Lúc này hơn mười giờ tối, là thời điểm mà Đêm Giai Nhân có nhiều khách nhất. Những người đến đây chơi bời phần lớn đều có máu mặt, nếu không có tiền thì cũng là có quyền, đám người đều có kiến thức rộng rãi, cơ bản đều biết Cao Danh Dương là ai.
Vì vậy khi đám người nghe thấy Hạ Thiên nói ra những lời vừa rồi thì cực kỳ chấn động, người này rõ ràng muốn hỏi Cao Danh Dương muốn chết thế nào sao? Tuy vừa rồi bọn họ thấy rõ một mình Hạ Thiên đánh hơn chục tên bảo vệ, đánh các nhân viên kia nằm đầy đất, nhưng bọn họ cũng không tin Hạ Thiên có thực lực động đến Cao Danh Dương.
Cao Danh Dương là ai? Là một trong Tứ thiếu gia Giang Hải, đều có liên hệ với hai nhà hắc bạch, còn tiểu tử kia thì không ai nhận ra, rõ ràng không phải đại nhân vật, hai người này có thể đánh đồng được sao?
Hạ Thiên nếu biết được ý nghĩ của những người kia thì sẽ tán thành ngay, không sai, Cao Danh Dương có thể đánh đồng với hắn sao?
Lầu một của Đêm Giai Nhân bây giờ cực kỳ yên tĩnh, không biết là kẻ nào đã tắt nhạc, mà mọi người cũng đang nhìn Cao Danh Dương, bọn họ muốn biết Cao Danh Dương có phản ứng gì.
- Hạ Thiên, mày muốn gì?
Cao Danh Dương dùng giọng nhàn nhạt hỏi, giọng điệu rất bình thản, hoàn toàn ngoài dự đoán của mọi người, Cao thiếu gia có phản ứng như vậy sao? Đáng lý ra Cao Danh Dương phải phất tay, sau đó sẽ xuất hiện một đám thanh niên áo đen tiến ra đánh cho tên tiểu tử bất kính kia một trận nên thân, sau đó ném ra khỏi hộp đêm mới đúng.
- Kẻ có ý với vợ tao thì chỉ có hai kết quả.
Hạ Thiên dùng tay kéo Tôn Hinh Hinh:
- Một là trở thành người chết, hai là biến thành thái giám, nhưng tối nay tâm tình của tao không tốt, vì vậy tao không cho mày cơ hội lựa chọn, tao sẽ quyết định thay cho mày, sẽ cho mày trở thành người chết.
Hạ Thiên có vẻ rất hời hợt, hoàn toàn không phối hợp với nội dung lời nói.
- Hạ Thiên, mày muốn giết tao sao?
Cao Danh Dương nở nụ cười:
- Chẳng lẽ mày không biết giết người làm phạm pháp à?
- Bốp.
Đáp lại câu hỏi của Cao Danh Dương là một cái tát vang dội, Hạ Thiên quỷ dị xuất hiện trước mặt đối phương, hắn vung tay để lại dấu ấn năm ngón tay đỏ tươi trên mặt đối phương.
Tất cả mọi người lại khiếp sợ, người nào cũng nhìn dấu bàn tay trên mặt Cao Danh Dương, điều này...Thế đạo từ khi nào điên cuồng như vậy rồi? Có người dám tát vào mặt Cao Danh Dương sao?
Cao Danh Dương vuốt gò má đau rát, khoảnh khắc này hắn cảm thấy rất khó tin, hắn bị đánh, không ngờ lại bị đánh, bị đối phương cho một tát trước mặt biết bao nhiêu người.
Nổi giận, thật sự nổi giận.
Cao Danh Dương chỉ cảm thấy lửa giận bùng lên thiêu đốt trong lồng ngực, hắn muốn xé xác tên khốn nạn kia ra thành ngàn mảnh, hắn muốn cho Hạ Thiên nếm đủ thập đại cực hình của thời Mãn Thanh.
- Lên, lên hết cho tao... ....
Cao Danh Dương hổn hển rống lên, hắn còn chưa nói dứt lời thì trước mắt đã lóe lên ánh sao.
- Bốp!
Lại một âm thanh trong trẻo vang lên, bên mặt còn lại của Cao Danh Dương cũng xuất hiện dấu bàn tay đỏ tươi.
- Mày có biết giết người là phạm pháp không?
- Bốp!
- Mày giết người còn ít sao?
- Bốp!
- Mày cho rằng mình là đệ nhất thiếu gia ở Giang Hải à?
- Con bà nó, dám bắt cóc nữ nhân của tao sao?
- Mày có biết ông là ai không?
- Ông mày đây là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong đệ nhất thiên hạ. Có biết vì sao tao có cái tên này không? Tao nói cho mày biết, ý nghĩa là dù xuân hạ thu đông thì tao vẫn là đệ nhất thiên hạ.
- Mày có biết tao định đánh chết mày thế nào không?
- Tao muốn tát cho mày chết.
- Bốp, bốp, bốp... ....
Mỗi khi Hạ Thiên nói ra một câu thì lại cho Cao Danh Dương một bạt tai, bốn phía cực kỳ tĩnh lặng, không kẻ nào dám tiến lên, bảo vệ đã nằm hết trên mặt đất, còn ai dám lên?
Tất cả mọi người chỉ còn biết nhìn gương mặt anh tuấn của Cao Danh Dương dần thay đổi, mặt sưng to như đầu heo, còn tràn đầy máu tươi, răng cũng mất đi vài cái.
- Tứ thiếu gia Giang Hải chó má, dám trêu chọc tao, lúc này tao sẽ cho mày biến thành Ngũ thiếu gia Giang Hải. Mày biết cái gì là Ngũ thiếu không, đó chính là thiếu đi tay chân và đầu.
Hạ Thiên lại đưa tay muốn tát Cao Danh Dương, nhưng đúng lúc này thì sau lưn vang lên tiếng kêu quen thuộc:
- Dừng tay.
Hạ Thiên quay đầu, hắn nhìn thấy cảnh sát tỷ tỷ đang đứng cách đó không xa, vì vậy mà vẫy vẫy tay cười hì hì nói:
- Cảnh sát tỷ tỷ, chị đến đây tìm tôi, đã đồng ý làm vợ tôi rồi sao?
- Lưu manh đáng chết, cậu câm miệng lại cho tôi.
Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, trong lòng thầm mắng đối phương một ngàn lần, tên khốn này đúng là đáng chết, vì sao mỗi lần gặp mặt đều nói ra một câu như vậy?
Lãnh Băng Băng quét mắt nhìn khắp bốn phía mà không khỏi nhíu mày:
- Chỗ này xảy ra chuyện gì?
- Lãnh...Đội trưởng Lãnh, tôi báo án, có người muốn giết tôi.
Một âm thanh mơ hồ chợt vang lên.
- Đội trưởng Lãnh, tôi là Cao Danh Dương.
Trong giọng nói của Cao Danh Dương có mang theo vài phần bi phẫn, ánh mắt nhìn về phía Hạ Thiên tràn đầy cừu hận.
- Cái gì? Anh nói mình là ai?
Lãnh Băng Băng nghe không rõ ràng, cũng có thể là khó thể tin.
- Đội trưởng Lãnh, đây là Cao thiếu gia, Cao Danh Dương!
Kiều Đông Hải cuối cùng cũng mở miệng nói một câu.
Lúc này Lãnh Băng Băng chợt ngây dại, tên đầu heo này là Cao Danh Dương sao? Là một Cao Danh Dương hào hoa phong nhã sao?
Không chỉ Lãnh Băng Băng cảm thấy khó tin, thậm chí đội cảnh sát hình sự theo chân nàng vào đây cũng khó thể tin. Kẻ nào có thể ngờ một người đường đường là Tứ thiếu gia Giang Hải lại bị đánh thành bộ dạng như vậy?
- Hạ Thiên, là cậu đánh người có phải không?
Lãnh Băng Băng lúc này mới có phản ứng, nàng quay đầu hỏi.
- Không sai.
Hạ Thiên sảng khoái thừa nhận, có quá nhiều người nhìn thấy, không thừa nhận cũng không được.
- Cậu thừa nhận là tốt, đi với tôi về đồn một chuyến.
Lãnh Băng Băng rất hài lòng vì câu trả lời thuyết phục của Hạ Thiên, sau đó nàng vung tay lên:
- Người đâu, áp tải cậu ta về.
- Đội trưởng, để tôi, để tôi.
Lý Bình trước đó đã có quan hệ với Hạ Thiên chợt xung phong tiến lên nhận việc:
- Hạ Thiên, đi thôi, tôi có xe.
Không đợi Hạ Thiên đáp lời, Lý Bình đã hạ giọng nói:
- Hạ Thiên, đi trước rồi nói sau, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cậu.
- Cám ơn Lý đại ca!
Hạ Thiên cười cười, hắn kéo theo Tôn Hinh Hinh rồi đi ra khỏi cửa Đêm Giai Nhân.
Mọi người cực kỳ thất vọng, cứ như vậy mà kết thúc sao? Bọn họ còn muốn được xem kịch hay.
Nhưng khi mọi người đang thất vọng thì Hạ Thiên đi đến cửa chợt khựng lại, hắn xoay người nhìn về phía Cao Danh Dương ở phương xa rồi nói:
- Đúng rồi, Cao Danh Dương, đã nói cho mày biết tao là thầy tướng số chưa nhỉ? Khi tao đánh mày thì cũng đã xem qua, theo tính toán của tao thì, ôi dào, không xong, mày không sống quá ba ngày. Vì vậy có gì ngon mày nên cố gắng ăn nhiều vào, cũng thuận tiện tìm người lo hậu sự.
Mọi người trở nên cực kỳ sợ hãi, uy hiếp, đây là uy hiếp trắng trợn.
- Ôi, bây giờ cũng muộn rồi, đến đồn công an ngủ một giấc.
Khoảnh khắc khi Hạ Thiên xoay người thì búng ngón trỏ, một luồng khí lạnh phóng về phía Cao Danh Dương, sau đó chui vào trong cơ thể đối phương.
Mà khoảnh khắc này Cao Danh Dương đang cực kỳ tức giận cũng không cảm giác được thân thể mình có gì đó không đúng, hắn vẫn dùng ánh mắt hung hăng nhìn vào bóng lưng của Hạ Thiên. Kế hoạch tiếp theo của hắn chính là tống Hạ Thiên vào ngục, để đối phương trọn đời ở trong song sắt nhà giam.
- Ai là ông chủ nơi đây?
Lãnh Băng Băng quét ánh mắt nhìn hiện trường rối loạn, nàng nhíu mày hỏi.
- Đội trưởng Lãnh, là tôi, tôi là Chung Lực, là giám đốc hộp đêm Đêm Giai Nhân!
Chung Lực vội vàng tiến lên nói.
- Trước tiên anh nói rõ sự việc xảy ra ở đây cho tôi.
Lãnh Băng Băng nói, nàng còn chưa biết nơi đây đã xảy ra chuyện gì, thực tế chỉ nhận được một cuộc điện thoại của cục trưởng mà thôi.
- Vâng.
Chung Lực gật đầu, ngay sau đó nói rõ sự việc.
- Anh nói những người đang nằm đây đều bị Hạ Thiên đánh đập, những thứ này đều là Hạ Thiên đập bể sao?
Dù Lãnh Băng Băng biết Hạ Thiên không an phận nhưng nghe xong cũng cảm thấy quái lạ.
- Cao thiếu gia, Cao thiếu gia, anh làm sao vậy?
Một giọng nói kinh hoàng chợt vang lên bên tai Lãnh Băng Băng.
Lãnh Băng Băng quay đầu thì nhìn thấy Cao Danh Dương đang nằm trong lòng một cô gái, đã bất tỉnh.
- Mau, mau đưa đến bệnh viện.
Lãnh Băng Băng vội vàng ra lệnh:
- Hai người đi cùng đến bệnh viện, những người khác ở lại đây lấy ghi chép.
Cao Danh Dương đột nhiên hôn mê làm cho hiện trường rối loạn, hầu như người nào cũng nhớ đến câu nói trước đó của Hạ Thiên, vì vậy cảm thấy không rét mà run. Chẳng lẽ Hạ Thiên là thầy tướng số? Cao thiếu gia thật sự không sống quá ba ngày?
Tối hôm nay là một đêm mất ngủ với khá nhiều người.
Phó chủ tịch thường vụ thành phố Giang Hải Cao Nhân đang nghe một vị cán bộ nữ tính cấp dưới báo cáo, cũng đang chuẩn bị tiến thêm một bước trong công tác trao đổi tình huống thì nhận được điện thoại của thư ký. Sau đó lão lập tức vứt bỏ công tác, vội vàng chạy đến bệnh viện Phụ Nhất của đại học Giang Hải.
Viện trưởng bệnh viện Phụ Nhất Hà Minh Chính đang ôm vợ ngủ êm ấm cũng bị một cuộc điện thoại làm cho bừng tỉnh, sau đó lão vội vàng rời khỏi giường và chạy đến bệnh viện. Mà cục trưởng cục công an Hoàng Hải Đào cũng phải tự mình xuất mã, tối đó kinh động rất nhiều người... ....
Mà Hạ Thiên kẻ khởi xướng ra tất cả lại thoải mái trải qua đêm nay, tuy hắn chờ ở đội cảnh sát hình sự cả đêm nhưng cũng không phải ở phòng thẩm vấn. Lý Bình cho Hạ Thiên mộ phòng nghỉ ngơi, sau đó Hạ Thiên vào phòng ôm Tôn Hinh Hinh ngủ một đêm. Tất nhiên hắn cũng không làm gì Tôn Hinh Hinh, chẳng qua chỉ thí nghiệm sự co dãn ở một vài bộ phận nào đó của đối phương mà thôi.
Sáng sớm, khi Hạ Thiên thức dậy thì Lãnh Băng Băng cả đêm không ngủ đã quay về đội cảnh sát hình sự, cùng quay về còn có cả cục trưởng Hoàng Hải Đào.
Cuối cùng Hạ Thiên cũng bị đưa đến phòng thẩm vấn, lần này chính cục trưởng Hoàng Hải Đào tự mình thẩm vấn, Lãnh Băng Băng chỉ đứng ở bên cạnh làm trợ thủ.
- Hạ Thiên, cậu làm gì với Cao Danh Dương?
Hoàng Hải Đào nói thẳng vào chủ đề.
- Không có gì, chỉ đánh hắn mười tám bạt tai.
Hạ Thiên ngáp một cái, bộ dạng còn có vẻ chưa tỉnh ngủ:
- Cục trưởng Hoàng, con của ông đã hết bệnh tâm thần chưa?
- Ầm!
Hoàng Hải Đào vỗ bàn:
- Hạ Thiên, cậu thành thật cho tôi, nói mau, cậu làm gì để Cao Danh Dương phải hôn mê bất tỉnh?
- Cao Danh Dương hôn mê bất tỉnh sao?
Hạ Thiên ra vẻ vô tội:
- Sao tôi không biết?
Chương 44: Thẩm vấn
- Cậu không biết sao? Cậu không biết thì cũng không quan trọng, bây giờ tôi nói cho cậu biết, Cao Danh Dương bị cậu đánh cho hôn mê bất tỉnh, nếu cậu ta xảy ra chuyện không may thì cậu sẽ bị khép tộ cố ý giết người.
Hoàng Hải Đào tức giận quát:
- Nói thật còn được khoan hồng, tốt nhất nên khai báo thành thật.
- Cục trưởng Hoàng, sao ông có thể là cục trưởng được nhỉ? Dù Cao Danh Dương thật sự bị tôi đánh chết cũng chỉ là cố ý gây thương tích chết người, ông có vẻ thiếu kiến thức phát luật.
Hạ Thiên ra vẻ rất kỳ quái:
- Đúng rồi, nói đi cũng phải nói lại, đứa con tâm thần của ông đã đưa vào bệnh viện tâm thần chưa? Ông phải cẩn thận đấy, lần sau sợ rằng anh ta sẽ cầm súng xử lý ông.
- Im miệng.
Hoàng Hải Đào cực kỳ tức tối, lão vỗ bàn:
- Hạ Thiên, cậu đã hiểu pháp luật thì nên biết hậu quả của sự việc lần này.
- Tất nhiên tôi hiểu pháp luật, ông theo luật của tôi thì tôi cũng theo luật của ông, các ông tìm bác sĩ giám định nào cũng được, dù sao cũng chứng minh bàn tay tôi không đánh cho Cao Danh Dương phải hôn mê bất tỉnh. Tối đa tôi cũng chỉ bị giam mười ngày là cùng, chẳng có quái gì cả.
Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng:
- Này, cảnh sát tỷ tỷ, chị có vẻ rất mệt mỏi, để tôi đến mát xa cho, đảm bảo sẽ không còn mệt mỏi.
- Nếu cậu có thể khai báo nhanh chóng thì tôi có thể đi ngủ ngay lập tức.
Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên.
- Không phải tôi đã thừa nhận mình có đánh người rồi sao?
Hạ Thiên cảm thấy mình rất oan uổng, hắn phối hợp như vậy mà còn bị tình nghi, đúng là chán nản.
- Tối qua khi cậu rời khỏi hộp đêm Đêm Giai Nhân thì có nói Cao Danh Dương sẽ không sống quá ba ngày, cậu có ý gì?
Lãnh Băng Băng hỏi.
- Không có ý gì cả, chỉ xem bệnh cho đối phương mà thôi.
Hạ Thiên gục xuống bàn, hắn lười biếng trả lời.
- Cậu chăm chú một chút.
Hoàng Hải Đào rống lên với Hạ Thiên:
- Ngồi thẳng, cách xa bàn một chút.
Hoàng Hải Đào tức giận cũng có nguyên nhân, vì trước đó lão ở cục công an đã bị phó chủ tịch Cao mắng như tát nước, bây giờ tất nhiên phải trút giận lên đầu Hạ Thiên.
Nhưng lúc này Hoàng Hải Đào đã tìm sai đối tượng, Hạ Thiên quá thành thật, chủ yếu là vì Lãnh Băng Băng mà không phải lão, mà Hạ Thiên nể mặt Lãnh Băng Băng chứ không nể mặt Hoàng Hải Đào.
- Tôi không ngồi thẳng, ông làm gì được tôi?
Hạ Thiên trừng mắt:
- Đừng tưởng rằng mình là cục trưởng cục công an thì ngon, Cao Danh Dương cũng cho rằng mình rất giỏi, bây giờ không phải đang nằm trong bệnh viện à?
- Cậu...Cậu uy hiếp tôi sao?
Hoàng Hải Đào tức giận đến mức run rẩy, lão đường đường là cục trưởng cục công an, không ngờ lại bị người ta uy hiếp.
- Ông còn không đáng để tôi uy hiếp.
Hạ Thiên bĩu môi:
- Nếu không phải nể mặt cảnh sát tỷ tỷ thì tôi đã đánh ông từ lâu rôi.
- Cậu... ....
Hoàng Hải Đào tức giận đến mức gương mặt đỏ bừng:
- Tốt, rất tốt, Hạ Thiên, tôi nói cho cậu biết, lần này dù là Kiều Tiểu Kiều cũng đừng hòng cứu được cậu.
Hoàng Hải Đào quay đầu nhìn Lãnh Băng Băng:
- Thẩm vấn, tiếp tục thẩm vấn, thẩm vấn đến khi nào rõ ràng mới thôi.
Hoàng Hải Đào nói xong những lời này thì tức giận bỏ đi.
- Đúng là quá tốt, cảnh sát tỷ tỷ, bây giờ cả thế giới chỉ có hai chúng ta.
Hạ Thiên ra vẻ rất vui sướng.
Nhưng vài cảnh sát ở bên ngoài nhìn vào phòng thẩm vấn cũng không biết nói gì, người này đúng là một nhân tài, tình cảnh như vậy còn so sánh là thế giới của riêng hai người.
- Chỉ có quỷ mới muốn cùng cậu ở trong một thế giới, cậu tự mình ngồi đợi ở đây đi.
Lãnh Băng Băng cũng thở phì phò đi ra khỏi phòng thẩm vấn, để lại một mình Hạ Thiên ở bên trong.
Nhưgn Lãnh Băng Băng lại tiến vào một phòng thẩm vấn khác, người đang ngồi bên trong chính là Tôn Hinh Hinh.
Lãnh Băng Băng ý thức được Hạ Thiên là người khó đối phó, vì vậy quyết định chuyển hướng sang Tôn Hinh Hinh. Nàng biết rõ Tôn Hinh Hinh chỉ là một bà chủ cửa hàng hoa, đến phỏng vấn cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Tuy tối qua Tôn Hinh Hinh không đánh người nhưng căn cứ vào lời khai của người trong hộp đêm, Tôn Hinh Hinh cũng đập phá đồ đạc, như vậy cũng có thể bị ép vào tội phá hoại tài sản công dân.
Rõ ràng bước đi này của Lãnh Băng Băng khá đúng đắn, dưới thủ đoạn phỏng vấn của nàng thì Tôn Hinh Hinh khai ra rất nhiều, nhưng Lãnh Băng Băng lại phát hiện ra sự việc ngày càng phức tạp.
Tôn Hinh Hinh nói tối qua mình bị bắt cóc, thiếu chút nữa đã bị hiếp dâm, sau đó Hạ Thiên kịp thời phóng đến cứu mạng, hơn nữa còn từ miệng tên sát thủ dùng súng mà biết được người đứng phía sau chính là Cao Danh Dương, vì thế mà Hạ Thiên mới đến Đêm Giai Nhân đập phá đồ đạc cho hả giận.
Trước đó Lãnh Băng Băng cũng không hiểu vì sao Hạ Thiên lại chạy đến Đêm Giai Nhân, sau đó còn đánh Cao Danh Dương thành đầu heo. Bây giờ nàng đã hiểu, thì ra có một mối quan hệ nhân quả như vậy.
Dù đây chỉ là lời nói một phía của Tôn Hinh Hinh nhưng Lãnh Băng Băng vẫn tin là thật. Thực tế thì Lãnh Băng Băng cũng biết rõ về Cao Danh Dương, người này làm rất nhiều chuyện xấu xa, trước đó vẫn muốn bắt đối phương nhưng không tìm được chứng cứ. Hơn nữa bối cảnh của Cao Danh Dương cũng rất cứng nhắc, nếu không có chứng cứ xác thực thì căn bản chẳng làm gì được.
Nếu xét từ tận đáy lòng thì Lãnh Băng Băng rất chán ghét Cao Danh Dương, tối qua khi nhìn thấy Cao Danh Dương bị đánh thành đầu heo thì thiếu chút nữa đã bật cười. Lúc đó trong lòng nàng chợt sinh ra một cảm giác, thậm chí khoảnh khắc đó đã có chút cảm tình với Hạ Thiên.
Lãnh Băng Băng đang muốn phái người đến tòa nhà Lạn Vĩ Lâu để điều tra thì lại nhận được một tin tức ngoài ý muốn. Sáng hôm nay có người phát hiện ra ba cổ thi thể, đã sớm báo cảnh sát, bây giờ phụ trách vụ án đó chính là tổ trọng án đội cảnh sát hình sự số một.
Vì vậy Lãnh Băng Băng tiếc tục giữ Hạ Thiên ở lại phòng thẩm vấn, mà nàng cũng đến đội trọng án tìm gặp tổ trưởng tổ trọng án Cát Lỗi, là một cảnh sát hình sự hơn bốn mươi.
- Đội trưởng Lãnh, làm gió nào thổi cô sang bên này vậy?
Khi nhìn thấy Lãnh Băng Băng thì Cát Lỗi rất kinh ngạc, tuy cũng thuộc cảnh sát hình sự Giang Hải nhưng giữa hai bên rất ít khi đụng mặt, cũng không có quan hệ gì đặc biệt.
- Tổ trưởng Cát, tôi đến vì vụ án ba thi thể phát hiện ở Lạn Vĩ Lâu.
Lãnh Băng Băng làm việc rất dứt khoát, nàng nói thẳng ra ý nghĩ của mình, sau đó còn giới thiệu sơ lược tình huống.
Cát Lỗi không khỏi lắp bắp kinh hoàng:
- Vụ án này có liên quan gì đến vụ án ở Đêm Giai Nhân sao?
Tuy đám người Cát Lỗi không nhúng tay vào vụ Cao Danh Dương, nhưng sự việc đã làm cho cục trưởng cục công an Hoàng Hải Đào phải tự mình xuất mã, tất nhiên bọn họ cũng biết tin.
- Bây giờ còn chưa xác định là bọn họ làm, Tôn Hinh Hinh cũng không nói đám người kia đã chết. Thế này đi, tổ trưởng Cát, anh đưa hình bọn họ cho tôi, tôi sẽ đưa cho Tôn Hinh Hinh phân biệt.
Lãnh Băng Băng suy nghĩ một chút rồi nói.
- Đội trưởng Lãnh, tôi cùng đi với cô, nếu ba người này thật sự là kẻ cướp con tin, Tôn Hinh Hinh là người bị hại, như vậy vụ án bên này có thể kết thúc.
Cát Lỗi đề nghị.
- Không có gì.
Lãnh Băng Băng đáp ứng rất sảng khoái.
Vài phút sau Lãnh Băng Băng và Cát Lỗi cùng nhau đến phòng thẩm vấn.
- Tôn Hinh Hinh, trong đây có vài tấm ảnh, chị xem có nhận ra tên cướp nào không?
Lãnh Băng Băng lấy ra một chồng ảnh đưa cho Tôn Hinh Hinh.
Tôn Hinh Hinh nhanh chóng rút ra ba tấm hình:
- Người này, người này và người này.
Cát Lỗi có chút kích động:
- Tôn Hinh Hinh, cô xác nhận là bọn họ sao?
- Đúng vậy, người này đeo hoa tai, tôi thấy rất rõ. À, người này có một vết dao trên trán, còn người này, hắn là người giết chết người có vết sẹo kia, vì vậy ấn tượng của tôi về hắn cũng rất sâu sắc.
Tôn Hinh Hinh gật đầu khẳng định.
- Cô nói là...Người này giết chết người này sao?
Cát Lỗi có chút buồn bực:
- Đám người này có tranh chấp gì sao?
- Tôi cũng không rõ.
Tôn Hinh Hinh lắc đầu, nàng quả thật rất khó hiểu, tối qua nàng giống như lọt vào sương mù.
- Khi chị và Hạ Thiên bỏ đi thì hai người này còn sống không?
Lãnh Băng Băng ở bên cạnh hỏi một câu.
- Có lẽ vẫn còn sống, vì lúc đấy tôi rất sợ, vì thế cũng không thể xác định rõ ràng.
Tôn Hinh Hinh cũng không thể nói ra lời khẳng định.
- Đội trưởng Lãnh, căn cứ vào báo cáo pháp y thì hai người này chết vào lúc hai giờ sáng, lúc đó Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh đều đang ở đây, cho nên tôi khẳng định không liên quan gì đến bọn họ.
Cát Lỗi khẽ nói.
- Như vậy sao?
Lãnh Băng Băng nhíu mày, có báo cáo pháp y như vậy thì Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh quả thật có thể thoát khỏi liên quan. Tất nhiên dù hai người không tránh khỏi liên quan cũng được coi là phòng vệ.
- Cảnh sát Lãnh, tôi có thể quay về chưa?
Tôn Hinh Hinh dùng giọng có chút bất an nói.
- À, làm xong thủ tục thì có thể ra về.
Lãnh Băng Băng suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng gật đầu.
- Còn Hạ Thiên thì sao?
Tôn Hinh Hinh hỏi thêm một câu.
- Hạ Thiên tạm thời không thể được về.
Lãnh Băng Băng lắc đầu:
- Chị về trước đi, Hạ Thiên không thể về ngay được.
- Cái gì?
Tôn Hinh Hinh trở nên kinh hãi:
- Cảnh sát Lãnh, chị...Chị nói vậy là có ý gì? Hạ Thiên...Cậu ta sẽ phải ngồi tù sao?
- Có ngồi tù hay không thì tòa án sẽ quyết định.
Lãnh Băng Băng đứng lên:
- Cô ở đây chờ một chút, tôi sẽ cho người đến làm thủ tục.
Lãnh Băng Băng và Cát Lỗi bỏ đi rất nhanh, chỉ còn lại một mình Tôn Hinh Hinh ngồi trong phòng thẩm vấn với vẻ mặt bất an.
Mà lúc này Lãnh Băng Băng lại tiến vào phòng ngồi đối diện với Hạ Thiên.
- Tôn Hinh Hinh đã khai báo rồi, anh giết ba tên cướp, có đúng không?
Lãnh Băng Băng dùng giọng nhàn nhạt hỏi.
- Cảnh sát tỷ tỷ, cũng đừng gạt người.
Hạ Thiên cười hì hì, Tôn Hinh Hinh nói gì hắn biết rất rõ, hắn đã sớm nói cho Tôn Hinh Hinh biết thấy gì nên nói như vậy, vì hắn cảm thấy nàng không phải người thích nói dối, để nàng nói dối không bằng cho nói thật. Vấn đề chính là Tôn Hinh Hinh nhìn thấy sự thật mà cũng không phải là toàn bộ, những điểm mấu chốt nàng không thể nhìn ra được, vì thế mà Hạ Thiên sẽ không có gì cần lo lắng.
- Cậu xác định Cao Danh Dương nhất định sẽ chết sao?
Lãnh Băng Băng cảm thấy vấn đề này quá khủng bố.
- Tôi là một thầy tướng số nói rất chuẩn.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Lãnh Băng Băng:
- Cảnh sát tỷ tỷ, tôi sẽ xem số mệnh cho chị. À, để tôi tính, ôi da, chúc mừng cảnh sát tỷ tỷ, chị sẽ nhanh chóng có chồng, người đó tên là Hạ Thiên, mà chị cũng sẽ có con trai, tên là Hạ Lãnh... ....
- Cậu... ....
Lãnh Băng Băng tức giận đến mức thiếu chút nữa đã ói máu, người này đúng là quá đáng.
Lãnh Băng Băng đang định nổi giận thì cửa phòng thẩm vấn chợt mở ra, một người đàn ông cao lớn đi vào, sau lưng lão là Hoàng Hải Đào với vẻ mặt cung kính.
Chương 45: Chủ tịch đích thân đi đến
- Chào chủ tịch Cao!
Khi nhìn thấy người đàn ông cao to thì Lãnh Băng Băng vội vàng đứng lên chào hỏi.
- Băng Băng, cô ra ngoài trước đi.
Hoàng Hải Đào khoát tay nói.
- Vâng, cục trưởng!
Lãnh Băng Băng lập tức rời khỏi phòng thẩm vấn.
Hoàng Hải Đào đóng cửa lại, lão lại tắt camera giám sát, sau đó cung kín nói với người đàn ông cao to:
- Chủ tịch Cao, có thể bắt đầu được rồi.
Hoàng Hải Đào ngẩng đầu nhìn Hạ Thiên rồi lập tức ra vẻ uy nghiêm:
- Hạ Thiên, đây là chủ tịch Cao khối chính quyền thành phố, anh ấy có vài vấn đề cần hỏi cậu, cậu cần phải trả lời thành thật.
Hạ Thiên dùng ánh mắt khá hứng thú nhìn chủ tịch Cao:
- Đánh con thì cha lập tức ra mặt, nhưng ông đến quá sớm, chẳng lẽ bệnh tình của Cao Danh Dương chuyển biến xấu, sắp thăng thiên rồi sao?
- Hạ Thiên, cậu có thái độ gì vậy? Cậu dám nói như vậy sao?
Hoàng Hải Đào quát lớn.
- Này, chủ tịch Cao, tôi thấy có nên cho người này ra ngoài không? Ồn ào quá.
Hạ Thiên không quan tâm đến Hoàng Hải Đào, hắn chỉ nhìn chủ tịch Cao rồi cười hì hì.
- Hạ Thiên, cậu thành thật một chút cho tôi.
Hoàng Hải Đào lại gầm lên, trước mặt chủ tịch thì lão không thể hạ thấp uy phong của mình.
- Đồng chí Hoàng Hải Đào, anh ra ngoài trước đi.
Chủ tịch Cao cuối cùng cũng mở miệng.
Hoàng Hải Đào chợt ngạc nhiên, sau đó lão đành phải gật đầu nói:
- Vâng, chủ tịch Cao.
Hoàng Hải Đào dùng ánh mắt oán hận nhìn Hạ Thiên, sau đó mở cửa ra ngoài, trong phòng thẩm vấn chỉ còn lại Hạ Thiên và chủ tịch Cao.
Chủ tịch Cao nhìn Hạ Thiên, hai mắt lợi hại có thần, trên người bùng ra khí thế của thượng giả. Nếu lão ngồi trước mặt một người dân tầm thường thì sợ rằng đối phương đã sớm bị quan uy làm cho hoảng sợ, nhưng đáng tiếc là lão ngồi ở trước mặt Hạ Thiên.
Hạ Thiên là người sống lâu năm trên núi, căn bản không có quan điểm gì với quan viên, hơn nữa ba vị sư phụ lại nói đám người này không có gì phải sợ. Hạ Thiên cảm thấy mình lợi hại hơn ba vị sư phụ, như vậy có quái gì phải sợ? Không cần quan tâm đối phương là chủ tịch gì, trong mắt Hạ Thiên thì cũng chẳng khác gì người thường, chỉ cần không vừa mắt thì phải đánh ngay.
- Hạ Thiên, tôi là Cao Nhân Hiên, Cao Danh Dương là con trai độc nhất của tôi.
Chủ tịch Cao cuối cùng cũng mở miệng:
- Hôm nay tôi đến đây không phải dùng thân phận chủ tịch để nói chuyện với cậu, tôi dùng thân phận một người cha đến thương lượng với cậu một chuyện.
- Thương lượng cái gì?
Hạ Thiên hỏi bằng giọng chẳng thèm đếm xỉa.
Trong lòng Cao Nhân Hiên chợt bùng lên lửa giận, dù lão là phó chủ tịch thường vụ thành phố Giang Hải nhưng phía trên còn có chủ tịch và bí thư thị ủy. Giang Hải lại chính là tỉnh thành, bên trên còn có một loạt quan lớn cấp tỉnh, dù xét theo cấp bậc gì cũng cao hơn hẳn. Nhưng thực tế, dù là bí thư nhìn thấy Cao Nhân Hiên cũng phải khách khí, cũng sẽ không thể không nể mặt, nhưng bây giờ một tiểu tử không có bối cảnh gì lại dám bày tỏ thái độ như vậy với lão.
Nhưng khi Cao Nhân Hiên nghĩ đến đứa con đang bất tỉnh trong bệnh viện, nghĩ đến đám chuyên gia đã bó tay thì cuối cùng cũng phải nhịn cơn tức. Lão có thể leo lên vị trí ngày hôm nay thì tâm tính đã được rèn luyện cực kỳ xuất sắc.
- Hạ Thiên, nói trắng ra, dù chúng tôi không có chứng cứ nhưng ai cũng biết rõ Danh Dương hôn mê là do cậu tạo nên. Tôi không biết cậu dùng phương pháp gì, tôi chỉ cần cậu có thể giúp Danh Dương tỉnh lại. Nếu cậu đồng ý thì tôi bảo đảm sẽ cho cậu rời khỏi cục cảnh sát, tất cả mọi chuyện đều xí xóa.
Cao Nhân Hiên cũng không lòng vòng, lão cũng không muốn lãng phí thời gian. Đám chuyên gia phế vật bên bệnh viện đã nói rất rõ, tình huống của Cao Danh Dương đang dần chuyển biến xấu, không biết có thể duy trì được bao lâu.
- Chủ tịch Cao, lời này của ông không được chuyên nghiệp.
Hạ Thiên lắc đầu:
- Có câu nói "Diêm Vương muốn người chết vào canh ba, nếu ai dám ở lại đến canh năm thì sẽ là thầy tướng số vĩ đại. Tôi không dám cãi mệnh trời, cũng không có năng lực, con của ông phải chết là chuyện không thể thay đổi được.
Vẻ mặt Cao Nhân Hiên lập tức trở nên tái nhợt, lão tức giận đứng lên, nhưng sau đó lại ngồi xuống ngay, trong mắt lão bắn ra hai luồng tinh quang:
- Cậu nhất định muốn Danh Dương phải chết sao?
- Chủ tịch Cao, không phải tôi muốn anh ta chết, trời muốn anh ta chết.
Hạ Thiên cười hì hì nói:
- Con của ông làm quá nhiều chuyện xấu, bây giờ báo ứng đã đến.
- Xem ra hôm nay tôi căn bản không nên đến đây, cậu cũng căn bản không có thành ý muốn hợp tác.
Cao Nhân Hiên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Thiên:
- Người thanh niên, làm người nên chừa ra một đường để sau này còn gặp mặt nhau, cũng không nên quá tuyệt tình.
- Chủ tịch Cao, thật ra sau này tôi cũng không muốn gặp mặt ông.
Hạ Thiên cười hì hì nói.
- Xem ra chúng ta không còn gì để bàn.
Cao Nhân Hiên đứng lên, lửa giận trong lòng đã bùng cháu:
- Hạ Thiên, cậu sẽ hối hận.
Trong lòng Cao Nhân Hiên cực kỳ tức giận nhưng khi đi ra ngoài phòng thẩm vấn thì rất tươi cười.
- Chủ tịch Cao!
Hoàng Hải Đào tiến lên đón chào.
- Thả cậu ta ra.
Cao Nhân Hiên vừa cười vừa nói.
- Chủ tịch Cao, đã bàn xong rồi sao?
Hoàng Hải Đào có chút kinh ngạc, lão cũng có chút bội phục, đúng là chủ tịch, vừa xuất quân đã có kết quả.
- Những chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.
Cao Nhân Hiên có chút mất vui:
- Tôi còn nhiều việc phải làm, sau đó nên làm thế nào thì không cần tôi phải dạy đấy chứ?
- Vâng, chủ tịch Cao, tôi nhất định sẽ làm tốt.
Hoàng Hải Đào liên tục gật đầu.
Cao Nhân Hiên rời khỏi cục cảnh sát chưa được năm phút thì Hạ Thiên đã thoải mái rời khỏi phòng thẩm vấn. Hoàng Hải Đào nói hắn có thể rời khỏi nơi đây, chuyện đánh người không tiếp tục truy cứu, còn những vật bị hư hao ở Đêm Giai Nhân, Hạ Thiên phải thương lượng bồi thường cho ông chủ Đêm Giai Nhân.
- Hạ Thiên, cậu không sao đấy chứ?
Tôn Hinh Hinh thấy Hạ Thiên thì vội vàng tiến lên chào đón, nàng chụp lấy tay đối phương ân cần hỏi thăm. Tuy trước đó Lãnh Băng Băng đã nói nàng có thể rời khỏi nơi đây, nhưng nàng vẫn ngồi lại chờ tin của Hạ Thiên.
- Không có gì.
Hạ Thiên cười hì hì, hắn kéo bàn tay mềm mại của Tôn Hinh Hinh rất tự nhiên:
- Chị Hinh, chúng ta về thôi.
- Ừ!
Trên mặt Tôn Hinh Hinh lộ ra nụ cười hân hoan.
Hạ Thiên kéo Tôn Hinh Hinh ra khỏi cửa, sau đó còn xoay người lại cười hì hì với Lãnh Băng Băng:
- Cảnh sát tỷ tỷ, mấy ngày nữa tôi sẽ đến thăm chị.
Lãnh Băng Băng không thèm để ý mà đám cảnh sát ở bên cạnh cũng không dám nói gì, đối phương coi đây là nhà nghỉ sao?
Tòa nhà họ Kiều.
- Tiểu Kiều, cũng là em hiểu rõ đại ca, đám người kia đều nói anh không hiểu rượu, thật ra bọn họ không biết anh thích nhất là rượu đế cao độ.
Kiều Đông Hải đổ một ly rượu vào họng, trên mặt lộ ra vẻ thỏa mãn.
- Đại ca, rượu đã uống, có gì cứ nói.
Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng nói.
- Tiểu Kiều, tối qua có chuyện xả ra ở Đêm Giai Nhân, chẳng lẽ em không biết sao?
Kiều Đông Hải cảm thấy có chút nghi hoặc.
- Tuy em không biết nhiều tin tức nhưng đó là chuyện lớn, tất nhiên em cũng có biết.
Kiều Tiểu Kiều nói.
- Nếu đã biết rõ, sao em không có phản ứng?
Kiều Đông Hải lại càng nghi hoặc.
- Đại ca cảm thấy em nên có phản ứng gì?
Kiều Tiểu Kiều cười cười:
- Em phải tìm Cao Nhân Hiên để lão bỏ qua cho chồng? Hay làm đại ca để anh ra mặt tìm Cao gia? Hay để chủ tịch Kiều ra mặt hỗ trợ?
Kiều Đông Hải nghe thấy vẻ trào phúng trong lời nói của Kiều Tiểu Kiều, vì vậy hắn không khỏi ngượng ngùng:
- Tiểu Kiều, anh chỉ thấy em có cảm tình rất tốt với Hạ Thiên, ít nhất cũng phải có chút quan tâm chứ?
- Ý anh là, em và anh ta không có tình cảm, em chỉ vì được anh ấy cứu một mạng, cho nên không thể không đồng ý gả cho đối phương sao?
Kiều Tiểu Kiều khẽ thở dài:
- Đại ca, nếu nói thật lòng thì trong toàn Kiều gia, anh là một người trong số ít người em có cảm tình, nhưng đáng tiếc, dù là anh hay những thành viên khác của Kiều gia cũng không hiểu em.
- Điều này...Tiểu Kiều, em nên biết mình là thiên tài, em có chỉ số thông minh rất cao, người làm đại ca như anh cũng không quá giỏi, tất nhiên sẽ không thể hiểu rõ về em.
Kiều Đông Hải xấu hổ cười nói.
- Em mặc kệ Hạ Thiên vì biết rõ dù ra mặt cũng không có hiệu quả, không có sự giúp đỡ của Kiều gia thì em chỉ là một Kiều Tiểu Kiều kiếm tiền mà thôi.
Kiều Tiểu Kiều khẽ cười:
- Đúng rồi, đại ca, em vừa nhận được tin Hạ Thiên đã rời khỏi cục công an, nghe nói đã đạt thành hiệp nghị gì đó với Cao Nhân Hiên.
- À, Tiểu Kiều, em biết tin nhanh vậy sao?
Kiều Đông Hải rõ ràng cũng biết điều này.
- Đại ca, anh cho rằng chồng em bị chủ tịch Cao tạo ra áp lực ép phải cứu mạng Cao Danh Dương, có phải không?
Kiều Tiểu Kiều chợt duỗi lưng, tư thế rất đẹp.
- Chẳng lẽ không phải sao?
Vẻ mặt Kiều Đông Hải chợt biến đổi.
- Tất nhiên là không, em nghĩ rằng Cao Nhân Hiên không có cách nào khuất phục chồng em, vì vậy mới cố ý thả ra khỏi cục công an, vì chỉ như vậy thì lão mới sử dụng được thủ đoạn của mình. Nếu chồng em còn ở trong cục công an thì Cao Nhân Hiên khó thể ra tay được.
Kiều Tiểu Kiều ra vẻ giống như đã tính trước được mọi thứ:
- Đại ca, nếu như anh không nghĩ Cao Nhân Hiên vì mất con sẽ hận Kiều gia, tốt nhất lập tức thông báo cho lão biết để hủy bỏ kế hoạch, nếu không con trai của lão sẽ chết chắc.
- Tiểu Kiều, em nói thật sao?
Vẻ mặt Kiều Đông Hải cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc.
- Nếu muốn Cao Danh Dương sống thì chỉ có cách làm chồng em thay đổi ý kiến.
Kiều Tiểu Kiều cười cười:
- Mà trên đời này để cho chồng em thay đổi ý kiến chỉ có một nửa mà thôi.
- Chỉ có một nửa là sao?
Kiều Đông Hải có chút mơ hồ.
- Không sai, có một người, có thể nói gì cũng làm chồng em nghe theo, dù là thế nào cũng như vậy. Nhưng nếu nói có người khác nói lời bắt chồng em nghe thì chỉ coi là một nửa mà thôi.
Kiều Tiểu Kiều chậm rãi nói:
- Đáng tiếc là người có thể nói và chồng em nghe theo lại không có mặt ở Giang Hải.
- Tiểu Kiều, người khác là em sao?
Kiều Đông Hải cũng không phải kẻ ngu.
- Đại ca, em thấy anh rất thông minh.
Kiều Tiểu Kiều cười thản nhiên:
- Giúp em truyền lời ra ngoài, muốn Cao Danh Dương sống thì hãy đến cầu em.
- Cầu em sao?
Kiều Đông Hải chợt ngẩn ngơ.
- Không sai, cầu em, còn Cao Nhân Hiên cầu em, hay là chủ tịch Kiều cầu em thì phải xem vào đại ca anh.
Trong mắt Kiều Tiểu Kiều lóe lên hào quang thông minh.
Kiều Đông Hải trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng hắn thở dài:
- Anh chỉ biết không thể đắc tội với phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ thông minh.
Chương 46: Hấp dẫn
Tối qua Tôn Hinh Hinh còn chưa tắm rửa, trên người cảm thấy rất nhớp nháp và không thoải mái, vì vậy vừa vào nhà đã chạy ngay vào phòng tắm. Ngược lại Hạ Thiên vì không đổ mồ hôi, dưới thời tiết này có không tắm rửa thì cũng chẳng sao.
Hạ Thiên mở ti vi, hắn tiếp tục xem chương trình quảng cáo ưa thích, đài này hết quảng cáo thì chuyển sang đài khác. Nhưng ngay sau đó hắn đã hiểu, những đài truyền hình này giống như đã có ước hẹn với nhau, bên này có quảng cáo thì bên kia cũng có quảng cáo, mà khi bên này chiếu phim thì bên kia cũng chiếu phim.
- Nhất định là bọn họ có quy ước quảng cáo trong lúc chiếu phim.
Hạ Thiên có chút khó chịu, nếu hắn mà gặp được đám người làm truyền hình thì nhất định phải đánh cho một trận.
Đúng lúc Hạ Thiên đang lẩm bẩm thì cửa phòng tắm mở ra, Hạ Thiên nhìn sang, hai mắt lập tức tỏa sáng.
Tôn Hinh Hinh đứng trước cửa phòng tắm như một đóa sen, mái tóc ướt sũng thơm ngát xỏa trên vai mang theo sức quyến rũ khác thường. Nhưng làm cho Hạ Thiên phải trợn trừng mắt không phải là thứ này, đó chính là váy ngủ nàng đang mặc, lúc này nàng mặc một bộ váy rất mỏng và hầu như là trong suốt.
Ngực lồi hẳn ra, hai điểm hồng ẩn hiện, da thịt tuyết trắng, đường cong hoàn mỹ, thân thể Tôn Hinh Hinh giống như lột trần trước mặt Hạ Thiên, nhưng trên người nàng lại có quần áo, rõ ràng là nửa giấu nửa che, càng mê người hơn cả lỏa lồ trước mắt.
Tôn Hinh Hinh vốn gợi cả mê người, bây giờ mặc một bộ váy ngủ mờ ảo như vậy đã trở thành một vưu vật tuyệt thế có thể trầm mê bất kỳ người đàn ông nào. Mà Hạ Thiên là đàn ông đang ở vào tuổi khí huyết bừng bừng, dưới tình cảnh hấp dẫn này thì khó thể nào chống cự được. Khoảnh khắc này hắn nhìn vào Tôn Hinh Hinh mà không chớp mắt, dưới bụng cũng bùng lên một ngọn lửa nóng bỏng.
Tôn Hinh Hinh cảm nhận được ánh mắt nóng hừng hựng của Hạ Thiên mà gương mặt có hơi đỏ hồng, nhưng nàng cũng không trốn vào phòng ngủ, ngược lại còn tiến lên vài bước đến gần Hạ Thiên. Nàng dùng giọng dịu dàng mang theo vài phần quyến rũ hỏi:
- Đẹp không?
- Đẹp, rất đẹp.
Hạ Thiên nuốt một ngụm nước miếng, thần tiên tỷ tỷ tuy hấp dẫn hơn, dáng người cũng tuyệt hơn, nhưng thần tiên tỷ tỷ tuyệt đối sẽ không ăn mặc như vậy trước mặt hắn. Tình cảnh này rõ ràng là lần đầu tiên Hạ Thiên gặp phải.
- Sau này tôi sẽ thường xuyên ăn mặc như vậy cho cậu xem, được không?
Khi Tôn Hinh Hinh nói ra những lời này thì gương mặt đã đỏ rực như mặt trời, thiếu chút nữa đã chảy nước.
- Tốt, tất nhiên là rất tốt.
Hạ Thiên vô thức gật đầu.
- Đến tối sẽ cho cậu xem.
Tôn Hinh Hinh nở nụ cười cực kỳ yêu kiều, sau đó nàng xoay người đi vào phòng ngủ, lúc đi ra đã thay một chiếc váy bình thường.
- Sao không mặc thêm một lúc nữa?
Hạ Thiên có chút thất vọng.
- Tôi đi nấu cơm cái đã.
Tôn Hinh Hinh nở nụ cười thản nhiên, trong lòng thầm nghĩ, nếu mình mặc thêm một lúc nữa thì sợ rằng sẽ khó kiềm chế được.
Tôn Hinh Hinh vẫn còn cảm thấy rất mơ hồ với những gì đã xảy ra tối qua, nàng được Lãnh Băng Băng nói cho biết, ba người bắt cóc nàng tối hôm qua đều đã chết, mà Cao Danh Dương đứng ở phía sau ra tay bắt người cũng đang hôn mê trong bệnh viện. Đồng thời tình cảnh nàng đập phá đồ đạc ở hộp đêm Đêm Giai Nhân cũng giống như xuất hiện trong giấc mộng, thậm chí nàng không tin mình có thể làm ra những chuyện như vậy, nhưng mỗi khi nghĩ đến nó thì nàng lập tức sinh ra cảm giác hưng phấn.
Tôn Hinh Hinh không muốn tiếp tục truy vấn những chi tiết kia, nhưng nàng lại sinh ra cảm giác cần phải cảm tạ Hạ Thiên, vì vậy mới dùng phương pháp đặc biệt vừa rồi. Nhưng nàng cũng không muốn thật sự phóng đãng, nàng không muốn Hạ Thiên cảm thấy mình quá tùy tiện, nàng nghe nói đàn ông gặp phải phụ nữ tùy tiện thì sẽ không quý trọng.
Cửa hàng hoa tươi Hinh Hinh.
- Này mập, anh nói xem có phải chị Hinh và Hạ Thiên đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Phương Hiểu Như dùng giọng có chút lo lắng nói, bây giờ đã đến trưa trật mà hai người kia còn chưa xuất hiện.
- Có thể xảy ra chuyện được sao?
Vương Kiệt không cho là đúng:
- Nghe tôi nói này Phương Hiểu Như, cô đừng suy đoán mò mẫm.
- Ngày hôm qua bác sĩ Liễu nói Hạ Thiên đã đắc tội với tên Cao Danh Dương kia, hôm nay lại không thấy hai người bọn họ, điện thoại cũng không thông, chẳng lẽ anh không thấy có vấn đề gì sao?
Phương Hiểu Như dùng giọng bất mãn nói.
- Phương Hiểu Như, cô có biết cái gì gọi là thông dâm không?
Vương Kiệt nở nụ cười cực kỳ dâm đãng.
- Tôi chỉ biết đó không phải từ ngữ hay ho gì.
Phương Hiểu Như tức giận nói.
- Nếu cô không tin, bây giờ cô có thể đến nhà chị dâu, đảm bảo bây giờ hai người còn chưa "hoạt động" xong.
Vương Kiệt ra vẻ như đã tính trước, nhưng khi vừa nói xong thì chợt ngẩn ngơ, ngay sau đó lại cười ngượng ngùng:
- À, xem ra tôi đánh giá sai về sức chiến đấu của đại ca, anh ấy và chị dâu đã rời khỏi giường.
Phương Hiểu Như liếc mắt nhìn Vương Kiệt:
- Tôi còn tưởng anh thật sự lợi hại.
Có một nam một nữ đang nắm tay nhau đi đến trong tầm mắt Phương Hiểu Như, nam thì bình thường, nữ xinh đẹp như hoa, có thể nói là một phiên bản bông hoa lài cắm bãi *** trâu, cũng chính là Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh.
- Đại ca, nên chú ý sức khỏe!
Khi Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh vừa đi vào cửa hàng hoa thì Vương Kiệt đã dùng nụ cười bỉ ổi chào đón.
- Thân thể của anh dạo này rất tốt.
Hạ Thiên trừng mắt nhìn Vương Kiệt.
- Này, chị Hinh, em nghe nói phụ nữ "hoạt động" nhiều cũng ảnh hưởng lắm đấy.
Phương Hiểu Như khẽ nói.
- Nha đầu chết tiệt nói gì vậy?
Tôn Hinh Hinh đỏ mặt:
- Tối hôm qua có chút chuyện xảy ra, bị nhốt vào đồn cảnh sát, cũng vừa mới được thả ra mà thôi.
- Trời ạ, đại ca, anh lại vào đồn cảnh sát nữa sao?
Vương Kiệt chợt ngẩn ngơ:
- Đây rõ ràng là tiến cung sao?
- Chị Hinh, không có việc gì chứ?
Phương Hiểu Như dùng giọng quan tâm hỏi.
- Không có gì, đúng rồi, hôm nay còn phải tặng hoa cho bác sĩ Liễu, đã tặng hoa chưa?
Tôn Hinh Hinh hỏi.
- Vẫn còn đang chờ Hạ Thiên đến mang hoa đi tặng.
Phương Hiểu Như cười hì hì nói.
- À, bây giờ anh sẽ đưa sang.
Hạ Thiên rất cam tâm tình nguyện với chuyện này.
- Chờ chút, trước tiên phải điện thoại cho bác sĩ Liễu, để xem chị ấy có trong bệnh viện hay không, để tránh mất công mất việc.
Tôn Hinh Hinh nói.
- Được rồi, để em hỏi cho.
Phương Hiểu Như đang muốn gọi điện thoại chợt nhớ đến một chuyện:
- Này, chị Hinh, Hạ Thiên, điện thoại của hai người sao không liên lạc được?
- Điện thoại của chị đã mất rồi.
Tôn Hinh Hinh trả lời, điện thoại của nàng đã mất, sau khi bị bắt cóc thì không thấy điện thoại, cũng không biết đã đánh rơi ở đâu.
- Điện thoại của anh vẫn bình thường mà.
Hạ Thiên rất buồn bực, hắn nhớ rõ mình vẫn giữ điện thoại.
Nhưng khi hắn lấy điện thoại ra xem thì màn hình đã tối đen.
- Trời ạ, điện thoại bị hư rồi à? Sao lại tự động tắt máy?
Hạ Thiên rất buồn bực, sao Kiều Tiểu Kiều lại đưa cho hắn một chiếc điện thoại bị hư như vậy?
Tôn Hinh Hinh cầm lấy xem xét:
- Không phải đã hư, chỉ hết pin mà thôi, xạc pin là được.
- Thế nào là xạc pin?
Hạ Thiên cũng sẽ không hiểu những kỹ thuật cao siêu như thế.
Sau khi được Tôn Hinh Hinh trợ giúp thì điện thoại của Hạ Thiên đã được xạc pin, đồng thời cũng được khởi động lại, kết quả là khi vừa mở máy đã liên tục vang lên âm thanh tin nhắn, có hơn mười tin nhắn.
Người gửi tin đến chỉ là một, đó chính là Liễu Vân Mạn.
- Ông xã, điện thoại kìa... ....
Hạ Thiên còn chưa kịp xem nội dung tin nhắn thì chuông điện thoại đã vang lên, xem qua thì thấy đó là Liễu Vân Mạn.
- Hạ Thiên, sao anh cứ tắt máy vậy?
Khi bắt máy thì bên kia vang lên giọng nói lo lắng của Liễu Vân Mạn:
- Tôi còn tưởng rằng cậu đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
- Điều này, chị Vân Mạn, điện thoại hết pin.
Hạ Thiên giải thích một câu.
- Hết pin không biết thay pin sao?
Liễu Vân Mạn có chút mất hứng:
- À, bây giờ cậu đang ở đâu, tôi muốn tìm cậu.
- Tôi ở cửa hàng hoa Hinh Hinh.
Hạ Thiên báo vị trí của mình, trong lòng thầm nghĩ một câu, mình không biết thay pin.
Khi Hạ Thiên cúp điện thoại thì đã nghe giọng phàn nàn của Phương Hiểu Như:
- Có chuyện gì xảy ra thế này? Cũng không liên lạc được với bác sĩ Liễu, lần nào cũng là máy bận.
- Đừng gọi nữa, chị ấy sẽ đến ngay thôi.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
- Sao anh biết?
Phương Hiểu Như cảm thấy rất kỳ quái.
- Chị ấy vừa điện thoại cho tôi.
Hạ Thiên nói.
- Hèn gì máy bận, thì ra chị ấy điện thoại cho anh.
Phương Hiểu Như có chút buồn bực.
- Chị Hinh, hoa đâu? Tôi sẽ tặng luôn cho chị Vân Mạn!
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Bó hoa Bách Hợp vẫn còn chưa được gói, lúc này Tôn Hinh Hinh và Phương Hiểu Như mới tranh thủ thời gian làm việc, mà đến khi hai người bó hoa xong thì xe của Liễu Vân Mạn đã chạy đến cửa hàng.
Liễu Vân Mạn chạy đến một chiếc IIantes màu trắng khoảng một trăm ngàn đồng, nàng vừa mới xuống xe thì đã được thấy một bó hoa bách hợp rất đẹp.
- Chị Vân Mạn, tặng cho chị.
Hạ Thiên cười hì hì với Liễu Vân Mạn.
Liễu Vân Mạn vừa bực mình vừa buồn cười, nàng lo lắng cho Hạ Thiên nửa ngày trời, lúc này đối phương còn có tâm tư như vậy, nhưng nàng cũng không từ chối mà nhận lấy bó hoa.
Liễu Vân Mạn cũng không biết hoa này do người khác tặng, vì Hạ Thiên căn bản cũng chưa nói.
Phương Hiểu Như ở phía bên kia đang cắn răng, người này cũng quá vô sỉ, dám dùng hoa của người khác để tán gái.
- Cuối cùng tôi cũng biết vì sao một cao thủ võ lâm như đại ca lại chịu cúi mình làm một nhân viên tặng hoa nho nhỏ.
Vương Kiệt nói với vẻ mặt sùng bái:
- Thì ra đại ca đã sớm có quyết đoán, người tặng hoa sẽ có ưu thế kết bạn với người đẹp, vì tặng hoa cho người có thể tán gái của người, đúng là quá sướng.
- Cậu lên xe đi, tôi sẽ đưa cậu đến một nơi.
Liễu Vân Mạn nói với Hạ Thiên.
- Chị Vân Mạn, lúc này tôi tạm thời không thể đi được.
Hạ Thiên dùng giọng có chút khó khăn nói.
- Vì sao?
Liễu Vân Mạn có chút mất vui:
- Chẳng lẽ cậu không muốn chữa bệnh cho người Liễu gia chúng tôi sao?
- Chị Vân Mạn, không phải là như vậy, nếu đi với chị thì chị Hinh sợ rằng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Hạ Thiên khẽ nói:
- Tên Cao Nhân Hiên kia sợ rằng sẽ phái người đến gây phiền phức cho tôi, nếu tôi đi thì lão sẽ tìm được chị Hinh.
- Cái gì?
Liễu Vân Mạn chợt kinh hoàng:
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Tôi nghe vài người bạn trong cảnh sát nói chủ tịch Cao đã tự mình thả người, sao ông ấy còn muốn gây phiền toái cho cậu?
- Ông ta thả tôi ra chính là muốn dễ dàng gây phiền phức hơn.
Hạ Thiên giải thích:
- Trong cục công an thì sao có thể ra tay được?
Vẻ mặt Liễu Vân Mạn chợt biến đổi:
- Hạ Thiên, nếu là như vậy thì cậu càng phải theo
Chương 47: Đưa người đẹp đi tán gái
Đêm qua khi Liễu Vân Mạn làm xong một ca phẫu thuật thì nghe tin Cao Danh Dương được đưa đến bệnh viện, nàng hỏi thăm một số người, sau đó mới biết có chuyện phát sinh ở Đêm Giai Nhân.
Lúc đó Liễu Vân Mạn cực kỳ khiếp sợ, nàng sợ vì Cao Danh Dương đã ra tay, cũng khiếp sợ vì sự hùng mạnh của Hạ Thiên. Không ngờ Hạ Thiên dám trực tiếp đến đập phá Đêm Giai Nhân, hơn nữa còn đánh cho Cao Danh Dương phải vào bệnh viện, hơn nữa còn nói lời tiên đoán ba ngày sau Cao Danh Dương sẽ phải chết.
Lời này rơi vào trong tai người khác sẽ không tin, nhưng Liễu Vân Mạn lại hoàn toàn tin tưởng. Làm một thần y thì tuyệt đối có khả năng giết chết người một cách vô hình, hơn nữa một tổ nghiên cứu được lập ra khi Cao Danh Dương được đưa vào bệnh viện, Liễu Vân Mạn cũng là một thành viên trong tổ nghiên cứu, nàng càng xác nhận chuyện này do Hạ Thiên làm ra.
Liễu Vân Mạn biết mình đã đánh giá thấp Hạ Thiên, không những đánh giá thấp năng lực, còn đánh giá thấp thủ đoạn của đối phương. Người này không ra tay thì thôi, đã ra tay phải đưa người vào chỗ chết, ra tay hung ác có thể nói là không nương tình.
Nhưng dù là thế thì Liễu Vân Mạn cũng cảm thấy lo lắng cho Hạ Thiên, dù hắn có mạnh mẽ cũng chỉ là sức một người, mà thế lực sau lưng Cao Danh Dương lại quá khổng lồ. Có câu nói hai tay khó đánh lại bốn quyền, huống hồ gì là hai tay chống lại hàng ngàn, thậm chí là hàng chục ngàn nắm đấm khác.
Liễu Vân Mạn thầm muốn Hạ Thiên nhanh chóng điều trị bệnh tình cho mọi người trong Liễu gia, còn ân oán giữa Hạ Thiên và Cao gia thì nàng không nhúng tay vào, thậm chí cũng không có năng lực để nhúng tay. Tuy nàng biết làm như vậy sẽ rất ích kỷ, nhưng vì người nhà nàng cũng chỉ biết ích kỷ như vậy mà thôi. Chỉ cần người nhà được điều trị tốt thì nàng sẽ yên tâm, nếu đến khi đó mà Hạ Thiên thật sự xảy ra chuyện không may, bệnh tình của nàng cũng không có chuyển biến tốt, như vậy thì cả hai cùng chôn vùi.
Nhưng Liễu Vân Mạn có ý nghĩ của mình thì Hạ Thiên cũng có ý nghĩ của hắn, hắn cũng không phải kẻ ngốc. Cao Nhân Hiên bị Hạ Thiên làm cho tức chết nhưng sau đó lại nói Hoàng Hải Đào thả người, rõ ràng có mục đích khác. Tuy hắn không sợ, nhưng nếu hắn bỏ đi thì Tôn Hinh Hinh sẽ bị bắt cóc, mà đó là điều hắn khó thể tiếp nhận được. Người phụ nữ của hắn bị bắt cóc lần đầu tiên, điều này làm hắn rất mất mặt, hắn sẽ tuyệt đối không cho phép sự việc có lần thứ hai, vì vậy đi đâu cũng phải đưa Tôn Hinh Hinh theo, như vậy mới hoàn toàn giải quyết được sự việc.
- Nếu không thì thế này, cậu mang theo cả bạn gái, mọi người cùng đi.
Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng nghĩ ra một biện pháp.
- Để tôi hỏi chị Hinh đã.
Hạ Thiên cũng không có ý kiến gì với vấn đề này.
- Để tôi đi nói.
Liễu Vân Mạn xuống xe rồi đi vào cửa hàng hoa.
Sự việc rất thuận lợi, Tôn Hinh Hinh lập tức đồng ý. Bây giờ cửa hàng cũng không quá bận rộn, lại có thêm một Vương Kiệt hỗ trợ miễn phí, vì vậy nàng cùng đi với Hạ Thiên cũng không ảnh hưởng gì.
Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng thở phào một hơi, một lát sau chiếc IIantes chở ba người chạy khỏi đại học Giang Hải.
- Đúng là quá phúc đức, đúng là đại ca.
Vương Kiệt dùng giọng hâm mộ nói.
Bên này Hạ Thiên cùng đi với Liễu Vân Mạn, mà ở tòa nhà của Kiều gia, Kiều Tiểu Kiều đang nghênh đón một vị khách.
Nếu nói một cách nghiêm khắc thì đây cũng không tính là khách, vì người đến chính là Nhị bá của Kiều Tiểu Kiều, là Kiều Chấn Quốc.
Kiều gia có rất nhiều tiền, đây là điều không thể nghi ngờ, nhưng đối với một gia tộc lớn thì nhiều tiền vẫn chưa đủ, nếu Kiều gia chỉ có tiền thì cũng không phải là gia tộc đứng đầu thành phố Giang Hải.
Nếu nói Kiều Tiểu Kiều là đại biểu cho Kiều gia ở thương giới thì Kiều Chấn Quốc chính là đại biểu cho Kiều gia ở chính giới. Giang Hải là tỉnh thành của tỉnh Bình Hải, mà Kiều Chấn Quốc chính là phó chủ tịch tỉnh. Đồng thời Kiều gia cũng không phải chỉ có một mình Kiều Chấn Quốc tham chính, nhưng trong số những người tham chính thì Kiều Chấn Quốc là người có cấp bậc cao nhất, đồng thời Kiều Chấn Quốc cũng chỉ mới bốn mươi lăm tuổi, tương lai sẽ còn bay cao.
Hai năm trước, khi ông cụ Kiều gia qua đời thì Kiều Chấn Quốc căn bản trở thành chủ sự trong Kiều gia. Nói như vậy vì trong Kiều gia còn có một người không nghe theo hiệu lệnh của Kiều Chấn Quốc, đó chính là Kiều Tiểu Kiều.
Kiều Chấn Quốc cũng không có biện pháp gì với cô cháu gái này, vì hắn biết rõ Kiều Tiểu Kiều không những chỉ nắm phần lớn tài chính của Kiều gia, quan trọng là nàng có thể liên tục tìm thêm tài chính cho Kiều gia, địa vị khó thể thay thế. Vì vậy dù Kiều Chấn Quốc rất bất mãn với đứa cháu gái này, nhưng mỗi lần gặp mặt nhau thì vẻ mặt cũng rất ôn hòa.
Nhưng lúc này gương mặt chữ quốc của Kiều Chấn Quốc lại có chút âm trầm, đơn giản là Kiều Tiểu Kiều rất kiêu ngạo, bắt buộc Kiều Chấn Quốc phải đến cầu xin.
Khi Kiều Đông Hải điện thoại đến để nói rõ sự việc thì Kiều Chấn Quốc thiếu chút nữa đã đập nát điện thoại, tiểu nha đầu này đúng là quá kiêu ngạo, sao lại để cho một người bác làm phó chủ tịch tỉnh phải đến cầu xin?
Nhưng sau khi xem xét lại thì Kiều Chấn Quốc cũng phải tự mình đến tòa nhà Kiều gia.
- Tiểu Kiều, Đông Hải nói cháu có thể thuyết phục Hạ Thiên chữa trị cho Danh Dương, có phải vậy không?
Vẻ lo lắng trên mặt Kiều Chấn Quốc chợt biến mất, ngược lại còn trở nên ôn hòa, giống như những lần gặp mặt Kiều Tiểu Kiều vào các lần trước.
- Nhị bá, cháu cũng chỉ nói là có thể mà thôi.
Kiều Tiểu Kiều nói với vẻ mặt lãnh đạm:
- Tất nhiên, nếu cháu không thể thuyết phục chồng mình, như vậy thì bác cũng chỉ còn cách nói lại với vị chủ tịch Cao kia, để ông ấy chuẩn bị hậu sự cho con mình.
- Tiểu Kiều, chúng ta là người một nhà, không nên nói chuyện vòng vo. Cháu nói đi, muốn Nhị bá làm gì mới tình nguyện giúp đỡ?
Kiều Chấn Quốc vẫn cười tủm tỉm.
- Nhị bá, không phải cháu đã nói rồi sao? Phải để vị chủ tịch Cao kia đến cầu xin cháu.
Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng.
Trong mắt Kiều Chấn Quốc lóe lên cái nhìn tức giận, ngay sau đó đã khôi phục lại như thường:
- Tiểu Kiều, bác cũng đã nói với chủ tịch Cao, anh ấy cũng nói, chỉ cần Cao Danh Dương không có việc gì thì sẽ không gây phiền toái cho Hạ Thiên, nhưng cháu muốn bắt người ta phải cầu xin, như vậy không phải có chút quá đáng sao?
- Nhị bá, nếu bác cảm thấy người ta đến cầu xin cháu là không thích hợp, như vậy bác có thể thay mặt người ta đến cầu xin cháu.
Kiều Tiểu Kiều ra vẻ rất lơ đễnh:
- Bác yên tâm, cháu cũng không quá chú ý.
Đến lúc này thì Kiều Chấn Quốc dù tu dưỡng thâm sâu cũng không thể nhịn được, trên mặt hắn tràn đầy tức giận:
- Tiểu Kiều, cháu cũng không nên tuyệt tình như vậy, ta là Nhị bá còn phải tự mình đến đây, cháu còn muốn thế nào nữa?
- Nhị bá, không phải cháu quá tuyệt tình, mà là các bác làm việc quá tuyệt tình, đưa một triệu để chồng cháu bỏ đi, chuyện này bác không biết sao?
Kiều Tiểu Kiều cười lạnh một tiếng:
- Anh ấy vốn có một phần tài sản của Kiều gia, bây giờ các người lại xem anh ấy như một tên ăn mày.
Kiều Tiểu Kiều đứng lên, lúc này trên gương mặt xinh đẹp tuyệt vời lại phủ đầy sương lạnh:
- Anh ấy là người được ông nội tôn kính, các người lại làm nhục anh ta, các người không những làm cháu chịu nhục, cũng làm ông nội chịu nhục. Kiều Tiểu Kiều cháu không thích tranh những thứ này, nhưng đừng nghĩ rằng cháu sợ mọi người, nếu bác không muốn cùng lưỡng bại câu thương với Cao gia thì nên nói ra chữ cầu xin với cháu.
- Tiểu Kiều, cháu đừng quên, cháu cũng là người Kiều gia, nếu Kiều gia xong đời thì có gì tốt đẹp với cháu?
Kiều Chấn Quốc vỗ bàn nói.
- Nhưng điều này không có gì ảnh hưởng đến cháu.
Kiều Tiểu Kiều khẽ cười nhạt một tiếng:
- Có Kiều gia hay không thì cháu vẫn là Kiều Tiểu Kiều, nhưng mọi người thì khác, nếu các người không còn Kiều gia thì chỉ còn hai bàn tay trắng.
- Cháu cho rằng Cao Nhân Hiên sẽ để yên sao?
Kiều Chấn Quốc giận quá hóa cười:
- Cao gia muốn gây phiền toái cho Kiều gia cũng vì có liên quan đến hạ thiên, người đầu tiên bọn họ muốn đối phó chính là cháu.
- Chồng cháu sẽ bảo vệ cháu.
Kiều Tiểu Kiều tin tưởng mười phần:
- Tất nhiên Nhị bá có thể đánh cuộc một lần, nói không chừng sau khi đưa con của Cao Nhân Hiên chết đi, lúc đó Cao Nhân Hiên cảm thấy không có liên quan gì đến Kiều gia, chỉ gây ra phiền toái cho cháu mà thôi.
Gương mặt Kiều Chấn Quốc trở nên âm trầm, thật ra hắn cũng không nghĩ tới một vấn đề, đó chính là quan hệ giữa Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều không được công khai, dù Cao Nhân Hiên biết được sự việc này cũng chưa chắc nổi giận lên đầu Kiều gia. Nhưng vấn đề là hắn không đám đánh cuộc, Cao Nhân Hiên là kẻ thích nghi ngờ đồng thời còn cực kỳ thù dai háo thắng, nếu Cao Nhân Hiên thật sự cho rằng Kiều gia mượn tay Hạ Thiên để đối phó với con mình, như vậy vấn đề sẽ thật sự nghiêm trọng.
Hơn nữa Kiều Chấn Quốc cũng muốn nhân cơ hội này để kết đồng minh với Cao gia, như vậy sau này hắn sẽ có tương lai phát triển tốt ở chính đàn, vì hắn biết Cao gia có hậu trường vững mạnh ở thủ đô.
- Được, Tiểu Kiều, hôm nay Nhị bá cầu xin cháu.
Kiều Chấn Quốc đột nhiên nở nụ cười:
- Cháu gái của ta, bây giờ cháu đã hài lòng chưa?
- Hài lòng, rất hài lòng.
Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng:
- Nhị bá, bác có thể đi được rồi, cũng xin chuyển cáo cho vị chủ tịch Cao kia, chỉ cần ông ta không làm loạn, con của ông ta sẽ được bảo vệ.
- Tiểu Kiều, trước kia bác đã xem thường cháu rồi.
Kiều Chấn Quốc đi đến cửa thì quay đầu khẽ nói một câu.
- Nhị bá, bác đừng quên cháu là thiếu nữ thiên tài.
Kiều Tiểu Kiều cười cười nói.
Kiều Chấn Quốc đi ra khỏi phòng, vẻ mặt hắn nhanh chóng được bao phủ trong băng giá.
Cửa hàng hoa Hinh Hinh, Vương Kiệt đang hối hận:
- Đại ca chỉ mất một khoảng thời gian ngắn đã cua được hai em, mình thì không có lấy một bóng người, tất cả cũng đều là người nhưng sao mình lại khổ như vậy?
- Điều này còn chưa biết được?
Phương Hiểu Như bĩu môi nói:
- Anh nhận lầm đại ca rồi.
- Này, Phương Hiểu Như, cô cũng đừng châm ngòi ly gián đấy nhé?
Vương Kiệt bất mãn nói.
- Vậy anh nói xem, sau khi nhận một đại ca xong thì có gì tốt?
Phương Hiểu Như hừ một tiếng:
- Không có gì, ngược lại còn trở thành osin cho Hạ Thiên.
- Cô không hiểu gì cả, đây là đại ca đang khảo nghiệm tôi.
Vương Kiệt lập tức phản bác:
- Cô xem những võ lâm cao thủ thu nhận đồ đệ, ai cũng phải trải qua khảo nghiệm, có phải không?
- Anh đúng là hết thuốc chữa rồi.
Phương Hiểu Như tức giận nói.
Vương Kiệt định mở miệng thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên:
- Ông xã, điện thoại kìa...Ông xã, điện thoại kìa.
- Ủa, đây không phải là điện thoại của đại ca sao?
Vương Kiệt lập tức hớn hở:
- Không xong, đại ca đi tán gái mà quên mang điện thoại.
- Ai gọi đến vậy?
Phương Hiểu Như nhìn đến, nàng chỉ thấy một chữ "Vợ".
Vợ?
Phương Hiểu Như có chút kỳ lạ, Hạ Thiên suốt ngày nói Kiều Tiểu Kiều là vợ mình, đây chẳng lẽ là Kiều Tiểu Kiều trong truyền thuyết sao?
Phương Hiểu Như nghĩ như vậy thì không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại nhận điện thoại.
Chương 48: Lão Tam Liễu gia
- Chồng à, anh đang ở đâu?
Đầu dây bên kia chợt vang lên một âm thanh mềm nhũn.
- Alo, này, chị tìm ai vậy?
Phương Hiểu Như cẩn thận hỏi.
- Tôi tìm Hạ Thiên.
Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc rồi lại vang lên giọng nói mềm nhũn vừa rồi.
- Này, chị dâu phải không? Em là Vương Kiệt, đại ca vừa ra ngoài, xin hỏi chị tìm đại ca có chuyện gì không?
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ:
- Cậu là Vương Kiệt sao? Đại ca của cậu đã nói cho tôi biết rồi.
Dừng lại một chút, sau đó bên kia chợt vang lên âm thanh:
- Đúng rồi, tôi là Kiều Tiểu Kiều, cậu biết phải làm sao để liên lạc với đại ca không?
- Kiều Tiểu Kiều sao? Thật sự là Kiều Tiểu Kiều à? Là Kiều Tiểu Kiều đệ nhất đại học Giang Hải chúng ta sao?
Phương Hiểu Như cũng rất khoa trương, có vẻ rất kích động.
- Chị dâu, chị thật sự là Kiều Tiểu Kiều sao? Đại ca thường xuyên nhắc đến chị, trước kia chúng em còn không tin.
Vương Kiệt cũng ngẩn người.
- Tôi nghĩ rằng ở thành phố Giang Hải cũng không còn ai mạo hiểm dùng cái tên này.
Kiều Tiểu Kiều khẽ cười, sau đó di chuyển chủ đề:
- Xấu hổ quá, tôi có chuyện gấp cần tìm chồng, các người có biết làm sao để liên hệ với anh ấy không?
- Kiều tiểu thư, Hạ Thiên cùng đi với bác sĩ Liễu, em có số điện thoại của bác sĩ Liễu, em sẽ gửi số cho chị, chị gọi đến số đó là có thể tìm được Hạ Thiên.
Phương Hiểu Như nhanh chóng nói.
- Cám ơn.
Kiều Tiểu Kiều nói.
- Không khách khí, không nên khách khí. Kiều tiểu thư, thật ra em rất sùng bái chị.
Phương Hiểu Như rất kích động.
- Tôi cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, ha ha, vài ngày nữa có lẽ tôi sẽ đến cửa hàng hoa của mọi người.
Kiều Tiểu Kiều cười cười:
- Phiền em nói cho tôi biết số điện thoại của bác sĩ Liễu.
- À, vâng, vâng!
Phương Hiểu Như vội vàng gật đầu, sau đó nàng nói ra một dãy số.
- Cám ơn nhé, lần sau gặp lại.
Kiều Tiểu Kiều nói xong thì cúp máy, rõ ràng đang rất vội.
- Tôi đã nói chuyện điện thoại với Kiều Tiểu Kiều, tôi đã nói chuyện điện thoại với Kiều Tiểu Kiều... ....
Phương Hiểu Như liên tục lặp đi lặp lại một câu.
- Này, Phương Hiểu Như, đầu cô có vấn đề rồi sao?
Vương Kiệt nhịn không được phải nói.
- Tên mập chết tiệt, đầu anh mới có vấn đề.
Phương Hiểu Như lập tức phục hồi tinh thần trở lại, nàng trợn mắt nhìn Vương Kiệt:
- Kiều Tiểu Kiều là thần tượng của tôi.
- Vậy sau này cô nên chú ý nịnh bợ tôi cho tốt.
Vương Kiệt nói với vẻ đắc ý.
- Tôi mắc mớ gì phải nịnh bợ anh?
Phương Hiểu Như tức giận nói.
- Kiều Tiểu Kiều là chị dâu của tôi, cô là fan của chị dâu, tất nhiên phải nịnh bợ tôi, như vậy tôi sẽ cho cô nhiều cơ hội gặp mặt chị dâu, đơn giản như vậy mà không hiểu à?
Vương Kiệt dương dương đắc ý nói.
- Hừ, như vậy không bằng trực tiếp nịnh bợ Hạ Thiên.
Phương Hiểu Như trợn trừng mắt nhìn Vương Kiệt.
Vương Kiệt lập tức câm họng, đúng là có lý.
Hạ Thiên nhìn dãy nhà gỗ trước mắt mà cảm thấy có chút mới mẻ, cũng không phải hắn chưa từng thấy nhà gỗ, thực tế thì trên núi cũng là loại nhà này. Nhưng sau khi đi xuống núi, gặp rất nhiều ngôi nhà xây tráng lệ, đây là lần đầu tiên hắn thấy được nhà gỗ.
- Chị Vân Mạn, đây là nhà của chị sao?
Hạ Thiên không khỏi mở miệng hỏi, vừa rồi hắn còn tưởng Liễu Vân Mạn sẽ đưa mình đến căn phòng ở khu dân cư Danh Điển, không ngờ Liễu Vân Mạn lại chạy khỏi trung tâm thành phố Giang Hải và đi ra ngoại thành.
- Đúng vậy, đây chính là Liễu gia, dãy nhà này đã có hơn trăm năm.
Liễu Vân Mạn khẽ gật đầu nói.
- Sao? Đã có hơn trăm năm?
Tôn Hinh Hinh có chút kinh ngạc:
- Đã tồn tại từ lâu mà sao còn chắc chắn như vậy?
- Dù đã trăm năm nhưng khi xây dựng lại sử dụng những vật liệu gỗ tốt, hơn nữa còn thường xuyên tu bổ, vì vậy vẫn còn rất rắn chắc. Tôi nghĩ rằng có thêm một trăm năm nữa cũng không có vấn đề gì.
Liễu Vân Mạn cười cười:
- Chúng ta vào thôi, bà nội đang chờ.
Khi đi vào cửa chính thì hai hình bóng quen thuộc xuất hiện trong mắt Hạ Thiên, đúng là bà lão Ninh Tố Nga và người phụ nữ trung niên xinh đẹp đã gặp mặt ngày hôm qua. Dù Hạ Thiên biết người phụ nữ trung niên xinh đẹp kia chính là mẹ vợ tương lai của mình, nhưng cũng không biết tên bà là gì.
- Hạ thần y, anh đại giá quang lâm làm cho kẻ hèn đây cảm thấy rất vinh hạnh.
Ninh Tố Nga nhiệt tình chào đón, sau đó bà nhìn sang Tôn Hinh Hinh:
- Vị này là Tôn tiểu thư bạn gái của Hạ thần y sao? Tôn tiểu thư, cô đúng là có phúc, so ra có phúc hơn cháu gái Tiểu Mạn của chúng tôi.
- Chào bà!
Tôn Hinh Hinh cũng không biết bà lão tên gì, vì vậy cũng chỉ biết khách khí chào một câu.
- Bà nội, cũng đừng nên nói như vậy, trước tiên phải để Hạ Thiên xem bệnh cho mọi người.
Liễu Vân Mạn có chút sốt ruột.
- Tiểu Mạn, Hạ thần y mới đến nhà chúng ta, tất nhiên phải nghỉ ngơi một chút đã.
Bà lão Ninh Tố Nga nhíu mày:
- Sao có thể vừa đến đã bắt người ta làm việc như vậy?
- Bà nội, cháu không sao, cứ theo lời của chị Vân Mạn, trước tiên xem bệnh cho mọi người cái đã.
Hạ Thiên thuận miệng nói, ngược lại hắn cũng mong sao nhanh chóng chữa bệnh cho cả Liễu gia, sau đó rước Liễu Vân Mạn về dinh.
- Nếu Hạ thần y đã nói như vậy thì được, xin mời.
Ninh Tố Nga suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, tất nhiên bà cũng hy vọng đối phương nhanh chóng xem bệnh cho người nhà, chẳng qua chỉ sợ Hạ Thiên bất mãn mà thôi.
Dưới sự dẫn đường của Ninh Tố Nga thì Hạ Thiên nhanh chóng đi vào bên trong, lúc này trong đại sảnh đã có bảy tám người chờ.
- Nhanh lên, tất cả nhanh chóng ra mắt Hạ thần y.
Ninh Tố Nga vẫy tay, sau đó bà chỉ vào Hạ Thiên:
- Vị này chính là truyền nhân của Ngịch Thiên Bát Châm, là Hạ Thiên, Hạ thần y.
- Chào Hạ thần y!
Mọi người cùng chào hỏi Hạ Thiên, nhưng Hạ Thiên lại rõ ràng cảm nhận được những ánh mắt hoài nghi.
- Hạ thần y, Liễu gia chúng tôi trước nay rất neo người, nhưng ở thế hệ này thì Vân Mạn có hơn mười anh chị em, chẳng qua bọn họ sinh ở Liễu gia và cũng không may mắn gặp phải căn bệnh quái quỷ. Nếu Hạ thần y có thể chữa trị cho tất cả, như vậy hai mươi năm sau Liễu gia sẽ có một đại gia đình.
Trong mắt Ninh Tố Nga tràn đầy vẻ chờ mong, vài chục năm nay bà vẫn luôn mong sao Liễu gia hưng vượng, bây giờ đã thấy rõ ràng mục tiêu.
Người Liễu gia thường không thể may mắn tránh được căn bệnh di truyền này, may mắn cũng chỉ sống được hơn bốn mươi, những người không may mắn thì chỉ hơn hai mươi. Trước đó cha của Liễu Vân Mạn đã mất khi vừa hơn ba mươi, mà bây giờ Liễu Vân Mạn chính là một người trẻ tuổi trong Liễu gia có khuynh hướng tử vong sớm nhất.
Trước nay Liễu gia có hơn mười đời neo người, Ninh Tố Nga sinh ra ba trai một gái, nhưng ba con trai bây giờ chỉ còn một người sống, mà con gái đã hôn mê trên giường bệnh hơn chục năm.
Mà thế hệ này Liễu gia có mười anh chị em, tất cả đều là công lao của một người, đó chính là Tam thúc của Liễu Vân Mạn, là Liễu Kỳ.
Năm xưa trong ba anh em Liễu gia, người anh đầu và thứ hai đều nghĩ tất cả biện pháp để giải quyết căn bệnh di truyền, mà người con thứ ba Liễu Kỳ thì đi khắp nơi tìm phụ nữ, cuối cùng lão lừa gạt năm người sinh con dưỡng cái cho mình. Đến lúc cuối cùng thì một mình lão có hơn mười con gái, có thể nói là "ngựa giống".
- Bà nội, cháu sẽ cố hết sức. Nhưng chị Vân Mạn không phải đã nói có một người em trai sao? Sao lúc này lại không thấy?
Hạ Thiên có chút buồn bực.
Trong đại sảnh có mười mấy người, ngoài Hạ Thiên thì cũng chỉ có một người đàn ông khác, những người khác đều là phụ nữ. Mà người đàn ông kia lại chính là Tam thúc Liễu Kỳ của Liễu Vân Mạn.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Liễu Kỳ, trong lòng có chút ghen ghét. Hắn không phải ghen ghét vì đối phương quá đẹp trai, vì người kia không đẹp đẽ gì, khá gầy, cũng không cao, chưa đến một mét bảy, còn nói về ngũ quan thì dùng chữ xấu xí còn chưa đủ. Nhưng bên cạnh lão lại có năm người phụ nữ xinh đẹp, trong số đó có một người vừa hơn ba mươi, người này còn nắm tay một tiểu cô nương xinh đẹp mười mấy tuổi.
Hạ Thiên ghen ghét vì người này sao có nhiều vợ hơn cảm mình? Bây giờ hắn chỉ mới có thần tiên tỷ tỷ và Kiều Tiểu Kiều làm vợ, dù tăng thêm chị Hinh cũng chỉ là ba, còn Liễu Vân Mạn mà cảnh sát tỷ tỷ tì còn chưa rơi vào tay.
- Là thế này, bọn họ đều đang đi học, nhưng hai ngày sau sẽ quay lại.
Ninh Tố Nga giải thích:
- Tiểu Mạn nói cho tôi biết, mỗi ngày cậu chỉ chữa được cho một người, chúng tôi có hai loại bệnh khác nhau, nếu cậu không ngại thì có thể xem bệnh giúp mọi người.
- Hạ Thiên, trước tiên cậu xem bệnh cho Tam thúc trước, tình hình của Tam thúc cũng rất nghiêm trọng, tôi sợ... ....
Liễu Vân Mạn cũng không nói hết lời.
Hạ Thiên hiểu ý Liễu Vân Mạn, hắn biết Liễu Vân Mạn lo lắng bệnh của Liễu Kỳ cũng không chữa hết giống như mình.
- Được rồi, trước tiên tôi sẽ xem cho Tam thúc.
Hạ Thiên thật sự không tình nguyện, người này xấu như vậy sao có nhiều vợ hơn mình được?
Khi Hạ Thiên bắt mạch cho Liễu Kỳ thì có năm cặp mắt đẹp nhìn về phía hắn, chủ nhân của năm cặp mắt đó chính là năm người vợ của Liễu Kỳ.
- Anh thần y, ba ba của em không sao đấy chứ?
Một giong nói trong trẻo vang lên ở ngay bên cạnh, Hạ Thiên quay đầu thì nhìn thấy một cặp mắt ngây thơ chất phác và cực kỳ thanh tịnh, đúng là mắt của cô gái nhỏ xinh đẹp.
- À, không có gì, không chết được đâu.
Hạ Thiên thu tay lại, hắn đã biết rõ tình huống của Liễu Kỳ, nếu so sánh với Liễu Vân Mạn thì tốt hơn rất nhiều.
- Thật vậy à?
Cô gái nhỏ chợt vui vẻ:
- Anh Thần y, vậy anh nhanh chóng chữa bệnh cho ba em đi.
- Điều này, còn phải chờ một lát.
Hạ Thiên gãi gãi đầu.
- Vì sao phải chờ?
Cô gái nhỏ dùng ánh mắt xinh đẹp nhìn Hạ Thiên:
- Anh thần y, có phải anh đang lừa gạt không vậy? Mẹ có nói, gạt người không phải là ngoan.
Hạ Thiên lập tức buồn bực, bị một cô gái nói mình đang gạt người, đúng là quá mất mặt.
Cũng may Liễu Vân Mạn lúc này đứng ra nói:
- Hàm Hàm, đừng nói lung tung, hôm qua anh ấy đã chữa bệnh cho chị, còn cần phải nghỉ ngơi.
- Có phải là như vậy không?
Liễu Kỳ cười lạnh:
- Vân Mạn, không phải Tam thúc không tin cháu, nhưng tiểu tử này thật sự là thần y sao?
Chương 49: Ngủ với vợ của ông, cướp tiền của ông
- Tam nhi, con nói bậy bạ gì vậy?
Ninh Tố Nga quát lớn:
- Sao con có thể nói như vậy với Hạ thần y?
- Mẹ, con còn chưa nói với mẹ sao?
Liễu Kỳ rõ ràng không sợ Ninh Tố Nga:
- Vân Mạn còn trẻ, bị người ta gạt cũng bình thường, con đây kiến thức rộng rãi, sao có thể bị lừa gạt dễ dàng như vậy được?
- Ý anh nói tôi đây già rồi hồ đồ phải không?
Ninh Tố Nga tức đến mức phát run:
- Tam nhi, bây giờ con có tương lai, bây giờ muốn dở giọng gia chủ phải không?
- Mẹ, mẹ hiểu lầm con rồi, có mặt mẹ ở đây, tất nhiên chưa đến lượt con làm chủ.
Liễu Kỳ như cười như không nói:
- Nhưng con là người làm cha, làm chủ cho con gái của mình không có vấn đề gì đấy chứ?
- Tam thúc, y thuật Hạ Thiên là cháu tự mình kiểm chứng, chú còn nghi ngờ điều gì?
Liễu Vân Mạn không khỏi chen vào một câu.
- Vân Mạn, cháu nói mình đã tự kiểm chứng, vậy chú hỏi cháu, người này có chữa tốt cho cháu chưa?
Liễu Kỳ hỏi.
- Tam thúc, tuy Hạ Thiên còn chưa chữa lành bệnh cho cháu, nhưng cháu rõ ràng cảm nhận được bệnh tình của mình đang diễn tiến chậm lại, bây giờ cũng không còn đau đầu nữa, chẳng lẽ cháu còn gạt chú sao?
Liễu Vân Mạn có chút tức giận, vất vả lắm mới tìm được người chữa quái bệnh cho Liễu gia, thậm chí nàng còn không tiếc trả giá ủy thác mình cho Hạ Thiên. Bây giờ nàng mời được Hạ Thiên đến Liễu gia, mắt thấy sắp đại công cáo thành, sau này Liễu gia sẽ thoát khỏi cơn ác mộng. Nàng nào biết vào đúng lúc mấu chốt thì Liễu Kỳ lại ngáng chân? Đúng là phức tạp.
- Chú không cần biết hắn ta dùng thủ đoạn gì, nhưng tôi nói rõ, trừ khi hắn ta có thể chữa lành bệnh cho cháu, nếu không, chú cũng không để hắn chữa cho chính mình.
Liễu Kỳ nói:
- Những năm này chú chưa từng đến bệnh viện cũng sống được đến bốn mươi lăm tuổi, mà các người cả ngày chỉ muốn tìm thần y, kết quả là gì? Cha cháu mới qua ba mươi đã mất, cháu thì còn chưa đến ba mươi đã có nguy cơ, chú cũng không muốn con mình giẫm vào vết xe đổ của mọi người.
- Tam thúc, chú nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ chú nghĩ rằng cháu muốn hãm hại mọi người sao?
Liễu Vân Mạn có chút tức giận.
- Vân Mạn, chú không nói như vậy, chú chỉ quý trọng sinh mệnh của mình, cũng quý trọng sinh mạng của sáu đứa con trai và bốn đứa con gái, không muốn để chúng trở thành vật thí nghiệm cho đám lang băm.
Liễu Kỳ hừ lạnh một tiếng:
- Chúng nó vui vẻ sống được bốn mươi năm còn hơn suốt ngày lo lắng đến bệnh tình và chỉ sống được ba mươi năm.
Liễu Kỳ không quan tâm đến vẻ mặt Ninh Tố Nga đã trắng bệch, cũng không quan tâm đến gương mặt đỏ bừng của Liễu Vân Mạn, hắn quay đầu nhìn Hạ Thiên:
- Tiểu tử, tôi mặc kệ cậu có phải là thần y hay không, tóm lại, trừ khi cậu có thể chữa lành bệnh cho Vân Mạn, nếu không đừng hòng bảo tôi tin cậu.
- Ngu ngốc.
Hạ Thiên chỉ nói ra hai chữ.
- Cậu...Cậu dám mắng tôi sao?
Liễu Kỳ trở nên giận dữ.
- Cũng không muốn mắng chú, mà chú thật sự là người ngu ngốc.
Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói;
- Nếu chú không phải kẻ ngu ngốc thì sao lại nói ra những lời ngốc nghếch như vậy?
Hạ Thiên nói bằng giong khinh thường:
- Tôi cần gì phải để chú tin tưởng? Chú nghĩ rằng tôi sẽ bắt buộc phải chữa bệnh cho chú sao? Bộ dạng của chú giống như khỉ, tôi nhìn qua cũng cảm thấy ngứa mắt, chú sống hay chết có liên quan gì đến tôi? Chú không thích tôi chữa bệnh thì tôi không chữa.
- Cậu, cậu dám nói tôi giống như khỉ, Tam gia tôi khi còn trẻ đều được người ta khen ngợi giống Phan An Tống Ngọc... ....
Liễu Kỳ tức giận đỏ bừng mặt, hắn tức giận chỉ tay vào người Hạ Thiên.
- Tam nhi, anh câm miệng cho tôi!
Ninh Tố Nga đột nhiên thét lên một tiếng chói tai:
- Tốt, anh không muốn chữa bệnh cũng không sao, con cái của anh không muốn chữa bệnh cũng không sao, nhưng Hạ thần y là người tôi mời đến, anh không tôn trọng cậu ấy cũng là không tôn trọng tôi, bây giờ anh cút đi cho tôi.
Ninh Tố Nga tiến về phía Hạ Thiên rồi cúi đầu nói:
- Hạ thần y, thật xin lỗi, kinh xin cậu cao nhân đại lượng, không cần phải vì những vấn đề này mà ảnh hưởng đến quá trình chữa trị cho những người khác ở Liễu gia.
- Đúng vậy, Hạ Thiên, em của tôi và con cái Nhị thúc, còn có cả cô cô, bọn họ đều cần cậu điều trị, hy vọng cậu cũng đừng nên tức giận.
Liễu Vân Mạn cũng vội vàng nói.
- Bà nội, chị Vân Mạn, mọi người đừng lo lắng, tôi sẽ không tức giận vì một con khỉ.
Hạ Thiên cười hì hì:
- Tức giận với ông ấy chỉ làm mất thân phận của tôi.
- Tiểu tử, cậu nói vậy là có ý gì? Loại người ăn nói hồ đồ chỉ biết lừa gạt gái nhà lành như cậu cũng dám nói chuyện thân phận với Tam gia tôi sao?
Liễu Kỳ tức đến mức hóa cười, lúc này hắn chính thức nhận định Hạ Thiên là kẻ lừa đảo, nếu thật sự là thần y thì đã tức giận bể phổi rồi.
- Khỉ đột, câm miệng cho tôi, có tin tôi đánh ông không?
Hạ Thiên có chút khó chịu, người này còn muốn sống hay không?
- Anh thần y, không được phép đánh ba ba của em, nếu không em sẽ mắng , sẽ chửi anh.
Tiểu nha đầu Hàm Hàm chợt nói ra một lời như vậy.
Hạ Thiên cảm thấy buồn bực, hắn lại bị một cô gái nhỏ uy hiếp. Xem ra trước nay hắn không thích mấy cô gái nhỏ là đúng, những cô gái nhỏ này rất phiền phức, nếu đánh thì là ức hiếp trẻ con, sẽ rất mất mặt, nếu khiếm nhã thì những cô gái nhỏ không phù hợp với khiếu thẩm mỹ của hắn, không ngực không mông, đúng là không có gì để mà khiếm nhã.
- Được rồi, nhìn ông ta có chút đáng thương, tôi sẽ không đánh.
Hạ Thiên có chút mất hứng:
- Chị Vân Mạn, nếu không có gì thì tôi về trước.
- Tiểu tử, còn dám nói tôi đáng thương sao?
Liễu Kỳ cực kỳ bực mình:
- Chưa từng có người nào nói tôi đáng thương, người nào cũng hâm mộ tôi, tôi có năm vợ, có sáu trai bốn gái, tôi có công ty với tài sản vài tỷ, còn cậu, cậu có cái quái gì?
- Ông thật sự không biết mình đáng thương sao?
Hạ Thiên dùng ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn Liễu Kỳ:
- Ông có năm bà vợ xinh đẹp cũng không thể hưởng thụ, vì ông đã không còn sức lực gì cả, tuy bây giờ các cô ấy không cắm sừng lên đầu ông, nhưng chỉ cần nửa năm sau thì sừng trên đầu sẽ đè chết ông. Ông nói ông có tiền nhưng quá lắm cũng chỉ sống được thêm hai năm, đợi đến khi ông chết đi thì người khác sẽ ngủ với vợ ông, sẽ lấy tiền của ông, như vậy không phải đáng thương sao?
- Tiểu tử, cậu...Cậu...Cậu nói bậy bạ gì đó?
- Tiên sinh, anh không được nói lung tung... ....
- Vân Mạn, cháu tìm người này ở đâu ra vậy, sao có thể nói hươu nói vượn như thế?
Khoảnh khắc này đại sảnh chợt trở nên huyên náo, hai mắt Liễu Kỳ bùng lên lửa giận, mà năm bà vợ của hắn cũng đang chỉ trích Hạ Thiên, ai bảo Hạ Thiên dám công kích các nàng?
- Không nghe lời thần y thì chết ráng chịu.
Hạ Thiên cười hì hì, hắn quay đầu nhìn thiếu phụ xinh đẹp:
- Tôi có nói bậy hay không thì chị gái xinh đẹp này hoàn toàn biết rõ, xin hỏi tối qua không phải chị đã tìm người qua đêm sao?
- Cậu... ....
Vẻ mặt thiếu phụ xinh đẹp chợt đỏ bừng, có chút xấu hổ, có chút kinh ngạc.
- Tiểu tử, cậu dám nói bậy bạ trong nhà tôi, tôi sẽ báo cảnh sát bắt cậu.
Liễu Kỳ tức giận nói.
- Tam Nhi, đây là sản nghiệp của tôi, của anh khi nào?
Ninh Tố Nga lạnh lùng nói:
- Tôi nói anh cút khỏi đây, anh không nghe thấy sao? Nếu anh không nghe rõ thì tôi lập lại một lần nữa, mang theo người nhà cút ra khỏi đây cho tôi.
- Mẹ, sao mẹ lại tin người ngoài mà không tin con?
Liễu Kỳ cực kỳ tức giận.
- Không phải anh vừa nói sẽ báo cảnh sát sao? Nếu anh không cút khỏi đây thì tôi báo cảnh sát.
Vẻ mặt Ninh Tố Nga chợt phát lạnh.
- Đi thì đi.
Liễu Kỳ dùng ánh mắt tức giận nhìn Hạ Thiên, sau đó hắn vung tay:
- Chúng ta về nhà.
Liễu Kỳ thở phì phò mang theo người nhà rời đi, mà lúc này căn nhà cũng chợt trở nên quạnh quẽ.
- Hạ thần y, đúng là thất lễ.
Đợi đến khi đám người Liễu Kỳ rời đi thì vẻ mặt Ninh Tố Nga mới tốt lên một chút.
- Bà nội, Tam thúc có vấn đề gì vậy?
Liễu Vân Mạn cảm thấy rất khó hiểu.
- Nó tức tối với bà.
Ninh Tố Nga hừ khẽ một tiếng:
- Vì chuyện nhà máy dược phẩm mà nó luôn tức tối, bà không có gì oán trách nó nhưng bây giờ dám đem theo con cháu đến ép vua thoái vị, bà sẽ không bỏ qua cho nó.
Ninh Tố Nga lắc đầu rồi thở dài:
- Hạ thần y, gia môn bất hạnh, con cháu đắc tội, cũng xin cậu đừng trách.
- Không có gì, tôi cũng không ngại.
Hạ Thiên ra vẻ rất rộng lượng, trong lòng thầm nghĩ như vậy sẽ không phải chữa trị cho nhiều người, Liễu Vân Mạn sẽ nhanh chóng thành vợ mình, đối với hắn thì đây là chuyện tốt.
- Hạ Thiên, nếu không có ai cần chữa bệnh thì chúng ta quay về thôi.
Tôn Hinh Hinh đột nhiên mở miệng nói, trước đó nàng ở bên cạnh không nói gì vì biết mình không có gì để nói, nàng hoàn toàn chẳng biết gì về sự việc đang xảy ra ở đây.
Hạ Thiên còn chưa kịp mở miệng thì Liễu Vân Mạn đã chen vào:
- Hạ Thiên, cậu chờ chút.
Liễu Vân Mạn quay đầu nhìn bà lão Ninh Tố Nga rồi khẽ đề nghị:
- Bà nội, có muốn mời Hạ Thiên xem bệnh cho cô cô không?
- Mộng nhi sao?
Ninh Tố Nga có chút do dự:
- Nhưng tình huống của Mộng nhi khác biệt rất nhiều so với các cháu... ....
- Bà nội, tuy bệnh của cô cô không giống với các cháu nhưng Hạ Thiên chắc chắn sẽ chữa được.
Liễu Vân Mạn nhịn không được phải nói:
- Cô cô đã hôn mê vài chục năm, dù là thế nào cũng phải thử mới được.
Ninh Tố Nga có chút trầm ngâm, sau đó bà khẽ gật đầu:
- Tiểu Mạn, cháu nói đúng, thử cũng tốt.
Liễu Vân Mạn thấy bà gật đầu thì khẽ thở ra một hơi, sau đó nàng quay đầu nhìn Hạ Thiên:
- Hạ Thiên, trước tiên cậu đến xem qua cho cô cô, sau đó tôi sẽ đưa cậu và chị Hinh Hinh quay về, có được không?
Hạ Thiên vốn không có việc gì gấp, tất nhiên sẽ đồng ý, nhưng trong lòng cũng có chút hiếu kỳ. Hắn biết cô cô của Liễu Vân Mạn đã hôn mê vài chục năm, nhưng hắn khó thể nghĩ ra một người đã hôn mê vài chục năm sẽ có bộ dạng thế nào.
Vài phút sau Liễu Vân Mạn dắt Hạ Thiên vào trong một phòng ngủ khá rộng, trong phòng được bố trí rất ấm áp và đẹp đẽ, rõ ràng là khuê phòng phụ nữ, bên trong có một cái giường lớn, có một cô gái đang nằm trên giường.
Cô gái này có dung mạo khá giống Liễu Vân Mạn, nhìn qua còn trẻ hơn Liễu Vân Mạn, trên mặt còn có vài phần ngây thơ, cũng có vài phần nhu nhược. Da thịt trắng bóc của cô gái cũng rất bình thường, không giống như những người bị bệnh, nàng khẽ nhắm mắt, hô hấp nhẹ nhàng chậm rãi, bộ dạng có vài phần lười biếng, thật sự rất quyến rũ.
Hạ Thiên nhìn một cô gái xinh đẹp ngủ say như công chúa mà không có chút cảm giác của người bệnh, hắn khó thể tin đây là một người hôn mê hơn vài chục năm.
Đây chính là Liễu Mộng, là cô cô của Liễu Vân Mạn, từ nhỏ Liễu Mộng đã yếu ớt, đến năm mười sáu đã nằm liệt giường, qua bốn năm sau thì trực tiếp hôn mê. Lúc này Liễu Mộng đã hôn mê được hơn mười sáu năm, tính ra thì đã hơn ba mươi sáu tuổi. Nhưng theo lời của Liễu Vân Mạn thì Liễu Mộng nằm trên giường đã hai mươi năm mà dung mạo không biến đổi.
Liễu Vân Mạn khẽ vén một góc chăn đưa tay Liễu Mộng ra, Hạ Thiên cũng không khách khí mà trực tiếp đặt tay lên, một giây sau trên mặt hắn chợt lộ ra niềm vui điên cuồng.
Chương 50: Băng hỏa linh thể
Trách không được, trách không được, khi Hạ Thiên vào cửa đã mơ hồ cảm thấy có gì đó là lạ, chân khí trong cơ thể hình như vận chuyển hơi nhanh một chút. Cũng khó trách khi hắn nhìn thấy Liễu Mộng thì cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc. Lúc đầu hắn còn cho rằng cảm giác quen thuộc vì Liễu Mộng khá tương tự Liễu Vân Mạn, nhưng bây giờ hắn mới biết, sở dĩ cảm thấy quen thuộc vì trên người nàng có một khí tức thân thiết, cả hai cùng một loại người.
Ngịch Thiên Bát Châm là một loại châm pháp đặc biệt, biết bao nhiêu năm kể từ khi ra đời thì người chính thức học được châm pháp này là rất ít. Đại sư phụ của Hạ Thiên được xưng là nhất đại thần y cũng thật sự không học được Ngịch Thiên Bát Châm, chỉ đơn giản vì Ngịch Thiên Bát Châm có yêu cầu đặc biệt với thể chất của người cần học.
Tác dụng chính thức của Ngịch Thiên Bát Châm cũng không phải là phương pháp châm cứu, trọng điểm của nó chính là khí, mà khí tức này có tên là băng hỏa linh khí, người muốn học Ngịch Thiên Bát Châm phải có băng hỏa linh khí.
Băng hỏa linh khí cũng không phải khí tức trời sinh mà cần phải tu tập, nhưng cũng có yêu cầu rất cao đối với vẻ tu tập, đó chính là băng hỏa linh thể, như vậy mới tu luyện được Băng Hỏa Thần Quyết, cuối cùng mới có được băng hỏa linh khí. Dùng băng hỏa linh khí làm cơ sở, như vậy Ngịch Thiên Bát Châm mới có được hiệu quả thần kỳ.
Băng hỏa linh thể là một loại thể chất đặc biệt, có thể nói là biết bao triệu người cũng khó kiếm được một người. Hơn nữa đối với người bình thường thì băng hỏa linh thể cũng không phải thứ gì đó tốt đẹp, nếu không được tu luyện Băng Hỏa Thần Quyết thì phần lớn người có được băng hỏa linh thể sẽ không sống thọ. Thậm chí có một vài người có được băng hỏa linh thể, khi tu luyện băng hỏa thần quyết cũng đi đời nhà ma, đó cũng là nguyên nhân mà từ khi ra đời thì Ngịch Thiên Bát Châm có rất ít người học được.
Hạ Thiên cảm thấy mình rất may mắn, hắn có được băng hỏa linh thể, lúc ba tuổi đã được gặp thần tiên tỷ tỷ, sau đó có được cơ hội học tập Băng Hỏa Thần Quyết, học được Ngịch Thiên Bát Châm. Nhưng hôm nay hắn mới biết vận may của mình quá lớn, hắn lại gặp được một người có băng hỏa linh thể, hơn nữa còn là một người phụ nữ xinh đẹp.
Thật ra tu luyện Băng Hỏa Thần Quyết rất dễ nhưng hầu như không có đường tắt để đề cao công lực, chỉ có một con đường tắt duy nhất, đó chính là tìm một người cùng có băng hỏa linh thể để tu luyện. Nếu đối phương là người khác phái, hơn nữa còn tình nguyện tu luyện cùng giường, như vậy hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội.
Hạ Thiên chợt hồi tưởng lại buổi tối trước khi xuống núi, lúc đó hắn ôm lấy thân thể mềm mại của thần tiên tỷ tỷ mà dùng giọng lưu luyến không rời nói:
- Thần tiên tỷ tỷ, sao chị không theo em xuống núi?
- Chị có bệnh, chị không thể rời khỏi đây.
Đây là câu trả lời thuyết phục của thần tiên tỷ tỷ cho Hạ Thiên.
- Thần tiên tỷ tỷ, sao em không kiểm tra được bệnh của chị?
Lúc đó Hạ Thiên cảm thấy rất kỳ quái, hắn đã kiểm tra trong ngoài cao thấp của thần tiên tỷ tỷ một lần, cũng không thấy nàng có vấn đề gì.
- Căn bệnh của chị rất đặc biệt, tạm thời cậu không kiểm tra được đâu.
Thần tiên tỷ tỷ nở nụ cười dịu dàng:
- Nhưng chờ cậu học xong Ngịch Thiên Bát Châm, như vậy có thể chữa trị tốt cho chị.
- Thần tiên tỷ tỷ, ý của chị là, em phải học xong toàn bộ Ngịch Thiên Bát Châm, như vậy mới có thể chữa tốt căn bệnh của chị, sau đó chị mới xuống núi với em sao?
Hạ Thiên vội vàng hỏi.
- Thật ra cũng không cần học được toàn bộ Ngịch Thiên Bát Châm, nói chung đến Tứ châm, nhiều lắm thì đến Ngũ châm đã có thể chữa hết bệnh cho chị rồi.
Thần tiên tỷ tỷ trả lời.
- Đối với yêu cầu học được châm thứ năm của chị thì ít nhất cũng mất mười năm nữa.
Hạ Thiên có chút bất an.
- Không sao, chị có thể chờ mười năm.
Thần tiên tỷ tỷ an ủi Hạ Thiên.
- Thần tiên tỷ tỷ, Tiểu Kiều nói dưới núi rất vui, em nhất định sẽ nhanh chóng học được châm thứ năm, sau đó trị tốt bệnh tình cho chị, đưa chị xuống núi cùng dạo chơi.
Hạ Thiên đảm bảo bằng lời thề sắt son.
- Chị tin cậu có thể làm được.
Thần tiên tỷ tỷ trước nay đều rất có lòng tin với Hạ Thiên.
- Hạ Thiên, cậu làm sao vậy?
Bên tai vang lên một âm thanh làm Hạ Thiên bừng tỉnh, hắn quay đầu lại nhìn, hắn thấy Liễu Vân Mạn đang dùng ánh mắt sầu lo nhìn mình:
- Có phải bệnh tình của cô cô rất nghiêm trọng hay không?
- À, không phải, chị Vân Mạn, chị yên tâm, em có thể chữa trị tốt cho cô ấy.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Liễu Mộng, ánh mắt hắn rất nóng bỏng. Có Liễu Mộng hỗ trợ thì hắn có thể chỉ cần ba năm sẽ học xong châm thứ năm, đến lúc đó có thể đưa thần tiên tỷ tỷ xuống núi dạo chơi, đúng là quá tốt.
Tất nhiên cũng vì vậy mà căn bệnh của Liễu Vân Mạn sẽ không còn là vấn đề, trong một năm học xong châm thứ ba là quá dễ.
- Thật sự có thể chữa sao?
Liễu Vân Mạn rất vui mừng, sau đó lại có chút nghi hoặc:
- Hạ Thiên, cậu có thể nói cho tôi biết, cô cô của tôi bị bệnh gì? Trước nay chúng tôi đều không thể biết được.
- Đúng vậy, Hạ thần y, Mộng nhi rốt cuộc bị bệnh gì?
Bà lão Ninh Tố Nga ở bên cạnh cũng không nhịn được phải mở miệng hỏi.
- Thật ra cũng không phải bệnh, nhưng thể chất của cô ấy có chút đặc biệt.
Hạ Thiên thuận miệng giải thích:
- Trong cơ thể nàng có hai luồng khí nóng lạnh đang bùng lên rối loạn, vì vậy mà thân thể xảy ra vấn đề, chỉ cần dẫn đường cho chúng thì sẽ không có việc gì.
- Vậy bây giờ anh có thể trị luôn được không?
Liễu Vân Mạn không chờ được phải hỏi ngay.
- Ừ, có thể.
Hạ Thiên quay đầu nhìn mọi người:
- Chị Vân Mạn, mọi người có thể ra ngoài một lát được không?
- Sao?
Liễu Vân Mạn có chút ngạc nhiên.
- Hạ thần y chữa bệnh không được quấy rầy, chúng ta ra ngoài chờ đợi.
Ninh Tố Nga lập tức có phản ứng, bà nói xong thì dẫn đám phụ nữ rời khỏi phòng, ngay cả Tôn Hinh Hinh cũng tự giác đi ra ngoài.
Hạ Thiên đóng cửa phòng, sau đó hắn ngồi xuống bên giường.
- Chào chị Mộng, tôi là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong địa huyền hoàng thiên.
Hạ Thiên cười hì hì với Liễu Mộng:
- Tôi biết rõ chị có thể nghe thấy, tôi có một việc rất quan trọng muốn nói với chị.
Liễu Mộng không có phản ứng.
Hạ Thiên vẫn tiếp tục nói:
- Chị Mộng, chị cũng giống như tôi, cũng là người trời sinh có băng hỏa linh thể, vì vậy chị nhất định phải là vợ tôi. Lúc này tôi muốn cứu chị cũng chỉ biết dạy cho chị Băng Hỏa Thần Quyết, nhưng Băng Hỏa Thần Quyết rất quý, nếu chị đồng ý làm vợ tôi thì tôi mới dạy.
Liễu Mộng vẫn không có phản ứng.
- Này, nếu chị không muốn làm vợ tôi thì nháy mắt vài lần, nếu không thì lắc đầu. Tốt, chị không nháy mắt, cũng không lắc đầu, như vậy coi như đồng ý, bây giờ chị chính là vợ tôi.
Hạ Thiên nói xong những lời này thì khẽ cúi người, hắn hôn lên bờ môi đỏ mọng của Liễu Mộng:
- Này, Chị Mộng, bây giờ chị là người của tôi.
Nếu lúc này Liễu Mộng có thể mở miệng thì nhất định sẽ chửi ngay, làm gì có loại người nào vô sỉ như vậy?
- Chị Mộng, tôi sẽ lập tức chữa bệnh cho chị, chị phải nhớ rõ cách vận hành băng hỏa linh khí nhé.
Hạ Thiên nói xong thì lại hôn lên môi đào của Liễu Mộng, một luồng băng hỏa linh khí từ trong miệng hắn truyền sang cho nàng
Liễu Vân Mạn đứng ngoài cửa có chút bất an, người này chữa bệnh sao lại đóng cửa? Cô cô rất xinh đẹp, dù nằm trên giường vài chục năm nhưng thân thể vẫn không héo rút, dáng người có vẻ càng ngày càng trưởng thành, tiểu sắc lang sẽ không lợi dụng cơ hội làm bậy với cô cô đấy chứ?
Tuy Liễu Vân Mạn không có gì phản cảm với Hạ Thiên nhưng lại kiên định cho rằng đối phương là sắc lang. Người này mở miệng là muốn nàng làm vợ nhưng bên cạnh lại có một người đẹp là Tôn Hinh Hinh, đây không phải sắc lang thì là gì?
Trong phòng mơ hồ vang lên tiếng người, Liễu Vân Mạn càng thêm kỳ quái, cô cô đang hôn mê, Hạ Thiên nói chuyện với ai? Chẳng lẽ cô cô đã tỉnh rồi sao?
Nhưng không thể có khả năng này, bây giờ mới qua được một khoảng thời gian ngắn, dù Hạ Thiên là thần y vô địch cũng không thể làm cho một người hôn mê hơn hai chục năm tỉnh lại nhanh như vậy.
Liễu Vân Mạn đang suy nghĩ miên man thì chuông điện thoại vang lên.
- Alo, tôi là Liễu Vân Mạn.
Liễu Vân Mạn nhận điện thoại.
- Chào chị, tôi là Kiều Tiểu Kiều!
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ rất dịu dàng:
- Xin hỏi có Hạ Thiên ở đấy không?
Kiều Tiểu Kiều sao? Liễu Vân Mạn nghe thấy cái tên này thì cảm thấy chóng mặt, Kiều Tiểu Kiều này sao lại gọi cho mình?
Nhưng sau đó nàng lập tức nghe ra vấn đề, thì ra đối phương tìm Hạ Thiên.
- Hạ Thiên đang bận, xin hỏi em tìm Hạ Thiên có chuyện gì không?
Liễu Vân Mạn vội hỏi.
- Em tìm anh ấy có chuyện gấp, nếu anh ấy xong việc thì nhắn là gọi điện thoại cho em ngay nhé.
Kiều Tiểu Kiều nói.
- Là thế này, cậu ta đang chữa bệnh cho cô cô của chị, nếu không một lát nữa chị sẽ để cậu ấy gọi lại cho em.
Liễu Vân Mạn có chút do dự rồi nói.
- Như vậy một lúc nữa em sẽ gọi lại.
Kiều Tiểu Kiều nói xong thì cúp điện thoại.
Liễu Vân Mạn có chút nghi ngờ nhưng cũng không quá để ý, lúc này tâm tư của nàng lại đặt lên người Liễu Mộng đang ở trong phòng. Nàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt, hy vọng Hạ Thiên có thể nhanh chóng đi ra.
Khoảng thời gian chờ đợi rất đáng chán, chưa đến nửa giờ mà Liễu Vân Mạn cảm thấy dài như cả thế kỷ. Nàng đi tới đi lui trước cửa, đã có vài lần định gõ cửa nhưng sợ lại quấy rối đến Hạ Thiên, sợ hại đến cô cô, vì vậy cũng rụt tay về.
- Bà nội, cháu về rồi.
Một giọng nói tùy tiện vang lên, một cô gái gầy như cây trúc chợt phóng đến.
Tôn Hinh Hinh nhìn qua thì cảm thấy hoảng sợ, chưa nói mái tóc cô gái được nhuộm vàng óng mà đầu tóc như bom vừa nổ, son phấn dày đặc, các ăn mặc sợ rằng còn khủng bố hơn cả những người phụ nữ đứng đường.
- Mẹ, Nhị thẩm, mọi người đều ở đây sao? Thì ra tìm mãi không thấy ai. Chị, chị cũng về rồi à?
Cô gái gầy như cây gậy chào hỏi mọi người, sau đó ánh mắt chuyển lên người Tôn Hinh Hinh:
- Ủa, ai đây? Không phải Tam thúc lại tìm được Tam thẩm đấy chứ? Nghe cháu nói này, Tam thúc là một ông lão hỏng bét, dù có tiền thì cũng không đáng cho cô dấn thân vào, hơn nữa Tam thúc cũng không có bao nhiêu tiền.
- Tiểu Anh, cháu đừng nói lung tung, đây là bạn gái của Hạ thần y.
Ninh Tố Nga quát lớn:
- Mau xin lỗi cô ấy.
- À, xin lỗi chị, hiểu lầm thôi.
Cô gái gầy như cây gậy cũng rất sảng khoái, nàng lập tức xin lỗi, nhưng cũng hỏi ngay:
- Bà nội, Hạ thần y là ai?
- Á... ....
Cô gái gầy như cây gậy chợt thét lên một tiếng, nàng chỉ tay về phía cửa phòng, bộ dạng cực kỳ hoảng sợ. Lúc này cửa phòng cũng vừa mở ra, một người xuất hiện.