"Cậu cứ trực tiếp phiên dịch đồng bộ cho tớ nghe đi."
Lâm Lập nhíu mày, cũng nổi hứng, đứng dậy cầm miếng lau bảng coi như kinh đường mộc* đập bàn:
"Nếu các vị khán quan đã muốn nghe, vậy tại hạ cũng khó lòng từ chối!"
"Lại nói Phan Kim Liên trong tay cầm cây sào trúc không vững, lỡ tay tuột xuống dưới lầu, chẳng nghiêng chẳng lệch, lại vừa vặn đập trúng đầu một người qua đường."
"Gót sen khẽ nhún chào một cái, nói rằng: Thiếp nhất thời lỡ tay, quan nhân đừng trách ~"
"Mà Tây Môn Khánh ngẩng mặt lên, nhìn thấy một phu nhân vũ mị như vậy, lập tức rơi vào trầm tư sâu sắc lạ lùng..."
Lâm Lập nở một nụ cười đầy ẩn ý, thế nhưng Vương Trạch và Bạch Bất Phàm đang cười hèn mọn bỗng dưng tắt nụ cười, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Lâm Lập.
Lâm Lập lập tức quay đầu, may quá, không phải Tiết Kiên, chỉ là Trần Vũ Doanh.
Trần Vũ Doanh chắp hai tay sau lưng, chớp mắt, mang theo chút tò mò hỏi: "Tây Môn Khánh đang suy nghĩ gì thế? Lạ lùng lắm sao?"
Lâm Lập: "..."
Lâm Lập khẽ ho hai tiếng, mặt không đổi sắc nói tiếp:
"Sách nói tiếp hồi sau, Tây Môn Khánh trông thấy Phan Kim Liên, lập tức rơi vào trầm tư sâu sắc lạ lùng —— 'Tại sao cây sào trúc không bay lên trên mà lại rơi xuống dưới nhỉ? Có phải là do một lực hút nào đó của mặt đất đã kéo cây sào rơi xuống không?'
Thế là, ba định luật lớn của Tây Môn Khánh ra đời..."
Vương Trạch, Bạch Bất Phàm: "?"
Ai thèm nghe cái này chứ?
Đệt, coi như Phan Kim Liên nhà ngươi thoát một kiếp.
Trần Vũ Doanh nghe vậy lại khúc khích cười, đáy mắt lấp lánh ánh sáng vụn vặt: "Hóa ra là như vậy à?"
"Chứ sao nữa, nếu lớp trưởng có phiên bản khác, vậy thì cái kinh đường mộc này, trách nhiệm kể chuyện giao cho cậu, tớ cũng muốn nghe thử." Lâm Lập đưa miếng lau bảng trong tay cho Trần Vũ Doanh, trông mong nói.
"Tớ làm gì có." Trần Vũ Doanh đương nhiên không nhận, mà vừa cười vừa nói:
"Lâm Lập ơi là Lâm Lập, chỉ có cậu là nhiều trò thôi."
"Tớ cũng bình thường thôi, bạn tớ ở nhà có nuôi một con chó đốm tên Bất Phàm, nó mới nhiều trò ấy." Lâm Lập nghe vậy rất khiêm tốn xua tay.
Bạch Bất Phàm: "?"
Lần sau hai người có 'tình thú play' thì đừng lôi tôi vào được không, cảm ơn.
"Đi, Vương Trạch, đi vệ sinh." Bạch Bất Phàm cảm thấy mình nên rời đi, bèn nhìn về phía Vương Trạch.
"OK, vừa hay tao cũng muốn đi, đi thôi!"
"Theo cái phiên bản này của Lâm Lập, sau này Newton chẳng phải sẽ khóc lóc suốt ngày, cảm thấy cả đời mình sống dưới cái bóng của Tây Môn Khánh à." Vương Trạch đứng dậy đuổi theo, vừa đi vừa cười nói.
"Thật ra Newton không vĩ đại như mày nghĩ đâu." Bạch Bất Phàm nghe vậy thì cười phá vỡ hình tượng của Newton trong lòng Vương Trạch:
"Theo dã sử ghi lại, thật ra lúc Newton viết định luật của mình, ý ông ấy muốn diễn đạt là 'Vãi chưởng, đúng là yêu chết mông to với sóng lớn bá đạo', nhưng bên nhà xuất bản bảo với Newton rằng 'Viết thế này có hơi không phù hợp', nên Newton mới đổi thành 'Khối lượng càng lớn, lực hấp dẫn càng lớn'.
Hiểu không, thật ra lão Ngưu cũng là người trong giang hồ, ổng họ Ngưu, cũng tin trâu, tin rằng phán đoán của trâu thì không thể sai được."
Vương Trạch: "?"
"Vãi chưởng, dã sử của mày bắt đầu mở rộng bản đồ rồi à?"
"Mày cứ nói thẳng là mày tán thành Newton nào đi."
"Trâu rừng, tao cũng yêu chết mông to với sóng lớn bá đạo."
"Tao không dám gật bừa." Từng có tranh chấp về gu thẩm mỹ với Lâm Lập, Bạch Bất Phàm lắc đầu.
Thế là một cuộc tranh cãi mới lại bắt đầu.
...
Trong khu vực nghỉ của lớp.
Bạch Bất Phàm và Vương Trạch đã nhường chỗ, Trần Vũ Doanh liền ngồi xuống bên cạnh Lâm Lập.
"Tóc cậu vẫn còn bay ngược ra sau kìa, chạy xong lâu như vậy rồi mà cũng không chải lại, như cái ổ gà." Trần Vũ Doanh nhìn mái tóc rối bù của Lâm Lập, khẽ nói.
Lâm Lập nghe vậy tiện tay vuốt tóc, những lọn tóc bay lên những hạt bụi nhỏ li ti dưới ánh mặt trời, cậu thản nhiên nói:
"Không sao cả, dù sao cũng chỉ là từ một anh chàng đẹp trai biến thành một anh chàng đẹp trai đầu ổ gà thôi mà."
Trần Vũ Doanh mím môi, quay đầu đi, để lại cho Lâm Lập một bên mặt đang chống tay lên bàn, thân thể khẽ run.
"Lớp trưởng, cậu có ý gì đây, coi thường tớ à?" Lâm Lập thấy thế có vẻ không cam tâm, 'kinh đường mộc' lại vỗ một cái: "Phải biết rằng, tớ vừa đội cái đầu ổ gà này mà đã có hai người xin Wechat đấy, đây chính là minh chứng cho sức hút tuyệt đối của một anh chàng đẹp trai đầu ổ gà!"
Trần Vũ Doanh lúc này mới nín cười, hơi nghiêng đầu, để lộ nửa khuôn mặt bị bàn tay che khuất, đôi mắt trong veo chớp nhanh hơn một chút, hàng mi đổ một bóng mờ dưới mắt, cô nhìn Lâm Lập một giây rồi mới nhẹ giọng hỏi:
"Họ xin cậu ngay trước mặt à?"
"Đúng vậy, dũng cảm phết, ít nhất là dũng cảm hơn cái tên Đào gì gì đó nhát gan kia nhiều." Lâm Lập gật đầu.
"Cũng là học sinh khối Mười à? Cậu thêm họ chưa?" Trần Vũ Doanh lại hỏi.
"Một người phải, còn một người không phải." Lâm Lập thành thật trả lời, ngả người ra sau vươn vai: "Thêm hết rồi, dù sao cũng không tiện từ chối, hơn nữa cái cậu bạn cùng khối kia cũng hợp gu tớ phết, cậu ta không thêm tớ, tớ còn định thêm cậu ta ấy chứ."
"Ồ." Giọng Trần Vũ Doanh nhẹ như một chiếc lông vũ.
Đáp lại một tiếng như vậy, cô lại quay đầu đi, góc độ còn lớn hơn lúc nãy quay đi cười trộm, mái tóc đuôi ngựa rủ xuống, vừa vặn che khuất một bên mặt.
Lâm Lập nhìn động tác của Trần Vũ Doanh, chớp mắt, sau đó lại hỏi tiếp: "Đúng rồi, cái cậu khối Mười kia nói muốn mời tớ ăn cơm, nhưng tớ thấy mới quen, chưa đến mức đó, lớp trưởng, cậu thấy tớ nên trả lời tin nhắn của cậu ta thế nào cho phải?"
"Không biết." Trần Vũ Doanh trầm thấp đáp lại một tiếng, tâm trạng không cao, giọng nói như bị nghẹn trong lồng ngực mềm mại.
Lâm Lập không nhìn thấy được, tay phải của cô gái cầm cây bút lông chưa mở nắp trên bàn, vô định gạch tới gạch lui, đôi môi mím thành một đường thẳng, trong mắt lóe lên vẻ không vui.
"Ây, cậu ta nhắn tin cho tớ rồi, lớp trưởng, cậu có bộ sticker nào đáng yêu không, cho tớ mấy cái, tớ trả lời cậu ta."
Lâm Lập nhìn tin nhắn của Đỗ Hàn Tư trên điện thoại, như thể hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi cảm xúc của ai đó, nói với Trần Vũ Doanh.
"... Tối nay gửi cho cậu." Trần Vũ Doanh hé miệng, cuối cùng chỉ nói vậy.
"Bây giờ không được à?"
"Bây giờ điện thoại hết pin rồi."
"Vậy tớ cho cậu mượn sạc dự phòng nhé?"
Giọng Lâm Lập bỗng nhiên rõ ràng hơn rất nhiều, cùng với cảm giác tóc bị kéo nhẹ, Trần Vũ Doanh ý thức được Lâm Lập bây giờ cũng giống như những buổi trưa khác, đang đối mặt với mình, nghịch tóc mình.
Thế là cô kéo mái tóc đuôi ngựa ra trước ngực, không trả lời chuyện sạc dự phòng, nhẹ giọng nói: "Tóc hôm nay mới gội, đừng nghịch."
"Lớp trưởng? Cậu đang chê tay tớ bẩn à?!" Giọng Lâm Lập mang theo ý cười rõ rệt.
"Chứ sao nữa, cậu vừa mới chạy xong." Có lẽ cảm thấy cứ quay lưng về phía người khác không hay lắm, Trần Vũ Doanh cuối cùng cũng ngồi thẳng lại, liếc Lâm Lập một cái, cảm xúc trong mắt phức tạp như một bảng màu bị đổ.
"Vậy xem ra tớ phải đi rửa tay trước, vừa hay, tớ cũng hơi muốn đi vệ sinh, vậy tớ đi đây." Lâm Lập gật đầu, đứng dậy vươn vai.
"Ừm." Trần Vũ Doanh gật đầu, lấy ra chiếc điện thoại vẫn còn đầy pin của mình, cô muốn xóa hết tất cả các bộ sticker đáng yêu.
Ghét sticker đáng yêu.
"Được rồi, tớ đi đây, hy vọng lần này trên đường có nữ sinh nào xin Wechat của tớ, ai, toàn con trai xin Wechat tớ là có ý gì chứ? Tớ còn chưa bắt đầu tập gym mà sao đã thu hút đồng giới rồi? Hy vọng trọng tài và cậu bạn khối Mười bốn kia thêm tớ là để giới thiệu con gái cho tớ.
Phiền chết đi được, ai!!"
Lâm Lập than thở cực kỳ lớn tiếng, to đến mức như muốn xuyên thủng cả sân thể dục, cứ như sợ có người không nghe thấy.
Sau đó cậu mới ôm gáy, thong thả đi về phía nhà vệ sinh.
Động tác trên tay Trần Vũ Doanh dừng lại.
Cô chớp mắt mấy cái, tắt màn hình điện thoại, thế là nhìn thấy một bản thân đang không vui.
Ít nhất là vừa rồi không vui, nhưng bây giờ, khóe miệng cô lại không tự chủ được mà nhếch lên.
Không được nhếch lên.
Nhưng khóe miệng không nghe lời cô, thế là cuối cùng vẻ mặt hóa thành một nụ cười thẹn thùng.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía bóng lưng đang dần xa của Lâm Lập, cậu đang dùng mũi chân đá vào thảm cỏ ven đường, nhàn nhã như đang đi dạo.
Trần Vũ Doanh mở khung chat với Lâm Lập.
Trần Vũ Doanh bắt đầu từ từ, gửi hết tất cả các bộ sticker không đáng yêu của mình cho Lâm Lập.
Đáng yêu một cái cũng không cho, hừ.
Dường như vẫn chưa hết giận, thế là trong danh sách bạn bè của Trần Vũ Doanh thiếu một "Lâm Lập", nhiều thêm một "Lâm Lập (bản đáng ghét)".
Làm xong những việc này, Trần Vũ Doanh đặt điện thoại lên bàn, dùng hai tay ôm lấy mặt mình.
"Ai nha ~"
...
"Lâm Lập, mày làm gì đấy?" Bạch Bất Phàm và Vương Trạch vừa từ nhà vệ sinh ra, thấy Lâm Lập đi tới, nghi ngờ hỏi.
Lâm Lập nghe vậy ngẩn ra, chỉ vào nhà vệ sinh sau lưng hai người: "Này hai ông anh, tao đến đây không phải đi vệ sinh thì chẳng lẽ là đi mua cơm trưa cho hai bây mày à?"
"Ý tao là, mày đi vệ sinh thì đi vệ sinh, sao mày lại cười vui như vậy?" Đây mới là điểm Bạch Bất Phàm tò mò.
"Đúng vậy, mày cười như thằng ngốc." Vương Trạch cũng gật đầu tán thành.
"Tao cười mà cũng không được à? Cần hai mày quản sao?" Lâm Lập giơ ngón giữa về phía hai người, lầm bầm đi vào nhà vệ sinh: "Đúng là tư duy của bọn hạ đẳng, thôi được rồi, tâm trạng tốt, lười so đo với hai mày..."
Bạch Bất Phàm và Vương Trạch bị mắng vô cớ: "?"
"Nó bị bệnh à?" Hai người đồng thanh nói.
(Hết chương)
*Kinh đường mộc: Gõ bằng gỗ để giữ trật tự trong phòng xử án thời xưa.