Chương 299:
Lại nói đến bên kia sau khi Hoàng Thượng bảo Cố Thiệu nhanh đứng dậy, ý cười trên mặt mãi vẫn không nhạt đi. Ông ta bảo Cố Thiệu đứng ở một bên trước đã, lại quay đầu nhìn Tiền thượng thư đã dừng lải nhải lại: “Sao không nói nữa, tiếp tục đi.”
Tiền thượng thư hít sâu một hơi, chỉ vào Cố Thiệu: “Không biết, vì sao Thánh Thượng lại gọi Cố tu soạn tới, đại sự thế này, hình như Cố tu soạn không nên xuất hiện ở đây nhỉ.”
Hoàng Thượng nghe lời này xong, sâu kín liếc nhìn Tiền thượng thư một cái: “Về đại sự tài chính, Cố Trạng Nguyên người ta hiểu biết không ít hơn so với các ngươi.”
Lời này có thể đắc tội với nhiều người. Hộ Bộ nắm giữ chính lệnh (lệnh của chính phủ nhà nước) và thanh tra hộ khẩu điền lương, số thuế khóa lao dịch thực tế hàng năm của cả nước, việc về tài chính, còn có người dám nói rằng hiểu biết nhiều hơn so với bọn họ, đây là xem thường ai? Hộ Bộ hữu thị lang Đồng đại nhân cũng mở miệng: “Thánh Thượng muốn nói là Cố đại nhân có học thức uyên bác, vậy chúng vi thần cũng không tiện xen vào; nhưng Thánh Thượng nói Cố đại nhân hiểu việc về tài chính, vậy chúng vi thần muốn hỏi một tiếng ——”
Ông ta chuyển sang phía Cố Thiệu: “Xin hỏi Cố đại nhân, ngươi hiểu được gì về đại sự tài chính? Số hộ khẩu của quốc gia, thuế hàng năm là bao nhiêu, điền lương có bao nhiêu, xin hỏi loại nào là loại Cố đại nhân tinh thông thế?”
Hoàng Thượng vừa thấy Đồng thị lang hỏi đến sắc bén như thế, còn có chút lo lắng mà nhìn Cố Thiệu, sợ Cố Thiệu không trả lời được. Trên thực tế, Hoàng Thượng cũng không cảm thấy Cố Thiệu có thể trả lời được hết. Người ta cũng không phải người của Hộ Bộ, nào biết được đến mức kỹ càng tỉ mỉ như vậy, thật ra… ngay cả một người làm hoàng đế như ông ta, cũng đã quên thuế má của Đại Tề năm ngoái rồi, đây không phải là làm khó người ta à? Đồng thị lang làm việc này thật là không công bằng.
Nhưng mà Đồng thị lang cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho Cố Thiệu, sau khi hỏi lời này xong, vẫn nhìn chằm chằm vào hắn, làm như nếu Cố Thiệu không nói ra được gì, ông ta sẽ phải đuổi Cố Thiệu ra khỏi Thái Cực Điện này.
Cố Thiệu cúi đầu cười: “Hạ quan cũng không phải là quan của Hộ Bộ, sao có thể biết được những thứ đó?”
Đồng đại nhân cười khinh miệt, chắc cũng biết rằng hắn sẽ trả lời như thế này.
Nhưng mà Cố Thiệu lại đổi chủ đề: “Mấy năm nay thuế má của Đại Tề như thế nào thì hạ quan không biết. Nhưng mà lúc trước mới vào Hàn Lâm Viện, may mắn đã đọc thực lục của mấy vị tiên đế, cũng có hiểu biết sơ sơ về tình huống của mấy triều trước. Chỉ nói đến triều Anh Tông thôi, thiên hạ có 1025 vạn 3670 hộ, đất ruộng tổng có 830 vạn 6540 khoảnh, số thuế thu vào tổng là 6916 vạn 9900. Đây là ghi chép của Hộ Bộ vào năm Anh Tông thứ ba mươi tám, chẳng qua chỉ cách bây giờ có hai mươi năm, nghĩ chắc là hộ khẩu điền lương, thuế hàng năm của Đại Tề bây giờ, hẳn là cũng chỉ cao hơn như này một chút.”
Hắn nói rất bình tĩnh, tựa như đang nói hôm nay ăn cái gì như bình thường. Nhưng mấy con số này được tung ra, mấy vị đại nhân của Hộ Bộ lập tức tắt tiếng hết.
Ánh mắt của Đồng đại nhân và Tiền thượng thư chạm vào nhau, đều nhìn thấy được sự khiếp sợ trong mắt đối phương. Nếu như bọn họ nhớ không lầm, vào năm tiên đế băng hà kia, đó đúng thật là số thuế thu vào hàng năm của thiên hạ. Ngay cả bọn họ cũng chỉ có thể nhớ đại khái, thế mà người này lại có thể nhớ chính xác kỹ càng như vậy!
Tiêu thừa tướng cười ha hả bước ra làm người hòa giải: “Có điều các vị không biết, lúc thi hội, đề luận mà Trịnh đại nhân ra đó là luận về ích lợi của dân sinh, bài làm của Cố đại nhân lúc đó, viết đến mức cực kỳ xuất chúng kìa. Đúng không, Vương đại nhân?”
Vương hàn lâm cũng gật đầu, rồi sau đó lại nói: “Chỉ là tuổi tác của hắn nhỏ, tuy hiểu một ít, so ra thì vẫn kém chư vị đại nhân hiểu biết kỹ càng tỉ mỉ, rất nhiều chỗ còn phải nhờ chư vị đại nhân chỉ giáo nhiều hơn.”
Lại tới nữa lại tới nữa, tiểu Lý thị lang thầm nói ở trong lòng, hắn ta cảm thấy những người này thật là mãi mà không dứt, bảo vệ cho nhãi con mà còn bảo vệ đến Thái Cực Điện luôn rồi, hắn ta suy nghĩ hình như Vương đại nhân này cũng không có quan hệ thân thích gì với Cố Thiệu mà nhỉ. Che chở như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Tiểu Lý thị lang không nghĩ ra, nhưng mà Hoàng Thượng bên kia hiển nhiên là vô cùng vừa lòng với kết quả này. Cười to hai tiếng cho qua, Hoàng Thượng quay lại nhìn Đồng thị lang và Tiền thượng thư một cái: “Như thế nào, hai vị có gì dị nghị không?”
Tiền thượng thư rũ mắt xuống, không có phản bác nữa.
Hoàng Thượng vui sướng hài lòng lại khen Cố Thiệu hai câu, ông ta cảm thấy bản thân mình chọn Trạng Nguyên lang này thật sự là không chọn sai, có thể khiến cho ông ta nở mày nở mặt bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu! Khen xong rồi lại nói: “Vậy nếu các ngươi không có dị nghị, trẫm sẽ để Cố Trạng Nguyên ở lại cùng nghị sự với các ngươi.”
Dứt lời, trên mặt của mấy vị đại nhân Hộ Bộ càng một lời khó nói hết. Người ở trong đại điện này, ai mà không phải thân ở địa vị cao, ai mà không phải trụ cột vững vàng trên triều đình, bây giờ lại có một người mới của quan trường tới như vậy, cảm giác này, tựa như kéo thấp cấp bậc xuống trong nháy mắt.
Quá khiến cho người ta khó chịu.
Chỉ là hiển nhiên Hoàng Thượng cảm thấy mấy người Hộ Bộ này, còn có thể khó xử thêm một chút nữa. Sau khi nói xong, ông ta liếc nhìn Tiền thượng thư đã bất động hồi lâu một cái: “Không phải lúc nãy Tiền thượng thư đang nói rất hăng à, sao bây giờ không tiếp tục nói nữa?”
Tiền thượng thư nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng phải nuốt xuống ngụm ác khí sinh ra bởi vì Cố Thiệu kia, lại bắt đầu nói tiếp.
Cố Thiệu vẫn luôn ở bên cạnh nghe.
Lần trước tới Thái Cực Điện, Thánh Thượng đã cố ý cho hắn nhúng tay vào việc của Hộ Bộ, Cố Thiệu khuyên can mãi, mới làm Thánh Thượng đánh mất suy nghĩ này. Lúc ấy Cố Thiệu cảm thấy như vậy quá mức khoe khoang, cây to đón gió, khó tránh khỏi sẽ bị người khác công kích. Tuy nhiên sau chuyện trưởng công chúa, lại khiến cho Cố Thiệu có chút tâm tư khác.