Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 1866: CHƯƠNG 1866. TƯƠNG KẾ TỰU KẾ

“Chuyện này, Bối Bối, cụ thể là có chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tô Tiểu Xán vẫn nghĩ không ra, sau đó hắn lại nhìn về phía Hứa Như: “A Như, đối phương uy hiếp ngươi chính là vì bắt ngươi vẽ một bức tranh sao?”

“Ừ, Tiểu Xán, người kia bắt ta vẽ một bức tranh cơ thể người. Vấn đề là người kia rõ ràng bảo ta vẽ người khác, theo lý thuyết, nếu như ta thật sự vẽ, người bị ta vẽ cũng không phải là tự nguyện.” Hứa Như gật gật đầu: “Hơn nữa việc đấy chắc chắn sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với nữ nhân kia, bởi vì dựa vào danh tiếng bây giờ của ta, mọi người đều sẽ cho rằng chính là do nàng ấy yêu cầu ta vẽ, còn cho rằng nàng ấy nhờ ta vẽ, ta cảm thấy người uy hiếp ta có thể đang muốn trả thù Triệu Vũ Cơ…”

“Chờ đã, Triệu Vũ Cơ?” Sắc mặt của Tô Tiểu Xán đã thay đổi: “A Như, người mà tên kia muốn ngươi vẽ, là Triệu Vũ Cơ sao?”

“Đúng vậy, chính là vị ngôi sao ca nhạc kia, nữ hoàng nổi tiếng Hoa Ngữ hiện tại.” Hứa Như gật đầu: “Ta hơi không hiểu lắm, rốt cuộc thì người kia và Triệu Vũ Cơ có thù hận gì? Hơn nữa ta nghe nói Triệu Vũ Cơ có bối cảnh rất sâu, chẳng lẽ người này có thù oán với gia tộc phía sau Triệu Vũ Cơ? Nhưng nếu là thật, nếu ta vẽ bức tranh đó, vậy không phải là ta cũng chết chắc sao?”

Dừng lại một chút, Hứa Như lại nói thêm:" Hơn nữa, ta còn rất thích Triệu Vũ Cơ nữa. Ta thực sự không muốn dùng cách đó để vu oan nàng, nàng cũng sẽ không phải là người để cho họa sĩ vẽ mình thành như thế đâu.”

“Ta nói này chị dâu tương lai, ngươi cũng đừng lo lắng, chuyện kia hoàn toàn không phải là hướng về phía ngươi đâu.” Tô Bối Bối nhịn không được mở miệng nói: “Ta đã nói rồi, người ta đang nhắm tới tên biến thái Hạ Thiên này.”

“Nhưng, nhưng chuyện đấy có quan hệ gì với Hạ thần y chứ?” Rõ ràng là Hứa Như vẫn chưa hiểu ra.

Tuy nhiên, một giây sau, nàng đột nhiên nghĩ đến: “Cái này, chẳng lẽ giữa Triệu Vũ Cơ và Hạ thần y…”

“Không sai, Triệu Vũ Cơ cũng là vợ của tên háo sắc đó.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng. Đối với Triệu Vũ Cơ, tất nhiên là nàng có ấn tượng rất sâu sắc, mà nguyên nhân cơ bản chính vì Vương Tiểu Nha.

Phải biết rằng, Tô Bối Bối và Vương Tiểu Nha chính là kẻ thù truyền kiếp, trước kia các nàng đã cãi nhau và đánh nhau không ít lần, chỉ có điều bây giờ Vương Tiểu Nha đã đi rồi, nên nàng coi như không tìm được đối thủ.

Thật ra, từ nhiều năm trước nàng đã không đánh lại Vương Tiểu Nha, hơn nữa chuyện đấy cũng là một trong những lý do khiến nàng rất không thích Hạ Thiên.

“Chuyện kia, chuyện kia…” Hứa Như trợn mắt há mồm: “Chuyện này, vậy bây giờ ta nên làm thế nào?”

“Ồ, không cần lo lắng, ta đang để cho người khác bắt tên ngu ngốc kia là được rồi.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Tên ngốc đó nghĩ trốn ở nước ngoài thì ta sẽ không bắt được hắn, nhưng hắn lại không biết rằng ta đều có thủ hạ ở khắp nơi trên thế giới.”

Vừa rồi lúc người kia gọi điên thoại cho Hứa Như, Hạ Thiên nhớ đến người mà Liễu Hàm và Liễu Vân Anh đã nói với mình, cũng có giọng nói máy móc gì đó. Cho nên Hạ Thiên không chút do dự đã lập tức để cho Bé Ngoan bắt đầu truy tìm theo cuộc gọi, đồng thời còn để Bé Ngoan gửi kết quả điều tra cho người trong Thiên Đạo tổ.

Căn cứ vào kết quả theo dõi của Bé Ngoan thì người đó đang ở nước ngoài, hơn nữa lại đang di chuyển. Thế nhưng đối với Thiên Đạo tổ mà nói thì đây không phải vấn đề lớn, bây giờ, về cơ bản Thiên Đạo tổ đã xác định được vị trí của đối phương và đang tiến hành đuổi bắt. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, sau một thời gian sẽ có kết quả.

“Ngươi đi đón con gái trước đi, đừng có vẽ cái gì cả, đừng nói là ta không nhắc nhở ngươi. Nếu ngươi thật sự muốn vẽ, vậy thì trên thế giới này không ai có thể cứu ngươi đâu, anh ta cũng không thể bảo vệ được ngươi đâu.” Tô Bối Bối mở miệng: “Tên háo sắc này luôn coi những cô vợ kia là bảo bối, hơn nữa cho dù tên biến thái kia không tìm ngươi gây sự thì người nhà họ Triệu sẽ khiến cho số phận của ngươi rất bi thảm. Nếu ngươi không tin thì hãy hỏi anh ta một chút, để hắn nói cho ngươi biết thế lực của nhà họ Triệu mạnh đến thế nào.”

“Hứa Như, mặc kệ đối phương uy hiếp ngươi như thế nào, ngươi tuyệt đối không được vẽ bức tranh đấy.” Tô Tiểu Xán cũng nói rất nghiêm túc: “Triệu Vũ Cơ chính là công chúa của nhà họ Triệu, còn nhà họ Triệu là một gia tộc siêu lớn. Nhà họ Tô của chúng ta hoàn toàn không cùng một đẳng cấp so với bọn hắn.”

Dừng lại một chút, Tô Tiểu Xán nói thêm: “Hứa Như, ta biết ngươi lo lắng cho Na Na và vẫn luôn đặt con gái mình lên hàng đầu. Ta nói với ngươi như vậy là vì ta sợ ngươi phạm phải sai lầm.”

“Tiểu Xán, ngươi yên tâm, ta hiểu rồi.” Hứa Như gật đầu một cái: “Ta, chỉ là ta có chút không hiểu lắm, bọn hắn làm như vậy chỉ vì để làm bôi nhọ danh dự của Triệu Vũ Cơ sao?”

“Mọi chuyện chắc là sẽ không đơn giản như vậy, nhưng có một số việc mà chúng ta cũng không thể hiểu được.” Tô Tiểu Xán lắc đầu: “Ngươi cũng không cần quản nhiều như vậy, Hạ Thiên và Bối Bối sẽ xử lý.”

“Anh cả, tóm lại thì trước tiên cứ làm theo kế hoạch ban đầu, ta sẽ đưa cả chị dâu và con gái của nàng ấy đến nhà chúng ta. Ta sẽ ở nhà trước, có ta đây, không có chuyện gì đâu.” Tô Bối Bối mở miệng nói. Hiện tại, nàng cũng đang chuẩn bị thực hiện lời đề xuất trước đó của Hạ Thiên, bắt đầu diễn vai vệ sĩ.

Đúng lúc này điện thoại của Hạ Thiên vang lên, mà hắn cũng rất nhanh đã nhận điện thoại.

“Bắt được người chưa?” Hạ Thiên thản nhiên hỏi.

Chương 1867. Người tiếp quản Thiên Đạo Tổ

Nghe Hạ Thiên nói, mấy người trên xe nhìn Hạ Thiên thì phát hiện hắn không nói nữa, vài phút sau hắn đã cúp máy.

“Này, thủ hạ của ngươi vô dụng thật đó.” Tô Bối Bối rõ ràng cũng nghe thấy nội dung trong điện thoại: “Sao ngay cả người sống cũng không bắt được, để người ta tự sát chứ?”

Người thì bắt được nhưng chỉ tiếc là đã tự sát, nhưng đây không thể nói là vô dụng, thật ra có thể bắt được thì cũng đã không tệ, người muốn tự sát thì không dễ dàng ngăn cản được.

Suy cho cùng, người của Thiên Đạo tổ về cơ bản đều là người bình thường, những thành viên cốt cán của nhóm Thiên Đạo trước đây về cơ bản đều là vợ của Hạ Thiên, bây giờ mấy cô vợ của hắn đều đã bỏ chạy, việc bắt sống đương nhiên không dễ dàng như vậy.

“Không thành vấn đề, họ sẽ tiếp tục điều tra, dù sao tên ngốc uy hiếp chị dâu tương lai của ngươi đã chết rồi.” Thực ra Hạ Thiên không hài lòng lắm về chuyện đó, nhưng ở thời điểm hiện tại không còn cách nào khác.

“Hừ, tóm lại, những thủ hạ của ngươi không đủ giỏi, nếu có ta ở đó, ta nhất định sẽ trực tiếp bắt lấy người kia.” Tô Bối Bối không hài lòng lắm.

“Bối nha đầu, ngươi là vợ ta, tất nhiên phải giỏi hơn thủ hạ của ta rồi.” Rõ ràng Hạ Thiên đồng ý với điều đấy: “Lúc trước, Thiên Đạo tổ do vợ Mị Mị phụ trách, vợ Mị Mị và những người khác thực ra thỉnh thoảng cũng sẽ đi chơi, nên, không có gì không giải quyết được, còn bây giờ, ừm, rắc rối hơn một chút.”

Thiên Đạo tổ trước đây có tồn tại cao thủ Độ Kiếp Kỳ thỉnh thoảng xuất chiêu, hiện tại đương nhiên không thể sánh nổi, nhưng thực ra, hiện tại Thiên Đạo tổ cũng đã rất mạnh rồi.

“Bối Bối, đừng ở đó trách Hạ Thiên nữa, ngăn cản người khác tự sát không dễ như vậy đâu.” Tô Tiểu Xán ở bên cạnh cũng hiểu đại khái, người uy hiếp Hứa Như đã tự sát, tuy rằng vẫn chưa rõ Hứa Như có thực sự an toàn hay không, nhưng ít nhất cũng là một tiến triển lớn.

Quan trọng hơn là, đối phương vừa gọi cho Hứa Như đã bị Hạ Thiên tìm người xử lý, tốc độ ra tay có thể nói là không ai bằng.

“Hừ, dù sao đều là rắc rối do hắn tìm đến.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng: “Này, chi bằng ngươi nói cho nhà họ Triệu biết chuyện đó, chỉ cần nói có người muốn đối phó với Triệu Vũ Cơ, bảo họ làm gì đó.”

“Không cần ta nói, họ chắc chắn sẽ biết.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

Rõ ràng lời Hạ Thiên nói không sai, hiện tại, nhà họ Triệu và Triệu Hiểu Trác vừa trả lời một cuộc gọi.

“Biết rồi, đào cả gốc rễ của bọn hắn ra.” Triệu Hiểu Trác nhàn nhạt ra lệnh, sau đó cúp điện thoại, nhìn nữ tử mỹ lệ ngồi đối diện: “Thanh Thanh tỷ, Hạ Thiên vừa gặp phải một sự cố nhỏ, tuy rằng Thiên Đạo tổ đã ra tay nhưng hiện tại năng lực của họ còn thiếu một chút, ta nghĩ ngươi cần phải ra tay.”

“Ta ra tay như thế nào?” Triệu Thanh Thanh có chút khó hiểu: “Ta cũng không phải là thành viên của Thiên Đạo tổ.”

“Ta nói này Thanh Thanh tỷ, sao ngươi còn chưa nghĩ tới, Thiên Đạo tổ là địa phận của Hạ Thiên, trước đây là Tống Ngọc Mị nắm quyền, nhưng không có nghĩa là do nhà họ Tống phụ trách, chỉ vì Tống Ngọc Mị là người của Hạ Thiên thôi.” Triệu Hiểu Trác dở khóc dở cười: “Sao ngươi lại ngây thơ như thế chứ? Ngươi chỉ cần nói một câu, chiếm lấy Thiên Đạo tổ còn không dễ dàng sao?”

“Đúng vậy, Thanh Thanh, thực ra rất đơn giản, ngươi gọi cho Hạ Thiên, bảo hắn tuyên bố một mệnh lệnh, Hiểu Trác sẽ sắp xếp việc tiếp theo cho ngươi.” Tần Tiểu Lạc cũng ở bên cạnh xen vào cuộc trò chuyện: “Đúng lúc hiện tại bên kia vẫn chưa thể hoàn thành nhiệm vụ của Hạ Thiên, Hạ Thiên thu xếp cho một cá nhân tham gia vào là chuyện bình thường, dù nhà họ Tống có ý kiến thì cũng không nói được gì, đặc biệt là năng lực hiện tại của ngươi đủ để đảm đương việc của Thiên Đạo tổ, tin ta đi, nhà họ Tống cũng sẽ hợp tác ngay thôi.”

Triệu Hiểu Trác tiếp lời: “Nếu bây giờ nhà họ Tống bắt đầu không hợp tác, vậy tương lai sẽ có nhiều vấn đề nghiêm trọng hơn, cho nên, Thanh Thanh tỷ, cho dù là vì nhà họ Triệu của chúng ta hay vì Hạ Thiên, thì ngươi cũng phải phụ trách Thiên Đạo tổ.”

“Hiểu Trác, Tiểu Lạc, ta hiểu ý các ngươi, ta sẽ gọi cho sư phụ.” Lý do Triệu Thanh Thanh đến đại bản doanh nhà họ Triệu là để giúp Hạ Thiên, mặc dù lúc đầu nàng không thích những việc đấy, nhưng vì nam nhân mà nàng thích, làm những chuyện gì đó mà nàng không thích không phải là vấn đề lớn.

Hơn nữa, khi việc đó là làm vì nam nhân nàng thích, những thứ mà nàng không thích cũng có thể trở thành thích.

Vì nàng thích giúp đỡ sư phụ có chút háo sắc của mình, nàng sẵn sàng làm tất cả những điều này vì hắn.

Nghĩ là làm, Triệu Thanh Thanh lập tức gọi điện thoại cho Hạ Thiên: “Sư phụ, là ta đây… ta có chuyện muốn nói với ngươi, ta muốn vào Thiên Đạo tổ… vâng, được, ta hiểu rồi.”

Triệu Thanh Thanh nhanh chóng cúp máy, nhìn về phía Triệu Hiểu Trác: “Sư phụ nói hắn sẽ thông báo cho Thiên Đạo tổ ngay, sẽ sớm có người liên hệ với ta.”

Quả nhiên, ba phút sau, Triệu Thanh Thanh nhận được một cuộc gọi: “Ta là Triệu Thanh Thanh, được, ta sẽ mau chóng đến đó.”

Triệu Thanh Thanh nhanh chóng cúp máy, nhìn Triệu Hiểu Trác: “Người nhà họ Tống trong Thiên Đạo tổ gọi điện cho ta, đệ nghị ta đến tiếp quản Thiên Đạo tổ, dường như họ không hề do dự.”

Chương 1868. Nhiều năm như vậy, nàng thực sự vẫn đợi hắn sao?

“Yên tâm, nhà họ Tống không ngu, hiện tại họ không rõ Tống Ngọc Mị đi đâu, vô luận như thế nào, hiện tại họ cũng sẽ không xung đột với chúng ta, tuy rằng có chút tranh chấp nội bộ, nhưng bây giờ nhà họ Triệu chúng ta, nhà họ Tống đều sẽ đứng cùng chiến tuyến với Hạ Thiên.” Triệu Hiểu Trác cười nhẹ: “Đi thôi, Thanh Thanh tỷ, ta đi với ngươi một chuyến.”

Triệu Thanh Thanh gật đầu đứng lên, thật ra những chuyện này nàng cũng không giỏi lắm, nhưng nàng sẽ mau chóng thích ứng, mà trong giai đoạn đầu, Triệu Hiểu Trác có thể giúp đỡ cho nàng.

Thành phố Giang Hải, Hạ Thiên, Tô Bối Bối và những người khác đã trở về nhà họ Tô.

“Này, đã xuống xe rồi, ngươi có thể thả ta ra rồi đấy!” Tô Bối Bối có chút buồn bực, tên biến thái Hạ Thiên đang ôm nàng lưu luyến không muốn buông ra, nhìn dáng vẻ của hắn đoán chừng hận không thể trực tiếp ôm nàng vào phòng.

“Bối nha đầu đừng lo, ta không mệt đâu, lúc nào ta cũng có thể ôm ngươi được.” Hạ Thiên cười hì hì nói.

“Ai lo ngươi mệt chứ? Ngươi không mệt, ta mệt!” Tô Bối Bối cáu kỉnh nói: “Lúc nào ta cũng phải đề phòng ngươi làm bậy, ta vất vả chết mất!”

Không đợi Hạ Thiên nói thì Tô Bối Bối lại nói: “Này, tóm lại ngươi thả ta ra đi, nếu không ngươi đi tìm Thanh Thanh tỷ, dù sao người ta cũng ngoan ngoãn hầu hạ ngươi.”

Cuối cùng Hạ Thiên cũng thả Tô Bối Bối ra, tuy có chút không nỡ nhưng hắn cũng biết hiện tại Tô Bối Bối sẽ không để hắn toại nguyện, việc đó cần có thời gian.

“Được thôi, Bối nha đầu, ta thèm vào, ta không thích người nhà các ngươi cho lắm, ừm, ngoại trừ ngươi.” Hạ Thiên nói: “Ta sẽ quay về tìm vợ Y Y, nếu ngươi nhớ ta, cứ gọi cho ta, nếu ngươi có chuyện gì muốn tìm ta, ngươi cũng có thể gọi cho ta, nếu ngươi không muốn nhờ ta giúp đỡ, ngươi cũng có thể tìm Thanh Thanh, bây giờ nàng ấy có thể giúp ngươi.”

“Biết rồi, ngươi thật là nhiều lời!” Tô Bối Bối trông như hận không thể đá Hạ Thiên biến mất ngay lập tức: “Đi nhanh lên đi nhanh lên, tìm Y Tiểu Âm của ngươi, nếu không thì tìm Lam Y Nhân.”

Hạ Thiên không nói gì, chỉ là quay lưng bỏ đi.

Tô Bối Bối thở phào nhẹ nhõm: “Tên lưu manh kia cuối cùng cũng rời đi rồi… hừ!”

Một giây sau.

“A, Hạ Thiên, tên bại hoại nhà người, ngươi lại phi lễ với ta!” Tô Bối Bối hét lên.

“Bối nha đầu, vừa rồi quên hôn ngươi, bây giờ bổ sung lại.” Giọng Hạ Thiên từ xa vọng lại, nhưng chỉ nghe thấy tiếng, người thì không thấy đâu nữa.

“A, tức quá, tên biến thái chết tiệt kia!” Tô Bối Bối có chút sụp đổ: “Sao chị họ còn chưa về chứ!”

“Bối Bối, ngươi cảm thấy sau khi Mộng Oánh về Hạ Thiên sẽ ngừng tìm ngươi sao?” Tô Tiểu Xán không nhịn được đi tới bên cạnh nói.

Tô Bối Bối đột nhiên giống như quả cà tím chết cóng, cả người trở nên bơ phờ, phải nhỉ, cho dù chị họ có về, tên háo sắc Hạ Thiên đã ưa thích nàng rồi, hắn nhất định sẽ không bỏ cuộc.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều như vậy, Bối Bối, ta nói ngươi, bao nhiêu năm qua biết bao nhiêu người theo đuổi ngươi, cũng không thấy ngươi cho ai mặt mũi, ta thấy ngươi, chính là đang đợi Hạ Thiên thôi.” Tô Tiểu Xán ở bên cạnh vạch trần chân tướng một cách không thương tiếc: “Đừng phủ nhận, hai người các ngươi đã náo loạn hơn mười năm, nếu không có cảm tình đặc biệt với hắn, bây giờ ngươi sẽ không để hắn hôn hay ôm ngươi một cách thản nhiên như vậy.”

“Anh cả, tin ta bảo Hạ Thiên cho ngươi vài châm biến ngươi thành người câm người điếc hay không?” Tô Bối Bối nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Xán: “Chỉ cần ta nói, hắn nhất định sẽ làm.”

“Được thôi, xem như ngươi lợi hại, nhanh như vậy đã dùng nam nhân của ngươi đe doạ ta.” Tô Tiểu Xán nhanh chóng xoay người kéo Hứa Như đi vào bên trong.

Hứa Như dắt con gái đi vào, vẻ mặt vẫn có chút không yên tâm.

“A Như, hiện tại ta không dám nói là sẽ không có chuyện ngoài ý muốn gì, nhưng bây giờ nàng đã đến nhà họ Tô chúng ta, Bối Bối cũng đang ở nhà, đây có thể coi là nơi an toàn nhất dành cho ngươi, đừng quá lo lắng.” Hiện tại, Tô Tiểu Xán nhẹ giọng an ủi.

“Tiểu Xán, Bối Bối nàng ấy, nàng ấy cũng không phải người bình thường sao?” Hứa Như nhịn không được hỏi.

“Ừm, nữ nhân của Hạ Thiên không ai là người bình thường cả.” Tô Tiểu Xán cười nhẹ: “Tóm lại, ngươi tin ta đi, Bối Bối ở nhà thì sẽ khiến nhà họ Tô an toàn hơn rất nhiều.”

Hứa Như gật đầu, không nói gì nữa.

Bây giờ, Tô Bối Bối đứng ở cửa nhà nhà họ Tô, có chút sững sờ, trằn trọc một câu hỏi, nhiều năm như vậy, nàng thật sự chờ đợi tên háo sắc to gan kia sao?

Nhớ lúc trước khi ở trong Tập đoàn Thần Y, bị Hạ Thiên nhìn cả người trống trơn, hình như nàng không quan tâm lắm nhỉ? Đặc biệt là, sau khi nàng phát hiện Hạ Thiên thật sự thích mình, mặc dù nàng trốn tránh khắp nơi nhưng trong lòng thực ra cũng có chút vui mừng?

“A, ta sầu chết mất, ta không muốn tên biến thái đó làm loạn đâu.” Tô Bối Bối tự lẩm bẩm một mình, nhưng vấn đề là nàng có vẻ cũng thích mùi vị Hạ Thiên thích nàng.

“Sao cũng được, thuận theo tự nhiên, để tên háo sắc đó không được ăn trước đã.” Tô Bối Bối quyết định không nghĩ nhiều, trong tình huống hiện tại nàng cũng không thể nghĩ nhiều.

Hạ Thiên đương nhiên không biết Tô Bối Bối đang nghĩ tới những chuyện kia, hắn thật sự không thích nhà họ Tô cho lắm, trước đây Tô Bối Bối thích đối nghịch với hắn, bây giờ chỉ có Tô Bối Bối là hắn thực sự cảm thấy hứng thú.

Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Hạ Thiên đi thẳng về khách sạn, nhưng hắn phát hiện ngoài Y Tiểu Âm thì còn có những người khác trong phòng.

Chương 1869. Căn bệnh kì quái

Ngoại trừ Y Tiểu m, trong phòng còn có một nam một nữ, nam tuổi khá lớn, trông có vẻ cỡ sáu mươi tuổi, còn nữ ngược lại rất trẻ, hơn hai mươi tuổi.

Nữ nhân dáng vẻ không tệ, nhưng nhìn cách ăn mặc của nàng, có vẻ là nhân viên phục vụ của khách sạn này.

Lúc này, Y Tiểu Âm đang ngồi trên ghế sô pha, mà hai người đó đang đứng đối diện Y Tiểu m, dáng vẻ rất cung kính khách khí.

Hạ Thiên đi tới ngồi xuống bên cạnh Y Tiểu m, thuận tay ôm eo nàng: “Vợ Y Y, bọn hắn là ai vậy?”

“Xin chào, chúng ta là...” Nữ nhân viên phục vụ kia chuẩn bị nói, lại bị cắt ngang.

“Ngươi tới khám bệnh sao?” Hạ Thiên nhìn nữ nhân viên phục vụ kia một cái: “Ngươi cũng không phải bệnh nặng gì, không cần tới tìm vợ Y Y của ta xem đâu, tùy tiện tìm một bác sĩ là được rồi.”

“Ta...” Nữ nhân viên phục vụ ngẩn người, dường như muốn nói gì đó, lại không biết nên nói thế nào, nhưng thật ra nàng đột nhiên cảm thấy rất kinh ngạc đối với Hạ Thiên, đối với thân phận của Hạ Thiên và Y Tiểu m, càng kinh ngạc hơn.

“Đừng nói lung tung, không phải nàng ấy đến khám bệnh, nàng ấy đưa cha nàng ấy đến, cũng chính là vị lão tiên sinh đó đến xem bệnh.” Y Tiểu Âm mở miệng: “Vị đó là Vương tiểu thư, làm việc ở khách sạn này, biết ta ở đây, mà cha nàng tình cờ bị bệnh gì đó nhưng không kiểm tra ra được, nên đã đưa đến tìm ta.”

“Vợ Y Y, hắn không bị bệnh.” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên: “Hắn chỉ khá già mà thôi.”

“Dựa theo lời Vương tiểu thư nói, cha của nàng ấy, Vương lão tiên sinh đáng lẽ chỉ mới ngoài bốn mươi tuổi, mà trên giấy tờ tùy thân và giấy khai sinh của Vương lão tiên sinh, cũng đều cho thấy hắn chỉ có bốn mươi bốn tuổi, nhưng bây giờ, trạng thái cơ thể của Vương lão tiên sinh đã gần bảy mươi tuổi, hắn cũng đã đo tuổi xương ở một vài bệnh viện, kết quả cũng cho thấy khoảng bảy mươi tuổi.” Y Tiểu Âm giới thiệu tình huống với Hạ Thiên: “Bệnh viện nghi ngờ Vương lão tiên sinh lão hóa sớm, nhưng cuối cùng lại loại trừ chẩn đoán này, bọn hắn cũng cho rằng Vương lão tiên sinh không bị bệnh.”

“Ờ, bọn hắn chẩn đoán không sai, hắn không bị bệnh.” Hạ Thiên lười biếng nói: “Vợ Y Y, nàng nói cho vị Vương tiểu thư kia, thật ra chuyện rất đơn giản, giấy tờ tùy thân và giấy khai sinh của cha nàng đều là giả, à, thật ra cha nàng cũng biết, chỉ là cố ý lừa người mà thôi, chắc năm đó cố ý lừa mẹ nàng đấy.”

“Không thể nào, cha ta sẽ không lừa chúng ta.” Vương tiểu thư lập tức phủ nhận, nàng kéo cha mình: “Bỏ đi, ba, chúng ta đi thôi, chúng ta lại nghĩ cách khác.”

“Vợ Y Y, cho nàng xem cái này.” Hạ Thiên đưa di động đến trước mặt Y Tiểu m, Y Tiểu Âm nhanh chóng xem lướt qua nội dung bên trên một chút, sắc mặt dần dần trở nên nghiêm trọng.

Ngẩng đầu nhìn về phía ông lão kia, Y Tiểu Âm chậm rãi nói: “Vương lão tiên sinh, con gái ngươi rất quan tâm ngươi, vì bệnh tình của ngươi mà nàng ấy đã từ bỏ rất nhiều cơ hội, nàng ấy vốn dĩ tốt nghiệp từ một trường đại học rất tốt, cũng có một triển vọng nghề nghiệp rất tốt, nhưng vì đưa ngươi đi khắp nơi chữa bệnh, nàng đã từ bỏ rất nhiều cơ hội, thế cho nên bây giờ, nàng ấy chỉ có thể ở đây làm một nhân viên phục vụ, nếu ngươi thật sự quan tâm nàng ấy thì nên nói chân tướng cho nàng ấy biết, ta nghĩ, ngươi cũng không hy vọng nàng ấy vì ngươi mà phải mệt mỏi như vậy đúng không?”

“Y Tiên tiểu thư, ta tin cha ta, hắn sẽ không cố ý lừa ta...” Vương tiểu thư kia có chút tức giận.

“Vương tiểu thư, ngươi như vậy sẽ khiến cha ngươi càng không dám nói ra chân tướng, nhưng tin ta đi, các ngươi chỉ có đối mặt với sự thật mới có thể giải quyết vấn đề tốt hơn.” Y Tiểu Âm cười nhạt: “Vương lão tiên sinh, mặc dù bây giờ ngươi đã bảy mươi tuổi rồi, nhưng thật ra, chỉ cần ngươi điều dưỡng thích hợp, có thể sống thêm vài chục năm nữa cũng không thành vấn đề, ngược lại, nếu ngươi vẫn luôn cho rằng mình lão hóa sớm, ngược lại có thể sẽ khiến tuổi thọ của ngươi ngắn hơn, có thể vài năm sau, ngươi thật sự sẽ rời khỏi vợ và con gái ngươi, ta nghĩ, đây là điều mà ngươi và người nhà của ngươi đều không muốn nhìn thấy.”

“Y Tiên tiểu thư, cảm ơn ý tốt của ngươi, nhưng cha ta chắc chắn sẽ không phải...” Vương tiểu thư kia rõ ràng vẫn không tin.

Nhưng lúc này, Vương lão tiên sinh kia lại thở dài: “Con gái ngoan, thật xin lỗi, thật ra, Y Tiên tiểu thư nói không sai, ta thật sự lừa các ngươi, ta nghĩ, chúng ta nên chấp nhận hiện thực.”

“Nhưng, ba, ta...” Vương tiểu thư còn muốn nói gì đó.

Vương lão tiên sinh khoát tay: “Con gái ngoan, thật ra ngươi rất thông minh, trước đây ngươi cũng đã bắt đầu nghi ngờ rồi, chỉ là ngươi không muốn tin, mà ta, cũng không muốn làm ngươi thất vọng, cho nên vẫn luôn lừa ngươi, nhưng Y Tiên tiểu thư nói không sai, chúng ta cần phải đối mặt với sự thật, như vậy, đối với ngươi và đối với ta, đều rất tốt.”

“Được rồi, chuyện của các ngươi đã giải quyết xong rồi, có thể ra ngoài được rồi.” Bây giờ, Hạ Thiên lại bắt đầu đuổi người.

“Con gái ngoan, chúng ta đi trước đi, chúng ta về nhà một chuyến, sau đó, ta sẽ từ từ nói rõ chuyện của chúng ta cho ngươi và mẹ ngươi biết.” Vương lão tiên sinh bắt đầu kéo con gái rời đi.

Tuy Vương tiểu thư không quá tình nguyện, nhưng vẫn đi ra ngoài.

“Y Tiên tiểu thư, thật sự rất cảm ơn cô.” Vương lão tiên sinh đi tới cửa, xoay người cúi chào Y Tiểu m, sau đó, mới cùng con gái rời đi.

Chương 1870. Y Tiểu Âm muốn sụp đổ

“Vợ Y Y, bây giờ sao lại có nhiều người kỳ lạ như vậy nhỉ, lão già kia ngay cả vợ và con gái mình cũng lừa, vừa nhìn đã biết là đồ thần kinh rồi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Ngươi không phải mới nói hắn không bị bệnh sao?” Y Tiểu Âm tức giận nói, bản thân hắn mới là đồ thần kinh đấy, còn nói người khác sao.

“Ờ, lão già kia bị bệnh thần kinh gián đoạn, vừa rồi không có, bây giờ có đấy.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Lười nói nhảm với ngươi.” Y Tiểu Âm tức giận nói: “Trước tiên thả ta ra đã.”

“Vợ Y Y, ta thích ôm nàng mà.” Hạ Thiên không buông tay.

“Muốn ôm thì đi ôm Tô Bối Bối ấy!” Y Tiểu Âm đột nhiên phát hỏa, trên người tên này đều là mùi thơm cơ thể của Tô Bối Bối, bây giờ lại chạy tới ôm nàng!

Nhưng giây tiếp theo, Y Tiểu Âm đột nhiên cảm thấy không đúng, nàng vậy mà lại giống như đang ghen? Sao có thể chứ? Nàng sao có thể ghen được?

Hít một hơi thật sâu, Y Tiểu Âm đột nhiên giãy khỏi vòng tay của Hạ Thiên, đứng dậy đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

“Ừm, vợ Y Y hình như ghen thật rồi.” Hạ Thiên lẩm bẩm một mình: “Trên người ta có mùi của Bối nha đầu sao? Hình như có thật, bây giờ hình như trên người của Bối nha đầu cũng rất thơm, chẳng qua không thơm như Hinh tỷ.”

Hạ Thiên bất giác nhớ đến Tôn Hinh Hinh, đáng tiếc, nhớ thế nào cũng vô dụng, Tôn Hinh Hinh cũng không ở đây.

Hạ Thiên đáng thương lại bắt đầu nhớ tới các cô vợ, nhớ Tôn Hinh Hinh, nhớ Lãnh Băng Băng, nhớ Muội muội chân dài, nhớ Thần tiên tỷ tỷ, nhớ Mị Nhi... Dù sao đủ loại suy nghĩ, trong lúc nhất thời có cảm giác muốn điên lên.

Cũng may dù sao Hạ Thiên không phải là người bình thường, cho nên chẳng mấy chốc, hắn đã bình tĩnh lại, sau đó, hắn đã đứng dậy đi gõ cửa.

“Làm gì đấy?” Giọng của Y Tiểu Âm vọng ra từ bên trong.

“Vợ Y Y, nên ra ngoài ăn trưa rồi.” Hạ Thiên mở miệng nói.

“Ngươi là heo à, chỉ biết ăn ăn ăn!” Y Tiểu Âm tức giận nói.

“Vợ Y Y, nàng không ăn sẽ gầy đấy, gầy sẽ không đẹp đâu.” Hạ Thiên rất nghiêm túc nói.

“Ta có đẹp hay không cũng không phải chuyện của ngươi!” Tâm trạng bây giờ của Y Tiểu Âm rất không tốt, nàng không biết rốt cuộc bản thân đang giận ai, hình như đang giận Hạ Thiên, nhưng càng nhiều hơn, giống như đang giận bản thân nàng.

Y Tiểu Âm cảm thấy đầu mình thật sự hỏng rồi, nếu không hỏng thì sao nàng sẽ chủ động chạy tới ở với Hạ Thiên chứ?

Nếu đầu nàng không hỏng thì bây giờ cũng nên rời đi, chứ không phải vẫn chờ trong khách sạn này.

“Vợ Y Y, vậy nàng có muốn uống chút giấm không?” Hạ Thiên rất nghiêm túc hỏi.

“Uống cái đầu ngươi!” Cuối cùng Y Tiểu Âm cũng bùng nổ, nàng đột nhiên kéo cửa ra: “Hạ Thiên khốn kiếp, ta nói rõ cho ngươi biết, ta không ghen, ngươi thích phóng đãng với ai thì phóng đãng, nhưng ta cũng nói cho ngươi hay, ngươi đã chơi bời với người khác thì đừng gọi ta là vợ ngươi, từ trước tới nay ta chưa từng là vợ ngươi, đừng cho rằng ngươi chiếm được ta một lần, ta sẽ mãi mãi là người của ngươi, lần đó cũng không phải là ta cam tâm tình nguyện!”

“Vợ Y Y, vậy buổi trưa nàng còn muốn ăn cơm không?” Hạ Thiên rất nghiêm túc hỏi.

Y Tiểu Âm lập tức muốn sụp đổ, bởi vì nàng phát hiện bản thân tức giận không có bất cứ ý nghĩa gì, nàng mới nói nhiều như vậy, Hạ Thiên hoàn toàn không để trong lòng.

“Không ăn!” Y Tiểu Âm đột nhiên đóng cửa lại.

“Mấy ngày nay vợ Y Y có vẻ khá tức giận.” Hạ Thiên lẩm bẩm một mình: “Ừm, xem ra là giận rồi, tối nay cho nàng một châm, chắc sẽ không sao.”

“Ngươi mau biến mất trước mặt ta, ta sẽ không sao!” Y Tiểu Âm lại kéo cửa mở ra.

Giây tiếp theo, Y Tiểu Âm lại phát hiện hắn thật sự đã biến mất trước mặt nàng rồi.

Nhưng cùng lúc đó, một giọng nói từ sau lưng nàng truyền đến: “Vợ Y Y, vậy bây giờ nàng muốn ăn cơm trưa rồi sao?”

Y Tiểu Âm cảm thấy bản thân sắp phát điên rồi, một lúc lâu sau, nàng mới nói một cách yếu ớt: “Sao cũng được, dù sao ta cũng không ra ngoài.”

“Ờ, vợ Y Y, vậy nàng ở đây chờ ta, ta đi ra ngoài mua đồ ăn.” Hạ Thiên nói xong rồi chuẩn bị nhảy ra ngoài cửa sổ.

“Này, ngươi đứng lại!” Y Tiểu Âm xoay người gọi Hạ Thiên.

“Vợ Y Y, nàng có cái gì đặc biệt muốn ăn sao?” Hạ Thiên dừng lại, mở miệng hỏi.

“Không cần ngươi đi mua, ta gọi điện thoại cho nhân viên lễ tân là được.” Y Tiểu Âm tức giận nói một câu, sau đó đã trực tiếp nhấc điện thoại cạnh giường lên, quay số điện thoại cho lễ tân.

Điện thoại vừa thông, Y Tiểu Âm gọi một đống đồ ăn thức uống, sau đó trực tiếp ngồi xuống giường, bắt đầu nghịch điện thoại di động, dáng vẻ chẳng buồn quan tâm đến Hạ Thiên.

“Vợ Y Y, nàng đang xem gì vậy?” Hạ Thiên không chịu cô đơn, cũng bò lên giường, nhích lại gần.

Y Tiểu Âm không quan tâm đến Hạ Thiên, mà rất nhanh, Hạ Thiên đã cảm thấy có chút buồn chán, bởi vì những thứ Y Tiểu Âm xem đều không khiến hắn thấy hứng thú gì cả.

“Nhụy Nhụy nha đầu kia đang làm gì vậy?” Y Tiểu Âm đột nhiên cau mày.

“Nhụy Nhụy?” Cuối cùng Hạ Thiên cũng có hứng thú: “Vợ Y Y, nàng đang nói Tiểu muội chân dài sao? Nàng ấy đã làm gì?”

“Ngươi tự xem tin tức đi.” Y Tiểu Âm tức giận nói.

“Tin tức gì thế?” Hạ Thiên vẫn không thấy điểm mấu chốt.

“Ở đây, mắt ngươi nhìn đi đâu vậy?” Y Tiểu Âm có chút buồn bực, cho tên này xem di động, nhưng mắt hắn đều nhìn đi đâu thế?

Lần này, Hạ Thiên rốt cục cũng nhìn thấy tin tức, mà hắn lập tức phát hiện, những nhân vật liên quan đến tin tức kia không chỉ có Ninh Nhụy Nhụy.

Chương 1871. Đồng tính nữ

“Thuần Thuần lừa đảo này lại tranh đoạt vợ với ta, xem ra nàng ấy lại muốn ăn đòn rồi.” Hạ Thiên xem tin tức một lần, sau đó lẩm bẩm một mình.

Thật ra đây là một tin tức giải trí, trong tin tức nói rằng, huyền thoại thể thao nổi tiếng Ninh Nhụy Nhụy gần đây cuối cùng đã thừa nhận bản thân không còn độc thân nữa, nhưng không thể tưởng tượng nổi là nàng không có bạn trai gì cả, mà là một cô bạn gái.

Mà thân phận bạn gái của Ninh Nhụy Nhụy cũng đã bị bại lộ, ừm, không nói tên, nhưng có ảnh chụp, người trên ảnh chụp kia trông khá xinh đẹp, mà những người khác có lẽ không biết người đó, nhưng Hạ Thiên liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, đó chính là Thạch Thuần.

Ở trên mạng, tin tức như thế có thể được coi là tin tức nóng hổi, tuy thời buổi này, tình yêu đồng giới không phải là chuyện quá lớn gì cả, nhưng một siêu cấp đại mỹ nữ như Ninh Nhụy Nhụy lại thích con gái, điều đấy ít nhất sẽ khiến vô số nam nhân cảm thấy đáng tiếc.

Không phải sao, trên mạng hiện tại toàn là bình luận than khóc.

“Không phải chứ? Nữ thần của ta thế mà lại thừa nhận rồi sao?”

“Không thể nào, điều đó là không có khả năng, nhất định là giả.”

“Đáng tiếc, phung phí của trời, Ninh Nhụy Nhụy sao có thể thích con gái chứ...”

“Đúng vậy, đang yên lành là một đại mỹ nữ, ta lại không có cơ hội rồi...”

“Một đại mỹ nữ gì chứ, đây là hai đại mỹ nữ mà, các ngươi nhìn bạn gái của nàng đi, siêu cấp xinh đẹp nha...”

“Ta biết bạn gái của nàng, hoa khôi trường đại học chúng ta, vừa mới tốt nghiệp...”

“Ta nói này các ngươi kích động như vậy làm gì? Cho dù các nàng không ở bên nhau, cũng sẽ không ở bên các ngươi...”

“Đau lòng...”

“Đại ca đừng nói ra sự thật tàn khốc như vậy...”

Cũng có người không tin đây là sự thật.

“Cái này là giả đi? Có phải mấy phóng viên này nói mò hay không?”

“Ta cũng nghĩ là giả, chắc chắn là nói lung tung.”

“Đúng vậy, ta nói cho các ngươi biết, ta từng thấy Ninh Nhụy Nhụy đi cùng một người đàn ông, rất thân mật...”

“Ngươi nhất định hoa mắt rồi...”

“Ta thà rằng đó là sự thật, dù sao ta không có cơ hội, cũng không thể hời cho nam nhân khác...”

...

Trên mạng rất náo nhiệt, Hạ Thiên ngược lai rất bình tĩnh, hắn chỉ muốn tìm một cơ hội đánh Thuần Thuần một trận, chắc chắn là nha đầu đó nghĩ ra cách này để lừa người.

Về phần tại sao các nàng muốn lừa người, Hạ Thiên ngược lại cũng không nghĩ tới vấn đề kia, hắn thấy điều đấy cũng không quan trọng.

Ngược lại, bây giờ Y Tiểu Âm đã lấy di động ra gọi điện thoại cho Ninh Nhụy Nhụy.

Sau đó, Y Tiểu Âm phát hiện, Ninh Nhụy Nhụy đã tắt di động rồi, xem ra, có thể lúc này rất nhiều người đang gọi điện thoại cho nàng ấy.

“Ngươi gọi điện thoại cho Thạch Thuần, hỏi xem có chuyện gì?” Y Tiểu Âm hơi cau mày, quay đầu nhìn Hạ Thiên.

“Vợ Y Y, không cần hỏi các nàng ấy, các nàng ấy có lẽ chỉ đang đùa giỡn mà thôi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Bảo ngươi gọi thì ngươi gọi đi!” Y Tiểu Âm tức giận nói: “Thạch Thuần thích làm bậy, Nhụy Nhụy cũng không phải là người liều lĩnh như vậy đâu.”

“Được rồi.” Cuối cùng Hạ Thiên vẫn lấy di động ra bắt đầu bấm số, ừm, ngược lại điện thoại của Thạch Thuần đã kết nối rồi.

“Anh rể, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?” Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối, Thạch Thuần hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

“Thuần Thuần, Tiểu muội chân dài đâu?” Hạ Thiên mở miệng hỏi.

“Nhụy Nhụy tỷ không ở chỗ ta.” Thạch Thuần trả lời.

“Bảo Tiểu muội chân dài nghe điện thoại, ta đã nghe thấy tiếng hít thở của nàng ấy rồi.” Hạ Thiên lập tức nói.

“Anh rể ngươi lừa ta chứ gì, ngươi nghe hít thở thì có thể nghe ra là ai sao?” Thạch Thuần có chút không tin.

“Đã nói rồi Thuần Thuần ngươi rất ngốc, ta không gì là không thể, đương nhiên có thể nghe ra được.” Hạ Thiên có chút không vui: “Nhanh chút bảo Tiểu muội chân dài nghe điện thoại.”

“Alo, làm sao?” Giọng nói đầu điện thoại bên kia đã đổi, chính là giọng của Ninh Nhụy Nhụy, nghe có vẻ hơi hung dữ, dường như tâm trạng hiện giờ của nàng không được tốt lắm.

“Ờ, Tiểu muội chân dài, cô lại dám cắm sừng ta, hồng hạnh xuất tường, ta tới tìm cô tính sổ.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

(hồng hạnh xuất tường, lấy từ một câu thơ nổi tiếng của một nhà thơ từng bị cắm sừng: Cả vườn xuân sắc không giữ được, Một nhánh hồng hạnh bò tường ra! ý nói là cả khu vườn như vậy nhưng nhánh hồng hạnh kia vẫn thò ra ngoài bờ tường!)

“Tào lao, ai hồng hạnh xuất tường chứ? Ngươi đừng có mà vu oan cho ta... Không phải, tên biến thái chết tiệt nhà ngươi, cho dù ta hồng hạnh xuất tường, cũng không phải chuyện của ngươi!” Tâm trạng của Ninh Nhụy Nhụy quả nhiên không tốt lắm, trực tiếp mắng Hạ Thiên.

“Tiểu muội chân dài, cô là vợ nhỏ số một của ta, sao có thể không liên quan đến ta được?” Hạ Thiên có chút không vui: “Cô lại không nghe lời như vậy, ta sẽ bay qua đó đánh co...”

Hạ Thiên còn chưa dứt lời, di động đã bị giật lấy.

“Nhụy Nhụy, là ta.” Y Tiểu Âm nói.

“Hả? Y Y tỷ, ngươi, ngươi đang ở với hắn à?” Ninh Nhụy Nhụy ngẩn người.

“Tiểu muội chân dài, ta và Y Y đang chơi trên giường này.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Ngươi câm miệng cho ta!” Y Tiểu Âm rất bực bội, sau đó giọng nói dịu lại: “Nhụy Nhụy, đừng nghe hắn nói lung tung, ta và hắn đều đang ở Giang Hải, bên này có một số việc.”

“Y Y tỷ, các ngươi ở cùng một chỗ cũng rất bình thường mà.” Ninh Nhụy Nhụy đối với chuyện đó ngược lại rất bình tĩnh, dù sao nàng cũng biết quan hệ của Hạ Thiên và Y Tiểu m, càng biết Hạ Thiên là một tên kỳ lạ.

Không muốn tiếp tục nói về chủ đề đó, Ninh Nhụy Nhụy lập tức tiếp tục hỏi: “Y Y tỷ, ngươi có phải cũng nhìn thấy tin tức đó trên mạng rồi đúng không?”

“Ừm, ta chỉ muốn hỏi ngươi xem có chuyện gì không, di động của ngươi cũng không gọi được.” Y Tiểu Âm không giấu diếm: “Ngươi có phải đã gặp phải phiền phức gì đó đúng không, cho nên mới làm như vậy?”

Chương 1872. Theo đuôi

“Thật ra cũng không có gì, ta gần đây vẫn luôn ở Vọng Cảng, ông nội ta cũng đang ở đây, sau khi Hồ Gia Vĩ lại mất tích, rất nhiều người lại chạy tới tìm ta, thậm chí còn quấy rầy ông nội ta, đây cũng không phải là điểm mấu chốt nhất, quan trọng nhất chính là, hiện tại không biết lại có chuyện gì, đủ loại nam nhân đều chạy tới quấy rối ta.” Ninh Nhụy Nhụy có chút bất đắc dĩ: “Hình như lúc trước bọn hắn cho rằng ta có quan hệ gì đó với Hồ Gia Vĩ, bây giờ cảm thấy ta mới thật sự vô chủ đi.”

Ngừng một chút, Ninh Nhụy Nhụy tiếp tục nói: “Càng vô lý hơn chính là, bắt đầu có người truyền bá lung tung chuyện giữa ta và Hồ Gia Vĩ, sau đó Thuần Thuần chạy tới, nói có chủ ý giúp ta giải quyết mấy phiền phức đấy, ta cũng không ngờ, cách giải quyết của nàng ấy là bảo ta giả vờ thích con gái.”

“Nhụy Nhụy tỷ, đây rõ ràng là một cách hay mà.” Thạch Thuần ở bên cạnh xen vào một câu.

“Cách này theo lý mà nói cũng không tồi... Thuần Thuần chết tiệt bỏ tay ngươi ra, sao ngươi giống nữ lưu manh vậy!” Ninh Nhụy Nhụy có chút khó chịu, nàng bắt đầu nghi ngờ nha đầu đó thật sự thích con gái, cả ngày không có chuyện gì lại chạy tới chiếm tiện nghi của nàng, đặc biệt là đôi chân dài của nàng, thường thường sẽ bị nha đầu này tập kích.

“Tiểu muội chân dài, cô đừng lo lắng, Thuần Thuần chỉ ước muốn có một đôi chân đẹp như cô thôi.” Lúc này, Hạ Thiên nói một câu.

“Đúng đó đúng đó, vả lại Nhụy Nhụy tỷ, cho dù ta có thích con gái cũng không có gì, ngươi tiện nghi cho anh rể còn chẳng thà tiện nghi cho ta, ta chắc chắn sẽ một lòng một dạ với ngươi, sẽ không ra ngoài làm loạn.” Thạch Thuần lại ở bên kia cười hì hì nói.

“Thuần Thuần ngươi thật sự muốn ăn đòn rồi.” Bây giờ, Hạ Thiên thật sự rất không vui.

“Anh rể ngươi tới đánh ta đi, đáng tiếc ngươi không đánh được, cho dù ngươi đánh được, ta cũng không sợ đâu.” Thạch Thuần nha đầu kia vẫn rất kiêu ngạo, có thể nói là không kiêng nể gì cả.

“Thuần Thuần ngươi chờ đó cho ta, lần sau gặp được ngươi, ta sẽ đâm cho ngươi mấy châm, để ngươi ba ngày không thể nói chuyện.” Hạ Thiên bất mãn nói.

“A, nguy rồi, Nhụy Nhụy tỷ, chúng ta nhanh chạy đi.” Vào lúc này, Thạch Thuần hình như thật sự sợ rồi.

Nàng không sợ bị đánh, dù sao anh rể háo sắc nhà nàng sẽ không nỡ đánh nàng mạnh tay, nhưng không cho nàng nói chuyện, như vậy khá phiền, ba ngày không nói lời nào, nàng có thể sẽ nghẹn chết mất.

“Nhụy Nhụy, nếu ngươi không có việc gì thì ít ra ngoài đi, ngoài ra, gần đây có thể không an toàn lắm, nếu các ngươi gặp phải chuyện gì không giải quyết được nhớ gọi điện thoại cho ta càng sớm càng tốt.” Y Tiểu Âm nói tới đây, hơi dừng một chút: “Hoặc gọi điện thoại cho Hạ Thiên.”

“Biết rồi, Y Y tỷ.” Ninh Nhụy Nhụy đáp lại.

“Tiểu muội chân dài cô có nhớ ta không...” Hạ Thiên mới nói ra lời đấy, thì phát hiện điện thoại đã bị cúp mất rồi.

Ừm, Y Tiểu Âm đã cúp máy.

Mà sau khi cúp máy, Y Tiểu Âm tiện tay ném di động đi.

Đương nhiên, di động cũng không rơi xuống đất, Hạ Thiên vẫy tay một cái, di động đã bay vào tay hắn.

“Vợ Y Y, hình như nàng lại ghen rồi.” Hạ Thiên cười hì hì.

“Đi xuống.” Y Tiểu Âm nhìn Hạ Thiên, giọng nói bình tĩnh, nhưng hiện giờ, giọng điệu của nàng rõ ràng khác mọi khi, không còn điềm tĩnh nữa, mà là một sự lạnh lùng từ trong xương tủy.

Lần này, hình như nàng thật sự đã tức giận rồi.

Ừm, Hạ Thiên thật sự đi xuống.

Nhưng đi xuống không phải một mình hắn, hắn cũng ôm Y Tiểu Âm từ trên giường xuống.

“Vợ Y Y, sắp chuẩn bị ăn cơm rồi.” Dáng vẻ của Hạ Thiên rất nghiêm túc, đặt Y Tiểu Âm xuống bên cạnh bàn ăn trong phòng.

Y Tiểu Âm trừng mắt nhìn Hạ Thiên, đôi mắt đẹp có chút lạnh lùng, nhưng lại không nói gì nữa.

Ba giây sau, chuông cửa vang lên, nhân viên phục vụ đưa cơm tới.

Bữa trưa phong phú và tinh xảo, có rất nhiều loại, có thể thấy thật ra Y Tiểu Âm bình thường rất chú trọng việc ăn uống, không biết có phải tâm trạng hiện giờ của Y Tiểu Âm không tốt lắm hay không mà nàng thậm chí còn gọi một chai rượu vang đỏ.

Ừm, cuối cùng, Y Tiểu Âm vẫn một mình uống hết chai rượu đó.

Khiến cho Hạ Thiên thất vọng chính là, nàng không hề có dấu hiệu say rượu chút nào, nhưng thật ra nghĩ lại cũng bình thường, nếu người tu tiên không muốn uống say thì bình thường sẽ không say.

“Ta đến bệnh viện, ngươi không cần đi theo ta.” Sau bữa trưa, Y Tiểu Âm đã đứng lên: “Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày ta sẽ đến bệnh viện đi làm, nếu ban ngày ngươi muốn đi theo ta, vậy buổi tối ta sẽ ở lại bệnh viện, nếu ban ngày ngươi không đi theo ta, buổi tối ta sẽ trở về khách sạn.”

“Vợ Y Y, vì sao nàng lại thích đi làm như vậy chứ?” Hạ Thiên có chút khó hiểu.

“Không cần ngươi quan tâm, tóm lại ta đi làm đây.” Y Tiểu Âm nói xong rồi đi ra ngoài.

Sau lưng, truyền đến giọng nói của Hạ Thiên: “Vợ Y Y, vậy ta chờ nàng trở về.”

Hạ Thiên cũng không muốn theo Y Tiểu Âm đến bệnh viện, từ trước tới nay hắn đều không thích bệnh viện cho lắm, ngoại trừ trong bệnh viện có vợ hắn, hắn cảm thấy vẫn nên để vợ Y Y buổi tối quay về khách sạn với hắn thì tốt hơn, về phần ban ngày, hắn có thể đi tìm chút chuyện khác chơi.

Ừm, chẳng hạn như tìm vợ Tiểu Y Y cũng được.

Nếu Bối Bối nha đầu kia bằng lòng ra ngoài với hắn, vậy thì càng tốt hơn.

Có đôi khi mọi chuyện thật sự rất trùng hợp, không phải là Hạ Thiên vừa mới nghĩ tới vợ Tiểu Y Y của hắn sao, lập tức đã nhận được cuộc gọi từ Lam Y Nhân.

Chương 1873. Đi gặp bạn

“Vợ Tiểu Y Y, nàng đang nghĩ tới ta sao?” Hạ Thiên lập tức nhận điện thoại, “Ta cũng đang nhớ nàng đấy.”

“Chồng, anh cho rằng ta không biết ngươi đang ở cùng một chỗ với Y Tiểu Âm sao?” Trong giọng nói của Lam Y Nhân có chút ghen tị, thật ra những nữ nhân khác bên cạnh Hạ Thiên không giống nhau lắm, trong xương cốt Lam Y Nhân vẫn là cô gái bình thường, ít nhất bây giờ, nàng vẫn chưa hoàn toàn chân chính chấp nhận chuyện bản thân là cô gái bình thường trở thành nữ nhân của Hạ Thiên

Cũng chính vì như thế, lúc nào nàng cũng thích ghen.

“Vợ Tiểu Y Y, bây giờ, vợ Y Y không có ở chỗ ta, nàng ấy đang đi làm.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Vợ Tiểu Y Y, nàng đang ở tập đoàn Thần Y sao? Bây giờ ta đi tìm nàng.”

Hạ Thiên không có cúp điện thoại, đã rời khỏi quán rượu.

“Chồng, thật ra ta đang chuẩn bị đi ra ngoài, muốn đi gặp bạn, muốn bảo anh đi với ta.” Lam Y Nhân dịu dàng nói: “Anh ở cửa tập đoàn Thần Y chờ ta, ta lập tức đi ra ngay.”

“Được.” Hạ Thiên một lời đồng ý, mà chờ hắn nói xong câu đó, cả người đã xuất hiện ở cửa chính tập đoàn Thần Y.

Cúp điện thoại, duỗi người một cái, Hạ Thiên quyết định chờ vợ đi ra ở chỗ này.

“Mời anh ngồi, mời anh ngồi.” Bảo vệ cửa lớn nhìn thấy Hạ Thiên, vội vàng đưa ghế cho hắn.

Mặc dù Hạ Thiên không biết người bảo vệ kia, nhưng rất rõ ràng, người bảo vệ này biết Hạ Thiên.

Hạ Thiên tất nhiên không khách khí, trực tiếp ngồi ở trên ghế, sau đó nhìn người bảo vệ đó: “Ngươi qua đây.”

“Hạ tiên sinh, anh có chuyện muốn ta làm à?” Bảo vệ vội vàng đến gần một chút.

“Không có gì, chân phải của ngươi có vài vết thương cũ, ta giúp ngươi châm hai châm.” Hạ Thiên lấy ra kim châm, sau đó châm hai cái trên đùi bảo vệ, sau đó lại nói: “Được rồi, trở về đi.”

“Được, cảm ơn Hạ tiên sinh... A, chân của ta, giống như, giống như thật sự...” Bảo vệ đi hai bước, đã lập tức phản ứng lại, trước đó mỗi khi đi một bước, đùi phải đều sẽ có chút khó chịu nhẹ, mà bây giờ, cơn khó chịu kia, đã hoàn toàn biến mất.

Bảo vệ cúi đầu với Hạ Thiên: “Cảm ơn Hạ tiên sinh, cảm ơn, anh, anh đúng là thần y.”

“Được rồi, ngươi tới cửa lớn đi, đừng làm phiền ta.” Hạ Thiên phất tay, với hắn mà nói đây là việc nhỏ, chẳng qua là nhìn người bảo vệ kia rất khách khí với hắn, chủ động đưa ghế tới cho hắn, hắn chỉ thuận tay châm hai châm mà thôi.

Bảo vệ vội vàng trở lại cửa chính, không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Thiên, đã hoàn toàn thay đổi, bây giờ, đó là một loại tôn kính phát ra từ sâu trong lòng.

“Chồng.” Giọng nói kiều mị động lòng người truyền đến, khi giọng nói đó vang lên, một đại mỹ nữ cực kỳ gợi cảm xuất hiện ở cửa chính.

“Lam tổng.” Bảo vệ nhanh chào hỏi với mỹ nữ gợi cảm kia, sau đó đưa mắt nhìn đại mỹ nữ kia đi tới bên cạnh Hạ Thiên.

Hạ Thiên đã đứng dậy, thuận tay ôm vòng eo mềm mại của Lam Y Nhân: “Vợ Tiểu Y Y, chúng ta phải đi đâu?”

“Rất nhanh anh sẽ biết.” Lam Y Nhân cười quyến rũ với Hạ Thiên, ôm cánh tay của hắn, tiếp tục đi tới trước.

Mấy phút sau, một chiếc Ferrari lái ra khỏi tập đoàn Thần Y, hai người trên xe, chính là Hạ Thiên và Lam Y Nhân.

“Có người bạn rất lâu không gặp, trước đó quen biết ở thành phố Quế, nhưng mà nàng ấy không phải là người của thành phố Quế, hôm nay tới Giang Hải, hẹn ta uống cà phê nói chuyện phiếm, nàng cũng mang theo bạn trai, cho nên, ta muốn anh đi với ta.” Trên xe, Lam Y Nhân dịu dàng nói: “Đúng rồi, những dược liệu anh muốn kia, trên cơ bản đều đã chuẩn bị xong, tối nay xem anh muốn dùng chúng ở nơi nào, ta cho người ta đưa qua cho anh, dược liệu tương đối nhiều, nơi nhỏ không bỏ hết được.”

“Vợ Tiểu Y Y, nàng bảo người ta đặt dược liệu ở tập đoàn ở Thần Y là được, làm một phòng riêng, đến lúc đó ta tự xử lý.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Ừ, vậy tối nay ta sẽ phân phó bọn hắn đi làm.” Lam Y Nhân gật đầu: “Đúng rồi, bạn ta tên là Vương Tuệ Tuệ, ta không rõ cụ thể nàng ấy đang làm gì, nhưng hồi trước nghe nói hình như nàng ấy đang làm trang điểm hay bán thuốc gì đó, cho nên, nàng ấy tới tìm ta, chưa chắc chỉ vì muốn nói chuyện phiếm với ta.”

“Vợ Tiểu Y Y, bạn của nàng có đẹp không?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

“Chồng, anh cho rằng tùy tiện gặp một người, là có thể có đẹp mắt như ta sao?” Lam Y Nhân khinh bỉ nhìn Hạ Thiên, người chồng háo sắc này thế mà chỉ quan tâm người ta có đẹp hay không.

“Vợ Tiểu Y Y, ta vừa đến thành phố Quế đã gặp phải nàng đẹp mắt như vậy.” Hạ Thiên cười hì hì.

“Được rồi, trước đây dáng vẻ của Vương Tuệ Tuệ cũng rất tốt, bây giờ bộ dáng gì, thật ra ta cũng không rõ lắm.” Lam Y Nhân có chút cạn lời.

Hai người không tiếp tục xoắn xuýt vấn đề đó nữa, vì rất nhanh, hai người đã tới nơi.

Thật ra chỗ hẹn là một khách sạn, trong phòng khách lầu một khách sạn, có thể uống trà cũng có thể uống cà phê, Lam Y Nhân và Hạ Thiên vừa mới đi vào, lập tức có người đứng dậy, vẫy tay với Lam Y Nhân.

“Y Nhân, bên này.” Đó là một nữ nhân trẻ tuổi, giọng nói rất dễ nghe, nhưng, với Hạ Thiên, đó chính là điểm mạnh duy nhất của nàng.

Thật ra bộ dáng của nữ nhân đó cũng coi như là xinh đẹp, theo tiêu chuẩn bình thường, vẻ mặt và dáng người đều không tệ, chỉ là, chênh lệch có chút lớn so với Lam Y Nhân.

Chương 1874. Tất cả đều là duyên phận

Lam Y Nhân ôm tay Hạ Thiên đi đến vị trí của nữ nhân kia, rất nhanh tới trước mặt nữ nhân đó.

“Tuệ Tuệ, lâu rồi không gặp.” Lam Y Nhân buông Hạ Thiên ra, sau đó nhẹ nhàng ôm một cái với nữ nhân này rồi buông ra, lại nhìn Hạ Thiên: “Chồng, đây chính là Vương Tuệ Tuệ người bạn mà ta đã nói với ngươi.”

Lam Y Nhân lại giới thiệu lại với Vương Tuệ Tuệ tiếp tục nói: “Tuệ Tuệ, đây là chồng ta, Hạ Thiên.”

“Oa, Y Nhân, ngươi đã kết hôn rồi sao?” Vương Tuệ Tuệ có chút ngạc nhiên.

“Ha ha, trong lòng thì chúng ta đã kết hôn, trên thực tế cũng ở cùng chỗ, chỉ là không có giấy chứng nhận, cũng chưa có tổ chức hôn lễ.” Lam Y Nhân nhẹ nhàng nở nụ cười, sau đó nhìn về phía nam nhân khác đang đứng: “Tuệ Tuệ, đây chính là bạn trai của ngươi phải không? Không giới thiệu cho ta một chút sao?”

Nam nhân này nhìn rất đẹp trai, dáng người tương đối cao, bây giờ, hắn đang nhìn Lam Y Nhân, dường như mắt trợn tròn, chỉ là, nghe được Lam Y Nhân nói, hắn phản ứng lại.

“A, xin lỗi, Lam tiểu thư, ngươi thật sự quá đẹp, làm cho ta thiếu chút nữa đã không thể lấy lại tinh thần.” Hiển nhiên người này đã ý thức được mình đang rất mất lịch sự, nhanh chóng giải thích: “Ta chính là bạn trai của Tuệ Tuệ, ta tên Đường Phong, Đường trong đế quốc Đại Đường, Phong trong Khai Phong phủ.”

“Chào ngươi, Đường tiên sinh.” Lam Y Nhân gật đầu ra hiệu.

“Được rồi, Y Nhân, ngồi xuống đã, ngươi muốn uống cà phê hay trà? Hoặc uống cái khác?” Vương Tuệ Tuệ đưa thực đơn cho Lam Y Nhân: “Nếu không thì, Y Nhân tự ngươi xem thử?”

“Chồng muốn uống cái gì?” Lam Y Nhân lôi kéo Hạ Thiên ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi.

“Ta uống gì cũng được, giống như nàng là được.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Vậy được rồi, cho hai tách trà xanh.” Lam Y Nhân ngẩng đầu nhìn về phục vụ đã sớm đứng ở bên cạnh.

Phục vụ rời đi, Lam Y Nhân nhìn Vương Tuệ Tuệ: “Tuệ Tuệ, ngươi ở khách sạn này sao?”

“Kỳ thực không phải, chúng ta vừa tới, còn chưa có vào ở đâu.” Vương Tuệ Tuệ lắc đầu: “Khách sạn này quá đắt, ta đoán phải đi nơi khác ở, chúng ta tới đây, là người ta hẹn gặp mặt, nhưng, bây giờ đối phương không rảnh, phải chờ mấy tiếng.”

“Các ngươi tới đây nói chuyện làm ăn sao?” Lam Y Nhân lập tức hiểu được.

“Đúng vậy.” Vương Tuệ Tuệ gật đầu một cái: “Công ty của chúng ta có hạng mục, gần đây vẫn luôn lôi kéo đầu tư, chúng ta tới đây chính là gặp mặt người đầu tư, nói chuyện cụ thể.”

“Tuệ Tuệ, bây giờ ngươi đang làm gì?” Lam Y Nhân có chút tò mò.

“À, thật ra không làm gì, lúc trước ta từng bán dược phẩm, cũng từng bán đồ trang điểm, nhưng đều không được tốt lắm, sau đó ta biết Đường Phong, hắn làm kỹ thuật, chúng ta cùng nhau làm một phần mềm nhỏ, thật ra cũng không đặc biệt gì, chính là một phần mềm hỗ trợ mua đồ.” Vương Tuệ Tuệ giải thích một chút: “Bây giờ trên thị trường phần mềm như vậy cũng không ít, nhưng thứ của chúng ta, mặc dù có chút không giống với bọn hắn, nhưng hiện tại cũng không quá nhiều ưu thế, cho nên người đầu tư có nguyện ý bỏ tiền hay không, trong lòng ta không chắc chắn.”

“Lam tiểu thư, thật ra phần mền của chúng ta không giống với người khác, mặc dù có cùng sản phẩm, nhưng ta tin rằng, đồ của ta làm ra, không giống với bọn hắn.” Đường Phong bên cạnh nói chuyện, nhìn hắn rất có lòng tin.

“Có sự đặc biệt của riêng mình là tốt.” Lam Y Nhân cười cười: “Với chuyện đó, ta cũng không hiểu nhiều, đúng rồi, Tuệ Tuệ, sau khi các ngươi bàn xong chuyện làm ăn, nếu không thì ở nơi đây chơi mấy ngày đi? Giang Hải là nơi rất tốt, các ngươi ở lại đây chơi, cũng xem như cho ta làm tròn tình nghĩa chủ nhà.”

“Được thôi, chúng ta nhìn tình huống tối nay, có thể ở đây chơi rất tốt.” Vương Tuệ Tuệ rất có hứng thú với điều đấy: “Đúng rồi, Y Nhân, có phải bây giờ ngươi là tổng giám đốc tập đoàn Thần Y không?”

“Ừ, bây giờ ta là tổng giám đốc tập đoàn Thần Y, nhưng, thời gian ta tới tập đoàn Thần Y cũng không dài.” Lam Y Nhân không phủ nhận, thật ra là không có cách nào phủ nhận, khắp nơi trên mạng đều có tin tức.

“Y Nhân, vẫn là ngươi lợi hại, làm thiên kim đại tiểu thư không làm, chạy tới nơi đây đi làm quản lí, đây không phải là điều người bình thường làm được.” Vương Tuệ Tuệ hơi xúc động: “Lợi hại hơn là, vừa ra tay, đã trực tiếp lên chức tổng giám đốc tập đoàn Thần Y, điều đấy thật sự là quá mạnh mẽ.”

“Thật ra là duyên phận.” Lam Y Nhân cười cười, không có nói thêm cái gì, rõ ràng, Vương Tuệ Tuệ sẽ không biết tập đoàn Thần Y là sản nghiệp của Hạ Thiên, càng sẽ không biết mặc dù Lam Y Nhân có thể lên làm tổng giám đốc, nguyên nhân cơ bản vì nàng là nữ nhân của Hạ Thiên, về phần năng lực tự quản lý của Lam Y Nhân, chỉ là nguyên nhân rất nhỏ.

“Đây cũng không phải là cơ duyên đơn giản như vậy, nếu ngươi không có năng lực... A? Đường Phong, đây không phải là Kiều tổng sao?” Vương Tuệ Tuệ đột nhiên thay đổi sắc mặt: “Hắn đây là muốn ra ngoài? Chờ đã, hắn và người phụ nữ kia... Gặp quỷ, xong rồi.”

“Tuệ Tuệ, thế nào?” Lam Y Nhân có chút buồn bực.

Vương Tuệ Tuệ còn chưa lên tiếng, một giọng nói nũng nịu truyền đến: “Ơ, Vương tổng, Đường tổng, thật là trùng hợp, các ngươi cũng ở đây sao?”

Chương 1875. Giá bao nhiêu?

Đó là một nữ nhân trẻ tuổi, gợi cảm kiều mị, bất kể là dung mạo hay dáng người, đều tốt hơn Vương Tuệ Tuệ không ít, đương nhiên, muốn so sánh với Lam Y Nhân, vẫn kém quá xa.

Nhìn trên mặt nàng còn chưa hoàn toàn rút đi màu đỏ, trên cơ bản có thể xác định nàng vừa mới làm cái gì, mà bây giờ nàng đang dựa vào trên người một nam nhân.

Nam nhân đó hơn 20 tuổi, dáng vẻ rất bình thường, căn bản làm cho người ta cảm thấy uể oải suy sụp, nhưng trong nháy mắt hắn nhìn thấy Lam Y Nhân, dường như tinh thần cả người đều tốt hơn.

“Thật là quá đúng dịp.” Vương Tuệ Tuệ hừ nhẹ một tiếng.

“Có vừa khéo hay không, ta nói này Lưu Linh, ngươi không cảm thấy loại thủ đoạn đó quá buồn nôn sao?” Đường Phong lại càng tức giận hơn: “Ngươi như vậy với bán mình có khác nhau sao?”

“Ngươi sao lại nói chuyện như vậy? Các ngươi là...” Nam nhân trẻ tuổi kia mở miệng, hắn đang nói, nữ nhân tên là Lưu Linh dựa vào bên tai hắn nói vài câu, sau đó, hắn dường như đã hiểu ra: “Các ngươi chính là Vương Tuệ Tuệ và Đường Phong có hẹn lần trước với ta đúng không? Đi thôi, các ngươi muốn đầu tư đúng không? Không có vấn đề, tới phòng ta nói đi.”

“Kiều tổng, anh sao lại....” Lưu Linh lập tức gấp gáp.

“Đi đi, người muốn đầu tư không phải ít, chuyện của ta, ngươi cũng đừng quản!” Kiều tổng hơi không kiên nhẫn, đẩy Lưu Linh ra, sau đó nhìn Vương Tuệ Tuệ: “Ngươi, mang theo nhân viên của người cùng đi vào, chính là nàng ấy.”

Kiều tổng chỉ vào Lam Y Nhân, hiện tại, nhìn hắn rất phấn khởi, dáng vẻ của Lam Y Nhân xinh đẹp gợi cảm, trong nháy mắt làm cho hắn có loại cảm giác cắn phải thuốc kích thích.

“Kiều tổng, ngươi hiểu lầm rồi, nàng ấy là bạn của ta, không phải nhân viên của ta.” Sắc mặt của Vương Tuệ Tuệ hơi khó coi, nàng không phải là đồ đần, tên Kiều tổng kia muốn làm gì, đương nhiên nàng hiểu rõ, nói trắng ra, hắn vừa ý Lam Y Nhân.

Nghĩ tới Kiều tổng vừa mới làm gì với Lưu Linh, mà bây giờ điều kiện của Kiều tổng là cái gì, không nói cũng hiểu.

“Đừng dùng trò đó với ta, muốn đầu tư thì theo ta đi lên đi!” Kiều tổng không kiên nhẫn, ừ, bây giờ hắn rất gấp, không còn cách nào, vì Lam Y Nhân thật sự quá mê người.

“Kiều tổng, ta nghĩ, chúng ta cũng không cần ngươi đầu tư.” Vương Tuệ Tuệ hít một hơi thật sâu, thật ra loại chuyện kia, nàng biết thường xuyên xảy ra trong vòng này, nhưng trực tiếp nói ra như thế thì không hợp lẽ thường lắm, đây là lần thứ nhất nàng gặp phải.

Lưu Linh giống như nhẹ nhàng thở ra, mà nàng lại tiến bên tai Kiều tổng, thấp giọng nói câu gì.

“Được, nếu ngươi có thể làm được thì đầu tư gấp bội.” Kiều tổng lập tức gật đầu: “Không, gấp ba.”

“Kiều tổng, ngươi nói phải giữ lời.” Lưu Linh rất cao hứng, sau đó, nàng quay đầu nhìn về phía Lam Y Nhân: “Vị tiểu thư này, xưng hô như nào?”

“Chồng, anh cảm thấy nàng ta có tư cách biết tên của ta không?” Lam Y Nhân cười yêu mị với Hạ Thiên.

“Vợ Tiểu Y Y, không nên nói chuyện với ma lem như vậy, không cẩn thận sẽ bị lây.” Hạ Thiên nói rất chân thành.

“Vâng chồng, ta nghe lời anh.” Lam Y Nhân yêu mị cười với Hạ Thiên, sau đó bẹp một tiếng, hôn một cái lên mặt hắn.

Kiều tổng kia thấy như thế thì ghen ghét nổi điên, đang muốn nói chuyện, Lưu Linh đó lại mở miệng trước.

“100 vạn.” Lưu Linh nhìn Lam Y Nhân: “Ta cho ngươi 100 vạn, ngươi lên lầu cùng với Kiều tổng.”

“Chồng sao hôm nay anh tốt tính như vậy chứ?” Lam Y Nhân bĩu môi, “Sao anh còn chưa đánh người chứ?”

“Ồ, vợ Tiểu Y Y, hôm nay rất chán, xem một vài người quái dị biểu diễn trước.” Hạ Thiên lười biếng nói, bây giờ hắn thật sự rất nhàm chán.

“200 vạn!” Lưu Linh có chút tức giận, nhưng lại lập tức tăng giá.

“Vợ Tiểu Y Y, ma lem đó mặc dù rất xấu, nhưng lại rất biết làm ăn, tên ngu ngốc kia đầu tư cho nàng 1000 vạn, gấp ba chính là 3000 vạn, sau đó nàng ta chỉ lấy ra 200 vạn, không phải là suy nghĩ hão huyền sao?” Hạ Thiên cười hì hì nói.

“Tốt lắm, 1000 vạn!” Lưu Linh lập tức tăng giá, mà nàng căn bản không có cân nhắc tới chuyện làm sao Hạ Thiên biết giá cả đấy của nàng.

“Được rồi, vợ Tiểu Y Y, mặc dù ta rất chán, nhưng không chịu được người xấu xí đó.” Hạ Thiên đứng lên, chuẩn bị ra tay, nhưng lần này, Lam Y Nhân nhanh hơn hắn.

Chát!

Lam Y Nhân đứng dậy, tát một bạt tai lên trên mặt Lưu Linh.

“Chồng, chuyện như vậy giao cho ta, đợi lát nữa anh đi đánh kẻ kia.” Lam Y Nhân cười hì hì: “Miễn cho người khác nói anh khi dễ nữ nhân.”

“Ừm, vợ Tiểu Y Y, thật ra nàng không cần lo lắng, ta chưa bao giờ sợ người khác nói ta khi dễ nữ nhân, ta thường xuyên đánh loại ma lem như thế lắm.” Hạ Thiên đối với điều kia lại không hề để tâm.

“Biết rồi, nhưng ta muốn tự mình chơi.” Lam Y Nhân nũng nịu.

“Ngươi, ngươi thế mà dám đánh ta...” Lưu Linh khó có thể tin được nhìn Lam Y Nhân.

Chát!

Lam Y Nhân lại tát một bạt tai.

“Mặc dù loại nữ nhân như người ta đã thấy rất nhiều, nhưng ta nhìn thấy kiểu người như ngươi thì sẽ muốn đánh.” Lam Y Nhân hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi có thể vì 1000 vạn đã bán mình thì cho rằng người khác đều giống như ngươi? Nếu lui về một vạn bước, loại mặt hàng như ngươi chỉ có giá trị 1000 vạn, ngươi dựa vào cái gì cảm thấy ta chỉ trị giá 1000 vạn?”

Rõ ràng suy nghĩ kia của Lam Y Nhân không có vấn đề gì cả, Lưu Linh kia thế mà không phản bác được.

Chương 1876. Người nhà họ Kiều các ngươi đấy

“Vậy ngươi muốn bao nhiêu?” Vị Kiều tổng kia vẫn còn không bỏ qua: “10.000 vạn, ta cho ngươi 10.000 vạn được không? Một tuần lễ, chỉ cần ngươi ở với ta một tuần lễ, ta sẽ cho ngươi 10.000 vạn, trước tiên ta có thể đưa 5000 vạn... Ách!”

Kiều tổng nói còn chưa dứt lời, đã hét thảm một tiếng, là Hạ Thiên đá một cước vào trên bụng hắn.

“Ngươi, ngươi dám đánh ta, ngươi biết ta là ai không? Á!” Kiều tổng nổi giận, nhưng, lại bị Hạ Thiên đạp thêm một cước.

“Đậu moá, lão tử họ Kiều, ngay cả lão tử ngươi cũng dám đánh? Lão tử là người của nhà họ Kiều, ở thành phố Giang Hải không ai dám đánh người của nhà họ Kiều chúng ta, con mẹ nó ngươi chết chắc...” Kiều tổng thở hổn hển kêu to lên.

Mà nghe được Kiều tổng gầm rú, người ở khách sạn bị kinh động, đều có ý thức lui về sau, có vài người định chuẩn bị tới kéo đỡ, như an ninh của nơi này, chuẩn bị đến xem náo nhiệt, nhưng bây giờ, bọn hắn đều cảm thấy, vẫn nên rời xa nơi thị phi đó thì tốt hơn.

Dù sao, ở thành phố Giang Hải, danh tiếng nhà họ Kiều rất lớn, người thoáng biết một vài nội tình, đều biết nhà họ Kiều mới là đệ nhất đại gia tộc ở Giang Hải bây giờ, mà người nhà họ Kiều, đúng là không chọc nổi.

Một số người nhìn Hạ Thiên và Lam Y Nhân, lại phát hiện hai người họ có chút cổ quái, mà bọn hắn tự nhiên đều cho rằng, hai người bọn hắn đang sợ.

Vương Tuệ Tuệ cũng lo lắng nhìn Lam Y Nhân, mặc dù nàng biết bây giờ Lam Y Nhân không phải người bình thường, thân là tổng giám đốc tập đoàn Thần Y, có thân phận có địa vị, nhưng danh tiếng nhà họ Kiều, cho dù nàng không phải người Giang Hải, cũng có biết, một công ty lớn, có thể vượt qua một đại gia tộc bản địa hay không, điều đấy thật đúng là khó mà nói.

“Vương bát đản, bây giờ ngươi biết sợ rồi đúng không? Tới đi, cầu xin ta, để cho nữ nhân của ngươi lập tức lên lầu với lão tử, lão tử sẽ không so đo... A!” Kiều tổng kia bắt đầu phách lối uy hiếp, nói còn chưa dứt lời, lại bị đạp một cước, mà lần này, cuối cùng hắn ngã trên mặt đất.

“Đồ ngu, ngươi còn kêu là họ Kiều à?” Hạ Thiên lại đá một cước.

“Ngay cả ta cũng không nhận ra, ngươi có tư cách gì gọi là họ Kiều?” Lại đá một cước.

“Ngươi lại còn dám bảo mình họ Kiều?” Hạ Thiên lại đá một cước.

“Lập tức ngươi sẽ không còn là người nhà họ Kiều nữa!” Hạ Thiên lại đá một cước, đá vào đũng quần của Kiều tổng.

Kiều tổng kêu thảm một tiếng kinh thiên động địa, sau đó lập tức hôn mê.

Đám người bốn phía hoàn toàn trợn tròn mắt, chuyện này, người đó là ai vậy, thế mà trâu bò như vậy, ngay cả người nhà họ Kiều cũng dám không để vào mắt?

“Ngươi, ngươi có biết hắn là ai hay không....” Lưu Linh kia cũng trợn tròn mắt.

Hạ Thiên vừa nhấc chân, đạp Lưu Linh bất tỉnh.

“Xấu xí làm nhiều điều quái dị.” Hạ Thiên có chút không kiên nhẫn, sau đó, hắn lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại: “Này, ngươi qua đây một chút.”

Nói địa điểm, cúp điện thoại, Hạ Thiên thuận tay ôm Lam Y Nhân, lại ngồi xuống.

“Chuyện đó, tiểu thư, cô, trà xanh cô kêu.” Lúc này, cuối cùng phục vụ đưa tới hai tách trà xanh.

“Chuyện này, Y Nhân, các ngươi, các ngươi không có việc gì sao?” Vương Tuệ Tuệ nhịn không được hỏi.

Hai người họ trước mặt mọi người đánh bất tỉnh hai người kia, tuy hai người kia rất đáng ăn đòn, nhưng sẽ không có chuyện gì chứ?

“Tuệ Tuệ, đừng lo lắng, không có việc gì.” Đối với chuyện đấy, Lam Y Nhân đã rất quen thuộc, đối với Hạ Thiên mà nói, hiển nhiên là chuyện nhỏ, thế mà đối phương còn bảo là người nhà họ Kiều, vậy càng không có chuyện gì.

“Chuyện kia, anh, anh là Thiên ca?” Một giọng nói thận trọng truyền tới từ phía bên cạnh.

Hạ Thiên vừa quay đầu, nhìn thấy một người bảo vệ, chừng ba mươi tuổi.

“A, ngươi biết ta?” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên.

“Thiên ca, ta, chúng ta cũng là thủ hạ của đại tiểu thư, bây giờ bảo vệ chúng ta cũng là đang làm việc cho anh, anh, anh có muốn chúng ta làm chút gì hay không?” Nhân viên bảo vệ kia nhỏ giọng hỏi.

“Cũng được, các ngươi tiếp tục đánh tên ngu ngốc kia, đánh hắn đến tỉnh mới thôi.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Vâng, Thiên ca.” Nhân viên bảo vệ đó gật đầu một cái, sau đó lại gọi một chút: “Tới, đánh người này đi.”

Mấy tên bảo vệ đấy lập tức động chân, đá tới đá lui vị Kiều tổng đang nằm trên mặt đất, mà mọi người vây xem đều trợn mắt hốc mồm, đây cũng là một màn chơi sao?

“Á...” Mấy phút sau, Kiều tổng đáng thương thật sự là đau đến tỉnh lại, sau đó, sẽ không có cách nào hôn mê nữa.

Một tiếng thắng gấp từ bên ngoài quán rượu truyền đến, một nam nhân vội vã xuống xe, vọt vào khách sạn.

Nhìn lướt qua, nam nhân này đã thấy Hạ Thiên, vội vàng lao đến: “Cái đó, Hạ Thiên, sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Bốn phía truyền đến vài tiếng kinh hô nhỏ, bởi vì bọn hắn nhận ra nam nhân này chính là đại thiếu gia nhà họ Kiều, Kiều Đông Hải.

“Nơi đó có một đứa ngu ngốc nói là người nhà họ Kiều các ngươi, còn muốn để vợ Tiểu Y Y của ta đi với hắn.” Hạ Thiên nhìn Kiều Đông Hải: “Ta không có hứng thú quản chuyện của các ngươi, nhưng ta không muốn các ngươi làm ô uế danh tiếng của vợ ta, Tiểu Kiều thông minh như vậy, trong nhà cũng không thể có kẻ ngu đần như thế.”

“Con mẹ nó, cái thằng ngu này? Ở chỗ kia sao? Ta đi xem một chút.” Kiều Đông Hải sắp điên rồi, nhà họ Kiều làm sao lại có mặt hàng như vậy chứ?

Chương 1877. Có thể gọi hắn là thần y đệ nhất thiên hạ

Bước nhanh trên mặt đất đến trước mặt Kiều tổng, Kiều Đông Hải trước tiên ngăn lại mấy tên bảo vệ: “Này, các ngươi trước tiên đừng đánh, để ta nhìn rõ xem tên ngốc này rốt cuộc là ai?”

Chưa kể, bất kể là Hạ Thiên hay mấy tên bảo vệ vừa rồi, kỹ thuật đánh người cũng đều không tồi, đều chỉ chào hỏi trên người, trên mặt không nhìn thấy bao nhiêu vết thương, nếu chỉ nhìn mặt, người đó dường như bị thương không nghiêm trọng, cho nên muốn nhìn rõ xem khuôn mặt của hắn cũng không khó.

“Tên ngốc này là ai thế?” Kiều Đông Hải nhìn chằm chằm người này một lúc lâu, quả thật không nhận ra.

“Đại thiếu, là, là ta đây, ta là Kiều Phong...” Dáng vẻ vị Kiều tổng như sắp khóc đến nơi rồi.

“Ta nhổ vào, lão tử là Đoàn Dự đây, dáng vẻ sợ hãi kia của ngươi mà còn muốn gọi là Kiều Phong sao?” Kiều Đông Hải tức giận nói.

“Không phải là Phong đó, là Phong trong quát phong hạ vũ, đại thiếu, mấy ngày trước ta còn từng đến chào hỏi anh, ta là người của nhà họ Kiều bên thành phố Lạc...” Kiều Phong nói tới đây đã bị cắt ngang.

“À, ta nhớ ra rồi, hóa ra là tên đần nhà ngươi!” Kiều Đông Hải lại tức điên lên, trực tiếp đá một phát vào mặt Kiều Phong: “Tên ngốc ngươi mà cũng muốn gia nhập vào nhà họ Kiều chúng ta à, lão tử cũng chỉ muốn lười biếng thôi, cảm thấy nhiều việc cũng không có gì, ngược lại tên kém thông minh như ngươi thật có bản lĩnh đó, còn gây rắc rối cho ta đây!”

Kiều Đông Hải liền đá Kiều Phong mấy cái, sau đó nhe răng nhếch miệng: “Đệch mẹ, tên ngốc này xương cốt rất cứng, cái đó, mấy người các ngươi tiếp tục, đừng đánh chết hắn là được, tối nay ta lại đến dạy dỗ hắn thật tốt.”

Nghe câu kia của Kiều Đông Hải, mấy tên bảo vệ lại tiếp tục, không phải vì nghe theo mệnh lệnh của Kiều Đông Hải, mà bọn hắn cũng biết quan hệ giữa Kiều Đông Hải và Hạ Thiên.

Tiếng kêu thảm thiết tiếp tục vang lên, người xem náo nhiệt đều sững sờ, bọn hắn theo bản năng nhìn về phía Hạ Thiên, người này, người này rốt cuộc là ai?

Kiều Đông Hải cũng đã đi đến bên cạnh Hạ Thiên: “Khụ khụ, cái đó, Hạ Thiên, thật xin lỗi, chắc ngươi không biết, mấy năm nay, bởi vì quan hệ của Tiểu Kiều, thanh danh của nhà họ Kiều chúng ta càng lúc càng lớn, có mấy gia tộc nhỏ vốn dĩ có chút không liên quan đến gia tộc của chúng ta, nhưng bởi vì cũng mang họ Kiều, nên muốn lôi kéo một ít quan hệ với chúng ta, nói cái gì mà sẽ do nhà họ Kiều chúng ta ở Giang Hải làm chủ, ngươi cũng biết ta lười rồi đấy, vì vậy hầu như cũng đồng ý.”

Ngừng lại một chút, Kiều Đông Hải hạ giọng: “Ta thật sự không biết mấy tên ngốc đấy sẽ gây ra loại chuyện này, yên tâm, chuyện đó ta sẽ xử lý, về sau ta cũng sẽ không còn quan hệ với bọn hắn, sẽ không để bọn hắn làm tổn hại đến thanh danh của nhà họ Kiều chúng ta, lại càng sẽ không để bọn hắn làm tổn hại thanh danh của Tiểu Kiều.”

“Được rồi, mau đưa người đi, còn nữa, gần đây xảy ra nhiều chuyện, các ngươi cũng đều cẩn thận một chút.” Hạ Thiên lười biếng nói.

“Hiểu rồi, ta sẽ cẩn thận.” Kiều Đông Hải gật đầu: “Ta cũng nghe nói Tô Tiểu Xán tên đó lúc trước xảy ra chút chuyện, gần đây Giang Hải dường như bắt đầu không bình yên rồi.”

Nhìn Lam Y Nhân một cái, Kiều Đông Hải lại nói thêm: “Lam tiểu thư, rất xin lỗi, về sau sẽ không xảy ra những chuyện tương tự nữa đâu.”

“Không sao, thật ra ta không để ý lắm, chỉ là chồng ta hơi hẹp hòi mà thôi.” Lam Y Nhân cười nhạt.

“Điều này thì ta biết.” Kiều Đông Hải đương nhiên hiểu phong cách của Hạ Thiên, gia hỏa này không để ý đến chuyện khác, nhưng ngược lại liên quan tới vợ hắn thì đều là chuyện lớn.

Ngừng một chút, Kiều Đông Hải lại nói thêm: “Hạ Thiên, ta không làm phiền các ngươi nữa, ta đưa tên ngốc kia đi trước.”

Kiều Đông Hải nhanh chóng rời đi, mà Kiều Phong kia đương nhiên cũng bị mang đi, về phần Lưu Linh, bây giờ, sớm đã sững sờ bên cạnh, mà nàng cuối cùng cũng không dám nói gì, trực tiếp lặng lẽ rời đi, về phần đầu tư gì đó, nàng cũng rất rõ, sẽ không có hy vọng nào nữa.

Mà đại sảnh khách sạn cũng rất nhanh khôi phục lại bình thường, không ai báo cảnh sát, cũng không ai nói thêm gì nữa, mấy bảo vệ đó cũng đều khôi phục tuần tra bình thường, không ai nói gì, nhưng hiện tại, mấy nhân viên phục vụ và những người khác trong đại sảnh đều đã biết, Hạ Thiên không phải là người bình thường.

“Này, Y Nhân, chồng ngươi rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy?” Vương Tuệ Tuệ đã sớm trợn tròn mắt, mà bây giờ, nàng cũng không nhịn được hỏi.

“Tuệ Tuệ, chuyện đó à, thật ra ta cũng không hiểu lắm.” Lam Y Nhân cười nhẹ, lời này thật ra cũng không sai, nàng cũng có rất nhiều chuyện không rõ lắm.

“Tuệ Tuệ, đừng hỏi nhiều.” Đường Phong mở miệng nói, hiển nhiên, hắn cũng nhìn ra, Lam Y Nhân không muốn nói chuyện đấy, đương nhiên, cái này cũng coi như không sai, quả thật Lam Y Nhân cũng không muốn nói lắm, dù sao chuyện đó quá phức tạp.

“Xin lỗi, Y Nhân, ta cũng không phải là muốn thăm dò bí mật gì đâu, ta chỉ có hơi tò mò một chút.” Vương Tuệ Tuệ cũng phản ứng lại: “Ngươi không tiện nói thì đừng nói.”

“Tuệ Tuệ, thật ra chuyện giữa ta và hắn khá phức tạp, nhất thời không nói rõ được, ừm, thật ra chồng ta là một bác sĩ, một bác sĩ rất tốt.” Lam Y Nhân hơi trầm ngâm một chút: “Hoặc, ngươi có thể gọi hắn là thần y đệ nhất thiên hạ, đây không phải là một ví dụ, mà là sự thật.”

“Không sai, vợ Tiểu Y Y nói rất đúng.” Hạ Thiên ở bên cạnh phụ họa một câu, hắn thật sự chính là thần y đệ nhất thiên hạ, đây là sự thật mà vợ Y Y nhà hắn cũng không thể thay đổi.

“Y Nhân, không nói chuyện đó nữa, nói mới nhớ, thành phố Giang Hải bên này có chỗ nào thú vị không?” Vương Tuệ Tuệ chuyển sang chủ đề khác: “Bây giờ ta không thể nói chuyện đầu tư nữa rồi, ngẫm lại lúc nãy ta có hơi nóng nảy, không bằng dứt khoát nhân cơ hội này nghỉ ngơi vài ngày.”

“Được, tuy ta không quen thuộc ở nơi đây lắm, nhưng không sao, ta tìm người giúp ngươi sắp xếp.” Lam Y Nhân nói xong lấy di động ra, gọi điện thoại cho trợ lý.

Thân là tổng tài của tập đoàn Thần Y, muốn sắp xếp chút chuyện như vậy đương nhiên rất đơn giản.

Chương 1878. Ai bảo hắn không quản tốt thuộc hạ của mình

Mấy phút sau, Lam Y Nhân cúp điện thoại.

“Tuệ Tuệ, ta đã sắp xếp xong cho các ngươi rồi, ừm, sắp xếp cho các ngươi một chiếc xe, một hướng dẫn viên du lịch, nơi ở cũng sắp xếp ổn thỏa cho các ngươi rồi, các ngươi muốn ở đây chơi mấy ngày đều được.” Lam Y Nhân mỉm cười: “Ta đã bảo bọn hắn trong vòng một giờ sẽ tới đây đón các ngươi.”

Cuối cùng, Lam Y Nhân lại bổ sung một câu: “Tuệ Tuệ, hiện tại, ta có khá nhiều chuyện, cho nên không thể tự mình đi cùng các ngươi, đợi đến lúc nào đó thích hợp, ta mời các ngươi ăn cơm.”

“Ta nói này Y Nhân, ngươi sắp xếp như vậy, khiến ta có hơi xấu hổ.” Vương Tuệ Tuệ hiển nhiên không ngờ Lam Y Nhân sẽ sắp xếp xong tất cả mọi thứ rồi.

“Tuệ Tuệ, mấy thứ đấy đều là chuyện nhỏ, dù sao ta có tiêu thì cũng đều là tiền của chồng.” Lam Y Nhân cười nhẹ: “Bạn bè ta không nhiều lắm, các ngươi hiếm khi mới đến đây một chuyến, đương nhiên phải chiêu đãi các ngươi cho tốt rồi.”

“Được rồi, vậy ta cũng không khách sáo nữa.” Vương Tuệ Tuệ lắc đầu: “Y Nhân, nói thật, ta vẫn có chút hâm mộ ngươi, trong mắt ta, ngươi thật sự quá hoàn mỹ.”

“Tuệ Tuệ, thật ra, chẳng có ai là hoàn mỹ cả, cái gọi là hoàn mỹ, đều là cảm giác trong mắt người khác.” Lam Y Nhân nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta rời khỏi thành phố Quế đến đây, cũng không hoàn toàn là lựa chọn của bản thân ta, mà nếu ta không gặp được chồng, hoàn cảnh bây giờ của ta sẽ càng khó khăn hơn ngươi, bởi vậy, ngươi cũng đừng quá để ý hơn thua nhất thời, rất nhiều chuyện thật sự phải xem cơ duyên.”

Đưa mắt nhìn Hạ Thiên bên cạnh, Lam Y Nhân tiếp tục nói: “Giống như ta và chồng, thật sự là cơ duyên trùng hợp.”

“Ừm, như cái gọi là người uống nước ấm hay lạnh chỉ tự mình biết, người khác nhìn thấy đều là bề ngoài.” Vương Tuệ Tuệ gật đầu: “Giống như rất nhiều người thấy ta, cũng cảm thấy ta rất tài giỏi, mở công ty làm bà chủ gì đó, nhưng lại không biết, thật ra ta cũng rất khó khăn, vì lôi kéo chút đầu tư mà phải nhận rất nhiều ủy khuất.”

“Được rồi, Tuệ Tuệ, đừng kể khổ nữa.” Đường Phong không nhịn được ở bên cạnh mở miệng: “Ngươi cứ nói như vậy, không cẩn thận sẽ khiến Lam tiểu thư hiểu lầm đấy, nàng có thể sẽ cho rằng ngươi muốn nàng đầu tư đấy.”

“Hả?” Vương Tuệ Tuệ cuối cùng cũng phản ứng lại, sau đó vội vàng lắc đầu: “Y Nhân, ngươi đừng hiểu lầm nha, ta không có ý này, vả lại ta biết tập đoàn Thần Y cũng không phải của ngươi, huống chi công ty của các ngươi cũng sẽ không đầu tư vào loại công ty như chúng ta, ta thật sự không có ý đó.”

“Tuệ Tuệ, thật ra ta cũng không giấu ngươi chuyện này, bên phía tập đoàn Thần Y, trên cơ bản không có kế hoạch đầu tư gì cả, nguyên nhân cụ thể, thật ra ta cũng không rõ lắm.” Lam Y Nhân mở miệng nói: “Ta không phải không có quyền hạn, nhưng đầu tư với bên ngoài, quả thật không phù hợp lắm với phong cách của tập đoàn Thần Y, bây giờ ta mới vừa làm việc ở tập đoàn Thần Y, cũng không thích hợp thay đổi tác phong trước đây của tập đoàn.”

“Vợ Tiểu Y Y, thật ra nguyên nhân của chuyện đấy rất đơn giản, trước đây chuyện đầu tư đều do Tiểu Kiều phụ trách.” Hạ Thiên ở bên cạnh thuận miệng nói: “Nàng là thiên tài ở phương diện này.”

Hạ Thiên hiển nhiên cũng không phải cái gì cũng không biết, chuyện đó hắn vẫn hiểu được.

“Hạ tiên sinh, Tiểu Kiều mà ngươi nói, chẳng lẽ là vị mỹ nữ thiên tài của nhà họ Kiều, Kiều Tiểu Kiều kia sao?” Đường Phong không nhịn được hỏi.

“Đúng vậy.” Hạ Thiên cũng trả lời một câu.

Không đợi Đường Phong nói tiếp, Hạ Thiên lại lười biếng nói một câu: “Nếu các ngươi thật sự rất thiếu tiền, thì đi tìm Kiều Đông Hải đi, hắn tùy tiện cho các ngươi một chút, các ngươi có thể lấy được công ty gì đó kia, cứ nói ta bảo các ngươi đến, Kiều Đông Hải chắc chắn sẽ cho các ngươi tiền.”

“Chồng, như vậy có thích hợp không?” Lam Y Nhân nhẹ giọng hỏi.

“Không có gì không thích hợp cả, Kiều Đông Hải cả ngày đều nhàm chán tiêu tiền, ừm, lần này cứ để hắn tiêu tiền của mình vào chuyện đầu tư đi.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Ai bảo hắn không biết quản lý cho tốt đám người dưới trướng chứ.”

Lam Y Nhân coi như hiểu được, chuyện kia coi như là một loại trừng phạt trá hình đối với Kiều Đông Hải đi.

Đương nhiên, loại trừng phạt đó cũng vô thưởng vô phạt, càng giống một loại cảnh cáo hơn.

“Tuệ Tuệ, các ngươi cứ chơi vui vẻ trước đi, sau đó ta sẽ sắp xếp một cơ hội thích hợp để các ngươi nói chuyện với Kiều Đông Hải, nếu chồng đã nói như vậy rồi thì các ngươi không cần lo lắng vấn đề tiền bạc nữa.” Sau khi Lam Y Nhân hiểu ý Hạ Thiên, đã quyết định ủng hộ hắn.

“Chuyện đấy, Y Nhân, ta thật sự không biết nên nói gì.” Trong lúc nhất thời Vương Tuệ Tuệ thật sự không biết nên cảm ơn thế nào mới tốt.

“Tuệ Tuệ, không cần quá để ý đâu, đối với chồng mà nói, đây cũng chỉ là chuyện một câu nói mà thôi, không phải chuyện lớn gì cả.” Lam Y Nhân mỉm cười: “Tóm lại, mấy ngày nay ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi đi.”

Điện thoại của Lam Y Nhân vang lên, nàng nhận điện thoại, rất nhanh đã cúp máy: “Tuệ Tuệ, tài xế và hướng dẫn viên du lịch đều đã đến rồi, các ngươi chuẩn bị đi thôi.”

“Vậy thì, được rồi, Y Nhân, chúng ta trước đó không làm phiền nữa.” Vương Tuệ Tuệ không nói thêm gì nữa, thật ra nàng còn cần một chút thời gian để tiêu hóa những chuyện kia.

Mấy phút sau, Vương Tuệ Tuệ và Đường Phong đã rời khỏi, Lam Y Nhân nhìn về phía Hạ Thiên: “Chồng, bây giờ chúng ta đi đâu đây?”

Chương 1879. Ngươi đã cho ta uống thuốc gì?

“Vợ Tiểu Y Y, chúng ta đến Tập đoàn Thần Y đi.” Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói.

“Chồng à, chiều nay ta vẫn phải đi làm.” Lam Y Nhân thì thào.

“Vợ Tiểu Y Y, nàng có thể làm.” Hạ Thiên cười hì hì: “Ta chỉ định đi chế ít thuốc.”

“Được thôi, vậy chúng ta đến Tập đoàn Thần Y.” Thực ra Lam Y Nhân không tin, nhưng chồng nàng muốn đi, vậy nàng vẫn sẽ nghe lời hắn, mà nếu hắn thực sự không muốn để nàng làm việc, nàng cũng phải chấp nhận.

Nhưng lần này, Lam Y Nhân thực sự đã tính sai.

Vốn dĩ nàng nghĩ sau khi cùng Hạ Thiên trở về Tập đoàn Thần Y, người chồng háo này sẽ bế nàng vào phòng, nhưng thật ra hắn chỉ một mình trốn vào trong phòng, sau đó nhờ Lam Y Nhân gửi hết dược liệu cho hắn.

Chiều nay, Hạ Thiên thật sự đi chế thuốc, mà tốn thời gian không chỉ một buổi chiều, đến tối hắn vẫn chưa chịu ra.

Mười giờ tối.

Y Tiểu Âm rời bệnh viện sau đó trở về phòng khách sạn, trước khi mở cửa nàng còn đặc biệt lắng nghe, nhưng không nghe thấy ai trong phòng.

“Tên khốn này cố tình để ta không nghe thấy sao?” Y Tiểu Âm bí mật mắng Hạ Thiên, sau đó mở cửa đi vào, sau đó nàng kiểm tra tất cả các góc của căn phòng, mới phát hiện mình đã đoán sai, hắn hoàn toàn không có ở đây.

Nàng khẽ thở dài, cả người Y Tiểu Âm dường như cũng thả lỏng một chút, nàng biết Hạ Thiên chủ yếu là đi tìm nữ nhân khác, chuyện đó thực ra cũng rất bình thường, dù sao thì hắn không thể chiếm được tiện nghi gì từ nàng, mà hắn, chắc chắn là không thể quen được.

Theo quan điểm của Y Tiểu m, đây là chuyện tốt, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy khó chịu.

Lắc đầu, Y Tiểu Âm quyết định mặc kệ, đi tắm rồi ngủ.

Y Tiểu Âm nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng nàng ngủ không ngon, lại gặp ác mộng, nàng mơ thấy Liên minh Tu Tiên tấn công thế giới này, sau đó mơ thấy A Cửu bị đánh chết, sau đó nàng mơ thấy Hạ Thiên bị đánh chết, mà trong mơ nàng trông thấy hắn bị đánh chết, nàng có vẻ rất buồn.

Sau đó nàng tỉnh giấc.

Trong bóng tối, Y Tiểu Âm ngồi dậy, nàng luôn cảm thấy giấc mơ của mình không đúng, nàng lo lắng về việc của Liên minh Tu Tiên, cũng lo lắng cho sự an toàn của A Cửu, nhưng theo suy nghĩ mà nói, nàng sẽ không phải lo lắng cho Hạ Thiên.

Nàng biết giấc mơ không thể thành hiện thực, nhưng nàng cũng biết giấc mơ thường là biểu hiện của sự lo lắng thực tại, nàng không hiểu tại sao trong mơ mình lại buồn vì cái chết của Hạ Thiên?

Nếu Hạ Thiên thật sự chết, không phải nàng nên vui mừng sao?

Suốt nhiều năm nay, lần nào nàng cũng tự nhủ Hạ Thiên không thể chết, vì một khi hắn chết, thế giới sẽ đại loạn, những nữ nhân của hắn chắc chắn sẽ làm loạn, đặc biệt là Dạ Ngọc Mị, e rằng sẽ lạm sát người vô tội.

Nhưng, đây thực sự là lý do nàng chưa bao giờ muốn để Hạ Thiên chết sao?

Nói cách khác, đây chỉ là lý do duy nhất sao?

Suốt mười năm qua, Y Tiểu Âm thực sự không nghĩ tới vấn đề đó, nhưng bây giờ nàng phải bắt đầu suy nghĩ, bởi vì rất nhiều thứ đã bắt đầu thay đổi.

Nàng từng cảm thấy mình có thể ở trong trạng thái xa cách Hạ Thiên cả đời, nàng tin chỉ cần nàng không tìm nam nhân khác, Hạ Thiên sẽ không ép nàng làm bất cứ việc gì, mà nàng cũng không có hứng thú với việc tìm nam nhân khác.

Nhưng giờ đây, những nữ nhân khác của Hạ Thiên rời đi, đã đưa nàng đến gần hắn hơn, mà sự xuất hiện của Liên minh Tu Tiên đã khiến nàng chủ động tìm đến Hạ Thiên để cùng hắn giải cứu thế giới này.

“Ta thực sự cao thượng như vậy sao?” Y Tiểu Âm lẩm bẩm một mình: “Ta thực sự vì cứu thế giới sao?”

“Vợ Y Y, nàng đang nghĩ gì vậy?” âm thanh có chút ngạc nhiên vang lên, đó là giọng của Hạ Thiên.

Y Tiểu Âm ngồi ngây ra, vung tay, đèn bật sáng, nhìn Hạ Thiên đang nằm bên cạnh, nàng lại thấy khó chịu.

“Ngươi về khi nào vậy?” Y Tiểu Âm tức giận nói.

“Vừa về được một lúc thôi.” Hạ Thiên cười hì hì: “Vợ Y Y, nàng không ngủ được à? Đây, ta cho nàng uống ít thuốc, nàng sẽ có thể chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.”

“Thuốc gì thế… ưm!” Y Tiểu Âm đột nhiên cảm thấy trong miệng có thứ gì đó, hình như là một viên thuốc, viên thuốc tan ra trong miệng rồi chảy xuống cổ họng.

“Thuốc ngủ.” Hạ Thiên cười hì hì, sau đó Y Tiểu Âm bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Rồi nàng ngủ thiếp đi.

Y Tiểu Âm ngủ rất sâu, không hề mơ mộng, khi tỉnh dậy đã thấy căn phòng rất sáng sủa, điều tương tự là Hạ Thiên vẫn ở bên cạnh nàng.

Chà, hắn đang nằm, vả lại hắn trông như đang ngủ.

Y Tiểu Âm nhìn thời gian, lại phát hiện đã là hai giờ chiều, tức là lần này, nàng đã ngủ hơn mười tiếng.

Hầu như theo bản năng kiểm tra cơ thể, sau khi thấy nàng không sao, Y Tiểu Âm nhặt chiếc gối lên đập vào đầu Hạ Thiên: “Dậy cho ta!”

Cú đập đó đã đánh thức Hạ Thiên.

“Vợ Y Y, cuối cùng nàng đã tỉnh rồi sao?” Hạ Thiên ngồi dậy rồi nhìn giờ: “Chà, gần 12 tiếng, hiệu quả không tệ.”

“Ngươi đã cho ta uống gì?” Y Tiểu Âm tức giận hỏi.

“Vợ Y Y, là một viên thuốc ngủ, nhưng tác dụng mạnh hơn thôi.” Hạ Thiên trông rất vô tội: “Hôm qua ta ở chỗ vợ Tiểu Y Y đã chế ra rất nhiều loại thuốc, thuốc ngủ là một trong số đó, thấy nàng ngủ không ngon, ta cho nàng uống thử.”

Chương 1880. Cho nàng uống thêm thuốc

“Tối qua ngươi có làm gì ta không?” Y Tiểu Âm trừng mắt nhìn Hạ Thiên, mặc dù trong quá trình nàng tự kiểm tra thì thấy không có gì xảy ra, nhưng vấn đề là Hạ Thiên là thần y, nếu hắn thực sự làm gì đó, sau đó làm chút thủ thuật, nàng không thể phát hiện ra được.

“Vợ Y Y, tại sao ta phải thừa dịp trong khi nàng ngủ làm gì đó chứ?” Hạ Thiên hơi ngạc nhiên: “Vậy không vui chút nào, nếu ta muốn chơi với nàng cả đêm, ta nhất định sẽ khiến nàng thức trắng.”

Không đợi Y Tiểu Âm nói, Hạ Thiên lại nói: “Thực ra vợ Y Y, nếu ta muốn làm gì nàng, ta có thể cho nàng uống thuốc khác, nhưng mà nói, hiện tại vợ Yêu Nữ không cho ta chế thuốc đó nữa.”

Nói đến đây, Hạ Thiên lại bắt đầu lẩm bẩm: “Chà, vợ Yêu Nữ không có ở đây, ta vẫn có thể làm một ít thuốc đó, sau này có thể cho vợ Y Y uống một ít.”

“Ngươi!” Y Tiểu Âm trừng mắt nhìn Hạ Thiên: “Ngươi dám cho ta uống thứ thuốc hỗn đản gì đấy, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Tức giận thì tức giận, nhưng Y Tiểu Âm tin tối qua Hạ Thiên không làm gì nàng, vì nàng thực sự biết rất rõ, nếu Hạ Thiên thực sự muốn dùng những thủ đoạn bất thường để đối phó với nàng, vậy thì hắn sẽ có nhiều cách hơn như vậy.

Không nói đến chuyện gì khác, chỉ cần một cơn thôi miên cũng có thể biến nàng thành đồ chơi.

“Vợ Y Y, đó cũng không phải là thứ thuốc bậy bạ đâu, chúng thật sự rất đắt tiền, khi thích hợp có thể có kết quả rất tốt, ban đầu nếu ta không cho vợ Yêu Nữ uống ít thuốc đó thì đã bị nàng ấy đánh chết rồi.” Hạ Thiên không nghĩ loại thuốc đó là xấu, dù sao thì chúng cũng là một loại vũ khí.

Là một thần y, dùng thuốc làm vũ khí cũng không có gì sai.

“Ta lười nói mò với ngươi!” Y Tiểu Âm giận dữ nói: “Bây giờ ta sẽ đi làm.”

Nói xong, Y Tiểu Âm xuống giường, mặc dù cảm thấy có chút đói bụng nhưng cũng quyết định không ăn ở đây, nàng sợ đến lúc đó mình sẽ không phải ăn no mà là tức no.

“Vợ Y Y, ở đây ta vẫn còn thuốc, uống một ít đi.” Hạ Thiên lại nói.

“Không ăn… ưm!” Y Tiểu Âm sắp phát điên, lại bị tên khốn kia lại cưỡng bức cho uống một loại thuốc khác.

Vào thời điểm này, Y Tiểu Âm có một loại ý muốn liều mạng với Hạ Thiên ngay lập tức, nhưng giây tiếp theo, nàng cảm thấy viên thuốc tan chảy trong dạ dày của mình, tạo ra một chân khí, thế là, nàng phải ngồi xuống, để chân khí bắt đầu chạy trong cơ thể, kết hợp chân khí mới hình thành với chân khí ban đầu trong cơ thể.

Nhưng lần này, không mất nhiều thời gian, Y Tiểu Âm đã khiến chân khí này hoàn toàn thuộc về mình.

“Chà, vợ Y Y, hiệu quả lần này lại có hạn đối với nàng.” Hạ Thiên lẩm bẩm.

Y Tiểu Âm trừng mắt nhìn Hạ Thiên, im lặng không nói gì, nàng sợ tên đó lại cho nàng uống thuốc, nàng không muốn trở thành vật thí nghiệm của hắn lúc nào không hay.

Không để ý đến Hạ Thiên, Y Tiểu Âm trực tiếp bước ra ngoài, mà lần này, Hạ Thiên không ngăn cản nàng nữa.

Sau khi Y Tiểu Âm rời đi, Hạ Thiên cũng nhanh chóng rời khỏi khách sạn, cuộc thí nghiệm vừa rồi đã khẳng định, muốn nâng cấp Y Tiểu Âm lên tu vi Nguyên Anh kỳ chỉ với dược vật thì phải cần rất nhiều thời gian, điều đó có nghĩa là hắn vẫn cần phải nghĩ ra những cách khác.

Nói cách khác, hắn cần phải thay đổi mục tiêu.

Vào lúc này, Hạ Thiên gọi điện, nhưng cuộc gọi hơi không liên lạc được, vì gọi mãi mà đầu dây bên kia cứ cúp máy.

“Bối nha đầu kia thực sự là muốn ăn đòn mà.” Hạ Thiên có chút phiền muộn, nghĩ đi nghĩ lại, phát hiện nếu Y Tiểu Âm không hợp tác thì Tô Bối Bối sẽ thích hợp hơn, lý do rất đơn giản, Tô Bối Bối là người tu tiên đã lâu, cơ sở cũng tương đối tốt.

Mặc dù nàng kém hơn Y Tiểu Âm một chút, nhưng nàng tốt hơn nhiều so với Lam Y Nhân và Triệu Thanh Thanh.

Vấn đề là, bây giờ Tô Bối Bối là người tuỳ hứng, ỷ vào thân hình đẹp đẽ, nàng không cho Hạ Thiên thể diện gì cả, nàng thậm chí còn không trả lời cuộc điện thoại của hắn.

“Bé Ngoan, Tô Bối Bối đang ở đâu?” Hạ Thiên cũng không phải là không có lựa chọn thay thế, lập tức tìm người giúp đỡ.

“Không nói với ngươi.” Câu trả lời của Bé Ngoan khiến Hạ Thiên xác nhận lại Bé Ngoan thực sự là Bé Hư, không ngoan chút nào.

Thôi, không sao cả, hắn vẫn có cách.

Hiện tại, Hạ Thiên gọi cho Tô Tiểu Xán, mà cuộc gọi ngay lập tức được kết nối.

“Hạ Thiên, tìm ta có việc sao?” Tô Tiểu Xán hỏi.

“Bối nha đầu không trả lời cuộc gọi của ta, ngươi biết nàng ấy đang ở đâu không?” Hạ Thiên hỏi thẳng.

“Chờ tí, để ta gửi địa chỉ cho ngươi.” Tô Tiểu Xán thực sự biết.

Một phút sau, Hạ Thiên nhận được địa chỉ do Tô Tiểu Xán gửi đến, phát hiện không biết địa chỉ đó ở đâu, nhưng không sao cả, hắn vẫn có thể gọi taxi.

Hạ Thiên đến lề đường định chặn một chiếc taxi thì ngay sau đó có một chiếc ô tô dừng lại.

“Anh rể, ngươi muốn đi đâu thế? Ta có thể đưa ngươi đến đó.” Chính là Hàm Hàm lái xe tới, vả lại nàng còn đang lái một chiếc xe mới còn chưa lấy được biển số.

Chương 1881. Không được nói vậy trước mặt anh trai ta

Có người chủ động làm tài xế cho mình, Hạ Thiên tất nhiên sẽ không từ chối, hắn nhảy thẳng lên xe, sau đó nói địa chỉ cho Hàm Hàm biết.

“Hả? Anh rể, đây là tiệm áo cưới, ngươi đến đó lấy áo cưới sao?” Hàm Hàm có chút ngạc nhiên hỏi.

“Không phải.” Hạ Thiên thuận miệng nói.

“Vậy sao ngươi lại đến tiệm áo cưới?” Trong lòng của Hàm Hàm vô cùng tò mò, nàng vừa lái xe vừa hỏi.

“Chơi.” Lần này, Hạ Thiên trả lời rất ngắn gọn.

“Nhưng ở tiệm áo cưới có gì vui đâu?” Hàm Hàm vẫn không hiểu: “Chẳng lẽ ngươi muốn đi cướp một cô dâu tương lai đang thử váy cưới sao?”

Không đợi Hạ Thiên trả lời, Hàm Hàm đã tự biểu hiện đồng ý với chính mình: “Ừm, chắc chắn là như vậy rồi. Việc đó rất phù hợp với phong cách của anh rể.”

Hạ Thiên không muốn nói lý lẽ với Hàm Hàm nên hắn dứt khoát không nói lời nào.

Hàm Hàm lại không cô đơn như cũ: “Anh rể, mỗi ngày ngươi đều đang làm gì vậy? Tại sao ngươi lại một mình đứng ở ven đường nhìn như muốn ngăn xe tải lại vậy? Thật ra nếu không có ai chơi với ngươi, ngươi có thể đến tìm ta, gần đây ta cũng rất nhàm chán.”

“Ngươi không xinh đẹp, ta không muốn chơi với ngươi.” Cuối cùng thì Hạ Thiên cũng nói chuyện.

Mà lần này đến lượt Hàm Hàm buồn bực.

“Anh rể, ánh mắt của ngươi quá kém!” Hàm Hàm không vui nói: “Rõ ràng là ta rất xinh đẹp.”

Hạ Thiên lại lười nói chuyên, hắn không thèm cãi nhau với một cô nhóc có vóc dáng tệ như vậy, lãng phí thời gian.

Một lúc sau, xe đến nơi dừng lại trước cửa một tiệm áo cưới, tên của tiệm áo cưới đó thực sự rất phổ thông, nó tên là Tân Nương Đẹp Nhất, hơn nữa trong tủ kính ở cửa ra vào của cửa hàng còn đang bày một bộ váy cưới rất xinh đẹp.

Hiện tại, đang có một người đứng bên tủ kính ngắm nhìn chiếc váy cưới kia.

“Nhìn đi, nàng mới được gọi là xinh đẹp.” Hiện tại, Hạ Thiên nhìn Hàm Hàm, hắn nghiêm túc nói một câu.

Mà Hạ Thiên không đợi Hàm Hàm trả lời đã nhảy xuống xe, hắn đi về phía mỹ nữ kia.

Ở trên xe, Hàm Hàm nhìn chằm chằm mỹ nữ đấy, nàng có chút buồn bực, mỹ nữ này đúng là dễ nhìn, chưa kể khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt là thân hình đó, thật sự rất tốt.

“Không sao hết, ta còn có thể phát triển!” Hàm Hàm tự nói với chính mình như vậy, trước đây nàng không cảm thấy dáng người mình xấu, hiện tại thường xuyên bị Hạ Thiên xem thường, nàng cũng bắt đầu cảm cho rằng thân hình này quá có vấn đề.

Nhìn mỹ nữ cách đó không xa, nàng cảm thấy mình cũng có hi vọng phát triển, dù sao thì từ lâu nàng đã từng nghe nói qua, trước đây vóc dáng của Tô Bối Bối cũng không được đẹp lắm, nhưng bây giờ nhìn nàng đã phát triển thành như thế, đây đơn giản chính là nghịch thiên, một kiểu phát triển vượt xa bình thường.

Không sai, người đang đứng bên cạnh tủ kính ngắm nhìn váy cưới, không ai khác chính là Tô Bối Bối, cũng chính là mục tiêu của Hạ Thiên đến nơi này.

“Bối nha đầu, ngươi thích chiếc váy cưới này sao?” Hạ Thiên đã đi đến bên cạnh Tô Bối Bối, thuận tay ôm lấy eo của nàng.

“Này, đồ biến thái, thả ta ra!” Tô Bối Bối quay đầu liếc nhìn Hạ Thiên một cái: “Ngươi không cảm thấy chiếc váy cưới đấy rất đẹp sao?”

“Nó rất đẹp, nhưng nó không phù hợp với ngươi.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Chiếc váy cưới kia khá hở hang, nó thích hợp với dáng người không đẹp lắm, giống như Hàm Hàm kia vậy... A? Tiểu lừa gạt Hàm Hàm kia đã đi rồi.”

Hạ Thiên quay đầu nhìn lại thì phát hiện ra Hàm Hàm đã lái xe rời đi mất.

“Đồ ngốc, váy cưới có thể chỉnh sửa được. Ngực to hay nhỏ cũng không quan trọng.” Tô Bối Bối liếc mắt nhìn Hạ Thiên một cái: “Hơn nữa không phải là ta muốn mặc váy cưới. Ta đang chọn váy cưới cho chị dâu.”

“Dù sao nàng ấy cũng không đẹp, mặc bừa một chiếc váy cưới là được rồi.” Hạ Thiên thản nhiên nói.

“Tên biến thái chết tiệt, sao ngươi lại nói chuyện như thế?” Tô Bối Bối lại liếc nhìn Hạ Thiên: “Tại sao nàng ấy không đẹp chứ? Chưa kể rằng nàng ấy vốn đã rất xinh đẹp, cho dù nàng ấy không ưa nhìn thì chuyện đó cũng không liên quan tới ngươi. Không cần ngươi nhìn, anh cả ta thích là được rồi.”

“Nhưng nàng ấy không đẹp mà.” Hạ Thiên ra vẻ vô tội nói: “Khuôn mặt không dễ nhìn, dáng người cũng không ổn.”

“Làm sao ngươi biết vóc dáng của người ta không đẹp?” Tô Bối Bối trừng mắt nhìn Hạ Thiên: “Nói như là ngươi đã từng nhìn qua rồi vậy!”

“Ta thực sự đã từng nhìn thấy mà.” Sắc mặt của Hạ Thiên vẫn rất là vô tội.

“Hả?” Lần này Tô Bối Bói tức điên lên: “Hạ Thiên, cái tên háo sắc ngươi đã làm gì với chị dâu ta?”

“Ta chẳng hề làm gì cả, chính là chị dâu kia của ngươi không mặc quần áo chạy ra, nếu như ngươi không tin thì tự mình đi hỏi nàng ấy đi.” Tiểu Hạ tỏ vẻ mất hứng: “Lúc đó, có rất nhiều người, cũng không phải chỉ có một mình ta nhìn thấy, thân hình đó của nàng, ta còn không vui lòng thấy đâu.”

“Ngươi hãy nói rõ cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tô Bối Bối vẫn không hiểu lắm.

Vài phút sau, Tô Bối Bối coi như đã biết rõ chuyện gì xảy ra, cũng coi như đã hiểu, lần này Hạ Thiên thực sự vô tội.

“Người ta không nói cái đó là không mặc quần áo, thuốc màu đó chẳng khác gì quần áo cả!” Tô Bôi Bối hừ một tiếng: “Còn có, đợi lát nữa ngươi gặp chị dâu, ngươi không được phép nói là nàng ấy không xinh đẹp, cũng không được phép nói nàng ấy xấu xí trước mặt anh trai ta!”

“Ta mới lười nói về nàng ấy.” Hạ Thiên không có hứng thú gì với chuyện kia: “Bối nha đầu, ta có chuyện muốn tìm ngươi.”

Nói đến đây, Hạ Thiên mới nhớ ra:" Tại sao ngươi không trả lời điện thoại của ta?”

“Tâm trạng không tốt, không muốn nhận, không được sao?” Tô Bối Bối tức giận nói, vừa dứt lời thì nàng phát hiện mình bị vô lễ.

“Tên biến thái chết tiệt, không được phép đánh ta!” Tô Bối Bối rất tức giận.

“Vợ không nghe lời nên cần được dạy dỗ một chút.” Hạ Thiên cười hì hì: “Bối nha đầu, cho dù tâm trạng của ngươi không tốt cũng cần phải nhận cuộc gọi của ta, bởi vì sau khi nhận điện thoại, tâm trạng của ngươi chắc chắn sẽ thay đổi.”

Chương 1882. Ta thực sự có cách khiến ngươi trở nên lợi hại hơn

“Bối Bối.” Bên trong truyền ra giọng nói của Hứa Như.

“Thôi, ta đi vào đây. Buổi chiều ta còn phải thử váy cưới với chị dâu nữa. Anh cả ta rất lo lắng cho sự an toàn của nàng. Mỗi lần nàng ấy đi ra ngoài đều để ta đi cùng. Cho nên không cần biết là ngươi tìm ta có chuyện gì, ta đều không có thời gian.” Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng.

“Không sao hết, ta có thể đi chung với ngươi.” Hạ Thiên cũng không vội, sau đó hắn trực tiếp ôm Tô Bối Bối đi vào trong.

“Bối Bối, ngươi thấy chiếc váy cưới này thế nào?” Trên người Hứa Như đang mặc một chiếc váy cưới, nàng xoay người một vòng tại chỗ, sau đó thì giật mình: “Hạ thần y, anh, ngươi cũng tới…”

“Chị dâu, ngươi đừng gọi hắn là Hạ thần y gì đó nữa, nghe rất xa lạ, cũng không cần phải khách sáo với hắn như vậy, ngươi cứ gọi hắn là Hạ Thiên là được rồi.” Tô Bối Bối nhịn không được nói.

“Ừm, chuyện đó, được, cũng đúng, dù sao thì các ngươi...” Hứa Như nhìn thấy dáng vẻ thân mật giữa Hạ Thiên và Tô Bối Bối, trong lòng nàng ít nhiều vẫn có chút cảm giác cổ quái.

“Chị dâu, ta cảm thấy chiếc váy cưới đó rất đẹp, rất thích hợp với ngươi.” Bây giờ, Tô Bối Bối lại nói.

“Không sai, rất thích hợp.” Thế mà Hạ Thiên ở bên cạnh lại bổ sung một câu.

Tô Bối Bối trừng mắt nhìn Hạ Thiên, nàng đột nhiên cảm thấy tên này còn có mưu đồ khác.

Vì vậy, Tô Bối Bối lại nói: “Nhưng, chị dâu, ngươi vẫn nên thử thêm vài bộ khác đi, có lẽ sẽ có cái phù hợp hơn.”

“Hứa tiểu thư, Tô tiểu thư nói đúng. Cô có thể thử thêm để nhìn xem cái nào phù hợp với mình nhất.” Hiện tại, chủ tiệm áo cưới ở bên cạnh cũng nói.

À, tiệm áo cưới này thực ra cũng không lớn, nhìn bên trong chỉ có một người chủ, mà người chủ này cũng là nữ, hơn hai mươi tuổi, dáng vẻ cũng không tệ lắm.

Còn về chuyện tại sao Hứa Như lại chọn tiệm áo cưới nơi đây, Hạ Thiên nhiên không quan tâm.

“Ừ, vậy ta sẽ thử lại lần nữa.” Hứa Như cũng đồng ý với điều đấy, mặc dù lần này đám cưới có hơi vội vàng nhưng nàng vẫn muốn chuẩn bị tốt nhất có thể.

Không nói nhất định phải hoàn hảo, ít nhất nó cũng phải gần như là hoàn hảo.

Hứa Như đang chuẩn bị đi vào thay váy cưới, nhưng nàng lại nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, Hạ, Hạ Thiên, có chuyện, ta muốn hỏi ngươi một chút, Tiểu Xán muốn dành nhiều thời gian hơn để chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta, Bối Bối có từng nói chuyện đó với ngươi chưa?”

“Hỏi ta để làm gì? Hôn lễ của các ngươi có thể bắt đầu bất cứ lúc nào cũng được.” Hạ Thiên có vẻ ngạc nhiên.

Hứa Như đột nhiên không nói nên lời, không phải là mấy ngày trước vị thần y đó cứ nhất định muốn bọn hắn phải lập tức kết hôn sao?

“Chị dâu, ta đã nói rồi, tên biến thái đấy chỉ là muốn ta trở về mà thôi, bây giờ ta đã trở về nên các ngươi có kết hôn hay không, hắn cũng không quan tâm đâu.” Tô Bối Bối không nhịn được nói: “Các ngươi không cần hỏi hắn. Tóm lại là, các ngươi muốn kết hôn bất cứ lúc nào cũng được, chỉ cần chuẩn bị thật tốt là được.”

“Đúng vậy, chuyện kia không liên quan gì đến ta.” Hạ Thiên ở bên cạnh nói thêm một câu.

Dừng một chút, Hạ Thiên lại nói bổ sung: “Chuẩn bị lâu một chút thì tốt hơn.”

Tô Bối Bối trừng mắt nhìn Hạ Thiên một cái, bây giờ tên biến thái này tự nhiên lại hy vọng có thêm chút thời gian chuẩn bị, làm như vậy để bảo đảm nàng sẽ chờ ở đây lâu hơn.

Hứa Như có chút dở khóc dở cười, nhưng nàng cũng không nói gì nữa, xoay người tiếp tục đi thử váy cưới.

Hứa Như và chủ tiệm áo cưới cùng đi vào bên trong thay váy, mà bên ngoài, tự nhiên chỉ còn lại hai ngươi Hạ Thiên và Tô Bối Bối.

“Này, ngươi có thể bỏ tay của ngươi ra được không?” Tô Bối Bối có chút buồn bực.

“Không được.” Hạ Thiên đáp lại: “Ta thích ôm ngươi.”

“Vậy ngươi đừng ôm chặt ta như vậy!” Tô Bối Bối tức giận nói: “Eo của ta bị siết chặt quá!”

“Ồ.” Hạ Thiên cười hì hì: “Bối nha đầu, eo của ngươi vốn đã nhỏ như vậy mà.”

“Này, nói đi, cuối cùng ngươi đến tìm ta làm gì? Đừng nói là ngươi nhớ tới ta, nếu ngươi muốn nữ nhân, vậy thì hãy đi tìm vợ Y Y lớn nhỏ của ngươi đi.” Tô Bối khẽ hừ một tiếng.

“Bối nha đầu, ta không nhớ ngươi, nhưng ta biết ngươi nhớ ta, cho nên ta mới lập tức đến đây.” Hạ Thiên cười hì hì nói: “Vậy thì, vì ngươi đã nhớ ta như vậy, nên ta quyết định thưởng cho ngươi một phần thưởng lớn.”

Tô Bối Bối trợn tròn đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Hạ Thiên, nàng mới không tin loại chuyện hoang đường kia đâu.

“Bối nha đầu, bây giờ ngươi có muốn trở nên lợi hại hơn ta hay không?” Hạ Thiên rất nghiêm túc hỏi.

“Ta nghĩ đã, chờ khi ta lợi hại hơn ngươi, ta sẽ đánh ngươi một trận.” Tô Bối Bối nói không chút do dự.

Hạ Thiên đột nhiên có ý nghĩ muốn đánh nha đầu đó một trận, nhưng ý kiến này rất phi thực tế.

“Bối nha đầu, đánh chồng là không đúng, nhưng ta thực sự có cách khiến ngươi trở nên lợi hại hơn.” Hạ Thiên nghiêm mặt: “Bây giờ thế giới này có chút không an toàn, có thể sẽ xuất hiện những người tu tiên rất mạnh, thật ra, ta chắc chắn là an toàn, cho dù gặp phải đối thủ không đánh lại, ta cũng có cách đánh thắng. Hơn nữa nếu như ta không thắng được, vào thời khác mấu chốt Thần Tiên Tỷ Tỷ chắc chắn sẽ xuất hiện để bảo vệ ta. Nhưng ngươi thì khác, cho nên ngươi phải làm cho bản thân trở nên mạnh hơn.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!