Virtus's Reader
Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Phần 2

Chương 68: CHƯƠNG 68: NGƯỜI PHỤ NỮ PHÓNG ĐÃNG

- Anh bị bệnh cũng không nhẹ.

Hạ Thiên tức giận nói:

- Tôi thua thì phải rời khỏi vợ mình, vậy tôi thắng thì được gì? Anh có thể đưa đến cho tôi một người vợ nữa sao?

Không riêng gì Hạ Thiên cảm thấy Trần Chí Cương bệnh nặng, ngay cả đám người Thư Tịnh cũng cảm thấy Trần Chí Cương đang cố gắng gây sự. Đàn ông có thể đánh cuộc, đánh cuộc có thể thua nhưng không thể mất phong độ, nếu không thì nhân phẩm có vấn đề.

- Cậu đẹp trai, cậu cứ đấu với hắn, nếu cậu thắng thì tôi sẽ làm vợ cậu, thế nào?

Cách đó không xa chợt vang lên một âm thanh cực kỳ quyến rũ.

Mọi người cùng nhau nhìn lại, không biết từ nơi nào ở bên cạnh sân bóng rổ đã có một đoàn người, mười mấy người đàn ông đều mặc trang phục bóng rổ nhưng màu sắc và kiểu dáng lại khác biệt so với Trần Chí Cương bên này. Mà đi cùng đoàn người còn có một người phụ nữ, nàng mặc váy công sở, trong địa phương này mà mặc như thế thì có chút không phù hợp.

- Không nên gọi tôi là cậu đẹp trai, tôi không còn nhỏ, vì vậy cứ bảo anh đẹp trai là được.

Hạ Thiên dùng ánh mắt không vui nhìn người phụ nữ, người này cũng không tệ, dáng người rất tốt, trước sau lồi lõm, toàn thân bùng ra khí tức phong tình của người phụ nữ trưởng thành.

Người phụ nữ nở nụ cười quyến rũ nói:

- Tốt, anh đẹp trai, lời đề nghị của tôi thế nào? Cậu hãy đấu lại một trận với Trần Chí Cương, nếu cậu thắng thì tôi có thể làm vợ cậu một đêm.

Lời này vừa nói ra thì vài chục ánh mắt nhìn về phía Hạ Thiên, trong mắt đám đàn ông bên này thì có chút ít ghen ghét và hâm mộ, mà ánh mắt đám đàn ông đi với người phụ nữ thì có chút địch ý.

Tôn Hinh Hinh dùng ánh mắt căng thẳng nhìn Hạ Thiên, nàng biết rõ sở thích của Hạ Thiên, nhìn thấy người đẹp là muốn lấy về làm vợ. Bây giờ có người đẹp chủ động đưa đến tận giường, tiểu sắc lang này có hơn phân nửa là đồng ý.

- Không!

Hạ Thiên từ chối rất dứt khoát, ngược lại vượt ra ngoài dự đoán của Tôn Hinh Hinh.

- Sao vậy?

Người phụ nữ kia chợt ngẩn người, sau đó lại nở nụ cười cực kỳ quyến rũ:

- Anh đẹp trai, có phải cảm thấy một đêm ngủ với vợ còn chưa đủ? Thật ra vấn đề này cũng có thể thương lượng, dù là vài tối thi tôi cũng không có ý kiến.

- Không biết xấu hổ.

Tôn Hinh Hinh thầm mắng một câu.

- Tôi không thích cô.

Hạ Thiên dứt khoát nói.

Người phụ nữ chợt ngẩn ngơ:

- Thế nào? Anh đẹp trai thấy tôi không đẹp sao?

- Chị khá đẹp.

Hạ Thiên lại lắc đầu:

- Nhưng tôi không thích những người phụ nữ không sạch sẽ.

- Cậu nói vậy là có ý gì?

Nụ cười trên mặt người phụ nữ chợt biến mất:

- Cậu...Cậu nói tôi không sạch sẽ sao?

- Thật ra chẳng phải không sạch sẽ, tôi cảm thấy chị rất bẩn.

Hạ Thiên nghiêm trang nói.

- Tiểu tử, mày nói gì vậy?

- Tiểu tử, có phải không muốn sống nữa không?

- Mẹ kiếp, tiểu tử, có phải muốn đánh nhau không?

Đám đàn ông sau lưng người phụ nữ lập tức mở miệng mắng Hạ Thiên, đám người này liên tục xoa chân xoa tay giống như chỉ cần người phụ nữ mở miệng là cả đám sẽ tiến lên đánh Hạ Thiên nhừ xương.

- À, biết rồi, thì ra vị tiểu đệ này của chúng ta là đồng nam, muốn tìm gái trinh!

Người phụ nữ chợt nở nụ cười, trong giọng nói tràn đầy mỉa mai:

- Nhưng tiểu đệ này, tôi thấy cậu muốn tìm phải đến nhà trẻ, ha ha ha... ....

- Này, tôi cảnh cáo cô, đừng gọi tôi là tiểu đệ, còn nữa, tôi cũng không phải là xử nam.

Hạ Thiên có chút khó chịu:

- Cô không phải là xử nữ cũng không phải người khác không phải là xử nữ, cô ấy chính là xử nữ.

Hạ Thiên chỉ tay về phía Thư Tịnh, ngay sau đó lập tức thu hút sự chú ý của vài chục người, người đẹp kia còn là xử nữ sao?

Thư Tịnh thấy Hạ Thiên chỉ vào mình, đầu tiên nàng ngẩn ngơ, sau đó hai má chợt đỏ ửng, người này...Sao biết được?

- Chị Hinh cũng là xử nữ.

Hạ Thiên bồi thêm một câu:

- Nhưng tôi đang cố gắng biến chị ấy trở thành không phải là xử nữ, cũng sắp thành công.

- Hạ Thiên, cậu... ....

Tôn Hinh Hinh xấu hổ đỏ mặt, nàng dậm chân:

- Cậu là tiểu sắc lang, những lời như vậy mà có thể nói sao?

- Vợ mình vẫn còn là xử nữ, thì ra cậu cũng không quá tốt, không làm ăn gì được thì cứ nói thẳng, sao lại chê chị đây không phải là xử nữ?

Người phụ nữ kia càng cười càng lợi hại.

- Chồng của cô mới không ra gì.

Hạ Thiên tức giận nói:

- Nếu không phải chồng chị bất lực thì sao phải chạy khắp nơi tìm đàn ông như vậy? Tôi nói cô bẩn cũng không phải vì không phải là xử nữ, mà cô chẳng còn gì, tối hôm trước cùng lăn lộn với ba người đàn ông, sáng hôm nay lại cuồng hoan với một người khác, sợ rằng người ta còn sạch sẽ hơn cô.

- Cậu... ....

Vẻ mặt người phụ nữ chợt biến đổi, nàng thở hổn hển nói:

- Khốn nạn, cậu đừng mở mồm nói bậy.

- Tôi làm gì phải nói bậy.

Hạ Thiên bĩu môi, sau đó hắn chỉ tay ra sau lưng người phụ nữ:

- Anh, anh, còn anh nữa, tối qua các anh có cùng lên giường với cô ta không? Còn anh nữa, sáng sớm đã ngủ chung với người phụ nữ này, tôi nói không sai chứ?

Bốn người đàn ông bị Hạ Thiên chỉ thẳng mặt còn chưa nói câu nào thì đám đàn ông khác đã mở miệng nói:

- Dư Diễm, không phải chị đã nói chỉ có một mình tôi sao?

- Dư Diễm, không phải chị đã nói không theo đám kia à?

- Dư Diễm, cô gạt tôi.

- Dư Diễm, cô ngày càng khốn nạn, ngày càng nát... ....

... ....

Đám đàn ông liên tục chỉ trích người phụ nữ, mà vẻ mặt người phụ nữ thì lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng nàng không nhịn được nữa phải rống lên:

- Câm mồm hết cho bà.

Người phụ nữ chỉ tay vào đám đàn ông:

- Các người là đám khốn kiếp, bình thường ăn của bà, uống của bà, chơi bà, bây giờ lại quay mặt lại mắng, các người là đàn ông sao?

Đám đàn ông này bị Dư Diễm mắng thì cũng yên tĩnh trở lại, những người khác thì đưa mắt nhìn nhau. Dư Diễm này đúng là "trâu bò", rõ ràng đã ngủ với tất cả một đội bóng.

- Tiểu tử thối, tôi nhớ mặt cậu.

Dư Diễm trợn mắt nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng vung tay:

- Chúng at đi, trận đấu chiều nay hủy bỏ.

Dư Diễm nói xong thì tách khỏi nhóm đàn ông, nàng nổi giận đùng đùng bỏ đi, mà đám đàn ông kia có chút chần chừ, ngay sau đó lại chạy theo.

- Bọn họ cứ như vậy mà bỏ đi sao? Chiều nay chúng ta đấu với ai đây?

Những cầu thủ bên này cảm thấy rất khó hiểu.

- Bọn họ không đi còn ở lại làm gì? Xảy ra sự việc như vậy còn tâm tình để chơi bóng sao?

Một người chợt tiếp lời.

- Nói không chừng bọn họ về lại chơi "hai bóng một cột", bóng của Dư Diễm cũng khá tốt... ....

Một người nào đó nói với giọng điệu dâm dãng.

- Này, không phải anh nói cô nàng đó khá tốt sao? Trước đó tôi còn cảm thấy khó hiểu, cũng có ý với người này, không ngờ "sân bóng" của cô ta đã bị một đội bóng giành chỗ... ....

- Này, tôi cũng không biết tiểu tử kia là quái thai gì, sao những việc như vậy mà hắn cũng biết được?

Một người chợt nói, sau đó tất cả mọi người chợt nhìn về phía Hạ Thiên. Đúng vậy, tiểu tử kia sao biết những chuyện bí ẩn như vậy?

Khương Phong trước nay không mở miệng bây giờ cũng đi về phía Hạ Thiên cười cười:

- Cậu đúng là quá mạnh, bọn họ vừa đến thì đã bị cậu đánh bại.

- Hạ Thiên, sao cậu biết người phụ nữ kia cùng đám đàn ông... ....

Tôn Hinh Hinh cuối cùng cũng không nhịn được, nàng không khỏi nhớ đến tình cảnh lần trước Trương Ngọc Phân bị hắn phát hiện đã gian díu với người khác.

- Đúng vậy, Hạ Thiên, sao cậu biết được những vấn đề kia?

Gương mặt Thư Tịnh vẫn còn đỏ hồng, nhưng lúc này chút ít thẹn thùng cũng bị lòng hiếu kỳ chèn ép.

- Chẳng qua lỗ mũi của tôi hơi thính mà thôi.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Điều này có liên quan gì đến mũi?

Thư Tịnh vẫn không hiểu, không riêng gì nàng, những người khác đều không hiểu, vì vậy lúc này bọn họ đều nhìn về phía Hạ Thiên, đều chờ câu trả lời.

- Thật ra rất đơn giản, trên người mỗi người đều có đặc điểm, hơn nữa mùi vị lại không giống nhau, người thường cũng khó thể ngửi thấy mùi vị này nhưng tôi thì có thể. Chỉ cần phụ nữ ngủ cùng với đàn ông thì sẽ lẫn vào mùi vị của đối phương, vì vậy tôi biết được trước đó bọn họ có quan hệ với nhau.

Hạ Thiên hời hợt nói.

Mọi người đều không nói gì, người này là chó săn chuyển thế sao?

- Lỗ mũi của cậu thật sự lợi hại như vậy sao?

Thư Tịnh cũng không tin.

- Ngũ giác của tôi đều rất linh mẫn.

Hạ Thiên gật đầu rất chuyên chú:

- Thật ra người phụ nữ kia đến bây giờ vẫn còn mắng tôi, mà tôi vẫn còn nghe thấy được.

- Nói như thật.

Trần Chí Cương ở bên cạnh chợt hừ lạnh, bây giờ hắn thấy Hạ Thiên đã là tiêu điểm, trong lòng tất nhiên càng thêm ghen ghét.

- Tất nhiên tôi không phải là anh.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Cái gì mà tôi chẳng lợi hại.

Mọi người không nói gì, người này đúng là không hiểu hai chữ "khiêm tốn".

- Cậu đã nói lợi hại hơn người, sao không dám so tài lần nữa?

Trần Chí Cương cười lạnh một tiếng:

- Chẳng lẽ cậu sợ thua sao?

- Tôi không phải sợ thua, chẳng qua có thắng cũng không có gì tốt, vì vậy tôi không muốn đấu làm gì cho mệt.

Hạ Thiên dùng ánh mắt khinh thường nhìn Trần Chí Cương, người này sao khó chịu như vậy? Thua thì nhận thua, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau lần này sẽ đến lần khác, chẳng phải cứ liên tục khiêu chiến sao?

- Nếu cậu thắng thì tôi có thể cho tiền.

Trần Chí Cương căn giận nói:

- Tôi cho cậu mười ngàn, được chưa?

- Anh muốn ăn đòn sao?

Hạ Thiên thật sự mất hứng:

- Tôi thua thì mất vợ, thắng được mười ngàn, anh cho rằng vợ tôi chỉ đáng giá một ngàn thôi sao?

- Vậy thì cậu muốn bao nhiêu?

Trần Chí Cương tức giận nói.

- Vợ của tôi không ai có thể mua nổi, vì vậy đừng nói đến tiền ở đây.

Hạ Thiên ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, chúng ta đi thôi, đừng để ý đến tên tâm thần này.

- Cậu không đấu thì đừng hòng bỏ đi.

Trần Chí Cương rống lên rất hổn hển.

Hạ Thiên buông Tôn Hinh Hinh ra, hắn đi về phía Trần Chí Cương, lúc này hắn quả thật muốn ra tay.

- Hạ Thiên, đừng đánh anh ấy.

Tôn Hinh Hinh vội vàng hô lớn, nhìn bộ dạng của Hạ Thiên thì biết ngay sắp đánh người.

- Cậu muốn đánh nhau sao? Đến đây.

Trần Chí Cương ở bên kia lại khiêu khích.

- Đừng, đừng đánh nhau.

Mà Thư Tịnh ở bên cạnh cũng lựa lời khuyên:

- Hạ Thiên, cậu hãy đấu với anh ấy một trận rồi tính tiếp, để anh ấy khâm phục khẩu phục, cùng lắm thì...Cùng lắm nếu cậu thắng, tôi sẽ làm vợ cậu, được chưa?

Tất cả mọi người chợt ngạc nhiên, ai cũng nhìn về phía Thư Tịnh, đầu óc nha đầu kia có vấn đề rồi sao?

Hạ Thiên nhìn Thư Tịnh, hắn cảm thấy có chút khó khăn, Thật ra Thư Tịnh rất xinh đẹp, dù không phải đến mức hắn phải cướp làm vợ nhưng dù sao cũng có lực hấp dẫn, có nên đồng ý không nhỉ?

Chương 69: Vợ dự khuyết

- Thư Tịnh, đừng hồ đồ.

Khương Phong nhịn không được phải khuyên nhủ, quan hệ giữa hắn và Thư Tịnh có chút đặc biệt, rất nhiều người cho rằng hai người là tình nhân, nhưng thực tế lại không phải như vậy.

- Tư chất không sai, đáng tiếc là tuổi hơi lớn.

Hạ Thiên ở bên kia lầm bầm, hắn quan sát Thư Tịnh một cách cẩn thận mà cảm thấy đối phương có tư chất luyện võ, ít nhất cũng mạnh hơn so với một Triệu Thanh Thanh suốt ngày ồn ào làm nữ hiệp.

- Việc này cứ giải quyết như vậy.

Thư Tịnh có chút bất đắc dĩ:

- Chúng ta là bạn tốt của Trần Chí Cương, cũng không thể không quan tâm.

- Vậy sao cô dám dùng thân để đặt cược.

Khương Phong khẽ nói.

- Không nghiêm trọng như vậy chứ? Hạ Thiên đã có bạn gái, cậu ấy cũng chỉ nói như vậy mà thôi.

Thư Tịnh cũng không cho là đúng, sau đó nàng đi về phía Hạ Thiên:

- Hạ Thiên, bây giờ có thể đấu với Trần Chí Cương được chưa?

Hạ Thiên có chút chần chừ:

- Nhưng cô khong đẹp bằng chị Hinh.

Thư Tịnh lập tức sinh ra một xúc động muốn đánh người, tiểu tử kia rõ ràng dám ghét bỏ nàng.

- Hừ, cứ coi như đủ tiêu chuẩn để chấp nhận.

Hạ Thiên lại nói một câu, điều này làm cho Thư Tịnh thiếu chút nữa đã tức ói máu. Nàng dù sao cũng là cành hoa của trường, cũng không thiếu người theo đuổi, nhưng người này lại miễn cưỡng như vậy, cũng đủ để chấp nhận là sao?

- Được rồi, Trần Chí Cương, anh muốn đấu sao với Hạ Thiên đây?

Thư Tịnh thầm xiết chặt nắm đấm để phát tiết bất mãn trong lòng, nhưng biểu hiện của nàng lại điềm nhiên như không. Dù thế nào thì đối phương cũng đã đồng ý, lúc này Trần Chí Cương dù thắng hay thua cũng không còn gì để nói.

- Rất đơn giản, đấu tay đôi, bên nào ném vào rổ ba lần thì thắng.

Trần Chí Cương đã sớm nghĩ kỹ, vì vậy hắn nói ra không chút do dự.

- Hạ Thiên, cậu cảm thấy thế nào?

Thư Tịnh hỏi ngược lại.

- Cái gì là một chọi một?

Hạ Thiên có chút mơ hồ, trong ấn tượng của hắn thì một chọi một là đánh nhau, nhưng đây là chơi bóng, tình cảnh không giống.

Thư Tịnh lại phải chỉ về phía cầu trường rồi giải thích một lượt.

Cuối cùng thì Hạ Thiên cũng biết rõ thế nào là quy tắc một chọi một, hắn lại lắc đầu:

- Điều này rất đơn giản, nhưng nếu tôi thắng mà anh ta không phục nữa thì sao?

- Vậy anh muốn đấu thế nào?

Thư Tịnh hỏi.

- Tôi nghe nói một đội bóng rổ có năm người, vậy thì các người chọn ra năm người đấu với tôi, bên nào có ba lần ném bóng vào rổ thì thắng, thế nào?

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Đám cầu thủ bóng rổ của trường đại học nhìn về phía Hạ Thiên, trong mắt là cái nhìn không tốt đẹp gì. Kiêu ngạo, tiểu tử kia quá kiêu ngạo, dám một chọi năm, một người đấu với một đội bóng, dù là cầu thủ chuyên nghiệp cũng không dám như vậy.

- Hạ Thiên, cậu đừng quá kiêu ngạo.

Trần Chí Cương tức giận nói.

- Tôi chỉ muốn anh thua tâm phục khẩu phục thôi.

Hạ Thiên dùng giọng không nhanh không chậm nói:

- Nếu anh không dám thì nhận thua đi.

- Hạ Thiên, cậu muốn đấu với chúng tôi như vậy sao?

Khương Phong nhíu mày.

- Đúng vậy, Hạ Thiên, cậu cần phải xem lại, như vậy cậu nhất định sẽ thua.

Thư Tịnh cũng khuyên nhủ, giống như nếu hắn thua thì nàng không có cơ hội được làm vợ vậy.

Tôn Hinh Hinh cũng có chút sững sốt, tiểu sắc lang kia làm gì vậy? Dù nàng không biết về bóng rổ cũng biết đây là một môn thể thao đồng đội, một người dù lợi hại cũng không thể đấu lại năm người.

- Được rồi, tôi thấy nếu như vậy cũng ức hiếp các anh quá đáng, lát nữa các anh thua sẽ không còn niềm tin khi chơi bóng.

Hạ Thiên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Thế này đi, tôi tìm một người trợ giúp. Thư Tịnh, cô đến giúp tôi, hai người chúng ta đấu với năm người bọn họ.

- Sao?

Thư Tịnh chỉ vào mũi mình:

- Tôi sao? Tuy tôi biết chơi bóng nhưng lại là nữ, sao là đối thủ của bọn họ.

- Này, Trần Chí Cương, bây giờ có đấu không? Nếu muốn thì nhanh lên, nếu không tôi đi đây.

Hạ Thiên thầm nghĩ cần phải làm sao cho nhanh gọn, không muốn lề mề.

- Được, nếu cậu đã nói như vậy thì chúng tôi sẽ thành toàn.

Trần Chí Cương cực kỳ tức giận, người này mang theo Thư Tịnh đấu với bọn họ, điều này càng làm cho bọn họ cảm thấy nhục nhã, vì vậy mà hận không thể chà đạp Hạ Thiên một lần trên sân.

- Đúng vậy, chúng ta phải dạy bảo cho tiểu tử này một bài học.

- Chỉ cần một mình tôi cũng đủ để tiểu tử kia không đến gần lưới.

- Tôi cũng vậy, tôi sẽ cho hắn biết tay.

Ngoài Trần Chí Cương thì bốn người khác đã nhanh chóng đi vào trong sân, Khương Phong làm trọng tài, mà Hạ Thiên và Thư Tịnh cũng đã đi vào sân bóng.

- Các người nhận bóng trước.

Trần Chí Cương ra vẻ rộng lượng, hắn ném bóng vào trong tay thư tịnh.

- Giao bóng!

Khương Phong đưa tay ra tỏ ý bắt đầu trận đấu, Thư Tịnh có chút do dự, nàng ném bóng về phía Hạ Thiên nhưng trong lòng có chút mơ hồ, người kia đứng ở dưới rổ làm gì vậy?

Hạ Thiên vừa tiếp xúc với bóng thì Trần Chí Cương đã phóng đến, hắn muốn cướp bóng ngay, nhưng hắn cũng chợt phát hiện Hạ Thiên vừa tiếp xúc bóng đã lập tức ném đi.

Có hai người chạy về phía Thư Tịnh, bọn họ đứng đó đánh chặn bóng được ném đến nàng.

- Trời... ....

Bên cạnh sân bóng vang lên những tiếng hô lớn, Trần Chí Cương đang chạy trên sân cảm thấy có gì đó quái lạ, hắn vô thức quay đầu, đúng lúc nhìn thấy bóng đang bay về phía rổ sân bên mình.

Ném rổ, người này trực tiếp ném rổ sao?

- Không vào, chắc chắn không vào.

Trần Chí Cương thầm cắn răng, hắn cũng không tin đối phương có thể ném rổ chính xác ở vị trí xa như vậy.

- Rột!

Trần Chí Cương nghe thấy âm thanh này mà cảm thấy cơn ác mộng lại xuất hiện, tên khốn kiếp kia có thể ném vào rổ ở khoảng cách xa như vậy sao?

- Ôi!

Thư Tịnh cũng rất hưng phấn, dù sao thì nàng cũng là đội viên, bên mình ném bóng vào rổ, sao nàng không vui cho được?

Trên mặt Khương Phong lộ ra cái nhìn cổ quái, hắn đã hiểu kế hoạch của Hạ Thiên.

- Không sao, hắn ta có thể ném vào, chúng ta cũng có thể xông lên.

Trần Chí Cương vung tay:

- Chúng ta lên.

Trần Chí Cương dẫn đầu tấn công như vào chỗ không người, khoảnh khắc sau đã tiến qua giữa sân tiến vào vùng cấm.

- Hạ Thiên, cố gắng phòng thủ.

Thư Tịnh có chút căng thẳng, Hạ Thiên lúc này đang đứng dưới rổ không nhúc nhích, vi vậy mà nàng nghĩ đến phòng thủ, nhưng bị thế bao vây thì căn bản rất khó thành công.

- Trần Chí Cương cố lên.

Có người hô lớn, Trần Chí Cương cũng nhảy dựng lên, hắn muốn ném rổ.

Bóng bay về phía rổ, Trần Chí Cương là tay ném bóng tốt nhất của đội, tất nhiên hắn tin bóng sẽ tiến vào rổ. Hắn nhìn chằm chằm vào quả bóng đang bay trên không mà ánh mắt có chút đắc ý.

Nhưng đúng lúc này trên không chợt xuất hiện một bàn tay chụp lấy bóng kéo ra khỏi đường tiến vào rổ.

Vẻ mặt Trần Chí Cương lập tức tái nhợt, hắn thấy bóng đã vào trong tay Hạ Thiên.

- Phòng thủ, nhanh chóng phòng thủ, coi chừng hắn ném xa.

Trần Chí Cương la lớn.

Hạ Thiên cười hì hì, hắn ném bóng.

- Rột!

Bóng lại vào rổ.

- Hai quả!

Thư Tịnh kêu lên hưng phấn:

- Lại thêm một trái, chúng ta sẽ thắng.

Trong lúc vô tình thì Thư Tịnh cũng xem mình là một người trong đội, nàng đã quên mất món đặt cược.

- Này, huynh đệ, cậu không đổi một cách tấn công khác sao?

Một người bất mãn nói:

- Tuy nói mỗi lần ném đều ăn điểm nhưng cũng không phải lúc nào cũng ném xa chứ?

- Vợ tôi nói, nếu tôi chơi bóng rổ thì những cầu thủ khác sẽ thất nghiệp, vì tôi sẽ biến bóng rổ thành một môn thể thao rất nhàm chán.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Tôi chỉ cần đứng dưới rổ bên mình, có thể dùng phương pháp nhàm chán này đánh bại các đối thủ.

Thư Tịnh cực kỳ tán thành phương pháp này, những người khác cũng hiểu rất rõ. Nếu tiểu tử kia chơi bóng như vậy thì bóng rổ chẳng còn gì là hấp dẫn, nếu không có người xem thì cầu thủ chẳng thất nghiệp sao?

- Ba mươi chưa phải là tết.

Trần Chí Cương tức giận nói:

- Muốn khoác lác thì đợi lúc thắng rồi nói.

- Vậy các anh cứ tấn công đi, tôi đợi.

Hạ Thiên chẳng thèm quan tâm.

Trần Chí Cương lại tiếp tục lên bóng tấn công, vẫn giống như vào chỗ không người, không có ai phòng thủ thì đúng là không người. Khi hắn đến dưới rổ thì cũng không trực tiếp ném vào, hắn muốn thả rổ.

Đáng tiếc là Trần Chí Cương vừa nhảy lên thì bóng đã bị người ta lấy xuống, bóng lại nằm trong tay Hạ Thiên.

Hạ Thiên cầm bóng nở nụ cười sáng lạn nói:

- Lúc này tôi đổi một phương pháp khác, nếu không các anh lại bảo ép người.

Hạ Thiên nhảy dựng lên phóng về phía rổ của đối thủ, tất cả đều trợn tròn mắt, người này xem mình là siêu nhân sao? Siêu nhân cũng nào có trâu như vậy? Từ nơi hắn đứng đến vòng rổ là hai mươi mét, có thể bay qua được sao?

- Ầm!

Bóng đập vào rổ rất mạnh, bốn phía chợt yên tĩnh, cú bay người này của Hạ Thiên quá lợi hại.

- Bốp, bốp, bốp... ....

Sau phút giây yên tĩnh thì vang lên những tiếng vỗ tay nhiệt liệt, còn có những âm thanh hô hào hưng phấn.

- Quá trâu... ....

- Đây mới gọi là bay người.... ....

- Này, đẹp thật!

... ....

Bâ giờ bầu không khí hiện trường rất nhiệt liệt, tất cả mọi người đều bị Hạ Thiên làm cho rung động, lúc này Trần Chí Cương cũng bị bỏ quên, ai cũng chạy về phía Hạ Thiên.

- Huynh đệ, đây có phải là khinh công không?

- Đại ca, chiêu này của anh có thể chạy cho em được không?

- Này, huynh đệ, gia nhập đội bóng chúng tôi nhé.

... ....

Hạ Thiên không để ý đến những người này, hắn chỉ cười hì hì nhìn Thư Tịnh:

- Bây giờ chị là vợ dự khuyết của tôi.

Thư Tịnh chợt đỏ mặt, người này thật sự muốn lấy mình làm vợ sao?

Nhưng Thư Tịnh cũng không nhịn được phải hỏi một câu:

- Vợ dự khuyết là sao?

- Chị thua cuộc, đáng lý ra phải làm vợ tôi, nhưng tôi phải khảo nghiệm chị một khoảng thời gian, vì vậy bây giờ chỉ có thể là vợ dự khuyết.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Một đám người nhìn Hạ Thiên, ánh mắt sùng bái. Những năm gần đây chỉ có người đẹp khảo nghiệm đàn ông, bây giờ vị đại ca kia lại làm ngược lại, hắn lại khảo nghiêm một người đẹp như Thư Tịnh.

Thư Tịnh cũng cảm thấy rất khó hiểu, gần đây nàng rất tự tin nhưng bây giờ phải hoài nghi sức quyến rũ của mình.

- Này, vậy cậu khảo nghiệm chị đây thế nào?

Thư Tịnh có chút không cam lòng.

- À, đơn giản thôi.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Sau này tôi sẽ đến xem, nếu chị đẹp lên một chút, như vậy sẽ trở thành vợ chính thức.

- Cậu, tôi cũng không muốn.

Thư Tịnh tức tối, người ta còn ngại nàng chưa đủ đẹp.

Thư Tịnh nói xong những lời này thì tách đám người mà chạy đi, tức giận phì phò.

Chương 70: Mua nhẫn

Hạ Thiên cũng không đuổi theo Thư Tịnh, hắn kéo tay Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, chúng ta đi thôi.

Còn Trần Chí Cương, hắn ngây ngốc đứng trên sân như tượng gỗ, giống như khó thể tiếp nhận sự thật này, mà Hạ Thiên cũng chẳng quan tâm đến hắn.

Tôn Hinh Hinh liếc về phía Trần Chí Cương bằng ánh mắt có chút đồng tình, thật sự cũng không tốt lắm, biểu hiện của đối phương hôm nay làm nàng thất vọng. Có thể nói Trần Chí Cương bây giờ và Trần Chí Cương năm xưa trong ấn tượng của Tôn Hinh Hinh đã khó thể nào chống đỡ cho nhau được.

- Hạ Thiên, có thể cho tôi số điện thoại được không?

Khương Phong đuổi theo nói.

- Không có gì.

Hạ Thiên đồng ý rất sảng khoái.

Hạ Thiên nhìn thời gian, vẫn chưa đến mười một giờ, hắn đề nghị:

- Chị Hinh, chị có muốn mua điện thoại không? Bây giờ chúng ta đi mua nhé?

- Được.

Tôn Hinh Hinh cũng đồng ý.

Vì trường đại học khá gần bên khu mua sắm, vì vậy hai người Hạ Thiên bắt đầu đi đến cửa hàng điện thoại ngày hôm qua.

Tôn Hinh Hinh cũng không phải người có nhiều tiền, trước đó có ít tiền dành dụm được thì đã bị Trương Đại Trụ cướp đi hơn phân nữa, hơn nữa nàng cũng là người tiết kiệm, vì vậy cuối cùng mua một chiếc điện thoại Samsung. Hôm nay không có Trần Chí Cương quấy rầy nên mua điện thoại rất thuận lợi, chỉ mất chưa tới nửa giờ đã có được một chiếc điện thoại.

Ngày hôm qua bị cắt đứt cơ hội dạo phố, Tôn Hinh Hinh không muốn về, vì vậy nàng mua xong điện thoại thì trực tiếp kéo Hạ Thiên đi dạo. Mà điều làm cho Hạ Thiên tiếc nuối chính là hôm nay Tôn Hinh Hinh cũng không thử quần áo, mục tiêu của nàng hôm nay là giày và túi xách, nhưng hứng thú của nàng vẫn nằm trên quá trình đi dạo, từ đầu đến cuối không mua món hàng nào.

- Chúng ta đi ăn chút gì đó nhé, ăn xong sẽ tiếp tục đi dạo.

Khi hơn mười hai giờ thì Tôn Hinh Hinh cảm thấy bụng biểu tình phản đối.

Hai người đi đến khu ăn uống nhưng không phải là quán thịt nướng Brazil như hôm trước, hai người lên lầu hai gọi hai phần thức ăn nhanh. Tôn Hinh Hinh rất sốt ruột dạo phố, vì vậy cũng không có tâm tình ăn cơm chậm rãi, nàng muốn nhanh chóng bổ sung thể lực để tiếp tục dạo phố.

Đúng lúc này thì Hạ Thiên nhận được điện thoại, người gọi đến là Hoàng Hải Đào.

- Hạ thần y, tôi là Hoàng Hải Đào.

Hoàng Hải Đào rất cung kính:

- Tôi đã đưa tiền đến cho anh, nhưng anh không có mặt ở cửa hàng hoa, vậy tôi giao tiền cho ai đây?

Sau khi xác nhận trong đầu con trai không còn máu bầm thì Hoàng Hải Đào lập tức chuẩn bị tiền cho Hạ Thiên, tuy một triệu cũng không phải số tiền nhỏ với Hoàng Hải Đào nhưng cuối cùng cũng có được.

Hôm nay Hoàng Hải Đào nhìn thấy con trai công tác cực kỳ bình thường thì cực kỳ vui sướng, trước đó lão có chút thành kiến với Hạ Thiên nhưng bây giờ đã không còn. Thực tế trong vài tháng qua, vì chữa bệnh cho con mà lão tốn rất nhiều tiền, nhưng không có hiệu quả, bây giờ chỉ bỏ ra một triệu mà có thể làm con trai hoàn toàn khôi phục, tất nhiên lão cảm thấy rất đáng giá.

Hoàng Hải Đào cũng không có ý nghĩ quỵt nợ, cũng không dám quỵt nợ, vì vậy ngay từ sáng sớm đã chuẩn bị sẵn tiền mặt, giữa trưa đưa đến cửa hàng hoa Hinh Hinh. Nhưng lúc này trong cửa hàng chỉ có một mình Phương Hiểu Như, Hoàng Hải Đào tất nhiên không dám đưa một số tiền lớn như vậy cho một cô gái, vì vậy lão mới điện thoại cho Hạ Thiên.

- Tôi đang đi dạo ở khu mua sắm, nếu không có gì thì ông cứ đưa đến đây.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Tốt, tôi sẽ qua ngay.

Hoàng Hải Đào cũng không chối từ, lão cúp điện thoại rồi lái xe về phía khu vực mua sắm.

Hạ Thiên cúp điện thoại, hắn có chút hưng phấn, cuối cùng cũng có chút tiền.

- Chị Hinh, hôm nay tôi mời chị dùng cơm.

Hạ Thiên chủ động chạy đi thanh toán tiền cơm. Sau này Tôn Hinh Hinh vẫn còn nhớ rất kỹ, Hạ Thiên mời nàng một bữa cơm, là thức ăn nhanh một phần mười đồng.

Sau khi cơm nước xong thì Tôn Hinh Hinh vẫn kéo Hạ Thiên đi dạo phố, nàng muốn kéo vì hắn là máy điều hòa, tuy những ngày nay không quá nóng nhưng bây giờ là lúc giữa trưa, ánh mặt trời chiếu gay gắt cũng làm nàng khó chịu. Mà Hạ Thiên rõ ràng là máy điều hòa trời sinh có thể mang theo bên người, Tôn Hinh Hinh lúc nào cũng không bị ảnh hưởng bởi thời tiết oi bức.

Hai người đi qua một cửa hàng vàng bạc, Tôn Hinh Hinh có chút do dự, cuối cùng cũng không tiến vào.

- Chị Hinh, sao không vào?

Hạ Thiên có chút kỳ quái, không phải nghe nói phụ nữ luôn thích vàng bạc kim cương à?

- Những thứ bên trong rất mắc, cũng không mua được, thôi thì đừng vào hay hơn.

Tôn Hinh Hinh khẽ giải thích.

Hạ Thiên nghe thấy Tôn Hinh Hinh nói như vậy thì kéo ngay vào:

- Không sao, Chị Hinh muốn cái gì thì tôi sẽ mua ngay.

- Cậu nào có tiền.

Tôn Hinh Hinh liếc mắt nhìn Hạ Thiên, người khác còn không biết, nàng không biết sao? Bây giờ toàn thân Hạ Thiên cũng chỉ có vài chục đồng.

Tôn Hinh Hinh cũng không biết Hạ Thiên sắp có một triệu đồng.

- Tôi có tiền.

Hạ Thiên kéo Tôn Hinh Hinh đến khu vực bán kim cương:

- Chị Hinh, tôi mua tặng chị một chiếc nhẫn nhé?

Cô bán hàng xinh đẹp ở cửa hàng vàng bạc lập tức nhiệt tình chào hỏi Hạ Thiên:

- Tiên sinh, anh muốn mua nhẫn cho bạn gái sao?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên gật đầu, sau đó hắn chỉ ta vào một chiếc nhẫn bắt mắt nói:

- Lấy cái kia ra xem một chút.

- Tiên sinh đúng là tinh mắt, đây là nhẫn kim cương tốt nhất trong cửa hàng của chúng tôi, khối kim cương này là một ca ra, hơn nữa phẩm chất cũng thuộc loại tốt... ....

Người bán hàng nhanh chóng giới thiệu, cuối cùng nàng còn dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Tôn Hinh Hinh:

- Tiểu thư, chị có muốn đeo thử không? Chị rất đẹp, cũng chỉ có chiếc nhẫn này mới xứng với chị.

Tôn Hinh Hinh không nói gì, có mấy người phụ nữ không thích kim cương? Tôn Hinh Hinh cũng không phải ngoại lệ. Khi nàng nhìn thấy chiếc nhẫn thì cũng rất thích, nhưng nàng cũng hiểu loại nhẫn này chắc mình không mua nổi.

- Lấy ra xem thử.

Hạ Thiên lại mở miệng.

- Vâng, tiên sinh!

Người bán hàng cảm thấy rất vui, tuy với ánh mắt của nàng thì biết Hạ Thiên không đáng tiền, nhưng những năm gần đây kẻ có tiền thường an phận, nàng cũng không dám vì vậy mà khinh thường đối phương. Nàng cảm thấy đàn ông có bạn gái xinh đẹp thường hơn phân nửa là loại có tiền.

Khi người bán hàng định lấy chiếc nhẫn kim cương một ca ra đưa ra thì một âm thanh đã vang lên:

- Tôi muốn mua chiếc nhẫn này.

Hạ Thiên lập tức bực bội, kẻ nào muốn gây khó dễ?

Hạ Thiên quay đầu lại nhìn và càng chán nản, sao lại là người phụ nữ "bẩn" kia?

Đúng là oan gia ngỏ hẹp, mới có mấy giờ "xa cách" mà Hạ Thiên đã gặp người phụ nữ Dư Diễm dùng "sân bóng" của mình chiều một đội bóng rổ.

- Cô có biết cái gì là thứ tự trước sau không? Đây là chiếc nhẫn tôi nhìn trúng.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Dư Diễm.

- Cậu có tiền để mua sao?

Dư Diễm cười lạnh một tiếng:

- Không có tiền thì nhẫn không phải là của cậu, ai mua mà chẳng được.

- Hạ Thiên, thôi bỏ đi, chúng ta cũng không mua nổi.

Tôn Hinh Hinh kéo tay Hạ Thiên, nàng khẽ nói.

Tuy giọng nói của Tôn Hinh Hinh khá nhỏ nhưng Dư Diễm vẫn nghe được, nàng lập tức trở nên đắc ý, vẻ mặt trào phúng:

- Thì ra không mua nổi, nhìn các người ăn mặc rách nát mà mua được chiếc nhẫn giá hơn trăm ngàn sao? Không có tiền thì đừng giở thói của người giàu.

- Ai nói không mua được?

Hạ Thiên nhìn người bán hàng:

- Chiếc nhẫn này giá bao nhiêu?

- Sáu mươi ngàn tám trăm đồng.

Người bán hàng trả lời, nàng chỉ là người bán nhẫn, cũng không muốn bị cuốn vào trong tranh chấp. Dù lúc này nàng cũng hoài nghi Hạ Thiên không có tiền nhưng cũng không nói lời ác độc, nàng là một người làm công, nào có tư cách xem thường người khác?

- Chỉ sáu mươi ngàn tám trăm đồng thôi sao?

Hạ Thiên bĩu môi:

- Trước tiên cứ lấy ra cho tôi xem, nếu phù hợp thì tôi sẽ mua.

- Vâng, tiên sinh.

Người bán hàng chuẩn bị lấy nhẫn đưa cho Hạ Thiên, nàng còn giải thích thêm:

- Nếu không phù hợp thì anh có thể yêu cầu sửa lại.

- Đợi chút.

Một cánh tay duỗi tới cản người bán hàng, đúng là Dư Diễm, dùng dùng ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Thiên:

- Nếu anh có thể trả được tiền ngay lúc này thì tôi sẽ không tranh giành, nếu không thì cái nhẫn này sẽ là của tôi.

Dư Diễm lấy ra một tấm thẻ tín dụng nói với nhân viên bán hàng:

- Bây giờ tôi có thể trả tiền.

- Cô có muốn ăn đòn không?

Hạ Thiên nhìn Dư Diễm, trong lòng cảm thấy không thoải mái, hắn muốn mua một chiếc nhẫn cho chị Hinh mà người phụ nữ này cũng muốn đến quấy rối sao?

- Thế nào? Không có tiền thì muốn đánh người à?

Dư Diễm cười chế nhạo:

- Có phải anh muốn ăn cướp không?

Dư Diễm cũng không đợi Hạ Thiên trả lời mà hét toáng lên:

- Có ai không, có người muốn cướp.

- Bốp!

Hạ Thiên lập tức cho Dư Diễm một bạt tai, sau đó hắn vươn tay cầm lấy chiếc nhẫn đưa cho Tôn Hinh Hinh nói:

- Chị Hinh, chị xem có hợp không?

- Tên khốn, đám đánh tôi sao?

Dư Diễm vuốt gò má nóng bỏng mà khó thể tin, nàng tức tối đến mức thiếu chút nữa đã nổi điên, nàng lấy điện thoại ra gọi điện, nàng gầm lên:

- Tên khốn anh chạy đi đâu rồi, bà đây bị người ta ức hiếp, ở tiệm vàng bạc Chu Tiểu Sinh, đến ngay.

Lúc này cũng có hai tên bảo vệ chạy đến:

- Ai cướp?

- Là hắn.

Dư Diễm chỉ vào Hạ Thiên:

- Các anh xem, là hắn ta cướp nhẫn.

Hai tên bảo vệ nhìn Hạ Thiên mà có chút nghi hoặc, có kẻ cướp nào như vậy sao? Không mang theo đao búa, cũng có thấy hắn uy hiếp ai đâu?

- Vị tiên sinh, xin hỏi... ....

Một tên bảo vệ mở miệng nói.

- Tôi đến mua nhẫn, nếu tôi muốn cướp thì còn đứng đây sao?

Hạ Thiên tức giận nói một câu, sau đó hắn mặc kệ đám người, hắn cầm tay Tôn Hinh Hinh nói:

- Chị Hinh, thử xem thế nào.

Tôn Hinh Hinh nhận lấy nhẫn, nàng có chút bất an:

- Hạ Thiên, cậu thật sự không nghĩ rằng... ....

Tôn Hinh Hinh nhìn sang đám người bên cạnh mà không nói, nàng thật sự lo lắng Hạ Thiên sẽ cướp.

- Chị Hinh, tôi có tiền, sẽ có người đưa đến ngay.

Hạ Thiên nói thì điện thoại vang lên, đúng là Hoàng Hải Đào, lúc này lão đã đến khu mua sắm.

- Tôi ở tiệm vàng bạc Chu Tiểu Sinh, đến nhanh.

Hạ Thiên nói một câu rồi cúp điện thoại, hắn nhìn Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, tiền đã được đưa đến, thế nào? Chị thích cái nhẫn này chứ?

Tôn Hinh Hinh thấy Hạ Thiên khẳng định như vậy cũng không nói gì hơn, nàng ấn nhẫn vào ngón trỏ, rất vừa và hợp, nàng khẽ gật đầu:

- Thích.

- Bảo bối, ai dám ức hiếp em?

Lúc này một âm thanh vang lên, một người từ cửa tiến vào và đi về phía Dư Diễm.

Chương 71: Oan gia ngỏ hẹp

- Chính là bọn họ.

Dư Diễm chỉ vào Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh, tuy Tôn Hinh Hinh căn bản chưa nói gì nhưng Dư Diễm cũng ép nàng vào nhóm "bất kính".

Người này nhìn về phía Hạ Thiên, sau đó hắn nhìn về phía Tôn Hinh Hinh mà ánh mắt chợt sáng rực lên, đúng là người đẹp.

Vẻ mặt Tôn Hinh Hinh cũng biến đổi, tại sao lại là tên này?

Hạ Thiên cũng nhận ra tên mập này, đây là tên mập khốn kiếp có ý với Tôn Hinh Hinh ở quán karaoke Thịnh Thế. Hắn biết tên mập này tên là Vương Kiếm, là đội phó đại đội trật tự xã hội ở quận Đông.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, bây giờ gặp phải hai oan gia một lúc, mà hai oan gia này lại đến cùng nhau, đúng là quá trùng hợp. Nhưng Hạ Thiên cũng bội phục Dư Diễm, chồng của người phụ nữ này còn nhiều hơn cả vợ mình.

- Bảo bối, có chuyện gì? Bọn họ đắc tội với em thế nào?

Vương Kiếm không nhận ra Tôn Hinh Hinh, đêm đó hắn say khướt, hơn nữa đèn trong quán karaoke cũng khá mờ, vì vậy hắn cũng không có ấn tượng quá sâu về Tôn Hinh Hinh.

- Tiểu tử này muốn cướp, anh là cảnh sát, anh bắt hắn lại đi.

Dư Diễm ra chiêu rất độc, nàng muốn trực tiếp cho Hạ Thiên ăn cơm tù.

- Cướp sao?

Vương Kiếm ngẩn người:

- Tiểu tử, cậu thật sự là cướp à?

- Đầu óc anh có vấn đề sao?

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Vương Kiếm.

- Cậu...Cậu dám mắng tôi sao?

Khoảnh khắc này Vương Kiếm cũng không kịp phản ứng, từ khi lên làm đội phó đội trị an xã hội thì hắn rất ít khi bị người khác mắng.

- Có người ngốc như vậy sao? Tôi mắng mà anh cũng không hiểu à?

Hạ Thiên cảm thấy Vương Kiếm quá ngu, đúng là ngu có bằng cấp.

- Tiểu tử, có phải mày muốn chết không?

Vương Kiếm cuối cùng cũng nổi giận:

- Con bà nói, dám cướp của mà còn kiêu ngạo vậy sao?

- Nếu tôi mà là cướp thì sợ rằng đã chết từ lâu.

Hạ Thiên càng thêm khinh bỉ Vương Kiếm, nếu hắn thật sự là cướp thì đối phương đã rút súng ra rồi.

- Có chuyện gì xảy ra?

Một âm thanh dịu dàng đáng yêu từ bên trong vang lên, một người thiếu phụ mặc sườn xám đi ra. Khi nhìn thấy người phụ nữ này thì Vương Kiếm thiếu chút nữa đã chảy nước miếng, đúng là cực phẩm, thật sự là cực phẩm.

Một bộ sườn xám bó quanh người tôn vinh những đường cong lung linh trên người phụ nữ, eo nhỏ chân dài, ngực cao mông nở, hết sức mê người. Mỗi cái nhăn mày một nụ cười của nàng đều cực kỳ phong tình, hơn nữa còn có sức quyến rũ kinh người của phụ nữ trưởng thành, tất cả được biểu hiện vô cùng tinh tế. Nếu so sánh Dư Diễm với người phụ nữ này thì lập tức trở thành vịt con xấu xí, dù là Tôn Hinh Hinh cũng kém nàng về vẻ quyến rũ và phong tình.

- Quản lý Chu.

Người bán hàng tranh thủ thời gian dùng giọng nhẹ nhàng giải thích:

- Vị tiên sinh này muốn mua nhẫn, sau đó vị tiểu thư kia cũng muốn mua, vì vậy hai bên có chút tranh chấp.

- Tôi muốn mua còn cậu ta chỉ muốn cướp.

Dư Diễm dùng ánh mắt oán độc nhìn Hạ Thiên:

- Bây giờ cậu ta không có xu nào, căn bản không có ý trả tiền.

- Vị tiên sinh nà quả thật không đưa tiền sao?

Quản lý Chu hỏi.

- Đúng vậy, nhưng anh ấy chỉ mới bắt đầu thử.

Người bán hàng giải thích, dù sao dựa theo lẽ thường thì mua nhẫn đều phải thử, cũng không cần trả tiền nhanh như vậy. Một chiếc nhẫn vài chục, có khi vài trăm ngàn, nào có người cầm tiền mua luôn mà không thử?

- Bây giờ cô ta đã thử, nếu có thích hợp hay không thì đã biết, bây giờ phải có kết quả muốn mua hay không rồi chứ?

Dư Diễm nói với bộ dạng muốn gây sự.

- Tôi mua.

Hạ Thiên đón lời:

- Nhưng phải đợi vài phút, sẽ lập tức có người đưa tiền đến.

- Có người đưa tiền đến sao?

Dư Diễm cười rộ lên:

- Không phải cậu gọi anh em đến cướp đấy chứ?

- Tiểu tử, nếu không có tiền thì để lại cho người khác.

Vương Kiếm cũng mở miệng nói.

Vị quản lý Chu kia lập tức nhíu mày, nhưng nàng không lên tiếng, vì nàng phát hiện ra lúc này bảo trì trạng thái bàng quan là thích hợp nhất.

- Tôi không để lại.

Hạ Thiên liếc mắt, trong lòng có chút căm tức, Hoàng Hải Đào sao chậm đưa tiền đến như vậy?

- Cậu có tin tôi chỉ cần gọi điện thì lập tức có người đến bắt đi không?

Vương Kiếm lấy điện thoại ra, bộ dạng cực kỳ vênh váo.

- Tôi không tin.

Ngoài cửa truyền đến một âm thanh bực bội.

- Thằng nào... ....

Vương Kiếm đang định mắng người, khi hắn quay đầu lại nhìn thì lại càng hoảng sợ:

- Hoàng...Cục trưởng Hoàng sao?

Người đi vào đúng là Hoàng Hải Đào, trên tay lão còn xách theo một chiếc túi rất lớn.

- Cục trưởng Hoàng, anh...Sao anh lại đến đây?

Vương Kiếm vội vàng nói, vẻ mặt tràn đầy nụ cười nịnh nọt. Đây chính là lãnh đạo cảnh sát Giang Hải, Vương Kiếm sao không bợ đỡ cho được?

- Hừ!

Hoàng Hải Đào không quan tâm đến Vương Kiếm, lão hừ lạnh một tiếng, sau đó vội vàng đi về phía Hạ Thiên với vẻ mặt khách khí:

- Hạ thần y, tiền đã được đưa đến.

Vương Kiếm lập tức choáng váng, sao cục trưởng Hoàng lại khách khí với tiểu tử kia như vậy?

- Sao bây giờ ông mới đến?

Hạ Thiên có chút không vui.

- Đường hơi đông người, có chút trễ nãi thời gian.

Hoàng Hải Đào cười giải thích, lão cũng thấy tâm tình của Hạ Thiên không được tốt cho lắm.

- Thôi được, lấy tiền ra là được.

Hạ Thiên cũng không tiếp tục truy cứu.

- Hạ thần y, tiền đều ở đây, cậu xem đi, mỗi cọc một trăm ngàn, có tổng cộng mười cọc.

Hoàng Hải Đào đưa túi cho Hạ Thiên.

Hạ Thiên thuận tay tiếp nhận, hắn kéo khóa, bên trong quả nhiên đều là tiền mặt, hắn tiện tay lấy ra một cọc tiền đưa cho người bán hàng:

- Này, chị tính đi, thừa thì trả lại.

- Vâng, tiên sinh.

Người bán hàng vội vàng cầm lấy cọc tiền, ngay sau đó bắt đầu đếm tiền để thanh toán.

Đám người nơi đây nhìn túi tiền với từng cọc lớn mà hoa mắt, Dư Diễm cũng không tin, thật sự có người đưa tiền tới cho tiểu tử kia, hơn nữa lại đưa tới cả triệu sao?

Lúc này Vương Kiếm cũng đổ mồ hôi lạnh khắp toàn thân, xong rồi, lần này coi như xong. Tiểu tử kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Có người đưa tiền đến cũng không phải quá lạ, nhưng đường đường là cục trưởng cục công an lại phải đưa tiền đến cho đối phương, như vậy hắn có thân phận gì?

- Vương Kiếm, cậu được đấy, tùy tiện cũng có thể điều cảnh sát hình sự đến bắt cướp sao?

Hoàng Hải Đào nói một câu, điều này làm cho Vương Kiếm cảm thấy toàn thân lạnh như băng.

- Cục trưởng Hoàng, anh...Anh hiểu lầm rồi.

Vương Kiếm muốn giải thích.

Nhưng Hoàng Hải Đào không cho hắn cơ hội giải thích, lão trực tiếp cắt ngang lời:

- Nếu cậu đã muốn làm cảnh sát hình sự, như vậy ngày mai đến đội cảnh sát hình sự mà báo danh.

Vương Kiếm thiếu chút nữa thì ngã ngay xuống đất, hắn biết rõ chức vụ đội phó đội trị an xã hội phần lớn không có việc gì làm, nếu đến đội cảnh sát hình sự thì sợ rằng phải làm lại từ đầu.

- Hạ thần y, tôi còn có việc, sẽ không quấy rầy cậu và Tôn tiểu thư dạo phố.

Hoàng Hải Đào cũng không dừng lại, lão đưa cho Hạ Thiên một triệu trước mặt mọi người, việc này đối với lão cũng có chút phiền toái, vì vậy quyết định rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

- À, ông đi đi!

Hạ Thiên cũng không quay đầu, hắn cứ như vậy mà phất tay.

- Tiên sinh, đây là tiền thừa, còn lại ba mươi hai ngàn hai trăm, mời anh xem lại, đây là giấy chứng nhận, anh cất kỹ nhé.

Người bán hàng đi đến nói.

Hạ Thiên thu lại tiền, hắn nhét vào trong túi, sau đó cười hì hì với Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, chị còn muốn mua thứ gì nữa không? Bây giờ chúng ta đi mua luôn.

- Không mua, chúng ta về thôi.

Tôn Hinh Hinh khẽ nói, nàng thấy túi tiền quá lớn, nàng cũng không dám cùng Hạ Thiên mang theo túi tiền lớn như vậy để đi dạo phố.

- Được.

Hạ Thiên cũng không có vấn đề gì.

- Tiểu thư, làm phiền chị cho tôi một chiếc hộp để cất nhẫn.

Tôn Hinh Hinh nói rồi muốn gỡ nhẫn ra.

- Gỡ ra làm gì, chị Hinh cứ đeo như vậy là được.

Hạ Thiên có chút không vui:

- Đeo rất đẹp.

Hạ Thiên cũng không quan tâm Tôn Hinh Hinh có đồng ý hay không mà trực tiếp kéo đi, lúc này Tôn Hinh Hinh cũng có chút bất đắc dĩ, cũng chỉ biết đeo nhẫn trên tay. Hơn nữa trong lòng nàng cũng hy vọng cứ đeo nhẫn như vậy.

- Này anh bạn... ....

Vương Kiếm vội vàng đuổi theo, vẻ mặt rất tươi cười.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Vương Kiếm:

- Ai là anh bạn của anh?

- À, đại ca, vừa rồi chỉ là hiểu lầm, là hiểu lầm, anh...Anh đừng để trong lòng... ....

Vương Kiếm nói với vẻ mặt nịnh nọt.

- Đứng cách xa tôi ra một chút, nếu không tôi sẽ đánh anh.

Hạ Thiên kéo Tôn Hinh Hinh ra khỏi cửa hàng vàng bạc, mà Vương Kiếm nghe thấy Hạ Thiên nói như vậy thì cũng không dám tiếp tục đuổi theo.

- Anh sợ nó làm gì? Không phải là... ....

Dư Diễm thấy bộ dạng của Vương Kiếm thì rất bất mãn.

- Bốp!

Vương Kiếm cho Dư Diễm một tát trời giáng:

- Con điếm, mẹ kiếp, hại chết tao rồi.

Dư Diễm bị Vương Kiếm cho một tát thì chợt sững sờ, sau đó lập tức giận dữ:

- Thằng khốn nạn, dám đánh bà à? Bà liều chết với mày... ....

Dư Diễm nhào đến cấu xé Vương Kiếm, vì vậy mà tạo nên một tình cảnh khôi hài trên đường.

- Hạ Thiên, người đó không phải là cục trưởng Hoàng cục công an sao? Sao ông ấy lại đưa đến cho cậu nhiều tiền như vậy?

Sau khi rời khỏi cửa hàng vàng bạc thì Tôn Hinh Hinh cũng không nhịn được phải hỏi.

- Tôi chữa bệnh tâm thần cho con trai ông ấy, ông ấy trả tôi một triệu.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

Tôn Hinh Hinh nghe Hạ Thiên nói như vậy thì cũng yên lòng, nàng chỉ sợ số tiền kia có lai lịch bất chính.

Nhưng một lát sau Tôn Hinh Hinh lại lo lắng, mang theo nhiều tiền như vậy cũng không an toàn.

- Hạ Thiên, trước tiên chúng ta đi gửi tiền.

Tôn Hinh Hinh đề nghị.

- Gửi tiền ở đâu?

Hạ Thiên hỏi.

- Gửi trong ngân hàng.

Tôn Hinh Hinh có chút bất đắc dĩ:

- Phía trước có một ngân hàng công thương.

- Nhưng tôi không có tài khoản ngân hàng.

Hạ Thiên lắc đầu.

- Cậu có thể làm một cái thẻ mới.

Tôn Hinh Hinh lại đau đầu.

- Chị Hinh, tôi không có chứng minh, không thể làm thẻ được.

Hạ Thiên giải thích:

- Đợi thêm vài ngày nữa tôi đi tìm cảnh sát tỷ tỷ làm một cái chứng minh đã.

- Sao cậu không nhờ cục trưởng Hoàng làm giúp?

Tôn Hinh Hinh cảm thấy khó hiểu:

- Như vậy không phải dễ hơn sao?

- Thật ra tôi không thích lão già Hoàng Hải Đào kia, tôi thích cảnh sát tỷ tỷ, vì vậy quyết định để chị ấy làm thì tốt hơn.

Lý do của Hạ Thiên tương đối đầy đủ.

Tôn Hinh Hinh cũng hiểu, tiểu sắc lang này rõ ràng chỉ muốn tìm cớ tiếp cận người đẹp băng giá.

Tôn Hinh Hinh dùng tay sờ lên chiếc nhẫn kim cương hơn sáu mươi ngàn mà thở dài, bây giờ nàng cảm thấy Hạ Thiên càng ngày càng tốt, nhưng người này sao cứ lăng nhăng như vậy?

Chưa tính đến vấn đề lăng nhăng, hơn nữa còn rất quang minh chính đại. Đàn ông khác chân đạp vài thuyền đều lén lút, nhưng người này đứng trước mặt nàng cũng dám thu nhận những người đẹp khác làm vợ.

- Đúng rồi, chị Hinh, chị có thẻ ngân hàng phải không?

Hạ Thiên đột nhiên hỏi một câu bên tai Tôn Hinh Hinh.

Chương 72: Sinh biến

- Đúng vậy.

Tôn Hinh Hinh thuận miệng lên tiếng, nàng tất nhiên là có thẻ ngân hàng, những năm gần đây chỉ cần là người trưởng thành thì đều phải có vài cái thẻ ngân hàng.

- Chúng ta vào gửi tiền thôi.

Hạ Thiên cũng không sợ có người cướp tiền nhưng cứ xách theo một chiếc túi lớn thế này thì cũng không thuận tiện.

Tôn Hinh Hinh còn chưa kịp phản ứng:

- Cậu không có thẻ, không có chứng minh sao có thể gửi tiền.

- Chị Hinh, không phải chị có thẻ sao?

Hạ Thiên có chút kỳ quái:

- Gửi cho chị là được rồi.

Tôn Hinh Hinh có chút ngẩn ngơ, sau đó nàng hô lên nghẹn ngào:

- Hạ Thiên, cậu...Cậu muốn nói...Muốn gửi tiền trong tài khoản của tôi sao?

- Đúng vậy.

Hạ Thiên dùng ánh mắt có chút kỳ quái nhìn Tôn Hinh Hinh, bình thường chị Hinh rất thông minh, sao hôm nay lại ngốc như vậy? Chẳng lẽ ngực hôm nay lớn ra gấp bội sao?

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào bộ vị cao ngất trước ngực của Tôn Hinh Hinh, sau đó hắn đưa ra một kết luận là vẫn giống như trước. Lúc này Tôn Hinh Hinh lại cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cũng không phải nàng bị Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào ngực, mà nàng không ngờ hắn có thể đưa một số tiền lớn như thế gửi trong tài khoản của mình.

- Hạ Thiên, cậu thật sự muốn gửi tiền vào tài khoản của tôi sao?

Tôn Hinh Hinh không nhịn được phải hỏi một câu, nàng sinh ra một cảm giác khó thể tin.

- Tất nhiên là thật.

Hạ Thiên có chút mơ hồ, hôm nay đầu óc chị Hinh làm sao vậy?

- Cậu không sợ tôi ôm tiền chạy đi mất à?

Tôn Hinh Hinh chợt thốt lên.

- Không sợ!

Hạ Thiên cười hì hì:

- Chị đi đến đâu thì tôi cũng tìm được.

Tôn Hinh Hinh chợt ngẩn ngơ, nàng vốn tưởng rằng Hạ Thiên sẽ nói những lời dụ dỗ ngon ngọt ví dụ như tiền của tôi cũng là của chị.v.v. Nào biết Hạ Thiên sẽ trả lời như vậy? Điều này làm nàng cảm thấy tức tối vì hắn không biết cách tán tỉnh, trong lòng cũng có chút cảm giác thất lạc, cũng vì thế mà nàng cũng không quá kích động.

- Chúng ta vào gửi tiền.

Tôn Hinh Hinh bình tĩnh trở lại, nàng kéo Hạ Thiên vào ngân hàng.

Gửi tiền rất nhanh, nhưng Hạ Thiên cũng chỉ gửi vào chín trăm ngàn, còn hơi ban mươi ngàn hắn giữ lại để tiêu vặt.

Hạ Thiên từ đầu đến cuối đều tỏ ra rất tùy ý, điều này cũng làm Tôn Hinh Hinh biết được đối phương không quan tâm đến vấn đề này. Nàng lại nghĩ có chút quá, dù sao bình thường nếu có một người đàn ông gửi cho nàng một trăm ngàn vào tài khoản thì chẳng phải là chuyện nhỏ, nhưng Hạ Thiên là ngoại lệ, hắn hoàn toàn không quan tâm.

Sau khi gửi tiền vào ngân hàng thì hai người tiếp tục đi đến cửa hàng viễn thông để lấy lại số điện thoại của Tôn Hinh Hinh, cuối cùng cả hai mới quay về cửa hàng hoa, mà lúc này cũng đã là hai giờ chiều.

- Chị Hinh, bây giờ mới về sao?

Phương Hiểu Như đang nằm úp mặt trên bàn, nàng thấy Tôn Hinh Hinh thì không khỏi ngáp một cái:

- Đúng là nhàm chán, hôm nay chẳng buôn bán được gì, tên mập chết tiệt cũng không đến, buồn chết người.

- Thế nào, em nhớ tên mập rồi sao?

Tôn Hinh Hinh cố ý giễu cợt Phương Hiểu Như.

- Chỉ có quỷ mới nghĩ đến hắn.

Phương Hiểu Như đỏ mặt:

- Chị Hinh, chị cũng không tốt, chị có gian tình với người nào đó, bây giờ còn chạy đến phỉ báng em.

- Có người nói chuyện như em sao?

Tôn Hinh Hinh đỏ mặt, cái gì mà gian tình? Đối phương giống như nói nàng và Hạ Thiên đang yêu đương vụng trộm vậy.

- Ôi... ....

Phương Hiểu Như chợt kêu lên một tiếng rất sợ hãi, nàng chụp lấy tay của Tôn Hinh Hinh:

- Chị Hinh, mua nhẫn từ khi nào vậy? Trời, cho em xem với, đây là kim cương sao? Lớn thế, cái này bao nhiêu tiền vậy?

- Rất rẻ, chỉ sáu mươi ngàn tám.

Hạ Thiên nói một câu.

- Sáu...Sáu...Sáu mươi ngàn tám trăm đồng?

Phương Hiểu Như chợt lắp bắp:

Chị Hinh, chị...Không phải chị trúng xổ số đấy chứ?

- Em thấy có khi nào chị mua xổ số không?

Tôn Hinh Hinh trợn mắt nhìn Phương Hiểu Như, sau đó nàng dùng ánh mắt xấu hổ nhìn Hạ Thiên:

- Hạ Thiên mua cho chị.

- Cái gì?

Lúc này Phương Hiểu Như lại càng khiếp sợ, người này có thể mua được chiếc nhẫn mắc như vậy sao?

Phương Hiểu Như chợt ngẩn người rồi nói một câu:

- Hạ Thiên, không phải anh đi cướp ngân hàng đấy chứ?

- Đừng nói bậy, Hạ Thiên chữa bệnh cho người ta để kiếm tiền.

Tôn Hinh Hinh vội vàng giải thích.

- Gian ác, đúng là gian ác, chữa bệnh cho người ta có thể mua được chiếc nhẫn trị giá sáu mươi ngàn, người ta hay nói bác sĩ lòng dạ hiểm độc, em thấy còn chưa độc bằng Hạ Thiên.

Phương Hiểu Như nắm tay Tôn Hinh Hinh nhìn mãi không chán, nàng ra vẻ yêu thích không muốn buông tay:

- Nếu ai mua cho em một chiếc nhẫn thế này thì em sẽ gả cho hắn.

- Vài ngày nữa chị sẽ nói với tên mập, để hắn mua cho em một chiếc nhẫn.

Tôn Hinh Hinh khẽ cười.

- Hừ, nếu tên mập có thể mua được nhẫn giá sáu mươi ngàn thì bạn gái sẽ không bị thằng khác "hốt" mất.

Phương Hiểu Như nhìn Tôn Hinh Hinh, trong ánh mắt tràn đầy hâm mộ:

- Chị Hinh, em thấy sau này chị không cần mở cửa hàng hoa, chỉ cần để bác sĩ lòng dạ hiểm độc Hạ Thiên này nuôi không là được.

- Nói bây gì đấy?

Tôn Hinh Hinh rút tay về, nàng có chút mất hứng:

- Chị không để người khác phải nuôi, tự mình có thể kiếm ra tiền.

- Chị Hinh, lợi nhuận một năm của cửa hàng hoa cũng không bằng một chiếc nhẫn.

Phương Hiểu Như nhắc nhở Tôn Hinh Hinh.

- Đợi đến khi chị có vốn, chị sẽ mở thêm vài cửa hàng nữa, tất nhiên lợi nhuận sẽ ngày càng nhiều, sau này có thể mở rộng ra cả nước.

Tôn Hinh Hinh có chút không phục.

- À, chị Hinh, thị thật sự muốn mở rộng kinh doanh hoa sao?

Phương Hiểu Như không nhịn được phải hỏi.

- Nói nhảm.

Tôn Hinh Hinh trợn mắt nhìn Phương Hiểu Như.

Phương Hiểu Như nói.

- Tên mập nói như vậy thật sao?

Tôn Hinh Hinh cảm thấy hai mắt tỏa sáng:

- Như vậy thì quá tốt, để cậu ấy giúp chúng ta mở trang web.

- Trước đó tên mập rất nhàm chán, vì vậy hắn mới nói lập trang web cho chúng ta, bây giờ đối phương đã trở thành đại ca kiêu ngạo, nào có tâm tư giúp chúng ta?

Phương Hiểu Như hình như rất bất mãn với tên mập.

- Cũng có thể.

Tôn Hinh Hinh gật đầu, tên mập dù sao cũng không phải là nhân viên cửa hàng hoa.

Hạ Thiên nghe thấy như vậy thì móc điện thoại ra bấm số của Vương Kiệt:

- Mập, đến cửa hàng hoa ngay.

- Vâng, đại ca!

Tên mập bên kia đồng ý rất sảng khoái:

- Em đến ngay.

Tên mập đúng là đến rất nhanh, hắn rõ ràng đang ở trên đường, chưa đến hai phút thì chạy một chiếc xe mười sáu chỗ đến cửa hàng hoa.

Vương Kiệt bước xuống xe đầu tiên, sau lưng hắn còn có hai người hầu, đó là Đinh Báo và Hắc Tam. Tên mập mặc một bộ đồ Armani, đeo đồng hồ vàng, trên mặt là kính râm, tóc bóng láng có thể soi gương, bộ dạng như phú ông.

- Này mập, anh được đấy.

Phương Hiểu Như nhìn Vương Kiệt:

- Toàn thân đều là hàng hiệu, còn mang theo hai tiểu đệ, có phong thái đại ca.

- Khụ, khụ, không phải tôi phải giữ mặt mũi sao?

Tên mập có chút xấu hổ, sau đó hắn tranh thủ thời gian chào hỏi Hạ Thiên và Tôn Hinh Hinh:

- Đại ca, đại tẩu.

Đinh Báo và Hắc Tam cũng nhanh chóng chào hỏi:

- Thiên ca, thiên tẩu!

Thiên ca, thiên tẩu sao?

Thiên ca cũng khá tốt, mà thiên tẩu thì rõ ràng có chút quái dị.

- Này mập, chị Hinh bảo chú làm một trang web, cậu nhanh chóng chuẩn bị cho tốt.

Hạ Thiên phân phó một câu.

- Vâng, đại ca, em nhất định sẽ làm tốt.

Tên mập lập tức đồng ý, sau đó hắn ra vẻ nịnh nọt nói với Hạ Thiên:

- Đại ca, tối nay anh có rãnh không?

- Làm gì?

Hạ Thiên hỏi.

- Đại ca, là thế này, lần trước tên đầu bóng muốn mua quán karaoke của chúng ta, hắn nói rằng đêm nay sẽ đàm phán với đại ca.

Tên mập giải thích.

- À, để xem sao đã, nếu rãnh thì anh sẽ đi.

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Được rồi, trước tiên chú thương lượng với chị Hinh về vấn đề lập trang web, anh phải đi tặng hoa.

Hạ Thiên nhìn đồng hồ, bây giờ là thời điểm đến nhà Liễu Vân Mạn.

Đúng lúc này thì điện thoại của Hạ Thiên chợt vang lên.

- Hạ Thiên, Hạ Thiên, cậu đang ở đâu?

Trong điện thoại vang lên giọng nói hốt hoảng.

- Mỹ nữ tỷ tỷ, sao vậy?

Hạ Thiên nghe thấy giọng nói của Diệp Mộng Oánh thì có chút kỳ quái, có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?

- Hạ Thiên, cậu có thể đến bệnh viện Thánh Tâm ngay bây giờ được không? Ông nội đã xảy ra chuyện.

Diệp Mộng Oánh vội vàng nói.

- Có chuyện gì?

Hạ Thiên nghĩ mãi mà không hiểu nổi, không phải ông cụ đã tỉnh rồi sao?

- Ông đã hôn mê, bây giờ tôi cũng không rõ, tóm lại cậu đến nhanh một chút, được không?

Diệp Mộng Oánh có vẻ rất lo lắng, trong giọng nói đã mang theo chút cầu khẩn.

- À, mỹ nữ tỷ tỷ chị đừng vội, tôi đến ngay.

Hạ Thiên cúp điện thoại sau đó quay đầu nói với Hắc Tam:

- Đưa anh đến bệnh viện Thánh Tâm.

- Vâng, thiên ca.

Hắc Tam lên tiếng.

Bệnh viện Thánh Tâm, bên ngoài phòng bệnh chăm sóc đặc biệt cho Diệp Thiên Nam, lúc này Diệp Mộng Oánh đang đi tới đi lui ở bên ngoài, có vẻ rất lo lắng.

Đáng lý ra ngày hôm qua Diệp Thiên Nam đã tỉnh lại, hơn nữa tinh thần còn tốt hơn cả trước khi sinh bệnh. Tất nhiên Diệp Mộng Oánh rất vui, sau đó nàng vẫn trông nom cho ông, cùng ông trò chuyện rất lâu, mãi đến nửa đêm nàng mới về nhà nghỉ ngơi.

Sau khi trở lại thành phố Giang Hải thì Diệp Mộng Oánh chưa từng một đêm yên giấc, bây giờ ông nội cuối cùng cũng tỉnh lại, nàng cuối cùng cũng thoải mái ngủ một giấc mãi đến xế chiều mới rời giường. Sau đó nàng tắm rửa, ăn uống rồi muốn đến thăm ông, sau đó sẽ đi tìm Hạ Thiên, nhất định phải cảm tạ đối phương.

Nhưng khi Diệp Mộng Oánh vào bệnh viện thì nhận được một tin tức như sét đánh giữa trời quang, làm nàng sợ chết ngây người. Lúc này bệnh tình của ông lại chuyển biến xấu, lại rơi vào hôn mê, hơn nữa nghe nói tình huống còn nghiêm trọng hơn cả trước đó.

Nhị thúc Diệp Chí Nghĩa của Diệp Mộng Oánh đã báo cảnh sát để bắt tên lang băm Hạ Thiên, đồng thời còn tuyên bố Diệp Mộng Oánh phải chịu trách nhiệm. Nhưng bây giờ Diệp Mộng Oánh cũng không còn tâm tình để khắc khẩu với Diệp Chí Nghĩa, trước tiên nàng lập tức điện thoại cho Hạ Thiên, sau đó đợi hắn đến.

- Tiểu muội.

Người đến trước lại là Diệp Thiếu Hùng, hắn cũng vừa mới nhận được tin.

- Đại ca, ông nội lại... ....

Diệp Mộng Oánh nói mà hai mắt đỏ hồng.

- Tối qua anh về không phải tinh thần của ông còn rất tốt sao?

Diệp Thiếu Hùng cau mày, trực giác nói cho hắn biết có vấn đề xảy ra.

- Đúng vậy, tối qua em nói chuyện với ông đến nửa đêm, lúc đó ông còn muốn xuất viện, em nói ông ở lại hai ngày xem xét tình hình, nào ngờ... ....

Diệp Mộng Oánh cố gắng để chính mình không khóc:

- Hạ Thiên đang chạy đến, cũng hy vọng cậu ấy có thể cứu ông tỉnh lại.

Chương 73: Một luồng sinh cơ

Khi Hắc Tam còn chưa dừng xe thì Hạ Thiên đã mở cửa nhảy xuống, sau đó hắn nhanh chóng chạy vào bệnh viện. Vài chục giây sau hắn đã nhìn thấy Diệp Mộng Oánh đang cực kỳ lo lắng đứng bên cạnh Diệp Thiếu Hùng cũng rất ngưng trọng.

- Hạ Thiên, cậu đến rồi, nhanh... ....

Diệp Mộng Oánh còn chưa nói xong thì Hạ Thiên đã phóng vào phòng bệnh.

Phòng bệnh cũng đầy người như ngày hôm qua, ngoài đám người Diệp gia còn có một đám bác sĩ.

- Cậu còn dám tới sao?

Khi nhìn thấy Hạ Thiên thì Diệp Chí Nghĩa ra vẻ cực kỳ tức giận.

Hạ Thiên không quan tâm đến Diệp Chí Nghĩa, hắn vung tay lên đẩy đám người đứng chắn trước mặt ra rồi lách mình đến giường bệnh, hai ngón tay lại áp lên cổ tay ông cụ, bắt đầu bắt mạch.

Lúc này làn da của ông cụ đã trở nên cực kỳ khô héo, đã không còn cảm nhận được sức sống. Điều này làm cho Hạ Thiên nghĩ mãi vẫn không ra, hắn rất có lòng tin với y thuật của mình, dựa theo những gì hắn đã xem xét thì ông cụ còn sống được nửa năm, không thể nào trở nên tình trạng thế này sau một đêm.

- Buồn cười, người đâu, ném tên lang băm hại người này ra ngoài cho tôi.

Diệp Chí Nghĩa ở bên cạnh dùng giọng hung hăng nói.

- Kẻ nào dám?

Diệp Thiếu Hùng quát lớn một tiếng, đám đàn ông đang rục rịch lập tức khôi phục lại bộ dạng điềm nhiên như không.

- Tốt, hai anh em chúng mày, một đứa ngày hôm qua kéo lang băm đến hại chết ông, một đứa khác sợ ông không chết ngay mà vẫn kéo tên lang băm này đến để cho ông tắt thở mới thỏa mãn, có phải vậy không?

Diệp Chí Nghĩa cực kỳ tức tối:

- Tôi đã báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đến ngay.

- Nhị thúc, đến lúc đó cảnh sát bắt ai còn chưa rõ.

Diệp Thiếu Hùng hừ lạnh một tiếng:

- Bây giờ thì yên tĩnh một chút.

- Cậu.

Diệp Chí Nghĩa càng tức tối:

- Cậu còn biết tôi là Nhị thúc không? Có đứa cháu nào nói chuyện với chú như vậy không?

- Tôi gọi ông là Nhị thúc vì ông cũng mang họ Diệp.

Diệp Thiếu Hùng cười lạnh một tiếng, hắn cũng chẳng thèm quan tâm đến "Nhị thúc" hờ này.

Vẻ mặt Hạ Thiên trở nên ngưng trọng, tình hình của ông cụ bây giờ rất xấu, đã vượt xa dự đoán của hắn, chỉ sau một đêm mà bây giờ ông cụ đã đến ranh giới sắp tắt thở.

Diệp Chí Nghĩa và Diệp Thiếu Hùng khắc khẩu với nhau cũng không tạo ra ảnh hưởng gì với Hạ Thiên, trên tay hắn xuất hiện một cây ngân châm, sau đó hắn đâm xuống người ông cụ.

Băng hỏa linh khí thông qua ngân châm truyền vào trong người ông cụ, ngưng tụ lại những luồng sinh cơ cuối cùng. Sau ba phút thì Hạ Thiên mới rút ngân châm ra, hắn chậm rãi thở phào một hơi, nếu hắn đến muộn hơn nửa giờ thì chắc chắn ông cụ sẽ đứt thở mà chết.

- Hạ Thiên, ông nội thế nào?

Diệp Mộng Oánh vội vàng hỏi.

- Tạm thời chưa thể chết.

Hạ Thiên có chút ngượng ngùng:

- Nhưng tạm thời cũng khó tỉnh.

- Vậy khi nào ông nội mới tỉnh lại.

Diệp Mộng Oánh hỏi.

- Tôi cũng không biết.

Hạ Thiên có chút bất đắc dĩ:

- Tôi tạm thời cũng không có biện pháp cho ông cụ tỉnh lại.

- Sao lại như vậy?

Diệp Mộng Oánh khó thể tiếp nhận:

- Ngày hôm qua không phải anh nói ông có thể sống thêm được nửa năm sao?

- Ngày hôm qua là chuyện của ngày hôm qua, tình huống bây giờ đã khác biệt.

Hạ Thiên quét mắt nhìn đám người trong phòng bệnh, hắn hỏi:

- Mỹ nữ tỷ tỷ, tối qua có người nào ở trong phòng với ông cụ không?

- Tối hôm qua sao?

Diệp Mộng Oánh chợt sững sờ:

- Có lẽ là không, nhưng mười hai giờ tôi đã về nhà, sau đó tôi cũng không biết.

- Hạ Thiên, sao cậu lại hỏi như vậy?

Diệp Thiếu Hùng nhạy cảm phát hiện được vấn đề:

- Có phải cậu nghi ngờ tối qua có ai ra tay với ông cụ?

Hạ Thiên lấy điện thoại ra nhìn thời gian, sau đó hắn thản nhiên nói:

- Bây giờ là ba giờ, nói chung là hơn mười một giờ rưỡu trước đó, cũng chính là ba giờ rưỡu sáng nay có người đã thi châm với ông cụ, nếu tôi không tới kịp thì nửa giờ nữa ông cụ sẽ mất.

- Đúng là buồn cười, y thuật của chính mình không tinh đã hại chết ông cụ, bây giờ lại đổ lên người kẻ khác.

Diệp Chí Nghĩa cười lạnh:

- Hạ Thiên, cậu chuẩn bị ngồi tù đi.

- Nhị thúc, theo tôi biết thì tối qua người ở cùng với ông là chú thì phải?

Diệp Thiếu Hùng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Chí Nghĩa:

- Ông nội gặp phải chuyện không may thì người biết rõ tin tức đầu tiên chính là chú, tôi cũng muốn biết, ba giờ rưỡu sáng nay có phải chú cũng đang ở bệnh viện hay không?

- Đáng cười, hai giờ tối qua tôi đã về, cũng chỉ còn y tá ở lại chăm sóc ông.

Vẻ mặt Diệp Chí Nghĩa tràn đầy tức tối:

- Hai anh em chúng mày đưa đến một tên lang băm, bây giờ sinh ra náo loạn lại muốn đổ lên trách nhiệm lên đầu cha chú, chúng mày có ý nghĩ như vậy sao?

- Đúng vậy.

- Đây rõ ràng là vấn đề của hai anh em chúng nó.

- Sao cảnh sát còn chưa đến, đợi cảnh sát đến điều tra rõ ràng rồi nói.

Đám người Diệp gia khác cũng phụ họa, tất cả đầu mâu chĩa về phía Diệp Thiếu Hùng và Diệp Mộng Oánh.

Trong lúc ồn ào chợt có hai người đi đến:

- Xin hỏi Diệp Chí Nghĩa tiên sinh có ở đây không?

- Có tôi.

Diệp Chí Nghĩa vội vàng tiến lên nghênh đón.

- Diệp tiên sinh, tôi là cảnh sát hình sự Lý Bình của cục công an thành phố, đây là đồng sự Phó Chuẩn của tôi, xin hỏi anh đã báo cáo ai là người hành y phi pháp dẫn đến chết người ở đây?

Người mở miệng chính là Lý Bình đã quen biết Hạ Thiên từ khá lâu.

- Đúng vậy, cảnh sát Lý, là tôi báo cảnh sát!

Diệp Chí Nghĩa vội vàng trả lời, sau đó lão tức giận chỉ về phía Hạ Thiên:

- Cảnh sát Lý, đây chính là tên khốn hành y phi pháp, làm hại cha tôi phải hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói ông ấy có thể qua đời bất cứ lúc nào, tôi mong các anh có thể bắt ngay tên khốn này để nghiêm trị theo pháp luật.

Lý Bình nhìn theo hướng tay của Diệp Chí Nghĩa mà nhìn thấy Hạ Thiên, ngay sau đó hắn chợt sinh ra cảm giác dở khóc dở cười. Người này đúng là chuyên gây chuyện, tối qua cũng gặp hắn, bây giờ cũng gặp hắn, may mà đội trưởng không đến, nếu không thì đội trưởng chắc chắn sẽ tức chết.

- Diệp tiên sinh, sự việc có hiểu lầm gì không?

Lý Bình tất nhiên không thật sự chạy đến bắt người nhưng cũng phải dùng giọng cẩn thận để hỏi. Dù hắn là một đội trưởng cảnh sát hình sự nhưng cũng không dám đắc tội Diệp Chí Nghĩa.

- Cảnh sát Lý, Hạ Thiên được tôi mời đến chữa bệnh cho ông, bây giờ ông nội tôi rơi vào hoàn cảnh này cũng không liên quan đến Hạ Thiên, các anh về đi.

Diệp Mộng Oánh tiến lên giải thích.

- Cái gì mà không liên quan?

Diệp Chí Nghĩa hừ lạnh một tiếng:

- Sau khi hắn chữa bệnh thì ông cụ mới trở nên như vậy.

- Nhị thúc, trước khi Hạ Thiên chữa bệnh thì ông cũng đã hôn mê, bây giờ ông cũng hôn mê, dù chú có nói thế nào thì Hạ Thiên cũng không liên quan.

Diệp Mộng Oánh thản nhiên nói.

- Tốt lắm, bây giờ tôi không truy cứu cậu ta đã trị bệnh làm hại ông cụ, nhưng hắn hành y phi pháp là sự thật.

Diệp Chí Nghĩa cười lạnh:

- Hắn có giấy hành nghề sao?

- Hạ Thiên, cậu có giấy hành nghề y không?

Lý Bình nhịn không được phải hỏi.

- Không!

Hạ Thiên trả lời rất kiên quyết, hắn ngay cả chứng minh còn không có, lấy đâu ra chứng nhận chứng nhiếc gì?

- Nếu đã như vậy thì mời cậu về cục một chuyến.

Lý Bình nháy mắt với Hạ Thiên.

- Được rồi, dù sao tôi cũng không còn việc gì ở đây.

Hạ Thiên khẽ gật đầu.

- Cảnh sát Lý, anh ấy do tôi mời đến.

Diệp Mộng Oánh thấy người sắp bị đưa đi thì không khỏi có chút bối rối.

- Diệp tiểu thư, Hạ Thiên không có giấy chứng nhận hành y là thật, dù không sinh ra hậu quả nghiêm trọng thì cũng phải mang về điều tra.

Lý Bình dùng giọng khách khí nói.

Diệp Mộng Oánh đang định nói thêm vài lời thì Diệp Thiếu Hùng đã hiểu, hắn tranh thủ kéo tay Diệp Mộng Oánh nói:

- Tiểu muội, cứ để Hạ Thiên đi theo cảnh sát Lý.

Khi thấy Diệp Thiếu Hùng nói như vậy thì Diệp Mộng Oánh cảm thấy có lỗi với Hạ Thiên, nàng cũng không nói thêm điều gì. Cứ như vậy mà đám người Diệp Chí Nghĩa thực hiện âm mưu và rất đắc ý, Hạ Thiên đi theo Lý Bình ra khỏi phòng bệnh.

Khi đi ra khỏi bệnh viện Thánh Tâm thì Lý Bình nói với Hạ Thiên:

- Hạ Thiên, cậu về hay đi đâu? Tôi tiễn cậu về nhé?

Hạ Thiên có chút buồn bực:

- Không phải đến cục cảnh sát sao?

- Đến cục cảnh sát làm gì?

Lý Bình cười cười:

- Nếu hành y phi pháp không sinh ra hậu quả thì chẳng tính là phạm tội, có lẽ bộ y tế sẽ phạt ít tiền nhưng không liên quan gì đến cảnh sát hình sự chúng tôi, tôi kéo cậu ra cốt để giải vây mà thôi.

- Nếu vậy thì cảm ơn Lý đại ca.

Hạ Thiên cũng hiểu ra:

- Nhưng không cần anh đưa về, tôi có xe rồi.

- Như vậy thì được, tôi quay về phục mệnh cục trưởng Hoàng.

Lý Bình cũng không kiên trì:

- Cậu đã trị tốt cho con trai cục trưởng Hoàng, nếu trước đó cục trưởng biết là cậu thì sẽ không phái tôi đến. Nếu nói người khác là lang băm thì cục trưởng Hoàng có thể tin, nhưng nếu là cậu thì đúng là khó thể tin.

Lý Bình và Phó Chuẩn bỏ đi rất nhanh, Hạ Thiên lập tức đi về chiếc xe mười sáu chỗ dừng cách đó không xa, Hắc Tam vẫn còn ở đó chờ hắn.

- Thiên ca, phải về sao?

Hắc Tam cung kính hỏi, khi thấy bộ dạng quen thuộc giữa Hạ Thiên và Lý Bình thì hắn càng bội phục ánh mắt cua Báo ca, vị thiên ca này có quan hệ rất tốt với cảnh sát.

- Hạ Thiên!

Giọng nói của Diệp Thiếu Hùng chợt vang lên, hắn cũng biết Hạ Thiên không bị bắt đi nên đi theo.

- Cậu chờ chút, tôi cần bàn chút chuyện.

Hạ Thiên đi về phía Diệp Thiếu Hùng, chính hắn cũng cần phải nói vài lời.

- Diệp đại ca, anh nói với mỹ nữ tỷ tỷ, đừng cho người khác tùy tiện tiếp cận ông cụ. Nếu người kia còn cơ hội ra tay thì ông cụ sẽ chết chắc.

Hạ Thiên mở miệng nói.

- Hạ Thiên, cậu nói rõ chi tiết xem sao, rốt cuộc tình huống là thế nào?

Vẻ mặt Diệp Thiếu Hùng rất ngưng trọng.

Hạ Thiên bắt đầu giải thích:

- Thật ra ông của anh không có bệnh, chẳng qua đã quá già yếu, tinh thần đã suy kiệt, đã đến giai đoạn dầu hết đèn tắt, vì vậy mà khó tránh khỏi cái chết. Nhưng thực tế trên người ông ấy vẫn còn có chút thần khí tản ra ở khắp kinh mạch, tôi lợi dụng châm cứu mà tập trung chúng lại, như vậy có thể làm cho ông nội của anh sống thêm nửa năm, nhưng sau nửa năm thì chắc chắn phải chết.

Hạ Thiên khựng lại một chút rồi bổ sung:

- Đáng lý ra ông ấy có thể sống được thêm nửa năm nhưng tối qua có người đâm một châm, một châm đó đã chính thức xua tất cả thần khí còn sót lại ra ngoài cơ thể. Nếu tôi đến chậm nửa giờ thì chắc chắn sẽ không còn thần khí, mà bây giờ cũng miễn cưỡng lưu lại một chút thần khí cuối cùng, bảo trì một luồng sinh cơ của ông nội anh, nhưng nếu muốn tỉnh lại thì hơi khó.

- Hạ Thiên, cậu biết ai làm sao?

Trong mắt Diệp Thiếu Hùng bùng lên cái nhìn tức tối, đám khốn nạn kia vì tiền mà chuyện gì cũng có thể làm được.

Chương 74: Hỗn loạn

- Diệp đại ca, tôi cũng không biết là ai.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Tôi chỉ biết đối phương là một trung y rất cao minh, am hiểu sâu thuật châm cứu.

- Trung y cao minh sao?

Diệp Thiếu Hùng gật đầu:

- Bây giờ trung y cao minh cũng không nhiều, vì vậy khá dễ tìm.

Hạ Thiên suy nghĩ một chút rồi nói:

- Này, Diệp đại ca, nếu anh phát hiện ra một người họ m thì nên chú ý đặc biệt.

- Họ m sao?

Diệp Thiếu Hùng chợt kinh ngạc.

- Không sai, chính là âm trong âm dương.

Hạ Thiên nói:

- Nếu Diệp đại ca phát hiện ra đối tượng hoài nghi thì nên nói cho tôi biết.

- Được, đến khi tôi tìm ra mục tiêu hoài nghi thì sẽ lập tức thông báo cho cậu.

Diệp Thiếu Hùng gật đầu đồng ý:

- Tôi vào trước, cậu cũng đi đi, nếu không Nhị thúc tôi biết cậu còn lêu lổng ở bên ngoài, sợ rằng sẽ gây náo loạn. Tuy tôi không sợ ông ta nhưng rất phiền phức.

Hạ Thiên nói vài câu đơn giản với Diệp Thiếu Hùng rồi ngồi lên xe mười sáu chỗ cho Hắc Tam chạy về cửa hàng hoa. Trên đường về hắn nhận được điện thoại của Liễu Vân Mạn, tất nhiên là thúc hắn đi qua, vì vậy mà Hạ Thiên cũng không dừng lại ở cửa hàng hoa, hắn ôm một bó hoa bách hợp rồi đi đến khu dân cư Danh Điển.

Vì bận rộn qua lại nên khi đến nhà của Liễu Vân Mạn thì đã hơn bốn giờ, sau khi tặng hoa cho Liễu Vân Mạn như ngày thường thì Hạ Thiên phát hiện trong nhà có thêm một thiếu niên mười bảy mười tám tuỏi.

Thiếu niên này rất lịch sự, có đeo một cặp kính, cao ngang với Hạ Thiên nhưng hơi gầy, thiếu chút nữa thì có thể so sánh với em gái gầy như cây sậy của Liễu Vân Mạn.

- Hạ Thiên, đây là em họ Liễu Lập Chí của tôi.

Liễu Vân Mạn giới thiệu với Hạ Thiên, sau đó nàng nhanh chóng quay sang nói với Liễu Vân Chí:

- Mau chào hỏi anh ấy đi.

- Chào anh rể.

Liễu Lập Chí chào Hạ Thiên một cách khá thận trọng.

Liễu Vân Mạn đỏ mặt:

- Tiểu Chí, ai nói cậu chào Hạ Thiên như vậy?

- Là chị Hai nói.

Liễu Lập Chí rõ ràng vẫn còn là thiếu niên, hắn lập tức bán rẻ Tiểu Anh.

- Rất tốt, anh thích cách gọi đấy.

Hạ Thiên rất vừa lòng với cách xưng hô như vậy:

- Được rồi, trước tiên tôi chữa bệnh cho cậu cái đã.

Trước lạ sau quen, có tình cảnh vui vẻ trước đó nên Hạ Thiên càng dễ dàng ra tay, cộng thêm vấn đề bệnh tình của Liễu Lập Chí còn nhẹ hơn Tiểu Anh, vì vậy Hạ Thiên còn chưa mất một phút đồng hồ đã giải quyết xong.

- Cám ơn anh rể!

Sau khi ba người quay lại phòng khách thì Liễu Lập Chí nói lời cảm tạ với Hạ Thiên.

- Tiểu Chí, bây giờ cũng đã tan học rồi phải không?

Liễu Vân Mạn hỏi.

- Vâng, chị lớn, em về nhà trước.

Liễu Lập Chí lập tức đứng lên.

- Tiểu Chí, đợi một lát nữa chị đưa em về.

Liễu Vân Mạn vội vàng nói.

- Không cần, chị lớn, chị cứ ở lại với anh rể, em ngồi xe buýt về là được.

Liễu Lập Chí lắc đầu nói.

- Được rồi.

Liễu Vân Mạn cũng không muốn cưỡng cầu.

Liễu Lập Chí đi rất nhanh, mà lúc này Hạ Thiên lại rất thỏa mãn biểu hiện của đối phương, đúng là một cậu bé hiểu ý, biết sáng tạo thế giới cho Hạ Thiên và Liễu Vân Mạn.

Bầu không khí trong phòng khách chợt trở nên yên tỉnh, hơn nữa còn yên tĩnh đến mức dị thường.

Liễu Vân Mạn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, vì ánh mắt Hạ Thiên cứ nhìn chòng chọc vào người nàng, ánh mắt như muốn lột trần người khác. Tuy nàng đã có suy tính ủy thân cho hắn, nhưng dù sao hai người cũng chỉ quen biết một thời gian ngắn, hai bên cũng không có cảm tình gì nhiều, vì thế hắn nhìn chằm chằm làm nàng không thích ứng.

- Hạ Thiên, tối nay ở lại dùng cơm nhé?

Liễu Vân Mạn đã không chịu nổi ánh mắt nóng rực của Hạ Thiên, nàng lập tức mở miệng đánh tan bầu không khí quái dị lúc này.

- Được.

Hạ Thiên lập tức đồng ý.

- Tôi ra ngoài mua thức ăn, cậu ở nhà chờ nhé.

Liễu Vân Mạn lập tức muốn thoát khỏi nhà.

- Chị Vân Mạn, tôi cùng đi với chị.

Hạ Thiên cũng không muốn buồn bực ngồi ở nhà một mình.

Vì vậy mà kế hoạch của Liễu Vân Mạn lập tức thất bại, nàng phải cùng đến siêu thị với Hạ Thiên.

Bên cạnh khu dân cư có một siêu thị, lúc này Liễu Vân Mạn cảm thấy khó khăn, vì nàng đột nhiên nhớ ra mình chỉ biết pha mì mà chẳng biết nấu món gì.

Liễu Vân Mạn nhìn qua hai kệ mì ăn liền mà cảm thấy dở khóc dở cười, mình đúng là điên khùng, sao lại muốn giữ Hạ Thiên lại dùng cơm? Chẳng lẽ muốn nấu mì cho hắn sao?

Đúng lúc Liễu Vân Mạn khó xử thì chuông điện thoại chợt vang lên, Liễu Vân Mạn lấy điện thoại ra xem mà không khỏi thở phào một hơi, cô cô ơi là cô cô, cô đúng là người tốt.

- Cô cô à, cô muốn tìm cháu nói chuyện sao?

Liễu Vân Mạn lập tức nhấn nút nghe và nói ngay. Đây là cô cô đã hôn mê hơn vài chục năm, bây giờ có hơi tách rời khỏi xã hội, sau khi học được cách dùng điện thoại thì rãnh rổi sẽ điện thoại "tám chuyện" với nàng.

- Đúng vậy.

Liễu Mộng cười khẽ trong điện thoại:

- Cô đang ở trước cửa, sao cháu không có nhà?

- Sao?

Liễu Vân Mạn lập tức kinh hoàng:

- Cô cô, cô đang ở đâu?

- Cô đang ở khu dân cư Danh Điển đây này.

Liễu Mộng trả lời.

- À, cô cô chờ một chút, cháu sẽ quay lại ngay.

Liễu Vân Mạn lập tức kinh ngạc, đã nhiều năm cô nàng chưa ra khỏi cửa, sao bây giờ lại chạy được đến đây?

Liễu Vân Mạn cúp điện thoại mà kéo Hạ Thiên chạy đi:

- Chúng ta về nhà, cô cô đang đợi trước cửa, lát nữa chúng ta ra ngoài dùng cơm.

Liễu Vân Mạn chỉ lo chạy về phía trước mà không thấy vẻ mặt vui sướng của Hạ Thiên ở phía sau.

Một lúc sau thì Hạ Thiên đã gặp lại Liễu Mộng, lúc này nàng không mặc đồ ngủ, trên người là một bộ váy dày màu trắng khá giống như kiểu mà Liễu Vân Mạn thường mặc. Bộ váy dài đến cẳng chân, Liễu Mộng cũng không tranh điểm mà vẫn cực kỳ xinh đẹp thoát tục giống như tiên nữ.

Gương mặt của Liễu Mộng và Liễu Vân Mạn có bảy phần tương tự, hai người đứng chung một chỗ, nếu chỉ đơn thuần nhìn gương mặt thì Liễu Mộng trông còn trẻ hơn, tất nhiên người ta sẽ cho rằng nàng là em của Liễu Vân Mạn. Nếu xem dáng người thì Liễu Mộng lại càng trưởng thành hơn, vài chục năm hôn mê nhưng thân thể không ngừng phát dục, tất nhiên cực kỳ trưởng thành.

Hai người đều mặc váy trắng, khí chất có chút tương đương, đều xuất trần thoát tục. Tất nhiên nếu so sánh kỹ lưỡng thì Liễu Mộng nhìn qua có vẻ không nhuốm khói lửa nhân gian làm người khác cảm thấy không thực tế, mà Liễu Vân Mạn thì chân thật hơn.

- Tiểu bại hoại, cậu cũng ở đây sao?

Liễu Mộng thấy Hạ Thiên thì rất vui sướng.

- Chị Mộng, chị đến tìm tôi sao?

Hạ Thiên tiến về phía Liễu Mộng, khí tức trên người nàng thu hút hắn, hắn nhịn không được phải ôm nàng vào lòng rồi hôn lên môi.

- Tiểu bại hoại, không được lén hôn chị!

Liễu Mộng lại hờn dỗi, nàng cũng ôm lấy Hạ Thiên, tất nhiên khí tức trên người Hạ Thiên cũng hấp dẫn nàng.

Liễu Vân Mạn ở bên cạnh thiếu chút nữa đã hóa đá:

- Cô cô, Hạ Thiên, hai người, hai người thế nào... ....

- Tiểu bại hoại, có phải tối đến cậu ngủ lại ở đây không?

Liễu Mộng lại hỏi:

- Chị muốn ngủ với cậu.

Liễu Vân Mạn nghe thấy Liễu Mộng nói như vậy thì lảo đảo thiếu chút nữa té xuống đất. Trời ạ, rốt cuộc là có chuyện gì?

- Chị Mộng, tôi không ngủ ở đây, nhưng chị có thể theo tôi sang bên kia ngủ.

Hạ Thiên thật ra cũng muốn ngủ với Liễu Mộng, chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ thì tốc độ tu luyện băng hỏa linh khí sẽ được thúc đẩy nhanh hơn.

- Sao cũng được, dù sao thì cậu đi đâu chị sẽ theo đó, chị muốn theo cậu.

Liễu Mộng cười hì hì nói:

- Tiểu bại hoại, sau này cậu phải nuôi chị nhé?

- Không có vấn đề.

Hạ Thiên lập tức đồng ý, đây là vợ hắn, phải nuôi chứ?

- Này, cô cô, Hạ Thiên, hai người vào nhà trước đi.

Liễu Vân Mạn cuối cùng cũng mở cửa ra, nàng dùng giọng mất hết sức lực nói.

Liễu Mộng cười hì hì kéo Hạ Thiên vào phòng, Liễu Vân Mạn đóng cửa lại, sau đó ngồi trên ghế sa lông mà dùng tay xoa đâu, đúng là đau đầu.

- Cô cô, cô có thể nói cho cháu biết, khi Hạ Thiên chữa bệnh cho cô thì có chuyện gì xảy ra?

Liễu Vân Mạn khẽ xoa đầu hỏi, nàng biết rõ sau khi cô tỉnh lại thì đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt Hạ Thiên, nói cách khác thì trước đó bọn họ chỉ tiếp xúc một lần duy nhất. Nhưng sau khi Hạ Thiên chữa bênh thì bây giờ quan hệ giữa hai người đã thân mật như vậy, chắc chắn có liên quan đến lần chữa bệnh trước đó.

Khi hỏi vấn đề này thì Liễu Vân Mạn cũng khong nhịn được phải nhìn Hạ Thiên, trong lòng có chút tức giận. Trách không được vì sao hắn bắt mọi người chạy ra và đóng cửa lại, thì ra muốn làm bậy với cô cô, sắc lang này đúng là quá đáng.

- Cũng không có gì, tiểu bại hoại này thừa dịp cô không thể phản đối mà biến cô thành vợ, sau đó cô cũng chỉ biết chấp nhận mà thôi.

Liễu Mộng hời hợt nói.

- Cái gì?

Liễu Vân Mạn dùng ánh mắt tức giận nhìn Hạ Thiên:

- Sao cậu có thể như vậy? Cô cô hôn mê bất tỉnh mà cậu dám làm bậy, cậu...Cậu...Đây rõ ràng là cưỡng dâm.

- Cưỡng dâm?

Hạ Thiên cảm thấy rất oan uổng, hắn chỉ hôn Liễu Mộng mà thôi, có nghiêm trọng như vậy sao?

- Phì!

Liễu Mộng chợt cười thành tiếng:

- Tiểu Mạn, cháu hiểu lầm rồi, tiểu bại hoại này tuy xấu nhưng cũng còn chưa hư hỏng như vậy.

- Cô cô, cô nói Hạ Thiên đã làm gì mình?

Liễu Vân Mạn có chút chóng mặt:

- Cô cô, cô có thể nói rõ một chút, rốt cuộc có chuyện gì phát sinh?

- Được rồi, để cô nói cụ thể.

Liễu Mộng cười hì hì, sau đó nàng nói rõ những gì đã xảy ra.

Cuối cùng Liễu Mộng lại hỏi:

- Tiểu Mạn, cháu nói xem tiểu bại hoại này có phải là xấu lắm không? Biết rõ cô không thể lắc đầu mà cứ nói như vậy, cô sao có thể tránh khỏi tình cảnh làm vợ hắn?

Liễu Mộng nghe những chuyện đã xảy ra mà trong lòng cuối cùng cũng có chút dễ chịu, nhưng nàng vẫn không hiểu:

- Cô cô, cậu ấy chỉ hôn cô mà thôi, cần gì phải làm vợ cậu ấy?

- Nhưng cô thích mùi của hắn.

Liễu Mộng cười hì hì:

- Thật ra tiểu bại hoại nói không sai, cô và cậu ấy có cùng thể chất, hai chúng ta ở cùng một chỗ là điều đương nhiên, vì vậy cô quyết định sau này sẽ làm vợ cậu ấy.

Liễu Vân Mạn không còn gì để nói, nhưng nàng cũng cảm thấy có chút khó khăn, cô cô làm vợ Hạ Thiên, còn nàng? Nàng phải làm người tình của hắn sao?

"Không biết có nên nói với cô cô về hiệp nghị giữa mình và hắn không nhỉ?"

Trong lòng Liễu Vân Mạn bùng lên ý nghĩ này, nhưng nàng cảm thấy với tác phong sắc lang của Hạ Thiên thì cơ hội xoay chuyển là quá nhỏ.

- Đúng rồi, cô cô, sao cô đi đến đây được?

Liễu Vân Mạn quyết định không quan tâm đến vấn đề đau đầu kia nữa.

Chương 75: Người đẹp muốn nhờ

- Tiểu Anh nói cho cô biết.

Liễu Mộng cười hì hì:

- Đúng rồi, tiểu bại hoại, chị mượn Hàm Hàm một trăm đồng tiền đi xe, cậu phải trả đấy.

- Hàm Hàm sao?

Lvm không thể nói thêm được gì, cô cô sao không tìm ai mà lại vay của Hàm Hàm mới chỉ mười mấy tuổi?

- Đúng rồi, cô còn đồng ý trả lại một ngàn thì Hàm Hàm mới cho mượn.

Liễu Mộng còn bổ sung một câu.

Liễu Vân Mạn cũng bó tay, dù là vay nặng lãi cũng không thái quá như vậy chứ?

Hạ Thiên lại có lý do để mình không thích các cô gái nhỏ, cô bé Hàm Hàm kia đúng là phiền phức lớn, rõ ràng dám cho vợ mình vay nặng lãi.

- Tiểu bại hoại, chị nằm trên giường hai mươi năm đã buồn muốn chết, cậu có trò gì vui không?

Liễu Mộng hỏi Hạ Thiên.

- Tôi cũng không biết.

Hà Minh cảm thấy rất mù mờ:

- Tôi cũng ở trên núi mười sáu năm, cũng chỉ biết bắt báo và gấu để đùa cho vui, không có gì hay cả.

- Bắt báo, bắt gấu?

Hai mắt Liễu Mộng chợt tỏa sáng:

- Chắc chắn là rất vui, mau đưa chị đi chơi.

- Muốn mấy thứ đó thì phải lên núi.

Hạ Thiên bây giờ cũng không muốn về núi:

- Sau này tôi sẽ đưa chị đi chơi sau.

Liễu Vân Mạn ở bên cạnh khó thể chen miệng, nàng bắt đầu cảm thấy cô cô và Hạ Thiên rất xứng đôi. Một người hôn mê mười sáu năm, một người ở trên núi mười sáu năm, rõ ràng đều là "phần tử" bị ngăn cách với xã hội.

Tất nhiên Liễu Vân Mạn cảm thấy vướng mắc vì quan hệ giữa cô cô và Hạ Thiên, nàng cảm thấy mình nên tìm cơ hội nói chuyện với Hạ Thiên. Với quan hệ giữa hắn và cô cô thì nàng sao có thể thực hiện hiệp nghị? Vì người nhà khỏe mạnh thì nàng tình nguyện làm người tình của hắn, nhưng khó khăn ở chỗ là nàng khó thể chia sẽ chung "hàng" với cô của mình.

Liễu Vân Mạn đang nghĩ nên giải quyết vấn đề thế nào thì điện thoại lại vang lên.

- Tiểu Mạn, là dì, là Mai Tam thẩm.

Đầu dây bên kia chợt vang lên một giọng nói nhu hòa.

- Mai Tam thẩm, dì tìm cháu có chuyện gì?

Liễu Vân Mạn có chút bất ngờ, nàng có năm vị Tam thẩm, cũng may năm vị Tam thẩm không cùng họ, vì thế khi xưng hô Tam thẩm thì chêm thêm họ ở phía trước. Mai Tam thẩm này chính là mẹ của Hàm Hàm, thường ngày Liễu Vân Mạn cũng thường rất ít khi tới lui với Mai Tam thẩm, bây giờ nhận được điện thoại thì tất nhiên nàng sẽ cảm thấy có chút kỳ quái.

- Tiểu Mạn, là thế này, dì muốn mời Hạ thần y một bữa cơm, có một số việc cần thương lượng với cậu ấy, cháu có thể giúp dì liên lạc với cậu ấy được không?

Mai Tam thẩm trực tiếp nói rõ nguyên nhân tìm Liễu Vân Mạn.

- Mai Tam thẩm, dì muốn mời Hạ Thiên dùng cơm vào lúc nào?

Liễu Vân Mạn hỏi.

- Tối nay, dì đã đặt cơm ở quán ăn mà bà ngoại của cháu thường đến, cách nhà cháu không xa.

Mai Tam thẩm trả lời.

- Vậy thì được, cháu sẽ đưa Hạ Thiên đến.

Liễu Vân Mạn lập tức đồng ý, dù sao tối nay nàng cũng phải cùng Hạ Thiên ra ngoài dùng cơm. Nàng không trưng cầu ý kiến của Hạ Thiên, vì nàng biết Hạ Thiên có thể đã gặp mặt Mai Tam thẩm một lần rồi, nàng biết rõ Mai Tam thẩm muốn gặp hắn có hơn phân nửa là vì chữa bệnh.

Liễu Vân Mạn cúp điện thoại mà quay sang hai người Hạ Thiên:

- Cô cô, Hạ Thiên, chúng ta đi ăn cơm thôi.

- Tốt, đúng lúc cô cũng thấy đói.

Liễu Mộng vui vẻ nhảy dựng lên, sau đó nàng lại sờ lên bụng:

- Quái lạ, gần đây ăn cơm cảm thấy bụng rất lớn, chẳng lẽ có "cục cưng" rồi à?

Liễu Vân Mạn chợt sinh ra một xúc động muốn đập đầu vào tường, cô cô không hiểu hay là giả vờ đấy? Đừng nói cô không có gì với Hạ Thiên, dù thật sự có gì đó cũng không thể có mang nhanh như thế được.

Mai Tam thẩm tên là Mai Nhược Đình, nàng vốn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường trong công ty của Liễu Kỳ, sau đó bị Liễu Kỳ nhìn trúng, vì vậy mà trở thành vợ thứ năm. Tất nhiên làm vợ như vậy sẽ không có danh phận, nhưng may mà Liễu Kỳ đối xử với năm vợ đều như nhau, đều không có giấy hôn thú, vì vậy nếu xét trên pháp lý thì đến bây giờ Liễu Kỳ vẫn còn là "trai tân" chưa lập gia đình.

Điều kiện gia đình của Mai Nhược Đình rất kém, có thể tìm được một người đàn ông như vậy nàng cũng cảm thấy quá đủ. Nhưng Liễu Kỳ cũng có nổi niềm khó nói, nàng cũng thầm hiểu, một người đàn ông với sức khỏe không quá tốt lại lấy năm người vợ đẹp, mỗi ngày đều chinh phạt, tinh lực tất nhiên sẽ tiêu hoa qua độ. Bây giờ dù Liễu Kỳ mượn thuốc để chống đỡ nhưng cũng khó thể dựng lại uy phong, bây giờ Mai Nhược Đình muốn gặp mặt Hạ Thiên vì có bảy phần tin tưởng vào y thuật của đối phương.

Hơn nữa ngay cả cô em chồng đã hôn mê vài chục năm cũng được Hạ Thiên cứu tỉnh, cháu gái cũng được xác định là được chữa hết bệnh, điều này làm Mai Nhược Đình hoàn toàn tin tưởng Hạ Thiên là thần y. Nhưng vấn đề là chồng nàng đã đắc tội Hạ Thiên, hơn nữa nàng từ miệng mẹ chồng mà biết được điều kiện của người ta, muốn một nửa tài sản của chồng mình, nếu không sẽ chẳng chữa bệnh.

Thật ra Mai Nhược Đình cũng thấy điều kiện này dù có chút quá đáng nhưng cũng không phải khó thể tiếp nhận. Một nửa tài sản là hai chục triệu là khá nhiều, nhưng người ta đã giúp chữa bệnh cho hơn mười một người trong nhà, nếu chia trên đầu người thì chỉ là hai triệu, mà hai triệu để chữa một bệnh nan y, sợ rằng sẽ có rất nhiều người tình nguyện.

Hơn nữa Mai Nhược Đình cũng thấy nếu chỉ còn một nửa cộng với lợi ích hiệu quả công ty của chồng là không tệ, dù thiếu hơn hai chục triệu thì nhà bọn họ vẫn không thiếu tiền, không có gì là không được.

Nhưng chồng Mai Nhược Đình là Liễu Kỳ thì không nghĩ như vậy, hắn cho rằng Hạ Thiên thần túy là xảo trá, vì thế mà không đáp ứng điều kiện. Khi rơi vào đường cùng thì Mai Nhược Đình cũng chỉ biết lén tìm Hạ Thiên để nói chuyện, hy vọng Hạ Thiên có thể hạ thấp điều kiện xuống một chút.

Khi Mai Nhược Đình gọi điện thoại cho Liễu Vân Mạn thì cũng đã ở trong nhà hàng, nhưng nàng cũng không đợi quá lâu, nói chung chưa đến mười lăm phút thì Hạ Thiên đã đến.

Khi nhìn thấy Liễu Mộng nép vào người Hạ Thiên như một chú chim nhỏ thì Mai Nhược Đình cũng lắp bắp kinh hãi, em chồng mình sao lại ở cùng một chỗ với Hạ thần y? Không phải nói Hạ thần y là bạn trai của Tiểu Mạn à?

Tuy trong lòng rất nghi ngờ nhưng Mai Nhược Đình cũng không biểu hiện ra vẻ mặt, nàng trang thủ thời gian đứng dậy chào hỏi mọi người:

- Hạ thần y, cậu đến rồi, mời ngồi. Tiểu Mộng, Tiểu Mạn, hai người cũng ngồi đi.

Nếu so về độ tuổi thì thật ra Liễu Mộng còn lớn hơn cả Mai Nhược Đình, nhưng nếu xét về vai vế thì Mai Nhược Đình là Tam tẩu của Liễu Mộng, Mai Nhược Đình gọi Liễu Mộng là Tiểu Mộng theo cách gọi của chồng, điều này cũng không có vấn đề gì.

Liễu Mộng cũng thỏa mãn với cách xưng hô của Mai Nhược Đình, nàng nằm trên giường vài chục năm, tất nhiên tâm lý của nàng lúc này cũng chỉ là cô gái mười mấy tuổi mà thôi.

- Hì hì, Tam tẩu, chị cũng ngồi đi.

Liễu Mộng chào hỏi Mai Nhược Đình.

- Hạ thần y, ngày đó chồng tôi nói lời bất kính, tôi ở đây xin lỗi anh.

Mai Nhược Đình cũng không ngồi xuống mà đứng trước mặt Hạ Thiên rồi cúi người thật sâu.

Mai Nhược Đình cúi chào làm Hạ Thiên hầu như có thể nhìn thấy tất cả quang cảnh trong quần áo, nịt ngực màu đen có hơi nhỏ nhưng vẫn che đủ hai quả cầu to lớn, mà khe núi thật sâu cũng rất mê người, điều này làm hắn không muốn dời mắt.

- Tiểu bại hoại, không được phép nhìn.

Liễu Mộng lập tức nhìn thấy ánh mắt mờ ám của Hạ Thiên, vì vậy nàng duỗi bàn tay trắng nõn che mắt hắn.

Mai Nhược Đình không khỏi đỏ mặt, dù nàng có ngốc cũng biết mình vô ý phô bày xuân cảnh, vì thế tranh thủ đứng thẳng người rồi lui về phía sau vài bước, sau đó mới ngồi xuống.

Liễu Vân Mạn có chút đau đầu, cô cô này cũng thật là, người ta nhìn thấy thì nói ra làm gì? Như vậy không phải sẽ rất xấu hổ sao?

- Tiểu thư, bắt đầu dọn thức ăn được chưa?

Nhân viên phục vụ đến rất đúng lúc, điều này cũng xem như giải vây cho mọi người.

- Được rồi.

Mai Nhược Đình vội vàng nói, sau đó lại hỏi Hạ Thiên:

- Hạ thần y, cậu có uống rượu không?

- Không uống rượu!

Liễu Vân Mạn vội nói, nàng không muốn Hạ Thiên say rượu rồi đến tối làm bậy với cô cô.

- Được rồi, xin chờ chút.

Nhân viên phục vụ bỏ đi rất nhanh.

- Mai Tam thẩm, hôm nay dì mời Hạ Thiên dùng cơm là vì chuyện của Tam thúc sao?

Liễu Vân Mạn chủ động nhắc đến vấn đề.

- Đúng vậy, đúng là chuyện Tam thúc của cháu.

Mai Nhược Đình dùng ánh mắt cảm kích nhìn Liễu Vân Mạn, lúc này tất nhiên nàng biết Liễu Vân Mạn đang giúp mình:

- Hạ thần y, không biết anh có thể chữa tốt bệnh tình cho chồng tôi không?

- Tất nhiên là có thể

Hạ Thiên trả lời không cần suy nghĩ lâu.

- Hạ thần y, chúng tôi cũng biết điều kiện của cậu.

Mai Nhược Đình có chút do dự:

- Nhưng không biết có thể thương lượng lại hay không?

- Không thương lượng, nếu chồng cô không trả thù lao thì tôi còn cầu chẳng được.

Hạ Thiên cũng nói hết lời:

- Dù sao tôi cũng không muốn chữa bệnh cho ông tao

- Điều này...Hạ thần y, thật sự không có gì để thương lượng sao?

Trên mặt Mai Nhược Đình xuất hiện vẻ cầu khẩn.

- Đây là quy củ do sư phụ tôi đặt ra, không thể thương lượng.

Hạ Thiên lắc đầu.

Vẻ mặt Mai Nhược Đình lập tức có hơi trắng bệch, nàng không ngờ đến khả năng Hạ Thiên không cho cơ hội thương lượng điều kiện.

- Mai Tam thẩm, Tam thúc không đồng ý điều kiện kia sao?

Liễu Vân Mạn không khỏi mở miệng hỏi.

Mai Nhược Đình thở dài, nàng khẽ gật đầu.

- Tam thúc rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Tiền quan trọng như vậy sao? Vì tiền mà cũng không muốn mạng sống của mình sao?

Liễu Vân Mạn có chút tức giận.

- Tiểu Mạn, Tam thúc của cháu là như vậy, tiền đối với ông ấy chính là thứ quan trọng nhất.

Trong lời nói của Mai Nhược Đình mang theo chút đau khổ.

Liễu Vân Mạn cũng rất bất đắc dĩ, nàng quay đầu nhìn Hạ Thiên:

- Hạ Thiên, quy củ của sư phụ cậu không thể sửa đổi được sao?

- Tiểu bại hoại, đó là quy củ gì?

Liễu Mộng có chút hiếu kỳ.

- Chính là cứu sống một triệu, cứu chết thu một nửa. Ví dụ như bệnh tâm thần không chết người, khi cứu sẽ lấy một triệu, mà những căn bệnh nan y trong mắt người thường thì sẽ phải thu một nửa gia sản.

Hạ Thiên giải thích.

- Nếu người ta không có tiền thì một nửa chẳng phải là rất ít sao?

Liễu Mộng có chút khó hiểu.

- À, Đại sư phụ nói người nghèo không lấy tiền, nhưng Tam sư phụ nói Đại sư phụ cũng không phải người tốt, sư phụ rất ít khi chữa bệnh cho người nghèo.

Hạ Thiên thuận miệng nói, cuối cùng hắn còn bổ sung thêm một câu:

- Thật ra quy củ cũng không phải không thể sửa, bây giờ tôi đã xuất sư, chính tôi cũng có thể đặt ra quy củ.

Chương 76: Đàm phán

- Thật vậy sao?

Liễu Vân Mạn chợt cảm thấy tinh thần chấn động.

- Đúng vậy, thật ra tôi cũng muốn thay đổi quy củ.

Hạ Thiên gật đầu rất nghiêm trang.

- Vậy thì cậu sửa đổi đi.

Liễu Vân Mạn vội vàng nói.

- Chị Vân Mạn, chị thật sự muốn tôi thay đổi quy củ sao?

Hạ Thiên cười hì hì nhìn Liễu Vân Mạn.

- Tất nhiên là thật.

Trong lòng Liễu Vân Mạn vẫn thật sự hy vọng Hạ Thiên có thể chữa bệnh cho Tam thúc, dù thế nào thì đó vẫn là Tam thúc của nàng.

- À, vậy thì tôi sửa.

Hạ Thiên cười hì hì:

- Chị Vân Mạn, cũng chỉ có chị là tốt với tôi, biết rõ quy củ kia không có lời.

- Cái gì?

Liễu Vân Mạn nghe vậy mà chợt sững sờ:

- Cậu còn thấy quy củ này không có lời, vậy cậu sửa quy củ là gì?

- Quy củ mới, cứu sống mười triệu, cứu chết để lại mười ngàn.

Hạ Thiên cười hì hì nói .

Liễu Vân Mạn lập tức sinh ra cảm giác giống như sắp tan vỡ:

- Hạ Thiên, như vậy thì đứng nên sửa lại.

- Này, tiểu bại hoại, cứu chết để lại mười ngàn là sao?

Liễu Mộng có chút hiếu kỳ.

- Như vậy có nghĩa là để lại cho người bệnh mười ngàn, tất cả tiền bạc đều thuộc về tôi.

Hạ Thiên thuận miệng giải thích.

- Tốt, tốt lắm, cứ làm như thế.

Liễu Mộng rất vui sướng.

Liễu Vân Mạn dùng ánh mắt dở khóc dở cười nhìn Liễu Mộng:

- Cô cô, sao cô lại tán thành với sự sửa đổi như vậy? Nếu cậu ta thật sự sửa lại thì nửa đời sau Tam thúc phải ăn không khí mà sống sao?

- Tất nhiên cô phải tán thành, tiểu bại hoại có tiền thì chính là tiền của cô, nếu hắn kiếm được nhiều tiền thì không phải tiền của cô cũng ngày càng nhiều sao?

Liễu Mộng rất vui:

- Tam ca không có xu nào cũng chẳng sao, cô có thể cho Hàm Hàm vay, mượn một trăm đồng sẽ trả lại mười ngàn.

Liễu Vân Mạn hoàn toàn không còn gì để nói, cuối cùng nàng mới biết người có lòng dạ nham hiểm không phải là Hạ Thiên, cũng không phải là Hàm Hàm mà chính là cô cô của mình.

Đúng lúc này thức ăn cũng được đưa lên, Liễu Mộng sớm đã đói bụng nên chiến đấu rất hăng hái.

Ngay sau đó Liễu Vân Mạn không dám nhắc đến chuyện sửa quy củ, tất nhiên Mai Nhược Đình cũng không nói ra, các nàng thật sự không muốn Hạ Thiên áp dụng quy củ cứu chết để lại mười ngàn. Quy củ này không phải chỉ có Liễu Kỳ khó tiếp nhận, thậm chí là các nàng cũng khó thể tiếp nhận.

Bữa cơm khá phong phú, ăn xong thì đúng bảy giờ tối. Khi Mai Nhược Đình rời khỏi nhà hàng thì trong lòng có chút thất lạc, bây giờ nàng chỉ mong sao về nhà có thể thuyết phục chồng, nhưng nàng biết cơ hội này là rất nhỏ.

- Hạ thần y, Tiểu Mộng, Tiểu Mạn, dì về trước.

Mai Nhược Đình dùng giọng bất đắc dĩ mà cáo từ mọi người, đêm nay rõ ràng là không có thu hoạch gì.

- Tôi cũng phải quay về, cô cô, cô theo cháu về nhé?

Liễu Vân Mạn hỏi.

- Không, cô phải đi chơi với tiểu bại hoại.

Liễu Mộng vẫn rất thích chơi đùa.

- Hạ Thiên, cậu định đưa cô cô đi đâu?

Liễu Vân Mạn dùng giọng lo lắng hỏi, nhưng nàng không thể thay đổi quyết định của cô cô.

- Tôi sẽ đến quán Thịnh Thế đàm phán với người ta.

Hạ Thiên trả lời, trong lúc dùng cơm hắn đã nhận được điện thoại của tên mập, hắn đã đồng ý đi đàm phán với tên đầu bóng. Mà Liễu Mộng nghe nói chỗ đó là quán karaoke thì cũng rất hứng thú, nàng nói muốn đi hát.

- Tôi sẽ đi với mọi người.

Liễu Vân Mạn nghĩ tới nghĩ lui mà quyết định phải giám sát cô cô chặt chẽ một chút, không thể để cho cô cô bị tên sắc lang kia cướp mất.

Tên đầu bóng và Đinh Báo hẹn với nhau đàm phán lúc tám giờ, thực tế trước đó tên đầu bóng đã dẫn theo bốn tên tiểu đệ đi đến Thịnh Thế, ba người chiếm lấy một phòng Vip rất xa hoa.

- Báo ca, bây giờ tôi nói thẳng, quán karaoke này của anh đã được tôi nhắm, anh nói giá đi.

Tên đầu bóng hút xì gà, hắn bắt chéo chân, vẻ mặt rất kiêu ngạo.

- Anh đầu bóng, tôi không còn là ông chủ quán này nữa rồi.

Đinh Báo cười nhạt một tiếng:

- Nếu anh muốn thì đàm phán với đại ca của tôi.

- Đại ca của anh.

Vẻ mặt tên đầu bóng chợt biến đổi:

- Không ngờ Báo ca cũng có đại ca, tôi cũng rất hiếu kỳ, không biết Báo ca đã thời pho tượng nào?

Có hai người đi vào phòng, đó là Hắc Tam và Vương Kiệt.

Đinh Báo tranh thủ thời gian đứng lên, hắn cung kính chào Vương Kiệt:

- Kiệt ca!

Vương Kiệt khoát tay, hắn tùy tiện ngồi xuống, mà Đinh Báo và Hắc Tam thì cung kính đứng ở phía sau.

- Báo ca, đây là đại ca mà anh mới tìm được sao?

Tên đầu bóng nhìn Vương Kiệt mà cảm thấy rất khó tin, với ánh mắt nhiều năm lăn lộn giang hồ thì tất nhiên hắn có thể thấy rõ Vương Kiệt căn bản chỉ là cừu non.

- Không sai, đây chính là lão đại của tôi, là Kiệt ca!

Đinh Báo cười nhạt một tiếng:

- Đầu bóng, anh muốn giành Thịnh Thế thì cứ nói với Kiệt ca.

- Kiệt ca sao?

Tên đầu bóng nhìn tên mập, hắn dùng giọng ngoài cười trong không nói:

- Chắc Báo ca đã nói với Kiệt ca là tôi có hứng thú với quán karaoke này rồi chứ?

- Đầu bóng, tôi nghe nói quán bar của anh kinh doanh rất tốt, một tháng thu lợi hơn trăm ngàn, thôi thì bán cho anh đi?

Tên mập dựa hẳn lên ghế sa lông rất hoành tráng, không thể không nói tiểu tử này giả vờ có vài phần của đại ca.

Tên đầu bóng phun ra một vòng khói:

- Kiệt ca, chúng ta nên nói về quán karaoke này trước, sau khi đàn phán về quán này thì đến quán bar của tôi cũng không muộn.

- À, vậy thì cứ bàn về Thịnh Thế, nếu Đầu bóng đã hứng thú thì anh đây cũng chiều, chỉ cần đưa giá hợp lý thì ok ngay.

Tên mập ra vẻ rất dễ nói chuyện.

Tên đầu bóng rất hài lòng:

- Như vậy mời Kiệt ca đưa giá.

- Này, tôi thấy Đầu bóng cũng rất biết điều, như vậy cũng có lợi cho chú rồi, anh đưa giá mười triệu.

Tên mập hơi trầm ngâm rồi nói.

Đinh Báo và Hắc Tam không khỏi đưa mắt nhìn nhau, Kiệt ca này đúng là dùng công phu "miệng sư tử". Tuy quán Thịnh Thế này cũng coi như kiếm ra tiền nhưng muốn mở quán karaoke cũng không tốn quá nhiều tiền, bây giờ hắn mở miệng là muốn mười triệu.

Tên đầu bóng không khỏi hừ một tiếng:

- Chỉ nhìn là biết Kiệt ca không có thành ý trong cuộc trao đổi lần này.

- Đầu bóng nói vậy là sai rồi, nếu nói về buôn bán thì có thể cò kè mặc cả, anh ra giá thì chú cũng có thể trả giá, sao lại nói anh không có thành ý?

Tên mập lắc đầu nói, hắn dù sao cũng là sinh viên, bình thường cũng đọc đủ loại sách, tất nhiên công phu mồm mép là khá tốt.

- Kiệt ca nói không sai, tôi hiểu lầm rồi.

Tên đầu bóng cười hì hì:

- Nếu đã như vậy thì tôi cũng trả giá, Kiệt ca, anh xem một trăm ngàn đã đủ chưa?

Đinh Báo và Hắc Tam nghe thấy tên đầu bóng đưa giá thì vẻ mặt chợt biến đổi, Hắc Tam nhịn không được muốn mở miệng nhưng bị Đinh Báo ngăn cản. Trong lòng cả hai đều rất tức tối, một trăm ngàn, con bà nó, muốn cướp sao?

- Mười vạn, giá này rất tốt.

Tên mập gật đầu, hắn tỏ vẻ tán thành.

- Kiệt ca.

Đinh Báo vội vàng hô một câu, hắn muốn nói gì đó lại bị tên mập vung tay cản lại.

- Kiệt ca quả nhiên có thành ý, lúc nãy tôi đã hiểu lầm Kiệt ca. Kiệt ca, bây giờ tôi mời anh một ly.

Tên đầu bóng rất vui sướng, vốn tưởng rằng tiểu tử kia có chút phiền toái, nào ngờ tất cả đều giống như hắn phán đoán, đối phương chỉ là một cừu non, cũng không biết đầu óc Đinh Báo có vấn đề gì, rõ ràng kiếm một tiểu tử làm đại ca.

- Tốt, cụng ly!

Tên mập cụng ly, sau đó hắn cạn sạch:

- Đầu bóng, như vậy coi như quyết định, quán bar của chú bán cho anh giá một trăm ngàn.

- Phụt!

Tên đầu bóng phun cả rượu ra ngoài, sau đó vẫn còn mắc nghẹn, hắn liên tục ho han:

- Khục, khục... ....

Tâm tình của Đinh Báo và Hắc Tam vốn đã trầm xuống đáy cốc, cho rằng tên mập muốn bán quán karaoke với giá một trăm ngàn, lúc này đột nhiên nghe thấy câu nói của tên mập thì lập tức có cảm giác đi từ địa ngục lên thiên đường, cực kỳ sảng khoái.

- Ha ha, đầu bóng, Kiệt ca chúng tôi nói không sai, anh bán quán bar cho chúng tôi với giá mười vạn.

Đinh Báo cười ha hả.

- Ầm!

Tên đầu bóng vỗ mạnh xuống bàn, hắn dùng ánh mắt căm tức nhìn tên mập:

- Kiệt ca, xem ra anh không có chút thành ý, nếu như vậy thì tôi sẽ cho Vương ca đến nói chuyện.

Tên đầu bóng lấy điện thoại ra bấm số, hắn nói vài lời trong điện thoại, sau đó lại ngồi xuống dùng ánh mắt đắc ý nhìn đám Vương Kiệt:

- Kiệt ca, Báo ca, tôi vốn nghĩ muốn thương lượng tốt với các người, nhưng bây giờ mọi người không có thành ý, nếu đã như vậy thì đừng trách tôi.

Tên đầu bóng vừa nói ra những lời này thì cửa phòng chợt mở ra, có vài người đi vào, đi vào là một thiếu niên nhìn có vẻ rất bình thường, một thiếu nữ mặc váy trắng như tiên nữ đang nép lên người hắn. Sau hai người này chính là hai người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, một vẻ đẹp thanh khiết như hoa bách hợp, một người lại kiều diễm như hoa hồng.

- Đại ca, đại tẩu.

Tên mập tranh thủ đứng lên dùng giọng chân tình chào hỏi:

- Đại ca, đại tẩu, mời ngồi xuống bên này.

- Thiên ca, thiên tẩu.

Đinh Báo và Hắc Tam cũng cung kính chào hỏi, nhưng bọn họ có chút nghi hoặc, người phụ nữ bên cạnh thiên ca không phải là thiên tẩu sao? Mà thiên tẩu lại đi theo sau thiên c, có chuyện gì thế này?

Vừa vào cửa chính là nhóm người Hạ Thiên, hắn, Liễu Mộng và Liễu Vân Mạn cùng nhau đến đây, mà Tôn Hinh Hinh đã sớm ở đây đợi hắn. Còn vì sao Tôn Hinh Hinh có mặt ở đây thì Hạ Thiên không biết, hắn cũng không hỏi.

Vẻ mặt tên đầu bóng có chút khó coi, hắn cũng không phải ngốc, chỉ cần nhìn phản ứng của tên mập và nhóm Đinh Báo thì biết đây mới là người nói chuyện chân chính. Tuy hắn không biết đối phương, nhưng tên khốn kia đưa theo ba vị mỹ nữ tuyệt sắc, phái đoàn này không phải người thường có được.

Mà khoảnh khắc sau tên đầu bóng cũng trở nên mê hoặc, vì hắn phát hiện ra nhóm người vừa đi vào vừa rồi còn có một người khác.

- Vương ca, anh đến rồi à!

Tên đầu bóng vội vàng đứng lên chào đón.

Vương ca tất nhiên là đội phó đội trị an Vương Kiếm, lúc này hắn đang cẩn thận đứng sau lưng Hạ Thiên, vẻ mặt cực kỳ cung kính. Điều này làm cho tên đầu bóng chợt sinh ra cảm giác xúc động, chuyện này là gì? Núi lớn mình dựa vào sao lại đứng sau lưng người ta?

- Ai là Vương ca của anh? Gọi tôi là đội trưởng Vương!

Vương Kiếm trừng mắt nhìn tên đầu bóng.

- Vương ca...Không, đội trưởng Vương, anh đây là... ....

Tên đầu bóng lập tức choáng váng, bốn tiểu đệ ở phía sau lại càng không thể hiểu nổi, Vương ca này không phải thường xuyên đi chơi gái với đại ca đầu bóng sao?

- Đầu bóng, tên nghe rất bóng đấy. Nghe nói chú muốn đàm phán với thiên ca à?

Vương Kiếm dùng ánh mắt hung hăng nhìn tên đầu bóng, sau đó hắn mắng ầm lên:

- Người khác gọi mày là Đầu bóng ca, mày tưởng mình là đại ca à? Mày có thân phận gì? Có tư cách con mẹ gì đòi đàm phán với thiên ca?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!