Virtus's Reader
Hệ Thống Nhân Vật Phản Diện Mạnh Nhất

Chương 5: CHƯƠNG 5 - NGỤY BIỆN

Ngụy biện

Thường Ninh phủ có bốn mươi chín phường nhưng kỳ thực địa bàn thuộc Phi Ưng bang chỉ có bốn, trong đó có cả Trường Lạc phường đổ nát cùng cực.

Hổ tam gia là một trong mười ba đại đầu mục của Phi Ưng Bang, hơn nữa còn là người có thực lực mạnh, địa bàn của ông là một phần ba Thuận Ý phường.

So với Trường Lạc phường, Thuận Ý phường phồn hoa hơn rất nhiều, đường sá đông như trẩy hội, không giống như Trường Lạc phường, nước bẩn chảy quanh năm, cảnh tượng như một khu ổ chuột.

- Hổ tam gia có nhà cao cửa rộng ở Thuận Ý phường. Chẹp chẹp, khi nào chúng ta mới có được nhà cao cửa rộng để ở nhỉ.

Hoàng Bính Thành lộ vẻ ngưỡng mộ nói.

Hạng người thấp bé tận cùng trong bang phái như bọn họ, điều mong muốn không phải là trở nên có tiếng tăm mà chỉ là có thể yên ổn sinh sống.

Cổng nhà Hổ tam gia có hai bang chúng Phi Ưng bang canh gác, Hoàng Bính Thành vội vã nịnh nọt:

- Thì ra là Vương lão đại và Điền ca, hôm nay là phiên hai huynh canh gác sao? Làm phiền hai huynh đi báo giúp một tiếng, nói là Tô Tín của Trường Lạc phường cầu kiến.

- Tô Tín? Chính là tên đã giết Trần Đáo đó sao?

Hai tên kia nhìn Tô Tín với vẻ mặt nghiền ngẫm.

Hoàng Bính Thành khựng lại, quả nhiên như hắn dự đoán, tin tức sớm đã truyền đến chỗ Hổ tam gia.

Nhưng chuyện ngoài dự đoán đó là hai tên kia không hề làm khó Tô Tín, chỉ nói nhạt:

- Hai ngươi vào đi, Hổ tam gia đang đợi đấy.

Hoàng Bính Thành dẫn Tô Tín vào với vẻ hoài nghi, hai tên đằng sau lập tức đóng cửa lại.

- Lão Vương này, tiểu tử kia có ra khỏi đây nổi không nhỉ?

- Không biết. Nhưng nếu hắn có thể ra khỏi đây được, trong Phi Ưng bang chắc chắn sẽ có chỗ cho hắn!

- Vì sao? Vì hắn đã giết Trần Đáo sao?

- Không, vì sau khi hắn giết Trần Đáo xong còn dám đến đây. Dũng khí này, không tầm thường!

Trong đại sảnh, cuối cùng Tô Tín cũng gặp được Hổ tam gia nghe danh từ lâu.

Ngoài bang chủ Phi Ưng bang ra, có ba vị đường chủ, lần lượt là Hình Đường quản hình phạt, Thiện Sự Đường quản tài sản hậu cần, Chiến Đường quản chiến sự trong bang.

Ngoài bọn họ ra, còn có mười ba vị đại đầu mục quản nhân sự trong Phi Ưng bang, Hổ tam gia so ra là người mạnh trong số đó.

Hổ tam gia năm nay chỉ ngoài năm mươi nhưng dáng vẻ như gần đã sáu mươi.

Tóc đã điểm bạc nhiều, ông ấy đi theo bang chủ Phi Ưng bang từ rất sớm, là một trong những huynh đệ cùng lăn lộn gầy dựng nên Phi Ưng bang.

Sau khi vào, đầu tiên Tô Tín chú ý đến đôi tay của Hổ tam gia.

Nhìn ông ấy không có gì lạ, dáng vẻ cũng giống như những người già bình thường khác.

Duy nhất chỉ có hai tay là xương cốt to lớn khác thường, đen sẫm màu ánh kim.

Tô Tín đã xem qua tài liệu về Hổ tam gia. Ông ấy tu luyện Thiết Sa Chưởng gần bốn mươi năm, công lực viên mãn, có thể chém bia đá nghiền vàng ngọc!

- Người chính là Tô Tín? Vừa giết xong nghĩa tử của ta còn dám đến gặp ta, to gan quá đấy!

Hổ tam gia lãnh đạm nói, tay trái ra sức nắm chặt tách trà, trong chốc lát nó đã vỡ vụn!

Hoàng Bính Thành phát run lẩy bẩy, suýt chút nữa bị dọa cho sợ quỳ sụp xuống đất.

Người cậy danh, cây cậy bóng.

Tính khí vị Hổ tam gia này không tốt như vẫn tưởng.

- Không phải ta to gan, chỉ là ta biết rằng, Hổ tam gia ông sẽ không giết ta.

Tô Tín ngồi vào ghế, trên mặt không tỏ vẻ gì gọi là sợ hãi.

Hổ tam gia cười tức giận:

- Không giết ngươi? Ngươi có biết ta bồi dưỡng Trần Đáo lâu như thế nào không? Từ khi hắn mười ba tuổi cho đến bây giờ, ròng rã hai mươi năm! Ta mất hai mươi năm bồi dưỡng người kế thừa giờ bị ngươi một kiếm giết chết, ngươi nói ta sẽ không giết ngươi ư?

Ánh mắt Tô Tín nhìn thẳng vào Hổ tam gia, không hề có ý né tránh:

- Dù ta không giết Trần Đáo, cuối cùng sẽ có một ngày tam gia ông cũng tự tay giết hắn!

Sắc mặt Hổ tam gia đột ngột thay đổi.

- Rốt cuộc ngươi có ý gì?

Tô Tín thản nhiên nói:

- Ý của ta chính là ý của Hổ tam gia ông, sự tồn tại của Trần Đáo đã uy hiếp đến ông, ta giết hắn, có thể nói là đã giúp ông một việc lớn rồi.

- Ý của ta?” Sắc mặt Hổ tam gia đã ổn định lại:

- Vậy ngươi nói xem, ý của ta rốt cuộc là gì.

- Tam gia ông năm nay chỉ mới hơn năm mươi nhưng Trần Đáo đã gần bốn mươi. Ban đầu ông muốn bồi dưỡng Trần Đáo để làm người kế thừa, thực chất hắn biểu hiện cũng không tồi.

Đến giờ Thiết Sa Chưởng cũng đã luyện đến cao nhất, thực lực thậm chí không thua kém những đại đầu mục khác là bao. Nhưng những điều này lại chẳng phải là chuyện gì tốt với ông, bởi vì hắn trưởng thành quá nhanh! Khí huyết võ sĩ dồi dào, còn với độ tuổi của ông, ít nhất cũng làm đại đầu mục thêm được mười năm.

Người đợi được mười năm, nhưng Trần Đáo có thể đợi được không? Rõ ràng có thực lực không thua kém gì các đại đầu mục khác, nhưng lại chẳng có thuộc hạ nào dưới trướng, hắn cam lòng không?

Có lẽ tam gia cũng đã cảm nhận được? Ông đã sắp không áp chế được hắn rồi. Địa bàn Phi Ưng bang lớn cũng chỉ từng đó, dù hắn có thực lực của một đại đầu mục thì cũng không có địa bàn và thuộc hạ như những đại đầu mục khác! Lựa chọn duy nhất đó là để ông sớm về dưỡng lão. Ông xuống, hắn lên!

Sau khi Tô Tín nói xong liền cầm tách trà trên bàn uống một ngụm, dáng vẻ bình tĩnh nhưng lại làm cho Hoàng Bính Thành giật mình sợ hãi.

Lão đại trước kia có đọc truyện sao? Câu chuyện ly kỳ như vậy mà cũng bịa ra được.

Chuyện này mà chọc giận Hổ tam gia, ông ta “thưởng” cho mỗi người một chưởng thì cả hai đều chết ở đây!

Nhưng chuyện ngoài dự đoán đó là Hổ tam gia không hề làm như Hoàng Bính Thành tưởng tượng, xông đến cho mỗi người một chưởng, mà đang nhìn chằm chằm vào Tô Tín, ánh mắt lóe lên vẻ kiêng nể!

Lúc hắn còn trẻ như Tô Tín, vẫn chỉ có mỗi một bầu nhiệt huyết chỉ biết đánh đánh giết giết.

Còn màn phân tích vừa rồi của Tô Tín, thực sự như con sâu trong bụng ông ấy vậy, dường như nói hết ra những gì ông ta nghĩ.

Sự hiểu biết này không giống của một người mười sáu, mười bảy tuổi mà giống như của một người trung niên rành đời vậy.

Bởi ai nào ngờ kiếp trước Tô Tín cũng từng giở những ngón nghề này ra để suy xét.

Bên dưới quản lý mấy trăm người, cậu có thể không hiểu kỹ thuật nhưng biết làm thế nào để suy xét người khác, nếu không vị trí đó đã không đến lượt cậu ngồi mấy năm.

Hổ tam gia nhìn Tô Tín, chính là lúc Hoàng Bính Thành sắp làm bậy ra quần, rồi bỗng cười phá lên.

- Hay! Hay lắm! Người Phi Ưng bang đều nói Tô Tín ngươi thân thủ dũng mãnh, nhưng nếu là ta, thứ đáng để khen vẫn là đầu óc của ngươi.

Hổ tam gia nhìn Tô Tín với ánh mắt thưởng thức:

- Nhưng chuyện này không dễ dàng bỏ qua như vậy được, ngươi giết nghĩa tử của ta, dù sao cũng cần đền bù lại chứ?

Tô Tín không chút do dự quỳ một chân xuống đất, cung kính chắp tay nói:

- Hài nhi bái kiến nghĩa phụ!

Vừa nói, Tô Tín lập tức lấy ra ngân phiếu một nghìn lượng dùng hai tay dâng lên.

- Một nghìn lượng bạc tuy ít, nhưng lại là tâm ý của hài nhi, mong nghĩa phụ không chê cười.

- Được lắm! Tô Tín, ta quả nhiên đã không nhìn nhầm ngươi.

Hổ tam gia đưa tay nhận lấy ngân phiếu, đặt bên cạnh bàn, sự tán thưởng càng nồng đượm hơn.

Đương nhiên ông không để tâm đến một nghìn lượng ngân phiếu đó, nhưng trẻ tuổi lại có năng lực, biết tiến biết lùi như vậy giờ rất khó gặp được.

Thực lực không đủ có thể luyện nhưng cơ mưu lại là thứ khó luyện được.

- Tô Tín, sau này Khoái Hoạt Lâm sẽ do ngươi quản, thân phận của ngươi ta sẽ báo lại với người của bang. Tuy ngươi vừa lên làm tiểu đầu mục, thân thủ ngươi không tồi, nhưng thuộc hạ bên dưới chỉ có những bang chúng bình thường. Chỗ ta có hai người trẻ tuổi thân thủ cũng tốt, sau này họ sẽ đi theo ngươi.

Hổ tam gia đập tay, hai người trẻ tuổi từ ngoài vườn đi vào.

Hai người này một người hơn hai mươi tuổi, trên mặt không có chút biểu cảm nào, cứ như ai cũng thiếu nợ hắn mấy trăm lượng vậy.

Người còn lại thì khoảng ba mươi tuổi, hoàn toàn ngược lại với người kia, nhìn ai cũng mang vẻ mặt hòa khí, cười híp mắt.

- Đây là Lý Hoại và Lý Cương, hai người họ theo ta cũng mấy năm rồi, thân thủ đều không tồi, vừa hay có thể giúp được ngươi.

Lý Hoại chỉ nhìn Tô Tín rồi gật đầu với khuôn mặt lãnh cảm, còn Lý Cương cười híp mắt nói:

- Tô lão đại, sau này tiểu đệ sẽ cùng người lăn lộn kiếm cơm rồi.

- Lý huynh khách khí rồi, người là tiền bối của Phi Ưng bang ta nên theo học hỏi người mới đúng.

Tô Tín khiêm tốn nói, cậu không hề ngây thơ cho rằng Hổ tam gia phái hai người này đến là để giúp cậu.

Đối với người vừa giết nghĩa tử của mình, còn phân tích suy nghĩ trong lòng mình rõ ràng thấu triệt, Hổ tam gia dù có đề phòng Tô Tín thế nào thì cậu cho rằng đây cũng là chuyện bình thường.

Nhưng chỉ dựa vào hai người này mà muốn khống chế Tô Tín, Hổ tam gia nghĩ cũng đơn giản quá.

- Được rồi, các ngươi lui trước đi, ta còn chuyện muốn nói với Tô Tín.

Hổ tam gia xua tay, Lý Hoại và Lý Cương lập tức đi ra ngoài.

Hoàng Bính Thành để lộ ánh mắt khâm phục với Tô Tín.

Vị lão đại này thật giỏi, chỉ vài câu mà đã giải quyết được chuyện này, hơn nữa còn có được Hổ tam gia làm chỗ dựa vững chắc!

Có nghĩa phụ là Hổ tam gia, địa vị Tô Tín trong Phi Ưng bang sẽ vững như bàn thạch.

Mà với cái danh bang chúng đầu tiên nương tựa vào Tô Tín, điều này cũng chứng minh Hoàng Bính Thành hắn đã cược đúng!

Sau khi mọi người đều ra ngoài, Tô Tín cung kính hỏi:

- Nghĩa phụ, người còn có chuyện gì muốn căn dặn?

- Ngươi từng học nội công đúng không?

Câu hỏi của Hổ tam gia nhất thời làm Tô Tín kinh ngạc.

Theo tư liệu về ông ấy, trong Phi Ưng Bang chỉ có bang chủ và ba vị đường chủ là những võ sĩ tinh thông nội công, Hổ tam gia sao có thể nhìn ra được cậu biết nội công chứ.

Nhìn thấy vẻ chấn động của Tô Tín, Hổ tam gia hài lòng gật đầu:

- Ngươi không cần lo lắng, ta sẽ không cướp đoạt nội công tâm pháp của ngươi đâu, vì ta cũng biết nội công.

Tô Tín cẩn thận hỏi:

- Nhưng hài nhi nghe mọi người nói, trong Phi Ưng bang chúng ta chỉ có bang chủ và ba vị đường chủ có học qua nội công, nghĩa phụ và những vị khác, chỉ tinh thông một số công phu bên ngoài thôi.

- Bọn họ thì biết cái gì!

Hổ tam gia không ngại nói:

- Lúc đầu Phi Ưng bang chúng ta lập ra chỉ có khoảng ba mươi người, mấy người bọn ta hầu như đều là huynh đệ theo bang chủ đi lăn lộn tranh giành, bang chủ biết nội công, sao không chỉ cho bọn ta được chứ? Sự thật là giờ mười ba đại đầu mục Phi Ưng bang đều từng theo bang chủ học qua nội công. Nhưng võ công, không phải chỉ dựa vào việc khổ luyện cần cù là học được, mà còn cần có tư chất. Cơ thể người có cả thảy một trăm linh tám huyệt đạo, luyện hóa ba mươi sáu huyệt đạo là Hậu Thiên 1, luyện đến bảy mươi hai huyệt đạo là Hậu Thiên 2, luyện đến một trăm linh tám huyệt là Hậu Thiên Đại Viên Mãn. Chỉ khi đi hết cảnh giới Hậu Thiên, mới có thể xưng là võ sĩ thật sự, đáng tiếc lão phu dùng bốn mươi năm cũng chỉ luyện được ba mươi huyệt đạo mà thôi.

Những điều Hổ tam gia nói thực sự Tô Tín chưa từng biết đến.

Nhưng bên trong “Toàn Chân Giáo nội công sơ cấp” mà cậu rút thưởng được có lẽ có những thứ này.

Nhưng thứ cậu vừa rút được đó, cơ bản chưa từng xem qua, mà chỉ dựa vào chút chân khí của mức tu luyện năm phần trăm hệ thống tặng để đi báo thù.

- Với uy lực Thiết Sa Chưởng của người, dù là võ sĩ Hậu Thiên 1, cũng không đấu lại được người.

Tô Tín nịnh hót nói.

- Được rồi, ngươi không cần tâng bốc ta, quay về làm cho tốt. Khoái Hoạt Lâm là ranh giới giữa Phi Ưng bang và Thanh Trúc bang, hãy nhớ, đừng để Phi Ưng bang ta mất mặt đấy.

Cảm thấy những lời đó của mình đã áp chế được Tô Tín, Hổ tam gia hài lòng gật đầu.

- Vâng thưa nghĩa phụ, vậy hài nhi xin cáo từ.

Tô Tín đứng dậy cung kính bái biệt Hổ tam gia rồi quay người rời khỏi phòng khách.

Chương 6 - Hoàn thành nhiệm vụ

Hoàn thành nhiệm vụ

Sau khi đợi Tô Tín đi khỏi, một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc nho nhã từ đằng sau bức bình phong bước ra, chép miệng nói:

- Người thanh niên này thật không tầm thường, cơ mưu này thật khủng khiếp, e là hắn chưa đến hai mươi nhỉ? Tam gia, người yên tâm giao Khoái Hoạt Lâm cho hắn sao? Không sợ hắn sẽ trở thành Trần Đáo thứ hai sao?

- Sợ? Ta chỉ sợ hắn không trở thành được Trần Đáo thứ hai thôi!

Khóe miệng Hổ tam gia lộ ra ý cười:

- Lúc này tiểu tử đó nói không sai, ta đã già rồi, đánh đấm không nổi nữa, ngồi thêm cái ghế này khoảng mười năm ta cũng nên nghỉ ngơi rồi. Giờ bang chủ cũng già rồi, ông ấy đã bắt đầu bồi dưỡng thiếu bang chủ, đến lúc thiếu bang chủ kế vị, một đời hoàng đế một đời thần (vua nào thần đó), ngươi nghĩ hắn ta sẽ trọng dụng những lão già như chúng ta sao? Chi bằng sớm rút lui, tránh chướng mắt một số người. Đến lúc đó tiểu tử Tô Tín này có lẽ đã trưởng thành rồi, có người nghĩa tử này tại vị, ta cũng không sợ người khác lạnh nhạt, ít ra phú quý nửa đời còn lại vẫn có thể giữ được.

Người trung niên nho nhã ấy có chút do dự:

- Nhưng mà tam gia, biết người biết mặt không biết lòng, tiểu tử này mưu trí như vậy, người không sợ sau này hắn lấy oán báo ân hay sao?

- Hắn là một người thông mình, nên sẽ không làm như vậy. Nếu hắn phản bội ta, sẽ mang tiếng vong ân phụ nghĩa, chúng ta lăn lộn giang hồ, nếu có tiếng xấu thì ai còn dám theo cùng? Vì vậy phản bội ta, hắn chẳng có chút lợi ích gì. Nhưng nếu ta sống được lâu, với uy tín bao năm nay còn có thể giúp hắn áp chế được những người già trong bang, để hắn thuận lợi tiếp quản thế lực trong tay ta, sau khi kế vị cũng có được sự trọng dụng của thiếu bang chủ, vì vậy hắn không những sẽ không phản bội ta, mà còn hiếu kính với ta nữa.

- Vẫn là tam gia người nhìn xa trông rộng, tại hạ bái phục.

Người trung niên nho nhã đó chắp tay thán phục, giờ hắn đã biết được, vì sao Hổ tam gia này lại bất ngờ thu nhận Tô Tín làm nghĩa tử, thì ra ông ấy đã nghĩ xa như vậy.

Hổ tam gia xua tay, thu lại nụ cười, nói:

- Nhìn xa trông rộng? Cũng có thể, lăn lộn bao nhiêu năm nay, nếu không có tính toán, ta cũng không sống được đến ngày hôm nay. Vừa rồi ta nói với tên tiểu tử Tô Tín đó lúc Phi Ưng bang chúng ta vừa lập ra có hơn ba mươi người, nhưng bây giờ chỉ còn lại mười mấy lão già. Nhưng ngươi nghĩ mười mấy người đã chết kia là vì quyết đấu bang phái sao?

Người trung niên nho nhã đó bị ánh mắt lạnh lẽo của Hổ tam gia làm cho sợ hãi, liên quan đến chuyện bí mật năm xưa của Phi Ưng bang, ông không dám nghe tiếp nữa.

Lúc này ngoài cổng nhà Hổ tam gia, Tô Tín chắp tay nói với Lý Cương và Lý Hoại:

- Hai vị có thể đến giúp sức đó là vinh hạnh của Tô Tín ta, sau này mọi người đều sẽ là huynh đệ.

Lý Hoại lạnh lùng đáp:

- Tam gia để ta theo ngươi là muốn giúp ngươi xây dựng được địa vị vững chắc trong Phi Ưng bang, đừng nghĩ ta sẽ xem ngươi là lão đại, giống như những tiểu lâu la kia bảo sao nghe vậy!

Nói xong, Lý Hoại chợt quay người bước đi, dường như không coi Tô Tín ra gì.

- Hứ! Ăn nói kiểu gì vậy? Tô lão đại là nghĩa tử mà tam gia vừa mới thu nhận đấy!

Nhìn thấy thái độ Lý Hoại như vậy, Hoàng Bính Thành bỗng nổi giận.

Cũng không biết là vì Lý Hoại không coi Tô Tín ra gì hay là vì cái chữ tiểu lâu la đâm thẳng vào mặt hắn.

Lý Cương cười híp mắt bước đến trước chắp tay:

- Tô lão đại, cậu ta là người như vậy, người đừng để bụng, ta đi khuyên cậu ấy.

Nói xong, Lý Cương liền đuổi theo Lý Hoại.

Hoàng Bính Thành lẩm bẩm: “Đuổi theo làm gì chứ? Đừng tưởng mình biết đánh đấm thì ghê gớm lắm sao?”

- Ngươi biết hai người này sao? Tô Tín đột nhiên hỏi.

Hoàng Bính Thành gãi đầu:

- Tôi có nghe qua Lý Hoại là tay chân đứng đầu trong các thuộc hạ của Hổ tam gia, tuy mấy năm gần đây mới lộ diện nhưng lại ra tay tàn độc, nổi tiếng không sợ chết trong Phi Ưng bang chúng ta. Còn về Lý Cương, hắn cũng có thân phận tương tự Lý Hoại, đều là tay chân trẻ tuổi dưới trướng Hổ tam gia nhưng so với Lý Hoại, hắn lại không có tiếng tăm gì.

Nhắc đến Lý Hoại, Hoàng Bính Thành vẫn mang vẻ phẫn nộ:

- Hứ! Tên Lý Hoại đó cũng quá hống hách rồi, hắn tưởng hắn là ai chứ? Giờ đến tiểu đầu mục cũng chẳng phải! Còn xem thường tiểu lâu la, hắn chẳng phải cũng là tiểu lâu la sao! Xem Lý Cương người ta kìa, cũng thân phận đó, nhưng biết khiêm tốn hơn nhiều. Đâu giống với Lý Hoại, bộ dạng giống như lão đại lão nhị vậy.

Tô Tín điềm tĩnh lắc đầu:

- Ngươi không hiểu đâu, chó cắn người thường sẽ không sủa.

Hoàng Bính Thành khó hiểu gãi đầu, có những thứ Tô Tín nói hắn không thể hiểu được là ý gì.

Nhìn thấy Tô Tín nhấc chân bước đi, hắn cũng lập tức đi theo.

Sau khi Tô Tín về Khoái Hoạt Lâm, những bang chúng trước đó nhìn thấy Tô Tín không chỉ từ chỗ Hổ tam gia trở về mà còn dẫn theo hai tay chân có tiếng tăm trong bang về, bọn họ liền thay đổi thái độ với Tô Tín.

Có thể có được sự thừa nhận của Hổ tam gia chứng tỏ Tô Tín đã hoàn toàn đã đứng vững trong Phi Ưng bang.

Trong bang phái không so sánh tông môn, chỉ cần người bên trên không phản đối, lật đổ lão đại cũng không phải là chuyện gì to tát.

- Chúc mừng kí chủ đã hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, thưởng thành công gồm 10 điểm phản diện, 1 viên Dưỡng khí đan 1.

Vừa bước vào Khoái Hoạt Lâm, trong đầu Tô Tín đã vang lên âm thanh của hệ thống.

Viên Dưỡng khí đơn đó được Tô Tín cất vào chỗ hệ thống, giờ không phải là lúc uống nó.

- Đã sắp xếp xong chỗ Lý Cương và Lý Hoại chưa? Tô Tín hỏi.

Hoàng Bính Thành vội đáp:

- Đều đã sắp xếp xong, nơi ở là phòng tốt nhất của nhà trọ Đông Thăng, mỗi ngày tốn một hai lượng bạc đấy.

Hai người này tuy mang danh nghĩa là cùng Tô Tín lăn lộn nhưng cơ bản lại là người của Hổ tam gia.

Trước khi Tô Tín đủ lông đủ cánh, vẫn cần luyện tốt công phu mới được.

- Lão đại, nhà của người tiểu nhân cũng đã thu dọn xong, có thể vào ở bất cứ lúc nào.

Hoàng Bính Thành cười nịnh bợ, giờ hắn đang vô cùng bội phục vị lão đại này.

Chỉ trong một ngày đã từ một bang chúng không có tiền đồ gì bạo gan giết chết lão đại rồi trở thành tiểu đầu mục trẻ tuổi nhất trong Phi Ưng bang kiêm nghĩa tử của Hổ tam gia.

Loại chuyện này, Hoàng Bính Thành sống nửa đời người giờ mới thấy lần đầu.

- Ta còn có nhà của mình sao?

Hoàng Bính Thành giải thích:

- Đây là căn nhà của đám người Thanh Trúc bang trước kia để lại, giờ Khoái Hoạt Lâm là của chúng ta, chỗ này đương nhiên cũng là của lão đại rồi.

Tô Tín gật đầu.

Khoái Hoạt Lâm trước giờ đều thuộc địa bàn Thanh Trúc bang, chỉ là do gần đầy không biết vì sao Phi Ưng bang đột nhiên nổi điên khai chiến với Thanh Trúc bang mới giành được Khoái Hoạt Lâm này về tay.

Nghĩ tới căn nhà đổ nát trước kia của mình, Tô Tín không thèm phí lời với Hoàng Bính Thành nữa, rời đi ngay khỏi Khoái Hoạt Lâm.

Hinh Nhi hiện giờ đang ở trong quán Vương Bà.

- Ca ca! Huynh về rồi à!

Nhìn thấy bóng dáng Tô Tín, Hinh Nhi chạy một mạch đến, cứ như con lười dính vào người Tô Tín vậy.

- Được rồi, được rồi, là đại cô nương rồi mà không biết xấu hổ gì cả.

Tô Tín xoa đầu Hinh Nhi:

- Đi, ca ca dẫn muội đến nhà mới.

Tô Tín bế Hinh Nhi lên, lúc đi đã để lại một nén bạc cho Vương Bà, chỉ có một lượng bạc.

Không phải Tô Tín không muốn đưa thêm mà là ở nơi dân nghèo Trường Lạc phường này, có tiền vốn cũng là một cái tội.

Nếu Tô Tín đưa nhiều tiền đó là đang hại Vương Bà.

Tuy nói là chuyển nhà nhưng nhà cũ của Tô Tín chẳng có đồ gì để mang đi.

Thứ đáng giá nhất trong nhà, có lẽ chính là miếng đất đó.

Vì vậy Tô Tín chỉ mang theo mấy thứ để mặc là coi như xong chuyện rồi.

- Đúng rồi Hinh Nhi, chiếc vòng mẹ để lại cho muội đâu?

Tô Tín nhớ mẹ ruột của mình hình như có để lại một chiếc vòng tay, cậu vẫn giao cho Tô Hinh Nhi bảo quản.

Đây cũng là thứ quý giá duy nhất trong nhà cậu, dù cho là lúc khó khăn nhất, cậu cũng không hề nghĩ đến việc mang nó đi cầm cố.

- Vòng tay... vòng tay...

Khuôn mặt Hinh Nhi mang vẻ sợ hãi, tủi thân không nói nên lời.

Tô Tín xoa đầu cô bé, nhẹ nhàng nói:

- Hinh Nhi đừng sợ, nói với ca ca vòng tay đang ở đâu, bị mất rồi sao?

Tô Hinh Nhi nhếch môi, mắt còn đọng lệ, nói:

- Vòng tay không bị mất, lúc trước ca ca bị thương, Hinh Nhi muốn đến quầy thuốc trộm ít thuốc về, nhưng đã bị ổng chủ bắt được. Ông ấy nói muội phải đền bù thiệt hại, thế là cướp mất vòng tay, ca ca, có phải Hinh Nhi vô dụng lắm không?

Nhìn thấy bộ dạng này của Hinh Nhi, Tô Tín nổi lên sát khí.

Nhưng miệng cậu ôn nhu nói:

- Yên tâm đi, ngày mai ca ca đưa muội đi lấy vòng tay về, giờ đi xem nhà mới của chúng ta đã.

Bên Khoái Hoạt Lâm, Hoàng Bính Thành đã sắp xếp xong, Tô Tín có thể vào ở ngay.

Ngôi nhà đó ở cạnh Khoái Hoạt Lâm, tuy không phải là nhà cao cửa rộng nhưng cũng là một ngôi tứ hợp viện không nhỏ.

Từ nhỏ Tô Hinh Nhi luôn sống ở nơi nghèo nàn giờ vào ở nơi “xa hoa” như vậy nên rất vui mừng, suốt buổi chiều nằm ngủ mắt cứ cười như vầng trăng lưỡi liềm.

Sắp xếp cho Tô Hinh Nhi nghỉ ngơi xong, Tô Tín trở về phòng của mình, lấy viên Dưỡng khí đan 1 đó ra.

So với Dưỡng khí đan thứ cấp, vẻ ngoài của viên Dưỡng khí đan 1 này ít ra cũng dễ nhìn hơn, cấp đánh giá cũng là một sao.

Một ngụm nuốt xuống, Tô Tín lập tức cảm thấy một dòng khí ấm chạy vào đan điền.

Như Hổ tam gia đã nói, võ giả ở giai đoạn hậu thiên quan trọng nhất là luyện hóa huyệt đạo bản thân.

Cơ thể có 108 huyệt đạo, con số hợp lại của thiên canh địa sát.

Đả thông được một huyệt đạo, thể lực, khí huyết và chân khí bản thân đều tăng lên.

Hổ tam gia nói luyện hóa huyệt đạo vô cùng gian khổ, điều này Tô Tín đồng ý, nhưng cũng không hoàn toàn tán thành.

Với những người bình thường, dù có nội công thì việc luyện hóa huyệt đạo cũng không hề dễ dàng.

Năm đó Hổ tam gia không được danh sư chỉ giáo, nội công bản thân cũng không phải là loại cao cấp, cộng thêm việc tư chất võ đạo trong người ông cũng thuộc hạng bình thưởng, chỉ có thể dốc sức vào những loại ngoại công như Thiết Sa Chưởng, bốn mươi năm chỉ luyện hóa được 30 huyệt đạo là chuyện bình thường.

Nhưng Tô Tín có hệ thống đại phản diện, tài nguyên không hề thiếu.

Còn có vô số công phu mạnh mẽ bên trong nữa, nếu cậu vẫn bị dừng lại ở cảnh giới hậu thiên vậy thì không cần luyện tiếp nữa, có thể lấy tóc thắt cổ tự tử luôn.

Nhờ vào chân khí mạnh mẽ của viên Dưỡng khí đan này, Tô Tín nhanh chóng đả thông huyệt vị đầu tiên của cơ thể.

Nhờ sức mạnh của Dưỡng khí đan, huyệt vị rất nhanh đã được chân khí dung hợp, máu huyết đi qua huyệt đạo đột nhiên trở nên dồi dào, chân khí đi qua cũng trở nên thông suốt, dường như chẳng có trở ngại gì.

Chỉ mở một huyệt đạo mà lập tức có thể giúp Tô Tín thay đổi lớn như vậy, cậu rất mong chờ lúc mình đạt được cảnh giới hậu thiên đại viên mãn, luyện hóa xong 108 huyệt đạo sẽ mạnh mẽ đến mức nào.

Cọt kẹt!

Cửa phòng bị đẩy ra, Hinh Nhi nhỏ bé bước vào.

- Sao vậy?

Nhìn thấy Hinh Nhi bước vào, Tô Tín thu lại tư thế luyện công.

- Muội ở một mình trong phòng nên thấy sợ, ca ca, muội có thể ngủ với huynh được không?

Hinh Nhi chớp chớp đôi mắt to nhìn Tô Tín, khuôn mặt mang vẻ như nếu không được đồng ý sẽ khóc lên vậy.

Tô Tín ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài một chút, không ngờ trời đã tối rồi.

- Được, nhưng khi ngủ phải ngoan đấy, không được tè dầm trên giường nhé.

Lúc trước trong nhà Tô Tín chỉ có một căn phòng và một chiếc giường, tất nhiên Hinh Nhi sẽ ngủ cùng với Tô Tín.

Tiểu cô nương không có cảm giác an toàn, một mình ở trong một căn phòng thực sự không quen.

- Ca ca thật đáng ghét!

Hinh Nhi chợt đỏ mặt.

Trước kia lúc còn nhỏ mẹ cô bận làm việc để kiếm tiền về, là ca ca trông nom cô, vì vậy chỉ cần cô không nghe lời việc gì, Tô Tín liền đem chuyện cô tè dầm lúc còn nhỏ ra trêu.

Sắp xếp cho Hinh Nhi xong, Tô Tín cũng ngủ theo.

Chương 7 - Đại Tu Di Kiếm Pháp

Đại Tu Di Kiếm Pháp

Sáng sớm hôm sau, khi Tô Tín tỉnh dậy, nhìn thấy Tô Hinh Nhi vẫn đang say ngủ như một chú heo con nên không làm phiền cô bé mà đi thẳng ra bên ngoài.

Bên ngoài được Hoàng Bính Thành sắp xếp hai tên bang chúng nhanh nhẹn canh gác.

Vốn Hoàng Bính Thành định sắp xếp bốn người nhưng Tô Tín cảm thấy không cần thiết nên chỉ để lại hai người, còn hai người kia sẽ luân phiên canh gác.

Nhìn thấy Tô Tín bước ra, hai bang chúng đó vội vàng cung kính hành lễ:

- Tô lão đại.

Tô Tín gật đầu, lấy ra một lượng bạc nhét vào tay một người:

- Đi mua mười cái bánh bao nhân thịt và nửa cân sữa đậu nành về, chỗ tiền thừa còn lại đi mua rượu uống đi, canh gác một đêm vất vả rồi.

Mười cái bánh bao nhân thịt và nửa cân đậu nành chỉ mười một văn tiền, số tiền còn thừa đều thưởng cho họ, chuyện này làm hai bang chúng vô cùng cảm động.

- Đa tạ Tô lão đại.

Nhìn sự cảm kích của hai người đó Tô Tín có chút ngạc nhiên, chẳng qua chỉ là chút tiền thưởng thôi mà, có đến mức cảm động như vậy không.

Thật ra cậu không biết được rằng lúc trước Lưu Tam Đao làm lão đại luôn nghiêm khắc với bọn họ, hở một chút là đánh với mắng.

Tính cách Lưu Tam Đao này không thành người tài được, trước kia lúc hắn còn là bang chúng cấp thấp thì lại giao thiệp rộng rãi, đối với ai cũng mang vẻ hào phóng.

Nhưng đến lúc hắn lên chức, lại tỏ ra vẻ tiểu nhân đắc chí, quyền lực không cao là bao nhưng quan uy lại không hề nhỏ.

Đối với biểu hiện lúc trước của Tô Tín ở Túy Nguyệt lâu bọn họ đều chú ý, sự tàn nhẫn đó làm bọn họ không rét mà run.

Bọn họ cứ nghĩ rằng vị lão đại lên chức lần này cũng hung hãn, không ngờ thường ngày Tô Tín lại hòa nhã như vậy, thậm chí còn vô cùng hào phóng, cứ như lúc nào cũng thưởng được một lượng bạc vậy.

Đối với những bang chúng cấp thấp như bọn họ, một lượng bạc đã đủ cho họ sống cả một tháng.

Quay trở về phòng, Tô Hinh Nhi còn đang ngủ say, Tô Tín liền vào trong hệ thống trước.

Trong không gian hệ thống trắng xóa, màn hình lớn không còn là một mảng trống nữa, mà có một ô viết, điểm phản diện: 10 điểm.

- Chúc mừng kí chủ đã đi được bước đầu tiên, khoảng cách lại gần thêm một bước so với mục tiêu phản diện mạnh nhất.

- Nhiệm vụ tân thủ đã được hoàn thành, kích hoạt nhiệm vụ chính.

Nhiệm vụ chính: Tư thế kiêu hùng (1). Giải thích nhiệm vụ: Đại trượng phu không thể một ngày không quyền lực, nếu muốn có quyền, trước hết cần có tiền. Trong thời hạn nửa năm, phải kiếm được mười vạn lượng bạc trắng.

Nhiệm vụ thất bại: Bị đoạt lại một công pháp có tính vĩnh viễn ngẫu nhiên mà bản thân đã học được.

Thưởng nhiệm vụ: Một lần rút thưởng trung cấp, 200 điểm phản diện.

- Mười vạn lượng bạc trắng! Chà chà, đúng là chẳng phải con số nhỏ.

Hiện giờ tiền thường lệ mà Tô Tín kiếm được chính là từ chỗ những thương gia của Khoái Hoạt Lâm kia, thường được gọi là phí bảo kê.

Thường thì mỗi tháng khoản tiền này chỉ hơn một nghìn lượng, khoảng thời gian này Lưu Tam Đao có thể thu về mấy nghìn lượng là vì hắn cố sức bóc lột.

Nhưng nếu Tô Tín cũng làm như vậy thì không đến hai tháng Khoái Hoạt Lâm sẽ phá sản hàng loạt.

Muốn kiếm được mười vạn lượng thực sự cần nghĩ cách hay hơn mới được.

Hơn nữa giờ Tô Tín cũng thực sự rất cần tiền.

Phát triển bang phái rất cần người, càng cần tiền hơn.

Không có tiền, những bang chúng đó sẽ rút đao ra đi chém người giúp mình sao? Không dùng đao chém mình đã may mắn lắm rồi ấy chứ.

- Đúng rồi, tại sao nhiệm vụ chính tuyến lần này bị phạt nhẹ như vậy, chỉ là bị đoạt mất một bộ công pháp. Còn nhiệm vụ tân thủ thì lại bị chặt mất cả một cánh tay? Tô Tín hỏi.

Nhiệm vụ tân thủ thất bại lại bị phạt nặng hơn nhiệm vụ chính, Tô Tín nghiêm túc cho rằng điều này không hợp lý.

- Nếu đến nhiệm vụ tân thủ cũng không thể hoàn thành, vậy chứng minh rằng kí chủ quá phế vật, chết càng sớm càng tốt, đỡ phải lãng phí thời gian.

Tô Tín: “...”

- Phải rồi, tôi nhớ ra còn một cơ hội rút thưởng sơ cấp, tôi muốn rút.

Mỗi ngày mới, Tô Tín sẽ có một cơ hội rút thưởng sơ cấp.

Tuy rút thưởng sơ cấp vô bổ nhưng với tình trạng nghèo rớt mồng tơi như hiện tại, dù chỉ rút được một viên Dưỡng khí đan thôi cũng không tệ.

Vòng quay trên màn hình bắt đầu chuyển động, nhưng lại không được Dưỡng khí đan hay công pháp như Tô Tín mong đợi mà là nhảy vào ô tạp vật.

- Chúc mừng kí chủ rút được mảnh vải được chính tay Đông Phương Bất Bại thêu, đánh giá cấp một sao.

Sắc mặc Tô Tín tối sầm lại, cậu cần thứ đồ chơi này làm gì chứ? Bản thân đâu phải là Dương Liên Đình chứ.

Chỉ còn cách chọn vứt bỏ nó, rồi Tô Tín nghĩ một hồi, nói:

- Ta còn có 10 điểm phản diện, ta dùng nó rút thêm một lần sơ cấp nữa.

Giờ Tô Tín tuy đều đã có nội công và chiêu thức, nhưng chiêu thức lại mới chỉ có một.

Kinh Vô Mệnh khoái kiếm tuy mạnh nhưng chỉ mạnh ở mấy điểm như lạ, hung, độc.

Hệ thống đã từng nói, khoái kiếm này không thể đạt được 100% độ thuần thục, phong cách cá nhân của kiếm pháp này quá mạnh mẽ.

Khoái kiếm Tô Tín sẽ có khiếm khuyết, một khi đối thủ phân tích ra được, ngoài kiếm ra không còn thủ đoạn gì khác thì Tô Tín sẽ trở thành kẻ tài hèn sức mọn.

Không phải ai cũng đều có thể giống như phi đao của Lý Tầm Hoan, một chiêu thức thắng cả thiên hạ.

Vòng quay nhanh chóng chuyển động, công pháp, vật phẩm tiêu hao, đơn dược... cuối cùng trong ánh mắt đầy hy vọng của Tô Tín, kim từ từ vượt qua ô trống, miễn cưỡng nhảy vào ô công pháp.

Màn hình lớn xuất hiện một nam tử trẻ tuổi mang khăn đội đầu mặc áo dài vùng Đại Mạc tây bắc, trong tay cầm thanh kiếm có tay cầm bảo vệ hình tròn.

Nam tử trẻ tuổi có tướng mạo anh tuấn, nhưng giữa hai đường chân mày lại có một vẻ khốc liệt và bất khuất, làm người khác khi nhìn vào có chút không thoải mái.

- Chúc mừng kí chủ đã rút được nhân vật Sở Chiêu Nam, có trên người bảy loại công pháp như “Truy Phong kiếm pháp”: “Đại Tu Di kiếm pháp”: “Thiên Sơn kiếm pháp”… Đánh giá một sao đến một sao rưỡi. Kí chủ có thể lựa chọn rút ngẫu nhiên, cũng có thể dùng 20 điểm phản diện để chọn loại chỉ định.

- Sở Chiêu Nam, là cậu ấy sao.

Kiếm chủ Du Long kiếm trong Thất kiếm hạ Thiên Sơn, một trong ba nhà kiếm thuật đời đầu của Khang Hy.

Kiếp trước Tô Tín ít đọc tiểu thuyết của Lương Vũ Sinh, thậm chí bộ Thất kiếm hạ Thiên Sơn nổi tiếng này, Tô Tín lần đầu biết đến là nhờ coi phim.

Trong Thất Kiếm của phiên bản Triệu Văn Trác, nhân vật Sở Chiêu Nam được thay đổi khá nhiều nhưng vẫn là một nhân vật anh hùng chịu khổ. Nhưng trên thực tế, người này thực sự là một nhân vật phản diện.

Sở Chiêu Nam tuy là một trong Thất Kiếm nhưng tính tình lại cuồng ngạo, phẩm chất bỉ ổi, thấy lợi quên nghĩa.

Trước thì theo nữ anh hùng Phi Hồng Cân, giúp đỡ kháng Thanh, cuối cùng lại vì mạng sống mà phản bội phe cánh, nương nhờ nhà Thanh, trở thành tay sai cho triều đình nhà Thanh.

- Lần trước chọn chỉ định chỉ mất 5 điểm phản diện, vì sao lần này lại mất đến 20 điểm?

Tô Tín thắc mắc hỏi.

Hệ thống đáp:

- Lần trước rút được nhân vật Doãn Chí Bình, công pháp cao nhất của nhân vật này là nửa sao, vì vậy chỉ tốn 5 điểm phản diện. Còn nhân vật bây giờ là Sở Chiên Nam được đánh giá là một sao, công pháp có cấp từ một sao đến một sao rưỡi, vì vậy cần tốn điểm phản diện cao hơn để tiến hành rút.

Tô Tín lắc đầu nói:

- Đúng là không chừa lại lỗ trống nào, rút ngẫu nhiên đi. Nhưng người này đúng là có nhiều công pháp thật, có đến bảy loại, đáng tiếc cấp đều không cao là bao.

Sư phụ của Sở Chiêu Nam là Hối Minh Thiền Sư - người sáng lập ra nhánh Bắc phái Thiên Sơn, ông biết tất cả những công pháp của phái Thiên Sơn.

Có điều võ hiệp Lương phái thuộc thế giới võ học cấp thấp, không thể so được như những võ hiệp bên Hoàng phái, dường như gần đúng như tưởng tượng, đánh giá thấp như vậy cũng rất bình thường, Tô Tín nghĩ lại cũng thấy đúng.

Vòng quay lại chuyển động, hệ thống lạnh lùng nói:

- Chúc mừng kí chủ, thành công rút được bộ “Đại Tu Di Kiếm Pháp”, cấp đánh giá là một sao.

Đại Tu Di kiếm pháp được Thiên Sơn thần Mang Lăng Vị Phong sáng tạo ra, lấy giới tử dung nạp vào ý của Tu Di.

Công thủ hợp nhất, biến hóa phức tạp, mỗi một chiêu thức đều không có kẽ hở.

Tuy không phải là Truy Phong kiếm pháp mà Tô Tín muốn, có điều Đại Tu Di kiếm pháp này cũng có ưu thế trong việc phòng thủ, có thể bù vào khiếm khuyết phòng thủ cho khoái kiếm Kinh Vô Mệnh, cũng coi như không tồi.

Một lúc sau, bang chúng bên ngoài đã mua bữa sáng về, Tô Tín vỗ vỗ mặt Tô Hinh Nhi, lúc này cô bé xoa xoa mặt, bộ dạng vẫn đang còn ngái ngủ.

- Oa! Là bánh bao nhân thịt!

Nhìn thấy bánh báo nhân thịt nóng hổi bốc hơi trên bàn, vẻ mặt buồn ngủ của Hinh Nhi bỗng nhiên biến mất, lập tức bốc lấy một cái nhét vào miệng.

Tô Tín rót cho cô bé một cốc sữa đậu nành, gõ vào đầu cô:

- Chưa rửa tay nhé, bẩn không chứ?

Hinh Nhi đang ngồm ngoàm bánh bao nói, mắt híp lại thành mặt trăng lưỡi liềm, cũng chẳng đáp lời, chỉ đang cố sức nhét hết chiếc bánh bao vào miệng.

Thế giới của tiểu cô nương rất đơn giản, chỉ cần có đồ ăn ngon, có ca ca bên cạnh đã là hạnh phúc vô cùng.

Ăn xong bữa sáng, Tô Tín căn dặn thuộc hạ cho gọi Hoàng Bính Thành đến.

Tô Tín trở thành tiểu đầu mục được bậc trên Phi Ưng bang thừa nhận, với tư cách là người đầu tiên nương tựa Tô Tín, giờ Hoàng Bính Thành đã là người dưới một người mà trên cả mấy mươi người.

Đêm đến khi Tô Tín đã ngủ, hắn lại muốn thử uy quyền, cho gọi hơn sáu mươi bang chúng thuộc hạ của Tô Tín đến giáo huấn, thật thỏa lòng.

- Tô lão đại, người gọi tiểu nhân?

- Ngồi đi.

Tô Tín chỉ Tô Hinh Nhi nói:

- Đây là muội muội Hinh Nhi của ta.

- Ôi, tiểu cô nương này trông thật xinh đẹp!

Hoàng Bính Thành khen lớn, nhưng tướng mạo của hắn, nhìn thế nào cũng vẫn giống một đại thúc dùng kẹo lừa gạt tiểu cô nương.

Hinh Nhi ngoan ngoãn đáp:

- Chào đại thúc.

Sắc mặt Hoàng Bính Thành bỗng tối sầm lại, nhìn rất đáng thương, năm nay hắn chỉ mới qua tuổi ba mươi mà thôi, sao đã thành đại thúc rồi chứ?

Hơn nữa hắn không để tâm việc Tô Tín là lão đại, nhưng muội muội Tô Tín gọi hắn là đại thúc, bỗng nhiên bản thân hắn lại già đi một bậc?

- Gọi là đại ca.

Tô Tín mỉm cười.

- Vâng, chào Hoàng đại ca.

Tô Hinh Nhi hoài nghi nhìn vẻ mặt già trước tuổi đó của Hoàng Bính Thành, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng đại ca.

Tô Tín xoa đầu Tô Hinh Nhi, nói với Hoàng Bình Thành:

- Tìm vài huynh đệ, đi một chuyến đến quầy thuốc Vương Ký.

- Người muốn mua thuốc gì cứ căn dặn một tiếng là được, tiểu nhân kêu bọn họ đi mua.

Ánh mắt Tô Tín lóe lên một tia nhìn lạnh lẽo:

- Không phải mua thuốc, chỉ là tìm người lấy chút đồ về mà thôi.

Chương 8 - Đánh chết quá tàn nhẫn, chỉ đánh cho tàn phế

Đánh chết quá tàn nhẫn, chỉ đánh cho tàn phế

Cả Trường Lạc phường chỉ có một tiệm thuốc, nó nằm ở cạnh Khoái Hoạt Lâm.

Những người khác đều cho rằng Trường Lạc phường là khu dân nghèo, không có gì béo bở nên không muốn mở tiệm thuốc ở đây.

Khoái Hoạt Lâm tuy giàu có, nhưng một con đường thì có được bao nhiêu người bệnh? Mở tiệm thuốc ở đây sẽ chỉ thua lỗ.

Nhưng chưởng quầy tiệm thuốc Vương Ký lại nghĩ xa hơn những người khác.

Người nghèo không xem bệnh nổi, bệnh nhẹ thì chịu đựng, chỉ khi chịu không nổi nữa mới đến tiệm thuốc, tìm lang trung.

Đến lúc đó, hắn có thể nặng tay chặt chém miếng lớn như sư tử gặm mồi.

Tàu nát cũng có ba cân đinh, người Trường Lạc phường có nghèo đến mấy, cũng có thể kiếm được chút lời.

Vì vậy chuyện làm ăn của tiệm thuốc Vương Ký không những không kém đi mà ngược lại còn kiếm được nhiều hơn các tiệm thuốc ở những phường nhộn nhịp khác.

Chưởng quầy của tiệm thuốc Vương Ký khoảng sáu mươi tuổi, thân hình béo tốt, nhìn không giống người giàu mà giống đồ tể mổ lợn hơn.

Lúc này chưởng quầy Vương đang ngắm nhìn một chiếc vòng tay màu xanh lục.

Màu sắc chiếc vòng ngọc đó trong như nước, bên trên có hoa văn chạm rỗng, nhìn có vẻ rất có giá trị.

- Thật đáng tiếc, chiếc vòng này chỉ có một chiếc, nếu gom được một đôi, giá của nó có thể tăng lên gấp bội lần. Chẳng biết nha đầu đó rốt cuộc là con nhà ai, nếu không đã có thể dùng thêm chút thủ đoạn lừa gạt, không chừng lại lấy được thêm chiếc vòng còn lại.

Chưởng quầy Vương lắc đầu tiếc nuối, cất chiếc vòng lại vào trong hộp. Chuẩn bị sẵn để lúc có thời gian sẽ đi đến tiệm cầm đồ một chuyến, bán nó đi để đổi lấy bạc.

- Tất cả nhanh nhẹn chút đi! Không được lười biếng! Nếu không tiền công tháng này sẽ bị trừ sạch đấy!

Chưởng quầy Vương lên tiếng quát mắng người làm thuê trong tiệm, hắn vừa định đứng dậy thì liền thấy một thanh niên tuấn tú dẫn theo một cô bé đi vào.

Nhìn thấy cô bé đó, ánh mắt chưởng quầy Vương bỗng sáng lên, đây chẳng phải là tiểu nha đầu đã đến trộm thuốc ở chỗ hắn mấy ngày trước đây sao?

- Ha ha! Tiểu nha đầu ngươi vẫn còn dám đến đây sao! Lần trước phá hoại nhiều thuốc của ta như vậy, một chiếc vòng này không đủ đền đâu đấy! Nhanh mang chiếc vòng còn lại ra đền cho ta!

Hinh Nhi bị chưởng quầy Vương dọa cho sợ hãi, nắm chặt áo Tô Tín, uất ức nói:

- Nhưng ta đã trả hết thuốc lại rồi.

- Hứ! Thuốc bị bàn tay dơ bẩn của ngươi chạm vào rồi còn dùng được sao?

Chưởng quầy Vương hừ lạnh một tiếng, sắc mặt khinh rẻ.

Tô Tín xoa đầu Hinh Nhi, thản nhiên nói với chưởng quầy Vương:

- Thuốc gì mà cần đến hai chiếc vòng ngọc để đền?

Chưởng quầy Vương giờ mới chú ý đến Tô Tín, cười khẩy nói:

- Cậu là người nhà của tiểu nha đầu này à? Nhìn cho kỹ nhé, lần trước nó đã lấy sâm Cao Ly Liêu Đông, là thứ được vận chuyển từ Đông Tấn về đấy. Chuyển từ Đông Tấn về Đại Chu, mất đến mấy vạn dặm, mỗi cây sâm Cao Ly giá trên cả trăm lượng! Lần trước nó làm hỏng cả bảy, tám cây, cậu có đền nổi không?

Chưởng quầy Vương còn đặc biệt mang ra một chiếc hộp đựng sâm Cao Ly được gói bằng vải đỏ ra đặt trước mặt cậu, bộ dạng như chắc chắn sẽ ăn thịt họ luôn vậy.

- Nói dối! Ông nói dối! Lần trước ta lấy vốn dĩ không phải là thứ này!

Tô Hinh Nhi nắm chặt tay, uất ức hét lớn.

- Hứ! Ta nói phải là phải!

Chưởng quầy Vương nhìn Tô Tín, cười khẩy nói:

- Tiểu tử, nhanh giao chiếc vòng ngọc còn lại ra cho ta, nếu không giờ ta đi báo quan, các ngươi đợi mà vào ăn cơm tù đi!

Đối phó với những người dân trẻ tuổi như vậy, chưởng quầy Vương là người có kinh nghiệm nhất.

Chỉ cần mang quan phủ ra dọa bọn họ, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

Bát tự nha môn triều nam khai, hữu lý một tiền mặc tiến lai. (Đại ý là cửa nha môn, có lý không tiền chẳng thắng nổi.)

Từ xưa đến nay, quan phủ được lập ra chẳng phải là dành cho dân nghèo.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của chưởng quầy Vương đó là, hắn không hề nhìn thấy chút hoảng loạn nào trong ánh mắt Tô Tín, người thanh niên này trước sau vẫn bình tĩnh như vậy.

Trầm mặc một hồi, cuối cùng Tô Tín cũng lên tiếng:

- Ta chưa từng được ăn cơm tù, nhưng ta tin rằng rất nhanh thôi ngươi sẽ không thể ăn cơm được nữa.

- Tiểu tử nhà ngươi còn dám uy hiếp ta?

Chưởng quầy Vương cười khẩy:

- Biết Phi Ưng bang chứ? Mỗi tháng ta đều nộp cho bọn họ mấy mươi lượng bạc, có tin một khi ta mở miệng, ngươi sẽ bị người Phi Ưng bang đánh gãy cả hai chân ném ra ngoài ngay không!

- Lão Hoàng, các ngươi vào đi.

Tô Tín thấp giọng gọi.

Nghe Tô Tín gọi, Hoàng Bính Thành lập tức dẫn theo tám bang chúng đi vào.

- Ôi! Hoàng gia, sao ông lại đến đây?

Nhìn thấy Hoàng Bính Thành bước vào, chưởng quầy Vương lập tức lê đôi chân vừa ngắn vừa mập chạy đến đón tiếp.

Hoàng Bính Thành đã lăn lộn trong Phi Ưng bang mấy mươi năm.

Trước kia khi Lưu Tam Đao còn là đầu mục, tuy hắn tín nhiệm Tôn lão đại và những huynh đệ luôn đi theo hắn, nhưng chuyện thu tiền thuế, vẫn giao cho kẻ dẻo miệng có kinh nghiệm là Hoàng Bính Thành.

Vì vậy chưởng quầy Vương rất quen thuộc với hắn, khi Phi Ưng bang vừa chiếm lĩnh Khoái Hoạt Lâm hắn cũng đã đút lót cho Hoàng Bình Thành mấy lượng bạc, để mong hắn chiếu cố cho tiệm thuốc của mình.

- Lão đại người có chuyện gì căn dặn?

Hoàng Bính Thành chẳng thèm nhìn chưởng quầy Vương, mà cúi đầu cung kính hỏi.

- Lão... lão đại!?

Chưởng quầy Vương bỗng ngây ngốc.

Người thanh niên này là người của Phi Ưng bang sao? Hơn nữa kẻ lớn tuổi trong Phi Ưng bang như Hoàng Bình Thành còn gọi hắn là lão đại!

Hoàng Bính Thành lạnh nhạt nhìn chưởng quầy Vương:

- Giờ ta giới thiệu lại với ngươi một chút, lão đại Tô Tín của ta là nghĩa tử của đại đầu mục Hổ tam gia, và là tiểu đầu mục mới lên chức, phụ trách quản lý Khoái Hoạt Lâm. Vương mập ngươi cũng bản lĩnh nhỉ, dọa nạt cả lão đại của ta, ngươi nói xem có phải ngươi chán sống rồi không?

Đột nhiên chưởng quầy Vương toát mồ hôi hột, đôi chân ngắn run lên bần bật, cứ như sắp trụ không vững với thân hình mập mạp của hắn nữa.

Đối với hạng thương nhân có chút tài sản nhỏ như hắn, không hề sợ quan phủ.

Quản phủ mà đến gây rắc rối thì chỉ cần dùng tài tiêu tai, tốn chút tiền đút lót là xong chuyện.

Còn người mà bọn họ không đụng đến được đó là những bang phái giang hồ như Phi Ưng bang vậy.

Làm ăn buôn bán coi trọng hòa khí để phát tài, gặp phải bang phái đấu đá, họ có hàng vạn thủ đoạn để lấy mạng bạn.

Dù không lấy mạng bạn, cũng có thể làm bạn không thể làm ăn ở nơi đây được nữa.

- Tô lão đại, ta có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, người tha cho ta lần này đi!

Chưởng quầy Vương khóc lóc thảm thiết, lập tức mang trả chiếc vòng cho Tô Tín, còn kèm theo cả một xấp ngân phiếu, Tô Tín nhìn lướt qua, không ít hơn ba trăm lượng.

- Tha cho ngươi? Ha ha.

Không hiểu vì sao Tô Tín chỉ cười nhẹ một tiếng, rồi bế Hinh Nhi đi khỏi tiệm thuốc.

Chưởng quầy Vương bị nụ cười Tô Tín làm cho hoảng sợ, không hiểu ý cậu ta là gì.

Hoàng Bính Thành chạy đuổi theo sau, trong mắt có tia ác ý, hỏi nhỏ:

- Lão đại, hay là xử luôn tên Vương mập này!

Đừng chỉ nhìn vẻ nịnh bợ Tô Tín của Hoàng Bính Thành, ít nhất hắn cũng là nhân vật đã lăn lộn trong Phi Ưng bang hơn mười năm, tuy không đánh đấm giỏi, nhưng cũng đã từng giết người.

Tô Tín lắc đầu, nói nhẹ:

- Lão già đó không sống được lâu nữa, đánh chết thì tàn nhẫn quá, đánh cho tàn phế thôi.

Không hiểu vì sao, khi nghe Tô Tín nói thản nhiên như vậy, Hoàng Bính Thành bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh dâng lên trong lòng.

Hắn gật đầu, đi vào lại trong tiệm thuốc.

Trong phòng bỗng vang lên tiếng hét thảm thiết của chưởng quầy Vương:

- Đừng qua đây! Các ngươi muốn làm gì!?

Các ngươi dám động vào ta, quan phủ sẽ không tha cho các ngươi đâu! A! a!

Tô Tín vỗ đầu Tô Hinh Nhi, bịt tai cô bé lại, không để cô nghe thấy tiếng hét thảm của chưởng quầy Vương.

Nhìn thấy chưởng quầy Vương nằm dưới đất đến thở khụ khụ cũng không nổi nữa, Hoàng Bính Thành sờ cằm, nói:

- Được rồi, đừng đánh nữa, đánh nữa sẽ đánh chết mất.

Nghe mệnh lệnh của hắn, tám bang chúng này mới dừng tay.

Nhìn thấy mấy kẻ làm thuê của tiệm thuốc co ro trong góc, Hoàng Bính Thành cười lạnh nói:

- Giúp tên mập này băng bó đi, đừng để hắn chết, lát nữa quan phủ mà đến, có lẽ các ngươi đều biết nên nói thế nào.

Mấy người làm thuê vội vã gật đầu, với gan hai người bọn họ, có cho cũng không dám chủ động gây chuyện với người của Phi Ưng bang.

- Hinh Nhi, chúng ta về nhà.

Tô Tín bế Hinh Nhi lên, đeo chiếc vòng vào tay cô bé, trong lòng dâng lên một chút lo lắng.

Kiểu dáng và chất liệu chiếc vòng tay này nhìn có vẻ tốt, không giống thứ mà Tô gia có thể có được.

Nhưng ấn tượng thời thơ ấu của Tô Tín đối với cơ thể này sớm đã mờ nhạt, thậm chí còn không nhớ rõ bằng Hinh Nhi.

Hỏi Hinh Nhi hai câu, cô cũng nói không rõ ràng, thế là Tô Tín không hỏi nữa.

Đưa Hinh Nhi về nhà, sắp xếp người chăm sóc cho cô bé xong, Tô Tín cho người gọi Hoàng Bính Thành đến:

- Lão Hoàng, tập trung tất cả ông chủ các tiệm làm ăn trong Khoái Hoạt Lâm đến Tuy Nguyệt lâu cho ta để nghị sự.

Cậu còn một nhiệm vụ chính tuyến đó là phải kiếm được mười vạn lượng bạc trắng, số tiền này, phải moi được từ trong Khoái Hoạt Lâm này.

Có điều Tô Tín cậu không phải là Lưu Tam Đao, đương nhiên sẽ không đi vơ vét những ông chủ thương nhân đó, bởi như vậy chỉ là chuyện mổ gà lấy trứng mà thôi.

Hoàng Bính Thành nghe xong liền hiểu ngay.

Quan mới lên nhậm chức chắc chắn cần ra mắt, trước kia Lưu Tam Đao lên chức cũng nhận không ít tiền hiếu kính từ bọn họ.

Giờ lão đại là Tô Tín, bọn họ không chi ra chút ít, sau này còn muốn kiếm cơm ở Khoái Hoạt Lâm sao?

Nhìn thấy biểu cảm của Hoàng Bính Thành, Tô Tín liền biết hắn đang nghĩ gì, có điều cậu không giải thích, dù sao đến lúc đó hắn ta cũng hiểu rõ cả thôi.

Chương 9 - Cải cách

Cải cách

Nửa canh giờ sau, các ông chủ sòng bạc, thanh lâu, tửu lâu, khách trạm trong Khoái Hoạt Lâm đều đã tập trung trong sảnh lớn của Túy Nguyệt lâu, chắp tay chào hỏi nhau, tất cả đều mang vẻ mặt đau khổ.

Làm ăn như bọn họ, mỗi tháng phải trả tiền thuế cho bang phái là chuyện bình thường, nhưng có ai từng thấy một tháng nộp đến ba lần chưa?

Đầu tháng này, Khoái Hoạt Lâm vốn còn thuộc về Thanh Trúc bang, bọn họ đã nộp một lần.

Kết quả vừa nộp xong thuế, Phi Ưng bang đã chiếm Khoái Hoạt Lâm.

Để cho Lưu Tam Đao lòng tham không đáy vơ vét một hồi, bọn họ đã đủ khổ sở, giờ lại thêm một Tô Tín, e là sắp phải chi lớn một lần nữa.

- Ông chủ Lưu, ông chủ Hoàng, hôm nay hai ông đến sớm vậy, có nghe ngóng được vị Tô lão đại này là người thế nào không?

Có người hỏi hai ông chủ ngồi đầu hàng.

Trong số những thương nhân này, người có tiền nhất chính là ông chủ Lưu của thanh lâu, Túy Nguyệt lâu này chính là sản nghiệp của ông ấy.

Tiếp theo đó là ông chủ Hoàng của sòng bạc, sòng bạc Thuận Đức của ông được xếp trong top 5 của Thường Ninh phủ.

Ông chủ Lưu tuy mở thanh lâu nhưng tướng mạo lại rất nho nhã, đứng đắn.

Tuy người đã đến tuổi trung niên, nhưng nhìn vào, dường như giống một nho sinh dạy học chứ không phải là một ông chủ thanh lâu chuyên làm chuyện buôn bán da thịt.

Còn ông chủ Hoàng thì lùn mập, tuy dáng vẻ giống như một phú ông nhưng nét mặt lại lầm lì như có thâm thù đại hận với tất cả mọi người vậy.

Sòng bạc của ông mỗi ngày thu vào cả đấu vàng, trước kia bị Lưu Tam Đao vơ vét một khoản nặng tay, lần này không biết sẽ bị Tô Tín vơ vét bao nhiêu nữa.

Vì vậy trước câu hỏi của mọi người, ông chủ Lưu chỉ cười không nói, ông chủ Hoàng thì nói nặng lời:

- Ai mà biết hắn có đức hạnh gì? Dù sao cũng chẳng phải loại tốt đẹp, nghe nói lúc nãy hắn đã đánh tàn phế ông chủ Vương Ký.

Mọi người nghe xong không ngừng nhìn nhau, vị lão đại mới này, dường như cũng chẳng phải là nhân vật thân thiện gì.

Có điều bọn họ không lo lắng chuyện Tô Tín động thủ với họ, thân phận họ không hề giống với Vương mập ở tiệm thuốc kia.

Bọn họ có gia nghiệp lớn, trong tay có hơn trăm người làm, cũng được coi là nhân vật có máu mặt trong Thường Ninh phủ.

Phi Ưng bang nếu dám tùy tiện đánh chết hay đánh tàn phế họ, có thể sẽ ảnh hưởng rất lớn, quan phủ sẽ không ngồi yên mà nhìn.

- Tô lão đại đến!

Một bang chúng bên ngoài nói lớn, bỗng cắt ngang suy nghĩ lung tung của những ông chủ kia.

Tô Tín trẻ tuổi tuấn tú bước vào đại sảnh, các ông chủ đều cảm thấy có chút khó chịu.

Thực sự là Tô Tín quá trẻ, bắt bọn họ gọi một người thanh niên chưa được hai mươi tuổi là lão đại, trong lòng rất là khó chịu.

Nhưng cho dù khó chịu, bọn họ cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, Tô Tín giờ không chỉ là tiểu đầu mục quản lý Khoái Hoạt Lâm mà còn là nghĩa tử của Hổ tam gia.

Đằng sau có Lý Cương và Lý Hoại mặt lạnh theo cùng, họ là người mà Hổ tam gia tặng cho Tô Tín, giúp cậu chống lưng.

- Chào các ông chủ, tại hạ là Tô Tín, vừa lên quản lý Khoái Hoạt Lâm, mong các vị quan tâm chỉ bảo thêm.

Tô Tín ngồi xuống, khuôn mặt mỉm cười, chắp tay chào mọi người, mang theo vẻ hòa khí.

Các ông chủ lặng lẽ ném cái nhìn về ông chủ Hoàng, Tô lão đại này nhìn có vẻ không tồi, không hung hãn như lời ông ta nói, ít nhất cũng tốt hơn Lưu Tam Đao trước kia nhiều.

Lưu Tam Đao chèn ép bao nhiêu năm, bộ dạng tiểu nhân đắc chí, thái độ vô cùng ngang ngược.

- Ha ha, Tô lão đại khách khí rồi, sau này chúng tôi vẫn mong được Tô lão đại người bảo vệ che chở ấy chứ.

Ông chủ Lưu của Túy Nguyệt lâu cười ha hả đáp.

- Ông chủ Lưu khách khí rồi, cái này gọi là lấy tiền giúp người trừ họa, Phi Ưng bang chúng ta sao có thể để kẻ khác ức hiếp các ông được?

Nghe xong lời Tô Tín, các ông chủ khác không khỏi nghĩ thầm, kẻ khác ức hiếp chúng tôi? Phi Ưng bang các người không ức hiếp chúng tôi thì đã cám ơn trời đất lắm rồi.

Nói đến đây, Tô Tín bỗng chuyển đề tài:

- Về khoản tiền thuế, hôm nay ta thực sự có chút chuyện muốn bàn với mọi người.

Nghe Tô Tín nói như vậy, các ông chủ đều nghĩ thầm: Cuối cùng cũng vào chủ đề chính rồi.

Thực ra bọn họ cũng đã biết được, hôm nay Tô Tín triệu tập bọn họ đến để làm gì, chẳng phải chỉ vì một chữ “tiền” thôi sao.

Đúng là triều nào thần đó, lúc trước khi Thanh Trúc bang còn quản lý Khoái Hoạt Lâm, khoản tiền này là ba mươi lượng một tháng.

Sau khi Lưu Tam Đao thay thế, khoản này đã lên đến năm mươi lượng.

Giờ đến Tô Tín, tuy nhìn vị Tô lão đại này nhìn có vẻ trẻ trung hòa khí, nhưng e là khẩu vị cũng không hề ít.

Ông chủ Hoàng cảm thấy kỳ quặc nói:

- Tô lão đại này, quy tắc Phi Ưng bang các ngươi thật kỳ lạ, đầu tháng vừa định xong khoản tiền thuế, giờ lại thay đổi sao?

Sòng bạc Thuận Đức của ông ta ngày thu vào đấu vàng, thời gian trước bị Lưu Tam Đao nặng tay vơ vét cũng không ít.

Vì vậy ông nhạy cảm nhất với chữ tiền thuế này, không kìm được nên thốt ra mấy lời bóng gió.

Có điều nói xong, ông lại có chút hối hận, dù sao đối phương cũng là tiểu đầu mục Phi Ưng bang, quản lý cả Khoái Hoạt Lâm.

Tuy ngoài mặt không thể làm gì ông, nhưng nếu ghét thầm ông một chút thôi thì họ thậm chí có thể khiến ông không thể làm ăn được ở Khoái Hoạt Lâm nữa, chẳng phải đều quá dễ dàng sao.

Đơn giản nhất đó là cho vài tên bang chúng đứng trước cửa sòng bạc, cứ nhìn thấy người là đuổi thì không quá ba ngày, cái sòng bạc này của ông sẽ phải đóng cửa.

Có điều may ở chỗ là Tô Tín chẳng so đo với ông, chỉ thản nhiên ném cái nhìn về ông, rồi nói tiếp:

- Quy tắc là do người đặt ra, Lưu Tam Đao hắn có thể quy định, vậy sao Tô Tín ta không thể định được? Giờ ta quyết định, sau này tiền thuế của mọi người, ta đều miễn hết!

Câu Tô Tín vừa nói ra, bỗng chốc làm mọi người sững sờ.

Không cần tiền thuế sao, vậy Tô Tín và thuộc hạ hắn lấy gì để sống?

Phi Ưng bang không có chuyện phát lương tháng cho bang chúng của mình, tiền trong tay những bang chúng này, đều có được nhờ lăn lộn cùng các lão đại của họ, lão đại chịu trách nhiệm phát cho họ.

Nếu như không có tiền thuế, thì sáu bảy mươi thuộc hạ này của Tô Tín, không quá ba ngày đều sẽ bỏ đi hết.

Ông chủ Lưu cười ha hả nói:

- Tô lão đại thật biết đùa.

Tô Tín lắc đầu:

- Ta đây không đùa, sau này ta định không lấy tiền thuế nữa nhưng chuẩn bị đổi một cách khác để thu nó.

Nghe Tô Tín nói như vậy, mọi người đều đã hiểu, đồng thời cũng có phần xem thường Tô Tín.

Cũng là bình mới rượu cũ mà thôi, nói những lời vô ích đó làm gì chứ? Cho rằng thay đổi cách thì sẽ khác với mọi người hay sao?

- Tô lão đại, cách gì mong người nói rõ hơn.

Ông chủ Lưu biết điều hỏi tiếp.

Tô Tín đứng dậy, nói:

- Rất đơn giản, ta muốn có 10% trong cổ phần của các vị, được chia hoa hồng mỗi tháng.

Nói xong lời này, tất cả đều sững sờ.

Không ai nghĩ được rằng khẩu vị Tô Tín lại nặng như vậy, mở miệng liền đòi 10% cổ phần.

Muốn ăn lớn như vậy, nói là sư tử há miệng e là còn nhẹ với hắn!

Lý Cương đứng đằng sau Tô Tín còn mang theo ý cười, không biết là đang nghĩ gì.

Lý Hoại thì lại chẳng có biểu cảm nào, khuôn mặt cứ như người chết vậy, dường như chẳng nghe Tô Tín nói gì.

Còn Hoàng Bính Thành đứng gác ở cửa lại âm thầm lo lắng.

Tô Tín trước lúc đến chẳng tiết lộ chút gì với hắn, nếu biết Tô Tín làm như vậy, chắc chắn hắn sẽ ngăn lại.

- Tô lão đại, người đang đùa phải không?

Ông chủ Lưu cười gượng.

Các cửa hiệu của bọn họ, đặc biệt là sòng bạc và thanh lâu, lợi nhuận mỗi tháng tốt nhất có khi lên đến hơn một vạn lượng.

Nếu tính như vậy, lợi nhuận 10% sẽ là một nghìn lượng, cao gấp mấy mươi lần so với mức đóng thuế trước kia, chuyện này rõ ràng là như cầm dao cứa cổ bọn họ vậy!

Ông chủ Hoàng hừ nhạt nói:

- Tô lão đại, cái này gọi là lòng tham không đáy, lão Hoàng ta đây lăn lộn bao nhiêu năm ở Thường Ninh phủ này, chưa từng nghe qua quy tắc như vậy! Dù có là Tam Anh hội mạnh nhất trong tam bang tứ hội, cũng chưa từng lấy cổ phần của chúng ta!

Nếu Tô Tín làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến ông nhiều nhất.

Bởi vì sòng bạc Thuận Đức kiếm được nhiều tiền nhất, vì vậy số tiền cần giao nộp ắt sẽ nhiều hơn các cửa hiệu khác.

Tô Tín đưa tay trấn an, tỏ ý bảo mọi người đừng lo lắng.

- Các vị nghe ta nói một câu trước, ta lấy cổ phần của các vị không phải là lấy không, mà là ta có cách khiến lợi nhuận mỗi tháng của các vị tăng lên gấp đôi.

Nghe Tô Tín nói như vậy, mọi người đều bĩu môi, tỏ ý không tin được.

Ông chủ Hoàng liền châm chọc nói:

- Ôi, Tô lão đại còn có bản lĩnh này sao? Hoàng mỗ ta tung hoàng trên thương trường mấy mươi năm, còn chưa dám nói ra lời này đấy.

Tô Tín không thèm đếm xỉa đến ông ta mà nhìn ông chủ Lưu rồi nói:

- Ông chủ Lưu, nghe nói Túy Nguyệt lâu này của ông trước kia thuộc hàng lớn nhất trong Thường Ninh phủ, cũng là thanh lâu náo nhiệt nhất, không biết vì sao giờ đây lại không so bì được với mấy thanh lâu của Thường Ninh phủ nữa?

Ông chủ Lưu cười khổ một tiếng, giải thích:

- Chẳng phải là vì chuyện dời đô gây nên sao, trước kia khi Thường Ninh phủ chúng ta còn là đô thành, các phường chính như Xương Đức phường… đều thuộc hoàng thành, cần chú ý đến thể diện, vì vậy mà sòng bạc và thanh lâu đều bị cấm cả. Thế nên mọi người mới đưa các sòng bạc, thanh lâu đến giáp cạnh Trường Lạc phường, để cho các vương tôn công tử, phú thương địa chủ… đến chơi bời, thậm chí cái tên Trường Lạc phường, cũng từ đó mà ra.

Nhưng sau khi bệ hạ dời đô thì Thường Ninh phủ không còn được coi trọng như vậy nữa, những nơi như Xương Đức phường… dần dần mọc lên mấy sòng bạc và thanh lâu nhỏ. Tình hình hai bên đều tương tự nhau, mọi người chắc chắn sẽ chọn nơi gần hơn để đi, chẳng cần phải ngồi ngựa tận nửa canh giờ để đi đến Trường Lạc phường nữa. Nếu không nhờ những vị khách quen cũ thường đến chơi thì e là Khoái Hoạt Lâm này của Trường Lạc phường cũng không giữ nổi nữa.

Các ông chủ khác ở đây cũng đều gật đầu, bọn họ đều là người từ thời đó, hẳn cũng biết chuyện này.

Có thể nói bọn họ thành công cũng nhờ Trường Lạc phường, thất bại cũng là vì Trường Lạc phường.

Sau khi triều đình Đại Chu dời đô, những người thông minh sáng suốt đã đến gần Xương Đức hoặc những phường thị gần trung tâm để mua đất xây nhà, đợi khi bọn họ kịp phản ứng lại thì đến mảnh đất để dựng nhà tranh ở đó cũng chẳng còn nữa.

Tô Tín ngồi xuống, ngón tay gõ đều trên mặt bàn nói:

- Ông chủ Lưu nói rất chí lý, sự suy bại của Trường Lạc phường vốn chỉ vì hai chữ: địa thế. Vì ở nơi xa, nếu hai bên đều có quy mô và cách trang hoàng giống nhau, khách khứa chắc chắn sẽ ít khi bỏ gần chọn xa, nếu đã như vậy, tại sao mọi người không nghĩ biện pháp cải cách?

- Cải cách? Lấy gì để cải cách?

Ông chủ Hoàng xì mũi giễu cợt:

- Quy mô hiện giờ của các cửa hiệu chúng tôi đã được xem là lớn nhất trong Thường Ninh phủ rồi, dù có đầu tư tiền bạc trang hoàng thêm, cũng chỉ có thể tốt hơn một chút mà thôi. Chút ưu thế như vậy, cơ bản không thể thu hút nhiều khách đến, chỉ e đến lúc đó đến tiền trang hoàng cũng không lấy lại được!

Tô Tín lắc đầu:

- Thứ ta nói không phải là trang hoàng lại, mà là chỉnh đốn lại ở chỗ phục vụ của Khoái Hoạt Lâm.

- Phục vụ?

Các ông chủ ở đây đều nhìn nhau, cảm thấy có chút lạ lẫm với từ này.

- Các sòng bạc, thanh lâu, khách trạm trong Khoái Hoạt Lâm của chúng ta nằm san sát nhau, nói rõ ra là chỉ vì cung cấp bốn loại dịch vụ ăn-uống-chơi bời-hưởng thụ cho khách. Nhưng chúng ta lại làm chưa đến nơi đến chốn, không giúp khách cảm nhận được sự phục vụ tiện lợi. Khách đánh bạc ở sòng bạc, nếu bên cạnh có cô nương tiếp rượu, tin rằng bọn họ sẽ đặt cược càng hào phóng hơn.

Thắng sẽ thưởng tiền cho các cô nương, nếu thua sẽ có các cô nương an ủi khuyên nhủ, sẽ phấn chấn lại. Còn nếu đánh mệt rồi, rượu thịt của tửu lâu bất cứ lúc nào cũng đều có sẵn để hầu hạ, hễ gọi là có. Chơi đến cuối cùng, mệt mỏi thì có sẵn khách trạm, cũng không cần vội vã về nhà, cứ ở lại Khoái Hoạt Lâm nghỉ ngơi là được. Vì vậy ý của ta là phá hết tất cả các cửa hiệu trong Khoái Hoạt Lâm xây mới lại, để quanh mỗi sòng bạc đều có một thanh lâu, tửu lâu và khách trạm. Để khi khách muốn làm gì, sẽ có thể làm được hết thảy trong khoảng thời gian ngắn nhất.

Tô Tín nói xong, tất cả mọi người ở đó đều ngây ngốc, sau đó gật đầu với nhau, điểm này sao bọn họ lại không nghĩ ra được nhỉ!

Thật ra trước kia cũng có khách từng làm như vậy, trước tiên đến thanh lâu tìm cô nương rồi mới đi đến sòng bạc để chơi.

Có điều chỉ một số khách hào phóng mới làm như vậy.

Bởi vì Khoái Hoạt Lâm là một con đường dài, từ bên này đi đến bên kia cũng mất một khắc, các cô nương đi xa, số tiền bỏ ra sẽ phải gấp bội.

Mà sòng bạc Thuận Đức của ông chủ Hoàng náo nhiệt như vậy, không chỉ bởi vì quy mô lớn, mà là vì bên cạnh có Túy Nguyệt lâu.

Thật ra chiêu này của Tô Tín không mới mẻ gì, kiếp trước ở nước ngoài rất nhiều sòng bạc đều kinh doanh như vậy, đơn giản chỉ bởi vì năm chữ: Khách hàng là thượng đế.

Các ông chủ ở đây đã tung hoành nhiều năm trên thương trường như vậy, không một ai ngốc cả, Tô Tín chỉ đề xuất như vậy là bọn họ đều hiểu rõ cả.

Ông chủ Lưu dè dặt hỏi:

- Nếu vậy, một số cửa hiệu của chúng tôi, chẳng phải sẽ phải đổi chỗ hết sao?

Tô Tín gật đầu nói:

- Đúng là phải như vậy, nhưng đất ở Khoái Hoạt Lâm đều là đã được quy hoạch trước, chỉ lớn có như vậy, các vị đổi cho nhau cũng không thiệt thòi gì, cửa hiệu khác nhau cũng chỉ khác ở chỗ trang hoàng mà thôi. Các vị đều có gia nghiệp lớn, tiền trang hoàng lại có lẽ sẽ có, còn những thứ có sẵn trong cửa hiệu, có thể chuyển theo đến chỗ mới, ta nghĩ chỗ tiền này các vị sẽ chuẩn bị được.

Các ông chủ kia suy nghĩ qua, đều có chút động lòng.

Nếu chỉ đơn thuần là trang hoàng, vậy sẽ như là ném tiền vào bên trong vậy, không thể hồi lại vốn.

Nhưng nếu cộng thêm kế hoạch này của Tô Tín thì lại có khả năng thay đổi được.

Hoàng Bính Thành đứng cạnh Tô Tín vội dâng lên một ly trà vào tay cậu.

Giờ hắn đang rất nể phục vị lão đại này, đầu óc kinh doanh vô cùng nhạy bén, nếu như đi làm ăn, nói không chừng có thể ăn đứt cả những ông chủ đang ở đây.

Lý Cương đứng đằng sau Tô Tín cũng mang vẻ mặt kinh ngạc, dường hắn đã có chút xem nhẹ Tô Tín.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!