Tiểu đội trưởng Comanda, Jonard Jonathan, dùng ống nhòm quan sát mục tiêu lần này: Fening, lòng chảo Sông Cầu Lớn.
Sau lưng hắn là một đống "da" lớn – một loài thực vật giống như đám lông cừu xanh mượt, nguồn cung cấp chính của thảo nguyên Barras.
Toàn bộ đội đột kích của Jonard ẩn mình giữa đám "da".
Trừ vài người canh gác, những người còn lại nghỉ ngơi, chuyện phiếm dăm ba câu.
"Mẹ kiếp, vừa bảo nghỉ ngơi xong, lại bị quẳng tới cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này. Mới hôm nào còn hóng hớt vụ tiếp tế và chiếm cảng Alexander của 'Cáo Sa Mạc' kia."
"Đúng đấy, không cho nghỉ cũng được, thả cho anh em ngâm mình ở Lokai thêm tí. Gái Lokai tuy đen nhưng mà mặn."
Jonard liếc đám lính đang càu nhàu: "Tao đảm bảo với anh em, xong vụ này ta cho về nhà nghỉ phép."
Đám lính nhao nhao bày vẻ không tin: "Joe, mày nói gì bọn tao cũng tin, bảo hôm nay bắt sống Hoàng đế Prosen bọn tao cũng tin mày làm được. Nhưng mà nghỉ phép á? Mày có lần nào làm được đâu?"
Jonard bất lực lắc đầu.
Đám lính vẫn chế nhạo: "Thật ra không phải không tin mày, Joe ạ, mà bọn tao không tin mấy lão sĩ quan. Mà thôi, mày cũng là sĩ quan, kệ mẹ. Tóm lại là bọn nó chẳng bao giờ thực hiện nghỉ phép."
Lúc này, trinh sát Goniff hỏi: "Joe, sao không thấy mày đeo trường kiếm? Cái đao cong cong kia là đồ kỷ niệm à?"
Jonard đáp: "Kiếm của tao lạc đâu mất hồi rút khỏi Alexander. Định về nước kiếm thợ rèn làm cho cái mới, nhưng ai ngờ có được về đâu. Thế là tậu tạm cái Mamluk đao cong ở chỗ thợ Lokai, bọn lính gác cung điện hay dùng."
Goniff hỏi tiếp: "Dùng ngon không?"
"Chưa biết, chưa chém đầu thằng Prosen nào cả. Chắc tối nay thử đầu dân Barras xem sao."
Vừa nói, chiếc xe ba bánh nổ lạch tạch từ hướng cầu lớn lao tới, dừng sau đống đất nhỏ nơi Jonard ẩn nấp.
"Thượng tá Hoffmann", gã từng giúp Jonard luồn vào quân cảng Alexander, nhảy xuống xe. Lần này gã mặc quân phục sĩ quan ngự lâm quân Barras, khoác thêm chiếc áo da mô-tô giống hệt của lính Prosen.
Jonard hỏi: "Thế nào rồi, 'thượng tá Hoffmann'?"
Bậc thầy ngụy trang "Bác sĩ" lắc đầu: "Đừng nhắc nữa, bọn thủ cầu không phải dân Barras mà là lính Prosen!
Không lẫn đi đâu được, lính Prosen thứ thiệt! Chúng nó mặc đồ Barras thì có! Tình báo bảo chỉ có 1000-2000 huấn luyện viên Prosen xuất ngũ ở Barras thôi, tin làm quái! Tao đếm sơ sơ ở cầu đã thấy ít nhất 500 thằng!"
Jonard hỏi: "Vậy mày vào điều tra được không?"
"Không! Bọn Prosen khinh tao ra mặt, không cho vào!"
Jonard nói: "Xem ra điều tra trực diện không xong rồi. Goniff, đến lượt mày, xem có lọt vào được không."
"Rõ!" Goniff đứng lên, cởi hết trang bị, chỉ giữ lại con dao găm.
Jonard dặn dò: "Phải tìm hiểu kỹ xem địch có gài thuốc nổ trên cầu không, thiết bị điều khiển ở đâu!"
Goniff chào rồi lom khom như mèo, thoăn thoắt biến mất trong đám "da".
Bác sĩ đứng cạnh Jonard: "Nó chạy kiểu này, chắc đêm muộn mới về."
"Thế thì càng hợp cho ta hành động," Jonard nói, "tao tin Goniff, nó không làm hỏng việc đâu. Nó chỉ mỗi tội không biết tiếng Prosen, chứ không thì nhiều vụ chỉ cần một mình nó là xong."
Một tên lính cười: "Bảo Goniff biết tiếng Prosen á? Mày mơ vừa thôi. Tiếng Onsa nó còn nói chẳng nên câu, mấy từ khó khó là nó tịt luôn."
Jonard nói: "Tao biết. Nó có cái mặt đần thối kia thì học hành cái nỗi gì."
Bác sĩ đổi chủ đề: "Giờ tính sao?"
Jonard đáp: "Chờ. Không có tin tức cụ thể thì đừng manh động."
Nói rồi hắn móc bao thuốc, lấy điếu xì gà, cắn một đầu, quẹt diêm châm lửa cẩn thận, rít một hơi sâu.
Thời gian trôi nhanh trong làn khói xì gà mờ ảo.
Khi Jonard châm điếu xì gà thứ không biết bao nhiêu, trời tối hẳn thì Goniff lảo đảo chạy về.
"Cơ bản nắm được tình hình rồi!" Hắn nói, "cho tao bản đồ!"
Jonard lập tức đưa bản đồ cầu lớn và công sự phòng ngự xung quanh, do bộ phận quân sự số 6 cung cấp.
Goniff nói: "Tao không kiếm được cơ hội qua cầu, nên không biết bên kia thế nào. Nhưng bên này nắm rõ hết rồi. Bên mình có sáu ụ súng máy, còn có pháo phòng không. Tao xem tầm bắn rồi, mấy khẩu này bắn thẳng được tuốt.
"Đại ca, chỉ dựa vào bọn mình thì không ăn thua! Nhưng nếu mình cướp được mấy món vũ khí kia thì còn có cơ hội làm địch trọng thương."
Jonard hỏi: "Tìm thấy thuốc nổ gài cầu chưa?"
"Thấy rồi, không biết bao nhiêu, dán dưới đáy dầm thép. Tao lần theo dây dẫn đến thiết bị kích nổ, nó nằm trong lô cốt đầu cầu bên phải.
"Có lính Prosen trực, tao không biết tiếng nên không dám mò vào."
Vừa nói, Goniff vừa vẽ những thông tin này lên bản đồ do quân sự số 6 cung cấp.
Bác sĩ chửi: "Quả nhiên cái bản đồ của mình sai bét."
"Quen rồi là hết thôi," Jonard nói, "Goniff, mày về, kiếm ít quân trang ra đây... Lần này Bác sĩ đóng vai sĩ quan Prosen, kiểu được phái đến đây ấy, mặc quân phục Barras. Mình đi xe qua cầu--"
Goniff vác bao tải to tướng, đẩy đến trước mặt Jonard: "Đây, đủ không?"
Jonard như đã đoán trước, cười: "Tao biết mày không về tay không mà."
"Tặc không đi không thôi," Goniff cười đáp.
"Vậy chuẩn bị cải trang--"
Chưa dứt lời, lính canh phía bắc huýt sáo.
Jonard quay đầu, hỏi: "Sao thế?"
Lính gác ra hiệu loạn xạ. Jonard cau mày: "Có quân từ phía bắc tới? Sao đúng lúc này thế? Không đúng, chiến dịch bắt đầu rồi, đây là quân tan tác.
"Không phải bảo tấn công là Rokossov sao? Thằng này không phải nổi tiếng là ít khi đánh tan địch, toàn tiêu diệt thôi à?"
Không ai trả lời hắn, vì chẳng ai biết Rokossov thực sự là người thế nào.
Jonard đứng lên, nhanh chân tới trạm gác phía bắc. Hắn chưa kịp dùng ống nhòm đã thấy địch rồi – vì xe nào xe nấy đều bật đèn pha.
"Chết tiệt!"
Đoàn xe đã áp sát sườn đồi nơi Comanda ẩn nấp. Jonard đành hạ lệnh mọi người nằm xuống, trốn giữa đám "da".
Thế là cả một trung đội Comanda biến mất trong màn đêm.
Thực ra Jonard lo xa. Đoàn xe chỉ lo chạy trốn, chẳng để ý xung quanh.
Đoàn xe bật đèn lao thẳng tới lô cốt đầu cầu, bị chặn lại.
Văng vẳng tiếng Prosen, lẫn với tiếng chửi rủa bằng tiếng Barras của mấy người, mặc kệ bên kia có hiểu không.
Bác sĩ nghe một hồi rồi nói: "Bọn Barras muốn qua cầu, nhưng bọn Prosen bảo chúng nó quay lại, tiếp tục chiến đấu với 'quân xâm lược'."
Jonard cười khẩy: "Mày nói Liên Hiệp Vương Quốc tao còn nghe được. Bọn tao đúng là làm không ít chuyện bẩn thỉu. Nhưng Aant bị chúng mày xâm lược chứ ai!"
Đám lính Comanda nhìn Jonard.
Jonard hỏi: "Tao nói sai à? Ở Myanmar, ở Babylon, bọn tao còn dùng cả khí độc để trấn áp địch đấy."
Bác sĩ hỏi: "Ngài là... người thế tục?"
Jonard im lặng.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, hắn nói: "Kế hoạch thay đổi. Mày có cách nào thuyết phục bọn Prosen cho dân Barras qua cầu không? Rồi mình trốn dưới gầm xe, gài người ở vị trí then chốt."
Bác sĩ nghĩ ngợi: "Để tao thử xem."
Goniff đẩy đống quân phục tới: "Quân phục đây, cao nhất là thượng tá, chọn thoải mái!"
"Không," Bác sĩ lắc đầu, "bộ này của tao là hợp nhất. Để tao xuống đó dàn xếp đã, chúng mày tranh thủ chui xuống gầm xe đi."
Jonard nói: "Chia làm hai tốp. Ai không biết tiếng Prosen hoặc diễn không được thì bò gầm xe. Số còn lại thay quân phục, theo Goniff luồn vào. Hành động!"
Thế là trung đội Comanda chia nhau hành động.
Chương 464 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]