Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 845: Chương 824: Đến Y Quốc

HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN

Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Lý Phong có chút sững sờ.

Không phải chứ. . . Nàng muốn gặp Lý Phong? Lý Phong vốn đang đi theo ngươi đây này!

"Được, ta sẽ gọi điện thoại nhờ người bạn kia xem sao."

Đang nói chuyện Lý Phon làm bộ bấm máy: "Lão Vương, vợ ta muốn gặp bạn học thời đại học của ngươi một lần, ngươi có thể giúp đỡ một chút không?"

"Được được được, ta chờ tin của ngươi, đợi chuyện thành rồi ta sẽ mời ngươi ăn cơm."

Sau khi cúp điện thoại, Lý Phong cười nói: "Hắn đã đáp ứng giúp đỡ."

Đường Quỳnh cám ơn, tiếp theo do dự nói: "Đợi trở về ta sẽ cho ngươi 10 ngàn bảng Anh, xem như phí quan hệ xã hội."

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cười khổ: "Giữa vợ chồng cần gì phân rõ ràng như vậy?"

Sắc mặt Đường Quỳnh cứng lại, tiếp theo hừ lạnh: "Chỉ là trên danh nghĩa mà thôi."

Lý Phong sờ mũi một cái, không lên tiếng nữa.

Tiếp theo ba người gọi taxi để đi tìm khách sạn.

Trên đường đi, Đường Quỳnh tiếp nhận cuộc gọi từ bên cảnh sát giao thông, bọn hắn muốn hỏi thăm tình huống của Lý Phong.

Đường Quỳnh cũng không giấu diếm, trực tiếp kể lại tình huống của Lý Phong.

Sau khi cúp điện thoại, Đường Quỳnh vừa muốn nhắm mắt dưỡng thần thì lại có một cuộc điện thoại gọi tới.

"Cái gì. . . Được, ta lập tức tới sân bay!"

Đường Quỳnh lộ thần sắc bối rối để điện thoại xuống, vội vã nói: "Bác tài, có thể đưa chúng ta tới sân bay quốc tế Minh Châu không, có việc gấp."

Lái xe đương nhiên nguyện ý, sau hai tiếng rưỡi, taxi ngừng trước cổng sân bay quốc tế Minh Châu.

Trả tiền xuống xe xong, Lý Phong nhịn không được hỏi: "Sao đột nhiên ngươi lại muốn về Y quốc, ở trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"

"Thân thể gia gia của ta xảy ra vấn đề, vừa mới vào viện."

Đường Quỳnh không giải thích quá nhiều, quay người đi tiếp.

Lý Phong nhướng mày một cái, biết sự tình không đơn giản như Đường Quỳnh nói, nếu khẳng định là bệnh tình của Đường lão gia tử đã rất nguy cấp, thời gian không còn nhiều!

Qua 15 giờ di chuyển, máy bay hạ xuống tại sân bay quốc tế LD.

Ba người rời sân bay, ngồi trên xe riêng do Đường gia phái tới, một đường lao nhanh, cuối cùng dừng trước cửa một cái bệnh viện rất lớn.

Ba người xuống xe liền đi thẳng lên lầu bốn, sau khi mấy người ra khỏi thang máy, bỗng một thanh âm bi thảm vang lên.

"Tiểu Quỳnh, ngươi rốt cục đã trở về, gia gia ngươi sắp không chịu được rồi."

Lý Phong nhìn sang, đập vào mắt hắn là một nữ nhân trung niên ăn mặc sang quý đang đứng lau nước mắt.

Bên cạnh đó là một nam nhân trung niên đeo mắt kính gọng vàng nổi giận quát: "Cha ta còn chưa đi, ngươi hô to gọi nhỏ cái gì, không ngại mất mặt à?"

Lý Phong nhướng mày một cái, thông qua trí nhớ từ hệ thống hắn đã nhận ra thân phận hai người này.

Nữ tên Ngô Lâm, là mẹ Đường Quỳnh, nam tên là Đường Kiếm, thuộc thế hệ thứ 2 của Đường gia, là cha Đường Quỳnh.

Ở cửa còn có bốn nam nữ khác, theo thứ tự là đại ca của Đường Kiếm là Đường Phi, vợ Đường Phi là Khâu Dung, cùng với 2 người con của Đường Phi là Đường Long, Đường Phỉ.

Đường Quỳnh thấy nội tâm kêu lộp bộp một tiếng, vội vàng xông lên phía trước hỏi: "Mẹ, gia gia thế nào rồi?"

Ngô Lâm nhìn Đường Kiếm, nhỏ giọng nói: "Hai phút trước hô hấp của lão gia tử đột nhiên ngừng, bác sĩ đang tiến hành cứu giúp."

"A!" Đường Quỳnh lấy tay che miệng, nước mắt đã không nhịn được tràn ra.

"Tiểu Quỳnh, ngươi đừng lo lắng, bác sĩ George là người rất giỏi, gia gia ngươi khẳng định sẽ bình an vô sự." Đường Kiếm thở dài an ủi.

Nghe thấy lời ấy, Đường Quỳnh cũng cảm thấy trấn định hơn chút.

Đúng lúc này, Đường Phỉ bất chợt nói: "Đường Quỳnh, chuyện của gia gia ngươi lo lắng cũng không làm được gì, bây giờ ngươi nói về vấn đề hợp tác với Osisvili trước đi."

Đường Phỉ là em họ Đường Quỳnh, nhưng bởi vì một ít nguyên nhân nên nàng từ trước tới giờ không gọi Đường Quỳnh là tỷ tỷ, mà đều là gọi thẳng tên.

Đường Quỳnh liếc nhìn nàng, không lên tiếng.

"Hừ, xem ra là thất bại rồi." Đường Phỉ cười lạnh một tiếng.

"Đường Phỉ, ngươi nói chuyện với Tiểu Quỳnh nhà chúng ta kiểu gì vậy!" Ngô Lâm không nhịn được quát lớn.

Đường Phỉ không sợ chút nào: "Nói kiểu gì? Nếu không phải bởi vì Đường Quỳnh, Kessley sẽ dừng hợp tác với tập đoàn U Lan sao? Nếu không phải vì giá cổ phiếu tập đoàn U Lan giảm mạnh, ảnh hưởng tới tâm tình của gia gia thì bệnh tình của hắn sẽ chuyển biến xấu đến mức này sao?"

"Ngươi cho rằng Tiểu Quỳnh nguyện ý như vậy sao? Là lão gia tử nhất định muốn Tiểu Quỳnh gả cho Lý Phong! Không phải thì Tiểu Quỳnh sẽ gả cho một nam nhân vô dụng như vậy?"

Dù Lý Phong ở ngay chỗ này, Ngô Lâm cũng không hề e dè nói.

Từ khi Lý Phong đi tới nơi này, người Đường gia căn bản không thèm liếc tới hắn một cái, coi hắn tựa như không khí.

Đường Phỉ không nhịn được cười lạnh: "Hừ, nói cho cùng vẫn là các ngươi không có nguyên tắc của bản thân, ta thấy gia gia đã sắp không chống cự được nữa, đợi hắn qua đời thì mau để Đường Quỳnh ly hôn Lý Phong, sau đó gả cho thiếu gia Gullit, vãn hồi tổn thất của tập đoàn U Lan."

"Đường Phỉ!" Đường Quỳnh giận dữ quát lên, Đường Phỉ vậy mà dám trù ẻo gia gia chết, còn khoa tay múa chân với chuyện riêng của nàng, thật đáng giận!

"Làm sao, muốn cãi nhau với ta?" Đường Phỉ không sợ hãi chút nào đối mặt Đường Quỳnh.

Ngay tại thời điểm thế cục sức căng thẳng, cửa phòng bệnh mở ra, một người bác sĩ mặc áo khoác trắng đi ra.

"Bác sĩ George, tình hình thế nào rồi?" Đường Phi lo lắng hỏi.

George lắc đầu: "Chúng ta đã cố hết sức, các ngươi vào gặp hắn lần cuối đi."

Đám người Đường gia như bị sét đánh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!