- À, vợ Y Y, tôi muốn nói cho chị biết, tôi rất nhớ chị.
Hạ Thiên nói trong điện thoại.
- Cậu đi chết đi.
Y Tiểu m rống lên một câu, sau đó nàng trực tiếp cúp điện thoại, nàng thiếu chút nữa đã muốn đập vỡ điện thoại.
Nếu Hạ Thiên còn tiếp tục điện thoại thì Y Tiểu m nhất định sẽ đập vỡ điện thoại, nhưng điều đáng mừng là hắn không tiếp tục điện thoại đến, vì vậy chiếc điện thoại của nàng phải thở phào nhẹ nhõm.
- Tiểu thư, nếu không chúng ta trực tiếp "chặn cuộc gọi" với số của Hạ Thiên?
A Cửu đề nghị.
Y Tiểu m suy nghĩ rồi lắc đầu:
- Chị đã từng nghĩ về biện pháp này, nhưng bỏ qua, vì đôi khi cần phải nhận điện thoại của hắn, muốn đối phó hắn phải tìm biện pháp trên người hắn, vì năng lực của hắn quá mạnh.
Y Tiểu m cầm lấy hai quyển sách, nàng tiếp tục nói:
- Nếu hắn muốn chị luyện công phu này, chị sẽ luyện cho tốt.
- Tiểu thư, em có thể luyện được không? Em muốn giúp chị đối phó với tên khốn nạn kia.
A Cửu khẽ nói.
- Tất nhiên là có thể.
Y Tiểu m hầu như không có do dự, nàng gật đầu:
- A Cửu, chúng ta cùng luyện, một ngày nào đó chúng ta sẽ có thể đánh bại tên khốn kia.
- Vâng!
A Cửu khẽ gật đầu.
Tết đến gần, trong nước lại bắt đầu một quy mô hoạt động mạnh, các nhà ga sân bay kín người, đường cao tốc cũng tràn đầy dòng xe cộ. Nhưng năm nay dân chúng muốn về quê ăn tết lại bị thiên nhiên cản trở.
Trước giao thừa một ngày thì một trận bão tuyết tập kích Đại Giang Nam Bắc, rất nhiều đường cao tốc bị chặn, một vài chuyến bay phải dừng, xe lửa đường sắt cũng bị ảnh hưởng không nhỏ. Nói ngắn gọn thì ngày này mọi người phát hiện đường về quê không thuận lợi, thậm chí có thể nói là rất gian nan.
- Chồng, không tốt, chuyến bay sang Giang Hải đã dừng.
Sáng giao thừa Ninh Khiết gọi vài cuộc điện thoại, cuối cùng nói một tin tức với Hạ Thiên.
Những ngày nay Hạ Thiên đều ở với Ninh Khiết, tất nhiên đây cơ bản chỉ là nán lại vài ngày, Ninh Khiết biết đến tết hắn phải quay lại Giang Hải, vì thế nàng đặt vé máy bay cho hắn cất cánh vào ngày hôm nay. Nếu dựa theo kế hoạch thì chiều nay hắn sẽ về đến Giang Hải, nhưng bây giờ sự việc đã có biến hóa.
- Vì sao ngừng bay?
Hạ Thiên có chút tức giận:
- Ai nói ngừng bay? Tôi đến công ty hàng không cho bọn họ một trận mới được.
- Chồng, tôi đã điện thoại đến sân bay, bên kia nói tuyết quá lớn, không thể nào cất cánh được.
Ninh Khiết giải thích.
- Tuyết quá lớn sao?
Hạ Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó hắn chợt mất hứng:
- Căn bản không có tuyết, bọn họ không phải đang gạt người sao?
- Chồng, không phải tuyết rơi ở đây, là tuyết rơi bên Giang Hải, máy bay căn bản không thể nào đáp xuống, hơn nữa chỗ cách đây không xa cũng đã bắt đầu có tuyết rơi. Tôi cũng đã hỏi hãng xe lửa, nghe nói không thể đảm bảo hôm nay có xe chạy, thậm chí muốn về Giang Hải cũng không thể đi đường cao tốc, mà lái xe cũng rất lâu, dù bây giờ khởi hành cũng chưa chắc có thể đến được.
Ninh Khiết kiên nhẫn giải thích với hạ thiên, sau đó nàng khẽ hỏi một câu:
- Nếu không cậu quay về muộn một chút nhé? Dự báo thời tiết nói ngày mai tuyết sẽ ngừng rơi ở phía thành phố Giang Hải, đến lúc đó có thể bay được rồi.
Thật ra Ninh Khiết lại hy vọng Hạ Thiên không đi ngay, dù sao nàng cũng không muốn đón năm mới một mình, nếu Hạ Thiên có thể ở lại thì nàng tất nhiên cầu còn chưa được.
- Không được, hôm nay tôi nhất định phải về.
Hạ Thiên lúc này rất kiên quyết, đúng vậy, hắn phải về, tối qua hắn đã điện thoại cho cảnh sát tỷ tỷ, nói rằng hắn sẽ quay về.
- Chồng, vậy cậu nên chờ chút, sân bay bên kia nói tạm thời dừng bay, nhưng nếu thời tiết tốt lên, cậu có thể bay về Giang Hải ngay.
Ninh Khiết suy nghĩ rồi nói.
- Hay mình lại nhờ vợ tóc vàng cho một chuyến bay chiến đấu?
Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói.
- Chồng, tuyết quá lớn, máy bay chiến đấu cũng không xuất kích được.
Ninh Khiết nhịn không được nói.
- Vậy à?
Hạ Thiên lúc này thật sự buồn bực, biết vậy về từ vài ngày trước cho rồi.
Điều này cũng khó trách Hạ Thiên, hắn không có kinh nghiệm gì với vấn đề này, trước kia hán nghĩ rằng máy bay có thể hoạt động bất cứ lúc nào, nhưng đến bây giờ hắn đã biết khi tuyết rơi lớn thì không thể bay.
- Máy bay đáng vứt đi, có tuyết lại không bay được.
Hạ Thiên khó chịu mắng một câu.
- Chồng, cậu cũng đừng quá lo lắng, dù sao cũng có biện pháp quay về.
Ninh Khiết an ủi Hạ Thiên một câu.
Đáng tiếc an ủi là an ủi nhưng thực tế Ninh Khiết không tìm ra biện pháp gì, chỉ có một biện pháp là cho Hạ Thiên đi xe lửa, tuy vé xe lửa rất khó mua nhưng vãi tiền thì thứ gì chẳng có? Dù thật sự không mua được vé thì với bản lĩnh của hắn vẫn có thể lên đó rất dễ dàng, căn bản không ai phát hiện ra được.
Nhưng hình như tuyến đường sắt từ Cảng Thành đến Giang Hải cũng có vấn đề, không ít đoàn tàu phải dừng lại, nếu không ngồi xe lửa cũng là một cách hay.
Khi thấy đã gần ba giờ chiều thì Ninh Khiết lại điện thoại cho sân bay, nàng được biết bên Giang Hải tuyết rơi càng dày, căn bản hôm nay khó thể cất cánh.
- Chồng, nếu không thì cậu ngồi xe lửa đi nhé?
Ninh Khiết có chút bất đắc dĩ.
Hạ Thiên không lên tiếng, nàng giống như đang suy nghĩ về một vấn đề nào đó.
Đúng lúc này điện thoại của Hạ Thiên vang lên, hắn lấy ra xem và phát hiện Lãnh Băng Băng điện thoại đến, vì vậy vội vàng nghe máy.
- Có phải cậu còn ở Cảng Thành?
Lãnh Băng Băng nói, giọng điệu dịu dàng nhưng cũng khó thể che giấu thất vọng:
- Tôi biết hôm nay tất cả chuyến bay ở Giang Hải đều bị hủy, hôm nay cậu không thể nào về kịp được phải không?
- Băng Băng, tôi đang ở Cảng Thành, nhưng chị cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ về.
Hạ Thiên sắt son đảm bảo.
- Nếu cậu không về được cũng chẳng sao.
Lãnh Băng Băng trầm mặc một lúc rồi nói.
Lãnh Băng Băng nói không sao, nhưng dù là nàng hay Hạ Thiên đều biết điều này tuyệt đối có liên quan.
- Băng Băng, tôi nói sẽ về thì nhất định sẽ về, chị cứ chờ tôi, tối nay tôi sẽ về nhà.
Hạ Thiên vẫn dùng giọng khẳng định trả lời.
- Nhưng bây giờ cậu còn đang ở Cảng Thành, máy bay cũng không thể dùng, sao cậu về được?
Lãnh Băng Băng có chút khó tin.
- Tôi nói về sẽ về, tôi chưa từng lừa chị.
Hạ Thiên tiếp tục đảm bảo.
Lãnh Băng Băng trầm mặc một lúc rồi nói:
- Được rồi, tôi sẽ làm cơm, chờ cậu về nhà.
- Được, không nói nữa, tôi sẽ khởi hành.
Hạ Thiên có quyết định, hắn cúp điện thoại.
Hạ Thiên quay đầu nhìn Ninh Khiết rồi mở miệng:
- Vợ, tôi phải đi.
- Nhưng, chồng, sao cậu đi được?
Ninh Khiết có chút buồn bực.
- Tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ chạy về.
Hạ Thiên nói xong thì biến mất trong mắt Ninh Khiết.
Ninh Khiết chợt choáng váng, điều này...Chồng điên rồi sao? Từ đây đến Giang Hải phải vài ngàn kilomet, hắn chạy về à?
Nủa ngày sau Ninh Khiết mới thở dài một hơi, cuối cùng nàng cũng hiểu, trong số phụ nữ mà Hạ Thiên yêu, ngoài thần tiên tỷ tỷ Nguyệt Thanh Nhã thì còn có Lãnh Băng Băng ở Giang Hải, vì người này mà hắn phải chạy từ Cảng Thành về Giang Hải.
Dù Ninh Khiết biết rõ Hạ Thiên không phải là người thường, dù nàng biết hắn có năng lực mạnh, nhưng quyết định của hắn cũng làm cho nàng cảm thấy Hạ Thiên đã yêu Lãnh Băng Băng đến mức điên cuồng.
Thành phố Giang Hải, nhà số 13 khu Cảnh Uyển.
Lãnh Băng Băng lẳng lặng ngồi trên ghế sa lông, ti vi đang mở, lúc này những người trên ti vi đều vui cười, đều hoan hô tết đến. Nhưng trong lòng Lãnh Băng Băng thật sự không sung sướng, vì người đàn ông nàng đang chờ đợi vẫn chưa về.
Lãnh Băng Băng cũng không điện thoại thúc giục, vì nàng biết có thúc giục cũng không còn tác dụng, dưới thời tiết vào lúc này thì cũng không thể nào trách hắn, nhưng nàng cảm thấy thất lạc, nàng cũng thất vọng. Nếu thật sự là như vậy thì nàng sẽ có một cái tết một mình, giống như năm ngoái, năm kia, những cái tết trước kia, nàng vẫn cô đơn, không người thân, không người yêu.
Thật ra Lãnh Băng Băng biết rất rõ, khả năng Hạ Thiên về đến nơi là rất thấp, vì nàng căn bản không nghĩ ra hắn có biện pháp gì để quay về. Nhưng người đàn ông này đã nhiều lần có biểu hiện tích cực, giống như làm gì cũng được, bây giờ nàng thật sự mong hắn quay về, nàng đợi hắn, đơn giản là hắn đã đồng ý là hôm nay sẽ quay về.
Thời gian vô tình trôi qua, nhìn thời gian thì đã hơn chín giờ, lúc này vẫn rất náo nhiệt, tâm tình của Lãnh Băng Băng cũng dần trầm xuống, xem ra hắn thật sự không về.
m thanh pháo hoa vang lên, bên ngoài đì đùng, thành phố này về đêm rất náo nhiệt nhưng lúc này trong nhà Lãnh Băng Băng rất quạnh quẽ, nàng cầm lấy điều khiển từ xa muốn tắt ti vi, vì nàng khó chịu vì bầu không khí náo nhiệt kia. Điều này làm nàng cảm thấy mình cô độc, đáng thương, khoảnh khắc này nàng thậm chí còn cảm thấy mình muốn khóc.
- Keng keng.
Chuông cửa vang lên.
Lãnh Băng Băng nghe được âm thanh này thì ném điều khiển từ xa theo phản xạ có điều kiện, nàng xông ra.
Bên ngoài vẫn là gió tuyết tán loạn, bông tuyết lạnh băng rơi lên mặt Lãnh Băng Băng, thậm chí còn có bông tuyết rơi vào miệng, nhưng nàng không lạnh, lòng nàng chợt nóng bỏng. Lúc này đơn giản là nàng thấy một hình bóng quen thuộc, người đàn ông kia đang đứng trước cổng nở nụ cười sáng lạn:
- Băng Băng, tôi đã về.
Chương 1105: Con của chúng ta
Hắn đã trở lại, thật sự trở lại, hắn sờ sờ xuất hiện trước mặt nàng, hắn lại thực hiện lời hứa với nàng, cuối cùng cũng không làm nàng thất vọng. Người đàn ông này thật sự sẽ vĩnh viễn không bao giờ làm nàng thất vọng.
Lãnh Băng Băng thiếu chút nữa đã khóc òa lên, người đàn ông này thật sự làm nàng rất muốn khóc, nhưng cuối cùng nàng cũng không khóc, nàng cũng không nói gì, nàng chỉ bổ nhào lên người hắn, chủ động điên cuồng áp lên người hắn.
Tất cả đều không nói lời nào, hai người ôm lấy nhau, tận tình thổ lộ những tưởng niệm.
Một lúc lâu sau mới phân ra.
- Chồng, vào nhà thôi.
Lãnh Băng Băng chụp lấy bàn tay không thành thật của Hạ Thiên, giọng điệu của nàng thật sự dịu dàng:
- Trước tiên đừng làm rộn, chút nữa cậu thích làm gì mà chẳng được.
Hai người vào nhà, đóng cửa, ti vi vẫn tiếp tục những chương trình vốn có, nhưng bầu không khí náo nhiệt cũng không làm Lãnh Băng Băng cảm thấy mình đáng thương, nàng cảm thấy mình có một gia đình hạnh phúc.
- Chồng, rốt cuộc cậu về thế nào được vậy?
Lãnh Băng Băng khẽ hỏi, nàng nghĩ mãi mà không rõ, ba giờ chiều nàng điện thoại cho Hạ Thiên, khi đó hắn còn ở Cảng Thành. Bây giờ mới hơn chín giờ tối, mới cách sáu giờ, cách nhau ngàn dặm, lại không ngồi máy bay, hắn về bằng cách gì mà nhanh như vậy?
- Tôi chạy về.
Hạ Thiên hời hợt nói.
- Sao?
Lãnh Băng Băng chợt ngây người:
- Cậu...Cậu chạy về? Chạy về từ Cảng Thành?
- Đúng vậy, tôi đáng lý đã về sớm hơn, nhưng vì chưa quen đường nên chạy sai hướng vài lần, làm hại bây giờ mới chạy về.
Hạ Thiên oán trách một câu.
- Cậu...Cậu đúng là điên rồi, xa như vậy mà chạy về?
Lãnh Băng Băng có chút đau lòng:
- Vậy bây giờ cậu không thấy mệt sao?
- Băng Băng, tôi không điên, tôi chỉ muốn về gặp chị mà thôi.
Hạ Thiên tỏ ra vô tội, sau đó hắn suy nghĩ rồi nói thêm:
- May mà không tính là mệt, chỉ có hơi đói.
- Cậu chờ chút, tôi đã làm cơm xong, nhưng bây giờ đã lạnh, tôi sẽ đi hâm nóng, cậu có thể ăn ngay.
Lãnh Băng Băng lại muốn khóc, nàng tất nhiên biết Hạ Thiên không điên, hắn chỉ yêu nàng mà quay về thôi.
Trên đời này có một người đàn ông như vậy với Lãnh Băng Băng, nàng thấy rất đủ, sau này nàng sẽ không quan tâm hắn có bao nhiêu vợ, cũng không quan tâm hắn có bao nhiêu khuyết điểm. Nàng sẽ toàn tâm toàn ý với hắn, sẽ toàn tâm toàn ý thương yêu hắn, những thứ khác sẽ không có gì quan trọng.
Lãnh Băng Băng đã sớm chuẩn bị một bàn thức ăn phong phú, là bữa cơm tất nhiên mà nàng đã làm để chờ hắn về cùng ăn. Trước đó nàng đã nấu nướng nhiều lần, nàng tin bây giờ dù nấu không được đẹp, nhưng tuyệt đối cũng không khó nuốt như trước.
Chưa đến nửa giờ sau Lãnh Băng Băng đã dọn ra một bàn thức ăn, hai ly rượu đỏ đầy tràn, nàng ngồi đối diện với Hạ Thiên.
- Chồng, chúng ta uống ly rượu này, sau này chúng ta thật sự là người một nhà.
Lãnh Băng Băng khẽ nói, sau đó nàng làm một hơi cạn sạch ly rượu, gương mặt cũng có một đám mây đỏ.
- Băng Băng, chúng ta đã sớm là người một nhà.
Hạ Thiên cũng uống cạn, sau đó hắn uốn nắn lời nói của Lãnh Băng Băng.
- Ăn đi, tôi biết cậu ăn rất nhiều, cậu thử xem, lần này món ăn của tôi nấu đã ngon hơn nhiều so với trước đó.
Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt nhu tình nhìn Hạ Thiên, nàng dùng giọng cực kỳ dịu dàng nói.
- Ừ, Băng Băng cũng nên ăn vào một chút, chị chờ tôi lâu như vậy, chắc cũng rất đói rồi.
Hạ Thiên cũng không khách khí, hắn bắt đầu ăn như hổ đói, hắn đã chạy vào ngàn dặm đường, tiêu hao nhiều thể lực.
Hạ Thiên cũng nhanh chóng phát hiện Lãnh Băng Băng thật sự có thành công trong nấu nướng, tuy còn chênh lệch với mộc hàm nhưng cũng tương đối khá rồi.
Mười mấy món ăn trên bàn cuối cùng cũng không còn sót lại, tuy phần lớn đều vào bụng Hạ Thiên nhưng Lãnh Băng Băng cũng ăn không ít. Có lẽ vì nguyên nhân vui vẻ mà nàng cũng ăn được nhiều hơn.
- Chồng, trước tiên cậu cứ ngồi nghỉ, tôi thu dọn rồi sẽ lên ngay.
Sau khi ăn xong bữa cơm tất niên thì Lãnh Băng Băng dịu dàng nói với Hạ Thiên.
- Được.
Hạ Thiên lập tức đồng ý.
Đến khi Lãnh Băng Băng thu thập xong bát đĩa, nàng kéo Hạ Thiên xem tiết mục đêm giao thừa. Tuy hắn cảm thấy rất nhàm chán, nhưng Lãnh Băng Băng nói những tiết mục này tuy không quá hay nhưng người trong nhà thường hay xem, mà hắn nghe nói như vậy thì cũng cố gắng ngồi xem.
Tất nhiên ngồi ôm một Lãnh Băng Băng dịu dàng như một con mèo nhỏ cũng là một cảm giác hưởng thụ, điều duy nhất làm hắn cảm thấy tiếc nuối chính là nàng chỉ cho hắn ôm mà không được làm thêm thứ gì khác. Cũng may hắn cũng không gấp, tối nay cảnh sát tỷ tỷ xinh đẹp sẽ "lên thớt".
Thời gian lẳng lặng trôi qua, vô tình đã mười một giờ, Lãnh Băng Băng chợt ngồi dậy trong lòng Hạ Thiên, nàng dùng giọng nũng nịu nói:
- Chồng, theo tôi đi phóng pháo hoa được không, tôi mua rất nhiều pháo hoa.
- Được.
Hạ Thiên tất nhiên sẽ đồng ý, dù sao bắn pháo hoa cũng thú vị hơn xem những chương trình này.
Bên ngoài vẫn là tuyết, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến hai người, Lãnh Băng Băng thật sự mua khá nhiều pháo hoa, hai người cùng nhau phóng hơn nửa giờ, bọn họ phóng lên rồi nhìn những chùm pháo tách ra trên bầu trời. Lãnh Băng Băng giật nẩy mình như một cô gái nhỏ, thỉnh thoảng lại lao vào lòng Hạ Thiên, nụ cười trên mặt rất sáng lạn, thậm chí còn sáng hơn cả pháo hoa trên không trung. Nếu người khác thấy được thì sợ rằng sẽ khó tin người đẹp băng giá cũng có lúc cười tươi vui vẻ đến mức như vậy.
- Nếu sang năm còn có thể được phóng pháo như vậy thì rất tốt.
Lãnh Băng Băng phóng hết pháo hoa thì nhìn những đốm lửa nhanh chóng lụi tàn, nàng dùng âm thanh mộng mị nói.
- Băng Băng, sang năm nhất định sẽ như vậy, mỗi năm tôi đều đến bắn pháo hoa với chị.
Hạ Thiên chân thành nói.
- Ừ, tôi tin tưởng cậu.
Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt ngập nước nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng khẽ nói:
- Sang năm chúng ta sẽ không phải chỉ có hai người, chúng ta sẽ có con, chắc chắn rồi.
- Băng Băng, chị muốn có em bé sao?
Hạ Thiên không khỏi hỏi.
- Ừ, chị muốn, muốn con của chúng ta.
Lãnh Băng Băng khẽ gật đầu:
- Nếu nó thật sự là trai thì gọi là Hạ Lãnh như cậu đã từng nói, nếu là gái thì gọi là Lãnh Hạ, cậu thấy thế nào?
- Hay, cứ làm theo ý chị.
Hạ Thiên cười hì hì, một tay khoác lên bờ eo thon thả của Lãnh Băng Băng:
- Băng Băng, bây giờ chúng ta nên tham gia hoạt động chế tạo trẻ thơ là vừa.
Gương mặt Lãnh Băng Băng chợt đỏ ửng, nàng có chút thẹn thùng nhưng không phản đối mà dùng giọng đáng yêu nói:
- Chúng ta vào đi thôi.
Hạ Thiên vào trong nhà thì đã ôm chặt Lãnh Băng Băng, nàng lại nói:
- Được rồi.
Hạ Thiên dù không tình nguyện nhưng vẫn phải vào phòng tắm, sau đó hắn tắm rửa, thay bộ đồ ngủ mà Lãnh Băng Băng đã chuẩn bị, sau đó đi ra.
- Tôi cũng phải tắm.
Khi thấy Hạ Thiên đi ra thì Lãnh Băng Băng trừng mắt nói:
- Cậu lên lầu chờ, tôi sẽ lên ngay.
Hạ Thiên cũng tiếp tục nghe lệnh mà lên lầu, hắn phát hiện lúc này phòng ngủ có hơi khác, nhìn lướt qua có thể thấy tăng lên vài độ, vì gam màu khá nóng, đèn cũng là đèn màu, liên tục biến đổi màu sắc, mang đến cho con người chút cảm giác khác thường. Dù hắn là kẻ ngốc cũng hiểu, Lãnh Băng Băng đã sớm chuẩn bị tâm lý, đã chuẩn bị nghênh đón thời khắc đặc biệt này.
Hạ Thiên ngồi trên giường kiên nhẫn đợi Lãnh Băng Băng đến, trong đầu hắn không khỏi tự giác hiện ra tư thái kiêu ngạo của Lãnh Băng Băng, da thịt trắng như tuyết, còn có hai quả nho đỏ... ....
Chờ đợi một thời gian dài, vô tình đã hơn mười phút, Lãnh Băng Băng còn chưa đến, Hạ Thiên thậm chí còn sinh ra xúc động muốn xuống xem thế nào. Nhưng hắn vừa đứng lên đã ngồi xuống, vì hắn nghe thấy tiếng bước chân của Lãnh Băng Băng, hắn biết nàng đang đi lên lầu.
Vài giây sau Lãnh Băng Băng đã xuất hiện ở cửa phòng ngủ, dù Hạ Thiên đã vô số lần được thấy Lãnh Băng Băng nhưng lúc này vẫn sinh ra cảm giác kinh ngạc.
Lãnh Băng Băng bây giơ cũng không phải mặc đồng phục cảnh sát, cũng không phải nàng ngẫu nhiên mặc y phục hằng ngày, cũng không phải mặc váy ngủ trước mặt Hạ Thiên. Nàng mặc một bộ váy dài màu đỏ, đây là bộ váy mà Hạ Thiên chưa từng thấy, cũng làm cho nàng có thêm vài phần quý phái.
Cảm giác xinh đẹp và quý phái nhập vào một người làm cho Lãnh Băng Băng xinh đẹp kinh người, thật sự không thuộc về nhân gian.
- Chồng, đẹp không?
Lãnh Băng Băng chậm rãi tiến về phía trước rồi khẽ nói.
- Đẹp, Băng Băng thật sự rất đẹp.
Hạ Thiên khen thưởng tận đáy lòng, trong lòng lại bùng lên lửa nóng.
- Cậu thích thì tốt.
Lãnh Băng Băng cười thản nhiên, bộ váy này nàng cố ý đi đặt hàng cũng vì ngày hôm nay, nàng cố ý chuẩn bị và đã sớm có quyết định, vào tối nay nàng sẽ hoàn toàn gả cho hắn.
Xa xa truyền đến những tiếng chuông mạnh mẽ, năm tiếng chuông vang lên, pháo hoa đì đùng, khoảnh khắc này tất cả mọi người bắt đầu đón chào một năm mới.
Mà Lãnh Băng Băng lại nghênh đón một cuộc sống mới, nàng chậm rãi đi đến nhìn Hạ Thiên, ánh mắt tràn đầy nhu tình, giọng điệu mềm mại đáng yêu vạn phần:
- Chồng, chúc mừng năm mới.
Khi những lời này vang lên thì váy dài của nàng cũng chậm rãi rơi xuống đất, bên trong không có gì ngăn cản, thân hình hoàn mỹ của nàng chợt xuất hiện không có gì che lấp trước mặt Hạ Thiên.
Chương 1106: Chị khẳng định đã mang bầu
Ngày đầu tiên của năm mới thật sự làm Hạ Thiên rất vui sướng, tư thái hoàn mỹ của Lãnh Băng Băng làm hắn thật sự sung sướng hưởng thụ, dù là hai quả nho đỏ cực phẩm hay cặp mông vểnh, hay da thịt nõn nà, cặp chân thon dài có lực đều làm hắn mê say.
Ngày đầu tiên Lãnh Băng Băng cũng rất vui, dù lúc đó có chút đau đớn nhưng cũng nhanh chóng khổ tận cam lai. Nàng đã hai mươi lăm tuổi, bây giờ nàng đã là một người phụ nữ thật sự, cảm giác lạnh lùng của nàng đã biến mất, nàng hóa thành một kẻ nhiệt tình nồng đậm, cố gắng hòa tan với Hạ Thiên, để hắn và nàng không thể nào tách ra.
Ngày thứ hai Hạ Thiên vẫn rất vui sướng, Lãnh Băng Băng cũng vui sướng, nhưng cả hai có chút đói.
Ngày thứ ba của năm mới thì Hạ Thiên vẫn tiếp tục tìm niềm vui trên người Lãnh Băng Băng, nhưng Lãnh Băng Băng bây giờ đã thật sự không gánh được.
- Chồng, không thể, chúng ta nên dừng lại, không phải đã ba ngày rồi sao?
Lãnh Băng Băng khẽ cầu xin tha thứ, giọng điệu lười biếng vô lực, người đàn ông này thật sự quá si mê cơ thể của nàng, cũng không cho nàng ăn uống gì.
- Băng Băng, lần cuối cùng được không?
Hạ Thiên còn đang yêu thích vuốt tay lên cặp thỏ của Lãnh Băng Băng.
- Không được, lần này thật sự không được.
Lãnh Băng Băng không tin lần cuối cùng của Hạ Thiên, vì lời nói cùng loại đã được nói rồi.
Khi thấy Hạ Thiên còn ở trên người mình không chịu xuống thì Lãnh Băng Băng ra vẻ tức giận:
- Cậu có phải muốn tôi chết đói không?
Ba ngày qua Lãnh Băng Băng hầu như không ăn gì, tất nhiên cũng chẳng phải thật sự không ăn gì cả. Hạ Thiên tìm được một giỏ táo, hắn chuyển vào trong phòng ngủ, khi nào nàng đói thì hắn sẽ cho nàng một quả, khi nàng ăn táo thì hắn ăn nho của nàng. Nàng hồi tưởng lại những gì đã xảy ra ba ngày qua mà chỉ có thể dùng hai từ để miêu tả, đó là hoang đường.
- Táo đã ăn hết rồi à?
Hạ Thiên không khỏi hỏi một câu.
- Tối qua đã hết rồi.
Lãnh Băng Băng hờn dỗi:
- Được rồi, tôi muốn ăn cơm, cậu cũng đừng nhịn như vậy.
- Được rồi.
Hạ Thiên tuy không tình nguyện nhưng cũng không thể để vợ nhịn đói, hắn đành phải để nàng đi ăn cơm.
Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng duyên dáng chui ra khỏi chăn, trong lòng hắn bùng lên lửa nóng, đáng tiếc là tình cảnh đó lại bị che giấu ngay. Vài phút sau Lãnh Băng Băng đã ăn mặc chỉnh tề, hơn nữa lúc này nàng không mặc váy đỏ mà mặc trang phục bình thường, quần áo và áo khoác ngoài.
- Chồng, cậu cũng theo tôi ra ngoài dùng cơm thôi, trong nhà không có thức ăn gì đâu.
Lãnh Băng Băng vừa đi ra phòng ngủ vừa nói.
Hạ Thiên vẫn ráng nằm trên giường thêm một lúc nữa để hoài niệm hương vị của Lãnh Băng Băng, sau đó hắn mới mặc quần áo đi xuống, lúc này Lãnh Băng Băng lại đi đến.
- Chồng, đã quên nói với cậu, trong tủ còn có bộ quần áo tôi mua cho cậu, cậu thay đi.
Lãnh Băng Băng kéo tủ quần áo rồi lấy một bộ đồ, một bộ quần áo lót, một chiếc áo khoác đưa cho Hạ Thiên.
Tuy đây không phải là những thứ Hạ Thiên quen mặc nhưng hắn vẫn thay đổi, Lãnh Băng Băng mua cho hắn, nếu không mặc thì nàng sẽ không vui, hắn không muốn làm cho nàng mất vui, vì vậy phải mặc bộ đồ này.
May mà hắn không những chẳng sợ lạnh mà cũng không sợ nóng, vì vậy dù mặc vài món thì hắn vẫn không bị ảnh hưởng.
- Điện thoại của cậu.
Lãnh Băng Băng đưa điện thoại đến cho Hạ Thiên:
- Điện thoại đã bị tôi tắt máy, nhưng vài ngày qua có không ít người tìm cậu, cậu nên báo cáo cho các cô ấy đi là vừa.
Nguyên nhân Lãnh Băng Băng tắt điện thoại của Hạ Thiên đi rất đơn giản, nàng hy vọng có thể cùng hắn hưởng thụ thế giới của hai người, không bị bất kỳ ai quấy rầy. Thực tế cũng là như vậy, trong ba ngày qua bọn họ thật sự không bị ai quấy rầy, là một khoảng thời gian tốt đẹp. Nàng tin nhiều năm sau thì khoảng thời gian qua cũng cực kỳ quan trọng nhất đối với mình.
Hạ Thiên nhanh chóng mở điện thoại, Lãnh Băng Băng nói không sai, những ngày qua có rất nhiều cuộc gọi đến, hơn nữa tất cả đều là người đẹp, cũng có những cô vợ. Kiều Tiểu Kiều, Diệp Mộng Oánh, Tôn Hinh Hinh, Liễu Vân Mạn đều điện thoại cho hắn, mà điện thoại không nối thông thì các nàng đều chuyển sang nhắn tin, nội dung không khác biệt nhiều lắm, đại khái là chúc mừng năm mới, ngay cả Triệu Vũ Cơ trước đó không liên lạc cũng nhắn đến một bản tin.
Hạ Thiên xem một lượt tất cả tin nhắn thì cũng không điện thoại cho ai, dù sao hắn cũng đã quay về Giang Hải, vài ngày nữa đến tìm các nàng cũng không muộn.
- Băng Băng, chúng ta đi ăn cơm.
Hạ Thiên nhanh chóng thu hồi điện thoại, hắn ôm lấy vòng eo của Lãnh Băng Băng rồi mở miệng nói.
- Ừ, được.
Lãnh Băng Băng cũng không nói thêm điều gì, nàng chỉ đi theo hắn xuống lầu, thu dọn vài thứ, hai người cùng ra khỏi cửa.
Lúc này thời tiết đã tốt hẳn lên, trên đường không còn thấy tuyết đọng, nhưng thời tiết vẫn rất lạnh, nhiệt độ tương đối thấp, gió cũng mạnh. Dù Lãnh Băng Băng có thể chất tốt, nàng không sợ lạnh nhưng cũng vô thức nép lên người Hạ Thiên.
- Cậu muốn đi ăn ở đâu?
Lãnh Băng Băng trưng cầu ý kiến của Hạ Thiên.
- Đâu cũng được.
Hạ Thiên cũng không có yêu cầu gì.
- Bây giờ có vài nhà hàng còn chưa mở cửa, tôi cũng không biết nên đi đâu, như vậy chúng ta lái xe ra ngoài, đi đường thấy nhà hàng nào mở cửa thì vào.
- Được.
Hạ Thiên đồng ý.
Mười phút sau Lãnh Băng Băng chạy xe như gió trên đường, nàng tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng chọn một quán lẩu Trùng Khánh. Những ngày qua nàng toàn phải ăn táo, ăn quá lố, bây giờ rất khát khao hương vị khác.
Lãnh Băng Băng gọi một nồi lẩu cay, nàng ăn khá mạnh, có lẽ đây cũng là di chứng sau ba ngày ăn táo, tư thế ăn uống cũng không kém Hạ Thiên.
- Phụ nữ có mang quả nhiên có thể ăn.
Hạ Thiên không khỏi lầm bầm.
Lãnh Băng Băng đang ăn hăng hay thì nghe thấy như vậy, thiếu chút nữa đã bị nghẹn, nàng vội vàng uống vào miếng nước, ăn chậm lại, sau đó trừng mắt nhìn Hạ Thiên:
- Cậu nói gì vậy? Ai có mang? Còn không phải do cậu mỗi ngày đều bắt tôi ăn táo, nhưng khi ăn táo cũng không được nghỉ ngơi, làm hại tôi mất thể lực nghiêm trọng.
- Băng Băng, chị có mang rồi.
Hạ Thiên nghiêm trang nói:
- Tuy bây giờ còn chưa thể kiểm tra được, nhưng chị chắc chắn đã có mang.
- Tôi không tin.
Lãnh Băng Băng liếc mắt nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng lại vùi đầu vào sự nghiệp ăn uống. Tuy nàng nói không tin nhưng trong lòng lại thầm tin tưởng, ba ngày qua nàng phần lớn đều cùng hắn làm loạn, thụ thai cũng là bình thường.
- Băng Băng, không tin chồng là không được.
Hạ Thiên cười hì hì:
- Đợi lát nữa về nhà thì tôi sẽ đánh mông chị.
Lãnh Băng Băng đỏ mặt, nàng dùng ánh mắt xấu hổ nhìn Hạ Thiên, sau đó khẽ nói một câu:
- Đồ lưu manh.
Hai người liếc mắt đưa tình làm cho đám thực khách chung quanh liên tục ao ước, trong quán ăn này có rất nhiều người, tuy ngồi không đầy bàn nhưng cũng được hơn phân nửa. Thực tế Lãnh Băng Băng vừa vào đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, vẻ đẹp của nàng có thể làm cho tất cả đàn ông phải ngước nhìn , ngay cả phụ nữ cũng không khỏi liếc mắt xem xét.
- Đúng là gái quá đẹp.
Cách Hạ Thiên ngồi hai ba bàn có ba nam một nữ, tuổi cũng không lớn, hơi hai mươi tuổi, một tên trong nhóm không nhịn được phải tán thưởng.
- Đúng vậy, dáng người, con bà nó muốn sờ hai cái.
Tên ngồi bên cạnh đón lời.
- Này, hai đứa chúng mày nói chuyện cẩn thận một chút, nơi này là thành phố Giang Hải, đừng tùy tiện thảo luận về phụ nữ đẹp.
Tên cuối cùng mở lời khuyên cục an ninh quốc gia
- Nói vài lời mà thôi, có gì mà không được, bọn họ cũng không nghe thấy được.
Tên đầu tiên mở lời lại không cho là đúng.
- Đúng vậy, không có gì không được.
Một tên phụ họa.
- Các người không phải là người thành phố Giang Hải, tất nhiên không biết nổi nguy hiểm khi thảo luận về người đẹp ở đây.
Tên vừa nãy khuyên can lại mở lời giải thích:
- Chỗ này có lời đồn, phụ nữ đẹp ngàn vạn lần đừng đụng vào, vì có hơn phân nửa là phụ nữ của Hạ Thiên.
- Hạ Thiên? Là ai?
- Hạ Thiên là người nào?
Hai tên kia rõ ràng chưa từng nghe qua cái tên này, vì vậy lại tiếp tục không cho là đúng.
- Băng Băng, hai tên ngốc kia hình như đang nói về chúng ta, tôi đi cho bọn họ một trận rồi nói sau.
Hạ Thiên ở bên này tất nhiên nghe rõ những lời thảo luận của đám bên kia.
- Thôi, ăn cơm quan trọng hơn, đừng để đám bại hoại làm mất hứng.
Lãnh Băng Băng lắc đầu:
- Chỉ cần bọn họ không chọc vào chúng ta, cứ để mặc bọn họ.
Lãnh Băng Băng thật ra cũng nghe được, nhưng bây giờ nàng đang muốn ăn cơm, vì vậy cũng không quan tâm đến đám người kia.
- Được, mặc xác bọn họ.
Hạ Thiên tạm thời tiếp nhận lời đề nghị của Lãnh Băng Băng.
Bên kia hai tên ngu ngốc không biết sống chết lại bắt đầu đánh cuộc.
- Lão Ngũ, chúng ta đánh cuộc nhé? Tao nhất định sẽ xin được số điện thoại của người đẹp kia.
Tên đầu tiên chợt nói.
- Lão Tam, mày đừng nổ, với trình cưa gái của chú thì nên "xỏa" đi là vừa.
Tên được gọi là lão Ngũ dùng giọng khinh thường nói.
- Này hai người, đừng làm rộn, người phụ nữ kia có vẻ quen mắt, hình như là danh nhân, các chú động vào sẽ gặp chuyện không may.
Tên kia tiếp tục khuyên nhủ.
- Đại ca, gan của anh quá nhỏ, nhưng không sao, vì gan nhỏ như vậy mà bây giờ mới có bạn gái.
Lão Tam có chút buồn bực, hắn nói xong thì nhìn cô bé bên cạnh, đó là bạn gái của vị đại ca.
Lão Tam nói đến đây thì đứng lên:
- Lão Ngũ, chúng mình đánh cuộc, tao bây giờ đi xin số điện thoại, nếu tao xin được thì mày thua, phải mời tao nhậu, ok?
- Ok!
Lão Ngũ đồng ý:
- Đại ca, hai người làm chứng, đừng để lão Tam đổi ý!
Chương 1107: Tính tình mấy ngày hôm trước là khá tốt
Tên đại ca không nói gì, hắn chỉ khẽ nói một tiếng với bạn gái:
-Đưa điện thoại di động cho anh, anh lên mạng kiểm tra, anh không có điện thoại.
- Kiểm tra cái gì?
Cô gái khẽ nói một câu.
- Người phụ nữ kia, anh thấy giống như đã gặp qua, để anh kiểm tra, xem có phải là... ....
Tên đại ca khẽ nói, nhưng hắn vừa dứt lời thì đã thấy lão Tam đi về phía bên kia, vì vậy mới lắp bắp kinh hãi:
- Lão Ngũ, mau giữ lão Tam lại, đừng cho nó đi.
- Đại ca, sợ cái gì?
Lão Ngũ không tiến lên, hắn đứng yên tại chỗ để lão Tam đi về phía bàn ăn của Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng.
- Tiểu thư, chị có vẻ rất quen mắt... ....
Ngươi này tiếp cận đối phương với phương pháp cũ rích, rõ ràng lão Ngũ nói không sai, "trình" của tên này vẫn tương đối kém.
- Cậu thật sự cảm thấy tôi quen mắt sao?
Lãnh Băng Băng nhàn nhạt nói:
- Nếu cậu thật sự thấy quen mắt thì phải thức thời bỏ đi, đừng nói tôi không cảnh cáo trước.
- Người đẹp, chỉ là muốn làm quen mà thôi, tôi không có ý gì khác.
Lão Tam nở nụ cười:
- Đây là lần đầu tiên tôi đến Giang Hải, nghe nói nơi đây nhiều người đẹp, tôi cũng cảm thấy thật sự là như vậy.
- Nhưng cậu không đi thì hay hơn, cậu nhất định sẽ hối hận vì đã đến Giang Hải.
Lãnh Băng Băng khẽ nhíu mày.
- Này, thằng ngốc, vợ anh bảo chú "phắn" đi, chú không nghe thấy sao?
Hạ Thiên có chút bất mãn nói, nếu không phải sẽ ảnh hưởng đến tâm tình dùng cơm của Lãnh Băng Băng, sợ rằng hắn đã ra tay từ lâu rồi.
- Huynh đệ, lời này của chú có vẻ hơi quá phận...Ớ... ....
Lão Tam còn chưa kịp nói dứt lời thì miệng đã bị bịt kín, tên đại ca kia đã chạy đến bịt miệng hắn.
- Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cảnh sát Lãnh, bạn của tôi uống hơi nhiều, bọn họ là người bên ngoài đến đây, cũng không biết gì, tôi thay mặt hắn xin lỗi mọi người.
Tên đại ca có vẻ cực kỳ sợ hãi, mồ hôi lạnh cũng túa ra.
Vừa rồi tên đại ca đã lên mạng kiểm tra, hắn chứng thật suy đoán của mình, người đẹp này chính là người đẹp băng giá Lãnh Băng Băng nổi tiếng lừng lẫy thành phố Giang Hải, hắn thiếu điều không bị hù chết ngay lập tức, lão Tam chết tiệt kia, đúng là muốn chết mà.
- Ai nói tôi say rượu, tôi không say... ....
Lão Tam lúc này vùng ra, hắn phản bác rất bất mãn, sau đó nhìn Hạ Thiên:
- Vừa rồi mày mắng tao, bây giờ phải xin lỗi tao ngay, nếu không tao... ....
- Xin lỗi con bà mày.
Bên cạnh chợt vang lên một tiếng gầm, một bình rượu đập lên đầu tên lão Tam, lão Tam đáng thương kêu thảm một tiếng, đầu chảy máu, lập tức hôn mê.
Ra tay đánh người là một thực khách khá trẻ, cũng hơn hai mươi, người này đánh bất tỉnh lão Tam còn chưa cảm thấy đủ, hắn còn vung tay lên:
- Đánh văng đám tiểu tử này ra, dạy cho chúng một bài học, con bà nó, đúng là không biết sống chết.
Tên thanh niên vừa nói ra những lời này thì có vài người đứng lên chuẩn bị đánh văng đám người kia ra khỏi quán.
- Thôi bỏ, chỉ có một mình hắn gây chuyện mà thôi, không liên quan đến những người khác, các chú đừng làm rộn.
Lãnh Băng Băng khẽ nhíu mày rồi nói một câu:
- Việc này thôi dừng lại ở đây.
- Vâng, cảnh sát Lãnh.
Người kia nghe Lãnh Băng Băng nói như vậy thì vội vàng gật đầu, sau đó khom lưng với Hạ Thiên:
- Thiên ca, em sẽ không quấy rầy anh ước hẹn với cảnh sát Lãnh.
Người này nói xong thì thức thời bỏ đi, lúc này vị đại ca kia và lão Ngũ cũng đã tranh thủ nâng lão Tam rời khỏi cửa, mà bạn gái của vị đại ca kia cũng bị dọa cho trắng mặt. Ngược lại Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng vẫn tỏ ra như không có việc gì, vẫn tiếp tục ăn lẩu.
Lúc này trong quán cũng không còn ai dám nhìn về phía bên này, tất nhiên cũng không ai dám đến quấy rầy Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng. Thực tế rất nhiều người dù không biết nhưng chỉ cần căn cứ vào lời đối thoại vừa rồi cũng biết thân phận của hai người. Một người là cảnh sát Lãnh, một là Thiên ca, hai cái tên này hợp lại với nhau, ngoài Lãnh Băng Băng và Hạ Thiên thì còn ai có thể làm cho đám người vừa rồi khúm núm như vậy?
Khi Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng rời khỏi quán lẩu thì đã hai giờ chiều.
- Băng Băng, chúng ta lên xe về nhà.
Hạ Thiên bắt đầu thúc giục Lãnh Băng Băng về nhà, hắn đã nóng lòng muốn đánh mông nàng.
- Chờ chút, trước tiên tôi điện thoại cho cục cảnh sát xem có chuyện gì không.
Lãnh Băng Băng lấy điện thoại đi động ra, mãi đến lúc này nàng mới mở máy, trong ba ngày qua nàng vẫn luôn tắt máy, điện thoại cố định ở nhà cũng bị nàng rút dây.
Lãnh Băng Băng điện thoại cho cục cảnh sát, nàng biết cục cảnh sát thật sự có chuyện, đầu năm đã xảy ra án mạng, nhưng vì không tìm được Lãnh Băng Băng nên trực tiếp đưa lên cho cục công an thành phố, cuối cùng cục công an thành phố đã có người chủ động tiếp nhận vụ án này.
Người chủ động tiếp nhận vụ án không phải là ai khác mà chính là Hoàng An Bình, hắn làm vậy rõ ràng nể mặt Hạ Thiên, không muốn tìm phiền toái cho Lãnh Băng Băng.
Tất nhiên khu vực của Lãnh Băng Băng cũng không phải chỉ xảy ra một vụ án như vậy, cũng có nhiều vụ án đánh nhau ẩu đả nhỏ khác, cũng không cần nàng phải tự mình đi xử lý. Bây giờ nàng đang nghỉ, trừ khi có vụ án lớn, nếu không nàng sẽ không về cục.
Sau khi biết Lãnh Băng Băng sẽ không về cục cảnh sát thì Hạ Thiên thật sự vui sướng, mà khi thấy bộ dạng vui sướng của hắn thì Lãnh Băng Băng không khỏi trừng mắt:
- Đừng nghĩ bậy, bây giờ tôi không về nhà, chúng ta đi dạo phố.
- Băng Băng, không phải chị chẳng thích đi dạo phố sao?
Hạ Thiên lập tức có chút buồn bực.
- Bây giờ tôi muốn đi dạo phố không được sao?
Lãnh Băng Băng hừ khẽ một tiếng người đàn ông này thật sự là không thể quản được, trước đó nàng đã chiều hắn ba ngày, nàng quyết định sau này không thể cho hắn được đằng chân lên đằng đầu như vậy.
- Hèn gì Đại sư phụ nói, phụ nữ mang thai thường có tính tình không tốt.
Hạ Thiên lầm bầm:
- Băng Băng vừa mang thai, tính tình không tốt như trước kia.
Lãnh Băng Băng nhịn không được phải trừng mắt nhìn Hạ Thiên:
- Tôi đã nói không mang thai, còn nữa, tính tình của tôi trước kia tốt lắm sao?
"Trước kia tính tình của nàng rất tốt à?"
Lãnh Băng Băng nói ra lời này thì chính nàng cũng không tin, trong ấn tượng của nàng thì tính tình của nàng bây giờ là tốt lắm rồi.
- Băng Băng, những ngày hôm trước tính tình của chị là rất tốt.
Hạ Thiên nghiêm trang trả lời.
Lãnh Băng Băng lập tức hết chỗ nói, người này nói trước kia thì ra là những ngày trước đó, tất nhiên những ngày qua thì tính tình của nàng sẽ rất tốt, khi đó nàng ngoan ngoãn phục tùng thì nói làm gì.
Lãnh Băng Băng nghĩ đến sự nhiệt tình của mình vài ngày trước thì cảm thấy hai gò má nóng như lửa đốt, sau đó nàng dùng ánh mắt hung ác nhìn Hạ Thiên, đều là bị người này hại.
- Băng Băng dịu dàng lại bắt đầu không dịu dàng.
Hạ Thiên thầm nói một câu.
Đúng lúc này điện thoại của Lãnh Băng Băng lại vang lên.
- Cái gì?
Điện thoại vừa nối thông, nghe được vài câu thì vẻ mặt Lãnh Băng Băng đã biến đổi:
- Được, tôi sẽ đến ngay.
Lãnh Băng Băng cúp điện thoại và quay sang nhìn Hạ Thiên:
- Chồng, phát sinh vụ án lớn, tôi phải đi xem, cậu về trước đi, hay là đến nhà Tiểu Kiều đi.
- Tôi đi cùng chị.
- Được.
Lãnh Băng Băng cũng không có ý kiến với vấn đề này, Hạ Thiên đi theo nàng cùng làm việc, như vậy cho theo cũng được, dù sao ở thành phố Giang Hải này cũng không có vài người không biết hắn, nếu hắn đi cùng cũng làm cho vài người bớt lắm miệng.
Mười phút sau Lãnh Băng Băng lái xe đưa Hạ Thiên đi vào một khu dân cư xa hoa, chỗ này vừa phát sinh án mạng, hơn nữa là án mạng diệt môn, một nhà ba người đều tử vong, ngay cả đứa trẻ bảy tuổi cũng không tha, thủ đoạn của hung thủ có thể nói là diệt sạch.
Khi Lãnh Băng Băng đi vào hiện trường thì những người khác đã đến, có vài người thăm dò hiện trường, bây giờ bên ngoài cũng có rất nhiều quần chúng vây xem.
- Cục trưởng, còn đang điều tra thân phận của người chết, nghe hàng xóm nói nhà này vừa mới quay về vào buổi trưa, trong phòng có dấu vết lục lọi rất rõ ràng, vì vậy rất có thể là án cướp của rồi giết người diệt khẩu.
Một tên cảnh sát tiến lên báo cáo tình huống:
- Khu dân cư nà có camera quản chế, sẽ nhanh chóng có được thông tin kẻ hiềm nghi.
- Ai là người phát hiện ra đầu tiên?
Lãnh Băng Băng mở miệng hỏi.
- Là bảo vệ khu dân cư, chính là hai người bọn họ.
Tên cảnh sát chỉ vào hai tên bảo vệ cách đó không xa:
- Bọn họ nghe được tiếng kêu của nạn nhân, nhưng bọn họ không thấy tội phạm.
- Vì bọn họ chính là tội phạm.
Hạ Thiên lười biếng nói một câu:
- Băng Băng, không cần tra xét, chị trực tiếp cho người bắt hai tên kia lại, chúng ta về nhà.
- Cậu đừng nói bậy.
Lãnh Băng Băng có chút dở khóc dở cười, nàng cuối cùng cũng hiểu vì sao Hạ Thiên đến nơi này cùng mình, thì ra hắn muốn nhanh chóng phá án và về nhà.
- Tôi không nói bậy, thật sự là bọn họ.
Hạ Thiên tỏ ra vô tội:
- Trên người bọn họ cũng có máu, người kia còn bị thương, à, là bị cào... ....
Hạ Thiên còn chưa nói dứt lời thì vẻ mặt hai tên bảo vệ chợt biến đổi, bọn họ xoay người bỏ chạy, nhưng vừa chạy được hai bước thì cảm thấy chân mềm nhũn và ngã ngay xuống đất.
- Bắt lấy bọn họ, đưa về cục.
Lãnh Băng Băng phân phó cho đám cảnh sát, thật ra cũng không cần phân phó, đã có vài tên cảnh sát nhào đến. Những tên cảnh sát ở hiện trường có chút buồn bự, bây giờ còn phải thăm dò hiện trường sao?
- Các anh tiếp tục thăm dò hiện trường, còn những người này thì đưa về cục thẩm vấn.
Lãnh Băng Băng chỉ huy hiện trường, trong lòng có chút bất đắc dĩ, nàng đãc có quyết định, không mang theo Hạ Thiên đến hiện trường phạm tội. Lần trước nàng đưa hắn đến hiện trường vụ án một lần, hắn trở thành nhân vật chính phá án, còn lần này cũng là như vậy.
Điều làm cho Lãnh Băng Băng bất đắc dĩ chính là người đàn ông này lại thúc nàng về nhà.
- Tôi muốn về cục cảnh sát thẩm vấn vụ này, cậu về trước đi.
Trước đó Lãnh Băng Băng cũng không muốn thẩm vấn, nhưng nàng tạm thời phải thay đổi ý kiến.
Hạ Thiên đang định nói gì đó thì điện thoại vang lên, người điện thoại đến không phải là bà vợ nào cả, là một người đàn ông, là Diệp Thiếu Hùng.
- Hạ Thiên, cậu ở đâu, Mộng Oánh đã xảy ra chuyện.
Điện thoại vừa nối thông thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lo lắng của Diệp Thiếu Hùng.
Chương 1108: Cướp nhà khó phòng
Khoảng cách giữa thiên đường và địa ngục có xa nhau không? Thật ra cũng không xa, chỉ là khoảng cách của một cuộc điện thoại mà thôi.
Ba ngày trước đó Hạ Thiên không ngờ đang ở vào thiên đường, cuối cùng hắn cũng ăn sạch cảnh sát tỷ tỷ, cùng nàng điên đảo loan phượng, hưởng thụ niềm vui sướng khó nói nên lời.
Nhưng một cuộc điện thoại đã thiếu chút nữa kéo Hạ Thiên xuống địa ngục, Diệp Mộng Oánh đã xảy ra chuyện.
Hạ Thiên còn chưa biết Diệp Mộng Oánh rốt cuộc gặp chuyện không may thế nào, hắn chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bên cạnh nàng. Vì Diệp Thiếu Hùng nói, Diệp Mộng Oánh bị thương rất nặng, còn đối với Hạ Thiên thì tin tức này là rất tốt, vì bị thương nặng nghĩa là vẫn còn sống, chỉ cần còn sống là hắn còn chữa được.
Khi Hạ Thiên vào Diệp gia và thấy Diệp Mộng Oánh thì nàng đang nằm trên bãi cỏ, bên cạnh nàng có rất nhiều người, có ông nội nàng là Diệp Thiên Nam, có cha mẹ nàng, còn có Diệp Thiếu Hùng và những vệ sĩ của nàng. Lúc này trong không khí tràn ngập một mùi quái dị, mà Hạ Thiên chỉ cần ngửi là biết nơi đây vừa phát sinh một vụ nổ.
Diệp Mộng Oánh đang ở trong trạng thái hôn mê, nàng không bị ngoại thương, quần áo rất chỉnh tề, khóe miệng có sợi máy chảy ra, vẻ mặt xinh đẹp tuyệt vời có vẻ cực kỳ tái nhợt, giống như không có chút huyết sắc.
Hạ Thiên đi đến bên cạnh Diệp Mộng Oánh, hắn bắt lấy cổ tay nàng, một giây sau hắn đã khẽ thở ra, nàng bị thương thật sự nghiêm trọng, nhưng đối với hắn thì không là vấn đề, vì hắn vẫn có thể chữa tốt.
- Hạ Thiên, Mộng Oánh thế nào? Chúng tôi không biết tình huống nên không dám động vào, vì vậy cứ để cho nó nằm đây.
Diệp Thiếu Hùng lúc này vội vàng hỏi.
- Bị nội thương, nhưng không sao, tôi có thể chữa tốt.
Hạ Thiên bế Diệp Mộng Oánh từ dưới mặt đất lên, hắn nhìn căn biệt thự bên cạnh rồi ồ lên:
- Nhà ai kia? Không phải mỹ nữ tỷ tỷ ở bên kia sao?
- Đây là nhà Nhị thúc, Mộng Oánh ở bên kia.
Diệp Thiếu Hùng khẽ hạ giọng:
- Hạ Thiên, sự việc này chút nữa nói sau, trước tiên chuyện quan trọng là cậu nên chữa thương cho Mộng Oánh, sau khi Mộng Oánh không có việc gì thì tôi sẽ nói rõ tình huống cho cậu.
- Được.
Hạ Thiên nói một chữ rồi lách mình đi đến một căn biệt thự cách đó vài trăm mét, cũng chính là nhà của Diệp Mộng Oánh. Thật ra trước kia hắn chưa từng ở đây, nhưng hắn dễ dàng tìm ra phòng ngủ của Mộng Oánh ở lầu hai, hắn đặt nàng lên giường, sau đó dùng ngân châm chữa thương cho nàng.
Diệp Mộng Oánh vừa rồi đã trải qua vụ nổ mạnh, nàng không có ngoại thương, nguyên nhân rất đơn giản, vì trong người nàng có luồng chân khí khủng bố, luồng chân khí này lập tức bảo vệ nàng trong khoảng khắc vụ nổ xảy ra. Nhưng thật ra uy lực của chân khí không đủ lớn với vụ nổ, vì vậy dù nàng không bị ngoại thương nhưng lại bị nội thương.
Đối với những bác sĩ bình thường thì trị nội thương là không dễ, nhưng đối với Hạ Thiên thì đó không phải là vấn đề, hắn có Ngịch Thiên Bát Châm và băng hỏa linh khí, có thể chữa tốt những nội thương này.
Tất nhiên dù tương đối thoải mái nhưng thực tế thì Hạ Thiên cũng mất gần một giờ mới chữa khỏi cho Diệp Mộng Oánh.
- Chồng.
Diệp Mộng Oánh mở cặp mắt đẹp, mặt nàng đã không còn tái nhợt, đã hoàn toàn khôi phục lại, vẫn xinh đẹp như trước, nếu không phải khóe miệng còn vệt máu thì rõ ràng giống như không có gì phát sinh.
Hạ Thiên khẽ lau vệt máu trên miệng Diệp Mộng Oánh, sau đó hắn mở miệng nói:
- Mỹ nữ tỷ tỷ, nói cho tôi biết, là tên ngốc nào muốn gài bom chị vậy?
- Tôi cũng không biết.
Diệp Mộng Oánh khẽ lắc đầu:
- Chồng, không nói trước về điều này nữa, tôi đi rửa mặt, cậu nói với ông nội và đại ca là tôi không sao, để bọn họ khỏi lo lắng.
- Được.
Hạ Thiên đồng ý, hắn nhanh chóng đi xuống lầu, mà Diệp Thiên Nam và Diệp Thiếu Hùng lại đang chờ ở phòng khách.
Khi thấy Hạ Thiên đi xuống thì Diệp Thiếu Hùng hỏi ngay:
- Mộng Oánh thế nào rồi?
- Không có gì, cô ấy đang đi rửa mặt, sẽ xuống ngay.
Hạ Thiên hời hợt trả lời.
- Vậy thì tốt rồi.
Diệp Thiếu Hùng thở phào nhẹ nhõm, sau đó hắn đặt mông ngồi lên ghế sa lông:
- Cuối cùng cũng có thể yên tâm, đúng là đề phòng vạn dặm, cướp nhà khó lường.
- Thiếu Hùng, thôi bỏ, bọn họ đều chết hết, ông thấy sự việc lần này chưa chắc do bọn họ làm ra.
Diệp Thiên Nam ở bên cạnh nói.
- Không phải bọn họ làm ra thì là ai?
Diệp Thiếu Hùng tức giận nói:
- Bọn họ đều đổ lỗi tất cả cho Mộng Oánh, lần này bọn họ muốn nổ chết Mộng Oánh.
Diệp Thiên Nam có chút trầm mặc, sau đó lão thở dài:
- Điều này cũng phải trách ông, nếu không cho Mộng Oánh đến chúc năm mới thì sẽ không có việc này, cũng mày Mộng Oánh không việc gì, nếu không ông thật sự không biết... ....
- Ông nội, ông đừng nói như vậy, sự việc này sao có thể trách ông được.
m thanh của Diệp Mộng Oánh từ trên lầu truyền xuống:
- Sự việc này cũng không ai ngờ được.
Khi thấy Diệp Mộng Oánh bình yên vô sự đi xuống thì mọi người cũng thở ra nhẹ nhõm, đám vệ sĩ cũng cảm thấy sung sướng, nếu Diệp Mộng Oánh thật sự có vấn đề, bọn họ cũng không biết sẽ phải nói với Hạ Thiên thế nào.
- Mỹ nữ tỷ tỷ, cuối cùng có chuyện gì xảy ra?
Hạ Thiên lại có chút mơ hồ.
Diệp Mộng Oánh đến bên cạnh kéo tay Hạ Thiên cùng ngồi xuống ghế sa lông, sau đó nàng bắt đầu kể ra sự việc hôm nay, mà Diệp Mộng Oánh nghe xong thì cũng hiểu vì sao Diệp Thiếu Hùng lại nói cướp nhà khó phòng.
Thật ra bây giờ công tác bảo vệ an toàn cho Diệp Mộng Oánh được làm khá tốt, Diệp Thiếu Hùng vốn nghĩ rằng Diệp Mộng Oánh sẽ chẳng thể nào gặp chuyện không may, nhưng tính toán chi li thì Diệp Thiếu Hùng cũng không ngờ đến một việc, đó là Nhị thúc của hắn, Diệp Chí Nghĩa.
Diệp Chí Nghĩa bây giờ sống rất khó khăn, không những mất đi phần lớn tài sản, còn mất con, nhưng Diệp Thiếu Hùng lại không đồng tình với ôn ta, ngược lại Diệp Thiên Nam lại không đành lòng, dù sao thì cũng là con của ông. Vì thế mà ông mới đưa ra đề nghị để Diệp Mộng Oánh đến chúc tết Diệp Chí Nghĩa, dù là thế nào thì nhà bên này rất lạnh, không có chút nhân khí.
Diệp Mộng Oánh dù không có hảo cảm gì với Nhị thúc nhưng Diệp Thiên Nam nói vậy thì cũng đồng ý, vì nàng thấy đây căn bản không phải chuyện gì lớn, vì vậy nàng mới đi đến nhà Diệp Chí Nghĩa một chuyến. Cũng không ngờ lần này nàng đến và phát sinh một vụ nổ.
Thật ra những vệ sĩ bên cạnh Diệp Mộng Oánh rất quan tâm đến những vụ nổ bom, mỗi ngày đều kiểm tra xe của nàng, còn kiểm tra khắp các văn phòng xem có bom hay không. Bọn họ chỉ kiểm tra những nơi mà Diệp Mộng Oánh đến và công tác, nhưng bọn họ không ngờ trong nhà Diệp Chí Nghĩa lại có bom chờ sẵn.
- Chồng, lần này không thể trách bọn họ, tôi chỉ muốn vào chúc mừng năm mới, cũng không cho bọn họ vào theo, vì ai ngờ trong nhà Nhị thúc sẽ có bom? Tôi vừa đi vào nói vài câu, sau đó chuẩn bị bỏ đi thì đột nhiên nghe tiếng nổ vang lên, tôi tranh thủ thời gian nhảy qua cửa sổ nhưng vẫn chậm một chút, sóng xung kích đập lên người, sau đó thì hôn mê.
Diệp Mộng Oánh khẽ biện hộ cho đám vệ sĩ, sau đó nàng quay đầu hỏi:
- Đại ca, Nhị thúc và Nhị thẩm thế nào?
- Bọn họ còn thế nào nữa? Đã chết ngay tại chỗ.
Diệp Thiếu Hùng có chút tức giận:
- Bọn họ chết thì không sao, rõ ràng chơi trò chết chung với em, đúng là buồn cười.
- Thật ra cũng không thể khẳng định bọn họ muốn giết chết em, bọn họ thật sự muốn giết chết em cũng không nên tự nổ bom mình chứ?
Diệp Mộng Oánh khẽ nhíu mày:
- Đại ca, anh báo cảnh sát chưa?
- Chưa.
Diệp Thiếu Hùng lắc đầu:
- Bây giờ tôi báo cảnh sát để bọn họ thăm dò hiện trường, kiểm tra gắt gao một chút, có lẽ sẽ tìm ra manh mối.
- Đừng báo cảnh sát.
Hạ Thiên đột nhiên nói.
- Chồng, sao không báo cảnh sát?
Diệp Mộng Oánh dùng giọng kỳ quái hỏi.
- Tôi sẽ tìm người đến điều tra, bọn họ lợi hại hơn so với cảnh sát, tôi nghi ngờ sự việc lần này là có kẻ hướng về tôi, có kẻ muốn trả thù, cũng giống như lần trước tập kích Hinh Hinh và Tiểu Nha vậy.
Hạ Thiên nhanh chóng nói, sau đó hắn rút điện thoại bấm số của Mộc Hàm.
Hạ Thiên không thể tin vào năng lực của cảnh sát, vì vậy hắn quyết định cho Ám tổ điều tra vụ này, tất nhiên Mộc Hàm sẽ không từ chối yêu cầu của hắn, nàng lập tức sắp xếp nhân thủ, để xem có thể tìm ra được kẻ đứng sau màn hay không.
Mười phút sau có một chiếc xe chạy vào Diệp gia, vài tên nhảy xuống thùng xe và xem xét hiện trường.
Hạ Thiên lại điện thoại cho Kiều Tiểu Kiều.
- Chồng, anh về Giang Hải rồi à?
Giọng điệu của Kiều Tiểu Kiều khẽ vang lên.
- Đã trở lại.
Hạ Thiên cũng không giấu diếm, nhưng hắn cũng không nói mình về từ hôm nào:
- Vợ, anh nói với em một chuyện, vài tháng trước có vài tên thừa dịp anh không có mặt ở Giang Hải để ra tay báo thù, mỹ nữ tỷ tỷ vừa gặp phải vụ nổ bom, em báo cho Kiều Đông Hải một tiếng, để anh ấy thông báo cho các vệ sĩ, đặc biệt chú ý một chút.
- Được, em biết rồi.
Kiều Tiểu Kiều trả lời, sau đó nàng ân cần hỏi:
- Chị Mộng Oánh không có việc gì đấy chứ?
- Không có việc gì, anh vừa trị thương cho chị ấy.
Hạ Thiên trả lời.
- Chồng, anh cứ ở lại đấy với chị ấy, em điện thoại cho đại ca.
Kiều Tiểu Kiều dịu dàng nói một câu rồi cúp điện thoại.
Sau khi Hạ Thiên cúp điện thoại thì Diệp Thiên Nam và Diệp Thiếu Hùng cũng bỏ đi, vệ sĩ cũng thức thời rời khỏi biệt thự mà đứng bên ngoài, lúc này trong phòng khách chỉ còn lại Hạ Thiên và Diệp Mộng Oánh.
- Rốt cuộc tên ngốc nào gây khó dễ cho mình? Đợi khi mình tìm được, nhất đinh sẽ cho biết tay.
Tuy Diệp Mộng Oánh không việc gì nhưng tâm tình của Hạ Thiên vẫn không tốt, thậm chí có thể nói là rất tức giận, vì mỹ nữ tỷ tỷ rõ ràng thiếu chút nữa bị nổ chết, đối với hắn thì đó là sự việc hết sức khó tiếp nhận, trong thành phố Giang Hải này không ngờ vẫn còn có kẻ dám động vào vợ hắn.
Chương 1109: Tôi hận ở nông thôn
- Chồng à, thật ra cũng chưa hẳn nhắm vào cậu.
Diệp Mộng Oánh dùng giọng dịu dàng an ủi Hạ Thiên:
- Nhị thúc và Nhị thẩm vẫn luôn cho rằng tôi là người hại chết Diệp Thiếu Kiệt và Diệp Mộng Vân, hơn nữa tất cả gia sản nhà họ Diệp đều do tôi nắm trong tay, vì vậy bọn họ đã sớm hận tôi thấu xương, lúc này muốn cùng chết với tôi cũng không có gì là lạ.
Diệp Mộng Oánh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm:
- Dù bọn họ không muốn cùng chết với tôi thì cũng có người khác, cậu cũng biết đấy, dù là tập đoàn Thiên Nam hay tập đoàn Thần Y của chúng ta, bây giờ có rất nhiều đối thủ cạnh tranh. Đặc biệt là tập đoàn Thần Y, tuy chỉ phát triển trong thời gian vài tháng nhưng đã có không ít công ty vì sự xuất hiện của tập đoàn Thần Y mà rút khỏi thị trường, một vài công ty coi như đóng cửa, bọn họ không nghĩ trả thù mới là lạ.
- Nhưng lần này lại là bom, tôi cảm thấy đó chính là tên khốn đã muốn nổ chết Tiểu Nha ra tay.
Hạ Thiên cau mày nói.
- Dù là bọn họ cũng không có gì, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn, sẽ không cho bọn họ cơ hội.
Diệp Mộng Oánh tuy vừa trải qua kiếp nạn nhưng vẫn rất tỉnh táo, có lẽ vì nàng đã sớm biết người đàn ông của mình sẽ đến cứu, vì thế khi gặp mặt Hạ Thiên thì nàng cũng không kinh ngạc. Đối với nàng thì chuyện vừa rồi chẳng khác nào một vấn đề nhỏ nhặt.
- Không còn lần sau nữa, lần này tôi nhất định sẽ tìm ra bọn họ.
Hạ Thiên không nhịn được đám khốn nạn lúc nào cũng rình tập kích vợ mình.
- Được rồi, không phải cậu đã tìm người kiểm tra rồi sao? Trước tiên không quan tâm đến vấn đề này.
Diệp Mộng Oánh chủ động ngồi lên hai chân Hạ Thiên, nàng khẽ ôm cổ hắn, giọng nói tràn đầy hương vị nũng nịu:
- Tôi nhớ cậu.
Diệp Mộng Oánh không cho Hạ Thiên cơ hội tiếp tục nói chuyện, nàng cúi xuống, chủ động hôn hắn.
Sáng hôm sau.
- Ông xã, điện thoại kìa...Ông xã, điện thoại kìa... ....
m thanh dễ nghe lại vang lên.
Diệp Mộng Oánh thò bàn tay tuyết trắng từ trong chăn ra cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua:
- Chồng, Mộc Hàm điện thoại đến.
- À, có lẽ có tin tức gì rồi.
Hạ Thiên cuối cùng cũng dời bàn tay khỏi ngọn núi nhô cao của Diệp Mộng Oánh, hắn tiếp điện thoại.
- Chồng, cậu đoán không sai, chuyện lần này thật sự hướng về phía cậu.
Mộc Hàm nhanh chóng nói:
- Lần này nguyên liệu và cách chế tác bom đều giống như lần trước Vương Tiểu Nha gặp nạn. Mặt khác chúng tôi đã xem xét những cuộc nói chuyện gần đây của Diệp Chí Nghĩa, bọn họ thật sự có liên lạc với một dãy số lạ, mà bây giờ dãy số kia đã ngừng hoạt động, thủ pháp giống như lần trước, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì kẻ đứng phía sau cùng là một người.
- Có tìm được tên ngốc đứng sau màn không?
Hạ Thiên vội vàng hỏi, hắn quan tâm nhất chính là vấn đề này.
- Chồng, người này rất xảo quyệt, chúng ta tạm thời không tìm ra được manh mối, chúng ta chỉ điều tra được những nguyên vật liệu chế tác bom, mặc khác cũng điều tra tín hiệu điện thoại, nhân viên kỹ thuật đang được tung ra để điều tra, nhưng tên kia rất thông minh, mỗi lần xuất hiện đều tránh qua camera.
Mộc Hàm cũng rất bất đắc dĩ:
- Nhưng cũng chẳng phải không có biện pháp, chúng tôi đang điều tra những camera giám sát vùng phụ cận, dù người kia gọi điện thoại tránh được quản chế, nhưng lúc hắn rời khỏi thì nhất định sẽ phải đi qua một máy quay nào đó, chúng ta chỉ cần cẩn thận đối chiếu, có lẽ sẽ tìm ra được đối tượng hiềm nghi. Nhưng quá trình khá phức tạp, tôi đã cho Yêu Yêu đi hỗ trợ, cô ấy rất am hiểu phương diện này, nhưng cụ thể đến khi nào mới có kết quả thì Yêu Yêu cũng không thể xác định.
- Vợ, tôi cảm thấy tên ngốc hay ám toán sau lưng kia có lẽ có quan hệ với Lý gia.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói:
- Chị nhớ rõ tên ngốc Lý Minh Hiên chứ? Lần đó hắn dụ Băng Băng vào một con hẻm nhỏ, sau đó nổ bom, bọn họ đều dùng bom, có thể cùng một hội hay không? Còn nữa, tên ngốc kia trước đó đã lừa Băng Băng, nói hắn biết chi tiết kẻ muốn gài bom Tiểu Nha là ai, nói không chừng hắn biết sự thật, nhưng hắn đã chết, cũng không thể điều tra được.
- Đúng vậy, chồng, cậu nhắc nhở nếu không tôi sẽ quên khuấy đi mất. Thế này nhé, tôi sẽ lập tức cho người đối chứng những gì còn sót lại của hai vụ nổ, để xem có gì đó giống nhau hay không.
Mộc Hàm nhanh chóng nói:
- Chồng, tôi cúp điện thoại trước, có tin tức tôi sẽ báo cho cậu.
Mộc Hàm vội vàng cúp điện thoại, rõ ràng đang đi điều tra vụ này.
Hạ Thiên để điện thoại xuống, hắn trống tay, tất nhiên sẽ tiếp tục trèo đèo lội suối.
- Chồng, tôi phải dậy, hôm nay còn có việc.
Diệp Mộng Oánh khẽ nói.
- Có chuyện gì?
Hạ Thiên có chút không muốn buông Diệp Mộng Oánh ra.
- Vào năm mới thường có khách cần gặp mặt, hôm nay ông có vài người bạn đến thăm, tôi phải giúp ông chiêu đãi bọn họ.
Diệp Mộng Oánh dịu dàng giải thích:
- Tôi biết rõ cậu không thích những chuyện này, vì vậy cậu cũng không cần đi theo tôi, cậu có thể tìm Kiều Tiểu Kiều.
Cuối cùng Hạ Thiên cũng chỉ có thể rời khỏi Diệp gia, cũng không phải Diệp Mộng Oánh muốn đuổi hắn đi, tất nhiên nàng sẽ tình nguyện cho hắn đến gặp khách, nhưng theo lời của nàng thì Hạ Thiên không thích xã giao, vì vậy hắn mới rời khỏi.
Sau khi rời khỏi Diệp gia thì Hạ Thiên điện thoại cho Lãnh Băng Băng, ngày hôm qua hắn đi rất vội, cũng quên giải thích rõ ràng với nàng.
Nhưng điều làm cho Hạ Thiên có chút bất ngờ chính là Lãnh Băng Băng thật ra đã biết Diệp gia xảy ra chuyện, vì vậy nàng chủ động hỏi tình huống của Diệp Mộng Oánh. Nhưng Hạ Thiên lại càng buồn bực vì Lãnh Băng Băng nói mình bây giờ đang ở cục cảnh sát, những ngày nay việc rất nhiều, nàng cần phải đi làm sớm.
Điều duy nhất làm cho Hạ Thiên vui sướng chính là Lãnh Băng Băng nói buổi tối nhất định sẽ về nhà, nếu không thì buổi tối hắn đến tìm, nàng nhất định sẽ ở nhà.
Lãnh Băng Băng cũng không trò chuyện quá lâu với Hạ Thiên, vì trong cục cảnh sát còn có chuyện, vì vậy Hạ Thiên không có việc gì làm, hắn quyết định điện thoại cho các bà vợ khác.
Một giờ sau Hạ Thiên lầm bầm một câu:
- Tôi hận ở nông thôn.
Hạ Thiên hận ở nông thôn cũng có nguyên nhân, hắn đã điện thoại cho Tôn Hinh Hinh và biết nàng đã quay về nhà ở huyện Lâm Giang. Sau đó hắn điện thoại cho Liễu Vân Mạn, mà Liễu Vân Mạn cũng về với ông bà, đã về khu nhà ở ngoại thành kia, thật ra chỗ này cũng không khác gì nông thôn. Điều làm cho Hạ Thiên tan vỡ chính là cũng không phải có hai nàng ở nông thôn, Vân Thanh cũng ở nông thôn, Thư Tịnh cũng đến nhà bà ngoại ở nông thôn, ngay cả nha đầu Vương Tiểu Nha cũng đã về quê ở nông thôn.
Sở Dao thì không ở lại nông thôn, nhưng nàng lại đi Sanya, nàng đi du lịch.
Những bà vợ ở thủ đô không ở nông thôn nhưng lại ở quá xa, sau khi điện thoại cho ngôi sao Triệu Vũ Cơ thì Hạ Thiên rất muốn sang cho nàng một trận. Ngải Vi Nhi và Isabella thì đang ở nước Mỹ, nghe nói hai nàng sẽ ăn tết ở Mỹ, Ngải Vi Nhi còn nói mình và Isabella đã trải qua một năm mới với khởi đầu tốt, xử lý được rất nhiều người.
Điều làm cho Hạ Thiên cảm thấy bức bối chính là ngay cả Kiều Tiểu Kiều cũng không có ở nhà.
Tin tốt duy nhất chính là An Khả Khả cũng không đi đâu, nàng luôn tránh trong khách sạn, khi nghe nói Hạ Thiên quay về Giang Hải thì nàng rất hưng phấn, muốn hắn đưa nàng đi dạo phố.
Tuy Hạ Thiên không thích dạo phố nhưng vẫn đồng ý yêu cầu của An Khả Khả, hắn đi đến gian phòng tổng thống ở khách sạn Đế Vương, đưa một An Khả Khả ăn mặc như một sinh viên đi ra, còn đám vệ sĩ và trợ lý của nàng thì ở lại trong khách sạn.
An Khả Khả là một đại minh tinh, hơn nữa còn là phụ nữ của Hạ Thiên, tất nhiên cuộc sống cũng không quá tự do, ngày thường đi dạo phố cũng có một đám người đi theo, chỉ khi nào có Hạ Thiên mới thoải mái được một chút. Vì có Hạ Thiên ở bên cạnh nên tất cả mọi người đều không lo lắng cho vấn đề an toàn của nàng, cũng vì vậy mà An Khả Khả mới nói muốn cùng hắn đi dạo.
An Khả Khả đi dạo thật sự là đi dạo phố, dù là một bộ quần áo vài chục đồng thì nàng cũng muốn thử một lần, còn chạy đến cả những tiệm vàng bạc, thử mười cái nhẫn, cũng thử mười sợi dây chuyền. Cuối cùng đám nhân viên trong cửa hàng thầm nguyền rủa Hạ Thiên không biết bao nhiêu lần, vì bọn họ thấy An Khả Khả có lẽ rất thích những thứ kia, nhưng Hạ Thiên là một người đàn ông mà không mua cho nàng một cái nào, đúng là không phải đàn ông.
Đám nhân viên thật sự không biết Hạ Thiên rất vô tội, không phải không muốn mua, An Khả Khả không muốn mua mà thôi, trước khi đi vào thì nàng đã nói mình chỉ đi chơi, không muốn mua, nàng đã có nhiều lắm rồi.
Hai người đi dạo từ sáng đến xế chiều, mãi đến khi trời tối thì cả hai dùng cơm bên ngoài, An Khả Khả cũng không muốn về, vì bình thường một ngôi sao lớn như nàng đi dạo rất ít, lần này giống như muốn làm một lần cho tất cả.
Cũng may là An Khả Khả khá may mắn, giống như không ai chú ý đến nàng là một ngôi sao lớn, nếu không nàng cũng không thể đi dạo phố thoải mái như vậy.
- Khả Khả, chúng ta về chứ?
Hạ Thiên đã có vẻ gánh không được, đi dạo phố thật sự không có gì thú vị.
- Em đau chân, em không muốn về.
An Khả Khả bắt đầu làm nũng.
- Anh sẽ ôm em về.
Hạ Thiên nói xong thì ôm ngang hông An Khả Khả.
- Chồng, không quay về, trở về chẳng có gì chơi, chúng ta ở bên ngoài chơi một lát đi.
An Khả Khả tiếp tục làm nũng.
- Anh thấy về sẽ thú vị hơn.
Hạ Thiên thuận miệng nói một câu, hắn ôm An Khả Khả và tiếp tục đi về phía trước.
- Em muốn hô lên có người sàm sỡ.
An Khả Khả bĩu môi, nàng tiếp tục làm nũng uy hiếp Hạ Thiên.
- Đến khi quay về anh sẽ sàm sỡ em.
Hạ Thiên tất nhiên không sợ.
- Chồng, anh là đại sắc lang, cả ngày chỉ biết sàm sỡ em, em sẽ hét lên đấy.
An Khả Khả gắt giọng.
An Khả Khả thật sự muốn nghịch, nàng hô lên:
- Cứu mạng, có người sàm sỡ.
Vô tình có nhiều người nhìn về phía bên này, nhưng bọn họ thấy tình cảnh như vậy thì nhất định cho rằng đó là tình nhân đùa giỡn với nhau, cũng không quan tâm.
- Đúng là thói đời ngày nay, cũng không còn ai ra tay vì nghĩa.
Khi thấy không có ai hỗ trợ thì An Khả Khả lầm bầm nói.
Nhưng đúng lúc này có một âm thanh tức giận vang lên:
- Cầm thú, buông cô bé ra.
Chương 1110: Chỉ là thiếu nợ sàm sỡ mà thôi
An Khả Khả nghe nói như vậy thì chợt choáng váng, điều này...Thật sự có người xen vào việc người khác sao? Dù là kẻ ngốc cũng biết bọn họ đang đùa giỡn, vì nàng vừa hô sàm sỡ vừa ôm cổ Hạ Thiên, nào có cô gái nào bị sàm sỡ mà phối hợp như vậy? Hơn nữa nàng còn vừa hô vừa cười cơ mà?
- Không đúng, nghe âm thanh thì có vẻ là nữ.
An Khả Khả chợt phát hiện tình cảnh không đúng, sau đó bọn họ rốt cuộc cũng phát hiện rốt cuộc là kẻ nào xen vào việc của người khác.
An Khả Khả thấy một cô gái khá xinh đẹp, trên người mặc áo lông khá dày, phía dưới là quần jean, giầy thể thao, cách ăn mặc này có chút tương tự như nàng. Mà dáng người cô gái kia cũng khá tốt, toàn thân tràn đầy khí tức thanh xuân.
- Ủa, sao quen vậy ta? Hình như đã gặp nhau rồi thì phải?
An Khả Khả chợt cảm thấy là lạ.
Mà Hạ Thiên ở bên kia cũng bất mãn nói:
- Này, Triệu Thanh Thanh, muốn ăn đòn sao?
"Triệu Thanh Thanh?"
An Khả Khả nhanh chóng nghĩ ra, nàng và Triệu Thanh Thanh tuy không quen nhưng cũng không phải không biết, nàng nhớ rõ đã từng gặp Triệu Thanh Thanh một lần ở nhà Tiểu Kiều, hèn gì cảm thấy quen mắt.
- Khụ khụ, sư phụ, người ta chỉ thấy những lời này rất vui mà thôi. Còn nữa, sư phụ, người ta không sợ bị đánh, chỉ là thiếu sàm sỡ mà thôi.
Triệu Thanh Thanh tỏ ra rất chuyên chú, nàng chỉ vào An Khả Khả trên cổ Hạ Thiên:
- Anh đừng sàm sỡ với cô ấy, đến mà sàm sỡ với em, em không ngại, đảm bảo sẽ không hô, sẽ rất phối hợp, anh muốn làm sao cũng ok, tuyệt đối không ngại.
- Phì!
An Khả Khả lập tức cười thành tiếng, nàng thật sự bị Triệu Thanh Thanh trêu chọc.
- Không ngực không mông, anh không có hứng sàm sỡ em.
Hạ Thiên bĩu môi, chỉ sau một khoảng thời gian không gặp mà dáng người của Triệu Thanh Thanh đã mạnh hơn hẳn, đáng tiếc là chưa đủ để khơi gợi sự hứng thú của hắn:
- Còn nữa, lần sau nếu còn dám gọi anh là cầm thú, anh sẽ đánh em.
- Sư phụ, em sai rồi, em sẽ không gọi anh là cầm thú.
Triệu Thanh Thanh tỏ ra sám hối:
- Ngay cả cầm thú thấy em đẹp còn muốn sàm sỡ, nhưng em cho không biếu không mà anh không muốn, sao anh có thể là cầm thú, rõ ràng còn không bằng cả cầm thú...Á, đau quá.
Triệu Thanh Thanh chỉ lo nói cho sướng mồm, nhưng nàng không quan tâm đến Hạ Thiên đang mất hứng, vì vậy mà nàng vừa thao thao bát tuyệt xong thì Hạ Thiên đã đá vào mông nàng, làm nàng bay xa vài mét.
Tất nhiên Hạ Thiên vẫn ra chân lưu tình với Triệu Thanh Thanh, tuy nàng bị đá văng nhưng sau khi bay vài mét vẫn đứng vững trên mặt đất, chỉ cảm thấy mông rất đau mà thôi.
Đám người xem náo nhiệt cũng bắt đầu thấy Hạ Thiên không bằng cầm thú, một đại mỹ nữ như vậy để cho tự nhiên sàm sỡ mà còn bị đá vào mông, đúng là quá phận.
- Sư phụ, em thật sự không thể nhịn, anh muốn đánh mông mà không thể dùng tay sao? Anh sao lại dùng chân?
Triệu Thanh Thanh thở phì phò nói:
- Anh rõ ràng ra tay hơi nặng.
- Đầu óc có vấn đề, mặc kệ em.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Triệu Thanh Thanh sau đó ôm An Khả Khả nhanh chóng biến mất.
- Có lầm không vậy, lại chạy rồi.
Triệu Thanh Thanh cảm thấy rất khó hiểu, sau đó nàng tỏ ra cảm khái:
- Làm phụ nữ thật khó, mình đẹp như vậy mà muốn làm một vợ bé cũng không được, đúng là cạnh tranh tự nhiên quá khốc liệt.
Một đám người bên cạnh cũng không khỏi cảm khái, đúng là thói đời, một cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy mà lại muốn làm vợ bé cho người ta.
Sau khi quay lại khách sạn thì An Khả Khả liên tục cười lớn:
- Chồng, em cảm thấy Triệu Thanh Thanh kia rất vui.
- Đừng quan tâm đến cô ấy, cô ấy là người điên, đầu óc không bình thường.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
- Hình như cô ấy rất thích anh.
An Khả Khả vừa cười vừa nói.
- Cô ấy thích võ công của anh, mà anh không có hứng thú với cô ấy.
Hạ Thiên lười biếng nói:
- Tôi không thích cô ấy, vì cô ấy không xinh đẹp.
- Không đúng, em cảm thấy cô ấy rất đẹp.
An Khả Khả thật sự cảm thấy Triệu Thanh Thanh rất xinh xắn, những cô gái lớn lên được như Triệu Thanh Thanh thì nhất định sẽ có rất nhiều cậu trai theo đuổi.
- Không đẹp bằng em.
Hạ Thiên vừa nói vừa dùng tay lục lọi trên người An Khả Khả:
- Khả Khả, bây giờ anh muốn sàm sỡ em.
- Hì hì, đợi lát nữa, trước tiên em đi tắm cái đã.
An Khả Khả từ trên người Hạ Thiên nhảy xuống, nàng đi về phía phòng tắm.
Hạ Thiên đang chuẩn bị theo đi vào thì điện thoại chợt vang lên, người gọi đến là Mộc Hàm, Hạ Thiên lập tức nghe điện thoại.
- Vợ, điều tra được gì sao?
Hạ Thiên tất nhiên hiểu Mộc Hàm gọi điện thoại đến vì có nguyên nhân.
- Chồng, cậu nghi ngờ rất đúng, lần đó Lý Minh Hiên dùng bom khá giống như lần trước đó, dù có thể là trùng hợp nhưng tôi vẫn cảm thấy có mối liên hệ.
Mộc Hàm nhanh chóng nói:
- Tôi đang kiểm tra người của Lý gia, nhưng tạm thời không có tiến triển, Lý gia ngoài Lý Minh Nhân còn ở Mỹ, hắn đang còn sống và đang bị giam giữ, thì không còn ai khác có liên lạc với bên ngoài, không thể nào đi làm những chuyện này, nhưng tôi lại nghi ngờ một sự kiện.
- Chuyện gì?
Hạ Thiên hỏi một câu.
- Chồng, với một gia tộc lớn như Lý gia, có lẽ sẽ có những người che giấu thân phận, bình thường xuất hiện sẽ không dùng thân phận của Lý gia, giống như Triệu Vũ Cơ vậy, tuy cô ấy họ Triệu nhưng không ai biết là người Triệu gia. Vì vậy tôi nghi ngờ Lý gia cũng có người như vậy, vì thế đang điều tra ở phương diện này, nếu có tin tức mới sẽ liên lạc với cậu.
Mộc Hàm trả lời.
- À, được, vợ điều tra nhanh lên, nếu điều tra được những người khác của Lý gia thì nên nói cho tôi biết.
Hạ Thiên bây giờ cũng chỉ còn cách tiếp tục chờ đợi, hắn tin Mộc Hàm và Tiểu Yêu Tinh sẽ tìm được tên khốn kia.
Hạ Thiên cúp điện thoại và thấy An Khả Khả còn chưa từ trong phòng tắm đi ra, hắn đi vào phòng tắm, phát hiện cửa khép nhưng không khóa, rõ ràng An Khả Khả căn bản cho hắn cơ hội đi vào, tất nhiên hắn sẽ không khách khí mà tiến vào.
- Biết ngay là đại sắc lang anh sẽ tiến vào.
An Khả Khả đang nằm trong bồn tắm, nàng khoát tay với hạ thiên:
- Này, xuống đi, giúp em bóp lưng.
Hạ Thiên tất nhiên sẽ xuống, cúng đến phía sau An Khả Khả, cũng chà xát và bóp lưng cho An Khả Khả, nhưng khi hai tay hắn tiếp xúc với lưng của nàng thì một bộ phận khác cũng lèn vào hai mông.
... ....
Ngày hôm sau, ở phân cục cảnh sát quận Đông, phòng làm việc của cục trưởng.
Lãnh Băng Băng mở máy tính ra, nàng mở một trang web của thành phố Giang Hải, ngay sau đó thấy một hàng chữ lớn, "Triệu phú Giang Hải tìm con!"
Không biết có phải vì nguyên nhân mình sắp có con hay không mà Lãnh Băng Băng thường rất có hứng thú với những bản tin liên quan đến con nít, vì vậy nàng xem phần tin này.
Tin tức này rất đơn giản, có một phú hào tên là Tiêu Đại Minh, đã từng là người thành phố Giang Hải, hắn đã từn có con trai, đáng tiếc là hơn sáu năm trước con trai của hắn đã bị người ta lừa bán đi, hắn tìm khắp nơi không thấy con, cuối cùng mới rời khỏi mảnh đất Giang Hải thương tâm này.
Nhiều năm sau hắn đã là triệu phú, đáng tiếc là hắn vẫn không có con, vì vậy bắt đầu có ý nghĩ tìm lại con. Tiêu Đại Minh đưa ra lời hứa hẹn, nếu có ai tìm được con hắn, hắn sẽ trả một triệu đồng.
Trong bản tin đã giới thiệu trọng điểm về tình huống con trai của Tiêu Đại Minh, năm xưa khi mất tích là ba tuổi, sinh nhật ngày mười tám tháng sáu, nếu còn sống thì còn nửa năm nữa sẽ hai mươi.
Không biết vì sao mà xem xong bản tin này thì Lãnh Băng Băng chợt cảm thấy có gì đó không đúng, tình huống này sao lại làm nàng cảm thấy quen thuộc nhỉ?
- Mười tám tháng sáu, đây không phải là sinh nhật của chồng sao? Năm nay cũng sắp hai mươi, tên cũng có một chữ Thiên, hắn nói rằng đã ở trên núi được mười sáu năm... ....
Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng phát hiện điều gì bất thường, vì nàng phát hiện Tiểu Thiên của Tiêu Đại Minh hình như khá giống như Hạ Thiên.
Nhưng Lãnh Băng Băng cảm thấy Hạ Thiên không giống như bị lừa bán, nếu người nào bị lừa bán đi mà được như hắn, sợ rằng ai mà chẳng muốn bị lừa bán?
- Có thể là mình suy nghĩ nhiều.
Lãnh Băng Băng chỉ biết tự nói với mình như vậy, nhưng tuy nàng nghĩ như vậy nhưng vẫn lưu lại địa chỉ trang web, nếu buổi tối Hạ Thiên về nhà thì nàng sẽ cho hắn cùng xem tin tức.
Một lúc sau có người gõ cửa:
- Cục trưởng.
- Chuyện gì?
Lãnh Băng Băng mở miệng hỏi.
- Có một vị Tiêu tiên sinh muốn đến thẩm tra, cục trưởng cục công an thành phố nói nếu có thể thì chị có thể tự mình quan tâm đến vị này dùm, đã có thông báo từ cục công an thành phố.
Viên cảnh sát tiến vào nói.
- Tiêu tiên sinh?
Lãnh Băng Băng chợt sững sờ, nàng thầm nghĩ không trùng hợp như vậy chứ?
- Cục trưởng, nghe nói vị Tiêu tiên sinh kia là Tiêu Đại Minh, là phú thương từ bên ngoài đến, đến đây điều tra một vụ án năm xưa, tinh huống cụ thể tôi không biết rõ ràng.
Viên cảnh sát nói.
- Biết rồi, khi nào ông ấy đến đây thì báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ đích thân tiếp đãi.
Lãnh Băng Băng phân phó, khi biết được người kia là Tiêu Đại Minh thì nàng lập tức đồng ý.
- Vâng, cục trưởng.
Viên cảnh sát gật đầu nói.
Mười phút sau Tiêu Đại Minh đến cục cảnh sát, ông ta cũng không đến một mình, đi theo còn có thư ký văn phòng khối chính quyền thị ủy. Nhưng vị thư ký này biết rõ bối cảnh của Lãnh Băng Băng, vì vậy rất khách khí với nàng.
Tiêu Đại Minh hơn bốn mươi, dung mạo không sâu sắc, không cao, có hơi gầy. Ông ta đến đây nói rằng muốn điều tra vụ án mười sáu năm trước, cũng chính là vụ mà con trai của ông ta bị lừa bán đi. Nhưng cũng không phải ông ta muốn điều tra tư liệu báo án, chẳng qua chỉ muốn biết trong thời gian nửa năm có sự kiện đứa bé ba tuổi nào chết hay không?
- Tiêu tiên sinh, ông nghi con trai mình chết rồi sao?
Lãnh Băng Băng hỏi một câu như vậy, nàng nãy giờ luôn quan sát Tiêu Đại Minh, nàng muốn xem đối phương có gì đó tương tự Hạ Thiên hay không, nhưng cuối cùng nàng phát hiện ra hai người không có gì tương tự.
Chương 1111: Sư phụ thật đáng thương đấy
- Cái gì?
Khi nghe được vấn đề của Lãnh Băng Băng thì Tiêu Đại Minh đang đợi kiểm tra tài liệu không khỏi sững sờ, hắn quay đầu nhìn Lãnh Băng Băng:
- Cảnh sát Lãnh, ý của cô là... ....
- Tiêu tiên sinh, tôi thấy ở trên mạng có tin tức về ông.
Lãnh Băng Băng thản nhiên nói:
- Tôi mạo muội hỏi một câu, trước khi bị bán có phải con ông bị bệnh trong người hay không?
- Thì ra cảnh sát Lãnh đã đọc được bản tin.
Trên mặt Tiêu Đại Minh chợt có chút biểu cảm thoải mái, hắn thở dài rồi khẽ gật đầu:
- Đúng vậy, lúc đó nó bị mắc một chứng bệnh kỳ quái, chúng tôi tìm danh y khắp nơi cũng không thể nào có cách chữa chị, đã từng có bác sĩ nói nó sẽ chẳng sống được quá nửa năm, vì vậy tôi liền... ....
Tiêu Đại Minh không tiếp tục nói hết lời, hắn lắc đầu, lại dùng giọng có chút bất đắc dĩ:
- Thật ra lần này tôi cũng không ôm hy vọng quá lớn, chỉ hy vọng có chút kỳ tích mà thôi.
- Tiêu tiên sinh, tôi muốn biết trên người con ông có tiêu chí đặc thù nào không? Còn nữa, ngoài những tư liệu được đưa lên báo, ông còn tư liệu nào khác không?
Lãnh Băng Băng lại hỏi.
Sau khi nghe được câu hỏi thì những người khác dùng ánh mắt có chút buồn bực nhìn Lãnh Băng Băng, vị cục trưởng hôm nay uống lộn thuốc rồi sao? Trước đây nàng nào có nhiệt tình như vậy.
Tiêu Đại Minh lắc đầu, hắn cười khổ nói:
- Trên người không có tiêu chí gì đặc thù, thật ra tôi cũng không còn tài liệu gì, năm xưa vốn có một tấm hình nhưng sau này cũng bị mất... ....
- Như vậy bây giờ dù Tiêu tiên sinh có được gặp con thì sợ rằng cũng không nhận ra được sao?
Lãnh Băng Băng nhíu mày nói.
- Đúng vậy, đã hơn mười sáu năm, năm đó nó mới hơn ba tuổi, rất thông minh, nhưng... ....
Tiêu Đại Minh lắc đầu:
- Thôi không nói nữa, nếu không chỉ thêm thương cảm mà thôi.
- Thật có lỗi, tôi hỏi hơi nhiều.
Lãnh Băng Băng không tiếp tục đặt ra nghi vấn, nhưng trong lòng có chút nghi ngờ, nếu Tiêu Đại Minh thật sự có tiêu chí gì đó thì nàng có thể xác định xem có liên quan đến Hạ Thiên hay không, vì trên người hắn căn bản không có tiêu chí gì cả.
Tiêu Đại Minh ở phân cục quận Đông đợi không bao lâu, tát nhiên hắn cũng không có thu hoạch gì ở đây, nghe xong báo cáo thì phải sang phân cục quận khác.
Tiêu Đại Minh rời khỏi phân cục của mình thì Lãnh Băng Băng cảm thấy tâm thần không yên, nàng suy nghĩ và cầm lấy điện thoại muốn gọi cho Hạ Thiên.
Đáng tiếc là lần này Lãnh Băng Băng không thể gọi được, có lẽ vì Hạ Thiên đang gọi điện thoại với ai đó.
- Thôi khỏi, tối nay về nhà rồi nói.
Lãnh Băng Băng thầm nói một câu, nàng cũng lười điện thoại lại.
... ....
Tối qua Hạ Thiên tiến hành tiếp xúc "cùng bao bọc" với An Khả Khả, mãi đến sáng sớm mới đi ngủ, nhưng vừa ngủ được một lúc thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
- Này, ai đó?
Hạ Thiên bất mãn nhận điện thoại.
- Tiểu tử, là ta.
Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh bất mãn.
- Nói nhảm, tôi không biết ông, mà ông là ai?
Hạ Thiên còn có chút mơ hồ, căn bản không nghe rõ âm thanh của đối phương.
- Tiểu tử chết tiệt, ta là Đại sư phụ của ngươi, Trương Minh Đà.
m thanh bên kia càng bất mãn.
- Đại sư phụ sao?
Hạ Thiên lập tức thanh tỉnh:
- Đại sư phụ, ngài vừa sang Thái sao?
- Tiểu tử, nói bậy bạ gì vậy? Ai sang Thái? Ta đây không thích gay!
Trương Minh Đà bất mãn nói.
- À, giọng của sư phụ có hơi lạ, giống như thay đổi giới tính, vì vậy con còn tưởng người vừa sang Thái.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
- Tiểu tử chết tiệt, có người nói chuyện với sư phụ như vậy sao?
Trương Minh Đà rõ ràng bị chọc tức:
- Giọng điệu của ta sao lại lạ được? Chỉ là chiếc điện thoại rách này làm âm thanh của ta biến đổi mà thôi.
- Biết rồi, thì ra sư phụ bị điện thoại làm cho biến tính.
Hạ Thiên lầm bầm một câu:
- Không thèm nghe sư phụ nói chuyện nữa, con muốn ngủ, đừng điện thoại đến nữa nhé?
Hạ Thiên nói và muốn tắt điện thoại, Trương Minh Đà vẫn cố gắng nói:
- Chờ chút, tiểu tử, có việc muốn tìm đây.
- Làm gì vậy? Có phải sư phụ tán gái không được và muốn con hỗ trợ không?
Hạ Thiên có chút mất hứng.
- Nói bậy, ta tán gái còn cần con hỗ trợ sao?
Trương Minh Đà rất mất hứng:
- Đừng ngủ nữa, mau đứng lên, ta có việc muốn nói, rất quan trọng.
- Muốn gặp mặt sao?
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Sư phụ đang ở thành phố Giang Hải à?
- Nói nhảm, tất nhiên là đang ở Giang Hải.
Trương Minh Đà tức giận nói:
- Nhanh lên, đừng lề mề, ta còn biết con đang chơi bời với con ngôi sao An Khả Khả ở khách sạn Đế Vương, mau xuống đây, ta đang ở đại sảnh chờ con.
- Ngài thật sự là Đại sư phụ sao? Sao con thấy ngài giống Tam sư phụ?
Hạ Thiên có chút mê hoặc.
- Tiểu tử chết tiệt, ngươi xuống không phải sẽ biết sao?
Trương Minh Đà giống như sắp tan vỡ, sao hắn lại có một đệ tử không nghe lời như vậy?
- Được rồi, con xuống là được.
Hạ Thiên ngáp một cái, hắn cúp điện thoại rồi mặc áo quần xuống giường.
- Chồng, anh cứ thức dậy trước, em còn muốn ngủ... ....
An Khả Khả mơ màng nói một câu, rõ ràng động tác của Hạ Thiên đã kinh động đến nàng.
Hạ Thiên nhanh chóng xuống lầu, sau đó hắn thấy một ông lão gầy tong teo dưới đại sảnh, đó chính là Đại sư phụ của hắn, Trương Minh Đà.
- Con nghe Tiểu Kiều nói các sư phụ đã đi chơi rồi mà, sao sư phụ còn ở lại Giang Hải?
Hạ Thiên đến trước mặt Trương Minh Đà rồi dùng giọng kỳ quái hỏi một câu.
- Ta vốn đã đi, nhưng ta theo dõi một người đến đây, chỉ đơn giản vậy thôi.
Trương Minh Đà tức giận nói:
- Còn nữa, tiểu tử này, ngươi rõ ràng được cuộc sống gia đình làm dịu, vừa xuống núi đã có hơn mười bà vợ.
- Đại sư phụ, thân là sư phụ mà suốt ngay ghen ghét với đệ tử của mình, ngài không thấy như vậy là rất dọa người sao?
Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Trương Minh Đà.
- Tiểu tử ngươi nói gì, ai ghen ghét?
Trương Minh Đà thiếu chút nữa đã giơ chân lên:
- Chỉ là tiểu tử ngươi nghĩ xằng bậy, không sợ Nguyện tiên tử cho ăn đòn à?
- Thần tiên tỷ tỷ sẽ không đánh con.
Hạ Thiên bĩu môi:
- Này, không phải sư phụ muốn tìm vì có chuyện quan trọng cần nói sao? Nói mau đi, con còn muốn về ngủ.
- Tiểu tử ngươi có lên mạng không?
Trương Minh Đà chợt hỏi một câu như vậy.
- Đại sư phụ, ngài thật đáng thương.
Hạ Thiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn Trương Minh Đà.
- Ta...Sao ta lại đáng thương? Sao? Ta mà đáng thương?
Trương Minh Đà rất muốn xử đẹp tên đệ tử của mình, trên đời này làm gì có đệ tử trời ơi như vậy?
- Chỉ là chuyện lên mạng nhỏ nhặt mà sư phụ còn nói là quan trọng, như vậy không đáng thương sao?
Hạ Thiên ra vẻ vô tội:
- Còn nữa, con rất ít lên mạng, con cảm thấy nó chẳng có gì thú vị.
Trương Minh Đà liếc mắt:
- Hừ, không nói nhảm với tiểu tử ngươi nữa, ta nói thẳng, có người tìm ngươi.
- Con biết rồi, không phái sư phụ vừa tìm con sao?
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Trương Minh Đà tức giận đến tím tái, lão thật sự hối hận vì trước đó không dạy bảo hắn "cho ra ngô ra khoai".
Trương Minh Đà hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt lão rất nghiêm túc:
- Tiểu tử, cha mẹ đang tìm ngươi!
... ....
Hơn năm giờ chiều.
Ngã tư đường, Lãnh Băng Băng vừa mới tan tầm đang dừng đèn đỏ, nơi đây xem như là một ngã tư phồn hoa nhất thành phố Giang Hải, đèn đỏ rất lâu, khoảng chín mươi giây.
Trong khi chờ đèn đỏ thì Lãnh Băng Băng tùy ý nhìn ven đường, nhưng ngay sau đó nàng đã sững sốt, nàng thấy một người rất quen thuộc đứng ven đường.
Lãnh Băng Băng vội vàng cầm lấy điện thoại gọi cho một số máy, nhưng vẫn không có ai bắt máy. Khi thấy đèn đỏ chuyển sang màu xanh, người phía sau bấm còi thì Lãnh Băng Băng dứt khoát mở cửa xe chạy về phía bên kia.
- Cậu làm sao vậy?
Lãnh Băng Băng vội vàng hỏi, mà đối tượng nàng đang hỏi chính là Hạ Thiên, nếu không phải là hắn thì sao nàng có thể quan tâm như vậy được.
Hạ Thiên lẳng lặng đứng đó, hắn không nói gì, mà vẻ mặt hắn càng làm cho nàng bất an. Sau khi quen biết nửa năm thì đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn có biểu cảm như vậy, trước đó hắn luôn cười hì hì, ngẫu nhiên cũng có lúc chuyên chú, nhưng đó chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Tất nhiên cũng có lúc hắn phẫn nộ, nhưng với vẻ mặt vào lúc này thật sự chưa từng xuất hiện, rõ ràng là biểu cảm rất đau lòng.
"Đau lòng, là có chuyện gì, ai làm hắn đau lòng?"
- Chồng, cậu làm sao vậy? Sao cậu lại đứng đây? Tôi điện thoại cậu cũng không nhấc máy, cậu có chuyện gì, có thể nói với tôi.
Lãnh Băng Băng chợt cảm thấy đau lòng, nàng ôm lấy Hạ Thiên rồi dùng giọng dịu dàng thì thầm. Nàng không biết vì sao hắn đau lòng, nàng chỉ biết khi hắn đau lòng thì mình nên an ủi mà thôi.
- Băng Băng, tôi nhớ đến nhiều chuyện không vui.
Hạ Thiên cuối cùng cũng nói, giọng điệu rõ ràng rất khó chịu:
- Tôi nghe nói người ta lớn lên thường quên đi những việc khi còn bé, tôi cũng cho rằng mình đã quên những thứ cần thiết, nhưng bây giờ tôi mới biết thần tiên tỷ tỷ nói đúng, người quá thông minh đôi khi cũng chẳng phải chuyện tốt.
- Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.
Lãnh Băng Băng khẽ thở dài nói:
- Quá khứ của tôi cũng có nhiều chuyện không vui, nhưng tất cả đều đã là quá khứ, bây giờ chúng ta sống vui vẻ là được, tôi tin chúng ta sẽ có tương lai tốt đẹp, cậu nói có đúng không?
- Tôi biết rõ tương lai của mình sẽ rất vui vẻ, thật ra quá khứ của tôi cũng rất vui vẻ, luôn có thần tiên tỷ tỷ giúp đỡ, tương lai thần tiên tỷ tỷ và các chị sẽ ở cùng tôi, nhất định tôi sẽ rất vui.
Giọng nói của Hạ Thiên vẫn có chút cô đơn:
- Nhưng có một số việc, tôi vốn tưởng nó đã qua đi, nhưng bây giờ tất cả đã quay lại.
- Chồng, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Cậu nói ra sẽ dễ chịu hơn đấy.
Lãnh Băng Băng khẽ nói, nàng thật ra cũng không biết Hạ Thiên có vấn đề gì, nhưng nàng biết mình thật sự muốn hắn vui vẻ.
Hạ Thiên trầm mặc một lúc, cuối cùng hắn khẽ hỏi:
- Băng Băng, chị biết chỗ tôi đang đứng có gì đặc biệt không?
Chương 1112: Chuyện cũ đau lòng
- Chỗ này thì có gì đặc biệt?
Lãnh Băng Băng vô thức nhìn khắp bốn phía, sau đó nàng phát hiên nơi này ngoài có nhiều người qua lại thì hình như chẳng có gì đặc biệt cả.
- Năm xưa tôi đã gặp được thần tiên tỷ tỷ ở đây.
Trong mắt Hạ Thiên lóe lên cái nhìn dịu dàng:
- Băng Băng, chị chưa được gặp thần tiên tỷ tỷ, nhưng sau này chị sẽ được gặp, thần tiên tỷ tỷ thật sự rất đẹp, rất dịu dàng, thật sự là tiên nữ, hơn nữa còn là tiên nữ cực kỳ xinh đẹp.
Lãnh Băng Băng không nói gì, nàng cũng không biết nhiều về thần tiên tỷ tỷ trong lời nói của Hạ Thiên, nhưng nàng biết người này rất quan trọng với hắn, dù nàng hay Tiểu Kiều đều thua xa thần tiên tỷ tỷ trong mắt hắn.
- Năm đó khi tôi mới ba tuổi thì mẹ dẫn đến nhà trẻ, sau đó tôi được gặp thần tiên tỷ tỷ, cuối cùng tôi cùng thần tiên tỷ tỷ bỏ đi, cùng thần tiên tỷ tỷ lên núi mười sáu năm, sau đó mới xuống núi.
Hạ Thiên tiếp tục nói:
- Tôi luôn nói cho người khác biết mình rất thích thần tiên tỷ tỷ, vì vậy thừa dịp mẹ không chú ý mà bỏ chạy cùng chị ấy, nhưng thật ra không phải là như vậy.
- Là thế nào?
Lãnh Băng Băng không nhịn được phải khẽ hỏi.
Hạ Thiên quay đầu nhìn ra một vị trí cách vài chục mét:
- Chỗ đó trước kia có một siêu thị nhỏ, tôi còn nhớ buổi sáng hôm đó mẹ dẫn tôi đến đây, nói sẽ mang tôi đi nhà trẻ, vì tôi đã ba tuổi, nên đi nhà trẻ. Nhưng lúc đó tôi biết mẹ đang gạt mình, vì khi đó những đứa trẻ nhà hàng xóm cũng đã nghỉ, lúc đó tất cả nhà trẻ cũng đã nghỉ.
Lãnh Băng Băng không nói gì, nàng biết Hạ Thiên trước nay luôn nói mình thông minh, điều này tuyệt đối không phải nói bừa. Những sự việc khi mới ba tuổi mà hắn còn nhớ rõ ràng, lúc ba tuổi mà hắn hiểu được nhiều chuyện như vậy, nếu không thông minh thì thật sự không thể nào làm được.
Mà Lãnh Băng Băng cũng hiểu sự kiện năm xưa chắc chắn tạo nên đả kích rất lớn cho Hạ Thiên, nếu không hắn sẽ chẳng nhớ rõ ràng chi tiết như vậy. Ba tuổi, phải biết rằng khi đó dù thông minh thì cũng chỉ ba tuổi, Lãnh Băng Băng tự nhận mình không ngốc, cũng đừng nói là ba tuổi, dù là những việc xảy ra khi nàng năm tuổi, nàng căn bản đều quên sạch.
- Chúng tôi đến đây, mẹ hỏi tôi có muốn uống nước trái cây hay không, tôi nói muốn, thế là mẹ sang bên kia mua nước trái cây, tôi ở đây chờ.
Hạ Thiên tiếp tục nói:
- Thần tiên tỷ tỷ gặp được tôi, tôi nói tôi đang chờ mẹ, thật ra tôi không nói cho chị ấy biết, thật ra tôi đã chờ vài giờ rồi, tôi và mẹ đi lúc sáng, lúc gặp được thần tiên tỷ tỷ thì đã là giữa trưa.
- Chồng, cậu đừng quá đau khổ, thật ra cậu có thể gặp được thần tiên tỷ tỷ, đó cũng là quá may mắn, không phải sao?
Lãnh Băng Băng khẽ an ủi Hạ Thiên, cuối cùng nàng cũng hiểu, ngày hôm đó hắn bị cha mẹ từ bỏ, có lẽ đó là phần kinh nghiệm đau khổ nhất trong đời.
- Băng Băng, chị nói đúng, gặp được thần tiên tỷ tỷ là điều may mắn của tôi, thật ra tôi biết rõ mẹ sẽ không quay lại tìm tôi, nhưng khi đó còn nhỏ không biết nên đi đâu, vi vậy mãi đến khi thần tiên tỷ tỷ xuất hiện thì tôi mới biết sẽ đi cùng chị ấy. Tôi sợ sau này sẽ không ai quan tâm đến mình, vì vây mới gạt chị ấy làm vợ.
Trong mắt Hạ Thiên lóe lên cái nhìn dịu dàng:
- Băng Băng, chị có biết không? Người lớn lừa gạt trẻ nhỏ rất dễ dàng, nhưng đứa trẻ thông minh lừa gạt người lớn càng thêm dễ dàng. Thần tiên tỷ tỷ thông minh như vậy cũng bị tôi lừa, chị ấy đồng ý làm vợ tôi, sau này thật sự đã là vợ tôi.
- Tin tưởng tôi, thần tiên tỷ tỷ cũng sẽ cảm thấy gặp được cậu là hạnh phúc của mình, giống như tôi vậy, tôi có thể gặp được cậu là hạnh phúc lớn nhất đời này, những người không muốn giữ cậu lại sẽ gặp tổn thất, cậu không cần phải khổ sở.
Giọng điệu của Lãnh Băng Băng càng thêm dịu dàng, là một người phụ nữ, một người phụ nữ không có cha, khi còn bé nàng cũng rất khổ sở, nàng có thể hiểu được tâm tính của Hạ Thiên vào lúc này.
Bọn họ đứng đó ôm lấy nhau, bên cạnh có nhiều người qua lại, ai cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn bọn họ, rõ ràng không biết bọn họ đứng đây làm gì. Nhưng dù là Hạ Thiên hay Lãnh Băng Băng thì đều hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt của người xung quanh, lúc này Hạ Thiên chìm đắm trong ký ức, mà Lãnh Băng Băng thì chỉ có Hạ Thiên mà thôi.
- Tôi muốn quên đi những chuyện này, tôi tự nói với mình, tôi là người chạy theo thần tiên tỷ tỷ, cha mẹ không phải không muốn tôi, là tôi không cần bọn họ. Lúc bắt đầu tôi tự gạt mình như vậy, sau này cũng coi đó là sự thật. Nhưng hôm nay cuối cùng tôi cũng nhớ ra một chuyện cần thiết.
Giọng điệu của Hạ Thiên có chút khó chịu:
- Tôi trước nay đều không đi tìm bọn họ, vì bọn họ không quan tâm đến tôi, tôi cần gì phải đi tìm bọn họ? Nhưng trước đó bọn họ đã không quan tâm đến tôi, bây giờ sao lại đi tìm tôi?
- Bây giờ bọn họ đi tìm cậu?
Lãnh Băng Băng chợt sững sờ, sau đó nàng nhớ đến Tiêu Đại Minh vừa gặp mặt hôm qua, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi một câu:
- Chồng, cậu...Cậu không phải họ Tiêu đấy chứ?
- Tôi không phải họ Tiêu.
Hạ Thiên trả lời.
- Cha cậu thật sự là Tiêu Đại Minh?
Lãnh Băng Băng giật mình nói, điều này quá trùng hợp:
- Nhưng ông ấy lại nghĩ cậu bị người ta lừa đi bán.
- Băng Băng, sao chị biết? Đại sư phụ của tôi cũng tìm chị sao?
Hạ Thiên có chút buồn bực:
- Chị Băng Băng, nếu gặp mặt lão sắc quỷ kia thì chị nên đứng cách xa ra một chút.
- Cái gì? Đại sư phụ của cậu? Tôi không biết đó là ai, tôi đã gặp qua Tiêu Đại Minh, còn lên mạng xem được bản tin của ông ấy.
Khoảnh khắc này Lãnh Băng Băng chợt cảm thấy khó giải thích, nhưng ngay sau đó nàng đã giải thích rõ ràng với Hạ Thiên, nàng nói ra những gì mình đã tiếp xúc với Tiêu Đại Minh vào ngày hôm qua.
- Băng Băng, chị chưa từng gặp mặt Đại sư phụ, ông kia không phải người tốt.
Hạ Thiên tiếp tục nói xấu Đại sư phụ:
- Chính ông ấy nói cho tôi biết, cha mẹ đang đi tìm tôi, còn nói nếu không đến nói thì tôi sẽ biết, không bằng nói sớm một chút, để tôi tự đưa ra quyết định, làm hại tôi nhớ đến những chuyện không vui.
- Thật ra, chồng, có lẽ cậu hiểu lầm cha mẹ rồi, cha cậu nghĩ rằng con mình bị lừa bán đi, hơn nữa dù không phải thì bây giờ ông ấy đã đến tìm cậu, có lẽ cũng đã hối hận vì quyết định trước đó rồi chứ?
Lãnh Băng Băng dịu dàng nói:
- Có lẽ là bọn họ sai, nhưng dù thế nào thì bọn họ cũng là cha mẹ ruột của cậu, bây giờ cậu cũng biết bọn họ tìm mình, tôi cảm thấy cậu nên vứt bỏ chuyện quá khứ mà đi gặp mặt bọn họ mới đúng đắn.
- Băng Băng, Tiêu Đại Minh kia cũng không phải người tốt, ông ta là kẻ lừa gạt.
Hạ Thiên trả lời:
- Chị bị ông ta lừa rồi, ông ta biết rõ tôi không bị lừa bán đi, ông ấy đến tìm cũng không phải là hối hận, vì ông ấy muốn tôi hỗ trợ, vì bây giờ con trai của ông ấy sắp bệnh chết.
- Là thế sao?
Lãnh Băng Băng có chút sững sờ, sau đó lại mê hoặc:
- Nhưng, chồng, bọn họ cũng không biết thân phận của cậu, không thể nào biết rõ cậu là thần y, sao biết đến tìm cậu hỗ trợ chữa bệnh.
- Bọn họ không phải đến tìm tôi hỗ trợ chữa bệnh, chẳng qua đến đây để xin tủy xương cho con.
Hạ Thiên giải thích:
- Băng Băng, chị không biết, năm xưa điều kiện nhà tôi rất bình thường, khi còn bé vì chữa bệnh cho tôi nên mất đi nhiều tiền, nghe nói cuộc sống rất khó khăn. Sau khi thần tiên tỷ tỷ đưa tôi lên núi thì để Đại sư phụ âm thầm đưa cho nhà tôi một triệu, khi đó Đại sư phụ nói một triệu rất đáng giá, mà Tiêu Đại Minh kia dùng một triệu đó xuống vùng duyên hải kinh doanh, cuối cùng có lời khá nhiều tiền.
- Thì ra là như vậy.
Lãnh Băng Băng khẽ gật đầu, mười sáu năm trước thì một triệu cực kỳ đáng giá, khi đó có số vốn như vậy mà kinh doanh thì bây giờ có tiền tỷ cũng là bình thường.
- Đại sư phụ nói cho tôi biết Tiêu Đại Minh kia có một đứa con trai mười sáu tuổi, nhưng đứa bé này bị bệnh bạch cầu, cần tủy xương để cấy ghép, đáng tiếc là tủy của bọn họ không phù hợp yêu cầu, vì vậy bọn họ mới nhớ đến tôi. Vì tỉ lệ cấy tủy giữa anh em có khả năng thành công rất cao, nếu không bọn họ sẽ chẳng đến tìm tôi.
Hạ Thiên bây giờ rất bình tĩnh, không còn mất vui như trước, có Lãnh Băng Băng ở bên cạnh an ủi làm tâm tình của hắn khá hơn nhiều.
Lãnh Băng Băng trầm mặc, một lúc lâu sau nàng nói:
- Chồng, hay cậu khỏi suy nghĩ nhiều, nếu cậu thật sự không muốn biết bọn họ, cậu coi như không biết chuyện này, chỉ cần cậu không xuất hiện thì bọn họ cũng chẳng tìm được cậu.
Hạ Thiên không nói gì, ánh mắt có chút lơ lửng, giống như đang suy nghĩ về vấn đề nào đó.
- Chồng, đừng ghĩ về vấn đề này nữa, chúng ta về nhà thôi.
Lãnh Băng Băng dùng giọng dịu dàng nói:
- Tôi sẽ hầu hạ cậu thật tốt.
- Được, chúng ta về nhà.
Hạ Thiên gật đầu sau đó bế Lãnh Băng Băng lên.
- Chồng, xe của tôi còn ở bên kia...Thôi khỏi, không cần xe, cậu ôm tôi về đi.
Lãnh Băng Băng định lái xe về nhà, nhưng nàng cảm thấy để Hạ Thiên ôm chạy đi vẫn nhanh hơn, nàng cũng không thèm quan tâm đến chiếc xe.
Vài ngày sau Lãnh Băng Băng đều không đến cục cảnh sát, nàng cũng rất ít khi rời khỏi nhà, nàng hầu như bỏ ra tất cả thời gian để làm bạn với Hạ Thiên.
Lãnh Băng Băng thầm nghĩ dùng nhiệt tình của mình để an ủi Hạ Thiên, nàng muốn hắn vui vẻ, những ngày qua nàng đáp ứng tất cả yêu cầu của hắn, thậm chí còn chủ động quyến rũ hắn. Vì vậy mà cả hai đều liều mạng vận động cực hạn trong phòng ngủ, có thể nói tất cả vị trí trong căn nhà đều có dấu vết hoạt động của hai người.
Lãnh Băng Băng ngày xưa là người đẹp băng giá lạnh lùng, bây giờ nàng trở nên nhiệt tình như lửa. Mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian này nàng đều thấy hoang đường, cảm thấy hai gò má nóng như lửa đốt.
Nhưng Lãnh Băng Băng cảm thấy mình không uổng phí, Hạ Thiên không nhắc đến chuyện cũ, hắn có vẻ đã khôi phục lại như thường. Lúc này hắn rất say mê cơ thể của nàng, tất cả đều giống như trước kia, người đàn ông này rõ ràng đã khôi phục lại như thường.