“Nhụy Nhụy tỷ, người này không bình thường, nếu tí nữa đánh nhau, ngươi mau chạy đi tìm anh rể.” Thạch Thuần ghé vào tai Ninh Nhụy Nhụy, nhỏ giọng nói.
So với Ninh Nhụy Nhụy, nàng càng có thể nhìn ra người đó không bình thường, rõ ràng trên người hắn có hơi thở của người tu tiên, việc kia khiến Thạch Thuần cảm thấy có hơi khó tin, trên thế giới này, ngoại trừ anh rể và cả nhà nàng, không phải là không còn người tu tiên khác sao?
Nhưng hắn, như thế nào cũng là người tu tiên, hơn nữa mang đến cho nàng một loại cảm giác rất mạnh mẽ chứ?
Nói đến, năm đó khi Thạch Thuần chưa được Hạ Thiên chữa khỏi, chính là một con ma bệnh, hiếm khi đi ra ngoài chơi một lần, rồi sau khi hết bệnh, hơn nữa còn biết võ thuật, nàng đã bắt đầu hơi buông thả.
Đương nhiên, nha đầu này cũng có vốn liếng riêng, mặc dù cha nàng sớm đã không quyền không thế, nhưng nàng có một cô chị như vậy, trên cơ bản không có người dám chọc nàng.
Mà trên thực tế, dựa vào bản lĩnh của nàng, ngoại trừ người trên đảo Thần Tiên kia, trên cơ bản không có người nào chọc được nàng.
Đương nhiên, như đã nói qua, Thạch Thuần từ nhỏ đã có dung mạo xinh đẹp đáng yêu, sau khi lớn lên trổ mã ngày càng tốt, khuôn mặt trở nên càng thêm xinh đẹp, bất kể nam hay nữ khi gặp nàng đều đem lòng yêu thích, bình thường cũng sẽ không có người đi chọc nàng.
Trên thực tế, từ nhỏ đến lớn, Thạch Thuần chưa từng bị thua thiệt, à, thiệt thòi gần đây của nàng là hôm nay bị Hạ Thiên thấy được chân dung của nàng, mà trong trí nhớ của nàng, thật ra nàng không có đối thủ trên thế giới này.
Dù sao, những người bên cạnh Hạ Thiên không muốn đánh nhau với Thạch Thuần, mà những người khác đều không phải là người tu tiên, không có khả năng đánh thắng Thạch Thuần.
Theo lý thuyết, mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên Thạch Thuần thật sự gặp phải một kẻ thù mạnh hơn nàng, tất nhiên điều đó làm cho nàng trở nên hồi hộp, cũng may là nàng biết Hạ Thiên đang ở gần đây, cho nên không lo lắng nhiều.
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Ninh Nhụy Nhụy nhìn Hồ Gia Vĩ, nàng nghe lời nói lộn xộn của Hồ Gia Vĩ, bắt đầu cảm thấy có vấn đề.
Dù cho người kia là Hồ Gia Vĩ, nhưng nhìn cách nói chuyện và hành động đều không giống với Hồ Gia Vĩ, người này, dường như là một người khác? Một người có dáng vẻ giống y như đúc với Hồ Gia Vĩ chăng?
Nếu thật sự là như vậy, thì cũng khá là thuyết phục, vì cho tới nay, Ninh Nhụy Nhụy không tin rằng Hồ Gia Vĩ còn sống.
Nàng càng tin rằng có người phẫu thuật thành diện mạo của Hồ Gia Vĩ, sau đó giả làm Hồ Gia Vĩ, bởi vì tên giả mạo Hồ Gia Vĩ này không biết đánh tennis, cho nên khoảng thời gian trước mới mở buổi họp thông báo giải nghệ.
Dựa vào kỹ thuật phẫu thuật bây giờ, chỉ cần nhà họ Hồ bên đó phối hợp, muốn giả trang thành Hồ Gia Vĩ cũng không khó.
“Ta là ai? Vấn đề đó hình như có hơi khó để trả lời, a, hoặc có lẽ là, ngươi có hơi khó để hiểu, tuy nhiên không liên quan.” Hồ Gia Vĩ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Ninh Nhụy Nhụy: “Thời gian giữa chúng ta còn rất dài, từ từ ngươi sẽ rõ, bây giờ ngươi chỉ cần đi với ta là được.”
“Này, chẳng cần biết ngươi là ai mau lập tức cút đi cho ta, Nhụy Nhụy tỷ là người của anh rể ta, của anh rể ta cũng chính là của ta, cho nên Nhụy Nhụy tỷ là của ta, ngươi đừng giành với ta!” Thạch Thuần hừ một tiếng.
“A?” Hồ Gia Vĩ quay đầu nhìn Thạch Thuần, sau đó đôi mắt sáng lên: “A? Nghĩ không ra, thực sự là nghĩ không ra, thế giới này của các ngươi thế mà cũng có nữ nhân trẻ tuổi không dính bụi trần như thế... A, không đúng, ngươi cũng là người tu tiên ư? Thế giới này còn có người tu tiên sao?”
Ánh mắt của Hồ Gia Vĩ nóng bỏng: “Tốt, rất tốt, ta đang lo lắng sẽ cô đơn ở thế giới này, xem ra, vẫn có người tồn tại giống ta, điều đó thật sự quá tốt rồi.”
“Người tu tiên là sao?” Một giọng nói yếu ớt vang lên, người hỏi không phải là ai khác, chính là Tôn Vân, bây giờ nàng hơi mông lung, luôn cảm giác rằng mình đang xem phim hoặc đang nằm mơ.
A, một giây sau, Tôn Vân thật sự nằm mơ giữa ban ngày, vì Thạch Thuần trực tiếp làm cho nàng ngủ mê man.
“Ngươi là người tu tiên?” Ninh Nhụy Nhụy nhìn Hồ Gia Vĩ: “Nhưng tại sao ngươi lại là người tu tiên được chứ?”
“Thú vị đấy, hình như ngươi cũng biết sự tồn tại của người tu tiên.” Hồ Gia Vĩ nhìn Ninh Nhụy Nhụy: “Ôi, chuyện đó nói ra rất dài dòng, chúng ta vẫn nên chuyển qua nơi khác rồi từ từ nói.”
Hồ Gia Vĩ vừa dứt lời liền ra tay, mà mục tiêu của hắn, không phải Ninh Nhụy Nhụy mà là Thạch Thuần.
Chỉ thấy Hồ Gia Vĩ xuất hiện như bóng ma trước mặt Thạch Thuần, thò một tay tới bên nàng, nhưng Thạch Thuần đã sớm chuẩn bị, nàng nhanh chóng lui về phía sau đồng thời cầm tay Ninh Nhụy Nhụy, trực tiếp ném nàng sang một bên khác.
“Đi tìm anh rể!” Thạch Thuần hô to một tiếng.
Ninh Nhụy Nhụy hai chân chạm đất, không có chút do dự, đã chạy tới căn biệt thự kia, nhưng vừa mới đi hai bước, phát hiện mình không có cách nào tiếp tục chạy được, vì Hồ Gia Vĩ đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng.
“Nhụy Nhụy, ta vẫn luôn nhớ ngươi đó.” Giọng nói kỳ lạ vang lên, Hồ Gia Vĩ đột nhiên đưa tay ra hướng về phía Ninh Nhụy Nhụy.
Chương 1730. Cao thủ Nguyên Anh kỳ
Ninh Nhụy Nhụy phản ứng rất nhanh, nàng dùng động tác thể thao duyên dáng mà lách mình tránh khỏi, nhưng, tốc độ của nàng còn thua Hồ Gia Vĩ rất nhiều, còn chưa kịp đứng thẳng người, tay của Hồ Gia Vĩ lại đưa tới bên cạnh nàng.
“Này, tên biến thái đi chết đi, đừng cướp người của ta!” Giọng nói mềm mại truyền tới, Thạch Thuần xuất hiện, nàng đá một cước tới bên người Hồ Gia Vĩ.
“Có chút bản lĩnh, đáng tiếc vẫn kém xa so với ta.” Hồ Gia Vĩ nhìn bóng dáng xinh đẹp đang bay trên trời cao, ánh mắt lại trở nên nóng bỏng, hắn cũng không có tránh, tay đưa tới bên Ninh Nhụy Nhụy không có dừng, đồng thời, một cánh tay khác của hắn còn đưa tới bên người Thạch Thuần tới.
“Anh rể mau tới đây!” Thạch Thuần vội vàng la lớn: “Cô em vợ tương lai và vợ nhỏ của ngươi bây giờ sắp bị người khác phi lễ rồi!”
Mặc dù Ninh Nhụy Nhụy đang gặp nguy hiểm, nhưng nàng vẫn cảm thấy dở khóc dở cười, nha đầu đó đang nói lung tung gì vậy, nàng có chấp nhận thân phận vợ nhỏ gì đó chưa?
Bờ eo nhỏ của Ninh Nhụy Nhụy bị siết chặt, lập tức có hơi căm uất, nàng sẽ bị tên biến thái Hồ Gia Vĩ kia vô lễ sao?
Nhưng một giây sau, Ninh Nhụy Nhụy đã phát hiện có gì không đúng, cái ôm này dường như rất quen, a, là mùi hương của tên lưu manh Hạ Thiên kia.
“Này, đồ đần nhà ngươi tự tìm chết sao?” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, mà Ninh Nhụy Nhụy cũng lập tức xác định, mình thật sự bị Hạ Thiên ôm, ừ, Hạ Thiên không chỉ ôm nàng mà Thạch Thuần cũng đang ở trong ngực của Hạ Thiên.
Mà giờ phút này, Hạ Thiên một tay ôm Thạch Thuần, một tay ôm Ninh Nhụy Nhụy, nhìn thấy Hồ Gia Vĩ cách đó không xa thì rất không vui, cái tên ngu ngốc kia còn sống cũng được đi, thế mà còn muốn phi lễ Tiểu muội chân dài của hắn, thật sự là tự tìm chết.
“Oa, anh rể, đã xảy ra chuyện gì vậy? Nơi này sao còn có người tu tiên chứ? Không phải ngươi đã bắt lại hết các người tu tiên khác sao?” Thạch Thuần không vui: “Ngươi nhìn ta suýt chút nữa bị hắn vô lễ, anh rể ta kể cho ngươi biết, nếu ta bị vô lễ, thật ra ta cũng không mất mát gì, người thua thiệt là ngươi, nên bây giờ, ngươi không thể nhịn, mau đánh chết hắn!”
Thạch Thuần nhìn Ninh Nhụy Nhụy, lại lập tức nói: “Đúng rồi, còn có, suýt chút nữa Nhụy Nhụy tỷ cũng bị vô lễ, suýt chút nữa ngươi đã bị lỗ lớn rồi!”
“Là ngươi?” Hồ Gia Vĩ đột nhiên rống lên với Hạ Thiên: “Thả Nhụy Nhụy ra, lập tức thả Nhụy Nhụy ra cho ta, Nhụy Nhụy là của ta, ngươi đừng hòng đụng vào nàng!”
“Tiểu muội chân dài rõ ràng là của ta, tại sao ta lại phải buông nàng ấy ra?” Hạ Thiên nhìn Hồ Gia Vĩ, “Ta muốn vào chạm nàng thì chạm đấy, ngươi không phục thì đến đánh nhau với ta đi, à, bây giờ ta sẽ chạm cho ngươi xem...”
“Này, ngươi đừng sờ ta lung tung!” Ninh Nhụy Nhụy lập tức căng thẳng lên, tay của tên lưu manh đó đang đặt ở chỗ không nên đặt.
“Tiểu muội chân dài, ta không có sờ bậy, ta đều chọn chỗ tốt để sờ.” Hạ Thiên nói rất chân thành, hắn buông Thạch Thuần ra, cả hai tay đều đặt trên người Ninh Nhụy Nhụy, đồng thời nhìn Hồ Gia Vĩ: “Chao ôi, kẻ kém thông minh, ngươi qua đây đánh với ta đi.”
“Ngươi rốt cuộc là ai... Ngươi cũng là người tu tiên... Không... Được thôi, xéo đi cho ta, lão tử sẽ giết chết tên tiểu tử ngươi, nữ nhân ngươi yêu mến ta sẽ bắt vào tay... Không, Nhụy Nhụy là của ta...” Dường như Hồ Gia Vĩ lại rơi vào trạng thái hỗn loạn, giống như đang cãi nhau với chính mình.
“Rốt cuộc hắn đang bị làm sao vậy?” Ninh Nhụy Nhụy nhịn không được nhỏ giọng hỏi Hạ Thiên.
“Chao ôi, anh rể, sao nhìn hắn như bị tâm thần phân liệt?” Thạch Thuần hơi buồn bực.
“À, ta đã hiểu rõ đại khái đang có chuyện gì xảy ra rồi?” Hạ Thiên nhìn Hồ Gia Vĩ, trên cơ bản hắn đã biết rõ tình trạng của người đó, “Này, tên ngu ngốc kia, ngươi tới từ Tiên Vân đại lục à?”
“Ngươi biết Tiên Vân đại lục à?” Sắc mặt của Hồ Gia Vĩ thay đổi.
“Ôi, quả nhiên ta đoán không sai, người như ngươi, mười mấy năm trước ta từng gặp qua một lần, lúc ngươi qua đây gặp phải sự cố, kết quả chết, sau đó Nguyên Anh sống dậy, nhập vào cơ thể của tên ngu ngốc Hồ Gia Vĩ đó, chỉ là, xem ra ý thức của tên ngốc Hồ Gia Vĩ này vẫn chưa tan biến hoàn toàn, cho nên, ngươi vẫn không thể khống chế cơ thể của hắn hoàn toàn, ta nói không sai chứ?” Hạ Thiên không chút hoang mang nói.
“Ngươi, sao ngươi lại biết nhiều chuyện như vậy? Ngươi tên là Hạ Thiên sao? Chẳng lẽ ngươi cũng đến từ Tiên Vân đại lục?” Hồ Gia Vĩ nhìn Hạ Thiên, trên gương mặt hiện ra vẻ khó có thể tin.
“A, nhất định là lúc Thần Tiên Tỷ Tỷ các nàng đi qua, không cẩn thận tạo ra một lối đi.” Hạ Thiên lẩm bẩm, sau đó nhìn Hồ Gia Vĩ, “Ôi, ngươi chết như thế nào, bị người ta đánh chết hay mới chết gần đây? A, còn có một vấn đề, chỉ có một mình ngươi tới sao?”
Hạ Thiên dừng một chút, lại tự nói: “Được rồi, ta vẫn nên tự tay giải quyết, không thể hi vọng vào đứa đần như ngươi sẽ trả lời vấn đề một cách trung thực.”
Lời còn chưa dứt, Hạ Thiên đã nhào tới bên cạnh Hồ Gia Vĩ, hắn đã biết được một chuyện, cần phải tốc chiến tốc thắng, nguyên nhân rất đơn giản, thực lực của Hồ Gia Vĩ kia mạnh hơn so với hắn, chỉ vì vừa mới đoạt hồn sống dậy, thực lực sẽ rớt xuống rất nhiều, hắn cần phải lợi dụng cơ hội này, xử lý hắn trước!
Nếu không, người đó sẽ mang đến rất nhiều tai họa cho hắn, dù sao, bây giờ bên người hắn, căn bản không tồn tại cao thủ Nguyên Anh kỳ, mà Thần Tiên Tỷ Tỷ các nàng có âm thầm đang theo dõi an nguy của hắn hay không, hắn cũng không cách nào đảm bảo!
Chương 1731. Thôi miên
Mặc dù Hạ Thiên nhìn như ra tay tùy tiện, nhưng trên thực tế, đây là lần đầu tiên trong gần mười mấy năm qua, hắn cảm thấy nguy cơ, cho nên, mỗi lần hắn ra tay không lưu tình chút nào, trực tiếp xuất chiêu hết mình!
Mặc dù thực lực bây giờ của Hạ Thiên chỉ là Kim Đan kỳ, nhưng hiện tại, Hồ Gia Vĩ cũng tương đương với Kim Đan kỳ, mà Hạ Thiên đã từng qua Độ Kiếp kỳ, thực lực chân chính vẫn vượt xa khỏi cao thủ Kim Đan kỳ thông thường, chính vì vậy, A Cửu cũng là Kim Đan kỳ nhưng căn bản không cách nào chống lại Hạ Thiên.
Ách!
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ miệng của Hồ Gia Vĩ.
Máu tươi phun trào, Hồ Gia Vĩ ngửa mặt té xuống, rõ ràng, thực lực của hắn, còn kém xa dự đoán của Hạ Thiên.
“A, tên đần này hơi yếu, chút nữa thì đánh chết rồi.” Hạ Thiên khẽ giật mình, lách mình đi tới bên cạnh Hồ Gia Vĩ, lấy châm đâm vào người Hồ Gia Vĩ, người này còn có thể sử dụng, không thể giết chết ngay bây giờ được.
“Oa, anh rể ngươi thật lợi hại!” Thạch Thuần hưng phấn: “Anh rể anh rể, khi nào thì ngươi làm ta trở nên lợi hại hơn vậy?”
“Tối nay ta sẽ làm ngươi trở nên lợi hại hơn.” Hạ Thiên thuận miệng nói một câu, sau đó một tay nhấc Hồ gia Vĩ từ dưới đất lên, đồng thời lại ôm Ninh Nhụy Nhụy vào, quan sát: “Cửu nha đầu, Thuần Thuần, chúng ta trở về căn biệt thự đi, có chuyện nghiêm túc phải làm.”
Hạ Thiên nói xong đã biến mất.
“Anh rể chờ ta một chút.” Thạch Thuần lập tức phản ứng lại, ôm Tôn Vân đang hôn mê, sau đó đuổi theo Hạ Thiên.
A Cửu luôn quan sát ở bên cạnh, hơi do dự một chút, cuối cùng cũng đuổi theo.
Mà từ đầu đến cuối, không có ai khác chú ý tới tình hình bên này, trên bờ cát, những cặp nam nữ kia vẫn vui vẻ như cũ.
Ngược lại thì bây giờ, tiếng còi cảnh sát mới truyền đến, cảnh sát cuối cùng cũng đến.
Về phần chuyện cảnh sát đến, Hạ Thiên không biết, cũng không quan tâm, đối với hắn mà nói, bây giờ quan trọng nhất là, phải biết rõ chuyện đang diễn ra trên cơ thể của Hồ Gia Vĩ.
Hạ Thiên dùng tốc độ nhanh nhất đã chạy tới khu biệt thự Hương Tuyết Hồ, không có đi đường thẳng mà trực tiếp nhảy qua cửa số, đi vào trong biệt thự của mình, sau đó đi tới một căn phòng, thả Ninh Nhụy Nhụy xuống, sau đó cầm lấy ngân châm điên cuồng châm trên người Hồ Gia Vĩ một hồi.
“Anh rể, ngươi đang làm gì vậy?” Thạch Thuần rất nhanh đi vào, nàng đã ném Tôn Vân vào trong phòng ngủ, à, đương nhiên, Tôn Vân vẫn ở trong trạng thái hôn mê như cũ.
“Thôi miên.” Hạ Thiên thuận miệng giải thích, hắn không muốn từ từ đi bức cung, nên trực tiếp thôi miên thì nhanh hơn.
“Anh rể, ngươi thật sự biết thôi miên à?” Thạch Thuần có hơi ngạc nhiên: “Ta vẫn cảm thấy tỷ tỷ có phải bị ngươi thôi miên hay không? Đúng rồi, anh rể ngươi sau khi thôi miên được người ta, có phải người đó sẽ hoàn toàn nghe lời ngươi không?”
“Không sai.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Anh rể ngươi nói là tỷ tỷ bị ngươi thôi miên sao?” Thạch Thuần lập tức hỏi.
“Thuần Thuần ngươi lại muốn bị ăn đòn sao?” Hạ Thiên có hơi không vui, “Vân Thanh tỷ thích ta như vậy, ta cần gì thôi miên nàng ấy sao? Ta muốn thôi miên thì cũng thôi miên loại nha hoàn không nghe lời như A Cửu.”
“Tên khốn!” A Cửu vừa mới đi vào, đã nghe được Hạ Thiên nói câu kia, lập tức giận dỗi, đây là loại người gì, lại còn muốn dùng loại biện pháp dó làm cho nàng nghe lời.
“Đúng vậy đúng vậy, anh rể ngươi mau thôi miên A Cửu tỷ đi, sau đó A Cửu tỷ sẽ trở nên rất ngoan, rồi sẽ thỏa mãn đủ loại tư thế của ngươi.” Thạch Thuần rất tán thành.
“Thạch Thuần đầu óc của ngươi có phải bị bệnh hay không?” A Cửu sắp điên rồi, sao lại gặp phải nha đầu còn lưu manh hơn so với Hạ Thiên?
“Không biết, nếu đầu óc của ta có bệnh, anh rể sẽ chữa trị giúp cho ta, cho nên bây giờ ta chắc chắn không có bệnh.” Thạch Thuần cười hì hì.
“Thuần Thuần đề nghị của ngươi rất khá.” Hạ Thiên gật đầu một cái: “Ừ, để ta suy nghĩ một chút.”
“Tên khốn chết tiệt, ngươi lại còn cân nhắc việc đó?” A Cửu tức điên lên, trong lòng lại có hơi sợ, tên khốn này muốn thật làm chuyện như vậy, vậy không phải nàng sẽ trở thành con rối của hắn sao?
“Cửu nha đầu, thật sự ngươi rất không nghe lời đó.” Hạ Thiên nghiêm túc nói: “A, coi như vậy đi, tuy nhiên bây giờ ta không có thời gian thôi miên ngươi, lại nói thôi miên thật ra chơi không vui, ta không cần thôi miên ngươi, về sau ngươi vẫn sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”
“Các ngươi có thể bắt đầu làm việc nghiêm túc hay không?” Ninh Nhụy Nhụy sắp điên lên: “Cái tên Hồ Gia Vĩ đó đã xảy ra chuyện gì?”
“À, đúng rồi, Tiểu muội chân dài, bây giờ ta bắt đầu tra hỏi cái tên ngu ngốc đó.” Hạ Thiên lại châm vào trên người Hồ Gia Vĩ thêm một cái nữa, sau đó, Hồ Gia Vĩ đang hôn mê liền tỉnh lại.
“Nói đi, ngươi đến từ nơi nào?” Hạ Thiên lười biếng hỏi.
“Ta đến từ Vân Phong gia tộc ở Tiên Vân đại lục, ta là Phong Thiên Vũ, thiếu chủ gia tộc Vân Phong, vài ngày trước, gia tộc bọn ta đắc tội một môn phái tu tiên, bị một đám cao thủ bọn hắn truy sát, ta đang đi đến đường cùng thì đột nhiên bên cạnh xuất hiện một vòng xoáy, ta liền nhảy vào, nào biết được trong vòng xoáy cũng có năng lượng rất mạnh, thân xác ta bị hủy, còn Nguyên Anh cố gắng lắm mới bỏ chạy được, sau đó phát hiện Hồ Gia Vĩ vừa mới chết, nên đã tiến vào cơ thể của hắn, chiếm xác thành công.” Hồ Gia Vĩ trả lời ngay thẳng.
Chương 1732. Suy đoán
“Nói như vậy, ngươi chỉ đến có một mình?” Hạ Thiên tiếp tục hỏi.
“Đúng vậy, ta tới đây một mình.” Hồ Gia Vĩ đáp.
“Ừ, ngươi biết Cơ Thanh Ảnh không?” Hạ Thiên suy nghĩ một chút lại hỏi.
“Đương nhiên biết, Tiên Vân đại lục không có ai không biết Nữ hoàng bệ hạ, nàng là cao thủ đầu tiên đạt đến Độ Kiếp kỳ ở Tiên Vân đại lục, nàng sớm đã là người lãnh đạo của vương chiều Cơ thị ở Tiên Vân đại lục, khi xưa môn phái tu tiên đầu tiên là Phiêu Miểu tiên môn, hiện tại cũng phải xưng thần với triều đình Cơ thị.” Hồ Gia Vĩ, hoặc có lẽ là Phong Thiên Vũ, trong giọng nói có rất nhiều sùng bái với Cơ Thanh Ảnh.
“Ồ, ngươi từng nghe qua tin tức của nàng gần đây không?” Hạ Thiên lại hỏi.
“Những năm gần đây, Nữ hoàng bệ hạ ít khi xuất hiện, nghe nói đang bế quan tu luyện.” Phong Thiên Vũ đáp.
“Nói như vậy, việc các nàng trở về Tiên Vân đại lục, bây giờ ngươi vẫn chưa biết.” Hạ Thiên lẩm bẩm: “Chà, xem ra lúc gia hỏa này tới, chính là lúc Thần Tiên Tỷ Tỷ các nàng vừa rời đi, thông đạo nhất định mở ra ở thời điểm đó.”
“Ai, chẳng lẽ ngươi quen biết Nữ hoàng bệ hạ kia?” Ninh Nhụy Nhụy ở bên cạnh nhịn không được hỏi.
“Đó là vợ của ta, tất nhiên là quen.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
Ninh Nhụy Nhụy ngẩn ngơ, sau đó nhìn về phía A Cửu, tên khốn đó nhất định đang khoác lác đúng không?
“Là thật.” A Cửu có hơi bất đắc dĩ nói một câu, nàng biết rõ Ninh Nhụy Nhụy muốn hỏi cái gì.
Ninh Nhụy Nhụy lập tức trợn tròn mắt, sao vợ của tên lưu manh kia càng ngày càng lợi hại vậy? Lại còn có tước vị Nữ hoàng?
“Nhụy Nhụy tỷ ngươi đừng tự ti, những cô vợ của anh rể ta đều đã gặp qua, mặc dù các nàng đều xinh đẹp hơn ngươi, trên cơ bản đều có ngực lớn hơn ngươi, nhưng chân ngươi là dài nhất, cho nên ngươi có ưu thế.” Thạch Thuần ở bên cạnh cười hì hì nói.
“Ta mới không thèm tự ti.” Ninh Nhụy Nhụy cắn răng, nói đùa cái gì vậy, sao Ninh Nhụy Nhụy nàng lại tự ti được?
Chỉ là nàng phát hiện, hình như trước mặt Hạ Thiên, nàng thật sự kiêu ngạo không nổi.
“Ồ, xem ra ngươi cũng không có giá trị gì.” Hạ Thiên nhìn Phong Thiên Vũ, sau đó lại châm vào trên người Phong Thiên Vũ, Phong Thiên Vũ chưa kịp nói thêm nửa chữ, đã hôn mê.
“Ai, hiện tại định làm gì với hắn?” Ninh Nhụy Nhụy hỏi.
“A, rất đơn giản, đợi lát nữa ta mang hắn đến đỉnh núi tuyết.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Nhưng, bây giờ chúng ta phải làm một chuyện quan trọng hơn.”
“Ngươi lại muốn làm cái gì?” A Cửu tức giận hỏi.
“Lúc Thần Tiên Tỷ Tỷ các nàng đi Tiên Vân đại lục, có khả năng không chỉ tạo ra một lối đi, cũng chính là, có thể còn sẽ còn có những tu tiên giả khác tới, mặc dù thực lực của tu tiên giả bên kia đều tương đối giống nhau, nhưng trong đó có rất nhiều người mạnh hơn chúng ta, cho nên, chúng ta phải tăng cường thực lực.” Hạ Thiên nói nhanh: “Cửu nha đầu, ta sẽ giúp ngươi tẩy tủy thêm một lần, giúp ngươi không nhiều, nhưng cũng đủ dùng.”
“Anh rể vậy ta thì sao?” Thạch Thuần vội vàng hỏi.
“Đầu tiên ta giúp ngươi tẩy tủy, sau đó lại cho ngươi thi triển Nghịch Thiên Đệ Ngũ Châm, sau đó, Tiểu muội chân dài, ta cũng trực tiếp tẩy tủy cho ngươi, để ngươi trực tiếp trở thành người tu tiên chân chính, cũng có thể làm cho ngươi đẹp hơn một chút.” Hạ Thiên nói nhanh: “À, ta đoán chừng như vậy, ta gần như có thể khôi phục lại thực lực Nguyên Anh kỳ.”
Lần trước, khi người tu tiên đến từ Tiên Vân đại lục, làm cho Hạ Thiên rất chật vật, bây giờ, mặc dù không thể xác định được có bao nhiêu người tu tiên sẽ đến đây, nhưng Hạ Thiên vẫn cần tiến hành một vài phòng bị, cho nên, hắn quyết định nhanh chóng tăng lên thực lực của mình.
“Ai, chờ đã, ta còn chưa đồng ý cho ngươi giúp ta...” Ninh Nhụy Nhụy vẫn còn nghĩ đến việc từ chối, nàng nhớ kỹ Cửu tỷ và Y Y tỷ đều nói qua, muốn để cho tên khốn đó thật sự tẩy tủy, vậy hơn nửa đã biến thành vợ của hắn, nàng còn không muốn như vậy đâu.
Nhưng, Ninh Nhụy Nhụy còn chưa nói xong, thì Hạ Thiên trực tiếp châm một châm vào trên người nàng.
Nghịch Thiên Đệ Tứ Châm, tẩy tủy.
Tẩy tủy rất nhanh đã hoàn thành, sau đó A Cửu nhanh chóng ôm Ninh Nhụy Nhụy vào phòng tắm, mà khi A Cửu tắm xong cho Ninh Nhụy Nhụy, bên phía Hạ Thiên đã hoàn thành tẩy tủy lần thứ hai cho Thạch Thuần.
“Nhụy Nhụy tỷ mau giúp ta tắm với.” Thạch Thuần mở mắt không ra, vội vàng hét một câu.
Lần này, Ninh Nhụy Nhụy lại nguyện ý hỗ trợ, lập tức ôm Thạch Thuần vào, mà Hạ Thiên đã tẩy tủy lần thứ hai cho A Cửu, A Cửu không định từ chối việc đó.
A, mười phút sau, đến phiên Ninh Nhụy Nhụy tắm cho A Cửu, mà Hạ Thiên lại bắt đầu châm cho Thạch Thuần, lần này, tất nhiên là thi triển Nghịch Thiên Đệ Ngũ Châm.
Rất nhanh, lại thêm một cao thủ Kim Đan kỳ mới xuất hiện, nhưng Hạ Thiên rất buồn bực, hắn lại thiếu một chút nữa mới có thể khôi phục đến cấp bậc Nguyên Anh kỳ.
“Thần Tiên Tỷ Tỷ các nàng, ta cần một người cho ta công lực!” Hạ Thiên tự lẩm bẩm, những cô vợ đó không giúp, hiện tại hắn thật sự rất bị động, không cách nào yên tâm mà chơi đùa.
“Được rồi, ta tới núi tuyết xem trước.” Hạ Thiên quyết định đầu tiên mặc kệ những chuyện này, một tay nhấc lên Hồ Gia Vĩ, rồi biến mất từ trong biệt thự.
Một phút đồng hồ sau, Hạ Thiên ngạc nhiên quay đầu: “Cửu nha đầu, ngươi cũng muốn đi tới núi tuyết sao?”
Trong khi nói chuyện, A Cửu đã đi tới bên cạnh Hạ Thiên.
Chương 1733. Dường như không phải như vậy
“Ta lười ở chung một chỗ với nha đầu Thạch Thuần kia chờ tin!” A Cửu hừ nhẹ một tiếng, tiểu nha đầu đó cũng không có việc gì sẽ công kích nàng, nàng cũng không thể làm khó dễ nha đầu này, còn không bằng cách xa nàng ấy một chút.
Chỉ có điều, A Cửu dường như đã quên, muốn cách xa Thạch Thuần có rất nhiều loại phương thức, cũng không nhất định phải đi đến núi tuyết với Hạ Thiên, nhưng nàng lại theo bản năng như cũ lựa chọn đi theo Hạ Thiên, giống như trong tiềm thức của nàng cũng chỉ có hai cái lựa chọn này, hoặc là ở lại biệt thự, hoặc đi chung với Hạ Thiên.
“A, Thuần Thuần là một nha đầu bịp bợm, ta cũng không thích chơi với nàng.” Hạ Thiên thuận miệng nói một câu, tiện tay ôm eo của A Cửu, “Cửu nha đầu, vậy chúng ta đi núi tuyết trước nha.”
Trong màn đêm, Hạ Thiên một tay ôm A Cửu, một tay khác xách theo Hồ gia Vĩ, trực tiếp bay về phía núi tuyết.
Từ Vọng Cảng đến núi tuyết thật ra rất xa, nhưng bây giờ đối với Hạ Thiên, cũng không tính là rất xa, dù sao trực tiếp bay qua, cũng không cần thời gian dài lắm.
Hạ Thiên rõ ràng không muốn lãng phí thời gian trên đường, cho nên tốc độ bay lần này của hắn rất nhanh, chỉ cần khoảng nửa giờ, hắn đã tới trên đỉnh của núi tuyết, tiếp theo, hắn tiện tay ném Hồ Gia Vĩ một cái lần nữa vào trong núi tuyết.
“Ngươi cứ như vậy ném hắn xuống sao?” A Cửu lại có chút không yên lòng, “Ngộ nhỡ hắn sống lại thì sao?”
“Cửu nha đầu, ngươi yên tâm đi, lần này hắn làm thế nào cũng sẽ không cách nào sống lại được.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Cho dù bây giờ lại có người tu tiên cấp bậc Nguyên Anh tiến vào thân thể của hắn, hắn vẫn không có cách nào sống được.”
A Cửu lập tức đã hiểu, Hạ Thiên chắc chắn đã giở trò gì đó, đương nhiên, đối với người kia, A Cửu không hề đồng tình, bất luận là Hồ Gia Vĩ lúc đầu, hay Phong Thiên Vũ gì đó, rõ ràng đều không phải là người tốt gì.
Trước kia Hồ Gia Vĩ định sát hại, làm nhục Ninh Nhụy Nhụy ở trên đỉnh núi tuyết, trong suy nghĩ của A Cửu thì đó là tội đáng chết vạn lần, mà tên Phong Thiên Vũ đoạt xác trùng sinh kia, vừa mới ở bờ biển cũng giống như định làm loạn với Ninh Nhụy Nhụy, rõ ràng bọn hắn như nhau đều không phải người gì tốt, để loại người đó hoàn toàn chết, mới là phương thức xử lý an toàn nhất cho những người khác ở thế giới này.
Nhưng, A Cửu kỳ thực vẫn còn có chút nghĩ không ra.
“Ngươi làm sao nhất định phải đưa hắn đến nơi này chứ?” A Cửu không rõ, theo nàng biết, xử lý tên tu tiên đó, vốn là chuyện nằm trong phạm vi quyền hạn Thiên Đạo tổ của Hạ Thiên, căn bản vốn không cần trốn tránh, hơn nữa, ẩn núp cũng không phải phong cách của hắn nha, lại lui một vạn bước, thật muốn giấu diếm chuyện kia, với năng lực của Hạ Thiên, ở nơi nào không thể hủy thi diệt tích, nhất định phải đi tới núi tuyết sao?
“Cửu nha đầu, ta thuận tiện mang tên đần này đến nơi này đó.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Ta chuẩn bị cẩn thận kiểm tra một chút ở núi tuyết, xem thử còn có những người nào khác tới đây không.”
Hạ Thiên dừng lại một chút, lại bổ sung: “A, Cửu nha đầu, mặc dù vận khí của ta cực kỳ tốt, nhưng, có đôi khi, chúng ta vẫn không thể đánh cược vào vận may, tên ngu ngốc đó đã đến đây, nên có thể còn có những người khác cũng đến đây giống như thế, chúng ta cần cẩn thận một chút sẽ tốt hơn.”
“Vậy ngươi còn không mau đi kiểm tra?” A Cửu hừ nhẹ một tiếng, trong lòng nàng âm thầm suy nghĩ, lúc làm chính sự, đầu óc của hắn vẫn rất bình thường.
“A, Cửu nha đầu, ngươi ở nơi này chờ ta một chút.” Hạ Thiên đột nhiên biến mất trên đỉnh ngọn núi tuyết, đương nhiên là đi tìm kiếm có xuất hiện dấu vết của người tu tiên nào khác hay không?
A Cửu không có đi theo sau, nàng cứ như vậy đứng ở trên đỉnh núi tuyết.
Bây giờ, gió lớn, không có tuyết rơi.
Dưới bầu trời đêm, ánh sáng chiếu vào bên trong tuyết, A Cửu mặc một bộ lễ phục dạ hội đứng ở nơi đó, ngạo nghễ sừng sững, xinh đẹp tuyệt trần.
Vào thời khắc này, A Cửu thực sự chính là một tiên tử hạ xuống nhân gian, giả sử bây giờ có người tu tiên của Tiên Vân đại lục đến, chắc chắn sẽ không xem nàng như người bình thường, cho dù ở trong mắt những người tu tiên của Tiên Vân đại lục kia, A Cửu nhất định cũng là tiên nữ tuyệt sắc xuất thân từ danh môn tu tiên.
“Ta làm sao lại đến đây chứ?” A Cửu nhẹ nhàng nói nhỏ, đột nhiên, cuối cùng nàng đã ý thức được một chuyện, nàng thật sự vốn không cần phải tới đây, nàng nói là vì tránh né Thạch Thuần, nhưng nàng vốn không phải cũng muốn tránh né Hạ Thiên sao?
Trong lòng của A Cửu đang rất rối loạn, nàng phát hiện ở chung một chỗ với Hạ Thiên không bao lâu, dường như có rất nhiều chuyện dường như đã thay đổi trong lúc lơ đãng, mười mấy năm trước đây, nàng vẫn cảm thấy Hạ Thiên không bằng cầm thú, tội đáng chết vạn lần, nhưng, dường như bây giờ, trong tiềm thức của nàng, đã không cho là như vậy rồi?
Càng làm cho trong lòng của A Cửu bất an chính là, dường như nàng không có chút nào bài xích việc ở cùng một chỗ với Hạ Thiên, chẳng lẽ tên khốn kia thật sự có ma lực gì đó, luôn luôn có thể làm cho mỗi nữ nhân nguyện ý đi chung với hắn sao?
Nếu không, vì sao nhiều nữ tử kinh tài tuyệt diễm như vậy lại đều lựa chọn đi chung với hắn?
A Cửu đã từng cảm thấy, đây chẳng qua là vì Hạ Thiên biết Nghịch Thiên Bát Châm, nhưng bây giờ, nàng lại mơ hồ cảm thấy, dường như cũng không chỉ đơn giản như vậy.
Giống như trong ngày hôm nay, cuộc sống của nàng dường như đã rối loạn lên, lộn xộn, nhưng hết lần này tới lần khác dường như lại có một loại hương vị khác, điều đó không giống với cuộc sống trước đây của nàng, nhưng nàng dường như sự thích kiểu cuộc sống bây giờ.
Đó dường như là một kiểu cuộc sống tự do chân chính, vô câu vô thúc, không hề cố kỵ.
Chương 1734. Tâm trạng rối bời
A Cửu nhẹ nhàng ngồi xuống, duỗi bàn tay ngọc ngà trắng nõn óng ánh ra, nắm lấy một nắm tuyết trắng, sau đó, lại nhẹ nhàng nhào nặn một chút, tuyết trắng ở trong tay nàng hóa thành hơi nước, nàng thở ra một hơi thật dài.
Trong mười mấy năm qua, nàng thật sự dường như đã trải qua quá mệt mỏi.
Nàng vốn không cần mệt mỏi như vậy, thật ra toàn bộ chuyện kia, vốn đều không phải là trách nhiệm của nàng.
Cho tới nay, nàng vẫn luôn trách tội bản thân không bảo vệ tốt tiểu thư, nhưng, nàng thật ra không có năng lực bảo vệ tiểu thư, mà những năm gần đây, nàng từ đầu đến cuối đều cảm thấy chính mình phải có trách nhiệm báo thù cho tiểu thư, nhưng, trên thực tế, chính tiểu thư đã sớm đã từ bỏ ý nghĩ báo thù.
“Bây giờ tiểu thư chắc đã xuống máy bay rồi nhỉ?” A Cửu lấy điện thoại di động ra, muốn gọi điện thoại cho tiểu thư, nhưng nàng rất nhanh phát hiện, trên đỉnh núi tuyết lại không có tín hiệu.
A Cửu theo bản năng muốn bay xuống núi, đi tìm nơi có tín hiệu dưới chân núi, nhưng, vừa mới bay lên, nàng lại lần nữa trở về chỗ cũ, bởi vì, trong chốc lát, nàng đã thay đổi quyết định.
Cũng không cần đi nói những chuyện đó với tiểu thư.
“Cửu nha đầu, ngươi có phát hiện mình trở nên xinh đẹp hơn hay không?” Một âm thanh quen thuộc truyền đến, Hạ Thiên xuất hiện ở trước mặt A Cửu, “Ừ, chắc do hiệu quả của hai lần tẩy tủy trước.”
“Ngươi nhanh như vậy đã kiểm tra xong sao?” A Cửu mở miệng hỏi.
“Đúng vậy, ta đã lục soát một lần, tạm thời không tìm được dấu vết có người đến, nhưng ở một nơi như đỉnh núi tuyết này nếu muốn che giấu dấu vết rất dễ.” Hạ Thiên cũng không quan tâm lắm đối với chuyện đó, “Bây giờ, cũng không có cách nào khác, Cửu nha đầu, ta dẫn ngươi đi đến một nơi khác.”
Hạ Thiên lại ôm A Cửu, đột nhiên biến mất từ trên đỉnh núi ấy, tiếp theo, hắn lại đột nhiên cắm đầu đâm vào trong núi tuyết.
Khi A Cửu không rõ vì sao, phía trước lại đột nhiên sáng lên, sau đó, A Cửu đã phát hiện, bản thân đã tiến vào bên trong của một cái hố tuyết, mà cái hố tuyết này rõ ràng là đã được sửa chữa qua, a, bên trong còn có một căn phòng.
Trong phòng, có thể nói đồ gia dụng rất đầy đủ, cái bàn cũng có, đương nhiên, còn có thứ quan trọng nhất, đó chính là giường, mà những vật này nhìn kỹ thật ra là được làm từ tuyết.
“Cửu nha đầu, đây là phòng ở của ta ở trong núi tuyết, ngươi có thể ở đây chơi một lúc, trước tiên ta xuống núi gọi điện thoại cái.” Hạ Thiên nhanh chóng nói một câu, sau đó thả A Cửu xuống, rồi biến mất trong hố tuyết đó.
“Tên khốn này trước đó còn thường xuyên ở đây lêu lổng với người khác sao?” A Cửu nhịn không được cúi đầu mắng một câu, xây một căn phòng ở đây, hơn nữa ngay cả giường đều có, ngoại trừ dùng để chơi bời, A Cửu nghĩ không ra Hạ Thiên còn có thể có làm ra vì nguyên nhân gì.
A Cửu đi đến bên cạnh giường tuyết kia, tiếp theo ngồi xuống, giường tuyết đó cũng không biết Hạ Thiên dùng phương pháp cụ thể gì biến thành, ngồi lên, lại cảm giác rất xốp, đương nhiên, đồng thời còn có từng điểm từng điểm lạnh buốt.
Chút lạnh buốt kia đương nhiên A Cửu vẫn có thể chịu đựng, dù sao bây giờ nàng cũng là người tu tiên có cấp độ Kim Đan kỳ, chút lạnh lẽo như vậy, đối với nàng cũng không có ảnh hưởng gì.
“Keng......” âm thanh vang lên, A Cửu theo bản năng nhảy lên một cái từ trên giường, tiến vào trạng thái phòng bị.
Nhưng, rất nhanh A Cửu đã phát hiện, đó cũng không phải âm thanh báo hiệu gì, mà là một tiếng nhạc.
Lời nhạc này nghe vào có chút kỳ lạ, nhưng cũng hết sức động lòng người, chỉ có điều, A Cửu cũng không có phát hiện nhạc cụ ở nơi nào, dường như âm thanh đó tự động xuất hiện.
“Cửu nha đầu, âm thanh đó do núi tuyết phát ra đó.” Lúc này, giọng nói của Hạ Thiên truyền đến, rõ ràng hắn lại trở về, “Điều đó, thật ra là do vợ yêu nữ làm ra, nàng khá thích âm nhạc có chút cổ quái, nàng tạo ra một vài hang động ở đây, ngược lại đã biến cả ngọn núi tuyết thành một nhạc cụ, tiếp theo những lúc có gió thổi qua, nhạc cụ này sẽ tự động biểu diễn.”
“Ngươi nói vợ yêu nữ là ai vậy?” A Cửu nhịn không được hỏi: “Dạ Ngọc Mị sao?”
“Không phải, đó là vợ chân dài, vợ yêu nữ chính là người làm Nữ Hoàng của Tiên Vân đại lục kia.” Hạ Thiên thuận miệng giải thích một chút, “Cửu nha đầu, nha đầu ngươi thật sự không hòa hợp nha, thậm chí ngay cả loại chuyện đó cũng không biết.”
“Ngươi không thể trực tiếp gọi tên các nàng sao? Nhất định phải lấy nhiều biệt danh lộn xộn như vậy.” A Cửu tức giận nói, lập tức nhịn không được hỏi một câu, “Đây là chỗ của ngươi và Cơ Thanh Ảnh kia hẹn hò?”
“Đúng vậy, vợ yêu nữ rất thích núi tuyết ở đây, thật ra ta cũng rất thích, có điều Muội muội chân dài bình thường sẽ không tới nơi này, nàng ấy cũng không thích vợ yêu nữ, hai người bọn họ thường xuyên đánh nhau.” Hạ Thiên hì hì nở nụ cười, “Mỗi lần hai người bọn họ đánh mệt rồi, ta sẽ đánh hai người các nàng một trận, như vậy các nàng sẽ nghe lời.”
A Cửu trong đầu không tự chủ hiện lên một ý nghĩ, tên khốn này không phải sẽ đánh các nàng một trận sao? Hơn một nửa là đi làm loại chuyện hư hỏng kia.
Khoan hãy nói, lần này A Cửu đã nghĩ rất đúng.
“Kỳ thực bây giờ vợ yêu nữ cũng rất ngoan, dường như ta lại có chút nhớ nàng.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm, tiếp theo nằm trên giường tuyết, thuận tay kéo A Cửu ngã xuống giường.
Chương 1735. Gặp ác mộng
“Này, ngươi làm gì thế?” A Cửu đột nhiên có chút luống cuống, nàng bắt đầu cảm thấy, kế tiếp có thể sẽ xảy ra một chút chuyện khiến cho nàng hơi sợ hãi, mà nàng dường như cũng không có cách nào ngăn cản được.
“Ồ? Cửu nha đầu, bây giờ tim của ngươi đập rất nhanh đó.” Hạ Thiên đang nằm bên cạnh, chợt đứng dậy, nhìn A Cửu, “Ngươi phát bệnh sao?”
“Ngươi mới bị bệnh á!” A Cửu nghiến răng nghiến lợi, tên bệnh tâm thần này, với dáng vẻ bây giờ của hắn, làm sao tim nàng lại không đập rộn lên được chứ?
“A, Cửu nha đầu ngươi quả nhiên có bệnh.” Vẻ mặt của Hạ Thiên trông rất thành thật, “Nếu không thì ngươi làm sao lại cảm thấy ta bị bệnh chứ? Ta là thần y, sẽ không bị bệnh.”
“Ta lười nói chuyện với ngươi!” A Cửu có chút tức giận, “Ngươi thả ta ra.”
“Này, ta ngủ một giấc rồi nói.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm, tiếp đó đã nhắm mắt lại, “Cửu nha đầu ngươi đừng động, ta thích ôm vợ ngủ.”
“Ta không phải là vợ của ngươi!” A Cửu tức giận nói.
“Ta biết ngươi không phải, có điều vóc dáng của ngươi không tệ, ta có thể chấp nhận một chút.” âm thanh của Hạ Thiên càng ngày càng nhỏ, dường như thật sự đã ngủ thiếp đi.
A Cửu rất tức giận, hắn có biết nói tiếng người không?
Chấp nhận một chút?
Tên khốn này sàm sở nàng, làm sao hắn còn lộ ra dáng vẻ như rất thiệt thòi chứ?
“Ngươi thả ta ra!”
“Này, đừng ngủ!”
“Tên khốn, bảo ngươi thả ta ra!”
“Ta đánh ngươi !”
......
A Cửu vừa mới bắt đầu đã giãy dụa, sau đó trực tiếp ra tay, nhưng, cũng không có hiệu quả gì, trông dáng vẻ của Hạ Thiên như ngủ rất say, mà A Cửu nói là làm, thật ra cũng không dám xuống nặng tay, điều đó không có chút tác dụng gì đối với Hạ Thiên.
A Cửu bận rộn mấy phút, cuối cùng nàng đã từ bỏ, mà nàng có chút nghĩ mãi không ra, có phải hắn đang giả bộ ngủ hay không? Buổi chiều mới gối đầu ngủ trên đùi nàng mấy tiếng, tại sao bây giờ lại mệt rã rời như vậy chứ?
Có điều, suy nghĩ lại trước đó Hạ Thiên mang theo nàng bay từ Vọng Cảng đến đây, dường như rất hao tổn thể lực, từ góc độ kia mà nói, tên khốn này thật sự có thể rất mệt mỏi.
Kỳ thực bây giờ, A Cửu cũng bắt đầu cảm giác được mệt mỏi, ánh mắt của nàng dần dần có chút không mở ra được, nhưng nàng không dám ngủ, cứ lo lắng bản thản ngủ thiếp đi, tiếp theo vừa tỉnh lại, có thể thế giới sẽ hoàn toàn thay đổi.
Thế là, A Cửu cứ như vậy cứng rắn chống đỡ, để cho bản thân không được ngủ, vẫn không biết vì sao nàng đang nằm ở trong ngực của Hạ Thiên, lại có cảm giác càng ngày càng mệt mỏi, đó là một loại cảm giác rất kỳ lạ, đại não của nàng rõ ràng nói vô số lần với chính mình, phải cảnh giác, không thể buông lỏng.
Nhưng, cơ thể lại dường như càng thành thật hơn so với đại não, vì thân thể của nàng đã không tự chủ được, bắt đầu buông lỏng, thân thể của nàng dường như rất thích ứng tình trạng hiện tại, cơ thể của nàng khá thoải mái dễ chịu với cảnh vật vào thời điểm này.
Cứ như vậy, cơ thể và đại não bắt đầu gian khổ chiến đấu anh dũng, cuối cùng, cơ thể chiếm được lợi thế, mà đầu óc của nàng, cuối cùng đã từ bỏ chống cự.
A Cửu ngủ thiếp đi, nhưng ngủ đối với nàng mà nói, lại dường như cũng không phải chuyện tốt gì, vì nàng lại bắt đầu gặp ác mộng.
Nàng không phải lần đầu tiên gặp ác mộng như vậy, mà nội dung của ác mộng này cũng không mới mẻ gì đối với này, vì ác mộng kia chính là những việc từng xảy ra mười mấy năm trước kia, mà trong những năm này, nàng từng tạo ra giấc mộng này vô số lần, mỗi một lần, ở trong mơ, nàng vẫn không có thể ra sức, mà mỗi một lần như vậy, khi nàng tỉnh lại, sẽ càng thêm hận Hạ Thiên.
“Mau tỉnh, mau tỉnh, đây là mộng, đây là mộng......” Trong mộng, A Cửu mỗi lần đều biết mình đang nằm mơ, nhưng bản thân vẫn không thể tỉnh lại, dường như mỗi lần đều phải để cho cơn ác mộng qua đi, mới có thể tỉnh giấc.
Từng hình ảnh quen thuộc kia, lần nữa tái hiện ở trước mắt nàng, rõ ràng là nằm mơ, nhưng chuyện đó lại tái diễn rất chân thực vì nó từng xảy ra.
“Không, không muốn......” Ở trong mơ, A Cửu vô số lần cầu khẩn, vẫn như cũ không cách nào thay đổi kết quả, trong lúc vô tình, nàng đã rơi nước mắt đầy mặt, mà nàng vẫn không thể tỉnh lại.
“Nhanh kết thúc một chút, nhanh lên......” A Cửu đang cầu khẩn, nhưng lại không biết bản thân đang cầu khẩn ai, là chính nàng, hay Hạ Thiên?
Không biết qua bao lâu, từng hình ảnh quen thuộc kia, cuối cùng đã đi tới kết thúc, mà ác mộng của nàng, cuối cùng đã kết thúc.
Nhưng, lần này, ác mộng lại thay đổi, Hạ Thiên ở trong mơ hóa thân thành ác ma, đột nhiên quay người, nhào về phía nàng.
“Thả ta ra, thả ta ra, cầm thú Hạ Thiên ngươi, tên khốn, thả ta ra......” A Cửu kịch liệt giãy dụa, ra sức phản kháng, vừa xé vừa cắn về phía Hạ Thiên, nhưng điều đó dường như vẫn không có hiệu quả gì.
Mà nàng sắp gặp tất cả cảnh ngộ tiểu thư đã từng trải qua, sau đó, nàng mới tỉnh giấc.
“Cửu nha đầu, ngươi còn có thể cắn người sao?” âm thanh quen thuộc vang lên, A Cửu phát hiện mình đang ở trong ngực Hạ Thiên, quần áo còn nguyên vẹn, Hạ Thiên rõ ràng cũng không có làm cái gì đối với nàng.
Nhưng bây giờ, nàng lại giống như bị rắn cắn, đột nhiên bật dậy từ trong ngực của Hạ Thiên, tiếp theo trực tiếp bay ra khỏi hố tuyết.
Gió lạnh thổi vào mặt, A Cửu vẫn như cũ rơi nước mắt đầy mặt.
Không thể nào quên được.
Thật sự không thể quên được.
Nàng thật sự làm không được!
A Cửu trực tiếp bay xuống núi tuyết, ngẩng đầu nhìn trời, nắng sớm hơi lộ ra, bây giờ đã là buổi sáng ngày hôm sau, mà nàng nằm ở trong ngực của Hạ Thiên, gặp phải ác mộng một buổi tối.
Cuối cùng, nàng lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số.
“A Cửu, làm sao vậy?” Đầu bên kia điện thoại, truyền đến âm thanh quen thuộc của tiểu thư, vẫn điềm đạm, ôn hòa như vậy.
Chương 1736. Thực sự buông xuống
“Tiểu thư, ta......” A Cửu nghẹn ngào, “Ta......”
“Làm sao vậy? A Cửu, ngươi mau nói, chuyện gì xảy ra? Hạ Thiên làm cái gì với ngươi phải không? Ngươi mau nói cho ta biết, ta lập tức trở về......” Trong nháy mắt giọng của Y Tiểu Âm đã không còn bình tĩnh, bởi vì nàng hiểu rất rõ, trên thế giới này, người còn có thể để cho A Cửu ủy khuất khóc như thế, chỉ có một người, mà người kia, chính là Hạ Thiên.
Giờ khắc này, trong lòng Y Tiểu Âm đã có loại cảm giác khá bất an, chẳng lẽ, chẳng lẽ từng hình ảnh đáng sợ kia, lại xảy ra ở trên người của A Cửu sao?
“Không có, tiểu thư, hắn không có làm cái gì với ta hết, thế nhưng, tiểu thư, ta, ta vẫn gặp phải ác mộng, ta vẫn không thể quên được chuyện kia, ta, vì sao cuối cùng vẫn không thể quên được......” Sau đó, A Cửu khóc to lên, “Tiểu thư, ta, ta thật sự muốn quên đi, ta cảm thấy ta đã sống quá mệt mỏi, ta không muốn mệt mỏi như vậy nữa......”
Gương mặt của A Cửu sớm đã đầy nước mắt, đúng vậy, nàng thật sự muốn quên đi chuyện đó, nếu không có chuyện kia, bây giờ nàng có thể sống rất vui vẻ, thế nhưng, nàng làm sao cũng không thể quên được, chuyện kia, không có trở thành xiềng xích của tiểu thư, lại trở thành lồng giam nàng, khiến nàng mãi mãi không cách nào bước qua được.
“A Cửu, trước kia ta đã nói với ngươi, ngươi phải bỏ xuống chấp niệm trước kia, chuyện đó chỉ là ân oán cá nhân giữa ta và hắn, ta và hắn đều có lỗi, hắn đối với ta như vậy là không bằng cầm thú, nhưng năm đó ta uy hiếp muốn hại chết những nữ nhân kia của hắn, cho nên ta cũng là tự làm tự chịu, chẳng thể trách người khác.” Y Tiểu Âm nhẹ nhàng thở dài, “Ta thật sự đã bỏ xuống chuyện này, mỗi người đều phải trả tương ứng vì chính chuyện mình làm, giá ta phải trả ta đã trả, mà giá hắn phải bỏ ra để trả cũng như nhau.”
Y Tiểu Âm dừng một chút, nói thêm: “Kỳ thực, ta cũng không thua gì những nữ nhân kia của hắn, nếu hắn dùng thủ đoạn bình thường, cuối cùng ta vẫn sẽ trở thành nữ nhân của hắn, nhưng hắn không có, cho nên, về sau hắn cũng không cách nào có được ta, đây chính là giá hắn phải trả, thế nhưng, A Cửu, chuyện này, thật sự không có quan hệ gì với ngươi, ngươi không cần phải làm khó mình như vậy.”
“Tiểu thư, ta cũng không muốn làm khó bản thân, thậm chí ta còn nghĩ, tên khốn kia tùy tiện làm cái gì đối với ta, ta đều có thể không phản kháng, nhưng ở trong hiện thực ta có thể làm được như vậy, còn ở trong mơ lại đều không làm được.” A Cửu vẫn như cũ nghẹn ngào, “Thật xin lỗi, tiểu thư, ta, ta có thể xin ngươi cho phép ta rời khỏi một khoảng thời gian không, ta muốn một thân một mình suy nghĩ lại tất cả.”
“A Cửu, ta sớm đã nói với ngươi, ngươi vẫn luôn là người tự do, ngươi không cần đi theo ta, ngươi muốn đi nơi nào cũng được, ngươi muốn làm bất cứ chuyện gì, đều có thể làm, thật sự không cần phải để ý đến ta.” Y Tiểu Âm nhẹ nhàng thở dài, “Cho dù ngươi muốn đi theo hắn ở cùng một chỗ, thật ra cũng không có vấn đề gì.”
“Không, tiểu thư, ta sẽ không đi với hắn.” A Cửu ngừng nghẹn ngào, giống như đã hạ quyết tâm, “Ta nghĩ, ta ở một mình là tốt nhất, về sau, tiểu thư ngươi phải bảo trọng thân thể.”
“A Cửu, chăm sóc tốt cho bản thân, còn có, nhớ kỹ, chúng ta vĩnh viễn là chị em tốt.” Y Tiểu Âm nhẹ nhàng nói.
“A, tiểu thư, chuyện kia, vậy ta đi đây.” A Cửu nói xong lời này, cúp điện thoại, rồi hai tay nhào nặn một chút, điện thoại đã bể nát, tiếp theo nàng quay đầu nhìn núi tuyết một chút, rồi bắt đầu bay lên cao, bay về phương xa, cách núi tuyết ngày càng xa.
Một giây sau.
Ở chỗ đó lại xuất hiện một người, không ai khác, chính là Hạ Thiên.
“Cửu nha đầu thực sự là không nghe lời mà, còn dám lén lút chạy mất?” Hạ Thiên lẩm bẩm, “A, quên đi, mặc kệ nàng, ngược lại qua một lát nữa, nàng sẽ tự trở lại.”
Đối với chuyện A Cửu rời đi, Hạ Thiên đương nhiên không thèm quan tâm không chút nào.
Đúng lúc này, điện thoại di động của Hạ Thiên kêu lên.
“Vợ Y Y, nàng nhớ ta không?” Hạ Thiên nhìn màn hình điện thoại, lập tức nhận cuộc gọi đến.
Điện thoại gọi đến chính là Y Tiểu m.
“Ngươi đã làm cái gì đối với A Cửu?” Giọng của Y Tiểu Âm rất bình tĩnh, còn có một tia chất vấn.
“Không có làm cái gì nha, ta đã theo nàng chơi một ngày, nàng rất vui vẻ.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Đúng rồi, vợ Y Y, Cửu nha đầu tự mình lén lút chạy mất, nha hoàn này của ngươi thật sự không nghe lời đó.”
“Ta đã sớm nói, nàng không phải nha hoàn của ta, là chị em tốt của ta!” Trong giọng nói của Y Tiểu Âm có một chút tức giận, “Đây đều là lỗi của ngươi, không phải năm đó ngươi làm loại chuyện đó đối với ta, làm sao mười mấy năm qua A Cửu vẫn gặp phải ác mộng? A Cửu nói nàng muốn ở một mình một khoảng thời gian, ta không hi vọng ngươi đi quấy rầy nàng ấy, nhưng ta cho ngươi biết, nếu nàng ấy xảy ra chuyện, ta nhất định sẽ không tha thứ cho ngươi!”
“Vợ Y Y, bây giờ Cửu nha đầu rất lợi hại, có điều bây giờ đúng là vẫn không quá an toàn, đúng rồi, Cửu nha đầu có nói cho nàng biết hay không, có thể lại có người tu tiên của Tiên Vân đại lục tới?” Dáng vẻ của Hạ Thiên nói vẫn rất bình thản, “Ừ, còn có một chuyện rất quan trọng, ta muốn nói rõ với nàng.”
“Chuyện quan trọng gì?” Y Tiểu Âm tức giận hỏi.
“À, vợ Y Y, nếu Cửu nha đầu xảy ra chuyện, đây không phải là lỗi của ta, là lỗi của nàng ấy.” Hạ Thiên nói rất chân thành: “Không phải ta làm cho nàng biến thành như bây giờ, là nàng ấy tự làm cho nàng ấy không vui.”
Chương 1737. Dạ Ngọc Mị
“Ta không có hứng thú tính nợ cũ với ngươi!” Y Tiểu Âm hơi khó chịu: “Chuyện năm đó đã qua, ta không muốn lại tiếp tục so đo với ngươi nữa, nhưng ngươi cũng đừng đặt vấn đề hiện tại của A Cửu lên người ta, nói tóm lại, đều là lỗi của ngươi!”
“Vợ Y Y, ta không muốn nhắc đến chuyện quá khứ với nàng.” Hạ Thiên uể oải nói: “Điều ta đang nói với nàng chính là chuyện hiện tại, bởi vì bây giờ, nàng luôn né tránh ta, nên Cửu nha đầu mới luôn nhớ về quá khứ, nếu hiện giờ ngươi vui vẻ với ta, Cửu nha đầu tự nhiên sẽ không gặp ác mộng nữa.”
Hạ Thiên tạm dừng một lúc, lại nói: “Mà này, vợ Y Y, nàng có biết Cửu nha đầu có thể cắn người không? Lúc A Cửu gặp ác mộng, nàng ấy cắn ta, thật là không ra gì.”
“Sao nàng ấy lại cắn ngươi lúc gặp ác mộng…” Y Tiểu Âm nói đến đây đột nhiên cảm thấy không ổn: “Hạ Thiên, tên khốn này, tối qua ngươi đã làm gì A Cửu?”
“Vợ Y Y, đừng tưởng nàng ở xa thì ta không đánh được nàng, ta không làm gì với Cửu nha đầu hết, ta đến núi tuyếtcó việc, nàng ấy nhất định muốn đi theo chơi, buổi tối chúng ta ngủ trong một ngôi nhà trên núi tuyết, đúng rồi, vợ Y Y, ta từng nói với nàng ta cũng có một ngôi nhà trên núi tuyết chưa? Nếu nàng thích, nàng có thể đến đây sống.” Hạ Thiên nói lạc đề.
“Ta biết ngươi đã làm gì A Cửu!” Y Tiểu Âm rất tức giận: “Hạ Thiên, ngươi thật là lòng tham không đáy!”
“Vợ Y Y, nàng thực sự rất muốn bị ăn đòn đó, ta chỉ cho Cửu nha đầu mượn giường của ta ngủ một đêm thôi.” Hạ Thiên có chút không vui: “Tóm lại, đây đều là lỗi của nàng, vợ Y Y, chỉ vì suốt hơn mười năm qua ngươi không chịu tiếp tục đi theo chơi với ta, Cửu nha đầu mới gặp ác mộng cả ngày thế kia, chà, vợ Y Y, tốt nhất là nàng nên bù lại lỗi lầm của mình.”
Nói xong, Hạ Thiên trực tiếp cúp điện thoại, hắn quyết định để cho vợ Y Y ngẫm lại sai lầm của mình.
Ở nước ngoài, trong khách sạn, Y Tiểu Âm có chút khó chịu, tên khốn này dám cúp điện thoại trước!
Trước đây hắn chưa từng chủ động cúp điện thoại của nàng, nhưng gần đây càng ngày lại càng trở nên không tưởng tượng nổi!
Không đúng, chỉ là cúp điện thoại thôi mà, có chuyện gì to tát đâu, sao nàng lại xoắn xuýt những chuyện nhỏ nhặt như vậy?
Điều khiến nàng khó chịu nhất là tên khốn đó chắc chắn đã gạ tình A Cửu, giờ điều đó khiến A Cửu khó chịu, không biết đã đi đâu rồi, nhưng tên khốn kia lại nói là lỗi của nàng cơ đấy?
Theo suy nghĩ của hắn, nàng phải ngoan ngoãn làm nữ nhân của hắn, như vậy A Cửu mới không gặp ác mộng nữa?
Y Tiểu Âm tức giận một lúc, nhưng dần dần bình tĩnh lại, sau đó, nàng lại bất lực phát hiện, tuy rằng cách nghĩ của Hạ Thiên rất khốn kiếp, nhưng cũng không phải là hoàn toàn vô lý.
Nếu quan hệ giữa nàng và Hạ Thiên tốt hơn, A Cửu quả thực có thể sẽ dần dần thoát ra khỏi sự việc đó, hơn mười năm nay nàng giữ khoảng cách với Hạ Thiên, thật ra nó tương đương với việc nhắc nhở A Cửu mọi lúc, cũng khiến A Cửu dần dần rơi vào bóng tối của sự việc đấy, hoàn toàn không thể tự mình thoát ra.
“Tại sao hắn lại còn muốn xuất hiện chứ?” Y Tiểu Âm âm thầm cắn răng, đồng thời cũng than phiền về Nguyệt Thanh Nhã: “Tại sao họ không đưa tên khốn kia đi theo luôn đi chứ?”
Nếu Hạ Thiên biết ý nghĩ của Y Tiểu m, hắn có thể sẽ tán thành, tại sao Thần tiên tỷ tỷ lại không chịu đưa hắn đi chung?
Hắn thực sự không ngại đến Tiên Vân đại lục với họ, chỉ cần hắn ở bên họ, hắn có thể ở bất cứ nơi đâu, thế giới này hay thế giới kia, thật ra không có sự khác biệt.
Nhưng vấn đề là bây giờ hắn không thể vượt qua thế giới đó, đây chính là một rắc rối lớn.
“Vợ Y Y không nghe lời, Cửu nha đâu lại bỏ chạy, vợ Tiểu Y Y rất bận, nha đầu Bối Bối thì không chịu đi theo ta, Tiểu muội chân dài giờ chẳng có ưu điểm gì ngoại trừ đôi chân dài miên man…” Hạ Thiên trở về đỉnh núi tuyết, nằm trên tuyết, lẩm bẩm một mình: “A, Muội muội chân dài, lần sau gặp lại nàng, nàng nhất định phải ở bên ta một tháng…”
Hạ Thiên chưa bao giờ nghĩ là sẽ có ngày nhớ đến Muội muội chân dài đó, dù sao thì trước đó hầu như ngày nào cũng nhìn thấy nên hắn không nhớ nàng ấy, nhưng bây giờ, Dạ Ngọc Mị đi rồi, mọi người cũng đi rồi, hắn bắt đầu phát hiện ra, nỗi nhớ đó thực sự đã ăn sâu vào xương tuỷ hắn.
“Muội muội chân dài thực sự rất có độc, ta dường như đã bị nàng ấy hạ độc.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm một mình rồi nhắm mắt lại, ừm, trong đầu lại nhớ đến khoảng thời gian họ từng bên nhau.
Một lúc sau, Hạ Thiên lại lẩm bẩm: “Muội muội chân dài chắc cũng nhớ ta lắm nhỉ?”
Vào lúc này, ở Tiên Vân đại lục.
Trong vùng biển bí ẩn nổi tiếng của Tiên Vân đại lục, có một hòn đảo nhỏ đột nhiên xuất hiện, hòn đảo này chính là đảo Thần Tiên.
Trên đảo Thần Tiên, hai tiên nữ tuyệt thế đang đánh cờ với nhau.
“Tiểu Mị, có vẻ như ngươi rất khó chịu, nhớ tên biến thái đó à?” Tiên nữ áo trắng khẽ cười.
Chương 1738. Sự nghiêm trọng của vấn đề
“Ngươi nhớ hắn thì cứ việc nói thẳng, ta không thèm nhớ hắn!” Tiên nữ áo đen hừ nhẹ một tiếng: “Ngày nào cũng phải tránh hắn, nếu không hắn sẽ dây dưa không dứt, nhiều năm như vậy cũng không có chút thay đổi!”
“Tiểu Mị, mọi người đều biết bây giờ hắn mê mẩn ngươi nhất.” Tiên nữ áo trắng nở nụ cười ngọt ngào: “Bây giờ, có lẽ hắn đang nhớ đến ngươi.”
“Ngươi có thể chơi cờ đàng hoàng hay không, đừng nói về hắn nữa?” Tiên nữ áo đen là Dạ Ngọc Mị, nàng có chút buồn bực, vừa nói đến tên biến thái kia, nàng không tự chủ được mà nghĩ tới bộ dáng tham lam của hắn trước mặt mình, các loại tư vị không thể giải thích được, lại hiện lên trong lòng nàng.
Lúc này, tiên nữ áo trắng Nguyệt Thanh Nhã mới cười nhẹ, ngừng nói, tiếp tục đánh cờ.
“Nguyệt tỷ tỷ, khi nào chúng ta quay về?” Vào lúc này, một giọng nói cất lên, một tiên nữ khác mặc váy trắng bay đến: “Ta muốn về nhà, ta nhớ tên khốn đó rồi!”
“Mộng Mộng, hiện tại chúng ta chưa thể quay về, trước hết ngươi chơi ở nơi đây một thời gian đi.” Nguyệt Thanh Nhã ngước nhìn Liễu Mộng vừa bước vào, ma nữ Mộng Mộng này luôn thích quấn lấy Hạ Thiên nhất.
“Nguyệt tỷ, các ngươi có thể ở đây chơi không? Ta có thể quay về một mình chơi với tên biến thái đó.” Liễu Mộng bĩu môi: “Ở đây không vui lắm, không có kem.”
“Mộng Mộng, ta đã nói với ngươi rồi, nếu bây giờ chúng ta quay về, vậy chính là hại hắn.” Nguyệt Thanh Nhã khẽ thở dài: “Ta cũng nhớ hắn, về cơ bản thì ta đã ở bên hắn suốt ba mươi năm qua, bây giờ ta đột nhiên để hắn ở đó một mình, thật ra ta cũng cảm thấy không quen, nhưng chúng ta phải để hắn luyện thành công Nghịch Thiện Đệ Bát Châm, nếu không…”
Nguyệt Thanh Nhã không nói tiếp, hiển nhiên, nàng và Liễu Mộng đều biết đằng sau là nội dung gì.
“Được rồi Nguyệt tỷ, vậy ta lại đi kiếm vài người đánh nhau chơi tiếp đây.” Liễu Mộng bĩu môi, xoay người lại bay ra ngoài.
“Ngươi chắc hắn ở đó sẽ tu luyện chăm chỉ sao?” Đúng lúc này, Dạ Ngọc Mị không nhịn được hỏi: “Cho dù chúng ta rời đi, nhưng với bản lãnh của hắn, muốn tìm vài nữ nhân cũng không khó.”
“Tiểu Mị, tin ta đi, chỉ cần là vì tìm được ngươi, hắn cũng sẽ cố gắng tu luyện.” Nguyệt Thanh Nhã cười nhạt: “Bây giờ, điều ta lo lắng nhất chính là, tên háo sắc kia, liệu có thể tìm ra cách luyện Nghịch Thiên Đệ Bát Châm không?”
“Ngươi thực sự tin lời Cơ Thanh Ảnh nói về Nghịch Thiên Đệ Bát Châm sao?” Dạ Ngọc Mị lại hỏi.
“Tiểu Mị, ta biết ngươi chưa bao giờ thích nàng ấy, nhưng nàng ấy cũng quan tâm đến nam nhân của mình, cho nên nàng ấy sẽ không bao giờ nói lung tung.” Nguyệt Thanh Nhã nhẹ gật đầu: “Nàng ấy đã phái người trong Cơ thị Hoàng triều để tìm kiếm tài liệu của Nghịch Thiên Đệ Bát Châm, hy vọng nàng ấy có thể tìm ra thứ gì đó hữu ích.”
“Ta không nghĩ là có tài liệu nào, chưa bao giờ có tin đồn Nghịch Thiên Đệ Bát Châm được tu luyện thành công trên Tiên Vân đại lục.” Dạ Ngọc Mị nói thản nhiên: “Ta không nghĩ tài liệu nàng ấy tìm thấy nhất thiết là thật.”
“Được rồi, Tiểu Mị, cho dù có phải là sự thật hay không, chúng ta chỉ có thể coi đó là sự thật.” Giọng của Nguyệt Thanh Nhã rất nhu hòa: “Ta biết ngươi cũng quan tâm tên gia hỏa kia, nhưng hiện tại, chúng ta vẫn phải dựa vào tên biến thái kia tìm cách giải quyết, dù sao thì hắn là người hiểu rõ Nghịch Thiên Bát Châm nhất.”
“Ta không nghĩ chúng ta có thể cứ tiếp tục chờ đợi thế này, qua một thời gian nữa, chúng ta phải phái người quay lại xem một chút.” Dạ Ngọc Mị nói: “Ngộ nhỡ tên biến thái đó hoàn toàn không biết sự nghiêm trọng của vấn đề, tiếp tục lộn xộn ở đó, thì sẽ rất phí thời gian.”
“Yên tâm đi, ta sẽ thu xếp những chuyện còn lại.” Nguyệt Thanh Nhã cười nhẹ: “Ngươi cứ không chịu thừa nhận bản thân đang nhớ hắn.”
“Ta không có!” Dạ Ngọc Mị hừ nhẹ một tiếng: “Ta chỉ muốn ở đây nghỉ ngơi thôi.”
“Ừm, Tiểu Mị, thật ra ngươi nói đúng, đừng lo, trên đời này không có chuyện gì mà chúng ta không thể cùng nhau giải quyết cả, bây giờ chúng ta cứ coi như đang có một kỳ nghỉ vui vẻ đi.”
Một quân cờ rơi xuống, Nguyệt Thanh Nhã khẽ cười: “Tiểu Mị, đến lượt ngươi rồi.”
Trên đỉnh núi tuyết.
Hạ Thiên đột ngột bật dậy, sau đó chạy điên cuồng trên ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.
Mười phút sau.
Hạ Thiên lại nằm xuống trên đỉnh núi tuyết.
“Vẫn không tìm thấy đường đến nơi đó.” Hạ Thiên cảm thấy hơi hụt hẫng, hắn muốn tìm Muội muội chân dài, Thần tiên tỷ tỷ và các cô vợ xinh đẹp của mình, nhưng vấn đề là ở ngọn núi tuyết phủ này thật ra không có lối đi đến Đại Lục Tiên Vân.
Dù có, hắn cũng không tìm ra được.
Rốt cuộc Nghịch Thiên Đệ Bát Châm luyện như thế nào?
Lục Châm là thần, Thất Châm là tiên, Bát Châm có thể Nghịch Thiên.
Hạ Thiên đã từng nghĩ Bát Châm có nghĩa là nghịch thiên thành tiên, nhưng rồi hắn dần nhận ra mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy, vì trên thực tế, Nghịch Thiên Đệ Thất Châm có thể độ kiếp, mà về mặt lý thuyết, sau khi độ kiếp là có thể trở thành tiên.
Mà hắn và Muội muội chân dài đều thuận lợi độ kiếp, nhưng trên thực tế lại không thành tiên, hơn nữa, cái gọi là thành tiên, rốt cuộc là loại trạng thái gì?
Trên thực tế không ai có thể hiểu được vấn đề kia, ngay cả ở Tiên Vân đại lục cũng không có ai thực sự thành tiên, Thần tiên tỷ tỷ và Muội muội chân dài đều quen thuộc với vấn đề tu tiên, tuy nhiên, chuyện thành tiên cụ thể như thế nào vẫn không rõ, ngay cả Nữ hoàng của Cơ thị Hoàng triều cũng không thể biết được tình huống cụ thể.
Điều quan trọng nhất là, rốt cuộc Nghịch Thiên Đệ Bát Châm thi triển thế nào đây?
Thực ra từ trước đến giờ Hạ Thiên không biết chuyện này, trước đây hắn nghĩ không quan trọng nên không nghiên cứu nghiêm túc, nhưng bây giờ, hắn không thể không nghiên cứu.
Vấn đề là bây giờ dù hắn muốn học, hắn cũng không biết bắt đầu từ đâu.
“Bỏ đi, trước tiên cứ tu luyện đến Độ Kiếp kỳ rồi lại nói sau.” Hạ Thiên cảm thấy, dù thế nào đi nữa thì trước hết phải đáp ứng được điều kiện cơ bản của Nghịch Thiên Đệ Bát Châm rồi tính tiếp.
Tuy nhiên, bây giờ hắn nên gặp ai để tăng lên công lực của hắn đây?
Chương 1739. Múa bale trên trời
A Cửu chạy mất, Tiểu Muội muội chân dài không nghe lời lắm, Thuần Thuần là tiểu lừa gạt, Bối nha đầu thì vẫn đang bay nhảy khắp nơi, vả lại cũng không biết nghe lời, người nghe lời nhất là vợ Tiểu Y Y, nhưng công lực của vợ Tiểu Y Y về cơ bản là tệ nhất, muốn dựa vào nàng để thăng công lực là quá chậm, Hạ Thiên nghĩ tới nghĩ lui, đều cảm thấy không có đối tượng thích hợp nào.
“Nếu vợ Y Y sẵn sàng giúp đỡ thì tốt rồi.” Hạ Thiên nghĩ vậy, nhưng đáng tiếc là, việc bắt vợ Y Y nghe lời lại càng khó hơn.
Hạ Thiên vừa nằm trên đỉnh núi tuyết vừa suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo, suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra manh mối, vợ không có ở đây, rất nhiều việc ngoài tầm kiểm soát của Hạ Thiên, suốt mười năm qua, về cơ bản hắn đều có thể đạt được mục tiêu hắn cần, ngay cả khi Muội Muội muội chân dài không muốn nói cho hắn biết cách cởi ra Thiên Kết Vũ Y, nhưng phần lớn thời gian nàng vẫn nguyện ý cởi bỏ quần áo của mình.
Nhưng bây giờ, hắn muốn mau chóng tăng lên công lực của mình, nhưng hắn không thể tìm được người phù hợp để giúp đỡ.
“Mình vẫn nên tìm một người vợ ngoan ngoãn hơn nữa.” Hạ Thiên lẩm bẩm một chút, mà vấn đề là hắn thực sự không có tâm trạng đi tìm vợ khắp nơi, xem ra hắn vẫn phải tìm cách dạy lại Cửu nha đầu hoặc vợ Y Y.
Nếu họ ngoan ngoãn hơn, hắn sẽ thoải mái hơn.
“Trước hết, phải quay lại Vọng Cảng đã, ở đây chán quá.” Hạ Thiên đột ngột biến mất trên đỉnh núi tuyết, nằm ở đây, dễ khiến hắn nhớ đến Muội muội chân dài, cũng dễ nghĩ đến yêu nữ Cơ Thanh Ảnh kia.
Hạ Thiên thích núi tuyết, nhưng tiền đề là phải có một cô vợ ở chung với hắn trên đỉnh núi tuyết, hắn không thích ở đây một mình.
Ở Biệt thự Hương Tuyết Hồ, Vọng Cảng.
Trong bể bơi, có một nàng tiên cá đang bơi qua bơi lại, à, người này có lẽ còn đẹp hơn nàng tiên cá thật, bởi vì nàng là Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“Chà, Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, tư thế của ngươi đẹp quá, không hổ là từng học qua các kiểu bơi lội, ta còn không biết bơi như thế nào đây.”
“Chà, Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, ngươi làm lại tư thế đó đi, đẹp và quyến rũ quá…”
“Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, chân ngươi đẹp quá…”
“Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, ngươi trông đẹp hơn trước đấy…”
Thạch Thuần liên tục kêu lên bên hồ bơi, mà bây giờ Ninh Nhuỵ Nhuỵ không chỉ bơi đâu, thỉnh thoảng nàng còn biểu diễn dưới nước.
Đương nhiên, Ninh Nhuỵ Nhuỵ thật ra không phải biểu diễn cho Thạch Thuần xem, nhưng tối hôm qua sau khi bị Hạ Thiên tẩy tủy, sức mạnh của nàng tăng vọt, thân thể có chút khó chịu, và nàng đang dùng phương pháp này để thích ứng với thực lực tăng lên đột ngột kia.
Đây quả thực là một cách hay nhưng cũng rất đẹp mắt.
Chà, không chỉ là rất xinh đẹp mà còn rất gợi cảm nữa, gợi cảm đến mức Thạch Thuần đứng bên cạnh nàng liên tục kinh ngạc, trông vô cùng ghen tị, tất nhiên theo góc nhìn của Ninh Nhuỵ Nhuỵ, Thạch Thuần lại trông giống như một nữ nhân lưu manh hơn.
Lúc này, Ninh Nhuỵ Nhuỵ đang bơi bằng tư thế yoga dưới nước, cực kỳ duyên dáng và hấp dẫn, thậm chí còn nhảy lên không trung rồi lặn xuống rất thu hút, toàn bộ các động tác không chỉ khó mà còn rất chọc người.
“Oa, Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, chị ngươi cẩn thận động tác kia, đừng làm vậy trước mặt anh rể, nếu không anh rể chắc sẽ không nhịn được mà biến ngươi thành vợ thật của hắn ngay đấy.” Thạch Thuần lại khoa trương.
“Chà, động tác đó rất đẹp, Tiểu muội chân dài, cô làm lại lần nữa được không?” Vào lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên, nghe thấy giọng nói đó, Ninh Nhuỵ Nhuỵ rất sửng sốt.
“Này, Hạ Thiên, đồ lưu manh, không được nhìn!” Ninh Nhuỵ Nhuỵ ngừng biểu diễn, đứng yên trong bể bơi, cơ bản là vùi cả người vào trong nước, chỉ để ra một cái đầu.
“Tại sao ta không được nhìn?” Hạ Thiên hơi khó hiểu: “Bộ đồ bơi của cô trông khá đẹp, nhưng hơi nhiều vải.”
Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút khó chịu, tên biến thái này thật quá đáng, tuy rằng không phải áo tắm ba mảnh, nhưng cũng không thể nói là quá nhiều vải chứ?
“Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, anh rể nói đúng, áo tắm của ngươi quá bảo thủ, có chút không xứng với dáng vẻ gợi cảm vừa rồi của ngươi.” Thạch Thuần ở bên cạnh nêu lên cảm nghĩ thay Hạ Thiên.
“Thuần Thuần nói đúng, Tiểu muội chân dài nhà cô mặc nhiều quần áo như vậy không thích hợp để quyến rũ ta.” Hạ Thiên nghiêm túc nói: “Ngoài ra, cô không cần phải trốn trong nước, dù sao ta cũng có thể nhìn thấy rất rõ.”
“Này, sao ngươi lại về một mình? Cửu tỷ đâu?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ dứt khoát đứng dậy, bước ra khỏi hồ bơi với đôi chân dài xinh đẹp của mình, bởi vì nàng biết rằng Hạ Thiên không gạt nàng.
Nước trong bể bơi rất trong, ngay cả người bình thường vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng, chứ đừng nói đến Hạ Thiên, lý do nàng giấu ngươi xuống nước chỉ là theo bản năng.
“Cửu nha đầu bỏ chạy rồi, nên ta quay về một mình.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Tiểu muội chân dài, ta có chuyện muốn bàn với cô.”
“Ngươi lại muốn làm gì nữa?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ trừng mắt nhìn Hạ Thiên, trực giác nói cho nàng biết, có lẽ chuyện Hạ Thiên muốn thương lượng với nàng không phải chuyện tốt.
“Cô muốn trở nên lợi hại hơn không?” Hạ Thiên nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ rất nghiêm túc: “Ta có thể giúp cô thực hiện những động tác khó hơn, vừa rồi cô có thể múa ba lê trong hồ bơi, nhưng ta có thể giúp cô múa ba lê trên bầu trời, cô muốn thử không?”
Chương 1740. Một cặp biến thái đáng sợ
Múa ba lê trên bầu trời?
Ninh Nhuỵ Nhuỵ tưởng tượng ra khung cảnh đó, cảm thấy rất đẹp, nhưng một cảnh đẹp như vậy sẽ không tự nhiên rơi xuống từ trên trời.
“Ta không hứng thú vớ việc múa.” Ninh Nhuỵ Nhuỵ quyết định không hỏi Hạ Thiên muốn làm gì, trực tiếp từ chối: “Ta sẽ không thử!”
“Tiểu muội chân dài, không phải cô nói thích khiêu chiến giới hạn sao?” Hạ Thiên nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ, hơi khó hiểu: “Sao bây giờ cô không có tí lòng tiến thủ nào vậy?”
“Bây giờ ta không thích khiêu chiến giới hạn nữa được không?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ hừ nhẹ một tiếng, vừa nói đến chuyện đó, trong lòng nàng cảm giác rất tức giận.
Phải biết trong những năm qua, dù là tham gia các cuộc thi đấu thể thao khác nhau hay những thử thách khắc nghiệt sau này, thành công nào cũng đều mang lại cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ một loại cảm giác rất có thành tựu, và điều đó trên thực tế, cũng có thể khiến tâm lý của nàng vô cùng thỏa mãn.
Đối với Ninh Nhuỵ Nhuỵ, loại thỏa mãn tâm lý đó thực ra rất quan trọng, tuy nhiên từ khi gặp Hạ Thiên, nàng bắt đầu cảm thấy dù là thành tích thể thao trước đây hay thử thách cực hạn sau này, dường như điều trở nên vô nghĩa.
Trong mắt người khác, Ninh Nhuỵ Nhuỵ nàng là truyền thuyết, là thần thoại, nhưng Ninh Nhuỵ Nhuỵ lại cảm thấy bây giờ nàng giống như một trò cười, vì những thứ này đối với người tu tiên đều là chuyện dễ dàng.
Nói một cách đơn giản, cho dù A Cửu hay Y Tiểu Âm làm những việc kia, hầu hết họ đều có thể làm tốt hơn nàng, và bây giờ, Ninh Nhuỵ Nhuỵ phát hiện ra, thứ duy nhất nàng có thể mạnh hơn họ, dường như chỉ có đôi chân?
Đôi chân của nàng rất dài và hoàn hảo, dù có so sánh với ai thì đôi chân của nàng cũng đẹp hơn.
Trong mắt Hạ Thiên, một tên lưu manh, dường như đây cũng là ưu điểm duy nhất của nàng, còn những thành tích mà nàng vất vả có được khác thì có vẻ như không có giá trị.
“Tiểu muội chân dài, cô thực sự sai rồi, Muội muội chân dài trông đẹp hơn cô, cũng cố gắng hơn cô.” Hạ Thiên lắc đầu: “Cô như vậy thì sẽ không bao giờ có thể so sánh với Muội muội chân dài, ta nghĩ cô không thể làm vợ nhỏ, cô chỉ có thể làm vợ nhỏ của nhỏ.”
“Ta có nói sẽ làm vợ ngươi sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ tức giận nói.
“Thực ra làm vợ nhỏ cũng không tệ.” Thạch Thuần ở bên cạnh nói một câu: “Anh rể, sau này ta làm vợ nhỏ của ngươi được không?”
“Tại sao lại muốn sau này thế?” Hạ Thiên nhìn Thạch Thuần, thuận miệng hỏi.
“Bởi vì hiện tại ta chỉ muốn làm em vợ của ngươi, như vậy thì ta có thể quang minh chính đại bảo anh rể làm việc cho ta, đồng thời không cần ngủ với ngươi.” Thạch Thuần chớp mắt nói.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ nghẹn họng nhìn trân trối, Thạch Thuần này thật sự là cái gì cũng dám nói.
“Như vậy chẳng phải ta sẽ rất thiệt thòi sao?” Hạ Thiên lẩm bẩm, hắn nhìn chằm chằm vào Thạch Thuần một lúc, sau đó lại nhìn Ninh Nhuỵ Nhuỵ: “Thôi bỏ đi, thiệt thòi thì thiệt thòi, bây giờ ta vẫn thích Tiểu muội chân dài hơn.”
Không còn cách nào, ai bảo hiện tại Hạ Thiên rất nhớ Muội muội chân dài chứ.
Cái gọi là yêu ai yêu cả đường đi lối về, trong lúc vô tình, Hạ Thiên bắt đầu chuyển một số mê luyến của mình với Muội muội chân dài Dạ Ngọc Mị cho Ninh Nhuỵ Nhuỵ.
“Này, ta không nói nhảm với ngươi nữa, ta xuống nhà trước.” Lúc này, Ninh Nhuỵ Nhuỵ chuẩn bị rời đi, tuy nhiên vừa mới bước được một bước, chân nàng đột nhiên trượt ngã.
Sau đó, nàng ngã vào vòng tay của Hạ Thiên.
“Tiểu muội chân dài, nàng đi lại phải cẩn thận chứ.” Hạ Thiên cười hì hì.
“Ngươi cho rằng ta không biết ngươi đã động tay động chân sao?” Ninh Nhuỵ Nhuỵ có chút tức giận: “Ngươi buông ta ra!”
Bây giờ, Ninh Nhuỵ Nhuỵ đã là người tu tiên chân chính, sao nàng có thể đi đường lại ngã được chứ? Lời giải thích duy nhất là Hạ Thiên đã động tay động chân, sau đó cố tình lợi dụng nàng.
“Tiểu muội chân dài, đây thật sự không phải ta làm.” Hạ Thiên trông rất vô tội: “Là Thuần Thuần, tiểu lừa gạt đã đánh lén cô.”
“Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ, thật ra ta muốn phi lễ với ngươi, nhưng anh rể nhanh hơn ta, ngươi không thể trách ta được.” Thạch Thuần cười hì hì, sẵn sàng thừa nhận.
Ninh Nhuỵ Nhuỵ sắp điên lên với mấy việc như vậy, cùng lúc gặp phải hai tên lưu manh không phải là kinh khủng nhất, kinh khủng là hai tên lưu manh kia thật ra là một nam một nữ!
“Anh rể, bây giờ Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ thực sự càng ngày càng đẹp.” Thạch Thuần nói, đưa tay về phía đôi chân dài của Ninh Nhuỵ Nhuỵ: “Trước đó ở đây có một vết sẹo nhỏ, nhưng giờ, đã không tỳ vết rồi, vẫn là Nghịch Thiên Bát Châm của anh rể lợi hại.”
“Đừng chiếm tiện nghi của nhà ta.” Hạ Thiên lấy ra một cây châm bạc, đâm về phía Thạch Thuần.
Thạch Thuần vội vàng rụt tay lại.
“Anh rể, ngươi keo kiệt quá. đôi chân của Nhuỵ Nhuỵ tỷ tỷ là của ngươi, đồ của ngươi cũng là của ta, cho nên cũng là của ta, sao có thể nói ta đang chiếm tiện nghi của nhà ngươi?” Thạch Thuần bĩu môi: “Hơn nữa, sau này ta sẽ là vợ nhỏ của ngươi, trước tiên ngươi nhường ta một chút được không?”
Hiện tại, Ninh Nhuỵ Nhuỵ chỉ có một suy nghĩ, chính là, Thạch Thuần này thật thích hợp làm vợ nhỏ của Hạ Thiên, vì hai người này rất xứng đôi, đều là đồ điên như nhau!
“A…” Một tiếng hét đột ngột phát ra từ tầng dưới: “Thạch Thuần, Thạch Thuần đến đây mau!”
Chương 1741. Cảm giác bị thiệt thòi
Tiếng kêu sợ hãi đến từ Tôn Vân, Ninh Nhụy Nhụy vô thức muốn cử động, lại phát hiện mình vẫn không cử động được, Hạ Thiên còn đang ôm nàng.
“Tiểu muội chân dài, bây giờ cô không thể xuống, dáng người của cô đẹp mắt như vậy, không thể để cho nam nhân đần độn phía dưới thấy được.” Hạ Thiên nói rất chân thành.
“Này, đây chỉ là đồ tắm của ta mà thôi, bị người ta nhìn thấy cũng không bị gì, với lại, dù ta bị nhiều người nhìn thấy cũng là chuyện của ta, ngươi quan tâm nhiều như vậy làm gì?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, người này thật sự quản quá nhiều, hơn nữa nàng chỉ mặc bộ đồ tắm bình thường, hơn nữa còn là loại tương đối bảo thủ, chỗ không nên lộ, tuyệt đối không lộ ra ngoài dù chỉ một chút.
“Nhụy Nhụy tỷ, anh rể nói rất đúng, bây giờ ngươi xinh đẹp như vậy, đặc biệt là chân của ngươi, bây giờ không thể tùy tiện cho người khác nhìn, chỉ có thể cho ta và anh rể nhìn.” Thạch Thuần ở bên cạnh nhanh chóng nói một câu: “Ngươi và anh rể cũng không cần đi xuống dưới, ta xuống xem một chút, hình như là bạn trai không bình thường của Tôn Vân tới, ta đi đánh hắn một trận là được.”
Thạch Thuần nói xong rồi biến mất, mà Hạ Thiên thì lẩm bẩm: “Ôi, ta giống như ngày càng thích nha đầu Thuần Thuần lừa đảo kia.”
“Nàng ấy lưu manh như ngươi, ngươi tất nhiên sẽ thích nàng ấy!” Ninh Nhụy Nhụy hừ một tiếng: “Còn nữa, ngươi đừng tới làm phiền tới ta, ngươi đi tìm Thạch Thuần là được, nàng ấy cũng rất xinh đẹp, ngực còn lớn hơn ta đó!”
“A, không được, chân của Thuần Thuần không có dài như cô, hơn nữa, nàng ấy chính là nha đầu thích lừa gạt người khác như Hàm Hàm.” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
“Hàm Hàm là ai?” Ninh Nhụy nhụy nhịn không được hỏi.
“A, chính là em họ của Vân Mạn tỷ, tiểu nha đầu mười tuổi đã cho Mộng tỷ vay với lãi suất cao.” Hạ Thiên thuận miệng nói một câu.
Ninh Nhụy Nhụy nghe xong có hơi đau đầu, quyết định không hỏi nữa, Vân Mạn tỷ, Mộng tỷ gì đó, nàng không thể nào xác định là ai, không có cách nào vì hắn có quá nhiều nữ nhân.
“Này, ngươi thả ta ra đi, ta đi thay quần áo.” Ninh Nhụy Nhụy vùng vẫy một hồi: “Còn tay của ngươi, đừng lộn xộn!”
Ninh Nhụy Nhụy cắn răng, lại thở phì phò nói: “Này, tên lưu manh Hạ Thiên, ta nói cho ngươi biết, không nên cảm thấy ngươi giúp ta tẩy tủy, giúp ta trở nên lợi hại, thì có thể đối với làm loạn với ta, dù ngươi thật sự muốn ta trở thành vợ nhỏ của ngươi, ngươi cũng phải thành thật theo đuổi ta, không cho phép ngươi tùy tiện chiếm tiện nghi của ta!”
“Tiểu muội chân dài, ta đẹp trai như vậy, không phải cô nên theo đuổi ta sao?” Hạ Thiên có hơi buồn bực: “Người bình thường đều không có cơ hội làm vợ ta, bây giờ ta cho cô cơ hội, cô nên biểu hiện tốt mới đúng.”
“Này, ngươi tự soi mình vào gương đi, sau đó nói cho ta biết, ngươi cảm thấy mình đẹp trai ở đâu?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói.
“Tiểu muội chân dài, ta không cần soi gương thì vẫn biết chỗ nào của ta cũng đều đẹp.” Hạ Thiên cười hì hì: “Cô lại không giống ta, cô chỉ có đôi chân là dễ nhìn.”
“Bỏ cái tay đang đặt trên lưng của ta ra!” Ninh Nhụy Nhụy nghiến răng nghiến lợi, cái gì gọi là chỉ có chân của nàng dễ nhìn chớ?
“Ừm, Tiểu muội chân dài, eo của ngươi cũng không tệ, rất mềm, ôm rất thoải mái.” Hạ Thiên bổ sung một câu.
Trong lòng Ninh Nhụy Nhụy lập tức trở nên thoải mái, tên lưu manh này cuối cùng cũng biết nói một câu tiếng người.
A, không đúng!
Hắn đang phi lễ với nàng mà?
Ninh Nhụy Nhụy lấy lại tinh thần, nàng cảm thấy mình sắp bị bệnh thần kinh mất rồi, nếu không, vì sao bản thân lại không để ý tới chuyện bị Hạ Thiên vô lễ?
Chẳng lẽ, vì gần đây bị tên lưu manh này phi lễ quá nhiều lần, cho nên nàng quen rồi?
Điều đó không thể được, nàng không thể quen với việc bị hắn phi lễ, nếu không, tên lưu manh này nhất định sẽ phi lễ nàng nhiều hơn nữa.
“Này, ta muốn đi thay quần áo, ngươi nhanh chóng thả ta xuống!” Ninh Nhụy Nhụy hừ một tiếng: “Không phải ngươi không muốn ta bị nam nhân khác nhìn thấy dáng vẻ này sao? Ta đi thay quần áo bình thường là được.”
“Được thôi, Tiểu muội chân dài, ngươi đi thay quần áo đi.” Cuối cùng Hạ Thiên cũng thả Ninh Nhụy Nhụy ra, việc đó khiến cho Ninh Nhụy Nhụy im lặng, tên lưu manh đáng chết này, thật sự xem nàng là của hắn?
Nàng mặc đồ tắm mà thôi, thế mà hắn cảm thấy không thể cho người khác nhìn, cảm thấy sẽ làm cho hắn bị thiệt thòi, chính nàng cảm thấy không có gì, dù sao trước đó nàng nhảy cầu hay bơi lội, vẫn mặc không nhiều như thế.
“Này, ngươi có biết trước đó ta tham gia cuộc thi nhảy cầu và cuộc thi bơi lội không?” Ninh Nhụy Nhụy nhịn không được hỏi.
“Không biết, làm sao vậy?” Hạ Thiên rõ ràng không biết chuyện kia.
“Ngươi có biết lúc nhảy cầu, ta cũng mặc quần áo như bây giờ không? Còn bơi lội nữa, vẫn giống vậy, à, thật ra lúc ta tham gia cuộc thi bóng chuyền và cuộc thi thể thao, cũng rất đẹp mắt.” Ninh Nhụy Nhụy hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi cảm thấy thua thiệt như vậy thì ngươi đừng đánh chủ ý lên ta, như vậy ngươi sẽ không bị thua thiệt.”
“Phải không?” Hạ Thiên có hơi mê mang: “Vậy, ta xem một chút.”
Hạ Thiên lấy điện thoại di động ra, bắt đầu tìm kiếm, mặc dù hắn không thường chơi điện thoại, nhưng thao tác đơn giản vẫn biết.
Chương 1742. Chạy mất rồi
“A, Tiểu muội chân dài, hồi nhỏ ngươi thật xấu... Ừ, kỹ thuật thể thao của ngươi vẫn được... Nhảy cầu rất được, mặc cũng rất nhiều đồ... Ô, vẫn là lúc đánh bóng chuyền dễ nhìn hơn chút...” Hạ Thiên vừa xem vừa lẩm bẩm, Ninh Nhụy Nhụy còn chưa rời đi, đã xúc động muốn hộc máu.
Hiện tại, Ninh Nhụy Nhụy xem như đã rõ, Hạ Thiên rất để ý đến dáng người, lúc nàng đánh bóng chuyền, vóc dáng đã rất cao, đặc biệt là đôi chân dài kia đã có thể nói là nghịch thiên.
“Ừ, thật ra vẫn còn rất tốt, Tiểu muội chân dài, bây giờ ngươi đẹp mắt hơn nhiều, may mắn ngươi quen ta, nếu không thì bộ dáng của ngươi vẫn sẽ giống như trước kia, không đủ tư cách làm vợ bé của ta.” Hạ Thiên rõ ràng không để ý đến những điều Ninh Nhụy Nhụy vừa nói, dù sao, thật ra điều kia vốn là cũng không có gì.
Hạ Thiên suy nghĩ, lại nói: “A, hình như ta hơi bị thiệt thì phải, về sau Tiểu muội chân dài làm vợ bé của ta, không thể tùy tiện cho người khác xem những video này.”
Thế là, Hạ Thiên đã nhắn tin cho Bé ngoan.
“Tiểu muội chân dài, ngươi đừng lo lắng, sau này sẽ không có người thấy được mấy đoạn video đó nữa, ta đã bảo Bé ngoan xóa bỏ hết rồi.” Hạ Thiên cười hì hì với Ninh Nhụy Nhụy: “Ta cũng sẽ không bị thua thiệt.”
Ninh Nhụy Nhụy nhất thời không phản bác được, sau đó xoay người rời đi, nàng vẫn nên đi thay quần áo, không phải sợ người khác nhìn thấy, mà là sợ Hạ Thiên làm loạn.
Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy, sau này, trước mặt Hạ Thiên nàng phải mặc đồ kín, ừ, phải nghĩ biện pháp che lại đôi chân dài của nàng, mặc quần rộng không lộ chân.
Ninh Nhụy Nhụy mới vừa biến mất từ hồ bơi, Thạch Thuần lại vọt lên.
“Anh rể, anh rể, ngươi tới giúp ta đối phó với tên không bình thường kia đi, ta sợ mình sẽ nhịn không được mà đánh chết hắn!” Thạch Thuần chạy đến bên cạnh Hạ Thiên, kéo hắn chạy xuống lầu: “Anh rể ta nói với ngươi, bạn trai cũ của Tôn Vân, thật sự không bình thường!”
Thạch Thuần nói nhanh: “Cái tên không bình thường đó vừa ý một nữ nhân có tiền, nên đã bỏ rơi Tôn Vân, bây giờ, còn dám chạy tới trước mặt Tôn Vân muốn khoe khoang thì lại phát hiện Tôn Vân có biệt thự siêu lớn, lại cảm thấy Tôn Vân có tiền hơn nên nói muốn quay lại còn nói Tôn Vân cố ý lừa hắn, nói Tôn Vân phải đền bù cho hắn, ta thật sự rất muốn đánh chết hắn!”
“Vậy thì đánh chết hắn thôi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Anh rể, anh rể, không thể tùy tiện đánh chết người, người kia chỉ là kẻ không bình thường, nhưng đánh hắn một trận ta lại cảm thấy chưa hả giận, anh rể ngươi lại biết rất nhiều cách chỉnh người, ngươi tới giúp ta trị hắn.” Thạch Thuần kéo Hạ Thiên tới lầu một, sau đó chỉ ngón tay vào bên kia: “Nhìn đi, anh rể, chính là tên không bình thường đó, hắn vừa lái một chiếc BMW tới, đang muốn khoe khoang đó.”
Trong phòng khách, ngoại trừ Tôn Vân, còn có một nam nhân trẻ tuổi, dáng dấp người kia không tệ, vóc dáng rất cao, có tiềm chất làm vai phản diện.
“Tôn Vân, ngươi nhanh như vậy đã tìm được bạn trai mới?” Tên nam nhân trẻ tuổi đó vừa nhìn Hạ Thiên, lập tức lộ ra vẻ phẫn nộ: “Tốt thôi, thì ra ngươi đã kiếm người ngoài trước, ngươi lại đi khắp nơi nói với người khác là ta bỏ ngươi...”
“Đồ đần nhà ngươi, ngươi cho rằng ta sẽ không có mắt như ngươi sao?” Hạ Thiên lập tức bất mãn, mắt của tên ngu si đó bị gì vậy, sao hắn lại là bạn trai Tôn Vân được?
Khẩu vị của hắn sẽ không thấp như vậy đâu.
“Đúng đúng đúng, hắn một chút ánh mắt cũng không có, hắn có thể tìm người bạn gái như Tôn Vân thì là ông trời có mắt, thế mà hắn còn dám bỏ Tôn Vân!” Thạch Thuần lập tức nói thêm.
Thạch Thuần nhìn nam tử không bình thường kia, lại nói: “Này, tên thiểu năng đáng chết kia, đây là anh rể của ta, ngươi đừng nói nhảm, nếu không thì anh rể của ta sẽ đánh ngươi đến nỗi mẹ không nhận ra ngươi!”
“Anh rể? Ha ha, Thạch Thuần, ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?” Cái tên nam tử không bình thường đó nhìn Thạch Thuần: “Ta thấy là tình nhân đó? Ta vốn đã cảm thấy kỳ lạ, hai người các ngươi cũng không phải là con nhà có tiền gì, sao có thể ở biệt thự lớn như vậy? Biệt thự này ít nhất có giá mấy tỷ, nói đi nói lại cả nửa ngày, hoá ra hai người các ngươi lại đang được cùng một người bao nuôi?”
“Thuần Thuần chẳng lẽ ngươi luôn giả bộ là con nhà nghèo sao?” Hạ Thiên hơi ngạc nhiên nhìn Thạch Thuần: “Ngươi quả nhiên là kẻ lừa đảo!”
“Ta mới không có lừa gạt ai, nhà ta vốn không có tiền, hiện tại cha ta không có đi làm, ngay cả tiền tiêu vặt cũng phải tìm chị xin mà!” Thạch Thuần bĩu môi, sau đó trừng nam nhân không bình thường kia: “Này, ngươi nói anh rể bao nuôi ta cũng không liên quan, ngươi đừng nói anh rể bao nuôi Tôn Vân, anh rễ thật sự sẽ đánh ngươi!”
“Không sai, khẩu vị của ta không có kém như vậy.” Hạ Thiên tán thành, “Thuần Thuần, đồ kém thông minh như vậy ngươi nên trực tiếp đánh chết hắn, hắn còn sống chính là lãng phí lương thực.”
“Anh rể, đánh chết người là không tốt, với lại, trên thế giới này kẻ ngu đần rất nhiều, cũng không thể đều đánh chết nha.” Quan niệm của Thạch Thuần vẫn tương đối bình thường: “Dù như vậy, ta vẫn muốn đuổi hắn ra ngoài.”
Thạch Thuần nhìn tên bạn trai cũ không bình thường của Tôn Vân, dữ dằn hét một câu: “Này, ngươi cút hay không cút? Nếu không ta sẽ đánh ngươi!”
“Đánh ta? Tới đây, Thạch Thuần, người khác nhìn ngươi có dáng người dễ nhìn nên không dám đánh ngươi, ta không ăn nổi ngươi...” Người đó hình như có oán niệm với Thạch Thuần, chỉ là hắn còn chưa dứt lời, đã kêu thảm một tiếng, bay ngược ra ngoài.
“Các ngươi nói nhảm nhiều quá.” Người ra tay lại là Hạ Thiên.
“Ta đi ra xem một chút.” Thạch Thuần chạy ra ngoài, không đến một giây lại chạy trở về: “Hắn ta đã chạy mất rồi!”
“Ai chạy?” Lúc này, Ninh Nhụy Nhụy đi xuống, không đợi Thạch Thuần trả lời, nàng đã lập tức nói: “Này, Hạ Thiên ngươi mau đọc tin tức trên mạng đi!”
Chương 1743. Ngươi cảm thấy không liên quan đến ta sao?
“Tin tức có gì đáng xem?” Hạ Thiên quay đầu nhìn Ninh Nhụy Nhụy, “Còn không bằng ta nhìn cô... A, Tiểu muội chân dài, bộ quần áo này của cô thật khó coi.”
Ninh Nhụy Nhụy đã thay sang một bộ quần áo khác, rất giản dị, chính là áo thun chữ T phối với quần bò, còn mang đôi giày thể thao, thật ra nhìn qua vẫn rất đẹp, đặc biệt là đôi chân dài nghịch thiên kia, vẫn rất bắt mắt.
Chỉ là, bộ độ này so với đồ tắm vừa nãy lại bớt đi mấy phần gợi cảm.
“Ngươi thích nhìn thì nhìn, không thích nhìn cũng phải nhìn!” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, hắn trước đó nói nàng mặc đồ dễ nhìn, sẽ làm cho người khác chiếm tiện nghi, bây giờ nàng mặc đồ tương đối bảo thủ, hắn lại ghét bỏ bộ đồ này không dễ nhìn, người này chính là bị tâm thần phân liệt!
“Bộ quần áo này thật khó coi.” Thạch Thuần tán thành: “Nhụy Nhụy tỷ, ta cảm thấy lúc ngươi không mặc gì chắc sẽ đẹp mắt hơn.”
Ninh Nhụy Nhụy dứt khoát không quan tâm tới Thạch Thuần, vẻ ngoài của nha đầu này xinh đẹp thanh thuần như tiên nữ, lúc nói chuyện lại quá khác biệt, còn lưu manh hơn so với tên lưu manh Hạ Thiên kia!
“Ngươi xem tin tức này đi!” Ninh Nhụy Nhụy đi đến bên cạnh Hạ Thiên, nhét vào tay Hạ Thiên: “Ngươi nhìn kỹ... Này, ngươi thả ta ra!”
Ninh Nhụy Nhụy có loại cảm giác sắp điên rồi, bây giờ tên lưu manh này đã ghiền ôm nàng rồi? Thế mà lại thuận tay ôm eo nàng.
“Tin tức này cũng không có gì, không phải nói cô có bạn trai rồi à?” Hạ Thiên rõ ràng không buông Ninh Nhụy Nhụy ra, đồng thời cũng nhìn về phía điện thoại, thật sự là tin tức bát quái.
Trong tin tức ghi một chữ, là đánh ghen, à, điều đó khiến Hạ Thiên có chút không hài lòng lắm.
“Tên phóng viên ngu ngốc này là ai vậy? Sao lại để thứ kỳ lạ gì trên mặt ta vậy, thấy ta đẹp trai cũng không cần ghen ghét như vậy chứ?” Hạ Thiên có hơi không vui, tấm hình đó chụp Hạ Thiên đang ôm A Cửu và Ninh Nhụy nhụy.
A Cửu và Ninh Nhụy Nhụy lại không che mặt, thấy rất rõ ràng, sau đó chính là năm chữ, hai nữ nhân giành chồng.
“Oa, Nhụy Nhụy tỷ, ngươi và anh rể có xì căng đan!” Thạch Thuần cũng bu lại: “Nhụy Nhụy tỷ, ta ủng hộ ngươi, ngươi nhất định sẽ thắng A Cửu, A Cửu tỷ rất đáng ghét, dáng dấp lại không đẹp mắt như ngươi!”
Thạch Thuần ấn mở tin tức: “Để ta xem phóng viên đó nói như thế nào, ô, Ninh Nhụy Nhụy được khen là thần thoại thể dục, lại có tình yêu mới... A, chuyện kia không đúng, Nhụy Nhụy tỷ, ngươi cũng chưa từng yêu, sao lại có tình yêu mới được? Ta nhìn lại một chút...... Nhà trai chính là phú nhị đại thần bí... A, điều này cũng không đúng, anh rể nên tính là phú nhất đại... Ta tiếp tục xem....”
“Thạch Thuần ngươi đừng làm rộn, ta không phải muốn cho Hạ Thiên đọc tin này!” Ninh Nhụy Nhụy không thể nhịn được nữa, ấn mở một tin khác: “Ngươi nhìn ở đây!”
“A, trước đó không lâu vương tử tennis Hồ Gia Vĩ tuyên bố giải nghệ, đã đến Vọng Cảng, chắc muốn bù đắp tình cảm với Ninh Nhụy Nhụy... Đương nhiên, trên thực tế, Ninh Nhụy Nhụy chưa bao giờ thừa nhận có tình cảm với Hồ Gia Vĩ, có người nói Hồ Gia Vĩ đơn phương, nhưng có sự thật là, mấy năm qua, Ninh Nhụy Nhụy đã đi qua rất nhiều nơi để khiêu chiến với Hồ Gia Vĩ...” Thạch Thuần vừa nhìn vừa đọc, sau đó lẩm bẩm: “Tin này không có gì mà.”
“Đúng vậy, Tiểu muội chân dài, bản tin đó đâu có gì đâu, yên tâm, ta biết cô không có quan hệ với tên ngu ngốc kia, cho nên, ta sẽ không tức giận.” Lúc này, Hạ Thiên mới lên tiếng.
“Này, hai người các ngươi có phải đầu óc đều bị hỏng hay không?” Ninh Nhụy Nhụy lại sắp hỏng mất: “Có người biết Hồ Gia Vĩ tới Vọng Cảng, còn nói hắn tới tìm ta, bây giờ Hồ Gia Vĩ lại mất tích, ngươi cảm thấy nhà họ Hồ gia không tới tìm ta sao?”
“Thế nhưng, Tiểu muội chân dài, nhà họ Hồ tới tìm ngươi thì thế nào chứ?” Hạ Thiên có hơi buồn bực.
“Đúng vậy, Nhụy Nhụy tỷ, chúng ta không cần phải sợ nhà họ Hồ gì đó.” Thạch Thuần gật đầu một cái.
Ninh Nhụy Nhụy ngẩn ngơ, nàng đột nhiên ý thức được, hai người kia cái gì cũng không sợ.
Mà suy nghĩ lại một chút, bọn hắn không có tư cách để sợ.
Đúng lúc này, chuông điện thoại di động của Ninh Nhụy Nhụy vang lên, vội vàng giật lại điện thoại ở trước mặt hai người kia, sau đó nhận điện thoại.
“Là ta... Không có, tin tức nói bậy, ta chưa từng gặp qua Hồ Gia Vĩ... Ta đang ở Vọng Cảng, lúc trước ở cùng một chỗ với Cửu tỷ... Biết rồi, tối nay ta đi tìm ngươi.” Ninh Nhụy Nhụy cúp điện thoại, sau đó trừng Hạ Thiên: “Này, ta phải đi rồi!”
Ninh Nhụy Nhụy dừng lại một chút, lại nói: “Ông nội nhìn thấy tin tức, bây giờ thúc giục ta tới chỗ hắn.”
“Tiểu muội chân dài, ông nội cô cũng đang ở Vọng Cảng sao?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
“Đồ đần, chuyện đó còn phải hỏi sao? Ta đến đây với ông nội ta mà!” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói: “Ta không yên tâm để ông nội ta một mình chờ ở thành phố Quế, nên bây giờ ông nội ta đang du lịch ở làng bên cạnh, hai người ngươi phái tới, đang bảo vệ ông nội rồi!”
“A, xem ra ta phải đuổi việc hai người kia.” Hạ Thiên lẩm bẩm: “Các nàng nên bảo vệ cô, không phải đi bảo vệ ông nội của cô.”
“Này, điều đó có gì khác nhau sao?” Ninh Nhụy Nhụy lập tức gấp gáp: “Ngươi đừng đuổi các nàng!”
“Tiểu muội chân dài, đương nhiên là khác.” Vẻ mặt của Hạ Thiên thành thật: “Cô là vợ tương lai của ta, cho nên, các nàng bảo vệ cô là thực hiện chức trách, việc bảo vệ ông nội của cô, đó chính là không làm tròn bổn phận, hơn nữa cô đi ra ngoài một mình, các nàng thế mà không có đi theo, nhất định là không được.”
Chương 1744. Ông nội ngươi thật biết cách ăn chơi
“Được rồi, hôm qua ta lừa các nàng nói là tới tìm ngươi, các nàng mới không có đi theo ta!” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói: “Ta thấy các nàng hơn phân nửa là âm thầm đi theo ta đến bờ biển, phát hiện ngươi thật sự ở đây, nên mới trở về!”
“À, thì ra là vậy.” Hạ Thiên nhìn Ninh Nhụy Nhụy: “Tiểu muội chân dài, thì ra cô nhớ ta, cho nên mới đến Vọng Cảng tìm ta.”
“Ta mới không nhớ ngươi... Coi như vậy đi, ta lười tranh cãi với ngươi, tóm lại bây giờ ta phải tới làng du lịch tìm ông nội.” Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy mình đầu óc bị Hạ Thiên làm lộn xộn, vẫn là ít ầm ĩ với hắn là tốt hơn, bằng không thì nàng chắc chắn sẽ bị giày vò thành bệnh thần kinh.
“Mang ta đi nha, ta cũng muốn đi nghỉ dưỡng!” Thạch Thuần lập tức nói.
“Ta sẽ không dẫn ngươi đi!” Ninh Nhụy Nhụy hừ nhẹ một tiếng, lần đầu tiên nàng nhìn thấy Thạch Thuần, thật ra ấn tượng của nàng với Thạch Thuần rất tốt, dù sao Thạch Thuần xinh đẹp thanh thuần, người gặp người thích, nhưng bây giờ, Ninh Nhụy Nhụy lại phát hiện, Thạch Thuần chính là bản sao của Hạ Thiên.
Tuy bây giờ Ninh Nhụy Nhụy không thể nói không thích Thạch Thuần, nhưng cũng thật sự không thể nói là thích nàng, mà nàng chắc chắn là không muốn mang Thạch Thuần đến làng du lịch.
“Anh rể anh rể, mang ta đi nha.” Thạch Thuần ôm cánh tay Hạ Thiên.
“Hắn sẽ không đi.” Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy không giải thích được.
“Nhụy Nhụy tỷ, anh rể nhất định sẽ đi, bây giờ hắn không có người chơi với hắn nên sẽ đi theo ngươi.” Thạch Thuần nói xong cười hì hì với Hạ Thiên: “Anh rể ngươi nói đúng không?”
“Tiểu muội chân dài, ta vẫn nên đi với cô, ta cũng không muốn ở đây chơi với Thuần Thuần.” Hạ Thiên gật đầu một cái, bây giờ hắn thật sự quá chán, Cửu nha đầu đã đi, hoàn toàn không tìm được người ở cùng hắn.
“Này, ngươi đừng đi!” Ninh Nhụy Nhụy trừng Hạ Thiên: “Ta cũng sẽ không chơi với ngươi, ta muốn ở với ông nội!”
“Không sao, ta ở với cô là được.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Tiểu muội chân dài, cô nhìn ta đang đối xử với cô có phải rất tốt không?”
“Tốt cái rắm!” Ninh Nhụy Nhụy chửi bậy ở trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn rất thục nữ, chỉ trừng mắt với Hạ Thiên, mà nàng vẫn không nói thêm cái gì, vì nàng biết, nếu Hạ Thiên nhất định phải đi theo, nàng căn bản không có cách nào ngăn cản.
Ninh Nhụy Nhụy hơi suy nghĩ một chút, lần nữa mở miệng: “Này, ngươi muốn đi thì có thể, không cho phép mang theo nữ lưu manh Thuần Thuần!”
“Được.” Hạ Thiên đáp ứng ngay, hắn cũng không muốn mang tiểu nha đầu lừa gạt Thuần Thuần kia đâu.
“Anh rể, sao ngươi lại như vậy chứ?” Thạch Thuần lập tức buồn bực: “Ngươi phải mang theo ta, ta vẫn luôn là thần trợ công của ngươi, không phải ta đã giúp ngươi, trước đó ngươi không thể ôm Nhụy Nhụy tỷ, về sau ta thường xuyên giúp đỡ ngươi trong chuyện này, như ta có thể không cẩn thận làm rơi quần áo của Nhụy Nhụy tỷ...”
“Ngươi nhất định không thể mang nàng đi!” Ninh Nhụy Nhụy lập tức nói, Thạch Thuần này quả nhiên là một nữ lưu manh, thậm chí ngay cả biện pháp đó cũng nghĩ ra được!
Mấu chốt hơn là, Ninh Nhụy Nhụy tin rằng Thạch Thuần nhất định sẽ làm theo để đạt được yêu cầu kia.
“Tiểu muội chân dài, đừng lo lắng, ta sẽ không mang theo nàng ấy, bây giờ chúng ta đi thôi.” Hạ Thiên nói xong, rồi ôm Ninh Nhụy Nhụy trực tiếp biến mất trong biệt thự.
Ba giây sau.
Trên không trung.
“Tiểu muội chân dài, làng du lịch ở hướng nào?” Hạ Thiên hỏi.
“Để ta nhìn một chút......” Ninh Nhụy Nhụy hơi choáng, đây là lần đầu tiên chỉ đường trên không trung.
Một phút sau, cuối cùng Ninh Nhụy Nhụy đã tìm được phương hướng.
“Bên kia, sát bên bờ biển.” Ninh Nhụy Nhụy chỉ một ngón tay: “Chính là khu biệt thự bên cạnh bờ biển, bên ngoài khu biệt thự đó còn có hàng rào.”
Không thể không nói, bây giờ thị lực của Ninh Nhụy Nhụy tương đối tốt, khoảng cách mấy km thế này, mà nàng có thể thấy rất rõ.
Tuy nhiên, khoảng cách ngắn như vậy, đối với việc bay trên không, thật sự quá gần, không phải sao, trong chốc lát hai người đã tới làng du lịch bên bờ biển.
Làng du lịch này rất lớn, hơn nữa có rất nhiều người, lúc Hạ Thiên và Ninh Nhụy Nhụy đi vào bên trong, va phải mấy nhóm người, có nam có nữ, a, còn có không ít mỹ nữ mặc bikini.
“Tiểu muội chân dài, ông nội ngươi mở tiệc bikini ở đây sao?” Hạ Thiên hơi ngạc nhiên hỏi.
“Ngươi cho rằng ông nội ta sẽ lưu manh như ngươi sao?” Ninh Nhụy Nhụy tức giận nói, thế mà hắn cũng dám nghĩ ra, còn nói ông nội của nàng mở tiệc bikini, điều đó sao có thể?
Nhưng, mấy phút sau, khi Ninh Nhụy Nhụy dừng ở trước cửa ra vào của một căn biệt thự, nàng bắt đầu nghi ngờ mình có phải đã nghĩ sai rồi hay không, nơi đây, nơi đây chẳng lẽ thật sự đang mở tiệc bikini?
Nếu không, lúc này, sao lại có vài mỹ nữ mặc bikini đi ra từ bên trong chứ?
“Tiểu muội chân dài, ông nội ngươi thật biết cách chơi, tuy nhiên khẩu vị của hắn không tốt.” Hạ Thiên thuận miệng nói, những nữ nhân mặc bikini kia rất xấu, kém xa so với Tiểu muội chân dài.
Ninh Nhụy Nhụy trực tiếp trừng mắt với Hạ Thiên, sau đó lấy điện thoại ra, gọi điện thoại, nàng muốn biết có phải ông nội đã đổi chỗ hay không?
Chương 1745. Nói chuyện riêng
“Ông nội, ngươi đang ở đâu vậy? Ừ, ta biết rồi, ta lập tức tới ngay.” Ninh Nhụy Nhụy cúp điện thoại, sau đó liền trừng mắt với Hạ Thiên một chút, “Bọn họ đổi chỗ, đi thôi, ở một bên khác.”
“Thật sao?” Dáng vẻ của Hạ Thiên có chút thương tiếc, “Ở đây rất tốt mà.”
Mặc dù dung mạo của những nữ nhân mặc bikini kia không dễ nhìn, nhưng Hạ Thiên cảm thấy, ở đây chắc chơi vui hơn một chút, nói không chừng có thể làm cho Tiểu muội chân dài mặc bikini cho hắn ngắm.
Mấy phút sau, hai người đã đi đến một nơi khác của làng du lịch bên, mà khu vực này bây giờ thật sự rất yên tĩnh, hoặc có thể nói là rất vắng vẻ, đây có lẽ cũng là nguyên nhân ông nội của Ninh Nhụy Nhụy đổi chỗ, lão nhân gia kia cũng khá yêu thích thanh tịnh.
“Hạ thần y, cậu đã tới.” Ninh Vọng Hải nhìn thấy Hạ Thiên, có vẻ rất khách khí, rõ ràng, hắn biết rõ thân phận chân chính của Hạ Thiên.
“Ông nội, khách khí như vậy đối với hắn làm gì?” Ninh Nhụy Nhụy lại có chút không vui, tên lưu manh này chiếm tiện nghi của nàng nhiều như vậy, bây giờ, ông nội còn nói chuyện kính trọng đối với tên lưu manh này, thật là không có công bằng.
“Tiểu muội chân dài, ông nội cô khá có lễ phép so với cô đó.” Hạ Thiên nở nụ cười hì hì, “Nhưng không sao, dung mạo cô dễ nhìn, có thể không cần lễ phép với ta, như vậy ta có thể có lý do hợp lý đánh cô.”
Ninh Nhụy Nhụy trừng mắt với Hạ Thiên, đây là cái quái gì chứ, cách nghĩ này quái lạ, thật sự khiến người ta không thể nào hiểu được!
“Nhụy Nhụy, ngươi thật sự chưa từng gặp Hồ Gia Vĩ? Nhà họ Hồ lại vừa mới gọi điện thoại cho ta, nói cái gì Hồ Gia Vĩ lại mất liên lạc.” Lúc này Ninh Vọng Hải lại hỏi.
“Thật sự không có mà!” Ninh Nhụy Nhụy vội vàng nói.
“Tiểu muội chân dài......” Hạ Thiên muốn nói cái gì.
“Này, ngươi ngậm miệng!” Ninh Nhụy Nhụy trừng Hạ Thiên, chỉ sợ hắn nói ra sự thật, nàng quyết định nhất định phải giấu chuyện đó, bên phía ông nội cũng không thể nói, vì nàng cũng không biết nói với ông nội như thế nào mới tốt.
“Tại sao phải ngậm miệng chứ?” Hạ Thiên có chút buồn bực, “Tiểu muội chân dài, cô biết biện pháp để ta ngậm miệng chỉ có một không?”
“Biện pháp gì?” Ninh Nhụy Nhụy rõ ràng còn chưa phản ứng kịp.
“Rất đơn giản nha, chính là dùng miệng của cô chặn miệng của ta lại.” Hạ Thiên cười hì hì nói.
“Lưu manh!” Ninh Nhụy Nhụy có chút xấu hổ, tên lưu manh này, ở trước mặt ông nội của nàng còn dám đùa giỡn nàng giống như bình thường!
“Hạ thần y, ta có chút chuyện muốn bàn bạc một chút với Nhụy Nhụy, cậu xem có vấn đề gì không?” Lúc này, Ninh Vọng Hải mở miệng nói.
“Ông nội, ngươi muốn nói cái gì với ta thì nói đi, phải hỏi hắn làm gì?” Ninh Nhụy Nhụy cảm thấy không thể hiểu được, sau đó trừng mắt với Hạ Thiên, “Này, ta và ông nội đi vào trong nói chuyện, ngươi đi ra ngoài chơi một vòng rồi trở về, không cho phép nghe lén!”
Bây giờ Ninh Nhụy Nhụy biết rất rõ, thính lực của người tu tiên rất siêu phàm, cho dù nàng và ông nội ở vị trí nào của biệt thự nói chuyện, nếu như Hạ Thiên muốn nghe lén, vẫn đều có thể nghe được.
“Tiểu muội chân dài, nếu ta muốn nghe, cũng là quang minh chính đại nghe, có điều quên đi, ta qua bên kia đi dạo một vòng, nhìn xem có mỹ nữ hay không?” Hạ Thiên rõ ràng đối với chuyện riêng giữa Ninh Nhụy Nhụy và ông nội nàng không có hứng thú gì, bây giờ còn không bằng đi ngắm mỹ nữ một chút.
Ở đây dường như không thiếu mỹ nữ mặc bikini, mặc dù vóc dáng những người kia rất khó coi, nhưng ngộ nhỡ còn có người có dáng người dễ nhìn thì sao?
Hạ Thiên biến mất trong nháy mắt, mà Ninh Vọng Hải dường như cũng không cảm thấy ngạc nhiên đối với điều đó, hắn đi vào bên trong, Ninh Nhụy Nhụy cũng đi theo vào trong.
“Ông nội, có chuyện gì à?” Ninh Nhụy Nhụy mở miệng hỏi: “Ta và Hồ Gia Vĩ thật sự không có chuyện gì, trước đó ta đã nói với ngươi rồi, giữa ta và hắn cho tới bây giờ đều không có quan hệ gì.”
“Nhụy Nhụy, không phải chuyện của Hồ Gia Vĩ, ta muốn hỏi một chút, giữa ngươi và Hạ thần y......” Ninh Vọng Hải nói còn chưa dứt lời, đã lập tức bị Ninh Nhụy Nhụy cắt ngang.
“Ông nội, ta và tên lưu manh kia không có quan hệ gì, ngươi đừng suy nghĩ nhiều nữa!” Ninh Nhụy Nhụy vội vàng nói.
“Nhụy Nhụy, một ít lời đồn liên quan tới Hạ thần y, mười mấy năm trước, vẫn rất nhiều, đương nhiên, người bình thường không biết, nhưng những đại gia tộc như chúng ta, bình thường đều biết một ít.” Ninh Vọng Hải nhẹ nhàng gật đầu một cái, “Bây giờ quan hệ giữa ngươi và Hạ thần y không phải bình thường, ta cũng nhìn ra được, hắn rất thích ngươi......”
“Tên lưu manh kia mới không thích ta, cả ngày ghét bỏ ta!” Ninh Nhụy Nhụy nói đến đây, đã giận không chỗ phát tiết, “Cả ngày không phải nói ta không đủ xinh đẹp, nói là vóc người của ta không tốt, còn nói chỗ này của ta không bằng vợ gì gì đó của hắn, chỗ nào lại không bằng những điểm khác của vợ gì gì đó của hắn, cũng không biết tên lưu manh kia rốt cuộc có bao nhiêu người vợ!”
Ninh Nhụy Nhụy dừng một chút, lại thở phì phò nói: “Ta vốn đang cho rằng tên lưu manh kia đều đang khoác lác, nhưng Cửu tỷ và Y Y tỷ nói cho ta biết, đó đều là thật sự, dường như cả Y Y tỷ cũng là vợ của hắn, có điều bây giờ quan hệ giữa Y Y tỷ và hắn dường như không tốt lắm, làm gì cũng không thèm quan tâm tới hắn.”
“Nhụy Nhụy, theo ta nghe ngóng tin tức về vị Hạ thần y kia, nếu hắn không có hứng thú với ngươi, căn bản sẽ không nói những lời đó với ngươi.” Ninh Vọng Hải lắc đầu, “Hơn nữa, ta tin tưởng, cháu gái của ta xinh đẹp nhất, không thể kém hơn so với bất kỳ người nào khác.”