Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 171: CHƯƠNG 171: BĂNG CHÂM

- Làm gì vậy?

- Không được nhúc nhích.

- Mau đứng lên.

Có vài tiếng hét chói tai vang lên, đám cảnh sát giống như gặp phải đại địch, giống như gặp phải tình cảnh cướp tù.

Mà động tĩnh này cũng lập tức làm kinh động Khâu Minh, hắn lập tức quát lên chói tai:

- Chú ý, hắn muốn ám sát nhân chứng.

- Anh có bệnh không?

Hạ Thiên lúc này cũng từ dưới đất bò lên:

- Tôi chỉ vấp ngã mà thôi, chẳng lẽ tôi không thể ngã sao?

Hạ Thiên vừa nói vừa lui lại vài bước, hắn ra vẻ bất bình:

- Địa phương khốn kiếp này sao trơn trượt như vậy, đi vài bước đã ngã, nếu không phải có cảnh sát tỷ tỷ ở đây thì sau này tôi cũng chảng thèm tới.

- Cậu không đến là tốt.

Lãnh Băng Băng tức giận nói, lưu manh này nói cái gì cũng liên quan đến nàng.

- Mau áp giải đi.

Khi thấy Hạ Thiên không còn hành động gì khác thì Khâu Minh cũng không nói gì, chỉ biết ra lệnh nhanh chóng áp giải ba tên cướp đi ra. Hắn cảm thấy Hạ Thiên đến đây không có gì tốt lành, khi nhớ đến tình cảnh mình bị đối phương đánh dập môi thì nghĩ rằng Hạ Thiên đến đây ám sát ba tên cướp. Kiều Đông Hải sở dĩ bị bắt cũng vì ba tên cướp này, nếu ba người này chết đi thì sẽ không còn người nào chỉ mặt Kiều Đông Hải trên tòa, không có nhân chứng vật chứng thì cục cảnh sát chỉ còn nước phải thả người.

Đám cảnh sát nhanh chóng lĩnh mệnh áp giải ba tên cướp đi về phía trước, mà Hạ Thiên thì đứng yên ngay tại chỗ. Kiều Tiểu Kiều chợt rùng mình, vì nàng đột nhien cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, nàng không tự chủ được phải nhìn Hạ Thiên, trực giác nói cho nàng biết hạ thiên đang làm những gì.

Dù là bất kỳ ai cũng không phát hiệt ra trên mỗi ngón tay của Hạ Thiên đang bùng lên một luồng khi bạch sắc, lúc này các luồng khí trên sáu ngón tay đều ngưng tụ thành băng châm, độ dài và độ lớn của băng châm như kim châm cứu, nhưng ngân châm bình thường cũng không dài như vậy.

Vẻ mặt Hạ Thiên chợt trở nên tái nhợt, hơn nữa còn có vẻ đỏ thẫm không được bình thường. Khi ba tên cướp bị đưa đi đến góc cuối cùng của hành lang thì sáu ngón tay của Hạ Thiên bắn ra, sáu cây ngân châm phóng về phía ba tên cướp, băng châm phân biệt phóng vào trong thân thể cả ba dưới tình cảnh không ai phát hiện ra được. Lúc này ba tên cướp chợt rùng mình, cuối cùng cũng không có phản ứng.

- Chồng, thế nào, đã thấy được gì chưa?

Khi thấy ba tên cướp đi khuất nơi góc hành lang thì Kiều Tiểu Kiều không nhịn được phải nói.

Hạ Thiên không nói gì, hắn đột nghiên nghiêng người rồi ngã vào lòng Liễu Mộng.

- Chồng, anh sao vậy?

Vẻ mặt Kiều Tiểu Kiều chợt biến đổi:

- Mau, chúng ta quay về.

- Tiểu bại hoại, cậu quá vô dụng, sao lại mất hết sức lực thế này?

Liễu Mộng có chút mất hứng, nàng ôm Hạ Thiên lên, ma nữ tương lai như nàng có sức lực rất lớn, ôm một người cũng rất dễ dàng.

Lãnh Băng Băng thấy tình cảnh biến đổi như vậy thì cũng không có gì đáng kinh ngạc, giống như nàng không thấy lưu manh kia làm bất kỳ điều gì, sao lại đột nhiên té xỉu?

Lãnh Băng Băng lần đầu tiên thấy Hạ Thiên té xỉu, vì vậy mà ấn tượng của nàng với Hạ Thiên cũng thay đổi. Trước kia lưu manh này gây ra cho nàng ấn tượng về một kẻ biến thái, nhưng bây giờ xem ra hắn tốt xấu gì cũng chỉ là một con người, giống như cũng có nhược điểm.

... ....

Cả đêm Khâu Minh không ngủ ngon giấc, Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều chợt xuất hiện ở cục cảnh sát quá trùng hợp, hơn nữa Hạ Thiên còn đột nhiên ngã xuống cũng rất trùng hợp, đồng thời còn ngã trên người một tên cướp, điều này làm hắn cảm thấy không tầm thường. Hắn cảm thấy Hạ Thiên xuất hiện không phải là ngẫu nhiên, rõ ràng là có suy tính từ trước.

Trước đó vào buổi trưa hắn đã được gặp Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều, chưa đến hai tiếng sau thì Tạ Lệ đã đến cục cảnh sát phản cung, nàng thừa nhận mình vu cáo, vì vậy không biết làm gì hơn là phải thả Kiều Đông Vân ra. Điều này làm Khâu Minh rằng nhất định là Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều đã sử dụng thủ đoạn gì đó.

Khâu Minh cũng không thể tưởng tượng nổi khi Hạ Thiên té ngã, vì bây giờ rất nhiều người biết tên này rất lợi hại, còn là võ lâm cao thủ. Vì vậy có thể thấy một hành lang nhỏ mà dù là một ông lão tám chục tuổi đi lên còn chưa chắc sẽ ngã, như vậy một võ lâm cao thủ sẽ ngã được sao?

Khâu Minh cảm thấy Hạ Thiên chắc chắn đã động tay động chân lên người đám cướp cũng giống như đã đánh hắn vỡ môi mà chẳng giải thích được vào trước đó, mà cũng vì lo lắng như vậy mà hắn cả đêm khó ngủ, sợ điện thoại sẽ vang lên nói rằng ba tên cướp đã tử vong không hiểu nguyên nhân.

Nhưng cả đêm không có cuộc điện thoại nào gọi đến, đến sáng sớm cuối cùng Khâu Minh cũng không nhịn được, cuối cùng cũng có thể vùi đầu vào giấc ngủ. Đến khi hắn tỉnh lại thì đã là mười giờ sáng.

Khâu Minh vội vàng thức dậy đi đến cục cảnh sát, đến nơi hắn lập tức cảm thấy vẻ mặt của các cảnh sát có gì đó là lạ.

- Có chuyện gì xảy ra?

Khâu Minh cau mày hỏi, trong lòng xuất hiện dự cảm không ổn.

- Cục trưởng đến.

Có người khẽ nói.

Khâu Minh đang định mở miệng thì nhìn thấy hai người từ trong phòng thẩm vấn đi ra, người đầu tiên chính là Hoàng Hải Đào, mà người còn lại chính là Kiều Đông Hải.

Điều làm cho Khâu Minh muốn phát điên chính là Kiều Đông Hải không mang còng tay, hơn nữa Hoàng Hải Đào còn phải nở nụ cười xin lỗi:

- Kiều thiếu gia, thật có lỗi, uất ức cho cậu rồi.

Khâu Minh thiếu chút nữa đã giận điên lên, hắn tiến lên rất nhanh, ngay sau đó dùng giọng tức giận hỏi Hoàng Hải Đào:

- Cục trưởng Hoàng, chú làm vậy là có ý gì? Sao lại thả hắn ra?

- Khâu Minh, anh lại muốn ghép tội cho tôi sao?

Kiều Đông Hải dù đã bị nhốt khá lâu nhưng bây giờ tinh thần lại tương đối khá.

Hoàng Hải Đào cau mày, Khâu Minh này đúng là không ra gì, lão có chút mất vui:

- Khâu Minh, cậu gào thét gì vậy? Chúng ta phá án cần có chứng cứ, nếu không có chứng cứ thì phải thả người, sao cậu không có chút ý thức phát luật gì vậy?

- Cục trưởng Hoàng, sao không có chứng cứ? Ba tên bắt cóc đều chỉ đích danh hắn, còn nói không có chứng cứ sao?

Khâu Minh tức giận phản bác.

- Sao bây giờ cậu không đi hỏi ba người kia xem?

Vẻ mặt Hoàng Hải Đào trở nên âm trầm:

- Tối qua cậu uống nhiều quá sao? Trước tiên đi làm cho đầu óc thanh tỉnh lại đi, sau khi tìm hiểu rõ rang sự việc rồi nói.

- Đội trưởng Khâu, ba người kia phản cung rồi.

Một cảnh sát hình sự nhịn không được phải nói một câu.

- Phản cung sao? Sao có thể như vậy?

Vẻ mặt Khâu Minh biến đổi lớn:

- Trước đó bọn họ đã khẳng định những gì khai báo, sao bây giờ lại phản cung, nhất định có vấn đề.

- Đội trưởng Khâu, ba tên bắt cóc phủ nhận tất cả, căn bản không thừa nhận những gì đã làm, tất nhiên cũng không có ai sai bảo bọn họ bắt cóc.

Viên cảnh sát hình sự kia lại nói lời bổ sung.

Vẻ mặt Khâu Minh chợt biến đổi, ngay sau đó hắn đột nhiên gầm lên:

- Hạ Thiên, nhất định là Hạ Thiên, tôi biết ngay hắn sẽ không tự nhiên đến đây, nhất định là hắn làm.

Mọi người dùng ánh mắt cổ quái nhìn Khâu Minh nhưng không ai nói lời nào, mà Kiều Đông Hải lại nói ra hai chữ:

- Đồ điên.

- Mày nói gì?

Khâu Minh đột nhiên rống lên với Kiều Đông Hải:

- Tao nói cho mày biết, mày đừng đắc ý, tao nhất định sẽ tìm được chứng cứ, sẽ bắt mày lại.

- Chỉ dựa vào loại người như mày sao?

Kiều Đông Hải nói với vẻ mặt khinh miệt, sau đó hắn mấp máy môi nói lên hai chữ không tiếng động:

- Ngu ngốc.

Khâu Minh vốn đang tức giận đến cực điểm, bây giờ gặp sự khiêu khích của Kiều Đông Hải, hắn cảm thấy máu nóng bùng lên, cuối cùng cũng không kìm nén được mà phóng đến tung một đấm.

Kiều Đông Hải không tránh, có lẽ cũng vì không kịp tránh, tóm lại một quyền đấm thẳng vào mặt hắn, nửa gò má của hắn lập tức sưng húp, máu tươi cũng chảy ra nơi khóe miệng.

- Khâu Minh, cậu làm gì vậy?

Hoàng Hải Đào quát lên phẫn nộ.

Kiều Đông Hải cũng không tức giận, trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn:

- Khâu Minh, bây giờ đừng nói là Lâm Tử Hào, dù là Lâm Hà cũng không thể nào cứu được mày.

Kiều Đông Hải quay đầu nhìn Hoàng Hải Đào rồi cười nhạt:

- Cục trưởng Hoàng, tôi muốn tố cáo anh ấy đánh người, chắc không có vấn đề gì chứ?

Kiều Đông Hải cũng không chờ Hoàng Hải Đào trả lời, hắn cười ha hả rồi đi ra bên ngoài.

Mọi người trong cục cảnh sát phải thở dài, Khâu Minh rõ ràng đánh vào mặt Kiều Đông Hải, lần này hắn chạy trời không khỏi nắng.

... ....

Khi Hạ Thiên tỉnh lại thì Liễu Mộng đang ngồi sát bên cạnh, nàng dùng mái tóc dài quét tới quét lui trên mặt hắn, bộ dạng rất nhàm chán.

- Tiểu bại hoại, cậu tỉnh rồi sao? Chị đói quá.

Liễu Mộng bĩu môi, nàng rất mất hứng:

- Đều là tại cậu, cậu ôm chị không buông tay, hại chị không thể đi ra ăn cơm.

- Tôi cũng rất đói.

Hạ Thiên lầm bầm, hắn nhìn giờ, đã là mười giờ sáng, rõ ràng hắn ngủ một giấc mười mấy giờ, rõ ràng còn ngủ dài hơn lúc chữa bệnh cho Diệp Thiên Nam.

- Phượng Nhi, mau nói người làm thức ăn đưa đến.

Kiều Tiểu Kiều vội vàng phân phó, nàng vẫn luôn ở bên cạnh, bây giờ Hạ Thiên tỉnh dậy, tất nhiên nàng cũng biết ngay.

Kiều Phượng Nhi gọi điện thoại, ngay sau đó đã có người mang đến bữa sáng, hai tô mì, có trứng gà, có sữa tươi, có rất nhiều thứ, nếu cộng lại cùng một chỗ cũng đủ cho sáu người ăn.

Nhưng Liễu Mộng và Hạ Thiên đều đói bụng, mà sức ăn của hai người cũng không nhỏ, vì vậy chỉ trong chốc lát, hai người đã càn quét sạch sẽ.

Liễu Mộng sờ lên bụng, nàng dùng ánh mắt đáng thương nhìn Hạ Thiên:

- Tiểu bại hoại, chị giốn như còn chưa no, cậu thì sao?

- Hình như tôi cũng chưa no.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói.

Kiều Tiểu Kiều chợt ngẩn ngơ,ngay sau đó lại nói:

- Phượng Nhi, gọi thêm cho bọn họ.

Mười phút sau Liễu Mộng mới vuốt vuốt cái bụng nhỏ nhắn, nàng cảm thấy mỹ mãn:

- À, cuối cùng cũng no.

- Tôi cũng đã thấy no tám phần, tốt rồi.

Hạ Thiên nói.

Kiều Phượng Nhi liếc mắt, đây rõ ràng là thùng cơm, một người ăn khẩu phần của năm người mà chỉ nói mới no tám phần, heo cũng chưa ăn đến mức như vậy.

Lúc này Kiều Hoàng Nhi lại nhận điện thoại, sau đó nàng nói với Kiều Tiểu Kiều bằng vẻ mặt rạng rỡ:

- Kiều tiểu thư, Kiều đại thiếu gia đã được thả ra.

- Thật vậy sao?

Kiều Tiểu Kiều cũng rất vui sướng, nàng kéo Hạ Thiên ra ngoài:

- Chồng, chúng ta đi gặp đại ca.

Đám người đi ra ngoài, khi thang máy vừa mở cửa thì Kiều Đông Hải cũng đã về đến, hắn hô lớn với Hạ Thiên:

- Ha ha, Hạ Thiên, mau nói cho tôi biết, cậu làm sao để tôi được thả ra?

Nghe nói như thế, không chỉ là Kiều Tiểu Kiều, ngay cả Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi cũng nhìn Hạ Thiên, thì ra Kiều Đông Hải cũng là công lao của Hạ Thiên sao/

- Chồng, em cũng thấy rất kỳ quái, sao lúc đó anh lại hôn mê?

Kiều Tiểu Kiều dịu dàng hỏi, vẻ mặt rất hiếu kỳ, tuy nàng là một trong những người biết rõ Hạ Thiên, nhưng hắn vẫn còn rất nhiều thứ chưa nói cho nàng biết.

Chương 172: m Y môn

- Thật ra cũng không có gì, sự việc giống như những gì anh suy đoán, ba người kia bị một thủ pháp thôi miên khống chế, anh chỉ giải trừ bọn họ khỏi bị thôi miên mà thôi, chỉ đơn giản là vậy thôi.

Hạ Thiên hời hợt nói.

Kiều Đông Hải nghe vậy thì có chút mơ hồ:

- Bị thôi miên khống chế sao? Có chuyện gì xảy ra?

- Ba tên kia bị người ta thôi miên khống chế, sau đó bị đưa vào một phần ký ức, vì vậy bọn họ tự nhận mình đã bắt cóc. Tôi dùng phương pháp châm cứu giải trừ bọn họ khỏi bị thôi miên, bọn họ tất nhiên sẽ không nhớ rõ anh là ai.

Hạ Thiên giải thích:

- Vì tôi không thể nào trực tiếp thi châm, vì vậy đành phải ngưng tụ băng châm để châm cứu từ xa, loại phương pháp này rất tiêu hao thể lực, vì vậy mới té xỉu.

Hạ Thiên dừng lại một chút rồi nói thêm:

- Tên khốn kia đã xuất hiện, tôi phải tìm được tên kia, nếu không sau này sẽ còn gặp rất nhiều phiền toái.

- Tên khốn nào?

Kiều Đông Hải càng nghe càng mơ hồ:

- Hạ Thiên, cậu đang nói đến ai vậy?

- Bây giờ có một tên y thuật lợi hại đang chống đối với tôi, đây là lần thứ ba rồi, nhưng tôi không biết hắn là ai. Đến khi tôi tìm được thì nhất định phải xử lý.

Hạ Thiên có chút tức giận:

- Tên khốn này đã làm tôi té xỉu hai lần.

- Y thuật rất lợi hại sao?

Liễu Mộng có chút hiếu kỳ:

- Tiểu bại hoại, chẳng lẽ còn có người giỏi y thuật hơn cậu sao?

- Tất nhiên là không, tôi là lợi hại nhất.

Hạ Thiên dùng giọng không chút do dự nói:

- Tuy tên kia thua kém tôi rất xa nhưng vẫn được coi là lợi hại, hơn nữa tên khốn kia rất am hiểu thuật phá hoại, hắn hại người, tôi cứu người, tất nhiên tôi phải giỏi hơn hắn.

Kiều Đông Hải gật đầu:

- Điều này cũng đúng, phá hoại dù sao cũng dễ hơn.

Khi mọi người nói chuyện thì cũng đi đến phòng khách, mọi người đều ngồi xuống.

Kiều Đông Hải suy nghĩ một chút rồi hỏi:

- Hạ Thiên, cậu nói tên kia cố ý đối nghịch với mình sao?

- Đúng vậy, trước đó tôi đã thi châm cho ông lão Diệp gia, có thể cho ông ấy sống thêm được nửa năm, nào biết tên kia động tay động chân thiếu chút nữa làm ông ta chết đi. Sau đó làm hại tôi phải cưỡng chế thi triển đệ tam châm, cuối cùng mới chữa tốt bệnh tình cho ông cụ.

Hạ Thiên tức giận nói:

- Còn nữa, Liễu Kỳ vốn sẽ được tôi chữa tốt, kết quả là tên khốn kia lại động tay vào, bây giờ muốn chữa cho ông ta phải thi triển đệ tam châm. Nếu tính thêm cả bọn cướp lần này thì rõ ràng đã là ba lần phá hoại, tên khốn kia rõ ràng thích gây khó cho tôi.

Vẻ mặt Kiều Đông Hải chợt biến đổi:

- Hạ Thiên, cậu nói ông cụ Diệp gia, có phải là ông nội của Diệp Mộng Oánh, là Diệp Thiên Nam sao?

- Đúng vậy, có vấn đề gì không?

Hạ Thiên dùng giọng kỳ quái hỏi.

- Nếu Diệp Thiên Nam chết thì người được lợi nhiều nhất ở Diệp gia là Diệp Thiếu Kiệt, chẳng lẽ lần này người đối phó với Kiều gia chúng ta là Diệp Thiếu Kiệt.

Kiều Đông Hải lẩm bẩm:

- Nhưng Diệp Thiếu Kiệt hình như không có bản lĩnh lớn như vậy, hơn nữa Diệp Thiếu Kiệt cũng không có thù hận gì với Liễu Kỳ mới đúng.

Kiều Đông Hải lắc đầu rồi lại lẩm bẩm:

- Có lẽ không phải là Diệp Thiếu Kiệt, nhưng nếu không phải là Diệp Thiếu Kiệt thì chẳng lẽ mục tiêu của tên kia cũng là Diệp gia? Cùng đối phó với Diệp gia và Kiều gia, đây không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được, xem ra tôi đoán không sai, Lâm Tử Hào đang giở trò.

- Mặc kệ là thằng nào đang giở trò, trước tiên tôi muốn xử lý tên khốn luôn muốn đối nghịch kia.

Bây giờ Hạ Thiên không có hứng thú với Diệp Thiếu Kiệt và Lâm Tử Hào, hắn rất muốn giết chết tên khốn đã làm mình phải ngất xỉu hai lần vì cứu người.

Kiều Đông Hải nghe Hạ Thiên nói như vậy thì có chút bất đắc dĩ:

- Hạ Thiên, bây giờ chúng ta căn bản không biết người kia là ai, sao có thể xử lý hắn?

- Tuy tôi chưa thấy qua tên kia nhưng có thể xác nhận hắn họ âm, xuất phát từ m Y môn. Nhưng họ m cũng không có quá nhiều, vì vậy chỉ cần chú ý là có thể tìm được người này.

Hạ Thiên nói, tất nhiên hắn muốn Kiều Đông Hải đi tìm, Kiều Đông Hải có nhiều thủ hạ, tìm người sẽ rất dễ dàng.

- m Y môn sao?

Liễu Mộng dùng giọng kỳ quái hỏi:

- Tiểu bại hoại, đó là nơi nào?

- Đây chẳng phải thứ gì tốt, Đại sư phụ có nói, tuy sư phụ không phải là người tốt nhưng nếu so sánh với đám người m Y môn thì vẫn còn nhân hậu hơn rất nhiều.

Hạ Thiên nói bằng giọng điệu khinh bỉ:

- Đại sư phụ tuy thường xuyên hôi của lúc nhà cháy, xem bệnh thu phí cắt cổ, còn thường xuyên lợi dụng cơ hội để tán gái, nhưng dù là thế nào thì sư phụ vẫn trị hết bệnh cho người ta. Mà đám người m Y môn thì khác, bọn họ không chính thức chữa lành cho người bệnh, không có đạo đức nghề nghiệp.

- Y thuật có thể cứu người nhưng cũng có thể hại người, đại đa số các bác sĩ học ngành y để cứu người, dù người ta cũng chỉ vì tiền nhưng vẫn có thể cứu người, nhưng m Y môn thì khác, bọn họ nghiên cứu y thuật không phải cứu người, mà là vì hại người.

- Điều đáng mừng duy nhất chính là những người bình thường sẽ không lọt vào mắt của đám người m Y môn, vì vậy tuy m Y môn hay hại người nhưng cũng không hại quá nhiều. Đối với dân chúng bình thường thì m Y môn căn bản là vô hại, vì người bình thường căn bản không có tiền, không có giá trị với m Y môn.

- Nhóm người m Y môn phần lớn đề nhìn chằm chằm vào tầng lớp phú hào, m Y môn chữa bệnh cho kẻ nào thì sẽ tuyệt đối không chữa lành, cứ sau mỗi lần chữa trị sẽ lấy một khoản lợi kếch xù. Mãi đến lúc ép khô con bệnh thì để mặc cho tự sinh tự diệt, dù là người không sinh bệnh mà bị m Y môn để ý thì cũng sẽ làm cho đối phương sinh bệnh. Tất nhiên vẫn là ép khô con bệnh, sau đó đá văng đi. Tóm lại đám thầy thuốc của m Y môn trước nay chưa từng chữa tốt cho ai bao giờ.

Mọi người nghe Hạ Thiên giới thiệu về m Y môn mà chợt sững sờ, thầy thuốc mà cho tới bây giờ chưa chữa tốt cho bất kỳ ai, loại người này có thể gọi là thầy thuốc sao?

- Nghe Đại sư phụ nói, trước kia m Y môn cũng muốn chữa bệnh cho người, nhưng phương pháp châm cứu của m Y môn có vấn đề, sẽ sinh tác dụng phụ. Chẳng hạn như trái tim người nào đó có vấn đề, bọn họ sẽ chữa cho trái tim lành bệnh nhưng sợ rằng quả thận sẽ có vấn đề, nếu không thì gan sẽ xảy ra vấn đề. Vì vậy mà m Y môn cuối cùng cũng không toàn tâm toàn ý chữa bệnh, bọn họ toàn tâm toàn ý nghiên cứu cách hại người, kết quả là bây giờ phát dương quang đại.

Hạ Thiên giải thích làm mọi người dở khóc dở cười, thiên hạ quá rộng, đúng là đủ mọi loại người.

Kiều Đông Hải suy nghĩ rồi nói:

- Bây giờ xem ra m Y môn đang giúp đám người kia đối phó với chúng ta, tôi hoài nghi Lâm Tử Hào, như vậy sẽ điều tra xem bên cạnh Lâm Tử Hào có người nào họ m hay không.

- Nếu kiểm tra được nhớ nói cho tôi biết, trước tiên tôi sẽ xử lý tên khốn đó, để hắn khỏi quấy phá.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Không có vấn đề.

Kiều Đông Hải lập tức đáp ứng, dù Hạ Thiên không nói thì hắn tìm được cũng sẽ nói cho Hạ Thiên biết.

- Đúng rồi, chồng, Nhị ca nói muốn mời chúng ta dùng cơm, anh ấy đã đặt cơm ở Hảo Vị Hiên, lát nữa chúng ta đi dùng cơm nhé?

Kiều Tiểu Kiều dùng giọng dịu dàng xen vào một câu, sau đó nàng quay sang Kiều Đông Hải:

- Đại ca, anh cũng đi nhé, coi như chúc mừng Nhị ca.

- Được.

Kiều Đông Hải gật đầu.

Kiều Đông Hải và Kiều Tiểu Kiều nói với nhau về những chuyện đã xảy ra trong những ngày qua, sau đó đến mười hai giờ đoàn người rời khỏi tòa nhà Kiều gia để đến Hảo Vị Hiên dùng cơm.

Hảo Vị Hiên là một nhà hàng khá đặc sắc, mặt tiền không lớn, làm ăn cũng không tốt. Bầu không khí trong đây tương đối quạnh quẽ, tất nhiên nếu xét theo góc độ nào đó thì nơi đây rất yên tĩnh.

- Đại ca, Tiểu Kiều.

Kiều Đông Vân đã sớm chờ ở cửa, hắn tiến lên chào hỏi, sau đó dùng ánh mắt xấu hổ nhìn Hạ Thiên, hắn muốn nói nhưng lại thôi.

- Vào thôi.

Kiều Đông Hải biết Kiều Đông Vân chủ yếu mời Hạ Thiên dùng cơm, chắc chắn đối phương cũng biết mình thoát khỏi lao ngục cũng nhờ đứa em rể không muốn nhận, vì vậy lúc này mới mời cơm nịnh nọt.

- Vâng, đại ca!

Kiều Đông Vân vội vàng dẫn mọi người vào phòng.

Phòng rất lớn, ngoài một nhân viên phục vụ thì cũng không có ai khác, rõ ràng Kiều Đông Vân chỉ đến một mình.

- Nhanh lên, mang thức ăn lên, đưa đến một chai Mao Đài và một chai Laffey 82.

Kiều Đông Vân nói với nhân viên phục vụ, sau đó hắn quay sang nhóm người Kiều Đông Hải:

- Đại ca, Tiểu Kiều, mời ngồi.

Ba người đàn ông và bốn đại mỹ nữ ngồi xuống rất nhanh, mà nhân viên cũng đưa rượu lên rất nhanh, thức ăn phải chậm hơn một chút.

- Này, đàn ông chúng ta uống rượu Mao Đài, Tiểu Kiều, các người uống rượu đỏ.

kiều đông vân nhiệt tình rót rượu cho mọi người, sau khi mỗi người đều có chén có rượu thì hắn nâng ly cạn sạch, sau đó rót và uống ba ly liên tục, cuối cùng mới nói:

- Hạ Thiên, ba ly này là bồi tội với cậu, Kiều Đông Vân tôi có mắt không tròng, không nhìn ra người thân.

Kiều Đông Vân nói xong những lời này thì uống thêm ba ly:

- Hạ Thiên, đây là ba ly cảm tạ cậu, lúc này nếu không có cậu thì tôi đã bị giam vài năm.

Kiều Đông Vân uống sáu ly liên tiếp nên gương mặt đỏ bừng bừng, có vài người uống rượu rất dễ đỏ, mà Kiều Đông Vân rõ ràng là người như vậy.

- Chồng, Nhị ca đã biết sai, anh cũng đừng so đo.

Kiều Tiểu Kiều ở bên cạnh dùng giọng dịu dàng nói.

- Đúng vậy, Hạ Thiên, đều là người cùng nhà, sự việc có đóng có mở, mọi người cùng nhau uống rượu, sau này đồng tâm hiệp lực.

Kiều Đông Hải cũng lên tiếng hòa giải, tuy bình thường Kiều Đông Vân là kẻ không làm được gì nhưng dù sao cũng là người cùng nhà, tất nhiên Kiều Đông Hải hy vọng quan hệ giữa Kiều Đông Vân và Hạ Thiên có thể phát triển thuận lợi. Dù hai bên không thân mật cũng không thù không oán là được.

Kiều Tiểu Kiều và Kiều Đông Hải nói như vậy thì Hạ Thiên cũng không so đo, hắn nâng ly rượu rồi thuận miệng nói:

- Vậy thì được, dù sao tôi cũng đã đánh anh ấy một lần, coi như xong.

- Vậy thì được, cụng ly!

Kiều Đông Hải rất vui sướng, tuy gần đây Kiều gia liên tiếp gặp chuyện không may nhưng nội bộ lại đoàn kết, điều này là chuyện tốt với Kiều gia.

Mọi người uống rượu chợt nghe một tiếng phì, khi quay đầu nhìn thì thấy Liễu Mộng phun tất cả rượu đỏ ra ngoài.

- Này...Tiểu bại hoại, rượu này dở quá.

Liễu Mộng nói với vẻ mặt mất hứng, Kiều Đông Hải và Kiều Đông Vân lại đưa mắt nhìn nhau, đây là Laffey 82, dù uống không quen cũng đừng nói là quá dở và phun ra chứ?

Chương 173: Trúng độc rượu giả

- Dở lắm sao?

Hạ Thiên hỏi, hắn uống thử một ngụm, sau đó lập tức tán thành:

- Đúng là không dễ uống.

- Có phải rượu có vấn đề không?

Kiều Đông Vân không nhịn được phải hỏi, hai người uống rượu mà cảm thấy không tốt, tất nhiên hắn phải hoài nghi rượu có vấn đề.

- Bình thường em rất ít uống rượu, cũng không nghiên cứu rượu đỏ, đúng là không uống được.

Kiều Tiểu Kiều quay sang nhìn Kiều Đông Hải:

- Đại ca, anh thường xuyên uống rượu, anh thử xem thế nào.

Kiều Đông Hải lắc đầu:

- Tiểu Kiều, em cũng không phải không biết, anh chỉ thích rượu đế, còn những thứ khác thì anh cũng bó tay. Thứ rượu tây này anh cũng không thích, vì vậy không phân biệt được thật giả.

- Để em thử xem.

Kiều Đông Vân xung phong nhận việc, hắn nhấm nháp một lúc, sau đó lầm bầm:

- Hương vị cũng giống như trước kia em từng uống.

- Này, vợ, đây là rượu Laffey tám hai, có phải được ủ năm một chín tám hai không?

Hạ Thiên hỏi.

- Ừ!

Kiều Tiểu Kiều gật đầu.

- À, anh biết rồi, đây là rượu giả.

Hạ Thiên nói.

Mọi người chợt sững sờ, Kiều Đông Vân lại nghi ngờ:

- Hạ Thiên, không thể nào? Trước kia tôi đã uống qua nhiều lần, cảm thấy hương vị rất tương đồng.

- Vậy thì chứng tỏ trước nay anh luôn uống rượu giả.

Hạ Thiên thuận miệng nói:

- Tuy tôi chưa từng uống rượu này nhưng có thể xác định sản xuất chưa đến mười năm, sao có thể sản xuất năm một chín tám hai được?

Hạ Thiên chỉ vào chai rượu Mao Đài rồi nói:

- Cái kia cũng là giả, còn chưa tới hai mươi năm, sao có thể là Mao Đài năm mươi năm được?

Nghe Hạ Thiên nói như vậy thì Kiều Đông Hải cũng nghi ngờ:

- Hạ Thiên, cậu xác định rượu Mao Đài này chưa đến hai mươi năm sao?

- Tất nhiên là xác định, có lẽ là mười tám năm, không trật một năm nào.

Hạ Thiên ra vẻ cực kỳ tin tưởng.

- Đám khốn kiếp này, rượu giả mà dám mang lên đây.

Kiều Đông Hải không khỏi mắng lớn, nếu Hạ Thiên đã nói chắc chắn thì hắn rất tin tưởng.

- Kiều thiếu gia, món ăn của các người... ....

Đúng lúc này nhân viên phục vụ đẩy cửa tiến vào, Kiều Đông Vân gầm lên với nàng:

- Gọi ông chủ của các người đến đây.

Kiều Đông Vân nghĩ đến vấn đề mình trước nay luôn uống phải rượu Laffey 82 giả mạo mà cảm thấy muốn ói máu, hắn không phải tiếc tiền mà tức giận vì bị người ta cho là kẻ ngu. Đám khốn kiếp bán rượu giả có lẽ vừa thu được tiền vừa mắng hắn không hiểu rượu.

Nhân viên phục vụ đáng thương không biết mình phạm phải điều gì, nàng chỉ biết đặt món ăn xuống rồi chạy vội ra ngoài, ngay sau đó một tên đàn ông như phật Di Lặc chạy vội vào phòng.

- Kiều thiếu gia, anh có gì phân phó?

Người đàn ông cười rồi cẩn thận hỏi.

- Hác Phú, ông giỏi lắm, rõ ràng dám dùng rượu giả để lừa đảo tôi sao?

Kiều Đông Vân cười lạnh nói.

Hác Phú lập tức kinh hoàng, Kiều Đông Vân này không phải lần nào cũng uống rượu giả sao? Sao hôm nay lại "khôn" như vậy?

Tuy trong lòng kinh ngạc nhưng Hác Phú vẫn biểu hiện tươi roi rói:

- Kiều thiếu gia, sao lại như vậy được? Anh biết đấy, quán Hảo Vị Niên chúng tôi xưa nay chưa từng bán rượu giả, nếu không phải như vậy thì sao anh thường xuyên đến đây uống rượu?

- Đừng giả vờ.

Kiều Đông Vân hừ lạnh:

- Nhanh chóng thay rượu thật cho tôi, nếu không tôi đập bể quán.

Hác Phú vẫn nói với vẻ mặt tươi cười:

- Kiều thiếu gia, đây là rượu thật, nếu không thì thế này, tôi giảm cho anh tám phần.

- Hác Phú, tôi đã nể mặt mà anh không biết xấu hổ, có phải để tôi mời phòng vệ sinh thực phẩm đến thì anh mới chịu phải không?

Kiều Đông Vân cả giận nói.

- Kiều thiếu gia, nếu anh cảm thấy đây là rượu giả thì cứ gọi phòng vệ sinh thực phẩm đến đây kiểm nghiệm.

Vẻ mặt Hác Phú vẫn rất cung kính nhưng không chút sợ hãi, vì hắn biết dù thật sự có người đến kiểm tra thì rượu này cũng là thật.

Kiều Đông Vân khẽ nhíu mày, hắn không khỏi quay đầu nhìn Hạ Thiên. Hác Phú như thế này làm hắn sinh ra hoài nghi, chẳng lẽ Hạ Thiên đã nói sai, thật sự oan uổng cho Hác Phú?

- Nhị ca, nếu không thì sau này đừng đến đây nữa là được.

Kiều Tiểu Kiều cũng không muốn gây chuyện, dù sao bây giờ Kiều gia cũng đã xảy ra nhiều chuyện, thôi thì nên an phận một chút.

- Này, nếu anh nói rượu này là thật thì uống một ly đi.

Hạ Thiên đột nhiên mở miệng nói.

- Rượu ngon thế này tôi cũng khó có cơ hội được uống, nếu vậy thì xin đa tạ.

Hác Phú cầm lấy một ly không, tự rót cho mình một ly, sau đó uống một hơi cạn sạch.

Hác Phú tất nhiên sẽ cảm thấy rượu này không có vấn đề gì, dù sao thì rượu này cũng không phải là giả, chỉ là không đủ năm mà thôi.

Một ly rượu rót xuống bụng, Hác Phú mỉm cười:

- Kiều thiếu gia, nếu không có chuyện gì thì tôi đi trước...Á... ....

Đột nhiên dưới bụng truyền lên cảm giác đau nhức, Hác Phú dùng tay ôm bụng, mặt đầm đìa mồ hôi. Sau vài giây ngắn ngủi mà hắn đau đến mức té xuống đất rồi phát ra tiếng kêu thảm thiết:

- Á... ....

- À, uống rượu giả gặp phải báo ứng.

Liễu Mộng vỗ tay, bộ dạng rất vui:

- Này, Tiểu Kiều, tìm phóng viên, ngày mai mọi người sẽ biết ông chủ của nhà hàng này uống rượu giả bị ngộ độc, rốt cuộc sẽ không còn ai đến đây dùng cơm nữa.

- Ý kiến này rất hay.

Kiều Tiểu Kiều mỉm cười:

- Ông chủ Hác, nhìn có vẻ ông rất đau khổ, chồng tôi vừa may là thầy thuốc, có cần anh ấy giúp không?

- Á...Kiều tiểu thư...Á...Cầu xin...Giúp đỡ tôi...Á... ....

Hác Phú đau đến mức ngã lăn xuống đất.

- Ông chủ Hác, ông phải nói rõ ràng, rượu có phải là thật không?

Kiều Tiểu Kiều dùng giọng không nhanh không chậm nói, nàng biết rõ Hác Phú bị như vậy là vì Hạ Thiên ra tay.

- Á...Là...Là giả...Mau, mau cứu tôi... ....

Hác Phú nhìn Kiều Tiểu Kiều, vẻ mặt tràn đầy cầu khẩn.

- Hác Phú, tên khốn kiếp, con bà nó dám dùng rượu giả lừa gạt tôi sao?

Kiều Đông Vân đột nhiên tức giận, hắn đứng lên muốn đánh người.

Kiều Đông Hải dùng tay giữ Kiều Đông Vân lại:

- Đông Vân, đừng động đến hắn, cứ để hắn đau đớn một lúc, cẩn thận kẻo bị người lợi dụng cơ hội.

- Kiều Tiểu Kiều...Cứu, cứu tôi với... ....

Hác Phú nhìn Kiều Tiểu Kiều cầu xin.

Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng:

- Phượng Nhi, điện thoại đi.

Kiều Phượng Nhi chợt ngẩn ngơ, không phải để Hạ Thiên cứu sao?

- Ông ta có thể bán rượu giả, tất nhiên tôi cũng biết nói giỡn.

Kiều Tiểu Kiều hình như cũng cảm giác được sự nghi vấn của Kiều Phượng Nhi, nàng hời hợt giải thích một câu.

Kiều Phượng Nhi cuối cùng cũng kịp phản ứng, nàng cầm lấy điện thoại:

- Này, Hảo Vị Hiên có một người uống rượu giả trúng độc, điều người đến gấp.

- Đúng là chó má.

Kiều Đông Vân cực kỳ tức giận, hắn cầm lấy điện thoại rồi bấm số:

- Nhật báo Giang Hải phải không? Tôi muốn tố cáo, Hảo Vị Hiên có người uống rượu giải trúng độc.

Hác Phú đang đau đến mức không chịu nổi nhưng nghe Kiều Đông Vân nói như vậy cũng cảm thấy đầu óc mê muội, sau đó lại hôn mê, còn vì đau đớn hay tức giận mà hôn mê thì ngay cả hắn cũng không biết.

- Chúng ta đổi chỗ thôi.

Kiều Tiểu Kiều đứng lên nói.

Kiều Đông Vân rất tán thành ý kiến này, sau khi náo loạn như vậy thì hắn cũng không còn tâm tình dùng cơm ở đây.

Sau khi đổi địa điểm dùng cơm và ăn uống xong thì Kiều Đông Hải và Kiều Đông Vân về Kiều gia, mà Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều thì lại về tòa nhà Kiều gia.

Khi đi vào tòa nhà thì điện thoại của Hạ Thiên chợt vang lên.

Lại là một dãy số lạ, Hạ Thiên nhận máy:

- Này, ai đó.

- Chồng nhỏ, nhớ em không?

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói mềm mại và đáng yêu nhưng cũng có chút quái dị, đây là tiếng Hoa không được tự nhiên. Tất nhiên Hạ Thiên nghe xong thì biết ngay người gọi là sát thủ Isabella.

- Đã nói không được bỏ vào chữ nhỏ, có phải chị muốn bị đánh đòn không?

Hạ Thiên có chút mất hứng.

- Hì hì, chồng nhỏ, người ta rất muốn bị cậu đánh đòn, đáng tiếc là cậu không đánh được, lúc này chị ở xa vạn dặm.

Isabella cười yêu kiều nói.

Hạ Thiên nghe được nụ cười quyến rũ của Isabella mà trong lòng bùng lên lửa nóng, hắn nhớ đến đêm liên tục hoạt động trên mông nàng, cảm giác tuyệt vời đó đúng là ăn mòn xương cốt.

- Chị không đến tìm tôi sao?

Hạ Thiên thật sự đang nghĩ về Isabella.

- Chồng nhỏ, cảnh sát Giang Hải đang truy nã chị, bây giờ chị cũng không tự mình chui đầu vào lưới.

Isabella nở nụ cười yêu kiều, sau đó nàng di chuyển chủ đề:

- Chồng nhỏ, chị có một tin tức muốn nói cho cậu.

- Tin tức gì?

Hạ Thiên hỏi, khoảng cách quá xa nên hắn căn bản không thể đánh vào mông nàng, vì vậy cũng phải chấp nhận cách xưng hô là chồng nhỏ.

- Vị Thiên Sứ Tử Vong xếp thứ mười ba trên thế giới đã đến thành phố Giang Hải, mục tiêu của hắn chính là Kiều Tiểu Kiều. Này, hắn nói chung là ba mươi tuổi, người da vàng, cậu chú ý một chút.

Isabella nhanh chóng giới thiệu tính huống sát thủ, mà bên kia Kiều Tiểu Kiều và Liễu Mộng cũng đã đến gần thang máy.

Thang máy chậm rãi mở ra, Hạ Thiên đột nhiên cảm giác được một luồng sát khí bùng ra từ trong thang máy, vì vậy mà vẻ mặt hắn chợt biến đổi, hắn đột nhiên đánh về phía bên kia.

Mà hầu như cùng một thời gian có một bóng đen từ trong thang máy phóng ra, trong tay là một con dao găm, mục tiêu là Kiều Tiểu Kiều.

Gần đây tòa nhà Kiều gia được đẩy mạnh phòng vệ, hơn nữa đây còn là thang máy chuyên dụng của Kiều Tiểu Kiều, nói theo lý thì bên trong căn bản sẽ chẳng có người, Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi căn bản không nghĩ rằng sát thủ sẽ núp bên trong, vì vậy hai người đều đi phia sau. Hai nàng đặt nặng nguy cơ bên ngoài mà xem nhẹ thang máy, vì vậy khi các nàng có chú ý thì đã muộn.

- Kiều tiểu thư chú ý.

Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi có một động tác duy nhất là chụp lấy cánh tay của Kiều Tiểu Kiều để kéo ngược lại, như vậy ít nhất cũng tránh được đòn tất công trí mạng đầu tiên.

Hạ Thiên cũng chậm một bước, hắn bị bỏ lại khá xa, dù tốc độ rất nhanh nhưng cũng cần phải có thời gian. Khi hắn còn cách vài thước thì dao găm của sát thủ đã đến trước ngực Kiều Tiểu Kiều.

Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi kéo tay Kiều Tiểu Kiều cũng có tác dụng, lúc này Kiều Tiểu Kiều té ngã ngửa xuống đất, một đao của sát thủ cũng thất bại. Tất nhiên sát thủ sẽ không có ý bỏ qua, hắn đâm xuống đất, dao găm vẫn đâm về phía Kiều Tiểu Kiều.

Chương 174: Thiên Sứ Tử Vong

Hạ Thiên đã đến bên cạnh Kiều Tiểu Kiều, hắn vung tay ra chụp lấy cổ tay của tên sát thủ, khi hắn còn đang định có thêm hành động tiếp theo thì nghe thấy tên sát thủ hét lên đau đớn, thân thể không còn chút sức lực.

- Tiểu bại hoại, may buông tay.

Một âm thanh mất hứng vang lên, thì ra là Liễu Mộng, nàng dùng một đấm đánh cho tên sát thủ ngất xỉu, ngay sau đó dùng tay kéo tên sát thủ ra. Lúc này nàng thấy có chút trở ngại, khi xem xét thì thấy Hạ Thiên đang cầm lấy tay tên sát thủ, vì vậy mới la lên.

Hạ Thiên chợt ngẩn ngơ, hắn buông tay, tên sát thủ bay lên, sau khi văng xa hơn mười mét với đập lên bức tường trong tòa nhà phát ra một tiếng động rất lớn.

- Chồng nhỏ, có chuyện gì à?

m thanh của Isabella từ trong điện thoại truyền đến, Hạ Thiên vừa phóng đến như bay, tất nhiên hắn sẽ không cúp điện thoại, vì vậy nàng có thể nghe thấy những động tĩnh ở phía bên này.

- Chị Isabella, Thiên Sứ Tử Vong có phải trên mu bàn tay phải có một hình xăm không?

Hạ Thiên hỏi.

- Đúng vậy, sao cậu biết? À, chồng nhỏ, thuận tiện cũng nói cho cậu biết, người kia không thích dùng súng nhưng trên người cũng có súng... ....

Isabella nhanh chóng nói.

Hạ Thiên cắt đứt lời nói của Isabella:

- Hắn ta đã không thể nào dùng súng được nữa, dù hắn có phải là thiên sứ hay không nhưng bây giờ dù sao cũng tử vong rồi.

Bên kia trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Isabella mới hỏi:

- Chồng nhỏ, cậu vừa mới gặp được hắn sao?

- Đúng vậy, hắn đã chết.

Hạ Thiên trả lời, Thiên Sứ Tử Vong bây giờ rất bi kịch, Hạ Thiên còn chưa kịp ra tay thì đã bị Liễu Mộng đánh chết, có thể nói là một sát thủ chết cực kỳ ngột ngạt.

- Chồng nhỏ, cậu đúng là không để chị thất vọng. Được rồi, để sau này gặp lại chị sẽ ban thưởng.

Isabella có chút vui sướng.

Hạ Thiên có chút kỳ quái:

- Tên kia có thù oán với em sao? Sao hắn chết em lại vui sướng như vậy?

- Không có thù nhưng hắn xếp ở vị trí cao hơn chị trong tổ chức, bây giờ hắn chết trong tay cậu, chị cũng ám sát thất bại, điều này là bình thường, vì vậy tổ chức sẽ không làm khó chị. Hì hì, tóm lại, chồng nhỏ này, cám ơn cậu đã giúp chị một ân lớn, bây giờ chị có việc phải tắt điện thoại, bye bye.

Isabella dùng giọng vui vẻ nói, sau đó nàng cúp điện thoại.

Hạ Thiên cuối cùng cũng hiểu, Isabella cố ý gọi điện thoại đến cho hắn biết tin tức về Thiên Sứ Tử Vong, tất nhiên với ý nghĩ muốn dễ dàng giết chết người này. Nhưng Isabella không ngờ một cuộc điện thoại của mình thiếu chút nữa đã giết chết Kiều Tiểu Kiều.

Khi Hạ Thiên đến trước mặt thi thể của Thiên Sứ Tử Vong, hắn tìm được một khẩu súng trên người đối phương. Sau khi lấy đạn ra xem xét thì xác nhận người này cũng đến từ Ám Ảnh Đoàn, vì vậy hắn xác nhận Isabella cũng là người của Ám Ảnh Đoàn.

- Chồng, hắn chết rồi sao?

Kiều Tiểu Kiều cũng rất trấn định, nàng cũng không vì sự kiện vừa rồi mà kinh hoàng.

- Chết rồi.

Hạ Thiên liếc mắt nhìn Liễu Mộng:

- Có muốn để cảnh sát tỷ tỷ đến mang người đi không? Sát thủ này chắc cũng là tội phạm bị truy nã.

- Được, em điện thoại cho chị Băng Băng.

Kiều Tiểu Kiều gật đầu.

Lãnh Băng Băng đến rất nhanh, đúng như dự đoán của Hạ Thiên, Thiên Sứ Tử Vong này là tội phạm truy nã, nhưng tên này cũng không phải bị truy nã trong nước mà bị cảnh sát hình sự quốc tế truy nã. Điều này cũng rất bình thường, loại sát thủ đỉnh cấp thế này đều cơ bản bị cảnh sát quốc tế truy nã, nhưng truy nã là một chuyện, bắt được hay không là chuyện khác.

Tuy không phải Lãnh Băng Băng bắt được nhưng sẽ không thể thiếu công lao, mà Hạ Thiên bây giờ bắt đầu tranh công với Lãnh Băng Băng:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi giúp chị bắt được một sát thủ, chị cảm tạ tôi thế nào?

Lãnh Băng Băng còn chưa kịp nói thì Liễu Mộng đã xen vào:

- Tiểu bại hoại, cậu gạt người, rõ ràng là chị đánh chết hắn.

Hạ Thiên lập tức buồn bực, hắn cũng không thể ngờ lúc đó Liễu Mộng lại ra tay.

Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, lưu manh này đúng là không phải thứ gì tốt, bây giờ còn dám lừa đảo.

Lãnh Băng Băng chụp ảnh, làm ghi chép, cuối cùng kéo thi thể đi, toàn bộ quá trình mất vài giờ, vì vậy mà một buổi chiều vô tình trôi qua. Nhưng hôm nay Liễu Vân Mạn cũng không điện thoại bắt hạ thiên đến chữa bệnh cho em, điều này làm hắn cảm thấy kỳ quái. Tất nhiên hắn sẽ không tự mình chủ động điện thoại, hắn còn đang muốn đi cùng cảnh sát tỷ tỷ.

- Ông xã, điện thoại kìa... ....

Chuông điện thoại chợt vang lên.

Hạ Thiên lấy điện thoại ra xem, không phải Liễu Vân Mạn mà là Hoàng An Bình.

- Hạ Thiên, còn nhớ Tiểu Bạch không?

Điện thoại vừa nối thông thì Hoàng An Bình đã hỏi.

- Là người của tòa án sao?

Hạ Thiên có chút ấn tượng.

- Đúng vậy, là cậu ấy, cậu ấy vừa nói với tôi một tin tức, tôi cảm thấy nói với cậu là chính xác.

Hoàng An Bình nói:

- Người đẹp băng giá sẽ có phiền phức.

- Sao? Cảnh sát tỷ tỷ có phiền phức gì?

Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng đứng cách đó không xa, hắn thầm nghĩ thằng ngu nào dám hồ đồ, dám tìm phiền toái cho vợ tương lai của mình?

- Nghe nói sẽ có người đến căn biệt thự của người đẹp băng giá, nghe nói ủy ban kỷ luật sẽ phái người điều tra, bây giờ bọn họ đang đi đến.

Hoàng An Bình nhanh chóng nói ra sự việc cụ thể:

- Nghe nói Hạ Vân Sơn cho người đẹp băng giá một căn biệt thự, mà biệt thự kia là của hắn tham ô, nghe nói bên trong còn giấu tiền.

- Biết rồi, tôi sẽ nói cho cảnh sát tỷ tỷ.

Hạ Thiên cúp điện thoại, ngay sau đó hắn chạy đến bên cạnh Lãnh Băng Băng:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta đi thôi.

Hạ Thiên cũng chẳng quan tâm Lãnh Băng Băng có đồng ý hay không, hắn kéo nàng bỏ chạy, sau đó còn nói một câu:

- Chị Mộng, chị bảo vệ cho Tiểu Kiều, tối nay tôi sẽ về.

Biểu hiện của Liễu Mộng vừa rồi làm cho Hạ Thiên yên tâm hơn rất nhiều, hơn nữa sát thủ Ám Ảnh Đoàn vừa bị giết chết, sát thủ mới sẽ không xuất hiện quá nhanh, vì vậy Hạ Thiên tin Kiều Tiểu Kiều sẽ không có việc gì. Hơn nữa bây giờ còn có Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi.

- Cậu làm gì? Buông ra ngay.

Lãnh Băng Băng bị Hạ Thiên kéo mà không tự chủ được phải chạy theo, nàng lại không biết có vấn đề gì, vì vậy khá căm tức. Nàng vừa nói vừa giãy dụa nhưng không thoát.

- Cảnh sát tỷ tỷ, Hoàng An Bình nói cho tôi biết, anh ta có người quen trong tòa án, đang có người đến biệt thự của chị để điều tra, Hạ Vân Sơn kia bán rẻ chị, chúng ta phải đến trước.

Hạ Thiên vừa chạy vừa giải thích.

- Cậu nói thật sao?

Vẻ mặt Lãnh Băng Băng chợt biến đổi:

- Đừng chạy, xe của tôi ở bên kia, lên xe thôi.

- À, được.

Hạ Thiên nghĩ rằng chạy bộ sẽ nhanh hơn nhưng cảnh sát tỷ tỷ chạy không được như hắn, nếu cả hai chạy bộ, khi về đến mục tiêu thì cảnh sát tỷ tỷ sẽ chẳng còn chút sức lực nào.

Hai người nhanh chóng lên xe, Lãnh Băng Băng phóng xe như điên trên đường, nàng hận khong thể lập tức quay về khu Cảnh Uyển.

- Hoàng An Bình nói gì với cậu?

Lãnh Băng Băng vừa lái xe vừa nói.

- Anh ta chỉ nói căn biệt thự là của Hạ Vân Sơn tham ô, còn nói trong biệt thự có giấu tiền, vì vậy mà ủy ban kỷ luật xuống điều tra.

Hạ Thiên trả lời.

- Khốn nạn.

Lãnh Băng Băng nghiến răng nghiến lợi mắng, nàng đã hiểu, đây rõ ràng là Hạ Vân Sơn đang trả thù.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị đừng nôn nóng, tôi sẽ không để cho đám người kia soát nhà chị.

Hạ Thiên an ủi Lãnh Băng Băng.

Lãnh Băng Băng không nói gì, nàng chỉ hy vọng mình có thể về kịp. Nàng biết rõ trong nhà không có tiền, không có gì nhưng nơi đó có tất cả ký ức về mẹ, nếu bị điều tra thì sẽ rối loạn, đây là điều nàng không muốn.

Nhưng khi Lãnh Băng Băng chạy xe cảnh sát đến khu Cảnh Uyển thì vẫn phát hiện đến muộn một bước, trước cửa nhà Lãnh Băng Băng có bốn năm chiếc xe, có viện kiểm sát, có tòa án, có ủy ban kỷ luật. Mà lúc này kiểm tra bên trong nhà đã chấm dứt, người của tòa án đang dán niêm phong trước cửa.

Lãnh Băng Băng đứng ngơ ngác ở cửa ra vào, dù nàng không đi vào nhưng không cần vào cũng biết, bên trong chắc chắn rất bề bộn.

- Cô là Lãnh Băng Băng sao?

Một người đàn ông bốn mươi tuổi đi đến, vẻ mặt có chút âm trầm, hắn hỏi.

- Đúng vậy.

Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt, nàng biết người này, đây là phó bí thư ủy ban kỷ luật tỉnh ủy, là Quách Hạo.

- Tôi là phó bí thư Quách Hạo của ủy ban kỷ luật tỉnh ủy, cô bị tình nghi có tham dự vào một vụ án tham ô, bây giờ chúng tôi tuyên bố thực hành kỷ luật với cô.

Quách Hạo nhìn Lãnh Băng Băng mà trong mắt có vài phần hèn mọn, hắn nói xong thì phất tay:

- Đưa cô ta đi.

- Cái gì?

Lãnh Băng Băng cảm thấy buồn cười:

- Các anh muốn áp dụng kỷ luật với tôi?

Đường đường là người của ủy ban kỷ luật tỉnh ủy nhưng lại đến nói lệnh kỷ luật với một đội trưởng cảnh sát hình sự nho nhỏ, nhưng còn nói khi cô ta đến trước cửa nhà mình, điều này dù thế nào cũng rất quái dị.

Quách Hạo không nói gì, bên kia có hai người đi về phía Lãnh Băng Băng:

- Lãnh Băng Băng, đi theo chúng tôi.

- Cảnh sát tỷ tỷ, bọn họ muốn bắt người sao?

Hạ Thiên không biết rõ kỷ luật là gì, nhưng lúc này hắn nhìn ra chút manh mối, rõ ràng đối phương muốn mắt người.

Lãnh Băng Băng nhìn Hạ Thiên, lưu manh này hỏi nhảm gì vậy?

- Lãnh Băng Băng, xe ở bên kia, cô tốt nhất nên biết cách phối hợp, đừng để chúng tôi dùng sức cưỡng chế.

Quách Hạo lạnh lùng nói.

Lãnh Băng Băng nhìn chằm chằm vào đám người bốn phía, lúc này nàng đột nhiên ý thức được đây là một cái bẫy rập, đám người này đến điều tra nhà nàng, bọn họ biết chắc nàng sẽ nhận được tin, sau đó sẽ quay về và bị mang đi. Nếu ở đồn cảnh sát thì bọn họ muốn đưa người đi cũng không dễ dàng, dù sao nơi đó có nhiều người, bất cứ lúc nào cũng có người nhận được tin, mà nàng bị đưa đi ở đây chỉ sợ không ai biết sẽ bị đưa đi đâu.

Có lẽ điều làm mọi người bất ngờ chính là Lãnh Băng Băng còn đưa theo một người quay về, tất nhiên đám người này cũng căn bản không quan tâm đến Hạ Thiên.

- Bí thư Quách, xem ra anh đã có mưu đồ từ lâu, Lãnh Băng Băng tôi cây ngay không sợ chết đứng, nếu đã như vậy thì tôi sẽ đi cùng một chuyến.

Lãnh Băng Băng hít vào một hơi thật sâu, trước nay nàng chưa từng làm chuyện gì trái pháp luật, nàng cũng không tin đám người này có gì đó khép tội cho mình.

Lãnh Băng Băng nói xong thì nhấc chân đi về phía xe cảnh sát, nhưng nàng vừa tiến lên một bước thì đã có một cánh tay duỗi đến chụp lấy tay nàng, điều này làm nàng không thể di chuyển.

Chương 175: Bị cảm nắng

- Cảnh sát tỷ tỷ, không thể theo bọn họ, tên này nhìn mặt không tốt đẹp gì, nhưng đều là đàn ông, ai biết bọn họ sẽ làm gì?

Hạ Thiên rõ ràng không muốn buông tay.

- Im miệng, cậu là ai? Nói bậy bạ.

Quách Hạo quát lên nghiêm nghị.

- Tôi là chồng tương lai của cảnh sát tỷ tỷ, các anh một đám đàn ông dám ức hiếp một mình vợ tôi, không thấy xấu hổ sao?

Hạ Thiên rất khinh thường, hắn sẽ không để cho đám người này đưa cảnh sát tỷ tỷ đi. Hắn nghe Tam sư phụ nói, cảnh sát mà bắt nữ tình nghi đều có nữ cảnh sát đi theo, bây giờ trong đám người này không có người phụ nữ nào, rõ ràng có vấn đề.

Tất nhiên, dù bây giờ có nữ cảnh sát ở đây thì Hạ Thiên cũng sẽ không để cho cảnh sát tỷ tỷ bị mang đi. Nếu hắn không bảo vệ được cảnh sát tỷ tỷ, như vậy sao biết xấu hổ khi gọi nàng là vợ mình?

- Đưa Lãnh Băng Băng đi!

Quách Hạo quát khẽ:

- Nếu có ai dám ảnh hưởng đến công vụ thì bắt luôn.

- Ai dám bắt người thì tôi sẽ xử lý kẻ đó.

Hạ Thiên bĩu môi:

- Các người dám lên thì tôi sẽ đánh hết.

- Cậu đừng làm xằng bậy.

Lãnh Băng Băng vội vàng nói:

- Đừng đưa đến phiền phức cho Tiểu Kiều.

- Vậy thì được, tôi sẽ không làm gì cả.

Hạ Thiên cười hì hì nói, nhưng đúng lúc này hai người đi về phía Lãnh Băng Băng chợt ngã lăn xuống đất không chút dấu hiệu.

Vẻ mặt Quách Hạo chợt biến đổi, hắn vội vàng ngồi xổm xuống xem xét một phen, hắn thấy hai người này hôn mê rất quỷ dị, tuy vậy nhịp tim và hô hấp lại rất bình thường.

- Lãnh Băng Băng, cô làm gì với bọn họ?

Quách Hạo đứng lên nhìn chằm chằm vào Lãnh Băng Băng, sau đó hắn quát lên nghiêm nghị.

- Bí thư Quách, anh chưa lớn tuổi mà đã mờ mắt rồi sao?

Lãnh Băng Băng có chút khinh thường:

- Anh không thấy tôi chẳng có hành động gì sao? Anh nói tôi có thể làm gì?

- Thật ra bọn họ bị cảm nắng.

Hạ Thiên cười hì hì nói:

- Hôm nay khí trời hơi nóng, các người bận rộn quá lâu, tôi nghĩ rằng chút nữa sẽ tiếp tục có người bị cảm nắng.

- Nói bậy, khí trời thế này sao có thể cảm nắng?

Quách Hạo quát lên phẫn nộ, nhưng hắn vừa nói dứt lời thì cách đó không xa lại có hai người ngã xuống.

- À, hai người kia không phải cũng bị cảm nắng sao?

Hạ Thiên nở nụ cười sáng lạn:

- Này, đừng nói tôi không nhắc trước, các người nên đi nhanh, nếu không tất cả sẽ bị cảm nắng.

Quách Hạo tiến lên một bước, hắn dùng ánh mắt sắc bén nhìn Hạ Thiên:

- Cậu tên gì?

- À, tôi là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong địa huyền hoàng thiên. Thuận tiện cũng nói luôn, tôi là thầy thuốc, có muốn tôi trị cảm nắng cho họ không? Bị cảm nắng cũng có nặng có nhẹ, nếu không nhanh chóng đưa đến bác sĩ thì sợ rằng sẽ có người chết.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Hạ Thiên...Hạ Thiên, cậu là Hạ Thiên sao?

Vẻ mặt Quách Hạo đột nhiên biến đổi, hắn dùng ánh mắt sáng quắc nhìn Hạ Thiên:

- Là cậu làm, đúng không? Là cậu làm cho bọn họ hôn mê phải không?

- Này, ông cụ, ông đang đổ oan cho người khác đấy, tôi đang cầm tay cảnh sát tỷ tỷ nói chuyện yêu thương, có làm gì đâu?

Hạ Thiên có chút mất vui.

Lãnh Băng Băng không khỏi trừng mắt nhìn hạ thiên, ai cùng cầm tay hắn nói chuyện yêu đương?

- Hạ Thiên, tôi đã nghe nói về cậu, tôi cũng biết cậu có bản lĩnh.

Giọng nói của Quách Hạo trở nên trầm thấp:

- Nhưng tôi cho cậu biết làm việc cũng không nên quá mức, trên đời này cũng không phải không có người trị được cậu.

- Này, cảnh sát tỷ tỷ, chị xem, bên kia lại có hai người cảm nắng.

Hạ Thiên không để ý đến Quách Hạo, hắn có vẻ rất buồn bực:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi cũng thấy kỳ quái, bọn họ còn rất trẻ, sao lại dễ bị cảm nắng như vậy? Nhưng người này đã bốn mươi năm mươi mà còn chưa cảm nắng, đúng là không có thiên lý.

- Cậu...Cậu đang uy hiếp tôi sao?

Quách Hạo tức giận, hắn đã nhìn thấy có hai người ngã xuống, lần này có mười mấy người đến đây nhưng đã có hơn phân nửa ngất xỉu.

- Cảnh sát tỷ tỷ, người này có phải đầu óc có vấn đề không? Em không nói chuyện với anh ta, vậy mà anh ta dám bảo tôi uy hiếp, chẳng lẽ đây là loại người hoang tưởng trong truyền thuyết?

Hạ Thiên dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Lãnh Băng Băng.

Lúc này Lãnh Băng Băng cũng không biết nên nói gì, nàng biết rõ những người này hôn mê chắc chắn là kiệt tác của Hạ Thiên. Lúc này tâm tình của nàng rất phức tạp, tên lưu manh này có ấn tượng rất kém với nàng, mà những ngày gần đây ấn tượng về hắn cũng không tốt đẹp lên, nhưng dù hắn làm gì thì nàng cũng chẳng đối phó được. Nhưng bây giờ vào lúc nàng gặp khó khăn thì người ở bên cạnh lại là hắn, hơn nữa hắn còn dùng phương pháp này để ngăn cản nàng bị đưa đi.

Lãnh Băng Băng tin nếu Quách Hạo còn muốn đưa mình đi thì tất cả sẽ bị cảm nắng không thể giải thích được, đến lúc đó sợ rằng mình phải gọi xe cứu thương đưa đám người này vào bệnh viện.

- Hạ Thiên, cậu đừng quá kiêu ngạo.

Quách Hạo rống lên tức giận, sau đó hắn lập tức ngã chúi đầu xuống đất ngất xỉu.

Hạ Thiên lắc đầu, hắn dùng giọng cảm khái nói:

- Tôi nói rồi, người khác đều bị cảm nắng, sao anh này lại không? Thì ra cũng giống như mọi người cả thôi.

- Bí thư Quách!

- Mau gọi xe cứu thương.

- Bí thư Quách, anh không sao đấy chứ?

- Đừng gọi xe cứu thương, mau đưa bí thư Quách đến bệnh viện.

Đám người còn chưa bị cảm nắng lập tức rối loạn, sau khi thảo luận thì nhanh chóng đưa Quách Hạo lên xe, sau đó nhanh chóng bỏ đi. Mà những kẻ khác bị ngất xỉu cũng được đưa lên những chiếc xe khác, chỉ một lát sau tất cả đã đi sạch.

Còn Lãnh Băng Băng, cuối cùng cũng không ai động vào nàng. Thật ra những người kia cũng bị dọa, bọn họ đột nhiên bị cảm nắng khó thể giải thích, nhưng trước đó Quách Hạo còn tỉnh táo và không ai dám đi, bây giờ Quách Hạo đã ngất xỉu, tất nhiên đã có cớ rời khỏi nơi ma ám này. Sau này bọn họ có thể nói là vì sự an toàn của bí thư Quách, chứ không phải lâm trận bỏ chạy.

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi đã nói sẽ không cho ai ức hiếp chị.

Khi thấy đám người chạy đi sạch sẽ thì Hạ Thiên dùng giọng có chút đắc ý nói.

Lãnh Băng Băng không nói gì, nàng nhìn giấy niêm phong trên cửa nhà mà chợt xuất thần.

- Cảnh sát tỷ tỷ, có phải chị muốn vào không?

Hạ Thiên nhịn không được phải hỏi:

- Tôi có thể đưa chị vào mà không ảnh hưởng đến giấy niêm phong.

Lãnh Băng Băng nghe được lời nói của Hạ Thiên thì giống như phục hồi tinh thần trở lại, nàng lắc đầu:

- Thôi, không vào.

Cảm tình của Lãnh Băng Băng với căn biệt thự này rất phức tạp, từ sâu trong đáy lòng nàng cảm thấy bài xích với nó, nhưng nàng ở lại dây chỉ vì mẹ nàng thích nơi này, mà tất cả những gì của mẹ nàng cũng đều ở đây, vì vậy mà nàng cảm thấy vơi đi nổi nhớ mẹ.

Lãnh Băng Băng vừa cảm thấy bài xích, vừa nhung nhớ, đây chính là cảm giác mâu thuẫn. Nàng đã nhiều lần muốn rời khỏi nơi này nhưng cuối cùng cũng không thể đưa ra quyết định, mà bây giờ biệt thự đã bị niêm phong, đối với nàng đó lại là chuyện tốt, điều này có thể giúp nàng đưa ra quyết định rời khỏi đây.

Lãnh Băng Băng nhìn căn nhà lần cuối, sau đó nàng dứt khoát xoay người đi lên xe cảnh sát. Nàng không lập tức khởi động xe mà lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

- Băng Băng, có chuyện gì xảy ra?

Đầu bên kia vang lên một giọng nói ôn hòa:

- Sao lúc này cháu lại điện thoại cho chú?

- Chú Triệu, bí thư Quách Hạo của ủy ban kỷ luật vừa mới đến kê biên nhà cháu, còn muốn kỷ luật cháu.

Lãnh Băng Băng khẽ nói, trong giọng nói có chút hương vị uất ức.

- Cái gì?

m thanh bên kia chợt kéo lên cao vài phần, đồng thời còn có chút lo lắng:

- Băng Băng, cháu không sao đấy chứ? Quách Hạo còn chưa mang cháu đi sao?

- Quách Hạo đột nhiên bị cảm nắng, vì vậy hành động bị cắt đứt.

Lãnh Băng Băng mượn lời Hạ Thiên nói.

- Bị cảm nắng?

m thanh bên kia có vẻ kinh ngạc.

- Chú Triệu, tóm lại bây giờ cháu được tự do, nhưng cháu không biết đến lúc nào thì ủy ban kỷ luật sẽ tiếp tục gây phiền toái. Chú xem bây giờ cháu nên làm thế nào?

Lãnh Băng Băng khẽ hỏi.

- Băng Băng, trước tiên chú muốn biết rõ tình huống của cháu, để xem ai giở trò sau lưng. Thế này đi, cháu đến ở trong khách sạn, tạm thời đừng cho người ủy ban kỷ luật tìm được, để chú xem xét rõ tình huống rồi nói sau.

Đầu dây bên kia chợt trầm ngâm một lúc, sau đó mới mở miệng.

- Được, chú Triệu, cháu tạm thời sẽ tìm một chỗ ở tạm.

Lãnh Băng Băng lên tiếng.

- Cứ như vậy, cháu tắt điện thoại đi, hai giờ sau mở lại rồi gọi cho chú.

Cuối cùng người kia còn dặn dò một câu:

- Chú ý an toàn, phải bảo vệ tốt cho mình.

- Vâng, chú Triệu, cháu đi đây.

Lãnh Băng Băng nói xong thì cúp điện thoại, ngay sau đó nàng cũng tắt điện thoại và khởi động xe rời khỏi khu Cảnh Uyển.

Hạ Thiên tất nhiên đã sớm leo lên xe, bây giờ hắn phải bảo vệ Lãnh Băng Băng, không thể để nàng gặp phải chuyện không may.

Vài phút sau Lãnh Băng Băng dừng xe ven đường, sau đó nàng xuống xe đón một chiếc taxi đến khách sạn Khải Duyệt.

- Đi thuê phòng.

Lãnh Băng Băng đi về phía cửa thang máy, nàng cũng nói với Hạ Thiên.

Hạ Thiên rất vui sướng đi về phía quầy phục vụ, cuối cùng cảnh sát tỷ tỷ cũng đồng ý mướn phòng với hắn.

... ....

Hoàng An Bình ở cục cảnh sát muốn gọi điện thoại hỏi thăm tình huống của Hạ Thiên, nhưng trước đó lại có người điện thoại đến, là đứa bạn chơi với hắn từ nhỏ, Tiểu Bạch, Bạch Thắng Thiên.

- Tiểu An, người anh em kia đúng là mạnh, rất mạnh.

Điện thoại vừa được nối thông thì Tiểu Bạch đã dùng giọng hưng phấn nói.

Hoàng An Bình có chút mơ hồ:

- Tiểu Bạch, cậu nói ai vậy?

- Chính là người anh em tên là Hạ Thiên, cũng may lần trước cậu nhắc nhở tôi, vì vậy mà không động đến hắn, tôi vừa được tận mắt nhìn thấy sự mạnh mẽ của anh bạn kia.

Tiểu Bạch rõ ràng rất kích động:

- Tôi đã nói với cậu là bí thư ủy ban kỷ luật Quách Hạo sẽ xuống bắt người đẹp băng giá phải không, hơn nữa còn áp dụng kỷ luật với nàng, anh đoán xem kết quả thế nào?

- Không phải Hạ Thiên đánh bí thư Quách đấy chứ?

Hoàng An Bình càng hoảng sợ, đối với hắn thì Hạ Thiên rất có thể áp dụng phương pháp như vậy.

- Người này nếu đánh bí thư Quách thì tôi sẽ không cho rằng đối phương trâu bò, mà quan trọng là tên kia không làm gì cũng để cho mười mấy người bên phía bí thư Quách hôn mê, cuối cùng ngay cả bí thư Quách cũng hôn mê. Bây giờ nghe nguyên nhân thì nói là bị cảm nắng, cậu xem hôm nay còn chưa đến ba mươi độ, khí trời thế này mà cảm nắng sao?

Tiểu Bạch càng nói càng hưng phấn:

- Ha ha, bây giờ đám người kia đều đã vào bệnh viện, tất nhiên còn chưa bắt được người đẹp băng giá. Đúng là quá trâu, không biết người anh em kia làm thế nào, tôi sùng bái cậu ta.

Chương 176: Thuê phòng mà không lên giường

- Bị cảm nắng?

Hoàng An Bình cũng cảm thấy khó tưởng, khí trời thế này mà cảm nắng sao? Hắn tưởng Hạ Thiên sẽ ra tay đánh người, nào ngờ lại có chiêu cảm nắng, nhìn qua có vẻ không làm gì, đúng là hùng mạnh.

- Đúng vậy, chỉ là cảm nắng, làm cho tôi cảm thấy bội phục nhất chính là đám người kia được đưa đến bệnh viện và chuẩn đoán rõ ràng là cảm nắng.

Tiểu Bạch càng nói càng kích động:

- Này Tiểu An, lúc nào giới thiệu người anh em này cho nhau nhé, tôi đúng là rất bội phục cậu ấy.

Hoàng An Bình cũng không quá ngạc nhiên, từ khi được Hạ Thiên đưa từ lầu mười hai xuống đất thì hắn cảm thấy không có chuyện gì quá bất ngờ.

- Tiểu Bạch, giới thiệu cho cậu biết cũng không có vấn đề, nhưng phải đợi cơ hội, sau này rồi nói. Bây giờ hắn tám phần đang ở cùng người đẹp băng giá, tôi cũng không dám đi quấy rầy.

Hoàng An Bình cũng đồng ý với Tiểu Bạch.

- Này, tôi cũng vậy, ha ha, trước tiên cứ như vậy đã, tôi cúp máy đây, bây giờ tôi cũng có việc bận.

Tiểu Bạch vẫn rất hưng phấn, hắn cười lớn vài tiếng, cuối cùng cũng cúp điện thoại.

Mày lúc này Hoàng An Bình tất nhiên sẽ không điện thoại cho Hạ Thiên.

... ....

Khách sạn Khải Duyệt.

Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng đang ngồi sững sờ trên giường mà có chút hưng phấn, hắn nghĩ đêm nay có thể nhân lúc nhà cháy mà hôi của, có thể kéo cảnh sát tỷ tỷ lên giường.

Hạ Thiên dùng ánh mắt không kiêng nể quét qua tư thái mê người của Lãnh Băng Băng, trong lòng thầm nghĩ tối nay nên vào mười lần hay chín lần? Tuy những chuyện như vậy khá tổn thương thân thể, nhưng cảnh sát tỷ tỷ dáng người quá chuẩn, không vào mười lần thì đúng là phụ bạc chính mình.

Đang lúc Hạ Thiên tưởng tượng về tình cảnh tuyệt đẹp thì Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng từ trong run sợ tỉnh táo lại, nàng đứng dậy chuẩn bị đứng lên đi vào phòng tắm, đúng lúc này nhìn thấy Hạ Thiên, nàng không khỏi sững sờ:

- Sao cậu còn ở đây?

Hạ Thiên cũng sững sờ, cảnh sát tỷ tỷ sao lại hỏi mình một câu kỳ quái như vậy? Nếu hắn không ở đây thì đến tối sao lên giường với nàng?

Khi thấy Hạ Thiên không nói lời nào thì Lãnh Băng Băng đã nói thêm:

- Cậu có thể trở về, tiền đặt phòng lần sau tôi sẽ trả lại.

Hạ Thiên cuối cùng cũng kịp phản ứng, cảnh sát tỷ tỷ đuổi hắn đi, điều này là không thể. Hắn vất vả lắm mới cùng cảnh sát tỷ tỷ mướn phòng, chỉ còn kém một nấc là cùng nhau lên giường, bây giờ sao lại lùi bước? Hắn phải giữ vững trận địa, tuyệt đối không thể đi.

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi không thể đi, tôi muốn ở lại đây bảo vệ chị.

Hạ Thiên tìm lý do rất quang minh chính đại:

- Nếu không phải đám người kia vây bắt thì phải làm sao bây giờ?

- Tôi không cần cậu bảo vệ.

Lãnh Băng Băng tức giận nói:

- Cậu mau quay về bảo vệ Tiểu Kiều đi.

- Bây giờ Tiểu Kiều rất an toàn, không cần tôi bảo vệ.

Hạ Thiên trả lời.

Lãnh Băng Băng không khỏi có chút tức giận:

- Tiểu Kiều vừa mới gặp sát thủ, cậu còn cho rằng cô ấy an toàn sao?

- Cũng vì Tiểu Kiều vừa gặp sát thủ, vì vậy tôi cho rằng cô ấy rất an toàn.

Hạ Thiên dùng giọng chân thành nói.

- Cậu chỉ giỏi ngụy biện.

Lãnh Băng Băng rất bất mãn, tên lưu manh này chưa nói đến vấn đề lăng nhăng, rõ ràng lại không quan tâm đến Kiều Tiểu Kiều. Vừa rồi Tiểu Kiều thiếu chút nữa đã bi sát thủ giết hại, nhưng tên lưu manh lại nói Tiểu Kiều rất an toàn, đúng là an toàn chết người.

Hạ Thiên có chút bất đắc dĩ, cảnh sát tỷ tỷ có lẽ vừa bị tên Quách Hạo ngu ngốc kia ảnh hưởng, vì vậy bây giờ đầu óc có chút ngây ngốc, xem ra hắn phải giải thích rõ ràng hơn.

- Cảnh sát tỷ tỷ, lần này Ám Ảnh Đoàn chỉ phái đến một sát thủ, bây giờ sát thủ đã chết, ít nhất cũng phải vài ngày nữa mới có sát thủ xuất hiện, vì vậy bây giờ cô ấy rất an toàn.

Hạ Thiên dùng giọng kiên nhẫn giải thích.

Lãnh Băng Băng vẫn rất hoài nghi:

- Sao cậu biết không có sát thủ khác?

- Cảnh sát tỷ tỷ, Ám Ảnh Đoàn là tổ chức sát thủ mạnh nhất trên thế giới, nếu có người thuê bọn họ giết người thì sẽ không thuê tổ chức khác. Hơn nữa bây giờ Ám Ảnh Đoàn nhìn chằm chằm vào mục tiêu, những sát thủ khác cũng không dám động vào.

Hạ Thiên tiếp tục dùng giọng kiên nhẫn giải thích.

Vẻ mặt Lãnh Băng Băng nhìn Hạ Thiên càng thêm quái dị:

- Sao cậu biết rõ chuyện của Ám Ảnh Đoàn như vậy? Chẳng lẽ cậu cũng là sát thủ của Ám Ảnh Đoàn?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi biết về chị, điều này cũng không có nghĩa tôi là cảnh sát, tôi chỉ là chồng chị mà thôi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt hung hăng nhìn Hạ Thiên:

- Cậu nói bậy tôi sẽ đuổi ra khỏi phòng.

Hạ Thiên cảm thấy rất vô tội, hắn nào có nói bậy, hắn đều nói thật đấy thôi. Nhưng ngay sau đó hắn lại vui sướng, vì ý nghĩa lời nói của cảnh sát tỷ tỷ chính là bây giờ sẽ không đuổi hắn ra ngoài.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau dùng cơm nhé.

Hạ Thiên suy nghĩ, rõ ràng cảnh sát tỷ tỷ còn nợ hắn một bữa tối.

- Cậu muốn thì cứ đi một mình.

Lãnh Băng Băng tức giận nói, nàng bây giờ đang tị nạn, sao có thể ra ngoài dùng cơm?

Hạ Thiên thấy Lãnh Băng Băng không muốn ra ngoài vì vậy cũng chỉ biết ở trong phòng, một người ăn thì quá chán, hắn tình nguyện đói bụng ngồi với cảnh sát tỷ tỷ.

Nhưng Hạ Thiên tình nguyện chịu đói với Lãnh Băng Băng, nhưng Lãnh Băng Băng lại không muốn đói bụng cùng hắn. Một lát sau Lãnh Băng Băng gọi điện thoại cho nhân viên phục vụ để đưa cơm lên.

Lãnh Băng Băng cúp điện thoại rồi nhíu mày nhìn Hạ Thiên:

- Cậu muốn ăn cơm thì chính mình tự vào khách sạn mà ăn.

Hạ Thiên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lãnh Băng Băng:

- Cảnh sát tỷ tỷ, không phải chị vừa gọi cơm sao?

- Tôi chỉ gọi một phần.

Lãnh Băng Băng tức giận nói, lưu manh này chẳng lẽ cho nằng nàng có lòng tốt gọi cơm cho hắn sao?

- Không sao!

Hạ Thiên ra vẻ không quan tâm:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta cùng ăn một phần cơm là được.

Lãnh Băng Băng đang muốn mắng người nhưng lại cảm thấy lưu manh này da mặt quá dày, dù mắng mỏ thế nào cũng vô dụng. Bây giờ nàng cũng không muốn tức giận với người này, vì vậy nàng cầm điện thoại gọi cho quầy phục vụ để mang thêm một phần cơm chiên, còn Hạ Thiên có thích ăn cơm chiên hay không thì chẳng cần quan tâm, nàng chỉ cần bảo đảm đối phương không cướp cơm của mình là được.

Có lẽ vừa rồi Hạ Thiên vừa mới giúp đỡ Lãnh Băng Băng, vì vậy bây giờ nàng cũng không cưỡng chế đuổi người, nàng tựa vào giường xem ti vi, bộ dạng mặc kệ Hạ Thiên.

Hạ Thiên không chịu nổi cô đơn vì vậy muốn bò lên giường, Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn hắn:

- Không muốn bị đuổi thì phải thành thật một chút, không được lên đây.

Hạ Thiên có chút buồn bực, xem ra cảnh sát tỷ tỷ muốn mướn phòng nhưng lại không muốn lên giường.

Nhưng sau đó Hạ Thiên lại tự an ủi chính mình, không sao, chỉ cần mướn phòng, sớm muộn gì cũng sẽ lên giường. Có lẽ cảnh sát tỷ tỷ còn đang ngại ngùng, đợi đến đêm tối lửa tắt đèn thì sẽ hết ngay.

Tiếng đập cửa vang lên, Hạ Thiên chạy ra mở cửa, đúng như lời hắn dự đoán, là nhân viên phục vụ đưa cơm chiên lên. Sau khi ký vào phiếu thì nhân viên phục vụ bị đuổi đi, Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng bắt đầu một bữa tối không ánh nến.

Khẩu vị của Lãnh Băng Băng rất tốt, nàng tiêu diệt một dĩa cơm chiên, rõ ràng những sự việc vừa xảy ra không ảnh hưởng đến nàng. Ngược lại Hạ Thiên lại không thể nuốt cơm chiên, dĩa cơm chiên ba mươi đồng này thậm chí còn dở hơn cả thức ăn nhanh mười đồng.

Lãnh Băng Băng ăn xong bữa cơm tối thì xem ti vi, trên ti vi không có gì hấp dẫn nhưng nàng xem rất say sưa. Hạ Thiên nhàm chán cũng phải xem cùng nàng, nhưng một lúc sau hắn đã không thể nhịn được nữa. Nhân vật nam trong phim quá vô dụng, không tán đổ được hai cô nàng, đúng là quá mức đáng xem thường.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị không tắm sao?

Một lát sau Hạ Thiên bắt đầu giật dây để Lãnh Băng Băng đi tắm rửa, như vậy không chừng hắn sẽ có cơ hội tắm uyên ương với cảnh sát tỷ tỷ.

Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn hắn rồi tiếp tục xem ti vi.

- Cảnh sát tỷ tỷ, đổi kênh được không?

Một lát sau Hạ Thiên mở miệng nói, kênh này đúng là khó xem, hắn tình nguyện xem phim cừu non và sói già còn hơn.

Lãnh Băng Băng lần này dứt khoát bỏ qua Hạ Thiên, xem hắn như không khí.

Vài phút sau Hạ Thiên bắt đầu nhắc nhở Lãnh Băng Băng:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị nên điện thoại cho chú Triệu, bây giờ đã qua hai giờ rồi.

Lần này Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng có phản ứng, nàng nhìn đồng hồ, phát hiện Hạ Thiên nói không sai, bây giờ đã qua hai giờ. Vì vậy nàng mới lấy điện thoại, mở nguồn và gọi điện.

- Chú Triệu, là cháu.

Điện thoại được nối thông rất nhanh.

- Băng Băng, chú đã xem xét vụ này, là Quách Hạo tự chủ trương, cháu yên tâm, không có gì. Ngày mai cháu có thể đi làm bình thường, ủy ban kỷ luật sẽ không đến làm phiền.

Đầu bên kia vang lên một âm thanh ôn hòa.

- Cám ơn chú Triệu.

Lãnh Băng Băng khẽ thở ra nhưng vẫn có chút lo lắng:

- Chú Triệu, Quách Hạo đang ở trong bệnh viện sao? Bọn họ có việc gì không?

- Không có gì, cũng đã tỉnh lại, cháu đừng lo, việc này không liên quan gì đến cháu, dù bọn họ thật sự có chuyện không hay thì cũng chẳng sao.

Chú Triệu an ủi Lãnh Băng Băng.

Chú Triệu có chút chần chừ rồi hỏi Lãnh Băng Băng một câu:

- Đúng rồi, chú cũng đã nghe nói về chuyện hôm nay, Hạ Thiên kia đang ở cùng với cháu sao?

- Đúng vậy, chú Triệu, hắn đang ở đây.

Lãnh Băng Băng cũng không giấu diếm.

- Băng Băng, tuy ủy ban kỷ luật không tìm cháu làm phiền nhưng dạo này cháu nên cẩn thận, có rất nhiều người thấy Hạ Vân Sơn đã ngã, nghĩ rằng cháu không có hậu trường, có thể làm gì thì làm.

Chú Triệu có chút trầm ngâm:

- Tiểu tử Hạ Thiên rất có bản lĩnh, nếu có hắn ở bên cạnh thì cháu sẽ an toàn.

- Chú Triệu, có phải chú được nghe tin tức gì đó không?

Lãnh Băng Băng không nhịn được phải hỏi.

- Chú cũng đang nghi ngờ sự xác thật của thông tin, nghe nói Quách Hạo đi rất gần với Đổng Lâm, sự việc hôm nay có lẽ là Đổng Lâm làm phiền cháu.

Chú Triệu trầm ngâm nói:

- Vì không có chứng cứ nên chú cũng không tìm Đổng Lâm, vì vậy cháu cẩn thận một chút.

- Được, cảm ơn chú Triệu.

Lãnh Băng Băng đáp.

- Vậy thì được, cứ như thế, điện thoại của cháu cũng không cần phải tắt đi, nếu có rãnh thì đến nhà chú dùng cơm.

Chú Triệu nói, sau đó cúp điện thoại

Mà lúc này Hạ Thiên ở bên cạnh cũng không nhịn được phải hỏi một câu:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chú Triệu kia rốt cuộc là ai?

Chương 177: Nằm ngủ ôm người đẹp băng giá

- Chú Triệu là bí thư thị ủy thành phố Giang Hải, là Triệu Bỉnh Lương.

Lãnh Băng Băng nhìn Hạ Thiên:

- Chú ấy là cha của Triệu Thanh Thanh.

- À, là cha của Triệu Thanh Thanh, hèn gì rất quen thuộc với chị.

Hạ Thiên thuận miệng nói, rõ ràng hắn cũng quá để ý đến thân phận của Triệu Bỉnh Lương.

Hạ Thiên dừng lại một chút rồi dùng giọng tò mò hỏi:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tên Đổng Lâm kia là ai? Hắn có cừu oán với chị sao?

- Đổng Lâm bây giờ là phó phòng công an tỉnh, trước kia khi hắn còn là phó chủ tịch thành phố Giang Hải thì động tay động chân với tôi, bị tôi cho một bạt tai.

Bây giờ tâm tình của Lãnh Băng Băng rất tốt, tất nhiên cũng hào hứng trả lời vấn đề của Hạ Thiên.

Tuy Triệu Bỉnh Lương nói đó chỉ là suy đoán, nhưng Lãnh Băng Băng biết Triệu Bỉnh Lương sẽ không suy đoán lung tung, chuyện này có ít nhất chín phần là thật. Nếu thật sự là như vậy thì hôm nay nàng rơi vào trong tay Quách Hạo, chỉ sợ sẽ rơi vào tay Đổng Lâm, đến lúc đó sự việc sẽ còn nghiêm trọng hơn những gì nàng suy đoán. Nàng nghĩ như vậy mà trong lòng không khỏi có chút cảm kích Hạ Thiên, lưu manh này đã cứu nàng một lần.

Hạ Thiên nghe được lời nói của Lãnh Băng Băng thì rất bất mãn với tên Đổng Lâm kia, dám động tay động chân với cảnh sát tỷ tỷ xinh đẹp khêu gợi của hắn, tên này đúng là không biết sống chết.

- Cảnh sát tỷ tỷ, tên khốn Đổng Lâm kia ở đâu? Tôi muốn đi dạy bảo hắn một bài học.

Hạ Thiên tức giận hỏi.

Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, nàng tức giận nói:

- Cậu đừng chạy đi tìm việc, cậu ngoài việc đánh người thì còn biết làm gì không?

- Tôi còn biết giết người, biết cứu người. Cảnh sát tỷ tỷ, cha của Triệu Thanh Thanh nói sắc quỷ Đổng Lâm sẽ tìm chị, tôi sao có thể bỏ mặc được? Tôi muốn xử lý hắn, để hắn không có cách nào làm phiền chị, như vậy chị sẽ an toàn.

Hạ Thiên nhanh chóng nói, hắn đã quyết định vì cảnh sát tỷ tỷ mà xử lý tên Đổng Lâm kia, chấm dứt hậu hoạn.

- Cậu dám giết người thì tôi sẽ túm vào cục cảnh sát.

Lãnh Băng Băng tức giận nói, Hạ Thiên này luôn mồn nói xử lý người khác mà không quan tâm đến một cảnh sát như nàng ở bên cạnh, đúng là coi thường một đội trưởng cảnh sát đại danh vang dội như nàng.

Hạ Thiên dùng ánh mắt vô tội nhìn Lãnh Băng Băng:

- Tôi đã nói muốn giết người đâu.

- Cậu vừa nói muốn xử lý Đổng Lâm, bây giờ lại không thừa nhận sao?

Lãnh Băng Băng tức giận nói.

- Xử lý cũng không phải là giết, ví dụ như xử lý Kỷ Minh vậy, đó cũng là xử lý thôi.

Hạ Thiên giải thích.

Vẻ mặt Lãnh Băng Băng hòa hoãn trở lại, nàng hừ một tiếng:

- Đổng Lâm dù háo sắc nhưng không có vấn đề gì khó khăn về kiều thị, nếu muốn tìm được căn cứ hắn tham ô thì không dễ dàng gì.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chẳng lẽ căn cứ theo tính nết háo sắc của hắn không được sao?

Hạ Thiên dùng giọng kỳ quái hỏi.

Lãnh Băng Băng lắc đầu:

- Cậu không hiểu, nếu chỉ là tác phong cuộc sống có vấn đề thì khó thể vặn ngã loại quan viên như Đổng Lâm.

Hạ Thiên gãi đầu, nói như vậy chẳng lẽ không tìm được phương pháp thích hợp để xử lý tên khốn Đổng Lâm kia sao?

Nhưng cảnh sát tỷ tỷ khong cho hắn dùng biện pháp vũ lực, hay là không nên nói ra, để ngày mai lén đi làm là được.

- Bây giờ tôi không sao, cậu cũng không cần bảo vệ, cậu có thể đi được rồi.

Lãnh Băng Băng nói thêm.

Hạ Thiên tranh thủ thời gian lắc đầu:

- Tất nhiên không được, cha của Triệu Thanh Thanh đã nói chị không an toàn, vì vậy tôi phải ở đây với chị.

Lãnh Băng Băng tức giận nhảy xuống giường:

- Cậu không đi thì tôi đi.

- Cảnh sát tỷ tỷ, dù chị đi đâu thì tôi cũng sẽ đi theo, tôi phải bảo vệ chị.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Lãnh Băng Băng vừa đi đến cửa, nàng nghe được câu nói này thì lập tức bỏ đi ý nghĩ đi về nhà, vì nàng tin tên lưu manh này nói được làm được, sợ rằng hắn sẽ quấn lấy nàng.

Lãnh Băng Băng tức giận leo lên giường, nàng không để ý đến Hạ Thiên, nàng tiếp tục xem ti vi.

Còn Hạ Thiên, hắn chỉ biết cầm ghế ngồi bên giường, chuẩn bị đánh du kích với Lãnh Băng Băng, đợi khi nàng ngủ thì hắn có thể bò lên giường.

Vài giờ sau Lãnh Băng Băng xem ti vi rất có hương vị, Hạ Thiên thì cảm thấy cực kỳ gian khổ, vì hắn rất ghét xem phim truyền hình. Khi thời gian dần trôi qua thì tinh thần Lãnh Băng Băng càng ngày càng tốt, nàng cũng không có ý muốn ngủ, Hạ Thiên bắt đầu ngáp liên tục, hắn có vẻ không chịu được.

Hạ Thiên thấy đã mười một giờ thì cuối cùng cũng không nhịn được, hắn ngáp một cái:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi đi ngủ trước.

Hạ Thiên chỗ nào cũng có thể ngủ được, vì vậy hắn nằm xuống sàn nhà ngủ ngon lành. Mà Lãnh Băng Băng thì tiếp tục xem phim, nàng có vẻ rất tỉnh táo, vì vậy trận đánh lâu dài của Hạ Thiên cũng chấm dứt trong thất bại.

Không biết Hạ Thiên ngủ được bao lâu thì tỉnh lại, hắn quay đầu nhìn lên giường, đèn trên giường vẫn sáng, Lãnh Băng Băng đã ngủ. Nhưng nàng đang mơ, thi thoảng lại nói mớ:

- Mẹ...Đừng đi...Đừng... ....

- Cảnh sát tỷ tỷ hình như đang nằm mớ!

Hạ Thiên lầm bầm, Lãnh Băng Băng tuy nhắm mắt nhưng vẻ mặt rất hoảng sợ. Chỉ cần liên tưởng đến lời nói vừa rồi thì Hạ Thiên có thể đoán nàng đang nằm ác mộng.

Hạ Thiên dùng hai ngón tay khẽ ấn lên đầu Lãnh Băng Băng, hắn lẩm bẩm:

- Cảnh sát tỷ tỷ đừng sợ, dù nằm mơ thì tôi cũng có thể bảo vệ chị.

Hạ Thiên dùng động tác dịu dàng mát xa đầu cho Lãnh Băng Băng, vô tình Lãnh Băng Băng đã không còn phát ra tiếng nói mớ, mà lông mày nhíu lại cũng dần giãn ra, vẻ mặt hoảng sợ cũng dần hòa hoãn trở lại. Lúc này tiếng hít thở của nàng dần nhẹ lại, càng ngày càng dài, cuối cùng tiến vào trong giấc ngủ say.

Hạ Thiên tiếp tục xoa bóp thêm một phút đồng hồ mới dừng lại, sau đó hắn cũng nằm xuống nền đất. Hắn suy nghĩ một lúc mà cảm thấy như vậy là không tốt, vì vậy hắn tiến lên nằm bên cạnh Lãnh Băng Băng, hắ kéo hai tay nàng, đểhai tay ôm quanh người hắn.

Cuối cùng Hạ Thiên lại dùng hai tay ôm Lãnh Băng Băng, đồng thời hắn cũng lầm bầm:

- Cảnh sát tỷ tỷ, đây là chị ôm tôi trước, chị ôm tôi thì tất nhiên tôi phải ôm lại. Ừ, như vậy là được, tôi ngủ đây.

Hạ Thiên nhắm mắt, ngay sau đó hắn tiến vào giấc mộng đẹp.

... ....

Lãnh Băng Băng nằm ngủ gặp một giấc mơ, nàng thấy mình đang còn bé, đang nằm trong ngực mẹ ngủ rất ngon.

Khi Lãnh Băng Băng mê man tỉnh lại thì vẫn cảm thấy ấm áp, sau khi mẹ ra đi thì nàng chưa từng được ngủ ngon như hôm nay. Nàng cảm thấy mẹ giống như còn ôm mình, mà nàng cũng đang ôm mẹ, thân thể mẹ mát lạnh, cảmg giác rất thoải mái.

- Cảm giác rất chân thật.

Trong đầu Lãnh Băng Băng bùng lên ý nghĩ này, sau đó nàng nhanh chóng tỉnh lại. Nàng cảm thấy cảm giác chân thật, rõ ràng là thật, đúng lúc này nàng mới cảm thấy mình đang ôm một người, mà eo nàng cũng đang được một người ôm chặt.

- Á... ....

Lãnh Băng Băng mở to mắt, nàng nhìn gương mặt quen thuộc ở gần trong gang tấc, vì vậy mà không khỏi thét lên kinh thiên động địa:

- Lưu manh đáng chết, cậu làm gì tôi?

Tiếng thét chói tai hoàn toàn đánh thức Hạ Thiên, hắn mở to mắt nở nụ cười sáng lạn với Lãnh Băng Băng:

- Cảnh sát tỷ tỷ, vẫn còn sớm mà.

- Sớm cái đầu cậu, buông tôi ra.

Lãnh Băng Băng tức giận hét lên, nàng vùng vẫy nhưng Hạ Thiên ôm quá chặt, nàng cũng không thể làm gì được. Cũng may nàng phát hiện quần áo trên người mình vẫn còn chỉnh tề, điều này làm nàng cảm thấy yên tâm hơn, ít nhất tình huống nghiêm trọng còn chưa xuất hiện.

- Này, cảnh sát tỷ tỷ, tối qua chị gặp ác mộng, tôi giúp chị mát xa, vì vậy mới ngủ ngon hơn. Nào ngờ lúc đó chị ôm lấy tôi không buông, tôi cũng chỉ biết nằm ở bên cạnh mà thôi.

Hạ Thiên ra vẻ rất vô tội, hắn cũng không buông Lãnh Băng Băng ra ngay.

- Hừ, nói bậy.

Lãnh Băng Băng cực kỳ tức giận, nàng mắng lớn:

- Chiêu thức lừa đảo này của cậu lừa gạt được tôi sao? Nhất định là cậu cố ý đặt tay tôi lên người, trước nay tôi ngủ chưa từng dùng gối ôm, sao có thể vung tay ôm cậu?

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị không thích gối ôm, như vậy cũng không có nghĩa là thích ôm người, sợ rằng còn thích ôm tôi.

Hạ Thiên nghiêm trang nói:

- Chị xem, chị ôm tôi ngủ rất thoải mái, đã ngủ đến trưa rồi.

- Cậu... ....

Lãnh Băng Băng cực kỳ tức giận:

- Lưu manh đáng chết, tóm lại thả tôi ra trước.

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi đã buông chị ra rồi mà, chị vẫn còn ôm tôi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Lãnh Băng Băng cực kỳ tức giận nhưng cũng phát hiện lưu manh kia nói không sai, không biết hắn đã buông eo nàng ra từ khi nào, mà nàng chỉ lo mắng người nhưng vẫn còn ôm hắn.

- Đợi lát nữa tôi sẽ tính sổ với cậu.

Lãnh Băng Băng tranh thủ thời gian buông Hạ Thiên ra, nàng nhảy dựng lên giường rồi tỉ mỉ kiểm tra y phục. Sau khi xác định không có vấn đề thì mới tức giận đi vào nhà vệ sinh. Nàng nhìn đồng hồ thì phát hiện Hạ Thiên không lừa mình, bây giờ đã là giữa trưa, rõ ràng nàng ngủ đến tận bây giờ, đây là chuyện vài chục năm chưa từng có.

Hạ Thiên ngồi dậy trên giường, hắn lẩm bẩm:

- Cuối cùng cũng ôm cảnh sát tỷ tỷ ngủ được một đêm, đáng tiếc là tối qua cảnh sát tỷ tỷ còn mặc quần áo, không biết đến khi nào mới trần truồng ôm nhau ngủ đây?

Chuông điện thoại vang lên nhưng đây không phải là điện thoại của Hạ Thiên, là điện thoại của Lãnh Băng Băng.

Lãnh Băng Băng đi vào nhà vệ sinh chưa ra, Hạ Thiên cầm lấy điện thoại rồi nhấn nút nghe.

- Này, ai vậy?

Hạ Thiên hỏi, vì trên điện thoại cũng không hiện tên.

- Anh là ai?

Đầu bên kia vang lên một giọng nói không vui:

- Lãnh Băng Băng đâu? Tôi muốn gặp cô ấy?

- Này, anh tìm vợ tôi làm gì?

Hạ Thiên bất mãn nói.

- Vợ anh? Anh là bạn trai của Lãnh Băng Băng sao?

Đầu bên kia chợt sững sờ:

- Sao tôi không nghe nói cô ấy có bạn trai?

- Liên quan gì đến anh? Rốt cuộc anh là ai? Nếu không nói tên thì tôi cúp điện thoại.

Hạ Thiên mất kiên nhẫn.

- Cậu nói chuyện với ai vậy?

Người ở đầu dây bên kia giận tím mặt:

- Mau đưa điện thoại cho Lãnh Băng Băng, nếu không tự nhận lấy hậu quả.

Chương 178: Hạ Thiên hành động

- Thằng khùng!

Hạ Thiên mắng một câu rồi cúp điện thoại, đúng là một thằng điên, dám uy hiếp hắn, nếu không phải đang nói chuyện điện thoại thì hắn đập cho chết tươi rồi.

Điện thoại lại vang lên, Hạ Thiên cầm lên xem, vẫn là số điện thoại vừa rồi.

- Này, gọi hoài thế mày?

Hạ Thiên nhận lấy điện thoại thì mắng ngay, thằng này đúng là đáng ghét.

- Tôi là Đổng Lâm, nói Lãnh Băng Băng nhận điện thoại ngay.

Đầu dây bên kia vang lên một âm thanh tức giận.

"Đổng Lâm sao?"

Hạ Thiên nghe thấy cái tên này thì chợt có hứng thú:

- Thì ra là thằng Đổng Lâm ngu ngốc kia sao? Mày là thằng bố láo bị vợ tao xáng cho một bạt tai phải không?

- Mày, mày dám mắng tao à?

Đổng Lâm tức giận đến mức giọng nói run rẩy:

- Tốt, rất tốt, nói cho mày biết, trừ khi Lãnh Băng Băng cầu xin tao, nếu không tao sẽ không bỏ qua cho bọn mày.

- Này, thằng ngu, dù mày cầu xin thì tao cũng không bỏ qua, mày là thằng ngu dám có ý với vợ tao, tắm rửa sạch sẽ chuẩn bị để anh cho lên thớt.

Hạ Thiên mắng Đổng Lâm xong thì cúp điện thoại.

Lúc này Đổng Lâm cũng không gọi lại, cũng không biết có phải tức chết rồi hay không?

Lãnh Băng Băng lúc này mới từ trong nhà vệ sinh đi ra:

- Có phải vừa rồi điện thoại của tôi đổ chuông không?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên gật đầu:

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi giúp chị nhận máy.

- Này, ai cho cậu nhận điện thoại?

Lãnh Băng Băng có chút căm tức, ngay sau đó lại hỏi:

- Ai điện thoại đến?

- À, là thằng Đổng Lâm ngu ngốc, mới bị tôi mắng cho một trận.

Hạ Thiên tùy ý trả lời.

- Cái gì, cậu mắng Đổng Lâm sao?

Lãnh Băng Băng rất tức giận:

- Cậu có bệnh sao? Cậu mắng hắn làm gì?

- Ai bảo hắn ngu ngốc dám uy hiếp tôi, còn nói cái gì phải cầu xin, đúng là không muốn sống, dám bắt vợ tôi phải cầu xin. Nếu hắn ở trước mặt thì đã bị tôi đánh cho một trận rồi.

Hạ Thiên dùng giọng bất mãn nói.

- Tôi không phải vợ cậu.

Lãnh Băng Băng tức giận nói, cuối cùng nàng nhịn không được phải hỏi một câu:

- Đổng Lâm nói tôi đi cầu xin hắn sao?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên gật đầu:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị cũng đừng đi cầu xin hắn, đừng sợ hắn, cứ để tôi đi xử lý là được.

- Không cần cậu quan tâm.

Lãnh Băng Băng tức giận nói:

- Tôi sẽ không đi cầu xin hắn, cũng không cần cậu giúp tôi.

Lãnh Băng Băng cầm lấy điện thoại, nàng thu dọn vài thứ rồi đi ra khỏi cửa:

- Trước tiên tôi đến cục cảnh sát, cậu đừng đến làm phiền tôi.

Lãnh Băng Băng mở cửa rồi nhanh chóng bỏ đi, nhưng khi đến thang máy nàng cũng nhịn không được phải quay đầu nhìn lại. Khi thấy Hạ Thiên không đuổi đến thì cảm thấy may mắn, trong lòng cũng có chút mất mát.

Khi Lãnh Băng Băng rời khỏi khách sạn thì Hạ Thiên đang điện thoại cho Kiều Đông Hải.

- Hạ Thiên, nghe nói tối qua cậu ở cùng một chỗ với Lãnh Băng Băng sao?

Kiều Đông Hải nhận được điện thoại của Hạ Thiên mà cảm thấy rất bất ngờ.

- Đúng vậy, chúng tôi vào mướn phòng khách sạn.

Hạ Thiên trả lời rất thành thật.

Kiều Đông Hải ở bên kia trầm mặc ba mươi giây, sau đó hắn nói một câu:

- Cậu thật lợi hại.

- Anh có biết Đổng Lâm không?

Hạ Thiên hỏi.

- Đổng Lâm sao? Mà Đổng Lâm nào?

Kiều Đông Hải hỏi ngược lại.

- Chính là tên khốn phó phòng gì đó, trước kia hắn là phó chủ tịch thành phố Giang Hải.

Hạ Thiên trả lời.

Kiều Đông Hải lập tức hiểu rõ:

- À, là tên bị Lãnh Băng Băng cho một bạt tai à? Có, tôi có biết tên này. Đây là một lão sắc quỷ, đặc biệt yêu thích nữ cảnh sát, vì vậy lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lãnh Băng Băng thì đã động tay động chân, kết quả là bị người đẹp băng giá xáng cho một bạt tai. Nhưng lão sắc quỷ này lại nhân họa đắc phúc, bây giờ làm đến phó phòng công an tỉnh, có một đám nữ cảnh sát thủ hạ, cũng không biết đã kéo bao em cảnh sát lên giường.

Kiều Đông Hải dừng lại một chút rồi nói:

- Hạ Thiên, cậu tìm Đổng Lâm làm gì?

- À, thằng ngu này muốn gây phiền toái cho cảnh sát tỷ tỷ, tôi muốn xử lý hắn trước.

Hạ Thiên nhanh chóng nói:

- Nhưng tôi không biết hắn, cũng không biết hắn ở đâu, vì vậy anh phải tìm được hắn, sau đó bắt hắn cho tôi.

Kiều Đông Hải càng hoảng sợ:

- Cậu muốn giết Đổng Lâm sao?

- Đúng vậy, vừa rồi hắn còn uy hiếp tôi qua điện thoại, tôi mặc kệ hắn là ai, nếu không ra tay thì kẻ khác lại sợ tôi dễ ức hiếp.

Hạ Thiên nói.

Kiều Đông Hải không khỏi sững sờ:

- Hắn uy hiếp cậu trong điện thoại sao? Hạ Thiên, nói rõ ràng một chút, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Hạ Thiên cũng không giấu, hắn nói rõ chuyện vừa xảy ra cho Kiều Đông Hải, nhưng Kiều Đông Hải cũng không nói gì. Đổng Lâm vốn điện thoại cho Lãnh Băng Băng, đối phương không ngờ Hạ Thiên nhận điện thoại, lại bị mắng một trận, vì vậy không uy hiếp mới là lạ.

- Hạ Thiên, không phải Tiểu Kiều đã nói với cậu không được tùy tiện giết người rồi sao?

Kiều Đông Hải không hy vọng Hạ Thiên sẽ giết người, nếu đường đường là phó phòng công an tỉnh bị giết, như vậy chỉ sợ không phải là chuyện của thành phố Giang Hải. Nếu sự việc náo loạn, dù không có chứng cứ Hạ Thiên giết người, nhưng đây là điều cực kỳ bất lợi cho Kiều gia.

- Cảnh sát tỷ tỷ nói tên Đổng Lâm kia không có vấn đề về kinh tế, còn nói là tác phong khó thể vặn ngã đối phương, vì vậy ngoài việc xử lý còn biết làm sao được nữa?

Hạ Thiên cũng không muốn giết người, nhưng nếu bây giờ vào thế bí thì Tiểu Kiều cũng không trách hắn.

- Thật ra vấn đề tác phong cũng không phải không bị vặn ngã. À, Hạ Thiên, tôi có biện pháp rồi. Thế này nhé, cậu chờ tôi ở khách sạn, tôi sẽ đến đón cậu, một lát nữa tôi sẽ nói biện pháp cụ thể.

Kiều Đông Hải trầm ngâm rồi nói.

- Được rồi.

Hạ Thiên cũng không có ý kiến gì với vấn đề này.

Hạ Thiên cúp điện thoại mà xuống lầu, sau đó hắn đứng ở cổng khách sạn chờ Kiều Đông Hải.

Kiều Đông Hải cũng đến rất nhanh, một lúc sau chiếc Cadillac đã xuất hiện trước cổng khách sạn Khải Duyệt. Hắn nói Hạ Thiên lên xe, ngay sau đó xe chạy đi, hắn vừa lái xe vừa nói rõ kế hoạch.

Kế hoạch của Kiều Đông Hải thật ra cũng không có gì phức tạp, Đổng Lâm là lão sắc quỷ, là kẻ thường xuyên gây họa cho nữ cảnh sát. Chỉ cần Hạ Thiên lợi dụng nhược điểm này, chỉ cần quay phim tình cảnh Đổng Lâm đang lăn lộn với một nữ cảnh sát, sau đó phát lên mạng. Đợi đến khi ảnh hưởng của vụ này mở rộng, hơn nữa còn có Kiều Chấn Quốc thúc đẩy, Đổng Lâm coi như xong.

Chỉ cần theo dõi Đổng Lâm thì chắc chắn sẽ bắt được cơ hội tên này chơi bời với nữ cảnh sát, mà khó khăn duy nhất của kế hoạch chính là làm sao để quay phim lại. Nhưng có một cao thủ như Hạ Thiên thì khó khăn cũng không tính là khó khăn, mà khó khăn nhất lại chính là dạy cho Hạ Thiên biết cách sử dụng máy quay.

... ....

Bây giờ trong lòng Đổng Lâm đang bùng lên ngọn lửa tức giận, từ lần đầu tiên được gặp Lãnh Băng Băng thì hắn đã nhớ rõ dáng người và gương mặt xnh đẹp của nữ cảnh sát gợi cảm kia, nếu hắn chụp được nàng, hắn sẽ lợi dụng thân phận phó phòng công an tỉnh mà ép vào khuôn khổ. Nào ngờ trước đó hắn bị nàng xáng cho một bạt tai, sau đó cũng không còn giữ chắc phó chủ tịch, bị điều lên phòng công an.

Sau khi bị đánh thì Đổng Lâm biết Lãnh Băng Băng có hậu trường là Hạ Vân Sơn hùng mạnh, vì vậy hắn đành phải nén giận, coi như ẩn nhẫn vài năm và đến tận bây giờ.

Khi tin tức Hạ Vân Sơn gặp chuyện không may lọt vào tai thì Đổng Lâm cực kỳ vui sướng, ngọn lửa dâm tục đã chôn giấu ở tận đáy lòng cũng bùng lên khó thể ức chế. Lần này hắn nhất định phải chụp bằng được Lãnh Băng Băng vào tay.

Dựa theo kế hoạch, trước tiên Đổng Lâm sẽ cho Quách Hạo kỷ luật Lãnh Băng Băng, sau đó sẽ xuất hiện trước mặt nàng như một đấng cứu thế. Nếu Lãnh Băng Băng muốn khôi phục tự do thì phải ngoan ngoãn lên giường với hắn. Nhưng hắn không ngờ Quách Hạo lại thất bại, dù hắn không biết vì sao đối phương thất bại nhưng cũng chẳng sao, nếu không có hậu trường là Hạ Vân Sơn thì Lãnh Băng Băng chỉ là một đội trưởng cảnh sát hình sự bình thường, mà hắn lại là phó phòng công an tỉnh. Hắn muốn một cảnh sát hình sự nho nhỏ đi vào khuôn khổ là chuyện rất dễ dàng.

Khi Đổng Lâm điện thoại thì muốn thầm ra ám hiệu cho Lãnh Băng Băng, nào ngờ nàng không nhận điện thoại, ngược lại hắn còn bị bạn trai của đối phương mắng xối xả, điều này làm hắn cực kỳ tức giận. Hắn tức tối cũng không phải bị mắng, nguyên nhân là vì tên khốn kia đã hái được Lãnh Băng Băng, đây là chuyện hắn khó thể chịu đựng.

Đổng Lâm cảm thấy tà hỏa bốc lên đầu và phải phát tiết, điều này làm hắn nghĩ đến một người, là Dương Nhạc. Trong cục cảnh sát thành phố Giang Hải, người đứng đầu là người đẹp băng giá thì thứ hai là Dương Nhạc, rõ ràng trong suy nghĩ của Đổng Lâm thì Dương Nhạc chỉ là hàng thứ phẩm thay thế cho Lãnh Băng Băng. Dù người này không đẹp như Lãnh Băng Băng, cũng không có dáng người bốc lửa và sự gợi cảm khủng bố của Lãnh Băng Băng, nhưng chỉ cần xếp vị trí thứ hai sau người đẹp băng giá cũng là quá đủ.

Đổng Lâm đang định đợi đến tối mới phát tiết trên người Dương Nhạc, nhưng đến bốn giờ chiều thì hắn đã phát hiện mình không thể nhịn được. Vì vậy hắn điện thoại cho Dương Nhạc, sau đó lấy cớ rời khỏi phòng làm việc.

Nửa giờ sau Đổng Lâm vội vàng đến khách sạn Lam Thiên, Dương Nhạc đã sớm chờ trong phòng. Đổng Lâm nhìn thấy nàng thì phóng đến vật ngửa lên giường như hổ đói vồ mồi.

Đổng Lâm nhanh chóng kéo quần Dương Nhạc, hắn vẫn để mặc áo trên người nàng. Sau đó hắn đưa cây sắt đã sớm điên cuồng vì dục hỏa đâm vào người Dương Nhạc, ngay sau đó hắn trở nên cuồng loạn.

- Lãnh Băng Băng, tôi cho cô chết... ....

- Lãnh Băng Băng, cho cô chết... ....

Đổng Lâm vừa lên xuống ra vào trên người Dương Nhạc vừa mắng Lãnh Băng Băng, khoảnh khắc này hắn giống như đã toàn toàn xem người phụ nữ oằn oại bên dưới là Lãnh Băng Băng.

Dương Nhạc hình như cũng không quan tâm, nàng rên rỉ rất phóng đãng, không những phối hợp mạnh với động tác của Đổng Lâm, còn phối hợp với tâm lý biến thái của đối phương.

- Hự... ....

Trong cổ họng Đổng Lâm phát ra một tiếng gầm, thân thể đột nhiên run lên rồi đổ sập xuống.

"Đúng là vô dụng!"

Dương Nhạc thầm mắng một câu, nhưng ngoài miệng lại ỏn ẻn nói:

- Đổng ca, anh thật lợi hại... ....

Đổng Lâm không có chút phản ứng nào, Dương Nhạc không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, nàng nghiêng người xem xét mà vẻ mặt lập tức tái nhợt. Lúc này Đổng Lâm đang trợn trừng mắt, hai trong đen không nhúc nhích, vì vậy mà Dương Nhạc cẩn thận dùng tay thăm dò chóp mũi của đối phương. Khoảnh khắc này cả người nàng như đơ ra, hô hấp ngừng lại, trống ngực đập lên điên cuồng.

Chương 179: Thượng mã phong

- Á... ....

Dương Nhạc cuối cùng cũng đưa tay khỏi mũi Đổng Lâm, sau đó nàng phát ra một tiếng thét kinh thiên động địa.

Ngoài cửa sổ lóe lên bóng người rồi biến mất.

Vài chục giây sau, Kiều Đông Hải ngồi trong chiếc Cadillac nhìn Hạ Thiên mở cửa bước vào, Kiều Đông Hải dùng giọng hưng phấn hỏi:

- Quay xong chưa?

- Đã quay xong, nhưng không cần dùng nữa rồi.

Kiều Đông Hải chợt ngây người, hắn nhận lấy camera rồi hỏi:

- Sao lại không dùng được?

- Đổng Lâm ngu ngốc đã chết rồi, tất nhiên sẽ không dùng được nữa.

Hạ Thiên không đếm xỉa.

Kiều Đông Hải lập tức lắp bắp kinh hãi:

- Chết rồi sao? Hạ Thiên, không phải cậu quay phim à? Sao lại giết hắn?

Hạ Thiên ra vẻ vô tội:

- Thằng ngu kia thượng mã phong mà chết, không liên quan gì đến tôi.

- Thượng mã phong sao?

Vẻ mặt Kiều Đông Hải chợt trở nên cổ quái, hắn cũng không tin Đổng Lâm thượng mã phong trùng hợp như vậy. Dù thật sự là thượng mã phong thì chắn chắn cũng bị Hạ Thiên động tay động chân. Kiều Đông Hải nghĩ mãi mà không rõ, vì sao Hạ Thiên vốn không muốn giết người nhưng vẫn ra tay giết Đổng Lâm?

Kiều Đông Hải mở máy quay, hắn nhìn tình cảnh nóng bỏng ở bên trong, sau đó nghe được những âm thanh phát ra. Khi hắn nghe được ba chữ Lãnh Băng Băng thì cuối cùng cũng hiểu vì sao Hạ Thiên phải thay đổi ý nghĩ, thì ra Hạ Thiên thấy Đổng Lâm nói những lời khinh nhờn người phụ nữ của mình, vì vậy không thể tha thứ.

Kiều Đông Hải lấy điện thoại gọi cho vài người, hắn muốn sự việc Đổng Lâm chết được khuấy động, phải truyền ra tin tức Đổng Lâm chết vì thượng mã phong. Như vậy sẽ không ai điều tra Đổng Lâm chết thế nào, như vậy dù là Hạ Thiên hay Kiều gia cũng không liên quan.

Còn đoạn phim trong máy quay, Kiều Đông Hải suy nghĩ một chút rồi cắn răng xóa bỏ. Trong đoạn phim này Đổng Lâm gọi tên Lãnh Băng Băng, nếu được phát tán thì Lãnh Băng Băng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

Trong đầu Kiều Đông Hải lóe lên ý nghĩ Hạ Thiên biến một người đường đường là phó phòng công an tỉnh thành người chết trong nháy mắt, điều này làm hắn cảm thấy lạnh người. Hạ Thiên này nhìn có vẻ là vô hại nhưng khi ra tay thì rõ ràng không chớp mắt.

- Hạ Thiên, cậu đi đâu đây? Đến chỗ Tiểu Kiều sao?

Kiều Đông Hải nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, hắn cảm thấy mình không cần phải sợ Hạ Thiên, vì đây là em rể của hắn, là bạn cùng đường, cần gì phải lo lắng.

Hạ Thiên đang định nói chuyện thì điện thoại vang lên, người gọi đến là Tôn Hinh Hinh.

- Chị Hinh, nhớ tôi rồi sao?

Hạ Thiên nhận điện thoại, hắn cười hì hì nói.

- Tôi mà nhớ cậu sao?

Tôn Hinh Hinh gắt giọng, tiểu sắc lang kia dùng hai buổi tối làm nàng rả cả người, bây giờ nàng còn sợ nhìn thấy hắn.

- Chị Hinh, nhưng tôi nhớ chị, bây giờ chị đang ở đâu? Tôi tìm chị.

Hạ Thiên rất muốn ôm thân thể mềm mại của Tôn Hinh Hinh vào mỗi buổi tối, tuy ôm Tiểu Kiều cũng rất thoải mái, nhưng vấn đề là Tiểu Kiều thường xuyên không ngủ vào buổi tối.

- Tôi còn ở cửa hàng hoa, cậu đến đây đi.

Tôn Hinh Hinh nói.

- Được, tôi tới ngay.

Hạ Thiên lên tiếng, hắn cúp điện thoại, sau đó quay sang Kiều Đông Hải:

- Đưa tôi đến cửa hàng hoa Hinh Hinh.

Kiều Đông Hải đưa Hạ Thiên đến cửa hàng hoa thì chạy đi ngay, mà Hạ Thiên đi vào cửa hàng hoa, lúc này hắn phát hiện bên trong có một nhóm người, có cả Khổng Mính và Lam Trạch. Sau đó Hạ Thiên mới biết, thì ra Tôn Hinh Hinh gọi điện thoại chỉ vì Khổng Mính và Lam Trạch đến tìm.

Khổng Mính và Lam Trạch đã xin nghỉ việc, bây giờ hai người bắt đầu xây dựng công ty, vì đã quyết định Hạ Thiên là ông chủ nên bọn họ nghĩ rằng tên công ty phải do hắn quyết định.

Nhưng Hạ Thiên cũng không có hứng thú với vấn đề này, hắn chỉ muốn xuất tiền, cũng không quản chuyện. Chỉ cần Lam Trạch có thể nhanh chóng tìm được một nhóm hacker, sau đó cùng nhau hack được Tiểu Yêu Tinh, như vậy hắn sẽ cảm thấy đầu tư vài triệu rất đáng giá.

Tuy Hạ Thiên không hứng thú nhưng Khổng Mính và Lam Trạch rất muốn trưng cầu ý kiến của hắn, cuối cùng tên công ty được xác định là công ty TNHH kỹ thuật Lam Thiên. Vấn đề cổ phần cũng được phân chia rõ ràng, Lam Trạch và Khổng Mính chịu trách nhiệm kỹ thuật nên chiếm ba mươi phần trăm cổ phần, mà Hạ Thiên thì có bảy phần, xứng danh ông chủ.

Sau khi thương lượng tốt thì mọi người cùng ăn tối, sau đó chia ra mỗi người một ngã, Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh đưa Đinh Linh về khu Học Phủ Danh Uyển.

Thời gian cũng không còn sớm, chưa đến chín giờ Tôn Hinh Hinh đã vào phòng tắm rửa, tất nhiên Hạ Thiên cũng chỉ có thể ở trong phòng chờ đợi, khi cảm thấy chàn thì hắn mở máy vào QQ.

QQ của Hạ Thiên vẫn chỉ có hai người bạn, Hinh Hinh công chúa thì đang tắm, tất nhiên sẽ không thể trò chuyện. Vì quá nhàm chán nên hắn đành phải nói chuyện với Tiểu Yêu Tinh.

- Này, có phải em lại ẩn nick hay không?

Hạ Thiên gửi cho Tiểu Yêu Tinh một tin tức.

- Đại sắc lang, tôi rất bận, đừng làm phiền, nếu không tôi hack bây giờ.

Tiểu Yêu Tinh lập tức đưa đến một tin tức, nàng quả nhiên đang ẩn nick.

Hạ Thiên cảm thấy rất khó hiểu, Tiểu Yêu Tinh chiết tiệt này vãn uy hiếp bằng chiêu cũ, không thay đổi được sao?

Cũng may Tôn Hinh Hinh nhanh chóng tắm rửa xong và vào phòng, cảm giác khó hiểu của Hạ Thiên nhanh chóng biến mất. Hắn nhanh chóng bị Tôn Hinh Hinh bắt đi tắm rửa, khi hắn quay lại phòng thì Tôn Hinh Hinh đang chat với một người nào đó.

- Người này đúng là không biết xấu hổ.

Tôn Hinh Hinh lầm bầm tức tối:

- Tôi muốn cho hắn vào sổ đen.

- Chị Hinh, sao vậy?

Hạ Thiên nhảy lên giường ôm eo thon của Tôn Hinh Hinh rồi hỏi.

- Người này nói chuyện quá bậy bạ, mở miệng là qua đêm, đáng ghét, chỉ có quỷ mới cùng hắn ngủ qua đêm.

Tôn Hinh Hinh vừa nói vừa cho tên "đại gia đa tình" vào sổ đen.

- Chị Hinh, chờ chút.

Hạ Thiên cũng rất tức giận, tên khốn này dám nói với vợ mình như vậy, sao đơn giản bỏ qua được?

- Sao?

Tôn Hinh Hinh dùng giọng kỳ quái hỏi.

- Chị Hinh, chị giới thiệu Tiểu Yêu Tinh cho hắn, nói rằng chị có một cô em gái xinh đẹp rất thích ngủ qua đêm.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Tôn Hinh Hinh chợt ngẩn ngơ, ngay sau đó nàng nở nụ cười thản nhiên:

- Không ngờ cậu lại có ý kiến như vậy.

Tôn Hinh Hinh dựa theo yêu cầu của Hạ Thiên mà tiếp tục chát với tên "đại gia đa tình", sau đó giới thiệu số QQ của Tiểu Yêu Tinh cho đối phương.

Một phút sau biểu tượng của đại gia đa tình đã tắt ngúm.

- Ha ha, thằng ngu, chắc chắn đã bị Tiểu Yêu Tinh hack rồi.

Hạ Thiên rất đắc ý, chiêu thức mượn đao giết người này, không đúng, phải là mượn yêu tinh hack người này rất khôn khéo.

Nhưng Hạ Thiên vui mừng hơi sớm, ngay khi vừa dứt lời thì màn hình máy tính đã đen ngóm, bên trên lóe lên hai hàng chữ lớn: "Đại sắc lang, dám phá hỏng thanh danh của tôi."

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Chị Hinh, Tiểu Yêu Tinh sao biết được chuyện này do tôi làm?

- Có lẽ máy tính của mình bị cô ấy giám thị.

Tôn Hinh Hinh suy nghĩ một lúc rồi nói, ngoài điều này thì nàng không nghĩ ra nguyên nhân nào khác.

Hạ Thiên không tiếp tục vọc máy tính thì phải vọc người, hắn tiến vào sự nghiệp vĩ đại của nhân loại, cùng Tôn Hinh Hinh lên xuống ra vào đến nửa đêm.

... ....

- Ông xã, điện thoại kìa...Ông xã, điện thoại kìa... ....

Sáng sớm hôm sau, khi Hạ Thiên còn đang nằm trên thân thể trắng nõn mê người của Tôn Hinh Hinh mà chưa muốn thức dậy thì chuông điện thoại đã vang lên.

- Nhận điện thoại đi!

Tôn Hinh Hinh đẩy Hạ Thiên xuống, nàng nghe được giọng điện thoại này mà không được tự nhiên. Tất nhiên nàng nghe rõ đây là giọng nói của Kiều Tiểu Kiều, điều này làm nàng sinh ra cảm giác yêu đương vụng trộm.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị nhớ tôi không?

Hạ Thiên nhận điện thoại rồi cười hì hì hỏi, nhìn vào tên trên màn hình điện thoại thì biết Lãnh Băng Băng gọi đến.

Tôn Hinh Hinh không nhịn được phải cấu véo Hạ Thiên, tiểu sắc lang này quá kỳ cục, đang nằm trên người nàng mà còn tán tỉnh người khác.

- Cậu đến cục cảnh sát một chuyến, tôi trả tiền thuê phòng cho cậu.

Giọng nói của Lãnh Băng Băng có chút quái dị, nhưng nàng không nổi giận.

- Tôi sẽ qua.

Hạ Thiên cũng không muốn Lãnh Băng Băng trả tiền, đó là phòng hắn thuê, hắn cũng ở bên trong, hơn nữa còn ôm cảnh sát tỷ tỷ ngủ cả đêm, sao bây giờ lại bắt nàng trả tiền? Nếu hắn mướn phòng mà còn để cho vợ trả tiền thì nhất định sẽ bị xem thường, vợ cũng bỏ chạy sạch.

Nhưng có trả hay không cũng chẳng quan trọng, cảnh sát tỷ tỷ đã hẹn thì hắn sẽ đến.

- Chị Hinh, tôi đi trước.

Hạ Thiên lưu luyến rời khỏi người Tôn Hinh Hinh, hắn mặc áo vào rồi xuống giường.

- Đi thôi, tốt nhất sau này đừng tìm đến tôi nữa.

Tôn Hinh Hinh tức giận nói, tiểu sắc lang này quá lăng nhăng, nhưng lăng nhăng quang minh chính đại như vậy sao?

- Chị Hinh, chị là vợ tôi, sao tôi không tìm chị được?

Hạ Thiên cười hì hì nói, hắn căn bản không thấy sự tức giận của Tôn Hinh Hinh, hắn đi ra phòng ngủ.

Tôn Hinh Hinh không khỏi thở dài, Hạ Thiên sẽ hoàn toàn không cảm thấy điều này có gì không đúng, hắn căn bản xem đây là vấn đề đương nhiên, vì vậy nàng có tức giận cũng vô dụng.

Tôn Hinh Hinh ngáp một cái, nàng vẫn để nguyên thân thể trần như nhộng mà nằm ngủ. Mà Hạ Thiên thì dùng tốc độ nhanh nhất để đến cục cảnh sát.

- Cậu theo tôi.

Lãnh Băng Băng đã chờ từ sớm, khi thấy Hạ Thiên thì nàng lập tức kéo vào phòng làm việc của mình. Đám cảnh sát hình sự trong văn phòng nhìn hai người bằng ánh mắt mập mờ.

Lãnh Băng Băng vào phòng làm việc rồi đóng cửa lại, sau đó nàng nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, nàng dùng giọng tức giận nói:

- Chuyện kia là cậu làm, đúng không?

Hạ Thiên có chút mơ hồ:

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị nói chuyện gì?

- Cậu đừng giả vờ hồ đồ.

Lãnh Băng Băng muốn nổi giận nhưng lại sợ người bên ngoài nghe được, vì vậy nàng đành phải hạ thấp giọng:

- Sáng hôm qua cậu nói sẽ xử lý Đổng Lâm, đến chiều thì Đổng Lâm đã chết, cậu dám nói mình không liên quan sao?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tên kia chết là tốt, sao chị có vẻ mất hứng như vậy?

Hạ Thiên dùng giọng kỳ quái hỏi.

- Tôi là cảnh sát, cậu có hiểu không? Tôi làm gì cũng phải theo pháp luật, dù tôi hy vọng Đổng Lâm chết thì cũng không được lạm dụng.

Lãnh Băng Băng cắn răng:

- Tôi hỏi cậu một lần nữa, có phải cậu giết Đổng Lâm hay không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!