Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 2: CHƯƠNG 2: BỊ NỔ LỐP

- Tam ca, em cũng vừa mới biết hắn bị bệnh thần kinh mà!

Tô Bối Bối bĩu bĩu môi, không sai, hiện tại nàng đã tin tưởng não Hạ Thiên có vấn đề, như nói Kiều Tiểu Kiều là lão bà của hắn còn có một phần vạn khả năng là thật, đằng này lại nói Kiều Tiểu Kiều làm tiểu lão bà của hắn, khẳng định chỉ có ở trong ảo tưởng của mấy tên bị bệnh thần kinh.

- Tài xế đại ca, ta biết anh đố kị ta.

Hạ Thiên như cũ đắc ý nói.

- Đố kị ngươi? Tô Tuấn Phong ta lại phải đi đố kị với ngươi?

Nam nhân cảm giác thấy quá buồn cười.

- Đúng vậy, tam ca từ nhỏ đã là thiên tài, hai mươi hai tuổi đã lấy được học vị bác sĩ tại đại học Colombia ở Mỹ, sau khi về nước từ tay trắng khởi nghiệp, chỉ với thời gian ba năm đã xây lên một nhà công ty có tài sản ngàn vạn, lại phải đi đố kị cái loại nhà quê không có cả tiền ngồi taxi như ngươi à?

Tô Bối Bối khẽ hừ một tiếng:

- Tam ca so với ngươi có tiền, cũng đẹp trai hơn ngươi, nếu nói đố kị thì cũng phải là ngươi đố kị anh ấy mới đúng!

- Tài sản có ngàn vạn mà thôi, chờ đến lúc ta hai mươi lăm tuổi khẳng định sẽ không chỉ có chút ít tiền như vậy.

Hạ Thiên hời hợt nói.

- Như vậy mà còn là chút ít tiền?

Tô Bối Bối căm phẫn không thôi,

- Ngươi ngay cả taxi còn chưa ngồi, thế mà dám nói ngàn vạn chỉ là chút ít tiền?

- Lão bà của ta nói, nàng nhắm mắt một ngàn vạn không có, nhưng mở mắt sẽ có tiền triệu.

Hạ Thiên thờ ơ nói.

Tô Bối Bối không khỏi ngẩn ngơ, cả Tô Tuấn Phong cũng nhịn không nổi quay sang nhìn Hạ Thiên, chẳng lẽ gia hỏa thật sự quen biết Kiều Tiểu Kiều? Bởi vì bọn họ biết, xác thực Kiều Tiểu Kiều có bản sự như vậy, tư kim quay vòng trên tay của nàng chút ít cũng có vài chục triệu, trong nháy mắt tổn thất ngàn vạn hoặc lãi tiền triệu đều là có khả năng.

- Nhà quê, cho dù Kiều Tiểu Kiều là lão bà của ngươi thì tiền đó cũng là của nàng, không liên quan gì đến ngươi!

Tô Bối Bối hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu mang theo chế nhạo:

- Chẳng lẽ ngươi muốn ăn bám?

- Thực ra thì lão bà là của ta, tiền của nàng đương nhiên cũng là tiền của ta, chẳng qua tam sư phụ nói với ta, nam nhân không thể ăn bám, cho nên ta quyết định chính mình sẽ đi kiếm tiền.

Hạ Thiên tràn đầy tự tin:

- Chờ sau khi ta tới Giang Hải, rất nhanh sẽ kiếm được tiền.

- Hừ, chỉ bằng ngươi như thế này, tám phần là chưa tốt nghiệp đại học, nhiều nhất cũng chỉ có thể đi làm dân công, một tháng có thể kiếm hai ba ngàn đồng cũng là không tệ.

Tô Bối Bối dùng ánh mắt xem thường nhìn Hạ Thiên.

- Thực ra ta cũng không đi học.

Hạ Thiên quay đầu nhìn Tô Bối Bối:

- Năm ta ba tuổi, ngày đầu tiên đi nhà trẻ thì trên đường đã gặp Thần tiên tỷ tỷ, hai chúng ta vừa gặp đã chung tình liền cùng nhau cùng lúc bỏ chạy.

"Phụt...." Đại mỹ nữ đang uống nước khoáng, vừa nghe như vậy liền một ngụm nước đều phun hết ra, sau đó là một trận ho khan kịch liệt, "Khụ...khụ..."

- Biểu tỷ, chị không sao chứ?

Tô Bối Bối nhanh chóng vỗ nhẹ lên lưng của đại mỹ nữ, một mặt quan tâm hỏi.

- Không có việc gì, chỉ bị sặc nước.

Đại mỹ nữ lắc lắc đầu, chỉ là lại nhịn không nổi dùng ánh mắt cổ quái nhìn vào Hạ Thiên, đây là người gì a, ba tuổi liền cùng người ta vừa thấy chung tình còn bỏ chạy nữa?

Chính vào lúc này cả xe đột nhiên chấn động, đồng thời còn có hai tiếng xì hơi, Tô Tuấn Phong đang lái xe sắc mặt cũng hơi biến, nhanh chóng giảm tốc độ của xe, phút chốc hắn liền đem xe dừng tại ven đường.

- Tuấn Phong, làm sao vậy?

Đại mỹ nữ vội vàng hỏi.

- Có thể bị nổ lốp, để ta xuống xem một chút.

Tô Tuấn Phong nói xong liền xuống xe.

Rất nhanh, Tô Tuấn Phong liền ở nơi đó trách mắng:

- Thật là gặp quỷ, không biết tên vương bát đản nào lại rải đinh trên đường, bánh trái phía trước cùng bánh phải phía sau đều bị cán phải đinh!

- Gì, nghiêm trọng như vậy? Vậy không phải không thể đi tiếp ư?

Tô Bối Bối kêu lên.

Bốn cái bánh xe bị hỏng hai cái, trên xe cũng không có bánh dự phòng, đương nhiên sẽ không cách nào đi tiếp, Tô Tuấn Phong nhìn quanh bốn phía cũng không thấy có chiếc xe nào khác, nguyên nhân có lẽ do hiện tại quá nóng nên cũng không có ai muốn tuyển chọn lúc này xuất môn.

Phía trước cách đó mấy trăm thước có một tòa nhà hai tầng, chính phía tường hướng về bên này được sơn hai chữ màu đỏ rất lớn: Làm lốp!

- Phía trước có một chỗ làm lốp, trước đến đó xem vậy.

Tô Tuấn Phong quay lên xe, thừa lúc hơi trong lốp còn chưa bị xì hết thì lái đến phía trước mấy trăm thước cũng không có vấn đề gì.

- Trên đường bị người rải đinh, vừa vặn phía trước lại có chỗ làm lốp, cái này cũng quá trùng hợp đi?

Tô Bối Bối tức tối nói:

- Em thấy tám thành là người ở chỗ đó cố ý làm ra.

Tô Bối Bối hoài nghi như vậy cũng rất bình thường, việc như thế này đã xảy ra ở rất nhiều nơi, chỉ là việc này rất khó tìm được chứng cứ nên mọi người cũng chỉ có thể tự nhận là mình xui xẻo mà thôi.

Trong lúc nói chuyện thì Tô Tuấn Phong cũng lái xe đến cửa của căn nhà, lấy tay ấn lên còi xe.

Một thanh niên đầu trọc nhanh chóng chạy ra, trên mặt cười cười:

- Ông chủ, xe hỏng gì ạ?

- Lốp xe cán phải đinh, có thể thay không?

Tô Tuấn Phong hỏi.

- Có thể, đương nhiên có thể!

Đầu trọc chuyển thân hướng phía trong gọi một câu,

- Đại Lưu, Tiểu Đỗ, làm việc!

Hai thanh niên đầu cua cầm lấy dụng cụ từ bên trong chạy ra, chạy một vòng quanh xe liền bắt tay vào làm việc, rất nhanh tháo ra hai cái lốp xe cán phải đinh, sau đó liền lăn chúng vào bên trong cửa hàng.

- Ông chủ, vào trong nghỉ ngơi một chút đi, bên trong có điều hòa, còn có nước đá cung cấp miễn phía nữa.

Đầu trọc chủ động mở cửa xe cho Tô Tuấn Phong.

Tô Tuấn Phong quay đầu lại phía sau nhìn đại mỹ nữ, hiển nhiên là muốn trưng cầu ý kiến của nàng.

- Vào trong đi.

Đại mỹ nữ mở cửa xuống xe trước.

Tô Tuấn Phong cùng Tô Bối Bối tự nhiên cũng cùng theo xuống xe, Hạ Thiên đi phía sau cùng, bốn người cùng lúc theo đầu trọc tiến vào trong nhà, đi vào bên trong một căn phòng y như lời đầu trọc nói có mở điều hòa, phía góc tường còn có một cái tủ lạnh.

- Ông chủ, tiểu thư, ngồi xuống trước đi!

Đầu trọc nhiệt tình chiêu đãi bốn người, còn từ trong tủ lạnh lấy ra bốn trai nước khoáng lạnh đưa cho mỗi người, khiến Tô Tuấn Phong âm thầm cảm khái phục vụ ở chỗ này còn không tệ.

- Bao lâu mới thay xong?

Đại mỹ nữ mở miệng hỏi.

- Nhanh nhất nửa giờ.

Đầu trọc trả lời:

- Chẳng qua.....

- Chẳng qua làm sao?

Đại mỹ nữ nhíu lông mày.

- Tiểu thư, còn là phiền hà các người trả trước tiền thay lốp cho chúng ta.

Đầu trọc vẫn là đầy mặt mỉm cười.

Tô Bối Bối lập tức bất mãn kêu lên:

- Này, người ta đều là sửa xong xe mới trả tiền chứ!

- Tiểu thư, cô có điều không biết, vốn dĩ là vậy, ta cũng muốn xe sửa xong mới nhận tiền công, nhưng mấy tên tiểu tử công nhân của ta lại không nghe lời, bọn chúng không nhận tiền trước đều là không nguyện ý đi làm việc, vốn thay lốp chỉ cần nửa giờ là xong nhưng bọn họ có thể kéo dài tới nửa ngày.

Đầu trọc cười hì hì giải thích,

- Ta nghĩ mấy vị khẳng định không muốn đợi lâu như vậy, vì suy nghĩ cho mấy vị nên ta chỉ có thể nhận tiền trước mà thôi.

- Ngươi sao lại như vậy?

Tô Bối Bối có chút giận:

- Đây không phải là ngươi uy hiếp chúng ta ư?

- Bao nhiêu tiền?

Đại mỹ nữ nhàn nhạt hỏi.

Đầu trọc giơ lên một ngón tay.

- Một trăm đồng?

Tô Bối Bối lại bất mãn kêu lên:

- Có nhầm lẫn gì không vậy, ta nghe nói thay lốp nhiều lắm cũng hai ba mươi đồng là cùng.

- Tiểu thư, cô hiểu lầm, không phải một trăm khối.

Đầu trọc lắc lắc đầu.

- Mười đồng? Vậy còn không sai.

Tô Bối Bối nói chung mới mãn ý:

- Còn tính là tiện nghi.

- Tiểu thư, là một ngàn đồng.

Đầu trọc trong lòng thầm mắng, ở đâu lại tới một con nha đầu ngốc này, mười đồng còn không đủ mưa mấy chai nước khoáng ấy chứ!

- Cái gì? Một ngàn?

Tô Bối Bối nhảy dựng lên, tức giận trừng mắt với đầu trọc:

- Ngươi sao không đi ăn cướp đi?

- Tiểu thư, ăn cướp là phạm pháp, chúng ta không làm việc phạm pháp.

Đầu trọc một mặt ôn hòa, hắn đối với phản ứng của Tô Bối Bối cũng không cảm giác được có gì kỳ quái, hắn cũng không phải lần thứ nhất gặp đến tình huống như thế này.

- Bối Bối, không cần nói nữa.

Đại mỹ nữ mở túi xách lấy ra một xấp tiền mặt, rút ra mười tờ đưa cho đầu trọc:

- Đây là một ngàn đồng, phiền hà các ngươi nhanh chút, chúng ta đang vội.

Đầu trọc nhận lấy tiền, lại không có đi ra:

- Tiểu thư, còn thiếu một ngàn đồng.

- Các ngươi đừng có thái quá!

Tô Tuấn Phong cũng không thể nhẫn được nữa.

- Ông chủ, một cái bánh xe một ngàn đồng, hai cái bánh xe đương nhiên là hai ngàn, ta mặc dù ít đọc sách nhưng phép tính đơn giản như vậy vẫn là biết tính.

Đầu trọc không nhanh không chậm nói.

- Cầm lấy đi!

Đại mỹ nữ lại rút ra mười tờ tiền đưa đến tay đầu trọc,

- Nếu các ngươi có thể trong mười năm phút làm xong, ta sẽ trả thêm hai ngàn cho các ngươi.

- Cảm ơn tiểu thư.

Đầu trọc ngẩn ngơ, mỹ nữ này cũng thật là hào phóng ngoài cả hắn dự liệu, chẳng qua hắn rất nhanh phản ứng lại:

- Xin tiểu thư yên tâm, chúng ta nhất định sẽ nhanh chóng giúp cô thay xong săm lốp!

Đầu trọc rất nhanh rời đi, Tô Bối Bối lại ở nơi đó xì xào:

- Biểu tỷ, đám người này rõ ràng là thừa dịp cháy nhà mà đi hôi của, làm sao lại cho bọn hắn nhiều tiền như vậy?

- Ta chỉ muốn nhanh chóng về Giang Hải, mấy ngàn đồng chỉ là việc nhỏ.

Đại mỹ nhân nhàn nhạt nói.

- Cũng không biết hôm nay làm sao lại gặp nhiều chuyện như vậy, trước kia chúng ta về Giang Hải đều rất thuận lợi mà.

Tô Bối Bối trề lên miệng nhỏ, sau đó liền đem hết bất mãn chuốc lên người Hạ Thiên:

- Ta thấy ngươi chính là Tai tinh, ngươi mới lên xe một lúc, xe liền bị hỏng!

- Thần tiên tỷ tỷ nói ta chính là đại Phúc tinh, lão bà của ta nói gặp được ta cũng là vận may lớn nhất cuộc đời nàng.

Hạ Thiên hiển nhiên không đồng ý với cách nói của Tô Bối Bối.

- Bệnh thần kinh, hoang tưởng điên dại, không cách trị!

Tô Bối Bối bĩu bĩu môi.

- Chỉ cần là bệnh đều có thể chữa, bệnh thần kinh cũng chỉ là hệ thần kinh có chút vấn đề mà thôi, đều có thể chữa khỏi.

Hạ Thiên lắc lắc đầu nói.

- Làm như ngươi là thần y không bằng!

Tô Bối Bối dùng ánh mắt xem thường nhìn vào Hạ Thiên.

- Không sai, ta chính là thần y.

Hạ Thiên lại không thấy gì không đúng, gật gật đầu.

- Ngươi không nói khoác sẽ chết à?

Tô Bối Bối không giọng điệu không tốt nói.

Hạ Thiên một mặt vô tội:

- Không trách được đại sư phụ nói với ta, bây giờ nói thật luôn không ai tin tưởng.

Tô Bối Bối hung hăng trừng Hạ Thiên, cuối cùng không tiếp tục nói chuyện.

Khoảng mười phút sau, đầu trọc lại xuất hiện trước mặt mọi người.

- Sửa xong rồi chứ?

Đại mỹ nữ đứng dậy.

- Đã xong, chẳng qua là tiểu thư, cô vừa nói cái kia....

Đầu trọc còn chưa nói xong, đại mỹ nữ liền đem một xấp tiền ném tới tay của hắn,

- Cầm lấy đi!

- Cảm ơn tiểu thư.

Đầu trọc trên mặt hớn hở.

Đại mỹ nữ không nhìn đầu trọc, trực tiếp hướng phía ngoài cửa đi ra, mấy người Hạ Thiên cũng lập tức theo sau, nhưng rất nhanh bọn họ liền phát hiện tình huống có chút không đúng, bởi vì cửa đã bị khóa lại.

- Tiểu thư, các ngươi tạm thời còn chưa đi được.

Thanh âm của đầu trọc từ phía sau truyền đến.

Chương 3: Đừng có động vào người của ta!

Đại mỹ nữ đột nhiên quay người lại, trong mắt đẹp phát ra hai tia lạnh lùng:

- Ngươi còn muốn bao nhiêu tiền?

- Chúng ta không cần tiền!

Thanh âm khàn khàn đột nhiên truyền đến, cửa phòng bên cạnh mở ra liền có một nhóm người đi tới, đi đầu là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, cường tráng cao lớn, trên thân xích lõa đã được một hình xăm mãnh hổ che kín, khiến người ta cảm giác thấy dị thường hung hãn.

Sau người nam nhân xăm thân còn có bốn đại hán vạm vỡ, mặc vào quần jean đều cùng một màu đen, trên tay mỗi người còn cầm một thanh thiết côn dài chừng một thước.

- Diệp tiểu thư, người chúng ta cần là cô!

Nam nhân xăm thân nhìn chằm chằm vào những khu vực đầy thành thục của đại mỹ nữ.

- Các ngươi muốn làm gì?

Tô Tuấn Phong chặn tại trước mặt đại mỹ nữ, tức giận nhìn vào nam nhân xăm thân:

- Ngươi biết ta là ai không?

- Tô tam công tử, mục tiêu của chúng ta là Diệp tiểu thư, chỉ cần cậu cùng Tô tiểu thư ngoan ngoãn đứng qua một bên, ta bảo đảm hai người không sao, nhưng nếu cậu không biết thức thời thì đừng trách Mãnh Hổ ta không khách khí!

Nam nhân xăm thân tự xưng là Mãnh Hổ lạnh giọng nói.

Tô Tuấn Phong trong lòng trầm trọng, hắn liền hiểu ra những người này cũng không phải lũ cướp phổ thông, cho dù là thanh danh của Tô gia cũng như Diệp gia đều không thể nào dọa được bọn chúng, bởi vì bọn chúng là vì Diệp Mộng Oánh mà tới, mà săm lốp bị cán đinh cũng không phải là ngẫu nhiên, hết thảy những việc này đều là trong kế hoạch của đối phương.

- Ai phái các ngươi tới?

Diệp Mộng Oánh lạnh nhạt hỏi.

- Diệp tiểu thư, cô cần gì phải hỏi vấn đề mà biết rõ không có đáp án?

Mãnh Hổ lắc lắc đầu:

- Ta cho cô hai lựa chọn, thứ nhất, cô không phản kháng, sau đó cùng ta mấy ngày, ta sẽ đem cô thả trở về, thứ hai, cô phản kháng thì cô phải cùng với tất cả huynh đệ của ta một tuần lễ, đương nhiên sau đó ta cũng thả cô ra.

- Chẳng lẽ bọn họ không phải sai ngươi tới giết ta?

Diệp Mộng Oánh tiếp tục hỏi.

- Diệp tiểu thư, ta chỉ nghĩ muốn cùng cô đóng một bộ phim đặc sắc mà thôi, đương nhiên nếu cô muốn cùng với những huynh đệ này của ta cùng lúc đóng cũng không vấn đề, đến lúc đó ta sẽ đem bộ phim tuyệt vời này cùng với tất cả mọi người trên thế giới thưởng thức, ta tin tưởng Diệp tiểu thư rất nhanh chóng sẽ trở thành một trong những minh tinh điện ảnh nổi tiếng nhất thế giới.

Mãnh Hổ một bên nói một bên dùng ánh mắt dâm tà càn rỡ lướt qua những bộ vị then chốt trên người Diệp Mộng Oánh, tại trong lòng hắn xem thì vị nữ nhân xinh đẹp gợi cảm này đã là vật trong túi của hắn.

Sắc mặt Diệp Mộng Oánh nháy mắt biến thành trắng bệch, nàng cuối cùng cũng biết đối phương muốn làm gì, tuy đối phương không giết nàng nhưng đối với nàng mà nói việc này so với giết nàng đau khổ hơn nhiều.

- Vô sỉ!

Tô Bối Bối tức giận mắng:

- Các ngươi nếu dám động vào biểu tỷ của ta dù chỉ một cọng tóc, đại ca cùng biểu ca nhất định sẽ đem các ngươi bầm thây vạn đoạn.

- Tô tiểu thư, tuy nhiên ta không hứng thú với cô nhưng ta có một huynh đệ rất ưa thích tiểu la lỵ như cô, nếu cô còn dám uy hiếp ta thì ta sẽ không ngại đem cô tặng cho huynh đệ của ta.

Mãnh Hổ nhàn nhạt nói.

- Mộng Oánh, Bối Bối, hai người yên tâm, chỉ cần có ta ở đây sẽ không có ai có thể động tới các ngươi!

Tô Tuấn Phong nắm chặt nắm tay, hung hăng nhìn vào Mãnh Hổ.

- Tô tam công tử, cậu là muốn tìm chết?

Mãnh Hổ có chút ngoài ý nhìn vào Tô Tuấn Phong:

- Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân thì cũng nên xem lại lực lượng của chính mình có đủ hay không.

- Mộng Oánh là bạn của ta, bạn gặp nạn, ta không thể không quản!

Tô Tuấn Phong trầm giọng nói:

- Ta cũng cảnh tỉnh các ngươi, tốt nhất lên suy nghĩ cho rõ ràng có thể chịu nổi được trả thù của Tô gia chúng ta cùng Diệp gia hay không?!

- Tô tam công tử, ngươi biết ta chán ghét nhất cái gì không?

Mãnh Hổ lành lạnh nhìn vào Tô Tuấn Phong:

- Hiện tại ta nói cho ngươi, ta chán ghét nhất là người khác uy hiếp ta, cho nên ngươi hôm nay chắc chắn phải chết!

Mãnh Hổ quay đầu lại nhìn đầu trọc:

- Thủ tiêu hắn thì tiểu nha đầu kia sẽ là của ngươi.

- Dạ, cảm ơn Hổ ca!

Đầu trọc liền vui sướng, hắn nhìn một chút Tô Bối Bối, nước miếng thiếu chút nữa cũng chảy ra, nghĩ đến tiểu la lỵ này lập tức sẽ trở thành "món ăn" khoái khẩu của hắn, đầu trọc càng cảm thấy trên thân tràn đầy lực lượng, hét lớn một tiếng liền nhào hướng Tô Tuấn Phong.

Tô Tuấn Phong hung hăng vung ra một quyền đúng tại gò má của đầu trọc, đầu trọc không khỏi phát ra một tiếng rên thảm, Tô Tuấn Phong đột nhiên bay lên đá ra một cước trúng đũng quần đầu trọc, một cước này khiến cho đầu trọc càng kêu thảm kinh thiên động địa.

Tô Tuấn Phong được lợi thế không buông tha, lại vung ra một quyền nện trúng cái đầu trọc khiến đầu trọc lập tức chấm dứt kêu thảm, bởi vì hắn trực tiếp ngất đi.

- Yeah, tam ca quá tuyệt!

Tô Bối Bối hưng phấn vỗ tay.

Diệp Mộng Oánh cũng nhịn không nổi dùng ánh mắt khác thường nhìn vào Tô Tuấn Phong, khuôn mặt nàng trắng bệch cũng có thêm một tia huyết sắc, một phút này nàng dường như đã nhìn thấy một tia hy vọng thoát khỏi kiếp nạn, mà hình tượng của Tô Tuấn Phong trong mắt nàng dường như càng thêm cao lớn.

- Tô tam công tử, thật không nhìn ra ngươi còn có chút bản lĩnh.

Mãnh Hổ có chút ngoài ý.

- Hừ, tam ca của ta chính là cao thủ Tiệt Quyền Đạo đai đen cấp bốn, các ngươi nếu thức thời thì mau thả chúng ta ra, không thì tam ca sẽ đánh cho các ngươi tơi bời tan tác!

Tô Bối Bối lớn tiếng reo lên.

- Tiệt Quyền Đạo đai đen cấp bốn?

Mãnh Hổ dường như ngây ngốc.

- Sợ rồi sao?

Tô Bối Bối rất đắc ý:

- Sợ rồi thì nhanh cút!

- Ha ha ha, ta thật là rất sợ nha!

Mãnh Hổ cười lớn vài tiếng, sau đó liền khẽ vung tay:

- Lên cho ta!

Bốn đại hán sau lưng Mãnh Hổ liền cùng lúc nhào tới Tô Tuấn Phong, bốn thanh thiết côn cũng cùng lúc nện xuống.

- Tam ca cố lên, làm sạch hết bọn lưu.......A......."

Tô Bối Bối bỗng nhiên kinh hô, khuôn mặt trong nháy mắt biến thành trắng bệch, một thanh thiết côn đã nện vào đầu của Tô Tuấn Phong, Tô Tuấn Phong thậm chí còn không kịp kêu lên liền ngã trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

- Tam ca, anh làm sao vậy?

Tô Bối Bối vội vàng kêu lên, đáng tiếc là Tô Tuấn Phong không có bất kỳ phản ứng gì.

"A..................." Tô Bối Bối hét lên chói tai, sau đó "Giương nanh múa vuốt" nhào đến Mãnh Hổ,

- Tên vương bát đản này, ta liều mạng với ngươi!

Mãnh Hổ phất phất tay liền có hai người tiến lên, một trái một phải bắt lấy cánh tay của Tô Bối Bối, Tô Bối Bối chỉ là một tiểu nữ hài mảnh mai, tự nhiên không cách nào có thể thoát khỏi tay của hai đại hán vạm vỡ.

- Vương bát đản, mau thả ta ra.....Ô ô ô..."

Tô Bối Bối vừa mở miệng mắng liền có một chiếc tất nhét vào trong mồm nàng, mà bên kia Mãnh Hổ đang chậm rãi đi tới Diệp Mộng Oánh.

Diệp Mộng Oánh khuôn mặt trắng bệch, hy vọng tới nhanh mà vụt tắt lại càng nhanh, vốn cho là Tô Tuấn Phong có thể bảo hộ nàng, nhưng trong khoảnh khắc nàng liền từ Thiên đường rơi xuống Địa ngục khi nhìn vào từng bước đi của Mãnh Hổ, Diệp Mộng Oánh muốn lùi lại phía sau nhưng lại phát hiện đôi chân đã như bị đổ chì, nửa bước cũng không nhấc nổi.

- Diệp tiểu thư, hiện tại nguyện ý cùng ta đi đóng phim chứ?

Mãnh Hổ tham lam nhìn vào bộ vị bão mãn của Diệp Mộng Oánh, một tay vươn tới.

Diệp Mộng Oánh đóng lại tròng mắt, sắc mặt tro tàn, lúc này nàng đã có thể tưởng tượng đến vận mệnh sau này của mình.

- Ê, đừng có động vào người của ta!

Thanh âm bất mãn đột nhiên vang lên bên tai Diệp Mộng Oánh, mà Diệp Mộng Oánh cũng phát hiện cái bàn tay dơ bẩn kia cũng không có đụng tới nàng, nàng đột nhiên mở tròng mắt ra nhìn vào tình hình trước mắt, nhưng lại có cảm giác như là nằm mộng.

Bàn tay của Mãnh Hổ cách thân thể của nàng 10cm đã bị một cánh tay chặn lại, mà chủ nhân của cánh tay lại chính là tên nhà quê trong miệng của Tô Bối Bối, Hạ Thiên!

Nhìn vào cánh tay nhỏ mịn của Hạ Thiên, lại nhìn sang cánh tay thô tráng của Mãnh Hổ, Diệp Mộng Oánh nhất thời có cảm giác như là con kiến đụng phải con voi, nhưng nàng lại phát hiện cánh tay Mãnh Hổ đã nổi cả gân xanh, dường như đã dùng hết sức lực, mà Hạ Thiên lại rất nhẹ nhàng, dị thường nhẹ nhàng, nhưng kết quả lại là cánh tay của Mãnh Hổ chẳng những không thể tiến về phía trước mà cũng không cách nào rụt lại phía sau, cứ như vậy mà đặt tại giữa không trung.

- Tiểu tử, có phải ngươi muốn cùng kết quả như Tô Tuấn Phong?

Mãnh Hổ hung tợn nhìn Hạ Thiên, mắt thấy mỹ nữ đã đến tay lại bị tiểu tử này chặn ngang khiến cho hắn trong lòng rất tức giận.

Từ đầu đến giờ, hắn đều không đem tên tiểu tử yếu đuối này để ở trong mắt, mà Hạ Thiên trước đó một lời không nói khiến cho Mạnh Hổ lại lầm tưởng Hạ Thiên chỉ là một tên tiểu quỷ nhát gan, chỉ là hắn không nghĩ đến đúng vào lúc then chốt, Hạ Thiên lại đột ngột đứng ra, mà xem tên tiểu tử gầy như khỉ này hốt nhiên khí lực lại lớn như vậy, hắn đã dùng hết sức mà không cách nào rút tay về được.

- Ta nói cho đại ca, ngươi có biết cái gì gọi là tới trước đến sau không?

Hạ Thiên một mặt không vui:

- Mỹ nữ tỷ tỷ là ta quen trước.

- Ta phi, ai cùng ngươi tới trước đến sau!

Mãnh Hổ hung hăng nhổ một ngụm nước bọt:

- Tiểu tử ngươi đừng tưởng rằng có chút khí lực mà có thể phá hoại chuyện tốt của Hổ gia ngươi!

- Nói như vậy là ngươi không muốn giảng đạo lý?

Hạ Thiên không cao hứng.

- Lời Hổ gia của ngươi chính là đạo lý!

Mãnh Hổ một mặt xem thường, ở đâu tới cái tên đần độn, còn muốn giảng đạo lý?

- Không giảng đạo lý a, ta ưa thích!

Hạ Thiên xán lạn khẽ cười, tay phải bống nhiên dùng sức kéo một cái, tức thì tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng răng rắc.

- A... Tay của ta....

Mãnh Hổ chỉ cảm thấy truyền đến một trận kịch đau như kim châm vào tim, nhịn không nổi phát ra một tiếng kêu thảm.

- Không có việc gì, chỉ là trật khớp mà thôi, ta có thể giúp ngươi nối lại.

Hạ Thiên cười hì hì nói, sau đó tay đẩy ra một cái, lại một tiếng răng rắc, Mãnh Hổ cũng lần nữa phát ra tiếng kêu thảm.

- Ngươi xem đã nối lại rồi phải không? Công phu nối xương của ta tuyệt đối là đệ nhất.

Hạ Thiên khá đắc ý, sau đó lại kéo một cái, răng rắc, cánh tay của Mãnh Hổ lại trật khớp lần nữa, Mãnh Hổ đau đến mức thiếu chút nữa đã ngất đi.

Chỗ không xa, tròng mắt xinh đẹp của Tô Bối Bối đã trừng lên tròn xoe, tên nhà quê này lại lợi hại như vậy?

Trong mắt Diệp Mộng Oánh lấp lánh lên hoa lửa, nàng nháy mắt cũng không nháy mà nhìn vào Hạ Thiên, thiếu niên này xem như bình thường không có gì trong lúc này đã trở thành hết thảy hy vọng của nàng.

- Mãnh Hổ đại ca, lâu lắm rồi ta không có luyện tập thủ pháp nối xương, trước kia mỗi ngày ta đều muốn luyện chín mươi chín lần, hiện tại còn chín mươi tám lần, ngươi nói ta có nên tiếp tục luyện nữa không?

Hạ Thiên cười hì hì hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!