Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 1

Chương 1904: CHƯƠNG 1904. TIỂU HẮC

“Lam tiên sinh, ta có thể mặc kệ chuyện giữa các ngươi, nhưng trước khi ngươi muốn động thủ thì ta đề nghị ngươi nên hỏi xem hắn tên là gì." Y Tiểu m cười nhạt một tiếng.

Hơi dừng một chút, Y Tiểu m nói tiếp: “Ta nghĩ tốt hơn hết là mình nên nói cho các ngươi biết hắn là ai, hắn tên là Hạ Thiên, Hạ trong Xuân Hạ Thu Đông, Thiên trong đệ nhất thiên hạ. Nếu như các ngươi chưa nghe nói tới hắn, vậy thì các ngươi muốn làm cái gì thì làm cái đó, còn nếu như các ngươi đã nghe nói qua, vậy ta tin tưởng các ngươi cũng biết nên làm như thế nào."

Sở dĩ Y Tiểu m đi theo Hạ Thiên đến Kinh Thành, chủ yếu vẫn là sợ hắn làm càn ở đây, cho nên dù nàng không quá muốn quản chuyện kia, nhưng vẫn chủ động báo tên của Hạ Thiên.

“Xin lỗi, ta chưa từng nghe về cái tên Hạ Thiên đó!” Lam Thiên Thành cười lạnh một tiếng, “Tất nhiên, nếu Y Tiên tiểu thư mặc kệ chuyện này thì tốt nhất!"

Lam Thiên Thành quay đầu nhìn về phía Hạ Thiên, giọng điệu lạnh lùng: “Ta mặc kệ ngươi là Hạ Thiên hay Hạ Đông, bây giờ ta cho ngươi một cơ hội, nếu như ngươi lập tức xin lỗi ta......"

"Tên ngu ngốc nhà ngươi thật quá phiền phức!” Hạ Thiên cắt đứt lời của tên kia, “Muốn đánh nhau thì nhanh tay lên, ta đã nói ta lười nhúc nhích! Đáng tiếc ta không có bình rượu trong tay, nếu không thì ta đã lấy nó đập ngươi rồi."

Nói đến đây, hắn đột nhiên nghĩ tới: "Hử, không đúng, vợ Y Y, cho ta mượn bình rượu một chút."

Bình rượu đúng là có một cái, chính là bình Whisky kia, nhưng có lẽ biết hắn sẽ dùng bình đập người, cho nên nàng cầm chắc trong tay không đưa.

Bên phía Y Tiểu m còn chưa đưa bình cho Hạ Thiên, thì Lam Thiên Thành đã không thể nhịn được nữa rống lên: "Tiến lên! Hai người các ngươi tới tát vào mặt tiểu tử này mấy cái cho ta!"

Đôi nam nữ kia nhìn nhau, tiếp đó đi tới gần Hạ Thiên, nhưng bọn hắn không có động thủ, mà nhìn Hạ Thiên, sau đó nam tử kia hỏi: “Anh thật là Hạ Thiên sao?"

Giọng của nam tử đấy có vẻ rất khách khí.

“A? Vợ Y Y, hình như hắn có nghe nói về ta nha." Hạ Thiên có chút ngạc nhiên.

“Anh từ Giang Hải tới?” Nữ nhân bên cạnh cũng lên tiếng hỏi thăm, giọng điệu còn khách khí hơn.

“Hắn là Hạ Thiên, đến từ Giang Hải, hắn chính là Hạ Thiên mà các ngươi đã nghe nói." Y Tiểu m nhìn hai người kia, “Ta không biết hai người các ngươi đến từ nhà nào, nhưng tốt nhất là các ngươi nên khuyên nhủ vị Lam tiên sinh kia, bảo hắn nhanh chóng dẫn em trai mình rời khỏi quán bar."

“Cảm ơn Y Tiên tiểu thư, chúng ta biết phải làm sao rồi." Nữ nhân gật đầu một cái.

“Hai người các ngươi làm cái gì vậy?” Lam Thiên Thành có chút tức giận, “Ta bảo các ngươi động thủ, bộ không nghe thấy sao?"

“Xin lỗi, Lam tiên sinh, chúng ta không thể động thủ." Nam tử lên tiếng: “Hơn nữa chúng ta cũng không phải đối thủ của vị Hạ Thiên tiên sinh kia."

“Lam tiên sinh, anh vẫn nên nghe theo lời của Y Tiên tiểu thư đi." Nữ nhân đấy tiếp lời.

"Buồn cười, ta cho các ngươi nhiều tiền như vậy chính là để các ngươi làm việc cho ta, không phải để các ngươi dạy ta làm việc......" Lam Thiên Thành cực kỳ tức giận, nhưng hắn còn chưa nói xong thì một cái bình bay tới nện vào đầu hắn.

Đông!

Lam Thiên Thành ngã xuống.

Cuối cùng thì bình rượu Whisky trong tay Y Tiểu m vẫn bị Hạ Thiên lấy được, sau đó lập tức có đất dụng võ.

"Nè, hai người kia, ai dạy võ công cho các ngươi?” Hạ Thiên nhìn về phía đôi nam nữ, lười biếng hỏi.

“Hạ thần y, thầy của chúng ta họ Cố." Nữ nhân kia cung kính hồi đáp.

“Ừm, thì ra là mấy tên trong nhà Sương nha đầu." Hạ Thiên lập tức hiểu được, “Tốt, các ngươi đi đi."

"Vâng, Hạ thần y." Đôi nam nữ nhanh chóng rời đi, đương nhiên, khi đi thì bọn hắn còn thuận tiện mang theo hai anh em Lam Thiên Thành và Lam Minh Thành theo cùng.

Còn về những người khác trong quán bar, bây giờ vẻ mặt nhìn vào Hạ Thiên đều tương đối đặc sắc. Cuối cùng thì người này là ai, không những đánh chạy mấy người kia, ngay cả người mà Lam Thiên Thành mang tới cũng không dám ra tay với hắn?

Nhưng cái tên Hạ Thiên kia cũng không nổi tiếng ở Kinh Thành, ít nhất là bọn hắn chưa từng nghe nói tới.

“Chuyển sang nơi khác đi." Y Tiểu m nhìn hắn, nàng cảm thấy nơi đây không có cách nào chơi được nữa, suốt buổi tối nàng chỉ nhìn gia hỏa này đánh người.

“Vợ Y Y, chúng ta trở về khách sạn à?” Hạ Thiên lập tức hỏi.

“Không!” Y Tiểu m trừng mắt với Hạ Thiên, tiếp đó quay đầu nhìn về phía nhân viên phục vụ cách đó không xa, “Tính tiền "

“Vâng, Y Tiên tiểu thư." Nhân viên phục vụ kia lập tức đưa đơn tới, “Hết thảy là 91 vạn 8500, ta có thể giảm giá cho ngài......"

“Được rồi, không cần giảm, đại ca ta tới tiệm ta uống rượu, làm gì cần phải tính tiền chứ?” Một giọng nói truyền đến, một người nhanh chóng đi tới trước mặt Hạ Thiên, "Đại ca à, ngươi đại giá quang lâm, tại sao lại không chịu nói một tiếng với ta hả?"

Đây là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, làn da hơi đen, mặc một bộ đồ màu trắng, bên cạnh hắn là mấy người vệ sĩ.

“Tiểu Hắc, đây là quán ngươi mở à?” Lần này ,Hạ Thiên thật sự có chút ngạc nhiên.

Tiểu Hắc?

Nghe nói như thế, trong lòng không ít người đều cảm thấy rất cổ quái, ông chủ Bạch kia lại bị đối phương gọi là Tiểu Hắc? Mặc dù ông chủ Bạch rất đen, nhưng cũng không thể gọi như vậy chứ?

Chương 1905. Victoria's Secret

“Đại ca, thật ra là do ta buồn chán nên mới mở chỗ này chơi, bình thường cũng không có đến đây, vì vậy ta mới không biết ngươi tới đây.” Người này chính là Bạch Tiểu Lỗi, ông chủ Bạch của nhà họ Bạch trước kia, mặc dù đã nhiều năm không gặp nhưng Hạ Thiên chỉ nhìn thoáng qua là có thể nhận ra hắn ngay.

“Ồ, phẩm vị của ngươi đúng là chẳng ra sao cả. Dáng dấp nhân viên phục vụ ở đây đều không đẹp mắt.” Hạ Tưởng thuận miệng nói, giọng nói của hắn cũng không nhỏ, hơn nữa, bây giờ quán bar khá yên tĩnh. Hắn nói thế chẳng phải đã lập tức đắc tội với các mỹ nữ nhân viên phục vụ ở quầy rượu rồi sao.

Ít nhất có mấy chục con mắt đều đang nhìn về phía Hạ Thiên. Chỉ có điều hiện tại cũng không ai dám mắng chửi người, dù sao bọn họ cũng không phải là đồ ngốc, vừa nhìn đã biết người kia có quan hệ mật thiết với ông chủ.

“Đại ca, tất nhiên là khẩu vị của ta không thể sánh được với ngươi rồi.” Trong giọng nói của Bạch Tiểu Lỗi ít nhiều có chút bất đắc dĩ, hắn cũng coi như hiểu rõ Hạ Thiên, biết hắn là người có phẩm vị rất cao.

Bạch Tiểu Lỗi dừng lại chút, nói thêm: "Đại ca, thật ra rất khó tìm những người tốt hơn. Trừ khi ngươi thực sự mời được những thiên thần Victoria’s Secret kia đến, đừng nói là các nàng sẽ không tới làm nhân viên phục vụ, cho dù có đồng ý làm thì cũng rất đắt tiền.”

“Thiên thần Victoria's Secret rất đẹp sao?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi: “Có đẹp như vợ Y Y không?”

“Ách, chuyện đó...” Bạch Tiểu Lỗi dở khóc dờ cười: “Tất nhiên là không rồi.”

“Ồ, vậy thì những người đó cũng không dễ nhìn.” Hạ Thiên lập tức mất hứng thú.

“Sư huynh, sư huynh, để ta nói cho ngươi biết, các thiên thần Victoria's Secret thực sự rất đẹp, thân hình rất chuẩn.” Lữ Văn ở bên cạnh nói: “Đều là chân dài đó.”

“Chân của vợ Y Y rất dài.” Hạ Thiên thản nhiên nói.

“Không phải, mặc dù Y Tiên tỷ cực kỳ xinh đẹp, thân hình cũng cực kỳ tốt, nhưng rất nhiều thiên thần Victoria's Secret là người nước ngoài, các nàng còn cao hơn cả Y Tiên tỷ, vì vậy đôi chân thực sự siêu cấp dài, dài hơn rất nhiều so với tỷ ấy.” Hiển nhiên là Lữ Văn biết rõ chuyện đó, không giống như Hạ Thiên cái gì cũng không biết.

“Chân dài thì có gì đặc biệt hơn người chứ, đều không thể so được với Tiểu muội chân dài.” Hạ Thiên vẫn không để ý chút nào, khuôn mặt không xinh đẹp, chân dài cũng không được nha.

“Sư huynh, ngươi đang nói ai vậy? Tiểu muộn chân dài?" Lữ Văn có chút buồn bực.

“Lữ Văn, sư huynh của ngươi nói chuyện rất loạn thất bát tao, ngươi cũng đừng hỏi hắn nữa.” Bây giờ, Y Tiểu m mới mở miệng nói.

“Đại ca, ở đây nhiều người lắm miệng, hay chúng ta đi lên lầu? Quán bar này thật ra còn có phòng khách VIP trên lầu.” Hiện tại, Bạch Tiểu Lỗi cũng đưa ra đề nghị.

“Vợ Y Y, nếu không chúng ta cứ trực tiếp thuê phòng ở khách sạn nhỉ?” Hạ Thiên có chút không muốn tiếp tục đợi ở đây nữa.

“Muốn đi thì ngươi đi một mình đi.” Y Tiểu m tức giận nói, sau đó nàng quay sang Bạch Tiểu Lỗi: “Đưa ta lên đi.”

Thực ra, ban đầu Y Tiểu m cũng muốn rời đi, bởi vì nàng cảm thấy nếu như hắn ở lại đây thì chắc chắn còn có thể gây chuyện. Nhưng vì có cái gọi là phòng VIP ở phía trên, vậy chắc sẽ không gặp phải những người không liên quan.

Hơn nữa, bây giờ nàng cũng không muốn trở về khách sạn, mặc dù nàng không sợ Hạ Thiên thực sự sẽ làm gì với mình, nhưng một khi hai người ở riêng một chỗ, tên lưu manh đó chắc chắn sẽ làm loạn, như vậy cứ tiếp tục ở trong quán bar vẫn tốt hơn.

Ít nhất, hiện tại không chỉ có Lữ Văn mà còn có Bạch Tiểu Lỗi bên cạnh, nên hắn có như thế nào cũng phải thu liễm lại một chút.

“Đại ca, bên này.” Bạch Tiểu Lỗi dẫn đầu ở phía trước, mấy người rất nhanh đã đi lên lầu hai. Mà lúc này, bất kể là ai cũng hiểu thân phận của Hạ Thiên không giống như người bình thường, người có thể khiến Bạch Tiểu Lỗi gọi đại ca, có thể là người bình thường sao?

Sau khi bọn hắn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, quán bar từ từ trở lại bình thường, nhưng Kim Soái lại khá lúng túng, vừa nãy khi mấy người Hạ Thiên lên lầu, hoàn toàn không có ai nói chuyện với hắn, ngay cả Lữ Văn là người hâm mộ hình như cũng đã quên mất hắn.

Kim Soái lắc đầu, hắn quyết định rời đi, đêm nay, ở đây không thích hợp với hắn.

Trên thực tế, nơi gọi là phòng khách VIP chính là một căn phòng bằng kính, từ bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, bao gồm cả tình hình ở lầu dưới, nhưng bên ngoài lại không thể nhìn thấy bên trong. Hơn nữa bên trong còn có hai tầng kính, một tầng là cách âm, nếu như không muốn nghe tiếng nhạc bên dưới thì nó có thể ngăn cách, nếu muốn cảm thụ âm nhạc thì thu lại kính cách âm.

Bây giờ, tấm kính cách âm được thu lại, ở phía trên cũng có thể nghe thấy âm thanh phía dưới, tuy rằng âm thanh khá ầm ĩ nhưng cũng không ảnh hưởng đến phía trên nói chuyện.

“Đại ca, ngươi muốn uống gì?” Bạch Tiểu Lỗi mở miệng hỏi.

“Ta muốn làm cho vợ Y Y say, nhưng nàng ấy vừa mới uống một chai rượu Whisky cũng không xảy ra chuyện gì.” Hạ Thiên nhìn Y Tiểu m: “Đúng rồi, chính là sư phụ để ta đi chơi với tiểu sư muội. Trước tiên ngươi lấy cho nàng ấy đồ uống gì ngon đi.”

“Được, vừa khéo ở đây có một loại cocktail gọi là Thiếu Nữ Mười Tám Tuổi, rất thích hợp cho các cô gái.” Bạch Tiểu Lỗi nhìn về phía nhân viên phục vụ bên cạnh: “Đi lấy một ly tới.”

“Vâng, ông chủ.” Nhân viên phục vụ lập tức rời đi.

Chương 1906. Thưởng trà

Trong phòng VIP, có hai nhân viên chuyên môn phục vụ, hơn nữa bất kể là khuôn mặt hay vóc dáng, các nàng đều tốt hơn rất nhiều. Ừm, nếu so sánh mà nói thì người vừa đi ra ngoài cao hơn và chân dài hơn, còn người ở bên trong thì đầy đặn hơn, rõ ràng là một số chỗ lớn hơn chút.

“Đại ca, nếu như ngươi không thích uống rượu, vậy thì ta pha cho ngươi ấm trà nhé?” Bạch Tiểu Lỗi lại đề nghị: “Mấy ngày trước có người đưa cho ta ít Kim Tuấn Mi (1 loại hồng trà nổi tiếng của Trung Quốc), nói là chính tông. Ta uống một chút thấy cũng không tệ hay ngươi thử chút đi?”

“Cũng được, ta không có vấn đề.” Hạ Thiên thuận miệng nói. Thỉnh thoảng hắn cũng uống trà ở nhà nhưng thực sự không thấy hứng thú lắm. Cho dù là Đại Hồng Bào (một loại trà ô long có xuất xứ từ Vũ Di Sơn, đây là một trong mười danh trà nổi tiếng của Trung Quốc) chính tông trước đây, với hắn mà nói cũng chỉ có như vậy.

“Vâng, đây là Đường Đường, vừa khéo nàng pha trà cũng khá giỏi.” Bạch Tiểu Lỗi giới thiệu một chút về nhân viên phục vụ kia: “Đường Đường, đến giúp đỡ pha trà đi.”

“Vâng, ông chủ.” Đường Đường gật đầu đáp lại .

Nhân viên phục vụ chân dài kia rất nhanh đã bưng một ly cocktail trở về, mà Đường Đường bắt đầu pha trà, Hạ Thiên cảm thấy dù sao thì vợ Y Y nhà hắn cũng không say nên quyết định uống trà với nàng.

Y Tiểu m không có ý kiến gì về việc đấy, nàng không thích uống rượu nhưng thực ra nàng lại thích uống trà.

“Đại ca, ngươi đến Kinh Thành là vì có chuyện gì đặc biệt sao?” Lúc này, Bạch Tiểu Lỗi bắt đầu dò hỏi.

Bạch Tiểu Lỗi không có bảo nhân viên phục vụ tránh mặt, có vẻ như hai nhân viên phục vụ này rất được hắn tin tưởng.

“Ừ, Tam sư phụ xảy ra chút chuyện nhỏ, ta tới chơi một thời gian, bây giờ chuyện đã xong xuôi rồi, chỉ có điều Tam sư phụ nói với ta là tiểu sư muội chưa được đi chơi nên muốn ta dẫn nàng ấy đi chơi vài ngày.” Hạ Thiên thuận miệng nói, sau đó hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng: “Ai, đúng rồi, bắt đầu từ ngày mai ngươi bắt đầu phụ trách việc đưa sư muội của ta đi chơi nha.”

“Đại ca, chỉ cần vị tiểu sư muội kia của ngươi không có ý kiến gì là được, còn ta chắc chắn không có vấn đề.” Bạch Tiểu Lỗi đáp.

“A?” Lữ Văn có chút buồn bực: “Chuyện kia, sư huynh, rốt cuộc nam nhân đó là ai thế?”

Bây giờ, Lữ Văn vẫn còn có chút mơ hồ, mặc dù người đó gọi sư huynh là đại ca, nhưng nhìn thế nào cũng không giống sư huynh đệ đệ.

“Đây là tiểu đệ của ta, Văn Văn sư muội, ngươi đi ra ngoài chơi với hắn là được rồi, hắn hứa sẽ dẫn ngươi đi chơi thật vui.” Hạ Thiên nhanh chóng nói, hắn khá hài lòng với sự thông minh của bản thân, như vậy, hắn lại có thể chơi một mình với vợ Y Y rồi.

Hạ Thiên quay đầu nhìn về phía Y Tiểu m, cười hì hì nói: “Vợ Y Y, nàng xem ta sắp xếp như vậy có phải là rất tốt hay không?”

Y Tiểu m trừng mắt với Hạ Thiên, một lát sau nàng mới mở miệng nói: “Lữ Văn, ngươi vẫn nên nghe lời của sư huynh ngươi đi. Ngươi đi ra ngoài chơi với vị Bạch đại ca đó, hắn sẽ thu xếp tốt hơn.”

Dừng một chút, Y Tiểu m lại nói:" Nếu như ngươi đi với hắn, cha ngươi chắc cũng sẽ yên tâm hơn.”

Thực ra, Y Tiểu m biết Hạ Thiên đang có ý đồ gì. Mấu chốt là nhìn vào tình hình hôm nay, nếu thực sự muốn để cho hắn đưa Lữ Văn đi chơi, không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện. Hơn nữa, điều quan trọng hơn là không biết nàng ấy đi chơi chung với hắn sẽ biến thành dạng gì, nếu không cẩn thận, chỉ sợ đến lúc đó nàng ấy lại không bình thường giống như hắn.

Tuy Hạ Thiên muốn lười biếng, nhưng để cho Bạch Tiểu Lỗi phụ trách chuyện đấy thực sự sẽ tốt hơn.

“Y Tiên tỷ, ngươi đã nói như vậy, thế được rồi… A, rượu này ngon thật đấy.” Lữ Văn uống một ngụm cocktail Thiếu Nữ Mười Tám Tuổi kia, rồi nói một câu cảm thán.

“Đại ca, gần đây có một số tin đồn không tốt lắm. Bên kia, ngươi không có chuyện gì chứ?” Bạch Tiểu Lỗi do dự một chút, lại mở miệng hỏi.

“Cũng không có chuyện gì lớn, nhưng, mấy ngày nay có mấy tên ngốc muốn tìm đến cái chết.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Dù sao thì các ngươi cũng nên cẩn thận một chút. Có việc gì thì có thể gọi điện thoại cho ta… À, đúng rồi, ta đã đổi số điện thoại rồi…”

Hạ Thiên nói cho Bạch Tiểu Lỗi biết số điện thoại mới của mình, Tiểu Lỗi rất tự nhiên vội vàng ghi lại.

“Vợ Y Y, tới uống trà đi.” Lúc này, Hạ Thiên mới bưng một ly trà đến bên miệng Y Tiểu m.

Nàng đưa tay nhận trà, sau đó nhìn Bạch Tiểu Lỗi, mở miệng nói: “Lúc nào hắn cũng không hỏi đến chuyện chính, tình hình ở Kinh Thành bây giờ như thế nào? Trước đây hắn có xảy ra mâu thuẫn với hai người, một người tên là Lam Minh Thành, còn người kia tên là Lam Thiên Thành, nói là đến từ nhà họ Lam. Lam Thiên Thành có hai vệ sĩ, nhưng hình như là đến từ một gia tộc khác. Rốt cuộc chuyện đó là như thế nào?”

Không đợi Bạch Tiểu Lỗi nói, nàng còn nói thêm: “Trước đây ta đã nghe Lam Thiên Thành nói là, có vẻ như bây giờ nhà họ Lam rất nổi tiếng phải không? Nhưng ta thực sự chưa từng nghe nói về bọn hắn.”

“Y tiểu thư…” Bạch Tiểu Lỗi vừa mới nói ra mấy chữ đã bị Hạ Thiên đánh gãy.

“Gọi là chị dâu.” Hạ Thiên uốn nắn lại xưng hô.

“Xin lỗi chị dâu, là như vậy. Mấy năm qua, tất cả mọi người đều cố gắng làm cho danh tiếng của đại ca biến mất. Sau này nhà họ Triệu hay nhà họ Tống, bọn hắn cũng đều rất kém, so sánh mà nói, nhà họ Bạch của chúng ta vẫn tính là có chút tiếng nói tương đối cao. Mặt khác, nói tóm lại, tình hình hiện tại mặc dù những gia tộc lớn chân chính ở Thủ đô là nhà họ Triệu và nhà họ Tống, nhưng thậm chí vẫn có nhiều người cho rằng nhà họ Bạch chúng ta mới là gia tộc lớn mạnh nhất.” Sắc mặt Bạch Tiểu Lỗi có chút bất đắc dĩ: “Thế nhưng bây giờ nhà họ Bạch chúng ta đã cố gắng thấp xuống đến mức toàn bộ Kinh Thành lại xuất hiện rất nhiều gia tộc nhỏ cho rằng mình rất lợi hại, nhà họ Lam chính là một trong số đó.

Bạch Tiểu Lỗi suy nghĩ một chút, lại nói: “Còn về chuyện vệ sĩ của Lam Thiên Thành, chắc là do nhà họ Cố cung cấp. Nói đến chuyện đó, bây giờ vị trí nhà họ Cố cũng có chút cao.”

Chương 1907. Mỹ nữ tụ họp

“Bọn hắn đang làm gì vậy? Ta nhớ là Sương nha đầu đã để cho bọn hắn tìm thêm vợ sinh nhiều con mà.” Hạ Thiên nói.

“Ừm, đúng là bọn hắn đã tìm được không ít nữ nhân và sinh rất nhiều con. Nhưng rõ ràng là bọn hắn không muốn chờ đến tận hai mươi hay ba mươi năm nữa mới chính thức phát triển gia tộc. Vì vậy, bọn hắn đã nuôi dưỡng đủ loại cao thủ trong những năm qua. Bọn hắn mở một công ty có tên là Bảo vệ nhà họ Cố.” Bạch Tiểu Lỗi nói lại tình huống sơ lược một lần: “Trước mắt ở Kinh Thành này, Bảo vệ nhà họ Cố vẫn có một chút ảnh hưởng. Mặc dù vệ sĩ rất đắt, nhưng năng lực thật sự rất mạnh.”

Bạch Tiểu Lỗi im lặng một chút, lại nói thêm: “Năng lực của vệ sĩ bọn hắn rõ ràng là mạnh hơn nhiều so với vệ sĩ bình thường.”

“Ừm, đúng là mạnh hơn người thường rất nhiều.” Hạ Thiên thuận miệng nói, nhưng hắn lại không giải thích cho Bạch Tiểu Lỗi hiểu.

Tuy nhiên, ngay cả Y Tiểu m cũng biết về nguyên nhân đó, bởi vì lúc trước ở trên người hai tên vệ sĩ của Lam Thiên Thành có chút khí tức của người tu tiên. Cho dù nghiêm túc mà nói, bọn hắn cũng không phải là người tu tiên chân chính. Nhưng rất rõ ràng, bọn hắn đang tu luyện theo cách của người tu tiên.

Mà điều đấy tất nhiên sẽ dẫn đến việc năng lực của bọn hắn mạnh hơn người bình thường không ít, dù sao thì người tu tiên cấp thấp nhất cũng mạnh hơn người bình thường rất nhiều.

“Ngươi không quan tâm tới chuyện kia một chút nào sao?” Y Tiểu m hơi nhíu mày nhìn Hạ Thiên, nhà họ Cố tùy tiện bồi dưỡng người tu tiên như thế chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Mặc dù những người đó không có khả năng trở thành người tu tiên chân chính cho dù có được bồi dưỡng như thế nào đi nữa, nhưng nếu có quá nhiều người vượt qua năng lực của người thường thì cũng có thể gây ra rất nhiều hỗn loạn.

"Vợ Y Y, không sao đâu. Bọn hắn rất khó có thể trở nên lợi hại. Hơn nữa, những người như vậy không chỉ có một nhà." Hạ Thiên nói: “Hình như Sương nha đầu đã nói với ta chuyện đấy, chắc là bọn hắn đã từng nói qua với Sương nha đầu. Lúc đó ta cảm thấy nó quan không trọng nên bảo nàng không cần để ý, cứ thuận theo tự nhiên là được.”

Y Tiểu m hơi cau mày. Nàng cảm thấy chính là vì Hạ Thiên làm biếng cho nên mới lười quản.

Nhưng, thật ra nàng cũng biết Hạ Thiên không có nói sai, người như kia thực sự không chỉ nhà họ Cố mới có, khỏi cần phải nói, trước kia cũng không biết nhà họ Tống đã bồi dưỡng bao nhiêu cao thủ như vậy. Còn nhà họ Triệu, bây giờ hơn phân nửa đều là những người như vậy.

Suy nghĩ lại một chút, hiện tại tổ chức Diệt Thần không rõ lai lịch kia hình như cũng đang bồi dưỡng mấy người như thế, từ góc độ nào đó mà nói, xem ra nhà họ Cố có một số người như thế cũng không phải là chuyện xấu.

Dù sao, nói cho cùng thì Hạ Thiên vẫn có thể điều động những người đó, coi họ như là người của bọn hắn.

Hơn nữa, mấu chốt là những người kia đều ở bên ngoài ánh sáng, tất cả đều nằm trong phạm vi có thể kiểm soát được, ngược lại, những người của tổ chức Diệt Thần đang ẩn mình trong bóng tối mới chính là rắc rối thực sự.

“Vợ Y Y, cho dù chúng ta muốn xen vào cũng phải đợi đám người Sương nha đầu trở lại rồi mới nói được.” Bây giờ, hắn lại nói thêm một câu, hắn vẫn luôn không có hứng thú quan tâm tới những chuyện đấy.

“Ngươi biết khi nào các nàng trở về sao?” Y Tiểu m tức giận hỏi ngược lại.

“Đúng vậy, ta cũng không biết.” Hạ Thiên lập tức buồn bực: “Ta còn thực sự có chút nhớ Sương nha đầu đó, nàng ấy nghe lời hơn nhiều vợ Y Y và Cửu nha đầu, ừm, thân hình của nàng ấy cũng đẹp hơn Cửu nha đầu nữa…”

Hạ Thiên bắt đầu nhớ về Sương nha đầu ngoan ngoãn nghe lời với dáng người khá đẹp đó. Nghĩ như vậy làm cho hắn lại nhớ tới nha đầu điên, hắn nhớ đến cô gái điên rồ, sau đó bắt đầu nhớ tới những cô vợ kia, à, hắn cũng bắt đầu nghĩ đến Muội muội chân dài.

“Muội muội chân dài, chắc chắn các nàng cũng đang nghĩ đến ta đúng không?” Hạ Thiên lẩm bẩm một mình.

Nhìn thấy Hạ Thiên lại rơi vào trạng thái nhớ về các cô vợ một lần nữa, không hiểu sao trong lòng Y Tiểu m lại tức giận, nhưng nàng không thèm nói gì cả.

Mà điều mà Hạ Thiên không thể ngờ đến là ngay lúc này, ở Tiên Vân đại lục, những người vợ kia của hắn cũng đang thực sự nghĩ về hắn.

Hiện tại, ở Vân Tiên đại lục, trên đảo Thần Tiên, hàng chục mỹ nữ tuyệt đẹp đang tụ tập với nhau, Nguyệt Thanh Nhã, Cơ Thanh Ảnh, Dạ Ngọc Mị và Lãnh Băng Băng đang chờ tất cả mọi người đến.

“Thanh Nhã, mọi người đều đến đông đủ rồi, ngươi nói đi.” Cơ Thanh Ảnh mở miệng nói.

Nguyệt Thanh Nhã gật đầu, sau đó giọng nói nhẹ nhàng động lòng người của nàng vang lên: "Chúng ta gọi mọi người đến đây vì có một số việc cần sắp xếp lại một chút. Các ngươi đều biết rõ tại sao chúng ta chuyển đảo Thần Tiên đến đây. Đó là vì Thanh Ảnh đã phát hiện ra một vài điều liên quan đến chuyện Nghịch Thiên Bát Châm ở nơi đây. Chúng ta cần phải giúp Hạ Thiên tu luyện thành công Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, nhưng bây giờ, tình hình đã xuất hiện một chút thay đổi rồi.”

“Nguyệt tỷ, có chuyện gì vậy?” Liễu Mộng có một chút lo lắng: “Có phải tên lưu manh ở bên kia không luyện công cho tốt, lại đi khắp nơi tìm vợ nhỏ rồi không?”

“Mộng Mộng, ngươi đừng lo lắng, trước mắt ta cũng không biết rõ lắm tình hình của tên háo sắc kia. Nhưng bây giờ, điều mấu chốt chính là chúng ta đã gặp phải một chút rắc rối. Thực ra trước đó ta vẫn luôn nghi ngờ, ngoài Địa Cầu và Tiên Vân đại lục của chúng ta, có phải còn tồn tại một thế giới khác hay không? Bây giờ, chúng ta đã xác định, đúng là có thế giới khác tồn tại, hơn nữa còn có một Liên minh Tu Tiên rất lớn mạnh kiểm soát tất cả mọi thứ...” Nguyệt Thanh Nhã bắt đầu kể lại tình huống liên quan đến Liên minh Tu Tiên.

Gần mười phút sau, Nguyệt Thanh Nhã đã nói rõ đại khái về nguồn gốc của Liên minh Tu Tiên, sau đó nàng tiếp tục bổ sung: "Theo điều tra của Thanh Ảnh trong những ngày qua thì Liên minh Tu Tiên rất lớn mạnh, nhưng chúng ta không nhất thiết phải sợ bọn hắn, chỉ là chúng ta cần phải sớm chuẩn bị sẵn sàng trước.

Nguyệt Thanh Nhã ngừng một chút, lại nhìn về phía Cơ Thanh Ảnh nói: “Thanh Ảnh, ngươi nói một chút về kế hoạch cụ thể đi.”

Chương 1908. Cử người trở lại bên cạnh hắn

“Ở mỗi thế giới, Liên minh Tu Tiên đều có nhân viên quản lý thường trú. Ở Tiên Vân đại lục, có một môn phái tu tiên bí ẩn âm thầm phụ trách quản lý nơi này. Tuy nhiên, bây giờ môn phái tu tiên đó tương đối yếu. Ta đã khống chế môn phái đó, mà chúng ta đều đã giải quyết hết người do Liên minh Tu Tiên phái tới rồi, tạm thời mà nói, chúng ta đang khá an toàn.” Cơ Thanh Ảnh không chút hoang mang nói:" Nhưng chúng ta phải chuẩn bị thật tốt để trở thành kẻ thù của toàn bộ Liên minh Tu Tiên.”

Cơ Thanh Ảnh chậm rãi liếc nhìn mọi người: “Có thể xác định người mạnh nhất của Liên minh Tu Tiên chính là người tu tiên ở Độ Kiếp Kỳ, nhưng bọn hắn đều là người từng thân kinh bách chiến, hơn nữa còn từ từ tu luyện trong nhiều năm rồi mới đột phá được tới trình độ đó. Nếu như chúng ta gặp phải cao thủ như Độ Kiếp Kỳ, ngoại trừ ta và Thanh Nhã ra… Thì có Dạ Ngọc Mị, còn hầu hết các ngươi đều không phải là đối thủ của bọn hắn.”

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” Liễu Mộng có chút nóng vội hỏi.

“Biện pháp thật ra rất đơn giản. Mỗi người các ngươi cần phải thực sự tham gia vào cuộc chiến.” Khuôn mặt xinh đẹp của Cơ Thanh Ảnh bắt đầu trở nên nghiêm túc: “ Mỗi người các ngươi cần phải từ bỏ cách sống vốn có ở thế giới kia. Các ngươi phải bắt đầu hòa nhập vào Tiên Vân đại lục, bắt đầu một trận chiến thực sự. Từ giờ trở đi, các ngươi cần phải để bản thân thực sự bước vào thế giới của người tu tiên.”

“Ta và Thanh Ảnh sẽ tiến hành một số sắp xếp thích hợp. Mọi người sẽ bắt đầu lần lượt rời khỏi đảo Thần Tiên, đi đến nhiều nơi, trải qua nhiều thử thách nguy hiểm khác nhau.” Bây giờ, Nguyệt Thanh Nhã nói tiếp: “Ta biết lúc mới bắt đầu các ngươi sẽ không thích ứng kịp, nhưng chuyện đó có liên quan đến sự sống còn của chúng ta.”

“Nguyệt tỷ, không vấn đề gì, ta thích nhất là đánh nhau!” Đối với chuyện kia, Liễu Mộng lại rất vui vẻ.

“Dù sao thì ở đây cũng không có máy tính để chơi, đánh nhau cũng rất tốt.” Tiểu yêu tinh lầm bầm một câu.

“Nguyệt tỷ, mặc dù ta vẫn luôn không thích những chuyện chém giết đấy, nhưng đây là vì chúng ta, vì phu quân, ta sẽ cố gắng làm.” Lúc này, Kiều Tiểu Kiều cũng bày tỏ thái độ.

Những người khác cũng lần lượt biểu thị không có vấn đề gì, giống như Ngải Vi Nhi và Isabella, thậm chí còn cao hứng hơn.

“Đây là biện pháp đối phó đầu tiên của chúng ta. Ngoài ra, chúng ta còn phải làm một việc nữa, đó chính là chúng ta phải đánh vào Liên minh Tu Tiên. Ta muốn sắp xếp hai người trong số chúng ta đi vào trong môn phái bí ẩn kia, vào lúc thích hợp có thể tiến vào Liên minh Tu Tiên.” Cơ Thanh Ảnh lại nói: “Bởi vì về bản chất đây là làm gián điệp, Mị Nhi và Mộc Hàm, hai người các ngươi đều có kinh nghiệm, cho nên ta hy vọng hai người sẽ đi. "

“Được.” Mị Nhi rất thẳng thắn đồng ý.

“Ta không có vấn đề gì.” Mộc Hàm cũng đồng ý.

“Bây giờ còn có một việc cuối cùng.” Bây giờ, Nguyệt Thanh Nhã lại mở miệng nói: “Chúng ta cần người quay về, trở lại bên cạnh tên tiểu lưu manh kia. Một mặt là bảo vệ hắn, mặt khác, phải thúc giục hắn tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.”

Nghe nói như vậy, sắc mặt của một đám mỹ nữ đều trở nên kích động.

“Oa, Nguyệt tỷ, ta muốn trở lại bên cạnh tiểu lưu manh, ta nhớ hắn lắm rồi.” Liễu Mộng lập tức nói.

Lãnh Băng Băng mở miệng định nói nhưng vẫn nhịn không nói ra.

Những người khác dường như cũng muốn nói điều gì đó, nhưng bây giờ, Nguyệt Thanh Nhã lên tiếng: “Được rồi, ta biết tất cả mọi người đều muốn quay trở về, nhưng ta có một vấn đề muốn hỏi, trong các ngươi ai có thể quản lý được hắn?”

“Ta và Thanh Nhã đều không thể trở về. Chúng ta cần phải trấn thủ ở chỗ này, các ngươi có thể trở về, nhưng không phải là trở về bên hắn, mà là phải bảo đảm hắn nhanh chóng tu luyện thành công Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.” Cơ Thanh Ảnh cũng nói: “Nói đơn giản, trong các ngươi ai có thể khiến hắn nghe lời mà không phải là chưa mở miệng đã bị hắn cởi sạch quần áo rồi ôm lên giường?”

“Băng Băng tỷ, hay là ngươi trở về đi?” Kiều Tiểu Kiều quay đầu lại nhìn Lãnh Băng Băng, “Trước đây, hình như chỉ có ngươi mới có thể trị được hắn.”

“Đúng vậy, ta cũng cảm thấy Lãnh Băng Băng khá thích hợp.” Tôn Hinh Hinh ở bên cạnh hùa theo, nàng biết mình hoàn toàn không quản nổi Hạ Thiên.

Rất nhiều ánh mắt đều nhìn về phía Lãnh Băng Băng, hầu hết mọi người đều cảm thấy nàng rất phù hợp, nhưng nàng lại lắc đầu: “Không được, hắn vừa thấy ta chính là...”

Khuôn mặt xinh đẹp của Lãnh Băng Băng ửng đỏ, trước khi phu quân đắc thủ, hắn rất nghe lời nàng, nhưng sau này hắn hoàn toàn không nghe lời nữa, hơi một tí là khiến cho nàng không có cách nào làm việc.

Do dự một lúc, Lãnh Băng Băng lại nói: "Nếu Nguyệt tỷ không thể trở về, vậy thật sự chỉ có một người có thể quản được hắn.”

Mặc dù, Lãnh Băng Băng không nói đó là ai, nhưng mọi người phát hiện ra ánh mắt của nàng đang nhìn tới một hướng, sau đó, tất cả mọi người đều nhìn về phía Dạ Ngọc Mị.

“Tiểu Mị, ta nghĩ là ngươi nên quay về đi, có ngươi bảo vệ hắn, mọi người cũng yên tâm. Hơn nữa, bây giờ thật sự chỉ có ngươi mới có thể quản lý được hắn.” Nguyệt Thanh Nhã cũng nhìn Dạ Ngọc Mị: “Thực ra, ngay cả ta cũng không có cách nào quản hắn, mà ngoài ngươi ra cũng không có cách nào cả.”

“Mị a di trở về đúng là thích hợp nhất nhưng ta đề nghị Mị a di cũng nên đưa theo một người trở lại.” Lúc này, Tống Ngọc Mị ở bên cạnh mở miệng nói.

Chương 1909. Chạy về Giang Hải

Có lẽ biết mọi người sẽ hiểu lầm, Tống Ngọc Mị lập tức nói bổ sung: “Ta không phải bảo Mị di mang ta trở về, mà để nàng mang Vũ Cơ trở về."

“Vì sao mang đại tỷ trở về? Tại sao lại không mang ta về!” Tiểu yêu tinh gào to một câu, “Ta là một hacker, ở đây hoàn toàn không thể phát huy được sở trường của mình, đại tỷ ở bên này cũng có thể làm ngôi sao ca nhạc mà."

“Ta không biết tình huống hiện tại bên kia như thế nào, nhưng Vũ Cơ trở về có thể làm nhà họ Triệu yên tâm, cũng sẽ không xuất hiện hỗn loạn không cần thiết. Nếu Mị di trở về mà bên nhà họ Triệu không có ai, làm không khéo sẽ có người lo lắng." Tống Ngọc Mị nói ra nguyên nhân, “Đương nhiên, trên lý luận thì Yêu Yêu cũng có thể trở về, chỉ là ta cảm thấy Vũ Cơ trở về sẽ thích hợp hơn."

“Nè, ngươi đang xem thường ta đó!” Tiểu yêu tinh không phục.

“Không phải xem thường ngươi, chỉ là ngươi tương đối ham chơi, có trở về thì hơn phân nửa thời gian cũng là chơi. Nhưng Vũ Cơ thì không, nàng ấy trở về không những có thể ổn định người nhà họ Triệu, còn có thể chân chính trợ giúp cho phu quân." Tống Ngọc Mị ăn ngay nói thật.

“Nếu như Nguyệt tỷ đồng ý thì ta đương nhiên nguyện ý trở về." Lúc này, Triệu Vũ Cơ lên tiếng.

“Tiểu Mị, ngươi cảm thấy thế nào?” Nguyệt Thanh Nhã nhìn về phía Dạ Ngọc Mị, chuyện đó hiển nhiên còn muốn nghe ý kiến của nàng.

“Ta thì không có vấn đề gì.” Dạ Ngọc Mị bày ra dáng vẻ lạnh nhạt.

“Được, cứ quyết định như vậy đi! Tiểu Mị và Vũ Cơ sẽ trở về, chúng ta sẽ an bài một chút, tận lực làm các ngươi trở về không gây ra động tĩnh gì, không kinh động đến Liên minh Tu Tiên." Nguyệt Thanh Nhã gật đầu, “Bây giờ các ngươi đi về nghỉ ngơi một chút, ngày mai chúng ta bắt đầu chính thức thi hành kế hoạch."

Hiện tại thì Hạ Thiên, người đang ở một thế giới khác, hiển nhiên không biết kế hoạch bên Tiên Vân đại lục, nếu không hắn nhất định sẽ kích động đến ngủ không yên.

Ừm, bây giờ Hạ Thiên cũng ngủ không được, không phải vì kích động, mà vì nhàm chán.

Hiện tại, Hạ Thiên đã rời khỏi quán bar Thiên Sứ, dù sao hắn cũng không có hứng thú gì với những thiên sứ trong đó, mà hắn cũng đã bỏ rơi được một người vướng víu. Với hắn mà nói thì tiểu sư muội chính là một cái đuôi, bây giờ thì gánh nặng đó đã được giao cho Bạch Tiểu Lỗi phụ trách.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy rất nhàm chán, vì mặc dù hắn dẫn Y Tiểu m mướn một phòng trong khách sạn lớn thì cũng không có tác dụng gì. Nàng không có chút ý tứ chơi với hắn, cứ mải mê xem điện thoại.

“Vợ Y Y à, nàng còn chưa ngủ sao?” Hạ Thiên lại không cam lòng hỏi thăm một lần nữa.

Y Tiểu m không hề có phản ứng.

“Vợ Y Y, vậy ta ngủ trước đây." Hạ Thiên lại lên tiếng.

Nàng vẫn không có phản ứng.

“Vợ Y Y à, ở đây quá nhàm chán, ta trở về Giang Hải nha." Hạ Thiên có chút buồn bực.

Nhưng Y Tiểu m vẫn không dao động.

Thế là hắn nhảy ra khỏi cửa sổ.

Hắn không phải nói chơi, hắn thật sự quay về Giang Hải.

Mười mấy năm trước, hắn có đoạn thời gian rất thích Kinh Thành, dù sao thì ở kinh thành có Mộc Hàm, còn có Mị Nhi, ừm, vợ Mị Mị rất ngoan, còn có vợ Đại yêu tinh cũng rất tốt.

Nhưng bây giờ hắn cảm thấy Kinh Thành thực sự không thích hợp với bản thân. Các cô vợ đều không có ở đây, vợ Y Y hoàn toàn không muốn chơi với hắn, vợ như vậy chẳng khác gì không có. Mà mỹ nữ đồ đệ Triệu Thanh Thanh vốn dĩ rất nghe lời bây giờ cũng không biết đang bận cái gì, không có thời gian chơi với hắn, nghĩ như vậy nên quyết định trở về Giang Hải sẽ tốt hơn.

Ít nhất Giang Hải còn có vợ Tiểu Y Y nghe lời hắn, mặt khác, mặc dù Bối nha đầu không quá nghe lời, nhưng cũng ngoan hơn vợ Y Y nhiều lắm.

Ừm, hình như dáng người cũng tốt.

Đối với hắn, bây giờ từ Kinh Thành trở lại Giang Hải cũng chỉ là chuyện trong chốc lát, không khác gì người bình thường đón xe đi tới một nơi trong thành phố. Nếu phải nói khác nhau ở đâu thì chính là hắn có thể tới nơi nhanh hơn.

Thời điểm hắn trở lại thành phố Giang Hải cũng chưa tính là muộn lắm, chỉ mới hơn mười giờ tối. Hắn vốn dĩ dự định đi tìm Lam Y Nhân, nhưng lại cố tình nhớ tới Tô Bối Bối tới, thế là hắn lấy điện thoại gọi cho nàng ấy.

“Tên biến thái chết tiệt, đêm hôm khuya khoắt gọi điện thoại cho ta làm gì?"Tô Bối Bối lập tức tiếp điện thoại, lại không vui nói, “Bây giờ ta đang rất nhàm chán, ngươi đừng tới phiền ta!"

“Bối nha đầu, ngươi đang rất nhàm chán à? Vậy thì tốt quá, đúng lúc ta cũng đang nhàm chán đây, ngươi ở đâu? Ta đi tìm ngươi." Hạ Thiên lập tức vui vẻ trở lại, có Bối nha đầu chơi với hắn thì sẽ không còn tẻ nhạt nữa.

“Ta có thể ở nơi nào nữa? Đương nhiên là ở nhà rồi!” Tô Bối Bối thở phì phò nói: “Tất cả đều là do tên háo sắc nhà ngươi tìm phiền toái nhiều như vậy, làm hại bây giờ ta phải bảo vệ chị dâu tương lai! Ngươi không biết làm vệ sĩ cho người khác rất nhàm chán sao?"

“Không sao, ta tới đó thì ngươi sẽ không chán nữa, đợi ta một chút, ta tới ngay!” Hạ Thiên lập tức cúp điện thoại, tiếp đó chạy về phía nhà họ Tô.

Mà bây giờ, Tô Bối Bối đúng là rất nhàm chán.

Hiện tại, không tính là muộn, lúc này chị dâu tương lai Hứa Như của nàng vẫn chưa ngủ. Hiện giờ, Hứa Như ở nhà họ Tô, Tô Tiểu Xán cho nàng một tòa biệt thự riêng biệt, Hứa Như và con gái Hứa Na Na của nàng đều ở chỗ này, ừm, thật ra hiện tại Tô Tiểu Xán cũng ở đây.

Lúc này, Tô Tiểu Xán và Hứa Như đang tiếp tục thương lượng các chi tiết trong hôn lễ, mà Tô Bối Bối thì ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách chơi điện thoại.

Kể từ đoạn thời gian trước, Tô Bối Bối bay đi du lịch khắp nơi, nàng cảm thấy thế giới bên ngoài thật sự chơi quá vui, mà bây giờ nàng chỉ có thể nằm trên ghế sa lon nghịch điện thoại, thật sự là cực kỳ nhàm chán, nếu như có thể thì nàng còn muốn bay ra ngoài một vòng.

Chương 1910. Hack hết nick của bọn chúng

“Ngu ngốc, ngươi có biết chơi không vậy, không biết thì nạp tiền vào! Ngươi vừa không biết chơi vừa không nạp tiền thì sao có thể mạnh hơn được......” Lúc ấy, Tô Bối Bối đột nhiên mắng to.

Đúng vậy, nàng đang chơi game, tiếp đó bị đồng đội hố, hiện tại đang mắng đám đồng đội kia.

“Bối Bối à, dù gì thì ngươi cũng là đại tiểu thư nhà họ Tô, có thể thục nữ một chút được không hả?” Tô Tiểu Xán nhịn không được mở miệng nhắc nhở.

“Tại sao ta phải thục nữ chứ? Ta xinh đẹp như vậy, không cần lo lắng không gả đi được." Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng, “Coi như không ai muốn ta thì vẫn còn có tên biến thái Hạ Thiên kia muốn ta đấy, ta mới không cần giả vờ làm thục nữ gì đó."

Tô Tiểu Xán lập tức không phản bác được, bởi vì em gái hắn nói rất có đạo lý.

“Bối Bối, thời gian không còn sớm nữa, hay ngươi về nghỉ ngơi trước đi, không cần vẫn luôn ở bên cạnh ta như vậy đâu." Lúc này, Hứa Như lên tiếng khuyên bảo.

“Không sao, dù gì ta có về phòng cũng sẽ rất nhàm chán." Tô Bối Bối thuận miệng nói: “Hơn nữa tên háo sắc Hạ Thiên kia sẽ lập tức tới đây, còn lâu ta mới để hắn bước vào phòng mình...... Nè, tên lưu manh chết tiệt kia, ngươi mau thả ta ra......"

Tô Bối Bối không vui kêu to, Hạ Thiên đến còn nhanh hơn nàng dự đoán, hơn nữa vừa đến đã bế nàng lên.

“Bối nha đầu, ngươi đang chơi cái gì vậy?” Hạ Thiên đương nhiên sẽ không buông Tô Bối Bối, hắn đặt đối phương ngồi lên đùi mình, hai tay ôm eo, sau đó nhìn điện thoại di động của nàng, có chút tò mò hỏi.

“Đương nhiên là chơi game rồi, vừa nghe là biết ngay ngươi chưa từng chơi cái này bao giờ." Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng, “Cho nên ta nói tên lưu manh chết tiệt nhà ngươi không có tác dụng gì cả, có cho ngươi chơi cũng không biết đi như thế nào."

“Bối nha đầu, chúng ta có thể chơi trò khác nha.” Hạ Thiên không có hứng thú với game, mà hắn thật sự cũng không biết chơi. Hắn không có hứng thú đặc biệt gì với đồ vật như điện thoại hay máy tính, trước kia hắn chỉ biết chơi trò Đấu Địa Chủ mà thôi.

“Không chơi, ta thích chơi game điện thoại." Tô Bối Bối yêu kiều hừ một tiếng, nàng mới không mắc mưu đâu.

Tô Bối Bối tiếp tục chơi game, mặc dù lúc đầu nàng có vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng bây giờ đã rất tự nhiên ngồi trên đùi hắn, đương nhiên, cũng có lẽ là do nàng chơi quá tập trung.

“A a! Cái tên ngu ngốc kia, lại gài bẫy bản tiểu thư......" Tô Bối Bối rất nhanh lại mở miệng mắng chửi người, “Thằng ngu nhà ngươi không biết chơi thì đừng chơi! Ai, Hạ Thiên đáng chết, ngươi mau bảo người hack nick tên ngu ngốc đó đi......"

“Bối nha đầu, ngươi muốn hack ai?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

“Chính là tên đồng đội ngu ngốc này......" Tô Bối Bối hồi đáp.

“Ừm, được rồi." Hạ Thiên thật sự gửi tin tức cho Bé Ngoan.

Mấy phút sau.

Tô Bối Bối lại kêu to: “Ê, cái tên ngu ngốc kia, ngươi đừng rớt mạng chứ......"

“A, tại sao lại rớt mạng hết rồi? Một đám chỉ biết hố ta......"

Mười phút sau.

Tô Bối Bối phản ứng lại, đột nhiên quay đầu trừng Hạ Thiên: “Nè, đây là chuyện gì? Tại sao tất cả đồng đội của ta đều rớt mạng hết vậy?"

“Bối nha đầu, chính ngươi đã bảo ta hack toàn bộ điện thoại di động của bọn hắn nha." Hạ Thiên nói với vẻ mặt vô tội, “Ta bảo Bé Ngoan hack hết toàn bộ đồng đội của ngươi, cho nên bọn hắn đương nhiên là rớt mạng rồi."

“Hạ Thiên đáng chết, ngươi cũng là đồ đần!” Tô Bối Bối lập tức nổi giận.

“Bối nha đầu, mắng lung tung là không đúng." Hạ Thiên có chút không vui.

“Ta cứ mắng ngươi đấy! Vốn dĩ ngươi đã kém thông minh rồi, cái tên siêu cấp đại ngu ngốc này...... Ưm….” Tô Bối Bối không nói được nữa, bởi vì miệng nàng đã bị ngăn chặn.

Một phút sau.

“A, tên háo sắc chết tiệt, ngươi lại phi lễ ta!” Tô Bối Bối muốn phát điên.

Tô Tiểu Xán và Hứa Như ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt cổ quái, hai người Hạ Thiên và Tô Bối Bối ngồi ở đó làm càn, có vẻ hoàn toàn coi bọn hắn như không khí.

“Nè, tên lưu manh đáng chết, tay đừng có sờ loạn!” Một lát sau, Tô Bối Bối lại bất mãn kêu to.

“Bối nha đầu, chúng ta chuyển sang nơi khác chơi đi." Hạ Thiên ôm dáng người có chút không hợp lẽ thường của Tô Bối Bối, hắn bắt đầu có chút không khống chế nổi, rất muốn lập tức chuyển sang nơi khác chơi đùa với Bối nha đầu thật tốt.

“Không đổi, đêm nay ta chỉ muốn ở đây chơi." Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng, suy nghĩ một chút, nàng không chơi game nữa mà bắt đầu xem phim, hơn nữa là phim truyền hình tình yêu vô cùng nhàm chán.

Không phải sao, xem chưa đến năm phút thì Hạ Thiên đã có chút không chịu nổi.

“Bối nha đầu, ngươi đổi kênh khác xem đi." Hắn không nhịn được đề nghị một cái.

“Được." Tô Bối Bối thật sự đổi kênh, nhưng nội dung vẫn là phim tình yêu, có điều lần này là hai nam nhân yêu nhau.

Hắn bắt đầu có dấu hiệu nổi điên, Bối nha đầu nhất định là cố ý.

Mặc dù, Hạ Thiên rất muốn đè Tô Bối Bối ra đánh đòn một trận, nhưng cuối cùng hắn lại có chút không nỡ đánh, thế là hắn quyết định không chơi với nàng nữa.

“Bối nha đầu, ngươi cứ từ từ xem đi, ta đi tìm vợ Tiểu Y Y chơi." Hạ Thiên thả Tô Bối Bối ra, sau đó biến mất.

Một cô vợ biết nghe lời mới là vợ ngoan, Hạ Thiên lẩm bẩm ở trong lòng, sau đó đi đến cao ốc Thần Y, nhưng rất nhanh Hạ Thiên lại buồn bực phát hiện, vợ Tiểu Y Y không có ở trên giường.

Chương 1911. Triệu Vũ Cơ trở về

Hạ Thiên gọi điện thoại cho Lam Y Nhân thì biết được nàng đang ăn khuya với cô bạn Vương Tuệ Tuệ của mình.

Mặc dù Lam Y Nhân đã bảo Hạ Thiên đi qua, nhưng hắn không có hứng thú gì đối với ăn khuya, ừm, mấu chốt là, mặc dù hắn nguyện ý ở bên cạnh vợ mình, nhưng lại không thích gặp bạn bè của vợ.

"Chồng, nếu anh không muốn đến thì ở đó chờ ta, một hai giờ sau ta sẽ trở về." Lam Y Nhân dịu dàng nói.

"Tốt thôi, vợ Tiểu Y Y, nàng nhớ về sớm một chút." Hạ Thiên cảm giác đêm nay không quá thuận lợi, hắn lười đi ra ngoài lần nữa, cho nên nằm lên giường, tiếp theo ngủ mất.

Một tiếng sau thì Lam Y Nhân trở về, mà Hạ Thiên cũng tự nhiên tỉnh lại.

Thế là từ nửa đêm cho đến sáng, hắn vẫn luôn ở trong trạng thái tỉnh táo.

Ừm, xét từ một loại ý nghĩa nào đó thì cũng không phải là đặc biệt thanh tỉnh, bây giờ, Hạ Thiên vẫn đang ở trong một loại trạng thái tương đối mê loạn.

Mà buổi tối hôm đó, ở Kinh Thành, Y Tiểu m lại có được một giấc ngủ ngon quý báu.

Nhưng khi tỉnh lại lúc sáng sớm, nàng cảm giác có chút là lạ.

Y Tiểu m gần như theo bản năng nhảy vọt ra khỏi giường, sau đó nàng phát hiện trong phòng có thêm một người nữa. Đó là một nữ nhân rất xinh đẹp, bất luận là dung nhan hay dáng người thì đều không hề kém cạnh nàng, trên thực tế, cho dù là danh tiếng thì nàng ấy cũng không thua nàng.

Triệu Vũ Cơ.

Người từng được gọi là một trong bốn đóa hoa xinh đẹp của Kinh Thành, mười mấy năm qua, nàng vẫn là vị thiên hậu xinh đẹp phi phàm của làng Hoa ngữ, cho dù mấy năm nay, nàng đang ở loại trạng thái gần như nửa về hưu, nhưng nàng vẫn là thiên hậu của giới ca hát Hoa ngữ.

Nhưng Y Tiểu m rất rõ, đối với Triệu Vũ Cơ mà nói thì cái gọi là thiên hậu Hoa ngữ chỉ là thân phận bình thường nhất của nàng mà thôi. Thân phận thật sự của nàng càng hiển hách hơn nữa, nàng là đại tiểu thư nhà họ Triệu, còn là Đại yêu tinh rất được Hạ Thiên sủng ái.

Y Tiểu m tin tưởng, nếu so sánh với thân phận siêu sao ca nhạc thì Triệu Vũ Cơ sẽ để ý tới hai thân phận phía sau hơn, đặc biệt là cái cuối cùng kia.

Nhưng điều khiến cho nàng nghĩ không ra là, chẳng phải Triệu Vũ Cơ đã đi tới một thế giới khác rồi sao? Sao nàng ấy lại trở về rồi?

"Triệu đại tiểu thư, đã lâu không gặp." Y Tiểu m lên tiếng chào hỏi.

"Đúng là đã rất lâu rồi không gặp." Triệu Vũ Cơ cười nhạt một tiếng, "Ta nói thẳng, chúng ta muốn hỏi một chút tình huống hiện tại về chồng."

"Hắn không có ở......" Y Tiểu m nói đến đây, đột nhiên ý thức được có gì đó không thích hợp, "Chúng ta? Ngoại trừ ngươi còn có......"

Mới nói tới đây, Y Tiểu m đột nhiên cảm thấy sau lưng hơi lạnh, nàng lập tức quay người lại, sau đó phát hiện trong phòng vẫn còn một nữ nhân khác, một nữ nhân mà bất luận dáng người hay dung nhan đều khiến nàng có chút tự ti mặc cảm.

Dạ Ngọc Mị.

"Ta biết hiện giờ hắn không có ở đây, chúng ta cần biết trong khoảng thời gian qua hắn đã làm những gì." Giọng nói lạnh lùng của Dạ Ngọc Mị vang lên.

Thái độ bề trên của Dạ Ngọc Mị khiến Y Tiểu m mơ hồ có chút không thoải mái, nhưng nàng vẫn nhanh chóng kể hết đại khái những việc mà Hạ Thiên làm trong khoảng thời gian này.

Chính xác mà nói là nàng đã kể tất cả tình huống mà mình biết, từ Ninh Nhụy Nhụy cho đến Lam Y Nhân, Triệu Thanh Thanh, Tô Bối Bối, thậm chí là A Cửu, mà những chuyện liên quan tới tổ chức Diệt Thần và Liên minh Tu Tiên thì nàng cũng nói toàn bộ không một chút giấu diếm.

Y Tiểu m rất rõ ràng, những chuyện kia hoàn toàn không cần thiết giấu, cho dù bây giờ nàng không nói thì Dạ Ngọc Mị và Triệu Vũ Cơ cũng rất nhanh có thể biết tường tận, đến nỗi tại sao các nàng lại tới đây hỏi nàng mà không phải là Hạ Thiên thì nàng lười suy nghĩ.

Trên thực tế, Y Tiểu m vẫn rất vui mừng khi nhìn thấy Dạ Ngọc Mị và Triệu Vũ Cơ, bởi vì sự xuất hiện của hai người đó mang ý nghĩa là nàng có thể giải thoát. Nàng có thể dự đoán, những ngày tiếp theo, Hạ Thiên chắc chắn sẽ biến mất khỏi thế giới của nàng, bởi vì nàng đã sớm nghe nói qua, người hiện giờ hắn mê luyến nhất chính là Dạ Ngọc Mị.

Mà cho dù là nữ nhân thì Y Tiểu m vẫn có thể lý giải tại sao Hạ Thiên lại yêu thích Dạ Ngọc Mị như vậy, từ gương mặt cho tới dáng người của nàng ấy, còn có hương vị mỹ nhân lạnh lùng phát ra từ trong xương cốt đủ để cho bất kỳ nam nhân nào dâng lên dục vọng chinh phục vô tận.

"Quả nhiên là chồng vẫn không chịu làm việc đàng hoàng." Triệu Vũ Cơ nhìn về phía Dạ Ngọc Mị, "Mị tỷ, bây giờ chúng ta nên làm gì đây? Nếu chúng ta cứ vậy mà đi gặp hắn, ta sợ hắn sẽ càng không chịu làm chính sự."

"Ngươi ở lại Kinh Thành, đừng cho ai biết ngươi đã trở về." Dạ Ngọc Mị có quyết định trong nháy mắt, "Ta đi tìm hắn, khuyên bảo hắn chuyên tâm làm chính sự."

Nói xong câu đó thì Dạ Ngọc Mị đã biến mất, trong phòng chỉ còn lại Triệu Vũ Cơ và Y Tiểu m.

"Không được nói với bất kỳ ai ngươi đã gặp ta." Triệu Vũ Cơ nhìn Y Tiểu m rồi nhàn nhạt nói một câu, tiếp theo cũng biến mất.

Y Tiểu m ngồi trên giường, một lúc lâu sau không nói gì.

Hiện giờ, ở Giang Hải.

Trong phòng ngủ tầng cao nhất cao ốc Thần Y, Lam Y Nhân bị lăn lộn một buổi tối cuối cùng đã tìm được lý do đói bụng bảo Hạ Thiên chạy đi mua bữa sáng, mà chờ tới khi hắn đưa bữa sáng trở lại thì phát hiện Lam Y Nhân đã ngủ.

Là một nam nhân tốt thương yêu vợ, Hạ Thiên đương nhiên sẽ không gọi Lam Y Nhân tỉnh lại, mà hắn đã bắt đầu cân nhắc, bây giờ mình nên ngủ cùng với vợ Tiểu Y Y hay trở về kinh thành đi tìm vợ Y Y đây?

Hoặc đi tìm Bối nha đầu chơi?

Đúng lúc này, một sợi dây lụa màu đen đột nhiên bay vào từ ngoài cửa sổ rồi quấn quanh người hắn, tiếp đó kéo hắn ra bên ngoài.

Chương 1912. Chẳng lẽ là nằm mơ

"A? Chẳng lẽ là ta đã ngủ thiếp đi?" Hạ Thiên tự lẩm bẩm, nếu không thì tại sao hắn lại nhìn thấy vợ chân dài chứ?

Ừm, nhất định là hắn đã ngủ rồi.

Hạ Thiên nghĩ như vậy, dạo gần đây đúng là quá nhớ vợ chân dài, mơ thấy nàng cũng là chuyện bình thường.

Nhưng coi như là nằm mơ giữa ban ngày thì cũng không sao, ôm vợ chân dài một cái trước rồi nói sau.

Hắn không nói hai lời, lập tức nhào tới ôm Dạ Ngọc Mị trước mặt, sau đó ôm vào khoảng không.

Một giây sau, hắn đột nhiên phát hiện cơ thể của mình mất khống chế nhanh chóng bay xuống dưới, ừm, nhìn như chẳng khác gì người bình thường nhảy lầu, giây tiếp theo hắn đã đụng phải mặt đất.

Mặt đất bị đâm xuyên qua, tạo thành một cái hố, cho dù là người tu tiên thì Hạ Thiên cũng có chút đau, thế là hắn đã xác định một sự kiện, hắn không có nằm mơ giữa ban ngày.

Điều đó khiến Hạ Thiên buồn bực, vợ chân dài quá kỳ cục.

"Một tháng." Hạ Thiên nhìn Dạ Ngọc Mị đứng trước mặt hắn cách đó không xa, "Muội muội chân dài, nàng phải ở bên ta một tháng, suốt cả một tháng!"

"Được thôi." Dạ Ngọc Mị đáp ứng rất thẳng thắn, dứt khoát đến mức làm cho Hạ Thiên hoài nghi người trước mắt hắn là Muội muội chân dài giả, từ khi nào mà nàng ấy nghe lời như vậy?

"Muội muội chân dài, ta phải kiểm tra nàng một chút, ta hoài nghi nàng là hàng giả." Hạ Thiên vừa nói vừa vươn tay muốn ôm Dạ Ngọc Mị, nhưng lại ôm vào khoảng không lần nữa.

Một giây sau, Hạ Thiên phát hiện mình đã đến đỉnh núi tuyết, cách đó không xa, Dạ Ngọc Mị ngạo nghễ đứng thẳng.

Lại một giây sau nữa, Thiên Kết Vũ Y trên người tự động trượt xuống.

Hạ Thiên không chần chờ chút nào, lập tức nhào tới.

Một giờ sau.

Hạ Thiên muốn điên rồi.

Phải biết rằng, trong khoảng thời gian này hắn thực sự là nghĩ tới vợ chân dài đến muốn điên rồi, mà khi nàng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn, hơn nữa lại nghe lời một cách lạ thường làm hắn cảm thấy không quá bình thường, nhưng mà Hạ Thiên vẫn không thèm suy nghĩ nhiều, chỉ muốn hoàn toàn trầm mê trong cơ thể của nàng. Với hắn mà nói, đây chính là sự hưởng thụ mỹ diệu nhất trong khoảng thời gian này.

Nhưng loại hưởng thụ cực hạn đó chỉ kéo dài một giờ.

Bởi vì vợ chân dài đột nhiên mặc quần áo vào, bao bọc dáng người tốt không tưởng nổi của mình lại!

"Ta có phải hàng thật không?" Dạ Ngọc Mị trừng mắt với Hạ Thiên, trong đôi mắt của nàng luôn là có một tia lạnh lẽo nhàn nhạt, cho dù đã ở cùng với hắn mười mấy năm, nhưng nàng vẫn duy trì một tia lạnh nhạt trong xương cốt.

"Muội muội chân dài, nàng đương nhiên là thật rồi, mau cởi quần áo đi mà." Hạ Thiên muốn điên rồi, hắn lại dự định tìm ra biện pháp cởi Thiên Kết Vũ Y trên người nàng một lần nữa, đáng tiếc vẫn giống như trước đây, mặc kệ hai tay của hắn cố gắng thế nào thì vẫn vô dụng.

Hắn đương nhiên biết vợ chân dài trước mắt là hàng thật, thật không thể lại thật hơn nữa, hắn đã sớm vô cùng quen thuộc nàng, nhắm mắt lại cũng có thể biết mỗi một chỗ trên người nàng trông như thế nào, thậm chí biết nơi đó có cảm xúc ra sao. Toàn bộ cảm giác kia sớm đã khắc cốt minh tâm trong tim hắn, thậm chí có thể nói là lạc ấn ở sâu trong linh hồn.

"Ta sẽ ở cùng chàng một tháng, trong một tháng đó, nếu như chàng vẫn không tìm thấy biện pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thì ta sẽ trở lại Tiên Vân đại lục." Dạ Ngọc Mị nhìn Hạ Thiên bằng đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của mình, "Từ hôm nay trở đi, nếu như ban ngày chàng nghiêm túc làm việc thì buổi tối ta sẽ ở bên chàng một giờ."

"Muội muội chân dài, nàng ở bên ta một ngày trước đi, ngày mai ta sẽ suy nghĩ biện pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm! " Hiện tại Hạ Thiên cảm giác cả người vô cùng khó chịu, cô vợ chân dài này thật sự là quá biết hành hạ người khác.

"Ba mươi ngày, mỗi ngày một giờ, hoặc chàng cũng có thể dùng ba mươi giờ trong một lần." Dạ Ngọc Mị hừ nhẹ một tiếng.

Hạ Thiên xoắn xuýt không đến một phút đã nhanh chóng quyết định dùng ba mươi giờ trong một lần, nếu không thì hắn nhất định sẽ điên mất.

"Ta biết tên biến thái như chàng sẽ lựa chọn như vậy mà!" Dạ Ngọc Mị rất muốn đè gia hỏa đó đánh một trận, nhưng mà một giây sau, Thiên Kết Vũ Y trên người nàng đã biến mất lần nữa, mà nàng lại cảm nhận được sự mê luyến và tham lam vô hạn của nam nhân kia đối với nàng.

Mà thật ra, nàng cũng thích loại cảm giác đó.

......

Giữa trưa ngày hôm sau, trên đỉnh núi tuyết.

"Vợ chân dài, mặc dù nàng là cô vợ không ngoan nhất, nhưng trong khoảng thời gian này, ta thật sự rất nhớ nàng." Hạ Thiên ôm vòng eo mềm mại dị thường của Dạ Ngọc Mị, tự lẩm bẩm.

"Chàng còn không đi làm chính sự sao?" Dạ Ngọc Mị tức giận nói.

"Vợ Chân dài, tại sao các nàng nhất định bắt ta tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm? Chẳng lẽ trước khi các nàng đi qua Tiên Vân đại lục thì đã biết việc về Liên minh Tu Tiên?" Lúc này Hạ Thiên hỏi lại.

"Không phải." Dạ Ngọc Mị hồi đáp: "Nhưng bây giờ chàng không cần biết nguyên nhân kia, chàng chỉ cần biết, nếu như chàng không thể tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thành công thì chúng ta sẽ không có cách nào nghịch thiên thành tiên chân chính, mà như vậy chúng ta không nhất định đánh thắng được Liên minh Tu Tiên. Đến lúc đó, nói không chừng cả ta và Tiểu Nhã đều sẽ gặp nguy hiểm!"

"Ta đã biết." Hạ Thiên ngồi dậy trên mặt tuyết, hắn nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ của Dạ Ngọc Mị, "Muội muội chân dài, ta cần nàng đáp ứng ta một việc."

Chương 1913. Ở với nàng một tháng

“Chàng còn chuyện gì nữa không?” Dạ Ngọc Mị tức giận nói, vừa rồi nàng đã ở bên hắn hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nếu như tên đó lại muốn được một tấc lại tiến thêm một thước, có thể nàng sẽ thực sự không nhịn được muốn đánh hắn một trận.

Hạ Thiên nhìn Dạ Ngọc Mị với sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy, nhìn hắn dường như có chút không muốn nhưng cuối cùng vẫn nói ra: “Muội muội chân dài, nàng vẫn nên trở về Tiên Vân đại lục đi.”

“Chàng nói cái gì?” Lần đầu tiên khuôn mặt xinh đẹp luôn có chút lạnh lùng của Dạ Ngọc Mị hiện lên một tia kinh ngạc, hiển nhiên nàng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn lại đưa ra yêu cầu như vậy.

Hắn lại muốn nàng trở về Vân Tiên đại lục sao? Vừa rồi tên biến thái này còn tham lam điên cuồng mấy chục tiếng, dáng vẻ như hận không thể đem cả người nàng nuốt vào, bây giờ hắn lại muốn nàng đi sao?

“Muôi muội chân dài, mặc dù ta rất muốn nàng ở lại đây, cũng rất muốn nàng luôn ở bên cạnh ta, nhưng nếu như nàng thật sự ở bên cạnh ta, ta chắc chắn sẽ không thể làm gì được.” Dáng vẻ của Hạ Thiên có chút buồn bực: “Nhưng nếu ta không làm gì cả thì nàng, Thần Tiên tỷ tỷ, Băng Băng và Tiểu Kiều, các nàng có thể gặp nguy hiểm, ta vẫn phải nghĩ cách nhanh chóng tu luyện được Nghịch Thiên Đệ Bát Châm. Cho nên Muội muội chân dài, nàng vẫn nên đi về Tiên Vân đại lục đi, như vậy ta càng có thêm động lực.”

Hạ Thiên im lặng một chút, lại nói: “Chờ ta luyện thành công Nghịch Thiê n Đệ Bát Châm, ta sẽ bên nàng ba tháng... Không được, phải nửa năm... Xem ra vẫn chưa đủ, đến lúc đó, Muội muội chân dài, ta sẽ ở bên nàng một năm...”

“Được rồi, đừng nói mãi không dứt nữa, chàng cũng không thể ở bên ta một năm được!” Cuối cùng Dạ Ngọc Mị cũng không chịu nổi mà cắt ngang lời của Hạ Thiên: “Nếu như trong vòng một năm chàng có thể luyện thành Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, ta sẽ nói cho chàng cách cởi Thiên Kết Vũ Y ra.”

“Muội muội chân dài, nàng nói lời phải giữ lời nhé!” Hạ Thiên lập tức hết buồn bực, không ngờ thế mà hắn lại được phần thưởng tốt đến vậy, đây chính là thứ hơn mười năm qua hắn luôn muốn!

“Đây là một số tư liệu mà chúng ta đã tra được ở Tiên Vân đại lục bên kia.” Dạ Ngọc Mị như có phép thuật lấy ra một vài trang giấy: “Cũng có liên quan đến Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, tự chàng xem đi, nói không chừng sẽ có ích.”

Dạ Ngọc Mị vốn định sau này sẽ đưa những tài liệu đó cho Hạ Thiên, nhưng bây giờ hắn không muốn để nàng đi theo bên cạnh, nên nàng phải đưa đồ cho hắn trước.

Thật ra, Dạ Ngọc Mị cũng biết rất rõ, nàng đi theo Hạ Thiên, về căn bản đúng là hắn có thể nghe lời nàng, nhưng có lẽ hắn sẽ không có cách nào yên tâm làm việc, chỉ sợ lúc nào hắn cũng sẽ luôn suy nghĩ muốn ôm nàng. Bây giờ, Hạ Thiên chủ động đưa ra đề nghị nàng quay trở lại Tiên Vân đại lục, hơn nữa lý do là muốn nhanh chóng luyện thành Nghịch Thiên Thập Bát Châm, trong lòng nàng thật sự rất vui mừng.

Dù sao thì dưới cái nhìn của nàng, người này vẫn chưa thực sự là một tên lưu manh, lần này coi như hắn đã trưởng thành rồi.

À, tất nhiên, Dạ Ngọc Mị chưa bao giờ nghi ngờ trí thông minh của Hạ Thiên, phải biết rằng, trước kia nàng đã ăn không ít thiệt thòi từ trong tay hắn, khi đó tên đó không thể đánh lại nàng nên đã bắt đầu sử dụng đầu óc của mình, khiến cho nàng chịu không ít giày vò.

“Muội muội chân dài, bây giờ nàng sẽ trở về Tiên Vân đại lục sao?” Hạ Thiên lại bắt đầu cảm thấy có chút không bỏ được, phải biết là, thật ra hắn vẫn luôn muốn cô vợ chân dài này đi theo mình.

“Ta còn một việc nữa.” Dạ Ngọc Mị nhìn Hạ Thiên, “Tiểu Nhã bảo ta nói cho chàng biết, mười mấy năm trước, sau khi chàng xuống núi rồi tiến vào thế giới của người bình thường, chàng mới chính thức luyện thành Nghịch Thiên Bát Châm. Bây giờ chàng cũng cần phải đến thế giới người bình thường một lần nữa để tìm cách tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.”

“Muội muội chân dài, hiện tại ta đang ở trong thế giới người thường mà.” Hạ Thiên tỏ vẻ buồn bực.

“Ta đã biết những chuyện mà chàng làm trong khoảng thời gian qua. Chàng đã khác với mười năm trước. Lần này, chàng chưa thực sự hòa nhập vào thế giới người thường.” Dạ Ngọc Mị tức giận nói: “Trong khoảng thời gian này, người mà chàng quen biết không có mấy ai là người bình thường cả.”

“Muội muội chân dài, trong thế giới của người bình thường có rất nhiều người là kẻ ngốc. Ta không thích chơi với bọn hắn.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Chàng cho rằng ta thích sao?” Dạ Ngọc Mị hừ nhẹ một tiếng: “Tóm lại đây đều là điều Tiểu Nhã đã nói. Nếu trước kia chàng không chơi với người bình thường, liệu chàng có thể quen biết Liễu Mộng không? Không quen Liễu Mộng, chàng có thể luyện thành Nghịch Thiên Đệ Tam Châm nhanh như vậy sao? Hơn nữa, chàng biết ta cũng thông qua người bình thường. Tóm lại trong thế giới này không có nhiều người là người tu tiên, mà trong thế giới của người tu tiên, chính chúng ta cũng rất rõ ràng. Cho nên muốn tìm hiểu một số thứ mà chúng ta không biết, chỉ có thể tìm trong thế giới của người bình thường!”

“Thần tiên tỷ tỷ nói như vậy, tất nhiên ta sẽ làm theo.” Hạ Thiên ỉu xìu nói, hắn thật sự không có hứng thú gì với mấy chuyện kia.

“Tóm lại, lần này chàng cứ coi như giống mười mấy năm trước, rời núi một lần nữa.” Dạ Ngọc Mị thản nhiên nói: “Về phần làm như thế nào, đó là chuyện của chàng, ta cũng không hiểu.”

Dạ Ngọc Mị đứng dậy, lại kiêu ngạo đứng thẳng trên đỉnh núi tuyết: “Ta đi đây, chờ khi chàng luyện thành Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thì mới có thể gặp lại ta.”

“Vợ chân dài, nàng để cho ta ôm một cái đã.” Hạ Thênn lại ôm lấy vòng eo tinh tế mềm dẻo kia của Dạ Ngọc Mị, hắn nói: “Ừm, để cho ta hôn một chút.”

Nói xong lời đó, Hạ Thiên lại hung hăng hôn lên đôi môi mỏng của Dạ Ngọc Mị, vừa hôn, hắn lại bắt đầu không khống chế nổi bản thân.

Mà ngay khi hắn đang muốn tiến thêm một bước nữa, trong ngực đột nhiên trống rỗng.

Hạ Thiên khẽ lui về phía sau, cứ như vậy ngã trên đỉnh núi tuyết, nhắm mắt lại, trong đầu hắn chỉ toàn hình ảnh ở chung với Dạ Ngọc Mị lúc trước.

Chương 1914. Đi vào thế giới của người bình thường

Khoảng hơn một giờ sau.

Cuối cùng, hắn cũng mở to mắt, nhảy lên khỏi mặt đất.

“Ta không thể nằm ở nơi này nữa, càng nằm càng nhớ tới Muội muội chân dài.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm một mình: “Ta phải tìm cách tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thật tốt, đến lúc đó ta muốn cởi sạch quần áo của Muội muội chân dàu.”

Nhìn khắp bốn phía, Hạ Thiên nhảy xuống, rất nhanh hắn đã biến mất.

Bóng đen lóe lên, Dạ Ngọc Mị lại xuất hiện trên đỉnh núi tuyết.

“Hắn chỉ nhớ những chuyện xấu đó thôi!” Dạ Ngọc Mị khẽ nghiến răng, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp lại có chút ửng hồng hiếm thấy.

Sau đó, Dạ Ngọc Mị biến mất, về việc nàng đi nơi nào, có thực sự trở về Tiên Vân đại lục hay không, e rằng chỉ có chính nàng mới biết được.

Bây giờ, ở Kinh Thành.

Từ hôm qua đến hôm nay, Y Tiểu m vẫn luôn chờ ở trong khách sạn, chưa từng đi ra khỏi cửa, hơn nữa hai ngày nay, nàng cũng không làm việc gì khác, tiếp tục nghiên cứu những tư liệu lấy được từ mạng.

Mặc dù vẫn không có tiến triển gì, nhưng Y Tiểu m vẫn không nản lòng, thực ra nghiên cứu y thuật là sở thích của nàng, nàng rất thích nghiên cứu, hơn nữa có thể được nghiên cứu loại y thuật thần kỳ như Nghịch Thiên Đệ Bát Châm này, nàng tự nhiên càng có hứng thú.

Hiện tại đối với Y Tiểu m mà nói, việc nghiên cứu Nghịch Thiên Đệ Bát Châm không phải chỉ vì giúp Hạ Thiên, thậm chí có thể nói, phần nhiều nàng làm vì hứng thú. Mà trong đống tư liệu lộn xộn kia, mặc dù nàng chưa tìm được thông tin hữu ích liên quan đến Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, nhưng thực ra nàng đã phát hiện ra một số tài liệu y thuật liên quan khác.

Y Tiểu m nhẹ nhàng duỗi lưng ra một cái, nàng thực sự khá hài lòng với tình hình hiện tại, kể từ khi biết Dạ Ngọc Mị và Triệu Vũ Cơ đã trở về, cả người nàng đều buông lỏng. Mặc dù bây giờ Triệu Vũ Cơ đã giấu kín tin tức mình trở về, nhưng tất nhiên là Dạ Ngọc Mị đã đi tìm Hạ Thiên, chuyện đó đối với Y Tiểu m tương đương với được giải thoát rồi.

“Tìm chút gì ăn thôi.” Y Tiểu m đột nhiên cảm thấy có chút đói bụng, nhìn đồng hồ, bây giờ đã là hơn hai giờ chiều, nhưng thật ra nàng vẫn chưa ăn sáng.

“Vợ Y Y, nàng vẫn chưa ăn cơm sao?” Một giọng nói có chút ngạc nhiên truyền đến: “Vừa khéo, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm thôi.”

Y Tiểu m có cảm thấy gặp quỷ, ngẩng đầu nhìn lên đột nhiên thấy Hạ Thiên xuất hiện, gần như thốt ra: “Tại sao ngươi lại trở lại rồi?”

“Vợ Y Y, ta có hơi nhớ nàng nên mới quay về. ”Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Dạ Ngọc Mị đâu?” Cuối cùng Y Tiểu m cũng không thể kiềm chế được sự tò mò trong lòng mà hỏi, nàng nghĩ như thế nào cũng không thông, tên háo sắc này rất điên cuồng mê luyến Dạ Ngọc Mị, tại sao nhanh như vậy đã bỏ lại nàng ấy rồi tự mình chạy tới đây chứ?

“Vợ Y Y, nành cũng biết Muội muội chân dài đã trở về rồi sao?” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên, sau đó hắn ăn ngay nói thật: “Ta bảo vợ chân dài đi nữa rồi. Nếu nàng ấy ở đây, ta không có cách nào luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thành công được.”

“Thế mà ngươi lại để nàng ấy đi sao?” Y Tiểu m có chút khó có thể tin, từ trước đến nay tên lưu manh đó chỉ quan tâm đến loại chuyện kia, vậy mà hắn lại cam lòng để cho Dạ Ngọc Mị rời đi sao?

Chuyện đấy, chẳng lẽ là do não của hắn đột nhiên bị hỏng, sau đó lại khôi phục bình thường ư?

“Vợ Y Y, chúng ta đi ăn cơm trước đi.” Hạ Thiên thực sự cảm thấy có chút đói bụng, dù sao thì khi ở cùng với Muội muôi chân dài, hắn đã tiêu hao rất nhiều thể lực.

Hiện tại, Hạ Thiên đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hình như hắn đã quên là ở đó mình đã truyền công lực cho Muội muội chân dài để trở về.

Tuy nhiên nghĩ lại cũng không có vấn đề gì, coi như là đưa cho vợ chân dài, chỉ cần hắn luyện thành Nghịch Thiên Đệ Bát Châm là có thể trở nên mạnh mẽ hơn cả Muội muội chân dài hiện tại.

Cuối cùng Y Tiểu m cũng không có đi ăn cơm với Hạ Thiên, nàng tiếp tục ở lại trong phòng gọi một ít đồ ăn lên. Mà rất nhanh nàng đã nhận ra, có vẻ như Hạ Thiên thực sự muốn làm chuyện quan trọng, không chỉ đưa những tài liệu lấy được từ Dạ Ngọc Mị cho nàng nghiêm cứu, hắn còn quyết định làm theo lời Thần tiên tỷ tỷ nói, nghĩ cách hòa nhập vào trong thế giới của người bình thường, xem có thể gặp may mắn giống như mười mấy năm trước hay không. Sau đó ở trong thế giới của người bình thường, tìm cách tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.

“Vợ Y Y, nàng cứ tiếp tục nghiên cứu tài liệu, ta sẽ đi tìm vài người bình thường để chơi theo lời của Thần tiên tỷ tỷ nói, nói không chừng qua mấy ngày nữa ta có thể tìm ra bí quyết tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm ở trong nhà một kẻ ngốc nào đó thì sao.” Hạ Thiên cười hì hì nói: “Dù sao thì vận khí của ta vẫn luôn rất tốt.”

Hạ Thiên suy nghĩ một cái, lại nói: “Vợ Y Y, nàng cảm thấy ta nên làm cái gì thì tốt hơn?”

“Việc ngươi phải làm chính là cố gắng tiếp xúc một chút với người bình thường. Ngươi phải tìm một người bình thường đưa ngươi đi cùng, như vậy ngươi mới có thể thực sự hòa nhập.” Y Tiểu m thản nhiên nói: “Cho dù là ta hay A Cửu, Lam Y Nhân, Tô Bối Bối hay Triệu Thanh Thanh, cũng thực sự không có nhiều cơ hội giao tiếp với người bình thường, còn ai phù hợp hơn thì chính ngươi tự cân nhắc.”

“Ừm, thực ra, trước kia khi ta chơi chung với Tiểu muội chân dài, ta cũng biết rất nhiều người bình thường. Mặc dù có rất nhiều kẻ ngốc, nhưng Tiểu muội chân dài quen rất nhiều người bình thường.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm một mình: “Chà, ta nên đi tìm Tiểu muội chân dài. Đúng lúc, bây giờ ta cũng rất nhớ Tiểu muội chân dài.”

Chương 1915. Có phải chúng ta từng gặp nhau ở đâu rồi không

Trong tiềm thức Y Tiểu m muốn nói điều gì đó, chẳng hạn như nói với hắn không được gây ra các loại tai họa cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ, nhưng cuối cùng nàng vẫn không nói gì, bởi vì nàng biết nếu nói ra cũng sẽ không có tác dụng gì.

Về việc Ninh Nhuỵ Nhuỵ có bị Hạ Thiên gây hoạ hay không, kể từ khi nàng ấy trở thành người tu tiên, Y Tiểu m đã hiểu, nàng ấy đang đợi được Hạ Thiên gieo hoạ.

Nhưng Y Tiểu m cũng biết một điều, chuyện kia đối với Nhuỵ Nhuỵ mà nói thì chưa chắc đã là chuyện xấu, nàng cũng không muốn nói dối là không muốn trở thành người tu tiên. Đối với người bình thường, có thể trở thành người tu tiên thực sự là một cơ hội hiếm có.

Trên thực tế, nàng cũng không bài xích việc trở thành người tu tiên, chẳng qua nàng chỉ không thích quá trình trở thành người tu tiên mà thôi, nhưng nàng thực sự thích kết quả.

Chưa kể đến những chỗ tốt như thanh xuân mãi mãi không già, không bệnh tật, không đau đớn, ít nhất vì vậy mà nàng có thể trở thành một bác sĩ giỏi hơn.

“Ai thì ngươi cứ tự quyết định đi, nhưng nếu ngươi thực sự muốn tìm thấy được thứ mình cần từ thế giới người bình thường, vậy ta khuyên ngươi tốt nhất nên lắng nghe Nhuỵ Nhuỵ nhiều hơn. Ngoài ra, bây giờ Nhuỵ Nhuỵ đang ở với Thạch Thuần, Thạch Thuần đã là một người tu tiên từ mười năm trước, nhưng những năm qua, nàng ấy vẫn luôn sống trong thế giới của người bình thường, người thường không nhìn ra được gì khác biệt, nói cách khác, nàng có kinh nghiệm giao tiếp với người bình thường.” Y Tiểu m nhìn Hạ Thiên thản nhiên nói.

Nàng thực sự đồng ý với cách sống của người bình thường, dù sao thì trên thế giới này, người tu tiên ít đến đánh thương, thậm chí có thể nói là hoàn toàn không có người tu tiên chân chính tồn tại ở nơi đây.

Nếu như thế giới này có càng nhiều tư liệu liên quan đến Nghịch Thiên Đệ Bát Châm. Cho dù ở trong quá khứ chúng tới đây như thế nào, thì hiện tại hơn phân nửa là được giấu trong nhà người bình thường nào đó, hoặc ở một xó xỉnh mà không ai để ý đến.

Bất kể như thế nào, Y Tiểu m thật sự hy vọng Hạ Thiên có thể tu luyện thành Nghịch Thiên Đệ Bát Châm. Mặc dù hắn không phải là người tốt lành gì, nhưng khi nàng nhìn lại, về cơ bản hắn so với những người tu tiên cường đại khác cũng không xấu lắm. Mà theo như Dạ Ngọc Mị, người mà Hạ Thiên mê luyến đã nói thì hắn đã tốt hơn rất nhiều rồi.

“Vợ Y Y, thật ra ta cũng rất có kinh nghiệm giao tiếp với người bình thường, nhưng ta có thể học theo kinh nghiệm của Tiểu muội chân dài.” Hắn thuận miệng nói, trong đầu hắn bắt đầu hình dung ra đôi chân siêu dài của Nhuỵ Nhuỵ. Sau đó, hắn so sánh nó với đôi chân dài của Y Tiểu m, ừm, trong lúc nhất thời, hắn phát hiện ra hình như bản thân đang thực sự nhớ tới đôi chân dài của nàng ấy.

Bây giờ, Ninh Nhuỵ Nhuỵ lại có chút phiền.

Nàng đang không ở Vọng Cảng mà ở trên một hòn đảo cách Vọng Cảng hàng trăm km, đây là một làng du lịch trên đảo đã được phát triển từ nhiều năm trước, so với những làng du lịch trên đảo mới phát triển mà nàng đã từng đến trước kia mà nói, nơi đây không chỉ có đầy đủ hơn về cơ sở vật chất mà còn có rất nhiều khách du lịch đến nghỉ dưỡng.

Nhưng vấn đề là Ninh Nhuỵ Nhuỵ thực sự không có tâm trạng đi nghỉ, lý do nàng đến đây thật ra là bị Thạch Thuần kéo tới.

Trên danh nghĩa, Thạch Thuần nói là để tránh phóng viên bát quái, nhưng thật ra Thuần Thuần nha đầu kia chỉ muốn đến chơi mà thôi, điều khiến Nhụy Nhụy không nói nên lời là tác phong của nữ lưu manh Thạch Thuần càng ngày càng khoa trương, thỉnh thoảng lại đến sàm sỡ nàng, thực sự còn quá phận hơn tên biến thái chết tiệt Hạ Thiên kia nữa.

Mặc dù bị một nữ nhân phi lễ dường như không phải là chuyện gì to tát, hơn nữa bản thân Thạch Thuần cũng là một siêu cấp đại mỹ nữ, nhưng Ninh Nhuỵ Nhuỵ vẫn cảm thấy rất kỳ lạ. Bây giờ nàng đang rất nghi ngờ, nàng ấy sẽ không thực sự có xu hướng đồng tính luyến ái chứ?

Điều duy nhất khiến Ninh Nhuỵ Nhuy cảm thấy may mắn là dưới sự kiên trì của nàng, Thạch Thuần đã đưa Tôn Vân người bạn cùng phòng trước đây của nàng đến cùng.

Giống như bây giờ, Tôn Vân đang lôi kéo Thạch Thuần đi chơi, trong khi Nhuỵ Nhuỵ tìm một nơi để dọn dẹp.

Đáng tiếc là muốn thanh tịnh cũng không dễ dàng, trừ phi trốn trong phòng yên tĩnh, nhưng hiện tại nàng lại đang ở bên ngoài, rất dễ thu hút sự chú ý của người khác.

Thực ra Ninh Nhuỵ Nhuỵ đang ngồi trên một chiếc ghế dài ở bãi biển với một ly nước trái cây trên tay, nàng đeo kính râm vừa uống nước trái cây vừa ngắm biển cả, thực sự cảm thấy rất thoải mái.

Đối với nàng, người đã từ nhỏ ngâm mình trong hồ bơi mà nói, nàng thực sự thích ở dưới nước, nàng có cảm giác thân thiết với biển một cách tự nhiên.

Vấn đề bây giờ chính là có ai đó đang ngồi xuống bên cạnh nàng.

Ghế dài tất nhiên là rất dài, về lý thuyết thì ba bốn người muốn ngồi trên đó cũng không có vấn đề gì. Nhưng hiện tại vấn đề là ở chỗ, bên cạnh hai người vẫn còn những băng ghế trống, mà người đó cứ nhất định phải ngồi ở đây, đặc biệt đây là một nam nhân, việc đấy khiến cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ cảm thấy rằng hắn ta định đến để bắt chuyện.

Ừm, không phải sao, ý nghĩ vừa mới nảy ra đã trở thành hiện thực.

“Vị mỹ nữ này, có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?” Vẫn là kiểu câu nói cũ sáo rỗng đó.

“Vị tiên sinh này, ta tin là ngươi đã từng gặp qua ta rồi, ta cũng chắc chắn rằng ta chưa từng gặp ngươi.” Giọng nói của Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút lạnh lùng, nói xong nàng trực tiếp đứng dậy, đôi chân đẹp siêu dài của nàng bước được mấy chục mét thì ngồi xuống một chiếc ghế dài trống khác.

Nam nhân khiến cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút không chịu được lại đi tới, sau đó hắn tiếp tục ngồi xuống chiếc ghế dài đó.

Chương 1916. Sợ ta đánh nàng ấy sao?

“Ta nhớ ra rồi, ngươi là Ninh Nhuỵ Nhuỵ đúng không?” Nam nhân nhìn nàng: “Hai ngày trước ta có nhìn thấy ngươi trên bản tin.”

Nam nhân kia im lặng một chút, lại lập tức nói: “Đúng rồi, Ninh tiểu thư, để ta tự giới thiệu mình một chút, ta tên là Trương Khôn, Trương trong cung dài, Khôn là càn khôn bát quái, ta muốn nói với ngươi rằng bây giờ là xã hội tự do, ta rất ủng hộ xu hướng giới tính của ngươi.”

“Cảm ơn.” Mặc dù tâm trạng của nàng đang không được tốt, nhưng nàng cũng thuận miệng trả lời qua loa lấy lệ một chút.

Người ta thường nói đưa tay không đánh mặt người cười, người kia thật sự nhận ra nàng, còn bày tỏ ủng hộ nàng, nàng trực tiếp đuổi người ta đi cũng không tốt.

“Ninh tiểu thư, ngươi đây là đi một mình sao? Vị bạn gái kia của ngươi không đi cùng sao?” Trương Khôn lại mở miệng hỏi, vừa hỏi hắn vừa tiến đến gần Ninh Nhuỵ Nhuỵ một chút.

“Nàng ấy cũng tới đây, nhưng ta muốn yên tĩnh một mình.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ cười nhạt một tiếng. Nàng thực sự đã nói rất rõ ràng rồi. Nếu như Trương Khôn đó thức thời thì nên tự giác rời đi.

Đáng tiếc, Ninh Nhuỵ Nhuỵ đã sai. Hắn ta không biết thức thời, hay có lẽ là do nàng quá đẹp cho nên hắn vẫn giả vờ không hiểu.

“Hả? Tâm trạng của Ninh tiểu thư không tốt sao?” Trương Khôn bày ra dáng vẻ rất nhiệt tình: “Có phải vì có nhiều phóng viên bát quái không, hay vì ngươi cãi nhau với bạn?”

“Là vì khuôn mặt ngươi quá xấu.” Một giọng nói lười biếng vang lên, nghe thấy giọng nói kia, thế mà tâm trạng bất thường của Ninh Nhuỵ Nhuỵ lại tốt hơn một chút.

Thế nhưng, giây tiếp theo, nàng bắt đầu phản kháng.

“Này, tên biến thái chết tiệt ngươi đang làm gì vậy? Thả ta ra!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút tức giận.

Người vừa mới xuất hiện không phải ai khác, đó chính là Hạ Thiên, ngay khi hắn tiến đến, hắn đã trực tiếp ôm Ninh Nhuỵ Nhuỵ vào lòng.

“Tiểu muội chân dài, hình như cô đã gầy đi một chút rồi, như vậy không tốt đâu, ngực của cô vốn đã khá nhỏ rồi, lại càng gầy thì càng nhỏ.” Hạ Thiên thực sự khiến cho nàng thất vọng.

“Không cần ngươi quan tâm!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt nhìn hắn một cái, nhỏ thì sao nào? Nàng muốn nó nhỏ mới không bị tên biến thái này chiếm tiện nghi.

Ừm, đây thật ra là một lý thuyết kỳ quặc gần đây Thạch Thuần đã truyền cho nàng, nói cái gì mà cho dù lớn cũng là tiện nghi của Hạ Thiên, còn nói quá lớn thì sẽ là gánh nặng cho chính bản thân, còn hắn thì được thoải mái.

Lúc đó nghe thấy vậy, Ninh Nhuỵ Nhuỵ trợn mắt há mồm, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút thì hình như lại rất có lý, không phải sao, bây giờ chính nàng vô thức cũng nghĩ như vậy.

“Ninh tiểu thư, vị này là...” Trương Khôn ở một bên không nhịn được nói.

“Tên ngốc này, tại sao ngươi vẫn còn ở đây…” Hạ Thiên có chút bất mãn, nói đến đây hắn đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, Tiểu muội chân dài, vẫn nên là cô nói đi, vợ Y Y nói là nghe lời cô thì tốt hơn.”

“Trương tiên sinh, đây là bạn của ta.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ mở miệng, nàng cũng cảm thấy tự mình nói ra thì tốt hơn, tên háo sắc kia vừa nói với người ta được hai câu đã công kích đối phương hai lần, bây giờ Trương Không đó vẫn chưa tức giận cũng coi như là vận khí tốt, nếu không thì có lẽ đã bị đánh rồi.

“Không phải là bạn bè, là chồng.” Hạ Thiên nhịn không được sửa lại.

“Tên lưu manh đáng chết, ngươi đừng có nói nhảm…” Ninh Nhuỵ Nhuỵ vừa nói xong thì phát hiện có người đang ngồi trên đùi mình: “Này, ngươi xuống đi!”

“Tiểu muội chân dài, ta thích ngồi trên đùi của cô.” Hạ Thiên thuận miệng nói. Hiển nhiên hắn không muốn xuống, ừm, bây giờ hắn đặc biệt nhớ tới cô vợ chân dài.

“Ninh tiểu thư, ngươi, không phải là ngươi có bạn gái rồi sao?” Trương Khôn không nhịn được nói.

“Trương tiên sinh, đây là chuyện riêng tư của ta, không liên quan gì đến ngươi?” Cuối cùng Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng có chút khó chịu, người nọ có thôi đi không, nàng còn hoàn toàn không biết hắn ta từ đâu đến.

“Ninh tiểu thư, chẳng qua ta chỉ cảm thấy ngươi đã có bạn gái, bây giờ lại có bạn trai, như vậy không tốt lắm thì phải? Cho dù ngươi là người song tính, chuyện đấy cũng giống như một chân đạp hai thuyền phải không?” Sắc mặt Trương Khôn cổ quái: “Ngươi không sợ bạn gái của mình biết sao? Ta nghĩ đám phóng viên bát quái kia cũng sẽ rất hứng thú với chuyện đó?”

“Tiểu muội chân dài, tên đần này hình như đang muốn uy hiếp cô.” Hạ Thiên nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ, nói rất chân thành.

Nàng đang định nói chuyện, nhưng bên cạnh lại truyền tới một giọng nói: “Oa, chồng, chàng đến rồi à?”

Nghe thấy giọng nói kia, sắc mặt của Ninh Nhuỵ Nhuỵ lập tức có vẻ kỳ quái, Thạch Thuần này lại náo cái gì vậy?

“Ai, người này, ngươi thật là có ý tứ nha. Ta chính là bạn gái của Nhuỵ Nhuỵ tỷ, sau đó ta và Nhuỵ Nhuỵ tỷ đều là bạn gái của chồng ta. Có phải ngươi rất hâm mộ không? Có phải ngươi rất ghen tị không?” Thạch Thuần cười hì hì rồi ngồi xuống trên đùi Hạ Thiên, đồng thời nàng cũng nhìn Trương Khôn nói: “Thực ra, có phải ngươi cũng muốn theo đuổi một đôi mỹ nữ đồng tính luyến ái không? Thật đáng tiếc, ngươi muộn rồi.”

Sắc mặt của Trương Khôn thay đổi, sau đó hắn đứng dậy: “Nếu đã như thế, vậy thì ta sẽ không quấy rầy mấy vị nữa.”

Đi được mấy mét, Trương Khôn đột nhiên quay đầu lại, cầm điện thoại di động hướng tới bên này chụp liên tiếp vài tấm hình, sau đó hắn xoay người bỏ chạy như bay.

“Ai, Nhuỵ Nhuỵ tỷ, hình như hắn ta là một tay săn ảnh.” Thạch Thuần nói xong nhảy ra khỏi đùi của Hạ Thiên, nhanh chóng đuổi theo hướng mà Trương Khôn chạy. Một giây sau, cả người Trương Khôn bay lên, sau đó hắn rơi vào trong biển cách đó không xa.

“Anh rể, người cứ từ từ chơi với Nhuỵ Nhuỵ tỷ, ta đi tìm Tôn Vân đây.” Giọng nói của Thạch Thuần từ xa truyền đến, một giây sau thì biến mất.

“Thạch Thuần, tiểu lừa gạt này chạy nhanh như vậy làm gì?” Hạ Thiên có chút buồn bực: “Sợ ta sẽ đánh nàng ấy sao?”

Chương 1917. Nhỏ nhất nên yếu nhất

“Nàng ấy sợ ngươi khiến nàng ấy ba ngày không thể nói chuyện!” Ninh Nhụy Nhụy trừng mắt nhìn Hạ Thiên: “Ngươi không nhớ mấy hôm trước đã nói gì với nàng ấy trong điện thoại sao?”

“Ờ, quên rồi.” Hắn thuận miệng nói, hắn vừa có một khoảng thời gian tuyệt vời với Muội muội chân dài, chuyện nhỏ đó đã hoàn toàn không nhớ nữa rồi.

Đương nhiên, sau khi Ninh Nhụy Nhụy nhắc nhở, ngược lại hắn đã nhớ ra rồi.

“Thuần Thuần sợ như thế à, vậy lần sau nàng không nghe lời, ta sẽ làm cho nàng không nói được.” Hắn lẩm bẩm một mình.

“Này, sao ngươi lại chạy đến đây?” Nàng đẩy vài cái, không thể đẩy được Hạ Thiên xuống, cũng đành từ bỏ: “Ngươi không phải đang ở cùng Y Y tỷ sao?”

“Tiểu muội chân dài, ta có chút nhớ cô, cho nên tới tìm cô.” Nam nhân đấy cười hì hì: “Ta đặc biệt nhớ đôi chân của cô.”

“Nhớ cái đầu ngươi!” Ninh Nhụy Nhụy rất tức giận, tên biến thái chết tiệt này, cũng chỉ nhớ đến cặp chân dài của nàng thôi, quả hệt giống nữ lưu manh Thạch Thuần nọ, có việc hay không cũng sờ chân nàng.

“Tiểu muội chân dài, sao cô lại nhớ đầu ta chứ?” Hạ Thiên có chút kinh ngạc, bây giờ, hắn chủ động rời khỏi từ trên chân dài của Ninh Nhụy Nhụy, ngồi xuống cạnh nàng, thuận tay ôm bờ eo thon của nàng, mà tay bên này còn vòng qua đặt lên chân bên kia.

“Này, rốt cuộc ngươi đến đây làm gì?” Nàng vẫn có chút khó hiểu, tên biến thái này không phải suốt ngày quấn lấy Y Y tỷ sao? Sao lại đột nhiên chạy đến đây vậy?

“Tiểu muội chân dài, ta đến chơi với cô nha.” Hạ Thiên bày ra vẻ mặt vô tội: “Ừm, vợ chân dài nói với ta, Thần tiên tỷ tỷ bảo ta làm quen với nhiều người bình thường hơn, ta muốn đi theo Tiểu muội chân dài cô, như vậy có thể quen biết nhiều người như thế.”

“Này, vợ Thần tiên tỷ tỷ, vợ chân dài cái gì chứ, không phải mấy cô vợ đó của ngươi đều chạy hết rồi sao?” Nàng có chút khó hiểu: “Các nàng làm sao lại nói với ngươi những chuyện đó được?”

“Tiểu muội chân dài, cô thật ngốc, các nàng ấy đi rồi cũng không phải là không trở lại, Muội muội chân dài vừa đặc biệt về với ta hai ngày đấy.” Hạ Thiên nhìn Ninh Nhụy Nhụy, sau đó dáng vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Ờ, Tiểu muội chân dài, cuối cùng ta cũng biết tại sao cô lại nhớ đầu ta rồi, hóa ra là cô quá đần, muốn thông minh như ta chứ gì.”

Nàng nghiến răng, đồ thần kinh, lại còn thông minh gì chứ!

“Này, vợ chân dài gì đó của ngươi, trở về tìm ngươi sao?” Ninh Nhụy Nhụy lại phát hiện ra vấn đề mấu chốt, nàng đối với vợ chân dài của hắn vẫn rất có hứng thú, dù sao sở dĩ nàng được gọi là Tiểu muội chân dài, chính là vì còn có một Muội muội chân dài.

“Đúng vậy, vợ chân dài nhớ ta quá nên đã quay về, nhưng ta lại bảo nàng ấy đi rồi.” Hắn nói xong rồi tự lẩm bẩm: “A, ta hình như có hơi hối hận rồi, đáng lẽ không nên để Muội muội chân dài đi, ta hiện giờ lại nhớ nàng ấy rồi.”

“Ngươi thích nàng ấy như vậy, sao phải để nàng ấy đi làm gì?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, sau đó nàng còn cảm thấy tay tên gia hỏa này rất không thành thật, lập tức tức giận không nhẹ, người kia một mặt nói nhớ Muội muội chân dài gì đó kia, một mặt vô lễ với chân dài của nàng!

“Tiểu muội chân dài, cô thật là kém thông minh, ta chỉ vì quá thích Muội muội chân dài, cho nên mới muốn nàng ấy rời đi.” Hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc: “Ta muốn trước tiên luyện Nghịch Thiên Bát Châm cho tốt, nếu nàng ấy ở đây, ta sẽ không có lòng dạ nào mà đi luyện Nghịch Thiên Bát Châm được.”

“Này, vậy ngươi đi luyện Nghịch Thiên Bát Châm của ngươi đi, sao lại chạy tới tìm ta làm gì?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói.

“Tiểu muội chân dài, ta không phải vừa nói rồi sao? Vợ chân dài nói cho ta biết, Thần tiên tỷ tỷ cảm thấy ta phải quen biết với người thường nhiều hơn mới có thể luyện thành Nghịch Thiên Bát Châm, cho nên ta tới tìm cô nha.” Hạ Thiên có chút khó hiểu: “Cô là vợ bé nhỏ số một của ta, trong số các cô vợ của ta cũng chỉ có cô khá bình thường, ta tìm cô đương nhiên là thích hợp nhất rồi.”

Nàng rất muốn đánh người, trong mắt tên lưu manh đấy, nàng lại là bình thường nhất!

“Hơn nữa hiện giờ ta đặc biệt thích chân của cô.” Hiện giờ, người đó lại bổ sung thêm một câu.

Ninh Nhụy Nhụy vẫn tin lời đấy, gia hỏa này chính là yêu nơi đó không muốn rời tay.

Vấn đề là điều nọ làm cho nàng càng thêm phát cáu, bởi vì rõ ràng nó đồng nghĩa với việc hắn lấy nàng làm vật thay thế cho vợ chân dài gì đó kia!

“Tên sắc lang chết tiệt, bỏ tay ngươi ra, ngươi nhớ vợ chân dài kia của ngươi thì đi tìm nàng ấy đi, ta không phải vật thay thế của nàng ấy!” Nàng giãy dụa, nhưng vẫn không thoát ra được.

“Tiểu muội chân dài, sao cô lại nghĩ như vậy chứ?” Hạ Thiên có chút khó hiểu: “Sao cô lại là vật thay thế cho vợ chân dài chứ?”

Vốn dĩ nghe nói như thế, tâm trạng của Ninh Nhụy Nhụy dần dần tốt lên một chút, kết quả, hắn lại thêm một câu: “Cô không thay thế được Muội muội chân dài, cô chỉ là Tiểu muội chân dài, cô nhỏ hơn Muội muội chân dài nhiều.”

“Nhỏ thì nhỏ!” Nàng có chút hổn hển: “Ta thích nhỏ như vậy, không cần ngươi phải thích!”

“Ờ, Tiểu muội chân dài, thật ra không sao cả, tuy cô khá nhỏ, nhưng chân cô dài nha, ừm, ta vừa mới nghiêm túc quan sát một chút, chân của cô chắc sẽ dài hơn Muội muội chân dài vài cetimet.” Hắn vẫn như thế, hình như căn bản không cảm thấy Ninh Nhụy Nhụy đang tức giận.

Chân của Ninh Nhụy Nhụy quả thật dài hơn chân của Dạ Ngọc Mị, nguyên nhân cũng đơn giản, nàng vốn dĩ cao hơn người kia một chút.

Nàng nhìn dáng vẻ của hắn, nàng đột nhiên phát hiện, bản thân hoàn toàn không cần phải tức giận gì cả, tên lưu manh hết tiệt đó, vẫn giống như trước, đang hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính hắn.

Chương 1918. Không ai có thể bắt ép được hắn

“Này, ngươi vừa nói đến tìm ta, vì để làm quen một số người bình thường, đúng không?” Ninh Nhụy Nhụy nhìn hắn.

“Đúng vậy.” Hạ Thiên gật đầu, chuyện này hắn vẫn rất để ý, Thần tiên tỷ tỷ và mấy cô vợ kia của hắn đều có thể gặp nguy hiểm, hắn cần phải cố gắng tu luyện, mà hắn vẫn luôn tin tưởng phán đoán của Thần tiên tỷ tỷ, nếu Thần tiên tỷ tỷ cảm thấy từ trong thế giới của người bình thường có thể tìm được cách tu luyện Nghịch Thiên Bát Châm, vậy hắn sẽ thật sự đi tìm.

“Vậy ngươi cảm thấy ngồi bất động ở đây thì có thể quen biết được người bình thường nào đó sao?” Nàng cho hắn một ánh mắt xem thường.

“Có thể, Tiểu muội chân dài nàng đẹp như vậy, sẽ có rất nhiều tên ngốc chủ động tới tìm cô.” Hạ Thiên cười hì hì.

Ninh Nhụy Nhụy có chút không nói nên lời, bởi vì nàng phát hiện, lời này thật ra cũng không sai.

“Vậy bọn hắn lại đây, ngươi đánh bọn hắn chạy mất, đây chính là cái mà ngươi gọi là làm quen sao?” Nàng tức giận nói.

“Tiểu muội chân dài, đó đương nhiên là làm quen, nàng chưa từng nghe nói một câu, gọi là không đánh nhau không quen biết sao?” Hạ Thiên nghiêm trang nói: “Ta đánh mấy tên ngu ngốc đó một trận, chính là làm quen đó.”

Nàng nghẹn họng nhìn trân trối, đây là lần đầu tiên nàng biết không đánh nhau không quen biết có thể giải thích như vậy!

“Này, Thần tiên tỷ tỷ đó của ngươi có bảo ngươi nghe người bình thường nhiều hơn không?” Nàng trợn mắt nhìn Hạ Thiên.

“Không.” Hắn trả lời rất dứt khoát: “Ta chỉ nghe lời vợ.”

“Vậy Y Y tỷ có bảo ngươi nghe ta không?” Ninh Nhụy Nhụy lại hỏi.

“Chuyện đó, vợ Y Y hình như có nói rồi.” Hạ Thiên nhìn nàng, vẻ mặt kỳ quái: “Nhưng Tiểu muội chân dài cô hỏi nhiều như vậy làm gì? Tuy cô là vợ nhỏ, nhưng cô cũng là vợ của ta, cô muốn ta nghe lời cô, ta cũng sẽ nghe.”

“Ngươi thật sự sẽ nghe lời ta sao?” Nàng giật mình, nếu tên háo sắc này thật sự sẽ nghe lời nàng, nàng thừa nhận cái danh vợ nhỏ gì đó kia cũng có thể.

“Đúng vậy, Tiểu muội chân dài, ta là nam nhân tốt yêu thương vợ nhất, chỉ cần cô vui vẻ, ta sẽ nghe lời cô.” Hắn cười hì hì nói.

Ninh Nhụy Nhụy trừng mắt nhìn hắn, trong lòng luôn có chút không tin, nếu tên gia hỏa đó nghe lời vợ như vậy, sao có thể tìm nhiều vợ như thế?

“Vậy ngươi bỏ tay ra trước đi.” Nàng vẫn quyết định thử xem.

Người nọ thật sự đã thu tay lại.

“Ngươi đi tìm Thạch Thuần đi, ta muốn ngồi một mình.” Ninh Nhụy Nhụy lại nói thêm.

“Được thôi, Tiểu muội chân dài, vậy cô tự chơi đi.” Hắn nói xong đã biến mất.

Ninh Nhụy Nhụy ngạc nhiên một lúc, nhất thời có loại cảm giác đang nằm mơ, tên biến thái chết tiệt đấy, thật sự sẽ nghe lời sao?

Nhưng không đúng, nếu hắn thật sự nghe lời như vậy, vì sao Y Y tỷ lại không có cách nào giữ được hắn chứ?

Nàng nghĩ một lúc, lấy di động ra, bấm gọi Y Tiểu m.

“Nhụy Nhụy, sao vậy? Có phải Hạ Thiên đi tìm ngươi rồi không?” Y Tiểu m rất nhanh đã bắt máy.

“Phải, tên lưu manh chết tiệt kia đã tới rồi.” Nàng nhanh chóng đi thẳng vào vấn đề: “Đúng rồi, Y Y tỷ, ta có một câu hỏi, tên biến thái đó nói hắn rất nghe lời vợ, là thật sao?”

“Ngươi sẽ không bị hắn lừa nên đã đồng ý làm vợ hắn rồi chứ?” Y Tiểu m hỏi ngược lại.

“Không có a... A? Từ từ, Y Y tỷ, ngươi nói hắn lừa ta sao?” Ninh Nhụy Nhụy lập tức phản ứng lại.

“Nhụy Nhụy, hắn rất thông minh, đừng coi hắn là tên đần.” Trong giọng nói của Y Tiểu m ít nhiều có chút bất đắc dĩ: “Nếu ngươi làm nũng gì đó, hắn cũng rất có thể sẽ đồng ý với ngươi một số chuyện, nhưng muốn để hắn thật sự nghe lời, ngoại trừ Nguyệt Thanh Nhã và Dạ Ngọc Mị, những người khác chắc hẳn đều không làm được.”

“Được rồi, Y Y tỷ, ta hiểu rồi.” Ninh Nhụy Nhụy có chút buồn bực, nhưng ngược lại cũng cảm thấy bình thường, nàng vốn dĩ không quá tin vào cái gọi là nghe lời vợ của hắn.

“Đúng rồi, Nhụy Nhụy, hiện giờ hắn rất muốn làm quen với người bình thường, tốt hơn hết là ngươi nên chỉ dẫn một chút.” Y Tiểu m hơi chần chừ một chút, vẫn bổ sung thêm một câu: “Ngoài ra, Nhụy Nhụy, có câu này ta vốn không muốn nói, chính là, thật ra, ngươi đối với Hạ Thiên mà nói, cũng khá đặc biệt, ngươi phải lợi dụng chỗ đặc biệt đó.”

“Y Y tỷ, điểm đặc biệt mà ngươi nói, sẽ không phải là ta chân dài chứ?” Ninh Nhụy Nhụy có chút dở khóc dở cười.

“Chuyện đó nói ra có hơi buồn cười, nhưng đây quả thật chính là chỗ đặc biệt của ngươi, đương nhiên, không phải đơn giản nói ngươi chân dài, mà là, hắn luôn luôn sẽ vì ngươi mà nhớ tới Dạ Ngọc Mị.” Y Tiểu m dứt khoát nói thẳng ra: “Hắn chắc chắn sẽ nói ngươi không phải là vật thay thế, nhưng trong tiềm thức, thật ra hắn sẽ có nhận thức đó, mà đối với hắn mà nói, nàng ấy thật sự rất đặc biệt.”

Nghĩ một lúc, nàng lại nói thêm: “Thật ra nàng ấy đã từng là kẻ thù lớn nhất của hắn, nhưng hiện giờ, nàng là nữ nhân mà hắn say đắm nhất, mà thời điểm ngươi quen biết hắn cũng rất đặc biệt đến mức hắn lấy cho ngươi một biệt hiệu là Tiểu muội chân dài, điều này thật ra đã khiến ngươi rất khác với mọi người, nếu ngươi đã không thể thoát khỏi hắn, vậy thì phải lợi dụng chỗ đặc biệt của ngươi cho tốt.”

Ninh Nhụy Nhụy nhất thời nghe vậy có chút ngẩn người, chuyện kia, nàng hoàn toàn không ngờ sẽ có một cuộc đối thoại như vậy với Y Y tỷ.

“Vậy thì, Y Y tỷ, ngươi cảm thấy ta nên làm thế nào?” Một lát sau, Ninh Nhụy Nhụy cuối cùng không nhịn được hỏi.

Chương 1919. Nên tận dụng ưu thế của mình

Đầu bên kia điện thoại, Y Tiểu m trầm mặc một hồi, sau đó mới mở miệng nói: “Nhụy Nhụy, thật ra ta cũng không biết ngươi nên làm như thế nào, hơn nữa, ta cũng không tư cách bảo ngươi làm cái gì, dù sao, có một số việc, chính ta cũng không có cách nào tự làm.”

“Y Y tỷ, ngươi nói kiểu đó làm ta choáng váng, vậy cuối cùng ta nên làm cái gì?” Ninh Nhụy Nhụy có chút đau đầu, bây giờ nàng thật sự không biết ở chung như thế nào với hắn.

“Nhụy Nhụy, trước đó lúc ngươi còn chưa đi cùng với hắn, ta hy vọng ngươi có thể không nên vì hắn mà chậm trễ, nhưng bây giờ, tình huống không giống nhau.” Trong giọng nói của Y Tiểu m ít nhiều có chút bất đắc dĩ.

“Y Y tỷ, bây giờ ta không đi với hắn.” Nàng vội vàng nói: “Ta không xảy ra chuyện gì với tên háo sắc đó!”

“Nhụy Nhụy, ta biết, nhưng ngươi biết rất rõ, trên thực tế ngươi đã coi như người của hắn.” Giọng của Y Tiểu m rất bình tĩnh: “Hơn nữa, ta có thể chắc chắn, hắn là nam nhân có quan hệ thân mật nhất với ngươi.”

“Tốt thôi, Y Y tỷ, coi như vậy, vậy ngươi cảm thấy ta nên làm thế nào?” Bây giờ, Ninh Nhụy Nhụy có chút phiền não, bởi vì nàng biết Y Tiên tỷ nói không sai, tên lưu manh kia thường xuyên ôm ôm ấp ấp nàng, hoàn toàn đã coi nàng là người của hắn.

Tuy còn không có cho hắn chân chính ra tay, có thể như Y Tiên tỷ nói, nàng coi như đã là của hắn.

“Nhụy Nhụy, như ta mới vừa nói, thật ra ta không có cách nào bảo ngươi nên làm gì, chỉ là, ta cảm thấy trước đây ta và A Cửu có thể nói một ít chuyện dẫn đến ngươi có thành kiến với hắn.” Y Tiểu m hơi hơi im lặng một chút: “Mặc dù giữa ta với vẫn có khó mà bù đắp khe hở như cũ, nhưng có chuyện ta vẫn hy vọng ngươi hiểu rõ, đó chính là, mặc dù hắn có rất nhiều khuyết điểm, nhưng thật ra, hắn cũng có rất nhiều điểm tốt.”

“Cái tên biến thái chết tiệt đó ngoại trừ năng lực y thuật rất cao rất mạnh, còn có điểm tốt khác sao?” Nàng nhịn không được hỏi.

“Thật ra thời gian ta ở với hắn không nhiều, ta cũng không cách nào nói cho ngươi biết hắn còn có điểm tốt gì, nhưng ta biết một việc, đó chính là tất cả người vợ của hắn, đều khăng khăng bảo vệ hắn, hơn nữa cũng đều cam tâm tình nguyện ở một chỗ với hắn.” Trong giọng nói Y Tiểu m ít nhiều có chút kỳ lạ: “Đây thật ra là một việc rất thần kỳ, ngươi phải biết, trong những người vợ của hắn, số đông là nữ nhân có tính độc lập rất mạnh.”

Dừng một chút, Y Tiên lại bổ sung: “Tóm lại, Nhụy Nhụy, có lẽ từ giờ trở đi, ngươi có thể tốn thêm chút thời gian thật sự đi tìm hiểu hắn, chuyện đấy đối với ngươi thật ra cũng có chỗ tốt.”

“Tốt thôi, Y Y tỷ, ta đại khái đã hiểu.” Thật ra Ninh Nhụy Nhụy vẫn không quá rõ, nhưng đột nhiên nàng tò mò một chuyện, đó chính là, cái tên biến thái chết tiệt đấy rốt cuộc có bao nhiêu cô vợ?

A, đặc biệt là, những cô vợ của hắn, là ai?

“Nhụy Nhụy, vậy ta cúp điện thoại trước.” Y Tiểu m cúp điện thoại.

“Tiểu muội chân dài, cô gọi điện thoại cho ai đó?” Giọng truyền tới từ phía bên cạnh.

Ninh Nhụy Nhụy vừa quay đầu, đã nhìn thấy Hạ Thiên.

“Này, không phải ngươi đi tìm Thạch Thuần sao? Sao lại trở về rồi?” Nàng trừng mắt với hắn, cái tên lưu manh chết tiệt kia quả nhiên không thật sự nghe lời, hiện tại mới chỉ có vài phút, đã chạy lại.

“Tiểu muội chân dài, ta không thích chơi với tiểu lừa gạt Thuần Thuần, cho nên quay về.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

Nhìn bốn phía, hắn có chút buồn bực: “Kỳ quái, Tiểu muội chân dài, lâu như vậy, không có người tới quấy rối cô sao?”

“Mới vài phút, lâu chỗ nào?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói: “Còn có, ngươi hy vọng có người tới quấy rối ta à?”

“Đúng vậy, có người tới quấy rối cô, ta có thể đánh những kẻ đó một trận.” Hắn cười hì hì nói.

Mặc dù đã đoán được hắn muốn đánh người, nghe hắn nói ra như vậy, nàng vẫn cảm thấy có chút cạn lời.

“Ai, tên lưu manh, ta hỏi ngươi một chuyện, Muội muội chân dài ngươi nhớ mãi không quên, đến cuối cùng là ai vậy? Ngươi có hình của nàng ấy hay không, cho ta nhìn một chút.” Ninh Nhụy Nhụy quyết định bắt đầu hỏi thăm chuyện của người này, suy nghĩ mình đã bị hắn chiếm tiện nghi nhiều như vậy, lại không hiểu rõ nhiều chuyện về hắn, hình như có chút thua thiệt.

“Muội muội chân dài chính là Muội muội chân dài, nàng ấy không thích người ta chụp hình mình, nhưng không sao, về sau ta dẫn cô đi gặp nàng ấy là được.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Này, vậy ngươi nói cho ta một chút, những người vợ của ngươi là những người nào?” Nàng có hứng thú với những việc đấy.

“Tiểu muội chân dài, về sau cô gặp các nàng ấy chẳng phải sẽ biết sao?” Hạ Thiên có chút buồn bực: “Bây giờ cô hỏi nhiều như vậy làm gì? Hơn nữa chẳng lẽ tiểu lừa gạt Thuần Thuần kia không có nói với cô sao?”

“Ngươi không muốn nói thì thôi!” Nàng có chút bất mãn, Thạch Thuần đã nói với nàng, nhưng nói không nhiều, hơn nữa Thạch Thuần cũng nói rất lộn xộn, thường xuyên nói một chút đã giở trò lưu manh, đến mức có đôi khi nàng không thể nào nghe rõ ràng.

“Tiểu muội chân dài, bây giờ ta nói cho cô biết cũng vô dụng, giống như ta cho cô biết vợ Muội muội chân dài vốn là Dạ Ngọc Mị, nhưng cô vẫn không biết nàng ấy là ai.” Hạ Thiên ra vẻ vô tội: “Ta cũng có thể nói cho cô Thần tiên tỷ tỷ tên là Nguyệt Thanh Nhã, thế nhưng cô vẫn không biết dáng vẻ của Thần tiên tỷ tỷ như thế nào.”

“Không phải những người vợ kia của ngươi đều rất đẹp sao? Có chút nổi danh, ngươi không thể nói mấy cái ta có thể tra ở trên mạng được sao?” Nàng hừ nhẹ một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!