Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 1

Chương 1981: CHƯƠNG 1981. KIẾN HÔI

"Ngươi là ai?" Ninh Nhụy Nhụy nhìn nam nhân áo đen, giọng điệu vô thức mang theo chút địch ý, bởi vì nàng mơ hồ cảm thấy, người này chính là tu tiên giả đã công kích chiếc máy bay kia.

"Ồ, ta tên là Tô Diệp, các ngươi có thể là chưa từng nghe thấy tên của ta, nhưng ở nơi của chúng ta, Tô Diệp ta chính là tu tiên giả đại danh đỉnh đỉnh, có câu nói ở Bắc Hồ Tô Diệp ta là trâu bò nhất... Đúng rồi, Bắc Hồ là một môn phái tu tiên của chúng ta, chắc chắn là các ngươi cũng chưa từng nghe qua..." Nam nhân áo đen dường như là một người thích lảm nhảm.

Tô Diệp đúng là người lảm nhảm, bởi vì vài phút sau hắn đều tự độc thoại, mà trông hắn còn có vẻ rất hưng phấn, giống như cuối cùng mình đã tìm được đồng loại.

Dựa theo đoạn độc thoại dài lê thê của Tô Diệp, Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy đã biết được đại khái lai lịch của đối phương. Rõ ràng Tô Diệp không phải là người của thế giới này, hắn cũng đến từ một thế giới khác, một nơi khá giống Tiên Vân đại lục, mà ở chỗ đó có một môn phái tu tiên tên là Bắc Hồ sơn trang, Tô Diệp tự xưng mình là đệ nhất thiên tài ở Bắc Hồ sơn trang, còn về chuyện có phải thật vậy hay không thì Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy không quá hứng thú để tìm hiểu.

Điều chân chính làm cho Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy để ý là, sở dĩ Tô Diệp có mặt ở đây là do bị Liên minh Tu Tiên đưa tới, hơn nữa người bị đưa tới đây cũng không phải chỉ có một mình hắn. Nguyên nhân bọn hắn được đưa tới đây chính là vì thi hành một nhiệm vụ, mà nhiệm vụ đó chính là tìm kiếm tu tiên giả ở thế giới này.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Tô Diệp vui vẻ như vậy, hắn cho rằng mình là người sớm nhất tìm được tu tiên giả và sẽ được Liên minh Tu Tiên ban thưởng.

Tô Diệp không nói cụ thể là sẽ được ban thưởng gì, nhưng hẳn là tương đối khá, còn vì sao Liên minh Tu Tiên để cho bọn hắn tới đây tìm tu tiên giả thì Tô Diệp không biết, hắn cũng không quan tâm chuyện này cho lắm, thứ mà hắn quan tâm nhất chính là ban thưởng.

"Ha ha ha, Đại Bắc Hồ vẫn là Tô Diệp ta lợi hại nhất, ngoại trừ ta ra thì còn ai nghĩ ra loại biện pháp này để tìm tu tiên giả chứ?" Hiện giờ Tô Diệp vẫn còn ở đằng kia dương dương đắc ý, mà cái gọi là biện pháp của hắn chính là tấn công máy bay.

"Ngươi biết chiếc máy bay mà ngươi công kích có bao nhiêu ở bên trong không hả? Ngươi biết sẽ có bao nhiêu người chết thảm bởi vì ngươi, sẽ có bao nhiêu gia đình bởi vì vậy mà tan vỡ không?" Cuối cùng, Ninh Nhụy Nhụy không thể nhịn được nữa, tức giận chất vấn Tô Diệp, "Ngoại trừ ngươi thì không còn ai nghĩ ra loại biện pháp phát rồ này đâu!"

"Phát rồ? Cái này sao lại là phát rồ chứ?" Tô Diệp lộ ra vẻ mặt mờ mịt, "Đây không phải là biện pháp rất bình thường sao? Những người khác chỉ là không nghĩ tới mà thôi, nếu như bọn hắn nghĩ ra thì chắc chắn cũng sẽ làm giống ta."

Tô Diệp nhìn Ninh Nhụy Nhụy, trong giọng nói có chút mê hoặc: "Những người kia chết thì thôi, bọn hắn đều là người bình thường, cũng không phải tu tiên giả, tại sao chúng ta phải đi quan tâm bọn hắn chết hay sống chứ?"

"Người bình thường thì cũng là con người!" Ninh Nhụy Nhụy càng thêm tức giận, ở trong miệng của tu tiên giả Tô Diệp này, mạng của người bình thường giống như cũng chẳng là cái gì cả.

"Vị tiên tử xinh đẹp này, bây giờ ngươi nhìn xuống dưới chân mình thử xem?" Trên mặt Tô Diệp lộ ra vẻ kỳlaj.

"Ngươi muốn nói cái gì?" Ninh Nhụy Nhụy lạnh lùng nhìn Tô Diệp.

"Nếu như nhìn kỹ thì ngươi sẽ phát hiện dưới chân ngươi có mấy con kiến, mà có một con trong đó mới vừa bị ngươi giết chết, ngươi thậm chí còn không phải là cố ý giẫm chết nó, nhưng mới vừa rồi bởi vì tức giận mà lòng bàn chân của ngươi vô thức tỏa khí ra ngoài."

Tô Diệp nói năng không chút hoang mang: "Mà trên thực tế, ngươi mới vừa giẫm chết cũng không phải một con kiến, mà là một tổ kiến ở dưới mặt đất cách chừng một mét, bởi vì ngươi tỏa khí ra ngoài cho nên rất nhiều con kiến trong đó bị giết chết, nhưng từ đầu đến cuối ngươi không hề phát hiện ra..."

"Rốt cuộc thì ngươi muốn nói cái gì?" Ninh Nhụy Nhụy lại không thể nhịn được nữa, cắt đứt lời nói của Tô Diệp.

"Ý ta muốn nói là, ngươi căn bản sẽ không để ý sâu kiến chết hay sống, mà động tác tùy tiện của ngươi sẽ rất có khả năng khiến cho những con kiến hôi kia gần như bị diệt sạch, nhưng ngươi thậm chí không hề hay biết gì cả." Tô Diệp chậm rãi nói: "Mà đối với tu tiên giả, người bình thường chẳng khác gì sâu kiến, cho nên tại sao ta phải quan tâm bọn hắn chết hay sống chứ?"

"Ngươi nói không sai, ta không quan tâm con kiến, nhưng ta quan tâm tới đồng loại của mình, người bình thường cũng giống như chúng ta, đều là con người, ta cũng là từ người bình thường trở thành tu tiên giả!" Ninh Nhụy Nhụy lạnh lùng nhìn Tô Diệp, "Ta sẽ không bởi vì trở thành tu tiên giả mà cảm thấy mình không phải là người nữa!"

"Tu tiên giả là tu tiên giả, người thường là người thường, cái này vốn dĩ đã khác biệt rồi." Tô Diệp vẫn chẳng hề để ý, "Thôi, chúng ta không cần tranh luận cái này nữa, ngay cả bên Liên minh Tu Tiên cũng thường xuyên có tu tiên giả xuất hiện loại suy nghĩ giống như ngươi, nhưng bọn hắn đều sẽ chậm rãi nghĩ thông suốt, cho nên cuối cùng thì ngươi cũng sẽ thay đổi suy nghĩ thôi."

Dừng một chút, Tô Diệp lại nói: "Tóm lại đây là vấn đề nhỏ, bây giờ các ngươi chuẩn bị một chút đi, cùng đi với ta tới Liên minh Tu Tiên."

"Tại sao chúng ta phải đi Liên minh Tu Tiên với ngươi chứ?" Ninh Nhụy Nhụy lạnh lùng cười một tiếng, nàng cảm thấy người này hoàn toàn không thể nói lý, nói chuyện với hắn quả thật là đàn gảy tai trâu, hoàn toàn không có cách nào câu thông được.

"Tiểu muội chân dài, như vậy mà cô vẫn còn chưa hiểu sao?" Giọng nói lười biếng của Hạ Thiên vang lên, hắn cuối cùng cũng lên tiếng, "Bởi vì hắn là thằng ngu, sao cô phải nói nhiều đạo lý với một tên ngốc như vậy chứ?"

Chương 1982. Cường địch

Ninh Nhụy Nhụy cạn lời, lúc Hạ Thiên vừa cất tiếng thì nàng cho rằng hắn đã biết được cái gì đó, nào biết luận điệu của hắn vẫn giống như trước, động một chút lại nói người khác là đồ ngốc.

Nhưng lần này, Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy Hạ Thiên cũng không hoàn toàn sai, nàng đúng là cảm thấy không thể nói đạo lý với cái người gọi là Tô Diệp này.

"Đây là mệnh lệnh của Liên minh Tu Tiên, bây giờ ta đại biểu Liên minh Tu Tiên bảo các ngươi đi qua. Bất luận tu tiên giả ở thế giới nào thì đều sẽ tự động thuộc về Liên minh Tu Tiên, mà bất luận là ta hay là các ngươi thì đều phải tuân thủ mệnh lệnh của Liên minh Tu Tiên." Lần này, Tô Diệp lại cho Ninh Nhụy Nhụy một đáp án, "Đây chính là nguyên nhân khiến các ngươi cần phải đi với ta đến Liên minh Tu Tiên."

"Ngu ngốc." Hạ Thiên lại lười biếng nói một câu.

"Nếu chúng ta không đi thì sao?" Ninh Nhụy Nhụy hừ nhẹ một tiếng.

"Cho dù các ngươi không nghe theo mệnh lệnh của Liên minh Tu Tiên thì ta vẫn sẽ nghe theo." Tô Diệp thong dong nói: "Nếu như các ngươi không muốn đi với ta, vậy ta cũng chỉ có thể mang các ngươi đi qua."

Ý của Tô Diệp rất đơn giản, nếu như Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy không nghe lời, vậy thì hắn cũng chỉ có thể dùng sức mạnh.

"Tên ngu si ngươi muốn động thủ thì nhanh lên một chút, đừng lãng phí thời gian." Hạ Thiên có chút không kiên nhẫn, thật ra dựa theo tác phong thường ngày của Hạ Thiên, bình thường hắn sẽ động thủ trước, nhưng mà bây giờ hắn rất lười, hơn nữa hắn đã quen để Ninh Nhụy Nhụy xử lý trước, ừm, có lẽ điều quan trọng nhất là hắn còn đang ôm Ninh Nhụy Nhụy.

Xúc cảm rất tốt, hắn không quá nguyện ý buông ra, cho nên không có ý ra tay trước.

"Ta biết thế giới của các ngươi không có nhiều tu tiên giả, cho nên thân phận địa vị của các ngươi cũng không phải tầm thường. Nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết một chuyện, đừng đánh giá quá cao bản thân của mình, ở trước mặt Tô Diệp ta thì các ngươi thật sự không đáng giá để nhắc tới..." Tô Diệp nhìn Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy, trong giọng nói có vài điểm phách lối.

"Thôi, ta vẫn nên đánh chết tên ngu ngốc nhà ngươi trước đi!" Cuối cùng thì Hạ Thiên cũng không kiên nhẫn được nữa, hắn ngắt lời Tô Diệp, một tay vẫn ôm Ninh Nhụy Nhụy, mà một tay khác đã tung một chưởng về phía Tô Diệp.

Mặc dù đó chỉ là một chưởng nhẹ nhàng, nhưng uy lực đương nhiên sẽ không nhỏ, nếu như là người bình thường hứng chịu một chưởng này, mặc dù không nhất định sẽ bị đập đến thịt nát xương tan, nhưng chắc chắn là sẽ bị đập chết.

Nhưng Tô Diệp căn bản không hề trốn tránh, hắn không những không trốn mà còn không ra tay chặn lại, cứ như vậy mà đứng ở nơi đó, không hề nhúc nhích.

Không hề nghi ngờ, một chưởng của Hạ Thiên lập tức đập vào người Tô Diệp, truyền đến một tiếng ầm vang nặng nề.

Nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi.

Tô Diệp vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích gì, mặc dù một chưởng của Hạ Thiên đã đánh trúng Tô Diệp, nhưng rất hiển nhiên cũng không tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì cho đối phương.

"Thực lực của các ngươi còn chưa đủ để đánh chết ta đâu." Tô Diệp nhìn Hạ Thiên, trên mặt xuất hiện sự kiêu căng, "Ta vừa định nói một chuyện, thật ra ta cũng không cần mang theo cả hai người các ngươi đi Liên minh Tu Tiên, ta chỉ cần mang một người đi là đủ rồi."

Tô Diệp nhìn chằm chằm Ninh Nhụy Nhụy, nói: "Vị tiên tử mỹ lệ này, ngươi nguyện ý đi với ta sao? Ta có thể chỉ mang một mình ngươi đi..."

"Ngu ngốc!" Hạ Thiên lập tức càng thêm bất mãn, tên ngu ngốc này rõ ràng là muốn cướp bạn gái của hắn mà, chuyện này hắn tuyệt đối không thể nhẫn nhịn!

Hạ Thiên buông Ninh Nhụy Nhụy ra, sau đó hắn đột nhiên biến mất tại chỗ, nhào về phía Tô Diệp.

Cái tên tu tiên giả ngu ngốc này không biết từ nơi nào chạy đến, bây giờ lại còn muốn cướp tiểu muội chân dài của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này. Nếu mới vừa rồi Hạ Thiên chỉ là tùy tiện ra tay, thì bây giờ hắn muốn chơi thật.

Nhưng Hạ Thiên rất nhanh phát hiện, cho dù hắn chơi thật thì cũng không thể giết chết Tô Diệp một cách dễ dàng được.

Tu vi của Tô Diệp rõ ràng là không thấp, đương nhiên, nếu so sánh với Hạ Thiên thì cũng không tính là cao lắm. Thật ra tu vi của hai người cũng là một chín một mười, kỹ xảo chiến đấu của Tô Diệp không tệ, cũng may thân pháp Hạ Thiên tương đối tốt, kỹ xảo chiến đấu cũng xấp xỉ đối phương, cho nên ít nhất bây giờ hắn cũng không có rơi vào thế hạ phong.

Ừm, bởi vì Hạ Thiên toàn lực công kích cho nên hiện tại Tô Diệp cũng không cách nào bình tĩnh đứng im giống như trước đó, lúc này hắn không thể không bắt đầu phản kích, hai người xem như chân chính bắt đầu chiến đấu.

Về phần Ninh Nhụy Nhụy, lúc này nàng đã mang Lam Lam và Bác Lang còn đang ngủ say cách xa chiến trường, sau đó đứng trên lầu quan sát tình hình chiến đấu ở trong sân.

Lúc này, Ninh Nhụy Nhụy mơ hồ cảm thấy hơi không ổn, bởi vì nàng phát hiện cái người tên Tô Diệp này thật sự rất mạnh, mà nếu như dựa theo lời của Tô Diệp thì nơi này còn có rất nhiều tu tiên giả khác, như vậy sau này thật sự sẽ có phiền toái lớn.

"Ách!" Một tiếng đau hừ truyền đến cắt đứt suy nghĩ của Ninh Nhụy Nhụy, nàng định thần nhìn về phía sân, sau đó ngẩn người, trận chiến đấu nhìn qua ngang sức ngang tài này kết thúc đơn giản vậy sao?

Có điều rốt cuộc là người nào thắng? Tại sao nàng lại không nhìn ra? Nhìn qua thì giống như hai người chỉ đứng yên tại chỗ.

Chương 1983. Dùng y thuật

Hạ Thiên và Tô Diệp đứng ở nơi đó, vừa nhìn qua thì rất là bình thường, lấy ánh mắt của tu tiên giả như Ninh Nhụy Nhụy, nàng vẫn nhìn không ra bọn hắn có chỗ nào khác thường, cho nên tới bây giờ nàng cũng chưa biết rốt cuộc là ai thắng.

Nhưng tiếng rên vừa rồi hẳn là không phải của Hạ Thiên, dù sao thì nàng vẫn là rất quen thuộc với giọng của tên lưu manh kia.

"Ngu ngốc, tên đần độn như ngươi mà cũng dám nghĩ tới việc cướp vợ của ta." Lúc này, giọng nói của Hạ Thiên vang lên, mà nghe nói như thế, Ninh Nhụy Nhụy lập tức hiểu rõ, nàng đã đoán đúng, quả nhiên vẫn là Hạ Thiên chiến thắng.

Tuy trong lòng nàng có rất nhiều bất mãn đối với Hạ Thiên, nhưng bây giờ cả hai đang đối mặt với người ngoài, cho nên nàng hiển nhiên vẫn nghiêng về phía Hạ Thiên nhiều hơn. Hạ Thiên có thể chiến thắng thì nàng cũng rất vui vẻ, nhưng nàng vẫn còn có chút chưa hiểu, rốt cuộc Hạ Thiên đã thắng như thế nào?

Rõ ràng mới vừa rồi, vừa nhìn qua thì Hạ Thiên cũng không chiếm thượng phong.

"Ngươi, ngươi hèn hạ..." Giọng nói của Tô Diệp vang lên, mặc dù hắn vẫn còn đứng ở đó, nhưng trên mặt lại bắt đầu lộ ra vẻ thống khổ, mà lúc này, Ninh Nhụy Nhụy là người đứng xem cũng nhìn ra Tô Diệp không được bình thường.

"Ngu ngốc!" Hạ Thiên khinh bỉ nhìn Tô Diệp.

"Ta, ta nói cho ngươi biết, ở Bắc Hồ thì Tô Diệp ta là lợi hại nhất, ta sẽ không thua một tên hèn hạ như ngươi... Tiểu, tiểu nhân... Ách!" Tô Diệp hiện lên vẻ mặt không phục, còn đang nói mình lợi hại nhất, có điều hắn còn chưa nói xong thì đã hét thảm một tiếng, Hạ Thiên tung một cước gạt ngã đối phương ngã trên mặt đất.

Tô Diệp đã không còn phát ra tiếng động, lập tức hôn mê bất tỉnh, hiển nhiên, một cước của Hạ Thiên vẫn rất nặng.

"Này thì muốn cướp vợ của ta." Hạ Thiên vừa lẩm bẩm vừa hung ác đạp Tô Diệp mấy cái.

"Nè, ngươi đừng đánh chết hắn!" Ninh Nhụy Nhụy vội vàng nhảy xuống từ lầu hai rồi chạy tới bên cạnh Hạ Thiên, "Chúng ta còn rất nhiều việc cần hỏi rõ ràng đó."

"Tiểu muội chân dài à, cô thật sự là quá ngu ngốc, ta là thiên hạ đệ nhất thần y, sao có thể đánh chết hắn chứ? Ta có thể đánh cho hắn chỉ còn thừa lại một hơi rồi lại cứu sống hắn, tiếp đó chậm rãi thẩm vấn hắn." Hạ Thiên bình tĩnh nói, hắn có một sự tin tưởng tuyệt đối vào y thuật của mình.

Mà Ninh Nhụy Nhụy cũng không cách nào phản bác được câu trả lời của Hạ Thiên, dù sao thì y thuật của hắn đúng là rất mạnh mẽ.

"Nè, rốt cuộc ngươi đã làm thế nào để thắng hắn vậy?" Ninh Nhụy Nhụy vẫn không nhịn được thắc mắc: "Rõ ràng là ta thấy ngươi không hề chiếm thượng phong, hơn nữa thoạt nhìn thì tu vi của hắn có vẻ còn cao hơn ngươi một chút nha."

"Tiểu muội chân dài, có phải dạo gần đây cô ăn quá ít khiến cho dáng người kém đi, cũng vì vậy mà chỉ số thông minh bị sụt giảm không?" Hạ Thiên nhìn Ninh Nhụy Nhụy với vẻ mặt rất kỳ quái, "Chẳng phải ta mới vừa nói cho cô biết sao?"

"Chỉ số thông minh của ngươi mới giảm xuống thì có! Ngươi nói lúc nào mà ta không biết hả?" Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói.

"Quả nhiên Tiểu muội chân dài đã ngu ngốc hơn rồi, nhưng mà ta thấy ngực của cô vẫn không nhỏ lại nha." Hạ Thiên lắc đầu, "Ta mới vừa nói cho cô rồi đấy, ta là thiên hạ đệ nhất thần y, thần y đánh nhau đương nhiên có thể dùng y thuật, chẳng lẽ cô không biết thứ mà ta lợi hại nhất chính là y thuật sao?"

Ninh Nhụy Nhụy lập tức cạn lời, bởi vì nàng phát hiện mình đúng là không có cách nào phản bác được, vừa rồi Hạ Thiên đúng là có nói tới chuyện này, mà rất hiển nhiên, Hạ Thiên đã dùng y thuật giở trò với Tô Diệp.

Chẳng trách vừa rồi Tô Diệp còn nói Hạ Thiên hèn hạ, nhưng ngay cả Ninh Nhụy Nhụy cũng cảm thấy Hạ Thiên vốn dĩ là một thần y, dùng y thuật đối phó người khác cũng coi như là đúng nghề, không tính là hèn hạ gì.

"Thôi, lười đánh cái tên ngu ngốc này, trực tiếp thẩm vấn hắn đi." Hạ Thiên đá Tô Diệp vài cái rồi không còn hứng thú nữa, hắn lấy một cây ngân châm ra đâm vào trên người Tô Diệp.

Hiện tại, hắn cũng không có kiên nhẫn gì, trên cơ bản là dùng ngân châm thôi miên thẩm vấn, như vậy chẳng những hiệu suất cao mà cũng có thể đảm bảo lấy được thông tin càng đáng tin cậy.

Nhưng đúng lúc này, biến cố xảy ra.

Hạ Thiên thân là thiên hạ đệ nhất thần y, một châm đâm xuống, không ngờ lại đâm vào khoảng không!

Đương nhiên, cái này thật ra cũng không phải là do mắt của Hạ Thiên có vấn đề không thể đâm trúng một vật thể lớn như vậy, mà là Tô Diệp vốn dĩ đang hôn mê trên mặt đất đột nhiên biến mất một cách quỷ dị, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu nào!

"Chuyện này là thế nào?" Sắc mặt của Ninh Nhụy Nhụy chợt thay đổi, trong giọng nói cũng hiện lên một chút bất an.

"Kỳ quái, tên ngu si này rõ ràng là đã hôn mê, tại sao lại không thấy đâu nữa rồi?" Hạ Thiên lẩm bẩm, hắn mới vừa tụ tập công lực dò xét xung quanh, nhưng cũng không có phát hiện dấu vết của Tô Diệp, mà chuyện này khiến hắn có chút nghĩ không ra, chẳng lẽ là có người cứu Tô Diệp?

"Chuyện này… Có phải là do tu tiên giả khác cứu hắn không?" Ninh Nhụy Nhụy nghĩ ngợi một chút rồi đưa ra suy đoán của mình.

"Không biết." Hạ Thiên cũng có chút mê mang, "Nếu như đó là người của Liên minh Tu Tiên tới cứu tên ngu ngốc này đi, vậy tại sao người này lại không tìm chúng ta gây phiền phức chứ?"

"Đúng vậy, nếu đối phương thật sự có thể vô thanh vô thức cứu tên Tô Diệp kia, như vậy người kia hẳn là lợi hại hơn chúng ta mới đúng." Ninh Nhụy Nhụy cũng nghĩ mãi không rõ, theo lý thuyết, nếu đối phương cứu Tô Diệp thì chắc cũng là kẻ địch của bọn hắn. Nhưng nếu người nọ là kẻ địch, lại cường đại hơn bọn hắn rất nhiều, vậy tại sao lại không chịu xuất hiện chứ?

Chẳng lẽ là nàng ấy?

Trong đầu Ninh Nhụy Nhụy đột nhiên xuất hiện một hình bóng phong hoa tuyệt đại, nàng đột nhiên hiện lên một suy nghĩ, chẳng lẽ người cứu Tô Diệp chính là Triệu Vũ Cơ?

Nàng cảm thấy loại khả năng này rất lớn, bởi vì Triệu Vũ Cơ muốn tạo cho Hạ Thiên một chút áp lực, có như vậy thì Hạ Thiên mới chịu chuyên tâm tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm. Để một kẻ địch như Tô Diệp núp trong bóng tối, đối với Hạ Thiên bây giờ thì đây rõ ràng là một loại áp lực rất lớn. Mà đặc biệt là lúc này, nếu như Hạ Thiên cảm thấy còn có tu tiên giả cường đại hơn nữa đang lẩn trốn ở một nơi bí mật gần đó, chỉ sợ áp lực sẽ càng lớn, như vậy thì rất có khả năng Hạ Thiên sẽ tập trung tu luyện cho thật tốt.

Chương 1984. Biến cố

"Tiểu muội chân dài, cô không cần để ý mấy chuyện này, mặc kệ là tên ngu ngốc nào ở phía sau quấy rối, dù sao thì hắn cũng sẽ sợ ta." Hạ Thiên lười biếng nói: "Chúng ta có thể tiếp tục đi ngủ, không cần để ý đến hắn."

Ninh Nhụy Nhụy thầm nói, gia hỏa này có biết là bản thân rất có thể đang mắng Triệu Vũ Cơ là đồ ngốc không?

"Nè, người ta chưa chắc là sợ ngươi đâu, có thể là vì nguyên nhân gì đó. Tóm lại là chúng ta cần phải cẩn thận một chút, tốt nhất là chuẩn bị sẵn sàng." Ninh Nhụy Nhụy trừng mắt với Hạ Thiên, "Cái Nghịch Thiên Đệ Bát Châm gì đó của ngươi, rốt cuộc thì làm thế nào mới luyện giỏi được? Ngươi nỗ lực một chút đi chứ!"

Hiện giờ, Ninh Nhụy Nhụy gần như nhận định Tô Diệp là được Triệu Vũ Cơ âm thầm cứu đi, nàng cảm thấy mình phải phối hợp với nàng ấy một chút, cho nên bắt đầu thúc giục Hạ Thiên tu luyện.

"Tiểu muội chân dài, bây giờ ta không biết nên tu luyện Đệ Bát Châm như thế nào đây, hơn nữa muốn tu luyện Đệ Bát Châm thì ít nhất phải sử dụng được bảy châm trước đó, mà công lực bây giờ của ta lại không đủ." Hạ Thiên nhìn Ninh Nhụy Nhụy, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm túc, "Nhưng mà cô nói đúng, ta nên luyện công cho tốt, cho nên, tiểu muội chân dài, bây giờ chúng ta đi luyện công."

Hạ Thiên vừa nói vừa vòng tay ôm eo nhỏ của Ninh Nhụy Nhụy, sau đó tiếp tục nói: "Tiểu muội chân dài, bây giờ cũng chỉ có cô mới có thể giúp ta nhanh chóng luyện công thôi."

"Nghĩ hay quá ha, còn lâu ta mới giúp ngươi!" Ninh Nhụy Nhụy đầu tiên là sững sờ, sau đó phản ứng lại, luyện công mà tên lưu manh này nói chính là làm loại chuyện kia với hắn, còn lâu nàng mới để cho hắn cứ như vậy mà đắc thủ đâu!

"Tiểu muội chân dài, cô vừa mới nói ta cố gắng một chút." Hạ Thiên có chút khó hiểu, "Tại sao bây giờ cô lại đổi ý rồi? Cô như vậy là sẽ bị đòn nha."

"Ta chỉ nói ngươi cố gắng đi tìm biện pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm!" Ninh Nhụy Nhụy hừ nhẹ một tiếng, "Chờ khi nào ngươi hiểu rõ làm thế nào tu luyện Đệ Bát Châm rồi nói sau!"

"A, tiểu muội chân dài, ý của cô là chờ khi nào ta hiểu rõ tu luyện Đệ Bát Châm như thế nào thì cô sẽ giúp ta luyện công sao?" Hạ Thiên chớp chớp mắt, vẻ mặt hiện lên sự chờ mong.

"Sắc lang chết tiệt, ngươi không thể đừng cứ mãi nhớ thương chuyện này sao?" Ninh Nhụy Nhụy hơi xấu hổ, tiếp đó khẽ cắn môi, "Đúng vậy, chờ khi nào ngươi tìm được biện pháp, đến lúc đó ngươi muốn thế nào cũng được!"

Chuyện này Ninh Nhụy Nhụy cũng dứt khoát hạ quyết tâm, bởi vì nàng cảm thấy thật sự cần phải cho Hạ Thiên thêm một ít động lực nữa, nếu không lỡ như những cao thủ bên Liên minh Tu Tiên tới nơi này ngày càng nhiều, Triệu Vũ Cơ cũng chưa chắc có thể ứng phó được.

Nàng nhớ rất kỹ những lời mà Triệu Vũ Cơ đã nói, những tên cường địch chân chính vẫn yêu cầu Hạ Thiên tự mình ra tay mới có thể đối phó được. Mặc dù bây giờ Triệu Vũ Cơ còn mạnh hơn cả Hạ Thiên, nhưng không hề nghi ngờ, các nàng cần một Hạ Thiên mạnh mẽ hơn nữa.

Mà muốn để Hạ Thiên càng thêm mạnh mẽ thì phải để hắn học được Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.

"Xem ra ta thật sự cần phải nhanh lên, Muội muội chân dài cũng nói chờ khi nào ta học được Đệ Bát Châm thì sẽ tiết lộ cách cởi quần áo của nàng..." Hạ Thiên lẩm bẩm, vẻ mặt tràn đầy khát khao.

Nhìn thần sắc của Hạ Thiên, Ninh Nhụy Nhụy lập tức biết ngay tên sắc lang chết tiệt này lại đang nghĩ về cái người Dạ Ngọc Mị kia. Trong lúc nhất thời, trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một cơn tức giận, vì vậy lập tức tránh thoát cái ôm của Hạ Thiên, quay người đi vào phòng.

"A, tại sao Tiểu muội chân dài lại chạy rồi?" Hạ Thiên lầm bầm lầu bầu, nhưng lúc này hắn đúng là đang nghĩ đến Dạ Ngọc Mị, cho nên hắn cũng không quá để tâm tới việc Ninh Nhụy Nhụy rời đi.

Không phải sao, thậm chí Ninh Nhụy Nhụy biến mất một giây sau mà hắn cũng không nhận ra.

Ninh Nhụy Nhụy mới vừa đi vào trong phòng thì đột nhiên cảm thấy hoa mắt, sau đó nàng thấy được một vị tuyệt đại giai nhân có thể nói là rất quen thuộc, Triệu Vũ Cơ.

"Vũ Cơ tỷ, ngươi thật sự đã cứu tên Tô Diệp kia sao?" Ninh Nhụy Nhụy không khỏi thắc mắc.

"Ta vừa mới biết xảy ra chuyện gì, nhưng Tô Diệp không phải do ta cứu." Vẻ mặt của Triệu Vũ Cơ cũng hơi ngưng trọng, "Ta biết ngươi sẽ cảm thấy là do ta làm, cho nên ta mới mang ngươi tới đây."

"A? Nếu như vậy, chẳng lẽ thật là người bên Liên minh Tu Tiên kia cứu Tô Diệp sao?" Trong nháy mắt, Ninh Nhụy Nhụy biến sắc, "Chúng ta hoàn toàn không cảm nhận được gì, vậy người này chẳng phải là lợi hại giống như Vũ Cơ tỷ sao?"

"Người đó không nhất định mạnh hơn ta, nhưng đúng là cũng rất cường đại. Sở dĩ sau khi người nọ cứu người lập tức rời đi, đó là bởi vì hắn cảm nhận được sự tồn tại của ta." Triệu Vũ Cơ chậm rãi nói: "Trước mắt thì ngươi cũng không cần quá lo lắng, ta sẽ tiếp tục truy tìm bọn hắn, nhưng các ngươi cũng phải cẩn thận hơn."

Dừng một chút, Triệu Vũ Cơ lại nói: "Ta đưa ngươi trở về trước."

Không cho Ninh Nhụy Nhụy cơ hội nói chuyện, một giây sau, Ninh Nhụy Nhụy lại trở về biệt thự của Lam Lam, mà Hạ Thiên từ đầu đến cuối chưa hề phát hiện Ninh Nhụy Nhụy đã rời khỏi, đương nhiên, chuyện này cũng rất bình thường, dù sao thì nàng cũng mới chỉ rời đi trong chốc lát.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Tô Diệp tỉnh lại.

Chương 1985. Một người sống trên một nghìn năm

"Tên hèn hạ nhà ngươi..." Tô Diệp há mồm mắng, sau đó đột nhiên rùng mình một cái, không dám nói một chữ nào, mà hắn cũng lập tức phát hiện, mình đã không ở trong sân, người đối diện cũng không phải Hạ Thiên, mà là một người khác.

Cả người đối phương đều bao phủ ở trong lớp áo choàng đen, thậm chí không phân biệt được nam hay nữ, cũng không thấy rõ, toàn thân trên dưới chỉ lộ ra một đôi mắt.

Đôi mắt này nhìn không có vẻ tức giận, cho người ta một loại cảm giác tĩnh mịch, càng làm người ta cảm nhận được một luồng khí lạnh như băng, cứ việc người mặc áo choàng đen kia cũng chỉ đứng ở nơi đó, nhưng lại mang cho Tô Diệp áp lực rất lớn.

Vào lúc này, Tô Diệp, người mà lúc nào cũng tự xưng mình lợi hại nhất Bắc Hồ cũng không dám hó hé nói mình lợi hại nữa, bởi vì hắn hoài nghi bản thân sẽ bị đánh chết.

Đúng là hắn thích làm màu, nhưng không có nghĩa hắn là đồ ngu, hắn cũng không ngốc, hắn biết lúc nào nên khoác lác, cũng biết lúc nào nên ngậm miệng lại.

Chỉ là, một lát sau, Tô Diệp phát hiện bản thân vẫn không thể ngậm miệng, bởi vì người mặc áo choàng đen kia vẫn luôn không nói gì, cứ mãi nhìn chằm chằm vào hắn, nhìn đến mức trong lòng hắn hoảng hốt.

"Chuyện đó, cảm ơn ân cứu mạng, ta là Tô Diệp của Bắc Hồ sơn trang, xin hỏi ngài là vị tiền bối cao nhân nào?" Tô Diệp rốt cuộc lên tiếng, không chỉ giọng điệu rất khách khí mà còn đứng dậy cung kính hành lễ.

"Ngươi không cần biết ta là ai, chỉ cần biết ta đến từ Liên minh Tu Tiên là được." Giọng nói lạnh lùng vang lên, cái này làm Tô Diệp có thể phân biệt đối phương là nam hay nữ, mà giọng nói này hiển nhiên là của nam nhân.

Nam nhân áo choàng đen nhìn Tô Diệp, giọng nói lạnh lùng kia tiếp tục vang lên: "Ta biết ngươi là ai, bởi vì hành động của tất cả mọi người trong thế giới này đều bị ta giám thị."

"Tiền bối, ý của ngài là, hành động của chúng ta ở thế giới này đều có thể thông báo cho ngài sao?" Tô Diệp lập tức có chút hưng phấn, "Tiền bối, ta vừa vặn có chuyện muốn hồi báo cho ngài, ta đã phát hiện tu tiên giả trong thế giới này..."

"Chuyện này ngươi không cần nói, ta đã biết, ta nói rồi, tất cả hành động của các ngươi đều bị ta giám thị, một khi ngươi phát hiện tu tiên giả thì ta cũng sẽ phát hiện!" m thanh của nam nhân áo choàng đen vẫn lạnh nhạt, "Nếu như một trong các ngươi có ai cố ý giấu giếm không báo thì ta cũng sẽ biết rõ ràng, nếu không phải ta vẫn luôn giám thị hết tất cả thì ngươi cho rằng vì sao ta có thể cứu ngươi?"

"Tiền bối, tại sao ngài không mang hai người đó tới đây? Hay là ngài muốn tiếp tục bí mật quan sát bọn hắn?" Tô Diệp không khỏi thắc mắc.

"Việc này không đơn giản như ngươi nghĩ!" Nam nhân lạnh lùng nhìn Tô Diệp, "Ta suýt nữa không có cách nào cứu ngươi, trong thế giới này còn có tu tiên giả cường đại, thậm chí có thể còn mạnh hơn ta!"

"Hả?" Tô Diệp lộ vẻ mặt khó có thể tin, "Tiền bối, vậy tiếp theo ta nên làm gì đây?"

"Ta cần ngươi đi làm một việc." Nam nhân nhìn Tô Diệp, "Ngươi là người đầu tiên tìm được tu tiên giả trong thế giới này, ta tin tưởng năng lực ngươi không tệ, cho nên ta có một nhiệm vụ quan trọng hơn giao cho ngươi."

"Tiền bối cứ nói, đó là nhiệm vụ gì? Ta nhất định sẽ hoàn thành!" Tô Diệp thề thốt đảm bảo đủ điều.

"Ta muốn ngươi đi tìm một người." Nam nhân áo choàng đen chậm rãi nói: "Một người đã sống trên nghìn năm trong thế giới này."

Tô Diệp nhất thời hơi mờ mịt, thế giới không đủ linh khí này lại có người có thể sống trên nghìn năm?

"Tiền bối có gì dặn dò ta không?" Tô Diệp không khỏi hỏi.

"Ta đương nhiên sẽ cho ngươi một chút manh mối, nhưng manh mối ta biết cũng không nhiều, tóm lại, ngươi cứ từ từ đi tìm." Nam nhân đột nhiên ném ra một món đồ, "Đây là tất cả manh mối, ngươi chậm rãi nghiên cứu đi, nếu như xem không hiểu thì cũng đừng tới hỏi ta, bởi vì ta cũng xem không hiểu."

"Vâng, tiền bối." Tô Diệp vội vàng nói tiếp, "Tiền bối ngài yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được người đó."

"Tốt, ta đưa ngươi rời khỏi đây trước, ta sẽ để ngươi rời xa chỗ mới vừa gặp nạn." Dứt lời, Tô Diệp phát hiện nam nhân áo đen đã biến mất.

Đợi lúc hắn ý thức được thì bản thân đã biến mất, sau đó xuất hiện ở một nơi rất rất xa.

"Nghiên cứu manh mối một chút trước đi." Tô Diệp lập tức quyết định.

Bên này Tô Diệp còn đang nghiên cứu làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ mà Liên minh Tu Tiên giao cho, mà bên Hạ Thiên, hắn còn đang ở chỗ này hoài niệm vợ chân dài của mình, ừm, hoài niệm đến mức ngủ không yên.

"Không biết khi nào muội muội chân dài sẽ đến thăm ta đây." Hạ Thiên tự lẩm bẩm, sau đó hắn nghe được bên cạnh truyền đến động tĩnh, sau đó nhìn thấy một đôi chân dài.

Trong nháy mắt, Hạ Thiên suýt nữa cho là vợ Chân dài đến gặp mình, nhưng rất nhanh hắn phản ứng lại, đôi chân này cũng không thuộc về vợ chân dài, mà là thuộc về vợ nhỏ chân dài.

"Tiểu muội chân dài, cô cũng ngủ không được sao?" Hạ Thiên quay đầu nhìn về phía Ninh Nhụy Nhụy, cười hì hì nói: "Ta có một biện pháp, có thể để hai chúng ta ngủ một giấc thật ngon."

"Ngươi cho rằng ta không biết cái phương pháp mà ngươi nói là gì sao?" Ninh Nhụy Nhụy hừ dỗi một tiếng, tới bây giờ mà tên sắc lang này vẫn còn đang nghĩ tới loại chuyện kia. Hơn nữa nàng cũng không tin biện pháp đó có thể làm hai người ngủ một giấc thật ngon, đến lúc đó, chỉ sợ là cả đêm thức trắng.

Cho dù nàng không có kinh nghiệm thì cũng có thể đoán được.

Chương 1986. Cái chết của Bác Lang

"Tiểu muội chân dài, ta nói với cô, trước đó muội muội chân dài cũng không thích như vậy, sau đó nàng ấy đặc biệt thích." Hạ Thiên nghiêm trang nói: "Loại chuyện này thật sự chơi rất vui."

"Cút!" Ninh Nhụy Nhụy không thể nhịn được nữa, nàng đứng dậy nói, "Đi mà tìm Muội muội chân dài của ngươi chơi đi!"

Nhìn Ninh Nhụy Nhụy lần nữa biến mất, Hạ Thiên nói thầm trong lòng, hắn cũng muốn tìm Muội muội chân dài chơi, nhưng không phải là không tìm thấy sao?

May mắn hắn chỉ nói trong lòng, không có nói ra ngoài miệng, nếu không thì Ninh Nhụy Nhụy nghe thấy sẽ càng tức giận đến muốn đánh chết Hạ Thiên.

Vốn dĩ Ninh Nhụy Nhụy còn muốn thảo luận với Hạ Thiên xem ai đã cứu Tô Diệp, muốn hắn phòng bị nhiều hơn một chút, nhưng sau khi bị Hạ Thiên làm cho tức chết, nàng quyết định từ bỏ.

Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy mình cũng không cần phải lo lắng như vậy, vẫn còn có Triệu Vũ Cơ mà, nếu có nguy hiểm gì thì nàng ấy nhất định sẽ xuất hiện. Nếu như Triệu Vũ Cơ cũng không giải quyết được, vậy hiện giờ nàng cũng không thể làm được gì.

Còn về việc để cho Hạ Thiên trở nên mạnh mẽ hơn, nàng cảm thấy cho dù là Triệu Vũ Cơ cũng chưa chắc có biện pháp gì. Nàng không thể để cho Hạ Thiên lập tức trở nên mạnh mẽ, cho nên cũng không cần nóng nảy, vẫn là để từ từ thôi.

Nhưng Ninh Nhụy Nhụy vẫn không ngủ ngon được, không riêng là vì trong lòng có tâm sự mà còn bởi vì động tĩnh tối nay trong thôn tương đối lớn. Chiếc máy bay kia và những người bên trong đều bị mang đi, đến sáng sớm thì toàn thôn mới xem như khôi phục lại bình tĩnh.

Bình tĩnh cứ như là máy bay chưa bao giờ xuất hiện ở đây, bởi vì nó không hề lưu lại bất cứ dấu vết gì, ngay cả rác rưởi rơi ra từ máy bay cũng bị mang đi.

Nói đến đây, Đổng Khiếu cũng bị mang đi, ừm, nghe nói là thuận tiện mang vào bệnh viện, cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì bây giờ cũng không có bao nhiêu người quan tâm hắn.

Mà toàn bộ tổ chức tình nguyện thì hình như cũng dần khôi phục bình thường, bởi vì bắt đầu từ hôm nay, bọn hắn sẽ bắt đầu chân chính dạy học.

Cái gọi là dạy học chính là để trẻ con trong thôn đều đi đến trường học, sau đó giảng giải cho bọn hắn nghe một vài bài học tương đối thú vị. Nói đến cùng chính là muốn gia tăng kiến thức cho bọn hắn, để cho bọn hắn càng hiểu rõ thế giới bên ngoài, hiểu rõ những đứa trẻ bên ngoài đang học cái gì, thậm chí chơi cái gì.

Lam Lam cũng tới trường học, Ninh Nhụy Nhụy mang nàng tới, bởi vì tất cả mọi người đều sợ chó săn nên nàng không mang nó theo. Dựa theo lời của Lam Lam, Bác Lang biết nàng đi theo Ninh Nhụy Nhụy sẽ rất an toàn nên cũng không cần theo, hơn nữa, Bác Lang quyết định ra ngoài tìm đồ ăn ngon cho nàng.

Dạy học ngày thứ nhất rất thành công, Vương Siêu, Búp Bê và những người trong tổ chức tình nguyện đều lấy ra tất cả vốn liếng của bản thân kể cho những đứa bé trong thôn nghe về những chuyện thú vị, thậm chí còn hướng dẫn bọn chúng chơi một số trò chơi. Sau đó, Ninh Nhụy Nhụy cũng ra tay, đương nhiên là phát huy sở trường thể dục của nàng, dạy bọn trẻ về thể thao, chơi bóng và các loại hoạt động thể thao để tăng cường sức khoẻ.

Chỉ có Hạ Thiên ở bên cạnh nhàn rỗi không có gì làm, ngồi đó giội nước lã mọi người.

"Dạy chúng chơi đùa làm gì, còn không bằng mua cái điện thoại, để cho bọn chúng chậm rãi tự chơi."

"Tiểu muội chân dài, cô không cần dạy bọn chúng chơi bóng đâu, mua cho bọn chúng một quả cầu là được rồi."

"Loại chuyện như thể thao không thể dạy trong một sớm một chiều được, còn không bằng cho bọn chúng xem video dạy học, đúng rồi, tiểu yêu tinh đã nói với ta, có thể cho bọn chúng tự học trên điện thoại di động..."

...

Một đám người hơi cạn lời, nhưng bây giờ mọi người đều biết Hạ Thiên lợi hại, đặc biệt là y thuật rất thần kỳ, cho nên cũng không ai nói gì, chỉ có Ninh Nhụy Nhụy thỉnh thoảng bắt Hạ Thiên ngậm miệng, đáng tiếc Hạ Thiên không nghe, Ninh Nhụy Nhụy cũng không có cách nào.

Đặc biệt là có đôi khi Ninh Nhụy Nhụy cũng cảm thấy ý kiến của gia hỏa này cũng không tệ lắm. Nhưng nàng cũng hiểu rõ một chuyện, phương pháp của Hạ Thiên không có tính chất phổ biến, nếu như mỗi giáo viên đều làm theo lời của hắn, như vậy sẽ rất hao phí tài chính.

Mặc dù nàng có tiền, nhưng nàng không thể yêu cầu những người khác cũng làm như vậy, lỡ như sau này tất cả tổ chức tình nguyện đều bị bắt phải dựa theo tiêu chuẩn này, vậy chỉ sợ là sẽ không có người nào tham gia làm tình nguyện viên nữa.

Cũng may, mặc dù Hạ Thiên ở đó ồn ào bậy bạ, nhưng hắn cũng không ngăn cản người khác làm gì, cho nên dạy học ngày thứ nhất đã kết thúc thuận lợi. Bọn trẻ đi về nhà mình, những người trong tổ chức tình nguyện thì bắt đầu chuẩn bị bữa tối, Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy thì dẫn Lam Lam trở về biệt thự nhà nàng.

Lam Lam hơi hưng phấn, mong mỏi Bác Lang cả ngày không gặp sẽ mang món gì ngon cho nàng, nàng nhảy nhót chạy ở phía trước, trên mặt lộ rõ sự vui vẻ.

"Bác Lang, Bác Lang!" Khi chạy vào trong sân, Lam Lam lập tức kêu to, nhưng con chó săn lại không xuất hiện.

"Bác Lang, ngươi đi đâu rồi?" Lam Lam lại hô một tiếng, sau đó quay đầu nhìn Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy, "Nhụy Nhụy tỷ, thật kỳ lạ, tại sao Bác Lang còn chưa trở về chứ? Đã một ngày rồi, đúng ra hắn đã sớm trở về mới đúng?"

Ninh Nhụy Nhụy không nói gì, bởi vì thật ra nàng đã nhìn thấy con chó săn kia, nhưng nàng lại không biết nên nói như thế nào với Lam Lam.

Bởi vì, nó đã chết.

Chương 1987. Sẽ không còn ai đối tốt với ta như vậy nữa!

Mặc dù Ninh Nhụy Nhụy không cẩn thận xem xét, nhưng nàng đã nhìn ra được, con chó săn kia đã chết đến mức không thể chết nữa, hơn nữa, nhìn qua thì đã chết được một khoảng thời gian.

Ngay lúc Ninh Nhụy Nhụy đang suy nghĩ phải nói cho Lam Lam rằng Bác Lang của nàng đã chết thì Lam Lam đã tự nhìn thấy chó săn đang nằm trên mặt đất.

“Bác Lang, Bác Lang ngươi làm sao vậy?” Lam Lam bổ nhào vào trên người chó săn, một tay ôm lấy chó săn, bắt đầu lắc nó: “Bác Lang, Bác Lang ngươi đừng dọa ta mà, ngươi bị sao vậy? Ngươi tỉnh dậy đi mà.”

“Lam Lam...” Ninh Nhụy Nhụy không nhịn được mở miệng.

“Nhụy Nhụy tỷ, hình như Bác Lang bị bệnh...” Lam Lam ngẩng đầu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, bộ dáng muốn khóc: “Ngươi, ngươi có nói hắn xem bệnh giúp ta được không, y thuật hắn lợi hại như vậy...”

Lam Lam vừa nói vừa nhìn về phía Hạ Thiên, mặc dù tuổi tác của Lam Lam nhỏ, nhưng đã rất hiểu chuyện, bây giờ nàng biết Hạ Thiên là một thần y rất lợi hại, cho nên nàng lập tức cầu cứu Ninh Nhụy Nhụy.

Mà sở dĩ nàng không trực tiếp cầu cứu với Hạ Thiên, hiển nhiên là lo rằng Hạ Thiên không đồng ý, mà nàng biết, Ninh Nhụy Nhụy mở miệng, Hạ Thiên sẽ đồng ý.

“Không phải bị bệnh, nó đã chết, ai cũng không cứu sống được.” Hạ Thiên mở miệng nói, tất nhiên hắn nói chuyện sẽ rất thẳng thắn, không cố kỵ giống như Ninh Nhụy Nhụy.

“Không, không thể nào, Bác Lang không thể chết được.” Lam Lam không tin: “Nhụy Nhụy tỷ, ngươi giúp ta một chút...”

“Lam Lam, Bác Lang của ngươi, nó thật sự...” Ninh Nhụy Nhụy đau lòng nói với Lam Lam.

“Không, Bác Lang không sao đâu, Bác Lang chỉ bị bệnh thôi!” Lam Lam nói với Ninh Nhụy Nhụy, sau đó gồng sức bế con chó săn lên.

Chó săn rất lớn, còn rất nặng, đối với cô bé như Lam Lam thì thật ra muốn ôm đi sẽ rất chật vật, nhưng lúc này, Lam Lam dường như bộc phát ra tất cả tiềm lực của nàng, quả thực là ôm chó săn đi ra khỏi sân.

“Bác Lang, ngươi đừng sợ, ta sẽ đưa ngươi đi gặp bác sĩ, bác sĩ nhất định sẽ cứu sống ngươi...” Lam Lam vừa gồng sức đi tới phía trước vừa khóc nức nở nói.

Đi tới, đi tới, không biết dưới chân Lam Lam vấp phải cái gì mà ngã nhào xuống đất, chó săn rơi ra khỏi tay nàng, mà bây giờ, bởi vì vừa rồi nàng đã dùng hết sức lực nên không thể tiếp tục ôm lên được nữa.

“Oa... Lam Lam ngồi dưới đất, gào khóc.

Ninh Nhụy Nhụy nhẹ nhàng thở dài, đi đến bên cạnh Lam Lam, không nói chuyện, chỉ ngồi xuống trên mặt đất với nàng.

Tiếng khóc của Lam Lam rất lớn, trong thôn bắt đầu có người nghe được, sau đó dần dần có người vây quanh.

“Con chó kia thế nào rồi?”

“Hình như đã chết.”

“Cuối cùng cũng chết rồi sao? Con chó đó hung lắm.”

“Không những con chó hung, nha đầu kia càng hung hơn, người ỷ thế chó, xem sau này nàng còn có thể hung dữ được không...”

“Không có con chó đó, ta xem nàng sống thế nào…”

...

Tiếng nghị luận từ xa truyền đến, âm thanh không lớn, trên cơ bản Lam Lam không thể nghe được, nhưng Ninh Nhụy Nhụy lại có thể nghe rất rõ, rõ ràng, ở trong thôn này Lam Lam không được hoan nghênh, mà như trước đó ông trưởng thôn đã nói, thật ra Lam Lam không an toàn.

Những năm gần đây, vẫn luôn có người nhìn chằm chằm vào nhà của nàng, mà bây giờ, chó săn đã chết, có lẽ sẽ có càng nhiều người muốn ra tay.

Người thảo luận dần rời đi, dù sao bây giờ cũng không còn sớm, mà tiếng khóc của Lam Lam, cuối cùng cũng từ từ ngừng lại.

“Nhụy Nhụy tỷ, Bác Lang thật sự đã chết rồi.” Lam Lam nhìn Ninh Nhụy Nhụy, trên mặt toàn là nước mắt: “Sẽ không còn ai đối xử tốt với ta như Bác Lang nữa.”

Ninh Nhụy Nhụy không nói gì, nàng cũng không nói là còn có nàng hoặc nàng sẽ chiếu cố Lam Lam các loại. Không phải nàng không quan tâm Lam Lam, nhưng thật ra nàng biết Lam Lam nói không sai, có lẽ thật sự không có ai có thể toàn tâm toàn ý bảo vệ Lam Lam như con chó săn này.

Ít nhất, nàng làm không được, mặc dù nàng cũng quan tâm Lam Lam, thế nhưng chẳng qua là xuất phát từ một loại thương cảm, so với con chó săn này, còn có ông trưởng thôn yêu mến Lam Lam, thật ra không giống nhau.

“Lam Lam, sao vậy?” Lúc này, một giọng nói ôn hòa truyền đến, ngay sau đó, một ông lão đi tới bên này, không ai khác, chính là ông trưởng thôn kia.

“Ông trưởng thôn, Bác Lang chết rồi… Hu hu...” Lam Lam nhịn không được lại tiếp tục khóc.

“Lam Lam, đừng khóc, thật ra có thể là Bác Lang của ngươi tuổi tác đã cao, giống như ta này, người có tuổi cao sẽ chết, chó già cũng sẽ chết.” Thôn trưởng dùng chất giọng ôn hòa an ủi Lam Lam: “Ngươi không nên không bỏ được như vậy, ta giúp ngươi tìm nơi tốt, an táng cho bác Lang của ngươi thật tốt.”

“Ông trưởng thôn, cơ thể của bác Lang còn rất tốt, tại sao đột nhiên lại chết chứ?” Lam Lam vẫn không chịu tiếp nhận sự thật này.

“Lam Lam, một tuổi của chó tương đương với rất nhiều tuổi của người, Bác Lang của ngươi đã mười tuổi rồi, xem như đã rất lớn tuổi, thật ra nó cũng tương đương với ta, ngươi nhìn ta xem, cũng sắp phải chết. Cho nên lúc này, bác Lang của ngươi chết cũng không kỳ lạ, ngươi đừng quá đau lòng khổ sở.” Trưởng thôn rất kiên nhẫn giảng giải cho Lam Lam.

Chương 1988. Hi sinh thầm lặng

“Nhụy Nhụy tỷ, ngươi nói, thật sự bác Lang chết là do già sao?” Lam Lam nhìn Ninh Nhụy Nhụy, rõ ràng nàng vẫn khó mà tiếp thu lời giải thích như vậy.

“Đương nhiên...” Lúc này, giọng nói của Hạ Thiên vang lên, nhưng hắn không thể nói hết lời, bởi vì đúng lúc này, một đôi tay ngọc trắng mềm, bưng kín miệng của hắn.

“Đừng nói chuyện.” Ninh Nhụy Nhụy trừng Hạ Thiên, sau đó mới lấy tay ra, thế là, Hạ Thiên không nói cái gì nữa.

“Lam Lam, ta không biết Bác Lang của ngươi có chết do già hay không, nhưng Hạ Thiên cũng nói vậy, nên chắc là không sai đâu, chúng ta vẫn nên nghe ngài trưởng thôn của ngươi, nhanh chóng an táng cho bác Lang của ngươi đi, nếu không thì, nó ở bên ngoài như vậy sẽ không phải chuyện tốt.” Ninh Nhụy Nhụy nhẹ nhàng nói.

“Được, tốt, ta, ta không muốn chôn bác Lang ở nơi khác, ta muốn chôn nó ở nhà ta.” Lam Lam lau nước mắt: “Nhụy Nhụy tỷ, ngươi nói ta có thể chôn bác Lang trong sân nhà của ta được không?”

“Được, ngươi muốn như thế nào cũng được.” Ninh Nhụy Nhụy gật đầu: “Chúng ta sẽ giúp ngươi.”

“Không, ta muốn một mình an táng cho bác Lang thật tốt.” Lam Lam lắc đầu: “Nhụy Nhụy tỷ, ngươi giúp ta một chút, giúp ta khiêng bác Lang vào trong sân được không?”

Tất nhiên Ninh Nhụy Nhụy lập tức đáp ứng, sau đó, nàng và Lam Lam cùng nhau mang con chó săn vào trong sân, sau đó, Lam Lam bắt đầu một mình đào hố trong sân.

Loại chuyện đào hố này, đối với Hạ Thiên thì rất dễ dàng, Ninh Nhụy Nhụy cũng không khó, nhưng đối với một cô bé mười tuổi bình thường như Lam Lam thì không phải là một chuyện dễ dàng.

Bởi vì Lam Lam kiên trì muốn tự mình đào, Ninh Nhụy Nhụy không đi quấy rầy nàng, nàng lôi Hạ Thiên ra ngoài sân, hiển nhiên sợ hắn nói lung tung.

“Tiểu muội chân dài, rõ ràng con chó kia bị độc chết, tại sao cô phải nói là do chết già chứ?” Lúc này, Hạ Thiên buồn bực hỏi Ninh Nhụy Nhụy: “Có phải cô ở lâu với tiểu lừa gạt Thuần Thuần kia nên cũng biến thành người thích gạt rồi không?”

“Chính ngươi mới là một đại lừa gạt!” Ninh Nhụy Nhụy trừng Hạ Thiên: “Ngươi đừng quan tâm tới chuyện vì sao chó săn chết, tóm lại ngươi đừng có nói lung tung là được.”

“Bởi vì, hẳn là Ninh tiểu thư đã nhìn ra, thật ra con chó là do ta hạ độc chết.” Một giọng nói truyền tới từ phía bên cạnh, bây giờ bọn hắn ở bên ngoài sân, cách Lam Lam khá xa, cho nên không cần lo lắng Lam Lam có thể nghe được đoạn bọn hắn nói chuyện.

Nếu như Lam Lam thật sự có thể nghe được, e rằng lúc này cũng sẽ không liều mạng tự mình đào hố.

Nói chuyện không phải ai khác, chính là ông trưởng thôn kia.

“Ninh tiểu thư, thật ra, ta muốn nói thật với Lam Lam, nhưng ta không muốn để cho nàng càng thêm đau lòng.” Trưởng thôn lại mở miệng nói: “Ta đã nói với ngươi, một con chó săn sẽ không bảo vệ được Lam Lam, ngươi xem, ta là lão đầu tử sắp chết, cũng có thể hạ độc chết chó săn, ta không biết nên giúp Lam Lam thế nào, đây là chuyện cuối cùng có ta thể làm.”

“Trưởng thôn, ngươi yên tâm, ta sẽ cho người an bài Lam Lam thật tốt.” Ninh Nhụy Nhụy nhẹ nhàng thở dài, thật ra nàng vừa mới đoán, ngược lại không ngờ trưởng thôn lại dứt khoát thừa nhận như vậy, mà nàng cũng không cần hỏi đã biết vì sao trưởng thôn làm như vậy.

Lam Lam không có cách nào mang theo chó săn đi vào trong thành thị mà sinh hoạt, mà Lam Lam cần phải rời khỏi thôn, chó săn vừa chết, như vậy, tất cả chướng ngại đều tiêu trừ.

Thật ra, không phải là không có biện pháp khác giải quyết vấn đề này, nhưng đối với vị này lão trưởng thôn này thì đây là biện pháp duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra.

“Vậy ta an tâm rồi.” Trưởng thôn thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó, hắn lập tức xoay người đi đến một nơi khác.

“Hắn cũng muốn chết.” Lúc này, Hạ Thiên nói một câu.

“Cái gì?” Ninh Nhụy nhụy khẽ giật mình.

“Hắn cũng đã uống thuốc độc, nhưng vẫn còn có thể sống mấy giờ.” Hạ Thiên giải thích.

Ninh Nhụy Nhụy ngẩn ngơ, vốn nàng vô ý thức muốn Hạ Thiên đi cứu người, nhưng rất nhanh nàng đã nghĩ đến, nếu trưởng thôn đã muốn tự sát thì Hạ Thiên có cứu cũng vô dụng. Hơn nữa, trước đó Hạ Thiên cũng đã nói, ông trưởng thôn này, vốn đã sắp phải chết.

Trong lúc nhất thời, trong lòng Ninh Nhụy Nhụy có loại cảm giác hoảng hốt, ông trưởng thôn này, vì Lam Lam mà đã làm tất cả những chuyện hắn có thể làm, bao gồm cả trả giá bằng tính mạng của hắn, nhưng, người chân chính biết những chuyện này, có lẽ cũng chỉ có nàng.

Cùng lúc đó, Y Tiểu m ở cách đó mấy ngàn dặm, phát hiện chỗ ở của mình có khách không mời mà đến, nhưng lần này, nàng không quá khẩn trương, bởi vì người này chính là Triệu Vũ Cơ lần trước nàng đã gặp.

“Lại có chuyện gì sao?” Giọng nói của Y Tiểu m hơi lạnh nhạt, nhưng trong đó cũng có chút cảm giác bất lực, nàng biết, Triệu Vũ Cơ xuất hiện ở đây thì chỉ có một cái khả năng, bởi vì Hạ Thiên.

“Xuất hiện một vài biến cố, ít nhất hơn mười tu tiên giả đi tới thế giới này, khả năng tấn công của bọn hắn rất mạnh, hơn nữa, còn có cao thủ rất mạnh, bởi vì một số nguyên nhân nên tạm thời ta không thể giết bọn hắn.” Triệu Vũ Cơ nói nhanh: “Nhưng ta không thể tùy ý để Hạ Thiên tiếp tục chậm rãi tìm kiếm cơ duyên ở đó, chúng ta cần nghĩ biện pháp, tăng tốc độ tu luyện Nghịch Thiên Bát Châm.”

“Ngươi có biện pháp gì không?” Y Tiểu m hơi nhíu mày, lập tức bổ sung: “Nếu như biện pháp tu luyện là ta phải phối hợp với hắn thì không cần nói, ta sẽ không đồng ý.”

Chương 1989: Biện pháp

Triệu Vũ Cơ nhìn Y Tiểu m, ánh mắt đột nhiên có chút lạnh, mà trên người nàng cũng bắt đầu tản ra một cỗ khí tức kỳ dị, trong nháy mắt làm cho Y Tiểu m cảm giác được một loại cảm giác áp bách.

“Triệu Vũ Cơ, nếu ngươi muốn ép buộc ta làm loại chuyện này thì ta không thể đồng ý.” Y Tiểu m hít sâu một hơi, áp lực này làm cho nàng rất không thoải mái, càng cảm thấy không ổn.

“Y Tiểu m, đã bao nhiêu năm rồi, ngươi thật đúng là coi trọng mình.” Triệu Vũ Cơ cười lạnh một tiếng: “Ngươi nhìn vào gương, rồi nhìn ta xem, ngươi cảm thấy dáng người của ngươi đẹp hơn ta hay khuôn mặt xinh hơn ta hả? Ngươi thật sự cảm thấy mình quan trọng đến như vậy sao? Ngươi cho rằng cái gọi là tu luyện thì nhất định phải phối hợp với ngươi mới được à? Sức mạnh của chồng ta bị chúng ta làm cho suy yếu, nhưng chúng ta muốn khôi phục lại công lực của hắn thì cũng là một chuyện có thể làm được bất cứ lúc nào.”

“Triệu Vũ Cơ, ta chưa bao giờ cảm thấy mình rất quan trọng, ta chỉ luôn làm chuyện mình muốn làm thôi.” Giọng điệu của Y Tiểu m rất bình tĩnh, cũng không vì vậy mà tức giận: “Nếu như không phải lúc nào hắn cũng nghĩ đến chuyện đó, ta và hắn cũng chưa chắc không thể yên bình ở chung.”

“Ngươi có thể tự biết là tốt rồi, nữ nhân chồng ta thích nhất cho tới bây giờ đều không phải chỉ có ngươi, đừng cảm thấy mình thật sự quan trọng như vậy.” Triệu Vũ Cơ lạnh lùng nói: “Trong những người chúng ta, người có ý kiến với ngươi cũng không phải là một hai người, cho nên ngươi cũng đừng suốt ngày giả vờ thanh cao như vậy, nói khó nghe một chút, cho dù bây giờ ta giết ngươi, cho dù chồng ta biết, hắn cũng sẽ không làm gì ta, vẫn sẽ thương ta.”

“Triệu Vũ Cơ, nếu như người thật sự muốn giết ta, cũng không cần nói với ta nhiều chuyện vớ vẩn như vậy.”

Y Tiểu m vẫn rất bình tĩnh: “Cho nên, chúng ta vẫn nên nói chính sự đi, ngươi muốn ta làm gì?”

“Đối với chúng ta thì giá trị lớn nhất của ngươi là ngươi là thần y y thuật chỉ đứng sau chồng ta, mà ngươi và chồng ta không giống nhau, ngươi giỏi giao tiếp với người bình thường, ngươi ở trong thế giới của người bình thường cũng rất có uy tín.”

Khí tức trên người Triệu Vũ Cơ tản đi, giọng điệu cũng không lạnh như vậy: “Bây giờ thế cục nghiêm trọng hơn so với lúc trước chúng ta dự đoán, ngươi nhất định phải mau chóng giúp hắn tìm được biện pháp tu luyện nghịch thiên đệ bát châm.”

Dừng lại một chút, Triệu Vũ Cơ tiếp tục nói: “Lúc trước chúng ta cảm thấy, để chồng đi lại ở thế tục, giống như trước kia, tùy duyên là được rồi, một ngày nào đó hắn sẽ tìm được biện pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, nhưng bây giờ chúng ta không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy, nhất định phải chủ động xuất kích.”

“Việc này ta cũng cảm thấy chủ động xuất kích sẽ tốt hơn, nhưng bây giờ ngươi có đề nghị gì tốt một chút không?”

Y Tiểu m khẽ nhíu mày: “Gần đây ta cũng đang nghiên cứu các loại tư liệu, kể cả những thứ các ngươi tìm được ở bên kia, nhưng cho đến bây giờ ta vẫn không tìm thấy thứ gì thực sự hữu dụng.”

“Bây giờ chúng ta làm ra một giả thuyết.” Triệu Vũ Cơ suy nghĩ một lát: “Giả sử chúng ta nhất định có thể tìm được biện pháp tu luyện nghịch thiên đệ bát châm ở thế giới này, nói cách khác, giả sử chúng ta biết ở một góc nào đó của thế giới này, tồn tại một quyển sách như vậy, hoặc là một ghi chép, từ đó, có thể biết nên tu luyện nghịch thiên đệ bát châm như thế nào, ngươi cảm thấy chúng ta có cách tìm ra không?”

“Nhất định là vẫn có cách, với nhân lực và tài lực của chúng ta, cho dù là lật khắp mỗi một tấc góc của thế giới, cũng có thể làm được.” Y Tiểu m trả lời.

“Nhưng bây giờ, chúng ta không thể cho người khác biết chúng ta đang tìm biện pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, thậm chí không thể để cho những người khác biết sự tồn tại của Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.” Khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Vũ Cơ hơi ngưng trọng: “Vậy chúng ta phải dùng biện pháp gì mới có thể tìm được phương pháp tu luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm một cách nhanh nhất?”

Y Tiểu m hơi trầm ngâm, gần ba phút sau, nàng mới lại mở miệng nói: “Biện pháp cũng có một, nhưng cần Hạ Thiên phối hợp.”

“Biện pháp gì?” Triệu Vũ Cơ hỏi.

“Thật ra nói cũng không khó, chính là ta có thể thông qua chuỗi bệnh viện Y Nhân Các thu thập hồ sơ y học cổ truyền trên toàn thế giới, trên danh nghĩa có thể nói để chấn hưng y học cổ truyền, để tránh bị nghi ngờ, chúng ta không chỉ cụ thể châm cứu, mà là cho tất cả y học cổ truyền.” Y Tiểu m không chút do dự nói: “Cung cấp những hồ sơ này cho chúng ta, chúng ta có thể cung cấp cho họ tiền nếu họ muốn tiền, nhưng ta cảm thấy chúng ta có thể sử dụng phần thưởng khác.”

“Phần thưởng gì?” Triệu Vũ Cơ tiếp tục hỏi.

“Rất đơn giản, chỉ cần cung cấp cho chúng ta một đoạn hồ sơ hữu dụng, hoặc là một cổ thư y thuật chân chính, cụ thể này nhận định như thế nào có thể nói sau, tóm lại, chúng ta nhận định hữu dụng thì có thể cam kết chữa trị bệnh nhân cho bọn họ.” Y Tiểu m rõ ràng đã cân nhắc: “Ta có thể cam kết tự mình chữa bệnh cho bọn họ, thậm chí có thể cam kết, dù là bệnh gì cũng có thể chữa khỏi, nhưng nếu như vậy thì chỉ sợ sẽ có rất nhiều bệnh nhân, ta nhất định sẽ bận rộn không chịu được.”

“Cho nên cần chồng giúp đỡ, ngươi có ý này đúng không?” Triệu Vũ Cơ nhàn nhạt hỏi.

“Đúng vậy.” Y Tiểu m gật đầu: “Ta nghĩ đây có thể là cách nhanh nhất để thu thập tất cả những thông tin hữu ích, hơn nữa ta đã thúc đẩy sự phát triển của y học cổ truyền suốt những năm qua, ta tin sẽ không khơi dậy sự nghi ngờ.”

“Rất tốt, đây mới là những gì chúng ta thực sự muốn ngươi làm.” Giọng điệu Triệu Vũ Cơ mang hương vị của sự tán thưởng: “Chúng ta sẽ không nói những vấn đề cá nhân giữa ngươi và chồng, nhưng ta hy vọng ngươi có thể hiểu, trên danh nghĩa hay trên thực tế, ngươi và chúng ta đều có lợi ích chung, khi đối mặt với những ngoại địch đó, ngươi cần đứng cùng một chiến tuyến với chúng ta.”

“Ta hiểu những điều này, ngươi không cần phải dạy ta.” Giọng điệu của Y Tiểu m có phần bất mãn, năm đó ở kinh thành nàng vốn nổi tiếng không thua gì Triệu Vũ Cơ, nhưng bây giờ Triệu Vũ Cơ lại tỏ ra trịch thượng trước mặt nàng, điều này khiến nàng cảm thấy rất khó chịu.

“Ta cũng không có tâm trạng dạy ngươi, ta đi đây, ngươi cứ làm theo kế hoạch, càng sớm càng tốt.” Triệu Vũ Cơ nói xong, nàng ta lập tức biến mất.

Y Tiểu m khẽ trầm ngâm, sau đó bắt đầu gọi điện thoại.

“Thông báo cho các Phó viện trưởng điều hành của tất cả các bệnh viện thuộc chuỗi bệnh viện Y Nhân Các, ta muốn tổ chức một hội nghị truyền hình.” Y Tiểu m cũng không muốn lãng phí thời gian, bây giờ nàng đã có quyết định, vậy thì ngay lập tức bắt tay vào thực hiện.

Chương 1990. Lời mời

Vào lúc này, ở ngôi làng trên núi.

Lam Lam vẫn đang chăm chỉ đào, nhưng Hạ Thiên cảm thấy hơi nhàm chán.

“Tiểu muội chân dài, hay chúng ta đi chỗ khác đi, hoặc tìm một chỗ ăn tối trước.” Hạ Thiên nói với Ninh Nhuỵ Nhuỵ.

“Vậy chúng ta để Lam Lam ở đây một mình à?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trợn mắt nhìn Hạ Thiên: “Vậy thì không ổn, nếu ngươi thật sự muốn ăn tối thì ngươi có thể tự ăn, hoặc ngươi có thể lấy chút đồ ở đây để ăn.”

“Được thôi, tiểu muội chân dài, cô muốn ăn lẩu không, chẳng hạn như lẩu thịt chó…” Hạ Thiên vừa nói câu này thì đã bị Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt.

“Ngươi có bệnh à, chưa kể ta không thích ăn thịt chó, bây giờ con chó của Lam Lam vừa chết, ngươi còn muốn ăn lẩu thịt chó, ngươi cố tình kích thích nàng ấy sao?”

“Tiểu muội chân dài, ta đâu nói là sẽ dùng con chó của nàng ấy đi nấu lẩu.” Hạ Thiên cảm thấy mình rất vô tội: “Bỏ đi, ta lấy cho cô thứ khác.”

Hạ Thiên lại đột ngột biến mất, Ninh Nhuỵ Nhuỵ tiếp tục nhìn Lam Lam đang đào hố trong sân, nàng nhiều lần muốn giúp đỡ nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.

Cứ như vậy, nàng đợi gần nửa tiếng, sau đó ngửi thấy mùi thơm, đương nhiên là Hạ Thiên đã quay lại.

Hạ Thiên dọn ra mấy nồi lẩu, tất nhiên sẽ không còn là lẩu thịt chó nữa mà là vài nồi lẩu cá.

“Tiểu muội chân dài, đến ăn lẩu đi.” Hạ Thiên nói nhanh: “Trước đây, muội muội chân dài cũng thích ăn lẩu cá.”

Ninh Nhuỵ Nhuỵ vốn thực sự rất muốn ăn, nhưng nghe Hạ Thiên nói xong thì trong lòng tức giận, tên biến thái đáng chết này thật là không dứt, động một chút là muội muội chân dài, thật là khiến nàng phát cáu!

“Không ăn nữa!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ thở phì phò nói.

“Ồ, vậy thì ta sẽ tự ăn.” Hạ Thiên cũng tỏ vẻ thờ ơ: “Dù sao tiểu muội chân dài cô không ăn cũng không chết đói, không cần gấp gáp.”

Ninh Nhuỵ Nhuỵ tức giận đến muốn đánh người, nhưng tiếc là nàng không thể đánh lại, chuyện khiến nàng buồn hơn nữa là Hạ Thiên thật sự bắt đầu ở đó ăn lẩu một mình, ăn say sưa ngon lành thì thôi đi, bộ dáng của hắn thỉnh thoảng còn khiến Ninh Nhuỵ Nhuỵ nghi ngờ gia hỏa này đang vừa ăn lẩu vừa nghĩ về muội chân dài kia của hắn!

Rõ ràng suy nghĩ của Ninh Nhuỵ Nhuỵ không sai, hiện tại Hạ Thiên thật sự đang nghĩ về Dạ Ngọc Mị, nhất là khi nghĩ đến trước kia lúc quan hệ của hắn và Dạ Ngọc Mị không được tốt như vậy, mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng bây giờ nghĩ lại, cũng có một hương vị khác.

Không thể không nói, trong sân này, quả thực rất kỳ quái, Hạ Thiên đang vui vẻ ăn lẩu một mình, Lam Lam thì đang đào hố một mình, còn Ninh Nhuỵ Nhuỵ thì vẻ mặt đầy tức giận.

Ba người, tâm trạng hoàn toàn khác nhau, nhưng đều ở chung một sân.

Một tiếng sau.

“Vẫn chưa đào xong nữa sao?” Hạ Thiên liếc nhìn Lam Lam, sau đó nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ: “Tiểu muội chân dài, ngươi muốn ăn gì? Ta có thể lấy thêm món nữa.”

“Không cần ngươi quan tâm!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt nhìn Hạ Thiên.

“Tiểu muội chân dài, tối nay cô có vẻ dữ vậy, bà dì đến rồi sao?” Hạ Thiên hơi ngạc nhiên, rồi lại lắc đầu: “Không đúng, rõ ràng cô vẫn chưa đến ngày.”

Ninh Nhuỵ Nhuỵ lại muốn đánh Hạ Thiên, nhưng nàng vẫn cố gắng nhịn vì nàng đánh không lại.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, là điện thoại của Ninh Nhuỵ Nhuỵ, nàng không muốn nói chuyện với Hạ Thiên, cũng không nhìn xem ai đang gọi đã nghe máy.

“Ai đấy?” Giọng điệu của Ninh Nhuỵ Nhuỵ không hề khách khí.

“Xin hỏi, có phải là Ninh Nhuỵ Nhuỵ tiểu thư không ạ?” Người ở đầu dây bên kia khá lịch sự, vả lại nàng cũng là nữ nhân.

“Ta là Ninh Nhuỵ Nhuỵ, xin hỏi ngươi là ai?” Giọng điệu của Ninh Nhuỵ Nhuỵ cũng dịu đi đôi chút, nhưng nàng không nhận ra đối phương là ai.

“Ninh tiểu thư, bây giờ cô không biết ta, nhưng trước khi chính thức giới thiệu thân phận của mình, ta có một chút thắc mắc.” Nữ nhân ở đầu dây bên kia vẫn rất lịch sự: “Theo như ta biết, suốt vài năm qua cô luôn quan tâm đến những thử thách khắc nghiệt, không biết bây giờ cô còn hứng thú thử thách một giới hạn mới không?”

“Khiêu chiến giới hạn?” Ninh Nhụy Nhụy hơi kinh ngạc, nàng thật sự không ngờ có người vì chuyện này mà đến tìm nàng, nhưng thật ra nàng thật sự có chút hứng thú, lập tức mở miệng hỏi: “Giới hạn mới gì? Ngươi trước tiên có thể nói thử xem.”

“Ninh tiểu thư, theo ta được biết, cô từng chinh phục núi cao, thậm chí chinh phục cả núi tuyết, cô cũng từng chinh phục biển lớn, nhưng có một nơi, chắc chắn cô chưa từng đến, đó chính là đáy biển.”

Nữ nhân ở đầu dây bên kia rõ ràng đã điều tra chuyện của Ninh Nhụy Nhụy: “Đây là giới hạn mà chúng ta muốn khiêu chiến, chính là một đáy biển nào đó, nếu cô có hứng thú, vậy chúng ta có thể hẹn một nơi gặp mặt nói chuyện, sau đó, chúng ta sẽ nói chi tiết.”

“Đáy biển?” Ninh Nhụy Nhụy khẽ nhíu mày: “Ngươi nói đáy biển sâu đến mức nào?”

“Ninh tiểu thư, đương nhiên là loại đáy biển rất sâu rất sâu, chính là nơi cần khiêu chiến giới hạn của thân thể, nếu không thì chúng ta cũng sẽ không tìm ngươi.” Nữ nhân ở đầu dây bên kia thong giong điềm tĩnh nói: “Xem ra Ninh tiểu thư cô hẳn là rất có hứng thú, tốt hơn là cô nói cho ta biết, bây giờ cô đang ở đâu? Chúng ta có thể đi gặp cô.”

“Bên chỗ ta đang còn có chút chuyện.” Ninh Nhụy Nhụy hơi trầm ngâm một chút: “Như vậy đi, trước tiên ta suy nghĩ một chút, sáng mai ngươi có thể gọi điện lại cho ta, ta sẽ cho các ngươi câu trả lời rõ ràng.”

“Được, Ninh tiểu thư, vậy ta không làm phiền cô nữa.” Nữ nhân kia cũng dứt khoát, rất nhanh đã tắt điện thoại.

Chương 1991. Ăn nàng ngon hơn

Ninh Nhụy Nhụy tắt điện thoại, nhất thời vẻ mặt hơi đăm chiêu.

“Tiểu muội chân dài, đáy biển có gì vui chứ, không vui chút nào, hơn nữa ta có thể trực tiếp đưa cô xuống đó, căn bản không phải là khiêu chiến giới hạn.” Giọng nói lười biếng của Hạ Thiên truyền tới: “Chẳng thà cô làm chút chuyện vui với ta đi, khiêu chiến giới hạn thật sự một chút, lúc trước ta và muội muội chân dài có thể mấy ngày mấy đêm...”

“Ngươi câm miệng đi!” Ninh Nhụy Nhụy không thể nhịn được nữa: “Đi tìm muội muội chân dài của người đi, đừng nói mãi không ngừng trước mặt ta nữa!”

“Muội muội chân dài chạy mất rồi, ta không tìm được nàng ấy.” Hạ Thiên bày ra vẻ mặt vô tội, hắn muốn nói nếu có thể tìm được muội muội chân dài thì đương nhiên đã sớm đi tìm rồi.

Ninh Nhụy Nhụy nhất thời chán nản, người gì thế này, rõ ràng là vì không tìm được muội muội chân dài Dạ Ngọc Mị kia nên mới đến quấy rầy nàng.

Càng làm cho Ninh Nhụy Nhụy bất mãn chính là, tên sắc lang chết tiệt này ngay cả che dấu một chút cũng không làm, nói rõ trong mắt hắn dáng dấp của muội muội chân dài kia quan trọng hơn tiểu muội chân dài nàng!

“Tên sắc lang chết tiệt, thái độ này của ngươi như vậy mà còn muốn ngủ với ta, ta sẽ không cho ngươi ngủ đâu!” Trong lòng Ninh Nhụy Nhụy nghiến răng nghiến lợi, đối với mấy ý đồ đó của Hạ Thiên, nàng đương nhiên đã sớm biết rồi, vốn dĩ nàng thậm chí đều ngẫu nhiên cảm thấy để cho tên sắc lang này đắc thủ thì cũng thôi đi, dù sao sớm hay muộn cũng không trốn tránh được, nhưng bây giờ, nàng lại bắt đầu cảm thấy, tuyệt đối không thể để tên sắc lang này dễ dàng đắc thủ, để hắn bây giờ không ngủ được với muội muội chân dài kia cũng không ngủ được với tiểu muội chân dài nàng!

Nhìn thấy Hạ Thiên vẫn một bộ dạng không tim không phổi cũng chẳng hay biết nàng đang tức giận, Ninh Nhụy Nhụy càng cảm thấy tức giận, nàng không khỏi nhớ tới cuộc gọi vừa rồi, nàng cảm thấy, hình như đi tham gia cái gọi là khiêu chiến giới hạn kia cũng được, ít nhất có thể cách xa gia hỏa Hạ Thiên này.

Vấn đề duy nhất ở chỗ, đối với thân là tu tiên giả như nàng thì đi khiêu chiến cái gọi là giới hạn thân thể kia, có lẽ căn bản không phải là khiêu chiến, nếu như vậy, có thể sẽ không còn ý nghĩ gì nữa rồi.

Hơn nữa, còn có một vấn đề chính là, mặc dù nàng đi tham gia khiêu chiến giới hạn dưới đáy biển kia, cũng chưa chắc có thể bỏ lại Hạ Thiên, dù sao thì Hạ Thiên rất có thể sẽ muốn đi theo nàng.

Vì vậy, vốn dĩ Ninh Nhụy Nhụy đã quyết định không nói chuyện với Hạ Thiên, rốt cuộc vẫn không nhịn được hỏi Hạ Thiên một câu: “Này, có phải ngươi cảm thấy thám hiểm dưới đáy biển rất buồn chán phải không?”

“Ừ, đương nhiên rất buồn chán.” Hạ Thiên lập tức trả lời.

“Vậy chuyện nhàm chán như vậy, chắc chắn ngươi sẽ không đi chứ?” Ninh Nhụy Nhụy lại hỏi.

“Tiểu muội chân dài muốn đi sao?” Hạ Thiên lại hỏi ngược lại.

“Nếu ta đi thì sao?” Ninh Nhụy Nhụy tiếp tục hỏi.

“Vậy đương nhiên ta cũng đi.” Hạ Thiên không chút do dự trả lời.

“Không phải ngươi cảm thấy nhàm chán sao?” Ninh Nhụy Nhụy buồn bực nói.

“Đúng vậy, tiểu muội chân dài, nơi nhàm chán như vậy, tốt nhất cô đừng đi.” Hạ Thiên cười hì hì: “Nhưng nếu cô nhất định muốn đi thì ta cũng sẽ đi.”

Ninh Nhụy Nhụy nhất thời chịu thua, nàng cũng lần nữa nhận ra một hiện thực, đó là nếu nàng thật sự muốn đến nơi khác chơi đều không thành vấn đề, nhưng muốn nhờ đó mà thoát khỏi Hạ Thiên thì hoàn toàn là nằm mơ.

Gia hỏa này có cái danh có rất nhiều rất nhiều vợ, bây giờ không tìm thấy người khác chơi với hắn, đơn giản là dựa vào nàng.

Ninh Nhụy Nhụy bắt đầu hơi khó xử, rốt cuộc nàng có nên đi thám hiểm đưới đáy biển hay không đây?

Đi, hình như cũng không có ý nghĩa gì, dù sao thì giới hạn thật sự mà nàng biết bây giờ và giới hạn trong mắt người bình thường hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, Thân là một tu tiên giả, nếu chạy đi khiêu chiến giới hạn của người bình thường thì có ý nghĩ gì chứ?

Nhưng không đi, thật lại làm cho nàng hơi tiếc nuối, bởi vì, cho dù nàng bây giờ đã là tu tiên giả rồi, nhưng nàng thật sự chưa từng đến đáy biển, mà nàng luôn cảm thấy, thế giới dưới đáy biển chắc là sẽ rất tuyệt với, ít nhất thì cũng sẽ rất đẹp.

Ninh Nhụy Nhụy lại bắt đầu rối rắm, mà Hạ Thiên thì bắt đầu cảm thấy nhàm chán, vì thế, hắn quyết định lại đi ăn một bữa lẩu nữa.

Cứ như vậy, Hạ Thiên tiếp tục dùng việc ăn để giết thời gian nhàm chán, mà Ninh Nhụy Nhụy vừa rối rắm vừa hờn dỗi, hơn nữa, còn cảm thấy hơi đói, về phần cô bé Lam Lam kia, cái hố kia đào cũng tạm được, chẳng qua thoạt nhìn, cũng gần như không còn sức lực.

Nhưng khi Ninh Nhụy Nhụy lại một lần nữa đề xuất muốn giúp đỡ thì Lam Lam vẫn không đồng ý, Ninh Nhụy Nhụy cũng đành phải không quan tâm nữa, nàng nhìn sang Hạ Thiên vẫn đang ăn lẩu bên cạnh, trong lòng lại cảm thấy tức giận, tên sắc lang chết tiệt này, bây giờ còn không hỏi nàng có ăn hay không.

“Này, ngươi là heo à, ngươi đã ăn cả một buổi tối rồi đó, thế mà vẫn ăn tiếp!” Ninh Nhụy Nhụy rốt cuộc không nhịn được.

“Tiểu muội chân dài, ta vẫn có thể ăn tiếp.” Hạ Thiên cười hì hì: “Thật ra cô cũng vậy, nếu cô muốn ăn thì cũng có thể ăn tiếp, nếu cô cảm thấy không ăn nổi nữa thì chúng ta có thể thuận tiện vui chơi vận động một chút, sau đó có thể tiêu hóa rồi.”

Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy Hạ Thiên thật sự không cứu nổi nữa, tên sắc lang này tùy tiện nói vài câu thì đã lập tức có thể kéo đến chuyện kia.

“Ngươi với muội muội chân dài của ngươi cứ ăn không ngừng như vậy sao?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận hỏi.

“Tiểu muội chân dài, không phải nàng bị ngốc đấy chứ?” Hạ Thiên hơi khó hiểu: “Lúc ta và muội muội chân dài ở cùng nhau, làm gì có thời gian mà ăn, muội muội chân dài còn ngon hơn mấy nồi lẩu này nữa.”

Ninh Nhụy Nhụy không nói nên lời, nàng cảm thấy đáng lẽ bản thân không nên hỏi câu này.

“Tiểu muội chân dài, ta cảm thấy nàng chắc chắn cũng ngon hơn lẩu đấy.” Lúc này, Hạ Thiên lại nói một câu, sau đó nhìn đôi chân siêu dài của Ninh Nhụy Nhụy, bày ra dáng vẻ rất muốn thử.

“Ăn lẩu của ngươi đi!” Ninh Nhụy Nhụy trừng mắt nhìn Hạ Thiên, trực tiếp đứng dậy rời đi, nàng không muốn tiếp tục ở đây nhìn Hạ Thiên ăn lẩu nữa.

Ngừng một chút, nàng lại bổ sung một câu: “Này, giúp ta trông chừng Lam Lam.”

Chương 1992. Dùng cách trực tiếp nhất giải quyết vấn đề

Trong thôn đột nhiên xảy ra một ít náo loạn, có người kêu lên sợ hãi, cũng có người hô to, sau đó là một trận hoảng loạn, Ninh Nhụy Nhụy đầu tiên cho rằng đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng rất nhanh, nàng đã biết là do trưởng thôn kia đã chết rồi.

Cả thôn rất nhanh đã trở nên hơi hỗn loạn, một đám người đầu tiên ồn ào muốn đưa ông thôn trưởng đi bệnh viện, sau đó còn có người nói y thuật của Hạ Thiên rất cao, muốn Hạ Thiên giúp đỡ cứu người, dù sao ở đây muốn đi bệnh viện cũng không dễ dàng, chẳng qua, giống như lúc trước Hạ Thiên đã nói với Lam Lam. Hạ Thiên trực tiếp nói với những người này, trưởng thôn đã chết rồi.

Người chết không thể cứu sống được, Hạ Thiên đương nhiên cũng sẽ không cứu người, mà cuối cùng, vẫn có người đưa trưởng thôn xuống núi, giày vò cả một buổi tối, đến sáng ngày hôm sau, trưởng thôn lại được đưa về, tóm lại, sau đó bắt đầu chuẩn bị hậu sự.

Mà cái chết của thôn trưởng cũng khiến một chuyện bất ngờ xảy ra, đó là hoạt động dạy học của tổ chức tình nguyện viên phải kết thúc trước thời hạn.

“Ninh tiểu thư, chúng ta có thể phải rời khỏi đây trước thời hạn.” Lúc Vương Siêu và Búp Bê cùng đến nói tin tức này với Ninh Nhụy Nhụy. Bên này, Lam Lam cuối cùng đã chôn cất Bác Lang xong, lúc này nàng đã mệt đến mức trực tiếp nằm trên mặt đất.

Mà lúc này, Ninh Nhụy Nhụy cũng nhận được cuộc gọi từ nữ nhân tối qua: “Ninh tiểu thư, cô đã quyết định chưa?”

“Các ngươi nói cho ta địa chỉ, ta đi nói chuyện với các ngươi.” Ninh Nhụy Nhụy vẫn đưa ra quyết định, nàng quyết định đi thử xem.

“Được, Ninh tiểu thư, chúng ta lập tức gửi địa chỉ cho cô, nếu cô cần chúng ta đi đón cô thì cũng có thể nói thẳng.” Nữ nhân đầu dây bên kia vẫn lịch sự như trước, còn có chút vui mừng.

“Không cần, ta có thể tự đi.” Ninh Nhụy Nhụy đáp lại.

“Được, rất mong được gặp mặt Ninh tiểu thư.” Nữ nhân bên kia rõ ràng rất vui vẻ: “Vậy thì, Ninh tiểu thư, ta không làm phiền cô nữa, tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Ninh Nhụy Nhụy nhìn về phía Hạ Thiên: “Này, ta chuẩn bị đi chỗ đó thám hiểm, ngươi giúp ta đưa Lam Lam xuống núi, sau đó sắp xếp ổn thỏa cho nàng, sau đó ngươi có thể lại đến tìm ta.”

“Ừm, được.” Hạ Thiên đồng ý.

Ninh Nhụy Nhụy giật mình: “Ngươi thật sự đồng ý rồi sao?”

“Tiểu muội chân dài, ta chưa bao giờ nói dối.” Hạ Thiên lười biếng nói.

Ninh Nhụy Nhụy nhìn Hạ Thiên, cảm thấy chuyện này quá kỳ lạ, sao gia hỏa này lại đột nhiên trở nên dễ nói chuyện như vậy?

Đúng lúc này, di động của Hạ Thiên vang lên.

“Vợ Y Y, nàng nhớ ta rồi sao? Ồ, ta biết nàng nhớ ta rồi, ta lập tức qua ngay.” Hạ Thiên nhận cuộc gọi nhưng lại cúp máy rất nhanh.

Ninh Nhụy Nhụy nhìn Hạ Thiên với vẻ mặt rất quái dị, nàng biết cuộc gọi vừa rồi là Y Tiểu m gọi tới, nàng thậm chí cũng nghe thấy đầu bên kia, Y Tiểu m quả thật nói Hạ Thiên qua đó, nhưng kỳ lạ nhất là sao nàng lại cảm thấy, hình như Hạ Thiên đã sớm biết Y Tiểu m sẽ tìm hắn, cho nên hắn mới không đi thám hiểm đáy biển với nàng?

“Này, có phải ngươi đang chờ Y Y tỷ gọi cho ngươi không?” Ninh Nhụy Nhụy cuối cùng vẫn không nhịn nổi, trực tiếp hỏi ra.

"Đúng vậy, đương nhiên là ta biết vợ Y Y muốn tìm ta rồi." Hạ Thiên cười hì hì nói.

"Làm sao mà ngươi biết?" Ninh Nhụy Nhụy vẫn không nhịn được tiếp tục hỏi.

"Đương nhiên là ta cùng với vợ Y Y tâm linh tương thông rồi, chỉ có như vậy thì ta mới biết nàng ấy nhớ ta." Hạ Thiên nhìn Ninh Nhụy Nhụy với ánh mắt kỳ quái, "Tiểu muội chân dài à, sao cô có thể hỏi một vấn đề ngốc nghếch như vậy chứ?"

"Ngươi mới là đồ ngốc!" Ninh Nhụy Nhụy có chút tức giận mắng to, ta tin ngươi được chết liền, gia hỏa ấy là một lão lưu manh không biết xấu hổ, còn lâu nàng mới tin những chuyện ma quỷ mà Hạ Thiên nói!

"Tiểu muội chân dài, không sao đâu, cho dù cô có là đồ ngốc thì ta cũng sẽ không chê bai, chỉ cần cô chịu ăn nhiều để cho ngực lớn hơn một chút xíu, lúc đó cô sẽ trở nên thông minh hơn rồi." Hạ Thiên lại cười hì hì nói.

"Hừ, ta lười nói vớ vẩn với ngươi, ta đi nói chuyện với Lam Lam một chút, nếu ngươi muốn đi thì nhớ mang Lam Lam theo." Ninh Nhụy Nhụy quyết định không tiếp tục dây dưa dong dài với hắn nữa.

Hạ Thiên đúng là chuẩn bị rời đi, nhưng Ninh Nhụy Nhụy lại gặp phải một vấn đề, đó chính là Lam Lam cũng không nguyện ý đi theo hắn, hơn nữa, hiện giờ nàng ấy cũng không muốn rời đi, muốn ở lại đây thêm vài ngày nữa.

Dựa theo cách nói của Lam Lam chính là nàng ấy còn muốn ở bên cạnh Bác Lang lâu hơn một chút.

Ninh Nhụy Nhụy giải thích hết lời, dùng rất nhiều phương pháp khác nhau khuyên bảo Lam Lam, nhưng cô gái bé nhỏ này rất cố chấp, có nói thế nào cũng vô dụng, thế là Hạ Thiên đứng một bên nhìn cuối cùng không thể nhịn được nữa, hắn vươn một tay ôm lấy tiểu nha đầu Lam Lam rồi xoay người chạy mất.

"Tiểu muội chân dài, ta đi đây, nếu ngươi nhớ ta đến mức chịu không nổi thì có thể gọi điện thoại cho ta." Hạ Thiên nói xong thì lập tức chạy trốn vô ảnh vô tung.

Nàng nhất thời có chút ngẩn người, gia hỏa ấy, lại sử dụng phương thức không phân rõ phải trái kia để giải quyết vấn đề nữa rồi.

Mà bây giờ, Vương Siêu cùng với Búp Bê đều ở bên cạnh nhìn, hai người bọn hắn có chút ngẩn người, nhưng điều làm bọn hắn kinh ngạc nhất chính là Hạ Thiên chạy quá nhanh, quả thật giống như phía sau có gắn thêm động cơ xe máy vậy!

Chương 1993. Thu mua cổ tịch

"Vương hội trưởng, Búp Bê, ta cũng đi trước đây." Lúc này, Ninh Nhụy Nhụy cũng lên tiếng tạm biệt.

Không chờ hai người đó kịp phản ứng lại thì nàng đã chạy mất.

Vương Siêu với Búp Bê lại trợn mắt há hốc mồm một lần nữa, bởi vì Ninh Nhụy Nhụy chạy cũng rất nhanh, giống như đang bay.

"Thật là lợi hại." Búp Bê ngẩn người tự lẩm bẩm.

Vương Siêu lại có chút hoài nghi bản thân đang nằm mơ, rốt cuộc thì hai người ấy có phải là người không vậy, con người cũng có thể chạy nhanh đến như vậy sao?

Nhưng Vương Siêu chỉ chôn sự nghi ngờ này ở trong lòng, rất nhanh hắn đã tỉnh táo trở lại, bắt đầu chuẩn bị mang theo đám người Hội tình nguyện viên về nhà. Dù chỉ mới tới đây được vài ngày, nhưng thôn này đã xảy ra rất nhiều chuyện, hắn cảm thấy mình vẫn nên rời khỏi đây sớm một chút thì an toàn hơn.

Mà giờ khắc này, toàn bộ thế giới đều bởi vì một cái thông báo của Y Nhân Các mà náo nhiệt hẳn lên, viện trưởng Y Tiểu m của chuỗi bệnh viện Y Nhân Các, vị mỹ nữ phương Đông được vinh danh là nữ thần y đệ nhất thế giới, đã tuyên bố rằng vì để phát triển Trung y, quyết định bắt đầu thu thập các loại ghi chép y thuật tán lạc ở các nơi trên thế giới, đặc biệt là cổ tịch Trung y hoặc những thứ có ghi lại y thuật cổ đại.

Y Tiểu m đã tuyên bố ở trong thông cáo rằng bất cứ ai cũng đều có thể cầm cổ tịch đi tới đăng kí ở Y Nhân Các, chỉ cần Y Nhân Các xác nhận cổ tịch hoặc tài liệu tương quan đó là thật thì bọn hắn sẽ nguyện ý bỏ số tiền lớn để mua lại, hoặc sẽ dùng một loại phương thức khác tới trao đổi, đó chính là một lần chữa bệnh miễn phí cho người nọ.

Mà thứ hấp dẫn mọi người nhất trong đoạn thông báo ấy chính là ở đoạn cuối cùng, nếu có ai đó thật sự nắm giữ cổ tịch hoặc đồ vật ghi chép về y thuật được Y Tiểu m công nhận, như vậy nàng sẽ đồng ý đích thân hỗ trợ trị liệu bệnh nhân mà người này chỉ định.

Bất luận là bệnh nhân nào, mặc kệ bệnh tình ra sao, Y Tiểu m đều nguyện ý đích thân trị liệu.

Dù cho nàng cũng không có đảm bảo là sẽ trị hết, nhưng vẫn tạo nên sự oanh động không nhỏ, bởi vì bây giờ Y Tiểu m đã rất ít đích thân chữa bệnh cho người ta. Trên thế giới này có quá nhiều người mắc phải bệnh nan y, dù Y Tiểu m chữa bệnh cho người ta mỗi ngày thì vẫn còn rất nhiều người không chiếm được cơ hội, mà có lời đồn, nàng có thể chữa khỏi bất cứ bệnh nan y nào!

Mặc dù không rõ những nhận định ấy hữu dụng như thế nào đối với Y Tiểu m, hơn nữa nó còn cho người ta cảm giác rất chủ quan, nhưng trên thực tế, danh tiếng mà bệnh viện Y Nhân Các tạo dựng mấy năm nay trên cơ bản khiến cho mọi người đều tin tưởng bọn hắn sẽ không gạt người, cho nên rất nhiều người coi trọng thật sự coi trọng chuyện kia.

Không ít người bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, lục tung trong nhà xem có những vật kia hay không, mà có vài người vốn có trân tàng cổ tịch không nỡ lấy ra, hay cái gọi là bảo vật gia truyền cũng bắt đầu cân nhắc lấy ra trao đổi.

Mà cùng lúc đó, gần như lập tức có rất nhiều người bắt đầu thu mua cổ tịch với giá cao, ví dụ như một người nào đó rất có tiền, hắn vẫn luôn muốn nhờ Y Tiểu m hỗ trợ chữa bệnh, nhưng lúc nào cũng không bắt được cơ hội kia. Bây giờ hắn quyết định thu mua một quyển như vậy, tiếp đó đi đổi lấy một cơ hội.

Người có ý nghĩ giống như hắn không phải ở số ít, có vài người là vì tiền tài, có vài người vì sức khỏe của bản thân, tóm lại là mỗi người đều có nguyên nhân riêng.

Thật ra tin tức đó đã bắt đầu được tuyên bố vào tối hôm qua, cho tới sáng hôm nay thì bệnh viện Y Nhân Các ở các nơi nháy mắt trở nên náo nhiệt rất nhiều, trước đó những người tới bệnh viện cơ bản đều là tới xem bệnh, mà hôm nay có chút người tới bệnh viện vì nghe ngóng tin tức đó, mà còn có một số người là cầm một sách cổ gia truyền đến đây.

Hiện tại ở mỗi một bệnh viện Y Nhân Các đều có khu vực dành riêng cho chuyện này, có người chuyên phụ trách đăng ký xét duyệt vật phẩm, nhưng quyền hạn xét duyệt chân chính là thuộc về Y Tiểu m.

Thật ra quá trình xét duyệt rất đơn giản, chính là chụp vài kiểu ảnh sau đó gửi cho Y Tiểu m xem xét, nàng sẽ đích thân xét duyệt một lần. Nếu như sách cổ thật sự là sách cổ, hơn nữa là sách thuốc, đối phương cũng không có làm bộ làm tịch, như vậy mặc kệ vật ấy có hữu dụng với nàng hay không thì nàng cũng sẽ bỏ tiền mua, hoặc cung cấp tài nguyên chữa bệnh miễn phí cho đối phương.

Chuyện đó cũng chính là nguyên nhân mà Y Tiểu m gọi điện thoại cho Hạ Thiên, vì một mình nàng thật sự không thể lo liệu hết quá nhiều việc. Muốn xét duyệt những vật này có phải hữu dụng thật sự hay không thì chỉ có nàng và Hạ Thiên đích thân xét duyệt mới được, dù sao thì thứ chân chính mà hai người bọn hắn đang tìm chính là ghi chép liên quan tới Nghịch Thiên Đệ Bát Châm.

Ngay lúc này, ở Vọng Cảng, bên ngoài bệnh viện Y Nhân Các cũng hết sức náo nhiệt, bởi vì rất nhiều người đều biết Y Tiểu m đang ở chỗ này, cho nên người tới đây có vẻ đông hơn nơi khác một chút.

Khi Hạ Thiên tới bên ngoài bệnh viện Y Nhân Các thì phát hiện ở cửa bệnh viện có một đám đông đang chen chúc nhau, ngay khi hắn chuẩn bị đi vào thì bên cạnh đột nhiên truyền tới một giọng nói lén lén lút lút.

"Tiên sinh, có muốn mua cổ tịch không? Nhìn rất giống thật, bảo đảm lọt qua xét duyệt." Giọng nói kia rất nhỏ, Hạ Thiên quay đầu lại thì thấy một nam nhân chừng ba mươi tuổi, đầu đội mũ, nhìn qua trông giống như một con khỉ ốm.

"Mua sách của ngươi có tác dụng gì chứ?" Hạ Thiên hỏi, khuôn mặt của hắn lộ ra vẻ mờ mịt.

Chương 1994. Đương nhiên là vợ ta rồi

"Đương nhiên là có ích nha, không phải ngươi tới nơi đây để tìm vị mỹ nữ thần y thiên hạ đệ nhất kia sao? " tên khỉ ốm đó nhỏ giọng lại, "Chẳng lẽ ngươi không biết, vị mỹ nữ thậm chí được mọi người gọi là Y Tiên nữ thần y ấy đang lùng tìm sách cổ ở khắp nơi sao?"

Thấy Hạ Thiên hình như vẫn còn chưa rõ lắm, Tên khỉ ốm lại nói nhanh: "Tốt thôi, ta nói thật với ngươi, những thứ sách cổ này đều là giả, là do chính ta làm ra. Nhưng giả hay không cũng không sao hết, dù không lừa được Y Tiên thì cũng có thể gặp nàng ta một lần, ngươi biết có bao nhiêu người muốn gặp vị mỹ nữ ấy mà một chút cơ hội cũng không có không?"

"Hử, vậy sách cổ gì đó của ngươi bao nhiêu tiền một cuốn?" Hạ Thiên thuận miệng hỏi một câu.

"Không đắt, tuyệt đối không đắt, hạng thường một trăm, chất lượng cao một ngàn...... Ách!" Tên khỉ ốm còn chưa dứt lời thì lại đột nhiên hét thảm một tiếng, chính là Hạ Thiên đã đá một cước vào người hắn, gạt ngã đối phương té xuống đất.

"Nè, tại sao ngươi lại đánh ta...... A!" Tên khỉ ốm định bò dậy, tức giận la to, nhưng mà hắn còn chưa kịp đứng dậy thì lại bị Hạ Thiên cho một cước nữa vào người, té ngã trên mặt đất lần thứ hai.

Gạt ngã thì thôi đi, Hạ Thiên vẫn chưa ngừng lại, tiếp tục công cuộc giẫm đạp, điều đó khiến cho Tên khỉ ốm chỉ có thể lăn lộn dưới đất, kêu thảm không ngừng, tiếp đó bắt đầu lớn tiếng kêu cứu: "Có ai không, cứu mạng với! Đánh chết người rồi...... A......"

Tiếng kêu la đấy lập tức khiến mọi người hoảng sợ, ít nhất hơn mười đôi mắt nhanh chóng nhìn về phía bên này, rất nhanh có người nhận ra Tên khỉ ốm.

"Gia hỏa này không phải là tên bán sách cổ giả kia sao?"

"Đúng vậy, lúc nãy hắn mới vừa lôi kéo ta gạ bán sách cho ta, còn nói không đắt, chỉ hai trăm một cuốn."

"Tại sao gia hỏa ấy bị người đánh rồi?"

"Người nọ là ai vậy? Tại sao lại đánh hắn chứ?"

"Có thể là bị lừa?"

......

Một đám người đứng bên cạnh bàn tán sôi nổi, nhưng cũng chỉ là bàn tán mà thôi, bọn hắn chỉ đứng xem náo nhiệt, không có ai đi ra cứu người.

"Đồ ngốc, ngươi bán sách giả làm người khác gạt vợ Y Y của ta thì cũng thôi đi, thế mà lại còn bán rẻ như vậy, một trăm là có thể gặp được vợ Y Y của ta một lần, ngươi nghĩ hay quá ha!" Bây giờ thì Hạ Thiên cũng lên tiếng.

Vợ Y Y?

Cái quỷ gì?

Cái xưng hô như vậy, chẳng lẽ là đang nói tới Y Tiểu m?

Một đám người đưa mắt nhìn nhau, không lẽ cái tên đó mắc bệnh thần kinh?

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa! Ta thật sự không có lừa vợ gì đó của ngươi, ta còn không biết vợ ngươi là ai nữa...... Ách!" Tên khỉ ốm bị đánh đến mức bắt đầu xin tha, mà hắn vẫn không thể hiểu được, hắn thật không biết vợ của gia hỏa kia là ai hết.

"Thằng ngu nhà ngươi còn không thừa nhận, không phải mới vừa rồi ngươi nói chỉ cần dùng cuốn sách đó là có thể đi gặp vợ của ta sao?" Hạ Thiên không vui, lại đá Tên khỉ ốm mấy cái.

"Ta nói là có thể đi gặp Y Tiên, cũng chính là mỹ nữ thần y Y Tiểu m...... Ách!" Tên khỉ ốm vội vàng phản bác, trong lòng suy nghĩ chẳng lẽ người như vậy mà là vợ của ngươi sao?

"Đồ ngốc, nàng ấy chính là vợ của ta!" Hạ Thiên lại đá Tên khỉ ốm thêm mấy cái nữa, "Ta còn không nỡ gạt vợ của mình đâu, vậy mà tên ngu si nhà ngươi còn muốn gạt nàng ấy, tên ngu ngốc nào mua sách giả của tên kia để đi gạt vợ ta thì nhanh chóng cút ra đây ngay lập tức!"

"Đậu xanh con mẹ nó, ngươi bị điên rồi! Y Tiểu m sao có thể là vợ của ngươi được?" Mặc dù Tên khỉ ốm vẫn còn bị đánh, nhưng hắn vẫn không nhịn được hô to, hắn cảm thấy mình thực sự là quá oan ức, tại sao lại gặp phải một tên bị bệnh tâm thần như vậy chứ?

Gia hỏa này phải bệnh nặng tới mức nào mới có thể cảm thấy Y Tiểu m là vợ của hắn!

"Đúng là bệnh tâm thần mà, tên kia thế mà lại bảo Y Tiên tiểu thư là vợ của mình......"

"Khuôn mặt của hắn rất bình thường, tại sao có thể là chồng của Y Tiên tiểu thư được chứ?"

"Hình như hiện giờ Y Tiên tiểu thư vẫn còn độc thân thì phải?"

"Nhưng nói không chừng đâu, mấy ngày trước ta có loáng thoáng nghe người ta nói bên cạnh Y Tiên tiểu thư đúng là có một nam nhân, hơn nữa quan hệ còn rất thân thiết......"

"Nhưng người kia không có khả năng là gia hỏa bị bệnh thần kinh đấy!"

......

Tất cả mọi người bàn tán ầm ĩ, trên cơ bản không có một ai tin tưởng Hạ Thiên là chồng của Y Tiểu m, nhưng bọn hắn vẫn không tiến tới can ngăn Hạ Thiên đánh người, đúng vào lúc này có hai người bảo vệ bệnh viện đi tới.

"Nè! Bảo vệ đại ca mau cứu mạng! Nơi này có một tên bệnh tâm thần......" Vừa nhìn thấy bảo vệ, Tên khỉ ốm như nhìn thấy được cứu tinh của cuộc đời mình, tiếp đó hắn lại bị ăn một cước, tiếp tục phát ra tiếng kêu thảm: "A......"

Hai người bảo vệ kia vừa nhìn thấy Hạ Thiên thì vẻ mặt lập tức biến sắc, tiếp đó cả hai đưa mắt nhìn nhau rồi xoay người rời đi.

"Nè, bảo vệ đại ca! Ngươi đừng đi...... A!" Tên khỉ ốm có chút mờ mịt, chuyện đó là sao đây? Không phải nói bảo vệ ở bệnh viện Y Nhân Các rất tốt sao?

"Đồ ngốc, vợ Y Y đương nhiên là vợ của ta rồi." Lúc này Hạ Thiên vẫn còn đang đánh người.

"Bảo vệ đại ca, người bệnh thần kinh kia nói hắn là chồng của Y Tiên tiểu thư, các ngươi còn không đem hắn đuổi đi...... A!" Tên khỉ ốm tiếp tục kêu thảm, mà hai người bảo vệ nọ thì nhanh chóng chạy nhanh hơn.

Đương nhiên, hai người bảo vệ kia cũng không phải thật sự chạy trốn, mà là đi tới thông báo cho Y Tiểu m, bởi vì bọn hắn đã từng nhìn thấy Hạ Thiên, cũng biết quan hệ giữa hắn cùng với Y Tiểu m không tầm thường, càng biết vị tổ tông này không dễ trêu chọc, cho nên cả hai cảm thấy tốt nhất là mình không nên nói câu nào.

Cứ như vậy, Tên khỉ ốm lại bị đấm đá thêm hai phút nữa, tiếp đó, mọi người mới nghe được một giọng nói.

"Dừng tay...... Không phải, dừng chân lại đi." Giọng nói nọ vô cùng động lòng người, chỉ là khi nghe được lời này thì không ít người cảm thấy có chút quỷ dị, người bình thường đều nói dừng tay, người ấy cũng nói như vậy, chỉ là sau đó lại cộng thêm câu dừng chân.

Chương 1995. Sủng thê cuồng ma

"Y Tiên tiểu thư tới!"

"Là Y Tiểu m!"

"Thật là quá xinh đẹp!"

"Thực sự giống như tiên nữ!"

Đám người bắt đầu kích động, không ít người còn lấy điện thoại di động ra chụp ảnh quay video lại làm kỉ niệm. Đối với rất nhiều người, có thể tận mắt nhìn thấy Y Tiểu m chính là một cơ hội hiếm có.

Người lên tiếng kia thật đúng là Y Tiểu m, nàng vẫn mặc một bộ âu phục dành cho quý cô, kiểu dáng bảo thủ, nhưng mị lực lại không có gì sánh kịp, mà khi thấy nàng đi ra, tất cả mọi người rất tự giác tránh đường, không hề nhào tới.

"Vợ Y Y, nơi đây có một tên ngốc muốn lừa nàng, ta tiện tay đánh hắn một trận rồi." Hạ Thiên nhìn Y Tiểu m, cười hì hì nói.

Nghe nói như thế, đám người lại ồn ào một hồi, cái tên này lại kêu Y Tiểu m là vợ nữa rồi.

"Ngươi lại làm chuyện gì nữa vậy? Tới rồi mà sao còn không chịu đi vào?" Y Tiểu m tức giận nói, hắn là do nàng gọi điện thoại kêu tới, nếu đã bảo hắn tới thì nàng cũng không trông cậy vào việc gia hỏa này sẽ lén lút, có điều hắn hình như vẫn luôn thích làm một ít chuyện gây chú ý.

"Vợ Y Y, ta còn không nỡ lừa gạt nàng, sao có thể để cho thứ ngu ngốc kia lừa gạt nàng chứ?" Hạ Thiên cười hì hì nói: "Tốt thôi, chúng ta vào trong đi."

Hạ Thiên chợt lách người đi tới bên cạnh Y Tiểu m, tiếp đó vươn tay ôm eo của nàng ngay trước ánh mắt của bao người.

Bốn phía nháy mắt yên tĩnh dị thường, tiếp đó là một mảnh xôn xao.

Đậu xanh, hình như tên đấy thực sự là chồng của Y Tiên tiểu thư?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều có một loại cảm giác sụp đổ, thế giới này quá ma huyễn, tại sao loại chuyện như vậy cũng có thể xảy ra chứ?

"Y Tiên tiểu thư, người nọ thật sự là chồng của ngươi sao?" Cuối cùng có người không nhịn được hỏi một câu, mà khi vấn đề này vừa ra, tất cả mọi người đều an tĩnh nhìn chằm chằm Y Tiểu m, chờ đợi đáp án của nàng.

Trong nháy mắt Y Tiểu m có khựng lại một chút, tiếp đó nàng nhàn nhạt đáp lại: "Đúng vậy, cảm ơn mọi người đã quan tâm."

Thật ra trong lòng của nàng vẫn còn chưa muốn thừa nhận, nhưng nàng cảm thấy còn không bằng thừa nhận ngay bây giờ. Hơn nữa, dưới cái nhìn của nàng, cho dù thừa nhận thì cũng không có gì là ghê gớm cả, cho tới hiện tại thì nàng đều không cần tạo dựng hình tượng độc thân.

Mấy năm nay, nàng không muốn thừa nhận rằng mình đã có nam nhân, nói cho cùng là do trong lòng oán hận Hạ Thiên mà thôi, cũng không phải muốn giả làm người độc thân gì đó, mà thật ra cho tới hiện giờ, nàng vẫn cảm thấy mình là một người độc thân.

Nhưng ngay giờ phút này, trước ánh mắt của biết bao nhiêu người, gia hoả Hạ Thiên ấy đang ôm eo nàng, hơn nữa hiển nhiên không có dự định buông tay ra, nếu nàng một hai nhất quyết nói mình vẫn còn độc thân, như vậy sẽ khiến người ta cảm thấy nàng là một kẻ đạo đức giả.

Càng quan trọng chính là, nàng tin rằng trong khoảng thời gian kế tiếp, nàng và Hạ Thiên sẽ cùng nhau xuất hiện ở trước mặt rất nhiều người rất nhiều lần, thậm chí cả hai còn sẽ có mặt ở trên mạng, video hai người ở bên nhau cũng có thể bị vô số người truyền tay nhau. Nếu đã như thế, còn không bằng dứt khoát thừa nhận quan hệ của hai người ngay bây giờ.

Mà trong lén lút, nàng và Hạ Thiên ở chung như thế nào thì vẫn sẽ tiếp tục ở chung như thế đó, chuyện tốt là, việc thừa nhận hắn là chồng của nàng ở trước mặt công chúng sẽ giúp cho nàng giảm thiểu rất nhiều phiền phức, sẽ không bị người khác hỏi thăm thường xuyên nữa.

"Oa, không ngờ đó lại là sự thật."

"Chuyện ấy, chuyện ấy cũng quá không thể tưởng tượng, ai, Y Tiên tiểu thư thế mà thật sự có chồng rồi."

"Nhưng cuối cùng thì người đó là ai vậy, từ trước tới giờ ta chưa bao giờ nghe nói về hắn."

"Nhìn hắn còn rất trẻ, có vẻ cũng chỉ mới hai mươi mà thôi."

"Ách, chẳng lẽ Y Tiên tiểu thư lại đi tìm một tên tiểu bạch kiểm?"

"Xuỵt, đừng có nói bậy."

......

Bốn phía là một mảnh ầm ĩ, sau đó lại có người nhịn không được đưa ra vấn đề: "Xin hỏi Y Tiên tiểu thư, đến cùng thì chồng của cô có lai lịch ra sao? Chúng ta chưa từng nghe nói về hắn."

"Đúng vậy đúng vậy, đến tột cùng thì hắn là ai vậy?" Những người khác cũng rất muốn biết.

"Xin lỗi, đây là chuyện riêng của ta." Y Tiểu m nhàn nhạt đáp lại một câu, tiếp đó quay đầu nhìn Hạ Thiên, có chút tức giận nói, "Đi vào trong thôi!"

"Vợ Y Y, thật ra chúng ta không cần cứ vội vã đi vào như vậy, ta cảm thấy bên ngoài vẫn còn rất nhiều kẻ lừa đảo......" Hạ Thiên cười hì hì nói, hình như cũng không muốn đi vào ngay lúc này.

Nàng có chút tức giận, tại sao hắn lại cho nàng một loại cảm giác rằng hắn muốn ôm nàng đứng ở ngoài khoe khoang với mọi người?

Ngay khi Y Tiểu m còn muốn nói điều gì đó thì ở cửa bệnh viện truyền đến một trận xôn xao, tiếp đó là một chiếc xe cứu thương ngừng ở ven đường, rất nhanh, các nhân viên cứu hộ đẩy xe chạy về phía bên này, có một người nằm ở trên xe đẩy.

"Tránh ra một chút, mọi người làm ơn tránh ra một chút!" Một người nhân viên cứu hộ kêu to.

Thấy một màn như vậy, gần như tất cả mọi người lập tức nhường ra một con đường, dù sao thì cứu người vẫn là chuyện quan trọng nhất, nhưng xe đẩy vẫn không thể không ngừng lại, bởi vì không phải ai cũng tránh ra, trên thực tế, có một người càng là cố ý đứng chắn trước xe đẩy.

"Mau tránh ra, ngươi làm cái gì vậy?" Một người nhân viên cứu hộ bên cạnh xe đẩy bất mãn hô to.

"Đúng đó, mau tránh sang một bên đi, ngươi đang làm gì vậy?"

"Ta cảm giác người này có chút vấn đề, rốt cuộc hắn đã làm như thế nào mà trở thành chồng của Y Tiên tiểu thư được chứ?"

"Có lẽ bởi vì hắn có bệnh thần kinh, cho nên Y Tiên tiểu thư sợ hắn?"

Còn đừng nói, người ấy suýt nữa thì nói trúng sự thật, mà giờ khắc này, người ngăn cản xe đẩy đúng là Hạ Thiên, đương nhiên, thật ra còn bao gồm cả Y Tiểu m, nhưng nàng là bị động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!