Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 547: CHƯƠNG 547: ĐỂ TÔI ÔM MỘT CÁI

Hạ Thiên nghiêm trang trả lời:

- Thật ra tôi không nói khoác.

- Trả sách cho tôi.

Giọng nói của Tống Ngọc Mị trở nên lạnh nhạt.

- Sách này xem không tốt, tôi đã xem qua rồi, rất chán.

Hạ Thiên cũng không có ý muốn trả sách cho Tống Ngọc Mị.

Trong giọng nói của Tống Ngọc Mị mang theo hương vị trào phúng:

- Tôi tin cậu đã từng đọc qua tiêu đề quyển sách này, tôi cũng tin cậu có công phu rất khá, nhưng tôi không có hứng thú với cậu.

Hạ Thiên có chút buồn bực, sao hắn lại cảm thấy Tống Ngọc Mị không tin mình nhỉ?

- Này, chúng ta đánh cuộc được không?

Hạ Thiên rất thích đánh cuộc, vì đánh cuộc thường tìm được vợ.

- Đánh cuộc cái gì?

Tống Ngọc Mị hình như cũng có hứng thú.

- Chị không tin tôi đã đọc qua quyển sách này sao? Tôi nói tôi rất thuộc nó.

Hạ Thiên cười hì hì nhìn Tống Ngọc Mị:

- Chị dám đánh cuộc không?

- Cậu...Cậu nói cậu thuộc Thiên Đạo Kinh sao?

Tống Ngọc Mị chợt sinh ra cảm giác buồn cười, những năm nay đàn ông thích khoác lác, hơn nữa đặc biệt thích khoác lác trước mặt người đẹp. Nhưng tên thanh niên này nói khoác quá trớn, đúng là có chút ngu ngốc.

Hạ Thiên gật đầu rất chuyên chú:

- Đúng vậy, khi tám tuổi tôi đã thuộc lòng nó rồi.

- Nếu cậu thua, cậu có tình nguyện biến mất khỏi mắt tôi không?

Tống Ngọc Mị dùng giọng nhàn nhạt hỏi.

- Không có vấn đề.

Hạ Thiên trả lời:

- Nếu tôi thắng, tôi muốn ôm chị.

- Cái gì?

Trong mắt Tống Ngọc Mị lóe lên cái nhìn suy xét, người này đúng là có ý nghĩ quá kỳ lạ.

Hạ Thiên nhìn Tống Ngọc Mị, hắn có chút tiếc nuối:

- Tôi vốn muốn cho chị làm vợ, nhưng chị mặc quần áo cổ trang và không biết dáng người thế nào, nếu dáng người quá kém thì tôi sẽ phải hối tiếc. Vì vậy tôi chỉ cần ôm chị là được, như vậy sẽ xác nhận dáng người của chị có tốt hay không.

- Trâu, đúng là trâu chó, lời này cũng dám nói ra.

Đám nam sinh ở bên kia đứng xem trò vui cũng đều có ý nghĩ này.

Tống Ngọc Mị thiếu chút nữa đã bị chọc tức, trên đời có loại người này sao? Hắn nghĩ rằng lấy mình làm vợ sẽ hối tiếc? Có lầm không vậy, Tống Ngọc Mị nàng là một trong bốn đóa hoa thủ đô, có rất nhiều thiếu gia công tử theo đuổi nàng, bọn họ thèm giỏ dãi, nào như người này dám ngờ dáng người của nàng, sợ thiệt thòi.

- Được, cậu muốn đánh cuộc à? Vậy cũng tốt, nhưng nếu cậu thua thì phải nhảy vào hồ.

Tống Ngọc Mị lúc này đã thật sự tức giận, tên Hạ Thiên này đúng là đáng giận.

- Không có vấn đề.

Hạ Thiên đồng ý, sau đó hắn đưa sách cho Tống Ngọc Mị:

- Chị giữ lấy xem xét đi, bây giờ tôi sẽ đọc thuộc lòng.

Tống Ngọc Mị nhận sách, sau đó nàng thản nhiên nói:

- Đọc đi.

- Thiên có đạo, đạo vô hình... ....

Hạ Thiên bắt đầu đọc thuộc lòng.

Đám nam sinh ở bên cạnh không ngừng thầm nói, người kia đọc cái gì vậy, sao giống niệm kinh như thế?

Tống Ngọc Mị lúc đầu còn cười lạnh, nhưng sau đó nụ cười dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, cuối cùng là hoàn toàn khiếp sợ.

Khi Hạ Thiên dừng đọc thuộc lòng Thiên Đạo Kinh thì Tống Ngọc Mị vẫn còn đang rất khiếp sợ, nàng không ngờ, thật sự không ngờ hắn có thể đọc thuộc lòng. Phải biết rằng Thiên Đạo Kinh là sách cổ, chữ bên trong là cổ văn, người bình thường căn bản không đọc được. Nàng tưởng rằng Hạ Thiên chỉ dùng một biện pháp nào đó mà nghe được cái tên sách, nhưng bây giờ nàng đã hiểu, Hạ Thiên quả thật không khoác lác. Người ta bảy tuổi đã đọc Thiên Đạo Kinh, tám tuổi đã thuộc lòng, nhưng...Điều này sao có thể?

- Tôi đã đọc xong, trước tiên đẻ tôi ôm cái đã.

Hạ Thiên mở miêng nói, sau đó hắn làm ra một sự kiện làm người người công phẫn. Hắn không quan tâm Tống Ngọc Mị có đồng ý hay không mà trực tiếp ôm lấy.

- Trời ạ, điều này...Thật sao?

- Con mẹ nó, nó ôm tiên tử của tao rồi.

- Sao người ôm tiên tử không phải là tao?

- Vệ sĩ, vệ sĩ đâu? Sao còn chưa xuất hiện? Đập thằng kia rồi ném vào hồ đi.

Đám người ở bên ngoài cực kỳ căm phẫn, ai cũng hận không thể tiến lên cho Hạ Thiên ăn đòn, sau đó ném vào hồ cho cá ăn. Còn chuyện trong hồ có cá ăn thịt người ha không cũng chẳng cần quan tâm.

Nhưng sau đó đám người còn phát hiện một vấn đề cực kỳ đáng hận, tên kia ôm Tống Ngọc Mị chưa buông, hơn nữa còn dùng tay sờ tới sờ lui. Điều làm đám người cảm thấy tan vỡ là nữ thần Tống Ngọc Mị với bộ dạng như tiên tử lại không tỏ ra phản đối.

Tống Ngọc Mị tất nhiên không phản đối, nàng đang khiếp sợ nên không kịp phản ứng. Hơn nữa động tác của Hạ Thiên cũng quá nhanh, điều này làm nàng không kịp trở tay, nhưng khi nàng phát hiện bộ phận quan trọng trên người bị tập kích thì chợt thanh tỉnh trở lại.

Tống Ngọc Mị phát hiên mình bị Hạ Thiên sàm sỡ thì cực kỳ xấu hổ và tức giận, nàng đang định mắng người thì hắn đã buông ra.

- Dáng người khá ngon, chẳng qua có hơi gầy.

Hạ Thiên lúc này mở miệng nói.

Tống Ngọc Mị chợt chán nản, từ nhỏ đến lớn luôn giữ gìn để bây giờ bị đàn ông sàm sỡ.

Hạ Thiên lúc này lại nói ra một câu:

- Không bằng chị làm vợ tôi đi.

Tống Ngọc Mị tức giận đến mức muốn ói máu, nhưng lúc này nàng đã ý thức được Hạ Thiên kia rất cổ quái, đầu tiên là vệ sĩ của nàng không thể cử động, sau đó còn thuộc Thiên Đạo Kinh, rõ ràng không phải là người thường.

- Cậu rốt cuộc là ai?

Tống Ngọc Mị nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

- Tôi đã nói rồi, tôi là Hạ Thiên, nếu chị đồng ý làm vợ tôi, như vậy tôi sẽ là chồng của chị.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

- Sao cậu lại đến tìm tôi?

Tống Ngọc Mị hỏi, trước đó nàng tưởng Hạ Thiên cũng là sinh viên, đến đây để theo đuổi nàng, nhưng bây giờ nàng đã hiểu, sự việc không như nàng tưởng tượng.

- Điều này...Thật ra tôi có một vấn đề muốn hỏi chị, nhưng vì sợ chị không nói thật nên trước tiên muốn biến chị thành vợ, như vậy chị sẽ không gạt tôi.

Hạ Thiên nghiêm trang nói.

Tống Ngọc Mị khẽ hừ một tiếng:

- Cậu có vấn đề gì?

- Chị thật sự là Tống Ngọc Mị sao?

Hạ Thiên lúc này mở miệng nói.

- Cậu thấy tôi không phải là Tống Ngọc Mị sao?

Tống Ngọc Mị tức giận hỏi ngược lại, người này hỏi lạ vậy, đúng là không thể giải thích.

- À, xem ra chị cũng là Tống Ngọc Mị.

Hạ Thiên lầm bầm nói, sau đó lại hỏi:

- Vậy chị có biết một người cũng là Tống Ngọc Mị không?

Trong mắt Tống Ngọc Mị lóe lên cái nhìn kinh ngạc nhưng sau đó lại khôi phục như thường, sau đó nàng ra vẻ kỳ quái hỏi:

- Cậu nói gì

Chương 548: Vừa hôn vừa nghe lén

- Có một Tống Ngọc Mị rất đẹp, trên người có rất nhiều tơ đen, chị biết cô ấy không?

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Tống Ngọc Mị mà hỏi.

- Không biết.

Lần này Tống Ngọc Mị trả lời rất nhanh, vẻ mặt hình như cũng không có biến đổi.

- À, thì ra là vậy.

Hạ Thiên có chút thất vọng, sau đó hắn tiếp tục hỏi một câu:

- Vậy chị có đồng ý làm vợ tôi không?

- Không muốn.

Tống Ngọc Mị vẫn trả lời không chút do dự, đầu óc của người này có vấn đề sao?

Hạ Thiên nhìn càng thêm thất vọng:

- Như vậy sao? Vậy thì tôi đi trước.

Hạ Thiên nói là đi, chỉ sau khoảnh khắc đã cách Tống Ngọc Mị hơn mười mét. Đúng lúc này Tống Ngọc Mị lại nhìn thấy một người đẹp tóc vàng tiến lên đón Hạ Thiên, ngay sau đó vẻ mặt nàng chợt biến đổi, đây không phải là Mộc Hàm cùng nằm trong bốn đóa hoa thủ đô với nàng sao?

Khi thấy Mộc Hàm ôm cánh tay của Hạ Thiên rất thân mật thì trong lòng Tống Ngọc Mị càng thêm kinh ngạc, đây rốt cuộc là ai, sao có quan hệ thân mật với Mộc Hàm như vậy?

Đám nam sinh đại học Bắc kinh lại càng căm phẫn, tên kia là ai, vừa rồi sàm sỡ với nữ thần của bọn họ, bây giờ lại thòi đâu ra một người bạn gái rất đẹp, hơn nữa còn là tóc vàng.

- Chồng, tình huống thế nào?

Mộc Hàm khẽ hỏi, vừa rồi nàng đứng ở khá xa nên không nghe được lời nói giữa Hạ Thiên và Tống Ngọc Mị, nhưng nàng thấy rõ Hạ Thiên ôm Tống Ngọc Mị, chẳng qua nàng không biết chồng mình cưỡng ép người ta hay Tống Ngọc Mị muốn được vuốt ve, tất nhiên nàng cảm thấy khả năng trước là cao hơn hẳn.

- À, chị ấy có vẻ giống như không biết võ công, hình như không có quan hệ gì với Tống Ngọc Mị kia.

Hạ Thiên thuận miệng nói, vừa rồi hắn đã ôm Tống Ngọc Mị hơn chục giây không phải chỉ để kiểm nghiệm dáng người có tốt hay không, đồng thời cũng muốn xem Tống Ngọc Mị này có giống Tống Ngọc Mị kia hay không. Vì thế mà hắn phát hiện ra Tống Ngọc Mị này căn bản không biết võ công, thậm chí cơ thể còn khá yếu ớt.

- Vậy cô ấy không phải người cậu cần tìm sao?

Mộc Hàm không khỏi hỏi.

- Cũng không hẳn là như vậy.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Chị ấy biết Tống Ngọc Mị kia, hơn nữa quan hệ hai bên là rất sâu.

- Sao?

Mộc Hàm có chút kỳ quái:

- Chồng, sao cậu biết?

- Đơn giản thôi, vừa rồi khi tôi hỏi chị ấy có biết Tống Ngọc Mị kia hay không, nhịp tim của chị ấy chợt tăng lên rất nhiều.

Hạ Thiên gần đây rất thính, những biến hóa của nhịp tim Tống Ngọc Mị hắn biết rất rõ ràng.

- Chồng, vậy cậu định làm thế nào?

Mộc Hàm thật ra cũng không biết tình huống cụ thể của Tống Ngọc Mị còn lại là thế nào, Hạ Thiên chưa nói, nàng cũng không hỏi.

Hạ Thiên không nói gì, hắn đột nhiên vung tay lên, một luồng hàn tinh từ trong tay hắn phóng vào người tên vệ sĩ của Tống Ngọc Mị, sau đó hắn ôm eo Mộc Hàm rồi hôn lên bờ môi đỏ mọng.

Mộc Hàm có chút cảm giác ngoài ý muốn với hành động đột ngột của Hạ Thiên, nhưng nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ ôm lấy Hạ Thiên rồi phối hợp lại rất nhiệt liệt.

Đám nam sinh ở bên kia dùng ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen ghét nhìn Hạ Thiên, tên khốn kia rõ ràng là khoe khoang trần trụi.

Lúc này Tống Ngọc Mị cũng nhìn Hạ Thiên, nàng có chút tức giận, người kia vừa rồi đã ôm nàng, hơn nữa còn hỏi nàng có muốn làm vợ hắn không. Bây giờ hắn hôn một người đẹp khác rất cuồng nhiệt trước mặt nàng, đây chẳng phải rất thái quá sao?

Đúng lúc này có bóng người lóe lên, một người đàn ông xuất hiện trước mặt Tống Ngọc Mị rồi khẽ hỏi:

- Cô không sao chứ?

Người này là vệ sĩ của Tống Ngọc Mị, vừa rồi hắn ngồi ở bên kia không nhúc nhích, bây giờ hắn phát hiện mình có thể cử động, vì vậy lập tức tiến đến trước mặt Tống Ngọc Mị.

- Vừa rồi có chuyện gì xảy ra?

Tống Ngọc Mị dùng giọng không vui hỏi.

- Tôi cũng không biết rõ, nhưng có lẽ là Hạ Thiên kia đã đánh lén tôi.

Người đàn ông có chút hổ thẹn.

Tống Ngọc Mị có chút kỳ quái:

- Nghe giọng điệu của anh thì hình như có biết Hạ Thiên?

- Gần đây Hạ Thiên rất nổi tiếng ở thủ đô, được vinh danh là Hạ thần y đệ nhất thiên hạ, y thuật quá mức siêu phàm.

Người đàn ông khẽ nói:

- Vài ngày trước hắn còn xâm nhập vào chỗ ở của tiểu thư, lúc này Thiên tỷ đang cho tất cả Tống gia điều ta lai lịch của tiểu tử kia, tuy còn không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng có lẽ vì tiểu thư rất coi trọng tiểu tử kia.

- Thì ra là thế.

Tống Ngọc Mị gật đầu, nàng lúc này mới hiểu, thì ra tên Hạ Thiên kia có lai lịch không tầm thường.

- Người này còn chạy thoát trong tay tiểu thư, hơn nữa tiểu thư cũng phải nhận chút thiệt thòi, bây giờ hắn đang theo dõi cô, vì vậy cô nên cẩn thận hơn một chút.

Người đàn ông còn nói thêm.

- Tôi biết rồi.

Tống Ngọc Mị nói, sau đó nàng phất tay:

- Anh về vị trí trước đi.

- Được.

Người đàn ông lách mình bỏ đi.

Tống Ngọc Mị lại ngồi bên hồ, nàng lấy ra Thiên Đạo Kinh, bộ dạng vẫn như thường, vẫn điềm nhiên đọc sách.

Khoảnh khắc này Hạ Thiên cuối cùng cũng dừng nụ hôn với hắn, sau đó hắn thầm nói một câu:

- Tại sao lại là tiểu thư đại tiểu thư gì kia?

- Chồng, cậu đang nói gì vậy?

Mộc Hàm bị Hạ Thiên hôn đến mức gương mặt đỏ bừng và thân thể mềm nhũn, lúc này nàng lại cảm thấy có chút chóng mặt, cũng không hiểu rõ lời nói của Hạ Thiên.

- Vợ, chị có biết nhà Tống Ngọc Mị ở đâu không?

Hạ Thiên hỏi.

- Biết.

Mộc Hàm đã thanh tỉnh hơn:

- Chồng, cậu muốn đi đến nhà cô ấy sao?

- À, tạm thời cũng chưa cần, để sau này xem đã.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi lắc đầu, hắn đánh không lại Tống Ngọc Mị kia, vì vậy tạm thời không nghĩ ra biện pháp đối phó. Dù trước đó hắn đã dùng ngân châm tác động lên người nàn, theo lý mà nói thì vài ngày nữa nàng sẽ chết, nhưng hắn cảm thấy nàng có thể đột nhiên phục hồi công lực và ra tay, như vậy chỉ sợ sẽ chẳng thể giết chết được.

- Chồng, bây giờ chúng ta về nhà sao?

Mộc Hàm lại hỏi.

- Về thôi, chỗ này chẳng còn gì vui.

Hạ Thiên gật đầu, sau đó hắn kéo Mộc Hàm bỏ đi.

Sau khi Mộc Hàm và Hạ Thiên bỏ đi không được bao lâu, Tống Ngọc Mị cuối cùng cũng đứng lên rồi rời khỏi hồ không tên.

... ....

Thành phố Giang Hả.

Tòa nhà Hải Giang, tổng bộ tập đoàn Thiên Nam, văn phòng chủ tịch.

Diệp Mộng Oánh đang xem một trang web, bên trong là tin tức về Hạ Thiên, đệ nhất thần y vang danh thủ đô, tin tức này truyền khắp cả nước. Lúc này không có người can thiệp nên danh tiếng của Hạ Thiên có thể nói là nổi như cồn.

Diệp Mộng Oánh vốn cũng không biét những điều này, nhưng phụ tá Chu Cầm lại biết, nàng biết rõ quan hệ giữa Diệp Mộng Oánh với hạ thiên, vì vậy mới báo lại cho Diệp Mộng Oánh.

- Chủ tịch Diệp.

Đúng lúc này Chu Cầm đi đến:

- Mai Nhược Đình của nhà máy dược liệu Liễu Thị muốn gặp, có cho vào không

Chương 549: Hợp tác

- Công ty Liễu thị sao?

Diệp Mộng Oánh có chút kinh ngạc, ngay sau đó nàng lại gật đầu:

- Mời chị ấy vào.

Nhà máy thuốc Liễu Thị khá có danh tiếng ở Giang Hải, trước kia Diệp Mộng Oánh đã từng nghe qua thông tin về nhà máy này, tất nhiên, đối với tập đoàn Thiên Nam thì xí nghiệp Liễu Thị không đáng nhắc đến. Nhưng bây giờ Diệp Mộng Oánh có khá nhiều điều hiểu rõ về xí nghiệp này, nếu xem xét nguyên nhân thì có lẽ vì Hạ Thiên có chút quan hệ với nhà máy này.

Cũng vì vậy mà Diệp Mộng Oánh nghe nói Mai Nhược Đình muốn gặp thì lập tức cho vào không chút do dự.

Chu Cầm đi ra ngoài, sau đó nhanh chóng đưa Mai Nhược Đình tiến vào. Mai Nhược Đình mặc một bộ trang phục công sở bộc lộ ra tất cả những nét quyến rũ của bản thân, nhưng nếu so với Diệp Mộng Oánh thì lại lu mờ hẳn đi.

- Chủ tịch Diệp, chào chị, tôi là Mai Nhược Đình.

Mai Nhược Đình tranh thủ thời gian tiến lên, chủ động chào hỏi với Diệp Mộng Oánh.

- Mời ngồi.

Diệp Mộng Oánh cũng khách khí chào mời Mai Nhược Đình:

- Chị dùng trà hay cà phê.

- Uống trà là được, cám ơn chủ tịch Diệp.

Mai Nhược Đình ngồi xuống, bộ dạng có vẻ giống như được sủng ái mà kinh hoàng. Tuy nàng là danh nhân ở thành phố Giang Hải, bình thường cũng gặp qua không ít nhân vật nổi tiếng, nhưng nếu so sánh về tài lực hay sức quyến rũ với Diệp Mộng Oánh thì sẽ làm nàng sinh ra cảm giác tự ti mặc cảm.

Chu Cầm rót một ly trà cho Mai Nhược Đình, sau đó đưa cho Diệp Mộng Oánh một ly cà phê, cuối cùng rời khỏi phòng làm việc của Diệp Mộng Oánh.

- Không biết chị tìm tôi có chuyện gì?

Diệp Mộng Oánh chủ động mở miệng hỏi.

Diệp Mộng Oánh dừng lại một chút rồi bổ sung một câu:

- Chị cũng không phrai là người ngoài, nếu có chuyện gì chị cứ nói thẳng là được.

Diệp Mộng Oánh nói như vậy cũng có lý do, nàng biết công ty dược phẩm Liễu Thị là của Liễu gia, mà Liêu gia có Liễu Vân Mạn và Liễu Mộng có quan hệ mật thiết với Hạ Thiên, nàng cũng có quan hệ với Hạ Thiên, vì vậy mới nói Liễu gia không phải là người ngoài.

- Chủ tịch Diệp, chị đã nói vậy thì tôi cũng không lòng vòng, thật ra tôi đến đây vì muốn hợp tác với chị.

Mai Nhược Đình có chút do dự, nàng nói rõ ý nghĩ của mình.

- Hợp tác sao?

Diệp Mộng Oánh có chút kinh ngạc:

- Không biết Mai tiểu thư muốn hợp tác với chúng tôi ở phương diện nào?

- Không gạt chủ tịch Diệp, công ty Liễu thị chúng tôi gần đây có vấn đề về tài chính, sau khi tôi cẩn thận suy xét thì cảm thấy nên có một khoản đầu tư, tôi cũng tháy chủ tịch Diệp của tập đoàn Thiên Nam sẽ có hứng thú với công ty chúng tôi.

Mai Nhược Đình nhìn thẳng vào Diệp Mộng Oánh, giọng điệu cũng rất trấn định, rõ ràng những lời của nàng không phải được nói ra tức thời mà được suy tính rất sâu.

Diệp Mộng Oánh có hơi trầm ngâm, sau đó nàng mở miệng nói:

- Tập đoàn Thiên Nam tuy có rất nhiều ngành sản xuất nhưng trước nay chưa từng tham gia vào sản nghiệp dược phẩm, hơn nữa bây giờ chúng tôi cũng có khá nhiều nghiệp vụ, cũng còn không gian lớn để phát triển, tạm thời tập đoàn chúng tôi sẽ không mở nghiệp vụ mới. Không biết vì sao chị lại nghĩ rằng tập đoàn Thiên Nam chúng tôi có hứng thú với nhà máy của mình?

Lúc này Mai Nhược Đình mở túi xách mang theo ở bên cạnh ra, nàng lấy ra một lọ thuốc giống như mỹ phẩm rồi mỉm cười đưa cho Diệp Mộng Oánh:

- Chủ tịch Diệp, chị xem qua thứ này đi.

- Phong Nhũ Sương Hạ thần y?

Diệp Mộng Oánh nhìn qua, sau đó nàng khẽ ồ lên:

- Đây là...Là Hạ Thiên cung cấp cách điều chế sao?

- Đúng vậy, trước đó Vân Anh, cũng chính là em gái của Vân Man đã được Hạ thần y cho thuốc Phong Nhũ Sương, sau đó Vân Anh đưa cách điều chế cho tôi.

Mai Nhược Đình giải thích lai lịch của lọ thuốc, sua đó nàng tiếp tục nói:

- Đã có người thử nghiệm qua, hiệu quả tương đối khá. Tôi có thể khẳng định, chỉ cần tuyên truyền thích hợp thì tuyệt đối có thể thu lợi nhuận lớn. Theo tôi biết thì tập đoàn Thiên Nam cũng có sản phẩm tiểu mỹ nhân, cũng là phương thuốc của Hạ thần y, vì vậy giữa chúng ta có cơ sở hợp tác rất tốt.

Diệp Mộng Oánh khẽ vuốt cằm, nếu phương pháp điều chế này thật sự đến từ Hạ Thiên, như vậy nàng tuyệt đối tin công hiệu của nó.

- Thật ra chị không cần hợp tác với tôi, chị tự mình mở rộng sản phẩm này sẽ có hiệu quả rất tốt.

Diệp Mộng Oánh hỏi thăm:

- Vì sao chị muốn hợp tác với tôi?

- Chủ tịch Diệp, thật ra tôi cũng đã nói rồi, nhà máy chúng tôi có vấn đề về tài chính, hơn nữa chúng tôi cũng chẳng phải xí nghiệp lớn, trước kia cũng bán ra Phong Nhũ Sương nhưng không quá hiệu quả. Chúng tôi không am hiểu phương diện quảng cáo và tung hô sản phẩm, vì vậy tự làm có thể nói là khó thể đạt được thành công đáng mong đợi.

Mai Nhược Đình tiếp tục nói:

- Chủ tịch Diệp, chị cũng đã nói rồi, chúng ta là người một nhà, vì vậy tôi cũng không gạt chị, ngoài những vấn đề đó ra còn có một nguyên nhân khác. Chồng tôi bây giờ đã ra nước ngoài, không biết còn quay về hay không, bây giờ tôi muốn khống chế công ty thì phải chuẩn bị các mặt quan hệ, đã cố tình nhưng vẫn cảm thấy vô lực.

Diệp Mộng Oánh khẽ gật đầu, sau đó nàng mỉm cười nói:

- Tôi rất tán thưởng sự thẳng thắn của Mai tiểu thư, thế này đi, tôi sẽ hợp tác với chị, nhưng tôi không nghĩ sẽ bơm tiền cho công ty Liễu Thị điều chế.

- Như vậy, chủ tịch Diệp có ý gì?

Đầu tiền Mai Nhược Đình cảm thấy vui vẻ, nhưng ngay sau đó lại mê hoặc.

- Theo những gì tôi được biết, tuy xí nghiệp dược phẩm Liễu Thị có cổ phần của Hầu Toản nhưng bây giờ chồng chị đang tố cáo cậu ấy, muốn thu hồi cổ phần công ty, như vậy lúc này nhà máy đang dính vào tranh cãi pháp lý.

Diệp Mộng Oánh cười nhạt một tiếng:

- Vì vậy nếu Mai tiểu thư thật sự có ý muốn hợp tác với tôi, chúng ta có thể thành lập một công ty mới, công ty này chỉ sản xuất và kinh doanh sản phẩm Phong Nhũ Sương theo cách điều chế của Hạ Thiên hay các sản phẩm bảo vệ sức khỏe khác.

- Điều này không có vấn đề.

Mai Nhược Đình đáp ứng hầu như không chút do dự.

- Mặc khác trong công ty tôi phải có được cổ phần nắm quyền khống chế, còn nữa, Hạ Thiên phải có chút cổ phần. Nếu Mai tiểu thư cảm thấy không có vấn đề thì trước tiên chúng ta điện thoại cho Hạ Thiên để hỏi thăm, nếu cậu ấy không phản đối thì chúng ta có thể tính đến chuyện hợp tác mở công ty.

Diệp Mộng Oánh dùng giọng đâu vào đấy nói.

Mai Nhược Đình có chút do dự, sau đó gật đầu:

- Không có vấn đề.

Mai Nhược Đình thấy yêu cầu của Diệp Mộng Oánh rất có lý, Diệp Mộng Oánh quyết định mở công ty mới, nàng bỏ tiền đầu tư, tất nhiên sẽ chiếm cổ phần với quyền khống chế. Công ty lại sản xuất sản phẩm theo cách điều chế của hạ thiên, phân chia cho Hạ Thiên chút cổ phần, như vậy lại rất đương nhiên.

Thật ra Mai Nhược Đình cũng không thèm quan tâm đến tỉ lệ cổ phần của mình, nàng cảm thấy công ty sắp mở sẽ tương đối lớn, đến lúc đó, dù nàng có ít cổ phần nhưng sợ rằng tài sản cũng sẽ nhiều hơn nhà máy dược phẩm Liễu Thị.

- Mai tiểu thư, chị cứ ngồi chơi trước, tôi sẽ điện thoại cho Hạ Thiên.

Diệp Mộng Oánh mỉm cười, nàng lấy điện thoại ra bấm số Hạ Thiên

Chương 550: Vừa điện thoại vừa đánh người

Dưới ánh mắt ghen ghét và hâm mộ của đám người, Hạ Thiên ôm Mộc Hàm rời khỏi cổng trường đại học Bắc kinh. Lúc này cổng trường khá quạnh quẽ, không còn cảnh tượng đánh người, cũng không có công tử nhà giàu bị đánh, chỉ có vài tên sinh viên ra vào mà thôi.

- Chồng, chúng ta trực tiếp về nhà nhé?

Mộc Hàm khẽ hỏi, thật ra bây giờ vẫn còn sớm, vẫn chưa đến mười một giờ, còn chưa đến giờ cơm trưa.

Hạ Thiên nhìn Mộc Hàm rồi hỏi:

- Vợ, có phải chị nghĩ đến một điểm vui chơi nào đó rồi không?

- Cũng không phải nghĩ ra một điểm vui chơi, chỉ muốn di dạo trên đường một chút.

Mộc Hàm khẽ nói:

- Cũng sắp đến bữa trưa, chúng ta có thể tùy tiện dạo chơi, sau đó ở bên ngoài ăn cơm rồi về.

Bây giờ về nhà cũng chẳng có việc gì làm, nếu không tốt còn bị chồng kéo lên giường làm vài cữ, tuy Mộc Hàm cũng không bài xích với những hoạt động kia, nhưng dù sao nàng cũng cảm thấy làm quá nhiều cũng không phải bình thường. Người ta là bạn tình thì ban ngày thường cùng nhau dạo phố, dù muốn cũng phải chờ đến tối, nàng cảm thấy Hạ Thiên cũng nên giống những người khác, bình thường nên đi dạo phố dùng cơm.

- Được, chúng ta đi dạo.

Hạ Thiên dù không hứng thú với trò dạo phố nhưng hắn thấy Mộc Hàm rất thích, vì vậy quyết định đi chơi với nàng.

Mộc Hàm cứ nép lên người Hạ Thiên đi dạo, tuy không có mục đích gì, không biết đi đến những đâu nhưng nàng thích trạng thái này. Vì nàng cảm thấy như vậy sẽ làm mình giống như một người phụ nữ bình thường, trước kia nàng là đặc công, dù là dạo phố cũng có mục đích, thường phải chấp hành nhiệm vụ, dù không thì trong lòng cũng luôn cảnh giác, luôn đề phòng. Nhưng lúc này không giống, nàng chỉ thuần túy đi dạo phố, nàng ôm tay bạn trai không khác gì những người phụ nữ khác.

Đáng tiếc là Mộc Hàm cũng chẳng phải là người phụ nữ bình thường, chỉ cần đi dạo vài phút thì nàng đã cảm thấy có gì đó là lạ, sau đó nàng hỏi Hạ Thiên:

- Chồng, hình như có hai chiếc xe mười sáu chỗ đi theo chúng ta.

- À, tôi biết rồi, từ khi chúng ta rời khỏi trường đại học thì bọn họ đã đi theo rồi.

Hạ Thiên ra vẻ chẳng quan tâm.

- Chồng, chúng ta sang bên kia nhé?

Mộc Hàm nhìn bốn phía, sau đó kéo Hạ Thiên đi về phía một con hẻm.

Hạ Thiên đang muốn đi qua thì điện thoại vang lên, hắn lấy ra xem, là Diệp Mộng Oánh gọi đến. Sau khi hắn đổi số điện thoại đã nói với Diệp Mộng Oánh, vì vậy nàng mới biết số mới mà điện thoại.

- Vợ, trước tiên tôi nhận điện thoại cái đã.

Hạ Thiên nói một câu rồi nhận điện thoại:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chị nhớ tôi rồi sao?

Diệp Mộng Oánh ở bên kia nở nụ cười nhẹ nhàng:

- Đúng vậy, khi nào thì cậu về Giang Hải.

- À, còn chưa biết.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi dùng giọng đề nghị nói:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, nếu không chị đến tìm tôi đi.

- Cũng được, nhưng phải để thư thả đã.

Diệp Mộng Oánh khẽ nói, sau đó nàng chuyển chủ đề:

- Đúng rồi, có chuyện muốn hỏi cậu, cậu có phải đã đưa phương thức điều chế Phong Nhũ Sương cho Vân Anh không?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên vẫn nhớ rất rõ điều này, hắn lập tức hỏi:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chẳng lẽ chị muốn dùng Phong Nhũ Sương sao? Chị đừng dùng, ngực chị vừa to rồi, to quá cũng không sướng.

Diệp Mộng Oánh ở đầu dây bên kia nghe nói như vậy thì cảm thấy xấu hổ, vì vậy một lúc lâu sau cũng không nói gì. Đúng lúc này Hạ Thiên ở bên kia cũng có biến.

Hai chiếc xe mười sáu chỗ nãy giờ luôn đi theo Hạ Thiên và Mộc Hàm đã dừng lại ven đường, hai chiếc xe mở cửa, một nhóm người phóng xuống, ai cũng cầm tuýp sắt hùng hổ phóng về phía Hạ Thiên.

Hạ Thiên lập tức khó chịu, đám khốn nạn này dám làm phiền lúc hắn đang điện thoại cho Mỹ nữ tỷ tỷ, đúng là không biết sống chết.

Vì vậy không đợi đám người kia đến gần, Hạ Thiên chủ động tung đá, ten chạy đầu bị đá văng xuống đất.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chị đã dùng rồi sao?

Hạ Thiên vừa đạp một tên khác vừa nói, sau đó hắn lại an ủi Diệp Mộng Oánh:

- Dù chị có dùng cũng không sao, lớn một chút cũng không ảnh hưởng, cùng lắm thì quay về tôi sẽ giúp chị xoa bóp ngực, đảm bảo sẽ trở lại như thường.

Diệp Mộng Oánh lúc này mới phục hồi tinh thần lại, nàng vội vàng giải thích:

- Không, tôi chưa dùng, chẳng qua công ty Liễu Thị muốn sản xuất Phong Nhũ Sương, Mai tiểu thư của công ty Liễu Thị muốn bàn bạc hợp tác, chúng tôi muốn mở công ty mới chuyên sản xuất Phong Nhũ Sương của cậu hoặc những sản phẩm bảo vệ sức khỏe khác. Lúc này tôi muốn hỏi ý kiến cậu, cậu thấy như vậy có được không? 312389

Hạ Thiên lại đạp ngã một tên cầp tuýp, sau đó hắn trả lời:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chị cứ làm chủ là được, nếu chị muốn cách điều chế sản phẩm gì thì cứ nói, tôi sẽ đưa tới cho chị.

- Vậy thì được, công ty mới sẽ chừa cho cậu một phần cổ phần.

Diệp Mộng Oánh nói.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, cũng chẳng cần giữ lại cổ phần, nhưng đừng cho Mai Nhược Đình kia quá nhiều, chị ta là vợ của Liễu Kỳ, tôi không thích lão Liễu Kỳ.

Hạ Thiên tiếp tục vung chân, hắn đá văng hai người:

- Tóm lại chị lấy càng nhiều cổ phần càng tốt, dù sao chị cũng là vợ tôi, cũng là của tôi.

- À, tôi biết rồi... ....

Diệp Mộng Oánh trả lời, sau đó nàng dùng giọng kỳ quái hỏi:

- Bên cậu có âm thanh gì vậy? Sao nghe giống như có người đang kêu thảm thiết thế?

- À, mỹ nữ tỷ tỷ, có vài tên cần ăn đòn, tôi đang đánh bọn họ.

Hạ Thiên thuận miệng trả lời, sau đó tung ra một đấm đánh văng một tên, mà tên này cũng rất biết cách phối hợp mà gào lên:

- Á!

Diệp Mộng Oánh ở bên kia không khỏi ngẩn ngơ, người này vừa điện thoại cho nàng vừa đánh nhau sao?

Đáng lý sẽ có một tình cảnh đánh nhau qua lại chết chóc như phim HongKong nhưng kỳ quái là tên thanh niên kia vừa đánh người vừa điện thoại, đúng là quá mạnh.

- Hạ Thiên, vậy tôi không nói nữa, lần sau sẽ nói chuyện tiếp nhé.

Diệp Mộng Oánh nghe được nhiều tiếng kêu thảm thiết, tất nhiên nàng sẽ kịp phản ứng, nàng nói xong thì cúp điện thoại, nàng sợ ảnh hưởng Hạ Thiên, nếu hắn bị đán thì rất phiền.

Hạ Thiên cũng buồn bực, mỹ nữ tỷ tỷ sao cúp điện thoại nhanh như vậy? Hắn điện thoại cũng đâu có ảnh hưởng gì?

- Đều do đám ngu ngốc chúng mày muốn chơi anh.

Hạ Thiên bắt đầu bất mãn phát tiết trên đám người nằm lăn trên đất, hắn nhấc chân nhấc tay đấm đá.

- Đại ca, tha mạng em.

- Đại ca, đừng đánh em nữa.

- Cứu mạng!

- Cảnh sát, cảnh sát, mau cứu mạng.

Đám người bị Hạ Thiên đánh đã cảm thấy chịu khôngn nổi, bọn họ bắt đầu cầu xin tha thứ, nhưng rõ ràng là không hiệu quả, sau đó bắt đầu hô cứu mạng. Đáng tiếc là không có ai hảo tâm cứu giúp, mãi đến lúc bọn họ thấy một chiếc xe cảnh sát dừng lại bên đường mới lớn tiếng kêu gào

Chương 551: Lão già La Dân Sinh

Hai tên cảnh sát xuống xe, một người khoảng bốn mươi, một người hai mươi, xem như là người có kinh nghiệm dẫn dắt kẻ trẻ tuổi. Hai người thấy một đám người bị đánh ngã, sau đó còn bị người ta đá lên người liên tục, vì vậy mà lập tức sững sờ. Người kia nhìn qua chỉ thấy bình thường nhưng đánh nhau quá hăng, rõ ràng là trái ngược.

Tên cảnh sát trẻ tuổi nhìn Hạ Thiên, trong ánh mắt thậm chí có chút sùng bái, vị huynh đệ kia quá trâu, chỉ cần nhìn dàn ống tuýp trên mặt đất là thấy đám người kia có xài "hung khí" nhưng lại bị tên kia đánh cho tơi tả. Nhưng khi nhìn thấy Mộc Hàm ở bên cạnh Hạ Thiên thì tên cảnh sát trẻ lại cảm thấy ghen ghét, người phụ nữ này quá ngon hàng, nếu có được một người phụ nữ xinh đẹp như vậy thì một ngày phải lái máy bay một trăm lần mới được.

- Có chuyện gì xảy ra?

Tên cảnh sát trung nhiên mở miệng nói:

- Mau dừng tay, đừng đánh, có gì từ từ nói.

- Chồng, thôi bỏ đi?

Mộc Hàm lúc này cũng đến bên cạnh Hạ Thiên rồi khẽ nói.

- Phiền phức nhất là những tên ngu đến gây phiền phức.

Hạ Thiên bất mãn nói một câu, sau đó hắn còn tung một đá vào người một tên, cuối cùng mới dừng tay.

Đám người trên mặt đất đã không còn cảm giác đau, vì bọn họ đã hôn mê bất tỉnh, chẳng còn cảm thấy đau đớn.

- Tiểu Vương, mau gọi xe cứu thương.

Tên cảnh sát trung niên nói thấy tình huống có vẻ kỳ lạ, vì vậy tranh thủ phân phó tên cảnh sát trẻ tuổi.

Tên cảnh sát trẻ tuổi lập tức gọi điện thoại, lúc này tên cảnh sát trung niên nhìn Hạ Thiên rồi hỏi dò:

- Có chuyện gì vậy? Sao lại đánh người ta như vậy?

- Cảnh sát, tôi và chồng đang đi dạo phố, những người này đột nhiên cầm ống tuýp lao đến, chồng tôi chỉ ra tay tự vệ, tuy chồng tôi ra tay hơi nặng nhưng đây cũng chỉ là phòng vệ mà thôi.

Mộc Hàm mở miệng nói.

Tên cảnh sát trung nhiên nhìn hơn vài chục cây tuýp trên mặt đất, hơn nữa lại nhìn đám người, hắn thấy có vài gương mặt thân quen, đều là lưu manh thủ đô, sau đó lại nhìn thấy hai chiếc xe mười sáu chỗ, cuối cùng cũng tin tưởng lời nói của Mộc Hàm.

Nhưng vấn đề là tên cảnh sát trung niên thấy trên mặt đất có vài chục người nằm bất tỉnh nhưng tên khốn phòng vệ chính đáng kia lại chẳng có việc gì, hơn nữa quần áo cũng không bẩn, nếu như vậy thì đúng là quá sức tưởng tượng.

Tên cảnh sát trung niên còn định nói gì đó nhưng đang định mở miệng thì tên cảnh sát trẻ đã đi đến bên cạnh rồi khẽ nói:

- Chú Mạnh, chú xem cô ấy có phải rất quen không? Hình như là Mộc Hàm mà cục trưởng đã nói chúng ta tìm kiếm.

Tên cảnh sát trẻ tuổi trước nay luôn chú ý đến người đẹp, khi hắn thấy Mộc Hàm thì đã cảm giác quen quen, sau đó nhanh chóng nghĩ ra đối phương là người đẹp mà vài ngày trước hầu như tất cả cảnh sát thủ đô đều phải truy tìm, nhưng hắn không thể nào xác nhận.

Tên cảnh sát trung niên được gọi là chú Mạnh nghe nói như vậy cũng không nhịn được phải nhìn kỹ Mộc Hàm, sau đó cũng nghĩ ra, người đẹp tóc vàng này rất quen mắt, hình như là Mộc Hàm.

- Xin hỏi chị có phải là Mộc Hàm tiểu thư không?

Tên cảnh sát trung niên mở miệng hỏi.

- Không sai, tôi là Mộc Hàm.

Mộc Hàm khẽ gật đầu, nàng biết Hạ Thiên từng để cho sáu mươi ngàn cảnh sát thủ đô tìm mình, vì vậy tên cảnh sát biết nàng cũng chẳng có gì kỳ quái.

"Đúng là Mộc Hàm rồi!"

Tên cảnh sát trung niên có chút kích động, trước đó cục trưởng cục công an thành phố đã có nói rõ, bất kể ai tìm thấy Mộc Hàm đều phải điện thoại cho mình, cũng vì điều đó mà tạo nên động lực cho biết bao cảnh sát. Phải biết rằng phần lớn cảnh sát còn chưa được nhìn tận mặt cục trưởng, lại càng chưa nói đến vấn đề gọi điện thoại trực tiếp, nếu người nào được gọi điện thoại cho cục trưởng, sợ rằng sau này địa vị ở cục công an cũng không còn như trước.

- Mộc Hàm tiểu thư, xin chị chờ chút, trước tiên chúng tôi điện thoại cho cục trưởng.

Tên cảnh sát trung niên nói, giọng điệu đã trở nên rất khách khí.

- Được.

Mộc Hàm khẽ gật đầu.

Lúc này Hạ Thiên lại chen ngang một câu:

- Này, chú định gọi điện thoại cho lão già La Dân Sinh kia sao?

Tên cảnh sát trung niên vừa định lấy điện thoại ra quay số chợt sững sờ, sau đó hắn vô thức trả lời:

- Đúng vậy, chúng tôi gọi điện thoại cho cục trưởng Lamborghini

- À, vậy chú thuận tiện nói cho lão ấy biết, đừng có tìm vợ tôi nữa, tôi tự tìm được rồi.

Hạ Thiên lười biếng nói.

Tên cảnh sát trung niên chợt sững sờ, người này quen biết cục trưởng La sao?

- Xin hỏi tiên sinh xưng hô thế nào?

Tên cảnh sát trung niên lại hỏi.

- Tôi là Hạ Thiên, ông lão kia biết tôi là ai, mau điện thoại đi.

Hạ Thiên có chút mất kiên nhẫn.

- À, được, tôi sẽ gọi điện thoại.

Lúc này tên cảnh sát trung niên đã hoàn toàn bị Hạ Thiên làm cho hoảng sợ, hắn không dám đắc tội với Hạ Thiên, chỉ vội vàng quay số.

Điện thoại chuyển rất nhanh, bên kia vang lên giọng điệu hiền hòa của La Dân Sinh:

- Tôi là La Dân Sinh.

- La...Cục trưởng La, chào anh, tôi là Mạnh Đại Binh đến từ phân cục Hải Điến, tôi...Tôi có chuyện muốn báo cáo với anh.

Tên cảnh sát trung niên là Mạnh Đại Binh có vẻ rất kích động, vì vậy mà trở nên lắp bắp.

- Nói đi, có chuyện gì?

La Dân Sinh ngược lại, lão rất thoải mái.

- Cục trưởng La, tôi đã thấy Mộc Hàm tiểu thư.

Mạnh Đại Binh cuối cùng cũng trấn tĩnh hơn.

- Mộc Hàm sao?

La Dân Sinh không tự giác phải lên giọng:

- Cô ấy ở đâu?

- Các trường đại học Bắc Kinh không xa, chỗ này còn có một đám lưu manh muốn tập kích cô ấy và một người khác.

Mạnh Đại Binh nhanh chóng nói, sau đó lại nghĩ đến lời của Hạ Thiên, hắn tiếp tục nói:

- Cục trưởng, người cùng đi với Mộc Hàm là Hạ Thiên, cậu ấy bảo tôi nói với anh, nói anh không cần tìm vợ giùm cậu ấy nữa... ....

- Anh nói Hạ Thiên đi cùng Mộc Hàm sao?

La Dân Sinh không chờ Mạnh Đại Binh nói dứt lời, lão cắt ngang.

- Đúng vậy, cục trưởng.

Mạnh Đại Binh trả lời.

- À, anh đưa điện thoại cho Hạ Thiên, tôi muốn nói với cậu ấy vài câu.

La Dân Sinh trầm giọng nói.

- Vâng, vâng.

Mạnh Đại Binh vội vàng đưa điện thoại cho Hạ Thiên:

- Hạ tiên sinh, cục trưởng muốn nói vài câu với anh.

Hạ Thiên nhận điện thoại:

- Này, ông lão, ông muốn nói gì?

- Hạ Thiên, trước đó tôi không liên lạc với cậu, chẳng qua vì số điện thoại của cậu không liên lạc được... ....

La Dân Sinh trước đó đã điều động cảnh sát tìm kiếm Mộc Hàm, nhưng một ngày mà không có kết quả, vì vậy lão mới bỏ qua. Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, lão không thể nào tiếp tục điều động sáu mươi ngàn cảnh sát ở thủ đô chỉ tìm một người, bọn họ còn có nghiệp vụ cần phải làm. Nhưng lúc đó lão cũng muốn điện thoại giải thích với Hạ Thiên, lão lại không gọi được, vì vậy muốn giải thích một câu.

- Ông lão, tôi đã đổi số điện thoại, nhưng tôi cũng không muốn nói cho ông biết, dù sao cảnh sát cũng chẳng làm ăn ra gì, tìm người cũng không ra. Được rồi, tôi chẳng muốn nói nhảm với ông, tôi cùng vợ đi dạo phố đây.

Hạ Thiên cắt ngang lời La Dân Sinh, hắn nói vài câu rồi trực tiếp đưa điện thoại cho Mạnh Đại Binh rồi kéo Mộc Hàm tiếp tục đi dạo.

Mạnh Đại Binh có chút sững sờ, hắn nhận điện thoại rồi trơ mắt nhìn Hạ Thiên và Mộc Hàm bỏ đi. Hắn không dám ngăn cản, trong lòng cũng thầm nói, tiểu tử này rốt cuộc là ai? Đúng là hàng khủng, dám nói chuyện với cục trưởng như vậy.

Đúng lúc này một chiếc Audi A8 chạy đến không một tiếng động, sau đó dừng lại ở bên cạnh Mộc Hàm và Hạ Thiên

Chương 552: Bạch Tiểu Lỗi

- Chị Mộc Hàm.

Một giọng nam có vài phần từ tính truyền đến, cửa xe mở ra, một người đàn ông khôi ngô bước xuống. Người này mặc tây trang bạch sắc, làn da ngăm đen nhưng lại mặc đồ trắng, đúng là trái ngược sinh ra cảm giác đánh sâu vào thị giác.

Khi thấy người này thì Mộc Hàm có chút kinh ngạc nhưng cũng không nói lời nào, người đàn ông quay đầu nhìn Hạ Thiên rồi duỗi tay phải nói:

- Hạ Thiên, kính ngưỡng đã lâu, tôi là Bạch Tiểu Lỗi.

Người này rất khách khí nên Hạ Thiên bắt tay với hắn, sau đó Hạ Thiên dùng giọng tò mò hỏi:

- Anh đen như vậy sao lại có họ Bạch?

- À.

Bạch Tiểu Lỗi có chút xấu hổ:

- Điều này...Đúng là không có biện pháp, là di truyền, là di truyền.

- Chồng, vị này là Tam thiếu gia của Bạch gia trong ba tiểu gia tộc thủ đô, là Bạch Tam thiếu gia, Nhâm Trung Hằng chính là thủ hạ của anh ấy.

Mộc Hàm nói với hạ thiên, giọng điệu tuy không lớn nhưng có thể cho Bạch Tiểu Lỗi nghe được rõ ràng. Nhìn qua thì thấy nàng giống như giới thiệu thân phận của Bạch Tiểu Lỗi, nhưng thực tế nàng cũng nói rõ về Bạch Tiểu Lỗi, nàng biết khá rõ về đối phương.

Hạ Thiên lập tức mất hứng:

- Nhâm Trung Hằng không phải đã nói không có đại ca sao? Hắn dám gạt tôi, tôi phải cho hắn một trận.

- Chồng, Nhâm Trung Hằng thật sự cũng không gạt cậu, chẳng qua hắn chẳng dám bán đứng Bạch Tam thiếu gia mà thôi.

Mộc Hàm lại nói đỡ cho Nhâm Trung Hằng một câu.

- Hạ Thiên, thật ra tôi cũng không tính là đại ca của Nhâm Trung Hằng, chẳng qua hai bên có chút quan hệ hợp tác mà thôi.

Bạch Tiểu Lỗi giải thích cho Nhâm Trung Hằng.

Mộc Hàm đón lời:

- Bạch Tam thiếu gia cần gì phải khiêm nhường như vậy? Tôi tin anh nói gì thì Nhâm Trung Hằng đều phải làm theo, nếu nói anh là đại ca thì cũng không phải là giả.

- À, chị Mộc Hàm, nếu nói như vậy cũng chưa hẳn, nhưng tôi thật sự là bạn của Hằng ca.

Bạch Tiểu Lỗi có chút xấu hổ, trong lòng thầm nói, người phụ nữ này không hổ danh là người Long Tổ, đúng là cái gì cũng biết.

- Bạch Tam thiếu gia, những thứ này không cần phải giải thích, anh tìm chúng tôi có chuyện gì?

Mộc Hàm mở miệng hỏi, nàng tin Bạch Tiểu Lỗi xuất hiện ở đây là có nguyên nhân, tuyệt đối sẽ chẳng đơn thuần chỉ đến chào hỏi bọn họ.

Bạch Tiểu Lỗi không khỏi thở ra một hơi, trong lòng có chút cảm kích vì lời nói mở đường của Mộc Hàm. Hắn gật đầu rồi nói:

- Chị Mộc Hàm, tôi thật sự có chuyện muốn nói với chị và Hạ Thiên, nhưng nơi đây cũng không tiện, nếu hai người không ngại thì chúng ta đổi chỗ nhé?

Bạch Tiểu Lỗi dừng lại một chút rồi bổ sung:

- Bây giờ cũng đã đến giữa trưa, tôi mời hai vị dùng cơm, vừa ăn vừa nói, thế nào?

- Chồng, cậu thấy thế nào?

Mộc Hàm quay đầu nhìn Hạ Thiên.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi khẽ gật đầu:

- Được rồi, người này nhìn có vẻ không tệ, nể mặt đi ăn một bữa cơm cũng không sao?

- Đa tạ đã nể mặt, Hạ Thiên, chị Mộc Hàm, mời hai vị lên xe.

Bạch Tiểu Lỗi thấy Hạ Thiên đồng ý thì rất vui sướng, hắn vội vàng kéo cửa xe.

Mộc Hàm mỉm cười kéo Hạ Thiên lên xe, cũng may khu vực lân cận không có vài người biết được thân phận của Bạch Tiểu Lỗi, nếu không tình cảnh vừa rồi sẽ làm người ta lồi mắt. Đường đường là Bạch Tam thiếu gia mà đi làm tài xế cho người ta, điều này rất khó tưởng. Bạch Tiểu Lâu nghe qua có vẻ là tên người nhưng thực tế lại là một nhà hàng, nơi này cũng không có danh tiếng gì ở thủ đô nhưng vào mới cảm thấy rất đắt, một bình trà ở bên trong cũng hơn mười ngàn, một bữa cơm cũng vài chục ngàn, rõ ràng không phải là địa phương mà người thường có thể vào dùng cơm.

Thật ra Bạch Tiểu Lâu chính là nhà hàng mà Bạch Tiểu Lỗi mở ra, nơi đây là chốn kinh doanh lỗ vốn, tất nhiên hắn cũng chẳng trông cậy vào lợi nhuận ở đây, bình thường hắn chỉ dùng nơi đây để tiếp khách. Trong nhà hàng dù là người pha trà hay đầu bếp đều là đỉnh cấp, có thể làm cho những vị khách khó tính nhất cảm thấy thỏa mãn. Tất nhiên hắn chiêu đãi ở đây còn vì một nguyên nhân khác, vì nơi đây rất an toàn.

Bây giờ Bạch Tiểu Lỗi mở tiệc chiêu đãi Hạ Thiên và Mộc Hàm trong Bạch Tiểu Lâu, hắn dùng tay rót trà nói:

- Hạ Thiên, Mộc Hàm tiểu thư, trước tiên uống một ly trà, đây là Đại Hồng Bào, nghe nói rất đỉnh cấp, mời mọi người dùng thử.

Hạ Thiên nâng ly trà lên nhấp một ngụm, sau đó hắn tán dương một câu:

- Cũng không tệ lắm.

Mộc Hàm cũng phẩm trà không nhanh không chậm, nàng cũng khá hiểu rõ vị Bạch Tam thiếu gia này, Long Tổ biết rất rõ về những thế lực giang hồ ở thủ đô, nhưng những người này không gây hại cho an toàn của quốc gia, vì vậy Long Tổ cũng không ra tay. Tất nhiên biết trước tư liệu về bọn họ chỉ là đề phòng tai họa bất ngờ mà thôi.

- Mộc Hàm tiểu thư, có phải chị cũng nghe qua về Thái Tử Minh phải không?

Bạch Tiểu Lỗi lúc này mới mở miệng hỏi.

- Thái Tử Minh sao?

Mộc Hàm khẽ nhíu mày:

- Đây không phải là một đám tự cho mình là thái tử trong thể chế sao?

- Mộc Hàm tiểu thư, trước kia tôi cũng nghĩ là như vậy.

Vẻ mặt Bạch Tiểu Lỗi trở nên ngưng trọng:

- Đáng lý ra trên khắp thủ đô, cái gọi là Thái Tử cũng là rất nhiều, nhưng những vị con nhà quan này trước kia rất an phận. Vài năm trước một nhóm chẳng phải là con nhà quan tập trung lại tạo thành Thái Tử Minh, những người này chỉ ngẫu nhiên làm vài cuộc họp mặt, không có hành vi gì quá đáng, hầu như không ai quan tâm, nhưng nửa tháng gần đây sự việc phát sinh biến hóa.

- Biến hóa gì?

Mộc Hàm hỏi.

- Trên giang hồ thủ đô chợt xuất hiẹn một bang hội là Thái Tử Minh, bang hội này tiếp nhận tất cả các yêu cầu, chỉ cần cho giá cao, dù là giết người phóng hỏa hay cướp gái, bọn họ đều làm cả. Hơn nữa bọn họ còn đưa ra một thông điệp cho các bang hội khác ở thủ đô, cần phải quy thuận Thái Tử Minh.

Bạch Tiểu Lỗi chậm rãi nói:

- Đáng lý ra cơ bản chẳng có ai quan tâm đến đám người này, nhưng vài hôm trước bọn họ bắt đầu ra tay, đã có ba đại ca các bang hội khác bị bọn họ ra tay, mà đêm trước Mộc Hàm tiểu thư mà không đến đúng lúc, sợ rằng cả nhà Nhâm Trung Hằng cũng khó tránh khỏi tử cục.

- Có chuyện này sao? Thái Tử Minh này có liên quan gì đến Thái Tử Minh trước kia không?

Vẻ mặt Mộc Hàm có hơi biến đổi, phải biết rằng thủ đô dưới chân thiên tử, dù nơi đây cũng có hắc bang nhưng so sánh với địa phương khác thì ẩn nhẫn hơn, không dám kiêu ngạo quá mức. Bây giờ Thái Tử Minh quá kho trương, rõ ràng đã phạm vào điều tối kỵ ở thủ đô, nếu Thái Tử Minh này có liên quan đến Thái Tử Minh kia, nếu nói theo lý thì bọn họ phải kiêng kỵ mới đúng.

- Tạm thời tôi còn chưa xác định, nhưng tôi biết rõ Thái Tử Minh này đang nghe hiệu lệnh của một tên gọi là Thái Tử.

Bạch Tiểu Lỗi trả lời.

Hạ Thiên lúc này lại nói:

- Có phải tên Thái Tử kia không

Chương 553: Tiểu Hắc

Bạch Tiểu Lỗi nghe được lời nói của Hạ Thiên mà chợt ngây người:

- Hạ Thiên, cậu đang nói đến ai?

- Ở huyện Lâm Giang có một nhóm người buôn ma túy, tổ chức này của con một viên bí thư huyện ủy tên là Thái Bằng Trình, nửa tháng trước hắn đã tự cho nổ nhà xưởng của mình, sau đó không biết đã chạy đến phương nào.

Mộc Hàm ở bên cạnh giải thích, trước đó nàng cũng theo Hạ Thiên đến huyện Lâm Giang, tất nhiên nàng cũng biết người có tên là Thái Tử này.

- Đúng vậy, tên Thái Tử kia rất phiền phức, đáng tiếc là trước đó tôi không bắt được hắn, nếu không tôi đã sớm xử lý hắn rồi.

Hạ Thiên nhớ đến chuyện này thì rất khó chịu, hắn muốn xử lý ai thì kẻ đó rất ít khi có thể chạy trốn, nhưng tên khốn Thái Tử kia lại chạy mất, điều này làm hắn cảm thấy rất mất mặt.

- Tôi cũng không biết tên của Thái Tử trong Thái Tử Minh, cũng không biết bộ dạng của hắn ra sao, nghe nói rất thần bí, vì vậy hắn có phải là Thái Bằng Trình hay không thì tôi không thể xác định được.

Bạch Tiểu Lỗi có chút trầm ngâm, hắn nói:

- Nhưng có một vấn đề tôi biết khá rõ, đó là nhóm Thái Tử Minh kia thường hút thuốc phiện, cả đám trai gái tập trung chích hút, sau đó chơi bời, dù sao cũng rất đáng ghét.

Mộc Hàm khẽ gật đầu:

- Tôi cũng biết rõ vài thứ, trước đó vài người trong nhóm Thái Tử Minh đều không phải loại gì đàng hoàng, cả ngày chỉ biết tụ tập hút thuốc. Đã từng có tên hút thuốc phiện chạy xe và xảy ra tai nạn chết người, nhưng trước đó đám này chỉ biết đắm chìm một mình vào trong hủ bại, cũng không làm gì quá nhẫn tâm, bọn họ lại tập trung lại với nhau, năng lượng rất lớn, vì vậy trước nay không ai quản bọn họ làm quái gì.

- À, nếu tên Thái Tử kia có liên quan đến Thái Bằng Trình ở Lâm Giang, như vậy chẳng cần quan tâm bọn họ là gì, tôi sẽ xử lý bọn họ.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Thế này đi, trước tiên tôi sẽ cho người điều tra, nếu bọn họ thật sự có liên quan, tôi sẽ nói cho hai người biết.

Bạch Tiểu Lỗi suy nghĩ rồi nói.

- Được, Tiểu Hắc anh đi thăm dò đi.

Hạ Thiên lười biếng nói.

- Sao, Tiểu Hắc nào?

Gương mặt Bạch Tiểu Lỗi trở nên đen sì, tuy hắn rất đen nhưng rõ ràng là họ Bạch.

- Đúng vậy, anh đen như than, tất nhiên là Tiểu Hắc, chẳng lẽ gọi là Tiểu Bạch sao?

Hạ Thiên ra vẻ đương nhiên, sau đó hắn quay đầu nhìn Mộc Hàm:

- Vợ, thật ra tôi cảm thấy Tiểu Hắc dễ nghe hơn Tiểu Bạch, chị thấy thế nào?

Mộc Hàm cười quyến rũ:

- Chồng, cậu cảm thấy dễ nghe là tốt.

- Này, nếu anh thật sự không muốn bị gọi là Tiểu Hắc thì tôi có thể gọi là Tiểu Bạch.

Hạ Thiên dùng ánh mắt thông cảm nhìn Bạch Tiểu Lỗi.

- Thôi được, tôi là Tiểu Hắc.

Bạch Tiểu Lỗi cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, những năm nay Tiểu Bạch cũng chẳng có gì hay, nhưng nếu gọi là Tiểu Bạch thì hắn thà bị gọi là Tiểu Hắc.

Hạ Thiên tương đối hài lòng:

- Tiểu Hắc anh quả nhiên dễ bảo.

Hạ Thiên nhìn Bạch Tiểu Lỗi rồi nói thêm:

- À, tôi cảm thấy anh cũng không tệ lắm, thế này di, tôi thu anh làm tiểu đệ, anh nhớ nói rõ với Nhâm Trung Hằng kia, tôi không cần hắn ta làm tiểu đệ nữa.

- À, điều này... ....

Bạch Tiểu Lỗi chợt ngẩn ngơ, người này đúng là quá trâu, mở miệng là muốn thu hắn làm tiểu đệ, trong thủ đô nào có người nào được như vậy, dù là Triệu Công Tử cũng chẳng dám mở mồm như vậy.

- Tôi không có thói quen cùng xài chung tiểu đệ, vì vậy không cần tên Nhâm Trung Hằng kia nữa, cho anh thay thế vị trí, coi như anh may mắn, bình thường tôi cũng không thu tiểu đệ đâu.

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Bạch Tiểu Lỗi:

- Nếu anh không muốn làm tiểu đệ cũng chẳng sao, tôi cũng không muốn nhận anh.

Nếu chẳng phải Nhâm Trung Hằng có thể tìm vợ về, Hạ Thiên sẽ không có hứng nhận hắn làm tiểu đệ, dù sao bây giờ đã có được vợ, không có tiểu đệ cũng chẳng sao.

- Tình nguyện, tôi tình nguyện, đại ca, anh nói không sai, đây đúng là vinh hạnh của tôi.

Bạch Tiểu Lỗi vội vàng nói, sau đó hắn đứng lên rót trà cho Hạ Thiên và Mộc Hàm:

- Đại ca, đại tẩu, mời hai vị dùng trà.

- Như vậy mới tốt.

Hạ Thiên rất hài lòng, Mộc Hàm thì giật mình, Bạch Tam thiếu gia cứ như vậy mà nhận Hạ Thiên làm đại ca sao? Nếu điều này truyền ra ngoài thì sợ rằng cả thủ đô sẽ chấn động, phải biết rằng Bạch Tiểu Lỗi cũng không phải là hạng người như Tứ thiếu gia thủ đô, hắn thật sự là danh nhân ở thủ đô.

Nhưng Mộc Hàm cũng hiểu được ý đồ của Bạch Tiểu Lỗi, không thể nghi ngờ với thân phận của hắn thì biết được nhiều chuyện, vì vậy tất nhiên hắn phải biết rõ Hạ Thiên, nếu nhận Hạ Thiên làm đại ca thì chẳng có gì là thiệt thòi.

- Đúng rồi, đại ca, vừa rồi đám người vừa tập kích anh là của Thái Tử Minh, có lẽ là Lục Tinh trả tiền để bọn họ ra tay.

Bạch Tiểu Lỗi lúc này còn nói thêm, hắn lập tức tiến vào vai trò một tiểu đệ.

Co được giản được mới là trượng phu, đây là một quan niệm nhân sinh của Bạch Tiểu Lỗi, hắn lăn lộn giang hồ nên rất tin tưởng vào chân lý này. Xã hội hiện đại thì thực lực quyết định tất cả, vì vậy hắn cảm thấy mình làm tiểu đệ cho Hạ Thiên cũng chẳng có gì là dọa người, vì trong mắt hắn thì Hạ Thiên là cường giả chân chính, dù là Lý gia cũng không chịu nổi. Hạ Thiên có thể để cho một người chết sống lại, cũng có thể làm người ta chết đi không một tiếng động.

Dù xã hội này lực lượng đơn thuần không thể quyết định được tất cả nhưng năng lực Hạ Thiên quá mạnh, hắn có thể thay đổi được mọi thứ.

- À, tên vừa mù vừa thái giám kia hả? Để lần sau tôi đi xử lý hắn.

Hạ Thiên hời hợt nói.

- Đại ca, Lục Tinh chỉ là tiểu nhân vật, thật ra không cần anh ra tay, nếu anh không ngạithif giao cho em là được.

Bạch Tiểu Lỗi chủ động xung phong giết giặc, trong mắt hắn thì Lục Tinh quả thật chỉ là tiểu nhân vật mà thôi.

- Vậy thì được, tôi sẽ giao cho anh đi làm.

Hạ Thiên quả thật cũng không có tâm tình đối phó với ba nhân vật nhỏ nhặt kia, điều này cũng làm hắn phát hiện ra thu nhận tiểu đệ cũng khá tốt.

Mộc Hàm khẽ nhắc nhở một câu:

- Thủ đô không phải là địa phương bình thường, cố gắng đừng gây ra sự kiện chết người, đừng vì vài nhân vật nhỏ mà sinh ra phiền toái không cần thiết.

- Cảm ơn đại tẩu đã nhắc nhở, tôi biết phải làm sao.

Bạch Tiểu Lỗi vội vàng gật đầu nói, sau đó hắn giải thích một câu:

- Thật ra Lục Tinh chỉ là một tên có chút tiền mà thôi, tôi làm cho hắn phá sản là được, nếu hắn không có tiền thì khỏi cần xử lý, tự hắn sẽ xử lý mình.

Những năm gần đây xử lý một người có rất nhiều phương pháp, cũng không nhất định phải trực tiếp ra tay, vì mỗi năm có hàng loạt người phá sản tự sát, nhiều hơn một Lục Tinh cũng chẳng ai để ý.

Đúng lúc này điện thoại của Bạch Tiểu Lỗi lại vang lên, một phút sau hắn đặt điện thoại xuống rồi dùng giọng giọng có chút bất an nói:

- Đại ca, có chuyện tôi muốn nói với anh

Chương 554: Tiểu Yêu Tinh nhàm chán

À, Lý Minh Quang ngu ngốc đã trốn viện sao?

Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

Bạch Tiểu Lỗi không khỏi kinh hoàng:

- Đại ca, sao anh biết.

- Vừa rồi có người điện thoại báo cho anh, tôi nghe được.

Hạ Thiên tỏ vẻ đương nhiên, mà Bạch Tiểu Lỗi lại càng cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác. Rõ ràng những lời đồn về Hạ Thiên không quá khoa trương, ngược lại năng lực của Hạ Thiên còn mạnh hơn cả lời đồn, chỉ cần khả năng vừa rồi cũng tuyệt đối là kinh người.

Mộc Hàm có chút kỳ quái:

- Chồng, sao Lý Minh Quang lại phải trốn viện?

Mộc Hàm đã biết Lý Minh Quang bị Hạ Thiên đánh cho rất thảm, nhưng nàng không nghĩ ra vì sao Lý Minh Quang lại phải trốn. Nếu Hạ Thiên đến bệnh viện tìm Lý Minh Quang thì trốn cũng chẳng sao, nhưng vấn đề là Hạ Thiên không biết Lý Minh Quang ở đâu, như vậy trốn làm gì?

- À, nghe nói Long Tổ muốn bắt hắn, Lý Minh Quang nhận được tin tức, thương thế chưa lành nhưng vẫn phải bỏ chạy.

Hạ Thiên nói rõ tình huống cho Mộc Hàm.

- Long Tổ muốn bắt hắn sao?

Mộc Hàm khẽ nhíu mày, nàng cảm thấy sự việc không tầm thường, đây tuyệt đối là Triệu Công Tử hạ lệnh. Nhưng rõ ràng nếu Triệu Công Tử muốn bắt Lý Minh Quang thì khó thể có tin tức truyền ra, trừ khi tin tức này do chính Triệu Công Tử tự tung ra ngoài.

- Đại tẩu, nghe nói Lý Minh Quang giết người của Long Tổ, vì vậy Long Tổ muốn bắt hắn, nhưng trước khi người Long Tổ đến bệnh viện thì đã có y tá báo cho Lý Minh Quang, kết quả là Lý Minh Quang chạy mất.

Bạch Tiểu Lỗi giải thích, hắn nói sự việc khá rõ ràng.

- Nếu sớm biết hắn ở bệnh viện thì tôi nên xử lý cho xong.

Hạ Thiên có chút tiếc nuối, hắn cũng muốn xử lý Lý Minh Quang từ trước, đáng tiếc là Tống Ngọc Mị lại phá hoại, nói đi nói lại cũng là Tống Ngọc Mị.

Bạch Tiểu Lỗi vội vàng đón lời:

- Đại ca, tôi sẽ để thủ hạ xem xét, nếu thấy Lý Minh Quang thì báo cáo ngay.

- Ừ, cậu cũng là người biết làm việc.

Hạ Thiên càng thỏa mãn về một tiểu đệ như Bạch Tiểu Lỗi, hắn cảm thấy Bạch Tiểu Lỗi khá hơn rất nhiều so với tên mập.

Nếu bạch tiểu lỗi biết mình bị Hạ Thiên so sánh với tên mập, hắn nhất định sẽ cực kỳ buồn bực. Hắn đường đường là Bạch Tam thiếu gia, căn bản không cùng một cấp so với một tên mập đang học đại học.

Lúc này Bạch Tiểu Lỗi nhìn đồng hồ, sau đó hắn đề nghị:

- Đại ca, đại tẩu, bây giờ cũng không còn sớm, chúng ta dùng cơm nhé?

- Được.

Hạ Thiên cũng tỏ vẻ tán thành, chỉ cần Hạ Thiên tán thành thì Mộc Hàm không có ý kiến.

Phòng bếp đã chuẩn bị tốt, lúc này Bạch Tiểu Lỗi lên tiếng phân phó thì đồ ăn đã được đưa đến. Không thể không nói Bạch Tiểu Lỗi thật sự rất xa xỉ, tuy Hạ Thiên không hiểu gì nhưng Mộc Hàm lại có thể tính ra, chỉ cần là món ăn cũng trên cả triệu, còn chưa nói đến hai chai rượu quý.

... ....

Đúng lúc này ở thành phố Giang Hải.

Tòa nhà Hải Giang, công ty công nghệ Lam Thiên.

- Khổng Mính, ra dùng cơm thôi.

Tôn Hinh Hinh rời khỏi phòng làm việc, nàng khẽ nói một câu với Lục Tinh và Khổng Mính, đồng thời còn đùa một câu:

- Tôi nói hai người không chú ý ảnh hưởng, giữa ban ngày trong văn phòng có không ít đàn ông độc thân mà anh anh em em, không phải làm người khác khó chịu sao?

- Tôn Hinh Hinh, bạn đi trước đi, nhớ mang cơm về giúp mình.

Khổng Mính cũng không quay đầu lại mà nói một câu.

Tôn Hinh Hinh có chút buồn bực:

- Này, Khổng Mính, bạn làm gì đấy, bận như vậy sao?

Tôn Hinh Hinh nhìn đám người trong phòng làm việc mà càng thêm kỳ quái:

- Tôi thấy mọi người hình như không có việc gì làm mà.

- Giám đốc Tôn, không phải chúng tôi không có việc gì làm, chẳng qua là không thể làm được.

Một nhân viên nam nhịn không được phải nói.

Tôn Hinh Hinh càng thêm kỳ quái:

- Sao không thể làm việc được?

- Máy tính đều bị nhiễm virus.

Khổng Mính quay đầu nhìn Tôn Hinh Hinh, vẻ mặt rất mệt mỏi:

- Đã làm đủ mọi cách hơn hai giờ nhưng còn chưa diệt hết virus.

Khi thấy vẻ mặt Tôn Hinh Hinh có chút mơ hồ thì Khổng Mính không khỏi cảm thấy có chút kỳ quặc:

- Ủa, máy tính của bạn không việc gì sao?

- Không có gì, nhưng sang nay mình không lên mạng.

Tôn Hinh Hinh trả lời.

Lúc này Lục Tinh cũng quay đầu đau khổ:

- Điều này...Tôn Hinh Hinh, nếu không thì bạn điện thoại hỏi Hạ Thiên xem.

- Hỏi Hạ Thiên làm gì?

Tôn Hinh Hinh càng kỳ quái:

- Cậu ấy nào có hiểu về máy tính đâu?

- Hạ Thiên không hiểu, nhưng cậu ấy quen biết Tiểu Yêu Tinh.

Khổng Mính đón lời:

- Virus này tám phần do Tiểu Yêu Tinh phát ra.

- Tiểu Yêu Tinh sao?

Tôn Hinh Hinh có chút kinh ngạc, nàng biết rõ Tiểu Yêu Tinh nhưng lại không quá quen thuộc, nàng chỉ kỳ quái vì sao Khổng Mính biết Tiểu Yêu Tinh là người phát tán virus?

- Virus này có tên là Tiểu Yêu Tinh nhàm chán, tôi qua Tiểu Yêu Tinh vừa đánh bại Nick và Firebird, cô ấy đã lên vị trí đệ nhất hacker, nghe nói bây giờ cô ấy là độc cô cầu bại.

Lục Tinh có chút bất đắc dĩ:

- Sáng hôm nay tự nhiên có một virus như vậy lây lan trên mạng, tôi cảm thấy con virus này do Tiểu Yêu Tinh nhàm chán làm ra.

- Này, Tôn Hinh Hinh, bạn cũng đừng hỏi nữa, nếu thật sự là Tiểu Yêu Tinh làm ra, như vậy bạn nói người ta cho chúng tôi một phần mềm diệt virus, nếu tiếp tục như vậy thì sao có thể làm việc được?

Khổng Mính ở bên kia thúc giục, nàng thật sự không còn cách nào khác.

- Được rồi, để tôi điện thoại hỏi một chút.

Tôn Hinh Hinh đành phải đồng ý, sau đó nàng lấy điện thoại ra bấm số Hạ Thiên.

... ....

Hạ Thiên nhận được điện thoại của Tôn Hinh Hinh đúng lúc dùng xong cơm trưa, nhưng hắn hoàn toàn không hiểu virus là thứ quái quỷ gì, nhưng hắn vẫn dựa theo lời đề nghị của Tôn Hinh Hinh mà điện thoại cho Tiểu Yêu Tinh.

- Ta là Tiểu Yêu Tinh vô dịch và tịch mịch, ta đang ngủ, nếu là chồng điện thoại đến thì bấm số một, nếu là chị Hàm thì bấm số hai, nếu là đại ca của ta, yêu cầu bấm số bar.. ....

Đầu dây bên kia vang lên một âm thanh như vậy.

Hạ Thiên bấm số một, bên kia vang lên âm thanh của Tiểu Yêu Tinh:

- Chồng, em đang ngủ, nếu em chưa nhận điện thoại thì rõ ràng là chưa thức dậy, nếu anh không có việc gì gấp thì chờ em điện thoại đến, nếu anh có việc gấp thì đến giường tìm em.

Hạ Thiên nghe nói như vậy thì rất muốn cho Tiểu Yêu Tinh một trận đòn nhừ xương, nhưng hắn còn chưa kịp nói gì thì bên kia đã tự động tắt máy.

- Vợ, chúng ta về thôi.

Hạ Thiên bây giờ cũng chỉ có thể trở về tìm Tiểu Yêu Tinh.

- Ừ, được.

Mộc Hàm gật đầu, sau đó nàng đứng lên đi theo Hạ Thiên.

- Đại ca, đại tẩu, tôi sẽ đưa mọi người về.

Bạch Tiểu Lỗi cũng đứng lên, sau đó hắn tiến lên kéo cửa phòng.

Hạ Thiên và Mộc Hàm đi ra ngoài, Bạch Tiểu Lỗi đi theo phía sau, đúng lúc có một cặp nam nữ cười hi hi ha ha đi đến

Chương 555: Cực phẩm nam nữ

Đây là một cặp nam nữ rất trẻ, nam rất cao, làn da trắng, nếu nói Bạch Tiểu Lỗi như người châu Phi thì người này phải như người u Mỹ, cực kỳ đối lập. Còn người phụ nữ, tướng mạo rất tốt, dáng người cũng trưởng thành, hai người vừa đi vừa trêu đùa, bộ dạng không coi ai ra gì, hình như bọn họ cũng quên đây là nơi công cộng.

Khi thấy hai người này thì Bạch Tiểu Lỗi khẽ nhíu mày, hắn tiến lên rất nhanh rồi ngăn cản cả hai người, khi hắn đang định mở miệng thì tên đàn ông kia đã mở miệng nói:

- Ủa, Bạch Tam thiếu gia, trùng hợp vậy sao?

Bạch Tiểu Lỗi nghe nói như vậy thì thầm mắng trong lòng, trung hợp cái gì? Mày cố ý đến đây mà còn giả vờ sao?

Tuy trong lòng rất bất mãn nhưng Bạch Tiểu Lỗi cũng không mở miệng la mắng, hắn chỉ dùng giọng châm chọc nói:

- Viên Lão Tam, anh thật sự có hứng thú với nơi này sao? Tháng này anh đã đến đây ba lần rồi.

- Đúng vậy, Bạch Tam thiếu gia, gần đây tôi rất thích đến xem địa bàn của anh.

Viên Lão Tam lộ ra nụ cười quái dị, sau đó hắn vỗ nhẹ lên mông người phụ nữ ở bên cạnh:

- Anh nói không sai chứ? Mỗi đêm anh đều vào nhìn em, ha ha.

- Ừ.

Người phụ nữ nở nụ cười nịnh nọt, sau đó nàng yêu kiều nói:

- Người ta rất thích cho anh xem.

- Viên Lão Tam, như vậy thì hoan nghênh anh vào xem nhiều nhiều một chút, địa bàn của tôi đều là những thứ mà tôi đã dùng qua, phục vụ tương đối khá, cũng rất rẻ, đôi khi còn có chiết khấu.

Bạch Tiểu Lỗi dùng giọng không nhanh không chậm nói, hắn biết rõ hai tên kia cố ý đến chòng ghẹo.

Viên Lão Tam nghe nói như vậy thì không biết nói gì hơn, người phụ nữ kia lại tức giận:

- Bạch Tiểu Lỗi, có người nói chuyện như anh sao? Cái gì mà phục vụ khá và giá rẻ có chiết khấu? Sao anh lại nói tôi như vậy?

Bạch Tiểu Lỗi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn người phụ nữ kia, hắn có chút buồn bực:

- Tưởng Thần, tôi nói sai sao? Tôi nói nhà hàng phục vụ tốt, giá rẻ, còn có cả chiết khấu, chẳng lẽ có vấn đề gì sao?

Bạch Tiểu Lỗi không đợi người phụ nữ kia kịp đáp lời mà vẫy vẫy tay với một nhân viên phục vụ ở không xa:

- Tới đây một chút.

- Tứ thiếu gia, có chuyện gì?

Nhân viên phục vụ tiến đến hỏi.

- Nhớ kỹ, sau này nếu Viên thiếu gia và Tưởng tiểu thư đến nơi này thì nhớ phải tăng giá lên gấp mười hai lần.

Bạch Tiểu Lỗi phân phó.

- Mười hai lần sao?

Nhân viên phục vụ chợt ngẩn ngơ, nàng tưởng mình nghe lầm.

- Đúng vậy, là mười hai lần.

Bạch Tiểu Lỗi khẽ gật đầu.

- Vâng, Tam thiếu gia.

Nhân viên phục vụ nở nụ cười cổ quái, cuối cùng nàng cũng hiểu, thì ra Tam thiếu gia cố ý gây khó cho đám người kia.

Cô gái được gọi là Tưởng Thần lại càng tức giận:

- Bạch Tiểu Lỗi, anh có còn biết xấu hổ không? Mười hai lần mà cũng gọi là giảm giá sao?

- À, có ai quy định không được tăng mười hai lần?

Bạch Tiểu Lỗi hỏi ngược lại.

Tưởng Thần lập tức chán nản, lúc này Viên Lão Tam lại nói:

- Bạch Tam thiếu gia, anh làm cho người ta phải nổi giận đấy, Tưởng Thần chẳng phải không muốn anh nữa sao? Tôi cướp phụ nữ của anh sao? Cần gì anh phải báo thù riêng, chúng tôi chỉ ăn một bữa cơm mà cho giá đó sao?

- Viên Lão Tam, không phải cô ấy không muốn theo tôi, là tôi không muốn cô ấy mà thôi, anh cảm thấy thật sự cướp người phụ nữ của tôi sao? Tôi hoan nghênh anh mỗi ngày đều đến đây, tôi sẽ không chú ý.

Bạch Tiểu Lỗi thản nhiên nói, những năm này có nhiều người rất nhàm chán, Tưởng Thần trước kia quả thật là phụ nữ của Bạch Tiểu Lỗi, sau đó Viên Lão Tam này cạy ra. Điều này còn chưa đáng nói, Viên Lão Tam còn liên tục chạy đến trước mặt Bạch Tiểu Lỗi để khoe khoang, giống như đang mượn cớ này để chứng minh Viên Lão Tam hắn mạnh hơn Bạch Tiểu Lỗi.

Nhưng trong thủ đô này ai cũng biết, tuy Bạch Tiểu Lỗi là một người không có tương lai của Bạch gia nhưng dù sao cũng mạnh hơn Viên Lão Tam của Viên gia.

- Bạch Tiểu Lỗi, anh nói vậy là có ý gì? Cái gì là anh không quan tâm tôi? Rõ ràng là tôi đá đít anh.

Tưởng Thần lập tức phản bác.

Bạch Tiểu Lỗi đang muốn nói gì đó thì âm thanh bất mãn của Hạ Thiên đã vang lên:

- Tiểu Hắc, phụ nữ xấu như vậy thì nói chuyện làm gì, mau đưa chúng tôi về ngay, tôi rất bận.

- Vâng, đại ca.

Bạch Tiểu Lỗi vội vàng cung kính nói.

- Ai xấu? Mày nói ai xấu? Màu có mắt không? Mày... ....

Tưởng Thần dùng ánh mắt tức giận nhìn Hạ Thiên rồi mở miệng mắng ầm lên.

- Bốp.

Một tiếng tát trong trẻo vang lên.

Tưởng Thần vuốt gò má nóng bỏng, nàng dùng ánh mắt khó tin nhìn Bạch Tiểu Lỗi:

- Anh...Anh dám đánh tôi sao?

- Bạch Lão Tam, anh dám đánh phụ nữ của tôi sao?

Viên Lão Tam cũng cực kỳ tức giận.

- Tưởng Thần, cô mắng tôi không sao, nhưng dám mắng đại ca của tôi, tôi cho cô một tát thì cũng coi như nhẹ tay rồi.

Bạch Tiểu Lỗi hừ một tiếng, hắn nói xong thì quay đầu nhìn Hạ Thiên:

- Đại ca, chúng ta đi thôi.

Hạ Thiên đã sớm mất kiên nhẫn, lúc này hắn kéo Mộc Hàm ra ngoài, mà Bạch Tiểu Lỗi cũng đuổi kịp, không quan tâm đến Viên Lão Tam và Tưởng Thần.

- Bạch Tiểu Lỗi, khốn kiếp, đại ca của anh không phải là Bạch Đại Sâm sao? Anh nghĩ rằng tôi không biết đại ca của anh là ai sao?...Á... ....

Tưởng Thần hổn hển gào lên sau lưng Bạch Tiểu Lỗi, nhưng nàng còn chưa nói dứt lời thì miệng đã bị người ta bịt kín, người ra tay là Viên Lão Tam.

- Đừng mắng, tiểu tử kia hình như là Hạ Thiên.

Viên Lão Tam khẽ nói vài câu bên tai Tưởng Thần rồi buông tay.

- Cái gì là Hạ Thiên hay Đông Thiên, có gì mà hơn người...Á... ....

Tưởng Thần đột nhiên hô lên một tiếng kinh hoàng:

- Hạ Thiên sao? Có phải là người đã đánh sập của Lý gia?

Viên Lão Tam khẽ gật đầu, hắn hạ thấp âm thanh nói:

- Em thấy người phụ nữ kia không? Đó là Mộc Hàm, tuy anh chưa từng gặp Hạ Thiên nhưng người cùng thân mật với Mộc Hàm, ngoài Hạ Thiên ra thì chẳng có ai.

- Mộc Hàm sao?

Tưởng Thần chợt sững sờ:

- Em không nhìn kỹ, trước kia em chưa từng được gặp Mộc Hàm.

- Tóm lại chúng ta hình như đã sai, Bạch Tiểu Lỗi thật sự đi đúng đường, rõ ràng vào thời điểm này còn nhận Hạ Thiên làm đại ca. Hừ, đợi khi anh truyền tin này ra, để xem tiểu tử kia có dễ chịu không?

Khóe miệng Viên Lão Tam lộ ra nụ cười âm hiểm:

- Lý gia tuy suy sụp nhưng còn có nhiều người không ưa Hạ Thiên, Bạch Tiểu Lỗi tưởng mình vớ được kho báu sao? Để xem khi đó có khóc lên tiếng không?

- Vậy anh mau truyền tin ra, tên khốn kia dám đánh em, em phải báo thù.

- Anh sẽ giúp em báo thù ngay bây giờ.

Nụ cười âm hiểm trên miệng Viên Lão Tam trở thành nụ cười dâm dục, hắn kéo Tưởng Thần đi ra:

- Bây giờ anh đi chơi phụ nữ của hắn.

- Anh đấy, xấu lắm.

Tưởng Thần lập tức nịnh hót, bộ dạng thục nữ e lệ.

- Đợi lát nữa còn xấu hơn.

Viên Lão Tam sờ lên mông Tưởng Thần, hắn không phân biệt đây là đâu, rõ ràng đây là một cặp nam nữ cực phẩm

Chương 556: Học giỏi võ đánh ngã chồng

Hạ Thiên và Mộc Hàm quay về Yêu Tinh Biệt Uyển, khi tiến vào phòng ngủ của Tiểu Yêu Tinh thì phát hiện nàng đang ngủ say trên giường, nhưng tướng ngủ của nàng rất gai mắt, tay chân giang rộng, đồ ngủ cũng tung tóe. Không biết nàng mơ thấy điều gì mà quần lót đáng yêu cũng lộ cả ra, có vẻ khá bắt mắt.

Mộc Hàm đang định tiến lên đánh thức Tiểu Yêu Tinh thì Hạ Thiên đã tiến lên vung một tát, tất nhiên bàn tay vỗ trúng mông vểnh của Tiểu Yêu Tinh.

Mộc Hàm không biết nói gì hơn, chồng đúng là có ham mê đặc thù, rất thích đánh mông người khác, nàng cũng không biết bị đánh mông bao nhiêu lần, bây giờ Yêu Yêu cũng đi vào vết xe đổ.

Hạ Thiên đánh không nhẹ, Tiểu Yêu Tinh bị đau mà giật mình thức tỉnh, nàng nhảy dựng lên rồi mắng lớn:

- Ai đánh tôi? Ai đánh tôi? Tôi là hacker đệ nhất thế giới, tôi sẽ hack, sẽ hack, hack tan máy tính của anh, hack tan điện thoại, hack thẻ ngân hàng, hack tất cả... ....

Tiểu Yêu Tinh gào lên một lúc, cuối cùng nàng thấy được Hạ Thiên, sau đó bộ dạng có chút kỳ quái:

- Ủa, chồng, sao anh lại ở đây? Anh đến cũng rất đúng lúc, có người đánh mông em, anh phải giúp em đánh hắn.

Mộc Hàm dở khóc dở cười, Hạ Thiên thì trừng mắt nhìn Tiểu Yêu Tinh:

- Là anh đánh em.

- Sao?

Tiểu Yêu Tinh lập tức dùng giọng cầu xin nói:

- Chồng, sao anh lại đánh em? Em xinh đẹp đáng yêu và là hacker đệ nhất thế giới, sao anh lại đánh em? Anh rõ ràng là ngược đãi vợ, như vậy là không phải... ....

- Bốp!

Hạ Thiên lại vỗ một phát.

- Á, đau quá.

Tiểu Yêu Tinh nhanh chóng khóc lên, nàng vừa trở thành hacker đệ nhất thế giới, nàng đang hưởng thụ sự tịch mịch vô cùng, nhưng bây giờ nàng phát hiện mình chẳng phải là độc cô cầu bại, chồng nàng mới là vô địch.

- Chồng, đừng đánh Yêu Yêu nữa.

Mộc Hàm dùng ánh mắt đau lòng nhìn Yêu Yêu, nàng nhịn không được phải khuyên nhủ.

- Đúng vậy, chồng thích đánh mông thì cứ xài hàng của chị Hàm đi.

Tiểu Yêu Tinh lầm bầm:

- Mông của chị Hàm to hơn của em, đánh vào sẽ sướng hơn.

Mộc Hàm lập tức nổi giận, Yêu Yêu chết tiệt, dám nói vậy mới mình.

Hạ Thiên cảm thấy lời của Tiểu Yêu Tinh là rất đúng, đánh Mộc Hàm thì sướng tay hơn.

- Chồng, sao anh lại đánh em?

Tiểu Yêu Tinh lúc này lại mở miệng, nàng vẫn không buông tha chuyện vừa rồi:

- Em nào có làm gì sai? Bây giờ em là hacker đệ nhất thiên hạ, anh phải ban thưởng mới đúng chứ?

- Ai bảo vừa rồi em không nhận điện thoại của anh.

Hạ Thiên bất mãn nói.

- À, chồng vừa điện thoại cho em sao?

Tiểu Yêu Tinh có chút kỳ quái, sau đó nàng lấy điện thoại ra xem:

- Đúng rồi, anh điện thoại cho em làm gì?

- Có phải em tạo ra con virus gì đó tên là Tiểu Yêu Tinh nhàm chán không?

Hạ Thiên hỏi.

- Đúng vậy, em đang rất nhàm chán.

Tiểu Yêu Tinh thừa nhận.

- Công ty máy tính của chị Hinh dính virus, em nhanh chóng giải quyết ngay.

Hạ Thiên không hiểu những thứ này, tất nhiên hắn phải giao nhiệm vụ cho Tiểu Yêu Tinh.

- À, được rồi, em đi làm ngay.

Tiểu Yêu Tinh nhảy xuống giường, nàng nhanh chóng chạy ra phòng ngủ, nàng rất sợ Hạ Thiên sẽ tiếp tục đánh mông mình.

- Chồng quá bạo lực, đúng là cuộc sống bi kịch.

Tiểu Yêu Tinh thầm nói một câu, sau đó nàng có một quyết định, sua này tuyệt đối không nên ở cùng chồng, ít nhất cũng kéo theo cả chị Hàm. Như vậy chồng muốn đánh sẽ xài chị Hàm trước, ai bảo chị Hàm mông to?

Nếu Mộc Hàm biết rõ ý nghĩ của Tiểu Yêu Tinh thì chắc chắn sẽ cho nàng ăn đòn, tiểu nha đầu này thật sự quá mức.

Đáng tiếc là Mộc Hàm không biết, bây giờ nàng đang năn nỉ Hạ Thiên một chuyện khác:

- Chồng, cậu dạy võ cho tôi được không?

Hạ Thiên có chút kỳ quái:

- Vợ, học võ làm gì?

Nếu là võ si Triệu Thanh Thanh muốn học võ thì Hạ Thiên sẽ chẳng thấy kỳ quái, nhưng Mộc Hàm trước kia không tìm hắn học võ bao giờ, bây giờ lại đột nhiên đề xuất, tất nhiên Hạ Thiên sẽ cảm thấy khó hiểu.

- Chồng, tôi tiếp nhận lời đề nghị của Mị Nhi, sẽ làm tổ trưởng Địa tổ.

Mộc Hàm cũng không giấu ý nghĩ của mình:

- Tuy sau khi cậu giúp tôi tẩy tủy thì thân thủ mạnh hơn trước nhưng vẫn chưa nhất định đánh thắng đám người Địa tổ, nếu bây giờ tôi đến Địa tổ thì chắc chắn sẽ không có uy vọng. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu mình lợi hại hơn thì ít nhất cũng làm cho bọn họ tâm phục khẩu phục.

- Vợ, nếu bọn họ không phục thì tôi sẽ đánh cho một trận.

Hạ Thiên không quan tâm.

- Như vậy cũng không tốt, vẫn là chính mình ra tay thu phục thì tốt hơn.

Mộc Hàm kéo cánh tay Hạ Thiên, giọng điệu nũng nịu:

- Chồng, cậu dạy tôi đi, dù sao bây giờ cũng không có gì làm.

Mộc Hàm làm nũng rất có lực sát thương, vì vậy mà Hạ Thiên đành phải đáp ứng yêu cầu của nàng. Sau đó nguyên buổi chiền hắn giúp Mộc Hàm luyện võ, nàng đã được học Phiêu Miểu Bộ rồi lại được tẩy tủy tăng công lực, thật ra cơ sở là tương đối tốt, hơn nữa nàng cũng đã từng cùng Liễu Mộng và Triệu Thanh Thanh học được khá nhiều chiêu thức hay, chẳng qua nàng chưa thể đánh ra uy lực lớn nhất mà thôi.

Có Hạ Thiên chỉ đạo và bồi dưỡng, tất nhiên Mộc Hàm sẽ tiến triển rất nhanh, nhưng buổi chiều cũng không chỉ có Mộc Hàm học võ, có cả Tiểu Yêu Tinh.

Tiểu Yêu Tinh không biết đã giải quyết vấn đề virus thế nào, ngay sau đó cũng chạy đến tham gia náo nhiệt. Khi thấy Hạ Thiên và Mộc Hàm luyện võ rất vui vẻ thì Tiểu Yêu Tinh vô dịch hacker cũng có thêm một ý nghĩ mới, nàng quấn lấy Hạ Thiên muốn học võ công.

Vợ muốn luyện võ, tất nhiên Hạ Thiên sẽ dạy, lúc bắt đầu học thì Tiểu Yêu Tinh rất bỏ khá nhiều tâm sức, nàng luyện võ với một ý nghĩ, đó là đánh ngã chồng.

Tiểu Yêu Tinh vốn rất nhàm chán nhưng bây giờ có thêm một mục tiêu vĩ đại, vì vậy nàng đột nhiên cảm thấy không còn nhàm chán.

Hạ Thiên thì cảm thấy cuộc sống không tồi, ban ngày có thể dạy vợ học võ, ban đêm có thể thực chiến với vợ, đánh nhau trên giường, kiểm nghiệm hiệu quả học tập.

Cũng vì vậy mà sau khi dùng cơm tối xong thì Hạ Thiên đã muốn kiểm nghiệm thành quả học tập của vợ, nhưng sự việc không đơn giản như những gì người ta toan tính, đúng lúc này có người điện thoại tìm hắn.

Hạ Thiên có chút khó chịu, bên kia truyền đến tiếng thở dốc:

- Hạ Thiên, cứu...Cứu tôi... ....

Đó là âm thanh của một người đàn ông, Hạ Thiên cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng hắn gần đây không có hứng với đàn ông, vì vậy hắn không nghe ra âm thanh của đối phương là ai, vì thế mà nhịn không được phải hỏi:

- Anh là ai

Chương 557: Tô Tiểu Xán gặp rủi ro

- Tôi...Tôi là Tô Tiểu Xán, đang ở phòng 801 khách sạn Tô Thị Liên Tỏa.

Bên kia truyền đến một âm thanh có chút đau đớn:

- Tôi...Tôi sắp không chịu được nữa, cậu...Cậu đến mau...Cứu...Cứu tôi với...Á... ....

Bên kia truyền đến một tiếng thét vang, sau đó điện thoại bị cắt đứt.

- Tô Tiểu Xán sao?

Hạ Thiên không khỏi thầm nói:

- Giọng điệu của người này sao lại kỳ quái như vậy?

- Chồng, sao vậy?

Mộc Hàm khẽ hỏi.

- À, Tô Tiểu Xán giống như sắp chết đến nơi, muốn tôi đi cứu anh ta.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi đưa ra quyết định:

- Thôi được, hay là cứu anh ta cái đã, nếu không người ta sẽ đổ lỗi cái chết lên đầu tôi.

- Vậy anh ta đang ở đâu?

Mộc Hàm vội hỏi.

- À, đang ở khách sạn Tô Thị Liên Tỏa, vợ biết ở đâu không?

Hạ Thiên hỏi.

Mộc Hàm còn chưa trả lời thì Tiểu Yêu Tinh đã nói:

- Em biết, em biết, chồng, em đưa anh đi.

- Anh không đưa em đi.

Hạ Thiên nói một câu như vậy.

Tiểu Yêu Tinh lập tức buồn bực:

- Vì sao?

Hạ Thiên không trả lời Tiểu Yêu Tinh, hắn kéo Mộc Hàm bước đi:

- Vợ, chúng ta đi thôi.

- Dựa vào cái gì? Chị Hàm chẳng phải chỉ có dáng người tốt hơn em thôi sao? Đi cứu người nào so sánh dáng người? Đúng là bất công xã hội.

Tiểu Yêu Tinh bất mãn lầm bầm.

Đáng tiếc là dù Tiểu Yêu Tinh có bất mãn cũng vô dụng, rõ ràng Hạ Thiên thích đi cùng với Mộc Hàm, ai bảo Tiểu Yêu Tinh còn quá nhỏ, vẫn chưa đủ độ chín?

- Á, á, á, em muốn đi cứu người.

Khi thấy Hạ Thiên và Mộc Hàm rời khỏi Yêu Tinh Biệt Uyển, Tiểu Yêu Tinh vội vàng chạy căm giận chạy lên lầu ba, nàng muốn hack một mớ máy tính. Nhưng nàng vừa chạy được nửa đường thì quay về:

- Không đúng, mình phải luyện võ, mình là thiên tài, mình nhất định sẽ lợi hại hơn cả chồng.

- Luyện võ cho tốt, chờ thời ngược đãi chồng.

Tiểu Yêu Tinh bắt đầu luyện Phiêu Miểu Bộ, đồng thời trong lòng cũng ảo tưởng tình cảnh ngược đãi Hạ Thiên sau này.

Khách sạn Tô Thị Liên Tỏa là một sản nghiệp lớn của Tô gia ở thủ đô, nếu xét toàn thể thủ đô thì khách sạn này chẳng là gì, toàn thủ đô cũng chỉ có một khách sạn như vậy, nhưng nếu xét theo phạm vi cả nước thì cũng có hơn vài trăm khách sạn Tô Thị Liên Tỏa, vì vậy có thể nói là có chút danh tiếng.

Hạ Thiên không biết vị trí cụ thể của khách sạn Tô Thị Liên Tỏa nhưng Mộc Hàm lại biết, trước đó khi nàng đến thành phố Giang Hải đã từng điều tra về tình huống của Tô gia, tất nhiên nàng cũng biết vị trí khách sạn của Tô gia ở thủ đô.

Mộc Hàm đưa Hạ Thiên đến ngoài phòng 801 của khách sạn Tô Thị Liên Tỏa, Mộc Hàm đang định gõ cửa thì Hạ Thiên đã đá văng cửa phòng, sau đó một tình cảnh máu me hiện ra.

Mộc Hàm cảm thấy không ổn, Hạ Thiên cũng lách mình tiến vào, sau đó hắn thấy Tô Tiểu Xán đang ngồi dưới giường, hai đùi đã nhuộm đỏ máu, trên tay hắn là một con dao gọt trái cây. Lúc này hắn đang nâng dao đâm vào đùi mình.

Hạ Thiên vung tay cướp lấy con dao, sau đó hắn dùng giọng bất mãn nói:

- Này, để tôi đến cứu, sao lại lấy đao chọc vào người, anh có bệnh sao?

Tô Tiểu Xán nghe được âm thanh của Hạ Thiên thì ngẩng đầu, vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt tan rả, dù ai nhìn cũng cảm thấy không bình thường.

- Hạ Thiên, cậu...Cậu đã đến rồi, tôi..Tôi sợ không chịu đựng được vì vậy mới chọc mình vài dao, như vậy...Như vậy có thể thanh tỉnh hơn.

Tô Tiểu Xán nở nụ cười sầu thảm:

- Tôi...Tôi bị nghiện, cậu...Cậu nhất định có biện pháp giúp tôi, có phải không? Tôi biết rõ cậu nhất định sẽ làm được, y thuật của cậu không gì không làm được... ....

Tô Tiểu Xán không kịp nói thêm điều gì vì Hạ Thiên đã dùng kim châm lên người hắn, sau đó Tô Tiểu Xán chợt hôn mê.

Hạ Thiên cầm máu cho Tô Tiểu Xán, sau đó bắt đầu xem xét tình huống.

- Người này đúng là đã nghiện ma túy.

Hạ Thiên lầm bầm.

Mộc Hàm không khỏi hỏi một câu:

- Chồng, vậy cậu có biện pháp không?

- Tất nhiên là có, chồng chị có gì mà không làm được?

Hạ Thiên dõng dạc nói:

- Chất độc này thấm sâu rất phiền toái, anh ta bị nhiễm mới chỉ vài ngày rồi, muốn giải độc cũng khá dễ.

Hạ Thiên có chút buồn bực, chỉ vài ngày không gặp mà Tô Tiểu Xán đã đến thủ đô, hơn nữa còn bị nhiễm độc.

Nhưng Hạ Thiên cũng không tiếp tục suy nghĩ nhiều, hắn quyết định chữa tốt cho Tô Tiểu Xán trước rồi nói sau, đến lúc đó có hỏi cũng không muộn. Tuy hắn nói nhẹ nhàng nhưng giải độc cũng không dễ, hán trị liệu hơn mười phút.

Còn thương thế trên đùi Tô Tiểu Xán, đừng nhìn nhiều máu mà đáng sợ, thật ra chỉ là những vết thương ngoài da. Tuy Tô Tiểu Xán dùng dao đâm mình, nhưng trừ khi là người chết, chứ không chẳng ai đâm mình mà nhẹ tay một chút. Tô Tiểu Xán cũng giống vậy, vì thế vết thương ở chân là không nặng, chỉ cần cầm máu sẽ không có vấn đề.

Tô Tiểu Xán đã tỉnh lại, tuy vẻ mặt vẫn còn hơi tái nhưng đã khá hơn trước kia rất nhiều, ánh mắt cũng không tan rả.

- Tôi...Tôi khỏe rồi sao?

Tô Tiểu Xán cảm thấy mình cũng không cảm thấy mình có khát vọng mãnh liệt với ma túy, lúc này cơ thể và tinh thần đã khá hơn, vì vậy mà rất khó tin.

Tô Tiểu Xán vốn muốn tìm Hạ Thiên để làm cho ngựa chế thành ngựa sống, hắn không muốn mình bị ma túy khống chế, nhưng hắn cũng hiểu đã nghiện ma túy là khó thể trị tận gốc. Dù Hạ Thiên là thần y cũng chưa chắc chữa được thứ quái quỷ này, vì thế đến bây giờ hắn vẫn còn có chút khó tin.

- Nói nhảm, tất nhiên là không có gì.

Hạ Thiên tức giận nói:

- Này, sao mới vài ngày mà anh đã nghiện thuốc rồi? Lần trước ở bữa tiệc từ thiện anh vẫn còn tốt mà?

Vẻ mặt Tô Tiểu Xán có hơi ảm đạm, khoảnh khắc này cũng có chút hoảng hốt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Một lúc lâu sau Tô Tiểu Xán mới cười khổ nói:

- Diệp Mộng Vân kia ám hại tôi.

- Diệp Mộng Vân?

Hạ Thiên có chút kỳ quái:

- Người phụ nữ kia cũng ở thủ đô sao?

Tô Tiểu Xán khẽ gật đầu:

- Không chỉ có mình cô ta, Diệp Thiếu Kiệt cũng đã đến đây, hai ngày trước anh em bọn họ không thể ở lại Giang Hải, vì vậy mà chạy đến thủ đô. Vài ngày trước quán bar của tôi xảy ra chuyện, tôi tự mình đến thăm rồi gặp Diệp Mộng Vân, sau đó bị cô ta ám hại, vì vậy mà nhiễm ma túy.

Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tô Tiểu Xán:

- Anh cũng quá ngốc, người phụ nữ ngu ngốc như vậy cũng có thể ám hại anh được sao?

Vẻ mặt Tô Tiểu Xán có chút xấu hổ nhưng cũng không phản bác, lúc nãy hắn thiếu chút nữa đã xong đời, nếu không có Hạ Thiên thì nửa đời sau không biết phải làm sao, dù Tô gia có tiền cũng không thể nuôi một con nghiện.

- Đúng rồi, Hạ Thiên, cậu cần phải cẩn thận, Diệp Thiếu Kiệt và Diệp Mộng Vân hình như còn muốn ra tay với Diệp Mộng Oánh.

Tô Tiểu Xán đột nhiên nhớ đến một vấn đề, hắn vội vàng nhắc nhở Hạ Thiên

Chương 558: Không biết thưởng thức thì sẽ gặp báo ứng

Hạ Thiên nghe nói như vậy thì chợt nổi giận, hai đưa ngu ngốc kia dám có ý nghĩ ra tay với Mỹ nữ tỷ tỷ, đúng là muốn chết.

- Bọn chúng ở đâu? Tôi muốn bắt lại.

Hạ Thiên căm giận nói.

Tô Tiểu Xán không khỏi có chút chần chừ:

- Hạ Thiên, cậu muốn đi tìm bọn họ ngay bây giờ sao?

- Tất nhiên, kẻ nào dám có ý nghĩ ra tay với vợ tôi đều phải bị tôi xử lý trước.

Hạ Thiên nói với vẻ mặt đương nhiên, hắn cũng không muốn để cho người khác động vào vợ mình mới ra tay, trước tiên phải tiêu diệt mối họa trong trứng nước.

Tô Tiểu Xán có chút chần chừ, sau đó hắn mở miệng nói:

- Vậy thì được, tôi sẽ điện thoại cho Diệp Mộng Vân.

Tô Tiểu Xán lấy điện thoại ra bấm số của Diệp Mộng Vân, điện thoại chuyển được rất nhanh, Tô Tiểu Xán ra vẻ đau khổ nói:

- Mộng Vân, là tôi...Cái kia...Xì gà kia...Cô còn không?

- Có, tất nhiên là có, anh muốn bao nhiêu cũng có.

Diệp Mộng Vân nhanh chóng nói.

- Được, vậy cô đưa đến hay tôi đến lấy?

Tô Tiểu Xán vội vàng nói.

Giọng nói của Diệp Mộng Vân có chút đắc chí:

- Bây giờ tôi cũng không qua được, thế này đi, nếu anh thật sự muốn thì tự mình đến biệt thự số chín ở khu biệt thự trung tâm.

- Tôi sẽ sang ngay.

Tô Tiểu Xán có vẻ giống như không chờ đợi được nữa.

- Tôi sẽ chờ anh đến.

Diệp Mộng Vân khẽ cười một tiếng, sau đó nàng cúp điện thoại.

Tô Tiểu Xán đặt điện thoại xuống, sau đó hắn nhìn Hạ Thiên:

- Trước tiên tôi thay quần áo, sau đó tôi sẽ đưa mọi người sang.

- Được rồi.

Hạ Thiên gật đầu, sau đó hắn hỏi Mộc Hàm:

- Vợ, chị biết khu biệt thự trung tâm ở đâu không?

- Chồng, tất nhiên là biết, thủ đô này căn bản không chỗ nào tôi không biết.

Mộc Hàm khẽ nói, nàng vốn là người thủ đô, còn là đặc công Long Tổ, tất nhiên mức độ quen thuộc thủ đô không giống như người bình thường.

Mộc Hàm dừng lại một chút rồi dùng giọng tò mò hỏi:

- Chồng, cậu đột nhiên hỏi điều này làm gì?

- À, Diệp Mộng Vân ngu ngốc kia đang ở trong biệt thự số chín khu biệt thự trung tâm.

Hạ Thiên trả lời.

- Biệt thự số chín khu biệt thự trung tâm sao?

Gương mặt Mộc Hàm chợt biến đổi:

- Chồng, cậu không nghe lầm đấy chứ?

Mộc Hàm biết lỗ tai của Hạ Thiên như Thuận Phong Nhĩ, nàng biết rõ Hạ Thiên đã nghe được những lời đối thoại giữa Tô Tiểu Xán và Diệp Mộng Vân, nhưng nàng vẫn nghi ngờ hắn nghe lầm.

- Đét.

Hạ Thiên mất hứng vỗ vào mông Mộc Hàm, lần này hắn ra tay tương đối nhẹ, vợ dám nghi ngờ lỗ tai của hắn, cần phải đánh mông.

Mộc Hàm không nói gì nữa, nếu hỏi lại thì sợ rằng sẽ bị đòn, dù nàng cảm thấy chồng vỗ mông vợ là bình thường, nhưng cũng không muốn bị vỗ mông trước mặt người khác. Nàng cảm thấy những chuyện như vậy phải là bí mật của vợ chồng, may mà lúc này Tô Tiểu Xán vào phòng thay quần áo, nếu không thì cũng không biết phải làm sao.

Tô Tiểu Xán nhanh chóng thay quần áo đi ra, bộ dạng rất sạch sẽ đẹp đẽ. Nửa giờ trước dù ai cũng có thể thấy Tô Tiểu Xán là một kẻ nghiện khó cứu, nhưng bây giờ bộ dạng đã đường đường chính chính, là một bạch mã vương tử giảm béo thành công.

- Diệp Mộng Vân thật sự đã nói mình đang ở biệt thự số chín khu trung tâm.

Tô Tiểu Xán mở miệng, hắn nghe được những lời đối thoại vừa rồi của hai người, lúc này mở miệng xem như chứng thực lời nói của Hạ Thiên.

- Vậy thì có chút kỳ quái.

Mộc Hàm khẽ nhíu mày:

- Đây chẳng phải là nơi ở của Lâm Tử Hào sao?

- Là chỗ ở của Lâm Tử Hào à?

Hạ Thiên có chút kinh ngạc.

Tô Tiểu Xán càng khó hiểu:

- Lâm Tử Hào không phải đã ngây ngốc rồi sao? Diệp Mộng Vân sao lại ở trong biệt thự của Lâm Tử Hào?

Tô Tiểu Xán khó hiểu, hắn cũng đặt nghi vấn với câu nói của Mộc Hàm, vì hắn biết rõ nếu đó là biệt thự của Lâm Tử Hào, nếu người này còn bình thường thì Diệp Mộng Vân ở đó cũng không có gì là kỳ quái. Nhưng vấn đề là Lâm Tử Hào đã ngây ngốc, một kẻ ngây sao có thể dùng biệt thự của mình để chiêu đãi khách?

- Chẳng lẽ Lâm gia đã có người chiếm biệt thự của Lâm Tử Hào?

Mộc Hàm lẩm bẩm nói.

- Đừng nghĩ nhiều như vậy làm gì cho mệt, đi xem là biết ngay.

Hạ Thiên cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng hắn cũng không muốn suy nghĩ nhiều.

- Được, đi thôi.

Mộc Hàm khẽ gật đầu.

Ba người nhanh chóng rời khỏi khách sạn, Tô Tiểu Xán có xe để dùng nhưng không biết khu biệt thự trung tâm ở nơi nào, vì vậy giao nhiệm vụ lái xe cho Mộc Hàm.

Trên đường đi đến khu biệt thự trung tâm, Hạ Thiên nhàm chán nên hỏi Tô Tiểu Xán xem vì sao phải nhiễm ma túy. Tô Tiểu Xán có chút chần chừ, cuối cùng cũng nói ra.

Vì có câu anh hùng không qua được cửa ải mỹ nhân, tuy Tô Tiểu Xán không phải là anh hùng nhưng Diệp Mộng Vân tốt xấu gì cũng là một người đẹp, hơn nữa trước đó hai người còn có tình cảm. Tình cũ không rũ cũng tới, vì vậy Tô Tiểu Xán không thể bước qua cửa ải của Diệp Mộng Vân. Đàn ông có đôi khi là như vậy, dù tình cảnh Diệp Mộng Vân và Lý Minh Hiên cùng với nhau vẫn làm cho Tô Tiểu Xán cực kỳ phẫn nộ, nhưng khi nàng cởi sạch tất cả đứng trước mặt thì Tô Tiểu Xán cũng lựa chọn như đa số đàn ông bình thường.

Sau khi hai người "hoạt động" với nhau, Diệp Mộng Vân lấy từ trong bóp ra một điếu xì gà cho Tô Tiểu Xán, mà Tô Tiểu Xán cũng không có gì nghi ngờ. Vì Diệp Mộng Vân biết hắn thích xì gà, chuẩn bị xì gà cho hắn cũng không có gì kỳ quái. Nhưng điếu xì gà bị người ta động tay động chân, bên trong có lẫn ma túy, Tô Tiểu Xán vì vậy mà nghiện.

Sau khi xác nhận Tô Tiểu Xán đã nghiện thì Diệp Mộng Vân lập tức trở mặt, nàng bắt đầu mượn cớ để uy hiếp Tô Tiểu Xán phải nhượng khách sạn của Tô gia ở thủ đô cho mình. Hơn nữa Diệp Thiếu Kiệt cũng xuất hiện trước mặt Tô Tiểu Xán, người này vừa ra mặt là đòi tiền, mở miệng là mười triệu.

Tô Tiểu Xán cuối cùng cũng hiểu, mình rơi vào cạm bẫy của anh em Diệp gia. Diệp Thiếu Kiệt và Diệp Mộng Vân vì bị Diệp Mộng Oánh cường thế mà bây giờ không còn đường sống, kết quả là chú ý đến Tô Tiểu Xán. Hơn nữa khi Tô Tiểu Xán có được cảm giác thuốc phiện mang lại thì còn nghe được lời nghị luận của hai anh em Diệp gia, bọn họ hình như đang tìm cách đối phó với Diệp Mộng Oánh, nhưng hai người này muốn dùng Tô Tiểu Xán, vì Tô Tiểu Xán sẽ được Diệp Mộng Oánh tin tưởng.

Điều này làm cho Tô Tiểu Xán ý thức được vấn đề, nếu cứ tiếp tục thì nửa đời sau sẽ bị anh em Diệp gia khống chế. Hắn không thích cuộc sống như vậy vì thế mới yêu cầu sự trợ giúp của Hạ Thiên, mà Hạ Thiên cũng không làm hắn thất vọng, lại cứu hắn về từ địa ngục.

- Lại thích Diệp Mộng Vân, anh đúng là không có ánh mắt.

Hạ Thiên nói một câu không khách khí với Tô Tiểu Xán, sau đó còn nói:

- Người như vậy thường sẽ gặp báo ứng

Chương 559: Giả ngu

Tô Tiểu Xán cảm thấy rất bất đắc dĩ, hắn tự cảm thấy ánh mắt của mình cũng không tệ, nhưng hắn không thể nào phản bác lời nói của hạ thiên, không phải hắn cảm kích Hạ Thiên mà không dám phản bác, chẳng qua hắn chẳng phản bác được. Ai bảo ánh mắt của Hạ Thiên cao hơn hắn rất nhiều, người này tìm được một nhóm vợ, hơn nữa nếu tùy tiện lấy ra một người cũng rất đẹp, căn bản là không phục không được.

- Chồng, đến rồi.

Mộc Hàm lúc này khẽ nhắc nhở, xe cũng đã dừng lại.

- Trước tiên cho Tô Tiểu Xán xuống, sau đó đi về phía cổng biệt thự.

Nhưng Tô Tiểu Xán đang định làm theo thì Hạ Thiên đã lóe người đi theo bên cạnh, sau đó hắn đạp cửa, một tiếng vang lớn, cánh cửa sụp xuống.

Tô Tiểu Xán trợn mắt há mồm, lúc này Hạ Thiên đã kéo Mộc Hàm đi vào. Hắn sử dụng lỗ tai thính của mình mà nghe được trong phòng khách có vài người đang nói chuyện, vì vậy hắn lập tức kéo Mộc Hàm vào phòng khách không chút do dự.

Trong phòng khách có ba nam một nữ, rõ ràng đều là người mà Hạ Thiên biết. Ngoài Diệp Mộng Vân và Diệp Thiếu Kiệt thì còn có Cao Danh Dương đã lâu không gặp, người cuối cùng chính là Lâm Tử Hào.

Có lẽ vì Hạ Thiên vào quá nhanh không tạo ra âm thanh, hơn nữa phòng khách cũng không có người ngoài nên bốn người bên trong không ai phát hiện Hạ Thiên và Mộc Hàm đã đến, lúc này có một người đang mở miệng.

- Tiểu Xán phải đến rồi chứ?

Người nói không phải là ai khác, chính là Lâm Tử Hào, người được cho là đã ngây ngốc. Lúc này chỉ cần nhìn giọng điệu và vẻ mặt thì khó ai nói hắn là kẻ ngây ngốc.

- Tôi đã đến.

m thanh của Tô Tiểu Xán vang lên, lúc này hắn đã tiến vào phòng.

Bốn người trong phòng khách chợt quay đầu, sau đó vẻ mặt kẻ nào cũng biến đôi.

- Hạ Thiên?

Diệp Mộng Vân hô lên nghẹn ngào.

Kể cả Lâm Tử Hào, trong mắt bốn người đều lóe lên cái nhìn sợ hãi, bốn người này đều đã từng nếm đủ đau khổ trên tay Hạ Thiên, tất nhiên sợ hãi Hạ Thiên phát ra từ tận đáy lòng. Tất nhiên trong mắt bọn họ càng phẫn nộ, bọn họ hận Hạ Thiên là khắc cốt ghi tâm.

- Đi ra ngoài ngay.

Lâm Tử Hào đột nhiên quát lên:

- Các người xâm nhập gia cư bất hợp pháp, chỗ này của tôi không chào đón các người.

Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lâm Tử Hào:

- Này, chú không phải đang giả ngu sao?

Lúc này dù là ai cũng có thể thấy Lâm Tử Hào bị ngây ngốc chỉ là giả, thật ra hắn không ngu, nhưng vì sao phải giả ngu? Có lẽ vì quá sợ hãi, sợ bị Hạ Thiên xử lý một cách không có tiếng động.

- Lâm Tử Hào, mày dám làm tao phải nghiện, đây là ý của mày phải không?

Tô Tiểu Xán cực kỳ phẫn nộ, đối với hắn thì dù là Diệp Thiếu Kiệt hay Diệp Mộng Vân cũng không thể nghĩ ra được biện pháp này.

- Tôi nói lại lần nữa, đi ra ngoài cho tôi.

Lâm Tử Hào lạnh lùng quát:

- Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.

- Này, chú đang giả ngu hay ngu thật rồi?

Hạ Thiên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lâm Tử Hào:

- Chú dám dùng cảnh sát để hù anh sao?

Lâm Tử Hào cười lạnh:

- Hạ Thiên, đây là thủ đô không phải là Giang Hải, đây là địa phương mày không được phép làm càn, đừng tưởng rằng ở đây mày có một Lãnh Băng Băng như Giang Hải mà thích làm gì thì làm.

Lâm Tử Hào nói đến đây thì quay sang nhìn Mộc Hàm, trong mắt không tự chủ được phải lóe lên cái nhìn ghen ghét:

- Mộc Hàm, cô phải hiểu cho rõ, đây là thủ đô, mà thủ đô có quy tắc của thủ đô, các người tốt nhất là đi ngay, nếu không tự gánh chịu hậu quả.

Một thời gian ngắn không gặp mà Mộc Hàm lại càng thêm quyến rũ, điều này làm Lâm Tử Hào cực kỳ ghen ghét, hắn biết người phụ nữ mình hâm mộ đã nằm bên dưới Hạ Thiên rất nhiều lần, nếu không sẽ chẳng thể có được sự quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành như vậy. Khoảnh khắc này hắn hận không thể băm vằm Hạ Thiên thành tương, đáng tiếc là hắn không làm được, việc hắn cầm làm lúc này chính là giữ tính mạng của mình. Hắn biết rõ Hạ Thiên là kẻ thích làm gì thì làm, hắn chỉ mong đợi Mộc Hàm sẽ biết điều, như vậy nguy cơ sẽ bị giải trừ.

- Đúng là quá khờ, cái gì mà quy tắc của thủ đô? Chú không biết tất cả đều phải dựa theo quy tắc của anh sao?

Hạ Thiên dùng ánh mắt ngu si nhìn Lâm Tử Hào:

- Quy tắc của anh mới là quy tắc, nếu không phải là quy tắc của anh, như vậy không được coi là quy tắc.

Mộc Hàm nhìn Lâm Tử Hào, trong mắt không khỏi lóe lên cái nhìn khinh miệt:

- Anh nói không sai, nơi đây là thủ đô, thủ đô có quy tắc của thủ đô, nhưng chồng tôi còn nói đúng hơn, cậu ta không cần tuân theo quy tắc của thủ đô.

Thật ra trước kia Mộc Hàm tuy không có nhiều hảo cảm với Lâm Tử Hào nhưng cũng không quá chán ghét, trước đó nàng là hôn thê trên danh nghĩa của Lâm Tử Hào, chẳng qua đó chỉ là phối hợp kế hoạch với Triệu Công Tử, để cho nàng có được một thân phận công khai ở thành phố Giang Hải mà thôi.

Nhưng bây giờ Mộc Hàm biết Lâm Tử Hào giả vờ ngu, vì vậy mà lập tức xem thường. Dù là thế nào thì Lâm Tử Hào cũng là Lâm đại thiếu gia của một trong bốn tiểu gia tộc ở thủ đô, cũng là người có thân phận, nhưng người này vì mạng sống mà phải giả ngu, rõ ràng không phải là đàn ông.

- Mộc Hàm, có phải cô muốn tôi báo cảnh sát không?

Lâm Tử Hào tức giận nói.

- Anh có gan báo cảnh sát sao?

Mộc Hàm khẽ hừ một tiếng:

- Nếu anh muốn tự thú thì được, vì trong này hình như không thiếu ma túy thì phải.

Mộc Hàm nói như vậy chỉ là dự đoán, nhưng nàng dự đoán như vậy cũng là bình thường. Diệp Mộng Vân đã dùng ma túy gây nghiện cho Tô Tiểu Xán, hơn nữa còn ở đây, như vậy nói rõ ma túy xuất phát từ đây. Vấn đề có bao nhiêu, Mộc Hàm cũng khó thể khẳng định.

Đám người Lâm Tử Hào nghe Mộc Hàm nói như vậy thì vẻ mặt càng thêm khó coi.

Khi thấy phản ứng của đám người Lâm Tử Hào thì Mộc Hàm hiểu mình đã đoán đúng, chỗ này không những có ma túy, sợ rằng cũng có không ít.

- Mộc Hàm, cô đừng ngậm máu phun người.

Lâm Tử Hào lại mở miệng, hắn quát lên nghiêm nghị:

- Nói lời phải có chứng cứ.

Lâm Tử Hào vừa mới dứt lời thì Hạ Thiên đã biến mất.

Đám người Lâm Tử Hào cảm thấy rất nghi hoặc, tên khốn kia chạy đi đâu rồi? Ngay cả Tô Tiểu Xán cũng có chút mơ hồ, đồng thời cũng có chút lo lắng, Hạ Thiên sẽ không đột nhiên chạy mất chứ?

Mộc Hàm cũng không lo lắng Hạ Thiên sẽ bỏ chạy, nàng còn ở đây, chống sao có thể vứt bỏ nàng? Tuy nàng có ở lại đây một mình cũng không cần sợ đám người Lâm Tử Hào, nhưng nếu vứt vợ bỏ chạy thì rõ ràng không phải là tác phong của Hạ Thiên.

Khi đám người còn đang nghi hoặc thì bóng người lại lóe lên, Hạ Thiên xuất hiện trước mặt mọi người, trên tay hắn có một chiếc túi, hắn cầm túi quơ quơ trước mặt Lâm Tử Hào:

- Này, tên ngu, chú nói đến căn cứ, có phải là thứ này không

Chương 560: Nuốt ma túy

Vẻ mặt đám người Lâm Tử Hào càng thêm trắng bệch, Hạ Thiên đang cầm trên tay một bọc trắng, nhìn thì thấy bên trong giống như bột mỳ nhưng ai cũng biết đây không phải là bột mỳ, cũng không phải là thứ bột gì khác, chính là ma túy.

Nhưng Lâm Tử Hào không thể nghĩ ra, mình giấy vào một chỗ bí mật như vậy, Hạ Thiên chưa từng đến đây, sao hắn có thể tìm được ma túy giấu ở đâu?

"Hắn không phải tìm được, đây chính là thứ mà hắn chuẩn bị trước, hắn muốn hãm hại mình!"

Trong đầu Lâm Tử Hào chợt xuất hiện ý nghĩ như vậy, sau đó hắn lập tức trấn tĩnh trở lại.

- Hạ Thiên, mày cho rằng sử dụng một bao bột mì có thể hù được tao sao? Dù trong tay mày không phải là bột mỳ, thật sự là ma túy cũng chỉ có thể chứng minh là mày mang đến, không có liên quan gì đến tao, mày cảm thấy như vậy có thể tố cáo được tao sao? Bây giờ mày có thể báo cảnh sát, để xem cảnh sát có bắt được tao không?

Lâm Tử Hào dùng giọng không nhanh không chậm nói, hắn đột nhiên có một niềm tin, nếu chơi tâm kế thì Hạ Thiên chẳng phải là đối thủ của hắn.

Hạ Thiên nói với vẻ mặt khinh bỉ:

- Chú thật sự cho rằng chỉ có nhiêu đây ma túy thôi sao?

Mộc Hàm cũng biết Lâm Tử Hào đang chống chế, với phong cách của Hạ Thiên thì sẽ chẳng bao giờ chống chế.

- Vậy mày muốn làm gì? Muốn dùng nó để uy hiếp tao sao?

Lâm Tử Hào cười lạnh:

- Hạ Thiên, mày có phải quá ngây thơ rồi không?

- Ai thèm uy hiếp chú?

Hạ Thiên ngáp một cái:

- Chú cho rằng anh nghĩ như vậy sao?

Vẻ mặt Lâm Tử Hào chợt biến đổi:

- Mày muốn làm gì?

- Xử lý chú.

Hạ Thiên lười biếng nói:

- Chú đã thích giả ngu, anh sẽ cho chú chính thức ngu.

Hạ Thiên vừa nói dứt lời thì phóng về phía Lâm Tử Hào, trên tay cũng có một cây ngân châm, hắn dùng tốc độ không ai nhìn thấy được đâm mười châm lên người Lâm Tử Hào, sau đó hắn lùi đến bên cạnh Mộc Hàm.

- À, lúc này chẳng ai cứu chú được nữa, chú coi như cả đời ngây ngốc.

Hạ Thiên nhìn Lâm Tử Hào, hắn dùng giọng thỏa mãn nói.

Lâm Tử Hào không nói gì, hắn chỉ cười ngây ngô với hạ thiên.

- Lâm thiếu gia, Lâm thiếu gia... ....

Vẻ mặt Cao Danh Dương chợt biến đổi, hắn vội vàng nói vài câu với Lâm Tử Hào, nhưng Lâm Tử Hào giống như không nghe thấy gì, bộ dạng vẫn ngây ngốc, thậm chí khóe miệng cũng chảy dãi.

Lần này dù là Cao Danh Dương hay Diệp Thiếu Kiệt, Diệp Mộng Vân, Mộc Hàm và Tô Tiểu Xán cũng hiểu một điều, Hạ Thiên nói không sai, Lâm Tử Hào đã chính thức ngây ngốc.

Tô Tiểu Xán cũng không đồng tình với Lâm Tử Hào, Mộc Hàm thì lại càng không, mà ba người Cao Danh Dương, Diệp Thiếu Kiệt và Diệp Mộng Vân thì trong lòng chẳng ó đồng tình mà sợ hãi, vì bọn họ sinh ra một dự cảm, sau Lâm Tử Hào thì chính là bọn họ có kết cục như vậy.

- Hạ Thiên, mày...Mày muốn thế nào?

Giọng điệu của Diệp Mộng Vân có chút run rẩy.

Hạ Thiên chợt an ủi một câu:

- Các người yên tâm, tôi sẽ không làm cho các người trở nên ngây ngốc.

- Hạ Thiên, mạng của tôi trong tay cậu, tôi sẽ nói những chuyện đêm nay cho cậu.

Cao Danh Dương vội vàng nói, hắn đã tìm được cơ hội níu kéo tính mạng.

Diệp Thiếu Kiệt còn dùng giọng ngoài mạnh trong yếu nói với Hạ Thiên:

- Nếu mày giết chúng tao, mày sẽ đừng hòng trốn thoát.

- Đừng lo, anh không giết các chú.

Hạ Thiên nghiêm trang nói:

- Các chú chỉ ăn ma túy mà thôi.

- Ăn ma túy?

Cao Danh Dương nhìn Hạ Thiên túi ma túy trong tay Hạ Thiên, vẻ mặt hắn chợt biến đổi:

- Mày...Mày muốn gì?

- Này, các chú chia nhau ra ăn đi, thế nào?

Hạ Thiên giơ túi ma túy lên hỏi ba người.

- Không...Không cần, tôi không muốn ăn thứ này.

Diệp Mộng Vân thét lên, nàng đột nhiên chạy ra ngoài cửa như kẻ điên, sau đó còn gào lên:

- Cứu mạng... ....

Diệp Mộng Vân chợt khựng lại, nàng không thể chạy ra khỏi phòng khách, nàng chợt đứng ngây như bức tượng, thân người vẫn còn duy trì tư thế bỏ chạy.

- Sao không biết tự giác?

Hạ Thiên có chút bất mãn:

- Nếu để anh tự ra tay thì phiền phức lớn.

Hạ Thiên vừa nói vừa đổ gần nửa túi bột vào miệng Diệp Mộng Vân, sau đó hắn vỗ vai nàng vài cái, tất cả bột ma túy vào bụng Diệp Mộng Vân. Cuối cùng hắn quay sang nhìn Diệp Thiếu Kiệt và Cao Danh Dương, trên mặt là nụ cười sáng lạn:

- Hai người tự ra tay hay để tôi?

- Không, không cần làm như vậy.

Cao Danh Dương cuối cùng cũng không thể tiếp tục giả vờ nhã nhặn, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ, trong giọng nói tràn ngập hương vị buồn bã:

- Hạ Thiên, dù sao cậu cũng đã ra tay với tôi, tôi sẽ ra nước ngoài, chỉ cần cậu tha cho tôi, tôi sẽ chẳng làm gì liên quan đến cậu nữa.

Trước nổi sợ hãi, Cao Danh Dương đã từng là Tứ thiếu gia Giang Hải cũng phải trở thành kẻ đáng thương cầu xin tha mạng.

- Hạ Thiên, tao là người Diệp gia, mày giết tao, như vậy mày sẽ là kẻ thù của Diệp gia.

Diệp Thiếu Kiệt cũng cực kỳ hoảng sợ, khi thấy cảnh ngộ của Diệp Mộng Vân thì hắn thầm cảm thấy may mắn, hắn biết nếu bình nuốt nhiêu đó ma túy thì khó thể sống được.

Hạ Thiên nhìn Diệp Thiếu Kiệt rồi lười biếng nói:

- Anh không ngại làm kẻ thù của Diệp gia, chỉ cần mỹ nữ tỷ tỷ không phải là kẻ thù của anh là được, chú muốn hại mỹ nữ tỷ tỷ, tất nhiên anh phải xử lý chú.

Hạ Thiên quay đầu nhìn Cao Danh Dương rồi nói:

- Chú cũng không còn giá trị với anh, vì vậy chú cũng nuốt đi là vừa.

Hạ Thiên nói xong thì ra tay, hai người kia không thích tự làm thì hắn chỉ còn cách tự mình vất vả một chút.

Mười giây sau Hạ Thiên đã hoàn tất công tác, hắn không ngừng rót ma túy vào bụng hai tên kia, hơn nữa còn cho cả đám không thể cử động và nói chuyện, chỉ biết đứng yên.

- Đám người luôn gây khó cho anh, bây giờ ăn vào, đứa nào sống được thì xem như may mắn.

Hạ Thiên lầm bầm nói, sau đó hắn kéo tay Mộc Hàm:

- Vợ, chúng ta đi thôi.

- Ừ.

Mộc Hàm rất bình tĩnh, tuy nàng chưa từng cho ai ăn ma túy nhưng trước nay cũng từng xử lý vài người vì nhiệm vụ.

Tô Tiểu Xán thì có chút kích động, tình cảnh vừa rồi làm hắn cảm thấy chấn động quá lớn.

- Này thằng ngây, chú chậm rãi ở lại chơi đùa nhé.

Trước khi đi Hạ Thiên cũng bắt chuyện với Lâm Tử Hào, mà Lâm Tử Hào thì đang cười ngây ngô, giống như không nghe rõ lời nói của Hạ Thiên.

Khi thấy Tô Tiểu Xán còn đứng sững sờ thì Hạ Thiên có chút bất mãn:

- Này, anh không đi, chẳng lẽ thích như bọn họ sao?

- À, đi ngay.

Tô Tiểu Xán cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, tuy có chút bất an nhưng vẫn tranh thủ chạy về phía Hạ Thiên

Chương 561: Yêu cầu của Mị Nhi

Vẫn là Mộc Hàm lái xe, Hạ Thiên ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, Tô Tiểu Xán ngồi ở phía sau.

Xe nhanh chóng rời khỏi khu biệt thự trung tâm, vài phút sau Mộc Hàm dừng xe lại.

- Chồng, quán bar đối diện cũng không tệ, mọi người có muốn vào làm vài ly rượu không?

Mộc Hàm khẽ hỏi.

Hạ Thiên dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Mộc Hàm:

- Vợ, chẳng lẽ chị không vào sao?

Hạ Thiên cũng không đặc biệt thích thú với trò uống rượu, nhưng hắn cũng không bài xích, nếu Mộc Hàm thích vào thì hắn cùng vào, nhưng nếu nàng không muốn đi thì hắn cũng không vào.

- Vừa rồi có chuyện, tôi phải cần xử lý để tránh những phiền toái không cần thiết.

Mộc Hàm cũng không giấu diếm, nàng giải thích một câu:

- Chồng, tôi biết cậu không sợ, nhưng nếu cả ngày có người đến làm phiền thì chẳng phải chuyện tốt.

- Như vậy cũng được, nhưng chị xử lý thế nào?

Hạ Thiên hỏi.

- Trước tiên tôi điện thoại cái đã.

Mộc Hàm khẽ nói:

- Có lẽ mất chút thời gian, trước tiên cậu cứ vào quán bar chờ một lúc, sau khi sắp xếp xong thì tôi sẽ đến tìm cậu, được không?

- Được.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi gật đầu đồng ý.

Tô Tiểu Xán càng cảm thấy cầu mà không được, tình cảnh vừa rồi làm hắn sinh ra xúc động muốn uống rượu, dù Mộc Hàm không chủ động nói đến điều này thì hắn cũng thật sự đến quán bar uống vài ly.

Hạ Thiên và Tô Tiểu Xán nhanh chóng xuống xe đi đến quán bar, Mộc Hàm thì lấy điện thoại ra bấm một dãy số.

- Hầu Tiểu Thất à? Tôi là Mộc Hàm.

Điện thoại được nối thông, Mộc Hàm đi thẳng vào vấn đề:

- Tôi tiếp nhận lời đề nghị của Mị Nhi, tôi sẽ làm tổ trưởng Địa tổ.

- Được rồi, hoan nghênh cô gia nhập Địa tổ, tôi sẽ nói cho Mị Nhi.

Hầu Tiểu Thất có vẻ rất vui sướng.

- Toi cần có quyền hạn của tổ trưởng Địa tổ ngay lập tức, còn giấy chứng nhận, trang bị súng ống.

Mộc Hàm nhanh chóng nói.

Hầu Tiểu Thất có hơi sững sờ, sau đó hắn hỏi:

- Có chuyện lớn gì rồi sao?

- Không có chuyện lớn gì.

Mộc Hàm dùng giọng hàm hồ nói:

- Có thể khai thông quyền hạn cho tôi ngay được không?

- Điều này, cô chờ chút, tôi sẽ thông báo một tiếng với Mị Nhi.

Hầu Tiểu Thất có chút chần chừ, sau đó nói.

- Được rồi, tôi chờ tin của anh.

Mộc Hàm nói xong thì cúp điện thoại, sau đó nàng ngồi trong xe chờ đợi.

Nếu không có chuyện gì phát sinh thì Mộc Hàm còn phải đợi vài ngày nửa mới đến nhận chức ở Địa tổ, nhưng bây giờ nàng muốn lợi dụng thân phận của Địa tổ để làm chút chuyện có lợi cho chồng. Người khác có nói nàng thiên vị cũng chẳng thèm quan tâm, bây giờ đối với nàng thì quan trọng nhất là Hạ Thiên, hơn nữa đám người đêm nay chết còn chưa hết tội.

Điện thoại rung lên, Mộc Hàm nhận điện thoại, nàng nhìn qua và có chút kinh ngạc, vì người gọi đến không phải là Hầu Tiểu Thất.

Nhưng Mộc Hàm cũng nhận điện thoại không chút do dự, điện thoại vừa nối thông thì bên kia đã vang lên một giọng nói không quá xa lạ với Mộc Hàm:

- Mộc Hàm chị đang ở đâu?

- Đối diện quán bar Nhiệt Lang.

Mộc Hàm lập tức nói ra địa chỉ của mình, vì người gọi đến là Mị Nhi.

- Chờ tôi mười phút, tôi sẽ đến ngay.

Mị Nhi nhanh chóng nói một câu rồi cúp điện thoại.

Nói là mười phút nhưng Mị Nhi đến rất nhanh, chưa đến năm phút thì Mị Nhi đã chạy một chiếc Audi A7 đến bên cạnh Mộc Hàm, sau đó nàng mở cửa xe nói:

- Lên đây đi.

Mộc Hàm tiến lên chiếc Audi ngồi xuống bên cạnh Mị Nhi, lúc này Mị Nhi cũng đưa một túi văn kiện cho Mộc Hàm:

- Đây là giấy chứng nhận của cô, bên trong còn có hiệp nghị giữ bí mật, cô nên ký trước.

Mộc Hàm tất nhiên rất quen thuộc những trình tự này, nàng sảng khoái ký hiệp nghị, sau đó cầm lấy giấy chứng nhận nhìn qua, cuối cùng không nhịn được phải hỏi một câu:

- Giấy chứng nhận này hình như không phải vừa làm thì phải?

- Đã chuẩn bị từ giữa trưa.

Mị Nhi cũng không giấu diếm:

- Tôi nghĩ chị sẽ không từ chối phần công tác này.

Mị Nhi dừng lại một chút rồi nói thêm:

- Súng để ở phía sau, chiếc xe này đã được sửa chữa, có thể chống đạn, sau này cô sẽ dùng nó, tôi nhớ không lầm thì cô cũng chỉ thích Audi A7.

- Cám ơn.

Mộc Hàm có chút cảm kích.

- Không cần cảm ơn tôi, Hạ Thiên cứu tôi một mạng, coi như tôi làm cho cậu ấy một chuyện.

Mị Nhi thản nhiên nói.

Mộc Hàm cũng không khỏi nở nụ cười:

- Theo tôi được biết thì chồng cũng không muốn chị chỉ làm một việc như vậy.

- Đây chính là nguyên nhân tôi đến đây tìm cô.

Mị Nhi thản nhiên nói:

- Tốt nhất là cô nên khuyên cậu ấy, để cậu ấy thực tế một chút và đừng ảo tưởng, tôi không thể nào đồng ý yêu cầu của cậu ta.

Mộc Hàm có chút bất đắc dĩ:

- Mị Nhi, chồng thích ai hoặc không thích ai thì tôi không thể thay đổi được, nếu cậu ấy thật sự thích chị, chỉ sợ là dù thế nào thì sẽ không bao giờ buông tha cho chị.

Mộc Hàm hiểu rất rõ điều này, nàng thấy Mị Nhi khó thể thoát khỏi ma chưởng của Hạ Thiên.

- Với một người phụ nữ bình thường thì phải ngăn cản người đàn ông của mình tìm phụ nữ khác mới đúng, chẳng lẽ với sức quyến rũ của chị mà cũng không làm điều này được sao?

Mị Nhi có chút không vui.

Mộc Hàm cười một tiếng:

- Mị Nhi, chị phải biết rõ, dù là chị hay tôi cũng không phải là phụ nữ bình thường.

Mị Nhi lập tức trầm mặc, nàng biết rõ Mộc Hàm nói không sai, đặc công chẳng phải là người thường, nữ đặc công càng không phải là phụ nữ bình thường. Thực tế thì nàng biết có một số nữ đặc công sinh hoạt cá nhân rất loạn, vì có nhiều người nhận áp lực lớn nên thích tìm đàn ông, cũng chẳng phải ai cũng giữ mình trong sạch như Mộc Hàm.

- Mị Nhi, tôi cũng nói một lời, chồng không phải là đàn ông bình thường, vì vậy dù tôi tình nguyện giúp chị cũng không thể giúp được.

Mộc Hàm còn nói thêm.

Mị Nhi không thể không thừa nhận lời nói của Mộc Hàm, Hạ Thiên quả thật không phải là đàn ông bình thường, tất nhiên nếu nói hắn là đàn ông không bình thường cũng không phải dễ nghe. Phải nói tên kia là một kẻ biến thái và hùng mạnh, nhưng chủ yếu là rất háo sắc, nếu muốn hắn chủ động bỏ qua cho nàng thì đúng là mặt trời mọc phía tây.

- Thôi bỏ, xem như tôi chưa nói gì.

Mị Nhi cuối cùng cũng bỏ qua ý nghĩ cần sự hỗ trợ của Mộc Hàm:

- Nhưng cô nên quản thúc Hạ Thiên ở thủ đô, đừng làm rối loạn.

- Tôi sẽ cố hết sức.

Mộc Hàm không từ chối yêu cầu này.

- Như vậy thì được rồi, tôi đi trước.

Mị Nhi gần đây làm việc rất dứt khoát, nàng nói đi là đi, vừa dứt lời đã biến mất.

"Nhanh quá!"

Mộc Hàm không khỏi kinh hoàng, tuy nàng biết Mị Nhi rất lợi hại nhưng vừa rồi lại phát hiện Mị Nhi mạnh hơn, hình như hơn hẳn Mị Nhi trước kia.

Nhưng Mộc Hàm cũng không suy nghĩ quá nhiều, vì lúc này nàng có chuyện quan trọng, nàng lấy điện thoại bấm số:

- Yêu Yêu, giúp chị làm một chuyện

Chương 562: Đạp bay người đẹp

- Cho một ly Long Thiện Lan.

Tô Tiểu Xán đứng trước quầy bar nói với một nhân viên phục vụ nữ có cách ăn mặc khá đẹp, bây giờ hắn muốn uống rượu mạnh.

- Vâng, tiên sinh.

Nữ nhân viên phục vụ cười với Tô Tiểu Xán, nàng cho hắn một ly.

Tô Tiểu Xán làm một hơi hết ly rượu, sau đó hắn nhìn Hạ Thiên:

- Hạ Thiên, cậu muốn uống gì?

- Giống như anh.

Hạ Thiên suy nghĩ rồi nói.

- Được.

Tô Tiểu Xán lại nói với nhân viên phục vụ:

- Cho thêm hai ly.

Nữ nhân viên phục vụ rót hai ly rượu, Tô Tiểu Xán cầm lấy một ly, hắn cụng ly với Hạ Thiên:

- Hạ Thiên, hôm nay tôi xin đa tạ cậu, chưa nói đến những thứ khác, tóm lại sau này dù nhảy vào nước sôi lửa bỏng thì Tô Tiểu Xán tôi cũng không cau mày, uống.

Tô Tiểu Xán lại cạn sạch ly, rượu mạnh vào bụng làm hắn tỉnh táo hơn. Tuy khi hắn ra đi thì đám người Diệp Mộng Vân vẫn còn sống, nhưng hắn hiểu đám người kia không còn sống được bao lâu, điều này chính là nguyên nhân làm hắn bất an. Dù sao đây cũng là xã hội pháp chế, dù hắn không ra tay nhưng cũng luôn cảm thấy đám người Diệp Mộng Vân do mình giết chết. Hắn không phải là Hạ Thiên, vì vậy hắn không thể tỏ ra điềm nhiên như không.

Nhưng Tô Tiểu Xán cũng hiểu, nếu không có Hạ Thiên thì kết quả của hắn thậm chí còn thảm hơn cả Diệp Mộng Vân. Hắn đã không còn đồng tình với loại phụ nữ như Diệp Mộng Vân, còn đám người Cao Danh Dương và Diệp Thiếu Kiệt, hai người này chuyên làm chuyện xấu, thật ra phải chết vô số lần mới đúng.

- Hương vị cũng không tệ, cho thêm một ly nữa.

Hạ Thiên cũng uống cạn ly Long Thiệt Lan, sau đó hắn cảm thấy loại rượu này phù hợp với mình.

Rót rượu, uống xong rồi lại uống, Hạ Thiên liên tục uống mười ly, vì vậy mà ánh mắt nữ nhân viên phục vụ nhìn hắn đã có sự khác biệt.

- Một ly nữa.

Hạ Thiên vẫn chưa thỏa mãn.

- Điều này, tiên sinh, anh còn muốn uống nữa sao?

Nữ nhân viên phục vụ quán bar không khỏi có chút chần chừ.

Tô Tiểu Xán cũng không nhịn được phải khuyên:

- Hạ Thiên, đừng uống nhiều như vậy, rượu này rất mạnh.

- Dù sao tôi cũng không say được.

Hạ Thiên không cho là đúng:

- Tôi cảm thấy thứ đồ uống này có mùi vị rất tốt.

"Đồ uống?"

Nữ nhân viên phục vụ dùng ánh mắt sùng bái nhìn Hạ Thiên, người này tuy không đẹp trai nhưng quá mạnh mẽ, Long Thiệt Lan mà xem là đồ uống. Nàng đã đứng ở quầy bar vài năm nhưng lần đầu tiên thấy được một người đàn ông đô mạnh như vậy.

Tô Tiểu Xán cũng không tiếp tục khuyên, hắn biết Hạ Thiên rất trâu, tất nhiên hắn cũng biết Hạ Thiên uống rượu rất mạnh.

Nhân viên quán bar lại rót rượu cho Hạ Thiên, Hạ Thiên lập tức uống cạn, đã hơn mười ly vào bụng hắn.

Hành động này của hắn cũng làm cho đám người ở quán bar chú ý đến, uống mười ly Long Thiệt Lan mà không sao, người này đúng là khó thể không làm người ta chú ý.

- Là rượu giả sao? Tôi đã uống Long Thiệt Lan một lần, quá nặng, căn bản là khó uống.

- Không giống như giả, tôi nghi ngờ người anh em kia là thần rượu.

- Con bà nó, uống rượu gì mà giống như uống nước vậy?

- Uống hơn chục ly cũng không có phản ứng... ....

Đám người ở phía bên kia nhỏ to nghị luận, có vài tên con đánh cuộc, xem Hạ Thiên có thể uống được bao nhiêu ly.

- Tôi thấy nhiều nhất là ba mươi... ....

- Tôi cảm thấy bốn mươi cũng không phải là vấn đề... ....

- Tôi nghĩ là một trăm... ....

- Tôi thấy ba mươi là được rồi...À, hắn ta vừa uống ly thứ ba mươi... ....

- Đàn ông uống như vậy sẽ được nhiều người đẹp yêu thích, có người đẹp qua rồi kìa... ....

... ....

Lúc này thật sự có người đẹp đến bên cạnh Hạ Thiên, người phụ nữ này rất cao, có dáng người mẫu, gương mặt cũng không tệ, tuy không đến mức khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng có thể xem là người đẹp.

Tất nhiên đây sẽ là người đẹp với tiêu chuẩn của người thường, trong mắt Hạ Thiên thì người phụ nữ này kém xa vợ mình, không đẹp như vợ thì phải là người quái dị, vì vậy hắn cho rằng người phụ nữ kia là quái dị.

Đáng lý ra người quái dị kia không có liên quan gì đến Hạ Thiên, nhưng vấn đề là hắn thấy người này đi đến trước mặt, hơn nữa còn dùng giọng nũng nịu nói:

- Anh đẹp trai, anh uống rượu rất giỏi, có thể mời em một ly được không?

- Không.

Hạ Thiên từ chối.

- Anh đẹp trai, sao lại nhỏ mọn như vậy?

Người phụ nữ này vẫn rất nũng nịu, nàng hầu như đã cọ xát lên người Hạ Thiên.

- Này, cô cút ngay.

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn người phụ nữ:

- Tôi đẹp trai thế này mà mời cô uống rượu, như vậy còn mặt mũi sao?

Mọi người không biết nói gì hơn, người này đúng là tự kỷ, người đẹp kia gọi hắn là anh đẹp trai, chẳng lẽ hắn tự coi mình là đẹp trai sao? Còn nữa, người ta lớn lên xinh đẹp mà hắn nói là người quái dị, người này không phải uống nhiều rượu rồi ngu ra chứ?

Người phụ nữ cũng bị chọc tức, lần đầu tiên nàng bị người ta nói là người quái dị.

Người phụ nữ này nhìn về một góc, sau đó nàng đột nhiên dán lên người Hạ Thiên rồi hét lên:

- Á, sàm sỡ.

Vài người ở tương đối gần với Hạ Thiên không khỏi lắc đầu, người đẹp này có vẻ rất tốt nhưng hành động quá kém, rõ ràng không có chú tố chất.

Tất nhiên bọn họ vẫn còn hâm mộ Hạ Thiên, một người đẹp tự động yêu thương nhung nhớ, dù nàng hãm hại hắn thì được ôm một cái cũng không tệ.

Nhưng một giây sau thì sự việc còn nằm ngoài tưởng tượng của mọi người.

Khốn nổi người đẹp nhào lên người Hạ Thiên, nhưng Hạ Thiên lại tung một đá vào bụng người đẹp. Người đẹp vừa rồi khoe khoang tài giỏi lập tức hét lên thảm thiết, nếu so với tiếng thét trước đó thì đây mới là tiếng thét chân thật.

Đám người nhìn người đẹp bị đạp văng, sau đó ngã lăn xuống đất, ai cũng dùng ánh mắt đồng tình nhìn người đẹp, đồng thời ánh mắt nhìn Hạ Thiên cũng khác biệt hơn. Người anh em kia quá trâu, những năm gần đây người đẹp luôn là động vật được bảo vệ, đứng nói là đánh, dù mắng cũng bị người người vây công. Nhưng người anh em kia không những đánh mà còn đạp bay, rõ ràng phải có dũng khí lắm mới làm như vậy.

Lúc này ánh mắt nữ nhân viên phục vụ đã đầy ánh sao, người đàn ông kia quá tàn khốc, đúng là đàn ông trong đàn ông.

Hạ Thiên nhìn người phụ nữ bị đá bay, hắn dùng giọng bất mãn nói một câu:

- Xấu như vậy mà dám sàm sỡ tôi sao?

Đám người nghe nói như vậy thì không biết nói gì hơn, người anh em kia nghĩ rằng người đẹp muốn sàm sỡ mình sao?

- Khốn nạn, mày dám đánh bà sao?

Người đẹp bò lên, nàng hổn hển nói

Chương 563: Chữ si được viết như thế nào?

Hầu như cùng một khoảng thời gian trong góc quán bar có vài người đàn ông đứng lên rồi phóng về phía bên này, bọn họ vây quanh quầy bar, mười mấy người đàn ông đều cao lớn, thân thể rắn chắc, nhưng mùi bia rượu nồng nặc, rõ ràng đã uống khá nhiều.

Mọi người nhìn tình cảnh thì biết sắp đánh nhau đến nơi, vì vậy ai cũng khong tự giác được phải nhượng bộ, có vài người dứt khoát rời khỏi quán bar. Tất nhiên phần lớn đám người ở đây đều thích xem náo nhiệt, những năm gần đây trong quán bar cũng không thiếu những tình cảnh đánh đấm, nhưng dù vậy không phải mỗi ngày đều có, náo nhiệt sao có thể bỏ qua?

- Mày dám sàm sỡ với người phụ nữ của chúng tao, không muốn sống nữa sao?

- Thức thời thì quỳ xuống dập đầu đi.

- Con chừng chết bà bây giờ.

- Dạy bảo nó một trận!

... ....

Đám người kia xoa xoa tay, bộ dạng rất muốn hành động, nhưng bọn họ vừa mắng vừa nhìn phản ứng của những người khác, trong khi đó người phụ nữ vừa bị đạp bay cũng đi đến bên cạnh một tên đàn ông rồi nói bằng giọng tức giận:

- Tuấn Phi, đánh chết thằng khốn kia đi.

Rõ ràng tên này là kẻ đứng đầu, tất nhiên người ngoài cũng dần nhận ra.

- Ủa đây không phải là Vu Tuấn Phi sao?

- Vu Tuấn Phi nào?

- Là tên kia.

- Có phải tên khốn trình độ đánh đấm ngày càng kém mà thích lái máy bay bà già không?

- Đúng vậy, là em nó, ông hôm nay muốn xem, thứ này là loại gì?

- Không phải hôm nay thua bóng sao? Tên khốn kia sao có tam tư đến đây uống rượu?

- Con bà nó, không phải ngày nào cũng độ sao? Hôm nay bọn họ đến đây uống rượu chúc mừng, rõ ràng có chiến thắng.

- Tôi thấy cũng chưa chắc, hình như con kia là người mẫu bọn họ đưa đến, nghe nói khá biết cách đốt tiền.

Lúc này Hạ Thiên cũng thấy Vu Tuấn Phi, hắn lập tức vui sướng trở lại:

- Này, chú là đồ con lợn.

Tô Tiểu Xán ở bên cạnh có chút kỳ quái:

- Hạ Thiên, cậu biết bọn họ sao?

- À, toi chỉ nhận ra một con heo.

Hạ Thiên chỉ vào Vu Tuấn Phi, con heo này lần trước dám có ý với vợ hắn, lần trước hắn muốn thiến đối phương nhưng con heo này may mắn chạy mất. Bây giờ hắn lại thấy được con heo bị mất, tất nhiên sẽ rất vui sướng, cuối cùng cũng có cơ hội biến heo thành thái giám.

- Mày nói gì?

Vu Tuấn Phi trừng mắt phẫn nộ nhìn Hạ Thiên:

- Mày mắng ai? Ông nói cho mày biết, hôm nay mày chết chắc rồi.

Vu Tuấn Phi vung tay lên:

- Lên hết cho ông, đánh cho thằng ngu kia biết chữ chết viết như thế nào.

Chiều nay Vu Tuấn Phi vừa đại biểu cho đội bóng An Dân ở thủ đô đã một trận, trận này hắn đá rất dở, đội bóng cũng thua, nhưng hắn chẳng những không mất vui, hơn nữa còn rất vui sướng, vì hắn có được một số tiền lớn.

Vu Tuấn Phi cảm thấy đá bóng chẳng khác gì diễn viên trên sân khấu, tất cả đều cố gắng kiếm chút "gạo", thừa cơ hội đang còn trẻ mà kiếm chút tiền. Cũng vì kiếm tiền mà một vài ngôi sao đi vào trong quy tắc ngầm, mà hắn cũng tình nguyện cho người khác chửi, bị chửi là cái quái gì? Thua chút tiền thì tính là gì, hắn tùy tiện có thể đánh bạc và thắng vài triệu đồng, rõ ràng là phát tài, còn có tiền chơi ngôi sao, cuộc sống rõ ràng cũng được làm dịu.

Vì quá vui mà Vu Tuấn Phi mới kéo nữ người mẫu đến đây, sau đó gọi thêm một đám người cùng uống chung vui, nào ngờ đang uống phê thì nghe thấy có người điên cuồng gọi rượu Long Thiệt Lan, hơn nữa uống một hơi vài chục ly, có thể nói là tửu thần của quán bar. Vì vậy mà Vu Tuấn Phi muốn biết tên kia là ai, sau khi thấy mặt thì càng tức giận, đó không phải là tên khốn cướp sư muội và còn đánh cho hắn một trận sao?

Vu Tuấn Phi nghĩ đến tiểu sư muội ở thành phố Giang Hải mà cảm thấy cực kỳ tức giận, Thư Tịnh kia càng lớn càng đẹp, dáng người ngày càng tốt. Hắn đã ngấp nghé sư muội vài năm, không ngờ lại bị một tên khốn không ra gì cướp đi, hơn nữa tiểu tử kia đánh nhau rất giỏi, với vóc dáng của Vu Tuấn Phi cũng không đánh lại, đúng là cực kỳ uất ức.

Khi Vu Tuấn Phi phát hiện Hạ Thiên trong quán bar thì căn bản không thể nào áp chế được ý niệm trả thù trong đầu, vì vậy hắn tranh thủ cho người đẹp đến gần, sau đó hô sàm sỡ, như vậy hắn và đám bạn mới có cơ hội dạy bảo Hạ Thiên.

Khi thấy mười người anh em đánh về phía hạ thiên thì khóe miệng Vu Tuấn Phi không khỏi lộ ra nụ cười lạnh, tên kia chẳng phải đánh nhau khá giỏi sao? Nhưng đánh được cả chục tên không?

Nhưng ý nghĩ vừa xuất hiện thì Vu Tuấn Phi chợt phát hiện đám anh em của mình đang bay trên không trung.

- Á... ...

- Đau quá... ....

Những tiếng kêu rối loạn vang lên, mười mấy người bị đánh văng nằm lăn lộn, khoảnh khắc này ai cũng không thể đứng lên được, bọn họ đang kêu gào đau đớn.

Sau đó Hạ Thiên lóe lên hiên ra trước mặt Vu Tuấn Phi, hắn nhanh chóng chụp lấy ngực áo của Vu Tuấn Phi, sau đó hắn vung tay và đập xuống dưới.

- Không có văn hóa đúng là đáng sợ, ngay cả chữ chết cũng không biết nên làm thế nào. Bây giờ tôi dạy bảo anh, sau này các anh phải nhớ cho kỹ.

Hạ Thiên vỗ tay, hắn lười biếng nói.

Đám người đứng xem phải trợn mắt há mồm, vừa rồi bọn họ con đang kỳ quái, bộ dạng của đám người trên mặt đất hình như xếp thành hình gì đó, đợi đến khi Vu Tuấn Phi bị ném xuống, lúc đó mọi người mới biết đó là chữ chết.

- Trâu, quá trâu.

Nữ nhân viên phục vụ giống như ăn phải thuốc tình yêu, nàng chợt sinh ra xúc động muốn nhảy ra "yêu" Hạ Thiên. Cũng may nàng lại hiểu ra, bộ dạng của nàng còn kém hơn cả người đẹp bị đạp ngã vừa rồi.

- Trước tiên biến con heo thành thái giám rồi nói sau.

Hạ Thiên lầm bầm nói, sau đó hắn đá lên lưng Vu Tuấn Phi, cuối cùng hắn nhìn người phụ nữ người mẫu của Vu Tuấn Phi.

Gương mặt người phụ nữ có chút tái nhợt, nàng có vài phần sợ hãi:

- Cậu...Cậu muốn gì?

- Này, bọn họ đều nằm trên đất, cô thấy mình đứng mà không xấu hổ sao?

Hạ Thiên tức giận nói.

- Cậu...Cậu đừng tưởng đánh nhau là giỏi, cậu...Cậu sầm sỡ với tôi... ....

Người đẹp vừa nói vừa dùng ánh mắt cầu xin nhìn bốn phía, hy vọng có anh hùng cứu mỹ nhân.

Đáng tiếc là kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân không xuất hiện, hơn nữa cũng không phải cứu mỹ nhân.

Một người đẹp tóc vàng cực kỳ quyến rũ gợi cảm xvaf xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trước mắt mọi người, sua đó nàng khoát tay dùng giọng khinh thường nói:

- Như cô mà bảo chồng tôi sàm sỡ với sao?

- Cô...Cô...Cô... ....

Người mẫu đáng thương chợt choáng váng, nàng lắp bắp nói không nên lời

Chương 564: Say rượu lái xe

Hạ Thiên có chút vui sướng:

- Vợ, chị đến rồi à?

- Ừ.

Người vừa vào tất nhiên là Mộc Hàm, nàng kéo tay rồi thân mật dựa lên người Hạ Thiên, vì vậy mà hấp dẫn khá nhiều ánh mắt.

Lần này đoàn người cũng hiểu, vì sao vừa rồi Hạ Thiên gọi người đẹp kia là quái dị, vì bây giờ bọn họ cũng biết người phụ nữ vừa rồi không xinh đẹp. Đúng là bó tay, ai bảo người đẹp tóc vàng bên cạnh Hạ Thiên lại quá đẹp như vậy?

- Cô còn chưa cút đi sao? Có phải muốn ăn tát mới chịu đi không?

Mộc Hàm nhìn người mẫu đang ngẩn ngơ, sau đó nàng không khỏi hừ một tiếng, bộ dạng giống như muốn đánh người.

Mọi người không khỏi thầm nghĩ, đôi nam nữ kia đúng là bạo lực, đúng là rất xứng đôi.

Người đẹp nhìn đám người Vu Tuấn Phi, khi thấy Vu Tuấn Phi rất khổ sở đau đớn, giống như muốn đứng lên nhưng không thể. Lúc này nàng hiểu ra, Vu Tuấn Phi không thể trông cậy gì được, lúc này nàng nên bỏ đi thì hay hơn, vì vậy nàng không do dự mà cúi đầu ra khỏi quán bar.

Hạ Thiên cũng không quan tâm đến ai khác, hắn ôm vòng eo nhỏ của Mộc Hàm rồi mở miệng hỏi:

- Vợ, chị có muốn uống rượu không? Rượu này rất dễ uống.

Hạ Thiên cũng không quan âm đến Mộc Hàm có uống được hay không, hắn nâng ly rượu đưa đến bên miệng Mộc Hàm, nàng há miệng uống một ngụm rồi chau mày:

- Long Thiệt Lan?

- Vợ, chị từng uống thứ này rồi sao?

Hạ Thiên hỏi.

- À, đã uống một lần, rượu nặng, không thích hợp với tôi.

Mộc Hàm khẽ gõ đầu, sau đó nàng tiếp tục nói:

- Chồng, tội thật ra rất ít uống rượu, vì nghê nghiệp không thể uống rượu.

Người thường uống say chỉ có thể ngủ một đêm nhưng nếu đặc công uống say thì sẽ vĩnh viễn vào giấc ngủ vĩnh hằng. Đặc biệt là một nữ đặc công uống rượu, như vậy tình huống nào sẽ phát sinh thì khó nói, nhưng vì thế mà Mộc Hàm tuy uống rất kém nhưng cũng không chịu "rèn luyện".

- À, vợ theo tôi cũng như tôi thôi, chị sẽ uống mà không có cảm giác say đâu.

Hạ Thiên thuận miệng nói, tất nhiên hắn và Mộc Hàm là không giống, Mộc Hàm không phải không đám uống, nhưng dù uống thì Hạ Thiên sẽ làm nàng không thể say.

- Chồng, nếu không tôi thử uống tìm cảm giác nhé?

Mộc Hàm cười quyến rũ, trước kia nàng không dám uống rượu, nhưng bây giờ có Hạ Thiên, nàng có gan hơn hẳn.

Hạ Thiên trừng hai mắt, sau đó hắn gật đầu:

- Được.

- Chồng, chúng ta uống Long Thiệt Lan.

Mộc Hàm tuy không thích uống Long Thiệt Lan nhưng chồng lại thích, cuối cùng nàng quyết định cùng uống, cùng lắm thì say một lần.

- Đây là rượu của chị.

Nữ nhân viên phục vụ chuyển ly rượu cho Mộc Hàm, sau đó còn nói một câu:

- Chị thật sự rất may mắn.

- Cám ơn.

Mộc Hàm nở nụ cười thản nhiên, nàng nâng ly lên dốc hết ly rượu Long Thiệt Lan vào bụng.

Nhân viên phục vụ tiếp tục rót rượu cho Mộc Hàm, giống như nàng là người pha chế rượu chân chính. Nàng vốn cảm thấy Hạ Thiên là người đàn ông mạnh mẽ, thậm chí còn có ý nghĩ với hắn, nhưng Mộc Hàm vừa xuất hiện thì nàng đã biết mình không thể đùa giỡn được gì, chênh lệch là quá lớn, nàng hoàn toàn không so sánh được.

Mộc Hàm một lòng uống rượu, nàng uống rất nhanh, tất nhiên sẽ nhanh say. Sau khi dốc vào bụng vài ly Long Thiệt Lan, gương mặt xinh đẹp của Mộc Hàm đã đỏ ửng, cặp mắt ngập nước, thật sự quyến rũ.

- Chồng, tôi giống như đã uống say, chúng ta...Chúng ta về thôi.

Mộc Hàm tựa lên người Hạ Thiên rồi dùng giọng nũng nịu nói.

- Như vậy mà uống xong rồi sao?

Hạ Thiên có chút tiếc nuối, nhưng vợ muốn đi thì đi, rượu không thể uống nhưng vợ thì không thể không quan tâm.

Hạ Thiên nhanh chóng ôm Mộc Hàm rời khỏi quán bar, tất nhiên Tô Tiểu Xán cũng đi theo, đám người Vu Tuấn Phi thì vẫn xếp thành một chữ chết khá lớn trên mặt đất.

- Tôi lái xe.

Rời khỏi quán bar thì Tô Tiểu Xán đề nghị tự mình đảm nhiệm chức vụ lái xe, hắn uống không nhiều, Mộc Hàm ở bên cạnh cũng đã say, tất nhiên nàng không thể lái xe.

Hạ Thiên đang chuẩn bị lên xe thì Mộc Hàm đã mở miệng:

- Chồng...Không...Không, chiếc xe kìa là của chúng ta, xe kia mới là của chúng ta.

Mộc Hàm có hơi say nhưng thần trí vẫn còn thanh tỉnh, nàng kéo Hạ Thiên đi về phía một chiếc Audi A7, nàng tự mở cửa xe, sau đó nói một câu với Tô Tiểu Xán:

- Anh về trước đi.

- Điều này...hai người còn lái xe được sao?

Tô Tiểu Xán có chút chần chừ, Mộc Hàm đã say, lái xe cũng không dễ, mà Hạ Thiên không say nhưng chẳng biết lái xe.

- Không chạy thì không chạy.

Mộc Hàm lầm bầm một câu, sau đó nàng kéo Hạ Thiên vào trong xe rồi đóng cửa lại.

Tô Tiểu Xán cũng không dám quấy rầy Mộc Hàm và Hạ Thiên, hắn dứt khoát ngồi chờ trong xe, nhưng chờ rất lâu mà không thấy chiếc Audi A7 kia chạy đi, bên trong cũng chẳng có âm thanh nào. Hơn nữa kính xe cũng không thể nhìn qua, nếu không phải Tô Tiểu Xán thật sự tận mắt nhìn thấy Hạ Thiên và Mộc Hàm đi vào, hắn thậm chí không nghĩ rằng trong xe có người.

Một lúc lâu sau Tô Tiểu Xán đột nhiên thấy xe hơi rung động, dần dần biên độ rung ngày càng lớn, Tô Tiểu Xán biết ngay, có lẽ là "địa chấn" trong truyền thuyết.

- Thôi bỏ, mình đi thôi.

Tô Tiểu Xán quyết định không dừng lại, nếu không thì Hạ Thiên nói hắn nhìn lén cũng không tốt, dù thực tế hắn cũng không nhìn được bất kỳ cái gì.

Tô Tiểu Xán nhanh chóng lái xe bỏ đi, chiếc Audi A7 vẫn chấn động, cũng may bây giờ là trời tối, xe qua lại không thiếu nhưng chẳng ai chú ý.

Đối với Hạ Thiên và Mộc Hàm trong xe thì dù có người đến xem thì bọn họ cũng không lo. Mộc Hàm sở dĩ dám to gan như vậy chẳng phải vì nàng say rượu, vì nàng biết chiếc xe này rất an toàn, người ngoài không thể nào mở cửa vào, cũng không thể nhìn thấy tình huống bên trong, thậm chí cũng không nghe thấy âm thanh bên trong, vì chiếc xe này cách âm này rất hiệu quả.

Mộc Hàm uống rượu vào có chút điên cuồng, cũng tương đối chủ động, mấy ngày qua nàng được Hạ Thiên "làm việc" nhiều lần, vì vậy mà kỹ xảo ngày càng tiến triển thần tốc. Lúc này nàng đem tất cả ra phát huy trên người Hạ Thiên, điều này làm cho hắn được hưởng thụ sung sướng cực hạn.

Không thể ngi ngờ tối nay Hạ Thiên rất sướng, nhưng cũng là một buổi tối mà có nhiều kẻ rất đau khổ.

Đến khuya Diệp Mộng Oánh mới về nhà, nhưng lúc này có một nam một nữ đứng bên cạnh xe và lao đến.

- Diệp Mộng Oánh, con súc sinh, tao liều mạng với mày... ....

- Diệp Mộng Oánh, mày trả mạng lại cho con tao... ....

Một nam một nữ vừa mắng vừa phóng về phía Diệp Mộng Oánh, bộ dạng muốn liều mạng. Nhưng bọn họ không thể nào tiếp cận Diệp Mộng Oánh, vệ sĩ của nàng đã ngăn lại, nhưng vệ sĩ cũng không ra tay, vì bọn họ biết một nam một nữ này là người Diệp gia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!