Miêu Dũng vô thức nhìn ra cửa sổ phòng bệnh, sau đó hắn hạ giọng nói:
- Đội trưởng, tôi tự mình tìm nhân chứng nhưng không thu hoạch gì, ông chủ quán chỉ nói nghe thấy tiếng hô cướp, cũng thấy có hai người bỏ chạy, nhưng bộ dạng hai người kia thế nào thì không biết.
Miêu Dũng dừng lại một chút rồi bổ sung:
- Tôi còn hỏi một số người khác, cũng không ai biết kẻ nào ra tay, chỉ biết là án cướp. Ngược lại có người nghị luận, nói rằng hai tên thanh niên kia không còn tiền chích hút, vì vậy ra tay với cả cảnh sát.
Vu Tiến lắc đầu, vẻ mặt hắn có chút ngưng trọng:
- Đây không phải là án cướp, bọn họ muốn giết tôi.
Miêu Dũng nghe như vậy thì vẻ mặt biến đổi:
- Đội trưởng, anh xác định sao?
- Tôi rất xác định, tuy bọn họ cướp ví của tôi nhưng tạo ra vụ cướp chỉ là biểu hiện bề ngoài mà thôi, thực tế hai tên kia chỉ hô cướp rồi lập tức dùng dao. Nếu thật sự là cướp, dưới tình huống tôi không phản kháng, sao phải ra tay?
Vu Tiến đã nhiều lần nhớ lại tình huống khi đó, cuối cùng hắn xác định đây không phải là cướp, chính là một vụ ám sát.
- Nhưng...Đội trưởng, khoảng thời gian này hình như anh không đắc tội ai thì phải, ai có cừu hận với anh, phải ép anh vào chỗ chết?
Miêu Dũng cảm thấy rất khó hiểu.
Vu Tiến không nói gì, hắn có thể đại khái đoán được là kẻ nào ra tay. Ngày hôm qua Thái Tử đột nhiên truyền lời, bắt hắn phải bắt Tôn Hinh Hinh đưa đến, nhưng cuối cùng hắn lại không đưa Tôn Hinh Hinh đến, vì vậy mà đối phương rất bất mãn. Có lẽ cuối cùng Thái Tử đã không nhịn được mà ra tay với hắn.
- Đội trưởng, có phải Thái Tử... ....
Miêu Dũng đột nhiên mở miệng hỏi.
Vu Tiến lắc đầu:
- Thôi bỏ, không cần suy đoán vô vị. Miêu Dũng, cậu tiếp tục tìm vài anh em đáng tin để điều tra, nhất định phải bắt bằng được hai tên thanh niên kia.
Tuy Vu Tiến nói như vậy nhưng đã cơ bản xác nhận chuyện lần này do Thái Tử làm ra, nhưng vấn đề là hắn không có chứng cứ. Bây giờ cơ hội duy nhất của hắn là bắt cho được hai tên thanh niên kia, để xem cả hai có khai ra kẻ chủ mưu sau lưng hay không.
- Được rồi, đội trưởng, tôi đi làm việc trước, anh nghỉ ngơi cho tốt.
Miêu Dũng gật đầu, sau đó hắn nhanh chóng cáo từ.
Không lâu sau có người tiến vào, là một người đàn ông hơn bốn mươi, đeo một cặp kính, dáng người hơi gầy, có vẻ rất nhã nhặn nhưng khí độ rất bất phàm.
Khi thấy người vào phòng thì Vu Tiến chợt lắp bắp kinh ngạc, hắn đã nghĩ sẽ xuống giường nghênh đón:
- Chủ tịch Phương, sao anh lại đến đây?
- Đừng, đừng động.
Người đén là chủ tịch huyện Lâm Giang tên là Phương Thanh Vân, tuy hắn là nhân vật số hai sau Thái Vi Dân ở Lâm Giang, nhưng thực tế cũng không có bao nhiêu dân chúng nghe qua cái tên Phương Thanh Vân. Thái Vi Dân nắm hết quyền hành, Phương Thanh Vân làm chủ tịch huyện, thực tế chỉ là bù nhìn trong mắt người khác.
Phương Thanh Vân tiến lên vài bước đè vai Vu Tiến xuống, không cho hắn ngồi dậy. Phương Thanh Vân nói:
- Thôi khỏi, bây giờ cậu là người bệnh, cần nằm nghỉ ngơi.
- Chủ tịch Phương, thật ra tôi cũng không sao.
Vu Tiến có chút cảm giác được sủng ái mà kinh hoàng, thật ra hắn cũng không quá quen thuộc Phương Thanh Vân, vì vậy chủ tịch đến tận đây cũng làm hắn bất ngờ.
- Tiểu Vu, nghe nói cậu không có việc gì tôi cũng yên tâm. Ôi, huyện Lâm Giang chúng ta liên tục phát sinh những sự việc quá ác liệt, đúng là làm lòng người đau đớn.
Phương Thanh Vân có vẻ rất chua xót, đây cũng không phải là lời nói dối, những chuyện cướp bóc giết người cũng thường hay phát sinh ở huyện Lâm Giang, nhưng mỗi lần điều tra đều đi vào ngõ cụt, căn bản không tra được gì.
- Chủ tịch Phương, là tôi bất lực.
Vu Tiến rất áy náy, Lâm Giang phát sinh rất nhiều vụ án có tính chất ác liệt nhưng không thể phá án và bắt giam, hắn là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, tất nhiên khó tránh khỏi liên quan.
- Tiểu Vu, tôi biết rõ, đây không phải là lỗi của cậu.
Phương Thanh Vân lắc đầu:
- Cậu là cảnh sát hình sự vĩ đại nhưng luôn gặp phải lực cản, thường không thể phát huy năng lực và tài hoa. Nếu muốn nói sai thì cũng là tôi sai, thân là chủ tịch nhưng không thể tạo ra hoàn cảnh thích hợp.
- Chủ tịch Phương, sao có thể trách anh được?
Vu Tiến vội vàng nói.
Phương Thanh Vân khẽ thở dài:
- Tiểu Vu, huyện Lâm Giang đã bị bóng đen bao quanh và không nhìn thấy mặt trời, tôi có trách nhiệm cho mọi người được nhìn thấy ánh sáng công lý, tôi cần cậu hỗ trợ.
Vu Tiến không khỏi ngẩn ngơ:
- Chủ tịch Phương, anh...Anh muốn tôi trợ giúp điều gì?
- Rất đơn giản, cậu nhanh chóng khỏi bệnh, sau đó tập kích bắt hung thủ.
Phương Thanh Vân nói.
- Chủ tịch Phương, anh yên tâm, ngày mai tôi có thể xuất viện, tôi nhất định sẽ nhanh chóng bắt được hung thủ.
Vu Tiến vội vàng đảm bảo.
- Được rồi, việc này nhớ phải nắm chặt.
Phương Thanh Vân gật đầu, hắn đưa cho Vu Tiến một danh thiếp, bên trên có một dãy số:
- Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, máy mở hai mươi bốn tiếng trong ngày, nếu cậu gặp phải khó khăn thì có thể điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào.
- Vâng.
Vu Tiến có chút kích động.
- Tôi còn một hội nghị quan trọng, sẽ không ở đây lâu, cậu nên bảo dưỡng cho tốt, nhanh chóng lành bệnh.
Phương Thanh Vân vỗ võ vai Vu Tiến, sau đó hắn đứng lên đi ra ngoài.
- Chủ tịch Phương, anh đi thong thả.
Mãi đến khi Phương Thanh Vân rời khỏi phòng bệnh thì Vu Tiến vẫn rất kích động, đúng là không dễ dàng, sau hai năm, cuối cùng cũng có lãnh đạo tình nguyện giúp đỡ hắn.
Tuy Vu Tiến biết Phương Thanh Vân giúp đỡ vì có mục đích, nhưng điều này không quan trọng. Tuy địa phương này Thái Vi Dân một tay che trời, nhưng Phương Thanh Vân dù sao cũng là một chủ tịch huyện, không thể không có chút thực lực. Nếu có được sự hỗ trợ của Phương Thanh Vân, sau này Vu Tiến điều tra án sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Sau khi suy xét những hành động sau khi xuất viện thì điện thoại vang lên, Vu Tiến lấy ra xem, vẻ mặt lập tức có chút sợ hãi.
Vu Tiến tranh thủ nhận điện thoại, hắn cẩn thận nói:
- Cục trưởng Hào, anh tìm tôi à?
- Vu Tiến, cậu có chuyện gì xảy ra? Chuyện lớn như vậy mà không báo cáo tình huống sao?
Người ở đầu dây bên kia rất tức giận:
- Nếu không phải cậu điện thoại cho tôi, yêu cầu tôi triệu hồi cậu về, tôi còn chưa chắc đã biết cậu xảy ra chuyện.
- Cục trưởng Hồ, thật ra cũng chẳng nghiêm trọng như vậy, ngày mai tôi có thể xuất viện.
Vu Tiến vội vàng giải thích.
- Thúi lắm.
Cục trưởng Hào mắng:
- Đừng nói cho tôi biết, không gặp được thần y thì cậu đã chết. Được rồi, tôi muốn thông báo với cậu, cậu nên chuẩn bị sẵn sàng, bên tôi chuẩn bị có hành động.
- Có hành động nhanh vậy sao?
Vu Tiến chợt kinh hoàng:
- Cục trưởng Hào, bên tôi còn chưa tra ra manh mối, bây giờ hành động sợ rằng sẽ không có thu hoạch lớn, không bằng chúng ta chờ đợi thêm.
- Còn chờ thì chết hết sao?
Cục trưởng Hào tức giận nói:
- Cậu đã điều tra hai năm, cũng không tra ra được, dù đợi thêm hai năm thì phải làm sao? Được rồi, tôi đã có quyết định, điện thoại của cậu nên mở máy bất cứ lúc nào, tôi sẽ đích thân đưa người qua, đến lúc đó chỉ cần cậu dẫn đường là được.
Cục trưởng Hào không đợi Vu Tiến kịp đáp lời mà cúp máy, khoảnh khắc này Vu Tiến chợt ngây ngốc.
... ....
Thái Tử Cung.
Thái Bằng Trình nhìn chằm chằm vào gương mặt vẫn còn dấu tay của Lưu Thái Hà, vẻ mặt hắn rất âm trầm. Người nào trong huyện Lâm Giang cũng biết Lưu Thái Hà là phụ nữ của Thái Bằng Trình hắn, đánh Lưu Thái Hà thì chẳng khác nào đánh vào mặt hắn. Đây rõ ràng là khiêu khích lớn nhất mà bao năm qua hắn chưa từng gặp phải.
- Em bị người ta cởi quần áo sao?
Thái Bằng Trình đột nhiên mở miệng, giọng điệu rất lạnh.
- Bằng Trình, em...Em bị con đàn bà kia chĩa súng vào đầu, không còn cách nào khác, vì vậy... ....
Vẻ mặt Lưu Thái Hà rất sợ hãi, nàng vội vàng giải thích.
Thái Bằng Trình đột nhiên lộ ra nụ cười, giọng điệu của hắn rất dịu dàng:
- Được rồi, đừng căng thẳng, anh không trách em, dưới tình huống đó em bảo vệ tính mạng là đúng, giữ lại tính mạng sẽ có lúc báo thù, chỉ cần còn sống là tốt.
Thái Bằng Trình vươn tay vuốt mặt Lưu Thái Hà, hắn tiếp tục dùng giọng dịu dàng nói:
- Thái Hà, nhớ kỹ lời anh, sau này gặp phải tình huống nào thì bảo vệ tính mạng mới là quan trọng nhất.
- Bằng Trình, anh thật tốt với em.
Lưu Thái Hà bổ nhào vào lòng Thái Bằng Trình, vẻ mặt dạt dào hạnh phúc.
- Gần đây trong huyện không quá yên ổn, em phải chú ý một chút, còn Tôn Hinh Hinh kia, anh đang nhờ bạn ở Giang Hải điều tra tình huống, em tạm thời đừng xen vào.
Thái Bằng Trình ôm Lưu Thái Hà đặt lên đùi, hắn dùng giọng dịu dàng nói.
- Vâng, em hiểu.
Lưu Thái Hà khẽ gật đầu.
- Nghe nói Vu Tiến đã tỉnh, em xử lý hai tên kia đi, để phòng ngừa hậu hoạn.
Thái Bằng Trình còn nói.
- Em đã cho người đi làm.
Lưu Thái Hà khẽ nói:
- Bằng Trình, anh yên tâm, dù có gì em cũng sẽ không để ảnh hưởng đến anh.
- Yên tâm đi, không có gì xảy ra đâu.
Thái Bằng Trình cười nhạt một tiếng:
- Kẻ nào muốn chúng ta gặp phải chuyện không may, trước tiên hắn phải gặp chuyện không may trước cái đã.
- Vâng.
Lưu Thái Hà khẽ gật đầu.
... ....
Phân cục công an quận Đông thành phố Giang Hải.
Tinh thần của Lãnh Băng Băng không được tốt lắm, cũng không biết vì sao mà tối qua đến nay nàng luôn cảm thấy trống vắng, vì vậy tối qua không ngủ ngon giấc. Bây giờ tất nhiên nàng cũng không có tinh thần, cũng may nàng là phó cục trưởng, không cần tự mình điều tra án, vì vậy nàng mệt mỏi trộm nằm trong phòng làm việc, cũng không ai làm gì được.
Nhưng khi Lãnh Băng Băng đang nằm ngủ trên ghế thì điện thoại vang lên, nàng giật mình thức tỉnh, nàng cầm điện thoại thì thấy dãy số lạ, vì vậy không khỏi có chút thất vọng.
- Là Lãnh Băng Băng phân cục quận Đông phải không?
Lãnh Băng Băng lười biếng nhận điện thoại, bên kia truyền đến một âm thanh rất hào sảng:
- Tôi là Hào Đồ.
- Hào Đồ? Hào Đồ nào? À... ....
Lãnh Băng Băng lúc này coi như hoàn toàn thanh tỉnh:
- Ông là cục trưởng Hào sao?
- Đúng vậy, Lãnh Băng Băng, cô lập tức đến phòng họp trên tầng năm côn an tỉnh, có chuyện quan trọng.
Hào Đồ nói xong thì cúp điện thoại.
Lãnh Băng Băng có chút sững sờ, trước nay nàng và vị cục trưởng Hào kia chưa từng có quan hệ trực tiếp, bây giờ tìm nàng làm gì? Nếu nói theo lý, dù có chuyện thì cũng không điện thoại trực tiếp cho nàng mới đúng chứ
Chương 274: Thành lập tổ chuyên án
Tuy Lãnh Băng Băng rất nghi hoặc nhưng vẫn nhanh chóng đến cục công an tỉnh, ấn tượng của nàng về cục trưởng Hào kia là khá tốt, danh tiếng của vị cục trưởng Hào Đồ kia cũng khá tốt trong mắt dân chúng.
Lãnh Băng Băng đi vào mới thấy phòng họp không lớn nhưng ít nhất cũng đã có hai ba mươi người, nhưng nàng cũng phát hiện ra chỉ mình là người phụ nữ duy nhất, tất cả những người còn lại đều là đàn ông, hơn nữa tuổi cũng không lớn, chỉ khoảng hai ba mươi mà thôi.
Người lớn tuổi duy nhất chính là Hào Đồ đang đứng trên đài, lão năm nay đã năm mươi, dáng người bình thường, dung mạo phổ thông nhưng trên người bùng ra khí thế không giận mà uy, đặc biệt là cặp mắt rất lợi hại, giống như chỉ cần liếc qua đã thấy được nội tâm người khác.
Khi thấy Lãnh Băng Băng thì Hào Đồ nở nụ cười:
- Tốt, cuối cùng mọi ngườ cũng đến đông đủ, trước tiên tìm vị trí ngồi xuống đi đã.
Lãnh Băng Băng tìm một vị trí hẻo lánh và không người ngồi xuống, nàng phát hiện nơi đây có khá nhiều gương mặt quen thuộc, có rất nhiều người trước kia là đồng sự của nàng ở cục công an thành phố, còn có vài cảnh sát là người của phân cục các quận.
Hào Đồ dùng ánh mắt sắc bén quét qua mặt mọi người, sau đó lão chậm rãi nói:
- Bây giờ mọi người đã đến đông đủ, tôi chính thức tuyên bố thành lập tổ chuyên án, tôi làm tổ trưởng.
Lãnh Băng Băng chợt kinh ngạc, đây là tổ chuyên án gì, sao lại để cho chính cục trưởng cục công an tỉnh làm tổ trưởng.
Không riêng gì Lãnh Băng Băng kinh ngạc, những người khác trong phòng họp cũng đề mê hoặc, rõ ràng không ngờ được sự việc gì. Thật ra đám người này cũng như Lãnh Băng Băng, tất cả đều tự mình nhận được điện thoại của cục trưởng và chạy đến.
- Ba năm trước tôi phát hiện ra những con nghiện trong tỉnh Bình Hải tăng lên chóng mặt, vì vậy lập tức dùng tất cả biện pháp để ngăn chặn các dòng chảy thuốc phiện vào tỉnh, hơn nữa cơ bản có được thành công, đã bắt được nhiều phần tử, nhưng số người nghiện chỉ tăng mà không giảm. Sau đó tôi bắt đầu tiến hành điều tra, cuối cùng xác định huyện Lâm Giang cách thành phố Giang Hải chúng ta hai trăm kilomet tồn tại một nhà xưởng chế biến thuốc phiện.
Hào Đồ trầm giọng nói:
- Tổ chuyên án của chúng ta thành lập hôm nay với nhiệm vụ đánh tan nhà xưởng kia.
Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng hiểu nguyên nhân thành lập tổ chuyên án, nhưng nàng không ngờ huyện Lâm Giang nằm trong sự quản lý của thành phố Ninh Thành, căn bản không liên quan gì đến thành phố Giang Hải, sao tổ chuyên án còn kéo cả cảnh sát thành phố Giang Hải vào?
Đúng lúc này sau lưng Hào Đồ xuất hiện một màn hình, lão cũng xoay người chỉ vào màn hình:
- Mọi người nên nhận biết người phụ nữ này, đây là Lưu Thái Hà, hai mươi tám tuổi, là bà chủ của một quán giải trí có tên là Thái Tử Cung ở huyện Lâm Giang, đây chính là mục tiêu của chúng ta lần này.
Rất nhiều nam cảnh sát nhìn màn hình, ai cũng cảm thán người phụ nữ kia xinh đẹp, cũng không khỏi qua đầu nhìn Lãnh Băng Băng. Sau đó mọi người phát hiện người phụ nữ kia thật ra cũng không có gì hơn, xem ra người đẹp băng giá mới thật sự là mỹ nhân.
- Cục trưởng, người phụ nữ Lưu Thái Hà này là người đứng đầu nhóm buôn ma túy sao?
Lãnh Băng Băng không nhịn được phải hỏi.
- Đúng vậy, nhưng nàng chỉ là nhân vật số hai trong đường dây này.
Hào Đồ khẽ gật đầu:
- Việc chúng ta cần làm chính là bắt người này một cách bất ngờ, sau đó tiến hành thẩm vấn, hỏi ra vị trí nhà xưởng, sau đó chộp lấy tất cả đường dây kia.
- Nhân vật số một là ai?
Một cảnh sát khác mở miệng hỏi, Lãnh Băng Băng biết người này, hắn gọi là Lâm Thành, là đội trưởng đội cảnh sát hình sự phân cục quận Bắc.
- Nhân vật số một của đường dây này là Thái Bằng Trình, được gọi là Thái Tử, tốt nghiệp đại học tư pháp Giang Hải, tinh thông pháp luật, bây giờ là thẩm phán duy nhất ở Lâm Giang. Cha của người này là bí thư huyện ủy Lâm Giang, là Thái Vi Dân.
Hào Đồ nói ra những lời này làm đám cảnh sát chợt kinh hoàng, xem ra đại ca của đường dây ma túy cũng không tầm thường.
Bây giờ Lãnh Băng Băng cũng hiểu vì sao phải thành lập tổ chuyên án với các cảnh sát thành phố Giang Hải, nguyên nhân rất đơn giản, vì thành phố Giang Hải không liên quan gì đến huyện Lâm Giang.
- Căn cứ theo điều tra, lúc đầu Thái Bằng Trình sản xuất ma túy chủ yếu để khống chế người khác làm việc cho mình. Nhưng sau này con nghiện ngày càng nhiều, vì vậy hắn bắt đầu sản xuất kiếm lời nhưng chưa từng ra mặt, vì vậy chúng ta không tìm được chứng cứ trực tiếp để bắt người. Chúng ta cũng chỉ mong Lưu Thái Hà sẽ khai ra, vì cô ta chỉ là nhân vật số hai, là tình nhân của Thái Bằng Trình.
Hào Đồ giới thiệu chuyên án:
- Nhưng trước tiên phải nói rõ với mọi người, quá trình này sẽ vô cùng nguy hiểm.
Mọi người cảm thấy bắt một người phụ nữ sẽ không có ngu hiểm gì, nhưng cục trưởng đã nói như vậy, nhất định phải có nguyên nhân. Chỉ cần xem xét sự coi trọng của cục trưởng với chuyên án, điều này cho thấy cục trưởng biết được khá nhiều chuyện.
- Năm năm gần đây ở huyện Lâm Giang có ít nhất mười người mất tích, trong đó có cả những thương nhân nổi tiếng. Hơn nữa huyện Lâm Giang mỗi năm đều có hơn ba vụ giết người cực kỳ ác liệt, mỗi lần giết người đều có biểu hiện cướp bóc, nhưng thực tế người bị giết đều là kẻ đã từng đắc tội với Thái Bằng Trình.
Vẻ mặt Hào Đồ trở nên cực kỳ nghiêm túc:
- Những vụ án xảy ra nhưng không tìm được hung thủ, không thể phá án và bắt người. Tôi tưởng rằng cảnh sát bên kia vô năng, vì vậy điều một người sang. Sau đó tôi mới hiểu, cảnh sát không phải vô năng, nguyên nhân là cùng một giuộc với Thái Bằng Trình.
Mọi người cũng không cảm thấy kỳ quái vì vấn đề này, người ta là con của bí thư huyện ủy, cảnh sát địa phương có thể làm gì được?
- Sáng hôm nay, vị cảnh sát hình sự được tôi đưa sang huyện Lâm Giang đi ăn sáng cũng bị người ta đâm hai nhát.
Vẻ mặt Hào Đồ cực kỳ tức giận:
- Đám người kia đúng là một tay che trời, lúc này tôi không tiếc tất cả, cần phải triệt phá hoàn toàn đường dây này.
- Viên cảnh sát hình sự kia chẳng lẽ đã chết rồi?
Có người không nhịn được phải hỏi.
- Rất may mắn, anh ta gặp được một vị thần y, vì vậy mà vẫn còn sống. Tôi cũng không hy vọng có sự việc thứ hai xảy ra, tôi quyết định thành lập tổ chuyên án.
Hào Đồ trầm giọng nói:
- Ba mươi người các anh các chị là những phần tử tinh anh của cục cảnh sát Giang Hải, đêm nay chúng ta sẽ đến huyện Lâm Giang, sẽ phát động tập kích bất ngờ. Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta rất có thể gặp phải sự ngăn cản của cảnh sát địa phương, có cả sự chống trả của phần tử tội phạm, đây cũng chính là nguyên nhân tôi nhấn mạnh sự nguy hiểm của chuyên án lần này.
Cuối cùng Hào Đồ chậm rãi quét mắt nhìn mọi người:
- Nếu mọi người còn vấn đề gì thì cứ nói, nếu không chuẩn bị sẵn sàng, hai giờ sau chúng ta sẽ xuất phát, tôi sẽ đích thân dẫn đội.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cũng không ai nói thêm điều gì.
Hào Đồ dùng ánh mắt thỏa mãn nhìn mọi người:
- Rất tốt, mỗi người đều giao điện thoại ra, bắt đầu từ bây giờ không được ai liên lạc với bên ngoài. Hai giờ sau mọi người kiểm tra trang bị, ăn uống, nghỉ ngơ dưỡng sức.
... ....
Tám giờ tối ngày hôm đó, Vu Tiến lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, đến chiều hắn nhận được điện thoại của Hào Đồ thông báo đến tối sẽ hành động, hắn cần phải đích thân dẫn đường cho tổ chuyên án của Hào Đồ.
Lúc này có ba chiếc xe mười sáu chỗ chạy vào huyện Lâm Giang, đây là tất cả thành viên tổ chuyên án của Hào Đồ, sau khi tổ chuyên án tụ tập với Vu Tiến thì chạy thẳng đến Thái Tử Cung. Dưới sự tấn công của ba mươi cảnh sát võ trang đầy đủ, Thái Tử Cung hầu như không có gì ngăn cản, chỉ mất ba phút đội cảnh sát đã bắt được Lưu Thái Hà.
- Đưa lên xe, cho về tỉnh.
Hào Đồ ra lệnh, đây cũng là kế hoạch của lão, đưa Lưu Thái Hà về tỉnh, sau đó tiến hành thẩm vấn, chỉ cần đối phương khai nhận thì sẽ tiếp tục bước thứ hai.
Lãnh Băng Băng là nữ cảnh sát duy nhất, Lưu Thái Hà tất nhiên do nàng áp tải. Sau khi đưa Lưu Thái Hà lên xe thì những thành viên chuyên án khác cũng lên theo.
- Vu Tiến, trước tiên cậu cũng về cục công an tỉnh.
Hào Đồ nói với Vu Tiến, lúc này Vu Tiến ở lại rất nguy hiểm.
- Cục trưởng Hào, bác tôi còn ở đây.
Vu Tiến khẽ nói.
- Hà Minh sao?
Hào Đồ không khỏi nhíu mày:
- Sao anh ta còn ở đây? Sao cậu không nói anh ấy đi trước?
- Cục trưởng Hào, bác tôi muốn gặp mặt một người, vì vậy không muốn đi ngay.
Vu Tiến bất đắc dĩ nói.
- Lên xe trước rồi nói sau.
Hào Đồ kéo tay Vu Tiến lên xe, sau đó lão phân phó:
- Chạy đi.
Vài phút sau ba chiếc xe mười sáu chỗ rời khỏi huyện thành Lâm Giang, Hào Đồ thở phào một hơi. Đúng lúc này một chiếc xe tải đột nhiên vọt ra chắn ngang đường, mà tiếng còi xe cảnh sát cũng từ xa truyền đến.
- Không tốt, đám người kia đã đuổi đến.
Vẻ mặt Vu Tiến chợt biến đổi.
- Vài người tiến lên bắt nhóm người trên chiếc xe tải kia.
Hào Đồ phân phó.
Vài người lên tiếng và xuống xe, bọn họ vọt đến chiếc xe tải. Một lát sau, bọn họ chợt quay về.
- Cục trưởng, lái xe đã bỏ chạy, tay lái bị hủy, bây giờ chiếc xe tải đã hư hại, căn bản không thể di dời.
Một cảnh sát báo cáo.
- Gặp quỷ rồi.
Vẻ mặt Hào Đồ trở nên âm trầm:
- Tìm vị trí yểm trợ phù hợp, chuẩn bị chiến đấu.
Tiếng còi cảnh sát ngày càng gần, chỉ một lát sau thì xe cảnh sát đã chạy đến, hơn mười cảnh sát bước xuống xe, tất cả đều móc súng chĩa về phía trước, đồng thời cũng có người dùng loa nói lớn:
- Đám cướp nghe đây, tôi là cục trưởng Khúc Phong cục công an huyện Lâm Giang, các người đã bị bao vây, lập tức thả con tin đầu hàng.
Hào Đồ nghe như vậy thì giận tím mặt, lão đường đường là cục trưởng cục công an tỉnh, bây giờ lại bị đối phương cho là cướp, không giận được sao?
- Khúc Phong, tôi là Hào Đồ công an tỉnh, tôi ra lệnh cho anh lập tức rút lui.
Hào Đồ quát lên nghiêm nghị.
Người tự xưng là Khúc Phong chợt im lặng, một lúc lâu sau cũng không nói gì.
Chương 275: Đuổi theo cảnh sát tỷ tỷ
Khúc Phong, anh cút đi cho tôi.
Khi thấy Khúc Phong không nói lời nào thì Hào Đồ tức giận quát lên.
Lúc này bên kia cuối cùng cũng đáp lại, chỉ thấy một người cảnh sát trung niên đi về phía bên này, ngay sau đó đã đến trước mặt Hào Đồ, trên mặt lộ ra nụ cười:
- Cục trưởng Hào, sao anh lại đến đây? Anh đến sao không nói với tôi một tiếng? Anh xem bây giờ náo loạn, hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm, mong anh đừng trách.
- Khúc Phong, anh đừng nói với tôi những lời này, chúng tôi đang phá án, anh nhanh chóng đưa người đi, đừng cản trở công tác của chúng tôi.
Hào Đồ tức giận nói.
- Không có gì, không có gì, chúng tôi sẽ lập tức rút lui.
Khúc Phong liên tục gật đầu, tuy hắn đáp ứng rất sảng khoái nhưng lại không có hành động, hắn chỉ cẩn thận hỏi Hào Đồ:
- Cục trưởng Hào, anh vội vã chạy về tỉnh thành sao?
- Hành động của tôi còn phải báo cáo với anh sao?
Hào Đồ tức giận quát.
- Không phải, tất nhiên là không phải. Cục trưởng Hào, anh hiểu lầm rồi, chẳng qua nếu anh muốn về tỉnh thì đêm nay không được rồi, tôi vừa nhận được tin báo, cầu phía trước đã sập, không thể nào đi qua, hơn nữa đây là đường độc đạo quay về tỉnh thành, nếu không phải đi đường vòng qua tỉnh bạn vài trăm kilomet.
Khúc Phong vội vàng giải thích.
- Có chuyện này sao?
Hào Đồ khẽ nhíu mày:
- Khi chúng tôi đến vẫn còn rất tốt.
- Cục trưởng Hào, vừa sụp lúc nãy, nghe nói không biết ai đó cho nổ cầu.
Khúc Phong trả lời.
Hào Đồ dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Khúc Phong, lão đã hiểu, cầu bây giờ còn chưa chắc bị nổi sập, nhưng nếu mình về tỉnh thành thì chỉ sợ sẽ bị nổ sập. Xem ra đêm nay muốn mang người đi cũng không dễ.
- Cục trưởng Hào, không bằng đêm nay mọi người ở lại huyện Lâm Giang, nếu vội vàng thẩm vấn thì cũng có thể tiến hành trong cục công an huyện, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Đợi đến khi cầu được sửa xong vào ngày mai, các người có thể rời khỏi đây.
Khúc Phong khẽ đề nghị.
- Được rồi, lập tức sắp xếp chỗ cho chúng tôi.
Hào Đồ nhanh chóng có quyết định, xem ra đêm nay khó thể rời khỏi huyện Lâm Giang, nếu bị vây hãm trên đường thì không bằng đi về cục cảnh sát. Lão tin dù đám người này to gan cũng không dám làm gì mình.
Chỉ cần là kẻ có đầu óc thì sẽ biết đụng vào một cục trưởng cục công an tỉnh sẽ có hậu quả gì, đến lúc đó dù huyện Lâm Giang này là tường đồng vách sắt cũng sẽ bị phá. Hào Đồ tin Thái Bằng Trình là kẻ thông minh, nhiều lắm cũng sẽ sử dụng thủ đoạn với Lưu Thái Hà, sẽ không dám động đến mình.
Nhưng rõ ràng hành động đột kích đêm nay đã coi như thất bại, bây giờ đã là hành động công khai.
- Lên xe, chúng ta quay về huyện Lâm Giang.
Hào Đồ phân phó mọi người. Lúc này ai cũng thở phào, bọn họ cũng không muốn sinh ra tình cảnh bắn giết với cảnh sát sở tại.
... ....
Ban ngày đã có Trương Trường Sinh gây rối, Tôn Hinh Hinh sợ rằng sẽ có người Trương gia đến quấy rối, vì vậy bắt Hạ Thiên phải ở nhà với mình.
Thực tế lại khác, sau khi Trương Trường Sinh được đưa đến bệnh viện thì thôn Cửa Sông bình yên vắng lặng, cũng không có sự việc gì phát sinh.
Hạ Thiên cũng ở nhà một ngày với vợ, Tôn Hinh Hinh kéo hắn đi vòng quanh thôn vài lần giống như đang cố ý tuyên cáo mình đã có bạn trai, không còn quan hệ gì với Trương Đại Trụ. Tất nhiên dù bọn họ không đi qua đi lại thì người nào cũng đã biết vấn đề này.
Tôn Thiên Vũ và Điền Hiểu Nhã thì ở nhà đóng vai con ngoan vợ hiền, cả ngày đều ở bên cạnh Tôn Vân Binh và Điền Tố Nga. Lúc này chỉ có Mộc Hàm là không có việc gì làm, điều này làm nàng cảm thấy khó thích ứng, nhưng cuối cùng thời gian cũng trôi qua êm đẹp.
Cuối cùng đã hơn chín giờ tối, Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh chuẩn bị lên lầu ngủ, nhưng ngay sau đó điện thoại của hắn lại vang lên. Hắn cầm điện thoại lên xem, người gọi đến là Triệu Thanh Thanh.
- Sư phụ, không tốt rồi, không thấy chị Băng Băng đâu cả.
Điện thoại vừa được nối thông thì Triệu Thanh Thanh lập tức lo lắng:
- Tôi vừa về nhà và không thấy chị Băng Băng, gọi điện thoại cũng không có người nhận. Đúng rồi, sư phụ còn chưa trở về sao? Không phải cùng đi chơi bời với chị Băng Băng đấy chứ?
Hạ Thiên trực tiếp cúp điện thoại, sau đó hắn lập tức điện thoại cho Lãnh Băng Băng. Khoảnh khắc sau điện thoại đã thông, bên kia truyền đến âm thanh của Lãnh Băng Băng:
- Tìm tôi làm gì?
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị đang ở đâu?
Hạ Thiên vội vàng hỏi.
- Tôi đang ở bên ngoài làm chút chuyện, cậu tìm tôi có việc gì sao? Nếu không tôi cúp điện thoại.
Lãnh Băng Băng cũng không muốn nói chuyện điện thoại với Hạ Thiên.
- Triệu Thanh Thanh điện thoại với tôi bảo không thấy chị đâu, còn nói điện thoại mà chị không bắt máy, vì vậy tôi mới điện thoại hỏi thăm tình hình.
Hạ Thiên có vẻ rất vui sướng:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ quả nhiên là tốt nhất với tôi, không nhận điện thoại của Triệu Thanh Thanh, chỉ nhận điện thoại của tôi.
- Cậu đừng tự cho mình là đa tình.
Lãnh Băng Băng tức giận nói:
- Trước đó điện thoại của tôi bị thu, bây giờ vừa nhận lại được, vừa mở máy lên thì cậu điện thoại đến.
- Sao lại bị thu điện thoại? Vợ cảnh sát tỷ tỷ, rốt cuộc chị đang ở đâu?
Hạ Thiên dùng giọng kỳ quái hỏi.
- Cậu quan tâm tôi ở đâu làm gì?
Lãnh Băng Băng tức giận nói.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị là vợ tôi, tất nhiên tôi phải quan tâm chị đang ở đâu. Chị nói tôi biết đi, nếu không tôi sẽ tìm Tiểu Yêu Tinh giúp tôi tra xét.
Hạ Thiên nhanh chóng nói.
Hạ Thiên nhớ rõ trước đó Tiểu Yêu Tinh đã tìm được vị trí của Liễu Mộng, vì vậy hắn tin Tiểu Yêu Tinh cũng có thể tìm được vị trí của Lãnh Băng Băng, còn Tiểu Yêu Tinh có giúp hay không, hắn chẳng quan tâm.
- Được rồi, tôi nói cho cậu biết, tôi đang ở huyện Lâm Giang.
Lãnh Băng Băng có chút bất đắc dĩ:
- Câu giúp tôi điện thoại cho Thanh Thanh, nói rằng tạm thời tôi chưa thể quay về.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, thì ra chị nghĩ đến tôi nên mới chạy đến huyện Lâm Giang tìm người.
Hạ Thiên càng thêm vui sướng:
- Nếu chị đã nghĩ đến tôi, như vậy tôi sẽ lập tức đi tìm chị, bây giờ chị đang ở đâu?
- Ai đến huyện Lâm Giang tìm cậu?
Lãnh Băng Băng tức giận nói, nhưng sau đó nàng lại sững sờ:
- Cậu đang ở huyện Lâm Giang sao?
- Đúng vậy, vợ cảnh sát tỷ tỷ, ngày hôm qua tôi đã đến Lâm Giang, hôm nay chị đã chạy đến, chẳng lẽ không phải nghĩ đến tôi sao?
Hạ Thiên cười hì hì nói.
- Cậu muống nghĩ sao cũng được.
Lãnh Băng Băng thật sự không thể chịu được những lời nói của Hạ Thiên, nàng dứt khoát cúp điện thoại.
Hạ Thiên lại gọi sang.
Sau vài tiếng tút thì Lãnh Băng Băng cuối cùng cũng phải nhận điện thoại:
- Cậu đừng gọi điện, bây giờ tôi đang bận.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, tôi muốn tìm chị, nói cho tôi biết chị đang ở đâu?
Hạ Thiên nói.
- Trễ thế này rồi, cậu đến tìm tôi làm gì?
Lãnh Băng Băng tức giận nói:
- Bây giờ tôi đang bận thẩm vấn phạm nhân.
- Tôi đến tìm chị, chị vượt đường xa đến với tôi, sao tôi không đi tìm chị cho được?
Hạ Thiên cười hì hì nói.
- Ai vượt đường xa đến với cậu?
Lãnh Băng Băng có chút dở khóc dở cười, lưu manh kia rõ ràng là tự mình đa tình, vì vậy nàng nói:
- Được rồi, tôi đang ở cục công an huyện Lâm Giang, cậu muốn đến thì đến.
Lãnh Băng Băng nói xong thì cúp điện thoại, Hạ Thiên sau khi nhận được địa chỉ cũng không điện thoại lại.
Nhưng ngay sau đó Hạ Thiên lại nhận được điện thoại, Triệu Thanh Thanh gọi đến:
- Sư phụ, sao anh không nghe điện thoại của tôi? Rốt cuộc anh có ở cùng một chỗ với chị Băng Băng không?
- Anh sẽ lập tức ở cùng một chỗ với chị ấy, em đừng gọi đến làm phiền không gian riêng tư của anh.
Hạ Thiên nói một câu rất mất hứng, sau đó hắn cúp điện thoại.
- Hạ Thiên, cậu muốn ra ngoài sao?
Giọng nói của Tôn Hinh Hinh vang lên bên cạnh, nàng đã lên giường chuẩn bị ngủ.
- Đúng vậy, chị Hinh, cảnh sát tỷ tỷ đến Lâm Giang tìm tôi, bây giờ tôi không đi thì cảnh sát tỷ tỷ nhất định sẽ rất đau lòng.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
- Cậu không sợ tôi đau lòng sao?
Tôn Hinh Hinh nhịn không được phải hỏi.
- Chị Hinh, sao chị lại đau lòng?
Hạ Thiên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tôn Hinh Hinh:
- Chẳng lẽ chị muốn đi cùng cảnh sát tỷ tỷ? Không sao, tôi mang chị theo là được.
Tôn Hinh Hinh không còn gì để nói, sắc lang này giả khờ hay ngu thật?
- Thôi, tôi muốn ngủ, cậu đến với cảnh sát tỷ tỷ của mình đi.
Tôn Hinh Hinh có chút bất đắc dĩ, thầm nghĩ sắc lang vô độ kia đi cũng tốt, tối nay nàng sẽ không bị lên dĩa, tốt xấu gì cũng ngủ ngon.
- À, vậy tôi đi trước, nếu chị Hinh nhớ đến tôi thì cứ điện thoại là được.
Hạ Thiên nói xong thì nhảy xuống theo đường cửa sổ, lần này hắn cũng không dẫn theo Mộc Hàm, hắn quyết định chạy đến huyện thành.
Tôn Hinh Hinh thở dài thật sâu, vừa rồi còn nghĩ rằng tối nay sẽ ngon giấc, nhưng Hạ Thiên vừa đi thì nàng đột nhiên phát hiện mình khó thể ngủ.
... ....
Cục công an huyện Lâm Giang.
Hào Đồ rời khỏi phòng thẩm vấn với vẻ mặt âm trầm, sau khi bị bắt thì Lưu Thái Hà không nói câu nào, dù đe dọa hay dụ dỗ đều không hiệu quả, điều này làm lão ý thức vụ án sẽ tương đối khó giải quyết. Lão tưởng rằng dù không bắt được Thái Bằng Trình cũng phải ép Lưu Thái Hà khai ra nhà xưởng sản xuất thuốc phiện ở đâu, sau đó phá tan nhà xưởng, như vậy coi như hành động lần này là thành công.
- Cục trưởng Hào, người phụ nữ này đã theo Thái Bằng Trình rất lâu, muốn cô ta mở miệng thì dùng thủ đoạn bình thường là không được.
Vu Tiến khẽ nói.
- Vậy cậu có biện pháp gì sao?
Hào Đồ tức giận hỏi.
- Có nên dùng chút thủ đoạn không?
Một cảnh sát ở bên cạnh khẽ đề nghị.
- Không được, tra tấn là trái luật.
Hào Đồ lập tức phủ quyết.
- Nhưng tình hình giằng co thế này cũng không hiệu quả.
Một cảnh sát khác thầm nói một câu.
Hào Đồ biết rất rõ điều này, thời gian kéo càng dài càng thì càng bất lợi với bọn họ, nhưng việc đã đến nước này thì lão cũng khó nghĩ ra biện pháp thích hợp.
m thanh báo cháy chợt vang vọng trong khu hành chính cục công an, đám người Hào Đồ cũng nghe thấy những tiếng thét:
- Có hỏa hoạn, hỏa hoạn, chạy mau.
Vẻ mặt Hào Đồ chợt biến đổi, khi lão xông ra thì thấy khói đen cuồn cuộn.
- Chạy nhanh.
Hào Đồ nhanh chóng quay lại phòng thẩm vấn, lão hạ lệnh:
- Lãnh Băng Băng, cô và tôi cùng áp tải phạm nhân, những người khác chú ý cảnh giới.
Chương 276: Đội viên cứu hỏa
- Đi theo lối thoát hiểm.
Vu Tiến đi phía trước dẫn đường, nhưng mới chạy được vài chục mét thì hắn đã quay về:
- Không được, không đi được, thế lửa quá mạnh.
- Mau tìm đường khác.
Trong lòng Hào Đồ bùng lên cảm giác không ổn, hắn đã đánh giá thấp mức độ hung tàn của phần tử tội phạm.
- Cục trưởng Hào, không còn đường nào khác, cửa sổ cũng có lưới sắt bảo vệ, dù nhảy xuống cũng không được.
Vẻ mặt Vu Tiến rất khó coi:
- Mọi người quay lại, dùng khăn mặt hoặc quần áo ướt phủ lên mặt, cố gắng kiên trì được càng lâu càng tốt.
- Làm theo lời Vu Tiến.
Hào Đồ vung tay ra lệnh.
- Cục trưởng, không ổn, đã mất nước.
Ngay sau đó đã có cảnh sát phản hồi tin tức.
Lúc này dù là ai cũng hiểu vụ hỏa hoạn này không phải việc ngoài ý muốn.
- Cục trưởng, chúng ta phải lao ra, có người cố ý phóng hỏa, chắc chắn lúc này sẽ không ai đến ứng cứu, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình.
Vẻ mặt Vu Tiến rất bất an, khói đặc cuồn cuộn, đã có người ho khan sặc sụa.
- Được rồi, chúng ta chuẩn bị xông ra.
Xông ra có thể sẽ chết, nhưng không phóng ra chắc chắn sẽ chết, lúc này Hào Đồ cũng chỉ biết đánh cược một lần.
- Cục trưởng Hào, chờ chút, có người cứu được chúng ta.
Lãnh Băng Băng lúc này chợt nhớ đến Hạ Thiên, vì vậy nàng vội vàng điện thoại.
- Lãnh Băng Băng, cô xác nhận có người cứu được chúng ta sao?
Hào Đồ vội vàng hỏi.
Lãnh Băng Băng lúc này cũng không có thời gian trả lời Hào Đồ, vì nàng đang điện thoại cho Hạ Thiên, đối phương đang đùa giỡn:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, nhớ tôi rồi sao? Đừng nóng, tôi đã đến cục công an, sẽ đến bên chị ngay lập tức.
- Ủa, cục công an cháy lớn quá, cảnh sát tỷ tỷ, chị đang ở đâu?
Hạ Thiên có chút kinh ngạc.
- Tôi bị kẹt ở lầu bốn, cậu tranh thủ đến cứu ngay.
Lãnh Băng Băng vội vàng nói.
- Được, tôi đến ngay.
Hạ Thiên nói xong thì cúp điện thoại, chưa đến mười giây sau, mọi người thấy một bóng người lóe lên, sau đó một thanh niên ăn mặc tầm thường xuất hiện trước mặt mọi người.
Người này tất nhiên là Hạ Thiên, tuy lửa cháy rất mạnh nhưng hắn vẫn có thể tiến vào dễ như không. Khi hắn nhìn thấy Lãnh Băng Băng thì vội vàng bế nàng lên:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, tôi đưa chị ra ngoài.
- Chờ chút.
Lãnh Băng Băng vội vàng hô lên:
- Trong chỗ này có rất nhiều người, cậu phải cứu bọn họ ra.
- Tại sao phải cứu bọn họ, tôi cũng đâu quen biết gì bọn họ?
Hạ Thiên cũng không quá tình nguyện, hắn quay đầu và nhìn thấy Vu Tiến, vì vậy tức giận nói:
- Sao anh lại thích chết như vậy? Sáng nay tôi vừa cứu anh một mạng, sao bây giờ lại đâm đầu vào chỗ chết rồi?
Vu Tiến lập tức cảm thấy rất khó hiểu, làm gì có ai tình nguyện muốn chết? Nhưng hắn cũng nhận ra Hạ Thiên, tất nhiên cũng không nói gì, dù sao người này cũng đã cứu hắn một mạng.
- Mau cứu người, nếu không tôi chẳng quan tâm đến cậu.
Lãnh Băng Băng thúc dục.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị hôn tôi một cái, tôi sẽ cứu một người, thế nào?
Hạ Thiên bắt đầu cò kè mặc cả.
- Cậu.
Lãnh Băng Băng vừa thẹn vừa giận, người này nghĩ gì vậy? Lúc này còn có tâm tư như vậy sao? Nhưng nàng cũng hiểu tác phong của hắn, vì vậy trừng mắt nhìn hắn rồi nói:
- Được rồi, cậu cứu người đi, tôi đồng ý.
- Phải hôn trước.
Hạ Thiên chỉ vào mặt mình.
Lãnh Băng Băng chợt sinh ra xúc động muốn để người này chết trong đống lửa, nhưng sự việc khẩn cấp, nàng cũng không thể lãng phí thời gian, vì vậy vội vàng hôn lên mặt Hạ Thiên một cái, sau đó tức giận nói:
- Được chưa? Thế lửa ngày càng mạnh rồi.
- Không sao, vẫn còn chưa cháy đến đây.
Hạ Thiên không chút hoang mang đi đến bên cạnh cửa sổ, hắn dùng hai tay chụp lấy tấm lưới sắt rồi dùng sức đẩy. Một tiếng động lớn vang lên, lưới bảo vệ tróc ra, sau đó hắn đi đến trước mặt Lãnh Băng Băng, hắn ôm nàng nhảy xuống.
Mọi người chợt trợn mắt há mồm, khi đang định nói gì đó thì Hạ Thiên đã nhảy lên cửa sổ, sau đó hắn lại chụp lấy một cảnh sát, lại nhảy xuống. Tình hình cứ tiếp diễn như vậy vài chục lần, toàn bộ quá trình chỉ hơn một phút đồng hồ, Hạ Thiên đã hoàn thành quá trình cứu người. Lúc này kể cả Hào Đồ và các thành viên tổ chuyên án, ngoài Lãnh Băng Băng, ai cũng choáng váng, tên thanh niên mà Lãnh Băng Băng tìm đến có phải là con người nữa không?
- Không xong, còn phạm nhân ở bên trên.
Hào Đồ đột nhiên nghĩ ra, Lưu Thái Hà vẫn còn đang ở phòng thẩm vấn, còn chưa kịp đưa ra.
- Cậu nhanh lên, vẫn còn một người.
Lãnh Băng Băng tranh thủ nói với Hạ Thiên.
- À, cảnh sát tỷ tỷ, tôi vừa cứu ba mươi mốt người, chị nhớ phải hôn tôi ba mươi mốt cái.
Hạ Thiên nói với Lãnh Băng Băng.
- Biết rồi.
Lãnh Băng Băng cực kỳ xấu hổ, gương mặt trở nên nóng hừng hực.
Hạ Thiên lại phóng lên lầu, mà lúc này mọi người mới phục hồi tinh thần và biết Hạ Thiên lên lầu như thế nào, mọi người càng xem càng há hốc mồm. Người kia trực tiếp chạy lên, một góc thẳng đứng như vậy mà đối phương cứ coi như đất bằng.
- Lãnh Băng Băng, bạn trai của cô không phải người bình thường.
Hào Đồ cũng nhịn không được phải tán thưởng.
- Cục trưởng Hào, cậu ấy là Hạ Thiên, tôi được cậu ấy cứu sống.
Vu Tiến nói.
Hào Đồ càng thêm kinh ngạc:
- Cậu ta chính là thần y cứu cậu sao?
- Đúng vậy, tôi cũng không biết người ta ngoài y thuật phi phàm còn có năng lực thần kỳ như vậy.
Vu Tiến nhớ đến tình cảnh hômn qua mình đến bắt người, trong lòng thầm run sợ, nếu đối phương chống lệnh bắt người thì có hơn phân nửa là cảnh sát chết chắc. Nhưng hắn cũng rất nghi hoặc, không phải bác Hà Minh đã nói đối phương là vị hôn phu của Kiều Tiểu Kiều à? Sao bây giờ lại là bạn trai của Lãnh Băng Băng?
- Đúng là kỳ nhân.
Hào Đồ khen không dứt miệng, nhưng lão cũng rất khó hiểu, vì sao cái tên Hạ Thiên nghe rất quen tai, hình như mình đã nghe ở đâu rồi thì phải?
Lãnh Băng Băng lúc này chợt có chút kinh ngạc:
- Lần này sao lâu như vậy?
Lãnh Băng Băng nói như vậy thì mọi người chợt kỳ quái, Hạ Thiên trước đó cứu người chỉ mất một vài giấy, nhưng bây giờ đã hơn một phút, sao còn chưa xuống?
Lúc này Hạ Thiên đang nhìn Lưu Thái Hà trong phòng thẩm vấn, hắn có chút buồn bực:
- Sao lại là cô?
Lưu Thái Hà thấy Hạ Thiên thì cũng rất kinh ngạc, nàng cũng không biết nói câu nào.
- Này, cô không phải vợ của tên Thái Tử kia sao? Sao lại bị bắt?
Hạ Thiên có chút tò mò.
Lưu Thái Hà vẫn không nói gì.
- Thái Tử đúng là chó má, quả nhiên không ra gì, vợ bị bắt mà không đến cứu.
Hạ Thiên lầm bầm.
Lưu Thái Hà vẫn không nói, nàng ho khan vài cái, dùng khăn che mặt.
- Cô trở thành người câm khi nào?
Hạ Thiên không khỏi nhìn Lưu Thái Hà bằng ánh mắt kỳ quái:
- Thôi được rồi, tôi chẳng muốn cứu cô, để cho cô chết cháy cho rồi.
Hạ Thiên vốn không thích người phụ nữ này, bây giờ đối phương lại không trả lời vấn đề của hắn, tất nhiên hắn sẽ rất mất hứng, vì vậy xoay người muốn bỏ đi.
- Đợi chút.
Lưu Thái Hà cuối cùng cũng mở miệng, nàng đã biết bên ngoài cháy lớn, cũng đoán là có hơn phân nửa do Thái Tử làm ra, nhưng nàng nghĩ rằng Thái Tử sẽ nhân cơ hội này mà cứu mình. Nhưng bây giờ khói trong phòng thẩm vấn ngày càng nhiều, cũng không có người nào đến cứu, nàng bắt đầu hoài nghi.
- Chờ cái gì nữa? Cô chờ chết cháy đi, đợi sau khi chết thì khỏi cần hỏa táng, sợ rằng bị cháy thành tro rồi.
Hạ Thiên lười biếng nói.
- Anh muốn thế nào...Khụ, khụ...Thế nào mới bằng lòng cứu tôi ra ngoài?
Lưu Thái Hà vừa ho vừa nói, bây giờ khói ngày càng đậm, nàng đã không còn nhìn thấy Hạ Thiên.
- Nếu cô đồng ý gọi điện thoại cho Thái Tử, để hắn tự mình đến trước mặt tôi nhận đòn, như vậy tôi sẽ cứu cô.
Hạ Thiên vẫn còn rất nhớ thương tên Thái Tử.
- Được, tôi đồng ý.
Lưu Thái Hà vội vàng nói, chỉ là điện thoại cho Thái Tử mà thôi, không gì không được.
Hạ Thiên cuối cùng cũng ôm lấy Lưu Thái Hà, sau đó chạy ra cửa sổ nhảy xuống.
- Sao lâu vậy?
Khi thấy Hạ Thiên nhảy xuống thì Lãnh Băng Băng cũng khẽ thở ra.
- À, cô ta quá xấu, tôi không muốn cứu.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Nhưng suy xét vợ cảnh sát tỷ tỷ sẽ hôn tôi, vì vậy tôi phải cứu.
Hạ Thiên nói đến đây thì không khỏi nhắc nhở Lãnh Băng Băng:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, bây giờ chị phải hôn tôi ba mươi hai cái.
Lãnh Băng Băng không khỏi đỏ mặt, nàng trừng mắt nhìn Hạ Thiên:
- Sau này hãy nói.
- Chị phải hôn tôi trước.
Hạ Thiên muốn Lãnh Băng Băng thực hiện lời hứa ngay lập tức.
Lãnh Băng Băng rất tức tối, lưu manh này nhất định là cố ý, hắn muốn hôn nàng trước mặt mọi người mới chịu.
Nhưng Lãnh Băng Băng cũng biết, nếu mình không hôn thì lưu manh này nhất định sẽ chẳng bỏ qua. Nàng nghĩ lại cũng thấy mình đã hôn hắn một lần, hôn lần nữa cũng không sao, vì vậy mới đưa cặp môi anh đào đến bên má Hạ Thiên.
Trong mắt Hạ Thiên lộ ra cái nhìn xấu xa, hắn đột nhiên khẽ dịch mặt, hai người môi đối môi. Khi Lãnh Băng Băng phát hiện mình bị lừa thì đã không còn kịp, Hạ Thiên đã hôn lên môi nàng, hai tay còn ôm lấy vòng eo nhỏ của nàng, lúc này nàng căn bản không thể thoát ra.
Đám người bên cạnh không khỏi dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Hạ Thiên, bọn họ đều là người đến từ thành phố Giang Hải, tất nhiên biết rất rõ đại danh của người đẹp băng giá. Người này có thể chinh phục người đẹp lạnh lùng nổi tiếng của cục công an thành phố Giang Hải, thật sự làm người ta ghen ghét và hâm mộ. Nhưng nghĩ đến tình cảnh phi thường vừa rồi của Hạ Thiên, đám người lại cảm thấy mặc cảm, nghĩ lại cũng đúng, chỉ có loại biến thái như vậy mới chinh phục được người đẹp băng giá mạnh mẽ kia mà thôi.
- Cục trưởng Hào, anh không sao đấy chứ?
Vài tên cảnh sát đi tới, người đi đầu là Khúc Phong.
- Để anh thất vọng rồi, chúng tôi không hao tổn một sợi lông nào.
Hào Đồ hừ lạnh một tiếng, đám cảnh sát khác cũng nhìn Khúc Phong bằng ánh mắt bất thiện.
Đúng lúc này một viên cảnh sát ở bên cạnh Khúc Phong chợt rút súng nhắm vào Lưu Thái Hà đang ở trên mặt đất rồi bóp cò:
- Đùng, đùng!
Chương 277: Không làm việc đường hoàng không phải là thói quen tốt
Viên cảnh sát này ra tay không có bất kỳ dấu hiệu nào, dù là nhóm người Hào Đồ cũng không chuẩn bị tâm lý, cũng không ngờ có người sẽ nổ súng giết người. Khi nghe tiếng súng vang lên thì Hào Đồ và nhóm chuyên án cực kỳ hoảng sợ nhưng không ai kịp phản ứng.
Nhưng bọn họ không kịp phản ứng thì không phải những người khác không kịp phản ứng, Hạ Thiên đang ôm hôn Lãnh Băng Băng cực kỳ sung sướng, hắn nhấc chân đá văng Lưu Thái Hà tránh khỏi hai viên đạn. Sau đó hắn ôm Lãnh Băng Băng đến trước mặt tên cảnh sát nổ súng, dùng một cước đá văng khẩu súng, lại một cước đá đối phương ngã lăn xuống đất. Cuối cùng hắn giẫm chân lên người viên cảnh sát, môi vẫn gián chặt vào môi Lãnh Băng Băng.
Lúc này những thành viên tổ chuyên án mới kịp phản ứng, khi đám người chuẩn bị rút súng thì phát hiện viên cảnh sát vừa nổ súng đã bị Hạ Thiên giẫm dưới chân, hắn lại vẫn ôm hôn Lãnh Băng Băng. Đám người trực tiếp bị Hạ Thiên làm cho kinh hoàng, mạnh, thật sự quá mạnh, đúng là không bội phục không được.
Lãnh Băng Băng lúc này bắt đầu giãy dụa, khi nàng nghe thấy tiếng súng thì há mồm muốn nói chuyện, nhưng vừa há miệng thì đầu lưỡi của Hạ Thiên đã tiến vào thăm dò, ngay sau đó ép lên đầu lưỡi thơm tho của nàng. Lúc này nàng đã không nhịn được, vì vậy cắn vào lưỡi Hạ Thiên.
Hạ Thiên cuối cùng cũng buông lỏng Lãnh Băng Băng, hắn dùn ánh mắt buồn bực nhìn nàng:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, sao chị lại cắn tôi?
- Cậu còn dám nói nữa sao?
Lãnh Băng Băng nổi giận trừng mắt nhìn Hạ Thiên.
- Được rồi, vợ cảnh sát tỷ tỷ, nhớ còn thiếu tôi ba mươi mốt lần đấy nhé.
Hạ Thiên dùng giọng lo lắng để căn dặn Lãnh Băng Băng.
- Cậu không biết làm việc chính trước sao?
Lãnh Băng Băng rất tức giận.
- Đây là chuyện chính.
Hạ Thiên ra vẻ rất vô tội, đối với hắn thì chuyện này mới quan trọng, những chuyện khác đều nhỏ nhặt, không đáng nhắc tới.
- Vậy thì không làm chuyện chính nữa.
Lãnh Băng Băng tức giận nói.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, không làm việc đường hoàng không phải thói quen tốt.
Hạ Thiên nghiêm trang nói.
Lãnh Băng Băng hoàn toàn không biết làm gì hơn, nàng xem như đã hiểu rõ, lưu manh này có tám phần vì nàng tức giận mà sinh ra.
- Thả, thả tôi ra... ....
Lúc này dưới bàn chân Hạ Thiên vang lên một âm thanh:
- Tôi...Tôi không thở nổi... ....
Hạ Thiên cúi đầu nhìn thoáng qua bên dưới, sau đó hắn lập tức bất mãn:
- Sao lại là ông?
Người bị Hạ Thiên giẫm chân lên ngực chính là viên cảnh sát tối qua đã hãm hại Mộc Hàm buôn thuốc phiện, là Đinh Tùng.
Lúc này Đinh Tùng mới nhìn thấy bộ dạng Hạ Thiên, vì vậy mà trong ánh mắt chợt lóe lên cái nhìn sợ hãi:
- Là cậu?
Đám người Khúc Phong ở phía sau bắt đầu ra vẻ tức giận quát tháo:
- Đinh Tùng, anh điên rồi sao? Anh có cừu hận gì với Lưu tiểu thư, có đáng để nổ súng giết người không?
- Cục trưởng!
Đinh Tùng ấp úng, lão không thể nói ra nội dung.
- Trước tiên bắt người này lại.
Lúc này Hào Đồ mới mở miệng:
- Mang theo người này và Lưu Thái Hà, chúng ta rời khỏi đây ngay.
- Cục trưởng Hào, anh muốn đi đâu?
Khúc Phong vội vàng hỏi.
- Tôi muốn đi đâu không cần anh xen vào.
Hào Đồ quát nghiêm nghị. Vừa rồi tổ chuyên án thiếu chút nữa đã rơi vào tình cảnh không xong, điều này làm lão cực kỳ phẫn nộ và tức giận. Đám người bọn họ thiếu chút nữa bị thiêu chết trong cục công an, vất vả lắm mới thoát ra được, nhưng người tình nghi thiếu chút nữa cũng bị giết chết ngay trước mắt, người ra tay lại là cảnh sát. Trong tỉnh Bình Hải nằm dưới sự cai quản của Hào Đồ lại sinh ra những chuyện như thế này, đúng là sỉ nhục.
- Đinh Tùng, là hắn sai ông đến sao?
Lưu Thái Hà đột nhiên mở miệng.
- Lưu tiểu thư... ....
Đinh Tùng ấp úng nói.
- Hắn muốn giết tôi sao?
Vẻ mặt Lưu Thái Hà rất cổ quái, nhưng lúc này nàng không nhìn Đinh Tùng mà ngước mặt nhìn bầu trời, nước mắt chợt chảy ra:
- Hắn để ông đến giết tôi, tôi chưa khai bất kỳ điều gì, hắn lại sai ông giết tôi, chẳng lẽ hắn không tin tôi? Vì sao hắn nghĩ rằng tôi sẽ bán đứng?
Thật ra không cần Đinh Tùng trả lời thì Lưu Thái Hà đã biết rõ đáp án, vì người có thể ép Đinh Tùng phải ra tay, ngoài nàng ra thì chỉ còn lại người kia. Trước đó nàng đối mặt với sự thẩm tra của công an tỉnh mà không nói một lời, không lộ nửa câu, vì nàng tin tưởng người đàn ông của mình, đó là Thái Tử, hắn nhất định sẽ cứu nàng.
Vừa rồi cục công an xảy ra hỏa hoạn, Lưu Thái Hà rất vui, vì nàng cảm thấy đây nhất định là Thái Tử bày ra để thừa dịp hỗn loạn cứu mình ra. Nhưng cuối cùng nàng phát hiện, căn bản không ai đến cứu hỏa, bây giờ nàng thấy khu nhà cục công an khói lửa tràn lan nhưng không ai đến cứu, nếu nàng còn ở bên trong thì đã chết cháy từ lâu rồi.
Lưu Thái Hà không ngờ mình không bị chết cháy thì Đinh Tùng đã xuất hiện, đối phương muốn giết nàng, mà người cứu nàng chính là tên khốn kiếp làm nàng căm hận vào lúc sáng sớm.
- Dù sao này có vấn đề gì thì em cũng phải tự bảo vệ mình... ....
Trong đầu Lưu Thái Hà chợt hiện lên câu nói này, đây chính là lời của Thái Tử nói với nàng.
- Nếu đã như vậy thì tôi sẽ nghe anh lần đầu tiên.
Lưu Thái Hà tự nói với mình, ngay sau đó nàng quay đầu nhìn Hào Đồ:
- Tôi đồng ý cung khai, nhưng các người phải bảo đảm an toàn cho tôi.
Hào Đồ lập tức kinh ngạc, sau đó lão rất mừng rỡ:
- Không có vấn đề, chúng tôi sẽ bảo vệ cô.
- Trước tiên bắt bọn họ lại.
Lưu Thái Hà đột nhiên chỉ tay vào đám người Khúc Phong.
Nghe nói như vậy thì vẻ mặt Khúc Phong chợt biến đổi, hắn đang muốn nói thì Hào Đồ đã ra lệnh:
- Bắt người.
Đám người tổ chuyên án vốn đã rất ngột ngạt, bọn họ cũng nghi ngờ cục trưởng cục công an Lâm Giang chính là kẻ chỉ huy phóng hỏa, bây giờ nghe Hào Đồ nói như vậy thì lập tức phóng đến vật ngã đám người Khúc Phong như hổ đói vồ mồi, sau đó nhanh chóng bắt giữ.
- Thả tôi ra, tôi không không phạm tội, các người không thể bắt bớ tùy tiện.
Khúc Phong gầm rống lên.
- Cục trưởng Khúc, ông thu của tôi rất nhiều tiền, còn vào Thái Tử chơi gái nhiều lần, ông còn cưỡng hiếp một công chúa của quán karaoke, ông còn nói mình không phạm tội sao?
Lưu Thái Hà mở miệng nói.
- Lưu Thái Hà, con chó cái khốn nạn, loại chó cắn càn.
Khúc Phong tức giận mắng:
- Cô sẽ không có kết cục tốt.
- Cục trưởng Hào, tôi có thể nói rõ tên tất cả cảnh sát trong cục công an bị Thái Tử khống chế, cũng có thể nói cho ông biết vị trí khu nhà xưởng sản xuất ma túy, thậm chí còn có thể cho các người đi bắt Thái Tử, nhưng tôi cũng có một điều kiện.
Lưu Thái Hà không quan tâm đến Khúc Phong, nàng nói điều kiện với Hào Đồ.
- Nói đi, cô có điều kiện gì?
Hào Đồ hỏi.
- Trước khi rời khỏi huyện Lâm Giang, tôi muốn anh ta bảo vệ tôi.
Lưu Thái Hà nâng hai tay đeo còng chỉ vào Hạ Thiên nói.
Hạ Thiên đón lời rất bất mãn:
- Đầu óc cô có vấn đề rồi sao? Tôi không quen biết cô, hơn nữa cô cũng quá xấu, tôi cũng không muốn bảo vệ cô.
- Lưu Thái Hà, Hạ Thiên cũng không phải là cảnh sát, anh ta không có nghĩa vụ bảo vệ cho cô, những cảnh sát hình sự tổ chuyên án chúng tôi sẽ có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho cô, vì vậy cô đừng quá lo lắng.
Hào Đồ cũng mở miệng.
- Tôi chẳng cần quan tâm anh ta có phải là cảnh sát hay không, nhưng các ông cũng thấy rồi đấy, ngoài anh ta thì không còn ai bảo đảm được an toàn cho tôi.
Bây giờ Lưu Thái Hà vẫn còn sống, nếu so sánh với người ngoài thì nàng hiểu rõ thủ đoạn của Thái Bằng Trình, nếu hôm nay không có Hạ Thiên thì nàng chết chắc.
- Cục trưởng Hào, anh đồng ý đi.
Lãnh Băng Băng đột nhiên mở miệng nói.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, sao chị có thể đồng ý với cô ta? Tôi cũng không muốn bảo vệ cô ta.
Hạ Thiên bắt đầu phàn nàn.
- Tôi không muốn cậu bảo vệ cô ta, cậu bảo vệ tôi là được.
Lãnh Băng Băng tức giận nói, sau đó nàng nhìn sang Lưu Thái Hà:
- Tôi sẽ bảo vệ cho cô, Hạ Thiên bảo vệ tôi, như vậy cũng phù hợp với yêu cầu là cô sẽ không chết, không có vấn đề gì chứ?
- Không có vấn đề.
Lưu Thái Hà rất thỏa mãn với sắp xếp của Lãnh Băng Băng.
Đối với Hạ Thiên thì bảo vệ Lãnh Băng Băng là sứ mạng, tất nhiên hắn sẽ không từ chối, nhưng bên cạnh còn có kẻ thứ ba là Lưu Thái Hà, điều này làm hắn khó chịu.
- Nếu đã không còn vấn đề, như vậy bây giờ cô nên cho chúng tôi biết nhà xưởng ở nơi nào.
Hào Đồ mở miệng nói.
Lưu Thái Hà đang định mở miệng thì một tiếng nổ lớn từ phương xa truyền đến, mặt dất dưới chân cũng rung lên nhè nhẹ như có động đất.
- Đây là vụ nổ ở nơi nào?
Vẻ mặt Lưu Thái Hà chợt biến đổi:
- Có phải từ phía tây không?
- Đúng vậy, nói chung cách đây hai mươi kilomet.
Hạ Thiên thuận miệng nói, tai của hắn rất thính, tất nhiên hắn sẽ nghe thấy rất rõ ràng.
- Nhà xưởng sản xuất ma túy ở nơi đó.
Vẻ mặt Lưu Thái Hà có chút ngây ngốc.
- Mau đưa chúng tôi đi bắt Thái Bằng Trình.
Hào Đồ cảm thấy tình huống không đúng thì vội vàng nói.
Đáng tiếc, tất cả đều chậm một bước.
Khi tổ chuyên án chia làm ba mũi tiến vào chỗ nghi ngờ Thái Bằng Trình đang dừng chân thì chẳng thu hoạch được gì, Thái Bằng Trình đã không còn bóng dáng, nhà xưởng cũng đã được chứng thực là phát nổ. Nhà xưởng trong khe núi nổ tung, tất cả bị chôn vùi dưới đống đất đá, khi nào thì sẽ được đào móc ra, bên trong có bao nhiêu người bị chôn vùi, đây là điều khó thể biết được.
Trong thời gian một đêm Hào Đồ dựa vào lời cung khai của Lưu Thái Hà mà bắt được đám người có liên quan đến Thái Tử Cung và Thái Bằng Trình, tất cả đều rất thuận lợi. Nhưng cảnh sát tìm khắp huyện thành cũng không thấy tung tích của Thái Bằng Trình, có lẽ người này đã bỏ chạy.
Tổ chuyên án rất bộn rộn nhưng Lãnh Băng Băng thì rất thoải mái, vì nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Lưu Thái Hà. Bây giờ mọi người đang ở trong khu nhà chính quyền huyện, cục công an đã không thể ở lại, Hào Đồ cũng lo lắng nếu ở lại khách sạn, cuối cùng chủ tịch huyện Lâm Giang là Phương Thanh Vân đã chủ động liên lạc với tổ chuyên án, mời bọn họ vào trong khu nhà chính quyền huyện để phá án, tất nhiên Hào Đồ sẽ đồng ý.
Sáng hôm sau, khi Hạ Thiên đang ôm Lãnh Băng Băng ngủ ngất ngây thì đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, hắn cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.
- Này, ai vậy?
Hạ Thiên ngáp một cái rồi hỏi.
- Hạ Thiên, tao không để yên cho mày đâu.
Bên kia vang lên một âm thanh trầm thấp
Chương 278: Tôi muốn ăn chị
- Mày là ai?
Hạ Thiên cảm thấy rất khó hiểu.
Đầu dây bên kia vang lên những âm thanh tút tút, người kia không nói thêm câu nào mà cúp điện thoại.
- Thằng ngu nào vậy, đúng là điên loạn.
Hạ Thiên lầm bầm, hắn không quan tâm.
- Ai điện thoại đến vậy?
Lãnh Băng Băng mở miệng hỏi.
- Không biết, chỉ nói một câu rồi cúp máy.
Hạ Thiên thành thật trả lời.
- À!
Lãnh Băng Băng cũng không tiếp tục truy vấn.
Đúng lúc này Hào Đồ từ bên ngoài đi vào, tuy một đêm không ngủ nhưng tinh thần rất tốt, hơn nữa còn có vẻ rất vui sướng.
- Tiểu Lãnh, cô không cần phải quan tâm Lưu Thái Hà, hôm nay đặc biệt có lời, cô và bạn trai cứ đi nghỉ trước.
Hào Đồ nói với Lãnh Băng Băng.
- Cục trưởng, vụ án kết thúc rồi sao?
Lãnh Băng Băng không nhịn được phải hỏi.
- Tất nhiên không chấm dứt nhanh như vậy, nhưng bây giờ tất cả đều rất thuận lợi, hơn nữa chỉ còn lại những công tác thẩm vấn thông thường, tỉnh thành và cục công an thành phố Ninh Thành đều điều người đến hỗ trợ, vì vậy mọi người có thể nghỉ ngơi. Lần này mọi chuyện thuận lợi đều nhờ công của cô, có công thì sẽ có thưởng, vì vậy cô cứ đi nghỉ trước.
Hào Đồ cười ha hả nói.
- Cục trưởng Hào, tôi cũng không có công lao gì.
Lãnh Băng Băng nói.
- Tiểu Lãnh, khiêm tốn là tốt, nhưng lần này công lao lớn đều ghi lên đầu cô, nếu không có bạn trai của cô thì chúng ta sao có thu hoạch lớn như vậy?
Hào Đồ cười nói:
- Được rồi, cô tranh thủ thời gian đi với bạn trai, tiểu tử này cũng đã ở cùng cô một buổi tối, cô cần tưởng thưởng cho hắn.
- Đúng vậy, vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị phải ban thưởng cho tôi.
Hạ Thiên rất tán thành với những lời nói của Hào Đồ.
Lãnh Băng Băng không khỏi trừng mắt nhìn hạ thiên, sau đó nàng nói với Hào Đồ:
- Vậy được rồi, cám ơn cục trưởng Hào, chúng tôi đi trước.
Lãnh Băng Băng lúc này cũng coi như hiểu rõ, mình có công lớn nhất nhưng thật ra tất cả đều là của Hạ Thiên. Nhưng hắn không phải là cảnh sát, mỗi người đều cho rằng hắn là bạn trai của nàng, vì vậy công lao cuối cùng được đẩy lên đầu nàng. Để tránh cho Hào Đồ tiếp tục nói bậy bạ, Lãnh Băng Băng cảm thấy nên đưa Hạ Thiên đi trước.
Lãnh Băng Băng và Hạ Thiên ra khỏi phòng, Hạ Thiên mở miệng nói:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta đi mướn phòng thôi.
- Tôi đói bụng rồi, đi ăn sáng trước.
Lãnh Băng Băng tức giận nói, lưu manh này muốn mướn phòng, cả ngày không có suy nghĩ gì tốt.
- À, vậy thì chúng ta đi dùng cơm trước, sau đó thuê phòng sau.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Trên hành lang liên tục có người tới lui, khi nghe thấy Hạ Thiên nói như vậy thì cũng không khỏi quay đầu nhìn hắn và Lãnh Băng Băng, ai cũng nở nụ cười cực kỳ cổ quái và mập mờ. Điều này làm cho Lãnh Băng Băng thiếu chút nữa phải kiếm một lổ hổng nào đó để chui vào, lưu manh chết tiệt, không biết nói đúng chỗ sao?
Chưa nói đến vấn đề đây là nơi đông người, thậm chí giọng điệu của Hạ Thiên còn rất lớn giống như sợ người ta không nghe được. Lãnh Băng Băng không thể không hoài nghi, lưu manh này rõ ràng đang cố ý.
Lãnh Băng Băng kéo Hạ Thiên đi như chạy khỏi khu chính quyền huyện Lâm Giang, may mà đối diện khu chính quyền có một nhà hàng, vì vậy nàng kéo hắn vào.
- Cho một tô mỳ bò!
Lãnh Băng Băng ngồi xuống, nàng tự gọi món cho mình, sau đó hỏi Hạ Thiên:
- Cậu muốn ăn gì?
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi cũng không biết nên ăn gì.
Hạ Thiên có chút khó khăn.
- Cậu thích gì cứ gọi.
Lãnh Băng Băng tức giận nói.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Lãnh Băng Băng:
- Muốn ăn gì cũng gọi được sao?
- Nói nhảm.
Lãnh Băng Băng thấy đầu óc lưu manh rõ ràng có vấn đề, chỉ là một bữa sáng mà thôi, có cần phải lắm lời như vậy không?
Hạ Thiên rất vui sướng:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, tôi muốn ăn chị.
Đầu tiên Lãnh Băng Băng có chút sững sờ, sau đó gương mặt chợt đỏ bừng, trong lòng rất tức giận. Lưu manh chết tiệt, lúc này còn nghĩ đến vấn đề đó.
- Tôi mặc kệ cậu, cậu có muốn ăn sáng không?
Lãnh Băng Băng trợn mắt nhìn Hạ Thiên.
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị không quan tâm đến tôi, sao tôi có thể ăn chị?
Hạ Thiên nghĩ mãi mà không hiểu.
Lãnh Băng Băng lập tức chán nản, nàng quay đầu hô lớn:
- Ông chủ, cho tôi một lồng bánh bao hấp.
- Đến ngay.
Bánh bao hấp được đưa đến rất nhanh.
Lãnh Băng Băng cầm đũa gắp một cái bánh bao nhét vào miệng Hạ Thiên:
- Tôi dùng bánh bao chặn họng cậu lại.
Hạ Thiên nuốt cả cái bánh vào bụng, sau đó hắn bắt đầu kháng nghị:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, tôi muốn ăn chị, không muốn ăn bánh bao của chị.
Lãnh Băng Băng mặc kệ Hạ Thiên kêu gào, nàng tiếp tục nhét bánh bao vào miệng hạ thiên.
- Đúng là tình cảm đằm thắm.
Đám khách trong nhà hàng thấy như vậy thì thầm thở dài một hơi.
Nhưng Lãnh Băng Băng nghe thấy như vậy thì chợt buồn bực, ai tình cảm đằm thắm với tên khốn này? Nàng chẳng qua chỉ muốn chặn họng Hạ Thiên, miễn cho hắn nói bậy bạ.
Hạ Thiên nghe nói như vậy thì rất vui sướng, cảnh sát tỷ tỷ quả nhiên rất tốt với mình, ngay cả người không biết gì cũng thấy được tình cảnh đằm thắm.
Lãnh Băng Băng bắt Hạ Thiên nuốt năm cái bánh bao, cuối cùng vì muốn hắn không tiếp tục nói bậy, nàng vừa ăn sáng vừa gắp bánh bao cho đối phương. Sau khi ăn xong tô mỳ bò thì nàng nhanh chóng trả tiền và bỏ đi.
Lãnh Băng Băng đi quá nhanh, kết quả là ra cửa không chú ý có người đi vào, vì vậy đụng nhẹ vào đối phương.
Lãnh Băng Băng chưa kịp nhìn thấy bộ dạng của đối phương, nàng định xin lỗi, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đối phương đã mắng:
- Không có mắt sao? Đi như vậy à?
- Thật xin lỗi.
Lãnh Băng Băng có chút mất hứng nhưng vẫn nói lời xin lỗi, dù thế nào thì nàng cũng có lỗi.
Lúc này Lãnh Băng Băng cũng nhìn rõ, người bị mình đụng vào là một phụ nữ. Người này hơn ba mươi, ăn mặc vượt mức quy định, bộ dạng cũng tăng trọng, căn bản không phù hợp với mỹ quan của con người vào thời điểm hiện tại.
Mà người phụ nữ kia cũng nhìn rõ bộ dạng của Lãnh Băng Băng, trong ánh mắt đã lóe lên cái nhìn ghen ghét, trong huyện thành này từ khi nào xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp như vậy? Hơn nữa còn là cảnh sát sao?
- Xin lỗi mà có tác dụng sao? Người thế này mà làm cảnh sát à? Không có mắt mà đi làm cảnh sát?
Người phụ nữ kia được thế thì không tha người, vì vậy mở miệng mắng lớn.
- Chẳng phải chỉ đụng vào người thôi sao? Tôi đã xin lỗi, cô còn muốn gì?
Lãnh Băng Băng có chút căm tức, có cần phải ép người quá đáng như vậy không?
- Ơ kìa, đụng vào người ta mà còn to mồm như vậy sao?
Giọng điệu của người phụ nữ kia ngày càng chua ngoa:
- Đừng tưởng có bộ dạng xinh đẹp thì tùy tiện làm bậy, nếu cô làm tôi bị thương thì sao? Cô bị mù thì đừng ra đường, nếu muốn chạy loạn thì mua kính mà đeo vào.
- Cô mới bị mù.
Giọng nói bất mãn của Hạ Thiên vang lên:
- Nếu cô còn tiếp tục nói vợ tôi mù, tôi sẽ cho cô mù thật sự.
- Thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi.
Lãnh Băng Băng sự Hạ Thiên thật sự làm cho người phụ nữ kia bị mù, vì vậy nàng kéo hắn rời khỏi nhà hàng.
- Muốn đi sao? Dễ dàng vậy à?
Đáng tiếc là người phụ nữ kia không cảm thấy nguy hiểm:
- Cô vừa đụng vào người tôi, bây giờ phải đưa tôi đi bệnh viện kiểm tra, nếu không các người đi, sau này có di chứng thì tôi tìm ai?
- Cảnh sát tỷ tỷ, người này thật sự muốn vào bệnh viện sao?
Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng, hắn dùng giọng kỳ quái hỏi.
- Có tám phần là như vậy.
Lãnh Băng Băng cũng tức giận, người này rõ ràng không biết nói lý lẽ, chẳng qua chỉ khẽ đụng vào người, cũng đừng nên quá đáng như vậy chứ?
Lãnh Băng Băng tất nhiên không biết người phụ nữ kia đang ghen ghét mình quá đẹp, vì vậy mới cố ý gây phiền. Tất nhiên, bình thường người phụ nữ này cũng quen thói ngang ngược càn rỡ.
- À, tôi thỏa mãn yêu cầu của cô ấy, sẽ cho cô ta vào bệnh viện.
Hạ Thiên đột nhiên rút ngân châm ra, sau đó hắn dùng tốc độ mà người thường khó thể phát hiện ra để đâm hai cái lên mí mắt người phụ nữ.
Sau khi thu hồi ngân châm thì Hạ Thiên ôm eo Lãnh Băng Băng bước đi:
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chúng ta đi thuê phòng thôi.
- Các người...Á, mắt của tôi, mắt tôi sao lại không thấy gì thế này?
Sau lưng vang lên âm thanh hoảng sợ của người phụ nữ.
- Cậu sẽ không làm cho cô ấy mù thật đấy chứ?
Sau khi nghe được tiếng thét hoảng sợ thì Lãnh Băng Băng không nhịn được phải hỏi.
- Đúng vậy, ai bảo người này không ra gì?
Hạ Thiên khẽ gật đầu:
- Dám nói vợ tôi mù mắt, tôi sẽ làm cho đối phương không thấy đường.
- Người phụ nữ kia dù có chút đáng ghét, nhưng cậu cũng không cần làm quá như vậy.
Lãnh Băng Băng khẽ khuyên nhủ.
- À, vợ cảnh sát tỷ tỷ, tôi biết chị rất tốt, vì vậy chỉ cho cô ấy bị mù một ngày mà thôi, ngày mai sẽ khỏi.
Hạ Thiên giải thích.
Lãnh Băng Băng nghe Hạ Thiên giải thích như vậy cũng không còn gì để nói, cho đối phương chịu khổ một chút, nàng cũng đồng tình.
- Ơ... ....
Lãnh Băng Băng ngáp dài, một buổi tối hầu như không được ngủ, nàng quả thật có chút mệt nhọc. Trước đó vì đói bụng mà không cảm thấy đói, bây giờ vừa ăn no xong, kết quả là cơn buồn ngủ kéo đến như thủy triều.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, phía trước có khách sạn, chúng ta đi mướn phòng thôi.
Hạ Thiên nhân cơ hội đầu độc Lãnh Băng Băng.
- Được rồi!
Lãnh Băng Băng tuy cảm thấy Hạ Thiên không có ý gì tốt, nhưng vì nàng quá mệt mỏi, cũng không biết nói gì thêm, dù sao bọn họ cung không phải mới mướn phòng lần đầu.
Hai người vào khách sạn, thuê một gian phòng cho tình nhân, giao tiền thế chấp, dùng chứng minh đăng ký, sau đó cầm thẻ lên lầu. Sau khi tiến vào phòng thì Lãnh Băng Băng không nhịn được phải phóng lên giường.
Lãnh Băng Băng nhanh chóng ngủ say, Hạ Thiên cũng không khỏi cảm thấy khó hiểu, xem ra hôm nay hắn không được ăn cảnh sát tỷ tỷ.
Hạ Thiên ngáp một cái, hắn cũng leo lên giường kéo Lãnh Băng Băng vào lòng, một lúc sau cũng tiến vào mộng đẹp. Sáng nay đã không ăn được cảnh sát tỷ tỷ, thôi thì để dành cho bữa trưa.
Khi Hạ Thiên ôm Lãnh Băng Băng ngủ say sưa thì huyện Lâm Giang bắt đầu hành động tẩy trừ băng đảng Thái Tử. Tuy nhìn bề ngoài thì hành động lần này co cục công an tỉnh tiến hành, người khởi xướng là Hào Đồ, nhưng đám người Hào Đồ biết rất rõ, nhân vật chính thức làm cho mọi chuyện phát triển thuận lợi chính là thiếu niên Hạ Thiên thần kỳ
Chương 279: Nghiên cứu thân thể của cô
Hạ Thiên dũng mãnh đã là sự tích của ba mươi người tổ chuyên án, trong tổ chuyên án đã lưu truyền sự việc Hạ Thiên và Lãnh Băng Băng thân mật với nhau còn cứu được Lưu Thái Hà, đánh bại Đinh Tùng. Điều này làm cho người ta phải bội phục, tình cảnh đó quá tuyệt.
Khi sự kiện kia được nói ra thì những xung đột của Hạ Thiên với đám thủ hạ của Thái Tử, kể cả chuyện Hạ Thiên thiếu chút nữa đã bắt Lưu Thái Hà phải trần truồng chạy một vòng khắp huyện thành cũng bị moi móc ra. Lúc này mọi người chợt phát hiện Hạ Thiên đã có thù oán với Thái Tử, vì vậy những kẻ khôn khéo đã liên hệ sự sụp đổ của Thái Tử, có phải cũng liên quan đến Hạ Thiên?
Đây vốn chỉ là suy đoán, nhưng không biết lưu truyền thế nào mà được người ta coi là sự thật, không bao lâu sau tất cả huyện Lâm Giang đều biết Thái Tử đắc tội với một người cực kỳ mạnh mẽ, người kia là Hạ Thiên. Cũng vì vậy mà Thái Tử sụp đổ chỉ sau một đêm, cứ như vậy mà Hạ Thiên trở thành một thần thoại ở huyện Lâm Giang.
Thậm chí Phương Thanh Vân đang chỉ huy đám người đào móc nhà xưởng sản xuất ma túy của Thái Tử nghe thấy thư ký nói về vấn đề này cũng điện thoại đến cho Vu Tiến:
- Tiểu Vu, cậu biết Hạ Thiên kia sao?
- Chủ tịch Phương, mạng của tôi là cậu ta cứu.
Vu Tiến trả lời, thật ra bây giờ hắn cũng biết những tin đồn kia đang truyền đi khắp nơi, nhưng hắn thấy những tin đồn dù có chút khoa trương nhưng cũng không thái quá. Nếu xem xét một cách nghiêm khắc thì Thái Tử thật sự suy sụp vì Hạ Thiên, nhưng người này cũng không phải cố sức cho Thái Tử sụp đổ, chẳng qua chỉ vô tình chọc vào, Thái Tử lại tan đàn xẻ nghé.
- Tôi cũng biết cậu ta cứu cậu và cục trưởng Hào một mạng, nhưng tôi muốn hỏi, ngoài những vấn đề đó ra thì hai người có quen thuộc gì không? Cậu ta có người nhà ở Lâm Giang không?
Phương Thanh Vân hỏi.
- Chủ tịch Phương, cậu ta đã cứu tôi hai lần, ngày hôm qua tôi bị đâm, chính cậu ấy là người cứu sống tôi.
Vu Tiến giải thích.
- Cậu ta là thần y cứu sống cậu ở bệnh viện sao?
Phương Thanh Vân cuối cùng cũng hiểu được.
- Đúng vậy, chủ tịch Phương.
Vu Tiến gật đầu:
- Nhưng tôi không quen cậu ta, tôi chỉ biết cậu ta có bạn ở huyện Lâm Giang chúng ta.
- Bạn thế nào?
Phương Thanh Vân vội hỏi.
- Là một cô gái tên là Tôn Hinh Hinh, rất đẹp, nhưn g không biết có phải là bạn gái hay không, vì bạn gái của cậu ta rõ ràng là Lãnh Băng Băng.
Vu Tiến cảm thấy chóng mặt, rốt cuộc bạn gái của Hạ Thiên là ai? Lãnh Băng Băng, Kiều Tiểu Kiều hay Tôn Hinh Hinh?
- À, thì ra là vậy, này Tiểu Vu, cậu xem xét rõ tình huống nhà Tôn Hinh Hinh, điều tra cho rõ ràng, sau giai đoạn bận rộn này chúng ta sẽ xuống thăm hỏi.
Phương Thanh Vân suy nghĩ một chút rồi nói.
- Vâng, chủ tịch Phương.
Vu Tiến tất nhiên sẽ đồng ý.
- Tôi còn có việc, cậu cũng nên chằm chằm vào vụ án, không nên buông tha cho một tên tội phạm nào, cậu hiểu chưa?
Phương Thanh Vân dặn dò một câu.
- Chủ tịch Phương cứ yên tâm, chúng tôi sẽ không bỏ qua cho bất kỳ phần tử nào.
Vu Tiến vội vàng đảm bảo.
- Làm rất tốt, sau này khối công an huyện Lâm Giang sẽ do cậu phụ trách.
Phương Thanh Vân dùng giọng thỏa mãn nói một câu, sau đó cúp điện thoại.
Vu Tiến nghe thấy như vậy thì lập tức trở nên kích động, sau khi Thái Tử gặp chuyện không may thì bệnh tim của Thái Vi Dân cũng phát tác, bây giờ đang nằm bệnh viện. Dù lần này Thái Vi Dân không bị bắt thì cũng sẽ bị đưa đi dưỡng lão, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì Phương Thanh Vân sẽ là bí thư huyện ủy, sau này cục công an sẽ bị người này nắm chặt, thậm chí còn có cả những quan hệ có sẵn bên khối chính quyền. Vì vậy bây giờ Vu Tiến có cơ hội được đề bạt làm cục trưởng cục công an huyện Lâm Giang, câu nói vừa rồi của Phương Thanh Vân cũng có ý này.
... ....
Hạ Thiên tỉnh lại thì có chút buồn bực, vì hắn đã ngủ đến xế chiều, đã bỏ lỡ bữa cơm trưa, vì vậy cũng không thể ăn cảnh sát tỷ tỷ vào giờ cơm trưa.
- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị phải đi nhanh như vậy sao?
Nhìn Lãnh Băng Băng đi ra khỏi cửa, Hạ Thiên lại càng buồn bực, hắn còn muốn đợi đến bữa tối để ăn cảnh sát tỷ tỷ, đáng tiếc là nàng không cho hắn cơ hội.
- Cục trưởng Hào quyết định đưa những phạm nhân quan trọng về tỉnh, tôi cũng phải về theo.
Lãnh Băng Băng giải thích một câu:
- Sau khi cậu quay về thành phố Giang Hải thì nhớ điện thoại cho tôi.
- Chị phải nhớ còn thiếu tôi ba mươi mốt nụ hôn đấy nhé.
Hạ Thiên vẫn nhớ chuyện này không quên.
- Biết rồi.
Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn hạ thiên, sau đó nàng kéo cửa đi ra.
Lãnh Băng Băng đi ra, Hạ Thiên tất nhiên sẽ không tiếc tục ở trong phòng. Hắn cũng đi ra, sau đó dùng tốc độ không nhanh không chậm đi về thôn Cửa Sông.
Sau khi đi hơn mười phút thì Hạ Thiên đột nhiên phải dừng lại, có một chiếc xe màu đen đứng chắn giữa đường, vì vậy hắn tiến lên gõ vào cửa xe nói:
- Này, đi theo tôi như vậy có mệt không?
Cửa sau xe hạ xuống, gương mặt đeo kính râm của Mị Nhi xuất hiện trong mắt Hạ Thiên, nàng dùng giọng lạnh lùng nói:
- Nếu cậu biết an phận một chút thì chúng tôi sẽ không mệt mỏi như vậy.
Hạ Thiên kéo cửa xe ngồi vào, sau đó hắn nhìn chằm chằm vào Mị Nhi rồi dùng giọng nghiêm túc nói:
- Xem xét vào mức độ yêu thương của cô với tôi, vì vậy tôi muốn thương lượng một chuyện.
- À...Khụ khụ... ....
Người đàn ông gầy gò đang lái xe không nhịn được phải ho khan hai tiếng.
- Này, anh không khỏe thì đừng lái xe.
Hạ Thiên dùng giọng mất vui nói.
-Khụ khụ, cậu nói Mị Nhi thích mình sao?
Người đàn ông quay đầu dùng ánh mắt cổ quái nhìn Hạ Thiên.
- Nói nhảm, nếu không thích tôi thì việc gì phải đi theo cả ngày như vậy.
Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn người đàn ông.
Người đàn ông cũng bó tay:
- Tôi không phải cũng theo cậu cả ngày sao?
- Này, tôi cũng không biến thái như anh, tôi không thích đàn ông.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn người đàn ông:
- Còn nữa, anh là lái xe của Mị Nhi, không có tư cách nói chuyện, đừng quấy rầy tôi.
Người đàn ông chợt cảm thấy bi phẫn, khi nào thì hắn là lái xe không có tư cách? Trong tổ chức hắn và Mị Nhi có thân phận ngang nhau.
- Cậu muốn thương lượng gì với tôi?
Mị Nhi lúc này cũng mở miệng, giọng nói lạnh như băng.
- Tôi cảm thấy cô cứ theo tôi như vậy cũng mệt mỏi, không bằng chúng ta thương lượng với nhau, tôi có thể cho cô đi theo công khai, nhưng cô phải đồng ý với tôi một điều kiện.
Hạ Thiên dùng ánh mắt hứng thú nhìn Mị Nhi.
- Điều kiện gì?
Mị Nhi lại hỏi.
- Cô phải để tôi nghiên cứu thân thể, tôi cảm thấy cơ thể của cô rất kỳ quái.
Hạ Thiên dùng giọng chân thành nói.
Người đàn ông gầy gò không khỏi nhìn Hạ Thiên, người này đúng là quá mức hung hãn, bây giờ lại muốn nghiên cứu cơ thể của Mị Nhi. Đàn ông muốn nghiên cứu cơ thể phụ nữ, điều này không cần nói cũng hiểu.
- Có tin tôi giết cậu không?
Trên người Mị Nhi bùng ra khí lạnh.
- Sao cô phải giết tôi?
Hạ Thiên tỏ ra rất khó hiểu:
- Tôi chẳng qua cũng vì tốt cho cô, tôi cảm thấy thân thể cô rất đặc biệt, rõ ràng là cực âm mà có khí dương. Cực âm là trời sinh, nhưng khí dương chắc chắn có sau này, tôi hỏi cô, trước kia gương mặt cô cũng bình thường, sau này mới trở nên như vậy có phải không?
Giọng điệu của Mị Nhi chợt biến đổi:
- Sao cậu biết?
- Tôi là thiên hạ đệ nhất thần y.
Hạ Thiên có chút đắc ý:
- Tôi không gì không biết, thế nào, cô có đồng ý điều kiện của tôi, để tôi nghiên cứu cơ thể, tôi có thể làm cho gương mặt của cô trở lại như thường. Đến lúc đó cô sẽ rất đẹp, sẽ có tư cách làm vợ tôi.
- Thứ nhất, tôi không thích cậu, thứ hai, tôi thích mình như bây giờ, thứ ba, tôi càng không thích làm vợ cậu.
Mị Nhi cũng không có hành động nào, giọng nói rất lạnh lùng:
- Vì vậy bây giờ cậu có thể xuống xe được rồi.
- Phụ nữ đúng là thích nghĩ một đường nói một nẻo.
Hạ Thiên lầm bầm:
- Được rồi, tôi xuống xe, đợi đến khi cô thay đổi ý kiến, lúc đó có thể đến tìm tôi.
Hạ Thiên xuống xe, hắn tiếp tục dùng giọng không nhanh không chậm đi về phía trước.
- Mị Nhi, sao cô không thử xem? Cậu ta sợ rằng có thể chữa cho cô.
Người đàn ông gầy còm nói.
- Tôi không cần dùng gương mặt để thu hút đàn ông.
Mị Nhi lạnh lùng nói.
- Được rồi, coi như tôi chưa nói gì.
Người đàn ông gầy gò có chút bất đắc dĩ.
Mị Nhi cũng không nói thêm điều gì, nàng nhìn qua cửa sổ, Hạ Thiên đang đi trên đường, trong mắt lóe lên cái nhìn khác thường.
... ....
Tôn Hinh Hinh đứng trước cửa, nàng lấy điện thoại ra cầm, sau khi nhấn vài lượt thì lại đặt vào túi. Sau đó nàng lại lấy điện thoại ra, sau vài lần liên tục thì Mộc Hàm ở bên cạnh đã hông nhịn được.
- Cô muốn điện thoại cho hắn thì cứ tự nhiên, sao phải do dự như vậy?
Mộc Hàm mở miệng hỏi.
- Sao chị không gọi điện?
Tôn Hinh Hinh hỏi ngược lại.
Mộc Hàm mỉm cười:
- Vì tôi không muốn tìm cậu ta như vậy.
- Tôi cũng không phải đang nghĩ về hắn, tôi chỉ...Chỉ có chút lo lắng.
Tôn Hinh Hinh đỏ mặt dùng giọng ấp úng nói.
- Lo lắng cậu ta chạy theo người phụ nữ khác sao?
Mộc Hàm hỏi.
Tôn Hinh Hinh há miệng muốn phản bác, nhưng ngay sau đó nàng lại phát hiện ra đây là chuyện làm mình lo lắng nhất. Tất nhiên khi Hạ Thiên ở cùng nàng, khi đó nàng luôn cảm thấy rất an toàn, chỉ khi nào hắn bỏ đi, nàng sẽ mất đi cảm giác an toàn, luôn lo lắng hắn sẽ bỏ mình mà đi.
Hạ Thiên cho Tôn Hinh Hinh cảm giác an toàn chưa từng có, nhưng hắn cũng là người làm nàng sinh ra cảm giác mất an toàn, không thể không nói, đây là một vấn đề rất mâu thuẫn.
- Thật ra tôi cảm thấy cô không cần lo lắng như vậy, trong mắt của tôi, dù cậu ta có mang người phụ nữ khác bỏ chạy, cũng sẽ mang theo cô.
Mộc Hàm thản nhiên nói.
- Chị không lo lắng sao?
Tôn Hinh Hinh nhịn không được phải hỏi.
- Tất nhiên, tôi không lo lắng.
Mộc Hàm thật sự không có gì cần lo lắng, lưu manh chỉ biết cưỡng chế giữ nàng lại, nhưng nàng đi thì biết về đâu?
- Tôi cảm thấy...Cảm thấy câu ấy rấ yêu Lãnh Băng Băng.
Tôn Hinh Hinh khẽ nói, tối qua Hạ Thiên nói đi là đi, bây giờ còn chưa quay về, nàng cũng không biết tối nay hắn có quay về hay không.
- Cậu ấy đã về.
Mộc Hàm thản nhiên nói.
Tôn Hinh Hinh nghe như vậy thì vội vàng nhìn ra đường, nàng thấy Hạ Thiên đang dùng giọng không nhanh không chậm đi về phía bên này, vì vậy mà những lo lắng trong lòng biến mất sạch sẽ, nàng nhanh chóng chạy về phía Hạ Thiên
Chương 280: Đập đầu vào tường
Sáng hôm sau có không ít người tập trung ở cổng thôn Cửa Sông, Mộc Hàm chạy chiếc Audi A7 qua cổng thôn, Tôn Hinh Hinh, Hạ Thiên, Tôn Thiên Vũ và Điền Hiểu Nhã đều ngồi trên xe, bọn họ kết thúc hành trình Lâm Giang, bắt đầu quay về Giang Hải.
Hạ Thiên ở lại Lâm Giang ba ngày và để lại không ít tiếc nuối, tên Thái Tử kia đã chạy thoát, vì vậy đến bây giờ hắn vẫn chưa gặp lại tên khốn kia, ý nghĩ đánh đối phương một trận cũng phải vứt bỏ, không thể thực hiện được. Điều này làm cho Hạ Thiên rất buồn bực, gần đây hắn đánh ai đều có thể thực hiện được, nhưng lúc này lại không thành công.
Tất nhiên điều làm Hạ Thiên buồn bực hơn là chưa ăn được cảnh sát tỷ tỷ, nhưng tốt xấu gì cũng ép cảnh sát tỷ tỷ nợ ba mươi mốt nụ hôn, đây cũng coi như giải an ủi.
Tâm tình của Tôn Hinh Hinh khá tốt, lần này nàng về nhà cũng coi như là áo gấm về làng, bây giờ ánh mắt người trong thôn nhìn Tôn gia đã khác biệt, nàng cũng để lại ít tiền trong nhà. Tất nhiên điều làm nàng cảm thấy vui mừng nhất chính là tin tức nhận được vào buổi sáng, Trương Đại Trụ vì buôn thuốc phiện mà bị bắt, lần này hắn có hơn phân nửa là sẽ lãnh án tử hình, điều này cũng có ý nghĩa là thời gian về sau nàng sẽ không bị hắn quấy rối.
Tôn Hinh Hinh cũng muốn ở lại nhà thêm vài ngày nhưng sáng sớm Hạ Thiên lại nhận được điện thoại của liễu vân mạn, nàng nói đầu rất đau. Hạ Thiên lập tức nghĩ ra nguyên nhân, lần trước hắn châm cứu cho Liễu Vân Mạn cách bây giờ đã là một tháng, mà khi đó châm cứu cũng chỉ có tác dụng giảm bớt bệnh tình của nàng, một tháng sau phải châm cứu lại.
Vì chữa bệnh cho Liễu Vân Mạn mà Hạ Thiên bắt buộc phải quay về ngay lập tức, Tôn Hinh Hinh cũng không muốn ở lại một mình, vì vậy theo Hạ Thiên quay về.
Đường đi rất thuận lợi, đến trưa nhóm người Hạ Thiên đã quay về thành phố Giang Hải.
Trước tiên Hạ Thiên đưa Tôn Hinh Hinh đến cửa hàng hoa, sau đó hắn cùng Mộc Hàm trực tiếp chạy đến bệnh viện Liễu Vân Mạn đang công tác, sau đó đưa nàng về Kiều gia.
Hạ Thiên đã có thể thi triển được đệ tam châm, tất nhiên hắn có thể chữa đứt bệnh cho Liễu Vân Mạn. Nhưng sử dụng đệ tam châm rất nguy hiểm, mấy ngày trước thiếu chút nữa hắn đã bị Lý Minh Hiên đánh gục, hắn cũng không muốn giẫm lên vết xe đổ, vì vậy mới quyết định chữa trị cho Liễu Vân Mạn ở Kiều gia.
Kiều gia có phương pháp rất tốt để tự bảo vệ bản thân, quan trọng là bây giờ ở Kiều gia có Liễu Mộng, đối với Hạ Thiên thì Liễu Mộng giống như một đảm bảo tốt nhất.
Hạ Thiên đi vào biệt thự của Kiều Tiểu Kiều, Liễu Mộng thấy hắn thì phàn nàn:
- Tiểu bại hoại, mấy ngày nay cậu chạy đi đâu? Sao không mang chị đi?
Không đợi Hạ Thiên trả lời, Liễu Mộng nhìn thấy Liễu Vân Mạn, nàng có chút mất hứng:
- Tiểu Mạn, cháu cũng không nghĩa khí, cháu cùng chơi đùa với tiểu bại hoại, sao không nói cho cô biết? Cô là cô cô của cháu mà?
Liễu Vân Mạn có chút dở khóc dở cười, nàng nếu thật sự ở cùng với Hạ Thiên thì sẽ càng không gọi cho cô cô.
- Cô cô, cháu cũng vừa gặp Hạ Thiên mà thôi.
Liễu Vân Mạn chỉ phải giải thích.
- Được rồi, sau này có chuyện vui nhớ gọi cô là được.
Liễu Mộng chỉ quan tâm đến những chuyện vui, những thứ khác nàng bỏ qua ngay.
- Cô cô, cháu biết rồi.
Liễu Vân Mạn xoa xoa đầu, lúc này đầu nàng rất đau.
- Chị Mộng, tôi muốn chữa bệnh cho chị Vân Mạn, chị đến giúp tôi.
Hạ Thiên cuối cùng cũng mở miệng, sau đó hắn kéo Liễu Mộng và Liễu Vân Mạn lên lầu, đi vào phòng ngủ của Liễu Mộng.
- Hỗ trợ giống như lần trước cứu ông lão kia sao?
Liễu Mộng có chút tò mò.
- Không phải, chị chỉ cần ở bên cạnh xem xét là được, đừng cho người khác quấy rầy tôi.
Hạ Thiên trả lời.
Liễu Mộng có chút mất hứng:
- Thì ra cậu bảo chị làm hộ vệ.
Tuy Liễu Mộng cảm thấy không thú vị nhưng cuối cùng cũng phải đảm nhận trách nhiệm, nhưng khi Hạ Thiên thi châm cho Liễu Vân Mạn thì nàng liên tục ngáp ngắn ngáp dài. Đúng là quá nhàm chán, xem ra luyện võ vẫn thú vị hơn, lát nữa nàng nên tìm Phượng Nhi và Hoàng Nhi luyện võ mới được.
Cũng may thời gian cũng không dài, mất nửa giờ thì Hạ Thiên đã thi châm xong, Liễu Vân Mạn cũng ngồi dậy trên giường có vẻ rất sảng khoái tinh thần. Lúc này Hạ Thiên có chút mệt mỏi, mỗi lần sử dụng đệ tam châm đều có kết quả này, nhưng hôm nay lại khác, vì có Liễu Mộng ở bên cạnh.
Hạ Thiên cũng không quan tâm có Liễu Vân Mạn ở bên cạnh, hắn ôm lấy Liễu Mộng:
- Chị Mộng, chúng ta song tu thôi.
- Chị còn chưa ăn cơm...Ư... ....
Liễu Mộng kháng nghị, nhưng nàng còn chưa nói dứt lời thì đã bị Hạ Thiên chặn lại.
Liễu Vân Mạn vội vàng rời khỏi phòng, trước khi rời khỏi cửa nàng còn thấy Hạ Thiên đè Liễu Mộng xuống giường, vì vậy mà gương mặt không khỏi nóng lên. Khoảnh khắc này nàng đã hiểu, cô cô đã bị Hạ Thiên đè lên giường từ lâu rồi.
... ....
Mãi đến tôi thì Hạ Thiên mới rời giường dùng cơm, còn Liễu Mộng thì thức dậy sớm hơn, đến giữa trưa nàng đã cảm thấy đói bụng, hơn nữa khi thức ăn được dọn ra thì nàng cũng nghe được mùi thơm, vì vậy mà vội vàng thức dậy. Sau đó nàng đi xuống dùng cơm, bộ dạng như sói như hổ.
Kiều Tiểu Kiều, Mộc Hàm, Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi lại chờ Hạ Thiên dùng cơm tối, còn Liễu Vân Mạn sau khi được chữa xong đã đi trước. Mộc Hàm không đi, bây giờ nàng cũng không còn nhà để về, Hạ Thiên ở đâu thì nàng sẽ ở đó.
Hạ Thiên ngồi xuống bên cạnh Kiều Tiểu Kiều, sau đó hắn nhìn Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi ở phía đối diện, hắn lập tức buồn bực:
- Các người sao lại giống hệt như Mị Nhi vậy?
- Sao lại giống Mị Nhi?
Kiều Phượng Nhi không hiểu.
- Mị Nhi là ai?
Kiều Hoàng Nhi cũng đặt câu hỏi.
- Mị Nhi chính là một người phụ nữ thích đeo kính râm cả khi trời tối, cũng giống như các người vào lúc này.
Hạ Thiên chỉ vào mặt hai nàng, rõ ràng rất đúng, hai người này đều đeo một chiếc kính râm rất lớn, hầu như che hết nửa gương mặt.
- Đây không phải tại anh sao?
Kiều Phượng Nhi tức giận nói.
Hạ Thiên rất vô tội:
- Đây có liên quan đến tôi? Các người dù không đeo kính râm, tôi cũng không lấy làm vợ, tôi đã biết rõ bộ dạng của các người, dù có đeo hay không cũng vậy mà thôi.
- Hì hì, tiểu bại hoại, chị biết vì sao bọn họ lại đeo kính.
Liễu Mộng vừa văn vừa chen lời.
- Sao vậy?
Hạ Thiên cũng không nghĩ ra nguyên nhân.
- Đây anh xem.
Kiều Phượng Nhi thở phì phò rồi lấy kính xuống.
Hạ Thiên chợt ngẩn ngơ, mặt mũi Kiều Phượng Nhi lúc này bầm dập, rõ ràng bị người đánh, hèn gì phải đeo kính râm.
- Cô cũng giống như cô ấy sao?
Hạ Thiên dùng ánh mắt tò mò nhìn Kiều Hoàng Nhi.
- Anh xem đi.
Kiều Hoàng Nhi cũng tháo kính xuống, đúng là không gì khác, hai người đẹp lại đều bị bầm dập.
- Đây là hai em không đúng, con gái con lứa không nên đánh nhau, dù đánh nhau cũng đừng đánh lên "bàn thờ".
Hạ Thiên lắc đầu, sau đó hắn an ủi:
- Nhưng không sao, hai em đi tìm mua mỹ phẩm Tiểu Mỹ Nhân bôi lên là ok ngay.
- Chúng tôi không đánh nhau.
Kiều Phượng Nhi và Kiều Phượng Nhi hai miệng một lời.
- À, tiểu bại hoại, hai cô ấy cũng không đánh nhau.
Liễu Mộng cũng chêm vào.
- Ủa, vậy hai em đập mặt vào thứ gì đó sao? Anh cũng thấy các em có gì đâu? Dù muốn tự sát thì cũng không nên như vậy, anh có thể cho các em uống thuốc, đến chết cũng không đau đớn.
Hạ Thiên không nghĩ ra.
- Anh!
Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi thiếu chút nữa đã tan vỡ, người này có còn nói tiếng người nữa không?
- Phì!
Kiều Tiểu Kiều nhịn không được phải bật cười:
- Chồng, anh đừng nói lung tung, Phượng Nhi và Hoàng Nhi không đánh nhau, cũng không đập đầu vào tường, hai cô ấy luyện võ với Liễu Mộng, bị chị Liễu Mộng đánh cho như vậy đấy.
- Đúng vậy, tiểu bại hoại, là chị đánh.
Liễu Mộng cũng gật đầu, sau đó nàng tiếp tục ăn.
- Vậy sao?
Hạ Thiên gãi đầu:
- Sao hai em đánh không lại một mình chị Mộng?
- Không phải do anh dạy cho chị Mộng nhiều thứ võ công lợi hại à?
Kiều Phượng Nhi tức giận nói.
- Chị Mộng, chị cũng đừng tìm chúng em luyện võ nữa, chị tìm người khác đi.
Kiều Hoàng Nhi cũng rất uất ức.
- Nhưng nơi này cũng không còn ai khác.
Liễu Mộng cũng rất vô tội.
- Chị có thể luyện với anh ta.
Kiều Phượng Nhi chỉ vào Hạ Thiên.
Liễu Mộng nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng bĩu môi:
- Chị không cần luyện với cậu ta, chị đánh không lại, hơn nữa cậu ta thích làm chuyện xấu.
- Tìm chị ấy cũng được.
Kiều Hoàng Nhi chỉ vào Mộc Hàm, tuy nàng không quen Mộc Hàm, nhưng có thể tìm thế thân thì quá tốt.
- Này, em biết võ công sao?
Liễu Mộng nhìn Mộc Hàm.
- Biết một chút.
Mộc Hàm khẽ gật đầu.
- Vậy luyện công với chị được không?
Liễu Mộng hỏi:
- Sau khi chị luyện tốt, chúng ta có thể cùng nhau đi ức hiếp kẻ khác.
Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi không khỏi thầm nghĩ, bây giờ Liễu Mộng mà ra ngoài cũng đè chết khối người rồi.
- Tốt, cũng đúng lúc tôi không có gì làm.
Mộc Hàm suy nghĩ rồi khẽ gật đầu.
- Vậy thì tốt quá rồi.
Ba người hầu như cùng kêu lên, Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi thì mừng vì được giải thoát, mà Liễu Mộng cũng mừng vì tìm được người giúp mình luyện công.
- Được rồi, ăn cơm thôi.
Kiều Tiểu Kiều mở miệng nói.
Lúc này tâm tình của Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi là rất tốt, hai người muốn ăn thêm, cộng thêm hai người Hạ Thiên và Liễu Mộng ăn như voi như cọp, vì thế mà tất cả các món ăn đều bị dọn sạch.
- Đi, chúng ta đi luyện công.
Cơm nước xong thì Liễu Mộng lập tức kéo Mộc Hàm lên lầu, Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi dùng ánh mắt đồng tình nhìn bóng lưng Mộc Hàm.
Kiều Tiểu Kiều tiếp tục lên lầu làm việc, Hạ Thiên thì ngồi trong phòng khách xem tivi. Hắn ngồi một lúc thì cảm thấy quá chán, khi đang định ra ngoài dạo chơi thì nhận được điện thoại của Lãnh Băng Băng.
- Cậu về Giang Hải chưa?
Lãnh Băng Băng gấp rút hỏi.
- Đã về rồi, vợ cảnh sát tỷ tỷ nhớ tôi sao? Tôi sẽ đi tìm chị ngay.
Hạ Thiên đang muốn rời khỏi cửa.
- Thanh Thanh xảy ra chuyện, cậu đi cứu cô ấy ngay, cô ấy đang ở trong phòng số mười lầu hai ở Đêm Giai Nhân.
Lãnh Băng Băng vội vàng nói
Chương 281: Em vẫn là xử nữ
Triệu Thanh Thanh bây giờ trốn khỏi nhà như ngựa hoang thoát cương, nàng muốn làm gì đều có thể, hai ngày này Lãnh Băng Băng lại không có nhà, vì vậy càng phá phách nghiêng trời lệch đất.
Chiều hôm nay Triệu Thanh Thanh nhận được điện thoại của thầy dạy võ Taekwondo, nói rằng hẹn nàng cùng đi hát ở quán karaoke Tiểu Thiên Hậu. Triệu Thanh Thanh vừa nghe nói đi hát karaoke đã quên ngay hành động qua cầu rút ván để cảnh sát nhốt sư phụ Taekwondo vài ngày vào lần trước, nàng lập tức đồng ý.
Khi Triệu Thanh Thanh vào đến phòng số mười lầu hai ở Đêm Giai Nhân thì phát hiện năm người bên trong đều là những kẻ bị Hạ Thiên đánh văng, sau đó còn bị nàng vu oan vào phải vào đồn cảnh sát, nhưng nàng vẫn không cảm thấy có gì không đúng. Nàng vẫn cho rằng năm người kia rất tốt với mình, mọi người thường xuyên ở cùng với nhau, tất nhiên lần này đi hát với nhau là bình thường.
Sau khi uống rượu thì Triệu Thanh Thanh tự nhận là ngàn ly không say lập tức cảm thấy có vấn đề, nha đầu này tuy thần kinh không ổn định nhưng vừa may không phải ngu ngốc, nàng giả vờ như không có chuyện gì và đi vào toilet. Sau đó nàng đóng cửa lại, tranh thủ thời gian điện thoại cho Lãnh Băng Băng xin trợ giúp.
Sau khi điện thoại xong thì Triệu Thanh Thanh liên tục dùng nước lạnh rửa mặt, cố gắng làm cho mình trở nên thanh tỉnh. Nhưng ý thức của nàng ngày càng mơ hồ, thân thể cũng bắt đầu mềm nhũn không còn chút sức lực, thậm chí cũng không còn sức để vốc nước rửa mặt.
- Triệu Thanh Thanh, em làm gì bên trong vậy?
Bên ngoài truyền đến tiếng gọi của thầy Sáu, rõ ràng Triệu Thanh Thanh đã lâu không ra và hắn đã sinh nghi.
- Thầy Sáu, em cảm thấy đau bụng...Chờ chút, em sẽ ra ngay, giúp em chọn bài đi, em sẽ hát ngay... ....
Triệu Thanh Thanh cố gắng nghĩ là không có việc gì, nhưng dù là thế nào thì bây giờ nàng cũng mềm nhũn, không còn chút sức lực.
- Phá cửa.
Triệu Thanh Thanh tuy cách nhau một cánh cửa cũng nghe được âm thanh của thầy Sáu, sau đó nàng nghe được âm thanh xô cửa, nàng muốn dùng người để chắn cửa nhưng mới bước ra đã ngã nhào, không thể đứng vững.
- Bốp, bốp... ....
Người ngoài đạp vài đá, của phong rất yết ớt mà bên ngoài toàn người học võ, vì vậy chỉ sau vài đá thì cửa đã bị văng ra.
- Thầy Sáu, anh...Các anh muốn gì?
Triệu Thanh Thanh cố gắng bảo trì thanh tỉnh, nàng mở miệng hỏi.
- Muốn gì sao?
Thầy Sáu dùng ánh mắt hung hăng nhìn Triệu Thanh Thanh:
- Lần trước không phải cô nói chúng tôi sàm sỡ sao? Hôm nay bọn tôi quyết định chơi thật.
- Thầy Sáu, ngày đó...Ngày đó chỉ là đùa cho vui thôi, đừng...Đừng nghĩ là thật.
Triệu Thanh Thanh cố gắng chống đỡ cặp mắt không sụp xuống, nàng cố gắng nói chuyện, cố gắng kéo dãn thời gian để Lãnh Băng Băng đến cứu.
- Nói đùa à? Đùa cái gì, cô làm hại chúng tôi bị giữ lại năm ngày.
Thầy Sáu rống lên với Triệu Thanh Thanh:
- Nay chúng tôi quyết định thay phiên nhau cưỡng hiếp, để cho cô biết hương vị là thế nào.
- Đúng vậy, thay phiên cưỡng hiếp, tưởng mình đẹp và giỏi lắm sao? Dám vu oan người khác.
- Tôi lên trước, để tôi chơi trước.... ....
- Để tôi chơi trước, tôi nhỏ tuổi nhất... ....
- Nghe nói cô ấy còn trinh, để tôi phá... ....
Bốn người còn lại bắt đầu tranh luận.
- Tất cả im miệng, tôi là thầy, tôi chơi trước.
Thầy Sáu rống lên.
- Em thứ hai... ....
- Em thứ hai... ....
Đám người kia không chiếm được vị trí đầu tiên, bây giờ lại giành thứ hai.
- Tôi cảnh cáo các người, cha tôi là bí thư thị ủy, các người...Nếu các người dám đụng vào người tôi thì đừng hòng thoát nạn... ....
Triệu Thanh Thanh thấy bốn người kia dùng ánh mắt chó sói đói nhìn mình, điều này làm nàng sợ hãi, không khỏi mở miệng uy hiếp.
- Cha của cô là bí thư thị ủy sao? Vậy thì tốt, tôi chơi cô, như vậy có thể trở thành con rể của bí thư thị ủy.
Thầy Sáu cười lạnh một tiếng, rõ ràng hắn không tin lời Triệu Thanh Thanh. Điều này cũng khó trách được, bình thường Triệu Thanh Thanh chưa từng khoe thân phận của mình, hơn nữa ăn mặc bình thường, dù là ai cũng không nghĩ nàng là con của bí thư thị ủy.
- Cha của tôi đúng là bí thư thị ủy... ....
Triệu Thanh Thanh còn đang muốn nói gì đó thì cảm thấy ý thức mơ hồ, chưa nói hết câu nàng đã hôn mê. Trước khi hôn mê trong đầu nàng vẫn còn một ý nghĩ:
- Chị Băng Băng, chị nhất định phải đến cứu em... ....
Khi thấy Triệu Thanh Thanh hôn mê thì trong mắt thầy Sáu lóe lên cái nhìn hưng phấn, hắn thèm thuồng đã lâu với Triệu Thanh Thanh, trước kia khi hắn dạy nàng học võ Taekwondo thì thường vô ý nhưng cố tình chiếm chút tiện nghi, đáng tiếc là Triệu Thanh Thanh rất khôn khéo và né tránh tất cả. Trước nay nàng không cho hắn cơ hội, nhưng bây giờ thân thể ngọc ngà thanh xuân đã trở thành món ăn trên bàn của hắn.
- Chúng mày đi canh chừng cho anh.
Thầy Sáu nhìn bốn người còn lại, sau đó hắn bắt đầu cởi áo, định hưởng thụ Triệu Thanh Thanh ngay tại chỗ.
Đúng lúc này trong Đêm Giai Nhân có vài người đang thông qua camera để nhìn tình cảnh vừa xảy ra, đó là Cao Danh Dương, Lâm Tử Hào, Diệp Thiếu Kiệt và Diệp Mộng Vân.
Vốn quan hệ giữa Cao Danh Dương và Diệp Thiếu Kiệt chỉ rất bình thường, nhưng bây giờ mọi người có cùng kẻ địch, quan hệ sẽ gần hơn trước kia. Lâm Tử Hào, Cao Danh Dương và Diệp Thiếu Kiệt, bây giờ có thể nói là cùng chung mối thù.
Rõ ràng kẻ địch của ba người này chính là Hạ Thiên, Lâm Tử Hào bị hắn cướp mất hôn thê trước mặt mọi người, Cao Danh Dương bị hắn cướp mất Liễu Vân Mạn, bây giờ cũng mất đi năng lực đàn ông. Còn Diệp Thiếu Kiệt, dù không bị Hạ Thiên cướp đi nữ nhân, chưa nói đến vấn đề hắn bị Hạ Thiên đánh cho một trận thảm bại, nhưng cũng vì Hạ Thiên xuất hiện mà Diệp Mộng Oánh thành chúa tể Diệp gia, !bây giờ hắn không còn tiền để tán gái, cũng có thể nói là gián tiếp bị cướp mất đàn bà.
Mà Tứ thiếu gia Giang Hải vì sự xuất hiện của Hạ Thiên mà chính thức chia làm hai phái, Kiều Đông Hải và Tô Tiểu Xán đã đứng về phía Hạ Thiên, Cao Danh Dương và Diệp Thiếu Kiệt tất nhiên đứng về phía đối lập.
- Tử Hào, thật sự mặc kệ sao?
Cao Danh Dương nói, bây giờ nhìn lên màn hình sẽ thấy Triệu Thanh Thanh đang hôn mê, thầy Sáu đang cởi quần áo, nếu thật sự không quan tâm thì sẽ chẳng kịp.
Lâm Tử Hào không nói gì, giống như đang còn suy nghĩ.
- Tử Hào, dù sao cô ta cũng là người Triệu gia, nơi này là của em, nếu cô ấy gặp chuyện không may, chị sợ Triệu gia sẽ đổ tội lên đầu em.
Cao Danh Dương còn nói.
- Cũng vì cô ta là người Triệu gia, tôi mới không quan tâm.
Lâm Tử Hào chậm rãi nói:
- Triệu Thanh Thanh bây giờ đang bỏ nhà đi, mấy ngày nay nàng luôn ở trong nhà Lãnh Băng Băng, nếu cô ta xảy ra chuyện, cậu cảm thấy ai là người chịu trách nhiệm đầu tiên.
- Anh nói là Lãnh Băng Băng sao?
Cao Danh Dương lập tức hiểu ra.
- Đúng vậy.
Trong mắt Lâm Tử Hào là vẻ đắc ý:
- Tôi muốn để cho Lãnh Băng Băng hoàn toàn trở mặt với Triệu gia, đồng thời cũng làm Hạ Thiên và Triệu gia mất đi mối liên lạc cuối cùng.
- Tử Hào, em hiểu rồi, chúng ta coi như không biết.
Cao Danh Dương nói, hắn tắt máy quay, nhưng khi bàn tay vừa đưa ra thì chợt ngây dại, trên mặt lộ ra hận ý.
- Tiểu tử kia sao lại đến đây?
Cao Danh Dương nghiến răng nghiến lợi nói.
Vẻ đắc ý trên mặt Lâm Tử Hào biến mất sạch sẽ, hắn nhìn lên màn hình và thấy rất rõ, tên khốn đang định hãm hiếp Triệu Thanh Thanh vừa mới cởi áo thì đã bị người ta đạp ngã. Triệu Thanh Thanh đang hôn mê được người kia bế lên, sau đó hắn quay đầu, đúng là gương mặt quen thuộc mà mọi người căm hận, là Hạ Thiên.
- Sao ở đây còn thấy tên khốn này?
Diệp Thiếu Kiệt cũng oán hận nói.
- Thôi bỏ, coi như Triệu Thanh Thanh may mắn.
Lâm Tử Hào cũng chỉ an ủi mình như vậy mà thôi, âm mưu không thực hiện được nên trong lòng tương đối khó chịu, hắn nghĩ mãi mà không hiểu, vì sao Hạ Thiên đến nhanh như vậy.
Cảnh sát tỷ tỷ gọi điện thoại cho Hạ Thiên đến cứu người, tất nhiên hắn sẽ đến rất nhanh. Hắn rất quen thuộc Đêm Giai Nhân, vì vậy sau một lúc chạy như điên thì đến nơi này, sau đó hắn nhanh chóng đi lên lầu hai, mất hơn mười giây tìm phòng số mười, sau đó đá văng cửa, bốn tên canh gác còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh ngã. Sau đó hăn nhìn thấy một tên khốn đang cởi áo, vì vậy tặng cho một cước, từ đầu đến cuối thì đám người này còn chưa kịp nhìn thấy mặt hắn.
Sau khi bế Triệu Thanh Thanh khỏi sàn toilet, Hạ Thiên đặt nàng lên ghế sa lông ở bên ngoài, sau đó hắn lầm bầm:
- May mà chưa thu cô làm đồ đệ, nếu không thì mất mặt lớn.
Hạ Thiên lấy ngân châm đâm lên người Triệu Thanh Thanh vài cái, sau đó nàng chợt nhảy dựng lên, nàng vừa đấm đá vừa la hét:
- Không được đụng vào tôi, không được đụng vào tôi... ...
- Này, đừng nổi điên, anh có đụng vào em đâu.
Hạ Thiên tức giận nói.
- Sư phụ, sao lại là anh?
Triệu Thanh Thanh cuối cùng cũng kịp phản ứng, khi thấy Hạ Thiên thì nàng rất bất ngờ, sau đó lại vui mừng:
- Này, khí lực của em đã khôi phục, đầu cũng hết hôn mê rồi.
Triệu Thanh Thanh lại nhanh chóng buồn bực:
- Kỳ quái, chẳng lẽ vừa rồi tôi nằm mơ, sao lại thấy năm tên khốn muốn cưỡng hiếp mình nhỉ?
- Em nhìn xung quanh đi, có phải nằm mơ không?
Hạ Thiên tức giận nói, Triệu Thanh Thanh này đúng là quá ngốc.
Triệu Thanh Thanh nhìn ra cửa, sau đó phát hiện có bốn tên ngã ngoài cửa và một tên ngã ở của toilet trong phòng là năm, tên ngã ở cửa toilet là thầy Sáu đã cởi được nửa phần áo. Lúc này nàng đã hiểu ra, mình không nằm mơ.
- Sư phụ, là anh cứu tôi sao?
Triệu Thanh Thanh cuối cùng cũng hiểu ra:
- Chị Băng Băng nói anh đến sao?
Khi Triệu Thanh Thanh đang nói thì Lãnh Băng Băng đã từ bên ngoài phóng vào, khi thấy Hạ Thiên thì nàng không khỏi thở ra:
- Thanh Thanh, không sao đấy chứ?
- Hình như không có gì, tên khốn kia còn chưa cởi áo xong.
Triệu Thanh Thanh suy nghĩ rồi nói, nàng cũng không có kinh nghiệm với vấn đề này, cũng không biết mình có bị sao không.
- Tất nhiên là không có việc gì, em vẫn là xử nữ!
Hạ Thiên nói một câu, hắn quay đầu nhìn về phía góc phòng:
- Quái lạ, sao tôi cảm thấy có ai đó đang nhìn mình nhỉ