“Hừ, nói giống như ngươi chưa từng bị vợ đánh vậy." Tô Bối Bối bĩu môi, “Còn nữa, ngươi đừng tỏ vẻ đây là một chuyện rất tốt, nếu thật sự tốt như vậy thì ngươi cần gì phải tới dỗ ta. Cái gì mà biện pháp làm ta trở nên lợi hại hơn chứ, có phải ngươi muốn chiếm tiện nghi của ta đúng không?"
Dừng một chút, Tô Bối Bối lại nói: “Đừng cho là ta không biết các ngươi làm thế nào mà đột nhiên trở nên lợi hại, mỗi lần ngươi sử dụng Nghịch Thiên Bát Châm đều có điều kiện nhất định. Trước đây Vương Tiểu Nha ngủ với ngươi rồi đột nhiên trở nên rất lợi hại, sau đó đánh bại ta. Nếu ngươi muốn sử dụng biện pháp như vậy thì ta cũng không cần lập tức trở nên lợi hại đâu."
Hạ Thiên tức khắc có chút buồn bực, Bối nha đầu này biết được không ít nha.
“Bối nha đầu, bây giờ ta cũng chỉ là Nguyên Anh kỳ, nếu gặp phải người tu tiên lợi hại hơn thì chúng ta đều đánh không lại." Hạ Thiên dự định thuyết phục Tô Bối Bối, “Ta cần ngươi tăng lên tới Nguyên Anh kỳ, sau đó dùng Nghịch Thiên Bát Châm tăng ngươi lên tới Phân Thần kỳ, sau đó hai chúng ta lại nghĩ biện pháp cùng nhau tăng lên tới Độ Kiếp kỳ, như vậy thì chúng ta mới an toàn."
“Nè, tại sao ngươi nhất định phải tìm ta chứ?” Tô Bối Bối có chút không vui, “Ngươi đi Lam Y Nhân không được sao? Hoặc tìm Thanh Thanh tỷ cũng được mà, các nàng ấy chắc chắn sẽ không ngại cho tên biến thái nhà ngươi chiếm tiện nghi của mình đâu."
“Bối nha đầu, Thanh Thanh và vợ Tiểu Y Y chỉ vừa trở thành người tu tiên không bao lâu, cơ sở của các nàng quá yếu, tăng quá nhanh có thể sẽ xảy ra vấn đề. Nhưng ngươi thì không, mười mấy năm trước thì ngươi đã là người tu tiên rồi, mặc dù cho tới bây giờ chỉ dừng ở Kim Đan kỳ, nhưng thật ra thì cơ sở của ngươi đã rất kiên cố, cho nên ngươi là người thích hợp nhất." Hạ Thiên rất kiên nhẫn giải thích.
“Vậy tại sao ngươi lại không đi tìm Y Tiểu m?” Tô Bối Bối hừ dỗi một tiếng.
“Bởi vì so với ngươi thì vợ Y Y không ngoan chút nào." Hạ Thiên lộ ra vẻ mặt vô tội.
Tô Bối Bối cho Hạ Thiên một ánh mắt khinh khỉnh: “Bởi vì nàng ấy cũng biết tên háo sắc nhà ngươi là đang kiếm cớ chiếm tiện nghi của nàng ấy, ta mới sẽ không để ngươi được như ý đâu! "
“Bối nha đầu, chuyện này thật sự rất quan trọng.” Hạ Thiên có chút buồn bực, không ai chịu phối hợp với hắn, điều đó với hắn mà nói thật đúng là phiền toái.
Suy nghĩ một chút, Hạ Thiên lại nói: “Vậy được rồi, Bối nha đầu, ta vừa luyện chế ra một chút đan dược dùng để tăng cao tu vi, nhưng tốc độ rất chậm, có điều có còn hơn không."
Hạ Thiên lấy ra một cái bình nhỏ rồi đưa cho Tô Bối Bối: “Ở đây có bảy viên thuốc, mỗi ngày ngươi ăn một viên, ăn xong ta sẽ cho ngươi cái mới."
“Tên lưu manh chết tiệt, ta biết ngay ngươi còn có biện pháp khác mà." Tô Bối Bối không có từ chối, giơ tay tiếp nhận thuốc.
“Vậy ta đi trước, Bối nha đầu, ngươi phải nhớ uống thuốc mỗi ngày đó." Hạ Thiên cuối cùng buông Tô Bối Bối ra, chuẩn bị rời đi.
Tô Bối Bối lại trừng mắt với Hạ Thiên, cái tên biến thái chết tiệt kia, không cho hắn chiếm tiện nghi thì hắn lại đi, thật kỳ quái.
Ai, không đúng.
Không phải nàng nên hy vọng hắn rời đi sao?
Tô Bối Bối phát hiện mình lại bắt đầu xoắn xuýt, ừm, còn có chút hỗn loạn.
“Bành Lệ có ở đây không?” Lúc này, có hai người xuất hiện, hỏi.
Đây là hai nam nhân, một người hơn ba mươi tuổi, vóc dáng cao gầy, ánh mắt có chút sắc bén, người còn lại chừng hai mươi mấy, cao lớn vạm vỡ, cho người ta một loại cảm giác tương đối hung hãn.
Hạ Thiên và Tô Bối Bối đều nhìn thoáng qua hai người kia, sau đó không thèm để ý tới đối phương.
“Ta đi trước, ngươi ở nơi này chơi đi." Hạ Thiên đứng dậy chuẩn bị rời đi.
“Chờ một chút." Hai nam nhân ngăn Hạ Thiên lại, “Ngươi vội vã rời đi như vậy, có phải liên quan gì tới Bành Lệ không?"
“Nè, đầu óc hai tên ngu ngốc các ngươi có vấn đề à?” Hạ Thiên có chút không vui, “Mau tránh ra, nếu không đừng trách tại sao ta đánh các ngươi."
“Tiểu tử còn rất phách lối! Ta cho ngươi biết, Bành Lệ thiếu tiền chúng ta, bây giờ nàng ấy chạy mất, nhưng ngươi quen nàng ấy, vậy thì chúng ta cần phải tâm sự một phen......" Nam tử cao gầy hiển nhiên đã nhận định Hạ Thiên có quen biết một người tên Bành Lệ, không phải sao, hắn vừa mới hỏi về Bành Lệ thì Hạ Thiên lại muốn rời khỏi, điều đó thật sự quá trùng hợp.
Nhưng hiển nhiên hắn đã sai rồi, hắn còn chưa dứt lời thì đã bay ngược ra ngoài.
Hạ Thiên đương nhiên không có hứng thú gì nói nhảm với loại nhân vật tôm tép như vậy, một cước đạp bay đối phương ra ngoài.
“Ngươi còn dám đánh người...... Ách!” Tên thanh niên vạm vỡ lập tức lao đến, tiếp đó cũng bị Hạ Thiên một cước đạp bay.
“Thật là đi đâu cũng có thể gặp được kẻ kém thông minh." Hạ Thiên có chút bất mãn, vốn dĩ tâm trạng của hắn đã không tốt rồi.
“Cái này, cái này là sao vậy?” Hiện giờ, bà chủ tiệm áo cưới đi ra, nhưng chỉ có một mình nàng, hiển nhiên Hứa Như vẫn còn ở bên trong thử đồ. Mà sở dĩ nàng đi ra trước là có chuyện khác, chẳng qua nàng vừa ra tới thì lại thấy Hạ Thiên một cước đạp bay người ta.
“Bối nha đầu, ta đi trước đây." Hạ Thiên không có hứng thú với bà chủ, hắn lười nhác đáp lời sau đó biến mất.
Bây giờ, tới phiên Tô Bối Bối lên tiếng giải thích một chút: “Hai người bọn hắn đến tìm một người tên là Bành Lệ, cả hai cho rằng Hạ Thiên quen biết Bành Lệ cho nên cản đường hắn, kết quả bị hắn đánh bay."
Chương 1884. Ngươi bên ngoài kia là? ??
“Bành Lệ?” Bà chủ tiệm áo cưới nhíu mày, “Đó là nhân viên cũ của ta, nhưng mà nàng đã từ chức rất lâu rồi, những người đó tới nơi này tìm nàng để làm gì?"
“Rất tốt, các ngươi còn dám động thủ đúng không? Ta nói cho các ngươi biết, Bành Lệ thiếu chúng ta mười mấy vạn, các ngươi khôn hồn thì lập tức giao nàng ta ra đây, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí!” Người nói chuyện là tên nam tử cao gầy, hiện tại, hắn đang lồm cồm bò dậy, dáng vẻ chật vật.
Mà khi hắn phát hiện Hạ Thiên đã rời đi, trong tiệm chỉ còn lại hai nữ nhân thì càng trở nên phách lối hơn.
“Vị mỹ nữ này, ta khuyên ngươi lập tức giao Bành Lệ ra đây, nếu không coi chừng ta kéo ngươi đi gán nợ...... Ách!” Nam tử cao gầy kêu thảm một tiếng sau đó lại bay ra ngoài.
Lần này là bị Tô Bối Bối đá.
“Đừng đến trước mặt ta tìm cái chết, ngươi cho rằng Tô Bối Bối ta là loại người dễ bị ức hiếp à?” Tô Bối Bối cực kỳ tức giận, lúc này, tâm trạng của nàng cũng không khá hơn chút nào.
Ừm, nam tử cao gầy không có trả lời, bởi vì một cước của Tô Bối Bối đã khiến hắn bất tỉnh nhân sự.
Mà giờ khắc này, thanh niên vạm vỡ kia cũng đã đứng lên, hắn thông minh không tiến lên động thủ mà ôm nam tử cao gầy rời đi. Nhưng trước khi đi thì hắn lại liếc nhìn cửa hàng một lần nữa, hiển nhiên là muốn ghi nhớ nơi đây vào đầu.
“Thật xin lỗi Tô tiểu thư, ta nghe nói Bành Lệ mượn nợ số tiền rất lớn ở trên mạng, không ngờ chuyện đó lại mang đến phiền toái cho ngươi." Lúc này, bà chủ áy náy xin lỗi Tô Bối Bối.
“Không sao, có điều ngươi nên cẩn thận một chút, hai người kia chắc sẽ còn quay lại." Tô Bối Bối thuận miệng nói, nàng đương nhiên không quan tâm loại chuyện nhỏ nhặt kia, nàng cũng không sợ những người đấy, cùng lắm thì một cước đạp bay.
Nhưng đối với tiệm áo cưới này thì chuyện đấy quả thật là tai bay vạ gió.
Tô Bối Bối không quá để chuyện đó ở trong lòng, mà Hạ Thiên càng sẽ không quan tâm loại việc như vậy, hiện giờ, hắn đang rối rắm một chuyện, vợ Y Y không phối hợp, Bối nha đầu cũng không nghe lời hắn, như vậy hắn nên tìm ai giúp hắn đây?
Trên thực tế thì người để hắn lựa chọn không nhiều lắm, Triệu Thanh Thanh, Lam Y Nhân, Ninh Nhụy Nhụy vừa mới trở thành người tu tiên không lâu, cũng không quá thích hợp, bây giờ người thích hợp cũng chỉ có A Cửu và nha đầu Thạch Thuần kia.
Nhưng hai người đó cũng không phải tuýp người sẽ nghe lời hắn.
“Thuần Thuần nha đầu chắc chắn sẽ không đồng ý, hơn nữa nàng còn là một kẻ lừa đảo, dáng người cũng không tốt lắm, ta vẫn không nên đi tìm nàng ấy." Hạ Thiên lẩm bẩm, mà cứ như vậy, hình như hắn đã không có sự lựa chọn nào khác.
“Vẫn là chỉ có thể đi tìm Cửu nha đầu sao?” Hạ Thiên lẩm bẩm, tiếp theo hắn vẫn cảm thấy, tìm Cửu nha đầu còn không bằng hắn tiếp tục suy nghĩ biện pháp thuyết phục vợ Y Y.
Cửu nha đầu quá không nghe lời, lần trước còn muốn hại hắn, nếu bây giờ lập tức biến nàng trở nên quá lợi hại thì cũng không phải là chuyện tốt, suy nghĩ một chút, có vẻ vợ Y Y vẫn tốt hơn một chút.
Ừm, thật ra Bối nha đầu mới là tốt nhất.
Trong lúc nhất thời, Hạ Thiên không khỏi cảm thấy có chút phiền não. Tuy hắn vẫn luôn nói với bản thân là không vội, nhưng trong lòng hắn vẫn có chút lo lắng, có điều không phải là lo lắng bản thân đánh không lại người của Liên minh Tu Tiên mà là lo lắng những cô vợ của hắn đang ở Tiên Vân đại lục.
Một chiếc xe dừng ở bên cạnh Hạ Thiên, giọng nói quen thuộc lại truyền đến lần nữa: “A, anh rể, nhanh như vậy mà ngươi đã bị Bối Bối tỷ đuổi đi rồi sao?"
Hạ Thiên vừa quay đầu đã thì thấy Hàm Hàm, nhưng bây giờ, trên xe nàng còn có thêm một người, đó là một cô gái khá xinh đẹp.
Không để ý đến Hàm Hàm, Hạ Thiên tiếp tục đi dạo trên đường, mà Hàm Hàm cũng rất khác thường không có tiếp tục đuổi theo, hiển nhiên lần này nàng cũng chỉ thật sự trùng hợp gặp phải Hạ Thiên.
“Thôi, vẫn nên đi tìm vợ Tiểu Y Y vậy." Tâm trạng của Hạ Thiên không tốt, quyết định đi tìm chuyện làm cho bản thân vui vẻ một chút, mà bây giờ ở thành phố Giang Hải, người chân chính nguyện ý làm hắn vui vẻ hình như cũng chỉ có mỗi Lam Y Nhân.
Hạ Thiên rất nhanh đã đến văn phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Thần Y, nhưng bây giờ Lam Y Nhân cũng không ở trong văn phòng, Hạ Thiên cũng không đi tìm nàng mà đi vào trong phòng nằm xuống.
Nằm chưa được vài phút thì Hạ Thiên nghe được bên ngoài có động tĩnh, hắn đứng dậy đi ra, tiếp đó nhìn thấy một người.
Đó là một nữ nhân dáng dấp không tệ, một thân công sở màu trắng đang ngồi ở vị trí của Lam Y Nhân, nhưng nàng cũng không phải Lam Y Nhân.
“Ngươi là ai? Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?” Người đặt câu hỏi trước lại là nữ nhân kia, nàng ta nghiêm nghị quát lớn, “Ta không cần biết ngươi là ai, đây là văn phòng Tổng giám đốc, người ngoài không thể tiến vào! Ngươi lập tức đi ra ngoài cho ta, nếu không thì ta sẽ gọi bảo vệ! "
Tâm trạng của Hạ Thiên không tốt, cũng lười nói nhảm, một châm đâm vào người nữ nhân này, tiếp đó lấy điện thoại bấm số gọi cho Lam Y Nhân.
“Chồng, có chuyện gì vậy?” Lam Y Nhân nhanh chóng tiếp điện thoại, khẽ hạ giọng, “Ta đang họp, một chút nữa mới trở về được."
“Ừm, không có việc gì, vợ Tiểu Y Y, ngươi xong việc rồi nhớ trở lại, ta ở trong phòng chờ ngươi." Hạ Thiên cũng không vội, mặc cho nữ nhân kia ngồi bất động ở nơi đó không thể nói chuyện, mà hắn thì cúp điện thoại đi vào phòng ngủ.
Khoảng mười lăm phút sau.
“Chồng, người bên ngoài kia là...... Ưm." Lam Y Nhân xuất hiện ở trong phòng ngủ, nhưng nàng còn chưa dứt lời thì đã không có cách nào nói tiếp được nữa.
......
Đêm khuya.
“Chồng, nữ nhân bên ngoài kia là chuyện như thế nào?” Lam Y Nhân lại hỏi lần nữa, chẳng qua bây giờ, giọng nói của nàng lại lười biếng và không có sức lực gì.
Chương 1885. Gián điệp thương mại
"Ta không quan tâm nàng ta là ai, nếu ngay cả vợ Tiểu Y Y cũng không biết, vậy chắc chắn nàng ta không phải người tốt lành gì." Hạ Thiên không thèm đếm xỉa tới chuyện kia, ừm, chính xác mà nói thì hắn đã hoàn toàn quên mất.
"Ừ, nàng chắc không phải người của công ty, không biết tiến vào phòng làm việc của ta bằng cách nào." Lam Y Nhân có chút nghi ngờ, "Hơn nữa còn ngồi bên cạnh máy tính, không biết có phải là muốn tìm tư liệu gì đó hay không? Người kia có lẽ là gián điệp thương mại, chồng à, hay bây giờ chúng ta đi hỏi một chút?"
"Ngày mai rồi hỏi." Hạ Thiên không có hứng thú với chuyện đó, bây giờ hắn chỉ muốn tiếp tục ôm vợ Tiểu Y Y ngủ mà thôi.
"Được rồi...... A......" Lam Y Nhân lập tức hiểu rõ, tối nay chồng của mình không có ý định để nàng ngủ.
Sáng ngày hôm sau.
Bên phía khách sạn, khi Y Tiểu Âm tỉnh dậy đã phát hiện Hạ Thiên không ở bên cạnh, sau đó rất nhanh xác định tối hôm qua hắn không có trở lại.
"Tên khốn kiếp này chắc chắn là đang ở chỗ của Lam Y Nhân." Mặc dù Y Tiểu Âm nói với bản thân rằng không cần để ý, nhưng trong đầu vẫn vô thức hiện lên suy nghĩ đấy.
Mà hiển nhiên, lần này Y Tiểu Âm đã đoán đúng.
Bây giờ, Hạ Thiên đã rời giường, ừm, đương nhiên cũng không tính là thức giấc, dù sao hắn căn bản không ngủ, nhưng hiện giờ Lam Y Nhân đã ngủ, chuyện kia cũng là nguyên nhân khiến Hạ Thiên rời giường.
Đi ra khỏi phòng, nữ nhân bị Hạ Thiên đâm một kim vẫn còn ngồi ở chỗ đó, hắn lấy ngân châm đâm vào người nàng ta một cái.
"Ta nói, ta nói, ta là tới trộm tư liệu, ta......" Hạ Thiên còn chưa lên tiếng thì nữ nhân đó đã lập tức thú nhận hết mọi tội lỗi, quả thật Lam Y Nhân không có nói sai, đối phương thật sự là gián điệp thương mại.
Hôm qua, Hạ Thiên đâm một châm vào nữ nhân kia rồi không để ý tới nữa, nhưng đối với nàng ta thì đó lại là một loại giày vò vô cùng đáng sợ, mới qua một buổi tối thì nàng gần như đã hỏng mất.
Cho nên bây giờ có thể mở miệng nói chuyện, nàng lập tức khai báo tất cả.
Nữ nhân đấy chỉ là một gián điệp thương mại thông thường, Hạ Thiên không có hứng thú nghe tiếp, nhanh chóng ném đối phương vào phòng an ninh rồi rời đi.
Sau khi bước ra tập đoàn Thần Y, hắn quay trở lại khách sạn, mà bây giờ, Y Tiểu Âm vẫn chưa đi.
Thật ra chuyện này cũng rất bình thường, trước đó Y Tiểu Âm vẫn luôn muốn né tránh Hạ Thiên cho nên sẽ đi sớm một chút, nhưng bây giờ hắn không có ở đây, nàng đương nhiên không cần phải vội vàng.
"Chào vợ Y Y, ta đi ngủ đây." Hạ Thiên lên tiếng chào hỏi sau đó tiến vào phòng ngủ, ngã vào giường.
Đến lúc Y Tiểu Âm đi vào phòng ngủ thì phát hiện Hạ Thiên hình như đã ngủ thật rồi.
Một mùi hương thoang thoảng trong không khí, đây không phải là mùi hương trên người nàng, mà điều đấy lại khiến Y Tiểu Âm đột nhiên tức giận, nhưng rất nhanh nàng đã khống chế được bản thân, quay người chuẩn bị đi ra ngoài.
Leng keng.
Tiếng chuông vang lên, điện thoại của Hạ Thiên nhận được tin nhắn, chưa đến một giây thì hắn đã mở mắt, mà hành động đấy lập tức khiến Y Tiểu Âm hoài nghi mới vừa rồi gia hỏa này giả vờ ngủ.
Nhưng Y Tiểu Âm cũng lười quản những chuyện kia, tiếp tục đi ra ngoài.
"Vợ Y Y, nàng khoan đi đã." Lúc này, Hạ Thiên hô một tiếng.
Y Tiểu Âm coi như không nghe thấy, tiếp tục đi thẳng ra ngoài, chỉ là mới đi được hai bước thì cơ thể nàng tự động bay lên, tiếp đó rơi ở trên giường.
Y Tiểu Âm đang muốn tức giận thì Hạ Thiên lại giành nói trước: "Bé Ngoan đã sắp xếp lại tất cả tư liệu có liên quan tới Nghịch Thiên Bát Châm, ta chợp mắt một lúc, nàng nhớ đọc nha."
Hạ Thiên đặt điện thoại di động của mình vào trong tay Y Tiểu Âm sau đó nhắm mắt tiếp tục ngủ, chỉ có một điều khiến nàng rất căm tức là tên khốn kiếp kia vẫn còn dùng một tay ôm nàng.
Nàng vốn định hất tay Hạ Thiên ra trước, nhưng hiện tại, nàng đã mở tài liệu ra, nội dung bên trong đúng là rất nhiều, rất nhanh nàng đã đắm chìm vào trong đó, cứ như vậy nàng chậm rãi quên mất bản thân còn đang bị hắn ôm.
Các tài liệu rất lộn xộn, trong lúc nhất thời Y Tiểu Âm cũng không tìm được cái gì hữu dụng, mà thật ra nàng cũng không trông cậy mình có thể lập tức tìm được thứ gì có ích, nàng chỉ dự định xem qua một lượt.
Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết qua bao lâu thì hình ảnh trên điện thoại đột nhiên biến đổi, sau đó tiếng chuông vang lên, có người gọi điện thoại cho Hạ Thiên.
Hiện giờ, Y Tiểu Âm mới phát hiện đã đến trưa rồi, đồng thời nàng còn giật mình, Hạ Thiên vẫn luôn ôm nàng từ nãy đến giờ.
Nhưng vào lúc này hắn không phải ôm eo mà là ôm chân của nàng, đã ôm thì thôi đi, đầu còn gối lên trên đùi nàng!
"Tên khốn kiếp này còn rất biết hưởng thụ!" Y Tiểu Âm thầm mắng ở trong lòng, tiếp đó hô một tiếng: "Nè, điện thoại của ngươi đang reo đó!"
Hạ Thiên không có phản ứng gì, vẫn ngủ say như cũ.
Y Tiểu Âm có chút nổi nóng, nàng thật sự muốn cho Hạ Thiên một cái tát hoặc một cái đấm, nhưng cuối cùng nàng vẫn sử dụng một phương thức phù hợp với thân phận bác sĩ của mình.
Nàng tìm một cây ngân châm sau đó đâm hai cái vào người của Hạ Thiên, mà lúc ấy, Hạ Thiên cuối cùng cũng tỉnh.
Chương 1886. Điện thoại của sư nương
"Vợ Y Y, nàng đừng đâm ta, ta còn muốn ngủ một lát." Hạ Thiên mở to mắt nhìn thoáng qua, sau đó lại nhắm hai mắt lại.
"Nghe điện thoại." Y Tiểu Âm đưa di động tới trước mặt hắn.
"Ta muốn ngủ, vợ Y Y, nàng nghe giúp ta đi." Hạ Thiên hiển nhiên không có hứng thú nghe điện thoại, chủ yếu là không muốn buông tay ra.
"Ngươi không nghe thì tùy ngươi!" Y Tiểu Âm tức giận nói, còn lâu nàng mới giúp tên khốn kiếp đó nghe điện thoại.
Mà hiện tại điện thoại cũng im bặt, hiển nhiên đối phương đã dập máy.
"Lấy tay của ngươi ra!" Y Tiểu Âm lại nói.
Hạ Thiên vẫn làm như không nghe thấy.
Y Tiểu Âm bó tay, hơn nữa bây giờ nàng còn đang xem tài liệu, lười đi để ý chuyện đấy, tiếp tục đọc nội dung trong điện thoại Hạ Thiên, mà hình như lúc này, nàng đã quên mất việc chuyển tài liệu sang điện thoại của mình.
Nhưng chưa đọc được hai phút thì điện thoại lại vang lên, lại là số điện thoại vừa rồi, mặt trên chỉ hiện lên một dãy số thuộc bên kinh thành, nhưng lại không có để tên.
Y Tiểu Âm cảm thấy hơi phiền, nhanh chóng nhấn từ chối cuộc gọi, nhưng không đến hai giây thì số điện thoại này lại gọi tới, thế là cuối cùng Y Tiểu Âm không thể nhịn được nữa mà bắt máy.
"Xin hỏi ai vậy?" Y Tiểu Âm có chút tức giận.
Bên kia hình như ngẩn người, sau đó mới thận trọng hỏi: "Xin hỏi, Hạ Thiên có ở đó không?"
"Hắn đang ngủ, ngươi là ai?" Y Tiểu Âm hơi nhíu mày, người gọi tới là một nữ nhân, âm thanh còn rất êm tai.
"Ta tên là Ôn Nhu, xin hỏi ngươi có thể để cho Hạ Thiên nghe điện thoại một chút không? Ta có chuyện rất quan trọng." Nữ nhân tên là Ôn Nhu ăn nói rất khách khí.
"Ôn Nhu?" Y Tiểu Âm hơi nhíu mày, cái tên này có chút đặc biệt, tiếp theo nàng lại đột nhiên nghĩ tới, "Ngươi là vợ của Lữ Nhân?"
"Đúng đúng đúng, chồng của ta chính là Lữ Nhân, lúc trước hắn là sư phụ của Hạ Thiên." Ôn Nhu vội vàng gật đầu, "Xin hỏi, ngươi, ngươi là vợ của Hạ Thiên sao?"
Hiển nhiên, Ôn Nhu vẫn biết một chút về việc của Hạ Thiên.
"Đừng giả bộ ngủ nữa, sư nương của ngươi gọi điện thoại tới kìa!" Y Tiểu Âm lại cầm ngân châm đâm Hạ Thiên.
"Sư nương nào?" Hạ Thiên tỉnh, "Ừm, đại sư phụ tới bây giờ hình như vẫn chưa có vợ, vợ của nhị sư phụ không biết còn hay không, chẳng lẽ là vợ của Tam sư phụ?"
"Ngươi nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì? Mau nghe điện thoại!" Y Tiểu Âm tức giận nói.
"Vợ Y Y à, nàng mở loa giúp ta đi." Hạ Thiên nghiêm trang nói: "Hiện giờ tay của ta rất bận, không cách nào nghe điện thoại được."
Y Tiểu Âm tức điên lên, náo loạn một hồi, hóa ra là tên khốn kiếp này không nỡ buông chân nàng ra!
Y Tiểu Âm điên cuồng đâm ngân châm lên người Hạ Thiên, còn đừng nói, hiệu quả không tệ. Không phải sao, cuối cùng thì Hạ Thiên cũng chịu buông tay ra tiếp điện thoại.
"Ừm, Tam sư nương, ngươi có con gái xinh đẹp không?" Hạ Thiên hỏi.
"Hả?" Ôn Nhu nhất thời không kịp phản ứng lại, mà bên đây, Y Tiểu Âm đang cầm ngân châm đâm Hạ Thiên mấy lần.
Sau khi phát hiện ngân châm có thể đối phó Hạ Thiên, nàng bắt đầu thích dùng vật này đâm vào hắn.
"Ừm, thôi thôi, cho dù ngươi có con gái thì nàng vẫn còn nhỏ, ta không hứng thú với trẻ con, Tam sư nương, ngươi tìm ta có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ Tam sư phụ xảy ra chuyện?" Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
"Thật ra là con gái của chúng ta đã xảy ra chút chuyện." Ôn Nhu hồi đáp.
Hạ Thiên có chút ngạc nhiên: "A? Các ngươi thật đúng là sinh cho ta một tiểu sư muội?"
"Ách, thật ra cũng không phải, nàng là do chúng ta nhận nuôi, hơn nữa cũng không nhỏ." Ôn Nhu hơi chút xấu hổ, "Cái kia, Hạ Thiên…. Chuyện là như vậy, lúc trước chúng ta nhận nuôi một bé gái từ cô nhi viện, bây giờ nàng cũng sắp trưởng thành, chỉ là cơ thể nàng có chút vấn đề, vốn không phải là vấn đề lớn, nhưng dạo gần đây lại bắt đầu trở nên nghiêm trọng."
"Tam sư nương, nếu như ngươi muốn kêu ta chữa bệnh cho tiểu sư muội thì ta tới đó là được, không cần giải thích nhiều như vậy." Hạ Thiên không thèm để ý, nếu là con gái nuôi của Tam sư phụ, vậy hắn nhất định sẽ chữa bệnh cho nàng ấy.
"Không, Hạ Thiên, thật ra không phải chỉ có mỗi vấn đề đó thôi." Giọng điệu của Ôn Nhu thoáng có chút bất an, "Hai ngày trước ta có nhờ Lữ Nhân tìm cách liên lạc với ngươi, sau lại hắn có được số điện thoại của ngươi, bảo là sẽ gọi nhưng không hiểu tại sao hắn lại chưa từng liên lạc với ngươi lần nào. Hai ngày qua, ta vẫn luôn gọi cho sư phụ ngươi nhưng di động lại không bắt máy, mà hắn đã đưa số điện thoại của ngươi cho ta, vì vậy ta mới gọi thử."
"Tam sư nương, ý của ngươi là Tam sư phụ mất tích?" Hạ Thiên lập tức hiểu được.
"Ta cũng không quá xác định, nhưng bây giờ sư phụ ngươi không thấy đâu, con gái chúng ta cũng gặp chút phiền phức. Mặc dù bây giờ cũng có người hỗ trợ, nhưng ta không quá yên tâm, cho nên nếu ngươi có thời gian, có thể tới kinh thành một chuyến không?" Trong giọng nói của Ôn Nhu hiện lên một tia lo lắng, "Không phải là ta không tin những người khác, chỉ là sư phụ ngươi đã nói ngươi là lợi hại nhất."
"Ừm, vậy được rồi, ta sẽ mau chóng đi qua đó." Hạ Thiên cũng không có do dự gì, mặc dù mấy năm qua, hắn cơ bản không có liên lạc với Tam sư phụ, nhưng rất có thể hiện giờ, Tam sư phụ đã xảy ra chuyện, điều đó khiến hắn không nhịn được có chút quan tâm.
Hắn nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó nhìn Y Tiểu m: "Vợ Y Y à, ta phải đi tới kinh thành."
"Chờ một chút." Y Tiểu Âm gọi lại Hạ Thiên.
"Vợ Y Y, ngươi không nỡ rời xa ta sao? Ta sẽ trở lại ngay thôi." Hạ Thiên cười hì hì.
Chương 1887. Con gái ngươi có xinh không?
“Ngươi đừng có tự mình đa tình? Chẳng có ai không nỡ rời bỏ ngươi cả!” Y Tiểu Âm tức giận nói.
“Vợ Y Y, nàng nói như vậy là không đúng rồi, Thần tiên tỷ tỷ rất quyến luyến ta nha." Hạ Thiên nghiêm trang nói.
“Lười nói lung tung với ngươi, ta đi thu thập một chút, cùng đi kinh thành với ngươi." Y Tiểu Âm hừ nhẹ một tiếng.
“Vợ Y Y, quả nhiên là nàng không nỡ rời bỏ ta mà." Hạ Thiên nghe vậy thì rất vui vẻ, “Vậy nàng cứ từ từ mà thu thập, ta chờ nàng."
Y Tiểu Âm lười nói chuyện với Hạ Thiên, nàng nhanh chóng thu thập đơn giản sau đó trả phòng, rời đi cùng với hắn.
Sở dĩ nàng muốn đi theo Hạ Thiên, nguyên nhân đầu tiên là vì Liên minh Tu Tiên, nguyên nhân khác là do đống tư liệu vừa rồi, nàng muốn tiếp tục tìm hiểu Nghịch Thiên Đệ Bát Châm với hắn.
Nhưng nguyên nhân mấu chốt nhất là Y Tiểu Âm lo lắng Hạ Thiên đi tìm Ôn Nhu rồi gây chuyện. Lúc trước Hạ Thiên cũng không ít lần gây chuyện ở bên kia, hơn nữa khi đó còn có người trông chừng hắn, bây giờ lại không có ai.
Tuy Triệu Thanh Thanh cũng ở kinh thành, nhưng Y Tiểu Âm biết rõ Triệu Thanh Thanh không thể quản thúc Hạ Thiên, chỉ có thể cùng hắn hồ nháo.
Nói tóm lại, nàng cảm thấy mình cần phải ở bên cạnh và trông chừng hắn, nếu không nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.
“Ngươi định ngồi xe lửa hay máy bay......" Y Tiểu Âm vừa hỏi vấn đề kia thì phát hiện mình đã bay lên cao, tiếp đó nàng ngậm miệng không hỏi nữa.
“Ngươi thả ta ra, ta có thể tự bay một mình." Y Tiểu Âm muốn Hạ Thiên buông tay, vấn đề là hắn không có làm theo.
Lần này Hạ Thiên không lãng phí thời gian trên không trung, chưa tới nửa giờ thì cả hai đã tới kinh thành, tiếp đó hắn đi vào một căn tứ hợp viện tương đối cổ xưa.
Đây là nơi ở hiện tại của Lữ Nhân, hắn không biết rõ căn nhà kia được xây dựng như thế nào, nhưng một trong những cô vợ của hắn có góp tay vào đó.
Mặc dù căn viện đó tương đối cũ kỹ nhưng không bị hư hại gì, nếu bàn về giá trị thì căn tứ hợp viện kia có thể nói là vô giá.
Trong viện có một nữ nhân, nhìn thoáng qua như là một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi, nàng có khuôn mặt rất xinh đẹp, dáng người cũng coi như không tệ, Hạ Thiên vẫn còn có chút ấn tượng về người này.
Nàng chính là Ôn Nhu, thật ra nàng cũng không khác gì mấy so với mười mấy năm trước, có thể thấy được bảo dưỡng không tệ.
“Ngươi là Hạ Thiên?” Lúc này, Ôn Nhu đã nhìn thấy Hạ Thiên, nàng có chút kinh ngạc, “Ngươi, ngươi chẳng hề thay đổi gì so với trước kia......"
Lúc trước Ôn Nhu đã gặp qua Hạ Thiên, hắn bây giờ đúng là hoàn toàn không có chút biến hóa nào, cho nên nàng rất nhanh nhận ra hắn là ai, có điều nàng không ngờ hắn sẽ đến nhanh như vậy.
“Ừm, tam sư nương, Tam sư phụ vẫn chưa trở lại sao?” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Đúng rồi, con gái của ngươi có ở nhà không?"
“Tam sư phụ ngươi còn chưa trở lại, ta mới vừa gọi điện thoại cho hắn, vẫn là không gọi được." Trên mặt của Ôn Nhu có chút sầu lo, “Hắn, chẳng lẽ hắn thật sự xảy ra chuyện gì rồi?"
“Tam sư phụ không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy đâu." Hạ Thiên lẩm bẩm, thật ra trước khi tới đây hắn đã nhờ Bé Ngoan hỗ trợ tìm người, hơn nữa cũng bảo Bé Ngoan truyền tin tức đó tới cho bên Ám Tổ.
Theo lý thuyết, Lữ Nhân là cựu Ám Hoàng cho nên sẽ có người âm thầm bảo vệ sau lưng, nhưng vì năng lực của Lữ Nhân rất mạnh, hắn lại không quá thích bị người khác bảo vệ, cho nên thông thường người bảo vệ sẽ đứng cách hắn rất xa. Nhưng cho dù là vậy, nếu như Lữ Nhân thật sự biến mất thì bên Ám Tổ cũng nên sớm nhận được tin tức rồi mới đúng.
Leng keng.
Hạ Thiên nhận được một tin nhắn, nội dung bên trong là một đoạn video, bên dưới còn có một cái địa chỉ.
“Hử?” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên, sau đó hắn nhìn Ôn Nhu, “Ừm, tam sư nương, ta đi tìm sư phụ một chút, tối nay sẽ trở lại."
Hạ Thiên nói xong ôm Y Tiểu Âm biến mất, chỉ để lại Ôn Nhu ngẩn người tại chỗ.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Y Tiểu Âm không khỏi thắc mắc.
“Vợ Y Y, có khả năng là Tam sư phụ đã hồng hạnh xuất tường." Hạ Thiên thuận miệng nói.
Y Tiểu Âm lập tức cạn lời, cái gì gọi là hồng hạnh xuất tường? Cái đó không phải là dùng để hình dung nữ nhân sao?
Nhưng chuyện đó cũng có nghĩa là Lữ Nhân tìm nữ nhân khác?
Mà mấy phút sau, Y Tiểu Âm đã gặp được Lữ Nhân, hiện giờ hắn đang ngồi bên cạnh một bể bơi, mà trong hồ bơi thật sự có nữ nhân.
Bể bơi thuộc về một tòa biệt thự, điều đấy cũng mang ý nghĩa Lữ Nhân và nữ nhân trong hồ bơi hơn phân nửa là có quen biết, hơn nữa bây giờ hắn còn đang nhìn nữ nhân kia.
“Tam sư phụ, xem ra ngươi thật sự hồng hạnh xuất tường nha." Hạ Thiên đi tới ngồi đối diện với Lữ Nhân, hắn có chút ngạc nhiên, tiếp đó lại nhìn xuống mặt nước, “Nhưng Tam sư phụ à, tại sao phẩm vị của ngươi lại trở nên kém như vậy? Nữ nhân này còn xấu hơn tam sư nương mấy chục lần."
“Tiểu tử, sao ngươi lại tới đây?” Lữ Nhân nhìn thấy Hạ Thiên, hiển nhiên là có chút khó hiểu, nhưng sau đó hắn lập tức hiểu rõ, “Ôn Nhu gọi điện thoại cho ngươi?"
“Tam sư nương cho rằng ngươi xảy ra chuyện gì nên gọi điện thoại cho ta, đúng rồi, ta nghe nói Tam sư phụ có một cô con gái, nàng ấy có xinh đẹp không?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi, điều mà hắn quan tâm nhất hình như chính là chuyện đó.
Chương 1888. Tam sư phụ gặp phiền toái
“Đó là con gái mà chúng ta nhận nuôi, ta không muốn có con, cảm thấy trông con không dễ, nhưng sư nương của ngươi muốn một đứa, cho nên chúng ta nhận nuôi." Lữ Nhân tức giận nói: “Nàng ấy đúng là rất xinh đẹp, nhưng mà có xinh đẹp như thế nào đi nữa thì cũng không thể so sánh với các cô vợ của ngươi, cho nên ngươi cũng đừng mưu đồ gì ở đây cả!"
“Tam sư phụ cũng thật là dài dòng, ngươi nói thẳng nàng ấy không xinh đẹp là được rồi." Hạ Thiên lười biếng nói: “Còn nữa, cuối cùng thì tình huống hiện giờ của ngươi là gì đây? Ngươi thật sự hồng hạnh xuất tường hay bị lừa bịp?"
“Được rồi, tiểu tử ngươi trở về là được, vấn đề của ta thì ta có thể tự giải quyết, không cần ngươi quan tâm." Lữ Nhân lộ ra dáng vẻ không kiên nhẫn, “Còn có, cho dù ta có tìm một nữ nhân khác thì tiểu tử ngươi cũng không có quyền nói ra nói vào, chẳng lẽ tiểu tử nhà ngươi không biết mình có bao nhiêu cô vợ sao?"
“Không có, ta chưa bao giờ đếm." Hạ Thiên nói rất chân thành.
Sau khi nhìn chằm chằm Lữ Nhân mấy giây, hắn không khỏi lắc đầu: “Ta nói này Tam sư phụ, dù ngươi lớn tuổi, nhưng cũng quá mất mặt rồi, thế mà thật sự bị người ta lừa."
“Ta nói mình bị lừa lúc nào chứ......" Lữ Nhân tức giận phản bác, sau đó lập tức yên lặng, “Được rồi, dù ta bị lừa bịp thì chính ta cũng có thể thu phục. Năm đó ta chính là Ám Hoàng, chút chuyện nhỏ như vậy còn làm không xong sao?"
“Tam sư phụ, ngươi đừng khoác lác, thật ra ta có chút kỳ quái, bây giờ ngươi còn cái gì tốt để bị lừa vậy? Hơn nữa tại sao lại trùng hợp như vậy, con gái của ngươi mới xảy ra vấn đề thì ngươi đã bị bẫy rồi?” Hạ Thiên có chút không rõ ràng cho lắm, “Ừm, vấn đề quan trọng nhất là, người lừa bịp ngươi chính là nữ nhân trong bể bơi kia sao?"
“Ám Hoàng tiên sinh, dạo gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, không ít chuyện trên bản chất đều hướng về phía Hạ Thiên, cho nên chuyện kia cũng rất có thể là có liên quan tới hắn, ta tốt nhất là ông vẫn nên nói rõ một chút." Y Tiểu Âm cuối cùng cũng nói chuyện.
“Có việc đó à?” Lữ Nhân hơi hơi nhíu mày, “Tiểu tử, ngươi lại đắc tội với ai nữa rồi hả? Nhắc mới nhớ, mấy ngày trước ta nghe nói những cô vợ của ngươi đều không thấy đâu, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
“Ám Hoàng tiên sinh......" Y Tiểu Âm lại lên tiếng.
“Nha đầu này, ngươi đừng gọi ta như vậy, khó nghe muốn chết, ta nghe cũng rất xa lạ, cứ gọi ta Tam sư phụ như hắn là được rồi." Lữ Nhân không khỏi ngắt lời Y Tiểu m, “Ta lớn hơn ngươi mấy chục tuổi, ngươi gọi ta như vậy cũng không có hại gì."
Y Tiểu Âm hơi do dự một chút, sau đó lại nói: “Ta nghĩ mình vẫn nên gọi ông là Lữ bá bá thì tốt hơn."
“Tùy ngươi thôi, hai người các ngươi đang có chuyện gì à?” Lữ Nhân đương nhiên không ngốc, lập tức nhìn ra vấn đề, “Nhưng nhìn dáng vẻ cả hai bây giờ, chắc cũng không phải chuyện to tát."
Lữ Nhân không có suy đoán lung tung, dù sao hắn thấy Hạ Thiên vẫn còn đang ôm Y Tiểu m.
“Lữ bá bá, ông đừng hỏi chuyện đấy, nói chuyện của ông đi." Y Tiểu Âm vẫn rất khách khí với Lữ Nhân, “Ông thực sự bị người khác ám toán sao?"
“Chuyện đó…. Bây giờ nghĩ lại ta cũng không biết cái gì đã xảy ra. Hai ngày trước, ta đi ra ngoài xử lý ít chuyện, trên đường gặp phải một nữ nhân bị hư xe, nàng ấy nhờ ta hỗ trợ thay lốp, ta nhận lời giúp một chút. Sau đó nàng ấy nói áy náy làm chậm trễ thời gian của ta, muốn đưa ta đi đến nơi ta muốn tới, ta cũng không hoài nghi, lên xe của nàng ấy, sau đó ta ngủ quên ở trong xe lúc nào không hay." Lữ Nhân lộ ra vẻ mặt buồn khổ, “Chờ sau khi tỉnh lại thì ta phát hiện mình đã ở trong căn biệt thự này rồi."
“Sau đó thì sao?” Y Tiểu Âm không khỏi truy vấn.
“Tiếp đó nữ nhân kia xuất hiện, nói cái gì mà tối qua ta và nàng ở bên nhau, còn nói cái gì đã quay video. Nhưng vấn đề lớn nhất chính là, ta hoàn toàn không biết nó là thật hay giả, cho nên bây giờ không biết nên làm cái gì mới tốt." Lữ Nhân có chút bất đắc dĩ, “Đúng rồi, nàng ta giấu điện thoại di động của ta, nói là video ở trong điện thoại, còn về điện thoại ở đâu thì ta không biết. Ta không có cách nào liên lạc với bên ngoài, nếu như ta đi thì nàng sẽ gửi video kia cho Ôn Nhu."
“Tam sư phụ à, chuyện chỉ có thế thôi sao?” Hạ Thiên có chút ngạc nhiên, “Chiêu thức đơn giản như vậy mà cũng có thể khống chế được ngươi? Điều đó cũng quá mất mặt rồi!"
“Cái gì gọi là chiêu thức đơn giản như vậy hả? Bọn hắn có thể làm ta đột nhiên hôn mê, chắc chắn là có chút thủ đoạn, điều đấy khiến ta không thể cho rằng bọn hắn đang nói đùa." Lữ Nhân tức giận nói: “Hơn nữa cho dù buổi tối ta không có làm gì, lỡ như bọn hắn dựng cảnh quay video, rồi lại sử dụng kỹ thuật chỉnh sửa gì đó, Ôn Nhu chắc chắn sẽ tin tưởng."
“Tóm lại là Tam sư phụ ngươi quá dễ bị người khác lừa bịp, hơn nữa gặp phải loại sự tình này, tại sao ngươi lại không tìm Ám Tổ hỗ trợ chứ?” Hạ Thiên lười biếng nói.
“Được rồi, đừng tiếp tục đứng bên cạnh châm chọc nữa, mau đi làm việc đi." Y Tiểu Âm nhịn không được lên tiếng: “Nữ nhân kia vẫn còn ở trong bể bơi, ngươi hỏi nàng ta là được rồi."
Y Tiểu Âm vừa nói vừa nhìn về phía bể bơi, nói đến cũng rất kỳ quái, nữ nhân kia vẫn còn bơi lội trong hồ, giống như không hề phát hiện có hai người đứng ở bể bơi, mà theo lý thuyết thì nàng ta chắc có thể nhìn thấy.
Chương 1889. Trên thế giới này, có người không biết xấu hổ hơn hắn sao?
“Ta ghét nhất người thích bơi lội mà dáng dấp xấu.” Hạ Thiên ở đó lẩm bẩm.
“Người ta bơi lội lại ngại ngươi coi sao?” Y Tiểu Âm không thể nhịn được nữa, người này sao vậy, chẳng lẽ người không dễ nhìn, thì không thể bơi lội sao?
“Vợ Y Y, nàng nhìn người nữ kia lớn lên đã xấu còn học theo cách bơi của vợ Đại Yêu Tinh nhà ta, chính là không đúng.” Hạ Thiên cây ngay không sợ chết đứng.
“Có bệnh.” Y Tiểu Âm lười tranh cãi với Hạ Thiên, hắn hoàn toàn không có phải trái, theo ý của hắn, chẳng lẽ trên thế giới này chỉ có Triệu Vũ Cơ mới có thể bơi sao?
“Vợ Y Y, nếu người đẹp mắt như nàng đi bơi lội, thì nhìn rất đẹp đó.” Hạ Thiên nói.
Y Tiểu Âm xem như không nghe thấy, mà bây giờ, nữ nhân trong bể bơi kia, dường như đã phát hiện Hạ Thiên và Y Tiểu m, đang đi lên từ trong bể bơi.
Thật ra Y Tiểu Âm cảm thấy dáng dấp của nữ nhân đó cũng không tệ, vóc dáng rất khá, ngũ quan rất đoan chính, mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng như thế nào cũng không thể nói là xấu xí.
Chỉ là, Y Tiểu Âm biết tiêu chuẩn không bình thường của Hạ Thiên, trong mắt hắn, hiển nhiên nữ nhân đấy không tính là xinh đẹp, mà đối với nữ nhân hắn thấy không xinh đẹp, đều sẽ không có hứng thú gì.
Thật ra Y Tiểu Âm cảm thấy, nói theo một ý nghĩa nào đó, đây coi như là một chuyện tốt, tên khốn kia có yêu cầu cao như vậy, ngược lại có thể làm hắn tránh gây họa cho nữ nhân.
Có đôi khi Y Tiểu Âm cảm thấy, nếu như tên khốn đấy có yêu cầu cao hơn một chút nữa, sẽ coi thường nàng, nói không chừng sẽ không có làm chuyện hư hỏng đó với nàng.
Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, nếu thật sự như thế, nói không chừng nàng đã chết.
“Nhân ca, bạn của ngươi tới hả?” Giọng nói nũng nịu vang lên, mỹ nữ mặc đồ tắm đi tới bên cạnh Lữ Nhân, sau đó nhìn Hạ Thiên và Y Tiểu m, vẫy vẫy tay: “Chào, ta là A Mỹ, các ngươi cứ tự nhiên ngồi đi, ta đi thay quần áo khác.”
Mỹ nữ mặc đồ tắm tự xưng là A Mỹ nói xong quay người, chuẩn bị rời đi, mà nàng mới đi hai bước, đã nghe được truyền tới một giọng nói: “Vợ Y Y, sao người bây giờ đều không biết xấu hổ như vậy? Rõ ràng dáng dấp xấu như vậy, còn lấy tên gọi là A Mỹ, thực sự không có chút khiêm tốn nào, nàng nhìn ta đẹp trai như vậy, mà ta còn chưa lấy tên là soái ca đâu.”
Cơ thể của A Mỹ dừng lại một chút, sau đó tiếp tục đi lên phía trước, mà bước chân của nàng, rõ ràng nhanh hơn.
“Sao ngươi lại làm nàng ta đi rồi?” Y Tiểu Âm trừng Hạ Thiên, đồng thời còn oán thầm gia hỏa này, còn không biết xấu hổ nói người khác không biết xấu hổ, A Mỹ người ta tốt xấu gì cũng xinh đẹp, hắn thì đẹp trai chỗ nào?
Trên thế giới này, có người không biết xấu hổ hơn hắn sao?
“Vợ Y Y, A Mỹ kia rõ ràng là muốn đi tìm người, vậy chúng ta chờ một chút thôi.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Bây giờ chúng ta không có việc gì làm, vậy cứ chơi thôi.”
Rõ ràng hắn không muốn mỗi lần đều trực tiếp thôi miên, như thế sẽ ít đi một vài niềm vui thú, hiện tại hắn không nóng nảy, từ từ đi.
“Đưa điện thoại di động của ngươi cho ta.” Y Tiểu Âm thản nhiên nói.
Hạ Thiên không hỏi cái gì, trực tiếp đưa điện thoại cho Y Tiểu m.
Nàng cũng lấy di động của mình ra, sau đó thêm Wechat của hắn, sau đó chuyển tư liệu do Bé Ngoan gửi cho Hạ Thiên qua cho mình, mà sau khi nàng nhận được những tài liệu kia, đã xóa bạn bè với Hạ Thiên.
“Vợ Y Y, sao nàng muốn xóa ta chứ?” Hạ Thiên thấy được thao tác của Y Tiểu m.
“Điện thoại trả lại cho ngươi!” Y Tiểu Âm lười trả lời vấn đề của Hạ Thiên.
“Vợ Y Y nàng như vậy là không đúng.” Hắn có chút không vui, hắn cầm điện thoại Y Tiểu Âm tới quan sát, sau đó, thuận tay nắm tay nàng, cầm điện thoại di động lên, bấm tách một cái, chụp hình tự sướng hai người.
“Ngươi đang làm cái gì đây?” Y Tiểu Âm có chút tức giận.
Mà vài giây sau đó, nàng đã nổi giận, tên khốn này thật là biết chơi, hắn thế mà dùng điện thoại di động của nàng đăng trong vòng bạn bè (bảng tin ở wechat) !
Càng kỳ lạ hơn chính là, chính là đăng tấm hình hai người tự sướng lên trang cá nhân, còn thêm một câu: “Chồng ta thật là đẹp trai!”
“Trả điện thoại cho ta!” Y Tiểu Âm tức điên lên, mặc dù vòng bạn bè nàng không có nhiều người, nhưng nếu bị người ta thấy được, người khác đều cảm thấy nàng có bệnh.
“Vợ Y Y, vẫn là ánh mắt của nàng tốt, chồng nàng thật sự rất đẹp trai.” Hạ Thiên cười hì hì, đồng thời trả điện thoại di động lại cho nàng.
Mà Y Tiểu Âm cầm điện thoại, chuyện đầu tiên chính là nhanh chóng xóa bỏ bài viết trong vòng bạn bè.
A, bức ảnh kia tồn tại trong vòng bạn bè tầm một phút, chắc không có người nào nhìn thấy.
“Nhân ca.” Giọng nói nũng nịu lại truyền đến, bây giờ, người tên là A Mỹ đã xuất hiện, mà nàng thật sự thay bộ quần áo mới, chỉ là, cách ăn mặc, vẫn rất hấp dẫn.
“Vợ Y Y, ta cảm thấy mặc dù dáng dấp A Sửu rất xấu, nhưng người ta vẫn có ưu điểm, nàng ta biết mặc đồ hơn nàng.” Hạ Thiên lại mở miệng nói.
“Nhân ca, người đó thật sự là bạn của ngươi sao?” Trên mặt A Mỹ thoáng qua vẻ tức giận.
“Người kia xấu cũng thôi đi, sao lại còn ngốc nữa chứ? Tại sao ta có thể là bạn của Tam sư phụ chứ?” Hạ Thiên có chút không cao hứng: “Ta cũng không muốn có người bạn ngốc như Tam sư phụ đâu.”
Chương 1890. Tất cả chỉ vì tiền
“Tên tiểu tử chết tiệt nhà ngươi nói ai ngốc?” Lữ Nhân khó chịu: “Ngươi có trí thông minh như vậy là do chúng ta dạy dỗ đó!”
“Cho nên nói Tam sư phụ ngươi ngốc, ngay cả trí thông minh trời sinh mà ngươi cũng không biết.” Hạ Thiên cười hì hì: “Ồ, mặt khác, Tam sư phụ, ta cảm thấy ngươi rất thảm, mấy ngày nay A Sửu kia cắm không ít sừng cho ngươi đâu.”
“Tiểu tử ngươi nói tiếng người sao? Cái gì gọi là cắm sừng? Ta không có quan hệ gì với nàng ta!” Lữ Nhân quay đầu nhìn Y Tiểu m: “Nha đầu, ngươi phải quản hắn, bây giờ tiểu tử đó càng ngày càng vô lý, trước đây hắn còn không có quá đáng như vậy.”
“Lữ bá bá, ta không quản được, hắn bị người ta dạy hư.” Y Tiểu Âm hồi đáp.
“Ta không có nói sai, mấy ngày nay A Sửu ngủ với rất nhiều nam nhân.” Hạ Thiên ra vẻ vô tội: “Tam sư phụ, ta cảm thấy ngươi thật sự rất thảm.”
(Sửu = xấu)
“Ngươi châm chọc đủ chưa?” Y Tiểu Âm hung ác trợn mắt nhìn Hạ Thiên.
“Vợ Y Y, ta chỉ là nói sự thật.” Hắn ra vẻ vô tội.
“Đủ rồi, mấy người các ngươi đừng xem bà đây không tồn tại!” A Mỹ bên cạnh không thể nhịn được nữa, nàng cảm thấy mình không cần quan tâm, mà hiện tại, Hạ Thiên không ngừng dùng từ ngữ công kích, cuối cùng nàng ta không còn cách nào ngụy trang được nữa.
A Mỹ nhìn về phía Hạ Thiên, cười lạnh một tiếng: “Ta chẳng muốn quản các ngươi sao lại tới đây, ngươi là đồ đệ của hắn đúng không? Vậy thì rất tốt, bây giờ sư phụ của ngươi thiếu nợ ta một khoản tiền, ngươi thay hắn trả đi.”
“Ừm, Tam sư phụ thiếu nợ tiền của ngươi sao?” Hạ Thiên nhìn A Mỹ, có chút ngạc nhiên: “Đây không có khả năng, Tam sư phụ của ta không ngủ với ngươi, cũng phải đưa tiền sao? Lại nói, ngươi xấu như vậy, Tam sư phụ của ta ngủ với ngươi thì chắc là ngươi chiếm tiện nghi, ngươi phải cho hắn tiền mới đúng, nhưng Tam sư phụ của ta cũng khá rẻ, một buổi tối một trăm đồng là đủ rồi, ngươi cho hắn một trăm đồng đi.”
“Tiểu tử thúi ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy? Ta không có bán mình, dù bán cũng không chỉ trị giá một trăm đồng!” Lữ Nhân rất bất mãn.
“Đừng giỡn với bà đây, con mẹ nó ngươi mới xấu!” A Mỹ tức giận đến bùng nổ: “Tóm lại lão già đó thiếu nợ ta một số tiền lớn, hoặc ngươi lập tức thay lão già đó trả tiền, nếu không thì chuẩn bị chết đuối trong bể bơi với lão già kia...”
Bang!
Hạ Thiên tát trên mặt A Mỹ.
“Mặc dù Tam sư phụ của ta có chút già, nhưng không thể cho người kỳ lạ như ngươi mắng hắn già được.” Hạ Thiên lười biếng nói, sau đó thuận tay lại một cái tát: “Bang!”
“Ngươi, ngươi dám đánh ta...” A Mỹ khó có thể tin, còn chưa dứt lời, lại bị đánh, sau đó hét thảm một tiếng: “Á!”
Cái tát tiếp theo của Hạ Thiên, tát A Mỹ kia té trên mặt đất, mà hiện giờ, nàng ta trực tiếp im lặng, hôn mê.
“Ai, người quái dị, tỉnh!” Hạ Thiên lại đá thêm mấy cước trên người A Mỹ, đá tỉnh.
“Ngươi, các ngươi chết chắc, bà đây, bà đây sẽ không bỏ qua cho đám các ngươi... Á!” A Mỹ vừa tỉnh dậy đã uy hiếp Hạ Thiên, sau đó lại bị hắn đá ngất đi.
“Ngươi không thể trực tiếp thôi miên nàng ta, sau đó biết rõ mọi chuyện, giải quyết nhanh chóng sao?” Y Tiểu Âm có chút tức giận.
“Nhưng, vợ Y Y, như thế chơi không vui.” Hạ Thiên cười hì hì.
“Đã đến lúc nào rồi, ngươi chỉ biết chơi!” Y Tiểu Âm tức giận nói: “Ngươi không thể làm chính sự sao?”
Y Tiểu Âm ở trước mặt người ngoài có tính tình tiên nữ, mà trước mặt Hạ Thiên lại thỉnh thoảng sẽ nổi giận.
“Vợ Y Y, nếu như không có thú vị, một chút hứng thú sống cũng sẽ không có.” Hạ Thiên nghiêm túc nói: “À, chuyện đó là ai nói với ta... Cô vợ nào nói với ta vậy? Chắc chắn Thần Tiên Tỷ Tỷ sẽ không nói như vậy.... Cũng không phải là Muội muội chân dài... Vợ Yêu Nữ cũng không ham chơi, hình như là Mộng tỷ? Ai, cũng không đúng, Mộng tỷ sẽ không nói lời cao thâm như vậy...”
“Ngươi câm miệng cho ta!” Nàng không thể nhịn được nữa, đánh gãy hắn, tên khốn đáng chết đó lại bắt đầu kể ra tên từng cô vợ.
“Lữ lão đầu, ta đã đánh giá thấp ngươi, nghĩ không ra ngươi còn được giúp đỡ.” Một giọng nói truyền đến, mà theo giọng nói đó, một đám nam nhân đi tới.
Nam nhân cầm đầu chừng ba mươi tuổi, nhìn qua rất hung hãn, nhưng ánh mắt của Lữ Nhân, lập tức rơi vào trên người một nam nhân đứng đằng sau.
“Thì ra là tiểu hỗn đản ngươi giở trò quỷ!” Lữ Nhân nhìn nam nhân kia.
“Tam sư phụ, đó ai vậy?” Hạ Thiên nhìn một chút, phát hiện đó là một nam nhân rất phổ thông, hai mươi tuổi, bình thường không có gì lạ.
“Tiểu tử kia, trước đó là bạn trên mạng của Lữ Văn, đã gặp mặt ở ngoài đời, nói là bạn trai của Lữ Văn, ta cho người điều tra một chút, tiểu tử đó chính là một tên lưu manh, đuổi hắn đi, nghĩ không ra rằng tiểu tử đấy lại để mắt tới ta.” Lữ Nhân nói nhanh.
“Tốt, Lữ lão đầu, nghe nói nhà ngươi có một căn Tứ Hợp Viện, bây giờ đồ chơi kia rất đáng giá tiền, chúng ta cũng không cần nhiều, ngươi đưa một ngàn vạn là được.” Nam tử hung hãn cầm đầu mở miệng, hành động cho tới bây giờ, đến cuối cùng đều chỉ vì tiền mà thôi.
Chương 1891. Thật ra ngươi đã lời rồi
“Các ngươi cũng chỉ vì tiền?” Lữ Nhân hỏi ngược lại, hình như hắn không tin rằng chuyện này chỉ đơn giản như vậy.
“Lữ lão đầu, chuyện trên thế giới này, cuối cùng cũng vì tiền, vốn chúng ta còn nghĩ tới nhốt ngươi mấy ngày, nhưng ngươi không nghe lời, vụng trộm kêu người đến, vậy ta lười chờ, tóm lại, bây giờ ngươi có thể đi, ta cho ngươi ba ngày xoay tiền, còn hai vị kia, ở lại nơi đây.” Ánh mắt của nam tử hung hãn kia rơi vào trên người Y Tiểu m, sau đó con ngươi thiếu chút nữa đã rơi ra: “Con mẹ nó, vừa nãy không thấy rõ, thế mà cô nàng kia lại xinh đẹp như vậy?”
“Tiên nữ, lão đại, đây quả là tiên nữ!”
“Quá đẹp, đẹp hơn cả A Mỹ.”
“Nói nhảm, A Mỹ gì, so sánh với người ta, đó chính là A Sửu...”
“Lão đại lão đại, tiền muốn hay không không liên quan, phải giữ cô nàng đó lại....”
Một đám người nhìn chằm chằm vào Y Tiểu m, dường như lúc này đối với bọn hắn mà nói, tiền đã là chuyện nhỏ, ngược lại thì đại mỹ nhân như vậy, nhất định phải giữ lại.
“Lữ lão đầu, thật đúng là nhìn không ra, ngươi thế mà quen được cô nàng xinh đẹp như vậy...” Nước bọt của nam tử hung hãn chảy ra ròng ròng, hắn nhìn chằm chằm vào Y Tiểu m: “Mỹ nữ, chúng ta làm quen một chút... Á!”
Nam tử hung hãn còn chưa dứt lời, một tiếng hét thảm, Hạ Thiên lại ra tay rồi.
“Ngươi xấu như vậy thì đừng nghĩ làm quen với vợ ta.” Hạ Thiên bất mãn, sau đó lại là một cước: “Tên ngu si như ngươi, còn muốn đánh chủ ý lên vợ của ta!”
“Tiểu tử ngươi tự tìm cái chết, ngươi dám đánh lão đại chúng ta... Á!”
“Đậu moá, giết chết hắn... A!”
“Đánh hắn, đánh hắn... Á, chân của ta... A!”
Một đám người kêu gào, rất nhanh từ hét rầm rĩ biến thành kêu thảm, những người kia đánh chủ ý lên người Y Tiểu m, tất nhiên Hạ Thiên không thể nhịn.
“Ngươi tên tiểu tử này, trọng sắc khinh thầy, thực sự là mấy chục năm đều không thay đổi.” Lữ Nhân ở bên cạnh lắc đầu, lúc trước đám người đó tìm hắn gây sự, Hạ Thiên còn đứng ở bên cạnh chơi, dính đến Y Tiểu m, hắn đã lập tức tức giận ra tay.
“Tam sư phụ, đây chính là nguyên nhân ta có thể tìm rất nhiều vợ.” Hạ Thiên nghiêm túc nói, mà hắn vừa nói vừa đánh đám người kia một trận, mỗi người bị đá đều kêu rên liên hồi, bắt đầu cầu xin tha thứ.
“Đại ca, đừng đá... A, cái gì ta cũng nói... Ta... Á!”
“Đại ca, lão đại, ta sai rồi, ta thật sự không dám, không phải ta... A!”
“Một đám ngu ngốc, ai muốn các ngươi nói?” Hạ Thiên có chút bất mãn: “Ta chỉ muốn đá các ngươi chơi mà thôi.”
Rõ ràng, hắn đánh người cũng chỉ vì đánh người, không phải vì bức cung, với hắn mà nói, muốn bức cung, còn không bằng trực tiếp châm mấy châm.
Đánh đám người chừng mười phút, cuối cùng Hạ Thiên mới bắt đầu làm chính sự, mà thật ra vẫn vì Y Tiểu Âm ở bên cạnh thúc giục, làm chính sự lại tương đối đơn giản, nói trắng ra là châm mấy châm.
Còn về hỏi thăm, vị Lữ Nhân kia đã từng phụ trách Ám Hoàng, thỉnh thoảng đứng ở bên cạnh Y Tiểu Âm chen vài lời, mà sở dĩ nàng ấy hỏi, chỉ muốn biết rõ những chuyện này có quan hệ với tổ chức Diệt Thần gì đó không.
Mỗi một chuyện liên quan tới Hạ Thiên, Y Tiểu Âm đều nghi ngờ bọn hắn có liên quan tới tổ chức Diệt Thần gì đó, nhưng, lần này, nàng đã suy nghĩ nhiều.
Sau khi hỏi mỗi người một lần, Y Tiểu Âm phát hiện, thật ra những người kia chính là một nhóm người phạm tội, nhóm người phạm tội đó bắt đầu bằng lừa gạt, sau đó tiến hành doạ dẫm bắt chẹt, mà bọn hắn phạm tội không ít, khỏi cần phải nói, biệt thự hiện tại của bọn hắn, chính là bọn hắn lừa gạt mà có.
Mà mặc dù Lữ Nhân bị để mắt tới, cũng do con gái nuôi Lữ Văn của Lữ Nhân rước lấy, đương nhiên, thật ra không tính là Lữ Văn sai, những người đó từ trong miệng bạn trai cũ của Lữ Văn biết được bên trong ngôi nhà kia có một lão già và một nữ nhân cộng thêm một nữ hài tử hơi tàn tật, lại có một căn tứ hợp viện rất đáng tiền, cảm thấy đây là một mục tiêu rất tốt, sau đó bắt đầu hành động.
Từ Lữ Văn biết qua một chút chuyện trong nhà, nghe nói Lữ Nhân ôn nhu và có tình tính rất tốt, bọn hắn đã gài một cái bẫy, thật ra cũng là cái bẫy bọn hắn thường dùng.
A, vì gài bẫy, A Mỹ kia đã làm như thế mấy lần.
Đến nỗi video dùng để uy hiếp Lữ Nhân, đó thật sự có.
“Tam sư phụ ngươi thật thê thảm, thế mà ngươi thật sự ngủ với nàng ta.” Hạ Thiên vẫn không quên đả kích Lữ Nhân.
“Ngươi không nói lời đó sẽ chết sao?” Y Tiểu Âm lại trừng Hạ Thiên.
“Ừm, Tam sư phụ, thật ra ngươi đã rất lời, ngủ với nữ nhân kia một lần không trả tiền.” Hạ Thiên đổi ý kiến.
Y Tiểu Âm chán nản, hắn thực sự là không có thuốc nào cứu được.
“Tiểu tử thúi, việc đấy ngươi tuyệt đối không nên nói cho Tam sư nương ngươi biết, mặc dù ta bị ám toán, nhưng vẫn không thể cho nàng ấy biết, hiểu chưa?” Lữ Nhân dặn dò.
“Tam sư phụ ngươi như vậy là không đúng, ngươi đây không phải là đang lừa gạt vợ sao?” Hạ Thiên lắc đầu: “Ngươi nhìn ta, cho tới bây giờ đều chưa từng lừa gạt vợ mình.”
Hắn im một lát, lại bổ sung một câu: “Nhưng Tam sư phụ ngươi không cần lo lắng, mặc dù ta sẽ không lừa gạt vợ mình, nhưng lừa gạt vợ ngươi thì không có vấn đề gì, ta sẽ nói ngươi chỉ bị người khác chuốc thuốc rồi nhốt mấy ngày.”
“Tốt lắm, đừng xé ra chuyện đó!” Lữ Nhân có chút ảo não, hắn đường đường là Ám Hoàng, thế mà lại bị một tiểu nữ tặc bình thường hạ độc, nói ra thật sự là quá mất mặt.
Chương 1892. Tiểu sư muội
Bởi vì Lữ Nhân cảm thấy chuyện đó quá mất mặt, cho nên cuối cùng những người kia đã giao cho cảnh sát xử lý, vốn là việc đấy nên để Ám Tổ xử lý sẽ tốt hơn.
Nhưng, vốn Ám Tổ có người bảo hộ Lữ Nhân, lại không có người phát hiện hắn xảy ra chuyện, chuyện đó muốn truy cứu, cụ thể truy cứu như thế nào, nhưng không phải là chuyện của Hạ Thiên, hắn chỉ phụ trách đưa ra mệnh lệnh mà thôi.
Nói tóm lại, làm xong những chuyện đấy, đã tốn mấy canh giờ, lúc Hạ Thiên mang theo Y Tiểu Âm còn có Lữ Nhân trở lại tứ hợp viện, đã là sáu giờ tối.
“Các ngươi đã về rồi?” Ôn Nhu luôn chờ ở trong sân, khi nhìn thấy Hạ Thiên và Y Tiểu Âm xuất hiện, sau đó lại nhìn thấy Lữ Nhân, trên mặt nàng ấy lập tức xuất hiện tia vui mừng: “Chồng, trước tiên chàng và Hạ Thiên chờ chút, ta đi làm cơm cho các ngươi, Văn Văn cũng sắp trở về.”
Ôn Nhu không có hỏi thăm rốt cuộc Lữ Nhân đã xảy ra chuyện gì, nói xong đã quay người trực tiếp đi vào.
“Hạ Thiên, hai người các ngươi ngồi trước, ta đi vào một chút.” Lữ Nhân đi vào bên trong.
“Vợ Y Y, nàng nói Tam sư phụ có thể thẳng thắn hay không?” Hạ Thiên lôi Y Tiểu Âm ngồi xuống, cười hì hì hỏi.
“Đừng làm phiền ta.” Nàng không ngẩng đầu, nàng đang đọc tài liệu, tài liệu Bé Ngoan gửi tới thật sự quá nhiều, đoán chừng mấy ngày mấy đêm đều chưa thể xem xong.
“Tốt thôi, vợ Y Y nàng từ từ xem.” Ngay lập tức, Hạ Thiên cảm thấy có chút chán.
Nghĩ nghĩ, hắn liền bế Y Tiểu Âm lên, đặt trên đùi hắn.
“Ngươi làm gì vậy?” Y Tiểu Âm có chút tức giận, muốn đi xuống.
“Vợ Y Y, đọc sách phải chuyên tâm.” Hắn cười hì hì nói.
Y Tiểu Âm lấy ra một cây ngân châm châm mạnh vào đùi Hạ Thiên, mà lần này, lại có hiệu quả, không phải sao, cuối cùng thì hắn đã đặt nàng xuống lại.
Chỉ là, Hạ Thiên vẫn ôm eo của nàng, cho nàng tựa vào trên người hắn.
Mà lần này, Y Tiểu Âm đâm châm không nhận được kết quả khác, rơi vào đường cùng, nàng cũng chỉ đành chấp nhận, tiếp tục chuyên tâm xem tài liệu.
“Cha, mẹ, ta đã về rồi!” Một giọng nói truyền đến, rất thanh thúy, mà Hạ Thiên quay đầu nhìn lại, đã thấy một cô gái đi vào sân.
Nữ nhân đó nhìn qua khoảng hai mươi tuổi, vóc dáng không cao lắm, một trăm sáu mươi centimet, mặt tròn, dáng dấp coi như xinh đẹp, dáng người cũng rất cân xứng, không tính là kém, dù sao trên thế giới này, không có nhiều người có thể có vóc người và khuôn mặt đẹp như Y Tiểu Âm các nàng, tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện lúc nữ nhân kia di chuyển có hơi kỳ lạ, dường như lúc nào cũng không tự chủ mà hướng về một hướng ưu tiên nào đó.
“A, chẳng thể trách tìm được người bạn trai như vậy, thì ra là mắt bị mù.” Hạ Thiên mở miệng nói.
“Các ngươi là...” Bây giờ, nữ nhân đó nhìn thấy Hạ Thiên, có chút hoang mang.
“Ngươi không nói lời nào sẽ chết sao?” Hiện tại, Y Tiểu Âm không đọc tài liệu nữa, nhịn không được cầm lấy ngân châm đâm mấy châm vào Hạ Thiên.
Sau đó, Y Tiểu Âm mới nhìn cô bé kia, trong nháy mắt giọng nói trở nên rất nhu hòa: “Ta là Y Tiểu m, hắn là đồ đệ của cha ngươi, tên là Hạ Thiên, ngươi chính là Lữ Văn à?”
“A, ngươi chính là Hạ Thiên sư huynh sao?” Lữ Văn có chút hưng phấn: “Không đúng, tên của ngươi ta đã từng nghe qua... Oa, ngươi là Y Tiên sao? Sư huynh, thì ra Y Tiên là bạn gái của ngươi a? Ngươi thật lợi hại!”
Lữ Văn nhìn Hạ Thiên, một mặt sùng bái.
“Không sai, ta chính là sư huynh của ngươi.” Hạ Thiên rất hài lòng: “Ta đương nhiên là rất lợi hại, nhưng, vợ Y Y là vợ của ta, không phải bạn gái.”
“Oa, sư huynh ngươi thật sự lợi hại, ngươi thật sự cưới được tiên nữ.” Lữ Văn ngồi đối diện với Hạ Thiên, vẫn bộ dáng sùng bái: “Mẹ ta nói ngươi cực kỳ lợi hại, vừa nãy mẹ gọi điện thoại cho ta, nói ngươi đã mang ba ba về, ngươi thật sự rất lợi hại.”
“Không sai, bây giờ ánh mắt của ngươi rất tốt, lúc trước sao lại tìm người bạn trai như vậy chứ?” Hạ Thiên vẫn hài lòng như cũ.
“Sư huynh, bạn trai ta làm sao rồi? À, thật ra ta không có bạn trai, người kia là bạn trai trên mạng, sau khi gặp mặt, cha ta nói với ta người đó không phải người tốt, ta nghe lời cha ta nên chia tay với hắn rồi.” Lữ Văn nhìn qua vẫn là một thiếu nữ rất thông minh.
Dừng một chút, Lữ Văn lại đứng lên: “A, sư huynh, ta đi vào xem cha ta một chút, mấy ngày nay cũng không biết hắn đi đâu.”
“À, đầu tiên Văn sư muội ngươi chờ chút đã, ta chữa cho mắt ngươi trước.” Hạ Thiên rất hài lòng với vị sư muội đó, mặc dù không đủ xinh đẹp để làm vợ hắn, nhưng có sư muội sùng bái hắn như vậy, thì không tệ.
Dù sao bây giờ hắn cũng không thiếu vợ, ngược lại tương đối thiếu kiểu người hâm mộ như vậy.
“Đôi mắt của ta còn có thể chữa khỏi sao?” Lữ Văn ngẩn người: “Lần trước, mẹ mang ta đi khám bác sĩ, bác sĩ nói đôi mắt ta đã hoàn toàn mù, nếu không giải phẫu bỏ đi, còn có thể gây ra vấn đề càng lớn hơn.”
Chương 1893. Chúng ta cũng sinh một đứa đi
“Lữ Văn, để ta xem mắt ngươi trước đã.” Người lần này nói lại là Y Tiểu m, nàng hiển nhiên cũng đã phát hiện mắt của nàng ấy có vấn đề, đồng thời cũng hiểu lúc trước Hạ Thiên cũng không phải mắng nàng ấy, mà nàng ấy thật sự có một con mắt bị mù.
“Đúng rồi, chị dâu chính là Y Tiên, có lẽ ngươi có thể chữa khỏi mắt của ta.” Lữ Văn có chút vui vẻ: “Thật ra thị lực của ta từ nhỏ đã rất kém, chẳng khác gì bị mù cả, ta gần như đã quen chỉ nhìn mọi thứ bằng một mắt rồi, lần này nói phải phẫu thuật cắt bỏ, ta cũng cảm thấy không có gì to tát lắm, chỉ là ba mẹ nói con gái bị khuyết một bên mắt trông sẽ rất xấu, sau này sẽ không tốt lắm đối với ta, và bắt đầu nghĩ cách, nói muốn tìm sư huynh nhờ giúp đỡ.”
“Lữ Văn, mắt của ngươi quả thật rất có vấn đề, xung quanh cũng bắt đầu lây nhiễm, kiểm tra của bệnh viện chắc không sai, dưới tình huống bình thường, quả thật cần phải phẫu thuật cắt bỏ.” Y Tiểu Âm đã làm kiểm tra sơ bộ: “Nếu ta tự mình chữa trị cho ngươi, chắc là có thể giữ lại con mắt, nhưng không chắc chắn lắm, nhưng ngươi yên tâm, sư huynh ngươi có thể chữa khỏi cho ngươi.”
“Oa, chị dâu, y thuật của sư huynh còn lợi hại hơn ngươi sao?” Lữ Văn có chút kinh ngạc: “Kỳ lạ thật nha, danh tiếng của chị dâu rất lớn, nhưng thật ra ta chưa từng nghe nói qua tên của sư huynh trước đây.”
“Sư huynh ngươi khá lười, không ra ngoài nhiều lắm, nhưng y thuật của hắn quả thật mạnh hơn ta.” Y Tiểu Âm mở miệng nói.
Ngừng một chút, nàng lại nói thêm: “Còn nữa, ngươi cũng đừng nghe sư huynh ngươi nói bậy bạ, ta không phải là vợ hắn, cho nên ngươi cũng đừng gọi ta là chị dâu, ta lớn hơn ngươi một chút, ngươi gọi ta một tiếng tỷ tỷ cũng được.”
“Ồ, thế à, vậy ta gọi ngươi là Y Tiên tỷ nha.” Miệng lưỡi của Lữ Văn cũng rất ngọt: “Nhưng Y Tiên tỷ, ngươi thật sự không phải là vợ của sư huynh sao? Vậy bây giờ ngươi mới chỉ là bạn gái hắn à?”
“Văn Văn sư muội, thật ra vợ Y Y là vợ ta, nàng chỉ không muốn bị người khác gọi là chị dâu thôi, nghe hơi già.” Hạ Thiên cười hì hì: “Ngươi không cần quan tâm loại chi tiết đó, ta trị mắt cho ngươi trước đi, không lâu đâu.”
“Được rồi, sư huynh, con mắt kia phải trị thế nào vậy?” Lữ Văn đối với chuyện này vẫn rất mong đợi: “Ta, ta phải phối hợp thế nào đây?”
“Ờ, ngươi ngồi yên là được.” Hắn lấy ngân châm ra, trực tiếp đâm một châm.
Mà trên thực tế Lữ Văn đã không thể cử động, chẳng những không thể động, cũng không nhìn thấy nữa, lần này là cả hai mắt đều không thấy gì.
“Sư huynh ta không nhìn thấy...” Lữ Văn mở miệng nói, lại phát hiện bản thân cũng không phát ra âm thanh, nhất thời có chút lo lắng.
Cũng may, bây giờ nàng ấy nghe thấy giọng nói của Y Tiểu m: “Lữ Văn, ngươi hiện giờ không nhìn thấy, cũng không thể nói, nhưng ngươi không cần lo lắng, kiên trì vài phút nữa là được.”
Giọng nói điềm tĩnh động lòng người của Y Tiểu Âm vẫn có thể an ổn lòng người, cho nên nàng ấy cũng nhanh chóng thả lỏng người, đương nhiên, thật ra nàng ấy không thả lỏng cũng không ảnh hưởng gì, phải biết rằng khi Hạ Thiên chữa bệnh cho người khác, trên cơ bản cũng không mong đợi bệnh nhân phối hợp.
Mà sự thật như Y Tiểu Âm nói, quá trình chữa trị đó chỉ mất vài phút mà thôi.
Đây là một loại bệnh mà nàng cũng không chắc có thể chữa trị, hắn trực tiếp sử dụng Nghịch Thiên Bát Châm, quá trình kia rất nhanh, trên thực tế cũng chỉ mất ba phút.
“Được rồi.” Giọng nói của Hạ Thiên lại lần nữa truyền vào tai Lữ Văn, mà trong nháy mắt, nàng cũng cảm thấy thế giới của mình đã sáng hơn rất nhiều.
Dù rằng hiện giờ đã là chạng vạng tối, nhưng nàng vẫn cảm thấy sáng hơn, thậm chí có loại cảm giác như bình minh đến.
“Ta, mắt của ta thật sự ổn rồi sao?” Lữ Văn có chút khó tin, mắt trái của nàng vốn dĩ không nhìn thấy, mà hiện giờ, nàng thử nhắm mắt phải lại, phát hiện thế giới vẫn sáng như cũ, nói cách khác, mắt trái của nàng thật sự có thể nhìn thấy rồi.
Mà trên thực tế, không chỉ có thể nhìn thấy, thị lực mắt phải của nàng lúc trước thật ra cũng không tốt lắm, nói đơn giản thì tương đương với cận thị, nhưng hiện giờ, không chỉ mắt trái của nàng khôi phục ánh sáng, ngay cả thị lực mắt phải cũng hoàn toàn bình thường, đã không còn cận thị gì nữa!
“Ổn rồi, thật sự ổn rồi, Y Tiên tỷ, mắt của ta thật sự ổn rồi... Oa, sư huynh ngươi thật lợi hại, ta, ta muốn đi vào nói với mẹ...” Lữ Văn bật dậy khỏi ghế, xoay người chạy vào bên trong, chỉ là lại lảo đảo một cái, suýt ngã xuống đất.
“À, Văn Văn sư muội, ngươi cần chút thời gian để thích ứng, ngươi trước kia đi đường đều không bình thường, hiện giờ trong một thời gian cũng không thể trở lại bình thường được.” Hạ Thiên nhắc nhở một câu.
“Cảm ơn sư huynh, ta biết rồi.” Lữ Văn bước chậm lại một chút, nhưng vẫn nhanh hơn rất nhiều so với bình thường.
Lữ Văn nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Hạ Thiên, mà lúc này, hắn rất nghiêm túc hỏi Y Tiểu m: “Vợ Y Y, nàng nói xem Tam sư phụ của ta có phải có sở thích hơi đặc biệt không?”
“Có ý gì?” Y Tiểu Âm không hiểu hắn đang nói cái gì.
“Nàng xem vợ của Tam sư phụ vốn dĩ là vợ của người khác, con gái hắn vốn dĩ cũng là con gái của người khác, nàng không cảm thấy hắn rất thích thứ gì đó của người khác sao?” Hạ Thiên nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy cái sở thích đấy rất đặc biệt, so ra thì ta khá bình thường, chỉ thích vợ của mình thôi, ừm, nhưng ta không có con gái, vợ Y Y chúng ta có nên sinh một đứa không?”
“Ngươi mới không bình thường!” Y Tiểu Âm tức giận nói.
Chương 1894. Qua uống rượi với sư phụ đi
“Thôi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên quên đi, con gái của ta chắc chắc rất xinh đẹp, vậy chẳng phải tiện nghi cho kẻ khác sao?” Hạ Thiên lẩm bẩm một mình: “Vẫn nên sinh con trai tốt hơn, đẹp trai giống ta, có thể đi gieo họa cho kẻ khác, a, không đúng, ta đã có một đứa con trai rồi mà.”
Hạ Thiên im lặng một lát, lại nói thêm: “Nhưng có thể sinh nhiều thêm mấy đứa con trai nữa mà, dù sao ta cũng đẹp trai như vậy, không cung cấp cho thế giới này thêm nhiều soái ca thì thật đáng tiếc.”
“Ngươi nói xong chưa?” Y Tiểu Âm không nhịn được nữa.
“Chưa, vợ Y Y, hay chúng ta sinh một đứa con trai đi?” Hạ Thiên cười hì hì.
“Trời còn chưa tối, ngươi đừng nằm mơ nữa!” Y Tiểu Âm hừ nhẹ một tiếng, muốn nàng sinh cho hắn một đứa con trai sao, nghĩ hay thật.
“Ờ, thật ra không sinh cũng không sao, thật ra ta cũng không thích trẻ con lắm.” Hạ Thiên đối với việc đó vẫn không để ý, hắn quả thật cũng không yêu thích đặc biệt gì với trẻ con.
Mà Y Tiểu Âm rất tin lời của Hạ Thiên, người kia thoạt nhìn không phải là loại thích trẻ con.
Không muốn nói vớ vẩn với hắn nên nàng tiếp tục xem tài liệu, chỉ là hắn đang rất nhàm chán, cho nên vẫn đang nói chuyện.
“Vợ Y Y, hay chúng ta đi thôi, Tam sư phụ ở đây cũng không có chuyện gì, tiểu sư muội đã được chúng ta chữa khỏi rồi, chúng ta có thể quay về Giang Hải, nếu nàng không muốn trở về, chúng ta có thể đi tìm một khách sạn ở lại.” Hạ Thiên đề nghị.
A, không được đáp lại, Y Tiểu Âm chẳng buồn trả lời.
“Vợ Y Y, nàng không nói gì là ngầm đồng ý rồi, chúng ta vẫn nên đi khách sạn thuê phòng đi.” Hạ Thiên nói xong liền muốn ôm Y Tiểu m, đến lúc ấy, nàng không thể không nói.
“Buông ta ra!” Nàng có chút tức giận: “Muốn đi thì ngươi đi khách sạn một mình đi, bây giờ ta không đi!”
“Vợ Y Y, nàng không đi khách sạn chẳng lẽ muốn ở lại đây ăn cơm sao?” Hạ Thiên có chút khó hiểu: “Ta cảm thấy trù nghệ của Tam sư nương chắc không được tốt lắm đâu, chúng ta vẫn nên đi khách sạn ăn cơm đi.”
“Ta chỉ muốn ở đây ăn cơm, được không?” Y Tiểu Âm vốn dĩ không nghĩ như vậy, nhưng hiện giờ quyết định dùng lý do đó.
“Ờ, vợ Y Y, nàng muốn ở lại ăn cơm thì cứ nói, ta chắc chắn sẽ ở lại với nàng mà.” Hạ Thiên vốn đã đứng dậy, hiện giờ lại ngồi xuống.
A, hắn cũng không có buông Y Tiểu Âm ra, mà đặt nàng ngồi trên đùi hắn.
“Sư huynh, Y Tiên tỷ...” Một giọng nói thanh thúy truyền đến, chính là Lữ Văn, mà khi nàng nhìn thấy dáng vẻ thân mật giữa hai người, nhất thời ngẩn người: “A, xin lỗi, chuyện đó, sư huynh, các ngươi, các ngươi cứ tiếp tục...”
“Lữ Văn, có chuyện gì sao?” Ngược lại Y Tiểu Âm rất bình tĩnh.
“Ừm, mẹ bảo ta đi gọi các ngươi vào ăn cơm, nhưng ba ta đề nghị ăn trong sân, cho nên bảo ta đi hỏi sư huynh và Y Tiên tỷ thử xem, các ngươi muốn ăn ở đâu?” Lữ Văn đáp.
“Ăn trong sân đi.” Hạ Thiên trả lời.
“Ờ, được, vậy ta đi nói cho mẹ biết.” Lữ Văn nói xong, vội vàng xoay người lại đi vào trong, mà nhìn dáng vẻ bước đi của nàng, nàng thích ứng cũng khá nhanh, trên cơ bản không nhìn ra có gì không ổn.
Rất nhanh, Lữ Nhân, Ôn Nhu và Lữ Văn đều từ bên trong đi ra, trên tay còn bưng đồ ăn, trong sân có một cái bàn đá, tuy không lớn lắm, nhưng vẫn đủ dùng cho năm người ngồi ăn cơm, chỉ là thiếu một cái ghế.
Nhưng rất nhanh Lữ Văn lại chạy vào trong mang ra thêm một cái ghế, chỉ là đợi nàng mang ghế ra thì cảm thấy hình như chẳng có tác dụng gì, bởi vì nàng phát hiện Hạ Thiên và Y Tiểu Âm đều ngồi bên cạnh bàn, mà hai người bọn hắn chỉ chiếm một vị trí.
Nguyên nhân rất đơn giản, Hạ Thiên vẫn đang ôm Y Tiểu m.
“Nào, vợ Y Y, ta đút cho nàng ăn.” Hạ Thiên vừa nói vừa trực tiếp động, gắp một miếng thịt đưa vào miệng Y Tiểu m.
Lần này, nàng hoàn toàn không chút khách khí, lấy ngân châm ra đâm vào tay hắn, chẳng qua, hiện tại, nàng đâm mấy lần đều không đâm trúng, bực mình, quyết định thay đổi mục tiêu, đâm vào đùi hắn nên hắn không thể tránh được.
“Thả ta xuống, nếu không ta sẽ tiếp tục đâm... A!” Nàng còn chưa nói xong, miệng đã bị nhét vào một miếng thịt.
Y Tiểu Âm có chút sụp đổ, mà Ôn Nhu và Lữ Văn ở bên cạnh nhìn thấy thì ngẩn người chỉ biết giương mắt nhìn.
“Ta nói này tiểu tử, ngươi đừng chỉ chăm chăm thể hiện tình cảm với nha đầu kia, qua uống rượu với sư phụ đi.” Lữ Nhân không nhịn được nói.
“Tam sư phụ, ngươi có từng nghe nói qua câu say rượu loạn tính chưa? Cho nên ngươi vẫn đừng nên uống rượu nữa, dù sao tửu lượng của ngươi cũng rất kém.” Hạ Thiên nghiêm túc nói, nhìn dáng vẻ của hắn như vậy, hiển nhiên là không có hứng thú uống rượu với Tam sư phụ rồi.
“Tiểu tử chết tiệt, đã bao nhiêu năm rồi, ngươi vẫn trọng sắc khinh sư như vậy!” Lữ Nhân có chút buồn bực: “Quên đi, tiểu tử ngươi thích uống hay không thì tùy, ta tự uống một chút.”
“Lữ bá bá, ngươi thích uống rượu gì?” Bây giờ, Y Tiểu Âm lại mở miệng nói: “Ngươi muốn uống gì cũng được, ta sẽ bảo hắn mang tới cho ngươi.”
“Ồ, nha đầu, không cần đâu, ta đây có rượu, Văn Văn, ngươi đến thư phòng của ta lấy bình rượu đỏ ra đây.” Lữ Nhân cười cười, sau đó nhìn về phía Hạ Thiên: “Tiểu tử, vẫn là vợ ngươi hiểu chuyện, không giống ngươi, chẳng biết tôn kính thầy gì cả!”
Chương 1895. Ra ngoài chơi đi
“Vợ Y Y không ngoan lắm, thường không nghe lời ta.” Hạ Thiên cười hì hì: “Tuy nhiên, ta vẫn rất yêu nàng ấy, cho nên nàng ấy muốn ta uống với Tam sư phụ ngươi, vậy ta sẽ thỏa mãn nàng ấy.”
Hắn chớp mắt, bổ sung một câu: “Nhưng nếu sau khi uống rượu Tam sư phụ ngươi bị người ta lừa, thì ta không liên quan gì đâu nhé.”
“Ngươi đừng nói nhảm nữa.” Nàng thì thầm, gia hỏa này nhất định phải nói với sư phụ hắn điều đấy sao?
“Tiểu tử thúi, sao ta có thể dễ dàng bị lừa như vậy chứ?” Lữ Nhân có chút không hài lòng: “Năm đó ta là Ám Hoàng uy nghiêm, trên thế giới này rất ít người lợi hại hơn ta…”
“Tam sư phụ, ngươi không biết hảo hán thì không nên nhắc tới bản lĩnh thời quá khứ sao? Hơn nữa năm ba tuổi, ta so với ngươi đã lợi hại hơn rồi, ngươi thấy ta đi đến chỗ nào cũng có người bàn tán không?” Hạ Thiên cười hì hì nói.
“Gì? Sư huynh, ngươi thực sự lợi hại như vậy sao?” Lúc này, Lữ Văn đã bưng rượu ra, có chút hâm mộ lại có chút kinh ngạc.
“Văn Văn, đừng nghe lời sư huynh đó của ngươi, hắn ba tuổi chỉ mới là đứa trẻ, sao có thể lợi hại hơn so với ta được chứ?” Lữ Nhân nói đến đây thì trừng mắt với hắn: “Tiểu tử, đừng nói về Nguyệt Tiên Tử nữa, đó không phải sự lợi hại của ngươi!”
Không đợi Hạ Thiên lên tiếng, Lữ Nhân lại nói: “Bỏ đi, không nói những chuyện kia nữa, Văn Văn, đưa rượu cho sư huynh ngươi, để hắn rót rượu.”
Lữ Văn đưa rượu đỏ cho Hạ Thiên, hắn nhận lấy, sau đó, một tiếng nổ nhẹ vang lên, nút chai tự động bay ra, rượu đỏ cứ thế được mở ra như vậy.
“Vợ Y Y, nàng muốn uống một ly không?” Hạ Thiên cười hì hì hỏi.
“Tuỳ ngươi.” Y Tiểu Âm tức giận nói.
“Thôi, bỏ đi, dù sao ta cũng không làm cho nàng say được.” Hạ Thiên lẩm bẩm.
“Sư huynh, ngươi rất muốn làm cho Y Tiên tỷ say sao?” Lục Văn ở bên cạnh tò mò hỏi.
“Đúng vậy, vợ Y Y không nghe lời lắm, nếu say thì chắc sẽ ngoan ngoãn hơn một chút.” Hạ Thiên cười hì hì nói.
“Gì cơ?” Lữ Văn ngẩn người: “Sư huynh, chẳng lẽ ngươi muốn đợi Y Tiên tỷ say rồi làm chuyện xấu với tỷ ấy à?”
“Ừm, chính là ý tưởng đấy.” Hắn gật đầu: “Nhưng cũng không phải là chuyện xấu, vợ Y Y là vợ ta, vậy làm sao có thể gọi là làm chuyện xấu được?”
“Ngươi nói xong chưa?” Mặt của Y Tiểu Âm hơi đỏ lên, đây là loại người gì chứ? Tên khốn đó nghĩ như vậy trong lòng thì thôi đi, lại còn nói ra trước mặt nhiều người như thế!
Lữ Văn thất thần, nàng cảm thấy hình tượng huy hoàng của sư huynh đã bắt đầu sụp đổ trước mặt nàng,
“Văn Văn, rót rượu cho sư huynh ngươi đi.” Bây giờ, Lữ Nhân nói: “Để ta nói cho ngươi biết, sư huynh ngươi, hắn không phải người tốt, nhưng hôm nay hắn đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều, ngươi vẫn phải cảm ơn hắn.”
“Gì cơ? Cha, sư huynh, sư huynh không phải là người tốt sao?” Lữ Văn có chút choáng váng.
“Đúng đấy, ta không phải là người tốt.” Hạ Thiên gật đầu, hắn không muốn làm người tốt, tuy rằng làm người tốt hiện tại đã lỗi thời một chút, nhưng dù sao hắn vẫn không thích.
Lữ Văn có chút lộn xộn, nhất thời không biết nên nói cái gì.
“Văn Văn, đừng nghe lời ba ngươi nói bậy, nói tóm lại, sư huynh ngươi đối với nhà chúng ta rất tốt, lúc trước ta ở với ba ngươi là sư huynh ngươi giúp, lần này, hắn còn giúp đỡ mang ba ngươi về, mắt của ngươi cũng do hắn chữa khỏi, ngươi biết những chuyện đó là được rồi.” Lúc này, Ôn Nhu thì thầm bên cạnh nàng: “Nào, nhanh tay rót rượu cho sư huynh ngươi đi.”
“Mẹ, ta biết rồi.” Cuối cùng Lữ Văn đã hoàn hồn, nhanh chóng rót rượu cho Hạ Thiên.
Thực ra tài nấu nướng của Ôn Nhu vẫn rất tốt, ít nhất theo ý kiến của Y Tiểu m, các món ăn khá ngon, nếu không phải luôn bị hắn đút ăn, có lẽ nàng sẽ còn cảm thấy ngon hơn nữa.
Hạ Thiên cũng uống vài ly rượu với Lữ Nhân, nhưng hắn chưa bao giờ có hứng thú uống rượu, bây giờ hắn chỉ hứng thú với việc đút cho Y Tiểu Âm ăn hơn.
Nói chung bữa tối diễn ra suôn sẻ, lúc đầu Y Tiểu Âm muốn rời khỏi vòng tay của hắn, nhưng sau nhiều lần cố gắng mà không thành công, cuối cùng nàng đã từ bỏ, bắt đầu ngoan ngoãn chấp nhận sự phục vụ của hắn.
Mà, đương nhiên đây là trạng thái trong mắt của Lữ Văn, theo quan điểm của nàng, quan hệ giữa vị sư huynh này và Y Tiên tỷ xinh đẹp kia thực sự rất tốt.
Đương nhiên, sau bữa cơm tối, Lữ Văn căn bản chắc chắn Hạ Thiên không phải như nàng tưởng tượng, sự sùng bái trước đây của nàng với hắn gần như không còn.
Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn cảm thấy thân thiết với vị sư huynh này, ấn tượng chung vẫn khá tốt.
“Sư huynh, tối nay hai người ở đâu?” Bữa tối gần kết thúc, nàng thấp giọng hỏi.
“Vợ Y Y, chúng ta tìm khách sạn ở đây hay trở về Giang Hải?” Hạ Thiên hỏi.
“Gì cơ? Y Tiên tỷ, tối nay hai người vẫn phải về Giang Hải sao?” Lữ Văn có chút kinh ngạc: “Hai người không ở đây thêm một thời gian sao?”
“Không về.” Y Tiểu Âm trả lời.
“Vậy thì, Y Tiên tỷ, tối nay chúng ta đi chơi nhé, được không? Chúng ta có thể đi hát, hoặc đến quán bar chơi, ta chưa đến đó bao giờ.” Lữ Văn thì thào: “Mẹ ta thường không cho ta đi chơi vì sợ ta bị bắt nạt, nếu ngươi và sư huynh dẫn ta đi cùng thì chắc chắn họ sẽ rất yên tâm.”
Chương 1896. Chẳng lẽ ngươi còn nhiều bạn gái khác sao?
“Chuyện đấy…” Y Tiểu Âm hơi cau mày: “Lữ Văn, thật ra ta chưa từng đến những nơi đó.”
“Vợ Y Y, những nơi đó không vui chút nào, chúng ta cứ trực tiếp đến khách sạn chơi sẽ vui hơn.” Hạ Thiên ở bên cạnh nói ngay.
“Tiểu tử, ngươi đưa tiểu sư muội của ngươi ra ngoài xem thế giới bên ngoài thôi cũng không được sao?” Lữ Nhân ở bên cạnh tức giận nói: “Trước đây thân thể Văn Văn không được tiện cho lắm, chúng ta có chút lo lắng cho nàng ấy, ta đã già không thể đi chơi với nàng ấy, nếu không nàng ấy sẽ không quen biết tên khốn trên mạng kia, ta nghĩ như vậy nè, tiểu tử nhà ngươi trong thời gian này đừng rời đi, đưa Văn Văn đi chơi nhiều hơn, xem tất cả mọi nơi để sau này nàng ấy không dễ bị lừa nữa.”
“Sư phụ, ngươi già rồi nên hồ đồ à? Ngươi không thể tùy tiện tìm một người trong Ám Tổ bảo họ bảo vệ tiểu sư muội sao?” Hắn hơi khó hiểu tại sao lại phải tự mình làm một việc nhỏ như vậy, đây không phải là lãng phí thời gian của hắn với vợ sao?
“Tiểu tử, người ta có chính sự, ta không muốn lạm dụng tài nguyên, dù sao ngươi cũng tương đối nhàn rỗi.” Lữ Nhân tức giận nói.
“Tam sư phụ, ta rất bận, ta phải ở bên vợ Y Y mỗi ngày, ta phải cùng ăn, cùng ngủ, cùng…” Hạ Thiên nghiêm túc nói, nhưng lần này hắn còn chưa nói xong đã bị Y Tiểu Âm cắt ngang.
“Ngươi im đi!” Nàng không thể nhịn được nữa: “Tí nữa ta sẽ đi ra ngoài với Lữ Văn, không muốn đi theo ngươi về Giang Hải!”
Vốn dĩ Y Tiểu Âm thực sự không có hứng thú với những chuyện như ca hát, uống rượu trong quán bar, nhưng bây giờ nàng không muốn bị Hạ Thiên quấn lấy như vậy, nhất là khi tên khốn đó càng ngày càng quá đáng, không có việc gì là sẽ ôm nàng, thậm chí động một tí là ngủ trên giường của nàng, cứ phát triển theo hướng như vậy, hắn sẽ chỉ ngày càng quá đáng mà thôi, việc có nhiều người bên cạnh chắc chắn là chuyện tốt cho nàng.
Cho nên, nàng tạm thời quyết định, tối nay, nàng nên đi chơi với Lữ Văn, về việc liệu chuyện đó có làm trì hoãn thời gian của nàng hay không, nàng không bận tâm suy nghĩ nhiều.
“A, Y Tiên tỷ, ngươi tốt bụng quá, vậy bar hay karaoke đây?” Lữ Văn vô cùng hào hứng: “Hay chúng ta đến quán bar nhé? Thực ra ta có đến karaoke một lần, ta cảm thấy mình hát không hay lắm.”
“Vậy ngươi giỏi uống rượu sao?” Hạ Thiên thuận miệng tiếp lời.
“Ta không biết, ta cũng chưa uống, nhưng có lẽ uống thử chút bia cũng không sao đâu nhỉ?” Bộ dáng của Lữ Văn giống như rất muốn thử, xem ra trước đây nàng cũng không được đi chơi nhiều lắm.
“Được, vậy tối nay chúng ta đến quán bar đi.” Y Tiểu Âm nói.
“À, để ta hỏi Bé Ngoan, đi bar nào là tốt nhất.” Hắn lẩm bẩm, sau đó lấy điện thoại di động ra bắt đầu gửi tin nhắn, mà cuối cùng Y Tiểu Âm tranh thủ cơ hội đấy, rời khỏi vòng tay của hắn.
“Y Tiên tỷ, chúng ta đi ngay bây giờ sao?” Lữ Văn có chút hưng phấn.
“Ừm, đi ngay bây giờ.” Y Tiểu Âm gật đầu.
“Ta sẽ vào lấy túi.” Lữ Văn nhanh chóng chạy vào, trong vòng hai phút, nàng lại cầm một cái túi nhỏ trên người chạy ra ngoài.
“Y Tiên tỷ, chúng ta đi thôi!” Lữ Văn nắm lấy cánh tay của Y Tiểu m.
Y Tiểu Âm nhìn Hạ Thiên: “Đi đâu?”
“Ồ, chỗ này.” Hạ Thiên đưa điện thoại cho Y Tiểu m, trong đó có địa chỉ.
“Sư huynh, chúng ta ra ngoài gọi xe đi.” Lữ Văn không thể lái xe, cho nên nàng đề nghị.
Hắn không có ý kiến gì về việc kia, Lữ Văn đã nhanh chóng trực tiếp gọi xe chuyên dụng đến, mấy phút sau, ba người lên xe, cùng nhau ngồi ở phía sau.
À, lần này Hạ Thiên không ôm Y Tiểu m, chỉ vòng một tay qua eo nàng, mà trên cơ bản nàng đã quen với mức độ thân mật đó.
Sau nửa tiếng đồng hồ, cả ba đã đến địa điểm kia, một nơi có tên là Thiên Sứ Bar, khi cả ba người Hạ Thiên vào quán, họ nhìn chung liền hiểu được nguồn gốc của tên quán.
Những người phục vụ trong quán bar này đều là nữ nhân, tất cả đều ăn mặc như những thiên thần của Victoria's Secret, với đôi cánh trang trí trên vai, chà, họ đều ăn mặc rất mát mẻ, tương tự như các Thiên thần Victoria's Secret trên sàn catwalk.
“Chà, quán bar đều là như vậy sao?” Lữ Văn ngạc nhiên: “Thảo nào đám con trai trong lớp chúng ta thích chơi ở quán bar.”
“Văn Văn sư muội, các quán bar nói chung chắc không giống thế này.” Hạ Thiên thuận miệng nói: “Nhưng quán bar này được cho là tốt nhất, những người phục vụ kia có dáng người đẹp, nhưng tiếc là họ vẫn kém hơn vợ Y Y rất nhiều.”
Hắn cười hì hì với Y Tiểu m, tiếp tục nói: “Vợ Y Y, hay ta hỏi mượn họ một bộ quần áo nhé, để tối nay nàng về khách sạn mặc cho ta xem?”
“Ngươi muốn mặc thì tự mặc đi!” Y Tiểu Âm tức giận nói.
“Vợ Y Y hư thật, trước kia cô vợ Tóc Vàng đã mặc rất nhiều bikini cho ta xem đó.” Hạ Thiên tự lẩm bẩm.
“Vậy ngươi tìm nàng ấy đi!” Y Tiểu Âm đột nhiên nảy lửa, nàng biết cô vợ Tóc Vàng trong miệng Hạ Thiên chính là Mộc Hàm.
“Sư huynh, ngoài, ngoài Y Tiên tỷ, chẳng lẽ ngươi còn có bạn gái khác nữa sao?” Lữ Văn không nhịn được thấp giọng hỏi.
Chương 1897. Đi bar
“Không, bây giờ ta không có bạn gái nào.” Hạ Thiên thuận miệng nói một câu: “Vợ Y Y không phải bạn gái ta, mà là vợ ta.”
Ngay khi Lữ Văn cảm thấy sư huynh của mình vẫn bình thường, hắn lại nói thêm một câu: “Tuy nhiên, ta vẫn còn nhiều cô vợ khác, các nàng ấy đều xinh đẹp như vợ Y Y.”
Lữ Văn đột nhiên có chút không nói nên lời.
Nhưng điều đấy vẫn chưa kết thúc, Hạ Thiên thực sự còn nói thêm: “Thật ra thì, Thần tiên tỷ tỷ và Muội muội chân dài còn đẹp hơn cả vợ Y Y.”
Lữ Văn có chút rối loạn nhìn Y Tiểu m, trong lòng thầm nghĩ, Y Tiên tỷ này không đánh chết sư huynh, là để giữ lại ăn Tết sao?
Sư huynh không một lòng với Y Tiên tỷ thì thôi đi, hắn thực sự còn ở trước mặt Y Tiên tỷ nói rằng hắn có vợ đẹp hơn cả tỷ ấy, tỷ ấy còn có thể chịu được sao?
Nhưng Lữ Văn lập tức phát hiện, Y Tiểu Âm thật sự rất bao dung, vả lại nhìn vẻ mặt của nàng ấy dường như không có biến hoá gì.
“Lữ Văn, chúng ta đi qua đó đi.” Y Tiểu Âm kéo nàng rời đi, sau đó quay lại nhìn hắn một lần nữa: “Tránh xa chúng ta ra!”
Chà, cuối cùng thì Lữ Văn cũng hiểu, mặc dù Y Tiên tỷ có thể bao dung được, nhưng rõ ràng nàng ấy vẫn rất tức giận.
Y Tiểu Âm đưa Lữ Văn đi tìm một chỗ ngồi xuống, bọn họ còn cố ý tìm một nơi chỉ có thể ngồi hai người, đó là một chiếc bàn nhỏ có hai chiếc ghế đẩu cao, hiển nhiên là họ không muốn cho Hạ Thiên có cơ hội.
Đương nhiên nếu Hạ Thiên thật sự muốn đi thì chắc chắn là có thể, nhưng lần này hắn không đi đến đó, mà tìm một cái bàn nhỏ ngồi xuống.
Hắn chưa bao giờ có hứng thú với những nơi như quán bar, lý do rất đơn giản, trong quán bar căn bản không có mỹ nữ nào lọt vào mắt hắn, nhưng hiện tại hắn khá nhàm chán, quanh đây lại không có gì để chơi.
“Vợ Y Y không nghe lời cho lắm, à, hay tìm Thanh Thanh đến chơi với mình nhỉ?” Hạ Thiên lẩm bẩm, đến giờ hắn vẫn thích nàng đồ đệ mỹ nữ đó lắm.
Hắn suy nghĩ một chút, lấy điện thoại di động ra, bấm số của Triệu Thanh Thanh.
“Sư phụ, ngươi nhớ ta rồi sao?” Triệu Thanh Thanh nhanh chóng trả lời điện thoại: “Sư phụ, ta cũng nhớ ngươi.”
“Đúng vậy, ta đang ở Kinh Thành, đến tìm ta đi.” Hạ Thiên trả lời.
“Hả, sư phụ, ngươi đến Kinh Thành rồi sao?” Triệu Thanh Thanh rất ngạc nhiên, sau đó nàng trông có chút nũng nịu: “Sư phụ, ta rất nhớ ngươi, nhưng hiện tại ta có việc rồi, hay ngươi ở Kinh Thành thêm vài ngày đi, ta chơi hai ngày rồi lại đi tìm ngươi nhé?”
“Được thôi, dù sao ta cũng phải giúp Tam sư phụ chơi với sư muội, ta chắc sẽ ở lại một thời gian nữa.” Hạ Thiên cũng không ép.
“Vâng, vậy tạm biệt sư phụ, moah moah, chụt chụt!” Triệu Thanh Thanh nhanh chóng cúp máy.
Thật ra Thanh Thanh rất muốn đến tìm Hạ Thiên, nhưng nàng đã bắt đầu nhận ra hiện tại mình còn nhiều việc quan trọng hơn, phải thật sự tiếp quản công việc của Thiên Đạo Tổ càng sớm càng tốt, nếu không những vấn đề lớn có thể sẽ xảy ra.
“Thưa tiên sinh, anh muốn uống gì không?” Một người phục vụ chân dài mặc một bộ cánh đi tới bên cạnh Hạ Thiên, giọng nói rất có duyên.
“Không uống không được à?” Hạ Thiên thuận miệng hỏi.
“Tất nhiên là được.” Người phục vụ cười nhẹ: “Vậy tiên sinh ngồi đây trước, nếu anh cần gì cứ ra hiệu cho chúng ta là được.”
“Cần gì cũng được sao?” Hạ Thiên lại hỏi.
“Tiên sinh, chỉ cần là yêu cầu hợp lý, chúng ta đều sẽ đáp ứng.” Người phục vụ trả lời đến cả giọt nước cũng không lọt.
“Bây giờ ta tương đối nhàm chán, ngươi có thể tìm một đại mỹ nữ đến trò chuyện với ta không?” Hạ Thiên nghiêm túc hỏi.
“Thưa tiên sinh, chúng ta xin lỗi, chúng ta đều bận, chúng ta có lẽ không trò chuyện với anh được…” Người phục vụ cười nhẹ.
Tuy nhiên nàng ta còn chưa nói xong đã bị hắn ngắt lời.
“Ta không phải cần ngươi nói chuyện phiếm, ta muốn ngươi tìm đại mỹ nữ, ngươi không phải mỹ nữ.” Hạ Thiên nói nhanh.
Người phục vụ ngẩn ra, còn nghi ngờ mình nghe nhầm, nàng không phải mỹ nữ sao? Có thể làm bồi bàn ở Thiên Sứ Bar, ai không phải mỹ nữ?
Dù hơi khác một chút so với những thiên thần Victoria's Secret ngoài đời, nhưng họ cũng là những thiên thần thật sự trong quán bar này, bao nhiêu vị khách đến đây đều vì để trò chuyện với họ, thậm chí là để có cơ hội uống rượu, chụp ảnh hay gì đó, bây giờ người đó lại nói nàng không phải là mỹ nữ?
Dù cảm thấy hơi tủi thân nhưng người phục vụ vẫn mỉm cười: “Thưa tiên sinh, vậy chúng ta thực sự xin lỗi, chúng ta không thể yêu cầu khách ở đây trò chuyện với anh.”
“À, vậy bỏ đi, ngươi đi đi.” Hạ Thiên xua tay, thật ra thì hắn cũng rảnh đến nhàm chán thật, ngoài Y Tiểu Âm ra thì ở đây còn có mỹ nữ nào khác vừa mắt hắn đâu.
Người phục vụ thiên thần nhanh chóng rời đi, đến bên cạnh người phục vụ khác, cuối cùng không nhịn được mà phàn nàn: “Đó là loại người gì chứ, đến quán bar không uống rượu thì thôi đi, còn nói ta không phải mỹ nữ!”
“Ai vậy?” Đồng nghiệp của người đấy hỏi.
“Chính là người đó, nhìn đi, người ngồi đó một mình.” Người phục vụ lặng lẽ chỉ vào Hạ Thiên: “Hắn trông khá bình thường, nhưng ánh mắt của hắn lại rất cao ngạo.”
“Đừng để ý tới hắn, nhiều khách có đủ kiểu dở hơi, ông chủ nói cố gắng đừng làm mất lòng khách.” Bạn đồng nghiệp khuyên nàng ta, ngay lập tức trở nên hào hứng: “Wow, nhìn kìa, đó là Kim Soái, siêu sao Kim Soái!”
Chương 1898. Hắn là thần y
“Được rồi, được rồi, đừng kích động, quán bar của chúng ta thường có người nổi tiếng, ông chủ cũng nói, nhìn thấy người nổi tiếng không nên đi lên xin ký tên hay gì đó, lý do những người nổi tiếng đó thích đến quán của chúng ta là vì họ có thể ở đây yên tĩnh uống rượu.” Đến lượt người phục vụ bắt đầu khuyên bạn đồng nghiệp của mình.
“Ta đã biết, nhưng ta thực sự thích hắn, ừm, ta sẽ đi chào hắn.” Người phục vụ vội vàng đi về phía thanh niên đầu trọc vừa bước vào.
Thanh niên đầu trọc kia chính là ca sĩ nổi tiếng Kim Soái, thực ra nếu nói về tướng mạo thì hắn không tính là đẹp trai, chỉ là hát hay, có rất nhiều người hâm mộ.
Đúng, đây là một người thuộc phái thực lực, hắn cũng đi vào một mình, chắc có quá nhiều người yêu mến hắn bên ngoài, khiến hắn rất hoảng sợ nên mới đến Thiên Sứ bar này.
“Huynh đệ, ta có thể ngồi ở đây được không?” Kim Soái liếc nhìn xung quanh, thấy chỗ Hạ Thiên còn một ghế trống, liền bước tới.
Thật ra trong quán còn rất nhiều chỗ trống, cũng không biết Kim Soái có phải là tự dưng não teo lại không, nhất định phải đến chỗ Hạ Thiên ngồi.
“Ta không thích ngồi với nam nhân.” Hạ Thiên uể oải nói.
“Ừm, chuyện đó, huynh đệ, ngươi không biết ta à?” Kim Soái giật mình, hiện tại hắn đỏ bừng cả mặt.
“Ta không phải là huynh đệ của ngươi, ta cũng không biết ngươi.” Hạ Thiên hơi không kiên nhẫn: “Ngươi muốn ngồi đâu cũng được, đừng ngồi với ta…”
“Quao, ngươi là Kim Soái sao?” Lúc này, một giọng nói hơi khoa trương vang lên, chính là Lữ Văn chạy tới: “Sư huynh, sư huynh ơi, ngươi quen siêu sao Kim Soái sao? Ngươi lợi hại thật đó!”
Trong tích tắc, Lữ Văn lại bắt đầu sùng bái Hạ Thiên.
“Văn Văn sư muội, ta đã chữa khỏi mắt cho ngươi rồi, sao mắt ngươi còn kém như thế?” Hắn có chút không vui: “Sao ta có thể quen hắn?”
Không đợi Lữ Văn nói, Hạ Thiên lại nhìn Kim Soái lần nữa: “Tên của ngươi là Kim Soái? Trông ngươi xấu xí như vậy, sao lại lấy cái tên như vậy chứ?”
“Sư huynh à, đừng nói nhảm nữa, Kim Soái người ta mới không hề xấu, nhìn hắn ngầu biết bao nhiêu!” Lữ Văn lập tức bất mãn: “Sư huynh, để ta nói với ngươi, hắn hát rất hay, ta rất thích những bài hắn hát.”
Không để Hạ Thiên lên tiếng, Lữ Văn lại nhìn Kim Soái: “Ừm, Kim Soái ca, ngươi có thể ký tên cho ta không?”
“Không thành vấn đề, không thành vấn đề, ta sẽ ký ngay cho ngươi.” Kim Soái gật đầu ngay, thật ra hắn không phải kiểu người tuỳ tiện tặng chữ ký cho người ta, nhưng vừa rồi bị Hạ Thiên ‘đánh’ mạnh như vậy, giờ gặp người hâm mộ thì hắn cảm thấy được chữa lành ngay lập tức, đồng ý ký ngay.
“Vị tiểu thư này, trong quán bar của chúng ta, không thể tìm người nổi tiếng xin chữ ký.” Bên cạnh truyền đến một giọng nói, đó là người phục vụ thích Kim Soái: “Nếu ngươi tiếp tục quấy rối khách của chúng ta, ta e rằng chỉ có thể mời ngươi ra ngoài.”
“Gì cơ? Sư huynh, ta, ta chỉ xin chữ ký thôi cũng không được sao?” Lữ Văn có chút lo lắng.
“Nè, có phải ngươi có bệnh không?” Hạ Thiên đột nhiên không vui, tốt xấu gì thì đây cũng là sư muội hắn, không thể bị bắt nạt được: “Ngươi không thấy tên xấu xí kia đang quấy rối ta sao? Sao ngươi không đuổi hắn ra ngoài?”
“Tiên sinh, đừng gây sự vô lý, sao Kim tiên sinh lại quấy rối ngươi được?” Người phục vụ lập tức không vui, nàng vốn là người yêu thích Kim Soái, hơn nữa vừa nghe đồng nghiệp nói Hạ Thiên rất kỳ quái, hiện tại đương nhiên không có ấn tượng tốt với hắn, lời nói cũng có phần thô lỗ.
“Này, ngươi hỏi gia hoả không đẹp trai đó đi, có phải hắn đến đây làm phiền ta không?” Hạ Thiên càng không vui.
Kim Soái mở miệng định nói, nhưng người hâm mộ bồi bàn của hắn đã tức giận trước: “Ta nói ngươi không biết xấu hổ hay sao? Ngươi cũng không nhìn vào gương xem mình trông như thế nào, thân phận của Kim tiên sinh người ta là gì chứ? Hắn là đại minh tinh, còn thân phận của ngươi là gì? Hắn hà tất phải quấy rầy một nhân vật nhỏ như ngươi sao?”
Thực ra quán bar bây giờ cũng không ồn ào, mà nhân viên phục vụ quát lên lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý, nhiều người lập tức nhận ra Kim Soái, tuy nhiên có lẽ là do ở đây thường có người nổi tiếng nên mọi người cũng tỏ ra khá bình tĩnh.
“Đừng nói nhảm, sư huynh ta không phải là nhân vật nhỏ.” Lúc này, Lữ Văn không nhịn được phản bác giúp hắn.
“Ôi, tưởng là đại nhân vật gì à?” Nữ phục vụ cười lạnh: “Còn sư huynh sư muội nữa, ta nghĩ các ngươi còn chưa tốt nghiệp đâu đúng không? Học trường đại học nào thế?”
Chà, Hạ Thiên và Lữ Văn trông hơi giống sinh viên đại học, đặc biệt là Lữ Văn, một sinh viên đại học chân chính.
Lữ Văn quay đầu nhìn Y Tiểu m, hiển nhiên là hy vọng Y Tiên tỷ có thể tới giúp, nhưng bây giờ, nàng ấy có vẻ không muốn ra mặt, bởi vì nàng ấy đang nhìn điện thoại.
“Sư huynh ta không phải là sinh viên đại học, hắn là thần y.” Cuối cùng Lữ Văn cũng nói, nàng không biết nhiều về Hạ Thiên, nhưng nàng biết Hạ Thiên là thần y, vả lại nàng chắc chắn về chuyện đó.
“Thần y?” Một giọng nói truyền đến từ bên cạnh: “Tiểu muội muội, vậy thì thật là trùng hợp, hiện giờ ta hơi khó chịu, ngươi có thể bảo thần y sư huynh của ngươi kiểm tra giúp ta được không?”
Chương 1899. Một chai rượu vang đỏ
Nam nhân đang nói khoảng hơn ba mươi tuổi, người ấy trông cũng bình thường, nhưng hiện giờ thoạt nhìn cũng khá phong cách, bởi vì hắn đang trái ôm phải ấp.
Đương nhiên, hắn cũng không phải đang ôm mấy người phục vụ thiên sứ đó, có điều hai mỹ nữ kia trông rất không tồi, dáng người rất đẹp, nhìn dáng vẻ thế kia nếu không phải là minh tinh thì cũng có thể là người mẫu.
“Đồ ngốc, ngươi bảo ta xem giúp ngươi, ta liền ngươi giúp xem à?” Hạ Thiên nhìn nam nhân ấy, vẻ mặt khó chịu, hắn bắt đầu nghi ngờ Bé Ngoan cố ý chỉnh hắn, chỗ rách nát như vậy, khắp nơi toàn là mấy tên ngốc, thế mà còn nói đây là quán bar tốt nhất kinh thành, không phải nói bậy sao?
Đáng tiếc là hắn không biết Bé Ngoan đang ở đâu, nếu không thì hiện giờ hắn rất có thể đã đánh nàng một trận rồi.
“Ta nói vị thần y này, ngươi biết nói tiếng người không thế?” Nam nhân trái ôm phải ấp kia lập tức không vui: “Đậu moá, ngươi nói ai đần hả? Ta thấy ngươi mới là tên ngốc đó, ngươi con mẹ nó có biết ta là ai không?”
“Này, tên phục vụ viên kia, mang cho ta một chai rượu.” Bây giờ, Hạ Thiên vẫy tay.
Hai người phục vụ trước đó từng bắt chuyện với hắn, hiện tại đều không có phản ứng, ngược lại có một người phục vụ khác bước nhanh tới.
“Tiên sinh, ngươi muốn bia, rượu ngoại hay rượu vang đỏ...” Trên tay người phục vụ ấy còn bưng theo một cái khay, trong khay có một chai rượu, có điều là một chai rượu vang đỏ.
“Sao cũng được, lấy chai đó đi.” Hạ Thiên đối với chuyện kia không quan trọng lắm, thuận tay lấy chai rượu vang đỏ tới.
“Tiên sinh, chai rượu vang đỏ ấy ba vạn tám...” Người phục vụ này còn chưa nói xong đã ngẩn người tại chỗ, bởi vì nàng nhìn thấy Hạ Thiên trực tiếp ném chai rượu vang đỏ ra.
Phịch!
Chai rượu vang đỏ nọ đập vào đầu nam nhân kia, hắn không thể trái ôm phải ấp được nữa, chỉ nghe thấy hắn kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã xuống đất.
Mà thần kỳ chính là, chai rượu kia lại không bị vỡ.
Động tác lần này của Lữ Văn khá nhanh, nàng nhanh chóng chạy tới, nhặt chai rượu vang đỏ lên, sau đó nhanh chóng chạy trở lại: “Sư huynh, sư huynh, rượu vẫn chưa vỡ, ba vạn tám một chai, chúng ta đừng lấy nữa đi? Quá đắt rồi.”
“A, là ta cố tình làm nó không vỡ, đầu của tên kém thông minh đó không đáng giá ba vạn tám.” Hạ Thiên thuận miệng nói.
“Ngươi, ngươi lại ở đây đánh người, ngươi...” Người phục vụ lúc trước cực kỳ hoảng sợ, sau đó hét to lên: “Bảo vệ, bảo vệ mau đến đây!”
Bảo vệ làm việc rất nhanh, đã có vài người nhanh chóng xông tới, mà nam nhân ấy bị đập ngất xỉu, lúc này vẫn còn đang hôn mê, được hai mỹ nữ bên cạnh đỡ lên.
“Cái đó, mọi người đừng quá kích động, vẫn nên từ từ thương lượng.” Hiện tại, Kim Soái lên tiếng, hắn cảm thấy chuyện này bản thân cũng có trách nhiệm, nếu thật sự đánh nhau, đối với hắn cũng không có lợi gì.
“Làm phiền nhường đường một chút, ta là bác sĩ, để ta xem hắn một chút.” Lúc ấy, một giọng nói động lòng người vang lên, người đang nói không phải ai khác, chính là Y Tiểu m.
Nàng đã rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía nam nhân bị đập đến mức hôn mê kia.
“Hôm nay đúng là nhiều bác sĩ thật đấy.” Có người nói thầm một câu.
Nhưng giây tiếp theo, có người đã nhận ra Y Tiểu m.
“Cô, cô là Y Tiên? Y Tiên Y Tiểu m?”
“Thật sự là Y Tiên, nàng ấy cũng đến quán bar sao?”
“Oa, không phải nói nàng ấy không nhiễm khói lửa nhân gian sao? Nhìn xem bây giờ nàng ấy ăn mặc rất giống tiên nữ nha!”
“Người ta cũng không phải là tiên nữ thật, đến quán bar thì làm sao?”
“Y Tiên tiểu thư...”
...
Trong nháy mắt, Y Tiểu Âm trở thành minh tinh lớn nhất quán bar này, hiện tại, Kim Soái, Ngân Soái gì đó cũng không đẹp bằng nàng, không ít người đều vô thức đi qua bên này.
“Các ngươi mau tránh đường cho Y Tiên tiểu thư, để nàng ấy cứu người!” Lúc này, bảo vệ cũng phản ứng lại, lớn tiếng hét một câu.
Một tiếng hét ấy, ngược lai có người nhường đường rồi, mà nàng cũng rất thuận lợi đi đến bên cạnh nam tử bị đập hôn mê kia.
“Các ngươi đặt hắn xuống đất.” Y Tiểu Âm mở miệng nói.
Mà hai mỹ nữ kia cũng lập tức làm theo, từ từ buông tay, để nam tử ấy nằm thẳng trên mặt đất.
Y Tiểu Âm lấy ra một cây ngân châm, trực tiếp đâm vào đầu nam tử đó.
Nam tử đột nhiên ngồi dậy, sau đó chửi ầm lên: “Tên khốn nào đánh ta...”
Phịch!
Chai rượu vang đỏ lại bay tới, đập vào đầu nam nhân đó, hắn lại kêu lên một tiếng đau đớn, một lần nữa ngã xuống.
Hiện giờ, cả quán bar đều yên lặng, mỗi người đều nhìn về phía Hạ Thiên, trong lòng chỉ có một cảm giác, tên này cũng ăn hiếp người quá đáng rồi, Y Tiên vừa giúp người ta tỉnh lại, hắn lại đập người ta hôn mê nữa rồi.
“Văn Văn sư muội, đi lấy rượu lại đây giúp ta.” Hạ Thiên lại mở miệng nói.
A, chai rượu vang đỏ vẫn chưa vỡ.
Với năng lực của hắn, muốn khống chế để chai rượu vang đỏ không vỡ, thật ra khá đơn giản.
Lữ Văn nhanh chóng chạy qua, sau đó lè lưỡi với Y Tiểu m, lại nhặt chai rượu vang đỏ lên.
“Cái đó, Y Tiên tiểu thư, ngươi muốn giúp chữa trị chút nữa không?” Có người dè dặt hỏi một câu.
Y Tiểu Âm vẫn chưa thu lại ngân châm, nàng nhìn Hạ Thiên một cái, sau đó, lại đâm xuống.
Ngân châm rút ra, nam nhân đó lại từ trên mặt đất ngồi dậy.
“Con mẹ nó, kẻ nào lại vừa đánh ta nữa...” Hắn vừa mới nói đến đây, lại nhìn thấy chai rượu vang đỏ bay về phía hắn, theo hướng của chai rượu vang đỏ cũng nhìn thấy Hạ Thiên, nhưng hắn vẫn không kịp tránh.
Phịch.
Á!
Nam nhân ấy lại ngã xuống.
Mọi người đều sắp điên rồi, tên kia còn đập thêm một lần nữa!
Mà mấy bảo vệ cũng rất đau đầu, bọn hắn rõ ràng đã ở bên cạnh đề phòng chuẩn bị ngăn chai rượu vang đỏ lại, tại sao vẫn không thể ngăn lại thành công chứ?