- Bây giờ cậu đang ở đâu?
Tống Ngọc Mị không trả lời vấn đề của Hạ Thiên, nàng chỉ hỏi một câu.
- Ở thành phố Giang Hải.
Hạ Thiên trả lời ngay.
Sau khi hắn nói dứt lời thì Tống Ngọc Mị bên kia cũng cúp điện thoại.
Hạ Thiên ngây người, vợ Mị Mị có chuyện gì xảy ra?
Hạ Thiên suy nghĩ một lúc rồi điện thoại đi, may mà bên kia cũng lập tức nhận điện thoại.
- Vợ Mị Mị, sao chị lại cắt điện thoại?
Hạ Thiên dùng giọng có chút mơ hồ hỏi.
- Ai bảo cậu gạt tôi, tất nhiên tôi sẽ cắt điện thoại.
Tống Ngọc Mị có chút tức giận.
Hạ Thiên có chút mê hoặc:
- Vợ Mị Mị, tôi nào có gạt chị.
- Cậu còn nói không gạt tôi sao?
Tống Ngọc Mị có chút tức giận:
- Vừa rồi có người nói cho tôi biết, cậu đang ở huyện Mộc Dương.
- Vợ Mị Mị, trước đó tôi có mặt ở huyện Mộc Dương, nhưng bây giờ đã quay lại thành phố Giang Hải.
Hạ Thiên cảm thấy mình rất vô tội, trong lòng thầm nghĩ, là ai nói mình đang ở huyện Mộc Dương, chẳng lẽ là quỷ keo kiệt Ninh Khiết?
- Cậu về Giang Hải khi nào?
Tống Ngọc Mị hỏi.
- Tôi vừa về được hơn mười phút.
Hạ Thiên nói rất thật, sau đó lại hỏi một câu:
- Vợ Mị Mị, chị điện thoại cho tôi có chuyện gì không?
- Không có gì, hai ngày nữa có lẽ tôi sẽ đến Giang Hải, định hỏi cậu khi nào thì quay về Giang Hải, bây giờ cậu đã về Giang Hải, vậy thì không có gì.
Giọng nói của Tống Ngọc Mị có chút dịu dàng hơn vừa rồi.
Hạ Thiên lập tức vui sướng:
- Vợ Mị Mị, chị thật sự muốn đến thành phố Giang Hải sao?
- Còn chưa xác định, khi tôi đến sẽ điện thoại cho cậu, bây giờ cứ như vậy, tôi cúp điện thoại trước.
Tống Ngọc Mị lúc này cúp điện thoại và thông báo với Hạ Thiên một tiếng.
Hạ Thiên cúp điện thoại rồi lầm bầm:
- Kỳ quái, lần trước chị ấy có nói mình không quen rời khỏi nhà, vì sao bây giờ lại muốn đến? Chẳng lẽ có liên quan đến Tống Ngọc Mị kia?
- Chồng, có chuyện gì vậy?
Kiều Tiểu Kiều cũng vừa điện thoại cho Kiều Đông Hải để hỏi chuyện về Thạch Trường Canh, sau đó nàng thấy Hạ Thiên lầm bầm, bộ dạng có chút hoang mang, vì vậy mà phải hỏi một câu.
- Không có gì.
Hạ Thiên lắc đầu:
- Nhưng anh cảm thấy Tống Ngọc Mị kia sợ rằng sẽ nhanh chóng đến nơi này.
Đầu tiên là Ninh Khiết, sau đó là Tống Kim Bình, bây giờ là Tống Ngọc Mị, ai cũng tiến về phía bên này, điều này làm cho Hạ Thiên sinh ra một dự cảm, Tống Ngọc Mị có ân oán với thần tiên tỷ tỷ kia hình như sắp hành động.
- Kiều tiểu thư, dùng cơm thôi.
Lúc này âm thanh của Kiều Phượng Nhi đã vang lên.
Hạ Thiên vừa mới ăn xong cơm trưa thì Vân Thanh đã điện thoại đến, sau khi biết được tin tức của Kiều Tiểu Kiều thì nàng cũng yên tâm hơn.
- Chị Vân Thanh, chị đừng vội, đợi đến khi có thêm tin tứ tôi sẽ nói cho chị biết.
Hạ Thiên an ủi Vân Thanh một câu.
- Ừ.
Vân Thanh khẽ lên tiếng, nàng cũng không nói gì nữa, nàng cũng hiểu chuyện thế này không nên gấp, cần phải có thời gian.
Nửa giờ sau Hạ Thiên rời khỏi biệt thự Kiều Tiểu Kiều, nguyên nhân rất đơn giản, Kiều Tiểu Kiều bắt đầu ngủ trưa, mà Hạ Thiên thì không quen ngủ trưa.
Hạ Thiên nhớ khi mình quay về còn chưa gặp Sở Dao, vì vậy hắn lập tức điện thoại cho nàng.
- Chồng, chồng, anh đang ở đâu?
Điện thoại vừa nối thông thì Sở Dao có chút vội vàng.
- Anh ở trước cổng Kiều gia, em về Giang Hải chưa?
Hạ Thiên hỏi.
- À, chồng, anh chờ chút, em sẽ lập tức đến đón anh.
Sở Dao nhanh chóng nói một câu, sau đó nàng cúp điện thoại.
Hạ Thiên cứ như vậy mà đứng chờ ở cổng lớn Kiều gia, cũng chưa thấy Sở Dao xuất hiện, chi thấy một chiếc xe mô tô chạy về phía bên này.
Người ngồi trên xe đội mũ bảo hiểm nên không nhìn rõ bộ dạng thế nào, nhưng chỉ cần nhìn thân hình thì biết đó là nữ, nàng ăn mặc rất gợi cảm, áo da đen rất ngắn, phía dưới là váy da, tất chân cũng màu đen. Cách ăn mặc của người phụ nữ này khá giống với Sở Dao trong ấn tượng của Hạ Thiên, nhưng điểm khác biệt duy nhất chính là lái xe có mặc một bộ áo khoác, nhìn qua có chút quỷ dị.
Xe mô tô nhanh chóng dừng lại bên cạnh Hạ Thiên, người phụ nữ lấy mũ bảo hiểm xuóng cười quyến rũ với Hạ Thiên:
- Chồng, lên xe đi.
- Sao em lại đổi xe rồi?
Hạ Thiên có chút buồn bực, lúc bắt đầu hắn còn cảm thấy có hơi giống Sở Dao, không ngờ người này thật sự là nàng. Nhưng trước kia nàng đều chạy Ferrari, sao bây giờ lại chạy xe máy?
- Chồng, em cảm thấy chạy Ferrari cũng chẳng có gì vui, gần đây em chuyển sang mô tô.
Sở Dao nhanh chóng nói, kế hoạch bồi dưỡng thục nữ của nàng rõ ràng rất khá, ít nhất nãy giờ cũng chưa văng ra lời nào thô tục:
- Em càng ngày càng cảm thấy chạy mô tô rất sướng, chẳng bao giờ kẹt xe.
Khi thấy Hạ Thiên còn chưa lên xe thì Sở Dao không khỏi thúc giục một câu:
- Chồng, mau lên xe, chúng ta ra ngoài chơi.
Hạ Thiên bước lên, hắn ngồi xuống sau lưng rồi thuận tay ôm lấy vòng eo mềm của Sở Dao, lúc này Sở Dao lên ga, xe chạy như bay về phía trước.
- Vợ Dao Dao, đi nơi nào đây?
Hạ Thiên có chút nhàm chán.
- Buổi tối có đám người chạy mô tô bay, nghe nói buổi chiều sẽ có người tiến hành biểu diễn kỹ xảo, trước tiên chúng ta đi xem.
Sở Dao có chút hưng phấn, đúng là không có biện pháp, ai bảo gần đây nàng mê mô tô.
- Đẹp không?
Hạ Thiên chưa quen thuộc với trò này, hễ là những thứ gì có liên quan đến xe thì hắn bó tay.
- Tất nhiên là đẹp.
Sở Dao nhanh chóng nói:
- Chồng, nếu anh đến xem, sợ rằng sau này sẽ thích chạy xe mô tô.
- Đẹp à, đi xem.
Hạ Thiên cũng có chút hứng thú.
Xe mô tô chạy về phía trước như tên bắn, Sở Dao dù là chạy Ferrari hay xe mô tô thì đều cực kỳ nhanh chóng, hình như chưa mất bao lâu thì Hạ Thiên đã thấy một địa phương quen thuộc, đó là chân núi Tây, cũng chính là địa phương mà trước đó hắn từng đến xem Sở Dao và đám người Hoắc Tiểu Xuyên chơi đùa. Nhưng lúc đó căn bản đều chơi đua xe hơi thể thao, nhưng bây giờ tất cả chỉ là mô tô.
- Sao toàn là mô tô thế này?
Hạ Thiên có chút kỳ quái.
- Vì em muốn chơi mô tô, tất nhiên sẽ không cho đám người mang loại xe khác đến đây.
Sở Dao ra vẻ đương nhiên.
Sở Dao bên này vừa dừng xe lại thì lập tức có một chiếc xe mô tô trờ đến, người lái xe không đội mũ bảo hiểm nên Hạ Thiên liếc mắt đã nhận ra, người này là Hoắc Tiểu Xuyên.
- Đại tiểu thư.
Hoắc Tiểu Xuyên khẽ bắt chuyện với Sở Dao, sau đó thấy được Hạ Thiên, hắn không khỏi ngẩn ngơ, sau đó vội vàng nói:
- Thiên ca.
- Này, đã bảo đừng gọi tôi là Đại tiểu thư, nếu người ta nghe được thì sao?
Sở Dao phất tay rất bất mãn với Hoắc Tiểu Xuyên:
- Cách xa tôi ra một chút, tốt nhất đừng tỏ ra biết tôi, tôi cũng không muốn bọn họ biết thân phận của mình, nếu không thì còn chơi đùa cái gì nữa?
Chương 816: Gái nhà giàu phản nghịch
Hạ Thiên không khỏi dùng giọng kỳ quái hỏi:
- Sao phải bắt hắn không quen biết em?
- Vì bọn họ đều biết hắn là hắc đạo, nếu hắn cung kính gọi em là Đại tiểu thư, như vậy người khác chẳng phải sẽ biết thân phận của em sao?
Sở Dao khẽ nói:
- Chồng, anh không biết thôi, bọn họ biết em là ai thì sẽ không dám cùng em chơi đùa nữa. Anh biết vì sao em phải đi xe máy không? Vì không có người nào so tốc độ Ferrari với em nữa.
Hoắc Tiểu Xuyên nhìn Hạ Thiên, trong lòng thầm oán giận Sở Dao, những người kia đều biết Đại tiểu thư Sở Dao là người thống nhất hắc đạo thành phố Giang Hải, hơn nữa còn có chồng biến thái chạy bộ nhanh hơn Ferrari, ai còn dám cùng nàng đua xe? Chẳng phải tự làm mất mặt mình sao?
Hoắc Tiểu Xuyên dù thầm oán hận nhưng không nói ra, hắn chỉ buồn bực, phụ nữ đẹp đúng là, với tính cách kém như Sở Dao mà có thể tìm được loại đàn ông cực phẩm như Hạ Thiên.
Tất nhiên Hoắc Tiểu Xuyên rất bội phục Sở Dao, vì hắn phát hiện tính cách của Sở Dao bây giờ cũng không kém như xưa, nghe nói nàng đang cố gắng trở thành thục nữ. Khoảng thời gian đầu bọn họ còn không tin, nhưng gần đây bọn họ đã bắt đầu cảm giác được Sở đại tiểu thư dần trở thành thục nữ. Tuy ngẫu nhiên nàng cũng nói vài lời thô tục nhưng cũng không đến mức như trước kia.
- Này, đã bảo đứng xa ra một chút, còn sững sờ đó làm gì?
Sở Dao phát hiện Hoắc Tiểu Xuyên vẫn đứng ngây người thì có chút bất mãn.
Hoắc Tiểu Xuyên không còn cách nào khác, hắn đành phải chạy xe đi.
- Thế nào, Tiểu Xuyên ca, vừa ý em nào sao?
Một chiếc xe phóng về phía Hoắc Tiểu Xuyên, một tên thanh niên cắt đầu đinh ngồi trên xe cười hì hì hỏi.
- Tiểu tử, đừng nói nhảm, coi chừng tự gây ra phiền toái.
Hoắc Tiểu Xuyên tức giận nói, tên thanh niên này không phải người cùng phe với hắn, không thể nào biết được Sở Dao. Đám người đến đây chơi xe thường không phải tất cả là dân giang hồ, phần lớn là học sinh và trí thức, người đang nói chuyện với Hoắc Tiểu Xuyên chính là một tên sinh viên thích kích thích. Hoắc Tiểu Xuyên cũng không quen tên này, cũng không biết tên đầy đủ của đối phương, chỉ biết người ta gọi hắn là A Triết.
- Này Tiểu Xuyên ca, anh căng thẳng như vậy làm gì? Gái anh thích, em sẽ không bao giờ cướp mất của anh.
A Triết tỏ ra không quan tâm:
- Đúng rồi, kia có phải là Dao Dao không? Đúng là nóng bỏng, Tiểu Xuyên ca đã nắm bắt được chưa?
- Tiểu tử cần ăn đòn sao?
Hoắc Tiểu Xuyên có chút căm tức:
- Anh đã nói không liên quan đến cô ta, chú cứ nhất định gộp anh và cô ấy vào làm một, có tin anh cho chú no đòn không?
- Đừng, đừng.
A Triết vẫn nở nụ cười, không chút tức giận:
- Tiểu Xuyên ca, em chỉ thử anh mà thôi, nếu anh đã không có hứng thú với cô ấy, em phải hành động thôi. Nguồn truyện:
Hoắc Tiểu Xuyên giật mình, sau đó hắn dùng ánh mắt khó tin nhìn A Triết:
- Cậu muốn tán cô ấy?
- Tiểu Xuyên ca, nói tán thì quá tục, cua, phải nói là cua.
A Triết liếc mắt nhìn Sở Dao từ xa:
- Cô nàng này có gương mặt đẹp vô đối, dáng người vô địch, nghe nói lại là gái có tiền, nhà giàu, tán vào tay cũng giảm đi ba mươi năm phấn đấu.
- Cậu nếu muốn theo thì nửa đời sau khỏi phấn đấu.
Hoắc Tiểu Xuyên lười biếng nói.
- Phải không? Xem ra Tiểu Xuyên ca biết rõ lai lịch của cô ấy. Thế nào? Có phải giống như những gì em nói, nhà cô ấy thật sự có tiền, có phải là loại phụ nữ nhà giàu phản nghịch mà người ta hay nói không?
A Triết càng hào hứng.
- Có thể nói là như vậy.
Hoắc Tiểu Xuyên thuận miệng trả lời, nhà Sở Dao tất nhiên có tiền, còn vấn đề phản nghịch, vị đại tiểu thư này cũng cực kỳ phản nghịch, nói là gái nhà giàu phản nghịch cũng không sai.
- Hừ, em sẽ phát đạt, Tiểu Xuyên ca, em sẽ tán em nó vào tay.
A Triết có vẻ rất hưng phấn, những năm nay người đẹp có tài có dáng có tướng có tiền đúng là rất khó kiếm, nếu gặp được thì khó thể buông tha.
- Sao chú không nhìn xem người ta có bạn trai chưa?
Hoắc Tiểu Xuyên hảo tâm nhắc nhở.
- Bạn trai thì nói làm gì, em thích nhất là đào góc tường, tục ngữ nói chỉ cần "vững cán cuốc" thì không có góc tường nào không đào được. Vì nửa đời sau không cần phấn đấu, em nhất định sẽ đào đổ góc tường kia.
A Triết hào hứng bừng bừng:
- Tiểu Xuyên ca, em không tán dóc với anh nữa, em đến với nửa đời sau đây.
A Triết nói xong thì chạy xe về phía Sở Dao, Hoắc Tiểu Xuyên nhìn bóng lưng của A Triết mà có chút đồng tình, tiểu tử này đúng là t*ng trùng lên não, không biết sống chết.
- Ông đã hảo tâm nhắc nhở mà không nghe, cũng đừng trách anh mày.
Hoắc Tiểu Xuyên lầm bầm một câu, hắn tin A Triết chẳng cần phấn đấu nửa đời sau làm gì, vì làm quái gì có nửa đời sau? Ngay cả Sở Dao cũng dám đến tán, hơn nữa còn tán Sở Dao trước mặt Hạ Thiên, phải có bao nhiêu lá gan mới dám làm trò nghịch thiên này?
Đúng là không biết không sợ.
Hoắc Tiểu Xuyên lắc đầu cảm khái, tiểu tử A Triết kia không biết chi tiết về Sở Dao và Hạ Thiên, vì vậy mà không sợ. Nhưng Hoắc Tiểu Xuyên cũng lười nhắc nhở đối phương, hắn không dám tiết lộ thân phận của Sở Dao, hơn nữa hắn cũng không quá quen tiểu tử A Triết này, có chết hay sống cũng không liên quan đến hắn.
Khoảnh khắc này Sở Dao đang hưng phấn chỉ vào cách đó không xa, nơi đó có hai tên đang cưỡi xe mô tô biểu diễn kỹ xảo, rất đa dạng, giống như biểu diễn xiếc. Phải nói là bây giờ chân núi Tây không còn giống như lần trước Hạ Thiên đã thấy, vì thuận tiên cho đua xe mà bây giờ đã cố ý tạo ra vài sườn đất, tất nhiên như vậy sẽ biểu diễn dễ dàng hơn.
- Chồng, anh xem, có đẹp mắt không?
Sở Dao có chút vui vẻ, thật ra tất cả những điều kiện tiện lợi nơi đây đều do nàng làm ra, nhưng ở đây ngoài Hoắc Tiểu Xuyên thì chẳng ai biết.
Thực tế Hoắc Tiểu Xuyên ở đây cũng chẳng vì hắn thích mô tô, hắn thật sự không thích trò này, hắn đến đây để bảo vệ Sở Dao. Tuy dưới tình huống bình thường thì Sở Dao không cần bảo vệ, nhưng vì đề phòng mà hắn phải cùng đến với đám này.
- Cũng không tệ.
Hạ Thiên nhìn chăm chú một lúc, tuy xe chạy tốc độ cao hắn thấy chạy xe máy cũng đơn giản, hắn có thể học được.
- Em thấy rất hay.
Sở Dao có chút hưng phấn:
- Nhưng, chồng, bây giờ còn chưa tính là đẹp, còn chưa kích thích, đến tiết mục buổi tối mới kích thích, đó là mô tô bay, có lẽ sẽ có người chết.
Đúng lúc này một giọng nói cực kỳ thân mật truyền đến:
- Dao Dao, em lại đến nữa rồi.
Chương 817: A Triết điên cuồng
Sở Dao đang nói chuyện vui sướng với Hạ Thiên thì đột nhiên có kẻ cắt ngang lời, vì vậy mà nàng lập tức bất mãn. Nàng quay đầu lại nhìn, nàng phát hiện một tên thanh niên bộ dạng không tệ, vì vậy nàng trừng mắt:
- Anh nói gì? Tôi có quen với anh sao?
Người này dĩ nhiên là A Triết muốn tán gái nhà giàu để nửa đời sau khỏi phải phấn đấu, phản ứng của Sở Dao tuy làm hắn có chút xấu hổ, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy nụ cười. Hắn biết rõ đạo lý tán gái là da mặt phải dày, vì vậy hắn nhìn Sở Dao và có chút kinh ngạc:
- Dao Dao, em không biết anh sao? Anh là A Triết, vài ngày trước chúng ta còn cùng đua xe với nhau?
- Thúi lắm.
Sở Dao cuối cùng cũng nói lời thô tục:
- Bà đua với ai còn nhớ không rõ sao? Tôi hoàn toàn chưa từng gặp anh, đừng làm phiền tôi, nếu không chồng tôi sẽ cho anh no đòn.
- Đúng vậy, cút mau, nếu không anh cho ăn đòn.
Hạ Thiên cũng dùng ánh mắt bất mãn nhìn A Triết, tiểu tử này dám đến lôi kéo vợ hắn làm quen, xem ra không biết sống chết.
- Này anh bạn, sao nắm bạn gái căng như vậy?
A Triết cuối cùng cũng chuyển mục tiêu sang Hạ Thiên, trên mặt là nụ cười nhưng trong lòng thầm khinh bỉ. Đúng là hoa lài cắm bãi phân trâu, loại kia lớn lên không ra hồn người mà lại tán được gái ngon như vậy, nếu hắn mà không cướp cô nàng này đi, sợ rằng không còn thiên lý nữa.
- Ai là bạn của chú?
Hạ Thiên trừng mắt bất mãn với A Triết:
- Mau cút đi cho anh.
- Nói như vậy mà được à?
A Triết cuối cùng cũng khó chịu, mẹ kiếp, tên này coi mình là ai?
- Mày thích Dao Dao, tao cũng thích Dao Dao, mọi người cạnh tranh công bằng, tất cả đều phải xem vào bản lĩnh...
Hạ Thiên nghe nói người này thích vợ của mình thì chợt nổi giận, vì vậy hắn không đợi người này nói hết lời mà tung một đá.
- Á!
A Triết kêu thảm một tiếng, hắn ngã từ trên xe xuống đất, xe máy cũng đổ ầm xuống đất.
- Hì, chỉ có chồng là tuyệt nhất.
Sở Dao vỗ bàn tay, bộ dạng có chút hưng phấn.
- Tất nhiên anh là nhất, anh đẹp trai nhất.
Hạ Thiên cười hì hì nói.
- Hừ, đẹp con bà mày.
A Triết từ dưới đất bò lên và phóng về phía Hạ Thiên:
- Thằng khốn dám đánh lén sao? Ông giết mày!
Hoắc Tiểu Xuyên nãy giờ luôn chú ý đến tình huống phía bên kia, những gì sau đó hoàn toàn giống như hắn suy đoán, A Triết còn chưa nói được vài lời đã bị Hạ Thiên đạp bay. Khi thấy A Triết bị đạp ngã xuống xe còn hùng hổ phóng về phía Hạ Thiên, Hoắc Tiểu Xuyên không khỏi lắc đầu, người này đúng là không biết sống chết.
Chưa đến hai giây sau Hoắc Tiểu Xuyên đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của A Triết, người này đang bây trên không, lúc này ngã xuống đất đã lâu mà không thể đứng lên.
- Đánh nhau, có đánh nhau, mau đến xem.
Không biết ai hô lên một câu, sau đó đám người cũng không thèm xem biểu diễn mô tô mfa chạy về phía bên này vây quanh xem náo nhiệt.
- Ủa, đây không phải là A Triết sao?
- Đúng vậy, A Triết bị người ta đánh.
- Hình như là bị bạn gái của Dao Dao cho ăn đòn...
- Tám phần là A Triết muốn theo đuổi Dao Dao...
- Tên kia là bạn trai của Dao Dao sao? Trước kia chưa từng gặp...
- Hình như là lần đầu tiên...
- Không đẹp trai, không bằng bạn trai của tôi...
- Cũng không đẹp trai bằng anh...
Đám người nghị luận ồn ào, lúc này A Triết còn chưa thể đứng lên.
- A Triết, oai dũng lên.
- A Triết, cố gắng lên, mau đứng lên, đánh nam cướp nữ đi.
- Bây giờ bắt đầu đếm ngược, mười, chín, tám...
- Hừ, không phải đấu quyền anh, đếm cái gì?
Rõ ràng A Triết cũng không quá tệ, hắn có quan hệ rất tốt, đám người nơi đây đều ủng hộ, nhưng điều này cũng là bình thường, những kẻ da mặt dày thường rất giỏi làm quan hệ.
Khi mọi người còn đang ồn ào thì A Triết cũng bò lên, bây giờ hắn rất khốn khổ, hai mắt đỏ bừng. Hắn dùng ánh mắt hung hăng nhìn Hạ Thiên, bộ dạng như sắp liều mạng đến nơi.
- Vợ Dao Dao, người này hình như muốn tìm chết.
Khi thấy A Triết kia lại tập tễnh đi tới thì Hạ Thiên có chút buồn bực, trên đời này sao nhiều kẻ ngốc, biết chịu chết sao vẫn còn đâm đầu vào?
- Chồng, thật ra cũng không cần đánh chết hắn, đánh hắn không thể tự kiếm sống là được.
Sở Dao chán ngán nói, rõ ràng trong số các bà vợ thì Sở Dao là người giúp đỡ Hạ Thiên ra tay bạo lực. Liễu Mộng tuy thích bạo lực nhưng cũng chỉ tự mình ra tay, khác biệt so với Sở Dao.
- Coi như các người lợi hại, em xin đầu hàng.
Đúng lúc này A Triết lại nói một câu.
Lời này của A Triết làm cho Hạ Thiên và Sở Dao cảm thấy bất ngờ, đám người vây xung quanh cũng mở rộng tầm mắt, còn tưởng A Triết sẽ liều mạng với Hạ Thiên, nào ngờ rùa rụt cổ.
- Con bà nó, không phải là đàn ông.
- Tao thật sự đã đánh giá cao lại người này.
- Đúng là loại đàn ông không có trứng giái, sao lại nhận thua?
- Đúng vậy, dù đánh không lại cũng đừng làm rùa đen rụt đầu chứ?
Đám đua xe này phần lớn đều là loại người chỉ sợ thiên hạ không loạn, bọn họ vốn nghĩ rằng sẽ có trò hay, nào ngờ tất cả kết thúc quá lãng xẹt, bọn họ tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu, cũng bắt đầu chửi mắng.
A Triết cũng nghe thấy những âm thanh này nhưng biểu cảm lại rất bình tĩnh, hắn đến bên cạnh chiếc xe của mình, dùng sức dựng lên, rút lui ra phía sau vài mét. Cuối cùng hắn lên xe, khởi động, chỉ cần nhìn bộ dạng là biết muốn chạy đi xa.
Thực tế A Triết cũng chạy đi, khi thấy tình cảnh này thì đám người đều quay đầu xe tiếp tục xem biểu diễn kỹ xảo chạy mô tô. Đám biểu diễn kỹ xảo cũng rất chuyên nghiệp, vừa rồi không có khán giả nhưng bọn họ vẫn không ngừng, tất nhiên đối với bọn họ thì biểu diễn là một niềm vui, không phải làm cho người ta xem, vì vậy có người xem hay không cũng chẳng sao.
- Á.
Đột nhiên có người hô lớn:
- Các người nhìn kìa.
Người này hô lên kinh hoàng đã nhắc nhở nhiều người, bọn họ quay đầu nhìn, sau đó thấy được một tình cảnh điên cuồng.
- Đại tiểu thư, mau tránh ra.
Hoắc Tiểu Xuyên cũng nhìn qua, vẻ mặt hắn lập tức biến đổi, hắn rống lớn. Lúc này hắn không quan tâm đến vấn đề có thể làm lộ thân phận của Sở Dao, vì hắn thấy có một chiếc xe máy đang dùng tốc độ cực nhanh chạy về phía Hạ Thiên và Sở Dao. Bây giờ Hạ Thiên và Sở Dao ở bên kia lại có vẻ không cảnh giác gì, nếu bị tông vào thì bọn họ nhất định lành ít dữ nhiều.
Hoắc Tiểu Xuyên xuống đến ngăn cản cũng không kịp, hắn chỉ mong Hạ Thiên và Sở Dao có thể tránh. Nhưng điều làm hắn hoảng sợ chính là xe mô tô chạy đến trước mặt Hạ Thiên và Sở Dao một mét thì dừng lại, không có chút phản ứng.
Chương 818: Không ngờ biến thái như vậy
Bốn phía chợt vang lên những tiếng hô kinh hoàng, lúc này ai cũng thấy được kẻ điên cuồng chạy xe đến là A Triết, vì vậy bây giờ ai cũng hiểu, thì ra tên kia "chơi nho", chẳng qua chỉ muốn làm đối thủ mất cảnh giác, rõ ràng tâm tư chủ yếu là trả thù.
- Con bà nó, điên hết rồi.
- Thế nào cũng có người chết.
- Dao Dao, chạy mau, còn ngây ra đó làm gì?
- Xong rồi, lần này xong "hàng" rồi...
Đám người này trước đó ồn ào chỉ vì muốn xem náo nhiệt mà thôi, chỉ muốn cho A Triết và Hạ Thiên đánh nhau một trận, nhưng bây giờ A Triết phóng xe đến tông người, điều này làm cho bọn họ cảm thấy quá điên cuồng.
Một số người không thể hiểu nổi, tên kia chẳng phải tán gái thất bại đánh bạn trai sao? Muốn tán gái thì phải có đầy đủ sự chuẩn bị, thua keo này ta bày keo khác, cần gì phải làm ra những chuyện điên cuồng như vậy?
Khi thấy A Triết điên cuồng chạy đến sắp tông vào Hạ Thiên và Sở Dao thì Hoắc Tiểu Xuyên không khỏi quay đầu, hắn không dám nhìn, trong lòng cũng sinh ra cảm giác khóc không ra nước mắt. Cũng không phải thương tâm vì kết cục của Sở Dao, vì nàng xảy ra chuyện thì hắn sẽ rất khổ sở, hắn phải làm sao để báo cáo công tác với ông nội của nàng đây?
Ngoài Hoắc Tiểu Xuyên thì có không ít người nhắm mắt lại, bọn họ thật sự không muốn xem tình cảnh ác liệt như thế.
- Trời ạ.
- Đây nhất định là ảo giác.
- Hừ, tôi thấy cái đệch gì thế này?
- Con bà nó, sao có thể xảy ra chuyện khó tưởng như vậy?
...
Bốn phía chợt vang lên những tiếng hô kinh hoàng, âm thanh khủng bố khi va chạm không vang lên theo dự đoán, ngược lại chỉ là những tiếng nghị luận ồn ào. Hoắc Tiểu Xuyên lập tức biết ngay tình hình có biến, hắn quay đầu, sau đó thở dài một hơi.
Hạ Thiên đúng là Hạ Thiên, chú quả nhiên không làm anh thất vọng, đúng là quá mạnh, quá biến thái trâu chó, biến thái đến mức làm người ta vui sướng.
Trong lòng Hoắc Tiểu Xuyên rất cảm khái, hắn đã chẳng còn phải lo lắng xem báo cáo công tác như thế nào. Hạ Thiên quả nhiên không hổ danh là con thú biến thái chạy ngang với Ferrari, tên này đang ngồi trên xe mô tô của Sở Dao, hắn dùng một tay chặn xe của A Triết.
A Triết hình như vẫn còn cố gắng, tiếng xe máy vẫn còn nổ vang, nhưng quỷ dị là hắn không thể tiến tới dù chỉ là một centimet. Hắn nhìn Hạ Thiên, biểu cảm gương mặt như gặp quỷ, hắn nghĩ mãi mà không rõ, vì sao trên đời lại có sự việc phát sinh ngoài lẽ thường như thế? Sao một người có thể dùng một tay chống mô tô? Phải biết rằng trước đó tốc độ của hắn đã vượt qua một trăm kilomet/h.
- Hừ, tao nhìn không lầm, thằng khốn kia dùng một tay chặn xe lại thật.
- Dao Dao này quá ghê, tìm đâu một thằng bạn trai chó má như vậy.
- Con bà nó, trước đó tao cũng muốn đi cua em nó, bây giờ thì bố tao còn không dám.
...
Lúc này sự việc bắt đầu có biến hóa trong ánh mắt khó tin của mọi người, Sở Dao đột nhiên khởi động xe, nàng nhanh chóng chạy về phía trước. Hầu như cùng một thời gian, Hạ Thiên buông tay, xe A Triết chạy đi. Lần này thì chiếc xe hoàn toàn vọt đi, vì A Triết đã mất đi khả năng khống chế.
- Đùng.
Vài giây sau xe mô tô của A Triết đâm vào vách núi, hắn cũng bay bổng lên không, lộn vài vòng trên không trung sau đó rơi xuống đất bất tỉnh nhân sự. Lúc này xe mô tô của hắn cũng xem như hoàn toàn hư hỏng.
- Xảy ra chuyện rồi, chạy mau, nếu không cảnh sát đến thì rất phiền.
Có người hô lên một câu, sau đó đám người đã chạy sạch khi chưa đến vài phút. Đám người biểu diễn kỹ thuật mô tô cũng chạy đi, đúng là không có biện pháp, bọn họ cũng không muốn bị bắt vào đồn cảnh sát.
Hạ Thiên và Sở Dao thấy tình cảnh như vậy thì chợt buồn bực, tình cảnh thế này thì trò mô tô bay vào lúc tối cũng sẽ bị hủy mất.
- Đại tiểu thư, tôi đã kêu xe cứu thương, chúng ta đi thôi.
Hoắc Tiểu Xuyên lúc này nói, hắn ở lại, Sở Dao và Hạ Thiên còn chưa đi, tất nhiên hắn cũng không dám đi.
- Được rồi, chồng, chúng ta đi thôi.
Sở Dao tuy có chút mất hứng nhưng cũng không có biện pháp, nàng không sợ A Triết gặp chuyện không may và đem đến phiền toái, nàng chỉ lo đám cảnh sát đến sẽ xiết chặt bãi đáp này, sau này muốn chơi cũng phiền.
- Bây giờ chúng ta đi đâu chơi đây?
Hạ Thiên vốn không quá vui sướng, hắn tưởng rằng đến đây tìm được trò vui, bây giờ coi như bị hớ.
- Chồng, trước tiên chúng ta về nhà chơi, đợi sau khi sự việc này lắng xuống thì chúng ta sẽ đến.
Sở Dao chán ngán nói, trong giọng nói tràn đầy hương vị hấp dẫn:
- Chúng ta còn nhiều trò khác để chơi.
Hạ Thiên nghe nói như vậy thì cuối cùng cũng vui sướng, Sở Dao chạy xe trực tiếp đưa Hạ Thiên về biệt thự của mình, hai bên chơi trò nam nữ hoạt động dữ dội. Lúc này cũng giống như lần đầu tiên, cũng là Sở Dao chủ động.
Xế chiều đến tối Hạ Thiên luôn ở trong biệt thự của Sở Dao, tối hôm đó cũng không đi, nhưng không phải toàn bộ thời gian đều ở trên giường. Hạ Thiên muốn thừa cơ hội này để tẩy tủy cho Sở Dao, tất nhiên hắn sẽ muốn làm những chuyện có lợi cho vợ, sau khi tẩy tủy thì dạy Sở Dao nội công tâm pháp, lại dạy cả đao pháp.
Sở dĩ Hạ Thiên dạy Sở Dao đao pháp, cũng vì đao pháp của nàng đã khá tốt, có cơ sở tốt, thêm vào đó là công lực hùng mạnh, lại có một sư phụ tốt, rõ ràng có thể thấy năng lực của Sở Dao ở phương diện này sẽ tăng vọt. Hạ Thiên thấy đây có thể là phương án nâng cao năng lực nhanh và mạnh cho Sở Dao.
Lần này Hạ Thiên còn dạy cho Sở Dao kỹ thuật phi đao, nhưng cái này cũng không phải ngày một ngày hai có thể tinh xảo, vì vậy mà cần thời gian huấn luyện. Sở Dao trước nay luôn thích chơi dao, tất nhiên nàng sẽ rất hứng thú, nàng đã chuẩn bị một thời gian ngắn để chuyên tâm luyện đao. Tất nhiên đến lúc này nàng cũng không thể theo Hạ Thiên ra ngoài chơi, vì vậy hôm sau Hạ Thiên ngủ đến trưa, sau đó dùng cơm rồi chuẩn bị ra ngoài đi dạo.
Lần này Hạ Thiên định đi tìm cô bạn gái nhỏ Vương Tiểu Nha, nghĩ lại cũng cả tháng rồi chưa gặp nàng, hắn tuy không thích những cô bé, nhưng Vương Tiểu Nha không phải là cô bé bình thường, nàng có tiềm lực để sau này trở thành đại mỹ nữ. Hơn nữa Vương Tiểu Nha lại giống hệt như vợ Đại Yêu Tinh, lại là bạn gái của Hạ Thiên, vì vậy hắn muốn giám sát chặt một chút, không cho người ta cướp đoạt.
Chương 819: Ép làm vợ bé
Hạ Thiên bỏ đi lúc Sở Dao đang cố gắng luyện phi đao, vì vậy hắn không muốn quấy rầy nàng.
Hạ Thiên rời khỏi cổng Sở gia, sau đó hắn móc điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho Vương Tiểu Nha.
Nhưng Hạ Thiên còn chưa kịp gọi thì có người điện thoại đến trước.
- Vợ Tịnh Tịnh, nhớ tôi không?
Hạ Thiên lập tức nhận điện thoại, vì người điện thoại đến là Thư Tịnh.
- À...Hạ Thiên sao? Mình không phải là Thư Tịnh, mình là Mạc Văn Tịnh.
Bên kia vang lên một âm thanh có chút xấu hổ, ai bảo bên nàng cũng có một chữ Tịnh.
- Sao lại là chị?
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Đây rõ ràng là số điện thoại của vợ Tịnh Tịnh.
- À, đây là điện thoại của Thư Tịnh, tôi không biết số điện thoại của cậu, vì vậy mới lén lấy điện thoại của bạn ấy gọi cho cậu.
Mạc Văn Tịnh vội vàng giải thích:
- Là thế này, Thư Tịnh xảy ra chút chuyện, cậu có biết không?
Hạ Thiên lập tức sốt ruột:
- Vợ Tịnh Tịnh xảy ra chuyện gì? Chị ấy ở đâu? Tôi đến ngay.
- À, điều này, Hạ Thiên, cậu cũng không cần vội vàng như vậy, bây giờ bạn ấy rất an toàn.
Mạc Văn Tịnh vội vàng nói:
- Chỉ là trước đây có một nam sinh trong trường tự sát, Thư Tịnh giống như nói cho cậu biết chuyện này rồi chứ?
- À, tôi biết, tên kia hình như là Trần Kiện, nhưng hắn cũng đã chết, không liên quan gì đến vợ Tịnh Tịnh.
Hạ Thiên có chút buồn bực, việc này chẳng lẽ còn chưa chấm dứt?
- Nếu nói theo lý thì chẳng liên quan gì đến Thư Tịnh, cảnh sát cũng nhận định như vậy. Nhưng đúng là không có biện pháp, người nhà Trần Kiện muốn náo loạn, trước tiên đòi trường bồi thường tiền, sau đó lại tìm Thư Tịnh đòi bồi thường tiền, mỗi ngày đều đi theo náo loạn với Thư Tịnh. Mà Thư Tịnh cũng muốn bồi thường chút tiền cho yên, nhưng đối phương thấy Thư Tịnh như vậy thì càng không sợ hãi, mở miệng đòi một triệu.
Mạc Văn Tịnh nói đến đây thì có chút tức giận:
- Cha mẹ Thư Tịnh đều là giảng viên, nào có nhiều tiền như vậy? Đáng lý ra Thư Tịnh còn vài trăm ngàn, nhưng người ta chê ít. Tôi nói Thư Tịnh bảo cậu hỗ trợ, nhưng bạn ấy không chịu, tôi thấy không còn biện pháp với lén lấy điện thoại của bạn ấy gọi cho cậu, để xem cậu có thể giúp gì được không?
- Vợ Tịnh Tịnh bây giờ đang ở đâu? Tôi sẽ qua ngay.
Hạ Thiên liền hỏi.
- Bạn ấy sao? Bây giờ đã đến trường của tôi rồi.
Mạc Văn Tịnh nhanh chóng nói:
- Tôi ở trong trường đại học sư phạm, bây giờ chúng tôi đang ăn trưa, Thư Tịnh vừa đi vệ sinh. Ôi, bạn ấy đã quay lại, tôi không nói nữa, cậu mau đến đây đi.
Mạc Văn Tịnh nhanh chóng cúp điện thoại mà Hạ Thiên thì thuận tay vẫy một chiếc xe ở ven đường. Hắn đã nhiều lần nghe nói đến đại học sư phạm, hắn nhớ Liễu Vân Anh gầy như cây sậy đang học ở trường này, nhưng trước nay hắn chưa từng đi qua, tất nhiên sẽ chẳng biết đi như thế nào.
Trường đại học sư phạm Giang Hải.
Thư Tịnh vô tình nhìn ra ngoài cổng, vừa rồi nàng và Mạc Văn Tịnh dùng cơm, nhưng nàng thật sự không muốn ăn.
Sau lưng Thư Tịnh vài mét chính là hai tên vệ sĩ.
- Thư Tịnh, chờ chút.
Mạc Văn Tịnh nhìn bốn phía rồi kéo áo Thư Tịnh.
- Chờ cái gì?
Thư Tịnh có chút buồn bực:
- Văn Tịnh, bây giờ mình rất buồn ngủ, trước tiên mình đến ký túc xá của bạn ngủ một giấc, đã nhiều ngày rồi mình chưa được ngủ ngon.
Thư Tịnh nói đến ngủ thì không khỏi nhớ đến Hạ Thiên, vì sau buổi tối ngủ trong lòng Hạ Thiên ở khán đài thì nàng chưa từng được ngủ ngon, điều này không khỏi làm nàng cảm thấy hoài niệm.
- Có một người bạn sắp đến, chúng ta chờ một chút.
Mạc Văn Tịnh vội vàng nói.
- Bạn gì?
Thư Tịnh ngáp một cái:
- Nam hay nữ? Nếu là nam, mình sẽ báo cho Khương Phong.
- Nam, cậu có nói với Khương Phong thì mình cũng không sợ.
Mạc Văn Tịnh ra vẻ không quan tâm.
- Không thể nào?
Thư Tịnh ngây người:
- Này, Văn Tịnh, bạn không vượt rào đấy chứ?
- Nói bậy gì vậy, cậu mới vượt rào.
- Mình sao lại vượt rào? Mình còn chưa có bạn trai, tất nhiên không vượt rào.
Thư Tịnh dùng giọng mất hết sức lực nói.
- Lời này của bạn lát nữa nên dành để nói cho Hạ Thiên.
Mạc Văn Tịnh cười hì hì nói.
- Sao?
Thư Tịnh chợt sững sốt:
- Này, bạn...Bạn đừng nói là...Hạ Thiên đến đấy nhé?
- À, cậu ấy đã đến rồi.
Mạc Văn Tịnh chỉ chỉ ven đường, một chiếc xe taxi dừng lại, Hạ Thiên từ bên trong đi ra. Nàng sợ hắn không biết, vì vậy vẫy vẫy tay nói:
- Này, Hạ Thiên, bên này.
Thư Tịnh lập tức khóc không ra nước mắt:
- Sao bạn lại gọi cậu ta đến đây?
- Mình muốn tốt cho bạn.
Mạc Văn Tịnh cảm thấy mình làm vậy chẳng có gì là không đúng, Thư Tịnh đã cùng đường, có người hỗ trợ mà không chịu xin trợ giúp, đây chẳng phải tự gây khó chính mình sao?
- Đây là bạn bức mình làm vợ lẻ.
Thư Tịnh lầm bầm một câu, nàng tất nhiên biết rõ Hạ Thiên có năng lực giúp mình, nhưng nàng cũng biêt nếu liên hệ nhiều với hắn thì càng khó thoát ra, vì vậy mà không muốn nói cho hắn biết vấn đề phải đi tị nạn ở đại học sư phạm.
- Vợ Tịnh Tịnh, đám người ngu ngốc ức hiếp chị đâu? Chúng ta đi tính sổ với bọn họ.
Hạ Thiên nhanh chóng đến trước mặt Thư Tịnh, hắn nhìn chằm chằm vào nàng một lúc rồi phàn nàn:
- Đám ngu ngốc kia đúng là đáng ăn đòn, dám làm hại chị gầy đi một chút, tôi không đánh bọn họ thì không được.
- Còn hai người các anh, làm vệ sĩ thế nào vậy? Có người ức hiếp vợ tôi, sao các anh lại mặc kệ?
Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn hai tên vệ sĩ.
Thư Tịnh quả thật có gầy đi một chút, vẻ mặt có chút tiều tụy, vì mất ngủ là kẻ thù tự nhiên của người đẹp, Thư Tịnh vài ngày không ngủ ngon, tất nhiên phải xuống sắc.
- Thật xin lỗi, tiên sinh, chúng tôi...
Một tên vệ sĩ muốn giải thích.
- Này, không liên quan đến bọn họ, là tôi bắt bọn họ mặc kệ, bọn họ đã làm rất đáng chức trách, nếu không có bọn họ thì tôi đã sớm phiền chết người rồi.
Thư Tịnh nói tốt cho hai tên vệ sĩ.
- Được rồi, tạm thời tôi không so đo với hai anh.
Thư Tịnh nói như vậy thì Hạ Thiên cũng không mắng hai tên vệ sĩ, hắn quy đầu nhìn nàng:
- Vợ Tịnh Tịnh, đám ngu ngốc kia có phải đang gây náo loạn ở nhà chị không? Bây giờ chúng ta đi qua.
- Thôi bỏ, bọn họ náo loạn vài ngày sẽ đi thôi.
Thư Tịnh có chút bất đắc dĩ, nàng cũng rất tức giận nhưng không có biện pháp. Người ta dù sao cũng đã chết, bây giờ nàng không dám nói, nếu bị người đời nói là mất nhân tính, làm không tốt còn bị nhiều người nói này nọ.
- Sao lại bỏ qua?
Hạ Thiên rất bất mãn:
- Đám ngu ngốc này dám ức hiếp vợ tôi, nếu tôi không đánh, sở rằng bọn họ tưởng rằng tôi dễ ức hiếp.
Chương 820: Cho chị tiêu vặt
- Biết vì sao tôi chẳng tìm cậu không? Vì tôi biết cậu đến là sẽ đánh người.
Thư Tịnh tức giận nói:
- Lần trước tôi chỉ nói một câu mà bị người ta đưa lên mạng, sau đó cả đám người mắng tôi, nói tôi máu lạnh, nói tôi là loại vô tình, còn có người gửi tin nhắn mắng tôi. Bây giờ nếu cậu đi đánh người, nhất định sẽ có rất nhiều người mắng tôi, nói không chừng ba đời cũng bị người ta lôi ra, bị người người mắng chửi.
- Sao lại như vậy? Những chuyện này tôi cũng không hoàn toàn biết rõ.
Hạ Thiên bĩu môi:
- Hơn nữa nếu bọn họ dám lên mạng mắng tôi, tôi sẽ cho Tiểu Yêu Tinh hack sạch máy tính của bọn họ.
Hạ Thiên dừng lại một chút rồi hỏi:
- Đúng rồi, vợ Tịnh Tịnh, chị nói cho tôi biết, trên mạng có người mắng chị sao? Bây giờ tôi sẽ điện thoại cho Tiểu Yêu Tinh, để bọn họ hack sạch đám người này.
- Cậu cũng đừng khoác lác, nói như người ta là đệ nhất hacker thế giới không bằng.
Thư Tịnh tức giận nói.
- Tôi thì không phải, nhưng Tiểu Yêu Tinh thì đúng là như vậy.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Tiểu Yêu Tinh là ai?
Mạc Văn Tịnh dùng giọng hiếu kỳ hỏi một câu.
- Là hacker đệ nhất thế giới, cũng là vợ của tôi.
Hạ Thiên trả lời.
Mạc Văn Tịnh chợt ngẩn ngơ, thật hay giả vậy? Nếu người khác nói những lời như vậy thì Mạc Văn Tịnh chắc chắn sẽ không tin, nhưng Hạ Thiên nói thì hình như có vẻ là thật, nàng không khỏi không tin. Lần trước hắn nói sẽ giúp đám thành viên bóng rổ tìm được vợ, sau đó sự việc thành hiện thực, tuy bây giờ có vài đôi phân ra, nhưng cũng còn vài đôi bảo trì mối quan hệ.
- Hừ, để tôi điện thoại trực tiếp cho Tiểu Yêu Tinh.
Hạ Thiên lấy điện thoại ra rồi bấm số của Tiểu Yêu Tinh, sau đó hắn bảo nàng tìm đám người mắng Thư Tịnh trên mạng, hack sạch máy tính của bọn họ. Tiểu Yêu Tinh mỗi ngày chẳng có niềm vui gì ngoài chuyện hack máy tính người khác, tất nhiên nàng cảm thấy cầu còn chưa được, vì thế mà đồng ý ngay.
- Làm cứ như thật.
Thư Tịnh lầm bầm một câu, rõ ràng nàng còn chưa tin Hạ Thiên thật sự quen biết với hacker đệ nhất thế giới.
- Vợ Tịnh Tịnh, đám người mắng chị sẽ nhanh chóng bị hack thôi.
Hạ Thiên nghiêm trang nói:
- Bây giờ cô đưa tôi đi tìm người nhà Trần Kiện, tôi sẽ cho bọn họ một trận.
- Tôi không đưa cậu đi.
Thư Tịnh tức giận nói.
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Vợ Tịnh Tịnh, sao chị có thể như vậy? Chị là vợ tôi, chị không thể bị người ta ức hiếp được, chị bị ức hiếp, không chỉ là chị mất mặt, tôi cũng mất mặt.
- Không ai biết rõ cậu, cậu mất mặt cái gì?
Thư Tịnh khẽ hừ một tiếng.
- Thư Tịnh, bạn nên cho Hạ Thiên giúp đỡ, nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không phải chuyện tốt, bạn cũng không thể trốn tránh ở chỗ mình mãi được.
Mạc Văn Tịnh không nhịn được nói.
- Này, bạn chê mình phiền phức có phải không?
Thư Tịnh thở phì phò nói.
- Không, tuyệt đối không, mình chỉ cảmt thấy sự việc này nên giải quyết, đây không phải chuyện của riêng bạn, cũng là chuyện của cả nhà bạn. Bây giờ người ta đã biết nhà bạn ở đâu, bạn trốn ở đây, ba mẹ bạn biết trốn đi đâu?
Mạc Văn Tịnh nhanh chóng nói:
- Bây giờ bạn không thể đi học, ba mẹ bạn còn có thể đi làm sao? Việc này nếu không được giải quyết thì cả nhà bạn sẽ không được yên tĩnh.
Thư Tịnh không nói gì, nàng biết rõ Mạc Văn Tịnh nói không sai, dù nàng có thể trốn đi thì cha mẹ cũng khó trốn. Nhưng nàng thật sự không thể nghĩ ra biện pháp nào để giải quyết vấn đề này.
- Này, cậu muốn hỗ trợ thật sao?
Một lát sau Thư Tịnh nhìn Hạ Thiên rồi hỏi.
- Đúng vậy, tôi cố ý đến đây vì giúp chị.
Hạ Thiên khẽ gật đầu.
- Được rồi, cậu cho tôi mượn một triệu.
Thư Tịnh mở miệng nói.
- Vợ Tịnh Tịnh, không phải chị muốn cho đám ngu ngốc kia một triệu đấy chứ?
Hạ Thiên không khỏi hỏi, đối với hắn thì một triệu không là vấn đề, vấn đề là ở chỗ vợ hắn bị người ta ức hiếp.
- Tóm lại cậu cho tôi mượn một triệu là được, cậu quan tâm tôi lấy làm gì cho mệt.
Thư Tịnh trừng mắt nhìn Hạ Thiên:
- Cậu đừng nói mình không có tiền, tôi biết rõ cậu sẽ có.
Hạ Thiên tất nhiên là có tiền, nhưng vấn đề là hắn không muốn cho tiền người ta không không như vậy, không phải không muốn cho Thư Tịnh, hắn chỉ không muốn cho đám người ức hiếp nàng. Đám ngu ngốc kia ức hiếp vợ hắn, bây giờ vợ hắn còn phải ngoan ngoãn dâng tiền lên, điều này sao có thể? Những chuyện này tuyệt đối không thể để phát sinh.
- Được rồi, chị nói số tài khoản, tôi sẽ nói người chuyển tiền.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi đồng ý.
Thư Tịnh lấy ra một thẻ ngân hàng đưa cho Hạ Thiên:
- Chuyển đến số này.
Hạ Thiên lập tức điện thoại cho Tiền Đa Đa:
- Tôi cho anh một số tài khoản, anh chuyển vào đó cho tôi mười triệu
- Không có vấn đề.
Tiền Đa Đa lập tức đồng ý, hắn vừa báo cáo số thu chi vừa thực hiện lệnh chuyển tiền. Hai phút sau hắn nói với Hạ Thiên tiền đã được chuyển đến.
- Vợ Tịnh Tịnh, trả lại cho chị.
Hạ Thiên trả thẻ lại cho Thư Tịnh.
Thư Tịnh nhận thẻ, sau đó lập tức có tin nhắn đến điện thoại, nàng mở ra xem và lập tức hoảng sợ:
- Này, cậu chuyển vào bao nhiêu vậy?
- Mười triệu.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
- Cậu...Cậu...Cậu...
Thư Tịnh chợt lắp bắp:
- Cậu chuyển nhiều cho tôi như vậy làm gì? Tôi chỉ muốn một triệu.
- Cho chị tiêu vặt.
Hạ Thiên ra vẻ đương nhiên.
Mạc Văn Tịnh ở bên cạnh dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Thư Tịnh, cái gì gọi là trâu bò? Đây mới coi là số một. Tùy tiên cho người đẹp mười triệu tiêu vặt, điều này chẳng phải có tiền là làm được, Hạ Thiên quả nhiên không phải hào phóng tầm thường.
Thư Tịnh chợt sững sờ, người này nhiều tiền tiêu chẳng hết sao? Tùy tiện đã cho nàng mười triệu, nàng lập tức trở thành triệu phú.
- Lúc này sợ rằng làm vợ bé là cái chắc rồi.
Thư Tịnh có chút buồn bực, người này nhét cho nàng quá nhiều tiền, coi như mua lại nàng.
Thư Tịnh thật sự hiểu lầm Hạ Thiên, hắn thật sự cho nàng tiền tiêu vặt. Bâ giờ hắn có hai chục tỷ, mười triệu chả là gì.
Hạ Thiên cũng không muốn cho Thư Tịnh đi trả cho đám người kia một triệu, nhưng hắn phát hiện Thư Tịnh cũng không cho hắn đi theo, vì vậy trước tiên hắn chỉ có thể đưa tiền cho nàng, đợi nàng đi đưa tiền cho đối phương, hắn sẽ cho đối phương một trận no đòn, trút giận cho vợ.
Nhưng Thư Tịnh giống như cũng phát hiện ra tính toán của Hạ Thiên, nàng tuy nhận được tiền nhưng không đi về nhà, nàng tiếp tục đi dạo trong khuôn viên đại học sư phạm Giang Hải.
Đi dạo một lúc thì Hạ Thiên gặp người quen.
- Ủa, anh rể, sao anh lại ở đây?
Liễu Vân Anh đi đến, nàng thấy Hạ Thiên thì rất ngạc nhiên. Lúc này hai thành viên câu lạc bộ máy bay cũng đi bên cạnh Liễu Vân Anh, hai nàng thầm cảm thấy chị của Liễu Vân Anh quá đáng thương, anh bạn Hạ Thiên này rõ ràng quen thói trăng hoa.
Chương 821: Sao không có mắt như vậy
- Anh đến đây với vợ.
Hạ Thiên thuận miêng nói.
Thư Tịnh nghe nói như thế mà cảm thấy bị hắn ôm rất mất tự nhiên, Mạc Văn Tịnh thì càng bội phục Hạ Thiên, người này đúng là lợi hại, gặp em vợ mà còn không quan tâm. Nàng biết rõ Thư Tịnh không có em gái, như vậy Hạ Thiên này rõ ràng đang lăng nhăng và bị bắt gặp.
Cũng may Liễu Vân Anh cảm thấy điều này không có gì mất bình thường, vì nàng đã gặp nhiều tình cảnh như vậy. Một chuyện không bình thường như cô cô và chị ruột cùng thờ một chồng còn phát sinh, bây giờ việc này có gì mà không được.
- Này, anh rể, em vừa bị người ta ức hiếp, an giúp em đi hả giận được không?
Liễu Vân Anh mở miệng hỏi.
- Em lại bị đánh sao?
Hạ Thiên có chút kỳ quái:
- Em nào có số ăn đòn, sao bị đánh hoài vậy?
Liễu Vân Anh thiếu chút nữa đã bị những lời này của Hạ Thiên làm cho nghẹn chết, cái gì là số ăn đòn? Có người nói vậy sao?
- Anh rể, không phải có người đánh em.
Liễu Vân Anh có chút buồn bực, nàng chỉ về phía cách đó không xa:
- Anh rể, anh có thấy chiếc BMW đó không?
- Thấy, là BMW của em sao?
Hạ Thiên thuận miệng hỏi:
- Lần trước em làm cho chiếc BMW của chị Vân Mạn bị đập nát, có phải em muốn bồi thường chiếc khác không?
- Khụ, khụ...
Liễu Vân Anh thiếu chút nữa thì nghẹn chết:
- Điều này, chị, em nào có tiền mua BMW? Chị cũng nói em không cần bồi thường.
- Không phải là BMW của em, vậy em nói anh xem làm gì?
Hạ Thiên có chút mất hứng.
- Anh rể, tên chạy chiếc BMW kia vừa nói, hắn sẽ bao em với giá năm ngàn một tháng.
Liễu Vân Anh nói ra nguyên nhân.
- Có chuyện này sao?
Hạ Thiên có chút kinh ngạc.
- Đúng vậy, tức chết em.
Liễu Vân Anh tức giận nói.
- Thật ra chuyện này chẳng có gì là kỳ quái, trong đây có nhiều cô gái bị người ta bao toàn thân. Hôm nay chỉ là ngày thường, đến cuối tuần sẽ có không biết bao nhiêu xe đến đón người.
Mạc Văn Tịnh ở bên cạnh nói, nàng tương đối hiểu rõ tình huống của ngôi trường này.
- Tôi thật sự cảm thấy kỳ quái, sao có người chẳng có mắt như vậy?
hạ thiên nhìn Liễu Vân Anh:
- Ngay cả em cũng muốn bao?
Liễu Vân Anh lập tức bức bối, anh rể này nói những lời quá sức đả thương người, nàng có kém như vậy sao?
Nhưng Liễu Vân Anh phải nghĩ lại, chị nàng đẹp hơn và ngon hàng hơn nàng rất nhiều, cô cô lại càng ngon mắt hơn. Cuối cùng nàng nhìn nữ sinh đang được tỷ phu ôm cứng đét, tuy người này mặc quần áo thể thao nhưng gương mặt hay dáng người cũng làm nàng tự ti mặc cảm. Vì vậy khoảnh khắc này Liễu Vân Anh rất bi phẫn, nàng thật sự quá kém cỏi, ít nhất thì anh rể cũng không vừa mắt nàng.
- Anh rể, tóm lại là tên kia ức hiếp em, anh phải giúp em hả giận.
Bây giờ Liễu Vân Anh bắt đầu hối hận vì ý nghĩ tìm Hạ Thiên hỗ trợ.
- Thật ra anh cũng cảm thấy anh ta không ức hiếp người, người ta muốn bao em, điều này chứng tỏ em xịnh đẹp, đây rõ ràng là tán thưởng em.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
Liễu Vân Anh thiếu chút nữa đã ói máu, một lát sau nàng mới dùng giọng mất hết sức lực nói:
- Được rồi, anh rể, xem như em chưa nói gì.
Đám người đi về phía trước, vừa vặn đi qua chiếc BMW, đúng lúc này từ trong chiếc BMW truyền ra một âm thanh:
- Này, người đẹp, muốn ra ngoài đón gió không?
- Này, tên chết bầm, ai thèm đi đón gió với anh?
Liễu Vân Anh tức giận nói một câu.
- Này em gái, anh không nói với em, anh đang mời người đẹp mặc đồ thể thao.
Tên đàn ông trong chiếc BMW hơn bốn mươi tuổi, bộ dạng không ra thể thống gì, có chút hèn mọn bỉ ổi, có lẽ cũng vì vậy mới dùng phương pháp này để đi tán gái. Nếu hắn đẹp trai, chỉ cần tùy tiện chạy BMW một vòng, sợ rằng sẽ có không ít nữ sinh đâm đầu vào rọ.
- Anh đang nói với tôi sao?
Thư Tịnh không nhịn được phải nói, trong đám người chỉ có mình nàng mặc đồ thể thao mà thôi.
- Người đẹp, chính là em, thế nào? Một tháng mười ngàn, chỉ cần cuối tuần theo anh là được.
Tên đàn ông hèn mọn chạy chiếc BMW trực tiếp ngã giá, không thể không nói hắn có phong cách rất trực tiếp, có lẽ cũng vì phong cách ngu dốt này mà chưa người đẹp nào chị vào bao của hắn. Dù người ta tình nguyện được "bao" thì cũng không nên gióng trống khua chiêng mời chào như vậy.
- Anh có bệnh sao?
Thư Tịnh tức giận, nàng lập tức mắng ngay.
Hạ Thiên thì càng trực tiếp hơn, hắn xông đến vỗ lên trần xe. Một tiếng ầm vang lên, trần xe chiếc BMW hãm xuống một nửa, sau đó Hạ Thiên tung một đá cho chiếc BMW lật ngửa lên.
- Ngu như heo.
Hạ Thiên mắng một câu, những người phụ nữ ở bên cạnh thì trợn mắt há mồm, người này đúng là quá nóng.
Liễu Vân Anh thầm oán giận Hạ Thiên, anh rể vừa rồi không giúp nàng hả giận, bây giờ giúp bạn gái hả giận, đúng là không công bằng.
Thư Tịnh lúc này càng thêm kiên định sự lựa chọn của mình, nếu nàng mang theo Hạ Thiên đi tính sổ đám người nhà Trần Kiện, sợ rằng bọn họ còn thảm hơn cả tên khốn chạy chiếc BMW này.
- Cứu...Cứu mạng...
Âm thanh kêu cứu của tên đàn ông hèn mọn bỉ ổi chợt vang lên, rõ ràng tên này còn sống, khá may mắn.
- Này, anh rể, có nên cứu hắn không?
Liễu Vân Anh nhịn không được phải hỏi một câu.
- Cứu làm gì? Để hắn bao em sao?
Hạ Thiên hỏi ngược lại một câu.
Liễu Vân Anh lại nghẹn họng, sau đó nàng quyết định không nói thêm điều gì mà dứt khoát kéo hai cô bạn thân bỏ đi, nếu tiếp tục ở lại thì giận chết lúc nào không hay.
- Vợ Tịnh Tịnh, chúng ta đi thôi.
- Tên kia không việc gì chứ?
Thư Tịnh không khỏi hỏi một câu.
- Không chết đâu, nhiều lắm chỉ biến thành thái giám.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Thư Tịnh đang định hỏi thêm điều gì đó thì chuông điện thoại vang lên.
Thư Tịnh nhận điện thoại, vẻ mặt biến đổi.
- Không tốt, cha tôi bị đánh.
Thư Tịnh vội vàng nói:
- Tôi phải về nhà ngay.
Thư Tịnh xoay người chạy ra cửa lớn, nhưng nàng vừa chạy được vài mét thì thân thể nhẹ bẫng, Hạ Thiên đã bế nàng lên.
- Vợ Tịnh Tịnh, tôi đưa chị về.
Hạ Thiên nói một câu rồi tiếp tục chạy đi, lần này Thư Tịnh không từ chối ý tốt của Hạ Thiên.
Hai tên vệ sĩ của Thư Tịnh và Mạc Văn Tịnh thì có chút ngây ngốc, bọn họ thật sự không đuổi kịp Hạ Thiên.
Hạ Thiên ôm Thư Tịnh nhanh chóng chạy đến đại học thể dục thể thao Giang Hải, sau đó chạy về nhà nàng. Lúc này trong nhà Thư Tịnh có chút hỗn loạn, không ít người tụ tập lại, có vài người Hạ Thiên quen biết, gồm Khương Phong và vài tên thành viên đội bóng rổ, cũng có vài người hắn không biết. Lúc này Hạ Thiên cũng nhanh chóng thấy được cha của Thư Tịnh là Thư Thế Minh, gương mặt lão đang sưng vù lên, bộ dạng cực kỳ tức giận, cũng có chút bất đắc dĩ.
- Bố, bố không sao đấy chứ?
Thư Tịnh vội vàng hỏi.
- Không có gì, Tiểu Tịnh, sao con về rồi?
Thư Thế Minh thấy con gái thì không khỏi có chút sốt ruột.
- Vợ, đám ngu ngốc kia đâu?
Lúc này Hạ Thiên mới hỏi một câu, trong nhà có quá nhiều người, hắn không biết ai là người nhà Trần Kiện.
- Mày là bạn trai của Thư Tịnh sao? Mày hại chết em tao, bây giờ tao liều mạng với mày.
Đúng lúc này một giọng phụ nữ chói tai vang lên, Hạ Thiên quay đầu nhìn, một người phụ nữ hơn hai mươi đang phóng về phía hắn.
Hạ Thiên không quan tâm đối phương là ai, hắn vung chân đá văng người phụ nữ ra ngoài.
Chương 822: Có lẽ vẫn chưa đủ thảm
- Hừ, mày dám đánh vợ tao sao?
Lại một người đàn ông trẻ tuổi phóng về phía Hạ Thiên, hắn lại nhấc chân một lần nữa, người đàn ông này rên thảm rồi bay ra ngoài ngã trên hành lang.
Lúc này Hạ Thiên mới hỏi thăm Thư Tịnh:
- Vợ Tịnh Tịnh, ngoài hai tên ngốc này, còn ai ức hiếp chị?
Thư Tịnh có chút đau đầu, tên này rõ ràng là yêu mến bạo lực, mới chưa đến một phút đã đánh hai người văng ra.
Thư Thế Minh ở bên cạnh cũng thầm nghĩ, con mình kiếm đâu ra bạn trai bạo lực như vậy? Nếu sau này cưới về và bị bạo hành cũng không xong.
Đám người Khương Phong thì cực kỳ bội phục Hạ Thiên, anh bạn này không hổ danh trâu chó, vừa đến đã đánh bay hai người, quá gọn.
- Hạ Thiên, chỉ có hai người này náo loạn mà thôi.
Kiều Phượng Nhi nghe được câu hỏi của Hạ Thiên thì trả lời:
- Người phụ nữ gọi là Trần Mỹ, là chị của Trần Kiện, người đàn ông là bạn trai của Trần Mỹ, con chưa kết hôn. Tôi cảm thấy hai người bọn họ có vấn đề, mục đích căn bản của bọn họ không phải vì tìm lý lẽ cho Trần Kiện, thực tế chỉ vì tiền mà thôi.
- Đúng vậy, tôi đã sớm muốn đánh bọn họ, mở miệng là đòi một triệu, đúng là xảo trá. Trần Kiện nhảy lầu chết thì liên quan gì đến Thư Tịnh? Tôi cảm thấy Thư Tịnh nên tìm bọn họ đòi bồi thường mới đúng, cuộc sống bình thường của cô ấy bị quấy nhiễu biết bao ngày nay rồi.
Một thành viên khác cũng mở miệng hát đệm.
- Người phụ nữ kia luôn dùng chiêu này, gặp ai cũng giống như muốn liều mạng. Còn tên đàn ông kia, con bà nó, dám đánh cả giảng viên Thư.
Một người khác cũng bất bình:
- Nếu không phải thầy ngăn cản, tao đã sớm cho nó ra bã.
- Đúng vậy, thầy Thư sợ bọn họ đưa đến phiền toái, nhưng với tính tình của đám người này, nếu cậu ra tay thì sau này bọn họ sẽ quấn lấy cậu, chắc chắn sẽ phiền chết.
Khương Phong mở miệng nói, sau đó hắn nhìn Hạ Thiên, bộ dạng có chút lo lắng:
- Hạ Thiên, bây giờ cậu đánh hắn, sợ rằng bọn họ sẽ quấn lấy cậu.
Khương Phong vừa nói xong thì tên bạn trai của Trần Mỹ đã phóng đến, nhưng hắn không đánh người mà dùng điện thoại chụp hình Hạ Thiên.
- Chúng mày hại chết em trai của vợ tao, còn đánh vợ tao bị thương, tao sẽ đưa chúng mày lên mạng, sẽ cho người cả nước đến thảo phạt chúng mày, để cho mọi người thấy gương mặt ghê tởm của đám người chúng mày.
Tên bạn trai của Trần Mỹ gào lên phẫn hận:
- Bây giờ tao sẽ chụp ảnh vợ tao bị đánh.
- Mày nên chụp chính mày bị đánh thì đẹp hơn.
Hạ Thiên tát thẳng cánh, gương mặt bạn trai Trần Mỹ chợt sưng vù.
- Mày...Mày dám...
Tên bạn trai của Trần Mỹ chỉ vào Hạ Thiên rồi hổn hển nói.
Lúc này đám người Khương Phong và Thư Tịnh không biết phải nói sao, Hạ Thiên đúng là bạo lực đến cực điểm.
Nhưng lúc này bọn họ lại biết mình sai, điều này căn bản chưa phải là cực hạn của một Hạ Thiên ưa bạo lực. Hắn nhìn tên bạn trai của Trần Mỹ rồi lấc đầu nói:
- Này, tôi cảm thấy thế này còn chưa đủ thảm, dù đưa hình lên mạng cũng sẽ có rất ít người đồng tình. Vì vậy bây giờ anh sẽ giúp mày, sẽ cho mày trở nên thảm hại hơn một chút.
Hạ Thiên vừa nói dứt lời thì mọi người chợt nghe thấy âm thanh những cái tát vang dội cứ liên tiếp vang lên, ít nhất cũng vài chục cái tát. Mãi đến khi không còn âm thanh nào thì mọi người phát hiện tên bạn trai của Trần Mỹ kia giống hệt như đầu heo.
- Như vậy mới đẹp.
Hạ Thiên gật đầu thỏa mãn, sau đó hắn thuận tay cầm lấy điện thoại trong tay tên bạn trai Trần Mỹ, chụp vài tấm hình cho đối phương, sau đó trả lại rồi nói:
- Này, thằng ngu, bây giờ đi về tha hồ mà post, anh nghĩ hiệu quả phải cực kỳ tốt.
Thư Tịnh hoàn toàn không biết nói gì, lưu manh này rõ ràng chỉ sợ thiên hạ không loạn.
- Mày...Mày...Tao nhất định sẽ đưa lên mạng, tao còn báo cảnh sát...
Tên bạn trai của Trần Mỹ bây giờ đã có chút mơ hồ, ánh mắt có thêm chút sợ hãi.
- Mau úp lên mạng đi, anh chờ đây.
Hạ Thiên ra vẻ không quan tâm, sau đó hắn nhắc nhở một câu:
- Mày mau báo cảnh sát đi, nếu không lát nữa điện thoại bị hack thì bó tay.
Tên bạn trai của Trần Mỹ dùng ánh mắt oán hận nhìn Hạ Thiên, hắn nhanh chóng làm ra vài thao tác trên điện thoại, giống như đang úp hình lên mạng.
- Ngồi đó mà đợi chết trong nước miếng công phẫn.
Vài phút sau tên bạn trai của Trần Mỹ dùng ánh mắt oán hận nhìn Hạ Thiên:
- Bây giờ tao báo cảnh sát, mày sẽ ngồi tù.
Tên bạn trai cầm lấy tiểu đệ bắt đầu báo cảnh sát, nhưng hắn còn chưa bấm được ba con số thì điện thoại đã "đơ như cây cơ", dù làm thế nào cũng không phản ứng.
- Mẹ kiếp, điện thoại chó má gì vậy? Ông mới mua về, hàng trong nước có khác.
Tên bạn trai Trần Mỹ tức giận mắng một câu.
- Anh đã nói điện thoại của chú bị hack mà không nghe.
Hạ Thiên lười biếng nói.
Vẻ mặt Thư Tịnh có chút cổ quái, người này hình như không nói ngoa, điện thoại của Trần Mỹ giống như bị hack. Điều này cũng quá quỷ dị, không phải hắn thật sự biết hacker đệ nhất thế giới đấy chứ?
- Tôi đã báo cảnh sát, sẽ đến ngay thôi.
Trần Mỹ lúc này đi đến, nàng tức giận nhìn Hạ Thiên:
- Nếu mày thức thời thì trả tiền ngay, chúng ta sẽ không so đo, nếu không...
- Cút.
Hạ Thiên tung đá, Trần Mỹ còn chưa nói xong đã gào lên và văng ra ngoài.
Thư Tịnh cảm thấy rất đau đầu, bây giờ nàng phát hiện tình hình vết thương của cha mình cũng không nặng, vì vậy mà hối hận khi chạy vội về nhà. Bây giờ Hạ Thiên náo loạn lớn, nào có thể xong việc?
- Ông xã, điện thoại kìa...
Điện thoại của Hạ Thiên lúc này lại vang lên.
Hạ Thiên lấy điện thoại ra xem, ngay sau đó hắn nhận điện thoại, vì người gọi đến là Tiểu Yêu Tinh.
- Chồng chồng, vừa rồi có người vừa úp hình lên, còn chửi mắng anh, em lập tức hack điện thoại của hắn. Thế nào, anh có ban thưởng gì cho em không?
Điện thoại vừa nối thông thì Tiểu Yêu Tinh đã tranh công:
- Còn nữa, đám người mắng Thư Tịnh ở trên mạng đã bị em hack sạch, nếu tiếp tục em sẽ hack tiếp.
- Này, vợ Tiểu Yêu Tinh lúc này biết điều đấy.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
- Chồng, người ta trước nay đều ngoan.
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói:
- Đúng rồi, đúng rồi, em còn phát hiện ra một chuyện, tên vừa mắng anh là tên khốn kiếp còn xấu hơn cả anh...À, ý em không phải là xấu hơn, em muốn nói...
Tiểu Yêu Tinh lỡ miệng, nàng vội vàng giải thích, nhưng Hạ Thiên cũng không quá quan tâm:
- Không sao, anh là người xấu, nhưng tên ngu kia sao có thể gọi là xấu? Anh chỉ thấy nó ngu mà thôi.
Chương 823: Giúp cô ấy đạp một cái
- Chồng, em mới tìm được bản ghi chép những phần tin trao đổi trên mạng, bạn gái của tên kia có phải là Trần Mỹ không? Trần Mỹ có một người em nhảy lầu chết, vì vậy mà tên khốn kia thương lượng cùng bạn gái lợi dụng cơ hội này để kiếm chút tiền.
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói:
- Em cảm thấy đám người này quá xấu xa, rõ ràng lợi dụng chuyện em chết để kiếm tiền, đúng là quá xấu.
Tiểu Yêu Tinh nói ra vài chuyện thì Hạ Thiên cuối cùng cũng hiểu vì sao Trần Mỹ và tên bạn trai cứ náo loạn ở đây. Đến khi hắn cúp điện thoại thì chính thức đá lên người tên bạn trai của Trần Mỹ, đạp đối phương ngã xuống đất.
- Này, cậu còn đánh hắn làm gì?
Thư Tịnh nhịn không được phải nói:
- Anh ta đã bị cậu đánh cho thảm thiết, nếu tiếp tục sợ rằng sẽ có người chết mất.
- Không phải tôi muốn đạp hắn, Tiểu Yêu Tinh muốn đạp hắn.
Hạ Thiên nghiêm trang nói:
- Tiểu Yêu Tinh nói thằng ngu này rất xấu xa, vì vậy đạp dùm cô ấy một cái.
- Sao lại xấu xa?
Hạ Thiên có chút buồn bực, thật ra nàng cảm thấy đám người này rất đáng giận, nhưng nếu nói quá xấu xa thì cũng không đúng.
- À, thằng ngu này không đủ tiền mua nhà, vì vậy hắn muốn lợi dụng chuyện em trai của bạn gái chết để kiếm chút tiền.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Cha mẹ Trần Kiện sau khi nghe tin con chết thì không muốn nói đến chuyện bồi thường gì cả, nghe nói nhà trường đã đền bù hai trăm ngàn, cha mẹ của Trần Kiện cũng tiếp nhận rồi phải không?
- Đúng vậy, cha mẹ Trần Kiện đã sớm về quê rồi.
Thư Tịnh gật đầu, khi cha mẹ Trần Kiện bỏ về quê thì nàng tưởng mọi chuyện đã xong, nào ngờ chị của Trần Kiện không chịu bỏ qua, nhất quyết đến gây rối.
- Đúng vậy, cha mẹ Trần Kiện không muốn dây dưa ở vấn đề này, nàng đã sớm trở về lo chuyện hậu sự cho con. Nhưng tên khốn kia thấy chị có vệ sĩ theo sau, cảm thấy chị rất có tiền, vì vậy muốn kiếm một chút. Thế là hắn cùng bạn gái thương lượng để đến đây dây dưa với em, còn lên mạng viết bậy này nọ, tạo ra dư luận. Tiểu Yêu Tinh nói người này chẳng có gì tốt.
Hạ Thiên lười biếng nói:
- Nhưng tôi chỉ cảm thấy tên này ngu ngốc mà thôi, nào ngờ vợ lại bảo hắn xảo trá, như vậy chẳng phải muốn chết sao?
- Nói bậy bạ, không phải như vậy, các người hại chết em tôi, các người phải bồi thường.
Trần Mỹ lúc này gào lên tức giận:
- Nếu không tôi liều mạng với các người...
- Nếu còn tiếp tục nói liều mạng, tôi sẽ cho cô mất mạng.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Trần Mỹ.
- Thôi bỏ.
Thư Tịnh kéo tay Hạ Thiên:
- Thật ra bọn họ cũng rất đáng thương, những năm nay vì chuyện nhà cửa mà nhiều người làm ra những chuyện điên cuồng, bọn họ như vậy cũng có thể hiểu được.
Hạ Thiên dùng ánh mắt buồn bực nhìn Thư Tịnh:
- Vợ Tịnh Tịnh, bọn họ muốn gạt chị, sao chị còn nói tốt cho bọn họ?
- Ai báo cảnh sát, có chuyện gì xảy ra?
Đúng lúc này có hai tên cảnh sát xuất hiện ngoài cửa.
- Tôi báo cảnh sát, bọn họ hại chết em tôi, còn đánh chồng tôi bị thương, tôi cũng bị bọn họ đánh.
Trần Mỹ lập tức nói:
- Chính là hắn đã đánh chồng tôi trọng thương.
- Là bọn họ ra tay trước.
Thư Tịnh không nhịn được phải phản bác một câu, quả thật là Trần Mỹ và bạn trai ra tay trước.
Thư Tịnh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm:
- Bọn họ đánh ba tôi, vì vậy bạn trai tôi mới ra tay.
- Chồng, không phải là bạn trai.
Hạ Thiên ở bên cạnh cải chính.
Thư Tịnh trừng mắt nhìn Hạ Thiên, sắc lang này có bệnh sao? Nàng nói giúp hắn, bây giờ hắn còn quấy rối à?
Hai cảnh sát đưa mắt nhìn Hạ Thiên, lại nhìn Thư Tịnh, vẻ mặt cả hai có chút quái dị.
- Hạ tiên sinh, điều này...Có chuyện gì vậy?
Một cảnh sát dùng giọng không yên hỏi, rõ ràng bọn họ biết Hạ Thiên.
- À, hai tên ngu này dám lừa gạt vợ tôi, vì vậy tôi cho bọn họ một trận đòn.
Hạ Thiên hời hợt nói.
- Lừa đảo sao?
Vẻ mặt tên cảnh sát có hơi biến đổi, sau đó hắn cẩn thận hỏi một câu:
- Xin hỏi Hạ tiên sinh, anh có chứng cứ không?
- Tất nhiên là có.
Hạ Thiên trả lời không chút do dự:
- Này, các người bắt chúng về cục công an đi, nếu không tôi trực tiếp xử lý bọn họ.
- Vâng, Hạ tiên sinh, chúng tôi sẽ đưa bọn họ đi ngay.
Tên cảnh sát kia liên tục gật đầu, hắn biết Hạ Thiên, tất nhiên cũng biết địa vị của Hạ Thiên. Nếu Hạ Thiên đã nói có chứng cứ chứng minh hai người này lừa đảo, như vậy cũng không cần quan tâm, mang về đồn rồi nói sau.
Khi Trần Mỹ bị đưa đi thì liên tục hô hào, bạn trai của nàng vì bị thương khá nặng nên có vẻ yên tĩnh hơn.
Thư Tịnh sững sờ, cuối cùng nàng mới nhớ ra, sắc lang này rất quen thuộc với cảnh sát, hèn gì hắn chẳng sợ hãi.
Tất nhiên Thư Tịnh cũng hiểu lầm Hạ Thiên, hắn sở dĩ không quan tâm không phải vì quen biết cảnh sát, mà hắn hoàn toàn không sợ cảnh sát.
- Hạ tiên sinh, Thư tiểu thư.
Hai tên cảnh sát vừa đi thì hai tên vệ sĩ đã chạy đến.
- Thư Tịnh, bây giờ không còn việc gì rồi chứ?
Mạc Văn Tịnh cũng chạy đến nơi, đúng lúc thấy hai người kia bị cảnh sát đưa đi, trong lòng thầm nghĩ sự việc đã được giải quyết.
- Có lẽ là không còn gì.
Thư Tịnh thật ra cũng không xác định.
- Bạn thấy chưa, mình đã sớm nói nên nói Hạ Thiên đến hỗ trợ, bạn không nghe, không phải tự làm khổ mình sao?
Mạc Văn Tịnh không nhịn được phải nói.
- Thư Tịnh có muốn đưa thầy đến bệnh viện khám qua không?
Khương Phong lúc này nhắc nhở.
- Không cần.
Hạ Thiên đón lời, hắn lấy ra ngân châm đâm vài lượt lên gương mặt sưng đỏ của Thư Thế Minh, hiệu quả lập tức có thể thấy được. Lúc này gương mặt Thư Thế Minh lập tức hết sưng.
- Điều này...
Thư Thế Minh đưa tay sờ lên mặt mình, lão cảm thấy khó thể tin, một lúc lâu sau lão mới tán thưởng nói:
- Hạ Thiên, y thuật của cậu đúng là thần kỳ, nếu những vận động viên đượ cậu chữa thương, sợ rằng sẽ không vì chấn thương mà bỏ nghiệp.
- Cháu sẽ không chữa cho bọn họ.
Hạ Thiên lười biếng nói, bây giờ hắn không thiếu tiền, vì vậy cũng không có quá nhiều hứng thú chữa bệnh kiếm tiền.
Thư Thế Minh có chút xấu hổ, may mà lúc này điện thoại của Hạ Thiên vang lên.
- Cảnh sát tỷ tỷ, tìm tôi có việc gì?
Hạ Thiên lập tức nhận điện thoại, hắn không khỏi mừng thầm, chẳng lẽ mình vừa đánh người, cảnh sát tỷ tỷ đã biết rồi sao?
- Cậu mau đến trại tạm giam đệ nhất thành phố Giang Hải.
Lãnh Băng Băng vội vàng nói:
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi đâu biết chỗ đó?
Hạ Thiên không biết chuyện gì xảy ra, cũng không biết trại tạm giam kia ở nơi nào.
Chương 824: Có nhịp tim
- Bây giờ cậu đang ở đâu?
Lãnh Băng Băng vội vàng hỏi.
- Tôi ở trường đại học thể dục thể thao.
Hạ Thiên trả lời ngay.
- Thế này đi, cậu chạy đến bệnh viện Phụ Nhất của đại học Giang Hải, sau đó chờ ở cửa. Lưu Thải Hà thắt cổ tự sát, đã không còn trống ngực, xe cứu thương đã đến, tôi sẽ cho xe cứu thương chạy đến bệnh viện Phụ Nhất, cậu chuẩn bị đến cứu người.
Lãnh Băng Băng lập tức đưa ra quyết định.
- Được, cảnh sát tỷ tỷ, tôi sẽ đến ngay.
Hạ Thiên đáp ứng, trong lòng có chút mơ hồ, Lưu Thái Hà kia sao lại tự sát? Trước kia cô ta là vợ của Thái Bằng Trình, chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến Thái Bằng Trình?
Hạ Thiên cúp điện thoại và nhanh chóng nói một câu:
- Vợ Tịnh Tịnh, tôi có việc đi trước.
- Này, cậu đi đâu?
Thư Tịnh không nhịn được phải hỏi một câu.
- Bệnh viện.
Hạ Thiên nói ra hai chữ, sau đó hắn phân phó hai tên vệ sĩ:
- Này, các người bảo vệ vợ Tịnh Tịnh cho tốt, nếu có người muốn ức hiếp chị ấy thì các anh cứ ra tay đánh người, còn nữa, nhớ nói cho tôi biết. Nguồn truyện:
- Vâng, Hạ tiên sinh.
Hai tên vệ sĩ cung kính nói, nhưng âm thanh của bọn họ còn chưa biến mất thì Hạ Thiên đã chẳng còn tăm hơi.
Thư Thế Minh ở bên cạnh chợt sững sờ, con gái tìm được bạn trai gì vậy? Hình như không phải là nhân vật tầm thường.
Thư Thế Minh nhìn Thư Tịnh, giống như muốn con gái cho mình một đáp án.
Thư Tịnh có chút choáng váng, sau đó nàng ngáp một cái:
- Buồn ngủ quá, trước tiên con đi ngủ trước rồi nói sau.
Thư Tịnh không biết giải thích thế nào, vì vậy nàng trốn vào phòng của mình và bắt đầu ngủ vùi.
Hạ Thiên không biết đi đến trại tạm giam số một của thành phố Giang Hải, nhưng hắn rất quen thuộc bệnh viện Phụ Nhất của đại học Giang Hải. Vì Lãnh Băng Băng nói chuyện điện thoại rất gấp nên hắn cũng chạy rất nhanh. Khi hắn thi triển nghịch thiên đệ tứ châm cho một mớ các bà vợ thì công lực của hắn cũng nhanh chóng tăng trưởng, bây giờ tốc độ của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Vì vậy mà chưa đến ba phút sau hắn đã xuất hiện ở trước cổng bệnh viện Phụ Nhất.
Lãnh Băng Băng chưa xuất hiện, Hạ Thiên đứng chờ trước cổng bệnh viện, đợi được hai phút thì có một chiếc xe cứu thương chạy đến.
Xe cứu thương cũng không chạy vào đường cấp cứu, xe nhanh chóng dừng lại, cửa xe mở ra, một cảnh sát cực kỳ xinh đẹp khêu gợi bước xuống, đúng là Lãnh Băng Băng.
Lãnh Băng Băng rõ ràng đã thấy Hạ Thiên, nàng vội vàng hô lên:
- Trong đây, mau đến đây.
Hạ Thiên lóe người đi lên xe, sau đó hắn thấy Lưu Thái Hà, người này mặc trang phục tù nhân, bác sĩ còn đang cấp cứu cho nàng.
- Cảnh sát tỷ tỷ, sao phải cứu cô ta?
Hạ Thiên hỏi một câu.
- Đừng hỏi nhiều, mau cứu người, chút nữa tôi sẽ giải thích.
Lãnh Băng Băng vội vàng nói.
- À, tôi biết rồi.
Hạ Thiên cũng không hỏi lại, nếu vợ cảnh sát tỷ tỷ đã muốn cứu, trước tiên cứ cứu cái đã.
Hạ Thiên lấy ra ngân châm, hắn nói với tên bác sĩ
- Các người đứng tránh ra.
Tên bác sĩ kia có chút sững sờ, khoảnh khắc này hắn cũng không hiểu gì. Rõ ràng hắn không biết thân phận của Hạ Thiên, nhưng cô y tá bên cạnh lại biết, nàng nhanh chóng nhắc nhở tên bác sĩ:
- Bác sĩ Từ, đây là Hạ thần y, để anh ấy đến.
Tên bác sĩ lúc này mới kịp phản ứng, vì vậy mà có chút kích động. Nhưng hắn chưa kịp hành động thì cảm thấy một luồng lực lượng lớn phóng qua, hắn không tự chủ được phải lui về phía sau vài bước, thiếu chút nữa đã ngã xuống sàn xe. Khi hắn đứng vững thì thấy Hạ Thiên đâm lên bộ vị trái tim của Lưu Thái Hà.
- Thế nào? Còn cứu sống được không?
Lãnh Băng Băng vội vàng hỏi một câu.
Hạ Thiên thu hồi ngân châm, hắn bắt mạch cho Lưu Thái Hà rồi nói:
- Vẫn còn nhảy, vẫn có thể cứu được.
Tuy Hạ Thiên có y thuật thần kỳ, nhưng dù là như vậy cũng không thể làm cho người chết sống lại. Người không còn nhịp tim thì chưa chắc đã hoàn toàn chết hẳn, rất nhiều người mất nhịp tim vẫn còn có thể cứu sống được. Đối với Hạ Thiên thì hắn chỉ cần một châm, nếu không thể khôi phục nhịp tim cho đối phương, như vậy coi như đã chết, chính hắn khó thể cứu sống.
Tên bác sĩ dùng ánh mắt sùng bái nhìn Hạ Thiên, không hổ danh là thần y mà giám đốc bệnh viện tôn sùng, hắn cấp cứu vài phút mà chẳng khôi phục lại nhịp tim cho Lưu Thái Hà, bây giờ Hạ Thiên chỉ dùng một châm là đã xong.
Lúc này Hạ Thiên tiếp tục dùng châm đâm lên người Lưu Thái Hà, tuy nhịp tim đã khôi phục nhưng cũng chưa hoàn toàn là cứu người, hắn còn phải tiếp tục thi châm.
Mười phút sau Hạ Thiên mới dừng tay, mà Lưu Thái Hà lại đột nhiên ngồi lên, nàng mê man:
- Tôi...Tôi làm sao đây? Chỗ này...Là xe cứu thương sao? Sao tôi lại ở đây? Cậu...Cậu là Hạ Thiên? Còn có cảnh sát Lãnh? Điều này...Sao lại như vậy?
- Chị vừa tự sát.
Lãnh Băng Băng nhàn nhạt nói.
- Cái gì?
Lưu Thái Hà chợt kinh ngạc:
- Điều này sao có thể? Tôi sao lại tự sát? Tôi đang ở trong trại tạm giam, dù muốn thắt cổ thì làm gì có dây thừng?
- Nghe nói chị dùng giày thắt cổ.
Lãnh Băng Băng trả lời:
- Tôi thấy dây giày nhưng không thấy chị thắt cổ.
- Có dây giày dài như vậy sao?
Lưu Thái Hà có chút tức giận:
- Nhất định có người muốn giết tôi.
- Chị nói không sai, có người muốn giết chị.
Lãnh Băng Băng nhìn Lưu Thái Hà:
- Tôi nghĩ chị cũng biết người này chứ?
- Là Thái Bằng Trình?
Lưu Thái Hà hỏi, sau đó nàng chợt khó hiểu:
- Không phải anh ta cũng bị các người bắt rồi sao?
Lãnh Băng Băng không trả lời câu hỏi của Lưu Thái Hà, nàng cầm lấy điện thoại thông báo cho những cảnh sát khác đến di dời địa điểm tạm giam Lưu Thái Hà.
Sau khi cúp điện thoại thì Lãnh Băng Băng nói với Hạ Thiên:
- Chúng ta đi xuống, tôi có chút chuyện muốn nói với cậu.
Lãnh Băng Băng xuống xe cứu thương, Hạ Thiên tất nhiên sẽ đi theo, hai người đi ra cách xe cứu thương hơn mười thước thì dừng lại.
- Cảnh sát tỷ tỷ, tên ngốc Thái Bằng Trình có phải đã tiếp tục náo loạn không?
Hạ Thiên mở miệng hỏi.
- Tôi cũng không biết có phải là Thái Bằng Trình làm hay không, nhưng việc này nhất định có liên quan đến Thái Bằng Trình.
Lãnh Băng Băng khẽ nói:
- Thái Bằng Trình đã bị giam giữ rất lâu, người này chưa chịu khai ra những tội phạm đứng sau lưng. Lúc này bộ công an lại dứt khoát khởi tố theo trình tự, Thái Bằng Trình không những buôn lậu thuốc phiện, hơn nữa còn sản xuất ma túy, nếu xét xử thì sẽ khó tránh khỏi tội chết. Bọn họ nghĩ rằng phán Thái Bằng Trình tội chết, hắn sẽ muốn tìm đường sống mà khai ra những tên tội phạm khác, cục trưởng Hào cũng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ có vài chuyện ngoài ý muốn.
- Cảnh sát tỷ tỷ, có gì ngoài ý muốn?
Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
- Chứng cứ bị tiêu hủy.
Lãnh Băng Băng bất đắc dĩ trả lời.
Chương 825: Nhân chứng mấu chốt
Lãnh Băng Băng bây giờ có chút bất đắc dĩ, thật ra trước đó nàng có tham dự vào hành động đến bắt Thái Bằng Trình ở huyện Lâm Giang, nhưng sau đó nàng cũng không tiếp tục tham gia vào vụ án này, cũng không hiểu rõ tình huống cụ thể. Nhưng lúc này vì Hạ Thiên vì vụ án của Thái Bằng Trình mà bị uy hiếp nên nàng quyết định theo vụ này, Hào Đồ biết nàng tiến vào tổ chuyên án thì cầu còn chưa được, tất nhiên sẽ đồng ý.
Những ngày qua Lãnh Băng Băng khi đi sâu vào vụ án thì mới phát hiện Thái Bằng Trình không phải là nhân vật đơn giản, người này không những cực kỳ thông minh, lại tinh thông pháp luật, dù làm nhiều chuyện xấu nhưng tất cả có vẻ như không liên quan gì đến hắn. Trước đó Hào Đồ tự mình dẫn đội chuyên án xuống huyện Lâm Giang chờ đợi rất lâu, bắt được nhiều người, lấy được nhiều khẩu cung, nhưng cuối cùng căn cứ vào khẩu cung thì không ai trực tiếp làm chứng cho Thái Bằng Trình. Còn vấn đề vật chứng, điều này hầu như là không, xưởng chế ma túy của Thái Bằng Trình đã nổ tung, khi đào móc ra lại chẳng phát hiện bất kỳ văn bản nào hữu dụng.
Vật chứng duy nhất chính là những văn kiện tìm được ở Thái Tử Cung, lúc đó Thái Bằng Trình đi quá mau, căn bản để lại chút đồ vật, bên trong có nhiều hiệp ước, hợp đồng có liên quan đến vấn đề điều chế ma túy.
Thực tế thì căn cứ chính xác nhất chính là nhân chứng Lưu Thái Hà, những vật chứng không có lực kia cộng với nhân chứng như Lưu Thái Hà, như vậy mới đóng đinh được Thái Bằng Trình. Nhưng trưa nay khu vật chứng của công an tỉnh bốc cháy, lửa bi dập tắt, Hào Đồ cũng tưởng rằng đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nhưng ngay sau đó lão lại thấy không đúng. Lão cho người kiểm tra tài liệu thì phát hiện những chứng cứ vạch mặt Thái Bằng Trình đã bị thiêu hủy.
Hào Đồ thấy tình huống không ổn thì lập tức gọi Lãnh Băng Băng đến trại tạm giam để đưa Lưu Thái Hà đi, nào ngờ Lãnh Băng Băng đến chậm một bước, khi nàng đến thì Lưu Thái Hà đã thắt cổ tự sát. Nhưng may mà nàng đi đến, nếu không thì trại tạm giam chưa chắc đã gọi điện thoại cho xe cấp cứu, nàng cũng thấy bệnh viện chưa chắc cứu tỉnh Lưu Thái Hà, vì vậy nàng tranh thủ điện thoại cho Hạ Thiên.
Rõ ràng bước đi của Lãnh Băng Băng rất đúng hướng, Hạ Thiên kịp thời đi đến, cuối cùng còn cứu sống Lưu Thái Hà. Chỉ cần có Lưu Thái Hà làm chứng thì Thái Bằng Trình sẽ trốn không thoát, nếu không thì cảnh sát tỉnh Bình Hải sẽ phải trực tiếp thả Thái Bằng Trình ra ngoài.
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi nhớ tên ngốc Thái Bằng Trình không phải đã tự thú giết người ở thủ đô sao?
Hạ Thiên có chút buồn bực.
- Là thế này, hắn bây giờ đã phản cung, những thứ kia không có chứng cứ, tóm lại bây giờ hắn rất sạch sẽ, hầu như không để lại dấu vết gì.
Lãnh Băng Băng khẽ nói:
- Lúc đó ở huyện Lâm Giang, nếu không phải có mặt cậu thì Lưu Thái Hà cũng đã chết, hắn bây giờ sẽ không cần trốn, có thể xuất hiện nghênh ngang.
- Vì vậy để tôi trực tiếp xử lý hắn là tốt nhất.
Hạ Thiên nói.
- Hừ, cậu nên chú ý người uy hiếp mình, nếu hắn biết rõ lần này cậu lại chen tay phá đám, bọn họ sẽ trả thù cậu.
Lãnh Băng Băng thấy hai chiếc xe cảnh sát phóng đến thì chuẩn bị bỏ đi:
- Trước tiên tôi phải đưa Lưu Thái Hà đi, tìm địa phương an toàn, đề phòng những sự kiện bất ngờ.
- Cảnh sát tỷ tỷ, nếu không tôi cùng đi với chị?
Hạ Thiên gặp Lãnh Băng Băng thì không muốn buông tay.
- Không cần, cậu đi tôi cũng chẳng làm gì được.
Lãnh Băng Băng từ chối không chút do dự, người này ở cùng nàng chẳng bao giờ thành thật, nàng căn bản không thể nào an tâm giải quyết chuyện chính sự.
- Vậy hôn tôi một cái.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
Gương mặt Lãnh Băng Băng hơi đỏ lên, nàng có chút tức giận, lưu manh này sao cứ như vậy?
Lãnh Băng Băng thấy hai chiếc xe cảnh sát dừng lại thì có chút chần chừ, sau đó nàng dứt khoát đưa môi anh đào đến hôn lên mặt Hạ Thiên.
- Được rồi, tôi đi, khi nào rảnh sẽ điện thoại cho cậu.
Lãnh Băng Băng nhanh chóng nói một câu, sau đó nàng xoay người bỏ đi. Nàng không dám cho Hạ Thiên chủ động, vì mỗi lần chủ động thì hắn luôn hôn nàng vài phút.
Lãnh Băng Băng chủ động làm Hạ Thiên vui vẻ, vì vậy hắn mới thuận lợi để cho nàng đi. Vài phút sau Lãnh Băng Băng đi theo hai chiếc xe cảnh sát, nàng đưa Lưu Thái Hà đi, còn nàng đi đâu, Hạ Thiên cũng không biết rõ ràng.
Sau khi Lãnh Băng Băng bỏ đi thì Hạ Thiên thuận tiện đi tìm Liễu Vân Mạn, nhưng khi hắn đến thì lại biết Liễu Vân Mạn đang làm giải phẫu, còn phải một giờ nữa mới xong. Rơi vào đường cùng, hắn quyết định đi tìm Vương Tiểu Nha, dù sao nơi này cũng gần chỗ Vương Tiểu Nha, thôi thì đi tìm nha đầu kia.
Hạ Thiên vừa rời đi đến trường trung học cơ sở Giang Đại vừa điện thoại cho Vương Tiểu Nha.
- Hạ Thiên ca ca, cuối cùng anh cũng điện thoại cho em.
Giọng trong trẻo dễ nghe của Vương Tiểu Nha vang lên, nàng có vẻ rất hưng phấn:
- Em biết anh sẽ không quên em.
Vương Tiểu Nha không đợi Hạ Thiên mở miệng mà nói như súng máy:
- Hạ Thiên ca ca, em và ban học đánh cuộc, các nàng nói anh sẽ không quan tâm đến em, em nói điều này là không xảy ra, vì vậy mà em luôn chờ điện thoại của anh. Hì hì, bây giờ em thắng, đúng rồi, Hạ Thiên ca ca, anh đang ở đâu? Anh đến tìm em có được không?
- Anh đang ở trước cổng trường em, nhưng là cổng sau.
Hạ Thiên trả lời.
- À, Hạ Thiên ca ca, vậy anh cứ chờ ở đấy, em ra ngay.
Vương Tiểu Nha nhanh chóng nói một câu rồi cúp điện thoại.
Vài phút sau Hạ Thiên thấy một cô gái mặc váy đồng phục học sinh rất xinh đẹp chạy về phía bên này, dưới chân nàng là giày da, chạy phát ra âm thanh rất lớn, một mái tóc không dài không ngắn vung qua lại, có vẻ rất khí phách.
Với thị lực của Hạ Thiên tất nhiên có thể thấy rõ cô bé kia là Vương Tiểu Nha, hơn một tháng không gặp mà Vương Tiểu Nha vẫn xinh đẹp, nàng cũng không có biến đổi gì quá lớn. Bây giờ vì thời tiết lạnh mà nàng mặc nhiều quần áo hơn, chân còn đeo tất trắng, có chút hương vị khác biệt.
- Hạ Thiên ca ca.
Vương Tiểu Nha nhanh chóng chạy đến trước mặt Hạ Thiên, sau đó nàng trực tiếp nhào vào lòng hắn. Lúc này cửa sau của trường trung học cơ sở Giang Đại không khóa, vì vậy Vương Tiểu Nha trực tiếp chạy sang phạm vi trường đại học Giang Hải.
Hạ Thiên bế Vương Tiểu Nha lên, sau đó hắn gật đầu thỏa mãn:
- Nặng hơn hai cân, cũng không tệ.
- Hạ Thiên ca ca, em không muốn đi học, đưa em đi chơi được không?
Vương Tiểu Nha tuy có thành tích học tập rất tốt nhưng không thích học, bây giờ nàng thấy Hạ Thiên xuất hiện, tất nhiên muốn đi chơi.
Hạ Thiên còn chưa nói thì sau lưng đã có tiếng gào rất khoa trương:
- Trời ạ, sư phụ, anh lại vào đây lừa gạt trẻ em sao?
Chương 826: Chị mới là trẻ em
- Chị mới là trẻ em, tôi không phải là trẻ em.
Vương Tiểu Nha dùng giọng bất mãn đón lời:
- Còn nữa, chị đừng nói hươu nói vượn, cái gì gọi là lừa? Tôi là bạn gái của Hạ Thiên ca ca, chúng tôi đến với nhau quang minh chính đại. Cuối cùng nói cho chị biết, Hạ Thiên ca ca không phải là sư phụ của chị, anh ấy không muốn thu chị làm đệ tử.
Người gọi Hạ Thiên là sư phụ tất nhiên là Triệu Thanh Thanh, nhưng lúc này ở đây cũng không phải chỉ có một mình Triệu Thanh Thanh, đi cùng nàng còn có bảy tám nam nữ, tuổi cũng không lớn, có lẽ là sinh viên đại học Giang Hải.
Đám người này xuất hiện có vẻ rất chói mắt, không phải vì bọn họ cực kỳ đẹp mắt hay ăn mặc hàng hiệu, căn bản là trang phục của bọn họ rất thống nhất, tất cả đều là quần áo thể thao màu trắng, có cả giày trắng. Tất nhiên một nhóm người mặc toàn đồ trắng đứng với nhau sẽ cực kỳ chói mắt.
Vương Tiểu Nha và Triệu Thanh Thanh đã sớm quen biết nhau, nhưng quan hệ giữa cả hai trước đây không được tốt cho lắm, lần đầu tiên gặp mặt đã cãi nhau, bây giờ vẫn không khá hơn, rõ ràng sắp ồn ào đến nơi.
- Em không phải trẻ em thì là gì? Em mới mười hai tuổi, tất nhiên chỉ là một cô bé, chỉ có trẻ em mới ôm cổ người ta không buông như gấu bông.
Triệu Thanh Thanh bĩu môi:
- Còn nữa, em cùng sư phụ có kết giao, bạn gái của sư phụ là chị Băng Băng, em tính là gì, cũng chỉ coi là nha hoàn đi theo làm của hồi môn cho chị Băng Băng mà thôi.
- Hừ, chị dang ghen ghét, đang ghen ghét vì Hạ Thiên ca ca không nhớ đến chị, ai bảo chị không đẹp?
Vương Tiểu Nha hừ một tiếng:
- Tôi thích được Hạ Thiên ca ca ôm như vậy, Hạ Thiên ca ca cũng thích ôm tôi mà không ôm chị, ai bảo chị quái dị như vậy.
- Này, ai là người quái dị? Sao tôi lại là người quái dị, Tôi dù sao cũng là một trong mười đại hoa hậu học đường của đại học Giang Hải.
Triệu Thanh Thanh có chút căm tức:
- Cô bé, đừng ỷ mình tuổi còn nhỏ muốn nói gì thì nói nhé, dù em có xinh đẹp, lớn lên còn đẹp nữa sao?
- Chị gạt ai vậy, em cũng biết đại học Giang Hải của chị căn bản không có thập đại hoa hậu, chỉ có một hoa hậu giảng đường mà thôi, đó là chị Tiểu Kiều.
Vương Tiểu Nha bĩu môi:
- Chị là một tên lường gạt, tôi không thèm nghe lời chị, Hạ Thiên ca ca, chúng ta đi, đến chỗ khác chơi.
- Được.
Hạ Thiên không có ý kiến gì, hắn xoay người chuẩn bị bỏ đi. Vương Tiểu Nha cũng chẳng biết có phải thị uy với Triệu Thanh Thanh hay không, nàng cứ ở lỳ trên người Hạ Thiên mà không xuống.
- Này sư phụ, đợi chút.
Triệu Thanh Thanh thấy Hạ Thiên chuẩn bị đi thì lập tức nôn nóng, nàng vội vàng hét lên một câu.
- Có chuyện gì?
Hạ Thiên có chút buồn bực, sau đó hắn nhớ đến một chuyện:
- Đúng rồi, em có một cái điện thoại ở chỗ anh, nhưng bây giờ anh không biết cái điện thoại đó đã đi đâu rồi, vì vậy em cũng đừng đến tìm làm gì.
- Chuyện điện thoại coi như xong, này sư phụ, có một cây gậy chết tiệt đến phá trường em, anh giúp em đi hạ gục hắn được không?
Triệu Thanh Thanh nhanh chóng nói.
Hạ Thiên có chút mơ hồ:
- Cái gì là cây gậy chết tiệt?
- Hạ Thiên ca ca, cây gậy đó là một người Hàn Quốc.
Vương Tiểu Nha mở miêng nói.
- Sư phụ, đó là hiệp hội võ thuật Trung Hoa.
Triệu Thanh Thanh ở bên kia có chút hưng phấn:
- Sư phụ không biết đấy thôi, em rất lợi hại, trước kia ở đại học Giang Hải có hiệp hội Taekwondo, hiệp hội Karate, hiệp hội Judo, thậm chí còn có hiệp hội đánh nhau. Em dùng một tuần đi đánh ngã tất cả hội trưởng của các hiệp hội này, sau đó em lập nên hiệp hội võ thuật Trung Hoa, bây giờ đây là một hiệp hội võ thuật duy nhất ở đại học Giang Hải, em là hội trưởng.
- Hừ.
Vương Tiểu Nha ở bên kia bĩu môi:
- Tôi thấy tám phần là giả danh lừa bịp nói mình là đệ tử của Hạ Thiên ca ca.
Lần này Triệu Thanh Thanh cũng không muốn đấu võ mồm với Vương Tiểu Nha, nàng chỉ tiếp tục nói với Hạ Thiên:
- Sư phụ, hôm nay có một tên cây gậy, cũng chính là người Hàn Quốc đến phá hiệp hội, lúc đó em không có mặt, nhưng nghe nói chỉ đến ba giờ là phải đi. Bây giờ cũng gần đến ba giờ, em đang chuẩn bị đi dạo bảo tên cây gậy kia, sư phụ anh nên đến, nếu em thua thì anh cũng mất mặt.
- Em thua thì thua, là em mất mặt, nào liên quan đến anh?
Hạ Thiên lười biếng nói.
- Đúng vậy, đúng vậy, chị nào có quan hệ gì với Hạ Thiên ca ca.
Vương Tiểu Nha cũng phụ họa, nhưng ngay sau đó nàng lại đổi giọng:
- Nhưng, Hạ Thiên ca ca, chúng ta đến đó xem thế nào.
- Em muốn đến đó xem sao?
Hạ Thiên có chút kỳ quái, nha đầu này vừa rồi còn muốn đi chơi, bây giờ sao lại không muốn đi?
- Đúng vậy, Hạ Thiên ca ca, em muốn xem anh ngược đãi cây gậy kia.
Vương Tiểu Nha cười hì hì:
- Có người muốn phá hiệp hội của chị ta, còn muốn đánh chị ta, chuyện hay như vậy sao không đến xem?
- Được rồi, chúng ta đi.
Hạ Thiên vốn không có việc gì làm, đi đâu chơi cũng được, khi thấy Vương Tiểu Nha thích xem náo nhiệt thì hắn cũng chiều.
Triệu Thanh Thanh thầm oán Vương Tiểu Nha độc ác, đồng thời cũng thầm cảm tạ nhưng trong miệng không nói gì. Dù là thế nào, dù tốt xấu ra sao thì nha đầu kia cũng giúp nàng khuyên Hạ Thiên, bây giờ có Hạ Thiên đi áp trận, nàng không cần lo lắng bị người ta đánh nát địa bàn.
- Sư phụ, bên này.
Triệu Thanh Thanh nhanh tay nhanh chân tranh thủ dẫn đường.
Vài phút sau mọi người đi đến cái gọi là hiệp hội võ thuật Trung Hoa, tuy danh tiếng rất lớn nhưng thật ra nơi hoạt động của hiệp hội chính là khu trung tâm hoạt động sinh viên của đại học Giang Hải. Triệu Thanh Thanh coi như rất có bản lĩnh, vì có địa bàn, hơn nữa nàng còn là người đẹp nên số thành viên hiệp hộ là rất đông, cộng thêm số người Triệu Thanh Thanh vừa đưa đến thì nơi đây có bảy tám chục người.
Tất nhiên nhiều người như vậy tập trung cũng vì các thành viên đều nhận được một tin tức, có một tên đến phá hiệp hội, vì thế mà ai cũng đến đây.
- Hình như không thấy được người Hàn Quốc nào cả.
Vương Tiểu Nha nhìn bốn phía, bộ dạng có hơi thất vọng. Lúc này nàng đã đi xuống, không còn bám trên người Hạ Thiên, nhưng nàng vẫn tay trong tay với hắn, bộ dạng rất thân mật.
Hạ Thiên và Vương Tiểu Nha cũng làm cho không ít người chú ý, đúng là không có biện pháp, ai bảo Vương Tiểu Nha quá đẹp?
- Hội trưởng, đây là em gái của chị sao?
Có người không nhịn được phải hỏi Triệu Thanh Thanh, vì ai cũng thấy tiểu mỹ nhân kia đi vào cùng Triệu Thanh Thanh. Nguồn truyện:
- Không phải.
Vương Tiểu Nha và Triệu Thanh Thanh căn bản là trăm miệng một lời.
Khi có người đang định truy vấn quan hệ giữa Vương Tiểu Nha và Triệu Thanh Thanh thì ngoài cửa vang lên một âm thanh có hơi quái dị:
- Ai là Triệu Thanh Thanh?
Khi nghe được âm thanh này thì mọi người cùng quay đầu nhìn lại, sau đó mọi người thấy một nam một nữ đi đến.
Chương 827: 34D đấy nhé
Đi đầu là một nam sinh, bộ dạng phong nhã nhưng vẻ mặt có hơi lạnh lùng, điều này làm người ta sinh ra cảm giác lạnh lùng, nhưng cũng không biết hắn thật sự tàn khốc như vậy hay giả vờ.
Sau lưng nam sinh lãnh khốc là một nam một nữ, đều hơn hai mươi, tướng mạo nam sinh không tồi nhưng có hơi lùn, hắn mặc tây trang, cách ăn mặc khá chính thức. Còn nữ sinh cũng thật sự xinh đẹp, dáng người tương đối khá, mặc váy khá đẹp, ánh mắt dịu hiền làm người ta sinh ra cảm giác dịu dàng.
- Tôi là Triệu Thanh Thanh, anh chính là Kim Dân Hạo kia sao?
Triệu Thanh Thanh đi tới, nàng nhìn chằm vào vào tên nam sinh đi đầu, sau đó nàng bĩu môi:
- Quả nhiên khá tuấn tú, xem ra đã phẫu thuật thẩm mỹ rồi.
Bốn phía vang lên những tiếng cười vang, trong mắt nam sinh lóe lên cái nhìn tức giận nhưng ngay sau đó lại khôi phục như thường:
- Đúng vậy, tôi là Kiều Đông Hải, nghe nói hiệp hội võ thuật Trung Hoa này tự xưng là tận diệt tất cả, tôi liền đến thử tay, đáng tiếc là cô chỉ biết khoác lác, thực tế không chịu nổi một đòn.
- Này, đừng nói hươu nói vượn, khi nào thì nói là tận diệt tất cả?
Triệu Thanh Thanh có chút bất mãn:
- Tôi chỉ nói mình là vô đối thôi.
- Hội trưởng uy vũ!
- Hội trưởng thống nhất thiên hạ.
- Xử lý cây gậy.
...
Đám người ồn ào, có tên còn nói "Hội trưởng ngực nhỏ!"
Triệu Thanh Thanh lập tức nổi giận, nàng đạp bay tên kia:
- Chú muốn chết sao? Chú nói chị ngực phẳng à? Nói cho chú biết, ngực chị là 34D đấy.
- Hừ, 34A sân bay thì có.
Vương Tiểu Nha tiếp một câu.
- Em mới là sân bay.
Triệu Thanh Thanh trừng mắt nhìn Vương Tiểu Nha.
Vương Tiểu Nha tuyệt đối không quan tâm:
- Tôi sân bay cũng chẳng sao, tôi mới mười hai tuổi, có rất nhiều cơ hội biến thành 34D. Chị mười tám tuổi, sẽ không tiếp tục phát dục, cả đời đều là 34A.
- Thúi lắm, bây giờ chị là 34B.
Triệu Thanh Thanh thở phì phò nhìn Vương Tiểu Nha:
- Nếu em còn nói hươu nói vượn, coi chừng bị chị đánh đòn.
- Hừ, trước tiên chị sẽ bị đánh.
Vương Tiểu Nha bĩu môi, nàng chỉ vào Kim Dân Hạo:
- Người ta đang chờ đánh chị kìa.
- Tiểu nhà đầu chờ đấy, trước tiên chị đánh cây gậy, lát nữa sẽ biết tay.
Triệu Thanh Thanh dùng ánh mắt căm giận nhìn Vương Tiểu Nha, sau đó nàng nhìn Kim Dân Hạo:
- Này, cây gậy chết tiệt, anh dám đến phá địa bàn của tôi, tôi muón đập bể đầu anh.
- Triệu Thanh Thanh, miệng của cô không sạch sẽ, trước tiên tôi sẽ vã vào miệng cô.
Kim Dân Hạo đã sớm tức tối đến mức gương mặt tái nhợt, điều này cũng khó trách, đầu tiên Triệu Thanh Thanh nói hắn đi phẫu thuật thẩm mỹ, bây giờ lại nói hắn là cây gậy chết tiệt, hắn không tức mới lạ.
Kim Dân Hạo nói xong thì tiến lên phía trước, một bàn tay vỗ vào mặt Triệu Thanh Thanh.
- Cây gậy chết tiệt, dám chơi trò đánh lén sao?
Triệu Thanh Thanh bất mãn mắng một câu, nhưng nàng mắng thì mắng nhưng động tác lại không chậm, nàng uốn eo rồi dịch chân, lập tức tránh ra.
Triệu Thanh Thanh vừa động thì Hạ Thiên phát hiện nha đầu này có học Phiêu Miểu Bộ, hơn nữa học được khá tốt. Tuy không tính là tinh thông nhưng gặp đối thủ bình thường sẽ không có vấn đề.
Đáng tiếc là Kim Dân Hạo không phải là đối thủ bình thường, tốc độ ra tay của hắn là rất nhanh, hơn nữa chiêu thức lại biến hóa kỳ lạ, ra tay không theo lẽ thường, quả thật là một cao thủ. Tất nhiên nếu đứng ở góc độ Hạ Thiên thì cũng chỉ là tầm thường.
Kim Dân Hạo và Triệu Thanh Thanh tới lui qua lại, hai bên khó phân thắn bại. Triệu Thanh Thanh học được khá nhiều chiêu thức nhưng hơi rối, có vẻ mất trật tự. Đây cũng là nguyên nhân nàng không có sư phụ tốt, cũng vì thế mà uy lực chiêu thức của nàng giảm xuống. Nếu xét về chiêu số thì nàng thua Kim Dân Hạo, nhưng vì Phiêu Miểu Bộ mà nàng tạm thời không bại.
- Này, cây gậy, sao chán vậy? Mau đánh đi, đánh chết chị ta đi.
Vương Tiểu Nha ở đằng kia la hét rất bất mãn, nàng gào la một lúc lâu mà phát hiện Kim Dân Hạo không thể động vào Triệu Thanh Thanh, vì vậy nàng tức giận:
- Cái gì vậy? Đẹp trai như vậy mà không chút lợi hại, Triệu Thanh Thanh nói không sai, có lẽ cây gậy này phẫu thuật thẫm mỹ, nếu không sao nhìn ngon như vậy?
Kim Dân Hạo đang cùng luận võ với Triệu Thanh Thanh, hắn nghe được những lời của Vương Tiểu Nha mà thiếu chút nữa đã tức chết. Đám người đứng bên ngoài theo dõi cũng không khỏi nhìn Vương Tiểu Nha vài lượt, tiểu mỹ nhân kia rốt cuộc đến vì ai?
- Hội trưởng cố lên.
- Đánh chết cây gậy Hàn Quốc.
- Giết hắn.
Vài chục tên thành viên hiệp hội võ thuận Trung Hoa đang cố gắng cổ vũ cho Triệu Thanh Thanh, có thể nói là khí thế rất mạnh, xem ra Triệu Thanh Thanh cũng rất có uy vọng.
Hạ Thiên đột nhiên quay đầu, hắn nhìn nữ sinh đi cùng Kim Dân Hạo rồi có chút buồn bực:
- Này, cô nhìn tôi làm gì vậy?
- Sao?
Nữ sinh kia chợt ngẩn ngơ, nàng đỏ mặt, sau đó vội vàng phủ nhận:
- Tôi...Tôi không...
- Này, tôi mặc kệ cô có thừa nhận hay không, nhưng tôi nói cho cô biết, tuy tôi rất tuấn tú nhưng không có hứng với cô, cô không đủ đẹp, tôi không thích cô.
Hạ Thiên dùng giọng không vui nói:
- Đừng nhìn chằm chằm vào tôi, tôi không thích bị nhìn như vậy, đặc biệt là bị phụ nữ xấu nhìn vào.
- Đúng vậy, Hạ Thiên ca ca đã có bạn gái, chính là tôi.
Vương Tiểu Nha ôm lấy cánh tay Hạ Thiên, nàng dùng giọng thị uy nói với nữ sinh kia.
- Thật xin lỗi, hình như tôi đã được gặp anh trên mạng thì phải.
Nũ sinh kia có chút ngượng ngùng:
- Xin hỏi, anh...Anh có phải là bạn trai của An Khả Khả?
- Tôi là chồng của An Khả Khả.
Hạ Thiên trả lời.
- Vậy anh là Hạ Thiên?
Nữ sinh kia lại hỏi.
- Nói nhảm, Hạ Thiên ca ca tất nhiên tên là hạ thiên, chị là ai, sao hỏi nhiều như vậy?
Vương Tiểu Nha dùng giọng không vui hỏi.
- Thật xin lỗi, tôi...Tôi là Masako Kimura.
Nữ sinh kia trả lời.
- Tên dài thế, là người Nhật sao?
Vương Tiểu Nha không khỏi hỏi.
- Đúng vậy, tôi đến từ Tokyo.
Masako Kimura khẽ trả lời:
- Chúng tôi là lưu học sinh đến đại học Giang Hải, Kim Dân Hạo là bạn của tôi.
- Bạn của chị đúng là vô dụng, đánh không lại một nữ sinh.
Vương Tiểu Nha bĩu môi, sau đó nàng nhìn nam sinh bên cạnh Masako Kimura:
- Này, anh ấy không phải là người Nhật đấy chứ?
- À, anh ấy cũng là người Tokyo.
Masako Kimura trả lời.
- Á.
Những tiếng hô kinh hoàng chợt vang lên thu hút sự chú ý của Hạ Thiên và Vương Tiểu Nha, bọn họ quay đầu thấy Triệu Thanh Thanh đang biểu diễn thuật phi thân trên không, nàng tạo thành một đường cong xinh đẹp phóng vào trong đám người.
Mọi người sợ bị nện lên người nên lập tức né tránh, tạo nên một khoảng đất trống, Triệu Thanh Thanh đáng thương té xuống sàn nhà tạo nên một tiếng vang lớn.
Chương 828: Không cần ra tay cũng có thể xử lý chú
- Á.
Hai hàng chân mày của Triệu Thanh Thanh chau thành một khối, nàng rên lên một tiếng đau đớn, có lẽ bị ném hơi thảm.
- Hay, quá hay.
Vương Tiểu Nha vỗ tay:
- Triệu Thanh Thanh kia, lừa đảo bây giờ gặp báo ứng, à, cây gậy Kim Dân Hạo kia khá tốt, biết cố gắng, có thể đánh ngã Triệu Thanh Thanh là giỏi rồi.
Đám người cũng không nói gì với sự hả hê của Vương Tiểu Nha, mà Kim Dân Hạo thì trợn mắt nhìn Vương Tiểu Nha.
- Cây gậy chết tiệt, anh có biết xấu hổ không? Anh dùng chiêu thức hạ lưu như vậy sao?
Triệu Thanh Thanh lúc này đã bò từ dưới đất lên, nàng tức giận mắng.
- Hội trưởng, sao lại bảo cây gậy chết tiệt kia không biết xấu hổ?
Có người không nhịn được phải hỏi.
- Cây gậy chết tiệt kia giở trò lưu manh đánh lén lên ngực, vì sợ bộ ngực 33D của bản hội trưởng loạn kết cấu, nên mới bị hắn đánh trúng.
Triệu Thanh Thanh tức giận mắng:
- Quá vô sỉ, không chút đạo đức nghề nghiệp, chẳng lẽ không biết ngực phụ nữ đừng đánh vào sao?
- Vì người ta không xem chị là phụ nữ.
Vương Tiểu Nha nói tiếp một câu.
- Em câm mồm.
Triệu Thanh Thanh trừng mắt nhìn Vương Tiểu Nha, nha đầu chết tiệt kia chỉ biết hả hê, chỉ biết ném đá xuống giếng.
- Cây gậy quả nhiên không biết xấu hổ, chơi trò đánh len.
- Chơi với dế...
- Hừ, không có mặt mũi thì làm sao xấu hổ...
- Cây gậy cút đi...
- Cút...
...
Đám người cùng ồn ào, ai cũng tin cây gậy chết tiệt không biết xấu hổ dám dùng chiêu thức hạ lưu đánh lén hội trưởng.
Vẻ mặt Kim Dân Hạo vẫn lạnh lùng, không thay đổi vì tình cảnh xung quanh. Một lúc lâu sau hắn mới nói:
- Võ học Trung Quốc lúc nào mà chả như vậy, thua thì kiếm cớ này nọ, không bao giờ chịu thừa nhận mình không bằng đối thủ, đúng là đáng cười đến cực điểm.
- Ai kiếm cớ? Chẳng lẽ anh không đánh lén lên ngực tôi?
Triệu Thanh Thanh tức giận nói.
- Trên chiến trường chỉ nói đến sinh tử, không nói đến kết quả, võ công cũng là như vậy, kết quả là quan trọng, thắng là thắng thua là thua, dù dùng bất kỳ phương pháp gì cũng không quan trọng. Bây giờ tôi thắng cô thua, đây là kết quả.
Kim Dân Hạo cười lạnh một tiếng:
- Cái gì là võ thuật Trung Hoa? Cũng chẳng gì hơn thế này, tôi khuyên các cô nên giải tán cái hiệp hội trời ơi này đi cho rồi.
- Được, cứ coi như cây gậy anh có lý.
Triệu Thanh Thanh hừ một tiếng:
- Anh đánh thắng tôi thì có nghĩa lý gì, ngon thì đánh với sư phụ tôi.
- Sư phụ?
Kim Dân Hạo cười lạnh:
- Đây cũng là trò của người Trung Quốc, đệ tử thua thì sư phụ chường mặt ra, nhưng không sao, dù là sư phụ của cô thì sao? Anh chiều nhé.
- Được, bây giờ anh tỷ thí với sư phụ tôi, chỉ cần sư phụ tôi dùng một ngón tay cũng có thể đâm chết anh.
Triệu Thanh Thanh bĩu môi:
- Nhìn đi, đó là sư phụ của tôi.
Triệu Thanh Thanh chỉ Hạ Thiên, điều này làm cho mọi người chú ý về hắn.
- Chú em là sư phụ của Triệu Thanh Thanh?
Kim Dân Hạo nhìn Hạ Thiên rồi lạnh lùng nói.
- Không.
Hạ Thiên phủ nhận:
- Tôi không có đồ đệ trời ơi như vậy.
- Đúng vậy, Hạ Thiên ca ca không phải là sư phụ của Triệu Thanh Thanh lừa đảo.
Vương Tiểu Nha trừng mắt bất mãn nhìn Kim Dân Hạo:
- Mắt anh quá kém, hay là sửa cả mắt đi rồi?
Kim Dân Hạo nghe nói như vậy thì trong mắt lóe lên cái nhìn tức giận, Triệu Thanh Thanh ở bên cạnh không khỏi thầm nghĩ, tiểu nha đầu kia mồm mép ác độc, xem ra sau này mình cãi nhau cũng khó thắng.
- Thế nào? Không có dũng khí thừa nhận mình là sư phụ của Triệu Thanh Thanh kia sao?
Kim Dân Hạo nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, trong giọng nói có chút trào phúng. Hắn bị Vương Tiểu Nha mắng vài lượt, hắn cảm thấy so đo với trẻ nít chỉ hạ thấp chính mình, vì vậy dứt khoát đổ hết lên đầu Hạ Thiên, vì hắn thấy Hạ Thiên và Vương Tiểu Nha có quan hệ rất thân mật.
- Ngu quá.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Kim Dân Hạo:
- Triệu Thanh Thanh vốn không phải là đồ đệ của anh, nếu cô ta là đồ đệ của anh, anh đây đã sớm đá cô ta chết tươi rồi.
- Mạnh mồm cũng là truyền thống chó má của Trung Quốc.
Kim Dân Hạo cười lạnh một tiếng:
- Đáng tiếc mạnh mồm cũng vậy mà thôi, làm được hay không mới là vấn đề.
Hạ Thiên dùng ánh mắt buồn bực nhìn Kim Dân Hạo:
- Này, chú muốn ăn đòn sao? Chú thích thì cứ nói thẳng ra, anh sẽ cho ăn đòn.
- Hạ Thiên ca ca, đánh đi, tên này rất thích ăn đòn.
Vương Tiểu Nha ở bên cạnh cổ động Hạ Thiên.
- Đúng vậy, đúng vậy, sư phụ, tên này không biết xấu hổ.
Triệu Thanh Thanh cũng chạy đến, lần này nàng đứng cùng trận tuyến với Vương Tiểu Nha:
- Anh mau dạy bảo hắn một bài học, cho hắn biết anh lợi hại thế nào.
- Này, nếu em còn tiếp tục gọi anh là sư phụ thì ăn đòn đấy.
Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Triệu Thanh Thanh:
- Em đánh không lại một tên ngốc, lại còn dám gọi anh là sư phụ, đúng là quá dọa người.
Hạ Thiên nói xong thì nhìn Kim Dân Hạo:
- Này, tên ngốc thích ăn đòn, anh sẽ cho chú biết thế nào là võ công lợi hại.
- Phải không? Anh cũng muốn xem chú có bao nhiêu lợi hại.
Kim Dân Hạo cười lạnh một tiếng.
- Hừ, sư phụ tôi chỉ cần dùng một ngón tay là đủ xử lý anh rồi.
Triệu Thanh Thanh có chút hưng phấn:
- Sư phụ, dung một ngón tay xử lý cây gậy...Á...Đau quá...
Hạ Thiên tung một đá vào mông Triệu Thanh Thanh, hắn đá văng nàng rồi bất mãn nói:
- Đừng gọi anh là sư phụ.
Triệu Thanh Thanh lần này khá may mắn, nàng bay xa vài mét nhưng rơi xuống đất lại đứng. Nàng dùng tay xoa mông mà không dám tiếp tục gọi Hạ Thiên là sư phụ.
- Này, tên ngốc, tuy nha đầu Triệu Thanh Thanh kia không phải là đệ tử của anh, nhưng cô ta nói không sai, anh chỉ cần dùng một ngón tay là xử lý được chú.
Hạ Thiên nhìn Kim Dân Hạo:
- Nhưng anh thấy dùng một tay xử lý chú là lãng phí, anh không cần ra tay vẫn có thể xử lý chú.
Hạ Thiên tiến lên phía trước một bước, sau đó hắn nói:
- Này, tên ngốc, mau ra tay, anh đứng bất động cũng có thể xử lý chú.
- Chú mày và Triệu Thanh Thanh giống hệt nhau, miệng không sạch sẽ.
Kim Dân Hạo đã sớm bị những từ ngốc trong miệng Hạ Thiên làm cho nổi giận, bây giờ nghe nói như vậy thì hắn không nhịn được nữa, hắn đột nhiên phóng về phía Hạ Thiên, một quyền nặng nề phóng đến.
Hạ Thiên thật sự đứng yên không nhúc nhích, hắn căn bản không né, cứ để một đấm của Kim Dân Hạo đánh vào ngực mình.
- Rắc.
- Á!
Khi hai âm thanh này vang lên thì Kim Dân Hạo bay ngược ra phía sau, hắn ngã nặng nề xuống đất, vẻ mặt tái nhợt, biểu cảm đau đớn, trên trán xuát hiện những hạt mồ hôi như hạt đậu.
Hạ Thiên vẫn đứng yên tại chỗ, hắn điềm nhiên như không:
- Thế nào? Bây giờ biết rõ chưa?
Chương 829: Triệu Thanh Thanh lừa tiền
- A, Hạ Thiên ca ca là tuyệt nhất.
Vương Tiểu Nha vỗ bàn tay nhỏ, bộ dạng hưng phấn.
Triệu Thanh Thanh thì nhỏ giọng nói một câu:
- Sư phụ này hình như càng lúc càng biến thái.
Đám đệ tử hiệp hội võ thuật Trung Hoa cũng cực kỳ kích động, đám người bắt đầu nghị luận.
- Trâu, đúng là trâu. Nguồn truyện:
- Quá trâu, tao muốn bái làm sư phụ...
- Người này thật sự là sư phụ của hội trưởng sao?
- Người này hình như tên là Hạ Thiên, cái tên có chút quen thuộc...
...
Masako Kimura và người bạn người Nhật tên là Sơn Hạ Cương đã chạy đến bên cạnh Kim Dân Hạo, cả hai đỡ hắn lên.
- Cậu không sao chứ?
Sơn Hạ Cương hỏi một câu.
- Không có gì.
Kim Dân Hạo khẽ cắn môi:
- Chúng ta đi.
Thừa dịp đám người còn đang nghị luận thì ba người Kim Dân Hạo lặng lẽ bỏ đi, đợi đến khi mọi người kịp phản ứng thì hắn đã đi mất.
- Hừ, tên cây gậy kia lén chạy mất rồi.
- Đúng vậy, tao còn muốn mắng vài câu.
- Có gì đâu, đánh không thắng thì đánh lén, bây giờ dù đánh lén cũng thau, vì vậy chạy lén, đúng là không phải đàn ông.
- Người ta vốn không phải là đàn ông, là cây gậy...
...
Khi đám người kia còn ồn ào thì Vương Tiểu Nha kéo tay Hạ Thiên:
- Hạ Thiên ca ca, bên này chẳng còn gì vui, chúng ta đi.
Vương Tiểu Nha đến đây vốn chỉ muốn xem Triệu Thanh Thanh bị ngược đãi, bây giờ không có ai ngược đãi Triệu Thanh Thanh, tất nhiên nàng cũng chẳng còn hứng thú.
Khi hai người vừa đi thì Triệu Thanh Thanh lại nói khoác:
- Thấy chưa? Đó là sư phụ của tôi, sau này tôi lợi hại như sư phụ thì các người có thể lợi hại như tôi. Vì vậy gia nhập vào hiệp hội võ thuật Trung Hoa chính là vì tương lai to lớn, nhớ gọi thêm người để gia nhập, thuận tiện cũng nói cho rõ, học phí sẽ tăng, một năm hai trăm, các người có thể trích được năm mươi phần trăm hoa hồng.
Triệu Thanh Thanh lợi dụng vào sự kiện vừa rồi để kiếm tiền, nếu Vương Tiểu Nha mà biết được thì sẽ cực kỳ tức giận, Triệu Thanh Thanh lừa đảo này dám mượn danh tiếng của Hạ Thiên để kiếm tiền.
Lúc này một chiếc Toyota chạy khỏi đại học Giang Hải, lái xe là Sơn Hạ Cương, ngồi sau xe chính là Kim Dân Hạo với tay phải đã gãy xương. Nếu nói theo lý thì bây giờ hắn phải nhanh chóng đến bệnh viện, nhưng đáng lý ra phải chạy đên bệnh viện Phụ Nhất của đại học Giang Hải thì cả bọn lại chạy ngược lại, chẳng biết đi đâu.
- Bốp.
Trong xe chợt vang lên âm thanh cái tát vang dội, trên mặt Kim Dân Hạo chợt xuất hiện năm dấu ngón tay đỏ tươi, người đánh hắn chính là Masako Kimura.
Trước đó Masako Kimura tỏ ra rất dịu dàng mềm mại trước mặt Hạ Thiên, nhưng lúc này gương mặt nàng chứa đựng sát khí, cặp mắt đẹp phóng hỏa. Nàng hung hăng nhìn Kim Dân Hạo rồi tức giận mắng:
- Này, ai cho anh đi luận võ với Triệu Thanh Thanh? Tôi đã nói với anh nhiều lần, bảo anh an phận, không được phép gây chuyện, anh lại thích như vậy.
- Thật xin lỗi, tôi chỉ nghe nói Triệu Thanh Thanh tự xưng là đồ đệ của Hạ Thiên, vì vậy muốn tìm Triệu Thanh Thanh xả giận cho tiểu thư...
Kim Dân Hạo bị đánh một bạt tai nhưng không dám tức giận, hắn nhỏ giọng giải thích với bộ dạng như làm sai việc.
- Anh câm miệng lại cho tôi.
Masako Kimura nổi giận gầm lên một tiếng:
- Anh cho rằng Hạ Thiên dễ trêu sao? Anh cho rằng chút bản lĩnh của mình có thể thắng được hắn à? Anh có biết không, tôi thiếu chút nữa đã bị hắn chú ý. Tôi đã nói qua nhiều lần, các người không phải là đối thủ của Hạ Thiên, bây giờ tin chưa? Sao anh không biết suy nghĩ vậy? Nếu có thể đánh thắng được Hạ Thiên, tôi còn mất nhiều tâm cơ vậy sao? Không trực tiếp giết chết hắn cho rồi?
Kim Dân Hạo cúi đầu, hắn không nói lời nào, thậm chí không dám nhìn Masako Kimura.
- Lần này tôi tha thứ cho anh, nếu lần sau còn dám không nghe lời, tôi sẽ cắt đứt chân tay của anh.
Masako Kimura nói lạnh như băng:
- Bây giờ tôi nói với anh lần cuối, không cần xung đột chính diện với Hạ Thiên, cũng không cần tiếp cận hắn, cách xa càng tốt. Điều chúng ta cần làm bây giờ là âm thầm, chậm rãi giết chết tất cả đàn bà của hắn, giết hết bạn bè của hắn, để hắn chậm rãi nhấp nháp sự đau đớn.
- Biết rồi, tiểu thư.
Kim Dân Hạo nói thật nhỏ.
- Tôi cũng vì tốt cho anh.
Lúc này giọng điệu của Masako Kimura mới có chút nhu hòa:
- Các anh trước kia không tin nhưng bây giờ đã biết, Hạ Thiên có thực lực thâm sâu khó lường, nếu chúng ta là kẻ địch của hắn, như vậy chỉ có một kết cục, đó chính là chết không rõ ràng.
Masako Kimura dừng lại một chút rồi bổ sung:
- Đã có nhiều người chết không rõ ràng trong tay hắn.
- Cảm ơn tiểu thư, chúng tôi biết rõ cô vì tốt cho chúng tôi.
Kim Dân Hạo ngẩng đầu lên, vẻ mặt giống như được sủng ái mà kinh hoàng.
- Hiểu là tốt.
Masako Kimura nhàn nhạt nói một câu, sau đó nàng ngửa ra phía sau, hai mắt nhắm khẽ, không nói thêm điều gì.
Lúc này trong lòng Masako Kimura đang thầm thề:
- Hạ Thiên, tôi sẽ làm cho anh tan cửa nát nhà, thù này nhất định sẽ báo.
Lúc này Hạ Thiên đang đi dạo với Vương Tiểu Nha trong khuôn viên trường trung học cơ sở Giang Đại Phụ, nguyên nhân rất đơn giản, Vương Tiểu Nha muốn đám bạn biết mình không bị bỏ rơi. Nàng đã đánh cuộc với người ta, nàng không thể thua, không phải chỉ vì tiền, quan trọng là thể diện, bây giờ nàng là chị chị lớn của trường, sao để bạn trai bỏ khơi khơi được?
Mười hai tuổi và Vương Tiểu Nha vào trường này học, nhưng một tháng trước nàng đã đánh giáo viên, vì vây mà chẳng còn ai muốn trêu chọc nàng. Những năm gần đây chuyện giáo viên bị đánh là chuyện thường, nhưng đánh giáo viên mà kết quả là không bị khai trừ, ngược lại giáo viên kia còn bị đuổi đi, hiệu trưởng cũng bị đuổi đi, cuối cùng giáo viên còn phải cầu xin nàng quay lại đi học. Một học sinh như vậy, dù là trong lịch sử trường Giang Đại Phụ thì cũng chỉ có một mình Vương Tiểu Nha.
Tuy nha đầu Vương Tiểu Nha không dễ chọc vào nhưng lại không bị các giáo viên phản cảm. Đúng là không có biện pháp, ai bảo nàng có thành tích tốt, thường thì giáo viên rất thích học sinh như vậy, hơn nữa nha đầu kia lại rất đẹp.
Vương Tiểu Nha và Hạ Thiên đi vào trong trường Giang Đại Phụ thì đúng là thời gian lên lớp, bọn họ đi dạo quanh trường, sau đó nàng bỏ chạy mất, rõ ràng chiều nay nàng muốn cúp học.
- Hạ Thiên ca ca, chúng ta đi đâu chơi đây?
Vương Tiểu Nha kéo Hạ Thiên ra bên ngoài trường:
- Nếu không chúng ta đi tìm chị Sở.
Hạ Thiên đang muốn nói Sở Dao bây giờ không rảnh, đúng lúc điện thoại vang lên, hắn có chút khó chịu, đúng là quá linh, hình như là dãy số của tên Canada trước đó.
- Nàu, thằng ngu nào vậy?
Hạ Thiên nhận điện thoại.
- Hạ Thiên, tao nói rồi, nếu mày xen vào hành động của bọn tao, tao sẽ dung hành động thực tế cho mày bết hậu quả, bây giờ đã có hậu quả, mà thỏa mãn chưa?
Đầu dây bên kia là âm thanh trầm thấp, là tên khốn lần trước.