Virtus's Reader

STT 37: CHƯƠNG 37: RỜI KHỎI THỊ TRẤN LIỄU LÂM

Không biết đã bao lâu, Hoàng Vũ mở mắt ra, khi thấy tình cảnh của mình và Hàn thị thì nhất thời sững sờ, đây là tình huống gì? Hắn dường như nhớ lại được một vài ký ức mơ hồ, nhưng không rõ ràng lắm.

"Lộ Lộ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Hoàng Vũ gọi.

"Chủ nhân, chúc mừng chủ nhân."

Hoàng Vũ nghe vậy sa sầm mặt: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại như vậy?"

"Chủ nhân bị tẩu hỏa nhập ma."

"Tẩu hỏa nhập ma? Sao có thể, ta làm sao có thể tẩu hỏa nhập ma được? Lộ Lộ, đừng đùa nữa, rốt cuộc là chuyện gì?" Hoàng Vũ nghe vậy không hề tin tưởng.

"Là thật đó, tu vi của chủ nhân tăng lên quá nhanh nhưng cảnh giới lại không theo kịp, cộng thêm bị Hàn thị kích động nên mới xảy ra chuyện ngày hôm qua." Lộ Lộ vừa cười vừa nói.

Hoàng Vũ lườm nàng một cái: "Sao ngươi không gọi ta dậy?"

"Người ta không có cách nào đánh thức chủ nhân mà."

"Ngươi..." Hoàng Vũ nghe vậy tức giận, không có cách nào mới là lạ, lời này mà cũng tin được thì đúng là đồ ngốc.

"Chủ nhân, đừng nóng giận, với lại, như vậy không phải rất tốt sao? Chẳng lẽ chủ nhân không phát hiện chân khí của mình trở nên tinh thuần hơn à? Hơn nữa tinh thần cũng dồi dào hơn nhiều, khí chất cả người cũng thay đổi không ít đấy." Lộ Lộ cười ha hả nói.

Điểm này Hoàng Vũ tự mình cảm nhận được, quả thực, sau chuyện ngày hôm qua, Hoàng Vũ cảm thấy mình đã có thay đổi rõ rệt, chân khí trong cơ thể cũng thông thuận hơn nhiều.

Có điều, Hoàng Vũ nhìn Hàn thị vẫn còn hôn mê, có chút đau đầu nói: "Lộ Lộ, ngươi nói bây giờ nên làm gì?"

"Nên làm gì thì làm thế thôi." Lộ Lộ nói một cách vô tâm vô phế, chẳng hề để ý.

"..."

Vốn định giết nàng, nhưng bây giờ, mình đã làm chuyện đó với người ta, nếu còn giết nàng thì mình có còn là người không? Mặc dù nàng hận mình thấu xương, bây giờ có lẽ còn hận hơn nữa, nhưng vấn đề hiện tại là mình đã có lỗi với người ta, không thể giết người được nữa, không thích hợp chút nào.

Bỗng nhiên Hoàng Vũ nhớ tới một vấn đề nghiêm trọng, đó là làm sao để ra ngoài.

Nếu thật sự không có cách nào ra ngoài, vậy thì tất cả đều vô nghĩa.

"Lộ Lộ, vấn đề bây giờ là, chúng ta phải làm sao mới có thể ra ngoài?"

"Có thể ra ngoài được, nhưng phải xem chủ nhân có nỡ hay không thôi." Lộ Lộ nói.

"Chỉ cần ra ngoài được, trả giá lớn hơn nữa cũng không sao." Hoàng Vũ cười khổ, đã đến nước này rồi, còn có gì mà nỡ hay không nỡ, nếu không ra ngoài được thì mọi thứ đều là công cốc. "Nói đi, phải trả cái giá lớn đến mức nào?"

"Chủ nhân có thể sử dụng Thổ Độn Thuật, chỉ cần chủ nhân học được Thổ Độn Thuật là có thể đào một con đường để rời khỏi nơi này."

"Thổ Độn Thuật? Nhưng mà, tuy đây là kho báu của nhà họ Tô, ta cũng đã thu hết mọi thứ ở đây rồi, nhưng có thấy Thổ Độn Thuật nào đâu." Hoàng Vũ nói.

"Chủ nhân đúng là ngốc mà, ở đây không có, nhưng hệ thống có thể đổi được mà?" Lộ Lộ trợn mắt nói, "Chủ nhân đã mở chức năng đổi của hệ thống, vừa hay bên trong có một môn độn thuật, chính là Thổ Độn Thuật. Có điều trong thời gian ngắn chủ nhân không thể nâng Thổ Độn Thuật lên cấp cao được, vì vậy, nơi này bốn phía đều là đá cẩm thạch bịt kín, cực kỳ kiên cố, chủ nhân chỉ có thể dùng Thổ Độn Thuật để đào một con đường ra ngoài chứ không thể trực tiếp độn lên mặt đất được."

Hoàng Vũ nghe vậy mắt sáng lên, Thổ Độn Thuật, nếu Thổ Độn Thuật thật sự làm được, vậy mình có phải trả giá lớn cũng đáng.

"Lộ Lộ, Thổ Độn Thuật này cần bao nhiêu điểm năng lượng sinh mệnh?"

Đã là Thổ Độn Thuật thì cái giá phải trả chắc chắn không nhỏ, phỏng chừng phải cần mấy trăm ngàn điểm năng lượng sinh mệnh.

"Một triệu điểm năng lượng sinh mệnh."

"Một triệu điểm năng lượng sinh mệnh?" Hoàng Vũ nghe vậy không khỏi trợn to hai mắt, "Lộ Lộ, ngươi không đùa đấy chứ? Ngươi chắc chắn không phải là mười ngàn điểm, mà là một triệu điểm?"

"Đương nhiên là một triệu điểm, mười ngàn điểm, ngươi đùa à? Thổ Độn Thuật là kỹ năng Địa giai thượng phẩm đấy, bây giờ đổi được với giá một triệu đã là giảm giá rồi. Nếu không phải chủ nhân rơi vào tuyệt cảnh thế này, đừng nói một triệu điểm, cho dù là mười triệu điểm cũng không quá đáng." Lộ Lộ nghe vậy không vui nói.

"Không thể bớt chút nữa sao?"

"Không thể, Lộ Lộ cho chủ nhân đã là giá rẻ nhất rồi, đây còn là lách luật của hệ thống đấy, nếu không chủ nhân đừng hòng dùng một triệu điểm năng lượng sinh mệnh mà đổi được."

"Được rồi, một triệu điểm thì một triệu điểm." Hoàng Vũ buồn bực không thôi, lần này mình đúng là lỗ nặng rồi, một triệu điểm năng lượng sinh mệnh, mình không có, chỉ có thể dùng hai mươi khối linh thạch trung phẩm kia để đổi, lỗ to rồi. Nếu dùng số năng lượng sinh mệnh đó để đổi lấy tu vi, một triệu điểm, có lẽ tu vi của mình ít nhất cũng có thể đạt tới Lôi Kiếp cảnh.

"Đinh, người chơi có muốn tiêu hao một triệu điểm năng lượng sinh mệnh để đổi lấy kỹ năng Địa giai thượng phẩm Thổ Độn Thuật không?"

"Đổi."

"Đinh, chúc mừng người chơi nhận được kỹ năng Địa giai thượng phẩm Thổ Độn Thuật."

Đổi thành công rồi thì phải học tập.

"Đinh, chúc mừng người chơi học được kỹ năng Thổ Độn Thuật."

Sau tiếng thông báo của hệ thống, Hoàng Vũ cảm nhận được một luồng sức mạnh màu vàng đất chảy vào cơ thể mình, cả người dường như trở nên thân thiết với mặt đất hơn rất nhiều.

Sức mạnh màu vàng đất, đây chính là sức mạnh thuộc tính Thổ sao?

Hoàng Vũ nhắm mắt cảm nhận một lúc, một lát sau mới từ từ mở mắt ra.

Thổ Độn Thuật mình đã học được, có điều, bây giờ mình mới chỉ ở mức sơ cấp lĩnh ngộ mà thôi, muốn đạt tới cảnh giới thông thạo thì cần phải luyện tập nhiều hơn.

"Thổ Độn Thuật."

Hoàng Vũ khẽ quát một tiếng, cả người độn vào lòng đất, nhưng điều khiến Hoàng Vũ phiền muộn là mình chỉ vào được có nửa người, nửa thân trên vẫn còn ở trên mặt đất.

Nền đá cẩm thạch này đúng là cứng vô cùng, nếu mình vận dụng Thổ Độn Thuật thành thạo thì xuyên qua đá cẩm thạch cũng là chuyện chắc chắn.

Với tình hình hiện tại, mình chỉ có thể đào đường thôi. Ít nhất, sau khi học được Thổ Độn Thuật, mình đã gần gũi hơn với nguyên tố "đất", tốc độ đào địa đạo cũng nhanh hơn người thường mấy lần. Rất nhanh, Hoàng Vũ đã đào ra một con đường, đương nhiên, muốn hoàn toàn trở lại mặt đất thì vẫn cần một khoảng thời gian nhất định.

Mất trọn hai canh giờ, Hoàng Vũ mới đào thông địa đạo, lần nữa trở lại mặt đất, lúc này trời đã quá trưa ngày hôm sau.

Cuối cùng, Hoàng Vũ nhìn Hàn thị một cái, để lại một khối linh thạch và một ít tài vật.

Tài vật đều là lấy được từ nhà họ Tô, còn linh thạch là một trong bốn khối lấy được từ nhà họ Trần.

Ra khỏi phòng chứa châu báu, Hoàng Vũ thở dài một tiếng, nữ nhân này thật là đắt giá, số tiền này mà mình đi dạo thanh lâu, không biết có thể ngủ với bao nhiêu mỹ nữ.

...

...

Lại nói sau khi Hoàng Vũ bị nhốt trong phòng chứa châu báu của nhà họ Tô, cả Hoàng gia đã rối tung cả lên, nếu không phải có Hoàng Đại Thạch ở đó, sợ là đã sớm xảy ra đại loạn rồi.

Lúc này con cháu Hoàng gia, người nào người nấy đều đang ở bên ngoài tìm kiếm Hoàng Vũ.

Toàn bộ thị trấn Liễu Lâm gần như đều bị lật tung lên, nhưng vẫn không tìm thấy.

"Ai... Tiểu Vũ, Tiểu Vũ rốt cuộc đã đi đâu?" Triệu Uyển Nhi mắt đỏ hoe, không biết đã khóc bao nhiêu lần.

"Tiểu thư, yên tâm đi, thiếu gia người tốt có trời phù hộ, chắc chắn sẽ không sao đâu. Lần trước chẳng phải cũng vậy sao, ai cũng nói thiếu gia gặp chuyện, nhưng cuối cùng chẳng phải đã trở về rồi sao." Thị nữ bên cạnh Triệu Uyển Nhi vừa đưa khăn tay vừa an ủi.

"Đúng, ngươi nói đúng, Tiểu Vũ chắc chắn sẽ không sao."

Vừa ra khỏi nhà đá, Hoàng Vũ phát hiện toàn bộ nhà họ Tô đã biến thành một đống phế tích, không khỏi cảm khái, nhà họ Tô ở thị trấn Liễu Lâm đã truyền thừa nhiều năm, không ngờ chỉ vì một phút tham lam của Tô Thiên Hồng mà bây giờ đã ra nông nỗi này, khiến Hoàng Vũ thổn thức không thôi. Nếu không phải là mình, e rằng Hoàng gia hiện tại cũng chẳng khá hơn nhà họ Tô là bao.

Hoàng Vũ vừa đi tới cửa, hộ vệ gác cổng vừa nhìn thấy liền hoan hô, la lớn: "Thiếu gia về rồi, thiếu gia về rồi."

"Tiểu Vũ về rồi." Triệu Uyển Nhi không buồn lau nước mắt, nhấc chân chạy thẳng ra cửa.

"Thiếu gia về rồi, tốt quá rồi."

"Ta biết ngay thiếu gia nhất định sẽ không sao mà."

"Đúng vậy, người lợi hại như thiếu gia, làm sao có thể có chuyện được."

"Thiếu gia nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi."

"Thiếu gia."

"Thiếu gia khỏe!"

"Chào mọi người!"

Hoàng Vũ nhìn thấy dáng vẻ kích động của mọi người cũng thấy hài lòng, trên mặt mang theo nụ cười lần lượt chào hỏi.

"Tiểu Vũ." Triệu Uyển Nhi hai mắt đẫm lệ, nhào vào lòng Hoàng Vũ, "Tiểu Vũ, con dọa chết dì rồi, lần sau không được đột nhiên biến mất nữa, biết chưa?"

"Xin lỗi dì, lần sau sẽ không thế nữa." Hoàng Vũ ôm Triệu Uyển Nhi, nhẹ giọng an ủi.

...

...

Mặt trời chiếu rọi, gió nhẹ hiu hiu.

Mười ngày thoáng chốc đã qua, bây giờ toàn bộ thị trấn Liễu Lâm đã trở thành địa bàn của Hoàng gia, tất cả mỏ quặng đều thuộc về Hoàng gia. Có thể nói, Hoàng gia bây giờ ở thị trấn Liễu Lâm chính là thằng chột làm vua xứ mù, ngay cả quan phủ cũng phải nể ba phần. Tại thị trấn Liễu Lâm, lời của Hoàng Vũ còn hiệu quả hơn cả thánh chỉ.

Có điều, Hoàng Vũ cũng không ngốc đến thế, đối với triều đình vẫn không thể quá càn rỡ. Hắn cho người chuẩn bị quà cáp biếu xén quan trên. Thị trấn Liễu Lâm tuy không phải là một thị trấn lớn, nhưng ở quận Thất Thủy vẫn khá có danh tiếng. Hoàng Vũ cho người chạy quan hệ, lấy cho mình một tước vị, biến thị trấn Liễu Lâm thành đất phong của mình, nhờ vậy cũng bớt đi rất nhiều phiền phức.

Chuyện của Hoàng gia cũng đã giao phó và xử lý xong, Hoàng Vũ liền chuẩn bị lên đường rời khỏi thị trấn Liễu Lâm để đến quận Thất Thủy.

Quận Thất Thủy là một trong ba quận lớn nhất của Trung Nguyên quốc, nằm ở phía bắc, thuộc về khu vực tương đối hẻo lánh. So với các quận khác của Trung Nguyên quốc, nơi này khá hoang vu. Có điều, chính vì đại đa số khu vực của quận Thất Thủy đều chưa được khai phá, nên nơi này loạn hơn các quận khác rất nhiều.

Hơn nữa quận Thất Thủy gần Bắc Hoang, yêu thú qua lại đông đảo, càng then chốt hơn là, nơi này cứ mỗi trăm năm sẽ xuất hiện một lần thú triều với số lượng lớn huyền thú tấn công thành thị của nhân loại. Vì vậy, toàn bộ quận Thất Thủy, ngoài người tu luyện ra, về cơ bản dân thường không nhiều.

Đương nhiên, quận Thất Thủy cũng là nơi được một số tông môn ưu tiên lựa chọn để rèn luyện, vì vậy cường giả ở đây nhiều như mây, thực lực chân chính còn mạnh hơn mấy quận khác không ít.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!