HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Con mẹ nó! Đau. . . Đau đau đau đau đau!"
Vương Quân chỉ cảm thấy như một thanh kìm sắt siết lấy tay hắn, nhất thời đau đớn đến mức hô thành tiếng.
Đến lúc này, Aishonia mới phát hiện Lý Phong đã xuất hiện bên cạnh nàng!
"Nói ngươi là cặn bã thì lại sồn sồn lên tự ái. Cô gái xinh đẹp như vậy suýt nữa bị bàn tay của ngươi làm bẩn.”
"Người nào cặn bã, con mẹ nó ngươi mới là cặn bã!" Vương Quân nổi giận dị thường, sau đó muốn dùng lực rút tay về.
Thế nhưng dù hắn dùng sức tới đâu, sắc mặt đỏ bừng lên, nhưng tay vẫn không nhúc nhích bị Lý Phong vững vàng nắm lấy!
"Chát!"
Ngay tại thời điểm Vương Quân chấn kinh thất thần, Lý Phong đột nhiên đưa tay tát mặt hắn.
"Tê!"
Mọi người xem náo nhiệt ngoài cửa nhịn không được hít sâu một hơi! Trước kia chưa từng thấy Lý Phong táo bạo như thế.
"Không chỉ nội tâm dơ bẩn, cái miệng cũng không sạch sẽ, Vương Quân, ngươi xem lại bản thân mình đi."
Lúc này Lý Phong buông ra tay phải Vương Quân nói.
Vương Quân thật lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, nửa là kinh sợ nửa là khủng hoảng quát: "Ngươi nói người nào dơ bẩn? !"
"Đương nhiên là ngươi." Lý Phong cười lạnh một tiếng, chỉ vào Trần Tam Muội: "Bà ấy không phải bởi vì uống thuốc ta kê mà nổi bệnh, lý do thật sự là bị hạ độc!"
Sắc mặt Vương Quân kịch biến!
Đám người xem náo nhiệt cũng không nhịn được kinh hô: "Cái gì, Trần Tam Muội biến thành như vậy vì bị hạ độc?"
"Cái này không quan trọng, mấu chốt là ai hạ độc Trần Tam Muội!"
"Vị huynh đệ này hỏi rất hay!" Lý Phong quay đầu nhìn về phía người kia, cười nói: "Ánh mắt của ngươi rất khá!"
"Cảm ơn Lý thiếu khen ngợi, ta chỉ là thuận miệng mà thôi. So với chiến thắng 31 triệu bảng của Lý thiếu, ta không đáng là gì."
Aishonia: "? ? ?"
Vương Quân: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Một câu nói vu vơ mà các ngươi cũng làm trò mèo khen mèo dài đuôi như vậy sao? ! Có biết xấu hổ không?
Lý Phong hỏi tiếp: "Lão huynh đã có thể nói vậy, hay là nói ra suy đoán còn lại trong nội tâm bản thân đi."
"Trần Tam Muội đối xử hòa thuận với mọi người, nhiều năm như vậy chưa từng kết thù, có thể loại bỏ tình huống báo thù. Đã không phải báo thù, vậy cần suy xét kẻ nào được lợi nhất nếu độc chết Trần Tam Muội,."
"Nếu như ta nhớ không lầm, vừa rồi Vương Quân nói Trần Tam Muội mà qua đời, thì ta phải bồi thường 1 triệu bảng Anh. . ."
Lý Phong đột nhiên ra vẻ thâm ý sâu sắc mở miệng.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ!
Thì ra là thế! Thì ra là thế a!
"Ngươi nói bậy! Ta không làm! Không có khả năng!" Vương Quân cuống quít phủ nhận: "Đây là bà ta, ta vô cùng hiếu thuận, nếu ta làm chuyện này thì sao xứng làm người nữa? Tới cầm thú cũng không bằng!"
Nghe thấy lời ấy, mọi người rơi vào trầm tư.
Xác thực, Vương Quân mặc dù thích đánh bạc, nhưng đối xử với bà rất hiếu thuận, đây là chuyện mọi người đều biết.
"Ngươi thật sự không hạ độc Trần Tam Muội?" Lý Phong nhìn lấy Vương Quân, dùng tới Đọc Tâm Thuật.
"Không có, tuyệt đối không có!" Vương Quân cực lực phủ nhận, tiếp theo chỉ Lý Phong nói: "Rõ ràng là ngươi kê đơn thuốc có vấn đề, ngươi đừng có mong chống chế!"
"Thì ra là thế." Lý Phong cười nói: "Vương Quân, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi muốn bà nội ngươi sống hay là muốn 1 triệu bảng Anh?"
Vương Quân hơi biến sắc, tiếp theo giận dữ hét: "Đương nhiên là muốn bà ta sống! Sao ngươi lại hỏi câu ngu ngốc như vậy!"
Nói đến đây, hốc mắt Vương Quân cũng có chút hồng nhuận.
Lý Phong nhìn hắn một hồi, sau một lúc lâu bật cười nói: "Tốt, vậy ta sẽ cứu sống bà ấy!"
Tiếp theo, Lý Phong móc ra một túi ngân châm, lấy ra một cái ngân châm rất dài đâm tới thân thể Trần Tam Muội.
"Hắn. . . Hắn muốn cứu Trần Tam Muội?”
"Nếu hắn làm Trần Tam Muội lăn ra chết, thì nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch!"
Mọi người nhịn không được đổ mồ hôi thay Lý Phong.
"Lý Phong, ngươi muốn làm gì!"
Vương Quân cũng không nghĩ tới Lý Phong lại đột nhiên châm cứu, sau khi ngây người vội vàng muốn tiến lên ngăn cản.
Lý Phong không quay đầu lại nói: "Muốn bà nội ngươi sống sót thì thành thành thật thật đứng tại chỗ cho ta!"
Vương Quân cắn răng thầm chửi một câu, quả nhiên không tiến lên nữa.
Trong cái nhìn chăm chú của mọi người, Lý Phong nhanh chóng rút châm về, trên mặt Trần Tam Muội chậm rãi trở nên đỏ hồng.
Mấy phút đồng hồ sau, Trần Tam Muội đột nhiên ngồi dậy tại chỗ, há miệng phun ra một ngụm máu đen!
Tiếp theo, Trần Tam Muội mở ra hai mắt, phun ra một ngụm trọc khí thật dài rồi hỏi: "Ta. . . Ta bây giờ đang ở đâu?"
Mọi người đầu tiên là yên tĩnh, tiếp theo liền vang lên một loạt những tiếng kinh hô: "Con mẹ nó, Trần Tam Muội vậy mà thật sự được cứu sống!"