“Tô đại thiếu, ngươi muốn cược cái gì?” Mã Uy hừ nhẹ một tiếng, thật ra hắn đã nhìn thấy Tô Tiểu Xán từ sớm rồi, chỉ là coi như không thấy, cũng biết Tô Tiểu Xán đang theo đuổi Hứa Như.
Thật ra Mã Uy biết Tô Tiểu Xán có uy hiếp hơn Lâm Hạo từ lâu, cho nên bây giờ phát hiện Hạ Thiên chính là người do Tô Tiểu Xán tìm đến, hắn đương nhiên liên tục đả kích không thương tiếc chút nào.
Đối với Mã Uy, lần này hắn nhất định phải có được Hứa Như, vả lại hắn đã suýt thành công.
Chỉ cần hắn có thể thuyết phục Hứa Như đưa con gái nàng ấy đi ra nước ngoài cùng mình, vậy thì bất kể là Tô Tiểu Xán hay Lâm Hạo cũng sẽ không còn là mối đe doạ với hắn nữa.
Tô Tiểu Xán là đại thiếu gia của nhà họ Tô, không có khả năng sẽ ở nước ngoài lâu, mà Lâm Hạo thật ra cũng có hoàn cảnh tương tự như Tô Tiểu Xán, thêm nữa Mã Uy rất tự tin vào dung mạo của mình, vả lại hắn cũng biết Hứa Như thích hắn hơn một chút, nhiều yếu tố kết hợp lại, chỉ cần Hứa Như ra nước ngoài với hắn là hắn sẽ thắng.
“Rất đơn giản, nếu Hạ Thiên có thể chữa khỏi bệnh cho Na Na, ngươi phải hoàn toàn biến mất khỏi mắt Hứa Như, còn nếu Hạ Thiên không thể chữa khỏi cho Na Na, vậy cũng rất đơn giản, ta sẽ không đến tìm Hứa Như nữa.” Tô Tiểu Xán nói.
Bọn họ đều chỉ có một mục tiêu, chính là Hứa Như, bây giờ Tô Tiểu Xán đưa ra ván cược này, thật ra cũng không có gì ngạc nhiên, bởi vì hắn hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Hạ Thiên.
Ngay cả Y Tiểu vừa được gọi là Y Tiên, cũng không giải quyết được vấn đề của cô bé, nhưng Tô Tiểu Xán vẫn không nghi ngờ về khả năng của Hạ Thiên, dù sao thì trong quá khứ hắn cũng đã từng vài lần nghĩ là mình xong đời, cuối cùng thì đều được Hạ Thiên chữa khỏi, hắn biết y thuật của Hạ Thiên lợi hại như thế nào, hắn hiểu rõ hơn hầu hết mọi người.
“Tô đại thiếu, ta biết ngươi và A Uy làm vậy là vì tốt cho ta, bất kể bác sĩ các ngươi mời đến có thể chữa khỏi bệnh cho Na Na hay không, ta rất biết ơn các ngươi, cho nên các ngươi không cần đánh cược chuyện đó.” Hiện tại, Hứa Như mở miệng nói.
“Mã Uy, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi dám cá không?” Tô Tiểu Xán xem như mình không nghe thấy lời Hứa Như nói, tiếp tục hỏi với giọng điệu khiêu khích.
“Tô đại thiếu, mặc dù ta không muốn dùng Hứa Như để đặt cược, nhưng nếu ngươi muốn đặt cược thì ta sẽ đặt cược.” Mã Uy hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi có thể ngừng làm phiền Hứa Như cũng là một chuyện tốt.”
“Rất tốt, cứ như vậy đi.” Trong giọng của Tô Tiểu Xán có chút hưng phấn, có thể đuổi Mã Uy đi, căn bản là hắn đã thắng, và bây giờ, hắn trông cậy vào Hạ Thiên.
Quay sang nhìn Hạ Thiên, Tô Tiểu Xán nói tiếp: “Hạ Thiên, bây giờ làm phiền ngươi rồi.”
Bây giờ, Hạ Thiên cũng đi về phía cô bé tên là Na Na kia, Liễu Hàm cũng đi theo, còn Tô Tiểu Xán thì bước đến bên cạnh Hứa Như.
Mà Y Tiểu Âm vẫn không rời đi, lúc này ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về Hạ Thiên, nhiều người muốn biết, liệu gia hoả kia là một kẻ nói dối hay hắn thực sự là chồng của Y Tiểu m?
Tất nhiên cũng có khả năng đó là một kẻ nói dối, cũng là chồng của Y Tiểu m, họ cùng nói dối cũng rất hợp lý.
“Vợ Y Y, nàng thực sự không nhìn ra vấn đề của nàng ấy sao?” Hiện giờ, Hạ Thiên nhìn Y Tiểu m, nghiêm túc hỏi.
Y Tiểu Âm đảo mắt nhìn Hạ Thiên, nếu nàng nhìn ra vấn đề, còn cần đợi hắn kiểm tra sao?
“Chà, ngay cả vợ Y Y nhà ta cũng không nhìn ra được vấn đề, vậy ta phải kiểm tra kỹ càng một chút.” Hạ Thiên lẩm bẩm: “Nếu không, nếu ta nhìn thoáng qua cũng có thể biết được, vậy vợ Y Y chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?”
“Ngươi nhìn ra thì cứ nói!” Y Tiểu Âm không thể nhịn được nữa, tên khốn này như kiểu đang cố ý lên mặt với nàng vậy, giọng nói lại còn lớn thế kia, đây không phải là đang làm nhục nàng sao?
Nàng không cần hắn phải lưu lại mặt mũi kiểu đó!
“Ta vẫn nên kiểm tra một chút.” Hạ Thiên cười hì hì, sau đó đưa tay ra nắm lấy cổ tay của cô bé tên Na Na, giống như hắn đang bắt mạch, nhưng toàn bộ quá trình chỉ kéo dài chưa đầy ba giây, hắn đã thu tay lại.
“Anh rể, nàng ấy bị sao vậy?” Lúc này, Hàm Hàm khá tò mò hỏi.
“Cái này, Hạ, bác sĩ Hạ, con gái ta bị sao vậy?” Bây giờ, Hứa Như cũng hỏi, thật ra nàng có chút mong đợi.
Mặc dù Hứa Như hoàn toàn không biết Hạ Thiên, cũng chưa bao giờ nghe đến cái tên đó, nhưng trước kia Hạ Thiên nhìn thấy nàng không mặc gì trên người, thật sự đã khiến nàng ngạc nhiên, mà Hạ Thiên là người được Tô Tiểu Xán mời đến, ngoài ra, có vẻ như hắn có quan hệ thân thiết với Y Tiểu m, không phải là người bình thường.
“Ồ, mặc dù y thuật của vợ Y Y nhà ta kém hơn ta một chút, nhưng, nàng ấy đã đúng, con gái của ngươi chỉ là bị cảm lạnh.” Hạ Thiên uể oải nói.
“Hahaha, ta nói này Tô đại thiếu, có phải bây giờ ngươi định rời khỏi đây không?” Mã Uy không nhịn được cười, vào lúc đó, trong giọng nói của hắn không giấu được vẻ đắc ý.
“Ngươi vội cái gì?” Tô Tiểu Xán cười lạnh một tiếng: “Hạ Thiên chưa bao giờ nhìn lầm, nếu hắn nói Na Na không bị bệnh thì chắc chắn là không bị bệnh.”
Chương 1850. Chân tướng
“Làm sao? Tô Tiểu Xán, ngươi đang muốn chơi xấu sao?” Mã Uy cười lạnh: “Muốn chơi xấu cũng không sao, nhưng ngươi nghĩ Hứa Như có còn tin ngươi không?”
“Hạ Thiên, ta đã chú ý đến tình hình của Na Na từ lâu rồi, thân thể của nàng ấy có vẻ không khoẻ, nếu nàng ấy thật sự không bị bệnh, thế có phải là còn có vấn đề gì khác không?” Tô Tiểu Xán không để ý tới Mã Uy nữa, mà quay đầu nhìn Hạ Thiên.
Mà nghe Tô Tiển Xán hỏi như vậy, Hứa Như đã ngừng hỏi, hiển nhiên đây cũng là câu hỏi của nàng.
“Ôi, tuy nàng ấy không bị bệnh, nhưng lại nghĩ mình bị bệnh, nên trông nàng ấy như bị bệnh mà thôi.” Hạ Thiên uể oải nói: “Cũng giống như vợ Y Y nhà ta, nàng ấy rõ ràng là vợ ta, nhưng nàng ấy cứ nghĩ nàng ấy không phải vợ ta, nàng ấy không ngoan chút nào.”
“Ngươi đang nói mò cái gì vậy?” Y Tiểu Âm không thể nhịn được nữa: “Rốt cuộc tại sao nàng ấy lại như vậy?”
“Vợ Y Y, bây giờ nàng có vẻ không được thông minh lắm, xem ra nàng vẫn ăn quá ít.” Hạ Thiên lắc đầu: “Thực ra rất đơn giản, nàng ấy chỉ đang bị người ta thôi miên thôi.”
“Thôi miên?”
“Thực sự có thể bị thôi miên sao?”
“Như này có quá nói mò rồi không?”
“Xem ra hầu hết những người này thực sự là kẻ lừa đảo rồi…”
“Ta cũng nghĩ vậy…”
…
Mà lần này, Mã Uy lại cười lạnh: “Truyện cười, lại còn bị thôi miên à? Theo những gì ta biết thì thôi miên ngắn hạn có thể miễn cưỡng làm được, nhưng thôi miên dài hạn thì căn bản là không thể!”
“Đồ ngốc nhà ngươi cũng khá có kinh nghiệm trong lĩnh vực thôi miên đấy.” Hạ Thiên uể oải nói: “Chà, chắc là ngươi đã thôi miên nàng ấy, nàng ấy bị thôi miên khoảng ba năm, đồ ngốc nhà ngươi xuất hiện từ ba năm trước phải không?”
“Ngươi đừng nói nhảm!” Mã Uy vô cùng tức giận: “Ta thấy ngươi và Tô Tiểu Xán đang muốn cùng nhau lừa gạt Hứa Như, bây giờ bị ta nhìn thấu rồi, bắt đầu quay ra cắn người đúng không?”
“Này, anh rể, soái ca ca kia hoá ra là nhà thôi miên sao?” Hiện tại, Hàm Hàm ngạc nhiên hỏi: “Nhưng nếu hắn thực sự là nhà thôi miên, sao hắn không trực tiếp thôi miên Hứa Như tỷ đi? Hắn thôi miên Na Na không phải là vô ích sao?”
“Này Hạ Thiên, lời Hàm Hàm nói có vẻ hợp lý đấy.” Tô Tiểu Xán do dự một chút rồi nói.
Rõ ràng Tô Tiểu Xán hy vọng những gì Hạ Thiên nói là sự thật, nhưng vấn đề là nếu Mã Uy thực sự thôi miên Na Na thì mục tiêu là Hứa Như mới đúng, vậy thì, như Hàm Hàm đã nói, sao không trực tiếp thôi miên Hứa Như đi chứ?
“Hai người thật sự rất đần, chỉ là trình độ thôi miên của tên ngốc kia rất kém, thôi miên trẻ con đương nhiên dễ thành công hơn, nhưng thôi miên người lớn lại khó hơn.” Hạ Thiên uể oải nói.
Ngừng một lúc, Hạ Thiên lại nói: “Bỏ đi, ta lười chậm rãi giải thích cho các ngươi, dù sao các ngươi cũng không hiểu, để ta trực tiếp thôi miên tên ngu ngốc đó.”
Lấy ra một cây ngân châm, Hạ Thiên đâm Mã Uy thật nhanh rồi rút lại cây ngân châm.
“Này, đồ kém thông minh, tự mình nói đi, ngươi đã thôi miên tiểu nha đầu Na Na từ khi nào?” Hạ Thiên nhìn Mã Uy uể oải nói.
“Ba năm trước, ba năm trước ta đã thôi miên Na Na.” Mã Uy đáp.
“Tại sao ngươi lại thôi miên nàng ấy?” Hạ Thiên lại hỏi.
“Ta vốn dĩ muốn thôi miên Hứa Như, ta chỉ định thử với Na Na trước, không ngờ lại thành công.” Mã Uy trả lời: “Thực ra ta đã nghĩ đến việc bỏ thuật thôi miên của nàng ấy, nhưng sau đó ta thử nhiều lần đều không thành công, ta biết khả năng thôi miên của mình vẫn còn vấn đề nên ta không thử lại nữa.”
“Ngươi thôi miên Hứa Như làm gì? Nàng ấy lại không ưa nhìn.” Hạ Thiên lại hỏi.
Tô Tiểu Xán ở bên cạnh có chút không nói nên lời, nhưng bây giờ cho dù là Hứa Như thì hiển nhiên cũng sẽ không so đo vấn đề kia với Hạ Thiên, đối với nàng mà nói, đó là chuyện tầm thường.
“Lúc đầu, ta muốn mua một bức tranh từ nàng ấy, bức tranh đó rất có giá trị, nhưng sau đó ta thực sự thích nàng ấy.” Mã Uy rất trung thực.
“Oh, vậy thì bác sĩ Smith mà ngươi mời đến có phải là bác sĩ thật không?” Hạ Thiên lại thuận miệng hỏi.
“Phải, bác sĩ Smith và ta là bạn.” Mã Uy lại đáp.
“Thuật thôi miên của ngươi là ai dạy ngươi?” Bây giờ, Hạ Thiên cũng khá chán, lại hỏi câu khác.
“Ta tự học.” Mã Uy trả lời: “Trên mạng có bài hướng dẫn, ta học một chút rồi làm thử và thành công.”
“Ngốc thật, cứ tìm cái gì là học cái đó, chả trách ngươi học tệ như vậy.” Hạ Thiên uể oải nói, sau đó nhìn Tô Tiểu Xán: “Được rồi, ngươi giải quyết tên ngu ngốc kia đi, ta lười quản lắm.”
“Này, khoan đã, Hạ Thiên, vậy ngươi có thể giúp Na Na thoát khỏi trạng thái thôi miên được không?” Tô Tiểu Xán vội vàng hỏi.
“Ồ, đơn giản thôi mà.” Hạ Thiên rút ngân châm ra đâm Na Na hai nhát rồi nói: “Nàng ấy sẽ sớm buồn ngủ, cứ để nàng ấy ngủ một giấc, thức dậy rồi thì cơ bản sẽ tốt hơn.”
Hạ Thiên vừa nói xong, Na Na đã ngáp dài, sau đó ngã vào người Hứa Như.
“Chuyện kia, vậy, ta…” Hứa Như thuận tay ôm Na Na, trong lòng vẫn còn chút lúng túng, trước đó rõ ràng đã nghi ngờ Hạ Thiên, nhưng bây giờ nàng không thể không tin.
“Hứa Như, đưa Na Na về phòng trước đi, ở đây ta sẽ lo.” Hiện tại, Tô Tiểu Xán nói.
“Được, được, Tiểu Xán, làm phiền ngươi rồi.” Hứa Như gật đầu, mà bây giờ nàng ngay cả xưng hô cũng đổi.
“Ngươi đi theo ta.” Lúc này, Y Tiểu Âm thì thầm với Hạ Thiên, đồng thời bước sang phía bên kia.
Chương 1851. Vẫn còn những người tu tiên khác
“Vợ Y Y, cuối cùng nàng cũng thấy ở đây nhàm chán rồi sao?” Hạ Thiên theo sau Y Tiểu m, lại ôm nàng: “Vậy chúng ta quay về khách sạn đi.”
“Muốn về thì ngươi về đi!” Y Tiểu Âm hơi khó chịu, nàng vùng vẫy có thoát khỏi vòng tay của Hạ Thiên, nhưng rõ ràng nàng không thành công, mà nàng cũng không vùng vẫy nữa: “Ta hỏi ngươi, Mã Uy kia thực sự đã thôi miên cô bé tên Na Na sao?”
“Vợ Y Y, không phải tên ngốc đó đã tự mình thừa nhận rồi sao?” Hạ Thiên cười hì hì.
“Đừng xem ta là đồ ngốc, vừa rồi khi ngươi thi châm cho cô bé kia, ta phát hiện tình huống không ổn, không đơn giản như thôi miên thông thường.” Y Tiểu Âm lườm Hạ Thiên: “Cuối cùng là xảy ra chuyện gì?”
“Vợ Y Y, nàng đột nhiên trở nên thông minh lại rồi đấy.” Hạ Thiên cười hì hì: “Thật ra rất đơn giản, thuật thôi miên của tên đần kia học được trên mạng chắc chắn là giả mạo, hoàn toàn không thể thôi miên được người khác, tuy nhiên khi hắn thôi miên tiểu nha đầu đó, đã có một người khác thôi miên tiểu nha đầu, nên tên ngu đó cứ nghĩ rằng mình đã thôi miên thành công.”
“Vậy tại sao ngươi lại muốn người khác nghĩ là Mã Uy làm?” Y Tiểu Âm hơi cau mày.
“Vợ Y Y, vì tên ngu ngốc thực sự thôi miên tiểu nữ hài kia đã dùng thủ đoạn quái gở.” Hạ Thiên không giấu Y Tiểu m: “Tên kém thông minh để lại một ít chân khí trong cơ thể tiểu nữ hài đó, mà chút chân khí kia đã gây ra một loại hiệu ứng thôi miên, vừa rồi ta chính là hút ra chút chân khí đó, nếu không thì đã không bị vợ Y Y nàng phát hiện ra điểm bất thường rồi.”
“Hoá ra có loại thôi miên này à?” Y Tiểu Âm không tài nào hiểu được.
“Vợ Y Y, thực ra nó tương tự như việc ta dùng ngân châm thôi miên, vả lại những thứ như chân khí thôi miên, ta cũng làm được, nhưng ngân châm đơn giản hơn và an toàn hơn.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Vấn đề duy nhất là, trên thế giới này có rất ít người có chân khí, có vẻ như ngoài chúng ta, thực sự có những người khác cũng đã từng tu luyện chân khí.”
“Ý ngươi là, thực sự còn những người tu tiên khác?” Sắc mặt của Y Tiểu Âm hơi thay đổi.
“Không nhất thiết phải là người tu tiên, có thể tu luyện một chút chân khí không có nghĩa đã là người tu tiên.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Tóm lại, vợ Y Y, cứ để cho tên đó nghĩ ta không phát hiện, sau một thời gian có lẽ chúng ta sẽ biết kẻ đã thực sự thôi miên tiểu nha đầu là ai.”
Ngừng một lúc, Hạ Thiên lại lẩm bẩm: “À, trước tiên ta sẽ nhờ Bé Ngoan điều tra về tiểu nha đầu kia cho ta, sao lại có người muốn thôi miên một tiểu nha đầu xấu xí như vậy chứ?”
Hạ Thiên lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gửi tin nhắn cho Bé Ngoan, mà nhân cơ hội này, Y Tiểu Âm vội vàng thoát khỏi vòng tay của Hạ Thiên, tuy nhiên, tình cảnh vừa rồi nàng được Hạ Thiên ôm nói chuyện đã lọt vào mắt người khác, bây giờ, cơ bản mọi người đều tin Hạ Thiên chính là chồng của Y Tiểu m.
“Ta xin lỗi, vừa rồi xảy ra nhiều chuyện, không chiêu đãi được cho mọi người, giờ mời mọi người cứ thoải mái vui vẻ.” Hiện tại, giọng nói của Hứa Như truyền vào tai mọi người.
Khi mọi người quay đầu lại nhìn thì phát hiện Hứa Như đã xuất hiện trở lại trong tầm mắt của mọi người, mà bây giờ còn có một nam nhân khác đi với nàng, không ai khác mà chính là Tô Tiểu Xán.
Về phần Mã Uy và Lâm Hạo, hiện tại bọn họ đã biến mất, đúng, chính là Tô Tiểu Xán bảo người mang bọn họ đi, còn Tô Tiểu Xán mang bọn họ đi đâu thì không ai quan tâm.
Những người có thể tới đây tham gia bữa tiệc này đương nhiên biết thân phận của Tô Tiểu Xán là gì, hiện tại mọi người căn bản chắc chắn Tô đại thiếu gia đã thật sự là ôm được mỹ nhân về.
“Anh rể, anh rể, ta nghe nói trước đây Y Tiểu Âm không có quan hệ tốt với ngươi, sao bây giờ có vẻ như quan hệ của hai người khá tốt vậy?” Hàm Hàm tương đối nhiều chuyện, lại chạy đến chỗ Hạ Thiên hỏi.
“Hàm Hàm, ngươi thật kém thông minh, ngươi chưa từng nghe vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường sao?” Hạ Thiên nghiêm túc nói.
Y Tiểu Âm đang bị nhiều người vây quanh, quay đầu lại trừng mắt nhìn Hạ Thiên, hiển nhiên là nàng đã nghe thấy những lời kia.
“Ồ!” Hàm Hàm trông như đã rõ, sau đó đưa ra kết luận: “Anh rể, ngươi là đồ lưu manh!”
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Hàm Hàm, muốn đánh nàng một cái, ghét nhất là kiểu nữ hài tử dáng người xấu còn nói mình là lưu manh, muốn không đứng đắn một chút để trả thù cũng không được!
“Anh rể, ta vào trong chơi trước.” Hàm Hàm dường như phát hiện ra điều gì đó không ổn, hiện tại đã tự giác bỏ chạy.
Là một thiếu nữ xinh đẹp, Hàm Hàm thực sự rất được hoan nghênh, ngay lập tức có một nhóm nam nữ vây quanh nàng.
Toàn cảnh bữa tiệc hiện tại trở nên rất sôi động, có người uống rượu, có người nhảy múa, có người trò chuyện, mà với tư cách là nữ chủ nhân ở đây, lúc này Hứa Như đến gặp Hạ Thiên.
“Hạ thần y, không biết nên cảm ơn anh như thế nào…” Vẻ mặt Hứa Như rất cảm kích.
“Ồ, đừng cảm ơn ta, dù sao ta cũng không đến đây giúp ngươi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Ừm, vậy, Hạ Thiên, cảm ơn ngươi đã giúp đỡ!” Tô Tiểu Xán ở bên cạnh vội vàng nói.
“Ngươi cũng không cần cảm ơn ta, không phải Bối nha đầu nhờ ta giúp, ta cũng lười đến đây.” Hạ Thiên vẫn rất thản nhiên.
Chương 1852. Không có gì đẹp cả
“Vậy, Hạ thần y, dù thế nào đi nữa, ta cũng rất cảm tạ anh, nếu anh có việc gì cần ta làm, ta sẽ cố gắng hết sức.” Hứa Như lại nói.
“Vậy, Hạ Thiên, thực ra Hứa Như là một hoạ sĩ rất nổi tiếng, nàng ấy vẽ tranh về cơ thể người rất giỏi…” Tô Tiểu Xán cũng ở bên cạnh nói.
“Này, khoan đã, bức tranh cơ thể ngươi vẽ có mặc quần áo hay không?” Hạ Thiên chợt nhớ ra một vấn đề.
“Thực ra là có, nhưng không mặc quần áo thì nhiều hơn.” Hứa Như giật mình, sau đó trả lời thành thật.
“Ồ, vậy ngươi vẽ ngoại hình của một người thật, hay cố tình vẽ cơ thể người nào đó?” Hạ Thiên lại hỏi, rõ ràng hiện giờ hắn đang nghĩ đến tranh vẽ chân dung của Thạch Thuần.
Chà, bức tranh chân dung của Thạch Thuần thực sự rất đẹp, nhưng không may, dáng người của Thạch Thuần lại không đẹp cho lắm.
“Chuyện đó …” Hứa Như ngẩn ngơ: “Thật ra có người bảo ta vẽ không cần thật như vậy, nhưng ta có thể có tiếng tăm như bây giờ, không có hàng giả cũng là một trong những lý do cơ bản.”
“Ồ, ta tưởng các ngươi thích vẽ đồ giả.” Hạ Thiên suy nghĩ một chút: “Mà này, bây giờ ta chán quá, ngươi có tranh nào xem không?”
“Thứ đó tất nhiên có, Hạ thần y, ngươi đi theo ta.” Hứa Như nói ngay.
Dưới sự dẫn đầu của Hứa Như, Hạ Thiên đã đến lầu ba của biệt thự, mà đây là xưởng vẽ của Hứa Như, trong phòng vẽ có rất nhiều chân dung cơ thể người, như Hứa Như đã nói trước đó, hầu hết đều không có quần áo, vả lại đa số là phụ nữ.
“Bức đó không đẹp... bức này cũng không đẹp... dáng người kia quá tệ… dáng người đấy khá ổn, nhìn xấu quá đi mất…” Hạ Thiên nhanh chóng đưa ra đánh giá về bức chân dung ở đây, cuối cùng quay lại nhìn Hứa Như có phần khó hiểu: “Sao ngươi chuyên môn vẽ những nữ nhân xấu xí vậy?”
“Chuyện kia …” Hứa Như cảm thấy không nói nên lời: “À, Hạ thần y, thực ra hầu hết những người này đều khá nổi tiếng, có người là minh tinh, có người là người mẫu, còn có người là vận động viên, có thể họ không phù hợp với thẩm mỹ của anh.”
Ngừng một chút, Hứa Như lại nói: “Ngoài ra, vì là chân dung cơ thể người nên mọi người ở đây đều tự nguyện nhờ ta vẽ, có người còn đẹp hơn nhưng chưa chắc đã sẵn lòng để ta vẽ chân dung kiểu này.”
“Ồ, phải nhỉ, ta chắc chắn sẽ không để vợ ta sẽ chân dung kiểu đó.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Không có gì đẹp cả, ta sẽ xuống chơi với vợ Y Y.”
Hạ Thiên nói xong liền quay người đi xuống lầu, để lại Hứa Như ngẩn người.
“Hứa Như, đừng bận tâm, Hạ Thiên là như vậy đó.” Tô Tiểu Xán đương nhiên cũng ở đó, hiện tại bắt đầu an ủi Hứa Như: “Không phải những người ngươi vẽ không được ưa nhìn, chỉ là ánh mắt của Hạ Thiên quả thật quá cao, hắn có câu nói nổi tiếng là người không phải vợ hắn thì đều là người xấu.”
“Ý của ngươi là, theo ý kiến của hắn, những người không đẹp như Y Tiểu Âm đều gọi là người xấu?” Hứa Như dở khóc dở cười.
“Ừ, chính là ý đó đấy.” Tô Tiểu Xán không giải thích Hạ Thiên còn có nhiều vợ.
“Chà, Hạ thần y này đúng là có tầm nhìn rất cao.” Hứa Như không khỏi lắc đầu: “Nhưng cũng không có gì lạ, có được một đại mỹ nhân như Y Tiên thì tầm nhìn cao một chút cũng là chuyện bình thường.”
Ngừng một chút, Hứa Như lại không nhịn được mà hỏi: “Tiểu Xán, sao ngươi quen được hắn thế?”
“Ta quen biết hắn nhiều năm rồi, năm đó hắn đã cứu ta mấy lần, nếu không nhờ có hắn, hiện tại ta là một phế nhân.” Biểu hiện của Tô Tiểu Xán trở nên nghiêm túc hơn một chút: “Hứa Như, hắn đã nhiều năm không ra xuất hiện, nên ngươi cũng chưa từng nghe nói qua, nhưng Hạ Thiên là một người cường đại hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, cho nên dù thế nào, ngươi cũng đừng bao giờ đắc tội với hắn.”
“Hắn không phải là bạn của ngươi sao?” Hứa Như ngẩn ngơ.
“Hứa Như, ta không đủ tư cách làm bạn với hắn.” Tô Tiểu Xán lắc đầu: “Vả lại, thực ra hắn cũng không có bạn bè, hắn vừa nói hắn đến đây chỉ vì Bối Bối bảo hắn đến.”
“Bối Bối? Em gái của ngươi, Tô Bối Bối sao?” Hứa Như có chút tò mò: “Hắn quen rất thân với em gái của ngươi sao?”
“Họ còn hơn cả quen thân.” Tô Tiểu Xán có chút bất lực: “Không có gì ngạc nhiên, Hạ Thiên sắp thành em rể của ta rồi, em gái cưng của ta bây giờ xinh đến không tưởng nổi, đã hơn mười năm cãi nhau ầm ĩ với hắn, bây giờ ước chừng không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.”
“Gì cơ?” Hứa Như băn khoăn một lúc: “Nhưng Hạ thần y không phải đã ở bên Y Tiên tiểu thư…”
“Hứa Như, những chuyện về Hạ Thiên một lời khó nói hết, ta cũng không biết quá nhiều chuyện, tóm lại, Y Tiểu Âm không phải là người duy nhất bên cạnh hắn.” Tô Tiểu Xán lắc đầu: “Chi tiết cụ thể ngươi đừng hỏi quá nhiều, chỉ cần biết đại khái là được.”
“Được thôi… Vậy, khoan đã, không đúng, ngươi nói ngươi quen hắn hơn mười năm rồi, nhưng trông hắn bây giờ mới hai mươi tuổi mà?” Hứa Như lại nhớ ra một chuyện khác.
Chương 1853. Vấn đề của Hứa Như
“Này, Hạ Thiên đã ba mươi hai tuổi rồi, mười hai năm trước, thành phố Giang Hải gần như không ai không biết đến hắn.” Tô Tiểu Xán lắc đầu: “Thật ra bây giờ, ở thành phố Giang Hải rất nhiều người vẫn biết hắn, chẳng qua, Hứa Như ngươi từ nơi khác tới, cho nên chưa từng nghe qua, nhưng ngươi chỉ cần hỏi thăm sơ sơ một chút, chắc cũng có thể nghe ngóng được.”
Hơi chần chừ một chút, Tô Tiểu Xán lại nói thêm: “Hứa Như, nghĩ kỹ thì ta vẫn nên nói cho ngươi nhiều hơn một chút đi, ta thật sự sợ ngươi không cẩn thận đắc tội hắn, Hạ Thiên kia, trông thì có vẻ rất dễ nói chuyện, nhưng thật ra, khá khó giao tiếp.”
“Tiểu Xán, nếu ngươi biết gì đó thì nói cho ta đi, ta thật sự có chút tò mò.” Trong giọng nói của Hứa Như có chút nũng nịu.
“Ừm, ta nói cho ngươi vài cái tên, cũng chỉ ở thành phố Giang Hải này thôi, Diệp Mộng Oánh, Lãnh Băng Băng, Liễu Vân Mạn, ngươi chắc đều đã nghe nói qua.” Tô Tiểu Xán thấp giọng nói.
“Tổng tài Diệp Mộng Oánh của tập đoàn Thần Y, cái vị giàu nhất đó sao? Lãnh Băng Băng, hoa khôi cảnh sát không già đó sao? Liễu Vân Mạn, người sáng lập Viện Nhi phải không?” Hứa Như mở to mắt: “Ngươi, ngươi không phải sẽ nói rằng các nàng đều có quan hệ gì đó với Hạ Thiên chứ?”
“Quan hệ của các nàng với Hạ Thiên, cũng giống mối quan hệ của Y Tiểu Âm với Hạ Thiên.” Tô Tiểu Xán cho Hứa Như một câu trả lời khẳng định: “Ừm, tin rằng bây giờ ngươi cũng biết tại sao ánh mắt của Hạ Thiên cao rồi chứ.”
Hứa Như nhất thời ngẩn người, hiển nhiên, thông tin đó đối với nàng mà nói, thật sự quá mức tưởng tượng.
“Chuyện kia, Tiểu Xán, đây là sự thật sao?” Một lúc lâu sau, Hứa Như mới bình tĩnh lại, nàng rõ ràng vẫn có chút khó tin.
“Hứa Như, thật ra, mấy người ta nói với ngươi chỉ là một bộ phận rất nhỏ bên cạnh Hạ Thiên.” Tô Tiểu Xán có chút bất đắc dĩ: “Giống như lúc trước ta nói với ngươi, thân phận và lai lịch thật sự của Hạ Thiên, với sức tưởng tượng của ta và ngươi cũng không thể tưởng tượng ra được đâu, chẳng qua chúng ta cũng không cần phải nghĩ quá nhiều, tuy hắn không dễ giao tiếp, nhưng thật ra cũng không khó ở chung như vậy, chỉ cần đừng trêu chọc hắn và mấy cô vợ đó của hắn là được.”
Ngừng một chút, Tô Tiểu Xán lại nói: “Ừm, tuy ta cũng không rõ hắn rốt cuộc có bao nhiêu người vợ, nhưng ta biết một chuyện chính là mấy người trông xinh đẹp đến mức dị thường kia chắn chắc đều có quan hệ với Hạ Thiên.”
“Tiểu Xán, ngược lại ngươi không cần lo lắng, ta chỉ là một hoạ sĩ, không có khả năng đắc tội với hắn đâu.” Hứa Như lắc đầu.
“Hứa Như, ta biết ngươi là hoạ sĩ, nhưng thật ra, ngươi bây giờ cũng rất dễ gặp rắc rối, mấy bức tranh kia của ngươi...” Tô Tiểu Xán thở dài: “Có một số chuyện, mọi người đều sẽ không nói ra, nhưng mọi người đều biết rõ, ta biết ngươi vẽ rất đẹp, nhưng cả ngươi và ta đều hiểu, tranh của ngươi sở dĩ rất có giá không chỉ đơn giản là ngươi vẽ đẹp.”
“Tiểu Xán, ta biết ý của ngươi, nhưng bây giờ ta đã đâm lao thì phải theo lao, ta cũng không thể không vẽ.” Hứa Như thở dài: “Bản thân ta chỉ có hứng thú đối với chân dung cơ thể người, nhưng ta thật sự không ngờ, bọn hắn sẽ lấy ra để sử dụng cho mục đích khác, điều duy nhất ta có thể làm bây giờ chỉ là không ngừng tăng giá, như vậy, sẽ không ai có thể tùy tiện đến tìm ta vẽ nữa.”
“Hứa Như, thật ra ngươi phải biết rằng sẽ luôn có ngươi có ý đồ xấu, hiện tại, ta nói với ngươi những chuyện đấy chỉ hy vọng ngươi hiểu rằng bất kể ngươi gặp phải phiền phức gì đi nữa nhất định cũng phải nói với ta, tuy nhà họ Tô chúng ta mấy năm này rất rối loạn, nhưng chúng ta vẫn có chút thực lực, ngoài ra, ta cũng nói thật với ngươi, nếu ta không giải quyết được, ta sẽ đi tìm Hạ Thiên nhờ giúp đỡ.” Tô Tiểu Xán nhìn Hứa Như, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Tin ta đi, trên thế giới này, không có chuyện gì mà Hạ Thiên không giải quyết được.”
“Tiểu Xán, ta hiểu rồi, có chuyện gì, ta sẽ nói với ngươi.” Hứa Như gật đầu, nàng đương nhiên biết thực lực của nhà họ Tô, mà đối với chuyện của Hạ Thiên, tuy nàng biết rất ít, nhưng Tô Tiểu Xán tôn sùng Hạ Thiên như vậy, nàng vẫn cảm thấy Hạ Thiên quả thật bất phàm.
Trên thực tế, từ lúc Hạ Thiên liếc mắt một cái đã biết rõ nàng không mặc gì, nàng đã cảm thấy hắn không phải là người bình thường rồi.
“Được rồi, Hứa Như, chúng ta đi xuống đi.” Tô Tiểu Xán nhẹ nhàng ôm eo Hứa Như.
“Ừm, Tiểu Xán, ngươi đi xuống trước giúp ta chào hỏi các vị khách một chút, ta đi xem Na Na.” Hiện giờ, Hứa Như tỏ ra khá dịu dàng ngoan ngoãn.
Tô Tiểu Xán gật đầu, hắn rất nhanh đi xuống tầng hầm, sau đó đã phát hiện Hạ Thiên lại ngồi ngẩn người một mình trong góc.
“Hạ Thiên, ngươi làm gì vậy?” Tô Tiểu Xán có chút ngạc nhiên: “Không có ai đi theo ngươi à?”
“Ờ, vợ Y Y nhà ta bây giờ không nghe lời nữa rồi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Nhắc mới nhớ, Hạ Thiên, Mộng Oánh các nàng đều đi đâu rồi?” Tô Tiểu Xán cuối cùng cũng không nhịn được hỏi chuyện đó.
“Các nàng à, xa nhà đi du lịch rồi.” Hạ Thiên thuận miệng trả lời một câu: “Bối nha đầu cũng chạy rồi, cũng không quay lại chơi với ta, thật là quá đáng.”
Tô Tiểu Xán phát hiện không thể tiếp lời được nữa, chỉ đành không nói gì.
Chương 1854. Các ngươi lấy nhau đi
“À, ngươi nói xem bây giờ ta đánh ngươi một trận, Bối nha đầu có thể quay lại tìm ta tính sổ hay không?” Hạ Thiên nhìn Tô Tiểu Xán, rất nghiêm túc hỏi.
“Này, chuyện đấy, Hạ Thiên, đừng, ta nói cho ngươi, nếu Bối Bối tức giận lên cũng rất đáng sợ đó.” Tô Tiểu Xán bị dọa nhảy dựng lên, hắn biết Hạ Thiên thật sự có thể làm ra loại chuyện như thế.
“Cũng phải, nếu ta đánh ngươi một trận, Bối nha đầu rất có thể sẽ tức giận, như vậy sẽ càng không nghe lời nữa.” Hạ Thiên từ bỏ ý định đánh Tô Tiểu Xán một trận: “Này, nhưng ta có một chủ ý, ngươi mau kết hôn với Hứa Như đi.”
Không đợi Tô Tiểu Xán nói gì, Hạ Thiên lại nói thêm: “Ngươi kết hôn với Hứa Như, Bối nha đầu chắc chắn sẽ trở về.”
Tô Tiểu Xán lại cứng họng, điều như vậy mà được coi là chủ ý gì chứ, vị đại thần này muốn hắn kết hôn, chỉ vì muốn em gái bảo bối của hắn quay về thôi sao?
Mặc dù hắn cũng tin rằng nếu hắn kết hôn, Bối Bối thật sự sẽ trở về, nhưng như thế cũng quá trẻ con đi?
“Chuyện đó, Hạ Thiên, thật ra bây giờ tuổi của ta không còn nhỏ nữa, người trong nhà cũng đang thúc giục, nhưng Hứa Như còn mang theo đứa nhỏ, người trong nhà không đồng ý lắm, với lại cũng phải cần nàng ấy bằng lòng mới được.” Tô Tiểu Xán nhỏ giọng nói.
“Ờ, chuyện đấy rất đơn giản, nhà ngươi ai không đồng ý, ta đi đánh kẻ đó một trận, ngươi cứ nói với bọn hắn như vậy, bọn hắn chắc chắn đều sẽ đồng ý, về phần Hứa Như, nàng chắc chắn cũng sẽ đồng ý, lỡ như nàng không đồng ý, ta vẫn có thể thôi miên nàng.” Hạ Thiên lập tức đưa ra cách giải quyết.
“Đừng, Hạ Thiên, ngươi dù thế nào cũng đừng thôi miên Hứa Như.” Tô Tiểu Xán bị dọa nhảy dựng lên: “Được rồi, chuyện này ta sẽ nhanh chóng giải quyết, vấn đề bên nhà ta không lớn, còn bên Hứa Như, ta phải chuẩn bị một chút, tìm một cơ hội thích hợp cầu hôn nàng ấy.”
Tô Tiểu Xán quả thật tuổi không còn nhỏ nữa, sắp bước sang tuổi bốn mươi rồi, tuy thời đại này khá nhiều người bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn, nhưng loại đại thiếu gia giàu có như Tô Tiểu Xán không kết hôn cả ngày chơi bời còn nhiều hơn, với lại bây giờ hắn quả thật cũng mong muốn có cuộc sống ổn định, nhưng hắn vốn dĩ không định vội vàng như vậy.
Nhưng bây giờ, Hạ Thiên lại vì muốn Tô Bối Bối trở về, nên muốn Tô Tiểu Xán nhanh chóng kết hôn, tuy thoạt nhìn khá giống trò đùa, nhưng hắn không dám xem chuyện đấy là trò đùa, vì vậy chuyện kia thật sự được Tô Tiểu Xán xem là một chuyện rất quan trọng.
“À, tóm lại ngươi nhanh lên, càng sớm càng tốt.” Hạ Thiên rất hài lòng với chuyện đó, đến khi đấy, Bối nha đầu chắc chắn sẽ trở về.
Nghĩ một lát, Hạ Thiên lại bổ sung một câu: “Ngươi có thể bảo Bối nha đầu trở về trước để chuẩn bị hôn lễ cho ngươi.”
“Được rồi, ngày mai ta sẽ gọi điện thoại cho nàng ấy.” Tô Tiểu Xán lại đồng ý.
Đang nói, Tô Tiểu Xán nhìn thấy Hứa Như xuống lầu đi tới.
“Ngươi bây giờ có thể đi cầu hôn với nàng ấy được rồi đấy.” Hạ Thiên ở bên cạnh nói một câu.
“Được...” Tô Tiểu Xán nói một câu, đã phát hiện tình huống có gì đó không đúng, vì Hứa Như đang lảo đảo xông về phía hắn, vẻ mặt hoảng sợ.
Tô Tiểu Xán vội vàng đỡ qua: “Hứa Như, làm sao vậy?”
“Tiểu Xán, Na Na, Na Na không thấy nữa...” Hứa Như ngã vào trong lòng Tô Tiểu Xán: “Ngươi, ngươi nhất định phải giúp ta, giúp ta tìm Na Na về... Ta, ta...”
Hứa Như mất bình tĩnh, Tô Tiểu Xán vội vàng ôm chặt nàng hơn một chút: “Hứa Như, đừng sốt ruột, đừng sốt ruột, Na Na có thể chỉ là tự tỉnh ngủ...”
“Không phải, nàng ấy sẽ không tự tỉnh lại nhanh như vậy.” Bên cạnh truyền đến giọng nói của Hạ Thiên: “Chắc chắn đã bị người khác mang đi rồi.”
Nghe thấy Hạ Thiên nói, Hứa Như vội vàng nhìn sang: “Hạ thần y, ngươi, ngươi có biết...”
“Ờ, thật ra ta chắc chắn có cách tìm con gái nhỏ của ngươi quay về, hơn nữa sẽ rất nhanh.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Hứa Như, con gái ngươi mất tích mới vài phút, cho dù người đó có lái máy bay đưa nàng ấy đi, ta cũng có thể đuổi theo mang trở về, nhưng ngươi phải đồng ý với ta một điều kiện.”
“Hạ thần y, anh nói đi, điều kiện gì, ta nhất định sẽ đồng ý...” Hứa Như vội vàng nói.
“Ờ, thật ra điều kiện rất đơn giản, ngươi phải lập tức kết hôn với Tô Tiểu Xán, càng sớm càng tốt.” Hạ Thiên nói nhanh.
“Hạ Thiên, chuyện kia có thể nói sau được không...” Tô Tiểu Xán ngẩn ra, sau đó lại muốn giải thích với Hứa Như: “Hứa Như, thật ra chuyện đấy là vì Hạ Thiên hắn...”
“Không sao, ta đồng ý, ta đồng ý, ta sẽ gả cho Tiểu Xán, chỉ cần hắn bằng lòng, chúng ta lập tức có thể chuẩn bị hôn lễ.” Hứa Như liều mạng gật đầu: “Hạ thần y, phiền anh, anh nhất định phải giúp ta tìm con gái ta trở về.”
“Ờ, vậy các ngươi đợi một lát, ta lập tức quay lại ngay.” Hạ Thiên nói xong, đột nhiên biến mất.
Hứa Như ngẩn người, một giây tiếp theo, nàng đối với việc tìm con gái về càng có lòng tin, vì một lần nữa nàng xác định rằng Hạ Thiên thật sự không phải là người bình thường.
Mà hiện tại, những người khác ngay trong bữa tiệc thậm chí còn chưa biết có chuyện gì xảy ra, bởi vì bên dưới rất ồn ào, đặc biệt bây giờ âm thanh âm nhạc rất lớn, đối thoại vừa rồi của Hứa Như và Tô Tiểu Xán, Hạ Thiên, những người khác căn bản không nghe thấy.
Ờ, cũng có người có thể nghe thấy, đó là Y Tiểu m, nhưng nàng chỉ liếc mắt qua đây, cũng không nói gì.
Gần ba phút sau.
Bóng người chợt lóe lên, Hạ Thiên đã xuất hiện lại trong tầm mắt của Hứa Như.
“Chuyện đó, Hạ thần y, anh, anh không tìm được...” Hứa Như lập tức căng thẳng, vì Hạ Thiên quay lại một mình.
Chương 1855. Ta vừa làm cho một đôi tình nhân trở thành người nhà
Tô Tiểu Xán vô cùng khẩn trương nhìn Hạ Thiên, có điều hắn lại không hỏi cái gì.
"Tìm được, chuyện đơn giản như vậy nên ta đã ném nàng ấy lên giường lại rồi." Hạ Thiên thuận miệng nói.
Hứa Như không nói hai lời, lập tức quay người chạy lên lầu.
"Hạ Thiên, ta đi lên xem một chút." Tô Tiểu Xán cũng vội vàng đi theo.
Hạ Thiên đương nhiên lười đi theo hai người, với hắn mà nói đây đều là việc nhỏ, dù sao thì hắn đã cứu được cô bé Na Na kia, bây giờ hắn chỉ cần đợi Bối nha đầu trở về tham gia hôn lễ của Tô Tiểu Xán.
"Ngươi vừa mới làm cái gì?" Lúc này, Y Tiểu Âm đi tới bên cạnh Hạ Thiên, tức giận hỏi.
"Vợ Y Y, ta vừa làm cho một đôi tình nhân cuối cùng trở thành người nhà nha." Hạ Thiên nghiêm trang nói.
"Ngươi cho rằng ta không biết ngươi chỉ là muốn Tô Bối Bối trở về sao?" Y Tiểu Âm tức giận nói: "Sao ngươi có thể dùng loại phương thức đó để bắt Hứa Như gả cho Tô Tiểu Xán chứ? Ngươi làm như vậy có khác gì đang ép buộc nàng ấy đâu?"
"Vợ Y Y à, điều đó dĩ nhiên là khác biệt rồi, dù sao thì Hứa Như cũng sẽ gả cho Tô Tiểu Xán, nàng ấy vốn dĩ cũng rất thích Tô Tiểu Xán, ta chỉ là làm bọn hắn kết hôn sớm hơn một chút mà thôi." Hạ Thiên bày ra dáng vẻ rất nghiêm túc, "Thật ra chúng ta cũng có thể kết hôn thử nha, vợ Y Y, nàng có muốn thử xem không?"
"Kẻ nào đã bắt cóc cô bé kia?" Y Tiểu Âm dời chủ đề, hiển nhiên là hoàn toàn không muốn trò chuyện về đề tài kết hôn với Hạ Thiên.
"Vợ Y Y, hay nàng đoán thử xem?" Hạ Thiên cười hì hì, "Tiếp đó chúng ta đánh cược...... Nè, vợ Y Y à, chờ ta một chút!"
Hạ Thiên còn chưa dứt lời thì Y Tiểu Âm đã đi lên lầu, hắn nhanh chóng đuổi theo sau.
Mà những người thấy cảnh đó lại nhịn không được nghĩ thầm, chẳng lẽ hiện tại hai người này muốn đi?
"Ừm, chắc chắn là anh rể lưu manh muốn đi mướn phòng với Y Tiểu Âm kia." Cách đó không xa, Hàm Hàm lẩm bẩm một câu.
"Ngươi đừng có nói nhảm." Liễu Vân Anh gõ nhẹ vào đầu của Hàm Hàm.
Hàm Hàm bĩu môi, nhưng cũng không tiếp tục nói cái gì.
"Nè, Liễu Hàm, người đó không phải là anh rể Hạ Thiên của ngươi sao? Tại sao hắn lại đi cùng với Y Tiểu Âm chứ?" Bên cạnh truyền tới giọng của một cô gái.
"Thiên cơ không thể tiết lộ." Liễu Hàm nghiêm túc nói một câu.
Hết cách rồi, chuyện kia nàng không cách nào giải thích được cho mọi người.
Mà hiện giờ, Hạ Thiên và Y Tiểu Âm đã đi lên lầu hai, hai người bước vào một gian phòng ngủ được bày trí giống như phòng ngủ dành cho công chúa, trên giường có một cô bé đang nằm, nàng giống như một cô công chúa nhỏ đang ngủ say.
Nhưng bây giờ, trong phòng còn có một nam nhân trưởng thành đang nằm trên mặt đất, trông hắn hoàn toàn không phù hợp với căn phòng đó. Mà giờ khắc này, Hứa Như và Tô Tiểu Xán đều nhìn chằm chằm nam nhân kia, vẻ mặt có chút khó có thể tin.
"Đây là người đã bắt cóc cô bé sao?" Hiện tại, giọng nói của Y Tiểu Âm vang lên làm cho Hứa Như và Tô Tiểu Xán hoàn hồn lại, mà bọn hắn cũng lập tức phát hiện, nàng ấy cũng không phải đang nói chuyện với bọn hắn mà đang dò hỏi Hạ Thiên.
"Đúng rồi, chính là tên bác sĩ ngu ngốc đó." Hạ Thiên lười biếng nói: "Hắn mới vừa lên xe chuẩn bị đi đâu thì đã bị ta bắt trở lại."
Người nằm trên mặt đất không ai khác chính là bác sĩ Smith mà Mã Uy mời tới, hiển nhiên, không chỉ Mã Uy có vấn đề mà tên bác sĩ Smith kia cũng có vấn đề, về phần hai người bọn hắn có phải cùng một phe hay không thì bây giờ còn chưa thể xác định được.
"Chuyện kia, Hạ thần y, anh có thể giúp ta hỏi cái người tên Smith này tại sao lại muốn bắt cóc con gái của ta không?" Hứa Như nhìn Hạ Thiên, ánh mắt hơi lộ ra sự cầu xin.
"Ừm, ngươi và Tô Tiểu Xán sẽ kết hôn vào ngày mai sao?" Hạ Thiên hỏi rất nghiêm túc.
"Chuyện đó......" Hứa Như ngẩn ngơ.
"Hạ Thiên, như vậy có phải hơi quá gấp không? Mặc dù ta rất muốn cưới Hứa Như nhưng mà cũng không muốn vội vàng như thế, mặc kệ nói thế nào thì ta cũng phải cho nàng ấy một cái hôn lễ tươm tất!" Tô Tiểu Xán có chút bất đắc dĩ nói.
"Nếu ngươi lại buộc người khác kết hôn thì ta sẽ lập tức rời khỏi Giang Hải!" Y Tiểu Âm tức giận đe dọa.
"Vợ Y Y à, thật ra nàng rời khỏi Giang Hải cũng không sao cả, ta sẽ đi theo nàng nha." Hạ Thiên cười hì hì.
"Tóm lại là, bọn hắn muốn khi nào kết hôn thì đó là chuyện của bọn hắn, ngươi đừng loạn chen vào! " Y Tiểu Âm trừng mắt với Hạ Thiên, bản thân nàng vốn dĩ có chút bài xích đối với loại sự tình đó, bây giờ đương nhiên có chút tức giận.
"Chuyện kia, Hạ Thiên, ngươi yên tâm đi, Hứa Như đã nguyện ý gả cho ta, ta đương nhiên sẽ mau chóng an bài, sẽ không cố ý kéo dài thời gian." Lúc này, Tô Tiểu Xán lại nói: "Ngươi cứ yên tâm, chờ khi nào chuyện nơi đây xong thì ta sẽ thương lượng với Hứa Như, tiếp theo ta sẽ trở về bàn bạc với người trong nhà rồi gọi điện thoại cho Bối Bối, bảo nàng ấy trở về hỗ trợ."
Tô Tiểu Xán biết Hạ Thiên chỉ muốn làm cho Tô Bối Bối trở về mà thôi, hắn không cảm thấy chuyện đấy có gì bất thường, thật ra thì mấy năm nay Tô Bối Bối vẫn luôn có chút mờ mịt không rõ với Hạ Thiên.
"Ừm, tốt thôi, vậy ta đi hỏi một chút." Hạ Thiên thấy Y Tiểu Âm hình như thật tức giận cho nên không nói gì nữa, hơn nữa nếu Bối Bối nha đầu sẽ trở về thì hắn coi như đã đạt được mục đích của mình.
Chương 1856. Lý do rất đơn giản
Hạ Thiên cầm ngân châm đâm mấy cái trên người Smith, tiếp theo làm hắn tỉnh lại.
"Nè, nói đi, tại sao ngươi lại muốn bắt cóc tiểu nha đầu kia?" Hạ Thiên hỏi.
Mấy phút sau thì mọi người đã hiểu rõ, hóa ra trong này lại không tồn tại âm mưu gì cả.
Trước đó dù là Hứa Như, Tô Tiểu Xán hay Y Tiểu m, thậm chí ngay cả Hạ Thiên đều cảm thấy Smith là muốn uy hiếp Hứa Như hay đại loại như vậy, nhưng bọn hắn lại không ngờ sau một phen hỏi thăm thì mọi việc lại cực kỳ đơn giản. Ừm, đó chính là, Smith là một tên biến thái, một tên biến thái thích những bé gái nhỏ tuổi, hoàn toàn không có nguyên nhân nào khác.
Mà Smith và Mã Uy cũng không phải đồng bọn, có lẽ là vật họp theo loài, hai tên này đều không phải là người tốt cho nên mới có thể làm bạn với nhau.
"Hứa Như, ta sẽ bảo người đưa tên vương bát đản đấy đến cục cảnh sát." Tô Tiểu Xán nói.
"Ừ." Hứa Như gật đầu một cái, tiếp đó lại nói: "Tiểu Xán, đêm nay thật sự cám ơn ngươi, nếu không phải nhờ ngươi thì Na Na đã......"
Hứa Như nghĩ lại mà sợ, mặc kệ là đi theo Mã Uy ra nước ngoài hay Na Na bị Smith bắt cóc, hiển nhiên không có cái nào là có kết cục tốt đẹp cả, may mắn là có Hạ Thiên ở đây.
Nhưng giờ phút này, Hứa Như càng hiểu rõ, Hạ Thiên giúp nàng hoàn toàn là vì nể mặt Tô Tiểu Xán, hoàn toàn không liên quan gì tới nàng, cho nên người mà nàng cần cám ơn nhất chính là Tô Tiểu Xán.
"Hứa Như, ngươi không cần phải nói những thứ đó, là ta may mắn mới quen biết được Hạ Thiên, nếu không thì ta cũng sẽ không thể giúp được gì nhiều cả." Tô Tiểu Xán mỉm cười, những lời đấy của hắn đều là thật tình thật lòng. Trong suy nghĩ của hắn, việc may mắn nhất đời này chính là quen biết Hạ Thiên, nếu không thì hắn cũng đã là một phế nhân vào mười mấy năm trước.
Tô Tiểu Xán lấy điện thoại di động ra gọi cho thuộc hạ, tiếp đó lập tức có người tới mang Smith đi.
"Hứa Như, hay ta ở đây với ngươi nhìn xem Na Na, hoặc ta giúp ngươi tìm mấy người có chuyên môn tới chăm sóc Na Na, đồng thời cũng có thể bảo vệ nàng ấy. Dù sao thì đôi khi một mình ngươi cũng không thể chú ý được nhiều chuyện." Lúc này Tô Tiểu Xán lại lên tiếng.
"Ừ, vậy cũng tốt, bây giờ ta và ngươi xuống dưới tuyên bố việc của cả hai, tiếp đó đi lên nhìn Na Na, đồng thời thương lượng việc hôn lễ của chúng ta, được chứ? " Hứa Như gật đầu, nàng đã quyết định đưa việc kết hôn lần này vào danh sách quan trọng cần làm.
"Vậy, tốt thôi, chúng ta đi xuống dưới đi." Tô Tiểu Xán gật đầu.
"Hứa tiểu thư, ngươi đi xuống trước đi, chúng ta ở đây trông Na Na giúp ngươi một chút." Y Tiểu Âm lên tiếng đề nghị.
"Tốt, cảm ơn Y Tiên tiểu thư." Hứa Như có chút cảm kích.
Tô Tiểu Xán và Hứa Như nhanh chóng rời đi, mà Hạ Thiên và Y Tiểu Âm thì lưu lại trong phòng.
"Vợ Y Y à, tại sao chúng ta phải trông trẻ giúp bọn hắn chứ?" Hạ Thiên có chút khó hiểu, "Nếu nàng thích trẻ con thì chúng ta có thể tự sinh một đứa nha, sau đó nàng có thể trông trẻ mỗi ngày."
"Ngươi không cảm thấy Hứa Như bị quá nhiều người để mắt tới sao?" Y Tiểu Âm hừ nhẹ một tiếng, "Mặc dù ta không biết rốt cuộc vì sao Hứa Như lại bị người ta theo dõi, nhưng ta cảm thấy chuyện đó quá không bình thường. Nàng ta chỉ là một hoạ sĩ, không có khả năng sẽ bị người khác theo dõi nhiều như vậy."
"Vợ Y Y, chuyện kia ta biết nguyên nhân nha." Hạ Thiên cười hì hì, "Mặc dù nàng ta chỉ là một hoạ sĩ, nhưng nàng lại không phải hoạ sĩ thông thường, những bức tranh mà nàng ta vẽ tương đối đặc biệt, đều là không mặc quần áo."
"Điều đấy thì có gì đặc biệt?" Y Tiểu Âm trừng mắt với Hạ Thiên, "Đó là nghệ thuật, ngươi cho rằng mỗi người đều lưu manh giống ngươi sao?"
"Vợ Y Y, ta không có lưu manh." Hạ Thiên bày ra vẻ mặt vô tội, "Ta lại không thích những bức vẽ kia, nhưng vợ Y Y à, ta nghe nói bây giờ có rất nhiều loại quần áo độn vai độn mông gì đó, dù sao thì có thể làm giả đủ loại. Cho nên dù nàng có tận mắt nhìn thấy một nữ nhân thì cũng không biết dáng người của người đấy có thật hay không."
"Ngươi nói vậy là có ý gì?" Y Tiểu Âm tức giận hỏi.
"Vợ Y Y, ý ta muốn nói là, ví dụ như trên thế giới này, người chân chính biết dáng người của nàng rất tốt trừ nàng ra thì cũng chỉ có ta, nhưng bây giờ vẫn còn một biện pháp khác, một nữ nhân, à, cũng có nam nhân, bọn hắn chỉ cần để Hứa Như vẽ dáng người của mình là có thể trưng bày dáng người thật sự của mình với mọi người."
Dừng một chút, Hạ Thiên nói bổ sung: "Ừ, bây giờ Hứa Như đang rất nổi tiếng, mỗi người đều biết tranh do nàng ấy vẽ đều bảo trì nhất trí với tỉ lệ nhân thể chân thực."
"Cho dù là như vậy thì thế nào chứ?" Y Tiểu Âm hơi nhíu mày, "Cho dù có người muốn phô bày dáng người chân thật của mình thì điều đó cũng thuộc về nghệ thuật, có cái gì mà không được?"
"Cũng không có gì là không được, trước đó người tìm Hứa Như vẽ đều không có mục đích đặc biệt gì, nhưng bây giờ lại xuất hiện một tình huống đặc thù, ừm, đó chính là trong một vòng nào đó thì tranh của nàng ta đã được xem như tiêu chuẩn để định giá." Hạ Thiên cười hì hì, "Nghe nói một ít người căn cứ vào tranh vẽ của Hứa Như để định giá cho người khác, vợ Y Y, nàng chắc hiểu phải không?"
"Ý của ngươi là bây giờ tranh của Hứa Như tương tự như nghiệm chứng thân phận cho những người kia?" Y Tiểu Âm cuối cùng cũng hiểu được, đồng thời lại cảm thấy chuyện kia rất hoang đường, cũng quá không hợp lý rồi?
"Không sai, chính là như vậy, bởi vì ở đó không thể giả tạo cho nên Hứa Như giống như là một công chứng viên giao dịch." Hạ Thiên gật đầu một cái, "Cho nên hiện giờ nàng ta tương đối đặc biệt."
Chương 1857. Có việc gì thì để hắn lo
"Không đúng, nếu thật là như vậy thì giá cả các bức tranh của nàng ấy không đến mức cao như vậy chứ? Những người kia đến tìm nàng ấy đều tự ra tiền, một bức động một tí là mấy chục vạn, nếu những người đó đi làm loại giao dịch đó thì sao lại chịu tốn nhiều tiền như vậy?" Y Tiểu Âm vẫn không quá tin tưởng, cũng không phải nói nàng thiếu kiến thức, mà là từ đầu đến cuối nàng vẫn có chút kháng cự loại chuyện này, không muốn tin tưởng.
"Vợ Y Y, thật ra mấy chục vạn cũng không đắt, có vài người nguyện ý đầu tư cho bản thân. Hình như Hứa Như cũng biết chuyện này cho nên bình thường sẽ không vẽ cho người khác, hơn nữa còn cố ý nâng giá lên cao, nhưng như vậy ngược lại cũng làm cho giá trị của những người kia được nâng lên, dù sao thì vật hiếm thì quý......" Vẻ mặt của Hạ Thiên rất nghiêm túc, có điều hắn còn chưa dứt lời thì đã bị đánh gãy..
"Các nàng là người, không phải đồ vật!" Y Tiểu Âm hiển nhiên là không vui với cách nói của Hạ Thiên.
"Vợ Y Y, dù sao thì sự thật là có chuyện như vậy." Hạ Thiên cười hì hì, "Huống chi, vợ Y Y vẫn còn chưa rõ một điểm nha, các nàng không cần phải trả tiền cho tranh của mình, bởi vì chúng đều được bán đi, mà người mua tranh thường sẽ làm bạn trai của bọn họ một thời gian."
Y Tiểu Âm có chút cạn lời, nàng rốt cuộc minh bạch toàn bộ chuyện kia là như thế nào.
Loại giao dịch này rất an toàn, dù cho ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng bọn hắn lại không phạm pháp.
Đương nhiên, có rất nhiều loại giao dịch giống như vậy, nhưng dưới đại đa số tình huống thì người trung gian cũng sẽ tham dự một bộ phận giao dịch. Có điều tình huống bây giờ lại khác, bản thân Hứa Như cũng không muốn tham dự loại giao dịch đó, nhưng rất hiển nhiên, bây giờ nàng không có cách nào đứng ở ngoài cuộc được.
Trừ khi Hứa Như không còn vẽ tranh nữa, nhưng nếu như nàng thật sự không vẽ thì có lẽ còn sẽ gặp nguy hiểm hơn, bởi vì như vậy sẽ tổn hại lợi ích của rất nhiều người, những người đó chắc chắn sẽ tới làm phiền Hứa Như.
"Vợ Y Y, nàng không cần phải để ý đến chuyện này, bây giờ Hứa Như là vợ của Tô Tiểu Xán, có việc gì thì cũng để hắn lo." Hạ Thiên lại nói, hiển nhiên hắn cũng không có bao nhiêu tâm tư để ý tới chuyện của Hứa Như, cũng không muốn Y Tiểu Âm tham dự vào đó.
"Kẻ thôi miên Na Na tu luyện ra chân khí, mà trên thế giới, người còn có thể tu luyện ra chân khí rất có thể liên quan tới tổ chức Diệt Thần, xét về bản chất thì chuyện này chắc có liên quan tới chúng ta. Bây giờ bọn hắn nhằm vào Hứa Như, nói không chừng mục tiêu cuối cùng chính là chúng ta." Y Tiểu Âm nhìn Hạ Thiên, "Nếu thật là như vậy, ngươi cảm thấy Tô Tiểu Xán có năng lực lo liệu việc đó sao?"
"Vợ Y Y, dù thực sự là vậy thì cũng không sao cả, dù sao thì Bối nha đầu sắp về rồi, để nàng ấy nhìn chằm chằm cũng tốt." Hạ Thiên vẫn không quá để ý chuyện kia, nếu như những chuyện nhỏ nhặt này còn cần hắn để ý, như vậy sẽ có quá nhiều việc hắn phải xen vào.
Có lẽ vì để cho Y Tiểu Âm yên tâm, Hạ Thiên lại nhanh chóng bổ sung một câu: "Ta sẽ bảo người bên Thiên Đạo tổ chú ý đặc biệt đến Hứa Như."
"Tóm lại ngươi dụng tâm một chút đi, đừng cả ngày chỉ biết chơi bời!" Giọng của Y Tiểu Âm thoáng dịu xuống một chút.
Thật ra Y Tiểu Âm vẫn luôn biết Hạ Thiên rất có năng lực, chỉ là có rất nhiều chuyện hắn khinh thường đi xử lý, nhưng bây giờ nàng biết Hạ Thiên đã tra xét rất nhiều chuyện, điều đấy làm tâm trạng nàng tốt lên một chút.
"Vợ Y Y, hiện tại ta đang ở bên cạnh nàng nha." Hạ Thiên cười hì hì, "Ở bên vợ là chính sự, không phải chơi bời."
Y Tiểu Âm rất muốn trừng mắt với Hạ Thiên một cái, nhưng bây giờ lại có tiếng bước chân truyền đến, Tô Tiểu Xán và Hứa Như đã quay trở lại.
"Hạ thần y, Y Tiên tiểu thư, làm phiền các ngươi rồi, nếu các ngươi còn hứng thú thì có thể tiếp tục xuống dưới chơi một hồi. Hôm nay vốn dĩ là tiệc sinh nhật của con gái ta, nhưng mà bây giờ Na Na còn đang ngủ, lại còn xuất hiện nhiều chuyện như thế, cho nên coi như lần này chỉ là một bữa tiệc tụ hội bình thường thôi." Hứa Như nhìn hai người, "Nhưng sự trợ giúp của hai vị đã là món quà sinh nhật tốt nhất cho Na Na, tóm lại, ta thay mặt Na Na cám ơn hai người lần nữa."
"Hứa tiểu thư không cần khách khí, còn nữa, nếu sau này ngươi gặp vấn đề gì thì có thể để Tô Tiểu Xán liên lạc Hạ Thiên, hoặc ngươi cũng có thể trực tiếp liên lạc với ta." Y Tiểu Âm lấy ra một tấm danh thiếp rồi đưa cho Hứa Như, "Đây là số điện thoại cá nhân của ta, ngươi có thể gọi điện thoại cho ta bất cứ lúc nào."
Hiển nhiên Y Tiểu Âm vẫn không quá yên tâm về Hạ Thiên, cho nên nàng mới đưa cho Hứa Như số của mình.
"Cảm ơn Y Tiên tiểu thư." Hứa Như vội vàng tiếp nhận danh thiếp.
"Vợ Y Y, ở đây không có gì để chơi cả, chúng ta trở về khách sạn thôi.” Hạ Thiên nói xong lập tức dắt Y Tiểu Âm đi ra ngoài, mà lần này Y Tiểu Âm thật không kháng cự, rời khỏi phòng cùng với Hạ Thiên.
"Xem ra vị Y Tiên tiểu thư kia dễ tiếp xúc hơn Hạ thần y nhiều." Hứa Như không khỏi cảm khái một câu.
"Danh tiếng của Y Tiểu Âm rất tốt, bệnh viện Y Nhân Các của nàng ấy vẫn luôn được khen ngợi rất nhiều, nếu không thì nàng ấy cũng sẽ không được mọi người tôn xưng là Y Tiên." Tô Tiểu Xán gật đầu, "Thật ra phần lớn nữ nhân bên cạnh Hạ Thiên đều khá dễ nói chuyện, các nàng thật ra đều đang ước thúc hắn, hắn cũng chỉ tương đối nghe lời các nàng mà thôi."
Hứa Như gật đầu, tiếp đó chuyển sang một đề tài khác: "Tiểu Xán, chuyện kia, chúng ta nên bàn về chuyện hôn sự thôi."
Chương 1858. Đồ thần kinh
"Hứa Như, trước đó ta phải nói rõ ràng với ngươi một chuyện, ta là thật tâm thích ngươi, cũng thực tình muốn cưới ngươi! Nhưng nếu như trong lòng ngươi còn có băn khoăn thì cũng không cần đáp ứng ta nhanh như vậy đâu." Tô Tiểu Xán nhìn Hứa Như, vẻ mặt tràn đầy thành khẩn, "Thật ra Hạ Thiên chỉ là hy vọng Bối Bối trở về, chúng ta có kết hôn thật hay không thì hắn cũng sẽ không thèm quan tâm, ngươi không cần có áp lực gì cả."
"Tiểu Xán, vậy ta cũng nói thật với ngươi, ngươi biết rõ ta vẫn luôn có hảo cảm với ngươi, đương nhiên, ta sẽ không gạt ngươi, trước đó ta cũng có thiện cảm với Mã Uy, dù sao thì hắn thường xuyên đến quan tâm con gái của ta, cũng thỉnh thoảng gọi điện thoại cho ta, biểu hiện rất quan tâm ta." Hứa Như nhìn Tô Tiểu Xán, "Nhưng sự thật là, sở dĩ trước đó ta tương đối lạnh nhạt với ngươi chủ yếu vì chính bản thân ta. Ta vẫn cảm thấy hào môn đại thiếu như ngươi sẽ không thật sự thích ta, chẳng qua là ngươi muốn chơi đùa một chút mà thôi."
"Hứa Như, cho tới bây giờ ta vẫn chưa từng nghĩ tới việc chơi đùa, nhưng trước đó ta cũng không dám theo đuổi ngươi quá mãnh liệt, bởi vì ta cũng thật sự lo lắng không mang đến được cho ngươi một hạnh phúc chân chính. Giống như ngươi nói, một hào môn đại thiếu như ta muốn cưới ngươi vào cửa sẽ không phải là một chuyện dễ dàng." Tô Tiểu Xán xem như thành thật với nhau, "Nhưng tình huống lần này lại không giống vậy, bây giờ có Hạ Thiên nhúng tay vào chuyện của hai ta, ta chỉ cần nói Hạ Thiên yêu cầu ta làm như vậy thì trong nhà sẽ không có người phản đối, bọn hắn cũng không dám. Cho nên với ta mà nói thì đây là cơ hội tốt nhất, nếu như bỏ lỡ thì sau này ta muốn cưới ngươi vào cửa sẽ càng khó khăn."
"Ừ, Tiểu Xán, ta tin tưởng những lời ngươi nói, cho nên bây giờ chúng ta bắt đầu an bài hôn lễ đi. Không cần quá long trọng, đương nhiên cũng không thể quá đơn sơ, ta cũng không muốn làm ngươi mất mặt." Hứa Như nhẹ nhàng gật đầu, "Còn nữa, ngươi nên gọi điện thông báo trong nhà một tiếng trước, dù sao chúng ta mới vừa tuyên bố quan hệ với nhau, người nhà của ngươi cũng cần nhanh chóng được biết chuyện đó."
Đang nói thì điện thoại của Tô Tiểu Xán vang lên.
"Tuấn Phong, là ta, đúng vậy, là thật...... Tốt tốt, đừng nói nhiều như vậy, ngươi chỉ cần nói với người trong nhà một sự kiện, Hạ Thiên nhúng tay vào chuyện đấy, hắn yêu cầu ta và Hứa Như mau chóng cử hành hôn lễ...... Ngươi không tin thì có thể hỏi hắn, nếu ngươi không dám hỏi thì để Bối Bối hỏi...... Được rồi, tóm lại mọi chuyện đã xong xuôi rồi."
Tô Tiểu Xán cúp điện thoại sau đó nhìn Hứa Như: "Phản ứng trong nhà không khác mấy so với những gì ta tưởng tượng, nhưng ngươi không cần lo lắng, bọn hắn không dám đắc tội Hạ Thiên."
"Tất cả người trong gia tộc các ngươi đều biết Hạ Thiên sao?" Hứa Như không khỏi tò mò hỏi.
"Không tính là tất cả đều biết, nhưng Tuấn Phong, Tử Cường và Bối Bối đều biết rõ lai lịch của Hạ Thiên." Tô Tiểu Xán cười nói.
"Nhưng Tiểu Xán, ngươi như vậy sẽ không bị người khác chế giễu chứ? Ta nhớ rõ quan hệ giữa nhà họ Tô các ngươi và nhà họ Kiều không tính là đặc biệt tốt? Vị Kiều Đông Hải kia hình như rất kiêu ngạo." Hứa Như hiển nhiên vẫn biết được một ít chuyện.
"Thật ra ta và Đông Hải rất thân, quan hệ giữa chúng ta không giống như bên ngoài đồn đãi. Lại nói, lúc trước tên Đông Hải đó vẫn luôn ỷ vào mình có một muội muội vô cùng lợi hại, bây giờ ta không cần sợ hắn nữa, hiện tại ta cũng có một muội muội siêu lợi hại rồi!" Tô Tiểu Xán cười ha ha một tiếng, "Sau này, Bối Bối nhà ta và tiểu Kiều nhà hắn chính là người một nhà, ha ha, ngẫm lại còn thấy rất thú vị."
Nói đến đây Tô Tiểu Xán đã cảm thấy không đúng, sau đó hắn nhìn Hứa Như há hốc mồm, có chút ngây ngốc.
"Ai da, không cẩn thận tiết lộ bí mật rồi…. Tốt thôi, Hứa Như, đúng vậy, Kiều Tiểu Kiều cũng là vợ của Hạ Thiên." Tô Tiểu Xán hơi bất đắc dĩ, "Tại thành phố Giang Hải này, nữ nhân của Hạ Thiên không chỉ có bấy nhiêu đó thôi, sau này nếu ngươi gặp được thì sẽ biết."
"Tiểu Xán, trước đó ngươi nói không sai, việc của Hạ Thiên vượt qua tưởng tượng cực hạn của ta." Hiện tại, Hứa Như xem như chân chính lý giải được lời của Tô Tiểu Xán rồi.
Nàng lắc đầu, tiếp tục nói: "Không nói về Hạ Thiên nữa, chúng ta vẫn nên bàn về hôn lễ đi."
Khi Hứa Như và Tô Tiểu Xán bắt đầu nghiêm túc thảo luận hôn lễ thì Hạ Thiên và Y Tiểu Âm đã trở lại khách sạn, nhưng mới vừa ngồi xuống thì Hạ Thiên lại nhận được cuộc gọi của Tô Bối Bối.
"A lô, Hạ Thiên, tên biến thái chết tiệt kia, ngươi làm gì nhất định phải bắt anh ta kết hôn với cái người tên Hứa Như kia hả?" Điện thoại vừa kết nối thì Tô Bối Bối đã bắt đầu hưng sư vấn tội.
"Bối nha đầu à, anh ngươi lớn lên rất xấu, hắn vẫn luôn không tìm được vợ, ta quan tâm hắn một chút không được sao?" Hạ Thiên cười hì hì nói.
"Ngươi mới xấu! Người như ngươi còn có thể tìm được vợ thì tại sao anh ta lại không tìm thấy được chứ?" Tô Bối Bối hoàn toàn không cho Hạ Thiên chút mặt mũi nào, "Ta hỏi ngươi, ngươi và cái người Hứa Như kia có quan hệ như thế nào? Đừng nói là ngươi muốn cho anh ta làm hiệp sĩ đổ vỏ nha? Nhưng cũng không đúng, phẩm vị của ngươi sẽ không kém như vậy, chắc sẽ chướng mắt Hứa Như."
"Bối nha đầu, vì nể tình câu nói cuối cùng của ngươi, chờ ngươi trở về ta sẽ không đánh ngươi." Hạ Thiên có chút không vui.
"Tại sao ta phải trở về chứ? Ta đã nói bây giờ ta không trở về...... Khoan, chờ đã! Hạ Thiên, cái tên lưu manh đáng chết kia! Đừng nói với ta là đầu óc ngươi bệnh hoạn đến mức vì làm ta về nhà nên bắt anh ta kết hôn với cái người tên Hứa Như đấy nha?" Tô Bối Bối đột nhiên phản ứng lại, dù nàng biết Hạ Thiên thần kinh không bình thường, nhưng loại hành vi thần kỳ này vẫn vượt ra khỏi tưởng tượng của nàng.
Chương 1859. Lại nhìn thấy hết
“Bối nha đầu, não ta rất bình thường.” Hạ Thiên cười hì hì: “Nếu như anh ngươi kết hôn mà ngươi vẫn chưa trở lại, vậy khẳng định là đầu óc ngươi không bình thường.”
“Ngươi, ngươi thế mà thực sự chỉ vì một nguyên nhân như vậy?” Tô Bối Bối tức giận thở hổn hển: “Ngươi cái tên biến thái chết tiệt, đại lưu manh, bệnh tâm thần, ngươi...”
Tô Bối Bối không có tiếp tục mắng được nữa, vì Hạ Thiên đã trực tiếp cúp điện thoại.
“A a a... Người bệnh thần kinh đó lại còn dám chủ động cúp điện thoại của ta, ta sẽ không quay về, sẽ không quay về!” Tô Bối Bối rất tức giận, nhưng, nàng lại phát hiện, cho dù biết rõ đây là kế hoạch của Hạ Thiên, nàng vẫn phải trở về Giang Hải.
Dù sao, anh hai kết hôn, nàng là em gái còn ở bên ngoài chơi, thật sự là không thể nào nói nổi.
Hơn nữa, ban đầu nàng cũng dự định qua một thời gian ngắn nữa sẽ trở về, dù sao cho tới bây giờ nàng vẫn không trốn khỏi được Hạ Thiên.
Nhưng nghĩ tới Hạ Thiên vì thế mà tìm chị dâu cho nàng, Tô Bối Bối thấy rất muốn đánh Hạ Thiên một trận, đúng là người bị bệnh thần kinh!
“A, ta nhất định phải chém chết tên đại lưu manh kia, không để hắn chạm vào ta!” Tô Bối Bối đang thề thốt một mình.
Thành phố Giang Hải, trong phòng khách sạn.
“Vợ Y Y, thời gian không còn sớm, nếu không thì chúng ta ngủ trước đi?” Hạ Thiên nhìn Y Tiểu m, nói rất chân thành.
“Ta trở về phòng của ta, ngươi đi tìm Lam Y Nhân đi.” Y Tiểu Âm hừ nhẹ một tiếng, tiếp theo vào phòng đóng cửa lại.
Không bao lâu, Y Tiểu Âm đã nghe phía bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa, đồng thời không nghe tiếng hô hấp và tim đập của người khác, trong lòng không khỏi thầm mắng, tên khốn kia quả nhiên là một buổi tối không có nữ nhân là không được, thật sự đi tìm Lam Y Nhân.
Y Tiểu Âm ngồi ở trên giường, nhẹ nhàng thở hắt ra, đối với nàng mà nói, Hạ Thiên rời đi, một phần nàng có thể thả lỏng một chút, nhưng ở một mặt khác, trong lòng nàng vẫn có loại cảm giác không thoải mái lắm.
Y Tiểu Âm lắc đầu, hất văng những suy nghĩ kia ra khỏi đầu, nàng tự nói với mình ở trong lòng, vốn nàng không cần phải trông cậy vào nam nhân đó, nàng vẫn cho rằng hắn không thật sự yêu nàng, vì từ đầu đến cuối hắn cũng chỉ quan tâm đến thân thể của nàng mà thôi, không phải sao, bây giờ nàng không thỏa mãn nhu cầu kia của hắn, quả nhiên hắn đã chạy đi.
Một cảm giác uể oải truyền tới, đó là một loại mệt mỏi không thể nói ra được, cơ thể và tâm lý, dường như rất mỏi mệt, mà căn bản đối với nàng không phải cảm thấy mệt trên thân thể.
“Được rồi, tắm một cái.” Y Tiểu Âm đi vào trong phòng tắm, bắt đầu mở nước, chờ trong bồn tắm ngập nước nóng, nàng ngâm toàn bộ thân thể của mình vào.
Y Tiểu Âm trong bồn tắm nằm khoảng chừng nửa tiếng, nàng định buông thả suy nghĩ của mình, không thèm nghĩ đến những thứ ngổn ngang kia nữa, nhưng, cuối cùng nàng phát hiện, bản thân vẫn không làm được.
Thật ra nhiều khi, Y Tiểu Âm cảm thấy có thể mình quá làm khó mình, nàng thậm chí cảm thấy nàng cái gì cũng không cần quan tâm, điều đó nhất định sẽ làm bản thân nhẹ nhõm rất nhiều, nhưng nàng rất nhanh đã biết, nếu như nàng bỏ mặc tất cả mọi chuyện, nàng sẽ có cảm giác tội lỗi, mà cái loại cảm giác kia, sẽ làm nàng càng thêm khó chịu, theo lý thuyết, thật ra nàng vẫn sẽ không thoải mái như cũ.
Đó là bản tính của nàng, nàng không cách nào thay đổi, cho nên, nàng chỉ có thể đối mặt toàn bộ những việc đó.
Từ trong bồn tắm đứng lên, vận chuyển chân khí, nước trên người trong nháy mắt biến mất toàn bộ, nhẹ tay vung lên, khăn tắm bay tới, quấn trên người nàng, sau đó, Y Tiểu Âm đã mở cửa đi ra ngoài.
Y Tiểu Âm trực tiếp đi tới bên cạnh bàn, ngồi xuống, trên bàn có máy tính, nàng bật máy tính lên, bắt đầu tra tìm một vài thứ trên mạng, mặc dù Hạ Thiên nói để cho Bé Ngoan gì đó đang điều tra, nhưng nàng vẫn không thể chậm như vậy, cho nên nàng nghĩ mình cũng nên điều tra thêm tài liệu.
Huống chi, Y Tiểu Âm cảm thấy, có nhiều thứ, chưa chắc Bé Ngoan gì đó tinh tường như nàng, dù sao, nàng là bác sĩ, mà Bé Ngoan kia chắc chắn không phải bác sĩ.
Y Tiểu Âm dùng rất nhiều từ mấu chốt khác nhau bắt đầu tra tìm ở trên mạng, trong đó không ít là thuật ngữ của bác sĩ, nàng định tìm được một vài tài liệu liên quan tới Nghịch Thiên Tám Châm, nhưng tìm kiếm tới một tiếng, vẫn không có thu hoạch gì.
Đột nhiên, Y Tiểu Âm cảm thấy có cái gì đó không đúng, cơ thể đột nhiên căng ra, bỗng nhiên quay người, sau đó, nàng đã nhẹ nhàng thở ra, đồng thời có chút tức giận: “Ngươi trở về từ bao giờ vậy?”
Trong phòng có người, đương nhiên không phải ai khác, chính là Hạ Thiên.
“Vợ Y Y, ta không có đi.” Hạ Thiên ra vẻ vô tội, ánh mắt lại rơi vào trên người Y Tiểu m, có chút không nỡ mà dời mắt, dù sao, bây giờ Y Tiểu Âm chỉ bọc cái khăn tắm, nhìn hết sức gợi cảm mê người.
“Không có khả năng, lúc trước ta nghe rõ, căn bản trong phòng không có người!” Y Tiểu Âm có chút tức giận, nàng luôn cảm thấy Hạ Thiên là vụng trộm trở về, sau đó cố ý nhìn lén nàng.
“Vợ Y Y, do công lực của nàng không đủ, không tin bây giờ nàng nghe thử, nàng có thể nghe được trong phòng có ai không?” Hạ Thiên vẫn cảm thấy mình rất vô tội: “Trước đó nàng ở phòng tắm ngâm trong bồn tắm, sau đó lại tới nơi này dùng máy tính, ta vẫn luôn biết.”
Y Tiểu Âm nhắm mắt lại, phát hiện mình thật sự không nghe được, mà nàng rốt cuộc đã hiểu, Hạ Thiên thật sự không có đi.
Vậy chẳng phải điều đấy có ý nghĩa là, tên khốn này đã nhìn chằm chằm nàng một giờ?
Chương 1860. Leo lên giường
“Vợ Y Y, dáng người của nàng bây giờ thật sự tốt hơn so với lúc trước.” Hạ Thiên rất cao hứng: “Chẳng trách hiện tại nàng càng ngày càng thông minh.”
Y Tiểu Âm hung ác trợn mắt nhìn Hạ Thiên, suy nghĩ của tên khốn này vẫn lộn xộn như vậy, hơn nữa, rõ ràng lúc trước tên khốn đó còn nói nàng kém thông minh, bây giờ lại nói nàng thông minh, đơn giản chính là thần kinh rối loạn!
Nhưng, Y Tiểu Âm lười nói, chỉ là nhanh chóng đứng dậy vào nhà, đóng cửa lại, sau đó bắt đầu thay quần áo, nhưng, đến lúc nàng mặc áo ngủ vào, quay người lại đã trợn tròn mắt.
“Ngươi tiến vào đây khi nào?” Y Tiểu Âm nghiến răng nghiến lợi, thế mà tên khốn đó lại ở trong phòng ngủ nàng!
“Vợ Y Y, ta theo nàng đi vào.” Hạ Thiên vẫn rất vô tội: “Vợ Y Y, thật sự dáng người nàng càng ngày càng tốt.”
“Ngươi đi ra ngoài!” Y Tiểu Âm cảm thấy chính mình sắp điên rồi, rõ ràng vừa mới bị người kia nhìn thấy hết, nàng đã cẩn thận đề phòng hắn như vậy, kết quả vẫn để tên khốn này chiếm được tiện nghi!
“Vợ Y Y, lúc nàng mới thay quần áo không bảo ta ra ngoài, bây giờ tại sao phải ta ra ngoài chứ?” Hạ Thiên có chút buồn bực: “Chẳng lẽ nàng chỉ muốn cho ta xem dáng vẻ không mặc quần áo? A, mặc dù như thế thật sự càng đẹp mắt, nhưng bây giờ nàng nhìn rất đẹp, ta cũng thích nhìn...”
Y Tiểu Âm cảm thấy mình sẽ điên, cho nên nàng lười yêu cầu Hạ Thiên đi ra, dứt khoát đi ra khỏi phòng của mình.
Nhưng thật ra cũng không có bất kỳ thay đổi nào, bởi vì, Hạ Thiên cũng đi theo.
Y Tiểu Âm tiếp tục ngồi ở bên cạnh bàn, bắt đầu ở trên tìm kiếm trên máy tính, đến nỗi Hạ Thiên có tiếp tục nhìn nàng chằm chằm hay không, nàng cũng lười quản.
Không biết từ bao giờ, bầu trời dần sáng lên.
Y Tiểu Âm nhìn chằm chằm máy tính mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rã rời, đứng dậy chuẩn bị đi ngủ, mà nàng nhịn không được quay đầu nhìn Hạ Thiên, lại phát hiện hắn hình như đã ngủ thiếp đi trên ghế sa lon.
Điều đấy làm cho Y Tiểu Âm nhẹ nhàng thở ra, sau đó, nàng nhẹ chân nhẹ tay đi vào phòng ngủ, mà sau khi nàng đóng cửa lại, còn xác định mỗi góc độ trong căn phòng, sau khi nàng phát hiện Hạ Thiên không có trong phòng, hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Bò lên giường, tiến vào chăn mền, Y Tiểu Âm nhắm mắt lại, rất nhanh, nàng đã tiến vào mộng đẹp.
Y Tiểu Âm cảm thấy ngủ rất bình yên, đừng nói thấy ác mộng, thậm chí ngay cả mộng đều không có, mà khi nàng tỉnh lại, đã là buổi sáng ngày hôm sau.
Duỗi lưng một cái, Y Tiểu Âm ngồi dậy từ trên giường, một giây sau lập tức đã phát hiện không đúng, trên giường làm sao lại có người?
Nhìn một cái, ngoại trừ Hạ Thiên, còn có thể là ai?
Dường như theo bản năng nhìn trên người mình, xác nhận mình còn mặc quần áo, Y Tiểu Âm mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó, nàng bắt đầu tức điên lên, tên khốn này tiến vào đây từ bao giờ chứ?
Y Tiểu Âm cắn răng một cái, đá một cái, mà lần này, thế mà đá trúng, trực tiếp đá Hạ Thiên xuống giường.
Sau khi bị đá xuống giường, cuối cùng Hạ Thiên tỉnh lại, hắn đứng lên từ dưới đất, có chút không hiểu: “A, vì sao ta lại nằm ở dưới đất?”
“Ngươi giả bộ gì vậy?” Y Tiểu Âm nổi nóng: “Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại xuất hiện ở trên giường của ta?”
“Vợ Y Y, ta muốn đi ngủ, cho nên nằm ở trên giường.” Hạ Thiên ra vẻ vô tội.
“Ngươi!” Y Tiểu Âm rất tức giận, lại không biết nên nói cái gì.
“Vợ Y Y, nàng tức giận như vậy, là vì đói bụng sao?” Hạ Thiên buồn bực: “Ừm, nàng chờ một chút, ta đi mua bữa sáng cho nàng.”
Hạ Thiên nói đi là đi, làm cho Y Tiểu Âm tức giận mà không tìm được người, nàng sau đó phát hiện, đúng là nàng đói bụng.
Mấy phút sau, Hạ Thiên mang bữa sáng trở về, mà Y Tiểu Âm cũng lười giận, chắc tối hôm qua tên khốn kia không thật sự sàm sỡ nàng.
“Thực sự là gặp quỷ, tiếp tục như vậy nhất định sẽ xảy ra chuyện.” Trong lòng của Y Tiểu Âm biết tiếp tục như vậy không phải biện pháp, nhưng vấn đề là, nàng lựa chọn làm như thế, thì không cách nào thay đổi tình hình bây giờ.
Y Tiểu Âm bắt đầu yên tâm ăn điểm tâm, hơn nữa còn ở một chỗ với Hạ Thiên, thậm chí Hạ Thiên đưa một cái bánh bao hấp đến bên miệng nàng, nàng cũng ngoan ngoãn ăn vào, không thể không nói, tình huống hiện tại của nàng và Hạ Thiên, trong mắt người ngoài, chắc chắn thì sẽ không nghi ngờ bọn họ có quan hệ tình nhân hoặc quan hệ vợ chồng.
Mà điều kia là điều khiến Y Tiểu Âm không biết nên làm sao nhất, bởi vì mặc kệ nàng thừa nhận cũng được, phủ nhận cũng được, trên thế giới này, Hạ Thiên là nam nhân có quan hệ thân mật nhất với nàng, bây giờ điều duy nhất nàng có thể làm chính là duy trì khoảng cách nhất định với hắn.
Đột nhiên, Y Tiểu Âm phát hiện, thật ra nàng vẫn có chút chờ mong Tô Bối Bối trở về, bởi vì bây giờ dường như Hạ Thiên rất quan tâm đến Tô Bối Bối kia, chờ nàng ấy trở về, nói không chừng Hạ Thiên sẽ không quấn nàng như thế nữa.
Đúng lúc này, điện thoại của Hạ Thiên kêu lên, sau đó, Y Tiểu Âm đã nghe được giọng nói hưng phấn của Hạ Thiên: “Bối nha đầu, ngươi trở về rồi sao? Còn chưa có trở về? Cái gì? Ngươi nói ai xảy ra chuyện?”
Hạ Thiên nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó bế Y Tiểu Âm lên, rồi hắn ôm Y Tiểu Âm nhảy ra ngoài từ trong cửa sổ.
Chương 1861. Tô Tiểu Xán gặp nạn
Lần này, Y Tiểu Âm không mắng Hạ Thiên, cũng không giãy dụa, bởi vì nàng thực sự đã nghe được những gì Tô Bối Bối nói quan điện thoại, đó là Tô Tiểu Xán xảy ra chuyện.
Tô Tiểu Xán bị tai nạn ô tô, tối qua hắn ở nhà Hứa Như, sáng nay hắn rời đi trở về nhà họ Tô, trên đường về nhà thì bị xe của ai đó tông phải, mà Tô Tiểu Xán cũng được cho là bị thương nặng, hiện đang ở bệnh viện.
Tô Bối Bối vừa nhận được tin đã gọi điện cho Hạ Thiên, hiện tại, nàng đang vội vàng về nhà, về phần Hạ Thiên, đương nhiên bây giờ hắn đã đến bệnh viện rồi.
Nhắc mới nhớ, thật trùng hợp, Tô Tiểu Xán được đưa đến bệnh viện Y Nhân Các, vì bệnh viện kia cũng là bệnh viện gần nhất với nơi xảy ra tai nạn xe của Tô Tiểu Xán, khi Hạ Thiên và Y Tiểu Âm cùng nhau xuất hiện trong phòng cấp cứu, các bác sĩ và y tá đều không khỏi bàng hoàng.
Không chỉ vì bất ngờ nhìn thấy viện trưởng xuất hiện, mà còn vì vị viện trưởng xinh đẹp như tiên nữ của họ đang bị một nam nhân đặt xuống từ vòng tay của mình.
“Các ngươi đi ra ngoài trước đi, ta sẽ làm thay.” Giọng nói bình tĩnh của Y Tiểu Âm vang lên, nhưng cũng có giọng điệu ra lệnh, các bác sĩ và y tá trong phòng cấp cứu nghe thấy lời kia, lập tức không do dự, nhanh chóng rời đi.
Lúc họ rời khỏi phòng cấp cứu, nhiều người vẫn ngoái lại nhìn, nhưng họ càng ngạc nhiên hơn khi phát hiện vị viện trưởng xinh đẹp của họ bây giờ đang đứng ngoài quan sát, người thực sự tiếp nhận công việc của họ chính là nam nhân kia.
“Chẳng lẽ…” Vài bác sĩ thì thầm với bản thân, với tư cách là nhân viên của bệnh viện Y Nhân Các, họ thực sự biết có vài tin đồn bên trong bệnh viện, hồi đó bệnh viện Y Nhân Các có thể trực tiếp đăng ký cho thần y Hạ Thiên chữa trị, tuy rằng hiện tại đã bị huỷ bỏ nhưng vài người vẫn biết được đôi điều về mối quan hệ giữa Y Tiểu Âm và Hạ Thiên.
Tất nhiên bên ngoài không ai dám nói gì, nhưng nghĩ trong lòng thì không sao.
Hạ Thiên nhanh chóng ghim kim lên người Tô Tiểu Xán, Tô Tiểu Xán bị thương rất nặng, nói đơn giản là nếu Hạ Thiên không xuất hiện, cho dù Y Tiểu Âm tới đây cũng không cứu được Tô Tiểu Xán.
May mà Hạ Thiên có Nghịch Thiên Bát Châm, như người ta nói nhất châm sinh, nhị châm tử, tam châm thịt cốt, tình hình hiện tại Nghịch Thiên Đệ Nhất Châm không thể cứu được Tô Tiểu Xán, nhưng thật ra, cần phải dùng Nghịch Thiên Đệ Nhị Châm và Nghịch Thiên Đệ Tam Châm cùng nhau mới có thể khiến Tô Tiểu Xán hồi phục.
Hạ Thiên không chút dè dặt về chuyện kia, thi triển liên tục Nghịch Thiên Đệ Nhị Châm và Nghịch Thiên Đệ Tam Châm, không chỉ chữa trị các cơ quan nội tạng đã bị hư hại của Tô Tiểu Xán mà còn giúp cơ thể gần như hỏng một nửa của hắn trở lại bình thường, nếu không phải Y Tiểu Âm đang nhìn mà là những người bình thường khác, nhìn thấy cảnh kia chỉ e đã cảm thấy mình gặp quỷ.
Bên ngoài vang lên một tiếng ồn ào, vào lúc này, Hạ Thiên cũng thu châm lại, sau đó bước ra khỏi phòng cấp cứu, Y Tiểu Âm cũng đi theo phía sau.
Một đám người vội vàng chạy tới, người dẫn đầu còn có chút quen thuộc, sau đó người kia nhìn thoáng qua đã nhận ra Hạ Thiên.
“Hạ Thiên?” Người đó sửng sốt trong giây lát, sau đó vui mừng khôn xiết: “Ngươi đến rồi? Vậy anh cả không sao chứ?”
“Ngươi đang nói nhảm à?” Hạ Thiên uể oải nói: “Hắn đang chợp mắt một chút, sẽ sớm dậy thôi.”
Hạ Thiên nhìn người đó, hơi bối rối: “Ngươi là ai?”
Người kia hơi trầm mặt, rồi cuối cùng nói ra tên mình: “Ta là Tô Tuấn Phong.”
“Ồ, là ngươi à, mới lâu không gặp, sao ngươi trông già như vậy?” Hạ Thiên nhớ ra.
Tô Tuấn Phong suýt nữa đã bị lời của Hạ Thiên làm tức chết, già đi là sao? Hắn cũng chỉ ngoài ba mươi tuổi thôi.
Còn nữa, mới ít lâu không gặp cái gì, đã hơn mười năm rồi đấy?
“Tiểu Xán, Tiểu Xán đang ở đâu? Bác sĩ… à, Hạ thần y, Y Tiên tiểu thư, hai người cũng ở đây…” Một giọng nói hoảng sợ khác truyền đến, không ai khác chính là Hứa Như.
Rõ ràng là Hứa Như cũng nhận được tin sau đó chạy tới đây.
“Hứa tiểu thư, đừng lo lắng, Tô Tiểu Xán không sao đâu.” Y Tiểu Âm an ủi Hứa Như.
“Vậy, hai người các ngươi chơi cả đêm qua phải không? Nhưng chơi cả đêm như vậy thì thôi đi, sao các ngươi không chơi thứ khác, uống rượu cả đêm thế kia à?” Hạ Thiên nhìn Hứa Như uể oải hỏi.
“Uống rượu?” Hứa Như giật mình: “Hạ thần y, chúng ta không uống rượu, ta và Tiểu Xán thảo luận về đám cưới suốt đêm, chúng ta uống vài tách cà phê, nhưng chúng ta tuyệt đối không uống rượu.”
“Ừ, ngươi thực sự không uống rượu.” Bây giờ, Hạ Thiên gật đầu: “Vậy có chút kỳ lạ, ta vừa phát hiện Tô Tiểu Xán có rất nhiều rượu trong người, chắc là uống rất nhiều rượu.”
Ngẫm nghĩ, Hạ Thiên nhìn Hứa Như, lại hỏi: “Hừm, Tô Tiểu Xán rời khỏi nhà ngươi từ khi nào?”
“Lúc gần bảy giờ.” Hứa Như đáp.
“Bây giờ là 8 giờ rưỡi, vụ tai nạn xe hơi chắc là xảy ra cách đây chưa đầy nửa tiếng, vẫn còn một tiếng ở giữa, chà, có vẻ như không ổn.” Hạ Thiên lẩm bẩm rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Bé Ngoan.
Chương 1862. Bị người ám hại
Là một tên mù đường, thật ra Hạ Thiên cũng không rõ từ nhà Hứa Như đến địa điểm xảy ra tai nạn mất bao lâu, hắn căn bản thấy chắc chắn không cần một tiếng đồng hồ, vậy câu hỏi đặt ra là Tô Tiểu Xán đã làm gì ở khoảng thời gian đó?
“Ta, ta bị sao vậy?” Hiện tại, một giọng nói hơi mơ hồ truyền đến, sau đó mọi người nhìn thấy Tô Tiểu Xán vẫn đang mặc áo phẫu thuật đứng ở cửa phòng cứu hộ, có chút mê mang.
“Tiểu Xán!” Hứa Như vội vàng chạy tới: “Ngươi, ngươi không sao chứ? Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?”
“Không sao đâu, ta cảm thấy khá ổn, đây, đây là bệnh viện? Phòng cấp cứu? Với lại sao các ngươi đều ở đây… ta, đợi đã, ta nhớ ra rồi…” Tô Tiểu Xán bắt đầu nhớ lại: “Ta, ta dường như gặp tai nạn xe?”
“Anh, ngươi bị tai nạn rất nghiêm trọng lắm, may mà Hạ Thiên qua đây, nếu không…” Tô Tuấn Phong thì thào.
“Hạ Thiên, ngươi lại cứu mạng ta một lần nữa rồi?” Tô Tiểu Xán cười khổ nhìn Hạ Thiên: “Ta thật may mắn.”
Theo lý mà nói, tai nạn xe cộ nghiêm trọng như vậy không phải là may mắn, nhưng bây giờ Tô Tiểu Xán nói ra lời này, ai cũng không cho là sai, dù sao nếu không phải may mắn, có lẽ hắn đã chết rồi.
“Tiểu Xán, sau khi ngươi rời khỏi nhà ta, ngươi còn đi nơi khác sao? Hạ Thiên nói ngươi đã uống rất nhiều rượu, có, có phải ngươi có chuyện gì cần lo lắng không?” Hiện giờ, Hứa Như không nhịn được mà hỏi.
Nàng muốn hỏi cũng không có gì lạ, Tô Tiểu Xán thảo luận với nàng chuyện hôn lễ suốt một đêm, đều đã thảo luận xong xuôi cả, sau đó hắn chạy đi uống rượu, còn uống đến say xỉn rồi bị tai nạn ô tô, có vẻ như Tô Tiểu Xán thật sự không muốn cưới nàng.
“Uống rượu?” Tô Tiểu Xán bối rối: “Không, ta không uống rượu, sau khi rời khỏi nhà ngươi, ta chuẩn bị về nhà, ta vừa lái xe được vài phút thì cảm thấy rất buồn ngủ, cho nên ta đậu xe bên đường, sau đó ngủ một giấc, khi tỉnh dậy ta tiếp tục lái xe về nhà thì bất ngờ xảy ra tai nạn ô tô.”
Thấy Hứa Như vẫn có vẻ hoài nghi, Tô Tiểu Xán lại nhanh chóng nói: “Hứa Như, ngươi nghĩ xem, dù ta thực sự uống rượu, sao ta vẫn có thể lái xe chứ? Ta thực sự không uống rượu, ta chỉ chợp mắt một lúc.”
“Chà, ngươi có thực sự ngủ không?” Lúc này, Hạ Thiên nhận được tin nhắn từ Bé Ngoan: “Nhưng trong khi ngươi ngủ, ngươi vẫn uống rượu.”
Ngừng một hồi, Hạ Thiên lại bổ sung: “Ầy, phải nói rằng là đã uống rượu, ừm, vẫn không đúng lắm.”
“Ngươi có thể nói rõ hơn được không?” Y Tiểu Âm không nhịn được hỏi.
“Ôi, vợ Y Y, chuyện đó nàng không thể trách ta, là do Bé Ngoan không nói rõ.” Hạ Thiên trông rất vô tội: “Nói tóm lại, Tô Tiểu Xán có cồn trong người, nhưng không phải uống vào mà là có người tiêm vào người, bởi vì trước đó vì vụ tai nạn xe kia, hắn đã bị thương rất nhiều, nên ta không để ý dấu vết mũi tiêm.”
Mọi người ngẩn ngơ một lúc, bị tiêm vào, chẳng, chẳng phải có nghĩa là…
“Ừ, nói cách khác, vụ tai nạn xe của ngươi không phải ngẫu nhiên mà có người muốn giết ngươi.” Hạ Thiên nhìn Tô Tiểu Xán, uể oải nói: “Còn về chuyện ai định giết ngươi thì bây giờ ta không biết, tuy camera giám sát quay được người đó, nhưng tên kia che kín cả người, nhìn không ra hắn trông như thế nào cả.”
Một đám người vừa nghe thì trợn mắt hốc mồm, mới một lúc mà người này đã xem được giám sát rồi sao?
“Chà, có vẻ như không có chuyện của ta.” Hạ Thiên lẩm bẩm: “Sao Bối nha đầu vẫn chưa đến thế?”
Đang nói chuyện thì mọi người nghe thấy một giọng nói truyền đến: “Tránh ra… hả? Anh cả, sao nhìn anh khoẻ mạnh thế, không giống như sắp chết chút nào?”
Tất cả mọi người đều không nói nên lời, cho dù chuyện thành như thế thì nói như vậy cũng có chút kỳ quái.
Mọi người cũng nhìn thấy người tới, nam nhân nhìn căn bản sẽ phát ngốc, còn nữ nhân lại có chút ghen tị, đối với Y Tiểu m, nàng lập tức hiểu được tại sao Hạ Thiên không bao giờ quên được Tô Bối Bối.
Tô Bối Bối này, bộ dáng bây giờ thực sự có chút muốn làm người ta ngồi tù mười lăm năm, không phải nóng bỏng kiểu bình thường, thân hình nàng ấy rất đẹp, bản thân nàng còn cảm thấy có vài phần không bằng Tô Bối Bối.
“Bối nha đầu, sao bây giờ ngươi mới về?” Hiện tại, Hạ Thiên cũng nói: “Ngươi có biết nếu ta không đến nhanh, với tốc độ quay về của ngươi thì ngươi đã không được nhìn thấy anh của mình lần cuối rồi.”
Một đám người lại không nói nên lời, còn có người nói chuyện như thế sao?
“Hừ, nếu ta không được gặp anh cả của ta lần cuối, thì đây là lần cuối cùng ta gặp ngươi.” Tô Bối Bối trừng mắt với Hạ Thiên: “Nếu chút chuyện như vậy ngươi cũng không thể làm được, thì đừng nhận mình là thần y nữa.”
“Bối nha đầu, ngươi như vậy là sai rồi, ngộ nhỡ anh của ngươi trực tiếp chết đi thì ta không cứu được.” Hạ Thiên lườm Tô Bối Bối, có chút không vui.
“Ta không quan tâm, dù sao cũng là lỗi của ngươi.” Dáng vẻ của Tô Bối Bối bây giờ là không nói đạo lý: “Dù sao ta chính là vô lý đấy, ngươi có thể làm gì ta… a, tên biến thái, ngươi lại đánh ta!”
Tô Bối Bối giương nanh múa vuốt, rõ ràng là muốn đánh nhau với Hạ Thiên, nhưng xem ra không đánh được vì đã bị Hạ Thiên ôm lấy rồi.
Chương 1863. Quản nam nhân của ngươi đi
“Này, tên biến thái chết tiệt, thả ta ra!” Tô Bối Bối có chút tức giận.
“Bối nha đầu, dạo này ngươi hay chạy đi tập thể dục sao? Thân hình lại thay đổi tốt hơn rồi.” Hạ Thiên cười hì hì hỏi.
Tô Bối Bối rất muốn quay đầu lườm Hạ Thiên một cái, nhưng nàng lại cảm thấy thật ra lời đó cũng không sai, mấy ngày qua nàng bay khắp nơi, hình như cũng có thể coi là tập thể dục, dù sao thì đó cũng là một loại vận động.
Còn chuyện thân hình nàng thay đổi, ừm, thật ra chính nàng cũng tự mình cảm nhận được, lần này tuy thân hình của nàng thay đổi không quá rõ ràng nhưng lại càng hoàn mỹ hơn, vấn đề duy nhất chính là tên đại háo sắc Hạ Thiên kia, thậm chí ngay cả thay đổi như thế cũng có thể nhìn ra được.
Phải biết rằng, chính là lúc đang tắm nàng mới có thể cảm nhận được những thay đổi của cơ thể mình.
Rất rõ ràng, bây giờ Hạ Thiên sẽ không để cho Tô Bối Bối đi, thật vất vả Bối nha đầu đó mới trở về, trước tiên hắn phải ôm một lát đã.
Chà, ôm rất thoải mái, hắn rất thích.
“Y Tiểu m, quản chồng ngươi một chút đi, đừng để hắn mất lịch sự với ta!” Tô Bối Bối la lên một câu.
“Tô đại tiểu thư, chính ngươi tự quản lý nam nhân của mình đi, đừng đến tìm ta.” Y Tiểu Âm thản nhiên nói.
Hầu hết những người vây xem đều bối rối, vì vậy có một câu hỏi được đặt ra là, rốt cuộc nam nhân này là ai?
Mà phần lớn những nam nhân có mặt ở đây đều đang hâm mộ và ghen tị, tên khốn kia thật là may mắn, hai đại mỹ nhân có khuôn mặt như tiên nữ, thân hình đều giống như yêu nữ, hình như đều thuộc về tên đó?
Ừm, nói tóm lại, những nam nhân có mặt bây giờ, e rằng ngoại trừ hai anh em nhà họ Tô ra thì những người khác đều hy vọng mình có thể thay thế vị trí của Hạ Thiên, sau đó sẽ ôm vị Tô đại tiểu thư xinh đẹp và gợi cảm này vào trong ngực.
“Hừ, tên biến thái này không phải là nam nhân của ta, ta cũng không để hắn được như ý đâu.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng: “Này, ngươi ôm cũng ôm rồi, thả ta ra đi.”
“Ôm rất thoải mái, tại sao ngươi lại muốn ta buông ra chứ?” Hạ Thiên không hiểu.
“Bởi vì Y Tiên nhà ngươi sẽ ăn giấm.” Tô Bối Bối tức giận nói.
“Thật sao?” Hạ Thiên có chút nghi ngờ, sau đó hắn nhìn về phía Y Tiểu m: “Vợ Y Y, nàng ghen sao?”
“Ở đây không có chuyện của ta, ta đi về trước đây.” Y Tiểu Âm dứt khoát xoay người rời đi.
“Này, Y Tiểu m, ngươi chờ một chút, nếu như ngươi muốn đi thì hãy đưa nam nhân của ngươi đi đi…” Tô Bối Bối vội vàng hét lên một câu, nhưng nàng còn chưa kịp nói dứt lời Y Tiểu Âm đã biến mất rồi.
“Không sao đâu, Bối nha đầu, đợi lát nữa chúng ta cùng nhau đi tìm nàng ấy là được rồi.” Dáng vẻ của Hạ Thiên như đang an ủi Tô Bối Bối.
“Ta không muốn đi tìm nàng ấy với ngươi.” Tô Bối Bối khẽ hừ một tiếng.
“Được rồi, ta nói này Bối Bối, ngươi cũng đừng có diễn ân ái với Hạ Thiên nữa. Ở đây nhiều người như vậy, hay chúng ta về nhà trước đi.” Cuối cùng thì Tô Tiểu Xán nhịn không được mở miệng nói chuyện.
“Anh cả, ngươi có tin là ta sẽ đánh ngươi hay không? Ta mới không thèm diễn ân ái với tên biến thái đó đâu.” Tô Bối Bối không vui, nhưng lần này nàng lại rất nhanh chóng chuyển sang chuyện khác: “Ai, anh cả, tối hôm qua ngươi nói muốn kết hôn thì hôm nay xảy ra tai nạn xe cộ. Ta không nghĩ đó là điềm lành đâu, hay ngươi đừng nên kết hôn nữa.”
“Bối nha đầu, ngươi như vậy là không đúng rồi. Anh cả của ngươi rất vất vả mới tìm được một cô vợ. Sao ngươi có thể bảo hắn không kết hôn chứ?” Hạ Thiên mở miệng nói.
“Ngươi, cái tên bệnh thần kinh câm miệng cho ta, bởi vì để cho ta trở về với ngươi mà đi thúc giục anh ta kết hôn. Ta đã lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên ta gặp một bệnh tên thần kinh như ngươi vậy...” Tô Bối Bối nghĩ tới chuyện đấy thì lại nổi nóng, hắn là ai cơ chứ, lại còn có hành vi thần kỳ như vậy.
Tuy nhiên, lời nói của Tô Bối Bối đã bị Hạ Thiên cắt ngang: “Bối nha đầu, đây không phải là lần đầu tiên ngươi gặp ta nha, chúng ta đã gặp nhau từ mười năm trước rồi.”
“Được lắm, có phải là từ mười mấy năm trước cái tên biến thái ngươi đã đánh chủ ý lên ta rồi không?” Tô Bối Bối thở phì phò nói.
“Bối nha đầu, lời kia của ngươi phải nói ngược lại. Rõ ràng là ngươi vẫn luôn muốn làm vợ của ta, chỉ là ta không đồng ý mà thôi.” Hạ Thiên vẫn giữ vững cái quan điểm kia.
“Ta…” Tô Bối Bối tức điên lên, nhưng nàng rất nhanh đã tỉnh táo trở lại: “Ta không tranh cãi với ngươi nữa, tóm lại là ngươi thả ta ra.”
“Anh cả, hay chúng ta về nhà trước đi.” Hiện tại, Tô Tuấn Phong mới nói với Tô Tiểu Xán.
“Được, chúng ta đi về trước rồi lại nói.” Tô Tiểu Xán gật đầu, sau đó quay đầu nhìn về phía Hứa Như: “A Như, ngươi cũng về nhà với ta trước đi.”
“Tiểu Xán, Na Na vẫn đang ở nhà, mặc dù ngươi đã tìm người giúp ta chăm sóc nàng ấy nhưng ta vẫn không yên tâm, ta vẫn nên đi về trước đây.” Hứa Như hơi do dự một chút rồi nói.
Thật ra, Hứa Như cũng đã nhận ra nhà họ Tô không có chào đón mình, cho dù là Tô Tuấn Phong đã xuất hiện trước đó hay Tô Bối Bối vừa mới xuất hiện, đến tận bây giờ bọn hắn vẫn đều chưa từng bắt chuyện với nàng.
Chương 1864. Sau này đừng chạy khắp nơi nữa
“Đừng, Hứa Như, ta cảm thấy tình hình bây giờ không ổn lắm. Từ hôm qua đến hôm nay, người bên cạnh chúng ta đã xảy ra vài chuyện. Ta không nghĩ những chuyện đó đều là sự trùng hợp.” Tô Tiểu Xán lắc đầu: “Như vậy đi, trước tiên ta sẽ đi về nhà với ngươi, đưa Na Na đi theo, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau về nhà họ Tô. Ở nhà họ Tô, chúng ta sẽ an toàn hơn.”
“Bối nha đầu, chị dâu tương lai của ngươi hình như đang không được an toàn, ngươi phải bảo vệ nàng ấy một chút.” Lúc này, Hạ Thiên mở miệng nói.
“Này, không phải là ngươi sợ ta chạy trốn sao? Tại sao ngươi lại muốn ta làm vệ sĩ của người khác?” Tô Bối Bối rất không vui. Tô đại tiểu thư nàng sẽ không lưu lạc đến tình cảnh làm vệ sĩ cho người khác đâu.
“Ừ, ta biết là ngươi thích ở bên cạnh ta hơn.” Hạ Thiên cười hì hì.
“Thôi quên đi, ta vẫn nên đi làm vệ sĩ cho nàng ấy thì hơn.” Tô Bối Bối lập tức thay đổi chủ ý.
“Vậy không được, ngươi là vợ của ta, sao ta có thể để cho ngươi đi làm vệ sĩ cho người khác được?” Hạ Thiên nói rất chân thành: “Thế này thì mất thân phận của ta.”
Tô Bối Bối lại lần nữa im lặng, nam nhân kia không phải là tâm thần phân liệt bình thường. Vừa rồi hắn còn mới nói để nàng đi làm vệ sĩ, bây giờ hắn lại nói không đồng ý!
“Khi nào thì chị họ ta trở về đây, bệnh tâm thần của ngươi càng ngày càng nghiêm trọng rồi.” Tô Bối Bối bắt đầu nhớ tới Diệp Mộng Oánh.
Tô Tiểu Xán và Tô Tuấn Phong ở một bên thực sự càng không nói nên lời, nhưng thật ra trong lòng bọn hắn cũng đều có một cảm giác, đó chính là, người có thể trị em gái nhỏ nhà bọn hắn, thật đúng là chỉ có mỗi Hạ Thiên.
“Cái kia, Bối Bối, chúng ta đi trước đây.” Tô Tiểu Xán lại mở miệng nói, lần này hắn mặc kệ Tô Bối Bối có đồng ý hay không, hắn trực tiếp đi ra ngoài.
Một đám người rất nhanh đã rời đi, Tô Tuấn Phong lại một lần nữa tự mình làm tài xế, một vệ sĩ ngồi ở ghế phụ, mà ở ghế sau xe thì ngồi hai nam hai nữ.
Ba vị trí, bốn người ngồi.
À, Tô Bối Bối ngồi ở trên đùi Hạ Thiên, rõ ràng đây thực sự không phải là do nàng chủ động.
“Cái kia, chị dâu, ngươi có con gái phải không?” Bây giờ, Tô Bối Bối mới nói chuyện phiếm với Hứa Như.
“Đúng vậy, mười tuổi.” Hứa Như gật đầu.
“Con gái của ngươi có xinh đẹp không?” Tô Bối Bối lại nghiêm túc hỏi.
“Na Na rất xinh đẹp.” Tất nhiên là Hứa Như cảm thấy con gái của mình xinh đẹp.
“Vậy thì ngươi phải đề phòng tên háo sắc Hạ Thiên này một chút, ta nói cho ngươi biết, có thể là hắn sẽ coi trọng con gái của ngươi… A, lưu manh, ngươi làm gì vậy?” Tô Bối Bối còn chưa dứt lời, nhưng một tiếng thét xấu hổ đã vang lên, nguyên nhân rất đơn giản, nàng bị vô lễ.
Trong một không gian nhỏ như vậy, nàng lại vẫn luôn ngồi trên đùi của Hạ Thiên, nên hắn sẽ có một vạn cách để phi lễ với nàng.
“Vợ không nghe lời, cần dạy dỗ một chút.” Hạ Thiên cười hì hì nói.
“Ta không phải là vợ của ngươi!” Tô Bối Bối tức giận nói: “Hiện tại ta vẫn chưa đồng ý làm vợ ngươi đâu!”
“Trước kia ngươi đã muốn làm vợ ta, rồi bây giờ ta đồng ý. Cho nên hiện giờ ngươi chính là vợ của ta.” Suy nghĩ của Hạ Thiên rất rõ ràng.
“Hừ, ta không tranh cãi với ngươi nữa, ngược lại ngươi cũng đừng có nghĩ là ta sẽ thèm muốn cái tên biến thái ngươi, ta sẽ không để cho ngươi chiếm tiện nghi của ta đâu.” Tô Bối Bối khẽ hừ một tiếng, nhưng hình như nàng đã quên rằng bây giờ nàng đang bị Hạ Thiên chiếm tiện nghi.
Ừm, có lẽ dưới cái nhìn của nàng thì chuyện đó không tính là chiếm tiện nghi, dù sao nàng vẫn thường xuyên bị Hạ Thiên ôm ôm ấp ấp.
“Bối Bối, lúc trước ngươi chạy đi đâu vậy?” Hiện tại, Tô Tiểu Xán mới mở miệng hỏi, hắn quyết định thay đổi chủ đề một chút: “Nghe nói ngươi đã giao chức tổng giám đốc tập đoàn Thần Y cho người khác, làm như vậy có phải là không được tốt lắm không?”
“Có cái gì mà không tốt, dù sao thì tập đoàn Thần Y là của tên biến thái Hạ Thiên này, tổng giám đốc hiện tại cũng là vợ của hắn. Ta sẽ không ngốc giống như chị họ, bị hắn chiếm tiện nghi cũng coi như thôi đi, lại còn giúp hắn kiếm tiền nuôi nữ nhân.” Tô Bối Bối khẽ hừ một tiếng.
“Lam Y Nhân kia cũng là…” Tô Tiểu Xán ngẩn người, sau đó hắn quyết định không hỏi nữa, chuyện đó còn cần phải hỏi sao?
Hiện giờ, Hứa Như chỉ có một cảm giác, cuộc sống cá nhân của vị Hạ thần y kia thật sự rất loạn.
“Này, tên háo sắc, trước đây ngươi để cho Y Tiểu Âm nói với ta những chuyện kia, không phải vì lừa ta trở về chứ?” Lúc này, Tô Bối Bối mới hỏi.
“Bối nha đầu, những chuyện đó đều là thật, cho nên sau này ngươi đừng chạy khắp nơi nữa, không an toàn.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Ở cùng một chỗ với ngươi mới không an toàn.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng: “Trước đó anh cả ta còn rất tốt, bây giờ, người vừa xuất hiện, anh hai của ta lại xảy ra chuyện ngay. Không biết có phải bị người liên lụy hay không đây này, kẻ thù của ngươi đếm không có xuể.”
“Ồ, chuyện kia cũng có thể.” Hạ Thiên không có phản bác lời đó, hắn cảm thấy cũng có thể tồn tại khả năng này, dù sao thì ngày hôm qua hắn mới gặp Tô Tiểu Xán, ngày hôm nay Tô Tiểu Xán suýt nữa thì chết, cũng thật là quá trùng hợp rồi.
“Nếu ngươi biết có khả năng này, tại sao ngươi không tránh xa anh ta ra một chút?” Tô Bối Bối tức giận nói: “Không được, ngươi nên tránh xa ta một chút, nếu không sau này kẻ thù của ngươi cũng sẽ tới tìm ta gây phiền phức, cũng sẽ gián tiếp gây rắc rồi cho anh hai ta, tóm lại ngươi chính là người chuyên gây họa.”
“Bối nha đầu, ta sẽ cách thật xa anh trai của ngươi. Chỉ cần ngươi đi theo ta, ta sẽ không cần gặp anh hai của ngươi nữa đâu.” Hạ Thiên lười biếng nói.
Tô Tiểu Xán dở khóc dở cười, tên này nói chuyện thật đúng là trực tiếp.
“Hạ Thiên, một khi chuyện giữa ngươi và Bối Bối truyền ra ngoài, cho dù Bối Bối có đi theo ngươi thì những người muốn gây phiền phức cho ngươi vẫn sẽ như cũ tìm đến nhà họ Tô chúng ta thôi.” Bây giờ, người đang lái xe về phía trước, Tô Tuấn Phong nhịn không được nói: “Bối Bối, ngươi đừng nghĩ đến việc để cho Hạ Thiên rời đi, chuyện đã như thế vậy rồi, chúng ta vẫn nên nghĩ cách tìm ra kẻ đã hại anh cả, như vậy vấn đề mới có thể thật sự được giải quyết được.”
“Ừm? Bối nha đầu, anh hai của ngươi đã trở nên thông minh hơn rồi.” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên: “Cuối cùng thì hắn cũng không ngốc như trước nữa.”
“Ngươi mới ngốc ý.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng, nàng còn đang định nói điều gì đó thì trong xe chợt vang lên tiếng chuông điện thoại của ai đó.
Chương 1865. Cuộc điện thoại kì lạ
Đó là điện thoại của Hứa Như.
Hứa Như cầm điện thoại di động lên nhận điện thoại: “Xin chào, ta là Hứa Như, ai vậy?”
“Hứa tiểu thư, nghe nói ngươi muốn kết hôn. Ta nghĩ ta nên chúc mừng ngươi một chút.” Ở đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói có phần máy móc.
Hạ Thiên chớp chớp mắt, hắn lập tức lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Bé Ngoan.
Tô Bối Bối định mở miệng nói chuyện nhưng đột nhiên bị Hạ Thiên che miệng lại, sau đó Hạ Thiên nới lỏng ra, mà bây giờ Tô Bối Bối đã hiểu được ý của Hạ Thiên, nàng không nói gì nữa.
“Xin hỏi, ngươi là ai?” Hứa Như nhịn không được hỏi.
“Hứa tiểu thư, đừng hỏi ta là ai, ta chỉ muốn hỏi ngươi, có phải buổi sáng hôm nay ngươi đã gọi điện cho chồng chưa cưới của mình không?” Giọng nói máy móc hỏi ngược lại: “Nếu như ngươi đã gọi điện thoại, có lẽ ngươi đã biết hắn vừa xảy ra một tai nạn nhỏ, ừm, bây giờ, có thể ngươi đang ở bệnh viện nhỉ?”
“Ngươi có ý gì?” Trong giọng nói của Hứa Như ẩn chứa chút tức giận.
“À, Hứa tiểu thư, thật ra hôm qua con gái của ngươi còn suýt bị bắt cóc nữa đúng không?” Giọng nói máy móc kia lại hỏi.
“Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi muốn làm cái gì?” Hứa Như bất giác có chút căng thẳng.
“Hứa tiểu thư, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, thật ra, những chuyện kia không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.” Giọng nói máy móc đó không chút hoang mang nói: “Chuyện xảy ra với con gái ngươi ngày hôm qua và chuyện xảy ra hôm nay với chồng chưa cưới của ngươi, đó đều là một lời cảnh cáo cho ngươi mà thôi. Ta không chắc liệu chồng chưa cưới của ngươi còn sống hay không, nhưng ta có thể chắc chắn một điều.”
“Ngươi, ngươi muốn làm cái gì?” Giọng nói của Hứa Như bắt đầu run lên.
“Điều ta có thể chắc chắn là nếu như ngươi không làm những gì ta nói, như vậy, lần tiếp theo, con gái ngươi sẽ là người xảy ra tai nạn, hơn nữa ta có thể đảm bảo rằng con gái của ngươi nhất định sẽ không sống nổi.”
“Ngươi, ngươi muốn ta làm gì?” Sắc mắt Hứa Như tái nhợt đứng lên, nàng vô thức nhìn mọi người hai bên, nhưng lại phát hiện hình như không có ai để ý đến phản ứng của nàng.
“Thật ra, yêu cầu của ta rất đơn giản. Ta cần ngươi vẽ một bức tranh, một bức sẽ lấy ra bán đấu giá công khai, giống như những bức tranh cơ thể người mà ngươi đã vẽ trước đây.” Giọng nói máy móc trực tiếp đưa ra yêu cầu: “Sự khác biệt duy nhất là, lần này người ngươi vẽ sẽ không xuất hiện ở trước mặt ngươi. Ta sẽ nói cho ngươi biết một cái tên, mà ngươi chắc chắn sẽ biết nàng, cũng chắc chắc biết dung mạo của nàng trông như thế nào. Còn về dáng người cụ thể ra sao, vậy thì ngươi cần phải tự tưởng tượng rồi.”
Hứa Như đang muốn nói gì đó thì đột nhiên bên tai vang lên một giọng nói nhỏ: “Đồng ý với tên ngu ngốc kia đi.”
Giọng nói đó làm cho Hứa Như giật nảy cả mình, bởi vì nàng đã nghe ra đó là giọng nói của Hạ Thiên, nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía Hạ Thiên, sau đó lại nghe thấy Hạ Thiên nói: “Đừng nhìn, chính là ta đang nói chuyện với ngươi, tên ngốc kia không nghe thấy được lời trước đó của ta đâu. Ngươi cứ việc đồng ý là được, sau đó để tên ngốc đó sẽ nói tên cho ngươi biết.”
Mặc dù trong lòng Hứa Như có chút sửng sốt nhưng nàng rất nhanh đã hiểu được.
“Ngươi, ngươi muốn ta vẽ ai?” Hứa Như run rẩy hỏi.
“Hứa tiểu thư, ngươi đây là đã đồng ý rồi sao?” Giọng nói máy móc có vẻ hơi ngạc nhiên.
“Ta có thể không đồng ý sao? Các ngươi còn dùng con gái ta để uy hiếp ta, ta có thể không đồng ý sao? Nhưng ta nói cho ngươi biết, ta chỉ vẽ một lần, chỉ một lần thôi, các ngươi mau nói cho ta biết là ai, ta sẽ lập tức vẽ cho các ngươi, sau đó các ngươi đừng làm phiền ta nữa!” Hứa Như trực tiếp hét lên với vẻ rất tức giận.
Sắc mặt của Tô Tiểu Xán và Tô Tuấn Phong đang ngồi ở phía trước đều xuất hiện biểu cảm kỳ quái, dường như bọn hắn muốn nói chuyện nhưng lại không phát ra tiếng.
“Tốt lắm, Hứa tiểu thư, xem ra ngươi cũng hiểu rất rõ tình trạng hiện tại của mình, vậy thì, ta sẽ chờ bức tranh ngươi vẽ.” Trong thanh máy móc hình như có chút phấn khích: “Bây giờ, hãy nhớ kỹ, nữ nhân mà ngươi phải vẽ, tên là Triệu Vũ Cơ, không sai, chính là vị ca sĩ nổi tiếng Triệu Vũ Cơ kia.”
“Cái gì? Là nàng ấy?” Sắc mặt của Hứa Như đại biến: “Nếu ta vẽ nàng ấy, nàng ấy chắc chắn sẽ không buông tha cho ta.”
“Nếu như ngươi không vẽ, ta sẽ không bỏ qua cho con gái của ngươi, chính ngươi tự mình cân nhắc đi!” âm thanh máy móc kia hừ một tiếng: “Ta muốn nhìn thấy bức tranh trước mười hai giờ đêm nay!”
Không cho Hứa Như có cơ hội nói chuyện, bên kia trực tiếp cúp điện thoại.
“A Như, có chuyện gì vậy? Ai vừa mới gọi điện cho ngươi vậy?” Hiện tại, giọng nói của Tô Tiểu Xán vang lên.
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì thế? Rõ ràng là ta đang nói chuyện, tại sao lại không có âm thanh?” Giọng nói của Tô Tuấn Phong cũng truyền đến.
“Bởi vì ta đã làm cho các ngươi đều không thể nói chuyện được, tránh cho các ngươi làm hỏng việc lớn của ta.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Tô Tiểu Xán, vợ của ngươi vừa mới bị uy hiếp, bọn hắn còn nghĩ là ngươi còn đang ở bệnh viện đấy.”
“Chuyện kia, A Như, có thật không? Ai đã uy hiếp ngươi?” Tô Tiểu Xán vội vàng hỏi.
“Anh cả, tất nhiên là thật rồi. Vừa nghe thấy là biết giọng của người đó chính là được dùng máy móc tạo ra. Cho nên ta mới không biết đó là ai. Bọn hắn đã dùng con gái của chị dâu để đe dọa nàng, muốn nàng vẽ một bức tranh.” Tô Bối Bối nói.
“Chuyện đó, Bối Bối, làm sao ngươi biết được?” Tô Tiểu Xán có chút không hiểu lắm.
“Anh cả, ngươi thật là ngốc, bởi vì ta và tên biến thái Hạ Thiên này đều có thể nghe được giọng nói trong điện thoại, theo lý thuyết thì tức là lỗ tai của chúng ta tốt hơn người khác một chút.” Tô Bối Bối giải thích một chút.
Sau đó, Tô Bối Bối quay đầu lại nhìn chằm chằm Hạ Thiên: “Này, ta đã nói là anh ta bị ngươi liên lụy, chuyện kia đúng là có liên quan đến ngươi rồi.”