HỆ THỐNG CỨU VÃN NỮ THẦN
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần
"Thật sao?" Đường Hùng đầu tiên là vui vẻ, liền vội vàng hỏi: "Không biết Kayle thiếu gia muốn đưa thứ gì, đưa cho ai?"
"Đương nhiên là Đường Quỳnh tiểu thư."
Ethan Morrison mỉm cười, lấy ra từ trong ngực hai phong thư đẹp đẽ.
"Oa, mặc kệ bên trong đặt cái gì, Kayle thiếu gia thật sự là rất yêu tỷ tỷ!"
"Nếu người yêu ta như thế, ta nhất định sẽ cho hắn một cơ hội theo đuổi!"
Đường Phỉ nửa là hâm mộ nửa là thuyết phục nói.
Đường Quỳnh thản nhiên đáp: "Nếu như muội muội ưa thích, ngươi có thể hỏi tổng giám đốc Morrison xem có thể tặng cho ngươi không, dù sao ta cũng không lấy."
Ánh mắt Đường Phỉ sáng lên, nóng lòng muốn thử.
Sắc mặt Ethan Morrison cứng lại, tiếp theo cười khổ nói: "Đường tiểu thư, phần lễ vật này là Kayle thiếu gia đã nói rõ sẽ tặng cho ngươi, ngươi tuyệt đối đừng làm ta khó xử."
Nếu Đường Quỳnh không phải nữ nhân Kayle Gullit muốn theo đuổi, vậy hắn căn bản không cần nể mặt Đường Quỳnh như vậy.
Đường gia dựa vào Kessley mà làm giàu, hắn là tổng giám đốc Kessley, dù chỉ mặt Đường Hùng mắng mỏ cũng không có vấn đề gì.
"Vậy ta cũng có quyền lợi cự tuyệt, không phải sao?" Đường Quỳnh lạnh nhạt đáp.
"Đúng thế, nhưng ta không cảm thấy Đường tiểu thư sẽ cự tuyệt phần lễ vật này." Ethan Morrison mỉm cười, lấy ra vật bên trong phong thư: "Đây là vé vào cửa buổi đấu giá Takhar, là Kayle thiếu gia cố ý căn dặn ta chuẩn bị."
Đám người Đường Hùng hơi biến sắc, Takhar là một trong 3 lễ bán đấu giá lớn nhất thế giới, một năm cử hành 2 lần, xuân và đông.
Hai lần đấu giá đều sẽ xuất hiện mấy món vô cùng giá trị, hấp dẫn rất nhiều người quyền cao chức trọng tới, vé vào cửa có thể nói là vạn kim khó cầu.
Không chỉ như thế, mỗi tấm vé vào cửa đều đại biểu 2 triệu bảng Anh tiền đặc cộc thậm chí càng nhiều hơn.
Cho nên cái này không chỉ đơn giản là hai tấm vé vào cửa, sau lưng đại biểu là quan hệ dày đặc cùng chí ít 4 triệu bảng Anh.
Chí ít với năng lực Đường gia là không chiếm được tấm vé này.
Đường Quỳnh nhíu mày: "Ta không có hứng thú tham gia đấu giá."
"Nhưng ngươi sẽ hứng thú với 《 Cảnh hè Sanders 》 , không phải sao?" Ethan Morrison cười mỉm nói.
Đường Quỳnh im lặng, không lên tiếng.
Xem ra tình báo của thiếu gia Kayle Gullit rất chuẩn xác.
"Lần đấu giá này có rất nhiều người sẽ đến vì nó, cạnh tranh kịch liệt, nếu Đường tiểu thư không đi tham gia, về sau muốn thấy 《 Cảnh hè Sanders 》là gần như không có khả năng.”
Đường Quỳnh do dự, sau cùng trầm giọng nói: "Xin lỗi, chồng ta sau này biết được sẽ tức giận, cho nên ta không thể tiếp nhận."
"Đường tiểu thư không cần lo lắng, hai tấm vé vào cửa này chính là cho ngươi cùng Lý tiên sinh, đến tlúc đó các ngươi có thể cùng vào, như vậy hắn sẽ không tức giận." Ethan Morrison cười một tiếng, đứng dậy đưa vé vào cửa đến trước mặt Đường Quỳnh.
"Được rồi Tiểu Quỳnh, tổng giám đốc đã nói tới vậy, ngươi không thu thì quá mức không thèm nể mặt." Ngô Lâm đi tới lôi kéo cánh tay Đường Quỳnh, khuyên nhủ.
"Đúng vậy Tiểu Quỳnh, dù sao là ngươi đi cùng Lý Phong, coi như đi giải sầu vậy." Đường Kiếm cũng phụ họa.
Tuy không hiểu vì sao Kayle Gullit để Lý Phong cũng tới, nhưng bên trong tự có thâm ý, bọn họ chỉ cần phối hợp với Kayle Gullit là được.
Đối mặt mọi người, Đường Quỳnh rốt cục do dự: "Ta sẽ gọi cho Lý Phong, xem hắn nói như thế nào."
Chỉ thấy Đường Quỳnh lấy điện thoại di động ra, bấm số Lý Phong: "Alo cục cưng, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi."
Đường Kiếm: "? ? ?"
Ngô Lâm: "? ? ?"
Người khác: "? ? ?"
Không phải chứ. . . Cục cưng? Nàng thật sự là gọi cho Lý Phong? Quan hệ hai người trở nên tốt đẹp như vậy từ bao giờ?
Đồng tử Ethan Morrison co rụt lại, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Lý Phong đang xem bệnh ở Đông y quan cũng có chút sững sờ, có điều rất nhanh hắn phản ứng lại, Đường Quỳnh khẳng định đang nói cho người khác nghe, ngay sau đó hắn cười nói: "Chuyện gì vậy tục tưng của ta?"
Đường Quỳnh lập tức thấy sau lưng sởn đầy gai ốc, nhưng nàng vẫn biểu hiện như thể rất hạnh phúc, thẹn thùng nói: "Là thế này, tiên sinh Kayle Gullit đưa tới hai tấm vé vào cửa. . ."
Nghe xong, Lý Phong hơi trầm ngâm liền nói: "Tốt, vậy chúng ta cùng đi."
Đường Quỳnh không nói lời nào, con mẹ nó, nàng muốn nghe cái này sao? Nàng muốn nghe lời cự tuyệt cơ mà!
"Ngươi không muốn đi thì thôi." Đường Quỳnh là người nhanh trí, dù sao nàng không mở loa ngoài, người khác đều không nghe được.
Nhưng vào lúc này, Ngô Lâm đột nhiên đoạt lấy điện thoại: "Lý Phong, ngươi dựa vào cái gì mà không cho Tiểu Quỳnh đi, ngươi cho rằng ngươi là ai, ta nói cho ngươi biết. . . Cái gì, ngươi muốn đi?"
Ngô Lâm sững sờ nhìn về phía Đường Quỳnh.
Sắc mặt Đường Quỳnh cứng lại, tiếp theo gượng cười nói: "Hắn thay đổi chủ ý rồi sao?"
Giờ khắc này, Đường Quỳnh hận không thể trở về bắt Lý Phong quỳ gối giặt đồ!
"Hừ!" Ngô Lâm hung hăng trừng mắt lườm Đường Quỳnh: "Tốt, đây chính là ngươi nói!"
Nói xong Ngô Lâm đưa di động lại cho Đường Quỳnh.
"Đợi đêm nay chúng ta tâm sự sau." Đường Quỳnh hừ lạnh với điện thoại, sau đó cười nói: "Chồng ta đã đồng ý, vậy ta sẽ nhận lấy, đa tạ tổng giám đốc đã tự mình tới."
Nói xong, nàng tiếp nhận từ tay Ethan Morrison hai cái vé vào cửa.