Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 4: CHƯƠNG 4: ĐỒ CHƠI KHÔNG CHỊU CHƠI

- Không, không muốn....

Mãnh Hổ trong ánh mắt hiện lên một tia cầu khẩn.

- Ngươi nói không muốn liền không muốn, vậy ta không phải rất mất mặt sao?

Hạ Thiên lắc lắc đầu:

- Không thì trước luyện hai ba lần đi!

Răng rắc, răng rắc....

Liên tục qua mấy lần, Mãnh Hổ cuối cùng cũng kêu thảm mà hôn mê.

Hạ Thiên chơi không thấy chán, bốn phía lại một mảnh yên lặng, Diệp Mộng Oánh cùng Tô Bối Bối đều là trợn mắt há mồm, thủ đoạn chỉnh người của gia hỏa này cũng quá nhàn nhã đi?

Mà bốn tên thủ hạ của Mãnh Hổ chỉ cảm giác thấy từng cái rùng mình từ dưới bàn trân truyền lên, trời thì đang nóng mà trong lòng bọn họ lại chỉ cảm thấy mát lạnh, kia lão đại trong mắt của bọn hắn là bách chiến bách thắng mà lại bị người biến thành đồ chơi để chơi, điều này cũng thật là quá sức tưởng tượng!

Bốn người cầm thiết côn mấy lần tưởng xông lên, nhưng cuối cùng vẫn là không dám động thủ.

- Thật là không có tí nào chịu đựng, nhanh như vậy đã ngất rồi.

Hạ Thiên có chút chơi còn chưa đủ, ngồi xổm xuống dùng tay vỗ nhẹ hai cái lên đầu của Mãnh Hổ:

- Ê, tỉnh lại đi!

Mãnh Hổ thật đã tỉnh lại, nhìn đến Hạ Thiên đang cười cười, miệng môi của hắn một trận lẩy bẩy muốn nói cái gì lại một chữ cũng nói không ra.

Hạ Thiên xán lạn khẽ cười:

- Mãnh Hổ đại ca, hiện tại đã biết cái gì gọi là tới trước đến sau rồi chứ?

- Biết, đã biết!

Mãnh Hổ cuối cùng cũng nói thành lời, thanh âm run rẩy, đầy mặt mồ hôi hiện ra rất đau đớn:

- Đại...đại ca, là ta có mắt không thấy Thái Sơn, bây giờ có cho tiền tiểu đệ cũng không dám cùng anh tranh nữ nhân.

- Ừhm, ngược lại ngươi còn là biết thức thời.

Hạ Thiên hài lòng gật gật đầu.

- Vậy, đại ca... anh... anh có thể tha mạng cho em được không?

Tâm thần Mãnh Hổ khẽ rung.

- Cái này thì....

Hạ Thiên khẽ cười hì hì, sau đó lắc lắc đầu:

- Không thể!

"A!" Mãnh Hổ muốn khóc mà không được:

- Đại ca, anh… anh muốn như thế nào?

Hạ Thiên đứng lên:

- Dám có chủ ý với lão bà của ta chỉ có hai cái kết cục.

- Hai kết cục?

Mãnh Hổ thanh âm phát run.

- Thứ nhất là biến thành người chết, thứ hai đó là biến thành thái giám, ngươi muốn chọn cái nào?

Hạ Thiên khẽ cười hì hì.

Mãnh Hổ sắc mặt xám trắng:

- Đại ca, có thể không chọn được không?

- Thôi, ngươi cũng không cần chọn bởi vì ngươi chọn cũng không được.

Hạ Thiên lắc lắc đầu:

- Tam sư phụ không thích ta giết người, cho nên ta quyết định giữ lại cái mạng cho ngươi, biến ngươi thành thái giám là được rồi.

Vừa nói chuyện, Hạ Thiên cũng nhấc chân lên đạp hướng về phần háng của Mãnh Hổ.

- Không muốn.... A........

Mãnh Hổ hét lên một tiếng kinh thiên động địa rồi lại tiếp tục hôn mê.

Hạ Thiên quay người lại nhìn bốn tên thủ hạ của Mãnh Hổ.

- Đại ca tha mạng!

Bốn người cùng lúc run cầm cập, sau đó cùng lúc xin tha, lúc này bọn họ đã hoàn toàn không còn ý nghĩ muốn động thủ.

- Đừng sợ, ta cũng không thèm đánh các ngươi.

Hạ Thiên xán lạn khẽ cười:

- Các ngươi đi ra mở cửa cho ta.

- Vâng, đại ca!

Bốn người như được đại xá, nhanh chóng làm theo lời của Hạ Thiên.

Cửa mở ra, Hạ Thiên liền phát hiện thấy ngoài cửa có thêm một chiếc xe, mà hai tên tiểu tử sửa xe kia lại đang ở trước chiếc Audi của Diệp Mộng Oánh, chẳng qua không phải thay lốp xe mà là tháo luôn cả hai chiếc bánh xe còn lại.

- Bọn họ đang làm gì vậy?

Hạ Thiên không vui hỏi.

- Đại ca, là Hổ ca trước đó dặn dò, bảo bọn họ đem tất cả bánh xe của các anh đều tháo ra, đề phòng vạn nhất.

Một người gấp gáp trả lời, sau đó liền hướng bên kia hét lớn một tiếng:

- Đại Lưu, Tiểu Đỗ, các ngươi lăn qua đây cho lão tử!

- Cường ca, có việc gì?

Đại Lưu cùng Tiểu Đỗ liền chạy tới trước mặt mọi người cung kính hỏi.

- Nhanh ra mắt đại ca!

Cường ca chỉ chỉ hướng phía Hạ Thiên.

- Cái này.....

Đại Lưu cùng Tiểu Đỗ chốc lát đều không có phản ứng.

"Bốp bốp..." Cường ca liền cho Đại Lưu cùng Tiểu Đỗ mỗi người một cái bạt tai:

- Nhanh lên!

- Vâng, Cường ca!

Hai người muốn khóc không được, tiểu tử không phải vừa mới ở trên chiếc xe kia ư? Làm sao đột nhiên lại biến thành đại ca của bọn họ chứ?

Nhưng bọn họ cũng không dám hỏi nhiều, nhanh chóng cúi người gật đầu đối với Hạ Thiên chào hỏi:

- Đại ca!

- Các ngươi chưa thay xong lốp xe à?

Hạ Thiên hỏi.

- Chưa… chưa xong.

Hai người nhìn nhau sợ hãi rụt rè nói.

- Xe này là của ai?

Hạ Thiên nhìn một chút chiếc xe mới đến kia.

- Đại ca, đây là của Hổ ca, đầu trọc gọi điện thoại cho Hổ ca nói Diệp tiểu thư đã ở chỗ này, chúng ta lập tức chạy qua đây.

Cường ca vội vàng nói, hắn hiện tại là biết gì nói nấy, chỉ lo sợ Hạ Thiên có cái gì không vui mà đem hắn biến thành thái giám thì thảm.

- Ừhm, ta thấy bánh xe của xe này cũng không khác nhiều với bánh xe trên xe của chúng ta, có thể đổi sang xe của chúng ta được không?

Hạ Thiên suy nghĩ một chút hỏi.

- Có thể, đương nhiên có thể, đại ca, chúng ta sẽ làm ngay!

Cường ca liền vội vàng gật đầu, sau đó hung hăng trừng Đại Lưu cùng Tiểu Đỗ:

- Mau làm đi!

Bản sự đổi lốp xe của hai gia hỏa này cũng không tệ, không đến mười phút đã thay xong cả bốn bánh xe.

- Đại ca, xe sửa xong rồi, anh còn muốn phân phó gì không?

Cường ca cẩn thận dò hỏi.

- Đưa hắn lên trên xe đi.

Hạ Thiên chỉ Tô Tuấn Phong ở chỗ không xa, gia hỏa này vẫn còn nằm trên đất hôn mê, mà Tô Bối Bối cùng Diệp Mộng Oánh đang ngồi bên cạnh của hắn.

- Tam ca, tam ca, mau tỉnh lại đi!

Tô Bối Bối đầy mặt lo lắng:

- Biểu tỷ, tam ca sẽ không sao chứ?

- Yên tâm hắn không chết được.

Hạ Thiên lười biếng nói:

- Đợi đến lúc chúng ta đến Giang Hải, hắn cũng sẽ tỉnh lại.

- Làm sao ngươi biết?

Tô Bối Bối không tốt nói.

- Ta là thần y mà!

Hạ Thiên không có chút nào khiêm tốn.

- Ngươi lại nói...

Tô Bối Bối vừa muốn nói Hạ Thiên lại nói khoác, chỉ là nói được một nửa lại phải ngừng lại, sự tình vừa mới xảy ra khiến cho nàng ý thức được, gia hỏa này thật ra cũng có chút bản sự.

- Bối Bối, không cần biết ra sao, trước hết cứ đưa Tuấn Phong về Giang Hải lại nói đi!

Diệp Mộng Oánh cuối cùng mở miệng, không biết vì sao lúc này trong ý thức của nàng đã tuyển chọn tin tưởng Hạ Thiên.

- Ừhm.

Tô Bối Bối cũng chỉ đành chịu, thực ra nàng cũng không có biện pháp khác vì quanh đây căn bản không có bệnh viện.

Mấy người Cường ca đưa Tô Tuấn Phong đến chỗ ngồi phía sau xe, Tô Bối Bối ở bên cạnh chiếu cố cho hắn, Diệp Mộng Oánh tự mình chịu trách nhiệm làm tài xế, tự nhiên Hạ Thiên cũng ngồi ở bên cạnh của nàng.

Mấy người Cường ca xếp thành một hàng đứng tại ven đường, cùng lúc khom người:

- Đại ca, đại tẩu đi thong thả!

Diệp Mộng Oánh khuôn mặt không khỏi khẽ hồng, liền nhấn ga khởi động xe chạy đi.

**** **** ****

Chiếc Audi màu đen của Diệp Mộng Oánh tiếp tục chạy trên quốc lộ 107, trong xe vẫn như cũ có bốn người, nhưng không khí trong xe đã không còn giống như lúc trước, sự việc vừa mới xảy ra đã tạo cho tâm lý của Diệp Mộng Oánh cùng Tô Bối Bối xung kích rất lớn, cho đến bây giờ, Diệp Mộng Oánh còn chưa hoàn toàn tiếp thụ hết mọi việc vừa xảy ra.

"Hắn đến cùng là ai?" Diệp Mộng Oánh một bên lái xe, một bên dùng ánh mắt quan sát Hạ Thiên đang ngồi bên cạnh, vừa mới xảy ra sự tình lớn như vậy mà Hạ Thiên lại vẫn một bộ dạng hời hợt, dường như việc gì cũng chưa có xảy ra.

- Hạ Thiên, vừa rồi thật cảm ơn ngươi, nếu như không có ngươi, ta sợ rằng...

Diệp Mộng Oánh nói cảm ơn rất thật lòng thật ý, giờ phút này nàng đã bắt đầu cảm thấy rất may mắn khi trước mình đã cho Hạ Thiên lên xe.

- Mỹ nữ tỷ tỷ không cần cảm ơn, lấy thân báo đáp là được rồi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

"Ách....." Diệp Mộng Oánh lập tức không nói được gì, gia hỏa này đến cùng là người gì vậy, có ai lại trực tiếp như hắn không?

- Này, ngươi đừng tưởng cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga nha!

Tô Bối Bối bất mãn kêu lên:

- Biểu tỷ, không cần cảm ơn hắn, em còn muốn tìm hắn tính sổ đây!

- Tiểu muội muội, tuy nhiên ta cũng đã cứu ngươi, đúng ra ngươi cũng nợ ta một cái ơn, chẳng qua ngươi yên tâm, ta sẽ không cần ngươi lấy thân báo đáp đâu.

Hạ Thiên thờ ơ nói.

- Đừng có gọi ta là tiểu muội muội!

Tô Bối Bối hừ một tiếng:

- Ta hỏi ngươi, rành rành là ngươi biết đánh nhau vì sao không đi giúp tam ca của ta?

- Ta vì sao phải đi giúp hắn?

Hạ Thiên lại một mặt rất kỳ quái:

- Hắn đâu phải là mỹ nữ.

- Ngươi!

Tô Bối Bối tức giận không thôi:

- Vậy khi ta bị người ta ăn hiếp, ngươi làm sao cũng không đi giúp đỡ?

- Ta không phải nói rồi sao?

Hạ Thiên có chút buồn bực nhìn vào Tô Bối Bối:

- Ta không thích tiểu nữ hài!

- Ngươi, ngươi chính là đại sắc lang!

Tô Bối Bối thở gấp.

Hạ Thiên lại lắc lắc đầu:

- Không đâu, ta không phải đại sắc lang, Thần tiên tỷ tỷ nói ra là tiểu sắc lang.

Lúc này Tô Bối Bối đã không thể nói gì được nữa, người có da mặt dày như vậy cũng là lần thứ nhất nàng gặp phải.

- Hạ Thiên, ngươi đến Giang Hải lần nào chưa?

Diệp Mộng Oánh đột nhiên hỏi.

- Đến rồi, trước kia lúc ta ba tuổi là ở tại Giang Hải.

Hạ Thiên trả lời.

- Nói như vậy là nhà ngươi cũng ở Giang Hải?

Diệp Mộng Oánh tiếp tục hỏi.

- Hình như là vậy, sự tình trước kia lúc ba tuổi ta không nhớ rõ lắm.

Hạ Thiên gãi gãi đầu, bộ dáng có chút phiền não.

- Sau khi ngươi ba tuổi cũng không có về qua nhà ư?

Diệp Mộng Oánh có chút kỳ quái hỏi.

- Sau khi ba tuổi, ta đều một mực ở trên núi đến hôm nay mới xuống đây.

Hạ Thiên gật gật đầu.

- Trên núi?

Tô Bối Bối nhịn không nổi xen vào một câu:

- Trên núi nào?

- Đây là bí mật không thể nói.

Hạ Thiên nói.

- Hừ, tiết lộ thì sao? Ngươi không phải nói ngươi một mực ở tại trên núi ư? Vậy làm sao mà ngươi có thể quen biết Kiều Tiểu Kiều?

Tô Bối Bối có chút đắc ý, cuối cùng cũng thấy sơ hở của gia hỏa này.

- Kỳ quái, người ta nói ngực lớn không có não, ngực của ngươi nhỏ như vậy sao cũng ngốc như thế?

Hạ Thiên quay đầu nhìn vào Tô Bối Bối, bộ dáng không rõ ràng giải thích.

- Ngươi ngươi ngươi..... Tên lưu manh nhà ngươi nói cái gì vậy?

Tô Bối Bối bực mình đến nói cũng lắp bắp.

- Không sai, ta một mực đều ở trên núi, nhưng lão bà của ta chẳng lẽ không thể lên núi tìm ta à?

Hạ Thiên một mặt xem thường:

- Nói ngươi ngốc còn không thừa nhận!

- Hạ Thiên, ngươi biết Kiều Tiểu Kiều đang ở đâu chứ?

Diệp Mộng Oánh không muốn cho Hạ Thiên cùng Tô Bối Bối cãi cọ liền xen vào một câu.

- Lần trước lúc chuẩn bị xuống núi, lão bà nói với ta muốn ta đến đại học Giang Hải tìm nàng.

Hạ Thiên nhìn vào Diệp Mộng Oánh:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, lát nữa tỷ có thể đưa ta đến cổng đại học Giang Hải được không?

- Đần độn, hiên tại đại học....

Tô Bối Bối muốn nói cái gì đó.

- OK, ta sẽ đưa ngươi tới đại học Giang Hải!

Diệp Mộng Oánh liền nháy mắt đối với Tô Bối Bối chặn đứt lời nàng đang nói, không để cho nàng nói hết câu.

- Cảm ơn mỹ nữ tỷ tỷ.

Hạ Thiên hiển nhiên rất vui vẻ.

"Còn vui vẻ cái nỗi gì!" Tô Bối Bối thầm thì trong lòng, từ lúc nhìn thấy tên gia hỏa này, nàng không thể chiếm lấy nửa điểm tiện nghi, điều này khiến cho nàng không mấy dễ chịu, trong lòng đều không ngừng suy nghĩ làm thế nào mới có thể chỉnh đốn tên gia hỏa này.

Tô Bối Bối không ngừng suy nghĩ, đột nhiên nghĩ ra tên gia hỏa này rất nghèo, ngay cả xe cũng chưa ngồi bao giờ, trong lúc đó nàng liền nghĩ ra một chủ ý.

Chương 5: Thực ra ta có tiền

- Này, lát nữa ngươi gặp Kiều Tiểu Kiều sẽ tặng quà gì cho nàng?

Tô Bối Bối hỏi.

- Quà tặng? Ta chính là quà tặng tốt nhất!

Hạ Thiên suy nghĩ một chút nói.

- Này, đến cùng là ngươi có hiểu tâm tư con gái không vậy?

Tô Bối Bối nghĩ muốn bóp chết tên gia hỏa này:

- Ngươi với Kiều Tiểu Kiều đã rất lâu rồi không gặp mặt phải không? Không nói ngươi có thể tặng cho nàng xe hơi hay nhẫn kim cương nhưng ít nhất cũng phải tặng cho nàng một bó hoa chứ?

- Điều này cũng đúng, nàng dường như rất thích hoa.

Hạ Thiên tự nói một mình:

- Năm đó ta tặng cho nàng một đóa hoa Tuyết liên ngàn năm, nàng rất là vui vẻ!

Hoa Tuyết liên ngàn năm?

Tô Bối Bối vung lên nắm tay, hận không thể xông lên đập cho Hạ Thiên một trận, tên vương bát đản này không thể ngừng việc thỉnh thoảng lại nói khoác a?

- Hoa Tuyết liên ngàn năm cũng không cần lắm, ngươi chỉ cần tặng cho nàng chín mươi chín đóa hồng đã là không tệ rùi.

Tô Bối Bối cắn răng nói.

- Hoa hồng, cái này phải đi đâu mới hái được?

Hạ Thiên có chút phiền não, dường như không có ai nói việc này cho hắn biết.

- Ngươi thật là đần độn, không phải đi hái, mà là đi tiệm hoa mua!

Tô Bối Bối không thể nhẫn được nữa.

- À, có thể mua được, vậy thì lại rất đơn giản.

Hạ Thiên nới lỏng khẩu khí.

- Hừ, ngươi có tiền không?

Tô Bối Bối không tốt nói:

- Hiện tại hoa hồng phổ thông cũng mười đồng một bông, chín mươi chín bông chính là chín trăm chín mươi đồng, ngươi ngay cả xe đều không ngồi nổi thì có thể mua được hoa ư?

- Thực ra ta có tiền.

Hạ Thiên bộ dáng rất thành thật nhìn vào Tô Bối Bối:

- Dựa theo lời của nhị sư phụ nói, ta có rất nhiều tiền.

- Hừ, ngươi có bao nhiêu tiền?

Tô Bối Bối mới không tin tên gia hỏa này có rất nhiều tiền.

- Nhị sư phụ nói hiện tại trên người của ta đều là tiền, nhiều hơn số tiền mà năm đó ông mang theo khi xuất môn những mấy vạn lần!

Hạ Thiên trả lời.

- Này, nói trực tiếp chút, đến cùng là trên người của ngươi có bao nhiêu tiền?

Tô Bối Bối bất mãn nói.

Hạ Thiên suy nghĩ một chút liền từ trong túi quần lấy ra một đồng ngạnh tệ.

- Đây là tiền trên người của ngươi?

Tô Bối Bối ngẩn ngơ.

- Đúng vậy.

Hạ Thiên gật gật đầu.

- Đây chính là tiền mà ngươi nói so với nhị sư phụ của ngươi nhiều hơn mấy vạn lần?

Tô Bối Bối rất muốn bóp chết Hạ Thiên, đáng tiếc nàng biết mình không đánh nổi hắn.

- Hạ Thiên, nhị sư phụ của ngươi năm đó lúc xuất môn mang theo bao nhiêu tiền?

Diệp Mộng Oánh nhịn không nổi hỏi một câu.

- Nhị sư phụ từ tay trắng lập nghiệp, lúc xuất môn trên thân không có cái gì.

Đáp án của Hạ Thiên khiến cho cả đại tiểu hai mỹ nữ không nói gì được nữa.

- Thế tóm lại là hiện tại trên người của ngươi chỉ có một đồng tiền, đến cả một cành hoa hồng đều mua không nổi, ngươi muốn mua hoa tặng Kiều Tiểu Kiều chính là phải nghĩ biện pháp kiếm tiền đúng không?

Tô Bối Bối hữu khí vô lực hỏi.

- Ừhm, đúng là như vậy.

Hạ Thiên suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói.

- Ta thấy ngươi đánh nhau rất lợi hại, làm bảo tiêu cho ta được hay không? Mỗi tháng ta trả cho ngươi một vạn đồng.

Tô Bối Bối cuối cùng cũng nói đến chính đề, gia hỏa này thiếu tiền như vậy lại thấy có đãi ngộ tốt như thế, khẳng định hắn sẽ đáp ứng, chờ hắn trở thành bảo tiêu của nàng thì nàng muốn chỉnh đốn hắn thế nào mà chả được.

- Ta không làm bảo tiêu.

Hạ Thiên lại một câu cự tuyệt.

- Vì sao?

Tô Bối Bối sững sờ:

- Này, ngươi có phải hay không chê tiền ít? Cái này có thể thương lượng mà.

- Không quan hệ đến tiền.

Hạ Thiên lắc lắc đầu:

- Nhị sư phụ của ta ghét nhất là bảo tiêu, cho nên ta sẽ không làm bảo tiêu.

- Nhị sư phụ của ngươi làm gì mà chán ghét bảo tiêu?

Tô Bối Bối rất buồn bực.

- Bởi vì ông là sát thủ.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Cái gì?

Tô Bối Bối kinh hoảng kêu lên, Sát thủ? Gia hỏa này lại là đồ đệ của sát thủ? Vậy há không phải hắn cũng là sát thủ?

- Này, ngươi không phải cũng là sát thủ chứ?

Tô Bối Bối chỉ vào Hạ Thiên, khuôn mặt trắng bệch, nàng lại nghĩ lại tình cảnh lúc trước Hạ Thiên giày vò Mãnh Hổ.

- Điều này tạm thời còn không phải.

Hạ Thiên suy nghĩ một chút nói.

- Cái gì gọi là tạm thời còn không phải?

Tô Bối Bối nhìn không nổi hỏi tiếp.

- Bởi vì ta còn chưa bao giờ giết người!

Hạ Thiên bộ dạng rất đương nhiên, lập tức lại khó được một lần an ủi Tô Bối Bối:

- Ngươi yên tâm, cho dù ta có là sát thủ cũng sẽ không giết ngươi.

- Vì sao?

Tô Bối Bối không nhịn được hỏi một câu.

- Nhị sư phụ đã nói, đơn hàng không đến một ngàn vạn sẽ không nhận, khẳng định ngươi không đáng một ngàn vạn, cho nên khẳng định ta sẽ không giết ngươi.

Câu trả lời của Hạ Thiên lại khiến cho Tô Bối Bối lần nữa buồn bực.

- Cuối cùng ta cũng biết ngươi vì sao lại thích nói khoác như vậy, bởi vì đều cùng một dạng với sư phụ của ngươi!

Tô Bối Bối căm phẫn nói.

- Không biện pháp, nhị sư phụ không thèm nhìn chút ít tiền đó, nghĩ lúc trẻ ông chỉ cần một ngày đã có thể kiếm được một ngàn vạn đô-la.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Tiếp tục nói khoác, nói khoác đến chết đi!

Tô Bối Bối nghiến răng nghiến lợi nói.

- Đại sư phụ của ta càng lợi hại, chỉ cần một giờ còn thể kiếm được một triệu, chẳng qua là cảng tệ (Đô-la Hồng Kông).

Hạ Thiên quả nhiên lại tiếp tục nói.

- Hạ Thiên, đại sư phụ của ngươi làm gì?

Diệp Mộng Oánh không tùy tiện nói chuyện, nhưng hỏi ra đều là những vấn đề then chốt.

- Đại sư phụ làm thầy thuốc.

Hạ Thiên lập tức đưa ra đáp án.

- Ngươi còn có tam sư phụ nữa mà? Hắn phải hay không cũng rất lợi hại?

Diệp Mộng Oánh lại hỏi.

- Tam sư phụ của ta nói đại sư phụ cùng nhị sư phụ đều là kiếm tiền phi pháp, liền trực tiếp thu lại.

Hạ Thiên hướng Diệp Mộng Oánh chớp chớp mắt:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, tỷ nếu muốn biết càng nhiều sự tình về ta thì đồng ý làm lão bà của ta đi.

Diệp Mộng Oánh mặt đỏ lên, ý đồ của chính mình đã bị Hạ Thiên nhìn ra liền không dám tiếp tục hỏi, chuyên tâm lái xe.

Tô Bối Bối cuối cùng cũng quyết định không nói xàm với Hạ Thiên nữa, bởi vì nàng cảm giác được gia hỏa này từ đầu đến cuối chỉ toàn nói khoác, căn bản không có mấy câu nói thật, cùng hắn nói chuyện quả thực quá mất sức, thà tích điểm khí lực còn hơn.

Tiếp theo một đường thuận buồm xuôi gió, hai giờ sau, cuối cùng thì xe cũng tiến vào trung tâm thành phố Giang Hải, sau cùng dừng tại cổng chính của đại học Giang Hải.

- Đây chính là đại học Giang Hải.

Diệp Mộng Oánh đối với Hạ Thiên nói.

- Cảm ơn mỹ nữ tỷ tỷ.

Hạ Thiên một mặt hưng phấn, liền muốn mở cửa xe đi xuống.

- Khoan đã!

Diệp Mộng Oánh đưa cho Hạ Thiên một tấm danh thiếp:

- Mặt trên có số điện thoại của ta, có việc gì cứ gọi điện thoại cho ta.

- Ừhm, được!

Hạ Thiên nhận lấy, xuống xe đi về cổng chính đại học Giang Hải.

- Biểu tỷ, tỷ sao không nói cho hắn hiện tại đại học là kỳ nghỉ?

Trong xe, Tô Bối Bối nhịn không nổi hỏi:

- Hiện tại Kiều Tiểu Kiều căn bản không có ở trong trường, hắn làm sao có thể tìm được nàng chứ?

- Ta vốn cũng không hy vọng hắn nhanh như vậy có thể tìm được Kiều Tiểu Kiều.

Diệp Mộng Oánh nhàn nhạt nói.

"A?" Tô Bối Bối sững sờ:

- Vì sao? Biểu tỷ, không phải tỷ thật muốn lấy thân báo đáp đấy chứ?

- Nói lung tung cái gì đấy?

Diệp Mộng Oánh liếc trắng Tô Bối Bối, trên mặt hơi hơi đỏ hồng:

- Bối Bối, em chẳng lẽ không cảm thấy Hạ Thiên rất thần bí ư?

- Em không cảm thấy gì, gia hỏa này ngoại trừ đánh nhau lợi hại cùng với suốt ngày nói khoác thì không có gì đặc biệt.

Tô Bối Bối không cho là đúng nói.

- Bối Bối, em không nghĩ đến khả năng tất cả những lời hắn nói đều là thật à?

Diệp Mộng Oánh chậm rãi hỏi.

- Điều này sao có thể chứ?

Tô Bối Bối ngẩn ngơ, nếu những điều kia đều là thật thì gia hỏa này không chỉ là lợi hại bình thường.

- Nếu như tất cả đều là thật thì ta cũng không hy vọng hắn có thể nhanh như vậy tìm được Kiều Tiểu Kiều.

Diệp Mộng Oánh nhàn nhạt khẽ cười:

- Hiện tại trên người hắn không có tiền, hắn ở thành phố Giang Hải cũng là không thân không thích, nếu như hắn không tìm được Kiều Tiểu Kiều nhất định sẽ gọi điện thoại cho ta.

- Nhưng hắn không biết trực tiếp gọi điện thoại cho Kiều Tiểu Kiều ư?

Tô Bối Bối vẫn có chút mơ hồ.

- Có lẽ hắn không biết số điện thoại của Kiều Tiểu Kiều, nếu không hắn cũng sẽ biết hiện tại Kiều Tiểu Kiều không ở đại học Giang Hải.

Diệp Mộng Oánh suy nghĩ một chút nói.

- Biểu tỷ, vạn nhất hắn gọi điện thoại cho tỷ, tỷ có hay không giúp hắn tìm Kiều Tiểu Kiều?

Tô Bối Bối lại hỏi.

- Đương nhiên sẽ giúp.

Diệp Mộng Oánh gật đầu nói:

- Tuy chúng ta cùng Kiều Tiểu Kiều quan hệ không tốt, nhưng bất kể thế nào thì hôm nay Hạ Thiên cũng đã cứu ta, Diệp Mộng Oánh ta không phải loại người chịu ân mà không báo đáp.

Lắc lắc đầu, Diệp Mộng Oánh tiếp tục nói:

- Bối Bối, không nói những chuyện này nữa, chúng ta nhanh chóng đi bệnh viện đã.

Nói xong, Diệp Mộng Oánh liền nhấn ga hướng phía đường lớn chạy đi.

**** **** ****

Cùng so với các trường đại học khác đều ở những khu vực tương đối hẻo lánh thì đại học Giang Hải lại nằm ở trung tâm thành phố Giang Hải, cách cổng chính mấy chục mét chính là con đường chủ đạo để đi thành thị, cho dù khí trời vẫn y nguyên rất nóng bức nhưng hiện tại trên phố vẫn tấp nập các dòng xe cộ, một trong những nguyên nhân đó là người ở thành phố Giang Hải quá nhiều, chỉ là gần khu trung tâm thành phố cũng đã có hơn một ngàn vạn nhân khẩu thường trú.

Đại học Giang Hải đã có tiếng trăm năm, tại phụ cận cũng rất nổi tiếng, được xếp hạng vào top các trường đại học và cao đẳng toàn quốc, đại học Giang Hải vẫn một mực bảo trì trong top 5, mà trong mấy chục trường đại học và cao đẳng ở thành phố Giang Hải thì đại học Giang Hải càng không ai không biết đó là số một.

- Cái cổng này cũng cũ nát quá a.

Hạ Thiên đứng ở cổng chính của đại học Giang Hải sinh ra vạn phần cảm khái, trường đại học có thanh danh hiển hách này lại có cái cổng rất bình thường, thậm chí có thể hình dung không thể đặt vào trong mắt, nếu không nhìn kỹ rất khó có thể phát hiện ra bốn chữ "Đại Học Giang Hải" sau thời gian dài ngấm vào gió táp mưa sa đã biến thành ảm đạm.

Hạ Thiên đi vào bên trong đại học Giang Hải, nhìn quanh bốn phía, hy vọng có thể tìm người nào nghe ngóng một chút tin tức về Kiều Tiểu Kiều, chỉ vừa mới nhìn một cái lại cho hắn phát hiện một tiệm hoa.

- Tiệm hoa Hinh Hinh?

Hạ Thiên chỉ thấy trước mắt sáng ngời, hắn không khỏi phải nhớ tới lời của Tô Bối Bối, có muốn hay không tặng hoa cho Kiều Tiểu Kiều nhỉ?

Ba năm trước, lúc hắn cùng Kiều Tiểu Kiều chia tay đã đáp ứng nàng nhiều nhất là một năm sau sẽ xuống núi tìm nàng, nhưng đến bây giờ hắn mới không dễ dàng xuống núi được, điều này đã khiến hắn làm trái với lời hứa lúc trước.

- Ta cũng nên đi mua hoa tặng cho nàng vậy, như vậy chắc nàng sẽ không tức giận.

Hạ Thiên rất nhanh đưa ra quyết định.

Đối với tuyệt đại đa số nam nhân mà nói thì mua bó hoa rất đơn giản, nhưng hiện tại đối với toàn thân chỉ có một đồng như Hạ Thiên mà nói, muốn mua được hoa thì trước đó cũng phải đi kiếm một khoản tiền trước mới được.

- Vị tỷ tỷ này, cô kinh nguyệt không điều.....

Hạ Thiên ngăn cản một nữ hài mới hai mươi tuổi.

Chương 6: Bệnh tâm thần lừa đảo lưu manh

- Lưu manh!

Nữ hài hung hăng trừng mắt liếc Hạ Thiên một cái.

- Ta còn chưa nói xong mà.

Nhìn vào thân ảnh nữ hài đang ly khai, Hạ Thiên không khỏi tự nói thầm một câu.

Một thiếu phụ thon thả tha thướt đi đến, Hạ Thiên lại ra nghênh tiếp:

- Vị đại tỷ này, ta có bí kíp tổ truyền luyện chế ra cực phẩm Phong nhũ sương, chỉ cần một tháng, đảm bảo cô có thể từ A biến thành C…

Thiếu phụ thon thả lập tức tức giận:

- Ánh mắt ngươi bị làm sao vậy, ta nơi nào là A, rõ ràng là B!

- Hử, vậy có thể cho cô từ B biến thành D, đại tỷ, mua không? Rất tiện nghi đấy.

Hạ Thiên nhanh chóng nói ra, trong lòng lại thầm nghĩ, rõ ràng là A mà.

- Thật sự có tác dụng?

Thiếu phụ có điểm động tâm.

- Đương nhiên, ta ở đây chính là dùng cây đu đủ nước ngàn năm để luyện chế đấy.

Hạ Thiên vội vàng gật đầu.

- Có cây đu đủ nước ngàn năm ư?

Thiếu phụ vẻ mặt hồ nghi nhìn Hạ Thiên.

- Đương nhiên là có, vạn năm đều có nữa là!

Hạ Thiên vẻ mặt khẳng định.

- Cái kia... bao nhiêu tiền?

Thiếu phụ chần chừ rồi hỏi.

- Mười vạn một bình, quá rẻ rồi đấy.

Hạ Thiên không khỏi vui sướng, mắt nhìn thấy có thể kiếm được tiền.

- Ngươi cho ta là ngu ngốc à?

Thiếu phụ hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, xoay người rời đi, xa xa còn mắng một câu:

- Đồ lừa đảo đáng chết!

Hạ Thiên cảm thấy mình rất vô tội, thật sự là rất tiện nghi mà, nếu không phải cần tiền gấp, hắn còn muốn bán một trăm vạn đây này.

- Vị tỷ tỷ này, cô có bệnh….

- Ngươi mới có bệnh ấy! Bệnh thần kinh!

- Vị đại ca kia, đầu óc ngươi có bệnh….

- Móa, con mẹ nó, đầu óc ngươi mới có bệnh!

…..

Một giờ sau, Hạ Thiên dị thường buồn bực ngồi ở ven đường, trong lòng oán thầm ba vị sư phó, không phải bọn họ nói kiếm tiền rất dễ dàng sao? Làm sao hiện tại hắn muốn kiếm chút tiền mà khó khăn như vậy?

Chỉ một giờ trước đó, hắn chưa từng cảm giác được kiếm tiền là một vấn đề, đại sư phó tùy tiện trị bệnh cho một người có thể kiếm được cả mấy ngàn vạn, năng lực của hắn rõ ràng cho với đại sư phó còn lợi hại hơn, tại sao kiếm mấy ngàn đồng cũng không được?

Nhìn vào tiệm hoa Hinh Hinh phía đối diện, Hạ Thiên bắt đầu suy nghĩ có nên trực tiếp đi tìm Kiều Tiểu Kiều hay không? Chỉ là, tâm lý hắn lại có điểm không phục, chẳng lẽ hắn thật sự không kiếm được tiền?

Lúc này, một nam một nữ dắt tay nhau đi vào tiệm hoa, nam sinh cao cao to to, nữ sinh cũng rất phiêu lượng, một lát sau, nam sinh ôm lấy một bó hoa hồng tặng cho nữ sinh, nữ sinh rất hưng phấn, ngay trước mắt mọi người tặng cho nam sinh một cái hôn môi.

Chứng kiến một màn như vậy, ngược lại càng làm cho ý định muốn mua hoa trong đầu Hạ Thiên càng thêm kiên định, nhưng vào lúc này, một thanh âm phẫn nộ bỗng nhiên vang lên:

- Trương Lị, em đang làm gì vậy?

Thanh âm đột nhiên vang lên này xuất phát từ trong miệng một tên mập mạp, hắn xông tới trước mắt nữ sinh vừa nhận được bó hoa hồng, mặt đầy vẻ phẫn nộ.

Nữ sinh kia đầu tiên mặt hơi biến sắc, sau đó lập tức lại khôi phục như bình thường, ôm lấy cánh tay của nam nhân cao lớn đứng bên cạnh, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn thẳng vào tên mập:

- Vương Kiệt, ngươi nhìn thấy rồi đấy, ta muốn nói cho ngươi biết, ta muốn chia tay với ngươi!

- Vì sao?

Tên mập gọi là Vương Kiệt gào thét lên nói:

- Chỉ vì hắn so với anh có nhiều tiền hơn ư?

- Vương Kiệt, chuyện này cùng ngươi không liên quan, tóm lại từ nay về sau chúng ta không còn quan hệ gì hết, ngươi đừng tới làm phiền ta!

Nữ sinh tên là Trương Lị có điểm chán ghét nhìn vào tên mập.

- Trương Lị, ngươi sẽ phải hối hận!

Vương kiệt nắm chặt hai tay.

- Nếu phải hối hận thì ta cũng hối hận trước kia lại đi làm bạn gái của ngươi!

Trương Lị hừ nhẹ một tiếng, ôm nam sinh cao lớn hướng về phía trong trường học cất bước:

- Tử Cường, chúng ta đi, đừng để ý đến hắn, hắn có bệnh!

Hai Người thân mật rời đi, mà Vương kiệt lại hung hăng đứng ở phía sau nhìn chằm chằm vào bóng lưng hai người, hàm răng nghiến vào nhau vang lên kèn kẹt.

- Này, lão huynh, bị cướp mất bà xã?

Hạ Thiên nhanh chóng chạy đến bên người Vương Kiệt:

- Cho ta một ngàn vạn, ta giúp ngươi giải quyết tên kia, thấy sao?

Trong khi vẫn còn đang phẫn nộ, Vương kiệt quay đầu nhìn vào Hạ Thiên:

- Ngươi nói cái gì?

- Ta nói cho ta một ngàn vạn, ta sẽ sử lý tên kia giúp ngươi cướp lại lão bà!

Hạ Thiên nhanh chóng nói ra.

Vương Kiệt dùng ánh mắt khác thường nhìn Hạ Thiên, nửa buổi mới nói ra một câu:

- Ngươi có bị bệnh không thế?

Hạ Thiên lại buồn bực.

- Lão huynh, ta đang nói thật mà, ta thật sự đang cần tiền gấp, giảm giá cho ngươi, tám trăm vạn ta sẽ làm.

Hạ Thiên không muốn buông tha món sinh ý này.

- Móa, ta con mẹ nó có tám trăm vạn, còn muốn Trương Lị làm gì? Ta có thể tìm được nữ nhân so với nàng tốt hơn gấp mười gấp trăm lần!

Vương Kiệt tức giận nói.

- Ngươi không có tiền sao không nói sớm!

Hạ Thiên có chút bất mãn, lãng phí thời gian của hắn!

- Haizz, trên người ta vừa vặn còn tám trăm đồng, không bằng ngươi đem tiểu tử kia đập một trận đi?

Vương Kiệt chủ động đề nghị nói.

Hạ Thiên trực tiếp rời đi, đi làm tay chân cho người khác, mất hết thân phận của hắn.

Bụng đột nhiên xì xào kêu, Hạ Thiên lập tức phát hiện ra một sự thực rất tàn khốc chính là hắn thật sự đói bụng, điều này cũng khó trách, từ buổi sáng đến giờ, hắn đã ăn cái gì đâu.

- Lão bà từng nói ở bên ngoài ăn cơm cũng tốn tiền, thật sự là phiền hà, nghĩ lại ở trên núi vẫn tốt nhất.

Hạ Thiên đột nhiên phát hiện chính mình có điểm hoài niệm cuộc sống trên núi, nhưng hoài niệm vẫn là hoài niệm, vấn đề ăn cơm cũng không được giải quyết, mà cái này lại trở về vấn đề lúc trước, chính là hắn nhất định phải kiếm tiền.

- Tôn Hinh Hinh, cút ra đây cho ta!

Một tiếng hô to hấp dẫn sự chú ý của Hạ Thiên, chỉ thấy một nam nhân tuổi trẻ tóc vàng đứng bên ngoài tiệm hoa Hinh Hinh, áo ba lỗ quần đùi chữ nhân kéo, đó là toàn bộ trang phục và đạo cụ của người này.

- Trương Đại Trụ, ngươi lại muốn làm cái gì?

Một nữ nhân từ bên trong tiệm hoa chạy ra, nhìn bề ngoài nữ nhân này đại khái hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, tóc đen da trắng, dáng người phải nói là trước lồi sau vểnh, toàn thân tản ra phong tình thành thục đến mê người, bất quá lúc này trên khuôn mặt nàng lại có vẻ rất tức giận.

- Ta hết tiền rồi!

Trương Đại Trụ có chút tham lam nhìn vào Tôn Hinh Hinh, bộ vị nào đó trên cơ thể dường như cũng đang bành trướng.

- Hôm trước ta vừa mới cho ngươi hai ngàn đồng còn gì?!

Tôn Hinh Hinh phẫn nộ nhìn vào Trương Đại Trụ.

- Tóm lại hôm nay ta cần tiền!

Trương Đại Trụ chằm chằm nhìn vào bộ ngực cao ngất của Tôn Hinh Hinh:

- Cho ta năm ngàn, không thì cùng ta về nhà kết hôn đi!

- Ngươi!

Tôn Hinh Hinh thở gấp:

- Trương Đại Trụ, tại sao ngươi lại vô sỉ như vậy?

- Ta vô sỉ? Ngươi có tiền ở bên ngoài nuôi trai, ta lại không thể tìm ngươi đòi tiền ư?

Trương Đại Trụ chẳng hề để ý nói.

- Ngươi, ngươi đừng ngậm máu phun người!

Tôn Hinh Hinh giận đến khuôn mặt trắng bệch, nàng dùng ánh mắt cầu xin nhìn bốn phía xung quanh, tuy nhiên đã có mười mấy người hiện đang xem náo nhiệt, thậm chí còn có bảo vệ trường học, nhưng nhìn thấy ánh mắt của nàng thì tất cả đều lẩn ra xa.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Trương Đại Trụ đến nơi này nháo sự, ai cũng biết rằng, tên gia hỏa này là một tên vô lại, mấy lần trước cũng có người giúp đỡ báo cảnh sát, nhưng vì cảnh sát tới cũng không có biện pháp gì, nên là hiện tại, mọi người cũng chỉ đứng bên cạnh xem náo nhiệt mà thôi.

- Tôn Hinh Hinh, đến cùng là ngươi có cho tiền hay không? Nếu mà không cho, ta sẽ đập phá tiệm hoa của ngươi!

Trương Đại Trụ tiếp tục uy hiếp nói.

- Ta cho ngươi tiền nhé?

Một thanh âm đột nhiên vang lên, mọi người đều quay đầu nhìn lại, liền chứng kiến một thiếu niên tướng mạo bình thường đang cười hì hì đứng đó.

- Ngươi là ai?

Trương Đại Trụ sững sờ.

- Ta tên là Hạ Thiên, Hạ trong Xuân Hạ Thu Đông, Thiên trong Thiên hạ đệ nhất!

Hạ Thiên xán lạn cười, ngón tay khẽ búng, đồng xu duy nhất trên người liền bắn về phía Trương Đại Trụ:

- Tiền tới, mau bắt lấy!

Trương Đại Trụ vô ý thức vươn tay, lại cảm giác thấy một trận đau đớn kịch liệt truyền đến, tức thời phát ra một tiếng kêu thảm kinh thiên động địa: "A……"

"Đinh……" Đồng tiền xu rơi trên mặt đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy.

- Ngươi, con mẹ nó ngươi ám toán ta?

Trương Đại Trụ ôm lấy bàn tay, hung hăng nhìn Hạ Thiên.

Hạ Thiên không nhanh không chậm đi tới trước mặt Trương Đại Trụ, khom lưng nhặt lấy đồng tiền xu bỏ vào trong túi, đứng thẳng lên, hướng về Trương Đại Trụ nở nụ cười xán lạn, sau đó liền nhấc tay, chỉ nghe thấy "Bốp" một tiếng giòn vang, cho Trương Đại Trụ một cái bạt tai.

- Cái loại chuyện ám toán ta không bao giờ làm, ta là quang minh chính đại đánh ngươi.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Ngươi, ngươi dám đánh ta?

Trương Đại Trụ bị tát một cái cảm giác có chút chóng mặt, vẫn còn chưa kịp phản ứng.

"Bốp!" Lại một tiếng giòn vàng, Hạ Thiên lại quạt cho Trương Đại Trụ một cái bạt tai:

- Ta đương nhiên dám đánh ngươi.

- Con mẹ nó, ta liều mạng với ngươi!

Trương Đại Trụ gào thét hướng Hạ Thiên đánh tới.

Hạ Thiên liền nhấc chân đá trúng bụng Trương Đại Trụ, Trương Đại Trụ kêu thảm một tiếng, ngửa đầu ngã xuống.

Mọi người liền trợn mắt há mồm, thiếu niên này thoạt nhìn bình thường, đánh nhau lại thật có tài a.

- Được, được, Tôn Hinh Hinh, nữ nhân đê tiện này, dám để cho thằng trai bao của ngươi đánh ta phải không?

Trương Đại Trụ lồm cồm bò dậy:

- Ngươi chờ đó cho ta… Ách…

Trương Đại Trụ kêu thảm thiết, bay ngược ra xa mấy mét, sau đó nặng nề ngã trên mặt đất, vẫn là Hạ Thiên đã cho hắn thêm một cước.

Sau một hồi, Trương Đại Trụ đứng lên, một lời cũng không nói liền trực tiếp hướng về phía cổng trường chạy đi, so với thỏ còn chạy nhanh hơn.

Mà người đang vây xem cũng lập tức giải tán, hiển nhiên là không muốn bị phiền toái, ngay cả tên bảo vệ kia cũng rất nhanh chạy về phòng bảo vệ của hắn, bộ dáng coi như chưa từng có bất cứ sự tình gì phát sinh.

Tôn Hinh Hinh ngơ ngác nhìn Hạ Thiên, mỗi lần Trương Đại Trụ đến nơi này nháo sự, nàng đều mong rằng có thể có người giúp nàng một lần, hôm nay cũng vậy, nhưng lại là một nữa thất vọng, khiến cho nàng lần này cũng không trông mong có người tới giúp đỡ, nhưng đúng lúc này Hạ Thiên lại xuất hiện, Hắn gọn gàng đánh cho Trương Đại Trụ một trận, đem hắn đuổi đi.

Mấy tháng qua, Trương Đại Trụ thỉnh thoảng lại đến nháo sự, khiến cho cả thể xác lẫn tinh thần nàng đều mệt mỏi, nàng vô số lần mơ tưởng đến có một bạch mã vương tử tới cứu nàng, nhưng nàng lại không thể đợi được, ngược lại, vài ngày trước có một đại thúc lái BMW nguyện ý giúp nàng giải quyết Trương Đại Trụ, nhưng điều kiện là nàng phải làm tình nhân của hắn.

Nhìn thiếu niên kia có ánh mắt trong veo, nụ cười xán lạn, từ đáy lòng Tôn Hinh Hinh dâng lên một cảm giác khác thường, nàng đột nhiên có một dự cảm, bạch mã vương tử của nàng cuối cùng cũng xuất hiện, điều duy nhất đáng tiếc là bạch mã vương tử này không anh tuấn tiêu sái như trong tưởng tượng của nàng, mà nhìn từ quần áo của hắn thì hắn tựa hồ cũng rất nghèo.

- Hinh tỷ, chị không sao chứ?

Một nữ hài từ trong tiệm hoa chạy ra, nữ hài không tính là xinh đẹp, nhưng lại xinh xắn lanh lợi, có mấy phần cảm giác đáng yêu, mà nàng, chính là người làm duy nhất trong tiệm hoa Hinh Hinh, Phương Hiểu Như.

Chương 7: Tìm được việc làm

- Ta không sao.

Tôn Hinh Hinh rốt cục phục hồi lại tinh thần, nàng lắc đầu, đem những cái tình cảm cổ quái kỳ lạ hiếm khi xuất hiên trong đầu khu trừ sạch sẽ, hướng Hạ Thiên đi đến.

- Hạ Thiên đồng học, cám ơn ngươi.

Đôi mắt xinh đẹp của Tôn Hinh Hinh nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên, tựa hồ muốn nhìn thấu thanh niên có vẻ bình thường trước mặt này.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, ta không phải học sinh ở đây.

Hạ Thiên cũng đang nhìn Tôn Hinh Hinh, hiện tại thời tiết rất nóng nên mỗi người đều mặc rất ít quần áo, Tôn Hinh Hinh tự nhiên cũng không ngoại lệ, từng mảng lớn da thịt tuyết trắng lộ ra bên ngoài, để cho hắn có cảm giác được mở rộng tầm mắt.

Tôn Hinh Hinh bị Hạ Thiên dùng ánh mắt sáng quắc nhìn vào khiến cho nàng không khỏi có chút mất tự nhiên, nhưng nàng lại ngạc nhiên phát hiện, gần đây nàng rất chán ghét bị nam nhân chăm chăm nhìn, nhưng hiện tại lại không hề có chút phản cảm ảnh mắt của Hạ Thiên, nàng cũng không biết là nguyên nhân gì, có lẽ là bởi vì Hạ Thiên vừa mới giúp nàng, cũng có lẽ là nàng phát hiện Hạ Thiên cho dù vẫn nhìn nàng, nhưng ánh mắt rất trong sáng, không có nửa điểm dâm tục.

- Hạ Thiên, trước vào trong tiệm ta ngồi một chút?

Tôn Hinh Hinh chần chờ một chút, chủ động phát ra lời mời.

- Được!

Hạ Thiên tự nhiên là lập tức đáp ứng.

Đi vào tiệm hoa, Hạ Thiên liền như là tiến vào trong biển hoa tươi, đủ các loại hình dạng hoa tươi, khiến cho hắn có cảm giác không kịp nhìn.

- Uống nước đi.

Tôn Hinh Hinh rót một chén nước đưa cho Hạ Thiên.

Hạ Thiên vừa mới tiếp nhận ly nước, trong bụng đột nhiên lại xì xào kêu lên, lại thêm một lần nữa kháng nghị.

- Ngươi còn chưa ăn cơm trưa?

Tôn Hinh Hinh không khỏi hỏi, hiện tại cũng sắp tới bốn giờ, thêm hai giờ nữa là đến thời gian ăn cơm tối.

Hạ Thiên nhẹ gật đầu, có chút bất đắc dĩ:

- Ta không có tiền ăn cơm đây!

- Ngươi tiêu hết tiền rồi à?

Tôn Hinh Hinh không khỏi khẽ giật mình, tuy nàng cảm thấy Hạ Thiên không phải là người có tiền, nhưng cũng không nghĩ tới hắn ngay cả tiền cơm cũng không có.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, tỷ có thể hay không nói cho ta biết, có biện pháp gì có khả năng nhanh chóng kiếm được một khoản tiền không?

Hạ Thiên đã bắt đầu ý thức được phương pháp kiếm tiền trước kia của mình có vấn đề, có thể từ nhỏ đến lớn đều không có người nào dạy hắn làm thế nào để kiếm được tiền, hắn cũng không biết đến cùng là tiền làm như thế nào mà có.

- Cái này… ngươi có thể làm gì?

Tôn Hinh Hinh hỏi.

- Ta cái gì cũng có thể làm!

Hạ Thiên nghĩ nghĩ nói ra, có thể giết người, có thể chữa bệnh, còn có thể....

- Ngươi đã tốt nghiệp đại học nào?

Phương Hiểu Như một mực ở bên cạnh không có mở miệng, nhịn không được hỏi.

- Ta không đi học.

Hạ Thiên chi tiết nói ra.

- Có thể sử dụng máy vi tính không?

- Máy vi tính là cái gì? Một bộ não chạy bằng điện à?

- Có biết tiếng Anh không?

- Đại sư phụ nói cho ta biết, có phiên dịch là đủ rồi, không cần học tiếng Anh.

- Biết lái xe không?

- Ta biết ngồi xe.

......

Sau một phen hỏi đáp, Phương Hiểu Như suy sụp, thằng này căn bản cái gì cũng không biết, vậy mà còn dám dõng dạc nói cái gì mình cũng có thể làm?

- Hạ Thiên, nói như vậy, ngươi muốn kiếm tiền sợ là rất khó đấy, không dễ tìm việc cho lắm.

Tôn Hinh Hinh cũng có chút đau đầu, những lời này của nàng cũng là tương đối nhẹ nhàng rồi, tại cái xã hội hiện đại bây giờ, Hạ Thiên tựa hồ ngoại trừ đi làm lao động tay chân cũng chẳng còn lối đi khác, nhưng chỉ nhìn thân người này của hắn, cho dù đi làm lao động tay chân thì sợ là cũng không có nơi nào nguyện ý tiếp nhận.

- Như vậy ah!

Hạ Thiên hơi thất vọng, chẳng lẽ hắn chỉ có thể đi ăn bám ư?

- Hinh tỷ, kỳ thật, ngược lại ở đây chúng ta lại có công việc phù hợp với hắn.

Phương Hiểu Như nhỏ giọng nói ra.

- Đúng vậy, Hiểu Như, cũng là em nhắc nhở chị!

Tôn Hinh Hinh lập tức nghĩ tới, đúng vậy, ở chỗ nàng xác thực có công việc thích hợp với Hạ Thiên.

Tiệm hoa Hinh Hinh thật ra sinh ý cũng không tệ, đại học Giang Hải có gần mười vạn sinh viên, bên cạnh đại học còn có một bệnh viện, thật ra là đại học Giang Hải phụ thuộc Đệ Nhất bệnh viện, quần thể này tiêu phí có thể nói là tương đối khổng lồ, trước kia tiệm hoa Hinh Hinh còn có hai nhân viên một nam một nữ, một người trông tiệm, một người đi đưa hoa, chỉ là gần mấy tháng qua Trương Đại Trụ không ngừng tới nháo sự, hai người này sợ phiền toái nên đã thôi việc, hiện tại tiệm hoa chỉ có Tôn Hinh Hinh cùng Phương Hiểu Như hai người, Tôn Hinh Hinh thường xuyên đi thua mua hoa tươi, mà Phương Hiểu Như phải ở lại trông cửa hàng, đang thiếu một người chuyên đi đưa hoa.

Công việc đưa hoa này, trên cơ bản mà nói ai cũng có thể làm, Tôn Hinh Hinh thấy Hạ Thiên không có đọc qua sách, không thể nghi ngờ thích hợp nhất là làm công việc như vậy, so sánh với đi làm lao động tay chân, đi đưa hoa cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

- Hạ Thiên, ngươi cảm thấy như thế nào đây?

Tôn Hinh Hinh đem công việc này một phen giải thích kỹ càng cho Hạ Thiên rồi mới hỏi:

- Tuy nhiên hiện tại ta không thể trả lương cao cho ngươi, tạm thời một ngàn đồng một tháng, bất quá có thể bao ăn bao ở, nếu như hiện tại ngươi cần tiền gấp thì ta còn có thể ứng trước một tháng tiền lương cho ngươi.

Một ngàn đồng một tháng?

Hạ Thiên gãi gãi đầu, nếu là hai giờ trước, hắn tuyệt đối không có khả năng đáp ứng làm công việc rẻ mạt như vậy, chỉ là hiện tại, hắn đã phát hiện kiếm tiền dường như cũng không có dễ dàng như trong tưởng tượng, mà quan trọng nhất là hắn hiện tại thực sự cần tiền rất gấp, đương nhiên, tại đây còn có một thứ cực kỳ hấp dẫn hắn, đó chính là đại mỹ nữ Tôn Hinh Hinh.

- Được rồi!

Hạ Thiên cân nhắc một phen, cuối cùng lập tức đáp ứng.

- Hạ Thiên, ngươi thật sự đồng ý?

Tôn Hinh Hinh hiển nhiên rất vui vẻ:

- Thật tốt quá, về sau ta cũng không cần khổ cực như vậy nữa rồi!

- Hinh tỷ, có Hạ Thiên ở chỗ này, ngươi cũng không cần sợ Trương Đại Trụ nữa.

Phương Hiểu Như nhẹ nhàng nói.

- Ah… đúng rồi, Hạ Thiên còn chưa ăn cơm.

Tôn Hinh Hinh đột nhiên nghĩ tới:

- Hiểu Như, chúng ta cùng đi tiệm ăn cơm đi, cũng là để chào mừng Hạ Thiên!

- Ok!

Phương Hiểu Như đối với chuyện này tất nhiên là tán thành.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, có thể ứng tiền trước cho ta được không?

Mặc dù đã đói bụng, nhưng việc mà hiện tại Hạ Thiên muốn làm nhất cũng không phải đi ăn cơm, mà là đi tìm Kiều Tiểu Kiều.

Tôn Hinh Hinh ngẩn người, bất quá vẫn là lập tức lấy ra một ngàn đồng đưa cho Hạ Thiên, đúng như lời nàng vừa nói, ứng trước một tháng tiền lương cho hắn.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, ta muốn mua một bó hoa hồng.

Hạ Thiên sau khi nhận tiền, lập tức lại rút ra một tệp đưa cho Tôn Hinh Hinh.

"Hả?" Tôn Hinh Hinh có chút dở khóc dở cười, tên này vừa rồi nghèo đến mức không có tiền ăn cơm, cầm được tiền liền lập tức mua hoa?

"Chẳng lẽ hắn muốn tặng hoa cho ta?" Trong lúc đó Tôn Hinh Hinh chỉ cảm thấy trái tim nhảy thình thịch, mà một bên Phương Hiểu Như cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hạ Thiên, nàng cũng hiểu được, tên này dường như muốn theo đuổi Tôn Hinh Hinh.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, có phải không đủ tiền hay không?

Thấy Tôn Hinh Hinh không có phản ứng, Hạ Thiên không khỏi hỏi, hắn cũng không biết một bó hoa giá bao nhiêu tiền.

- Áh… không phải!

Tôn Hinh Hinh phục hồi lại tinh thần:

- Hạ Thiên, chuyện này, ngươi đừng gọi ta mỹ nữ tỷ tỷ, giống Hiểu Như gọi ta Hinh tỷ là được."

- Được, Hinh tỷ.

Hạ Thiên lên tiếng.

- Hạ Thiên, về chuyện ngươi muốn hoa, ngươi muốn dùng bao nhiêu đóa hoa hồng?

Tôn Hinh Hinh hỏi:

- Còn nữa, ngươi muốn dùng hoa hồng đỏ hay là hoa hồng lam?

- Hinh tỷ, ta không hiểu những cái này, tỷ xem rồi làm luôn hộ ta.

Hạ Thiên đối với cái này xác thực không hiểu.

- Vậy…. Ngươi tặng cho bạn gái hay là...

Lúc Tôn Hinh Hinh hỏi vấn đề này cũng cảm giác có chút khẩn trương.

- Tặng cho lão bà của ta.

Hạ Thiên nhanh chóng đón lời nói.

Hắn đã có lão bà rồi? Trong nội tâm Tôn Hinh Hinh lập tức dâng lên một cổ cảm giác mất mác, chỉ là, trong nội tâm nàng còn có chút hoài nghi, hắn rõ ràng thoạt nhìn bộ dạng vẫn chưa tới hai mươi tuổi, làm sao lại đã có lão bà?

Còn bên cạnh Phương Hiểu Như càng trực tiếp hỏi:

- Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Làm sao đã có lão bà?

- Ta mười chín tuổi.

Hạ Thiên có chút tự hào:

- Ta lúc ba tuổi đã có lão bà rồi nha!

- Ba tuổi đã có lão bà?

Tôn Hinh Hinh vốn là sững sờ, sau đó "Híc…híc", yêu kiều cười thành tiếng:

- Hạ Thiên, ngươi lừa gạt ai đó?

Hạ Thiên không có giải thích, chỉ là trong lòng nói thầm, thần tiên tỷ tỷ thật sự tại hắn lúc ba tuổi đã đáp ứng làm lão bà của hắn mà.

- Hạ Thiên, ngươi mới mười chín tuổi thì làm sao có thể có lão bà được?

Phương Hiểu Như cũng ở bên cạnh nói:

- Người ta tối đa cũng chỉ là bạn gái của ngươi thôi?

- Không phải bạn gái, là lão bà.

Hạ Thiên rất chân thành sửa lại:

- Chúng ta đã bái đường thành thân rồi.

- Bái đường thành thân?

Phương Hiểu Như nhịn không được cười khanh khách:

- Hạ Thiên, ngươi thật biết nói đùa, mấy giờ rồi mà vẫn còn có bái đường thành thân? Ngươi mới mười chín tuổi, vẫn chưa đủ tuổi kết hôn đó!

- Hiểu Như, kỳ thực cũng chưa chắc đâu, rất nhiều địa phương, chỉ cần cha mẹ hai bên đồng ý tổ chức cỗ bàn, cho dù không chính thức kết hôn, không có giấy đăng ký kết hôn thì cũng không thể đổi ý được.

Tôn Hinh Hinh sắc mặt lại buồn bã, thấp giọng nói.

- A… Thực xin lỗi hinh tỷ, em quên mất chuyện của chị.

Phương Hiểu Như lập tức phản ứng, bởi vì nàng biết rõ Tôn Hinh Hinh cùng Trương Đại Trụ cũng là loại tình huống này, năm đó, gia đình Trương Đại Trụ đưa lễ ăn hỏi cho gia đình Tôn Hinh Hinh, hai nhà còn xếp đặt cỗ bàn, cho dù Tôn Hinh Hinh trong ngày đó đã chạy trốn, cũng chưa từng cùng Trương Đại Trụ đi đăng ký kết hôn, nhưng trong mắt người trong thôn, Tôn Hinh Hinh đã là lão bà của Trương Đại Trụ, cũng chính bởi vì như thế, mỗi lần Trương Đại Trụ tới nơi này nháo sự thì cảnh sát cũng không có cách nào, bởi vì trong mắt cảnh sát thì đây là chuyện trong nhà, chỉ cần Trương Đại Trụ không làm gì quá đáng, bọn họ cũng chỉ có thể hòa giải mà thôi.

Hạ Thiên không biết những việc này, nhưng hắn vẫn rất đồng ý với ý kiến của Tôn Hinh Hinh, gật gật đầu tỏ vẻ tán thành:

- Đúng vậy, Tiểu Kiều ba năm trước đây cũng là lão bà của ta rồi, chúng ta còn cùng nhau uống rượu giao bôi nữa!

- Tiểu Kiều?

Phương Hiểu Như có chút ngạc nhiên:

- Lão bà ngươi tên là Tiểu Kiều sao?

- Đúng vậy, nàng tên là Kiều Tiểu Kiều.

Hạ Thiên gật gật đầu:

- Bó hoa này ta chính là muốn tặng cho nàng đấy.

Tiệm hoa trong chốc lát trở nên dị thường yên tĩnh, Tôn Hinh Hinh cùng Phương Hiểu Như dùng một loại ánh mắt dị cổ quái nhìn Hạ Thiên.

"Híc…híc!" Một lát sau, Tôn Hinh Hinh yêu kiều cười ra tiếng:

- Hạ Thiên, ngươi thật là vui tính!

- Ta nói này Hạ Thiên, nhìn cái bộ dáng rất nghiêm túc của ngươi thì thiếu chút nữa ta cũng bị ngươi lừa, thiệt là, nếu Kiều Tiểu Kiều là lão bà ngươi thì 'Bill đáng chết' chính là lão công của ta rồi.

Phương Hiểu Như cũng khanh khách cười không ngừng.

- 'Bill đáng chết' là ai?

Hạ Thiên nhịn không được hỏi.

- 'Bill đáng chết' à? Đó chính là người giàu có nhất thế giới...!

Phương Hiểu Như hì hì cười cười:

- Ta nằm mơ cũng muốn làm lão bà của hắn!

Hạ Thiên có chút buồn bực, hắn xem như đã hiểu ra, căn bản các nàng không tin Kiều Tiểu Kiều là lão bà của hắn, cũng giống như Tô Bối Bối ở trên xe lúc trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!