STT 191: CHƯƠNG 191: PHẾ BỎ BỘ KIẾM HỒN
Đúng lúc này, Cổ Thiên bước tới, nói: "Tiểu Vũ, Chân Linh Phù này cứ để ta giải quyết đi. Bị giam cầm đã lâu, cũng cần phải xả giận một phen, gã này là một đối thủ không tồi."
"Cổ thúc." Hoàng Vũ quả thực có chút lo lắng, dù sao ông cũng mới hồi phục.
"Không sao, đừng lo lắng, ta còn chưa già đâu. Gã này chẳng qua chỉ là một đạo Chân Linh mà thôi, Cổ thúc của ngươi không kém cỏi đến thế, dù gì cũng là Sinh Tử Cảnh, bây giờ bị nhốt lâu như vậy, thực lực cũng tăng lên không nhỏ đâu." Cổ Thiên xua tay nói.
"Vậy Cổ thúc người cẩn thận." Hoàng Vũ quay sang Tiểu Dực vẫy tay, ra hiệu cho nó đi đối phó Bộ Kiếm Hồn.
Lúc này, sắc mặt Bộ Kiếm Hồn đại biến, không ngờ Cổ Thiên lại hồi phục.
Hơn nữa còn hồi phục tốt đến như vậy.
Hắn vốn tưởng rằng có Chân Linh Phù trong tay là đủ để thu thập Hoàng Vũ, đến lúc đó bắt được hắn thì Cổ Thiên cũng không gây ra được vấn đề gì lớn.
Nào ngờ sự việc lại phát triển đến mức này.
Cấm cố trong đan điền của Cổ Thiên, cấm cố do chính ông nội mình hạ xuống, lại bị giải trừ.
Bộ Kiếm Hồn kinh hãi tột độ. Hắn có thể giải trừ cả cấm cố do ông nội mình bày ra, điều đó chứng tỏ tu vi của người kia không hề yếu. Ông nội mình là cường giả Sinh Tử Cảnh hậu kỳ, lẽ nào thiếu niên trước mắt này lại có cường giả Sinh Tử Cảnh hậu kỳ bảo vệ?
Huống hồ, kẻ này lại còn có Huyền Thú cấp sáu làm sủng vật.
Huyền Thú cấp sáu, đó là khái niệm gì chứ?
Tương đương với một cường giả Sinh Tử Cảnh.
Hơn nữa, còn là Huyền Thú thuộc tính phi hành, lại càng hiếm có.
Thiếu niên này rốt cuộc có lai lịch gì mà lại sở hữu Huyền Thú lợi hại như vậy?
"Ngươi... Chờ chút, ngươi rốt cuộc là ai?" Bộ Kiếm Hồn hỏi.
"Ta là ai ư? Ngươi chẳng lẽ không rõ sao? Ta chính là vị hôn phu của Hinh nhi, ngươi gây sự với Hinh nhi mà lại không biết đến sự tồn tại của ta à?" Hoàng Vũ cười lạnh nói, "Hơn nữa, Trung Nguyên Kiếm Tông các ngươi và ta có mối thù không nhỏ đâu, hôm nay, cứ thu chút lãi trước đã."
"Ngươi... ngươi là Hoàng Vũ?" Bộ Kiếm Hồn kinh ngạc.
Hoàng Vũ này không phải chỉ là một tên nhãi Nhân Anh Cảnh thôi sao? Sao mới qua bao lâu mà đã trở thành võ giả Nguyên Thần Cảnh, còn có cả Huyền Thú mạnh mẽ như vậy làm sủng vật?
Lẽ nào... Lẽ nào tên này có kỳ ngộ gì, bái vào đại tông môn nào rồi?
Có điều, nếu đã biết hắn là Hoàng Vũ, vậy thì phiền phức thật rồi, phải ổn định hắn trước đã.
Nhìn con Song Dực Phi Long đang lượn lờ trên đầu, lòng Bộ Kiếm Hồn rối như tơ vò.
Gã này tuyệt đối không phải là kẻ mình có thể đối phó, vì vậy, nhất định phải nghĩ cách kéo dài thời gian.
"Biết ta là ai rồi sao? Vậy thì... ngươi có thể chết được rồi." Hoàng Vũ hừ lạnh một tiếng.
Tiểu Dực từ trên không trung lao vút xuống, móng vuốt sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh dưới ánh mặt trời.
"Xoẹt!" một tiếng.
Bộ Kiếm Hồn chật vật né tránh, trên người bị cào một vệt máu.
"Chờ đã, chờ đã." Bộ Kiếm Hồn vội la lớn, "Có chuyện gì cũng có thể thương lượng, giữa chúng ta cũng không có thâm cừu đại hận gì, hoàn toàn có thể kết giao bằng hữu, hóa chiến tranh thành tơ lụa. Ta có thể cho ngươi linh thạch, đủ nhiều linh thạch, còn có của cải và mỹ nữ, ngươi muốn gì ta đều có thể cho, thậm chí, ta còn có thể giúp ngươi đối phó Liễu gia."
Hoàng Vũ cười gằn không ngớt, loại người như Bộ Kiếm Hồn này, nói chuyện có thể tin được sao?
Hơn nữa, bản thân hắn cũng không cần loại tiểu nhân này làm bằng hữu, huống chi, giữa hắn và gã sao có thể không có thù hận?
"Ngươi sai rồi, giữa chúng ta sao lại không có thù hận? Ngươi muốn ép Hinh nhi gả cho ngươi, điều đó đã phạm vào điều cấm kỵ của ta. Cái gọi là thù giết cha, hận đoạt vợ, đây là mối thù không đội trời chung, ngươi còn nói không có thù hận? Quá ngây thơ, ngươi phải chết, nhất định phải chết." Hoàng Vũ lạnh giọng quát.
"Ngươi... ngươi giết ta cũng không có lợi ích gì, ông nội ta là Thái Thượng Trưởng Lão của Trung Nguyên Kiếm Tông, ta là Thiếu Tông Chủ tương lai của Trung Nguyên Kiếm Tông, ngươi giết ta chẳng khác nào đối đầu không chết không thôi với Trung Nguyên Kiếm Tông." Bộ Kiếm Hồn vội la lên, "Huống hồ, ta cũng chưa chạm vào Cổ Hinh, chỉ bắt Cổ Thiên đến đây thôi, hơn nữa ta cũng không làm gì ông ta cả. Ngươi tha cho ta, ta có thể cho ngươi mười ngàn linh thạch cực phẩm, ngươi thấy thế nào?"
"Nói nhiều hơn nữa cũng vô ích."
Hoàng Vũ không thèm để ý.
Lúc này, Tiểu Dực lại tấn công.
Lần này, móng vuốt sắc bén của Tiểu Dực xé toạc lớp phòng ngự của hắn, vốn là một bộ bảo giáp không tồi.
Một cánh tay của hắn lập tức bị Tiểu Dực xé đứt.
Máu tươi đầm đìa.
Bộ Kiếm Hồn kêu thảm không ngớt.
"Cứu ta, chặn nó lại, mau chặn nó lại! Ai chặn được nó, ta cho làm chấp sự tông môn, thưởng mười vạn linh thạch thượng phẩm!"
Có trọng thưởng ắt có người dũng cảm.
Những đệ tử kia vừa nghe được làm chấp sự tông môn, còn có mười vạn linh thạch thượng phẩm, ai nấy đều không kìm được.
Tất cả đều đỏ cả mắt.
Vốn đang sợ chết khiếp, giờ cũng từng người một xông lên.
Hoàng Vũ nhìn những kẻ này.
Cười gằn không thôi.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi.
Có điều, những kẻ này thì có ích gì?
Chặn được sao?
Song Dực Phi Long đang ở trên trời cơ mà.
"Mọi người bắt lấy tên kia đi, không cần lo con chim đó." Một người hô lên, "Chỉ cần bắt được hắn là có thể khiến hắn khống chế con chim đó không dám làm loạn nữa."
Bắt mình ư?
Hoàng Vũ hừ lạnh, coi mình là quả hồng mềm sao?
Tuy thực lực của hắn chưa hồi phục, nhưng giết vài tên Lôi Kiếp Cảnh vẫn dễ như trở bàn tay, huống hồ trong đám người này chỉ có hai kẻ là Lôi Kiếp Cảnh, mà còn là Lôi Kiếp Cảnh sơ kỳ.
Thật là nực cười.
Nhìn đám người xông tới.
Hoàng Vũ động.
Hóa chỉ thành kiếm.
Vạn Kiếm Quy Tông.
Vô số kiếm khí từ đầu ngón tay hắn bắn ra.
Từng đạo kiếm khí khủng bố đến cực điểm.
Lập tức đoạt đi tính mạng của mấy người.
Những đệ tử xông lên, kẻ nào kẻ nấy đều bị thương.
Trong thoáng chốc, kẻ chết người tàn.
Lần này, bọn họ đều sợ hãi. Thiếu niên này trông có vẻ không mạnh, nhưng không ngờ thực lực lại đạt đến mức độ kinh khủng như vậy, quá đáng sợ.
Quả thực khiến người ta không thể tin nổi.
Lui, lui lại!
Bọn họ đã bị giết cho sợ rồi.
Thủ đoạn quá tàn độc.
Cứ tiếp tục thế này, chưa được chút lợi lộc nào thì mạng đã mất.
Lúc này, bọn họ mới nhớ ra, tính mạng quý giá, linh thạch tuy tốt, nhưng mạng sống còn quan trọng hơn.
Lập tức chạy tán loạn.
Lúc này, Tiểu Dực cũng đã giải quyết xong trận chiến.
Bộ Kiếm Hồn đã thoi thóp, cả người bị Tiểu Dực nhấc bổng lên không trung.
Hoàng Vũ ra lệnh cho Tiểu Dực mang Bộ Kiếm Hồn tới.
Bên kia, Cổ Thiên và cường giả Sinh Tử Cảnh do Chân Linh Phù hóa thành đang đánh nhau bất phân thắng bại.
Đúng lúc này, Hoàng Vũ phát hiện có một kẻ cực mạnh đang đến.
Sinh Tử Cảnh hậu kỳ.
Lại là Sinh Tử Cảnh hậu kỳ.
Xem ra đó chính là ông nội của Bộ Kiếm Hồn, Bộ Tiến Thiên.
Bộ Tiến Thiên là cường giả Sinh Tử Cảnh hậu kỳ duy nhất của Trung Nguyên Kiếm Tông, cũng là Thái Thượng Trưởng Lão của tông môn.
Thực lực vô cùng cường hãn, vốn chỉ là Sinh Tử Cảnh trung kỳ, nửa năm trước đã đột phá cực hạn, đạt đến Sinh Tử Cảnh hậu kỳ.
Thời gian gần đây ông ta đều đang củng cố tu vi, nếu không thì Trung Nguyên Kiếm Tông đã sớm ra tay với Quy Nguyên Tông rồi.
Việc bắt Cổ Thiên cũng là do ông ta ra tay.
Đối với người cháu Bộ Kiếm Hồn này, Bộ Tiến Thiên cực kỳ cưng chiều, bởi vì tư chất của Bộ Kiếm Hồn kinh người, hơn xa ông ta năm đó. Ông ta biết mình không thể nào đạt tới Phá Toái Cảnh, nhưng Bộ Kiếm Hồn lại có khả năng đó. Tư chất của hắn vô cùng tốt, nếu được bồi dưỡng đàng hoàng, tuyệt đối có cơ hội đột phá Phá Toái Cảnh.
Hoàng Vũ dùng Hoàng Kim Cổ Đồng Thuật cảm nhận được kẻ đó đang đến, vốn định giữ lại mạng cho Bộ Kiếm Hồn thêm một lúc, nhưng lão già kia đã đến rồi, vậy thì mình phải làm cho tuyệt tình một chút, giết ngay trước mặt ông ta.
Hoàng Vũ lập tức ra lệnh cho Song Dực Phi Long đến giúp Cổ Thiên, xử lý cái Chân Linh Phù kia trước.
Thực lực của Song Dực Phi Long mạnh mẽ đến mức nào, ở Sinh Tử Cảnh sơ kỳ tuyệt đối là tồn tại vô địch, lại thêm là đánh lén, vì vậy, Chân Linh Phù đang chiến đấu với Cổ Thiên liền bị Song Dực Phi Long đánh úp, trong nháy mắt bị xuyên thủng trái tim, cả người lập tức biến mất.
Hóa thành một tấm phù triện, rơi xuống đất.
Chân Linh Phù.
Không ngờ Chân Linh Phù này chỉ có thể sử dụng một lần.
Có điều, thứ này đối với mình cũng vô dụng.
Cổ Thiên nhặt nó lên, đưa cho Hoàng Vũ.
Hoàng Vũ nhận lấy, đưa tay ra, một ngọn lửa khủng bố xuất hiện.
Trong nháy mắt, tấm phù triện bị đốt cháy rừng rực.
Sau khi năng lượng bị tiêu hao hết, Chân Linh Phù đã bị Hoàng Vũ thiêu hủy hoàn toàn.
"Súc sinh, thả cháu ta ra!" Lúc này, một giọng nói vang dội truyền vào tai mọi người.
Hoàng Vũ nhìn một lão già đang lao về phía mình.
Hoàng Vũ hừ lạnh, nhấc tay lên, đưa Bộ Kiếm Hồn ra trước mặt, nhìn Bộ Tiến Thiên nói: "Lão già, ngươi cứ thử xem, xem ta có bóp nát cổ hắn trước khi ngươi đến gần được không."
Bàn tay đang lao tới của Bộ Tiến Thiên đột ngột dừng lại.
"Tiểu tử, mau thả cháu ta ra, nếu không ta sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!" Bộ Tiến Thiên nhìn Hoàng Vũ, giận dữ nói.
"Lão thất phu, ngươi đang đùa sao? Nếu ngươi cho rằng ta không dám động thủ, vậy thì đúng là chuyện cười." Hoàng Vũ tay hơi động, cánh tay còn lại của Bộ Kiếm Hồn bị hắn bóp một cái, lập tức nát thành mảnh vụn.
"Ngươi... ngươi muốn chết!" Bộ Tiến Thiên nổi giận tột cùng, tốc độ đột nhiên tăng lên gấp đôi, lao về phía Hoàng Vũ.
"Ầm..."
Hoàng Vũ kinh hãi, lão già này lẽ nào thật sự không cần mạng của Bộ Kiếm Hồn sao?
Hắn định giơ Bộ Kiếm Hồn lên để chặn đòn tấn công này.
Nhưng không ngờ, tay bỗng nhẹ bẫng, Bộ Kiếm Hồn đã bị Bộ Tiến Thiên đoạt lấy.
"Chết tiệt! Bị lừa rồi." Hoàng Vũ không khỏi thầm mắng, mục đích của lão già này vốn không phải đối phó mình, mà là muốn cướp người, cứu Bộ Kiếm Hồn về.
Hoàng Vũ cũng nổi giận, dễ dàng như vậy sao?
Lực lượng tinh thần trong nháy mắt ngưng tụ thành một thanh phi đao.
Phi Đao Thuật!
Phi đao tinh thần có tốc độ cực nhanh, đạt đến cực hạn.
Nó xé rách hư không, phá vỡ không gian.
Trong nháy mắt đã cắm vào trán Bộ Kiếm Hồn.
"A..." Một tiếng hét thảm vang lên, thức hải của Bộ Kiếm Hồn đã bị phá nát.
Bộ Kiếm Hồn tuy không chết, nhưng cũng chẳng khác gì đã chết, thức hải bị đánh nát, linh hồn bị đánh tan.
"A... Đáng chết, ngươi đáng chết! Ta phải lóc ngươi từng đao, rút linh hồn của ngươi ra, để ngươi đời đời kiếp kiếp chịu hành hạ!" Bộ Tiến Thiên nổi giận tột cùng, tóc tai dựng đứng, hai mắt đỏ ngầu.