Virtus's Reader
Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là

Chương 649: CHƯƠNG 436: CHA XỨ HY VỌNG TIỂU NAM HÀI CÚT KHỎI NHÀ THỜ CỦA MÌNH (2)

Đinh Ngọc đột nhiên nhìn về phía trong văn phòng, ba cô gái đang ngồi xổm trên mặt đất cười, cùng hai nam sinh ngồi trước bàn làm việc hết sức chăm chú chỉnh lý tài liệu, thỉnh thoảng quay đầu trao đổi ý kiến, chăm chỉ làm việc, cô. . . có chút mê mang:

"Xảy ra chuyện gì rồi?"

. . .

Câu hỏi của Đinh Ngọc cũng không nhận được đáp án.

Cho dù là cháu gái của mình, đối mặt với câu hỏi của cô, cũng chỉ là ngẩng đầu nhìn văn phòng một cái, lẩm bẩm một câu 'Cô cô tâm tình không tốt có thể kiểm tra camera', nhưng chính là không chịu thuật lại vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ nói là cái gì "không phải nhân loại", "âm thanh run rẩy đều sẽ bị đánh dấu hư hư thực thực AI tạo ra, xin chú ý phân biệt", "không hổ là một chó", "không thể nói" các loại lời nói tối nghĩa khó hiểu.

Đinh Ngọc cũng không chấp nhất, Lâm Lập ngược lại là còn tốt, cô chủ yếu thật không dám xâm nhập tìm hiểu thiếu niên tên là Bạch Bất Phàm kia, sợ cậu ta lại nói ra lời đại nghịch bất đạo gì đó.

Đến lúc đó mình lại không nhịn được cười liền hỏng bét, phải biết, cuối tuần lễ Giáng Sinh không chỉ phát trứng gà, còn phát mì gạo dầu ăn.

Cái này nếu là lĩnh không được, ý nghĩa tồn tại của Thiên Chúa giáo liền muốn sụp đổ.

Công việc chỉnh lý vốn chỉ có mười phút nội dung, tuy nửa đường có chút nhạc đệm nhỏ, nhưng rất nhanh liền kết thúc công việc hoàn thành.

"Cô cô, chỉnh lý xong đều để lên bàn rồi ạ, còn việc gì khó khăn cần giúp nữa không?" Năm người đi ra khỏi văn phòng, Đinh Tư Hàm gọi Đinh Ngọc ở cửa phòng hoạt động.

"Hết rồi." Đinh Ngọc vẫy tay với năm người, "Các cháu đi ăn cơm đi! Tiền trà sữa chuyển cho cháu rồi, tự đi mua nhé!"

"Vâng ạ!"

"Tao cảm thấy không ổn, bởi vì như vậy tao và Bạch Bất Phàm sợ là uống không được trà sữa này."

"Tao cảm thấy Lâm Lập nói đúng."

"Lâm Lập, Doanh bảo để tớ nói với cậu cậu ngậm miệng, Bạch Bất Phàm, cậu trực tiếp ngậm miệng."

Lâm Lập nhíu mày: "Đinh Tử, giả truyền thánh chỉ là muốn bị đánh chết đấy."

Bạch Bất Phàm nhíu mày: "Tao tại sao ngay cả quá trình uy hiếp cũng không có a, một chút mặt mũi cũng không có sao?"

Ngôn ngữ vui cười, năm người lần nữa trở lại Thánh Điện, các tín đồ còn đang hát, từng người đúng là thật biết hát.

"Mỗi một lần nghe đều có cảm thụ khác nhau, lần này, tao cảm thấy không êm tai bằng ba chúng ta hợp xướng «Ốc sên và chim hoàng anh»." Lâm Lập đánh giá.

"Xác thực." Bạch Bất Phàm tán thành.

Đinh Tư Hàm, Khúc Uyển Thu, Trần Vũ Doanh bước nhanh hơn, ý đồ kéo dài khoảng cách với hai người, giả bộ như không quen biết.

Bất quá sau đó, bước chân ba người lại đột nhiên dừng lại.

Bởi vì các nàng nhìn thấy người thứ ba trong ban hợp xướng ba người vừa rồi ở ngay cửa ra vào.

Chỉ thấy cha xứ Khưu, người vừa mới lảo đảo rời đi không lâu, giờ phút này đang lấy một loại tư thái gần như cố chấp, đứng tại bên bể nước thánh.

Ông cũng không phải giống như tín đồ hoặc du khách bình thường, tượng trưng dùng ngón tay chấm nước, vẽ dấu thánh giá trên trán và trước ngực.

Mà là thân thể nghiêng về phía trước, mặt hướng mặt nước, đồng thời hai tay thật sâu đắm chìm trong nước thánh, dùng sức chà xát rửa ráy, hai mắt nhắm nghiền, trong miệng tựa hồ còn đang thành tín cầu nguyện.

Tình nguyện viên ôn hòa giới thiệu cách sử dụng nước thánh ban nãy, giờ phút này đứng ở một bên, thần sắc mê hoặc.

Đinh Tư Hàm, Khúc Uyển Thu, Trần Vũ Doanh: ". . ."

Các nàng là đã trải nghiệm qua bể nước thánh.

Tự nhiên cũng biết bể nước thánh trong giáo phái có tác dụng gì.

Cha xứ Khưu vì cái gì cảm thấy thân tâm của chính mình ô uế đâu, thật là khó đoán a (*▽*).

Một vị tín đồ cũng bị cử động dị thường của cha xứ hấp dẫn, không nhịn được tò mò hỏi thăm tình nguyện viên đang sung làm nhân viên quản lý: "Cha xứ. . . bị sao thế? Cần chúng ta hỗ trợ không?"

Nhân viên quản lý lấy lại tinh thần, liếc qua cha xứ, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, hạ giọng trả lời:

"Tôi cũng không rõ lắm, cha xứ vừa rồi không biết bị làm sao, từ phía sau đi tới cứ như vậy, miệng lẩm bẩm 'cần tịnh hóa', 'cần sám hối nhất định phải xưng tội', 'có ma quỷ tà ma và dị đoan xâm lấn nhà thờ', 'tiểu nam hài quá kinh khủng' các loại lời nói —— "

"Hả?" Người qua đường nghe vậy, miệng kinh ngạc mở ra, ánh mắt lập tức cũng biến thành khẩn trương.

"Không không không! Chúng ta nơi này hết thẩy đều rất tốt! Tôi đoán. . . Có thể là cha xứ ông ấy, ân. . ." Tình nguyện viên thấy thế vội vàng xua tay, nhưng dừng một chút, có chút không tìm thấy từ thích hợp hơn, đành phải nói:

"Cha xứ ông ấy có thể là thân thể không được khỏe."

Lặp đi lặp lại tịnh hóa, cha xứ Khưu lúc này cũng đem hai tay từ trong nước thánh rút ra, mang theo một mảnh nhỏ bọt nước.

Thần sắc ông vẫn như cũ có chút hoảng hốt, phát giác được ánh mắt hỏi thăm của nhân viên quản lý và tín đồ, miễn cưỡng cười cười, nhẹ giọng nói một câu "Không có việc gì", sau đó chậm rãi bước đi, chuẩn bị tới phòng xưng tội.

Cần hướng Chúa sám hối.

Dư quang thoáng nhìn thấy ba người Trần Vũ Doanh đi ở phía trước.

Cha xứ khẽ giật mình.

Lập tức, thân thể ông mang theo cái đầu nghiêng sang một bên, ánh mắt cẩn thận mò về phía sau lưng ba người.

Quả nhiên nhìn thấy ma quỷ và ác ma bản tôn, cha xứ cười tiêu tan cũng tuyệt vọng.

Bước chân vốn đi về hướng phòng xưng tội ngạnh sinh sinh chuyển hướng, trực tiếp đi ra ngoài cổng lớn nhà thờ.

". . ."

Đinh Tư Hàm: "Ông ấy tan làm rồi à, còn về nhà ăn cơm không?"

Khúc Uyển Thu: "Tớ nghi ngờ văn phòng có thể phải bị nước thánh tiêu độc một lần."

Trần Vũ Doanh: "Không cần nghi ngờ, là tất nhiên."

"Ba người các cậu làm sao không đi? Sao thế?" Lâm Lập và Bạch Bất Phàm đuổi theo phía sau thấy các nữ sinh đang thì thầm, hơi nghi hoặc hỏi.

"Không có việc gì." Ba nữ sinh nhìn gương mặt vô tội của hai người, đều cười lắc đầu.

. . .

"Còn lại giao cho hai cậu."

Bữa tối theo lệ cũ, ba nữ sinh buông đũa xuống trước, giao trách nhiệm kết thúc cho Lâm Lập và Bạch Bất Phàm.

"OK." Hai người từ không gì không thể, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

"Đi nhà vệ sinh một chuyến đi." Cũng không ngồi chờ tại chỗ, dùng khăn giấy lau miệng xong, Đinh Tư Hàm nhìn về phía Khúc Uyển Thu và Trần Vũ Doanh.

"Được." Khúc Uyển Thu và Trần Vũ Doanh đều gật đầu.

Đinh Tư Hàm và Khúc Uyển Thu đứng dậy, nhưng sau khi rời khỏi chỗ ngồi, phát hiện Trần Vũ Doanh cũng không đi theo, mà là cau mày đang tìm kiếm trong túi xách, tại chỗ hơi nghi hoặc hỏi:

"Vũ Doanh, sao thế, không mang giấy thì tớ có."

"Không phải, tớ không tìm thấy son môi." Trần Vũ Doanh lắc đầu, ngẩng đầu giải thích một câu, đồng thời lại cẩn thận xem xét xung quanh chỗ ngồi, vẫn như cũ không thấy tăm hơi.

Rơi tại nhà thờ rồi? Nhưng tại nhà thờ mình cũng không mở túi nhỏ ra bao giờ nha.

Tổng không đến mức bị trộm đi chứ, điện thoại di động tai nghe đều còn đây mà.

Đối diện Lâm Lập nghe vậy cau mày ngẩng đầu lên, quan tâm nhìn Trần Vũ Doanh: "Son môi làm sao không tìm thấy?"

"Làm sao sơ ý như thế, cái này mất rồi? Còn tốt cây son dưỡng mua tuần trước tớ mang theo, cho cậu mượn dùng tạm đi."

Động tác tìm kiếm buồn rầu của Trần Vũ Doanh dừng lại.

Sau đó thiếu nữ chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Lâm Lập đang một mặt quan tâm.

Lâm Lập mở lòng bàn tay ra, cây son dưỡng tuần trước lẳng lặng nằm đó.

Khi bắt được ý cười ẩn tàng trong mắt Lâm Lập, Trần Vũ Doanh chớp mắt.

Được rồi, suy luận vừa rồi của mình có chút võ đoán.

Chính mình hẳn là bị trộm.

Hơn nữa tên trộm là ai, rõ rành rành.

Tên trộm hắn thật ác độc.

Khúc Uyển Thu và Đinh Tư Hàm đứng đó trông thấy cảnh này, ngược lại là không cảm thấy cái gì, chỉ là chậc chậc vài tiếng, chế nhạo nhìn về phía Lâm Lập thân mật đến mức tùy thân mang theo son dưỡng của bạn gái.

"Ừm? Cầm đi dùng trước, tối trả tớ là được." Thấy Trần Vũ Doanh không cầm, Lâm Lập giơ tay lên, ngẩng đầu quang minh lỗi lạc đối mặt với Trần Vũ Doanh đã mang theo nụ cười nhàn nhạt cùng sự oán trách.

Trần Vũ Doanh thở dài trong mang theo ý cười bất đắc dĩ, đưa tay đón: "Không muốn còn có thể sao?"

Lòng bàn tay Lâm Lập trong nháy mắt khép lại, nắm chặt cây son về, kiên định lắc đầu: "Thế thì không cho mượn."

Nhìn Lâm Lập nghiêng đầu đi không thèm nhìn mình, nếu như không phải hiện tại bên người đều là người, Trần Vũ Doanh đều muốn bắt lấy cánh tay Lâm Lập hung hăng cắn một vòng dấu răng.

"Đưa tớ." Trần Vũ Doanh thở dài một tiếng, tay duỗi về phía trước thêm một chút.

"Vậy cậu nói trước đi, tối nay có trả hay không." Lâm Lập yêu cầu một lời hứa.

Trần Vũ Doanh bất đắc dĩ vừa buồn cười nhìn Lâm Lập, nhìn một lúc lâu, mới chịu thua gật đầu: "Trả ~ "

"Cậu, cứ tự nhiên dùng." Lâm Lập lập tức nhét cây son vào tay Trần Vũ Doanh, nụ cười xán lạn tùy tiện.

Trần Vũ Doanh cầm cây son, siết thành nắm tay nhỏ không nhẹ không nặng đập Lâm Lập một cái, tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, mới đi theo Đinh Tư Hàm và Khúc Uyển Thu đi về phía toilet.

Vu Hồ, kế hoạch thông.

Lâm Lập vừa lòng thỏa ý, cúi đầu chuẩn bị vui sướng ăn.

"Bất Phàm, tao vừa rồi trong bát có phải còn cái đùi gà không, sao biến thành xương rồi." Lâm Lập nhướng mày.

Bạch Bất Phàm: "Không có chứ (nhai nhai nhai) mày nhớ lầm đi (nhai nhai nhai) nhìn tao làm gì (nhai nhai nhai) đùi gà này là tao nhặt trên đất (nhai nhai nhai)."

"Không phải, chúng ta đều đã tại khâu dọn cơm thừa rồi, mày rốt cuộc tranh cái gì a, mày muốn ăn trực tiếp lấy đi không phải tốt hơn sao, mày ăn chứ sao." Lâm Lập không nhịn được cười nói.

"Đơn thuần giành được càng ăn ngon hơn."

"Cái này cũng đúng."

Các nữ sinh rất mau trở lại, Lâm Lập và Bạch Bất Phàm cũng "quét đĩa" (ăn sạch) hoàn tất.

Năm người đứng dậy rời khỏi nhà hàng.

"Trả cậu trước này." Đi ra nhà hàng, Trần Vũ Doanh đưa cây son cho Lâm Lập.

"Ha ha," Lâm Lập nhìn thẳng vào nàng, phát ra một tiếng cười khẽ lạnh lùng, từ chối tiếp nhận, "Không muốn cái này."

Trần Vũ Doanh cũng không ép buộc, chỉ là cười mấp máy cánh môi vừa tô lại, nói khẽ: "Thế nhưng là cậu ban đêm còn phải cùng Uyển Thu và Bất Phàm cùng nhau về trường học a?"

"Hay là," nàng sóng mắt lưu chuyển, mang theo điểm ranh mãnh, "Cậu muốn bỏ rơi hai người bọn họ, ngồi xe chú Trang cùng tớ về? Tớ cũng không dám hứa chắc ba tớ có thể hay không tâm huyết dâng trào tới đón tớ, hoặc là ngẫu nhiên gặp ở dưới lầu nhà tớ nha."

"Tớ tự có cách." Đối mặt với sự 'uy hiếp' của Trần Vũ Doanh, Lâm Lập chỉ nhẹ nhàng cười một tiếng.

Uy hiếp nho nhỏ, buồn cười buồn cười.

. . .

Cơm tối kết thúc, như kế hoạch, năm người đi dạo cửa hàng gần đó chơi đùa, ngoại trừ Đinh Tư Hàm, bốn người còn lại đều mua một phần quà nhỏ.

Sau đó trở lại cửa sau nhà thờ, giao cho cô dì dưới cây thông Noel, tham gia hoạt động trao đổi quà.

"Hay là nhân lúc này tìm son môi cho Doanh bảo đi, không ở nhà hàng thì chỉ có thể rơi ở đây." Cất kỹ bằng chứng, Đinh Tư Hàm đột nhiên đề nghị.

"Không cần nha." Trần Vũ Doanh khắc chế dục vọng quay đầu nhìn Lâm Lập, lắc đầu với Đinh Tư Hàm, "Lãng phí thời gian, đừng để lỡ phim, coi như tớ không cần nữa, ném cho thùng rác nha."

"Phú bà chính là phú bà, hào phóng." Đinh Tư Hàm tán thưởng.

"Xác thực." Thùng rác bản nhân cũng tán thành.

Rạp chiếu phim, năm người ngồi hàng ngang, Lâm Lập vẫn là trái ôm phải ấp.

Ánh đèn tối xuống, màn hình đang chiếu quảng cáo.

Lâm Lập nhìn chằm chằm màn hình, tâm tư lại sớm bay tới cánh môi mềm mại hơi nhếch lên của người bên cạnh —— chỉ là bên phải Trần Vũ Doanh, bên trái Bạch Bất Phàm cút ngay.

Biện pháp lúc ăn tối, chỉ chính là hiện tại.

Lâm Lập quay đầu, đem gương mặt và lỗ tai không có dấu hiệu nào ghé sát vào Trần Vũ Doanh, đồng thời ghé sát, còn có tiếng hỏi nghi ngờ của hắn:

"Lớp trưởng, cậu vừa nói cái gì?"

Trần Vũ Doanh khẽ giật mình, cánh môi khẽ nhếch, mờ mịt nhìn về phía Lâm Lập: "Tớ không nói gì nha. . ."

"À."

Lâm Lập gật đầu.

Một vật lạnh buốt chọc chọc tay trái của mình, Trần Vũ Doanh cúi đầu xem xét, là cây son môi bị trộm của mình.

"Cái này. . ." Trần Vũ Doanh vốn định trêu chọc vài câu, nhưng mình vừa mới mở miệng, liền bị ngắt lời ——

"Lớp trưởng, cậu vừa nói cái gì?"

Theo lời nói ghé sát, còn có gương mặt của Lâm Lập.

Trần Vũ Doanh chớp mắt.

Lần này nghĩ mãi mà không rõ cũng khó.

Gương mặt lan tràn màu hồng nhạt, Trần Vũ Doanh nhìn sang hướng khác, bên phải Đinh Tư Hàm giờ phút này đang ghé về phía Khúc Uyển Thu, đang cùng Khúc Uyển Thu thấp giọng nói chuyện.

Phát giác được ánh mắt Trần Vũ Doanh, liền lại dựa vào hướng bên này, thấp giọng hỏi: "Sao thế?"

"Không có gì." Trần Vũ Doanh lắc đầu.

Đinh Tư Hàm giơ ngón giữa.

Trần Vũ Doanh không cần quay đầu lại, đều có thể đoán được Lâm Lập bên cạnh đang nháy mắt ra hiệu với Đinh Tư Hàm, khả năng người giơ ngón giữa trước vẫn là hắn.

Nhưng cho nên, Lâm Lập lại lần nữa lùi về khoảng cách bình thường, tựa vào ghế rạp chiếu phim.

Rất nhanh, phim chính thức bắt đầu.

Trần Vũ Doanh nhất thời có chút khó mà tập trung vào nội dung phim, nhỏ bé không thể nhận ra di động ánh mắt, lại phát hiện gương mặt Lâm Lập giờ phút này cách mình rất xa, bởi vì hắn đang nói chuyện với Bạch Bất Phàm.

Hẳn là, hẳn là. . . đang nói chuyện đi.

Cũng không thể. . .

Trần Vũ Doanh cảm thấy, nam sinh cùng nam sinh ở giữa như thế là không thích hợp (he╬)!

Chính mình vẫn là quá lo lắng, bởi vì Lâm Lập lập tức liền lại ghé sát về phía mình, nói ra câu lời thoại cố định kia:

"Lớp trưởng, cậu vừa nói cái gì?"

Người máy Lâm Lập, sẽ chỉ nói câu này.

Lần này giống như nhất định phải nghe được đáp án, Lâm Lập kiên nhẫn duy trì một tư thế vừa đúng, chờ đợi.

Nhưng kỳ thật, rất nhiều thứ chỉ có 0 lần và vô số lần.

Bước ra, lần nữa nhấc chân, cũng không có trở ngại gì.

Tuy Trần Vũ Doanh cảm thấy nhịp tim mình giống như không cách nào khống chế lấn át âm thanh nền của rạp chiếu phim, nỗi lòng cũng đang xoay chuyển, nhưng trên thực tế, do dự lại chỉ tồn tại trong một giây cực ngắn ngủi.

Đầu ngón tay lặng lẽ nắm lấy ống tay áo Lâm Lập, giống như tại nơi hẻo lánh không người nhìn thấy bắt lấy gỗ nổi trôi dạt, sau đó, nàng thật nhanh hơi ngửa cằm lên.

Xúc cảm của son dưỡng ướt át lại hơi lạnh, trọng lượng thì nhẹ nhàng như lông vũ phất qua nước xuân.

"Nói là cái này. . ."

Trần Vũ Doanh cực nhanh thu người về, bịt tai trộm chuông giải thích nhẹ như thì thầm.

Nhưng ở nơi mờ tối, Lâm Lập vẫn có thể thấy rõ ánh nước long lanh nơi đáy mắt nàng, sự xấu hổ và dung túng đang đan xen.

Gương mặt lưu lại sự mềm mại và hương thơm thanh ngọt, Lâm Lập cảm thấy so với thánh ca nhà thờ càng gột rửa tâm thần hơn.

Được rồi.

Nghiêng người sang, Lâm Lập tại nơi ánh sáng giao thoa lúc mờ lúc tỏ của màn hình, tinh chuẩn nắm lấy tay Trần Vũ Doanh giấu dưới tay áo.

Trần Vũ Doanh cũng vừa lòng thỏa ý, ôn nhu nhìn sườn mặt Lâm Lập một hồi, sau đó đem ánh mắt nhìn về phía phim, thẳng đến ——

"Lớp trưởng, cậu vừa nói cái gì?"

Trần Vũ Doanh: ". . ."

Mới cách một phút đồng hồ ài.

(Hết chương này)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!