Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 60: CHƯƠNG 60: CÔ GÁI GẦY NHƯ CÂY SẬY

- Phải không đấy?

Trần Chí Cương hừ lạnh một tiếng;

- Nếu cậu đã có tự tin như vậy thì chúng ta đánh cuộc một trận, thế nào?

- Đánh cuộc cái gì?

Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

- Chúng ta đánh cuộc rất đơn giản, ném rổ!

Trần Chí Cương dùng ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Thiên:

- Nếu cậu thua thì cũng đừng nên đeo bám Tôn Hinh Hinh nữa, dám chơi không?

Thư Tịnh không khỏi nhìn về phía Trần Chí Cương, tuy nàng khá quen thuộc đối phương nhưng lúc này cũng cảm thấy làm vậy là không đẹp. Hạ Thiên không biết chơi bóng rỗ mà Trần Chí Cương lại đánh cuộc ném rỗ, đây chẳng phải đang ức hiếp người khác sao?

Hạ Thiên hỏi ngược lại một câu:

- Như vậy nếu anh thua thì sau này không được quấn lấy chị Hinh phải không?

- Đúng vậy.

Trần Chí Cương thuận miệng trả lời, trong lòng lại không cho là đúng, hắn sao có thể thua? Phải biết rằng hắn giỏi nhất chính là ném rỗ, dù là cầu thủ chuyên nghiệp cũng chưa phải là đối thủ của hắn.

- Được rồi, tuy tôi không thích dùng vợ làm tiền đặt cược nhưng dù sao tôi cũng sẽ thắng, đánh cuộc thì đánh cuộc.

Hạ Thiên lập tức đồng ý.

- Được rồi, thời gian là sáng mai, chiều chúng tôi có trận bóng rỗ, sáng có buổi huấn luyện, vừa lúc có người làm chứng.

Trần Chí Cương nói.

- Sao cũng được.

Hạ Thiên cảm thấy lúc nào cũng được.

Tôn Hinh Hinh dùng ánh mắt có chút căm tức nhìn Hạ Thiên, nàng cũng không bực vì Hạ Thiên dám dùng mình để đánh cuộc, nhưng hắn đồng ý quá tùy tý, chẳng lẽ không sợ thua trận sao?

Sau khi hai bên giao kèo đặt cược thì Trần Chí Cương cũng không còn tâm tình muốn làm khó cho Hạ Thiên, sau khi dùng xong cơm trưa thì Trần Chí Cương chủ động thanh toán tiền, sau đó hắn nhiệt tình mời Tôn Hinh Hinh tiếp tục đi dạo.

Nhưng lúc này Tôn Hinh Hinh đã không còn tâm tư dạo phố, ngay sau đó cũng không muốn mua điện thoại, nàng lắc đầu tìm cớ:

- Chí Cương, cửa hàng hoa còn có chuyện cần làm, chúng tôi về trước, ngày mai tôi sẽ cùng đến trường của anh với Hạ Thiên, đến lúc đó tôi sẽ điện thoại cho anh.

- Hinh Hinh, em không muốn mua điện thoại sao?

Trần Chí Cương cực kỳ nhiệt tình lại bị giội một gáo nước lạnh, tất nhiên hắn sẽ không cam lòng.

- Lần sau sẽ mua!

Tôn Hinh Hinh cùng chào hỏi với hai người còn lại:

- Khương Phong, Thư Tịnh, chúng tôi đi trước nhé, lần sau gặp lại.

Tôn Hinh Hinh giật tay Hạ Thiên, hai người lập tức bỏ đi.

- Một nhân viên tặng hoa mà dám cạnh tranh với tôi.

Trần Chí Cương nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hạ Thiên mà dùng giọng khinh thường nói.

- Chí Cương, anh đừng xem thường Hạ Thiên, quan hệ giữa cậu ta với mối tình đầu của cậu là không tầm thường.

Khương Phong trước nay vẫn không mở miệng, bây giờ đột nhiên nói.

- Tôi cũng có cảm giác như vậy.

Thư Tịnh ở bên cạnh cũng phụ họa một câu.

- Hừ, bọn họ thì có quan hệ gì? Tôi cũng không tin Hinh Hinh chọn nó mà không chọn tôi.

Trần Chí Cương ngược lại cực kỳ tin tưởng.

Khương Phong lắc đầu, hắn nhìn Thư Tịnh, thật sự cũng không nói thêm lời nào.

Hơn ba giờ chiều.

Hạ Thiên ôm một bó hoa bách hợp đứng trước cửa nhà Liễu Vân Mạn, hắn vung tay lên nhấn chuông cửa.

Cửa phòng lập tức mở ra, một gương mặt xuất hiện trong tầm mắt Hạ Thiên, rõ ràng không phải là Liễu Vân Mạn, là cô em gái gầy như cây sậy của Liễu Vân Mạn.

- Ôi, hoa bách hợp quá đẹp, cám ơn.

Khi nhìn thấy bó hoa thì cô gái gầy như cây sậy lập tức vươn tay muốn nhận.

Hạ Thiên rút tay, cô gái gầu như cây sậy lập tức chụp vào khoảng không, nàng dùng giọng bất mãn nói:

- Hạ thần y, sao nhỏ mọn như vậy?

- Không được đưa hoa bậy bạ, anh không muốn bị người ta hiểu lầm là người yêu của em.

Hạ Thiên mười phần có lý do, hắn lách mình vào nhà, khi nhìn thấy Liễu Vân Mạn thì tiến lên nói:

- Chị Vân Mạn, đây là hoa của chị.

- Cám ơn, tôi rất thích.

Liễu Vân Mạn nhận hoa, trên mặt lộ ra nụ cười rất tươi.

Cô gái gầu như cây sậy ở bên cạnh vẫn mất hứng:

- Yêu em không được sao?

Hạ Thiên nhìn nàng rồi gật đầu rất nghiêm túc:

- Đúng là không được, người khác sẽ nghi ngờ ánh mắt của anh có vấn đề.

- Anh!

Cô gái gầu như cây sậy lập tức bị chọc tức:

- Anh nhìn cho rõ một chút, em cũng là người đẹp.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Anh thấy rõ lắm rồi, em không phải người đẹp.

- Anh...Anh...Anh... ....

Cô gái gầu như cây sậy giận đến mức giậm chân:

- Mắt anh có vấn đề.

- Mắt anh rất chuẩn.

Hạ Thiên rất bất mãn vì câu chỉ trích của đối phương:

- Em cao một mét bảy, toàn thân cao thấp không có chút thịt, không mang nịt ngực mà căn bản cũng không phát dục. Đúng rồi, anh có thuốc bôi ngực Phong Nhũ Sương, có thể bao em lên độ B, em mua không?

Cô gái gầu như cây sậy trợn tròn mắt, người này ánh mắt "độc" như vậy sao?

Nhưng ngay sau đó cô gái lập tức phản bác:

- Ai nói ngực em không phát triển? Có cần em cởi áo cho xem không?

- Em thích gì thì cứ tự nhiên, dù sao anh cũng không nhìn, nếu không tối ngủ sẽ gặp ác mộng.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Anh...Tức chết người.

Cô gái gầu như cây sậy lập tức muốn nổi điên.

- Được rồi, hai người đừng như oan gia nữa có được không.

Liễu Vân Mạn mở miệng rất bất đắc dĩ:

- Tiểu Anh, chị đã nói rồi, đừng ăn mặc trang điểm loạn xạ như vậy, em lại không nghe, bây giờ bị người ta nói không đẹp thì mất hứng là đương nhiên.

- Chị, không phải anh ấy nói em không đẹp, anh ấy chê em gầy.

Cô gái gầu như cây sậy rất tức giận:

- Em gầy như vậy sao?

- Tiểu Anh, dáng người của em rất tốt, rất thích hợp để đi làm người mẫu.

Liễu Vân Mạn dùng giọng dịu dàng an ủi em gái.

- Chị, chị cũng nói em gầy.

Cô gái Tiểu Anh có chút tức tối, không phải đám người mẫu đều tong teo sao?

Liễu Vân Mạn có chút bất đắc dĩ, nàng phải tiếp tục an ủi em gái:

- Tiểu Anh, không sao, bây giờ em có bệnh, đợi đến khi Hạ Thiên chữa xong, em ăn vào chút chất bổ, như vậy sẽ phát triển trở lại.

Liễu Vân Mạn sau đầu nhìn Hạ Thiên rồi tiếp tục hỏi:

- Hạ Thiên, bây giờ cậu có thể thi châm được chưa? Thi châm cho Tiểu Anh nhé?

- Không có gì.

Hạ Thiên gật đầu, thực tế thì ngày hôm qua hắn chữa bệnh cho Liễu Mộng cũng không sử dụng Ngịch Thiên Bát Châm, vì vậy hắn có thể thi châm sớm hơn.

- Chúng ta bắt đầu thôi.

Liễu Vân Mạn khá nôn nóng vì vấn đề này.

Quá trình chữa bệnh rất thuận lợi, tuy cô gái gầu như cây sậy rất bất mãn với Hạ Thiên, nàng hận không thể cắn hắn vài nhát, nhưng nàng tận mắt nhìn thấy cô cô hôn mê vài chục năm đã tỉnh lại, tất nhiên sẽ không ngi ngờ với y thuật của Hạ Thiên. Nàng biết mình có bệnh, hơn nữa là bệnh chết, bây giờ có người giúp nàng chữa trị, tất nhiên là cầu còn chưa được, vì thế dù tên thầy thuốc có chút đáng ghét thì nàng cũng sẽ phối hợp.

Nhưng khi Tiểu Anh nằm lên giường thì thầm thề:

"Đợi đến khi bổn tiểu thư chữa bệnh xong, bổn tiểu thư sẽ thu nhập tên đáng chết này!"

Ngay sau đó Tiểu Anh cảm thấy chóng mặt mà mơ hồ, ngay sau đó lại cảm thấy toàn thân rất thoải mái, tinh thần sảng khoái, hình như còn thoải mái hơn cả Trư Bát Giới ăn quả nhân sinh trong truyền thuyết. Nhưng ngay sau đó nàng lại nghe thấy tên khốn Hạ Thiên nói một câu:

- Được rồi, có thể ngồi dậy.

- Nhanh như vậy sao?

Phản ứng của Tiểu Anh lúc này cũng giống hệt như Liễu Vân Mạn trước đó, nhưng lúc này Liễu Vân Mạn biết rõ quá trình trị liệu là hai mươi phút, tất nhiên quá trình ngắn hơn so với nàng trước đó.

Có Liễu Vân Mạn ở bên cạnh giải thích thì Tiểu Anh nhanh chóng tiếp nhận sự thật, tuy còn có chút nghi ngờ nhưng nàng cũng có dự định đến bệnh viện kiểm tra, khi đó có thể xác định.

- Này, cám ơn anh nhé.

Dù có chút bất mãn với Hạ Thiên, nhưng hắn lại là thầy thuốc chữa bệnh, Tiểu Anh dù sao cũng phải nói lời cảm ơn.

- Không cần, chị Vân Mạn đã tạ ơn anh rồi.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Phải không?

Tiểu Anh dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Liễu Vân Mạn:

- Chị, rốt cuộc chị tạ ơn anh ấy thế nào? Không phải anh ta đòi nhà mình trả tiền đấy chứ?

- Em đừng quan tâm nhiều như vậy làm gì.

Liễu Vân Mạn cảm thấy quá trình làm tình nhân với Hạ Thiên đã tiến gần thêm một bước, trong lòng ít nhiều cũng có chút lo lắng.

Vì tránh khỏi sự truy vấn của em gái, Liễu Vân Mạn tranh thủ thời gian chuyển chủ đề:

- Hạ Thiên, tôi đã thương lượng với bà nội, sau này mỗi ngày cậu đều phải đến đây để chữa bệnh cho những người khác trong nhà, cậu thấy thế nào?

- Tốt.

Hạ Thiên đồng ý không cần nghĩ ngợi, tất nhiên hắn tình nguyện mỗi ngày đến đây gặp mặt Liễu Vân Mạn, còn chuyện chữa bệnh chẳng qua chỉ là thuận tiện mà thôi.

-Hạ Thiên, còn có một chuyện, tôi nghĩ mình phải thương lượng với cậu. Tam thúc của tôi hôm qua nói ra những lời không hay, tôi hy vọng cậu có thể bỏ qua, hy vọng cậu tiếp tục chữa trị cho chú ấy với những đứa em của tôi, cậu có đồng ý không?

Liễu Vân Mạn dùng giọng không yên hỏi.

Hạ Thiên nhớ đến tên khốn nhìn giống như khỉ đột và năm người vợ đẹp thì cũng rất khó chịu, hắn chẳng muốn chữa bệnh cho tên khốn kia, để hắn chết sớm một chút đở chật đất.

Nhưng nếu không đồng ý thì Liễu Vân Mạn chắc chắn sẽ mất vui, vì vậy mà Hạ Thiên nói:

- Chị Vân Mạn, chữa trị cho bọn họ cũng không có vấn đề, nhưng bọn họ phải trả tiền.

- Không sao, cậu muốn lấy bao nhiêu?

Liễu Vân Mạn lập tức đồng ý, chữa bệnh trả tiền là chuyện đương nhiên, huống hồ đây còn là bệnh nan y?

- Cứu sống là một triệu, cứu chết phải thu một nửa.

Hạ Thiên nói:

- Đây là quy của của Đại sư phụ tôi, con khỉ kia sắp chết, vì vậy tôi phải thu một nửa.

- Thu một nửa sao?

Liễu Vân Mạn cảm thấy khó hiểu:

- Là bao nhiêu?

- À, hắn ta có bao nhiêu tiền thì phải chia đôi, tôi lấy một nửa.

Hạ Thiên giải thích.

- Sao? Tuy Tam thúc là một lão già hỏng bét và không tính là nhiều tiền, nhưng lão ta cũng có vài chục triệu, anh muốn lấy một nửa à?

Tiểu Anh nhịn không được phải la hoảng.

- Vài chục triệu thì sao? Nếu hắn ta muốn chết thì khỏi cần trả tiền, sau đó tiền sẽ về tay kẻ khác, vợ của hắn cũng ngủ với thằng khác.

Hạ Thiên không cho là đúng.

Liễu Vân Mạn có chút ngây ngốc, không thể không nói giá cả của Hạ Thiên là khá cao, nhưng có một câu nói nhân mạng vô giá. Đôi khi mạng người không đáng tiền, bỏ ra vài chục ngàn đã có thể mua một mạng, nhưng đối với những người lắm tiền thì bỏ ra vài chục triệu mua mạng của chính mình là rất đáng giá.

Thực tế có những người sắp chết hận không thể táng gia bại sản để mong sao mình được sống, đừng nói là một nửa dù là tất cả cũng có kẻ tình nguyện.

Liễu Vân Mạn có chút chần chừ, một lúc sau mới mở miệng nói:

- Hạ Thiên, điều này tôi phải hỏi ý Tam thúc trước đã, nếu chú ấy không muốn thì tôi cũng không có biện pháp.

- Không sao, nếu hắn ta không muốn chữa bệnh thì tôi cầu còn chưa được.

Hạ Thiên dùng giọng không quan tâm nói, tuy bây giờ hắn không có tiền nhưng cũng không phải không có vài ngàn, nhưng nếu thật sự thu tiền thì phải dựa theo quy củ của Đại sư phụ.

Chương 61: Phong Nhũ Sương

Khi thấy bộ dạng Hạ Thiên giống như không muốn chữa bệnh cho Tam thúc thì Liễu Vân Mạn cũng không biết làm gì hơn, nàng biết rõ chuyện này không nên trách Hạ Thiên, ai bảo Tam thúc nói hắn là kẻ lừa đảo.

Nhưng Liễu Vân Mạn cũng không thật sự lo lắng, vì Hạ Thiên chỉ nói không muốn chữa bệnh cho Tam thúc, cũng chưa nói không chữa cho những anh chị em họ của nàng. Nàng tin, dù Tam thúc không muốn trả thù lao thì Hạ Thiên vẫn tình nguyện chữa trị cho những người anh em họ của nàng, mà chỉ cần bọn họ được chữa trị tốt thì nhiệm vụ của nàng coi như hoàn thành.

- Hạ Thiên, tôi sẽ thuyết phục Tam thúc.

Liễu Vân Mạn nói, tất nhiên nàng cũng không hy vọng Tam thúc sẽ chết, nhưng nếu chú nàng không quan tâm đến mạng sống của mình thì cũng khó thể trách người ngoài.

Đến tối Liễu Vân Mạn còn phải trực ban, hơn nữa nàng còn phải đưa em gái đến bệnh viện kiểm tra tình huống, vì vậy mà lập tức đề nghị đến bệnh viện, cũng tiện đường đưa Hạ Thiên về cửa hàng hoa.

Nếu Liễu Vân Mạn đã muốn đến bệnh viện thì Hạ Thiên tất nhiên sẽ không muốn ở lại đây, sau đó ba người ngồi xe Liễu Vân Mạn rời khỏi khu dân cư Danh Điển.

- Này, thứ kia của anh có thể dùng tốt sao?

Cô gái gầu như cây sậy ngồi trong xe do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng không nhịn được phải nói.

- Cái gì?

Hạ Thiên không biết Tiểu Anh đang hỏi về vấn đề gì.

- Anh nói về thuốc nâng ngực Phong Nhũ Sương gì đó.

Cô gái gầu như cây sậy thở phì phò:

- Thật sự có thể làm cho em thành độ B à?

- Tất nhiên, đây là thuốc dùng cây đu đủ nước ngàn năm luyện chế ra.

Hạ Thiên tuyệt đối có lòng tin với chính mình.

- Làm gì có cây đu đủ nước ngàn năm, vừa nghe đã biết đang lừa người.

Cô gái gầu như cây sậy chợt bĩu môi:

- Thứ kia có thể tồn tại ngàn năm được sao?

- Em thì hiểu cái quái gì, cây đu đủ nước ngàn năm kết trái đu đủ, nước của trái đu đủ đó gọi là nước đu đủ ngàn năm.

Hạ Thiên dùng ánh mắt xem thường nhìn Tiểu Anh, nha đầu này quá ngốc.

Cuối cùng Hạ Thiên còn bổ sung thêm một câu:

- Hơn nữa bảo tồn một cây đu đủ nước ngàn năm cũng không phải vấn đề quá khó, chẳng qua không ai bảo tồn mà thôi.

- Anh rõ ràng nói sai quan điểm.

Tiểu Anh không phục.

- Anh không tranh chấp với em, rốt cuộc em có mua Phong Nhũ Sương không?

Hạ Thiên thật ra cũng hy vọng mình có tiền, tuy không tiền vẫn có thể tán gái nhưng có tiền tán gái vẫn tốt hơn.

- Em...Em mua.

Tiểu Anh khẽ cắn môi, cuối cùng nàng hạ quyết tâm:

- Bao nhiêu?

- Một trăm ngàn.

Hạ Thiên thuận miệng nói, sau đó lại chêm thêm một câu:

- Rẻ như bèo.

- Cái gì?

Tiểu Anh thét lên kinh hoàng:

- Anh nói bao nhiêu?

- Một trăm ngàn, lỗ tai của em có vấn đề sao?

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Vừa rồi anh chữa bệnh đã giúp em làm thông kinh mạch, lỗ tai của em chắc không có vấn đề mà ánh mắt hình như lại bị ảnh hưởng thì phải.

- Anh...Anh...Anh mới có vấn đề.

Tiểu Anh cực kỳ tức tối:

- Một lọ Phong Nhũ Sương mà anh bán một trăm ngàn, như vậy anh còn nói là rẻ sao?

- Này, anh nể mặt chị Vân Mạn mới bán em giá một trăm ngàn, nếu là người khác thì anh đã bán giá một triệu. Dù sao anh cũng chỉ có một lọ, em có mua không?

Hạ Thiên có chút không vui, nếu chẳng phải trên người chỉ còn một trăm đồng thì hắn nhất định phải bán giá một triệu.

- Một trăm vạn sao?

Tiểu Anh trừng mắt nhìn Hạ Thiên:

- Sao anh không đi ăn cướp?

- Cướp sao?

Hạ Thiên nhìn Tiểu Anh:

- Em ngốc thế? Những chuyện vô sỉ như vậy sao anh có thể đi làm cho được? Cướp ngân hàng cùng lắm chỉ được vài chục triệu "bọ", anh chữa bệnh cho người ta cũng được vài chục triệu, cần gì phải đi cướp?

Tiểu Anh lập tức không thể phản bác, người này nói không sai, hắn vừa mở miệng muốn chữa bệnh cho Tam thúc đã muốn lấy vài chục triệu, đúng là chữa bệnh còn nhiều tiền hơn cả đi cướp.

- Này, Hạ Thiên, Phong Nhũ Sương của cậu có thể dùng được sao?

Liễu Vân Mạn đang lái xe chợt mở miệng nói.

- Tất nhiên là có thể dùng, nhưng chị Vân Mạn, thứ này chị dùng không hợp, thật ra người phụ nữ có bộ ngực phù hợp với riêng mình, bây giờ ngực chị đã rất "ngon", nếu lớn quá thì sẽ khó coi.

Hạ Thiên vội vàng nói.

- Sắc lang!

Tiểu Anh thầm nói một câu.

Liễu Vân Mạn cũng bị lời nói của Hạ Thiên làm cho đỏ mặt, nàng vội vàng giải thích:

- Không phải tôi dùng, nếu Tiểu Anh muốn thì tôi sẽ mua tặng nó.

- Chị Vân Mạn, chị thật sự muốn mua sao?

Hạ Thiên có chút buồn bực.

- Thế nào, cậu không bán sao?

Liễu Vân Mạn thấy bộ dạng của Hạ Thiên thì vội hỏi.

- Đúng vậy, sao tôi có thể bán cho chị được?

Hạ Thiên gật đầu:

- Chị là vợ tôi, những thứ gì của tôi thì tất nhiên cũng chỉ tặng chị mà thôi.

Hạ Thiên có chút buồn bực, thứ của mình khó thể đem bán kiếm lời, xem ra muốn tìm được tiền cũng rất khó.

- Chị tôi là vợ anh lúc nào?

Tiểu Anh phì phò nói một câu, nhưng sau đó nàng thấy chị mình không phản bác thì không khỏi kinh hoàng:

- Chị, chẳng lẽ trước đó chị cảm tạ anh ấy là muốn lấy thân báo đáp sao?

- Tiểu hài tử đừng nói đến những chuyện này.

Liễu Vân Mạn tức giận nói.

- Cái gì mà tiểu hài tử, em đã hai mươi, thậm chí còn lớn tuổi hơn tên sắc lang này.

Tiểu Anh dùng giọng không phục nói.

- Được rồi, tóm lại việc này không liên quan gì đến em.

Liễu Vân Mạn nói xong thì nhìn Hạ Thiên:

- Phong Nhũ Sương của cậu có đây không?

- Có!

Hạ Thiên lấy ra từ trong túi quần một chiếc bình nhỏ, hắn đưa nó cho Liễu Vân Mạn:

- Chị Vân Mạn, tặng cho chị, nhưng chị cũng đừng nên dùng cho mình.

- Biết rồi.

Liễu Vân Mạn dùng ánh mắt hờn dỗi nhìn Hạ Thiên:

- Cậu không thích, tất nhiên tôi sẽ không cần.

- Chết rồi, sắc lang này thật sự là anh rể của mình.

Tiểu Anh thầm thì nói, khi thấy chị muốn lấy Phong Nhũ Sương mà tên sắc lang kia không đòi thù lao, rõ ràng chị đã đồng ý với lời nói của hắn trước đó, dù chị không thừa nhận thì hành động như vậy cũng coi là chấp nhận.

- Cầm lấy đi, sau này nên ăn mặc bình thường lại, nếu không sẽ chẳng tìm được người yêu đâu.

Liễu Vân Mạn đưa chai thuốc cho em gái.

- Biết rồi, chị à.

Tiểu Anh dùng giọng không còn chút sức lực nói một câu.

Tiểu Anh suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:

- Này, anh rể sắc lang, thứ này dùng thế nào.

- Trực tiếp bôi lên chỗ đó, lần đầu tiên đừng bôi quá nhiều, bôi liên tục trong vòng một tháng là được.

Hạ Thiên khá thỏa mãn với cách xưng hô của Tiểu Anh, hắn còn kiên nhẫn dặn dò vài câu:

- Mỗi ngày bôi một lần, bôi trước khi đi ngủ, khi bôi nên chịu khó xoa bóp, nếu thấy cảm giác nóng nóng là hữu hiệu.

- Biết rồi, cám ơn anh rể sắc lang.

Tiểu Anh nhìn chai thuốc mà trong lòng có chút chờ mong, anh rể này dù là sắc lang nhưng lại là thần y, thuốc của thần y thì chắc chắn sẽ có hiệu quả. Tất nhiên nàng cũng không muốn bỏ ra một trăm ngàn để mua thuốc, nhưng bây giờ nếu không cần tiền cũng có hàng, như vậy phải đoạt cho bằng được.

Hạ Thiên nghĩ lại, thuốc cũng đã được đưa ra ngoài, cũng có người tình nguyện cho hắn chữa bệnh, nhưng tiền thì không kiếm được. Tuy không tiền có thể tìm được vợ, nhưng không tiền sao có thể nuôi vợ?

Nuôi vợ phải cần nhiều tiền, nhưng vợ còn chưa đến tay mà hắn đã vứt đi một lọ Phong Nhũ Sương giá trị hơn triệu bạc.

Khi Hạ Thiên quay trở lại cửa hàng hoa thì lập tức phát hiện có người đến thăm.

Hạ Thiên cảm thấy trên đời có nhiều chuyện rất kỳ quái, khi hắn toàn tâm toàn ý muốn biến Tôn Hinh Hinh thành vợ thì luôn không có cơ hội, nhưng ngày đó vô tình đi ngủ muộn, sáng sớm thức dậy đã thấy Tôn Hinh Hinh ngủ cùng giường. Mà bây giờ hắn muốn tìm chút tiền từ trên người Tiểu Anh nhưng không thành công, đến khi hắn cảm thấy mất đi cơ hội kiếm tiền và quay lại cửa hàng hoa thì có người chủ động đưa tiền đến.

Người đưa tiền đến chính là Hoàng Hải Đào, nửa giờ trước Hoàng Hải Đào ăn mặc bình thường đến cửa hàng hoa Hinh Hinh, nói là đến thăm hỏi Hạ Thiên. Lão rất khách khí với Tôn Hinh Hinh, khách khí đến mức làm Tôn Hinh Hinh cảm thấy khó thể thích ứng.

Tôn Hinh Hinh vốn định điện thoại cho Hạ Thiên nhưng Hoàng Hải Đào lại ngăn cản, lão nói không muốn làm ảnh hưởng đến Hạ Thiên, lão ở cửa hàng chờ là được.

Nếu Hoàng Hải Đào đã nói như vậy thì Tôn Hinh Hinh cũng không gọi điện, nàng cũng không ngốc, chỉ cần nhìn bộ dạng là biết có tám phần Hoàng Hải Đào có chuyện muốn cầu Hạ Thiên.

- Hạ tiên sinh, cậu đã về rồi à?

Khi nhìn thấy Hạ Thiên thì Hoàng Hải Đào lập tức đứng lên chào đón, bộ dạng rất cung kính, khác biệt một trời một vực với bộ dạng nổi trận lôi đình trong phòng thẩm vấn.

- Là ông sao? Ông tìm tôi có chuyện gì?

Hạ Thiên cũng không có cảm tình với Hoàng Hải Đào.

- Hạ tiên sinh, lần này tôi đến để xin lỗi, ngày hôm qua thái độ của tôi là không đúng, kính xin Hạ tiên sinh bỏ quá cho, lúc đó tôi bất đắc dĩ... ....

Hoàng Hải Đào dùng giọng cung kính giải thích.

- Nếu xin lỗi là xong thì sinh ra cảnh sát làm gì?

Hạ Thiên khoát tay:

- Tôi là người thù dai, nhưng ông yên tâm, tôi không so đo với ông, bình thường tôi cũng chẳng quan tâm đến những nhân vật nhỏ nhoi.

Hoàng Hải Đào cảm thấy rất bức bối, chỉ sợ nếu không tự cưỡng ép sẽ bị phá hỏng. Lão đường đường là cục trưởng cục công an mà bị người ta coi là nhân vật nhỏ nhoi, nhưng lúc này lại không dám phản bác, ngay cả Cao Nhân Hiên còn không làm gì được đối phương, lão thì tính là gì?

- Hạ tiên sinh, thật ra lần này còn có chuyện cầu tiên sinh hỗ trợ, chính là con trai... ....

Hoàng Hải Đào cảm thấy rất ngột ngạt, nhưng vì con thì có ngột ngạt cũng chẳng sao. Trước đó lão không tin Hạ Thiên, nhưng bây giờ lão đã tin. Cao Danh Dương bị người này làm gì đó mà hôn mê, trong bệnh viện có rất nhiều giáo sư nhưng đều ăn hại, không làm được gì, đối phương đến chỉ châm vài cái thì Cao Danh Dương đã tỉnh. Đây là sự việc mà chính viện trưởng Hà Minh của bệnh viện Phụ Nhất nói ra, lão không thể không tin.

- À, ông muốn tôi chữa bệnh cho con trai sao?

Hạ Thiên lập tức hiểu ra, sau đó hắn ý thức được Hoàng Hải Đào đến đưa tiền cho mình, lúc này hắn rốt cuộc cũng có thể kiếm tiền.

- Vâng, vâng, Hạ tiên sinh quả nhiên nhìn rõ mọi chuyện.

Hoàng Hải Đào liên tục gật đầu, sau đó lão dùng ánh mắt mong chờ nhìn Hạ Thiên:

- Xin hỏi Hạ tiên sinh có thể ra ta giúp đỡ hay không?

- Không có gì.

Hạ Thiên đáp ứng cực kỳ sảng khoái:

- Nhưng ông phải trả thù lao.

- Cám ơn Hạ thần y.

Hoàng Hải Đào chợt vui mưng, cách xưng hô cũng thay đổi:

- Chỉ cần Hạ thần y tình nguyện ra tay giúp đỡ, tất nhiên sẽ phải trả thù lao.

Hoàng Hải Đào dừng lại một lúc rồi lại hỏi:

- Xin hỏi Hạ thần y phí điều trị là bao nhiêu?

- À, không nhiều lắm, một triệu.

Hạ Thiên dùng giọng hời hợt nói.

- Một triệu sao?

Hoàng Hải Đào chợt ngây người, tuy lão đã sớm biết Hạ Thiên sẽ lấy giá cao nhưng như vậy không phải cũng quá mắc sao?

Chương 62: Ngày may mắn

Khi thấy Hoàng Hải Đào không nói lời nào thì Hạ Thiên chêm thêm một câu:

- Ông không biết mình đang chiếm được món hời sao? Thật ra tôi cũng cảm thấy như vậy, tôi đang suy nghĩ xem sau này có nên tăng giá lên mười triệu hay không.

Hoàng Hải Đào thiếu chút nữa thì bị chết nghẹn vì những lời của Hạ Thiên, ngay sau đó cũng lập tức trở nên căng thẳng. Dù một triệu tuy nhiều nhưng lão vẫn có thể chấp nhận được, nhưng nếu là mười triệu thì bó tay, tuy lão rất muốn chữa bệnh cho con nhưng cũng không muốn táng gia bại sản.

- Hạ thần y, chậm nhất là ngày mai tôi sẽ giao cậu một triệu, bây giờ cậu có thể giúp tôi chữa bệnh cho Tiểu An được không?

Hoàng Hải Đào vội vàng nói, lão cũng không muốn đợi đến lúc Hạ Thiên đòi giá mười triệu.

- Được rồi, tôi cũng muốn nhanh chóng chữa bệnh cho anh ta, để đỡ phiền hà cho cảnh sát tỷ tỷ.

Hạ Thiên thuận miệng nói, trước đó hắn muốn chữa bệnh cho Hoàng An Bình nhưng Hoàng Hải Đào lại không tin. Nếu lúc đó Hoàng Hải Đào thật sự để cho hắn chữa bệnh thì sẽ không phải bỏ tiền, nhưng bây giờ lão phải đến cầu cạnh chữa bệnh, hơn nữa hắn lại rất bực bội với lão, vì thế mà bắt buộc phải thu tiền.

Bệnh tâm thần thường rất nguy hiểm, hơn nữa những kẻ bị bệnh biết cách dùng súng còn nguy hiểm hơn, vì vậy Hạ Thiên dù rất bực bội với Hoàng Hải Đào thì cũng phải chữa bệnh cho con trai lão, không thể để Hoàng An Bình hại người, đặc biệt là không thể để đối phương làm hại Lãnh Băng Băng.

- Đa tạ thần y, đa tạ thần y, bây giờ chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay.

Hoàng Hải Đào có vẻ khó thể chờ đợi được nữa, lão không thể không nóng vội, sau khi Hoàng An Bình gây chuyện ở đồn cảnh sát thì tâm tình vẫn ở vào trạng thái không ổn định, mà tình huống càng trở nên nghiêm trọng. Hôm nay Hoàng Hải Đào phải vất vả lắm mới đưa được con trai đến bệnh viện, đáng lý ra phải làm kiểm tra nhưng Hoàng An Bình rất quấy phá, vì vậy bất đắc dĩ phải cho bác sĩ sử dụng thuốc an thần.

Quan hệ giữa Hoàng Hải Đào và Hà Minh là rất tốt, khi lão nói chuyện với Hà Minh về bệnh tình của con, vô tình nhắc đến vấn đề Hạ Thiên nói có thể chữa trị cho Hoàng An Bình. Hà Minh cũng biết Hạ Thiên, nói rằng ngày hôm qua đã gặp mặt, cũng nói Hoàng Hải Đào nên lập tức tìm gặp đối phương, nói rằng người này có thể cứu được Hoàng An Bình. Vì vậy mà lúc này Hoàng Hải Đào mới vội vàng đến cửa hàng hoa Hinh Hinh.

Cũng vì nguyên nhân như vậy mà khi Hạ Thiên tiến vào phòng bệnh của Hoàng An Bình thì gặp mặt Hà Minh, mà Hà Minh đã biế tin, biết Hạ Thiên đến chữa bệnh cho Hoàng An Bình, lão muốn đến tận mất chứng kiến đối phương ra tay.

Đáng tiếc là quá trình chữa bệnh làm Hà Minh rất thất vọng, Hạ Thiên chỉ cần một châm, toàn bộ quá trình chỉ là ba phút rồi nói đã xong. Hà Minh thật sự không thấy quá trình có gì đặc biệt.

Hà Minh không biết sự đặc biệt của băng hỏa linh khí trong người Hạ Thiên, tất nhiên lão cũng không ngờ đối phương dùng Ngịch Thiên Bát Châm. Tuy kỹ xảo nhìn có vẻ thông thường nhưng có sự trợ giúp của băng hỏa linh khí sẽ làm hiệu quả khác biệt rất lớn.

Thật ra bệnh tình của Hoàng An Bình cũng không tính là phức tạp, nhưng trong đầu hắn có tụ máu, dùng tay mà lấy ra thì rất khó khăn. Nhưng Hạ Thiên có thể lợi dụng băng hỏa linh khí để bao bọc máu ứ đọng, lấy ra rất đơn giản. Vì vậy đối với hắn thì quá trình trị liệu này là rất đơn giản.

- Nhớ phải trả tiền thù lao cho tôi đấy.

Hạ Thiên cũng lười quan tâm đến vấn đề Hoàng Hải Đào sẽ nghĩ thế nào, sau khi làm xong thì chuẩn bị bỏ đi.

- Hạ thần y, xin chờ chút.

Người gọi Hạ Thiên dừng lại không phải là Hoàng Hải Đào mà chính là Hà Minh.

- Chuyện gì?

Hạ Thiên cũng không có ấn tượng gì tốt với Hà Minh.

- Hạ thần y, tôi muốn hỏi một chút, máu bầm trong đầu của Hoàng An Bình đã tan rồi sao?

Hà Minh nhịn không được phải hỏi.

- Sao ông không tự mình kiểm tra?

Hạ Thiên có chút mất hứng, người này dám nghi ngờ y thuật của mình sao?

Hạ Thiên nói xong cũng không để ý đến Hà Minh mà xoay người đi khỏi phòng bệnh.

- Hạ thần y, xin chờ chút.

Hoàng Hải Đào vội vàng chạy đến nói.

- Thế nào?

Hạ Thiên nhíu mày:

- Ông nghĩ rằng tôi phải bó tay trước căn bệnh của con ông sao?

- Hạ thần y hiểu lầm rồi, tôi chỉ muốn hỏi số tài khoản của cậu, như vậy tôi mới chuyển tiền được.

Hoàng Hải Đào vội vàng nói, trong lòng lão tất nhiên có hoài nghi nhưng không dám nói ra.

- Tài khoản ngân hàng sao?

Hạ Thiên cảm thấy có chút khó khăn, hắn nào biết đây là thứ gì. Hắn còn không có chứng minh nhân dân, lấy đâu ra tài khoản ngân hàng?

Hạ Thiên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Ông mang tiền mặt đến cho tôi, tôi không có tài khoản ngân hàng.

- Tiền mặt sao?

Hoàng Hải Đào chợt ngẩn ngơ:

- Một triệu tiền mặt?

- Đúng vậy, mang tiền mặt đến, ngày mai đưa đến cửa hàng hoa Hinh Hinh.

Hạ Thiên thuận miệng nói:

- Tôi đi trước đây, con của ông nửa giờ sau sẽ tỉnh, nhớ nói cho anh ta biết, đừng tranh chấp cảnh sát tỷ tỷ với tôi, nếu không tôi sẽ cho anh ta đẹp mặt.

Hạ Thiên nhanh chóng rời đi, trong lòng đã có chủ ý, ngày mai phải đi tìm cảnh sát tỷ tỷ để nàng hỗ trợ làm một cái giấy chứng minh.

Lúc này Liễu Vân Mạn ở bệnh viện cũng đang gọi điện cho bà lão Ninh Tố Nga.

- Bà nội, bệnh tình của Tiểu Anh đã khá tốt, con vừa mới xem xong báo cáo kiểm tra.

Liễu Vân Mạn ở trong điện thoại dùng giọng vui vẻ nói.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Ninh Tố Nga cũng rất vui sướng, đến bây giờ bà mới coi như yên tâm. Tuy ngay từ đầu bà đã tin vào y thuật của Hạ Thiên, nhưng y thuật cao cũng không có nghĩa là chữa hết căn bệnh quái quỷ này, đặc biệt là không thể chữa hết chứng bệnh cho Liễu Vân Mạn. Điều này làm cho Ninh Tố Nga có chút lo lắng, nhưng đến bây giờ bà đã hoàn toàn không còn gì để sầu lo.

- Bà nội, ngày mai bà đưa Tiểu Chí đến phòng cháu, cháu đã nói với Hạ Thiên, ngày mai cậu ta sẽ chữa bệnh cho Tiểu Chí.

Liễu Vân Mạn nói đến đây thì đổi chủ đề:

- Đúng rồi, bà nội, sự việc liên quan đến Tam thúc có chút phiền phức.

- Thế nào?

Ninh Tố Nga chợt kinh hoàng:

- Có phải Hạ thần y không chịu chữa bệnh cho Tam thúc của cháu không?

- Đúng là không tình nguyện.

Liễu Vân Mạn nói.

- Ngịch tử, bà biết ngay nó sẽ làm hỏng việc.

Ninh Tố Nga dùng giọng tức giận nói:

- Tiểu Mạn, nếu Hạ Thiên thật sự không xem bệnh cho Tam thúc của cháu thì cũng không sao, nhưng những đứa em cháu không đắc tội với cậu ấy, cháu nên nói rõ để cậu ấy chữa bệnh cho những đứa trẻ này.

- Bà nội, Hạ Thiên không tình nguyện nhưng cũng đồng ý chữa bệnh cho Tam thúc nếu đáp ứng một điều kiện, cháu chỉ sợ Tam thúc không đáp ứng điều kiện này mà thôi.

Liễu Vân Mạn giải thích.

- Điều kiện gì?

Ninh Tố Nga hỏi.

- Cậu ấy đòi tiền... ....

Liễu Vân Mạn trả lời.

- Bao nhiêu tiền?

Ninh Tố Nga vội vàng nói.

- Cậu ấy muốn một nửa gia sản của Tam thúc.

Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng nói ra đầy đủ.

- Một nửa gia sản.

Ninh Tố Nga có chút kinh ngạc:

- Hạ Thiên không giống như người tham tài, sao lại đưa ra điều kiện như vậy? Tam thúc của cháu cũng có năm chục triệu, một nửa chính là hai mươi lăm triệu.

- Cậu ấy nói đó là quy củ của sư phụ khi cứu người.

Liễu Vân Mạn nhớ lại lời nói của Hạ Thiên:

- Cứu sống là một triệu, cứu chết thu một nửa, lúc đó cậu ấy nói như vậy, vì Tam thúc sắp chết nên cậu ấy muốn thu một nửa.

- Cứu sống một triệu, cứu chết thu một nửa... ....

Ninh Tố Nga thì thào nói, giọng nói lập tức biến đổi:

- Chẳng lẽ Hạ Thiên là đồ đệ của hắn sao?

- Bà nội, bà nói đến ai vậy?

Liễu Vân Mạn có chút kỳ quái:

- Bà biết sư phụ của Hạ Thiên sao?

- Là một người, nhưng giống như đã mất tích hai mươi năm trước, nhưng người này đâu biết Ngịch Thiên Bát Châm... ....

Ninh Tố Nga lầm bầm:

- Hừ, Tiểu Mạn, chuyện của Tam thúc thì cháu cũng đừng quan tâm, bà sẽ nói rõ điều kiện của Hạ Thiên cho nó biết, muốn chết hay sống thì phải xem chính nó có chịu bỏ tiền hay không?

- Được rồi, bà nội, dù Tam thúc có đồng ý hay không thì cháu sẽ cố gắng để Hạ Thiên đồng ý cứu bọn nhỏ Hàm Hàm.

Liễu Vân Mạn nói.

- Tiểu Mạn, vất vả cho cháu rồi.

Ninh Tố Nga thở dài, giọng điệu có chút cảm khái:

- Nếu bọn chúng hiểu chuyện như cháu thì sẽ tốt biết bao.

- Bà nội, đây là chuyện cháu cần làm.

Liễu Vân Mạn khẽ nói.

- Chị, chị điện thoại nhanh lên, gọi xong còn chở em về trường.

Một giọng nói bất mãn vang lên ở sau lưng Liễu Vân Mạn, đó là Tiểu Anh.

- Bà nội, Tiểu Anh cần phải về trường, cháu cúp máy trước.

Liễu Vân Mạn trừng mắt nhìn em gái, sau đó cũng cúp điện thoại.

- Còn mấy giờ nữa mới đến tối, đúng là hơi lâu.

Tiểu Anh ở phía sau thầm nói một câu.

Liễu Vân Mạn nhìn em gái mà có chút dở khóc dở cười, em gái bảo bối này bây giờ đã nghĩ đến lúc ngủ, có lẽ đang rất muốn sử dụng thuốc Phong Nhũ Sương mà Hạ Thiên đã đưa.

Liễu Vân Mạn lái xe đưa em gái về trường, điều này làm cho Hạ Thiên phải leo cây. Hạ Thiên chữa hết bệnh cho Hoàng An Bình, hắn định đi sang chỗ Liễu Vân Mạn dạo một vòng, nhưng hắn đến và biết Liễu Vân Mạn đã ra ngoài, vì vậy đành bất dĩ quay về cửa hàng hoa.

Lúc này ở cửa hàng hoa cũng có người chờ hắn, mà người này cũng làm hắn bất ngờ, đó chính là người đẹp mà hắn biết đầu tiên sau khi xuống núi, là Diệp Mộng Oánh.

Diệp Mộng Oánh mặc một bộ đồng phục công sở, bộ dạng trưởng thành và cực kỳ mê người, nhưng lúc này trên gương mặt xinh đẹp lại có vài phần tiều tụy, trong mắt có nhiều sầu lo.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, sao chị lại đến đây?

Hạ Thiên rất hưng phấn, chẳng lẽ mỹ nữ tỷ tỷ quyết định báo ơn cứu mạng của hắn, muốn lấy thân báo đáp sao?

- Hạ Thiên, cậu đã từng nói mình là thần y, có phải vậy không?

Diệp Mộng Oánh vội vàng hỏi.

- Đúng vậy.

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, chẳng lẽ chị muốn mời tôi chữa bệnh sao?

- Đúng, tôi muốn mời cậu chữa bệnh, tôi muốn cậu đến xem bệnh cho ông nội.

Diệp Mộng Oánh nhanh chóng nói.

Hạ Thiên không khỏi gãi đầu, hôm nay chẳng lẽ là ngày may mắn? Đầu tiên là Hoàng Hải Đào đến đưa tiền, bây giờ Diệp Mộng Oánh lại đến yêu cầu mình chữa bệnh, hình như cũng đưa tiền đến thì phải.

- Hạ Thiên, có vấn đề gì sao?

Khi thấy Hạ Thiên không nói lời nào thì Diệp Mộng Oánh có chút lo lắng:

- Chỉ cần cậu chữa trị tốt cho ông nội tôi, khi đó tôi sẽ đáp ứng tất cả điều kiện của cậu.

- Điều kiện gì cũng đồng ý?

Hạ Thiên nhìn gương mặt xinh đẹp của Diệp Mộng Oánh, nhìn qua hai ngọn núi muốn phá vỡ trời xanh, cặp mông mượt mà. Hắn vô thức nuốt nước miếng, chẳng lẽ lúc này mình lại kiếm thêm được một người vợ mới?

Diệp Mộng Oánh lập tức cảm nhận được ánh mắt sáng rực của Hạ Thiên nhìn mình chằm chằm, gương mặt có hơi đỏ, sau đó nàng lại cắn môi dùng giọng kiên định nói:

- Hạ Thiên, tôi nói sẽ giữ lời, chỉ cần cậu có thể chữa tốt cho ông nội, tôi có thể trả cậu thù lao gì cậu muốn.

Chương 63: Phong ba phòng bệnh

- Mỹ nữ tỷ tỷ, trước tiên chúng ta đến xem tình huống ông nội của chị cái đã.

Hạ Thiên lập tức đồng ý, chuyện tốt đến cửa, sao không đồng ý cho được?

- Tiểu sắc lang.

Tôn Hinh Hinh thầm nói một câu.

- Chúng ta mau đi thôi.

Diệp Mộng Oánh rất nôn nóng, nàng kéo tay Hạ Thiên chạy ra ngoài.

Trước cửa hàng hoa Hinh Hinh dừng lại một chiếc Audi màu đen, chính là chiếc xe mà trước đó Hạ Thiên xuống núi đã đi nhờ. Diệp Mộng Oánh kéo Hạ Thiên lên xe, ngay sau đó khởi động và chạy đi như bay.

Mười phút sau, Diệp Mộng Oánh đã đưa Hạ Thiên tiến vào bệnh viện Thánh Tâm. Sau khi dừng xe nàng lại vội vàng kéo Hạ Thiên chạy vào bên trong, chỉ đi vài bước thì đụng mặt Diệp Thiếu Hùng.

- Em gái, em thật sự tìm Hạ Thiên đến sao?

Trên mặt Diệp Thiếu Hùng lộ ra nụ cười quỷ quái.

- Đại ca, trước tiên em phải đưa Hạ Thiên đến xem tình hình của ông nội, có chuyện gì để chút nữa nói sau.

Diệp Mộng Oánh nói rất nhanh, bước tiến lại nhanh hơn, giống như chạy vào cửa.

Diệp Thiếu Hùng cũng vội vàng theo sau, hắn đi sóng vai với Hạ Thiên.

- Khi cậu ra tay với Cao Danh Dương thì đúng lúc tôi nhận được nhiệm vụ, nếu khi đó cậu điện thoại cho tôi thì sợ rằng tôi cũng không thể nhận được.

Diệp Thiếu Hùng khẽ nói.

- Tôi cũng không gọi điện.

Hạ Thiên cũng nói thật.

- Không phải tôi đã nói có chuyện thì nên gọi điện sao?

Diệp Thiếu Hùng vốn có ý xin lỗi, nhưng khi nghe thấy Hạ Thiên nói như vậy thì cũng có chút buồn bực.

- Tôi tự mình giải quyết thì nhanh hơn.

Hạ Thiên vẫn rất thành thật, hắn lại nói một câu thật lòng.

Diệp Thiếu Hùng lại càng buồn bực, người ta rõ ràng xem thường hắn.

- Cậu cũng có bản lĩnh, bây giờ Cao Danh Dương đang rất căm hận cậu, nhưng hắn cũng thật sự không dám ra tay.

Diệp Thiếu Hùng thở dài, trước đó hắn cho rằng Hạ Thiên rất có bản lĩnh nhưng vẫn không ngờ có thể thu phục được Cao Danh Dương.

- Thật ra tôi muốn giết chết hắn.

Hạ Thiên dùng giọng đáng tiếc nói:

- Giữ lại hắn chỉ tổ thêm tai họa.

Diệp Thiếu Hùng không khỏi lắc đầu, tiểu tử này rõ ràng rất tôn sùng bạo lực, nhưng hắn cũng không nói thêm lời nào, vì lúc này bọn họ đã tiến đến bên ngoài phòng bệnh.

Khi đi vào phòng bệnh thì Hạ Thiên phát hiện bên trong có rất nhiều người, cả trai lẫn gái là mười mấy người, bọn họ đang vây quanh giường bệnh làm cho căn phòng chật như nêm, vì vậy hắn cũng không thể nhìn thấy rõ ràng người bệnh đang nằm trên giường.

- Hạ Thiên, mau xem tình huống của ông nội tôi.

Diệp Mộng Oánh gạt người kéo Hạ Thiên đến bên giường, mà khoảnh khắc này cuối cùng hắn cũng nhìn thấy người bệnh. Đây là một ông lão tóc bạc trắng, mắc hõm sâu, thân thể khô gầy, rõ ràng là da bọc xương.

Ông lão lẳng lặng nằm trên giường bệnh, cặp mặt mở lớn nhìn khắp chung quanh nhưng đã không còn bất kỳ phản ứng nào, đã sớm mất đi thần chí.

- Mộng Oánh, cháu đang làm gì vậy? Bây giờ là lúc nào mà còn tìm người đến?

Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi dùng giọng bất mãn quát lên.

- Nhị thúc, đây là Hạ Thiên, là thần y mà cháu tìm đến.

Diệp Mộng Oánh cũng không ngẩng đầu lên:

- Nếu bác sĩ bệnh viện Thánh Tâm đã không chữa được bệnh tình của ông, như vậy cháu cũng chỉ biết ra ngoài tìm người khác mà thôi.

- Thằng ranh con này là thần y sao?

Người đàn ông kia có chút tức giận:

- Mộng Oánh, cháu trở nên hồ đồ như vậy từ khi nào?

- Ông mới là thằng ranh con.

Hạ Thiên ngẩng đầu trừng mắt nhìn người đàn ông, hắn là đàn ông, là đàn ông "chân chính" mà thần tiên tỷ tỷ đã thừa nhận, không phải thằng ranh con.

- Nhóc con, mày nói chuyện như vậy sao?

Người đàn ông trở nên tức giận:

- Mày biết ông là ai không?

- Biết làm gì?

Hạ Thiên bĩu môi:

- Đừng quấy rối, nếu không tôi đập cho chết tươi bây giờ.

- Đánh tôi?

Người đàn ông giận quá hóa cười:

- Diệp Chí Nghĩa ta quả thật chưa từng hưởng tư vị bị người khác đánh, ta cũng không tin... ....

- Nhị thúc, cháu khuyên chú không nên nói ra những lời như vậy.

Diệp Thiếu Hùng cắt ngang lời Diệp Chí Nghĩa:

- Nếu không cháu tin chú sẽ bị người ta đánh lần đầu tiên trong đời.

- Diệp Thiếu Hùng, có đứa cháu nói chuyện với cha chú như vậy sao?

Diệp Chí Nghĩa tức giận quát lên.

- Nhị thúc, cháu chỉ hy vọng chú cẩn thận nhớ đến cái tên Hạ Thiên, sau đó chú sẽ biết cậu ta là ai.

Diệp Thiếu Hùng thản nhiên nói.

- Chẳng phải nó tên là Hạ Thiên sao? Chú... ....

Diệp Chí Nghĩa cười lạnh một tiếng nhưng vẻ mặt lại đột nhiên biến đổi:

- Cháu nói gì? Nó là Hạ Thiên? Là Hạ Thiên kia sao?

- Nhị thúc nhớ là tốt.

Diệp Thiếu Hùng cười nhạt một tiếng:

- Hạ Thiên đang đến chữa bệnh cho ông, tạm thời Nhị thúc đừng nên quấy rầy.

Diệp Chí Nghĩa nhìn Hạ Thiên, hắn muốn nói lại thôi, trong mắt có vài phần hoài nghi.

Những người còn lại cũng không nói gì, bộ dạng giống như ở bên cạnh xem kịch hay, rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì thì chỉ bọn họ mới biết được.

Bầu không khí chợt yên tĩnh trở lại, Hạ Thiên cũng cầm lấy bàn tay khô gầy của ông lão, hắn bắt đầu bắt mạch.

Hạ Thiên vốn rất vui sướng, hắn cảm thấy hôm nay là ngày may mắn của mình. Đầu tiên là Hoàng Hải Đào đến đưa tiền, sau đó là mỹ nữ tỷ tỷ đến yêu cầu chữa bệnh, nhưng khi bắt mạch cho ông lão thì hắn không thể vui nổi.

- Hạ Thiên, tình huống thế nào, cậu có thể chữa được cho ông nội không?

Diệp Mộng Oánh khi nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Thiên có chút kỳ quái thì trong lòng sinh ra cảm giác không ổn, vì vậy vội vàng mở miệng hỏi thăm.

Hạ Thiên cúi đầu ủ rũ, hắn lắc đầu với vẻ mặt không vui:

- Không thể.

Hạ Thiên không thể chữa trị cho ông lão, như vậy mỹ nữ tỷ tỷ sẽ không dùng thân báo đáp, điều này tất nhiên làm hắn cảm thấy không vui sướng gì. Nhưng sự thật là vậy, hắn cũng không biết làm gì hơn, hắn quả thật không thể chữa dứt bệnh cho ông lão.

Diệp Mộng Oánh nghe Hạ Thiên nói như vậy thì hy vọng cuối cùng cũng biến mất, nàng dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn ông nội, hai giọt lệ chợt bùng ra từ trong hốc mắt.

- Còn tưởng là thần y, rốt cuộc thì cũng không làm gì được sao?

Bên cạnh vang lên một tiếng hừ khẽ, mở miệng là một người phụ nữ trung niên, bộ dạng khá phúc hậu nhưng nhìn qua thân thể thì có lẽ là hai trăm cân.

- Hừ, bác sĩ ở bệnh viện Thánh Tâm chúng tôi là đệ nhất, bọn họ không có biện pháp thì người khác làm gì được sao?

Bên cạnh có người phụ họa, đây cũng là một người phụ nữ hơn ba mươi, có vài phần tư sắc.

- Nhị thẩm, Tam thẩm, mọi người cứ như vậy mà nhìn ông sao?

Diệp Mộng Oánh đột nhiên ngẩng đầu lên, nàng dùng ánh mắt tức giận nhìn hai người phụ nữ.

- Mộng Oánh, cháu nói vậy là sao? Cũng đừng ngậm máu phun người.

Người phụ nữ phúc hậu dùng giọng không vui nói.

- Đúng vậy, Mộng Oánh này, chúng tôi là cô dì của cháu, chẳng lẽ cháu không biết lớn nhỏ sao?

Người phụ nữ kia cũng phụ họa.

- Trong lòng hai người đang nghĩ gì thì tất cả đều hiểu rõ.

Diệp Mộng Oánh cười lạnh một tiếng:

- Không phải các người đang mong sao ông nội chết sớm, như vậy các người có thể được ôm gia sản riêng sao?

- Mộng Oánh, không được nói lung tung.

Một tiếng quát khẽ vang lên, tiếng quát phát ra từ trong miệng một người đàn ông trung niên.

Diệp Mộng Oánh hừ một tiếng, nàng không nói thêm điều gì. Người đàn ông trung niên này chính là cha nàng, là Diệp Chí Trung, dù nàng và cha không quan hệ quá tốt nhưng dù sao ông cũng là cha, nàng cũng không dám khắc khẩu.

Hơn nữa lúc này Diệp Mộng Oánh cũng không có tâm tình cãi nhau, sau khi phát tiết những bất mãn trong lòng thì nàng lại nhìn về phía Hạ Thiên dùng giọng không cam lòng nói:

- Hạ Thiên, thật sự không còn biện pháp nào sao?

- Mỹ nữ tỷ tỷ, tôi cũng rất muốn chữa lành bệnh cho ông cụ, nhưng khắp toàn thân ông đều có bệnh, mà nói một cách nghiêm khắc thì đó không phải là bệnh, đó chính là tuổi già, kinh mạch và gân cốt biến chất rất nghiêm trọng. Nếu muốn chữa tốt thì phải mong sao ông cụ phản lão hoàn đồng.

Hạ Thiên dùng giọng buồn bực nói:

- Tôi không thể nào chữa tốt cho ông cụ, chỉ có thể làm ông cụ sống thêm được nửa năm mà thôi.

Diệp Mộng Oánh nghe Hạ Thiên nói không thể chữa tốt thì tâm tình đã sớm trầm xuống đáy cốc, nhưng sau đó lại nghe thấy câu nói cuối cùng của Hạ Thiên, khoảnh khắc này nàng chợt sinh ra cảm giác như đang nghe lầm.

- Hạ Thiên, cậu...Cậu nói gì? Cậu có thể làm cho ông nội sống được nửa năm sao?

Diệp Mộng Oánh run rẩy nói.

- Đúng vậy, tuy không thể chữa tốt nhưng có thể kéo dài cuộc sống thêm nửa năm.

Hạ Thiên khẽ gật đầu.

- Tốt, tốt quá... ....

Diệp Mộng Oánh chợt sinh ra cảm giác đi từ địa ngục lên thiên đàng:

- Hạ Thiên, nhanh, mau trị bệnh cho ông nội, cậu phải nhanh chóng làm cho ông tỉnh lại.

- À, được.

Khi thấy bộ dạng vui sướng của Diệp Mộng Oánh thì tâm tình của Hạ Thiên cũng tốt hơn một chút, hắn lấy ra một cây ngân châm, chuẩn bị điều trị.

- Chờ chút.

Một tiếng quát khẽ vang lên, người mở miệng là Diệp Chí Nghĩa.

- Có chuyện gì?

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Hạ Thiên.

Diệp Chí Nghĩa không để ý đến Hạ Thiên, hắn chỉ quét mắt nhìn mọi người, ngay sau đó chậm rãi nói:

- Đại ca, Tam đệ, các người thật sự muốn cho một thằng oắt con không có lai lịch rõ ràng chữa bệnh cho ông nhà sao?

- Nhị thúc, chú nói vậy là có ý gì?

Diệp Mộng Oánh cực kỳ tức giận:

- Bây giờ là lúc chữa bệnh cho ông, có thể làm ông sống thêm được nửa năm, sao chú lại ngăn cản?

- Mộng Oánh, Nhị thúc cũng chẳng phải không muốn chữa bệnh cho ông nội, nhưng người này không có lai lịch rõ ràng, hắn nói ông cụ có thể sống thêm được nửa năm, ai biết là thật hay giả?

Người phụ nữ phúc hậu nói:

- Bây giờ ông cụ còn sống, nếu người này chữa trị mà ông lập tức mất đi, như vậy ai là người chịu trách nhiệm?

- Cháu mời Hạ Thiên đến, nếu xảy ra chuyện thì cháu chịu trách nhiệm.

Diệp Mộng Oánh tức giận nói.

- Mộng Oánh, cho dù cháu phụ trách thì cũng không thể tùy tiện tìm người ngoài chữa bệnh cho ông.

Diệp Chí Nghĩa hừ một tiếng nói:

- Cháu nói Hạ Thiên là bác sĩ, như vậy cũng được, cháu có thể nói cậu ta lấy giấy phép hành nghề ra cho mọi người xem không?

- Nhị thúc, chú sợ ông nội được chữa lành bệnh sao?

Một âm thanh trào phúng vang lên, người nói là Diệp Thiếu Hùng:

- Chú biết chuyện của Hạ Thiên, biết rõ bản lĩnh của cậu ấy, bây giờ nghe nói cậu ấy có thể giúp cho ông cụ sống thêm được nửa năm, vì vậy chú sợ hãi, có phải không?

- Thiếu Hùng, chú không biết cháu đang nói gì, tên này là Hạ Thiên, đây là lần đầu tiên chú được biết hắn, nếu có giấy chứng nhận hành nghề thì tất nhiên chú sẽ cho phép hắn chữa bệnh cho ông cụ.

Diệp Chí Nghĩa hừ lạnh một tiếng:

- Nếu không có thì mời đi ra khỏi đây.

- Hạ Thiên là bác sĩ cháu mời đến, các người không có tư cách đuổi đi.

Diệp Mộng Oánh tức giận nói.

- Mộng Oánh, đừng quên chú là Nhị thúc của cháu.

Diệp Chí Nghĩa hừ lạnh một tiếng:

- Nhà này không đến lượt cháu đảm đương.

- Này, sao lắm lời vậy?

Hạ Thiên cuối cùng cũng không nhịn được, hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn Diệp Chí Nghĩa:

- Ông có biết mình ồn ào lắm không?

Chương 64: Tôi vừa đánh bố anh

- Đây là chuyện của nhà chúng tôi, còn chưa đến lượt người ngoài như cậu chen lời vào.

Diệp Chí Nghĩa hừ lạnh một tiếng, lão quả thật đã từng nghe qua chuyện của Hạ Thiên và Cao gia, cũng có chút cố kỵ Hạ Thiên. Nhưng bây giờ Hạ Thiên nói có thể làm cho ông cụ sống thêm nửa năm, biết được điều này thì lão lập tức ném những điều kiêng kỵ sang một bên.

- Tôi không có hứng thú quản đến chuyện của ông.

Hạ Thiên cầm châm đâm xuống người ông cụ:

- Mỹ nữ tỷ tỷ mời tôi đến đây chữa bệnh, tôi trị xong sẽ đi ngay, đừng quấy rầy tôi là được.

- Cậu dừng lại cho tôi.

Diệp Chí Nghĩa lập tức trở nên sốt ruột, lão muốn phóng lên ngăn cản Hạ Thiên thi châm.

Hạ Thiên dùng tay phải thi châm, hắn cũng không quay đầu lại, tay trái không làm gì được vung ra phía sau rất tùy ý, đúng lúc vỗ vào ngực Diệp Chí Nghĩa đang phóng đến. Diệp Chí Nghĩa chợt cảm thấy một luồng lực lượng khủng bố phóng đến đẩy cả người ra phía sau vài bước, ngay sau đó đám người vây quanh giường bệnh cũng bị đẩy ra, lúc này cũng không còn chen chúc như vừa rồi.

- Cậu...Cậu dám đánh người sao?

Diệp Chí Nghĩa tức giận, lão dùng giọng nghiêm nghị quát lớn:

- Bảo vệ, bảo vệ đâu?

Dù Diệp Chí Nghĩa có lớn tiếng thế nào thì Hạ Thiên cũng mặc kệ, hắn nâng châm lên và đâm xuống, chỉ sau vài phút thì hầu như đâm xuống đủ các huyệt lớn của ông cụ.

- Diệp tiên sinh, có chuyện gì?

Bảo vệ đến rất nhanh.

- Không có gì.

Diệp Thiếu Hùng ngăn ở trước cửa:

- Quay về cho tôi.

- Ai nói không có gì?

Diệp Chí Nghĩa tức giận nói:

- Các anh vào đây, bắt thằng khốn giả làm thần y này đưa đến cục công an.

Đám bảo vệ lập tức cảm thấy buồn bực nhưng không ai dám nói gì, mỗi người có một việc riêng nhưng hai người này không thể đắc tội.

- Để xem tên nào dám quấy rầy Hạ Thiên chữa bệnh cho ông!

Diệp Thiếu Hùng sẵng giọng quét mắt nhìn mọi người.

- Diệp Thiếu Hùng, cậu...Cậu còn coi tôi là Nhị thúc sao?

Diệp Chí Nghĩa cực kỳ tức giận.

- Bốp.

Một cái tát vang dội, tất cả mọi người chợt choáng váng.

Tất cả đám người Diệp gia nhìn vết bàn tay đỏ tươi trên mặt Diệp Chí Nghĩa mà cảm thấy cực kỳ khó tin, Diệp Chí Nghĩa cũng vuốt gò má nóng bỏng, khoảnh khắc này lão cũng không kịp phản ứng.

- Diệp Thiếu Hùng, mày...Mày dám đánh cả chú sao?

Diệp Chí Nghĩa cuối cùng cũng kịp phản ứng, lão gào lên với Diệp Thiếu Hùng. Buồn cười, đúng là buồn cười, đã vài chục năm rồi chưa ai dám đánh Diệp Chí Nghĩa lão.

- Ngu như heo, tôi đánh ông đấy.

Hạ Thiên lười biếng nói:

- Ngay cả người nào đánh cũng không biết, đúng là ngu ngốc.

- Mày... ....

Diệp Chí Nghĩa quay đầu dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Hạ Thiên.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, sau một phút nữa ông cụ sẽ tỉnh lại, tôi đi trước đây.

Hạ Thiên không quan tâm đến Diệp Chí Nghĩa, hắn bắt chuyện với Diệp Mộng Oánh rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

- Đứng lại.

Diệp Chí Nghĩa gầm lên:

- Mày đánh người mà muốn đi sao? Tao nói cho mày biết, không dễ như vậy đâu?

- Kệ xác ông.

Hạ Thiên tiếp tục đi về phía trước, hắn cũng không quay đầu lại.

- Thế nào? Nhị thúc muốn tiến lên đánh hắn sao?

Diệp Thiếu Hùng dùng giọng mỉa mai nói.

- Diệp Thiếu Hùng, cậu... ....

Diệp Chí Nghĩa cảm thấy tức ngực, thiếu chút nữa đã ngất xỉu, đã vài chục năm hắn chưa từng chịu nhục như thế này.

- Em gái, em ở đây chăm sóc ông nội, anh đưa Hạ Thiên quay về.

Diệp Thiếu Hùng không quan tâm đến Diệp Chí Nghĩa:

- Có chuyện gì cứ điện thoại cho anh.

- Vâng, đại ca!

Diệp Mộng Oánh gật đầu, cặp mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào ông cụ trên giường trên giường bệnh, vẻ mặt cũng dần trở nên hân hoan. Lúc này nàng thấy ánh mắt mờ đục của ông đã sáng lên khá nhiều, làn da khô héo cũng có thêm chút sức sống, vẻ mặt hồng hào. Tuy nàng không phải là bác sĩ nhưng cũng có thể cảm giác được ông nội đang tốt lên, nàng tin Hạ Thiên không gạt mình, ông nội sẽ nhanh chóng tỉnh lại.

Vẻ mặt ông cụ ngày càng tốt mà vẻ mặt đám người Diệp Chí Nghĩa lại càng khó coi, vì bọn họ bắt đầu ý thức được sự việc không muốn nhìn đang dần phát sinh.

Hạ Thiên đi khỏi bệnh viện không nhanh không chậm, trong lòng có chút buồn bực, hắn không kéo mỹ nữ tỷ tỷ về làm vợ mình, điều này đúng là thất bại.

- Hạ Thiên sao?

Một người đàn ông ăn mặc toàn hàng hiệu chợt xuất hiện chắn đường Hạ Thiên.

- Tôi đã từng thấy anh.

Hạ Thiên nhìn đối phương:

- Anh cũng đi cùng Cao Danh Dương.

- Cậu hiểu lầm rồi, tôi có tới lui với Cao Danh Dương cũng không tính là quá thân thiết.

Người này chợt cười cười, hắn duỗi tay phải mang đủ các loại nhẫn nói:

- Chính thức giới thiệu với cậu, tôi là Diệp Thiếu Kiệt, là con trai của Diệp Chí Nghĩa.

- À, tôi vừa đánh bố anh.

Hạ Thiên không muốn bắt tay với Diệp Thiếu Kiệt, tuy người này không phả là tình địch nhưng hắn không có chút hảo cảm nào.

Trong mắt Diệp Thiếu Kiệt bùng lên cái nhìn tức tối, nhưng ngay sau đó lại khôi phục như thường, hắn rút tay về ròi cười nhạt một tiếng:

- Nghe nói cậu đến chữa bệnh cho ông nội, dù là thế nào thì tôi cũng phải cảm ơn cậu.

- Diệp Thiếu Kiệt, cậu thật sự cảm tạ cậu ta sao?

Một tiếng cười lạnh vang lên, Diệp Thiếu Hùng đã đi ra.

- Đại ca, dù là ai đến chữa bệnh cho ông thì em cũng phải cảm ơn.

Diệp Thiếu Kiệt mỉm cười:

- Chẳng lẽ đại ca không cảm tạ Hạ Thiên sao?

- Tất nhiên tôi phải cảm tạ cậu ấy.

Diệp Thiếu Hùng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Thiếu Kiệt:

- Nếu không phải Hạ Thiên ra tay thì em gái đã sớm bị bọn cầm thú gây hại.

Vẻ mặt Diệp Thiếu Kiệt vẫn không biến đổi, trên mặt vẫn giữ nụ cười:

- Đại ca nói đúng, chúng ta nên cảm tạ Hạ Thiên.

- Phải không?

Diệp Thiếu Hùng nở nụ cười lạnh lùng:

- Anh sẽ nói cho em một tin tức tốt, ông nội chắc đã tỉnh lại rồi.

Vẻ mặt Diệp Thiếu Kiệt chợt biến đổi, ngay sau đó hắn lại cười ha hả:

- Thật vậy sao? Đúng là tin tức tốt, đại ca, em không nói chuyện với anh nữa, em vào xem ông thế nào.

- Hạ Thiên, sau này có rãnh thì cùng dùng bữa cơm nhé?

Diệp Thiếu Kiệt bắt chuyện với Hạ Thiên, sau đó hắn đi về phía bệnh viện.

Diệp Thiếu Hùng nhìn bóng lưng Diệp Thiếu Kiệt bằng ánh mắt lạnh lùng, mãi đến khi đối phương biến mất trong tầm mắt thì hắn mới xoay người nói:

- Hạ Thiên, trước tiên tôi đưa cậu về.

- Tốt, cảm ơn Diệp đại ca!

Hạ Thiên rõ ràng là cầu còn chưa được, nếu hắn tiếp tục tự mình quay về thì sợ rằng sẽ lạc đường.

- Đưa cậu về cửa hàng hoa hay về nhà?

Diệp Thiếu Hùng lên xe rồi hỏi Hạ Thiên.

- Đợi tôi điện thoại cái đã.

Hạ Thiên lấy điện thoại ra gọi vào số Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, chị đang ở đâu vậy?

- Tôi đang ở cửa hàng hoa, nhưng ngay sau đó sẽ quay về.

Tôn Hinh Hinh nói.

- À, vậy thì tôi cũng về nhà.

Hạ Thiên lập tức quyết định.

- Cậ dùng cơm chưa?

Tôn Hinh Hinh hỏi.

- Chưa!

Hạ Thiên nói.

- Được rồi, vậy thì tôi sẽ làm cơm chờ cậu về.

Tôn Hinh Hinh dùng giọng dịu dàng nói.

Sau đó hai người hàn huyên vài câu rồi cúp máy.

- Diệp đại ca, anh đưa tôi về nhà, nhà tôi... ....

Hạ Thiên còn chưa nói xong thì Diệp Thiếu Hùng đã đón lời:

Diệp Thiếu Hùng dừng lại một chút rồi dùng giọng đùa giỡn nói:

- Nghe tôi nói này Hạ Thiên, cậu ở cùng nhà với Tôn Hinh Hinh, cậu không sợ Kiều Tiểu Kiều sẽ ghen sao?

- Tiểu Kiều không thích đồ chua, vì vậy nàng sẽ không để tôi phải ăn dấm.

Hạ Thiên dùng giọng nghiêm túc nói.

Diệp Thiếu Hùng bị lời nói của Hạ Thiên làm cho nghẹn lời, hắn lắc đầu rồi thay đổi chủ đề:

- Hạ Thiên, cậu còn nhớ Mãnh Hổ không?

- Mãnh Hổ sao?

Hạ Thiên suy nghĩ:

- Có phải tên khốn muốn sàm sỡ với mỹ nữ tỷ tỷ bị tôi biến thành thái giám không?

- Đúng vậy, chính là hắn.

Diệp Thiếu Hùng khẽ gật đầu:

- Tôi đã tìm được hắn, cũng hỏi được vài chuyện trong miệng hắn.

Diệp Thiếu Hùng vốn định đợi Hạ Thiên hỏi lại vài câu, nhưng hắn đợi một lúc lâu mà đối phương căn bản không có ý mở miệng, vì vậy đành phải nói:

- Hạ Thiên, Mãnh Hổ chỉ cầm tiền của người khác hành động, người muốn đối phó với em gái tôi cũng không phải là hắn, mà sau này kẻ đứng sau lưng sợ rằng sẽ còn tiếp tục ra tay với em gái tôi.

- Thật vậy sao?

Hạ Thiên có chút hứng thú:

- Thằng nào dám có ý với mỹ nữ tỷ tỷ vậy? Tôi xử nó.

Diệp Thiếu Hùng rất hài lòng vì câu nói của Hạ Thiên, hắn cười nhạt một tiếng nói:

- Hạ Thiên, có lời này của cậu tôi cũng yên tâm, tuy tôi đã phái người bảo vệ em gái nhưng địch trong tối ta ngoài sáng, vì đảm bảo tính cẩn thận, tôi chỉ hy vọng khi emg gái sinh chuyện thì cậu có thể lập tức đi cứu giúp.

- Diệp đại ca, anh cứ yên tâm, có em ở đây thì mỹ nữ tỷ tỷ sẽ không thể xảy ra chuyện gì được.

Hạ Thiên dùng giọng tin tưởng mười phần nói.

Diệp Thiếu Hùng cũng không nói thêm điều gì, với quan hệ giữa hắn và Hạ Thiên bây giờ thì cũng không nói quá sâu, nhưng hắn cũng tin tưởng lời nói bảo đảm của Hạ Thiên. Có lời nói của Hạ Thiên thì vấn đề an toàn của em gái đã được đảm bảo, đối với hắn thì như vậy là quá đủ.

Đến chín giờ tối thì Hạ Thiên nhìn màn hình máy tính mà cảm thấy rất khó hiểu.

Mấy giờ trước Hạ Thiên luôn cho rằng hôm nay là ngày may mắn của mình, nhưng hắn dần phát hiện ngày hôm nay cực kỳ khó hiểu. Đầu tiên là mỹ nữ tỷ tỷ sắp vào tay chợt bị hớ, mà bây giờ hắn đang chát lại đột nhiên bị người ta cướp vợ. Mà đáng ghét chính là hắn không có biện pháp gì với tên đang cướp vợ mình.

Hơn một giờ trước đó Hạ Thiên về nhà, lúc này Tôn Hinh Hinh cũng làm xong bữa tối. Sau khi cơm nước xong thì hắn xem ti vi, cảm thấy rất nhàm chán mới chạy vào phòng Tôn Hinh Hinh lên mạng chơi đùa. Lúc đầu hắn cũng không biết gì, chỉ biết tự chát với Tôn Hinh Hinh, nhưng sau đó chợt có người chủ động liên lạc với hắn, sau đó là một tin tức:

- Mày là chồng của Kiều Tiểu Kiều sao?

Hạ Thiên trả lời:

- Đúng vậy.

Sau đó bên kia đưa đến một tin tức, mà thứ này chọc giận Hạ Thiên:

- Trùng hợp quá, tao cũng là chồng của Kiều Tiểu Kiều.

Mà lúc này Hạ Thiên mới phát hiện ra tên nick QQ của đối phương cũng là "Chồng của Kiều Tiểu Kiều!".

- Mày nói gì vậy?

Hạ Thiên rất tức giận:

- Mày dám cướp vợ tao, đánh chết bà mày bây giờ.

- Đến đây, đến đây mà đánh, con gà, đến đây mà đánh ông?

Người kia rất đắc ý, cuối cùng còn mắng một câu:

- Gà vl!

Hạ Thiên cực kỳ tức tối, hắn tranh thủ thời gian kéo Tôn Hinh Hinh đến, hắn muốn biết phải làm sao để phát hiện đối phương đang ở đâu. Nhưng Tôn Hinh Hinh nói cho hắn biết, vấn đề này là không thể biết được.

- Nhưng cũng có biện pháp hack máy tính của hắn.

Tôn Hinh Hinh cung cấp cho Hạ Thiên một phương pháp báo thù.

Chương 65: Mỹ nhân tóc vàng

- Hack thế nào?

Hạ Thiên hỏi, sau đó Tôn Hinh Hinh lập tức nghĩ đến vấn đề, Hạ Thiên là "gà máy tính", là một loại gà có cấp bậc, nếu để hắn đi hack người ta thì rõ ràng khó hơn cả trúng xổ số.

Tôn Hinh Hinh đang muốn nói là Hạ Thiên không thể nào hack được, đúng lúc này màn hình máy tính của nàng chợt đen ngòm, sau đó bên trên còn lóe lên hai dòng chữ: "Đến đánh tao đi, tao đang ở phòng 1208 khách sạn Khải Duyệt!"

- À, đây chính là hack!

Tôn Hinh Hinh nhìn màn hình của mình, nàng cảm thấy dở khóc dở cười, đối phương là ai, sao có thể làm màn hình của mình đen ngòm nhanh như vậy.

Mà Hạ Thiên cũng đứng lên chạy khỏi phòng ngủ của Tôn Hinh Hinh.

- Hạ Thiên, cậu đi đâu vậy?

Tôn Hinh Hinh vội hỏi.

- Tôi đi đánh nó.

Khi những lời này vang lên thì Tôn Hinh Hinh nghe thấy tiếng đóng cửa, cứ như vậy mà Hạ Thiên phóng khỏi nhà.

Tôn Hinh Hinh chợt cảm thấy đau đầu, chẳng lẽ đây mới gọi là pk?

Hạ Thiên không biết khách sạn Khải Duyên nằm ở nơi nào, vì vậy hắn chỉ có thể ngồi xe taxi. Lúc này trên người hắn chỉ có một trăm đồng, nhưng cũng không sao, mai hắn sẽ có một triệu.

Hạ Thiên mất ba mươi đồng để đi đến khách sạn Khải Duyên, khách sạn này người ra kẻ vào khá đông, cũng không ai tiến lên ngăn cản Hạ Thiên. Hắn đi vào thang máy lên lầu mười hai rất thuận lợi, sau đó hắn tìm được phòng 1208.

Vì Hạ Thiên rất tức giận nên căn bản không cần gõ cửa, hắn trực tiếp đá văng cửa, sau đó phóng ngay vào.

Một người đẹp tóc vàng đúng lúc từ phòng tắm đi ra, trên người nàng là một chiếc khăn tắm, đầu ướt sũng, rõ ràng mới tắm xong.

Hạ Thiên nhìn người đẹp tóc vàng với nửa thân đang để trần mà sững sờ, sao lại là phụ nữ? Hắn muốn đánh một thằng đàn ông.

Hạ Thiên chợt sững sờ mà người đẹp tóc vàng cũng đã ra tay, nàng đột nhiên phóng về phía Hạ Thiên, một tay cầm khăn tắm, tay còn lại được xiết chặt thành nắm đấm. Nàng hung hăng phóng về phía Hạ Thiên, mục tiêu là cuống họng, rõ ràng muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

Khi nguy hiểm đến gần thì Hạ Thiên chợt phản ứng, hắn lách người né sang một bên, sau đó tiến thẳng vào bên trong. Vì lúc này hắn thấy bên trong còn có một gian phòng, hắn nghĩ rằng tên đàn ông mình cần tìm đang ở bên trong, hắn đến đây để đánh tên khốn đàn ông, không đánh người đẹp.

Một âm thanh vang lên phía sau, Hạ Thiên xoay người, đúng lúc hắn nhìn thấy một chân thon dài trắng tinh của người đẹp đá về phía mình. Người đẹp tóc vàng này đá rất thẳng, đá đến đầu Hạ Thiên, rõ ràng công phu chân cẳng rất tuyệt.

Hạ Thiên thấy vậy mà mắt không chớp, hắn không tự giác nghĩ đến hai chữ "Bạch Hổ*" sao?

(*: Cái này các bác tự hiểu)

Khi bàn chân đến gần thì Hạ Thiên cũng không trốn, hắn khẽ vươn tay chụp lấy chân người đẹp. Lần này hắn nhìn thấy rõ ràng, đúng vậy, đúng là Bạch Hổ.

Gương mặt người đẹp tóc vàng chợt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy xấu hổ và tức tối, nàng biết mình đá lên đã lộ "hàng", hơn nữa cũng không phải lộ hàng "mập mờ".

Không thể không nói thời gian gần đây những người có thiên phú khá nhiều, người đẹp tóc vàng này thiên phú không tệ, nàng đá còn cao hơn đầu Hạ Thiên, điều này làm cho hàng hóa bên dưới nở rộ như hoa. Đặc biệt là tình huống lúc này nàng mới tắm xong, vẫn còn chưa mặc nội y, vì thế mà nàng trực tiếp bày ra nữa phần thân thể của mình trước mặt Hạ Thiên, đặc biệt là khu vực sân bóng không cỏ bên dưới, tất cả đều được Hạ Thiên thấy rất rõ ràng.

- Lưu manh.

Người đẹp tóc vàng mắng một câu, nàng muốn rút chân về nhưng không thành công. Đúng lúc tức giận thì chân còn lại cũng phóng lên, nàng chợt phi thân, chân còn lại phóng về phía cổ Hạ Thiên.

Đáng tiếc là nàng đánh giá thấp thực lực của Hạ Thiên, dù nàng đã xem đối phương là đối thủ mạnh nhất sau khi xuống núi, nhưng điều này rõ ràng còn chưa đủ uy hiếp đối phương. Lúc này một chiếc đùi đẹp của nàng lại bị Hạ Thiên khống chế.

Lúc này thân thể người đẹp trên không trung không tự chủ được phải ngã xuống đất, vì để tránh cho người đập xuống nền đất mà nàng phải dùng tay chống xuống. Đúng lúc bối rối, nàng không cẩn thận mà buông lỏng khăn tắm, vì vậy mà khăn tắm chảy ra. Khoảnh khắc khi nàng chạm đất thì khăn tắm đã rời khỏi thân thể, cứ như vậy mà toàn thân "cuổng trời" của nàng hiện ra toàn bộ trước mặt Hạ Thiên.

Hai vú lớn và ngạo ngễ, bụng dưới bằng phẳng không có chút thịt thừa, eo nhỏ nhắn, da thịt trắng muốt. Đặt biệt là bây giờ nàng dùng hai tay chống người, bụng ưỡn lên, những đường cong trên cơ thể lộ ra, bộ ngực cũng ưỡn hẳn lên, điều làm cực kỳ kích thích thị giác của Hạ Thiên.

Khi thấy người đẹp đã khó thể chống đỡ được nữa, Hạ Thiên lập tức cúi về phía trước nắm lấy eo nàng, sau đó hắn lại đứng thẳng người. Cứ như vậy mà người đẹp tóc vàng không mảnh vải che thân được hắn ôm chặt vào trong lòng.

Hạ Thiên trực tiếp cảm nhận được sự mềm mại của bộ ngực "hùng vĩ", cảm giác co giãn từ cặp mông "khủng bố", hắn cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, tất nhiên bàn tay đang phủ lên mông phải xoa bóp vài lượt.

- Chị tóc vàng, chị tên gì?

Khoảnh khắc này Hạ Thiên giống như đã quên mục đích mình đến đây:

- Chị có chồng chưa? Nếu chưa thì làm vợ em đi.

- Tốt!

Người đẹp tóc vàng chợt nở nụ cười quyến rũ với Hạ Thiên, giọng nói cũng cực kỳ dịu dàng:

- Chồng à, em buông chị ra trước được không?

- Được.

Hạ Thiên quả thật buông người đẹp tóc vàng ra.

Đúng lúc này người đẹp tóc vàng chợt phóng lên giường, nàng dùng tốc độ nhanh nhất để bọc lên người một bộ áo ngủ, ngay sau đó bàn tay từ trong áo ngủ vươn ra, trên tay là một cây súng lục nhỏ màu trắng.

- Đùng, đùng!

Tiếng súng vang lên, người đẹp tóc vàng không cảnh cáo mà trực tiếp nổ súng.

- Chị tóc vàng, chị định mưu sát chồng mình sao?

Hạ Thiên hóa thành một bóng hình nhàn nhạt tránh khỏi viên đạn và dùng giọng bất mãn nói.

- Đùng, đùng, đùng!

Trả lời Hạ Thiên vẫn là tiếng súng.

- Chị tóc vàng, nếu chị còn tiếp tục nổ súng thì tôi sẽ đánh người.

Hạ Thiên thật sự mất hứng, hôm nay chẳng lẽ là ngày xui xẻo sao?

Người đẹp tóc vàng vẫn không trả lời, trong lòng nàng cực kỳ căng thẳng, đây là sát thủ tổ chức nào phái đến, sao lại biến thái như vậy?

- Bốp!

Một tàn ảnh lóe lên, người đẹp tóc vàng định bóp cò, nhưng chỉ sau một giây nàng đã thấy cổ tay tê rần, một lực lượng kỳ dị nói không nên lời ép nàng phải buông súng.

- Đét!

Một âm thanh giòn tan vang lên, dưới mông truyền đến cảm giá đau, tên lưu manh này đám "đét" mông nàng sao?

- Chị tóc vàng, chị đã đồng ý làm vợ tôi, như vậy cũng không được đổi ý, càng không được nổ súng giết tôi, biết không?

Hạ Thiên cầm súng trên tay, hắn dùng ánh mắt bất mãn nhìn Người đẹp tóc vàng:

- Bây giờ tôi hỏi chị, sau này còn đánh tôi nữa không?

- Tài nghệ không bằng người, tôi không còn gì để nói.

Người đẹp tóc vàng khẽ cắn môi:

- Muốn róc thịt lột da thế nào thì cứ tự nhiên.

- Đét, đét!

Hạ Thiên lại vỗ hai lần lên mông người đẹp tóc vàng:

- Chị nói không đánh tôi thì tôi sẽ không đánh mông chị, nếu không tôi sẽ đánh tiếp.

- Cậu biến thái sao?

Người đẹp tóc vàng cảm thấy bờ mông đau nhức, vì vậy mà nhịn không được phải mắng lớn:

- Muốn giết thì cứ giết, muốn gian dâm thì tự nhiên, cậu là một đàn ông, không muốn sướng sao?

- À, chị tóc vàng, tuy chị là vợ tôi nhưng cũng không được nói lung tung. Tôi không phải kẻ biến thái, đại sư phụ có nói, vợ không nghe lời thì phải đánh đòn, chị rõ ràng rút súng bắn chồng, như vậy không nên đánh đòn sao?

Hạ Thiên lại vỗ một cái lên mông người đẹp tóc vàng:

- Tôi chỉ đánh cho chị biết nghe lời thôi, giết làm gì? Nếu giết chị thì tôi ít đi một người vợ, nếu gian dâm, chị là vợ tôi cần gì phải gian dâm?

- Cậu, rốt cuộc cậu là ai?

Người đẹp tóc vàng cảm thấy kỳ lạ, tên đáng chết này hình như không phải là sát thủ, nếu đối phương thật sự là sát thủ thì sao có thể nói ra những lời quái quỷ thế này?

- Tôi là Hạ Thiên, hạ trong xuân hạ thu đông, thiên trong đệ nhất thiên hạ.

Hạ Thiên nói:

- Chị tóc vàng, có phải chị đã đồng ý không dùng súng bắn tôi nữa không?

- Bộ dạng của tôi có thể dùng súng bắn cậu được sao?

Người đẹp tóc vàng chợt trở nên khổ sở, đúng là gặp quỷ, sao nàng lại gặp phải một người thế này?

- À, nếu vậy thì tôi sẽ không đánh chị.

Hạ Thiên thuận tay trả súng cho Người đẹp tóc vàng:

- Đúng rồi, chị tóc vàng, chị còn chưa cho tôi biết tên?

- Tôi là Mộc Hàm.

Người đẹp tóc vàng nhận súng, nàng có chút chần chừ, cuối cùng cũng nói tên. Tuy trong lòng vẫn còn xúc động muốn nổ súng nhưng lần này nàng quyết định phải biết rõ sự việc rồi nói sau.

- Cậu đến đây làm gì?

- À, có một tên khốn nói đanh ở đây và thách tôi đến đánh, bây giờ tôi đã đến.

Hạ Thiên gãi gãi đầu, vừa rồi động tĩnh là quá lớn nhưng không có người nào đi ra, chẳng lẽ trong đây chỉ có một mình người đẹp tóc vàng? Tên đàn ông kia đâu rồi?

- Có người nói cậu đến đây đánh người sao?

Mộc Hàm chợt cảm thấy kinh hoàng, chẳng lẽ hành tung của nàng bị người ta phát hiện ra, mà Hạ Thiên này chính là tay chân của người khác?

- Đúng vậy, tên kia dám cướp vợ tôi, hắn nói mình là chồng của Kiều Tiểu Kiều, còn nói rõ đến đây mà đánh, vì vậy bây giờ tôi mới đến.

Hạ Thiên vội vàng nói.

- Á... ....

Một tiếng thét từ trong phòng truyền ra, ngay sau đó một thiếu nữ chợt xuất hiện ở cửa ra vào, nàng chỉ vào Hạ Thiên:

- Anh...Anh chính là chồng của Kiều Tiểu Kiều sao?

- Sao em biết?

Hạ Thiên nhìn cô gái mà có chút buồn bực, người này rất xinh đẹp nhưng vẫn còn nhỏ tuổi, nói chung là mười lăm mười sáu tuổi, cách ăn mặc rối loạn, tóc xỏa tung, áo sơ mi lòe loẹt, quần jean rách rưới, dù nhìn thế nào cũng thấy rất quỷ dị.

- Em chính là người dùng nick "Chồng của Kiều Tiểu Kiều!", em hack đen màn hình máy tính của anh, cũng nói anh đến đây đánh người, em sao biết anh đến thật... ....

Cô gái nói với vẻ mặt cầu xin.

- Yêu Yêu, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Mộc Hàm hỏi.

Sau vài phút nghe Yêu Yêu kể lại toàn bộ sự việc thì Mộc Hàm lại đảo mắt nhìn gian phòng bề bộn, đây là có chuyện gì?

- Các người...Hai người là một cặp dở hơi.

Mộc Hàm nhìn Hạ Thiên và Yêu Yêu mà sinh ra xúc động muốn đánh người, nhưng nàng không nở đánh Yêu Yêu, mà cũng đánh không lại Hạ Thiên.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Mộc Hàm biết rõ tám phần là cảnh sát đến. Nơi đây sinh ra động tĩnh lớn, khách sạn không thể không biết, sở dĩ bảo vệ khách sạn còn chưa xuất hiện vì sợ tiếng súng, bọn họ không cẩn thận sẽ toi mạng, vì vậy mới trực tiếp báo cảnh sát.

Chương 66: Tân nương bỏ trốn

- Cậu ra ngoài đối phó tình huống, chúng tôi không muốn bị cảnh sát nhìn thấy.

Mộc Hàm nói với Hạ Thiên:

- Chỉ cần cậu trì hoãn thời gian vài phút, tôi đi vào bên trong gọi điện thoại, bọn họ sẽ bỏ đi ngay.

- Được rồi.

Bây giờ Hạ Thiên cũng choáng váng đầu óc, chị Hinh nói không sai, cũng không thể biết người đối diện là ai. Trước đó hắn tưởng rằng đối phương là đàn ông nhưng bây giờ lại là phụ nữ, nếu là phụ nữ thì sao cướp vợ của hắn được, hắn cũng không cần phải đánh nàng.

Hạ Thiên đi ra cửa, hắn nhìn thấy một đám cảnh sát vọt tới.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị đến tìm tôi sao?

Hạ Thiên phất tay với một cảnh sát chạy đến đầu tiên, hắn dùng giọng nhiệt tình nói:

- Bây giờ chị đã đồng ý làm vợ tôi chưa?

Một đám cảnh sát vốn rất căng thẳng, vì bọn họ nghe nói có người nổ súng ở đây, nhưng khi nghe thấy Hạ Thiên nói như vậy thì chẳng thể nào căng thẳng được nữa. Đám người đưa mắt nhìn nhau, người này sao lại ở đây?

Vài phút trước Mộc Hàm thiếu chút nữa đã tan vỡ, mà bây giờ thì Lãnh Băng Băng lại thiếu chút nữa đã tan vỡ. Lưu manh chết tiệt này bây giờ lại hiện ra trước mặt nàng, hơn nữa lại nói ra một câu như vậy. Bây giờ nàng chợt sinh ra cảm xúc muốn đi học may, sau khi học được trò may vá thì sẽ lập tức may mồn tên khốn này lại.

- Sao cậu lại ở đây?

Lãnh Băng Băng nghiến răng nghiến lợi hỏi:

- Bên trong vừa phát ra tiếng súng, có chuyện gì xảy ra?

- Không có gì, tôi và vợ đánh nhau một chặp, bây giờ đã không có chuyện gì.

Hạ Thiên dùng giọng hời hợt nói.

- Cậu và vợ đánh nhau sao lại có tiếng súng nổ?

Lãnh Băng Băng tức giận nói.

- Vợ tôi nổ súng bắn tôi!

Hạ Thiên dùng giọng vô tội nói:

- Nhưng ngay sau đó đã bị tôi đét mông, bây giờ nàng đã thành thật. Đúng rồi, cảnh sát tỷ tỷ, sau này chị cũng đừng nổ súng bắn tôi, nếu không tôi sẽ đét mông.

- Cậu... ....

Lãnh Băng Băng cực kỳ tức giận, sau lưng nàng là Lý Bình, hắn lén dựng ngón cái với Hạ Thiên, bộ dạng cực kỳ khâm phục.

- Cậu mở cửa ra, tôi vào xem.

Khoảnh khắc này Lãnh Băng Băng chợt có cảm xúc muốn nổ súng.

- Cảnh sát tỷ tỷ, chị không được vào.

Hạ Thiên ngăn ở cửa:

- Vợ tôi nói các người phải chờ một chút, một lát sau mọi người sẽ nhận được điện thoại và rút đi.

- Cậu có mở cửa không?

Lãnh Băng Băng thật sự tức giận, nàng cầm lấy súng giống như muốn xông lên.

Hạ Thiên giang hai tay, hắn cười hì hì nhìn Lãnh Băng Băng. Ai nhìn qua cũng hiểu, nếu Lãnh Băng Băng tiến lên thì sẽ rơi vào lòng hắn.

Lãnh Băng Băng lập tức do dự, nàng tin tên sắc lang kia có thể làm ra bất kỳ chuyện gì, tất nhiên bây giờ nàng cũng không muốn mình bị đối phương sàm sỡ trước mặt mọi người.

- Đội trưởng, Hạ Thiên nói chúng ta đợi vài phút, nếu không mọi người cứ đợi một chút.

Lý Bình khẽ khuyên, bọn họ cũng biết năng lực của Hạ Thiên, tất nhiên sẽ không nghĩ rằng có gì ảnh hưởng đến hắn.

- Được, tôi đợi ba phút.

Lãnh Băng Băng cắn môi nói.

Lãnh Băng Băng nói xong thì điện thoại chợt rung lên, đúng là có điện thoại.

Lãnh Băng Băng cúp điện thoại mà dùng ánh mắt khác thường nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng vung tay:

- Thu quân.

- Cảnh sát tỷ tỷ, mai tôi đến tìm chị nhé?

Hạ Thiên nhìn bóng lưng của Lãnh Băng Băng mà nói một câu, ngay sau đó hắn xoay người đi vào phòng, sau đó hắn lập tức ngây người, còn người ở bên trong sao?

Người đẹp tóc vàng Mộc Hàm và cô gái Yêu Yêu đã biến mất không còn tăm tích, rõ ràng vừa rồi hắn nói chyện với Lãnh Băng Băng ở bên ngoài và Mộc Hàm ở bên trong đã mang theo Yêu Yêu "chuồn mất".

- Không được, mình phải hỏi số điện thoại của chị tóc vàng, hỏi chỗ ở, nếu không sau này tìm không gặp thì rất phiền.

Hạ Thiên lầm bầm một câu, hắn cũng không thể để vợ bỏ trốn, như vậy quá mất mặt.

Một chiếc Audi Q7 chạy ra khỏi bãi đậu xe khách sạn Khải Duyệt, người lái xe là Mộc Hàm, Yêu Yêu thì ngồi bên ghế lái phụ, nàng dùng ánh mắt đáng thương nhìn Mộc Hàm.

- Chị Hàm, em sai rồi, chị đừng giận nữa.

Yêu Yêu nói với vẻ mặt đau khổ:

- Em chỉ đang buồn chán và tìm chút tư liệu về Kiều Tiểu Kiều, sau đó em nhìn thấy cái tên "chồng của Kiều Tiểu Kiều", sau đó muốn đùa giỡn một chút. Em sao biết được đối phương sẽ chạy sang đánh người, hơn nữa em lại càng không biết tên kia biến thái như vậy, ngay cả chị Hàm cũng không phải là đối thủ của hắn.

Đáng lý ra Yêu Yêu cũng không tin có người như Hạ Thiên, chỉ vì nói dóc vài câu trên QQ mà chạy đến muốn "pk". Hơn nữa nàng còn cho rằng dù là ai đến thì cũng bị chị tiểu Hàm đánh cho tơi tả, nàng không ngờ gặp phải một tên cực phẩm trong cực phẩm, không những giỏi đánh đấm còn đánh ngã chị Hàm.

- Em còn nói nữa sao? Chị cũng biết em là chuyên gia gây rối.

Mộc Hàm trừng mắt nhìn Yêu Yêu, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra mà nàng cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức tối khó thể nhịn. Tên sắc lang chết tiệt, hắn đã thấy tất cả bộ vị trên người mình, hơn nữa còn xoa bóp vài chỗ, càng quá đáng chính là đối phương còn đánh vào mông nàng.

Loại cảm giác đau đớn và có chút tê dại khác thường, đây là thứ Mộc Hàm chưa từng được cảm nhận. Tuy nàng đã trải qua những huấn luyện đặc biệt nhưng những chuyện khó xử như vừa rồi cũng chưa từng xảy ra trên người nàng.

- Chị Hàm, sau này em sẽ khôn gây rối nữa.

Yêu Yêu dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn Mộc Hàm, ngay sau dó nàng lại trợn mắt giống như gặp quỷ:

- Chị Hàm, chị nhìn kìa!

- Nhìn cái gì?

Mộc Hàm có chút bực bội.

- Nhìn bên trái.

Yêu Yêu dùng tay chỉ chỉ.

Mộc Hàm nhìn ra cửa thì chợt choáng váng, ngoài cửa có người đang chạy song với xe của nàng, hơn nữa còn liên tục phất tay, đây là kẻ vừa rồi đã chiếm tiện nghi của nàng, là Hạ Thiên.

- Két... ....

Mộc Hàm đột nhiêng thắng xe, xe dừng lại, nàng hạ kiếng xuống nhìn Hạ Thiên rồi tức giận quát:

- Cậu làm gì vậy?

- Vợ à, vợ chưa đưa số điện thoại, cũng không nói địa chỉ, sau này sao có thể gặp lại?

Hạ Thiên cười hì hì nhìn nàng.

- Tôi không phải là vợ anh.

Mộc Hàm tức giận nói.

- Vừa rồi chị đã đồng ý, bây giờ chị muốn đổi ý thì tôi sẽ đánh mông.

Hạ Thiên có chút mất hứng.

- Cậu... ....

Mộc Hàm có chút tức giận nhưng ngay sau đó ánh mắt lại xoay chuyển, giọng nói trở nên dịu dàng:

- Chồng à, điện thoại của chị vừa mất, nếu không thì cho chị số điện thoại của cậu, hai ngày nưa chị sẽ gọi cho cậu.

- Cũng được.

Hạ Thiên đọc số điện thoại của mình cho Mộc Hàm, khi hắn thấy nàng ghi lại th mới yên tâm.

- Chồng à, chị còn có chuyện gấp, hôm nay không thể làm gì được, mấy ngày nữa chị sẽ tìm cậu, được không?

Mộc Hàm nũng nịu nói.

Uy lực lời nói nũng nịu của Mộc Hàm là rất lớn, ít nhất thì Hạ Thiên cũng không chống lại được, vì vậy hắn lập tức đồng ý.

Vài phút sau Mộc Hàm chạy đi như điên và không thấy Hạ Thiên đuổi theo, vì vậy mà nàng không khỏi thở dài một hơi.

- Cuối cùng cũng thoát khỏi tên lưu manh chiết tiệt.

Mộc Hàm dùng giọng căm hận nói, trong lòng cũng cảm thấy rất khó hiểu, vì sao mình giống như một tân nương bỏ chạy thế này?

- Hì hì, chị Hàm, chị gọi người ta là chồng rất tự nhiên, như vậy không bằng gả cho hắn luôn đi.

Yêu Yêu cười hì hì nói.

- Em còn dám nói sao?

Mộc Hàm trừng mắt nhìn Yêu Yêu:

- Đây đều là rắc rối em gây ra.

Yêu Yêu thè lưỡi:

- Chị Hàm, chị không thấy hắn ta lợi hại à? Vừa rồi chị chạy xe cũng không tính là nhanh nhưng không bằng người ta chạy bộ. Hơn nữa chúng ta lén chạy qua cửa sổ, sao hắn ta có thể tìm ra được.

- Quan tâm đến chuyện này làm gì, chỉ cần sau này hắn không tiếp tục tìm ra chúng ta là được.

Mộc Hàm tức giận nói, tuy trong miệng nói vậy nhưng trong lòng rất nghi hoặc, thực lực tên kia không phải quá biến thái sao?

Mộc Hàm tiện tay cầm lấy trang giấy, nàng nhớ kỹ số điện thoại của Hạ Thiên, sau khi nhìn thoáng qua thì ném qua cửa sổ. Tất nhiên nàng sẽ không thật sự điện thoại cho Hạ Thiên, nhưng bây giờ nàng rất bực, số điện thoại của đối phương giống như khắc vào trong đầu, giống như khó thể quên được.

Khi Hạ Thiên về nhà thì đã là mười một giờ, lúc này Tôn Hinh Hinh còn đang đợi.

- Cậu thật sự đến khách sạn Khải Duyệt sao?

Tôn Hinh Hinh không nhịn được phải hỏi.

- Đúng vậy.

Hạ Thiên gật đầu nói.

- Vậy cậu có đánh tên kia không?

Tôn Hinh Hinh có chút dở khóc dở cười.

- À, không đánh!

Hạ Thiên lắc đầu.

- Sao lại không?

Tôn Hinh Hinh cảm thấy rất kỳ quái, Hạ Thiên không đánh người sao?

- Người kia là nữ, vì vậy không đánh.

Hạ Thiên giải thích một câu.

- Tiểu sắc lang.

Tôn Hinh Hinh lập tức mất hứng, nàng trợn mắt nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng đi vào phòng ngủ và đóng cửa.

Kết quả là tối hôm nay Hạ Thiên vẫn mình đơn gối chiếc.

Sáng ngày hôm sau, Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh cũng không đến cửa hàng hoa, hắn và nàng ngồi xe buýt đến trường đại học thể dục thể thao Giang Hải. Hạ Thiên cũng không quên đánh cược giữa mình và Trần Chí Cương.

Sau khi đến trường đại học thì Tôn Hinh Hinh dùng điện thoại Hạ Thiên gọi cho Trần Chí Cương, vài phú sau Hạ Thiên đã thấy Thư Tịnh từ trong trường đại học đi ra.

- Hạ Thiên, Tôn Hinh Hinh, các người đến rồi sao?

Thư Tịnh vẫn mặc đồng phục bóng rổ nam, khi còn cách một khoảng xa đã chào hỏi hai người.

- Trần Chí Cương đâu?

Hạ Thiên hỏi.

- Anh ta ở sân bóng rổ, đang cùng huấn luyện với đội, tạm thời không ra được, vì vậy mới để tôi ra đưa mọi người vào.

Thư Tịnh giải thích.

- Đi vào thôi.

Tôn Hinh Hinh mở miệng nói.

- Đi theo tôi.

Thư Tịnh đi trước dẫn đường, sau vài phút thì cả ba đến sân bóng rổ.

Hạ Thiên đến sân bóng thì nhìn thấy Trần Chí Cương, tên kia đang ném rổ, mỗi lần ném đều rất chuẩn. Lúc này bên cạnh hắn là mười mấy tên nam sinh mặc trang phục bóng rổ, cũng không phải đang tiến hành huấn luyện, mọi người đang nhìn Trần Chí Cương ném rổ, mà ngoài sân cũng có mười người đang xem.

- Hinh Hinh.

Khi nhìn thấy Tôn Hinh Hinh thì Trần Chí Cương cũng không ném rổ, hắn vội vàng tiến lên chào đón.

Đám đồng đội của Trần Chí Cương cũng phóng đến, đám người này rõ ràng quá thừa hormone, khi thấy một người đẹp như Tôn Hinh Hinh thì tất nhiên phải bu lại.

- À, giới thiệu với mọi người, đây là bạn gái tôi, là Tôn Hinh Hinh.

Trần Chí Cương nói với giọng điệu khoe khoang.

- Anh có bệnh không?

Hạ Thiên rất muốn tiến lên cho Trần Chí Cương một bạt tai:

- Chị Hinh là vợ tôi, không phải là bạn gái anh.

- Hạ Thiên, tôi cũng không tranh với cậu, sau khi xong trận đấu, xem cậu còn gì để nói.

Trần Chí Cương không tức giận, bộ dạng hắn tràn đầy tự tin.

- Đừng nói nhảm, bây giờ làm luôn.

Hạ Thiên bĩu môi, hắn đi ra sân rồi tiện tay cầm lấy bóng, cũng chẳng thèm nhìn mà tiện tay ném ra.

Chương 67: Thần ném bóng

- Bốp!

Bóng rổ nện lên bảng rồi nặng nề bắn ra.

- Ha ha ha!

Bốn phía vang lên những tiếng cười chế nhạo.

- Trần Chí Cương, đây là tên khốn đến thi ném bóng sao? Anh cũng quá hiền từ rồi đấy, đây không phải là ức hiếp người khác à?

- Đúng vậy, chỉ cần nhìn tư thế là biết người này căn bản không biết ném rổ.

- Cái gì mà căn bản không biết, theo tôi thì hắn chưa từng chơi bóng rổ bao giờ.

- Này, tiểu tử, trước kia đã từng chơi bóng rổ chưa?

Một tên cao gầy tong teo tiến đến hỏi Hạ Thiên.

Hạ Thiên không quan tâm đến người này, hắn nhặt bóng lên, sau đó lại ném về vòng rổ.

- Bốp!

Lúc này bóng đập vào vòng rổ nhưng không thể đi vào mà lập tức bắn ra.

- Hạ Thiên, trước đây cậu chưa từng chơi bóng rổ à?

Tôn Hinh Hinh cuối cùng cũng không nhịn được phải hỏi.

- Chưa từng.

Hạ Thiên khẽ gật đầu.

- Vậy sao cậu còn đánh cuộc với Trần Chí Cương?

Tôn Hinh Hinh cảm thấy tức tối:

- Cậu cứ như vậy mà thua cuộc sao?

- Trần Chí Cương, Hạ Thiên giống như chưa từng chơi bóng rổ, sao các anh không đổi lại?

Thư Tịnh ở bên cạnh cũng không nhịn được phải chen lời, một người sắp vào một đội bóng chuyên nghiệp và một người chưa từng chơi bóng, đây đúng là không công bằng.

- Tôi sẽ không thua.

Hạ Thiên tin tưởng mười phần.

- Thư Tịnh, người ta đã có lòng tin, cô lo lắng làm gì?

Trần Chí Cương có chút không vui, sao người này lại đưa cùi chỏ ra ngoài?

Tôn Hinh Hinh dùng ánh mắt lo lắng nhìn Hạ Thiên:

- Cậu hoàn toàn chưa từng chơi bóng rổ, sao cậu có thể thắng được?

- Chị Hinh, chị cứ yên tâm, tôi sẽ không dâng chị cho kẻ khác.

Hạ Thiên an ủi Tôn Hinh Hinh, hắn lại tiếp tục ném bóng.

- Rột!

Lần này bóng rơi vào rổ.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sao kẻ này hên như vậy?

Trần Chí Cương cũng ngẩn người, nhưng ngay sau đó hắn lập tức không cho là đúng, đây chẳng qua chỉ là chó ngáp phải ruồi, không phải năng lực thật sự.

- Hạ Thiên, bây giờ bắt đầu được chưa?

Trần Chí Cương cảm thấy không thể chờ được.

- Được!

Hạ Thiên ra vẻ không thèm quan tâm.

- Rất tốt, quy tắc rất đơn giản, đứng ở đường ném bóng, mỗi người có mười lượt ném bóng, người nào ném vào rổ nhiều nhất sẽ thắng.

Trần Chí Cương nhanh chóng nói:

- Nơi đây có rất nhiều người chứng kiến, thua cũng đừng đổi ý.

- Đường ném bóng ở đâu?

Hạ Thiên hỏi.

Mọi người lại cười vang, vẻ mặt Tôn Hinh Hinh có hơi tái, nàng không biết đường ném bóng ở đâu nhưng Hạ Thiên cũng không biết sao? Còn chưa nói đến vấn đề hắn không biết đường ném bóng, nhưng như vậy mà muốn ném thi với người ta sao? Ném rổ chơi thì được, đừng dùng nàng làm tiền cược đấy chứ?

- Hạ Thiên, đây là đường ném bóng.

Thư Tịnh lại rất tốt, nàng chỉ đường ném bóng cho Hạ Thiên.

- Gần như vậy sao?

Hạ Thiên bĩu môi:

- Tôi đứng đây ném được không?

thư tịnh cũng không nói gì, Hạ Thiên đang đứng giữa sân, tất nhiên đứng đó sẽ khó ném vào rổ hơn rất nhiều.

- Chỗ này ném bóng sẽ khó hơn, tôi nghĩ rằng Trần Chí Cương sẽ đồng ý.

Thư Tịnh trả lời, nàng cũng nhìn về phía Trần Chí Cương.

- Cậu muốn đứng ném rổ ở đâu cũng được, dù sao cũng ném không vào.

Trần Chí Cương cười lạnh một tiếng.

- Bây giờ tôi có thể ném được chưa?

Hạ Thiên dò hỏi, nhưng hắn không hỏi Trần Chí Cương mà hỏi Thư Tịnh.

- Có thể.

Thư Tịnh gật đầu.

Mà lúc này đám đồng đội của Trần Chí Cương bên kia bắt đầu ồn ào:

- Các cậu nói xem hắn có thể ném vào được mấy lần, tôi đoán chỉ có một.

- Một sao? Cậu đánh giá cao vậy, tôi nghĩ là không thể vào.

- Tôi cảm thấy hắn có thể ném vào được một cái, lần đầu tiên tôi chơi bóng rổ cũng ném vào một lần, khi đó tôi mới năm tuổi.

- Tôi cho rằng tiểu tử kia có vận may, có thể ném được hai cái.

- Tôi cho rằng cậu ấy có thể ném vào mười cái.

Một giọng nói từ bên ngoài sân vang lên.

- Này, Khương Phong, cậu tới rồi à?

- Không phải chứ, Khương Phong, cậu nói tiểu tử kia có thể ném vào mười cái sao?

Người xuất hiện chính là Khương Phong đã quen với Hạ Thiên vào ngày hôm qua, trước đó hắn cũng không có mặt ở sân bóng rổ, bây giờ mới chạy đến.

Khương Phong không nói gì, hắn chỉ dùng mắt nhìn theo quỹ tích ném bóng của Hạ Thiên, lúc này là Hạ Thiên ném lần đầu tiên.

- Rột!

Bóng vào trong lưới.

- Một!

Thư Tịnh bắt đầu đếm, mà những người khác thì rất sững sờ, chỉ có Khương Phong là giống như biết trước.

- Rột!

Lại một quả.

- Hai!

Giọng đếm của Thư Tịnh có chút hưng phấn.

Tôn Hinh Hinh vốn đang vừa lo lắng vừa tức giận, nhưng lúc này cũng kịp phản ứng, nàng vỗ tay rất vui:

- Hạ Thiên, cố lên.

Hạ Thiên quay đầu nhìn Tôn Hinh Hinh rồi cười hì hì, sau đó hắn ném ngược bóng trở lại.

- Á... ....

Tôn Hinh Hinh hét lên kinh hoàng, trong lòng cảm thấy cực kỳ hối hận, nàng không nên nói chuyện, như vậy sẽ tốt, tiểu tử kia sẽ không ném loạn.

- Rột!

Lại một lần bóng lọt rổ.

Vẻ mặt Trần Chí Cương đã có chút khó coi, mà những người xung cũng không dám gào lên. Hai lần vào rổ thì có thể nói là may mắn, nhưng ba lần vào rổ cũng không phải chỉ nói may mắn là được.

- Ba cái!

Thư Tịnh cũng có chút kích động, Hạ Thiên chẳng lẽ là cao thủ thâm tàng bất lộ sao?

- Rột, rột, rột!

- Bốn, năm, sáu!

Thư Tịnh khó thể ức chế sự hưng phấn trong lòng.

Vẻ mặt Trần Chí Cương đã có chút trắng bệch, mà bốn phía cũng trở nên cực kỳ yên tĩnh, mọi người nhìn Hạ Thiên như một quái vật.

- Rột, rột, rột, rột!

- Mười cái, tất cả đều hoàn thành.

Thư Tịnh lớn tiếng kêu lên, đứng ở vị trí này mà liên tục ném vào rổ mười lần, tuy không phải hoàn toàn không làm được, nhưng dù là cầu thủ chuyên nghiệp cũng không ung dung tiêu sái như vậy được, hơn nữa mười lần ném thì bóng đều bay thẳng vào rổ.

- Hạ Thiên, cậu thật lợi hại... ....

Tôn Hinh Hinh cũng từ trạng thái lo lắng tiến đến hưng phấn và cuối cùng là vui mừng như điên. Khi Hạ Thiên ném quả bóng thứ mười vào rổ thì nàng cuối cùng cũng khó thể ức chế sự vui sướng, vì thế mà trực tiếp nhào vào lòng Hạ Thiên, cho hắn một nụ hôn trước mắt tất cả mọi người.

Trần Chí Cương nhìn Tôn Hinh Hinh và Hạ Thiên ôm nhau với vẻ mặt tái nhợt, trong mắt có sự ghen ghét, cũng khó tin, điều này sao có thể? Người này sao ném rổ còn lợi hại hơn cả hắn? Chẳng lẽ đối phương là cao thủ bóng rổ mà cố ý giả vờ sao?

Lúc này không chỉ có Trần Chí Cương hoài nghi như vậy, mà tất cả đám người ở đây đều nghi ngờ, không ai tin một người căn bản không biết chơi bóng mà có thể nắm mười trái vào rổ cả mười.

Hạ Thiên vuốt ve gò má của Tôn Hinh Hinh, hắn cười hì hì nói:

- Chị Hinh, tôi quăng thêm mười cái vào rổ, chị tiếp tục hôn tôi nhé?

- Không được.

Tôn Hinh Hinh đỏ mặt, nàng trợn mắt nhìn Hạ Thiên rồi rời khỏi ngực hắn. Người này tiến lên một tấc lại đòi tiến thêm một tấc, nàng không thể nuông chiều hắn quá mức được.

- Này, anh có ném bóng không vậy?

Hạ Thiên nhìn Trần Chí Cương:

- Tôi đã ném xong mười lần, nếu anh không ném thì nhận thua, sau này không được phép làm phiền vợ tôi nữa.

Hạ Thiên nói như vậy làm mọi người nhìn về phía Trần Chí Cương, ai cũng chờ phản ứng của hắn.

Thư Tịnh lắc đầu, nàng thầm thở dài, bây giờ cũng có chút cảm giác đồng tình với Trần Chí Cương. Tuy Trần Chí Cương còn chưa ném rổ nhưng rõ ràng đã thua, bình thường hắn có thể ném mười lần vào rổ, nhưng bây giờ hắn gặp phải áp lực lớn nên hầu như là không thể. Mà dù hắn có ném vào rổ mười lần cũng kém Hạ Thiên vì đứng gần rổ hơn.

Quan trọng là Trần Chí Cương ném rổ vì Tôn Hinh Hinh, nhưng chỉ cần nhìn thái độ của Tôn Hinh Hinh với Hạ Thiên vào lúc vừa rồi, dù là kẻ ngu cũng biết nàng thích Hạ Thiên. Thật ra cũng không cần đánh cuộc, Trần Chí Cương đã thua về mọi mặt.

Vẻ mặt Trần Chí Cương rất tái, hắn nghĩ rằng mình sẽ để lộ ra uy phong, sau đó thuận lợi ôm người đẹp về "chuồng". Nhưng bây giờ tình cảnh đã ngược lại, không phải là hắn mà Hạ Thiên ôm lấy người đẹp. Hắn cảm thấy má mình nóng bỏng giống như có ai tát vào mặt vài cái trước mặt mọi người, hơn nữa ánh mắt đồng đội nhìn vào cũng làm hắn rất khó chịu, giống như mọi người đang chế nhạo hắn.

Trần Chí Cương biết rõ mình đã thua Hạ Thiên, nhưng hắn không cam lòng, hắn không cam lòng thua rồi để mất Tôn Hinh Hinh. Vì hắn cho rằng Tôn Hinh Hinh là của mình, mọt người đẹp như vậy phải là hắn hưởng thụ, không thể để người khác cướp đi.

- Hạ Thiên, trận này tôi thua.

Trần Chí Cương cắn răng, hắn nói ra từng chữ:

- Cậu có dám tiếp tục so trận thứ hai không?

- Anh nhận thua là tốt, sau này đừng đến làm phiền vợ tôi, nếu không tôi sẽ đánh anh mà không phải là ném rổ.

Hạ Thiên nói rất thoải mái, sau đó hắn kéo tay Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, chúng ta đi thôi.

- Cậu không dám làm lại một trận sao?

Trần Chí Cương quá lớn.

- Anh có bệnh à? Tôi đã thắng, cần gì phải so với chả sánh nữa?

Hạ Thiên dùng ánh mắt mất hứng nhìn Trần Chí Cương:

- Nếu không có gì tốt thì tôi không làm.

- Hạ Thiên, cậu không dám tiếp nhận khiêu chiến của tôi, cậu là kẻ nhu nhược.

Trần Chí Cương cười lạnh nói:

- Một kẻ nhu nhược thì không xứng với Tôn Hinh Hinh.

- Chí Cường, mọi việc đã xong rồi.

Tôn Hinh Hinh cũng không còn do dự, cuối cùng nàng cũng mở miệng:

- Chuyện sáu năm trước anh không nên để trong lòng, bây giờ Hạ Thiên là bạn trai của tôi, anh đừng đến làm phiền Hạ Thiên, chúng ta sau này chỉ là bạn bè bình thường.

- Như vậy sao được.

Hạ Thiên có chút mất hứng:

- Người này sau này không được gặp chị, tất nhiên cũng không phải là bạn bè bình thường, anh dám đánh cuộc với tôi, bây giờ thua thì phải thừa nhận hậu quả.

- Hạ Thiên, thôi bỏ đi.

Tôn Hinh Hinh khẽ nói, dù thế nào thì ấn tượng của nàng về Trần Chí Cương cũng không tệ, nhìn đối phương thua thê thảm cũng có chút đồng tình.

Hạ Thiên không nói thêm lời nào, trong lòng vẫn đang thầm nghĩ đối phương còn ở quá gần Tôn Hinh Hinh, cần phải đánh cho một trận mới được.

- Hinh Hinh, tiểu tử kia mạnh hơn anh chỗ nào?

Trần Chí Cương rống lớn rất thất thố.

- Chỗ nào tôi cũng mạnh hơn anh!

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Trần Chí Cương:

- Anh đừng rống lên với vợ tôi, vợ tôi mà anh có thể rống sao? Chính tôi còn chưa nỡ nữa là.

- Hạ Thiên, nếu không, cậu cũng nên cho Trần Chí Cương một cơ hội, so đấu với anh ấy một trận nữa nhé?

Thư Tịnh cũng không cam lòng vì Trần Chí Cương, nàng mở miệng khuyên bảo:

- Tôi đề nghị thế này, đây là một trận đấu đơn thuần, không cần phải đặt cược, được không?

- Không được!

Người phản đối lại là Trần Chí Cương:

- Nếu cậu ta thua thì phải rời khỏi Tôn Hinh Hinh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!