát giao thông đi."

Sắc mặt tài xế biến ảo mấy lần, sau cùng gượng cười nói: "Ta có thể tới xem xét hắn không?"

Đôi mi thanh tú của Đường Quỳnh hơi nhíu lại: "Ngươi tốt nhất là đừng đụng tới hắn, chờ bác sĩ tới rồi nói sau."

"Không có việc gì, ta chỉ là nhìn một chút mà thôi, sẽ không động vào hắn." Tài xế đi đến trước mặt Lý Phong, sau đó âm thầm rút ra một cây ngân châm.

Tiếp theo, tài xế chậm rãi ngồi xổm xuống, dùng thân thể che đi cánh tay, muốn chọc thủng yết hầu Lý Phong.

Đúng lúc này, ngón tay Lý Phong đột nhiên động một cái.

"Xoẹt.”

Một luồng chân khí cực mỏng bắn ra từ ngón tay hắn, tiếp theo đánh vào ngực tài xế xe vận tải.

Tên này chỉ cảm thấy trái tim đau đớn, sức lực toàn thân tiêu tán, tay phải nhẹ buông xuống cây ngân châm, phát ra một tiếng "Leng keng" nhỏ bé.

"Hả?" Đường Quỳnh kinh ngạc nhìn tài xế: "Đây là cái gì?"

Lúc này Từ Sương đã nói chuyện điện thoại xong, vội vàng chạy tới: "Làm sao vậy Đường tổng?"

"Hắn. . . Trên tay hắn vừa mới cầm một cây ngân châm." Đường Quỳnh chỉ vào tài xế vận tải nói.

"Hả?" Từ Sương sững sờ, tiếp theo lôi kéo Đường Quỳnh lui về sau: "Đường tổng, người này rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu, chúng ta phải cách xa hắn một chút."

Tài xế: ". . ."

Mẹ nó. . . Hắn vừa rồi đúng là muốn giết người diệt khẩu, nhưng không biết tại sao bây giờ toàn thân không có một chút sức lực, chuyện này rốt cục là sao?

Đúng lúc này, bảo an trong Osvili chú ý tới tình huống bên này, vội vàng chạy tới xem xét tình huống.

Có bảo an ở đây, Đường Quỳnh, Từ Sương trấn định ohwn một chút.

Được bảo an trợ giúp dưới, Từ Sương gọi điện thoại báo cảnh sát, rất nhanh xe cứu hộ cùng cảnh sát giao thông chạy tới, khống chế lại tài xế đồng thời đưa Lý Phong lên xe cứu thương.

Là người nhà duy nhất của Lý Phong tại Hoa Hạ, Đường Quỳnh tự nhiên phải đi theo lên xe cứu thương.

Ngay tại thời điểm nhân viên y tế muốn sơ cứu cho Lý Phong, hắn đột nhiên mở hai mắt ra.

"A, ngươi tỉnh rồi?" Đường Quỳnh kinh hỉ lên tiếng.

Mặc kệ cảm giác của nàng đối với Lý Phong là gì, ít nhất nàng không muốn hắn chết như vậy.

"Ta. . . Túi áo của ta có một viên thuốc, đó là gia gia lưu lại cho ta, ngươi. . . Ngươi giúp ta lấy ra, đừng để bọn hắn đụng vào ta." Lý Phong hữu khí vô lực nói.

Nhân viên y tế: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!