Virtus's Reader
Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là

Chương 554: CHƯƠNG 388: NGÔ MẪN: TRÁI NÃO ĐANG PHẢN BÁC PHẢI NÃO (2)

Lâm Lập: "?"

Sửng sốt một chút, Lâm Lập có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu:

"Cái này, cái này quá nhanh đi, mẹ, mẹ có thể cho con thêm vài năm thời gian không... Nói thật, trước khi tốt nghiệp và bước vào xã hội, con đều không có kế hoạch như vậy...

Mẹ, muốn bế cháu thì giai đoạn hiện tại mẹ cứ chuyển nghề làm bảo mẫu mà bế cho đã đi..."

Nghe thấy những lời này của Lâm Lập, Ngô Mẫn mới thở dài một hơi.

Không xảy ra án mạng là tốt rồi.

"Cho nên thật sự yêu đương rồi?" Ngô Mẫn hỏi thăm.

Cũng hiểu trên đường về nhà Lâm Lập nói năng kỳ quái, hóa ra tất cả đều là bước đệm cho giờ phút này?

"Vâng, nói chuyện được hai tuần rồi." Lâm Lập cũng không che giấu gật đầu.

Ngô Mẫn khẽ nhíu mày, sau đó giật mình.

Hai tuần trước Lâm Lập hoàn toàn chính xác hơn nửa đêm đột nhiên liên hệ mình, còn hỏi mình muốn cháu trai không.

Phù —— còn tốt lúc ấy mình từ chối, Ngô Mẫn có chút nghĩ mà sợ.

Ngô Mẫn sau đó ngữ khí có chút nghiêm túc truy vấn:

"Cô bé là người ở đâu? Cùng trường sao?

Lâm Lập, con đừng nói là người hơn hai mươi tuổi thậm chí là người ngoài xã hội nhé, cái đó mẹ tuyệt đối sẽ không cho phép, sẽ cưỡng ép con chuyển vào ký túc xá, bắt con cắt đứt liên lạc."

Lâm Lập trong lòng dùng meme Husky chỉ người.

Vừa nãy còn nói sẽ thuận theo tự nhiên không phản đối đâu, hiện tại liền biến sắc mặt.

Phụ nữ, tên của người là dối trá.

Bất quá lo lắng này của Ngô Mẫn Lâm Lập cũng có thể hiểu được, cho nên chỉ là cười lắc đầu: "Đương nhiên không phải, con nào có rảnh rỗi đi quen loại người này, không chỉ là cùng trường, còn là cùng khối, hơn nữa mẹ, mẹ còn quen biết."

"Mẹ còn quen biết?" Trong giọng nói cao hơn không ít của Ngô Mẫn chứa đầy sự ngạc nhiên và kinh ngạc, nhưng sau đó liền ý thức được Lâm Lập đang nói đến ai: "Là... cô bé tên Trần Vũ Doanh kia?"

Phải nói ngoại trừ Lâm Lập ra, học sinh lớp bốn mà Ngô Mẫn còn quen biết, chỉ có lớp trưởng lớp bốn Trần Vũ Doanh, người mà lúc trước vì tổ chức sinh nhật cho Lâm Lập mà kết bạn với bà và bàn bạc rất lâu.

Bất quá, tính cả hôm nay, học sinh mà Ngô Mẫn nhớ ngược lại là có thêm một Tiểu Lâm Lập: Bạch Bất Phàm.

"Là cậu ấy." Lâm Lập gật gật đầu.

Ngô Mẫn theo bản năng lấy điện thoại di động ra, tìm được nick Trần Vũ Doanh, bấm vào vòng bạn bè của cô bé.

Khi nhìn thấy khuôn mặt thiếu nữ, trong lòng Ngô Mẫn lập tức hơi hồi hộp một chút.

Hỏng rồi, cải trắng người ta tân tân khổ khổ nuôi tốt như vậy, xoạt một cái bị heo nhà mình ủi mất!

Đứa nhỏ này lúc ấy còn lễ phép như vậy!

Không có bất kỳ sự vui mừng nào, càng không có cảm giác tự hào vì con trai mình có thể tìm được bạn gái "tám quan đoan chính" (tam quan + ngũ quan) như vậy, chính Ngô Mẫn cũng không biết vì cái gì, bà theo bản năng liền thay vào tâm tính của nhà gái, chỉ cảm thấy có chút đau lòng nhức óc.

Lật xem một lượt ảnh chụp vòng bạn bè của Trần Vũ Doanh, đặc biệt quan sát dưới, Ngô Mẫn cũng chú ý tới Lâm Lập xuất hiện trong vòng bạn bè của Trần Vũ Doanh khá thường xuyên.

Mặc dù đại bộ phận đều là một đám người đi ra ngoài chơi, nhưng trong cửu cung cách (9 ảnh), chỉ cần cố ý tìm kiếm, Ngô Mẫn vĩnh viễn có thể tìm tới mấy tấm ảnh chụp chung riêng của Lâm Lập và Trần Vũ Doanh.

Xong, chuyện này hơn phân nửa là thật, không phải Lâm Lập lên cơn.

"Được thôi... Mẹ biết rồi..." Ngô Mẫn chần chờ gật đầu.

Người cũng nên đối mặt hiện thực, Ngô Mẫn vẫn là từ thân phận "Phụ huynh Trần Vũ Doanh" một lần nữa trở về thân phận "Mẹ Lâm Lập".

Đối tượng yêu đương của con mình là Trần Vũ Doanh thì bà cũng rất yên tâm.

Lớp trưởng lớp bốn, phẩm đức giỏi nhiều mặt, tại lớp chọn lại có thể ổn định top 10 của khối, những điều này bà đều có nghe thấy.

"Lâm Lập, con nếu không đủ tiền thì nói với mẹ, yêu đương thì con trai các con vẫn phải hào phóng chút... Các con lúc này thích nhau, nói đến cũng coi là thuần túy nhất, rất tốt..." Ngô Mẫn nói khẽ.

Lâm Lập cúi đầu xuống, dùng ngón tay xoa trán, nhẹ giọng cười.

Ngô Mẫn vừa nãy nói "Bà đối với việc con yêu đương không ủng hộ cũng không phản đối" nhưng trên thực tế, bà căn bản chính là vừa ủng hộ lại vừa phản đối a.

Trái não đưa ra giả thiết, phải não công kích trái não, Lâm Lập kém chút nhớ tới một cố nhân.

Lời phụ nữ nói quả nhiên là hoàn toàn không thể tin.

"Mắt nhìn của con không tệ chứ." Lâm Lập đắc ý nói.

"Ừm," Ngô Mẫn gật đầu lại lắc đầu: "Nhưng mắt nhìn của con bé không được."

Lâm Lập vẫn như cũ cười hì hì, người ưu tú đều dễ dàng bị gièm pha, quen rồi.

"Người trong nhà con bé biết không?" Ngô Mẫn lại hỏi thăm, sau đó nhìn xem một liên hệ khác có tên 'Trần Vũ Doanh' trong danh sách: "Nói đến thì, mẹ còn có Wechat của ba cô bé này."

—— Lúc trước Quốc Khánh, Trần Trung Bình chủ động thêm Wechat của bà.

Bà còn nhờ ông ấy chiếu cố Lâm Lập nhiều hơn, đặc biệt nhấn mạnh với ông ấy "Lâm Lập đứa nhỏ này nhìn không giống người, nhưng đúng là người, là đứa trẻ ngoan".

Lúc đó Ngô Mẫn có thể phát giác được đối phương không yên lòng về Lâm Lập.

Ý nghĩ của Ngô Mẫn lúc đó là, thời gian sẽ chứng minh mình là đúng.

Nhưng là, xin lỗi, ba Trần Vũ Doanh.

Thời gian đã chứng minh ông là đúng.

Xác thực không nên yên tâm.

Ha ha, thật sự là xấu hổ đâu...

Ngô Mẫn đột nhiên có chút mồ hôi đầm đìa, về sau họp phụ huynh không tới nữa, Lâm Lập có thi lại hạng nhất khối cũng không tới!

"Mẹ cậu ấy biết, ba không biết," Lâm Lập thành thật trả lời.

"Vì cái gì chỉ có một bên biết? Gia đình nhà họ..." Ngô Mẫn nghe vậy sững sờ, lời nói mang theo thăm dò.

"Nghĩ nhiều rồi mẹ," Lâm Lập cười khoát tay, "Đơn thuần chỉ là bởi vì mẹ cậu ấy giống mẹ, coi như ủng hộ cậu ấy yêu đương, nhưng ba cậu ấy lại giống mẹ, phản đối yêu đương, cho nên cậu ấy có tính chọn lọc chỉ nói cho mẹ thôi."

"Như vậy a..." Ngô Mẫn gật gật đầu, sau đó trầm ngâm một hồi, cũng một lần nữa khởi động xe.

Không phải là nghĩ thông suốt, là lại tiếp tục dừng lại thì bị phạt tiền.

"Cho nên ý con vừa nãy là, con chọn khối đến lúc đó muốn dựa theo lựa chọn của cô bé kia, học cùng một lớp với con bé?"

Câu trả lời trước đó của Lâm Lập đại biểu cái gì cũng không cần nói cũng biết, Ngô Mẫn lại hỏi thăm.

"Khả năng là vậy, dù sao đến lúc đó con hoặc là vì cùng anh em một lớp mà chọn, hoặc là liền vì cùng bạn gái một lớp mà chọn.

Dù sao đối với con mà nói, tùy tiện chọn thế nào, con đều có lòng tin vững vàng thi ba môn tổng điểm 297 trở lên —— mở ngoặc, Mẫn tỷ, con không nói 300 đơn thuần là bởi vì con có mỹ đức khiêm tốn." Lâm Lập cười nói.

Trong chế độ tính điểm, thi một trăm đều không nhất định yêu cầu bài thi một trăm, mà Lâm Lập xác thực cho rằng lấy tốc độ trưởng thành hiện tại của mình, thời điểm thi tuyển lớp mười một, bài thi max điểm đều là lấy đồ trong túi.

"Lâm Lập..." Ngô Mẫn ánh mắt phức tạp liếc nhìn Lâm Lập một cái, muốn nói lại thôi, trầm mặc nửa ngày, cuối cùng tiêu tan cười cười: "Đều tùy con đi, con có sắp xếp của mình là tốt rồi, mẹ liền không can thiệp."

"Đúng rồi, sinh học tốt nhất đừng chọn." Ngô Mẫn đột nhiên bổ sung.

"Tại sao."

"Mẹ sợ con học sinh học."

Lâm Lập cất tiếng cười to.

Ngô Mẫn cũng đi theo cười, bất quá tại dư quang chú ý tới tin nhắn xác nhận hiện lên trên điện thoại di động, trong nháy mắt cười không nổi mà có vẻ hơi bối rối:

"Ái chà? Chờ chút? Mẹ Trần Vũ Doanh làm sao vào lúc này đột nhiên thêm mẹ thế này? !"

"A," Lâm Lập cũng không ngạc nhiên, "Con vừa nãy đem chuyện "Con nói cho mẹ biết" nói cho lớp trưởng bên kia, đoán chừng cậu ấy cũng nói với mẹ cậu ấy rồi, hai người kết bạn cũng có thể bù đắp nhau."

Ngô Mẫn nghe vậy sững sờ, sau đó giảm tốc độ xe, ánh mắt điên cuồng đảo qua lại giữa đường và màn hình, ngón tay luống cuống.

Lâm Lập hơi kinh ngạc.

Làm sao ấn cái nút chấp nhận kết bạn mà như ấn nút phóng tên lửa hạt nhân thế này.

"Mẹ, mẹ làm gì thế."

"Làm gì? Mẹ con không dám còn căng thẳng nữa, luôn cảm thấy trước mặt mẹ Trần Vũ Doanh, mẹ kém một bậc..." Ngô Mẫn nghe vậy tức giận nói.

"Có cái gì không dám? Đều niên đại gì rồi, mẹ, bọn họ có tiền thì có tiền, nhưng chúng ta người nghèo chí không nghèo!" Lâm Lập khích lệ nói.

"Tiền gì không tiền nghèo không nghèo? Cùng cái này có quan hệ gì?" Ngô Mẫn nhìn đồ ngốc lườm Lâm Lập một cái, cười lạnh một tiếng:

"Đơn thuần là bởi vì thằng nhóc con đang yêu đương với con nhà người ta, mẹ mới cảm thấy kém một bậc a! Luôn cảm thấy mẹ có lỗi với nhà người ta, là mẹ hại người ta..."

Lâm Lập thở dài.

Ngô Mẫn hẳn là hoàn toàn chính xác không chú ý qua tình trạng kinh tế nhà Trần Vũ Doanh, câu nói này hư hư thực thực có mấy phần thật lòng.

Cái "mấy" này hẳn là lớn hơn hoặc bằng "trăm".

Ngô Mẫn cuối cùng vẫn ấn chấp nhận, bất quá sau khi chấp nhận, lập tức một lần nữa gia tốc lái xe bình thường, còn dặn dò Lâm Lập:

"Lâm Lập, con chuyển lời một chút bên kia, liền nói mẹ đang lái xe không có cách nào phân tâm nói chuyện phiếm, kết bạn cũng là con ấn chấp nhận, chờ mẹ về đến nhà, lại cùng mẹ con bé trò chuyện."

"Mẹ phải nghĩ xem lát nữa muốn nói gì trước đã."

Lâm Lập không quan trọng gật đầu: "Được, bất quá mẹ không cần thiết căng thẳng như vậy, có câu nói rất hay, mẹ chồng xinh đẹp sớm muộn cũng phải gặp con dâu..."

Khó được cho mình thêm cái "xinh đẹp", Ngô Mẫn lần nữa lườm Lâm Lập một cái, tạm thời không mắng hắn.

"Phù —— "

Hiện tại quan trọng không phải mắng Lâm Lập, cảm giác mình thuộc về tử hình đổi thành chết chậm, Ngô Mẫn bắt đầu suy tư lát nữa nên dùng lời mở đầu thế nào, đối phương có thể sẽ nói cái gì, mình nên ứng đối như thế nào.

Nếu như đối phương có ý chất vấn, mình lại làm như thế nào cùng Lâm Lập phân rõ giới hạn?

Suy nghĩ phức tạp, không có đạt được đáp án hài lòng, không khỏi buồn từ trong lòng đến, Ngô Mẫn than thở hỏi thăm: "Lâm Lập, bạn cùng bàn của con, cái cậu Bạch Bất Phàm ấy, nó yêu đương chưa?"

"Còn chưa." Lâm Lập lắc đầu.

Mẹ Bất Phàm, chị vẫn là sướng hơn tôi a.

Ngô Mẫn có chút hâm mộ.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Nhưng nhà mình niệm kinh chỉ có một mình mình, khổ quá.

Lâm Lập: "Nhưng nó có người thích."

"Ai? Có thể nói không?"

"Phỉ Phỉ."

"Phỉ Phỉ? Ai? Mẹ làm sao không nhớ rõ lớp các con còn có một nữ sinh như thế?"

"Là nhân viên một tiệm mát-xa chân."

Tựa hồ sợ Ngô Mẫn không tin, Lâm Lập ấn mở điện thoại, tìm kiếm lịch sử trò chuyện, sau đó một đoạn ghi âm bắn ra ngoài, là giọng Bạch Bất Phàm —— "Lâm Lập, a a a a, tao nhớ Phỉ Phỉ."

Ngô Mẫn: "..."

(Hết chương)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!