Virtus's Reader
Hệ Thống Nhà Ma

Chương 625: CHƯƠNG 625: HÀNH KHÁCH CUỐI CÙNG

Trần Ca nhỏ giọng nói cho Đường Tuấn, để ông ta sửa lại điểm đến cuối cùng. Chờ đến khi đến trấn Lệ Loan, xe buýt số 104 sẽ chạy thẳng đến chỗ ở của Phạm Thông.

Sau khi thương lượng xong, Trần Ca đi về đuôi xe, ngồi vào chỗ của mình. Ngay khi anh đi qua người đàn ông tươi cười, một cảm giác ớn lạnh dần xuất hiện nơi đáy lòng.

Anh quay đầu nhìn lại, lúc này mặt mày người đàn ông tươi cười xanh lét, đôi con ngươi màu xám đen nhìn chằm chằm vào Trần Ca.

“Có vẻ như hắn ta có thành kiến đối với mình, hắn ta không thích tiếp xúc gần với giày cao gót màu đỏ đó sao? Tại sao mình cảm thấy hắn ta đến chạm một cái cũng không muốn nhỉ, chẳng lẽ trên cái giày đó có lời nguyền nào sao?”

Suy nghĩ này làm cho Trần Ca cũng ngẩn cả người ra. Từ phản ứng của người đàn ông luôn cười kia, không chừng trên đôi giày cao gót đó thật sự có một lời nguyền ác độc nào đó.

“Quên đi, dù sao mình cũng chạm vào rồi, chờ đến khi gặp được cái bóng ấy, có thể dùng đôi giày cao gót đó để ném nó.”

Đối với mấy lời nguyền này, Trần Ca cũng không để trong lòng, từ khi anh mới nhận được cái điện thoại màu đen thì anh cũng đã nhận được Thư Tình Bị Nguyền Rủa rồi.

Anh thấy mấy lời nguyền cũng không đáng sợ, cái đáng sợ chính là những con quái vật ẩn sau lời nguyền đó.

Trần Ca trở lại chỗ ngồi của mình, không tiếp tục kích thích người đàn ông mặt cười đó nữa. Anh đưa tay vào trong ba lô, mắt thì nhìn ngoài cửa sổ. Không biết bắt đầu từ lúc nào, ngoài xe đã là một mảng đen sì.

Rất nhanh, xe buýt số 104 đã chạy đến trạm xe gần trấn Lệ Loan nhất, chỉ cần đi qua cái trạm này một lúc thì trạm kế tiếp chính là Lệ Loan.

Cửa xe mở ra, trong tiếng mưa xối xả có xen lẫn vài tiếng xiềng xích va chạm vào nhau, một bàn tay bị ngâm trong nước mưa đến trắng bệch thò vào trong xe, nắm được lan can.

Nước mưa chảy xuống từ đầu ngón tay, tiếng xiềng xích xen lẫn tiếng cười quái dị chói tai, ngay khi tất cả hành khách đều nhìn về phía cửa trước, một khuôn mặt nghiêng vào, thăm dò bên trong xe.

Gương mặt thanh tú, đây hẳn là một khuôn mặt xinh đẹp, nhưng đáng tiếc là má trái của anh ta đã bị dao rạch từ khóe mắt đến khóe miệng, nhìn từ xa thì trông như khuôn mặt của anh ta có tận hai cái miệng, một cái đang dựng đứng, còn cái còn lại thì nắm ngang.

Khuôn mặt của anh ta hình như mới bị rạch, vết thương còn chưa khép lại hoàn toàn, sau khi ngâm nước mưa quá lâu, thậm chí còn có khả năng bị sưng mủ.

Đôi môi thật mỏng chậm rãi mở ra, anh ta vươn đầu lưỡi liếm vệt thương ở khóe miệng, đau đớn khiến cả khuôn mặt anh ta đều trở nên vặn vẹo, mà anh ta vẫn còn cố gắng làm ra một bộ dạng rất hưởng thụ.

“Là một tên biến thái sao?” Trần Ca chỉ mới nhìn lướt qua đã đưa ra kết luận như vậy.

Hình như người đàn ông rất hài lòng với ánh mắt của hành khách bên trong xe, anh ta hắn dùng những ngón tay xinh đẹp chỉnh sửa mấy sợi tóc bị rối.

Ngón tay trước khi đụng vào tóc là màu trắng, sau khi chỉnh lại tóc xong, đầu ngón tay đã bị nhuộm đỏ, trên tóc người đàn ông đó hình như còn sót lại chút máu.

“Cười đã chưa?”

Hình như vị khách mới này còn điên cuồng hơn so với dự đoán của Trần Ca, vừa lên xe mà đã bắt đầu khiêu khích người đàn ông có khuôn mặt tươi cười. Anh ta như chẳng quan tâm gì đến nguy hiểm, hai mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông vẫn đang cố gắng giữ vững nụ cười gượng gạo.

“Người này dựa vào cái gì vậy?” Trần Ca là một người vô cùng tỉ mỉ. Anh phát hiện có một phần nhỏ vết thương trên mặt của người đàn ông đã có mủ, còn những phần còn lại thì lại có dấu hiệu đóng vảy, bởi vậy anh mới cảm thấy hành khách này chắc là người sống. Nhưng tại sao một người sống như anh ta lại có dũng khí khiêu khích người đàn ông tươi cười chứ? Là do anh ta không biết sợ, hay là có giấu một con át chủ bài nào đó?

Người đàn ông luôn cười vừa mới bị Trần Ca chọc giận, lúc này lại có một tên nữa đến tìm chết, bốn sợi đen trong hai mắt hắn ta lúc này toán loạn giống như sâu bọ, vết nứt nơi khóe miệng càng lúc càng lớn.

Nhìn cảnh tượng này, ai cũng biết một lúc nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện không hay, nhưng hành khách mới không những không sợ mà còn chỉ vào vết thương trên mặt: “Anh đang bắt chước theo tôi sao?”

Anh ta đi vào trong xe buýt, lúc này các hành khách mới thấy rõ, cả người vị khách này đều là máu, tay trái cầm một cái kéo dài khoảng 30 cm, bên tay phải còn cầm theo một cái túi cũ nát nhuốm đầy máu.

“Tội phạm giết người?” Trần Ca quan sát đối phương, càng nhìn càng thấy lạ.

Hành khách này mặc đồ trắng. Nếu như anh ta là kẻ giết người trong cơn kích động thì có thể hiểu được việc anh ta mặc đồ trắng, nhưng nhìn dáng vẻ của anh ta rõ ràng là rất bình tĩnh, hiển nhiên là giết người có kế hoạch từ trước.

Một người sau khi giết người vẫn có thể có lý trí như vậy, tại sao lại phải mặc một bộ đồ màu trắng khó giặt sạch và bắt mắt như này chứ.

Máu đỏ rơi vào quần áo trắng là dễ nhìn thấy nhất, cho nên dưới tình huống như vậy mặc quần áo màu đen màu nâu sậm hoặc màu đen mới là tốt nhất.

“Đây là sở thích đặc biệt của anh ta sao? Hành khách mới là một tên sát nhân biến thái?” Đây là lời giải thích hợp lý nhất, đối phương đang hưởng thụ khoái cảm giết người, cho nên mới làm chuyện không hợp lẽ thường như vậy.

“Vẫn cảm thấy hơi lạ ở chỗ nào đó.” Ánh mắt nhìn lướt qua cánh tay của người đàn ông. Kéo cũng không phải hung khí tiện lợi, nếu muốn chia xác thì có là một cây kéo sắc bén đi chăng nữa cũng chẳng có ích như dao phay hay rìu.

Anh lại nhìn cái túi ở trong tay người đàn ông. Mưa xối xả làm cái túi ướt nhẹp, máu tươi liên tục rỉ ra từ bên trong cái túi. Nếu như ở bên trong túi có thi thể thì máu không được rỉ ra từ miệng túi mà phải tập trung ở đáy túi, hơn nữa máu cũng sẽ bị đông lại, chứ máu vẫn tiếp tục chảy ra ngoài như vậy làm cho Trần Ca có cảm giác bên trong không giống như là một thi thể bị chia năm xẻ bảy, mà là mấy túi máu bị rỉ ra.

Cũng có thể là do đã chiến đấu với mấy tên sát nhân biến thái nhiều lần, cho nên ở trong khoảng thời gian rất ngắn, Trần Ca đã nhìn ra rất nhiều thứ.

“Tôi hỏi anh một lần nữa, có phải anh đang bắt chước theo tôi không?” Giọng điệu kiêu ngạo của hành khách mới khiến Trần Ca đổ mồ hôi lạnh thay anh ta. Bản thân anh khi đi gây chuyện cũng không trực tiếp như vậy, gần như chỉ là đưa một lệ quỷ khác đến bên cạnh người đàn ông luôn cười kia thôi, trong toàn bộ quá trình cũng không có bất kỳ công kích trên cơ thể nào cả.

Người đàn ông luôn tươi cười như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, trong con ngươi màu xám, những sợi đen bò lên trên gương mặt.

“Câm điếc sao? Tôi đang hỏi anh đấy!” Hành khách mới thích gây sự, chẳng sợ hãi người đàn ông có khuôn mặt tươi cười một chút nào. Anh ta liếm liếm lưỡi kéo, chủ động đi đến cạnh người đàn ông tươi cười: “Đêm khuya ngồi ở trên loại xe như thế này, để tôi đoán thử xem vì lý do gì nhé?”

Anh ta cúi đầu suy nghĩ một lúc, ngay sau khi nhìn thấy đôi giày cao gót màu đỏ ở bên cạnh người đàn ông với khuôn mặt tươi cười thì làm bộ như chợt hiểu ra, đưa tay cầm lấy đôi giày: “Anh đi tìm vợ mình sao?”

Sau khi hành khách mới nói xong câu đó, nụ cười trên mặt người đàn ông tươi cười hơi cứng lại, biểu cảm trở nên vô cùng kỳ lạ.

Hắn ta không hề nhằm vào hành khách mới mà chỉ liếc mắt nhìn đôi giày cao gót, trở về chỗ ngồi của mình cùng với một nụ cười hết sức kỳ lạ.

“Bị tôi đoán trúng rồi.” Giọng nói của hành khách mới càng trở nên bệnh hoạn và điên cuồng, anh ta dùng kéo móc vào đôi giày cao gót rồi đặt vào chỗ ngồi: “Thấy anh si tình như vậy, tôi không so đo với anh nữa.”

Anh ta mang đến cho người khác cảm giác như là đang bao biện cho mình, cái gọi là buông tha cho người khác, chính là tìm cho mình một bậc thang để đi xuống.

Sau khi nói xong, anh ta kéo cái túi đi vào trong xe, thế nhưng khi anh ta vừa mới cất bước thì một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.

Sau khi anh ta đi được một bước, phía sau truyền đến âm thanh giày cao gót giẫm ở trên mặt đất, thật giống như có người đi theo anh ta.

Quay đầu nhìn lại, đôi giày cao gót màu đỏ vẫn đặt ở trên ghế ngồi.

Hành khách mới không tin ma quỷ lại bước thêm hai bước, nhưng chỉ cần anh ta di chuyển, tiếng giày cao gót lại xuất hiện, theo sát phía sau.

“Rõ ràng đôi giày vẫn ở trên ghế ngồi, âm thanh ở đâu vậy, có thứ gì đi theo mình sao?” Có thể là bởi vì vô cùng khẩn trương, cho nên hành khách mới đã nói hết suy nghĩ trong lòng mình ra, giọng nói hơi khác so với lúc nãy.

Trần Ca ở phía xa đã nhìn thấy rõ. Lúc nãy người đàn ông có khuôn mặt tươi cười đã chuẩn bị ra tay rồi, nhưng mà ai biết được cái tên hành khách mới này lại trêu chọc vào giày cao gót đỏ, cho nên kết quả là giày cao gót đỏ đã giành cơ hội ra tay trước người đàn ông tươi cười.

“Người này đúng là còn quá trẻ nên chẳng biết gì, lúc nãy khi mình cầm lấy đôi giày, đầu tiên mình đã khen đôi giày đẹp, sau đó nói chủ nhân của đôi giày cao gót này nhất định cũng xinh đẹp, cuối cùng mới đi khiêu khích người đàn ông tươi cười kia.” Trần Ca ngồi ở cuối xe thở dài. Anh không nghĩ tới cái tên hành khách mới ngu ngốc kia, sau khi không thể thoát khỏi giày cao gót đỏ thì đã đi thẳng đến chỗ anh và bác sĩ.

Chương 626: Trạm kế tiếp, trấn Lệ Loan!

“Đi về phía mình làm gì?” Trần Ca có phần không hiểu ý đồ của đối phương: “Chẳng lẽ anh ta định đắc tội với toàn bộ người trong xe, mỗi người một lần sao? Cái từ đối xử bình đẳng hình như cũng không thích hợp với cái xe tang này đâu.”

Đương nhiên hành khách mới không nghe được lời trong lòng Trần Ca. Ngay sau khi giày của anh ta chạm đất, bên trong xe vang lên hai tiếng bước chân, một trước một sau, vô cùng kỳ dị.

Nhìn thấy người đó sắp đi đến cuối xe buýt, Trần Ca cũng không bình tĩnh nổi nữa, trên người cái tên miệng còn hôi sữa này có lời nguyền rủa của giày cao gót đỏ.

Anh dịch người sang bên cạnh một chút, đây cũng không phải là do anh sợ hãi, anh chỉ không muốn bị liên lụy, lãng phí sức lực mà thôi.

Động tác dời cơ thể của Trần Ca bị hành khách mới nhìn thấy, ánh mắt của anh ta nhìn quét qua bác sĩ cùng Trần Ca, cuối cùng nở một nụ cười bệnh hoạn đầy khoa trương đến đứng ở bên cạnh Trần Ca.

“Anh đang sợ.” Giọng điệu khẳng định, hai tròng mắt lạnh lùng, hành khách mới nhếch miệng lên, anh ta giống như đã nắm tất cả trong tay, bất kỳ gió thổi cỏ lay gì trong cái xe này đều không qua được mắt anh ta.

“Có một chút.” Trần Ca rất vô tư thừa nhận.

“Anh càng sợ, thì những chuyện không tốt đẹp sẽ càng xảy ra.” Hình như cuối cùng hành khách mới cũng chọn chỗ xong. Anh ta dùng một tay cầm cái túi cùng cây kéo, còn một tay thì lôi cái ba lô và túi du lịch của Trần Ca ra.

Không hề ra tay với Trần Ca mà lôi ba lô ra chỗ khác, đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải người như vậy. Anh khẽ cau mày, suy đoán có phải hành khách mới đã nhìn ra trong ba lô có giấu ma quỷ hay không?

Chỉ qua khoảng một hai giây sau, Trần Ca đã bỏ đi nghi ngờ của mình.

Hành khách mới cười quái dị cầm lấy ba lô, anh ta nắm chặt quai đeo của ba lô rồi nhấc lên. Kết quả ngoài dự đoán của mọi người trên xe, ba lô không hề nhúc nhích, hành khách mới có vẻ ngoài hung ác này không thể dùng một tay cầm được cái ba lô của Trần Ca.

“Ha ha.” Hành khách mới thấp giọng cười nhạt, lại thử lại một lần nữa. Cơ bắp trên cánh tay anh ta căng ra, thoạt nhìn như đã sử dụng toàn bộ sức lực, lúc này mới nhấc được cái ba lô của Trần Ca lên rồi ném xuống đất.

Bịch!

Bên trong có gì đó rất nặng, lúc rơi xuống đất tạo ra một âm thanh nặng nề.

“Bên trong có cái gì?” Hành khách mới hất mặt lên, đưa kéo nhọn để ngay trước mắt Trần Ca.

“Tôi làm đạo cụ trong khu vui chơi giải trí, trong ba lô chứa những dụng cụ tôi cần sử dụng trong công việc hàng ngày, chúng đều là những thứ rất bình thường.” Trần Ca hết sức thành thật giơ tay lên. Lúc ở hiện trường các vụ án mạng, khi nhìn thấy cảnh sát anh cũng đều làm như vậy, đề phòng nảy sinh những xung đột không cần thiết.

Động tác quen thuộc, giọng nói thành khẩn, hiển nhiên đây không phải là lần đầu tiên Trần Ca làm việc này.

Sự “nhu nhược” của Trần Ca khiến hành khách mới rất hài lòng, anh ta đưa mắt nhìn toàn bộ xe, thấy cậu thanh niên trước mắt này nhìn có vẻ dễ bắt nạt nhất.

Anh ta vươn đầu lưỡi, cố gắng liếm vết thương, cuối cùng hành khách mới cũng ngồi ở bên cạnh Trần Ca.

Trần Ca chậm rãi buông hai tay xuống, quay đầu nhìn sang phía bên cạnh. Nghe giọng điệu của hành khách mới lúc nãy, anh còn tưởng rằng đối phương muốn ra tay, hoặc ít ra cũng mở ba lô ra xem một chút, ai ngờ đâu tên đó là người sấm to mưa nhỏ, đến cả “bậc thang” cũng chẳng muốn tự tìm đã trực tiếp ngồi xuống.

“Chuyện đó... Xin hỏi anh cũng muốn đến trấn Lệ Loan sao?” Trần Ca thấy hành khách mới này cũng hơi thú vị, vừa lên xe mà đã bắt đầu khiêu khích, vẻ mặt cũng khá cường điệu, cứ như rất sợ người khác không biết anh ta là một tên sát nhân biến thái vậy.

“Nếu như không phải là vì muốn đến trấn Lệ Loan thì ai buồn ngồi vào chuyến xe cuối dành cho người chết này chứ?” Hành khách mới quan sát Trần Ca ở khoảng cách gần. Anh ta cảm thấy trên cả cái xe buýt này, chỉ có Trần Ca thoạt nhìn là bình thường một chút, giống như người tốt.

“Chuyến xe cuối dành cho người chết...” Trần Ca hít một hơi khí lạnh, anh nhìn giống như là đang cố gắng che giấu sự sợ hãi ở trong lòng, nhưng vẫn vô tình để lộ suy nghĩ thật của mình. Cái loại cảm xúc đó được thể hiện từ bên trong ra ngoài, nét mặt thì không có thay đổi gì lớn, ngoại trừ khóe mắt khẽ run, đồng tử run dữ dội.

Hành khách mới càng ngày càng cảm thấy hài lòng đối với Trần Ca, anh ta rất thích người “nhỏ yếu” hơn so với mình: “Anh tên là gì?”

“Tôi tên Trần Ca, làm việc trong một khu vui chơi, còn anh?” Trần Ca rụt cơ thể sang bên cạnh, hình như là cảm thấy hỏi câu như vậy rất dễ làm đối phương tức giận, anh lại vội vàng bổ sung thêm một câu: “Không muốn nói cũng không sao, tôi chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.”

“Anh có thể gọi tôi là Cái Kéo, tôi muốn đi đến trấn Lệ Loan để tìm một người, một người chết.”

Trần Ca vốn không hỏi những thứ đằng sau, nhưng hành khách mới lại tự mình nói ra.

“Tôi cũng đi tìm người giống anh, một người bạn của tôi bị mất tích, manh mối cuối cùng người ấy để lại cho tôi chính là chiếc xe này. Lúc đầu tôi còn chưa tin, mãi tới khi tận mắt nhìn thấy chiếc xe này xuất hiện, lúc đặt chân lên xe tôi còn rất rầu rĩ...” Trần Ca miêu tả rất chi tiết, có điều bác sĩ ngồi ở phía trước nghe lại cảm thấy hơi quen tai. Anh ta phát hiện hình như Trần Ca chỉ cải biên câu chuyện của học sinh cấp ba lúc nãy một chút, sau đó đặt ở trên người mình.

“Có vẻ như cũng có người giống vậy, không phải chỉ có mình mình.” Nụ cười bệnh hoạn trên gương mặt của hành khách mới từ từ thu lại. Anh ta trầm ngâm suy nghĩ. Trong khi anh ta còn đang suy nghĩ vô thức, biểu hiện trên khuôn mặt lại trở lại bình thường, đây chắc mới là biểu cảm trong cuộc sống bình thường của anh ta.

“Chúng ta đều không khác nhau mấy.” Trần Ca cúi đầu giả bộ buộc giây giày, ngón tay lặng lẽ chạm vào cái kéo mà hành khách mới vừa dùng để khua khoắng, không cẩn thận làm nhỏ một giọt máu tươi lên trên giày.

Đầu ngón tay xoa giọt máu, Trần Ca đưa lên mũi ngửi một cái. Các giác quan của anh rất nhạy cảm, hơn hẳn người bình thường, nhưng dù như vậy thì anh cũng không thể ngửi được mùi máu tươi.

“Không phải là máu.” Trần Ca khẳng định. Nếu bình thường anh ta cầm theo một cái túi lớn đựng “thi thể” này, trừ phi dùng màng bọc thực phẩm, xử lý các thứ bằng than hoạt tính, bằng không nhất định sẽ có một mùi rất khác lạ.

“Người đàn ông này cũng giống như bác sĩ, đều là người bình thường đến trấn Lệ Loan để tìm kiếm “gửi gắm”.”

Trần Ca có thể hiểu được những hành động khác thường của hành khách mới. Anh ta biết trên cái xe này rất nguy hiểm, cũng biết cái nơi mà mình sắp đến đầy rẫy những tên sát nhân biến thái và ma quỷ, cho nên anh ta mới làm dê đội lốt sói, muốn trà trộn vào trong đó.

“Dê con dù ngụy trang như thế nào cũng chỉ là dê mà thôi.” Trần Ca nhìn bàn tay trắng nõn của người đàn ông, khẽ lắc đầu, nói thầm trong lòng: “Cứ cầm theo cái kéo như thế, nếu một khi xảy ra xung đột, rất có thể sẽ làm mình bị thương. Trong lúc đánh nhau kịch liệt vốn không có cơ hội nào để dùng kéo cắt kẻ thù của mình, tốt hơn hết là nên nắm chặt vào giữa tay cầm cái kéo, dùng đầu nhọn của kéo để tấn công thì dễ dàng hơn nhiều.”

Trên người cái tên tự xưng là Cái Kéo này có rất nhiều kẽ hở, người bình thường có thể sẽ sợ hãi trước tạo hình khủng khiếp và giọng điệu bệnh hoạn của anh ta, nhưng Trần Ca thì không hề. Anh là một ông chủ của nhà ma, theo góc độ chuyên môn thì trên người Cái Kéo có nhiều sơ hở lắm.

Sự uy hiếp của Cái Kéo không lớn, Trần Ca lại đưa mắt nhìn về những hành khách khác. Sắp đến trấn Lệ Loan rồi, anh không thể để những hành khách này làm xằng bậy nữa.

Anh vẫn chưa nghĩ ra kế hoạch gì, biến cố lại xuất hiện, điện thoại trong túi Trần Ca đột nhiên rung lên.

Sau khi Trần Ca đeo tai nghe lên rồi ấn nút trả lời, bên kia điện thoại phát ra giọng nói của Phạm Đại Đức.

“Ông chủ Trần! Tôi phát hiện ra một vấn đề! Cửa phòng khách bị mở, lúc nãy tôi có đi ra nhìn thử, trong hành lang chỉ có dấu giày đi lên, không có dấu giày đi xuống, thứ đó có khả năng vẫn còn ở trong nhà! Tôi có nên chạy ra khỏi căn nhà này không?”

“Chỉ có dấu chân đi lên?”

“Đúng vậy, hôm nay tôi luôn cảm thấy hơi khác thường, nhìn mọi thứ đều cảm thấy kỳ quái! Ông chủ Trần, bây giờ anh đang ở đâu? Tôi thật sự sắp sụp đổ rồi!”

“Anh cố thêm một chút nữa đi, tôi sắp đến nơi rồi!”

Chương 627: Thành phố được gọi là cơn ác mộng

“Không thể nào ngồi ngây người trong cái nhà này được nữa, ông chủ Trần, tôi đợi anh ở dưới nhà.” Tốc độ nói chuyện của Phạm Đại Đức rất nhanh, vụ việc dấu giày trong hành lang đã khiến anh ta hoảng hồn, phía bên kia điện thoại truyền đến tiếng bước chân vội vàng đi xuống tầng của anh ta.

“Đừng đi lung tung, có khả năng nó vẫn đang trốn ở trong hành lang, anh miêu tả cho tôi về số đo cùng đường vân của cái giày kia đi...” Trần Ca còn chưa dứt lời, điện thoại đã bị ngắt.

“Con người khi ở trong trạng thái hoảng sợ, quả thật có thể làm ra một vài chuyện rất không lý trí, chỉ là không biết lúc nãy Phạm Đại Đức có thuộc tình trạng đó không.”

Trần Ca cất điện thoại di động, nhặt ba lô trên đất lên, nâng mắt nhìn con đường phía trước.

“Trạm tiếp theo chính là Lệ Loan, tao đến nơi rồi, mày đang ở đâu đây?”

Đêm tối cùng nước mưa che đậy mọi thứ, không ai có thể đoán được rằng vô số quái vật sống trong bóng tối, lúc này đều đang tập trung tại một trấn nhỏ nào đó ở ven thành phố.

Trấn Lệ Loan đã ở phía trước!

Tài xế Đường Tuấn đạp vào chân ga, chiếc xe buýt cũ nát mạnh mẽ đâm vào màn mưa lớn, không ngừng tăng tốc.

Cửa sổ xe bằng thủy tinh bị nước mưa đập mạnh vào, thân xe giống như muốn rời ra, thế nhưng những hành khách điên khùng trên xe cũng chẳng thèm để ý đến mấy điều này.

Ngay khi đường viền mơ hồ xuất hiện, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp.

Tia chớp xẹt qua bầu trời đêm, trong chốc lát ánh sáng đó đã chiếu sáng mấy cái bóng đang đi qua đi lại trong bóng tối, mà những cái bóng đó cũng đã nhìn thấy xe buýt số 104 đang chạy nhanh đến.

“Sắp vào trạm rồi.” Bác sĩ là người đầu tiên đứng lên, anh ta cảm thấy bầu không khí trên xe tang khác với bình thường, không muốn dừng lại ở trên cái xe này thêm một khắc nào nữa.

“Này, ba người chúng ta đi cùng với nhau đi.” Bác sĩ nhỏ giọng hỏi Trần Ca cùng người đàn ông có biệt danh Cái Kéo: “Ở trên kia có một hành khách rất nguy hiểm, ba người chúng ta cùng nhau xuống xe, tôi không lừa hai người, sau khi xuống xe ba người chúng ta sẽ chạy đi ba hướng khác nhau, còn về phần hắn ta lựa chọn đuổi theo ai, cái này thì tùy số mệnh.”

Người có thể ngồi trên xe tang, đồng thời lại vẫn còn có thể sống sót, chắc chắn sẽ không thể coi thường, cho nên bác sĩ cũng không hề giấu giếm kế hoạch của mình mà nói thẳng ra.

Trần Ca và Cái Kéo đều không trả lời. Cái Kéo lo lắng bác sĩ không phải người tốt, chờ đến khi mình lạc đàn sẽ trở thành con mồi của đối phương. Còn Trần Ca thì lại có kế hoạch của riêng mình, anh chuẩn bị lái xe buýt vào tận chỗ nhà của Phạm Thông, lôi kéo đôi giày cao gót đỏ và người đàn ông mặt cười cùng xông vào trong cái bẫy mà cái bóng đã lập ra, cứu Phạm Thông đang nắm giữ manh mối then chốt.

Lên xe của Trần Ca thì rất dễ dàng, nhưng muốn xuống thì lại là chuyện khác. Ở một mức độ nào đó, cái xe buýt này nguy hiểm hơn so với lúc trước phục vụ cho cái bóng nhiều.

Bác sĩ đi đến chỗ cửa xe, nắm chặt tay vịn, anh ta đã nghe qua chuyện cũ của người đàn ông mặt cười, quyết định vừa xuống xe thì sẽ tìm một chỗ để trốn.

Xe tang số 104 đã lái vào trấn Lệ Loan. Khoảng cách giữa cái xe và trạm xe của trấn nhỏ càng ngày càng gần, trái tim của bác sĩ cũng nâng lên. Anh ta nắm chặt tay vịn, bắp thịt ở hai chân căng ra, hạ thấp trọng tâm xuống, chuẩn bị lao đi ngay khi cửa xe mở ra.

Kế hoạch thì tốt đẹp đấy, nhưng hiện thực lại làm cho anh ta có phần trở tay không kịp.

Lúc xe buýt đi ngang qua trạm cuối cùng thì cũng không dừng lại, thậm chí đến cả giảm tốc độ cũng chẳng buồn làm, trực tiếp lao qua.

“Không ngừng lại?” Trên tay của bác sĩ hiện lên những đường gân xanh, anh ta đã ý thức được đêm nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Chiếc xe không hề dừng lại tại trạm xe nó nên dừng, ngoại trừ Trần Ca ra, tất cả hành khách đều nhìn về phía tài xế.

Áp lực mà Đường Tuấn phải chịu lúc này là rất lớn. Cơ thể đang phát run. Ông ta cũng không biết thứ chờ đợi ông ta ở phía trước sẽ là cái gì, nhưng mà ông ta vẫn phải lái xe đi tiếp theo yêu cầu của ông chủ.

“Vì sao không dừng xe? Này!” Trong gia đình ba người, người đàn ông trung niên đứng lên, vẻ mặt gã ta âm u.

Đứa bé ngồi bên cạnh gã ta cũng ngẩng đầu, len lén nhìn xung quanh một chút. Cậu bé không hiểu thế giới của người lớn, luôn cảm thấy nó thật phức tạp.

“Dừng xe! Lập tức dừng xe cho tôi!” Người đàn ông trung niên đi về phía ghế lái, nhìn thấy cảnh này, Trần Ca cũng cầm ba lô đứng lên.

Anh cúi thấp đầu, tất cả hành khách đều cho là anh cũng đi tìm tài xế để nói chuyện.

Bác sĩ nhìn thấy Trần Ca chuẩn bị ra mặt thì cũng đi theo sau Trần Ca, muốn hỏi nguyên nhân tại sao.

“Nghe không hiểu sao?” Mặc kệ người đàn ông trung niên hỏi cái gì, tài xế cũng không mở miệng, sắc mặt gã ta kém tới cực điểm: “Tôi nói cho ông nghe một lần cuối cùng, lập tức quay đầu xe trở về! Không được đi tiếp về phía trước nữa!”

Đường Tuấn không để ý đến người đàn ông trung niên tí nào, vô cùng chăm chú lái xe.

“Ông muốn chết thì cũng không nên kéo chúng tôi đi cùng chứ! Không thể đi vào phía trước được!” Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên người đàn ông trung niên đi đến trấn Lệ Loan, gã ta biết một chút chuyện bên trong, nhấc chân lên, muốn đạp vào phanh xe.

“Người anh em, anh làm như vậy là phạm pháp đấy.” Một cánh tay ghìm chặt cổ người đàn ông trung niên, Trần Ca trực tiếp kéo gã ta đến bên cạnh người đàn ông mặt cười.

“Buông ra! Mấy người không biết phía trước có cái gì! Nhanh buông tay ra cho tôi!” Người đàn ông trung niên giãy giụa: “Đừng đi tiếp về phía trước, đó không phải là nơi chúng ta nên đi đâu!”

“Xem ra anh biết một chút gì đó, nói ra để cho chúng tôi nghe một chút.”

“Sương mù, sương mù màu đỏ, đi vào thì đừng nghĩ đến việc đi ra nữa! Nhanh ngăn ông ta lại đi!” Vẻ mặt người đàn ông trung niên dữ tợn, hét lên rồi lao về phía ghế lái, nhưng đáng tiếc lại bị Trần Ca ngăn lại một lần nữa.

“Sương mù cái gì, nói rõ ràng.” Trần Ca đang ép hỏi người đàn ông trung niên, đột nhiên phát hiện tốc độ xe trở nên chậm lại. Bả vai anh bị bác sĩ vỗ nhẹ vào, anh ngẩng đầu nhìn về phía bác sĩ đang chỉ.

Trước mắt là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ, một nửa thành phố bị mưa to bao phủ, nhìn không thấy ánh sáng, rơi vào trong bóng tối tuyệt vọng.

Còn một nửa khác thì không có một giọt mưa nào, sương mù máu dày đặc, chứa đựng đủ loại tâm trạng tiêu cực khác nhau.

“Đây là... cảnh tượng bên trong cửa?” Trần Ca có quá nhiều kinh nghiệm khi bước vào thế giới phía sau cánh cửa, nhưng anh xin thề đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một thế giới thực ngoài cửa với quy mô sương mù máu lớn như vậy.

“Rất giống thế giới bên trong cửa, thật không thể tin nổi!” Sự khiếp sợ trong lòng Trần Ca không cách nào hình dung nổi. Toàn bộ trấn Lệ Loan bị chia thành hai phần, một nửa bị nước mưa bao phủ, còn nửa còn lại thì chìm trong biển sương máu, phân chia rõ ràng.

“Ở trấn Lệ Loan có một cánh cửa bị mất khống chế, chẳng lẽ đây chính là kết quả của cánh cửa mất khống chế đó? Thành phố bị nuốt hết, ác mộng biến thành hiện thực?” Trong đêm mưa vào rạng sáng, trấn Lệ Loan đã lộ ra bộ dạng thật sự.

Lúc trước khi Trần Ca làm nhiệm vụ tập luyện ba sao, thế giới phía sau cửa tương ứng với một tòa nhà được bao phủ bởi sương mù máu, nhưng bây giờ cái mà Trần Ca nhìn thấy chính là một nửa trấn nhỏ bị ngập trong sương máu!

“Tuyệt đối không được đi vào!” Mặc kệ người đàn ông trung niên nói như thế nào, xe buýt cũng không hề dừng lại.

Đường Tuấn nhìn về phía Trần Ca thông qua gương chiếu hậu, Trần Ca can đảm bảo những hành khách khác đứng sau lưng anh và ra hiệu cho tài xế tiến tiếp về phía trước.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, Đường Tuấn không do dự nữa, mạnh mẽ đạp vào chân ga.

Ông chủ của ông ta nhìn có vẻ hiền lành và có tính tình vô cùng tốt, thế nhưng trên thực tế có lẽ lại là một kẻ điên đáng sợ hơn cái bóng nhiều. Nếu so sánh với màn sương mù máu ngoài kia thì ông ta sợ ông chủ của mình hơn.

Tốc độ xe đột nhiên tăng lên, không có bất kỳ dấu hiệu nào.

Bên trong xe vang lên tiếng giày cao gót, người đàn ông mặt cười cũng đơ mặt ra, đứng lên khỏi ghế ngồi, thế nhưng hai bọn họ đều đã chậm một bước.

Xe tang số 104 đã đâm đầu vào giữa màn sương và chạy như bay trên đường phố tràn ngập sương mù màu máu!

Chương 628: Gắp lửa bỏ tay người

Ngay khi chiếc xe buýt động vào màn sương máu, âm thanh giày cao gót đập xuống nền xe biến mất, vẻ mặt của người đàn ông tươi cười cũng hoàn toàn cứng lại.

Tình hình mất khống chế, nó đang phát triển theo hướng mà đến cả ma quỷ cũng không biết được.

Nước mưa đập vào cửa sổ xe rồi trượt xuống, sau khi sương mù va chạm vào xe buýt đều biến thành những sợi tơ máu thật nhỏ bám vào ngoài xe, chiếc xe buýt cũ nát này đã dần bị nhuộm đỏ.

Quay đầu nhìn lại, đường đi đến đã bị sương máu nuốt chửng, hiện tại mà quay đầu xe lại, hình như cũng không thể trở về được.

“Vẫn có một sự khác biệt nhất định giữa nơi này và thế giới đằng sau cánh cửa. Các tòa nhà trong sương mù vẫn chưa hoàn toàn chuyển sang màu đỏ máu, chắc là nó vẫn cần một quá trình như tằm ăn rỗi.” Là người đứng đầu nên vẻ mặt của Trần Ca bình tĩnh nhất, anh đút tay vào túi áo khoác ngoài, ngay khi chiếc xe buýt lao vào màn sương máu, điện thoại màu đen đã rung đến mấy lần.

Hiện tại tình hình không rõ ràng, rất dễ dàng xuất hiện biến cố, cho nên anh tạm thời chưa lôi điện thoại ra nhìn, quyết định chờ đến khi đến một nơi an toàn thì tính tiếp.

Dựa theo chỉ thị lúc trước của Trần Ca, Đường Tuấn lái xe đi đến khu cư xá của Phạm Thông, nhưng khi mấy sợi tơ máu bám vào trên xe càng nhiều thì tốc độ xe bắt đầu chậm lại.

Cho dù Đường Tuấn đạp chân ga hết mức thì cũng không thể nào tăng tốc được.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Toàn bộ hành khách trên xe đều cần một lời giải thích, áp lực Đường Tuấn phải chịu càng lúc càng lớn, ông ta nghe theo lời Trần Ca nói, nhưng hiện tại lửa giận của hành khách lại tập trung toàn bộ vào người ông ta.

Đường Tuấn nắm chặt tay lái, rất sợ Trần Ca sẽ vứt bỏ ông ta.

Là một con quỷ biết lái xe, việc đắc tội với người đàn ông có khuôn mặt tươi cười đáng sợ cùng đôi giày cao gót màu đỏ rõ ràng là chuyện không có lợi lắm.

Tốc độ xe càng ngày càng chậm, điều này đối với Đường Tuấn mà nói không phải là một tin tốt. Nhiệm vụ mà ông chủ giao cho còn chưa hoàn thành, lại còn phải chịu đựng sự phẫn nộ của hành khách, làm mất lòng cả hai bên.

Ông ta không biết kế hoạch của Trần Ca, cũng chưa từng hỏi, nhưng nếu nói trong lòng không hối hận thì đó là giả.

“Rốt cuộc ông muốn đưa chúng tôi đến cái nơi quái quỷ nào?” Người đàn ông trung niên với gương mặt âm u, gã ta giãy khỏi tay Trần Ca, giẫm vào chân phanh một lần nữa, nhưng lần này Trần Ca không có ngăn gã ta lại.

Tốc độ của chiếc xe đã chậm lại đáng kể, việc ngăn cản đối phương lần thứ hai cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều nữa.

“Dừng xe cho tôi!” Người đàn ông trung niên giẫm vào phanh, hai tay bắt đầu giành lấy tay lái. Xuất phát từ bản năng của người tài xế, Đường Tuấn cắn răng cố sức đẩy người đàn ông trung niên ra.

Tay lái chuyển động, xe tang lệch khỏi đường lớn, phóng về hướng lan can bên cạnh.

“Cẩn thận!” Trần Ca hô to một tiếng, thay vị trí của người đàn ông trung niên.

Ngay khi quay lưng lại với tất cả hành khách, anh ra hiệu bảo Đường Tuấn mở cửa xe, lập tức rời khỏi.

Đường Tuấn đã hiểu được ý của Trần Ca, ông ta quyết định tin tưởng Trần Ca một lần nữa.

Ngay sau khi Trần Ca duỗi tay nắm chặt mục tiêu, ông ta dứt khoát nhảy ra ngoài xe.

“Muốn chạy!” Giọng nói của Trần Ca to hơn bất kỳ ai khác, anh giẫm vào phanh, không chờ xe dừng hẳn lại thì đã cầm theo ba lô rồi lao ra khỏi xe buýt: “Đứng lại!”

Anh hét lớn, rồi lao ra khỏi xe ngay lập tức.

“Đừng đuổi theo! Mau quay lại đi!” Bác sĩ biết trong sương máu vô cùng nguy hiểm, anh ta muốn ngăn lại, nhưng không thành công.

Rẽ vào một cái ngõ, Trần Ca vừa hô đừng chạy, vừa lấy tay mở khóa kéo của ba lô ra, thu Đường Tuấn vào trong quyển truyện tranh.

“Đừng đuổi theo nữa!” Phía sau truyền đến giọng nói của bác sĩ. Trần Ca lại đi ra ngoài vài bước, một lúc sau mới quay lại xe một lần nữa.

“Tài xế đâu?” Sắc mặt người đàn ông trung niên rất khó coi.

“Không đuổi kịp, chắc ông ta đã lên kế hoạch trước rồi, đến cả đường chạy trốn cũng tính rất kỹ.”

Trần Ca vừa nói xong, người đàn ông trung niên đã lao đến, một tay nắm lấy cổ áo của anh: “Đều tại cậu! Nếu như ban nãy cậu không ngăn cản tôi thì hiện tại xe cũng sẽ không lao vào trong sương mù đâu!”

“Trách tôi? Lúc đó tốc độ xe rất nhanh, đâu phải là anh không biết, chẳng may bởi vì anh đoạt lấy tay lái của tài xế, dẫn đến việc xe đâm thẳng vào mấy tòa nhà, xảy ra tai nạn thì phải làm sao đây?” Trần Ca nói cũng có lý.

“Đáng chết, đáng chết!” Người đàn ông trung niên đập mạnh vào tay lái, gã ta đau khổ ôm lấy tóc, vẻ mặt tuyệt vọng: “Vì để thoát khỏi mấy thứ này, tôi đã dâng con gái của mình lên, ngày hôm nay tôi dẫn con trai đến đây cũng là vì chuyện này, hiện tại thì hay rồi, xong hết rồi!”

“Dâng con gái của mình lên?” Trần Ca cau mày lại. Anh đã từng gặp rất nhiều người xấu, thế nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải loại người giống người đàn ông trung niên trước mặt này.

Người đàn ông trung niên đang trên đà suy sụp, gã ta muốn trút hết sự phẫn nộ trong lòng ra. Trần Ca với gương mặt hiền lành lại trở thành đối tượng trút giận của gã ta, các loại từ thô tục khó nghe bắt đầu phun từ trong miệng gã ta ra.

Trái ngược hoàn toàn với người đàn ông trung niên, vẻ mặt của Trần Ca rất kiềm chế, ánh mắt anh lướt qua người đàn ông trung niên, nhìn về phía đứa trẻ đang sợ hãi.

Trên cánh tay của cậu bé vẫn còn sót lại vài mảng tím đen, muốn nhìn lại không dám nhìn. Cậu bé cúi đầu, thỉnh thoảng còn nâng mắt lên nhìn lén một chút.

“Đứa bé ngoan như vậy, thế mà anh lại độc ác như thế?”

“Tôi cũng vì muốn tốt cho nó thôi, nếu không thoát khỏi cái thứ kinh khủng kia thì cả nhà của tôi đều phải chết!” Người đàn ông trung niên càng nói càng giận, gã ta lại nắm lấy cổ áo Trần Ca lần nữa: “Tất cả là tại cậu!”

“Anh dùng sự tuyệt vọng của người khác để cứu lấy sự tuyệt vọng của mình thì chỉ có thể nhận được sự tuyệt vọng sâu hơn mà thôi. Chỉ khi giải quyết vấn đề từ gốc rễ mới có thể nhận được sự giải thoát thật sự.” Trần Ca đè cánh tay của người đàn ông trung niên lại: “Đây là lần thứ hai anh nắm cổ áo của tôi, hi vọng đừng có lần thứ ba.”

“Bây giờ chúng ta lục đục nội bộ cũng vô ích, tốt hơn hết là hãy nhanh chóng nghĩ ra giải pháp.” Bác sĩ bước ra, tách Trần Ca ra khỏi người đàn ông trung niên: “Tài xế đột nhiên thay đổi hướng, lái xe buýt vào trong sương mù máu, chuyện này chắc chắn có ai đó xúi giục. Tôi đã ngồi chiếc xe này nhiều lần mà không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, người lái xe đó chỉ là một tên tép riu, người thật sự muốn làm hại chúng ta là một kẻ khác.”

Bác sĩ phân tích rất chính xác, có điều bởi vì tin tức bị sai lệch, cho nên phương hướng suy nghĩ của anh ta cũng sai lầm: “Chuyến xe buýt cuối cùng này đi ngang qua Cửu Giang, nối liền mấy thành thị từ ngoại ô phía tây sang ngoại ô phía đông, phục vụ cho người chủ đứng sau trấn Lệ Loan, cho nên việc chúng ta bị đưa vào sương máu rất có thể là do ý của vị đó, trên xe này chắc là có thứ hắn ta cần, hoặc có lẽ là người.”

“Không sai, tôi cũng nghĩ như vậy. Ngay cả khi xe tang dừng ở bên ngoài thì đối phương chắc chắn cũng sẽ có cách để ép chúng ta đi vào trong sương máu.” Trần Ca cầm theo ba lô đứng bên cạnh bác sĩ.

“Chủ nhân đứng sau ở trấn Lệ Loan? Thứ anh biết hình như cũng rất nhiều.” Người đàn ông trung niên thấy bác sĩ nói giúp cho Trần Ca, gã ta không dám lấy một chọi hai, giọng nói yếu đi rất nhiều: “Vậy hai người nói thử xem, rốt cuộc mưu đồ của chủ nhân đứng phía sau đó là cái gì?”

“Có thể là muốn đối phó với người nào đó.” Lời của bác sĩ khiến Trần Ca hoảng sợ trong lòng, lúc anh quay đầu nhìn lại mới phát hiện bác sĩ đang nhìn chằm chằm người đàn ông có khuôn mặt tươi cười.

“Mỗi người trong chúng ta đều có trong mình một bí mật, ví dụ như người đàn ông bên cạnh anh, hắn ta đã từng tàn sát toàn bộ hành khách trên xe, phá hủy kế hoạch của người giật dây ở trấn Lệ Loan.” Gắp lửa bỏ tay người, bác sĩ đã tiết lộ gốc gác của người đàn ông mặt cười.

Người đàn ông mặt cười vẫn duy trì nụ cười quỷ dị, duỗi dài cổ, những đường đen nhỏ bò đầy trong con ngươi, nhìn về phía bác sĩ: “Tôi giết toàn bộ người trên xe, kể cả tài xế ngồi trong, không để lại bất kỳ một người sống nào, làm sao mà anh biết được chuyện này?”

Chương 629: Tôi đã từng đến nơi này

Đối mặt với câu hỏi của người đàn ông mặt cười, bác sĩ có vẻ rất bình tĩnh, hình như đã nghĩ đến câu hỏi này rồi.

Anh ta di chuyển người về phía Trần Ca, sau đó kéo cái khăn quàng cổ lên: “Tất cả những tin tức có liên quan đến anh đều là do bạn tôi nói cho tôi biết.”

“Thế tại sao bạn của anh lại biết tôi làm những chuyện này vậy?” Bí mật của người đàn ông mặt cười đã bị phát hiện, nụ cười trên mặt hắn ta giống như những đóa hoa đang nở lan ra, cho dù là giọng điệu hay là thần thái đều khác hoàn toàn so với lúc trước. Người này chỉ có khi nào sắp được giết người mới có thể thật sự vui vẻ.

“Anh chỉ giết tất cả hành khách ngồi trong xe, còn người bạn của tôi đã đứng ở bên ngoài xe và nhìn thấy tất cả mọi chuyện.”

“Là vậy sao? Vậy bây giờ anh ta đang ở đâu?”

“Cậu ấy đã chết rồi, sau khi đi vào trong tòa nhà ma thì không thấy đi ra nữa.”

Nghe thấy bác sĩ nói người biết chuyện kia đã chết, vẻ mặt của người đàn ông mặt cười hơi thay đổi, hình như là đang tiếc hận.

“Không ngờ lần trước lại để lại một người sống, nhưng mà không sao, lần này tôi sẽ cẩn thận kiểm tra lại mấy lần.” Người đàn ông mặt cười đã không che giấu ý định giết người của mình nữa. Hắn ta bước ra lối đi, từng đường đen nhỏ nổi lên ở dưới da mặt, giống như là mạch máu màu đen vậy.

“Người này là người hay là quỷ?” Người đàn ông trung niên biết người đàn ông mặt cười không dễ chọc, gã ta dứt khoát bỏ lại người vợ cùng đứa con đang ngồi phía sau người đàn ông mặt cười, một mình chạy đến cửa trước của xe buýt, sẵn sàng xuống xe tẩu thoát bất cứ lúc nào.

“Đều yên lặng một chút, cho dù anh giết chết hết chúng tôi thì cũng chẳng có cách nào để đi ra. Giống như bác sĩ đã nói, mục tiêu của người giật dây rất có thể là anh, mà chúng tôi thì đều bị anh liên lụy.” Trần Ca bảo vệ ở trước người bác sĩ: “Bây giờ mọi người đều là con châu chấu đi trên một sợi thừng, tự giết lẫn nhau cũng sẽ chỉ làm cho người đứng sau đó được lợi, chi bằng chúng ta hãy đoàn kết lại, cùng nhau đối phó với những chuyện sắp xảy ra tiếp theo đây.”

Bàn tay nắm chặt ba lô, lòng bàn tay Trần Ca toàn là mồ hôi. Trước đây Hứa Âm đã nhắc nhở anh, người đàn ông mặt cười này rất nguy hiểm.

Lúc nói chuyện với bác sĩ, người đàn ông mặt cười không che giấu sát ý của mình một chút nào, thế nhưng sau khi Trần Ca mở miệng, hắn ta lại do dự một chút, nhưng mà cũng chỉ là hơi do dự.

“Cậu nói cũng có lý, nhưng mà tại sao tôi lại phải làm theo lời cậu nói?” Mấy đường đen ở dưới da của người đàn ông mặt cười bắt đầu kết hợp lại, nhìn giống như một cái lưới, muốn lôi máu thịt của hắn ta ra.

Đối với một người bình thường mà nói, sự đau đớn này là không thể chịu đựng được, thế nhưng người đàn ông mặt cười lại chẳng để lộ ra chút đau khổ nào cả, mà còn cười vui vẻ hơn.

Hình như hắn đã quen với sự đau khổ, hay tay nâng lên sờ khóe miệng của mình. Cái loại cảm giác tê tâm liệt phế, như rút gân lột da này khiến hắn ta từ từ tháo xuống lớp ngụy trang.

Xương cốt dài ra, cái cổ vốn mất tự nhiên lại dài hơn.

“Có thể theo anh thì việc giết chúng tôi là rất dễ dàng, nhưng mà đừng có quên, trên xe này còn một đôi giày cao gót nữa, mà chủ nhân của cái giày kia hiện tại đang đi theo một hành khách. Tôi biết anh có năng lực giết chết hết chúng tôi, nhưng mà chuyện này có lợi gì cho anh chứ?” Nhắc đến đôi giày cao gót màu đỏ, người đàn ông tươi cười bớt ngang ngược, cái tay đang nâng lên sờ khóe miệng cũng dừng lại.

“Chúng ta không phải kẻ thù, trước đây anh giết toàn bộ người trên xe, cũng đã kết thù kết oán với người đứng sau điều khiển cái xe này rồi, nhưng chuyện này đâu có liên quan gì đến chúng tôi? Cái người đứng sau đó vì để đối phó với anh mà lôi toàn bộ chúng tôi vào, nói theo một cách nào đó, chúng ta hẳn là đồng bọn, bởi vì chúng ta có một kẻ địch chung!” Trần Ca chỉ vào sương mù máu phía ngoài: “Con đường lúc tới đã không còn, chúng ta hoàn toàn không biết gì về thế giới này cả, chẳng ai biết một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì. Dưới tình huống như vậy, anh thật sự có lòng tin là tự mình có thể thoát ra ngoài sao?”

Máu trong sương mù dính vào kính cửa sổ, vỏ bên ngoài của chiếc xe buýt cũ kỹ này đã bị nhuộm đỏ.

“Không có thời gian suy nghĩ đâu, đồng ý thì có lợi, còn nếu anh không đồng ý thì chúng tôi cũng chỉ có thể liều mạng một lần, cứ coi như chúng tôi không thể đánh bại được anh, nhưng trước khi chết cắn được mấy miếng thịt của anh cũng không sao.” Trần Ca mò vào ba lô cầm lấy cán búa của bác sĩ nát sọ, anh cũng không biết người đàn ông mặt cười này có hợp tác với bọn họ hay không, tốt nhất cứ nên chuẩn bị trước.

Bên trong xe không có ai nói chuyện, ngay lập tức yên tĩnh trở lại, hình như người đàn ông mặt cười đang cân nhắc thiệt hơn.

Ngay trong lúc đôi bên đều đang căng thẳng thì ở giữa xe đột nhiên phát ra một tiếng bịch.

“ĐM! Đây là đâu?” Người đàn ông say rượu ngã từ trên ghế xuống.

Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, sương mù máu dày đặc che hết tất cả mọi thứ, làm anh ta tỉnh táo ngay lập tức.

Sau khi nghe người đàn ông say rượu nói vậy, không khí trong xe đã hơi dịu đi, sợi tơ đen ở dưới da của người đàn ông mặt cười cũng từ từ biến mất không nhìn thấy nữa, cơ thể hắn ta cũng dần khôi phục như bình thường.

Tất cả những chuyện ban nãy thật giống như chưa từng xảy ra, người đàn ông mặt cười lại quay trở về chỗ ngồi một lần nữa.

“Mọi chuyện là thế nào vậy?” Người đàn ông say rượu cấu mạnh vào mặt mình một cái: “Sao tôi chỉ ngủ có một giấc mà mấy người đưa tôi đến đâu đây? Tài xế đâu? Tài xế đâu rồi!”

“Tài xế đã nhảy ra khỏi xe, chúng tôi cũng không biết đây là nơi nào, nhưng có một điều có thể chắc chắn, đó là ở đây rất nguy hiểm.” Trần Ca thấy người đàn ông mặt cười kia quay về chỗ ngồi thì thở phào nhẹ nhõm.

Đôi bên không cạch mặt nhau cũng có rất nhiều chỗ tốt đối với Trần Ca, dù sao anh cũng đang định mượn sức của người đàn ông mặt cười để đối phó với cái bóng.

“Tài xế nhảy khỏi xe? Từ từ đã, tôi hơi rối, để cho tôi bình tĩnh lại đã.” Người đàn ông say rượu bẻ ngón tay: “Tôi đang uống rượu, uống xong thì ngồi ở trạm để chờ xe buýt, hình như là đã ngủ quên, nhưng khi tỉnh lại thì lại vừa kịp bắt được chuyến xe cuối, chẳng có chuyện gì cả!”

Cả người người đàn ông đều là mùi rượu, giọng mũi nồng nặc, đầu lưỡi hơi lớn, nên nói cũng không rõ lắm: “Được rồi, vì sao tài xế nhảy khỏi xe? Chúng ta gặp phải cướp xe sao? Vì sao mà mấy người không gọi tôi dậy khi có chuyện lớn như thế?”

Nếu như có kẻ cướp nào dám đi cướp trên xe buýt của Trần Ca thì đúng là đã gặp vận đen tám đời rồi.

“Chúng ta không gặp phải cướp xe, nhưng mà tình huống hiện tại còn kinh khủng hơn việc gặp cướp xe nhiều lần.” Trần Ca cũng không bơ đối phương chỉ bởi vì anh ta trông giống người thường, đối với người nào anh cũng rất nhiệt tình: “Trong màn sương máu kia rất có thể đang có những tên sát nhân biến thái lẩn trốn, nếu như chẳng may anh lạc đàn rồi bị bọn họ bắt được, rất có thể sẽ bị cắt thành từng miếng.”

“Bọn họ? Cắt thành từng miếng? Không được, tôi phải báo cảnh sát.” Người đàn ông say rượu lôi điện thoại của mình ra, thế nhưng sau khi đi vào trong màn sương máu, điện thoại đã không còn tín hiệu nữa.

“Sương mù ngăn cản tín hiệu, anh không cần phí sức đâu. Nếu không đi ra khỏi màn sương này, chúng ta đều phải chết ở đây.” Trần Ca trấn an người đàn ông say rượu, vừa nhìn về phía những người khác: “Xe buýt dừng giữa đường quá lộ liễu, tôi nghĩ chúng ta nên tìm một nơi để trốn trước, bí mật quan sát rồi quyết định kế hoạch tiếp theo sau.”

“Tôi không có ý kiến.” Bác sĩ là người đầu tiên hưởng ứng, những hành khách khác cũng liên tiếp tỏ rõ thái độ.

“Được, thế chúng ta đi xuống xe đi, đừng đứng lâu ở chỗ này, tôi luôn cảm giác có thứ gì đó sắp qua đây.” Trần Ca xách ba lô và túi du lịch đựng con mèo trắng, là người đầu tiên bước xuống xe tang 104.

Anh sử dụng Âm Đồng, nhìn quét qua kiến trúc xung quanh, vẻ mặt hơi kỳ lạ: “Tất cả những kiến trúc này, mình đều đã nhìn thấy ở trong trò chơi của Tiểu Bố!”

Lúc đó, để vượt qua mục lưu trữ thứ nhất, Trần Ca đã chạy đi chạy lại gần như toàn bộ các con đường trong trò chơi.

“Trò chơi và hiện thực tương đối giống nhau, cái này cũng có lợi đối với mình.”

Tất cả đường đi đều thuộc làu làu, sự quấy nhiễu của sương máu đối với Trần Ca cũng đã giảm xuống mức thấp nhất.

Chương 630: Phong cách kinh dị bắt đầu

“Cửa” của trấn Lệ Loan đã mất kiểm soát, màn sương máu nuốt chửng một nửa trấn nhỏ, ranh giới giữa thực tại và ác mộng trở nên mờ nhạt.

Lúc này Trần Ca không biết mình đang ở trong hay ngoài cửa, những sợi tơ máu từ từ hiện ra trên bề mặt của tất cả các tòa nhà dưới làn sương máu.

“Đi thêm một đoạn nữa sẽ đến tòa nhà tìm thấy thi thể của quỷ điện thoại, mình có nên lên lầu kiểm tra lu nước không?" Ngoài đời thực, thi thể của quỷ điện thoại Đồng Đồng đã bị cảnh sát lấy đi. Nếu trong lu nước vẫn còn một xác chết khác, vậy có nghĩa là Trần Ca đang ở bên trong thế giới sau cánh cửa.

Thế giới sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức của người đẩy cửa. Chỉ cần trong trí nhớ của Tiểu Bố có một xác chết của quỷ điện thoại thì khả năng cao là trong lu nước sẽ xuất hiện xác chết.

Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán của Trần Ca, lúc này anh cũng không có cách nào kiểm tra tốt hơn.

“Khu cư xá mà Phạm Thông và bạn Tiểu Bố ở cách đây rất xa, muốn tới đó nhất định sẽ gặp phải vài thứ.”

Trần Ca liếc nhìn về phía sau. Xung quanh toàn là sương mù máu, con đường lúc đi đến đã biến mất, dường như thế giới bị sương mù máu bao phủ này chỉ có thể đi vào chứ không thể đi ra.

“Nếu đây thật sự là thế giới sau cánh cửa, vậy để rời khỏi thế giới sau cánh cửa chỉ có thể đi qua cửa mới được. Cửa trấn Lệ Loan ở tòa nhà đối diện nhà Phạm Thông. Xem ra, tối nay không cần biết lý do là gì, mình vẫn phải đến khu cư xá của nhà cậu ta.”

Sau khi tìm ra lý do cho bản thân, Trần Ca chuẩn bị nói với những hành khách khác trên xe về kết quả phân tích của mình và kéo họ vào khu cư xá.

“Mình đang chỉ đường cho họ, cứu họ ra ngoài.”

Bên ngoài xe buýt 104 ngày càng xuất hiện nhiều sợi tơ máu, sương mù cứ như có sự sống, cố gắng nuốt chửng từ từ mọi vật đến từ bên ngoài.

“Cậu đang lẩm bẩm cái gì vậy?” Hành khách trên xe lần lượt bước xuống xe, bác sĩ nghiêng người về phía Trần Ca: “Tí nữa chúng ta đi cùng nhau, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đừng tách nhau ra.”

“Được thôi.” Trần Ca nhìn về phía cửa xe. Người đàn ông say rượu và cả gia đình ba người đang túm tụm lại với nhau, người đàn ông mặt cười đứng một mình, và “kẻ sát nhân” tự xưng là Cái Kéo đứng ở phía sau cùng.

“Trước khi xác định mức độ an toàn của tòa nhà, tốt hơn hết là mọi người nên tránh xa những tòa nhà này, không biết lúc nào trong đó sẽ xuất hiện một số thứ kinh khủng, chẳng hạn như cánh tay nhuốm máu và đầu bay này nọ.” Trần Ca đã nhìn thấy những cảnh tượng tương tự trong game của Tiểu Bố nên rất có kinh nghiệm.

“Cậu đang đùa à?” Người đàn ông say đã tỉnh hẳn. Anh ta sợ đến tỉnh cả rượu, nếu hôm nay có thể sống sót rời khỏi trấn Lệ Loan, có lẽ anh ta sẽ không uống rượu nữa.

“Tôi nói bừa thôi, tôi cũng không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra, có thể còn kinh hoàng hơn những gì tôi đã nói.” Trần Ca chỉ vào tòa nhà có xác của quỷ điện thoại: “Chúng ta qua xem thử và tìm kiếm từng tầng một, sau khi chắc chắn không có nguy hiểm thì trốn vào trước.”

“Xem ra cậu hiểu rất rõ nơi này.” Người đàn ông trung niên vẻ mặt âm u, trong lời nói tràn đầy vẻ không tin tưởng: “Chung quanh có nhiều tòa nhà như vậy, tại sao cậu phải tới tòa nhà đó? Chẳng lẽ bên trong đã gài bẫy sẵn? ”

“Anh lo lắng nhiều quá.” Trần Ca cười với người đàn ông trung niên: “Giết anh, không cần dùng cạm bẫy.”

Vẻ mặt của người đàn ông trung niên thay đổi ngay lập tức, Trần Ca xua tay: “Nói cho vui thôi, từ nhỏ đến lớn, đến con gà tôi còn chưa giết nữa là. Lý do khiến bây giờ tôi vẫn giữ được bình tĩnh chủ yếu là vì tôi chơi nhiều game kinh dị.”

Trần Ca quay lại và chỉ về phía tòa nhà mà anh đã chọn: “Phải có lý do gì thì tôi mới bảo mọi người đến tòa nhà này chứ. Tục ngữ có câu biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng. Chúng ta trốn trong tòa nhà trước, sau đó quan sát xe buýt bên ngoài qua cửa sổ. Kẻ đầu sỏ đằng sau màn đã đưa chúng ta vào màn sương máu, chắc chắn hắn ta sẽ cử người đến kiểm tra. Ít nhất chúng ta cũng phải biết ngoại hình và khả năng của đối thủ mới có thể đưa ra kế hoạch tương ứng. Ngoài ra, sương mù dày đặc nên tầm nhìn rất hạn chế. Chúng ta ở gần xe quá sẽ có thể bị đối thủ phát hiện, nếu ở quá xa lại không thể nhìn thấy được. Tóm lại, tôi nghĩ tòa nhà đó là phù hợp nhất.”

Sau khi anh nói xong, ngay cả người đàn ông mặt cười cũng vô thức gật đầu.

Người đàn ông trung niên không thể phản bác, nhưng cứ cảm thấy không yên tâm: “Cậu dẫn đầu, chúng tôi đi theo phía sau.”

“Không thành vấn đề, nhưng mọi người không được chạy lung tung.” Trần Ca đồng ý ngay. Anh xách theo hai túi lớn đi ở đằng trước, theo sau là bác sĩ.

“Người này nhất định có vấn đề.” Người đàn ông trung niên kéo cánh tay của vợ mình, vợ của gã ta giống như là một con rối mặc cho gã điều khiển, không hề phản kháng.

“Tôi lại thấy những gì cậu ta nói cũng khá có lý.” Người đàn ông say rượu thấy gia đình ba người không nhúc nhích thì cũng đứng yên theo. Theo anh ta thì gia đình ba người này là người ít đe dọa nhất trong tất cả các hành khách, vậy nên anh ta quyết định đi cùng với gia đình ba người này.

“Nghe thì có vẻ ổn, khi đến nơi thì hối hận đã quá muộn. Tốt hơn hết là nên cẩn thận.” Người đàn ông trung niên bế cậu bé lên, đi về phía Trần Ca, nhưng vẫn giữ một khoảng cách.

Người đàn ông mặt cười trông vẫn như vậy, nhưng thay vì đi theo Trần Ca, hắn ta lại băng qua đường một mình.

Màn sương máu dày đặc, người ở bên này đường chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mơ hồ.

Người đi sau cùng là Cái Kéo, sắc mặt của anh ta rất tệ, cứ bước một bước sẽ vang lên hai tiếng bước chân.

Mấy người đi qua màn sương máu. Khi Trần Ca đến tòa nhà, quần áo của anh bị kéo lại.

Anh nhìn lại, thấy bác sĩ kéo khăn quàng cổ xuống, nhỏ giọng nói: “Tốt nhất là không nên tùy tiện vào tòa nhà trong sương máu. Nếu là nhà trống thì còn đỡ, chỉ sợ trong đấy có thứ gì đó.”

“Không sao đâu, tôi sẽ cẩn thận.” Trần Ca phát hiện bác sĩ hiểu biết nhiều, giống như anh ta cũng đã đến thế giới sau cánh cửa.

Hai người lần lượt bước vào nhà. Hành lang tối đen, tường bong tróc thành từng mảng lớn, sương mù máu tràn khắp hành lang, dù là ở trong nhà vẫn khiến người ta cảm thấy rất khó chịu.

Kẽo kẹt…

Cánh cửa gỗ có mùi lạ được đẩy ra, Trần Ca không hề bỏ qua bất cứ căn phòng nào.

“Cậu thật sự định đi một vòng trong mỗi phòng sao?” Vẻ mặt bác sĩ kỳ quái: “Nếu thật sự đụng phải cái gì thì sao?

“Thà chủ động đi tìm bọn chúng còn tốt hơn chúng đột nhiên xuất hiện tìm đến chúng ta.” Trần Ca đi rất nhanh. Anh đi một mạch không hề ngừng lại, cứ như không biết sợ là cái gì, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng cao nhất của tòa nhà.

Ở tầng dưới, người đàn ông say rượu và gia đình ba người vẫn đang lượn lờ ở tầng một. Bọn họ tụ tập lại, tự hỏi có nên tiếp tục đi lên hay không.

“Hình như tên đó đã đi lên tầng cao nhất.” Người đàn ông say rượu đứng ở bên cầu thang, nhìn dọc theo khe hở của cầu thang.

“Chúng ta đừng lên, cứ ở lầu một, có thể trốn đi bất cứ lúc nào.” Người đàn ông trung niên rất nhát gan.

“Ba ơi...” Đứa trẻ trong lòng gã ta như phát hiện ra điều gì đó, nhìn chằm chằm hành lang tối tăm phía sau người đàn ông trung niên.

“Được rồi, tôi nghe lời anh.” Người đàn ông say vẫn nhìn lên trên. Ánh sáng quá tối, anh ta híp mắt, cứ cảm thấy một tầng lầu nào đó có thứ gì nhô ra phía ngoài, không biết là vật trang trí hay là gì.

“Để cho cậu ta mở đường phía trước, chúng ta chỉ cần trông ở phía sau là được.”

Người đàn ông trung niên còn định nói gì nữa, đứa trẻ trong lòng gã ta lại thì thào: “Ba ơi...”

“La cái gì? Tao có thể nghe thấy, nói nhỏ thôi.”

“Tay nắm cửa đang di chuyển trong hành lang. Ba nhìn kìa, nó ở ngay đó.” Cậu bé giơ tay và chỉ vào một nơi sâu trong hành lang.

Chương 631: Năng lượng cao phía trước

Người vợ im lặng từ lúc đầu đến giờ, người đàn ông trung niên và người đàn ông say rượu đều nhìn theo hướng ngón tay của cậu bé.

Một tiếng động nhẹ bất thường phát ra từ cuối hành lang tối om, tay nắm cửa của một căn phòng nào đó khẽ run lên, như thể có thứ gì đó bị nhốt trong phòng muốn đi ra vậy.

Trong tòa nhà yên tĩnh đến lạ thường, khóa cửa tự động đậy khiến tim của mấy người đều vọt lên cổ họng.

“Tôi vừa nhìn thấy cái người đi đầu kia lên lầu rồi, trong phòng không thể nào là hành khách được.” Người đàn ông trung niên càng nghĩ càng sợ hãi: “Tôi đã từng đến Lệ Loan, nói thế nào nhỉ? Có khi ở đây các người sẽ thấy một thứ gì đấy rất khó dùng khoa học để giải thích được.”

“Như là?”

“Anh không cần biết những ví dụ đó, tất cả những gì chúng ta có thể làm là tránh chúng đi.”

“Vậy nếu không tránh được thì sao?” Người đàn ông say rượu dựa lưng vào tường nhìn chằm chằm vào chỗ sâu trong hành lang.

“Không có cách nào tránh được thì giả bộ như chưa nhìn thấy bọn chúng, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, sau đó tự nhủ trong đầu tất cả những thứ này đều là ảnh hưởng tâm lý của bản thân.” Sắc mặt người đàn ông trung niên tái nhợt, trong lòng nhớ ra một vài kí ức không mấy đẹp đẽ. Trên trán gã ta rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, sắc mặt trở nên cực kỳ xấu: “Lệ Loan mà tôi đi không giống với Lệ Loan hiện tại, không có màn sương mù đỏ kia, xem ra ở đây đã xuất hiện biến cố mới.”

“Đừng làm tôi sợ, chết tiệt, sao tôi lại cảm giác có người thổi vào tai tôi nhỉ, hình như còn có giọng nói của một người phụ nữ nữa!” Người đàn ông say rượu đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau, “tên sát nhân” tự xưng là Cái Kéo đang đi ngang qua hành lang. Mỗi khi anh ta bước một bước đều vang lên hai tiếng bước chân. Vẻ mặt anh ta rất kỳ quái, rõ ràng là khuôn mặt của đàn ông, nhưng nhìn hồi lâu lại có cảm giác ngũ quan đó thuộc về một người phụ nữ.

Người đó không đi vào hành lang với họ, mà là đi về phía trước.

“Cậu ta rốt cuộc là đàn ông hay là phụ nữ?" Cảm giác kỳ lạ này khiến người đàn ông say lập tức lo lắng, anh ta vỗ vai người đàn ông trung niên: “Vừa rồi có người đi ngang qua.”

“Có à?” Người đàn ông trung niên nhìn lại, bên ngoài hành lang đã bị sương máu bao phủ, không thấy gì: “Đừng quan tâm đến người đó, chúng ta bảo vệ chính mình trước đã.”

Chỉ mới qua một lúc mà tiếng động đậy của tay nắm cửa ở sâu trong hành lang biến mất, mọi thứ yên tĩnh trở lại.

Sương máu dày lên một chút, chung quanh càng thêm u ám, mơ hồ nghe được tiếng gió thổi từ chỗ trống sang, khiến người ta sởn cả tóc gáy.

“Người bên trong cửa bỏ cuộc rồi?” Người đàn ông say rượu giữ chặt lan can cầu thang, anh ta đứng bên hành lang, sẵn sàng chạy ra bất cứ lúc nào.

“Không hẳn, có thể là thứ kia đã chạy ra khỏi nhà rồi.” Người đàn ông trung niên cúi xuống lấy một chiếc điện thoại di động từ trong túi ra, người say rượu phát hiện người đàn ông trung niên đang sử dụng chiếc điện thoại di động cách đây vài năm.

Gã ta điều chỉnh màn hình điện thoại lên mức sáng nhất và đưa nó trước mặt, trong hành lang tối om như có thêm thứ gì đó, nhưng vì khoảng cách quá xa nên gã ta không thể nhìn thấy thứ gì dư ra.

“Thật kỳ lạ.” Người đàn ông trung niên dùng cùi chỏ chạm vào người đàn ông say: “Tôi nghĩ hành lang này có vẻ khác với vừa rồi, anh đến xem thử đi.”

Bên tai có tiếng gió rít thổi qua, giống như là người điên đang nói chuyện với chính mình vậy. Người đàn ông say cầm lấy điện thoại di động của người đàn ông trung niên, nhìn kỹ một chút: “Hình như thật sự có thêm thứ gì đó.”

Anh ta bất giác tiến lên một bước, cau mày lại.

Trần nhà đổ nát, những mảng tường bong tróc lớn, những cánh cửa đóng kín, và đủ loại đồ linh tinh chất thành đống ở các góc.

“Hả?” Người đàn ông say đột nhiên nhìn một chỗ.

“Anh phát hiện ra cái gì?” Người đàn ông trung niên vội vàng đi tới, nhìn về phía chỗ người đàn ông say đang nhìn. Nơi đó không có gì khác thường, không có ma quỷ hay thi thể như trong tưởng tượng.

“Tôi cũng không rõ, anh chờ một chút.” Người đàn ông say trả lại điện thoại cho người đàn ông trung niên, lấy điện thoại ra, bật đèn pin kèm theo.

Ánh sáng méo mó trong màn sương máu, nhìn vẫn không rõ lắm.

“Vừa rồi là cửa phòng đó phát ra âm thanh.” Người đàn ông say cố nén cơn sợ hãi và tiến lên. Anh ta rụt cổ, cánh tay vịn vào bức tường, đi được mấy bước mới nhìn rõ được thứ dư ra kia: “Một cây lau nhà?”

Trong hành lang có thêm một cây lau nhà, là cây lau nhà thường thấy trong sinh hoạt, không biết ai đã ném nó ra hành lang.

“Chỉ là cây lau nhà mà thôi, anh định dọa chết tôi sao?” Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi rồi đặt đứa nhỏ xuống, cánh tay gã ta hơi mỏi.

Người đàn ông say cũng thở phào nhẹ nhõm, anh ta ngượng ngùng gãi đầu: “Tôi căng thẳng quá... Nhưng mà, hình như vừa rồi trên hành lang không có cây lau nhà mà nhỉ?”

“Chắc là có mà? Tôi không nhớ rõ lắm.” Người đàn ông trung niên và người đàn ông say rượu đứng cùng nhau, hai người tiếp tục nhìn về phía trước nhờ vào ánh sáng của điện thoại di động.

Ánh đèn chiếu rọi, người đàn ông say rượu đang định đi về phía trước thì đột nhiên dừng lại, anh ta hỏi người đàn ông trung niên bên cạnh với vẻ không chắc chắn lắm: “Vừa rồi cây lau nhà có ở vị trí đó không? Tôi nhớ là ở phòng ba từ dưới đếm lên, sao tôi lại cảm thấy nó di chuyển qua một căn phòng là thế nào?”

“Thật sao?” Người đàn ông trung niên cũng nhìn cây lau nhà.

Dưới cái nhìn đồng thời của hai người, cây lau nhà rất bình thường trong cuộc sống kia đột nhiên chuyển động, những mảnh vải vụn màu đen bắt đầu di chuyển, từ từ lộ ra một khuôn mặt bên dưới!

Người đàn ông say rượu và người đàn ông trung niên không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Tay chân cả hai lạnh ngắt, chưa kịp phản ứng thì cây lau nhà kia đã nhanh chóng tiến đến.

Khi khoảng cách gần hơn, tất cả những người có mặt đều có thể nhận ra đó hoàn toàn không phải là một cây lau nhà, mà là một cái đầu để tóc dài.

“Chạy mau!”

Người đàn ông say giật lấy chiếc điện thoại di động chạy về phía sau, còn người đàn ông trung niên thì lao ra ngoài một cách điên cuồng, mặc kệ vợ con của mình.

Cậu bé vô cùng sợ hãi, khóc thét lên cho đến khi được mẹ bế.

Tiếng bước chân lộn xộn vang lên bên trong tòa nhà, người đàn ông say rượu là người đầu tiên chạy đến đầu hành lang. Lúc này anh ta còn đang do dự, không biết nên lên lầu tìm Trần Ca hay chạy ra khỏi tòa nhà này.

Anh ta nhìn lên theo kẽ hở của cầu thang, những sợi tóc đen lòa xòa rũ lên khuôn mặt anh ta, một gương mặt xanh xao đang với xuống từ lan can lầu hai.

Anh ta hét lên một tiếng, không quan tâm đến bất cứ điều gì mà vội vàng chạy ra ngoài.

Những con phố tràn ngập sương mù máu, thành phố đan xen giữa thực tại và ác mộng, mỗi một tòa nhà đều giống như một con quái vật ăn thịt người.

Tim đập loạn xạ, người đàn ông say không dám dừng lại. Anh ta hét lên với người đàn ông trung niên phía sau: “Chạy về hướng này”, rồi bỏ chạy thục mạng và trốn vào một tòa nhà nhỏ hai tầng gần đó.

Sân bên ngoài tòa nhà nhỏ không đóng cửa, cỏ cây hoa lá bên trong đã héo úa, nổi bật nhất là ở tuốt bên trong sân có một cái chuồng chó cỡ lớn.

Chuồng chó được xây dựng bằng những song sắt và ván gỗ mốc, trên đó có nhiều vết cắn khác nhau.

Ngoại trừ tòa nhà nhỏ có thể che giấu người, trong sân chỉ còn cái chuồng chó nọ.

Bên ngoài liên tục vang lên tiếng bước chân cùng tiếng cười của phụ nữ. Trong đầu người đàn ông say vô cùng rối bời, cảm thấy không nơi nào là an toàn.

Anh ta vội vàng chạy tới cạnh chuồng chó: “Trong nhà nguy hiểm lắm, nói không chừng còn có vài thứ bẩn thỉu, trốn vào đây xem tình hình trước đã.”

Người đàn ông say rượu giữ chặt tấm ván gỗ phía trên chuồng chó, định chui vào, nhưng chưa kịp vào đã ngửi thấy một mùi hôi gay mũi.

Chương 632: Sao cứ cảm thấy trong căn phòng này toàn là…

“Hôi thế!”

Người đàn ông say hoàn toàn tỉnh rượu, anh ta bịt mũi bịt miệng, cầm điện thoại rọi vào chuồng chó.

Trái với dự đoán của anh ta, bên trong không có bất cứ thứ gì bẩn thỉu.

“Nhìn rất sạch sẽ, nhưng sao lại có mùi hôi vậy? Thịt thiu ở nhà tôi cũng không có mùi hôi như này!”

Người đàn ông say nhịn cơn buồn nôn, cầm cành cây bên cạnh chọc vài cái vào bụi đất trong chuồng chó: “Bên dưới cũng đâu có chôn gì đâu? Mùi hôi bốc ra từ đâu thế nhỉ? Sao cứ có cảm giác nó đã ngấm vào ván gỗ rồi nhỉ?”

Tiếng bước chân lộn xộn bên ngoài càng lúc càng gần, người đàn ông say lui lại một bước, anh ta chịu không nổi mùi hôi thối này, bèn chui từ cửa sổ vào tòa nhà nhỏ.

“Hi vọng một nhà ba người kia sẽ không dẫn quái vật đến đây.” Người đàn ông say rượu hơi hối hận tại sao lại gọi người trung niên đến cùng, đây không phải là làm lộ vị trí của mình sao?

Hai tay ôm đầu, người đàn ông say rượu ngồi xổm dưới bệ cửa sổ, anh ta lại nhéo nhéo chính mình: “Nhất định không phải là mơ. Vừa rồi là cái gì? Sao có mỗi cái đầu mà nó cũng chạy nhanh như vậy? Có phải là di chuyển bằng cằm không thế?”

Theo như người đàn ông say thấy, một nhà ba người này e là lành ít dữ nhiều rồi, anh ta cũng không định cứu đối phương: “Trừ mình ra, hành khách trên xe buýt có thể đã bị diệt sạch. Không ai dám đối mặt với thứ đó, chắc chắn không có ai...”

Đầu óc vẫn còn choáng váng, người đàn ông say sợ hãi đổ mồ hôi hột: “Minh phải làm sao bây giờ? Điện thoại không có tín hiệu, mình còn không biết bản thân đang ở đâu. Quên đi, cứ trốn ở đây đợi đến khi sương tan vậy.”

Một lần ngã là một lần bớt dại, người đàn ông say không còn dám chạy lung tung nữa.

Anh ta ngồi xổm dưới cửa sổ, đợi được vài phút thì nghe thấy tiếng cửa ngoài sân.

“Có người vào rồi!”

Người đàn ông say nín thở, không dám thở mạnh.

Anh ta dựng tai lên nghe, sau khi cánh cửa phát ra tiếng động, cả sân nhanh chóng yên tĩnh trở lại.

“Chỉ vào nhìn qua một cái thôi à? Quái vật kia không phát hiện ra mình?" Lần này người đàn ông say rượu đã thông minh hơn, không trực tiếp nhìn ra ngoài cửa sổ, anh ta sợ khi ngẩng đầu lên sẽ phát hiện có người nhìn vào trong cửa sổ.

Người đàn ông say bật điện thoại lên, điều chỉnh góc độ, đồng thời sử dụng chức năng camera để quan sát khoảng sân bên ngoài.

Cửa mở một nửa, trong sân không có ai cả.

“Đây là trong cái rủi có cái may.” Người đàn ông say đứng dậy và vô tình chạm vào cái chai trên bệ cửa sổ khi rút lại điện thoại.

“Chai xịt phòng?” Người đàn ông say đặt cái chai lại chỗ cũ, không để ý lắm.

Người đàn ông say đứng thẳng dậy, cuối cùng anh ta cũng có thời gian để quan sát xung quanh.

Không biết có phải là ảo giác không, anh ta luôn cảm thấy mình nghe được những âm thanh như có như không, giống như tiếng chuông gió vậy.

Người dân quê ở một số nơi có thói quen treo chuông gió trước cửa nhà, chỉ cần chuông gió phát ra âm thanh là biết có người vào nhà.

Nếu là bình thường, âm thanh này không là gì với người đàn ông say, nhưng bây giờ thì khác, anh ta luôn cảm thấy có thứ gì đó đang đi lại ở cửa trước với tốc độ rất nhanh.

Chỉ cần anh ta nghĩ đến trong căn phòng này còn có những thứ khác, trái tim anh ta lại đập mạnh.

Vừa bước chân trên sàn nhà, người đàn ông say quay lưng về phía cửa sổ, mơ hồ cảm thấy sau lưng đột nhiên tối sầm lại, như thể ánh sáng của cửa sổ bị vật gì đó chặn lại.

Có một người đang đứng ngoài cửa sổ?

Ý nghĩ này hiện ra trong đầu, da đầu người đàn ông say sắp nổ tung. Thân thể anh ta cứng đờ tại chỗ, tiếng chuông gió bên tai không ngừng vang lên, càng ngày càng rõ ràng.

Có thứ gì đó đang đến gần?

Người đàn ông say lấy hết can đảm nhìn lại, khung cửa sổ trống không và không có gì cả.

“Sợ bóng sợ gió một hồi?” Anh ta bước lại cửa sổ. Khi dùng ngón tay chạm vào khung cửa sổ, anh ta cảm thấy hơi ram ráp. Với sự trợ giúp của ánh sáng điện thoại, anh tìm thấy rất nhiều lông chó màu đen ở khe hở của khung cửa sổ.

Két!

Cửa sổ trên tầng hai của tòa nhà nhỏ kêu cót két rồi bị đẩy ra, người đàn ông say rượu run lên, lông chó trong lòng bàn tay rơi xuống đất.

Anh ta nghe thấy rất rõ ràng, tiếng mở cửa sổ ở ngay trên đầu anh ta!

Không biết đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay ai đó đang cố tình trêu đùa anh ta.

Anh ta không dám nhảy ra khỏi cửa sổ, lại cảm thấy ở trong phòng thật sự không an toàn.

Vào lúc anh ta đang đắn đo, càng nhiều lông chó rơi từ đỉnh đầu xuống.

“Sao lại có nhiều lông chó như vậy?” Anh ta nghĩ đến chuồng chó ngoài sân trống không và mùi hôi nồng nặc nọ!

“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Người đàn ông say rượu không dám ngẩng đầu lên nhìn, không hề tò mò cái gì đang nhìn chằm chằm mình trên lầu hai. Lúc này, anh ta chỉ muốn yên lặng một mình.

“Không thể trì hoãn thêm nữa, bắt buộc phải rời đi!” Trong lòng người đàn ông vừa đưa ra quyết định này, cửa sân lại bị đẩy ra một lần nữa, trong bóng tối có thứ gì đó rất giống cây lau nhà đang đứng ở cổng.

Nhìn thấy khuôn mặt ẩn hiện giữa những mảnh vải vụn và mái tóc đen, trái tim người đàn ông say như chìm trong nước đá.

Anh ta không buồn đóng cửa sổ, nhanh chóng rời khỏi căn phòng gần sân nhỏ.

“Chết tiệt, sao kẻ đó lại xuất hiện vào lúc này?” Người đàn ông say rượu chạy vào hành lang, cuối lối đi vang lên tiếng chuông gió, trên sàn có vài đôi dép bị hỏng, trong phòng hơi bừa bộn.

“Lúc nãy lông chó rơi xuống từ tầng hai. Trên tầng hai nhà này cũng có thứ không sạch sẽ! Mình không thể lên tầng hai, tốt hơn hết là tránh xa cầu thang!”

Người đàn ông say hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng bước vào căn phòng cách xa cầu thang nhất.

Sàn nhà phát ra âm thanh kỳ quái, không biết tiếng hát kỳ quái của đứa trẻ vang lên từ đâu, cứ như có người chạm vào máy ghi âm người chết để lại, căn phòng kia càng lúc càng trở nên kỳ quái.

“Vừa rồi mình nhìn thấy ở hành lang có mấy đôi dép, có của người lớn và trẻ em, trong căn phòng này có thể không chỉ có một thứ...”

Càng nghĩ càng sợ, lưng người đàn ông say ướt sũng, lạnh cả người.

“Hy vọng họ sẽ không vào.”

Người đàn ông say rượu nhẹ nhàng đóng cửa lại, nhìn thấy sau cửa có vài cái chai rỗng bị ném ra, hình dáng giống với cái chai trên bệ cửa sổ: “Trong nhà nhiều chai xịt phòng như vậy sao?”

Anh ta ném cái chai sang một bên, thấy trong góc phòng có những bịch long não và rất nhiều nước hoa.

“Sao lại có nhiều thứ khử mùi như vậy? Trong nhà này xảy ra chuyện gì đây?" Người đàn ông say bất giác nghĩ tới cái chuồng chó hôi thối: “Chuồng chó dọn dẹp rất sạch sẽ nhưng đầy mùi hôi, căn phòng cho người sống bừa bộn lộn xộn nhưng mùi thơm nức mũi, trong này chắc chắn có vấn đề.”

Anh ta liếc sang hai bên. Đây hẳn là phòng ngủ của một người trẻ tuổi, có một số tạp chí thời trang và sách hướng dẫn thể dục được vứt trên giường, dưới bàn có đặt quả tạ và cái cân.

Cách bài trí của căn phòng trông bình thường, nhưng sau khi xem xét cẩn thận, trái tim người đàn ông say bị bao trùm bởi một nỗi sợ hãi khó tả.

Anh ta mở một ngăn kéo phía dưới cùng của bàn làm việc, bên trong là một chồng ảnh dày cộp, ghi lại nhiều cảnh tượng ngược đãi động vật, khiến người ta không khỏi rùng mình.

Tuy nhiên, đây chưa phải là điều kinh khủng nhất. Người đàn ông say rượu tiếp tục lật xuống. Một phần tư trên cùng của các bức ảnh là một thanh niên không lộ mặt đang hành hạ động vật. Trong ba phần tư ảnh còn lại, nhân vật chính bị bạo hành đã thay đổi và trở thành thanh niên đó.

Chương 633: Không còn đường thoát

“Đây là con người đang ngược đãi động vật, hay động vật ngược đãi con người vậy?”

Người đàn ông say xem những bức ảnh, những hình ảnh tàn nhẫn trên đó khiến anh ta rất khó chịu.

Anh ta không xem hết mà cất những bức ảnh vào ngăn kéo, khi thu tay lại, bỗng cảm thấy lòng bàn tay mình nhớp nháp.

Dựa vào ánh sáng của điện thoại di động, mí mắt của người đàn ông say đột nhiên nháy lên. Trên bàn tay vừa lật các bức ảnh toàn là máu đỏ thẫm.

“Mình còn chưa chạm vào bất cứ thứ gì ngoại trừ những bức ảnh! Đây là máu chảy ra từ những bức ảnh ư?”

Đứng một mình trong tòa nhà u ám, không một bóng người, trên hành lang như có thứ gì đó đang chạy tới chạy lui, tiếng chuông gió khẽ vang lên, ngoài sân còn có một con quái vật đầu người hình cây lau nhà.

Trong tình huống này, người đàn ông say không dám tùy tiện ra khỏi phòng.

“Con quái vật rắc lông chó trên bệ cửa sổ đang trên lầu hai. Căn phòng này cách cầu thang xa nhất, xem như là căn phòng an toàn nhất.”

Anh ta không dám rời đi, lo lắng rằng vừa mở cửa sẽ gặp con quái vật đứng bên ngoài.

Nhưng ở trong phòng, anh ta lại hoảng sợ: “Ảnh chụp làm sao có thể rỉ máu được? Chắc là tay mình vô tình quệt vào đâu đó trong ngăn kéo, có lẽ trong ngăn kéo này có một vách ngăn.”

Người đàn ông say rượu lấy hết dũng khí, lấy ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc ra và đặt nó xuống đất.

Lần này anh ta nhìn thấy rất rõ, trong ngăn kéo chỉ có mấy tấm ảnh.

“Máu thực sự chảy ra từ bức ảnh sao?” Những kiến thức trong cuộc sống thực bị đảo lộn, anh ta sởn gai ốc, cực kỳ muốn rời khỏi căn phòng đó.

Nhìn những bức ảnh đó, người say rượu nhận thấy một điều rất lạ.

Tất cả những bức ảnh ngược đãi người sống đều không chụp được mặt người, mà trong tất cả những bức ảnh ngược đãi động vật, khi con vật sắp chết sẽ luôn có một bàn tay bóp cổ nó, giống như đang phô bày chiến lợi phẩm, lộ mặt con vật đó ra.

“Đúng là một kẻ biến thái.” Không biết là do xem lâu hay vì lý do nào khác mà người say rượu phát hiện ra rằng tất cả những con vật trong ảnh dường như đang cười.

“Đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy biểu cảm như vậy trên khuôn mặt của một con chó. Chúng đang cười sao? Những con chó biết cười?" Người đàn ông say rùng mình. Anh ta không dám lại gần những bức ảnh trên mặt đất. Anh ta quét mắt xung quanh, căn phòng này càng ở lâu càng có vẻ kinh hãi: “Mình cứ cảm thấy tòa nhà này còn đáng sợ hơn tòa nhà vừa rồi.”

Người đàn ông say đặt tay lên ga giường, muốn lau sạch vết máu trên lòng bàn tay, nhưng lại có cảm giác ngón tay chạm vào thứ gì đó.

Anh ta do dự hết lần này đến lần khác, rồi mở ga trải giường lên, một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra.

Trên nệm giường gỗ có một vũng máu hình người đã đông đặc lại.

Chỉ cần nhìn hình dạng của tấm nệm là có thể biết nạn nhân chết trong đau đớn, vết máu bắn từ bụng ra xung quanh, có vẻ như bị một con thú nào đó lao tới, rồi cắn đứt cổ và bụng.

Người đàn ông say chỉ là một nhân viên bán hàng, anh ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh này.

Cơ thể như hóa đá, bộ não anh ta hoàn toàn không thể kiểm soát cơ thể.

Da đầu tê rần, trong phổi có một luồng hơi thở muốn vọt ra ngoài, cuối cùng anh ta phải tự cắn vào tay mình mới không hét thành tiếng.

“Có người chết trong phòng! Ở trên chiếc giường này!”

Hai dòng suy nghĩ này thoáng hiện lên trong đầu anh ta. Anh ta không dám ở đây nữa. Đối với những người đang sống trong thời bình, đây là lần người đàn ông say tiếp xúc gần với những từ như chết chóc, giết người này nhất.

Đồng tử khẽ run, hồi lâu sau mới phản ứng lại được, ném ga giường trong tay sang một bên.

Anh ta nhìn xuống chân, khuôn mặt của những con vật trong ảnh đã in sâu vào tâm trí anh ta: “Con chó đó đang cười, con chó đó đang cười thật đấy! Mình không nhìn nhầm!”

Người đàn ông say sợ đến mức suy nhược thần kinh, nhưng lần này thật sự không trách anh ta được. Anh ta say rượu rồi leo lên xe tang, sau khi tỉnh dậy thì thế giới dường như đã khác hẳn.

Mọi thứ ở đây đều là thứ mà anh chưa gặp phải trước đây, kể cả trong ác mộng.

“Bắt buộc phải rời đi, tuyệt đối không thể ở chỗ này!”

Người say rượu dựa vào tường bước đến bên cửa sổ, trong tay cầm tấm rèm nhưng lại không có dũng khí mở ra, anh ta thật sự rất sợ hãi.

Cách cách…

Trong lòng chần chừ, chân người đàn ông say cũng đang run rẩy. Nhưng đôi khi có những chuyện rất là lạ, bạn càng sợ hãi thì những chuyện lạ kia sẽ càng xảy ra, cứ như bọn chúng biết được nhược điểm trong lòng con người.

Đâu đó trong phòng phát ra một tiếng động lạ, giống như một con chuột đang cắn thứ gì đó.

“Hình như là phát ra từ gầm giường...”

Người đàn ông say không muốn chết, anh ta ngồi xổm xuống nhìn xuống gầm giường, khi tiếng động đó lớn hơn, anh ta mở rèm cửa ra.

Cửa sổ phòng ngủ đã bị người ta mở ra một nửa. Qua lớp kính, khi người đàn ông say nhìn ra, một khuôn mặt cũng đang nhìn vào.

Mái tóc đen bết dính vào nhau như giẻ rách xõa xuống, khuôn mặt gầy gò xanh xao bắt đầu liều mạng chui vào phòng!

Bốp!

Người đàn ông say dùng hết sức đập mạnh cửa sổ, tiếng động rất lớn, đầu óc anh ta trống rỗng, hành động đóng cửa sổ vừa rồi là hành vi trong tiềm thức của anh ta.

Cách một lớp kính mỏng, cái đầu dựng lên dán sát vào cửa sổ, cái miệng nứt nẻ từ từ mở ra, những chiếc răng gãy đập vào mặt kính, như muốn nói rằng: Cuối cùng đã tìm thấy anh rồi.

Người đàn ông say khóa cửa sổ, cảm thấy mình đã hao hết sức lực. Anh ta ngồi phịch xuống đất, ngẩng đầu nhìn cái đầu người đứng ngoài cửa sổ.

Anh chưa kịp định thần lại thì quần đã bị thấm ướt bởi thứ gì đó, cảm giác nhớp nháp lạnh lẽo rất khó chịu.

Còn chưa hồi thần lại, anh ta liếc nhìn xuống. Anh ta đang ngồi trên tấm ảnh, một mảng máu loang ra trên quần anh ta.

Người đàn ông say rượu trợn to mắt. Trong những bức ảnh chụp động vật bị hành hạ trên mặt đất, đầu của tất cả những con vật đều không còn nữa, dòng máu đỏ thẫm đang rỉ ra từ những chiếc cổ bị gãy.

Người đàn ông say gần như nghẹt thở, anh ta đứng phắt dậy.

Cộp! Cộp!

Cửa sổ bị đầu người đập vào, người đàn ông say không dám nhìn, chống tay chạy ra khỏi phòng.

“Cứu với, cứu với, những người khác đâu rồi?” Anh ta chạy ra hành lang, muốn trốn vào một căn phòng khác, nhưng vừa đi ra đã nhìn thấy một bóng đen nằm ở góc cầu thang lầu hai.

Giống như một con chó, nhưng cũng giống như một con người!

“Thứ gì vậy?”

Người đàn ông say rượu không dám đến gần cầu thang, quay lại và trốn vào một căn phòng khác.

Anh ta không thèm nhìn đã đóng cửa lại ngay. Sau khi khóa cửa xong, anh ta dựa vào cửa, thở hồng hộc.

Đối với một người bình thường, anh ta chưa sợ đến phát điên là đã có tố chất tâm lí cực mạnh rồi.

“Không được, mình phải mau chạy ra ngoài gặp những người khác!” Lúc này người đàn ông say rượu mới nhớ tới điểm tốt của những hành khách khác. Anh ta đẩy bàn ra sau cửa, bắt đầu quan sát căn phòng này.

Bếp ga, tủ lạnh và một tủ chén lớn.

“Đây là nơi họ nấu ăn?”

Người đàn ông say lại nhìn xung quanh, mồ hôi trên trán chảy xuống một cách điên cuồng. Anh ta chạy vào nhà bếp của tòa nhà hai tầng này, thật tệ vì trong bếp không có cửa sổ.

“Xong rồi.”

Bên ngoài vang lên tiếng kính vỡ, tiếng chuông gió ngoài hành lang càng lúc càng lớn. Người đàn ông say rượu không muốn bỏ cuộc, bị thôi thúc bởi khát vọng sống sót mãnh liệt, anh ta bắt đầu tìm kiếm những thứ hữu ích trong bếp.

Chương 634: Mỗi một phòng đều có một chuyện lạ

Phòng bếp không lớn, dễ thấy nhất là cái tủ chén, trên đó bày đủ thứ đồ ngon, nhưng những thứ đó đều được bọc trong màng bọc thực phẩm, phần lớn đã bị hỏng.

“Đã có tủ lạnh thì tại sao phải dùng tủ chén để đựng thức ăn?”

Tình hình nguy cấp, người đàn ông say không còn thời gian để nghĩ đến những vấn đề này. Anh ta vội vàng chạy tới bên cạnh bếp ga, nhìn chiếc quạt thông gió được lắp trên tường.

“Lối ra này...”

Không biết là do đối phương cố tình thiết kế hay do thói quen của gia đình này khá đặc biệt mà quạt thông gió được lắp trong bếp lớn hơn quạt thông thường, lỗ thông hơi đó có thể để một đứa trẻ bò ra vào.

“Phòng bếp không có cửa sổ nên lắp quạt thông gió công suất lớn?” Người đàn ông say rượu bước lên ghế, thô bạo tháo quạt thông gió ra, nhìn cửa thông gió, vẻ mặt không ngừng thay đổi.

Lối thoát này quá nhỏ đối với một người lớn, một khi bị kẹt thì hậu quả sẽ khó mà lường được.

“Làm sao bây giờ?” Khi người đàn ông say rượu đang do dự thì nhìn thấy con dao chặt xương đặt trên thớt, trên lưỡi dao vẫn còn dính xương vụn và tơ máu.

Anh ta nhìn lên cửa thông gió, lại nhìn xuống dao chặt xương, trong lòng người đàn ông say hiện lên một suy nghĩ rất lạ, như thể tất cả những chuyện này là do ai đó sắp đặt sẵn.

Cửa thông gió đối với người lớn rất hẹp, nhưng nếu bị gãy xương bả vai và vỡ xương hông sẽ có thể bò ra ngoài dễ dàng.

Người đàn ông say đưa tay cầm con dao chặt xương, tay cầm nhớp nháp khiến anh ta cảm thấy rất ghê tởm.

Nó như muốn thôi thúc anh ta, khi anh ta còn đang ngập ngừng thì tiếng cửa mở từ hành lang lại vang lên, cứ như có ai đó đang kiểm tra từ phòng này sang phòng khác.

“Đi từ đây ra, không biết sau này sẽ gặp phải thứ kinh khủng gì nữa, nếu tự chặt xương mình thì đúng là đồ ngu.” Người đàn ông say một tay nắm lấy dao chặt xương, cắn chặt môi nghĩ cách.

“Giả vờ chạy khỏi ống thông gió, sau đó trốn ở đâu đó, khi chủ nhân của căn phòng tới kiểm tra thì thuận theo mà chạy trốn.” Người đàn ông say rượu nhìn quanh, cuối cùng bước đến tủ lạnh.

Phòng bếp này không lớn lắm, nhưng nó lại có một cái tủ lạnh hai ngăn rất lớn.

Người đàn ông say rượu mở ngăn trên của tủ lạnh ra, trong đó chứa đầy chất khử mùi và xịt phòng, một số loại chưa mở và một số đã sử dụng.

“Nhiều quá thì phải?” Đây là lần đầu tiên anh ta thấy ai đó dùng tủ lạnh để đựng chất khử mùi.

Anh ta cúi xuống mở ngăn dưới của tủ lạnh, bên trong có vài túi ni lông đen.

“Không phải là thi thể chứ?” Người đàn ông say cũng hết cách, trong bếp chỉ có tủ lạnh mới có thể giấu người được.

Anh ta lấy chiếc túi màu đen ra và nhét vào ngăn trên của tủ lạnh. Trong quá trình cầm lên, một chiếc túi bị hở ra và đầu một con chó rơi ra ngoài.

“Thịt chó ở trong à?” Để tránh bị lộ, người đàn ông say rượu nhặt cái đầu chó dưới đất lên, nhưng khi nhét đầu chó vào ngăn trên của tủ lạnh, anh ta vô tình nhìn thấy mặt con chó đó.

Hai tròng mắt hiện lên vẻ sợ hãi, anh ta càng nhìn càng cảm thấy mặt con chó này rất giống người. Anh ta không nói rõ được nguyên nhân, chỉ cảm thấy đây không phải đầu chó, mà là một cái mặt người bị đông cứng.

“Thật là quái đản!” Người đàn ông say rượu không dám nhìn cái đầu chó, bèn nhét tất cả túi đen vào ngăn trên của tủ lạnh.

Cạch!

Anh ta vừa làm xong, khóa cửa bếp đã bị vặn ra. Bên kia thử vài lần thấy không mở được, bèn bắt đầu dùng sức nhiều hơn.

Cánh cửa rung chuyển, chiếc bàn phía sau cũng rung theo.

“Bị phát hiện rồi!” Người đàn ông say rượu đặt cái ghế ngay dưới cửa thông gió, sau đó vác dao chui vào ngăn dưới của tủ lạnh, rồi đóng cửa tủ lạnh lại.

Cánh cửa gỗ của phòng bếp bị đập liên tiếp mấy lần vẫn không mở ra, dường như con quái vật bên ngoài cũng chịu thua.

Tiếng bước chân xa dần, cả căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Người đàn ông say bị lạnh đến nỗi run lên, anh ta không dám ra tay, lo lắng đây là cái bẫy đối phương giăng ra.

Khoảng nửa phút sau, tiếng bước chân lại xuất hiện, tiếp theo là tiếng chìa khóa cắm vào lỗ khóa.

Cửa bếp bị khóa trái được mở ra, bàn ăn bị đẩy sang một bên.

“Nó vào trong rồi!”

Người đàn ông say không biết chủ nhân của căn phòng trông như thế nào, anh ta chỉ mới nhớ đến những bức ảnh do người kia chụp là đã thấy đáng sợ rồi.

Trong bếp vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó cái ghế bị đẩy xuống, dường như chủ nhân căn nhà đang kiểm tra.

“Mong là qua mắt được hắn ta...” Cách nghĩ của người đàn ông say rượu rất tốt, nhưng khi ý tưởng này vừa nổi lên trong lòng, bên tai anh ta vang lên tiếng mở cửa tủ lạnh.

Cánh cửa ở ngăn trên của tủ lạnh được mở ra, một số lượng lớn túi đen bị anh ta nhét lung tung trong đó đồng loạt lăn xuống.

Khuôn mặt của người đàn ông say rượu ngay lập tức tái mét, anh ta biết mình đã bị phát hiện!

“Mau rời khỏi đây!”

Có lẽ do con dao chặt xương đã cho anh ta dũng khí, người đàn ông say rượu phá tung cửa tủ lạnh.

Một đống thịt chó xuất hiện trước mắt, cái đầu của con chó với nét mặt giống như người sống được đặt trước mặt người đàn ông say.

Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, người đàn ông say vẫn phải sửng sốt khi nhìn thấy thứ này.

Anh ta di chuyển tầm mắt, nhìn sang bên cạnh đầu chó. Ở giữa một đống thịt chó có một người không nhìn ra tuổi tác.

Hắn ta mặc đồ da chó, biểu cảm trên khuôn mặt khiến người đàn ông say rượu cảm thấy quen thuộc.

“Khuôn mặt này trông giống con chó biết cười trong tấm ảnh!” Anh ta lạnh cả người, dùng hết sức chui ra khỏi ngăn dưới tủ lạnh, bỏ trốn không nói một lời.

“Biểu cảm của con chó chết trông giống người, người sống lại có khuôn mặt tươi cười của con chó trong bức ảnh.” Câu này hiện lên trong đầu người đàn ông say. Nếu không được tận mắt chứng kiến thì có đánh chết anh ta cũng sẽ không tin: “Là con chó đã chết chiếm xác người sống sao? Hay là chó và người hoán đổi thân xác cho nhau? Hay là một lời nguyền rủa? Lời nguyền của một con chó biết cười? ”

Người đàn ông say không biết mình đang nghĩ gì, anh ta chạy về căn phòng mình bước vào đầu tiên.

Trước những thứ đáng sợ hơn, thứ đáng sợ trước đây dường như không còn đáng sợ nữa. Người say rượu chạy vào trong phòng, lúc rẽ sang hướng khác, anh ta có nhìn thoáng qua phía sau.

Tứ chi của quái nhân đó chấm đất, đuổi theo như một con chó điên.

Da mặt hắn ta nhăn lại với nhau, lộ ra nụ cười giống hệt con chó trong ảnh.

Người đàn ông say rượu vung tay đóng cửa phòng, sau đó nhảy khỏi cửa sổ chạy ra khỏi tòa nhà hai tầng mà không dám ngoảnh đầu lại.

Hình như là vì quá sợ hãi, người đàn ông say rượu chạy ra khỏi tòa nhà xong vẫn không dừng lại, tiếp tục chạy dọc con đường hơn mười mấy mét, sau khi chắc chắn rằng không có ai đuổi theo mới dừng lại.

“Đó là những loại quái vật gì? Sao cứ có cảm giác căn nhà nào cũng giấu quái vật vậy?”

Sương mù máu bao phủ, người đàn ông say rượu đứng ở ngã tư đường, anh ta nhìn xung quanh và đột nhiên phát hiện ra chiếc xe buýt đang đậu giữa đường đã biến mất.

“Có phải là mình đã chạy sai hướng không? Xe ở ngã tư trước đó ư?" Người đàn ông say rượu đứng bên lề đường, không dám đến quá gần những tòa nhà đó: “So với các tòa nhà, trên đường vẫn an toàn hơn. Mình sẽ đi dọc theo con đường trước, vừa đi vừa đánh dấu, xe buýt hẳn là ở gần đây.”

Người đàn ông say rượu cúi xuống đi dọc theo con đường, còn chưa đi được bao xa thì bỗng thấy phía trước không xa có một người đang vẫy tay với mình.

Tầm nhìn trong màn sương máu rất thấp, anh ta chỉ có thể nhìn thấy một đường viền mơ hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!