Xe buýt dừng lại tại cổng Bình Giang Thiên Đường.
Hôm nay mặc dù là thứ sáu, nhưng có lẽ do nhiều trường học đều cho nghỉ thu, cộng thêm khu vui chơi này vốn là địa điểm hot cho các chuyến du lịch mùa thu, nên dù chưa đến giờ mở cửa, lượng du khách đã khá đông, chủ yếu là học sinh.
Hơn nữa rất nhiều trường, nhìn qua là biết, bị bắt buộc mặc đồng phục.
Khi học sinh Nam Tang đến, người càng trở nên đông đúc hơn.
"Vị này là thầy Vương Tử Ngôn chủ nhiệm lớp 17, vị này là cô Chu Bùi chủ nhiệm lớp 6, mọi người nếu gặp tình huống gì hoặc khó khăn trong công viên, có thể gọi điện thoại cầu cứu bất kỳ ai trong chúng tôi..."
Sau khi vào công viên, không thể tập thể hành động nữa, chắc chắn sẽ để học sinh tự do vui chơi theo ý nguyện, bởi vậy, trong lúc lấy vé đoàn từ quầy vé và phát lộn xộn cho mọi người, Tiết Kiên lại một lần nữa nhấn mạnh vấn đề an toàn.
Hai giáo viên chủ nhiệm kia ngược lại đều rất trẻ, một nam một nữ, thoạt nhìn như mới tốt nghiệp đại học không lâu, vậy mà đã làm chủ nhiệm lớp, thật sự là tuổi còn trẻ đã đi lên con đường không lối về.
Thời buổi này Vương Tử cũng phải đi làm giáo viên.
Đám Lâm Lập rất nhanh nhận được vé vào cửa.
Trên vé vào cửa ngược lại cũng có huyền cơ, dùng di động quét mã nạp vé điện tử xong, liền phát hiện sẽ hiện ra một bảng chọn, có thể lựa chọn tám trò chơi muốn chơi nhất.
Sau khi vào cổng, chỉ cần quét vé điện tử tại lối vào của trò chơi tương ứng, sẽ có một lần cơ hội đi lối ưu tiên (Fast Pass), như vậy cho dù đông người cũng có thể chơi ít nhất một lần trò mình muốn.
Ở nơi khác phải thu phí lối đi nhanh, nơi này cung cấp miễn phí, vẫn là rất lương tâm.
Bất quá cũng bởi vậy, các trò chơi hot thì dù đi lối ưu tiên cũng chưa chắc đã nhanh.
Nhưng đều có thể chơi chùa, không có gì để chê bai.
"Các cậu định chọn cái gì?" Lâm Lập nhìn về phía Chu Bảo Vi cùng Bạch Bất Phàm, dò hỏi.
Thân là một công viên giải trí cỡ lớn dành cho mọi lứa tuổi, các trò chơi bên trong Bình Giang Thiên Đường tự nhiên là đủ loại, bao gồm các loại thuộc tính.
Trong công viên, Lâm Lập vẫn định đi cùng Bạch Bất Phàm bọn hắn, mà không phải nhóm Trần Vũ Doanh, trừ việc đã hẹn trước, thì đi chơi cùng anh em cũng hoàn toàn chính xác là tự tại hơn so với đi cùng con gái.
Cũng không phải Lâm Lập chê các trò con gái chơi sẽ rất ngây thơ nhàm chán.
Đừng nói nữa.
Mẹ nó, Đinh Tư Hàm cái con điên kia, vừa rồi lúc xuống xe, chỉ vào tàu lượn siêu tốc dài nhất lớn nhất lại còn có đoạn đường treo ngược ở phía xa, mở miệng chính là "Hôm nay bà đây muốn ngồi mười lần".
Khúc Uyển Thu càng là nói thẳng "Vậy tao hai mươi lần".
So với các nàng, Lâm Lập càng giống một tân binh đản tử thích ngựa gỗ xoay tròn và Barbie hơn.
Đối với loại tàu lượn siêu tốc siêu dài lại còn treo ngược này, Lâm Lập vẫn còn có chút e ngại.
Hư hư thực thực có chút quá kích thích.
Bởi vậy, sợ trước mặt hai đứa con gái, không bằng sợ trước mặt anh em.
Mà Chu Bảo Vi nhìn điện thoại, sau đó sắc mặt hưng phấn: "Nơi này có đề cử các lựa chọn kích thích nhất nè, vậy thì tám cái này thôi, chơi hết toàn bộ sẽ nhận được một cái Huy Hiệu Dũng Sĩ Kim Cương.
Ra Nhập Vân Tiêu, Tàu Lượn Thương Long, Dòng Nước Xiết Dũng Tiến, Bệnh Viện Thiên Sơn... Đáng tiếc, Nhảy Cầu lại là hạng mục trả tiền thêm, một người 80 tệ, rất đắt, nếu không có thể lên nhảy cái mười lần tám lần."
Lâm Lập: "..."
Mẹ mày, Chu Bảo Vi, về sau lúc tao kết hôn, mày cùng Đinh Tư Hàm, Khúc Uyển Thu ngồi một bàn nhé.
Lâm Lập sắc mặt tỉnh táo, không mở miệng, bởi vì hắn biết rõ có người sẽ sợ trước hắn.
"Này! Mày đây là muốn anh em chết à!" Bạch Bất Phàm lui ra phía sau nửa bước, "Bảo Vi, cảm giác mất trọng lượng quá phận tao thật chịu không được, tao còn sợ độ cao, Dòng Nước Xiết Dũng Tiến mấy cái này đã là cực hạn rồi, cái máy lao xuống xoắn ốc kia còn có cái tàu lượn xoay quanh trên trời này, tao ngồi khẳng định là sẽ chết mất."
"Sẽ không, tao điều tra rồi, Bình Giang Thiên Đường mở cửa mười hai năm qua, chưa từng phát sinh vụ tai nạn chết người nào, mày không chết được đâu, nhiều lắm là gãy cái tay chân thôi." Chu Bảo Vi phủ định.
Bạch Bất Phàm: "..."
Quá nghiêm cẩn rồi người anh em.
Cái nết an ủi này mày học được tinh túy của Lâm Lập rồi đấy.
Bạch Bất Phàm nhìn về phía Lâm Lập đang 'bình tĩnh tỉnh táo', giống như Lâm Lập biết rõ gan của hắn, hắn cũng biết rõ gan của Lâm Lập chỉ to hơn hắn một chút xíu, bởi vậy Bạch Bất Phàm mở miệng lần nữa:
"Bảo Vi, chỉ có hai chúng ta quyết định là không có ý nghĩa, ba người chúng ta, vì dân chủ và để tất cả mọi người có thể chơi vui vẻ, chỉ có thể thiểu số phục tùng đa số!"
"Như vậy hiện tại một phiếu mấu chốt đang nằm trên người Lâm Lập, mày lựa chọn đứng về phía ai?"
Nhận được tín hiệu, Lâm Lập đáp lại Bạch Bất Phàm một ánh mắt 'Tao hiểu mà', 'Giao cho tao'.
"Được thôi, Lâm Lập mày nói thế nào?"
Chu Bảo Vi thở dài, nhìn xem hai người liếc mắt đưa tình, mục tiêu của hắn đã biến thành tranh thủ giữ lại một hai lối đi nhanh cho trò cảm giác mạnh.
Về phần mình chơi một mình, Chu Bảo Vi cảm thấy còn không bằng cùng các huynh đệ chơi mấy trò 'nhàm chán', ngược lại sẽ càng có ý tứ hơn.
Bạn bè mới là cấu hình cao nhất.
Thấy Chu Bảo Vi đáp ứng, kế hoạch đã thông.
Lâm Lập cười to.
Sau đó tắt nụ cười.
"Tao toàn phiếu ủng hộ ý kiến của Bảo Vi, cứ chọn tám cái kích thích nhất đi." Hắn nói.
"Tốt! Bảo Vi, nghe thấy không, cho nên chúng ta... Hả?" Đang hì hì được một nửa thì Bạch Bất Phàm phản ứng lại, không hì hì nổi nữa.
Quay đầu dùng trán chống trán Lâm Lập, nhìn chằm chằm Lâm Lập như cái meme Heo Hiệp Sĩ: "Lâm Lập, mày nói cái gì?"
Lâm Lập như một cái xác không hồn, ngoài cười nhưng trong không cười: "Tao nói, muốn chơi thì chơi cái kích thích nhất."
Hệ thống chết tiệt.
Thứ làm thay đổi ý định của Lâm Lập, tự nhiên là nhiệm vụ vừa mới ban bố.
【 Hôm nay đến duyên, có thể nhập Bình Giang Bí Cảnh, trước cơ duyên tất nhiên là trùng điệp lịch luyện, nguy cơ đếm không xuể, nhưng tu sĩ nên có một viên kiên định hướng về phía trước chi tâm, có thể nào e ngại mềm yếu? Lúc này lấy tư thế quét ngang, thông quan bí cảnh, đoạt được Chứng Nhận Dũng Sĩ! 】
【 Nhiệm vụ phát động! 】
【 Nhiệm vụ năm: Lấy tư thế không sợ hãi tiêu sái, thông qua tám hạng khiêu chiến của Bình Giang Bí Cảnh. 】
【 Phần thưởng: Thể chất cải thiện: Khả năng khống chế tứ chi tăng lên 100%; Ngẫu nhiên năng lực *1; Hệ thống tiền tệ *100. 】
Còn có thể làm sao nữa.
Làm!
Nhưng Bạch Bất Phàm không biết, hắn chỉ biết mình lại bị phản bội, giờ phút này bờ môi mấp máy, nói không ra lời.
"Lựa chọn sáng suốt, Lâm Lập!" Có người buồn thì có người vui, Chu Bảo Vi hưng phấn vỗ vỗ vai Lâm Lập, hết sức vui mừng vì sự trưởng thành của hắn, sau đó nhìn về phía Bạch Bất Phàm: "Bất Phàm, chính mày nói đấy nhé, thiểu số phục tùng đa số, hiện tại mày không có quyền cự tuyệt."
"Tao cảm thấy... Hay là bàn bạc kỹ hơn một chút? Nói đi thì nói lại, giảng đạo lý, chân lý thường thường nắm giữ trong tay số ít người, cho nên đa số hẳn là phục tùng thiểu số, hai đứa mày hẳn là nghe tao." Bạch Bất Phàm luôn có đạo lý của riêng hắn.
Chu Bảo Vi: "..."
Đạo lý của mày nhiều vãi.
Lâm Lập cùng Bảo Vi liếc nhau.
"Mày nói cũng đúng." Lâm Lập nhìn về phía Bạch Bất Phàm, gật gật đầu.
Thấy có chỗ thương lượng, Bạch Bất Phàm lập tức hưng phấn lên: "Đúng không! Lâm Lập, mày suy nghĩ lại chút đi! Chúng ta chơi chút gì đó nhẹ nhàng không tốt sao? Mày nghĩ mà xem, ba người chúng ta tay nắm tay, cưỡi ngựa lao nhanh trên vòng xoay ngựa gỗ, kim qua thiết mã, cỡ nào có khí khái đàn ông a! Cỡ nào phóng khoáng a!"
Xin lỗi khí khái đàn ông và sự phóng khoáng giùm tao cái.
"Tao suy nghĩ một chút." Nhưng Lâm Lập nhíu mày, lâm vào suy tư.
Bạch Bất Phàm tự nhiên ở một bên bắt đầu líu lo không ngừng thuyết phục, thế tất yếu phải làm Lâm Lập quay xe.
"Xong chưa?" Lâm Lập đột nhiên mở miệng.
"Cái gì xong rồi?" Bạch Bất Phàm nghi hoặc.
"OK." Chu Bảo Vi gật gật đầu.
"Đi thôi, chuẩn bị vào cổng nào." Lâm Lập xoay người rời đi.
"Không phải, chuyện gì xảy ra? Trước khi vào cổng, phải thương lượng xem rốt cuộc chọn lối ưu tiên cho cái gì chứ!" Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Bạch Bất Phàm cảm giác mình bị cô lập.
Thẳng đến khi hắn trông thấy Chu Bảo Vi đang cầm điện thoại di động của mình trên tay.
Bạch Bất Phàm sờ lên cái túi trống rỗng, nuốt xuống một ngụm nước miếng.
Vải hào (Vãi lúa), vừa rồi là dương đông kích tây! Điệu hổ ly sơn! Cấu kết với nhau làm việc xấu! Súc sinh cấu kết!
"Điện thoại di động của tao sao lại ở trong tay mày!"
"Hả? Sao lại ở trong tay tao, không biết nữa, trả lại mày nè." Diễn xuất của Chu Bảo Vi, Bạch Bất Phàm đều chẳng buồn phun tào.
Bạch Bất Phàm hít sâu một hơi, mở khóa điện thoại.
Tin tốt, trong điện thoại không có nhiều thêm hai mươi vạn tệ.
Tin xấu, tám cái trò chơi đã được chọn xong.
Ha ha.
"Tụi mày làm như thế, tao sẽ cho tụi mày đẹp mặt!" Nhìn xem bóng lưng của hai người, Bạch Bất Phàm gầm thét lên.
Loại hành vi vượt qua chính chủ trực tiếp đưa ra lựa chọn này, đã chạm đến vảy ngược của Bạch Bất Phàm, tuyệt đối không cách nào tha thứ.
Ngày bình thường hi hi ha ha, cũng không có nghĩa là chính mình không có điểm mấu chốt!
"Ha ha."
Lâm Lập cùng Chu Bảo Vi thậm chí lười quay đầu lại.
Bạch Bất Phàm lấy điện thoại di động của mình ra, bật app làm đẹp lên mức tối đa, còn thêm hiệu ứng tai thỏ, chụp một tấm ảnh tự sướng, hung hăng cho bọn hắn "đẹp mặt".
Sau đó ốm yếu đi theo, bây giờ cũng chỉ có thể liều mình bồi tiểu nhân.
Quét vé, đi theo hai người tìm một vị trí bên cạnh ngồi xuống —— cổng chính công viên còn chưa mở, hiện tại qua cổng soát vé chẳng qua là tiến vào khu vực chờ xếp hàng.
"Nhân sinh a, liền giống như bị cưỡng bức, hoặc là bị làm chết, hoặc là bị sướng chết." Chu Bảo Vi nhìn Bạch Bất Phàm đang mất đi linh hồn, an ủi.
"Xã hội a, liền giống như bị cưỡng bức, hoặc là đi chống cự, hoặc là đi hưởng thụ." Lâm Lập gật đầu, lời này nói cho Bạch Bất Phàm, cũng là nói cho mình.
"Tuy nhiên lời nói thô nhưng lý không thô, nhưng tụi mày cũng quá thô bỉ rồi!" Bạch Bất Phàm đáp lại bằng ngón giữa, sau đó nhìn vào bên trong công viên trò chơi hiện tại đã có thể nhìn rõ hơn —— độ cao và đường cong của những trò chơi kinh khủng kia cũng có thể thấy rõ ràng hơn.
Thế là Bạch Bất Phàm thật sâu thở dài một hơi: "Tại sao tụi mày lại nghĩ quẩn thế, an ổn sống sót không tốt sao?"
"Dũng khí là khúc táng ca của nhân loại, nghe nói qua Vĩ Khi Tám Hạng chưa, Vĩ Khi Tiểu Dã nói, chỉ cần thông qua tám hạng này, nhân loại liền có thể Niết Bàn, mà chúng ta bây giờ tham dự, chính là bản Bình Giang Tám Hạng, chỉ cần thông qua, tin tưởng tao, mày cũng có thể chất biến." Chu Bảo Vi vỗ vỗ vai Bạch Bất Phàm.
"Vĩ Khi Tám Hạng? Tao biết, Hỏa Chi Rèn Luyện, Thôn Chi Yến Hội, Thân Chi Theo Lễ, Đồ Ăn Chi Đóng Gói, Vợ Chi Tái Giá, Hài Chi Sửa Họ, Thảo Chi Hai Mét, Mộ Chi Bị Vểnh Lên. Xong việc thì chất lượng cả người lẫn hộp năm cân, xác thực chất biến." Bạch Bất Phàm nụ cười tái nhợt.
Bạch Bất Phàm đã vào Phỉ Môn, tin tưởng vững chắc trên cái thế giới này duy nhất có thể khiến người ta phát sinh chất biến, chỉ có Trại Nuôi Gà Phỉ Phỉ.
Phỉ Môn vĩ đại, không cần nhiều lời.
Trừ cái đó ra, cái gì Vĩ Khi Tám Hạng, đều là cặn bã mê tín lạc hậu.
Chu Bảo Vi: "Thật mở tiệc nhất định phải gọi tao, tao ngồi bàn trẻ em, rượu thuốc lá tao lo đóng gói."
Lâm Lập: "Thật tái giá nhất định phải ưu tiên nghĩ đến tao, con cái cũng không cần."
Vương Trạch đi ngang qua: "Tao nghe được vểnh lên phải không? Vểnh lên ai? Mặc kệ, thêm tao một vé, trước vểnh lên lại nói!"
Bạch Bất Phàm lựa chọn mỉm cười.
Lưu Bang tới trông thấy ba người này đều phải hô một câu Đại Sở hưng.
Sinh hoạt tựa như là Đào Triết, hết thẩy đều muốn dựa vào hai tay của mình giải quyết, Bạch Bất Phàm cho là mình nhất định phải tìm một cơ hội, xử lý ba con súc sinh này.
"Sắp mở cửa rồi, đi thôi." Chu Bảo Vi trông thấy nhân viên công tác đứng ở vành đai cách ly, đồng thời ấn xuống chốt mở, thế là đứng dậy nói với hai người.
Lâm Lập cùng Bạch Bất Phàm đứng lên, cực kỳ nhanh chóng.
"Cái kia giống như chính là lối vào Tàu Lượn Thương Long, đợi lát nữa chúng ta trực tiếp chạy tới, như vậy có thể không cần vé ưu tiên chơi trước một lần, chơi xong một lần xuống, người khẳng định liền đông rồi, vậy chúng ta liền có thể dùng vé ưu tiên lại chơi một lần nữa! Hiệu suất tối đa hóa." Chu Bảo Vi mong đợi nói.
Lâm Lập cùng Bạch Bất Phàm ngồi xuống, một trăm điểm cấp tốc.
Đi tới đi tới phát hiện phía sau mình không có một ai, Chu Bảo Vi: "?"
"Đi ra chơi, làm gì mà vội vàng thế, như là lính đặc chủng vậy? Nhàn nhã, mới là chân lý của việc đi chơi." Bạch Bất Phàm đổ nước khoáng ra nắp bình, như uống trà thổi hai lần, mới từ tốn nói.
Chu Bảo Vi: "..."
"Bảo Vi, thương cảm Bạch Bất Phàm một chút đi, chúng ta chỉ có một Bạch Bất Phàm như vậy, đừng đùa chết rồi." Lâm Lập lại nói.
Lâm Lập đối với Bình Giang Tám Hạng sẽ không giống Bạch Bất Phàm cảm thấy e ngại như vậy, nhưng cũng không cách nào làm được như Chu Bảo Vi cảm thấy hưởng thụ những hạng mục này, cho nên tra tấn một lần là đủ rồi, lại tới một lần nữa thì hơi thừa.
"Cám ơn mày, Lâm Lập, quả nhiên vẫn là mày tốt với tao." Bạch Bất Phàm thật rất cảm động.
Lâm Lập là người tốt, sau này mình giết hắn nhất định sẽ cho một đao thống khoái, còn Chu Bảo Vi nhất định phải lăng trì.
Lâm Lập nụ cười ôn hòa.
Hắn còn phải cảm ơn tao cơ đấy.
Hôm nay hai chương tổng cộng sáu ngàn ba.
Đầu tháng cầu nguyệt phiếu.
(Hết chương này)