Chương 434:
"Cố đại nhân, mặc dù ngài là quan lớn, nhưng ta nghe nói xuất thân của ngài cũng không hiển hách, nếu như thế, ngài càng phải hiểu rõ sự khó xử của những người làm quan xuất thân nghèo khổ như chúng ta. Ta có thể làm quan, cũng là người một nhà khổ cực lắm mới có thể cung cấp được, nhà ta đời đời đều là bình dân, tiền tiết kiệm đều cung cấp cho ta đi học. Ông trời mở mắt, để cho ta học được một chút thành tích, hôm nay khó khăn lắm mới thi cử được một chức quan nhỏ, có thể để cho bọn họ sống yên ổn mấy năm, nếu ta cứ gặp nạn như vậy, bị người ta bắt, vậy một gia đình già trẻ lớn bé của ta phải sống như thế nào?"
Đào huyện lệnh bày ra vẻ thê thảm cầu xin Cố Thiệu: "Cố đại nhân, ta cầu xin ngài nhìn vào chuyện chúng ta đều xuất thân từ gia đình nông dân, nương tay cho, thả cho ta một con đường sống đi."
"Ta biết ta đã sai, cũng không trông cậy vào chuyện có thể tiếp tục làm ở vị trí Huyện lệnh này, chỉ mong ngài có thể nói đỡ cho ta, dù là giảm chức vị, hay là giữ được chức quan cũ, ta cũng không có yêu cầu gì khác. Giữ lại một chức quan, mới có thể để lại một con đường sống cho người nhà chúng ta."
"Bây giờ mới muốn cầu xin ta?" Cố Thiệu nhìn bộ dạng giả nhân giả nghĩa của Đào huyện lệnh, chỉ muốn cười, nói thảm như vậy, nhưng ngày xưa sống sung túc cũng không thấy bọn họ chột dạ.
"Vài ngày trước dung túng thủ hạ muốn giết ta, sao không suy nghĩ để lại một con đường sống cho ta, vào lúc này lại muốn ta cầu xin cho ông?"
Đào huyện lệnh ngẩn ra, tiếp đó nói: "Ta chưa bao giờ bảo bọn họ làm bị thương Cố đại nhân ngài."
"Đúng vậy, ông chỉ là ở bên cạnh dẫn dắt ác ý, muốn mượn đao giết người mà thôi." Cố Thiệu lạnh lùng nói.
Nhất thời Đào huyện lệnh mất đi năng lực nói chuyện.
Vào lúc này trong đầu ông ta rất loạn, tuy biết Cố Thiệu là cọng rơm duy nhất cứu được mạng của ông ta, nhưng cũng không biết nên nắm lấy cọng rơm này như thế nào. Nếu Cố Thiệu thật sự dễ nói chuyện, chuyện này cũng không ồn ào lớn đến mức bây giờ.
Dù Đào huyện lệnh có nhiều tâm tư, nhiều kế sách đi nữa, nhưng đến chỗ Cố Thiệu, thật giống như không có cách nào thực hiện được, dù cho ông ta có nhiều thủ đoạn, nhưng cũng phải có người tiếp chiêu chứ, vấn đề là, Cố Thiệu ngay cả tiếp chiêu cũng lười tiếp. Hồi lâu, Đào huyện lệnh bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, lại nói: "Cố đại nhân, ta còn biết chuyện mấy vị đại nhân phủ Hoài An, bây giờ ta khai ra có được không?"
"Muộn rồi." Cố Thiệu lắc đầu bật cười: "Mấy vị đại nhân mà ngươi nói, hôm nay chắc đều ở trong nhà giam rồi."
Đào huyện lệnh nhíu mày, chợt lại nói: "Vậy bên huyện Đào Nguyên còn có mấy quan lại tham ô, ta khai báo cho ngài thì thế nào?"
Cố Thiệu tiếp tục lắc đầu, cười ha hả nhìn ông ta: "Cái này sao, cũng đã chậm rồi,"
"Chậm, sao có thể?" Đào huyện lệnh không tin.
"Những quan lại tham ô trong miệng ông, buổi sáng hôm nay đã bị người ta bắt. Nhất là mấy người vài ngày trước một lòng muốn lấy tình mạng của ra, người bị bắt trước đây không lâu lại là người vô tội nhất, nếu không phải ta sớm biết chuyện bên trong, chỉ sợ thật sự bắt nhầm người rồi." Cố Thiệu nói xong, nhìn Đào huyện lệnh trở nên đờ đẫn, cố ý hỏi ông ta: "Sao thế, chuyện lớn như vậy chẳng lẽ Đào huyện lệnh còn chưa nhận được tin tức sao?"
Quả thật chỗ Đào huyện lệnh không có nhận được tin tức. Buổi sáng hôm nay đến bây giờ, ông ta hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì.
"Làm sao có thể như vậy... Rốt cuộc là ai bắt..." Đào huyện lệnh lẩm bẩm."
Cố Thiệu nghe được lời này, chỉ vào phía cái màn phía sau lưng của Đào huyện lệnh: "À, người bắt bọn họ cũng đang ở đây."
Đào huyện lệnh nghe vậy xoay người lại, chỉ một cái nhìn này, thiếu chút nữa ông ta đã bị dọa chết. Phía sau màn lại có một người đang đứng.
Cũng không biết lúc nào đứng ở đó, không một tiếng động, cứ như vậy xem kịch vui của Đào huyện lệnh.
Đào huyện lệnh lảo đảo mấy bước mới đứng vững người được, nhìn về phía người kia: "Ngươi, ngươi là ai?"
Cố Thiệu tri kỷ giải thích cho ông ta: "Vị này là Chu đại nhân - Đại Lý Tự Khanh, phụng lệnh của Thánh thượng đến điều tra án tham ô trợ giúp thiên tài lần này. Có thể là đúng dịp, hôm nay vừa khéo điều tra đến huyện Đào Nguyên, cấp trên của ông đã sớm bị bắt rồi, Chu đại nhân đang bàn bạc với ta, khi nào đi bắt Đào huyện lệnh đây, nhưng không nghĩ Đào huyện lệnh lại đến như vậy."
Đào huyện lệnh nghe vậy, sắc mặt càng tái nhợt hơn.
"Vốn còn muốn thẩm vấn một chút, nhưng lúc nãy Đào huyện lệnh nói nhiều như vậy, cũng tiết kiệm thời gian cho Chu đại nhân."
"Ngươi, ngươi!” Đào huyện lệnh chỉ vào Cố Thiệu, trừng muốn rớt mắt ra: "Ngươi cố ý!"
"Chính ông vào cửa không nhìn thấy, trách ta làm gì?"
Chu Giới Thôi vốn là tới lấy công văn, sau khi nghe được bên ngoài có người đến thì muốn đi ra ngoài nhìn thử, kết quả còn chưa lên tiếng, đã thấy một người mặc quan phục xông đến bên cạnh Cố Thiệu nói lời "thẳng thắn" này rồi.
Chuyện tốt như vậy, tất nhiên Chu Giới Thôi không lên tiếng quấy rầy.
Hôm nay chuyện nên thẳng thắn cũng đã thẳng thắn, Chu Giới Thôi cũng lười nghe cẩu quan này biện bạch, trực tiếp kêu một tiếng ra ngoài.
Thị vệ bên ngoài nghe được, lúc này đi vào. Đào huyện lệnh nhìn một cái cũng biết bọn họ muốn bắt mình vào đại lao, sao ông ta có thể cam lòng được. Lúc trước hạ mình cầu xin Cố Thiệu chỉ là vì muốn có một con đường sống, hôm nay biết làm thế nào cũng không chạy thoát được kết quả bị bắt, ông ta cũng không còn cố kỵ nữa, trực tiếp mắng Cố Thiệu. Mắng Cố Thiệu dốt nát, mắng Cố Thiệu không biết thay đổi theo tình hình, mắng Cố Thiệu sẽ không đi lâu dài trên quan trường.
“Xung quanh đều là kẻ thù, ngươi như vậy sao có thể đi được lâu dài. Vả lại, nước trong thì không có cá, loại này hoàn toàn không xem là tham ô, nếu thật sự vạch lá tìm sâu, còn có người nào nguyện ý làm việc cho triều đình chứ?”
Cố Thiệu kiên nhẫn nghe xong mấy lời ô uế của Đào huyện lệnh, sau đó chỉ cười lạnh, nói: "Nói cái gì mà nước trong thì không có cá, chẳng qua cũng chỉ là mượn cớ che giấu sự xấu xa của ông thôi. Mình dơ bẩn không chịu nổi, thuận tiện cũng thấy người ta dơ bẩn giống như mình? Nếu các ngươi có một chút lương tâm, cũng không đến nổi vơ vét không chừa lại chút gì cho dân chúng. Dù sao cũng phải thanh trừ những quan lại tham ô như các ngươi, mới có thể để cho trăm họ có một cuộc sống tốt.”