Ngoài những lúc đánh nhau với vợ, thời gian khác Hạ Thiên dù đánh ai cũng mong tốc chiến tốc thắng, mà tất nhiên với những người thực lực mạnh mẽ thì sẽ thích tốc chiến tốc thắng. Nếu là hắn trước kia, chỉ cần tùy tiện cho một chưởng cũng đủ chụp chết con gấu chó, căn bản không cần vũ khí gì cả. Thực tế hắn cũng có thể dùng châm làm cho gấu bị thương, có thể làm cho gấu không thể cử động được, nhưng vấn đề là lúc này hắn không có ngân châm, cũng không còn đủ lực, kết quả là dù có cây gậy gỗ cũng không đơn giản xử lý được con gấu. Khi rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể dùng phương pháp mình không thích, đó là đánh lâu dài.
Không có ngân châm, không có y thuật, Hạ Thiên còn có Phiêu Miểu Bộ và chiêu thức võ công, vì vậy muốn xử lý con gấu cũng không phải là vấn đề quá lớn, nhưng nếu vì vậy mà tiêu hao hết sức lực thì hắn cũng thật sự cảm thấy bực bội.
Lần này Hạ Thiên mất ba phút để xử lý con gấu, nhưng đối với một người trước kia chưa cần ba giây đã có thể xử lý con gấu thì tốc độ lần này thật sự quá chậm.
Khi thấy con gấu máu me đầm đìa ngã xuống đất thì năm người Trương Thạc lạc đường thật sự trợn mắt há mồm, đặc biệt là Tiếu Tuấn và Hoàng Tử Phong, lúc này bọn họ đều nghĩ mà sợ, bọn họ đều cảm thấy may mắn, vì nếu không phải là may mắn thì kết quả của bọn họ cũng giống như với con gấu kia.
- Tối nay có món tay gấu nướng.
Hạ Thiên lầm bầm, sau đó hắn quét mắt nhìn năm người kia:
- Này, các người có dao không?
- Tôi có dao quân đội của Thụy Sĩ.
Trương Thạc cuối cùng cũng phản ứng, hắn vội vàng rút dao đưa cho Hạ Thiên.
- À, thứ này cũng không tệ.
Hạ Thiên tiếp nhận con dao, sau đó cắt lấy bốn chi của con gấu. Hắn đang định lên tiếng thì chợt cảm giác được thứ gì đó, vì thế mà vội vàng dùng Phiêu Miểu Bộ để tránh sang một bên.
- Vụt!
Một mũi tên hầu như xẹt qua vị trí vừa rồi của Hạ Thiên, mà cùng thời gian đó cũng có một mũi tên xẹt về phía hắn.
Hạ Thiên lại tiếp tục lách người tránh mũi tên phóng đến, nhưng đúng lúc này lại có hai mũi tên khác lao đến.
- Vụt!
Hạ Thiên ném cây dao ra, lần này hắn cũng không chạy trốn mà dùng hai tay chụp lấy hai mũi tên.
- Á!
Một tiếng hét thảm vang lên từ trong rừng rậm, rõ ràng con dao Thụy Sĩ của Hạ Thiên đã đánh trúng đối thủ, mà hầu như cùng lúc này hắn đã chụp được hai mũi tên, nhưng lực lượng cũng làm hắn phải lui về phía sau vài bước. Cũng vì thế có thể thấy được lực lượng của Hạ Thiên lúc này thật sự không mạnh hơn người bình thường bao nhiêu.
- Ầm!
Một tiếng súng chợt vang lên, Hạ Thiên giống như có thể thấy một viên đạn đang phóng về phía mình như chớp.
Lần này đối phương xạ kích khá chuẩn, khi Hạ Thiên vẫn còn chưa hoàn toàn đứng vững thì viên đạn đã được bắn đi, vì giới hạn công lực không đủ, hơn nữa vết thương trên người vẫn chưa tốt, vì thế mà động tác của hắn cũng không được linh hoạt như xưa, dưới tình huống vội vàng chỉ có thể lăn xuống đất tránh đạn mà thôi.
Khoảnh khắc khi Hạ Thiên ngã xuống đất tránh đạn, hai mũi tên vừa được hắn chụp được cũng đã phóng ra.
- Á!
Lại là một tiếng hét thảm thiết vang lên, có âm thanh một người ngã xuống đất, rõ ràng lại có người bị Hạ Thiên bắn trúng.
Hạ Thiên lúc này cũng lăn xuống đất, hắn lăn lộn vài vòng, sau đó lại nhảy dựng lên nhìn về phía cách đó không xa:
- Này, tên ngốc cuối cùng kia, cút ra đây cho ta.
Lúc này năm người Trương Thạc đang trốn sau cây đại thụ cũng sợ choáng váng.
Biến hóa quá nhanh, đến mức năm người Trương Thạc thật sự không biết có chuyện gì phát sinh, bọn họ chỉ trốn theo bản năng. Đến lúc này bọn họ mới hiểu, tên khốn mà trước đó bọn họ coi là dã nhân, thật sự còn lợi hại hơn dã nhân rất nhiều.
Tiếng súng và tiếng kêu thảm vang lên càng làm cho đám năm người cảm thấy sợ hãi, bọn họ lần đầu tiên cảm thấy tử vong đến gần mình như vậy.
- Không hổ danh là Ám Hoàng Hạ Thiên, hầu như dưới tình huống mất đi lực lượng vẫn có thể xử lý hai đồng bạn của ta.
Một âm thanh khàn khàn vang lên, sau đó từ một thân cây đại thụ có một người đàn ông lùn đi ra, trên tay người này còn cầm theo một mũi tên, đó chính là một trong hai mũi tên vừa rồi được Hạ Thiên ném ra. Rõ ràng Hạ Thiên ném ra hai mũi tên chỉ có thể giết được một kẻ địch, một mũi tên còn lại bị tên kia kịp chụp lấy.
- Chú là thằng ngu nào?
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào tên đàn ông lùn:
- Ai phái chú đến? Là CIA? Hay Liên Minh Sát Thủ?
- Hạ Thiên, đám người trên đời này muốn giết mày không phải mười ngàn thì cũng là tám ngàn, mày đừng quan tâm là ai phái tao đến đây, mày chỉ cần biết rằng bắt đầu từ ngày mai tao sẽ hoàn toàn trở thành đệ nhất sát thủ.
Tên đàn ông lùn vẫn dùng giọng khàn khàn nói, trong rừng rậm này giọng điệu của hắn thật sự làm cho người ta cảm thấy lạnh người, lúc này năm người Trương Thạc đã thật sự cảm thấy tay chân mền nhũn cả ra.
- Ôi, những kẻ muốn anh đây chết, tất cả đã chết gần hết rồi.
Hạ Thiên lười biếng nói:
- Anh chỉ kỳ quái, chú sao có thể tìm được đến đây để xử lý anh?
- Điều này phải cảm tạ đám hồng nhan tri kỷ của mày.
Tên đàn ông lùn nói với giọng điệu có chút đắc ý:
- Bọn họ phái quá nhiều người đến tìm mày, tất nhiên sẽ là quá rềnh rang, người nhiều thì muốn che giấu tin tức cũng khó, hơn nữa người muốn giết mày cũng khá nhiều, vì vậy mà bọn họ không tìm ra, nhưng tao là người tìm ra đầu tiên.
- À, thì ra là như vậy, vậy chú có thể đi chết được rồi.
Hạ Thiên lười biếng nói một câu.
- Xẹt!
Một luồng kiếm quang từ trong rừng rậm âm u chợt bừng lên sáng ngời, tên đàn ông lùn chợt một phân thành hai, coi như bị chém thành hai khúc.
- Á!
Đường Yến cuối cùng cũng hô lên kinh hoàng, tình cảnh này thật sự quá kinh khủng đối với nàng.
- Thiếu gia.
Một đạo cô cực kỳ xinh đẹp chợt từ trên không đáp xuống, nàng xuất hiện bên cạnh Hạ Thiên, giọng điệu rất hay, rõ ràng, trong trẻo:
- Cậu không sao chứ?
- Sương nha đầu, gặp lại chị thì tôi đã không còn việc gì.
Trên mặt Hạ Thiên lộ ra nụ cười sáng lạn, khi thấy nha hoàn xinh đẹp này thì trong lòng hắn thật sự vui sướng, cuối cùng cũng không nên tiếp tục ở lại chỗ này.
- Thiếu gia, công lực của cậu thế nào...
Cố Hàm Sương nhanh chóng phát hiện tình hình không đúng của Hạ Thiên.
- Bị một yêu nữ ép khô, nhưng cũng không có việc gì, vẫn có thể khôi phục lại được.
Hạ Thiên cũng không phải rất để ý:
- Sương nha đầu, chị có biết đi ra ngoài thế nào không? Chị mau dẫn tôi ra ngoài.
- Vâng, thiếu gia.
Cố Hàm Sương cũng không nói thêm điều gì, nàng dùng một tay ôm lấy Hạ Thiên, sau đó bay lên không trung, nhanh chóng bỏ đi.
- Thật...Thật sự có thể bay sao?
Đường Yến trợn mắt há mồm nhìn tình cảnh vừa xảy ra, sau đó nàng chợt nghĩ đến một vấn đề gì đó, nàng lớn tiếng nói:
- Này, còn chúng tôi thì sao?
Đáng tiếc là dù Đường Yến có kêu lên như thế nào thì cũng không có hiệu quả, vì Hạ Thiên vầ Cố Hàm Sương đã sớm đi xa.
- Chúng ta không phải nằm mơ đấy chứ?
Một lúc lâu sau Mao Tiểu Tuệ mới dùng giọng nơm nớp lo sợ nói.
- Xác chết vẫn còn ở đây, sao lại là nằm mơ?
Đường Yến khôi phục lại rất nhanh, nàng nhìn có vẻ nhát gan nhưng thực chất lại khá gan dạ, ba tên đàn ông lúc này đang sợ tái mặt nhưng nàng lại dám đưa mắt nhìn xác chết cách đó không xa.
Nhưng khi nhìn thi thể kia thì nàng lại cảm thấy buồn nôn, vì vậy mà khom lưng nôn mửa một lúc, cuối cùng nàng ngẩng đầu:
- Em...Cuối cùng em cũng nhớ anh ta là ai, anh ấy...Anh ấy chính là Hạ Thiên có xì căng đan với Triệu Vũ Cơ, trước kia còn đánh ngôi sao Hongkong ở quảng trường Thục Đô, hèn gì mới thấy anh ta quen mặt như vậy.
- Sao, là hắn à?
Mao Tiểu Tuệ cũng thét lên kinh hãi.
- Con bà nó, đúng là hắn, tôi cũng có ấn tượng.
Hoàng Tử Phong chợt kêu lên.
- Dù là ai thì chúng ta bây giờ nên làm thế nào?
Trương Thạc dùng giọng mất hết sức lực nói.
- Hạ Thiên kia sẽ cho người đến cứu chúng ta không?
Đường Yến dùng giọng không xác định nói.
- Khó thể nói rõ, tôi cảm thấy chúng ta nên đi tìm chút lương thực cái đã.
Mao Tiểu Tuệ nói.
- Con bà nó, tên khốn kia mang bốn cái chân gấu đi rồi.
Tiếu Tuấn chợt tức giận mắng một câu.
...
Nửa giờ sau.
Trong khách sạn Hoa Đô của thành phố Thục Đô.
Trên giường lớn phòng tổng thống, Hạ Thiên đang mặc áo tắm nằm trên giường, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
Sau khi từ rừng rậm đi ra, Hạ Thiên vốn rất vui nhưng khi liên lạc với Kiều Tiểu Kiều thì biết được một sự kiện, thần tiên tỷ tỷ đã xuống núi.
Đối với Hạ Thiên thì đây là một tin tức không đáng nghe, vì hắn không hy vọng thần tiên tỷ tỷ biết có người của Phiêu Miểu tiên môn đến đây, nhưng Kiều Tiểu Kiều đã nói, thần tiên tỷ tỷ cũng từng liên lạc với Dạ Ngọc Mị, đã biết được vài chuyện về Phiêu Miểu tiên môn, nói cách khác thì bây giờ tất cả mọi sự kiện đã thoát khỏi sự khống chế của hắn.
Đến bây giờ Hạ Thiên gặp bốn tên đệ tử Phiêu Miểu tiên môn, hai tên chết trong tay hắn, hai người còn lại thì hắn không đánh lại. Thực tế thì với hai người còn lại này, dù là thần tiên tỷ tỷ cũng không phải là đối thủ của bọn họ. Ngoài đám người này thì còn có tám tên đệ tử của Phiêu Miểu tiên môn khác, với suy tính của Hạ Thiên, trong tám người kia ít nhất cũng có hai ba người có tu vi tương xứng với Hàn Minh Phi và Cơ Thanh Ảnh, nếu để cho đám người này thấy được thần tiên tỷ tỷ thì thật sự quá phiền phức.
- Không được, mình cần phải để cho thần tiên tỷ tỷ quay về Thanh Phong Sơn, vì chị ấy ở Thanh Phong Sơn mới càng thêm an toàn.
Hạ Thiên thì thào nói, sau đó hắn chợt cảm giác được điều gì đó, đanh định bước xuống giường thì trong phòng có thêm ba người. Đây là ba người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, trong đó có một người mặc áo bào trắng là tiên tử tuyệt sắc, chính là thần tiên tỷ tỷ của hắn, là Nguyệt Thanh Nhã.
Khi thấy Hạ Thiên thì trên mặt Nguyệt Thanh Nhã lộ ra nụ cười dịu dàng, nàng khẽ ngồi xuống bên giường, nắm lấy cổ tay của Hạ Thiên. Vài giây sau nàng khẽ thở dài nói:
- Tiểu sắc lang, cậu ức hiếp con gái nhà ai, sao lại biến mình thành như vậy?
Chương 1379: Rõ ràng là cậu chiếm tiện nghi
- Thần tiên tỷ tỷ, yêu nữ Cơ Thanh Ảnh kia ức hiếp tôi mới đúng.
Hạ Thiên cảm thấy rất vô tội, lần này hắn thật sự bị yêu nữ điên cuồng kia ức hiếp, nhưng cũng không có vấn đề, một ngày nào đó hắn sẽ ức hiếp ngược lại.
- Tiểu bại hoại, cậu làm chuyện xấu sau lưng tôi đúng không? Sao trong người cậu còn ít băng hỏa linh khí như vậy?
Liễu Mộng cũng bất mãn nói một câu, nàng vừa nói vừa nắm lấy tay Hạ Thiên, lúc này băng hỏa linh khí trong cơ thể nàng cũng tuôn vào người hắn.
Rất nhiều băng hỏa linh khí tuôn vào trong cơ thể Hạ Thiên, chui vào trong Băng Hỏa Linh Đan, cuối cùng lại sinh ra nhiều băng hỏa linh khí hơn từ rong Băng Hỏa Linh Đan phóng ra, một phần ở lại trong cơ thể Hạ Thiên, một phần khác chuyển sang Liễu Mộng.
Rõ ràng bây giờ đối với Hạ Thiên thì Liễu Mộng chính là đan dược tốt nhất, vì vậy mà chỉ sau nháy mắt hắn đã thấy băng hỏa linh khí trong cơ thể mình khôi phục lại rất nhiều, điều này cũng làm cho tâm tình của hắn khá hẳn lên. Vì điều này có nghĩa là công lực của hắn đang dần khôi phục lại, hơn nữa thời gian cũng không cần quá lâu, ít nhất cũng nhanh hơn những gì hắn dự đoán trước đó.
- Cuối cùng có chuyện gì phát sinh.
Tống Ngọc Mị dùng ánh mắt ân cần nhìn Hạ Thiên, khi thấy Hạ Thiên còn an toàn, nàng cũng yên tâm rất nhiều.
Trước mặt các bà vợ, Hạ Thiên cũng không che giấu, hắn dùng giọng buồn bực nói ra tình huống bị Cơ Thanh Ảnh cướp sạch như thế nào.
- Này, tiểu bại hoại, rõ ràng là cậu chiếm tiện nghi của người ta, sao cậu lại mất hứng như vậy?
Sau khi nghe xong thì Liễu Mộng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hạ Thiên.
- Cơ Thanh Ảnh kia là yêu nữ, đã cướp sạch tất cả đồ đạc của tôi.
Hạ Thiên căm giận nói:
- Lúc đấy tôi thật sự không còn gì để mặc.
- Cậu hạ xuân dược với người ta, làm cho người ta thất thân, người ta cướp sạch mọi thứ của cậu cũng là bình thường.
Tống Ngọc Mị cũng cười nhẹ nhàng, đứng ở góc độ phụ nữ, các nàng đều cảm thấy lần này Hạ Thiên chiếm được tiện nghi lớn.
- Tiểu sắc lang, công lực của cậu có thể khôi phục sao?
Nguyệt Thanh Nhã dùng giọng dịu dàng nói.
- Tất nhiên là có thể, có chị Mộng trợ giúp thì tôi sẽ khôi phục thêm nhanh hơn.
Hạ Thiên cảm thấy băng hỏa linh khí trong người ngày càng nhiều, vì vậy mà càng có thêm lòng tin.
- Vậy thì được rồi, chuyện này cậu vào Cơ Thanh Ảnh đều là kẻ bị hại, cô ấy đã không muốn giết cậu, cậu cũng đừng hận người ta. Nhưng có chuyện tôi cần nói cho cậu biết, đó là cô ấy đã dùng bí pháp tiên môn thiết lậc dấu ấn tinh thần trên người cậu, có thể nói bây giờ cô ấy tìm cậu khá dễ, với công lực của cậu vào lúc này, bất cứ lúc nào cô ấy cũng có thể cảm ứng được vị trí của cậu.
Nguyệt Thanh Nhã khẽ cười nói:
- Bây giờ công lực của tôi còn chưa bằng cô ấy, vì vậy mà cũng không thể nào giải trừ dấu ấn kia được, nhưng nếu trước khi đi hôm nay cô ấy đã không giết cậu, sau này khả năng giết cậu là không lớn, vì vậy cô ấy cũng không phải là uy hiếp lớn của cậu.
- Thần tiên tỷ tỷ, tôi cảm thấy cô ấy muốn gây bất lợi cho chị.
Hạ Thiên chăm chú nói:
- Bây giờ chị nên quay về Thanh Phong Sơn, không thể đi cùng tôi, nếu không thì yêu nữ Cơ Thanh Ảnh kia có thể tìm được chị bất cứ lúc nào.
- Tiểu sắc lang, tôi đã trò chuyện với Tiểu Mị, tuy cô ấy không nói với tôi nhiều điều, nhưng tôi biết cô ấy cũng giống như cậu, đều lo lắng cho sự an toàn của tôi. Thật ra mọi người đều quá lo lắng, tôi không ngờ hai mươi năm qua sư môn vẫn liên tục tìm kiếm tung tích của mình, nhưng tôi tin, lần này trong đám người có vài kẻ muốn gây bất lợi với tôi, mà phần lớn trong số này thật sự không dám kháng lệnh sư môn.
Nguyệt Thanh Nhã nở nụ cười dịu dàng:
- Vì vậy cậu cũng đừng lo lắng, tôi cũng không có việc gì.
- Thần tiên tỷ tỷ, chị lần này phải thật sự nghe lời tôi, tối nay nên quay về Thanh Phong Sơn.
Hạ Thiên chăm chú nhìn Nguyệt Thanh Nhã:
- Hoàng Tĩnh Di kia vì ghen ghét mà muốn giết chị, đây là điều mà tôi có thể xác định, còn có yêu nữ Cơ Thanh Ảnh, người này cũng không có ý tốt với chị, tôi nghe cô ta nói cũng muốn giết chị, tôi cảm thấy bọn họ đều ghen ghét chị cả. Vì vậy, thần tiên tỷ tỷ, chị quay về Thanh Phong Sơn là an toàn nhất, dù sao Thanh Phong Sơn cũng có trận pháp bảo vệ chị, bọn họ không dễ dàng đi vào.
- Tiểu sắc lang, chị biết cậu quan tâm, nhưng cậu phải biết chị cũng quan tâm đến cậu, chị về núi thì cậu làm thế nào?
Nguyệt Thanh Nhã khẽ lắc đầu:
- Chị biết rõ cậu không muốn cùng lên núi, hơn nữa Tiểu Mị cũng không muốn, bây giờ Tiểu Mị cũng không phải an toàn, vì vậy chị phải cùng các cậu xử lý chuyện này, mọi người đồng tâm hiệp lực, như vậy có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này.
- Thần tiên tỷ tỷ, chị quay về Thanh Phong Sơn, tôi sẽ an toàn hơn.
Hạ Thiên vẫn giữ nguyên vẻ mặt thành khẩn:
- Bọn họ khi chưa tìm được chị sẽ không dễ dàng hạ sát tôi, như vậy chúng ta sẽ có nhiều thời gian chu toàn mọi việc, nếu bọn họ bây giờ đến tìm chị, chỉ sợ sẽ trực tiếp đưa chị đi, không tốt còn có thể xử lý tôi.
Nguyệt Thanh Nhã khẽ trầm ngâm, nàng thật ra cũng dần hiểu ra vấn đề, Hạ Thiên nói như vậy cũng đúng. Nhưng vấn đề là nàng thật sự không yên lòng để cho một mình hắn như vậy, đặc biệt là bây giờ hắn thật sự mất đi công lực, nếu cứ để hắn một mình lưu lạc bên ngoài thì nàng thật sự không yên tâm được.
- Thần tiên tỷ tỷ, chị thật sự nên quay về Thanh Phong Sơn, à, đúng rồi, chị có thể đưa Sương nha đầu và vợ Mị Mị cùng quay về núi, mà sau khi đến thành phố Giang Hải thì chị cũng đưa cả chị Hinh và Tiểu Yêu Tinh lên núi. Bây giờ mọi người đều có tu vi Kim Đan Kỳ, chị có thể dạy cho bọn họ một chút kiếm kỹ tiên pháp, chờ thêm một khoảng thời gian nữa chúng ta có thể xử lý tất cả những người đến từ Phiêu Miểu tiên môn.
Hạ Thiên vội vàng thúc giục Nguyệt Thanh Nhã, sau khi hắn biết Cơ Thanh Ảnh có thể đến tìm mình bất cứ lúc nào thì càng thêm lo lắng, nếu lỡ may nữ yêu tinh kia đứng ở gần đây theo dõi hắn thì thật sự không xong.
Nguyệt Thanh Nhã trầm mặc một lúc rồi gật đầu nói:
- Được rồi, lần này tôi nghe lời cậu, nhưng cậu cũng phải đồng ý với tôi, nhanh chóng tụ tập cùng Tiểu Mị, cậu và cô ấy cùng ở bên nhau, tôi sẽ an tâm hơn.
- Được.
Hạ Thiên đồng ý, chỉ cần thần tiên tỷ tỷ tình nguyện quay về Thanh Phong Sơn, hắn có thể đồng ý bất cứ điều gì.
- Đúng rồi, Tiểu sắc lang, cậu nói Cơ Thanh Ảnh thích uống rượu mạnh, còn không sợ độc dược, còn nói là từ nhỏ ăn độc dược lớn lên sao?
Nguyệt Thanh Nhã nhíu mày hỏi.
- Đúng vậy, yêu nữ chết tiệt kia thật sư nói như vậy, cô ấy cũng thật sự không sợ độc dược, nếu không tôi sẽ không hạ xuân dược.
Hạ Thiên khẽ gật đầu.
Hạ Thiên dừng lại một chút rồi không nhịn được phải hỏi:
- Thần tiên tỷ tỷ, chẳng lẽ chị biết yêu nữ kia?
- Tôi không biết cô ấy.
Nguyệt Thanh Nhã khẽ lắc đầu:
- Nhưng có lẽ tôi biết lai lịch của cô ấy.
...
Hai giờ sáng.
Hạ Thiên cúp điện thoại và thở ra, thần tiên tỷ tỷ cuối cùng cũng về đến Thanh Phong Sơn, cùng quay về có nàng còn có Tống Ngọc Mị, Cố Hàm Sương, cùng với Tôn Hinh Hinh và Tiểu Yêu Tinh mới được Hạ Thiên cho tiến lên Kim Đan Kỳ. Dù quyết định này có vẻ đột ngột với Tiểu Yêu Tinh và Tôn Hinh Hinh, nhưng các nàng cũng tiếp nhận sắp xếp của Hạ Thiên, mà các nàng cũng hiểu, thời điểm này rất đặc biệt, còn công ty của
Tôn Hinh Hinh và chuyện máy tính của Tiểu Yêu Tinh chỉ có thể đặt sang một bên.
Cơ Thanh Ảnh một mực không xuất hiện, thật ra điều này cũng làm cho Hạ Thiên cảm thấy nhẹ nhàng, bây giờ hắn thật sự cố kỵ Cơ Thanh Ảnh, vì lần trước giao chiến hắn đã dùng tất cả thủ đoạn nhưng vẫn không chiếm được thượng phong. Dù khi nàng ta phát tác xuân dược khó thể khống chế thì hắn vẫn không có quyền quyết định thắng lợi, nếu bây giờ hắn đụng mặt Cơ Thanh Ảnh, hắn chắc chắn sẽ không có được bất kỳ tiện nghi nào.
Nhưng lúc này tạm thời không còn lo lắng cho thần tiên tỷ tỷ, Hạ Thiên cũng an tâm hơn rất nhiều, bây giờ điều hắn cần làm chính là khôi phục lại công lực, đối với hắn thì phương pháp khôi phục công lực là song tu cùng Liễu Mộng.
Thực tế bọn họ bây giờ đang song tu với tư thế rất thân mật.
- Tiểu bại hoại, chị muốn lên trên.
Liễu Mộng lại đè Hạ Thiên xuống dưới, bây giờ nàng mạnh hơn hắn, vì vậy mà kết quả là hắn tiếp tục mắng Cơ Thanh Ảnh, đều là do yêu nữ kia gây chuyện, bây giờ làm hắn bị vợ ức hiếp.
Điều đáng mừng duy nhất chính là tối nay khác tối qua, hôm qua Hạ Thiên không thể động đậy gì, nhưng đêm nay hắn có thể hoạt động. Tối qua hắn chỉ có thể nhìn bánh bao của Cơ Thanh Ảnh mà phát thèm, tối nay hắn có thể ăn bánh bao lớn của Liễu Mộng.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai người song tu khá nhanh, mới đó mà đã là sáng sớm.
Liễu Mộng leo lên người Hạ Thiên cả buổi tối cũng rã rời, nàng áp sát lên người hắn rồi ngủ say. Lúc này tinh thần của hắn cũng rất sáng láng, trong lòng càng hưng phấn, chỉ song tu một đêm mà công của hắn đã khôi phục lại được hai phần, nếu cứ với tốc độ như vậy, chỉ cần vài ngày hắn có thể khôi phục công lực như xưa.
- Bây giờ đã đến lúc mình lên trên chưa?
Hạ Thiên thì thào nói, hắn xoay người đặt Liễu Mộng xuống dưới, sau đó há miệng cắn bánh bao lớn.
Đúng lúc này tiếng đập cửa vang lên.
- Có lẽ là vợ tóc vàng đến.
Hạ Thiên tạm thời bỏ qua kế hoạch ăn bánh bao lớn, hắn nhảy xuống giường, mặc áo ngủ, đi ra mở cửa.
Sau khi bị Cơ Thanh Ảnh cướp sạch thì Hạ Thiên thiếu rất nhiều thứ, ví dụ như điện thoại, thẻ ngân hàng, còn có chứng minh nhân dân. Tối qua Mộc Hàm đã nói sẽ đích thân đưa những thứ kia đến bổ sung, sáng sớm sẽ tới. Vì vậy Hạ Thiên vừa nghe tiếng đập cửa thì biết Mộc Hàm xuất hiện, tuy thủ đô và Thục Đô cách xa nhau nhưng với địa vị của Mộc Hàm vào lúc này, muốn bay đến chỉ mất hai ba giờ mà thôi.
Hạ Thiên nhanh chóng đi ra mở cửa, hắn chợt buồn bực, ngoài cửa nào phải là vợ tóc vàng, rõ ràng là một ông lão tóc trắng.
- Mình coi như chưa thấy gì.
Hạ Thiên lầm bầm một tiếng, sau đó hắn trực tiếp đóng cửa, sáng sớm hắn không muốn gặp ông lão, vì vậy lên giường gặm bánh bao thì hơn.
Chương 1380: Thật già rồi a
- Tiểu tử thúi, mau mở cửa ra!
Ông lão nhất thời bị chọc tức, giơ tay lên dùng sức đập cửa. Tiểu tử này thật vô lương tâm, nhìn thấy sư phụ lại làm như không nhìn thấy.
Hạ Thiên không có cách nào, rốt cục vẫn phải lần nữa mở cửa ra, nếu không mở cửa ra, Liễu Mộng sẽ bị đánh thức.
- Đại sư phụ, người sáng sớn tìm con có việc gì không? Cháu của người sẽ không bị tạt axít nữa chứ?" Hạ Thiên hỏi.
- Có người nói chuyện như ngươi sao? Ngươi là đang nguyền rủa cháu gái ta hả?
Người đứng trước cửa chính là Trương Minh Đà, hắn bất mãn trợn mắt nhìn Hạ Thiên một cái. Sau đó đi đến,ngồi trên ghế salon trong phòng khách:
- Ta nghe nói tiểu tử ngươi ở chỗ này, cảm thấy có chút kỳ quái, tới đây xem một chút."
- Ai nói cho người biết ta ở chỗ này?
Hạ Thiên rất kỳ quái:
-Nói cho ta biết, ta đi đánh hắn!
- Tiểu tử ngươi sao đột nhiên tới nơi?
Trương Minh Đà có chút kỳ quái nhìn Hạ Thiên:
- Ai, tiểu tử ngươi phải không là tới nơi này tán gái chứ ? Bên trong khẳng định có mỹ nữ nằm trên giường?
- Đúng vậy , đại sư phụ người muốn gặp nàng sao?
Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện một tia tươi cười quái dị trên mặt.
- Tiểu tử ngươi cười thật gian xảo?
Trương Minh Đà cảm thấy có điểm gì là lạ:
- Ở bên trong là ai? Ngươi đừng nói cho ta là tiểu ma nữ Liễu Mộng kia nha?
- Mộng Mộng, đại sư phụ gọi ngươi đó. Hạ Thiên la một câu.
- Không được rồi!
Trương Minh Đà nhất thời sắc mặt đại biến, vội vàng hạ giọng:
- Tiểu tử ngươi đừng gọi nữa. Đại sư phụ ta thuận tiện tới đây xem một chút, lập tức đi ngay, lập tức đi ngay!
Không nghi ngờ chút nào, người mà Trương Minh Đà sợ nhất không phải Hạ Thiên, mà là Liễu Mộng. Hạ Thiên tiểu tử này mặc dù ở trước mặt hắn không lớn không nhỏ , nhưng tối đa cũng chỉ biết đối với hắn nói chuyện không khách khí. Nhưng Liễu Mộng nha đầu này,không nói chuyện đã động thủ , chuẩn bị không tốt hắn cũng sẽ bị tiểu ma nữ kia cho một cước đạp bay rồi. hắn già rồi chịu không nổi mấy đá của tiểu ma nữ kia.
- Đại sư phụ, người tìm đến ta thật không có chuyện gì sao?
Hạ Thiên có chút ngạc nhiên. Hắn tưởng sư phụ có việc kêu hắn làm chứ.
- Không có chuyện gì cả, ta mở một hiệu thuốc gần đây, bình thời xem bệnh cho người ta. Thời gian gần đây làm ăn cũng tốt, khách sạn này cũng có người là bệnh nhân của ta, hắn cũng biết ngươi nên thông báo với ta ngươi ở đây, ta liền sang thăm ngươi.
Trương Minh Đà giải thích một chút, giọng cũng hơi cảm khái:
- Ai, cũng không biết vì sao, đột nhiên ta nghĩ ta còn thích cuộc sống đơn giản thư thái ở Thanh Phong Sơn.
- Đại sư phụ,nếu người thích nơi đó cũng có thể trở về mà. Dù sao cũng có trận pháp, ta với Thần Tiên Tỷ Tỷ cũng không ở lại Thanh Phong Sơn nữa rồi.
Hạ Thiên thuận miệng nói ra.
Trương Minh Đà trầm mặc vài giây, sau đó lắc đầu:
- Thôi quên đi, hiện tại Sát Thần cùng Ám Hoàng đều có cuộc sống gia đình bình thường. Ta một mình trở lại Thanh Phong sơn không có ý nghĩa. Đúng rồi, nói đến Sát Thần, hắn còn mắng ngươi nói ngươi hại nữ nhi bảo bối của hắn.
- Đại sư phụ, thì ra là người là hâm mộ họ, vậy ngươi cũng đi tìm một vài mỹ nữ đi!
Hạ Thiên cười hì hì nói.
- Tiểu tử ngươi thì biết cái gì?Mỹ nữ thì cuối cùng cũng thành bà già!
Trương Minh Đà tức giận nói.
- Đại sư phụ,rõ ràng là người không hiểu, lão bà của ta vĩnh viễn sẽ không già .
Hạ Thiên lười biếng nói, sau đó ngáp một cái:
- Con nói đại sư phụ nè,nếu không có chuyện gì con về ngủ với Mộng Mộng đây. Ngườicó thể tiếp tục ngồi đây, con không ngại.
- Được, tiểu tử ngươi không phải là muốn đuổi ta đi sao?
Trương Minh Đà trợn mắt nhìn Hạ Thiên một cái:
- Tốt lắm, ta cũng nên về thôi có nhiều bệnh nhân đang chờ!
- Đi đi đi đi, kiếm tiền nhiều chút, tìm vợ xinh đẹp rồi sinh cho ta một tiểu sư muội sinh đẹo rồi gả cho ta.
Hạ Thiên lười biếng nói.
- Tiểu tử, ta bây giờ xem bệnh không phải là vì kiếm tiền chỉ để giết thời gian thôi!
Trương Minh Đà tức giận nói:
- Ta không thiếu tiền!
- Nhưng người thiếu một người vợ tốt một nữ nhi xinh đẹp.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Tiểu tử ngươi đừng có nằm mơ. Ta mà có con gái cũng không để ngươi gây tai hoạ.
Trương Minh Đà trợn mắt nhìn Hạ Thiên một cái, đứng dậy:
- Được rồi, ta đi trước đây!
Trương Minh Đà xoay người ra cửa, rất nhanh biến mất.
Hạ Thiên thì cảm khái một câu:
- Quỷ Y xem bệnh không phải vì kiếm tiền, vậy không phỉa Quỷ Y rồi? Đại sư phụ thật già rồi a!
Ngồi mười mấy giây, Hạ Thiên liền đứng dậy chuẩn bị đi đóng cửa. Nhưng mà khi đi đến cửa,cửa lại mở hẳn ra.
- Chồng!
Một âm thanh kiều mị vang lên, một người vô cùng xinh đẹp khêu gợi đem thân thể đầy đặn nhào vào ngực hắn.
Mộc Hàm, rốt cuộc đã tới.
Mười hai giờ trưa, đoàn xe Tinh Thành đi về Thục Đô bắt đầu khởi động. Mà ở trong xe có một người mặc nam nhân trẻ tuôi mặc Trường Phong cùng một nữ tử xinh đẹo áo trắng.
Trong xe có bốn chỗ mà ba chỗ trống không, hai người này cùng năm trên một cái giường tư thê rất thân mật.
Hai người này dĩ nhiên là là Hạ Thiên cùng Liễu Mộng. Đối với Hạ Thiên, lần này đến Thục Đô chỉ là một chuyện ngoài ý muốn. Hắn sẽ không ở lại Thục Đôquá lâu. Mà là quan trọng hơn là, vợ của hắn phần lớn đều ở Giang Hải.Bây giờ không được gần các nàng quá mà cũng không thể cách xa quá. Bởi vì chuẩn bị không tốt hắn sẽ mang đến nguy hiểm cho các nàng.
Lúc trước Hạ Thiên đáp ứng với Nguyệt Thanh Nhã là đi Nhạc Nam tập hợp cùng Dạ Ngọc Mị. Nhưng trên thực tế, Hạ Thiên cũng không có tính toán lập tức đi ngay, bởi vì công lực của hắn chưa hoàn toàn khôi phục như lúc trước, đừng nói không thể nào là đối thủ của Hàn Minh Phi, so sánh cùng Dạ Ngọc Mị cũng là một trời một vực. Nếu công lực của hắn lúc mạnh nhất sẽ không chịu thiệt thòi lớn với Dạ Ngọc Mị. Nhưng hiện tại nếu hắn xuất hiện trước mặt Dạ Ngọc Mị không biết ả có khi dễ mình hay không. Hiển nhiên, Hạ Thiên không muốn nếm tư vị bị khi dễ lần nữa, cho nên, hắn quyết định khi công lực chưa hoàn toàn khôi phục như lúc trước hắn sẽ không đi gặp Dạ Ngọc Mị.
Nhưng mà, không đi Nhạc Nam, cũng không đi Giang Hải, rốt cuộc phải đi đâu. Hạ Thiên lúc trước cũng chưa nghĩ ra nhưng Mộc Hàm nói một câu làm hắn quyết định. Mấy giờ trước, Mộc Hàm nói cho Hạ Thiên, từ Thục Đô không có tàu tốc hành đến Nhạc Nam, hắn chỉ có thể tới Tinh Thành trước, sau đó từ Tinh Thành đi Nhạc Nam.
Điều này làm cho Hạ Thiên đột nhiên phát hiện, thật ra thì Tinh Thành cũng là một nơi đặt chân không tệ. Bởi vì Tinh Thành cách Nhạc Nam cùng Giang Hải không xa lắm, cho dù là lấy tốc độ bây giờ của hắn, bất kể đi đâu, cũng chỉ mất một canh giờ là tới. Mà hắn không quen biết ai ở Tinhcũng chẳng người nào biết hắn, hắn tcó thể yên tam ở lại đây chờ công lực hồi phục. Về phần đối phó Phiêu Miểu Tiên Môn còn dư lại mười người kia, chờ hắn khôi phục hẳn rồi hãy nói.
Chẳng qua là, không biết những người Phiêu Miểu Tiên Môn có chờ hắn hay không. Hắn hiện tại chỉ hi vọng, những người đó không nhanh chóng tìm được hắn, quan trọng nhất là, Cơ Thanh Ảnh yêu nữ kia đừng đến.
- Tiểu bại hoại, sao ngươi mặc đồ dày vậy làm gì? Hiện tại cũng mùa hè rồi mà.
Liễu Mộng bây giờ mới tỉnh lại, lúc trước là Hạ Thiên ôm nàng lên xe khi nàng đang ngủ.
Chẳng qua là Liễu Mộng vừa tỉnh, lại bắt đầu cảm thấy bộ quần áo này của Hạ Thiên có chút quái đản, hoàn toàn không phù hợp với thời tiết .
- Tiểu bại hoại, ta cảm thấy ngươi thật không bình thường nha. Mùa đông thì mặc quần áo mùa hè, mùa hè lại mặc đồ mùa đông. A, sao ngươi có nhiều quần áo vậy, một cái, hai cái... Di, chẳng lẽ ngươi là cửu đại trưởng lão của Cái Bang sao?
Liễu Mộng sờ sờ trên người Hạ Thiên, Hạ Thiên nhất thời bất mãn,bắt đầu sờ lại trên người nàng, nếu không thì thật là tiếc.
Khi hắn mặc bộ đồ này quả thật có chút không phù hợp,nhưng đây là đồ mà Mộc Hàm đặc biệt làm cho hắn. Nguyên nhân rất đơn giản, Hạ Thiên thích đem giấy chứng nhận, điện thoại di động, ngân châm, độc dược, mê dược, xuân dược các loại cho hết vào túi...Về phần y phục dày hay mỏng cũng không thành vấn đề.
Mộc Hàm ngoài việc đưa cho hắn bộ quần áo này còn đưa cho hắn không ít ngân châm. Dĩ nhiên là không có độc châm bởi vậy Hạ Thiên còn phải tự mình đi chuẩn bị. Điện thoại di động, giấy chứng nhận cùng thẻ tín dụng tất cả cũng đưa tới cho hắn, điện thoại di động thì vẫn số cũ, thậm chí ngay cả chuông điện thoại di động cũng không đổi. Trước kia Iphone 4S, hiện tại thành 4GS, Mộc Hàm còn đưa cho Hạ Thiên mười vạn tiền mặt, mấy bao tiền hiện tại đang bị Ha Thiên làm gối gối đầu.
Sau khi bị cướp sạch Hạ Thiên lại trở thành phú hào. Chẳng qua là đối với hắn mà nói làmột số thứ quan trọng Mộc Hàm cũng không cách nào giúp hắn. Như là chân khí biến mất, còn có mấy thứ độc dược nữa. Hạ Thiên dĩ nhiên là liên lạc với Diệp Mộng Oánh kêu nàng giúp hắn chuẩn bị dược liệu, chờ thêm chút thời gian cho công lực của hắn khôi phục , những thuốc cũng cần luyện chế lại một lần nữa.
- Tiểu bại hoại, không cho sờ nữa, bụng ta thật đói, chúng ta trước đi ăn cơm đi.
Liễu Mộng rất nhanh mất đi hứng thú với y phục của Hạ Thiên, cũng không để cho Hạ Thiên sờ loạn nữa. Lần này nàng trực tiếp bắt lấy tay Hạ Thiên, sau đó ngồi dậy kéo hắn bước đi, Cho nên Hạ Thiên không có cách nào phản kháng lại bắt đầu mắng yêu nữ kia. .
Đáng tiếc mắng vậy cũng không có tác dụng, Hạ Thiên vẫn bị Liễu Mộng kéo đến toa ăn, mặc dù bây giờ là buổi trưa, nhưng tại toa ăn người ăn cơm thật đúng là không nhiều lắm. Nguyên nhân cũng đơn giản, rất nhiều người lên xe lúc trước đã ăn cơm trưa rồi.
Chương 1381: Khoe khoang trên xe lửa
Người nào cũng biết thức ăn trên xe lửa không quá ngon, giá cả lại mắc thái quá, vì vậy mà tuyệt đại bộ phận mọi người đều không muốn đến toa ăn, thứ này không liên quan đến vấn đề không có tiền. Vì thế mà nếu không thật sự đói bụng, lại không có những thứ khác lót dạ, bọn họ chỉ sợ sẽ không tình nguyện đến toa ăn.
Hạ Thiên cũng cảm thấy không có vấn đề, Liễu Mộng cũng không có yêu cầu quá cao, nhưng vì công lực nhanh chóng khôi phục, bọn họ đều cố gắng bảo trì sự tiếp xúc cơ thể. Khi hai người không song tu thì cũng tay trong tay, như vậy Liễu Mộng với băng hỏa linh thể và Băng Hỏa Linh Đan trong cơ thể Hạ Thiên có tác dụng qua lại, công lực của hắn sẽ khôi phục nhanh hơn.
Nhưng hai người cũng chỉ có bốn tay, trong khi hai tay giữ chặt lấy nhau thì hai tay còn lại muốn làm việc cũng không thuận tiện. Vì vậy mà lúc này Hạ Thiên và Liễu Mộng ngồi sát bên nhau, tay trái hắn nắm lấy tay phải của nàng, vì vậy mà nàng cũng chỉ có thể dùng tay trái ăn cơm.
- Tiểu bại hoại, chị không biết dùng tay trái ăn cơm, cậu đút cho chị đi.
Liễu Mộng cầm đũa gắp vài lần mà không tiện, vì vậy mà bắt đầu mất vui, lên tiếng nói với Hạ Thiên.
Hạ Thiên cũng không có ý kiến gì, gắp cơm cho vợ là chuyện hắn rất thích làm, vì vậy mà hắn ăn một miếng sẽ gắp cho Liễu Mộng một miếng, không ngược đãi mình và làm vợ bị đói lòng, có thể nói là vẹn toàn đôi bên.
Nhưng trong mắt mọi người thì hành động của Hạ Thiên và Liễu Mộng thật sự quá sến, đến mức làm người ta nổi da gà, vì vậy mà bọn họ ăn anh một miếng em một miếng được nửa giờ thì có kẻ không thuận mắt, tên kia khẽ nói với tên bên cạnh:
- Con bà nó, không phải chỉ có con ghẹ xinh đẹp sao? Cần gì phải khoe khoang như vậy? Mẹ nó chứ, gái tuy đẹp nhưng tao cũng chưa phải chẳng từng thấy, vài ngày trước tao gặp một em trong hộp đêm, chỉ mất vài ngàn đã lên giường, khá rẻ.
- Mày đừng khoác lác, dù gái trong quán bar có đẹp cũng không có cấp bậc như thế này.
Tên đồng bạn khẽ hạ giọng nói:
- Nhưng tên kia quá khoe khoang, con bà nó chỉ là ăn một bữa cơm mà sến chảy nước như vậy, như vậy không bằng lên giường mà sến.
Đây là hai tên đàn ông trẻ tuổi, chỉ hơn hai mươi, đều đeo giày tây, bộ dạng không tệ. Tên đầu tiên mở miệng có đeo kính, nhìn qua khá nhã nhặn, nhưng lời nói khoe khoang vừa rồi của hắn thật sự không có cảm giác nhã nhặn gì nữa.
- Đúng là không có biện pháp, vất vả lắm mới có một anh chàng nhà giàu, sao không sến chút cho sướng?
Tên đeo kính dùng ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Thiên:
- Nhưng loại người này cũng đếch ra gì, muốn khoe hàng thì ra chốn đông người, cần gì phải lên xe lửa mà khoe khoang?
- Cái gì là anh chàng nhà giàu, giàu có mà ngồi xe lửa sao? Tao thấy nó phải là giàu xó mới đúng.
Tên đồng bạn không cho là đúng:
- Nếu nó mà là nhà giàu, bố đây cũng "bao giàu".
Hai tên kia nhỏ to nghị luận nhưng không biết Hạ Thiên và Liễu Mộng thật sự có thể nghe thấy, tất nhiên lúc này hai người còn không biết hai tên khốn kia nói về mình, vì vậy mà bọn họ vẫn anh một miếng em một miếng rất vui vẻ.
- À, bây giờ chú ít nhất mỗi năm cũng có vài trăm ngàn, cũng miễn cưỡng tính là đẹp trai nhà giàu.
Tên đàn ông đeo kính giở giọng nịnh nọt bạn hiền.
- Bây giờ mày lợi nhuận còn nhiều hơn tao, đến lúc đó cũng chẳng phải giàu to sao?
Tên đồng bạn trả lời.
- Được, chúng ta bây giờ chạy ngược xuôi kinh doanh, dù có nhiều lợi nhuận, chưa nói đến vấn đề anh chàng đẹp trai, chúng ta có thể lao lực mà chết.
Người đàn ông đeo kính lắc đầu:
- Đi thường xuyên cũng chán, một tháng tao ngồi xe lửa và máy bay mất nửa tháng, tao đã nói với mày rồi, bây giờ tao ngồi xe lửa nói là tiết kiệm tiền cho công ty, thực chất muốn có chút thời gian nghỉ ngơi mà thôi.
- Đúng vậy, xe này có thể nghỉ ngơi, đáng tiếc là trên xe không có tiểu thư, nếu không sẽ càng thư thái.
Tên đồng bọn gật đầu nói, khi nói lời này hắn đưa mắt nhìn về phía Liễu Mộng, trong cái nhìn có chút bỉ ổi.
- Này, Ni Mã, tao thấy con hàng kia rất quen mắt, có lẽ đã từng gặp qua ở quán bar nào đó.
Tên đàn ông đeo kính lại lên tiếng:
- Nếu không chúng ta sang chào hỏi xem thế nào?
- Hay là thôi đi, bây giờ người ta đã có đàn ông, dù thật sự là như vậy thì cũng không được, lúc này cũng không thể nói gì được.
Tên kia có chút động lòng nhưng vẫn lắc đầu kiên quyết.
- Điều này cũng khó nói, chỉ cần ra giá phù hợp, tao cũng không nghĩ cô ta không động lòng, chúng ta có thể tìm chút chuyện vui, nếu không cũng quá nhàm chán.
Tên đàn ông đeo kính lên tiếng.
- Đi mà vui thú với quỷ sứ.
Đúng lúc này có tiếng mắng vang lên:
- Hai thằng kia đúng là quá ngu, bà không nhịn được với chúng mày nữa.
Bây giờ trong toa ăn cũng không có nhiều người, nhưng cũng không phải là hoàn toàn có người. Vì vậy mà khi tiếng chửi bậy vang lên, tất cả mọi người kể cả Hạ Thiên, Liễu Mộng và đám nhân viên xe lửa đều không tự giác phải nhìn sang, sau đó thấy một cô gái cắt tóc ngắn.
Cô gái cắt tóc ngắn này có vẻ rất khí khái, bộ dạng không xấu nhưng cách ăn mặc có hơi thiếu hương vị của phụ nữ. Khốn nổi tư thái và đường cong của nàng là rất rõ ràng, có thể nói là rất tốt. Nàng cũng không đi một mình, cùng theo bên cạnh còn có một người đàn ông hơn hai mươi, cao lớn đẹp trai.
Cặp nam nữ này ngồi gần hai tên đàn ông kia, vì vậy mà có thể nghe được những lời của đối phương, nhưng lúc này người đàn ông trẻ tuổi lại lên tiếng khuyên cô gái tóc ngắn:
- Tiểu Lâm, thôi bỏ qua, chuyện này không liên quan đến chúng ta.
- Này em gái, em mắng ai vậy?
Tên đàn ông đeo kính nhìn cô gái Tiểu Lâm, sau đó có chút buồn bực, hình như mình cũng không trêu chọc gì đối phương thì phải.
- Bà mắng hai thằng ngu chúng mày.
Cô gái tóc ngắn cũng không phải loại hình dịu dàng, không riêng gì cách ăn mặc như đàn ông, cách mắng chửi cũng giống như của đàn ông:
- Hai thằng ngu chúng mày là cóc mà muốn ăn thịt thiên nga, rõ ràng dám có ý với thần tượng của bà.
- Này em gái, em bị điên sao?
Tên bạn của tên mắt kính cũng không dùng lời lẽ có nhiều thiện cảm:
- Chúng tôi chọc giận cô sao? Chúng tôi ngồi đây nói chuyện cũng không liên quan đến cô, cô sao lại chửi loạn cả lên, cô bị bệnh thì đến bệnh viện, đừng nên làm loạn ở đây.
- Mày mới có bệnh.
Cô gái tóc ngắn tiếp tục mắng:
- Mày tưởng người ta ở xa không nghe thấy gì sao? Nhưng tao có thể nghe thấy hai thằng ngu chúng mày nói về ma nữ Mộng Mộng, đó là ngôi sao ca nhạc tao thích nhất. Chúng mày không biết chị ấy cũng không sao, lại còn nói chị ấy là gái quán bar, hai chúng mày có tin nếu bà đây lên mạng nó một câu, chút nữa chúng mày xuống xe lửa đã có vài trăm người xúm lại đánh cho ba má nhận không ra?
Không đợi hai tên kia kịp phản ứng, Tiểu Lâm tiếp tục mắng một câu:
- Tao đã gặp nhiều thằng ngu, nhưng ngu như hai thằng mày đúng là quá xá, đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm.
- Ma nữ Mộng Mộng?
Vẻ mặt tên đàn ông đeo kính chợt biến đổi, hắn không khỏi nhìn về phía Liễu Mộng một lần nữa.
- Này, Tiểu bại hoại, hình như bọn họ đang nói về chị.
Liễu Mộng lúc này mới kịp phản ứng, nàng nói một câu:
- Nhưng, tiểu bại hoại, cái gì là con nhà giàu và khố rách áo ôm?
- Không cần biết, chẳng phải thứ gì tốt.
Hạ Thiên kéo tay Liễu Mộng đi đến trước mặt hai tên đàn ông kia:
- Chị Mộng, hai thằng ngu này nói lung tung về chị, chị nói xem chúng ta nên xử lý bọn họ rồi xem xuống xe lửa, hay trực tiếp ném bọn họ xuống xe lửa cho xong?
- À, chị đánh bọn họ cái đã, sau đó ném xuống, để cho chị ném, cậu đừng cướp.
Liễu Mộng bây giờ biết hai tên kia coi nàng là gái quán bar, còn nói lời khó nghe, vì vậy mà thật sự mất hứng.
Liễu Mộng mà mất hứng thì sự việc khá nghiêm trọng, vì vậy mà nàng vừa nói xong đã cầm đũa lên đánh hai người kia một cách điên cuồng.
Đúng vậy, lúc này vũ khí của nàng chính là một đôi đũa, đừng cảm thấy đũa không thể làm vũ khí, thật ra đũa đâm vào người cũng khá nghiêm trọng, huống hồ Liễu Mộng lại là cao thủ Kim Đan Kỳ?
Cũng may Liễu Mộng cũng không muốn đánh chết hai người kia, vì vậy mà nàng ra tay rất có chừng mực, nàng chỉ dùng đũa đánh lên đầu làm hai tên đàn ông kia liên tục kêu thảm.
- Cứu...Cứu mạng...
Hai tên đàn ông liên tục kêu gào nhưng không hiệu quả, không ai cứu giúp bọn họ.
- Tha mạng, tiểu thư tha mạng...Á...
Tên đeo kính bắt đầu cầu xin tha thứ.
- Chị không tha cho chú.
Liễu Mộng hừ một tiếng, nàng cuối cùng cũng không dùng đũa mà dùng chân, nàng đá văng tên đeo kính ra ngoài cửa sổ tàu.
Ai cũng ngây người, ma nữ Mộng Mộng này đá văng người ta xuống xe lửa sao?
Nhưng khi mọi người còn đang ngây ra thì Liễu Mộng đã vung một đá, tên còn lại cũng rơi khỏi xe lửa.
- Tiểu bại hoại, cậu nói xem bọn họ sẽ ngã chết sao?
Sau khi đá hai người rơi xuống thì Liễu Mộng mở miệng hỏi.
- Chị Mộng, căn cứ vào độ mạnh và phương hướng cú đá của chị, tôi nghĩ hai tên kia không thể chết được, có lẽ phải nằm trên giường nửa năm hay một năm gì đó thôi.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói.
- Sao cậu không nói sớm?
Liễu Mộng mất hứng:
- Sớm biết như vậy chị sẽ nặng chân hơn một chút.
- Chị Mộng, bây giờ tôi có thể xuống xử lý bọn họ.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Thôi bỏ, không tiếp tục so đo với bọn họ.
Liễu Mộng cong miệng lên:
- Chị còn chưa ăn no, chị muốn tiếp tục dùng cơm, đi thôi, cậu đút cho chị.
Liễu Mộng lại kéo Hạ Thiên ngồi xuống, cả hai bắt đầu trò ăn cơm cực sến.
Nửa giờ sau cả hai mới dùng cơm xong, lúc này trong toa ăn không ai dám gây phiền, mà Tiểu Lâm lại chạy đến xin chữ ký của Liễu Mộng, xem ra là fan trung thực của Liễu Mộng.
Nhưng khi Hạ Thiên và Liễu Mộng cơm nước xong quay về phòng thì phát hiện bên trong có một người, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, nhưng người đàn ông này cũng không ngồi xuống vị trí nào cả, thực tế hắn đang nằm trên mặt đất.
Chương 1382: Chị còn muốn đánh hắn
Trong phòng có bốn giường, người này không chịu nằm trên giường, lại nằm xuống sàn tàu lạnh băng. Rõ ràng hắn không phải là kẻ thích tự ngược, căn bản là hắn không còn gì lựa chọn, vì lúc này hắn đang hôn mê bất tỉnh, nhìn qua không khác gì người chết, bộ ngực lúc này đang chảy máu, rõ ràng bị người ta đâm cho vài đao.
- Tiểu bại hoại, người này làm bẩn giường của chúng ta.
Liễu Mộng có chút mất hứng, vì nàng thấy giường ngủ vừa rồi của mình có dính vài giọt máu.
- Không sao, chúng ta ngủ bên này.
Hạ Thiên an ủi Liễu Mộng một câu.
- Nhưng chị muốn đánh hắn.
Liễu Mộng trừng mắt nhìn tên khốn đang nằm trên mặt đất.
- Chị Mộng, vậy chị cứ đánh hắn là được.
Hạ Thiên không cho là đúng.
- Nhưng hắn đã sắp chết, chị đánh thì hắn chết thì sao?
Liễu Mộng suy nghĩ rồi nói:
- Tiểu Kiều nói tùy tiện đánh chết người cũng không tốt, chị cảm thấy mình nên hỏi hắn, nếu không cố ý thì thôi, cố ý thì chị sẽ cho hắn ăn đòn.
- Được rồi, tôi sẽ cứu tỉnh hắn.
Hạ Thiên đồng ý, sau đó hắn lấy ngân châm từ trong túi quần ra, nhanh chóng đâm vại chục châm lên người đối phương.
Người đàn ông mở to mắt, sau đó muốn đứng lên, nhưng vừa ngồi lên được một nửa thì đã gào lên một tiếng đau đớn, chân mày cau lại, hắn dùng tay ấn lên ngực, rõ ràng vết thương chỗ đó còn chưa khỏi hẳn.
- Này, sao anh lại xuất hiện ở đây?
Hạ Thiên trừng mắt nhìn người đàn ông.
- Là các người cứu tôi sao?
Người đàn ông bị thương dùng ánh mắt kinh sợ nhìn Hạ Thiên và Liễu Mộng, sau đó ánh mắt của hắn có chút mê hoặc, lại trở nên cực kỳ kinh ngạc:
- Các người là...Hạ Thiên và ma nữ Mộng Mộng sao?
Không đợi Hạ Thiên lên tiếng, người đàn ông này đã chống người lên cúi chào:
- Cám ơn Hạ thần y cứu mạng.
- Anh biết chúng tôi sao?
Hạ Thiên có chút ngạc nhiên.
- Hạ thần y, tôi là Trâu Thành, là một cảnh sát hình sự ở thành phố Tinh Thành, đại danh của cậu tôi đã nghe qua nhiều lần, còn vị tiểu thư này là hồng nhan tri kỷ của cậu, là ma nữ Mộng Mộng, tất nhiên càng không người không biết. Hơn nữa cũng không sợ anh chê cười, tôi cũng rất mê tiếng hát của cô ấy. Áp lực công tác của tôi là rất lớn, bình thường về nhà khó ngủ yên, nhưng nghe tiếng hát của cô ấy thì tôi cảm thấy dễ ngủ hơn.
Người đàn ông tự xưng là Trâu Thành dùng giọng cung kính nói với Hạ Thiên:
- Tuy chỉ xem qua ảnh của anh nhưng khi thấy tiểu thư Mộng Mộng, lại nghĩ đến tình huống tôi bị đâm vào tim mà bây giờ chợt khôi phục, rõ ràng ngoài thần y thì không ai có thể chữa tốt cho tôi, vì thế tôi mới có thể xác nhận thân phận của cậu.
- Ủa, chị còn có thể thôi miên sao?
Liễu Mộng có chút ngạc nhiên:
- Tiểu bại hoại, nhưng sao khi chị hát thì cậu càng không muốn ngủ?
- Chị Mộng, vì chị hát trước mặt tôi thì khác.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- À, thì ra là vậy.
Liễu Mộng cười hì hì, sau đó nàng nhìn sang Trâu Thành:
- Này, tuy chú biết chúng ta, nhưng chú lại làm bẩn giường của chị, chú xem, chỗ đó có máu, chú mau nói xem, có phải chú bị người ta ném vào đây không? Nếu chính chú vào thì chị sẽ cho chú ăn đòn.
- Tiểu thư Mộng Mộng, tôi truy đuổi một tên tội phạm, không ngờ bị hắn tập kích, tuy đã cố gắng phản kháng nhưng vẫn bị hắn đâm bị thương, sau đó tôi mới ngã xuốn chỗ này. Tôi nghĩ vết máu là của tôi, vì khi đánh nhau với đối phương không cẩn thận mà tung tóe ra.
Trâu Thành suy nghĩ rồi nói.
- Nói như vậy là chú truy đuổi tên tội phạm kia và làm bẩn sao? Này, chú nói mau, tên tội phạm kia đâu? Bây giờ chị muốn đi đánh hắn.
Liễu Mộng rất mất hứng, nàng không thích chỗ ngủ của mình bị làm bẩm, vì nàng là một ma nữ Mộng Mộng thích sạch sẽ.
- Hắn có lẽ còn ở trên xe lửa, nhưng cụ thể ở nơi nào thì tôi không rõ, nhưng bây giờ tôi có thể đi tìm.
Trâu Thành trả lời.
Trâu Thành nói đến đây thì đưa tay sờ hông, sau đó vẻ mặt biến đổi lớn:
- Không xong, súng của tôi cũng bị hắn lấy đi.
- Chú quá vô dụng, có súng cũng không đánh lại tội phạm, như vậy sao có thể làm cảnh sát?
Liễu Mộng bĩu môi, nàng tất nhiên sẽ không nể mặt Trâu Thành.
Trâu Thành nở nụ cười xấu hổ, vẻ mặt hắn rất lo lắng, mất súng là chuyện lớn, hơn nữa lại để cho một tên tội phạm cùng hung cực ác lấy được thì càng lớn chuyện. Nếu nói không khoa trương, bây giờ tất cả mọi người trên xe lửa này đều bị uy hiếp.
- Tiểu bại hoại, chúng ta mau tìm ra tên tội phạm kia và cho hắn một trận.
Liễu Mộng đề nghị.
- Chị Mộng, trên xe lửa có rất nhiều người, cũng không biết tên khốn kia ở đâu.
Hạ Thiên rõ ràng không tình nguyện bỏ đi, hắn nói đến đây thì hỏi Trâu Thành một câu:
- Anh có ảnh chụp tên khốn kia không?
- Có, tất nhiên là có.
Trâu Thành vội vàng nói, hắn lấy trong cặp công văn ra một cái túi, sau đó lại lấy ra một tấm hình:
- Hạ thần y, tên này gọi là Đằng Cường, là một tội phạm cùng hung cực ác, tôi đã đuổi bắt nhiều năm nhưng đối phương quá xảo quyệt, lại giỏi hóa trang, che giấu hành tung rất tốt, hơn nữa còn học qua võ thuật, tóm lại là kẻ tương đối khó đối phó.
Hạ Thiên nhìn nhìn rồi cho ra kết luận:
- Tên này thật sự quá ngu.
- Tiểu bại hoại, hắn nhìn đẹp trai hơn cậu.
Liễu Mộng cười hì hì nói, đến bây giờ nàng vẫn không sợ đả kích Hạ Thiên.
Hạ Thiên chợt buồn bực, sau đó nàng có quyết định, muốn xử lý tên kia.
- Ôi, anh không có biện pháp tìm ra người này ngay lập tức sao?
Hạ Thiên nhìn Trâu Thành.
- Hạ thần y, tìm được tên này rất khó, nhưng bây giờ tôi có biện pháp dụ hắn tới, vấn đề là đối phương có súng, tôi lại bị thương, không thể bắt được hắn.
Trâu Thành nói.
- Không có vấn đề, tôi xử lý hắn là được.
Hạ Thiên thuận miệng nói, anh chỉ cần dụ hắn đến là tốt.
Trâu Thành có chút do dự, sau đó hắn gật đầu. Hắn hầu như đã nhận ra Hạ Thiên, tất nhiên biết nhiều về Hạ Thiên, cũng biết đối phương có thực lực cực mạnh, vì thế mà quyết định tin tưởng.
- Hạ thần y, tôi ra ngoài sắp xếp tình huống.
Trâu Thành nhanh chóng rời khỏi phòng.
Vài phút sau.
Trâu Thành quay về phòng, hắn lại nằm trên mặt dất, nằm xuống vị trí kia, mà trên loa của xe lửa cũng có âm thanh vang lên:
- Các hành khách chú ý, có một vị khách ở phòng giường mềm cần cấp cứu, mời những hành khách hiểu y thuật đến cứu chữa, cám ơn...
Đây là kế hoạch của Trâu Thành, hắn cho rằng Đằng Cường nghe được tin tức sẽ chạy đến xem mình chết chưa, như vậy sẽ không cần đi tìm. Vì để tránh cho đám người khác phá hư kế hoạch, Hạ Thiên phải giả vờ trị thương cho Trâu Thành.
Vài phút sau có vài người chạy đến, lúc này phòng đang mở cửa, bọn họ thấy Hạ Thiên đang dùng ngân châm đâm lên người Trâu Thành.
- Hồ đồ, mau tránh ra.
Một người đàn ông trung niên hơn năm mươi quát lớn một tiếng:
- Đã đến lúc nào rồi mà còn dùng ngân châm? Vào lúc cấp cứu thế này còn cần trung y sao? Tôi là phó giám đốc bệnh viện Tinh Thành, là Phương Hán Lương, để cho tôi xử lý.
Hạ Thiên không để ý đến người đàn ông tự xưng là Phương Hán Lương này, hắn vừa tiếp tục đâm ngân châm lên người Trâu Thành vừa nhìn đám người vây quanh, đến bây giờ hắn còn chưa thấy được tên khốn Đằng Cường kia.
- Hồ đồ, đúng là hồ đồ, người này nếu chết đi thì cậu là người chịu trách nhiệm, đám Trung y các người chỉ biết hại chết người ta.
Phương Hán Lương tỏ ra đằng đằng tức giận.
- Ông có bệnh sao? Trung y hại chết ông à?
Hạ Thiên bất mãn nói, ông này có thù oán với Trung y sao? Thế nào mà mỗi câu nói đều công kích vào Trung y? Tuy nói Trung y cũng có thể là hại người, hắn có thể dùng y thuật xử lý vài người, nhưng từ khi nào thì cứ Trung y là hại người? Hắn rõ ràng cứu rất nhiều người rồi.
- Cậu nói thế nào vậy? Còn trẻ mà không biết lễ phép.
- Trung y như vậy sao? Đúng là bọn bợm lừa bịp.
- Đúng vậy, con bà nó, cái gì là Trung y dưỡng sinh, chỉ là gạt người.
- Năm xưa ông nội tao vì uống thuốc trung y mà qua đời...
- Hừ, đuổi thằng này đi, đừng chậm trễ cấp cứu người bệnh...
Vô tình có bảy tám người lên tiếng, có kẻ công kích Trung y, có kẻ công kích Hạ Thiên, dù sao cũng là công kích.
- Một đám ngu như heo.
Hạ Thiên biếng mắng một câu, hắn vẫn không quan tâm mà tiếp tục đâm châm cho Trâu Thành. Đúng lúc này một người đàn ông trung niên chen vào, người này đội mũ, mặt có rất nhiều râu, giống như đã lâu rồi chưa từng cạo vậy.
- Là hắn, là tên đội mũ.
Đúng lúc này Trâu Thành chợt hô lớn, sau đó chợt ngồi lên.
- Đội mũ sao?
Liễu Mộng nhìn tên đàn ông vừa đến, sau đó có chút buồn bực:
- Không quá giống, tiểu bại hoại, là hắn sao?
- Không quá giống nhưng cũng có thể là hắn, vì hắn có thể hóa trang.
Hạ Thiên nhìn nhìn rồi nói.
- Không được nhúc nhích.
Khi thấy Trâu Thành chợt đứng lên, lại nghe Hạ Thiên và Liễu Mộng lên tiêng, tên đàn ông đội mũ chợt biết đó là bẫy rập, vì vậy mà có phản ứng. Hắn nhanh chóng rút súng chĩa vào đầu Phương Hán Lương ở gần nhất:
- Ai di động tao sẽ bắn hắn.
Mọi người chợt hô lên kinh hoàng, trên mặt tỏ ra sợ hãi, mà Phương Hán Lương vừa rồi còn quát Hạ Thiên, bây giờ đã sợ tái mặt.
- Hì hì, chị động đây, chú bắn đi, lão kia rất đáng ghét.
Liễu Mộng thật sự tiến về phía trước một bước, giống như muốn cho Phương Hán Lương bị bắn chết.
- Đúng vậy, bắn chết lão già chết tiệt kia đi.
Hạ Thiên cũng tỏ ra hoàn toàn không quan tâm.
Tên đàn ông đội mũ chính là Đằng Cường, hắn chợt ngẩn ngơ, sau đó cũng không nổ súng mà quay sang nhìn Trâu Thành:
- Cảnh sát Trâu, mày nếu hy vọng tao không lấy súng cảnh sát để giết người hàng loạt thì tốt nhất để cho mọi người thành thật một chút, tao đã giết vài chục người, cũng sẽ không quan tâm giết thêm vài người.
Chương 1383: Thật ra chị cố ý ném lộn
Vẻ mặt Trâu Thành chợt biến đổi, hắn biết Đằng Cường tuyệt đối là loại người nói được làm được, nhưng hắn cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Hạ Thiên. Bây giờ hắn chỉ hy vọng vị Hạ thần y này thật sự mạnh mẽ như trong truyền thuyết.
- Cái gì? Chị rõ ràng đã động chân mà chú mày còn chưa xử lý lão già kia sao?
Liễu Mộng dùng ánh mắt bất mãn nhìn Đằng Cường:
- Chị ghét nhất loại người nói lời không giữ lời.
Liễu Mộng còn chưa dứt lời thì đã biến mất ngay tại chỗ, sau đó nàng chợt xuất hiện sau lưng Đằng Cường, nhưng nàng cũng không lập tức ra tay mà reo lên:
- Này, chú còn chưa nổ súng sao, nếu không nổ súng thì chị đánh đòn đấy.
Liễu Mộng biến mất vốn làm cho Đằng Cường có chút bất an, khi nghe thấy âm thanh của Liễu Mộng vang lên sau lưng thì trong đầu chợt cảm thấy điên cuồng. Vào thời điểm này hắn cũng bỏ qua cho Phương Hán Lương theo bản năng, hắn xoay người xạ kích về phía Liễu Mộng.
Cảm giác đau đớn từ cổ tay truyền đến, Đằng Cường giống như rõ ràng nghe thấy tiếng xương gãy, đau đớn dữ dội làm hắn không thể nhịn được mà gào lên thảm thiết, súng ngắn cũng buông ra.
Một bàn tay trắng nõn vung qua không trung, Liễu Mộng chụp lấy khẩu súng, sau đó nàng nện súng lên đầu Đằng Cường.
Đằng Cường lại kêu lên một tiếng, sau đó hắn cảm thấy đầu óc mê muội, nhưng hắn vẫn không ngã xuống, đúng lúc Liễu Mộng nhấc chân đá vào chân của hắn.
Tiếng xương gãy lại vang lên làm cho Đằng Cường sợ đến mức vỡ mật, hắn cũng không tự chủ được mà gào lên thảm thiết, cùng lúc này cũng không thể nào đứng vững, cơ thể khẽ nghiêng, ngã xuống đất.
- Chị đã bảo bắn mà không bắn, chị đá chết chú, đá chết chú em...
Đằng Cường ngã xuống đất thì Liễu Mộng lại đá liên tục, một cái, hai cái...Đằng Cường cứ như vậy mà lăn vòng vòng, lăn vòng vòng, lăn đi lăn lại và liên tục kêu gào thảm thiết.
Dù là Phương Hán Lương vừa tìm được đường sống trong cõi chết hay Đằng Cường và Trâu Thành, hoặc là đám nam nữ nghe tiếng kêu gọi của nhân viên tàu hỏa trên radio mà chạy đến đều trợn mắt há mồm dùng ánh mắt khó tin nhìn những tình huống đang xảy ra.
Thực tế thì tất cả xảy ra với tốc độ cực nhanh, đám người đến đây căn bản là chưa biết chuyện gì xảy ra, bọn họ đầu tiên là bị kinh hoàng vì khẩu súng của Đằng Cường, sau đó chợt phát hiện Đằng Cường bị đánh mà súng lại chuyển lên tay của người khác. Điều làm cho bọn họ cảm thấy không ngờ chính là người làm nên những chuyện vừa rồi là một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp.
Dù là Trâu Thành cũng cảm thấy khó tưởng, hắn dù biết Hạ Thiên lợi hại nhưng cũng không ngờ người ra tay lại là ma nữ Mộng Mộng.
Nhìn Đằng Cường lăn qua lăn lại trên mặt đất, lại nghe những tiếng kêu thảm thiết của đối phương, Trâu Thành chợt nghĩ đến cái tên ma nữ Mộng Mộng, đây không phải là ma nữ ca hát, mà là ma nữ thật sự.
Vài phút sau Đằng Cường cuối cùng cũng không thể tiếp tục kêu gào, vì hắn đã hôn mê, mà Liễu Mộng cũng dừng lại, nàng nhìn Trâu Thành, lại tiện tay ném súng ra:
- Súng của chú đây, trả lại chú.
Trâu Thành vô thức muốn nhận súng, nhưng hắn vừa đưa tay đã nghe một tiếng rên, vì khẩu súng bay lạc địa chỉ và nện vào đầu Phương Hán Lương, người này bị súng đập vào đầu làm cho hôn mê ngã lăn xuống đất.
- Ủa, ném lộn rồi.
Liễu Mộng tỏ ra ngạc nhiên.
Mọi người không dám nói gì, hầu như ai cũng cho rằng Liễu Mộng tuyệt đối là cố ý.
Nhưng lúc này Liễu Mộng lại nói một câu:
- Thật ra là chị cố ý ném sai.
Bóng trắng lóe lên, Liễu Mộng bay qua bên người Hạ Thiên:
- Tiểu bại hoại, chơi không vui, chị không chơi nữa.
Hạ Thiên tiện tay ôm Liễu Mộng, sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Trâu Thành:
- Này, các người có thể đi được rồi, đừng quấy rầy chúng tôi.
Trâu Thành cũng không có ý kiến gì, hắn nhanh chóng ôm Đằng Cường đang hôn mê lên, sau đó phân phó những người khác đưa cả Phương Hán Lương đi. Cuối cùng hắn còn nhờ nhân viên xe lửa hỗ trợ đổi chăn mềm trong phòng Hạ Thiên, chưa đến mười phút sau thì tất cả đều đã đi sạch, Hạ Thiên và Liễu Mộng cuối cùng cũng ở trong thế giới riêng của mình.
...
Sáng sớm hôm sau, nhà ga Tinh Thành.
Tuy bây giờ còn rất sớm nhưng nhà ga đã có khá nhiều người chờ, có người đến đón thân bằng hảo hữu, cũng có người đến đón khách. Có ít nhất một trăm người đứng đó, ai cũng nhìn vào những vị khách xuống tàu, để tìm người mình cần.
Nhưng ngay sau đó hầu như tất cả mọi người bị một cặp nam nữ tay trong tay đi ra thu hút ánh mắt, hầu như ai cũng nhìn lên người cô gái.
Cô gái mặc váy trắng, không những dung mạo xinh đẹp, dáng người cũng cực kỳ tốt, trên người nàng lại bùng ra một khí chất đặc biệt làm người ta tưởng rằng đó giống như là tiên nữ, một tiên nữ hạ phàm.
Sau đó mọi người bắt đầu chuyển dời ánh mắt lên người đàn ông kia, người này dung mạo rất phổ thông, ngược lại còn ăn mặc cổ quái. Bây giờ khí trời khá nóng mà đối phương mặc quần áo dày như mùa đông, đúng là hiếm thấy.
Hai người này tất nhiên là Hạ Thiên và Liễu Mộng, sau một buổi tối thì công lực của Hạ Thiên tiếp tục khôi phục khá nhiều, nhưng hắn phát hiện tốc độ khôi phục của tối hôm qua đã không được như trước đó, bây giờ công lực của hắn mới chỉ là ba phần mà thôi, còn cách thời kỳ đỉnh phong quá xa. Tất nhiên nếu so với người thường thì hắn vẫn là một tồn tại như thần, phải biết rằng khi hắn có thực lực đỉnh phong thì là Kim Đan hậu kỳ, ba phần thực lực của Kim Đan hậu kỳ cũng rất kinh người.
- Chị Mộng, trước tiên chúng ta đến khu dân cư Tinh Hải.
Hạ Thiên cũng không quan tâm đến ánh mắt của người ngoài, hắn kéo Liễu Mộng muốn đi về phía một chiếc taxi.
- Không cần như vậy, chị đói bụng, chị cần ăn cái đã.
Liễu Mộng bĩu môi, lại kéo Hạ Thiên sang một quán ăn ở phía bên phải.
- Chị Mộng, em nghe nói những quán ăn bên cạnh nhà ga thật sự không ngon.
Hạ Thiên bây giờ vẫn có cách biệt khá lớn với Liễu Mộng, tuy hắn không tình nguyện nhưng vẫn bị nàng kéo vào quán ăn.
Quán này không quá lớn, bên trong có một cặp nam nữ trung niên đang làm việc, có lẽ là vợ chồng chủ quán.
Liễu Mộng rất đói bụng, vì mỗi lần nàng cho Hạ Thiên ăn no thì đều như vậy. Vì thế sau khi tiến vào nhà hàng thì nàng cũng bất chấp hình tượng, nhanh chóng gọi một ***g bánh bao, còn nói một câu:
- Cho hai tô mỳ.
Ông chủ quán ăn không kịp phản ứng thì Liễu Mộng đã nhai nuốt một cái bánh bao như quả táo xuống bụng, sau đó nàng lầm bầm:
- Đúng là ăn không ngon.
Dù ăn không ngon thì Liễu Mộng vẫn không ngừng, nàng cho từng cái bánh bao vào miệng, sau đó thì thật sự là ăn như sói như hổ, không giữ gìn hình tượng thục nữ, đúng là không có biện pháp, ai bảo nàng quá đói?
- Chị Mộng, ăn không ngon thì đừng ăn, chúng ta đổi chỗ dùng cơm.
Hạ Thiên không nhịn được phải nói.
- Tiểu bại hoại, chị không ăn sẽ không còn sức, không còn sức sẽ không cho cậu ăn no, mà nếu không cho cậu ăn no thì sẽ lâu phục hồi.
Liễu Mộng nhanh chóng nói một câu, sau đó lại nhai nuốt bánh bao:
- Không ngon cũng không sao, có thể phục hồi khí lực là được.
Liễu Mộng dừng lạ một lúc rồi nói:
- Bánh bao rất khó ăn nhưng hương vị bánh rán cũng không tệ.
- Mì đến đây.
Lúc này ông chủ quán đưa đến hai tô mỳ rồi đặt một tô xuống trước mặt Liễu Mộng, một tô xuống trước mặt Hạ Thiên, rõ ràng hắn cho rằng mỗi người một tô.
- À, lấy thêm ba cái bánh rán.
Liễu Mộng kéo tô mì trước mặt Hạ Thiên đến trước mặt mình, tiểu bại hoại không cần ăn điểm tâm, lát nữa ăn nàng là được.
Hạ Thiên lại thật sự không muốn ăn sáng, ông chủ sau khi nghe rõ lời của Liễu Mộng thì nhanh chóng đi lấy bánh đến, nhưng ánh mắt nhìn Liễu Mộng đã có chút cổ quái.
Rõ ràng bà chủ không rõ vì sao một cô gái xinh đẹp như vậy lại ăn như quỷ đói đầu thai như thế?
Liễu Mộng tiêu diệt hết hai tô mỳ và ba cái bánh rán, nàng còn cảm thấy trong bụng còn chỗ trống, vì thế mà gọi thêm hai ly sữa đậu nành, sau khi uống cạn mới cảm thấy no.
- Tiểu bại hoại, đi thôi, chúng ta đi đến chỗ ở, sau đó tôi cho cậu ăn bánh bao.
Liễu Mộng kéo tay Hạ Thiên muốn chạy đi.
- Được rồi, đợi tôi tính tiền.
Hạ Thiên mở túi rút ra một xấp tiền, sau đó hỏi ông chủ:
- Bao nhiêu tiền vậy?
- Một trăm hai.
Ông chủ quán ăn nói.
- Này, sao mắc như vậy?
Liễu Mộng chợt mất hứng, nàng bất mãn nói một câu:
- Thức ăn không ngon mà bán quá đắt, ức hiếp chúng tôi sao?
- Không phải chúng tôi bán đắt, là do cô ăn nhiều mà thôi, nếu cô không tin thì đi mà hỏi xem, chỗ này là rẻ nhất rồi đấy.
Ông chủ quán nói với vẻ mặt bình tĩnh, ngày nào hắn cũng bị chất vấn như vậy, đã sớm tạo thành thói quen:
- Chỗ này bánh bao năm đồng một cái, một ***g bánh bao tám cái là bốn mươi đồng, bánh rán năm đồng một cái, cô ăn năm cái là ba mươi đồng, mì hai mươi đồng một tô, cô ăn hai tô là bốn mươi đồng, sữa đậu nành năm đồng một ly, cô uống hai ly là mười đồng, tổng cộng là một trăm hai mươi đồng.
- Này, cho các người một trăm đồng.
Hạ Thiên ném cho ông chủ tờ một trăm rồi kéo Liễu Mộng ra ngoài:
- Chị Mộng, chúng ta đi, không so đo với bọn họ.
- Dựa vào cái gì mà trả cho bọn họ nhiều như vậy? Có tiền cũng không nên lãng phí, vì rõ ràng bọn họ muốn ức hiếp chúng ta.
Liễu Mộng cũng không quá cam tâm tình nguyện, nàng không quan tâm đến tiền, nhưng từ khi nào thì ma nữ Mộng Mộng bị người ta ức hiếp rồi?
- Còn hai mươi đồng nữa.
m thanh của bà chủ từ phía sau vang lên, rõ ràng Hạ Thiên không muốn so đo nhưng không phải người ta cũng không muốn so đo, người ta còn cần tiền.
Chương 1384: Ma nữ rất tức giận
Hạ Thiên lập tức buồn bực, hắn quay đầu trừng mắt nhìn bà chủ quán:
- Này, các người muốn ức hiếp tôi phải không? Quán ăn này có gì mà bán mắc như vậy? Tôi không so đo với các người, các người còn cứ bấu víu, có tin tôi phá nát quán không?
- Đã ăn vào mà không muốn trả tiền sao? Có bản lĩnh thì nhổ ra.
Bà chủ quán ăn cũng rất hung hăng.
- Chỗ này của chúng tôi đã tính là rẻ lắm rồi, sân bay còn khó ăn hơn, còn đắt hơn, đây là nhà ga, vì vậy mà rẻ hơn.
Ông chủ quán ăn tiếp lời.
Hạ Thiên thật sự không có tâm tình so đo với những người này, dù sao thì hắn cũng thấy một trăm đồng ăn bữa sáng là bình thường, nhưng cặp vợ chồng kia được một tấc muốn tiến thêm một thước, hắn cho một trăm đồng mà vẫn còn chê, đúng là làm mất hứng.
Vẫn là câu nói người hiền thường bị ức hiếp, nếu là Hạ Thiên trước đó không chịu đưa tiền thì bà chủ cũng không dám so đo, nhưng khi thấy hắn sảng khoái trả một trăm đồng thì lại cho rằng đối phương đã sợ, vì vậy vẫn muốn thêm hai mươi đồng.
Tất nhiên bà chủ quán làm như vậy cũng chẳng phải vì thấy Hạ Thiên dễ bị ức hiếp, mà là nàng có chỗ dựa, vì thế mà nàng còn nói:
- Muốn đập quán sao? Nếu mày dám đập, tao đảm bảo chúng mày không thể ra khỏi nhà ga này.
- Ầm...Ầm...Đùng...Rầm...Xoảng.
Trả lời bà chủ quán chính là những âm thanh đập phá điên cuồng, người trực tiếp ra tay không phải là Hạ Thiên mà chính là Liễu Mộng.
Ma nữ Mộng Mộng cho rằng mình bị ức hiếp, vì vậy mà nàng rất tức giận, mà ma nữ tức giận thì hậu quả tất nhiên sẽ là rất nghiêm trọng. Lúc này nàng cầm một cái ghế đập điên cuồng vào mọi thứ trong quán ăn, đầu tiên là đập nát bàn ăn, sau đó là đập bát đĩa nồi chảo lò than...Tóm lại nàng thấy thứ gì sẽ đập thứ đó, vì vậy mà vài chục giây sau nàng đã đập quán ăn này không còn thứ gì nguyên vẹn.
Đến lúc này cặp vợ chồng kia mới kịp phản ứng, ông chủ quơ lấy dao lao về phía Liễu Mộng, mà bà chủ thì chạy ra ngoài lớn tiếng gào lên:
- Có người ăn cơm không trả tiền còn đập quán, bớ người ta mau đến hỗ trợ.
Một tiếng hô hào mà lập tức có rất nhiều lời đáp lại, chỉ sau vài giây đồng hồ thì tất cả cửa hàng, quán ăn, thậm chí là những tiệm điện thoại công cộng cũng hưởng ứng, ai cũng chạy ra, trên tay không phải chỉ có dao thái rau, còn có gậy sắt, thậm chí vợt cầu lông...
Động tĩnh lớn như vậy tất nhiên sẽ kinh động không ít người, vô tình có rất nhiều người chạy nhìn về phía bên này, có lữ khách, có những người buôn bán trong nhà ga, có tài xế taxi, thậm chí còn có cả những cảnh sát đang tuần tra.
Nhưng đám cảnh sát đang tuần tra thấy bên này xảy ra tình huống thì chạy đến mà không làm gì cả, còn đám lữ khách cũng đứng từ xa xem náo nhiệt, ngược lại thì những người buôn bán gần đó hay tài xế taxi thì đứng gần hơn.
Bọn họ cũng có không ít người đang nghị luận.
- Đúng là ngu ngốc, ăn ở bên trong nhà ga làm gì?
- Ăn thì không sao, lại còn muốn ăn cơm chùa, hắn không biết những cửa hàng trong đây là cùng một bọn sao?
- Người ngoài nào biết những điều này? Tên kia quá đáng thương, nhất định sẽ bị đánh cho cha mẹ nhận không ra.
- Đúng vậy, vài ngày hôm trước tôi đã thấy một người bị đánh vào bệnh viện, cảnh sát cũng không quan tâm đến vấn đề này, thậm chí cả cảnh sát cũng không dám trêu vào đám người này...
- Cũng không phải sao? Năm ngoái có một cảnh sát quản vào việc này, khi tuần tra bị người ta đập cho một gậy, thiếu chút nữa thì chết mẹ rồi...
- Ủa, không đúng...Tên khốn ăn cơm chùa hình như đánh đấm rất giỏi...
- Không phải tên kia đánh đấm giỏi, mà là cô gái kia đánh nhau tốt, bây giờ người đang ra tay là một cô gái.
- Không phải là mãnh long quá giang đấy chứ? Hèn gì mà dám ăn cơm chùa...
- Có thể đánh đấm cũng vô dụng, bọn họ thật sự còn phải chịu thiệt, vì nhóm người kia chẳng những đông hơn, hơn nữa nếu bọn họ thắng thì không sao, thua thì sẽ đâm đơn kiện...
...
Nhóm người liên tục nghị luận, ngay sau đó không còn nghị luận nữa mà trợn mắt há mồm, mỹ nữ kia quá mạnh mẽ.
Mỹ nữ mạnh mẽ kia tất nhiên là Liễu Mộng, khi ông chủ cầm dao phóng đến thì nàng đã dùng chiếc ghế trong quán đập đối phương ngất xỉu, sau đó lại dùng ghế đập cho bà chủ ngất xỉu. Khi thấy Hạ Thiên phóng đến hỗ trợ thì nàng lại hô lên:
- Tiểu bại hoại, đừng cướp món đồ chơi của chị, cậu không cần ra tay.
Sau đó Hạ Thiên không ra tay, Liễu Mộng cầm ghế đập loạn, chưa đến một lúc sau đã có vài chục người nằm trên mặt đất, từng người đều bị nàng đập cho bất tỉnh.
Sau khi đánh người xong thì nàng bắt đầu đập quán, khi tất cả mọi thứ trong nhà hàng bị đập nát thì nàng bắt đầu đập lên tường, làm vở cả mảng lớn.
- Tôi ghét nhất bị người ta ức hiếp.
Liễu Mộng cuối cùng cũng không đập nữa, nàng quăng ghế ra, chiếc ghế nát bấy.
Nhưng lời nói của nàng thật sự làm cho đám người bàng quan cảm thấy quái dị, đây không phải là người khác ức hiếp nàng, mà rõ ràng là nàng ức hiếp người khác.
- Đánh rất hay.
Đột nhiên có người la lên:
- Đám người này đáng bị ăn đòn, vài tháng trước tôi cũng bị bọn họ làm thịt một lần, ăn một tô mì mà thu ba mươi đồng.
- Đúng vậy, đám khốn nạn này rất quá đáng, tuần trước tôi mua một cái bánh bao, lấy hai mươi đồng, mà còn là bánh bao giả.
- Đúng vậy, tôi cũng đã từng chịu thiệt ở đây, cũng không ai quan tâm, bây giờ đã có người dạy bảo bọn họ.
- Bên kia còn có một siêu thị khốn nạn, lần đó tôi vào xem, nói tôi đụng vào là phải mua, không mua thì đánh người, đúng là khốn nạn.
...
Không ít người ở phía bên kia khen hay, thậm chí còn có tên gào lên:
- Mỹ nữ, anh yêu em.
- Á!
Tên kia vừa hét lên đã bị đánh ngã xuống đất, Liễu Mộng cầm lấy một cái chén đập lên đầu đối phương, sau đó nàng bất mãn nói:
- Chị đã có chồng, không cho phép yêu chị.
Đám người cảm thấy dở khóc dở cười, mỹ nữ kia thật sự có cá tính.
- Làm gì đấy.
Đúng lúc này có hai tên cảnh sát đi đến, một tên hơn hai mươi tuổi, một tên hơn ba mươi. Hai tên cảnh sát đưa mắt nhìn đám người ngã trên mặt đất, vẻ mặt tên cảnh sát lớn tuổi chợt biến đổi, hắn nhìn Hạ Thiên:
- Là cậu đánh người sao?
- Này, ngu quá, là chị đây.
Hạ Thiên chưa lên tiếng thì Liễu Mộng đã hô lên.
- Cô mắng ai vậy?
Tên cảnh sát lớn tuổi đầu tiên là nổi giận, nhưng sau khi nhìn rõ Liễu Mộng thì ngây ra, nàng quá đẹp, thật sự làm hắn thần hồn điên đảo.
Nhưng tên cảnh sát chợt phản ứng ngay sau đó, ánh mắt xoay chuyển, hắn chợt có ý nghĩ, vì vậy nói ngay:
- Thừa nhận là tốt, theo chúng tôi về đồn...Á...
Tên cảnh sát lớn tuổi này còn chưa nói dứt lời thì Liễu Mộng đã chạy đến quán ăn bên cạnh lấy một cái ghế, đập lên đầu tên này, vì vậy mà kết quả là ngất xỉu.
- Cảnh sát kiểu gì vậy, lúc nãy cố ý chạy đi, bây giờ thấy chị đánh thắng thì chạy lại bắt người, đúng là đáng ghét.
Liễu Mộng thở phì phò nói.
Mọi người thấy tình cảnh như vậy thì chợt ngẩn ngơ, mỹ nữ kia thật sự quá mạnh mẽ, ngay cả cảnh sát cũng dám cho ăn đòn.
Không riêng gì đám người kia cảm thấy sững sờ, ngay cả tên cảnh sát trẻ tuổi cũng ngây người, vì hắn chưa từng gặp người nào khủng bố như vậy. Dù có một vài người mà bọn họ không dám đụng vào, nhưng cũng sẽ không trực tiếp sửa chữa bọn họ trước mặt bao người, vì vậy lúc này hắn thật sự ngây ngốc, không biết nên làm gì.
- Tiểu bại hoại, đi thôi.
Liễu Mộng cuối cùng cũng trút giận, nàng nhớ mình còn nhiệm vụ làm cho Hạ Thiên no bụng, vì vậy mà đến kéo đi.
Nhưng bọn họ vừa định bỏ đi thì tên cảnh sát trẻ kia chợt phản ứng, hắn vội vàng hét lớn:
- Đứng lại, các người dám tập kích cảnh sát...
- Câm mồm.
Một tiếng quát vang lên làm cho tên cảnh sát trẻ kia nuốt lời trở về, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi có vẻ mặt uy nghiêm chợt xuất hiện, người này tuy mặc thường phục nhưng sau lưng có vài tên cảnh sát võ trang đầy đủ.
Khi thấy một đám cảnh sát như vậy chạy đến trợ giúp thì tên cảnh sát trẻ kia chợt vui sướng, đám người vây quanh lại thầm nghĩ kết quả của Hạ Thiên và Liễu Mộng sẽ không tốt.
Nhưng một giây sau đám người vây quanh cũng ngây người, vì bọn họ thấy tên đàn ông vừa xuất hiện rõ ràng đi về phía Hạ Thiên và Liễu Mộng, lại khách khí chào hỏi:
- Hạ thần y, tiểu thư Mộng Mộng, các người chuẩn bị đi đâu? Tôi có thể tiễn chân hai người một đoạn đường.
- Không cần chú tiễn, bây giờ chị rất ghét cảnh sát.
Liễu Mộng trừng mắt nhìn đối phương, bộ dạng rất mất hứng, sau đó nàng kéo Hạ Thiên bước đi, chỉ trong nháy mắt đã biến mất trước mặt mọi người.
Tên đàn ông vừa xuất hiện không phải là ai khác, chính là Trâu Thành, sau khi hắn áp tải Đằng Cường xuống tàu thì ở bên trong nhà ga chờ người đến đón, vì vậy mà hắn đi ra khá muộn. Nhưng vừa đi ra thì hắn chợt phát hiện động tĩnh phía bên này, hắn vốn định không quan tâm, nhưng khi phát hiện đó là Hạ Thiên và Liễu Mộng thì vội vàng chạy đến.
Trâu Thành thật sự rất cảm kích Hạ Thiên và Liễu Mộng, phải biết rằng Hạ Thiên không chỉ cứu hắn một mạng, còn giúp hắn bắt được tên tòng phạm lẩn trốn nhiều năm là Đằng Cường, hoàn toàn có thể nói là đại ân nhân. Hắn vốn định làm chút chuyện cho Hạ Thiên, nhưng hắn không ngờ ma nữ Mộng Mộng lại ghét cảnh sát, vì vậy mà không biết làm gì hơn.
- Tôi là Trâu Thành của cục công an thành phố, vừa rồi chỗ này có chuyện gì xảy ra?
Lúc này vẻ mặt Trâu Thành rất âm trầm, hắn nhìn tên cảnh sát trẻ tuổi, lại trầm giọng hỏi.
Sau khi nghe câu hỏi của Trâu Thành, vẻ mặt tên cảnh sát trẻ tuổi có hơi biến đổi, phải biết rằng trong thành phố Tinh Thành, cái tên Trâu Thành thật sự rất nổi tiếng, ai cũng biết người này không dễ chọc vào.
Chương 1385: Trước tiên cho cậu no bụng cái đã
- À, anh Trâu, hai người này ăn cơm chùa, sau đó còn đập quán của người ta, chúng tôi đến ngăn cản đã bị bọn họ đánh ...
Tên cảnh sát trẻ tuổi dùng giọng cẩn thận nói.
- Cậu cho rằng tôi là thằng ngu sao?
Trâu Thành hừ lạnh một tiếng:
- Bọn họ có thân phận gì, đáng giá đến đây ăn cơm chùa sao? Không cần nói nhiều, chắc chắn có kẻ không biết sống chết dám làm thịt khách hàng. Còn các cậu, đừng cho là tôi không biết các cậu đang làm gì, khách hàng bị đánh thì mặc kệ, khách đánh thắng thì xuất hiện phải không?
- Anh Trâu, không phải thế, chúng tôi cũng vừa mới đến...
Tên cảnh sát trẻ tuổi chợt lên tiếng giải thích.
- Không cần giải thích với tôi, bây giờ tôi cũng không có thời gian để ý đến vấn đề này, tôi chỉ khuyên các anh một câu, tốt nhất nên ẩn nhẫn một chút.
Trâu Thành hừ lạnh một tiếng, hắn xoay người bước đi. Chuyện nơi này hắn cũng đã từng được nghe kể qua, nhưng hắn bình thường cũng không quan tâm đến chuyện chỗ này, bây giờ cũng phải áp tải Đằng Cường về cục công an, không muốn lãng phí thời gian ở đây.
Nhưng đến khi hắn có rãnh, hắn nhất định sẽ cử người đến giải quyết đám người làm loạn này.
Đợi sau khi Trâu Thành rời khỏi nơi đây, mọi người nhanh chóng tản đi, trong lòng thầm nói, mỹ nữ kia có bối cảnh quá mạnh.
Lúc này thật sự không có ai nhận ra ma nữ Mộng Mộng nổi danh đỉnh đỉnh.
...
Hạ Thiên và Liễu Mộng rời khỏi nhà ga Tinh Thành, sau đó cả hai bắt taxi, mười phút sau đã đến khu dân cư Tinh Hải.
Lần này ngồi xe rất thuận lợi, tất nhiên Hạ Thiên không biết những chiếc taxi này thường làm thịt khách hàng, dưới tình huống bình thường đều gian lận đồng hồ. Nhưng tên tài xế taxi lần này vừa lúc nhìn thấy tình huống khủng bố của Liễu Mộng, vì vậy là kết quả không dám thu thêm một đồng. Xem ra câu nói người thiện dễ bị ức hiếp là cực kỳ đúng đắn, nếu biến thành ác nhân thì sẽ không ai dám ức hiếp.
Khu dân cư Tinh Hải là một nơi hoa cỏ tươi đẹp, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì nơi đây sẽ là chỗ ở trong thời gian tới của Hạ Thiên, vì nơi này có nhà thuộc về sở hữu của Diệp Mộng Oánh.
Trước khi tiếp nhận tập đoàn Thiên Nam thì Diệp Mộng Oánh vì không muốn tranh đoạt tài sản của ông nội với những người khác nên rời khỏi thành phố Giang Hải, nàng đi đến thành phố Tinh Thành cách Giang Hải không xa để ở lại, sau đó nàng mở một công ty. Khi nàng mở một công ty ở thành phố Tinh Thành thì cũng mua một gian nhà nhỏ, căn nhà này ở trong khu dân cư Tinh Hải.
Sau khi Diệp Mộng Oánh quay về Giang Hải thì cơ bản không thể quay về chỗ này, nhưng công ty trước kia của nàng vẫn còn, nhà vẫn còn. Công ty bây giờ do người khác quản lý, nhà của nàng cũng còn được giữ lại, ngày hôm qua sau khi nhận được tin Hạ Thiên sắp đến ở tạm trong thành phố Tinh Thành, nàng lập tức muốn cho Hạ Thiên đến ở nhà mình. Dù sao thì hắn cũng không biết ở lại Tinh Thành bao lâu, nếu ở khách sạn cũng không quá tốt.
Khu dân cư Tinh Hải tổng cộng có hơn vài chục tòa nhà hai mươi tầng, căn nhà của Diệp Mộng Oánh ở tầng mười tám của tòa nhà khu D. Khi Hạ Thiên và Liễu Mộng đi đến bên ngoài thì nhấn chuông cửa.
Có tiếng bước chân dồn dập vang lên, cửa phòng được mở ra, có một người phụ nữ xinh đẹp trưởng thành xuất hiện trước mặt hai người Hạ Thiên và Liễu Mộng:
- Hạ tiên sinh và Liễu tiểu thư phải không? Mời vào.
Người phụ nữ này hơn ba mươi tuổi, dáng điệu không tệ, mặc trang phục công sở, khí chất không tầm thường. Chỉ là Hạ Thiên đã gặp qua quá nhiều mỹ nữ, vì vậy mà người phụ nữ này chỉ là bình thường mà thôi, hắn cũng không có hứng thú.
- Chị là Đường Huệ Quân phải không?
Hạ Thiên kéo Liễu Mộng vào cửa, sau đó mở miệng hỏi.
Đường Huệ Quân chính là phó tổng giám đốc của công ty trước kia Diệp Mộng Oánh lập ra ở thành phố Tinh Thành, bây giờ Diệp Mộng Oánh đã chuyển giao cho Đường Huệ Quân quản lý, mà nhà của Diệp Mộng Oánh ở thành phố Tinh Thành cũng do Đường Huệ Quân giữ chìa khóa. Tất nhiên Đường Huệ Quân cũng không ở nơi này, chẳng qua Đường Huệ Quân tìm người giúp dọn dẹp gian phòng, dù sao thì đã quá lâu mà chưa có người ở, bên trong bụi bặm rất nhiều.
- Chào anh, Hạ tiên sinh, tôi là Đường Huệ Quân, giám đốc Diệp hôm qua đã điện thoại cho tôi, nói là ngày hôm nay anh sẽ đến, vì vậy tôi mới đến quét dọn. Dựa theo phân phó của Diệp tiểu thư, tất cả chăn ga mền và đồ dùng hằng ngày đều được thay mới, trong phòng làm việc có một chiếc máy tính, bất cứ lúc nào cũng có mạng, trong tủ lạnh có vài món ăn, bên trong có vằn thắn, có sữa và bánh mì...
Đường Huệ Quân khách khí giới thiệu tình huống trong phòng với Hạ Thiên.
Đây là một gian phòng một gian hai phòng, nói chung là một trăm mét vuông, không lớn nhưng vào thời điểm giá cả nhà đất lên cao như lúc này thì cũng không phải là nhỏ. Một gian làm phòng ngủ chính, một gian khác được Diệp Mộng Oánh coi là phòng làm việc, mà cũng thật sự như lời nói của Đường Huệ Quân, tất cả mọi thứ trong nhà đều được thay mới, bên trong cũng được quét dọn sạch sẽ, những đồ dùng hằng ngày trong nhà vệ sinh cũng là mới, trong bếp có đầy đủ.
- Hạ tiên sinh, đây là danh thiếp của tôi, nếu anh có thứ gì cần, bất cứ lúc nào cũng có thể điện thoại cho tôi. Tôi định chuẩn bị sắp xếp cho anh một người giúp việc, nhưng Diệp tiểu thư nói anh sẽ không muốn cuộc sống bị người ta quấy rầy, vì vậy nên tạm thời không sắp xếp.
Cuối cùng Đường Huệ Quân lại đưa cho Hạ Thiên một tấm danh thiếp.
- Đúng vậy, tôi không thích bị người ta quấy rầy.
Hạ Thiên tiếp nhận danh thiếp:
- Được rồi, cô có thể đi.
- Vâng, Hạ tiên sinh, đây là chìa khóa phòng, tôi cũng không tiếp tục quấy rầy.
Đường Huệ Quân sau khi giao chìa khóa cho Hạ Thiên thì cũng nhanh chóng bỏ đi.
Liễu Mộng đi ra đóng cửa phòng, sau đó kéo Hạ Thiên vào phòng ngủ:
- Tiểu bại hoại, trước tiên cho cậu no bụng.
...
Mười giờ sáng, Trâu Thành một mình đến tỉnh thành, hắn cần gặp một người, đó không phải là ai khác, chính là phó cục trưởng cục công an tỉnh Hào Hồng Quang.
- Chào cục trưởng Hào.
Trâu Thành nhanh chóng đi vào phòng làm việc của Hào Hồng Quang, đến cấp bậc của Hào Hồng Quang tất nhiên sẽ điện thoại cho Trâu Thành đến.
- Ngồi đi.
Vẻ mặt Hào Hồng Quang có hơi tiều tụy, nhưng lão vẫn dùng ánh mắt ôn hòa nhìn Trâu Thành.
- Cục trưởng Hào, anh tìm tôi có việc gì?
Trâu Thành ngồi xuống dùng giọng khách khí hỏi.
Đối với Hào Hồng Quang thì Trâu Thành thật sự có sự cảm kích và tôn kính từ tận đáy lòng, vì Hào Hồng Quang rất quan tâm đến hắn, mà hắn tôn kính cũng vì biết rõ vị cục trưởng Hào này thật sự làm việc hiện thực và có năng lực.
Trong Tinh Thành có rất nhiều người biết Trâu Thành không dễ trêu vào, nhưng nhiều người rất kỳ quái, vì bọn họ thấy Trâu Thành không có hậu trường gì nhưng thường xuyên đắc tội với người, khốn nổi hắn vẫn tiếp tục phát triển trong cục công an, điều này thật sự là kỳ tích. Nhưng bọn họ thật sự không biết hắn tuy không có bối cảnh gia đình, cũng không có quan hệ gì khác nhưng cũng coi như có hậu trường, mà hậu trường lớn nhất của hắn chính là vị phó cục trưởng cục công an tỉnh Hào Hồng Quang.
Nếu nói không khoa trương, nếu không có sự hỗ trợ của Hào Hồng Quang, Trâu Thành đã sớm không thể nào tiếp tục lăn lộn trong hệ thống công an.
Tất nhiên bây giờ Trâu Thành cũng phát triển khá tốt, hắn đã từng lên đến vị trí tổ trưởng tổ trọng án cục công an thành phố Tinh Thành, nhưng hắn tra án quá cơ bắp, dù là vụ gì cũng muốn tra đến cùng. Hắn thật sự dù là nên hay không cũng kiểm tra cho đến cùng, vì vậy mà đắc tội không ít người, cuối cùng dù có được sự hỗ trợ của Hào Hồng Quang thì cũng không thể nào làm tổ trưởng tổ trọng án, sau này bị điều khỏi tổ trọng án. Bây giờ hắn chỉ là một cảnh sát bình thường, nhưng một cảnh sát bình thường như hắn cũng có đặc biệt, vì hắn căn bản không tham gia điều tra án, chỉ tiến hành đuổi bắt những tên tội phạm đang lẩn trốn, ví dụ như Đằng Cường sau hơn mười vụ án mạng vẫn nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật.
- Trâu Thành, trước kia tôi đã nói với cậu rồi, tôi sẽ tìm cơ hội đưa cậu lên vị trí tổ trưởng tổ trọng án, nhưng vài năm qua cậu cũng không có thành tích rõ ràng, tôi cũng không dễ lên tiếng. Nhưng bây giờ thì không giống, cậu đã bắt được Đằng Cường, đây là công lao rất lớn, tôi muốn đề xuất điều động cậu lên tổ trọng án, tôi tin sẽ không ai dám phản đối.
Hào Hồng Quang đi thẳng vào vấn đề:
- Nhưng tôi nghe nói cậu nhìn như không muốn quay về tổ trọng án, có chuyện này sao?
- Cục trưởng Hào, tôi thật sự không muốn quay lại tổ trọng án, nhưng tôi vẫn muốn thành lập một tổ chuyên môn đuổi bắt tội phạm. Cho đến nay có nhiều vụ án được phá nhưng tội phạm còn chưa bắt được, vì vậy tôi nghĩ nên thành lập một tổ chuyên truy bắt tội phạm. Những năm nay tôi luôn truy tìm Đằng Cường, có thể nói tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm, tôi cảm thấy nếu thành lập một đội ngũ như vậy, tôi muối đuổi bắt tội phạm cũng không quá lâu.
Trâu Thành cũng không muốn che giấu ý đồ chân thật của mình.
Trâu Thành dừng lại một chút rồi nói thêm:
- Trước kia trong cục công an thành phố cũng có một tổ truy đuổi tội phạm, nhưng đó chỉ là một tổ chức có tính chất tạm thời, tôi nghĩ nên có một tổ chức riêng biệt, toàn tâm toàn ý theo đuổi những tên tội phạm đang lẩn trốn.
- Đề nghị của cậu là rất tốt, nhưng nhân thủ của cục công an luôn thiếu thốn, phương diện này cũng có ít nhân tài, tính hiệu quả khá kém, chỉ sợ sẽ có người không đồng ý.
Hào Hồng Quang trầm ngâm nói.
Trâu Thành có chút chần chừ, sau đó tiếp tục nói:
- Cục trưởng Hào, nếu không thành lập tổ truy bắt tội phạm thì cũng nên có một cái hợp tác, trước kia tôi cảm thấy truy đuổi tội phạm là không có vấn đề, nhưng bây giờ tôi chợt phát hiện một mình đuổi bắt là có chuyện, lần này thiếu chút nữa cháu đã thất bại trong gang tấc, nếu không phải có người hỗ trợ thì đã chết trên xe lửa rồi.
- Sao?
Hào Hồng Quang có chút kinh ngạc:
- Chuyện gì xảy ra?
- Tôi bị Đằng Cường tập kích, may mà được Hạ Thiên cứu...
Trâu Thành cũng không giấu diếm.
- Hạ Thiên sao?
Hào Hồng Quang cắt đứt lời Trâu Thành:
- Cậu nói gặp Hạ Thiên trên xe lửa sao?
Chương 1386: Thật sự là hại người rất nặng
- Đúng vậy, cục trưởng Hào, chính là Hạ Thiên nổi danh thần y...
Trâu Thành gật đầu nói.
- Tôi biết cậu ấy, lần trước tôi đã gặp qua.
Hào Hồng Quang lại cắt ngang lời Trâu Thành, lão vội vàng hỏi:
- Cậu ngồi trên tuyến xe lửa đó sao? Cậu bết Hạ Thiên xuống đâu không?
- Cục trưởng Hào, bây giờ cậu ấy có lẽ đang ở thành phố Tinh Thành.
Trâu Thành suy nghĩ một lát rồi nói:
- Trước đó tôi gặp cậu ấy ở nhà ga, vốn định tiễn chân bọn họ một đoạn đường nhưng bọn họ có xung đột với hai vị cảnh sát ở nhà ga, kết quả là vị tiểu thư Mộng Mộng kia có chút tức giận, cũng không chịu ngồi xe của tôi.
- Tiểu thư Mộng Mộng?
Hào Hồng Quang khẽ nhíu mày:
- Như thế này, Trâu Thành, cậu nói rõ những gì đã xảy ra khi gặp mặt Hạ Thiên đi.
Trâu Thành khẽ gật đầu, sau đó hắn nói ra rõ ràng những gì đã từng xảy ra trên xe lửa và dưới nhà ga.
- Thì ra là vậy, như thế thì Hạ Thiên và Liễu Mộng còn đang ở thành phố Tinh Thành, bọn họ đi ngang qua Tinh Thành hay đến đó có việc gì?
Hào Hồng Quang lầm bầm, trong lòng thầm nghĩ, Hạ Thiên này đúng là quá bận rộn, vài ngày trước còn ở thành phố Nhạc Nam, mới đó không lâu đã sang Thục Đô, lại chạy đến Tinh Thành, xem ra rất cần mẫn.
Hào Hồng Quang không khỏi nhớ đến vụ án của Tạ Thân Quốc, người này sau khi được đưa về cục công an tỉnh thì không bị ám sát, cũng rất biết cách phối hợp, mới đó đã nói ra vài chục người có liên quan. Đám người kia đều là những nhân vật quan trọng có tiền có quyền ở thành phố Nhạc Nam, mà vụ án này cũng trở thành vụ đả kích hủ bại lớn nhất tỉnh Giang Nam, có thể thấy không lâu sau quan trường Nhạc Nam sẽ có tẩy bài.
Tạ Thân Quốc sở dĩ phối hợp như vậy vì một nguyên nhân rất đơn giản, vì nhóm người kia căn bản chỉ muốn Tạ Thân Quốc chết đi, vì thế mà chỉ khi nào đám người kia bị bắt thì hắn mới an toàn.
Nhưng Tạ Thân Quốc dù khai ra rất nhiều người nhưng Hào Hồng Quang cảm thấy Tạ Thân Quốc có lẽ che giấu rất nhiều chuyện, thậm chí là những chuyện mấu chốt nhất lại không nói ra.
Trong cục công an tỉnh và thậm chí là khối chính quyền tỉnh, Tạ Thân Quốc có thể thú nhận nhiều người như vậy có liên quan thì đã coi như vụ án tương đối thành công, nhưng Hào Hồng Quang hiểu, thật ra vụ này còn thật sự chưa nhập vào chính đề.
Phải biết rằng Tạ Thân Quốc sở dĩ bị nắm vì liên quan đến Hạ Thiên, mà Hạ Thiên sở dĩ can thiệp vì cô gái có tên là Thẩm Vân. Thẩm Vân gặp chuyện không may chính là do tổ chức Bách Hoa Lâu thần bí ra tay, nhưng đến bây giờ Tạ Thân Quốc vẫn không thừa nhận có liên quan đến Bách Hoa Lâu, mà vấn đề của Bách Hoa Lâu vẫn nằm trong bóng tối. Những vị quan được Tạ Thân Quốc khai ra cũng cơ bản không biết Bách Hoa Lâu, lại càng không thể chứng minh Bách Hoa Lâu có liên quan đến Tạ Thân Quốc.
Dù vẫn là người của cục an ninh quốc gia điều tra về sự kiện Bách Hoa Lâu, nhưng Hào Hồng Quang biết rõ, nếu không hoàn toàn xóa sạch Bách Hoa Lâu, không chỉ là Hạ Thiên nổi giận, hơn nữa Tạ Thân Quốc chỉ sợ cũng có thể được cứu đi. Lão tin Tạ Thân Quốc sở dĩ không khai ra Bách Hoa Lâu, cũng vì đối phương bị bắt nhưng vẫn có thể khống chế Bách Hoa Lâu, như vậy Tạ Thân Quốc nhất định sẽ làm cho người của Bách Hoa Lâu cứu mình ra một lần nữa.
- Cục trưởng Hào, anh cần tôi hỗ trợ liên lạc với Hạ Thiên sao?
Khi thấy vẻ mặt Hào Hồng Quang có chút kỳ quái, Trâu Thành không nhịn được phải hỏi.
Hào Hồng Quang khôi phục tinh thần lại, hắn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:
- Trâu Thành, Hạ Thiên người này không dễ nói chuyện, tốt nhất không nên tùy tiện đi quấy rầy, mà cậu lại không tính là quen thuộc với cậu ấy. Tôi nếu thật sự muốn tìm cậu ấy thì sẽ để cho Phỉ Phỉ liên lạc, trước đó Phỉ Phỉ đã từng ở cung Hạ Thiên vài ngày, bọn họ tốt xấu gì cũng coi như có chút quen thuộc.
- Phỉ Phỉ sao?
Trâu Thành chợt kinh ngạc:
- Cô ấy ở cùng với Hạ Thiên sao?
- Không phải.
Hào Hồng Quang lúc này mới ý thức được lời nói của mình có ý nghĩa khác, vì vậy lão vội vàng lắc đầu phủ nhận:
- Không phải cùng một chỗ, nói thế này, Phỉ Phỉ xem như trở thành người giúp việc cho Hạ Thiên vài ngày, còn bọn họ thật sự không có quan hệ gì. Trâu Thành, tôi cũng không coi cậu là người ngoài, vì thế trực tiếp nói với cậu, tuy Phỉ Phỉ xinh đẹp nhưng Hạ Thiên lại cảm thấy chướng mắt.
Trâu Thành khẽ gật đầu, hắn thật sự tin tưởng lời nói này của Hào Hồng Quang, tất nhiên hắn biết Hác Phú, trong lòng cũng có chút ý tứ với nàng. Dù hắn cho rằng Hào Phỉ Phỉ rất đẹp, nhưng hắn vẫn hiểu rất rõ, nếu so sánh với Liễu Mộng ngày hôm qua, Hào Phỉ Phỉ thật sự không tính là gì.
Hào Hồng Quang trầm ngâm một lát, sau đó lão nói thêm:
- Trâu Thành, lần này cậu đuổi bắt tội phạm được Hạ Thiên trợ giúp, khi viết báo cáo nhớ ghi cả Hạ Thiên vào, như vậy cục công an thành phố và cục công an tỉnh sẽ cho rằng cậu có liên quan đến Hạ Thiên, vì kiêng kỵ thân phận của Hạ Thiên mà bọn họ sau này sẽ khách khí với cậu. À, cậu tiếp tục viết báo cáo, nói cậu muốn thành lập tổ truy bắt tội phạm, tôi tin lần này sẽ không ai phản đối.
Trâu Thành có chút sững sờ:
- Cục trưởng Hào, Hạ Thiên có lực ảnh hưởng lớn vậy sao?
- Cứ tin tưởng tôi, chỉ cần cậu ấy nói một câu, có thể làm cho bất kỳ kẻ nào ở tỉnh Giang Nam phải xuống đài.
Hào Hồng Quang chậm rãi nói, khi càng hiểu về Hạ Thiên thì lão càng biết về một sự kiện, đó là sự hùng mạnh của Hạ Thiên thật sự không thể nào dùng ngôn từ để miêu tả.
Hào Hồng Quang dừng lại một chút rồi nói thêm:
- Trâu Thành, cậu cứ về trước, trước tiên không cần tìm cách liên lạc với Hạ Thiên, cứ làm theo những lời tôi nói, còn chuyện về nhà ga, cậu chỉ cần nói với cục công an một tiếng, bọn họ sẽ sửa trị.
- Vâng, cục trưởng Hào, tôi đi trước.
Trâu Thành lên tiếng, sau đó nhanh chóng đứng dậy bỏ đi.
Sau khi Trâu Thành bỏ đi thì Hào Hồng Quang lấy điện thoại ra bấm một dãy số.
...
Khu dân cư Tinh Hải.
Phòng D tầng mười tám nhà số mười.
Trên giường lớn phòng ngủ, lúc này Liễu Mộng đang ghé người trắng như tuyết lên người Hạ Thiên, nàng không nhúc nhích, rõ ràng là đang ngủ say. Hạ Thiên thì mở to hai mắt, hắn không ngủ, tâm tình của hắn bây giờ rất không xong.
Tối hôm trước sau khi lần đầu tiên song tu cùng Liễu Mộng thì hắn cảm thấy rất hưng phấn, vì sau một buổi tối mà công lực của hắn đã khôi phục lại hai phần. Sáng hôm nay tâm tình của hắn khá tốt vì buổi tối thứ hai sau khi song tu thì tu vi tăng thêm một phần, nhưng sáng hôm nay sau khi song tu thì tâm tình của hắn thật sự không xong, vì công lực của hắn thật sự không tăng được nửa phần.
Điều này làm cho Hạ Thiên hiểu ra một vấn đề, đó là cứ dựa theo quy tắc này, sau đó nếu hắn cứ liên tục song tu cùng Liễu Mộng thì khả năng khôi phục được công lực sẽ ngày càng ít. Điều này cũng có nghĩa là nếu hắn chỉ dựa vào song tu để khôi phục công lực thì căn bản không đạt được những điều mong muốn, căn bản không thể khôi phục lại trong thời gian ngắn, nếu cứ tiếp tục như vậy thì ít nhất cũng cần một năm hay nửa năm nữa.
- Yêu nữ Cơ Thanh Ảnh chết tiệt, thật sự là hại người rất nặng.
Hạ Thiên thầm chửi bới Cơ Thanh Ảnh.
Nhưng Hạ Thiên có mắng Cơ Thanh Ảnh cũng vô dụng, bây giờ hắn đã ý thức được nếu muốn khôi phục công lực trong thời gian ngắn thì thật sự phải nghĩ biện pháp khác mới được, nhưng muốn dùng biện pháp gì đây?
Hạ Thiên lúc này căn bản không thể nghĩ ra biện pháp nào khác, với công lực của hắn vào lúc này thì dược vật bình thường căn bản có hiệu quả rất hạn chế, có lẽ chỉ có thể dùng Nghịch Thiên Bát Châm mà thôi.
Bây giờ công lực của hắn chỉ được ba phần thời kỳ đỉnh phong, muốn thi triển đệ tứ châm không phải là vấn đề, nhưng muốn dùng đệ tứ châm tẩy tủy để gia tăng công lực thì có hạn, khó thể khôi phục hoàn toàn. Hắn cần phải thi triển đệ ngũ châm, nhưng vấn đề là công lực của hắn không đủ để thi triển đệ ngũ châm, có lẽ bây giờ hắn phải đi theo con đường cũ, trước tiên dùng tẩy tủy để tăng trưởng công lực cho mình, sau đó lại dùng đệ ngũ châm.
Có thể đây là một quá trình tương đối dài, hắn thật sự không biết đám người Phiêu Miểu tiên môn có cho hắn thời gian dài để khôi phục công lực hay không.
- Keng keng...
Tiếng chuông cửa vang lên làm Hạ Thiên bừng tỉnh.
Hạ Thiên có chút bất mãn, sao cứ luôn có người đến quấy rầy hắn?
Tuy khó chịu nhưng Hạ Thiên vẫn mặc quần áo bước xuống giường, hắn đi qua phòng khách, sau đó mở cửa phòng và bất mãn nói một câu:
- Này, chú là ai? Bấm chuông làm gì? Chú không biết mình rất đáng ghét sao?
Có một tên thanh niên hai mươi tuổi đứng bên cạnh cửa ra vào, người này cao lớn đẹp trai, khi thấy Hạ Thiên thì tên kia chợt sững sờ, sau đó hắn chợt nổi giận:
- Mày hỏi bố là ai làm gì? Con bà nó tao muốn hỏi mày là ai? Đường Huệ Quân đâu? Cho cô ta ra đây.
- Thằng ngu này.
Hạ Thiên tức giận nói:
- Mày đi tìm Đường Huệ Quân thì đến nhà mà tìm, đến đây làm gì? Cút đi cho anh, nếu làm phiền thì anh cho ăn đòn.
- Con bà nó, tối qua tao tận mắt thấy cô ấy vào đây, tao không thấy cô ấy đi ra, vì vậy nhất định còn ở bên trong.
Tên đàn ông cao lớn đẹp trai dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Hạ Thiên:
- Mày là đàn ông của cô ấy vào lúc này phải không? Con bà nó mày đứng cách xa cô ấy ra, nếu không thì tao....Á...
Hạ Thiên đấm thẳng vào mũi tên đẹp trai, tên kia té ngã ngửa xuốn đất, máu mũi chảy ròng ròng.
- Thằng khùng.
Hạ Thiên có tâm tình không tốt, thằng ngu này sao lại nói mình là đàn ông của Đường Huệ Quân, mình có ánh mắt kém cỏi vậy sao? Vì vậy mà lúc này tâm tình của hắn thật sự không tốt, trực tiếp ra tay đánh ngã đối phương, đồng thời còn đá đối phương hai cái:
- Thằng ngu dám đến làm phiền anh lần nữa, anh ném mày xuống lầu.
Hạ Thiên mắng xong thì xoay người lại đóng cửa, bên ngoài cuối cùng cũng an tĩnh.
Hạ Thiên đi vào lấy hai cái bánh mỳ trong tủ lạnh nhà bếp, uống một hộp sữa tươi, sau đó quay về phòng ngủ ôm Liễu Mộng. Tuy hắn vẫn chưa buồn ngủ nhưng chưa đến một lúc sau phải buộc mình tiến vào mộng đẹp.
Đến khi tỉnh lại thì đã đến bảy giờ tối, Liễu Mộng lúc này đã tỉnh lại, nàng hô rất đói bụng, muốn Hạ Thiên nấu cơm ăn. Đáng tiếc Hạ Thiên căn bản không biết làm cơm, vì vậy mà kéo Liễu Mộng xuống lầu.