Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 513: CHƯƠNG 513: BỐN ĐÓA HOA Ở THỦ ĐÔ

- Đây không phải là xe của Lâm Chỉ Vân sao?

Mộc Hàm nhịn không được phải hỏi, vài phút trước đó nàng đã gặp chiếc xe kia, tất nhiên nàng sẽ nhớ rõ, bây giờ chiếc xe bị đâm biến hình trên đường, đó không phải là xe của Lâm Chỉ Vân sao?

- Đúng là xe của người quái dị kia.

Hạ Thiên có chút tiếc nuối:

- Tôi còn muốn biến cô ta thành dâm hoa của thủ đô, bây giờ xem ra có chút chuyện ngoài ý muốn, đúng là trí giả lo ngàn mất một, cũng đôi khi tôi phải thất thủ.

Hạ Thiên thấy rất rõ ràng, xe của Lâm Chỉ Vân bị đâm rất thảm, đôi nam nữ trong xe lúc này còn chưa chết nhưng chắc chắn không sống thêm được bao lâu. Lâm Chỉ Vân đã sắp chết, như vậy thủ đô sẽ mất đi một đóa dâm hoa, nhưng Hạ Thiên vẫn cảm thấy điều này là chưa chắc, trên trần thế chưa đạt thành ước nguyện, biết đâu xuống âm phủ sẽ là dâm hoa?

Mộc Hàm nghe những lời lầm bầm của Hạ Thiên mà không khỏi ngẩn ngơ, nàng nhìn về phía tài xế taxi ở phía trước, sau đó nàng ghé sát tai Hạ Thiên nói:

- Chồng, lúc nãy cậu không làm gì với Lâm Chỉ Vân đấy chứ?

Vừa rồi tốc độ đâm châm của Hạ Thiên lên người Lâm Chỉ Vân là quá nhanh, vì vậy Mộc Hàm cũng chẳng phát hiện ra động tác của hắn, nhưgn nàng nghe những lời vừa rồi của Hạ Thiên, tất nhiên phải có chút nghi ngờ.

- À, lúc nãy tôi có đâm hai châm lên người quái dị, để cho người phụ nữ kia sau này nhìn thấy đàn ông sẽ cực kỳ ham muốn, sau đó sẽ tìm rất nhiều đàn ông mới thỏa mãn. Nếu cứ như vậy thì không bao lâu nữa cô ta sẽ là dâm hoa nổi tiếng thủ đô.

Hạ Thiên cũng không giấu diếm:

- Đáng tiếc là xảy ra chuyện, kết quả là tông xe, đúng là thất vọng.

Mộc Hàm cuối cùng cũng hiểu, hèn gì vừa rồi chồng mình không gây phiền toái cho Lâm Chỉ Vân, để cho cô ta bỏ đi, thì ra đã sớm âm thầm ra tay độc ác. Nếu thật sự như những gì Hạ Thiên nói thì không bao lâu nữa Lâm Chỉ Vân sẽ hoa thối nhụy tàn.

Tất nhiên bây giờ Lâm Chỉ Vân cũng chẳng có gì khá hơn, tuy không thành danh là dâm hoa thủ đô, nhưng Mộc Hàm biết số đàn ông leo lên người Lâm Chỉ Vân cũng phải hơn một tá.

- Vợ, mặc kệ người quái dị kia, chị nói bốn đóa hoa ở thủ đô là ai đi.

Hạ Thiên cũng không hứng thú với Lâm Chỉ Vân, bây giờ hắn rất hứng thú với bốn đóa hoa thủ đô. Hắn muốn biết đám người kia có đẹp như vợ mình không? Nếu có cơ hội thì hắn nhất định sẽ cướp làm vợ.

Mộc Hàm cũng có chút bất đắc dĩ với Hạ Thiên, nhưng nàng cũng hiểu, nếu hắn không thích người đẹp thì sẽ không phải là Hạ Thiên. Nếu hắn chẳng có tính cách thấy người đẹp là lấy làm vợ thì bây giờ nàng cũng không thể đi cùng hắn, hơn nữa nàng đã bị chôn vùi dưới ba tấc đất từ lâu rồi.

Mộc Hàm giới thiệu, Hạ Thiên cuối cùng cũng biết rõ bốn đóa hoa ở thủ đô là ai, trong đó có một đóa hoa mà hắn biết, đó là Triệu Vũ Cơ.

Triệu Vũ Cơ có tiếng tăm lừng lẫy là Thiên Hậu trong giới ca sĩ, tuy cũng không phải chỉ có vài người biết được thân thế và lai lịch của nàng, nhưng có một điều được xác định, đó là trong thủ đô, dù xét về vẻ đẹp hay danh tiếng thì nàng cũng đứng vào trong hàng ngũ bốn đóa hoa xinh đẹp. Dù Hạ Thiên là kẻ hay bắt bẻ, nhưng hắn chỉ cảm thấy trên đùi Triệu Vũ Cơ có hai vết sẹo lồi mắt ra mới nhìn thấy mà thôi, dù là dáng người hay gương mặt của nàng cũng thuộc loại tuyệt mỹ.

Tất nhiên nếu muốn trở thành danh hoa ở thủ đô mà chỉ có sự xinh đẹp và nổi tiếng thì còn chưa đủ, còn phải có thân phận không giống người thường. Triệu Vũ Cơ có thân phận là ngôi sao ca nhạc, đây chẳng là thân phận gì ra hồn với đám công tử thủ đô, dù nàng là Thiên Hậu trong giới ca hát thì cũng chỉ là một con hát, không đáng gì.

Nhưng Triệu Vũ Cơ không chỉ là một ngôi sao ca nhạc, đám công tử ở thủ đô đều biết nàng có hậu trường rất mạnh, nhưng không ai biết hậu trường của nàng là ai. Mọi người trước nay đều ghép Triệu Vũ Cơ vào với Triệu gia, nhưng từ đầu đến cuối Triệu gia chưa từng thừa nhận quan hệ với Triệu Vũ Cơ, cũng chưa từng phủ nhận.

Bối cảnh của Triệu Vũ Cơ rất mê hoặc, thực tế ngay cả Mộc Hàm cũng chẳng biết Triệu Vũ Cơ có quan hệ với Triệu gia hay không.

Trong bốn đóa hoa ở thủ đô thì Mộc Hàm và Triệu Vũ Cơ giống như có quan hệ với Triệu gia, nhưng hai người còn lại thì không.

Đóa hoa thứ ba thực tế chính là người mà Hạ Thiên đã từng gặp qua, nhưng chưa từng gặp mặt thật sự, chỉ được nhìn qua ảnh, nàng chính là Tống Ngọc Mị. Cũng không phải Tống Ngọc Mị hùng mạnh mà Hạ Thiên đã biết, đó là Tống Ngọc Mị mặc trang phục cổ trang ở tấm ảnh trong điện thoại của Mộc Hàm.

Tống Ngọc Mị là một người phụ nữ xinh đẹp nổi tiếng thủ đô, nhưng một người đẹp mà suốt ngày mặc cổ trang, điều này rõ ràng là quý hiếm. Nghe đồn Tống Ngọc Mị rất thích trang phục cổ trang, từ nhỏ đến lớn nàng đều mặc cổ trang, hơn nữa đều là tự tay làm ra.

Tất nhiên Tống Ngọc Mị không những thích quần áo cổ trang, hơn nữa còn rất thích những thứ gì là đồ cổ, nàng có năng lực rất cao đối với ban ngành này, cũng được coi là truyền kỳ trong giới sư tầm đồ cổ ở thủ đô.

Tống Ngọc Mị mới hơn hai mươi tuổi, vì nàng sư tầm được nhiều đồ cổ mà có rất nhiều tiền, cứ ba năm sẽ tổ chức một đợt đấu giá cổ vật ở thủ đô, mười vật phẩm giá cao nhất đều của Tống Ngọc Mị.

Điều làm cho đám sưu tầm cổ vật cảm thấy xấu hổ, chính là sưu tầm cổ vật chỉ là nghề tay trái của Tống Ngọc Mị, nghề nghiệp thật sự của nàng là giáo sư. Trước mắt nàng đang đảm nhiệm chức vụ giảng viên đại học, với dung nhan và tính cách độc đáo, nàng hoàn toàn là giáo sư đẹp nhất đại học Bắc Kinh, đoạt được danh xưng hoa hậu giảng đường.

Thân phận của Tống Ngọc Mị lại không tầm thường, nàng là chị cả nhà Tống gia, mà Tống gia chính là những gia tộc gần đây quật khởi mạnh ở thủ đô.

- Xem ra có cơ hội mình phải đến gặp Tống Ngọc Mị này.

Hạ Thiên lầm bầm, hình như người phụ nữ Tống Ngọc Mị này có chút kỳ quái.

- Cuối cùng là một cô gái tên là Tiêu m, là một bác sĩ.

Mộc Hàm khẽ cười nói với Hạ Thiên:

- Y thuật của cô ấy rất cao, thực tế còn có một tên gọi khác, đó chính là nữ thần y đệ nhất thủ đô. Chồng Y Tiểu m này rất giống cậu.

- Tên không dễ nghe, có chút là lạ.

Hạ Thiên cảm thấy cái tên rất khó đọc:

- Sau này gặp mặt phải sửa tên cho chị ấy mới được.

Mộc Hàm có chút dở khóc dở cười, tên người muốn sửa là sửa sao?

- Đến nơi rồi.

Tên tài xế taxi mở miệng nói, hai người bọn họ nói chuyện nãy giờ, cuối cùng xe đã đến đúng mục đích, tòa nhà Vọng Kinh.

Chương 514: Bị cho về vườn

Mộc Hàm xuống xe và nhìn khắp chung quanh, sau đó nàng kéo Hạ Thiên đến một cửa hàng điện thoại:

- Chồng, trước tiên chúng ta thay số điện thoại của anh đã.

- Được rồi.

Hạ Thiên cũng không muốn số điện thoại của mình mãi không liên lạc được với ai.

Hạ Thiên đổi số điện thoại và nhanh chóng gọi cho Mộc Hàm, hắn phát hiện có thể gọi thông, cuối cùng hắn cũng hiểu, điện thoại của mình bị người ta động tay động chân.

- Xem ra điện thoại và thẻ ngân hàng là hai thứ không đáng tin.

Hạ Thiên thầm nói một câu, nhưng hình như không có thứ gì thay thế được điện thoại, còn thẻ ngân hàng thì có thể, sau này cùng lắm thì hắn dùng tiền mặt là được.

Điện thoại có thể gọi được, Hạ Thiên quyết định điện thoại cho Kiều Tiểu Kiều, hắn bấm số của nàng, điện thoại chuyển rất nhanh.

- Alo, ai đó?

Bên kia truyền đến một âm thanh có chút hung hăng, cũng không phải là Kiều Tiểu Kiều, đó là Kiều Phượng Nhi.

- Sao lại là cô, ngực lớn chưa?

Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

Kiều Phượng Nhi bên kia chợt sững sờ, sau đó nàng ý thức được người điện thoại đến là Hạ Thiên, vì vậy mà không khỏi xấu hổ mắng một câu:

- Hạ Thiên, anh đúng là sắc lang chết bầm.

- Này, dù bây giờ ngực cô có lớn hay chưa thì cứ chưa điện thoại cho vợ tôi.

Hạ Thiên cũng không có hứng thú cãi nhau với Kiều Phượng Nhi, bây giờ hắn muốn nói chuyện với Kiều Tiểu Kiều.

Kiều Phượng Nhi dù có chút tức giận nhưng vẫn nhanh chóng đưa điện thoại cho Kiều Tiểu Kiều, mà âm thanh của Kiều Tiểu Kiều cũng vang lên:

- Chồng, sao anh lại đổi số?

- Không biết tên khốn nào dộng vào số điện thoại của anh, anh không gọi cho ai được, vì vậy bây giờ mới đổi số.

Hạ Thiên giải thích một câu, sau đó hắn nói:

- Vợ, bên kia không có ai gây phiền toái cho các em đấy chứ?

- Không có, hai ngày qua em luôn điện thoại cho anh, nhưng điện thoại không liên lạc được, em rất lo.

Kiều Tiểu Kiều khẽ nói.

Kiều Tiểu Kiều dừng lại một chút rồi khẽ nói:

- Chồng, anh tìm được chị Hàm chưa?

- Tìm được rồi.

Hạ Thiên trả lời ngay.

- Chị ấy không sao chứ?

Kiều Tiểu Kiều hình như có chút lo lắng.

- Không có gì, tốt lắm.

Hạ Thiên tiếc tục thành thật trả lời.

Kiều Tiểu Kiều khẽ thở phào một hơi:

- Không có gì là tốt.

Kiều Tiểu Kiều dừng lại một chút rồi tiếp tục hỏi thăm:

- Chồng, khi nào các anh quay về Giang Hải?

- Vợ, chúng ta tạm thời chưa về, anh còn có chút chuyện.

Hạ Thiên trả lời:

- Em nói với chị Mộng, chị Vân Mạn một tiếng, có gì cứ điện thoại vào số này cho anh.

- Vâng, được rồi.

Kiều Tiểu Kiều đồng ý.

Hạ Thiên tiếp tục hàn huyên vài câu với Kiều Tiểu Kiều rồi cúp điện thoại, sau đó hắn điện thoại cho Lãnh Băng Băng.

Điện thoại chuyển rất nhanh, bên kia vang lên giọng nói lạnh lùng của Lãnh Băng Băng:

- Lãnh Băng Băng cục trưởng phân cục quận Đông nghe!

- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, chị nhớ tôi không?

Hạ Thiên cười hì hì hỏi.

Đầu dây bên kia có chút trầm mặc, sau đó giọng nói trở nên nhu hòa, còn có chút mất hứng:

- Cậu rãnh lắm sao mà đổi số điện thoại?

- Tôi cũng nào có muốn, không biết tên khốn nào làm điện thoại của tôi không gọi cho ai được.

Hạ Thiên phải giải thích một lượt.

- Nghe nói câu đi thủ đô, bên đó thế nào, khỏe không?

Lãnh Băng Băng khẽ hỏi, tuy nàng muốn biểu hiện tốt một chút, nhưng trong giọng nói cũng khó thể che giấu sự quan tâm với Hạ Thiên.

- Cũng không tệ lắm, nhưng vợ cảnh sát tỷ tỷ không có ở đây, tôi rất nhớ chị.

Hạ Thiên nghiêm trang nói:

- Vợ cảnh sát tỷ tỷ, tạm thời tôi không thể quay về, vì vậy mỗi ngày chị nhất định phải nhớ đến tôi, nếu tôi phát hiện chị không nhớ, tôi trở về sẽ đánh mông chị.

- Tôi cũng không nhớ cậu.

Lãnh Băng Băng lập tức có chút xấu hổ, lưu manh chết tiệt này đúng là, sao lại mở miệng nói ra những vấn đề như vậy.

- Tôi có việc, tôi cúp máy trước đây.

Lãnh Băng Băng tức giận cúp điện thoại, nàng không cho Hạ Thiên cơ hội chen lời.

Hạ Thiên lầm bầm:

- Cảnh sát tỷ tỷ quá nhớ mình, sợ điện thoại lâu sẽ khóc, vì vậy cúp điện thoại nhanh gớm.

Đáng tiếc là Lãnh Băng Băng không nghe được những lời này, nếu không nàng sẽ thật sự muốn khóc. Lưu manh này đúng là quá tự kỷ, dù nàng thật sự nghĩ đến hắn thì cũng không đến mức phải khóc chứ?

Hạ Thiên lúc này bấm số điện thoại của Tôn Hinh Hinh, lúc này nàng không hỏi hắn vì sao đổi số, vì vậy hắn không cần giải thích.

Sau khi gọi điện thoại một lượt cho các bà vợ thì Hạ Thiên mất gần nửa giờ, Mộc Hàm cũng ở bên cạnh chờ đợi.

- Chồng, bây giờ chúng ta có thể đi chưa?

Khi thấy Hạ Thiên bỏ điện thoại vào túi quần thì Mộc Hàm không nhịn được phải hỏi một câu.

- Được rồi, chúng ta đi trả tiền.

Hạ Thiên khẽ gật đầu, hắn không thích nợ tiền người ta, càng không thích nợ người phụ nữ không xinh đẹp.

Hạ Thiên kéo Mộc Hàm chuẩn bị tiến vào tòa nhà Vọng Kinh, đúng lúc này một chiếc Audi phóng đến không một tiếng động. Khi chiếc xe chạy đến cách hai người Hạ Thiên không xa thì cửa xe hạ xuống, một gương mặt quyến rũ từ bên trong lộ ra:

- Mộc Hàm, lên xe.

Mộc Hàm khẽ nhíu mày nhưng vẫn kéo cửa ngồi vào sau xe, Hạ Thiên cũng tiến vào. Lúc này hắn thấy rõ lái xe là một người phụ nữ hơn ba mươi, dáng người đầy đặn, bộ dạng không tệ, nhưng dù sao cũng kém xa Mộc Hàm, vì vậy hắn lập tức mất đi hứng thú với đối phương.

- Giang Huệ, có chuyện gì?

Mộc Hàm mở miệng hỏi, rõ ràng nàng có quen biết người phụ nữ này.

Giang Huệ nhìn Hạ Thiên, nàng khẽ nhíu mày, nàng có chút mất vui:

- Mộc Hàm, cô cho người không liên quan xuông xe ngay.

Mộc Hàm mỉm cười dùng giọng lạnh lùng nói:

- Giang Huệ, cô muốn gì cứ nói, cậu ấy là chồng tôi, chẳng phải người ngoài.

- Cậu ta không phải người Long Tổ, tất nhiên không được nghe chuyện của Long Tổ chúng ta. Cô là đặc công Long Tổ, không hiểu nguyên tắc giữ bí mật sao?

Giang Huệ càng mất hứng.

Mộc Hàm trực tiếp mở cửa xe bước xuống:

- Nếu cô không muốn nói thì thôi, tôi xuống xe.

- Mộc Hàm, cô đáng giá vì hắn như thế sao?

Giang Huệ rất căm tức:

- Chẳng phải chỉ là một người đàn ông sao? Có gì quan trọng như vậy?

Mộc Hàm cũng nổi giận:

- Giang Huệ, tôi chỉ có một người đàn ông, cậu ta tất nhiên rất quan trọng với tôi, hơn nữa tôi cũng không giống cô.

- Mộc Hàm, cô đang mắng tôi sao?

Vẻ mặt Giang Huệ chợt biến đổi:

- Cô nói tôi có nhiều đàn ông sao?

- Tôi không nói như vậy, cô muốn nghĩ sao là chuyện của cô.

Mộc Hàm hừ lạnh một tiếng, sau đó nàng nhìn Hạ Thiên:

- Chồng, chúng ta đi.

- Chờ chút.

Giang Huệ vội vàng nói, nàng hít vào một hơi thật sâu rồi nói:

- Được rồi, Mộc Hàm, cô nếu đã như vậy thì bây giờ tôi nói cho cô biết, kể từ lúc này, cô không còn là người của Long Tổ.

Giang Huệ lấy ra một tờ chi phiếu đưa cho Mộc Hàm:

- Cô là thành viên Long Tổ về hưu non, đây là hưu phí, một triệu, sau này cô không còn quan hệ gì với người Long Tổ, những quyền hạn trước kia của cô cũng không còn. Từ bây giờ trở đi, cô sẽ là một người bình thường

Chương 515: Tin tốt

Mộc Hàm cũng không nhận lấy tờ chi phiếu, nàng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Giang Huệ:

- Cô nói gì?

Khi thấy bộ dạng kinh ngạc của Mộc Hàm thì Giang Huệ có chút đắc ý:

- Nói dễ nghe thì cô bị cho về hưu non, nói khó nghe thì cô bị khai trừ, bây giờ cô đã hiểu chưa?

- Như vậy sau này tôi không còn vấn đề gì liên quan đến Long Tổ nữa phải không?

Mộc Hàm lại hỏi, bộ dạng như muốn vững tin.

- Đúng vậy, sau này cô không còn gì liên quan đến Long Tổ.

Giang Huệ hừ lạnh một tiếng:

- Mộc Hà, đừng nói lời vô tình, hắn vẫn rất tốt với cô, nhưng cô vì người đàn ông này mà cắt quan hệ với hắn, cô lựa chọn thì phải có trách nhiệm trả giá. Tôi định cho cô một cơ hội, đáng tiếc là cô không quý trọng, nếu đã như vậy thì đừng trách tôi.

Giang Huệ có hơi dừng lời rồi ra vẻ quan tâm:

- Nếu bây giờ cô hối hận, tôi sẽ cầu xin thủ lĩnh, sẽ còn kịp.

- Đa tạ cô.

Mộc Hàm đón lời.

- Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng chỉ suy nghĩ cho thủ lĩnh mà thôi, bây giờ tôi có thể điện thoại cho thủ lĩnh... ....

Giang Huệ lấy điện thoại ra, bộ dạng giống như sắp quay số.

Mộc Hàm cắt ngang lời Giang Huệ:

- Giang Huệ, tôi cảm ơn cô vì đã nói cho tôi một tin tức tốt, đây là tin tốt đầu tiên sau khi tôi tìm được chồng.

Mộc Hàm tiếp tục nói với Mộc Hàm:

- Còn chuyện một triệu, để lại cho nhóm người Long Tổ các người sử dụng đi, Mộc Hàm tôi có năng lực nuôi sống chính mình. Dù tôi không làm gì để sống thì cũng có chồng nuôi, thoát ly quan hệ với Long Tổ các người, đây là chuyện cầu còn chưa được.

- Đúng vậy, đám người Long Tổ đều rất ngu, vợ theo chân bọn họ cũng sẽ ngày càng ngốc mất.

Hạ Thiên ở bên cạnh tỏ vẻ tán thành.

Giang Huệ đang đắc ý chợt ngây ngốc, nàng bị thái độ ngoài ý muốn của Mộc Hàm làm cảm thấy rất khó hiểu. Bây giờ nàng nghe Hạ Thiên nói như vậy thì rất căm tức, nàng đột nhiên đẩy cửa bức ra dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Hạ Thiên rồi hỏi:

- Cậu nói gì?

Hạ Thiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn Giang Huệ, sau đó hắn nói với Mộc Hàm:

- Vợ, chị xem kìa, rõ ràng là quá choáng váng, tôi nói gì mà cũng chẳng hiểu được.

Trên mặt Mộc Hàm không khỏi lộ ra nụ cười, chồng nàng thật sự không sợ làm người ta tức chết.

Giang Huệ nghe nói như vậy thì gương mặt quyến rũ trở nên trắng bệch, nàng dùng hai mắt phóng hỏa nhìn Hạ Thiên, sau đó nghiến răng nói:

- Hạ Thiên, đừng tưởng tôi sợ cậu, nếu không phải thủ lĩnh có lời căn dặn, bây giờ tôi sẽ dạy cậu một bài học.

- Ủa, vợ, con ngốc này nhận ra tôi.

Hạ Thiên có chút kinh ngạc:

- Nhưng ngốc vẫn là ngốc, lại còn muốn dạy bảo tôi, trước nay tôi đều dạy bảo kẻ khác.

- Chồng, nếu cậu muốn dạy bảo thì để tôi ra tay là được.

Mộc Hàm mỉm cười, nàng quay đầu nhìn Giang Huệ:

- Giang Huệ, tôi hy vọng cô tự mình hiểu vấn đề, dù là Triệu Công Tử cũng không dám nói sẽ dạy bảo chồng tôi.

- Đúng vậy, vợ, đám ngu ngốc Long Tổ trước kia từng đuổi giết chị, nếu không bây giờ tôi đi xử lý bọn họ nhé?

Hạ Thiên đột nhiên nhớ đến chuyện cũ.

Mộc Hàm nở nụ cười quyến rũ:

- Thôi bỏ, chồng, chúng ta còn có việc, tạm thời bỏ qua cho bọn họ.

- Được thôi.

Hạ Thiên tỏ ra tán thành:

- Chúng ta bận rộn, không quan tâm đến những nhân vật lẻ tẻ thế này.

Hai người kẻ xướng người họa, thiếu chút nữa đã làm cho Giang Hải tức đến mức ói máu, nhưng lúc này Giang Hải cuối cùng cũng nhớ đến một vài chuyện của Hạ Thiên, cũng nhớ lời cảnh cáo trước đó của thủ lĩnh. Vì vậy nàng tuy tức giận đến mức ói máu nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, dù nàng không tin Hạ Thiên thật sự lợi hai như vậy nhưng không dám trái lệnh thủ lĩnh.

- Chồng, đi thôi.

Khi thấy Giang Huệ không nói thêm lời nào thì Mộc Hàm cũng không muốn tiếp tục dây dưa, tuy nàng bây giờ rất bài xích Long Tổ, nhưng nàng cảm thấy chẳng đáng xun đột với bọn họ làm gì.

Đúng lúc này Giang Huệ lại nói:

- Chờ chút.

Hạ Thiên rất bất mãn, hắn trừng mắt nhìn Giang Hải:

- Này, ngốc nghếch, có phải cô muốn ăn đòn không?

Bị Hạ Thiên gọi là ngốc, Giang Huệ tức giận cực điểm, nhưng nàng vẫn nén giận, không quan tâm đến Hạ Thiên. Nàng nhìn Mộc Hàm rồi nói:

- Mộc Hàm, cô không còn là người của Long Tổ, cô nên giao súng lại cho tôi.

- Cho cô là được.

Mộc Hàm lây súng đưa đến tay Giang Huệ.

Giang Huệ chìa tay ra định nhận súng, đáng tiếc là không có gì, vì Hạ Thiên đột nhiên cướp mất.

- Cậu muốn làm gì?

Giang Huệ dùng ánh mắt căm tức nhìn Hạ Thiên.

- Chơi đùa một chút mà thôi, căng thẳng làm gì?

Hạ Thiên bĩu môi:

- Ngốc đúng là ngốc, có chút chuyện như vậy mà cũng căng thẳng, cho cô này.

Hạ Thiên nắm khẩu súng rồi đưa cho Giang Huệ, đợi đến khi nàng xòe tay thì hắn khẽ buông tay, khẩu súng rơi xuống lòng bàn tay của đối phương.

Giang Hải xoay cổ tay chụp lấy cây súng, sau đó nàng chợt hét lên thảm thiết:

- Á!

Cây súng cực kỳ nóng, Giang Huệ giống như xòe tay chụp vào bàn ủi, dù nàng là đặc công được trải qua huấn luyện nhưng cũng khó thể chịu được. Vì vậy nàng vô thức buông tay, khẩu sung văng ra.

- Người Long Tổ quả nhiên chẳng ra gì, ngay cả súng cũng không cầm được.

Hạ Thiên cảm khái, sau đó hắn ôm Mộc Hàm đi vào tòa nhà Vọng Kinh, hắn vừa đi vừa nói:

- Vợ, may mà chị không ở Long Tổ, nếu không theo chân bọn họ cũng rất mất mặt.

- Biết rồi, chồng.

Mộc Hàm nũng nịu nói, nàng dùng ánh mắt có chút đồng tình nhìn Giang Huệ, tuy nàng không biết cây súng sinh vấn đề gì, nhưng nàng biết chắc Hạ Thiên đã động tay động chân vào, mà Giang Huệ rất không may bị trúng chiêu.

Khi thấy hạ thiên và Mộc Hàm đi vào tòa nhà Vọng Kinh, trong mắt Giang Huệ lóe lên cái nhìn oán hận, nàng đứng đỏ để cây súng nóng bỏng trên mặt đất vài phút mà không dám động vào.

... ....

Công ty thời trang Y Nhân.

Ninh Khiết đang vùi đầu vào trong công tác thiết kế quần áo, đột nhiên nàng nghe được âm thanh tức giận của Đỗ Tinh:

- Loại khốn nạn này còn đến đây sao?

Ninh Khiết nghe nói như vậy mà không khỏi cảm thấy buồn bực, ai làm cho Đỗ Tinh tức giận như vậy? Phải biết rằng trong công ty này Đỗ Tinh thường là kẻ làm phiền người khác, chưa ai dám động đến Đỗ Tinh.

Ninh Khiết dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn ra cổng, nàng dùng ánh mắt cận nặng nhìn mãi, cuối cùng mới nhận ra người đang chọc giận Đỗ Tinh, là một kẻ lợi hại không bình thường, đó là Hạ Thiên

Chương 516: Thủ đô tứ sắc

Hạ Thiên hoàn toàn không quan tâm đến Đỗ Tinh, hắn đi về phía Ninh Khiết rồi lấy ra năm nghìn đồng đã chuẩn bị sẵn đưa cho nàng:

- Này, còn thiếu chị năm ngàn, bây giờ trả nhé.

Ninh Khiết chợt sững sờ, nàng ngây người nhìn Mộc Hàm, tuy nàng bị cận nặng nhưng vẫn có thể liếc mắt là nhìn ra người phụ nữ xinh đẹp mặc trang phục tiếp viên hàng không kia chính là người mà trước đó nàng vẽ theo yêu cầu của Hạ Thiên. Lúc đó nàng nghĩ rằng tám phần người đẹp trong hình là Hạ Thiên tự nghĩ ra, nhưng bây giờ người ta sống sờ sờ trước mặt nàng, điều này làm nàng cảm thấy rất khó tin. Tên khốn Hạ Thiên dạng chó hình người kia lại có vợ đẹp vậy sao?

Không riêng gì Ninh Khiết cảm thấy khó tin, ngay cả Đỗ Tinh cũng cảm thấy rất khó tưởng. Tên khốn kia có được một bà vợ quá đẹp, càng quá phận chính là khi thấy tình cảnh như vậy, nàng chợ thấy điều kiện của mình đã rất tốt.

- Vợ, đi thôi.

Hạ Thiên cũng không muốn ở lại đây lâu, hắn trả tiền rồi cất bước.

Đỗ Tinh vừa rồi còn cực kỳ ngạc nhiên vì Hạ Thiên có vợ quá đẹp, khi thấy hắn ôm vợ đi đến cửa thì nhớ ra đối phương là kẻ thù của mình, vì vậy nàng hô lên:

- Này, đứng lại, tên khốn nạn kia, lần trước dám làm tôi... ....

Nhưng còn chưa nói hết lời thì Đỗ Tinh đã phát hiện mình không nói nên lời, sau đó nàng hoảng sợ phát hiện mình không thể động đậy. Lúc này tình huống của nàng như ngày hôm qua nhưng ánh mắt vẫn có thể nhìn được, nàng thấy Hạ Thiên ôm cô vợ tiếp viên hàng không ra khỏi cổng công ty, sau đó dần biến mất trong ánh mắt.

- Đừng đến thêm lần nào nữa, nếu không sẽ biết tay bà... ....

Đỗ Tinh thầm kêu một tiếng, đáng tiếc là không ra lời. Nếu nàng có thẻ nói được thì bây giờ sợ rằng sẽ cầu xin, nhưng lúc này nàng hối hận cũng không còn kịp.

Đám người Ninh Khiết trong văn phòng chợt thấy Đỗ Tinh không đúng, nàng đứng nơi đó không thể động. Lần này những kẻ không thích Đỗ Tinh cũng có chút đồng tình, người này quá đáng thương, hôm qua đã đứng cả ngày, cuối cùng thiếu chút nữa đái cả ra quần, kém chút nữa là mất hết mặt mũi. Hôm nay nàng lại giẫm lên vết xe đổ, chỉ cần nhìn bộ dạng là biết ngày mai đừng hòng đi làm.

Hạ Thiên và Mộc Hàm đang đứng ở cửa thang máy, đúng lúc này cũng có một đám người đi đến đợi. Tuy Hạ Thiên cảm thấy mình không đi thang máy cũng được, nhưng Mộc Hàm muốn đi thang máy, hắn cũng vui vẻ đi cùng.

- Chồng, vào đi thôi.

Khi thang máy đến, Mộc Hàm khẽ nói một câu, sau đó kéo Hạ Thiên đi vào.

- Chị Mộc Hàm, trùng hợp quá.

Trong thang máy có người nhìn thấy Mộc Hàm thì kinh ngạc nói.

Đó là một người đàn ông hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, người này mặc tây trang, tóc chải chuốt rất thẳng, có thể thấ rất quan tâm đến cách ăn mặc. Hắn cao một mét bảy, không tính là cao cũng không quá thấp, tuy không quá đẹp trai nhưn cũng không xấu quá thê thảm, nói chung là tương đối.

Sau khi người này bắt chuyện với Mộc Hàm thì dùng ánh mắt không chớp nhìn nàng, tuy hắn đã cố gắng ra vẻ nhã nhặn nhưng ánh mắt tham lam không che giấu được dục vọng.

Khi thấy người này thì Mộc Hàm khẽ cau mày, nàng đang định nói gì đó thì Hạ Thiên đã dùng ánh mắt bất mãn nhìn người đàn ông kia, hắn mở miệng mắng:

- Này, thằng ngu, đừng dùng ánh mắt đó nhìn vợ tao, nếu không tao cho mày trở thành thằng mù.

Tên đàn ông vốn đang dùng ánh mắt không kiêng nể gì nhìn Mộc Hàm, đúng lúc bị Hạ Thiên mắng, hắn nổi giận và quay sang nhìn Hạ Thiên:

- Mày nói gì? Muốn chết sao?

- Ngu ngốc, cút ra ngoài cho tao.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn tên đàn ông:

- Không thì ông đá văng ra.

Khi thấy cửa thang máy đóng lại thì Hạ Thiên vươn tay nhấn vào nút mở, cửa thang máy mở ra, sau đó hắn thúc giục:

- Cho mày cút ra, nhanh lên.

- Thang máy cũng không phải nhà mày, muốn cút thì mày cút đi... ....

Tên đàn ông rất tức giận, nhưng hắn còn chưa nói dứt lời thì đành câm nín, vì cuống họng hắn bị người ta bóp chặt.

Hạ Thiên không thích những tên khốn dùng ánh mắt dâm tục nhìn vợ mình, vì vậy hắn cũng không muốn nói nhảm mà trực tiếp chụp lấy cổ tên kia, sau đó ném ra khỏi thang máy, cuối cùng ấn nút đóng cửa.

Mãi đến khi thang máy đóng cửa lại thì tên kia mới bò lên khỏi mặt đất, sau đó hắn cực kỳ tức tối phóng đến thang máy, nhưng đáng tiếc là lúc này thang máy đã hạ xuống.

Hạ Thiên đứng trong thang máy cũng có chút thỏa mãn, cuối cùng cũng không còn ai dám "lăn tăn" trước mặt vợ mình.

- Chồng, người vừa rồi tên là Lục Tinh, nhà mở một loạt nhà hàng, có tài sản vài tỷ, cũng coi là người có tiền.

Mộc Hàm mở miệng nói:

- Lục Tinh cũng coi như có chút danh tiếng ở thủ đô, cả ngày không chơi bời với đám ngôi sao ca nhạc thì cũng lên giường với đám người mẫu, nghe nói hắn là khách quen của tất cả các tụ điểm ăn chơi. Tóm lại hắn và ba người khác cũng giống như vậy hợp lại với nhau tạo nên thủ đô tứ sắc.

Mộc Hàm nói đến đây thì trên mặt có nụ cười:

- Khôi hài là danh tiếng thủ đô tức sắc rơi vào trong tai ngừi thủ đô lại không biết vì sao bị ngộ nhận là tứ thiếu gia thủ đô, sau đó Lục Tinh tự cho mình là Tứ thiếu gia thủ đô. Thực tế trong thủ đô, dù là hắn hay ba người còn lại cũng chẳng là thứ gì.

- À, tôi chẳng quan tâm hắn là tứ sắc thủ đô hay là tứ thiếu gia thủ đô, đứa nào có ý với vợ tôi, tất nhiên tôi sẽ cho hắn ăn đòn.

Hạ Thiên thuận miệng nói, người ta là ai cũng được, quan trọng là đừng chọc đến hắn, nếu chọc vào thì ai cũng bị ăn đòn.

- Tứ sắc thủ đô chính là một nhóm cá mè một lứa, đám người này thường xuyên tụ tập một chỗ, còn thường xuyên ganh đua xem ai có được nhiều phụ nữ nhất.

Trong mắt Mộc Hàm lộ ra cái nhìn chán ghét:

- Nghe nói bốn người bọn họ còn tuyên bố, bọn họ nhất định sẽ hái bốn đóa hoa trong thủ đô. Điều này làm thành trò cười cho các cậu ấm ở thủ đô, vì ai cũng thấy đám người này không biết lượng sức mình.

- À, xem ra thằng ngu kia quả nhiên có ý với vợ mình, sau này gặp lại phải cho hắn thành thái giám mới được.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Khi hai người trò truyện với nhau thì thang máy cũng đi xuống lầu một, hai người đi ra thì nhìn thấy hai tên đàn ông vạm vỡ đến chặn đường.

- Lục thiếu gia muốn "tâm sự" với hai người.

Một tên đàn ông mở miệng nói

Chương 517: Ngu cũng lây bệnh

Mộc Hàm nhíu mày, nàng mở miệng hỏi:

- Lục thiếu gia các người nói chính là Lục Tinh sao?

Với phán đoán của Mộc Hàm thì hai người đàn ông này có hơn phân nửa là vệ sĩ của Lục Tinh, chẳng qua vừa rồi Lục Tinh đi lên thì hai người này chẳng hiểu vì sao lại không theo, lúc này Lục Tinh điện thoại cho bọn họ, để bọn họ tiến lên cản người. Nếu không hai người này sẽ chẳng xuất hiện trùng hợp như vậy được.

- Đúng vậy, đúng là Lục thiếu gia.

Tên đàn ông kia nhìn thấy Mộc Hàm thì chợt giật mình, rõ ràng nàng đẹp quá mức và nằm ngoài dự đoán của hắn. Dù thủ đô người đẹp như mây, nhưng đẹp đến mức như Mộc Hàm thì rõ ràng không có được bao nhiêu. Ít nhất thì hắn đã theo Lục Tinh được nhiều năm, cũng đã gặp qua rất nhiều ngôi sao và người mẫu bị thiếu gia chơi đùa, nhưng nếu so với Mộc Hàm thì rõ ràng phải kém ít nhất là hai ba bậc. Tất nhiên hắn cũng hiểu Mộc Hàm là người Lục Tinh vừa ý, vì vậy giọng nói của hắn cũng được coi là khách khí, ít nhất cũng không vênh váo hung hăng.

- Nói cho Lục Tinh biết, chúng tôi không có hứng thú trò chuyện với anh ta.

Mộc Hàm hừ một tiếng rồi nói:

- Đừng để anh ta tự tìm phiền toái.

Lục Tinh đúng là xem thường Mộc Hàm, nhưng lúc này Mộc Hàm cũng hiểu rõ, Lâm Chỉ Vân nói không sai, Triệu gia đã thật sự nói rõ không có quan hệ với nàng, nếu không loại người như Lục Tinh sao dám động vào nàng?

Khốn nổi ở thủ đô cũng không mấy ai biết rõ danh tiếng và lai lịch của Hạ Thiên, ít nhất thì Lục Tinh cũng không biết, nếu không hắn sẽ chẳng dám chọc vào Hạ Thiên.

- Cô nên nói lời này với Lục thiếu gia của chúng tôi.

Tên đàn ông kia rõ ràng không muốn truyền lời:

- Lục thiếu gia sẽ đi xuống ngay, hai người chờ một hai phút là được.

- Chồng, chúng ta đi thôi.

Mộc Hàm không muốn nói nhảm với hai tên đàn ông này, nàng kéo Hạ Thiên muốn bỏ đi.

Hạ Thiên không có ý muốn bỏ đi, hắn kéo Mộc Hàm lại rồi cười hì hì nói:

- Vợ, chờ chút cũng được, tôi rất muốn "tâm sự" với tên ngốc kia.

Khi Hạ Thiên gặp Lục Tinh trong thang máy và biết được đối phương có ý với vợ mình, hắn đã có ý nghĩ muốn biến đối phương thành thái giám. Nhưng bây giờ bước ra khỏi thang máy, hắn lại phát hiện đối phương vẫn muốn tìm phiền toái, vì vậy hắn thay đổi ý nghĩ, hắn quyết định sẽ lập tức biến tên kia thành thái giám, cho nên lúc này mới đứng đây đợi tâm sự với Lục Tinh.

- Vậy cũng được, tôi nghe lời cậu.

Mộc Hàm vừa nghe thấy những lời của Hạ Thiên thì biết ngay Lục Tinh sẽ xui xẻo, nhưng nàng lại ghé tai Hạ Thiên nói một câu:

- Chồng, tôi không muốn cậu có phiền toái, nhưng cậu làm gì tốt nhất nên bí mật một chút, ví dụ như ra tay với Lâm Chỉ Vân, để người ta không tìm được chứng cứ, như vậy sẽ chẳng có ai đếm gây phiền toái cho chúng ta.

- Yên tâm, tôi sẽ rất bí mật.

Hạ Thiên cười hì hì nói, thật ra hắn cũng chẳng làm gì bí mật, tất cả động tác của hắn đều làm dưới ban ngày ban mặt, chẳng qua người ta không nhìn thấy tốc độ của hắn, vì vậy cũng tính là bí mật.

Hai tên đàn ông thấy Hạ Thiên và Mộc Hàm không đi thì cũng chẳng nói gì, đối với bọn họ thì chuyện thay mặt Lục thiếu gia làm việc đã hoàn thành, lát nữa có chuyện gì hay không thì phải xem vào Lục thiếu gia.

- Vợ, tên ngu kia đang xuống.

Hạ Thiên lúc này mở miệng nói.

Mộc Hàm ngẩng đầu lên, nàng phát hiện Lục Tinh đang đi xuống lầu, nhưng hắn không đi thang máy mà đi thang lầu, bộ dạng có vẻ rất vội.

Sau khi xuống lầu thì Lục Tinh chạy về phía cửa thang máy, sau đó hắn nhìn thấy Mộc Hàm và Hạ Thiên, vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ.

Lục Tinh vọt đến trước mặt Hạ Thiên, hắn không ra tay, cũng không biết không dám ra tay hay giả vờ nhã nhặn, hắn chỉ dùng ánh mắt hung hăng nhìn Hạ Thiên rồi dùng giọng uy hiếp nói:

- Lục thiếu gia ta đây ở thủ đô chưa từng bị đánh, tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu gặp may, tôi sẽ cho cậu chết khổ chết sở.

- Lục Tinh, tôi khuyên anh đừng nên mạnh miệng.

Mộc Hàm có chút bất mãn:

- Anh là loại người gì tôi biết rất rõ, anh không cần phải tự chuốc khổ vào người.

- Em uy hiếp tôi sao?

Lục Tinh cười lạnh một tiếng:

- Tất cả mọi người đều ở thủ đô, tôi hiểu rõ lai lịch của em, mà em cũng hiểu lại lịch của tôi, em cho rằng bây giờ còn uy hiếp được anh sao?

Lục Tinh dùng ánh mắt không kiêng nể gì nhìn Mộc Hàm, sau đó hắn nói:

- Tôi thấy em có quan hệ rất tốt với tiểu tử này, chắc chắn rất quan tâm đến hắn. Thế này đi, nếu em không muốn hắn gặp chuyện không may thì đêm nay sắp xếp đi ăn tối với anh.

Mộc Hàm nghe nói như vậy thì vừa bực mình vừa buồn cười, trên đời này sao có người không tự hiểu thứ gì như vậy?

- Lục Tinh, đầu óc anh có vấn đề rồi.

Mộc Hàm thản nhiên nói.

Hạ Thiên đón lời:

- Không sai, đầu của thằng ngu này có vấn đề, vợ, em đừng nói chuyện với nó nữa, bệnh ngu cũng lây đấy.

Hạ Thiên cũng không đợi Mộc Hàm trả lời, hắn tiếp tục nói với Lục Tinh:

- Này, thằng ngu, anh nói cho mày biết, hôm nay mày không may mắn, mày sẽ biến thành thái giám. Đúng rồi, anh còn tính cho chú thành mù, ai bảo thằng ngu chú có ánh mắt không thành thật.

- Mày tưởng mày là ai?

Lục Tinh cười lạnh một tiếng:

- Nhưng ý kiến của mày rất tốt, tao sẽ cho mày vừa mù vừa là thái giám.

Hạ Thiên không hề nói nhảm, trên tay hắn có một cây ngân châm, sau đó hắn biến thành một bóng người nhìn không thấy vờn quanh người Lục Tinh một vòng, ngân châm cũng nhanh chóng đâm vài cái. Sau đó hắn quay lại chỗ cũ, toàn bộ quá trình chưa đến một giây đồng hồ, dù là Lục Tinh hay hai tên vệ sĩ ở bên cạnh hoặc những người khác trong tòa nhà Vọng Kinh cũng không thấy Hạ Thiên chuyển động.

Nhưng Mộc Hàm biết Hạ Thiên thật sự đã hành động, vì trước đó Hạ Thiên ôm eo nàng, nhưng có một khoảnh khắc nàng thấy hắn buông tay.

- Tám... ....

Hạ Thiên lúc này mở miệng đếm ngược.

- Chồng, cậu đang làm gì vậy?

Mộc Hàm không nhịn được phải hỏi.

- Chờ tôi đếm đến một, tên ngu kia sẽ mù mắt.

Hạ Thiên nhanh chóng nói, sau đó tiếp tục đếm thêm vài lượt.

- Con mẹ mày, mày mới là thằng ngu, muốn bố láo với ông sao?

Lục Tinh không nhịn được mà mắng lớn, dù ai bị người ta nói là ngu cũng sẽ tức giận, Lục Tinh tất nhiên sẽ không ngoại lệ.

- Một!

Hạ Thiên cuối cùng cũng đếm xong, sau đó hắn kéo Mộc Hàm:

- Vợ chúng ta đi thôi.

Lục Tinh đang muốn nói gì đó thì đột nhiên cảm thấy trước mắt trở nên mơ hồ, sau đó lại đen kịt, hắn không khỏi hoảng sợ:

- Mắt của tôi, mắt của tôi... ....

- Không nghe lời thần y thì sẽ có hại mắt.

Hạ Thiên lầm bầm nói một câu, sau đó hắn không quan tâm đến Lục Tinh mà ôm Mộc Hàm rời khỏi tòa nhà Vọng Kinh

Chương 518: Nhà Mộc Hàm

- Bắt lấy nó, bắt lấy nó cho tao... ....

Sau lưng truyên đến tiếng gào điên cuồng của Lục Tinh.

Tuy hai tên đàn ông không biết có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn đuổi theo, trong miệng cũng quát lên:

- Đứng lại.

Nhưn bọn họ còn chưa chạy đến nơi đã cảm thấy đầu gối đau đớn, sau đó cẳng chân không tự chủ được phải khuỵu xuống, cả hai bổ nhào xuống đất.

Khi bọn họ đứng lên định đuổi theo thì phát hiện Hạ Thiên và Mộc Hàm đã biến mất không còn bóng dáng, phía sau là Lục Tinh đang kêu gào.

... ....

- Chồng, cậu vừa đến thủ đô, chắc chưa từng đi dạo, hay tôi đưa cậu đi dạo?

Mộc Hàm rời khỏi tòa nhà Vọng Kinh, nàng ném chuyện của Lục Tinh sang một bên, đối với nàng thì tên kia chỉ là nhân vật nho nhỏ, căn bản không đáng chú ý.

Hạ Thiên suy nghĩ, sau đó hắn nói:

- Đi dạo thì có gì vui?

- À, không thì tôi đưa cậu về nhà tôi.

Mộc Hàm dùng giọng đề nghị nói:

- Khoảng thời gian trước tôi đã mua một gian phòng, sau này chúng ta cứ ở đó.

Hạ Thiên cũng đồng ý, bây giờ hắn cũng không có gì làm, chuyện Tống Ngọc Mị cũng khó thể nóng lòng, còn phải bàn bạc kỹ. Dù sao hắn cũng không phải là đối thủ của Tống Ngọc Mị, dù thật sự tìm được nàng thì cũng không thể nào giải quyết, sợ rằng còn sa vào tay giặc.

Hai người ngồi xe taxi chạy về nhà Mộc Hàm. Lúc này một tên bảo vệ đang ngồi trong phòng ở khu dân cư, hắn có giấc mơ tán đổ một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng khi thấy Mộc Hàm với bộ trang phục tiếp viên hàng không, hắn định chào hỏi thì chợt sững sờ, người phụ nữ kia sao không giống như người trước đó? Nhưng gương mặt cô tiếp viên hàng không sao lại quen mắt như thế?

Khi tên bảo vệ còn đang chần chờ thì Mộc Hàm đã cùng Hạ Thiên tiến vào thang máy lên lầu mười chín, sau đó nàng mở cửa phòng kéo Hạ Thiên vào trong.

- Chồng, đây là nhà tôi, không đúng, sau này sẽ là chúng ta ở thủ đô.

Mộc Hàm đóng cửa phòng rồi dùng giọng dịu dàng nói với Hạ Thiên, sau đó nàng chủ động ôm lấy cổ hắn, cặp môi đỏ mọng được đưa lên.

Vợ chủ động dâng hiến, tất nhiên Hạ Thiên sẽ không từ chối, hắn hôn lên làn môi anh đào của Mộc Hàm, hai tay đưa lên người nàng lục lọi, hắn nhanh chóng cởi bộ quần áo tiếp viên hàng không trên người nàng, sau đó bắt đầu triển khai thế tấn công.

Gần đây sức chiến đấu của Hạ Thiên là rất mạnh, thể chất của Mộc Hàm cũng tương đối khá, hai người chiến đấu với nhau tất nhiên là cực kỳ dữ dội và bền bĩ. Cũng vì vậy mà mãi đến khi trời tối đen thì hai người mới kết thúc dây dưa.

- Chồng, tôi đi làm cơm.

Mộc Hàm cảm thấy Hạ Thiên đang vuốt ve người mình với cảm giác còn tiếc, nàng có chút bất đắc dĩ, nàng hối hận vì trước đó đã chủ động hôn hắn. Đáng lý ra nàng chỉ muốn hôn, cũng không ngờ hôn xong còn một loạt hành động khuyến mãi khác.

Cũng may lúc này Hạ Thiên cũng thả Mộc Hàm ra, nàng đứng lên đi vào nhà tắm, sau khi tắm rửa thì thay một bồ đồ ngủ tương đối bảo thủ, cuối cùng mới đi vào nhà bếp. Bây giờ đã hơn tám giờ, tuy hai người bọn họ đã ăn cơm chiều, nhưng sau một trận đại chiến kinh hồn vừa rồi, thể lực nàng đã tiêu hao gần hết. Nếu bây giờ Mộc Hàm không bổ sung năng lượng thì đêm nay sợ rằng khó thể nào phục vụ chồng mình.

Mộc Hàm dù là đặc công nhưng tài nấu nướng cũng khá tốt, khi nàng đứng ở nhà bếp chuẩn bị đồ ăn thì trong lòng có chút cảm giác khác thường, nơi đây giống như trở thành nhà mới của nàng.

Căn phòng này vốn chỉ là nơi tị nạn của Mộc Hàm, sau khi nàng quay về thủ đô, nàng dự cảm sẽ có ngày Triệu Công Tử sẽ gây bất lợi cho mình, vì vậy mới yêu cầu Yêu Yêu trợ giúp. Cuối cùng nàng có một thân phận mới, là Hàn Mộc, nàng mua nhà ở đây với thân phận mới, ngoài Yêu Yêu thì không ai biết rõ. Vì vậy khi nàng bị tập kích thì chỗ này cũng phát huy huy công dụng tsot.

Bây giờ Mộc Hàm thoát ly Long Tổ, Triệu gia cũng cắt đứt quan hệ với nàng, vì vậy mà chỗ ở tị nạn này chợt trở thành nhà chính thức của nàng. Quan trọng là bây giờ người đàn ông duy nhất của nàng cũng có ở đây, vì vậy nàng thấy đây là nhà của mình.

- Không thể ngờ mình cũng có một ngày là một người phụ nữ đơn giản, một người có thể nấu cơm cho đàn ông của mình, tương lai còn có thể sinh con đẻ cái, nếu cậu ấy muốn có con... ....

Trong lòng Mộc Hàm có ý nghĩ này, nhưng nàng cảm thấy chồng mình bây giờ chỉ là một tên thanh niên, có lẽ cũng chưa muốn có con.

Mộc Hàm trong phòng bếp nấu cơm với một bụng tâm tư, mà khoảnh khắc này Hạ Thiên không có việc gì làm, hắn thấy trong phòng có máy tính, vì vậy bắt đầu lên mạng.

Hạ Thiên mở web lên xin tin, cuộc sống của nhân dân khắp nơi vẫn là nước sôi lửa bỏng, chỗ này có chiến tranh, chỗ kia gặp khủng bố, còn có một đám lãnh đạo rơi rụng, tính mạng ảnh hưởng.

Hạ Thiên nhìn tin tức mà không chút hứng thú, sau đó hắn đăng nhập QQ, đáng tiếc là biểu tượng của Hinh Hinh công chúa cũng không sáng. Ngược lại thì nha đầu Tiểu Xảo lại sáng rực, hơn nữa còn nhanh chóng gửi tin đến.

- Hạ Thiên ca ca, anh đang ở đâu vậy? Nghe nói anh đến thủ đô rồi phải không?

- Đúng vậy, anh đang ở thủ đô.

- Thủ đô có đẹp không, có vui không? Anh đi đến bảo tàng nào chưa? Thiên An Môn có đẹp không?

- Không biết, anh có đi đâu.

- Em cũng muốn đến đó chơi, đáng tiếc là còn phải đi học, đúng là bức bối... ....

... ....

Vương Tiểu Nha và Hạ Thiên hàn huyên một lúc lâu, sau đó nàng nói mình còn phải làm bài tập, không thể tiếp tục tán dóc. Hạ Thiên lại nhàm chán, hắn thấy vì sao lên mạng lại mất vui như vậy?

Không có người nào nói chuyện, Hạ Thiên định đến phòng bếp tìm Mộc Hàm, để xem cơm chín chưa, nếu chưa kịp dùng cơm thì ăn vợ cho lành.

Khi Hạ Thiên chuẩn bị đứng lên bỏ đi thì một biểu tượng QQ chợt phát sáng, có một tin nhắn đến.

- Á, á, á, chồng, anh đến thủ đô khi nào? Em vất vả lắm mới có thể được lên mạng, bây giờ phát hiện anh đã đến thủ đô. Đúng là quá tốt, chồng đã đồng ý giúp mười ngón tay của em trở nên linh hoạt, anh mau đến giúp em, em muốn làm hacker đệ nhất thế gới... .....

Tin nhắn có vẻ rất kích động, chỉ cần nhìn nội dung tin nhắn cũng biết đối phương đã xem xét địa điểm của hạ thiên, nếu không thì sao biết hắn đến thủ đô?

- Tốt, em ở đâu?

Hạ Thiên thuận miệng hỏi một câu.

- Ở nhà em, à, đúng rồi, anh không biết nhà em đâu, chồng, nếu không em đi tìm anh, sẽ nhanh thôi.

- Nhưng cũng không biết đại ca có cho em ra ngoài không nữa, à này, chồng, anh chờ chút, em đi hỏi đã.

Phía bên kia không đợi Hạ Thiên trả lời mà tiếp tục nhắn tin đến

Chương 519: Đỗ Tinh phản kích

Hạ Thiên chờ bên máy tính năm phút đồng hồ, cuối cùng bên kia mới gửi đến một bộ mặt khổ sở:

- Chồng, đại ca nói hôm nay đã tối rồi, không cho em đi tìm anh. Để ngày mai em sẽ tính sau, à, để ngày mai thức dậy em sẽ điện thoại cho anh.

- Được rồi.

Hạ Thiên cũng không quá quan tâm.

- Đúng rồi, chồng, sao số điện thoại của anh không liên lạc được?

- À, không biết thằng khốn nào động tay động chân vào số điện thoại của anh, vì vậy mà gọi đi không được gọi đến không xong, bây giờ anh đã đổi số điện thoại.

Hạ Thiên giải thích, sau đó hắn gửi đến số điện thoại mới của mình.

- Có chuyện này sao? Như vậy nhất định là do công ty viễn thông làm, chồng, anh chờ đó, em sẽ báo thù cho anh.

Phía bên kia truyền đến một bản tin có vẻ rất căm phẫn.

- Tốt, tài khoản ngân hàng của anh không biết bị thằng nào đóng băng lại rồi, em cũng báo thù dùm anh luôn đi.

Hạ Thiên nói.

- Không có vấn đề, chồng, trước tiên em báo thù cho anh, ngày mai sẽ đi tìm anh.

Phía bên kia đáp ứng, sau đó biểu tượng QQ cũng dần tối.

Lúc này Mộc Hàm cũng đi đến:

- Chồng, dùng cơm thôi.

Khi thấy Hạ Thiên đang chát thì Mộc Hàm cũng cúi lưng xem xét, sau đó nàng có chút kinh ngạc:

- Chồng, cậu nói chuyện với Yêu Yêu sao? Trời ạ!

Hạ Thiên khẽ gật đầu:

- Vừa rồi cô ấy nói muốn đến tìm anh, nhưng đại ca của cô ấy không chịu, bảo cô ấy ngày mai hãy đến, vì vậy mới thôi.

Mộc Hàm nghe Hạ Thiên nói như vậy thì càng kinh ngạc:

- Chồng, Yêu Yêu nói đại ca đồng ý cho nó ngày mai đến tìm cậu sao?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên dùng ánh mắt có chút kỳ quái nhìn Mộc Hàm:

- Vợ, có gì không đúng sao?

- Chồng, cậu biết đại ca của Yêu Yêu là ai không?

Mộc Hàm dùng ánh mắt quái dị nhìn Hạ Thiên.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Bó tay.

Hạ Thiên quả thật không biết đại ca của Yêu Yêu là ai, hắn cũng không hỏi, vì hắn không có hứng thú với đàn ông, dù đại ca của Yêu Yêu là ai cũng không đáng quan tâm.

- Chồng, đại ca của Yêu Yêu chính là Triệu Công Tử.

Giọng điệu của Mộc Hàm có chút kỳ quái, nàng nghĩ mãi mà không rõ, Triệu Công Tử rốt cuộc có ý gì?

Triệu Công Tử không cho Yêu Yêu tìm đến Hạ Thiên, hay không cho lên mạng hoặc làm bất kỳ chuyện gì khác thì Mộc Hàm sẽ không cảm thấy kỳ quái. Nhưng Triệu Công Tử lại đồng ý cho Yêu Yêu đến tìm Hạ Thiên, điều này quá sức tưởng tượng.

- À, chính là tên khốn núp ở nhà chuyên gây phiền sau lưng tôi phải không?

Hạ Thiên cuối cùng cũng hiểu ra:

- Đúng là không phải loại người gì tốt, còn không cho vợ đến tìm mình, đợi đến khi thấy hắn, nhất định phải xử lý.

- Muốn tìm được Triệu Công Tử cũng không dễ dàng, hành tung của hắn rất quỷ dị.

Mộc Hàm mở miệng nói:

- Hơn nữa thực lực của Triệu Công Tử cũng rất mạnh, chẳng qua tôi không biết rốt cuộc là mạnh thế nào. Tóm lại nếu chồng thấy mặt hắn thì nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Mộc Hàm thoáng dừng lại rồi di chuyển chủ đề:

- Thôi được rồi, chồng, không nói những vấn đề này nữa, trước tiên ăn cơm tối, lát nữa chúng ta sẽ chậm rãi nói chuyện của Triệu gia.

Mộc Hàm nói như vậy tất nhiên sẽ làm cho Hạ Thiên không còn mấy hứng thú, hắn nhanh chóng ngồi vào bàn ăn, bắt đầu nhấm nháp bữa tối mà Mộc Hàm vừa làm.

... ....

Bốn giờ sáng.

Trong công ty Y Nhân, Đỗ Tinh đã tắm rửa xong, nàng cực kỳ tức giận. Sau khi thay quần áo thì ngồi vào bàn làm việc, nàng nghiến răng nghiến lợi mắng một tên khốn nạn nào đó.

Cũng giống như ngày trước đó, nàng phải đứng mười hai giờ không nhúc nhích, may mà những người khác đã rời đi, hơn nữa nàng cũng có sẵn quần áo trong công ty, trong công ty cũng có chỗ tắm rửa, nếu không nàng sẽ chẳng thể về nhà.

Tuy đã bốn giờ sáng nhưng Đỗ Tinh vẫn không buồn ngủ, nàng mở máy tính, nàng muốn phát tiết một phen, lên án một tên khốn kiếp. Nhưng điều đáng ghê tởm nhất chính là nàng không biết đối phương tên gì.

Đỗ Tinh lượn qua các diễn đàn lớn ở thủ đô, nàng định tạo một topic lên án không biết tên tuổi kẻ kia, đúng lúc này nàng thấy tin tức thảo luận về Hạ thần y. Vì tò mò mà nàng vào xem, sau đó nàng thấy vài tấm ảnh, đây là nhân vật khốn nạn mà nàng căm thù tận sâu trong xương tủy.

Sau khi xem xét xong tin tức thì Đỗ Tinh cuối cùng cũng hiểu rõ, thì ra tên khốn kia tên là Hạ Thiên, là một thần y tinh thông châm cứu. Hèn gì đã hai lần nàng không nói và không cử động được, nhất định là tên khốn Hạ Thiên đã động tay động chân với nàng.

Khi thấy những biểu diễn y thuật thần kỳ của Hạ Thiên trong video thì Đỗ Tinh không khỏi có chút đố kỵ, tên khốn kia thật sự có bản lĩnh, Ninh Khiết xấu như vậy sao may mắn như thế, sao biết được một thần y?

Đỗ Tinh nghĩ đến Ninh Khiết thì lập tức cảm thấy có ý tưởng, nàng hừ hừ vài tiếng, đắc tội với nàng thì dù là thần y hay là ai cũng chẳng có kết cục gì tốt.

Vì có ý tưởng nên Đỗ Tinh bắt đầu tạo topic, tiêu đề là:

- Hạ Thiên không phải là thần y, là thần côn.

Tiêu đề này rõ ràng có thể tạo ra chấn động, dù bây giờ đã là bốn giờ sáng nhưng topic vừa được tạo ra đã có vài trăm lượt người vào xem, đồng thời có gần trăm người trả lời.

Nội dung bên trong như sau: "Các người đừng nên bị Hạ Thiên lừa, hắn căn bản chẳng phải là thần y đệ nhất thiên hạ, hắn chính là thần côn, nếu là thần y thì bạn bè bị bệnh sao trị không hết? Mọi người có lẽ không tin, nhưng điều này cũng chẳng sao, tôi có thể nói thật, người bạn gái của hắn là Ninh Khiết, chẳng những bị cà thọt, hơn nữa còn cận nặng, đeo kính "vài ngàn" độ, không khác gì con mù. Nếu các người không tin thì có thể đến chứng thực, Ninh Khiết làm việc ở công ty Y Nhân tòa nhà Vọng Kinh, nàng ở tại... ....

Đỗ Tinh đơn giản nói Ninh Khiết là bạn gái của Hạ Thiên, sau đó còn đưa đủ tài liệu về Ninh Khiết ra ngoài, bộ dạng giống như chỉ sợ người ta không tìm ra Ninh Khiết. Thậm chí Đỗ Tinh còn nói ra số điện thoại của Ninh Khiết, rõ ràng để cho đám người phát phách.

Đỗ Tinh nhìn topic mà không khỏi đắc ý:

- Hừ, Hạ Thiên, Ninh Khiết, bà làm cho hai người không có kết cục gì tốt, dám đắc tội với Đỗ Tinh sao? Cũng không nghĩ xem mình là ai?

Lúc này Đỗ Tinh đang ảo tưởng đến tình cảnh Hạ Thiên thân bại danh liệt, Ninh Khiết thì không dám đi làm. Vì vậy mà tất cả tâm tình không vui đều biết mất, nàng chợt cảm thấy vui sướng

Chương 520: Công thần đả kích hủ bại Tiểu Yêu Tinh

Đỗ Tinh rõ ràng là vui mừng quá sớm, vì sau đó có hàng chục người tỏ ra nghi vấn.

- Chủ thớt có thù oán với thần y sao? Đã có đoạn phim rõ ràng, hơn nữa còn có lời nói chứng thực của cả trăm người, ngay cả nhân viên bác sĩ cũng thừa nhận điều này, bây giờ dám nói Hạ Thiên không phải là thần y, như vậy chẳng lẽ là hắc thần y?

- Tôi thấy chủ thớt có lẽ là người của bệnh viện nào đó, vì sợ mọi người đi tìm thần y chữa bệnh nên cố ý bày vẽ.

- Dù chủ thớt nói sự thật, dù Ninh Khiết thật sự là bạn gái của thần y, thì chân cà thọt và cận thị cũng khó nói rõ vấn đề, dù là thần y cũng khó chữa hết được tất cả.

- Thật ra thần y có lẽ cũng muốn chữa cho Ninh Khiết kia, nhưng đáng tiếc là bệnh cà thọt và cận thị khó thể chữa dứt... .....

- Tôi thấy chủ topic đang ăn tục nói phét, thần y sao có thể tìm một bạn gái chân dài chân ngắn được?

Chỉ sau khoảng khắc đã có hàng chục người tỏ ra nghi vấn, điều này làm Đỗ Tinh rất khó hiểu, nàng lại nói:

- Các người không tin cứ đến tìm Ninh Khiết kia, chiều hôm nay Hạ Thiên còn đến công ty của chúng tôi trả cô ta một số tiền lớn, tôi thấy hắn chính là thần côn đến gạt tiền.

Sau đó lại có hàng loạt người trả lời.

- Tôi thấy chủ topic có tâm địa bất lương, bây giờ còn muốn cho chúng ta đến tìm Ninh Khiết, chẳng phải muốn quấy rầy giấc ngủ của người khác sao?

- Thật ra tôi cảm thấy chủ topic không có cừu oán với Hạ Thiên, căn bản là có cừu oán với Ninh Khiết.

Thật ra khi thấy bài trả lời như vây thì Đỗ Tinh càng thêm khó hiểu, tên chết tiệt kia sao được ủng hộ như vậy?

Đỗ Tinh còn đang định tấn công Hạ Thiên thì có một topic xuất hiện trên diễn đàn.

- Đây là bạn gái của Hạ Thiên thần y, mọi người đến xem, có hình ảnh rõ ràng, khinh bỉ những tên nào hãm hại thần y.

Đỗ Tinh mở topic ra thì thấy vài tấm hình, trong ảnh là một đôi nam nữ đang ôm nhau, hai người kia không xa lạ gì với nàng. Người đàn ông trong hình chính là Hạ Thiên làm Đỗ Tinh hận nghiến răng, mà người phụ nữ chính là người đẹp tóc vàng mặc trang phục tiếp viên hàng không vào lúc chiều.

Dưới tấm ảnh còn có giải thích:

- Mọi người nhìn xem, đây là thần y và bạn gái từ trong khách sạn đi ra bị phóng viên chụp lại được, mọi người thấy người phụ nữ này có quen không? Nhìn quen mắt là được, đây là người đẹp tóc vàng mà vài chục ngàn cảnh sát đã lùng sục trong ngày hôm qua, thân phận của nàng làm mọi người phải giật mình, chút nữa tôi sẽ công bố thân phận của cô ấy, mọi người thấy thế nào? Muốn biết thì chém gió nhanh lên.

- Đỉnh!

- Quá đỉnh.

... ....

Có topic của Đỗ Tinh làm bước đệm, topic này càng nóng, mới lập ra mà có hơn trăm bài trả lời.

Khi đến bài một trăm ba mươi bốn thì chủ topic xuất hiện:

- Điều này...Mọi người xây lầu quá nhanh, tôi cũng chỉ biết công bố thân phận của người phụ nữ xinh đẹp kia, cô ấy là Mộc Hàm. Đừng nhìn vào cách ăn mặc mà nghĩ cô ấy là tiếp viên hàng không, cô ấy chính là một trong bốn đóa hoa nổi tiếng thủ đô, nếu nói một cách thông tục thì cô ấy là một đại mỹ nữ, bốn đóa hoa thủ đô đều có thân phận không tầm thường. Tóm lại, với thân phận của cô ấy là xứng đôi với thần y, còn Ninh Khiết kia, nghĩ lại cũng thấy khó thể là bạn của thần y, dù hai bên có quen thì Ninh Khiết tối đa cũng chỉ là một bệnh nhân mà thôi.

Đỗ Tinh thấy như vậy thì chợt ngẩn ngơ, nàng đinh chen tay vào công kích Hạ Thiên, nhưng đáng tiếc là phe địch quá đông, cuối cùng nàng cũng không dám chen lời.

- Các người đúng là ngu ngốc.

Đỗ Tinh căm giận mắng một câu, đúng là không có biện pháp, chỉ có thể mặc kệ mà thôi.

- Chồng, nên ngủ thôi, đã sắp đến sáng rồi, Yêu Yêu có lẽ sắp đến tìm chúng ta.

Mộc Hàm cảm giác bàn tay nóng bỏng vẫn ve vuốt mình, nàng dùng giọng mất hết sức lực nói.

Hạ Thiên dừng hai tay ở bộ vị có tính đàn hồi nhất trên người Mộc Hàm, đột nhiên hắn nghĩ đến một vấn đề mình không suy xét tốt. Hắn đã đồng ý làm hai tay Yêu Yêu trở nên linh hoạt hơn, đối với hắn thì đây cũng không phải dễ.

- Vợ, nếu muốn hai tay của Yêu Yêu trở nên linh hoạt hơn, tôi có biện pháp trị phần ngọn, cũng có biện pháp trị tận gốc, chị nói xem phần ngọn hay phần gốc sẽ tót.

Hạ Thiên hỏi một câu.

- Tất nhiên là tận gốc.

Mộc Hàm thuận miệng nói:

- Chồng, tôi buồn ngủ quá, ngủ trước nhé.

Mộc Hàm ghé vào người Hạ Thiên rồi lập tức ngủ say, nguyên nhân tất nhiên vì cả đêm phải lăn qua lăn lại. Hạ Thiên cũng không ngủ, hắn còn đang suy nghĩ đến vấn đề nên gốc hay ngọn.

- Trị tận gốc thì tốt nhưng mình chưa thử qua, hơn nữa có nguy hiểm.

Hạ Thiên lầm bầm:

- Trước tiên phải thí nghiệm đã, nếu không có vấn đề hãy sử dụng, nhưng biết tìm ai thử đây?

Hạ Thiên suy nghĩ và rốt cuộc tìm ra người thích hợp.

- Ôi, trước tiên ngủ cái đã, tỉnh ngủ tìm nàng làm vật thí nghiệm sau.

Hạ Thiên chọn được nhân tuyển thì lập tức tiến vào mộng đẹp

Chương 521: Ninh Khiết muốn nổi điên

Mỗi buổi sáng Ninh Khiết thường thức dậy tương đối sớm, hôm nay nàng thức dậy còn sớm hơn, nguyên nhân rất đơn giản, có người điện thoại cho nàng.

Bình thường có rất ít người điện thoại cho Ninh Khiết, nàng không có người thân trong thủ đô, cũng không có bạn bè, còn đồng sự công ty, thật ra hai bên cũng chỉ có quen biết mà thôi, không tính là có quan hệ tốt, tất nhiên bọn họ sẽ không điện thoại cho nàng, trừ khi có công tác.

Nhưng mới hơn sáu giờ sáng đã có người điện thoại cho Ninh Khiết, nàng đưa mắt đến sát bên màn hình điện thoại mới phát hiện ra đó là một dãy số lạ.

- Không phải gọi lộn số đấy chứ?

Ninh Khiết có chút buồn bực, nhưng nàng vẫn nhận điện thoại:

- Alo, xin hỏi anh là... ....

- Xin hỏi có phải chị là Ninh Khiết không?

Giọng điệu bên kia có chút khách khí, rõ ràng cũng là phụ nữ.

- Tôi là Ninh Khiết, xin hỏi chị là... ....

Ninh Khiết có chút kỳ quái, xem ra đối phương không phải gọi lộn số, nhưng nàng chưa từng nghe qua giọng nói này bao giờ.

- Là thế này, chị có quen biết Hạ Thiên thần y sao?

Người phụ nữ không nói ra thân phận của mình mà tiếp tục hỏi Ninh Khiết.

- Hạ Thiên sao?

Ninh Khiết có chút sững sờ:

- Tôi...Tôi có biết một người tên là Hạ Thiên, nhưng hắn ta co phải là thần y hay không, tôi cũng không biết.

- Chị có biết thần y ở đâu không?

Người phụ nữ trong điện thoại dùng giọng gấp gáp hỏi.

- Tôi không biết, tôi không quen hắn ta.

Ninh Khiết trả lời, sau đó nàng không nhịn được phải hỏi một câu:

- Chị là ai?

- Tôi là một người bạn của thần y, tôi có chút chuyện muốn tìm anh ấy, xin hỏi chị có số điện thoại của anh ấy không?

Người phụ nữ vẫn không nói ra tên mình.

Ninh Khiết lập tức mất bình tĩnh:

- Tôi đã nói là không quen hắn ta, nếu chị là bạn hắn thì chị phải quen thuộc hắn hơn tôi mới đúng.

- Tôi thật sự có chuyện gấp, làm phiền chị cho tôi xin số điện thoại của anh ấy được không?

Giọng điệu của người phụ nữ mang theo chút hương vị cầu khẩn.

- Tôi thật sự không biết.

Ninh Khiết cảm thấy rất phiền, sau đó nàng cúp điện thoại, đúng là khó thẻ hiểu nổi, tìm Hạ Thiên thì tìm Hạ Thiên, sao lại tìm nàng? Hơn nữa giọng điệu lại cực kỳ thần bí, hỏi mấy lần cũng không nói mình là ai.

Ninh Khiết vừa buông điện thoại được mười giây thì chuông điện thoại tiếp tục vang lên.

- Này, tôi đã nói là tôi chẳng biết gì cả.

Ninh Khiết nhận điện thoại, sau đó nàng rống lên.

Bên kia vang lên giọng điệu của một người đàn ông:

- Xin hỏi có phải là chị Ninh Khiết không?

- Tôi là Ninh Khiết, anh là ai?

Ninh Khiết chợt ngây người, lúc này nàng mới hiểu, thì ra không phải người phụ nữ vừa rồi điện thoại đến.

- Xin lỗi vì sáng sớm đã làm phiền, tôi có chuyện gấp muốn tìm Hạ thần y, xin hỏi chị có cách gì liên lạc với anh ấy không?

Người đàn ông bên kia cũng rất khách khí, nhưng Ninh Khiết nghe như vậy thì càng nổi giận.

- Tôi không biết Hạ thần y gì cả.

Ninh Khiết thở phì phò nói, sau đó nàng cúp điện thoại.

Cũng chưa đến vài phút sau đã tiếp tục có người gọi điện thoại, hơn nữa lại chỉ hỏi về Hạ Thiên, Ninh Khiết không khỏi nổi điên. Đám người này đúng là khốn kiếp, sao lại phiền toái như vậy? Nàng thật sự không nghĩ ra, những người này muốn tìm Hạ Thiên, như vậy thì cứ đến tìm Hạ Thiên, cần gì phải tìm đến nàng, nàng có quen với hắn đâu?

Sau mười cuộc điện thoại liên tiếp thì Ninh Khiết cuối cùng cũng không nhịn được, nàng tắt điện thoại, cuối cùng có được chút phút giây yên tĩnh.

Vì bị điện thoại đánh thức nên Ninh Khiết đi đến công ty cũng tương đối sớm, chưa đến tám giờ nàng đã lên công ty, nhưng nàng cũng phát hiện có rất nhiều người đến sớm hơn nàng, trong đó có cả Đỗ Tinh.

- Ninh Khiết, đi làm sớm thế.

Điều làm cho Ninh Khiết cảm thấy kỳ quái chính là những đồng sự bình thường chẳng quan tâm gì đến nàng, bây giờ lại chủ động chào hỏi.

Ninh Khiết đáp lại một câu, sau đó nàng co chút mê hoặc đi đến chỗ ngồi của mình. Nàng thầm nghĩ hôm nay là ngày gì, sao thế giới này lại không bình thường như vậy?

- Ninh Khiết, chị đúng là quá may mắn.

Một đống sự khác không nhịn được phải nói.

Ninh Khiết cảm thấy rất khó hiểu:

- Sao tôi lại may mắn?

Từ nhỏ đến lớn Ninh Khiết cảm thấy số phận mình chẳng ra gì, bây giờ lại bị người khác nói là may mắn, điều này làm nàng sinh ra cảm giác tức giận. Nếu nàng may mắn thì trên đời này sợ rằng chẳng ai không phải là may mắn.

- Chị biết một người Hạ Thiên là thần y, như vây còn chưa đủ may mắn sao?

Một đồng sự khác lên tiếng, sau đó trong lời nói còn mang theo chút hương vị nịnh nọt:

- Này Ninh Khiết, gần đây tôi cảm thấy sức khỏe không được tốt lắm, nếu không có gì thì chị giúp tôi một chút, để cho người bạn thần y kia đến xem bệnh nhé?

- Cái gì là thần y, tôi đâu biết gì?

Ninh Khiết buồn bực nói, lại là chuyện quái quỷ này.

- Ninh Khiết, chị có thể lừa gạt được người khác nhưng có thể lừa chúng tôi được sao? Chúng tôi tận mắt thấy chị đưa thần y đến đây hai lần.

Một đồng sự khác nói.

Một đồng sự khác cũng phụ họa:

- Đúng vậy, Ninh Khiết, ai cũng biết, trên mạng có người nói cô là bạn gái của thần y.

- Cái gì trên mạng?

Ninh Khiết cuối cùng cũng phát hiện ra nguyên nhân vấn đề:

- Các người nói Hạ Thiên kia là thần y sao?

Thực tế cho đến bây giờ Ninh Khiết cũng không tin Hạ Thiên là thần y, nhưng nàng lại nhớ đến tình cảnh Hạ Thiên nói sẽ trị mắt cho nàng, chẳng lẽ tên khốn kia thật sư là thần y?

Ninh Khiết nghĩ lạ thời điểm gặp mặt Hạ Thiên, trên người đối phương có quá nhiều vấn đề kỳ quái, vì vậy nàng không khỏi có chút hoài nghi, hắn có phải là thần y?

- Ninh Khiết, cô không biết chuyện trên mạng, cố không lên mạng xem sao?

Một đồng sự dùng giọng kỳ quái nói.

- Mắt tôi không tốt, không thể nào lên mạng.

Ninh Khiết trả lời, nàng tuy thường xuyên sử dụng máy tính nhưng căn bản chỉ vì công tác, rất ít khi nàng đi dạo qua các diễn đàn, lên mạng cùng lắm cũng chỉ xem tin tức mà thôi.

- Hèn gì cô không biết, những gì tôi nói với cô, cô lên mạng xem tin thì sẽ biết.

Một đồng sự hảo tâm mở một diễn đàn cho Ninh Khiết xem, sau đó chỉ vào một loạt topic.

Ninh Khiết đọc rõ ràng, cuối cùng nàng phát hiện tên Hạ Thiên đáng giận kia chính là thần y, hơn nữa cũng không biết ai nói nàng là bạn gái của Hạ Thiên. Dù trên mạng không có mấy người tin nàng là bạn gái Hạ Thiên, nhưng có rất nhiều người tin nàng biết Hạ Thiên, nhưng điều làm nàng cảm thấy tức giận chính là có người đưa tất cả tư liệu về nàng lên mạng. Đúng là quá bực bội, hèn gì mới sáng sớm đã có rất nhiều người điện thoại cho nàng.

Ninh Khiết không khỏi dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Đỗ Tinh, nàng cảm thấy những thứ này tám phần có liên quan đến đối phương, nhưng nàng không có chứng cứ, tất nhiên không có biện pháp làm gì đối phương.

- Ninh Khiết, cô đến phòng làm việc của tôi.

Đúng lúc này một người đàn ông trung niên từ bên ngoài đi vào, khi thấy Ninh Khiết thì nói một câu

Chương 522: Hạ Thiên đáng giận

Người đàn ông trung niên này chính là ông chủ công ty Y Nhân, mỗi ngày hắn cũng chẳng phải đều đến đây, dù sao ngoài văn phòng này thì hắn vẫn còn vài nhà xưởng. Hơn nữa ông chủ cũng là ông chủ, không cần phải đi làm mỗi ngày.

Ông chủ tên là Chương Cửu Kim, đáng lý ra tên thật của hắn là Chương Cửu Cân, nghe nói khi sinh ra hắn những chín cân, vì vậy được đặt tên như vậy. Sau này hắn thấy cái tên quá tục, không thể nào nói với người, vì vậy hắn sửa lại thành Chương Cửu Kim. Chưa nói đến vấn đề gì khác, sau khi hắn đổi tên thì bắt đầu có tiền, bây giờ tuy không tính là phú hào nhưng cũng có tài sản vài chục triệu.

Chương Cửu Kim cũng không phải người thủ đô, vợ và con đều ở quê, vì vậy hắn có thể yên tâm kiếm phòng nhì ở thủ đô. Nếu những khi Chương Cửu Kim không đến đây làm việc thì Đỗ Tinh luôn coi mình là bà chủ.

Ninh Khiết nhanh chóng tiến vào phòng làm việc của Chương Cửu Kim, nàng còn chưa ngồi xuống đã chủ động nói:

- Ông chủ, bản thiết kế mới vẫn chưa xong, khả năng còn mất vài ngày nữa, tôi sẽ cố gắng hoàn thành trước cuối tuần.

- Ninh Khiết, cô ngồi đi.

Chương Cửu Kim dùng giọng vui vẻ nói:

- Những chuyện công tác cũng không cần gấp, những gì cô sắp xếp đều rất tốt, tôi tính chỉ trong thời gian ngắn nữa sẽ khá nổi tiếng.

Ninh Khiết ngồi xuống:

- Ông chủ, vậy ông còn chuyện gì khác?

- À, có chút chuyện tư.

Chương Cửu Kim khẽ gật đầu:

- Nghe nói cô biết thần y Hạ Thiên?

Ninh Khiết nghe nói như vậy thì thiếu chút nữa đã tan vỡ, tại sao lại là Hạ Thiên?

Ninh Khiết rất muốn mắng người, nhưng đáng tiếc đối phương là ông chủ của nàng, nàng không thể mắng, vì vậy nàng chi còn cách mềm dẻo nói:

- Ông chủ, thật ra tôi chỉ gặp mặt Hạ Thiên được hai lần, thật sự không tính là quen thuộc.

- Ninh Khiết, tôi biết bây giờ có rất nhiều người tìm cô, cô cũng đừng cảm thấy phiền, những năm nay ai mà chẳng có bệnh, tôi cũng vậy. Độ tuổi của tôi không tính là cao, nhưng bình thường xả giao quá nhiều lại thiếu rèn luyện, vì vậy sức khỏe không tốt.

Giọng điệu của Chương Cửu Kim rất ôn hòa:

- Thật ra tôi cũng không có chuyện gì khác, chỉ là muốn xem cô có thể liên lạc với Hạ thần y kia được không, hoặc là biết cậu ấy ở đâu, tôi sẽ tự mình đến thăm hỏi. Tôi chỉ muốn cậu ấy hỗ trợ, chỉ cần cho ra một đơn thuốc là được... ....

- Ông chủ, tôi... ....

Ninh Khiết cảm thấy rất khó hiểu, ông chủ không nghe nàng nói sao? Nàng không quen biết với Hạ Thiên.

- Ninh Khiết, đừng căng thẳng như vậy, tôi đã nói là việc tư, chỉ nhờ cô giúp một chuyện mà thôi, tất nhiên nếu cô cảm thấy không dễ dàng thì cũng chẳng sao.

Chương Cửu Kim không cho Ninh Khiết một cơ hội giải thích.

Ninh Khiết lúc này cũng không biết nói gì hơn, nàng chỉ đành phải gật đầu rồi dùng giọng mất hết sức lực nói:

- Ông chủ, tôi sẽ cố gắng, nếu tôi có thể liên lạc được với cậu ta, tôi sẽ nhắc chuyện này với cậu ấy.

Khi Ninh Khiết nói những lời này thì trong lòng thầm nghĩ, nếu nàng không liên lạc được với Hạ Thiên thì cũng phải chịu thôi, đối với nàng thì khả năng không liên lạc được là rất cao, vì nàng không biết được số điện thoại của Hạ Thiên, cũng không chắc Hạ Thiên có thể đến tìm mình.

- Vậy thì làm phiền cô rồi.

Chương Cửu Kim có vẻ rất vui sướng.

- Ông chủ, tôi đi ra làm việc trước.

Ninh Khiết có chút bất đắc dĩ.

- Được, cô đi đi, đừng quá mệt nhọc, nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi.

Chương Cửu Kim ra vẻ rất quan tâm đến Ninh Khiết.

Ninh Khiết đứng dậy rời khỏi phòng làm việc của Chương Cửu Kim, nàng trở về vị trí của mình, sau đó cả buổi sáng tinh thần của nàng đều không yên, cũng không có tâm tư thiết kế trang phục, cuối cùng quyết định không làm gì cả.

Cứ như vậy đến trưa thì Ninh Khiết gọi điện thoại đặt cơm, trước nay nàng đi đứng không thuận tiện, giữa trưa đều ít khi ra ngoài dùng cơm, bình thường đều gọi điện thoại đặt cơm. Những đồng sự khác ở công ty đều ra ngoài ăn cơm, dù sao cơm đặt cũng chẳng ra hồn gì.

Chương Cửu Kim cũng đưa Đỗ Tinh ra ngoài, lúc này tinh thần của Đỗ Tinh là không tệ, có thể được làm vợ của ông chủ một cách quang minh chính đại cũng không nhiều, vì vậy nàng có đủ tư chất để kiêu ngạo.

Trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Ninh Khiết, nàng đang chờ cơm, nhưng nàng không phải chờ lâu, đã có người đến.

- Xin hỏi một chút, chị Ninh Khiết có ở đây không?

Một người đàn ông hơn bốn mươi xuất hiện trước cổng văn phòng công ty, giọng điệu có chút khách khí.

- Là tôi.

Ninh Khiết vẫy vẫy tay, trong lòng có chút kỳ quái, trước nay nàng gọi cơm cũng đâu nói ra tên?

- Chị Ninh Khiết, xin hỏi bây giờ chị có rãnh không? Tôi có vài việc cần bàn.

Người đàn ông trung niên đi đên bên cạnh Ninh Khiết rồi dùng giọng khách khí nói.

Ninh Khiết lúc này coi như hiểu rõ, người ta không phải đến đưa cơm, rõ ràng tìm nàng có việc.

- Xin hỏi anh là ai? Tìm tôi có việc gì?

Ninh Khiết không khỏi hỏi một câu, trong lòng thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng liên quan gì đến tên khốn Hạ Thiên kia là được.

- Tôi là Thường Vinh, chị Ninh Khiết chưa dùng cơm có phải không?

Người đàn ông trung niên nhanh chóng báo tên:

- Nếu chị Ninh Khiết đồng ý thì tôi rất hân hạnh được mời một bữa cơm rau dưa.

- Không cần, tôi đã gọi cơm rồi.

Ninh Khiết trong lòng thầm nghĩ, vô duyên vô cớ sao lại mời dùng cơm? Người ta nói không chuyện mà ân cần thì chẳng phải cướp cũng là đạo chích, người này tám phần chẳng tốt đẹp gì.

- Với thân phận của chị Ninh Khiết, sao lại phải đặt thức ăn nhanh?

Thường Vinh mỉm cười:

- Chị Ninh Khiết, kính xin chị nể mặt đi theo tôi, tôi chỉ có chút chuyện muốn nhờ mà thôi, không có ác ý.

- Tôi đã nói tôi không đi, tôi cũng không quen biết gì anh.

Ninh Khiết cảm thấy rất bức bối, giọng điệu cũng chẳng tốt đẹp gì.

- Sao cô có thể nói chuyện với chú Vinh như vậy?

Một âm thanh bất mãn vang lên, hai người đàn ông trẻ tuổi đi vào, có một người dùng ánh mắt mất hứng nhìn Ninh Khiết:

- Chú Vinh mời cô, vậy mà cô còn không đi? Nể mặt mà cô không biết điều sao? Tôi nói cho cô biết, cô không đi cũng phải đi.

- Này, anh là ai, tôi không đi thì sao?

Ninh Khiết thật sự tức giận, đây là loại người nào, mời người ăn cơm cũng cưỡng ép, may mà nàng còn chưa đồng ý, đám người này rõ ràng không tốt đẹp gì.

- Cô không đi thì chúng tôi áp giải đi.

Một người đàn ông trẻ tuổi hừ lạnh:

- Tốt nhất đừng làm loạn, đừng để chúng tôi ra tay, nếu không đừng trách không biết nặng nhẹ.

- Này, các người muốn làm gì? Các người mau di ra, nếu không tôi gọi người.

Ninh Khiết đứng lên, nàng vô thức lui về phía sau vài bước, trong lòng không khỏi bối rối.

- Chị Ninh Khiết, chúng tôi thật sự không có ác ý.

Thường Vinh lúc này mở miệng nói:

- Chúng tôi biết cô là bạn của Hạ thần y, vì vậy mời cô một bữa cơm, chỉ đơn giản vậy thôi.

Ninh Khiết lập tức muốn nổi điên, lại là Hạ Thiên

Chương 523: Vật thí nghiệm

- Tôi không phải bạn bè của Hạ Thiên.

Ninh Khiết căm giận nói:

- Các người muốn tìm hắn cũng đừng tìm tôi làm gì.

- Mặc kệ cô có phải là bạn của Hạ thần y hay không, chúng tôi vẫn muốn mời cô một bữa cơm.

Thường Vinh rõ ràng không muốn bỏ qua.

- Chú Vinh, nói nhiều với cô ta làm gì, cô ấy không muốn đi, bắt đi là được.

Một người đàn ông trẻ tuổi sau lưng Thường Vinh dùng giọng mất kiên nhẫn nói.

- Đúng vậy, chú Vinh, chú nói một lời đi, chúng cháu sẽ ra tay.

Một người đàn ông còn lại cũng phụ họa.

- Các người có đi không? Nếu không tôi báo cảnh sát.

Ba người kia vừa đấm vừa xoa không hù dọa được Ninh Khiết, lúc này nàng cầm lấy điện thoại muốn gọi 110.

Vẻ mặt Thường Vinh cuối cùng cũng không thể nhìn khá hơn:

- Cần gì phải làm tuyệt tình như vậy? Chúng tôi thật lòng chỉ muốn gặp mặt Hạ thần y bạn của cô mà thôi.

- Tôi đã nói hắn ta không phải là bạn tôi.

Ninh Khiết không thể nhịn được mà hét lớn lên:

- Đầu óc các người có vấn đề sao? Các người muốn tôi nói bao nhiêu lần mới hiểu đây?

Cuối cùng Thường Vinh cũng tỏ ra tức giận, hắn thật sự muốn nói, đúng lúc này ngoài cửa truyền đến một âm thanh:

- Đúng vậy, đúng là đầu óc có vấn đề, cô gái nhỏ mọn và cận nặng này đâu tính là bạn của tôi.

Ninh Khiết nghe được âm thanh kia vốn đang tức giận lại càng triệt để bùng phát, nàng rống lên:

- Cái gì, anh nói gì, tôi là loại nhỏ mọn sao?

- Tôi ăn của cô có vài thứ mà cô đã tức giận đến mức đập đầu vào tường, như vậy chẳng phải nhỏ mọn sao?

Người xuất hiện trước cổng văn phòng công ty chính là Hạ Thiên, hắn lười biếng đón lời Ninh Khiết, sau đó hắn kéo Mộc Hàm đi về phía Ninh Khiết.

- Tôi không phải đâm đầu vào tường, tôi chỉ là vấp ngã.

Ninh Khiết rất khó hiểu, mình sao lại xui xẻo như vậy, sao lại quen biết một tên khốn kiếp thế này?

- Dù sao cũng chẳng khác biệt gì.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Ninh Khiết rất tức giận, điều này mà chẳng khác gì nhau sao? Ngã đập đầu vào tường là bị động, trực tiếp đập vào mới là chủ động, đây căn bản không phải là một sự việc.

Hạ Thiên đột nhiên xuất hiện làm cho Thường Vinh có chút bất mãn, nhưng khi thấy Hạ Thiên thì trên mặt lại lộ ra vẻ vui sướng, hắn dùng ánh mắt khách khí nhìn Hạ Thiên:

- Xin hỏi cậu là Hạ Thiên Hạ thần y phải không?

- Đúng vậy, tôi là Hạ Thiên, là thần y.

Hạ Thiên thuận miệng nói một câu, sau đó hắn nhìn Ninh Khiết:

- Này, tôi có chuyện muốn thương lượng với cô... ....

- Hạ thần y, tôi muốn mời cậu... ....

Thường Vinh lúc này mở miệng nói.

- Này, đừng làm phiền tôi, bây giờ tôi không có thời gian, có việc gì để sau này hẵng nói.

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Thường Vinh.

Thường Vinh chợt ngẩn ngơ, thái độ của Hạ Thiên làm hắn cảm thấy ngoài ý muốn, mà hai người đàn ông trẻ tuổi ở phía sau lại nổi giận, một người tiến lên một bước tức giận quát:

- Sao cậu nói chuyện với chú Vinh như vậy?

Người đàn ông còn lại cũng nói:

- Chú Vinh của chúng tôi tự mình đến mời cậu xem bệnh, như vậy đã đủ nể mặt, cậu không cần phải quá kiêu ngạo không biết xấu hổ... ....

- Bốp.

Một cái tát trong trẻo vang lên, người đàn ông kia còn chưa nói xong thì đã dùng tay vuốt gò má, hắn dùng nsh mắt khó tin nhìn Mộc Hàm ở bên cạnh Hạ Thiên, vì người vừa cho hắn ăn tát chính là Mộc Hàm.

- Anh không có tư cách lớn lối với chồng tôi.

Mộc Hàm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông:

- Thường Đông Lâm dạy bảo các người như vậy sao?

Người đàn ông trẻ tuổi bị đánh vốn cực kỳ tức giận, nhưng hắn đang định mở miệng mắng người thì đột nhiên nghe Mộc Hàm mở miệng nói ra ba chữ Thường Đông Lâm, vì vậy mà vẻ mặt không khỏi biến đổi, hắn không biết nghĩ đến vấn đề gì mà chẳng dám mở miệng.

Vẻ mặt Thường Vinh cũng biến đổi, hắn nhìn Mộc Hàm, giọng nói chợt trở nên cực kỳ cung kính:

- Xin hỏi tiểu thư tên gọi là gì? Cô biết chú Lâm sao?

- Tôi là Mộc Hàm, trước tiên anh nên về hỏi Thường Đông Lâm xem tôi là ai.

Mộc Hàm lạnh lùng nói:

- Mặc kệ các người tìm chồng tôi làm gì, bây giờ tốt nhất là lập tức bỏ đi, chồng tôi bây giờ rất bận rộn, sẽ không quan tâm đến các người.

Vẻ mặt Thường Vinh chợt biến đổi vài lượt, sau đó hắn khẽ cắn môi và gật đầu:

- Được rồi Hạ thần y, chúng tôi cáo từ trước.

Rõ ràng Mộc Hàm nói vài câu đã làm Thường Vinh hoảng sợ, hắn nói xong thì lập tức dẫn theo hai người đàn ông bỏ đi, hắn cần phải về tìm hiểu rõ tình huống.

Lúc này Hạ Thiên cũng nhìn Ninh Khiết và hỏi một câu:

- Tiểu Khí Quỷ, chi có nghe tôi nói gì không vậy?

- Tôi không phải là Tiểu Khí Quỷ.

Ninh Khiết trừng mắt nhìn Hạ Thiên, nàng thở phì phò nói. Tên khốn nạn này đúng là đáng giận, hắn ăn sạch tất cả những thứ gì có thể ăn trong nhà nàng, bây giờ còn nói nàng này nọ nữa sao?

- Được rồi, coi như cô không phải là Tiểu Khí Quỷ.

Hạ Thiên lười biếng nói:

- Tôi muốn chữa bệnh cho chị, chị thấy thế nào?

- Không thể nào... ....

Ninh Khiết đã vô thức cảm thấy không tốt, nhưng nàng cũng có phản ứng:

- Cậu...Cậu nói gì? Cậu muốn chữa bệnh cho tôi sao?

- Đúng vậy, nếu chị không muốn bị cận và chân cà thọt thì để tôi chữa cho.

Hạ Thiên gật đầu nói.

- Cậu...Cậu cố ý đến đây là để chữa bệnh cho tôi sao?

Ninh Khiết có vẻ không nghĩ ra, tên ghê tởm kia có lòng tốt như vậy sao?

- Đúng vậy, nếu không chị nghĩ rằng tôi buồn quá chạy đến đây chơi sao?

Hạ Thiên dùng giọng mất vui nói, nếu không vì nguyên nhân nào đó thì hắn sẽ không tìm đến Ninh Khiết, người này đeo kính dày cả mét, hai chân lại cà thọt, căn bản là quá xấu, hắn không có hứng thú.

- Sao cậu có hảo tâm như vậy?

Ninh Khiết đơn giản nghĩ mãi mà không rõ, vì vậy nàng dứt khoát hỏi ngay.

Hạ Thiên cảm thấy rất kỳ quái:

- Tôi có nói tôi hảo tâm sao? Tôi trị bệnh vì muốn lấy chị làm vật thí nghiệm để áp dụng một phương pháp mới, có chút nguy hiểm.

- Cậu lấy tôi làm vật thí nghiệm?

Ninh Khiết lập tức nổi giận, người này quả nhiên không ra gì.

- Tất nhiên là bắt chị làm vật thí nghiệm, chẳng lẽ tôi phải dùng vợ mình làm thí nghiệm sao?

Hạ Thiên ra vẻ đương nhiên.

- Cậu...Cậu...Sao cậu vô sỉ như vậy?

Ninh Khiết lập tức bị chọc giận, người này sao lại như vậy, muốn bắt người ta làm vật thí nghiệm mà hào hùng như vậy sao?

- Này, tôi vô sỉ sao? Như vậy cô cũng có lợi, cô sẽ hết cận, hai chân cũng hết thọt, sau đó cô có thể là đại mỹ nữ, nói không chừng may mắn còn được làm vợ tôi.

Hạ Thiên có chút bất mãn:

- Chuyện tốt như vậy, nào phải người nào cũng gặp được.

Ninh Khiết không còn gì để nói, người này đúng là không phải vô sỉ bình thường, nhưng nàng vẫn động tâm, ánh mắt nàng có thể tốt hẳn lên, chân của nàng có thể hết thọt sao

Chương 524: Trị cận thị

- Cậu nói rõ một chút, có nguy hiểm, rốt cuộc là nguy hiểm gì?

Ninh Khiết có chút chần chừ, cuối cùng nàng cũng không nhịn được phải hỏi.

Ngày đó khi còn ở khu dân cư Hạ Thiên đã nói muốn chữa mắt cho Ninh Khiết, nhưng nàng từ chối, chẳng phải nàng không muốn chữa, chẳng qua nàng nghĩ rằng Hạ Thiên chỉ là loại lừa gạt. Nhưng bây giờ nàng đã biết Hạ Thiên thật sự là thần y, dù nàng cảm thấy hắn rất đáng giận nhưng hình như y thuật giỏi là sự thật, điều này không khỏi làm nàng động tâm.

Mười mấy năm qua Ninh Khiết luôn có khát vọng mình là một người bình thường hơn bất kỳ một ai khác, nàng hy vọng mình có thể nhìn thấy thế giới một cách rõ ràng, dù thế gian này đáng ghê tởm hay xinh đẹp thì nàng cũng có thể dùng mắt của mình chứ không muốn thông qua hai tròng thủy tinh.

Ninh Khiết càng hy vọng hai chân của mình trở nên bình thường, nàng thật ra cugnx khát vọng mặc một chiếc váy, xuất hiện trước mặt mọi người với vẻ xinh xắn đẹp đẽ. Nàng cũng hy vọng mình đi trên đường và có người quay đầu lại ngắm nhìn, không phải vì nàng cà thọt, mà vì nàng xinh đẹp.

- Không biết.

Đáp án của Hạ Thiên làm Ninh Khiết rất khó hiểu.

- Sao cậu không biết?

Ninh Khiết rất tức giận:

- Cậu không phải là thần y sao?

- Tôi biết thì sẽ chẳng cần chị làm vật thí nghiệm.

Hạ Thiên tức giận nói.

Ninh Khiết lập tức im lặng, bây giờ nàng phát hiện những gì Hạ Thiên nói ra là khá đúng, vấn đề là ở chỗ, hắn nói như vậy thì nàng còn dám tìm hắn chữa bệnh sao? Nếu không may bị hắn trị chết người, như vậy chẳng phải nàng sẽ thiệt thòi sao? Tuy bây giờ nàng đã rất không may, nhưng nàng cũng không muốn đi tìm chết.

Khi thấy Ninh Khiết lo lắng thì Hạ Thiên an ủi một câu:

- Này, thật ra chị không cần lo lắng, không nhất định sẽ gặp nguy hiểm, dù có nguy hiểm cũng sẽ không bết bát hơn tình cảnh lúc này của chị.

- Cậu nói thật sao?

Ninh Khiết nghe nói như vậy thì có chút động tâm, nhưgn trong lòng vẫn rất lo lắng.

- Tôi lừa chị có gì tốt? Nếu không phải ở thủ đô, ngoài vợ thì tôi có chút thân thuộc với chị, sợ rằng đã chẳng chọn chị làm vật thí nghiệm.

Hạ Thiên dùng ánh mắt có chút bất mãn nhìn Ninh Khiết:

- Nếu có nguy hiểm thì chị cũng sẽ không chết, nếu không có nguy hiểm thì cô trở nên xinh đẹp, vài chục năm sau cũng không sinh bệnh.

- Thật sự tốt như vậy sao?

Ninh Khiết nói thầm một câu, nàng vẫn không tin, nhưng lúc này lại do dự.

- Này, nếu không trước tiên tôi chữa mắt cho chị trước, điều này không có nguy hiểm, chị thấy thế nào?

Hạ Thiên mở miệng hỏi.

- Điều này...Là thật sao?

Ninh Khiết có chút chần chừ.

- Sao chị dông dài như vậy?

Hạ Thiên cuối cùng cũng không nhịn được:

- Chị không muốn thì thôi, tôi đi tìm người khác.

Bây giờ Hạ Thiên rõ ràng đã kiên nhẫn hơn trước kia rất nhiều, nếu không phải hắn cảm thấy Ninh Khiết là một vật thí nghiệm rất tốt, hắn sẽ không kiên nhẫn như vậy. Nhưng dù là thế thì bây giờ tính kiên nhẫn của hắn cũng dần cạn sạch, vì vậy hắn nói xong thì đã muốn kéo Mộc Hàm bỏ đi.

- Chờ chút.

Ninh Khiết vội vàng hô một câu, khi thấy Hạ Thiên muốn đi thì nàng lập tức hạ quyết tâm, dù là thế nào thì nàng cũng đánh cuộc một lần.

- Làm gì vậy?

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Ninh Khiết.

- Cậu...Trước tiên cậu chữa mắt cho tôi, tôi sẽ làm vật thí nghiệm cho cậu.

Ninh Khiết có chút do dự, cuối cùng nàng cũng nói ra yêu cầu của mình.

- Được!

Hạ Thiên lập tức đồng ý, trong lòng có chút bất mãn, người phụ nữ này đúng là phiền phức, đồng ý sớm hơn một chút không tốt hơn sao?

- Đúng rồi, Hạ Thiên, còn có một chuyện.

Ninh Khiết đột nhiên nhớ đến yêu cầu của ông chủ:

- Ông chủ của chúng tôi muốn cậu xem bệnh qua một lần, sau khi tôi làm vật thí nghiệm cho cậu, cậu phải đồng ý xem qua cho ông ấy mới được.

- Được rồi.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi đồng ý, dù sao đối với hắn thì vật thí nghiệm này rất quan trọng, hắn phải thử nghiệm trên người Ninh Khiết mới dám áp dụng lên người vợ. Vì vấn đề an toàn của vợ, hắn xem bệnh cho vài người cũng chẳng sao.

- Được rồi, khi nào thì bắt đầu chữa bệnh?

Ninh Khiết hỏi, sau đó nàng chủ động đề nghị:

- Nếu không thì ngày mai nhé? Mai là cuối tuần, là ngày nghỉ.

- Ngay bây giờ, trước tiên tôi chữa mắt cho chị, sau đó đổi địa điểm trị chân cho chị.

Hạ Thiên rõ ràng không muốn đợi đến ngày mai, hắn lấy ra một cây ngân châm rồi nói với Ninh Khiết:

- Chị đừng nên cử động.

- À, được!

Ninh Khiết khẽ gật đầu, sau đó nàng đột nhiên cảm thấy trên da có chút đau đớn, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, chẳng phải Hạ Thiên muốn chữa mắt cho mình à? Sao lại đâm kim lên đầu?

Đúng lúc này bên tai đã vang lên âm thanh của Hạ Thiên:

- Mắt của cô đã tốt rồi.

- Tốt rồi sao?

Ninh Khiết chợt ngẩn ngơ, sau đó nàng cảm thấy choáng váng đầu óc, nàng vội vàng nói:

- Này, không phải cậu nói mắt tôi đã chữa xong sao? Thế nào lại chưa thấy rõ ràng lắm? Vẫn choáng váng đầu óc, cậu làm gì với đầu tôi?

- Ngốc quá, trên mặt còn đeo cặp kính một ngàn độ, tất nhiên là choáng đầu, không biết lấy kính xuống sao?

Hạ Thiên tức giận nói.

Ninh Khiết chợt ngẩn ngơ, sau đó nàng lấy kính xuống, nàng phát hiện đầu không còn choáng váng, người và sự vật trước mặt rất rõ ràng. Nàng thấy bộ dạng không đẹp trai của Hạ Thiên, cũng có thể thấy được bà vợ cực kỳ xinh đẹp của hắn. Thế giới này đúng là không có thiên lý, phụ nữ đẹp sao cứ phải lấy loại đàn ông xấu xí như vậy?

- Được rồi, mắt của tôi đã tốt, đã thật sự rất tốt... ....

Ninh Khiết thì thào nói, sau đó nàng nhảy dựng lên rất hưng phấn:

- Đúng là quá tốt, quá tốt, cuối cùng đã hết cận...Á, đau quá... ....

Ninh Khiết vì quá hưng phấn nên vui quá hóa buồn, chân nàng đụng vào cạnh bàn, thiếu chút nữa làm nàng đau đến mức chảy nước mắt.

- Này, đừng nhảy nhót nữa, chúng ta mau tìm một chỗ thanh tịnh, tôi trị chân cho chị, sau đó chị muốn nhảy sao cũng được.

Hạ Thiên thúc giục có chút mất hứng.

- À, được, được, trước tiên tôi gọi điện thoại cho ông chủ đã.

Ninh Khiết còn đang đắm chìm trong hưng phấn, lúc này có lẽ nàng đã không hoài nghi lời nói của Hạ Thiên, vì vậy mới cầm điện thoại bấm số của Chương Cửu Kim.

Chương Cửu Kim nghe nói thần y đã đồng ý chữa bệnh cho mình, nhưng trước tiên phải chữa cho Ninh Khiết, tất nhiên hắn sẽ rất vui sướng, vì vậy cũng lập tức cho Ninh Khiết nghỉ. Lúc này dù Ninh Khiết muốn nghỉ nửa ngày hay nửa tháng đều có thể được.

- Điều này...Đi đâu bây giờ?

Sau khi cúp điện thoại thì Ninh Khiết hỏi Hạ Thiên:

- Nếu không đi đến nhà tôi, nơi đó rất thanh tịnh, bình thường cũng không ai đến quấy rầy

Chương 525: Đừng nằm sấp

- Tùy tiện thôi, dù sao cũng không quá lâu.

Hạ Thiên thuận miệng nói, hắn cũng không quan tâm đến vấn đề này, tuy hắn muốn tìm một địa điểm an toàn hơn nhưng đây là thủ đô, khó tìm được chỗ nào an toàn. Lúc này có Mộc Hàm ở bên cạnh, hẳn là cũng không có người quấy nhiễu hắn.

Ninh Khiết lập tức đưa Hạ Thiên và Mộc Hàm đi về nhà mình, thậm chí cũng không muốn ăn cơm trưa, tâm tình này của nàng ai cũng có thể hiểu được. Nàng đã vài chục năm làm người tàn tật, những khổ sở trong đó không cần tưởng tượng cũng có thể nghĩ ra được. Bây giờ nàng lại có cơ hội trở thành người bình thường, nàng, sao không vội?

Nếu như trước kia Ninh Khiết còn hoài nghi y thuật của Hạ Thiên, bây giờ nàng đã hoàn toàn tin tưởng. Những năm qua nàng liên tục tìm bác sĩ chữa hai mắt của mình, nhưng dù là khoa mắt cao cấp của bệnh viện thủ đô cũng không có bác sĩ nào có phương pháp gì ra hồn. Gần đây có một bác sĩ nói phẫu thuật sẽ khôi phục được chút thị lực cho nàng, nhưng nghe nói kết quả cũng không quá khả quan, hơn nữa còn nguy hiểm rất lớn.

Nhưng Hạ Thiên chỉ đâm lên đầu Ninh Khiết vài châm, nàng thậm chí còn chưa cảm nhận được chút đau đớn nào thái quá thì mắt đã tốt hơn hẳn, đã khôi phục lại như người bình thường, thậm chí có thể nói thị lực của nàng bây giờ còn tốt hơn những người khác. Ninh Khiết không phải kẻ ngu, dù Hạ Thiên mang đến cho nàng không ít phiền phức, dù hắn nói ra những lời làm nàng tức chết, dù nàng cảm thấy hắn rất đáng giận, nhưng nàng có thể xác định y thuật của người này là thật sự, mà lần này nàng gặp may mắn.

Ngay sau đó mọi người đã về đến căn hộ độc thân của Ninh Khiết, đóng cửa phòng, vào phòng ngủ, Hạ Thiên nói với Ninh Khiết:

- Cô nằm lên giường đi.

- À, được.

Ninh Khiết lập tức nằm lên giường không chút do dự.

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Ninh Khiết một lúc lâu rồi nói thêm:

- Cô cởi quần áo ra.

- Được...Sao?

Ninh Khiết vô thức nói, nhưng một giây sau hắn đã kịp phản ứng:

- Cậu...Cậu nói tôi phải cởi quần áo sao?

- Đúng vậy, mặc quần áo sẽ ảnh hưởng, lần này tôi không quá nắm chắc, vì vậy tốt nhất phải cởi quần áo ra.

Hạ Thiên trả lời.

- Nhưng...Cởi nhiều ít thế nào?

Ninh Khiết chần chừ một chút rồi hỏi.

- Cởi hết ra đi.

Hạ Thiên không kịp nghĩ ngợi mà trả lời.

- Sao?

Ninh Khiết chợt ngẩn ngơ:

- Đều...Đều cởi hết sao? Cậu..Cậu muốn nói là cởi sạch luôn à?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên dùng ánh mắ bất mãn nhìn Ninh Khiết, người này không phải quá ngốc đấy chứ? Sao một chuyện đơn giản như vậy mà nói vài lần không hiểu?

Lần này Ninh Khiết bắt đầu có chút do dự, nàng lắp bắp hỏi:

- Không phải cởi đồ sao? Không cởi được không?

Muốn Ninh Khiết cởi sạch tất cả nằm trước mặt một người đàn ông, điều này nàng khó thể làm được. Phải biết rằng nàng chưa từng có bạn trai, cũng chưa từng cho bất kỳ bộ vị nào của mình bộc lộ ra ngoài. Thậm chí có thể nói dù là phụ nữ với nhau, trước nay được xem qua thân thể nàng chỉ có mẹ mà thôi.

- Cũng không phải không cởi không được, nhưng nếu chị không cởi, xảy ra vấn đề đừng oán trách tôi.

Hạ Thiên thật ra cũng không có ý muốn cởi đồ của Ninh Khiết.

Nhưng Hạ Thiên nói như vậy thật sự làm cho Ninh Khiết không thể không cởi đồ, nàng đã gặp qua nhiều chuyện không may trong đời, nàng hy vọng hai chân mình có thể khôi phục, nàng hy vọng mình có thể trở nên xinh đẹp.

- Cởi thì cởi.

Ninh Khiết khẽ cắn môi, dù sao đối phương cũng là bác sĩ, lõa lồ trước mặt bác sĩ cũng chẳng phải chuyện gì quá phận.

Nhưng Hạ Thiên này quá đáng giận, trong lòng Ninh Khiết không khỏi sinh ra một ý niệm, người này không phải cố ý bắt nàng cởi quần áo đấy chứ? Tuy nàng có thể lấy lý do Hạ Thiên là bác sĩ để an ủi mình, nhưng thực tế thì hắn dù sao cũng là một người đàn ông.

Ninh Khiết nhìn Mộc Hàm, sau đó nàng có ý nghĩ, nàng mở miệng nói:

- Muốn tôi cởi quần áo cũng được, nhưng phải có cô ấy ở bên cạnh.

- Tôi sẽ ở bên cạnh xem xét.

Mộc Hàm đón lời.

- Vợ của tôi đã đồng ý, chị cởi nhanh lên.

Hạ Thiên có chút mất kiên nhẫn, trong miệng còn thầm nói một câu:

- Dáng người không tốt, chị cho rằng tôi sẽ thích nhìn sao?

Ninh Khiết nghe nói như vậy thì chợt sinh ra xúc động muốn đánh chết Hạ Thiên, người này đúng là, chiếm tiện nghi thì không thể trộm mừng thầm sao? Chưa nói nàng cởi sạch trước mặt hắn, hơn nữa hắn còn ghét bỏ nàng mới đau.

Đồng thời còn có một vấn đề, Ninh Khiết chẳng phải chỉ có một khuyết điểm chân dài chân ngắn thôi sao? Nếu bỏ nó đi thì dáng người của nàng vẫn rất tốt.

Ninh Khiết tức giận thì tức giận nhưng vẫn không muốn đắc tội với tên khốn kia, người này thừa dịp chữa bệnh mà bắt nàng cởi sạch, đợi đến khi trị bệnh xong phải mắng vài câu cho hả giận.

Ninh Khiết cắn răng và bắt đầu cởi quần áo, nhưng nàng cơi được một nửa thì ngừng lại và nói với Hạ Thiên:

- Này, quay đầu lại.

- Tôi cũng không muốn xem.

Hạ Thiên bĩu môi, hắn dứt khoát quay đầu lại.

Lần này Ninh Khiết hoạt động rất nhanh, nàng nhanh chóng cởi tất cả quần áo trên người, sau đó nàng nằm ngay xuống giường, tư thế nằm sấp che đi những bộ vị mẫn cảm trước mắt Hạ Thiên.

- Chồng, được rồi.

Mộc Hàm khẽ nhắc nhở.

Hạ Thiên quay đầu, hắn nhanh chóng nhìn qua người Ninh Khiết, sau đó hắn thuận miệng nói:

- Dáng người cũng không tồi.

Ninh Khiết vốn rất xấu hổ, bây giờ nàng nghe Hạ Thiên nói như vậy thì vùi đầu vào trong chăn, cũng không dám nhìn Hạ Thiên. Bây giờ nàng chỉ mong sao quá trình trị liệu nhanh chóng kết thúc.

Nhưng lúc này Hạ Thiên lại nói:

- So ra vẫn kém xa vợ mình.

Ninh Khiết lập tức nổi giận, người này đúng là đáng giận không phải bình thường, nàng thừa nhận mình không bằng Mộc Hàm, nhưng đáng giá để nói như vậy sao? Hắn không thể nói thầm trong lòng được sao?

- Này, đừng nằm sấp, lập người lại.

Hạ Thiên lúc này mở miệng nói, hắn không nhịn được phải nhìn chằm chằm vào chỗ lồi ra của Ninh Khiết. Chỗ kia trắng nõn và cao ngạo, tuy không tính là đầy đặn nhưng nhìn qua vẫn có vẻ rất co dãn.

- Mình thật sự muốn giết người này.

Ninh Khiết thầm oán hận, người này sao lại lưu manh như vậy? Cái gì là đừng nằm sấp?

Nhưng tức thì tức, Ninh Khiết cũng không cưỡng ép mà dứt khoát lật người, nàng nằm ngửa trên giường nhưng hai tay lại che lấy ngực, bảo vệ cặp măng.

- Này, sao chị phiền phức như vậy? Lấy tay ra, tôi có thấy rõ thứ gì đâu?

Hạ Thiên dùng giọng mất vui nói.

- Cậu... ....

Ninh Khiết thật sự muốn nổi điên, người này rốt cuộc là muốn chữa bệnh hay xem thân thể của nàng.

Nhưng Ninh Khiết vừa nói được một chữ thì Hạ Thiên đã đâm một châm lên người nàng rất mất kiên nhẫn, sau đó Ninh Khiết cảm thấy hai tay mình tự động giãn ra, lúc này thân thể của nàng chợt hiện ra hoàn chỉnh trước mặt Hạ Thiên

Chương 526: Nghịch thiên đệ tứ châm

Ninh Khiết đang định nói gì đó thì Hạ Thiên lại nhắm mắt, ánh mắt của hắn đã khác biệt so với trước đó. Trước đó hắn sinh ra cho người ta cảm giác cợt nhả, khoảnh khắc này hắn mở mắt, ánnh mắt khác biệt quá lớn, rất nghiêm túc, trên người cũng bùng ra khí chất đặc biệt.

Vì vậy Ninh Khiết không nói thêm điều gì, cũng vì Hạ Thiên nhắm mắt nên lúc này nàng cũng không còn quá ngại ngùng, trong lòng cũng có chút yên ổn.

Khoảnh khắc này Mộc Hàm ở bên cạnh cũng cảm nhận được sự biến hóa của Hạ Thiên, nàng cảm giác thấy không khí lưu chuyển với tốc độ nhanh hơn, giống như trong phòng chợt sinh gió. Tất nhiên nàng biết thực tế cũng chẳng phải là gió, chẳng qua xung quanh người Hạ Thiên đang có những dòng chân khí liên tục xoay chuyển.

Mộc Hàm hiểu, Hạ Thiên đã chuẩn bị chữa bệnh cho Ninh Khiết, nhưng thực tế đến bây giờ Mộc Hàm cũng không ý thức được vì sao Hạ Thiên lại coi trọng lần chữa bệnh này như thế. Nàng không hỏi, Hạ Thiên không nói, nhưng nàng biết rõ hắn sở dĩ dùng Ninh Khiết làm thí nghiệm chính là sau đó phải thi châm cho Tiểu Yêu Tinh, để hai tay Tiểu Yêu Tinh trở nên lin hoạt hơn.

Đúng lúc này Hạ Thiên lấy ra hai cây ngân châm, hai tay đều cầm châm, hai tay vẫn để ở không trung giống như tâm tình lơ lửng.

Đối với Hạ Thiên thì lần này thử nghiệm với Ninh Khiết là rất quan trọng, không phải chỉ có liên quan đến Tiểu Yêu Tinh, thật ra còn liên quan đến Kiều Tiểu Kiều, cũng có liên hệ với thần tiên tỷ tỷ. Cũng vì vậy mà Hạ Thiên vì muốn Ninh Khiết đồng ý làm vật thí nghiệm đã tỏ ra đặc biệt kiên nhẫn.

Hạ Thiên muốn hai tay của Tiểu Yêu Tinh trở nên linh hoạt hơn thì rất đơn giản, hắn chỉ cần đâm vài châm lên tay nàng là được. nhưng biện pháp này chỉ là phần ngọn mà không đi vào cơ bản, thời gian càng dài thì sẽ càng tổn hại cho Tiểu Yêu Tinh, vì vậy Hạ Thiên muốn trị tận gốc, đó chính là nghịch thiên đệ tứ châm, tẩy tủy.

Khi Hạ Thiên dùng băng hỏa linh khí để dung hợp cương khí của Mị Nhi và âm hỏa của Tống Ngọc Mị thì công lực tăng tiến rất mạnh, có thể đến mức đã thi triển được nghịch thiên đệ tứ châm.

Căn cứ vào những gì được ghi lại trong Ngịch Thiên Bát Châm, nghịch thiên đệ tứ châm ó nhiệm vụ tẩy tủy, hoàn toàn thay đổi thể chất một người, để người ta thoát thai hoán cốt. Hạ Thiên tin, nếu những gì ghi lại là thật, hắn chỉ cần thi triển đệ tứ châm cho Tiểu Yêu Tinh, như vậy bản chất của nàng sẽ thay đổi, công năng cơ thể của nàng sẽ khác trước kia, hai tay cũng linh hoạt hơn, đồng thời thể lực còn mạnh hơn.

Nhưgn vấn đề lớn nhất chính là Hạ Thiên cũng không vững tin vào những gì được ghi lại, nếu xét thì ba châm trước có những công hiệu gì đều được ghi lại rất rõ, hơn nữa còn được Hạ Thiên chứng thực qua lúc hành động. Nhưng bắt đầu từ đệ tứ châm thì những công hiệu chưa từng được chứng thực, nếu xét nguyên nhân có lẽ cùng vì người học Ngịch Thiên Bát Châm chỉ thi triển được đệ tam châm. Thật ra điều này cũng là bình thường, nếu hắn không may mắn gặp được Liễu Mộng thì sợ rằng bây giờ cùng lắm là thi triển được nghịch thiên đệ tam châm, đệ tứ châm thì còn xa vời.

Hạ Thiên sẽ không muốn vợ mình gặp phải nguy hiểm, vì vậy hắn không muốn sử dụng nghịch thiên đệ tứ châm với công năng chưa được xác nhận lên vợ mình. Hắn không quen biết nhiều ở thủ đô, Ninh Khiết rõ ràng là một vật thí nghiệm tốt nhất.

Nếu đệ tứ châm xác nhận công hiệu, như vậy Hạ Thiên sẽ sử dụng trên người Tiểu Yêu Tinh và các bà vợ khác, đặc biệt là Kiều Tiểu Kiều phải sử dụng đệ tứ châm. Năm xưa nàng bị bệnh nặng, nàng được hắn chữa tốt từ trên núi, nhưng thể chất của Kiều Tiểu Kiều quá kém, dù đã trị hết bệnh nhưng thể chất căn bản vẫn không đổi, mãi đến bây giờ nàng vẫn còn rất yếu, nhưng nếu sử dụng đệ tứ châm tẩy tủy thì nàng nhất định sẽ tốt.

Hạ Thiên càng nhớ đến thần tiên tỷ tỷ, bây giờ nàng bị bệnh còn chưa xuống núi, nàng còn phải chờ đến khi hắn sử dụng được đệ ngũ châm, như vậy mới chữa tốt được. Thần tiên tỷ tỷ có nói, có lẽ đệ tứ châm cũng đã chữa tốt cho mình, Hạ Thiên không biết khi nào mới có thể sử dụng được đệ ngũ châm, nhưng nếu hắn có thể sử dụng đệ tứ châm không có tác dụng phụ, đến khi hắn về núi có thể chữa cho thần tiên tỷ tỷ. Hắn có thể dùng đệ tứ châm để tẩy tủy, như vậy dù thần tiên tỷ tỷ không tốt lên hẳn nhưng thân thể cũng tốt hơn một chút.

Quan trọng là, nếu đệ tứ châm không thể xác nhận công hiệu, nưh vậy Hạ Thiên sao có thể dùng đệ ngũ châm với thần tiên tỷ tỷ? Vì vậy dù là Tiểu Yêu Tinh, Kiều Tiểu Kiều hay các bà vợ khác, vì thần tiên tỷ tỷ, hắn phải nghiệm chứng công hiệu của đệ tứ châm.

Hạ Thiên chậm rãi thở ra, hắn mở hai mắt, sau đó hai tay đâm xuống cơ thể Ninh Khiết.

Hạ Thiên dùng hai tay thi châm, ngân châm liên tục đâm vào người Ninh Khiết, sau đó vì tốc độ quá nhanh lên không thể thấy được. Mộc Hàm ở bên cạnh chỉ thấy Hạ Thiên liên tục vận động, nhưng căn bản không nhìn ra động tác, tất nhiên nàng cũng không muốn nhìn cho rõ làm gì, lúc này nàng cần không cho ai đến quấy rầy Hạ Thiên.

Khoảnh khắc này Ninh Khiết chợt cảm thấy rất khó chịu, nàng cảm thấy có một luồng khí tức chợt nóng chợt lạnh tháo chạy trong người, luồng khí này đánh vào kinh mạch làm nàng mơ hồ sinh ra cảm giác đau. Lúc này khí tức kia càng lúc càng nhiều, điều này làm nàng cảm thấy khó chịu, nàng nhịn không được phải lên tiếng, nhưng không biết từ khi nào nàng đã không thể nói nên lời. Lúc này thân thể của nàng đã không thể nhúc nhích, nàng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn cảm giác đau đớn, cảm giác này làm nàng khó chịu nhưng cũng không quá dữ dội, nàng vẫn có thể miễn cưỡng nhẫn nhịn được.

Thời gian trôi qua rất chậm, tóm lại đối với Ninh Khiết thì thời gian này là giày vò, không biết qua bao lâu, cảm giác đau đớn đã giảm bớt, kinh mạch không còn căng phồng đau đớn khó chịu, nàng không khỏi thở phào một hơi, trong lòng nghĩ rằng thí nghiệm sẽ sắp kết thúc.

Nhưng lúc này Ninh Khiết chợt cảm thấy khí lạnh phả vào mặt, ngay sau đó bao quanh người nàng, sau đó nàng cảm thấy khí lạnh rót qua da tiến vào trong cơ thể. Cuối cùng khí lạnh chạy như điên, khoảnh khắc này nàng cảm thấy mình như sắp bùng nổ, một luồng khí tức sợ hãi phóng lên đầu, chẳng lẽ đây là nguy hiểm sao

Chương 527: Tẩy tủy

Khoảnh khắc khi Ninh Khiết cảm nhận được nguy hiểm thì Hạ Thiên cũng cảm thấy không đúng, nhưng nếu so với Ninh Khiết thì hắn hiểu rõ tình huống hơn. Mười phút vừa rồi hắn đã liên tục đâm vài trăm lượt lên người Ninh Khiết, đáng lý ra tất cả cực kỳ thuận lợi, nhưng đúng lúc này hắn lại cảm giác được những luồng khí tức kỳ dị từ bốn phương tám hướng phóng đến.

Nhưng luồng khí tức này mát lạnh, cảm giác đầu tiên là rất ôn hòa, nhưng ngay sau đó Hạ Thiên phát hiện chúng cũng không ôn hòa như tưởng tượng. Tuy những luồng khí này không thể tiếp cận hắn nhưng hình như cũng không muốn tiép cận, chúng chỉ dùng tốc độ cực nhanh để ùa vào người Ninh Khiết.

Sau khi luồng khí kỳ dị kia tiến vào người Ninh Khiết thì lập tức vận hành với khí thế không thể nào ngăn cản được, sau đó Hạ Thiên phát hiện luồng khí tức kia có năng lượng thần kỳ, đang rửa sạch kinh mạch của Ninh Khiết, đang cải tạo thân thể nàng, thậm chí còn biến đổi cả cốt cách. Tóm lại luồng khí tức kỳ dị kia đang cải tạo cơ thể của Ninh Khiết.

Những dòng nước đen kịt từ trên làn da Ninh Khiết chảy ra ngoài, hơn nữa càng ngày càng nhiều, chỉ sau một lúc thì làn da vốn rất trắng của Ninh Khiết đã bị những dòng nước đen kia bao phủ. Lúc này nàng giống như mặc một bộ đồ den, thậm chí ngay cả gương mặt cũng đen nhẻm.

Mộc Hàm ở bên cạnh cũng trợn mắt há mồm, đây là có chuyện gì xảy ra? Điều này đúng là quá quỷ dị.

Nếu so sánh với sự ngạc nhiên của Mộc Hàm thì Hạ Thiên lại rất hưng phấn, trước đó hắn thấy có chút kỳ quái, vì sao hắn đâm nhiều châm, đã xong nghịch thiên tứ châm nhưng cơ thể Ninh Khiết không có phản ứng?

Bây giờ Hạ Thiên đã yên tâm, đây được coi là tẩy tủy, những thứ nước đen kịt này chính là tạp chất trong người Ninh Khiết, sau khi loại bỏ những thứ này thì tạp chất trong người Ninh Khiết sẽ hết, đây là một công hiệu của tẩy tủy.

Nhưng ngay sau đó Hạ Thiên lại không thể nào vui sướng được, hắn vẫn cắm hai cây châm lên người Ninh Khiết, hắn thông qua hai cây châm này có thể phóng ra băng hỏa linh khí để quan sát tình huống cơ thể của nàng. Sau hơn mười phút thì tất cả tạp chất trên người nàng đã bị thanh trừ sạch sẽ, thân thể cũng đã hoàn thành quá trình cải tạo, hai chân đã khôi phục lại cùng chiều dài. Đáng lý ra đợi trị liệu này phải kết thúc, nhưng vấn đề là những luồng khí kỳ dị kia vẫn liên tục tuôn vào người Ninh Khiết.

Sau khi Ninh Khiết được cải tạo cơ thể thì rõ ràng có thể chịu đựng được luồng khí tức này, nhưng Hạ Thiên phát hiện nàng cũng chỉ có giới hạn chịu đựng mà thôi, khí tuôn vào vẫn quá nhiều, kinh mạch sẽ khó thể dung nạp hết, chỉ sợ đến mức cực hạn sẽ nổ tung. Nếu hắn không nghĩ biện pháp thì thân thể vừa được cải tạo tốt của nàng sẽ không thể chống đỡ được.

Hạ Thiên còn đang suy nghĩ xem nên xử lý vấn đề thế nào thì những luồng khí kia giống như có lựa chọn riêng của mình, chúng nó thông qua hai cây ngâm châm và truyền vào trong người Hạ Thiên.

Biến hóa đột nhiên này làm Hạ Thiên lắp bắp kinh hoàng, hắn cũng không muốn bị những luồng khí kỳ dị kia phóng vào làm cho nổ tung, vì vậy hắn lập tức vận chuyển băng hỏa linh khí chống đỡ luồng khí lạnh kia.

Nhưng khi băng hỏa linh khí tiếp xúc với khí lạnh thì phát sinh tình cảnh mà Hạ Thiên chưa từng nghĩ ra, đó là băng hỏa linh khí và luồng khí kia dung hợp vào nhau. Lúc này Hạ Thiên cũng phát hiện luồng khí kia không phải là băng hỏa linh khí nhưng cũng không giống như chân khí bình thường, ngược lại chỉ có chút tính chất giống băng hỏa linh khí mà thôi, giống như cả hai đều có chung một nguồn vậy.

Hạ Thiên vừa thi triển nghịch thiên đệ tứ châm vốn rất tiêu hao băng hỏa linh khí, nhưng lúc này luồng khí tức kỳ dị dung hợp với băng hỏa linh khí, điều này hắn khó thể ngăn cản. Vì vậy hắn cứ để mặc luồng khí kỳ dị liên tục tràn vào người, bổ sung những băng hỏa linh khí đã tiêu hao.

Cứ như vậy mà những luồng khí kỳ dị kia lấy Ninh Khiết làm môi giới, dùng hai cây ngân châm là cầu nối để liên tục tiến vào trong người Hạ Thiên. Sau một phút, những luồng khí tiến vào trong người Hạ Thiên mới dần giảm bớt, mái đến hơn một phút sau đã không còn gì. Lúc này hắn không những bổ sung được những băng hỏa linh khí đã tiêu hao, hơn nữa chân khí còn tăng mạnh.

Hạ Thiên dò xét thân thể Ninh Khiết, hắn cảm thấy tất cả đều hoàn hảo, vi vậy hắn rút ngân châm ra, sau đó có chút sững sờ. Công hiệu của nghịch thiên đệ tứ châm quá rõ ràng, nhưng những luồng khí tức kia là thứ gì?

- Xong chưa?

Giọng nói bất an của Ninh Khiết chợt vang lên, nàng cảm thấy tình huống của mình bây giờ là rất tốt, chẳng qua trên người có chút nhớp nhúa và không thoải mái.

- À, được rồi, chị có thể tắm rửa là xong.

Hạ Thiên thuận miệng nói một câu rồi đi ra phòng ngủ.

- Chồng, cậu không sao chứ? Có cần nghỉ ngơi không?

Mộc Hàm đi sát theo sau lưng Hạ Thiên, nàng ân cần hỏi.

- Không có gì.

Hạ Thiên lắc đầu, sau đó hắn hỏi:

- Tiểu Yêu Tinh có điện thoại đến không?

Nếu là trước kia, Hạ Thiên mỗi lân sử dụng Ngịch Thiên Bát Châm thì sẽ phải nghỉ ngơi một này mới có thể tiếp tục thi châm. Nhưng lúc này sau khi hắn sử dụng nghịch thiên đệ tứ châm, chẳng những không có hao tổn, hơn nữa công lực còn tiến triển, vì vậy hắn có thể tiếp tục thi châm cho Tiểu Yêu Tinh.

- Vừa rồi sợ có người quấy rầy cậu nên tôi mới tắt máy.

Mộc Hàm lấy điện thoại ra rồi mở nguồn.

Mộc Hàm vừa mở máy của Hạ Thiên thì chưa đến ba giây sau đã có điện thoại, nàng xem dãy số và biết đó là Yêu Yêu.

- Chồng, Yêu Yêu gọi đến, anh nghe đi.

Mộc Hàm vội vàng đưa điện thoại cho Hạ Thiên.

Hạ Thiên nhận điện thoại, hắn nhấn nút nghe, âm thanh của Tiểu Yêu Tinh vang lên:

- Chồng, anh cuối cùng cũng mở máy, em đã thức dậy hơn một giờ rồi, anh đang ở đây, em đi tìm anh?

- Anh đang làm thí nghiệm, đang chuẩn bị đi, nếu không thì anh đi tìm em nhé?

Hạ Thiên cũng không muốn ở chỗ này, hắn muốn thi châm cho Tiểu Yêu Tinh, vì vậy chủ động đề nghị đi tìm nàng

Chương 528: Người phụ nữ nấm mốc biến thành người đẹp

- Được, được.

Tiểu Yêu Tinh lập tức đồng ý, sau đó nàng lại hỏi:

- Đúng rồi, chồng, có phải anh đang ở cùng với chị Hàm không?

- Đúng vậy, sao em biết?

Hạ Thiên có chút kỳ quái, hắn giống như không nói cho nàng biết vấn đề này thì phải.

- Dù sao em cũng biết, chồng, vậy anh đến Yêu Tinh Biệt Uyển đi, chị Hàm biết nó ở đâu.

Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng nói:

- Trước tiên em cúp máy trước, em cũng đến Yêu Tinh Biệt Uyển đây.

Tiểu Yêu Tinh hình như rất nôn nóng, nàng nói xong thì cúp điện thoại, Hạ Thiên quay đầu hỏi Mộc Hàm:

- Vợ, chị biết Yêu Tinh Biệt Uyển nằm ở đâu không?

- Yêu Tinh Biệt Uyển sao?

Mộc Hàm ngây người:

- Chồng, Yêu Yêu nói cậu đến Yêu Tinh Biệt Uyển sao?

- Đúng vậy, cô ấy nói chị biết nó ở đâu.

Hạ Thiên khẽ gật đầu.

Mộc Hàm gật đầu, trên mặt có biểu cảm kỳ quái:

- Tôi biết rõ chỗ đó, nơi đó là biệt thự của Yêu Yêu, nhưng...Chỗ đó có chút kỳ quái... ....

- Cái gì mà kỳ quái?

Hạ Thiên có chút hiếu kỳ, không phải chỉ là một căn nhà sao? Có gì mà kỳ quái?

- Nơi đó có hệ thống an toàn mà Yêu Yêu tự mình sắp đặt, cô ấy nói dù là một con muỗi cũng không thể bay vào, cô ấy cũng thật sự làm được điều này, dù có muỗi bay đến gần thì hệ thống cũng sẽ báo động.

Mộc Hàm có vẻ bất đắc dĩ:

- Trong nhà đều là hệ thống báo cảnh sát, lần đầu tiên tôi vào ngôi nhà đó, thiếu chút nữa đã bị những hệ thống báo động kia làm cho tan vỡ.

- Chúng ta đến đập nát hệ thống báo động kia là được.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Mộc Hàm dở khóc dở cười, xem ra nàng phải điện thoại trước cho Yêu Yêu, để nàng nhanh chóng sửa đổi hệ thống, nếu không thì Yêu Tinh Biệt Uyển sẽ trở thành đống hoang tàn.

Mộc Hàm nghĩ đến điều này và điện thoại cho Tiểu Yêu Tinh, nhưng Tiểu Yêu Tinh nói hệ thống bảo vệ ở Yêu Tinh Biệt Uyển đã được thăng cấp, sẽ không báo động cho cảnh sát.

Mộc Hàm nghe nói như vậy cũng yên lòng, sau đó nàng nói với Hạ Thiên:

- Chồng, chúng ta đi qua.

Hạ Thiên tất nhiên sẽ không có ý kiến, hắn đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.

Mộc Hàm lại ngĩh đến một chuyện, nàng nhìn vào phòng tắm rồi khẽ nói một câu:

- Chồng, có muốn nói với Ninh Khiết một tiếng không?

- Không cần, tôi không cũng không quá quen biết cô ta.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Cô ấy biết số điện thoại của cậu không?

Hạ Thiên suy nghĩ, sau đó hắn lắc đầu:

- Hình như không.

- Hay là để số điện thoại lại.

Mộc Hàm suy xét sự việc dù sao cũng chu đáo hơn, nàng đi đến gõ cửa phòng tắm:

- Ninh Khiết, chúng tôi đi trước, tôi để số điện thoại của chồng trên bàn, nếu cô có việc gì thì cứ điện thoại đến.

Bên trong không có ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy, Mộc Hàm cũng không nói gì, nàng chỉ tìm một tờ giấy ghi lại số điện thoại để trên mặt bàn, sau đó cùng Hạ Thiên bỏ đi.

... ....

Ninh Khiết trong phòng tắm thật sự nghe được những lời của Mộc Hàm, nhưng lúc này nàng không có tâm tình đáp lời, nàng đang đứng trước gương, vừa để nước tẩy rửa thân thể vừa ngơ ngác nhìn người trong gương, giống như nàng đang ở vào một trạng thái rất kỳ diệu.

Ninh Khiết nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trong gương mà sinh ra cảm giác nằm mơ, gương mặt trong gương rất quen, dù là trước kia bị cận thì vẫn có bộ dạng như vậy. Nhưng làn da trắng trẻo và trơn bóng làm nàng sinh ra cảm giác lạ lẫm, trước đó tuy làn da của nàng là không tệ, nhưng nếu so sánh thì tuyệt đối là cách biệt một trời một vực.

Lúc này những lớp nước đen trên người Ninh Khiết được tẩy rửa, lộ ra làn da trắng nộn, một cặp chân mảnh khảnh rất đẹp, điều này làm nàng cảm thấy mình như sống trong mộng, đây là chân của mình sao?

Ninh Khiết vô thức di chuyển bước chân, người trong gương cũng đi lại, nhưng nàng phát hiện ra mình đi đứng cũng không quá quen thuộc. Khi một người bị cà thọt và hai chân được trở lại như thường, chắc chắn sẽ không biết cách đi thế nào cho phù hợp.

- Mình thật sự may mắn như vậy sao?

Ninh Khiết thì thào nói, chẳng lẽ vài chục năm qua nàng không may, bây giờ chính thức gặp may mắn?

Lúc này Ninh Khiết chẳng biết vì sao trong lòng không cực kỳ kích động và hưng phấn, nàng lại sinh ra cảm giác không yên và hoảng loạn, nàng lo lắng tất cả chỉ là giấc mộng, sau khi tỉnh mộng thì nàng sẽ vẫn là bộ dạng trước đó.

Dù Ninh Khiết đã cấu véo mình hơn vài cái, hơn nữa nàng cũng cảm thấy đau, điều này nói rõ nàng không mơ, đây là sự thật. Nhưng nàng vẫn luôn bất an, tất cả đến quá đột nhiên, cũng quá sức tưởng tượng.

Ninh Khiết ở trong nhà tắm cả giờ, cuối cùng nàng mới đi ra, tâm tình chậm rãi bình ổn trở lại. Nàng đi vào phòng ngủ tìm ra một chiếc váy, đây là một chiếc váy mà nàng rất thích nhưng chưa từng mặc, bây giờ nàng cuối cùng cũng được mặc lên người.

Ninh Khiết thay váy, nàng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trong gương, nàng biết mình đã thực hiện được nguyện vọng, cuối cùng nàng không còn là một người phụ nữ nấm mốc, nàng đã là người đẹp chính thức.

Cả buổi chiều ninh khiết không rời khỏi nhà, nàng mặc váy đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng còn nhìn vào gương. Nếu lúc này có ai thấy thì sẽ cho rằng nàng là kẻ điên, nhưng đối với nàng thì đây là thời điểm để thích ứng với những biến đổi quá lớn.

Thời gian qua nhanh, đã đến sáu giờ, khi bụng sôi lên thì Ninh Khiết mới nhớ mình đên đi ăn thứ gì đó. Lúc này trong nhà nàng đã không còn gì để ăn, chỉ có thể ra ngoài ăn, nàng cầm lấy điện thoại lưu số của Hạ Thiên để lại, sau đó đứng lên chuẩn bị ra khỏi nhà.

Đúng lúc này điện thoại của Ninh Khiết chợt vang lên, khi thấy tên xuất hiện trên màn hình thì nàng không khỏi ngây người.

Người điện thoại đến cho nàng chính là Trương Đan, đây là bạn học thời đại học của nàng, ngoài ra Trương Đan còn là đồng hương, hai người đến từ một tỉnh. Thời đại học thì Ninh Khiết không có quan hệ tốt đẹp với các bạn học, vì nàng có quan hệ đồng hương với Trương Đan nên hai bên tương đối thân.

Thực tế thì trong lòng Ninh Khiết vẫn rất cảm kích Trương Đan, khi đó có một nam sinh nói xấu nàng, Trương Đan còn ra mặt giúp nàng mắng đối phương. Phải biết rằng đó là lần đầu tiên trong thời gian học đại học có người giúp nàng ra mặt.

Nhưng sau khi tốt nghiệp thì hai người cũng mất liên lạc, thậm chí Ninh Khiết còn không biết Trương Đan công tác ở đâu. Lúc này nàng đột nhiên nhận được điện thoại của Trương Đan, nàng cảm thấy rất bất ngờ.

- Alo, Trương Đan, mình là Ninh Khiết.

Ninh Khiết cuối cùng cũng nhận điện thoại

Chương 529: Phóng viên báo giải trí

- Này Ninh Khiết, bạn còn nhớ rõ mình sao? Tôi đã suýt nữa thì quên mất cậu, tốt nghiệp lâu như vậy mà bạn không điện thoại cho mình.

Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh quen thuộc, Ninh Khiết nghe ra đó là giọng nói của Trương Đan, nhưng Trương Đan trách móc làm nàng cảm thấy có chút không thích ứng, vì thực thế hai người cũng không quen thân như vậy.

Tất nhiên Ninh Khiết sẽ không nói mình không quá thân thiết với Trương Đan nên không điện thoại, nàng chỉ tìm cớ nói:

- Vừa mới ra trường có được việc làm, có chút bận rộn, vì vậy cũng quên không liên lạc với bạn cũ.

- Vậy cũng được, mình cũng như vậy, những tháng vừa qua rất bận, mỗi ngày về đến nhà đều đi ngủ ngay, nếu không cũng đã sớm điện thoại cho bạn.

Trương Đan nhanh chóng nói, rõ ràng nàng cũng đang giải thích nguyên nhân vì sao trước đó không điện thoại cho Ninh Khiết. Còn nguyên nhân này có phải là thật hay không thì chỉ có một mình nàng biết mà thôi.

Trương Đan cũng không đợi Ninh Khiết nói chuyện mà mở miệng nói:

- Đúng rồi, Ninh Khiết, tối nay bạn có rãnh không, lát nữa chúng ta đi dùng cơm nhé?

- Tối nay sao?

Ninh Khiết chợt ngẩn ngơ.

- Đúng vậy, tối nay, bạn có hẹn rồi à?

Trương Đan dùng giọng vui đùa nói.

- Không có, tôi đang chuẩn bị ra ngoài dùng cơm.

Ninh Khiết vội vàng nói, trong lòng thầm cười khổ, nàng thế này sao có thể đi ước hẹn?

Nhưng một giây sau Ninh Khiết đã có phản ứng, không đúng, sao nàng không đi được chứ? Nàng đã không còn là cô gái cà thọt và chân dài chân ngắn Ninh Khiết kia nữa, bây giờ nàng là đại mỹ nữ Ninh Khiết.

- Vậy cũng được, chúng ta cùng đi dùng cơm, tôi cũng chuẩn bị tan tầm đi dùng cơm, cũng vào đúng dịp cuối tuần, ngày mai chúng ta có thể cùng nhau đi dạo phố.

Trương Đan nhanh chóng nói:

- Quyết định như vậy nhé? Bạn phải nhanh lên, mình biết một nhà hàng tây rất ngon. Thời gian trước mình toàn dùng thức ăn nhanh, vì vậy mà không đầy đủ chất dinh dưỡng, đêm nay coi như bồi bổ cho mình.

- Được rồi, cậu ở đâu?

Ninh Khiết suy nghĩ rồi quyết định đi qua, dù sao nàng ở thủ đô cũng không có bạn bè, Trương Đan là bạn học và là đồng hương, dù sao vẫn là quan hệ tốt.

- Bạn biết báo giải trí Kinh Hoa không? Nếu không biết thì bắt xe đến, đối diện tòa soạn chính là nhà hàng Rose, mình sẽ đợi bạn ở bên trong.

Trương Đan nói.

- Được rồi, tôi sẽ đến ngay.

Ninh Khiết đồng ý, nàng cũng không biết báo giải trí Kinh Hoa ở đâu, nhưng theo lời nói của Trương Đan thì chỉ cần bắt xe nói địa chỉ là được.

- Vậy thì được, lát nữa gặp lại.

Trương Đan nhanh chóng cúp điện thoại.

Ninh Khiết hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng nàng cũng mở cửa bước ra ngoài.

Ninh Khiết đứng bên đường bắt taxi mà cảm giác được có rất nhiều nam nữ đi qua không khỏi quay đầu nhìn mình. Nàng biết lúc này người khác nhìn không phải vì mình quá xấu, căn bản là đã quá đẹp.

Vài phút sau Ninh Khiết bắt được taxi, lại mất mười phút đi xe, sau đó nàng mới đến nhà hàng Rose.

Lúc này nhà hàng cũng không có nhiều khách, Ninh Khiết nhìn lướt qua, nàng thấy có một cô gái xinh đẹp đang ngồi một mình trong góc. Cô gái này cắt tóc ngắn, cách ăn mặc cũng rất thoải mái, áo sơ mi quần jean, nhưng lúc này cô gái không chú ý đến Ninh Khiết, vì nàng đang bận rộn với chiếc điện thoại.

Ninh Khiết đi về phía cô gái, nàng hô lên một tiếng:

- Trương Đan.

- Ninh Khiết, bạn đã đến rồi à... ....

Cô gái nhìn về phía Ninh Khiết, sau đó chính thức trợn mắt há mồm:

- Chị, chị...Chị là Ninh Khiết sao?

Cô gái này chính là Trương Đan, nàng nghe ra giọng nói của Ninh Khiết, nhưng khi nàng ngẩng đầu lên nhìn thì không thể nào liên hệ người phụ nữ xinh đẹp trước mắt và Ninh Khiết năm xưa.

Trong ấn tượng của Trương Đan thì Ninh Khiết luôn đeo kính, trong ấn tượng của nàng thì Ninh Khiết không mặc váy, trong ấn tượng của nàng thì Ninh Khiết đi cà thọt. Bây giờ đại mỹ nữ trước mắt có giọng nói của Ninh Khiết nhưng không đeo kiếng, mặc váy, hơn nữa còn có cặp chân dài xinh đẹp làm người ta ghen ghét.

- Trương Đan, bạn không nhận ra mình sao?

Ninh Khiết dùng giọng bất đắc dĩ nói, lúc này nàng đã lo lắng đến một vấn đề, số ít người mà nàng quen biết trước đó gặp mặt có nhận ra mình không?

- Bạn...Bạn thật sự là Ninh Khiết sao?

Trương Đan dùng ánh mắt khó tin nhìn Ninh Khiết, nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt Ninh Khiết, cuối cùng mới xác định đây đúng là Ninh Khiết. Không riêng gì giọng nói thuộc về Ninh Khiết, gương mặt cũng không có biến đổi quá lớn, nhưng làn da thì khác biệt quá rõ rệt. Trước kia Ninh Khiết đeo kính, bây giờ không dùng kính, gương mặt có thể nói là tuyệt đẹp, ít nhất cũng làm cho Trương Đan phải ghen ghét.

Ninh Khiết ngồi xuống, Trương Đan không thể chờ được mà phải hỏi:

- Này, Ninh Khiết, mắt và chân của bạn có chuyện gì xảy ra? Còn làn da của bạn nữa, sao lại trở nên tốt như vậy? Trước kia da của cậu đã rất đẹp nhưng cũng chỉ như mình mà thôi, bây giờ làn da của cậu sợ rằng còn hơn hẳn An Khả Khả.

- Gần đây mình gặp được một thần y.

Ninh Khiết có chút chần chừ rồi nói.

- Thần y sao?

Trương Đan vội vàng nói:

- Thần y Hạ Thiên sao? Bạn thật sự quên biết với hắn sao? Những lời đồn trên mạng là thật à? Nói vậy thì cậu thật sự là bạn của Hạ thần y à?

Ninh Khiết hơi sững sờ:

- Trương Đan, bạn cũng biết những chuyện này sao?

- Sao không biết được?

Trương Đan nhanh chóng nói:

- Mình bây giờ là phóng viên của báo giải trí, tin tức lớn như thế sao không biết cho được.

- Vậy bạn tìm mình có liên quan đến Hạ Thiên kia không?

Ninh Khiết không nhịn được phải hỏi.

Trương Đan cũng sảng khoái thừa nhận:

- Nhưng mình cũng không muốn phỏng vấn anh ta, chúng tôi là báo giải trí, anh ta là thần y, cũng không phải nhân vật giải trí.

- Bạn không muốn phỏng vấn anh ta là tốt.

Ninh Khiết khẽ thở ra:

- Hôm nay không biết có bao nhiêu người điện thoại cho tôi, bây giờ tôi nghĩ muốn đổi số điện thoại khác.

- May mà bạn không đổi, nếu bạn đổi số thì mình cũng chẳng biết sẽ tìm bạn thế nào.

Trương Đan nói, sau đó nàng nhanh chóng chuyển đề tài đến vấn đề quan tâm:

- Này, Ninh Khiết, bạn còn chưa nói với mình, mắt và chân của bạn có phải Hạ Thiên thần y kia chữa tốt không? Bạn thật sự là bạn của thần y sao?

Trương Đan dừng lại một chút rồi bổ sung:

- Nếu bạn thật sự là bạn gái của Hạ thần y, như vậy bạn phải nổ lực lên, tình địch của bạn là Mộc Hàm, người này rất đẹp

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!