Tục ngữ nói rất hay, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.
Nhưng Lâm Lập cảm thấy cũng không hẳn là mỗi nhà.
Ví dụ như chính mình cũng chỉ có nửa bản.
Mà trẻ mồ côi thậm chí ngay cả nửa bản này cũng không có.
"Chờ, chờ một chút! Cái này con mẹ nó... ý mày là chưa từng cùng cha mẹ cãi nhau kiểu đó hả!"
Nghe xong Lâm Lập giải thích, Trương Hạo Dương và Tần Trạch Vũ sửng sốt hồi lâu, mới không kìm được cao giọng chửi bậy.
Mẹ mày chứ.
Dựa theo cái logic của Lâm Lập, vậy trên thế giới này chủng tộc có quan hệ tốt nhất với cha chính là người da đen.
Đại bộ phận người da đen bọn họ đều chưa từng cãi nhau với cha —— dù sao người da đen sở dĩ thích mua hàng 0 đồng, cũng là bởi vì bọn họ không có cha để trả nợ mà!
Đúng không?
Cái này không đúng!
"Hai đứa mày cứ nói có đúng là chưa từng cãi nhau không?" Lâm Lập có chút vô tội dang tay, hắn cảm thấy mình nói không có vấn đề, sau đó chân thành hỏi thăm:
"Cho nên, Trạch Vũ, Hạo Dương, hai đứa mày cũng hi vọng có được không khí gia đình hòa thuận như vậy sao?"
"Nếu như hi vọng thì tao có một kế..."
"Khoan khoan khoan khoan!" Giờ phút này Lâm Lập đang hiến kế trong mắt Tần Trạch Vũ và Trương Hạo Dương chẳng khác nào Giả Hủ: "Văn Hòa huynh, sự tình còn chưa nghiêm trọng đến trình độ này, không đến mức không đến mức..."
Đối mặt với cái tên có vẻ như muốn ra tay với cha mẹ mình này, hai người thuyết phục với giọng điệu chân thành tha thiết.
Nếu như phương thức giải quyết mâu thuẫn gia đình là giải quyết luôn cái gia đình để mâu thuẫn không có đất sinh sôi, thì hai người vẫn hi vọng mình có cha mẹ.
Tục ngữ nói hay, đoạn tuyệt cha mẹ như là chặn đường tài lộc, tuy nhiên cha mẹ mắng mình, nhưng cũng là thật sự "bạo kim tệ" (cho tiền).
"... Được thôi, vậy hai đứa mày về sau cần thì hỏi lại tao." Lâm Lập có chút tiếc nuối.
Sau đó nhìn bốn phía, vẫn không tìm thấy Trần Vũ Doanh, thế là dò hỏi: "Lớp trưởng đâu rồi, đi nhà vệ sinh à?"
Hai người vừa nãy toàn bộ hành trình bị phụ huynh mắng tự nhiên không biết rõ tình hình, ngược lại là Chu Bảo Vi ăn xong bánh nướng quay lại, nghe vậy vỗ vỗ thịt ba chỉ trước ngực mình, thay Lâm Lập giải đáp:
"Tao biết, vừa nãy tao nghe thấy, Lão Kiên đầu bảo cậu ấy tới văn phòng lấy đồ, lát nữa chắc là về thôi."
"Đã ăn xong rồi?" Lâm Lập nghe vậy quay đầu, nhìn mỡ đông trên khóe miệng Chu Bảo Vi, khinh bỉ nói.
"Tao không biết tụi mày đang nói cái gì."
"Cha mày vẫn là quá sủng mày, tới tham gia cái họp phụ huynh đều sợ mày chờ ở bên ngoài đói bụng." Lâm Lập thở dài, "Bảo Vi a Bảo Vi, mày cứ tiếp tục như vậy, về sau đại dịch Zombie bùng phát, Zombie cắn mày một miếng đều phải đi tìm tỏi khắp nơi."
"Chậc chậc, Lâm Lập mày chính là ăn không được bánh nướng thì nói Phan Kim Liên toàn mùi hải sản." Cái điểm công kích lực này chỉ như gãi ngứa, trên người không có đồ ăn không sợ bị cướp, Chu Bảo Vi không thèm quan tâm, đấm Lâm Lập một quyền sau đó khinh thường nói.
Dư quang sáng lên, Lâm Lập để Bạch Bất Phàm thay mình tiếp tục bồi dưỡng sức chịu đựng tinh thần cho Chu Bảo Vi, chính mình thì đổi chỗ khác.
Trần Vũ Doanh đã ôm một chồng sách nhỏ xuất hiện, đi vào phòng học giúp Tiết Kiên phát sách xuống dưới.
Lần nữa bước ra cửa phòng học, ánh mắt liền bị Lâm Lập đang vẫy tay, nghiêng người dựa vào lan can trên hành lang trên không hấp dẫn.
"Sao thế?" Như chim về tổ, Trần Vũ Doanh bước chân càng chạy càng nhanh, một cách tự nhiên dựa vào lan can bên cạnh hắn.
Ngón tay rơi vào trên lan can sắt lá, mang theo chút nhịp điệu nhẹ nhàng gõ gõ.
"Lớp trưởng, tớ vừa nãy luôn cảm giác mẹ cậu cứ nhìn tớ chằm chằm, là ảo giác sao, hay là bà ấy đã biết rồi?" Lâm Lập hạ giọng hỏi thăm.
"Đó không phải là ảo giác đâu, mẹ tớ biết rồi." Trần Vũ Doanh nghe vậy, đôi mắt thanh tịnh cong lên, cũng hạ giọng trả lời.
"Thật sự biết rồi à?"
Tuy nhiên trong lòng sớm có suy đoán, nhưng chính tai xác nhận, Lâm Lập vẫn vô thức thẳng lưng, phảng phất trong nháy mắt bị ánh mắt vô hình khóa chặt.
Không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua hướng phòng học, luôn cảm giác có đạo ánh mắt có thể xuyên thấu vách tường giờ phút này đang rơi trên người hắn.
"Biết từ lúc nào? Tuần trước tớ ở dưới lầu nhà cậu bị nhìn thấy không?"
"Không phải," Trần Vũ Doanh cười lắc đầu, "Là trước khi chúng ta quen nhau thì đã biết rồi."
Nói đến đây, giọng nói dần dần nhu hòa.
"Trước đó tớ ôm cậu ấy, chú Trang —— cũng chính là tài xế nhà tớ thuê, chú ấy nhìn thấy mà, loại chuyện này chú ấy hoàn toàn không nói với người nhà tớ, tớ cũng không biết chú ấy có nghe tớ không, hơn nữa tớ cũng cảm thấy cha tớ hẳn là cũng có ủy thác chú ấy nhìn chằm chằm tớ.
Khi đó tớ đương nhiên không muốn cha tớ biết, cho nên tớ liền nói với chú ấy có thể nói cho mẹ tớ, nhưng tuyệt đối không cho phép nói cho cha tớ biết, chú Trang cũng đồng ý."
"Tối hôm đó tớ liền chủ động nói với mẹ tớ, bà ấy đồng ý với tớ tạm thời không nói cho ba, còn nói bà ấy trước ngày đó liền nhìn ra một chút, chỉ là không nói toạc ra, không biết có phải là thật hay không."
Thiếu nữ giọng nói càng nhẹ nhàng hơn chút, mang theo điểm chia sẻ ngọt ngào nhảy cẫng:
"Về sau cậu tỏ tình tối hôm đó, còn có tuần trước cậu đến dưới lầu nhà tớ, tớ đều chia sẻ với bà ấy ngay lập tức."
"Nhất là tuần trước, cái cửa sổ kia là phòng khách nhà tớ, lúc ấy mẹ tớ đang ngồi ở ghế sô pha ngay sau lưng tớ không xa, bất quá yên tâm, bà ấy không có nghe lén..."
Trần Vũ Doanh giọng nói nhẹ nhàng nhu nhu êm tai.
Nguyên lai thời gian biết được so với dự tính còn sớm hơn nhiều như vậy sao, Lâm Lập hơi có vẻ kinh ngạc nhíu mày.
Trần Vũ Doanh còn định nói tiếp, nhưng thấy Lâm Lập vẻ mặt như lâm đại địch, thậm chí hai tay đều có chút bất an, cô mặt mày cong cong: "Lâm Lập, cậu làm cái biểu cảm gì thế ~"
Lâm Lập hỏi một đằng, trả lời một nẻo, thở dài một hơi: "Sớm biết hôm nay mặc âu phục đi học..."
Trần Vũ Doanh sửng sốt một chút, sau đó tiếng cười càng thêm thanh thúy êm tai ức chế không nổi thoát ra khỏi cánh môi: "Không có gì phải căng thẳng, bà ấy vừa nãy còn đang nói với tớ về cậu."
"Nói cái gì?" Lâm Lập vểnh tai.
"Nói ấn tượng đầu tiên về cậu cũng khá tốt, khá thích cậu." Trần Vũ Doanh hai tay chắp sau lưng, hai mắt bởi vì cười cong thành hình trăng khuyết, mang theo chút ít kiêu ngạo bổ sung: "Bà ấy cảm thấy mắt nhìn người của tớ rất tốt."
"Xin lỗi." Lâm Lập đột nhiên nghiêm mặt, giọng thành khẩn.
"Hả?" Lời xin lỗi đột ngột này thực sự khiến người ta trở tay không kịp, Trần Vũ Doanh sửng sốt một chút, nghi hoặc nghiêng đầu: "Xin lỗi cái gì?"
"Lớp trưởng, phiền cậu chuyển lời tới mẫu thân đại nhân, người tớ thích là cậu, cho nên dù bà ấy có thích tớ, tớ cùng bà ấy cũng là không thể nào!" Lâm Lập nhắm mắt lại, phảng phất như đang tuyên bố một quyết định cực kỳ khó khăn, ngữ khí trầm trọng.
Làm cha dượng của Trần Vũ Doanh chuyện này...
Nha be be lạc! Lâm Lập làm không được! Đây cũng quá 18+, quá không phù hợp thiếu nhi!
Trần Vũ Doanh: "?"
Trần Vũ Doanh hơi bĩu môi, trông rất đáng yêu, nhưng lời nói ra không có chút nào đáng yêu, ngữ tốc nhanh chóng: "Tớ muốn đem cuộc đối thoại vừa rồi nói cho mẹ tớ."
Lâm Lập: "?"
"Không đến mức không đến mức không đến mức, Doanh bảo của tớ không thể nhẫn tâm như vậy chứ! Lần nữa xin lỗi —— mở ngoặc, lời xin lỗi này là dành cho cậu." Lâm Lập chắp tay trước ngực, niệm chú.
Trần Vũ Doanh lúc này mới thỏa mãn khẽ hừ một tiếng, khóe miệng giơ lên đường cong thắng lợi.
"Không nghĩ tới dì lại sáng suốt như vậy, yên tâm về cậu như vậy a." Đạt được đáp án rằng mẹ Trần Vũ Doanh có ấn tượng ban đầu khá hài lòng về mình, Lâm Lập đáy lòng một chút thấp thỏm rốt cục tán đi không ít, ngữ khí cũng thoải mái hơn.
Nhóc con! Ngươi học tập lấy một chút!
Trần Vũ Doanh cười không nói, sóng mắt lưu chuyển giấu một tia ngượng ngùng khó phát hiện.
Kỳ thật vẫn là có ước hẹn ràng buộc.
Bà ấy vẫn đề cập yêu cầu với mình, nói ở cấp ba mình và Lâm Lập nhất định nhất định không được vượt qua ranh giới đỏ, nếu như vượt qua ranh giới đỏ, bà ấy liền nhất định sẽ nói cho ba, chính bà ấy cũng sẽ trực tiếp can thiệp.
Cuối cùng có lẽ là lo lắng yêu đương làm người ta mù quáng mất kiểm soát, người đang yêu dễ dàng khó kìm lòng nổi, mình lá mặt lá trái, còn lặp đi lặp lại căn dặn nếu quả thật đến bước kia, nhất định phải nhớ kỹ làm biện pháp an toàn.