Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 411: Chương 410:

Chương 410:

Lý thị lang nghe xong thì cả người trở nên run rẩy.

"Sợ rồi?" Hoàng thượng hỏi.

Tất nhiên Lý thị Lang không sợ chuyện giết người này, ông ta sợ, là xử trí của Hoàng thượng đối với mình: "Thánh thượng minh giám, thần vốn chỉ muốn chặn bức thư kia mà thôi, cũng chưa từng muốn hại mạng người."

Hoàng thượng chỉ cười lạnh: "Chuyện đã ập tới đầu rồi, ngươi vẫn còn muốn tranh cãi."

Lý thị lang vô cùng sốt ruột, rất sợ Hoàng thượng vì chuyện này phạt nặng mình, ngay lúc Lý thị lang không biết làm sao, bỗng nhiên có một vật gì đó lại ném đến. Lý thị Lang nhìn lên một cái, Hoàng thượng thấy ông ta nhìn sang, chỉ nói: "Đây là thứ mà cấp trên của ngươi viết cho trẫm."

Biết không phải cho mình, Lý thị lang mới yên tâm cầm đồ lên nhìn một cái. Chỉ là nhanh chóng lướt qua, Lý thị lang lập tức biết, đây là tấu chương xin trở về quê hương của Thượng thư Lại bộ. Đối với chức vị Thượng thư Lại bộ này, Lý thị lang đã sớm xem nó là vật trong tay mình. Trừ ông ta ra, trong triều không có người nào thích hợp ngồi vào vị trí này trừ ông ta. Chỉ là Lý thị lang luôn cảm thấy cấp trên của mình còn chưa bỏ được quyền thế, không bỏ được chức vị Thượng thư này, nói không chừng còn phải kéo dài ba năm năm.

Vì thế, ít nhiều gì Lý thị lang cũng có chút oán niệm với cấp trên của mình, mỗi lần đều trách cứ Thượng thư Lại bộ không nên làm chậm trễ tiền đồ của mình như thế. Nhưng không ngờ là, cấp trên lại dâng tấu chương cho Hoàng thượng nhanh như vậy, chuẩn bị từ quan trở về quê quán, Trong lúc nhất thời, cảm xúc trong lòng Lý thị lang rất phức tạp, thời gian lâu như thế, là mình trách lầm cấp trên.

“Tuổi tác của Thượng thư Lại bộ khá lớn rồi, trong lòng đã sớm muốn từ quan, lần này đã là lần thứ ba ông ấy dâng tấu chương cho trẫm, trẫm cũng đã đồng ý rồi." Hoàng thượng dừng lại một chút, nhìn vẻ thay đổi trên mặt Lý thị lang, bỗng nhiên nói: "Sau khi cấp trên của ngươi lui xuống, dù sao vị trí Thượng thư Lại bộ này vẫn phải có người lên làm."

Vào lúc này trái tim của Lý thị lang đã sắp nhảy đến cổ họng rồi. Ông ta biết Hoàng thượng sẽ không vô cớ nói chuyện này với mình, nguyên nhân lúc này nhắc đến chuyện này hoặc là người được chọn kia có liên quan đến ông ta, hoặc là người được chọn kia chính là ông ta!

Thấy vẻ mặt của Lý thị lang, trong lòng Hoàng thượng thật sự cảm thấy ghê tởm, người này thật đúng là cảm thấy mình sẽ đưa vị trí Thượng thư của Lại bộ cho hắn, dựa vào thủ đoạn ác độc của hắn hơn người khác sao, hoặc là dựa vào trong tay của đệ đệ hắn đã dính nhiều mạng người? Hoặc là mặt dày hơn người khác? Chỉ là vì đả kích Lý thị lang, Hoàng thượng vẫn là nhịn sự không vui trong lòng xuống.

“Vốn dĩ trẫm còn nghĩ, có nên cho ngươi một cơ hội hay không, để cho ngươi ngồi vào vị trí Thượng thư của Lại bộ. Nhưng hôm nay xem lại, vị trí Thượng thư Lại bộ này, còn phải tìm một người có phẩm tính tốt, trong tay sạch sẽ, tránh đến lúc đó ở sau lưng trẫm sát hại mạng người, để cho trẫm cảm thấy mình không độc ác bằng."

Trong nháy mắt, lòng Lý thị lang như tro tàn. Ông ta tuyệt đối không ngờ, Hoàng thượng lại có suy nghĩ này. Vậy nếu như mình chưa từng làm những chuyện kia, nếu như mình an phận thủ thường không trêu chọc đến Cố Thiệu, chức vị Thượng thư Lại bộ này, có phải hôm nay sẽ do ông ta đảm nhận đúng không?

"Còn về ngươi, sau khi trở về chuẩn bị tấu chương thật tốt, trẫm nể tình sự cống hiến những năm qua mà ngươi dành cho triều đình, cho ngươi cơ hội yên ổn về quê."

Lý thị lang trợn to mắt, quỳ thẳng lưng lên, giống như muốn tiến đến: "Hoàng thượng ---"

"Đừng có mà làm người không biết xấu hổ." Hoàng thượng lạnh lùng nhìn Lý thị lang.

Hồi lâu sau, Lý thị lang vô lực quỳ ở đ,. Từ hy vọng đến tuyệt vọng, cũng chỉ là chuyện của mấy câu nói, nếu như Hoàng thượng không cho ông ta biết suy nghĩ cho mình làm Thượng thư của Hoàng thượng, ông ta cũng không đến nỗi tuyệt vọng như vậy, nhưng hôm nay, ông ta giống như mất hết sức lực, chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi.

Phó công công gọi ra ngoài một tiếng, không lâu lắm, bên ngoài có hai tiểu thái giám đi vào, đỡ Lý thị lang đứng lên, đi ra ngoài đại điện, trực tiếp ném ông ta từ bật tam cấp xuống. Lý thị lang bị ném lăn mấy vòng mới xuống được đài, cả người nằm bò trước điện Thái Cực, qua thật lâu mới bò dậy, ngay cả mũ áo cũng quên chỉnh sửa, cứ như vậy vô tri vô giác ra ngoài đại điện.

Ông ta làm sai sao?

Nhưng ông ta chỉ chặn một bức thư, dựa vào cái gì chứ, Cố Thiệu có được đế tâm, có được quý nhân tương trợ, mà ông ta, phấn đấu từng bước mới đến được ngày hôm nay, chỉ là tạo một ít chướng ngại cho Cố Thiệu, thì đã bị đối xử như vậy rồi? Dựa vào cái gì chứ, Cố Thiệu lại dựa vào cái gì?

Trong điện Thái Cực, mặc dù đuổi Lý thị lang đi, nhưng tâm trạng của Hoàng thượng cũng không tốt gì. Một lát sau, ông mới hơi buồn bực đứng lên, đi hai vòng trong đại điện, cuối cùng lại nói: "Đi gọi Đại hoàng tử đến đây cho trẫm."

Trong lòng ông có một cổ tức giận không nhịn được, không mắng chửi người, quả thật có lỗi với mình.

---

Qua mấy ngày sau, trong triều có hai tin tức mới, một là Thượng thư Lại bộ chuẩn bị từ quan về quê, nhưng Hữu thị lang Lý đại nhân của Lại bộ cũng từ quan rời đi. Hai người rời đi có chút yên tĩnh, sau khi tạm biệt bạn bè người quen thì rời kinh thành, trở về quê quán của mình.

Thượng thư Lại bộ từ quan tất cả mọi người đều không cảm thấy kỳ quái, dù sao quả thật tuổi tác của đối phương đã lớn, nhưng Hữu thị lang Lý đại nhân đang lúc tráng niên, đang làm tốt ở Lại bộ, cũng không có nghe ông ta nói mình không muốn làm quan nữa, sao lại yên lặng từ quan rời đi như thế. Có không ít người hỏi thăm chuyện này.

Ở bên của Lý thị lang giấu rất kỹ, cho đến khi ông ta rời đi mọi người đều không hỏi thăm được chuyện gì, sau đó vẫn là chờ ông ta rời đi, mới dần có tiếng gió xuất hiện, nói Lý thị lang rời đi là có liên quan đến vị Cố đại nhân kia.

Ngôn quan tính tình nóng nảy ngồi không yên, cảm thấy Cố Thiệu chính là một người gieo họa, đã rời kinh thành còn có bản lĩnh như vậy. Hai ba người suy nghĩ một trận, quyết định vạch tội Cố Thiệu, cũng mượn cơ hội này thêm thành tích cho mình. Bọn họ còn muốn kéo theo cả Ôn ngự sử, chỉ là sau khi nói rõ ràng lý do, Ôn ngự sử ôn hòa lại không khách khí tiễn bọn họ đi.

Ba ngươi cũng không tức giận, chờ mấy ngày sau sau khi vào triều sớm, quả thật đã vạch tội Cố Thiệu.

Nếu không phải có người ngăn lại, Hoàng thượng cũng hận không thể cầm ngọc tỉ đập chết ba cái tên thích gây chuyện này. Các ngươi thật bản lĩnh, còn vạch tội Trạng nguyên lang, sao không vạch tội mình đi, thứ ngu xuẩn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!