Giọng nói của Kiều Đông Hải chợt biến đổi:
- Dồn cảnh sát sao? Có chuyện gì?
- Không có gì.
Hạ Thiên cũng không nói rõ:
- Anh tìm tôi có chuyện gì?
- Anh tranh thủ về thôi, chúng ta có chuyện cần bàn.
Kiều Đông Hải thúc giục.
- Là thế này, khi nào cảnh sát tỷ tỷ đồng ý thả thì tôi về.
Hạ Thiên nhìn gương mặt lạnh như băng của Lãnh Băng Băng mà cảm thấy có hơn phân nửa là không muốn thả người, mà chỉ cần ở bên cạnh cảnh sát tỷ tỷ thêm một lúc thì hắn lại cảm thấy vui vẻ.
- Cái gì?
Cuối cùng Kiều Đông Hải cũng hiểu rõ, người này bị cảnh sát tóm cổ:
- Đợi tôi vài phút, tôi điện thoại cho cục trưởng cục công an.
Không đợi Hạ Thiên lên tiếng, Kiều Đông Hải đã gọi cho Hoàng Hải Đào.
- Cục trưởng Hoàng, cháu là Kiều Đông Hải.
Kiều Đông Hải rất trực tiếp:
- Cục công an của các chú bắt một người tên là Hạ Thiên, người này rất quan trọng với Kiều gia, hy vọng các chú có thể thả người.
- Hạ Thiên sao?
Hoàng Hải Đào chợt sững sờ:
- Kiều thiếu gia, có phải anh đã lầm rồi không, có người tên là Hạ Thiên bị bắt sao?
Kiều Đông Hải lập tức thầm hiểu là Hoàng Hải Đào không muốn thả người, vì vậy mà giọng nói của hắn chợt mất vui:
- Cục trưởng Hoàng, Tiểu Kiều nhà chúng tôi xảy ra chút chuyện, cần có Hạ Thiên chăm sóc, vấn đề này do chính Nhị thúc phân phó, nếu chú không thả người thì cháu cũng không biết ăn nói với Nhị thúc thế nào cho phải.
Hoàng Hải Đào nghe thấy như vậy thì biết là đại thiếu gia Kiều gia đã hiểu lầm, vì thế lão vội vàng giải thích:
- Kiều thiếu gia, cậu hiểu lầm rồi, Hạ Thiên đã có ân lớn với tôi, nếu cậu ta bị đưa vào cục công an thì dù cậu không nói tôi cũng thả người. Bây giờ tôi sẽ xuống xem xét tình hình, để xem có chuyện gì.
- Vậy thì đa tạ cục trưởng Hoàng.
Kiều Đông Hải cũng không nói nhiều, hắn nói xong thì cúp điện thoại.
Ngay sau đó Hoàng Hải Đào đã gọi điện thoại đến cho Lãnh Băng Băng:
- Băng Băng, cô giúp tôi kiểm tra xem ai là người đã bắt Hạ Thiên?
- Cục trưởng, là cháu bắt.
Lãnh Băng Băng trả lời.
- Là cô?
Hoàng Hải Đào lập tức nóng vội:
- Băng Băng, chú biết Hạ Thiên có chút hiểu lầm với cháu, nhưng cháu bắt hắn làm gì? Kiều gia đã tìm chú đòi người, cháu thả ra trước đi.
- Cục trưởng, hôm nay cậu ta gây ra chuyện lớn.
Lãnh Băng Băng không khỏi nhắc nhở một câu.
- Rốt cuộc là có chuyện gì?
Hoàng Hải Đào có chút kinh ngạc, Lãnh Băng Băng nói có chuyện lớn thì khó thể là chuyện nhỏ.
Lãnh Băng Băng vội vàng nói rõ đầu đuôi.
- Có chết người không?
Hoàng Hải Đào nghe xong thì thở dài một hơi, việc này cũng khá tốt, không tính là lớn. Nếu là như vậy thì Nhị thúc của Kiều Đông Hải chính là phó chủ tịch tỉnh Kiều sẽ ít khả năng tìm lão gây phiền phức.
- Có lẽ là không.
Lãnh Băng Băng trả lời.
- Vậy thì thả người đi.
Hoàng Hải Đào nói:
- Nếu Khâu Minh có ý kiến gì thì cứ bảo đến tìm chú.
- Vâng, cục trưởng!
Lãnh Băng Băng tất nhiên cầu còn chưa được, nàng vốn có ý nghĩ muốn đẩy Hạ Thiên đi càng nhanh càng tốt nhưng không có một cái cớ phù hợp mà thôi, bây giờ cục trưởng đã mở lời, Khâu Minh có thể làm gì được nàng?
Lãnh Băng Băng cúp điện thoại rồi nói với Hạ Thiên:
- Cậu có thể đi.
- Có thể đi sao?
Hạ Thiên có chút không tình nguyện.
Lãnh Băng Băng hận không thể đá chết Hạ Thiên, nào có loại người không muốn rời khỏi đồn cảnh sát?
- Hạ Thiên, chẳng lẽ cậu muốn qua đêm ở đây sao?
Hoàng An Bình cũng không biết nên khóc hay cười.
- Nếu cảnh sát tỷ tỷ đồng ý thì tôi sẽ tình nguyện.
Hạ Thiên nhìn Lãnh Băng Băng, hắn cười hì hì nói.
Hoàng An Bình không còn gì để nói, người này rõ ràng đang đùa giỡn người đẹp băng giá.
- Nếu cậu không muốn đi thì cứ ở lại mà đợi.
Lãnh Băng Băng trừng mắt nhìn Hạ Thiên, sau đó nàng rời khỏi phòng thẩm vấn. Nàng đã hiểu, gặp tên lưu manh thế này phải tránh càng xa càng tốt.
Sau khi cảnh sát tỷ tỷ xinh đẹp khêu gợi bỏ ra thì Hạ Thiên tất nhiên sẽ không còn hứng thú muốn ở lại, hắn lập tức rời khỏi đồn cảnh sát. Hoàng An Bình tự lái xe đưa Hạ Thiên về tòa nhà Kiều gia, mà Tôn Hinh Hinh thì tên mập đã sớm cho người chờ bên ngoài cục công an, khi nàng đi ra thì lập tức có người đưa về khu dân cư Học Phủ Danh Uyển.
Điều này làm Hạ Thiên bắt đầu cảm thấy cái lợi của đám đồ đệ.
Khi Hạ Thiên quay về tòa nhà Kiều gia thì Kiều Đông Hải đã chờ sẵn trong phòng khách, còn Kiều Tiểu Kiều vẫn đang ngủ say. Hạ Thiên cũng không bất ngờ vì vấn đề này, hắn biết Kiều Tiểu Kiều sẽ ngủ đến tận sáng ngày mai.
- Hạ Thiên, tôi nhận được tin tức, có người muốn đối phó với Kiều gia, mà ra tay với Kiều Tiểu Kiều chính là kế hoạch bước đầu của bọn họ.
Kiều Đông Hải cũng không hỏi Hạ Thiên có chuyện gì với cảnh sát, hắn không quan tâm đến điều này.
- Biết là ai không?
Hạ Thiên hỏi.
- Vẫn chưa rõ.
Kiều Đông Hải khẽ lắc đầu:
- Nhưng có thể nói là thế lực ở thủ đô.
- Anh không biết là ai thì cũng vô dụng.
Hạ Thiên không biết rõ các thế lực ở Giang Hải, tất nhiên sẽ càng không hiểu gì về thế lực ở thủ đô, đây là những thứ hắn hoàn toàn không biết.
- Cao gia là thế gia có hậu trường ở thủ đô, anh có cảm thấy bọn họ đang giở trò hay không?
Kiều Đông Hải thử dò hỏi.
- Đơn giản thôi, chúng ta đến hỏi Cao Danh Dương là được, nếu thật là hắn quấy rối thì xử lý luôn.
Hạ Thiên hời hợt nói.
- Hạ Thiên, dù chúng ta hỏi Cao Danh Dương thì đối phương cũng sẽ không nói thật.
Kiều Đông Hải lắc đầu:
- Tôi thấy chúng ta nên âm thầm điều tra, tôi sẽ quan tâm Cao gia thật chặt.
- Hắn sẽ nói.
Hạ Thiên mười phần tin tưởng:
- Bây giờ chúng ta sẽ đi hỏi hắn.
- Sao cậu biết hắn sẽ nói?
Kiều Đông Hải cảm thấy nghĩ mãi mà không rõ.
Hạ Thiên cười hì hì:
- Vì trước đó tôi là người cứu hắn.
Kiều Đông Hải chợt hiểu ra:
- Bây giờ cậu muốn ra tay trên người hắn sao?
- Anh có biết bây giờ Cao Danh Dương ở đâu không?
Hạ Thiên duỗi lưng:
- Thừa dịp Tiểu Kiều đang ngủ, chúng ta đi tìm hắn thôi.
Kiều Đông Hải có chút do dự, nhưng sau đó lại gật đầu.
Đêm Giai Nhân chỉ đóng cửa ba ngày, sau đó bắt đầu mở cửa, mà bây giờ mở cửa kinh doanh cũng không có dấu hiệu làm ăn kém.
Trong một gian phòng xa hoa có hai người đang ngồi đối diện với nhau, một người là Cao Danh Dương, người còn lại rất mập, là một trong tứ thiếu gia Giang Hải, là Tô Tiểu Xán.
- Tiểu Xán, uống một ly.
Cao Danh Dương cầm lấy ly rượu trước mặt cạn sạch:
- Sau khi tôi gặp chuyện không may thì chỉ có cậu tìm đến mà thôi.
- Cao thiếu gia... ....
Tô Tiểu Xán vừa mở miệng thì Cao Danh Dương đã khoát tay:
- Đừng gọi tôi là Cao thiếu gia, mọi người là anh em, cậu gọi tôi một tiếng Danh Dương là được.
Tô Tiểu Xán gật đầu, hắn cũng uống cạn ly rượu trước mặt, ngay sau đó nói:
- Danh Dương, thật ra anh có thể đã hiểu lầm, Diệp thiếu gia gần đây sứt đầu mẻ trán, mà Kiều thiếu gia thì nghe nói gần đây Kiều Tiểu Kiều xảy ra chuyện, hắn có lẽ cũng rất bận rộn.
- Tiểu Xán, cậu không cần giải thích cho bọn họ.
Cao Danh Dương cười nhạt một tiếng:
- Tôi biết rõ tâm tư của Diệp Thiếu Kiệt hơn cậu, người này đã sớm muốn lấy vị trí của tôi, trở thành đệ nhất thiếu gia Giang Hải. Còn Kiều Đông Hải, trước nay hắn không xem tôi ra gì, mà Kiều gia căn cơ thâm hậu, có phó chủ tịch tỉnh tọa trấn, tất nhiên chướng mắt tôi chỉ là chuyện bình thường.
- Sợ rằng ngày tốt lành của Diệp Thiếu Kiệt đã sắp chấm dứt.
Tô Tiểu Xán lắc đầu:
- Tôi thấy qua tình cảnh lần này thì hắn sẽ phải cầu xin anh hỗ trợ.
- Sao?
Cao Danh Dương trở nên kinh ngạc:
- Sự việc nghiêm trọng như vậy à? Mấy ngày nay tôi cũng không quá chú ý bên ngoài, Diệp gia có chuyện sao?
- Quả thật có chuyện lớn xảy ra, lão già Diệp gia... ....
Tô Tiểu Xán gật đầu, hắn còn chưa nói dứt lời thì đã khựng lại.
Cao Danh Dương vội vàng nối tiếp:
- Diệp Thiên Nam chết rồi sao? Như vậy không phải là chuyện tốt cho Diệp Thiếu Kiệt à?
Diệp Thiên Nam chết tất nhiên là chuyện tốt đối với Diệp Thiếu Kiệt, đối với Cao Danh Dương thì cũng là chuyện tốt, vì hắn cảm thấy lão già kia chính là người khó đối phó nhất ở Diệp gia.
Tô Tiểu Xán lắc đầu, gương mặt béo núc cũng đong đưa:
- Lão già Diệp gia không chết, ngược lại còn nghe nói sống lâu trăm tuổi không là vấn đề.
- Điều này sao có thể?
Cao Danh Dương khó thể tin.
- Nghe nói tiểu tử kia cứu lão già Diệp gia tỉnh lại.
Tô Tiểu Xán nở nụ cười khổ.
Vẻ mặt Cao Danh Dương chợt biến đổi, hắn nghiến răng mà nói ra một cái tên:
- Là Hạ Thiên sao?
- Đúng là tiểu tử này.
Tô Tiểu Xán có chút bất đắc dĩ:
- Không thể không nói y thuật của hắn quá lợi hại, chưa nói đến vấn đề cứu lão già Diệp gia sống lại, nghe nói bây giờ còn trẻ hơn mười tuổi.
Cao Danh Dương hít vào một hơi thật sâu, hắn cố gắng bình ổn tâm tư kích động, sau đó chậm rãi nói:
- Tiểu tử kia có quan hệ gì với Diệp gia.
- À, hắn coi trọng Diệp Mộng Oánh.
Tô Tiểu Xán có chút chần chừ, cuối cùng cũng nói.
- Thằng khốn nạn này hình như miệng rất rộng, muốn nuốt trọng tất cả người đẹp thành phố Giang Hải sao?
Trong mắt Cao Danh Dương lóe lên cái nhìn phẫn hận, hắn nghĩ đến Liễu Vân Mạn, rõ ràng người đẹp bác sĩ đã bị đối phương cướp mất.
- Tôi thấy hắn quả thật có suy nghĩ này.
Tô Tiểu Xán lắc đầu:
- Quan hệ giữa hắn và Kiều Tiểu Kiều đã được xác nhận, Diệp Mộng Oánh hình như cũng có quan hệ với hắn, mà người đẹp băng giá cục công an cũng là người hắn theo đuổi, còn Liễu Vân Mạn... ....
Tô Tiểu Xán nhìn Cao Danh Dương, hắn không nói hết lời, hắn biết Cao Danh Dương có tâm tư với Liễu Vân Mạn.
- Một ngày nào đó tôi phải giẫm nát tiểu tử kia dưới chân, phải giẫm nát mặt nó thành bùn.
Cao Danh Dương nói ra từng chữ, hận ý của hắn với Hạ Thiên thật sự bùng ra từ tận đáy lòng.
Tô Tiểu Xán không nói gì, hắn có thể hiểu được mối hận của Cao Danh Dương với Hạ Thiên. Hạ Thiên không những cướp phụ nữ của Cao Danh Dương, hơn nữa còn đánh Cao Danh Dương trước mặt mọi người, vì vậy mà đệ nhất thiếu gia Giang Hải lập tức mất đi uy nghiêm năm xưa. Dù bây giờ vẫn không có người nào dám trêu chọc Cao Danh Dương, nhưng bọn họ vĩnh viễn nhớ tình cảnh Cao Danh Dương bị một thiếu niên tát liên tục trước mặt mọi người, mà tên thiếu niên kia bây giờ vẫn sống nhơn nhởn.
Lúc này có người khẽ gõ cửa hai tiếng.
- Vào đi!
Cao Danh Dương khẽ quát một tiếng, sau đó ông chủ Chung Lực của Đêm Giai Nhân tiến vào.
Vẻ mặt Chung Lực rất khó coi, hắn dùng ánh mắt sợ hãi nhìn Cao Danh Dương rồi cẩn thận nói:
- Cao thiếu gia, tên kia...Tên kia lại đến nữa rồi.
Chương 95: Sao mày không giảm béo?
Cao Danh Dương thấy bộ dạng nơm nớp lo sợ của Chung Lực mà thật sự mất vui:
- Ai lại đến? Ai làm cho anh sợ hãi như vậy?
- Cao thiếu gia, chính là...Chính là Hạ Thiên.
Chung Lực lắp bắp nói, hắn thật sự bị Hạ Thiên dọa cho sợ hãi.
- Cái gì?
Cao Danh Dương đột nhiên đứng lên:
- Hắn ở đâu? Đưa tôi đến xem.
- Cao thiếu gia, không cần đi.
Một âm thanh lười biếng vang lên trong phòng, đúng là Kiều Đông Hải và Hạ Thiên, mà người vừa nói chính là Kiều Đông Hải.
Vẻ mặt Cao Danh Dương chợt biến đổi, hắn không ngờ Kiều Đông Hải lại xuất hiện cùng lúc với Hạ Thiên.
Nhưng ngay sau đó vẻ mặt Cao Danh Dương đã xuất hiện nụ cười, hắn nhiệt tình chào đón Kiều Đông Hải:
- Đông Hải, cậu đến rất đúng lúc, tôi đang chuẩn bị hẹn cậu ra ngoài uống vài ly.
Cao Danh Dương không chào hỏi Hạ Thiên, bộ dạng giống như không quan tâm đến đối phương, dù hắn có ẩn nhẫn cũng khó thể tươi cười với người này được.
- Xem ra gần đây tâm tình của Cao thiếu gia rất tốt.
Kiều Đông Hải cười cười, hắn tự rót rượu cho mình rồi cạn sạch.
Vẻ mặt Cao Danh Dương lập tức trở nên u tối, Kiều Đông Hải cố ý châm chọc mình sao? Hắn nói tâm tình của mình gần đây rất tốt sao?
- Đông Hải, xem ra tâm tình của cậu là rất tốt.
Cao Danh Dương chậm rãi nói.
Kiều Đông Hải tùy tiện ngồi xuống:
- Đó là Cao thiếu gia nói thôi, thật ra bây giờ tâm tình của tôi tốt được sao? Cũng không biết thằng khốn nạn nào mời sát thủ đến giết Tiểu Kiều nhà tôi, nếu Tiểu Kiều xảy ra chuyện thì sau này sợ rằng sẽ không còn xu nào mua rượu uống, nếu đã không có rượu thì rõ ràng là muốn lấy mạng của tôi, anh nói xem, tâm tình của tôi có tốt được không?
- Sao? Có chuyện này à?
Cao Danh Dương rất ngạc nhiên:
- Ai ăn gan hùng gan báo mà dám xuống tay với Kiều Tiểu Kiều?
Kiều Đông Hải dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Cao Danh Dương:
- Điều này cũng làm tôi cảm thấy kỳ quái, theo lý thì người thường không có gan như vậy, Cao thiếu gia, anh thấy ai có gan?
Trái tim Cao Danh Dương chợt nhảy dựng lên, hắn nhìn ánh mắt Kiều Đông Hải mà hiểu rõ, đối phương rõ ràng đến đây hỏi tội, thì ra chuyện này bị người ta đổ lên đầu hắn.
- Đông Hải, tôi nghĩ rằng trong thành phố Giang Hải không ai có gan như vậy.
Cao Danh Dương cười nhạt một tiếng, hắn nói lời này để nói rõ mình không liên quan.
Kiều Đông Hải mỉm cười:
- Tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng tôi hình như nghe được một tin tức, thủ đô có người muốn gây bất lợi cho nhà chúng tôi, vì vậy tôi chợt nghĩ không biết có phải do người thủ đô làm ra hay không? Nghe nói Cao thiếu gia có rất nhiều người quen ở thủ đô, cũng không biết Cao thiếu gia có thể chỉ điểm cho mọi người hiểu có người nào ở thủ đô muốn gây khó cho nhà chúng tôi?
Kiều Đông Hải nói như vậy đã quá rõ, Cao Danh Dương biết mình không thể tiếp tục giả vờ hồ đồ. Hắn chậm rãi thở ra một hơi nhìn thẳng Kiều Đông Hải rồi nói:
- Kiều thiếu gia, cậu đang hoài nghi tôi.
Kiều Đông Hải lắc đầu, hắn chỉ Hạ Thiên:
- Cao thiếu gia, chúng ta quen biết nhau đã lâu, tôi tin anh sẽ không làm ra những chuyện như vậy. Nhưng cậu em rể này của tôi mấy ngày trước có hiểu lầm với anh, bây giờ Tiểu Kiều xảy ra chuyện, cậu ấy nghi ngờ lời nói của anh cũng là bình thường, anh nói xem có đúng không?
- Hạ Thiên, cậu hoài nghi tôi sao?
Cao Danh Dương cuối cùng cũng không thể không quay sang Hạ Thiên.
Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Cao Danh Dương, hắn ra vẻ thở phào:
- Anh còn nhận ra tôi sao? Tôi còn tưởng đầu anh có vấn đề, cha anh có nói cho anh biết, nếu tôi không muốn cứu anh thì chỉ sống được thêm nửa năm hay không?
Hạ Thiên nói ra những lời này thì Tô Tiểu Xán chợt kinh hoàng, Kiều Đông Hải lại rất bình tĩnh, chuyện này hắn biết khá rõ, khi Hạ Thiên chữa cho Cao Danh Dương thì hắn cũng có mặt.
- Như vậy thì sao?
Cao Danh Dương cắn răng hỏi.
- Vậy cũng được, sống thêm nửa năm nữa cũng tốt. Đúng rồi, hỏi anh một vấn đề, dạo này còn hứng thú vui đùa với phụ nữ nữa không?
Hạ Thiên cười hì hì hỏi.
- Hạ Thiên, cậu muốn gì cứ nói trực tiếp.
Cao Danh Dương thật sự phẫn nộ:
- Đừng tưởng rằng tôi nằm trong tay thì cậu muốn nói gì tôi phải nghe nấy, tôi nói cho cậu biết, Cao Danh Dương tôi tình nguyện chết cũng không làm chó cho cậu.
Hạ Thiên bĩu môi, hắn ra vẻ không cho là đúng:
- Anh đừng quá quan tâm đến mình, tôi không thích chó, cũng sẽ không muốn nuôi đàn ông làm chó.
- Hạ Thiên, vấn đề kia cần gì phải hỏi, có đàn ông nào mà chẳng thích phụ nữ?
Kiều Đông Hải ở bên cạnh chen lời, hắn cũng không muốn tạo ra tình hình quá căng với Cao Danh Dương.
- Được rồi, cho rằng anh vẫn còn hứng với phụ nữ.
Hạ Thiên nhìn Cao Danh Dương rồi cười hì hì:
- Nhưng anh quá thảm, dù có người đẹp lột trần trước mặt cũng không thể ăn, anh nói xem, trong thời gian nữa năm mà cứ phải trải qua những ngày như vậy thì đau khổ không bằng chết.
Cao Danh Dương nghe Hạ Thiên nói như vậy thì vẻ mặt chợt biến đổi, hắn dùng tay chỉ Hạ Thiên, cơ thịt trên mặt chợt co rút, hai mắt phun lửa:
- Mày, đúng là mày giở trò quỷ.
- Hiểu là tốt!
Hạ Thiên nở nụ cười sáng lạn:
- Nói đi, là thằng nào muốn giết vợ tôi?
- Việc này không liên quan gì đến tao.
Cao Danh Dương tức giận nói:
- Hạ Thiên, nếu tao biết mời sát thủ thì người phải chết là mày, không phải là Kiều Tiểu Kiều.
- Lời này cũng đúng.
Hạ Thiên nhìn Kiều Đông Hải:
- Anh thấy thế nào?
- Điều này...Tôi cũng thấy đúng.
Kiều Đông Hải khẽ gật đầu, Cao Danh Dương nếu thật sự mời được sát thủ thì nên trực tiếp ra tay với Hạ Thiên.
Hạ Thiên gật đầu, hắn lại nhìn Cao Danh Dương:
- Được rồi, coi như anh nói thật, nhưng anh chắc chắn sẽ có thể điều tra được thằng nào muốn giết vợ tôi. Tóm lại, khi nào anh điều tra đươc thì sẽ trở thành đàn ông chân chính, nếu không thì cứ tiếp tục kéo dài cuộc sống khổ sở.
Hạ Thiên không đợi Cao Danh Dương đáp lời mà đứng dậy:
- Đã nói hết lời, chúng ta đi thôi
- Cao thiếu gia, lần sau chúng ta sẽ cùng uống rượu.
Kiều Đông Hải đứng dậy, hôm nay hắn xem như là người hầu của Hạ Thiên.
Cao Danh Dương không nói gì nhưng vẻ mặt càng tối tăm, hắn không muốn khuất phục Hạ Thiên, nhưng theo tình hình bây giờ thì hình như hắn không còn biện pháp nào khác. Trừ khi hắn tìm được thần y chữa lành tình trạng mất đi năng lực đàn ông.
Sau khi Cao Danh Dương tỉnh dậy thì bác sĩ đã làm kiểm tra toàn diện, kết quả là thân thể không có vấn đề gì, điều này làm hắn cảm thấy rất nghi ngờ. Hạ Thiên nói rằng hắn sống chỉ được nửa năm, điều này sợ rằng chỉ là đe dọa suông. Nhưng ngày hôm sau, Tiểu Hàm mà gần đây hắn rất say mê nhảy thoát y trước mặt làm hắn hoảng sợ phát hiện ra một vấn đề, một bộ phận nào đó trên cơ thể không có phản ứng. Vài ngày sau hắn nhiều lần làm thí nghiệm, cuối cùng hắn phát hiện mình mất đi năng lực đàn ông.
Trước đó Cao Danh Dương còn cho rằng vấn đề này do cơ thể chưa hoàn toàn bình phục, nhưng vừa rồi Hạ Thiên nói ra vài câu đã làm hắn xác nhận một sự thật, đối phương đã động tay động chân lên người mình.
- Kiều thiếu gia, Hạ Thiên, hai người đi thong thả.
Khi thấy Cao Danh Dương không nói lời nào thì Tô Tiểu Xán lập tức đứng lên tiễn khách.
Hạ Thiên đột nhiên quay đầu, hắn nhìn chằm chằm vào Tô Tiểu Xán một lúc lâu. Mãi đến khi Tô Tiểu Xán cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, tưởng rằng đối phương có "sở thích mới" thì Hạ Thiên mới dùng giọng khó hiểu nói:
- Sao mày không giảm béo?
Sao không giảm béo?
Tô Tiểu Xán nghe vấn đề này mà cảm thấy rất nhức đầu, hắn đã cố gắng nhiều lần, người này chẳng lẽ không biết sao?
Tô Tiểu Xán vì giảm béo mà ngày nào cũng dậy sớm chạy bộ, buổi tối thậm chí còn bỏ qua cơ hội vận động cùng người đẹp mà tự mình chạy trên máy đến nửa đêm. Hắn còn chưa giảm béo sao? Mỗi ngày hai mươi bốn tiếng hắn đã bỏ mất mười hai tiếng giảm béo, người này còn hỏi vì sao chưa giảm béo?
Cũng may Kiều Đông Hải giải thích hộ Tô Tiểu Xán một câu:
- Hạ Thiên, thật ra Tô thiếu gia rất tích cực giảm cân, nhưng những sự việc này quá khó khăn.
- Giảm béo mà khó sao?
Hạ Thiên ra vẻ rất khó hiểu:
- Tôi lại thấy rất dễ.
Tô Tiểu Xán rất muốn lấy thịt đè người, nhưng trọng lượng của hắn ép chết một người đẹp thì còn có thể, muốn đánh nhau thì không phải là đối thủ của Hạ Thiên.
- Nhịn bộ dạng mày quá béo cũng đáng thương.
Hạ Thiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn Tô Tiểu Xán:
- Nếu mày muốn giảm béo thì đến tìm tao, tao bao mày một tháng giảm từ ba trăm chín mươi mốt cân bây giờ xuống còn một trăm chín mươi mốt cân.
"Hừ, tao không cần mày thương!"
Trong lòng Tô Tiểu Xán thầm oán hận Hạ Thiên, ngay sau đó hắn lại phản bác:
- Tôi ba trăm chín mươi cân, không phải ba trăm chín mốt.
- Về cân lại đi chú em.
Hạ Thiên lười biếng nói một câu, sau đó xoay người rời khỏi phòng.
- Tô thiếu gia, Hạ Thiên nói có thể giúp cậu giảm béo là sự thật, cậu có thể suy xét lại.
Kiều Đông Hải nói một câu cuối cùng rồi đổi theo Hạ Thiên.
Mà vẻ mặt Cao Danh Dương lại càng khó coi.
Khi rời khỏi Đêm Giai Nhân thì Kiều Đông Hải không nhịn hỏi một câu:
- Hạ Thiên, cậu thật sự làm Cao Danh Dương thành thái giám sao?
- Đó là đương nhiên, người cướp vợ tôi chỉ có hai kết quả, một là hết, hai thành thái giám. Hôm đó Tiểu Kiều không muốn hắn chết, vì vậy tôi cho hắn làm thái giám.
Hạ Thiên nói bằng giọng điệu đương nhiên.
Trong lòng Kiều Đông Hải chợt phát lạnh, hắn nhắc nhở chính mình sau nà ngàn vạn lần không nên cướp vợ của tên này. Đáng lý dựa theo lẽ thường thì người này là em rể Kiều Đông Hải, tất nhiên Kiều Đông Hải sẽ không cướp vợ của em rể. Nhưng vấn đề là Hạ Thiên quá tham lam, ngoài em gái Kiều Đông Hải thì còn có một đám người đẹp khác, sợ rằng sau này hai bên còn tranh chấp người đẹp với nhau.
Kiều Đông Hải suy nghĩ một chút rồi nói:
- Nếu Cao Danh Dương thật sự điều tra ra kẻ nào có dã tâm với Tiểu Kiều, như vậy cậu sẽ khôi phục cho hắn sao?
- Lúc đó còn phải xem tâm tình của tôi thế nào đã.
Hạ Thiên thuận miệng nói.
Kiều Đông Hải lập tức cảm thấy Cao Danh Dương quá đáng thương, tên kia còn làm đàn ông hay không thì phải xem vào tâm tình của Hạ Thiên. Điều này quá mơ mịt, cũng ý nghĩa là tương lai của Cao Danh Dương quá mờ mịt.
- Đông Hải, đã lâu không gặp.
Một âm thanh vang dội vang lên, Kiều Đông Hải quay đầu nhìn lại, vẻ mặt biến đổi lớn.
Chương 96: Lâm đại thiếu gia
Một cặp nam nữ đi về phía bên này, nhìn qua thấy tuổi không lớn, ngang lứa với Kiều Đông Hải, cũng hai bốn hai lăm. Người đàn ông tướng mạo bình thường, nhưng cách ăn mặc rõ ràng rất tỉ mỉ, giá trị xa xỉ. Người phụ nữ đang khoác tay hắn thì rất xinh đẹp, nàng mặc một bộ váy ngắn, bộ dạng trưởng thành quyến rũ nhưng trang điểm hơi đậm.
Sau lưng cặp nam nữ còn có hai người đàn ông thân thể vạm vỡ, vẻ mặt không chút biểu cảm, cả hai luôn giữa khoảng cách với cặp nam nữ, rõ ràng là vệ sĩ.
Người đàn ông nở nụ cười nhìn Kiều Đông Hải, hắn giống như rất vui sướng, còn người phụ nữ thì ánh mắt có vẻ né tránh, có chút mất tự nhiên.
- Lâm Tử Hào!
Kiều Đông Hải nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ, trong mắt bùng ra hận ý khắc cốt ghi tâm.
- Đông Hải, đã năm năm rồi chúng ta chưa gặp lại rồi nhỉ?
Lâm Tử Hào vẫn rất tươi cười, hắn giống như khong quan tâm sự phẫn nộ và cừu hận của Kiều Đông Hải:
- Yên Nhi nói những năm này đã không còn gặp mặt anh, bây giờ chúng ta xa cách lâu ngày gặp lại, không bằng cùng vào uống vài ly tâm sự.
- Lâm Tử Hào, giữa chúng ta không có gì để nói.
Kiều Đông Hải lạnh lùng nói.
- Được rồi, tôi cũng không bắt buộc, nhưng tối mai tôi sẽ mời một tiệc rượu, cũng muốn gặp mặt vài bạn bè cũ, anh là bạn tốt của tôi, anh nhất định phải tới.
Lâm Tử Hào mỉm cười nói.
Kiều Đông Hải cắn răng nói:
- Anh yên tâm, tôi sẽ tới.
- Vậy thì tốt, tối mai gặp lại.
Lâm Tử Hào cười cười, hắn ôm người phụ nữ thon thả đi vào Đêm Giai Nhân.
Kiều Đông Hải dùng ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lâm Tử Hào và người phụ nữ đang tay trong tay, hai tay hắn xiết chặt, thân thể hơi run, điều này chứng tỏ hắn đang cố gắng nhẫn nhịn.
- Người này có cừu oán với anh sao?
Hạ Thiên dùng giọng hiếu kỳ hỏi một câu.
Kiều Đông Hải không trả lời vấn đề của Hạ Thiên, hắn đột nhiên thở hắt ra một hơi, khoảnh khắc này giống như khôi phục lại bình thường. Hắn lắc đầu ra vẻ tùy ý nói:
- Chúng ta về thôi.
Hạ Thiên cũng không thích xen vào chuyện người khác, tuy hắn cảm thấy tám phần tên Lâm Tử Hào kia có cừu oán với Kiều Đông Hải, nhưng Kiều Đông Hải không nói thì hắn cũng không quan tâm, dù sao cũng không phải cừu oán của mình.
Gặp mặt Lâm Tử Hào rõ ràng ảnh hưởng rất lớn đến tâm tình của Kiều Đông Hải, hắn lên xe mà không nói lời nào, sau khi đưa Hạ Thiên quay về tòa nhà Kiều gia thì hắn lập tức bỏ đi.
Hạ Thiên trở lại phòng ngủ của Kiều Tiểu Kiều, lúc này Kiều Tiểu Kiều tất nhiên vẫn còn đang ngủ, vì vậy hắn mở máy tính lên mạng. Khi hắn vừa vào QQ thì nhận được tin tức của Tiểu Yêu Tinh.
- Đại sắc lang, tặng hoa đến bây giờ mới về nhà sao?
Sau tin nhắn là một mặt cười lăn lộn.
Hạ Thiên có vẻ không hiểu:
- Tặng hoa cái gì? Anh đây không tặng hoa.
- Sao lại thế? Anh không phải là nhân công của cửa hàng hoa Hinh Hinh sao? Tôi đưa đến cho anh nhiều nghiệp vụ như vậy, sao anh lại không đi tặng hoa?
Tiểu Yêu Tinh cảm thấy rất khó tưởng.
- Thì ra là em làm.
Hạ Thiên cuối cùng cũng hiểu, hắn đã biết nguyên nhân Tôn Hinh Hinh bị đưa vào đồn cảnh sát, bây giờ hắn nghe thấy Tiểu Yêu Tinh nói như vậy thì biết ngay hacker chính là nha đầu này.
- Tức chết tôi, sao anh không đi tặng hoa? Em muốn hack anh!
Tiểu Yêu Tinh rất tức giận, lúc này biết âm mưu không thực hiện được vì thế mới phát tiết lên máy tính của Hạ Thiên, vì vậy màn hình máy tính của hắn lại là màu đen.
- Nha đầu chết tiệt kia, Yêu Tinh chết tiệt, đừng để anh túm được em.
Hạ Thiên nổi giận, nha đầu chết tiệt, mỗi lần tức tối là làm máy tính đen ngòm, như vậy còn thiên lý nữa không?
- Con bà nó, tôi ghét mấy thằng hacker!
Hạ Thiên mắng rất bất bình, nếu nói về đánh nhau thì hắn là cao thủ, mà Tiểu Yêu Tinh thì ngu như heo, không biết đánh đấm. Nhưng nếu nói về kỹ thuật máy tính thì hắn là "gà" mà Tiểu Yêu Tinh là cao thủ, địa vị hai người tương phản quá rõ rệt, điều này làm Hạ Thiên lần đầu tiên sinh ra cảm giác vô lực.
Bực bội, đúng là bực bội.
Hạ Thiên chưa từng bực bội như hôm nay, Tiểu Yêu Tinh làm máy tính hắn đen ngòm mà cũng không khôi phục lại như những ngày trước đó. Hạ Thiên là gà, tất nhiên hắn không có biện pháp nào để cứu vãn tình hình, vì vậy cũng không thể lên mạng, chỉ có thể đi ngủ sớm.
Trước kia Hạ Thiên có một thói quen tốt, chỉ cần muốn ngủ thì sẽ ngủ được ngay, vì vậy hắn thường ngủ sớm dậy sớm. Nhưng tối nay hắn rất buồn bực, khó thể vỗ giấc, mà nhìn thấy Kiều Tiểu Kiều ngủ ở bên cạnh như một cô bé thì hắn lại càng bức bối. Ngủ không được cũng không sao, nhưng khi chồng không ngủ được mà vợ ngủ ngon ở bên cạnh, không bực bội mà được sao?
- Vẫn là thần tiên tỷ tỷ tốt, khi mình không ngủ được thì thần tiên tỷ tỷ chắc chắn sẽ không ngủ.
Hạ Thiên phát hiện ra mình rất nhớ thần tiên tỷ tỷ.
Hạ Thiên cũng không biết mình ngủ từ khi nào, nhưng hôm nay tỉnh dậy đã hơn mười giờ, mà Kiều Tiểu Kiều thì không còn ngủ trên giường, nàng đã thức dậy và bận rộn bên chiếc máy tính như cũ.
Hạ Thiên đi đến sau lưng Kiều Tiểu Kiều, hắn nhìn chằm chằm vào máy tính một lúc lâu mà sinh ra cảm giác chóng mặt. Hắn vẫn không hiểu nàng đang làm gì, mà Kiều Tiểu Kiều thì rất tập trung, nàng không cảm giác được sau lưng có người.
- Kiều tiểu thư!
Đúng lúc này Kiều Phượng Nhi đẩy cửa đi vào.
Kiều Tiểu Kiều cuối cùng cũng quay đầu, sau đó nàng nhìn thấy Hạ Thiên:
- Chồng, anh đã thức dậy rồi à?
Kiều Tiểu Kiều nhìn Kiều Phượng Nhi rồi phân phó:
- Phượng Nhi, đưa bữa sáng đến cho chồng chị.
- Vâng, Kiều tiểu thư!
Kiều Phượng Nhi lên tiếng, nàng cũng không lập tức bỏ đi mà nói tiếp:
- Kiều tiểu thư, Lâm đại thiếu gia đến.
- Lâm đại thiếu gia sao?
Kiều Tiểu Kiều nhíu mày:
- Lâm Tử Hào sao?
Kiều Phượng Nhi gật đầu:
- Đúng vậy, đúng là anh ta, anh ấy đang chờ dưới lầu một, chị có muốn gặp không?
Kiều Tiểu Kiều có chút do dự, sau đó nàng khẽ gật đầu:
- Trước tiên mời anh ấy vào phòng khách, tôi sẽ sang.
- Vâng, Kiều tiểu thư!
Kiều Phượng Nhi lập tức đi ra.
- Vợ, Lâm Tử Hào kia rốt cuộc là thằng nào?
Hạ Thiên hỏi một câu.
Kiều Tiểu Kiều có chút kinh ngạc:
- Chồng, anh chưa từng gặp anh ấy sao?
- Vừa gặp tối qua, hình như thằng này có cừu oán với đại ca của em.
Hạ Thiên trả lời.
Vẻ mặt Kiều Tiểu Kiều trở nên phức tạp:
- Chuyện của hắn và đại ca có chút phức tạp, nhưng anh cũng đừng quan tâm, cứ để đại ca tự giải quyết là được.
Hạ Thiên nghe thấy Kiều Tiểu Kiều nói như vậy cũng không tiếp tục truy vấn, ngay sau đó có người đưa bữa sáng lên. Trước tiên Hạ Thiên đi đánh răng rửa mặt, sau đó dùng điểm tâm, mà Kiều Tiểu Kiều thì đến phòng khách.
Lâm Tử Hào đã chờ sẵn ở phòng khách, Kiều Hoàng Nhi đứng ở trong phòng. Khi thấy Kiều Tiểu Kiều tiến vào thì Lâm Tử Hào đứng dậy đón chào, lúc này Kiều Hoàng Nhi lặng lẽ lui ra.
- Tiểu Kiều, vài năm không gặp, chẳng biết còn nhớ Lâm đại ca không?
Lâm Tử Hào nhìn Kiều Tiểu Kiều, trong ánh mắt tràn đầy hương vị cưng chiều.
Kiều Tiểu Kiều nhìn Lâm Tử Hào, vẻ mặt cũng có chút khác thường. Đây là một đại ca đối xử với nàng như em ruột, nhìn qua cũng không có gì thay đổi, dù vài năm không gặp nhưng bộ dạng bây giờ cũng giống như trước đó, không có gì khác biệt.
- Lâm đại ca, Tiểu Kiều có thể quên nhiều người nhưng cũng không quên được anh.
Kiều Tiểu Kiều cười thản nhiên, nàng rất khách khí chào hỏi Lâm Tử Hào:
- Lâm đại ca, mời ngồi trước.
Kiều Tiểu Kiều khách khí làm trong lòng Lâm Tử Hào bùng lên cảm giác mất mát. Hắn biết rõ tiểu cô nương khôn khéo nhu nhược mỗi lần nhìn thấy hắn thì lập tức phóng đến đã biến mất, bây giờ Kiều Tiểu Kiều là một thiếu nữ thiên tài trong giới tài chính, là người cầm lái cho số tiền vài trăm tỷ của Kiều gia.
Lâm Tử Hào lại ngồi xuống, hắn khẽ thở dài:
- Tiểu Kiều, vài năm không gặp em cũng đã lớn lên, giữa chúng ta cũng trở nên xa lạ.
Kiều Tiểu Kiều ngồi xuống đối diện Lâm Tử Hào, nàng bảo trì khoảng cách không thân và cũng chẳng lạnh nhạt, nàng khẽ nói:
- Lâm đại ca năm xưa rất quan tâm Tiểu Kiều, trước nay Tiểu Kiều vẫn luôn khắc ghi trong lòng, trong lòng em thì Lâm đại ca vĩnh viễn là đại ca.
Lâm Tử Hào nhanh chóng xóa bỏ những điểm thất lạc, hắn cười cởi mở:
- Tiểu Kiều, có những lời này của em thì anh thấy đã đủ.
Lâm Tử Hào dừng lại một chút rồi nói thêm:
- Tiểu Kiều, nghe nói em đãc có chồng, khi nào thì giới thiệu cho anh.
- Thật ra Lâm đại ca cũng đã gặp anh ấy rồi.
Kiều Tiểu Kiều mỉm cười.
Lâm Tử Hào giật mình:
- Anh đã gặp rồi sao?
Kiều Tiểu Kiều mỉm cười:
- Đúng vậy, chồng nói cho em biết tối qua các anh đã gặp nhau, lúc ấy còn có cả đại ca của em.
- Là cậu ấy?
Lâm Tử Hào chợt ngẩn ngơ, hắn cố nhớ về một người ở bên cạnh Kiều Đông Hải vào tối hôm qua, nhưng hắn lập tức phát hiện mình không có ấn tượng gì với người này,vì lúc đó hắn còn tưởng rằng đối phương là người hầu của Kiều Đông Hải.
- Thật ra anh ấy cũng đang ở đây, vừa mới ngủ dậy, còn đang dùng điểm tâm. Nếu Lâm đại ca muốn gặp thì em có thể đi gọi anh ấy đến.
Kiều Tiểu Kiều còn nói thêm.
Lâm Tử Hào hơi trầm ngâm, sau đó hắn lắc đầu:
- Cũng không cần, Tiểu Kiều, tối nay anh có một bữa tiệc, hy vọng em và chồng cùng đến, đến lúc đó anh có thể được nhìn thấy cậu ấy.
- Vâng, em nhất định sẽ đến.
Kiều Tiểu Kiều đáp ứng.
Lâm Tử Hào đứng dậy cáo từ:
- Tiệc rượu còn cần phải chuẩn bị, anh về trước.
- Lâm đại ca, em tiễn anh xuống dưới.
Kiều Tiểu Kiều cũng đứng lên, nàng tự mình tiễn Lâm Tử Hào xuống lầu một.
Từ khi Kiều Tiểu Kiều đến ở trong tòa nhà Kiều gia thì Lâm Tử Hào là người đầu tiên được hưởng đãi ngộ thế này, tất nhiên cũng đưa đến rất nhiều suy đoán.
- Người này là ai? Kiều tiểu thư tự mình tiễn xuống lầu, thể diện lớn vậy sao?
- Không biết, chẳng lẽ là bạn trai của Kiều tiểu thư?
- Ngu ngốc, Kiều tiểu thư có bạn trai rồi, căn bản không phải như vậy.
- Biết đâu Kiều tiểu thư đá thằng kia rồi?
- Đừng đoán mò, người đó là Lâm Tử Hào, là đệ nhất thiếu gia Giang Hải năm xưa.
Cuối cùng cũng có người biết chuyện lên tiếng.
Chương 97: Đe dọa tiểu cô nương
Lâm Tử Hào đã trở lại, tin tức này nhanh chóng truyền đi đến các nhân vật nổi tiếng khắp Giang Hải. Bọn họ biết chuyện này cũng là bình thường, vì Lâm Tử Hào đã phát thư mời cho tất cả mọi người, mời bọn họ đến tham dự tiệc chiêu đã vào lúc bảy giờ tối ở Lâm gia.
Tứ thiếu gia Giang Hải là những nhân vật nổi tiếng, bây giờ đệ nhất thiếu gia thành phố Giang Hải là Cao Danh Dương, nhưng rất nhiều người biết thực tế vị trí này chính là người khác cho hắn, mà người đó chính là Lâm Tử Hào.
Năm năm trước khi Lâm Tử Hào còn ở Giang Hải thì Cao Danh Dương thật ra còn chưa đứng vào hàng ngũ Tứ thiếu gia thành phố Giang Hải. Khi đó Cao Danh Dương chỉ là một tùy tùng cho Lâm Tử Hào, nhưng sau đó Lâm Tử Hào đến thủ đô, Cao Danh Dương thay thế cho thân phận của Lâm Tử Hào, hắn trở thành một thành viên của Tứ thiếu gia Giang Hải.
Tất nhiên Cao Danh Dương cũng là người có thủ đoạn, hắn chỉ cần mất thời gian hai năm đã chính thức xứng đanh Tứ thiếu gia Giang Hải, chính thức thay thế địa vị của Lâm Tử Hào.
Bây giờ Lâm Tử Hào đột nhiên quay về Giang Hải, hơn nữa đúng thời điểm Cao Danh Dương gặp tai họa. Thời điểm đặc thù này làm cho mọi người phải hoài nghi, Lâm Tử Hào có phải muốn quay lại thân phận năm xưa, lại trở thành đệ nhất thiếu gia Giang Hải? Hay là Lâm Tử Hào sẽ biến Tứ thiếu gia thành Ngũ thiếu gia, sau đó trở thành người đứng đầu?
Sáu giờ tối nay trước cửa biệt thự Lâm gia là nơi tụ tập các loại xe xa hoa, tuy tiệc rượu tổ chức lúc bảy giờ nhưng rất nhiều người đến sớm. Tiệc rượu được tổ chức ở lầu hai, hầu như toàn bộ giới quyền quý ở Giang Hải đều tập trung ở đây, mà mỗi người đến đây đều cho rằng Lâm Tử Hào dùng phương pháp này để tuyên cáo mình đã quay về.
Khi mọi người đến Lâm gia thì lập tức phát hiện Lâm Tử Hào vẫn là đệ nhất thiếu gia Giang Hải, vì lúc này Cao Danh Dương cung kính đi theo phía sau giống như năm năm trước, Cao Danh Dương vẫn là tùy tùng cho Lâm Tử Hào.
Nhưng ba thiếu gia trong Tứ thiếu gia Giang Hải vẫn còn chưa xuất hiện, điều này hình như đã nói rõ bọn họ không ủng hộ thân phận của Lâm Tử Hào. Nếu không nhận được sự thừa nhận của ba người kia thì uy vọng của Lâm Tử Hào chắc chắn sẽ giảm sút, vì người nào cũng biết ba thiếu gia kia đại biểu cho đại gia tộc ở Giang Hải.
Lầu hai biệt thự Lâm gia, lúc này nam nữ tụm năm tụm ba lại với nhau. Trong vòng luẩn quẩn của các nhân vật nổi tiếng thì đều có những vòng tròn nhỏ, những người này đều biết rõ, đêm nay mình đến chỉ làm nền cho Tứ thiếu gia hoặc Ngũ thiếu gia Giang Hải. Vì vậy mọi người đều chú ý đến nhất cử nhất động của nhân vật trung tâm ngày hôm nay, là Lâm Tử Hào.
Khi thời gian trôi qua thì đại sảnh tụ tập ngày càng đông người, bầu không khí càng náo nhiệt, nhưng ba thiếu gia Giang Hải còn lại vẫn chưa đến.
Vô tình thời gian đã đến bảy giờ mười phút, khi mọi người cho rằng Tam thiếu gia Giang Hải sẽ không đến thì lúc này chợt xuất hiện hai người đàn ông, một người toàn thân đều là hàng hiệu, trên tay đầy nhẫn kim cương. Mà một người khác thì béo núc như một đô vật, là hai trong số Tứ thiếu gia Giang Hải, chính là Diệp Thiếu Kiệt Diệp gia và Tô Tiểu Xán Tô gia.
Vì Diệp gia và Tô gia có quan hệ thông gia nên rất nhiều người cho rằng Diệp gia và Tô gia cùng là một thể, lúc này hai người bọn họ cùng nhau xuất hiện cũng không có gì là lạ. Mà hai người đến cũng làm cho mọi người thầm thở phào một hơi, tuy đến chậm nhưng vẫn đến, bây giờ người duy nhất chưa đến chính là Kiều Đông Hải Kiều gia.
- Thiếu Kiệt, Tiểu Xán, tôi còn tưởng hai cậu không đến.
Lâm Tử Hào mỉm cười tiến về phía hai người, mà Cao Danh Dương thì đi chậm lại nửa bước, sau đó theo sát Lâm Tử Hào.
Diệp Thiếu Kiệt và Tô Tiểu Xán cũng không khỏi nhìn Cao Danh Dương, trong mắt lóe lên cái nhìn lo lắng, nhưng vẻ mặt vẫn treo nụ cười.
- Lâm đại thiếu gia cho mời thì chúng tôi nào không dám đến?
Diệp Thiếu Kiệt cười nhạt một tiếng:
- Nhưng trong nhà có chút chuyện làm trễ nãi thời gian, kính xin Lâm đại thiếu gia đừng trách.
Lâm Tử Hào khẽ gật đầu:
- Thiếu Kiệt, tôi cũng nghe qua chuyện trong nhà cậu, nếu có gì cần hỗ trợ thì cứ nói.
- Vậy xin đa tạ Lâm đại thiếu gia.
Diệp Thiếu Kiệt thản nhiên nói.
- Mọi người đều là bạn bè, không cần khách khí.
Lâm Tử Hào cười cười, sau đó hắn quay đầu nhìn Tô Tiểu Xán:
- Tiểu Xán, cậu thật sự nên giảm béo.
- Lâm đại thiếu gia, tôi cũng đang cố gắng giảm béo.
Tô Tiểu Xán có chút xấu hổ.
Lâm Tử Hào cười cười, hắn cũng không tiếp tục dây dưa ở đề tài này, hắn nhìn ra cửa rồi lẩm bẩm:
- Đông Hải sao còn chưa tới?
- Bây giờ đã không còn như xưa, Kiều thiếu gia thân phận đã khác biệt, chỉ sợ sẽ không đến.
Trong giọng nói của Diệp Thiếu Kiệt mang theo hương vị trào phúng, hắn nghe được từ trong miệng Tô Tiểu Xán mà biết bây giờ Kiều Đông Hải có quan hệ rất tốt với Hạ Thiên. Trước đó không lâu bốn người Tứ thiếu gia còn họp bàn tìm cách đối phó với tiểu tử Hạ Thiên, bây giờ Kiều Đông Hải lại rời bỏ bọn họ, tất nhiên kẻ nào cũng bất mãn với hành vi này của Kiều Đông Hải.
- Diệp thiếu gia thích nói bậy sau lưng người khác như vậy sao?
Một giọng nói lạnh lùng truyền đến, khi âm thanh này vang lên thì Kiều Đông Hải xuất hiện trong tầm mắt mọi người, sau đó hắn tiến tới. Lúc này Tứ thiếu gia Giang Hải ngày xưa và Tứ thiếu gia Giang Hải hôm nay đều đã tụ tập trong đại sảnh.
Kiều Đông Hải tuy nói với Diệp Thiếu Kiệt nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Lâm Tử Hào, ai cũng có thể thấy được cừu hận giữa hắn và Lâm Tử Hào.
Lâm Tử Hào lại vui mừng tiến lên tiếp đón Kiều Đông Hải:
- Đông Hải, cậu cuối cùng cũng đến.
- Tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ đến.
Kiều Đông Hải hừ lạnh một tiếng:
- Tôi không giống kẻ khác, nói rất thối.
Vẻ mặt Lâm Tử Hào có chút xấu hổ, hắn thở dài, sau đó di chuyển chủ đề:
- Đông Hải, Tiểu Kiều không đi cùng cậu sao?
- Tiểu Kiều có người đàn ông để dựa dẫm, tất nhiên sẽ không đi theo một đại ca như tôi.
Kiều Đông Hải nhìn Lâm Tử Hào, hắn nói một câu hai ý nghĩa.
Lâm Tử Hào cười nhạt một tiếng:
- Tôi cũng nghe nói Tiểu Kiều có vị hôn phu, vì vậy tôi cũng muốn gặp cậu ấy, Tiểu Kiều cũng nói sẽ đưa cậu ấy đến gặp, có lẽ trì hoãn một chút là sẽ tới.
- Anh đã thấy cậu ấy rồi.
Trong mắt Kiều Đông Hải bùng lên cái nhìn nghiền ngẫm, không biết vì sao mà trong lòng hắn có chút buồn bực, sao Kiều Tiểu Kiều và Hạ Thiên còn chưa tới?
Khi Kiều Đông Hải còn đang ngi ngờ thì những tùy tùng phụ trách tiếp đãi trước cửa Lâm gia cũng đang rất nghi hoặc, vì bọn họ nhìn thấy một chiếc Volvo vừa dừng lại trước cổng. Trong địa phương mà đủ mọi loại xe xa hoa tụ tập thì một chiếc Volvo quá bình thường, nhưng đó không phải là nguyên nhân bọn họ nghi hoặc, bọn họ nghi hoặc tên thiếu niên vừa mới bước ra khỏi xe.
Người này vóc dáng bình thường, ăn mặc bình thường, hơn nữa dưới chân còn là một đôi giày thể thao ố vàng. Những khách nhân được mời đến tham gia bữa tiệc tối nay đều ăn mặc tinh xảo, nam thì tây phục giày da nữ thì quần áo dạ hội, ai cũng ăn mặc chính thức, tùy tiện như tên thiếu niên kia rõ ràng là không có.
Khi đám tùy tùng chuẩn bị tiến lên hỏi người kia có thư mời đến đây tham gia tiệc rượu hay không thì chợt nghe thấ một âm thanh trong trẻo:
- Anh thần y bại hoại, sao anh cũng có mặt ở đây?
Bại hoại? Thần y? Anh?
Ba từ này mà cũng được phối hợp cùng một chỗ, không thể không nói người phối hợp là thiên tài.
Người vừa xuống xe tất nhiên là Hạ Thiên, hắn nghe thấy có người gọi như vậy thì không khỏi quay đầu trừng mắt nhìn một tiểu cô nương, hắn bất mãn nói:
- Sao anh không thể vào đây?
Cô gái nhỏ kia không phải ai khác ma chính là Hàm Hàm chuyên cho vay nặng lãi, tất nhiên nàng cũng không phải tới đây một mình, nàng đang đứng bên cạnh mẹ là Mai Nhược Đình.
Mai Nhược Đình mặc một bộ lễ phục dạ hội trễ ngực, cũng vì vậy mà những nét phong tình quyến rũ của một thiếu phụ trưởng thành bùng ra trước mắt, Hàm Hàm thì ăn mặc như công chúa, rất đáng yêu.
- Mẹ nói người đến đây toàn giới thượng lưu, sao anh có thể đến đây được?
Hàm Hàm dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Hạ Thiên:
- Ba ba nói anh là kẻ lừa đảo, mẹ nói anh còn thấp hèn hơn cả lừa đảo, vậy anh là tầng lớp thấp hèn của xã hội... ....
- Hàm Hàm, đừng nói lung tung.
Mai Nhược Đình vội vàng quát lên để Hàm Hàm không tiếp tục, đồng thời nàng cũng dùng ánh mắt xấu hổ nhìn Hạ Thiên:
- Hạ thần y, thật xin lỗi, Hàm Hàm còn nhỏ không hiểu chuyện, kính xin cậu thứ tội.
- Mẹ, con không nói lung tung, ba không phải đã nói thần y ca ca là dân lừa đảo sao?
Hàm Hàm có vẻ không phục.
- Tiểu nha đầu, em nói anh là lừa đảo, cẩn thận kẻo anh đánh đòn.
Hạ Thiên rất mất hứng.
- Anh thần y bại hoại, anh là người lớn, em là trẻ con, anh đánh em thì rõ ràng là người lớn ăn hiếp con trẻ, rất xấu.
Hàm Hàm nghiêm trang nói.
Hạ Thiên rất buồn bực, cô gái nhỏ này đúng là phiền phức, hắn thật sự không thể ra tay đánh nàng.
- Hì hì, anh thần y bại hoại, anh không dám đánh phải không?
Hàm Hàm có chút đắc ý, nàng ngẩng đầu nhìn Mai Nhược Đình, bộ dạng vừa kheo khoang vừa kiêu ngạo:
- Mẹ, có phải con rất lợi hại không?
- Ai nói anh không dám đánh em?
Hạ Thiên căm giận nói:
- Tiểu nha đầu, anh cảnh cáo em, nếu em còn tiếp tục nói anh là lừa đảo, anh sẽ xử lý ba em, cướp mẹ em làm vợ. Sau đó anh sẽ là ba em, mỗi ngày anh sẽ giam em trong nhà, không cho ra khỏi cửa, sau đó chờ em lớn lên anh cũng cướp làm vợ, mỗi khi trời tối sẽ tét đít.
- Á... ....
Hàm Hàm lập tức sững sốt, sau đó gương mặt nhỏ nhắn chợt trắng bệch, mà Mai Nhược Đình ở bên cạnh cũng ngây ra như phỗng.
- Tiểu tử, mày mới nói gì?
Một tiếng gầm nhẹ rơi vào trong tai Hạ Thiên.
Hạ Thiên nhìn sang, hắn thấy hai người đàn ông đi tới, một trong số đó chính là Tam thúc của Liễu Vân Mạn, là chồng của Mai Nhược Đình, là Liễu Kỳ. Mà người còn lại thì hơn bốn mươi, tai to mặt lớn, hai mắt híp lại thành đường, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thấy tròng mắt.
- Tôi nói gì ông không nghe thấy sao?
Hạ Thiên rất kỳ quái, hắn lập tức an ủi Liễu Kỳ:
- Ông đừng lo, tôi sẽ thật sự không xử lý ông, vì ông cũng không còn sống được vài năm nữa đâu. Đợi đến khi ông chết thì vợ lên giường với người khác, không bằng ném sang cho tôi là ok rồi.
Chương 98: Ai uy hiếp ai
Hạ Thiên không cho Liễu Kỳ cơ hội nói chuyện, hắn nhìn sang Hàm Hàm rồi bổ sung thêm một câu:
- Thật ra tôi cũng không có hứng với vợ ông, nhưng tiểu nha đầu này quá phiền toái, vì giáo dục cô bé mà tôi cũng chỉ biết cướp vợ ông. Tất nhiên, nếu sau này nha đầu không tìm tôi gây phiền toái, tôi sẽ chẳng cướp vợ ông làm gì.
- Oa... ....
Hàm Hàm đột nhiên khóc rống lên:
- Mẹ, con không cần anh thần y bại hoại làm cha, con cũng không muốn làm vợ anh ấy, đừng để anh ấy mỗi ngày đều đánh mông con, hu hu hu... ....
- Bây giờ đã biết sợ rồi sao?
Hạ Thiên dùng ánh mắt đắc ý nhìn Hàm Hàm, thì ra cũng có cách đối phó với cô bé này.
Liễu Kỳ lại rất tức giận:
- Thằng kia, mày đùa giỡn vợ tao, còn đe dọa con gái tao, nếu tao không cho mày một bài học thì không phải là đàn ông.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Ông cũng không phải là đàn ông, là thám giám con bà nó rồi còn gì.
- Họ Hạ kia, mày đừng tưởng biết chút y thật là giỏi.
Liễu Kỳ bị đâm trúng chỗ đau thì dùng ánh mắt oán hận nhìn Hạ Thiên, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi:
- Bây giờ tao nói cho mày biết, tao muốn sau này mày vĩnh viễn khỏi làm nghề y.
Liễu Kỳ nói xong những lời này thì nói với tên đàn ông tai to mặt lớn ở bên cạnh:
- Cục trưởng Trịnh, đây chính là người tôi đã nói với anh.
- Sao?
Tên đàn ông tai to mặt lớn nãy giờ cứ dán mắt lên ngực Mai Nhược Đình, bây giờ nghe Liễu Kỳ nói như vậy thì cuối cùng cũng chuyển tầm mắt lên người Hạ Thiên, hắn dùng giọng không quan tâm hỏi:
- Cậu chính là tên thần y lừa bịp hành y phi pháp phải không?
- Ông nói ai?
Hạ Thiên trừng mắt nhìn người này. Lúc này tên đàn ông tai to mặt lớn đứng bên cạnh Liễu Kỳ đúng là phối hợp tuyệt đỉnh, một người gầy khô, một tên béo như heo.
- Này họ Hạ, vị này chính là cục trưởng Trịnh Thiên Thành cục y tế thành phố Giang Hải, cậu hành y phi pháp rơi vào trong tay anh ấy, bây giờ tự cầu phúc đi.
Liễu Kỳ đứng bên cạnh cười lạnh, vẻ mặt rất đắc ý.
Mà Trịnh Thiên Thành cũng mở miệng nói:
- Nghe nói cậu là Hạ Thiên phải không? Tiểu tử, dù cậu có bản lĩnh thật sự thì cũng đừng nên quá tham lam chứ? Cậu trị bệnh cho người ta thu vào và trăm ngàn hai vài triệu cũng không đáng gì, nhưng cậu lại muốn vài chục triệu, muốn nửa gia tài, như vậy khác gì quân xảo trá?
- Không muốn bỏ tiền thì không hết bệnh nan y, người chết đi còn dùng tiền được sao?
Hạ Thiên bĩu môi, tên mập giống như muốn giảng giải "lời hay ý đẹp" với hắn, bây giờ hắn giảng giải lại.
- Nói thì đúng là như thế, nhưng cậu hình như cũng chào giá quá cao thì phải?
Trịnh Thiên Thành híp mắt:
- Tiểu tử, nhìn bộ dạng thì biết cậu không có tiền, vì vậy vội vã kiếm tiền, nhưng muốn kiếm tiền thì cũng không nên làm như vậy, không thể trông cậy vào con bệnh để biến mình thành phú ông, đúng không? Thật ra cậu nên thoáng một chút, sau này giám đốc Liễu sẽ giới thiệu bệnh nhân, thu nhập của cậu sẽ ngày càng nhiều, cậu nói xem qua lại như vậy có tốt không?
- Này, ông nói chuyện có vẻ dễ nghe hơn con khỉ.
Hạ Thiên thuận miệng nói:
- Đáng tiếc là tôi không muốn cứu khỉ, chỉ mong sao hắn bị bệnh chết nhanh một chút. Vì vậy hoặc là ông ta bỏ ra nửa gia sản, nếu không thì nằm chờ chết, ai bảo con khỉ kia dám nói tôi là kẻ lừa đảo, lúc đầu tôi còn muốn chữa bệnh miễn phí cho lão.
- Tiểu tử, giám đốc Liễu có chút không đúng, nhưng dù la thế nào thì cũng nể mặt tôi, tôi nói anh ta bỏ ra một triệu để cậu chữa bệnh, thế nào?
Trịnh Thiên Thành nói với vẻ mặt ôn hòa, ánh mắt cứ miết lên ngực lại xuống mông Mai Nhược Đình. Đúng là không có biện pháp, ai bảo bây giờ Mai Nhược Đình ăn mặc phong tình và quyến rũ như vậy?
Hạ Thiên lập tức từ chối:
- Không được, cứu sống một triệu, cứu chết thu một nửa, đây là quy củ.
Trịnh Thiên Thành cuối cùng cũng mất hứng, hắn đường đường là cục trưởng, hắn thương lượng với tiểu tử kia lâu như vậy đã là nể tình, tiểu tử này còn chưa biết tốt xấu sao?
- Tiểu tử, cậu thật sự không muốn nể mặt nhau sao?
Vẻ mặt Trịnh Thiên Thành chợt trầm xuống.
- Tôi không quen ông, sao phải nể mặt ông?
Hạ Thiên hỏi ngược lại. Hắn nói nhiều với người này cũng không phải nể mặt, nếu người này muốn tranh cãi thì chiều, nếu không thích tranh cãi thì thôi.
- Ngu ngốc!
Trịnh Thiên Thành cuối cùng cũng nổi giận:
- Tốt, Hạ Thiên, tôi dùng thân phận cục trưởng cục y tế nói cho cậu biết, cậu hành y không bằng cấp, sau này nếu tiếp tục có hành vi chữa bệnh phi pháp thì tôi sẽ xử phạt, cậu thu phí mười ngàn thì tôi phạt một trăm ngàn, cậu thu phí một triệu thì tôi phạt mười triệu.
Hạ Thiên cảm thấy không vui, hắn trừng mắt nhìn Trịnh Thiên Thành:
- Ông uy hiếp tôi sao?
- Uy hiếp thì thế nào?
Thư Tịnh cười lạnh một tiếng:
- Nếu cậu biết điều thì nên ngoan ngoãn chữa bệnh cho giám đốc Liễu, nếu không sau này đi phụ hồ uống trà đá sống qua ngày đi.
- Ai nói chồng tôi sẽ đi phụ hồ?
Một giọng nói dễ nghe vang lên, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt vời xuất hiện bên cạnh Hạ Thiên. Thiếu nữ cũng ăn mặc tùy tiện như Hạ Thiên, nhưng khác biệt chính là loại tốt hơn, tuy không nhìn ra nhãn hiệu nhưng rõ ràng rất tinh tế.
- Là tôi, thế nào... ....
Trịnh Thiên Thành thuận miệng nói, nhưng ngay đó vẻ mặt chợt biến đổi, vì lúc này hắn nhìn rõ tướng mạo của thiếu nữ, ngay sau đó vẻ mặt xám như tro tàn, hắn lắp bắp:
- Kiều, Kiều tiểu thư... ....
Thiếu nữ này chính là Kiều Tiểu Kiều, nàng vừa mới dừng xe, đang xem xét lại y phục, vì vậy làm chậm trễ thời gian. Nào biết nàng vừa xuống xe thì có người dùng giọng uy hiếp nói Hạ Thiên chỉ có thể đi phụ hồ, tất nhiên nàng sẽ rất tức giận.
- Thì ra là cục trưởng Trịnh.
Gương mặt Kiều Tiểu Kiều chợt trở nên lạnh lẽo:
- Cục trưởng Trịnh, ông muốn chồng tôi đi phụ hồ sống qua ngày sao?
- Kiều tiểu thư, hiểu lầm, hiểu lầm rồi, vừa rồi tôi không biết cậu ấy là... ....
Trịnh Thiên Thành cuối cùng cũng kịp phản ứng, hắn liên tục giải thích, trong lúc vô tình đầu vã đầy mồ hôi. Hắn nào biết thằng khốn ăn mặc như phụ hồ kia chính là chồng của Kiều Tiểu Kiều, nếu hắn biết thì có một trăm lá gan cũng không gây phiền phức cho Hạ Thiên.
Kiều Tiểu Kiều cũng không có tâm tình nghe đối phương giải thích, nàng cắt ngang lời Trịnh Thiên Thành:
- Cục trưởng Trịnh, ông có tin bây giờ tôi có thể cho ông đi làm phụ hồ không?
- Tôi tin, tôi tin.
Trịnh Thiên Thành khom người mà đã muốn khóc đến nơi, tất nhiên hắn biết rõ năng lượng của Kiều gia.
- Đêm nay chúng tôi còn có chuyện, không so đo với các người. Nhưng tôi nói cho ông biết, nếu ông dám phạt chồng tôi, tôi sẽ cho ông rời khỏi cục y tế, nếu còn có người dám phạt thì tôi đổi cục trưởng mới, tôi đổi đến khi nào không còn ai to gan mới thôi.
Kiều Tiểu Kiều lạnh lùng nói.
- Kiều tiểu thư, tôi đảm bao sẽ không phát sinh chuyện này, thật ra đây chỉ là hiểu lầm. Hạ thần y chẳng qua đánh mất giấy chứng nhận mà thôi, chúng tôi sẽ nhanh chóng bổ sung cho anh ấy, sau này sẽ không còn hiểu lầm phát sinh.
Trịnh Thiên Thành vội nói.
- Tốt, nếu ông làm tốt thì tôi sẽ xí xóa.
Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng, sau đó nàng kéo tay Hạ Thiên:
- Chồng, chúng ta vào thôi.
Hai người cùng nhau đi đến cửa biệt thự, lúc này cũng không có ai dám ngăn cản. Tuy đám tùy tùng Lâm gia chưa từng gặp mặt Hạ Thiên nhưng ai cũng biết thân phận của Kiều Tiểu Kiều, đây chính là điều mà Lâm đại thiếu gia đã dặn qua nhiều lần, người nào cũng được xem hình của Kiều Tiểu Kiều, đã sớm ghi nhớ hình ảnh của nàng, kẻ nào đứng ra ngăn cản thì chẳng phải không thích sống sao?
Mà tình cảnh vừa rồi cũng làm cho Mai Nhược Đình và Liễu Kỳ trợn mắt há mồm, bọn họ không có quan hệ nhưng biết rõ thân phận của Kiều Tiểu Kiều, nhưng dù là như thế thì bọn họ cũng không ngờ Hạ Thiên có quan hệ thân mật với nàng. Mà tiểu nha đầu Hàm Hàm đã ngừng khóc, nàng dùng ánh mắt mờ mịt nhìn bóng lưng của Hạ Thiên và Kiều Tiểu Kiều.
Trịnh Thiên Thành cảm thấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi, khi thấy Kiều Tiểu Kiều đi khuất tầm mắt thì thở phào nhẹ nhõm. May mà tâm tình Kiều Tiểu Kiều hôm nay khá tốt, hơn nữa Trịnh Thiên Thành hắn cái khó ló cái khôn, đề xuất sẽ giúp Hạ Thiên giải quyết vấn đề chứng nhận hành y, vì vậy có thể nói là tạo mối quan hệ với Kiều gia, xem như tìm được phúc lớn trong tai họa.
Nhưng Trịnh Thiên Thành cũng lập tức hiểu rõ một chuyện, tên khốn nạn Liễu Kỳ thiếu chút nữa đã mang đến cho hắn tai họa ngập đầu, vì vậy mà cực kỳ bực bội. Hắn đột nhiên xoay người dùng giọng nghiến răng nghiến lợi hỏi Liễu Kỳ:
- Giám đốc Liễu, tôi gần đây không hại anh, anh chơi tôi vậy sao?
- Cục trưởng Trịnh, anh hiểu lầm rồi... ....
Vẻ mặt Liễu Kỳ chợt biến đổi, hắn vội vàng giải thích.
Trịnh Thiên Thành không cho Liễu Kỳ cơ hội giải thích, hắn khoát tay với bộ dạng mất kiên nhẫn:
- Hiểu lầm? Anh có biết thiếu chút nữa tôi sẽ phải đi phụ hồ rồi không? Anh mù à? Người ta có thân phận gì mà đáng để lừa anh vài đồng tiền? Anh không thấy Kiều tiểu thư không quan tâm đến anh, vì anh căn bản không đủ tư cách để người ta quan tâm, nếu cô ấy mắng anh hai câu thì mất thân phận.
- Cục trưởng Trịnh, tôi thật ra không biết tiểu tử kia có quan hệ với Kiều Tiểu Kiều... ....
Liễu Kỳ nhịn không được phải giải thích một câu.
- Thái độ của anh là gì? Cái gì mà là tiểu tử? Con bà nó, phải gọi là Hạ thần y!
Trịnh Thiên Thành rống lên:
- Tôi đã biết rõ vì sao Hạ thần y không chữa bệnh cho anh, vì thái độ chó má của anh, ai mà không muốn anh chết quách đi?
Liễu Kỳ còn muốn nói thì Mai Nhược Đình đã mở miệng:
- Cục trưởng Trịnh, thật xin lỗi, chúng tôi làm anh liên lụy rồi.
Mai Nhược Đình xin lỗi làm Trịnh Thiên Thành tiêu tan chút tức tối. Lúc này hắn không muốn nghe giải thích, hơn nữa trong lòng cũng có ý với Mai Nhược Đình, muốn kéo em nó lên giường. Bây giờ hắn vạch trần ý nghĩ của Liễu Kỳ, hắn cảm thấy Mai Nhược Đình là người đẹp mà đi theo Liễu Kỳ là một cô vợ bé không có danh phận, rõ ràng là không đáng.
- Thôi được rồi, Mai tiểu thư, việc này tôi xem như tự gặp xui xẻo, bây giờ tôi phải nhanh chóng đi giải quyết hậu quả. Tôi cũng khuyên mọi người đừng vào tham gia tiệc rượu, miễn cho Kiều tiểu thư khỏi mất hứng.
Trịnh Thiên Thành khoát tay nói, hắn nói xong thì bỏ đi ngay, hắn đang muốn làm cho Hạ Thiên một giấy chứng nhận hành nghề y.
Chương 99: Tét đít hôn thê của Lâm đại thiếu gia
- Kiều Tiểu Kiều đến.
Trong đại sảnh tiệc rượu trên lầu hai chợt vang lên một tiếng hô trầm thấp, ngay sau đó ánh mắt mọi người chuyển ra cửa, vẻ mặt người nào cũng trở nên quái dị.
Mọi người cảm thấy quái dị vì nhìn thấy Hạ Thiên, dù mọi người ở đây đều là nhân vật thượng lưu trong xã hội Giang Hải, ai cũng đã nghe tin Kiều Tiểu Kiều có vị hôn thê, nhưng đối với mọi người thì đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Thiên. Mà rõ ràng hình tượng của Hạ Thiên khác biệt quá xa so với sức tưởng tượng của bọn họ.
Trong tưởng tưởng tượng của mọi người thì hôn phu của Kiều Tiểu Kiều không những anh tuấn tiêu sái, khí độ bất phàm, còn phải trầm trọng ổn định. Nhưng thực tế thì thiếu niên mà Kiều Tiểu Kiều đang nép vào như một chút chim nhỏ có tướng mạo rất tầm thường, tuy gương mặt có vài phần thanh tú nhưng tuổi không lớn, không sinh ra chút cảm giác trầm ổn.
Nếu nói thật, dù là không trông mặt bắt hình dong, không so đo tướng mạo thì hôn phu của Kiều Tiểu Kiều ăn mặc quá tềnh toàng, sao lại keo kiệt như vậy?
Dù Kiều Tiểu Kiều cũng ăn mặc bình thường nhưng ai cũng có thể thấy được quần áo của nàng được thiết kế đặc biệt, không nhãn hiệu nhưng là độc nhất vô nhị, nếu nói về giá trị thì còn cao hơn những nhãn hiệu xa hoa của đám người ở đây.
Những ai tham gia bữa tiệc này đều có ánh mắt sáng, người nào chỉ cần liếc mắt đã thấy trang phục trên người Hạ Thiên chỉ là hàng vỉa hè, thậm chí còn tệ hơn hàng vỉa hè. Dù sao thì mua hàng dở cũng phải mặc đồ mới, nhưng quần áo của thiếu niên này lại rất cũ, đặc biệt là đôi giày đã ố vàng quá mức.
Một người như vậy sao có thể là hôn phu của Kiều Tiểu Kiều? Hầu như trong lòng tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, thậm chí bọn họ còn hy vọng tên thiếu niên kia không có quan hệ với Kiều Tiểu Kiều. Nhưng vấn đề là nếu hai bên không có quan hệ thì sao hành vi của họ lại thân mật như vậy?
Mọi người đều có tâm tư khác nhau, lúc này Lâm Tử Hào cũng tiến lên nghênh đón:
- Tiểu Kiều, em đến rồi à?
Không đợi Kiều Tiểu Kiều nói chuyện, Lâm Tử Hào quay về phía Hạ Thiên rồi duỗi tay:
- Chắc chắn cậu chính là Hạ Thiên được tất cả đàn ông thành phố Giang Hải hâm mộ, tôi là Lâm Tử Hào, rất vui khi được gặp cậu.
- Tôi là Hạ Thiên.
Hạ Thiên lúc nà cũng bắt tay Lâm Tử Hào, vì Lâm Tử Hào không phải là tình địch của hắn.
- Tiểu Kiều, Hạ Thiên!
Kiều Đông Hải cũng đi tới, hắn mở miệng chào đón.
Cao Danh Dương, Diệp Thiếu Kiệt và Tô Tiểu Xán thật sự cũng đang nhìn Hạ Thiên, cũng không ai tiến lên chào hỏi, trong lòng họ đang suy nghĩ điều gì thì chẳng ai hiểu rõ.
- Xin mọi người yên lặng một chút.
Lúc này Lâm Tử Hào chợt đề cao thanh âm, khi tất cả mọi người yên tĩnh trở lại và chuyển ánh mắt về phía hắn, lúc này hắn mới tiếp tục:
- Hôm nay mọi người có thể nể tình đến tham gia tiệc rượu, tôi rất cảm tạ. Tôi đã rời khỏi Giang Hải được năm năm, hôm nay tôi tổ chức tiệc rượu chủ yếu muốn tụ tập với bạn bè năm xưa, hơn nữa cũng không còn thu xếp gì đặc biệt, vì vậy mọi người cứ tùy ý. Mặt khác tôi còn muốn nhân cơ hội để giới thiệu một người.
Người trong đại sảnh chợt nghị luận to nhỏ với nhau, tất cả đều đang suy đoán người sắp được Lâm Tử Hào giới thiệu là ai. Vì mọi người đã nghe rõ lời giới thiệu của Lâm Tử Hào, mục đích chủ yếu để hắn tổ chức tiệc rượu hôm nay chính là giới thiệu người kia.
Một số người nhìn về phía Hạ Thiên, trong lòng thầm suy đoán chẳng phải Lâm Tử Hào muốn giới thiệu vị hôn phu này của Kiều Tiểu Kiều? Vì những người nơi đây đều đã quen mặt nhau, chỉ có Hạ Thiên là người mới.
Diệp Thiếu Kiệt đột nhiên ngước mắt nhìn lên, không chỉ có hắn, những người đàn ông khác cũng nhìn lên, bọn họ cùng nhìn lên cầu thang. Đúng lúc này một người đẹp tóc vàng dáng người thon gầy lồi lõm rõ ràng chậm rãi đi xuống, nàng mặc một bộ váy dạ hội cổ chữ V có màu đen, làn da trắng nõn được làm nổi bật, một sợi dây chuyền kim cương trên chiếc cổ trắng nộn, dây chuyền còn thả sâu vào khe núi làm người khác khát khao di chuyển ánh mắt vào xem bên trong còn có thứ gì... .....
Người đẹp chậm rãi đi xuống cầu thang, chưa nói đến thân thể lồi lõm kinh người phô bày ra quá rõ ràng, hơn nữa còn bùng ra vẻ quyến rũ và phong tình tuyệt đối. Khuôn mặt nàng tuyệt đẹp có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng, phối hợp với trang phục lễ hội màu đen làm người ta sinh ra cảm giác ở xa ngàn dặm. Hơn nữa trên người nàng lại bùng ra cảm giác phong tình quyến rũ, có cả sự cao quý khó thể khinh nhờn, trong lúc vô hình làm cho tất cả đàn ông nơi đây bùng lên hóc môn chinh phục... ....
Trong đại sảnh có không ít người đẹp, nhưng ai nhìn thấy người đẹp vừa đi xuống cũng cảm thấy xấu hổ cho chính mình. Nếu nói về gương mặt, trong đây chỉ có duy nhất Kiều Tiểu Kiều là hơn hẳn đối phương, nhưng nếu nói về dáng người và sức quyến rũ thì Kiều Tiểu Kiều thua đứt.
Người đẹp đi xuống cầu thang trong ánh mắt dâm dục của đàn ông và ghen ghét của phụ nữ, sau đó nàng đến bên cạnh và khoác tay Lâm Tử Hào.
Đúng lúc này Lâm Tử Hào cũng mở miệng:
- Giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi, là Mộc Hàm.
Đám đàn ông không thể không thu hồi ánh mắt dâm tục của mình, thì ra người đẹp tóc vàng này chính là hôn thê của Lâm Tử Hào. Mà đám phụ nữ lại rất ghen ghét, người phụ nữ kia không những xinh đẹp mà còn là hôn thê của một thiếu gia siêu cấp, đúng là không có thiên lý.
Ngoài vấn đề ghen ghét thì mọi người cũng giật mình, ngoài Lâm Tử Hào thì có người đàn ông nào xứng đôi với một vưu vật cực kỳ quyến rũ và cao quý như vậy? Tất cả phụ nữ trong đại sảnh đều biết mình không có cơ hội trở thành người của Lâm Tử Hào, có lẽ chỉ có cô gái Mộc Hàm này mới xứng đôi với đệ nhất thiếu gia Giang Hải.
- Chúc mừng Lâm đại thiếu gia... ....
- Hôn thê của Lâm đại thiếu gia quá đẹp... ....
- Lâm đại thiếu gia và Mộc tiểu thư thật sự tạo nên một đôi... ....
Sau vài phút yên tĩnh ngắn ngủi thì mọi người bắt đầu thi nhau chúc tụng Lâm Tử Hào, vì vậy mà bữa tiệc càng thêm náo nhiệt.
- Đét... ....
Một tiếng động nhỏ vang lên cắt đứt tiết tấu bữa tiệc, mọi người lại trợn mắt há mồm, mỗi người đều dùng ánh mắt khó tin nhìn Mộc Hàm, mà khoảnh khắc này vẻ mặt Lâm Tử Hào chưa từng trở nên khó coi như thế.
- Đét, đét... ....
Lại hai tiếng động vang lên, nhưng đó không phải tiếng tát, đó là âm thanh đánh đít, mà người bị đòn chính là Mộc Hàm.
Chẳng biết từ khi nào thì Mộc Hàm đang nằm trong lòng một người đàn ông, mà tay của người đàn ông kia đang đánh vào mông nàng. Người đàn ông kia đánh Mộc Hàm cũng không sao, nhưng đối với Lâm Tử Hào thì giống như trực tiếp đánh vào mặt mình, thậm chí còn khó chịu hơn bị đánh vào mặt.
- Anh làm gì vậy?
Gương mặt lạnh lùng trong trẻo của Mộc Hàm lập tức biến mất, thay vào đó là sự xấu hổ, giận dữ và không biết phải làm sao. Nàng muốn vùng vẫy nhưng căn bản không thể thoát ra, mà bàn tay nóng bỏng của tên khốn kia cứ đập lên hai mông vểnh lên trời của nàng, tuy không quá đau nhưng lại sinh ra những cảm giác khác thường, sinh ra cho nàng cảm giác tê dại quá sâu sắc.
Tên đáng chết này chính là Hạ Thiên, khi Mộc Hàm đi xuống cầu thang thì đã nhin thấy hắn, lúc đó nàng đã cảm thấy không ổn. Nàng luôn tìm cách trốn tránh hắn, nào biết gặp lại hắn ở đây?
Nhưng sau đó Mộc Hàm thấy Hạ Thiên không có phản ứng gì, sau đó lại thấy hắn đứng bên cạnh Kiều Tiểu Kiều, trong lòng thầm thở phào một hơi. Nàng cho rằng Hạ Thiên sẽ vì Kiều Tiểu Kiều mà không gây phiền phức cho mình, như vậy nàng sẽ yên ổn.
Nào ngờ mới qua một phút thì cơn ác mộng của Mộc Hàm đã hàng lâm, người này chợt xuất hiện trước mặt nàng như quỷ sứ, ngay sau đó không cho nàng cơ hội mà ôm đi ra, sau đó vỗ mông nàng trước mặt biết bao nhiêu người.
- Đã nói gọi điện mà không chịu, hơn nữa còn cho Tiểu Yêu Tinh hack máy tính của tôi, loại vợ không nghe lời này phải đánh đòn.
Hạ Thiên dùng hai tay vỗ lên mông Mộc Hàm, hơn nữa càng mạnh tay hơn, tỏ vẻ rất bất mãn:
- Hơn nữa bây giờ lại là hôn thê của kẻ khác, cô là vợ tôi, sao lại làm hôn thê của người khác? Tôi không đánh mông cô thì sẽ không nhớ đòn sao?
Giọng nói của Hạ Thiên rất lớn, những người ở đây đều nghe rất rõ, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đây là chuyện động trời gì? Hai người này một là hôn thê của Lâm Tử Hào, một là hôn phu của Kiều Tiểu Kiều, sao lại ở cùng một chỗ?
Một số người không khỏi nhìn về phía Lâm Tử Hào và Kiều Tiểu Kiều, ai cũng thấy vẻ mặt Lâm Tử Hào rất khó coi, mà Kiều Tiểu Kiều thì rất bình tĩnh, giống như chẳng có gì liên quan đến nàng.
Nhưng Lâm Tử Hào và Kiều Tiểu Kiều còn chưa nói thì người khác sẽ không dám nói gì, nhưng trong lòng ai cũng sinh ra cảm giác không ổn, tiệc rượu đêm nay rõ ràng đã bị hủy hoại.
- Cậu thả tôi ra trước có được không?
Mộc Hàm bị Hạ Thiên đánh mông mà cảm thấy mềm nhũn, không còn lực phản kháng, nàng năn nỉ:
- Nếu không chúng ta nói chuyện ở nơi khác, đừng đánh tôi trước mặt nhiều người như vậy, đừng đánh vào chỗ đó.
Mộc Hàm ép sát vào người Hạ Thiên, hai đỉnh núi cao ngất trước ngực ép lên ngực Hạ Thiên, điều này không khỏi làm cho đám đàn ông trong đại sảnh cảm thấy hâm mộ. Còn giọng điệu năn nỉ của Mộc Hàm thì không ai nghe rõ, mọi người chỉ biết hai người kia nói vài lời với nhau, mà điều này cũng đủ chứng minh Mộc Hàm có biết Hạ Thiên. Mà Mộc Hàm từ đầu đến cuối đều không phản kháng, tất nhiên ai cũng cho rằng cả hai có quan hệ rất mật thiết.
- Mộc Hàm, Hạ Thiên, hai người làm gì vậy?
Lâm Tử Hào dù có ẩn nhẫn cũng không thể chịu đựng được nữa, lần này hắn gầm lên đã nói rõ hắn muốn bùng nổ, mà đám người trong đại sảnh bắt đầu cảm thấy hả hê, kịch hay đã bắt đầu.
Chương 100: Tình cừu
Trước đó ba phút, Lâm Tử Hào rất vui sướng, qua năm năm hắn quay lại thành phố Giang Hải, mà người Giang Hải bây giờ vẫn rất cung kính với hắn, hắn vẫn là đệ nhất thiếu gia Giang Hải, địa vị vẫn như trước.
Khi Lâm Tử Hào tuyên bố Mộc Hàm là hôn thê thì càng thỏa mãn, vì hắn cảm thấy đám đàn ông đều nhìn mình bằng ánh mắt hâm mộ. Trên đời nà có nhiều người đẹp nhưng được như Mộc Hàm thì đếm trên đầu ngón tay, có một người đẹp như vậy tất nhiên sẽ là một loại vinh quang với tất cả đàn ông, thậm chí là một biểu tượng của địa vị.
Nhiều khi người đẹp không phải chỉ là đàn bà của đàn ông, hơn nữa còn là một loại xa xỉ phẩm, muốn có một món hàng như vậy thì có tiền là chưa đủ. Cũng nhờ vào đó mà đàn ông có được một người phụ nữ chất lượng ở bên cạnh là một biểu tượng của địa vị.
Nhưng Hạ Thiên đã dùng tay vứt tất cả niềm vui của Lâm Tử Hào ra Thái Bình Dương, hôn thê của Lâm Tử Hào bị người ta đánh đòn ngay trước mặt mọi người. Hơn nữa vị hôn thê xinh đẹp lại không giãy dụa, không phản đối, còn thân mật ghé sát tai tên đàn ông kia, ra vẻ cam tâm tình nguyện chịu phạt. Dù những năm gần đây tâm tính Lâm Tử Hào rất rắn rỏi nhưng sự việc xảy ra như vậy thiếu chút nữa làm hắn bất tỉnh.
Đối với bất kỳ một người đàn ông nào thì đây rõ ràng là nhục nhã cực hạn, dù vợ cắm sừng lên đầu thì cũng không nghiêm trọng bằng tình huống lúc này. Dù sao thì chuyện cắm sừng cũng chỉ được tiến hành bí mật, nhưng bây giờ tình cảnh phát sinh trước mặt nhiều người, trước mặt tất cả nhân sĩ thượng lưu Giang Hải. Chỉ sợ không đến ngày mai thì toàn bộ nhân vật nổi tiếng thành phố Giang Hải sẽ biết chuyện này, mà địa vị đệ nhất thiếu gia của Lâm Tử Hào cũng sẽ không thể ngẩng đầu lên trước mặt người khác.
Lâm Tử Hào rống lên một tiếng nhưng không ảnh hưởng đến Hạ Thiên, hắn vẫn vỗ mông Mộc Hàm:
- Sau này còn dám không nghe lời?
- Tôi... ....
Mộc Hàm nhìn Lâm Tử Hào mà không khỏi có chút do dự, nàng biết nếu Hạ Thiên nói gì mình nghe nấy thì Lâm Tử Hào sẽ mất sạch mặt mũi, nhưng nếu nàng không nghe thì Hạ Thiên sẽ tiếp tục tét đít.
- Đét!
Trong lúc Mộc Hàm do dự thì Hạ Thiên đã tiếp tục vỗ mông.
Một tát này lập tức làm cho Mộc Hàm hạ quyết tâm, nàng biết võ công nhưng căn bản không thể đối kháng với Hạ Thiên, xem ra nàng nên dùng thủ đoạn trước đó.
- Chồng, đừng đánh nữa.
Mộc Hàm ngẩng đầu, hai gò má đỏ ửng, rất quyến rũ:
- Sau này tôi nghe lời cậu là được.
- Mộc Hàm, em... ....
Lâm Tử Hào thiếu chút nữa đã ói máu, Mộc Hàm gọi người khác là chồng sao?
- Được rồi, bây giờ em nói cho tên khốn kia biết, sau này em là vợ anh, không quan hệ gì đến hắn.
Hạ Thiên nhìn Lâm Tử Hào nói.
Mộc Hàm còn chưa nói thì Lâm Tử Hào đã tức tối gầm lên:
- Hạ Thiên, cậu có ý gì? Cậu rõ ràng là hôn phu của Kiều Tiểu Kiều, có liên quan gì đến Mộc Hàm? Có phải cậu cố tình quấy rối tôi, muốn gây khó dễ phải không?
- Này, anh gây khó dễ với tôi mới đúng, là anh muốn cướp vợ tôi.
Hạ Thiên không vui nói.
- Tôi cướp vợ cậu sao?
Lâm Tử Hào giận quá hóa cười:
- Đúng là buồn cười, cậu biết Mộc Hàm được mấy ngày? Mộc Hàm đến đây còn chưa được ba ngày, cậu chỉ biết cô ấy được ba ngày, tôi...Tôi biết cô ấy ba năm, rốt cuộc là ai cướp của ai?
- Anh bao nhiêu tuổi rồi?
Hạ Thiên hỏi.
- Tôi bao nhiêu tuổi liên quan gì đến cậu?
Lâm Tử Hào quát lạnh:
- Hạ Thiên, dù ai nói cậu cố tình gây khó dễ cho tôi, chỉ cần cậu lập tức buông Mộc Hàm ra, sau này không dây dưa với cô ấy, tôi sẽ nể mặt Tiểu Kiều, sẽ coi như sự việc này chưa từng xảy ra.
Hạ Thiên không cho là đúng:
- Rõ ràng là anh cố ý gây khó cho tôi, anh không nói mình bao nhiêu tuổi, tôi đoán anh cũng chỉ hai lăm, ba năm trước anh biết Mộc Hàm thì hai mươi hai. Bây giờ tôi mới mười chín tuổi, tôi mười chín tuổi đã biết cô ấy, vì vậy rõ ràng là biết trước cả anh, nói cách khác anh là kẻ cướp vợ tôi.
Mọi người trong đại sảnh không biết nói gì, lý luận của người nà quá khủng bố, mà Mộc Hàm trong ngực Hạ Thiên thì có chút dở khóc dở cười, lư manh này ngụy biện kiểu gì vậy?
Lâm Tử Hào tức đến mức hai mắt phóng hỏa:
- Cậu nói ra lý luận chó má gì vậy?
- Tôi là người biết nói lý lẽ.
Hạ Thiên ra vẻ rất vô tội, hắn lại vỗ mông Mộc Hàm:
- Này, vợ, chị nói cho hắn biết, dù chị là hôn thê hôn thiếc gì của hắn thì bây giờ cũng bỏ, sau này chị là vợ của Hạ Thiên tôi, ai có ý với vợ tôi, tôi sẽ xử lý.
- Hạ Thiên, cậu... ....
Lâm Tử Hào cảm thấy khó thở, đúng lúc này Mộc Hàm cũng mở miệng:
- Tử Hào, xin lỗi, hôn ước của chúng ta có thể hủy được rồi.
Cuối cùng Mộc Hàm cũng không ép sát vào ngực Hạ Thiên, nàng ưỡn thẳng người nhưng vẫn tiếp xúc thân mật với hăn. Lúc này gương mặt đẹp của nàng đỏ ửng, guong mặt cũng gần như khôi phục lại vẻ trong trẻo và lạnh lùng, nàng nhìn Lâm Tử Hào, trong ánh mắt có chút thương cảm, có chút bất đắc dĩ.
Mộc Hàm vừa nói ra những lời này thì vẻ mặt Lâm Tử Hào chợt tái nhợt. Lâm Tử Hào ngày xưa tiêu sái phong độ, lúc này cũng không còn lại gì, không một người đàn ông nào có thể tự nhiên trong tình cảnh này, Lâm Tử Hào cũng không. Lúc này hắn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, hai má nóng bừng bừng, giống như Hạ Thiên tát nhiều lần lên mặt hắn.
- Ha ha ha ha... ....
Một tràng cười vang lên, mọi người chợt kinh ngạc và quay đầu nhìn lại, bọn họ phát hiện ra người đang cười không phải là ai khác mà chính là Kiều gia Kiều Đông Hải.
Kiều Đông Hải cười đến mức ôm bụng ngặt ngẽo, hắn vừa cười vừa đấm ngực, dù kẻ ngu cũng thấy hắn đang rất vui:
- Nhịn không được, con bà nó đúng là nhịn không được, ha ha, đúng là quá mức buồn cười, Lâm Tử Hào, anh cũng có ngày hôm nay sao? Ha ha ha... ....
Kiều Đông Hải vừa cười vừa đi về phía Hạ Thiên, ngay sau đó hắn vỗ vai Hạ Thiên:
- Hạ Thiên, sau này cậu là anh em của tôi, dù Tiểu Kiều có tức giận không muốn gả cho cậu, cậu vẫn là anh em của tôi. Mười năm, đã mười năm rồi Kiều Đông Hải tôi lần đầu tiên mới hết giận, ha ha ha, tất cả đều là công lao của cậu.
- Này, đừng nói lung tung, ai nói Tiểu Kiều không gả cho tôi?
Hạ Thiên có chút mất hứng.
- À, Tiểu Kiều có vẻ không tức giận, ha ha. Trâu, cậu đúng là trâu, nếu không sao có thể cướp được vợ của Lâm Tử Hào?
Kiều Đông Hải cực kỳ vui sướng:
- Ha ha, Lâm Tử Hào ơi Lâm Tử Hào, tôi đã nói anh sẽ gặp báo ứng, khi tôi mười lăm tuổi thì vừa ý một cô gái đầu đời, lúc đó anh cướp mất, mười tám tuổi tôi vừa ý cô gái thứ hai thì anh cũng cướp mất, còn nói cái gì là vì tốt cho tôi. Được rồi, tôi sẽ coi như anh tốt với tôi, nhưng còn Lâm Yên Nhi, tôi đã bàn luận chuyện hôn nhân với mẹ cô ấy, cuối cùng anh cũng cướp mất.
Mọi người chợt im lặng, rất nhiều người biết Kiều Đông Hải và Lâm Tử Hào có ân oán, nhưng không ai biết nguyên nhân thật sự. Mà lúc này thì bọn họ chợt hiểu, thì ra hai bên có thù hận sâu sắc, vì thế mà bây giờ Kiều Đông Hải rất hả hê, ai cũng biết Kiều Đông Hải nói thật, Lâm Tử Hào quả nhiên không tốt đẹp gì.
Dù sao với thân phận của Lâm Tử Hào thì không thiếu nữ nhân, sao cứ nhìn chằm chằm vào người của bạn? Dù cố ý chơi nữ nhân của bạn thì một lần là được, cớ gì phải lặp lại nhiều lần như thế? Đúng là quá đáng.
- Đông Hải, như vậy có phải cậu đã sai khiến Hạ Thiên đến chơi tôi?
Lâm Tử Hào cuối cùng cũng tỉnh táo, ít nhất hắn cũng biểu hiện mình đã tỉnh táo:
- Tôi đã nói, tôi vì tốt cho cậu, cô gái cậu biết lúc mười lăm tuổi, tôi chỉ cho cô ta mười ngàn thì bỏ cậu lên giường, cô gái năm cậu mười tám tôi bỏ ra một trăm ngàn thì cũng bỏ cậu lên giường của tôi, phụ nữ như vậy không xứng với cậu.
Lâm Tử Hào dừng lại một chút rồi nói:
- Còn Lâm Yên Nhi, cô ấy muốn làm ngôi sao ca nhạc, là một con hát sao có thể tiến vào cửa Kiều gia? Tôi đã cho cô ấy lựa chọn, một là làm ngôi sao, hai là gả cho cậu, sau đó cô ta phản bội cậu. Tôi chẳng qua chỉ thúc đẩy một chút, chỉ vì muốn tìm cho cậu người phụ nữ thích hợp.
- Lâm Tử Hào, anh câm miệng cho tôi.
Kiều Đông Hải quát lên phẫn nộ:
- Các cô ấy thích tiền, thích hư vinh thì thế nào? Tôi không có tiền sao? Tôi thích họ là được, cần anh phải nhiều chuyện sao? Lâm Yên Nhi thích làm ngôi sao, tôi có thể cho cô ấy được như ước nguyện, cần anh quan tâm sao? Tôi không thiếu tiền.
- Đông Hải, nếu cậu thật sự muốn dùng tiền kéo phụ nữ, sao khi cậu ở bên họ lại không nói ra thân phận của mình?
Lâm Tử Hào thản nhiên nói:
- Nếu ngay từ đầu cậu nói mình là đại thiếu gia Kiều gia, ba người đó sẽ bỏ cậu đi sao?
- Lâm Tử Hào, Lâm Yên Nhi là người phụ nữ đầu tiên tôi yêu, dù cho cô ấy hư vinh, dù cô ấy thích tiền cũng không sao, chỉ cần cô ấy gả cho tôi thì sẽ đủ tiền đủ hư vinh, tôi lại chẳng thiếu tiền, vì vậy cô ấy sẽ không bỏ tôi mà đi. Nhưng tên khốn nạn anh không những kéo các nàng bỏ chạy, hơn nữa còn ghi hình các nàng lăn lộn trên giường gửi cho tôi.
Kiều Đông Hải nhìn Lâm Tử Hào, trong mắt lóe lên cái nhìn hận thấu xương:
- Từ ngày đó Kiều Đông Hải tôi đã thề, một ngày nào đó tôi phải cướp đi người phụ nữ anh yêu thích nhất, cho anh biết mùi đau khổ.
Kiều Đông Hải nhìn Mộc Hàm trong lòng Hạ Thiên, sau đó hắn cười ha hả:
- Bây giờ tôi đã thành công, người phụ nữ anh thích nhất đang nằm trong lòng người khác. Ha ha ha, Lâm Tử Hào ơi Lâm Tử Hào, bây giờ trong lòng anh có tư vị gì? Bây giờ anh đã hiểu nổi đau của tôi trước kia rồi sao?
Chương 101: Vợ nhỏ số hai
Lâm Tử Hào nhìn Mộc Hàm và Hạ Thiên, lúc này hắn rất bình tĩnh, hắn cười nhạt một tiếng:
- Đông Hải, cậu cho rằng, cậu để Mộc Hàm tiếp cận tôi, sau đó để em rể của mình và cô ấy đóng kịch hay, như vậy có thể đả kích tôi sao?
Lâm Tử Hào nói ra lời này làm không ít người giật mình, thì ra là thế, thì ra Kiều Đông Hải chủ mưu. Nghĩ lại cũng đúng, nếu không sao có thể cướp đi vị hôn thê của Lâm Tử Hào?
- Diễn trò sao?
Kiều Đông Hải cười ha hả:
- Nếu tôi thật sự diễn trò thì sao không để chính mình cướp đi vị hôn thê của anh? Lâm Tử Hào, đến bây giờ anh vẫn còn đắp đất lên mặt mình sao? Đáng tiếc là quá muộn, anh cho rằng mình rất lợi hại, anh tưởng rằng mình là đệ nhất thiếu gia Giang Hải, nhưgn tôi nói cho anh biết, bây giờ anh cóc là gì cả, cũng chỉ là một thằng đàn ông đáng thương bị người ta cướp mất hôn thê mà thôi.
- Đại ca, đừng nói nữa.
Một giọng nói nhu hòa chợt vang lên, người mở miệng là Kiều Tiểu Kiều. Sau đó nàng quay đầu nhìn Lâm Tử Hào nói lời xin lỗi:
- Lâm đại ca, xin lỗi, chúng tôi đã gây phiền phức cho anh rồi.
Sau đó Kiều Tiểu Kiều đi đến bên cạnh Hạ Thiên, nàng kéo tay hắn:
- Chồng, chúng ta về trước.
- Được.
Hạ Thiên lập tức đồng ý, hắn vốn cũng không hứng thú gì với bữa tiệc rượu này, hắn vừa kéo Kiều Tiểu Kiều vừa ôm Mộc Hàm nghênh ngang ra khỏi cửa.
Lâm Tử Hào muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng nhịn được, vì hắn biết bây giờ Hạ Thiên và Mộc Hàm bỏ đi là lựa chọn tốt nhất, nếu còn tiếp tục ở lại thì hắn càng thêm nhục nhã.
- Lâm Tử Hào, hôn thê của anh đêm nay sẽ nằm trên giường của người đàn ông khác. Đáng tiếc, chỉ cần nhìn anh thì biết chưa từng chạm qua người vị hôn thê kia phải không? Ha ha ha... ....
Kiều Đông Hải cười lớn, ngay sau đó hắn đi theo nhóm người Hạ Thiên.
Cơ thịt trên mặt Lâm Tử Hào chợt co rút, hắn cố nén mở miệng vì có quá nhiều cố kỵ, không phải vì Hạ Thiên và Kiều Đông Hải, mà chính là vì vị hôn thê quyến rũ cao quý và yêu mị kia.
- Danh Dương, cậu ở dưới chung vui với mọi người, tôi lên lầu có chuyện.
Sau khi nhóm người Hạ Thiên rời khỏi đại sảnh thì Lâm Tử Hào khẽ nói một câu với Cao Danh Dương, sau đó hắn lên lầu.
Tiệc rượu vẫn tiếp tục được tiến hành nhưng bầu không khí đã rất quỷ dị.
Mộc Hàm bây giờ rất oán hận nha đầu Yêu Yêu, nếu không phải Yêu Yêu nhàm chán và gây chuyện, tự dưng rước đến một Hạ Thiên võ công biến thái thì nàng sẽ không phiền phức như lúc này.
Đáng tiếc hôm nay nha đầu Yêu Yêu không có ở đây, nếu không Mộc Hàm thật sự có xúc động đánh cho một trận.
- Bây giờ cậu có thể bỏ chị ra được chưa?
Khi ra khỏi biệt thự thì Mộc Hàm nói với Hạ Thiên, người này vẫn còn ôm eo nàng.
- Chị là vợ tôi, sao tôi phải buông chị ra?
Hạ Thiên dùng ánh mắt mất hứng nhìn Mộc Hàm:
- Có phải chị vẫn còn muốn làm hôn thê của Lâm Tử Hào hay không? Có tin tôi tiếp tục tét đít không?
- Không phải, chồng à, bây giờ người ta còn muốn làm như vậy nữa sao?
Mộc Hàm dùng giọng nũng nịu nói, nàng biết Hạ Thiên là người thích mềm không thích cứng, vì vậy chỉ có thể dùng chiêu này để đối phó mà thôi.
Hạ Thiên lúc này không tin Mộc Hàm:
- Chị cũng đừng gạt tôi, đêm nay chị phải tham gia tiệc rượu với Lâm Tử Hào, sao còn chuyện gì để làm?
- Chồng, cũng không lừa cậu, bây giờ chị cũng chỉ lộ mặt trong tiệc rượu mà thôi, ngay sau đó còn phải đi ngay.
Mộc Hàm nở nụ cười quyến rũ, điều này làm cho Hạ Thiên cảm thấy thất thần.
- Mộc Hàm tỷ tỷ, em thấy chị có vẻ chưa có gì quá vội, thôi thì thế này, chúng ta về nhà trước rồi nói sau.
Kiều Tiểu Kiều đột nhiên mở miệng nói.
- Tiểu Kiều nói không sai, chúng ta về nhà trước.
Hạ Thiên tỏ vẻ tán thành.
Mộc Hàm thấy tình thế tấn công nhu tình mật ngọt không có hiệu lực thì cũng chẳng còn biện pháp nào khác, nàng chỉ đành phải gật đầu đồng ý. Nhưng sự thật thì cũng giống như những gì Kiều Tiểu Kiều đã nói, nàng cũng không quá vội vã.
- Tiểu Kiều, Hạ Thiên, ba người về trước, anh đi tìm một chỗ uống rượu.
Kiều Đông Hải nói với nụ cười trên môi, đến bây giờ hắn vẫn rất hưng phấn.
- Đại ca, anh cẩn thận một chút.
Kiều Tiểu Kiều có chút bất đắc dĩ, nàng biết rất rõ ân oán giữa Kiều Đông Hải và Lâm Tử Hào, nhưng trước đó nàng cũng không biết ai đúng ai sai. Hơn nữa Kiều Tiểu Kiều cũng thấy đám phụ nữ kia không xứng với Kiều Đông Hải, đặc biệt là Lâm Yên Nhi, tuy bây giờ cô ta là ca sĩ có tiếng nhưng sinh hoạt cá nhân quá bết bát.
Nếu nói về phương diện khác thì nàng cũng thấy Kiều Đông Hải nói không sai, Kiều gia có tiền, không quan tâm đến vấn đề một cô gái thích làm ngôi sao ca nhạc. Nếu Kiều Đông Hải thật sự thích Lâm Yên Nhi, có Kiều gia cho cô gái này hậu trường vững chắc thì chắc chắn sẽ phát triển mạnh trong ngành giải trí. Hơn nữa trước đó Lâm Yên Nhi thích làm ngôi sao ca nhạc, nhưng nếu cô gái này được gả vào Kiều gia, được hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý thì chưa chắc thích làm ngôi sao.
- Tiểu Kiều, anh không sao, ngược lại ba người các em cần phải cẩn thận.
Kiều Đông Hải cười ha hả, hắn leo lên xe của mình rồi nhanh chóng khởi động chạy đi như bay.
Ba người Hạ Thiên, Kiều Tiểu Kiều, Mộc Hàm cũng nhanh chóng vào chiếc Volvo của Tiểu Kiều, mà tình hình vẫn là Tiểu Kiều lái xe, Mộc Hàm và Hạ Thiên ngồi ở phía sau.
- Chồng, anh có thể nói cho em biết sao lại quen Mộc Hàm tỷ tỷ hay không?
Kiều Tiểu Kiều vừa lái xe vừa nói.
Gần đây Hạ Thiên không giấu diếm gì Kiều Tiểu Kiều, tất nhiên hắn sẽ nói rõ quá trình một năm một mười. Mộc Hàm ở bên cạnh nghe Hạ Thiên nói mà gương mặt đỏ hồng, trong lòng không ngừng oán giận Hạ Thiên, lưu manh này đáng chết, sao lại nói ra những chuyện này?
Thậm chí Mộc Hàm bị Hạ Thiên thấy rõ tất cả từ đầu đến chân cũng bị nói ra, thậm chí vị trí đặc biệt nhất giống như sân bóng không cỏ cũng bị Hạ Thiên nói cho người thứ ba. May mà người này là phụ nữ, nếu không Mộc Hàm sẽ phải liều mạng.
Kiều Tiểu Kiều lẳng lặng nghe xong toàn bộ quá trình, nàng không chen vào lời nào, chỉ chuyên tâm lái xe. Sau khi Hạ Thiên nói xong thì nàng mới mở miệng:
- Mộc Hàm tỷ tỷ, những gì chồng nói là thật đấy chứ?
- Thật!
Mộc Hàm chỉ có thể gật đầu, Hạ Thiên không nói dối, cũng không thêm mắm dặm muối, thật như tình cảnh trước đó. Nhưng đây chính là vấn đề làm nàng tức tối, Hạ Thiên nói quá thật.
Mộc Hàm khựng lại rồi còn nói thêm:
- Kiều tiểu thư, thật ra tôi cũng không biết Hạ Thiên đã có hôn thê, những chuyện giữa tôi và cậu ấy không nên nói... ....
- Đét... ....
Mộc Hàm còn chưa nói dứt lời thì đã cảm thấy cặp mông tê rần.
- Cậu.
Mộc Hàm rất xấu hổ:
- Sao lại đánh mông chị?
- Mộc Hàm tỷ tỷ, nếu chị đã đồng ý làm vợ của Hạ Thiên thì không nên đổi ý, vì vậy sau này chị không nên nói ra những lời như vậy.
Kiều Tiểu Kiều khẽ cười:
- Nếu không chồng nhất định sẽ tét đít chị.
- Kiều tiểu thư, em không nói giỡn đấy chứ?
Mộc Hàm có chút đau đầu:
- Chẳng lẽ Hạ Thiên không phải hôn phu của em sao?
- Không phải, thật ra em đã gả cho anh ấy rồi, vì vậy không còn là hôn phu gì cả.
Kiều Tiểu Kiều cười nhạt một tiếng:
- Mộc Hàm tỷ tỷ, bây giờ em có thể giới thiệu chính thức cho chị biết, em là vợ nhỏ đầu tiên của Hạ Thiên, mà chị thì rất may mắn, chị là vợ bé thứ hai.
Mộc Hàm bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, mấy ngày nay có phải mình đang mơ, nếu không vì sao nàng lại gặp phải một tên có võ công biến thái hầu như không thể gặp trên đời, sau đó lại nghe nói Kiều Tiểu Kiều làm vợ nhỏ cho người khác. Càng kỳ quái là Kiều Tiểu Kiều còn nói Mộc Hàm nàng rất may mắn, có thể làm vợ bé thứ hai cho Hạ Thiên. Có lầm không đấy? Dù là ở thủ đô, chỉ cần Mộc Hàm nói một câu sẽ có hàng tá con nhà quan đổ xô đến rước về nhà, bây giờ nàng lại phải làm một bà vợ nhỏ số hai cho Hạ Thiên, như vậy mà còn kêu là may mắn sao?
- Kiều tiểu thư, chị đang mơ hay là em đang nói đùa vậy?
Mộc Hàm xoa thái dương, nàng dùng giọng giống như đang thật sự mơ ngủ.
- Mộc Hàm tỷ tỷ, sau này cũng đừng xưng hô như vậy nữa, chị cứ gọi em là Tiểu Kiều.
Kiều Tiểu Kiều mỉm cười:
- Chị Hàm, em có thể chân thành nói cho chị biết, em không nói giỡn, còn chị có phải nằm mơ hay không, chị cứ để cho chồng đánh mông lần nữa là biết.
- Đét!
Hạ Thiên rất phối hợp, bàn tay lại rơi xuống hai bờ mông căng tròn của Mộc Hàm.
Trên mông truyền đến cảm giác đau đớn, trong lòng sinh ra cảm giác khác thường, điều này đã chính xác nói cho Mộc Hàm biết dây không phải nằm mơ, đang là hiện thực. Nhưng tất cả những lời nói của Kiều Tiểu Kiều làm nàng cảm thấy không thực tế, trong xã hội hiện đại này sao có thể phát sinh những sự việc thái quá như vậy.
Kiều Tiểu Kiều tiếp tục nói:
- Chị Hàm, em biết rõ những gì mình nói bây giờ làm chị sinh ra mê hoặc, nhưng em có thể nói rõ cho chị biết, một ngày nào đó chị sẽ hiểu, gặp được chồng chính là may mắn nhất trong đời.
May mắn lớn nhất sao? Vận rủi lớn nhất mới đúng ấy chứ?
Mộc Hàm cảm thấy rất đau đầu, nàng không biết nên giải quyết điều này thế nào. Cho đến bây giờ nàng có thói quen dùng súng giải quyết vấn đề, nhưng vấn đề lúc này không thể dùng súng giải quyết, điều này là khó khăn rất lớn.
- Chị Hàm, Lâm Tử Hào không phải hôn thê chính thức của chị đấy chứ?
Kiều Tiểu Kiều hỏi lại một câu.
Mộc Hàm nở nụ cười ngốc nghếch, sau đó nàng không nhịn được phải hỏi ngược lại một câu:
- Sao em lại hỏi như vậy?
- Vì em thấy chị rời khỏi anh ta mà rất bình tĩnh, không chút đau lòng, vì vậy em thấy chị căn bản không thích anh ta.
Kiều Tiểu Kiều dùng giọng không nhanh không chậm nói.
Mộc Hàm lắc đầu:
- Không, thật ra hắn cũng xem như hôn thê chính thức của chị.
- Phải không đấy?
Kiều Tiểu Kiều cảm thấy bất ngờ với đáp án của Mộc Hàm, nhưng nàng cũng không truy vấn mà lại hỏi một vấn đề khác:
- Chị Hàm, chị không phải là một người bình thường, chị có thể nói cho em biết chị làm gì không?
Kiều Tiểu Kiều hỏi vấn đề này cũng không kỳ quái, vì Hạ Thiên vừa nói cho nàng biết thân thủ của Mộc Hàm không tệ, hơn nữa còn mang theo súng bên người, cách dùng súng cũng rất tuyệt. Đặc biệt là nàng chỉ cần một lần điện thoại đã làm cho cảnh sát phải bỏ đi, tất cả đã chứng minh thân phận của Mộc Hàm là không tầm thường.
Mộc Hàm trầm ngâm một lúc lâu mà không trả lời vấn đề này, giống như nàng có gì đó bí mật khó thể nói ra.