Chương 346:
Cố Thiệu cười một tiếng, bước nhanh mấy bước, vươn tay khoác lên vai người nọ.
Người trước mắt đột nhiên cứng đờ lại.
"Ta còn tưởng là ai, thì ra thật sự là ngài sao." Cố Thiệu chậm rãi đi đến trước mặt người này, nhìn khuôn mặt đen của ông ta, hắn chỉ cảm thấy vui sướng, giọng nói mang theo chế nhạo và xem kịch vui vang lên: "Tới thật sớm nha, Lỗ đại nhân."
Lỗ Tề Lâm siết chặt quả đấm, chậm rãi ngẩng đầu lên, rồi sau đó thấy được khuôn mặt mà đời này mình không muốn nhìn thấy nhất.
Lỗ Tề Lâm hận không thể trực tiếp lấy cái gì đó che cái khuôn mặt làm cho người ta chán ghét này.
...
Sau đó, một khắc sau, Cố Thiệu và Lỗ Tề Lâm đều xếp hàng đi vào nơi làm việc.
Đại khái vận may hôm nay không được, sau khi gặp phải cái tên xui xẻo Cố Thiệu này, lúc Lỗ Tề Lâm đang sắp đến Hàn Lâm Viện lại gặp được muội phu của ông ta.
Sau khi lần trước giải tán trong không vui, Lỗ Tề Lâm cũng không gặp muội phu nữa.
Ai biết hôm nay lại trùng hợp như vậy.
Hai người đều mặc quan phục, một già một trẻ, già thì rũ mi mắt, vô cùng buồn rầu, trẻ thì trời quang trăng sáng, chí đắc ý mãn, trên vẻ mặt còn nhìn ra được một cổ tung tăng.
Lý thị lang nhìn mặt của hai người này, lại nhìn đến tay.
Ha, thậm chí ngay cả đồ cầm trong tay cũng giống nhau.
Cũng không phải Lý thị lang chưa nghe chuyện mới mẻ của Hàn Lâm Viện. Nghe vị hôn thê của Cố Thiệu mở một cửa hàng, làm cho mấy người của Hàn Lâm Viện như ong vỡ tổ xông đến, trừ những người này ra, người của Lục bộ cũng có đến tham gia náo nhiệt, hoặc là đến mua hàng. Tất nhiên Lại bộ cũng có người đến tham gia náo nhiệt. Bởi vì chuyện này có liên quan đến Cố Thiệu, Lý thị lang không khỏi xem lâu mấy lần, cho nên nhớ rất kỹ túi giấy gói kẹo kia.
Túi giấy kia, có phải giống như đúc cái mà Lỗ Tề Lâm cầm trên tay phải không.
"Tỷ phu, ngài đây là... Mới vừa đến thì gặp được?" Lý thị lang hỏi cũng không rõ ràng lắm.
Sau khi Lỗ Tề Lâm giấu túi kẹo ra sau, hàm hồ đáp một tiếng.
Hai ngày nay ông ta ăn kẹo ăn đến nghiện, một ngày không ăn sẽ cảm thấy trong miệng nhạt nhẽo, hết lần này đến lần khác kẹo mà ngày hôm qua mua đã bị ông ta ăn hết rồi. Vốn dĩ Lỗ Tề Lâm muốn gọi Cát Tường lại đi mua một chút, nhưng vào buổi sáng sau khi ra cửa, đột nhiên lại thèm kẹo, cảm thấy không ăn thì cả người khó chịu.
Ông ta cũng lo lắng bị người nhận ra, cho nên lúc mua kẹo rất cẩn thận. Nhưng cho dù ông ta đã cẩn thận như vậy, nhưng vẫn bị người ta nhận ra. Điểm chết người là, đụng phải người mà ông ta không muốn nhìn thấy nhất.
Vào lúc này tâm trạng của Lỗ Tề Lâm thật sự vô cùng khó chịu, ngũ vị tạp trần, trăm cảm giác xuất hiện cùng một lúc.
Chỉ là muội phu này của ông ta vẫn còn đang nói chuyện, Lỗ Tề Lẫm nghe lời này, sao cứ cảm thấy không đúng.
Cái gì mà "Quan hệ của tỷ phu và Cố Thiệu thật là tốt, " cái gì mà "Hiềm khích lúc trước của hai người đã tiêu tan rồi sao?".
Sợ là lời này là muốn làm ông ta ghê tởm đi?
Vốn tâm trạng của Lỗ Tề Lẫm đã phiền muộn, lúc này nghe được những lời này, càng không có suy nghĩ muốn nói chuyện với Lý thị lang, nói thẳng: "Chỉ là gặp nhau trên đường thôi, cũng không phải chuyện lớn gì, ngươi không cần phải hỏi tới cùng như vậy đâu?"
Lý thị lang nghe lời này, sắc mặt dần trở nên kém hơn.
"Được rồi, nếu không có chuyện gì thì ta đi vào trước đây." Lỗ Tề Lẫm nói xong cũng không quan tâm đến muội phu của mình, cũng không quan tâm đến Cố Thiệu, cầm kẹo trực tiếp đi về phía trước.
Giống như là đang tránh hổ báo chó sói vậy.
Cố Thiệu vòng tay trước ngực, sau khi đợi Lỗ Tề Lẫm đi, thì quay lại nhìn Lý thị lang đang hơi thở hổn hển bên cạnh --- vị này, chính là tử địch không chết không thôi của hắn. Mặc kệ là mặt mày vui vẻ chào hỏi, hay là trợn mắt chào hỏi, cũng không thay đổi được mối thù lúc trước của bọn họ.
Lúc nãy, sau khi nghe xong cuộc nói chuyện của hai vị này, Cố Thiệu càng hiểu ra lúc trước tại sao Lỗ Tề Lẫm lại dùng mọi cách gây trở ngại cho hắn.
Không thể thiếu sự khích bác ở giữa của Lý thị lang.
Lúc Cố Thiệu nghiêng đầu quan sát người ta, Lý thị lang cũng đang quan sát hắn.
"Thật không nghĩ đến, nhân duyên của Cố đại nhân lại tốt như vậy."
Tỷ phu của ông ta cũng bị lôi kéo qua, trong lòng Lý thị lang thật sự không cam lòng.
Cố Thiệu cũng không nói chuyện, chỉ là nhìn chằm chằm ông ta.
Lý thị lang lùi ra phía sau một bước, có chút cảnh giác: "Ngươi đang nhìn gì thế?"
"Nhìn một vật kỳ lạ."
Lý thị lang chỉ cảm thấy trong miệng của hắn khẳng định không phun ra được lời tốt đẹp gì.
Quả nhiên, một giây sau ông ta đã nghe người này cười ha hả nói: "Kỳ vật này cũng thật hiếm lạ, nhìn xa là một con lừa, nhìn gần lại là một con lừa già ngu ngốc, lại nhìn kỹ một chút, đây không phải Lý đại nhân - Thị lang Lại bộ sao?"
"Ngươi ---!" Lý thị lang thiếu chút nữa bị lời này làm cho tức giận, ông ta chỉ vào Cố Thiệu, "Trạng nguyên lang thật là miệng mồm lanh lợi, ngươi chờ đi, chờ một ngày ngươi rơi vào trong tay ta!"
Cố Thiệu phủi quần áo, khinh thường: "Ta cũng trả lại cho Lý thị lang lời giống như vậy. Người đang làm, trời đang nhìn, đừng có mà chờ họa rơi xuống trên đầu mình thì mới biết cái gọi là hối hận không kịp."
Lý thị lang cười lạnh.
Ông ta cũng không muốn ở chỗ này cãi nhau với Cố Thiệu, dù có cãi cũng vô ích. Thà phí thời gian này, không bằng suy nghĩ cách khác, trực tiếp giết chết tên này bằng một chiêu.
Sau khi Lý thị lang phất tay áo rời đi, hận ý đối với Cố Thiệu càng tăng thêm một tần.
Cố Thiệu cũng biết chuyện này, nhưng hắn cũng không thèm để ý. Thù giữa bọn họ rất sâu, cũng không thèm để ý có tăng thêm hay không.
Sau khi vội vã chạy đến Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu thấy sắc mặt của Lỗ Tề Lẫm đã khôi phục bình thường. Bởi vì tò mò nên hắn nhìn hơi lâu, lập tức làm cho đối phương tức giận trừng mắt qua.
Được rồi, hắn không nhìn nữa là được.
Cố Thiệu ngồi xuống chuẩn bị tiếp tục xem sách, nhưng cũng không bao lâu, hắn lại được gọi vào cung.
Hôm qua Hoàng thượng cũng đã suy nghĩ đến ý muốn của Cố Thiệu, lúc này Cố Thiệu đến, Hoàng thượng cũng không hàm hồ, trực tiếp nói rõ mọi chuyện cho hắn.