STT 653: CHƯƠNG 654: PHẢN LÃO HOÀN ĐỒNG
"Ngươi... ngươi là người hay là quỷ?" Nhan Thiên Hùng nuốt nước bọt, bị dọa cho phát khiếp, không ngừng lùi về phía sau. Đậu xanh rau má, nhiều súng như vậy, thế mà không giết nổi hắn! Tất cả súng đều bị hắn vò thành sắt vụn. Nếu là người, sao có thể làm được chuyện này?
Gã này chắc chắn không phải người, là ma quỷ, chỉ có ma quỷ mới có năng lực như vậy.
Hoàng Vũ phất tay, một luồng khí kình mạnh mẽ bùng phát, tất cả bảo vệ cầm súng đều bị đánh ngất đi.
"Đừng qua đây, ngươi đừng qua đây." Nhan Hòa Quang và Nhan Thiên Hùng đã sợ đến đái ra quần.
"Hai cha con các người không phải rất ngông cuồng sao? Không phải muốn đánh chết ta sao?" Hoàng Vũ nhìn hai người, mới vừa rồi còn hung hăng càn quấy tột độ, vậy mà giờ đã sợ đến són ra quần, thật mất mặt, đúng là mất mặt.
"Không... không, chúng tôi chỉ đùa với anh thôi." Nhan Thiên Hùng nói.
"Đúng, chỉ là đùa thôi, đùa thôi." Nhan Hòa Quang cũng vội vàng gật đầu phụ họa.
Đậu xanh rau má, sớm biết gã này khủng bố như vậy thì ai mà dám đắc tội với hắn chứ.
"Đùa giỡn sao? Tốt, vậy chúng ta cũng đùa một chút, chơi một trò chơi nhé?" Hoàng Vũ hung hăng vung tay.
Bốp! Bốp!
Hai tiếng tát giòn tan vang lên, giáng thẳng vào mặt hai người, lập tức khiến hai cha con Nhan Thiên Hùng choáng váng.
Hai vệt máu đỏ tươi hằn trên mặt, mấy chiếc răng cũng bị đánh bay.
"Tôi... Đại gia, ngài tha cho tôi đi, tôi không dám nữa." Thấy Hoàng Vũ còn định ra tay, Nhan Hòa Quang lập tức mếu máo khóc.
Đậu xanh rau má, có ai lại đi bắt nạt người khác như vậy không.
Một cái tát này đã khiến đầu óc hắn quay cuồng, không phân biệt được phương hướng, nếu thêm vài cái nữa, mạng nhỏ này coi như Game Over.
"Không dám?" Hoàng Vũ cười lạnh, "Một câu không dám là xong à? Nếu ta là người bình thường, chẳng phải mạng của ta đã Game Over rồi sao? Mạng của các ngươi mới quý giá đúng không?"
Bốp!
Hoàng Vũ lại giáng thêm một cái tát trời giáng vào mặt hắn.
"Nói cho các ngươi biết, hôm nay ta không có ý định tha cho hai người các ngươi. Những kẻ dám dùng súng chĩa vào ta, ta chưa bao giờ để lại người sống." Hoàng Vũ nói xong, sát ý trong mắt bùng phát.
"Đừng giết tôi, đừng giết tôi, giết người là phạm pháp, anh đừng giết tôi." Sát khí kinh khủng đó, đâu phải là thứ mà hai người họ có thể chống đỡ, cứ như thể Tử Thần tái sinh, Tu La giáng thế, phảng phất thấy được núi xương biển máu, máu chảy thành sông.
"Hoàng... Hoàng tiên sinh, ngài... lão hủ cầu xin ngài một chuyện." Nhan Thanh Sơn cuối cùng cũng không đành lòng, bèn lên tiếng.
"Lão già, ông muốn cầu xin cho bọn chúng à?" Hoàng Vũ hỏi.
"Bọn chúng dù sao cũng là con cháu của tôi." Lão Nhan cười khổ nói, "Tuy là hai đứa con cháu bất hiếu, nhưng cuối cùng vẫn mang huyết mạch của tôi."
"Bảo ta tha cho chúng cũng được." Hoàng Vũ lạnh lùng nói, "Nhưng phải dùng tiền để đổi, tám phần gia sản của nhà họ Nhan các người."
"Được." Lão Nhan gật đầu, "Tám phần gia sản thì tám phần gia sản."
Vốn dĩ Nhan Thanh Sơn cho rằng lần này Hoàng Vũ sẽ đòi toàn bộ gia sản nhà họ Nhan, không ngờ vẫn còn chừa lại hai phần. Mặc dù chỉ là hai phần, nhưng cũng còn sáu tỷ, đủ để nhà họ Nhan sống sung túc cả đời, cơm áo không lo.
Hơn nữa, quan hệ với Hoàng Vũ không đổ vỡ, có cậu ta ở đây, nhà họ Nhan chẳng phải có thể quật khởi lại sao?
Nếu như có thể để cháu gái Nhan Hồng Anh trở thành người phụ nữ của cậu ta, vậy thì không còn gì tốt hơn, có cậu ta ở đây, nhà họ Nhan trăm năm không lo.
Lão Nhan cũng rất dứt khoát, lập tức tìm luật sư đến, trực tiếp chuyển tám phần sản nghiệp sang tên Hoàng Vũ, không hề dây dưa dài dòng.
Điều này thật sự khiến Hoàng Vũ phải nhìn ông bằng con mắt khác. Lão già này quả có phách lực, thảo nào có thể tay trắng dựng nghiệp, gầy dựng nên cơ nghiệp lớn như vậy.
"Không tệ, không tệ, lão Nhan ông không hối hận sao? Không sợ tôi nhận tiền rồi không chữa bệnh cho ông à?" Hoàng Vũ hỏi.
"Sẽ không, tôi tin cậu." Nhan Thanh Sơn nói, "Với năng lực của cậu, muốn chiếm đoạt toàn bộ nhà họ Nhan cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì phải lừa gạt tôi?"
"Ông cũng biết nói chuyện đấy." Hoàng Vũ nói, "Được rồi, ông theo tôi, tôi chữa bệnh cho ông. À thôi, cho ông một viên thuốc vậy."
Hoàng Vũ đổi một viên nhị phẩm đan dược. Viên nhị phẩm đan dược này để chữa bệnh cho ông ta thì quá dư dả, hơn nữa còn giúp cơ thể ông ta được cải thiện vượt bậc, bách bệnh không sinh, kéo dài tuổi thọ.
"Ông uống viên đan dược này vào là có thể khỏi hẳn."
"Một viên thuốc là được sao? Không phải cần chữa trị ba lần à?" Lão Nhan sững sờ, có chút không tin.
"Muốn hay không thì tùy." Hoàng Vũ liếc mắt, lão già này thật là, không biết nhìn hàng tốt.
"Muốn, sao lại không muốn." Lão Nhan nghe vậy, liền vồ lấy viên đan dược, há miệng nuốt chửng.
Hoàng Vũ chỉ biết cạn lời, mình chỉ nói vậy thôi mà, có cần phải căng thẳng thế không.
"Đi nhà vệ sinh đi, viên đan dược này có lợi ích cực lớn cho ông, không chỉ chữa khỏi bệnh mà còn cải thiện cơ thể, giúp ông kéo dài tuổi thọ, bách bệnh không sinh, sống thêm vài chục năm nữa hoàn toàn không thành vấn đề." Hoàng Vũ phất tay nói.
Hoảng Vũ vừa dứt lời, lão Nhan đang định đáp lại thì cảm thấy bụng sôi lên ùng ục.
"Không được rồi, tôi phải đi toilet." Nói xong, lão Nhan ôm bụng, chạy đi với tốc độ cực nhanh.
Hoàng Vũ nhìn đám nhân viên an ninh nằm trên đất, búng tay một cái, tất cả đều tỉnh lại, nhưng ai nấy đều kêu đau không ngớt.
Dám dùng súng chĩa vào mình, tuy là bị người khác sai khiến, nhưng hắn cũng không để bọn họ được yên ổn.
Hắn đã để lại cho bọn họ một chút phiền toái nhỏ.
Đó là mỗi ngày sẽ đau đớn ba lần, khiến bọn họ sống không bằng chết, một tháng sau sẽ tự biến mất. Ngoài ra, trong vòng nửa năm sẽ không thể gần gũi phụ nữ.
Hình phạt này có lẽ là thú vui quái đản của Hoàng Vũ, chính hắn cũng không biết tại sao lại làm vậy, đơn thuần chỉ vì thấy vui. Cứ thử tưởng tượng, nếu mấy gã này muốn ‘làm chuyện ấy’, vừa cởi quần áo, chuẩn bị ‘lâm trận’ thì cơn đau dữ dội ập đến. Đậu xanh rau má, đó sẽ là một chuyện vui biết bao.
"Dậy."
Hoàng Vũ đá một cước vào người Nhan Thiên Hùng và Nhan Hòa Quang.
Hai người vịn vào nhau lảo đảo đứng dậy, chân vẫn còn mềm nhũn, run lẩy bẩy, quần thì ướt sũng, bị dọa cho tiểu không tự chủ.
"Cút, mang theo bọn chúng cút đi. Đương nhiên, nếu các người muốn tìm ta báo thù, ta rất sẵn lòng. Nhưng mà, lần sau nếu các người không giết được ta, thì mạng nhỏ của các người coi như xong. Ngoài ra, ta tặng các người một hình phạt, chậc chậc, đã nghe nói về Sinh Tử Phù chưa?" Hoàng Vũ nói, "Đúng vậy, đó chính là hình phạt cho các người. Trong một năm tới, mỗi ngày các người sẽ được hưởng thụ ba lần, mỗi lần một phút, thời gian không dài, cũng không lấy mạng các người đâu."
"Hoàng... Hoàng tiên sinh, Hoàng đại gia, ngài..." Nghe lời Hoàng Vũ, mặt hai người tái mét. Đậu xanh rau má, Sinh Tử Phù là cái gì, tuy chưa từng thấy tận mắt, nhưng trên TV thì biết rõ, đó tuyệt đối là thứ khiến người ta sống không bằng chết. Chỉ cần nhìn thảm cảnh của những kẻ trúng Sinh Tử Phù trên phim là biết.
"Muốn giải trừ à? Không được, tha cho các người không chết đã là nể mặt lắm rồi, còn lằng nhằng nữa thì xéo đi, bằng không ta lấy mạng các người." Hoàng Vũ giận dữ mắng.
Hai kẻ này không phải thứ tốt lành gì, không biết đã làm bao nhiêu chuyện xấu, vì tiền tài mà ngay cả cha và ông nội cũng có thể bỏ mặc. Đối với loại người này, không giết đã là nhân từ lắm rồi.
Mấy người kia vừa đi ra ngoài.
Nhan Hồng Anh bước vào.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của chú hai và anh họ, cô rất kinh ngạc, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướng.
Chú hai và anh họ này, bình thường đối xử với cô không tốt, luôn chèn ép cô. Nếu không phải có ông nội ở đây, có lẽ cô đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Nhan từ lâu rồi.
Ai có thể khiến bọn họ chịu thiệt thòi lớn như vậy?
Nhan Hồng Anh rất tò mò, bước nhanh vào phòng.
Khi thấy người trong phòng, tâm trạng Nhan Hồng Anh lại tụt dốc, lại là tên khốn này, tên lừa đảo chết tiệt, lừa ông nội mình đến đầu óc mụ mị, lấy tiền công không nói, còn dám hung dữ với mình. Đáng ghét, thật sự đáng ghét vô cùng.
"Ngươi... tên lừa đảo, đồ giả thần giả quỷ, ngươi còn đến đây làm gì?" Nhan Hồng Anh tức giận, trừng mắt nhìn Hoàng Vũ.
"Sao nào, ta không thể đến à?" Hoàng Vũ nhìn cô gái này, trêu chọc cô cũng khá thú vị, "Ở đây không phải do cô quyết định. Hơn nữa, ta muốn đến thì đến, ai cản được ta, ai dám cản ta?"
"Ngươi... ngươi... ngươi khẩu khí lớn thật, đây là nhà của ta, không phải nhà của ngươi, ngươi dựa vào đâu mà nói như vậy?" Nhan Hồng Anh nghe xong, liền như một con sư tử cái nổi giận, gầm gừ nhìn Hoàng Vũ.
"Cô bé, đừng có trừng ta, mắt cô có trừng to đến mấy cũng không trừng chết ta được đâu." Hoàng Vũ chẳng hề để tâm, nói bằng giọng trêu chọc.
"Tên khốn, cút ra ngoài cho tôi, nếu không tôi gọi bảo vệ." Nhan Hồng Anh giận dữ nói.
"Bảo vệ?" Hoàng Vũ cười, "Cô vừa vào không thấy sao? Bảo vệ nhà cô đều bị ta xử lý hết rồi. Nếu không phải nể mặt lão Nhan, bọn họ đã thành người chết cả rồi."
"Ngươi... Bọn họ là do ngươi đánh?" Đôi mắt Nhan Hồng Anh lập tức trừng lớn hơn nữa, giọng đầy vẻ không tin.
"Sao nào, cô muốn báo thù à?" Hoàng Vũ nói, "Không phải ta khoác lác, nhưng loại như cô, một trăm hay một ngàn người cũng không phải đối thủ của ta. Trên giường hay dưới giường, tùy cô chọn."
"Vô sỉ!"
Mặt Nhan Hồng Anh đỏ bừng, tên khốn này, ai thèm cùng ngươi trên giường dưới giường chứ.
"Ông nội tôi đâu?" Nhan Hồng Anh không thèm để ý đến Hoàng Vũ nữa. Nếu những gì hắn nói là thật, cô đúng là không làm gì được hắn.
"Sảng khoái!" Đúng lúc này, lão Nhan với tinh thần phơi phới bước ra. Ông đã thay một bộ quần áo khác, mái tóc bạc cũng đã đen đi rất nhiều, nếp nhăn trên mặt cũng bớt hẳn, trông trẻ ra ít nhất hai mươi tuổi so với trước đây.
Thần dược, đây tuyệt đối là thần dược.
Hơn hai trăm tỷ, đúng là không lỗ chút nào.
"Ồ, Hồng Anh, con về rồi à." Thấy Nhan Hồng Anh, lão Nhan càng thêm vui vẻ. Đứa cháu gái này tốt hơn nhiều so với đứa con và đứa cháu bất hiếu kia.
"Ngươi... Ông nội... ông..." Nhìn bộ dạng của ông nội, Nhan Hồng Anh sợ đến ngây người. Đây là tình huống gì, phản lão hoàn đồng? Gặp được thần tiên sao?
"Sao thế? Ha ha, có phải ông nội trẻ ra nhiều không?" Lão Nhan thấy vẻ mặt kinh ngạc của cháu gái thì càng thêm đắc ý, "Bệnh của ông khỏi rồi, tất cả là nhờ Hoàng tiên sinh đó. Sau này con không được vô lễ với Hoàng tiên sinh nữa. À, còn nữa, sau này tám phần sản nghiệp của nhà họ Nhan đều là của Hoàng tiên sinh rồi."