Xa xa nhìn Mễ Diễm bỏ tiền mời người mua tranh của Mễ Tư Tư, Đại Hắc biết lần này nó lại đúng rồi.
Vừa đến đường dành riêng cho người đi bộ, nó liền phát hiện có người đang theo dõi họ.
Nó lúc đầu tưởng rằng là bảo tiêu của Mễ Tư Tư đang ở trong bóng tối bảo hộ, nhưng về sau phát hiện là ca ca của nàng - Mễ Diễm.
Đối với Mễ Diễm nó không hiểu nhiều, bất quá cái này cũng không ảnh hưởng nó thử một lần.
Thế là nó lâm thời quyết định để Mễ Tư Tư đi hiện trường bán tranh, nói không chừng Mễ Diễm không đành lòng để Mễ Tư Tư bị đả kích, liền sẽ ra tay giúp đỡ.
Đương nhiên, làm như vậy có chút mưu lợi, bất quá lại có quan hệ gì đâu?
Mễ Tư Tư đem kiếm tiền xem như trò chơi, vậy thì tìm người chơi đùa cùng nàng đi, về phần tiền nàng bán tranh kiếm được, Đại Hắc cũng không nghĩ tới muốn chia với nàng.
Chỉ là vừa rồi nó nghe được Mễ Diễm nói một cái từ mới mẻ, muội khống.
Nó vừa rồi tại trên mạng tìm tòi một chút, nhưng vẫn là có chút không quá lý giải.
Làm ca ca, hoàn toàn chính xác hẳn là nên sủng ái muội muội, thế nhưng không thể sự tình gì cũng chiều theo. Tựa như Mạt Lị, thời điểm nên nghiêm túc giáo dục liền phải nghiêm túc, nếu không nó liền muốn lật trời.
Đương nhiên, nếu có cái muội muội nghe lời, kia sủng nhiều một chút vẫn là có thể.
Chỉ là chủ nhân giống như không có dự định cho chúng nó thêm cái muội muội, cho nên việc này cũng chỉ có thể ngẫm lại.
Trở lại bên Mạt Lị cùng Bonnie đi một vòng, Đại Hắc phát hiện tình huống của mọi người cũng còn không tệ.
Bonnie đã bán được mười mấy trái bóng, đội ngũ trước mặt Mễ Tư Tư cũng là càng ngày càng dài, thu nhập hôm nay chú định sẽ không ít.
Mạt Lị mặc dù đã thật lâu không có ra ngoài đi lại, nhưng nhân khí như cũ rất cao, bên người chí ít vây quanh trên trăm người, dùng tiền cùng nó chụp ảnh cũng không phải số ít.
Nhìn thời gian nhanh đến giữa trưa, Đại Hắc mở ra máy tính bảng, thị trường chứng khoán muốn tới một giờ chiều mới bắt đầu phiên giao dịch, hiện tại còn có thời gian gọi thức ăn ngoài cho mọi người.
Nó đã sớm muốn thử chức năng này, đáng tiếc tại trong nhà một mực không có cơ hội.
chia thức ăn ngoài cho mọi người, Đại Hắc cũng tìm cái bồn hoa tại đường dành riêng cho người đi bộ tùy tiện ngồi xuống, sau đó mở ra phần mềm đầu tư cổ phiếu lắp đặt thật lâu.
Đưa vào tài khoản, mật mã, đăng nhập, 55 vạn tài chính đã sớm chuyển vào, cổ phiếu cũng đã sớm chọn lựa tốt, chỉ chờ thời gian vừa đến, mua vào đầy kho.
cổ phiếu này là nó tuyển chọn tỉ mỉ ra, là cổ phiếu thu lợi lớn nhất trong mấy ngày này.
Hiện tại đang ở vào thế giảm, đều nhanh đến giá sàn, nguyện ý xuất thủ tương đối ít, 55 vạn cũng bỏ ra cũng cần thời gian rất lâu mới mua vào toàn bộ được.
Theo đạo lý mà mua vào ở thời điểm giá sàn này, cần bốc lên nguy hiểm rất lớn.
Bất quá nó không có chút lo lắng nào.
Căn cứ theo trực giác của nó, lập tức liền sẽ có rất nhiều tài chính tiến vào, cổ phiếu cường thế dâng lên, trước khi báo cáo cuối ngày hôm nay ra sẽ có khả năng tăng lên.
Loại xu thế dâng lên này sẽ kéo dài đến ngày kia, cũng chính là thứ sáu.
Tới thứ hai khi bắt đầu phiên giao dịch thì nhà cái sẽ bắt đầu cắt rau hẹ, bất quá trước lúc này, nó đã sớm rút lui.
Nó dự tính trong ba ngày này, chí ít có thể thu hoạch hơn 30% lợi nhuận.
Nếu như có thể bảo trì ba ngày đều trúng, vậy thì tốc độ tăng có khoảng 40%, khấu trừ thu thuế cùng phí thủ tục, lợi nhuận thuần có khoảng 22 vạn.
Lý do nó có lòng tin như vậy, cũng không phải vì nó đối với thị trường chứng khoán có bao nhiêu nghiên cứu.
Nó càng nhiều, dựa vào là trực giác, trực giác đúng nghĩa.
Trực giác một loại năng lực phi thường thần kỳ, nó hiện tại cũng không phải lý giải quá rõ ràng.
Nguồn gốc của loại trực giác này, còn muốn bắt đầu từ hơn nửa năm trước.
Có một lần tại sau khi một cái người xa lạ tăng thêm nó làm bạn tốt, sau khi đi vào, nó phát hiện là một cái bầy đầu tư cổ phiếu.
Mấy ngày kế tiếp, nó phát hiện người bên trong bầy cơ hồ mỗi ngày đều đang kiếm tiền, sinh hoạt trôi qua thoải mái vô cùng.
Bình thường có lão sư chuyên nghiệp chỉ đạo đến phê bình vài câu, còn có thể để lão sư đơn độc chỉ điểm, lão sư còn cung cấp cổ chất lượng tốt, bất quá cái kia muốn thu phí.
Lúc ấy nó liền suy nghĩ, nếu mua cổ phiếu tốt dễ kiếm tiền như vậy, nó có thể thử một lần hay không đâu?
Dù sao lại không hao phí bao nhiêu thời gian, hơn nữa có điện thoại, máy tính bảng liền có thể thao tác. Thế là nó nghĩ biện pháp để Phương Hằng giúp nó mở tài khoản, sau đó nho nhỏ thử một chút.
Kết quả rất để nó thất vọng, cái bầy đầu tư cổ phiếu cùng lão sư chỉ đạo gì kia đều là lừa đảo.
Mặc dù tổn thất mấy trăm khối phí báo danh, nhưng từ đó về sau, Đại Hắc liền bắt đầu sinh ra hứng thú nồng hậu đối với cổ phiếu, nó quyết định muốn tự mình học tập cùng nghiên cứu cổ phiếu.
Đại Hắc dần dần phát hiện, dựa vào phân tích tuyến đồ K, bảng báo cáo tài vụ cùng các loại tin tức để phán đoán giá thị trường của thị trường chứng khoán, còn không chuẩn bằng trực giác của nó.
Thế là nó download phần mềm mô phỏng đầu tư cổ phiếu, bắt đầu dựa vào trực giác đầu tư cổ phiếu.
Cứ như vậy qua hai ba tháng, trực giác của nó càng ngày càng chuẩn, xác suất trúng cao đến 60% trở lên. Sau khi đi theo chủ nhân cùng một chỗ tu tập sơ cấp Luyện Thể thuật, hấp thu năng lượng linh tính, xác suất trúng càng là một ngày một tăng, đạt đến 95% trở lên.
Chỉ là loại đồ vật trực giác này cực kì huyền diệu, hiện tại nó chỉ có cảm giác đối với cổ phiếu, phương diện khác thì cơ hồ không có, nó cảm thấy đây là có quan hệ cùng việc nó gần nhất một mực đang nghiên cứu cổ phiếu.
Về phần về sau có thể không phát triển đến phương diện khác không, nó ngược lại là không nghĩ nhiều như vậy, nó cũng không phải chủ nhân, không phải cái gì cũng có thể coi được rõ rõ ràng ràng.
Cũng không cần phải vậy.
thế giới nhân loại rất phức tạp, đồ vật cần học tập cùng lý giải nhiều lắm. Hết lần này tới lần khác một đời chó lại quá ngắn ngủi, qua tết Xuân nó liền năm tuổi, không thể đem quá nhiều thời gian tiêu vào bên trên kiếm tiền.
Nhưng không kiếm tiền cũng không được.
Nó nghĩ học được lập trình như Liễu Hằng, viết ra phần mềm thích hợp nhất cho cẩu cẩu sử dụng, hiện tại ô tô cũng chỉ thích hợp cho nhân loại lái, nó cũng muốn cải tạo thành một chút, để cẩu cẩu cũng có thể thuận tiện điều khiển.
Đương nhiên nó còn có rất nhiều ý nghĩ, muốn thực hiện những mục tiêu này, chỉ có tri thức còn không được, còn cần rất nhiều tiền tài đến chèo chống.
Hướng chủ nhân muốn giống không quá hiện thực, chủ nhân đều thiếu nợ tiền của lão sư.
Cho nên nó cần nhờ chính mình kiếm tiền.
Chờ nó kiếm đủ một ngàn vạn, sau đó lại đi cho chủ nhân một kinh hỉ.
Nhìn một chút cổ phiếu đã bắt đầu dâng lên, Đại Hắc hơi thả tâm chút, trực giác hôm nay, như cũ rất chuẩn.
…
Mạt Lị có chút nhàm chán đánh một cái ngáp, dùng móng vuốt thật to dụi dụi con mắt.
Mặc dù cảm giác bị rất nhiều người vây quanh cũng không tệ lắm, nhưng có ít người không biết là xảy ra chuyện gì, thời điểm chụp ảnh luôn thích mở đèn flash.
Cái này khiến con mắt của nó có chút không thoải mái.
Càng làm cho nó không thoải mái chính là, đại bộ phận người chụp ảnh đều thích dùng phần mềm làm đẹp, kết quả ảnh chụp ra đến, nó đều kém chút không biết mình.
Bản vương tú lệ yêu kiều như thế, còn cần làm đẹp sao, thật là vẽ rắn thêm chân.
Nó quyết định chờ hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, nhất định phải đi mua một cây kem, không đúng, ít nhất phải hai cây.
Ngay tại lúc Mạt Lị buồn bực ngán ngẩm, nó đột nhiên từ trong khe hở của đám người, nhìn thấy một cái thân ảnh nho nhỏ, lỗ tai một chút liền dựng lên.
Kia có một con mèo, mọc ra lông nhung dài màu trắng giống như nó, mập mạp, nhìn rất xinh đẹp.
bên trên núi Vọng Tử cũng có mèo, thời điểm nó đi siêu thị mua đồ vật, ngẫu nhiên có thể đụng phải.
Bất quá những mèo kia đều lớn lên không dễ nhìn, lá gan cũng cực kì nhỏ, từ thật xa nhìn thấy nó cùng Đại Hắc, đã trực tiếp trốn đi, cũng rất ít sẽ tới gần nhà nhà chơi.
Con mèo này giống như rất gan lớn, tại bên trong bồn hoa bên cạnh chui tới chui lui, giống như không sợ người.
Mạt Lị nháy nháy mắt, cảm giác có chút ý tứ.
Rất muốn đi chơi cùng nó một hồi a!
Đáng tiếc nhiệm vụ quy định hôm nay của Đại Hắc còn không có hoàn thành, nó còn không thể tan tầm.
Nó một bên phối hợp với khách nhân chụp ảnh, nhưng tâm tư đã sớm bay đến bên bồn hoa kia, một mực đang lưu ý nhất cử nhất động của con mèo kia.
lông trên người có chút bẩn, trên mũi cũng có chút đen, có thời điểm còn chạy đến bên người ngồi trên ghế, hẳn là muốn ăn chút gì.
Mạt Lị cảm thấy đây cũng là một con mèo hoang không có chủ nhân.
Không có chủ nhân liền sẽ luân lạc tới cái dạng này sao?
Mạt Lị nghĩ nghĩ, nếu mình không có chủ nhân, có thể cũng sẽ như con mèo này, đi khắp nơi tìm đồ ăn hay không?
Cái ý nghĩ này để nó không khỏi rùng mình một cái, bất quá rất nhanh nó liền để tâm xuống, bản vương xinh đẹp như vậy, chủ nhân tuyệt đối sẽ không vứt bỏ ta.
Chỉ là nó đột nhiên cảm giác con mèo này thật đáng thương, thật là muốn đem nó mang về nhà làm sủng vật.
Một con mèo con đáng thương, chủ nhân hẳn là sẽ không phản đối a?
Mặc dù nó hiện tại cũng là một con sủng vật, nhưng lại không có người nói sủng vật không thể nuôi sủng vật.
Từ sau khi Đại Hắc bắt đầu đi học, nó tại trong nhà thực sự quá tịch mịch.
Kỳ thật lão già điên đối với nó rất tốt, Đàm Hiểu Vũ đối với nó cũng không tệ, chủ nhân cùng Đại Hắc đối với nó càng không cần phải nói, đối với nó đều rất tốt.
Nhưng cái này không giống, đây là cảm giác người nhà.
So với bị sủng, nó cũng muốn nếm thử một chút cảm giác sủng người khác.
Trong nhà không ai cần nó đi sủng, cho nên nó cảm thấy con mèo này hẳn là có thể, hơn nữa bọn chúng cũng rất có duyên phận, dù sao màu lông của bọn nó gần giống như thế.
Đến cùng muốn mang về hay không đâu?
nếu mèo không nguyện ý cùng nó trở về thì làm sao bây giờ?
Không, nó tuyệt đối sẽ, bản vương xinh đẹp như vậy, lại lợi hại như vậy, mỗi ngày còn có thể phân một khối bánh gatô cho nó ăn, còn có thể giúp nó làm một cái ổ.
Nhìn tiền bên trong thùng giấy nhỏ còn không có đổ đầy, trong lòng Mạt Lị càng ngày càng nôn nóng, giống như trăm trảo cào tâm.
Rất muốn hiện tại liền đi hỏi một chút a!
Chờ, nó chạy đi nơi nào?
Mạt Lị hết nhìn đông tới nhìn tây tìm nửa ngày, kết quả con mèo kia đã không tại bên trong cái bồn hoa vừa rồi kia, không biết chạy tới địa phương nào.
Đây chính là chủ nhân nói, hữu duyên vô phận?
Chẳng lẽ chó sinh của bản vương nhất định tịch mịch như tuyết?
…
Ba giờ chiều, thị trường chứng khoán ra báo cáo cuối ngày.
Đại Hắc thỏa mãn khép lại máy tính bảng.
Trực giác của nó lại một lần nữa chính xác, từ kém chút ở giá sàn, dâng lên gần tới giá trần, ngắn ngủi hai giờ, đã có gần 20% lợi nhuận tới tay.
Ai, có trực giác, kiếm tiền chính là đơn giản như vậy.
Đi xem một chút những người khác thế nào.
Mễ Tư Tư còn đang không ngừng mà vẽ tranh, đội ngũ trước mặt như cũ vẫn sắp xếp thật dài, xem ra tên muội khống Mễ Diễm kia, thật đúng là bỏ được nện tiền.
sinh ý của Bonnie cũng không tệ, có thể là do lần thứ nhất tự mình kiếm được nhiều tiền như vậy, cảm giác có chút mới mẻ cùng hưng phấn.
Hơn nữa cái nữ hài ngoại quốc này cũng rất thông minh, nàng ta không chỉ bán bóng bay.
sau khi nhìn thấy Mạt Lị cùng người chụp ảnh chung cũng có thể kiếm tiền, nàng ta cũng đi viết một tấm bảng hiệu, có thể cùng người chụp ảnh chung, bất quá giới hạn trẻ con dưới mười tuổi.
Tại Tây Lâm thị, thật đúng là không có nữ hài ngoại quốc xinh đẹp như vậy.
Nàng ta không giống những người mặc đạo cụ kia, giá cả trên bảng cũng rất rõ ràng, lại cũng rất rẻ, chỉ cần năm khối tiền.
Cho nên một chút gia trưởng, đặc biệt là gia trưởng tiểu nữ hài, thậtcó để hài tử chụp ảnh chung cùng với nàng.
Mặc dù nhân số không phải rất nhiều, nhưng đây chính là thu nhập ngoài định mức.
Đại Hắc đến bên người nàng ta, cho nàng ta một cái cổ vũ ánh mắt, cuối cùng mới đi đến bên Mạt Lị.
Còn không có tới gần, nó liền có chút híp mắt lại.
Nó phát hiện Mạt Lị một bộ dáng vẻ ỉu xìu tâm không tại, không chuyên tâm làm việc, thời điểm chụp ảnh chung cùng khách nhân luôn hết nhìn đông tới nhìn tây, nhìn xung quanh, dẫn đến hiệu suất chụp ảnh thấp xuống không ít.
Thấy Đại Hắc đến “Thị sát” làm việc, Mạt Lị lúc này mới đàng hoàng bày biện tạo hình.
Nhưng trong lòng nó lại một mực nhớ con mèo kia.
“Mạt Lị, ” lúc này thấy khách nhân tới chụp ảnh đã không có nhiều, Đại Hắc dùng ngôn ngữ chuyên dụng của cẩu cẩu, đem Mạt Lị gọi tới nói, “Ngươi hôm nay xảy ra chuyện gì, làm sao buồn bã ỉu xìu, không có chút kính nghiệp nào?”
Mạt Lị cúi đầu, do dự có nên nói cho nó sự tình liên quan tới con mèo kia hay không.
“Chủ nhân khó được đồng ý cho chúng ta ra ngoài hoạt động mấy ngày, ngươi hẳn là muốn trân quý.”
Mạt Lị cảm thấy Đại Hắc nói không sai.
Thấy dáng vẻ của Mạt Lị vẫn là một bộ ỉu xìu cúi đầu không vui, Đại Hắc trong lòng nghi ngờ không thôi, chẳng lẽ cái tiểu muội này, nhìn thấy chó thích rồi?
Tính toán tuổi tác của Mạt Lị, chẳng mấy chốc sẽ đến ba tuổi, đây cũng không phải là không có khả năng.
Đại Hắc dùng ánh mắt lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh một chút, nhưng cũng không có phát hiện cái chó khác.
Chẳng lẽ là muốn ăn kem ly rồi?
“Lại kiên trì hai giờ, ” thế là Đại Hắc tiếp tục đối với nó nói, “Ban đêm cho ngươi ba cái Haagen Dazs.”
Mạt Lị có chút nhẹ gật đầu, ánh mắt có chút tan rã.
Không thích hợp, khẳng định là cái địa phương gì đã xảy ra vấn đề.
Trước kia nói đến chuyện ăn kem ly, con hàng này còn chạy nhanh cả xe lửa, hôm nay lại là một chút hứng thú cũng đều không có.
“Ngươi đến cùng xảy ra chuyện gì, nói cho ta nghe một chút, ” thế là Đại Hắc hỏi, “Có lẽ ta còn có thể giúp ngươi ra một chút chủ ý.”
Mạt Lị hơi do dự một hồi, cuối cùng vẫn là quyết định nói cho Đại Hắc.
Dù sao có thời điểm, nó cảm giác Đại Hắc vẫn là rất đáng tin.
Thế là nó sửa sang lại một chút mạch suy nghĩ, nhỏ giọng nói ra: “Đã từng, có một con mèo xinh đẹp xuất hiện ở trước mặt ta, ta không có trân quý, thẳng đến khi nó đi ta mới hối hận không kịp…”
Đại Hắc: Lăn đi làm việc!
Chương 548 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]