Câu lạc bộ Y Nhân Các, Lam Y Nhân nhìn thấy vẻ mặt Hạ Thiên có chút kỳ lạ, tên gia hỏa này rốt cuộc đang khoe khoang khoác lác phải không?
“Anh vừa gọi điện cho nữ tổng tài xinh đẹp Tô Bối Bối kia sao?” Lam Y Nhân nhìn Hạ Thiên, cố ý hỏi.
“Đúng vậy.” Hạ Thiên có chút buồn rầu: “Nha đầu kia có phải bây giờ ngực lớn rồi nên tính khí cũng lớn hơn không, thế mà lại dám cúp điện thoại của ta, thật muốn quay lại Giang Hải đánh nàng một trận.”
“Không phải anh nói nàng vẫn luôn muốn làm vợ anh sao?” Lam Y Nhân cười nhẹ, nàng cảm thấy cần phải đả kích Hạ Thiên một chút, không thể để tên gia hỏa này huênh hoang mãi được.
“Đúng vậy, nhưng khi người ta trở nên xinh đẹp hơn, tính khí cũng có thể trở nên lớn hơn mà.” Hạ Thiên tỏ ra nghiêm túc: “Chờ ta tối nay lại gọi một cuộc điện thoại nữa cho nàng thử xem.”
Khi đang nói chuyện thì tiếng chuông di động của Hạ Thiên vang lên, vừa nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến, Hạ Thiên lập tức vui mừng.
“Nàng xem, vợ Tiểu Y Y, nha đầu Tô Bối Bối kia lập tức gọi lại cho ta nhận sai rồi này.” Hạ Thiên vừa nói vừa đưa điện thoại sang.
“Mở loa đi, ta cũng muốn nghe xem.” Lam Y Nhân có chút không tin, trực tiếp đưa tay ấn nút mở loa ngoài, sau đó nàng nghe thấy phía bên kia truyền đến giọng nói rất dễ nghe: “Này, ngươi có phải là tên Hạ Thiên biến thái không vậy?”
“Bối nha đầu, đương nhiên là ta rồi, ngươi vừa làm gì mà cúp điện thoại của ta vậy?” Hạ Thiên có chút mất hứng: “Ta vừa mới quyết định để ngươi làm vợ ta, vậy mà ngươi lại cúp điện thoại của ta, ta không cần ngươi nữa.”
“Ngươi cái tên biến thái chết tiệt, ai muốn làm vợ ngươi hả?” Trong giọng nói của Tô Bối Bối tràn đầy bực tức: “Này, ngươi đang ở đâu hả? Đảo Thần Tiên sao lại biến mất rồi? Các ngươi đều đi đâu hết rồi? Mà thôi, ngươi mau đến tập đoàn Thần Y, nói cho rõ mọi chuyện, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì thế này?”
“Ta đang ở thành phố Quế, bây giờ không quay về được, nếu ngươi muốn làm vợ ta thì tới đây tìm ta đi.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Mỹ nữ tỷ tỷ các nàng cũng không thấy đâu nữa, ta cũng không biết các nàng đi đâu rồi.”
“Cái gì? Ngươi cũng không biết?” Tô Bối Bối sửng sờ ngay lập tức: “Vậy ngươi càng phải về đây, chị họ để ta làm tổng tài của tập đoàn Thần Y, ta vẫn chưa hiểu rất nhiều chuyện, ngươi quay về giúp một tay đi!”
“Không phải nghe nói ngươi rất lợi hại sao?” Hạ Thiên có chút khó hiểu: “Tiểu Nha nói ngươi đã biến thành Diệt Tuyệt sư thái mà.”
“Tào lao, nàng mới là diệt tuyệt sư thái đó, ta đang học tiến sĩ!” Tô Bối Bối nhất thời tức giận: “Tóm lại bây giờ ta không có kinh nghiệm quản lý công ty gì cả, các ngươi cũng không thấy, rất nhiều người muốn tìm tập đoàn Thần Y gây phiền phức kìa, tốt nhất là người về đây nhanh lên!”
“Nhưng bây giờ ta tìm một người vợ gấp.” Hạ Thiên trả lời: “Cho nên bây giờ ta không thể trở về được.”
“Này, tên biến thái chết tiệt nhà ngươi, một ngày không có phụ nữ thì ngươi sẽ chết hả?” Tô Bối Bối rất tức giận: “Ngươi làm gì mà phải tìm vợ hả? Chị họ các nàng vừa đi mà ngươi đã vội đi ngoại tình rồi hả?”
“Có nói ngươi cũng không hiểu, nhưng ta thật sự cần tìm một người vợ.” Giọng của Hạ Thiên rất nghiêm túc: “Nếu ngươi muốn làm vợ ta thì mau đến thành phố Quế đi, nếu không ta sẽ tìm người khác làm vợ đó.”
“Hạ Thiên ngươi cái tên biến thái chết tiệt, ngươi thích tìm ai thì đi mà tìm!” Tô Bối Bối tức đến mức thở hổn hển: “Ta không thèm quan tâm ngươi nữa!”
Vừa nói xong, Tô Bối Bối trực tiếp cúp điện thoại luôn.
“Nha đầu này quả nhiên tính khí càng lúc càng lớn mà.” Hạ Thiên lẩm bẩm một mình: “Xem ra phải dành thời gian đi đánh nàng một trận.”
Quay đầu nhìn về phía Lam Y Nhân, Hạ Thiên bày ra dáng vẻ không còn cách nào khác: “Vợ Tiểu Y Y, xem ra vẫn phải để nàng làm vợ ta rồi.”
Lúc này, Lam Y Nhân có chút không hiểu, tuy nàng không chắc người đầu dây bên kia có phải là Tô Bối Bối không, nhưng có vẻ như Hạ Thiên không phải đang kiếm tạm ai đó diễn kịch với hắn.
Vì thế, cho dù Lam Y Nhân vẫn không muốn tin lắm, nhưng nàng lại bắt đầu cảm thấy độ tin cậy của chuyện này khá cao, ít nhất là Hạ Thiên hình như có quan hệ rất lớn với tập đoàn Thần Y.
Mà điều khiến Lam Y Nhân có chút dở khóc dở cười chính là, tuy tên gia hỏa này nói muốn để nàng làm vợ hắn, nhưng sao lại chẳng có chút thành ý nào vậy?
Nghe ý trong lời hắn nói, nếu Tô Bối Bối bằng lòng làm vợ hắn, thì hắn sẽ không cần nàng nữa sao?
“Này, vì sao anh lại cần một người vợ gấp như vậy?” Lam Y Nhân không nhịn được hỏi, tên gia hỏa này đã nói rất nhiều lần rằng hắn rất cần một người vợ, dáng vẻ như đang rất thiếu vợ, nhìn qua cũng không phải chỉ đơn giản là thiếu phụ nữ như vậy.
“Chuyện này tạm thời là bí mật.” Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân: “Đợi đến sáng mai sẽ nói cho nàng.”
“Vì sao phải đợi đến sáng mai chứ?” Lam Y Nhân không nhịn được hỏi.
“Vợ Tiểu Y Y, đợi đến sáng mai, nàng sẽ chính thức là vợ của ta.” Hạ Thiên cười hì hì: “Loại bí mật này, chỉ có vợ của ta mới có thể biết.”
Lam Y Nhân lại cứng họng, người này cũng tự tin quá nhỉ, sao hắn cảm thấy sáng mai mình sẽ đồng ý với hắn chứ?
“Cái đó, ta muốn yên tĩnh trước.” Lam Y Nhân có chút đau đầu, nàng cảm thấy lượng tin tức tiếp nhận hôm nay thật sự quá nhiều rồi, đầu tiên là Y Tiểu m, sau đó là Triệu Vũ Cơ, An Khả Khả, ma nữ Mộng Mộng, bây giờ lại đến Diệp Mộng Oánh, Tô Bối Bối, đặc biệt vừa rồi còn cả Tống An mang theo một đám người xuất hiện ở đây.
Tất cả những điều này đủ để chứng minh rằng lai lịch của Hạ Thiên không tầm thường, nhưng nàng vẫn không thể tin những chuyện Hạ Thiên nói, bởi vì nó thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng Lam Y Nhân cũng không được yên tĩnh dễ dàng như vậy, bởi vì di động của nàng lập tức lại vang lên.
“Ta ra ngoài nghe điện thoại.” Nhìn màn hình thông báo cuộc gọi đến một cái, Lam Y Nhân vội vàng đứng dậy ra ngoài, đợi đến khi ra khỏi câu lạc bộ, nàng mới bắt máy.
Chương 1542. Đương nhiên là có vấn đề
“Lê Tử, sao rồi?” Lam Y Nhân nhỏ giọng hỏi, cuộc gọi này là Đỗ Lê gọi tới.
“Lam đại tiểu thư, ngươi không sao chứ?” Đỗ Lê ở đâu dây bên kia dường như vừa mới thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao, chẳng lẽ ta nên có chuyện gì sao?” Lam Y Nhân có chút khó hiểu.
“Cái này, cái đó, Lam đại tiểu thư, có chuyện này muốn xin lỗi ngươi, lúc trước có một đám người đến tìm ta, ta không thể không nói thông tin của ngươi cho họ được.” Đỗ Lê do dự một chút: “Ta không biết bọn hắn khi nào sẽ tới tìm ngươi, nhưng nếu bọn hắn thật sự tìm ngươi, ta đề nghị ngươi nên ăn ngay nói thật, người đứng đầu của bọn hắn họ Tống, là một nam nhân...”
“Họ Tống?” Lam Y Nhân sửng sốt: “Gọi là Tống An sao? Hắn đã tới rồi.”
“Hả? Đã tới chỗ của ngươi rồi sao?” Đỗ Lê giật mình: “Vậy, vậy bọn hắn tìm Hạ Thiên sao?”
“Gặp rồi, sau đó lại đi rồi, đúng rồi, Lê Tử, những người đó là ai vậy? Hình như là bộ phận đặc biệt nào đó, gọi là Thiên Đạo Tổ gì đó...” Lam Y Nhân nhân tiện muốn hỏi thăm một chút.
“Lam đại tiểu thư, đừng hỏi nữa.” Đỗ Lê vội vàng ngắt lời Lam Y Nhân: “Tóm lại trong nội bộ, cấp bậc của bọn hắn cao hơn ta rất nhiều, đừng đắc tội bọn hắn.”
Dừng một chút, Đỗ Lê lại không nhịn được hỏi: “Đúng rồi, người tên Hạ Thiên đó, có quan hệ gì với bọn hắn thế? Ngươi có biết không?”
“À, Hạ Thiên hình như là tổ trưởng của bọn hắn, cụ thể ta không rõ lắm, dù sao thì thân phận của Hạ Thiên chắc chắn cao hơn bọn hắn.” Lam Y Nhân thuận miệng nói.
Nhưng vừa nói xong, nàng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cấp bậc của đám người đó cao hơn Lê Tử, thật ra nàng biết cấp bậc của Lê Tử bên ngành đó, nếu như thế thì thân phận của Hạ Thiên, chẳng phải như đang nói quá lên sao?
“Quao, ta nói này Lam đại tiểu thư, lần này ngươi có thể phát triển rồi.” Đỗ Lê ở đầu dây bên kia có chút khoa trương kêu lên: “Nam nhân tên Hạ Thiên kia của ngươi, tuyệt đối rất lợi hại.”
“Hắn không phải là nam nhân của ta, tối hôm qua ta mới quen biết hắn thôi.” Lam Y Nhân không nhịn được giải thích một câu.
“Được rồi, Lam đại tiểu thư, tối hôm qua ngươi mới quen hắn, hôm nay đã gọi điện thoại bảo ta điều tra tư liệu của hắn, ta không tin ngươi không có ý gì với hắn.” Trong giọng điệu của Đỗ Lê có phần trêu chọc: “Được rồi, ngươi không sao thì tốt, ta chỉ hỏi một chút thôi, bên này ta còn có việc, cúp máy trước nhé, lần sau ngươi đến thành phố Tỉnh, nhất định phải nhớ tìm ta đó.”
“Được, lần sau gặp.” Lam Y Nhân cũng không nhiều lời.
Lam Y Nhân buông di động xuống, nhìn vào trong câu lạc bộ, sau đó lẩm bẩm một mình: “Xem ra lai lịch của tên này rất lớn.”
Lúc này, Lam Y Nhân bắt đầu cảm thấy có lẽ nàng thật sự phải cân nhắc đến một khả năng, đó là những gì Hạ Thiên nói đều là sự thật.
Nhưng nếu tất cả đều là thật, chẳng phải nàng càng không thể làm vợ hắn sao?
Phải biết rằng, nàng từ trước tới nay chưa từng nghĩ sẽ làm vợ bé của người khác.
Nhưng lúc này, đột nhiên ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại nhớ tới Hạ Thiên từng nói với nàng một câu: “Không sao, vợ Y Y cũng là vợ bé mà.”
Lúc đó rõ ràng nàng không tin câu này, nhưng lúc này ngẫm lại, nếu ngay cả Y Tiểu Âm cũng có thể làm vợ bé của tên gia hỏa đó, vậy thì Lam Y Nhân nàng dường như cũng không có gì mà không thể được cả?
“Xì xì xì!” Lập tức Lam Y Nhân hừ thầm bản thân trong lòng, nàng chắc không phải điên rồi chứ, vậy mà lại bắt đầu nghĩ đến chuyện này?
Nàng là Lam Y Nhân, dù gì cũng là đại tiểu thư của nhà họ Lam, mỹ nhân đẹp nhất của thành phố Quế, được vô số đàn ông chạy theo như vịt, bây giờ lại muốn làm vợ bé của nam nhân chẳng có danh tiếng gì?
Nhưng nếu ngay cả Y Tiểu m, Triệu Vũ Cơ, An Khả Khả thậm chí cả mỹ nữ giàu nhất Diệp Mộng Oánh đều có thể...
Lam Y Nhân lắc đầu, nàng cảm thấy mình không thể tiếp tục nghĩ nữa, nếu còn nghĩ nữa thì nàng có thể sẽ phải thuyết phục bản thân.
Lam Y Nhân xoay người, đi vào trong câu lạc bộ, nhưng đúng lúc này, nàng lại nghe thấy tiếng phanh xe truyền đến từ phía sau, nàng quay đầu lại lần nữa, đã nhìn thấy một chiếc Hummer dừng lại ở đó.
Ba người nhảy ra khỏi chiếc Hummer, đi đầu là một nam nhân cao lớn vạm vỡ, một nam một nữ sánh vai đi theo phía sau, ba người đều ăn mặc rất giản dị, nhưng trên người mỗi người đều có một loại khí thế đặc biệt khó tả.
“Y Nhân, đã lâu không gặp.” Nam nhân vạm vỡ đi đầu rất nhanh đã dừng lại, mỉm cười với Lam Y Nhân, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
“Ngươi, là Thạch Nham sao?” Lam Y Nhân cuối cùng đã nhận ra, có chút khó tin: “Ngươi, ngươi, sao lớn lên lại cao như vậy?”
“Ha ha, có thể là mấy năm nay ăn uống tốt hơn.” Thạch Nham cười ha ha: “Nhắc mới nhớ, chúng ta đã hơn mười năm rồi chưa gặp nhau đấy, lần gặp mặt cuối cùng cũng chỉ mới mười mấy tuổi.”
Thạch Nham tiến lên hai bước, sau đó mở rộng vòng tay: “Y Nhân, có thể ôm ngươi một cái không? Ha ha, bây giờ ngươi cũng đã là một đại mỹ nữ rồi, ta chiếm chút tiện nghi, chắc không sao nhỉ?”
“Đồ ngốc, đương nhiên là có vấn đề đấy!” Lam Y Nhân còn chưa kịp nói gì, giọng của Hạ Thiên đã truyền tới.
Chương 1543. Đi đâu cũng gây sự
Lam Y Nhân có cảm giác sắp điên lên rồi, cái tên này có thể đừng mở miệng ra là xúc phạm người khác như vậy không, hắn không muốn người khác ôm nàng không phải là vấn đề, bởi vì vốn dĩ nàng không muốn ôm ấp với Thạch Nham, nhưng hắn không cần cứ mở miệng ra là mắng người khác ngu ngốc như vậy chứ!
Thực tế thì Lam Y Nhân đã phát hiện tên kia cực kì thích mắng chửi người khác là ngu ngốc, động một tí là nói những câu như vậy, sau đó trực tiếp xúc phạm đối phương cho tới chết.
Nếu không phải do tên này đánh nhau rất lợi hại, Lam Y Nhân nghĩ hắn sớm đã bị người khác đánh chết lâu rồi.
“Ngươi dám nói như thế?” Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, lời nói đó không phải của Thạch Nham, mà là nam nhân đứng phía sau hắn, người này rất cao nhưng có vẻ hơi gầy.
“Không có gì.” Thạch Nham mỉm cười, đưa hai cánh tay ra nhìn Lam Y Nhân, “Y Nhân, vị này là bạn trai ngươi sao?”
“Không phải bạn trai, mà là chồng!” Hạ Thiên nhìn Thạch Nham, “Ta ghét nhất là những tên ngốc cứ thích lợi dụng vợ người khác, tại sao ngươi không cho người khác lợi dụng vợ ngươi đi?”
“Ta nói này huynh đệ, ngươi hà tất phải nổi nóng như vậy?” Thạch Nham cười nhạt một tiếng, “Đã hơn 10 năm rồi ta không gặp Y Nhân, ở nước ngoài thì ôm cũng là một loại chào hỏi xã giao mà thôi.”
“Ngu ngốc, đây là Trung Quốc!” Hạ Thiên nhìn Thạch Nham, “Ngươi đừng có giả vờ ngu ngốc, đến tên ngốc cũng biết ngươi là đang đánh chủ ý lên vợ Tiểu Y Y.”
“Ngươi lại mắng người, có tin là ta sẽ đập nát cái miệng ngươi không?” Giọng nói lạnh lùng vang lên lần nữa, vẫn là phát ra từ miệng của nam nhân cao gầy kia.
“Kẻ ngu!” Hạ Thiên nhìn nam nhân cao gầy đó, “Ta sẽ đánh nát vụn cái miệng của ngươi trước.”
Bốp!
Hạ Thiên bất ngờ xuất hiện bên cạnh người nam nhân cao gầy ấy, tát lên mặt hắn một phát.
“Á......” Nam nhân cao gầy đau đớn hừ một tiếng, mấy chiếc răng từ trong miệng văng ra ngoài.
Một giây tiếp theo, nam nhân cao gầy đó đột nhiên lao về phía Hạ Thiên, tốc độ phản ứng của hắn tương đối nhanh.
Đáng tiếc đối với Hạ Thiên, tốc độ này hoàn toàn không đáng nhắc tới.
“Chờ đã......” Thạch Nham vội hô một tiếng, nhưng đã quá muộn.
Hạ Thiên một cước đá vào bụng của tên đó, chỉ kịp nghe thấy một tiếng rên thảm thiết, nam nhân kia ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh.
Lam Y Nhân muốn đưa tay che mặt, tên này đúng là một người cuồng bạo lực, lại còn đánh cho người khác ngất xỉu!
Mà toàn bộ quá trình đã diễn ra quá nhanh, đến mức nàng cũng không kịp ngăn lại.
“Thạch Nham, thật sự xin lỗi......” Lam Y Nhân quyết định vẫn nên nói lời xin lỗi, sự tình lần này dù sao cũng coi như do nàng mà ra.
“Vợ Tiểu Y Y, nàng xin lỗi cái tên ngu ngốc kia làm gì?” Hạ Thiên cắt ngang lời của Lam Y Nhân, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh Lam Y Nhân, thuận tay ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng, sau đó trừng mắt nhìn Thạch Nham, “Hừ, hai ngày nay, tâm trạng của ta không tốt, cho nên những tên ngu ngốc như ngươi đừng tới làm phiền ta, càng không nên phiền tới vợ của ta!”
“Ta nói này huynh đệ......” Sắc mặt của Thạch Nham có chút khó coi.
“Tên ngốc, ai là huynh đệ với ngươi?” Hạ Thiên một mặt không vui, “Ngươi không có tư cách làm huynh đệ với ta.”
“Được, rất tốt!” Lúc này, nụ cười trên mặt Thạch Nham hoàn toàn biến mất, “Y Nhân, à không, Lam đại tiểu thư, xem ra là ta không thể với tới ngươi, vậy ta xin phép đi trước!”
Thạch Nham cúi người ôm lấy nam nhân cao gầy đang hôn mê kia, quay người về phía chiếc Hummer, mà nàng thì lạnh lùng nhìn Hạ Thiên một cái rồi đi theo.
Một phút sau, chiếc Hummer khởi động, ba người Thạch Nham rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Lam Y Nhân.
“Hạ Thiên, anh có phải đang cố ý xúc phạm với những người mà ta quen biết không?” Lam Y Nhân có chút buồn bực, cái tên này không phải chỉ muốn nàng có thể cầu xin sự giúp đỡ từ hắn chứ?
“Vợ Tiểu Y Y, ta không xúc phạm bọn họ, là bọn họ đắc tội với ta.” Hạ Thiên lộ ra vẻ mặt vô tội, “Tên ngu ngốc kia đang muốn lợi dụng nàng, vì vậy mới hoàn toàn không coi ta ra gì.”
“Người ta mới vừa trở về từ nước ngoài.” Lam Y Nhân có chút im lặng, nàng quen biết Thạch Nham từ khi còn nhỏ, sau này nghe nói Thạch Nham ra nước ngoài, nhìn Thạch Nham như vậy, đúng thật là chỉ mới từ nước ngoài trở về.
Lam Y Nhân lắc đầu quay người đi vào trong, bây giờ nàng cũng không biết làm thế nào cả, tên Hạ Thiên kia đã đắc tội với rất nhiều người, chỉ sau vài phút đã xúc phạm người khác một cách tàn nhẫn.
Nghe ý tứ trong lời nói sau cùng của Thạch Nham, rõ ràng là ngay cả nàng cũng bị hắn oán hận, nhưng thực ra nàng có làm cái gì đâu chứ.
Trở lại trong sân câu lạc bộ, Lam Y Nhân ngồi xuống ghế sô pha, thuận tay rót một ly rượu và uống cạn, sau đó ngả lưng về phía sau nhắm mắt lại, nàng thật sự cần một chút yên tĩnh.
“Vợ Tiểu Y Y, nhìn bộ dạng của nàng có vẻ rất mệt mỏi, chà, gần đây nàng nghỉ ngơi không được tốt sao, ta giúp nàng đấm bóp một chút để nàng ngủ một giấc thật ngon.” Giọng nói của Hạ Thiên vang bên tai Lam Y Nhân, rồi sau đó, nàng cảm giác có hai bàn tay đang đặt trên đầu nàng.
Vốn dĩ Lam Y Nhân muốn từ chối, nhưng khi ngón tay của Hạ Thiên bắt đầu xoa bóp trên đầu nàng, nàng cảm thấy thực sự rất thoải mái vì vậy nên cũng không từ chối.
Một phút sau đó, Lam Y Nhân càng không thể từ chối được vì nàng đã ngủ mất rồi.
Chương 1544. Bị hạ độc
Đúng thật là gần đây Lam Y Nhân không được nghỉ ngơi tốt, sau khi được Hạ Thiên xoa bóp đầu, đã lập tức ngủ say, lúc nàng tỉnh lại thì trời cũng đã tối.
Điều này khiến Lam Y Nhân giật mình, nàng vô thức cúi đầu nhìn quần áo một chút thì phát hiện vẫn rất chỉnh tề, mà chính mình cũng đang nằm trên ghế sô pha lại cảm thấy yên tâm, cầm điện thoại di động lên kiểm tra thì phát hiện thật sự đã quá muộn, bây giờ đã hơn chín giờ tối.
“Vợ Tiểu Y Y, nàng tỉnh rồi sao?” Một giọng nói bất ngờ vang lên bên cạnh, nhưng không khiến cho Lam Y Nhân sợ hãi, vì đó chính là giọng nói của Hạ Thiên.
“Tỉnh rồi, ta phải gọi điện thoại trước đã.” Lam Y Nhân nhận thấy điện thoại di động có vài cuộc gọi nhỡ của Lam Tuấn Phong em trai nàng, vì thế nên cần phải gọi lại xem có việc gì.
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, giọng nói háo hức của Lam Tuấn Phong truyền đến: “Chị hai, ngươi đang ở đâu? Tại sao ngươi lại không nghe điện thoại? Ngươi nhanh về nhà đi, xảy ra chuyện lớn ròi!”
“Xảy ra chuyện gì?” Lam Y Nhân vội vàng hỏi.
“Lão gia tử sắp không xong rồi, ngươi hãy mau chóng trở về, bọn họ đều nói ngươi đã khiến lão gia tử tức giận, nêu hắn thực sự chết thì ngươi sẽ gặp phiền phức lớn đấy.” Lam Tuấn Phong lo lắng nói, “Tóm lại ngươi hãy mau về nhà!”
“Được, ta sẽ lập tức quay về.” Lam Y Nhân biết rằng đây là chuyện lớn.
Lam Y Nhân cúp điện thoại, nàng vội vàng đi ra ngoài, chiếc Porsche lúc trước đã bị đâm hỏng, nhưng nàng còn có một chiếc BMW đang đậu ở bên ngoài.
Lam Y Nhân đi được vài bước, chợt nhớ ra Hạ Thiên vẫn còn ở đây, quay đầu lại định nói gì đó đã phát hiện hắn bên cạnh, nên nàng cũng không nói câu nào nữa.
Lam Y Nhân lái chiếc BMW tới nhà rất nhanh, Hạ Thiên tất nhiên cũng ở trên xe, suốt dọc đường đi, Lam Y Nhân và Hạ Thiên không nói bất cứ một lời nào.
Khoảng mười lăm phút sau, Lam Y Nhân dừng xe trước cổng một ngôi nhà lớn, lập tức xuống xe và đi vào bên trong.
“Chị hai, ngươi đi theo ta......” Lam Tuấn Phong chạy tới, sau đó nhìn thấy Hạ Thiên hắn đột nhiên sững sốt, “Chị hai, tại sao người vẫn còn đi chung với hắn......”
“Đừng nói tới việc này, dẫn ta đi gặp ông nội.” Lam Y Nhân cắt ngang lời của Lam Tuấn Phong.
Lam Tuấn Phong liếc nhìn Hạ Thiên một cái, có vẻ có chút bất mãn, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Lam Tuấn Phong rất nhanh chóng dẫn hai người họ tới một cái căn phòng lớn, đây là một gian phòng ngủ, mặc dù rất lớn, nhưng lúc này cũng có vẻ hơi chật chội, vì bên trong thật sự có rất nhiều người, nam nữ già trẻ gì cũng có, khoảng mấy chục người.
Lam Y Nhân vừa xuất hiện, những người này lập tức nhìn về phía nàng và nói những lời châm chọc.
“Ồ, đây không phải Y Nhân sao? Ngươi còn biết trở về đây sao?”
“Đúng vậy, khiến lão gia tử tức giận như còn dám trở về à?”
“Y Nhân, ngươi xem ngươi đã làm ra chuyện tốt đẹp gì đi, an phận làm Lam đại tiểu thư cho tốt thì không, nhất định phải đi làm cái gì ở câu lạc bộ, bây giờ thì tốt rồi?”
“Lam Y Nhân, đừng trách ta nói chuyện khó nghe, nếu như lão gia tử thật sự có việc gì thì ngươi nhất định phải chịu trách nhiệm......”
“Không sai, chọc tức lão gia tử là trách nhiệm của người, ngươi không thể chạy thoát đâu!”
......
Người một câu ta một câu, xem ra cũng không có người nào thật sự chân chính quan tâm đến sự sống chết của ông lão đang nằm trên giường kia, mà lúc này ông lão trên giường đúng là đang hấp hối, có vẻ cách cái chết không còn xa.
“Đủ rồi, ta không muốn tranh giành tài sản với các ngươi !” Lam Y Nhân lạnh lùng nói: “Các ngươi nói nhiều như vậy, không phải vì chuyện này sao? Đến lúc đó, ngoại trừ Y Nhân các thì những thứ khác ngay cả một xu ta cũng không cần!”
“Chị hai, như vậy sao được?” Lam Tuấn Phong vội vàng nói.
“Lam Y Nhân, đừng nói đến chuyện tài sản, bây giờ, nhà họ Lam đang bị ba nhà liên hợp chèn ép, ngươi không muốn tài sản cũng không phải có thể được giải quyết.” Một nam nhân trẻ tuổi nói, “Lão gia tử cũng vì chuyện này mà bị chọc giận đến nỗi bệnh tình càng nặng thêm, ngươi cho rằng chỉ một câu không cần tài sản của người là được rồi sao?”
“Lam Tuấn Kiệt, vậy ngươi còn muốn như thế nào nữa?” Lam Y Nhân lạnh lùng nói, Lam Tuấn Kiệt là em họ của nàng, bình thường quan hệ giữa nàng với hắn cũng không mấy tốt đẹp.
Lam Y Nhân là người lớn tuổi nhất trong thế hệ trẻ, nhưng địa vị ở nhà họ Lam thật sự cũng không cao lắm, trước đây gia tộc còn trông cậy nàng sẽ được gả cho một nam nhân tốt, cho nên ngoài mặt cũng không có người đối xử với nàng như thế, nhưng bây giờ, mọi người không còn khách sáo như vậy với Lam Y Nhân nữa.
Tuy nhiên, vẫn còn có một nguyên nhân khác, đó chính là cha mẹ của Lam Y Nhân sớm đã qua đời nhiều năm, giống như Lam Tuấn Phong trước đây đã từng nói, ở trong gia tộc này, người thật sự quan tâm nàng cũng chỉ có hắn.
“Lam Y Nhân, ta khuyên ngươi nên kết hôn với Tần Hải Duyệt, hắn đã nói rằng chỉ cần đêm nay ngươi qua nhà hắn thì mọi việc sẽ được giải quyết” Lam Tuấn Kiệt hừ nhẹ một tiếng, “Ngươi thật sự gả đi thì ngươi vẫn là Lam gia đại tiểu thư của chúng...... Á!”
Lam Tuấn Kiệt còn chưa dứt lời Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, một cước đá hắn ngã xuống đất, khiến hắn hét thảm một tiếng.
“Phiền nhất là mấy tên ngốc như ngươi.” Hạ Thiên có chút không vừa lòng, sau đó nhìn về phía Lam Y Nhân, “Vợ Tiểu Y Y, lão đầu tử kia rõ ràng là bị người khác hạ độc, vậy mà những tên ngốc này lại vu oan cho nàng, quả thật toàn những bọn ngu.”
“Cái gì?” Khuôn mặt xinh đẹo của Lam Y Nhân biến sắc, “Anh nói ông nội bị hạ độc ư?”
Chương 1545. Gọi cảnh sát đi
“Người này là ai? Đang nói hươu nói vượn cái gì vậy?”
“Lam Y Nhân, đây là ai? Tại sao hắn ta dám đánh người ở đây?”
“Còn có thể là ai chứ? Không phải chính là nam nhân nàng vừa tìm được sao?”
“Chính là người tên Hạ Thiên gì đó à? Người đã đánh Tần đại thiếu?”
“Chắc chắn là hắn, nhìn dáng vẻ bạo lực của hắn kìa, hắn thực sự đã đánh Tuấn Kiệt…”
Đám người đứng cạnh trông rất tức giận, mà Lam Tuấn Kiệt bị đạp ngã xuống đất lúc này cũng đứng dậy, càng thêm tức giận lao vào Hạ Thiên: “Ngươi dám đánh ta… hự!”
Lam Tuấn Kiệt hét lên, lại bị Hạ Thiên đá, mà lần này Lam Tuấn Kiệt nằm dưới đất đầy đau đớn, dù muốn cũng không thể dậy được.
“Người đâu, nhanh lên, đuổi tên tiểu lưu manh này đi đi…” Một nam nhân trung niên ở đó gầm lên một tiếng, sau đó hắn cũng hét lên, ngã xuống đất.
“Đồ ngốc nhà ngươi mới là tiểu lưu manh!” Hạ Thiên rất khó chịu: “Đừng so sánh ta với tiểu lưu manh, cho dù ta có là lưu manh, vậy thì cũng là một đại lưu manh.”
“Được rồi, anh có thể ngừng đánh người nữa được không?” Lam Y Nhân không nói nên lời, nếu cứ tiếp tục như vậy, cả nhà họ Lam sẽ bị hắn đánh.
Lam Y Nhân tiến lại gần Hạ Thiên một bước, cắn răng, dứt khoát ôm lấy cánh tay của hắn, nàng cảm thấy việc này sẽ có thể ngăn cản Hạ Thiên tùy tiện động thủ, nhưng nàng lập tức phát hiện đây không phải là ý hay, vì Hạ Thiên đã dễ dàng vòng tay qua eo nàng.
Vì chuyện tốt đã đến tận cửa nhà mình, Hạ Thiên sẽ không bao giờ từ chối, sẽ luôn cố gắng một tấc lại tiến thêm một thước.
“Đừng nói là ta không cảnh cáo các ngươi, tốt hơn hết các ngươi nên bình tĩnh, đừng mắng mỏ người khác, cũng đừng nghĩ đến việc ra tay.” Lam Y Nhân nhìn những người còn lại trong nhà họ Lam: “Tần Hải Duyệt, Quang Tây, Liễu Hào đã bị hắn đánh, ngay cả Tiểu Phong cũng bị hắn đánh, đừng nghĩ hắn sẽ ra tay lưu tình với các ngươi.”
“Lam Y Nhân, người tìm cái loại nam nhân gì vậy?” Một người giận dữ hỏi.
“Liên quan gì đến ngươi?” Lam Y Nhân cãi lại, nàng cũng không thèm phủ nhận.
Nam nhân kia á khẩu nhìn hai người đang nằm trên mặt đất, nhớ tới tin tức vừa nhận được, gia hỏa tên Hạ Thiên đó quả nhiên thấy người là đánh, còn đánh rất ác liệt, cuối cùng người này cũng không dám nói gì nữa.
Mặc dù những người khác cũng rất tức giận, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể chịu đựng, không phải nhà họ Lam không có vệ sĩ, vấn đề là bọn họ đều biết trước kia, ngay cả đám người Tần Hải Duyệt cũng bị đánh bại, với thực lực của đám vệ sĩ, vệ sĩ của nhà họ Lam cũng không hơn gì người nhà họ Tần.
“Hạ Thiên, anh vừa nói ông nội bị đầu độc, có thật vậy không?” Lúc này, Lam Y Nhân lại mở miệng hỏi, hiện tại nàng đã bắt đầu tin tưởng vào Hạ Thiên một chút.
“Vợ Tiểu Y Y, tất nhiên những gì ta nói là thật.” Hạ Thiên uể oải nói: “Nàng có muốn lão đầu tử đó tỉnh lại không? Ta thấy nàng có vẻ không thích lão già này cho lắm, chi bằng để hắn chết đi, dù sao bọn họ cũng là người đầu độc hắn.”
“Làm sao anh biết ta không thích…” Lam Y Nhân theo bản năng muốn hỏi, nhưng chợt nhận ra một chuyện khác: “Anh nói gì? Anh biết ai là người đã đầu độc sao?”
“Tất nhiên ta biết, sau khi những kẻ ngu ngốc này đầu độc, chất độc vẫn còn trên người họ đấy.” Hạ Thiên thản nhiên nói: “Uầy, chính là tên ngốc trên đất, trong người hắn chắc là có thuốc độc, ưm, với lại tên ngốc kia nữa, chắc là hắn cho uống thuốc.”
Đầu tiên Hạ Thiên chỉ tay về phía Lam Tuấn Kiệt trên đất, sau đó lại chỉ vào một nam nhân trung niên, những người còn lại trong nhà họ Lam đồng loạt nhận ra, người này chính là cha của Lam Tuấn Kiệt, Lam Quý Tài.
“Ngươi đang nói vớ vẩn cái gì vậy?” Lam Quý Tài trừng mắt nhìn Hạ Thiên: “Ngươi vu khống ta, có tin ta gọi cảnh sát bắt ngươi hay không?”
“Ngớ ngẩn, vậy gọi cảnh sát đi.” Đương nhiên Hạ Thiên không sợ những lời đe dọa nhàm chán như thế.
“Được, ta sẽ gọi cảnh sát…” Lam Quý Tài lấy điện thoại di động ra như thể hắn chuẩn bị gọi điện.
“Hạ Thiên, anh có thể chữa khỏi cho ông nội được không?” Giọng nói của Lam Y Nhân vang lên trong tức khắc.
“Tất nhiên là được, ta là thần y giỏi nhất trên thế giới mà.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Chữa khỏi cho hắn rất đơn giản.”
“Vậy anh có thể nào chữa khỏi cho hắn trước được không?” Lam Y Nhân lại hỏi hắn.
“Alo, cảnh sát, ta muốn báo cảnh sát…” Ở đằng kia, Lam Quý Tài vừa đi ra ngoài vừa gọi điện, mới đi được hai bước, hắn đã hét một tiếng bay về phía sau, nặng nề ngã xuống đất.
“Sao, sao ngươi lại đánh người?” Vài người giận dữ nhìn Hạ Thiên.
“Tên ngốc này đang muốn chạy.” Hạ Thiên uể oải nói: “Nếu những kẻ ngốc các ngươi không tin ta, các ngươi có thể nhìn điện thoại di động của hắn, không có cuộc gọi nào hết.”
Hạ Thiên liếc nhìn ông cụ trên giường, lẩm bẩm: “Thôi, bỏ đi, để ta chữa khỏi cho lão già kia trước đã, dù sao lão vẫn còn tỉnh táo, cũng biết là ai đã hạ độc.”
Hạ Thiên nói xong lời này rồi ôm lấy Lam Y Nhân đi đến bên giường, sau đó lấy ra một kim châm bạc, nhanh chóng đâm vài châm vào trên người ông lão.
Chương 1546. Ta chỉ thích mỹ nữ
“Súc sinh, bắt con súc sinh đó cho ta!” Tiếng gầm vang lên, ông lão đột ngột lật người ngồi dậy: “Các ngươi bắt lấy Lam Quý Tài cho ta, còn có Lam Tuấn Kiệt, hai thằng súc sinh này, sao các ngươi dám… khụ khụ…”
Ông lão đó ho khan, những người khác trong nhà đều bối rối, gì đây, lão gia tử thật sự tỉnh rồi sao? Hơn nữa, nghe theo ý của ông, đúng là Lam Quý Tài và con trai Lam Tuấn Kiệt của hắn đã hạ độc ông ấy sao?
“Đừng la hét nữa, bọn họ đều nằm trên đất không nhúc nhích được nữa rồi, bắt làm cái gì.” Hạ Thiên mất kiên nhẫn, rồi nhìn Lam Y Nhân: “Vợ Tiểu Y Y, ở đây không có việc của chúng ta nữa, đi thôi.”
“Y Nhân, đợi một chút, ta có chuyện muốn nói với ngươi…” Lúc này, Lam lão gia tử mới có phản ứng.
“Không cần.” Giọng điệu của Lam Y Nhân rất bình tĩnh: “Gia gia, ngươi luôn không ưa ta vì ta là con gái, không sao đâu, vì sức khỏe của ngươi đã ổn, ta tin ngươi cũng có thể giải quyết việc gia đình nên ta sẽ không xen vào, ngoài ra, mọi người đều ở đây nên ta sẽ nói rõ, như ta đã nói từ trước, ta không cần tài sản của nhà họ Lam, ta chỉ giữ lại Y Nhân Các của mình.”
Lam Y Nhân quay đầu nhìn Lam Tuấn Phong, nàng nói thêm: “Tiểu Phong, ngươi ở lại đây, ta sẽ rời đi trước, nơi này chưa bao giờ thuộc về ta.”
Cuối cùng, Lam Y Nhân nở nụ cười duyên dáng với Hạ Thiên: “Đi thôi, quay lại Y Nhân Các thôi… A!”
Lam Y Nhân kêu lên, cả người lập tức bị Hạ Thiên bế lên, vài phút sau, nàng phát hiện mình đã trở về câu lạc bộ Y Nhân Các.
“Xe ta vẫn chưa lái về mà.” Lam Y Nhân hơi dở khóc dở cười.
“Ồ, vậy chúng ta quay trở lại.” Hạ Thiên ôm Lam Y Nhân, chạy trở lại bên ngoài Lam gia.
Lam Y Nhân cạn lời, nàng cũng không nói nhất định phải quay lại lái xe về.
Tuy nhiên vì đã chạy trở lại, vậy thì lái chiếc BMW đó về thôi.
Khi xe nổ máy, Lam Y Nhân đột nhiên cảm thấy có hơi đói bụng, thật ra đây là chuyện bình thường, nàng không ăn cơm chiều, hiện tại cũng đã gần mười giờ tối rồi.
“Chúng ta đi ăn chút đồ không?” Lam Y Nhân đề nghị.
“Được chứ.” Hạ Thiên luôn thích ăn uống, trừ khi có những thứ khác vui hơn, nhưng tiếc là giờ hắn còn chưa có vợ nên đương nhiên hắn không thể làm những việc mình yêu thích hơn.
“Gần đây có một khu chợ đêm, tất cả đều là quán ăn, anh có quen ăn thức ăn ngoài quán bình dân không?” Lam Y Nhân lại hỏi, nếu vừa nhìn thấy Hạ Thiên, nàng nhất định sẽ không hỏi như vậy, chỉ với cách ăn mặc như thế này của hắn, quán ăn của người ta có chịu cho hắn vào hay không cũng là một vấn đề, dù sao khắp người hắn chỉ có một cái túi, trong cái túi đó thậm chí còn không có nổi một cái ví.
Tuy nhiên, bây giờ Lam Y Nhân đã biết hắn có lai lịch phi thường, hơn nữa, hắn còn rất kiêu ngạo.
“Vợ Tiểu Y Y, ta không kén ăn đâu.” Hạ Thiên trả lời, hắn thực sự không kén ăn gì cả, hắn chỉ có kén vợ mà thôi.
“Quên mất, hay chúng ta đừng đi chợ đêm nữa, chúng ta đi ăn đồ nướng ở chỗ đó đi.” Lam Y Nhân vừa dừng xe vừa nói, bên đường có một nhà hàng thịt nướng, hiện tại đang mở cửa.
Sở dĩ Lam Y Nhân quyết định như vậy cũng vì nhớ tới bây giờ là lúc chợ đêm có rất nhiều người, nàng cũng biết nàng xinh đẹp gợi cảm, tới những nơi như vậy rất rắc rối.
Nếu không có Hạ Thiên thì đó không phải là vấn đề gì lớn, những người khác nói xấu, nàng có thể nhịn, nhưng Hạ Thiên rõ ràng không nhịn được, nàng không muốn đi ăn tối cũng phải đánh nhau vài lần.
Lam Y Nhân và Hạ Thiên bước vào cửa hàng thịt nướng, công việc kinh doanh của cửa hàng thịt nướng khá tốt, cũng có một phòng riêng, Lam Y Nhân yêu cầu phòng riêng, sau đó cầm menu thịt nướng lên hỏi Hạ Thiên: “Anh muốn ăn gì?”
“Ồ, đây đơn giản, cứ gọi mỗi món mười phần là được.” Hạ Thiên thuận miệng nói, hắn có kinh nghiệm về chuyện này, đây không phải là lần đầu tiên làm việc này.
“Mỗi món mười phần?” Người phục vụ thịt nướng ngẩn ngơ một lúc: “Vậy, ngươi cũng muốn mười con cá nướng luôn sao, thưa tiên sinh?”
“Đúng.” Hạ Thiên trả lời.
“Vậy ta phải đi hỏi một chút, vài món có thể không có nhiều như vậy.” Đây là lần đầu tiên người phục vụ gặp hai người gọi nhiều món như vậy.
“Như vậy đi, nếu không có đủ mười phần, vậy thì có bao nhiêu lấy bấy nhiêu nhé.” Lam Y Nhân nhìn người phục vụ: “Yên tâm, cứ làm đi, nếu không ăn hết được chúng tôi có thể gói mang về.”
“Được, hai người đợi một chút.” Người phục vụ liếc nhìn Lam Y Nhân, gật đầu, xoay người bước ra ngoài.
Thực ra, mỗi món mười phần ăn không quá nhiều, nhưng có vài phần ăn khá lớn, gọi mười phần ăn thì hơi khoa trương, phải biết đây là số lượng tương đương với mười đĩa mì xào.
“Anh có muốn uống gì không? Bia tươi hay gì đó, ta lái xe không thể uống, anh có thể uống.” Lam Y Nhân lại hỏi Hạ Thiên.
“Vợ Tiểu Y Y, ta không kém chọn thức uống gì cả.” Hạ Thiên nói thật, hắn không kén chọn, rượu ngon do chính tay Thần tiên tỷ tỷ nấu cũng không phải chưa từng uống, trực tiếp uống nước suối trên núi cũng là chuyện bình thường.
“Anh không có đặc biệt thích điều gì à?” Lam Y Nhân không biết phải nói gì, sao tên này lại tỏ ra rất tùy tiện trong mọi chuyện vậy.
“Có chứ, ta thích những cô vợ xinh đẹp nhất.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
Lam Y Nhân câm nín, tên này hoá ra là thuần túy biến thái, hắn không thích cái gì ngoại trừ mỹ nữ.
Chương 1547. Ta nguyền rủa ngươi tối nay không thể làm gì
Cũng may là thịt nướng được mang lên rất nhanh, Lam Y Nhân thực sự rất đói bụng nên bắt đầu tập trung ăn, cuối cùng cũng không mời rượu Hạ Thiên, đành gọi một ly nước ô mai dầm.
“Vợ Tiểu Y Y, nàng thích uống đồ chua à?” Hạ Thiên còn nói với nàng rằng: “Cũng may không phải giấm, thực ra giấm không ngon.”
Lam Y Nhân đang nhai chân gà, không nói được nên nàng đã dành cho Hạ Thiên một ánh mắt âu yếm, nàng không có tâm trạng ‘ăn giấm’ đâu.
Hơn nữa muốn ‘ăn giấm’ cũng không tìm được đối tượng, nàng sẽ đi ‘ăn giấm’ với ai? Y Tiểu m? Hay Triệu Vũ Cơ?
Đây, không, tại sao nàng phải ‘ăn giấm’ với họ? Nàng chưa hứa sẽ làm vợ của nam nhân này mà.
Lam Y Nhân cảm thấy đầu óc có chút lộn xộn, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, nói đúng ra là từ tối hôm qua đến giờ, đếm thời gian, chính xác hai mươi bốn tiếng, đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Lúc này tối hôm qua, trong mắt người khác nàng vẫn là đại tiểu thư nhà họ Lam, là mỹ nữ đẹp nhất thành phố Quế, vô số công tử đại thiếu gia muốn có cơ hội hò hẹn với nàng, mà nàng vẫn có thể từ chối tất cả những nam nhân ngoài ngàn dặm, có thể nói, nàng có thân phận cao quý, ở thành phố Quế, nàng giống như một nữ hoàng.
Tuy nhiên, giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
Không còn ai coi nàng là đại tiểu thư nhà họ Lam nữa, nàng không còn cao quý, cũng không phải nữ hoàng, những công tử đại thiếu đó có thể vẫn còn muốn có gì đó với nàng, nhưng họ chỉ muốn coi nàng như một thứ đồ chơi mà thôi.
Lam Y Nhân thực ra hiểu rất rõ một điều, nếu hôm qua nàng chọn lấy một trong ba người Tần Hải Duyệt thì nàng vẫn có địa vị cao, họ cũng sẽ đối xử tốt với nàng, nhưng nếu bây giờ, nàng đưa ra lựa chọn đó, nàng sẽ chỉ là đồ chơi của họ, hơn nữa, có thể họ sẽ cố gắng chơi với nàng bằng những trò biến thái.
Thật ra nàng rất hiểu tâm lý kia của đàn ông, trước đêm qua, bọn họ còn theo đuổi nàng, nhưng bây giờ tâm lý của bọn họ đã hoàn toàn thay đổi, nếu nàng thật sự khuất phục, kết cục sẽ chỉ là bi kịch.
Có lẽ, điều duy nhất không thay đổi đối với nàng trong hai mươi bốn giờ qua là nàng vẫn xinh đẹp và gợi cảm, vẫn là mỹ nhân đẹp nhất thành phố Quế.
Nhưng đây không phải là một chuyện tốt.
Khi người đẹp không thể tự bảo vệ mình thì vẻ đẹp và sự gợi cảm của nàng là một mối đe dọa.
Bây giờ, Lam Y Nhân cảm thấy mình thật sự đang có nguy hiểm, có lẽ chuyện duy nhất khiến nàng được an ủi là nàng được Hạ Thiên nhắm đến vì vẻ đẹp của mình, mà hắn có vẻ khá quyền lực.
Nhưng vấn đề là, Lam Y Nhân rất muốn biết, nếu hắn thực sự chiếm được nàng rồi thì liệu có khác gì so với như mấy người Tần Hải Duyệt hay không?
“Bỏ đi, ăn trước đã.” Lam Y Nhân quyết định không nghĩ tới, vất vả lắm mới gặm xong một cái chân gà, chuẩn bị tiếp tục gặm cái thứ hai, nhìn trên bàn lại ngẩn ngơ một hồi, ăn cái gì nữa đây?
Vừa rồi người phục vụ mang lên rất nhiều, đựng đầy hai mâm bằng sắt, tại sao bây giờ lại hết trơn rồi?
“Vợ Tiểu Y Y, ta chừa lại cho nàng.” Hạ Thiên rất tốt bụng đưa một chuỗi chân gà cho Lam Y Nhân, chà, đây là món thịt nướng duy nhất còn lại trên bàn.
Lam Y Nhân cầm lấy chân gà, nhìn mấy que tre trước mặt Hạ Thiên, cuối cùng cũng tin là hắn đã ăn hết, nhưng hắn ăn cũng nhanh quá rồi đúng không?
Trong thời gian tiếp theo, Lam Y Nhân không còn suy nghĩ lung tung nữa, nàng vừa ăn vừa quan sát xem Hạ Thiên đang ăn gì, cuối cùng nhận thấy nam nhân đó ăn rất nhanh, ăn rất ngon miệng!
Mỗi món mười phần ăn, nhưng nàng còn chưa ăn hết nửa khẩu phần, còn Hạ Thiên đã ăn chín phần rưỡi rồi!
Sau một tiếng.
“Vợ Tiểu Y Y, nàng ăn hơi ít đấy.” Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân, nói rất chân thành.
Lam Y Nhân rất muốn dùng que tre trên tay khâu miệng Hạ Thiên lại, hắn đã ăn hết mọi thứ nhưng giờ lại nói nàng ăn hơi ít.
“Ta no rồi!” Giọng của Lam Y Nhân hơi cáu, con hàng này đúng là tham ăn.
“Ồ, vậy được rồi, ta cũng ăn no một nửa rồi, sắp xong rồi này.” Hạ Thiên nói bâng quơ như thể vẫn muốn ăn nữa.
Lam Y Nhân nín lặng, cho dù tên này là heo cũng không ăn được đến mức này chứ?
Tuy nhiên, nàng thực sự cũng no rồi, mặc dù sự thèm ăn của nàng tương đối lớn so với các cô gái khác, nhưng thực sự chỉ cần ăn nhiều như vậy là đủ rồi.
“Phục vụ, tính tiền.” Lam Y Nhân không định ăn tiếp, lúc này đã gần mười hai giờ rồi.
“Vâng thưa tiểu thư, xin hỏi hai người…” Người phục vụ kia chạy vào, theo bản năng muốn hỏi Lam Y Nhân có muốn đóng gói hộp không, sau đó lại thu hồi lại không nói gì, ăn, ăn xong hết rồi sao?
“Vợ Tiểu Y Y, ta sẽ trả tiền.” Hạ Thiên cười hì hì, đưa thẻ tín dụng cho người phục vụ, ở đây cũng có thể dùng thẻ tín dụng.
Một phút sau.
Bệnh viện Y Nhân Các.
A Cửu nhận được tin nhắn, thẻ tín dụng của nàng vừa bị quẹt mấy nghìn tệ, nàng nghiến răng nghiến lợi, tên khốn kia lúc này lại quẹt thẻ của nàng để tiêu, hắn đi thuê phòng với người phụ nữ nào?
Nhấc điện thoại lên, A Cửu xúc động nảy ra một trò đùa muốn hủy thẻ, nhưng cuối cùng nàng vẫn nhịn được, nàng cảm thấy nếu mình chơi khăm như vậy, tên khốn kia có lẽ sẽ đến làm phiền nàng, thậm chí có thể đánh nàng.
Hắn đánh nàng cũng không quan trọng, nhưng mà tên khốn đó có thể sẽ đánh vào mông nàng đấy.
“Con quái vật thô kệch đó lại ghi điểm trong mắt phụ nữ, ta nguyền rủa ngươi tối nay sẽ không thể làm gì …” A Cửu bắt đầu chửi Hạ Thiên.
Thực ra, phần lớn lời nguyền của A Cửu sẽ có hiệu lực, vì đêm nay Hạ Thiên thực sự không thể làm gì, dù sao hắn chỉ quẹt thẻ chứ không thực sự thuê phòng.
Chương 1548. Người đẹp, uống một ly nhé!
Lúc này, Hạ Thiên và Lam Y Nhân đã bước ra khỏi tiệm thịt nướng, nhưng nàng nhanh chóng trở nên phiền muộn vì phát hiện xe của nàng không thể lái ra ngoài được.
Việc kinh doanh của tiệm thịt nướng này quả thực rất tốt, đừng thấy bây giờ đã gần mười hai giờ, vẫn còn rất nhiều người, xe của mọi người đều đậu ở ven đường, chiếc BMW của Lam Y Nhân cũng đỗ ở đó, chuyện này vốn cũng không có vấn đề gì, nhưng bây giờ, trước mặt ô tô của nàng đang có một chiếc đậu chắn, sau lưng cũng có một chiếc đậu, vậy thì thôi đi, bên cạnh còn có một chiếc đậu nữa!
Nên xe của Lam Y Nhân bị bao vây hoàn toàn, không thể lái ra ngoài được.
“Đây là xe của ai, phiền nhường một chút được không?” Lam Y Nhân bước đến cạnh xe của mình, hét lên.
Khi Lam Y Nhân hét lên, nàng lập tức thu hút vô số ánh mắt, sau đó ánh mắt của những nam nhân có mặt cũng không thể dời đi được nữa.
Mỹ nữ!
Rất xinh đẹp!
Nhìn khuôn mặt kia!
Nhìn cặp vú kia!
Gợi cảm!
Siêu gợi cảm!
Vài người chảy nước miếng, vài người uống quá nhiều loạng choạng đứng dậy, có vẻ muốn chạy tới bắt chuyện, may có người đi chung với bọn hắn, còn có những người không uống quá nhiều, đã vội vàng kéo hắn trở lại.
“A, xin lỗi, xin lỗi, mỹ nhân, ta sẽ lái xe đi về phía trước.” Một nam nhân chừng ba mươi tuổi chạy nhanh tới, hắn là chủ nhân của chiếc xe đậu bên cạnh.
Chủ xe tỏ ra khá hợp tác, ngay lập tức điều khiển xe vượt lên phía trước nhường vị trí bên hông, nhưng vấn đề là phía trước và phía sau có hai xe, mà hai chiếc xe đậu quá gần, xe Lam Y Nhân vẫn không lái ra được.
“Ai là chủ nhân của hai chiếc xe này? Phiền người đó lái về trước hoặc lùi về sau một chút.” Lam Y Nhân lại nói.
“Chiếc xe phía trước là của ta.” Một thanh niên giơ tay.
“Chiếc xe phía sau là của ta.” Một thanh niên khác cũng giơ tay theo.
Hai thanh niên đang ngồi uống rượu với nhau ở đó, đi cùng với họ là hai thiếu nữ cũng rất xinh xắn, ăn mặc rất gợi cảm.
“Ừm… người đẹp, chúng ta đều đã uống quá nhiều, không thể di chuyển xe, nếu không đó chính là say rượu lái xe.”
“Đúng vậy, chúng ta không thể uống rượu lái xe, nếu không, người đẹp, ngươi có thể giúp chúng ta di chuyển xe được không?”
Hai nam nhân ở đó cười nói, nóng xong còn cụng ly với nhau, sau đó uống hết bia trong ly.
“Được, đưa chìa khóa cho ta là được.” Lam Y Nhân đối với chuyện này không có ý kiến gì, dù sao hai người đó nói đúng, nói cho cùng, uống rượu xong cho dù chỉ lái xe đi một mét, cũng coi như là say rượu lái xe.
“Được, đây là chìa khóa cho ngươi.” Một nam thanh niên rút chìa khóa ô tô ra, chìa ra một nửa nhưng bất ngờ rút lại: “Uầy, đúng rồi, người đẹp, uống một ly với nhau nhé?”
“Xin lỗi, ta không uống rượu.” Lam Y Nhân khẽ cau mày.
“Ồ, vậy ta xin lỗi, ta cũng không đưa chìa khóa này đâu.” Nam nhân cười ha ha, tự rót một ly rượu, nhìn người bạn đồng hành bên cạnh: “Huynh đệ, người đẹp này không nể mặt mũi thì chúng ta cũng không cần cho nàng thể diện đúng không nào?”
“Đúng vậy, huynh đệ nói đúng.” Người thanh niên bên cạnh cũng cười ha ha.
“Vợ Tiểu Y Y, đừng nói nhảm với hai tên ngốc này, về nhà ngủ thôi.” Lúc này giọng Hạ Thiên vang lên.
“Mẹ kiếp, ngươi nói ai ngốc vậy?”
“Thằng kia, ngươi ngứa đòn phải không?”
Hai người bật dậy ngay lập tức, mỗi người cầm một bình rượu.
“Tiểu tử, xin lỗi ông đây ngay lập tức… A!”
“Để cô gái này uống rượu với chúng ta, thế là xong… ách!”
Hạ Thiên hai cước đá hai người này xuống đất: “Hai tên ngốc!”
“Này, sao ngươi lại đánh người?” Hai thiếu nữ kia cuối cùng cũng có phản ứng.
“Xấu xí thì đừng có nói chuyện với ta.” Hạ Thiên nóng nảy, ôm Lam Y Nhân đi về phía ven đường.
“Con mẹ nó, đứng lại cho ông …” Một nam nhân đang chuẩn bị đứng dậy khỏi mặt đất, sau đó hắn nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang bay về phía mình.
Bùm!
Một tiếng động lớn vang lên, tất cả mọi người đều sững sờ, nơi đó có một chiếc xe bị đập nát, nam nhân vừa rồi sợ hãi đến choáng váng, con mẹ nó, đây không phải là xe của hắn sao?
Một đám người theo bản năng nhìn về phía ven đường, sau đó lại càng trợn tròn mắt.
“Chết tiệt!”
“Đỉnh thật!”
“Hai cước liu liu liu!”
“Đỉnh thật, mau mau quay lại…”
Nhiều người lấy điện thoại ra muốn quay lại nhưng đã chậm một bước, Hạ Thiên đã phóng xe khác ra ngoài.
Bùm!
Khi hai chiếc xe va vào nhau, về cơ bản chúng đã bị nát bét.
“Vợ Tiểu Y Y, có thể lái xe rời khỏi chưa?” Lúc này, Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân, hơi thắc mắc.
“A, có thể lái xe rồi, đi thôi!” Lam Y Nhân tỉnh táo lại, nàng sắp điên lên mất, hắn thật sự nhấc hai chiếc xe trước sau ném ra ngoài!
Lam Y Nhân kéo cửa xe, ngồi vào, khởi động xe, phóng nhanh đi, nàng cảm thấy mình không thể ở đây lâu hơn được nữa.
Về phần hai thanh niên bị đánh, bọn họ hoàn toàn hoảng sợ, đương nhiên không dám đuổi theo.
Mười phút sau, BMW dừng lại ở cổng Y Nhân Các, nhưng Lam Y Nhân lại bối rối, đây, đây là Y Nhân Các của nàng sao?
Chương 1549. Đi khách sạn
"Vợ Tiểu Y Y, hình như nhà của nàng bị ai đó đốt rồi." Lúc này, Hạ Thiên lên tiếng.
Lam Y Nhân mở cửa xe đi xuống, đúng vậy, cách đó không xa, Y Nhân Các bốc lên ánh lửa ngút trời, mà xe cứu hỏa chỉ mới vừa chạy tới chuẩn bị chữa cháy. Lam Y Nhân biết, Y Nhân Các là tòa kiến trúc được xây dựng chủ yếu bằng gỗ, ngọn lửa lớn như vậy, cho dù lập tức dập tắt thì cũng không còn tác dụng gì nữa.
"Đúng vậy, bị đốt rồi." Trong giọng nói của Lam Y Nhân có chút mùi vị không nói nên lời, trước đây không lâu nàng còn nói với người nhà họ Lam rằng nàng không cần cái gì khác, chỉ cần Y Nhân Các.
Không ngờ chưa tới hai giờ thì Y Nhân Các đã bị đốt bởi một mồi lửa.
Lam Y Nhân tin chắc đây không phải bất ngờ bốc cháy, tuyệt đối là có người cố ý phóng hỏa, nhưng cho dù nàng đã biết thì có ý nghĩa gì chứ?
Mặc dù, Lam Y Nhân không xác định được là người nào phóng hỏa, nhưng quanh đi quẩn lại cũng không ai khác ngoài người của mấy gia tộc lớn, bao gồm cả nhà họ Lam. Mà nàng cũng biết phong cách làm việc của những gia tộc này, đến lúc đó, cho dù có người đi ra nhận tội thì cũng chỉ là một nhân vật nhỏ gánh tội thay, cuối cùng cái gọi là kẻ gây án, nhiều nhất là đi ngồi tù, nhưng Y Nhân Các của nàng đã bị phá hủy.
Mặc dù nàng cũng không đến mức trở thành hai bàn tay trắng, nhưng cũng không khác gì nhiều. Với số tiền hiện tại trong tài khoản, nàng có thể sống được một thời gian, nhưng không đủ để xây lại Y Nhân Các.
"Vợ Tiểu Y Y, đốt thì đốt đi, không có việc gì lớn, chúng ta đi nơi khác ngủ." Hạ Thiên thuận miệng nói, hắn cảm thấy đây không phải là chuyện đại sự gì.
"Anh có chỗ ở khác à?" Lam Y Nhân có chút nản lòng thoái chí.
"Vợ Tiểu Y Y, ta dẫn nàng đi ở khách sạn, chỗ kia cũng không tệ lắm." Hạ Thiên suy nghĩ một chút rồi nói.
Lam Y Nhân nhìn trận ngọn lửa lớn còn chưa được dập tắt, gật đầu một cái: "Được rồi, chúng ta đi khách sạn."
Lam Y Nhân quay trở lại xe, gọi điện thoại cho Lam Tuấn Phong, bảo hắn sắp xếp người nhìn chằm chằm bên này, tiếp đó nàng dựa theo yêu cầu của Hạ Thiên đi tới khách sạn Tân Quế, sau đó Hạ Thiên ôm nàng đi tới phòng tổng thống ở tầng cao nhất, nhưng mà là đi vào từ ban công.
"Anh nói ở khách sạn chính là ở như vậy?" Lam Y Nhân có chút dở khóc dở cười, sau khi tận mắt chứng kiến Hạ Thiên ném hai chiếc xe con chỉ bằng hai tay thì nàng dường như đã dễ dàng tiếp thu việc người này ôm mình nhảy lên lầu.
"Đúng rồi, phòng tổng thống này cũng khá tốt." Hạ Thiên gật đầu một cái, "Vợ Tiểu Y Y, chẳng lẽ nàng cảm thấy ở đây không tốt sao?"
"Không phải, ở đây rất tốt." Lam Y Nhân lắc đầu, cho dù là thiên kim đại tiểu thư như nàng thì cũng không thể bắt bẻ gì ở nơi này.
Nhưng điều làm cho Lam Y Nhân lo lắng chính là vấn đề khác: "Lỡ như khách sạn phát hiện việc chúng ta lén vào ở thì sẽ không tốt lắm đâu?"
"Vợ Tiểu Y Y, ta cảm thấy đêm nay nàng nên ăn nhiều một chút." Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân rồi nói rất chân thành.
"Tại sao?" Lam Y Nhân có chút buồn bực, tên này chuyển đề tài quá nhanh rồi.
"Bởi vì nếu nàng ăn nhiều thì ngực cũng có thể lớn hơn, như vậy IQ của nàng chắc có thể nâng cao thêm chút nữa." Hạ Thiên vẫn nói với vẻ mặt nghiêm túc, "Có vậy thì nàng sẽ không ngốc như hiện tại."
"Ta ngốc chỗ nào hả?" Lam Y Nhân có chút tức giận, gia hỏa này luôn nói nàng ngốc, trí thông minh của nàng rất cao đó!
"Nếu nàng không ngốc thì tại sao lại nghĩ ta lén vào ở nơi này chứ?" Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân, "Bằng vào thân phận của ta thì sao cần phải làm chuyện như vậy?"
Lam Y Nhân có chút cạn lời, hắn có thân phận gì chứ?
Nhưng nàng lập tức nghĩ tới, hình như đúng là thân phận của gia hỏa này thật sự không tầm thường, hơn nữa có vẻ hắn còn là cao thủ siêu cấp, không những tay không ném ô tô mà còn có thể vượt nóc băng tường.
"Anh vốn luôn ở chỗ này à?" Lam Y Nhân không khỏi lên tiếng hỏi, nhưng nàng cảm thấy không đúng, trước đó gia hỏa này còn chuẩn bị ở chỗ của nàng mà.
"A, cũng không phải, nơi này là của Triệu Khả Nhi ở." Hạ Thiên thuận miệng nói: "Nhưng nàng ta đã bị ta đuổi đi rồi, cho nên đương nhiên là ta có thể ở đây."
"Triệu Khả Nhi? Nữ minh tinh Triệu Khả Nhi?" Lam Y Nhân sững sờ, "Nàng tới đây? Anh quen biết nàng ta?"
"Vợ Tiểu Y Y à, sao ta có thể quen biết loại minh tinh chạy theo trào lưu, không chính chủ như vậy chứ?" Hạ Thiên lắc đầu, "Chỉ có Tiểu muội chân dài mới có phẩm vị kém như vậy, còn kém chút nữa bị người ta giết chết."
"Chờ đã, anh có thể nói rõ ràng cho ta một chút được không? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lam Y Nhân nghe có chút choáng váng.
"Vợ Tiểu Y Y, ngươi thật sự cần phải ăn nhiều một chút đấy, trí thông minh của nàng thật sự có vấn đề." Ánh mắt Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân có chút đồng tình, "Đúng rồi, nếu nàng lập tức đồng ý làm vợ ta thì chắc chắn trí thông minh cũng sẽ được tăng lên."
Lam Y Nhân muốn đánh người, nếu nàng thật sự đồng ý làm vợ của hắn chỉ vì lý do này thì nàng mới thật sự là đồ ngốc!
"Anh nói cho ta biết trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Lam Y Nhân cắn răng, "Còn nữa, Tiểu muội chân dài là ai?"
"Được, vợ Tiểu Y Y! Việc này rất đơn giản, Tiểu muội chân dài chính là Ninh Nhụy Nhụy, nàng ấy và Triệu Khả Nhi là bạn thân từ nhỏ, nhưng Triệu Khả Nhi vốn là sát thủ, nàng ta muốn giết Ninh Nhụy Nhụy, sau đó Triệu Khả Nhi bị ta hù chạy, cho nên bây giờ gian phòng này chính là của ta." Hạ Thiên thuật lại những chuyện đã xảy ra một cách cực kỳ đơn giản.
Vấn đề là Lam Y Nhân lại khó mà tin được: "Triệu Khả Nhi là sát thủ? Không phải nàng ta là minh tinh sao?"
Chương 1550. Quả thật đã đổi tên
"Vợ Tiểu Y Y, minh tinh cũng có thể làm sát thủ mà, cái này rất kỳ quái sao?" Hạ Thiên lại nhìn về Lam Y Nhân với ánh mắt đồng tình.
Lam Y Nhân có chút phát điên: "Tóm lại ta không tin!"
"Được, vợ Tiểu Y Y, bởi vì Triệu Khả Nhi lấy tên hai người vợ của ta ghép lại cho nên ta đã bắt nàng đổi tên. Nếu ngươi không tin thì xem tin tức đi, nàng hẳn đã sửa tên lại." Hạ Thiên nói nhanh.
"Ta không tin nàng sẽ sửa tên......" Lam Y Nhân vừa nói vừa lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm, nhưng đúng lúc này thì điện thoại của nàng hiện lên một tin tức, mà từ khoá trong tin này chính là Triệu Khả Nhi.
"Triệu Khả Nhi tuyên bố đổi nghệ danh thành Ngải nhi......" Vừa nhìn thoáng qua tiêu đề, Lam Y Nhân như sắp phát điên, chuyện này là sự thật?
Nàng luôn cảm thấy những chuyện mà Hạ Thiên nói khó có có thể xảy ra, nhưng hết lần này tới lần khác, những chuyện kia đều trở thành sự thật, chẳng lẽ từ đầu đến cuối, gia hỏa này thật sự chưa từng khoác lác lần nào?
Lam Y Nhân ấn mở tin tức, sau đó nàng phát hiện, tin tức nói rằng Triệu Khả Nhi thừa nhận mình sùng bái Triệu Vũ Cơ và An Khả Khả, cho nên nghệ danh của mình là tổng hợp từ tên của hai người, hiện tại nàng cảm thấy làm như vậy là không tôn trọng thần tượng, cho nên quyết định đổi thành nghệ danh mới, đến nỗi nghệ danh mới này có lai lịch gì......
Đọc tới đây thì Lam Y Nhân không còn hứng thú nữa, lúc này, nàng đã xác định được một chuyện, đó chính là Triệu Khả Nhi thật sự lấy tên của Triệu Vũ Cơ và An Khả Khả, Hạ Thiên nói hai người này đều là vợ của mình cho nên bắt Triệu Khả Nhi đổi tên, mà bây giờ Triệu Khả Nhi thật sự đổi tên.
Rốt cuộc thì cái tên gia hỏa Hạ Thiên có địa vị lớn thế nào? Có thể nhẹ nhàng bắt buộc đại minh tinh Triệu Khả Nhi đổi tên?
Lúc này ở nhà họ Ninh, Ninh Nhụy Nhụy cũng nhìn thấy tin tức này, trên mặt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, bởi vì nàng đã sớm xác định tin tức kinh khủng hơn nhiều, đó chính là Triệu Vũ Cơ và An Khả Khả, hai người đó đều là vợ của tên lưu manh Hạ Thiên kia.
Ninh Nhụy Nhụy thở dài một hơi, nhảy xuống giường rồi đi ra khỏi phòng. Mặc dù đã rất muộn nhưng bây giờ nàng căn bản không có buồn ngủ, hai ngày nay, những chuyện xảy ra xung quanh thật sự làm nàng khó mà tin được.
Hết thảy giống như đang nằm mơ giữa ban ngày.
"Nhụy Nhụy, ngươi còn chưa ngủ à?" Một giọng nói truyền đến.
Ninh Nhụy Nhụy xoay người, trên mặt lộ ra nụ cười: "Cửu tỷ, ngươi đã về rồi."
Người tới chính là A Cửu, nàng gật đầu một cái: "Đúng vậy, việc bên bệnh viện coi như tạm ổn rồi, ta không quá yên tâm bên này cho nên đến xem."
"Cửu tỷ, ta không có việc gì, chỉ là hơi khó ngủ thôi." Ninh Nhụy Nhụy thở dài.
"Đúng rồi, tên khốn kiếp Hạ Thiên kia có trở về đây không?" A Cửu hỏi, mặc dù trước đó nàng đã đọc tin nhắn, biết Hạ Thiên mướn phòng với một người khác, nhưng nàng vẫn muốn xác định một chút.
"Không có." Ninh Nhụy Nhụy lắc đầu, "Tên lưu manh đó như mắc bệnh tâm thần, nói cái gì phải vội vàng tìm vợ, ta đoán là hắn lại đi tìm Lam Y Nhân."
"Tên khốn kiếp kia!" A Cửu âm thầm cắn răng, nàng vẫn còn có chút không vui khi biết chuyện Hạ Thiên muốn lêu lổng cùng một chỗ với Lam Y Nhân.
"Cửu tỷ, ngươi cũng đừng quá lo lắng, Lam Y Nhân chưa chắc sẽ đáp ứng hắn." Trong lòng Ninh Nhụy Nhụy có loại cảm giác quái dị, tại sao nàng có cảm giác Cửu tỷ như đang ghen vậy?
"Lam Y Nhân sẽ đồng ý với hắn." A Cửu lắc đầu, "Chưa có cô gái nào được tên khốn kiếp kia coi trọng, lại có thể chạy thoát khỏi tay hắn."
"A?" Ninh Nhụy Nhụy lập tức ngẩn ngơ, "Cửu tỷ, cái này, cái này sẽ không khoa trương như vậy chứ? Vậy ta......"
"Nhụy Nhụy đừng quá lo lắng." A Cửu an ủi Ninh Nhụy Nhụy một câu, "Kỳ thật thì hắn không tính là coi trọng ngươi, chỉ là bây giờ hắn đang cần tìm một cô vợ rất gấp, nếu Lam Y Nhân đáp ứng thì hắn sẽ không tới dây dưa với ngươi nữa."
"Là vậy à?" Ninh Nhụy Nhụy nhẹ nhàng thở ra, "Thế thì tốt rồi."
Dừng một chút, Ninh Nhụy Nhụy không khỏi hỏi thăm: "Cửu tỷ, tại sao tên lưu manh kia lại vội tìm vợ như vậy? Chẳng lẽ hắn không thể sống thiếu phụ nữ được sao?"
"Nhụy Nhụy à, ta cũng không thể nói cho ngươi biết lý do." A Cửu hơi chần chờ một chút, "Có một điều, mặc dù tên khốn kiếp kia là dê xồm, nhưng cũng chưa tới mức thiếu phụ nữ một buổi tối là không được, hắn vội vã tìm vợ là có nguyên nhân khác."
"Cửu tỷ, kỳ thực có một vấn đề mà ta vẫn muốn hỏi các ngươi." Ninh Nhụy Nhụy nhìn A Cửu, " Ngươi, Y Y tỷ và cả Hạ Thiên, rốt các ngươi là ai? Đặc biệt là Hạ Thiên, ngày đó hắn mang ta chạy xuống đỉnh núi tuyết, còn nữa, rất nhiều lần người khác chĩa súng vào hắn, nhưng hắn đều có thể đánh ngã đối phương trước, những việc này hoàn toàn không phù hợp với lẽ thường."
"Nhụy Nhụy, ngươi thật sự rất muốn biết những chuyện này sao?" A Cửu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, "Kỳ thực ta muốn khuyên ngươi, không cần đi tìm hiểu, nghiên cứu những thứ này, ngươi chỉ cần giống như trước, tiếp tục tiến hành khiêu chiến cực hạn của mình là được rồi."
"Nhưng Cửu tỷ, trong mắt ngươi thì những trò khiêu chiến cực hạn của ta thật sự có ý nghĩa sao?" Ninh Nhụy Nhụy nhìn A Cửu hỏi, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Chương 1551. Không cách nào ngủ được
"Nhụy Nhụy, thật ra một việc có ý nghĩa hay không hoàn toàn không liên quan tới việc người khác thấy thế nào, chính ngươi muốn làm vậy là được rồi." A Cửu không có trực tiếp trả lời vấn đề của Ninh Nhụy Nhụy.
"Cửu tỷ, thật ra thì trong mắt ngươi, những cái được gọi là khiêu chiến cực hạn kia rất nực cười đúng không?" Ninh Nhụy Nhụy lộ ra nụ cười khổ, "Bởi vì bây giờ, ta cũng cảm thấy nó rất nực cười, chẳng hạn như lần khiêu chiến đỉnh núi tuyết mấy ngày trước, ta đứng trên đỉnh núi cảm giác mình chính là vua của thế giới, thế mà sau đó ta lại phát hiện Hạ Thiên, hắn mặc áo thun quần đùi, chân mang dép lê, ngươi biết cảm giác lúc đó của ta như thế nào không?"
Ninh Nhụy Nhụy lắc đầu: "Mới đầu ta cảm thấy quả là khó có thể tin, nhưng sau khi xác nhận những việc này là sự thật, ta cảm thấy hết thảy những việc mình làm dường như không có chút ý nghĩa nào. Ta từng cho rằng đỉnh núi kia chưa từng có ai đặt chân lên, nhưng thực tế lại không phải như vậy. Đối với Hạ Thiên mà nói, hắn có thể đi lên đỉnh núi kia một cách dễ dàng."
"Không! Nhụy Nhụy, ta không cảm thấy tất cả những gì ngươi làm là nực cười." A Cửu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, vẻ mặt nghiêm túc, "Ta và tiểu thư đều rất xem trọng ngươi, những việc mà ngươi làm đều là việc những người bình thường khác không làm được. Ngươi vẫn luôn nỗ lực để bản thân tốt hơn, tinh thần đó rất hiếm thấy."
"Cửu tỷ, ngươi vừa nói là người bình thường." Ninh Nhụy Nhụy bắt được trọng điểm, "Theo lý thuyết, ngươi và Y Y tỷ, cả Hạ Thiên kỳ thật ra không phải là người bình thường đúng không?"
"Nhụy Nhụy, có câu thế giới rộng lớn không thiếu chuyện lạ, có một số việc ngươi vốn dĩ sẽ không tiếp xúc đến." A Cửu khẽ thở dài, "Ta không phải không muốn nói cho ngươi biết, chỉ là ta sợ với tính cách của ngươi, một khi ngươi biết còn có một thế giới khác thì nhất định sẽ đi tìm tòi, nhưng......"
"Nhưng cái gì?" Ninh Nhụy Nhụy có chút nóng nảy vội hỏi.
"Nhụy Nhụy, ta và tiểu thư, còn có tên khốn kiếp Hạ Thiên kia đúng là không phải người bình thường, nhưng trên thế giới này, người giống như chúng ta thật sự rất ít." A Cửu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, "Ta không cách nào ngăn cản ngươi đi tìm kiếm nghiên cứu những chuyện này, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, nếu như ngươi nhất định phải tiến vào thế giới kia thì chỉ có một con đường."
"Con đường gì?" Ninh Nhụy Nhụy có chút nóng nảy hỏi.
"Rất đơn giản, đó chính là trở thành người phụ nữ của Hạ Thiên." A Cửu chậm rãi nói.
"Hả?" Ninh Nhụy Nhụy choáng váng, "Nói như vậy, Cửu tỷ, ngươi, ngươi cũng là......"
"Không, ta không phải." A Cửu lắc đầu, "Ta chỉ là một sản phẩm phụ thuộc, nhưng tiểu thư......"
A Cửu lại nghĩ tới việc mười mấy năm trước, điều này khiến nàng có chút khó mà nói tiếp.
"Y Y tỷ thực sự là nữ nhân của tên lưu manh kia?" Ninh Nhụy Nhụy nghẹn họng nhìn trân trối, "Cái này... Cửu tỷ, thật sự không còn cách nào khác sao?"
"Nhụy Nhụy, đây là biện pháp duy nhất, ta không đề nghị ngươi đi con đường này. Trong thế giới người bình thường thì ngươi có thể tỏa sáng rực rỡ, nói không chút khoa trương, bây giờ trên thế giới, không có người phụ nữ bình thường nào xuất sắc hơn ngươi." A Cửu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, "Nhưng nếu như ngươi thật sự đi theo tên khốn kiếp kia, ngươi sẽ phát hiện, ngươi có thể......"
A Cửu hít một hơi thật sâu, nói ra một việc tàn khốc: "Ngươi có thể sẽ kém hơn bất kỳ một người phụ nữ nào của hắn."
A Cửu thật lòng quan tâm Ninh Nhụy Nhụy, nàng thật sự không muốn Ninh Nhụy Nhụy trộn lẫn cùng một chỗ với Hạ Thiên, cho nên nàng dứt khoát nói hết những việc này, bởi vì nếu nàng không nói rõ ràng, rất có thể Ninh Nhụy Nhụy sẽ tự mình tìm tòi nghiên cứu rồi không cẩn thận rơi vào.
"Cửu tỷ, ngươi có thể nói cho ta biết, ngoại trừ Triệu Vũ Cơ, An Khả Khả, ma nữ Mộng Mộng và Y Y tỷ, còn có người nào giống các ngươi không?" Ninh Nhụy Nhụy không khỏi hỏi.
"Nhụy Nhụy, ngươi rất thích đồ trang điểm của tập đoàn Thần Y phải không?" A Cửu chậm rãi hỏi.
"Đúng vậy, sản phẩm của tập đoàn Thần Y thật sự rất tốt, có thể chữa lành vết thương, trừ sẹo." Ninh Nhụy Nhụy gật đầu một cái, "Đúng rồi, tổng giám đốc Diệp Mộng Oánh của tập đoàn Thần Y thật sự rất xinh đẹp, không biết có phải là do dùng mỹ phẩm dưỡng da của tập đoàn Thần Y hay không...... A! Chờ đã, không, không lẽ là......"
Ninh Nhụy Nhụy đột nhiên nghĩ đến một khả năng, lập tức có chút kinh hãi.
"Ngươi đoán đúng rồi." A Cửu cười nhạt một tiếng, "Thực tế thì tập đoàn Thần Y thuộc về Hạ Thiên, Diệp Mộng Oánh cũng là vợ của Hạ Thiên, sở dĩ tập đoàn Thần Y có cái tên này vì Hạ Thiên là thần y chân chính giỏi nhất trên thế giới này."
Nghe tới đây, Ninh Nhụy Nhụy hoàn toàn sững sờ, tên lưu manh kia có lai lịch lớn như vậy?
Ngay cả mỹ nữ giàu nhất Diệp Mộng Oánh cũng là người phụ nữ của hắn?
"Cửu tỷ, ta cảm thấy mình cần yên tĩnh một chút." Ninh Nhụy Nhụy có chút vô lực ngồi xuống, lượng tin tức này thật sự quá lớn với nàng.
"Nhụy Nhụy, ngươi nhớ phải sớm nghỉ ngơi một chút. Thật ra được làm người bình thường cũng là một chuyện hạnh phúc." Giọng nói của A Cửu tràn đầy ôn hòa, nói xong câu đó, nàng lập tức xoay người rời đi.
Mà đêm nay Ninh Nhụy Nhụy lại không có cách nào đi vào giấc ngủ được.
Chương 1552. Một lời không hợp liền cởi quần áo
Trong khách sạn, lúc này Lam Y Nhân cũng không ngủ, nàng đang điên cuồng sưu tầm đủ loại tin tức ở trên mạng, muốn tìm ra những chuyện liên quan tới Hạ Thiên, nhưng nàng phát hiện mình không thể tìm được bao nhiêu tin tức hữu dụng, trái lại, tin tức về tập đoàn Thần Y lại hiện lên rất nhiều. Chuyện tập đoàn Thần Y thay đổi tổng giám đốc bây giờ vẫn đang gây huyên náo xôn xao.
"Vợ Tiểu Y Y, nàng còn chưa ngủ sao?" Giọng nói của Hạ Thiên truyền tới từ phía bên cạnh.
"A, anh cứ đi ngủ trước đi." Lam Y Nhân lấy lại tinh thần, vội vàng nói.
Sở dĩ nàng chưa ngủ vì còn có chút lo lắng, tuy trong phòng tổng thống có rất nhiều giường, phòng cũng có không ít, nhưng lỡ như Hạ Thiên đột nhiên leo lên giường nàng thì sao, lúc đó nàng nên làm cái gì bây giờ?
Hôm nay nàng đã được tận mắt nhìn thấy năng lực của Hạ Thiên, nàng không cảm thấy mình có khả năng phản kháng lại đối phương.
"Thế à, vậy ta ngủ trước đây." Hạ Thiên thật sự chạy đi ngủ, có lẽ là do công lực giảm xuống, bây giờ hắn thật sự hơi có chút buồn ngủ.
Nhưng Hạ Thiên nằm trên giường, trằn trọc rất lâu vẫn không hề có tý buồn ngủ nào, bởi vì hắn lại muốn ôm Thần tiên tỷ tỷ, Tiểu muội chân dài, Băng Băng, tiểu Kiều, Mị nhi các nàng.
Thế là Hạ Thiên lại ngồi dậy lần nữa, đi ra phòng khách.
"Anh thức rồi?" Lam Y Nhân ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên, trong lòng có chút hoảng loạn, "Bây giờ mới hai giờ sáng, anh nên ngủ tiếp đi."
"Ta ngủ không được, cho nên đi ra ngồi với vợ Tiểu Y Y." Hạ Thiên thuận miệng nói, sau đó lập tức ngồi xuống bên cạnh Lam Y Nhân.
"Do buổi chiều ta ngủ rất lâu cho nên mới ngủ không được, còn anh tại sao lại không ngủ được?" Lam Y Nhân thuận miệng hỏi.
"Lúc trước, mỗi đêm ta đều ngủ với vợ của mình, bây giờ ngủ một mình không quen." Hạ Thiên ăn ngay nói thật, sau đó nhìn Lam Y Nhân, "Vợ Tiểu Y Y, bây giờ, trời đã sắp sáng rồi, cũng sắp một ngày đã trôi qua, không bằng bây giờ nàng đồng ý làm vợ ta đi, như vậy ta còn có thể ngủ thêm một chút."
"Chúng ta mới quen biết chưa tới hai ngày đấy." Lam Y Nhân có chút bất đắc dĩ, "Anh không thể chờ thêm một chút sao?"
Thật sự bây giờ Lam Y Nhân có chút mệt mỏi, trong lúc Hạ Thiên ngủ ở bên trong thì nàng nhận được cuộc gọi của Lam Tuấn Phong, nói đã bắt được thủ phạm phóng hỏa câu lạc bộ, đúng như những gì nàng suy đoán, người nọ chỉ là một nhân vật nhỏ, chuyện này không có ý nghĩa gì.
Mà trong nội bộ nhà họ Lam, bây giờ hai cha con Lam Quý Tài và Lam Tuấn Kiệt chỉ bị ông nội nàng đuổi ra khỏi nhà, Lam Tuấn Phong nhờ vậy được chút chỗ tốt, hiện tại, ông nội của nàng đã tín nhiệm Lam Tuấn Phong hơn.
Nói đến cái này cũng rất hoang đường, vì Lam Y Nhân xem như gián tiếp cứu sống Lam lão gia tử, cho nên Lam lão gia tử càng tín nhiệm Lam Tuấn Phong mà không phải tín nhiệm Lam Y Nhân hơn.
Nhưng Lam Y Nhân đã không còn cảm thấy chuyện này quan trọng nữa, Lam lão gia tử vốn dĩ là người trọng nam khinh nữ, hắn chưa bao giờ thích nàng.
Điều khiến Lam Y Nhân mệt lòng chính là nàng tìm kiếm tư liệu của Hạ Thiên một lúc lâu vẫn không phát hiện được gì, tới bây giờ nàng vẫn không thể xác định Hạ Thiên rốt cuộc là người như thế nào. Mà điều càng làm cho nàng phiền não là, đến sáng ngày mai, nàng nên đồng ý hay triệt để cắt đứt quan hệ với hắn đây?
Lam Y Nhân không muốn đồng ý với Hạ Thiên, nhưng nàng cũng không muốn cắt đứt với hắn ngay lập tức. Chẳng qua nàng cảm thấy mình cần thêm chút thời gian, dù sao thì việc này cũng là đại sự cả đời, làm sao có thể qua loa như vậy được?
A?
Lam Y Nhân đột nhiên cảm thấy không thích hợp, người bên cạnh hình như hơi yên tĩnh quá mức thì phải?
Vừa quay đầu lại, Lam Y Nhân lập tức phát hiện Hạ Thiên đang nhìn mình với ánh mắt không quá bình thường, cúi đầu xuống, gương mặt xinh đẹp của Lam Y Nhân bỗng chốc đỏ ửng, váy của nàng xảy ra vấn đề, cho nên hiện giờ có chút bại lộ.
Lam Y Nhân vội vàng chỉnh váy lại cho tốt, khẽ liếc nhìn Hạ Thiên: "Anh đang nhìn cái gì đấy?"
"Nhìn ngực." Hạ Thiên thành thật trả lời, "Vợ Tiểu Y Y, dáng người của nàng không tệ, nhưng nàng mặc hơi nhiều, hay nàng thay quần áo khác đi?"
"Ta không có quần áo để thay!" Lam Y Nhân tức giận nói, chẳng lẽ gia hỏa này thật sự cho rằng nàng là đồ ngốc? Còn đi thay quần áo khác nữa chứ.
"Ừm, thật ra nếu nàng không mặc gì cả thì ta cũng không để ý đâu." Hạ Thiên nói với vẻ mặt cực kỳ chân thành.
"Nhưng ta để ý!" Lam Y Nhân có chút cạn lời, tên này đang nghĩ cái gì vậy, nàng còn chưa đáp ứng làm vợ hắn đâu, mới đó mà đã muốn xem nàng không mặc quần áo rồi!
"Vợ Tiểu Y Y, đây có gì phải ngại ngùng chứ?" Hạ Thiên cười hì hì, "Ngoại trừ ta thì sẽ không có ai thấy đâu."
Lam Y Nhân quyết định không thèm để ý Hạ Thiên, hắn mới là người mà nàng không muốn cho thấy!
"Thật là còn keo kiệt hơn cả vợ Quỷ keo kiệt." Hạ Thiên lẩm bẩm, "Ừm, nói đến vợ Quỷ keo kiệt, quần áo thiết kế của nàng ấy rất đẹp, nhưng luôn có chút bảo thủ......"
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào chiếc váy dài màu xanh nước biển có chút bảo thủ của Lam Y Nhân, đột nhiên có chút ngạc nhiên: "A? Vợ Tiểu Y Y, hình như chiếc váy mà nàng đang mặc là thiết kế của vợ Quỷ keo kiệt nha."
"Anh nói bậy cái gì đấy?" Lam Y Nhân không khỏi phản bác, "Đây là do nhà thiết kế nổi tiếng Ninh Khiết làm ra, quần áo do nàng thiết kế đều là phiên bản số lượng có hạn, vất vả lắm ta mới mua được một món đấy."
"Ta không có nói bậy, nàng ấy chính là vợ Quỷ keo kiệt của." Hạ Thiên nháy mắt, “Thật ra thì quần áo trên người ta cũng là do nàng ấy thiết kế."
"Anh đang gạt quỷ hả?" Lần này Lam Y Nhân tuyệt đối không tin tưởng, "Cho dù Ninh Khiết thật sự là vợ Quỷ keo kiệt gì đó của anh, nhưng quần áo anh đang mặc không thể nào là thiết kế của nàng ấy được...... A, anh làm cái gì vậy?"
Lam Y Nhân có chút luống cuống, tại sao gia hỏa này một lời không hợp lại bắt đầu cởi quần áo chứ?
Chương 1553. Vợ quỷ keo kiệt
Hạ Thiên cởi áo thun xuống, Lam Y Nhân sợ tới mức muốn đứng dậy bỏ chạy, nhưng sau đó nàng nhanh chóng phát hiện, Hạ Thiên chỉ cởi áo thun đưa tới trước mặt nàng mà thôi.
"Vợ Tiểu Y Y, nàng nhìn đi, nơi này có ký hiệu độc nhất vô nhị của vợ Quỷ keo kiệt nè." Hạ Thiên cười hì hì nói.
Lam Y Nhân nhìn thoáng qua một chút, sau đó lập tức ngẩn ngơ, im lặng, trên áo thật sự có nhãn hiệu độc nhất vô nhị của Ninh Khiết. Thật ra thì nhãn hiệu này không phức tạp, chỉ có một chữ Ninh, theo lý thuyết muốn bắt chước cũng không khó, nhưng lần này Lam Y Nhân lại tin áo thun của Hạ Thiên không phải là hàng nhái, vì hàng nhái thường sẽ không giấu nhãn hiệu ở bên trong.
Trên thực tế, quần áo do Ninh Khiết thiết kế cũng đều đặt nhãn hiệu ở bên ngoài.
"Vợ Tiểu Y Y, thật ra thì tất cả quần áo của ta đều là do vợ Quỷ keo kiệt thiết kế." Hạ Thiên cười hì hì, "Không tin ta có thể cởi ra cho nàng xem."
"Đừng, đừng, ta tin rồi!" Lam Y Nhân vội vàng nói, nàng thật sự sợ gia hỏa này dám cởi quần trước mặt mình.
"Ngay cả dép lê của ta cũng do vợ Quỷ keo kiệt làm đấy." Hạ Thiên vẫn cứ nở nụ cười, tiếp đó giơ chân lên, "Nhìn nè, ký hiệu ở ngay bên cạnh."
"Anh mặc áo vào trước rồi nói được không?” Lam Y Nhân có chút cạn lời, nàng đã thấy được ký hiệu trên dép lê, trong lòng nói thầm, nếu như Ninh Khiết thực sự là vợ của Hạ Thiên, như vậy có nghĩa là quần áo trên người gia hỏa này rất đắt tiền?
Phải biết rằng, bất cứ ai nhìn thấy Hạ Thiên đều sẽ có cảm giác hắn là một tên ăn mày, nhưng trên thực tế, nếu như tất cả món đồ trên người hắn đều do Ninh Khiết tự mình thiết kế, thậm chí còn có thể là do Ninh Khiết tự mình làm ra, vậy thì giá trị của nó thật sự không phải tầm thường, đừng nói là ăn mày, ngay cả phú hào tầm thường cũng chưa chắc có được loại đãi ngộ này.
"Vợ Tiểu Y Y, không có gì phải lo cả, dù không mặc quần áo thì ta cũng sẽ không thấy lạnh." Hạ Thiên thuận miệng nói: "Ta cũng không để ý nàng chiếm tiện nghi của ta đâu."
"Nhưng ta không muốn chiếm tiện nghi của anh!" Lam Y Nhân tức giận nói, trong lòng chửi bậy, dáng người của người này cũng không ra gì, còn không nhìn thấy được cơ bụng, ai chiếm tiện nghi của hắn chứ?
"À, Vợ Tiểu Y Y, nếu như nàng để ý thì thật ra cũng rất đơn giản, nàng có thể cởi quần áo để ta nhìn một chút, như vậy là công bằng rồi." Hạ Thiên nói rất chân thành.
"Nghĩ hay quá ha?" Lam Y Nhân liếc xéo Hạ Thiên một cái, tên này nhìn bề ngoài có vẻ hơi ngu ngốc, thật ra bên trong mưu ma quỷ kế rất nhiều, thậm chí ngay cả phương pháp sàm sỡ kia cũng có thể nghĩ ra được.
"Chuyện này cũng rất bình thường mà." Hạ Thiên lẩm bẩm, "Được rồi, ta mặc áo vào là được chứ gì."
Hạ Thiên tiện tay mặc áo thun vào người, tiếp đó lại chăm chú nhìn Lam Y Nhân: "Vợ Tiểu Y Y, thật ra thì ta không để ý chiếm tiện nghi của nàng, nếu không thì để ta chiếm chút tiện nghi của nàng nha?"
"Ta để ý!" Lam Y Nhân tức giận nói.
"Vì sao nàng cũng nhỏ mọn như vậy chứ?" Hạ Thiên lắc đầu, "Ừm, xem ra ai mặc áo do vợ Quỷ keo kiệt thiết kế thì người đó cũng sẽ trở nên hẹp hòi."
Lam Y Nhân có chút cạn lời, đây là suy nghĩ quỷ quái gì vậy.
Nhưng Lam Y Nhân đã lười phản bác, nàng cảm thấy mình thật sự không có biện pháp nói đạo lý với Hạ Thiên.
"Này Hạ Thiên, nếu anh có nhiều vợ như vậy, tại sao lại không đi tìm bọn họ chứ?" Lam Y Nhân lại lên tiếng hỏi, lúc đầu thì nàng tuyệt đối không tin Hạ Thiên có nhiều vợ như vậy, nhưng bây giờ nàng đã có chút bán tín bán nghi.
"Các nàng đều chạy ra ngoài chơi rồi." Hạ Thiên có chút buồn bực, "Ta không biết các nàng đi nơi nào, căn bản không thể tìm được."
"Vậy không phải anh nên tiếp tục đi tìm các nàng sao?" Lam Y Nhân có chút cạn lời, đây là thể loại đàn ông gì vậy, vợ không thấy cho nên lại đi tìm vợ mới?
Có lẽ do từ nhỏ đến lớn sống trong thế giới kẻ có tiền, Lam Y Nhân đã quá quen với việc đàn ông có nhiều tình nhân, cho nên vẫn có thể tiếp thu chuyện này. Nhưng việc không tìm thấy vợ cho nên tìm người mới của Hạ Thiên khiến nàng không thể nào chấp nhận được, đây hoàn toàn là hành vi không chịu trách nhiệm.
Gia hỏa này đã trăng hoa lại còn không biết chịu trách nhiệm?
"Đúng rồi, vợ Tiểu Y Y, ta đang đi tìm các nàng nha." Hạ Thiên nói rất chân thành: "Cho nên nàng phải mau mau làm vợ của ta đi, như vậy ta mới có thể nhanh chóng tìm được các nàng."
"Ta làm vợ anh thì có liên quan gì tới việc tìm các nàng chứ?" Lam Y Nhân có chút cạn lời.
"Vợ Tiểu Y Y, cái này có liên quan rất lớn là đằng khác! Bây giờ ta không có cách nào nói toàn bộ cho nàng biết, nhưng chỉ cần nàng đồng ý làm vợ ta thì ta mới có thể tìm được Thần tiên tỷ tỷ và những người khác." Hạ Thiên lộ ra vẻ mặt cực kỳ chân thành, "Hiện tại, nàng chính là người làm chậm trễ thời gian ta tìm các nàng đấy."
"Ý của anh nghe như nếu anh không tìm được vợ của mình thì đó chính là lỗi của ta?" Lam Y Nhân dở khóc dở cười.
"Vợ Tiểu Y Y, ta chắc chắn có thể tìm được các nàng, nhưng có thể sẽ tốn nhiều thời gian hơn, chà, đây cũng không phải do một mình nàng sai." Hạ Thiên vô cùng nghiêm túc phân tích, "Vẫn là do vợ Y Y sai, nàng ấy không chịu phối hợp, ừm, cũng là do A Cửu nha đầu kia sai, nàng ấy không chịu thăng cấp, Tiểu muội chân dài càng có lỗi, không chịu làm vợ ta thì thôi đi, lại còn lớn lên giống Muội muội chân dài."
Lam Y Nhân nghe mà muốn phát điên, cái chuyện lung tung rối loạn gì đây, chẳng lẽ thật sự thành lỗi của nàng à?
Chương 1554. Uy hiếp
Ngay lúc Lam Y Nhân đang vò đầu bứt tóc nghĩ cách làm Hạ Thiên đi ngủ thì điện thoại di động của nàng lại vang lên lần nữa.
Lam Y Nhân nhìn thấy tên người gọi đến, không khỏi nhíu mày, người này chính là Tần Hải Duyệt, hơn nửa đêm hắn lại gọi điện thoại cho nàng, điều này thật sự rất không bình thường.
Lam Y Nhân suy nghĩ một chút, trực tiếp từ chối cuộc gọi, quyết định không nhận cuộc điện thoại này.
Tần Hải Duyệt cũng không tiếp tục gọi điện tới, nhưng chỉ sau một phút đồng hồ thì Lam Y Nhân lại nhận được một tin nhắn, mà tin nhắn này chính là một đoạn video.
Lam Y Nhân có chút khó hiểu nhưng vẫn mở video ra xem. Video không dài, chỉ có chừng một phút, trong video có một người đàn ông đưa lưng về phía ống kính, hắn cầm dao đâm vào người đàn ông khác, tiếp đó xoay người bỏ chạy, mà lúc xoay người thì người nọ ngẩng đầu lên.
"A......" Lam Y Nhân kinh hô một tiếng, vì lần này nàng nhìn rất rõ ràng, người đàn ông này không phải ai xa lạ, hắn chính là em trai ruột của nàng, Lam Tuấn Phong!
Điện thoại vang lên lần nữa, người gọi tới vẫn là Tần Hải Duyệt, mà lần này Lam Y Nhân lập tức bắt máy gần như không có do dự.
"Lam đại tiểu thư, chắc ngươi đã xem video ta vừa mới gửi cho ngươi đúng không?" Giọng điệu bình thản của Tần Hải Duyệt vang lên, "Nếu không thì ta tin chắc ngươi sẽ không tiếp điện thoại nhanh như vậy."
"Tần Hải Duyệt, có chuyện gì thì nói thẳng đi." Lam Y Nhân vô cùng bình tĩnh đáp lại.
"Rất tốt, ta thích ngươi thẳng thắng như vậy." Giọng nói của Tần Hải Duyệt vẫn thản nhiên như cũ, "Nếu như vậy thì chúng ta nên trực tiếp gặp mặt nói chuyện, câu lạc bộ Nữ Vương, sảnh Vương Hậu, nhớ kỹ, tới một mình."
Tần Hải Duyệt nói xong câu đó thì cúp điện thoại, cứ như thể hắn chắc chắn Lam Y Nhân sẽ tới.
Mà trên thực tế, vừa kết thúc cuộc gọi thì Lam Y Nhân đã lập tức đứng dậy.
"Hạ Thiên, ta muốn đi ra ngoài một chút......" Lam Y Nhân nói.
"Biết rồi, Vợ Tiểu Y Y cứ đi đi, ta ngủ trước một lát." Hạ Thiên thuận miệng đáp lại.
Lam Y Nhân sững sờ, nàng vốn dĩ cho rằng Hạ Thiên sẽ đòi đi theo.
Nhưng như vậy cũng tốt.
Lam Y Nhân nhanh chóng bước ra khỏi phòng, đi thang máy xuống lầu, tiếp đó ngồi vào trong xe rồi nổ máy, nhưng nàng không có lập tức rời đi, mà gọi một cuộc điện thoại khác.
Lam Y Nhân không có gọi cho Tần Hải Duyệt, nàng gọi cho Lam Tuấn Phong.
"Chị hai, ngươi…. ngươi có chuyện gì không?" Lam Tuấn Phong rất nhanh bắt máy, khi nghe được giọng nói của đối phương, Lam Y Nhân lập tức biết có việc không ổn.
"Tiểu Phong, những gì trong video là thật sao?" Lam Y Nhân trực tiếp hỏi, nàng tin chắc Tần Hải Duyệt đã gửi đoạn video này cho Lam Tuấn Phong.
Mà sở dĩ Tần Hải Duyệt không nói việc này ở trong điện thoại, hiển nhiên vì biết nàng nhất định sẽ gọi cho em trai.
"Chị hai, ngươi, ngươi làm thế nào mà......" Trong giọng nói Lam Tuấn Phong hiện lên sự kinh ngạc và hoảng loạn.
"Được rồi, ngươi bình tĩnh một chút, ta chỉ hỏi một câu, rốt cuộc đó có phải là thật hay không?" Lam Y Nhân nổi giận, "Ta cần biết rõ ràng mới có phương pháp giải quyết, ngươi cho rằng tại sao lúc này ngươi lại nhận được video? Vừa rồi Tần Hải Duyệt đã gửi nó cho ta, còn bảo ta lập tức đi gặp hắn!"
"Chị hai, ngươi ngàn vạn lần đừng đi, Tần Hải Duyệt chắc chắn có ý đồ khác!" Lam Tuấn Phong sốt ruột ngăn cản.
"Nói như vậy, nội dung trong video là thật?" Lam Y Nhân cắn răng, "Cái tên bị ngươi đâm một nhát kia là ai? Bây giờ hắn chết hay sống?"
"Chị hai, chuyện đó là thật, nhưng, nhưng ta cũng không biết tên đó còn sống hay đã chết. Chuyện này xảy ra đây mấy tháng trước rồi, lúc đó Tần Hải Duyệt nói với ta không sao cả, nói cái gì mà hắn sẽ lo liệu ổn thỏa chuyện này, ta nào biết được bây giờ đột nhiên lại......" Trong giọng nói của Lam Tuấn Phong tràn ngập hoảng loạn, hiển nhiên không biết nên làm thế nào.
"Cái người bị ngươi đâm một nhát là ai?" Lam Y Nhân truy vấn.
"Chị hai, ta hoàn toàn không quen biết người kia, lần đó ta uống nhiều quá, sau đó hắn đi tới khiêu khích ta, mắng những lời rất khó nghe, ta không nhịn được, vừa vặn bên cạnh có con dao, ta lập tức cầm lên đâm hắn......" Lam Tuấn Phong như sắp khóc, "Ta không ngờ sẽ bị Tần Hải Duyệt quay video, cũng không ngờ bây giờ hắn lại......"
"Ngươi cho rằng cái danh đệ nhất công tử thành phố Quế của hắn chỉ để gọi cho vui thôi sao?" Lam Y Nhân có loại cảm giác hận không thể rèn thành sắt, "Thôi, ngươi ở nhà đi, không được đi bất cứ chỗ nào, ta đi xử lý chuyện này."
"Được, vâng chị hai! Vậy, vậy ta cúp điện thoại trước đây." Giọng nói của Lam Tuấn Phong rõ ràng đã hoàn toàn luống cuống.
Sau khi cúp điện thoại, Lam Y Nhân hít một hơi thật sâu, nàng biết đứa em trai của mình có chút không nên thân, nhưng chuyện này khiến nàng mơ hồ cảm thấy không thích hợp, nàng có loại cảm giác rằng Lam Tuấn Phong bị thiết kế lừa gạt.
"Để ta xem Tần Hải Duyệt đang bày trò gì?" Lam Y Nhân nổ máy xe, nhưng cùng lúc lại có chút do dự. Nàng biết câu lạc bộ Nữ Vương, đó là một hộp đêm, mà nàng nửa đêm nửa hôm chạy tới đó, dường như không quá an toàn.
Lam Y Nhân quay đầu nhìn phòng cao nhất của khách sạn, trong lòng có chút xoắn xuýt, nàng bắt đầu có suy nghĩ muốn Hạ Thiên đi cùng, nhưng vấn đề là, chỉ sợ đến lúc Hạ Thiên nhìn thấy Tần Hải Duyệt thì gia hỏa đó sẽ trực tiếp động thủ, nếu thế thì nàng không thể thương lượng được gì nữa.
Hơn nữa Tần Hải Duyệt cũng đã dặn nàng chỉ có thể tới một mình.
Đang lúc Lam Y Nhân do dự thì có người khe khẽ gõ vào cửa sổ xe một cái.
Chương 1555. Hắn nói gì thì kệ hắn
Lam Y Nhân quay đầu lại, sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi, cách cửa kính xe, nàng lại nhìn thấy một họng súng đen ngòm!
Người nhắm họng súng vào Lam Y Nhân, nàng cũng đã nhìn ra, đây là một nữ nhân, bây giờ người này đang mặc một bộ quần áo màu đen, nàng ta chính là người trong đôi nam nữ đi theo Thạch Nham lúc chiều.
“Mở cửa sau!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lam Y Nhân không do dự mở khóa cửa sau ra, người phụ nữ mặc đồ đen trực tiếp lách người ngồi xuống, từ gương chiếu hậu, Lam Y Nhân có thể thấy người phụ nữ mặc đồ đen vẫn đang chĩa súng vào mình.
“Ngươi muốn làm gì?” Lam Y Nhân nhanh chóng bình tĩnh trở lại, nàng tin chắc rằng nữ nhân mặc đồ đen kia không muốn giết nàng, ít nhất không phải bây giờ, bởi vì nếu muốn giết nàng, chỉ cần bắn nàng là xong, kính cửa sổ ô tô của nàng là loại không chống đạn, mà nó cũng không cần phải dùng tay như vậy.
“Nam nhân của ngươi đâu?” Người phụ nữ áo đen lạnh lùng hỏi: “Gọi điện thoại bảo hắn tới, nếu không ta sẽ giết ngươi!”
“Nam nhân của ta?” Lam Y Nhân sửng sốt, nhưng nàng rất nhanh hiểu ra: “Ý của ngươi là Hạ Thiên sao?”
“Chính là người ở cùng với ngươi mà ta nhìn thấy vào buổi chiều!” Người phụ nữ mặc áo đen có chút không kiên nhẫn, nói: “Ta không có hứng thú với tên của hắn, mau gọi hắn đến đi!
“Nhưng bây giờ đã muộn...” Lam Y Nhân muốn trì hoãn thêm một lúc.
“Nhanh lên!” Nữ nhân mặc áo đen đó trực tiếp dùng súng chỉ vào đầu Lam Y Nhân từ phía sau.
“Nhưng ta...” Lam Y Nhân muốn giải thích, nàng thậm chí còn không biết số điện thoại của Hạ Thiên, mặc dù Hạ Thiên ở trên lầu nhưng rốt cuộc nàng cũng không thể gọi hắn đến đây ngay, đúng không?
“Người quái dị, ngươi đang tìm ta sao?” Lúc này, một giọng nói vang lên, Lam Y Nhân chợt phát hiện bên cạnh mình đã nhiều hơn một người.
Dĩ nhiên người này chính là Hạ Thiên, hắn xuất hiện ở vị trí kế bên tài xế mà không hề có dấu hiệu nào, sau đó hắn nhìn về phía người phụ nữ mặc đồ đen ngồi ở ghế sau: "Ta không thích người quái dị tới tìm ta, càng không thích người quái dị chĩa súng vào vợ tương lai của ta, có phải là ngươi muốn ta tiễn ngươi đi chết không?”
“Vẫn là ngươi đi chết đi!” Người phụ nữ áo đen cười nhạo một tiếng, họng súng đột ngột chĩa vào Hạ Thiên, đồng thời không chút do dự mà bóp cò.
Thế nhưng nàng ta lại không thể bóp cò, vì đúng lúc này, nàng ta nhận ra rằng mình hoàn toàn không thể cử động.
Một giây tiếp theo, nữ nhân mặc áo đen đó cảm thấy cả người mình đang bay lên, hơn nữa nàng ta không hề phát hiện ra mình đã rời khỏi xe từ khi nào, chỉ biết rằng bản thân đang biểu diễn một màn bay trên không.
Điều thần kì là vào lúc này, nàng ta đột nhiên phát hiện ra mình đã có thể cử động, mà quán tính khiến cho nàng bóp cò theo bản năng.
Bùm!
Tiếng súng vang lên!
A!
Nữ nhân mặc áo đen hét lên một tiếng, sau đó ngã mạnh xuống mặt đất, không một tiếng động.
“Nàng, nàng ta bị làm sao vậy?” Lam Y Nhân nghe thấy tiếng súng thì phát hiện người phụ nữ mặc áo đen đã nằm cách đó mấy chục mét, nàng không nhịn được hỏi Hạ Thiên một câu.
“Ta không biết, chết rồi.” Hạ Thiên chẳng thèm để ý.
Lam Y Nhân còn muốn nói gì nữa, nhưng cuối cùng lại không nói ra, bởi vì nàng nhớ tên này không phải người thường, rõ ràng người phụ nữ áo đen kia không phải người tốt lành gì, nhìn như một sát thủ.
Nhưng, nếu như nữ nhân mặc đồ đen kia là một sát thủ, vậy, chẳng phải Thạch Nham cũng có vấn đề sao?
Lam Y Nhân lắc đầu, quyết định sẽ không nghĩ nhiều như vậy, nàng còn có việc khác cần phải hoàn thành.
“Hạ Thiên, ta muốn đi tìm Tần Hải Duyệt...” Lam Y Nhân mở miệng nói ra.
“Vợ Tiểu Y Y, ta biết rồi, đi thôi, ta đi tìm tên ngốc đó với nàng.” Hạ Thiên lười biếng nói.
“Nhưng hắn yêu cầu ta đi một mình...” Lam Y Nhân có chút bất đắc dĩ.
“Vợ Tiểu Y Y, sao nàng lại ngốc như vậy? Hắn nói gì thì kệ hắn, mắc mớ gì đến chúng ta chứ?” Hạ Thiên nhìn Lam Y Nhân với dáng vẻ rất chăm chú: “Nàng là vợ của ta. Ngoại trừ lời của ta, ai nói cũng không thể nghe theo.”
Hạ Thiên dừng một chút, lại nói thêm một câu: “Ừm, nếu như Thần tiên tỷ tỷ trở về, nàng cũng phải nghe lời Thần tiên tỷ tỷ.”
“Nhưng, trong tay Tần Hải Duyệt đang nắm giữ điểm yếu của em trai ta...” Lam Y Nhân muốn làm rõ ràng mọi chuyện một chút..
“Vợ Tiểu Y Y, IQ của nàng thật sự có vấn đề rất lớn nha. Ta đã biết tất cả những chuyện nhỏ nhặt này rồi, nhưng nàng không cần phải để ý đến đâu. Dù sao thì, chúng ta chỉ cần đi gặp tên ngốc tên Tần Hải Duyệt đó là được rồi.” Hạ Thiên ngắt lời Lam Y Nhân, nói: “Vốn dĩ ta định một lát mới đi cứu nàng, nhưng tính toán chút, bây giờ ta sẽ đi với nàng là được rồi.”
“Được, vậy anh xem video trước đi…” Cuối cùng, Lam Y Nhân quyết định để Hạ Thiên đi cùng mình. Nhưng nàng vẫn lấy điện thoại ra, muốn cho Hạ Thiên nhìn một chút.
“Vợ Tiểu Y Y, ta đã nhìn thấy rồi.” Hạ Thiên nhìn chằm chằm Lam Y Nhân, rồi lẩm bẩm một mình: “Đây có thể là người vợ ngu ngốc nhất mà ta từng tìm được.”
Lam Y Nhân có một loại xúc động muốn đập đầu trên tay lái mà chết, chỉ số thông minh của nàng lại bị tên này ghét bỏ hết lần này đến lần khác!
“Được, vậy anh nói cho ta biết, chúng ta giải quyết chuyện này như thế nào?” Lam Y Nhân nhìn chằm chằm Hạ Thiên: “Dù sao ta vẫn luôn cảm thấy Tần Hải Duyệt đã gài bẫy em trai của ta.”
Chương 1556. Ta chết rồi sao?
“Này, vợ Tiểu Y Y, mặc dù trí thông minh của nàng không cao nhưng nàng thông minh hơn em trai mình rất nhiều, con dao kia của hắn chưa hề đâm chết người.” Hạ Thiên cười hì hì: “Vị trí đó thật ra không phải là chỗ nguy hiểm. Chỉ đâm một chút không làm chết người được.”
“Anh chắc chứ?” Lam Y Nhân có chút không tin lắm. Tên này chỉ xem một đoạn video mà đã có thể xác định được chuyện này được sao?
“Vợ Tiểu Y Y, ta vừa mới khen nàng một câu, sao nàng lại ngốc thế?” Hạ Thiên có chút buồn bực: “Ta là thần y giỏi nhất trên thế giới này, tất nhiên ta chắc rồi.”
“Vậy được, chúng ta đến chỗ Tần Hải Duyệt trước đã.” Lam Y Nhân cảm thấy không có cách nào nói chuyện đàng hoàng với Hạ Thiên, hơn nữa nàng luôn cảm thấy nếu nói quá nhiều với tên này, có thể trí thông minh của nàng sẽ thực sự bị giảm xuống.
Lam Y Nhân khởi động xe, chẳng mấy chốc, nàng đã đến câu lạc bộ Nữ Vương, nhưng dù là hộp đêm, vào thời gian này cơ bản không có người.
Đây phải làm sao, bây giờ cửa lớn của câu lạc bộ Nữ Vương đã bị đóng lại, nhưng có một cửa nhỏ vẫn đang mở, Lam Y Nhân và Hạ Thiên đi thẳng vào từ cửa nhỏ.
Trái lại, bên trong ánh đèn rực rỡ, nhưng đại sảnh tầng một vẫn không có ai, tạo cho người ta cảm giác trống trải.
Lam Y Nhân đi thang máy lên thẳng tầng bốn. Cái gọi là hậu sảnh Nữ Vương, chính là một trong những phòng riêng sang trọng nhất trong câu lạc bộ. Mà toàn bộ tầng bốn cũng chỉ có hai phòng riêng.
Một là phòng nữ vương, còn lại được gọi là phòng thân vương.
Nghe nói, phòng nữ vương dành riêng để tiếp đón đàn ông. Ở đây, người đàn ông là vua và có thể hưởng thụ những người gọi là hoàng hậu. Còn đối với phòng thân vương là dùng để tiếp đãi phụ nữ, ở đây phụ nữ chính là nữ vương, nhân viên phục vụ nam được gọi là thân vương.
Thực ra, Lam Y Nhân chưa bao giờ từng đến đây, nhưng nàng vẫn biết rõ nơi này, hơn nữa nàng cũng nghe đồn đại, chỗ này chính là sản nghiệp của Tần Hải Duyệt.
Chỉ có điều Tần Hải Duyệt không thừa nhận, nhưng bây giờ Tần Hải Duyệt lại lựa chọn nơi này, đây có thể coi như là thừa nhận.
Dọc đường đi đều không có người nào ngăn cản, hành lang bên trên cũng không có ai, mặc dù đèn đã được bật sáng nhưng toàn bộ nơi đây lại mang đến cho người ta cảm giác vắng vẻ lạ thường, điều này khiến cho Lam Y Nhân cảm thấy có gì đó không ổn.
Tuy nhiên, nàng vẫn bước vào phòng nữ vương.
Nhưng điều nàng không ngờ tới là trong phòng nữ vương cũng không hề có ai.
“Sao lại thế này?” Lam Y Nhân cau mày.
“Vợ Tiểu Y Y, nơi này hoàn toàn không có người.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Ngươi đã bị tên ngốc Tần Hải Duyệt kia lừa rồi.”
Lam Y Nhân lấy điện thoại di động ra bấm số của Tần Hải Duyệt.
“Tần Hải Duyệt, ngươi đang ở đâu?” Lam Y Nhân có chút nổi nóng, hơn nửa đêm rồi còn chơi đùa người khác sao?
“Lam đại tiểu thư, ngươi không nhìn thấy ta, nhưng ta đang nhìn ngươi đấy.” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói đầy vẻ đắc ý: “Ta đoán không sai, ngươi thật sự đưa tên nhóc đó đến, ngươi đã không tuân thủ hứa hẹn, cho nên ta tự nhiên sẽ không cần đợi ngươi ở đó nữa.”
“Tần Hải Duyệt, rốt cuộc thì ngươi đang giở trò gì vậy?” Lam Y Nhân lạnh lùng hỏi.
“Lam Y Nhân, ngươi sẽ sớm được biết thôi.” Ở trong điện thoại Tần Hải Duyệt cười ha ha một tiếng: “Gửi lời tới tên nhóc tên Hạ Thiên kia, nói là, kiếp sau đừng để cho hắn đắc tội với ta nữa!”
“Ngươi cái gì… “Lam Y Nhân còn muốn hỏi Tần Hải Duyệt nói thế là có ý gì, nhưng nàng lại phát hiện đầu bên kia đã cúp điện thoại.
“Vợ Tiểu Y Y, tên ngu ngốc kia chỉ hướng về phía ta thôi.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Chà, nơi này đang bốc cháy, cái đứa đần đó đang muốn thiêu chết ta đây mà.”
“Cái gì?” Sắc mặt Lam Y Nhân thay đổi rõ rệt. “Ở đây đang bốc cháy sao ? Vậy chúng ta mau đi thôi!”
“Vợ Tiểu Y Y, thật ra ngươi không cần phải lo lắng, đó chỉ là xảy ra hỏa hoạn mà thôi. Đừng sợ." Hạ Thiên lại bày ra dáng vẻ chẳng hề để ý, mà đúng lúc này, Lam Y Nhân cũng đã nhìn thấy một đám lửa vọt vào trong.
Ngọn lửa lan ra rất nhanh, mà căn phòng này chỉ có một cánh cửa, lúc này cánh cửa đó đã bị ngọn lửa phong tỏa hoàn toàn, rõ ràng là Tần Hải Duyệt đã sớm chuẩn bị cho chuyện này, hắn muốn thiêu sống Hạ Thiên và Lam Y Nhân ở đây!
“Khụ khụ...” Lam Y Nhân hít vào mấy ngụm khói, sau đó không nhịn được ho khan, chỉ là một giây tiếp theo, nàng không có cách nào ho nữa.
Bởi vì miệng của nàng đã bị chặn lại, mà người đang chặn miệng của nàng, ngoại trừ Hạ Thiên, tự nhiên sẽ không có ai khác.
Lam Y Nhân có chút muốn chửi người, đây là người như thế nào, thế mà lại lợi dụng cơ hội này để vô lễ với nàng!
Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, so với việc sẽ bị thiêu chết, điều này hình như cũng không phải vấn đề gì lớn.
Chỉ là nụ hôn đầu cứ như vậy lại mất đi, giống như nó không quá đáng giá đến vậy.
Trong đầu Lam Y Nhân bắt đầu xuất hiện rất nhiều suy nghĩ lộn xộn, nhưng một lúc sau, nàng lại bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, tại sao nàng giống như không có cảm giác gì cả? Không phải là ngọn lửa kia đã cháy đến nơi rồi sao?
Ánh mắt Lam Y Nhân nhìn xung quanh, nàng trợn tròn mắt, bốn phía đều là lửa, nhưng tại sao nàng lại không có việc gì? Không có việc gì cũng coi như bỏ qua, nhưng ngay cả một chút nhiệt nóng nàng cũng không cảm nhận được, điều này quá quỷ dị rồi, phải không?
“Ta chết rồi sao?” Lam Y Nhân chợt nảy ra suy nghĩ này, để kiểm chứng suy đoán của mình, nàng hung hăng cắn Hạ Thiên một cái.
Sau đó, Lam Y Nhân cảm thấy bờ môi của Hạ Thiên rời đi, đồng thời nàng còn nghe được giọng nói bất mãn của Hạ Thiên: “Vợ Tiểu Y Y, không có người nói cho nàng biết là không được cắn chồng mình sao?”
Chương 1557. Biến nàng thành người tu tiên
“Anh còn chưa phải là chồng của ta đâu!” Lam Y Nhân có chút phát cáu.
“Bây giờ đã phải rồi.” Hạ Thiên bày ra vẻ mặt nghiêm túc: “Ta vừa mới hôn nàng, nàng phải có trách nhiệm với ta.”
“Ta không cần anh chịu trách nhiệm... Chờ đã, anh nói gì cơ?” Lam Y Nhân nhất thời có chút sụp đổ: “Ta phải có trách nhiệm với anh sao? Anh là người cưỡng hôn ta đó, được không hả?”
“Vợ Tiểu Y Y, ta đâu có cưỡng hôn nàng đâu, ta đang muốn cứu nàng đó, nếu không nàng đã bị khói làm ngạt chết rồi.” Hạ Thiên cười hì hì: “Ta nói cho nàng nghe, bị khói hun chết rất khó coi đó, còn khó coi hơn cả trang điểm màu khói nữa, nàng chắc chắn không muốn trở nên xấu xí như vậy phải không?”
“Nhưng... Mà thôi bỏ đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao chúng ta không bị gì cả?” Lúc này, Lam Y Nhân càng muốn biết rõ chuyện này, bốn phương tám hướng đều là lửa, rõ ràng nàng đang ở trong biển lửa, nhưng vì sao lại không chịu bất cứ ảnh hưởng gì?
“Ờ, vợ Tiểu Y Y, chuyện này rất đơn giản, nàng ở bên cạnh ta, đương nhiên sẽ không bị lửa thiêu rồi.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Ơ? Tên ngốc kia vốn đang xem náo nhiệt ở bên ngoài, vậy ta cho hắn vào đây xem thử.”
Lam Y Nhân còn chưa hiểu lời của Hạ Thiên có ý gì, đã thấy mình ra khỏi biển lửa, hơn nữa, nàng đang đứng cạnh một chiếc xe hơi.
Một giây tiếp theo, nàng nhìn thấy Hạ Thiên mở cửa xe ra, kéo tài xế đang ngồi trong xe ra ngoài, sau đó, Hạ Thiên tiện tay ném tên tài xế bay vào trong biển lửa.
Toàn bộ câu lạc bộ Nữ Vương, lúc này đều chìm trong biển lửa, mà tên tài xế bị Hạ Thiên ném vào kia, lúc này đang hoảng sợ kêu to trên không trung: “Không, cứu mạng a, cứu mạng... A!”
Đang kêu lên sợ hãi, tên tài xế kia đã rơi vào biển lửa, mà Lam Y Nhân hơi trợn tròn mắt, đó, đó không phải là giọng của Tần Hải Duyệt sao?
Vừa rồi nàng còn chưa nhìn rõ hình dáng của tài xế, nhưng lúc này, nàng lại nghe rất rõ đó là Tần Hải Duyệt, vậynnghĩa là Hạ Thiên đã ném thẳng vị đệ nhất công tử của thành phố Quế, Tần Hải Duyệt vào biển lửa sao?
“Anh, Anh mới ném Tần Hải Duyệt vào biển lửa sao?” Lam Y Nhân nhìn Hạ Thiên, giọng nói có chút lắp bắp.
“Đúng vậy, vợ Tiểu Y Y, tên ngốc kia muốn thiêu chết chúng ta, ta đây đương nhiên phải ném hắn vào đó rồi.” Hạ Thiên thuận miệng nói, hắn không cảm thấy có vấn đề gì.
“Nhưng, nhưng như vậy, sẽ không có phiền phức gì chứ?” Lam Y Nhân có chút không an tâm.
“Đương nhiên không có.” Hạ Thiên bày ra dáng vẻ không sao cả, loại chuyện nhỏ nhặt này, có thể có phiền phức gì chứ?
“Nhưng lỡ như cảnh sát điều tra...” Lam Y Nhân vẫn không yên tâm.
“Ờ, thật ra ấy, vợ Tiểu Y Y, theo như chị Vân Thanh nói, ta làm như vậy thật ra cũng hợp pháp thôi.” Hạ Thiên cười hì hì: “Với thân phận của ta, người nào muốn giết ta, đều không thể tha tội, ừm, ta đây giống như gọi là phòng vệ hợp pháp.”
Nhìn lửa lớn cách đó không xa, Hạ Thiên lại thuận miệng nói: “Tóm lại, vợ Tiểu Y Y nàng đừng sợ, sẽ không có cảnh sát tới tìm ta gây phiền phức đâu, chúng ta trở về khách sạn đi.”
Trong lúc nói chuyện, Hạ Thiên ôm Lam Y Nhân nhanh chóng xuất hiện bên cạnh một chiếc xe khác, cũng chính là chiếc BMW của Lam Y Nhân.
“Vợ Tiểu Y Y, nàng lái xe về hay trực tiếp để ta ôm nàng về đây?” Hạ Thiên hỏi rất nghiêm túc.
“Đương nhiên là lái xe rồi.” Lam Y Nhân cuối cùng cũng hoàn hồn lại, nàng cảm thấy nhanh chóng rời khỏi đây càng sớm càng tốt, ở đây cháy lớn như thế này, sẽ có người tới nhanh thôi.
Lam Y Nhân và Hạ Thiên rất nhanh trở lại khách sạn Tân Quế, sau đó Hạ Thiên lại ôm Lam Y Nhân trực tiếp đi vào phòng từ cửa sổ, mà đúng lúc này, di động của Lam Y Nhân lại vang lên.
Cuộc gọi từ Lam Tuấn Phong gọi tới, vừa kết nối, Lam Tuấn Phong ở đầu bên kia có chút gấp gáp hỏi: “Chị, chị không sao chứ? Em nghe nói câu lạc bộ Nữ Vương xảy ra hoả hoạn, chị có...”
“Chị không sao.” Lam Y Nhân mở miệng nói: “Còn nữa, Tiểu Phong, chuyện đêm nay, em coi như chưa xảy ra chuyện gì, bất kể Tần Hải Duyệt gửi thứ gì cho em, em tiêu hủy hết đi, hiểu chưa?”
“Chị, em biết rồi, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?” Lam Tuấn Phong không nhịn được truy hỏi.
“Tối nay em sẽ biết.” Giọng nói của Lam Y Nhân có chút trầm xuống: “Vậy đi, chị cúp máy đây.”
Lam Y Nhân cúp điện thoại, sau đó có chút mệt mỏi ngồi trên sô pha, im lặng một lúc, nàng mới ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên: “Anh rốt cuộc là ai? Ta không hỏi thân phận của anh, mà những năng lực này của anh rốt cuộc là thế nào? Những người từng học võ công, cũng không thể lợi hại như anh.”
“Điều này à, vợ Tiểu Y Y, bởi vì nàng đã là vợ của ta, cho nên ta có thể cho nàng biết.” Hạ Thiên cười hì hì: “Ta chính là thần tiên trong mắt người thường, đúng rồi, vợ Tiểu yêu tinh nói với ta, nếu có người không thể hiểu chúng ta, vậy thì nói cho bọn hắn rằng chúng ta chính là người tu tiên trong tiểu thuyết.”
“Tu… người tu tiên?” Lam Y Nhân ngẩn người: “Cái đó, Hạ Thiên, anh, anh không đùa chứ?”
“Vợ Tiểu Y Y, ta xưa nay chưa bao giờ nói đùa.” Vẻ mặt Hạ Thiên trở nên nghiêm túc: “Bởi vì nàng đã là vợ của ta, cho nên ta cũng phải bắt đầu biến nàng thành người tu tiên.”
Hạ Thiên ngừng một chút, lập tức nói thêm: “Hay bây giờ bắt đầu luôn đi, vợ Tiểu Y Y, bây giờ ta sẽ biến nàng thành người tu tiên...”