Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 180: CHƯƠNG 180: CẢNH SÁT TỶ TỶ, CHỊ KHÔNG CẦN CHỊU TRÁCH NHIỆM

Hạ Thiên cười hì hì:

- Cảnh sát tỷ tỷ, dù tôi giết thì chị cũng không tìm được chứng cứ, chị hỏi rõ làm gì? Dù sao ai cũng biết thằng ngu kia thượng mã phong mà chết.

- Tôi muốn nghe lời thật.

Hai mắt xinh đẹp của Lãnh Băng Băng bùng ra những luồng sáng bức người, nàng nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên. Nàng không tin chuyện này chẳng liên quan đến Hạ Thiên, vì thời gian quá trùng hợp.

- Cảnh sát tỷ tỷ, thật ra Đổng Lâm ngu ngốc cũng sắp thượng mã phong, tôi chỉ động tay để tỷ lệ cao hơn một chút mà thôi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Lãnh Băng Băng cắn răng:

- Vậy anh cho tỷ lệ lớn bao nhiêu?

- Thật ra cũng không lớn, chỉ là chín mươi chín phần trăm, chỉ còn một phần trăm để hắn sống sót.

Hạ Thiên nói với vẻ mặt thoải mái.

- Cậu đúng là điên rồi.

Lãnh Băng Băng nghiến răng nghiến lợi, chỉ có một phần trăm cơ hội sống sót, như vậy còn nói tỷ lệ không nhỏ sao?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi rất bình thường, tôi là thần y, nếu tôi có bệnh, chính tôi sẽ biết.

Hạ Thiên dùng giọng nghiêm trang nói.

Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, nàng sinh ra xúc động muốn đánh người. Nhưng nàng biết rõ Đổng Lâm đã chết vì thượng mã phong, kết hợp với căn cứ của Dương Nhạc và pháp y giám định thì rõ ràng là tử vong ngoài ý muốn, nguyên nhân tử vong cũng giống như lời nói của Hạ Thiên. Nhưng một lão sắc quỷ năm mươi tuổi cùng một nữ cảnh sát trẻ măng mướn phòng lại chết vì thượng mã phong, như vậy cũng khó nói. Vì vậy bây giờ dù là công an hay chính quyền tỉnh cũng nghi ngờ Đổng Lâm chết vì nguyên nhân khác, chẳng qua bọn họ cũng muốn giảm bớt lực ảnh hưởng của sự việc thấp hèn này.

- Hừ, cậu đi đi.

Lãnh Băng Băng đột nhiên phất tay, vẻ mặt nàng rất lạnh. Dù nàng biết Hạ Thiên làm vậy là vì mình, nhưng nàng là một cảnh sát, nàng không thể nào tiếp nhận cách xử lý sự việc của đối phương. Nàng chợt sinh ra một dự cảm, nếu sau này nàng còn tiếp tục lui tới với Hạ Thiên thì những sự việc như vậy sẽ còn tiếp tục phát sinh.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị đúng là không có trách nhiệm.

Hạ Thiên cuối cùng cũng bất mãn nói, sao cảnh sát tỷ tỷ lại có thể như vậy, nàng gọi hắn đến, sau đó mất hứng đuổi đi. Tuy hắn yêu nàng nhưng cũng không thể không nói chuyện theo quy tắc. Đại sư phụ đã nói, đàn ông không được để cho người đẹp sai bảo, như vậy sẽ làm cho người đẹp xem thường.

Lãnh Băng Băng có chút khó hiểu, nàng tức giận nói:

- Sao tôi không có trách nhiệm?

- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi không được ăn sáng, nghe nói chị có chuyện mà phải chạy đến ngay. Bây giờ mới đến được một lúc thì đã bị đuổi đi, như vậy chẳng phải không có trách nhiệm sao?

Hạ Thiên bất mãn nói:

- Tôi là chồng chị, chị không thể đối xử với tôi như vậy được.

- Cậu không phải là chồng tôi.

Lãnh Băng Băng tức giận nói:

- Còn nữa, chỉ có quỷ mới nhớ cậu, tôi gọi cậu đến đây chẳng qua chỉ để hỏi chuyện của Đổng Lâm mà thôi.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta đều đã cùng ngủ một chỗ, chị phải có trách nhiệm với tôi, vì vậy cậu phải là vợ tôi.

Hạ Thiên nói năng rất hùng hồn, đầy lý lẽ.

- Cậu...Cậu cút ra ngoài cho tôi.

Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nàng rống lên tức giận. Người nào muốn nàng chịu trách nhiệm thì được, nhưng tên lưu manh này muốn nàng chịu trách nhiệm sao? Trên đời có loại người thế này à?

- Cảnh sát tỷ tỷ, sao lại hung ác với chồng như vậy? Đại sư phụ nói, vợ không nghe lời phải đánh đòn, nhưng tôi không nỡ đánh chị vì vậy tạm thời bỏ qua, không đánh mông, nhưng sau này chị cũng đừng đối xử với tôi như vậy nữa.

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào mông Lãnh Băng Băng, hắn chợt sinh ra xúc động muốn lên bóp thử.

Lãnh Băng Băng cũng lập tức chán nản, nàng thấy ánh mắt chằm chằm của Hạ Thiên nhìn vào mông mình, vì vậy cũng không nhịn được phải lo lắng đối phương sẽ làm thật.

- Cậu không ra thì tôi ra.

Lãnh Băng Băng kéo cửa phòng, nàng nổi giận đùng đùng đi ra ngoài. Vì vấn đề an toàn mà sau này nàng phải đứng xa lưu manh ra một chút.

Toàn bộ cảnh sát đội số sáu đều nghe thấy lời rống giận của Lãnh Băng Băng, cũng thấy Lãnh Băng Băng thở phì phò bỏ đi mà chẳng dừng lại. Tất nhiên khi nhìn thấy Hạ Thiên đi từ trong phòng làm việc của Lãnh Băng Băng ra ngoài thì vẻ mặt mọi người đều có biểu cảm quái dị.

- Này, Hạ Thiên, cậu lại cãi nhau với người đẹp băng giá sao?

Lý Bình quen thuộc với Hạ Thiên cũng không khỏi mở miệng dò hỏi.

- À, không có gì, cảnh sát tỷ tỷ không muốn có trách nhiệm với tôi nên chạy mất.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Lý Bình chợt ngẩn ngơ, sau đó hắn lại hỏi:

- Hạ Thiên, sao cậu lại muốn người đẹp băng giá chịu trách nhiệm?

- Cảnh sát tỷ tỷ ngủ với tôi một đêm, tất nhiên tôi phải yêu cầu chị ấy chịu trách nhiệm.

Hạ Thiên nói bằng lời lẽ hùng hồn.

Lúc này tất cả cảnh sát trong văn phòng đều nhìn Hạ Thiên bằng ánh mắt khác biệt, người này đã thật sự kéo người đẹp băng giá lên giường rồi sao?

Lý Bình cũng nhìn Hạ Thiên bằng ánh mắt sùng bái, nhưng hắn cũng có chút buồn bực:

- Này Hạ Thiên, dù phải chịu trách nhiệm, cậu cũng phải chịu trách nhiệm chứ?

- Tôi tất nhiên phải chịu trách nhiệm với cảnh sát tỷ tỷ, nhưng cảnh sát tỷ tỷ không muốn, vì vậy tôi yêu cầu chị ấy phải chịu trách nhiệm ngược lại, đã hiểu chưa?

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Hiểu rồi, đúng là cao chiêu.

Lý Bình càng thêm khâm phục Hạ Thiên, người này rõ ràng có thể dùng tư thế của người bị hại để bắt người đẹp băng giá phải phụ trách, đúng là người thường khó thể nghĩ ra.

Nếu Lãnh Băng Băng biết Hạ Thiên đang ở trong phòng làm việc hủy hoại thanh danh của mình thì nhất định sẽ hối hận, nhưng khi nàng biết được thì đã quá muộn. Chưa đến nửa ngày thì toàn bộ cảnh sát hình sự đều biết người đẹp băng giá đã lên giường với Hạ Thiên, nhưng nàng lại không muốn lập gia đình, vậy Hạ Thiên phải chịu "lỗ".

... ....

Lãnh Băng Băng chạy mất, tất nhiên Hạ Thiên cũng rời khỏi cục cảnh sát. Sau đó hắn nhận được điện thoại của Liễu Vân Mạn, vì vậy mới bắt taxi đến khu Danh Điển. Đã hai ngày liên tục Hạ Thiên chữa bệnh cho em họ của Liễu Vân Mạn, lần này Liễu Vân Mạn đưa đến hai đứa em một nam một nữ, đều mười bảy tuổi. Nam bộ dạng rất tốt, đẹp trai hơn Liễu Kỳ, mà nữ thì so ra kém Liễu Vân Mạn nhưng vẫn là người đẹp.

Nam tên là Liễu Cương, nữ là Liễu Linh, là anh em cùng cha cùng mẹ. Liễu Cương mười tám tuổi, Liễu Linh mười bảy tuổi, đều là học sinh trung học.

Lần này người được chữa bệnh là Liễu Linh, Liễu Cương chỉ đến xem mà thôi. Nhưng Hạ Thiên cảm giác được tiểu tử này có địch ý với mình, rõ ràng đối phương có lo lắng, chủ yếu đến đây xem chừng em gái.

Hạ Thiên bắt mạnh cho Liễu Linh, ngay sau đó dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nàng:

- Bệnh của em không thể trị.

- Vì sao không thể trị?

Liễu Cương có chút tức giận:

- Anh cũng đã lấy tiền, còn muốn làm chúng tôi khó xử, có người không nói lý lẽ như vậy sao?

- Tiểu Cương, đừng nói lung tung.

Liễu Vân Mạn lập tức nôn nóng, nàng sợ Liễu Cương lại đắc tội với Hạ Thiên.

Cũng may lúc này tâm tình của Hạ Thiên khá tốt, hắn không so đo với Liễu Cương, chỉ lười biếng nói:

- Cô ấy đang mang thai, vì vậy không thể trị.

- Cái gì?

Vẻ mặt Liễu Cương chợt biến đổi:

- Mày nói bậy bạ gì vậy? Tiểu Linh sao có thể mang thai?

- Này, mày có cần ăn đòn không?

Hạ Thiên bất mãn:

- Sao mày đần vậy? Phụ nữ thì ai mà chả có thai, cô ấy là phụ nữ, sao không mang thai được?

- Mày... ....

Liễu Cương muốn nói thì bị Liễu Linh cắt ngang lời, nàng khẽ hô:

- Anh... ....

Vẻ mặt Liễu Linh có chút tái nhợt, nàng nhìn Hạ Thiên rồi lắp bắp hỏi:

- Anh rể lớn, em thật sự mang thai sao?

- Nếu không tin thì em có thể đến bệnh viện kiểm tra, đã hơn ba tháng rồi.

Hạ Thiên bĩu môi.

- Tiểu Linh, em thật sự, thật sự... ....

Liễu Cương dùng ánh mắt khó tin nhìn em gái, hắn không ngốc, chỉ cần nhìn phản ứng là biết em gái thật sự mang thai.

Liễu Vân Mạn cũng cảm thấy mình đau tim:

- Tiểu Linh, em mới mười bảy tuổi, sao lại...Ôi... ....

Liễu Vân Mạn thở dài mà không tiếp tục nói hết câu, tất nhiên nàng tin vào phán đoán của Hạ Thiên, nếu hắn đã nói Tiểu Linh có mang thì hoàn toàn là thật. Nhưng nàng thấy mình đã hơn hai mươi lăm mà còn chưa trải qua tình cảnh như vậy, bây giờ cháu gái mới mười bảy tuổi mà đã có thai, điều này khó thể tiếp nhận.

- Chị lớn, trường em nữ sinh mười bốn mười lăm đã ở chung với bạn trai, em...Em cũng chỉ hiếu kỳ mà thử, nào ngờ...Nào ngờ lại có thai.

Vẻ mặt Liễu Linh càng tái nhợt:

- Chị lớn, chị giúp em với, em phải làm gì đây?

- Tiểu Linh, có phải thằng khốn Dương Phi làm ra không?

Liễu Cương tức giận hỏi, hắn học cùng trường với Liễu Linh, tất nhiên cũng hiểu chuyện của em.

- Anh, chuyện này anh cũng đừng quan tâm.

Liễu Linh khẽ nói.

- Anh sẽ đi tính sổ với thằng khốn kia.

Khi thấy biểu cảm của Liễu Linh thì Liễu Cương biết mình đoán đúng, em gái bảo bối của hắn bị thằng khốn kia gieo rắc tai họa.

Liễu Cương phẫn nộ đứng lên đi ra ngoài, Liễu Vân Mạn vội vàng quát lớn:

- Tiểu Cương, cháu đứng lại, xúc động như vậy làm gì?

- Đúng vậy, anh, anh đừng tìm anh ấy, đây là em tự nguyện, không liên quan gì đến Dương Phi.

Liễu Linh khẽ nói.

- Tiểu Linh, sao em ngốc như vậy?

Liễu Cương rất tức giận:

- Anh đã sớm nói với em, Dương Phi không phải thứ gì tốt đẹp, để em đừng tới lui với nó. Bây giờ thì tốt rồi, em không nghe lời anh, còn cùng thằng khốn kia...Em có biết cả ngày Dương Phi hay đi khoe khoang đã kéo bao nhiêu bạn gái lên giường không? Em cho rằng Dương Phi thật sự yêu em sao? Em chẳng qua chỉ là một phần chiến tích của hắn nữa mà thôi.

- Không, không phải, anh, Dương Phi không như thế, anh ấy thật lòng yêu em... ....

Liễu Linh khẽ phản bác.

- Thật tình yêu em sao?

Liễu Cương cười lạnh:

- Tiểu Linh, vậy em nói cho hắn biết, em có thai, bắt hắn phụ trách, để xem phản ứng của hắn thế nào?

- Anh, chúng ta còn là học sinh, sao có thể phụ trách?

Liễu Linh khẽ nói.

- Có phụ trách và tình nguyện phụ trách hay không là hai việc khác nhau, bây giờ chúng ta sẽ đi tìm tên khốn kia, để xem hắn có thái độ gì.

Liễu Cương kéo Liễu Linh lên:

- Đi, anh biết tên khốn kia đang ở đâu.

Chương 181: Chưa kết hôn mà có con

- Anh, thôi bỏ đi, đừng đến.

Liễu Linh không muốn đi:

- Em cũng không muốn làm lớn chuyện, rất dọa người.

- Em còn biết vậy sao?

Liễu Cương rất tức giận:

- Em không đi phải không? Em không đi thì anh đi, anh không đánh cho tên khốn kia một trận thì anh không phải là anh của em.

- Chị lớn.

Liễu Linh dùng ánh mắt yêu cầu trợ giúp nhìn Liễu Vân Mạn.

Liễu Vân Mạn chợt trầm ngâm, việc này có chút phiền toái, Liễu Linh còn nhỏ, vì vậy sẽ không thể sinh con, nhưng muốn phá thai thì bệnh viện còn cần chữ ký của hai vợ chồng. Vì vậy nếu nói cách khác thì cần phải đi hỏi tên nam sinh Dương Phi kia.

Mặt khác Liễu Vân Mạn cũng hy vọng Liễu Linh có thể triệt để giải quyết vấn đề, nếu thật sự là đùa giỡn nữ sinh như những gì Liễu Cương nói thì phải để cho Liễu Linh nhận thức được bộ mặt thật của đối phương, để bọn họ cắt đứt quan hệ. Đau dài không bằng đau ngắn, bây giờ Liễu Linh còn trẻ, nên sớm thoát khỏi những quan hệ thế này là tốt nhất.

- Tiểu Linh, em liên lạc với tên Dương Phi kia, nếu em muốn bỏ đứa bé thì cần phải có chữ ký của cậu ấy.

Liễu Vân Mạn suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Thế này đi, dù sao hôm nay chị cũng được nghỉ, cũng không có việc gì làm, chị cùng đi với em, đồng thời cũng nói rõ mọi chuyện với cậu nam sinh kia.

- Nhưng, chị lớn, lỡ may... ....

Liễu Linh vẫn không yên tâm.

- Tiểu Linh, sự việc đã xảy ra, chúng ta cần phải đối mặt. Dù nam sinh kia là hạng người gì thì em cũng phải hiểu rõ điều này, hiểu chưa?

Liễu Vân Mạn giữ chặt tay của Liễu Linh:

- Đi thôi, đừng sợ, có chị lớn ở đây, dù xảy ra chuyện gì thì chị cũng sẽ giúp em, em sẽ không sao.

Khoảnh khắc khi biết Liễu Linh mang thai thì Liễu Vân Mạn thật sự có cảm giác tức giận, nhưng nàng cũng nhanh chóng ý thức được Liễu Linh còn nhỏ tuổi, gặp phải những chuyện thế này thì chắc chắn sẽ rất hoảng sợ. Nàng là chị lớn, nàng phải cố gắng giúp em xử lý tốt những chuyện này, cố gắng giảm bớt những thương hại đến em gái.

- Được rồi, chị lớn, em nghe lời chị.

Liễu Linh gật đầu, Liễu Vân Mạn nói ra những lời như vậy đã an ủi nàng rất nhiều.

Hạ Thiên có chút buồn bực, những người này còn muốn chữa bệnh nữa không?

- Hạ Thiên, nếu cậu có rãnh thì đi theo mọi người.

Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng nhớ tới Hạ Thiên.

- Được rồi.

Hạ Thiên cũng không có việc gì gấp.

... ....

Liễu Vân Mạn chạy chiếc xe Ilantes chưa đủ một trăm ngàn rời khỏi khu Danh Điển, Liễu Linh ngồi bên cạnh tài xế, Liễu Cương và Hạ Thiên ngồi ở phía sau.

Trên đường đi Liễu Cương liên tục kể lể về những chuyện của tên Dương Phi kia, bộ dạng căm thù đến tận xương tủy. Điều này làm cho Hạ Thiên có chút nghi ngờ, tiểu tử Dương Phi kia chẳng lẽ không những cướp được Liễu Linh còn đoạt mất vợ của Liễu Cương sao?

Bây gời Liễu Cương và Liễu Linh vẫn còn học trung học, mà nghe nói Dương Phi kia cũng từng là nhân vật phong vân trong trường trung học 31 của anh hai em nhà Liễu Cương, nhưng hắn lớn tuổi hơn Liễu Cương, vì vậy bây giờ đã tốt nghiệp trung học. Nghe nói bây giờ đã trúng tuyển trường thể dục thể thao, chuyên ngành của hắn là bóng đá.

Tuy những năm gần đây cầu thủ bóng đá quốc gia chỉ đáng để người khác đá qua đá lại nhưng những người yêu bóng đá vẫn có số lượng lớn. Dương Phi trước đó là đội trưởng đội bóng trường trung học, làm tiền đạo, kỹ thuật rất xuất sắc, sút bóng là đệ nhất, nghe nói được mệnh danh là Messi. Ngoài những thứ kia thì Dương Phi rất tuấn tú, hơn nữa còn là con nhà giàu, vì vậy hắn trở thành người tình trong mộng của các thiếu nữ trong trường trung học. Nghe nói số nữ sinh qua tay hắn đã vượt qua con số mười, Liễu Linh hẳn là một trong số đó.

Nhưng đám người Hạ Thiên cũng không phải chạy đến trường trung học, bọn họ đi đến trường thể dục thể thao, vì bây giờ Dương Phi đang dẫn đội bóng trường trung học 31 sang đó thi đấu bóng đá.

Hạ Thiên cũng không xa lạ gì trường đại học thể dục thể thao Giang Hải, Trần Chí Cương ngu ngốc trước đó học ở đây, mà hắn lại nhớ đến vợ dự tuyển của mình cũng đang học ở nơi này. Đã lâu rồi, không biết Thư Tịnh kia có hấp dẫn thêm chút nào không?

Sân bóng trường đại học thể dục thể thao Giang Hải có lớp cỏ tương đối khá, không ít những người yêu bóng đá ra đây luyện tập. Nhưng nơi đây ngày thường cũng không mở cửa, tất nhiên nếu tình nguyện trả tiền thì sẽ là vấn đề khác. Dương Phi dùng tiền thuê sân, sau đó hắn dẫn đội bóng trường trung học 31 đến đây tranh tài với trường trung học 28. Vì đến chiều trời rất nóng, vì vậy thời gian được sắp vào giấc sáng, chín giờ bắt đầu, đá hai hiệp, vì vậy chưa đến mười giờ rưỡi gì trận đấu đã kết thúc.

Khi đám người Hạ Thiên đi đến sân bóng thì trận đấu đã kết thúc, một nam sinh cao gầy mặc áo của Barca đang giơ hai tay chạy ra ngoài sân bóng, hắn ôm lấy một nữ sinh xinh đẹp rồi hôn môi trước mặt mọi người.

Liễu Cương thấy tình cảnh như vậy thì cực kỳ tức giận, hắn phóng về phái trước, cũng không nói hai lời mà đạp một cước lên người nam sinh kia, đồng thời còn mở miệng mắng:

- Dương Phi, mày là thằng khốn kiếp.

Hạ Thiên lập tức hiểu ra, thì ra tiểu tử kia chính là Dương Phi.

Vẻ mặt Liễu Linh có chút tái nhợt, khi thấy nam sinh có lời thề son sắt ôm hôn nữ sinh khác thì nàng rất khó chịu.

Liễu Vân Mạn thì khẽ nhăn mày, nàng đã có vẻ tin tưởng lời nói của Liễu Cương, Dương Phi kia rõ ràng không phải loại tốt đẹp gì.

- Liễu Cương, anh làm gì vậy? Anh muốn đánh nhau sao?

Dương Phi bị Liễu Cương đá một cước ngã lăn ra đất, mà nữ sinh xinh đẹp kia lại dùng ánh mắt phẫn nộ chất vấn Liễu Cương.

- Đồng Phỉ, chuyện này không liên quan gì đến em.

Liễu Cương rõ ràng cũng có quen biết nữ sinh xinh đẹp này.

Dương Phi cũng từ dưới đất bò lên, mà mười mấy người trong đội bóng thấy Dương Phi bị đánh cũng kéo đến.

- Phi ca, thế nào đây?

Có người nhìn Liễu Cương rồi nói.

Dương Phi khoát tay:

- Liễu Cương, mày không có bản lĩnh, không theo đuổi được Đồng Phỉ, như vậy cũng đừng đổ lỗi lên đầu tôi. Dương Phi tôi gần đây tôn trọng cạnh tranh công bằng, cũng rất khoan hồng độ lượng, không so đo với những người thất bại. Vì vậy tôi không tính toán với cậu về một đá vừa rồi, nhưng nếu cậu còn tiếp tục ra tay thì đừng trách tôi không khách khí.

- Dương Phi, con bà nó câm miệng cho tao, việc này không liên quan gì đến Đồng Phỉ. Mày là thằng khốn nạn, mày đã làm gì em tao?

Liễu Cương thét lên giận dữ.

- Em của cậu sao?

Dương Phi ra vẻ mê man:

- Liễu Cương, em của cậu là Liễu Linh phải không? Hình như tôi cũng không quá quen cô ấy.

- Dương Phi, anh... ....

Vẻ mặt Liễu Linh lại càng tái nhợt:

- Anh...Anh nói không quen tôi sao?

Dương Phi nhìn Liễu Linh, hắn vẫn ra vẻ vô tội:

- Em là Liễu Linh à? Anh đúng là không quen em, đây hình như là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt thì phải?

- Anh... ....

Liễu Linh đột nhiên cảm thấy trời đất xoay chuyển, nàng trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

- Tiểu Linh!

Liễu Vân Mạn chợt kinh hoàng, nàng tranh thủ ôm lấy Liễu Linh:

- Hạ Thiên, cậu xem Tiểu Linh thế nào.

- Chị Vân Mạn, không có gì, cô ấy chỉ giận quá mà ngất xỉu, sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Thằng khốn Dương Phi, tao sẽ giết mày.

Liễu Cương thấy em gái té xỉu thì chỉ kém tức ngất, hắn tức giận phóng về phía Dương Phi.

- Á... ....

Liễu Cương hét lên một tiếng đau đớn, hắn bị Dương Phi đá ngã lăn xuống đất.

- Liễu Cương, dù xét về phương diện nào thì mày cũng không phải là đối thủ của tao, đánh nhau cũng vậy.

Dương Phi ra vẻ khinh thường:

- Mày tốt nhất là cút đi cho tao, nếu không tao đánh nát thân.

- Con bà mày, tao... ....

Liễu Cương bò lên, hắn còn muốn tiếp tục ra tay.

- Tiểu Cương, quay về.

Liễu Vân Mạn quát lên:

- Cậu lo chăm sóc Tiểu Linh, việc này chị sẽ giải quyết.

- Vâng, chị lớn.

Liễu Cương dùng ánh mắt tức giận nhìn Dương Phi, nhưng hắn cũng nghe lời Liễu Vân Mạn mà lui về đỡ Liễu Linh.

Liễu Vân Mạn tiến lên vài bước, nàng nói:

- Cậu là Dương Phi sao?

- Đúng vậy, người đẹp, còn chị?

Dương Phi dùng ánh mắt tham lam nhìn Liễu Vân Mạn, người đẹp này rõ ràng nhìn còn ngon hàng hơn tất cả những cô gái trước đó đã qua tay hắn. Khi thấy Liễu Vân Mạn thì hắn lập tức bỏ qua một Đồng Phỉ tục khí ở bên cạnh.

- Tôi là Liễu Vân Mạn, Liễu Linh là em của tôi.

Vẻ mặt Liễu Vân Mạn có chút lạnh lùng:

- Cậu vừa nói cậu không quen em tôi sao?

- Đúng vậy, tôi và cô ấy không quen nhau.

Dương Phi nói với vẻ mặt vô tội.

- Rất tốt, có lời này là được, tôi biết rồi.

Liễu Vân Mạn cười nhạt một tiếng:

- Dương Phi, tôi sẽ đến cục cảnh sát tố cáo cậu hiếp dâm em gái tôi, cậu chờ cảnh sát đến bắt đi.

Vẻ mặt Dương Phi chợt biến đổi, nhưng ngay sau đó đã khôi phục lại như thường:

- Người đẹp, dù vu cáo tôi cũng phải có bằng chứng chứ?

- Em gái của tôi đã có thai, con là của cậu, nếu hai người không quen thì chỉ có một lời giải thích, cậu đã hiếp dâm em gái tôi. Đến khi có giấy chứng nhận DNA thì sẽ có bằng chứng rõ ràng, cậu cứ chờ đó mà vào tù.

Liễu Vân Mạn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Phi:

- Cậu còn thấy chưa có chứng cứ sao?

Liễu Vân Mạn cũng không chờ Dương Phi nói chuyện, nàng xoay người bỏ đi:

- Chúng ta đi thôi, đến cục cảnh sát.

- Đợi chút.

Khi thấy Liễu Vân Mạn muốn đi thì Dương Phi lập tức nôn nóng:

- Chị không được vu cáo tôi, Liễu Linh là tự nguyện, không liên quan gì đến tôi.

- Tự nguyện.

Liễu Vân Mạn xoay người:

- Dương Phi, em tôi và cậu không biết nhau, sao có chuyện tự nguyện?

- Điều này...Được rồi, tôi thừa nhận đã lừa gạt các người, tôi không chỉ quen biết Liễu Linh, hơn nữa còn rất quen thuộc, đã cùng cô ấy ân ái vài chục lần, thì thế nào?

Dương Phi ra vẻ không để ý:

- Cô ấy tự nguyện dâng lên cho tôi, nhưng nếu cô ấy tỉnh lại thì nói rõ, tôi không có hứng thú với cô ấy, cô ấy có thai cũng không liên quan gì đến tôi, tôi quan hệ không thích mang bao cao su, mà cô ấy lại ngu ngốc không dùng thuốc tránh thai.

Dù là Liễu Vân Mạn có chuẩn bị tâm lý nhưng nghe những lời vô sỉ như vậy cũng tức đến mức gương mặt đỏ bừng, mà Liễu Cương thì tức giận mắng lớn:

- Dương Phi, con bà mày còn là người sao? Những lời nói vô sỉ như vậy mà cũng nói được sao?

- Liễu Cương, mày ngoài việc biết mắng chửi thì còn biết gì? Tôi và em cậu là quan hệ tự nguyện, cô ấy thích được tôi nằm lên người, tôi phải từ chối sao?

Dương Phi vẫn ra vẻ không quan tâm.

- Đúng vậy, không biết có bao nhiêu người đẹp xếp hàng đợi Vương ca leo lên người.

Đám người bên cạnh chợt ồn ào.

- Dương Phi, có tin ông xử mày ngay bây giờ không?

Liễu Cương cảm thấy khó xử, nếu không phải hắn đang đỡ Liễu Linh ngất xỉu thì nhất định sẽ ra tay.

Dương Phi nhún nhún vai:

- Liễu Cương, tôi không tin, cũng nói cho cậu biết, chút nữa tôi và Đồng Phỉ sẽ đi thuê phòng, tôi không những ăn nằm với em gái của cậu, hơn nữa sẽ lên giường ngay lập tức với người tình trong mộng của cậu, cậu có thể làm gì được tôi?

Chương 182: Có kinh cả tháng liên tục

Hai mắt Liễu Cương phóng hỏa, hắn đột nhiên xoay đầu nhìn cô nữ sinh Đồng Phỉ xinh đẹp:

- Đồng Phỉ, chẳng lẽ cô yêu loại người như Dương Phi này sao?

- Liễu Cương, chuyện của tôi không cần anh quan tâm.

Đồng Phỉ khẽ hừ một tiếng:

- Tôi nói anh cũng quá vô sỉ, rõ ràng dùng em gái quyến rũ Dương Phi, sau đó đến chia cắt quan hệ giữa tôi và Dương Phi. Tôi nói cho anh biết, nếu tôi có chia tay với Dương Phi thì cũng không bao giờ thích anh.

Liễu Cương tức tối nói không nên lời, rõ ràng hắn không giỏi cãi nhau với người khác. Tất nhiên, điều đáng bi kịch nhất là hắn không giỏi đánh đấm.

Liễu Vân Mạn cũng tức giận đến mức không nói nên lời, tên nam sinh kia không phải lăng nhăng nhưng hoàn toàn lấy chuyện đùa giỡn nữ sinh làm thú vui. Điều làm nàng cảm thấy không tưởng chính là có loại nữ sinh như Đồng Phỉ, biết rõ Dương Phi là loại người như vậy nhưng vẫn đưa thân cho đối phương chà đạp.

- Chị Vân Mạn, có muốn tôi ra tay dạy bảo cho tên này một bài học không?

Hạ Thiên đang rãnh rổi ở bên cạnh không nhịn được phải hỏi Liễu Vân Mạn, vì việc này không liên quan gì đến hắn, vì vậy cũng không quá tức giận. Nhưng bây giờ Liễu Vân Mạn đã tức tối, vì vậy hắn cũng rất khó chịu.

- Thôi bỏ, chúng ta đi thôi, không cần phải so đo với loại người này.

Liễu Vân Mạn hít vào một hơi thật sâu, nàng cố nén tức giận nói.

- Liễu Cương, tôi đã nói lý lẽ rồi, nếu Liễu Linh sinh con, sau khi xác nhân là con của tôi, lúc đó tôi sẽ trả phí nuôi dưỡng, nếu cô ấy muốn phá thai thì tôi sẽ cho tiền thuốc, thế nào? Như vậy chẳng phải đã hết lòng rồi sao?

Dương Phi cười ha hả, hắn dùng một tay ôm eo Đồng Phỉ:

- Đi, hôm nay chúng ta thắng, chúng ta mướn phòng chúc mừng.

Đồng Phỉ ôm eo Dương Phi nghênh ngang rời đi, vẻ mặt Liễu Cương thì lúc trắng lúc đỏ. Em gái bị người ta cho đeo ba lô ngược, cô gái mình yêu cũng bị cướp đoạt, hai sự kiện này dồn lên một người, điều này rõ ràng là nhục nhã khó thể chấp nhận. Nhưng hắn không có biện pháp nào, cũng chỉ biết nhìn Dương Phi ôm Đồng Phỉ bỏ đi mà thôi.

- Chị Vân Mạn, thật sự không cần dạy bảo nó sao?

Hạ Thiên nhịn không được phải hỏi một câu, Liễu Vân Mạn rõ ràng đang rất tức giận.

- Anh rể lớn, anh có biện pháp dạy bảo hắn sao?

Liễu Cương nhịn không được phải hỏi.

- Tất nhiên là có, rất nhiều biện pháp.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Anh rể lớn, phiền anh giúp em dạy bảo tên khón nạn kia một trận được không?

Liễu Cương vội vàng nói.

- Được rồi, xem xét độ nặng của cậu khi gọi tôi là anh rể, tôi sẽ giúp cậu một lần.

Hạ Thiên lười biếng nói, sau đó hắn hô lên một tiếng"

- Này, thằng Dương Phi ngu ngốc gì kia, đứng lại cho anh.

Hạ Thiên hô lên rất lớn, tất nhiên ai cũng nghe thấy được, mà đám người Dương Phi cũng dừng bước và xoay người nhìn lại.

- Liễu Cương, tính nhẫn nại của tôi có hạn, nếu tiếp tục gây sự, dù tôi khoan hồng độ lượng thì đám anh em ở đây sẽ không thể nhịn được.

Dương Phi mang theo đám người đi ngược lại, hắn dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Liễu Cương, bộ dạng giống như sắp đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng.

- Thằng ngu, là anh tìm chú.

Hạ Thiên có chút bất mãn, thằng ngu kia không đến xỉa đến hắn, rõ ràng phải đánh một trận mới được.

- Này, mày im miệng cho ông.

Một tên ở bên cạnh Dương Phi mở miệng mắng:

- Có tin tao đánh mày không?

- Bốp, bốp!

Hạ Thiên đột nhiên phóng đến trước mặt tên nam sinh, hắn quạt cho tên này hai bạt tai, sau đó đạp đối phương ngã lăn xuống đất, cuối cùng vỗ vỗ tay dùng giọng hời hợt nói:

- Anh đã đánh chú rồi đấy.

- Phi ca, đánh tiểu tử này nhé?

Khi thấy đồng bạn bị đánh thì đám người hô hào ầm ĩ, có vài người vặn vặn tay, giống như chỉ cần Dương Phi ra lệnh thì bọn họ sẽ ra tay bất cứ lúc nào.

- Ừ, tiến lên cho nó một bài học, không cần phải đánh chết người, như vậy anh mới lo được.

Trong mắt Dương Phi lóe lên cái nhìn nham hiểm.

Đám người đồng loạt phóng lên rồi liên tục kêu gào thảm thiết, chưa đến mười giây sau thì trên sân bóng đã có một đám người nằm la liệt, kẻ nào cũng rên rỉ đau đớn.

- Này, chỉ còn hai người các chú.

Hạ Thiên nhìn Dương Phi và Đồng Phỉ:

- Anh cho các người một cơ hội, tự đập đầu vào nhau mà ngất xỉu, nếu không anh cho ăn đòn.

Dương Phi nhìn đám đàn em nằm lăn trên đất mà vẻ mặt rất khó coi, hắn biết mình gặp một cao thủ đánh nhau.

- Này, tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám đánh tôi, cha tôi sẽ không bỏ qua cho anh.

Đồng Phỉ dùng giọng ngoài mạnh trong yếu nói:

- Cha tôi là cảnh sát.

- Tôi không đánh người.

Hạ Thiên nhìn Đồng Phỉ, hắn búng ra một ngón tay, một luồng khí lạnh phóng vào người nàng:

- Vì cô rất đáng thương.

- Anh...Anh nói tôi đáng thương sao?

Đồng Phỉ có chút tức giận:

- Tôi đáng thương chỗ nào?

- Cô đã có kinh trong tháng này, bây giờ sẽ có trong cả tháng liên tục, cô không đáng thương sao?

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Anh nói bậy.

Vẻ mặt Đồng Phỉ đỏ bừng bừng.

- Có phải nói bậy hay không thì sẽ biết ngay thôi.

Hạ Thiên lười biếng nói.

Hạ Thiên quay sang Dương Phi, hắn có chút không vui:

- Này, có phải muốn anh ra tay đánh người không?

- Mày dám đánh tao sao? Mày biết cha tao là ai không?

Dương Phi lui về phía sau một bước.

- Mặc kệ cha chú là ai, chỉ cần không phải là anh thì được.

Hạ Thiên chẳng hề quan tâm, hắn đột nhiên tiến lên chụp lấy cổ của Dương Phi, ngay sau đó hất tay lên ném ra ngoài. Tên này rơi xuống đất rất nặng nề, hắn rơi xuống đúng trước mặt Liễu Cương.

- Ôi, em thích đánh thế nào thì cứ đánh.

Hạ Thiên nói với Liễu Cương.

Liễu Cương đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó hắn kịp phản ứng. Hắn đưa Liễu Linh cho Luật sư Vân, sau đó lập tức đấm đá Dương Phi.

Dương Phi bị Hạ Thiên ném cho đầu óc choáng váng, lúc này đã không còn năng lực phản kháng. Liễu Cương phát tiết ba bốn phút đồng hồ, cuối cùng Liễu Vân Mạn lên tiếng hắn mới dừng tay. Dương Phi mặt mũi bầm dập, không biết bây giờ về nhà cha hắn còn nhận ra được nữa không.

- Này, thằng ngu, đi thuê phòng với Đồng Phỉ đi, nếu không hết cơ hội bây giờ.

Hạ Thiên đi đến trước mặt Dương Phi, hắn đá lên người đối phương rồi cười hì hì nói.

Hạ Thiên nói xong những lời này cũng không chú ý đến Dương Phi, hắn cười hì hì với Liễu Vân Mạn:

- Chị Vân Mạn, chúng ta đi thôi, nơi đây đã không còn gì nữa rồi.

- Anh rể lớn, tha cho tên khốn này như vậy sao?

Tuy Liễu Cương đã phát tiết xong nhưng vẫn rất căm hận Dương Phi.

- Thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi, làm lớn chuyện cũng không tốt.

Liễu Vân Mạn lắc đầu:

- Trước tiên đưa Liễu Linh đến bệnh viện, nó còn chưa tỉnh.

Liễu Cương nhìn em gái còn hôn mê mà không nói thêm lời nào, hắn ôm lấy Liễu Linh rồi đi ra sân bóng.

- Liễu Cương, mày cứ chờ đấy.

Sau lưng vang lên tiếng rống giận khàn khàn của Dương Phi.

- Đừng quan tâm, tiểu tử này sẽ có lúc cầu xin cậu thôi.

Hạ Thiên lười biếng nói.

Liễu Cương muốn quay lại mắng hai câu nhưng nghe Hạ Thiên nói vậy thì cũng không nói gì, trước đó hắn đã nghe về sự tích vinh quang của anh rể lớn, nhưng hôm nay gặp mặt thì thấy đúng là danh bất hư truyền.

- Hạ Thiên, Tiểu Linh sao còn chưa tỉnh?

Liễu Vân Mạn ra khỏi sân bóng rồi hỏi Hạ Thiên.

- Cô ấy đã tỉnh từ lâu rồi, chỉ giả vờ mà thôi.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Cái gì?

Liễu Cương và Liễu Vân Mạn đều sững sờ, ngay sau đó đều nhìn về phía Liễu Linh, đúng lúc nhìn thấy Liễu Linh mở to mắt.

- Liễu Linh, em tỉnh rồi sao?

Liễu Cương tranh thủ thả Liễu Linh xuống:

- Em giả vờ bất tỉnh làm gì?

- Em...Em cảm thấy rất dọa người.

Liễu Linh khẽ nói.

- Tiểu Linh, chị đưa em đến bệnh viện để bác sĩ kiểm tra, sau đó sắp xếp thời gian mà phá bỏ.

Liễu Vân Mạn trầm ngâm một lúc rồi nói.

- Vâng, chị lớn, em nghe lời chị.

Liễu Linh khẽ gật đầu.

Liễu Linh dừng lại một chút rồi dùng giọng có chút lo lắng nói:

- Chị lớn, nhà Dương Phi hình như rất có tiền, anh rể lớn đánh hắn, có việc gì không?

- Có tiền thì sao? Nhà chúng ta không phải cũng có tiền à?

Liễu Cương tức giận nói:

- Không cần sợ hắn.

- Không sao, sau lần này bọn họ sẽ van xin cậu.

Hạ Thiên lười biếng nói, sau đó hắn lại lầu bầu:

- Không bết tên Dương Phi ngu ngốc kia có thật sự đưa con bé Đồng Phỉ đi mướn phòng nữa không?

Liễu Cương cảm thấy rất khó chịu, hắn nhịn không được phải hỏi một câu:

- Anh rể lớn, sao anh phải để Dương Phi lập tức đi mướn phòng với Đồng Phỉ.

- Vì Đồng Phỉ sẽ nhanh chóng đến kỳ kinh, hơn nữa sẽ liên tục trong một tháng, nếu không ngu thì sẽ đi mướn phòng.

Hạ Thiên giải thích.

- Nhưng anh rể lớn, như vậy không phải càng tốt sao?

Liễu Cương tất nhiên không muốn cho Dương Phi và Đồng Phỉ đi ân ái với nhau, trong lòng hắn vẫn còn có ý nghĩ với Đồng Phỉ.

- Tất nhiên là không tốt.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Nếu đi mướn phòng thì sẽ biết mình là thái giám.

Liễu Cương càng nghe càng mơ hồ:

- Anh rể lớn, Dương Phi sao lại là thái giám?

Liễu Cương nói lời này mà không khỏi nhìn Liễu Linh, nếu Dương Phi là thái giám thì ai để lại ba lô ngược cho em mình?

- Tôi nói là nó sẽ là thái giám.

Hạ Thiên duỗi lưng:

- Tóm lại, cậu chờ xem, sau này bọn họ sẽ đến cầu xin cậu.

- Hạ Thiên, có phải cậu động tay động chân lên người Dương Phi và Đồng Phỉ hay không?

Liễu Vân Mạn hiểu ra được.

- Vẫn là chị Vân Mạn hiểu tôi.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Muốn dạy bảo một người thì phải ra tay thật hung ác, nói cách khác, phải cho bọn họ phải nhớ.

Liễu Vân Mạn im lặng, người khác học y để cứu người, người này sao lại dùng y thuật tuyệt thế khó có được để dạy bảo người?

- Lên xe thôi, chúng ta di bệnh viện.

Liễu Vân Mạn nói với ba người còn lại, bây giờ chuyện qua trọng nhất chính là giải quyết đứa bé trong bụng của Liễu Linh.

Liễu Linh và Liễu Linh tiến vào trong xe, Hạ Thiên đang chuẩn bị ngồi vào xe thì không xa vang lên một âm thanh kinh ngạc:

- Hạ Thiên.

Hạ Thiên nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc, hắn quay đầu nhìn thấy hai nam hai nữ đứng ở trước đó mười mét, trong đó có một nam một nữ hắn quen biết. Nữ là vợ dự khuyết Thư Tịnh, mà nam là Khương Phong, còn một nam một nữ khác hắn chưa từng gặp bao giờ.

- Hạ Thiên, là cậu sao? Vậy mà tôi tưởng mình nhìn lầm.

Khương Phong đi về phía Hạ Thiên:

- Sao cậu lại ở đây?

Chương 183: Thư Tịnh giận đến mức chết ngất

- Tôi đến đây đánh người.

Hạ Thiên nói thật, hắn thật sự đến đây đánh người, trong sân bóng còn hơn mười tên đang nằm lê lết.

Khương Phong có chút mơ hồ, nhưng hắn cũng không truy vấn, nhưng hắn nhìn về phía Thư Tịnh cách đó không xa:

- Này, Hạ Thiên, Thư Tịnh ở bên kia, cậu có muốn qua chào hỏi không?

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Thư Tịnh ở phía xa, lần này Thư Tịnh vẫn mặc đồng phục bóng rổ, vẫn là bộ dạng khỏe mạnh thanh xuân và xinh đẹp như cũ, nhưng lúc này cũng không khác gì trước đó, vì vậy hắn không khỏi lầu bầu:

- Cô ấy còn chưa xinh đẹp hẳn lên, xem ra cần phải khảo nghiệm thêm.

Khương Phong nghe được những lời này của Hạ Thiên mà chợt nhớ về chuyện đánh cuộc trước đó, vì vậy mà không biết nói gì hơn. Người này thật sự chờ mong Thư Tịnh đẹp hơn sao? Người ta nói phụ nữ phát triển đến tuổi mười tám, bây giờ Thư Tịnh đã hai mươi, rõ ràng khó thể thay đổi được nữa, sao có thể trở nên hấp dẫn trong thời gian ngắn cho được?

- Hạ Thiên, nếu không tôi đến bệnh viện trước, cậu ở lại đây với bạn nhé?

Liễu Vân Mạn nói với Hạ Thiên:

- Dù sao tôi cũng phải cùng Tiểu Linh đến bệnh viện, cậu đi theo có lẽ cũng rất buồn, thôi thì đến trưa tôi sẽ điện thoại cho cậu.

- Được rồi.

Hạ Thiên cũng không có ý kiến gì.

- Anh rể lớn, vậy chúng em đi trước.

Trước khi đi Liễu Cương cũng quay sang chào hỏi Hạ Thiên.

Liễu Vân Mạn khởi động xe, sau đó rời khỏi đại học thể dục thể thao, Khương Phong không khỏi sững sờ, người đẹp này hình như cũng không phải là Tôn Hinh Hinh.

- Khương Phong, đây là bạn của cậu sao?

Thư Tịnh và một nam một nữ kia đi đến, người nam chủ động chào hỏi.

- Hạ Thiên, giới thiệu với cậu, đây là Vương Mãnh, là sinh viên khoa tài chính đại học Giang Hải.

Khương Phong giới thiệu cho hai người:

- Vương Mãnh, đây là Hạ Thiên, à, cậu ấy cũng ở trong đại học Giang Hải.

Vương Mãnh lớn lên rất xứng với tên gọi, bộ dạng cao lớn uy mãnh, nếu đứng cùng với Hạ Thiên thì rất đối lập.

- À, như vậy thì chúng ta là bạn học, Hạ Thiên, cậu học khoa nào?

Vương Mãnh chợt trở nên nhiệt tình.

- Tôi không phải là sinh viên.

Hạ Thiên nói một câu làm sự nhiệt tình của Vương Mãnh giảm đi hơn phân nửa.

Vương Mãnh chợt ngây người, hắn dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Khương Phong:

- Không phải cậu nói Hạ Thiên ở trong đại học Giang Hải sao?

- Điều này...À, là thế này, Hạ Thiên làm nhân viên trong cửa hàng hoa Hinh Hinh.

Khương Phong giải thích có chút xấu hổ.

- Đúng vậy, tôi là nhân viên tặng hoa ở cửa hàng hoa Hinh Hinh.

Hạ Thiên gật đầu nói, thừa nhận lời nói của Khương Phong.

Vẻ nhiệt tình của Vương Mãnh biến mất không còn tăm tích, thì ra là nhân công của cửa hàng hoa ở đại học Giang Hải, còn tưởng là sinh viên đại học Giang Hải.

- Chào bạn, tôi là Mạc Văn Tịnh.

Cô gái kia chủ động chào hỏi Hạ Thiên, nàng còn vươn tay:

- Tôi học khoa tiếng Trung ở đại học sư phạm thuộc đại học Giang Hải, cũng là bạn của Khương Phong.

- À, chào cô!

Hạ Thiên bắt tay với Mạc Văn Tịnh, cô gái này cũng khá xinh xắn nhưng không cao như Thư Tịnh. Nàng cũng là người xứng với tên, chỉ xem cách ăn mặc thì thấy rất thanh nhã và trầm lắng, thỏa mãn với cả tên lẫn họ.

Hai người đẹp, một là Thư Tịnh, một là Mạc Văn Tịnh, tên dều có chữ Tịnh nhưng sẽ tuyệt đối không tĩnh lặng, đây chẳng phải tên gọi rất lừa đảo sao?

Hạ Thiên chào hỏi xong với Mạc Văn Tịnh thì nhìn chằm chằm vào Thư Tịnh, điều này làm Thư Tịnh sợ hãi, một lát sau nàng mới nói:

- Anh nhìn tôi làm gì?

Thư Tịnh thật ra đã sớm thấy mặt Hạ Thiên nhưng không chủ động chào hỏi, nàng còn đang rất giận hắn, từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên có người nói nàng không xinh đẹp.

- Sao em không mặc quần áo khác?

Hạ Thiên có chút mê hoặc.

- Sao em phải mặc quần áo khác?

Thư Tịnh tức giận hỏi.

- Anh cảm thấy nếu em mặc quần áo khác thì sẽ trở nên xinh đẹp hơn, nếu như vậy thì anh có thể thăng cấp em từ vợ dự khuyết lên làm vợ chính thức.

Hạ Thiên dùng giọng nghiêm trang nói:

- Em bây giờ cũng giống như trước, căn bản là không thể xinh hơn.

Hạ Thiên nói ra những lời này đã trực tiếp chọc tức Thư Tịnh, người này còn nhớ rõ chuyện trước đó, hơn nữa còn chưa nói đến vấn đề này, bây giờ đối phương vẫn còn nói nàng chưa xinh đẹp, còn hy vọng nàng đẹp hơn.

- Em thích mặc như vậy, anh có thích hay không cũng không cần.

Thư Tịnh thở phì phò không kịp suy nghĩ mà nói ra một câu.

Vương Mãnh và Mạc Văn Tịnh nghe Thư Tịnh nói như vậy thì ánh mắt nhìn Hạ Thiên có chút khác biệt, vì bọn họ đột nhiên phát hiện Hạ Thiên không chỉ đơn giản là bạn Khương Phong, hơn nữa còn có quan hệ rất thân thiết với Thư Tịnh.

- Thư Tịnh, bạn cũng là bạn của Hạ Thiên à?

Vương Mãnh không kìm được phải hỏi.

- Không phải.

Hạ Thiên và Thư Tịnh đều trăm miệng một lời.

- Tôi không có người bạn nào đáng ghét như vậy.

Thư Tịnh thở phì phò nói, Hạ Thiên quá đáng giận.

- Cô ấy là vợ dự khuyết của tôi, không phải là bạn tôi.

Hạ Thiên cũng bổ sung một câu.

Lần này Mạc Văn Tịnh cũng không nhịn được, nàng kéo Khương Phong rồi khẽ hỏi:

- Này, có chuyện gì vậy? Hạ Thiên và Thư Tịnh rốt cuộc có quan hệ gì?

- Điều này... ....

Khương Phong gãi đầu:

- Sự việc có chút phức tạp.

- Có gì phức tạp, rất đơn giản.

Thư Tịnh vẫn giữ vẻ mặt phẫn nộ:

- Tôi cùng người này đánh cuộc, sau đó tôi thua, phải làm vợ anh ấy. Nhưng người này nói tôi chưa được xinh đẹp, nói tôi là vợ dự khuyết, mọi người nói xem có ai ức hiếp người như vậy không? Văn Tịnh, cậu bình luận xem, cậu nói mình có đẹp không?

Mạc Văn Tịnh chợt ngẩn người, nàng dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn Khương Phong:

- Có việc này thật sao?

Khương Phong gật đầu bất đắc dĩ, sự việc đúng là như vậy. Tất nhiên còn có một vấn đề mấu chốt, Thư Tịnh còn chưa nói, đó là Hạ Thiên đã có bạn gái rồi.

Mạc Văn Tịnh nhìn Hạ Thiên, ánh mắt nàng lại càng cổ quái, Khương Phong tìm đâu được một người bạn cổ quái như vậy? Chỉ có trời mới biết có bao nhiêu người theo đuổi Thư Tịnh mà không được, nhưng Hạ Thiên còn nói Thư Tịnh chưa đủ đẹp sao?

Cũng khó trách Thư Tịnh tức giận như vậy, dù là phụ nữ không đẹp, khi gặp phải tình cảnh này cũng sẽ tức giận, hơn nữa Thư Tịnh còn là người đẹp gần đây rất tự tin vào dung mạo của mình?

- Thư Tịnh, bạn và Hạ Thiên đánh cuộc cái gì?

Vương Mãnh đột nhiên hỏi, trong lòng hắn cũng rất tức giận, hắn khổ sở theo đuổi Thư Tịnh, nhưng vẻ mặt nàng không chút biến đổi. Hôm nay vì Mạc Văn Tịnh giúp đỡ nên hẹn được Thư Tịnh ra ngoài, khốn nổi bây giờ lại gặp phải một thằng khốn Hạ Thiên, rõ ràng cướp lấy Hạ Thiên thông qua đánh cuộc.

Chưa nói Hạ Thiên thắng, điều này có thể là vận may, nhưng người này lại ghét bỏ Thư Tịnh, điều này làm cho Vương Mãnh cực kỳ tức tối. Người phụ nữ mà Vương Mãnh hắn khổ sở theo đuổi còn chưa được nhưng con bà nó, một thằng nhân công tặng hoa mà dám vứt bỏ sao?

Vương Mãnh cảm thấy điều này gián tiếp làm hắn nhục nhã, vì vậy cần phải lấy lại mặt mũi.

- Đánh cuộc bóng rổ.

Thư Tịnh tức giận nói.

- Hạ Thiên, chơi bóng rỗ thắng phụ nữ cũng không phải là bản lĩnh, nếu không thì cậu có thể đánh cuộc với tôi.

Vương Mãnh nhìn Hạ Thiên, hắn khiêu chiến.

- Không chơi.

Hạ Thiên từ chối.

- Không dám sao?

Vương Mãnh có chút khinh thường.

- Vương Mãnh, đừng đánh cuộc, bạn không thắng được Hạ Thiên.

Khương Phong nhịn không được phải nói, tất nhiên hắn biết rõ trình độ của Vương Mãnh, tuy rất tốt nhưng vẫn không phải là đối thủ của Hạ Thiên.

- Đúng vậy, đừng đánh cuộc, người này rất biến thái.

Thư Tịnh cũng nói.

Hạ Thiên lười biếng nói:

- Tôi không phải không dám, nhưng thắng anh cũng không có gì hay, lần trước tôi thắng thì có được Thư Tịnh làm vợ dự khuyết, anh có tiền đặt cọc như vậy sao?

Hạ Thiên dừng lại một chút rồi bổ sung:

- Nhưng Thư Tịnh không đủ xinh đẹp, nếu anh muốn đánh cuộc thì phải tìm một người hấp dẫn hơn cô ấy.

- Hạ Thiên, anh đúng là khốn kiếp.

Thư Tịnh thiếu chút nữa đã ngất đi:

- Tôi ghét anh.

Thư Tịnh mắng xong một câu như vậy thì xoay người chạy mất.

- Tôi đi xem Thư Tịnh.

Mạc Văn Tịnh nói một tiếng, ngay sau đó nàng đuổi theo Thư Tịnh.

Khương Phong có chút dở khóc dở cười, Hạ Thiên này đúng là, cứ để cho Thư Tịnh tức giận chạy đi như vậy sao?

Vương Mãnh lại nổi giận, hắn cưa gái dễ lắm sao? Vất vả lắm mới gặp được Thư Tịnh, nhưng hắn chưa nói được vài câu mà đối phương đã bị Hạ Thiên làm cho bỏ chạy.

- Hạ Thiên, giỏi thì theo đấu với tôi.

Vương Mãnh đột nhiên gầm lên với Hạ Thiên:

- Nếu không có gan thì phải xin lỗi Thư Tịnh.

- Anh có tin anh nằm đo đất không?

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Vương Mãnh:

- Đừng làm phiền tôi, nếu đấu với anh cũng mất thân phận của tôi.

- Đừng, đừng, đừng, Hạ Thiên, Vương Mãnh, nể mặt tôi, đừng đánh nhau.

Khương Phong vội vàng khuyên can, trong lòng hắn cảm thấy hối hận, sớm biết như vậy thì đã không gọi Hạ Thiên.

- Tốt, Khương Phong, nể mặt anh, tôi không so đo với hắn.

Vương Mãnh văng tục:

- Con bà nó, chỉ là một thằng tặng hoa, có con mẹ gì?

Hạ Thiên tung một cước, Vương Mãnh kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã xuống đất.

- Mày dám đánh tao?

Vương Mãnh rất tức giận, hắn bò lên mắng lớn.

Hạ Thiên lại tung một đá, Vương Mãnh còn chưa kịp đứng vững đã ngã xuống.

- Hạ Thiên, thôi bỏ qua.

Khương Phong cảm thấy rất khó hiểu, người này không nói lời nào đã ra tay rồi sao?

- Con bà nó, ông liều mạng với mày.

Vương Mãnh lại gầm lên rồi phóng về phía Hạ Thiên.

Hạ Thiên lại nhấc chân lên, Vương Mãnh lại ngã xuống.

Nhưng lúc này Hạ Thiên đã không cho Vương Mãnh cơ hội đứng lên, hắn giẫm chân lên lồng ngực đối phương. Lúc này Vương Mãnh không thể động đậy, thậm chí không nói được lời nào.

- Sao trên đời lại có loại người điên cuồng như vậy?

Hạ Thiên lắc đầu thở dài, bộ dạng rất khó hiểu.

Khương Phong thấy tình cảnh như vậy thì dùng tay ôm đầu, đúng là đau đầu, hôm nay tổ chức ghép tôi coi như thất bại hoàn toàn.

Nhưng bây giờ Khương Phong hối hận cũng đã muộn.

- Dừng tay.

Khương Phong đang định khuyên Hạ Thiên buông Vương Mãnh ra thì có một tiếng quát tức giận vang lên:

- Buồn cười, rõ ràng dám đến trường đại học thể dục thể thao lấy mạnh hiếp yếu, không biết đây là đâu sao?

Chương 184: Biết thế nào là đau

Khương Phong quay đầu nhìn lại, hắn thấy một nhóm mười mấy người đi đến, tất cả đều là nam sinh, kẻ nào cũng mặc trang phục võ thuật màu trắng. Đám người này phần lớn rất cao to, làm người ta sinh ra cảm giác mạnh mẽ có lực.

Người đi đầu có làn da ngăm đen, thân cao một mét bảy, dáng người khá nhỏ. Khi thấy người này thì Khương Phong chợt nhíu mày, sao đám người kia lại đến đây?

Khương Phong đang định mở lời thì Hạ Thiên đã buồn bực nói:

- Đây là chỗ nào, không phải là đại học thể dục thể thao Giang Hải sao?

- Biết đây là đại học thể dục thể thao, vì vậy phải biết danh của khoa võ thuật. Bây giờ cậu tranh thủ dừng tay, nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí.

Người nam sinh da ngăm đen quát lên nghiêm nghị.

- Khoa võ thuật sao? Đây không phải là đại học thể dục thể thao sao?

Hạ Thiên có chút kỳ quái:

- Thể dục thể thao có liên quan gì đến võ thuật?

- Hạ Thiên, các trường đại học thể dục thể thao đều có khoa võ thuật, mà khoa võ thuật cũng không thiếu các vận động viên chuyên nghiệp, có đủ loại võ thuật được dạy... ....

Khương Phong giải thích cho Hạ Thiên.

- Như vậy cũng được gọi là võ thuật sao?

Hạ Thiên bĩu môi:

- Sư phụ tôi có nói, những thứ này toàn dùng để biểu diễn, học thứ này có khác gì làm diễn viên?

- Câm mồm, nói tầm bậy cái gì vậy?

Tên nam sinh da ngăm đen tức giận nói:

- Mày có biết cái gì gọi là võ thuật không? Võ học truyền thống sao có thể để mày nhục mạ như vậy?

Khi thấy Hạ Thiên vẫn còn giẫm chân ngực Vương Mãnh với bộ dạng thờ ơ thì tên nam sinh da ngăm đen càng tức giận:

- Quá tam ba bận, tôi cảnh cáo cậu một lời cuối cùng, cậu tranh thủ dừng tay, nếu không tôi sẽ chẳng khách khí.

- Tên này có phải rất ngu không?

Hạ Thiên nhìn Khương Phong, hắn cảm thấy rất kỳ quái:

- Tôi hoàn toàn không ra tay, sao hắn bảo tôi dừng tay?

Khương Phong cũng không nói gì, Hạ Thiên đúng là không ra tay. Không đúng, nếu nói một cách nghiêm khắc thì chân của hắn chứ không phải tay, hắn đang giẫm lên người Vương Mãnh. Nhưng bây giờ nếu nói hắn dừng tay hay dừng chân cũng vô dụng.

- Tiểu tử, con bà nó mày không muốn sống nữa sao? Dám nói chuyện với Lôi ca như vậy à?

- Lôi ca, đánh chết mẹ nó đi.

- Anh em cùng tiến lên đập nó ra bã đi, cho nó biết thế nào là sự lợi hại của khoa võ thuật.

- Đúng vậy, cho nó biết thế nào là sự lợi hại của võ Trung Quốc.

... ....

Một đám người gào lên, kẻo cũng khoa tay múa chân rất kích động.

- Này, chúng mày sao lắm mồm như vậy?

Hạ Thiên rất buồn bực:

- Thằng nào còn nói tao tát vỡ mồm.

- Trời ạ, quá bố láo.

- Anh không nhịn được nữa rồi, xiên nó anh em ơi.

Có hai tên nam sinh phóng về phía Hạ Thiên, có một người còn hô to:

- Xem Đường Lang quyền của ông đây.

Hạ Thiên đấm ra một quyền, tên nam sinh đi đầu văng ra ngoài, sau đó hắn cũng tiện tay vung lên, một tên đến sát bên cạnh bị đánh văng rồi nặng nề đập xuống đất.

- Đường Lang quyền, còn không bằng giun dế quyền.

Hạ Thiên có chút khinh thường:

- Các người gọi cái này là võ thuật sao? Hèn gì sư phụ nói võ thuật Trung Hoa càng ngày càng không ra gì.

Hành động của Hạ Thiên làm đám người chấn động, lần này không ai dám ồn ào tiến lên dạy bảo Hạ Thiên, mà hai tên bị đánh cũng bò lên chạy về phía tên nam sinh da ngăm đen:

- Lôi ca, tiểu tử kia giống như có công phu.

Tên nam sinh da ngăm đen đi về phía Hạ Thiên, ánh mắt hắn rất sắc bén:

- Thì ra mày cũng biết võ, hèn gì kiêu ngạo như vậy. Nhưng nói cho mày biết, Lôi Vũ tao ghét nhất những thằng biết võ mà lợi dụng vào đó để ức hiếp kẻ yếu. Học võ chủ yếu để rèn luyện sức khỏe và làm việc nghĩa, không được ỷ mạnh hiếp yếu.

- Ngu như heo, học võ để đánh nhau, nếu không thì đừng học cho uổng phí.

Hạ Thiên bĩu môi:

- Còn nữa, mà đã ngu đừng kéo tao vào nhóm ngu, trước nay tao chưa từng ỷ mạnh hiếp yếu, tao chỉ ức hiếp những đứa đáng ăn đòn, ví dụ như đám người chúng mày, nhìn qua có vẻ rất đáng ăn đòn.

- Mày muốn ức hiếp tao?

Lôi Vũ có chút khinh thường:

- Rất tốt, tao cho mày một cơ hội, mày thả hắn ra, sau đó chúng ta luận bàn.

- Luận bàn được dùng khi thực lực ngang nhau, nhưng mày kém tao quá xa, vì vậy không có tư cách luận bàn.

Hạ Thiên nói với vẻ mặt khinh thường, nhưng cuối cùng hắn cũng rút chân ra khỏi ngực Vương Mãnh. Vì hắn biết rõ nếu cứ tiếp tục đạp xuống thì Vương Mãnh sẽ chết, tuy Vương Mãnh cần ăn đòn nhưng chỉ là ăn đòn mà thôi, không đáng chết.

- Nói vậy thì mày biết sợ rồi sao?

Lôi Vũ càng thêm khinh thường:

- Nếu biết sợ thì ngoan ngoãn xin lỗi mọi người, tao sẽ không lấy mạnh hiếp yếu, vì vậy sẽ không ức hiếp mày.

- Ức hiếp tao sao?

Hạ Thiên dùng ánh mắt thấy quái vật để nhìn Lôi Vũ:

- Tao nói mày rất ngu, trên đời này chỉ có một người ức hiếp được tao, đó là thần tiên tỷ tỷ. Nhưng trước nay thần tiên tỷ tỷ chưa từng ức hiếp tao, vì vậy bây giờ chẳng ai có thể ức hiếp tao, dựa vào một thằng ngu như mày mà có thể ức hiếp tao sao?

- Con bà nó, mày ngu quá, cái gì mà thần tiên tỷ tỷ, thần kinh tỷ tỷ à? Chắc con này cũng tâm thần giống mày.

Lôi Vũ cuối cùng cũng vì bị Hạ Thiên mắng là ngu mà không nhịn được, hắn bắt đầu mắng lớn.

Vẻ mặt Hạ Thiên chợt biến đổi, nụ cười trên mặt chợt biến mất, thay vào đó là sự âm trầm và lạnh lùng. Lúc này trên người hắn cũng bùng ra khí tức lạnh lẽo, bây giờ thời tiết ba mươi độ mà kể cả Khương Phong, Lôi Vũ và tất cả mọi người đều phải rùng mình, giống như đang đứng giữa trời đông giá rét.

- Trên đời này không ai được mắng thần tiên tỷ tỷ.

Giọng nói của Hạ Thiên cực kỳ tàn khốc, mỗi người nơi đây nghe thấy lời nói của hắn đều cảm thấy lạnh run cầm cập.

Hạ Thiên đi về phía Lôi Vũ, sau đó hắn đột nhiên vươn tay ra chụp lấy cổ đối phương, sau đó hắn chậm rãi dùng sức.

- Mày...Mày muốn làm gì?

Lôi Vũ bị Hạ Thiên bóp cổ không thể chịu nổi, gương mặt hắn trướng lên đỏ bừng, hắn mở miệng hỏi mà trong đầu bùng lên cảm giác tử vong.

Hạ Thiên đột nhiên nở nụ cười, hắn cười rạng rỡ:

- Mày yên tâm, tao sẽ không giết mày, Tam sư phụ có nói muốn trừng phạt người khác thì cái chết là phương pháp nhẹ nhành nhất, tao sẽ không cho mày tiếp nhận trừng phạt nhẹ như vậy.

Hạ Thiên đang cười nhưng trên người bùng ra một luồng khí thế cực kỳ khổng lồ, khí thế này làm người chung quanh bị đè nén, có vẻ khó thở. Vì vậy mà lúc này không ai dám nói lời nào, trong lòng chợt sợ hãi, ngay cả Khương Phong cũng không ngoại lệ.

- Mày...Mày...Mày muốn gì?

Lôi Vũ tuy cảm nhận được áp lực khổng lồ, trong lòng cũng rất sợ hãi, nhưng nếu so với người khác thì lực đề kháng với áp lực lại mạnh hơn, vì vậy còn miễn cưỡng nói được vài lời.

- Người dám mắng thần tiên tỷ tỷ chỉ có một kết cục.

Hạ Thiên đột nhiên buông tay, một giây sau trên tay có một cây ngân châm, hắn đâm lên người Lôi Vũ như chớp:

- Đó là phải chịu đau đớn.

- Á... ....

Lôi Vũ đột nhiên kêu lên thảm thiết.

Hạ Thiên nhanh chóng đâm vài châm lên người Lôi Vũ, vẻ mặt vẫn là nụ cười sáng lạn:

- Bây giờ mỗi giờ mày sẽ đau, lần đầu đau ít nhưng sau sẽ mạnh hơn.

- Á... ....

Lôi Vũ vẫn kêu lên đau đớn, cảm giác đau làm hắn khó đáp lời Hạ Thiên.

Hạ Thiên nói:

- Mày sẽ nhanh chóng cảm nhận được đau đớn.

- Này, Khương Phong, tôi đi trước, nói cho Thư Tịnh, lần sau ăn mặc sửa soạn đẹp hơn một chút, lần sau tôi đến mà thấy chưa đẹp hẳn ra thì sẽ không cần nữa.

Hạ Thiên thu hồi ngân châm, hắn dùng giọng hời hợt nói với Khương Phong, sau đó hắn bỏ đi. Hắn ở đây một lúc mà gặp quá nhiều kẻ đáng ghét, hắn cảm thấy đại học thể dục thể thao không phải nơi gì tốt lành, không cần ở lại lâu.

Hạ Thiên thấy thời gian còn sớm, hắn đi ra khỏi cổng đại học thể dục thể thao, sau đó bắt taxi chạy về phía đại học Giang Hải. Bây giờ còn chưa đến mười hai giờ, hắn quay về có thể dùng cơm với Tôn Hinh Hinh.

Nhưng khi Hạ Thiên đi vào cửa hàng hoa thì không thấy Tôn Hinh Hinh, mà Phương Hiểu Như thấy hắn cũng cảm thấy kỳ quái.

- Hạ Thiên, anh đến đây làm gì? Sao chị Hinh còn chưa đến?

Phương Hiểu Như hỏi.

Hạ Thiên có chút buồn bực, chẳng lẽ hôm nay chị Hinh còn chưa thức dậy? Tối qua hắn làm có ba lượt, đáng lý chị Hinh phải tốt lên mới đúng, chẳng lẽ vì trả bài thiếu nên chị Hinh lại mệt mỏi? Xem ra sau này phải trả bài nhiều hơn.

Trong đầu Hạ Thiên là những suy nghĩ rối loạn, hắn lấy điện thoại ra gọi cho Tôn Hinh Hinh.

- Chị Hinh, chị còn chưa thức dậy sao?

Điện thoại vừa nối thông thì Hạ Thiên đã hỏi.

- Đã thức dậy từ sáng sớm, tôi cũng không phải heo, nào có thể ngủ lâu như vậy?

Tôn Hinh Hinh gắt giọng:

- Cậu gọi điện thoại cho tôi làm gì? Không phải cậu đi với cảnh sát tỷ tỷ sao?

- Chị Hinh, tôi ở cửa hàng hoa, chị đi đâu rồi?

Hạ Thiên hoàn toàn không trả lời câu hỏi của Tôn Hinh Hinh.

- Tiểu sắc lang đáng chết, đừng giả vờ hồ đồ.

Tôn Hinh Hinh thầm mắng một câu, sau đó nàng trả lời:

- Chúng tôi đang ở tòa nhà Hải Giang, cậu có muốn đến không?

- Được, tôi sẽ sang ngay.

Hạ Thiên tất nhiên sẽ không muốn đợi ở cửa hàng hoa như Phương Hiểu Như.

Khi thấy Hạ Thiên gọi điện thoại rồi bỏ đi thì Phương Hiểu Như không khỏi buồn bực, sao bây giờ cửa hàng hoa chỉ còn lại mình nàng? Bà chủ thường xuyên không đi làm, nhân viên tặng hoa đã cưa đổ bà chủ và cũng không đi làm, đúng là không còn thiên lý.

Chương 185: Chân vòng kiềng

Hải Giang là một tòa nhà nổi tiếng ở thành phố Giang Hải, cũng là một trong những kiến trúc cao nhất Giang Hải. Tòa nhà này có sáu mươi chín tầng, bên trong có hơn một ngàn công ty, nghe nói trước đó tòa nhà này sẽ được gọi là tòa nhà Giang Hải, cuối cùng chính quyền thành phố Giang Hải không chịu, vì vậy đổi thành Hải Giang.

Hải Giang chỉ đơn thuần là một tòa nhà cao tầng, bên trong không có siêu thị và khu giải trí, rõ ràng Tôn Hinh Hinh đến đây không phải đi dạo phố. Khi Hạ Thiên tìm được Tôn Hinh Hinh thì nàng đang từ trong tòa nhà Hải Giang đi ra, mà hắn cũng phát hiện ra cũng không phải chỉ có Tôn Hinh Hinh và Đinh Linh, còn có cả cặp đôi Khổng Mính và Lam Trạch.

Khổng Mính và Lam Trạch có mặt, tất nhiên sẽ vì chuyện liên quan đến công ty, đăng ký công ty cần có một địa chỉ văn phòng, mà Khổng Mính muốn thuê một văn phòng ở tòa nhà Hải Giang. Những năm gần đây mở công ty cũng không cần mặt tiền lớn, nhưng nếu thuê văn phòng trong tòa nhà Hải Giang thì chắc chắn sẽ tăng thêm vài phần uy tín, sau này muốn tuyển dụng nhân viên cũng dễ dàng hơn. Tất nhiên văn phòng nơi đây cũng rất đắt, chỉ là văn phòng vài chục mét vuông nhưng một tháng đã hơn mười ngàn.

Tôn Hinh Hinh có mặt ở đây tất nhiên là đại biểu cho Hạ Thiên, đối với Khổng Mính thì Hạ Thiên dù sao cũng là ông chủ, dù ông chủ không muốn quản lý công ty, nhưng nàng cầm tiền của người cũng không thể làm qua loa. Vì vậy nàng mới kéo theo bà chủ Tôn Hinh Hinh, dù sao các nàng cũng quen biết nhau, rất dễ thương lượng.

- Chị Hinh, vậy mọi người đã thuê rồi sao?

Hạ Thiên liền hỏi.

- Chưa!

Tôn Hinh Hinh lắc đầu.

Khổng Mính ở bên cạnh tức giận nói:

- Đều là tên chân vòng kiềng sinh chuyện, tôi muốn đạp hai chân của hắn.

- Chân vòng kiềng là ai?

Hạ Thiên dùng giọng hiếu kỳ hỏi.

- Chính là ông chủ của công ty trước đó chúng tôi làm, tên là La Quyền, bộ dạng rất xấu xí, mắt nhỏ, mũi tẹt, chúng tôi lén gọi lão là chân vòng kiềng.

Khổng Mính ra vẻ bất bình:

- Đáng lý chúng tôi đã đàm phán tốt đẹp, phòng bốn mươi mét vuông chỉ tám ngàn một tháng, như vậy rõ ràng là rất rẻ. Không ngờ tên chân vòng kiềng chết tiệt kia đến gây rối, không biết hắn nói gì mà kết quả là người ta không cho chúng ta thuê.

- Như vậy lão không phải là chân vòng kiềng thật sự à?

Hạ Thiên có chút hứng thú với vấn đề này.

- Không phải, nhưng chúng tôi hy vọng lão già khốn kiếp kia là chân vòng kiềng, tức chết tôi.

Khổng Mính tức giận nói:

- Còn nữa, lão còn híp mắt nhìn chằm chằm vào Tôn Hinh Hinh, con gái của lão đã bằng tuổi chúng ta, không ngờ lão còn háo sắc như vậy.

- Chị Hinh, tên chân vòng kiềng thật sự híp mắt nhìn chị sao?

Hạ Thiên có chút mất hứng.

Tôn Hinh Hinh trợn mắt nhìn Hạ Thiên:

- Mỗi ngày có rất nhiều người nhìn tôi, chẳng lẽ cậu phải móc mắt tất cả sao?

Hạ Thiên chân thành suy xét một phen, sau đó hắn gật đầu:

- Tôi cảm thấy ý kiến này rất tốt.

- Này, tôi vừa nói đùa mà thôi, cậu đừng coi là thật.

Tôn Hinh Hinh không khỏi hoảng sợ, tiểu sắc lang này muốn làm vậy thật sao?

- Nghe mình nói này Hạ Thiên, Tôn Hinh Hinh xinh đẹp như vậy, cói thể không để đàn ông phải nhìn sao? Xem vài lần cũng không đáng là gì, chỉ cần người khác không nhìn như lão chân vòng kiềng là được.

Khổng Mính ở bên cạnh nói, Tôn Hinh Hinh hình như càng ngày càng đẹp, đúng là yêu nghiệt hại nước hại dân, dù đi đến nơi nào cũng có thể hấp dẫn ánh mắt của đàn ông, nếu Hạ Thiên mà so đo vấn đề này thì nhất định sẽ khó thoát khỏi rắc rối.

- Vậy thì được, đợi đến khi tôi gặp chân vòng kiềng thì sẽ biến lão thành chân vòng kiềng chính thức.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Lão ra kìa.

Lam Trạch đột nhiên nói một câu.

Khổng Mính không tự giác được phải quay đầu nhìn về phía cửa ra vào của tòa nhà Hải Giang:

- Chân vòng kiềng chết tiệt đúng là đang đi ra, còn mang theo một người, trời, hôm nay hắn không mang theo Tiểu Mật.

- Lão là người nào?

Hạ Thiên hỏi, bây giờ là lúc tan tầm giữa trưa, rất nhiều người ra vào, tất nhiên Hạ Thiên cũng không biết đâu là chân vòng kiềng chính thức.

- Là tên kia.

Khổng Mính chỉ chỉ:

- À, tên khốn kia lại đến đây.,

Lần này Hạ Thiên cuối cùng cũng được nhìn thấy tên khốn La Quyền, đối phương đúng như lời của Khổng Mính, mắt nhỏ, mũi tẹt, tuy cách ăn mặc rất đường hoàng nhưng lại làm người ta sinh ra cảm giác hèn mọn bỉ ổi.

- Ủa, đây không phải là Khổng Mính và Lam Trạch sao? Các người còn ở lại đây sao, chẳng lẽ còn chưa thuê được văn phòng à?

La Quyền đi đến trước mặt đám người Hạ Thiên, bộ dạng có chút hả hê, nhưng tròng mắt lại liên tục xỉa xói vào Tôn Hinh Hinh.

- Biết còn cố hỏi.

Khổng Mính hừ một tiếng, giọng điệu có chút khinh thường.

- Khổng Mính, cô có ý gì? Tuy hai người đã xin thôi việc nhưng dù sao cũng là công nhân viên của tôi, tôi là ông chủ, bây giờ các người muốn sáng nghiệp thì tôi cũng rất quan tâm. Nếu các người có gì khó khăn thì cứ nói với tôi, tuy công ty của tôi không lớn nhưng giúp chút công tác cũng không có vấn đề gì.

La Quyền giả mù sa mưa nói.

Khổng Mính dù trước đó rất bất mãn với La Quyền, trong lòng mắng đối phương vô sỉ rất nhiều lần, nhưng khi đối mặt thì vẫn còn chút lễ phép. Nhưng bây giờ nàng nghe thấy như vậy thì cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, nàng nổi nóng:

- Này, chân vòng kiềng, anh nói ra như vậy không biết người ta rất chán ghét sao? Anh không chán ghét thì tôi cũng chán ghét, hai chúng tôi làm công ở công ty của anh, mỗi tháng anh trả hai ngàn, làm việc tối tăm mặt mũi. Bây giờ chúng tôi đi, muốn thuê văn phòng mở công ty, không ngờ tên khốn anh đến cản trở. Còn chưa nói đến vấn đề cản trở, anh không thể quang minh chính đại một chút sao? Bây giờ còn dám giả mù sa mưa, đúng là quá vô sỉ.

Trong xã hội vào thời điểm hiện nay, Khổng Mính tức giận mắng chửi, tất nhiên sẽ dẫn đến hàng trăm người vây quanh. La Quyền và Khổng Mính chợt trở thàn tiêu điểm của rất nhiều ánh mắt, ngay cả Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh cũng bị người ta vây quanh.

La Quyền rõ ràng không ngờ Khổng Mính lại mắng mình, hơn nữa còn nói ra biệt hiệu mà lão ghét nhất, vì vậy không khỏi nổi giận:

- Khổng Mính, cô có tố chất như vậy sao?

- Phì, anh nói tố chất với tôi sao? Anh có ra hồn không?

Khổng Mính vốn có tính cách mạnh mẽ, dù sao nàng cũng đã mắng người, bây giờ có mắng thêm cũng không sao.

- Tốt, rất tốt, Khổng Mính, tôi không so đo với cô, nhưng tôi nói cho cô biết, có tôi ở đây, cô đừng hòng mở công ty.

La Quyền tự giữ thân phận, lão không muốn cãi nhau với Khổng Mính ở trước mặt mọi người, lão nói một câu uy hiếp rồi xoay người bỏ đi.

Nhưng La Quyền vừa bước đi thì hai chân đã mền nhũn và ngã gục.

- Ha ha hacker... ....

Khổng Mính cười ha hả:

- Báo ứng, đúng là báo ứng.

- Không phải báo ứng.

Hạ Thiên uốn nắn rất chân thành:

- Là tôi làm, cô đừng tranh công.

Khổng Mính chợt ngẩn ngơ, người này làm sao? Sao không thấy đối phương có hành động gì ?

Hạ Thiên ra tay tất nhiên đám người Khổng Mính khó thể thấy được, nếu bọn họ nhìn thấy thì hắn còn là đệ nhất cao thủ được sao?

- Là cậu dùng châm đâm tôi sao?

La Quyền chật vật bò lên khỏi đất, gương mặt hèn mọn và bỉ ổi tức giận đến mức đỏ bừng, lão dùng ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên rồi rống lên tức giận.

- Ngu như heo, tôi ở xa thế này sao có thể duỗi tay đến đó được?

Hạ Thiên nói với vẻ mặt khinh bỉ.

- Hừ, đầu óc hư rồi sao?

Khổng Mính ở bên cạnh chêm lời, đúng là Hạ Thiên cách La Quyền vài mét.

- Vậy thằng khốn nào hại tao?

La Quyền thở hổn hển nhìn bốn phía.

Mọi người đều lui về phía sau, bộ dạng không liên quan đến mình, tất nhiên bọn họ còn chưa bỏ đi, ai cũng muốn xem náo nhiệt.

- Đúng là ngu ngốc, đã nói là tôi làm.

Hạ Thiên tiếp tục dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn La Quyền, hắn búng ngón tay, La Quyền mềm nhũn ngã xuống đất.

- Điều này...Là ai?

La Quyền lúc này đã gần như nổi điên, tuy Hạ Thiên nói rõ là mình làm, nhưng rõ ràng hai bên đứng cách nhau vài mét, hơn nữa còn không có hành động gì.

- Chẳng lẽ lỗ tai cũng có vấn đề rồi sao? Tôi đã nói là tôi làm.

Hạ Thiên rất kỳ quái, hắn đã nói vài lần, đối phương còn hỏi là ai sao?

- Đúng là mày sao?

La Quyền khốn khổ bò lên:

- Mày là ai?

- À, tôi là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong thiên hạ đệ nhất thiên. Nửa tháng sau khi anh biết mình đã trở thành chân vòng kiềng chính thức thì nhớ đến tôi đấy nhé?

Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói:

- Tất nhiên, nhớ cũng vô dụng, tôi sẽ không trị cho anh, sau này anh sẽ xứng danh chân vòng kiềng.

- Tốt, rất tốt, tiểu tử, hôm nay tao không dạy bảo mày thì không còn là La Quyền.

La Quyền cực kỳ tức giận.

- Không sao, không là La Quyền thì gọi là La Quyển, hoặc chân vòng kiềng cũng được.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Giám đốc La, có chuyện gì xảy ra?

Đúng lúc này có vài người mặc đồng phục bảo vệ đi đến tách đám đông.

- Tiểu Chu, các cậu đến rất đúng lúc, đám người này muốn gây rối ở tòa nhà Hải Giang, cậu đưa bọn họ về phòng an ninh đi.

La Quyền nhìn tên cầm đầu bảo vệ rồi dùng giọng tức giận nói.

- Này, chân vòng kiềng, ông nói bậy bạ gì vậy? Đây là ân oán cá nhân giữa chúng ta, có liên quan đến tòa nhà Hải Giang sao? Anh đừng dùng lông gà làm lệnh tiễn, đừng nói lung tung.

Khổng Mính căm giận phản bác.

Tên bảo vệ họ Chu không để ý đến lời nói của Khổng Mính, hắn chỉ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng:

- Cô là người gây rối sao?

- Chúng tôi là người gây rối sao? Nơi đây có nhiều người như vậy, không tin thì anh hỏi đi.

Khổng Mính chỉ tay vào đám người đang đứng xem, nhưng nàng vừa nói ra như vậy thì mọi người chợt tán đi, bọn họ thích xem trò vui nhưng không muốn đắc tội với người.

Cứ như vậy mà mọi người đi sạch, chỉ còn lại vài người đứng nhìn từ xa, mà đám người trong tòa nhà Hải Giang đi ra thấy tình hình cũng tránh xa, giống như sợ lây bệnh ôn dịch.

Khổng Mính thấy đám người xung quanh có biểu hiện như vậy thì lập tức chán nản, đây là thời buổi nào, sao con người thờ ơ như vậy?

- Có phải gây rối hay không thì điều tra là biết ngay, bây giờ mời các người theo tôi đến phòng an ninh.

Bảo vệ họ Chu quát lớn.

- Chúng tôi vì sao phải theo các anh về phòng an ninh?

Khổng Mính rất quật cường, chẳng lẽ chỉ vài tên bảo vệ thôi sao? Có quái gì phải sợ?

- Tiểu thư, không cần ép chúng tôi ra tay.

Tên bảo vệ họ Chu trầm mặt xuống, hắn trực tiếp uy hiếp.

Chương 186: Ôm cả hai

- Anh ra tay thử xem?

Khổng Mính cũng tức giận:

- Các anh không phải là bảo vệ sao? Tôi không ở trong tòa nhà, các anh dựa vào cái gì để ra tay với chúng tôi? Các anh dám ra tay tôi sẽ báo cảnh sát, tố cáo các anh cố ý gây thương tích.

- Xem thường bảo vệ có phải không.

Tên bảo vệ họ Chu cười lạnh một tiếng:

- Tôi đã gặp nhiều thành phần trí thức, chẳng có gì là to tát.

Tên bảo vệ họ Chu tiến lên một bước, ngay sau đó hắn nhấc chân đạp Khổng Mính, trong miệng thét lên:

- Muốn báo cảnh sát sao? Tôi cho cô báo cảnh sát.

Khi thấy một đạp sắp chuyển lên người Khổng Mính, nhưng nàng vẫn còn đứng ngơ ra, Tôn Hinh Hinh không khỏi hô lên:

- Khổng Mính, tránh ra mau.

Khổng Mính hoàn toàn không ngờ tên bảo vệ ra tay nhanh như vậy, hơn nữa còn quá ác liệt, trực tiếp đạp vào người nàng. Tất nhiên nàng cũng không muốn né là né, dù nghe thấy tiếng hét của Tôn Hinh Hinh nhưng không còn kịp nữa.

- Chị Hinh, đừng sợ, có tôi đây.

Giọng nói của Hạ Thiên chợt vang lên, khi nghe thấy như vậy thì Tôn Hinh Hinh cũng an tâm. Lúc này nàng nhìn lại thì thấy một cái chân đang giơ lên trong không trung, một đạp không trúng người Khổng Mính mà bị Hạ Thiên chụp lấy.

Hạ Thiên khẽ dùng sức vặn, một tiếng rắc vang lên, sau đó tên bảo vệ họ Chu chợt kêu lên thảm thiết.

- Này, mày báo cảnh sát đi.

Hạ Thiên khẽ buông tay, tên bảo vệ họ Chu ngã lăn ra đất.

- Thằng khốn nàn dám đánh gãy chân tao, các anh em tiến lên, đánh chết bà nó đi.

Gương mặt tên bảo vệ họ Chu vì đau đớn và vặn vẹo, nhìn qua cực kỳ dữ tợn.

Ngay sau đó đám bảo vệ đánh về phía Hạ Thiên, những năm gần đây bảo vệ rất hay đánh người, bây giờ đến lượt anh em bị đánh, sao có thể nhịn được?

Nhưng bọn họ không biết, nếu nhẫn nhịn thì biển êm sóng lặng, đôi khi nhẫn nhịn một chút cũng là rất tốt, bây giờ không nhịn thì nhận hậu quả không đành lòng. Đến lượt đám người bị đau đớn, Hạ Thiên đấm ra như chớp, vài tên bảo vệ kêu thảm bay ngược ra, tên nào cũng bụm lấy ngực té xuống đất, khoảnh khắc này không thể đứng lên được.

Hạ Thiên phát huy cực kỳ dũng mãnh, vì vậy mà thu hút được rất nhiều người, một số tên sợ gây chuyện đã quay lại, thậm chí có vài tên luôn miệng khen ngợi.

- Này anh em, đánh chết bà chúng nó đi, đám này rất khốn nạn.

- Đúng vậy, lương không cao nhưng rất bố láo.

- Đúng, quá đúng, bảo vệ là cái loại gì, tôi ghét nhất loại này... ....

Mà lúc này trong mắt Khổng Mính cũng lóe lên cái nhìn sùng bái, nàng sùng bái Hạ Thiên nhưng lại nhìn Tôn Hinh Hinh:

- Này Tôn Hinh Hinh, mình sùng bái cậu, cậu tìm đâu ra một ông chồng cực phẩm như vậy? Bây giờ tôi cũng muốn thăng cấp và thay đổi triều đại với Lam Trạch một chút.

Tôn Hinh Hinh không nói gì, Lam Trạch thì có chút buồn bực, chưa nói đến vấn đề thăng cấp, hơn nữa còn muốn thay đổi triều đại. Hắn rất muốn kháng nghị, nhưng khi hắn vừa định mở miệng thì chữa lại:

- Chạy mau, có mười tên bảo vệ đến đây.

Đúng là có mười bảo vệ chạy đến, hơn nữa đám người này rất khác biệt với đám bảo vệ nằm trên đất, tên tay tên nào cũng cầm gậy, bộ dạng rất hùng hổ.

Khổng Mính kéo Lam Trạch và có xúc động bỏ chạy, người quá nhiều, như vậy chạy trốn sẽ an toàn hơn. Ngược lại thì Tôn Hinh Hinh và Đinh Linh thì không nhúc nhích, các nàng đã biết rõ bản lĩnh của Hạ Thiên, đặc biệt là Tôn Hinh Hinh biết rõ nhất, đám bảo vệ này sẽ không thể gây ra uy hiếp cho Hạ Thiên.

- Dừng tay.

Một tiếng hét thanh thoát xúc động lòng người chợt vang lên, đám bảo vệ lập tức chạy chậm lại, có vài người quay đầu nhìn. Đây là một người đẹp mặc đồng phục công sở, nhưng đám bảo vệ lại rất xa lạ với cô gái đẹp này.

- Cô là ai?

Đám bảo vệ thầm nghĩ, người đẹp thì giỏi sao? Không biết có bao nhiêu người đẹp ra vào tòa nhà này phải khách khí với bọn họ.

- Bốp.

Một cái tát nặng nề rơi lên mặt tên bảo vệ vừa mới mở miệng, ra tay là người đàn ông ở bên cạnh người đẹp:

- Mù sao? Đây là chủ tịch tập đoàn Thiên Nam, là Diệp tiểu thư.

Đám bảo vệ đang định phóng về phía Hạ Thiên nghe vậy lập tức choáng váng, bọn họ tranh thủ dừng lại. Bọn họ không biết Diệp tiểu thư là ai, nhưng lại biết tập đoàn Thiên Nam, cả tòa nhà Hải Giang có sáu mươi chín tầng thì có sáu mươi tám tầng của tập đoàn Thiên Nam. Đám bảo vệ này có thể đắc tội với đám tri thức thông thường nhưng khi đứng trước mặt tập đoàn Thiên Nam thì phải là chó cụp đuôi.

- Cút hết cho tôi.

Người đàn ông kia quát lên một tiếng, đám bảo vệ lập tức chạy sạch, còn tên gãy chân và đám bảo vệ bị đánh cũng được khiêng đi.

Mà La Quyền chân vòng kiềng vẫn còn ở lại, hắn đi về phía người đẹp rồi cười tủm tỉm nói:

- Diệp tiểu thư.

Nhưng Diệp tiểu thư căn bản không quan tâm đến La Quyền, nàng đi về phía Hạ Thiên, sau đó lộ ra nụ cười quyến rũ:

- Hạ Thiên, sao cậu lại ở đây?

Diệp tiểu thư nói ra những lời này thì vẻ mặt tên chân vòng kiềng chợt trở nên khó coi, Diệp tiểu thư này có quen biết với Hạ Thiên sao? Mà Khổng Mính và Lam Trạch cũng ngây người, bạn trai của Tôn Hinh Hinh rốt cuộc là thần tiên phương nào, sao lại quen biết với cả chủ tịch tập đoàn Thiên Nam?

Hạ Thiên cười hì hì:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, vì chị ở đây nên tôi cũng ở đây.

Mã Đình này là nữ chủ tịch tập đoàn Thiên Nam, là siêu cấp phú hào trên trăm tỷ đồng, Diệp Mộng Oánh.

Diệp Mộng Oánh nở nụ cười thản nhiên:

- Cậu toàn nói những lời như vậy, hèn gì Bối Bối luôn nói cậu không phải người tốt.

Diệp Mộng Oánh quay đầu nhìn Tôn Hinh Hinh rồi mỉm cười:

- Chúng ta đã gặp nhau, nhưng bây giờ cũng chính thức làm quen, tôi là Diệp Mộng Oánh.

- Tôi là Tôn Hinh Hinh.

Tôn Hinh Hinh bắt tay với Diệp Mộng Oánh, nàng đã gặp qua đối phương, nhưng nàng cũng không biết rõ ràng quan hệ giữa Hạ Thiên và Diệp Mộng Oánh. Tất nhiên nàng biết Hạ Thiên rất lăng nhăng, Diệp Mộng Oánh là người đẹp, nhất định Hạ Thiên sẽ có ý đồ.

- Hai vị này là bạn của chị sao?

Diệp Mộng Oánh lại nhìn về phía Khổng Mính và Lam Trạch.

- Diệp tiểu thư, chào chị, tôi là Khổng Mính, là bạn học của Tôn Hinh Hinh.

Khổng Mính ra vẻ kinh sợ.

- Chào chị, tôi là Lam Trạch, là bạn trai của Khổng Mính.

Lam Trạch vẫn còn rất trấn định.

- Em là Đinh Linh, em là người giúp việc của chị Hinh.

Tiểu nha đầu Đinh Linh cũng không muốn cô đơn.

Diệp Mộng Oánh gật đầu với ba người xem như chào hỏi, sau đó nàng nói:

- Nơi đây nói chuyện cũng không tiện, bây giờ là giữa trưa, mọi người chưa dùng cơm phải không? Không bằng chúng ta cùng dùng cơm nói chuyện nhé?

- Tốt, vừa đúng lúc tôi đói bụng.

Hạ Thiên tất nhiên sẽ tán thành lời đề nghị này, mà hắn như vậy thì Tôn Hinh Hinh cũng không có ý kiến gì. Hơn nữa Tôn Hinh Hinh không có ý kiến thì Khổng Mính có thể được dùng cơm với một nhân vật như Diệp Mộng Oánh, rõ ràng là cầu còn chưa được.

- Bên kia có nhà hàng, hương vị cũng không tệ, đi vào đó dùng cơm thôi.

Diệp Mộng Oánh chỉ vào nhà hàng đối diện, ngay sau đó nàng tiến lên kéo tay Hạ Thiên.

Khổng Mính và Lam Trạch trợn tròn mắt, đây là có chuyện gì?

Trong lòng Tôn Hinh Hinh có chút hương vị đau khổ, tiểu sắc lang này đúng là đạp chân nhiều thuyền, chưa tính một Kiều Tiểu Kiều, bây giờ còn có cả Diệp Mộng Oánh.

- Chị Hinh, đi thôi.

Hạ Thiên lại kéo tay Tôn Hinh Hinh, ngay sau đó đi về phía đối diện.

Mắt Khổng Mính và Lam Trạch thiếu chút nữa lồi hẳn ra, quỷ dị, đúng là quỷ dị, Hạ Thiên dám kéo cả hai sao?

Đinh Linh thì không có nhiều tâm tư như vậy, nàng thấy Tôn Hinh Hinh đi qua đường thì cũng đi theo, mà vài người đi theo Diệp Mộng Oánh cũng đuổi theo.

- Này, chúng ta đi thôi.

Khổng Mính cuối cùng cũng kịp phản ứng, nàng kéo Lam Trạch đi về phía trước. Lúc này tên chân vòng kiềng đã hoàn toàn hóa đá, hắn đứng đó không nhúc nhích, nếu không phải gương mặt hắn chợt xanh chợt đỏ thì người ta còn tưởng rằng hắn là tượng điêu khắc trước cửa tòa nhà Hải Giang.

Mọi người nhanh chóng theo Diệp Mộng Oánh vào nhà hàng, Khổng Mính cảm thấy kỳ quái, nhà hàng này không có tên, chưa nói đến vấn đề tên gọi, bên trong cũng không có khách, chẳng lẽ chưa khai trương?

- Diệp tiểu thư, cô đã đến.

Một cô gái xinh đẹp khoảng ba mươi chợt tiến lên đón chào, nàng cúi người, sau đó dùng giọng khách khí hỏi:

- Trưa nay cô muốn dùng gì?

- Chị cứ tự làm chủ, làm những món có khẩu bị một chút, nhiều một chút.

Diệp Mộng Oánh nói.

- Vâng, Diệp tiểu thư, tôi phải đi chuẩn bị, cô thích ăn bên trong hay bên ngoài.

Người phụ nữ xinh đẹp nói.

- Ngồi đây là được, thoáng mát.

Diệp Mộng Oánh nói xong thì kéo Hạ Thiên đi đến một chiếc bàn lớn, ngay sau đó gọi mọi người:

- Ngồi tùy tiện, cứ xem như nhà mình.

Mọi người đều ngồi xuống, Hạ Thiên tất nhiên ngồi xuống giữa Diệp Mộng Oánh và Tôn Hinh Hinh, hắn trái vuốt phải nắn cực kỳ sung sướng. Còn vài người đàn ông đi theo Diệp Mộng Oánh thì ngồi ngoài nhà hàng dùng cơm và bảo vệ nàng.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chị bao bữa cơm này sao?

Hạ Thiên hỏi.

- Có thể coi là như vậy, nhà hàng này không bán cho khách bên ngoài, bình thường chỉ có mình tôi đến dùng cơm, đôi khi cũng dùng làm nơi đãi khách.

Diệp Mộng Oánh mỉm cười:

- Nếu tôi ở trong tòa nhà Hải Giang thì sẽ vào đây dùng cơm.

Khổng Mính chợt không nói gì, người có tiền có khác, ngay cả việc ăn cơm cũng mở một nhà hàng.

- Đúng rồi, Hạ Thiên, cậu còn chưa nói cho tôi biết đến đây làm gì? Gần đây cậu có vẻ bề bộn, ngay cả bảo cậu về nhà dùng cơm cũng không có thời gian.

Diệp Mộng Oánh dùng cặp mắt đẹp nhìn Hạ Thiên, trong lời nói có chut oán trách.

- Chị Hinh cùng hai người bọn họ đến đây thuê văn phòng, tôi cũng đến theo.

Hạ Thiên nói thật, gần đây hắn rất bận rộn. Vì có đám sát thủ nhớ thương Kiều Tiểu Kiều, cảnh sát tỷ tỷ cũng bị người thèm thuồng, hắn không bận rộn sao được? Tất nhiên điều làm hắn bận rộn chính là đêm nào cũng phải leo lên thân thể cực kỳ tuyệt vời của Tôn Hinh Hinh.

Chương 187: Diệp Thiếu Kiệt đáng thương

- Đợi đến khi cậu có thời gian thì điện thoại cho tôi, ông nội vẫn luôn muốn gặp mặt cậu để cảm ơn, tôi cũng hy vọng người một nhà có thể cùng nhau dùng một bữa cơm.

Diệp Mộng Oánh dùng giọng dịu dàng nói.

- Được rồi, vài ngày nữa tôi sẽ đến.

Hạ Thiên suy nghĩ nói, thật ra hắn cũng rất muốn cùng mỹ nữ tỷ tỷ đến thế giới của riêng hai người, nếu cùng với ông cụ Diệp Thiên Nam dùng cơm thì hắn cũng không có hứng thú.

- Ừ, quyết định như vậy đi.

Diệp Mộng Oánh có chút vui sướng:

- Đúng rồi, các người đến đây thuê văn phòng làm gì? Định mở công ty sao?

- Đúng vậy, Diệp tiểu thư, chúng tôi định mở công ty kỹ thuật.

Khổng Mính trả lời.

- Rất tốt, trước nay tôi cũng rất bội phục các công ty công nghệ.

Diệp Mộng Oánh mỉm cười:

- Tôi tin mọi người sẽ thành công.

- Đa tạ lời chúc mừng may mắn của Diệp tiểu thư.

Khổng Mính có chút ngượng ngùng:

- Thật ra chúng tôi chỉ làm công cho Hạ Thiên, anh ấy mới là ông chủ.

- Sao?

Diệp Mộng Oánh có chút kinh ngạc:

- Có thể nói rõ tình huống cho tôi biết được không?

Diệp Mộng Oánh có chút hứng thú, Khổng Mính tất nhiên cầu còn chưa được, vì vậy nhanh chóng giới thiệu tình huống đại khái khi lập công ty Lam Thiên, thuận tiện cũng nói ra những phiền toái khi đến thuê văn phòng.

- Các người cần văn phòng như thế nào?

Diệp Mộng Oánh nghe xong thì mở miệng hỏi.

- Chỉ cần bốn mươi năm mươi mét vuông là đủ, chúng tôi chỉ là một công ty nhỏ mà thôi.

Khổng Mính vội vàng trả lời.

- À, lầu sáu mươi tám còn một văn phòng một trăm mét vuông, nơi đó tạm thời đang để trống, mọi người đến xem, nếu thỏa mãn thì có thể dùng làm văn phòng của công ty Lam Thiên.

Diệp Mộng Oánh suy nghĩ, sau đó mở miệng nói.

Đầu tiên Khổng Mính rất vui sướng, nhưng sau đó lại lắc đầu ngượng ngùng:

- Diệp tiểu thư, văn phòng lớn như vậy chúng tôi không đủ tiền để thuê.

- Trước tiên có thể nợ tiền thuê, đợi đến khi công ty kiếm được tiền thì trả lại cũng không muộn.

Diệp Mộng Oánh cười nhạt một tiếng:

- Trước tiên cô cứ xem xét, nếu cảm thấy không có vấn đề, sau khi dùng cơ xong tôi với cô có thể ký hiệp nghị.

- Điều này... ....

Khổng Mính nhìn Tôn Hinh Hinh, nàng vẫn không rõ quan hệ giữa Hạ Thiên và Diệp Mộng Oánh là thế nào. Hơn nữa nàng cũng không rõ vì sao Tôn Hinh Hinh lại chẳng quan tâm đến những hành động thân mật giữa Diệp Mộng Oánh và Hạ Thiên?

- Thức ăn lên rồi, mọi người ăn cơm trước đi.

Diệp Mộng Oánh cười nhạt một tiếng, những cô nhân viên phục vụ xinh xắn đã bắt đầu dọn thức ăn lên bàn.

Bữa cơm này tất nhiên tương đối phong phú, Khổng Mính thầm oán kẻ có tiền, đồng thời cũng không nhịn được phải thòm thèm. Gần đây Hạ Thiên ăn rất nhiều, hôm nay cũng không ngoại lệ. Còn hai người Tôn Hinh Hinh và Diệp Mộng Oánh, cũng không biết có tâm sự hay không mà ăn rất ít.

Sau khi dùng cơm xong thì đã hơn một giờ, Khổng Mính cuối cùng cũng quyết định đi thuê văn phòng, không những có thể khất tiền thuê, mà văn phòng kia lại là của tập đoàn Thiên Nam, như vậy cũng làm cho công ty kỹ thuật Lam Thiên tăng thêm chút uy vọng. Nói tóm lại thì Khổng Mính thấy văn phòng này có rất nhiều điểm tốt, không có gì vướng mắc, là chuyện tốt lớn bằng trời.

Tất nhiên Khổng Mính cũng không ngốc, nàng biết rõ tất cả mọi thứ kéo đến cũng chỉ vì quan hệ đặc biệt giữa Hạ Thiên và Diệp Mộng Oánh. Nếu không phải Hạ Thiên là ông chủ của công ty, sợ rằng Diệp Mộng Oánh cũng sẽ không nhường cho một văn phòng như vậy.

Đoàn người lại tiến vào tòa nhà Hải Giang, mọi người cùng vào thang máy tiến lên lầu sáu mươi tám.

- Diệp tiểu thư.

- Chào Diệp tiểu thư.

... ....

Khi đám người đi trong hành lang, mỗi người gặp mặt Diệp Mộng Oánh đều chào hỏi rất khách khí, Diệp Mộng Oánh chỉ gật đầu đáp lại, trên mặt cũng không có nụ cười, bộ dạng lạnh như băng. Điều này làm Khổng Mính thầm cảm thấy hiếu kỳ, vừa rồi nàng còn thấy Diệp Mộng Oánh nở nụ cười nhẹ nhàng, nàng còn tưởng rằng Diệp tiểu thư rất dễ gần. Bây giờ xem ra sự việc không đơn giản là như vậy, sợ rằng Diệp Mộng Oánh nở nụ cười phần lớn cũng vì nguyên nhân có Hạ Thiên.

Diệp Mộng Oánh đưa đám người Khổng Mính vào trong văn phòng kia, đầu tiên Khổng Mính cảm thấy rất thỏa mãn, sau đó nàng theo Diệp Mộng Oánh vào phòng làm việc để ký hiệp nghị. Diệp Mộng Oánh chỉ lấy tiền thuê một tháng mười ngàn, còn cho thuê khất nợ vô thời hạn, nói trắng ra giống như tặng không.

Điều này càng làm cho Khổng Mính ý thức được quan hệ giữa Hạ Thiên và Diệp Mộng Oánh là không tầm thường.

- Tránh ra cho tôi, tôi muốn gặp Diệp Mộng Oánh.

Khi hai bên ký kết xong hợp đồng thì bên ngoài phòng làm việc của Diệp Mộng Oánh vang lên tiếng quát tháo phẫn nộ.

Khi nghe được âm thanh này thì Hạ Thiên đang ngồi nhàm chán lại trở nên hứng thú, đây không phải tên ngu ngốc Diệp Thiếu Kiệt sao?

- Cho anh ta vào.

Diệp Mộng Oánh mở miệng nói với người bên ngoài.

Ngay sau đó Diệp Thiếu Kiệt đã xuất hiện trước cửa phòng làm việc, khi hắn nhìn thấy Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh thì chợt ngây người, nhưng hắn lập tức rống lên với Diệp Mộng Oánh:

- Cô có ý gì? Cô thu hồi xe của tôi, thu hồi nhà của tôi, ngay cả tài khoản của tôi cũng bị đóng, có phải cô không muốn tôi sống được mới thỏa mãn không?

- Tôi thấy anh hồ đồ rồi thì phải, xe cũng không phải của anh, nhà cũng không phải của anh, tất cả đều được anh lấy tiền của tập đoàn Thiên Nam ra mua. Anh đã lấy đi rất nhiều tài chính của tập đoàn, có thể nói anh trộm đi rất nhiều tiền của tôi.

Diệp Mộng Oánh dùng giọng lạnh lùng nói:

- Tôi không báo cảnh sát bắt anh, như vậy cũng đã nể mặt anh rồi, anh nên cảm thấy may mắn, nói cách khác, đáng lý ra bây giờ anh phải ở trong nhà giam.

- Diệp Mộng Oánh, cô đừng làm việc quá đáng.

Vẻ mặt Diệp Thiếu Kiệt có chút dữ tợn:

- Nếu cô không để cho tôi sống, chúng ta cùng nhau cá chết lưới rách.

- Anh cảm thấy có thể uy hiếp được tôi sao?

Diệp Mộng Oánh cười nhạt một tiếng.

Hạ Thiên ở bên cạnh cũng rất bất mãn:

- Này, Diệp Thiếu Kiệt, muốn chết phải không? Lần trước anh bỏ qua cho chú, chú nên cám ơn trời phật, bây giờ con dám đến uy hiếp vợ anh, chú có tin anh ném chú từ lầu sáu tám xuống đất không?

- Ngon thì cứ ném tao xuống.

Diệp Thiếu Kiệt rống lên với Hạ Thiên:

- Dù sao ông đây cũng bị đôi gian phu dâm phụ chúng mày ép cho không còn đường sống.

- Sao không còn đường sống mà chẳng tự sát?

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Căn cứ vào phán đoán chuyên nghiệp của anh, chú nhảy xuống từ tầng sáu mươi tám thì nhất định sẽ chết.

- Mày muốn tao tự sát sao? Không dễ vậy đâu.

Diệp Thiếu Kiệt dùng ánh mắt hung hăng nhìn Hạ Thiên:

- Dù tao chết cũng phải kéo chúng mày theo cho vui.

- Hạ Thiên, cậu đừng quan tâm đến hắn, cứ để tôi xử lý là được.

Diệp Mộng Oánh ngăn cản Hạ Thiên còn định lên tiếng, ngay sau đó nàng nhìn Diệp Thiếu Kiệt, giọng nói lạnh lùng:

- Bây giờ anh có thể đi, mặc khác tôi cũng phải nhắc nhở anh, anh tham ô tiền bạc tài sản, không những thu xe, thu nhà và khóa tài sản, hơn nữa anh còn thiếu nợ bao nhiêu sẽ có người thống kê đưa ra con số cụ thể.

- Cô.

Diệp Thiếu Kiệt nghe thấy lời này mà thiếu chút nữa đã chết ngất:

- Diệp Mộng Oánh, cô muốn tôi phải làm ăn mày sao?

- Anh có thể đi.

Diệp Mộng Oánh phất tay:

- Nhớ để nhẫn trên tay lại, đó cũng là tài sản của tập đoàn Thiên Nam.

- Diệp Mộng Oánh, cô... ...

Lúc này Diệp Thiếu Kiệt thật sự sinh ra xúc động muốn nhảy lầu tự sát.

- Tôi nghĩ anh nhất định hy vọng đi ra khỏi tòa nhà này với chút thể diện, có phải vậy không?

Diệp Mộng Oánh lạnh lùng nói.

- Tốt, Diệp Mộng Oánh, để rồi xem.

Diệp Thiếu Kiệt dùng ánh mắt oán hận nhìn Diệp Mộng Oánh, ngay sau đó hắn xoay người đi ra khỏi cửa. Hắn tất nhiên đã nghe rõ lời nói của Diệp Mộng Oánh, nếu hắn không đi thì nàng sẽ cho người đuổi đi.

Diệp Thiếu Kiệt tức giận rời khỏi tòa nhà Hải Giang, Hạ Thiên có chút tiếc nuối, thật ra hắn rất muốn xử lý trực tiếp tên này, nhưng Diệp Mộng Oánh không cho hắn ra tay, vì vậy hắn cũng không muốn ra tay.

Nhưng khi thấy Diệp Thiếu Kiệt rời khỏi phòng làm việc thì Hạ Thiên vẫn chưa muốn từ bỏ ý định:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, có nên bắt thằng ngu Diệp Thiếu Kiệt lại không? Hắn quá đáng ghét.

Diệp Mộng Oánh lắc đầu:

- Không, tôi cần hắn còn sống.

- Soa vậy?

Hạ Thiên nghĩ mãi không hiểu.

- Tôi vừa nắm tập đoàn Thiên Nam trong thời gian ngắn, toàn bộ Diệp gia có rất nhiều người bằng mặt không bằng lòng, tôi cần một người để lập uy, mà Diệp Thiếu Kiệt chính là đối tượng rất tốt.

Diệp Mộng Oánh cũng không che giấu, dù nàng biết bên cạnh còn người ngoài, nhưng nàng cũng không ngại để người khác biết được mục đích của mình:

- Tôi muốn cho bọn họ thấy, Diệp Thiếu Kiệt năm xưa là một trong Tứ thiếu gia Giang Hải uy phong thế nào, bây giờ trở thành một tên ăn mày khốn khổ.

Diệp Mộng Oánh dừng lại một chút rồi nói thêm:

- Đối với Diệp Thiếu Kiệt thì cái chết không đáng sợ, không có tiền mới là thứ hắn khó thể chịu đựng được, không có tiền thì hắn sẽ ngày càng đau khổ.

- Như vậy nên để hắn sống lâu thêm.

Diệp Mộng Oánh nói rõ ý đồ, cũng không muốn Hạ Thiên lập tức xử lý Diệp Thiếu Kiệt.

Tôn Hinh Hinh ở bên cạnh lại không nhịn được phải hỏi một câu:

- Diệp tiểu thư, chị không sợ hắn trả thù sao?

Diệp Mộng Oánh cười nhạt:

- Tôi đang chờ anh ta trả thù, chỉ sợ hắn không dám mà thôi.

Tôn Hinh Hinh cũng không ngốc, nàng nghe thấy như vậy thì hiểu ngay. Diệp Mộng Oánh đã sớm có chuẩn bị, nếu Diệp Thiếu Kiệt thật sự muốn trả thù thì kết cục còn thảm bại hơn.

- Em là hoa hồng của anh, em là hoa... ....

Tiếng chuông điện thoại quen thuộc chợt vang lên, Tôn Hinh Hinh lấy điện thoại ra xem, nàng thấy Phương Hiểu Như điện thoại đến.

- Hiểu Như, sao vậy? Cửa hàng quá bận rộn sao?

Tôn Hinh Hinh nhận điện thoại rồi hỏi.

- Chị Hinh, không tốt, có một đám người hung ác đến bao quanh cửa hàng hoa.

Phương Hiểu Như bên kia rất lo lắng.

- Cái gì?

Tôn Hinh Hinh chợt kinh ngạc:

- Chuyện gì xảy ra? Bọn họ muốn gì?

- Bọn họ nói muốn tìm Hạ Thiên, cũng không biết có chuyện gì, chị hỏi Hạ Thiên xem, anh ấy đắc tội với ai vậy?

Phương Hiểu Như trở nên kinh hoàng:

- Chị Hinh, chị mau đưa Hạ Thiên về thu phục chuyện này, bọn họ nói nếu nửa giờ sau mà Hạ Thiên chưa quay về thì sẽ đập nát cửa hàng.

- Tốt, chúng tôi sẽ quay về ngay.

Tôn Hinh Hinh vội vàng nói một câu, ngay sau đó nàng cúp điện thoại nhìn qua Hạ Thiên ở bên cạnh:

- Hạ Thiên, cửa hàng hoa xảy ra chuyện, chúng ta về thôi.

Hạ Thiên nhìn Diệp Mộng Oánh:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, tôi đi trước... ....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!