"Cười cái gì mà cười? Chưa thấy người khác té ngã bao giờ à? Coi chừng một lát nữa chính các ngươi bị ngã chết!" Nam mắt kiếng là người đầu tiên từ dưới đất bò dậy, bắt đầu mắng chửi người.
"Nói cái gì đó? Ta thấy các ngươi mới ngã chết!"
"Đúng vậy, một chút văn hóa cũng không có, ngã quá xứng đáng!"
"Đúng vậy, đáng đời!"
"Lão tử cứ cười đó, thế nào hả? Nhịn không được muốn đánh nhau à? Tới đây!"
......
Thái độ của bốn người kia khiến quần chúng phẫn nộ, mà rất thần kỳ là, mới vừa rồi cả bốn người vẫn còn rất phách lối, hiện giờ thấy mười mấy người trong xe mắng mình, bọn hắn lập tức sợ sệt câm miệng.
Không phải sao, bốn người đều bò lên đi rửa mặt, sau đó thành thành thật thật ngồi ở tại chỗ, không còn đánh bài uống bia nữa, âm thanh nói chuyện cũng rất nhỏ.
Toa xe rất nhanh an tĩnh trở lại, Ninh Nhụy Nhụy thấy mấy người kia không làm ầm ĩ nên không nói gì nữa, bây giờ nàng bắt đầu cảm giác mệt rã rời, ai bảo tối hôm qua nàng không ngủ làm chi.
Mặc dù Ninh Nhụy Nhụy ngồi trên người của Hạ Thiên, nhưng chỗ ngồi thực sự rất hẹp, đặc biệt là đôi chân dài của nàng hoàn toàn không có cách nào duỗi thẳng, ngủ ở nơi đây thật đúng là không dễ dàng, không phải sao, dù đã nhắm mắt một lúc rồi thì nàng vẫn không thể ngủ được, thế là nàng dứt khoát không ngủ.
Trên thực tế, cho dù nàng muốn ngủ thì lúc này cũng không có tâm trạng, nguyên nhân rất đơn giản, xe lửa mới vừa đến một cái trạm, tiếp theo một đám nhóc tì chạy ùa lên.
Không sai, là một đám nhóc tì, Ninh Nhụy Nhụy nghiêm túc đếm một chút, tổng cộng có tám người, đứa bé nhìn lớn nhất còn chưa đến mười tuổi, nhỏ nhất đoán chừng cũng mới một tuổi, vẫn còn được người khác ôm.
Đứa nhỏ chừng một tuổi kia chưa lên xe thì đã bắt đầu khóc ré lên, những đứa nhỏ còn lại thì chạy tới chạy lui liên tục ở trên xe, toa xe lập tức ồn ào như cái chợ, mà người dẫn theo đám nhóc tì đó chính là một cặp nam nữ lớn tuổi và một đôi vợ chồng trẻ tuổi, có vẻ như là một gia đình lớn cùng đi ra ngoài.
Cặp nam nữ lớn tuổi thoạt nhìn rất cưng chiều những đứa nhỏ nọ, hoàn toàn mặc kệ bọn hắn đùa giỡn chạy lung tung, đôi vợ chồng trẻ tuổi dù muốn quản thúc nhưng rõ ràng quản không được, có điều bọn hắn rất mau dỗ ngủ đứa nhỏ một tuổi vẫn luôn khóc ré.
Hiện giờ toa xe là một mảnh ầm ĩ, có mấy người mang theo tai nghe ngủ cũng bị đánh thức, ừm, cũng không phải là bị đánh thức, mà bị mấy đứa nhóc phá phách tháo tai nghe ra làm cho tỉnh lại, mà người ấy sau khi tỉnh lại thì lộ ra vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Mặc dù mọi người bị đám nhóc tì kia làm ầm ĩ đến sứt đầu mẻ trán, nhưng lần này lại không ai nói gì, ngay cả nàng cũng không có lên tiếng. Không phải nàng cảm thấy mấy đứa nhóc phá phách làm ầm ĩ là chuyện bình thường, mà là nàng nhìn ra bốn người lớn kia căn bản không quản được, mà nếu quản không được thì cũng không có gì đáng nói.
"Vị mỹ nữ này, tại sao lần này ngươi không nói chuyện vậy?" Nhóm bốn người vừa rồi lại bắt đầu không thành thật, gã đeo kính là người gây khó dễ đầu tiên, mà đối tượng hắn muốn gây khó dễ đương nhiên là Ninh Nhụy Nhụy.
"Không phải sao? Mới vừa rồi chính nghĩa như vậy, bây giờ có người làm ồn ào hơn nữa, tại sao không nói gì đi?"
"Đúng vậy, đám nhóc phá phách đó làm ầm ĩ thành như vậy mà không thấy ai đứng lên nói cái gì đâu, chúng ta đánh bài một chút thì sao chứ?"
"Tới tới tới, chúng ta tiếp tục!"
Bốn người kia thật sự lấy bài poker ra, sau đó lại bắt đầu khui rượu uống, tiếp tục sự nghiệp uống rượu đánh bài của bọn hắn, mà bọn hắn còn bày ra dáng vẻ muốn so tài với đám nhóc phá phách kia, nói càng lúc càng lớn.
Mấu chốt là lần này mọi người thật đúng là không biết nên nói như thế nào, mặc dù bốn người trưởng thành đi so đo với một đám nhóc đúng là có chút không biết xấu hổ, nhưng cho dù đám người có ngăn cản bốn người đó thì cũng không cách nào ngăn cản đám nhóc kia, như vậy hà tất đi cãi nhau làm gì.
"Ta ghét con nít nhất." Lúc này Hạ Thiên cau mày lẩm bẩm, nói xong hắn đặt Ninh Nhụy Nhụy xuống ghế, tiếp đó đứng lên, "Nè, các ngươi đừng ồn ào nữa!"
Hiển nhiên, lời nói của hắn không có hiệu quả gì, mấy đứa nhóc kia giống như là không nghe được lời của Hạ Thiên, vẫn tiếp tục làm ầm ĩ.
"Nè, ngươi đừng có xía vào." Ninh Nhụy Nhụy nhỏ giọng nói với Hạ Thiên, nàng sợ hắn sẽ động thủ đánh trẻ em, bởi vì nàng cảm thấy hắn thật đúng là có thể làm loại chuyện kia.
"Nè! Ta đang nói các ngươi đấy, nếu các ngươi cứ ầm ĩ nữa thì sẽ bị đánh!" Hạ Thiên lại la lên một câu.
"Ngươi chớ làm loạn!" Ninh Nhụy Nhụy lập tức có chút sốt ruột, gia hỏa này thật đúng là muốn đánh trẻ em?
Những người của Hiệp hội tình nguyện cũng đang nhìn Hạ Thiên, có vẻ người bạn trai của Ninh Nhụy Nhụy có chút táo bạo, ngay cả trẻ em cũng muốn đánh?
"Bang!" Một tiếng tát tai vang dội dị thường vang lên, Hạ Thiên thật đúng là động thủ, Ninh Nhụy Nhụy đầu tiên là ngẩn ngơ, tiếp theo lại nhẹ nhàng thở ra, cũng may là gia hỏa đó không có thật sự đánh trẻ em.
"Đậu xanh! Con mẹ nó! Ngươi dám đánh ta?" Gã đeo kính đầu tiên là ngây ngốc, tiếp đó nổi giận đùng đùng.
"Bang!" Hạ Thiên lại cho một cái bạt tai vào mặt hắn, sau đó nhìn những đứa bé kia, "Nè, các ngươi thấy rõ chưa? Còn ầm ĩ nữa là sẽ bị đánh!"
Chương 1966. Chúng ta đang quay phim
"Đậu xanh, con mẹ nó, ngươi tìm chết phải không!" Gã đeo kính tức muốn hộc máu, vừa mắng vừa muốn đánh trả Hạ Thiên, nhưng mà lại bị hắn cho thêm hai cái bạt tai vào mặt.
"Ngươi làm cái gì vậy hả?"
"Có tin chúng ta giết chết ngươi không?"
Hai tên nam nhân chơi đánh bài, uống bia với với gã đeo kính đồng thời đứng dậy, rống to về phía Hạ Thiên.
Bang bang!
Hạ Thiên lập tức cho mỗi người một cái tát, hai người đó tức khắc bị đánh điên lên, rồi sau đó, ba nam nhân đó đồng loạt lao vào hắn, tay đấm chân đá, cảnh tượng nhìn qua có chút hỗn loạn.
Nhưnh cảnh tượng hỗn loạn ấy cũng chỉ kéo dài nhiều nhất vài giây, bởi vì tình hình lập tức thay đổi, trước đó nhìn qua là ba người muốn vây đánh Hạ Thiên, mà bây giờ là một mình Hạ Thiên đánh ba người bọn hắn.
Ba tên nam nhân đều ngã trên mặt đất, lối đi trên toa xe vốn dĩ rất hẹp, bọn hắn muốn đứng dậy cũng rất khó khăn, đặc biệt là Hạ Thiên còn thỉnh thoảng cho bọn hắn một cước, lúc này thì ba người bọn hắn đã bắt đầu kêu la thảm thiết.
"A...... Cứu mạng......"
"Đậu xanh...... Đau quá......"
......
"Nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ! Nhân viên bảo vệ đâu, nhân viên bảo vệ ở đâu rồi......" Thấy vậy, nữ nhân đi theo ba người kia hoảng hốt la to.
Bang!
Hạ Thiên lại vung tay thêm một cái tát, nữ nhân kia lập tức té ngã trên mặt đất.
"Ai da, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa......" Cuối cùng nhân viên phục vụ cũng xuất hiện, mặc dù nàng có lên tiếng khuyên can nhưng lại đứng cách Hạ Thiên rất xa, giống như sợ bị vạ lây vậy.
"Thôi được rồi, ngươi đừng đánh nữa." Lúc này, cuối cùng Ninh Nhụy Nhụy cũng chịu lên tiếng, mà hiển nhiên là lời nói của nàng vẫn rất có hiệu quả, Hạ Thiên thật đúng là dừng tay lại.
"Đậu xanh, con mẹ nó ngươi có bản lĩnh lại đánh tiếp đi......" Nam nhân đeo mắt kiếng nằm trên mặt đất không sợ chết la to một câu, sau đó chính là một tiếng hét thảm: "A......"
Đối với yêu cầu như vậy thì Hạ Thiên chắc chắn sẽ thỏa mãn, không phải sao, người nọ rất nhanh bị đánh khóc lóc xin tha: "A! Đại ca, đại ca, ta sai rồi, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa...... Cảnh sát đâu, cảnh sát sao còn chưa tới...... A, đừng đánh nữa mà......"
Ừm, nam nhân đeo mắt kiếng kêu la rất thê thảm, lúc này toa xe đã hoàn toàn yên tĩnh, đám nhóc con phá phách làm ầm ĩ trước đó hiển nhiên cũng bị giật mình, hiện tại, bọn chúng đều thành thật ngậm miệng lại.
"Ngừng lại ngừng lại, chuyện này là sao đây?" Lúc này thì nhân viên bảo vệ cuối cùng cũng xuất hiện.
"Chính là hắn! Không hiểu tại sao hắn tự dưng lại nhào tới đánh ta......"
"Đúng vậy, người đó điên rồi, mau bắt hắn lại đi......"
"Cái tên này quả thật là có bệnh!"
"Ta thấy người ấy khả năng là có khuynh hướng bạo lực......"
......
Gã đeo kính mới vừa xin tha lập tức bắt đầu lên giọng chỉ trích Hạ Thiên, mà ba người bạn của hắn cũng hùa theo, sau đó bốn người gần như đồng loạt phát ra tiếng kêu thảm thiết: "A......"
Một đám người có chút mờ mịt, tiếp đó ai nấy đều cảm thấy Hạ Thiên thật sự có khuynh hướng bạo lực, mà người duy nhất còn tỉnh táo chính là Ninh Nhụy Nhụy, đương nhiên, nàng đã sớm cho rằng hắn có khuynh hướng bạo lực.
"Xin chào, ta là Ninh Nhụy Nhụy, thật ra chuyện là như thế này......" Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy lúc này nàng cần đứng ra giải thích một chút, chỉ là trong lúc nhất thời nàng cũng không biết nên giải thích thế nào, tiếp đó linh quang lóe lên, nói ra một câu như vậy, "Cái kia, thật ra chúng ta là đang... đang quay phim, đúng vậy, là quay phim! Còn bọn hắn đều là…. diễn viên, không sai, tất cả đều là diễn viên!"
"Chúng ta không phải diễn viên......" Bốn người kia vội vàng phản đối, nhưng bọn hắn lại đột nhiên phát hiện, bản thân há mồm lại không phát ra được tiếng nào, căn bản không có âm thanh.
Thấy bốn người không tỏ vẻ phản đối, nhân viên bảo vệ kia đã có chút tin tưởng.
"Các ngươi thực sự đang quay phim sao?" Nhân viên bảo vệ hỏi thăm bốn người kia.
Bốn người nhanh chóng lắc đầu, ừm, tiếp theo bọn hắn nhận ra phần cổ của mình đã cứng ngắc, có muốn lắc đầu cũng không được.
"Tốt thôi, nhưng cho dù các ngươi có quay phim thì cũng đừng ồn ào ở trong xe như vậy, đây là nơi công cộng, đừng ảnh hưởng tới những người khác." Bây giờ, nhân viên bảo vệ đã tin tưởng lời nói của Ninh Nhụy Nhụy.
Dừng một chút, hắn lại nhìn về phía nàng: "Ninh tiểu thư, các ngươi chắc đã quay xong rồi đúng không? Kế tiếp thì thôi đừng quay nữa."
"Đúng vậy, đã quay xong rồi." Ninh Nhụy Nhụy gật đầu, có Hạ Thiên phối hợp, cộng thêm nhân viên bảo vệ này cũng nhận ra nàng, cho nên việc nàng tùy tiện nói bừa một cái lý do thì cũng có thể lừa gạt cho qua.
Nhân viên bảo vệ và nhân viên phục vụ rất nhanh rời đi, tiếp đó toa xe trở nên vô cùng an tĩnh, đến nỗi việc đó có phải quay phim thật hay không thì mọi người cũng không quá xác định, nhưng mới vừa rồi Hạ Thiên đánh người nhìn qua rất chân thật.
Đương nhiên, sở dĩ an tĩnh trở lại là còn có một nguyên nhân khác, chính là bốn người kia vẫn không thể nói chuyện cũng như cử động, hiển nhiên đây đều là công lao của Hạ Thiên, mà hắn cũng đã thuận tay xách bọn hắn trở về vị trí cũ, sau đó hắn trở lại chỗ ngồi của mình rồi đặt Ninh Nhụy Nhụy lên đùi mình một lần nữa.
Về phần những đứa bé kia, lúc này bọn hắn cũng đã chịu thành thật ngồi yên.
Chương 1967. Đường xá gian nan
Khoảng mười phút sau, nhân viên phục vụ tới nói cho Ninh Nhụy Nhụy là có ghế thương gia còn trống, sau đó Hạ Thiên mang Ninh Nhụy Nhụy đi ngồi ghế thương gia.
Mấy giờ tiếp theo không còn xảy ra chuyện gì nữa, sau khi đến trạm cao tốc thì đoàn người xuống xe rời đi rồi lục tục đi lên xe buýt đã thuê trước đó, sau đó chịu đựng xóc nảy trên xe buýt thêm mấy tiếng đồng hồ.
Những người của Hiệp hội Phượng Hoàng không ngừng kêu khổ, trong đó có cả Búp Bê, mà Vương Siêu vốn dĩ còn lo lắng Ninh Nhụy Nhụy và Hạ Thiên sẽ không thể thích ứng được, nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện, hai người ấy hoàn toàn không sao cả, hơn nữa trông giống như còn rất thích ý, thảnh thơi tản bộ ngắm phong cảnh.
Vương Siêu nghĩ tới Ninh Nhụy Nhụy là loại người có thể khiêu chiến đủ loại cực hạn cho nên cũng bình thường trở lại, mà hắn đương nhiên sẽ không biết, sở dĩ Ninh Nhụy Nhụy nhìn như không có việc gì chủ yếu là bởi vì bây giờ nàng đã là một người tu tiên, nếu là lúc trước thì nàng cũng sẽ cảm thấy xóc nảy, rất mệt mỏi.
Gần bốn giờ chiều thì xe buýt dừng lại ở một địa phương nhìn qua rất là vắng lặng.
"Tất cả mọi người mang hành lý xuống xe đi, xe buýt chỉ có thể đi tới đây thôi, chúng ta còn phải đi bộ chừng một tiếng nữa, cần mau chóng tới nơi rồi dàn xếp trước lúc trời tối." Vương Siêu nói xong thì nhanh chóng xuống xe đi trước.
Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy cũng xuống xe, nàng mang theo một cái ba lô, bên trong chủ yếu là quần áo, Hạ Thiên thì đi tay không, đương nhiên, ở trong mắt Vương Siêu thì đồ của hai người họ được đặt chung với nhau.
"Hội trưởng, hình như phía trước không có đường nha, chẳng lẽ chúng ta phải đi lên núi?" Búp Bê đeo một cái ba lô to đùng trên vai, nàng nhìn xung quanh, phát hiện đằng trước cũng chỉ có một con đường, mà con đường này hiển nhiên là dẫn lên trên núi.
"Đúng vậy, chúng ta sẽ lên núi." Vương Siêu gật đầu một cái, sau đó giơ ngón tay chỉ vào một ngọn núi nhìn ra rất cao, "Ở trên núi có một thôn làng, nơi đó có không ít người cư ngụ, nhưng nơi này muốn sửa đường lên núi rất khó, cần phải có rất nhiều tài chính. Nghe nói chính phủ bảo những người đó dời ra ngoài, nhưng đa số không muốn chuyển đi, thế là nơi này vẫn có người ở, sinh hoạt rất gian khổ, những đứa trẻ muốn đến trường cũng không dễ dàng, bởi vì trên cơ bản không có giáo viên nào có thể ở lâu trên núi được."
"Vương hội trưởng, nếu là vậy, cách dạy học trong thời gian ngắn của chúng ta cũng không thể nào giải quyết vấn đề căn bản thì phải?" Ninh Nhụy Nhụy hỏi.
"Ninh tiểu thư, năng lực chúng ta có hạn, muốn giải quyết vấn đề căn bản rất khó, nhưng nói như thế nào thì cũng nên để cho những đứa bé kia hiểu biết một chút thế giới bên ngoài, để cho bọn hắn có chút hướng tới, tiếp đó cho bọn hắn một chút động lực bước ra nogài, ta cảm thấy như vậy đối bọn hắn cũng là chuyện tốt." Vương Siêu thở dài, "Ta đã nghiên cứu một ít tình huống nơi đây, đối bọn hắn mà nói, muốn cải biến hiện trạng thì phải thay đổi quan niệm. Rất nhiều quan niệm của người lớn không cách nào cải biến được, chỉ mong chúng ta có thể thay đổi ý nghĩ của những đứa trẻ kia."
Ninh Nhụy Nhụy gật đầu, nàng đại khái đã hiểu ý của Vương Siêu.
"Tốt, mọi người nghỉ ngơi mười phút, tiếp đó chuẩn bị lên núi." Bây giờ, Vương Siêu lại hô một câu, tất cả mọi người đã xuống xe, mà xe buýt đã quay đầu rời đi.
"Oa, ta cảm giác mình không cách nào leo lên được!" Búp Bê lộ ra vẻ mặt như ăn phải mướp đắng, "Ta lỡ mang đồ quá nhiều rồi."
Thật ra không chỉ có mỗi một mình nàng mang đồ nhiều, những người khác cũng giống như vậy, mỗi người đều mang một cái ba lô lớn trên lưng.
Trước đó Vương Siêu đã có dặn dò đừng mang theo vali hành lý, bởi vì không thể kéo theo được, cho nên mỗi người đều mang theo ba lô, hơn nữa đều ba lô cỡ cực lớn.
"Hội trưởng à, tại sao ngươi lại không nói rõ ràng cho chúng ta biết chứ? Nếu như sớm biết là muốn leo núi thì ta đã không mang nhiều đồ như vậy rồi."
"Đúng vậy đó, như vậy ta cũng sẽ mang ít quần áo lại, cả sách nữa, ta còn mang theo rất nhiều sách, vô cùng nặng!"
Có người bắt đầu phàn nàn, những người khác cũng lên tiếng oán trách.
"Nếu như ta nói rõ ràng thì sợ là các ngươi sẽ không tới." Vương Siêu nói rất thẳng thắn, "Bây giờ cũng đã tới đây rồi, mọi người khẽ cắn răng là có thể vượt qua. Hơn nữa ta cũng không sợ nói cho các ngươi biết, nếu như leo núi mà các ngươi còn chịu không được, như vậy tới trên núi thì điều kiện sẽ càng gian khổ, chỉ sợ các ngươi sẽ chịu đựng không nổi."
Dừng một chút, Vương Siêu lại nói: "Được rồi, mọi người cũng đừng phàn nàn nữa, muốn mắng ta cũng được, nhưng xe buýt đã đi rồi, hôm nay các ngươi cũng không cách nào trở về trong thành phố, cho nên lựa chọn duy nhất của chúng là đi lên núi, nếu không thì các ngươi sẽ phải qua đêm ở vùng hoang vu dã ngoại này."
Mặc dù đám người nhìn qua vẫn còn có chút oán giận, nhưng bọn hắn cũng biết Vương Siêu nói không sai, hiện tại, bọn hắn đã không còn đường rút lui, có người thử nhìn xung quanh một chút, bốn phía hoang vắng, ngoại trừ lên núi thì không có lựa chọn nào khác.
"Thật ra mọi người không cần quá lo lắng, cũng chỉ có vài cây số đường núi mà thôi, chúng ta có thể đi lên." Ninh Nhụy Nhụy lên tiếng khuyên giải, sau đó nàng đeo ba lô xung phong đi trước.
Có nàng dẫn đầu, lập tức có người đuổi kịp, Hạ Thiên đương nhiên không cần phải nói, Búp Bê cũng nhanh chóng theo sau, Vương Siêu thì không lập tức đi theo, hắn chờ những người khác bắt đầu di chuyển thì mới đi ở phía sau cùng, là hội trưởng, hắn phải đảm bảo không có người tụt lại phía sau.
Cũng không phải hắn sợ người chạy, mà nếu bị bỏ lại ở nơi như vậy rất có thể sẽ gặp phải nguy hiểm.
Nhưng sau khi đi được nửa giờ thì bắt đầu có người không chịu nổi.
"Đây là gì địa phương rách nát gì vậy, ta không đi nữa!" Một nam nhân đột nhiên ném ba lô xuống đất, đồng thời đặt mông ngồi xuống, trông có vẻ rất tức giận.
Chương 1968. Bị cướp
Một nam nhân ngoài ba mươi tuổi, mặc đồ thể thao, thật ra thì nhìn qua hắn cũng là người chuẩn bị kỹ càng nhất, cho dù là giày hay ba lô đều là những mẫu chuyên dùng trong thể thao. Có thể nói là trang bị đầy đủ, thậm chí chuẩn bị cả gậy đi bộ đường dài, nhưng có thể tưởng tượng được, hắn rõ ràng đã đánh giá thấp khó khăn ở đây, cho nên mới trở thành người không chịu nổi đầu tiên.
“Ông chủ Đổng, chúng ta đã đi được nửa chặng đường rồi, cố lên chút nữa đi.” Vương Siêu thuyết phục: “Hơn nữa, nếu bây giờ không đi lên, ngươi chỉ có thể trải qua một đêm ở trên đường này, lúc này không thể về thành phố, hoàn toàn không có xe.”
“Phải đó, Đổng đại ca, ngươi vẫn nên đi với chúng ta, nếu không thì ngươi ở đây một mình sẽ không an toàn.” Búp Bê cũng ở bên cạnh thuyết phục.
“Ông chủ Đổng, không phải thân thể của ngươi luôn rất tốt sao? Kiên trì một lát nữa là được.”
“Đúng vậy, ông chủ Đổng, cùng nhau đi lên đi, lẽ nào gần đây thân thể của ngươi yếu đi rồi sao?”
“Ông chủ Đổng, ngươi sẽ không muốn ở lại một mình ở nơi cứt chim cũng không có này chứ? Để ta nói cho ngươi biết, nghe nói nơi này rất thiếu nữ nhân, có khi nam nhân cũng bị họ coi như nữ nhân, một mình ngươi rất nguy hiểm…”
…
Những người khác cũng tới đó thuyết phục ông chủ Đổng này, đương nhiên ông chủ Đổng không phải tên của hắn, thật ra hắn tên là Đổng Khiếu, điều kiện gia đình rất tốt, nghe nói là kiểu gia đình có mỏ quặng, hắn đến tham gia tổ chức tình nguyện, theo hắn nói thì chỉ là rảnh rỗi buồn chán, nhưng nghe đâu, thực ra con hàng này muốn đến tổ chức tình nguyện trao đổi tình cảm với vài nữ tình nguyện viên ngây thơ xinh đẹp.
Tuy nhiên danh tiếng của Đổng Khiết trong tổ chức tình nguyện thực sự khá tốt, lý do rất đơn giản, dù sao thì hắn cũng là chủ mỏ quặng, rất hào phóng, lâu lâu hắn sẽ mời mọi người đi ăn cơm, uống nước gì đó, tóm lại hắn rất thân thiện với mọi người.
Đương nhiên, mặc dù ông chủ Đổng hào phóng nhưng cũng không bằng Ninh Nhuỵ Nhuỵ trực tiếp cho tất cả mọi người ở trong khách sạn năm sao, thêm nữa là Ninh Nhuỵ Nhuỵ xinh đẹp nổi tiếng đều có, bởi vì có sự xuất hiện của Ninh Nhuỵ Nhuỵ nên Đổng Khiết cũng không còn là đối tượng được quan tâm nhất trong tổ chức tình nguyện này.
“Ai yếu chứ? Mẹ nó, mấy người mới yếu đấy, cơ thể của lão tử tốt, chỉ là không muốn tới chỗ tồi tàn này, các ngươi thích đi lên thì đi lên đi, dù sao thì ta cũng không đi nữa.” Đổng Khiết trông có vẻ khó chịu: “Đây mà là đến làm tình nguyện viên gì chứ? Quả thực chính là chịu ngược đãi!”
“Làm tình nguyện viên vốn là một công việc rất vất vả mà.” Búp Bê không nhịn được mà nói: “Đổng đại ca, bây giờ ngươi cũng không thể về thành phố được…”
“Ai nói ta không thể về thành phố? Ta chỉ cần một cuộc điện thoại thì lập tức sẽ có xe đến đón ta.” Đổng Khiết hừ nhẹ một tiếng: “Đừng nói xe, cho dù là trực thăng thì ta cũng có thể gọi đến.”
Đổng Khiết vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra, nhìn mọi người: “Ta sẽ gọi người đến đón, ai trong các người muốn về với ta?”
Một nhóm người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hình như vài người có vẻ do dự, trước đó họ tưởng không thể có ô tô đi được, vì vậy cảm thấy không còn lựa chọn nào khác là tiếp tục lên núi, nhưng nếu Đổng Khiết thật sự có thể tìm được xe đến đón họ thì đó lại là chuyện khác.
“Ông chủ Đông, cho dù ngươi gọi xe đến thì các ngươi cũng phải xuống núi, xe không lên được sườn núi này, ngươi đi xuống cũng phải mất nửa tiếng, với thời gian này, chúng ta cũng có thể đến đích.” Lúc này, Vương Siêu nói.
Dừng một chút, Vương Siêu tiếp tục nói: “Nếu ông chủ Đông ngươi thực sự có thể gọi trực thăng tới đón thì thật sự tốt hơn là nên đi lên núi, trên núi chắc là có nơi thích hợp để đậu trực thăng, ngược lại dưới núi không có nơi nào thích hợp.”
“Vương Siêu, đừng nói với ta những lời này, ngươi tưởng ta không biết ý đồ thật sự của ngươi là gì sao? Ngươi chỉ muốn lừa chúng ta lên núi trước, lần này ta không bị lừa đâu.” Đổng Khiết hừ một tiếng: “Được rồi, bây giờ ta sẽ gọi, để xem có ô tô hay máy bay trực thăng không.”
Đổng Khiết nói xong thì lập tức bấm gọi, sau đó nghe thấy hắn ở đó nói lớn với đối phương.
“Là ta, Đổng Khiết… ở đâu cơ? Sắp xếp xe hơi cho ta, ta đang ở nơi khỉ ho cò gáy, đợi đã, ta sẽ gửi địa chỉ cho ngươi… được, nhanh lên, nếu gần đó không có xe thì lấy trực thăng cho ta, dù sao thì đêm nay ta phải rời khỏi nơi tồi tàn này… tóm lại ngươi thu xếp cho ta.”
Đổng Khiết cúp điện thoại, nhìn mọi người: “Xong rồi, sắp tới sẽ có xe tới đón ta, trên xe không có mấy người, bây giờ ai muốn xuống núi với ta?”
“Ông chủ Đông, lúc này trời gần tối rồi, xuống núi cũng không an toàn cho ngươi, vẫn nên cùng đi theo mọi người đi.” Vương Siêu thuyết phục nói: “Cho dù ngươi thực sự muốn rời đi thì tốt hơn hết là đợi ngày mai trời sáng rồi mới đi, nếu không nhỡ xảy ra chuyện gì, mọi người quay về sẽ không dễ bàn giao.”
“Vương Siêu, ngươi đừng có dọa ta, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Còn có thể có người cướp bóc ta sao? Nếu có mỹ nữ muốn giở trò khiếm nhã với ta, ta cầu còn không được đấy.” Đổng Khiết trông như chẳng hề để ý.
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên cảm giác được phía sau có thứ gì đó đè lên, đồng thời bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp: “Đừng động đậy, cướp đây!”
“A…”
Mấy tiếng kinh hô vang lên, mọi người nhìn ra phía sau Đổng Khiết thật sự có thêm một người nữa, mà người này đang cầm trong tay một con dao giết lợn, lúc này mũi dao đang dí sát vào eo Đổng Khiết.
Đổng Khiết lập tức sửng sốt, hắn thành miệng quạ rồi sao? Thật sự có người cướp?
“Ta nói, huynh đệ, ngươi ăn cướp cũng không nhìn dịp sao? Ngươi hình như chỉ có một mình, chúng ta có hơn chục ngươi đấy.” Đổng Khiết miễn cưỡng liếc nhìn lại, phát hiện người cướp là một thanh niên, dáng người cao gầy, cảm giác thân hình gầy gò, nhưng ánh mắt lại rất dữ tợn.
“Đừng nói nhảm, nghe bọn họ đều gọi ngươi là ông chủ, ngươi nhất định phải rất giàu có, lập tức giao tiền ra đây cho lão tử, nếu không lão tử đâm chết ngươi!” Nam nhân cao gầy ánh mắt dữ tợn, vừa nói chuyện vừa dùng sức đưa dao giết lợn về phía trước.
Đổng Khiết cảm thấy đau nhói, lập tức cả vong hồn cũng ứa ra, lập tức nhận ra người này không phải đùa giỡn, thật sự có thể đâm chết hắn.
“Đừng đừng đừng, ta đưa tiền cho ngươi, ta đưa tiền cho ngươi, nhưng ta không có tiền trong người, hay ta chuyển khoản qua WeChat cho ngươi nhé? Alipay cũng được, nếu ngươi mang theo máy P0S thì ta có thể quẹt thẻ cho ngươi…” Đổng Khiết vội vàng nói.
“Lão tử chỉ cần tiền mặt!” Nam nhân cao lớn gầm lên: “Lập tức đưa ta tất cả tiền mặt trên người ngươi!”
“Nhưng ta thật sự không có tiền mặt, giờ ai còn mang tiền mặt…” Đổng Khiết có chút gấp, hắn không phải là không có tiền, chỉ là thật sự không mang theo tiền mặt.
“Này, thật ra ta mang theo tiền mặt.” Một giọng nói lười biếng vang lên: “Ngươi muốn ta cho ngươi vay một ít tiền không?”
Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều có chút không nói nên lời, sau đó cùng nhau nhìn Hạ Thiên, tự hỏi người này có vấn đề về não hay sao? Đây không phải là dẫn người đến chỗ hắn cướp à?
Thật là không có ý thức bảo vệ bản thân chút nào.
Chương 1969. Lại thêm một toán cướp
Mà như được nhắc nhở, Đổng Khiết ngay lập tức phản ứng, vội vàng chỉ tay về phía Hạ Thiên: “Đúng đúng đúng, hắn giàu lắm, hắn giàu hơn ta rất nhiều, ngươi xem bạn gái của hắn xinh đẹp như thế nào, không có tiền hắn có thể có cô bạn gái xinh đẹp như vậy sao?”
Chưa kể, Đổng Khiết khá thâm độc, sợ tên cướp không phát hiện ra Ninh Nhuỵ Nhuỵ, cố ý chỉ ra, hiện tại trời đang tối, thêm nữa là trên núi, ánh sáng không quá sáng, lúc đầu tên cướp có thể không nhìn thấy Ninh Nhuỵ Nhuỵ, nhưng bây giờ, Đổng Khiết cố ý nói ra, tên cướp không cẩn thận sẽ cướp tiền lẫn cướp sắc.
Trước sự ngạc nhiên của đám người, tên cướp dường như không quan tâm đến Ninh Nhuỵ Nhuỵ siêu cấp đại mỹ nữ, hắn chỉ nhìn Hạ Thiên, hỏi với vẻ vội vàng: “Ngươi có tiền sao?”
“Tất nhiên là ta có tiền, vợ ta là người giàu nhất thế giới.” Hạ Thiên uể oải nói.
Một đám người đều không nói nên lời, con hàng này quá khoác lác, cho dù Ninh Nhuỵ Nhuỵ giàu có nhưng vẫn còn kém xa người giàu nhất thế giới.
“Vậy ngươi mau lấy ra!” Tên cướp bất ngờ rống lên: “Còn các ngươi nữa, tất cả đưa tiền cho ta, nếu không ta sẽ đâm chết ông chủ của các ngươi!”
Nghe vậy, có vẻ tên cướp coi Đổng Khiết như ông chủ của nhóm người.
“Chúng ta cũng không có tiền, hơn nữa hắn cũng không phải là ông chủ của chúng ta…”
“Đúng vậy, ông chủ Đổng giàu lắm, ngươi lục soát trên người hắn đi…”
“Sao không thể thanh toán qua WeChat với Alipay được thế? Đâu phải là không có tín hiệu…”
“Ngươi đừng làm loạn, đòi tiền thì đưa tiền, đừng giết người…”
…
Trong lúc nhất thời, mọi người phản ứng khác nhau, có người cảm thấy chuyện này không liên quan gì đến mình, có người vẫn quan tâm đến Đổng Khiết, người quan tâm đến sự an toàn của Đổng Khiết nhất có lẽ là Vương Siêu.
“Ngươi muốn bao nhiêu tiền?” Vương Siêu đã lấy ví của mình ra, lấy hết tiền bên trong: “Đây, ở đây có hơn một ngàn tệ tiền mặt, ngươi cầm hết đi…”
Vương Siêu vừa nói vừa đi về phía tên cướp, tên cướp hét lên một tiếng: “Dừng lại, đặt tiền xuống đất, không được đi qua!”
Hiển nhiên tên cướp cũng bắt đầu ý thức được hắn người đơn thế cô, mà Vương Siêu trông cường tráng như vậy nên bắt đầu có chút cảnh giác, tuy nói một người cướp hơn chục người, cảm giác đầu óc như bị nước vào, nhưng hiện tại tên cướp cũng không phải là hoàn toàn không có đầu óc.
“Vị huynh đệ này, để tiền dưới đất thì không có vấn đề gì, nhưng gió trên núi hơi mạnh, ta đặt dưới đất, ngộ nhỡ tiền bị gió thổi bay mất, ngươi có lẽ phải tìm ta mới có tiền, nhưng ta chỉ có ít tiền mặt này.” Vương Siêu cười khổ: “Ngươi yên tâm, chúng ta không muốn gây chuyện gì, ta thấy ngươi chỉ cần tiền mặt, chắc là cũng cần dùng tiền gấp, ta đưa tiền cho ngươi, ngươi cầm tiền bỏ đi, chúng ta đều bình an vô sự…”
“Im miệng!” Tên cướp không kiên nhẫn ngắt lời Vương Siêu: “Đừng nói nhảm với ta nhiều như vậy, ngươi đưa tiền cho tiểu nha đầu đó, bảo nàng đưa cho ta!”
Tên cướp chỉ tay về phía Búp Bê, chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên, Búp Bê có khuôn mặt trẻ thơ, trông rất giống một tiểu nữ hài rất dễ bị bắt nạt, tên cướp rõ ràng không cảm thấy Búp Bê có thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho mình.
Không có phản hồi gì từ Búp Bê, nhưng có một giọng nói khác truyền tới: “Ôi, lão Thất, hôm nay làm ăn thuận lợi nhỉ, chặn đứng nhiều người như vậy cùng một lúc, nhưng sao ngươi không nói cho chúng ta biết chứ? Ngươi muốn ăn một mình sao?”
Nương theo câu nói này, lại xuất hiện thêm ít người, Vương Siêu, Búp Bê và những người khác đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu, nhìn cảnh này, hình như lại đến một nhóm cướp nữa sao?
Lần này bốn nam nhân xuất hiện, có nhiều độ tuổi khác nhau, người lớn nhất hơn bốn mươi tuổi, người nhỏ nhất mới mười bảy, mười tám tuổi, hai người còn lại trông cũng khoảng hơn hai mươi.
Vừa lên tiếng chính là nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi, hình như hắn là người đứng đầu nhóm này, bởi vì ba người còn lại đều đứng sau lưng hắn.
“Tứ, tứ ca, ban đầu ta muốn gọi cho ngươi, nhưng điện thoại của ta không có pin, ta sợ họ chạy mất nên muốn động thủ trước…” Tên cướp cao gầy bắt đầu ấp úng giải thích, mà hắn chưa kịp nói hết lời thì đã bị nam nhân trung niên, cũng chính là tứ ca trong miệng tên cướp cao gầy cắt ngang.
“Được rồi, được rồi, lão Thất, đừng nói nhảm, làm mọi việc nhanh lên!” Tứ ca xua tay, như không muốn truy cứu, rồi nhìn đám người: “Nhanh lên, nhanh lên hết cho ta, trên người các ngươi có thứ gì quý giá đều giao ra hết cho ta!”
Vương Siêu Oa Oa và những người khác hơi bối rối, lúc này họ đương nhiên hiểu, hoá ra là những người mới cùng nhóm với tên cướp trước đó.
“Các vị đại ca, thật ra chúng ta đến đây làm công việc tình nguyện, chúng ta cũng không có nhiều tiền…” Lúc này, Vương Siêu nói, rõ ràng hắn vẫn muốn thuyết phục những tên cướp này.
“Im miệng!” Nam nhân trung niên không nhịn được ngắt lời Vương Siêu: “Ta đã thấy rất nhiều tình nguyện viên như các ngươi, đều là ăn no rửng mỡ, nếu không có nhiều tiền thì làm sao các ngươi có thể rảnh rỗi làm những việc như thế này chứ? Tóm lại đừng nói nhảm với ta nữa, giao ngay những thứ có giá trị của các ngươi ra, còn nữa, đừng nói với ta là không có tiền, WeChat Alipay đều có thể chuyển tiền!”
Chỉ thấy nam nhân trung niên vẫy tay, hai thanh niên khoảng hai mươi tuổi phía sau hắn đồng loạt bước ra, một người lấy ra một chiếc túi, người còn lại lấy ra một mã QR rất lớn.
“Bỏ hết đồng hồ và trang sức vào cho ta, lấy hết điện thoại di động ra, quét mã QR chuyển tiền, đừng nói với ta là không có tiền, cũng đừng chậm trễ thời gian với ta, các ngươi biết tại sao lão Thất chỉ cần tiền mặt không? Vì hắn vội vã cầm tiền đi mua ma tuý đấy, đúng vậy, hắn hiện là con nghiện, nếu các ngươi tiếp tục chậm trễ, hắn sẽ cầm dao giết người…” Tứ ca vừa chỉ đạo thủ hạ làm việc vừa đe dọa đám người, hắn nói xong thì mọi người cũng hiểu ra, hoá ra tên cướp tên là Lão Thất là con nghiện.
“Đừng đừng đừng, đừng làm loạn, ta đưa tiền, ta sẽ ngay lập tức đưa tiền …” Người hoảng sợ nhất lúc này chính là Đổng Khiết, cũng bình thường, dù sao hắn đang bị dao kê vào cổ, con nghiện kia thật sự muốn ra tay thì hắn sẽ là người bị đâm đầu tiên.
Đổng Khiết vừa nói vừa lấy điện thoại ra: “Nhanh, các ngươi mang mã QR tới, ta chuyển tiền cho các ngươi, các ngươi muốn bao nhiêu? Mười nghìn đủ không…”
“Đủ rồi!” Lúc này một giọng nói vang lên.
Tứ ca tức giận: “Ai nói đủ? Mười nghìn làm sao đủ? Mẹ nó, ai đang nói nhảm vậy? Đừng hỏi ta bao nhiêu tiền là đủ, các ngươi có bao nhiêu tiền đều cầm ra đây cho lão tử!”
“Tứ ca, chính là người đẹp đó nói.” Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi rốt cục cũng lên tiếng, hắn lúc này đang nhìn chằm chằm Ninh Nhuỵ Nhuỵ, nhìn cặp mắt không chớp của hắn, hiển nhiên là đã bị Ninh Nhuỵ Nhuỵ hấp dẫn.
“Ta nói các ngươi làm loạn đủ rồi, lập tức thả người ra, không thì đừng trách ta không khách khí!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ hừ nhẹ một tiếng, nàng rõ ràng đã chuẩn bị ra tay.
“Ồ, ta nói mỹ nữ, ngươi thật là thích tự mình kiếm chuyện, vốn chúng ta chỉ định cướp tiền thôi, bây giờ ngươi là muốn chúng ta cướp sắc sao?” Lão Tứ nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ: “Ý là chưa kể, trông ngươi như đại minh tinh, đây thực sự là lần đầu tiên ta gặp người đẹp như ngươi, tuy nhiên, ta là người thích tiền, nếu ngươi là người thức thời thì giao tiền ngay lập tức, nếu không, ta sẽ thực sự không khách khí với ngươi.”
Chương 1970. Lên thôn
Ninh Nhuỵ Nhuỵ còn chưa lên tiếng, một người thanh niên đã rất hào hứng tham gia cuộc trò chuyện: “Tứ ca, tứ ca, cứ cướp sắc đi, để ta tới, lần này ta không cần tiền, ta chỉ cần nàng ta!”
Đôi mắt của người thanh niên nhìn chằm chằm vào Ninh Nhuỵ Nhuỵ, lúc này, hắn gần như chảy cả nước bọt ra ngoài.
“Tiểu tử ngươi, được thôi, vậy ngươi lên đi.” Lão Tứ xua tay.
“Cám ơn tứ ca!” Thiếu niên kia vui mừng khôn xiết, sau đó lao về phía Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“Á!” Với tiếng hét thảm, thiếu niên bay ngược trở về, ngã thật mạnh dưới chân lão Tứ.
“Mẹ nó, ai dám động thủ… ách!” Lúc đầu lão Tứ hơi choáng váng, vốn đang mắng chửi, sau đó hắn cũng cảm thấy đau nhói, rồi cũng ngã xuống đất.
Ách!
A!
Vài tiếng kêu đau đớn vang lên theo sau, ba người còn lại, bao gồm cả tên cướp trước đó là lão Thất cũng ngã xuống đất, lúc này Oa Oa, Vương Siêu và những người khác rốt cuộc cũng nhìn rõ, người ra tay chính là Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
Chính xác mà nói thì đó là động cước, Ninh Nhuỵ Nhuỵ dùng đôi chân dài nghịch thiên của mình cho mỗi người một cú đá, lúc này mỗi người đều ngã xuống đất không đứng dậy được.
“Wow, Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, tỷ lợi hại thật!” Lúc này, Oa Oa hét lên đầy phấn khích, mà tiếng hét của nàng cũng đánh thức những người khác khỏi chết lặng.
Lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ đã thay đổi, trước đây họ chỉ cảm thấy Ninh Nhuỵ Nhuỵ xinh đẹp, giàu có, nhưng bây giờ họ mới nhận ra, Ninh Nhuỵ Nhuỵ không chỉ là thần thoại thể thao, mà còn là một cao thủ võ thuật.
“Đúng vậy, Ninh tiểu thư thật sự rất lợi hại!”
“Quá lợi hại, đẹp giàu mà còn giỏi kung-fu nữa.”
“Tất nhiên, người ta là huyền thoại thể thao đấy, võ thuật thể thao cũng không phân biệt đâu.”
“Đừng nói nhảm, thể thao là thể thao, võ thuật là võ thuật, không giống nhau chút nào, biết chưa?”
…
Nguy hiểm đã qua, đám ngươi đương nhiên cũng thư giãn trở lại, bắt đầu ở đó nói chuyện.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ đương nhiên có thể nghe thấy cuộc thảo luận của họ, chỉ là nàng cũng lười nói gì.
“Ninh tiểu thư, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây? Gọi cảnh sát à?” Lúc này, Vương Siêu mở miệng hỏi, theo ý kiến của hắn, gặp cướp rõ ràng là nên gọi cảnh sát, tuy nhiên báo cảnh sát vẫn còn một vấn đề, cảnh sát sẽ không thể đến trong thời gian ngắn, thế có nghĩa là họ có thể phải đợi ở đây.
“Vẫn nên gọi cảnh sát đi.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ suy nghĩ một chút rồi nói.
“Vậy chúng ta phải ở lại đây đợi cảnh sát đến sao?” Vương Siêu thử nhìn trời, có chút do dự.
“Hội trưởng Vương, chi bằng cứ như vậy đi, ngươi đưa mọi người lên núi trước, ta và Hạ Thiên đợi cảnh sát tới đây là được.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ nhanh chóng đưa ra quyết định: “Chúng ta sẽ lên núi tìm các ngươi sau.”
“Nhưng hai ngươi…” Vương Siêu vốn dĩ muốn nói hai người bọn họ có thể sẽ gặp nguy hiểm, nhưng sau đó hắn nhớ ra, với năng lực của Ninh Nhuỵ Nhuỵ, hiển nhiên sẽ không có vấn đề gì, tương đối mà nói, nhóm bọn họ càng không an toàn.
Do dự một lúc, Vương Siêu gật đầu: “Vậy quyết định như vậy đi, mọi người theo ta lên núi dàn xếp, nếu không sau khi trời tối, đường núi sẽ càng khó đi hơn.”
Với sự sắp xếp của Vương Siêu, mọi người đều không có ý kiến gì, ngay sau đó, mọi người tiếp tục đi lên núi dưới sự chỉ đạo của Vương Siêu, về phần ông chủ Đổng Đổng Khiết, cũng theo mọi người lên núi một cách thần kỳ, về phần tại sao hắn không đợi xe hay cái gọi là trực thăng đến đón hắn thì không rõ.
Có lẽ hắn lo nếu một mình ở lại với Ninh Nhuỵ Nhuỵ và Hạ Thiên sẽ bị Ninh Nhuỵ Nhuỵ và Hạ Thiên đánh, dù sao thì thủ đoạn cố tình mang lại rắc rối cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ trước đó của hắn, ai cũng có thể nhìn ra được.
“Tiểu muội chân dài, hay là chúng ta về đi, ở đây chẳng vui chút nào.” Hạ Thiên ôm eo Ninh Nhuỵ Nhuỵ, muốn thuyết phục nàng rời khỏi.
“Không phải trước đó ta đã nói là ta không đến đây để chơi rồi sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ liếc mắt nhìn Hạ Thiên: “Ngươi muốn về thì tự mình về đi, dù sao thì tối hôm qua ta đã để đồ ở đây rồi.”
Dừng một lúc, Ninh Nhuỵ Nhuỵ lại nói: “Này, nhanh gọi cho thủ hạ của ngươi, nói họ mang những tên cướp này đi, nếu không chờ cảnh sát đến cũng không biết là lúc nào.”
“Thật ra thì không cần gọi cảnh sát, ta có thể cho từng người một phát châm, để họ chết là được.” Hạ Thiên uể oải nói.
“Này, ngươi nghe ta là được rồi!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng lười nói với Hạ Thiên, mặc dù nàng cảm thấy những người này không phải thứ tốt gì, nhưng cho dù đáng chết thì cũng không thể dùng châm đâm chết thế này được chứ?
“Được thôi.” Hạ Thiên không nói gì nữa, lấy điện thoại di động ra gọi điện.
Không đến mười phút, một chiếc trực thăng xuất hiện, vài người từ trên bầu trời hạ xuống, sau đó đưa bọn cướp đi, sau đó, trực thăng biến mất trên bầu trời đêm.
“Chúng ta đợi một lát nữa hẵng lên, nếu không họ sẽ cảm thấy chúng ta quá nhanh.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ nói với Hạ Thiên.
“Được.” Hạ Thiên vốn không có nhiều hứng thú với việc lên núi: “Tiểu muội chân dài, thật ra chúng ta có thể xuống núi ngủ một giấc trước, sáng mai chúng ta lại lên núi.”
Với năng lực của họ, bây giờ về thành phố thuê khách sạn rồi sáng mai quay lại cũng không có vấn đề gì.
Đáng tiếc là Ninh Nhuỵ Nhuỵ rõ ràng không muốn làm như vậy, nàng cảm thấy mình vẫn nên ở cùng đại quân, chuyện quan trọng nhất là, nàng đã mơ hồ cảm thấy nơi này không an toàn, nàng cảm thấy mình phải đi trông chừng những người khác.
Cứ như vậy, gần nửa tiếng sau, sắc trời hoàn toàn tối, hai người mới bắt đầu leo lên núi, mà sau khi lên đến đỉnh núi, họ đã nhanh chóng tìm thấy Vương Siêu và những người khác, lúc này, họ đã ổn định trong trường.
Ngôi trường này nhìn khá tốt, kiến trúc đều khá mới, rõ ràng là tốt hơn những kiến trúc khác trong thôn, vả lại còn có ký túc xá đặc biệt dành riêng cho giáo viên, nhưng điều kiện ký túc xá không tốt lắm, là một phòng sáu người, Vương Siêu đã sắp xếp chỗ ở cho mọi người, một phòng nam, một phòng nữ, vừa đủ.
Về phần Hạ Thiên và Ninh Nhuỵ Nhuỵ, Vương Siêu đặc biệt sắp xếp một phòng cho họ, tuy rằng điều kiện không tốt nhưng so với ký túc xá sáu người thì tốt hơn nhiều, nghe nói trước đây nơi này là ký túc xá cho giáo viên toàn thời gian, tất nhiên, giáo viên đó đã rời đi rồi.
“Hả? Đổng Khiết đâu rồi?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ phát hiện thiếu người, hơi khó hiểu hỏi.
“Hắn cảm thấy điều kiện ăn ở ở đây không tốt, nói hắn cần tìm một nơi khác…” Vương Siêu vốn đang giải thích, một tiếng hét hoảng sợ đột nhiên cắt ngang bầu trời đêm.
“Có ai không, cứu mạng, cứu mạng…” Giọng nói đầy hoảng sợ, nghe có chút quen thuộc, hình như là Đổng Khiết?
Chương 1971. Ngôi nhà kì bí
“Đó là ông chủ Đổng đang kêu sao?”
“Hình như là thế, chẳng lẽ ông chủ Đổng lại bị người ta cướp đồ sao?”
“Không biết, không đến mức đó chứ, chẳng lẽ nơi này nhiều cướp như vậy sao?”
“Chuyện đó thì cũng không nói trước được, không phải nói rừng thiêng nước độc lắm điêu dân sao?”
“Vậy mà ta còn nghe nói dân thôn rất chất phác chứ…”
......
Tiếng cầu cứu làm kinh động đám người, một đám người đang ở trong phòng chạy ra, muốn xem rõ đã xảy ra chuyện gì, mà lúc này, tiếng cầu cứu càng ngày càng gần: “Cứu mạng, cứu mạng, ai tới cứu ta...”
Mà lần này, đám người nghe được càng rõ ràng hơn, tiếng hét này đúng là giọng của Đổng Khiếu, cùng lúc đó, mọi người còn nghe được một thanh âm khác, à, không phải là tiếng người, mà là tiếng chó sủa.
Chưa tới 10 giây sau, đám người đã nhìn thấy một bóng đen chạy băng băng tới bên này, không phải ai khác, chính là Đổng Khiếu. Trước đó, Đổng Khiếu leo núi không chạy được, bây giờ lại chạy rất nhanh, mà sở dĩ có thể chạy như vậy, nguyên nhân cũng rất đơn giản, tại vì ở phía sau hắn có một con chó săn đang đuổi theo.
Chó săn rất lớn, nhìn qua cao cỡ chừng bằng nửa người, nhưng nhìn qua thì nó chạy cũng không quá nhanh, nếu không, nó sớm đã có thể đuổi kịp Đổng Khiếu.
Dù sao theo lẽ bình thường mà nói, người chạy không thoát khỏi chó được, mà Đổng Khiếu là loại người bình thường sống trong nhung lụa, càng không có khả năng chạy qua được một con chó to.
Đổng Khiếu còn đang hốt hoảng chạy, đột nhiên lảo đảo một cái, một phát té ngã trên đất, mà hắn càng kinh hoàng hét to lên: “Cứu mạng, Vương Siêu, Ninh tiểu thư, cứu ta, các ngươi nhanh cứu ta...”
Đổng Khiếu mảy may không phát hiện đám người đang dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn, bây giờ trong lòng hắn chỉ có một ý niệm, xong đời, xong đời rồi, con chó muốn nhào lên cắn hắn, mà đây là nguyên nhân hắn trực tiếp hô Ninh Nhụy Nhụy tới cứu mạng, bởi vì bây giờ hắn cho rằng Ninh Nhụy Nhụy là cao thủ võ công, nói không chừng có thể đánh bại chó săn.
“Đổng đại ca, chó không có đuổi theo nữa.” Cuối cùng Búp Bê nhịn không được nữa mở miệng nói.
“Hả?” Đổng Khiếu ngẩn người, sau đó phản ứng lại, hắn vội vàng bò dậy từ dưới đất, xoay người nhìn lại, nhưng lại sợ hết hồn, theo bản năng lui về sau mấy bước.
Con chó to kia đúng là không đuổi theo, nhưng lại không rời đi, đứng cách hắn chưa tới vài mét.
Mà lúc này, mọi người đều phát hiện, bên cạnh chó săn còn có một người đang đứng, nhìn qua là một cô bé không cao hơn chó săn bao nhiêu.
Cô bé cỡ mười mấy tuổi, người rất thanh tú, mặc váy bằng vải, tóc hơi rối, bây giờ nàng đang dùng ánh mắt quái dị nhìn đám người, nhưng nàng chỉ nhìn một hồi, sau đó, nàng xoay người rời đi.
“Bác Lang, chúng ta về nhà thôi.” Giọng nói của cô bé rất thanh thúy, nhưng mà cái tên nàng gọi rất kỳ lạ, không ngờ lại gọi một con chó săn là bác.
Con chó to kêu một tiếng, giống như đáp lại tiếng kêu của cô bé, sau đó đi theo cô bé, một người một chó mới đi mấy bước, nhưng Đổng Khiếu lại hét lên.
“Này, nha đầu, ngươi đứng lại đó cho ta!” Đổng Khiếu rất tức giận: “Con chó này là của nhà ngươi? Người lớn nhà ngươi đâu? Gọi cha mẹ ngươi tới, ta muốn nói chút đạo lý với bọn hắn, ta chỉ đi hỏi nhà các ngươi có cho thuê phòng ở hay không mà thôi...”
“Gâu gâu!” Chó săn đột nhiên quay người, kêu hai tiếng với Đổng Khiến.
Đổng Khiếu sợ hết hồn, lại theo bản năng lui lại mấy bước, sau đó cuối cùng không dám nói tiếp nữa.
Cô bé chậm rãi biến mất ở trong màn đêm, mà con chó to vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng, tổ hợp một người một chó nhìn qua cũng không lộ ra vẻ quỷ dị, ngược lại cho người ta một loại cảm giác hài hòa.
“Đổng đại ca, sao ngươi lại chọc một cô bé?” Lúc này, Búp Bê nhịn không được hỏi.
“Đúng vậy, ông chủ Đổng, không biết ngươi đánh chủ ý gì lên cô bé nhà người ta?”
“Ông chủ Đổng, ngươi thật quá đáng, người ta nhìn qua mới mười mấy tuổi?”
“Ông chủ Đổng, nhìn không ra ngươi lại là người như thế?”
......
Có mấy người thừa cơ giễu cợt Đổng Khiếu, liên tiếp nói mấy câu, rõ ràng danh tiếng của ông chủ Đổng trong đám người ở hiệp hội tình nguyện đã không còn tốt như trước.
“Nói mò gì vậy? Đổng Khiếu ta là cái loại người này sao? Ta nhìn thấy nhà của nàng là cái tốt nhất ở làng này, như cái biệt thự, ta mới suy nghĩ đi tới nhà nàng trú tạm mấy ngày, nào biết được ta còn chưa đi vào thì con chó to kia đã vọt ra.” Đổng Khiếu nổi nóng nói: “Ta thấy nơi này có vấn đề, nói cái gì người ở trong núi thuần phác cần giúp đỡ, kết quả chúng ta vừa tới đây đã gặp phải cướp, điều này cũng được đi, có thể nói ở đây rất nghèo, nhưng cái nhà kia xây lên còn tốt hơn nhà của ta!”
Dừng một chút, Đổng Khiếu lại nói: “Các ngươi đừng không tin, các ngươi có thể tự mình đi xem, cái nhà kia của người ta có thể còn tốt hơn nhà của các ngươi trong thành phố.”
“Ông chủ Đổng, chúng ta vừa tới ở đây, chưa quen cuộc sống nơi đây, ngươi vẫn nên đi theo mọi người thì tốt hơn.” Lúc này, Vương Siêu mở miệng nói: “Mọi người cũng đừng tùy tiện đi lại, chúng ta tới đây chính là để dạy học, ngày mai sẽ có học sinh tới, chúng ta nói cho bọn hắn một chút về thế giới bên ngoài, để cho bọn hắn hiểu nhiều chuyện bên ngoài một chút, trên đại khái chính là những thứ này, những chuyện khác, cũng đừng quản.”
Đổng Khiếu nhìn qua còn muốn nói điều gì, tuy nhiên không biết nghĩ tới chuyện gì, lại im lặng, không nói thêm lời nào, ngoan ngoãn đi vào phòng.
“Tiểu muội chân dài, chúng ta đi tới ngôi nhà đó xem một chút đi, nếu nơi đó thật sự tốt hơn ở đây, chúng ta sẽ ở lại đó.” Lúc này, Hạ Thiên nói với Ninh Nhụy Nhụy, nghe thấy Đổng Khiếu nói ngôi nhà đó không tệ, hắn lập tức thấy hứng thú, bởi vì phòng ở đây thật sự không tốt.
Đương nhiên, Hạ Thiên cảm thấy mình cũng không sao, nhưng Ninh Nhụy nhụy là bạn gái hắn cũng là vợ nho nhỏ số một, đương nhiên phải tìm nơi tốt để cho nàng ở.
“Được.” Ninh Nhụy Nhụy đồng ý với đề nghị của Hạ Thiên, sau đó nàng nói với Vương Siêu: “Hội trưởng Vương, chúng ta ra ngoài một chút.”
“Được thôi, Ninh tiểu thư, các ngươi phải cẩn thận.” Vương Siêu thật sự không ngăn cản: “Đúng rồi, tối nay chúng ta nấu cơm, đại khái khoảng một tiếng, các ngươi nhớ về ăn cơm.”
“Được.” Ninh Nhụy Nhụy gật đầu, sau đó sải chân dài đi về hướng cô bé kia vừa biến mất.
Thật ra vị trí bây giờ của bọn hắn vẫn là ở giữa sườn núi, trên cơ bản cái thôn này ở giữa sườn núi, mà ở trong tầm mắt của bọn hắn, còn có thể nhìn thấy một ngọn núi cao mấy trăm mét.
Chưa tới một phút sau, Ninh Nhụy Nhụy đã xuất hiện ở trên đỉnh núi, tuy bây giờ là buổi tối, nhưng đối với người tu tiên như nàng thì màn đêm không có bất kỳ ảnh hưởng gì, nàng vẫn có thể nhìn thấy toàn thôn, sau đó nàng đã phát hiện, phần lớn kiến trúc toàn thôn đều rất rách nát, mà trong đó, có một dãy nhà không giống như bình thường.
“Này, ngươi xem, thật sự là một căn biệt thự.” Ninh Nhụy Nhụy dùng ngón tay chỉ, nói với Hạ Thiên.
“Chẳng ra sao cả, không đẹp như nhà ta.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
Ninh Nhụy Nhụy liếc Hạ Thiên, lười tranh chấp với hắn, nàng nhìn chằm chằm vào căn biệt thự không tính là lớn kia, sau đó lập tức thấy con chó to đó.
Con chó to ngồi ở trong sân, cô bé cũng ở trong sân, mà ngoại trừ một người một chó này thì không còn người khác.
“Tiểu Muội Chân Dài, không cần nhìn nữa, nhà bọn hắn không có người khác, chúng ta trực tiếp đi tới nhà bọn hắn ở.” Hạ Thiên lười biếng nói, lấy công lực của hắn, tất nhiên lập tức có thể xác định bên trong căn biệt thự kia có người khác hay không.
“Sao một cô bé lại ở một căn biệt thự chứ?” Ninh Nhụy Nhụy lẩm bẩm, nàng tò mò về cô bé kia.
Nghĩ nghĩ, Ninh Nhụy Nhụy lại nói: “Tốt thôi, chúng ta đi tới nhà nàng xem.”
Chương 1972. Lam Lam
Một phút sau, Ninh Nhụy Nhụy đã xuất hiện trước cửa biệt thự, tuy cổng sân đã mở nhưng Ninh Nhụy Nhụy vẫn không trực tiếp đi vào, nàng đứng ở cửa, trên mặt mang theo nụ cười.
“Tiểu muội muội, chúng ta có thể vào không?” Ninh Nhụy Nhụy rất khách khí hỏi.
“Bác Lang, có thể chứ?” Cô bé lại hỏi con chó to.
Con chó to không sủa, chỉ vẫy vẫy cái đuôi.
“Bác Lang nói các ngươi có thể đi vào, cho nên các ngươi vào đi.” Cô bé nhìn Ninh Nhụy Nhụy nói.
Ninh Nhụy Nhụy đi vào, đang muốn nói cái gì, cô bé lại mở miệng nói: “Bác Lang xem người rất chính xác, trước đó hắn nói người đàn ông kia không phải người tốt.”
“Gâu gâu!” Con chó to lại sủa hai tiếng.
“Bác Lang hơi sợ hắn.” Cô bé lại nói, mà lần này nàng nhìn Hạ Thiên: “Người có thể làm cho bác Lang sợ, nhất định rất lợi hại, có phải ngươi rất lợi hại hay không?”
“Chó nhà các ngươi còn thông minh hơn ngươi.” Hạ Thiên hơi ngạc nhiên, hắn không có hứng thú gì với cô bé, nhưng bây giờ là có hứng thú với con chó to này.
“Bác Lang không phải chó nhà ta, hắn là người thân duy nhất của ta.” Mặc dù giọng nói của cô bé trong trẻo, nhưng trong giọng luôn rất bình tĩnh, hoàn toàn không giống như là con nít, mà càng giống là người trưởng thành đã trải qua tang thương.
Không phải sao, cô bé lập tức nói thêm một câu: “Mặc dù bác Lang không phải là người, nhưng hắn còn đáng tin hơn rất nhiều người.”
“Một mình ngươi ở nhà à?” Ninh Nhụy Nhụy nhịn không được hỏi: “Ba mẹ ngươi đâu?”
“Ta chưa từng gặp ba ta, mẹ nói ba đi ra ngoài chưa trở về, sau đó mẹ đi tìm ba, nàng cũng không trở lại, cũng chỉ có bác Lang từ nhỏ đến lớn đều chăm sóc ta.” Cô bé dùng giọng nói bình tĩnh kể lại câu chuyện: “Bác Lang đối xử với ta rất tốt, có người muốn bắt nạt ta, bác Lang sẽ ra mặt giúp ta, ta muốn ăn thịt, bác Lang còn có thể đi lên núi giúp ta bắt thỏ, bác Lang đối xử với ta tốt nhất, nó mãi mãi sẽ không rời khỏi ta.”
“Vậy thì, ngươi tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy thân thế của cô bé rất không bình thường.
“Ta tên là Lam Lam, dưới núi có gió chính là Lam, mẹ nói tên là ba đặt cho ta, nhưng bởi vì ba đi mất, cho nên ta không có họ.” Lam Lam vẫn rất tỉnh táo: “Ta đã mười một tuổi.”
“Mẹ ngươi rời đi bao lâu rồi?” Ninh Nhụy Nhụy lại tiếp tục hỏi.
“Hơn ba năm.” Xem ra Lam Lam rất hiểu rõ với khái niệm thời gian: “Có người nói với mẹ là nhìn thấy ba ở dưới chân núi, cho nên mẹ đã đi tìm hắn, sau đó thì không trở về nữa, có thể mẹ và ba đang ở cùng nhau bên ngoài.”
Ninh Nhụy Nhụy đang muốn nói cái gì, nhưng Lam Lam lại dùng một ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn nàng, mở miệng nói: “Buổi tối ngươi có thể ở lại nhà ta, nhà ta tương đối an toàn.”
“Lam Lam, ý ngươi là, ta ở nơi khác sẽ không an toàn sao?” Ninh Nhụy Nhụy lập tức nghe được điều không thích hợp.
“Ngươi quá xinh đẹp, ở đây không an toàn.” Lam Lam nhìn Ninh Nhụy Nhụy: “Nhưng ở đây có Bác Lang bảo vệ ngươi, ngươi sẽ rất an toàn.”
Câu này nghe có vẻ hơi khó hiểu, nhưng hiển nhiên, ở đây đầu tiên mà Lam Lam nói là chỉ ngôi làng này, ở đây thứ hai chính là nói trong nhà nàng.
“Lam Lam, chẳng lẽ lúc trước ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?” Ninh Nhụy Nhụy lại không nhịn được hỏi, trong lòng lại mơ hồ có chút khó hiểu, nếu ở đây thật sự xảy ra chuyện một số nữ hài tử gặp nguy hiểm, không phải Vương Siêu nên nhắc nhở một chút sao? Chẳng lẽ Vương Siêu cũng không biết?
“Ta không biết.” Lam Lam lại dùng loại ánh mắt kỳ quái nhìn Ninh Nhụy Nhụy, sau đó xoay người đi vào trong.
Ninh Nhụy Nhụy hơi nhíu mày, nhưng cũng không đi vào theo, tuy cô bé tên Lam Lam này chỉ mới mười một tuổi, nhưng rõ ràng trưởng thành hơn rất nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa tuổi.
Không bao lâu, Lam Lam lại đi ra, trên tay mang một cái tô to, trong tô có cơm và một khúc xương to, sau đó, nàng cũng không quan tâm Ninh Nhụy Nhụy và Hạ Thiên, cùng ăn cơm với con chó tên là Bác Lang kia của nàng.
Lam Lam ăn cơm, khúc xương cho chó săn, thoạt nhìn giống người một nhà thật sự đang ăn cơm, cảnh tượng rất hài hòa.
“Tiểu muội chân dài, cô có muốn ăn cơm không? Ta có thể đi nấu một ít đồ ăn cho cô.” Lúc này, Hạ Thiên mở miệng hỏi.
“Không cần đâu, đợi lát nữa chúng ta ăn cùng mọi người là được.” Ninh Nhụy Nhụy trả lời, nàng cảm thấy nếu đã ra ngoài làm tình nguyện viên với mọi người thì vẫn nên cố gắng hoạt động cùng mọi người tốt hơn.
“Bữa tối của bọn hắn chắc chắn không ngon.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Chẳng thà ta cũng đi bắt thỏ về, sau đó chúng ta nấu lẩu thỏ đi.”
Ninh Nhụy Nhụy cho Hạ Thiên một ánh mắt xem thường, vốn dĩ muốn nói không cần, nhưng đột nhiên lại nhớ tới gì đó, lập tức sửa lại: “Được, ngươi đi bắt nhiều thỏ với gà rừng gì đó chút về, chúng ta có thể cùng nấu ăn với mọi người.”
“Được.” Hạ Thiên đồng ý rất dứt khoát, nói xong lập tức biến mất khỏi sân.
Đôi mắt Lam Lam dường như sáng lên một chút, nhưng rất nhanh, nàng lại tiếp tục ăn cơm.
“Lam Lam, ngươi đừng vội ăn, tối nay ăn cùng chúng ta đi?” Ninh Nhụy Nhụy nói với Lam Lam.
“Ta ăn cơm trước, tối nay có thịt ta vẫn có thể ăn.” Lam Lam lại nói một câu như vậy, sau đó tiếp tục ăn cơm, chưa kể, lượng cơm nàng ăn còn rất lớn.
Chờ đến lúc Lam Lam ăn hết một bát cơm lớn, Hạ Thiên cũng đã trở lại, mà trên tay hắn cũng có thêm hai con thỏ ba con gà rừng.
“Lam Lam, hay là ngươi đến trường với chúng ta đi, đợi lát nữa rồi chúng ta cùng nhau ăn, nếu ngươi không muốn đi, chúng ta nấu những thứ này ăn hết ở nhà ngươi.” Ninh Nhụy Nhụy hỏi ý kiến của Lam Lam.
“Không đến trường.” Lam Lam lắc đầu, sau đó để bát xuống, đi vào bên trong: “Ta đi đun nước giết gà.”
“Ta đi với ngươi.” Ninh Nhụy Nhụy đi theo, đi được hai bước, nàng lại quay đầu nhìn Hạ Thiên: “Ngươi đi kiếm một ít rau xanh gì đó đi, đợi lát nữa chúng ta nấu lẩu, cần rau với vài nguyên liệu ăn kèm nữa, tóm lại ngươi xem thử rồi kiếm đi.”
Hạ Thiên vốn luôn rất vui vẻ làm việc giúp bạn gái, sau đó lại biến mất khỏi sân.
Chương 1973. Hoàn cảnh đáng thương
Một giờ sau, trong sân biệt thự, lẩu đã nấu xong, một con thỏ được thả vào nồi lẩu, sau đó bọn hắn còn nấu một bàn gà rừng, ừm, dùng bia nấu, Hạ Thiên kiếm được rất nhiều món ăn kèm lẩu, thậm chí gia vị cũng có cả, hắn vốn định lên núi tìm một ít rau xanh, sau đó cảm thấy rất phiền phức, cho nên đã trực tiếp đến một quán lẩu dưới núi, kiếm được rất nhiều món.
“Tiểu muội chân dài, ăn lẩu phải uống bia, cô cũng uống chút bia đi.” Hạ Thiên nghiêm túc nói với Ninh Nhụy Nhụy.
“Ngươi cảm thấy dùng bia có thể làm ta say sao?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, có lẽ tên gia hỏa này lại đang muốn nàng uống say để có thể làm chút chuyện xấu gì đó đây mà.
“Tiểu muội chân dài, ta muốn chuốc say cô làm gì?” Hạ Thiên ngạc nhiên hỏi: “Ăn lẩu uống bia là chuyện rất bình thường mà.”
Nói tới đây, Hạ Thiên lại lẩm bẩm một mình: “A, hình như trước đây muội muội chân dài cũng rất thích ăn lẩu.”
Hạ Thiên bất giác lại nhớ đến Dạ Ngọc Mị, mà lúc này, Ninh Nhụy Nhụy cũng cảm thấy tay của gia hỏa này không thành thật lắm, di chuyển lung tung trên eo trên đùi nàng, vốn dĩ chuyện này cũng không có gì, dù sao gia hỏa này vẫn luôn như vậy, nhưng bây giờ nhìn thấy hắn rõ ràng là vì nhớ đến Dạ Ngọc Mị mới động tay động chân với nàng, Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy hơi khó chịu.
Tên sắc lang chết tiệt này, quả nhiên vẫn coi nàng là vật thay thế cho Dạ Ngọc Mị kia, thật là quá đáng!
“Này, đi mua ít bia cho ta đi, ta muốn uống!” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, không phải nàng muốn mượn rượu giải sầu gì cả, chỉ muốn đánh lạc hướng tên sắc lang này mà thôi.
Chiêu này về cơ bản cũng có hiệu quả, không phải sao, Hạ Thiên lập tức đi ngay, đương nhiên, hắn đã nhanh chóng trở lại, mang về hai thùng bia.
Trong sân, ba người một chó, vừa ăn lẩu vừa uống bia, Lam Lam lâu lâu lại cho chó một miếng thịt, còn lấy một cái chén lớn, rót cho nó một chén bia, dù trước đó Lam Lam đã ăn một tô cơm lớn, nhưng bây giờ cũng vẫn ăn không ngừng, nhìn ra được, thời gian mấy năm nay nàng sống cũng không tốt lắm.
Thật ra, điều này cũng bình thường, nàng đã sống một mình hơn ba năm rồi, lúc mẹ nàng rời đi, nàng mới tám tuổi, một cô bé tám tuổi sống một mình với một con chó, không để mình chết đói đã không tệ rồi, còn có thể hy vọng nàng sống tốt sao?
“Lam Lam, mấy năm nay ngươi sống một mình thế nào vậy?” Ninh Nhụy Nhụy rốt cuộc không nhịn được hỏi, thật ra nàng thật sự rất tò mò, một cô bé tám tuổi, chỉ có một con chó bảo vệ nàng, sao có thể trải qua ba năm này trong một sơn thôn nghèo nàn như vậy được?
“Trước khi mẹ rời đi, đã chuẩn bị cho ta rất nhiều đồ, ngay từ đầu dường như nàng đã không có ý định quay về, dưới biệt thự có một tầng hầm, dự trữ rất nhiều đồ ăn, nhưng bây giờ đã không còn bao nhiêu nữa, chỉ còn lại một ít gạo, ta có trồng một ít rau phía sau sân, lâu lâu Bác Lang sẽ đi bắt thỏ rừng về cho ta, sau đó ta cũng còn một ít tiền. Trưởng thôn đối xử với ta không tệ, lâu lâu hắn sẽ cho ta một ít đồ, cũng sẽ giúp ta mua một vài thứ ta cần.” Lúc này, Lam Lam hình như cũng nói nhiều hơn một ít: “Ta muốn xuống núi đi tìm mẹ, thôn trưởng nói với ta, ta còn nhỏ, xuống núi không an toàn, hơn nữa trong thành phố cũng không thể mang theo chó lớn như vậy đi lại tùy tiện được, cho nên bây giờ ta ở lại trong thôn sẽ an toàn hơn.”
“Thì ra là thế.” Ninh Nhụy Nhụy khẽ thở dài, sau đó gật đầu: “Thôn trưởng nói không sai, ngươi mang theo một con chó lớn như vậy đi vào thành phố quả thật rất phiền phức.”
Hơi trầm ngâm một chút, Ninh Nhụy Nhụy lại nói thêm: “Nếu không thì như vậy đi, ta giúp ngươi tìm kiếm tin tức về mẹ ngươi, nếu tìm được nàng, chúng ta sẽ đưa ngươi đi.”
“Nhụy Nhụy tỷ tỷ, Bác Lang thật sự không thể ở trong thành phố sao?” Lam Lam lại hỏi, bây giờ nàng đã biết tên của Ninh Nhụy Nhụy, hơn nữa còn bắt đầu gọi nàng là tỷ tỷ.
“Cũng không hoàn toàn đúng, vẫn có nơi có thể ở, nhưng khá phiền phức, hơn nữa cũng không thể nuôi thả, ra ngoài nhất định phải xích lại.” Ninh Nhụy Nhụy giải thích một chút, chó săn là loại chó hung dữ, thông thường không được phép ra đường, cho dù có thể ra đường, cũng chắc chắn phải buộc dây thừng hoặc xích, nếu không chắc chắn sẽ khiến người khác sợ hãi.
“Nhụy Nhụy tỷ tỷ, vậy ta không vào thành phố nữa.” Lam Lam lắc đầu: “Ta sẽ không buộc dây Bác Lang đâu, ta cũng sẽ không bắt nó ở lại trong núi một mình ra ngoài.”
“Được rồi, Lam Lam, chuyện ngươi có ra ngoài không sau này lại nói, ta giúp ngươi tìm mẹ ngươi trước đi.” Ninh Nhụy Nhụy có thể hiểu quan điểm của Lam Lam, đối với nàng thì con chó săn này bây giờ giống như người thân gần gũi nhất của nàng, nàng đã không còn coi nó như một con chó nữa, về bản chất, nàng đã coi con chó săn này như một con người, nàng đương nhiên không thể buộc dây người thân của mình được.
Tuy bản thân Ninh Nhụy Nhụy cũng không phải là loại người đặc biệt thích chó, nhưng nàng có thể hiểu được ý nghĩ của Lam Lam, cho nên bây giờ Lam Lam lựa chọn không đi cũng là chuyện bình thường, nhưng nếu nàng thật sự có thể tìm được mẹ của Lam Lam, có lẽ Lam Lam cũng sẽ thay đổi ý định, cho nên nàng cũng không vội bảo Lam Lam quyết định rời đi với nàng bây giờ.
Đúng lúc này, Ninh Nhụy Nhụy đột nhiên có cảm giác, quay đầu nhìn về phía cổng sân, sau đó, nàng lập tức nhìn thấy một ông lão ăn mặc giản dị đứng ở đó.
“Ông trưởng thôn.” Lúc này, giọng nói của Lam Lam vang lên, cũng khiến Ninh Nhụy Nhụy lập tức biết được thân phận của ông lão này.
“Lam Lam, ngươi đang ăn à?” Giọng của trưởng thôn rất ôn hòa, sau đó hắn nhìn về phía Ninh Nhụy Nhụy: “Vị này nhất định là vị Ninh tiểu thư từ trong thành phố đến phải không?”
“Chào trưởng thôn, ta chính là Ninh Nhụy Nhụy.” Ninh Nhụy Nhụy muốn đứng lên, nhưng không thể đứng dậy, nguyên nhân cũng rất đơn giản, eo của nàng đang bị Hạ Thiên ôm, không đứng lên được.
“Ninh tiểu thư, ta có chuyện muốn nói riêng với ngươi, có thể chứ?” Lão thôn trưởng nhìn Lam Lam một cái, sau đó hỏi.
“Đương nhiên không thành vấn đề.” Ninh Nhụy Nhụy gật đầu, sau đó véo Hạ Thiên một cái: “Ngươi thả ta ra trước đi.”
Hạ Thiên lần này cũng thật sự buông Ninh Nhụy Nhụy ra, mà Ninh Nhụy Nhụy cũng đứng dậy đi ra ngoài sân, sau đó đi ra ngoài hơn mười mét với trưởng thôn, cũng không đi xa.
Chương 1974. Thân thế của Lam Lam
“Trưởng thôn, ông nói đi, có chuyện gì?” Ninh Nhụy Nhụy đối với thôn trưởng vẫn rất lịch sự, thật ra nguyên nhân rất đơn giản, Lam Lam vừa nói thôn trưởng là người tốt.
“Ninh tiểu thư, ta cũng nói thẳng đây, ta vừa nghe thấy ngươi nói muốn giúp Lam Lam tìm mẹ nàng, nếu ngươi có thể tìm được, vậy đó đương nhiên là tốt nhất, nhưng nếu tìm không thấy...” Thôn trưởng hạ giọng: “Vẫn xin đừng nói cho Lam Lam biết là tìm không thấy, ngươi có thể trực tiếp không trả lời tin tức, làm như vậy, mặc dù Lam Lam thất vọng về ngươi, nhưng trong lòng cũng vẫn còn hy vọng.”
“Thôn trưởng, thật ra ta hiểu ý của ông, nhưng hình như ông đã cảm thấy ta không thể tìm được mẹ của Lam Lam sao?” Ninh Nhụy Nhụy hơi nhíu mày.
“Ninh tiểu thư, có một số chuyện ngươi vẫn chưa hiểu, ta nói thế này đi, dựa vào hiểu biết của ta đối với mẹ Lam Lam, nếu nàng có thể trở về, nàng không thể không quay lại.” Thôn trưởng thở dài: “Nàng rất thương đứa con gái này, thật ra trước khi nàng đi đã đưa cho ta không ít tiền, bảo ta giúp đỡ chăm sóc Lam Lam, nếu không nàng sẽ không yên tâm để Lam Lam ở nhà một mình, cho nên...”
Thôn trưởng không nói tiếp, nhưng Ninh Nhụy Nhụy đã hiểu ý của hắn, nhưng nàng vẫn hỏi: “Thôn trưởng, ý của ông là mẹ của Lam Lam đã không còn trên đời nữa sao?”
“Ta cũng không muốn nghĩ như vậy, nhưng ít nhất, mẹ nàng đã xảy ra chuyện rồi, nếu nàng vẫn còn trên đời thì chắc chắn cũng vì lý do nào đó đã mất tự do rồi.” Trưởng thôn thở dài: “Nhưng Ninh tiểu thư, ta nghe nói ngươi là người nổi tiếng, hơn nữa ngươi rất lợi hại, nếu, nếu ngươi thật sự có thể có cách đưa Lam Lam ra ngoài, vậy hãy đưa nàng đi đi.”
“Trưởng thôn, tuy ta mới tới đây không lâu, nhưng ta vẫn rất thích Lam Lam, chẳng qua, tuy tuổi của Lam Lam không lớn, nhưng nàng cũng rất có chủ kiến, ta cũng không giấu ngươi, dựa vào điều kiện của ta, muốn đưa nàng ra ngoài, cho nàng một cuộc sống tốt đẹp cũng không khó, vấn đề ở chỗ, phải xem xem bản thân nàng có bằng lòng ra ngoài hay không.” Ninh Nhụy Nhụy cũng ăn ngay nói thật, nàng muốn sắp xếp cho Lam Lam một nơi tốt cũng không khó, nhưng nếu bản thân Lam Lam không muốn ra ngoài, vậy nàng cũng không thể làm gì được.
“Ninh tiểu thư, ngươi có thể vẫn chưa hiểu ý của ta, thật ra ta muốn thỉnh cầu ngươi, bất kể Lam Lam có đồng ý hay không, ngươi đều phải đưa nàng đi.” Ông trưởng thôn lắc đầu: “Cho dù Lam Lam rất hiểu chuyện, nhưng dù sao nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ, nàng cũng không thể hoàn toàn đưa ra phán đoán điều gì có lợi nhất cho bản thân, nàng không biết rằng nàng không thể cứ ở lại thôn này mãi được.”
“Trưởng thôn, nghe Lam Lam nói, ngươi cũng không cho nàng xuống núi, nhưng bây giờ, hình như ngươi lại hy vọng nàng đi?” Ninh Nhụy Nhụy hơi nghi hoặc.
“Ninh tiểu thư, ta không muốn Lam Lam xuống núi một mình, một đứa trẻ như nàng, xuống núi một mình chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, ta cũng không yên tâm để một người tùy tiện đưa nàng đi, nhưng ngươi thì khác, tuy ta đã lớn tuổi rồi, nhưng ta cũng từng nhìn thấy ngươi trên TV, ta tin ngươi, nếu ngươi đưa Lam Lam xuống núi, vậy thì nàng nhất định có thể sống tốt.” Trưởng thôn nhìn vào trong sân, sau đó hạ giọng: “Ninh tiểu thư, ngươi rất thông minh, ngươi không phải là trẻ con nữa rồi, ngươi thật sự cảm thấy, một con chó săn có thể bảo vệ được Lam Lam sao?”
Không đợi Ninh Nhụy Nhụy trả lời, trưởng thôn lại nói thêm: “Con chó đó, năm đó là do ba của Lam Lam mua cho nàng, từ nhỏ nó đã lớn lên với Lam Lam, quả thật cũng rất giống người, nhưng dù sao nó cũng không phải là người. Ninh tiểu thư, ngươi thông minh như vậy, ngươi nhất định biết, trên thế giới này, xấu xa nhất chính là lòng người, một con chó có lợi hại cỡ nào cũng không đấu lại người, mấy năm này, ta còn có thể cố gắng bảo vệ Lam Lam, nhưng thân thể ta càng ngày càng kém, lỡ như có một ngày ta không còn sống, e rằng...”
Ninh Nhụy Nhụy không khỏi trầm mặc, mà thật ra nàng cuối cùng cũng hiểu được một chuyện, mấy năm nay, thật sự bảo vệ Lam Lam không phải con chó săn kia, mà là vị trưởng thôn già này.
“Trưởng thôn, ngươi chắc là rất quen thuộc với thôn này, vậy ta có thể hỏi ngươi, thôn này có thật sự nguy hiểm như vậy sao?” Ninh Nhụy Nhụy mở miệng hỏi: “Ngươi có thể nói cho ta biết, bây giờ thôn này rốt cuộc có chuyện gì không?”
“Ninh tiểu thư, ta là trưởng thôn, ta không muốn nói xấu thôn này, ta cũng không muốn dọa đến mức không ai dám đến đây nữa, bởi vì như vậy, trẻ con ở đây sẽ luôn không được ra đường.” Trưởng thôn lại thở dài: “Ta chỉ muốn nói với ngươi chuyện trong nhà Lam Lam, mười mấy năm trước, ba của Lam Lam cũng đến đây dạy học, sau đó hắn quen mẹ của Lam Lam, mẹ của Lam Lam rất xinh đẹp, hai người cũng vừa gặp đã yêu, sau đó ba của Lam Lam vì yêu mà ở lại, thật ra hồi ấy, đáng lẽ hắn nên đưa mẹ Lam Lam lên thành phố, nhưng hắn thích non xanh nước biếc ở đây.”
“Sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Ninh Nhụy Nhụy hỏi.
“Ba của Lam Lam rất giàu có, nghe nói thuộc loại phú nhị đại trong thành phố, hay là phú nhất đại gì đó, ta không rõ lắm, tóm lại rất giàu có, hắn tiêu không ít tiền để xây một ngôi biệt thự ở đây, thật ra đây là chuyện sai lầm nhất mà hắn từng làm, ở một nơi đặc biệt nghèo nàn như thế này, có một người đặc biệt giàu có như vậy, nhất định sẽ bị người khác để mắt tới.” Trưởng thôn thở dài: “Đáng tiếc ba của Lam Lam không hiểu, lúc đó hắn còn cho mỗi nhà một bao lì xì lớn, một vạn tệ, hắn cảm thấy như vậy có thể làm cho người ta cảm kích, nhưng hắn không biết, điều này sẽ chỉ khiến một số người càng thêm ghen tị.”
Ninh Nhụy Nhụy không nói gì, đối với chuyện liên quan đến lòng người, mấy ngày nay nàng càng lúc càng hiểu rõ.
“Ninh tiểu thư, ngươi biết không? Mọi người đều nói ba của Lam Lam bỏ rơi hai mẹ con các nàng, nhưng ta biết không phải vậy, ngày đó ba của Lam Lam xuống núi, ta còn từng thấy hắn, vốn dĩ hắn chỉ xuống núi mua cho con gái một số nhu yếu phẩm, sau đó còn muốn mua vài món đồ chơi cho con gái, Lam Lam mới vài tháng tuổi, lúc đó rất thích các loại đồ chơi, nhưng lúc đó hắn lại không quay về.” Giọng nói trưởng thôn hơi trầm xuống: “Ta lén báo cảnh sát, nhưng cảnh sát cũng không tìm được gì, hơn nữa mẹ của Lam Lam không chịu báo mất tích, cuối cùng chuyện đó cũng chỉ được giải quyết qua loa.”
“Có lẽ, nàng thà tin rằng chồng mình bỏ rơi nàng, cũng không chịu tin rằng hắn đã xảy ra chuyện.” Trong giọng nói của Ninh Nhụy Nhụy có chút xúc động.
Chương 1975. Có máy bay
“Đúng vậy, nàng chính là như vậy, thật ra nàng vẫn luôn muốn đi tìm hắn, nhưng lúc đó con gái nàng còn nhỏ, nàng không thể rời khỏi con gái, sau đó, không biết nàng nhận được tin tức từ đâu, nói nhìn thấy chồng nàng đang ở chỗ nào đó dưới núi, nàng cuối cùng không nhịn được, vẫn xuống núi, một lần đi này, cũng không trở về nữa.” Trưởng thôn lắc đầu: “Ta không muốn nghĩ đến tình huống xấu nhất, nhưng ta ở thôn này nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện, thật ra ta cũng biết rõ, chẳng qua, không tận mắt nhìn thấy, ta coi như không tồn tại, nhưng ta không thể để Lam Lam cứ chờ mãi ở đây được, nếu không đợi đến lúc ta chết rồi, e rằng Lam Lam cũng sẽ biến mất.”
“Trưởng thôn, ta biết ý của ngươi, ta vẫn sẽ ở đây thêm một khoảng thời gian, ta sẽ xử lý tốt chuyện này.” Ninh Nhụy Nhụy hơi chần chờ, rồi nhận lời.
Thật ra, Ninh Nhụy Nhụy cũng không được coi là loại người tràn ngập tình yêu, nhưng nàng cũng không muốn nhìn thấy một đứa trẻ như Lam Lam xảy ra chuyện, đặc biệt là một cô bé hiểu chuyện như vậy, sống một mình lâu như vậy, thật ra quá khó khăn.
“Vậy cảm ơn Ninh tiểu thư.” Trưởng thôn gật đầu, nhìn vào trong sân, hắn lại nói thêm: “Ninh tiểu thư ngươi vào đi, ta không quấy rầy các ngươi nữa.”
“Được.” Ninh Nhụy Nhụy cũng không nhiều lời, xoay người đi vào bên trong.
“Ninh tiểu thư, ngươi cũng nên cẩn thận hơn.” Sau lưng truyền đến giọng nói của trưởng thôn.
Ninh Nhụy Nhụy dừng lại bước chân, xoay người nhìn lại, nhưng lại chỉ nhìn thấy bóng lưng của trưởng thôn.
“Nhụy Nhụy tỷ tỷ, ông trưởng thôn nói với ngươi chuyện của ta sao?” Lúc Ninh Nhụy Nhụy trở lại bên cạnh nồi lẩu, Lam Lam mở miệng hỏi.
Ninh Nhụy Nhụy gật đầu: “Đúng vậy, trưởng thôn rất quan tâm ngươi.”
“Ông trưởng thôn vẫn luôn đối với ta rất tốt, nhưng thân thể hắn càng ngày càng yếu rồi.” Lam Lam dùng một loại giọng điệu rất bình tĩnh nói.
“Hắn sắp chết rồi.” Lúc này, Hạ Thiên nói một câu.
“Sắp chết?” Ninh Nhụy Nhụy sửng sốt: “Hắn bị bệnh sao?”
“Không phải, chỉ già đi thôi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Nhưng trưởng thôn nhìn tuổi cũng không lớn mà, nhiều nhất cũng hơn sáu mươi thôi?” Ninh Nhụy Nhụy hơi nhíu mày.
“Cạn kiệt rồi.” Hạ Thiên nói mấy từ đơn giản, mà Ninh Nhụy Nhụy cũng cơ bản hiểu được, tuy vị lão trưởng thôn kia nhìn tuổi thật ra không thể coi là già lắm, nhưng tinh lực trên cơ bản đã hao hết rồi.
Ninh Nhụy Nhụy cũng không thỉnh cầu Hạ Thiên đi giúp lão trưởng thôn kéo dài tuổi thọ gì đó, dù nàng biết Hạ Thiên có thể làm được. Nhưng bây giờ nàng đã hiểu, Hạ Thiên sẽ không tùy tiện kéo dài tuổi tho cho người ta, đừng nói đến một trưởng thôn xa lạ như vậy, ngay cả ông nội của nàng, Hạ Thiên cũng không đồng ý nữa.
“Nào, tiểu muội chân dài, tiếp tục uống bia đi.” Hạ Thiên một tay ôm Ninh Nhụy Nhụy, một tay đút nàng uống bia.
Ninh Nhụy Nhụy cũng không từ chối, trong đầu nàng hiện lên rất nhiều suy nghĩ, trong lúc nhất thời hơi rối rắm, bởi vì nàng đã nhận ra, sơn thôn nghèo nàn hẻo lánh này, cũng không thể coi là hương thôn thuần phác, mà là rất có thể có một vài tội ác mà người ngoài không biết.
Thật ra, liên hệ với lần trước gặp phải cướp ở sườn núi, có thể nhìn ra một số vấn đề, bây giờ, những lời này của trưởng thôn, những việc Lam Lam từng trải qua, đều đủ để chứng minh nơi này phức tạp hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
“Tiểu muội chân dài, ăn cho no đi, như vậy dáng người của cô mới có thể đẹp hơn, đừng nghĩ đến mấy chuyện nhỏ đó, dù sao trên thế giới này không có chuyện gì mà ta không thể giải quyết được.” Hạ Thiên lại đút thêm một miếng thịt vào miệng Ninh Nhụy Nhụy, đồng thời còn lười biếng nói một câu như vậy.
Ninh Nhụy Nhụy đầu tiên là ngẩn người, lập tức hiểu ra Hạ Thiên vừa nãy có thể đã nghe thấy đối thoại giữa nàng và trưởng thôn, mà rất rõ ràng, tên sắc lang này từ trước đến này đều không ngốc, cho nên hắn cũng biết bây giờ nàng đang nghĩ gì.
Sau đó, Ninh Nhụy Nhụy cũng nhận ra, hình như bản thân thật sự suy nghĩ quá nhiều, dựa vào năng lực bây giờ của nàng, bất kể nơi này có vấn đề gì, trên cơ bản đều không cần lo lắng, huống chi, còn có Hạ Thiên ở đây, quả thật không cần phải lo lắng gì cả.
“Ngươi có thể trước tiên giúp ta điều tra tình hình của ba mẹ Lam Lam một chút được không?” Ninh Nhụy Nhụy nghĩ một lúc rồi hỏi.
“Được.” Hạ Thiên cũng đồng ý chuyện này, dù sao chuyện cũng không cần hắn làm, gửi tin nhắn cho bé ngoan là được rồi.
Mặc dù ngay cả tên của ba mẹ Lam Lam là gì hắn cũng không biết, nhưng hắn không quan tâm chút nào, bé ngoan giỏi như vậy, nhất định sẽ tự mình điều tra ra, dù sao bé ngoan đã là một hacker thành thục, có thể tự tìm kiếm tư liệu.
Hạ Thiên gửi tin cho bé ngoan, sau đó tiếp tục ăn với Ninh Nhụy Nhụy, tóm lại cuối cùng nồi lẩu ăn hết không còn gì, Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy đều ăn rất nhiều, mà cơ thể bé nhỏ kia của Lam Lam cũng ăn vào không ít, cuối cùng Lam Lam ngủ luôn trong sân.
Ninh Nhụy Nhụy đi vào nhà lấy một tấm chăn đắp cho Lam Lam, sau đó, nàng cũng ngồi trong sân với Hạ Thiên, ừm, nàng không ngủ, ngược lại Hạ Thiên đang nằm gối lên đùi nàng.
“Trên bầu trời này lại có thể nhìn thấy sao.” Ninh Nhụy Nhụy lẩm bẩm một mình, bởi vì nàng vừa ngẩng đầu đã thấy bầu trời đầy sao, mà trong thành phố rất khó nhìn thấy.
“Tiểu muội chân dài, cô xem, có máy bay.” Hạ Thiên lười biếng nói.
Máy bay?
Ninh Nhụy Nhụy ngẩn người, sau đó, nàng thật sự nhìn thấy một chiếc máy bay xuất hiện trong tầm mắt, hơn nữa đó rõ ràng không phải là máy bay trực thăng, mà giống như là một chiếc máy bay hành khách, nhưng lúc này tình hình của chiếc máy bay này rõ ràng không bình thường lắm, bởi vì nó đang lao xuống đây với vận tốc rất nhanh!
Chương 1976. Cứu hộ
Sách được làm bởi: Zalo 0945 787 018
“Máy bay rơi rồi, mau cứu người!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ vội vàng nói với Hạ Thiên.
Không đợi Hạ Thiên nói chuyện, Ninh Nhuỵ Nhuỵ đã lập tức nói thêm một câu nữa: “Kín một chút, tốt nhất đừng để người khác biết.”
“Ôi, được thôi, tiểu muội chân dài, cô ở đây đợi ta một lát.” Hạ Thiên nói xong lời này, đột nhiên biến mất.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ không đi theo, nàng tin Hạ Thiên có thể giải quyết được, mặc dù năng lực hiện tại của nàng cũng rất mạnh, nhưng nàng thực sự không chắc mình có thể giải quyết vấn đề này được hay không.
Tuy nhiên, Ninh Nhuỵ Nhuỵ vẫn sử dụng siêu thị lực của mình để theo dõi máy bay, mà trong giây tiếp theo, nàng thấy tốc độ rơi của máy bay chậm hơn đáng kể, mặc dù không nhìn thấy Hạ Thiên, nhưng nàng tin chắc đó là Hạ Thiên đã làm.
Tất nhiên, mặc dù tốc độ rơi của máy bay đã chậm lại nhưng nó vẫn đang rơi, mà thật ra tốc độ cũng không quá chậm, khi Ninh Nhuỵ Nhuỵ nghi ngờ Hạ Thiên không thể xử lý tốt chuyện này thì nàng lại ngạc nhiên hơn khi phát hiện tốc độ rơi của máy bay thực sự đã tăng lên một chút, nhưng hướng rơi của máy bay dường như cũng đã thay đổi.
Theo hướng rơi lúc trước, máy bay có lẽ sẽ rơi xuống núi, nhưng hiện tại, máy bay đang va xuống ngôi làng trên núi, chuyện này lập tức khiến Ninh Nhuỵ Nhuỵ cảm thấy không ổn, Hạ Thiên sẽ không phải là không nghe nàng nói gì cả chứ?
Nhìn thấy máy bay sắp rơi, Ninh Nhuỵ Nhuỵ hơi bất an, nàng đột nhiên nhảy dựng lên muốn lao tới, nhưng lúc này, nàng cảm thấy eo mình bị xiết chặt, đồng thời ngửi thấy mùi hương quen thuộc của Hạ Thiên, chính là Hạ Thiên đã trở lại.
“Ngươi làm gì đấy? Thả ta ra!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ hơi lo lắng: “Ta muốn đi cứu người.”
Lúc này, Ninh Nhuỵ Nhuỵ không đoái hoài truy cứu vì sao Hạ Thiên không nghe lời, nàng chỉ muốn chạy nhanh ra cứu người, nhưng vấn đề là nàng bị Hạ Thiên ôm không đi được.
“Tiểu muội chân dài, ta đã cứu họ rồi.” Hạ Thiên hơi khó hiểu: “Cô còn đi làm gì chứ?”
“Nhưng máy bay vẫn chưa dừng lại…” Ninh Nhuỵ Nhuỵ vừa nói xong đã nghe thấy một tiếng động lớn, đồng thời cả thôn như cũng chấn động lên, nàng không cần nhìn cũng biết đây là máy bay đã rơi xuống đất.
“Đây là cái gọi là cứu họ rồi của ngươi sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ rất khó chịu.
“Tiểu muội chân dài, đừng nghi ngờ năng lực của bạn trai ngươi, sẽ bị ăn đòn đấy.” Hạ Thiên có chút không vui: “Ta định cho máy bay trực tiếp rơi xuống đất, là ngươi nói cần phải kín một chút, ta mới bỏ ra vài sự cố để thành ra như thế này, hầu hết bọn họ đều sẽ bị thương, nhưng mọi người đều không thể chết, đây chẳng phải là cách tốt nhất sao?”
“Thật sự là như vậy sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ giật mình, vừa nói xong đã phát hiện mình bị đánh, rõ ràng Hạ Thiên không hài lòng với việc nàng hết lần này đến lần khác nghi ngờ hắn.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt nhìn Hạ Thiên, tên biến thái này lại nhân cơ hội lợi dụng nàng, nhưng nàng không thèm quan tâm nữa, dù sao hắn cũng lợi dụng quá nhiều rồi, nàng cũng không thèm đoái hoài gì nữa.
“Này, thả ta ra, ta đi xem xét một chút.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ vẫn không yên tâm.
Lo sợ Hạ Thiên không thả ra, Ninh Nhuỵ Nhuỵ lập tức nói thêm một câu nữa: “Ta sẽ đi xem họ có thật sự ổn không, sau đó ta sẽ quay lại với ngươi.”
“Tiểu muội chân dài, ta cảm thấy ngươi vẫn muốn ăn đòn.” Hạ Thiên không vui, tiểu muội chân dài này rõ ràng còn đang nghi ngờ hắn.
“Này, tóm lại ngươi để ta đi một chút đi!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút không vui: “Ta chỉ muốn xem làm thế nào máy bay có thể rơi xuống được không?”
“Chà, như vậy thì được.” Lần này Hạ Thiên thật sự đã thả Ninh Nhuỵ Nhuỵ ra: “Ngươi đi đi, ta lười đi.”
Lúc này, tiếng kêu cứu vang lên.
“Có ai không, cứu mạng…”
“Có ai không, cứu chúng ta với…”
“Help, help me!”
…
Có người trèo ra khỏi máy bay, bắt đầu kêu cứu, mà rõ ràng là còn có cả người nước ngoài.
Thật ra, lúc này đã hơn chín giờ tối, ở ngôi làng này, lúc này hầu như rất yên tĩnh, dù sao cũng là trên núi, không phải thành phố bên ngoài, không có hoạt động vui chơi giải trí gì, vả lại trong thôn này cũng không có nhiều người, lúc này hầu hết mọi người đã nghỉ ngơi, toàn bộ ngôi làng nguyên bản có vẻ khá yên tĩnh.
Những người này vừa hét lên, cả thôn núi đều bị kinh động, thật ra chấn động do máy bay va vào núi vừa rồi khiến mọi người đều bừng tỉnh, lúc này mọi người lần lượt dậy đi về phía nơi kêu cứu, có người còn trực tiếp chạy đến.
“Đừng sợ, mọi người, bây giờ từng người một rời khỏi chỗ ngồi, rời khỏi máy bay đi…” Trên máy bay vẫn còn vài tiếp viên vẫn chưa hoàn hồn, cũng bắt đầu chỉ huy mọi người rút lui.
Thật ra máy bay này không có nhiều người, máy bay chở hơn 100 người chắc cũng chỉ chiếm được một nửa số ghế, mà dù ai cũng bị thương ít nhiều nhưng không ai bị thương nặng đến mức không thể động đậy, nhìn từng người một rời khỏi máy bay, nữ tiếp viên hàng không cảm thấy đây quả là một phép màu.
Chỉ có Ninh Nhuỵ Nhuỵ mới tới đây là biết đây tuyệt đối không phải phép màu, nàng cũng không khỏi không khâm phục Hạ Thiên, nếu như để nàng làm chuyện này, nàng nhất định sẽ không khống chế được chính xác như vậy, lúc này dù là cơ trưởng, tiếp viên hay những người trên máy bay, chắc chắn họ sẽ chỉ cảm thấy mình là người may mắn, không cảm thấy đã có ai đó giúp đỡ mình.
Đương nhiên người bình thường không thể nghĩ tới có tu tiên giả nào đang âm thầm giúp đỡ mình, trừ phi họ tận mắt nhìn thấy mới có thể tin được, nếu là trước đây Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng sẽ không tin chuyện không hợp thói thường như vậy.
Từ xa nhìn thấy Vương Siêu đưa người của Hiệp hội tình nguyện Phượng Hoàng đến giúp, Ninh Nhuỵ Nhuỵ lặng lẽ rời đi, không phải nàng không muốn giúp, mà là nàng đã hứa với Hạ Thiên, nhìn thấy những người này thật sự không sao thì nàng sẽ lập tức trở về, về lý do tại sao máy bay xảy ra chuyện, nàng quyết định quay lại xem xét sau.
Bây giờ nàng không thể nhìn ra gì cả, vì chiếc máy bay không bị hư hại nghiêm trọng gì từ bên ngoài.
“Tiểu muội chân dài, cô hình dung ra được máy bay rơi như thế nào không?” Thấy Ninh Nhuỵ Nhuỵ trở về, Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
“Không, ta không rõ.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng nói sự thật.
“Ồ, vậy thì mặc kệ.” Hạ Thiên đợi Ninh Nhuỵ Nhuỵ ngồi xuống, hắn lại nằm lên đôi chân dài của nàng, trông như đã ngủ.
Tuy nhiên lần này hắn vừa nhắm mắt thì điện thoại reo, hắn lấy điện thoại ra thì thấy bé ngoan gửi cho hắn một đống thông tin.
“Tiểu muội chân dài, cô nhìn này, đây là thông tin của ba mẹ Lam Lam.” Hạ Thiên quẹt một chút, đưa cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ, rõ ràng là hắn không có hứng thú xem xét kỹ.
Chương 1977. Tiểu nhân
“Này, ba của Lam Lam có lai lịch không nhỏ, nhà hắn khá giàu có, nhưng ba của Lam Lam thật sự là mất tích sao? Nhưng tại sao nhà hắn không tiếp tục tìm hắn?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ vừa đọc thông tin vừa lẩm bẩm một mình: “Ôi, hoá ra là trở mặt với gia đình, hình như nhà hắn còn tưởng hắn vẫn ở trong khe núi này chưa ra ngoài ấy chứ.”
“Mẹ của Lam Lam khá xinh đẹp đấy.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ tiếp tục xem thông tin: “Không tìm thấy dấu vết của nàng ấy trong thành phố, chẳng lẽ nàng ấy thật sự…”
Thực ra bé ngoan tìm được rất nhiều thông tin nhưng đa số là thông tin về ba của Lam Lam và gia tộc của ba nàng, về phần mẹ của Lam Lam thì tình huống tương đối đơn giản, dù sao mẫu thân nàng cũng là người quê gốc ở đây, không có gì đặc biệt, mà thông tin của bé ngoan cũng nói rõ không có dấu vết ba mẹ của Lam Lam ở thành phố.
Như vậy cũng có nghĩa là, có lẽ ba mẹ của Lam Lam đã thật sự như lão thôn trưởng lo lắng, đều là gặp chuyện không may, có thể bọn họ chưa từng rời khỏi thôn núi này.
Nếu đúng như vậy thì dữ nhiều hơn lành.
“Được rồi, trả lại điện thoại cho ngươi.” Đọc thông tin xong, Ninh Nhuỵ Nhuỵ trả lại điện thoại cho Hạ Thiên.
Một lúc sau, Ninh Nhuỵ Nhuỵ vẫn là không nhịn được nói: “Chúng ta thực sự không đi giúp sao? Bây giờ họ cũng không qua nổi đâu.”
“Không đi.” Hạ Thiên uể oải nói: “Ta đã giúp họ quá nhiều rồi.”
Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút không nói nên lời, dù sao những lời này cũng hoàn toàn chính xác, Hạ Thiên quả thực đã giúp rất nhiều, nếu không có sự giúp đỡ hắn, hầu hết những người trong máy bay đều đã trực tiếp chết.
“Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, ngươi muốn đi sao?” Lúc này, Lam Lam tỉnh dậy: “Ta có thể để Bác Lang đi cùng ngươi.”
“Này, ta vẫn muốn đi giúp họ, vả lại tất cả tình nguyện viên đều đã đi hết rồi, chỉ có một mình ta là không đi thì không hay lắm.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ một mặt muốn giúp đỡ, nhưng mặt khác, nàng cảm thấy không có việc gì làm, thật là không thể ngồi yên mà.
“Tiểu muội chân dài, nếu cô chán thì chúng ta lên giường làm gì cho vui đi.” Hạ Thiên mở to mắt, uể oải nói.
“Ngươi nghĩ hay lắm!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ hừ nhẹ một tiếng: “Này, tóm lại ta muốn đi qua, ngươi có thể đi với ta hoặc cứ chơi ở đây một mình đi.”
Ninh Nhuỵ Nhuỵ đứng dậy, nàng không muốn làm gối cho Hạ Thiên nằm cả đêm, vả lại nàng cảm thấy, Hiệp hội tình nguyện thực sự cần nàng giúp đỡ.
Thật ra nhận định của Ninh Nhuỵ Nhuỵ là đúng, trên núi không có nhiều không gian thoáng đãng, địa điểm lớn nhất chính là trường học hội tình nguyện viên, lúc này nhân viên trên máy bay đang cùng hành khách đi về phía trường học, chuẩn bị tạm trú tại đó.
Đương nhiên họ đã gọi cảnh sát, chỉ là thực sự không chắc khi nào lực lượng cứu hộ sẽ đến, dù sao thì ở nơi này không có công cụ tối tân như trực thăng cứu hộ.
Nếu như lái xe qua sẽ không lên núi được, tóm lại bọn họ cảm thấy dù là cảnh sát hay bác sĩ thì trong thời gian ngắn sẽ không tới được.
“Hội trưởng Vương, nơi này không thể chứa nhiều người như vậy, mọi người đều bị thương, cũng không thể cứ qua đêm ở bên ngoài được, anh có thể thảo luận với làng ở đây xem nhà của ai có thể cho ở lại qua đêm được không, đặc biệt là có vài người bị thương nặng, trước khi cứu hộ đến, chúng ta hãy tìm một nơi tốt hơn cho họ nghỉ ngơi nhé?” Một tiếp viên hàng không thảo luận với Vương Siêu.
“Ta biết có một nơi.” Một giọng nói đột nhiên vang lên, mà không phải ai khác đang nói, chính là Đổng Khiết, hắn bước nhanh tới chỗ tiếp viên: “Cách đây không xa có một biệt thự, điều kiện ở đó rất tốt, ta có thể đưa các ngươi đến đó, nhưng họ có muốn cho các ngươi ở hay không thì ta không thể đảm bảo.”
Đổng Khiết vừa nói như vậy, những người trong Hiệp hội tình nguyện đã biết ngay hắn nói đúng, mà họ đều cảm thấy là Đổng Khiết đang cố tình gây phiền phức cho cô bé kia, chủ yếu là vì trước đây suýt bị chó cắn nên bây giờ vẫn còn ghi hận.
“Thật sự có một nơi như vậy sao?” Tiếp viên nghe vậy thì rất vui, sau đó nhìn Vương Siêu: “Hội trưởng Vương, ngươi có thể giúp chúng ta đi nói chuyện được không? Các ngươi hẳn là quen thuộc với những người trong làng hơn nhỉ?”
“Đào tiểu thư, thật ra chúng ta cũng là mới đến hôm nay.” Vương Siêu hơi bất đắc dĩ, hắn đã biết cô tiếp viên này họ Đào, tên đầy đủ là Đào Mi, là tiếp viên hàng không: “Về phần biệt thự kia, tình hình hơi đặc biệt…”
“Có gì đặc biệt? Không phải bây giờ Ninh tiểu thư đó đang sống ở đây sao? Dù tiểu nha đầu đó không thể nói chuyện, nhưng Ninh tiểu thư xinh đẹp mà tốt bụng như kia, sẽ không không để mọi người sống ở đó chứ?” Đổng Khiết ở bên cạnh ngắt lời Vương Siêu.
Bây giờ Đổng Khiết rất khó chịu, thật ra trước đây từ xa hắn đã nhìn thấy, biết Ninh Nhuỵ Nhuỵ và Hạ Thiên đang ở trong sân biệt thự, hắn cũng nhìn thấy cảnh đám người Ninh Nhuỵ Nhuỵ ăn lẩu ở ngoài sân, chỉ là hắn không dám tới gần, hiện tại hắn cảm thấy tiểu nha đầu kia là nhằm vào hắn, thậm chí còn cảm thấy Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng nhằm vào hắn.
Nhưng hắn cũng không dám làm phiền Ninh Nhuỵ Nhuỵ, dù sao trước đó hắn cũng đã phát hiện Ninh Nhuỵ Nhuỵ rất lợi hại, vả lại bạn trai của Ninh Nhuỵ Nhuỵ hiển nhiên cũng không dễ gây sự, nhưng bây giờ có cơ hội làm phiền họ, hắn vẫn rất vui vẻ . Theo quan điểm của Đổng Khiết, để hàng chục người đến biệt thự đó sẽ khiến Hạ Thiên và Ninh Nhuỵ Nhuỵ không thể yên ổn vượt qua đêm này, tuy bản thân không được lợi gì nhưng nỗi đau của người khác cũng có thể là hạnh phúc của hắn.
“Ninh tiểu thư?” Lúc này, tiếp viên hàng không Đào Mi không kìm được mà hỏi: “Ninh tiểu thư nào?”
“Còn có thể là Ninh tiểu thư nào nữa? Không phải chính là huyền thoại thể thao nổi tiếng sao?” Đổng Khiết hừ nhẹ một tiếng: “Ninh tiểu thư của chúng ta nói là nàng ta đến đây để giúp dạy học, bây giờ lại sống trong biệt thự với bạn trai của mình, hẳn là cảm thấy thoải mái lắm.”
“Đổng tiên sinh, nếu ngươi cảm thấy thời gian này ta rất thoải mái, chi bằng chúng ta đổi thử, bây giờ ngươi đến biệt thự bồi bạn trai ta thử xem sao?” Lúc này, một giọng nói vang lên, mà nói chuyện không phải ai khác, chính là Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“A, Ninh tiểu thư, thật sự là ngươi sao? Không ngờ có thể gặp ngươi ở đây, ta thật sự là fan hâm mộ của ngươi đấy, đúng rồi, con gái ta cũng rất thích ngươi.” Đào Mi rất vui mừng, nhưng cũng tiết lộ sự thật mình có một đứa con gái.
Tất nhiên, không ai quy định tiếp viên hàng không không được có con gái.
Không đợi Ninh Nhuỵ Nhuỵ nói chuyện, Đào Mi đã ngay lập tức giới thiệu bản thân: “Đúng rồi, Ninh tiểu thư, ta tên là Đào Mi, là tiếp viên trưởng trên chuyến bay này, xem ra ta thật sự may mắn, không chỉ những người trên chuyến bay không sao mà ta còn có thể gặp được Ninh tiểu thư…”
“Tiếp viên trưởng, trước hết vẫn nên giải quyết những người này trên máy bay đi, ta thấy có vài người bị thương nặng.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ nói: “Có phải cứu hộ tạm thời không đến được không?”
“Đúng vậy, ta đã gọi điện thoại, họ biết chúng ta không có ai chết, dường như không đặc biệt chú ý đến, ngoài ra điều kiện cứu hộ thực sự có hạn, ở thị trấn gần nhất cũng không có máy bay cứu hộ, họ đồng ý cử một chiếc trực thăng đến nhưng họ còn phải xin phép, ngoài ra đây là khu vực đồi núi, điều kiện bay vào ban đêm không tốt lắm, tóm lại theo ta dự đoán thì chắc chắn đêm nay sẽ không có ai tới.” Đào Mi trông hơi bất lực: “Cho nên ta cảm thấy chúng ta nên tự mình nghĩ ra giải pháp trước.”
Chương 1978. Ngu ngốc
Ninh Nhuỵ Nhuỵ không khỏi suy tư, nàng cũng vừa nhìn lướt qua, phát hiện tình hình của vài người không mấy lạc quan, nếu cứ bỏ mặc không quan tâm như vậy, e là sẽ thực sự xảy ra vấn đề.
Mà nàng cũng phát hiện, dù mùa này là mùa hè nhưng ban đêm trên núi vẫn hơi lạnh, như vậy thực sự không tốt cho người bị thương.
“Ninh tiểu thư, ta nghe nói ở đằng kia có biệt thự, điều kiện ăn ở tốt hơn…” Lúc này Đào Mi lại nói, mặc dù nàng không chắc chắn về tình hình cụ thể, nhưng nàng biết vấn đề này có thể thảo luận với Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“Đào tiểu thư, biệt thự đó chỉ lớn hơn thôi, ta thấy tốt hơn hết là nên tìm cách đưa mọi người xuống núi, ta sẽ thử liên hệ xem có thể thông qua các mối quan hệ cá nhân tìm được máy bay trực thăng nào có thể đến sớm nhất hay không…” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trầm ngâm một tiếng, trong lòng bắt đầu có ý tưởng, thực ra theo ý kiến của nàng, nàng có thể cùng Hạ Thiên đưa những người này xuống núi, sau đó dưới núi chở bọn họ đi, nhưng nếu làm như vậy thì có vẻ quá kiêu căng.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ không muốn quá kiêu căng nên do dự, nhưng nàng cảm thấy điều máy bay trực thăng đến thông qua quan hệ cá nhân cũng không khó, ít nhất Hạ Thiên chắc chắn có thể làm được, mà khi đó, người khác cũng sẽ chỉ cảm thấy vì nàng giàu có, sẽ không nghi ngờ gì khác.
“Tiểu muội chân dài, sao phải phiền phức như vậy làm gì chứ?” Một giọng nói lười biếng truyền đến, chính là Hạ Thiên lại xuất hiện, hắn còn thuận tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Ninh Nhuỵ Nhuỵ, sát cánh đừng với nàng, hắn cũng không ngại mình trông thấp hơn nàng rất nhiều.
“Ngươi đến đây làm gì?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ liếc mắt Hạ Thiên một cái.
“Ta ở đó một mình cũng chán, nên đến đây tìm cô.” Hạ Thiên làm như đó là vấn đề tất nhiên: “Cô cứ chậm chạp như thế, lãng phí thời gian, không biết bao giờ mới có thể quay về với ta.”
Vốn dĩ Hạ Thiên không muốn quan tâm đến chuyện này, nhưng lại phát hiện Ninh Nhuỵ Nhuỵ thật sự muốn tiếp tục giúp chuyển bọn họ đi, làm không cẩn thân lại phải mất thêm mấy tiếng đồng hồ, hắn đã không vui, cho nên quyết định đích thân can thiệp để mọi chuyện sớm hoàn thành.
“Vậy ngươi định làm sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ tức giận nói, tên biến thái chết tiệt này rõ ràng là có năng lực, nhưng không muốn hỗ trợ, không muốn hỗ trợ thì thôi đi, hiện tại còn chạy tới ghét bỏ phương pháp của nàng không tốt.
“Rất đơn giản, ta chữa lành vết thương cho họ rồi để họ tự xuống núi.” Hạ Thiên uể oải nói: “Ồ, bọn họ không xuống núi cũng được, dù sao thì cũng không liên quan gì đến ta.”
“Khoe khoang giỏi nhỉ, ngươi có thể chữa khỏi cho bọn họ sao?” Một tiếng cười lạnh từ bên cạnh truyền đến: “Ngươi tưởng mình là thần y hay gì?”
Lời này đương nhiên lại là Đổng Khiết nói, mà lời này của hắn, thật ra còn được không ít người âm thầm tán thành, chuyện này cũng là bình thường, hiện trường nhiều người như vậy, cũng chỉ có Ninh Nhuỵ Nhuỵ biết Hạ Thiên không phải đang khoe khoang, hắn quả thật có bản lĩnh này.
“Ngu ngốc, ta vốn chính là thần y.” Hạ Thiên nhìn Đổng Khiết: “Loại người đầu óc có bệnh như ngươi, ta cũng có thể chữa khỏi.”
“Ngươi nói ai đầu óc có bệnh? Ta thấy ngươi mới đầu óc có bệnh, khoe khoang ta thấy nhiều, nhưng ta chưa từng thấy ai có thể khoe khoang đến mức như ngươi.” Đổng Khiết có chút tức giận, “Ngươi lợi hại như vậy, ngươi đi trị cho bọn họ đi? Nếu ngươi có thể ngay lập tức chữa khỏi nhiều người như vậy, ta sẽ… mẹ nó, ta sẽ ăn viên đá này!”
Đổng Khiết tiện tay nhặt một viên đá từ trên đất lên, như thể muốn đặt cược với Hạ Thiên.
“Đồ ngu!” Hạ Thiên nhìn cũng lười nhìn Đổng Khiết, cầm lấy một cây ngân châm, thuận tay đâm hai mũi lên người Đào Mi cách hắn gần nhất.
“A, ngươi...” Đào Mi kinh hô hai tiếng, sau đó lập tức ngẩn người: “Làm, làm sao ngươi biết ta cũng bị thương?”
“Sao cô thiểu năng thế?” Hạ Thiên nhìn Đào Mi có chút bất mãn: “Đã nói ta là thần y, ta là thần y số một thế giới!”
Lưu lại lời này, Hạ Thiên tiếp tục đi về phía người thứ hai, cứ như vậy, hắn dùng tốc độ rất nhanh vòng quanh một vòng, đâm vài cái lên người mỗi người, ít nhất là hai châm, nhiều nhất cũng chỉ năm châm, ghim lên người mỗi người cũng chỉ mất vài giây, gần ba phút sau, Hạ Thiên một lần nữa trở lại bên cạnh Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“Tiểu muội chân dài, xử lý xong rồi, chúng ta về ngủ đi.” Hạ Thiên ôm eo Ninh Nhuỵ Nhuỵ, trông như muốn ôm nàng đi.
“Này, ngươi vội vàng như vậy làm gì?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt nhìn Hạ Thiên một cái, tên biến thái chết tiệt này, quả thực chính là sẽ khiến người ta hiểu lầm nàng muốn cùng hắn đi làm chuyện gì không thể nói ra.
“Vội vàng đi như vậy, chính là sợ chém gió quá đà, thổi bay cả núi sao?” Đổng Khiết cũng ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, hắn rõ ràng không tin Hạ Thiên có thể trong vòng vài phút như vậy đã chữa khỏi cho mọi người.
Tuy nhiên, ngay sau đó, hắn nghe thấy một tiếng kêu ngạc nhiên.
“A, ta không sao rồi, ta thực sự ổn rồi, không đau gì cả…”
“Oa, lợi hại thật, vết thương của ta trong phút chốc đã lành lại, thần kỳ thật!”
“Ta cũng vậy, ta cũng vậy…”
“Đầu ta không đau chút nào nữa…”
“Tay ta cũng được chữa lành rồi…”
“Wow, thực sự là thần y, quá lợi hại, quá tuyệt vời…”
Mọi người ồ lên, sau đó có người đi về phía của Hạ Thiên.
“Cảm ơn thần y, thần y, ta nên gọi thần y là gì?”
“Xin chào, thần y, cảm ơn rất nhiều…”
…
Hiện trường lập tức trở nên có chút hỗn loạn, nhưng cũng có thể phát hiện, những người vừa rồi bị thương vì tai nạn máy bay, cũng lập tức trở nên nhảy nhót tưng bừng, làm sao còn có nửa điểm giống như bị thương chứ?
Chương 1979. Ăn một viên đá cũng không chết được
“Các vị vẫn nên nghỉ ngơi trước đi.” Lúc này, Ninh Nhuỵ Nhuỵ vội vàng mở miệng, sau đó nàng lại hạ thấp giọng nói với Đào Mi: “Tiếp viên trưởng, ngươi nhanh chóng ngăn cản mọi người một chút, tính tình của bạn trai ta không tốt lắm, đừng nghĩ hắn vừa cứu người, nói không chừng một lát nữa hắn sẽ đánh người đấy.”
Đào Mi ngẩn người, đang định nói chuyện, bên cạnh lại truyền đến tiếng kêu sợ hãi: “Làm gì? Ngươi định làm gì?”
Mọi người nhìn theo tiếng kêu, người phát ra tiếng kêu kinh hãi chính là Đổng Khiết, bây giờ hắn đang nhìn Hạ Thiên với vẻ hoảng sợ, mà rất nhanh, Đổng Khiết đã nói không nên lời nữa, bởi vì trong miệng hắn, đã bị nhét vào một viên đá.
“Là tên ngu nhà ngươi nói muốn ăn viên đá này, bây giờ từ từ ăn cho ta xem.” Hạ Thiên lười biếng nói.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, như này thật đúng là muốn người ta ăn đá, nhưng nhìn viên đá này, làm cách nào cũng không có thể ăn được mà?
Đổng Khiết ở đó vung hai tay, như thể muốn nhờ giúp đỡ, đáng tiếc rõ ràng bây giờ không ai có thể cứu hắn, hơn nữa, nói thật, mọi người cũng cũng không có hảo cảm gì đối với Đổng Khiết.
“Này, ngươi đừng làm ra án mạng.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ đi tới bên cạnh Hạ Thiên, nhỏ giọng nói.
“Tiểu muội chân dài, ngươi không cần lo, ăn một viên đá cũng không chết người.” Hạ Thiên làm như không quan tâm: “Dù thật sự sẽ chết, ta cũng có thể cứu sống hắn.”
“Ninh tiểu thư, xin chào, có thể làm phiền cô một chút không?” Một nam nhân trung niên đi tới, chính là cơ trưởng của chuyến bay, do dự một chút, hắn nói thêm: “Ta có chút chuyện muốn nói chuyện riêng với cô.”
“Cơ trưởng, anh không sao chứ?” Đào Mi ở bên cạnh nhịn không được hỏi, bởi vì nàng cảm thấy giờ phút này phản ứng của cơ trưởng hơi khác thường, nếu như là muốn cảm ơn Ninh Nhụy Nhụy thì nói thẳng là được rồi, không cần phải nói chuyện riêng.
Nếu như không phải do danh tiếng của vị cơ trưởng này từ trước cho tới nay đều rất tốt, thậm chí Đào Mi sẽ hoài nghi cơ trưởng có chút ý đồ gì với vị đại mỹ nữ Ninh Nhụy Nhụy này.
“Ta không sao.” Cơ trưởng lắc đầu, sau đó hình như hắn ý thức được mình có vấn đề, lập tức mở miệng nói: “Ninh tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, chỉ là ta có một vấn đề muốn hỏi cô một chút, nếu như cô cảm thấy không tiện lắm thì ta có thể nói với bạn trai của cố, cũng chính là vị thần y này.”
“Cái đó, được thôi, cơ trưởng, chúng ta qua bên kia.” Vốn Ninh Nhụy Nhụy cũng cảm thấy không thích hợp, nhưng nàng không có cái gì phải sợ, hơn nữa bây giờ cơ trưởng cho nàng mang theo bạn trai, vậy nói rõ không phải chuyện riêng gì, nàng cảm thấy không có vấn đề gì.
Trên thực tế, thứ nàng vốn lo lắng nhất chính là Hạ Thiên ở bên cạnh không vui, bây giờ nàng cảm thấy hẳn là Hạ Thiên cũng không có vấn đề gì.
Quả thật Hạ Thiên cũng không để ý, hắn ôm Ninh Nhụy Nhụy đi qua một bên, cơ trưởng lập tức đi theo.
“Nói đi, vị trí này bọn hắn sẽ không nghe được.” Hạ Thiên lười biếng nói một câu.
Cơ trưởng không quá yên tâm liếc mắt nhìn, sau đó gật đầu.
“Ninh tiểu thư, thật ra là như này, liên quan tới chuyện tai nạn máy bay lần này, không phải ta muốn trốn tránh trách nhiệm, trên thực tế, cũng không cách nào đùn đẩy trách nhiệm, bởi vì sau khi ta nói chuyện đó, có thể sẽ không ai tin tưởng.” Cơ trưởng hít một hơi thật sâu: “Nhưng ta vững tin rằng lúc ấy mình tỉnh táo, mà sở dĩ ta chọn nói cho Ninh tiểu thư ngươi, là ta biết ngươi thường xuyên đi khiêu chiến đủ loại cực hạn, là loại người có kiến thức rộng, có lẽ ngươi sẽ tin lời ta nói.”
“Cơ trưởng, anh cứ nói thẳng là được.” Ninh Nhụy Nhụy mở miệng nói.
“Là như vậy, nguyên nhân về tai nạn máy bay, nhìn bề ngoài là máy móc có trục trặc, đến lúc kiểm tra, chắc cũng sẽ là nguyên nhân này, hơn nữa, đến lúc đó sẽ không còn là trách nhiệm của ta nữa, nhưng ta cảm thấy chuyện này không phải như thế, bởi vì chiếc máy bay này, vốn là sẽ không xuất hiện tình trạng máy móc bị trục trặc, ta cảm thấy là nguyên nhân là do con người.” Cơ trưởng nói đến đây, hình như có chút do dự.
Tuy nhiên, chỉ do dự vài giây, hắn vẫn tiếp tục nói: “Ninh tiểu thư, sau đây là lời ta muốn nói, có thể các ngươi sẽ không tin, ta rất chắc chắn trước khi xảy ra tai nạn máy bay đã thấy được một người, nhưng người này, không ở trong máy bay, mà là ở bên ngoài máy bay, một thứ... Nói như thế nào đây, một thứ giống như là người đang bay trên không trung, trong tay hắn còn phát ra một loại ánh sáng gì đó, sau đó, hắn lập tức biến mất...”
“Cái gì?” Sắc mặt Ninh Nhụy Nhụy thay đổi.
“Ninh tiểu thư, ta biết nhìn qua điều này không thể tưởng tượng nổi, bởi vì theo lẽ thường thì đây là chuyện không thể nào, ta không dám đưa chuyện này lên báo, như thế sẽ chỉ làm người ta cảm thấy tinh thần của ta có vấn đề, xuất hiện các loại ảo giác.” Cơ trưởng thở dài: “Chỉ là, ta vừa mới suýt chết, nhiều người như vậy cũng suýt chút nữa chết, ta cảm thấy phải nói ra chuyện này, ta nghi rằng là do người kia tấn công máy bay của chúng ta, về phần sao hắn làm được thì ta không rõ...”
“Cơ trưởng, ngươi có thể nói rõ hơn cho chúng ta được không, ví dụ như ngươi thấy rõ tướng mạo người đó không? Nếu như không thấy rõ tướng mạo, thì có gì đặc biệt không? Giống như mặc quần áo loại, hoặc là, đơn giản nhất, là nam hay là nữ?” Ninh Nhụy Nhụy nhịn không được hỏi.
“Thấy không phải quá rõ ràng, quần áo dường như là màu đậm, nhưng cụ thể là màu xám hay là màu đen thì ta không xác định, nhìn cơ thể hẳn là nam...” Cơ trưởng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, sau đó đột nhiên cảm thấy không đúng: “Ninh tiểu thư, ngươi, ngươi tin điều ta nói là thật sao?”
“Cơ trưởng, bạn trai ta là thần y, hắn có thể nhìn ra ngươi bây giờ rất tỉnh táo, hắn biết ngươi không tồn tại ảo giác các loại, cho nên, ngươi nói chắc chắn là sự thật.” Ninh Nhụy Nhụy đáp: “Mặt khác, chuyện có người bay trên không, thật ra cũng không phải không có khả năng thực hiện, bây giờ có khoa học kỹ thuật mũi nhọn, người bình thường không biết, nhưng thật ra muốn để con người có thể bay như Iron Man thì vẫn có thể thực hiện.”
Dừng một chút, Ninh Nhụy Nhụy lại bổ sung: “Nhưng cơ trưởng, chuyện này, ngươi vẫn đừng lên báo, vừa vặn ta biết một vài người công tác về ngành đặc biệt, hay để đến xử lý.”
“Tốt tốt, vậy thì cảm ơn Ninh tiểu thư.” Cơ trưởng gật đầu một cái.
Dừng một chút, cơ trưởng lại nói: “Vậy thì, Ninh tiểu thư, ta sẽ không quấy rầy các ngươi, mặt khác, cảm ơn thần y vừa rồi đã trị thương giúp ta.”
Cơ trưởng nhanh chóng rời khỏi, mà vì tất cả mọi người đã được chữa khỏi, cũng có thể tự do hành động, thế là mặc dù sắc trời đã hơi tối nhưng đám người vẫn muốn xuống núi.
Tiếp viên trưởng Đào Mi lần nữa gọi điện thoại liên lạc, cuối cùng xin được một chiếc xe bus, bây giờ những người này xuống núi, xe bus có thể chạy tới, như vậy đêm nay mọi người sẽ có thể tới được huyện gần nhất, còn về máy bay, thật ra cái này đã không cần bọn hắn phải quan tâm.
Chương 1980: Ăn một viên đá cũng không chết được
Xuất hiện tu tiên giả mới
“Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?” Bây giờ Ninh Nhụy Nhụy chính thức thương lượng với Hạ Thiên: “Có tu tiên giả tấn công máy bay sao?”
Hạ Thiên vừa mới cúp điện thoại, hắn gật đầu một cái: “Không sai, thật sự có người tấn công máy bay, đêm nay xảy ra chuyện máy bay này, thật ra không chỉ một cái, ngoài ra còn có ba cái máy bay khác cũng xảy ra chuyện.”
“A? Cái đó, vậy thì nhưng người trên ba máy bay kia...” Ninh Nhụy Nhụy không tiếp tục hỏi nữa, thật ra nàng đã đoán được, trên cơ bản là dữ nhiều lành ít.
Phải biết, không phải lúc mỗi cái máy bay xảy ra chuyện, vừa vặn có thể gặp được tu tiên giả như nàng và Hạ Thiên ở gần đó.
Ninh Nhụy Nhụy lấy điện thoại di động ra, sau đó đã phát hiện tin tức về tai nạn máy bay, sau đó nàng lại phát hiện, một máy bay trong đó trực tiếp nổ tung ngay trên bầu trời, hai chiếc máy bay còn lại thì vẫn đang được tìm kiếm, nhưng nàng biết, trên cơ bản kết quả đã được định trước.
“Ngươi nói, là một người, hoặc là mấy người?” Ninh Nhụy Nhụy thấp giọng hỏi Hạ Thiên.
“Cũng có thể, tạm thời ta không thể xác định được, ta đã nói Thanh Thanh mang theo Thiên Đạo tổ tới xử lý chuyện này.” Hạ Thiên mở miệng nói: “Hẳn là chẳng mấy chốc nữa sẽ có tin tức.”Ninh Nhụy Nhụy há to miệng, muốn nói cái gì, cuối cùng lại không nói, đột nhiên nàng nghĩ tới Triệu Vũ Cơ, chuyện này, hẳn là Triệu Vũ Cơ cũng biết ?Nếu như Triệu Vũ Cơ cũng biết, vậy nàng sẽ xử lý chứ?Nghĩ như vậy, trong lòng Ninh Nhụy Nhụy nhẹ nhàng thở ra, nhưng tiếp theo nàng lại suy nghĩ, Triệu Vũ Cơ hy vọng nàng đưa Hạ Thiên đi tu luyện Nghịch Thiên Bát Châm, nhưng trong mấy ngày này, Hạ Thiên cái gì đều không làm, cái gọi là Nghịch Thiên Bát Châm hẳn là không tiến triển chút nào.“Chúng ta về chỗ của Lam Lam trước.” Ninh Nhụy Nhụy mở miệng nói.
Đối với chuyện này, tất nhiên Hạ Thiên không có ý kiến, hơn nữa hậu quả nơi này đã giải quyết tốt, không cần hắn để ý tới nữa, tất nhiên bên Thiên Đạo tổ sẽ phái người tới xử lý, còn hắn, trừ phi là tu tiên giả tấn công máy bay kia xuất hiện, nếu không thì chắc chắn thì sẽ không đến phiên hắn tự mình xuất chiến.
“Nhụy Nhụy tỷ, Nhụy Nhụy tỷ!” Một người thở hổn hển chạy tới, lại là Búp Bêtrong hiệp hội tình nguyện.
“Có chuyện gì?” Ninh Nhụy Nhụy hỏi.
“Cái kia, Nhụy Nhụy tỷ, chính là ông chủ Đổng, bộ dáng của hắn, nhìn giống như, giống như là đã xảy ra chuyện...” Búp Bêhỏi xấu hổ nói: “Hắn bị một hòn đá kẹt ở trong miệng, tảng đá không nuốt vào được, cũng không lấy ra được, tiếp tục như vậy, sợ là sẽ thật sự mất mạng...”
“Ngươi tới là tìm Hạ Thiên à?” Ninh Nhụy Nhụy lập tức hiểu.
“Không đúng, Nhụy Nhụy tỷ, ta tới tìm ngươi, sau đó để ngươi hỗ trợ đến thuyết phục bạn trai ngươi.” Búp Bê cũng không giấu giếm, thậm chí không tránh Hạ Thiên: “Cái đó, thật ra, Hạ Thiên đại ca, bây giờ chúng ta đều rất ghét ông chủ Đổng, nhưng hội trưởng của chúng ta là người rất tốt, nếu ông chủ Đổng thật sự xảy ra chuyện gì ở đây, hội trưởng chúng ta trở về không cách nào giao phó, cho nên, ngươi không muốn thì chỉ để cho ông chủ Đổng ăn chút đau khổ là được rồi?”
“Vậy không được, hắn chắc chắn phải ăn cho hết hòn đá đó.” Hạ Thiên lại là dáng vẻ không có thương lượng.
“Thế nhưng, bộ dáng bây giờ của hắn, cho dù chết cũng không cách nào ăn hòn đá đó.” Búp Bênhịn không được nói.
“Điều này cũng đúng, tên ngu ngốc đó quá ngu, không biết từ từ ăn, muốn ăn một hòn đá lớn như vậy chắc chắn là không được.” Hạ Thiên lẩm bẩm: “Ừ, vậy ta vẫn đi giúp hắn một chút đi.”
Đổng Khiếu thực hiện nó ngay trong phòng, cách nơi này rất gần, lúc Búp Bê mang theo Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy đi tới, trong phòng còn có một vài người, bao gồm Vương Siêu ở trong đó.
Bây giờ Đổng Khiếu nhìn qua quả thật có dáng vẻ thê thảm, hắn nằm trên giường, không thể nhúc nhích, mặt trướng hồng, thậm chí hơi tím xanh, hô hấp nhìn qua rất khó khăn.
“Tiểu muội chân dài, người này thật sự quá ngu, không biết đầu tiên đập tảng đá vỡ vụn ra sao?” Hạ Thiên lắc đầu: “Ôi, ta vẫn nên giúp hắn ăn xong.”
Lời còn chưa dứt, Hạ Thiên đã tát về phía tảng đá, sau đó, đột nhiên tảng đá lập tức vỡ thành bột phấn, sau đó, Hạ Thiên lại điểm mấy lần trên cổ họng và trên miệng của Đổng Khiếu, sau đó, đám người nhìn thấy Đổng Khiếu nuốt từng ngụm từng ngụm.
Một đám người trợn mắt hốc mồm, không nói làm sao cái tảng đá này biến thành bột, có thể coi là biến thành bột phấn, cũng không thể cứ ăn hết như vậy chứ?
“Tiểu muội chân dài, chúng ta đi thôi.” Hạ Thiên ôm Ninh Nhụy Nhụy đi ra bên ngoài, dù sao chuyện của hắn đã làm xong.
Không có người ngăn cản Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy, chưa tới một phút, Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy về tới biệt thự của Lam Lam, Lam Lam còn nằm ngủ ở nơi đó, chó săn trông coi bên cạnh, tất cả nhìn qua dường như rất bình thường.
Nhưng, không bình thường là trong biệt thự lại có thêm một người.
Đó là một nam nhân mặc áo khoác màu đen, mà khí tức trên người hắn, trong nháy mắt đã làm cho Ninh Nhụy Nhụy liên hệ với tu tiên giả, mà cùng lúc đó, nàng lập tức liền liên hệ người này với người mà cơ trưởng nói.
“Nhìn qua, ta đã biết thế giới này có tu tiên giả.” Nam nhân mặc áo khoác màu đen nhìn Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy, vẻ mặt hình như hơi hưng phấn.