Virtus's Reader
Hệ Thống Nhà Ma

Chương 4: CHƯƠNG 4: PHẦN THƯỞNG BẤT NGỜ

Có thể do cửa sổ chưa đóng chặt nên gió đêm thổi vào phòng giống như một bàn tay vô hình lướt qua mặt Trần Ca.

Cánh cửa phòng vệ sinh khẽ đung đưa phát ra tiếng cót két. Những giọt nước chảy dọc theo đường ống trên mái nhà rồi rơi xuống đất, trong đường cống ngầm tựa như có những con bọ đang bò tạo ra tiếng sột soạt.

Trong yên tĩnh, tất cả các âm thanh đều được khuếch đại. Ở hoàn cảnh như thế này, nhiều người sẽ cảm thấy lo lắng nhưng Trần Ca thì lại khác, kinh nghiệm thời thơ ấu đã rèn luyện cho anh có một tâm lý vững vàng và một dây thần kinh cứng cáp. Anh để tâm trí mình trống trải, không suy nghĩ gì, chỉ lẳng lặng tính toán thời gian.

Khoảng hai mươi phút sau, Trần Ca cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm xuống một cách khó hiểu như thể có những tảng băng xung quanh, khiến anh bất giác rùng mình.

“Bình tĩnh! Không được suy nghĩ lý do tại sao, không được tự hù doạ bản thân, chỉ còn mười phút nữa, bất kể như thế nào cũng phải kiên trì tới cùng!” Có một luồng không khí nhè nhẹ thổi bên tai như thể có gì đó đang lảng vảng xung quanh anh. Trần Ca nắm chặt tay thành quyền, những đường gân xanh trên mu bàn tay như muốn nổ tung, cơ thể anh cứng ngắc như một cây tùng cắm chặt rễ xuống đất.

“Trần Ca, Trần Ca, Trần Ca...”

Anh thì thầm nho nhỏ. Lúc chỉ còn năm phút nữa, Trần Ca có cảm giác ngọn lửa đang đung đưa trong phòng vệ sinh đã tắt, trong bóng tối dường như có người đang gọi tên anh.

“Tiếng vọng sao? Không thể nào!”

“Trần Ca...”

Giọng nói đang gọi tên anh có hơi gấp gáp, hình như muốn nói với anh điều gì đó rất quan trọng.

“Hình như giọng nói này phát ra từ ngoài cửa, có nên ra đó không?” Trần Ca nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ này vì luật chơi có nói rất rõ ràng, chỉ cần đứng yên trước gương.

Anh nhẩm đếm thời gian trong lòng, giọng nói bên tai dần dần biến mất. Anh có thể chắc chắn rằng có người đang gọi tên anh, mà người đó hình như đang đứng ngoài cửa.

“Người đó có vẻ rất nôn nóng, nhưng kẻ đang chơi trò chơi là mình, anh ta gấp cái gì chứ? Đây rõ ràng là một cái bẫy, độ khó quá thấp.” Trần Ca bĩu môi: “Môi trường và không gian bố trí rất tốt nhưng thủ đoạn hù doạ vẫn còn khá đơn giản.”

Trong ba phút cuối, một âm thanh chói tai vang lên trước cửa phòng vệ sinh, như thể ai đó đang cào móng tay, nghiến răng, cánh cửa rung lắc như có thể bị đạp mở bất cứ lúc nào.

“1798 giây, 1799 giây, 1800 giây!” Thời gian nửa tiếng đã qua, tất cả âm thanh ngoài cửa biến mất, mọi thứ yên tĩnh trở lại.

Để tránh bản thân đếm sai, Trần Ca không lập tức mở mắt, anh nhẩm đếm thêm ba trăm số nữa rồi mới dám lùi lại một bước, đặt hai tay lên ngực, nháy nháy mí mắt.

Nến trong phòng vệ sinh đã tắt từ lâu nên không gian hiện tại hoàn toàn tối mịt, Trần Ca mơ hồ cảm thấy có gì đó đã thay đổi.

Anh bật đèn pin lên. Khi ánh sáng xuất hiện lại trong căn phòng, Trần Ca đứng ngẩn người tại chỗ.

Chiếc gương trong phòng vệ sinh đầy vết nứt. Nhìn hình ảnh bị chia cắt thành nhiều phần trong gương của mình, anh cảm thấy rất không chân thực. Điều khiến anh kinh hoàng hơn là, không biết từ khi nào, trước gương xuất hiện thêm một con gấu bông cũ nát!

Đôi mắt được làm bằng nút áo của nó phản chiếu ánh sáng, cơ thể chắp vá được nhét đầy bông gòn, con gấu bông này không hề dễ thương, nhưng nó có ý nghĩa rất lớn với Trần Ca. Đây là món đồ chơi đầu tiên anh tự làm và nó cũng là món đồ cha mẹ anh mang theo khi họ biến mất.

Lưng con gấu bông dựa vào chiếc gương vỡ như thể đang ngăn không cho thứ trong gương ra ngoài.

“Cửa phòng vệ sinh bị khóa, sao con gấu bông này đi vào được? Từ cửa sổ sao? Cũng không đúng! Mấu chốt là vì sao nó lại có thể tự di chuyển được!” Trần Ca cảm thấy thế giới quan của mình như đang sụp đổ, trong lòng đầy hoang mang.

Một người và một con gấu bông cứ nhìn nhau như vậy suốt hơn ba phút. Khi Trần Ca bình tĩnh lại, anh co duỗi những ngón tay lạnh lẽo của mình, từ từ tới gần.

Dù nhìn từ góc độ nào thì anh cũng cứ có cảm giác đôi mắt được làm bằng nút áo đó đang nhìn chằm chằm vào mình. Trần Ca quan sát con gấu bông do chính tay anh làm ra mà khóe miệng khẽ co giật.

Anh cẩn thận tránh con gấu bông ra, rồi dùng hai tay cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh: “May mắn là mình đã chuẩn bị trước.”

Video trong điện thoại không hề bị ngừng quay, Trần Ca cẩn thận lưu một bản sao trước khi bắt đầu xem.

Hình ảnh trong đoạn phim khá mờ. Dưới ánh nến, Trần Ca đứng trước gương có vẻ hơi cứng ngắc nhưng hình ảnh bên trong gương thì trông lại sinh động hơn.

Mười phút đầu tiên thì rất yên tĩnh, bắt đầu từ phút thứ mười một mới có sự thay đổi.

Âm thanh gió đêm thổi không được ghi lại, đoạn phim chỉ quay được cảnh cánh cửa của nhà vệ sinh nhẹ nhàng lắc lư vài lần.

Ngay sau đó, trong video bắt đầu xuất hiện tạp âm. Rõ ràng là một hình ảnh rất bình thường, nhưng nó lại mang đến cho con người ta cảm giác kinh dị khó có thể diễn tả được. Có lẽ, đây chính là tác dụng của nỗi sợ bóng tối và sự hoang mang trong bản chất con người.

Nhìn vào đoạn phim, sắc mặt của Trần Ca không được tốt lắm. Trong ấn tượng của mình, anh luôn nhắm mắt và giữ một khoảng cách với gương, nhưng cảnh quay thực tế cho thấy cơ thể anh đang dần đổ về phía trước như thể anh đang muốn dán sát vào gương.

Đến phút thứ hai mươi lăm, nửa thân trên của anh đã bị uốn cong đến 70 độ, chóp mũi gần như chạm vào gương.

Vài giây nữa trôi qua, trên tấm gương đột nhiên xuất hiện rất nhiều vết nứt. Cảnh tượng đó khiến Trần Ca giật mình hốt hoảng.

Ngay sau đó, chuyện khó tin nhất đã xảy ra, Trần Ca trong gương thay đổi sắc mặt, nhe răng, nhếch miệng, đập mạnh vào gương!

Đúng lúc đó nến bị dập tắt, đoạn phim kết thúc.

Do góc quay, trong đoạn phim không quay được cảnh liên quan đến con gấu bông. Trần Ca cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra trong năm phút cuối.

“Trần Ca trong gương muốn ra ngoài nhưng dường như bị con gấu bông này chặn lại. Nếu là như vậy thật thì có lẽ nó đã cứu mình.” Trần Ca cầm con gấu bông trên bệ rửa mặt, hỏi nghiêm túc: “Mày có nghe hiểu tao nói không? Mày có biết rốt cuộc thì cha mẹ tao đã đi đâu không?”

Con gấu bông không trả lời nhưng đôi mắt được làm bằng nút áo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt.

Trần Ca ôm con gấu bông, liếc nhìn cửa nhà vệ sinh không dám ra ngoài. Anh ngồi co rúm dưới bệ cửa sổ, lấy chiếc điện thoại di động màu đen ra, trên màn hình xuất hiện thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ.

[Phải nói rằng bạn thật may mắn, xin chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày mức ác mộng! Nhận được phần thưởng của nhiệm vụ - kỹ năng thiên phú cơ bản: Liệm Dung.]

[Liệm Dung: Tôi hy vọng bạn sẽ nghiêm túc hơn khi thừa hưởng kỹ năng thiên phú này. Khác với trang điểm bình thường, Liệm Dung sư chỉ trang điểm cho người chết. Vẻ đẹp trong tay bạn vượt qua cả sự sống và cái chết, khiến cho cơ thể đã lạnh lẽo lại trở nên tràn đầy sức sống một lần nữa, mang lại vẻ đẹp vĩnh cửu cho họ.]

[Lần đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày mức ác mộng, nhận được danh hiệu người mới trong thành phố ác mộng và nhận thêm phần thưởng, mở khóa nhiệm vụ thử nghiệm cảnh kinh dị một sao: Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm! Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thử nghiệm, cảnh tượng này sẽ xuất hiện trong ngôi nhà ma!]

Sau khi xem hết thông báo trên chiếc điện thoại di động màu đen, Trần Ca ngẫm nghĩ. Việc phát triển nhà ma không thể tách rời khỏi chuyên gia trang điểm. Dù là diễn viên hay đạo cụ đều cần chuyên gia trang điểm hoá trang, một chuyên gia trang điểm giỏi có thể dễ dàng tạo ra hiệu ứng chân thật nhất.

Chương 5: 25 phút 14 giây!

“Kỹ năng thiên phú? Phần thưởng nhiệm vụ mức ác mộng không giống như phần thưởng của các nhiệm vụ khác. Hình như, mình có thể trực tiếp sử dụng phần thưởng này, nâng cấp bản thân lên.”

Sau khi Trần Ca nhớ kỹ chuyện này liền cảm thấy hơi mong đợi. Anh được nhìn thấy sự tồn tại của một thế giới khác, một thế giới ẩn trong bóng tối, nguy hiểm, khủng khiếp và giết chóc. Chỉ bằng sức mạnh hiện tại của anh, đừng nói tìm lại cha mẹ, ngay cả bảo vệ chính mình cũng khó khăn.

May mắn thay, anh có chiếc điện thoại di động màu đen này, vậy nên không phải không có cơ hội đảo ngược tình thế.

“Giờ mà nghĩ đến những điều này thì vẫn còn quá sớm. Trước mắt nên tìm cách ổn định tình hình kinh doanh của nhà ma và giải quyết tình trạng khó khăn hiện tại đã.” Anh lấy điện thoại di động ra: “Chuyện tối nay quả thực là quá chấn động, suýt chút nữa là xảy ra sự cố ngoài ý muốn rồi. Có thể thấy nhiệm vụ mức ác mộng không dễ hoàn thành tý nào. Sức lực một người có hạn, chẳng bằng để nhiều người cùng tham gia, hỗ trợ cho mình.”

Anh đăng nhập vào một số diễn đàn tâm linh nổi tiếng ở trong nước rồi tải đoạn phim lên.

Vài phút sau, đoạn phim được anh đặt tên “Trong gương là ai?” nhận được một lượng lớn lượt xem và chia sẻ. Có lẽ do người ta đã xem chán những scandal trong giới giải trí nên đôi khi cũng muốn thay đổi sở thích. Sự quan tâm đối với đoạn phim tăng lên nhanh chóng giống như một quả cầu tuyết, sau mỗi lần làm mới thì ở dưới sẽ xuất hiện thêm mấy chục bình luận.

[Xin gợi ý cho lầu trên! Cao trào ở phút thứ 25 phút 14 giây!]

[Người sản xuất đoạn phim này không phải bị điên thì cũng bị tâm thần! Một người bình thường ai lại, mẹ nó, đi làm chuyện như vậy vào ban đêm chứ?]

[Tại sao gương lại tự nứt? Thứ đập vào gương muốn ra ngoài ở cuối phim là gì thế?]

[Chiếc gương bị vỡ do sự co giãn nhiệt độ bên trong phòng, có lẽ nhiệt độ trong phòng không đồng nhất.]

[Mấy người biết cái gì! Gương có thuộc tính âm rất dễ thu hút cái ác, tôi cho rằng đoạn phim này không nên gọi là “Trong gương là ai?” mà là “Trong gương có ma”!]

[Đậu xanh rau má, đã nửa đêm rồi mà còn doạ tôi toát cả mồ hôi lạnh, thực sự ngưỡng mộ sự can đảm của chủ thớt.]

[Chắc chắn đoạn phim này là cắt ghép, nếu không phải, tôi thề sẽ đứng chổng ngược quay 360 độ ăn sh*t, đây là CMND thật của tôi, Trương Đại Trụ.]

[Chẳng lẽ chỉ có mình tôi phát hiện sao? Hình đại diện của người đăng video là biểu tượng trước cửa của một ngôi nhà ma ở vùng ngoại ô phía Tây. Mọi người đừng quá kích động, đây có thể là một chiêu trò quảng cáo của họ.]

Tài khoản cá nhân trên diễn đàn của Trần Ca liên tục nhận được tin nhắn, có người tò mò cũng có người chất vấn, nhưng Trần Ca chẳng thèm quan tâm.

Đoạn phim của anh là hoàn toàn có thật. Những người hiểu nó tự nhiên sẽ hiểu, sẽ không lăng mạ chửi rủa. Sao phải lãng phí thời gian để giải thích cho những người không hiểu.

Nhìn thấy sự quan tâm đang gia tăng nhanh chóng, Trần Ca nhanh chóng nhận ra rằng đây là một cơ hội. Anh tách mười bốn giây cuối của đoạn phim gốc ra rồi đăng nó lên ứng dụng clip ngắn lớn nhất trong nước (kiểu tik tok).

Trong vô số các clip với đủ các thể loại như ca nhạc, nhảy múa, phim ngắn, ẩm thực, đoạn phim tâm linh của anh thực sự quá độc đáo!

Chỉ sau mười mấy giây đã có người xem dính bẫy. Không giống với những người có sức chịu đựng tốt như trên diễn đàn tâm linh, những người xem vô tội bị Trần Ca trực tiếp dùng liều thuốc mạnh doạ cho suýt tè ra quần, bắt đầu có người mắng chửi trong phần bình luận.

Trên thế giới không có tình yêu nào không có lý do, lại càng không có sự ghét bỏ vô cớ. Lời mắng chửi vô cớ đã thu hút nhiều người xem hơn, dẫn đến phần bình luận đoạn phim ngắn của Trần Ca lập tức bị công chiếm hoàn toàn.

Nhìn vào phần bình luận, cách một màn hình điện thoại di động, Trần Ca cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của người xem, nhưng khả năng chịu đựng của anh mạnh hơn nhiều so với những người xem đó. Anh không quan tâm, mà ngược lại có hơi buồn cười.

Thật ra anh rất hiểu những người xem kia, ba giờ sáng, giờ chỉ muốn trốn trong chăn ngắm một cô gái xinh đẹp nhõng nhẽo, nũng nịu vài câu “ư ư ư” để giải tỏa sự mệt mỏi, sau đó ngủ một giấc thật ngon.

Kết quả mở phải đoạn phim này, thấy một người sống sờ sờ thắp một ngọn nến để chơi trò chơi với chiếc gương, cảnh tượng hoàn toàn không đúng như mong muốn!

Điều troll nhau nhất là đoạn phim chỉ có mười bốn giây, chưa kịp phản ứng thì cảnh kinh khủng nhất đã đập vào mắt.

Chiếc gương bị nứt, hình ảnh bên trong đập vào gương giống như muốn thoát ra khỏi màn hình điện thoại!

Excuse me? Trò này thực sự làm người khác nghẹt thở!

“Phần bình luận náo nhiệt như vậy thì sự quan tâm sẽ không giảm xuống trong một thời gian nữa. Xem ra mọi người đều rất thích đoạn phim của mình.” Ai đó giảo hoạt mỉm cười: “Số lượng người hâm mộ cũng tăng hơn một trăm rồi. Trong tình huống này, nếu không làm quảng cáo cho ngôi nhà ma của mình thì sẽ rất có lỗi với những người thích hóng chuyện.”

Anh vừa nói vừa thay đổi tiêu đề, thêm địa chỉ của ngôi nhà ma trong phần bắt mắt nhất của mục giới thiệu cá nhân và cuối cùng thêm một dấu chấm hỏi – nhà ma không hề kinh dị.

Trần Ca rất hài lòng với trang cá nhân của mình rồi quay lại xem phần bình luận một lát. Anh ngồi dưới bệ cửa sổ cứ như vậy rồi ngủ thiếp đi.

Ánh sáng mặt trời hắt lên mặt, Trần Ca di chuyển cơ thể đau nhức rồi đứng lên từ góc phòng tắm.

“Bây giờ là tám giờ ba mươi rồi.” Anh nhanh chóng dọn dẹp, bỏ con búp bê vào túi, cầm điện thoại di động lên rồi mở cửa phòng vệ sinh.

Những vết cào vẫn còn hiện rõ trên mép cửa phòng như thể bị chuột cắn qua.

“Rốt cuộc tối qua thứ gì đã xuất hiện ngoài cửa?” Thấy vậy, anh không khỏi cảm thấy may mắn vì cả đêm mình đã không đi ra ngoài.

“Các nhiệm vụ mức ác mộng sẽ gây ra những sự cố không thể biết trước được, sau này mình phải cẩn thận hơn.” Các đạo cụ khác trong ngôi nhà ma không thay đổi nhiều, Trần Ca cũng không để ý. Anh đẩy cánh cửa của nhà ma ra, chính thức bắt đầu một ngày mới.

Công viên giải trí Thế Kỷ Mới mở cửa lúc 9 giờ, lúc 8 giờ 45 phút, một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu nhưng vòng một đầy đặn, lưng đeo ba lô từ xa chạy tới.

“Ông chủ!”

Từ trên người cô gái toát ra một sức sống trẻ trung, những đường nét trên khuôn mặt thanh tú trông như trái đào chín mọng dưới ánh nắng bình minh khiến người ta muốn cắn cho một phát.

“Tiểu Uyển, em tới vừa đúng lúc, anh đã thêm một nhạc nền mới vào thư viện bài hát. Chúng ta cùng nghe thử.” Trần Ca chưa kịp nói hết lời thì thấy Từ Uyển kích động nắm lấy cánh tay anh: “Cô nhóc này, em định làm gì thế?”

“Khi nãy ở cổng công viên giải trí em thấy có rất nhiều người đang bàn tán về ngôi nhà ma! Có người xếp hàng ở cổng công viên giải trí chỉ với mục đích trải nghiệm ngôi nhà ma của chúng ta!” Giọng nói của Từ Uyển hiện rõ sự phấn khởi: “Ông chủ, chúng ta có khách tham quan rồi!”

“Có khách tham quan không phải là chuyện rất bình thường sao? Nhìn em xem, trông như nhà quê ra tỉnh ấy.” Trần Ca cố gắng bình tĩnh, giả vờ như không có chuyện gì lấy điện thoại di động ra, lướt qua trang cá nhân xem lại bài đăng đoạn phim. Số lượng người theo dõi anh đã vượt qua 500. Sự nổi tiếng ở phần bình luận đã đưa anh vào thẳng danh sách TOP 10 người mới tham gia. Nhưng khác với phần bình luận của người khác, phần bình luận của anh đầy mùi thuốc súng, có một số người để lại lời nhắn là đêm qua bị doạ sợ đến ướt giường, bây giờ đã mài sẵn dao đang trên đường đến đây.

“Chà, có vẻ mình hơi quá tay...” Trần Ca ho khan một tiếng, kéo Từ Uyển vào ngôi nhà ma: “Còn 15 phút nữa công viên giải trí sẽ mở cửa. Bây giờ nhân viên trong nhà ma chỉ còn hai chúng ta nên hôm nay chúng ta phải chuẩn bị cho thật tốt để đánh một trận chiến khó khăn!”

Chương 6: Trang điểm cho người đẹp

Trong căn nhà ma của Trần Ca chỉ có đúng hai cảnh tượng kinh dị là Đêm Cương Thi Sống Lại và Minh Hôn.

Đêm Cương Thi Sống Lại bị chiếc điện thoại màu đen kia đánh giá là không có tý hiệu quả gì. Trần Ca cũng đã xem xét lại, cảnh kinh dị đó đúng là tồn tại rất nhiều vấn đề, hơn nữa nếu muốn hoàn toàn diễn tả ra được thì phải cần ít nhất ba nhân viên cùng phối hợp thì mới được.

“Tiểu Uyển, chủ đề ngày hôm nay của chúng ta là Minh Hôn. Lát nữa, anh sẽ điều chỉnh lại âm thanh của cảnh này một chút, lúc em giả ma thì nhớ bịt kín hai lỗ tai của mình đấy. Còn nữa hôm nay để anh tự tay trang điểm cho em nhé.”

“Ông chủ, anh cũng biết trang điểm sao?” Tiểu Uyển cười xấu xa: “Được rồi, nhưng mà anh nhớ đừng biến em thành một người quái dị đấy.”

“Yên tâm, anh sẽ trang điểm cho em đẹp đến mức khiến người khác phải nghẹt thở.”

Hai người đi vào phòng hóa trang, Trần Ca ấn Tiểu Uyển ngồi xuống trước gương, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt của cô.

“Sử dụng kỹ năng thiên phú cơ bản - Liệm Dung.”

Nhìn cô gái trẻ trung đáng yêu ở trong gương, trong đầu Trần Ca từ từ hiện ra rất nhiều đoạn trí nhớ không thuộc về anh. Chúng vô cùng lộn xộn, không chỉ có cách sử dụng màu sắc cùng kỹ xảo trang điểm mà còn có cả lý thuyết về răng hàm mặt, kiến thức cơ bản về giải phẫu cơ thể người, về khung xương cũng như tử vong học.

“Ông chủ, rốt cuộc thì anh có biết trang điểm không vậy?” Ba mươi giây trôi qua, Từ Uyển ngồi phía trước gương, cảm nhận được độ ấm xa lạ trên mặt. Nhìn thấy bàn tay đang loay hoay sờ loạn trên mặt mình từ hình ảnh phản chiếu, trái tim cô bỗng đập thình thịch, không khỏi cảm thấy hơi xấu hổ.

“Một người thợ trang điểm giỏi sẽ căn cứ vào những khuôn mặt khác nhau để thiết kế ra những phong cách khác nhau. Tiểu Uyển, tỷ lệ khuôn mặt của em rất được.” Trong đầu Trần Ca không có bất kỳ ý nghĩ đen tối nào, từ sau khi sử dụng Liệm Dung thì Từ Uyển trong mắt anh đã trở thành một “thi thể” rồi.

“Kẹp, dao cạo, kìm y tế, chỉ khâu, rượu cồn, thuốc chống phân huỷ, chỗ chúng ta chẳng có cái gì cả, xem ra anh chỉ có thể làm trang điểm cơ bản thôi.” Trần Ca cứ lầm bầm lầu bầu, khiến Từ Uyển đang ngồi trên ghế bị dọa không nhẹ. Cô nhóc nghĩ nát cả óc cũng không thể hiểu được vì sao chỉ hóa trang cho diễn viên nhà ma thôi mà lại cần dùng đến những đồ vật kinh khủng như vậy. Trong lòng cô cảm thấy hơi sợ, nhưng cũng không tiện từ chối, chỉ có thể nghiêng đầu, len lén liếc mắt quan sát ông chủ của mình, yên lặng cầu nguyện.

“Phấn lót chỉ có một màu này, nếu đánh má hồng sáng quá thì có hơi chói mắt, sao lại không tìm thấy son môi nhỉ?” Trần Ca nói nhỏ, cuối cùng cũng bắt đầu phối màu. Động tác của anh rất thành thạo, ngón tay linh hoạt, năng lực phân biệt màu sắc rất tốt, căn bản không giống một trạch nam từ trước đến giờ không động đến trang điểm bao giờ.

Cảnh tượng trước mắt cũng làm cho Từ Uyển cảm thấy khó tin, toàn bộ quá trình phối màu trang điểm như thế này, là lần đầu tiên cô nhìn thấy đó!

“Ông chủ, em cảm thấy anh không cần phải nghiêm khắc với chính mình vậy đâu. Trong nhà ma tối mù, khách cũng không nhìn rõ lắm...”

“Em đừng lộn xộn nữa.” Không đợi Từ Uyển nói xong, Trần Ca đã đánh xong phấn lót cho cô, bôi phấn mắt mình đã phối màu lên.

Chỉ sau vài lần đi cọ, kẻ thêm đường mắt đơn giản đã khiến cho khí chất của Từ Uyển biến hóa không nhỏ, nhiều thêm mấy phần lạnh lùng và huyền bí.

Từ Uyển còn muốn tiếp tục cãi lại, nhưng sau khi nhìn thấy bản thân trong gương thì cái miệng nhỏ của cô từ từ mở to. Ai cũng có sự yêu thích đối với cái đẹp, đặc biệt là phụ nữ.

“Chỉ mỗi màu hồng anh đào thì quá đơn điệu, không đủ tạo cảm xúc, nhưng mà khi thêm màu đỏ của hoa dâm bụt vào thì lại khác. Hai loại màu sắc vô cùng hoàn mỹ khi kết hợp với nhau lại giống như sinh ra để dành cho nhau vậy.” Trần Ca thuận tiện giải thích, anh dùng cọ trang điểm bôi má hồng lên trên mu bàn tay của mình.

“Ông chủ, anh đang làm cái gì vậy?”

“Phấn má hồng của nhà ma chúng ta có chất lượng kém, rất chói mắt, không gây được ấn tượng, không bắt mắt, nên anh đánh lên mu bàn tay mình trước đã.” Động tác của Trần Ca rất nhẹ nhàng, một lát sau, phấn má hồng quả nhiên trở nên nhẵn mịn, bột phấn cũng mang lại cảm giác mượt mà, tinh tế.

Lúc này, miệng Từ Uyển đã há to thành hình chữ O: “Đúng là thâm tàng bất lộ nha! Anh học những thứ này ở đâu vậy?”

“Anh biết nhiều thứ lắm, trang điểm làm tóc chỉ là sở thích nghiệp dư của anh thôi.” Trần Ca mỉm cười, đúng là người gặp chuyện tốt thì tinh thần sẽ thoải mái. Những ký ức xuất hiện trong đầu anh đã lần nữa chứng minh rằng trò chơi trên chiếc điện thoại màu đen quả thật có thể ảnh hưởng đến hiện thực.

Chỉ dùng mười phút đồng hồ, Trần Ca đã trang điểm xong cho Từ Uyển: “Ngắm thử mình trong gương xem, hài lòng không?”

Từ Uyển ngước mắt lên nhìn, hình như một tấm lụa mỏng trên mặt gương mới đươc vén lên, người bên trong giống như mới bước ra từ tranh, mang theo vẻ đẹp hàm súc của người phụ nữ cổ điển phương Đông, nhưng mơ hồ lại cảm thấy có chỗ nào đó không giống lắm.

Cô nhìn chằm chằm vào gương một lúc rồi không nhịn được mà đứng hẳn lên. Thấy bản thân mình trong gương, biểu cảm trên mặt Từ Uyển từ khiếp sợ chuyển sang say mê, sau đó bỗng nhiên rùng mình một cái.

“Ông chủ, em chưa từng được đẹp như thế này đâu, người trong gương thực sự là em sao?”

“Đương nhiên.”

“Nhưng mà...” Cô hơi do dự đưa tay sờ sờ cái gương: “Sao em lại có cảm giác như là đang nhìn một người chết vậy nhỉ?”

Câu nói của Từ Uyển khiến Trần Ca hít một làn khí lạnh, cuối cùng anh cũng biết rõ là không giống với trước kia ở đâu rồi.

Liệm Dung dùng để khôi phục lại vẻ đẹp của người đã chết ở mức độ hoàn thiện nhất, tay nghề trang điểm của Trần Ca vốn không phải là dành cho người sống.

“Đừng nhìn nữa, nhà ma cũng sắp phải mở cửa rồi, em tranh thủ thời gian thay trang phục đi. Sau đó đi đến tầng hai, khu vực của cảnh tượng Minh Hôn, nhớ phải đeo tai nghe vào, nghe lời anh mà làm.” Trần Ca đổi chủ đề, bảo Từ Uyển đi, sau đó sử dụng thời gian còn sót lại hoàn thiện nốt con rối và người giấy trong cảnh tượng Minh Hôn. Dưới kỹ năng trang điểm Liệm Dung, tất cả người giấy đều giống như sống lại, lộ ra một tia sinh cơ trên gương mặt chết chóc.

“Trước tiên cứ tạm như vậy đã, đợi sau này rảnh thì vẽ màu lại toàn bộ một lượt vậy.”

Trần Ca thu dọn thùng dụng cụ, vội vã xuống lầu, còn chưa kịp đến gần cửa chính nhà ma thì đã nghe thấy âm thanh các vị khách nói chuyện ở bên ngoài rồi.

“Cậu cũng bị cái tên thiếu đạo đức kia lừa cho tức đến mức muốn bốc khói à?”

“F*ck! Màn hình điện thoại của tôi bị rơi vỡ mất tiêu luôn, cậu nói đi?”

“Mấy người vẫn còn may, chứ tôi lúc đó vừa kéo cái quần xuống, trượt tay click nhầm vô, thế là cái clip đó nó bật mở ra! Làm ông đây sợ đến mức bật dậy khỏi giường, ba mẹ tôi nghe thấy còn tưởng tôi gặp ác mộng, liền chạy sang xem. Chó thật ấy chứ! Lúc đó cả người tôi trần như nhộng, tay còn cầm cuộn giấy vệ sinh, ba mẹ tôi nhìn thấy liền đứng hình tại chỗ!”

...

Nghe các vị khách khóc lóc kể lể, Trần Ca cố gắng nhịn cười, hít sâu một hơi, duy trì vẻ mặt nghiêm túc, đẩy cửa ngôi nhà ma ra.

“Hoan nghênh mọi người đến với ngôi nhà ma của tôi.”

Thấy đội ngũ khách tham quan kéo đến đông đúc, nhiều người còn trang bị thêm vũ trang hạng nặng, Trần Ca nhếch miệng lên.

“Tiểu Trần, mới sáng sớm mà khách đã xếp thành hàng dài thế này rồi, khá lắm.” Nhân viên phụ trách trò vòng quay ngựa gỗ ở bên cạnh hơi giật mình. Anh ta vốn định sang chào hỏi Trần Ca nhưng đến gần rồi mới phát hiện ra bầu không khí của các vị khách không đúng lắm.

“Bình thường thôi, chủ yếu là khách thích.” Trần Ca nhún nhún vai rồi kéo hàng rào bảo vệ ra.

“Ai thích chứ? Không biết xấu hổ!”

“Tôi đến để gây chuyện, không phải đến tham quan!”

“Tìm được chính chủ rồi! Người đăng video ngắn tối hôm qua là anh đúng không? Dao của tôi đâu? Dao của tôi đâu!”

Khách khứa “nhiệt tình” quá mức, tình hình có hơi mất khống chế, Trần Ca lập tức mở miệng: “Nếu mọi người đã tới thì không bằng đi vào trải nghiệm thử xem, phương pháp tốt nhất để trấn an chính là kích thích cảm quan, lấy độc trị độc, khiến cho bản thân chết lặng. Đoạn video tối hôm qua đúng là do tôi không suy tính chu đáo. Như vậy đi, hôm nay tất cả giá vé vào nhà ma sẽ giảm 50%, người đi qua kẻ đi lại, tuyệt đối đừng nên bỏ qua cơ hội này.”

Chương 7: Minh Hôn

“Lấy độc trị độc? Có quỷ mới tin anh ấy!”

“Anh hai à, anh đền cho tôi cái màn hình điện thoại thì việc này coi như xong.”

“Một vé giảm 50% mà tưởng là đã mua chuộc được tôi rồi sao? Đừng có mơ!”

Đám đông cứ năm người mười ý, đến khoảng mấy phút đồng hồ sau cũng vẫn không có vị khách nào tiến vào nhà ma tham quan, chỉ dám đứng ngoài hàng rào bảo vệ, không dám vượt qua vạch nửa bước, Trần Ca cũng nhìn không nổi nữa: “Không có ai muốn tiến vào trải nghiệm thử sao? Căn nhà ma này của tôi không quá đáng sợ đâu, không tin thì mấy người cứ thử lên mạng xem bình luận của dân chúng đi.”

Vừa nghe anh nói như vậy, có người liền bắt đầu tìm kiếm.

“Đúng thật này, tất cả bình luận đều nói là không đáng sợ, chẳng dọa được ai cả.”

“Đúng, chỉ có duy nhất một điểm có thể khen được chính là chị gái đóng giả ma quỷ đẹp quá...”

“Hay là, chúng ta cũng thử đi vào tham quan?”

Thêm một lúc lâu nữa, cuối cùng mới có người đứng ra: “Không phải chỉ là một ngôi nhà ma thôi sao, có thể dọa người đến mức nào chứ? Nói thật thì đến thi thể tôi cũng nhìn qua rồi, sao phải sợ cái này?”

Người nói chuyện là một thanh niên tóc húi cua, mắt to mày rậm, nhìn rất thành thật.

“Người anh em, bớt nói chuyện vớ vẩn đi, có muốn thể hiện thì cũng có mức độ thôi.”

“Cậu mới lớn từng này thì làm sao nhìn thấy thi thể được?”

“Tất cả mọi người ở đây đều gan bé như nhau, cần gì phải coi thường nhau chứ...”

Trong lúc đám đông ở đây đều chẳng thèm ngó tới thời gian, có một giọng nói không quá hòa nhã vang lên: “Anh ta không nói dối mấy người đâu, đối với chúng tôi thì việc nhìn thi thể đã sớm thành thói quen rồi.”

Nhìn về phía giọng nói truyền tới thì thấy một cô gái vóc dáng cao gầy, đầu đội mũ, mặc váy ngắn màu trắng đi từ cửa lớn khu vui chơi đến.

Vẻ mặt của cô ấy khá lạnh lùng, đi qua nơi nào thì nhiệt độ xung quanh hình như thấp xuống vài độ.

“Học tỷ!” Cậu thanh niên kia vội vã chạy tới, muốn cầm túi giúp cho cô gái, nhưng bị cô ta trừng mắt thì vội lui ra, tay chân luống cuống đứng tại chỗ, vẻ mặt vẫn khá xấu hổ nhưng nụ cười lễ phép vẫn chưa tắt đi.

“Cậu gọi cô ấy là học tỷ? Hai người là sinh viên sao?” Ánh mắt Trần Ca cũng bị hai cô cậu trẻ tuổi này hấp dẫn.

“Chúng tôi là sinh viên của Học viện Pháp y Cửu Giang, tôi tên là Hạc Sơn, còn đây là học tỷ Cao Nhữ Tuyết.” Cậu thanh niên đó nở nụ cười với Trần Ca: “Tôi đã đăng video hôm qua anh up lên trên forum của trường học, cũng bởi vì cái video đấy nên học tỷ mới quyết định đến đây trải nghiệm một lần.”

“Mỹ nữ lạnh lùng này học pháp y sao?”

“Không thể không nói khí chất của cô ấy rất hợp với ngành mà cô ấy học.”

“Mỹ nữ, kết bạn Wechat nhé...”

Du khách xung quanh đều vây quanh cô gái. Với tư cách hộ hoa sứ giả, thế mà Hạc Sơn lại đứng ở một bên cười ha hả: “Học tỷ này của tôi không đơn giản đâu nhé, sáng ra giải phẫu ếch, chuột bạch, rửa tay là có thể đi căn tin ăn thịt kho tàu với người khác như không có chuyện gì xảy ra rồi. Hơn nữa nửa đêm chị ấy còn dám đi qua phòng giải phẫu, nhìn thấy thân thể to lớn của thầy giáo đang ngâm trong Formalin mà còn có thể vừa ngáp vừa chào hỏi cái thi thể đó đấy. Các anh cũng đừng tự tìm nhục nữa, số đàn ông mà chị ấy đã giải phẫu qua nói không chừng còn nhiều hơn số lần các anh nắm tay phụ nữ đấy.”

Kiểu giới thiệu hoàn toàn mới này ngay lập tức có tác dụng, trong phạm vi bán kính 2m xung quanh cô gái kia lập tức trở nên trống rỗng.

Nghe thấy lời nói của cậu thanh niên, Trần Ca cũng hơi đau đầu. Anh đã hoàn thành nhiệm vụ mức ác mộng, đã lấy được phần thưởng, cũng đã vất cả chuẩn bị đánh một trận để khắc phục khó khăn, kết quả là vừa mới mở cửa đã gặp phải mấy cô cậu sinh viên Học viện Pháp y này.

Có thể học pháp y này thì chứng tỏ năng lực chịu đựng cùng tố chất tâm lý rất mạnh!

“Chúng tôi có thể đi vào được chưa?” Cô gái không nhịn được mà đi đến trước mặt Trần Ca. Vóc dáng của cô ấy rất cao, lại mặc váy ngắn và đi giày cao gót, nên có cảm giác như đang nhìn ngang Trần Ca.

“Giá gốc của vé vào cửa là hai mươi tệ, giảm 50% thì còn mười tệ, trước khi đi vào thì tôi muốn nói đôi chút về cốt truyện của bối cảnh và vài điểm cần chú ý cho các cô cậu biết.” Trần Ca nhớ tới ba yếu tố để xây dựng nên một ngôi nhà ma mà chiếc điện thoại màu đen kia đã từng nói tới, trong đó cốt truyện của bối cảnh là vô cùng quan trọng, ảnh hưởng mạnh đến cảm xúc của du khách.

“Đầu tiên tôi muốn giới thiệu cho mọi người biết về ngôi nhà ma này. Tuy rằng rất nhiều bình luận trên mạng đều nói nhà ma này của tôi không đáng sợ, nhưng trên nguyên tắc thái độ và trách nhiệm thì tôi cần nói cho mấy người biết một sự thật: Năm mươi năm trước, mảnh đất nhỏ dưới chân chúng ta đây là bãi tha ma lớn nhất thành phố Cửu Giang. Ba mươi năm trước, vì quy hoạch trong thành phố mà người ta đã khởi công xây dựng lên Bệnh viện Nhân dân Cửu Giang ở chính nơi này. Chuyện xảy ra sau đó thì mấy người có thể lên mạng tìm hiểu. Cũng chính vì nơi đây xảy ra rất nhiều chuyện mà khoa học không thể giải thích được nên Bệnh viện Nhân dân Cửu Giang kia buộc phải di dời. Ngôi nhà ma này của tôi được cải tạo từ cơ sở vật chất cũ của bệnh viện đó, ở đây cất giấu rất nhiều bí ẩn cũng như hồ sơ bệnh án mà bệnh viện để lại trước khi dời đi.”

Sau khi nói xong, Trần Ca chỉ bảng cảnh báo trên cửa: “Du khách có bệnh tim, nhịp tim không ổn định hoặc mắc những chứng bệnh khác liên quan về tim thì cấm tham quan. Thanh thiếu niên trên mười hai tuổi và dưới mười sáu tuổi muốn đi vào phải có phụ huynh đi cùng. Được rồi, nếu không có vấn đề gì thì hai người đi theo tôi vào đây.”

Trần Ca xốc tấm rèm màu đen ngăn ánh sáng xuyên qua lên, khép hàng rào sắt gỉ sét lại, dẫn Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết đi vào hành lang tối đen.

“Lúc sinh thời không phải vợ chồng, khi chết lại chôn cùng huyệt. Rất nhiều năm trước Thành cổ Cửu Giang vẫn lưu truyền một câu chuyện cũ.”

“Bình Giang hầu muốn làm minh hôn cho con trai đã chết sớm của mình, nên đã mời thầy đến xem, sau khi kết hợp ngày sinh tháng đẻ, cuối cùng cũng chọn ra được một cô gái.”

“Nhưng cô gái này vốn đã có người trong lòng, để bức ép cô ấy phải theo lời mình mà Bình Giang hầu đã đẩy tình lang của cô ấy xuống sông, cũng lấy sống chết của người nhà cô gái ra để uy hiếp.”

“Cuối cùng, để bảo vệ cha mẹ, cô gái cũng đồng ý gả cho một người chết.”

“Chiếc quan tài sơn màu máu, hai màu đỏ trắng kết hợp với nhau, kể từ khi cô gái bị chôn sống trong quan tài thì phủ Bình Giang hầu cũng bắt đầu xuất hiện những hiện tượng kỳ lạ.”

“Tượng con gà bằng đồng chảy máu, người giấy trợn mắt, cứ đến nửa đêm là luôn có một cô gái xuất hiện trong phòng...”

“Hạng mục trải nghiệm lần này là Minh Hôn. Sau khi cảnh tượng được mở ra, hai người chỉ cần tìm được cửa ra chính xác trong vòng mười lăm phút, thành công chạy ra là được. Nếu như sợ quá thì đứng gần camera rồi hét to lên, tôi sẽ đến đón hai người.” Trần Ca đứng ở lối vào tầng hai, nâng tay làm một động tác xin mời: “Chúc hai người chơi vui vẻ.”

“Nghe có vẻ khá thú vị, có điều nếu muốn dọa được tôi thì cũng cần phải đủ trình độ đấy.” Hạc Sơn chẳng hề cảm thấy xấu hổ khi trốn sau lưng học tỷ của mình. Miệng thì nói không sợ nhưng thân thể thì lại trung thực, chẳng dám đi đầu.

Ngược lại, cô gái tên Cao Nhữ Tuyết kia chẳng có chút bối rối nào cả, cứ thế đâm đầu đi vào.

“Học tỷ, chờ em với!”

Sau khi hai vị khách đi vào hành lang tầng hai rồi, Trần Ca khoá trái cửa ra, bấm điện thoại gọi cho Từ Uyển: “Tiểu Uyển, khách đang đi vào rồi, em chuẩn bị sẵn sàng đi, nhưng mà nhớ phải bịt chặt lỗ tai lại đấy.”

Sau khi dặn dò xong, anh chạy về phía phòng điều khiển chung. Màn hình giám sát, thiết bị điều chỉnh âm thanh, các thiết bị điều khiển đạo cụ đặc biệt từ xa đều nằm trong căn phòng nho nhỏ này.

“Tôi vốn không định sử dụng bài hát này đâu, tại vì nó thực sự quá tà ma, nhưng mà vừa mở cửa đã gặp phải sinh viên Khoa pháp y đến phá quán như thế này, người có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục được!” Anh mở thiết bị điều chỉnh âm thanh, cho bài Black Friday vào danh sách nhạc của bối cảnh, sau đó chọn chế độ phát liên tục.

Sau khi làm xong tất cả mọi chuyện, anh ngồi vào ghế trước màn hình theo dõi, nhìn chăm chú Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết. Chỉ cần hai người xuất hiện điểm khác thường gì là anh sẽ lập tức chạy vào nhà ma để cứu viện.

Chương 8: Black Friday

“Ba cửa ra ba cửa vào, phòng chính phòng phụ, phòng nhỏ phía đông và tây, các hành lang giống nhau, rèm hoa rủ xuống, cửa Như ý, xà nhà treo ngược, cột Lôi công… Các chi tiết của ngôi nhà ma này làm không tệ lắm, bắt chước theo kết cấu tứ hợp viện ngày xưa, rất dễ lôi cuốn cảm giác của người khác.” Cao Nhữ Tuyết vừa đi vừa dừng lại xem bối cảnh. Vẻ mặt cô khá thoải mái, thỉnh thoảng sẽ bình luận vài câu.

“Học tỷ, chúng ta đang đi trong nhà ma đấy, không phải đi dạo ở lâm viên Tô Châu đâu. Chị có thể suy nghĩ đến cảm nhận của em một chút được không?” Căn nhà vắng vẻ, âm trầm, hồn ma phiêu đãng, tiền giấy bay lượn, nhà ma trong mắt Hạc Sơn hoàn toàn khác với Cao Nhữ Tuyết, cậu đi rất cẩn thận, chỉ sợ trong bóng tối đột nhiên có một vật gì đấy chui ra: “Hay là mau chóng tìm cửa ra đi, em có một dự cảm không được hay cho lắm.”

“Nếu đã tới rồi thì phải tham quan cho thật cẩn thận chứ, chúng ta đang đi chơi nhà ma, cậu đừng để cho nhà ma chơi lại.”

“Chị có nhớ trước khi vào đây ông chủ đã nói gì không? Anh ta bảo chúng ta phải tìm được cửa ra trong vòng mười lăm phút. Em cứ có cảm giác anh ta bí hiểm thế nào ấy, nếu như chúng ta không thể thoát khỏi nơi này trong vòng mười lăm phút thì chắc chắn sẽ có một chuyện gì đó rất khủng khiếp xảy ra.” Hạc Sơn cố gắng khuyên bảo Cao Nhữ Tuyết, đáng tiếc đối phương lại chẳng thèm để ý.

“Phương pháp dọa người của nhà ma cũng chỉ có mấy loại lặp đi lặp lại mãi thôi. Cùng lắm là sai nhân viên hóa trang thành ma quỷ, đuổi theo chúng ta chạy khắp nơi, đến cả người chết chúng ta còn không sợ, sao phải sợ người sống chứ?” Cao Nhữ Tuyết đi lung tung không có mục đích trong hành lang, tiện tay đẩy cửa phòng bên tay trái ra.

Kết cấu của bối cảnh Minh Hôn này là một sân tứ hợp viện tiêu chuẩn. Nhà chính là dành cho trưởng bối và chủ nhà, sương phòng cho con trai trưởng, hậu bối, phòng phụ hai bên nhà chính là chỗ cho hạ nhân, nha hoàn.

Vừa đẩy cửa vào liền thấy chiếc bàn trong phòng bị lật đổ, đệm chăn trên giường bị xé rách, sợi bông rơi lả tả, ở chính giữa xà nhà còn treo một dải lụa trắng.

“Học tỷ à, em ở bên ngoài tiếp ứng, chị nhớ chú ý an toàn...” Hạc Sơn nói còn chưa dứt lời đã bị Cao Nhữ Tuyết túm vào trong phòng. Cậu méo mặt, nhìn tấm lụa trắng không gió mà vẫn nhẹ nhàng bay, thân thể hơi cứng ngắc.

“Cũng hơi thú vị đấy! Dải lụa trắng này cách mặt đất khoảng 1.5 mét, với độ cao như vậy thì không thể treo chết người được. Bàn bị lật ngửa, trên mặt đất vẫn còn lưu lại vết tích giãy giụa. Nhà ma này đang cố gắng tạo nên hiện trường vụ án tự sát giả. Phòng phụ là cho nha hoàn ở, lệ quỷ này đến cả những hạ nhân không có liên hệ máu mủ gì với gia chủ cũng không buông tha, xem ra là đang định hành hạ tất cả mọi người trong nhà lớn này đến chết đây mà.” Vẻ mặt Cao Nhữ Tuyết khá bình tĩnh, trong ánh mắt thoáng qua vẻ hưng phấn: “Nhà ma này thiết kế rất tinh tế, nói không chừng vẫn còn ẩn giấu nhiều thứ khác nữa.”

Cô lục tung mọi thứ, dùng một tay xốc đệm chăn trên giường lên, bên dưới cái chăn cũ nát có một cô gái bằng giấy đang nằm.

“Người giấy nằm ở trên giường người sống sao?” Cao Nhữ Tuyết tiện tay vứt người giấy sang một bên, nâng ván giường lên, phía dưới trống rỗng không có cái gì cả.

“Kỳ vọng càng lớn, thất vọng lại càng nhiều, là mình đánh giá cái nhà ma này cao quá rồi. Đi thôi, cửa ra không nằm trong căn phòng này đâu.” Cô khoát tay áo, đi nhanh ra phía ngoài.

Hạc Sơn ở lại một mình trong phòng nhìn cô gái người giấy đang nằm trên mặt đất, cảm thấy khớp hàm mình đang phát run. Có thể là bởi vì góc độ nên cậu cứ có cảm giác người giấy này đang mỉm cười với mình.

“Gà đồng chảy máu, người giấy trợn mắt... Chờ em một chút! Học tỷ à!”

Phòng phụ lại đóng cửa, lụa trắng bên trong phòng cũng không còn phất phơ.

“Cậu có thể nói nhỏ một chút được hay không, kêu la cái gì chứ? Đàn ông con trai mà nhát chết như con gái vậy.” Cao Nhữ Tuyết đứng ở sát phía ngoài hành lang trợn trắng mắt nhìn Hạc Sơn.

“Không phải là do em nhát đâu! Nơi này thực sự khiến cho em cảm thấy rất khó chịu, càng ở trong này lâu thì cái cảm giác bất an đó lại càng mãnh liệt hơn, giống như điều sợ hãi nhất trong lòng đang bị lôi ra vậy!”

Nghe Hạc Sơn nói như vậy thì Cao Nhữ Tuyết cũng sững sờ trong chốc lát, cô cũng nhận ra có điều gì đó không đúng.

Điều quan trọng nhất trong pháp y chính là tâm ổn, tay ổn, nhưng vừa nãy, khi nói Hạc Sơn thì rõ ràng giọng của cô đã trở nên gấp gáp hơn rất nhiều, đây là chuyện từ trước đến giờ chưa bao giờ xảy ra cả.

“Chẳng lẽ mình đang sợ sao? Nhưng mà mình biết rõ tất cả đồ vật trong nhà ma này đều là giả, vì sao mình lại phải sợ chứ?” Phòng tuyến tâm lý của Cao Nhữ Tuyết xuất hiện một vết nứt, hai người đều không tìm được nguyên nhân gây ra sợ hãi. Dưới sự nghi ngờ bản thân và tín hiệu tâm lý lạ, những hạt giống của sự sợ hãi đang bén rễ nảy mầm.

“Chị nói xem có phải nhà ma này thực sự đang giấu một đồ vật gì đó không sạch sẽ không? Có phải vì nhà ma này của anh ta được xây dựng trên bãi tha ma, lại còn do cải tiến lại cơ sở vật chất của bệnh viện...”

“Câm miệng! Nhà xác dưới tầng hầm của trường chúng ta còn không đáng sợ hơn nơi này sao? Dù sao thì cậu cũng là một sinh viên ngành pháp y, sao lại sợ hãi như thế chứ?” Ngoài miệng thì Cao Nhữ Tuyết nói như không thèm để ý, nhưng tốc độ nói lại càng lúc càng nhanh. Cô ngồi lên lan can hành lang rồi nhìn bốn phía, nhà cổ, linh đường, cây khô, tiền giấy đầy đất, mấy thứ này cũng không không quá dọa người: “Rốt cuộc thì mình đang sợ cái gì vậy?”

Hai người đều bị hoàn cảnh u ám hấp dẫn, hoàn toàn không chú ý đến nhạc nền đang phát ra liên tục.

Khúc nhạc cấm kỵ “Black Friday” này trong vô thức đã quẩn quanh ở trong lòng của hai người trong phòng, giống như một dòng sông u ám đang cọ rửa linh hồn của bọn họ, từng bước từng bước kéo bọn họ vào trong một cái vực sâu không đáy.

“Tiểu Sơn, chúng ta đã đi vào đây bao lâu rồi?”

“Không biết ạ, nhưng mà em có cảm giác chúng ta nhất định không chạy ra khỏi đây trong vòng mười lăm phút được đâu!”

“Đừng hoảng hốt, để tôi suy nghĩ cẩn thận một chút.” Cao Nhữ Tuyết bình tĩnh phủi bụi đất, đi thẳng sang hành lang khác: “Nhà ma này cũng chẳng có gì đáng để sợ, chủ yếu là do ông chủ nơi này đã gây ám chỉ lên mặt tối tâm lý của chúng ta. Kể từ khi tiến vào nhà ma này, anh ta vẫn luôn nhấn mạnh đến mấy từ như là: bãi tha ma, chôn sống, nữ quỷ... anh ta muốn khiến chúng ta tự hù dọa chính mình. Càng gian xảo hơn chính là, anh ta ra quy định về thời gian, nhưng lại không nói cụ thể chúng ta sẽ gặp phải cái gì. Điều này sẽ khiến chúng ta tự tạo áp lực cho chính mình, tự động nhớ đến những đồ vật kinh khủng nhất.”

“Vậy chị nói xem bây giờ chúng ta phải làm cái gì? Cảm giác khi ở trong nhà ma này không hề giống với những nhà ma khác.” Hạc Sơn là một chàng trai thành thật, học tỷ nói cái gì thì cậu tin cái đó.

“Cảm giác của cậu không có sai, trong nhà ma bình thường sẽ có diễn viên chuyên nghiệp đóng giả làm ma quỷ, xong dùng một đống dụng cụ để chế tạo ra một bối cảnh máu me kinh khủng, sau đó để cho chúng ta từng bước từng bước trải nghiệm. Nhưng mà nhà ma này lại không làm như vậy, anh ta chế tạo xong một bối cảnh sẽ để cho chúng ta tự do thăm dò, không có chỉ dẫn và ràng buộc, ai cũng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.”

“Em hiểu ý của chị, thứ không biết mới là đáng sợ nhất.” Hạc Sơn bỗng nhiên hiểu ra.

“Cho tới bây giờ thì cũng chỉ có thể giải thích mọi chuyện như vậy.” Cao Nhữ Tuyết nhíu mày nhẹ đến mức không thể nhận ra: “Được rồi, chúng ta chuẩn bị đi vào phòng tiếp theo đi.”

Nhà giữa bên cạnh phòng phụ, đây là nơi ở của chủ nhà, vừa đẩy cửa gỗ ra liền thấy trong phòng treo đầy áo tang bằng vải lanh, chính giữa phòng đặt một cái quan tài gỗ màu đỏ.

Ở giữa quan tài màu đỏ dán một chữ hỷ rất to làm bằng giấy trắng, hai bên có hai hàng người giấy đang quỳ rất chỉnh tề.

Sau lưng chúng đều được viết tên, trên mặt thì được trang điểm, hai mắt giống như có thần, biểu cảm khác nhau, thật giống như đang len lén nhìn chằm chằm hai người đứng ở cửa vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!