Chương 436:
Huyện lệnh phu nhân thích làm ồn ào, không thích suy nghĩ quá nhiều, nhưng không đại biểu bà ta là một người ngu ngốc. Ngay cả thị vệ của Cố Thiệu cũng dám đối xử với bà ta như vậy, đó chỉ có một khả năng, đó chính là lão gia bọn họ lành ít dữ nhiều.
Huyện lệnh phu nhân lảo đảo trở về, một vở kịch như vậy bị không ít người nhìn thấy. Những người còn dư lại vốn đều là người an phận thủ thường, hôm nay thấy kết quả của một nhà Huyện lệnh, chỉ cảm thấy mình thoát được một kiếp, càng đàng hoàng hơn, không dám làm gì cả.
Người một nhà huyện lệnh phí không ít thời gian, lấy hết vật đáng tiền bên trong nhà đến tiệm cầm đồ, đổi được không ít tiền về. Vốn dĩ định dùng số tiền này chuộc Đào huyện lệnh về, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến là, còn không chờ bọn họ dùng tiền này chuộc người, Chu Giới Thôi đột nhiên dẫn theo người vọt vào nhà bọn họ, cũng lấy đi số tiền này.
Huyện lệnh phu nhân thấy vậy nào chịu được, nói thẳng đây là tiền nhà bọn họ.
Quan sai tới kiểm kê tiền nghe vậy thì cười nói: "Lời này của phu nhân là thế nào, tiền này thật sự là của các ngươi sao?"
"Nói nhảm, không phải của chúng ta vậy thì là của các ngươi sao?"
"Vậy trái lại ngươi nói thử đi, tiền này rốt cuộc là tới như thế nào?" Quan sai xụ mặt xuống, ôm nay ông ta ở nhà Đào Huyện lệnh lục sót được không ít tiền. Nếu tính theo quan bổng của Đào huyện lệnh, chỉ với số tiền này thôi, đã đủ để cho Đào huyện lệnh nhận bổng lộc trăm năm.
"Đào đại nhân ở trong đại lao đã sớm khai ra rồi. Tiền này rõ ràng là ông ta vơ vét của dân. Trái lại người một nhà các ngươi cũng thật không biết xấu hổ, cầm tiền của người khác, nhưng lại dùng như rất đương nhiên!"
Sau khi quan sai nói những lời này, người một nhà Huyện lệnh đều nghẹn họng, trong nhất thời không ai nói cái gì. Quan sai cũng không để bọn họ nói nhiều, sau khi lục soát xong thì kiểm tra số lượng rồi rời đi.
Nhìn ngôi nhà hoàn toàn không còn bộ dạng của lúc trước, quả thật Huyện lệnh phu nhân không chịu nổi, chợt khóc lớn.
Bà ta đã làm ra cái nghiệt gì, một nhà tốt như vậy sao lại trở thành thế này?
"Khóc khóc, chỉ biết khóc thôi!" Đào lão già nhìn con dâu nhà mình, vô cùng ghét bỏ nói: "Nếu không phải ngươi tiêu tiền quá nhiều, cả ngày không phải là muốn mua cái trâm nay thì muốn mua cái trâm kia, Đại lang sao có thể bị bắt vào tù được. Nữ nhân phá sản, Đào gia ta sao lại cưới một tang môn tin như ngươi vào cửa chứ?"
"Ha?" Huyện lệnh đại nhân cười một tiếng, cũng không để ý lễ phép trên dưới: "Vào lúc này lại còn ghét bỏ ta, ông cũng nhìn thử tính cách một nhà các ông là loại người gì. Các người không dùng bạc mà con trai mình tham ô sao? Các người không ăn những lương thực mà con trai mình lấy đến sao?"
"Ngươi ---"
"Chỉ cái gì, đều là người lòng dạ đen tối, còn chia ra người nào trắng hơn người nào, ông không biết xấu hổ, ta còn xấu hổ thay ông đó."
Bên trong ồn ào ầm ĩ, một giây cũng không ngừng nghỉ, nhưng cũng để cho mấy nhà ở bên cạnh xem náo nhiệt. Dù sao ngày thường một nhà huyện lệnh rất chú trọng hình tượng, thái độ, bộ dạng luôn cao cao tại thượng, ăn dùng đều là thứ mà những người như bọn họ không thể so sánh được, ai nghĩ người như vậy cũng sẽ chỉ trích lẫn nhau, giống như ngày hôm nay.
Không quá hai ngày, bên trong quan xá đã bị thanh trừ hơn một nửa.
Đào huyện lệnh bị tuyên án mất chức, vị đại nhân chống lưng ở phía sau ông ta cũng đi ăn cơm đại lao. Nhắc đến cũng buồn cười, Chu Giới Thôi có thể điều tra ra được tội của Đào huyện lệnh này, cũng có công lao của vị đại nhân sau lưng ông ta này.
Đám người Đào huyện lệnh đều rơi ngựa, tất nhiên người thân của những người này không thể ở lại quan xá bên trong huyện nha nữa. Vốn dĩ bởi vì nhà trong quan xá ít không đủ cho nhiều người vào ở, hôm nay bởi vì chuyện này, chuyển đi rất nhiều, gia quyến quan lại nhỏ lúc trước không thể ở thì đều chuyển vào hết.
Chẳng qua bọn họ đều biết, tất cả đều là bởi vì mấy vị đại nhân đến từ kinh thành. Kết quả của Đào huyện lệnh làm cho bọn họ biết, không cần biết là vị nào, chỉ cần là người kinh thành đến bọn họ đều không đắc tội nổi. Chính bởi vì như vậy, lúc bọn họ đối mặt với Cố Thiệu đều cung kính hơn.
Bọn họ ngoan ngoãn nghe lời, chỗ này Cố Thiệu cũng dễ dàng làm việc hơn.
Không biết khi nào Huyện lệnh mới đến nhậm chức, bên trong huyện nha huyện Đào Nguyên chỉ có thể xây dựng một nhóm tạm thời, xử lý chuyện lớn nhỏ bên trong huyện nha. Vốn dĩ Cố Thiệu cũng không trông cậy vào huyện nha có thể làm bao nhiêu việc, hôm nay người vướng tay vướng chân đều đã đi rồi, chuyện giúp nạn thiên tai cũng thực hiện nhanh chóng hơn rất nhiều.
Lúc trước người mà Cố Thiệu phái đi thuyết phục phú thường gần huyện Đào Nguyên, sau khi thuyết phục nhiều ngày như vậy, có hai vị đã có ý muốn ra tiền. Người dưới báo cáo chuyện này với Cố Thiệu, Cố Thiệu lập tức quyết định tự mình đi một chuyến, tốt nhất có thể trực tiếp nhanh chóng quyết định xong chuyện này.
Lúc tin tức truyền đến phủ của hai người này, trái lại bọn họ cũng không có mặt dày thật sự để cho Cố Thiệu tự mình đến nhà, trái lại tự mình đến huyện nha.
Hai vị lão gia đều đều là nhân vật có mặt mũi của huyện Đào Nguyên, một vị họ Lâm, nghe nói là người vừa làm ruộng vừa đi học, mấy đời đều có người đi học. Một vị khác họ Tằng, người ta gọi là Tăng lão gia, nhà kinh doanh vải vóc, có tiền nhất. Mặc dù năm nay khắp nơi huyện Đào Nguyên đều bị thiên tai, nhưng gia sản của hai vị này đủ nhiều, chỉ là hao tổn một chút, cũng không động chạm đến căn cơ. Lúc này Cố Thiệu phái người đến thuyết phục, người động lòng đầu tiên chính là hai vị này.
Chờ hai vị lão gia này đến huyện nha, Cố Thiệu lập tức thả chuyện đang làm xuống, khách khí mời bọn họ vào bên trong.
Hắn cũng không nói gì, chỉ là dẫn hai vị lão gia này đi nhìn thử cây cầu đang sửa lại hôm nay. Cây cầu vốn là một phong cảnh của huyện Đào Nguyên, cũng có mấy chục năm lịch sử, hôm nay bởi vì một trận lũ lụt, bị tàn phá không còn gì.
Lúc đám người Cố Thiệu đi đến, có không ít người đang làm việc ở đây. Cố Thiệu vươn tay chỉ cho Lâm lão gia, Tằng lão gia nhìn: "Đây đều là bá tánh mà quan phủ thuê đến, lần này tuy Thôi trấn bị vỡ đê, nhưng may mà bá tánh của huyện Đào Nguyên đều được di chuyển lên núi, chưa có người nào bị thương, chết. Hôm nay những người này rảnh rỗi trong nhà, vừa khéo có thể làm việc cho quan phủ.”