Có thể giết người, đó chính là kiếm!
Sáng hôm sau, Tô Tín đã tỉnh dậy từ rất sớm, nhìn thấy Hinh Nhi đang ngủ say bên cạnh, cậu nhẹ nhàng đắp lại chăn cho cô bé.
Mở vò gạo ra, nhìn bên trong chỉ còn lại mấy mươi hạt gạo, lòng tô Tín thắt lại.
Loạng choạng đi ra phía cửa, Tô Tín định tìm vài thứ làm một thanh kiếm.
Tuy có được khoái kiếm Kinh Vô Mệnh, nhưng đầu tiên cậu cần có một thanh kiếm mới luyện được.
Đẩy cửa ra là con đường lầy lội vì nước bẩn tràn lan, những ngôi nhà cũ nát thấp bé và những người lững thững qua lại, đây là cảnh ở khu dân nghèo.
Nơi đây nghèo đến nỗi một kẻ ăn mày cũng chẳng muốn đến đây, thế nhưng lại có một cái tên không tệ - Trường Lạc phường.
Đương nhiên Trường Lạc phường trước kia không như vậy.
Tiền thân của Thường Ninh phủ là Đại Chu đô thành, có tổng cộng 49 thành thị, dù có nằm sát bên Trường Lạc phường thì cũng là nơi phồn hoa.
Nhưng từ 30 năm trước, vị Long Vũ Đế Hoành Không văn tài võ lược, công cái thiên thu xuất thế đã biến một tiểu quốc Nam Man thành nước Chu có đất rộng nghìn dặm, đánh cho bá vương nước Tấn lúc bấy giờ chạy bán sống bán chết đầu hàng triều Đại Chu, vì vậy Thường Ninh phủ cũng sụp đổ.
Sau khi Long Vũ Đế dời đô, không biết có phải vì chướng mắt tiểu đô thành trước kia hay không mà đã cho dỡ bỏ hoàng thành, điều chuyển tất cả các quan viên phú thương trong chín thành đến đô thành mới - Thịnh Kinh, Thường Ninh phủ vì vậy mà dần bắt đầu suy vong.
Tô Tín tìm được một mảnh thép dài bằng cánh tay, rộng ba ngón tay ở góc tường, bên ngoài đều là vết gỉ sét, đây là thứ trước kia dùng để chắn chuồng gà, đáng tiếc là gà trong nhà Tô Tín từ sau khi cha mẹ qua đời, đã không còn nuôi nữa.
Tìm được hai miếng gỗ ngắn kẹp vào giữa tấm thép, rồi dùng dây thừng quấn lại, đây chính là cán kiếm.
Sau đó Tô Tín lại tìm về một miếng đá mài dao, bắt đầu tỉ mỉ mài đi những vết gỉ sét trên tấm thép đó, rồi tạo mũi nhọn cho nó.
Lúc này cánh cửa được đẩy ra, Hinh Nhi mắt nhắm mắt mở bước đến, dụi dụi mắt, chu miệng hỏi:
- Ca ca, huynh đang làm gì đó?
Khóe miệng Tô Tín lộ ra ý cười ôn hòa, nhẹ nhàng nói:
- Hinh Nhi ngoan, lát nữa ca ca dẫn muội đi ăn đồ ngon nhé.
Kiếp này Tô Tín có tướng mạo không tồi, là một thiếu niên 16, 17 tuổi tuấn tú, tuy không thập toàn thập mỹ nhưng mỗi khi cười lại rất đẹp.
- Hinh Nhi sẽ ngoan. Tô Hinh Nhi gật gật đầu, lặng lẽ nuốt nước bọt.
Trước kia ca ca thường dẫn cô đi ăn mì thập cẩm của Vương Bà nấu trên đường, nhưng gần đây ca ca rất lâu rồi không dẫn cô đi.
- Ơ? Tô Tín ngươi thế mà vẫn chưa chết sao? Mạng lớn đấy nhỉ.
Hai người mặc trang phục võ sĩ ngắn sạch sẽ, trước ngực thêu hình một con chim ưng lắc lư đi đến, khuôn mặt tỏ vẻ kinh ngạc.
Tô Tín lãnh đạm nhìn hai tên đó, cậu vốn chẳng lạ gì bọn chúng, đáng lý nên nói rằng ba ngày trước, họ vẫn là huynh đệ cùng kề vai sát cánh chiến đấu!
Phi Ưng bang là một trong những tam bang tứ hội của Thường Ninh phủ, ngoài bang chủ ra, còn có ba đường chủ.
Mà dưới ba đường chủ này là hơn mười đại đầu mục và hơn năm mươi tiểu đầu mục.
Lần trước tác chiến với Thanh Trúc bang, đại đầu mục đã hạ lệnh lần này ai giết được nhiều người nhất, sẽ được làm tiểu đầu mục, có thể quản lý cả một con đường.
Tô Tín tuy trẻ tuổi, nhưng tay chân lại có phần mạnh bạo, nhờ vào việc ra tay tàn độc không sợ chết, vừa xông ra đã giết ba bang chúng Thanh Trúc bang, một lúc sau lại chặn được phía trước.
Nhưng không ngờ sau cùng lại bị Lưu Tam Đao người mà cậu luôn coi như đại ca đột nhiên dẫn mấy người đang cùng cậu chiến đấu rút lui, để lại mình cậu rơi vào trong vòng vây của Thanh Trúc bang, bị đánh đến chết.
- Lưu Tam Đao giờ được lên làm tiểu đầu mục rồi chứ? Hắn dựa vào việc bán rẻ huynh đệ để ngồi lên vị trí đó mà không sợ bỏng mông sao?
Nếu Tô Tín không bị phản bội, với chiến công của cậu, người được làm tiểu đầu mục phải là cậu mới đúng.
Một tên trong đó nhún vai nói:
- Tô Tín, cậu quá nổi trội, trận đó cậu giết được nhiều người nhất, nếu cậu không chết, tam ca sẽ không được làm tiểu đầu mục.
“Ha ha.” Tô Tín bỗng cười nhẹ, không hiểu là vì sao, khi hai tên đó nghe tiếng cười của Tô Tín lại cảm thấy lạnh toàn thân.
- Từ lúc ta mới vào Phi Ưng bang thì đã cùng Lưu Tam Đao hắn lăn lộn, bao nhiêu năm nay, ta luôn đối xử với hắn như đại ca mình! Dù cho cuối cùng chiến công ta cao nhất, nhưng vị trí tiểu đầu mục này ta vẫn sẽ nhường cho hắn!
- Ha ha, biết người biết mặt không biết lòng, chỉ có người chết mới là an toàn nhất.
Tên kia rút con dao găm từ hông ra, nham hiểm nói:
- Lão tứ phí lời với hắn làm gì? Nhân lúc tiểu tử này đang trọng thương cứ thẳng tay giết hắn đi! Hắn mà sống, trước sau gì cũng bất lợi cho danh tiếng của tam ca, còn cả muội muội hắn, tuy còn nhỏ, nhưng bán vào Dương Châu phủ làm hạ nhân cũng có thể kiếm được chút bạc!
Nhìn tên kia rút dao ra, những người qua lại ở Trường Lạc phường không chút gì tỏ vẻ kỳ lạ, ngược lại còn thấy hứng thú đứng lại nhìn.
Giang hồ đúng thật tàn khốc, đặc biệt là đối với những người xuất thân bần cùng thì càng đúng như vậy.
Mỗi ngày đều có người bang hội chém giết cướp bóc, chết một hai người chẳng phải là chuyện gì lớn, dù sao cũng đều là mạng hèn mọn, quan phủ cũng không muốn đếm xỉa.
Tô Tín loạng choạng đứng dậy, cơ thể còn có chút yếu ớt.
- Hinh Nhi, nhắm mắt lại.
Tô Hinh Nhi lo lắng nhìn Tô Tín, cô biết ca ca định làm gì, nhưng vẫn nghe lời nhắm mắt lại bởi vì cô tin ca ca mình.
Tên kia cười khinh thường nói:
- Sao, ngươi còn muốn ra tay? Bộ dạng ngươi hiện giờ, còn nghĩ mình là Tô Tín trước kia có thể một mình đấu với ba tên lực sĩ mà không thua hay sao? Đến binh khí ngươi còn không có, lấy gì đấu với ta? Chỉ dựa vào miếng thép trong tay ngươi sao?
- Nó không phải miếng thép mà là kiếm.
Ngữ khí của Tô Tín vô cùng lãnh đạm, dường như là đang trần thuật một sự thật.
- Nó mà cũng gọi là kiếm sao? Ha ha ha! Đừng đùa nữa!
- Có thể giết người thì đó chính là kiếm!
Tay trái Tô Tín bỗng nhiên cử động, đâm ra một kiếm, miếng thép bị cười nhạo kia đã đâm ngay vào cổ họng tên kia.
Kiếm Kinh Vô Mệnh là kiếm giết người! Không có đường kiếm đẹp, chỉ có kỹ xảo giết người đơn giản nhất.
Kiếm của cậu không phải võ công mà chỉ có kỹ năng giết người đơn thuần!
Tô Tín từ từ rút kiếm từ cổ họng tên kia ra, miếng thép đầy gỉ sét đã nhuốm sắc máu, trở nên yêu mị khác thường.
Giờ đây tất cả mọi người đều tin thứ trong tay Tô Tín đích thực là một thanh kiếm, một thanh kiếm có thể giết người!
Trong mắt Tô Tín lóe lên một tia màu đỏ như máu, không biết vì sao, lần đầu giết người cậu lại không chút do dự, nhìn máu tươi bắn ra, nhưng lại chẳng có chút gì gọi là không quen.
Có lẽ là vì sự dung hợp từ ký ức của hai kiếp nên dù kiếp này Tô Tín mới chỉ là một thiếu niên nhưng tay đã nhuốm máu.
- Giết người, dường như rất dễ dàng nhỉ.
Tô Tín rảy rảy những giọt máu trên kiếm, cứ như kiếp trước, cậu từng chết rất dễ dàng vậy.
Lão tứ bên cạnh đã sợ mất mật.
Quen biết Tô Tín nhiều năm nay, biết rằng hắn đánh đấm rất tốt nhưng lại chưa bao giờ thấy loại kiếm pháp khủng khiếp như vậy!
Tô Tín chỉ mới dùng một tay, kiếm đó đã đâm vào cổ họng, đơn giản, trực tiếp, khủng khiếp vô cùng!
Lão tứ không chút do dự, lập tức quay người bỏ chạy, nhưng hắn đột nhiên cảm thấy đỉnh đầu mát lạnh, tóc mình không biết từ lúc nào đã bị Tô Tín cắt xuống!
- Còn chạy nữa, ta sẽ giết luôn ngươi.
Lão tứ quay người lập tức quỳ rạp xuống trước Tô Tín, vừa dập đầu vừa kinh sợ nói: “Chuyện lần trước thực sự không liên quan đến ta, đều do Lưu Tam Đao một mình quyết định! Nể tình bao năm nay ngươi tha mạng cho ta đi!”
- Đứng lên!
Lão tứ sợ đến nỗi vội vàng bò dậy, chẳng dám thở mạnh.
- Đưa hết bạc trên người ngươi cho ta.
Lão tứ vội vàng moi hết bạc vụn trên người mình ra cho vào tay Tô Tín.
- Lôi hắn về giao cho Lưu Tam Đao, nói với hắn rằng, thứ hắn nợ, Tô Tín ta sẽ tự mình tìm đến hắn để đòi lại.
Khuôn mặt Tô Tín không có bất cứ biểu cảm gì, không có sự tàn độc hay phẫn nộ, nhưng chỉ như vậy thôi cũng làm lão tứ lạnh người.
Lão tứ vội vã kéo thi thể đi, nhanh chóng biến mất trong con ngõ.
Những người qua đường của Trường Lạc phường cũng vội vã rời đi.
Bọn họ từng thấy cảnh giết người, nhưng giết người dứt khoát nhanh gọn như Tô Tín, bọn họ nhìn thấy cũng kinh hồn bạt vía.
- Hinh Nhi, mở mắt ra đi.
Tô Tín xoa đầu Hinh Nhi nói:
- Đi rửa mặt, rồi ca ca dẫn muội đi ăn mì nạm bò.
Khuôn mặt Tô Hinh Nhi bỗng hiện ra nụ cười vui tươi, đối với cô, chỉ cần có ca ca, chỉ cần có cái ăn thì cô đã thấy đầy đủ rồi.
Vương Bà mở quầy ở con đường này đã mấy mươi năm, từ nhỏ Tô Tín đã dẫn Tô Hinh Nhi đến đây ăn mì.
Vương Bà chỉ bán ba loại mì, mì rau, mì thập cẩm và mì nạm bò.
Trước kia thỉnh thoảng Tô Tín mới dẫn Hinh Nhi đến ăn một bát mì thập cẩm cho thỏa cơn thèm, chỉ vào dịp lễ mới gọi một phần mì nạm bò. Một phần đó, là để cho Hinh Nhi ăn.
- Bà ơi, cho hai bát mì nạm bò.
Vương Bà mang lên cho họ hai bát mì nạm bò tươi ngon lên, đặc biệt còn bỏ thêm cho bát của Hinh Nhi mấy miếng thịt bò to.
- Bé ngoan, nhanh ăn đi.
Vương Bà vừa nói giọng Tương Xuyên, vừa nhìn Hinh Nhi há miệng to ăn mì nạm bò, cười đến nếp nhăn trên mặt sắp biến thành một đóa hoa.
- Vâng, cám ơn Vương Bà.
Hinh Nhi vừa há to miệng ăn vội sợi mì, vừa nói cám ơn Vương Bà không tròn chữ.
Tô Tín gắp thịt bò của bát mình qua cho Hinh Nhi, rồi há miệng ăn sợi mì.
Thức ăn theo vào bụng, Tô Tín cảm thấy sức khỏe mình đã hồi phục đôi chút, sức lực của cơ thể bị đói ba ngày đã hồi phục được hơn phân nửa.
Vì tu luyện nội công sơ cấp Toàn Chân Giáo nên Tô Tín có một chút nội công, nhưng chút nội công này lại không đủ để hồi phục hoàn toàn sức lực của cậu.
Ăn xong bát mì, Tô Tín nhìn Hinh Nhi vẫn đang ăn ngốn nga ngốn nghiến, liền xoa nhẹ đầu cô bé rồi nói với Vương Bà:
- Bà ơi, ta có chút việc cần làm, bà có thể giúp tôi trông coi Hinh Nhi một lúc không?
Vương Bà vẫy tay, thở dài nói:
- Con à, giang hồ hiểm ác, đừng quên rằng con còn có một tiểu muội muội ngoan ngoãn này nữa nhé.
Tô Tín nhìn Vương Bà cười, giang hồ hiểm ác, còn có thể ác hơn lòng người không?
- Hinh Nhi ngoan, cứ ở chỗ Vương Bà ăn mì nhé, tối ca ca sẽ về.
Tô Hinh Nhi phồng má, ngoan ngoãn gật gật đầu.
Chương 3 - Trời muốn diệt vong, tất khiến cho điên cuồng
Trời muốn diệt vong, tất khiến cho điên cuồng
Thường Ninh phủ có bốn mươi chín phường, Trường Lạc phường tuy là phường nghèo nhất, nhưng cũng không phải hoàn toàn là khu dân nghèo, ít nhất có một con đường không tồi, nó gọi là Khoái Hoạt Lâm.
Nghe tên rõ ý, Khoái Hoạt Lâm chính là nơi mang lại sự vui sướng cho con người. Trên con đường nhỏ bé ấy, sòng bạc, tửu lầu, thanh lâu, nhà trọ cả thảy hơn một trăm nhà.
Chỉ dựa vào con đường Khoái Hoạt Lâm này đã có thể nuôi sống mấy mươi bang chúng của Phi Ưng bang. Nếu không có nó, chỉ e là Phi Ưng bang sẽ rút ngay ra khỏi Trường Lạc phường.
Chỉ vì một nơi nghèo như vậy mà tranh đấu với Thanh Trúc bang, Phi Ưng bang nghĩ cũng cảm thấy lỗ vốn.
Lúc này trong thanh lâu lớn nhất Khoái Hoạt Lâm là Túy Nguyệt lâu, Lưu Tam Đao đang lim dim mắt hưởng thụ việc được hai cô nương xoa bóp trong lúc nghe mấy tên thuộc hạ báo cáo tình hình, sống những ngày tháng rất thoải mái.
Năm nay Lưu Tam Đao đã hơn ba mươi tuổi, lăn lộn giang hồ hơn mười năm mới leo lên được cái chức tiểu đầu mục, vậy cũng coi là không dễ dàng gì.
Dù vị trí hiện tại hắn có được cũng không phải bằng cách quang vinh gì.
Nhưng đây là chốn giang hồ, tuy đám người bọn họ chỉ là người giang hồ cấp bậc thấp nhất nhưng lại có một quy tắc phổ biến, đó là kẻ thắng làm vua.
Lưu Tam Đao hắn tuy đủ xấu, đủ ác, thậm chí xuất chiến trận đầu đã dùng ba đao chém chết một tên trong bang địch, đoạt được danh hiệu Lưu Tam Đao, nhưng hắn lại không phải võ sĩ, đến một chút công phu bản thân cũng không có.
Chính vì thực lực nên mười năm nay hắn chỉ luôn làm việc ở cấp thấp nhất trong Phi Ưng bang.
Nhưng điều này cũng không phải hoàn toàn không có mặt tốt, ít nhất ở cấp thấp trong Phi Ưng bang hắn giao thiệp rộng, cũng có giao tình với một số tiểu đầu mục và đại đầu mục.
Nếu không thì sau khi hắn hãm hại Tô Tín, thứ đợi hắn có lẽ không phải là chức tiểu đầu mục mà đã bị xử phạt theo bang quy.
- Trần ca chơi ở sòng bạc sao rồi?
Lưu Tam Đao lăn một cặp bi sắt trong tay, hỏi nhạt.
Loại bi này là hắn học được từ tổng bổ đầu Thiết Vô Tình của Đông Thập Nhị phường Thường Ninh phủ, hắn cảm thấy thứ này mang lại khí thế cho mình.
Tên thuộc hạ kia mặt ủ mày ê đáp:
- Trần ca đã thua ở sòng bạc hơn mấy trăm lượng, vừa rồi sòng bạc lại cho ông ấy vay thêm một trăm lượng.
Lưu Tam Đao không thèm để ý khua tay:
- Thua nhiều ít gì cũng tính vào chỗ ta, nói với lão Hoàng của sòng bạc, miễn cho tiền tháng sau.
Tên thuộc hạ kia dè dặt đáp:
- Nhưng số tiền một tháng mà sòng bạc phải nộp chỉ có năm mươi lượng, hơn nữa lão Hoàng còn nói, trước kia khi Thanh Trúc bang còn quản lý, tiền thuế chỉ có ba mươi lượng.
Bịch!
Lưu Tam Đao ném mạnh bi sắt trong tay xuống đất, làm hai cô nương xinh đẹp sau lưng hắn sợ đến biến sắc.
- Giờ ta quản ở đây!
Vẻ mặt Lưu Tam Đao vô cùng đáng sợ.
- Về nói với lão Hoàng, sau này tiền thuế mỗi tháng tăng lên thành hai trăm lượng! Không nộp, cái sòng bạc này không cần mở nữa!
- Vâng vâng! Tiểu nhân đi nói lại với ông ấy! Tên thuộc hạ kia lập tức quay ra chạy mất.
Không biết vì sao, từ khi lên làm tiểu đầu mục, người Lưu tam ca hòa nhã dễ gần này lại thay đổi rất nhiều.
Lưu Tam Đao nhặt bi sắt dưới đất lên, lại nằm trên ghế lăn chúng, nhưng nằm chưa nóng chỗ, bên ngoài đã truyền đến âm thanh huyên náo.
- Chuyện gì thế? Lưu Tam Đao bực bội hỏi.
- Đại ca! Lão ngũ chết rồi!
Một bang chúng trên mặt có vết sẹo chạy vào nói nghẹn ngào.
- Đã xảy ra chuyện gì? Chẳng phải lão ngũ và lão tứ cùng đi ra ngoài sao? Chẳng lẽ là do người Thanh Trúc bang làm?
Lưu Tam Đao đẩy mọi người ra, liền nhìn thấy trước cửa Túy Nguyệt lâu, lão tứ đang cõng lão ngũ - người bị Tô Tín một kiếm giết chết, ánh mắt thẫn thờ nhìn hắn.
- Rốt cuộc vì sao lão ngũ lại chết?
Bang chúng thuộc hạ của hắn tuy nhiều, nhưng đa số đều là người mới vào sau khi hắn lên làm tiểu đầu mục, những người thực sự trung thành và theo hắn mấy năm nay chỉ có năm huynh đệ này.
- Tam ca! Là Tô Tín giết lão ngũ!
- Tô Tín!
Cái tên mà Lưu Tam Đao không muốn nghe nhất lúc này.
Bang phái giang hồ tuy làm xấu chính đạo võ lâm nhưng cũng biết nói nghĩa khí.
Lưu Tam Đao dựa vào việc hãm hại huynh đệ để đoạt được vị trí này, tuy đã ngồi vững nhưng khó tránh bị người đời đàm tiếu.
- Không thể nào! Tô Tín lúc đó đã bị người Thanh Trúc bang đánh chết không còn hơi thở nữa, giờ chưa chết nhưng cũng sắp rồi, sao có thể giết được lão ngũ?
Lão tứ thản nhiên đáp:
- Là thật đấy! Tô Tín chỉ dùng một kiếm đã giết được lão ngũ! Không! Không thể nói là hắn dùng kiếm, mà chỉ có thể nói đó là một miếng sắt! Hắn còn nói thứ tam ca nợ hắn, hắn sẽ đích thân đến tìm huynh đòi lại!
Nghe đến câu này, Lưu Tam Đao đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy lên đỉnh đầu.
Nhìn quanh một vòng, Lưu Tam Đao hét lớn:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Cút hết cho ta!
Người đứng xem cảnh tượng trong Túy Nguyệt lâu ngay lập tức đều tản đi hết.
- Nhanh mời Trần ca tới đây cho ta.
Trần ca vốn có tên là Trần Đáo, hơn bốn mươi tuổi, tuy hắn chỉ là bang chúng bình thường của Phi Ưng bang nhưng thân phận khác của hắn đó là nghĩa tử của một trong mười ba vị đại đầu mục ở Phi Ưng bang - Nhất Hổ tam gia.
Được một thân công phu chân truyền Thiết Sa Chưởng của Hổ tam gia, những tiểu đầu mục bình thường không phải là đối thủ của hắn.
Lần này Lưu Tam Đao mời Trần Đáo đến ăn nhậu chơi bạc tốn mấy trăm lượng bạc, chính là vì muốn hắn giúp nói tốt mấy câu trước mặt Hổ tam gia để vị trí của mình vững chắc hơn.
Thuộc hạ đã mời được Trần Đáo đến, nhưng hắn tỏ vẻ bực mình ngồi xuống chỗ lúc trước của Lưu Tam Đao rồi nói:
- Chuyện nào là sao đây? Ta đang cao hứng đánh bạc bên kia.
Lưu Tam Đao chẳng mảy may chú ý đến sự vô lễ của Trần Đáo, ngược lại còn cười trừ:
- Trần ca, chuyện là thế này, thuộc hạ của ta bị người ta giết, một chiêu kết liễu, vì vậy muốn nhờ huynh đến xem thử, coi thực lực hắn thế nào.
- Người Thanh Trúc bang sao?
Ở nơi như Trường Lạc phường này vốn sẽ chẳng có người của bang khác đến, khả năng duy nhất, chính là Thanh Trúc bang vừa thất bại trong trận đại chiến vừa rồi dưới tay bọn họ.
- Không phải, là người của Phi Ưng bang chúng ta. Lưu Tam Đao tỏ vẻ khó xử.
- Người của mình? Hừ, đến thuộc hạ của mình mà ngươi cũng quản không được sao?
Trần Đáo nhíu mày nhìn Lưu Tam Đao, dường như nghĩ ra chuyện gì đó, ngạc nhiên hỏi:
- Là tên Tô Tín sao? Người bị ngươi đoạt chức?
Lưu Tam Đao xấu hổ gật đầu, dù sao chuyện bán rẻ huynh đệ là chuyện nói ra khó nghe.
Trần Đáo nhún vai không quan tâm, dù sao thì hắn cũng là loại người giúp xử lý chuyện và lấy tiền thù lao.
Thi thể lão ngũ được đưa đến, Trần Đáo ngồi xổm xuống bắt đầu xem xét tỉ mỉ.
Nhìn vết thương do kiếm trên cổ lão ngũ, ánh mắt Trần Đáo bỗng thu lại.
- Trần ca, sao vậy? Nhìn thấy gì rồi?
Lưu Tam Ca hỏi tới tấp.
- Cao thủ! Một cao thủ dùng kiếm!
Trần Đáo thận trọng nói.
- Một kiếm chí mạng, mũi kiếm chính xác cắt đứt cổ họng, thậm chí không xê xích một chút nào, khả năng khống chế kiếm của người này đã đạt đến trình độ khủng khiếp, trước kia tên Tô Tín này khi còn là thuộc hạ của ngươi đã mạnh như vậy sao?
Lưu Tam Đao hoang mang nói:
- Tiểu tử này lúc đó đúng là rất biết đánh đấm, nhìn hắn yếu đuối vậy thôi nhưng lại có sức mạnh, cộng thêm ra tay tàn độc bán mạng, một mình đấu với ba tráng sĩ không thành vấn đề, nhưng ta chưa nghe qua hắn biết dùng kiếm.
- Vậy thì hơi lạ, với thủ pháp như vậy, không phải là người luyện kiếm hơn mười năm tuyệt đối không thể làm được vậy.
Trần Đáo ngồi dậy, tay lăn hai viên bi của Lưu Tam Đao.
- Chẳng lẽ Tô Tín này từng học nội công?
Lưu Tam Đao đột nhiên nói.
Trần Đáo cười giễu cợt:
- Ngươi cho rằng ai cũng có tư cách học nội công sao? Chỉ có võ sĩ đạt cảnh giới hậu thiên thực sự mới biết nội công thôi, Phi Ưng bang chúng ta chỉ có bang chủ và ba vị đường chủ mới là võ sĩ cảnh giới hậu thiên. Ngươi cho rằng đây là đâu chứ? Đây là Thường Ninh phủ, không phải là Thịnh Kinh thành khắp nơi đều có võ sĩ, chúng ta ở đây chỉ được coi là người đi lại trong giang hồ thôi, còn nói nội công, ngươi xem kịch nhiều quá rồi phải không?
Lưu Tam Đao cười trừ:
- Là tiểu đệ kiến thức nông cạn, vậy Trần ca, huynh định đối phó thế nào với Tô Tín này?
- Kiếm đâm nhanh hay chính xác ra sao cũng có ích gì? Sức mạnh mới là điều cơ bản! Một nghìn lượng bạc trắng, ta giúp ngươi giải quyết Tô Tín này, đồng thời sẽ bẩm báo với nghĩa phụ là Tô Tín cấu kết với Thanh Trúc bang, giúp ngươi thoát khỏi lời đồn hãm hại huynh đệ.
Trần Đáo vừa lăn bi của Lưu Tam Đao vừa nói.
- Được! Giờ đệ đi chuẩn bị bạc!
Lưu Tam Đao cắn răng đồng ý.
So với bạc, mạng vẫn quan trọng hơn, một nghìn lượng tuy nhiều, nhưng có thể mạnh tay thu thêm với các tiệm ở Khoái Hoạt Lâm này, một tháng cũng đủ bù lại rồi.
- Tốt lắm! Lưu Tam Đao, rất nhanh thôi ngươi sẽ biết, một nghìn lượng này của ngươi không mất oan uổng.
Trần Đáo ném bi lại rồi đứng dậy, trên viên bi được đúc từ sắt đó, bỗng hiện ra năm ngón tay rõ ràng!
Lúc này Tô Tín đang làm gì nhỉ? Hắn đang ăn bánh bao.
Vừa đi đến Khoái Hoạt Lâm, cậu cảm thấy mình lại đói, thế là liền tìm một quán ven đường, gọi mấy cái cái bánh bao để ăn.
Khí huyết võ sĩ tràn trề, vì vậy lượng thức ăn cần cũng rất nhiều, cộng thêm Tô Tín vừa tu luyện nội công, càng cần tiêu hóa tinh hoa trong thức ăn để chuyển hóa thành nội lực.
Có một số cao thủ, ngày ăn cả một con bò là chuyện rất bình thường, đương nhiên họ cũng có thể một tháng không ăn không uống.
Ăn xong màn thầu, Tô Tín bỗng nhớ ra hôm này còn một lần rút thưởng chưa dùng đến.
Tập trung tâm trí xong, Tô Tín liền xuất hiện trong không gian hệ thống.
- Hệ thống, hôm nay tôi còn một lần rút thưởng đúng không?
Hệ thống nói:
- Đúng vậy, kí chủ còn có một cơ hội rút thưởng sơ cấp, xác nhận muốn rút?
- Tôi rút.
Tô Tín nói không chút do dự.
Tuy rút thưởng sơ cấp hơi vô bổ nhưng ngộ nhỡ vận may tìm đến, lần nữa rút được một bộ công pháp hay võ kỹ thì cũng không tồi.
Nhưng lần này rõ ràng Tô Tín không được vòng hào quang may mắn bao phủ, kim chỉ vòng quay đã qua khỏi công pháp, chuyển đến ô đơn dược.
- Chà! Có khác so với tưởng tượng, nếu được binh khí thì hay rồi.
Giờ Tô Tín vẫn đang dùng thanh kiếm bằng mảnh sắt, có chút khó coi.
Số bạc cậu lấy từ tay lão tứ cũng có thể mua được một thanh kiếm dài bằng tinh cang, nhưng đều là loại hàng bình thường, dùng cũng gần giống như mảnh sắt này.
- Chúc mừng kí chủ rút được một viên Dưỡng khí đan 1 thứ phẩm, đánh giá nửa sao.
Tô Tín nhếch mép, Dưỡng khí đan 1, còn là thứ phẩm, nghe tên đã biết chẳng phải thứ gì tốt.
Sau khi ra khỏi hệ thống, viên Dưỡng khí đan 1 thứ phẩm đó giờ đang nằm trong tay Tô Tín, nhưng không có hình cầu mà là một đống không theo quy tắc nào, nhìn chẳng thể tin được.
Tô Tín há miệng cho vào rồi nuốt xuống, đột nhiên cảm thấy nội lực trong người mình tăng gấp đôi.
Đừng nghĩ rằng gấp đôi rất nhiều, Tô Tín mới chỉ tu luyện nội công một ngày thôi, nên nội lực trong người chỉ có một luồng nhỏ, dù có tăng gấp đôi, cũng vẫn là luồng nhỏ đó mà thôi.
Nói tóm lại, Dưỡng khí đan 1 thứ phẩm này chỉ có thể tăng nội lực mà Tô Tín tu luyện trong một ngày, thuộc loại có còn hơn không mà thôi.
Vừa đứng lên, trong đầu Tô Tín vang lên giọng nói của hệ thống:
- Nhiệm vụ hệ thống đã mở, bây giờ sẽ gửi đi nhiệm vụ. Nhiệm vụ của tân thủ: Trong vòng ba ngày giết được Lưu Tam Đao, đồng thời trở thành tiểu đầu mục Phi Ưng bang. Thưởng nhiệm vụ: 10 điểm phản diện, 1 viên Dưỡng khí đan 1. Phạt thất bại: Mất một cánh tay.
- Hình phạt thất bại nhiệm vụ của tân thủ nặng như vậy sao? Nhưng tính ra nhiệm vụ cũng đơn giản.
Tô Tín ném đi một miếng bạc vụn, đi thẳng về hướng Khoái Hoạt Lâm.
Chương 4 - Ta thuận tay phải hơn
Ta thuận tay phải hơn
Bên ngoài Túy Nguyệt lâu, Tô Tín nhìn những kiến trúc hiện vẻ vô cùng xa hoa với rường cột chạm trổ, điểm xuyết vàng ròng mà chép miệng thở dài.
So với khu bình dân của Trường Lạc phường ở đây rõ ràng giống như một thế giới khác vậy.
- Đứng lại! Ở đây đã được Phi Ưng bang bao hết, đi nơi khác chơi đi.
Nhìn thấy Tô Tín định vào Túy Nguyệt lâu, một bang chúng trẻ tuổi của Phi Ưng bang liền chặn ngay trước mặt cậu.
Tô Tín nói:
- Ta đến để tìm Lưu Tam Đao.
- To gan! Tên của tam ca là để ngươi tùy tiện gọi hay sao?
Tên bang chúng quát lên, nhưng ngay sau đó mồ hôi lạnh của hắn cũng chảy theo xuống.
Thanh kiếm bằng mảnh sắt buồn cười của Tô Tín không biết từ lúc nào đã chỉa ra hướng ngay vào cổ của hắn!
- Giờ ta vào được rồi chứ?
Tên bang chúng đó vội vã gật gật đầu, chỉ sợ Tô Tín sẩy tay một kiếm đâm vào cổ họng của hắn.
Từ từ thu kiếm lại, Tô Tín thản nhiên nói:
- Làm người nên biết khiêm tốn một chút, chỉ là một tiểu đầu mục nhỏ bé, đâu ra nhiều thói xấu như vậy, phô trương như thế là để dọa ai chứ?
Đi vào bên trong Túy Nguyệt lâu, sự phô trương mà Lưu Tam Đao bày ra càng nhiều hơn so với tưởng tượng.
Sau khi trở thành tiểu đầu mục, Lưu Tam Đao thu nạp dưới trướng của mình sáu, bảy mươi bang chúng, lúc này đều tập trung cả ở Túy Nguyệt lâu, nhìn chăm chăm vào Tô Tín như hổ đói.
- Chà chà, Lưu Tam Đao, xem ra ngươi ngồi cái ghế này cũng rất sướng nhỉ, uy phong quá đấy.
Những bang chúng kia của Phi Ưng bang bất giác nhìn về hướng Lưu Tam Đao.
Chuyện hắn bán rẻ huynh đệ để ngồi lên cái chức tiểu đầu mục ít nhiều họ từng nghe qua, giờ đây khổ chủ đã tìm đến tận nhà, bọn họ muốn xem xem Lưu Tam Đao sẽ nói như thế nào.
Dù sao mọi người lăn lộn trên giang hồ, vẫn coi trọng hai chữ đạo nghĩa.
Lưu Tam Đao làm như vậy sẽ bị mọi người khinh bỉ.
Nhưng mọi người rõ ràng đã đánh giá thấp mức độ vô sỉ của Lưu Tam Đao.
Trước sự chất vấn của Tô Tín, hắn nói như lẽ dĩ nhiên:
- Tô Tín, ngươi đừng oán hận ta, cái ghế này ta ngồi thích hợp hơn ngươi, ngươi còn trẻ nên sẽ không thể quản được nhiều người, còn ta ở Phi Ưng bang này đã hơn mười năm, huynh đệ bên dưới vô số. Hơn nữa vì vị trí này, ta đã mưu tính rất lâu, thế mà ngươi lại xông lên cướp đi mất thế nên đừng trách ta ra tay tàn độc! Đạo nghĩa giang hồ ư? Chỉ là để gạt trẻ con mà thôi!
Trần Đáo sau lưng Lưu Tam Đao với bộ dạng uể oải nói:
- Giết người thì giết đi, ngươi phí lời với hắn làm gì?
- Trần ca, hay là để đệ bảo thuộc hạ lên thử thăm dò thực lực của hắn trước rồi huynh mới lên?
Lưu Tam Đao nói nhỏ.
- Thăm dò quái gì! Nếu không vì một nghìn lượng bạc, để ta phải ra tay đối phó với một tên tiểu tử đã đủ mất mặt lắm rồi, nếu còn dùng cách thay nhau đánh, ngươi muốn cái mặt này của ta vứt đi đâu chứ? Ngươi nghĩ ta giống với Lưu Tam Đao ngươi đến mặt mũi cũng không cần nữa sao?
Lời Trần Đáo làm sắc mặt Lưu Tam Đao vừa giận vừa thẹn nhưng hắn lại không dám nói gì.
- Tiểu tử, ngươi chết cũng đừng trách ta, ta cũng chỉ lấy tiền rồi thay người khác trừ họa thôi, có trách thì trách ngươi xui xẻo, chạm trán với ta.
Trần Đáo đứng lên, khởi động hai tay, đôi tay thiết chưởng của hắn ánh lên đen bóng dưới ngọn đèn.
- Vậy sao? Nhưng ta cảm thấy người xui xẻo là ngươi mới đúng.
Khóe miệng Tô Tín hiện ra ý cười, nhưng ngay sau đó, kiếm của hắn đã đâm ra!
Thanh kiếm làm từ mảnh sắt gỉ sét cùng tốc độ nhanh chóng và góc độ khó lường được đâm ra, nhất thời làm Trần Đáo vô cùng kinh sợ.
Nhìn thấy vết thương của lão ngũ, hắn cảm thấy bản thân đã hiểu rõ thực lực Tô Tín nhưng theo đường kiếm mà Tô Tín đâm ra, Trần Đáo mới biết rằng, mình đã đánh giá quá thấp Tô Tín!
Trong giây phút sinh tử, trực giác mười mấy năm chém giết của Trần Đáo phát huy tác dụng trong lúc nguy cấp ấy.
Lúc kiếm của Tô Tín suýt chút nữa đâm thẳng vào cổ họng hắn, chân phải Trần Đáo bỗng giẫm mạnh hạ xuống, nền gạch xanh bị giẫm vỡ nát, làm cho cơ thể hắn nghiêng về bên phải, mũi kiếm quét qua cạnh cổ họng hắn.
Vang lên tiếng “leng keng!”, thân kiếm của Tô Tín đã bị Trần Đáo nắm chặt trong tay.
Đôi tay hắn đột nhiên chuyển đen một mảng, phát ra ánh kim.
Thiết Sa Chưởng đã tu luyện đến đỉnh cao có thể làm sắt tan đá nát thì một thanh kiếm thép chẳng thể nào sát thương được hắn.
Trần Đáo thở ra một hơi dài, miệng để lộ nụ cười:
- Đường kiếm quá nhanh, quá tàn độc! Nhưng sức mạnh của ngươi, vẫn còn quá... ặc!
Hắn chưa nói hết đã dừng lại, không phải là hắn không muốn nói, mà là cổ họng hắn đã bị Tô Tín đâm xuyên!
Cổ họng Trần Đáo bị một chiếc đũa cắm vào, chỉ là một chiếc đũa bình thường, nó chính là chiếc đũa Tô Tín tiện tay lấy trộm lúc ăn màn thầu vừa nãy.
Kiếm Kinh Vô Mệnh là kiếm tay trái, góc độ xuất kiếm gian xảo âm độc.
Nhưng thực ra Tô Tín giỏi nhất vẫn là dùng kiếm tay phải!
Vừa rồi Tô Tín đã dùng tay phải để cắm chiếc đũa vào họng Trần Đáo, mọi người ở đó vẫn đang đứng đơ người.
Mọi người thường nghĩ rằng, một người đã đặc biệt luyện kiếm tay trái thì chắn chắn sẽ không luyện kiếm tay phải nữa, nhưng Kinh Vô Mệnh là một ngoại lệ và Tô Tín - người học kiếm pháp này cũng là ngoại lệ.
Lưu Tam Đao nhìn Tô Tín với vẻ không tài nào tin được.
Trần Đáo vậy là đã chết? Người có thực lực cách xa các tiểu đầu mục bình thường thế mà đã bị Tô Tín giết chết chỉ sau hai chiêu?
Nhìn Tô Tín đi về phía mình, Lưu Tam Đao lập tức kéo một bang chúng cạnh mình đẩy ra về phía Tô Tín, rồi hắn quay lưng bỏ chạy.
Tên bang chúng kia đang bị dọa cho sững sờ, đến khi hắn có phản ứng thì đã bị Lưu Tam Đao đẩy về ngay trước Tô Tín!
Động tác của Lưu Tam Đao làm cho tên bang chúng này gào thét chửi bới nhưng chỉ biết mở to mắt nhìn mình bị va vào người vị sát thần Tô Tín này.
- Thời khắc quan trọng lại bán rẻ huynh đệ của mình, Lưu Tam Đao ngươi quả nhiên giỏi chiêu này nhất.
Tô Tín một bước lao ra, tốc độ nhanh khủng khiếp, bỗng chốc đã lướt qua tên bang chúng đó, sau đó phóng ra một kiếm, trực tiếp găm hắn xuống đất.
Trong cơ thể cậu tuy chỉ có một chút nội lực, nhưng dù là sức mạnh hay tốc độ thì đều đã tăng lên không chỉ một phần, Lưu Tam Đao muốn chạy trốn trước mặt cậu, rõ ràng là tìm chỗ chết.
Từ từ bước đến trước mặt Lưu Tam Đao, Tô Tín rút thanh kiếm trên người ra, quay đầu nói với mọi người:
- Sau khi Lưu Tam Đao chết, ở đây sẽ do ta quản lý, ai đồng ý, ai phản đối?
Bị Tô Tín nhìn, đa số người của Phi Ưng bang ở đây đều có cảm giác không rét mà run.
- Tô Tín! Ngươi thật to gan! Trần Đáo là nghĩa tử của Hổ tam gia, tam ca là tiểu đầu mục mà bang chủ cất nhắc, ngươi lại dám giết họ trước mặt mọi người, đúng là coi thường bang quy! Ngươi cứ đợi chịu phạt đi!
Một tên to khỏe nhảy ra quát mắng Tô Tín.
Tuy miệng hắn nói toàn là đại nghĩa hào hùng, nhưng hai chân lại run lẩy bẩy, hòng dùng bang quy để hù dọa Tô Tín.
- Đúng vậy! Dù tam ca có phạm sai lầm thì cũng có bang quy xử lý, lúc nào đến lượt Tô Tín ngươi tự ý ra tay?
- Còn chuyện ngươi giết Trần Đáo nghĩa tử của Hổ tam gia, ngày mai cứ chờ chết đi!
Lại có thêm hai tên nhảy ra, trong giây lát lại có chút khí thế khẳng khái.
- Hóa ra là Tôn lão đại, xem ra năm huynh đệ các ngươi đúng thật nghĩa nặng tình thâm với Lưu Tam Đao, vậy thì, hôm nay các ngươi hãy cùng xuống bầu bạn với hắn luôn đi!
Thanh kiếm trong tay Tô Tín lần nữa đâm ra, mũi kiếm quét qua cổ họng Tôn lão đại, bắn ra một dải máu.
Hai tên còn lại hét lên một tiếng, lập tức bỏ chạy ra ngoài.
Bước chân Tô Tín uyển chuyển, nhưng vô cùng nhanh nhẹn, chỉ dùng hai ba bước đã đuổi kịp chúng, một kiếm một tên, giải quyết gọn cả hai.
Lúc trước năm người bọn họ kết nghĩa rồi cùng theo Lưu Tam Đao, giờ đã bị Tô Tín giết bốn, còn một tên, đó chính là lão tứ - người vác thi thể lão ngũ về báo tin.
Vừa rồi cũng chỉ có hắn không dám đứng ra phản bác Tô Tín, bởi vì hắn sớm đã bị đường kiếm giết chết lão ngũ của Tô Tín dọa cho kinh hồn bạt vía!
Nhìn thấy ánh mắt Tô Tín hướng về phía hắn, lão tứ quỳ rụp xuống đất, nước mắt chảy ròng ròng nói:
- Tô Tín đại nhân ta biết sai rồi! Ta biết sai thật rồi! Chuyện bán rẻ ngươi lúc đó đều do Tôn lão đại và Lưu Tam Đao quyết định, ta thật sự là bị ép không biết phải làm sao! Bọn họ giờ đã chết cả rồi, ngươi tha mạng cho ta đi!
- Ơ, làm người cần nói nghĩa khí. Ngươi nói như vậy, bốn huynh đệ kết nghĩa của ngươi sẽ đau lòng đấy, vẫn là ngươi nên đích thân xuống bầu bạn cùng bọn họ đi.
Kiếm sắt đâm ra, lão tứ đến dùng tay che cổ họng cũng không tác dụng, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi từ từ ngã xuống.
- Giờ thì, còn ai phản đối nữa không?
Tô Tín rút kiếm về, khóe miệng mang ý cười hỏi.
Hơn sáu mươi bang chúng đột nhiên run lên, vội vã đồng thanh nói:
- Bái kiến Tô lão đại!
Giết người vốn không đáng sợ, tay bọn họ cũng đều từng nhuốm máu, nhưng thứ bọn họ sợ chính là sự điên cuồng trên người Tô Tín!
Hắn dám giết Lưu Tam Đao, cũng giết cả nghĩa tử của Hổ tam gia Trần Đáo.
Năm huynh đệ Tôn lão đại hắn cũng bị giết, đến lão tứ cuối cùng đã cầu xin tha mạng mà hắn cũng không bỏ qua, giết người cứ giống như giết gà vậy!
Trong mắt những bang chúng này, người này đúng là một kẻ điên! Một kẻ điên không kiêng dè gì!
- Ding dong! Kí chủ đã giết Lưu Tam đao thành công, hoàn thành 50% nhiệm vụ, hãy tiếp tục cố gắng.
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu Tô Tín.
Tô Tín sững người:
- Ta đã giết xong Lưu Tam Đao, bang chúng ở đây đều đã tâm phục khẩu phục ta rồi, nhiệm vụ vẫn chưa được tính là hoàn thành sao?
Hệ thống nói:
- Chi tiết nhiệm vụ đó là giết Lưu Tam Đao và trở thành tiểu đầu mục Phi Ưng bang, giờ cậu đã đã giết người thành công, những vẫn chưa được bên trên Phi Ưng bang thừa nhận, vì vậy vẫn chưa hợp quy tắc, nên không tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Tô Tín đột nhiên có chút tê buốt răng, nhiệm vụ này nghe qua thì đơn giản thì ra chỗ khó là nằm ở đây.
- Vài người qua đây, dọn đống thi thể này đi cho ta.
Tô Tín trực tiếp ngồi vào vị trí trước kia của Lưu Tam Đao.
Một bang chúng vội vã đứng dậy quát tháo:
- Còn đứng nhìn làm gì? Chưa nghe thấy lời Tô lão đại nói sao? Dọn dẹp đống thi thể này, rồi lau chùi sạch vết máu dưới đất đi!
Tên bang chúng này nhìn cũng khoảng hơn ba mươi tuổi, có dáng vẻ đầu trâu mặt ngựa, chính là tên bang chúng vừa rồi bị Lưu Tam Đao lôi ra chắn đỡ.
Tô Tín nhìn hắn, ánh mắt hiện lên chút hứng thú.
Vì bản thân vừa giết người liên tục nên giờ những bang chúng Phi Ưng bang này đều đang sợ hãi cậu, chỉ có người này dám bước ra nịnh bợ.
- Ngươi tên gì?
- Tiểu nhân tên Hoàng Bính Thành, nói thật, tiểu nhân sớm đã gai mắt bộ dạng tên Lưu Tam Đao này, bán rẻ huynh đệ để trèo lên cái ghế này, thời khắc quan trọng lại hạ thủ với hạ nhân của mình, đó là cái thứ gì chứ!
Hoàng Bính Thành nhìn thi thể Lưu Tam Đao với vẻ mặt hận thù rồi phỉ nhổ một bãi.
Tô Tín xua tay:
- Được rồi, sau này lúc ta không có ở đây, số bang chúng này sẽ do ngươi quản.
Nghe Tô Tín nói, Hoàng Bính Thành trở nên vui sướng, hắn biết hắn đã cược đúng!
Lúc trước khi Lưu Tam Đao còn sống, hắn chỉ tin tưởng năm huynh đệ của mình, những người khác hoàn toàn không có quyền lợi gì.
Giờ Tô Tín ngồi vào vị trí này, bên cạnh đúng lúc chưa có ai giúp quản lý thuộc hạ ở dưới, thế là hắn lại gần đầu tiên, quả nhiên đối phương đã vui vẻ thu nhập mình.
Thu dọn xong đống thi thể, Hoàng Bính Thành vui vẻ đi đến trước mặt Tô Tín, tỏ vẻ mặt nịnh bợ:
- Đại nhân, người còn căn dặn gì nữa không?
- Lưu Tam Đao trữ bao nhiêu bạc?
Thứ mà bang phái khi lăn lộn cần dùng nhất là gì? Chỉ một chữ, đó là tiền.
Bản thân tu luyện cần tiền, để nuôi sống anh em thuộc hạ, đương nhiên cũng cần tiền.
Hoàng Bính Thành e dè đáp:
- Một đồng cũng không còn.
- Quản một Khoái Hoạt Lâm lớn như vậy, mà giờ ngươi nói với ta Lưu Tam Đao một đồng cũng không có sao?
Tô Tín ném ra lời lãnh đạm, đột nhiên toàn thân Hoàng Bính Thành rét run.
- Thật sự là đã hết sạch! Lưu Tam Đao vì lấy lòng Trần Đáo, đã đem hết tiền của tặng cho Trần Đáo đánh bạc, giờ e là trên người hắn đến mười lượng bạc cũng không moi ra được.
Hoàng Bính Thành ủ dột giải thích, bỗng nhớ ra gì đó liền nói:
- Đúng rồi đại nhân, Lưu Tam Đao còn có một nghìn lượng bạc, là hắn vừa thu được từ các cửa hàng trong Khoái Hoạt Lâm, chuẩn bị hiếu kính Trần Đáo, chúng ta giữ lấy hay trả cho các tiệm đó?
- Còn phải hỏi sao? Tiền này là do Lưu Tam Đao vơ vét, liên quan gì đến ta? Ta dựa vào đâu để trả lại cho bọn họ?
Tô Tín nghiêng đầu một mắt nhìn Hoàng Bính Thành, tên này có chút chưa linh hoạt lắm, chuyện này mà còn phải hỏi sao?
- Vâng thưa đại nhân, có một chuyện không biết có nên nói hay không.
Hoàng Bính Thành đột nhiên do dự.
Tô Tín huơ tay, tỏ ý bảo Hoàng Bính Thành cứ nói tiếp.
Được sự cho phép của Tô Tín, Hoàng Bính Thành mới từ tốn nói:
- Đại nhân, lần này người giết Lưu Tam Đao thì chẳng sao, chúng ta lăn lộn trong bang phái, không đạo đức giả giống như những kẻ tông môn kia, nói thẳng ra thực lực là trên hết, tiểu đệ đoạt vị lão đại cũng không ít. Đặc biệt tên Lưu Tam Đao bán rẻ huynh đệ để ngồi vào vị trí này, bản thân hắn không có chỗ đứng trong giới đạo nghĩa, người ra tay giết hắn, sẽ không có ai nói gì, nhưng việc người giết Trần Đáo, đây là tự chuốc họa lớn.
Trần Đáo chính là nghĩa tử của đại đầu mục Hổ tam gia trong bang chúng ta đấy. Hổ tam gia tuổi đã ngoài năm mươi, nuôi Trần Đáo hơn hai mươi năm, giờ mới chỉ bồi dưỡng hắn đến trình độ như hiện giờ. Hổ tam gia không có con cái nên muốn hắn là người tiếp quản thay thế. Giờ người giết hắn, e là rất khó qua được ải Hổ tam gia.
Tô Tín nghe xong, dùng ngón tay gõ vào mặt bàn nói:
- Đi tìm rồi mang tài liệu chi tiết liên quan đến Hổ tam gia đến đây cho ta, rồi đổi hết chỗ một nghìn lượng bạc đó thành ngân phiếu hết đi.
- Vâng, tiểu tử đi làm ngay.
Hoàng Bính Thành nhanh nhẹn chuẩn bị ngay những thứ mà Tô Tín nói.
Điều này không phải vì Hoàng Bính Thành trung thành bao nhiêu.
Mà là hắn giờ đã nương tựa vào Tô Tín, đương nhiên hy vọng cậu có thể ngồi vững vị trí này, nếu không chuyện hắn làm trước đó chẳng phải là phí hoài công sức hay sao?
Sau khi có tư liệu, Tô Tín xem hết một mạch, ngón tay lại gõ “cóc cóc” tiếp vào bàn.
Đây là thói quen xấu từ kiếp trước của cậu, khi suy nghĩ một chuyện gì đó, cậu sẽ ngồi một mình trong phòng làm việc và gõ vào bàn.
Một lúc sau, cuối cùng Tô Tín cũng đứng dậy:
- Đi, theo ta đến gặp Hổ tam gia.
- Sao... sao cơ!? Người muốn đi gặp Hổ tam gia?
Hoàng Bính Thành suýt chút nữa bị lời của Tô Tín dọa cho sợ há hốc mồm.
Tuy giờ cách lúc Tô Tín giết Trần Đáo chỉ mới nửa canh giờ, nhưng chắc chắn Hổ tam gia bên đó đã biết chuyện.
Những bang chúng thuộc hạ của Lưu Tam Đao đều là được thu nạp vào sao khi hắn lên làm tiểu đầu mục, đối với hắn chẳng có sự trung thành đáng tin nào, đương nhiên đối với một Tô Tín dựa vào việc giết người để ngồi vào vị trí này cũng vậy.
Giờ Hoàng Bính Thành dám chắc rằng đã có người ngầm để lộ tin tức ra ngoài, báo cáo cho Hổ tam gia để mong có chút ít thưởng.
Theo hắn nghĩ, giờ cách tốt nhất là mang một nghìn lượng bạc của Tô Tín đi tìm những đại đầu mục khác, đưa số bạc đó cầu mong được bảo vệ.
Giờ mà đi tìm Hổ tam gia, khả năng lớn nhất sẽ là bị một chưởng giết chết!
- Sao, ngươi không muốn đi?
Hoàng Bính Thành cắn răng nói:
- Đi!
Dù sao hắn cũng đang đứng về phía Tô Tín, nếu làm phản nữa thì chưa cần đến Hổ tam gia ra tay, e là Tô Tín cũng một kiếm giết hắn ngay rồi.
Những bang chúng khác thờ ơ nhìn Tô Tín và Hoàng Bính Thành bước ra khỏi Túy Nguyệt lâu, tất cả bọn họ đều mang vẻ thản nhiên.
Bởi nếu như Tô Tín có thể sống sót quay về từ chỗ Hổ tam gia đó vậy mới xứng là lão đại của bọn họ, còn nếu chết ai mà biết hắn là ngọn cỏ nào?