Diệp Mộng Oánh vốn cũng rất bề bộn nên cũng không giữ Hạ Thiên ở lại, Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh đưa theo Đinh Linh rời khỏi tòa nhà Hải Giang, cả ba chạy về đại học Giang Hải. Mà Khổng Mính và Lam Trạch thì tiếp tục công tác đăng ký công ty.
Khi vừa vào cổng đại học Giang Hải thì Hạ Thiên đã thấy có bốn mươi năm mươi người đang vây quanh cửa hàng hoa Hinh Hinh, nhưng cũng chia ra hai đoàn người đang giằng co. Một đám người chính là tên mập và Đinh Báo dẫn theo vài chục tên tiểu đệ, đám người còn lại có hơn hai chục tên thanh niên, đám người này mặc một bộ quần áo, trước ngực có một hàng chữ rất bắt mắt "Võ quán Lôi Đình!"
- Thiên ca đã trở lại.
Đột nhiên có người hô lên.
Tên mập và Đinh Báo tranh thủ thời gian đi tới chào hỏi.
- Đại ca, đại tẩu.
- Thiên ca, thiên tẩu!
Đám tiểu đệ bên kia cũng khom lưng:
- Chào thiên ca, thiên tẩu!
Tình cảnh này làm đám thanh niên bên kia có chút sững sờ, chẳng lẽ cặp nam nữ trẻ tuổi kia là dân đàn anh đàn chị? Nhưng người phụ nữ kia không phải bà chủ cửa hàng hoa sao?
- Mập, sao lại thế này?
Tôn Hinh Hinh có chút buồn bực:
- Sao các cậu lại đến đây?
- Đại tẩu, chúng em nghe nói có kẻ gây rối ở cửa hàng hoa, vì vậy tranh thủ đưa người đến.
Tên mập giải thích.
- Biết bọn họ từ đâu đến không?
Tôn Hinh Hinh lại hỏi.
- Đại tẩu, đám này là người của võ quán Lôi Đình, người đứng đầu cũng có tên là Lôi Đình, nghe nói là quán chủ võ quán. Bọn họ cũng không nói có chuyện gì, tạm thời cũng không ra tay, chỉ nói muốn gặp đại ca.
Tên mập cũng biết rõ cơ bản, nhưng hắn không biết vì sao đám người này lại muốn tìm Hạ Thiên.
Hạ Thiên đi sang nói:
- Các người muốn tìm tôi sao?
- Cậu là Hạ Thiên à?
Mở miệng là một tên thanh niên đứng đầu, bộ dạng người này không cao, khoảng một mét bảy, làn da rất trắng, đàn ông mà trắng như vậy là rất hiêm. Lúc này hắn đang nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, ánh mắt rất lợi hại.
- Đúng vậy, anh là ai?
Hạ Thiên nói với bộ mặt bất mãn:
- Tôi cảnh cáo các anh, không cần vây quanh cửa hàng hoa Hinh Hinh, nếu không tôi sẽ chẳng khách khí.
- Tôi là Lôi Đình, Lôi Vũ là em tôi!
Tên thanh niên trắng bóc nói.
- Này, thằng ngu kia là em của anh sao?
Hạ Thiên tất nhiên nhớ rõ, tên dám mở mồm mắng thần tiên tỷ tỷ là Lôi Vũ, điều này sao hắn không nhớ rõ cho được?
- Đúng vậy, Lôi Vũ là em tôi.
Lôi Đình dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Thiên.
Hạ Thiên có chút nghi ngờ:
- Hắn thật sự là em của anh sao? Tôi thấy anh trắng, hắn lại quá đen,nếu hắn thật sự là em của anh thì rõ ràng cả hai có yếu tố biến dị gien di truyền.
- Tiểu tử, nói chuyện như vậy sao?
- Mẹ kiếp, muốn chết phải không?
- Lôi Đình ca, để em cho nó một trận.
... ....
Đám người sau lưng Lôi Đình chợt trở nên rất tức tối, ngược lại, tuy vẻ mặt Lôi Đình có tức giận nhưng vẫn cố gắng giữ tỉnh táo như cũ, hắn khóa tay rồi quát một tiếng:
- Tất cả im miệng cho tôi.
Lôi Đình gầm lên thì đám người lập tức câm như hến, rõ ràng Lôi Đình có quyền uy tuyệt đối trong võ quán Lôi Đình, lời hắn nói ra không ai dám vi phạm.
- Hạ Thiên, tôi đã đến đây nửa giờ, trong nửa giờ đó tôi có thể đập nát cửa hàng hoa của nữ nhân của cậu, nhưng tôi không làm. Tôi chờ cậu về cũng vì hy vọng hai bên có thể bàn bạc với nhau, cũng không muốn sự việc trở nên náo loạn.
Lôi Đình chậm rãi nói:
- Tôi hy vọng cậu có thể hiểu, tôi rất có thành ý.
- Đại sư phụ có nói thành ý không đáng tiền, vì vậy anh có thành ý hay không chẳng liên quan đến tôi.
Hạ Thiên ra vẻ không cho là đúng:
- Anh không đập phá cửa hàng hoa Hinh Hinh, đó là vận may của anh, vì nếu anh đập phá, sợ rằng bây giờ anh cũng không thể đứng đây nói chuện với tôi.
Trên mặt Lôi Đình lộ ra vẻ giận dữ, người này quả nhiên ngông cuồng, nhưng vì em trai nên hắn phải nhẫn nhịn. Bây giờ tình huống của em trai quá nghiêm trọng, bệnh viện cũng bó tay, thậm chí bác sĩ căn bản không có biện pháp trị liệu, vì dù có truyền dịch cũng chỉ làm cho Lôi Vũ thêm đau đớn, mà uống bát cháo cũng làm cho cổ họng rát bỏng. Có lẽ điều đáng mừng duy nhất là Lôi Vũ không thể nào tự sát, vì nếu có hành vi tự hại chính mình cũng làm bản thân thêm đau đớn, hắn căn bản không thể có ý nghĩ tự sát.
Tất cả đều đã nghiệm chứng lời nói của Hạ Thiên, tất cả hành vi đều đau đớn, làm một người đau đớn cũng rất dễ, nhưng làm cho kẻ đó không thể chết mới là khó. Hạ Thiên làm được những điều này, dù Lôi Đình biết rất ít về Hạ Thiên nhưng vẫn xem đối phương là một đối thủ khủng bố, vì vậy hắn rất cẩn thận.
- Hạ Thiên, tôi cũng không quanh co, cậu có điều kiện gì xin cứ nói, phải làm sao cậu mới buông tha cho Tiểu Vũ?
Lôi Đình cưỡng chế tức giận trong lòng, hắn cố gắng làm giọng điệu của mình trở nên bình tĩnh.
- Buông tha cho Lôi Vũ sao?
Hạ Thiên dùng ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn Lôi Đình:
- Đầu óc anh có vấn đề à? Sao tôi phải buông tha cho hắn.
Đám người sau lưng Lôi Đình đều dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Hạ Thiên, thằng này quá mức khốn nạn. Nhưng lúc này Lôi Đình không lên tiếng thì bọn họ không dám mắng người và thậm chí là ra tay đánh người.
- Hạ Thiên, Lôi Vũ đắc tội với cậu, tôi có thể xin lỗi, nhưng tôi biết nó chỉ nói sai một câu, cậu cũng không nên tuyệt tình như vậy.
Lôi Đình cắn răng nói, bây giờ hắn cố gắng nhẫn nhịn rất vất vả.
- Tôi nói rồi, trên đời này nếu có bất kỳ người nào mắng thần tiên tỷ tỷ thì chỉ có một kết cục, đó là phải chịu đau đớn khổ sở.
Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói:
- Lôi Vũ ngu ngốc dám mắng thần tiên tỷ tỷ, kết cục của hắn là không đổi, dù anh cầu xin tôi cũng vô dụng, hắn chỉ phải chịu đựng như vậy mà thôi.
- Hạ Thiên, ý của cậu là việc này không thể thương lượng sao?
Giọng điệu của Lôi Đình rõ ràng đã khó nén được tức giận.
- Đúng vậy, tôi đã nói rất rõ ràng, anh cũng có thể đi được rồi, đừng để nhiều người đứng đây ảnh hưởng đến vấn đề làm ăn của cửa hàng hoa.
- Hạ Thiên, cậu muốn tuyệt tình vậy sao? Không để lại cho nhau đường sống à?
Lôi Đình cuối cùng cũng rống lên tức giận:
- Tôi rất có thành ý giải quyết chuyện này, nhưng cậu không có thành ý, chẳng lẽ cậu cho rằng Lôi Đình tôi sợ cậu sao?
Hạ Thiên bĩu môi, hắn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lôi Đình:
- Chẳng lẽ anh cho rằng tôi sợ anh?
- Hừ, thiên ca mà sợ chúng mày sao?
- Thiên ca, chỉ cần anh nói một câu thì các anh em sẽ thu phục đám người này ngay.
- Đúng là không biết trời cao đất rộng, rõ ràng dám nói như vậy với thiên ca, cũng không biết thiên ca là ai sao?
- Cái gì mà võ quán, nghe nói đám võ quán toàn gạt tiền, đây chẳng qua chỉ là những nơi tập thể dục mà thôi.
Đám thủ hạ của Đinh Báo bắt đầu ồn ào, có tên còn dứt khoát chuẩn bị ra tay. Nếu tính theo số người thì bên phía bọn họ chiếm ưu thế tuyệt đối, nếu so về lực chiến thì bọn họ càng tin không ai là đối thủ của thiên ca. Vì vậy mà đám người này không chút sợ hãi, không thèm quan tâm đến đám người Lôi Đình.
- Tốt, Hạ Thiên, cậu đã không thương lượng thì tôi cũng nói rõ ràng, nếu em trai của tôi có một ngày không tốt thì cậu cũng đừng hòng yên tĩnh.
Lôi Đình lạnh lùng nói:
- Bạn bè của cậu, phụ nữ của cậu, người nhà của cậu đều phải nhận sự trả thù của Lôi Đình tôi. Tôi đã cho cơ hội thương lượng mà cậu không biết nắm bắt, sau này cứ đến mà cầu xin tôi.
- Mẹ kiếp, thằng này dám uy hiếp thiên ca, không muốn sống nữa à?
- Tao thấy thằng này chán sống rồi, các anh em, chém chết mẹ nó đi.
- Nhưng thiên ca còn chưa lên tiếng.
- Thiên ca, có muốn bọn em xiên thằng kia không?
Đinh Báo cũng mở miệng:
- Thiên ca, có muốn anh em ra tay không?
Hạ Thiên còn chưa nói thì Lôi Đình bên kia đã quát lạnh:
- Lên hết cho tao, đập nát cửa hàng, dạy cho chúng nó một bài học.
Đám người võ quán Lôi Đình đã sớm không thể nhịn được, bây giờ Lôi Đình lên tiếng thì bọn họ lập tức phóng lên như hổ đói vồ mồi.
Đám người Đinh Báo cũng không chút do dự, tất cả cùng ùa lên, vì vậy mà một trận hỗn chiến bắt đầu mở màn. Vì bên phía Đinh Báo chiếm ưu thế về nhân số nên cơ bản là ba người đánh một, nhưng kết quả thì khác biệt, đám đàn em của Đinh Báo liên tục gào lên và ngã xuống.
Chưa đến ba phút thì đám người phía Đinh Báo đã ngã hơn phân nửa, Đinh Báo và Hắc Tam thì vẫn còn gắng gượng được. Mà một phút sau, tất cả mọi người kể cả Đinh Báo cũng ngã xuống, đám người bên kía võ quán Lôi Đình không chút tổn thương, ngay cả Lôi Đình cũng còn chưa ra tay.
Tên mập đáng thương muốn đục nước béo cò chiếm chút niềm vui đánh người, nhưng hắn căn bản chưa kịp ra tay thì đã bị đối phương đánh ngã không chút lưu tình.
- Hạ Thiên, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, nếu bây giờ cậu tình nguyện thương lượng, tôi sẽ bỏ qua tất cả, xem như chưa có gì xảy ra.
Lôi Đình tỏ vẻ đứng từ trên cao nhìn xuống:
- Nếu không người ngã xuống tiếp theo chính là cậu.
- À, các người cũng có bộ dạng luyện tập võ thuật chân chính.
Hạ Thiên duỗi lưng một cái:
- Đáng tiếc tôi sẽ không cho các người cơ hội, đáng lý ra tôi chỉ muốn Lôi Vũ kia phải khổ sở, các người không sao, nhưng bây giờ các người ức hiếp tiểu đệ của tôi, tôi không ra tay thì các người còn tưởng dễ ức hiếp.
Hạ Thiên nói xong thì nhào đến đám người võ quán Lôi Đình, mọi người chỉ cảm thấy một chiếc bóng lóe lên, sau đó trước ngực truyền đến cảm giác đau đớn, cổ họng ngòn ngọt, máu tươi phun ra.
Hầu như chỉ trong một khoảng thời gian, mười mấy tên võ sinh đều phun máu, sau đó kêu rên thảm thiết rồi ầm ầm ngã xuống.
- Không chịu nổi một đòn.
Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh thường nhìn đám người trên mặt đất, sau đó hắn nhìn Lôi Đình:
- Võ công của đám phế vật này là anh dạy sao? Không phải anh đang dạy hư võ sinh à?
Chương 189: Xem người là quả bóng
- Thiên ca vạn tuế, thiên ca vô địch.
- Thiên ca đúng là trâu bò, đánh chết đám cháu nội.
- Một đám ngu ngốc, bây giờ biết sự lợi hại của thiên ca chúng tao chưa?
... ....
Tên mập, Đinh Báo, Hắc Tam và đám tiểu đệ bò lên khỏi mặt đất, tuy vừa rồi mới bị đánh một trận nhưng lúc này không tên nào cảm thấy đau đớn mà cuồng nhiệt hô hào. Trước kia bọn họ cảm thấy thiên ca lợi hại, bây giờ càng khẳng định thiên ca cực kỳ hùng mạnh.
Vẻ mặt Lôi Đình chợt trở nên trắng bệch, hắn nghe thấy những lời tung hô Hạ Thiên của đám tiểu đệ mà tâm tình trở nên cực kỳ trầm trọng. Hắn phát hiện trước đó mình coi Hạ Thiên là đối thủ khủng bố, nhưng rõ ràng vẫn đánh giá quá thấp đối thủ.
Trước kia Lôi Đình cảm thấy chính mình rất mạnh, mà Hạ Thiên dù mạnh cũng chẳng thể nào bằng, nhưng hắn không muốn lưỡng bại câu thương cùng một nhân vật ngang hàng, vì vậy mới nghĩ ra trò thương lượng. Nhưng Hạ Thiên không muốn thương lượng, vì vậy Lôi Đình chính thức bị chọc giận, hắn lập tức ra tay.
Nhưng bây giờ Lôi Đình mới hiểu, sự hùng mạnh của Hạ Thiên đã hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
Trước kia những đối thủ mạnh luôn kích thích ý chí chiến đấu của Lôi Đình, nhưng lúc này hắn phát hiện đối thủ quá mạnh cũng làm chính mình mất đi ý chí chiến đấu. Vì hắn biết rõ thực lực của đám anh em bên mình, dù bọn họ có chênh lệch với hắn nhưng cũng không quá rõ ràng, mà bây giờ mọi người ngã xuống trong nháy mắt, đáng sợ là hắn cũng không thấy được động tác của Hạ Thiên, quá nhanh, chỉ có thể dùng tốc độ sấm sét để miêu tả.
- Này, bị dọa rồi à? Đáng tiếc là anh có choáng váng cũng vô dụng, dù anh có như vậy tôi cũng không đồng tình, càng không bỏ qua.
Hạ Thiên thấy Lôi Đình không nói lời nào thì bắt đầu bất mãn:
- Này, trước nay những kẻ uy hiếp tôi chưa từng có kết quả tốt, vì vậy anh cũng sẽ rất thảm.
Hạ Thiên dừng lại một chút rồi bổ sung thêm một câu:
- Tất nhiên rồi, anh yên tâm, anh sẽ không thảm hơn Lôi Vũ.
- Cậu muốn thế nào?
Lôi Đình cuối cùng cũng mở miệng.
- Không tốt cho lắm.
Hạ Thiên hời hợt nói một câu:
- Chỉ là đánh anh mà thôi.
Khi giọng nói vang lên thì người đã đến, Hạ Thiên dùng tốc độ quỷ dị phóng về phía Lôi Đình, tay phải hắn vung ra như chớp, chụp thẳng vào ngực Lôi Đình.
Nhiều năm luyện võ đã làm Lôi Đình có cảm giác nguy hiểm đến gần, hắn hầu như nhanh chóng lui lại phía sau, nhưng nguy hiểm lại theo sát bên người như hình với bóng. Bàn tay Hạ Thiên vẫn nhanh chóng tiếp cận ngực Lôi Đình, điều này làm Lôi Đình liên tục né tránh, nhưng hắn phát hiện dù trốn tránh thế nào thì Hạ Thiên vẫn ở ngay trước mặt, giống như hắn chưa từng di chuyển và đối phương đang dần ép tới. Lôi Đình nhận ra mình khó thể trốn thoát đòn tấn công đầu tiên của đối phương.
Một giây sau Lôi Đình cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, hắn bị Hạ Thiên xách lên, sau đó Hạ Thiên vung tay, Lôi Đình bay ra ngoài.
Nhưng lúc này Hạ Thiên không muốn Lôi Đình biểu diễn kỹ thuật người bay, vì hắn trực tiếp ném đối phương lên cao, sau đó rơi ngay xuống.
- Thiên ca chú ý.
Có người không nhịn được phải nhắc nhở một câu, vì Lôi Đình đang rơi xuống trên đầu Hạ Thiên, nếu cứ tiếp tục thì sẽ nện lên người Hạ Thiên
Nhưng ngay sau đó đã có kể mở miệng:
- Gào thét làm gì? Chẳng lẽ thiên ca không biết sao?
Người nhắc nhở cảm thấy có chút buồn bực, hắn chỉ có lòng tốt nhắc nhở mà thôi, nhưng ngay sau đó hắn lại phải mắng chính mình, đúng là nhắc nhở quá vớ vẩn.
Khi thấy Lôi Đình sắp nện lên người Hạ Thiên thì Tôn Hinh Hinh cũng có chút lo lắng, đúng lúc này Hạ Thiên nghiêng người nhấc chân, hắn đá lên người Lôi Đình, sau đó Lôi Đình lại bay lên không.
- Trời, đại ca đang làm gì thế?
Tên mập có chút sững sờ:
- Đại ca đang đá bóng sao?
- Đúng vậy.
Hạ Thiên khẽ gật đầu:
- Buổi sáng anh đến trường đại học thể dục thể thao thấy có người đá bóng, anh cảm thấy đá rất thú vị, vì vậy bây giờ muốn thử.
Hạ Thiên nói xong thì tiếp tục đá, Lôi Đình lại bay lên không trung.
Tên mập trợn mắt há mồm, đám tiểu đệ thì dùng ánh mắt sùng bái nhìn Hạ Thiên. Trâu bò, thiên ca đúng là trâu chó, không những đánh nhau lợi hại, hơn nữa còn có sáng kiến đánh người, nếu là bình thường thì đá cũng chỉ là người ta lăn lộn vài vòng mà thôi, nhưng thiên ca đá người văng lên rồi cứ tiếp tục, thiên ca nhất định là người đầu tiên làm được như vậy.
Hạ Thiên rất vui vẻ mà đám võ sinh của võ quán Lôi Đình đang bò lên cũng choáng váng, đây là loại biến thái khốn nạn nào vậy? Đá Lôi Đình như đá bóng, còn là người sao?
Hạ Thiên chơi đùa được một lúc thì Tôn Hinh Hinh đã mở miệng nói:
- Hạ Thiên, thôi bỏ đi, đừng làm vậy nữa.
- Được rồi.
Hạ Thiên cũng hiểu làm như vậy là không thú vị, vì thế khi Lôi Đình rơi xuống hắn cũng không quan tâm mà lách mình tránh qua. Lôi Đình ngã xuống đất, trước đó bị Hạ Thiên đá cho điên đảo thần hồn, bây giờ rơi xuống đất trực tiếp hôn mê.
- Đại ca, làm sao bây giờ, để cho chúng cút đi hay làm thế nào?
Tên mập nhìn đám người nằm đầy đất rồi nói.
- Báo cảnh sát đi.
Hạ Thiên suy nghĩ rồi bấm số điện thoại của Hoàng An Bình:
- Cửa hàng hoa Hinh Hinh có người đến cướp bóc, tôi bắt được hơn mười tên, anh đến mà mang về.
Hoàng An Bình nhận được điện thoại mà chợt sững sờ, có người dám đến cướp của Hạ Thiên sao? Như vậy chẳng phải muốn chết à?
- Được, tôi sẽ đưa người đến ngay.
Hoàng An Bình cũng không hỏi nhiều, hắn cúp điện thoại rồi dẫn theo một nhóm người lên xe chạy đi.
Tên mập nghe thấy Hạ Thiên điện thoại như vậy mà chợt sững sờ, một lúc lâu sau hắn mới hỏi:
- Đại ca, anh muốn tố cáo đám người này đến cướp sao?
- Đúng vậy, đám khốn kiếp này muốn cướp cửa hàng hoa, các cậu đi ngăn cản còn bị đả thương.
Hạ Thiên ra vẻ đương nhiên:
- Cướp là tội nặng, để đám người này bị giam vài năm, xem còn dám uy hiếp tôi nữa không?
- Thiên ca, không bằng cho chúng thêm vài tội danh, tố cáo bọn họ hiếp dâm chẳng hạn.
Có tên tiểu đệ ra vẻ thông minh nói.
- Mày muốn chết sao?
Hắc Tam tức giận mắng:
- Mày muốn làm ảnh hưởng đến danh dự của thiên tẩu à?
- Tam ca, anh hiểu lầm rồi, em nào dám như vậy? Khi chúng ta đến thì cửa hàng hoa Hinh Hinh không phải chỉ có một mình cô ấy sao?
Người kia mở miệng rồi chỉ vào Phương Hiểu Như:
- Chúng ta nói đám người kia muốn hiếp dâm cô ấy?
- À, mày thông minh đấy, điều này có thể được.
Hắc Tam gật đầu, cần phải ép đám khốn kiếp kia tội hiếp dâm, như vậy mới nặng.
- Này, tôi không đồng ý, tôi cũng không muốn bị ảnh hưởng danh dự.
Phương Hiểu Như không nhịn được phải phản đối. Nói đùa à, những năm gần đây thường lưu hành đủ loại tin đồn, nếu nói nàng bị hiếp dâm, như vậy không cần bao lâu thì cả đại học Giang Hải sẽ biết Phương Hiểu Như bị mười mấy tên đàn ông hiếp dâm.
- Sao không được? Một đám đàn ông muốn hiếp dâm cô, điều này chứng minh cô rất quyến rũ, đây là chuyện tốt.
Tên đưa ra lời đề nghị lớn tiếng nói.
- Anh ngụy biện gì vậy?
Phương Hiểu Như bị chọc tức:
- Tóm lại tôi không đồng ý.
- Hừ, đừng ép tội bậy bạ, như vậy sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Hiểu Như.
Tôn Hinh Hinh nói.
- Vâng, thiên tẩu.
Tôn Hinh Hinh mở miệng thì đám người kia không còn gì để nói, tất nhiên sẽ bỏ qua ý nghĩ vừa rồi.
Vì đây là đại học Giang Hải nên cũng không thu hút quá nhiều sự chú ý, cũng có lẽ vì nguyên nhân hai bên luôn giằng co mà không ra tay nên chẳng ai báo cảnh sát, vì vậy khi Hoàng An Bình dẫn người chạy đến thì chưa có cảnh sát nào xuất hiện.
- Này, bọn họ không sao đấy chứ?
Khi thấy một nhóm người nằm trên mặt đất thì Hoàng An Bình không khỏi dùng giọng lo lắng hỏi Hạ Thiên.
- Không có gì, cứ đưa hết về cục cảnh sát đi, không chết đâu.
Hạ Thiên ra vẻ tin tưởng mười phần.
- Được.
Hoàng An Bình bây giờ rất sùng bái Hạ Thiên, tất nhiên cũng rất tin lời đối phương, vì vậy hắn vung tay:
- Bắt tất cả, mang về đồn tra khảo.
Một đám cảnh sát cũng không chậm trễ, mọi người lập tức ra tay bắt người, đẩy lên xe cảnh sát. Sau đó đám cảnh sát chia làm hai đường, một số người áp giải tội phạm về đồn, một bộ phận khác thì ở lại lấy khẩu cung, dù sao tội danh cướp bóc cũng không thể tùy tiện gán ghép cho người khác.
Bây giờ đám người bên phía Hạ Thiên đều một mực cho rằng đám người kia đến cướp cửa hàng hoa, sau đó bọn họ xuất hiện ngăn cản, kết quả là bị đánh, mãi đến khi Hạ Thiên xuất hiện mới ngăn cản được. Vì vậy bây giờ đám người Lôi Đình tuy bị thương nặng nhưng lại bị coi là kẻ cướp, Hạ Thiên thì vì phòng vệ mà ra tay, không có vấn đề gì.
Sự việc tuy đơn giản nhưng liên quan đến quá nhiều người, vì vậy khi đám người Hoàng An Bình bận rộn làm xong tất cả và rời khỏi cửa hàng hoa Hinh Hinh thì đã đến năm giờ chiều. Đám Tên mập và Đinh Báo cũng bị tổn thương, cả đám đi bệnh viện, cửa hàng hoa náo nhiệt hơn nửa ngày, bây giờ lại trở nên quạnh quẽ.
Hạ Thiên lúc này nhận được điện thoại của Diệp Thiếu Hùng.
- Hạ Thiên, có phải cậu có xung đột với Lôi gia không?
Diệp Thiếu Hùng mở miệng hỏi.
- Tôi biết Lôi gia là thứ gì đâu? Nhưng hôm nay tôi có đánh hai tên họ Lôi, một người là Lôi Vũ, một người là Lôi Đình, nghe nói hai người này là anh em. Nhưng tôi cảm thấy hai người này không phải anh em, một người quá đen, người còn lại thì quá trắng.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Diệp Thiếu Hùng ở bên kia có chút dở khóc dở cười, một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng:
- Hạ Thiên, bọn họ là anh em, cha của bọn họ rất đen, mẹ thì rất trắng, vì vậy một người lớn lên khá đen, mà một người thì trắng, điều này là bình thường.
Diệp Thiếu Hùng di chuyển chủ đề:
- Hạ Thiên, cậu có chuyện gì với anh em Lôi gia? Sự việc giống như náo loạn rất lớn, tình huống của Lôi Vũ hình như rất không xong, Lôi Đình còn bị đưa đến cục cảnh sát, có việc này sao?
- Đúng vậy, Lôi Vũ ngu ngốc dám mắng thần tiên tỷ tỷ, vì vậy tôi cho hắn nếm mùi đau khổ, mà Lôi Đình ngu ngốc muốn phá cửa hàng hoa Hinh Hinh, vì vậy tôi đẩy hắn vào cục cảnh sát.
Gần đây Hạ Thiên dám làm dám chịu, hắn đã làm thì tuyệt đối sẽ thừa nhận.
Chương 190: Quân đội và cảnh sát giằng co
Diệp Thiếu Hùng đã từng được nghe nhắc đến cái tên thần tiên tỷ tỷ từ Diệp Mộng Oánh, tất nhiên hắn cũng không biết thần tiên tỷ tỷ là ai. Nghe nói Lôi Vũ vì mắng thần tiên tỷ tỷ một câu mà bị Hạ Thiên làm cho đau đớn lăn lộn, vì vậy hắn nhạy cảm phát hiện ra thần tiên tỷ tỷ là người rất quan trọng với Hạ Thiên.
Nhưng nếu nói Lôi Đình đến cướp bóc thì Diệp Thiếu Hùng căn bản là không tin, đặc biệt là cướp một cửa hàng hoa thì lại càng không thể. Tất nhiên hắn cũng thật sự không muốn xem xét sự việc này là thật hay giả.
- Hạ Thiên, sự việc này không còn cách giải quyết nào khác sao?
Diệp Thiếu Hùng dùng giọng dò hỏi, đứng ở góc độ của hắn thì không hy vọng hai bên xung đột.
- Không, Lôi Vũ phải chịu đau đớn.
Hạ Thiên dùng giọng dứt khoát nói, mắng hắn thì không sao, nhưng mắng thần tiên tỷ tỷ là tuyệt đối không thể.
- Hạ Thiên, Lôi gia có bối cảnh rất sâu trong quân đội, cũng có người trong khối cảnh vệ trung ương, cậu cần phải xem xét lại, tôi nghĩ Lôi gia sẽ không thể bỏ qua.
Diệp Thiếu Hùng nhắc nhở.
- Biết rồi, cám ơn Diệp đại ca.
Hạ Thiên cũng không quan tâm đến vấn đề này, quân đội cái quái gì, hắn không quan tâm. Tuy Tam sư phụ nói dù lợi hại cũng khó cản được tên lửa, nhưng hắn không tin có người dùng tên lửa đánh mình, nhưng hắn không cản được tên lửa nhưng cũng có thể trốn tránh.
- Nói thì như vậy, tóm lại cậu nên cẩn thận.
Diệp Thiếu Hùng cũng không còn nhiều lời.
Sau khi cúp điện thoại thì vẻ mặt Diệp Thiếu Hùng có chút ngưng trọng, chưa đến một tháng mà Hạ Thiên đã làm thành phố Giang Hải long trời lở đất, đắc tội với rất nhiều người. Tuy Hạ Thiên giống như không có việc gì nhưng trong lòng Diệp Thiếu Hùng luôn có cảm giác không yên.
Lúc bắt đầu, Diệp Thiếu Hùng chú ý Hạ Thiên, cũng vì năng lực của Hạ Thiên, nhưng bây giờ tình hình đã biến đổi, tuy Hạ Thiên cứu ông nội của hắn, trước đó còn cứu em gái của hắn, có thể nói hai người hắn quan tâm nhất ở Diệp gia đều được Hạ Thiên ra tay cứu giúp. Điều này làm Diệp Thiếu Hùng rất cảm kích Hạ Thiên, nhưng quan hệ giữa em gái và Hạ Thiên làm hắn sinh ra mâu thuẫn.
Vì Diệp Mộng Oánh đã từng đứng trước mặt Diệp Mộng Vân và đám cao tầng tập đoàn Thiên Nam tuyên bố Hạ Thiên là chồng mình, vì vậy bây giờ toàn bộ Diệp gia và cao tầng tập đoàn Thiên Nam đều biết điều này, tất nhiên Diệp Thiếu Hùng cũng biết.
Khi nghe nói em gái của mình cùng cướp chồng với Kiều Tiểu Kiều mà Diệp Thiếu Hùng sinh ra cảm giác dở khóc dở cười, tiểu tử Hạ Thiên kia có gì tốt, đáng để Kiều Tiểu Kiều và em gái của hắn tranh giành với nhau sao?
Diệp Thiếu Hùng cũng không một lần nghi ngờ Hạ Thiên lợi dụng vấn đề chữa bệnh cho ông nội để uy hiếp em gái mình, hắn cũng đã từng nói bóng nói gió với Diệp Mộng Oánh, nhưng em gái hắn có vẻ như không bị ép buộc. Khi nhắc đến Hạ Thiên thì trên mặt Diệp Mộng Oánh thường lộ ra nụ cười tự nhiên, điều này làm Diệp Thiếu Hùng nghĩ rằng em gái mình thật sự có cảm tình với Hạ Thiên.
Nhưng cũng vì thế mà Diệp Thiếu Hùng không muốn tìm nói chuyện với Hạ Thiên, hắn cảm thấy Hạ Thiên làm một người bạn thì tốt, nhưng nếu coi hắn là em rể thì tuyệt đối không tốt. Người này là một bao thuốc nổ siêu cấp, có thể nổ tung và kéo người bên cạnh cuốn vào vòng xoáy xui xẻo, nếu em gái của hắn có một người đàn ông như vậy thì sau này sẽ gặp phải rất nhiều phiền phức.
Nhưng điều làm Diệp Thiếu Hùng khó xử chính là Diệp Mộng Oánh muốn làm chuyện gì thường khó thay đổi, vì vậy việc này chỉ sợ phải bàn bạc kỹ hơn. Trước đó khi có chuyện xảy ra thi hắn cũng chỉ có thể liên lạc để giải hòa với Hạ Thiên.
Nhưng hôm nay Diệp Thiếu Hùng biết mình không thể hòa giải, dù Diệp gia và Tô gia là một trong ba đại gia tộc ở Giang Hải, nhưng thực tế thì ba đại gia tộc này cũng không thể một tay che trời ở Giang Hải, còn có một vài gia tộc thực lực rất mạnh nhưng bình thường thích ẫn nhẫn, người bình tường không biết, ví dụ như Lôi gia.
- Đội trưởng.
Tiểu Mạc đi đến cắt đứt lời Diệp Thiếu Hùng:
- Lôi Quân bên kia đã có động tĩnh... ....
Đội cảnh sát hình sự số sáu cục công an thành phố.
- Hoàng An Bình, anh ra đây cho tôi.
Người gào lên tức giận cũng không phải ai khác, chính là cha của Hoàng An Bình, là cục trưởng Hoàng Hải Đào.
Hoàng An Bình đi từ phòng thẩm vấn ra ngoài, hắn cảm thấy rất khó giải thích:
- Cha, có chuyện gì vậy?
- Đây là cục cảnh sát, gọi tôi là cục trưởng.
Hoàng Hải Đào cắt đứt lời Hoàng An Bình:
- Tôi hỏi anh, anh vừa làm chuyện tốt gì vậy?
- Cục trưởng, tôi làm gì?
Hoàng An Bình có chút buồn bực, hình như hắn có làm chuyện tốt gì đâu?
Hoàng Hải Đào vỗ bàn nói:
- Anh còn nói không làm gì sao? Có phải anh vừa bắt về mười mấy người không? Trong đó còn có một người là Lôi Đình?
- Đúng vậy, đám người này đi cướp, tôi là cảnh sát hình sự, tất nhiên phải bắt người.
Hoàng An Bình ra vẻ vô tội.
- Thúi lắm.
Hoàng Hải Đào gầm lên:
- Anh nói cho tôi biết, bọn họ cướp cái gì?
- Cục trưởng, bọn họ khả nghi cướp cửa hàng hoa.
Hoàng An Bình trả lời.
- Cướp cửa hàng hoa sao?
Hoàng Hải Đào cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười:
- Nghe tôi nói này Hoàng An Bình, đầu óc anh có vấn đề rồi sao? Bọn họ đáng phải đi cướp cửa hàng hoa à?
- Nhưng... ...
Hoàng An Bình giải thích.
Hoàng Hải Đào khoát tay, bộ dạng không muốn nghe:
- Bớt nói bừa đi, tranh thủ thời gian thả người ra, sau đó xin lỗi với bọn họ.
- Sao lại phải xin lỗi bọn họ?
Hoàng An Bình cũng có chút tức giận, còn chưa nói đến vấn đề thả người, còn phải xin lỗi nữa sao? Hắn sẽ không muốn làm những chuyện như vậy?
- Vì tôi là cục trưởng, tôi nói anh xin lỗi, anh phải xin lỗi.
Hoàng Hải Đào cả giận nói:
- Nhanh lên.
Hoàng An Bình cũng không động:
- Cục trưởng, tôi là cảnh sát hình sự, người phạm tội sẽ bị bắt, tôi không thả người và cũng không xin lỗi.
- Ầm!
Hoàng Hải Đào vỗ bàn:
- Hoàng An Bình, anh muốn làm phản sao?
- Cục trưởng, tôi...Tôi có thể nói một câu không?
Lý Bình ở bên cạnh dùng giọng cẩn thận nói.
- Có lời gì nói mau.
Hoàng Hải Đào có vẻ mất kiên nhẫn.
- Cục trưởng, đám người Lôi Đình đến cướp cửa hàng hoa Hinh Hinh, Hạ Thiên là người báo cảnh sát.
Lý Bình nhanh chóng nói.
- Cái gì?
Vẻ mặt Hoàng Hải Đào biến đổi, ngay sau đó lão rống lên với Hoàng An Bình:
- Sao anh không nói sớm?
Hoàng An Bình liếc mắt mà không trả lời, trong lòng thầm oán hận cha mình, sự việc còn chưa rõ ràng đã muốn thả người, hơn nữa còn nghi ngờ chính mình.
- Lý Bình, nói sự việc ra cho rõ ràng, tuyệt đối không được che giấu.
Giọng điệu của Hoàng Hải Đào có chút hòa hoãn trở lại.
- Vâng, cục trưởng.
Lý Bình tranh thủ thời gian báo cáo cụ thể tình huống.
Sau khi nghe rõ mọi việc thì vẻ mặt Hoàng Hải Đào có chút âm trầm, việc này đúng là không dễ làm, nếu thả người thì đắc tội với Hạ Thiên, nếu không thả người thì đắc tội với Lôi gia, vì vậy lúc này lão phải có lựa chọn.
- Cục trưởng, không tốt.
Một cảnh sát phóng vào nói.
- Có chuyện gì?
Hoàng Hải Đào dùng giọng không vui quát lớn.
Khu nhà chợt chấn động, những tiếng bước chân dồn dập và chỉnh tề từ bên ngoài truyền đến. Vài giây sau có vài binh sĩ tiến vào, người nào cũng cầm chắc súng, tất cả mọi người trong phòng làm việc, ngay cả Hoàng Hải Đào cũng bị chĩa súng vào người.
- Tất cả không được nhúc nhích, nếu không ông đây bắn chết.
Đi đầu là một sĩ quan thiếu tá trên ba mươi, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua tất cả mọi người, hắn quát lên rất nghiêm nghị.
Hoàng An Bình vô thức muốn rút súng, đúng lúc này có ba tiếng súng vang lên nhức óc, đạn bắn xuống dưới chân Hoàng An Bình.
- Đây là cảnh cáo, nếu còn đám động thì đạn sẽ chuyển lên người.
Viên thiếu tá quát lên cực kỳ nghiêm nghị.
Hoàng An Bình vã mồ hôi lạnh, khoảnh khắc này dù là hắn hay các cảnh sát hình sự khác trong phòng làm việc đều ý thức được đám bộ đội không nói đùa.
- Các anh là cánh quân nào? Muốn làm gì?
Hoàng Hải Đào rất căm tức, đường đường là cục trưởng cục công an mà bị người ta chĩa súng vào người không dám động đậy, đúng là quá nhục nhã.
- Tôi là Lôi Quân đi không đổi tên ngồi không đổi họ, các người dám bắt con cháu Lôi gia, tranh thủ thời gian thả ra, nếu không tôi san bằng cục cảnh sát.
Thiếu tá Lôi Quân lạnh lùng nói.
Trong lòng Hoàng An Bình thầm mắng một câu, đám khốn nạn này hình như còn kiêu ngạo hơn cả Hạ Thiên.
- Thiếu tá Lôi, trước đó tư lệnh Lôi đã điện thoại cho tôi, tôi cũng đang giải quyết cụ thể chuyện của Lôi Đình. Nếu Lôi Đình không phạm tội thì chúng tôi sẽ thả người, nhưng tôi khuyên thiếu tá Lôi một câu, anh cũng đừng nên làm như vậy, rõ ràng làm trái với kỷ luật quân đội, súng của bộ đội cũng không phải dùng để đối phó với nhân dân.
Hoàng Hải Đào rất phẫn nộ, nếu là trước đó lão còn đang suy nghĩ xem nên đứng về phía Lôi gia hay Hạ Thiên, bây giờ hành vi của Lôi Quân đã làm lão chọn đứng về phía đối lập với Lôi gia.
- Đừng to mồm với ông, các người là cảnh sát, không phải là nhân dân bình thường.
Lôi Quân cũng không nể mặt Hoàng Hải Đào:
- Không thả người sao? Được, để tôi tự mình thả người.
Lôi Quân vung tay quát lớn:
- Đi tìm người cho tôi.
- Vâng, đội trưởng!
Một đám lính kêu lên, ngay sau đó có vài người túa ra, một lúc sau có tên hô lớn:
- Tìm được rồi.
- Đưa người ra.
Lôi Quân ra lệnh.
Lôi Đình và đám võ sinh của võ quán Lôi Đình nhanh chóng được dẫn ra, còng tay cũng được mở.
- Thiếu tá Lôi, anh tốt nhất nên biết rõ hậu quả của chuyện này.
Hoàng Hải Đào tức giận nói.
- Họ Hoàng, anh còn chưa có tư cách để nói với tôi những chuyện này.
Lôi Quân hừ một tiếng rất khinh miệt:
- Người Lôi gia chúng tôi không thể nào bị một cục trưởng cục công an nho nhỏ ức hiếp được.
- Đội cảnh sát hình sự của tôi cũng không đến lượt quân đội các anh đến làm càn.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngoài cửa, Lãnh Băng Băng xinh đẹp quyến rũ không biết đã xuất hiện từ khi nào, trên tay nàng là một khẩu súng, họng súng chĩa vào đầu Lôi Quân:
- Buông súng cho tôi, nếu không tôi bắn nát đầu anh ta.
- Cô dám sao?
Lôi Quân ra vẻ khinh miệt:
- Nếu tôi đoán không lầm thì cô chính là Lãnh Băng Băng nổi danh hiển hách phải không? Đã sớm nghe qua tên tuổi nhưng đây là lần gặp mặt đầu tiên, quả nhiên rất xinh đẹp, dáng người cũng là đệ nhất, cô làm cảnh sát cũng quá phí, không bằng đến làm phụ nữ cho Lôi Quân tôi đi.
- Tôi cảnh cáo anh một lần nữa, buông súng.
Lãnh Băng Băng quát lên nghiêm nghị:
- Nếu không tôi cho anh xuống thành thân với con gái Diêm Vương.
Chương 191: Lôi gia quá ngu ngốc
- Ông đây đã cưa rất nhiều gái, cũng chưa biết mặt mũi con gái Diêm Vương là thế nào, không bằng cô cho tôi cơ hội cũng được.
Lôi Quân cười ha hả:
- Đến đây đi, tốt nhất là cô bắn chết tôi, nếu không thì đảm bảo tối nay sẽ lên giường với tôi.
- Vô sỉ.
Gương mặt Lãnh Băng Băng được bao phủ trong tầng sương mỏng:
- Loại người như anh cũng xứng đáng với danh phận quân nhân sao?
- Thế nào? Không dám nổ súng sao?
Lôi Quân cười ha hả nói:
- Cô đúng là làm tôi thất vọng.
- Tôi cảnh cáo anh lần cuối, buông súng xuống.
Lãnh Băng Băng đã đưa tay vào cò súng, bắt đầu bóp cò.
- Lãnh Băng Băng, cô biết tôi là ai không? Cô đã nghĩ đến hậu quả khi nổ súng chưa? Tôi đám cam đoan, nếu cô dám nổ sung thì nửa đời sau sống không bằng chết.
Lôi Quân thu hồi nụ cười, hắn lạnh lùng nói.
- Tôi mặc kệ anh là ai, nếu không hạ súng thì đêm nay sẽ là người chết.
Lãnh Băng Băng hừ một tiếng:
- Còn nửa đời sau của tôi thế nào thì cũng không cần một người chết quan tâm.
- Rất tốt, Lôi Quân tôi trước nay chưa từng bị phụ nữ uy hiếp, bây giờ tôi cũng muốn xem, cô có dám ra tay cho tôi thành người chết hay không.
Lôi Quân nhìn chằm chằm vào Lãnh Băng Băng:
- Tôi nhắc lại một lần nữa, tốt nhất cô bắn chết tôi, nếu không đêm nay phải là nữ nhân của tôi.
- Đùng.
Tiếng súng vang lên, đám người trong phòng chợt ngây dại, kể cả đám cảnh sát và bộ đội đều không ngờ Lãnh Băng Băng thật sự nổ súng.
Lãnh Băng Băng nổ súng vào vai phải của Lôi Quân, máu tươi tuôn ra xối xả, súng trên tay Lôi Quân cũng rơi xuống đất. Khoảnh khắc khi tiếng súng vang lên thì Lãnh Băng Băng cũng phóng về phía Lôi Quân, nàng dùng tay xiết lấy vai trái của đối phương, tay còn lại nắm chặt súng chống lên sau gáy đối phương.
- Tất cả buông súng.
Lãnh Băng Băng lại quát lên.
- Được, Lãnh Băng Băng, cô rất tốt, tôi thích những người thế này, cô để tôi phải chảy máu, tôi cũng sẽ làm cô chảy máu, nhưng chảy máu trên giường.
Ánh mắt Lôi Quân có chút điên cuồng, trước nay hắn chưa từng bị bắn bị thương, không ngờ hôm nay lại bị một nữ cảnh sát ra tay, đúng là sỉ nhục lớn.
- Lãnh Băng Băng, tôi đảm bảo, nửa đời sau của cô sẽ rất thảm.
Lôi Đình vừa mới nhận được tự do cũng dùng ánh mắt nham hiểm nhìn Lãnh Băng Băng, sau đó nói ra một lời uy hiếp.
"Mẹ kiếp, sao đám Lôi gia này nhiều thằng ngu như vậy?"
Đám cảnh sát thầm mắng chửi, Lôi Quân tỏ ra quá kiêu ngạo, nhưng rõ ràng hắn không biết về người đẹp băng giá, nếu hắn không kiêu ngạo, không nói lời đùa giỡn thì nàng sẽ chẳng nổ súng. Nhưng người này liên tục dùng lời nói đùa giỡn người đẹp băng giá, như vậy rõ ràng ép nàng nổ súng.
Lôi Quân đã như vậy mà Lôi Đình cũng là như thế, bây giờ còn uy hiếp người đẹp băng giá, nếu nàng sợ hãi thì chẳng còn là người đẹp băng giá.
Mà đám lính bên kia cũng bắt đầu do dự, trước đó bọn họ tin Lãnh Băng Băng sẽ không dám nổ súng, nhưng bây giờ bọn họ không thể không tin. Nếu Lôi Quân thật sự mất mạng ở đây, dù sau này Lãnh Băng Băng bị trừng phạt thì bọn họ cũng khó thể thoát tội.
- Tôi khuyên các anh một câu, tốt nhất là buông súng, nếu không đội trưởng của các anh sẽ chết.
Hoàng An Bình mở miệng nói.
- Không được buông súng, tiến lên bắt người, để xem cô ta có dám bắn nát đầu tôi không.
Lôi Quân quát lên nghiêm nghị.
- Hoàng An Bình, đi đến tước súng của bọn họ, để xem ai dám phản kháng.
Lãnh Băng Băng quát lớn.
- Vâng, đội trưởng!
Hoàng An Bình đã sớm không nhịn được, đám bộ đội này tưởng mình giỏi lắm sao? Dám cầm súng xông vào cục cảnh sát, còn cướp phạm nhân, dù náo loạn thế nào thì đám người này cũng đuối lý.
Hoàng An Bình đi về phía một tên lính gần nhất, người này chợt trừng mắt với Hoàng An Bình, sau đó mũi súng chĩa vào người Hoàng An Bình.
- Đùng!
Tiếng súng lại vang lên, người nổ súng vẫn là Lãnh Băng Băng.
Lôi Quân không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn, lúc này hắn trúng đạn ở tay trái, trước đó vai phải đã trúng đạn, bây giờ xem như hai tay đã bị phế.
- Tốt nhất không cần phải để tôi có cớ nổ súng.
Lãnh Băng Băng nói bằng giọng lạnh lùng:
- Hoàng An Bình, ra tay.
Khẩu súng chĩa vào Hoàng An Bình đã hạ xuống, nhưng tên kia vẫn không chịu giao súng cho Hoàng An Bình, hắn ném súng xuống đất:
- Không cần đến tước súng, chúng tôi tự buông.
Có người bắt đầu thì những người khác cũng làm theo, chưa đến một lát sau thì tất cả đám lính đều ném súng xuống đất.
- Bắt bọn họ cho tôi.
Lãnh Băng Băng lại ra lệnh, lần này tất cả cảnh sát hình sự có mặt đều phản ứng, ai cũng rút súng chĩa vào đối phương, sau đó còng tay tất cả.
- Lãnh Băng Băng, chúng tôi không đến lượt cô bắt.
Vì mất nhiều máu nên vẻ mặt Lôi Quân đã có hơi trắng bệch, nhưng bộ dạng hắn vẫn rất kiêu ngạo.
Lãnh Băng Băng thu súng, nàng chậm rãi đi đến trước mặt Lôi Quân, ngay sau đó nàng nhấc chân đá lên phần hông của đối phương.
- Á... ....
Lôi Quân đột nhiên bị tấn công, cuối cùng cũng phát ra một tiếng rên thảm thiết.
Dù đám người Hoàng An Bình đã sớm biết tính cách của Lãnh Băng Băng nhưng bây giờ cũng không khỏi bội phục, người phụ nữ này quá mạnh mẽ.
- Lý Bình, cậu đưa theo hai người đưa Lôi Quân đi bệnh viện, những người khác thì giữ lại, tôi sẽ liên lạc với quân đội, sau đó sẽ chuyển cho bọn họ xử lý.
Hoàng Hải Đào cuối cùng cũng mở miệng, sau khi Lãnh Băng Băng xuất hiện thì lão vẫn không nói lời nào, mà bây giờ lão chợt sinh ra cảm giác hãnh diện.
Tất nhiên Hoàng Hải Đào không cho rằng sự việc lần này sẽ được xử lý dễ dàng, bây giờ Lãnh Băng Băng náo loạn, như vậy sẽ có lợi. Nếu sự việc không quá náo loạn thì cục cảnh sát chỉ phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nếu sự việc phát triển quá mức thì xử lý cũng hơi khó.
- Lãnh Băng Băng, con bà nó, nếu tôi không kéo cô lên giường, tôi không phải họ Lôi...Á... ....
Lôi Quân còn đang lớn tiếng, Lãnh Băng Băng đã tung một đá vào phần hông của hắn, lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
- Đúng là ngu ngốc.
Hoàng An Bình nhịn không được phải mắng một câu, hắn đã gặp nhiều thằng ngu nhưng chưa từng thấy kẻ nào như Lôi Quân, dù hậu trường có cứng thì cũng không nên mở miệng để nhận thiệt thòi mới đúng chứ?
- Giải tán!
Hoàng Hải Đào phất tay:
- Tôi phải báo cáo lên trên.
Hoàng Hải Đào đi ra ngoài, lão chuẩn bị đi về phòng làm việc của mình, nhưng khi đến cửa thì lão chợt khựng lại:
- Băng Băng, việc này có liên quan đến Hạ Thiên, cháu điện thoại cho cậu ấy đến phối hợp điều tra.
Hoàng Hải Đào nói xong những lời này thì trực tiếp đi ra, tất nhiên lão cũng không muốn kéo Hạ Thiên đến để điều tra, nhưng bây giờ sự việc náo loạn quá mức, Hoàng Hải Đào sợ Lãnh Băng Băng sẽ gặp phải phiền toái, tốt nhất phải kéo Hạ Thiên đến giúp.
Nhưng Lãnh Băng Băng nghe nói như vậy thì chợt phẫn nộ, lưu manh chết tiệt kia lại gây chuyện sao? Vì sao mỗi lần đều phải do nàng đứng ra giải quyết?
Lãnh Băng Băng vừa tức tối vừa bấm số điện thoại của Hạ Thiên, sau đó nàng rống lên:
- Lập tức chết đến cục cảnh sát.
... ....
Hạ Thiên đang chuẩn bị cùng Tôn Hinh Hinh về nhà thì nhận được điện thoại của Lãnh Băng Băng, vì vậy hắn không khỏi cảm thấy có chút buồn bực. Hắn cảm thấy cảnh sát tỷ tỷ ép người quá đáng, muốn hắn đến cục cảnh sát cũng không sao, muốn hắn chết cũng không là vấn đề gì lớn, nhưng đã chết thì sao có thể đến cục cảnh sát?
Hạ Thiên nghĩ đến đây thì cảm thấy trước tiên cứ đến cục cảnh sát rồi nói sau. Còn vấn đề phải chết, đợi đến khi gặp cảnh sát tỷ tỷ rồi thảo luận sau, hắn tin cảnh sát tỷ tỷ không nở để hắn phải chết.
Khi Hạ Thiên đến thì cảm thấy cục cảnh sát rất rối loạn, người nào cũng vội vàng, bộ dạng căng thẳng. Thật ra điều này cũng rất bình thường, vừa rồi nơi đây vừa xảy ra tình cảnh quân đội và cảnh sát đối kháng với nhau, hơn nữa hai bên đều dùng súng, còn đánh người bị thương, xảy ra chuyện lớn như vậy mọi người không căng thẳng sao được?
Hạ Thiên trước nay thường đến đội cảnh sát hình sự số sáu, hôm nay phát hiện bầu không khí nơi đây rất quỷ dị, đám cảnh sát hình sự hoặc đứng hoặc ngồi, vẻ mặt có chút tức giận, lại giống như không làm gì được.
- Cảnh sát tỷ tỷ.
Hạ Thiên mở miệng.
Mọi người cùng xoay người, rõ ràng đến lúc này mới ý thức đến sự xuất hiện của Hạ Thiên.
- Hạ Thiên, cậu đến đây.
Hoàng An Bình vội vàng tiến lên:
- Người đẹp băng giá có chút phiền toái.
- Tên ngu ngốc nào không muốn sống sao? Dám gây phiền toái cho cảnh sát tỷ tỷ, tôi phải đánh hắn.
Hạ Thiên ra vẻ rất bất mãn.
Hoàng An Bình hạ thấp âm thanh:
- Hạ Thiên, nói nhỏ thôi, đây là người của quân đội, rất khó đối phó.
- Không phải là đám quân đội vô tích sự sao? Có cái quái gì hơn người? Chúng nó dám gây phiền phức cho cảnh sát tỷ tỷ, tôi phải đánh.
Hạ Thiên không cho là đúng.
- Ai to mồm vậy?
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, phòng làm việc của Lãnh Băng Băng mở ra, một người đàn ông hơn ba mươi bước ra, sau lưng hắn là Lãnh Băng Băng, sau Lãnh Băng Băng là một người phụ nữ còn rất trẻ, sau cùng là Hoàng Hải Đào.
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị ở đây sao?
Hạ Thiên nói với vẻ mặt vui mừng:
- Chị điện thoại cho tôi làm gì vậy?
Hạ Thiên vừa nói vừa đi về phía Lãnh Băng Băng, nhưng khi còn chưa đến trước mặt Lãnh Băng Băng thì đã nghe được một tiếng quát lạnh:
- Đứng lại.
Hạ Thiên dừng lại, hắn nhìn về phía người đàn ông hơn ba mươi, gương mặt mất vui:
- Anh gào thét gì vậy? Không biết giọng nói rất khó nghe sao? Như loa phóng thanh vậy.
- Tôi là Tề Phong cục an ninh quốc gia, Lãnh Băng Băng tình nghi nguy hại đến an ninh quốc gia, chúng tôi phải đưa cô ấy đi điều tra, nếu anh ngăn cản thì cũng sẽ bị đưa đi.
Tề Phong dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, giọng nói rất lạnh lùng.
- À, là người của cục an ninh quốc gia sao? Bộ dạng cũng không ra hồn, không bằng một góc của tôi.
Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tề Phong:
- Hèn gì Tam sư phụ nói người của cục an ninh quốc gia toàn là dạng chó hình người.
Đám cảnh sát không dám nói gì, Hạ Thiên người này không phải tự kỷ bình thường, tuy rất lợi hại nhưng cũng thật sự không quá đẹp trai.
- Cơm có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy, họa từ trong miệng mà ra, chẳng lẽ cậu không biết sao?
Tề Phong lạnh lùng nói:
- Tôi cảnh cáo cậu lần cuối cùng, mở đường, nếu không tôi sẽ đưa cậu theo Lãnh Băng Băng.
- À, tôi cũng cảnh cáo anh, tự đi ra, đừng làm phiền cảnh sát tỷ tỷ, nếu không tôi sẽ đánh văng ra ngoài.
Hạ Thiên chỉ vào cánh cửa sổ bên cạnh.
- Đúng là không biết sống chết.
Tề Phong gầm lên, ngay sau đó hắn phóng về phía Hạ Thiên, bàn tay chụp tới.
Chương 192: Ném ra khỏi nhà
Theo lời đồn thì người của cục an ninh quốc gia đều là cao thủ, nhưng rõ ràng đây chỉ là lời đồn, người của cục an ninh quốc gia cũng không khác gì cảnh sát, chẳng qua chỉ là công tác có sự khác biệt, cao thủ cũng sẽ có nhưng không phải là Tề Phong.
Tề Phong phóng đến rõ ràng muốn chụp lấy Hạ Thiên, nhưng lúc này lại bị Hạ Thiên nắm chặt tay, sau đó khẽ dùng sức kéo. Tề Phong không tự chủ được, hắn mất đà đâm đầu về phía cửa sổ.
- Xoảng xoảng.
Những âm thanh nặng nề vang lên, mọi người trợn mắt há mồm, Hạ Thiên thật sự muốn đánh Tề Phong văng ra ngoài cửa sổ sao?
Tất nhiên Tề Phong cũng không thật sự văng ra mà bắn ngược trở về, nguyên nhân đơn giản là ngoài cửa sổ có một tấm lưới bảo vệ.
- Cục cảnh sát mà cũng trang bị lưới bảo vệ, đúng là nhát gan.
Hạ Thiên có chút mất hứng.
- Điều này...Hạ Thiên, đây không phải dùng để đề phòng có người nhảy lầu sao?
Hoàng An Bình giải thích, đã từng có kẻ bị tình nghi nhảy từ cửa sổ xuống và mang đến cho cục cảnh sát rất nhiều phiền toái, vì vậy sau này những cửa sổ trên lầu của cục cảnh sát đều trang bị lưới bảo vệ, không phải để bảo vệ mà chủ yếu đề phòng có người nhảy lầu.
Hạ Thiên đi đến bên cạnh cửa sổ, hắn chụp tay vào mạng lưới bảo vệ rồi đẩy ra. Một tiếng loảng xoảng vang lên, lưới bảo vệ tróc ra, hắn khẽ buông tay, lưới sắt rơi xuống bên dưới.
Mọi người lại phải trợn tròn mắt, dù tất cả cảnh sát hình sự trong văn phòng đều có thể coi là người quen cũ của Hạ Thiên, biết rõ đối phương rất trâu bò, nhưng cũng không ngờ đã đến mức độ này. Lưới bảo vệ cứ như vậy mà bị giật ra sao? Vì vậy mà bọn họ không khỏi hoài nghi về chất lượng của những tấm lưới bảo vệ.
- Cậu...Cậu dám đánh nhân viên của cục an ninh quốc gia sao?
Tề Phong bị đánh choáng váng mặt mày, đến lúc này mới kịp phản ứng, hắn chống người đứng lên dùng ánh mắt căm tức nhìn Hạ Thiên.
- Tôi không đánh anh, chỉ ném anh ra ngoài mà thôi.
Hạ Thiên đột nhiên vung tay chụp lấy phần áo trước ngực Tề Phong, hắn nhấc đối phương lên nói:
- Tôi nói sẽ ném anh ra ngoài, bây giờ anh sẽ được bay ra.
- Dừng tay.
- Thả người xuống!
- Hạ Thiên, đừng xúc động.
Vài âm thanh vang lên cùng lúc, người nói Hạ Thiên dừng tay là Lãnh Băng Băng, người nói thả người chính là đồng bọn của Tề Phong, là người phụ nữ đến từ cục an ninh quốc gia, còn người nói Hạ Thiên đừng xúc động là Hoàng An Bình.
Nhưng bọn họ vừa dứt lời thì Tề Phong đã biến mất ngoài cửa sổ, vài giây sau bọn họ mới nghe được một tiếng thét thảm thiết.
- Cậu...Cậu thật sự ném người xuống sao?
Người phụ nữ cục an ninh quốc gia thật sự nổi giận, nàng nhanh chóng rút súng chĩa về phía Hạ Thiên.
Đáng tiếc tốc độ của người phụ nữ tuy nhanh nhưng động tác của Hạ Thiên còn nhanh hơn, trước kia Hạ Thiên thường xuyên bị người ta chỉa súng vào người, hắn rất ghét bị như vậy. Vì vậy khi người phụ nữ kia còn chưa chĩa súng vào người thì hắn đã ra tay.
Mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, ngay sau đó phát hiện trên tay Hạ Thiên có một khẩu súng mà người phụ nữ cục an ninh quốc gia đã biến mất trong tầm mắt. Đúng lúc mọi người buồn bực thì dưới lầu truyền đến một tiếng hét thảm, lần này là âm thanh phụ nữ.
- Hạ Thiên, cậu...Cậu thật sự ném người xuống sao?
Hoàng An Bình cảm thấy chóng mặt.
Lãnh Băng Băng lập tức muốn phát điên, nàng vội vàng chạy đến cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy bên dưới có hai người, đó không phải là hai người cục an ninh quốc gia sao?
- Cậu điên rồi phải không?
Lãnh Băng Băng quay đầu rống lên với Hạ Thiên:
- Cậu mưu sát nhân viên an ninh quốc gia ngay trước mặt chúng tôi sao?
- Nào phải là mưu sát, đây chỉ là lầu ba, bọn họ cũng chỉ gãy tay gãy chân thôi, không sao đâu.
Hạ Thiên không cho là đúng.
- Cậu.
Lãnh Băng Băng lập tức cảm thấy chán nản, người này sao không có chút ý thức phát luật nào cả vậy? Chẳng lẽ trong mắt hắn thì gãy tay gãy chân là chuyện nhỏ sao?
- Đội trưởng, trước tiên đừng cãi nhau với Hạ Thiên, hai vị nhân viên cục an ninh quốc gia này có lẽ là Lôi Quân tìm đến, bọn họ muốn trả thù, chị nên cùng bàn luận kế sách đối phó với Hạ Thiên.
Hoàng An Bình ở bên cạnh mở lời khuyên can, sự việc xảy ra tối nay đã quá lớn, nếu so sánh thì Hạ Thiên đánh hai nhân viên cục an ninh quốc gia không bằng Lãnh Băng Băng nổ súng bắn vào hai vai Lôi Quân.
- Đúng vậy, đội trưởng, tôi thấy Lôi Quân kia đánh chết cái nết không chừa, chỉ sợ vẫn còn có ý với chị.
Lý Bình ở bên cạnh cũng nói.
- Đúng vậy, tên kia quá khoa trương, nói rằng đêm nay sẽ đưa đội trưởng lên giường, đúng là sắc đảm ngập trời.
Một cảnh sát nói lên một câu bất bình.
- Thằng khốn nào dám nói như vậy?
Hạ Thiên vừa nghe đã nổi giận:
- Dám cướp cảnh sát tỷ tỷ của tôi, tôi phải đánh hắn.
- Câm mồm.
Lãnh Băng Băng trợn mắt nhìn Hạ Thiên, ngay sau đó nàng xoay người đi vào phòng làm việc:
- Theo tôi vào đây.
Lãnh Băng Băng thở phì phò quay về phòng làm việc sau khi thoát khỏi hai vị nhân viên cục an ninh quốc gia, Hạ Thiên vừa vào thì nàng cũng đóng ầm cửa lại.
Hoàng An Bình thở dài:
- Đúng là rối loạn, quá lộn xộn.
Hoàng Hải Đào cũng rất đau đầu, đúng là quá rối, trước đó chỉ liên quan đến quân đội, bây giờ là cục an ninh quốc gia, sự việc càng lúc càng phiền toái.
- Hoàng An Bình, anh mang theo hai người xuống lầu đưa hai đồng chí cục an ninh quốc gia đi bệnh viện.
Hoàng Hải Đào phân phó một câu, ngay sau đó lão rời khỏi đội cảnh sát hình sự số sáu, lão quay về phòng làm việc của mình.
... ....
Bệnh viện lục quân thành phố Giang Hải, trong một gian phòng cao cấp nào đó ở tầng năm bệnh viện đang phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
- Á...Ông nội, cầu xin người, bắn con đi...Á... ....
Lôi Vũ kêu thảm thiết, đồng thời cũng cầu xin một ông lão ở bên cạnh.
Ông lão có vẻ đã khá lớn tuổi, râu tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước, hai mắt có thần không sinh ra cảm giác già cả sức yếu. Lúc này ông lão đang nhìn bộ dạng đau khổ của Lôi Vũ, trong mắt rất đau lòng nhưng có thêm nhiều phần tức giận.
- Nhớ kỹ, Lôi gia chúng ta không có đàn ông sợ đau, cháu ráng nhẫn nhịn.
Ông lão chậm rãi nói một câu rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Trong hành lang có hai cảnh vệ, cả hai đều hơn ba mươi, dung mạo khá giống nhau, hai người là anh em, một người là Tần Phong, một người là Tần Viêm.
- Tần Phong, Tần Viêm, tôi mặc kệ các anh dùng biện pháp gì, lập tức kéo tên Hạ Thiên chết tiệt kia đến đây cho tôi.
Ông lão trầm giọng quát.
- Vâng, thủ trưởng.
Hai người cùng kêu lên.
- Thông báo cho Lôi Đình và Lôi Quân, để hai người bọn họ quay về.
Ông lão còn nói thêm.
- Điều này... ....
Hai người này nhìn nhau, vẻ mặt có chút mất tự nhiên.
- Có chuyện gì xảy ra?
Vẻ mặt ông lão chợt biến đổi.
- Thủ trưởng, Lôi Đình bị cục cảnh sát giữ lại, Lôi Quân đang ở trong bệnh viện.
Tần Phong khẽ trả lời.
- Cái gì?
Ông lão tức giận nói:
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng một chút.
- Thủ trưởng, Lôi Đình dẫn cả võ quán đến tìm tiểu tử Hạ Thiên, kết quả bị đánh bị thương, hơn nữa còn bị tố cáo là cướp bóc, vì vậy bị cục cảnh sát bắt sạch.
Tần Phong dùng giọng đơn giản rõ ràng giải thích:
- Lôi Quân tức giận đưa thủ hạ đến cục cảnh sát cướp người, nhưng anh ta căn bản không cứu được người, còn bị bắn hai phát súng, những người cùng đi lại bị bắt vào đồn. Nhưng quân khu đã phái quân cảnh ra ngoài, có lẽ bọn họ sẽ được thả ngay.
- Hồ đồ.
Ông lão giận tím mặt:
- Hắn to gan đến mức vào cục cảnh sát cướp người sao? Còn chưa nói đến vấn đề cướp người, bị cảnh sát bắn bị thương sao? Như vậy còn là bộ đội đặc chủng à?
- Thủ trưởng, Lôi Quân tuy mang lính đi nhưng cũng không dám thật sự đả thương người, cũng nghĩ rằng những cảnh sát kia không dám lớn chuyện, cũng không ngờ có một nữ cảnh sát dám nổ súng. Người phụ nữ này giữ lấy Lôi Quân, những người còn lại sợ ném chuột vỡ bình, tất nhiên cũng chỉ biết bó tay chịu trói.
Tần Viêm ở bên cạnh giải thích.
- Lôi Quân bị thương thế nào?
Ông lão hỏi.
- Vai phải và tay trái trúng đạn, máu chảy hơi nhiều nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
- Đợi nó giải phẩu xong thì đưa đến đây tôi xem.
Ông lão rất phẫn nộ.
- Vâng, thủ trưởng.
Tần Phong và Tần Viêm cùng trả lời.
- Được rồi, tạm thời các anh mặc kệ hai người kia, tranh thủ thời gian đến bắt tên tiểu tử Hạ Thiên kia cho tôi, tôi không hy vọng ngày mai thấy Tiểu Vũ còn như vậy.
Trong mắt ông lão lại lóe lên cái nhìn tức giận, tiểu tử Hạ Thiên kia đã hoàn toàn chọc giận lão.
Ông lão nói xong thì đi vào phòng bệnh, lúc này bên trong đã không còn tiếng kêu thảm thiết.
... ....
Lãnh Băng Băng muốn mắng Hạ Thiên, nhưng hắn rất may mắn, khi Lãnh Băng Băng đóng chặt cửa thì điện thoại vang lên.
Người điện thoại đến chính là Triệu Bỉnh Lương, tất nhiên Lãnh Băng Băng nhận điện thoại không chút do dự.
- Chú Triệu.
Lãnh Băng Băng cố gắng cưỡng ép sự tức giận với Hạ Thiên, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên bình thản.
- Băng Băng, sao cháu xúc động như vậy?
Trong giọng nói của Triệu Bỉnh Lương mang theo chút trách móc:
- Sao cháu có thể nổ súng với Lôi Quân?
- Chú Triệu, Lôi Quân rất quá đáng, anh ta dẫn người dến cục cảnh sát cướp phạm nhân, hơn nữa còn sỉ nhục cháu, cháu nổ súng cũng là phòng vệ.
Lãnh Băng Băng giải thích.
- Băng Băng, bây giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm của bất kỳ người nào.
Triệu Bỉnh Lương thở dài:
- Lôi Quân dù sai nhưng không đánh ai bị thương, cháu lại nổ súng, hơn nữa còn bắn hai phát súng. Bây giờ sự việc rất phiền toái, ông Lôi đã tự mình nhúng tay vào sự việc này, bây giờ bọn họ muốn truy cứu trách nhiệm của cháu.
- Chú Triệu, cháu không làm sai, cháu không sợ.
Lãnh Băng Băng quật cường nói.
- Băng Băng, sao cháu còn chưa rõ? Có rất nhiều chuyện chưa nói đến vấn đề ai đúng ai sai.
Triệu Bỉnh Lương thở dài:
- Ông Lôi có uy vọng rất cao trong quân, Lôi Quân cũng là người lập nhiều công lớn, bây giờ cháu bắn Lôi Quân, dù có lý do gì cũng là cháu sai.
- Cháu cũng không tin không có người nói lý.
Lãnh Băng Băng cắn răng nói.
- Băng Băng, Lôi Quân đưa ra điều kiện hòa giải, chỉ cần cháu đồng ý điều kiện thì hắn sẽ không truy cứu, cháu có muốn nghe điều kiện không?
Triệu Bỉnh Lương trầm mặc một lúc rồi nói.
__________________
Chương 193: Tôi sẽ bảo vệ chị
- Điều kiện gì?
Lãnh Băng Băng hỏi một câu, tuy nàng cho là mình không sai nhưng Triệu Bỉnh Lương dù sao cũng là người có kinh nghiệm, nàng cũng muốn xem Lôi Quân có điều kiện gì.
Triệu Bỉnh Lương trầm mặc, cuối cùng lão mở miệng:
- Anh ta muốn lấy cô.
- Không thể nào.
Lãnh Băng Băng không hề nghĩ ngợi mà lập tức từ chối, giọng nói tràn đầy phẫn nộ:
- Anh ta nói những lời hạ lưu ở cục cảnh sát, bây giờ còn đưa ra điều kiện này, đúng là quá suy nghĩ viển vông.
- Băng Băng, Lôi Quân là cháu nội của lão Lôi, với thế lực nhà này mà cháu kết hôn với Lôi Quân, đây cũng là chuyện tốt với cháu.
Triệu Bỉnh Lương thật lòng khuyên nhủ:
- Chú cảm thấy điều này rất tốt, cháu suy xét đi nhé.
- Chú Triệu, cháu không cần suy xét, cháu không đồng ý, dù bọn họ muốn thế nào thì cháu cũng không sợ.
Lãnh Băng Băng từ chối không chút do dự.
- Băng Băng, cháu đã thật sự quyết định như vậy chưa?
Triệu Bỉnh Lương hỏi lại một câu.
- Chú Triệu, chú hiểu cháu mà.
Lãnh Băng Băng nói, khoảnh khắc này nàng cảm thấy có chút thất vọng với chú Triệu mà trước đó nàng có ấn tượng rất tốt.
- Băng Băng, tuy chú rất muốn giúp cháu nhưng cũng muốn nói rõ, chuyện lần này với năng lực của chú cũng không thể bảo vệ cho cháu.
Triệu Bỉnh Lương chậm rãi nói:
- Nếu cháu không thể đồng ý điều kiện của Lôi Quân thì nên đồng ý với chú một điều kiện khác.
- Chú Triệu, có chuyện gì?
Lãnh Băng Băng hỏi.
- Đi thôi, rời khỏi Giang Hải, đi càng xa càng tốt, đến nơi nào đó càng vắng vẻ càng tốt.
Triệu Bỉnh Lương nói rất khẽ, sau đó lão cúp điện thoại.
Trong điện thoại vang lên những tiếng tút tút, Lãnh Băng Băng rủ tay cầm điện thoại xuống, khoảnh khắc này tâm tình của nàng rất khó chịu.
Trước đây Lãnh Băng Băng luôn coi Triệu Bỉnh Lương như cha mình, vì khi nàng còn nhỏ thì Triệu Bỉnh Lương quả thật rất giống như một người cha, lão chăm sóc cho nàng, chăm sóc cho mẹ nàng. Năm xưa khi Triệu Bỉnh Lương chưa kết hôn thì Lãnh Băng Băng luôn hy vọng mẹ mình có thể gả cho Triệu Bỉnh Lương, nếu như vậy thì đối phương sẽ thật sự là cha của nàng.
Đáng tiếc là trong lòng của mẹ Lãnh Băng Băng luôn yêu thương tên Hạ Vân Sơn đáng chết kia, hơn nữa mẹ nàng còn là một người phụ nữ truyền thống, trong lòng bà thì một người phụ nữ chỉ nên có một người đàn ông trong đời. Vì vậy dù Triệu Bỉnh Lương có đối xử tốt đẹp với bà thế nào, cuối cùng cũng không trở thành cha của Lãnh Băng Băng, lão phải cưới một người phụ nữ khác, đó là mẹ của Triệu Thanh Thanh bây giờ.
Dù là như vậy thì trong lòng Lãnh Băng Băng luôn coi Triệu Bỉnh Lương là cha mình, còn Hạ Vân Sơn chẳng qua chỉ là ràng buộc huyết thống mà thôi. Nàng và Triệu Thanh Thanh giống như chị em ruột, mà trên thực tế thì Triệu Bỉnh Lương luôn quan tâm đến nàng, đảm nhận vai trò một người cha.
Tất cả những người có quen biết đều cho rằng Lãnh Băng Băng có thể cường thế tác oai tác quái chính là nhờ hậu trường vững mạnh của Hạ Vân Sơn, nhưng dù Hạ Vân Sơn có đôi khi giúp nàng, nhưng trong lòng nàng cũng chỉ có một mình Triệu Bỉnh Lương. Đây mới là hậu thuẫn kiên cố nhất của nàng, nếu nàng thật sự gặp phải chuyện khó giải quyết thì sẽ không tìm Hạ Vân Sơn, chỉ biết yêu cầu sự giúp đỡ của Triệu Bỉnh Lương.
Nhưng hôm nay Lãnh Băng Băng mới thật sự hiểu ra, dù sao Triệu Bỉnh Lương cũng không phải là cha ruột của mình, khi kẻ địch quá mạnh thì Triệu Bỉnh Lương sẽ chọn cách thỏa hiệp, cuối cùng nàng vẫn phải dựa vào chính bản thân mình.
Lãnh Băng Băng cũng không trách Triệu Bỉnh Lương, nàng không có lý do gì để trách lão, vì lão vốn không có bất kỳ nghĩa vụ gì với nàng. Hơn nữa những năm gần đây lão quan tâm đến nàng rất nhiều, nàng không phải là người không biết tốt xấu nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng, lúc này nàng chợt sinh ra cảm giác bất lực.
- Cảnh sát tỷ tỷ, đừng nghe lời cha của Triệu Thanh Thanh, có tôi ở đây thì chị không cần phải đi đâu, tôi sẽ bảo vệ chị.
m thanh của Hạ Thiên vang lên làm Lãnh Băng Băng phải bừng tỉnh.
Lãnh Băng Băng quay đầu nhìn Hạ Thiên, trước đó nàng rất tức người này, nhưng bây giờ tất cả chợt tan biến. Lúc này nàng không muốn mắng chửi hắn, đơn giản chỉ là bây giờ hắn lại nói sẽ bảo vệ nàng.
Ngay cả Triệu Bỉnh Lương cũng bỏ rơi Lãnh Băng Băng, bây giờ chỉ còn lại một mình Hạ Thiên ở lại, dù nàng có bao nhiêu bất mãn, dù trước đó có bao nhiêu chuyện đáng tức giận, chỉ cần những lời nói vừa rồi thì nàng khó thể căm giận hắn. Trên đời này có mấy người bảo vệ nàng trước sau như một?
Trước đó Lãnh Băng Băng luôn cho rằng Triệu Bỉnh Lương sẽ bảo vệ mình, nhưng bây giờ nàng đã sai, sau này chỉ còn một người bảo vệ nàng, đó chính là Hạ Thiên.
- Ông xã, điện thoại kìa...Ông xã, điện thoại kìa... ....
Giọng nói dễ nghe của Kiều Tiểu Kiều chợt vang lên, điện thoại của Hạ Thiên rung động.
Hạ Thiên lấy điện thoại ra rồi bắt máy:
- Này, anh tìm tôi có chuyện gì?
- Này Hạ Thiên, cậu vừa náo loạn nữa sao?
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói bất đắc dĩ của Kiều Đông Hải:
- Sao cậu lại gây hấn với Lôi gia nữa rồi?
- Ai bảo bọn họ đắc tội với tôi?
Hạ Thiên cảm thấy mình rất vô tội, hắn là người biết nói lý lẽ, người khác không động đến thì hắn sẽ chẳng ra tay. Nếu Lôi Vũ ngu ngốc không mắng thần tiên tỷ tỷ thì hắn chẳng cần ra tay làm gì.
- Hạ Thiên, cậu có biết tình hình của Lôi gia không?
Kiều Đông Hải hỏi.
- Không.
Hạ Thiên trả lời rất kiên quyết, tuy nói biết địch biết ta trăm trận trăm thắng nhưng hắn cảm thấy dù kẻ địch là ai cũng có thể thu phục được, cũng không cần biết đối phương có địa vị gì.
- Nhân vật lợi hại nhất của Lôi gia chính là Lôi Chấn Thiên, tất cả mọi người đều gọi là lão Lôi, có uy tín rất cao trong quân đội. Lão đã từng trải qua chiến tranh, trước đó còn là tổng tư lệnh quân khu, bây giờ tuy đã về hưu nhưng vẫn còn năng lượng rất cao trong quân ngũ, vẫn là một thế lực mạnh.
Kiều Đông Hải cảm thấy cần nói rõ tình huống cho Hạ Thiên:
- Lôi Chấn Thiên chỉ có một người con, đó là Lôi Minh, bây giờ là sư trưởng. Lôi Minh có ba con trai, theo thứ tự là Lôi Quân, Lôi Đình và Lôi Vũ, tuy trong ba người chỉ có Lôi Quân tiến vào quân ngũ nhưng bộ hạ của hắn lại là bộ đội đặc chủng. Tóm lại Lôi gia có thế lực rất sâu trong quân đội, toàn bộ thành phố Giang Hải chỉ sợ cũng không có ai dám động vào Lôi gia.
- À, điều này khá giống như những gì cha của Triệu Thanh Thanh đã nói.
Hạ Thiên thuận miệng nói, vừa rồi hắn nghe rõ những gì Triệu Bỉnh Lương nói chuyện điện thoại với Lãnh Băng Băng.
- Hạ Thiên, nghe tôi nói này, nguyên nhân gây ra tất cả mọi chuyện chỉ vì Lôi Vũ mở miệng mắng cậu sao?
Kiều Đông Hải lại hỏi.
- Không phải mắng tôi, hắn mắng thần tiên tỷ tỷ.
Hạ Thiên cải chính:
- Mắng tôi thì không sao, nhiều lắm cũng chỉ đánh hắn một trận, nhưng nhưng mắng thần tiên tỷ tỷ thì không được, nhất định phải cho hắn nếm mùi đau khổ.
- Thần tiên tỷ tỷ sao?
Kiều Đông Hải chợt sững sờ, hắn cũng không biết thần tiên tỷ tỷ là ai.
- Đại ca, đưa điện thoại cho em.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Kiều Tiểu Kiều, ngay sau đó giọng nói của Kiều Tiểu Kiều càng thêm rõ ràng:
- Chồng, việc này có liên quan đến chị Nguyệt sao?
- Đúng vậy, Lôi Vũ ngu ngốc dám mắng thần tiên tỷ tỷ.
Hạ Thiên trả lời rất khẳng định.
- Chông à, Lôi Vũ căn bản không biết chị Nguyệt là ai, anh ta cũng chỉ là vô tâm mà thôi.
Kiều Tiểu Kiều nói.
- Dù là vô tình hay không thì mắng thần tiên tỷ tỷ cũng không được.
Hạ Thiên nói bằng giọng không cho thương lượng.
- Được rồi, chồng, anh cố gắng cẩn thận một chút.
Trong tòa nhà Giang Hải, Kiều Tiểu Kiều cúp điện thoại mà không khỏi thở dài, nàng là một người duy nhất ở bên cạnh Hạ Thiên mà biết được thần tiên tỷ tỷ là ai. Nàng biết rất rõ sự quan trọng của thần tiên tỷ tỷ với hạ thiên, nàng biết dù là mình cũng khó thể thay đổi ý kiến của Hạ Thiên, lúc này muốn hắn thay đổi chỉ còn có một người duy nhất.
Kiều Đông Hải ở bên cạnh không nhịn được phải hỏi:
- Tiểu Kiều, thần tiên tỷ tỷ kia rốt cuộc là ai?
- Đại ca, anh cũng đừng hỏi, anh chỉ cần biết đó là một người cực kỳ quan trọng với Hạ Thiên là được.
Kiều Tiểu Kiều khẽ nói.
- Tiểu Kiều, làm sao bây giờ? Lôi gia đã kiểm tra được Hạ Thiên có quan hệ với chúng ta, bọn họ đã điện thoại cho Nhị thúc.
Kiều Đông Hải rất bất đắc dĩ, Hạ Thiên rõ ràng xé to chuyện.
Kiều Tiểu Kiều trầm ngâm một lúc lâu mà không nói gì, gương mặt nàng biến đổi bất định giống như đang suy nghĩ vấn đề.
Một lúc lâu sau Kiều Tiểu Kiều mới hỏi:
- Đại ca, anh cảm thấy bây giờ chồng em đã rơi vào tình cảnh rất nguy cấp rồi sao?
- Tất nhiên, lần này Hạ Thiên đắc tội với Lôi gia, đây là thế lực quân đội, nếu muốn đối phó với một người, dù người đó lợi hại thế nào cũng khó thoát.
Kiều Đông Hải dùng giọng không chút do dự nói.
- Xem ra em phải gọi một cuộc điện thoại.
Kiều Tiểu Kiều khẽ thở ra một hơi giống như đưa ra quyết định trọng đại.
- Điện thoại gì?
Kiều Đông Hải không nhịn được phải hỏi.
Kiều Tiểu Kiều không nói gì, nàng lấy điện thoại của mình ra, chậm rãi xem xét rồi bấm một dãy số. Tiếng chuông điện thoại vang lên, bên kia truyền đến một giọng nói trầm thấp:
- Thiên địa huyền hoàng.
- Triệu Tiền Tôn Lý!
Kiều Tiểu Kiều trả lời.
- Đệ nhất thiên hạ.
m thanh bên kia vẫn rất trầm thấp.
- Số hiệu chữ Thiên.
Kiều Tiểu Kiều tiếp tục trả lời.
Bên kia trầm mặc hơn mười giây, sau đó một âm thanh trong trẻo và lạnh lùng chợt vang lên:
- Số hiệu chữ Thiên đã sớm mất tích, cô là Kiều Tiểu Kiều thành phố Giang Hải phải không? Sao phải giả mạo? Ai nói cho cô số điện thoại và mật mã kia?
- Chữ Thiên để lại cho tôi số điện thoại này, mật mã cũng nói cho tôi biết.
Kiều Tiểu Kiều trả lời không chút hoang mang.
- Lão nhân gia còn sống sao?
m thanh bên kia có chút kích đôgj.
- Tất nhiên, sức khỏe rất tốt, dù hai mươi năm nữa cũng không là vấn đề.
Kiều Tiểu Kiều dùng giọng không nhanh không chậm nói.
- Ông ấy đang ở đâu, nói cho tôi biết địa chỉ.
Giọng nói bên kia càng thêm kích động.
- Bây giờ ông ấy đang ẩn cư rời xa nhân thế, cũng không thể tìm ra được, tôi cũng không biết địa chỉ.
Kiều Tiểu Kiều nói.
- Sao ông ấy lại cho cô số điện thoại này.
Giọng nói bên kia có chút tức tối.
Kiều Tiểu Kiều vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh:
- Vì ông ấy có một đồ đệ.
Chương 194: Người đẹp băng giá chủ động ước hẹn
- Đồ đệ sao? Ông ta nhận đồ đệ à? Hắn là ai? Ở đâu?
Người bên kia càng kích động, hắn há miệng hỏi một hơi vài vấn đề.
- Hắn là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong đệ nhất thiên hạ, trước mắt hắn ở thành phố Giang Hải.
Kiều Tiểu Kiều chậm rãi nói:
- Ông ấy nói tôi gọi điện thoại để đặc biệt nói rõ vấn đề này, bây giờ chuyện đã xong, tôi cũng nên tắt điện thoại. Tôi cũng không quá hiểu ông ấy, nếu muốn biết chuyện gì khác thì đến tìm Hạ Thiên.
Kiều Tiểu Kiều nói xong những vấn đề này thì cúp điện thoại rất quyết đoán.
Mà bên kia cũng không điện thoại đến giống như những gì Kiều Tiểu Kiều dự đoán, vì nàng biết đối phương sẽ không hỏi mà tự mình điều tra.
Kiều Đông Hải ở bên cạnh dùng ánh mắt mê hoặc nhìn cô em gái thiên tài:
- Tiểu Kiều, ai bảo em gọi điện thoại? Sao anh nghe thấy mà chóng mặt chẳng hiểu gì thế này?
Khóe miệng Kiều Tiểu Kiều cũng lộ ra nụ cười khổ:
- Đại ca, thật sự em cũng không hiểu.
- Em không hiểu, vậy sao em lại gọi điện thoại?
Kiều Đông Hải dở khóc dở cười, hắn cảm thấy Hạ Thiên kia rất rối, chẳng lẽ em gái thiên tài của mình cũng lây bệnh của Hạ Thiên?
- Ba năm trước đó, khi em chữa xong bệnh và sắp trở về nhà thì một trong ba vị sư phụ của chồng đã đưa cho em số điện thoại này, ông ấy biết rõ có một ngày nào đó Hạ Thiên sẽ xuống núi, cũng sợ anh ấy gặp phiền toái. Vì vậy ông ấy nói cho em biết, nếu chồng xuống núi mà gặp phải phiền toái khó thể giải quyết thì em nên gọi vào số điện thoại vừa rồi, sau đó sẽ có người đến giúp chồng giải quyết mọi việc. Nhưng em cũng không biết đối phương có thân phận gì cả.
Kiều Tiểu Kiều kiên nhẫn giải thích.
Kiều Đông Hải cuối cùng cũng hiểu, nhưng hắn vẫn ngi ngờ, chỉ là một cuộc điện thoại, có tác dụng không?
... ....
Cục cảnh sát.
- Không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn tối.
Lãnh Băng Băng đột nhiên nói với hạ thiên:
- Tôi còn nợ cậu một bữa cơm tối.
Bây giờ quả thật đã không còn sớm, đã gần đến tám giờ tối, Lãnh Băng Băng còn chưa dùng cơm tối, Hạ Thiên cũng chưa ăn, có lẽ cả cục cảnh sát cũng chỉ vài người ăn cơm tối mà thôi.
Lãnh Băng Băng quả thật thiếu Hạ Thiên một bữa cơm tối, tối hôm đó nàng đã đồng ý dùng cơm với hắn, nhưng sau khi đến nhà thì nàng mắng một chặp, sau đó đuổi đối phương ra ngoài, vì vậy chẳng có cơm nước gì cả.
- Tót quá!
Hạ Thiên nghe Lãnh Băng Băng chủ động đề nghị thì đáp ứng rất hưng phấn, đây là lần đầu tiên cảnh sát tỷ tỷ đề xuất dùng cơm tối với hắn, hắn sao không vui cho được?
- Đi thôi.
Lãnh Băng Băng đi ra mở cửa, lúc này tất cả cảnh sát đội số sáu đều nhìn về phía bên này.
Khi thấy hai người sóng vai đi ra ngoài thì Hoàng An Bình không nhịn được phải hỏi một câu:
- Hạ Thiên, các người đi đâu vậy?
- Chúng tôi đi ăn cơm tối.
Người trả lời chính là Lãnh Băng Băng:
- Nếu mọi người rãnh rổi thì cũng nên đi ăn tối, đã muộn rồi.
- Đúng vậy, bây giờ tôi và cảnh sát tỷ tỷ đi ước hội.
Hạ Thiên bổ sung một câu.
Những người liên quan phải đưa mắt nhìn nhau, bây giờ là lúc nào mà hai người kia còn có tâm tư ước hẹn với nhau?
Khi thấy hai người khuất bóng ngoài cửa thì Hoàng An Bình cũng không khỏi thì thào:
- Đây đúng là một cặp xứng đôi, đầu trộm đuôi cướp.
Người nào cũng chấp nhận vấn đề này, một người đẹp băng giá mạnh mẽ sấm sét và một Hạ Thiên trâu chó, đúng là xứng đôi dã man.
Khi đám cảnh sát ở bên này còn đang cảm khái thì Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng đã đi khỏi cửa chính của cục cảnh sát.
- Thức ăn truyền thống hay cơm tây?
Lãnh Băng Băng hỏi.
- Sao cũng được.
Hạ Thiên cũng không có yêu cầu đặc biệt với vấn đề này.
- Vậy thì ăn cơm Trung Tây đi.
Lãnh Băng Băng nói một câu:
- Bên kia có một nhà hàng tây, đi qua chỉ mất vài phút, chúng ta đi thôi.
Những năm gần đây có rất nhiều nhà hàng gọi là Trung Tây, vào đó vừa có thể ăn thức ăn Trung Quốc và cơm tây, thậm chí không ăn cơm còn có thể uống trà và cà phê. Nếu hai người muốn hẹn hò thì một nhà hàng Trung Tây là rất thích hợp, hơn nữa cũng không có yêu cầu gì về vấn đề ăn mặc, ai cũng có thể đi vào.
Vài phút sau hai người đi vào một nhà hàng Trung Tây tên là Mỹ Lệ Nhân Sinh rồi ngồi xuống một chiếc bàn bên cửa sổ.
Lãnh Băng Băng gọi hai món, sau đó nàng hỏi Hạ Thiên:
- Cậu muốn ăn gì?
- Một phần bò nấu chín.
Hạ Thiên nói.
- Sao cậu không nói trước là muốn ăn cơm tây?
Lãnh Băng Băng có chút không vui.
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi đã nói thích ăn cơm tây đâu?
Hạ Thiên nói.
- Sao cậu gọi bò bít tết.
Lãnh Băng Băng tức giận nói.
- Chẳng phải chỉ là gọi món ăn thôi sao?
Hạ Thiên thuận miệng nói, sau đó hắn quay đầu nhìn nhân viên phục vụ:
- Chẳng lẽ nơi đây không có?
- À, tiên sinh, có!
Nhân viên phục vụ cũng không nói gì, lần đầu tiên nàng nghe thấy có người gọi bò bít tết làm thức ăn với cơm, nhưng đây là nhà hàng Trung Tây, dù khách muốn ăn gì, dù xem bò bít tết là món ăn, dù đối phương muốn gọi cà phê thay súp thì bọn họ cũng đưa đến.
- Được rồi, vậy lấy một phần bò, tất cả đều nấu chín.
Lãnh Băng Băng có chút bất đắc dĩ, sau đó nàng đưa menu cho nhân viên phục vụ:
- Tạm thời là như vậy, à, đưa đến hai chai nước táo.
Lúc này Lãnh Băng Băng cũng lười hỏi xem Hạ Thiên muốn uống gì, khỏi phải phiền phức vì những ý nghĩ điên rồ của đối phương.
Nước táo đưa đến rất nhanh, mà hai món ăn bình thường và bò bít tết phải đợi một lúc nữa. Hạ Thiên vừa dùng ống hút uống nước táo vừa nhìn Lãnh Băng Băng xinh đẹp đang ngồi phía đối diện, trong lòng hắn rất cảm khái, cảnh sát tỷ tỷ càng nhìn càng đẹp.
- Hạ Thiên.
Một giọng nói trầm bổng và có lực chợt vang lên.
Hạ Thiên quay đầu rất bất mãn, người nào mà phiền phức như vậy, dám quấy rầy hắn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cảnh sát tỷ tỷ.
Hai người đàn ông cao to với tướng mạo tương tự chợt xuất hiện, người đàn ông bên trái thấy Hạ Thiên quay đầu thì tiếp tục nói:
- Tôi là Tần Phong, đây là em tôi là Tần Viêm, thủ trưởng của chúng tôi muốn gặp cậu.
- Thủ trưởng của các anh muốn gặp tôi, nói ông ấy đến đây.
Hạ Thiên tức giận nói:
- Còn nữa, tôi đang dùng cơm với cảnh sát tỷ tỷ, bảo thủ trưởng của các anh đợi tôi dùng cơm xong đã.
- Làm càn.
Tần Phong khẽ quát một tiếng:
- Hạ Thiên, thân phận của thủ trưởng chúng tôi là thế nào, sao có thể tự mình đến gặp cậu?
- Hạ Thiên, bây giờ chúng tôi mời cậu đi, không cần để chúng tôi phải dùng vũ lực ép người.
Tần Viêm cũng dùng ánh mắt tứ giận nhìn Hạ Thiên.
Hạ Thiên quét mắt nhìn hai người rồi nói ra một chữ:
- Cút.
- Đúng là không biết điều.
Tần Phong lập tức nổi giận, hắn nhấc chân tiến lên.
Hạ Thiên đột nhiên phóng lên tung một chưởng về phía Tần Phong.
Một luồng khí tức nguy hiểm áp đến gần, Tần Phong nhanh chóng thu hồi bước tiến, ngay sau đó lại nhanh chóng rút lui.
Mà đúng lúc này trong mắt Tần Viêm lóe lên hàn quang, hắn đột nhiên hạ người đấm về phía Hạ Thiên.
Vẻ mặt Hạ Thiên vẫn rất khinh thường, bàn tay phải vẫn vỗ về phía Tần Phong, tay trái nắm thành quyền tiến lên nghênh đón nắm đấm của Tần Viêm.
Tần Phong lúc này không lùi mà tiến, hắn cũng đánh ra một đấm nghênh đón một chưởng của Hạ Thiên, tốc độ ra quyền của hắn là rất nhanh, còn vang lên một tiếng nổ trầm đục.
- Bốp, bốp!
Hai âm thanh trầm đục chợt vang lên, khoảnh khắc sau khi nắm đấm của Hạ Thiên và Tần Viêm đánh vào nhau, một quyền của Tần Phong cũng đánh vào một chưởng của Hạ Thiên.
Hạ Thiên vẫn đứng vững như núi thái sơn, mà Tần Phong và Tần Viêm lại về phía sau một bước.
- Đại ca, tiểu tử này rất mạnh.
Tần Viêm khẽ nói.
- Xuất toàn lực.
Tần Phong khẽ quát, ngay sau đó lại đấm về phía Hạ Thiên.
Tiếng xé gió vang lên, rõ ràng tốc độ một quyền này của Tần Phong là rất mạnh, hơn nữa hắn cũng không chỉ ra quyền, bàn chân cũng nhanh chóng đá về phía đầu gối của Hạ Thiên.
Cùng thời điểm này Tần Viêm cũng nhanh chóng ra đòn, một đá phóng về phía chân còn lại của Hạ Thiên, mà một đấm thì có vẻ chậm hơn chân để đúng nhịp với Tần Phong.
- Ủa?
Hạ Thiên vội vàng né tránh, lúc này hắn đối diện với đòn tấn công của cả hai thì lựa chọn cách tránh đòn, hắn vừa tránh vừa nói:
- Hai người các anh cũng thật sư có bản lĩnh.
- Giỏi thì đừng trốn.
Tần Viêm vừa tấn công vừa dùng giọng khinh thường quát.
- Hạ Thiên, nếu cậu sợ thì lập tức theo chúng tôi đến gặp thủ trưởng.
Tần Phong liên tục tung đấm xuất đá, miệng cũng không nhàn rỗi.
- Được rồi, lát nữa các anh nhớ nói với thủ trưởng, hoặc là chính ông ấy đến gặp tôi, hoặc là phái thêm vài người lợi hại hơn một chút.
Hạ Thiên vừa trốn tránh vừa nói:
- Tôi xuống núi lâu như vậy còn chưa gặp đối thủ có thể đánh một trận, nếu người nào có thể đánh với tôi một trận thoải mái, có lẽ khi đó tâm tình của tôi tốt hẳn lên, sẽ đáp ứng yêu cầu của các anh.
Hạ Thiên nói đến đây thì không tiếp tục trốn tránh, hắn vung hai tay hóa thành bóng chưởng đầy trời vỗ về phía hai người:
- Nhớ kỹ, tiêu chuẩn của các anh còn chưa được.
- Bốp, bốp!
Hai âm thanh trầm đục vang lên, Tần Phong và Tần Viêm đều cảm thấy trước ngực tê rần, một luồng lực lượng khổng lồ ập đến làm cả hai lui về phía sau hơn mười bước, sau khi đựa người vào cột nhà mới dừng lại được, máu nóng bùng lên, thiếu chút nữa đã ói máu.
- Hạ Thiên, năng lực của cậu nên dùng cho chính đạo.
Tần Phong nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên vài chục giây, hắn chậm rãi nói một câu, ngay sau đó xoay người bỏ đi:
- Tần Viêm, chúng ta đi.
Tần Viêm dùng ánh mắt không cam lòng nhìn Hạ Thiên, nhưng hắn cũng không nói gì mà đi theo Tần Phong.
Hạ Thiên quay về ngồi trên ghế của mình:
- Cảnh sát tỷ tỷ, bây giờ đã không còn ai quấy rầy chúng ta dùng cơm nữa rồi.
Lãnh Băng Băng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Hạ Thiên, nàng khẽ nói:
- Tần Phong kia nói không sai, năng lực của cậu nên dùng cho chính đạo.
- Tôi vốn là người chính đạo.
Hạ Thiên cười hì hì:
- Cảnh sát tỷ tỷ, bảo vệ vợ là chính đạo của tôi.
- Tiên sinh, tiểu thư, thức ăn đã đến.
Nhân viên phục vụ cẩn thận đi đến, vừa rồi tình cảnh đánh đấm của Hạ Thiên với Tần Phong và Tần Viêm tuy kết thúc rất nhanh nhưng không có nghĩa là nhà hàng không biết, chẳng qua chẳng ai dám ra khuyên can mà thôi. Bây giờ hai người kia đã bỏ đi, nhà hàng cũng không hư hao bất kỳ thứ gì, tất nhiên ông chủ nhà hàng sẽ vui sướng vì bớt được nhiều việc, nhưng ánh mắt nhân viên phục vụ nhìn Hạ Thiên đã có chút sợ hãi.
Nhưng khi thức ăn được đưa lên đầy đủ thì lại có một âm thanh vang lên:
- Hai người chính là Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng phải không?
Chương 195: Nhét vào miệng cô
Lúc này lại có một cặp nam nữ xuất hiện, cả hai đều mặc tây trang, đều khoảng hai bốn hai lăm tuổi.
Lần này Hạ Thiên dứt khoát không thèm ngẩng đầu nhìn:
- Cảnh sát tỷ tỷ, đừng để ý đến đám người này, chúng ta dùng cơm thôi.
Hạ Thiên cầm lấy dao cắt thịt rồi nói:
- Cảnh sát tỷ tỷ, thịt bò đã được cắt rồi, có thể ăn được.
Hạ Thiên nói xong thì cầm lấy đũa gắp một miếng bỏ vào miệng.
Vẻ mặt Lãnh Băng Băng trở nên cổ quái, nàng cũng không ngờ người này gọi món bò bít tết để ăn với cơm.
Mà căp nam nữ cũng không thể nhịn được, người phụ nữ khá xinh đẹp chợt quát lớn:
- Lãnh Băng Băng, Hạ Thiên, chúng tôi là người của cục an ninh quốc gia... ....
Người phụ nữ còn chưa kịp nói dứt lời thì cảm thấy trong miệng có thêm một thứ, nàng vô thức cắn xuống, rất mềm, hương vị khá tốt.
Lúc này giọng nói của Hạ Thiên cũng truyền vào tai nàng:
- Cho cô một miếng thịt bò, cô cũng đừng quấy rối bữa tối của tôi và cảnh sát tỷ tỷ.
Người phụ nữ nghe Hạ Thiên nói như vậy thì gương mặt chợt đỏ hồng, đúng là quá phận, quá đáng, đúng là sỉ nhục nàng.
Khi người phụ nữ đang định nổi giận thì người đàn ông dùng tay kéo giật lại, hắn nói với Hạ Thiên:
- Chúng tôi ở bên ngoài chờ các người.
Người đàn ông nói xong thì kéo người phụ nữ đi ra khỏi nhà hàng.
- Con như các người khôn khéo.
Hạ Thiên nhìn bóng lưng hai người rồi khẽ nói, sau đó hắn quay đầu nhìn Lãnh Băng Băng:
- Cảnh sát tỷ tỷ, lúc này đã không còn người nào đến quấy rầy chúng ta.
Lãnh Băng Băng không nói gì, nàng cũng không khỏi nhìn ra bên ngoài, trong lòng chợt lo lắng. Nàng biết hai người kia là nhân viên của cục an ninh quốc gia, hơn nữa bọn họ đến đây cũng không chỉ có hai người, những người khác đang ngồi trong xe chờ ở bên ngoài.
- Hừ, không quan tâm nhiều như vậy làm gì, trước tiên cứ ăn tối xong rồi nói.
Lãnh Băng Băng thu hồi ánh mắt, nếu đã là phúc thì không phải họa, đã là họa thì khó tránh khỏi, vì vậy nàng chỉ có thể thuận theo tự nhiên mà thôi.
Bữa tối này ăn rất chậm, thời gian rất lâu, đám người cục an ninh quốc gia ở bên ngoài cũng khá kiên nhẫn, cả đám cùng chờ đợi. Cũng không biết bọn họ đang nghĩ gì, có lẽ biết được thực lực của Hạ Thiên, cũng có lẽ không muốn quấy rầy bữa cơm của người khác, tóm lại đám người kia ở bên ngoài không có động tĩnh gì.
Trong lúc dùng cơm tối Lãnh Băng Băng không nói lời nào, Hạ Thiên cũng không nói, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.
- Đi thôi.
Khi đến chín giờ thì Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng mở miệng.
Lãnh Băng Băng gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền, ngay sau đó cả hai sóng vai nhau rời khỏi nhà hàng.
Có vài chiếc xe mở cửa ra, mười nam nữa mặc âu phục bước xuống, cặp nam nữ trước đó cũng có mặt trong số người này.
- Hạ Thiên, Lãnh Băng Băng, hy vọng hai người phối hợp, chúng tôi không muốn ra tay.
Một người đàn ông mở miệng.
Hạ Thiên dùng ánh mắt lười biếng nhìn mọi người:
- Tôi cũng hy vọng các anh các chị phối hợp một chút, đừng quấy rầy buổi hẹn hò giữa tôi và cảnh sát tỷ tỷ, tôi cũng không muốn ra tay, mỏi tay lắm... ....
- Hạ Thiên, cậu nên biết hậu quả khi quyết định như vậy không?
Người đàn ông kia dùng giọng thâm trầm quát lớn:
- Chúng tôi khách khí với cậu, chỉ vì cậu là nhân tài.
- Tôi không phải nhân tài, tôi là thiên tài.
Hạ Thiên không cho là đúng:
- Các anh không thấy phiền sao? Chẳng phải tôi đã ném tên Tề Phong kia xuống lầu à? Chẳng lẽ hắn không chết thì các anh vẫn đến làm phiền tôi sao?
- Hạ Thiên, như vậy cậu không chịu hợp tác sao?
Người đàn ông kia nói, giọng điệu có hơi tức giận.
Hạ Thiên có chút mất hứng:
- Rõ ràng là các anh không hợp tác.
- Hạ Thiên, Lãnh Băng Băng, tôi cảnh cáo hai người lần cuối, lập tức bó tay chịu trói, nếu không chúng tôi sẽ áp dụng thủ đoạn.
Người đàn ông kia trầm giọng quát, khi giọng nói của hắn vang lên thì tất cả nhân viên cục an ninh quốc gia liên quan đều cho tay vào ngực, rõ ràng chuẩn bị móc súng.
Trên tay Hạ Thiên chợt có một mớ ngân châm, hắn đang chuẩn bị ra tay trước chiếm lấy lợi thế, sẽ thu phục đám người này, sau đó cùng đi ước hẹn với cảnh sát tỷ tỷ. Cả hai sẽ đi xem phim, sau đó thuê phòng khách sạn, tốt nhất là đêm nay phải được nằm ngủ ôm cảnh sát tỷ tỷ, hơn nữa phải là trần truồng ôm cảnh sát tỷ tỷ.
- Dừng tay.
Một giọng nói dễ nghe chợt vang lên, trong tầm mắt mọi người chợt xuất hiện một người đẹp tóc vàng cao gầy mặc váy ngắn cực kỳ gợi cảm.
Khi nhìn thấy người đẹp tóc vàng thì Hạ Thiên rất vui sướng:
- Vợ, cuối cùng chị cũng nhớ và đến tìm tôi sao?
Người đẹp tóc vàng chính là Mộc Hàm, nàng dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Hạ Thiên, sau đó đi về phía đám người cục an ninh quốc gia:
- Trong các người ai chịu trách nhiệm mọi vấn đề?
- Xin hỏi tiểu thư là.... ....
Một người đàn ông mở miệng muốn hỏi.
Mộc Hàm lấy ra một giấy chứng nhận đưa cho người nọ:
- Chắc anh là người chịu trách nhiệm, chuyện này dừng lại ở đây, các anh không cần xen vào.
Người đàn ông kia cầm lấy giấy chứng nhận, hắn đảo mắt nhìn qua mà vẻ mặt không khỏi biến đổi, ngay sau đó lập tức trở nên khách khí:
- Được, chúng tôi đi.
Người đàn ông trả giấy chứng nhận lại cho Mộc Hàm, ngay sau đó hắn vung tay với những người khác:
- Rút lui.
Mọi người tuy không hiểu gì nhưng vẫn phải rút lui, chưa đến một phút thì tất cả đã bỏ đi sạch.
- Vợ, chị cũng là người của cục an ninh quốc gia sao?
Hạ Thiên hỏi có chút tò mò?
Mộc Hàm dùng ánh mắt đau đầu nhìn Hạ Thiên:
- Chúng ta rời khỏi đây rồi nói sau.
... ....
Bệnh viện lục quân.
Những tiếng rên rỉ đau khổ từ bên trong phát ra, Lôi Chấn Thiên đang đứng ở bên ngoài nhìn Tần Phong và Tần Viêm, vẻ mặt lão rất tức giận.
- Hai người các anh cũng không đưa tiểu tử Hạ Thiên kia đến đây được sao?
Lôi Chấn Thiên có vẻ khá bất mãn.
- Thủ trưởng, Hạ Thiên là cao thủ chân chính, chỉ sợ mười người như chúng tôi cũng không phải là đối thủ của cậu ấy.
Tần Phong khẽ nói.
- Lợi hại như vậy sao?
Lôi Chấn Thiên có chút kinh ngạc:
- Nếu tên tiểu tử khốn kiếp này có bản lĩnh như vậy, sao không làm việc cho quốc gia, chỉ biết gây rối và phá hoại thế này?
- Thủ trưởng, tôi cũng cảm thấy rất đáng tiếc.
Tần Phong khẽ nói:
- Hạ Thiên có thân thủ rất mạnh, nếu cậu ấy gia nhập quân đội thì sẽ có cống hiến rất lớn cho quốc gia, nếu đi trên đường chính đạo cũng rất tốt, nhưng người này lại luôn dùng năng lực để hại người.
- Nếu người như vậy mà không đi theo chính đạo thì cũng chỉ nên tiêu diệt sớm, nếu không sẽ cực kỳ độc hại.
Lôi Chấn Thiên trầm giọng nói.
Tần Phong đang muốn mở lời thì điện thoại đã vang lên, hắn nhận điện thoại rồi báo cáo cho Lôi Chấn Thiên:
- Thủ trưởng, Lâm Tử Hào cầu kiến, anh có muốn gặp không?
- Là con của Lâm Hà sao?
Lôi Chấn Thiên khẽ nhíu mày.
- Đúng là hắn.
Tần Phong gật đầu.
- Sao cậu ta muốn gặp tôi?
Lôi Chấn Thiên lại hỏi.
- Cậu ấy nói có thần y, có thể giải trừ đau khổ cho Lôi Vũ.
Tần Phong tiếp tục trò chuyện điện thoại, cuối cùng mới nói với Lôi Chấn Thiên.
- Vậy cho cậu ấy đến đây.
Lôi Chấn Thiên lập tức có quyết định.
Tần Phong truyền lệnh trong điện thoại, vài phút sau có hai người xuất hiện ở đầu hàng lang bên kia, cả hai đi về phía bên này. Người đi đầu là Lâm Tử Hào, sau lưng Lâm Tử Hào là một người đàn ông ăn mặc cổ quái, người này mặc trường bào, trên mặt có một cặp kính râm, vì chiếc kính râm che hết nửa gương mặt nên không ai nhìn thấy cho rõ ràng.
Lâm Tử Hào nhanh chóng đi đến trước mặt Lôi Chấn Thiên, hắn khom lưng hành lễ:
- Chào Lôi lão.
Mà người đàn ông cổ quái sau lưng Lâm Tử Hào thì vẫn đứng yên bất động, không chút động tĩnh.
- Không cần khách khí.
Lôi Chấn Thiên khoát tay nói:
- Tử Hào, cậu nói có thể giải trừ đau đớn cho Lôi Vũ, có thật không?
- Lôi lão, tất nhiên là thật, cháu nào dám nói bậy trước mặt ông?
Lâm Tử Hào khẽ mỉm cười, sau đó hắn nghiêng người:
- Vị này là m thần y, nếu Lôi lão không có ý kiến thì để m thần y xem xét cho Lôi Vũ, thế nào?
- Tốt!
Lôi Chấn Thiên bây giờ rất quan tâm đến vấn đề của Lôi Vũ, tất nhiên lão cũng không muốn lãng phí thời gian. Lôi Vũ vẫn đang rên rỉ trong phòng bệnh, đến bây giờ vẫn chưa ngớt, mà đến lúc này thì hắn đã bị tra tấn hơn mười giờ.
- m tiên sinh, lại để anh phải hao tâm tổn sức rồi.
Lâm Tử Hào dùng giọng khách khí nói với người đàn ông cổ quái, sau đó cửa phòng bệnh mở ra, hắn cung kính mời người này đi vào.
m tiên sinh không nói lời nào, hắn nhấc chân tiến vào, mà Lâm Tử Hào thì không đi vào, hắn đóng cửa phòng dùng ánh mắt xin lỗi nhìn Lôi Chấn Thiên:
- Lôi lão, xấu hổ quá, mỗi khi m thần y khám và chữa bệnh rất kiêng kỵ có người bàng quan, mong ông lượng thứ.
- Có bản lĩnh đều có tính cách, không sao.
Lôi Chấn Thiên khẽ nhíu mày, lão cũng chỉ biết chờ ở bên ngoài.
Vài phút sau cửa phòng mở ra, m tiên sinh đi ra ngoài.
- Đã xong.
m tiên sinh cuối cùng cũng mở miệng nói hai chữ, giọng nói khá lạng lùng, the thé chói tai.
- Lôi lão, Lôi Vũ có lẽ đã không còn gì, ông vào xem thử đi.
Trên mặt Lâm Tử Hào lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Lôi Chấn Thiên nhanh chóng đi vào, sau đó lão thấy Lôi Vũ nằm trên giường có chút mỏi mệt, vẻ mặt vẫn tái nhợt nhưng không còn phát ra tiếng rên rỉ đau khổ.
- Lôi Vũ, còn đau không?
Lôi Chấn Thiên hỏi.
Lôi Vũ có chút mờ mịt, hắn cẩn thận nhéo chân mình, sau đó vẻ mặt chợt vui mừng như điên:
- Hết đau, ông ơi, cháu hết đau rồi.
Lôi Vũ đột nhiên nhảy xuống giường bệnh, sau đó hắn nhảy nhót vài lượt rồi nói:
- Ông, ông xem, cháu hoạt động thế này mà không còn đau, tốt lắm, rất tốt, ha ha... ....
- Không đau là tốt, Lôi Vũ, Lâm đại ca đã tìm người chữa trị cho cháu, cháu nên ra cám ơn cậu ấy.
Lôi Chấn Thiên thở phào một hơi, lúc này ánh mắt lão nhìn Lâm Tử Hào cũng có chút khác biệt, giống như có thêm vài phần tán thưởng.
- Lâm đại ca, cảm ơn anh, cảm ơn anh, anh là ân nhân cứu mạng của tôi, sau này anh là đại ca ruột của tôi, không, còn thân hơn đại ca ruột thịt... ....
Lôi Vũ chụp lấy tay Lâm Tử Hào, hắn hưng phấn đến mức nói năng lộn xộn.
- Lôi Vũ, cậu đừng nên cảm tạ tôi.
Vẻ mặt Lâm Tử Hào có thêm nụ cười khổ:
- Tuy bây giờ cậu không sao, nhưng chỉ sợ... ....
Lâm Tử Hào nói đến đây thì ngừng lại, giống như hắn có gì đó cố kỵ.
- Chỉ sợ cái gì?
Lôi Chấn Thiên nhíu mày hỏi.
- Lôi lão, Lôi Vũ sau này sợ rằng sẽ thể trở lại tình cảnh cũ bất cứ lúc nào.
Lâm Tử Hào có chút chần chừ, cuối cùng hắn cũng nói rõ.
Chương 196: Tôi không phải là người của cậu
Vẻ mặt Lôi Chấn Thiên chợt biến đổi, Lôi Vũ lại càng hoảng sợ, hắn dùng giọng lo lắng hỏi:
- Lâm đại ca, chẳng lẽ bệnh của tôi không còn cách chữa nào sao?
- Lôi Vũ, bệnh của cậu đã được chữa trị, thật ra đây cũng không phải bệnh, là Hạ Thiên động tay lên người cậu.
Lâm Tử Hào lắc đầu:
- Nhưng vấn đề là Hạ Thiên có thể động tay lên người cậu một lần, sau này sẽ có thể còn lần thứ hai.
Lâm Tử Hào quay đầu nhìn Lôi Chấn Thiên với vẻ mặt cung kính:
- Lôi lão, cháu cũng không gạt ông, cháu và Hạ Thiên có chút qua lại, cháu không muốn để ông hiểu lầm mình cố ý đối phó với Hạ Thiên, nhưng cháu cũng không thể không nói cho ông biết, với những gì cháu hiểu về hắn, một khi hắn đã nhìn chằm chằm vào ai thì sẽ không dừng tay. Nếu hắn biết rõ Lôi Vũ không việc gì thì sẽ có hơn phân nửa là ra tay lần nữa, vì vậy sau này sợ rằng Lôi Vũ sẽ còn tiếp tục, sợ rằng lúc đó sẽ không như lúc này, vì Hạ Thiên có rất nhiều thủ đoạn khó tưởng.
- Tôi sẽ không để tiểu tử khốn nạn kia còn cơ hội ra tay.
Lôi Chấn Thiên hừ lạnh một tiếng.
- Lôi lão, cũng không còn sớm, cháu cũng không muốn làm phiền ông, cháu và m tiên sinh cáo từ trước.
Lâm Tử Hào cũng không muốn nói thêm điều gì, trước mặt Lôi lão thì không nên nói nhiều lời, nói nhiều sẽ bộc phát hiệu quả trái ngược, nhưng những lời vừa rồi là bắt buộc phải nói.
- Được, sau này tôi sẽ đến thăm hỏi cha cậu.
Lôi Chấn Thiên nhíu mày:
- Tần Phong, tiễn Tử Hào và m tiên sinh ra ngoài.
Tần Phong lĩnh mệnh tiễn khách, ngay sau đó Lâm Tử Hào và m tiên sinh khuất nơi cuối hành lang.
- Lôi Vũ, đêm nay cháu ở lại bệnh viện quan sát bệnh tình, nếu đến ngày mai mà không bộc phát thì chúng ta về nhà.
Lôi Chấn Thiên quay đầu nhìn cháu trai, giọng điệu rất ôn hòa.
- Vâng, ông nội.
Lôi Vũ rất biết nghe lời.
- Cháu hầu như chưa ăn gì, chắc đã đói rồi. Tần Viêm, cho người làm chút cháo, tạm thời đừng bỏ dầu mỡ.
Lôi Chấn Thiên lại phân phó.
- Vâng, thủ trưởng, tôi sẽ sắp xếp.
Tần Viêm lên tiếng, ngay sau đó bắt đầu điện thoại.
Sau khi Tần Viêm điện thoại xong thì Tần Phong cũng đã trở về.
- Tần Phong, điều tra tất cả tình huống của Hạ Thiên cho tôi.
Lôi Chấn Thiên ra lệnh.
- Thủ trưởng, tôi đã cho người điều tra, tối nay sẽ có tin tức.
Tần Phong trả lời.
- Nhớ phải xem xét thật kỹ va chạm giữa Hạ Thiên và Lâm Tử Hào.
Vẻ mặt Lôi Chấn Thiên có chút ngưng trọng:
- Còn nữa, điều tra m thần y, người này giấu đầu hở đuôi, khó thể tin.
- Đúng vậy, thủ trưởng, người đó làm tôi sinh ra cảm giác không tốt.
Tần Phong nói.
- Tần Phong, kiểm tra phải rõ ràng, phải chú ý phương pháp, cũng đừng cho Lâm Tử Hào và m thần y biết được, dù thế nào thì bọn họ cũng vừa giúp Lôi Vũ.
Lôi Chấn Thiên dặn dò một câu.
- Thủ trưởng yên tâm, tôi biết phải làm sao.
Tần Phong theo Lôi Chấn Thiên nhiều năm, tất nhiên sẽ không thể không làm xong chút chuyện nhỏ nhặt này.
Lôi Chấn Thiên gật đầu, cũng không nói thêm điều gì.
... ....
Mộc Hàm đưa Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng đến một chiếc Audi Q7 dừng ven đường, nàng mở cửa xe rồi nói với hai người:
- Lên xe trước đi, lên xe rồi nói.
Hạ Thiên ngồi vào đầu tiên, sau đó hắn có chút thất vọng nhìn Mộc Hàm:
- Tiểu Yêu Tinh Yêu Yêu kia sao không có ở đây?
- Cậu tìm Yêu Yêu làm gì?
Mộc Hàm ra vẻ cảnh giác nhìn Hạ Thiên.
- Tôi muốn đánh cô ấy.
Hạ Thiên không che giấu ý đồ:
- Tôi muốn cho cô ta sau này không dùng được máy tính, Tiểu Yêu Tinh chết tiệt dám hack máy tính của tôi.
- Cậu không được đánh Yêu Yêu.
Mộc Hàm vội nói.
- Sao không được?
Hạ Thiên có chút mất hứng:
- Tiểu Yêu Tinh cần phải bị ăn đòn.
- Nhưng Yêu Yêu vừa mới giúp cậu.
Mộc Hàm nói.
Hạ Thiên không tin:
- Tiểu Yêu Tinh chỉ biết hại tôi, sao có thể giúp tôi.
Mộc Hàm cười quyến rũ với Hạ Thiên, nàng dùng giọng nũng nịu nói:
- Chồng, Yêu Yêu thật sự giúp cậu, cậu cũng đừng quá so đo, cô ấy chỉ thích chơi mấy thứ máy tính này nọ, không phải cố ý gây khó cho cậu.
Mộc Hàm vốn gợi cảm vô hạn mà bây giờ lại nũng nịu giai nhân, tất nhiên sẽ cực kỳ phong tình quyến rũ. Vì vậy Lãnh Băng Băng ở bên cạnh nhìn Mộc Hàm, trong lòng không khỏi mắng Hạ Thiên lưu manh, tên khốn này không biết tìm đâu ra một người đẹp tóc vàng gọi là chồng?
Tuy Mộc Hàm làm nũng có lực sát thương rất lớn nhưng cũng không chống lại cơn tức của Hạ Thiên với Tiểu Yêu Tinh, trước đó Mộc Hàm làm vậy vài lần đã đánh bại Hạ Thiên, nhưng bây giờ hắn căn bản không tin lời nàng:
- Tiểu Yêu Tinh rõ ràng gây khó dễ cho tôi, đợi đến khi gặp mặt không đánh không được.
- Chồng, nếu không phải Yêu Yêu nói người của cục an ninh quốc gia đang muốn bắt người, như vậy sao tôi có thể đến cứu?
Mộc Hàm vẫn còn cố gắng.
- Tôi không có nguy hiểm, cứu làm gì?
Hạ Thiên có chút mất hứng, hắn cũng không cần vợ đến cứu, người khác sẽ nói hắn không có bản lĩnh.
Mộc Hàm không nói gì, thật ra nàng cũng không phải đến cứu Hạ Thiên, vì nàng biết đám người cục an ninh quốc gia không phải là đối thủ của Hạ Thiên, nàng chỉ sợ Hạ Thiên quấy rối thành phố Giang Hải. Nếu là như vậy thì cục an ninh quốc gia thành phố Giang Hải sẽ xin sự giúp đỡ của tuyến trên, đúng lúc này nàng vừa vặn có mặt ở thành phố Giang Hải, vì vậy mà sự việc này rơi lên đầu nàng, nàng phải bóp chết sự việc náo loạn từ trong trứng nước.
Dù sao bây giờ cục an ninh quốc gia cũng không có tổn thất gì, chỉ cần không có xung đột với Hạ Thiên, bây giờ tổn thất gì cũng có thể tiếp nhận, không cần náo loạn đến mức độ anh sống tôi chết là được.
Những ý nghĩ này lóe lên trong đầu, Mộc Hàm cười quyến rũ với Hạ Thiên:
- Chồng, tôi biết rõ cậu không cần cứu, nhưng tôi quan tâm đến cậu, dù là thế nào thì Yêu Yêu cũng coi như quan tâm đến cậu, cậu nói xem có đúng không?
- À, Tiểu Yêu Tinh đưa chị đến với tôi, cũng coi như giúp tôi, như vậy sau này chỉ đánh vào hai bàn tay thôi.
Hạ Thiên dùng giọng hời hợt nói.
Mộc Hàm có chút buồn bực, nói đi nói lại cũng muốn đánh Yêu Yêu, xem ra nàng phải đưa Yêu Yêu tránh xa người này.
Điện thoại đột nhiên rung động, Mộc Hàm lấy ra xem, sau đó nàng nhanh chóng nói với Hạ Thiên:
- Chồng, tôi có nhiệm vụ, cũng không tiễn mọi người về được, tôi phải đi trước, vài ngày sau sẽ đến tìm.
Hạ Thiên nhìn sang Lãnh Băng Băng vẫn không nói gì, hắn gật đầu:
- Vậy cũng được, tôi và cảnh sát tỷ tỷ sẽ xuống xe.
Nếu hôm nay Hạ Thiên chỉ đi một mình thì nhất định phải theo Mộc Hàm, nhưng đêm nay hắn đã đồng ý với cảnh sát tỷ tỷ, hắn phải bảo vệ nàng, không thể chạy trốn. Đàn ông đã nói là phải giữ lời, chuyện đã đồng ý phải làm cho bằng được.
Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng xuống xe, chiếc Audi A7 phóng đi như bay. Hạ Thiên không khỏi gãi đầu, hắn sao lại đột nhiên sinh ra cảm giác bị vợ tóc vàng lừa nhỉ?
- Cô ấy là ai?
Lãnh Băng Băng lúc này mới mở miệng hỏi, người phụ nữ này dù là gương mặt hay dáng người cũng không thua kém gì nàng, chỉ đơn giản có thể làm cho người của cục an ninh quốc gia bỏ đi, thân phận chắc chắn không tầm thường.
- Vợ của tôi.
Hạ Thiên trả lời.
Lãnh Băng Băng có chút tức giận:
- Cậu chẳng lẽ nhiều vợ vậy sao?
- Không nhiều lắm, vẫn chưa đến mười người.
Hạ Thiên thầm nói một câu.
Lãnh Băng Băng lập tức sinh ra xúc động muốn bóp chết đám lưu manh, trước đó nàng có chút hảo cảm với hắn, nhưng bây giờ chẳng còn gì, chưa đến mười cô vợ sao? Đây là lời nói của loại người lăng nhăng cỡ nào? Còn nói là chưa đủ mười bà vợ?
Nhưng Lãnh Băng Băng biết không làm gì được Hạ Thiên, nàng chỉ biết kìm nén xúc động rồi cắn răng hỏi:
- Tôi hỏi cậu cô ấy tên gì? Còn nữa, nàng làm gì?
- À, tên là Mộc Hàm, còn làm gì tôi cũng không rõ, cũng có thể là người của cục an ninh quốc gia.
Hạ Thiên vừa rồi cũng đã hỏi Mộc Hàm về vấn đề này, nhưng nàng không trả lời và chạy mất, đến bây giờ hắn vẫn không biết được thân phận thật sự của đối phương.
- Không phải cậu nói cô ấy là vợ sao?
Lãnh Băng Băng tức giận nói:
- Sao vợ làm gì cũng không biết?
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi chỉ cần biết cô ấy là vợ thì quá đủ, cô ấy làm gì không liên quan đến tôi.
Hạ Thiên ra vẻ đương nhiên.
- Nếu cô ấy phạm tội giết người thì sao?
Lãnh Băng Băng nói ra những lời này thì chợt hối hận, vì lưu manh trước mắt cũng là loại chẳng ra gì, Đổng Lâm rõ ràng bị hắn hại chết.
Quả nhiên đúng như những gì Lãnh Băng Băng dự đoán, Hạ Thiên trả lời rất trôi chảy:
- Tội gì cũng được, tôi yêu cô ấy là được.
Tuy Lãnh Băng Băng đã suy đoán được những câu trả lời của Hạ Thiên nhưng vẫn không khỏi tức giận:
- Sao cậu không có chút quan điểm đúng sai nào vậy?
- Cảnh sát tỷ tỷ, đừng nghi oan cho tôi, tôi là người có quan điểm đúng sai rất mạnh.
Hạ Thiên trả lời rất nghiêm trang.
Lãnh Băng Băng rất muốn hỏi quan điểm của hắn là gì nhưng cuối cùng lại thôi, vì nàng không muốn bị đối phương làm cho tức chết.
- Cảnh sát tỷ tỷ, Tam sư phụ tuy muốn tôi làm người tốt, nhưng chính người lại nói làm người tốt chưa hẳn có kết quả tốt, người còn nói rất nhiều chuyện đúng sai không phải do mình quyết định, mà do người khác quyết định
Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng, hắn dùng giọng chân thành nói:
- Ví dụ như chuyện tối hôm nay, chị nổ súng bắn Lôi Quân, chị cảm thấy đúng nhưng cha của Triệu Thanh Thanh lại ngĩ rằng chị làm sai, Lôi gia cũng nói chị làm sai. Vì vậy một chuyện, kết cục cuối cùng là đúng hay sai cũng không phải một người phán đoán.
Cuối cùng Hạ Thiên còn chêm thêm một câu:
- Tất nhiên, cảnh sát tỷ tỷ, tôi cảm thấy chị nổ súng là rất đúng, chỉ có một điểm không đúng, sao chị không bắn chết tên kia luôn? Tên khốn đó dám có ý với chị, chị không biết chị là người của tôi sao?
Lãnh Băng Băng nghe được những lời đầu tiên thì trong lòng có chút cảm xúc, thậm chí còn có chút thừa nhận với Hạ Thiên, nhưng khí nghe câu cuối cùng thì nàng tức lộn ruột:
- Tôi không phải người của cậu.
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị không thể không chịu trách nhiệm như vậy, chị ngủ với tôi, phải biết phụ trách chứ?
Khi Hạ Thiên nói ra những lời này thì bộ dạng rất uất ức.