"Người anh em cậu đều thái độ này rồi, vậy tôi còn nói gì nữa, không sao, cậu tiếp tục xem thành tích của cậu, tôi cũng bận việc của tôi trước." Lâm Lập liên tục xua tay.
Chờ Vương Việt Trí gật đầu, Lâm Lập cười cười.
Một giây sau, hít sâu một hơi, sắc mặt biến đổi, lần nữa chuyển hướng sang Tiết Kiên, nghiêm nghị nói: "Thầy! Có nội gián! Có tấm màn đen —— "
Khóe miệng Tiết Kiên hơi co giật.
Cái thằng nhóc ký ba này cảm xúc cư nhiên còn có thể nối liền lại được à.
Cái thiên phú lật mặt này nắm chắc thật đấy.
Bất quá, cũng cảm thấy Lâm Lập cứ sủa mãi có chút ồn ào, Tiết Kiên ghét bỏ phất tay, giải thích:
"Cái phần trắc nghiệm cậu tô nhiều như vậy, đen sì một mảng, giáo viên phụ trách chấm thi vừa nhìn liền chú ý tới, còn gửi vào nhóm cho chúng tôi xem, cuối cùng cũng là thầy ấy sửa lại tổng thành tích cho cậu.
Cậu muốn chất vấn thì đi tìm thầy ấy mà chất vấn, đừng ở chỗ tôi làm phiền."
"Không tin, em cảm thấy khẳng định có thầy gật đầu." Lâm Lập vẫn dùng ánh mắt hồ nghi đánh giá Tiết Kiên.
"Tôi không gật đầu." Tiết Kiên cười khẩy một tiếng, kiên định phủ nhận.
Chính mình chỉ nhắn một chữ "Được" trên Wechat mà thôi, toàn bộ quá trình đều không có động tác gật đầu, Lâm Lập còn muốn vu oan người tốt, buồn cười!
Thấy Lâm Lập vẫn không tin, nhưng Tiết Kiên biết tuyệt đối không thể chột dạ trước mặt Lâm Lập, bởi vậy chỉ cười lạnh nói:
"Lâm Lập, hay là thầy cho cậu tên của giáo viên lớp khác kia, để cậu đi tìm thầy ấy chất vấn nhé?"
"Thôi được rồi," Lâm Lập lắc đầu, vừa đi xuống bục vừa xua tay: "Như vậy sẽ gây phiền phức cho thầy giáo kia, em thân là người đứng nhất khối vẫn phải có dáng vẻ của người đứng nhất khối, vừa vặn lượng thứ cho thầy, cứ như vậy đi."
Tiết Kiên: "(;☉_☉)?"
Ài vậy tôi tính là gì?
Thầy giáo người khác thì cậu đứng ra bảo vệ, thầy giáo của mình thì cậu ngồi đạp không thương tiếc?
Tạm thời còn chưa nghe trộm được tiếng lòng, Lâm Lập xem nhẹ ánh mắt u oán phía sau, chậm rãi trở về chỗ ngồi.
Đối với việc nhỏ xen giữa này, Lâm Lập cũng chẳng thấy ảo não bao nhiêu.
Vốn chính là chuyện thuận tay mà làm, cho dù lần này thật không thi được hạng nhất khối, cuối kỳ thi hệ thống rốt cuộc có cấp nhiệm vụ hay không vẫn là ẩn số, không cần thiết vì một chuyện không xác định mà cảm thấy quá đáng tiếc.
Giờ tự học buổi tối chính thức bắt đầu, phòng học dần dần yên tĩnh lại.
Tiết Kiên vẫn ngồi trên bục giảng làm việc đúng giờ.
Dù sao hai ba ngày nay gần như tất cả giáo viên bộ môn đều lấy việc chữa bài thi làm chính, không dạy bài mới cũng chẳng có bài tập gì, đa phần mọi người so với trước kia đều rảnh rỗi hơn.
Càng cần phải nắm chặt theo dõi.
Hôm nay thứ tư, không cần đi học bồi dưỡng thi đua, Lâm Lập nhìn như đang xem sách giáo khoa ôn tập, kỳ thực tay trái đặt lên bản sao chép công pháp, dùng thần thức lấy phương thức 'đọc chữ nổi', không gây sự chú ý của bất kỳ ai mà nghiên cứu học tập.
Thời gian trôi qua gần một giờ như thế, trên giảng đài truyền đến tiếng bước chân cố tình hạ thấp, Lâm Lập ngẩng đầu, là Tiết Kiên đang đi ra ngoài phòng học.
Lâm Lập vốn không để ý, thậm chí còn định đợi Tiết Kiên đi hẳn rồi sẽ cùng Bạch Bất Phàm chém gió.
Nhưng lập tức phản ứng lại, ánh mắt trở nên có chút sắc bén —— Lão Kiên đầu có phải đi làm điếu thuốc không?
Nghĩ tới đây, Lâm Lập ngồi không yên, chờ bóng dáng Tiết Kiên biến mất ở cửa, liền cẩn thận từng li từng tí đứng dậy, rón rén kéo cửa sau, lén lút thò đầu ra.
Quả nhiên, ở cửa sổ cuối hành lang, Tiết Kiên đang dựa người ra ngoài, miệng ngậm một điếu thuốc, còn chưa châm lửa.
Nín thở ngưng thần, Lâm Lập nhẹ nhàng sờ tới.
Lấy khả năng khống chế cơ thể của hắn bây giờ, làm đến mức lặng yên không một tiếng động cũng không phải việc khó.
"Thầy Tiết, mượn cái bật lửa."
Tiết Kiên nghe vậy theo bản năng đưa bật lửa ra sau lưng, thấy rõ người tới xong lông mày nhướng lên, lập tức dùng ngón cái và ngón trỏ giữ lấy bật lửa, sau đó dùng ba ngón còn lại nhẹ nhàng gõ đầu Lâm Lập một cái, tức giận nói:
"Mượn lửa cái gì? Ra đây làm gì? Còn chưa tan học, không mau về tự học!"
"Thầy, trường học không cho hút thuốc." Lâm Lập trừng trừng nhìn điếu thuốc trong miệng Tiết Kiên, chân thành nói.
"..."
Tiết Kiên nhìn Lâm Lập một hồi lâu, mới lấy điếu thuốc trong miệng xuống, bỏ lại vào hộp.
Trầm mặc một hồi, ông liếm môi, hồ nghi đánh giá Lâm Lập: "... Thủ đoạn báo thù mới à?"
Thằng nhóc này tâm địa cũng quá hẹp hòi đi.
"Thầy đang nói báo thù cái gì, em nghe không hiểu, hút thuốc lá có hại cho sức khỏe, hút khói thuốc thụ động càng có hại cho sức khỏe, em là vì sức khỏe của thầy và mọi người mà suy nghĩ." Lâm Lập lắc đầu, chân thành nói:
"Thầy, thời gian là vàng bạc, thầy cứ hút tiếp sớm muộn gì cũng phá sản."
"Được rồi, không hút, về phòng học đi."
Ngược lại không tức giận lắm, tưởng rằng Lâm Lập đơn thuần là vì "vẫn cho rằng thành tích bị mình động tay chân" nên báo thù, ngược lại cảm thấy có chút buồn cười, bởi vậy Tiết Kiên bỏ hộp thuốc vào túi áo, lắc đầu nói.
Lâm Lập nhìn bảng hệ thống, nhiệm vụ không phản ứng.
"Thầy, thầy không phải đang lừa em chứ?" Bởi vậy, Lâm Lập hồ nghi nhìn về phía Tiết Kiên, nghĩ nghĩ, nói bổ sung: "Em sẽ nhìn chằm chằm vào thầy, mãi mãi..."
"Cậu còn có thể nhìn chằm chằm vào tôi?" Tiết Kiên nghe vậy, liếc mắt nhìn Lâm Lập.
"Em sẽ cố gắng." Lâm Lập không kiêu ngạo không tự ti.
"Ha ha, tôi hi vọng cậu có thể làm được." Tiết Kiên vỗ vỗ vai Lâm Lập.
Sắc mặt Lâm Lập lập tức khó coi: "Thầy, thầy đang khiêu khích em sao?"
"Không phải," Tiết Kiên lắc đầu, "Tôi là thật lòng, nếu cả đời này cậu chỉ bận rộn nhìn chằm chằm tôi mà không gây chuyện khác, không đi 'quét vàng' (tảo hoàng - truy quét mại dâm) không ăn lẩu, tôi nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh, cười tỉnh xong cũng sẽ xác nhận xem cậu còn đang nhìn chằm chằm tôi không, nếu còn, tôi sẽ tiếp tục cười đi ngủ."
Lâm Lập: "..."
Ài không phải.
Nguyện vọng giản dị thật đấy.
Cần thiết hay không.
...
Trong phòng học.
Tiết Kiên lại lần nữa ngồi trên bục giảng, xem điện thoại, thỉnh thoảng trả lời câu hỏi của học sinh lên bảng.
Lâm Lập thì nhìn bảng hệ thống.
Về lý thuyết, hệ thống không phản ứng, nghĩa là Tiết Kiên hẳn là không nghe lọt lời mình nói.
Vậy thì tiếp tục nhìn chằm chằm đi, rồi sẽ tìm được manh mối.
——(cái _ cái)!
Trả lời xong câu hỏi của học sinh, Tiết Kiên đang uống nước, dư quang chú ý tới đôi mắt trừng như chuông đồng đang nhìn mình chằm chằm của Lâm Lập, suýt chút nữa phun hết nước lên người Vương Trạch.
Sặc mấy cái, tức giận dùng ánh mắt ra hiệu Lâm Lập "Làm việc của cậu đi".
Nhìn chằm chằm trắng trợn như vậy, hiệu quả cũng tựa hồ hoàn toàn chính xác không lớn, Lâm Lập nghĩ nghĩ, quyết định thay đổi chiến thuật.
Hắn bắt đầu cúi đầu.
Mặc dù nhìn như đang hướng mặt xuống bàn, tay trái lại dùng ngón cái và ngón trỏ xoa nắn giữa hai đầu lông mày làm yểm hộ, trên thực tế mắt trợn ngược lên, xuyên qua khe hở ngón tay, một mực khóa chặt Tiết Kiên trên bục giảng.
Làm như vậy là có ý nghĩa.
Mấy phút sau, Tiết Kiên vô thức sờ lên môi, đột nhiên đứng dậy, động tác nhẹ nhàng lặng lẽ đi ra ngoài.
Trước khi rời khỏi phòng học, còn cố ý liếc về phía Lâm Lập một cái, bóng dáng lập tức biến mất ở cửa.
Lâm Lập nhếch miệng lên một tia cười đắc ý: Lão Kiên đầu, đấu với tôi, vẫn còn non lắm.
Lâm Lập ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ trước, thấy Tiết Kiên cũng chưa xuất hiện, cũng không phải đi về hướng nhà vệ sinh, Lâm Lập lập tức đứng dậy, lặp lại chiêu cũ, mở cửa sau, thò đầu nhìn trộm về phía cửa sổ cuối hành lang.
Tuy nhiên, Lâm Lập nhíu mày —— trong tầm mắt trống trơn.
Đổi chỗ lừa mình đi chỗ khác hút?
Trên hành lang cũng không có người khác a.
Trần Thiên Minh ngồi gần cửa sau nhất, thấy Lâm Lập "mai nở nhị độ" (làm lại lần hai), tò mò nghiêng ghế ra sau, ghé đầu qua nhìn về hướng Lâm Lập đang nhìn, hỏi:
"Lâm Lập, mày làm gì đấy?"
"Tìm Lão Kiên đầu chứ sao." Lâm Lập đáp.
"Tìm Lão Kiên đầu làm gì?" Nghe vậy, đầu Tiết Kiên cũng ghé lại gần, tò mò hỏi.
"Việc người lớn trẻ con đừng quản." Lâm Lập xua tay.
Hút thuốc cũng coi như 18+.
Trần Thiên Minh nghe vậy cười lắc đầu, thản nhiên nói: "Vậy mày tiếp tục."
Nói xong, Trần Thiên Minh lập tức chỉnh lại ghế, ngồi thẳng tắp tại chỗ, mặt không biểu tình, mồ hôi đầm đìa bắt đầu học tập.
Về phần Lâm Lập, lại nhìn thêm một giây, phát hiện xác thực không thấy Tiết Kiên, ý nghĩ vừa mới định ra ngoài tìm xem Tiết Kiên rốt cuộc đi đâu đã không hiểu sao tiêu tan, tóm lại đột nhiên cảm thấy không cần thiết.
Bởi vậy, Lâm Lập chỉ thở dài, lẩm bẩm:
"Haizz, tìm không thấy thì thôi, mình vẫn là về chỗ học tập cho giỏi mỗi ngày hướng về phía trước, tranh thủ cuối kỳ thi cũng thi cái hạng nhất khối để báo đáp sự ân cần dạy bảo của thầy Tiết kính yêu a ~ "
Nói xong, Lâm Lập liền bước nhanh định về chỗ.
"Dừng lại." Giọng cười lạnh của Tiết Kiên truyền đến.
Tinh khí thần của Lâm Lập lập tức sụp đổ, quay đầu, nịnh nọt nhìn Tiết Kiên đang cười lạnh, chào hỏi: "Ây da, thầy, tìm thấy thầy rồi."
Tiết Kiên mỉm cười: "Bị tìm thấy rồi nhỉ."
Lâm Lập: "..."
Mật mã (Meme), khi nào tới?
Tiết Kiên 11 tuổi biến thành u linh váy trắng... Được rồi, không thích hợp.
Lâm Lập vốn đang suy nghĩ lung tung, lập tức nhíu mày.
Lão Kiên đầu làm sao xuất hiện ở sau lưng mình?
Hôm nay rèm cửa phòng học tuy kéo một nửa, nhưng nếu Tiết Kiên đi từ cửa trước đến cửa sau một cách bình thường, lúc mình thò đầu ra tuyệt đối không thể nào hoàn toàn không thấy bóng dáng ông ấy.
Về phần đi từ trên lầu hoặc dưới lầu vòng một tầng để đến cửa sau, cho dù là Lâm Lập, chút thời gian ấy cũng không đủ.
Đồng thời lúc mở cửa, Lâm Lập cũng quét mắt về phía lớp 10A5, cũng không thấy Tiết Kiên.
Chờ chút.
Khóe miệng Lâm Lập hơi co giật.
Chân tướng chỉ có một.
Mẹ nó, đây là cái bẫy.
Lão Kiên đầu sau khi ra khỏi cửa trước, trực tiếp từ bỏ hình thái vượn thẳng đứng.
Ông lập tức mèo eo xuống, lợi dụng vách tường hành lang, cũng chính là điểm mù tầm nhìn dưới cửa sổ phòng học, giống như làm trộm, thân người cong lại, dùng cả tay chân nhanh chóng di chuyển đến cửa sau, sau đó lại lách mình một cái, trốn vào không gian lõm vào của cửa đấu (cửa đôi) trước phòng học lớp 10A5 sát vách.
Chỉ có như vậy, mới có thể giải thích hoàn hảo vì sao lúc mình mở cửa thò đầu ra, vốn đã liếc qua một cái, lại cuối cùng không thu hoạch được gì —— Lão Kiên đầu lúc ấy đang dán vào cửa phòng học lớp 10A5 làm con thằn lằn.
Ốc nhật, lão gian đầu.
"..."
Nhưng mà, trúng kế thì trúng kế, khi trong đầu hiện lên hình ảnh Tiết Kiên lén lút chổng mông đi dọc theo vách tường, Lâm Lập thực sự vẫn có chút khó đỡ.
Cho nên, ánh mắt dời về phía Tiết Kiên, Lâm Lập chớp mắt: "Thầy, sao thầy lại xuất hiện ở cửa sau?"
Tiết Kiên vốn còn đang cười lạnh, nghe vậy sắc mặt lập tức có chút mất tự nhiên.
Ho khan một tiếng, uy nghiêm chắp tay sau lưng, ánh mắt trôi về nơi khác, dùng giọng điệu thản nhiên gần như giống hệt Lâm Lập vừa rồi nói: "Việc người lớn trẻ con đừng quản."
Lâm Lập: "..."
Chính thầy cũng thấy xấu hổ đúng không.
(Hết chương này)