- Thằng ngu, nói gì vậy?
Hạ Thiên có chút khó hiểu.
- Xem ra mày còn chưa biết, quả nhiên chúng ta có chút chênh lệch, ha ha ha...
Đầu dây bên kia chợt vang lên giọng cười lạnh lùng:
- Hạ Thiên, mày sẽ lập tức nhận được tin tức thôi.
Điện thoại đột nhiên bị cắt, Hạ Thiên cảm thấy không ổn, chẳng lẽ tên ngốc ở Canada kia thật sự tiến hành trả thù với vợ hắn? Nhưng hắn đã tìm rất nhiều người bảo vệ các nàng, nào có chuyện gì xảy ra được?
Dù là Vương Tiểu Nha bây giờ cũng có hai vệ sĩ đi theo, tất nhiên lúc này bọn họ đi cách rất xa, vì Vương Tiểu Nha bây giờ và Hạ Thiên đang ở cùng nhau, bọn họ không muốn đến quá gầ.
Hạ Thiên đang chuẩn bị điện thoại cho Kiều Đông Hải hỏi thăm tình hình, vì tất cả vệ sĩ đều do Kiều Đông Hải sắp xếp, nhưng hắn còn chưa điện thoại đi thì đối phương đã điện thoại đến.
- Có phải vợ tôi đã xảy ra chuyện?
Hạ Thiên nhận điện thoại rồi hỏi ngay.
Kiều Đông Hải ở đầu dây bên kia chợt ngây người, sau đó không khỏi hỏi một câu:
- Hạ Thiên, sao cậu lại hỏi như vậy? Có người uy hiếp cậu sao?
- Đúng vậy, là tên Canada ngu ngốc kia, hắn điện thoại đến uy hiếp tôi, còn nói đã làm việc gì đó, anh mau hỏi đám vệ sĩ kia xem thế nào.
Hạ Thiên có chút sốt ruột:
- Lỡ may vợ tôi xảy ra chuyện, tôi còn có thể kịp thời đến cứu.
Tuy Hạ Thiên cảm thấy vợ mình sẽ không xảy ra chuyện, nhưng dù sao cũng phải đề phòng, vừa rồi người điện thoại đến nói bằng giọng điệu rất khẳng định, điều này không khỏi làm hắn cảm thấy có chút lo lắng.
- Hạ Thiên, cậu đừng vội, không có gì.
Kiều Đông Hải vội vàng nói:
- Vừa rồi ở bệnh viện Phụ Nhất có một người bệnh nổi điên đâm bị thương một y tá, sau đó còn cầm dao đâm về phía Liễu Vân Mạn, nhưng vệ sĩ đã không cho hắn cơ hội áp sát, đã chế phục. Liễu Vân Mạn có lẽ bị chút kinh hãi nhưng tuyệt đối không bị thương, có lẽ vì vậy mà Liễu Vân Mạn không nói cho cậu biết.
Kiều Đông Hải dừng lại một chút rồi còn nói thêm:
- Vệ sĩ đã báo với tôi về vấn đề này, vì vậy tôi mới điện thoại đến báo cho cậu một tiếng.
- Người khác không xảy ra chuyện gì chứ?
Hạ Thiên không khỏi hỏi một câu.
- Như vậy để tôi điện thoại xem cái đã.
Kiều Đông Hải có chút không xác định:
- Sự kiện vừa rồi ở bệnh viện có vẻ không phải là ngẫu nhiên, vì cậu đã nhận được điện thoại uy hiếp, vì vậy có thể nói điều này nằm trong dự mưu của người khác. Tôi thấy dù thế nào thì một bệnh nhân cũng không nên thủ dao mang vào bệnh viện.
- Tên cầm dao đâm chị Vân Mạn đang ở đâu?
Hạ Thiên lại hỏi.
- Có lẽ đang ở trong bệnh viện, cảnh sát còn chưa đến nhanh như vậy.
Kiều Đông Hải nói.
- Được rồi, tôi sẽ đi qua.
Hạ Thiên nói một câu rồi cúp điện thoại, sau đó hắn nói với Vương Tiểu Nha:
- Anh có việc cần phải đến bệnh viện, em không nên đi quá xa vệ sĩ.
- À, em biết rồi.
Vương Tiểu Nha có chút thất vọng, nhưng nàng vẫn gật đầu đồng ý.
Khoảnh khắc sau Hạ Thiên đã biến mất trước mắt vương tiểu nha, chưa đến hai phút sau hắn đã đến bệnh viện Phụ Nhất, đã tìm được Liễu Vân Mạn.
- Hạ Thiên, cậu đến rồi.
Liễu Vân Mạn nhìn qua có vẻ vẫn còn kinh hồn bất định, khi thấy Hạ Thiên thì vội vàng chạy đến nắm chặt tay hắn.
- Chị Vân Mạn, chị đừng sợ, tên ngốc muốn giết chị ở đâu? Bây giờ em muốn bắt hắn.
Hạ Thiên an ủi Liễu Vân Mạn một câu, cũng hỏi một câu.
Liễu Vân Mạn chưa trả lời thì một giọng đàn ông vang lên:
- Hạ tiên sinh.
Đây là một trong hai vệ sĩ của Liễu Vân Mạn, khi thấy hắn thì Hạ Thiên không tiếp tục hỏi Liễu Vân Mạn, hắn hỏi tên vệ sĩ:
- Tên ngốc muốn giết chị Vân Mạn đâu?
- Thật xin lỗi, Hạ tiên sinh, chúng tôi tưởng rằng đây chỉ là một sự kiện ngoài ý muốn.
Tên vệ sĩ nói với vẻ mặt hối lỗi:
- Tự sát sao?
Hạ Thiên có chút bất mãn:
- Mau mang tôi đi tìm hắn, nếu còn chưa chết thì tôi cứu sống, sau đó lại xử lý.
Vệ sĩ nhanh chóng đưa Hạ Thiên đi qua, nhưng lúc này hắn mới phát hiện ra người kia không thể nào cứu sống được nữa, vì tên kia trực tiếp cắt cổ, máu chảy đầy đất, dù là thần tiên cũng khó cứu.
- Điều này...Đây rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?
Dù Liễu Vân Mạn là bác sĩ, nhiều lần thấy máu và thi thể, nhưng tình cảnh lúc này vẫn làm nàng khó thích ứng:
- Hạ Thiên, nếu không chúng ta về phòng làm việc.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, hắn đi theo Liễu Vân Mạn về phòng làm việc của nàng. Đúng lúc này Kiều Đông Hải cũng điện thoại đến, hắn nói cho Hạ Thiên biết đã xác nhận những người khác chẳng ai gặp chuyện không may, xem ra sự kiện lần này quả thật là tên khốn Canada kia đứng sau màn ra tay.
- Hạ Thiên, nếu không tôi cho thêm mỗi người hai vệ sĩ nữa?
Kiều Đông Hải hỏi thăm ý kiến của Hạ Thiên trong điện thoại.
- Tôi muốn tìm xử lý tên khốn kiếp kia.
Hạ Thiên không vui vẻ gì, không người nào có thể uy hiếp hắn, dù là tên khốn Canada thì hắn cũng phải xử lý.
- Tên kia ở Canada, dù cậu muốn xử lý hắn cũng cần phải có thời gian.
Kiều Đông Hải nói:
- Tôi thấy thế này, chúng ta tạm thời cho mỗi người thêm hai vệ sĩ, để đề phòng, cậu nghĩ biện pháp tìm cho ra người kia, cố gắng xử lý đối phương.
- Được, cứ như vậy.
Hạ Thiên tán thành biện pháp của Kiều Đông Hải, tuy lần này Liễu Vân Mạn gặp chuyện không may, nhưng hắn vẫn ý thức được, đôi khi có những vấn đề khó đề phòng.
Sau khi thương lượng thỏa đáng với Kiều Đông Hải thì Hạ Thiên cúp điện thoại, Kiều Đông Hải ở bên kia sắp xếp nhân thủ, Hạ Thiên lại chuẩn bị tìm kiếm thân phận tên khốn Canada.
Hạ Thiên suy nghĩ và quyết định điện thoại cho Tiểu Yêu Tinh, để xem nàng có biện pháp hay không. Nhưng điện thoại còn chưa kịp gọi đi thì đã có người gọi đến, lần này lại là một dãy số đến từ Canada.
- Này thằng ngốc, mày nhất định phải chết.
Hạ Thiên nhận điện thoại, hắn bất mãn nói.
- Hạ Thiên, thấy Liễu Vân Mạn còn sống, mày vui chứ?
Đầu dây bên kia vang lên một âm thanh trầm thấp:
- Mày có phải cảm thấy mình may mắn, có phải cảm thấy vệ sĩ rất giỏi? Đáng tiếc, tao chỉ muốn nói với mày đây chỉ là đòn cảnh cáo mà thôi, tiếp theo chỉ sợ không phải là một kẻ điên khùng ra tay với Liễu Vân Mạn, sẽ là một y tá điên. Mày có thể tưởng tượng, khi cô ấy đang giải phẫu thì một y tá ở bên cạnh cho một dao, mày thấy cô ấy còn sống không?
- Thằng ngu, mày cứ chờ đấy, tao sẽ cho mày một dao.
Hạ Thiên bất mãn nói, gần đây hắn không thích dùng dao nhưng cũng có ý niệm muốn cho đối phương một dao:
- Tao sẽ chém mày thành mười tám mảnh.
Chương 831: Không chừa lại một thằng nào
- Hạ Thiên, tao không muốn liều mạng với mày, vì vậy tao muốn cho mày một cơ hội cầu hòa, chỉ cần mày giết chết Lưu Thái Hà, tao có thể sẽ không tiếp tục nhắm vào phụ nữ của mày, tao có thể đảm bảo các nàng không gặp bất kỳ tổn hại nào.
Người đàn ông ở đầu dây bên kia bắt đầu nói đến điều kiện, nhưng trong giọng nói tràn đầy hương vị uy hiếp.
- Ngu ngốc, đừng nói mày muốn cầu hòa, dù mày cầu xin tha thứ, tao cũng xử lý mày.
Hạ Thiên rất bực bội:
- Đáng lý ra những thứ này không liên quan gì đến tao, nhưng bây giờ tao đã quyết định, tao sẽ xử lý tất cả đám chúng mày và Thái Bằng Trình, không chừa lại mọt thằng nào.
Hạ Thiên không có tâm tư tiếp tục nói nhảm với đối phương, hắn lập tức cúp điện thoại, sau đó hăn kéo Liễu Vân Mạn bước đi:
- Chị Vân Mạn, trước tiên tôi đưa chị đến chỗ Tiểu Kiều, vài ngày sau không cần phải đi làm.
- Có chuyện gì xảy ra?
Liễu Vân Mạn có chút mê hoặc.
- Chị Vân Mạn, lát nữa tôi sẽ nói cho chị biết, chúng ta đi trước cái đã.
Hạ Thiên bây giờ không có thời gian giải thích với Liễu Vân Mạn, hắn thấy nàng không được an toàn. Nếu tên ngốc Canada thật sự muốn ám sát Liễu Vân Mạn, như vậy quá khó lòng đề phòng, dù sao vệ sĩ cũng không được đi theo vào phòng mổ.
Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng không hỏi gì, nàng theo Hạ Thiên đi đến Kiều gia, Hạ Thiên thì điện thoại cho Tiểu Yêu Tinh.
- Chồng chồng, tìm em làm gì đấy?
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng hỏi:
- Đúng rồi, chồng, kỳ quái đấy nhé, tên khốn ở Canada kia sao lại gọi vài cuộc điện thoại cho anh?
- Tên ngốc kia uy hiếp anh, anh muốn xử lý hắn, em có biện pháp gì truy tìm hắn không?
- Tên kia rất thông minh, không thể nào định vị được, số điện thoại di động liên tục thay đổi, gọi xong là ném đi, hơn nữa điện thoại không thể xác định thân phận, vì vậy không biết hắn là ai.
Tiểu Yêu Tinh lúc này thật sự không có biện pháp, tuy bây giờ nàng la hacker đệ nhất thế giới nhưng cũng chẳng phải là vạn năng.
- Không có biện pháp khác sao?
Hạ Thiên có chút buồn bực, nếu không biết đối phương là ai, như vậy hắn cũng không có cách nào đi xử lý đối phương.
- Chồng, thật ra có một biện pháp, nhưng biện pháp này tốn thời gian tương đối dài, hơn nữa cũng không nhất định có thể tìm được người.
Tiểu Yêu Tinh có chút ngượng ngùng.
- Biện pháp gì?
Hạ Thiên hỏi.
- Chồng, là thế này, âm thanh của người kia đã được em phân tích, em có thể lập một phần mềm so sánh âm thanh, có thể tìm trong những trường hợp mà đối phương xuất hiện. Nếu người này đã từng nói gì đó qua những trường hợp công khai, ví dụ như diễn thuyết chẳng hạn, như vậy em có thể sẽ tìm ra hắn.
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói:
- Nhưng số lương là rất lớn nên khó thể xử lý hết, để em xem có thể mượn những chiếc siêu máy tính để dùng hay không, dù dùng siêu máy tính cũng phải mất vài ngày mới xong.
- Vậy thì cứ dùng biện pháp này, em nhanh tìm kiếm cho anh, tìm được thì nói ngay cho anh biết, anh nhất định sẽ xử lý tên ngốc kia.
Hạ Thiên lần này đã làm ra quyết định, hắn nhất định phải xử lý đối phương. Lần trước tên kia điện thoại đến và hắn còn chưa quan tâm, nhưng hôm nay tên kia dám ra tay với Liễu Vân Mạn, điều này làm hắn cảm thấy khó thể nhịn được nữa.
- Được rồi, chồng, em cúp điện thoại đây, đến khi em tìm được sẽ điện thoại ngay cho anh.
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói một câu rồi cúp điện thoại.
Khi thấy Hạ Thiên cúp điện thoại thì Liễu Vân Mạn không nhịn được phải hỏi:
- Hạ Thiên, rốt cuộc làm sao vậy?
- Chị Vân Mạn, em sẽ nói cho chị biết.
Kiều Tiểu Kiều đã đi đến, nàng cũng đã biết rõ ngọn nguồn từ Kiều Đông Hải.
- Tiểu Kiều, chị Vân Mạn, mọi người cứ ở trong nhà không nên ra ngoài, tôi đi làm chút chuyện.
Hạ Thiên nói một câu, sau đó hắn chuẩn bị ra khỏi cửa.
Kiều Tiểu Kiều vội hỏi một câu:
- Chồng, anh đi đâu vậy?
- Anh đến tìm tên ngốc Thái Bằng Trình.
Hạ Thiên mở miệng nói, hắn không biết Tiểu Yêu Tinh rốt cuôc có tìm được tên ngốc Canada uy hiếp mình hay không, vì vậy hắn quyết định ra tay từ Thái Bằng Trình. Tên Canada kia đã rất quan tâm đến Thái Bằng Trình, sợ rằng Thái Bằng Trình sẽ biết được thân phận của đối phương.
Hạ Thiên rời khỏi biệt thự của Kiều Tiểu Kiều, hắn bấm một số điện thoại, lần này hắn gọi cho Lãnh Băng Băng.
- Chuyện gì vậy, tôi đang lái xe.
Lãnh Băng Băng lần này nhanh chóng nhận điện thoại.
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị biết tên ngốc Thái Bằng Trình kia đang ở đâu không?
Hạ Thiên hỏi.
- Tất nhiên là biết, còn đang bị giữ trong cục công an tỉnh, vừa rồi tôi đã sắp xếp cho Lưu Thái Hà, bây giờ đang quay về cục công an tỉnh.
Lãnh Băng Băng trả lời, sau đó nàng hỏi lại một câu:
- Cậu hỏi vậy làm gì?
- Tôi muốn hỏi tên ngốc kia vài chuyện.
Hạ Thiên cũng không giấu:
- Tên ngốc Canada kia uy hiếp tôi, tôi muốn xử lý hắn.
- Lại uy hiếp cậu?
Lãnh Băng Băng có chút giật mình, sau đó nàng hiểu ra:
- Có phải vì trước đó cậu cứu Lưu Thái Hà?
- Đúng vậy, tên ngốc đó còn muốn làm hại chị Vân Mạn.
Hạ Thiên có chút tức giận:
- Tôi đã quyết định sẽ tìm ra tên kia, thuận tiện cùng xử lý cả đám.
- Nhưng Thái Bằng Trình sẽ không mở miệng.
Lãnh Băng Băng có chút chần chừ, nàng nói.
- Cảnh sát tỷ tỷ, tất nhiên tôi có biện pháp ép hắn mở miệng.
Hạ Thiên tin tưởng mười phần về điều này.
Lãnh Băng Băng tất nhiên biết rõ Hạ Thiên muốn dùng thủ đoạn gì, nhưng nàng biết tổ chuyên án đến từ bộ công an sẽ không đồng ý với thủ đoạn của Hạ Thiên. Nhưng khi biết được hắn bị uy hiếp, hơn nữa Liễu Vân Mạn thiếu chút nữa đã bị thương thì Lãnh Băng Băng cũng ý thức được sự việc khó giải quyết, nếu không sau này rất phiền toái.
Lãnh Băng Băng có chút chần chừ rồi mở miệng hỏi:
- Bây giờ cậu đang ở đâu?
- Tôi vừa từ trong nhà Tiểu Kiều đi ra.
Hạ Thiên thành thật trả lời.
- Vậy cậu chờ chút, tôi đến đón cậu, lát nữa chúng ta cùng vào cục công an tỉnh.
Lãnh Băng Băng nhanh chóng nói:
- Đợi đến đó chúng ta sẽ nói với cục trưởng Hào một câu, để xem có biện pháp gặp Thái Bằng Trình hay không.
- Được, cảnh sát tỷ tỷ, tôi sẽ chờ chị.
Hạ Thiên đáp ứng, hắn tất nhiên tình nguyện cùng Lãnh Băng Băng đến tìm Thái Bằng Trình, còn sự việc sau này, dù người khác có đồng ý hay không, hắn nhất định phải gặp Thái Bằng Trình.
Hạ Thiên chờ trước cổng Kiều gia mười phút, sau đó một chiếc xe cảnh sát dừng lại ở bên cạnh, người lái xe là Lãnh Băng Băng, khi xe còn chưa dừng lại ổn định thì Hạ Thiên đã mở cửa leo lên.
Mười phút sau hai người xuất hiện ở cục công an tỉnh, dưới sự dẫn dắt của Lãnh Băng Băng, Hạ Thiên đi đến một gian phòng thẩm vấn.
Chương 832: Cậu ta có quyền như vậy
- Hạ Thiên sao?
Một giọng nói kinh ngạc vang lên, đúng là Hào Đồ, rõ ràng lão không ngờ Hạ Thiên lại xuất hiện ở đây.
- Cục trưởng Hào, Hạ Thiên có chút chuyện cần nói với Thái Bằng Trình, có thể dàn xếp được không?
Lãnh Băng Băng khẽ hỏi.
Hào Đồ nhìn bốn phía, sau đó cũng hạ thấp âm thanh:
- Tiểu Lãnh, chỗ này của tôi không có vấn đề gì, nhưng cô cũng biết lần này chúng ta liên hợp điều tra, quyền chủ đạo vẫn nằm bên phía bộ công an, chỉ sợ chuyện này phải được trưởng phòng Cao đồng ý mới được.
- Cục trưởng Hào, tôi cảm thấy trưởng phòng Cao có ý muốn bảo vệ Thái Bằng Trình, chỉ sợ ông ta không cho Hạ Thiên gặp mặt Thái Bằng Trình.
Lãnh Băng Băng khẽ nhíu mày?
- Có biện pháp khác không?
- Cảnh sát tỷ tỷ, trưởng phòng Cao là ai vậy?
Hạ Thiên không khỏi hỏi một câu.
- Là một thứ trưởng bộ công an, tên là Cao Bằng, lần này hắn ta phụ trách quá trình điều tra Thái Bằng Trình, tuy cấp bậc không bằng với cục trưởng Hào nhưng dù sao cũng đại biểu cho bộ công an, vì vậy nếu hắn ta phản đối thì cục trưởng Hào cũng không có biện pháp.
Lãnh Băng Băng khẽ giải thích.
Hạ Thiên có chút khó chịu:
- Hắn không đồng ý thì tôi sẽ cho ăn đòn, nếu không tôi trực tiếp đưa Thái Bằng Trình đi là được.
Lãnh Băng Băng có chút bất dắc dĩ, nàng biết Hạ Thiên cũng không phải nói chơi, chuyện này tuyệt đối có thể làm thật.
- Thế này đi, chút nữa Tiểu Lãnh vào phụ trách thẩm vấn, Hạ Thiên cũng đi vào, tôi sẽ nói cậu là chuyên gia thẩm vấn của cục công an tỉnh, cố ý ra vẻ như tôi mời đến, như vậy sẽ không có vấn đề gì.
Hào Đồ suy nghĩ rồi nói, tuy lão làm như vậy có vẻ không tuân theo quy định nhưng Hạ Thiên đã giúp rất nhiều, hơn nữa lão cũng tin Hạ Thiên, nếu để Hạ Thiên náo loạn, chẳng bằng để hắn trực tiếp vào phỏng vấn cho rồi.
- Như vậy thì hoàn toàn có thể, vậy phải làm phiền cục trưởng Hào.
Lãnh Băng Băng vẫn rất khách khí với Hào Đồ, điều này làm cho ấn tượng của Hào Đồ với Lãnh Băng Băng là rất tốt.
- Tiểu Lãnh, cô và Hạ Thiên chờ một chút, trước tiên tôi đi liên hệ với trưởng phòng Cao.
Hào Đồ khẽ gật đầu, sau đó lão đi vào phòng thẩm vấn.
Hai phút sau Hào Đồ khẽ gật đầu với Lãnh Băng Băng:
- Tiểu Lãnh, có thể vào được rồi.
Lãnh Băng Băng và Hạ Thiên đi vào phòng thẩm vấn, cũng có ba người từ bên trong đi ra, khi đám người này đi ngang nhau thì một người đàn ông trung niene nhíu mày quát khẽ một tiếng:
- Chờ chút.
- Trưởng phòng Cao, có chuyện gì sao?
Lãnh Băng Băng hỏi một câu, nàng khá quen thuộc đám người kia, tất nhiên biết rõ đây là Cao Bàng.
Cao Bàng không quan tâm đến Lãnh Băng Băng, hắn quay đầu nhìn Hào Đồ rồi dùng giọng mất vui nói:
- Cục trưởng Hào, đây là chuyên gia thẩm vấn mà anh nói sao?
Cao Bàng vừa nói vừa nhìn về phía Hạ Thiên, rõ ràng hắn đang tỏ ra nghi vấn với Hạ Thiên.
Hào Đồ khẽ gật đầu, lão không giới thiệu thân phận của Hạ Thiên, rõ ràng không muốn cho vị trưởng phòng Cao kia biết Hạ Thiên là ai.
Tuy Hào Đồ chỉ nói bừa với cái gọi là chuyên gia phỏng vấn, nhưng Lãnh Băng Băng lại cảm thấy Hạ Thiên thật sự xứng danh, Hạ Thiên thật sự là chuyên gia thẩm vấn, tất nhiên là chuyên gia bức cung.
- Phải không?
Cao Bàng cười lạnh một tiếng:
- Nhưng tôi biết hắn chẳng phải là chuyên gia phỏng vấn, thậm chí còn chẳng phải là cảnh sát.
Hào Đồ nghe thấy như vậy thì cảm thấy có chút không ổn, Cao Bàng này biết Hạ Thiên sao?
- Trưởng phòng Cao, cậu ấy quả thật không phải là cảnh sát, nhưng là chuyên gia thẩm vấn.
Hào Đồ dứt khoát nói, dù sao trước đó lão cũng không nói Hạ Thiên là cảnh sát, vì vậy Cao Bàng cũng chẳng làm gì được.
- Cục trưởng Hào, tôi mặc kệ hắn có phải là chuyên gia thẩm vấn hay không, nhưng hắn không phải là cảnh sát, như vậy không thể tham gia vào vụ này.
Giọng điệu của Cao Bàng có chút cứng nhắc:
- Còn nữa, tôi cũng không hiểu anh làm gì, tôi sẽ báo cáo với bộ về vấn đề này.
Cao Bàng vừa nói dứt lời thì phát hiện Hạ Thiên kéo Lãnh Băng Băng đi vào, vì vậy hắn quát lên một tiếng:
- Đứng lại, làm gì đấy?
Hạ Thiên vẫn không chú ý đến Cao Bàng, hắn đã thấy được Thái Bằng Trình, bây giờ đối phương đang đeo còng tay, còn có cả xiềng chân, rõ ràng là trọng phạm. Nhưng người này có vẻ rất bình tĩnh, không chút tiều tụy.
- Tên ngốc này hình như khá tốt thì phải.
Hạ Thiên nói thầm một câu.
- Người này có thể ăn có thể ngủ, thật ra không khác gì người bình thường.
Lãnh Băng Băng ở bên cạnh giải thích một câu, Thái Bằng Trình quả thật là một kẻ ngoại lệ, dù khi thẩm vấn hắn vẫn có thể ngủ.
- Hạ Thiên, mau ra ngoài cho tôi.
Cao Bàng quát lên, rõ ràng hắn đã biết thân phận của Hạ Thiên.
- Đừng làm phiền tôi.
Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Cao Bàng:
- Nếu không tôi cho ông ăn đòn.
- Mày.
Cao Bàng tức đến mức mặt mũi tái nhợt:
- Mày muốn gì?
- Tôi muốn hỏi tên ngốc Thái Bằng Trình vài vấn đề, ông tốt nhất đừng làm phiền tôi.
Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Cao Bàng:
- Bây giờ tôi tâm tình không được tốt, vì vậy tôi có thể xử lý ông bất kỳ lúc nào.
Hào Đồ ở bên cạnh cũng không biết nói gì, lão liên hệ với Hạ Thiên quá ít nhưn nghe được rất nhiều lời đồn đãi về hắn. Người khác đều nói hắn rất kiêu ngạo, bây giờ xem như đã biết, người ta là một trưởng phòng của bộ công an, vậy mà Hạ Thiên mở miệng là nói sẽ xử lý.
- Hạ Thiên, mày không phải là cảnh sát, mày không có quyền thẩm vấn Thái Bằng Trình.
Cao Bàng có vẻ cực kỳ phẫn nộ:
- Mày làm như vậy đúng là coi trời bằng vung.
- Ông sai rồi, cậu ấy có quyền lực như vậy.
Một giọng nói trong trẻo nhưng cực kỳ động lòng người vang lên.
Khi giọng nói này vang lên thì một cô gái mặc áo da bó sát người xuất hiện ở cửa ra vào phòng thẩm vấn. Tuy nàng đeo kính râm rất rộng và che cả gương mặt, nhưng những đường cong duyên dáng của nàng vẫn làm cho đám đàn ông thất thần.
Người kịp phản ứng đầu tiên chính là Hạ Thiên, hắn lóe người đến bên cạnh người đẹp hắc y, hắn vươn tay muốn ôm nàng rồi hô một câu:
- Vợ Mị Nhi, sao lại đến đây?
Người xuất hiện ở cửa ra vào chính là Mị Nhi, nàng khẽ lóe người tránh khỏi cái ôm của Hạ Thiên, sau đó nàng lấy một tờ giấy chứng nhận đưa cho Cao Bàng, giọng điệu vẫn lạnh như băng:
- Bắt đầu từ bây giờ Thái Bằng Trình do chúng tôi tiếp nhận.
Cao Bàng nhìn giấy chứng nhận mà vẻ mặt chợt biến đổi:
- Cô, cô là Ám...
- Biết rõ la được.
Mị Nhi cắt lời Cao Bàng, nàng thu hồi giấy chứng nhận:
- Bây giờ tôi muốn mang Thái Bằng Trình đi, ông không có ý kiến gì chứ?
Vẻ mặt Cao Bàng chợt biến đổi lớn, sau đó hắn đột nhiên nói:
- Đợi chút, tôi có ý kiến.
- Có ý kiến thì cứ để trong lòng, nói ra vô dụng.
Mị Nhi lạnh lùng nói.
Chương 833: Thủ trưởng của cô là ai?
Khi nghe được những lời này của Mị Nhi thì vẻ mặt đám người bên cạnh rất đặc sắc, Hào Đồ thầm nghĩ, người phụ nữ đột nhiên xuất hiện này có thân phận gì? Nhìn thì có vẻ rất thân thuộc với Hạ Thiên, hơn nữa Hào Đồ thấy người phụ nữ này còn kiêu ngạo hơn cả Hạ Thiên, cũng không thèm nể mặt Cao Bàng.
Lãnh Băng Băng lại nhận ra Mị Nhi, trước đó khi Lý Minh Hiên gây rối ở nhà nàng, khi đó Mị Nhi từng xuất hiện. Nhưng trước đó Mị Nhi còn chưa quen biết Hạ Thiên, bây giờ nghe Hạ Thiên xưng hô với Mị Nhi thì biết quan hệ giữa cả hai đã không còn tầm thường.
Cao Bàng thiếu chút nữa đã bị những lời của Hạ Thiên làm cho nghẹn chết, hắn vốn không có gì để nói, nhưng khi Mị Nhi hỏi một câu, hỏi hắn có ý kiến không, tất nhiên hắn phải có ý kiến. Nhưng hắn không ngờ người phụ nữ này nói ra rất rõ ràng, có ý kiến cũng vô dụng, như vậy còn hỏi làm gì?
Cao Bàng cảm thấy mình bị Mị Nhi này đùa giỡn, trong lòng rất căm tức, vì vậy hắn mở miệng:
- Chờ chút, đây là án hình sự bình thường, hình như các người không được tiếp nhận.
- Có phải là vụ án bình thường hay không, điều này không phải do các anh nhận định, mà do chúng tôi nhận định.
Mị Nhi lạnh lùng nói:
- Tôi không cần phải giải thích với các ông, nếu có vấn đề gì, các anh có thể kháng nghị với thủ trưởng của tôi.
Mị Nhi dừng lại một chút rồi bổ sung:
- Thuận tiện cũng hảo tâm nhắc nhở ông một câu, thủ trưởng của tôi có mặt ở đây, ông có thể trực tiếp trách cứ.
- Cái gì?
Vẻ mặt Cao Bàng lại biến đổi:
- Cô...Thủ trưởng của cô là ai?
Cao Bàng nói lời này thì cũng không nhịn được phải quét mắt nhìn đám người ở đây, hắn cũng không thể biết được thủ trưởng của Mị Nhi là ai.
- Thủ trưởng của tôi tất nhiên là cậu ấy.
Mị Nhi chỉ vào Hạ Thiên:
- Vì vậy cậu ấy có đủ quyền lực để thẩm vấn Thái Bằng Trình.
Vẻ mặt Cao Bàng chợt trở nên trắng bệch, Hạ Thiên và thủ trưởng của Mị Nhi, tiểu tử này là người của Ám tổ? Tuy hắn không biết thân phận của Mị Nhi trong Ám tổ, nhưng điều này đủ để chứng minh thân phận của Hạ Thiên trong Ám tổ là rất cao, ít nhất cũng cao hơn người phụ nữ này.
- Vợ Mị Nhi, đừng nói nhiều với tên ngốc kia, chúng ta trực tiếp đưa tên ngốc Thái Bằng Trình này đi là được.
Hạ Thiên lúc này trực tiếp xách Thái Bằng Trình từ trên ghế lên.
- Không, không cần, tôi không đi, tôi sẽ tình nguyện nói tất cả, đừng cho hắn đưa tôi đi.
Vẻ mặt Thái Bằng Trình lúc này chợt biến đổi lớn, hắn kêu lên điên cuồng. Nếu hỏi bây giờ hắn sợ nhất là ai, đáp án chỉ có một, đó chính là Hạ Thiên.
Thực tế thì từ khi Hạ Thiên tiến vào thì Thái Bằng Trình đã rất bối rối, nhưng hắn vẫn giả vờ trấn định. Nhưng bây giờ Cao Bàng đã không thể ngăn cản Hạ Thiên, hắn khó thể khống chế sự sợ hãi, vì vậy mà không nhịn được phải hô lên.
Hào Đồ ở bên cạnh và một vài tên công an tỉnh cũng không khỏi ngạc nhiên, Hạ Thiên có uy lực lớn như vậy sao? Hắn còn chưa thẩm vấn mà Thái Bằng Trình đã bị dọa thành như vậy, đúng là không hổ danh chuyên gia thẩm vấn.
- Này, câm miệng cho tôi, đợi lát nữa tha hồ nói.
Hạ Thiên đâm một châm lên người Thái Bằng Trình, đối phương lập tức không nói ra lời.
Hạ Thiên dùng một tay nhấc Thái Bằng Trình, một tay kéo Lãnh Băng Băng:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, vợ Mị Nhi, chúng ta đi, đổi địa phương thẩm vấn tên ngốc này.
Hạ Thiên nói đi là đi, hắn kéo Lãnh Băng Băng ra khỏi phòng thẩm vấn, Mị Nhi cũng nhanh chóng đuổi theo. Lần này Cao Bàng không dám ngăn cản, còn những người khác tất nhiên sẽ chẳng dám cản, cứ như vậy mà đám người phải đưa mắt nhìn ba người Hạ Thiên mang theo Thái Bằng Trình bỏ đi.
Mười phút sau Hạ Thiên về đến Kiều gia, Mị Nhi vốn muốn mang Thái Bằng Trình về quân khu, nhưng Hạ Thiên cảm thấy nên đưa Thái Bằng Trình về thẩm vấn ở Kiều gia thì hay hơn. Mà Mị Nhi cũng không kiên trì ý kiến của mình, nàng đồng ý cách làm của hắn.
Hạ Thiên mang theo Thái Bằng Trình vào khu nhà chuyên dùng để thẩm vấn của Kiều gia, Thái Bằng Trình bị quẳng ra đất, sau đó hắn đâm vài châm lên người của đối phương:
- Trước hết để cho chú nếm thử hương vị sống dở chết dở, lát nữa anh sẽ hỏi chú vài vấn đề.
Lúc này vẻ mặt Thái Bằng Trình cực kỳ đau khổ, nhưng hắn không lên tiếng, vì lúc này Hạ Thiên còn chưa khôi phục công năng mở miệng của hắn.
- Tôi có việc muốn hỏi cậu.
Mị Nhi nói với Hạ Thiên.
- Vợ Mị Nhi, có chuyện gì?
Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
- Cậu theo tôi.
Mị Nhi lóe lên rồi biến mất.
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị chờ chút, tôi sẽ lập tức quay lại.
Hạ Thiên vội vàng nói một câu, sau đó nàng nhanh chóng đuổi theo.
Mị Nhi cũng không đi xa, nàng đi ra bên ngoài, rõ ràng nàng chỉ muốn cùng nói vài chuyện với Hạ Thiên mà thôi.
- Vợ Mị Nhi, thật ra cảnh sát tỷ tỷ không phải là người ngoài, có gì chị cứ nói trước mặt chị ấy.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Đây là vài thứ của cậu.
Mị Nhi lấy ra một cái hộp đưa cho Hạ Thiên.
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Vợ Mị Nhi, đây là thứ gì?
- Cậu mở ra chẳng phải là biết sao?
Mị Nhi tức giận nói.
Hạ Thiên mở ra nhìn nhìn, hắn thấy bên trong cũng chẳng có thứ gì, chỉ là một tờ giấy chứng nhận, một tấm thẻ ngân hàng, vài tấm hộ chiếu, một chiếc đồng hồ.
- Đây là những vật chứng minh cậu có thân phận là người Ám tổ, lúc này Ám tổ đã chính thức được trùng kiến, bây giờ cậu là tổ trưởng Ám tổ, cũng chính là Ám Hoàng thứ hai. Những tấm hộ chiếu này dùng để đề phòng những chuyện bất đắc dĩ, ví dụ như cậu xuất ngoại thì sẽ có tác dụng, tấm thẻ ngân hàng này có tiền của Ám tổ đưa cho cậu, tất nhiên cậu cũng có thể bỏ tiền của mình vào, hơn nữa tấm card này sẽ không bị đóng băng.
Mị Nhi giải thích:
- Còn chiếc đồng hồ này, đây là sản phẩm công nghệ cao đặc chế chuyên biệt, không phải chỉ là đồng hồ, còn có tác dụng gửi thư từ qua lại và định vị. Nếu có ai liên lạc với cậu qua đồng hồ này, như vậy đối phương cũng là người Ám tổ, dù không có tín hiệu điện thoại thì chiếc đồng hồ này vẫn có thể liên hệ được.
Hạ Thiên nghe mà cảm thấy mơ hồ:
- Vợ Mị Nhi, thứ này dùng thế nào?
- Tôi dạy cho cậu, đồng hồ này có một hệ thống phân biệt thân phận, trước tiên sẽ tiến hành nhận thân, sau đó mới được kích hoạt...
Mị Nhi lần này rất kiên nhẫn, nàng bắt đầu dạy Hạ Thiên cách sử dụng đồng hồ. Nhưng Hạ Thiên không am hiểu sản phẩm công nghệ cao, vì vậy đến lúc cuối cùng khi biết được toàn bộ công năng thì đã mất hơn nửa giờ.
- Nhớ kỹ, đồng hồ này phải luôn đeo trên người, dù thế nào cũng đừng gỡ xuống, giấy chứng nhận phải bảo quản cho tốt, đừng để bị mất, hiểu chưa?
Cuối cùng Mị Nhi còn đặc biệt dặn dò một câu.
- Biết rồi, vợ Mị Nhi.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, hắn vung tay muốn ôm lấy nàng. Lúc này Mị Nhi vì đứng quá gần hắn, lại vội vàng không chuẩn bị kịp nên chẳng thể né tránh, vì vậy mà bị hắn ôm vào lòng. Một giây sau Hạ Thiên còn tháo cả kính râm của nàng xuống:
- Vợ Mị Nhi, nãy giờ chị đã khổ sở dạy bảo tôi, trước tiên tôi ban thưởng cho chị.
Hạ Thiên nói rồi hôn Mị Nhi, đáng tiếc là lúc này hắn lại nghe được giọng nói lo lắng của Lãnh Băng Băng:
- Hạ Thiên, mau đến đây, Thái Bằng Trình có gì đó rất lạ.
Chương 834: Cho thống khoái
Hạ Thiên nhanh chóng hôn lên mặt Mị Nhi, sau đó hắn buông nàng ra, thuận tay đeo kính râm cho nàng, sau đó hắn đi về phòng, hắn cũng không muốn để cho Thái Bằng Trình chết giấc.
Mị Nhi có chút tức giận, người này rõ ràng không buông tha cho bất kỳ cơ hội gì để chiếm tiện nghi của nàng.
Lãnh Băng Băng nhìn Mị Nhi, lúc này nàng đã xác định Mị Nhi có quan hệ không tầm thường với Hạ Thiên. Khoảnh khắc khi Mị Nhi đeo kính râm thì Lãnh Băng Băng cũng thấy được một gương mặt xinh đẹp tuyệt vời, vô tình trong đầu nàng cũng có ý nghĩ ghen ghét, Mị Nhi này không ngờ lại xinh đẹp như vậy.
Tất nhiên Lãnh Băng Băng sẽ nhanh chóng khôi phục lại bình thường, nàng lập tức đi vào nhà, sau đó nàng thấy Hạ Thiên đang đâm kim lên người Thái Bằng Trình, vì vậy mà không khỏi hỏi một câu:
- Thế nào? Hắn ta không sao đấy chứ? Tôi thấy hắn giống như đã hôn mê.
- À, không có gì, tôi chỉ muốn tra tấn mười phút đồng hồ, kết quả không cẩn thận để thời gian quá dài, vì vậy mà người này đã hôn mê.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Hắn sẽ tỉnh ngay thôi.
Lãnh Băng Băng không khỏi liếc mắt nhìn Mị Nhi, nàng thầm nghĩ lưu manh ôm đại mỹ nữ quá lâu, tất nhiên là mất thời gian.
Lãnh Băng Băng cũng không biết rõ mình đã hiểu lầm Hạ Thiên, trong thời gian ba mươi phút hắn mất phần lớn thời gian để học hỏi, chỉ có một giây đồng hồ cuối cùng hắn mới ôm hôn Mị Nhi, nhưng một giây đồng hồ cuối cùng này lại bị Lãnh Băng Băng nhìn thấy.
- Này, tỉnh lại.
Hạ Thiên đá lên người Thái Bằng Trình:
- Đừng giả vờ chết.
Hạ Thiên đá vào người làm Thái Bằng Trình kêu lên một tiếng đau đớn, hắn mở to mắt dựa vào góc tường, vẻ mặt tái nhợt, trong mắt có vẻ sợ hãi.
- Hạ Thiên, rốt cuộc mày muốn làm gì?
Thái Bằng Trình khó nén nổi khủng hoảng.
Lãnh Băng Băng không khỏi nhìn Hạ Thiên, bản lĩnh của lưu manh này thật sự không thể chê, những ngày qua nàng cũng không phải không thẩm vấn qua Thái Bằng Trình, nhưng trước nay Thái Bằng Trình cực kỳ bình tĩnh. Nhưng bây giờ Hạ Thiên còn chưa kịp thẩm vấn thì Thái Bằng Trình đã luống cuống, xem bộ dạng như vậy thì Thái Bằng Trình thật sự sợ hãi từ trong lòng với Hạ Thiên.
- Này, thằng ngu, nửa giờ qua có thoải mái không?
Hạ Thiên lười biếng nói.
- Hạ Thiên, tao và mày nào có thù oán gì? Dù mày muốn giết tao thì không thể cho một phương pháp thoải mái sao? Làm gì phải tra tấn?
Thái Bằng Trình cắn răng hỏi, nửa giờ qua quả thật là cơn ác mộng khủng bố nhất của cả đời hắn, cuối cùng hắn đã biết cái gì được gọi là sống dở chết dở. Điều làm hắn cảm thấy khó chịu chính là hắn đau đến mức khó thể chịu được nhưng chẳng thể nào phát ra được tiếng kêu phát tiết nổi đau, cảm giác này làm hắn cảm thấy bất lực chưa từng có.
Hạ Thiên khẽ gật đầu:
- Thật ra, anh và chú không có thù oán gì, anh cũng không có hứng thú tra tấn chú, nhưng có một thằng ngu uy hiếp anh ở Canada, thằng ngu này làm phiền anh, vì vậy anh mới phải làm phiền chú, chú muốn trách anh cũng không được, chú phải trách đám ngu ngốc ở Canada.
- Tao không biết mày nói về thứ gì...Á...
Thái Bằng Trình còn chưa nói dứt lời thì đã phát ra tiếng kêu thảm thiết, tiếng thét này có hương vị sởn tóc gáy làm cho Lãnh Băng Băng ở bên cạnh không khỏi cảm thấy có chút đáng thương. Tất nhiên nàng cũng không phải thật sự cảm thấy Thái Bằng Trình đáng thương, ngược lại Mị Nhi đứng ngoài cửa vẫn điềm nhiên như không giống như chẳng có chút cảm giác. Rõ ràng tố chất tâm lý của Mị Nhi tốt hơn Lãnh Băng Băng rất nhiều.
- Này, Thái Bằng Trình, vừa rồi chú đã trải qua nửa giờ đặc sắc, nhưng anh nói cho chú biết, mười lăm phút sau sẽ còn đặc sắc hơn. Trước mặt anh thì chú chỉ có đau đớn, càng ngày càng khổ sở.
Hạ Thiên vừa nói vừa lấy ngân châm đâm lên người Thái Bằng Trình vài cái:
- Thế nào? Bây giờ thấy rõ chưa?
- Á...Hạ Thiên...Mày...Cầu mày...Cho...Cho tao chết thống khoái...
Thái Bằng Trình liên tục kêu gào thảm thiết, gương mặt vì đau đớn mà vặn vẹo.
Hạ Thiên lại không động, sau đó hắn mới lóe người đến trước mặt Mị Nhi, hắn cười hì hì:
- Vợ Mị Nhi, cho tôi hôn một cái nhé?
Hạ Thiên vừa rồi chỉ mới hôn Mị Nhi như chuồn chuồn lướt nước, tuyệt đối không quá vui sướng, bây giờ hắn muốn làm lại.
- Tôi đi đây.
Mị Nhi xoay người muốn bỏ đi.
Hạ Thiên chợt sững sờ:
- Vợ Mị Nhi, chị đi đâu vậy?
- Trở lại thủ đô.
Mị Nhi thản nhiên nói:
- Tôi chỉ đến đưa vài vật phẩm cho cậu, bây giờ xong việc, tất nhiên tôi phải đi.
Mị Nhi quả thật chỉ đến đưa giấy chứng nhận cho Hạ Thiên, nàng định để Mộc Hàm đến, nhưng Mộc Hàm lại đẩy cho nàng, nói rằng nàng đưa sẽ thuận tiện hơn. Cuối cùng nàng phải đến đây, nhưng nàng thật sự không muốn đưa mình cho sắc lang này, nàng cũng định xem Hạ Thiên sẽ thẩm vấn Thái Bằng Trình thế nào, nào ngờ tên này thẩm vấn cũng giở trò lưu manh, nàng tức giận và muốn bỏ đi.
Lãnh Băng Băng ở bên cạnh cũng có chút tức giận, lưu manh chết tiệt này đứng trước mặt nàng và làm loạn với một người phụ nữ khác, đúng là quá đáng chết.
- Vợ Mị Nhi, chị vất vả đến thành phố Giang Hải, sao có thể đi?
Hạ Thiên vội vàng nói:
- Chị không đợi ngày mai đi được sao?
Mị Nhi nhìn Thái Bằng Trình còn đang kêu gào thảm thiết, sau đó nàng lên tiếng:
- Trước tiên cậu cứ phỏng vấn Thái Bằng Trình, tôi cũng biết rõ chuyện cậu bị uy hiếp, nếu cậu có thể hỏi được vài tin tức từ trong miệng hắn, như vậy tôi và Mộc Hàm ở thủ đô cũng dễ xử lý.
- Được rồi, trước tiên tôi hỏi tên ngốc này.
Hạ Thiên lách mình đến trước mặt Thái Bằng Trình, hắn đâm một châm lên người đối phương rồi hỏi:
- Này, ngu ngốc, bây giờ biết rõ anh đang nói gì rồi chứ?
- Mày...Mày muốn gì tao cũng nói, chỉ cần mày cho tao ra đi được thống khoái một chút.
Thái Bằng Trình thở hổn hển, trên mặt đầy mồ hôi.
- Vậy chú nói cho anh biết, tên ngốc ở Canada là ai?
Hạ Thiên mở miệng hỏi.
Lãnh Băng Băng ở bên cạnh bổ sung một câu:
- Có một tên ở Canada điều khiển đám người trong nước, trước tiên bọn họ bắt cóc vợ của cục trưởng Hào, hôm nay muốnn giết Lưu Thái Hà, còn uy hiếp Hạ Thiên không được nhúng tay vào, anh biết hắn là ai chứ?
- Đúng vậy, tên ngốc kia uy hiếp anh, anh muốn xử lý hắn, nếu chú nói ra tên của hắn, anh sẽ không tra tấn chú.
Hạ Thiên còn nói thêm.
Thái Bằng Trình nhìn Hạ Thiên, bộ dạng muốn nói lại thôi, giống như có gì đó cố kỵ. Nguồn truyện:
- Này, nói mau, nếu không anh sẽ đâm chú hai châm, đảm bảo chú còn đau đớn hơn vừa rồi.
Hạ Thiên dùng giọng không vui thúc giục.
Chương 835: Chỉ vì tiền
- Đừng, Hạ Thiên, cái gì tao cũng nói.
Thái Bằng Trình vội vàng nói:
- Nhưng...Tao thật sự không biết bọn họ là ai.
Sợ Hạ Thiên không tin thì Thái Bằng Trình vội bổ sung:
- Tao biết rõ có người ở Canada thao túng chuyện này, nhưng tao thật sự không biết thân phận của người kia, từ đầu đến cuối tao chưa từng tiếp xúc với hắn.
- Xem ra chú còn thích cảm nhận hương vị sống dở chết dở.
Hạ Thiên có chút bất mãn, hắn lấy ra ngân châm, chuẩn bị đâm xuống người Thái Bằng Trình.
- Đây là sự thật, tao không có gì để lừa mày.
Thái Bằng Trình lập tức gấp gáp:
- Tao dù sao cũng sắp chết, tao lừa mày có gì tốt? Tao chỉ muốn chết thoải mái một chút mà thôi.
Hạ Thiên thu ngân châm trở về, hắn lầm bầm một câu:
- Có lẽ chú nhìn giống như không nói dối, nhưng vì sao chú lại không biết vấn đề này?
- Thái Bằng Trình, đối phương vì cứu anh mà dùng rất nhiều thủ đoạn, đầu tiên là không tiếc bắt cóc vợ của cục trưởng Hào, còn phái người ám sát Lưu Thái Hà, hơn nữa còn biết rõ Hạ Thiên là ai. Người này dám điện thoại trực tiếp uy hiếp Hạ Thiên, có thể nói vì cứu cậu mà đối phương đã đưa ra lực lượng rất mạnh, điều này chứng minh anh rất quan trọng với bọn họ.
Lãnh Băng Băng nói một câu:
- Điều này có thể chứng minh quan hệ giữa các người là không tầm thường, bây giờ anh nói không biết đối phương là ai, anh cảm thấy chúng tôi có thể tin sao?
- Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy những lời của cảnh sát tỷ tỷ là rất đúng.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, sau đó hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn Thái Bằng Trình:
- Này, tên ngu, có phải chú muốn anh châm một cái mới muốn nói thật.
- Hạ Thiên, cảnh sát Lãnh, sự việc cũng không phải như các người nghĩ, tôi và tên kia thật ra không có quan hệ gì đặc biệt, sở dĩ hắn phát động nhiều tài nguyên để cứu tôi, chỉ vì tôi mua cho mình một phần bảo hiểm.
Thái Bằng Trình vội vàng giải thích:
- Trên tay tôi có một khoản tiền, hắn cứu tôi chẳng phải vì quan hệ mật thiết giữa hai bên, hắn chỉ vì số tiền kia mà thôi.
- Đối phương phát động lực lượng lớn như vậy, chẳng lẽ vừa ý với chút tiền của anh sao?
Lãnh Băng Băng hừ một tiếng hỏi.
- Cảnh sát Lãnh, chẳng lẽ cô quên trước kia tôi làm gì sao? Tôi điều chế ma túy, lợi nhuận thế nào? Không cần tôi nói rõ chứ?
Thái Bằng Trình lộ ra nụ cười khổ:
- Còn nữa, người kia làm tất cả cũng chỉ vì tiền mà thôi, vì vậy tiền đối với đối phương là cực kỳ quan trọng, tôi đã sớm biết điều này nên gửi một số tiền lớn ở ngân hàng Thụy Sĩ, chỉ mình tôi biết số tài khoản và mật mã, hơn nữa tất cả chỉ nằm trong đầu tôi, nếu bọn họ muốn có tiền thì phải cứu tôi ra, nếu không thì đừng hòng.
- Anh nói mình có bao nhiêu tiền?
Mị Nhi không nói gì chợt xen vào một câu.
- Một tỷ.
Thái Bằng Trình nhìn Mị Nhi, sau đó hắn bổ sung một câu:
- Một tỷ Euro.
Mị Nhi không khỏi đưa mắt nhìn Lãnh Băng Băng, tên chết tiệt này buôn ma túy lời nhiều tiền như vậy sao? Lúc này nàng có lẽ đã tin lời Thái Bằng Trình, nếu người này thật sự có một tỷ Euro, quả thật sẽ có thể làm người ta bỏ ra cái giá lớn đến cứu hắn. Vì một số tiền lớn như vậy, ai cũng động tâm.
Lãnh Băng Băng có chút hoài nghi.
- Cảnh sát Lãnh, số tiền này không riêng gì buôn ma túy mới có được, nắm xưa tôi một tay che trời ở huyện Lâm Giang, muốn có tiền thì rất dễ, tôi đã lấy được một trăm triệu, đến bây giờ còn chưa ai biết. Vì vậy một tỷ Euro cũng không có gì quá khó khăn.
Thái Bằng Trình cười nhạt một tiếng:
- Đáng tiếc tôi quá mức hưởng thụ hương vị thổ hoàng đế, không chịu rời khỏi Lâm Giang, nếu không tôi đã sớm sang Canada hưởng phúc, cũng không đụng mặt các người, không có kết cục bây giờ.
Thái Bằng Trình biết mình chết chắc nên rất bình tĩnh, hắn nói đến chuyên trước kia mà không khỏi cảm khái:
- Lòng tham không đáy thường có kết cục như vậy, tôi đã sớm biết có ngày mình bị bắt, nhưng tôi nghĩ rằng trước khi đó mình có thể bỏ chạy, không ngờ kết quả là thế này.
- Muốn nghiệm chứng lời nói của anh có phải là thật không, điều này rất đơn giản, anh đã nói mình có một tỷ Euro ở ngân hàng Thụy Sĩ, vậy anh nói số tài khoản và mật mã ra, chúng tôi sẽ điều tra thêm.
Mị Nhi thản nhiên nói.
Thái Bằng Trình nhìn Mị Nhi, vẻ mặt có chút không nỡ. Hắn biết rõ, nếu nói rõ số tài khoản và mật mã thì sẽ chẳng còn tiền, nếu không còn tiền thì hắn sẽ chẳng còn chút tư bản nào, sẽ không còn ai đến cứu hắn, hắn chỉ còn đường chết.
- Anh còn hy vọng dùng số tiền kia để cứu mình sao?
Mị Nhi rõ ràng nhìn thấu ý đồ của Thái Bằng Trình, giọng nói của nàng lạnh như băng:
- Xem ra anh muốn thử lại hương vị vừa rồi.
- Không, tôi sẽ nói ngay.
Thái Bằng Trình vội vàng nói, khoảnh khắc này hắn đã vứt bỏ hy vọng xa vời của mình, hắn rơi vào trong tay Hạ Thiên, hắn không còn gì để lựa chọn.
Thái Bằng Trình nhanh chóng nói ra số tài khoản và mật mã, Mị Nhi gọi một cuộc điện thoại, vài phút sau nàng khẽ nói với Hạ Thiên:
- Hắn ta không nói dối, một tỷ Euro đã được chuyển đến một tài khoản của Ám tổ.
Hạ Thiên có chút mơ hồ:
- Vợ Mị Nhi, sao phải đưa vào tài khoản Ám tổ? Trực tiếp cho chị không được sao?
- Tiền này xem như kinh phí cho Ám tổ.
Mị Nhi khẽ giải thích một câu:
- Có lẽ cậu không biết, tất cả tài chính cho mọi hoạt động của Ám tổ đều lấy từ lợi nhuận của chính mình, anh vừa lên chức Ám Hoàng đã lấy được lợi nhuận như vậy, cũng coi như lập công.
- Như vậy sao?
Hạ Thiên cũng không tiếp tục truy vấn, tuy một tỷ Euro là rất nhiều nhưng hán cũng không thấy quá lớn, chủ yếu là bây giờ hắn không thiếu tiền.
Hạ Thiên quay đầu nhìn Thái Bằng Trình và có chút buồn bực, người này không biết tên Canada là ai, như vậy ai biết?
- Này, chú cảm thấy tên ngốc Canada là ai?
Hạ Thiên lại hỏi một câu.
- Điều này tôi không biết, tổ chức của chúng tôi là sự kết hợp lợi ích, thật ra cũng không quá nghiêm mật, nhưng vì thế mà thân phận của người tổ chức ở Canada rất bí mật, không ai biết.
Thái Bằng Trình lắc đầu:
- Tôi chỉ biết người kia liên tục lấy tiền từ trong nước sang Canada, rốt cuộc là bao nhiêu tiền, tôi không biết.
Lãnh Băng Băng lại hỏi một câu:
- Người kia dùng thủ đoạn gì để lấy tiền ra?
Chương 836: Mắng nhầm người
- Thật ra phương pháp của bọn họ rất đơn giản.
Thái Bằng Trình nói:
- Bọn họ sẽ chọn một người, những người này có thể là quan viên, cũng có thể là công nhân viên, nhân viên ngân hàng. Những người này bình thường cấp bậc không cao nhưng trên tay có chút thực quyền, có thể tham ô nhiều tài sản. Sau khi có được mục tiêu thì bọn họ sẽ dùng tiền tài và người đẹp để hấp dẫn đám người này. Sau khi đám này hãm sâu vào bên trong và không thể thoát ra, đám người kia sẽ cổ động bọn họ tham ô tài chính, mỗi lần là mười triệu. Sau khi thành công thì bọn họ sẽ chuyển tiền đến Canada, đám người kia cũng có phần, vì vậy mà ai cũng có cuộc sống cực kỳ sung sướng.
Thái Bằng Trình nói đến đây thì dừng lại một chút, sau đó hắn bổ sung thêm một câu:
- Đây là toàn bộ quá trình trên cơ bản, thao tác cũng không khó, lúc này trong nước giám sát cũng không quá nghiêm, rất nhiều nhân vật có thể tham ô vài chục triệu. Những chuyện tương tự thế này, tôi nghĩ rằng các người đều đã từng được nghe thấy.
- Đám hại nước hại dân.
Lãnh Băng Băng không nhịn được phải mắng một câu.
- Hạ Thiên, những gì mày cần đều đã được tao nói rõ, bây giờ mày đã cho tao ra đi thoải mái rồi chứ?
Thái Bằng Trình mở miệng hỏi, bây giờ hắn đã sớm muốn được giải thoát.
- Không dễ dàng như vậy đâu.
Lãnh Băng Băng hừ nhẹ một tiếng:
- Tôi còn rất nhiều chuyện muốn biết, nhưng phải đến cục cảnh sát rồi nói sau. Nếu anh thành thật cung khai và thú nhận đồng phạm, như vậy tôi có thể đảm bảo anh được ra đi thanh thản yên vui, nếu không tôi sẽ đưa anh đến tay Hạ Thiên.
- Được, tôi nói là được.
Thái Bằng Trình lúc này đã rất thành thật, đối với hắn thì kéo dài thơi gian cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Lãnh Băng Băng quay đầu nhìn Hạ Thiên, nàng khẽ hỏi:
- Cậu còn gì muốn hỏi hắn không? Nếu không thì tôi đưa hắn về cục cảnh sát, không thể cho đám tội phạm kia chạy thoát được.
- Cảnh sát tỷ tỷ, không bằng để tôi hỏi hắn, sau đó đến thủ đô xử lý cả đám kia.
Hạ Thiên còn nhớ rõ, hắn đã nói sẽ xử lý cả đám Thái Bằng Trình.
- Chuyện này để tôi làm.
Lãnh Băng Băng lắc đầu, nàng không muốn Hạ Thiên đại khai sát giới, nàng chỉ hy vọng làm việc theo pháp luật, phải đẻ đám người kia bị bắt và xử đúng trình tự.
- Chị ấy nói đúng, việc này cứ để cho chị ấy ra tay.
Mị Nhi đón lời:
- Chị ấy là cảnh sát, làm việc này rất phù hợp, tôi và Mộc Hàm ở bên kia sẽ phối hợp, sẽ hốt gọn cả bọn có quan hệ.
Mị Nhi dừng lại một chút rồi bổ sung một câu:
- Bây giờ thân phận của cậu đã không giống trước kia, những chuyện này cậu không nên tự mình ra tay, nếu không sự việc truyền ra ngoài và người ta tưởng rằng ám tổ không có người.
- Được.
Hạ Thiên đồng ý, gần đây hắn rất nghe lời vợ, bây giờ vợ đã nói như vậy, chính hắn cũng cảm thấy đúng, những chuyện nhỏ nhặt không cần mình ra tay, để cho vợ đi thu phục là được. Điều hắn cần ra tay chính là trực tiếp đi Canada chém tên khốn bên kia.
- Tôi đưa Thái Bằng Trình về cục cảnh sát.
Lãnh Băng Băng nói rồi xách Thái Bằng Trình lên, Mị Nhi thấy tình cảnh như vậy thì không khỏi liếc mắt nhìn, nàng nhanh chóng đoán ra Lãnh Băng Băng tám phần cũng như mình, cũng đã được sắc lang này dùng phương pháp đặc thù để cải tạo.
Lãnh Băng Băng nhanh chóng đưa Thái Bằng Trình đi, mà Mị Nhi cũng chuẩn bị bỏ đi:
- Tôi muốn quay về thủ đô.
- Vợ Mị Nhi, chị không thể đợi một buổi tối mới đi sao?
Hạ Thiên có chút không tình nguyện, vợ Mị Nhi mới đến, sao lại đi ngay?
- Thủ đô còn có việc.
Mị Nhi kiếm cớ.
Hạ Thiên đang định nói chuyện thì điện thoại vang lên, lại là số đến từ Canada.
- Thằng ngu mày còn dám gọi đến sao?
Hạ Thiên nhận điện thoại thì mắng ngay.
- Mày mới ngu.
Âm thanh bên kia có chút tức giận, sau đó treo máy.
Hạ Thiên có chút sững sờ, quái lạ, âm thanh sao giống vợ sư tỷ xinh đẹp vậy?
Hạ Thiên nhìn kỹ dãy số, sau đó hắn phát hiện ngoài những số trước có hơi giống thì những số sau hoàn toàn khác biệt với số máy của tên khốn đến từ Canada, vì vậy hắn hiểu mình mắng nhầm người.
Hạ Thiên đang có chút sững sờ thì cảm thấy có gì đó là lạ, sao hắn không còn nghe thấy nhịp tim của Mị Nhi? Hắn quay đầu lại xem thì chợt buồn bực, Mị Nhi đã thừa dịp hắn nghe điện thoại mà chạy mất.
- Vợ Mị Nhi vẫn dùng chiêu này, mỗi lần đều thừa dịp mình không chú ý mà bỏ chạy.
Hạ Thiên có chút bất mãn, lần sau gặp lại hắn nhất định phải giám sát chặt chẽ một chút, không cho nàng lén trốn đi.
- Chồng nhỏ, sao cậu lại như vậy?
Điện thoại vừa nối thông thì Isabella đã khó hiểu nói:
- Tôi vất vả lắm mới thuyết phục được huấn luyện viên gọi điện thoại cho cậu, sao cậu mở miệng là mắng người?
- Chị Isabella, tôi mắng nhầm.
Hạ Thiên đành phải giải thích rõ ràng cho Isabella, hắn cũng rất khó hiểu, đây là lần đầu tiên vợ sư tỷ xinh đẹp chủ động điện thoại cho hắn, kết quả là bị hắn mắng cho cúp máy.
- Chồng nhỏ, cậu nói có kẻ ở Canada uy hiếp cậu sao?
Isabella ó chút ngạc nhiên:
- Ai lớn gan như vậy?
- Tôi cũng không biết là ai, nếu không đã bắt từ lâu rồi.
Hạ Thiên căm giận nói.
- Hì hì, chồng nhỏ, nếu cậu biết đối phương là ai thì cũng không cần đến, tôi giúp cậu là được, vì tôi đang ở Canada.
Isabella nũng nịu nói.
- Chị Isabella, không cần chị hỗ trợ, toi mà biết tên ngốc kia là ai, tôi sẽ tự mình xử lý.
Hạ Thiên căm giận nói:
- Đừng tưởng rằng lẩn trốn ở phương xa thì giỏi, dù xa thế nào tôi cũng có thể túm được.
- Hì hì, vậy cũng tốt, chồng nhỏ, nếu cậu đến sớm thì có thể gặp được tôi và huấn luyện viên, tôi và huấn luyện viên sẽ ở Canada vài ngày.
Isabella cười nói:
- Được rồi, tôi không nói nữa, trước tiên phải đi giải thích với huấn luyện viên, xem chị ấy có tha thứ hay không.
Isabella nhanh chóng cúp điện thoại, Hạ Thiên cũng đến biệt thự của Kiều Tiểu Kiều, khi vừa vào cửa hắn đã thấy Liễu Mộng chạy đến.
- Tiểu bại hoại, chị vừa nói có người muốn hại Vân Mạn, chúng ta đi đánh hắn.
Liễu Mộng nói với bộ dạng muốn đánh người.
Hạ Thiên nghe nói như vậy thì có chút buồn bực, hắn cũng rất muốn bắt tên ngốc kia, nhưng vấn đề là chẳng biết đối phương là ai, bây giờ cũng chỉ hy vọng Tiểu Yêu Tinh có thể giúp đỡ điều tra được tên kia mà thôi.
Chương 837: Cậu là đại lừa gạt
- Chị Mộng, bây giờ đã muộn rồi, sau này hãy đánh.
Hạ Thiên chỉ có thể tìm cớ, thật ra bây giờ vẫn chưa tính là muộn, trời còn chưa tối, tất nhiên cũng không tính là sớm, một lúc sau có thể tối bất cứ lúc nào.
- Không được, chị muốn đánh nhau.
Liễu Mộng bĩu môi:
- Chị đang rất nhàm chán.
- Chị Mộng, nếu chị muốn đánh, tôi sẽ đánh với chị.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
Liễu Mộng cong miệng:
- Chị không bằng tiểu bại hoại, chị không đánh lại cậu, hơn nữa chị luôn làm chuyện xấu, chị không thích chơi với cậu.
Ánh mắt Hạ Thiên chợt xoay chuyển, sau đó hắn chuyên chú nói:
- Chị Mộng, tôi có một biện pháp có thể giúp chị trở nên lợi hại hơn cả tôi, chị có muốn thử không?
- Thật vậy sao?
Liễu Mộng lập tức có hứng thú:
- Tiểu bại hoại, cậu không gạt chị đấy chứ?
- Tất nhiên là thật, tôi đảm bảo chị có thể trở nên lợi hại hơn lúc này rất nhiều.
Hạ Thiên trả lời rất khẳng định.
- Vậy mau giúp chị.
Liễu Mộng có chút vội vàng:
- Chị rất muốn lợi hại hơn, sau đó sẽ đánh với cậu một trận.
- Chị Mộng, chúng ta lên lầu cái đã.
Hạ Thiên cuối cùng cũng di chuyển được lực chú ý của Liễu Mộng, hắn thuận tay bế nàng lên rồi trực tiếp nhảy lên lầu hai, đi vào phòng ngủ của nàng, đóng cửa lại, bắt đầu cởi quần áo của nàng.
Liễu Mộng liên tục kháng nghị, đáng tiếc là nàng có kháng nghị cũng không hiệu quả, Hạ Thiên chỉ mất mười giây ngắn ngủi để cởi sạch quần áo trên người nàng. Sau đó hắn đặt nàng nằm ngang lên giường, mãi đến lúc này Hạ Thiên mới giải thích với nàng một câu:
- Chị Mộng, tôi sẽ dùng Ngịch Thiên Bát Châm để tẩy tủy cho chị, như vậy sẽ làm cho quần áo của chị nhuốm bẩn, trước tiên tôi phải cởi ra.
- Cậu là tiểu bại hoại và chuyên gia lừa gạt, chị không tin cậu.
Liễu Mộng bĩu môi:
- Mau mặc quần áo lên cho chị, nếu không lát nữa chị sẽ đánh cậu.
- Đét.
Hạ Thiên vỗ lên mông Liễu Mộng:
- Chị Mộng, tôi là tiểu bại hoại, tôi cũng không gạt chị, nếu chị còn nói tôi lừa gạt, tôi sẽ đánh vào mông chị.
- Nếu cậu còn tiếp tục đánh chị, chị sẽ chạy đi mà chẳng cần mặc quần áo.
Liễu Mộng thở phì phò trừng mắt nhìn Hạ Thiên:
- Chị muốn cho người khác thấy mình trần như nhộng, để cậu thiệt thòi chết người.
- Chị Mộng, uy hiếp chồng là không tốt.
Hạ Thiên có chút mất hứng.
- Chị nào có uy hiếp cậu, chị cũng không mặc quần áo chạy ra, như vậy sẽ rất dọa người, ai bảo cậu không ngoan?
Liễu Mộng bĩu môi:
- Suốt ngày chỉ biết cởi quần áo của chị và làm chuyện xấu, bảo cậu theo giúp chị đi chơi lại chẳng chịu.
- Chị Mộng, trước tiên tôi sẽ tẩy tủy cho chị, lát nữa sẽ cùng chị chơi đùa.
Hạ Thiên lấy ngân châm ra, hắn lật nàng nằm ngữa lên giường, cũng không cần Liễu Mộng đồng ý, hắn đâm kim lên người nàng.
Một giờ sau.
- Á, tiểu bại hoại, cậu lấy đâu ra nhiều bùn bôi lên người chị thế này?
Liễu Mộng nói có chút mất hứng.
- Chị Mộng, đây đều là tạp chất trên người chị.
Hạ Thiên chỉ còn có cách giải thích, sau đó hắn ôm Liễu Mộng vào nhà tắm, mãi đến khi sạch sẽ hắn mới ôm chạy về.
- Tiểu bại hoại, cậu thật sự không gạt chị, lúc này chị cảm thấy mình mạnh hơn rất nhiều.
Liễu Mộng còn chưa mặc quần áo, nàng đánh về phía Hạ Thiên.
Ba phút sau.
- Hu hu hu...Tiểu bại hoại, cậu là lừa gạt, tôi còn đánh không lại cậu...À...Không cần...Chị muốn ở bên trên, nếu không chị chẳng quan tâm đến cậu nữa.
Liễu Mộng cuối cùng thấy mình không thắng Hạ Thiên, bây giờ cả hai đang đánh du kích trên giường, nàng không phục nên cho Hạ Thiên xuống dưới, coi như tìm về chút mặt mũi.
Khi ở cùng một chỗ với Liễu Mộng thì Hạ Thiên luôn sẽ không mệt mỏi, cả buổi tối hắn không ngừng nghỉ, sáng ngày hôm sau vẫn thức dậy rất sớm. Hắn chẳng những không thấy rả rời, ngược lại tinh thần rất đầy đủ, ngủ nghỉ rất tốt.
Vì tối qua công lực của Liễu Mộng chợt tăng mạnh, vì vậy mà bọn họ song tu cả buổi tối cũng có hiệu quả tốt hơn bình thường. Tối qua Hạ Thiên thu được lợi ích không nhỏ, ngược lại thì Liễu Mộng vẫn như trước, vẫn có vẻ tiêu hao rất nhiều. Sáng sớm Hạ Thiên thức dậy mà Liễu Mộng thì nằm trên giường ngáy o o, xem ra còn chưa thể tỉnh ngay được.
- Lưu manh.
Hạ Thiên đi xuống phòng khách thì Kiều Phượng Nhi mắng một câu, lúc này vẻ mặt của đám phụ nữ trong phòng cũng đỏ lên. Kiều Tiểu Kiều và Kiều Hoàng Nhi có chút không quá tự tại, mà Liễu Vân Mạn thì rất mất tự nhiên.
Nguyên nhân đơn giản, tối qua Liễu Mộng đặc biệt điên khùng, nàng rên rỉ không kiêng nể gì. Tuy biệt thự này cách âm rất tốt nhưng cũng không thể chịu nổi âm thanh của Liễu Mộng. Hơn nữa công lực của nàng đã thâm hậu, vì vậy lực xuyên thấu là rất mạnh, vì vậy những người khác trong biệt thự cũng nghe được.
Liễu Vân Mạn cả đêm mất ngủ, nàng tự giác nhớ ra tình hình giữa mình và Hạ Thiên, trong lòng chợt có ý nghĩ cổ quái, chẳng lẽ Liễu gia có di truyền tính điên khùng, lên giường sẽ là như vậy sao? Nếu không thì sao mỗi lần mình chung đụng với Hạ Thiên cũng giống hệt như cô cô?
- Em mới là lưu manh.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Kiều Phượng Nhi.
- Anh.
Kiều Phượng Nhi rất tức giận:
- Tôi lưu manh thế nào?
- Em nghe lén anh và chị Mộng ngủ với nhau, em không lưu manh thì là gì?
- Anh...Anh...Anh, ai nghe lén?
Kiều Phượng Nhi rất tức giận:
- Cũng không phải tôi muốn nghe, ai bảo các người kêu gào quá lớn/
- Em nghe được không biết tránh xa mọt chút sao?
Hạ Thiên vẫn có rất nhiều lý do:
- Chị Mộng là vợ của anh, anh và chị Mộng làm như vậy là bình thường, em không phải là vợ anh, còn ở bên cạnh nghe lén, không lưu manh thì là gì?
- Tóm lại anh mới là lưu manh.
Kiều Phượng Nhi thở phì phò nói.
- Tôi không muốn tranh với em.
Hạ Thiên nói với vẻ mặt khinh thường:
- Đúng là không biết nói đạo đức nghề nghiệp.
Kiều Phượng Nhi thiếu chút nữa đã tức giận ói máu, lưu manh này còn nói đến đạo đức nghề nghiệp sao? Hắn có à? Có thật sao? Có biết xấu hổ khi nói về bốn chữ đạo đức nghề nghiệp hay không.
Hạ Thiên cũng không muốn cãi nhau với Kiều Phượng Nhi, tối qua hắn tiêu hao nhiều thể lực, bây giờ cần bổ sung cấp bách. Vì vậy mà sau khi hắn ăn sạch tất cả bữa sáng thì Kiều Phượng Nhi lại buồn bực, lưu manh đáng chết, rõ ràng ăn sạch, bữa sáng nàng tự làm đã chẳng còn.
- Ông xã, điện thoại kìa...
Khi Kiều Phượng Nhi còn đang định mắng người thì điện thoại của Hạ Thiên vang lên.
Hạ Thiên lấy ra xem, thì ra là Tiểu Yêu Tinh điện thoại đến, vì vậy hắn tranh thủ nhận máy và hỏi một câu:
- Vợ, có phải em tìm được tên ngốc Canada rồi không?
Chương 838: Tôi muốn đi Toronto
- Đúng vậy, đúng vậy, chồng, em rất lợi hại, tuy hôm qua còn chưa mượn đến siêu máy tính nhưng sáng nay đã có kết quả.
Tiểu Yêu Tinh ở đầu dây bên kia rất hưng phấn:
- Chồng, anh nhớ ban thưởng cho em đấy nhé.
- Anh sẽ ban thưởng cho em, nhưng mau nói cho anh biết tên ngốc kia là ai? Anh muốn đi xử lý hắn ngay lập tức, miễn cho hắn cứ đi uy hiếp anh.
Hạ Thiên nhanh chóng nói, hắn rất cấp bách với chuyện này, hắn muốn bóp chết tên khốn muốn đối phó với vợ mình.
- Chồng, em sẽ chuyển tư liệu của hắn đến điện thoại của anh, anh cứ từ từ xem, em đi ngủ trước đây.
Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói một câu rồi cúp điện thoại, mọt giây sau điện thoại của Hạ Thiên đã nhận được một gói tin.
- Thằng ngu kia có bộ dạng không ra gì.
Hạ Thiên mở gói tin ra, khi thấy một tấm ảnh thì đưa mắt nhìn qua và thầm nói mọt câu.
Kiều Tiểu Kiều ở bên cạnh cuối cùng cũng nhịn không được nói:
- Chồng, tìm được người uy hiếp anh chưa?
- Tiểu Yêu Tinh vừa tìm được rồi.
Hạ Thiên khẽ gật đầu:
- Vợ, giúp anh đặt vé máy bay, anh muốn đi Toronto.
Kiều Tiểu Kiều chợt sững sờ:
- Chồng, anh muốn đi Toronto? Là Toronto của Canada sao?
- Đúng vậy, chính là chỗ đó, tên khốn uy hiếp anh ở Toronto, anh muốn đi xử lý hắn.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, bộ dạng rất đương nhiên.
- Chồng, trước tiên anh không cần vội vã như vậy, bây giờ nên xem xét lại, anh chưa từng đi xa như thế, hơn nữa lại không biết tiếng Anh, một người đi thì không quá thuận tiện.
Kiều Tiểu Kiều không khỏi khuyên nhủ.
Hạ Thiên không quan tâm:
- Vợ, không sao, anh chỉ đi giết người, sau đó sẽ quay lại, hơn nữa chỗ đó còn có chị Isabella, chị ấy có thể dẫn đường cho anh, chắc chắc chị ấy rất quen thuộc chỗ đó.
- Chị Isabella đang ở đó sao?
Kiều Tiểu Kiều chợt sững sờ, sau đó nàng hạ thấp âm thanh:
- Chồng, chị ấy đang ở đấy, sao anh phải đích thân đi? Anh có thể nhờ chị ấy hỗ trợ, chị ấy nhất định sẽ tình nguyện ra tay.
- Chị Isabella cũng nói như vậy, nhưng anh muốn tự mình đi.
Hạ Thiên đã quyết định:
- Anh đã nói sẽ chém tên ngốc kia thành mười tám mảnh, không thể nhờ người khác được, gần đây anh nói rất chắc.
Hạ Thiên dừng lại một chút rồi bổ sung:
- Nhị sư phụ nói giết gà dọa khỉ cũng rất quan trọng, tên ngốc kia tự cho mình là ở xa và anh không thể làm gì được, anh muốn cho hắn biết dù ở xa thế nào cũng bị túm, để xem sau này còn ai dám làm tổn thương vợ anh.
- Như vậy chồng nhất định phải đi sao?
Kiều Tiểu Kiều có chút bất đắc dĩ, chồng nhiều khi rất nghe lời nàng, nhưng những sự việc mà hắn đã quyết tâm thì nàng khó thể có biện pháp thay đổi được. Thực tế nàng biết rất rõ, chồng mình có vẻ giống như một đứa trẻ, làm việc tùy ý nhưng cũng rất có chủ ý.
- Đúng vậy.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, sau đó an ủi Kiều Tiểu Kiều một câu:
- Vợ yên tâm, anh đi xem và sẽ quay lại, không lâu đâu.
- Được rồi, chồng, khi nào thì anh đi?
Kiều Tiểu Kiều chỉ còn nước hỏi như vậy, lần trước Hạ Thiên đi thủ đô nàng cũng không lo lắng, dù sao thủ đô cũng không tính là xa, chỉ mất hai giờ từ Giang Hải bay đi mà thôi. Nhưng Toronto thì khác, nơi đó rất xa, cần ba mươi tiếng đồng hồ, dù hắn đi và về ngay cũng phải mất ba bốn ngày.
- Càng nhanh càng tốt.
Hạ Thiên khó thể chờ đợi thời điểm bắt được tên khốn kia.
- Vậy thì được, em sẽ lập tức đặt vé máy bay, nhưng, chồng, anh có hộ chiếu không?
- Có, hôm qua vợ Mị Nhi đưa cho anh vài cái.
Hạ Thiên trả lời.
- Vài cái hộ chiếu?
Kiều Tiểu Kiều có chút buồn bực, sao có vài cái? Không phải là giả sao?
Kiều Tiểu Kiều lấy tất cả hộ chiếu của Hạ Thiên ra xem, sau đó nàng mới biết được hắn có vài cái, tất cả đều là thật, chỉ có một cái có tên là Hạ Thiên, tất cả những cái khác đều có tên giả, rõ ràng để cho hắn dùng khi muốn giấu thân phận.
Kiều Tiểu Kiều nhanh chóng đặt vé máy bay từ thành phố Giang Hải đến Toronto cho Hạ Thiên, nhưng máy bay phải hơn tám giờ tối mới cất cánh, đây là chuyến bay sớm nhất từ Toronto đến thành phố Giang Hải.
Hạ Thiên biết sẽ bay vào giờ tối nên có hơi thất vọng, xem ra phải để cho tên ngốc ở Canada sống thêm vài giờ.
Hơn mười giờ sáng, Kiều Đông Hải xuất hiện trong biệt thự của Kiều Tiểu Kiều.
- Hạ Thiên, nghe nói cậu muốn đi Canada?
Kiều Đông Hải thấy Hạ Thiên thì dùng giọng ngạc nhiên hỏi thăm:
- Cậu đi làm gì? Du lịch sao?
- Xử lý một tên.
Hạ Thiên thuận miệng trả lời.
Kiều Đông Hải chợt ngẩn ngơ, xử lý một người còn phải chạy ra nước ngoài sao?
- Đại ca, có phải anh có việc gì không?
Kiều Tiểu Kiều hỏi một câu.
- Có chút chuyện, là chuyện liên quan đến Thạch Trường Canh. Anh đã cho người điều tra, bây giờ ông ta đang bị ủy ban kỷ luật nhốt trong một nhà khách, nghe nói vấn đề của ông ấy là rất lớn, có rất nhiều người ở huyện Mộc Dương đến ủy ban kỷ luật tỉnh ủy tố cáo.
Kiều Đông Hải nói đến chuyện chính:
- Nhưng anh căn cứ vào tin tức nhận được mà biết ông ta chưa khai gì cả, ngược lại bí thư huyện ủy Mộc Dương đã không chịu được áp lực, nghe nói bí thư đã khai ra Thạch Trường Canh.
- Đại ca, ý của anh là bây giờ tội danh của Thạch Trường Canh đã được chứng thực?
Kiều Tiểu Kiều có chút lo lắng, trước đó chồng nàng đồng ý với Vân Thanh là sẽ cứu Thạch Trường Canh ra, nhưng Thạch Trường Canh không phải là người tốt đẹp gì, chồng nàng bị cuốn sâu vào cũng không tốt.
- Thế cũng chưa chắc, Thạch Trường Canh này rất thông minh, chuyện của hắn làm rất sạch sẽ, không để lại bất kỳ căn cứ chính xác nào cả. Bây giờ chỉ có vài phần khẩu cung, nếu nói một cách nghiêm khắc thì những thứ đó còn chưa đủ chống tội ông ấy.
Kiều Đông Hải lắc đầu:
- Nhưng cũng vì vậy mà ông ta khó thể được thả ra, vì chủ tịch vừa đến nhận chức là Tống Kim Bình có vẻ rất quan tâm đến vụ án này, ủy ban kỷ luật tỉnh ủy cũng giống như muốn đánh lâu dài với Thạch Trường Canh, nếu ông ta không nhận tội thì sợ rằng sẽ bị giam giữ dài ngày.
Kiều Đông Hải dừng lại một chút rồi bổ sung:
- Việc này anh đã hỏi Nhị thúc, Nhị thúc nói không có biện pháp, trừ khi chủ tịch Tống thả người, nếu không Thạch Trường Canh khó thể tránh khỏi một kiếp.
- Điều này có chút phiền toái.
Kiều Tiểu Kiều khẽ trầm ngâm, nàng biết Tống Kim Bình là người Tống gia đến từ thủ đô, mà kẻ địch lớn nhất của Hạ Thiên lúc này cũng ở Tống Gia, vì vậy mà nàng có chút nghi ngờ, sợ rằng hành động của Tống Kim Bình nhằm vào Thạch Trường Canh, rất có thể cũng vì hướng về phía Hạ Thiên.
Kiều Tiểu Kiều suy nghĩ một lúc rồi quay đầu nhìn Hạ Thiên, nàng nói:
- Chồng, nếu không anh điện thoại cho chị Thanh, trước tiên nói rõ tình huống với chị ấy, để xem chị ấy có nhất định phải cứu Thạch Trường Canh ra không?
Chương 839: Phòng nhỏ hay phòng giường lớn
- Không có vấn đề, bây giờ anh phải điện thoại cho chị Vân Thanh
Hạ Thiên nói và chuẩn bị gọi cho Vân Thanh, nhưng khi điện thoại còn trong tay và chưa được móc ra khỏi túi thì chuông đã đổ.
Hạ Thiên lấy điện thoại ra xem, hắn có chút kinh ngạc, hắn lập tức nhận điện thoại rồi mở miệng:
- Vợ Mị Mị, chị muốn đến Giang Hải sao?
Kiều Tiểu Kiều nghe được những lời xưng hô của Hạ Thiên mà trong đầu chợt bùng lên những ý niệm cổ quái, nàng biết rõ vợ Mị Mị trong lời nói của Hạ Thiên chính là Tống Ngọc Mị, một trong bốn đóa hoa thủ đô, cũng là đại tiểu thư của Tống gia ở thủ đô, cũng chính là cháu ruột của Tống Kim Bình vừa được Kiều Đông Hải nhắc đến.
Thật ra dù là Kiều Tiểu Kiều cũng không biết Hạ Thiên có ý gì, hắn biết rõ trong Tống gia có kẻ địch lớn nhất của mình, biết có một Tống Ngọc Mị khác có thể uy hiếp đến thần tiên tỷ tỷ, nhưng hắn vẫn rất thân mật với Tống Ngọc Mị này. Kiều Tiểu Kiều vốn nghĩ rằng Hạ Thiên sẽ lợi dụng quan hệ với Tống Ngọc Mị này để đối phó với Tống Ngọc Mị khác, nhưng khi thấy bộ dạng vui sướng của Hạ Thiên khi nhận điện thoại, nàng không thể không nghi ngờ, chồng nàng thật sự thích Tống Ngọc Mị này.
Hạ Thiên tất nhiên không biết Kiều Tiểu Kiều đang suy nghĩ về vấn đề gì, lúc này hắn đã nghe thấy một câu nói làm chính mình vui sướng, nhưng chỉ là một câu:
- Tôi đã đến thành phố Giang Hải.
- Vợ Mị Mị, chị đang ở đâu?
Hạ Thiên vội vàng nói:
- Tôi đi tìm chị.
- Tôi vừa xuống máy bay không lâu, đang đi đến khách sạn.
Tống Ngọc Mị trả lời:
- Nếu cậu nghĩ đến tôi thì trực tiếp đến khách sạn mà tìm.
- Khách sạn nào?
Hạ Thiên hỏi.
- Khách sạn Khải Duyệt.
Tống Ngọc Mị trả lời:
- Phòng cụ thể tôi còn không biết, chờ tôi đến sẽ nomis cho cậu biết, cậu cũng có thể đến khách sạn tìm tôi.
- Lại là khách sạn Khải Duyệt.
Hạ Thiên lầm bầm nói một câu, sau đó tiếp tục hỏi:
- Vợ Mị Mị, tôi sẽ qua ngay.
- Vậy lát nữa gặp lại, tôi cúp điện thoại đây.
Tống Ngọc Mị nói một câu, sau đó hắn cắt điện thoại.
Hạ Thiên cúp điện thoại, Kiều Tiểu Kiều hỏi ngay:
- Chồng, anh muốn ra ngoài phải không?
- Đúng vậy, anh phải ra ngoài.
Hạ Thiên gật đầu:
- Anh sẽ chờ chị Vân Thanh điện thoại.
Kiều Tiểu Kiều suy nghĩ rồi nói, nàng đột nhiên ý thức được có một số việc chính nàng liên lạc với Vân Thanh sẽ dễ dàng hơn.
Hạ Thiên cũng không có ý kiến gì, thật ra hắn điện thoại hay Kiều Tiểu Kiều cũng như nhau, vì vậy hắn nhanh chóng rời khỏi Kiều gia và chạy đến khách sạn Khải Duyệt.
Đợi đến khi Hạ Thiên đến khách sạn Khải Duyệt thì Tống Ngọc Mị còn chưa tới, nhưng điều này cũng không thể trách Tống Ngọc Mị quá chậm, chỉ đổ thừa Hạ Thiên thật sự đến quá nhanh. Trong thời gian kế tiếp vì quá nhàm chán nên hắn bắt đầu đếm từng chiếc xe đi qua, mãi đến khi được một ngàn ba trăm hai mươi mốt chiếc thì phát hiện chiếc tiếp theo chạy về phía mình.
Đây là một chiếc taxi, chiếc xe này chạy trực tiếp đến trước mặt Hạ Thiên rồi dừng lại, cửa xe mở ra, một người đẹp cổ trang tuyệt đẹp từ bên trong đi ra, đúng là Tống Ngọc Mị.
- Vợ Mị Mị, xe của chị chạy quá chậm.
Hạ Thiên tiến lên, hắn thuận tay ôm lấy Tống Ngọc Mị, đồng thời oán trách một câu.
Tài xế taxi nghe như vậy mà cảm thấy bực bội, hắn thiếu chút nữa đã chạy taxi mà coi như xe cứu thương, hắn chạy từ sân bay về đây chỉ mất nửa giờ, đây là lần đầu tiên hắn chạy nhanh như vậy, không ngờ đối phương còn ngại chậm.
Tài xế taxi thầm oán Hạ Thiên, không phải có một bạn gái diễn viên thích mặc cổ trang sao? Có gì hơn người?
Tên tài xế taxi thấy Hạ Thiên ôm Tống Ngọc Mị đi vào mà vẫn ở lại một lúc lâu, người đẹp cổ trang kia là ai? Sao hắn không biết có một diễn viên như vậy? Theo lý thì một nữ diễn viên xinh đẹp như thế, hắn chẳng lẽ không biết.
- Nhất định là không đủ nổi tiếng, là người mới.
Tài xế taxi cuối cùng cũng tự an ủi mình, nếu không là diễn viên mới thì việc gì phải ngồi taxi, còn tìm một bạn trai nghèo như vậy sao?
Tài xế taxi nhận định Hạ Thiên rất nghèo, nếu không sao không lái xe đi đón bạn gái?
Khi tên tài xế taxi còn đang su nghĩ vẩn vơ thì Hạ Thiên đã ôm Tống Ngọc Mị đi vào khách sạn, nàng cũng không vùng vẫy mà cứ để hắn ôm như vậy. Đây không phải là lần đầu tiên nàng được hắn ôm, với lại nàng vùng vẫy cũng không thoát, sợ rằng còn bị ôm chặt hơn.
- Tôi họ Tống, tôi đã đặt phòng.
Tống Ngọc Mị đến quầy tiếp tân, nàng mở miệng nói.
Nhân viên phục vụ không khỏi nhìn Tống Ngọc Mị vài lượt, không riêng gì nàng xinh đẹp, càng vì nàng mặc cổ trang, thật sự quá đáng chú ý, nhưng Tống Ngọc Mị cũng đã sớm quen rồi.
- Tống tiểu thư, chị muốn phòng thường hay phòng giường lớn?
Nhân viên phục vụ mở miệng hỏi, nàng hỏi như vậy tất nhiên vì nguyên nhân thấy hai người kia là người tình, nhưng nàng không hiểu mức độ tình cảm giữa hai người.
- Phòng giường lớn.
Tống Ngọc Mị có chút chần chừ, sau đó nàng khẽ trả lời.
- Tống tiểu thư, chỉ còn lại một phòng tuần trăng mật, giá cả hơi cao, một tối tám trăm tám, chị muốn thuê không?
Nhân viên phục vụ lại hỏi.
- Được.
Tống Ngọc Mị đưa thẻ tín dụng cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ không khỏi dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hạ Thiên, người này là loại gì, mướn phòng với người đẹp, còn bắt người đẹp trả thù lao sao?
Tống Ngọc Mị quét thẻ thanh toán tiền, lại đăng ký, sau đó hai người đi thang máy lên lầu mười hai, đi đến phòng có số một hai một ba.
Tống Ngọc Mị lấy phiếu đăng ký ra rồi khẽ nói một câu:
- Đáng tiếc là không có số mọt ba một bốn.
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Vợ Mị Mị, chị thích ở phòng một ba một bốn sao?
- Cậu không biết ý nghĩa của con số 1314 à?
Tống Ngọc Mị mở cửa phòng rồi hỏi.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi lắc đầu, hắn chân thành trả lời:
- Không biết.
Tống Ngọc Mị có chút ngi ngờ, người này không phải là kẻ ngốc đấy chứ? Nàng quen biết hắn không phải một thời gian ngắn, tuy người này thường cổ quái nhưng nàng tin hắn không ngu. Nếu không phải là kẻ ngu thì sao có thể không biết điều trên.
- Không biết thì thôi.
Tống Ngọc Mị đóng cửa, trong lòng thầm nhân định Hạ Thiên giả vờ, người này chắc chắn muốn nàng nói mà thôi.
Tống Ngọc Mị nghĩ vậy mà trong lòng có chút khó chịu.
Chương 840: Mâu thuẫn của Tống Ngọc Mị
- Tống Ngọc Mị ơi là Tống Ngọc Mị, mày cần gì phải khổ sở? Mày cũng không phải thật lòng đối với hắn, sao trông mong hắn có thể thật lòng?
Tống Ngọc Mị thầm nói với chính mình như vậy, nàng rất muốn cố gắng bỏ đi những ý niệm không thoải mái trong đầu, nhưng nàng phát hiện những suy nghĩ này khó thể vứt bỏ.
- Vợ Mị Mị, chị đang suy nghĩ gì vậy?
Âm thanh của Hạ Thiên làm Tống Ngọc Mị giật mình thức tỉnh.
Tống Ngọc Mị lắc đầu, giọng nói vô tình có chút lạnh lùng:
- Không có gì, chỉ nhớ đến vài sự việc trước kia.
- À, vợ Mị Mị, sao chị lại đến thành phố Giang Hải? Chị cố ý đến tìm tôi sao?
Hạ Thiên lại hỏi.
- Bảo tàng thành phố Giang Hải mời tôi đến giám định vài món đồ cổ, vì vậy tôi mới đến đây.
Tống Ngọc Mị thản nhiên nói:
- Nhưng ngày mốt tôi mới làm việc với bọn họ, vì nghĩ cậu ở đây nên tôi đến sớm hai ngày.
Hạ Thiên lập tức vui sướng, vợ Mị Mị quả nhiên đến vì hắn.
Tống Ngọc Mị đến bên giường ngồi xuống, sau đó nàng có vẻ tùy ý nói:
- Đây là lần đầu tiên tôi đến Giang Hải, nếu không có gì thì hai ngày sau cậu theo tôi dạo chơi nhé? Tôi nghe nói phong cảnh nơi đây rất tốt.
- Vợ Mị Mị, tôi không thể theo chị đi dạo chơi được.
Hạ Thiên không khỏi gãi đầu, nếu là bình thường thì hắn nhất định sẽ đồng ý, nhưng hôm nay vợ Mị Mị đến không khéo cho lắm.
Tống Ngọc Mị chợt giật mình, trong dự đoán của nàng thì Hạ Thiên nhất định sẽ đồng ý, nhưng thực tế hắn lại từ chối, điều này thấy có vẻ không giống như là hắn. Chẳng lẽ mới vài ngày không gặp mà đối phương biến đổi rồi sao?
Tống Ngọc Mị nhanh chóng nghĩ đến lúc xem tư liệu về Hạ Thiên, người này có rất nhiều phụ nữ ở Giang Hải, chẳng lẽ hắn phải đi cùng người khác mà chẳng có thời gian với nàng?
Tống Ngọc Mị nghĩ vậy mà trong lòng không khỏi phát lạnh, có lẽ trước đó Hạ Thiên quấn lấy nàng ở thủ đô cũng chỉ vì nơi đây buồn chán, bây giờ hắn đã quay lại Giang Hải, không còn buồn, tất nhiên sẽ không quan tâm đến nàng.
- Thế nào? Hai ngày tới cậu bận rộn lắm sao?
Tống Ngọc Mị nhàn nhạt hỏi, nàng muốn xem Hạ Thiên sẽ lấy cớ thế nào?
- Vợ Mị Mị, tôi đã đặt vé máy bay đi Toronto, nghe Tiểu Kiều nói ngồi máy bay sẽ rất lâu, hai ngày sau sợ rằng sẽ phải đi máy bay, vì vậy không thể nào đi chơi với chị, cuối cùng chỉ coi như có ngày hôm nay rảnh rỗi mà thôi.
Hạ Thiên không nghĩ phức tạp như Tống Ngọc Mị, hắn nói thật:
- Nếu không, vợ Mị Mị, tôi đưa chị đi hồ Bắc chơi nhé? Tôi đã mua ba hòn đảo ở hồ Bắc, đang chuẩn bị xây nhà, sau này chúng ta có thể ở nơi đó.
- Cậu đi Toronto làm gì?
Tống Ngọc Mị có chút kinh ngạc, đây không phải biểu hiện giả dối, nàng thật sự không ngờ Hạ Thiên sẽ đi Toronto.
- À, có một tên ngốc ở bên kia điện thoại uy hiếp tôi, còn muốn đối phó với những bà vợ của tôi, vì vậy tôi muốn đi xử lý hắn.
Hạ Thiên cũng không giấu diếm, sau đó hắn đột nhiên nhớ đến một chuyện:
- Đúng rồi, vợ Mị Mị, vệ sĩ của chị sao không đến? Một người rất nguy hiểm, nếu tên ngốc kia muốn đối phó với chị thì sao?
Hạ Thiên không đợi Tống Ngọc Mị trả lời mà nhanh chóng nói:
- Vợ Mị Mị, tôi thấy chị đừng nên ở khách sạn, chị đến chỗ Tiểu Kiều mà ở, chổ đó rất an toàn.
- Tôi muốn có không gian riêng tư, vì vậy không cho vệ sĩ đi theo, hơn nữa tôi ở đây cũng không có nguy hiểm.
Tống Ngọc Mị thản nhiên nói:
- Nhưng nếu cậu đã nói như vậy thì tối nay tôi sẽ thông báo cho vệ sĩ đến.
- Được rồi.
Hạ Thiên khẽ gật đầu, sau đó hắn hỏi một câu:
- Vợ Mị Mị, vậy chị có muốn đi hồ Bắc không?
- Thôi, để sau này đã, bây giờ cũng đã đến trưa, tối cậu còn phải đi, chúng ta có đi chơi cũng không vui, không bằng chờ sau này cậu có thời gian, lúc đó đi cũng không muộn.
Tống Ngọc Mị lắc đầu nói.
Tống Ngọc Mị dừng lại một chút rồi nói thêm:
- Vừa rồi tôi ngồi máy bay hơi mệt, tôi đi ngủ trước.
Tống Ngọc Mị nói ngủ là ngủ, nàng nhanh chóng để nguyên quần áo nằm lên giường, mắt nhắm, hít thở thong thả, chưa đến hai phút sau nàng đã ngủ.
Khi thấy Tống Ngọc Mị ngủ như vậy thì Hạ Thiên có chút buồn bực, vợ Mị Mị này đúng là không có trách nhiệm, ngủ cũng không đợi hắn, cứ như vậy mà ngủ mất.
Hạ Thiên nghĩ đến tình cảnh tối qua cũng chưa ngủ, vì vậy hắn quyết định ngủ cùng một chỗ với vợ Mị Mị. Vì vậy hắn cũng nằm xuống bên cạnh Tống Ngọc Mị, sau đó thuận tay ôm nàng vào lòng, một lúc sau hắn cũng ngủ say.
Không biết bao lâu sau Hạ Thiên cảm thấy trong ngực có chuyển động, hắn tỉnh lại, thì ra Tống Ngọc Mị đang véo hắn.
- Vợ Mị Mị, sao chị lại véo tôi?
Hạ Thiên dùng ánh mắt vô tội nhìn Tống Ngọc Mị:
- Chị véo tôi cũng chẳng sao, nhưng sao ngón tay của chị cấu đau thế?
- Ai bảo gọi cậu không tỉnh?
Tống Ngọc Mị có chút tức giận, ngón tay của nàng hình như cũng có hơi đau:
- Ngủ như heo vậy, người khác dùng dao chém chết cũng không biết.
- Vợ Mị Mị, nếu có người đến giết thì tôi sẽ tỉnh.
Hạ Thiên nghiêm trang nói:
- Chỉ cần là như vậy thì sẽ có chút sát khí, tôi chắc chắn sẽ cảm nhận được, nếu không có nguy hiểm thì tôi không dễ dàng tỉnh lại được.
- Tôi đói bụng.
Tống Ngọc Mị không cùng Hạ Thiên dây dưa với vấn đề kia.
- Chúng ta đi dùng cơm.
Hạ Thiên ngồi thẳng người, hắn thuận tay đưa đồng hồ lên xem, hắn thấy bây giờ không còn sớm, đã hai giờ trưa rồi.
- Không được, tôi phải điện thoại cho quầy phục vụ, để bọn họ đưa thức ăn đến là được.
Tống Ngọc Mị cũng không muốn đi xuống, nàng cầm lấy điện thoại bên giường gọi ra ngoài, kêu hai phần bò bít tết, một chai rượu đỏ.
Mười phút sau bò bít tết và rượu được đưa lên, cuối cùng Hạ Thiên ăn hết một phần rưởi bò bít tết, rượu cũng bị Hạ Thiên uống hết. Tống Ngọc Mị chỉ uống nửa ly, nhưng dù là như thế thì gương mặt trắng nõn của nàng cũng ửng đỏ, làm nàng càng trở nên kiều diễm.
- Vợ Mị Mị, chị thật sự xinh đẹp.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Tống Ngọc Mị, hắn có chút xuất thần.
Tống Ngọc Mị bị Hạ Thiên nhìn mất tự nhiên, ánh mắt người này quá có lực xuyên thấu, hình như chĩa cả vào trong quần áo của nàng. Tuy không phải là lần đầu tiên cảm nhận ánh mắt như vậy của Hạ Thiên, nhưng nàng vẫn không thích ứng. Nguồn truyện:
- Chúng ta ra ngoài chơi một chút.
Tống Ngọc Mị đứng lên, nếu nàng không nghĩ biện pháp di chuyển lực chú ý của đối phương, sợ rằng nàng sẽ bị hắn ăn sạch.
Tống Ngọc Mị cũng không quan tâm Hạ Thiên có đồng ý hay không, nàng bắt đầu đi ra cửa, nhưng nàng mới đi được vài bước thì thân thể chợt nghiêng, nàng té xuống đất.
- Vợ Mị Mị, chị làm sao vậy?
Hạ Thiên chợt kinh hoàng, hắn vội vàng vung tay giữ lấy Tống Ngọc Mị, một tay nhanh chóng điều tra tình huống của nàng.
Chương 841: Trúng độc Thallium*
- Tôi cảm thấy đau đầu, tay của tôi như chết lặng, tôi...
Tống Ngọc Mị tựa đầu trong lòng Hạ Thiên, giọng điệu ngày càng yếu, nàng còn chưa dứt lời thì đã hoàn toàn hôn mê.
- Trúng độc.
Hạ Thiên đã kiểm tra ra vấn đề, Tống Ngọc Mị thật sự trúng độc, hơn nữa còn là loại độc Thallium tương đối khó giải quyết.
Hạ Thiên không biết Tống Ngọc Mị vì sao lại trúng độc, hắn có thể khẳng định không phải nàng trúng độc sau khi ăn, vì những gì nàng ăn, hắn cũng ăn, ngay cả phần bò bít tết mà nàng đã ăn thì hắn cũng đã dùng một nửa, thậm chí cũng uống một ngụm trong ly rượu của nàng. Nếu độc dược được tẩm trên thức ăn, nếu có độc thì hắn sẽ bị nhiễm độc, không thể nào chỉ có mình Tống Ngọc Mị trúng độc còn hắn thì không.
Nhưng Hạ Thiên cũng biết, trúng độc Thallium cũng không nhất định phải thông qua ăn uống, chỉ cần tiếp xúc qua da cũng trúng độc. Nhưng vấn đề là nếu nàng trúng độc trước đó thì hắn phải phát hiện ra, vì sao trước đó hắn căn bản không phát hiện ra nàng có bất kỳ dấu hiệu gì không đúng.
Nhưng dù Hạ Thiên mê hoặc nhưng vẫn biết thời điểm này chẳng phải là lúc lo lắng những vấn đề đó, chuyện quan trọng nhất lúc này chính là giải độc cho Tống Ngọc Mị.
Hạ Thiên ôm Tống Ngọc Mị đến bên giường, hắn dùng tốc độ nhanh nhất để cởi sạch quần áo của nàng, bộc lộ tất cả tư thái trưởng thành mê người của nàng ra ngoài không khí. Nhưng bây giờ hắn không có thời gian thưởng thức dáng người tuyệt hảo của Tống Ngọc Mị, hắn cần phải ép chất độc Thallium từ trong người nàng ra ngoài, nếu muốn thanh trừ chất độc kim loại nặng này, biện pháp tốt nhất chính là thi triển nghịch thiên đệ tứ châm để tẩy tủy.
Hai cây châm nhanh chóng xuất hiện trên tay Hạ Thiên, hắn hít vào một hơi thật sâu, sau đó hai cây châm đâm xuống. Nửa giờ sau, hai tay hắn liên tục vung động, ngân châm đâm vào làn da non mềm của Tống Ngọc Mị, mãi đến khi những luồng khí tức quen thuộc từ bốn phương tám hướng phóng đến thì Hạ Thiên mới dừng động tác, mà ngân châm vẫn dính trên người Tống Ngọc Mị.
Những luồng khí tức hùng mạnh nhanh chóng nhập vào trong cơ thể Tống Ngọc Mị, khí tức này rửa sạch kinh mạch của nàng, khu trừ tất cả chất độc ra ngoài. Lúc này những chất độc kim loại Thallium đang phá hoại thân thể của nàng cũng được bài trừ qua da.
Sau nửa giờ giằng co, sau khi Hạ Thiên xác nhận tất cả độc tố trên người Tống Ngọc Mị đã bị tống hết ra ngoài thì hắn mới thu hồi ngân châm, hắn nhanh chóng ôm nàng vào nhà tắm, dùng tốc độ nhanh nhất để tắm rửa cho nàng. Vì nếu hắn chậm trễ thì làn da của nàng sẽ tiếp xúc với chất độc, sợ rằng sẽ nhiễm độc một lần nữa.
- Tôi...Tôi làm sao vậy?
Tống Ngọc Mị cũng đã tỉnh lại, nàng phát hiện mình trần như nhộng ở trong lòng Hạ Thiên, mà Hạ Thiên cũng đang tắm cho nàng, vì vậy mà nàng chợt kinh hãi, nàng dùng giọng lo lắng hỏi.
- Vợ Mị Mị, chị trúng độc, tôi vừa giúp chị thanh trừ độc tố ra ngoài, bây giờ chị chỉ cần tắm rửa sạch sẽ, như vậy sẽ không còn trúng độc nữa.
Hạ Thiên nhanh chóng nói, bàn tay nhanh chóng trượt trên da thịt của Tống Ngọc Mị, hắn dùng tốc độ nhanh nhất để lau đi những lớp bùn đất dính trên da nàng. Nói chung sau một phút đồng hồ thì Hạ Thiên mới khẽ thở ra, vợ Mị Mị cuối cùng cũng không việc gì.
Hạ Thiên cẩn thận lau khô người cho Tống Ngọc Mị, sau đó hắn ôm nàng ra khỏi phòng tắm, khẽ đặt nàng lên giường, sau đó nói:
- Vợ Mị Mị, chị đừng vội mặc quần áo, trước tiên tôi kiểm tra y phục của chị xem có nhiễm độc không đã.
Hạ Thiên xem xét kỹ lưỡng quần áo của Tống Ngọc Mị một lượt, sau đó hắn không khỏi nhíu mày:
- Kỳ quái, rốt cuộc vì sao mà trúng độc? Quần áo không có độc, trong phòng cũng chẳng có chỗ nào nhiễm độc, nhưng vì sao vợ Mị Mị lại nhiễm độc Thallium?
- Sao? Trúng độc Thallium?
Tống Ngọc Mị chợt hô lên kinh hoàng:
- Cậu...Cậu nói lần này tôi trúng độc Thallium sao?
- Đúng vậy, nhưng...Rốt cuộc vì sao chị trúng độc?
Hạ Thiên rất khó hiểu.
Tống Ngọc Mị hình như đang suy tư, nàng vừa mặc quần áo vừa nghĩ ngợi, đến khi nàng mặc xong thì mới đột nhiên nhớ ra:
- Đúng rồi, cậu không phải nói, có tên khốn gì đó ở Canada muốn đối phó với cậu sao? Có phải hắn làm không?
- Không có khả năng này, tôi luôn ở đây, hắn không thể nào phái người hạ độc vợ Mị Mị được.
Hạ Thiên có chút khó hiểu, nhưng sau đó lại lập tức lắc đầu:
- Thôi, vợ Mị Mị, trước tiên không nghĩ về vấn đề này nữa, tôi muốn dạy chị chút nội công, nếu không thì cơ thể của chị sẽ có chút vấn đề.
Hạ Thiên giải thích những tác dụng phụ sau khi tẩy tủy cho Tống Ngọc Mị, sau đó hắn bắt đầu truyền cho nàng nội công tâm pháp. Nhưng hắn không ngờ mình gặp phải một đệ tử ngốc nhất thiên hạ, hắn dạy cả buổi chiều mà Tống Ngọc Mị vẫn không học được.
Khi đến bảy giờ tối thì Kiều Tiểu Kiều điện thoại nhắc nhở Hạ Thiên ra sân bay, Hạ Thiên nhìn Tống Ngọc Mị vẫn còn chưa học được nội công mà thật sự cảm thấy rất khó hiểu, vợ Mị Mị thông minh như vậy sao lại đần như thế?
- Trước tiên cậu đi ra sân bay, sau này tôi học nội công cũng không muộn, tôi sẽ ở Giang Hải chờ cậu quay về.
Tống Ngọc Mị nghe nói Hạ Thiên muốn đi Toronto, vì vậy nàng mở miệng nói, giọng điệu chợt dịu dàng.
- Được, vợ Mị Mị, chị nhớ đừng nên kích động, không nên tùy tiện đánh ngừoi, nếu không sẽ đánh chết người.
Hạ Thiên dặn dò một câu:
- Chị nhớ gọi vệ sĩ đến ngay, nhớ ở đây chờ tôi quay về, tôi đến xử lý tên kia xong sẽ về ngay.
- À, được, cậu đi đi.
Tống Ngọc Mị dịu dàng nói một câu.
- Trước tiên cho tôi hôn một cái đã.
Hạ Thiên ôm cổ Tống Ngọc Mị, sau đó hắn hôn lên đôi môi anh đào của nàng, vài phút sau hắn mới buông nàng:
- Vợ Mị Mị, tôi đi nhé, nhất định phải chờ tôi quay lại, nếu không tôi sẽ đánh mông chị.
Gương mặt Tống Ngọc Mị đỏ bừng, nàng gật đầu thẹn thùng nhưng không lên tiếng, Hạ Thiên cũng không nói gì nữa mà lóe người ra khỏi phòng.
Tống Ngọc Mị lẳng lặng đứng ở cửa phòng, mười phút sau nàng mới khôi phục lại vẻ bình tĩnh là lãnh đạm như xưa. Lúc này gương mặt đỏ bừng đã không còn, nàng lấy điện thoại ra gọi đi:
- Đi lên.
Chưa đến mười giây sau thì một người đàn ông xuất hiện trước mặt nàng, tên này cung kính cúi đầu:
- Đại tiểu thư.
- Tôi muốn về thủ đô ngay lập tức.
Tống Ngọc Mị thản nhiên nói.
- Trở lại thủ đô?
Người đàn ông chợt sững sờ:
- Đại tiểu thư, chẳng lẽ cô đã...
- Đừng hỏi nhiều như vậy làm gì, lập tức sắp xếp cho tôi quay về là được.
Tống Ngọc Mị không vui nói.
- Vâng, Đại tiểu thư, tôi sẽ sắp xếp ngay.
Người đàn ông cung kính lên tiêng, sau đó lóe người lên rồi biến mất.
Tống Ngọc Mị chậm rãi quét mắt nhìn gian phòng, sau đó nàng đi ra ngoài rồi xuống quầy tiếp tân:
- Tôi muốn trả phòng.
Chú thích:
*: Thallium là một chất kim loại mềm, có màu trắng hơi xanh có thể tìm thấy nơi vỏ trái đất. Ở dưới dạng nguyên chất, chất này không có mùi vị. Chất này cũng có thể được tìm thấy kết hợp với các chất khác như bromine, chlorine, fluorine, và iodine. Khi kết hợp với các chất khác, chất này có màu từ không màu tới màu trắng hoặc vàng. Thallium được dùng phần lớn trong việc chế tạo các dụng cụ điện tử, các nút công tắc, và các thiết bị bao quanh, chủ yếu cho nền công nghiệp chất bán dẫn.
Chương 842: Nhỏ mà có võ
Chuyến bay đến sân bay Nelson thành phố Toronto đã cất cánh, Hạ Thiên ngồi trên máy bay cảm thấy rất nhàm chán. Gần ba mươi sáu giờ bay, điều này có ý nghĩa là hắn phải vượt qua hơn ba mươi tiếng đồng hồ buồn chán, không có người nào để nói chuyện, thật sự quá gian nan.
Lần này Kiều Tiểu Kiều mua vé hạng nhất cho Hạ Thiên, còn ở bên cạnh cửa sổ. Nhưng điều làm Hạ Thiên khó chịu chính là khoang hạng nhất này cũng chẳng khác gì mấy so với khoang phổ thông, chỉ là ghế ngồi lớn hơn một chút, thoải mái hơn một chút mà thôi.
- Cái gì là khoang hạng nhất?
Hạ Thiên thầm nói một câu:
- Thậm chí chẳng có lấy một em tiếp viên xinh đẹp.
Hạ Thiên cảm thấy nếu có một em tiếp viên xinh đẹp để nhìn thì sẽ chẳng nhàm chán như vậy, nhưng hắn lại cảm thấy những em tiếp viên hàng không ở đây không đủ đẹp.
- Em trai, đừng yêu cầu cao như vậy, tiếp viên ở đây đã là rất xinh đẹp rồi, dù sao đây cũng là chuyến bay quốc tế, cậu có lẽ chưa xem qua những chuyến bay trong nước, bộ dạng các em ở đó mới thê thảm.
Một giọng nói từ bên cạnh truyền đến, tuy âm thanh không lớn nhưng nghe rất khoan khoái, đáng tiếc là âm thanh này lại phát ra từ trong miệng một người đàn ông, cũng chính là người đàn ông ngồi bên cạnh Hạ Thiên.
Nếu là tình huống bình thường thì Hạ Thiên rõ ràng sẽ chẳng có hứng thú với những người đàn ông mình không biết, nhưng bây giờ hắn quá nhàm chán, có người nói chuyện phiếm đã là rất tốt rồi, ít nhiều gì cũng có thể vượt qua chút thời gian. Vì vậy Hạ Thiên quay đầu nhìn người đàn ông, sau đó hắn thấy một người không đến mức xấu xí nhưng có gương mặt gầy như da bọc xương, lại có cặt mắt sáng, tương đối có tinh thần.
Người đàn ông này cũng không lớn tuổi, có lẽ là chưa đến bốn mươi, khi thấy Hạ Thiên quay sang nhìn thì hắn cười nói:
- Em trai, đi Toronto du lịch hay công tác?
- Đi tìm người.
Hạ Thiên trả lời, hắn cũng không nói đến xử lý người ta, nếu không sợ rằng sẽ làm náo loạn máy bay.
- Cậu có người thân bên kia à?
Người đàn ông khẽ gật đầu, hắn không tiếp tục truy vấn, rõ ràng cũng là người hiểu chừng mực:
- Đúng rồi, tôi là Ôn Sĩ Luân, đây là danh thiếp của tôi, cậu xưng hô thế nào?
Ôn Sĩ Luân vừa nói vừa lấy danh thiếp ra đưa cho Hạ Thiên, tấm danh thiếp có vẻ rất tinh xảo. Hạ Thiên cũng không từ chối, hắn thuận tay nhận lấy, cũng không nhìn mà trực tiếp nhét vào túi, đồng thời nói một câu:
- Tôi là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong thiên hạ đệ nhất thiên, tôi không có danh thiếp.
- Hạ Thiên?
Ôn Sĩ Luân chợt ngây người, sau đó hắn tán thưởng:
- Cậu Hạ, tên của cậu rất cá tính.
- Đúng vậy, tôi không phải là người thường.
Hạ Thiên nghiêm trang trả lời.
Trên mặt Ôn Sĩ Luân vẫn mang theo nụ cười trào phúng:
- Cậu Hạ, cậu không lớn tuổi, có lẽ chưa đến hai mươi thì phải?
- Tôi mười chín tuổi.
Hạ Thiên cũng tùy tiện hàn huyên với người gọi là Ôn Sĩ Luân.
- Cậu Hạ quả nhiên là còn rất trẻ.
Ôn Sĩ Luân lại cảm khái.
- Thật ra khi tôi còn nhỏ đã làm được nhiều chuyện.
Hạ Thiên nghiêm trang nói:
- Khi tôi ba tuổi đã làm được một chuyện mà trên đời này chẳng ai làm được.
Khi Hạ Thiên ba tuổi thì đã lấy thần tiên tỷ tỷ làm vợ, hắn cho rằng đây là thành công lớn nhất trong đời. Mà chuyện này ngoài hắn ra, chẳng ai làm được.
Ôn Sĩ Luân lại ngẩn ngơ nhưng vẫn kiềm chế tính hiếu kỳ, không hỏi xem khi ba tuổi Hạ Thiên đã làm được những gì. Ôn Sĩ Luân có chút chần chừ, cuối cùng di chuyển chủ đề:
- Cậu Hạ, cậu biết chơi bài không?
- Không chơi.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Đại sư phụ nói đây là trò chơi chủ yếu dựa vào vận may, không thích hợp với tôi.
- Thật ra chơi bài phân ra rất nhiều loại, có thứ phải xem vào vận may, nhưng cũng có thứ phải tùy thuộc vào trình độ.
Ôn Sĩ Luân không khỏi nói:
- Nếu cậu Hạ không quá may mắn cũng đừng quan tâm, cậu chỉ cần có trình độ là có thể thắng.
- Tôi cũng biết, nhưng Đại sư phụ của tôi cũng nói tôi chẳng thích hợp để chơi bài, ông ấy nói dù trình độ có cao thế nào cũng khó thắng được người quá may mắn.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Điều này, thật ra là cậu Hạ quá lo lắng mà thôi, bình thường cũng chẳng ai may mắn đến mức như vậy, chỉ cần cậu có trình độ cao, cuối cùng người chiến thắng sẽ là cậu.
Ôn Sĩ Luân ra vẻ an ủi Hạ Thiên.
Hạ Thiên lại lắc đầu:
- Tôi không lo lắng, vì tôi rất may mắn, chơi thế nào cũng thắng.
Ôn Sĩ Luân không khỏi ngây người:
- Cậu Hạ, ý của cậu là, cậu rất may mắn sao?
- Đúng vậy, Đại sư phụ của tôi tự xưng là kỹ thuật đánh bài cao siêu nhưng chơi với tôi cũng thua, vì tôi quá may mắn.
Hạ Thiên thuận miệng trả lời:
- Mỗi lần chơi ông ấy đều thua, thua đến mức thiếu chút nữa tự sát chết giấc.
Hạ Thiên nói đến đây thì thầm nói một câu:
- Nhưng cũng kỳ quái, vì sao khi chơi bài trên mạng mình lại chẳng được may mắn như vậy?
- Cậu Hạ, tôi có một bộ bài, không bằng chúng ta chơi đùa một chút?
Ôn Sĩ Luân có vẻ rất hứng thú:
- Tôi cũng muốn xem vận may của cậu là thế nào. Nguồn truyện:
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Ôn Sĩ Luân rồi lắc đầu:
- Tôi thấy hay là khỏi đi, nếu anh thua và muốn nhảy máy bay thì cũng không tốt.
Ôn Sĩ Luân chợt có chút xấu hổ, hắn cười ngượng ngùng:
- Cậu Hạ, cậu đừng xem thường tôi, Ôn Sĩ Luân tôi không phải là kẻ thua không chung. Nếu không thì thế này, chúng ta chơi mười ván, nếu là tôi thắng thì sẽ không cần cậu đưa tiền, nhưng tôi thua thì mỗi lần cho cậu một trăm ngàn, thế nào?
- Anh thật sự muốn đánh cược sao?
Hạ Thiên bây giờ rất nhàm chán, hắn cũng muốn tìm chút chuyện để làm.
- Đây không tính là đánh cược, là chơi đùa mà thôi.
Ôn Sĩ Luân vội vàng nói.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói:
- Vậy cũng được, nhưng cũng không chỉ chơi mười ván, ít nhất phải chơi một giờ.
- Được, không có vấn đề.
Ôn Sĩ Luân đồng ý.
- Tôi thua sẽ trả anh tiền, anh thua cũng không được quỵt nợ.
Hạ Thiên bổ sung thêm một câu.
- Tất nhiên, Ôn Sĩ Luân tôi không tính là nhiều tiền nhưng tuyệt đối không quỵt nợ.
Ôn Sĩ Luân đảm bảo sắt son, sau đó hắn hỏi một câu:
- Cậu Hạ, chúng ta chơi thế nào?
- Đơn giản thôi, mỗi người rút ra một lá bài, sau đó so sánh xem ai lớn ai nhỏ.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói:
- Không phải anh muốn xem vận may của tôi sao? Đại sư phụ nói đây là trò thử vận may tốt nhất.
- Được, cứ như vậy.
Ôn Sĩ Luân lấy ra một bộ bài:
- Cậu Hạ, cậu rút trước đi.
Hạ Thiên cũng không do dự, hắn rút ra một lá bài, mà Ôn Sĩ Luân cũng rút cho mình một lá. Sau đó hai người mở bài ra xem, Ôn Sĩ Luân chợt sinh ra cảm giác tan vỡ, tên kia nói mình rất may mắn cũng không sai.
Chương 843: Phục vụ đặc thù trên máy bay
Chỉ cần xem xét vào tình huống lúc bấy giờ thì Ôn Sĩ Luân cảm thấy vận may của Hạ Thiên thật sự là rất tốt, hắn thấy vận may để người ta phải hâm mộ trên sòng bạc chẳng phải là bắt được bài tốt, mà dù lấy được bài xấu thì cũng có thể thắng. Bây giờ Hạ Thiên chính là như vậy, hắn rút ra ngẫu nhiên được một con ba, nếu nói theo lý thì hầu như phải thua, nhưng Ôn Sĩ Luân lại rút một con hai.
- Cậu Hạ, vận may của cậu thật đúng là...
Ôn Sĩ Luân lắc đầu;
- Thế này nhé, bây giờ tôi thua cậu một trăm ngàn, cậu muốn lấy chi phiếu ngay lúc này hay đợi một lát nữa?
- Đợi lát nữa rồi lấy luôn.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Tôi không muốn lấy một đống chi phiếu, một tấm là đủ.
Ôn Sĩ Luân thầm cảm thán, tiểu tử này đúng là quá tin tưởng vào mình, hoàn toàn không nghĩ rằng mình sẽ bại.
Nhưng ba phút sau Ôn Sĩ Luân không phải chỉ là cảm khái mà thầm đổ mồ hôi hột, chỉ sau ba phút mà bọn họ đã chơi mười ván, Ôn Sĩ Luân thua cả mười. Mỗi lần như vậy Hạ Thiên đều rút bài trước, mỗi lần rút ra đều có được những lá bài không lớn, nhưng Ôn Sĩ Luân rút bài sau thường nhỏ hơn Hạ Thiên một nút. Cứ như vậy mà sau vài phút thì Ôn Sĩ Luân đã thua một triệu, lúc này Ôn Sĩ Luân mới phát hiện ra, nếu mình chơi một giờ, sợ rằng mình sẽ thua hơn mười triệu.
- Tiên sinh, anh muốn uống gì không? Có cà phê, có nước chan, có...
Đúng lúc này một âm thanh ngọt ngào vang lên, coi như kéo Ôn Sĩ Luân ra khỏi tình huống xấu hổ.
- Cho tôi một ly cà phê.
Ôn Sĩ Luân cảm thấy mình cần đề cao tinh thần, tuy bây giờ đã rất muộn, uống cà phê rất khó ngủ, nhưng rõ ràng hắn còn chưa có ý muốn đi ngủ.
- Tiên sinh, đây là cà phê của anh.
Tiếp viên hàng không nhanh chóng đưa cà phê đến cho Ôn Sĩ Luân, sau đó nàng đi đến trước mặt Hạ Thiên:
- Tiên sinh, ngài muốn uống gì không?
- Tôi muốn uống trà.
Hạ Thiên thuận miệng nói một câu.
- Vậy ngài muốn uống trà xanh hay trà lài?
Tiếp viên hàng không lại hỏi.
- Có trà Đại Hồng Bào không?
Hạ Thiên suy nghĩ rồi hỏi một câu như vậy, hắn nhớ rõ khi ở thủ đô đã từng được Bạch Tiểu Lỗi pha cha Đại Hồng Trà đỉnh cấp, uống có cảm giác không tệ, bây giờ nhàm chán và cũng muốn thử.
Ôn Sĩ Luân nghe vậy mà không khỏi vã mồ hôi, tiểu tử này muốn uống Đại Hồng Bào trên máy bay, dù đây là khoang hạng nhất cũng không nên yêu cầu cao như vậy. Phải biết rằng nước trà trên máy bay chẳng phải là thứ gì tốt, có Long Tỉnh thì đã coi là không tệ, còn muốn uống Đại Hồng Bào sao?
Vẻ mặt tiếp viên hàng không cũng xám đen, người này muốn uống một ly trà cũng phải tương đương với tư cách khoang hạng nhất sao? Uống trà cũng không giống người, lại gọi cả Đại Hồng Bào.
- Thật xin lỗi, tiên sinh, trên máy bay không có Đại Hồng Bào, chỉ có Long Tỉnh và Bích Loa Xuân, còn có Thiết Quan Âm...
Tuy trong lòng tiếp viên hàng không thầm oán Hạ Thiên vài câu nhưng ngoài miệng vẫn rất khách khí, người này đã ngồi ở khoang hạng nhất thì phải có tiền, sợ rằng trong nhà người ta thường xuyên ống Đại Hồng Bào ấy chứ?
- Không có thì thôi, tôi không uống.
Hạ Thiên bây giờ không nghĩ muốn uống thứ gì đó, vì vậy hắn mói gọi Đại Hồng Bào, vì hắn thấy loại trà này có vẻ dễ uống.
Tiếp viên hàng không khẽ thở ra một hơi, nhưng đúng lúc này đã có một âm thanh vang lên:
- Tôi có Đại Hồng Bào.
Nói lời này cũng là một tiếp viên hàng không, nhưng đây là một tiếp viên có một mái tóc vàng, mặc một bộ trang phục tiếp viên cực kỳ nóng bỏng, xinh đẹp và gợi cảm cực hạn. Khi Ôn Sĩ Luân thấy được cô tiếp viên hàng không này thì chợt sững sờ, những gì hắn nói trước đó xem như đã đổ vỡ, thì ra bây giờ chất lượng tiếp viên hàng không cũng không giống như lời đồn đoán, cái gì mà tiếp viên hàng không xinh đẹp đều bị phú hào bắt đi hết rồi.
Cô tiếp viên hàng không chợt ngây người, nàng quay đầu nhìn cô tiếp viên tóc vàng rồi không nhịn được phải nói:
- Hàn Mộc, sao bạn...
Cô tiếp viên hàng không này chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở bạn mình, không cần nói lung tung, trên máy bay sao có Đại Hồng Bào?
Nhưng cô tiếp viên hàng không còn chưa nói dứt lời thì cô tiếp viên gợi cảm đã đến trước mặt Hạ Thiên, nàng đưa cho Hạ Thiên một chiếc ly giữ ấm rồi dùng giọng cực kỳ dịu dàng nói:
- Uống cái này đi, tôi cố ý chuẩn bị cho cậu.
Hạ Thiên nhìn cô tiếp viên hàng không xinh đẹp mà cực kỳ vui sướng, hắn cũng không nhận lấy chiếc ly giữ ấm mà vươn tay ôm nàng vào lòng, hắn dùng giọng vui vẻ nói:
- Vợ, sao chị lại ở đây? Cố ý đi theo tôi sao?
- Ừ, tôi nghe nói cậu ngồi chuyến bay này, vì vậy cố ý đến tìm cậu.
Cô tiếp viên hàng không lên tiếng, sau đó nàng hôn một cái lên mặt Hạ Thiên, đồng thời nàng cũng nhanh chóng nói:
- Chồng, nhớ kỹ tôi tên là Hàn Mộc nhé?
Khi nghe được đoạn đối thoại của Hạ Thiên và Mộc Hàm thì cô tiếp viên hàng không kia chợt ngây người, Hàn Mộc này là vợ người ta sao? Đồng thời còn cố ý mang Đại Hồng Bào đến cho hắn? Thì ra người ta thường xuyên uống Đại Hồng Bào ở nhà, xem ra vừa rồi cũng chẳng phải làm khó nàng.
Ôn Sĩ Luân lại thầm cảm thán, xem ra câu nói vừa rồi là không sai, tiếp viên hàng không xinh đẹp phần lớn đã lên thớt. Đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy một tiếp viên hàng không xinh đẹp, nhưng không ngờ hoa đã có chủ.
- Chồng, tôi còn có chút chuyện, chút nữa sẽ lại đến với cậu.
Hàn Mộc rời khỏi lòng Hạ Thiên, nàng để lại ấm trà cho hắn, sau đó cùng đi với cô tiếp viên hàng không khác.
Lúc này đám hành khách trong các khoang khác cũng thầm mắng chửi, đám có tiền quả nhiên có đãi ngộ khác hẳn, khoang hạng nhất có tiếp viên hàng không xinh đẹp phục vụ đặc biệt.
Đám khách ngồi ở khoang hạng nhất cũng bất mãn, sao lại đối đãi như vậy? Tiếp viên hàng không xinh đẹp chỉ đến với tiểu tử kia, sao không đến với bọn họ?
- Cậu Hạ, bạn gái của cậu không những xinh đẹp mà còn rất tốt, biết rõ cậu muốn uống nên đưa đến cho cậu.
Ôn Sĩ Luân không nhịn được phải cảm thán:
- Cậu thật sự có phúc.
- Chị ấy là vợ tôi, không phải là bạn gái của tôi.
Hạ Thiên uốn nắn một câu, sau đó hắn ra vẻ đương nhiên:
- Vợ tôi tất nhiên phải tốt với tôi.
Hạ Thiên dừng lại một chút rồi nói:
- Đúng rồi, tôi chẳng muốn đánh bài với anh nữa, lát nữa vợ tôi sẽ đến, bây giờ tâm tình của tôi rất tốt, cũng không muốn lấy một triệu của anh.
Ôn Sĩ Luân nghe được những lời này mà không khỏi thở ra, không vì Hạ Thiên chẳng muốn một triệu, nhưng Hạ Thiên không tiếp tục chơi bài, nếu tiếp tục thì cũng chẳng phải là một triệu, thậm chí còn hơn mười triệu.
- Cậu Hạ, cậu không muốn chơi cũng chẳng sao, nhưng tiền tôi vẫn phải đưa cho cậu, tôi cũng không quỵt nợ.
Ôn Sĩ Luân vừa nói vừa lấy chi phiếu ra, hắn nhanh chóng lấy chi phiếu một triệu đưa cho Hạ Thiên. Đối với hắn thì một triệu không đáng là gì, nhưng nếu ngồi máy bay thua mười triệu thì thật sự khó thừa nhận.
Chương 844: Có phải giá vé khác biệt hay không
Hạ Thiên cũng lười từ chối, hắn thuận tay nhận lấy chi phiếu, tình cảnh lúc này cũng giống như nhận tấm danh thiếp vừa rồi, hắn cũng không thèm nhìn mà trực tiếp nhét vào túi quần. Khi thấy bộ dạng tùy ý của Hạ Thiên thì Ôn Sĩ Luân càng cảm thấy Hạ Thiên không phải là người thường.
Hạ Thiên nói không chơi bài thì quả thật là không chơi, cũng lười nói chuyện với Ôn Sĩ Luân, chỉ thỉnh thoảng nhìn qua phía bên kia. Nhưng vài phút sau hắn vẫn chưa thấy vợ xuất hiện.
Hạ Thiên lấy bình giữ ấm ra uống trà bên trong chờ Mộc Hàm, cô tiếp viên hàng không xinh đẹp vừa rồi chính là Mộc Hàm, nhưng bây giờ nàng dùng tên giả là Hàn Mộc.
Khi thấy Mộc Hàm thì Hạ Thiên cũng không quá kinh ngạc, vì hắn cũng chẳng phải chưa bao giờ thấy Mộc Hàm ăn mặc như tiếp viên hàng không. Tất nhiên lần đó không chỉ Mộc Hàm mặc trang phục tiếp viên hàng không, hơn nữa còn đội tóc giả, cũng có hóa trang nên không được xinh đẹp. Nhưng bây giờ Mộc Hàm ngoài thay đổi cách ăn mặc thì không có gì biến đổi, tất nhiên Hạ Thiên gặp nàng thì cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Trước đó hắn cảm thấy hơn ba mươi tiếng là cực kỳ nhàm chán, nhưng bây giờ có vợ cùng đi máy bay, hắn có thể vui vẻ hơn.
Hạ Thiên chờ rất lâu mà vẫn chưa thấy Mộc Hàm đi đến, cũng không biết nàng đang làm gì, những tiếp viên khác thì lại đến. Lần này không phải là đưa đồ uống, là đồ ăn, tuy bâ giờ đã rất tối nhưng trên máy bay vẫn cung cấp cơm, dù sao cũng có vài người muốn ăn.
- Tiên sinh, xin hỏi anh dùng gì? Có thịt sườn, cá nướng, có thịt gà...
Cô tiếp viên hàng không dùng giọng khách khí hỏi Hạ Thiên, còn Ôn Sĩ Luân đã chọn xong, là cơm thịt sườn.
- Lấy tất cả.
Hạ Thiên nói một câu như vậy, bây giờ hắn quyết định ăn nhiều một chút, lát nữa thế nào cũng sẽ cùng vợ tiêu hao nhiều thể lực.
Cô tiếp viên hàng không lại chợt ngây người, sao yêu cầu của người này luôn không giống người thường? Người khác uống cà phê uống nước chanh, người này uống trà, hơn nữa còn là Đại Hồng Bào, bây giờ người ta chỉ gọi một phần, người này gọi tất cả, hắn có thể ăn nhiều như vậy sao?
Đúng lúc này cô tiếp viên hàng không lại quay đầu nhìn, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng:
- Hàn Mộc, bên này.
Thực tế Mộc Hàm đang đi về phía bên này, trên tay còn cầm theo cà mèn. Khi thấy nàng thì cô tiếp viên đang không biết phải làm sao chợt thở ra, nên giao người này cho vợ thu phục.
Mộc Hàm nhanh chóng đi đến trước mặt Hạ Thiên, nàng đặt hộp cơm trước mặt hắn rồi dịu dàng nói:
- Chồng, đây là cơm tôi mua trước khi lên máy bay, có lẽ hợp khẩu vị của cậu, vốn chuẩn bị riêng cho cậu nhưng không có thời gian chuẩn bị, cũng chỉ phải đi mua mà thôi.
Ôn Sĩ Luân nghe nói như vậy thì nhìn Hạ Thiên, người này thật sự quá may mắn, vợ đẹp, hơn nữa còn hiền lành mới chết.
Cô tiếp viên hàng không cũng không nhịn được phải nhìn Hạ Thiên vài lượt, nàng muốn biết người này ngoài nhiều tiền thì còn gì đặc biệt, vì sao một đại mỹ nhân như Mộc Hàm lại tốt với hắn như vậy?
Cô tiếp viên hàng không này tất nhiên không biết quá rõ, Mộc Hàm biết thời gian mình được ở cùng với Hạ Thiên là không quá dài, lần này nàng có được cơ hội cùng hắn ở trên máy bay vài chục giờ. Nàng muốn làm một người vợ hiền, vì vậy dù là uống hay ăn thì nàng cũng phải chuẩn bị cho hắn.
Nhiều người có thân phận đặc thù, muốn đưa vài thứ lên máy bay là không khó. Tất nhiên Mộc Hàm xuất hiện trên máy bay cũng chẳng phải chỉ vì đưa thức uống cho Hạ Thiên, chủ yếu là nàng biết Hạ Thiên chưat từng đi nước ngoài, cũng biết hắn căn bản không hiểu ngoại ngữ, vì vậy mà khi nàng ở thủ đô và biết được Hạ Thiên sắp đến Canada, nàng lập tức sắp xếp thời gian công tác, cũng sắp xếp cho mình một thân phận tiếp viên hàng không. Sau đó nàng đến thành phố Giang Hải, trước khi Hạ Thiên lên máy bay thì nàng đã dùng thân phận tiếp viên hàng không để lên máy bay, sau đó nàng cho hắn một niềm vui bất ngờ.
Lần này Hạ Thiên đưa cà mèn đến cho Hạ Thiên mà cũng không rời đi, nàng ở bên cạnh hắn. Nàng biết hắn có thể ăn được rất nhiều, vì vậy mang đến rất đủ thức ăn.
- Vợ, chị ăn chưa?
Hạ Thiên đang ăn thì đột nhiên hỏi một câu.
- Tôi đã ăn rồi.
Mộc Hàm khẽ trả lời.
Hạ Thiên kẹp một miếng thịt đưa đến bên miệng Mộc Hàm:
- Ăn thêm một miếng.
Mộc Hàm tất nhiên không từ chối, nàng mở môi ăn đào cắn một miếng.
Hai người bọn họ chị chị tôi tôi, không chú ý đến lực ảnh hưởng, điều này làm cho Ôn Sĩ Luân ở bên cạnh rất khó hiểu. Trước kia nàng cảm thấy cuộc sống của mình rất tốt, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện nếu so với Hạ Thiên thì thật sự là quá khổ.
- Tiếp viên, cô đến đây một chút.
Một hành khách ngồi ở khoang hạng nhất không thể nhịn được, hắn nói một câu với Mộc Hàm.
Nhưng Mộc Hàm không quan tâm đến tên kia, bộ dạng căn bản không nghe thấy, nàng vẫn ngọt ngào mặn nồng với Hạ Thiên, tuyệt đối không sợ kẻ khác hâm mộ ghen ghét.
- Chào anh, anh có gì cần?
Một tiếp viên khác chạy đến nói.
Đây là một người đàn ông hơn năm mươi, đầu trọc, khi thấy tiếp viên đến thì hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn và chỉ tay vào Mộc Hàm:
- Tôi không gọi cô, tôi gọi cô ấy.
- Tiên sinh, anh nói với ai cũng giống nhau cả thôi.
Cô tiếp viên hàng không dùng giọng khách khí nói.
- Vậy thì được, tôi hỏi cô, chỗ ngồi này của tôi và những ghế khác có phải giống nhau không?
Tên đàn ông đầu trọc chất vấn.
- Điều này, theo tôi được biết thì tất cả giá vé ở khoang hạng nhất đều là như nhau.
Cô tiếp viên trả lời.
- Vậy tại sao hắn lại được phục vụ tốt như vậy?
Tên đàn ông đầu trọc rất bất mãn, đám đàn ông ở khoang hạng nhất nghe nói như vậy thì cũng hết lòng ủng hộ, câu hỏi này rất hay, ai cũng muốn biết.
- Tiên sinh, anh hiểu lầm rồi, đó là chồng của Hàn Mộc, vì vậy chị ấy có nghĩa vụ hỗ trợ.
Cô tiếp viên hàng không giải thích một câu, vài phút trước nàng có được chút lợi ích từ Mộc Hàm, vì vậy bây giờ muốn giúp.
- Tôi mặc kệ cô ta có nghĩa vụ đến hỗ trợ hay là thế nào, đã là tiếp viên hàng không thì phải phục vụ cho chúng tôi, bây giờ tôi muốn cô ta đến phục vụ, nếu không tôi sẽ khiếu nại các cô.
Tên đàn ông đầu trọc có chút bất mãn:
- Tôi nói cho cô biết, tôi có quen biết với tổng giám đốc công ty hàng không này.
Cô tiếp viên cảm thấy khó xử, nàng không biết làm sao cho tốt, vì vậy mà phải quay đầu nhìn Mộc Hàm, nàng dùng giọng cầu xin nói:
- Hàn Mộc, bạn xem cái này...
- Này, tên hói muốn chết sao?
Hạ Thiên vừa mới ăn cơm xong thì mắng ầm lên:
- Vợ của tôi chỉ phục vụ cho tôi, nếu ông lắm mồm thì tôi sẽ ném từ trên máy bay xuống.
Đám người chợt ngẩn ngơ, người này đúng là quá khủng bố, nhưng nếu muốn ném một người từ máy bay xuống đất thì có vẻ khó khăn hơi lớn.